Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

20.09.2014
Admin

Hắn chở cô về nhà hắn. Cô chỉ mong nhanh đến nhà hắn, nấu cho hắn một bữa như đã hứa và trở về nhà nhanh chóng, có lẽ Thiên Tuấn đang ngóng cô rồi.
“Rinhhh…rinhhh…rinhhh…”
Là Thiên Tuấn gọi.
Cô vừa nấu xong thì chuông reo, Thiên Tuấn linh thật.
– Em nghe nè anh hai.
– “Em đã về chưa?”
– Em sắp về rồi, lát về em có cái này cho anh nè.
– “Gì vậy em?”
– Lát anh sẽ biết, giờ em bận chút việc, em sẽ về liền.
– “Uhm, nhanh nhe em. Trễ rồi đó, lát về cẩn thận.”
– Cậu đừng lo, lát tôi sẽ đưa Na Na về tới nhà bình an. hắn chen miệng vào.
Cô vội cúp máy, không cho hắn nói nhảm.
– Anh điên à. Anh không nói đâu ai kêu anh không biết nói đâu.
– Anh chỉ nói cho anh em yên tâm thôi mà.
– Tôi nấu xong rồi đó, anh ăn đi. Tôi về.
– Khoan đã!
– Gì nữa?
– Để anh đưa em về.
– Không cần, tôi tự đi được.
– Ở ngoài không chừng bọn chúng vẫn đang lùng xục tìm em, em muốn bị tóm gọn sao?
Tôi không muốn phiền đến anh nữa. Dẫu có sao thì tôi chịu.
– Nhưng anh không chịu được. Để anh đưa em về.
– Anh đúng là một tên đại cứng đầu cố chấp.
– Anh cứng đầu cố chấp cũng vì em mà ra, em phải chịu trách nhiệm đó.
– Her her…Anh…
– Đi thôi, chắc ông anh quý hóa của em đang mong em lắm rồi.
o0o
MK…
Cậu bị nhốt trong một hầm tối tăm, không nước, không điện, không người…
“Cạch” bỗng cửa mở, đồng thời là có ánh sáng lóe lên từ bóng điện trên trần nhà.
Cậu mở mắt ra nhìn xung quanh…
– Cậu cũng gan lắm, cậu nghĩ thế nào mà dám vào đây vậy? tiếng của một người đàn ông đã đứng tuổi.
– Ông là ai?
– Tốt hơn thì cậu không nên biết tôi là ai. Nói! Cậu vào đây vì mục đích gì?
– Không vì gì hết.
– Nói láo. Vậy cậu biết đây là đâu không?
– Tôi không biết. Nhưng Na Na vào được, thì tôi cũng vào được.
– Na Na? ông ta chau mày.
– Là lính mới thưa ngài. một tên tay chân nói.
– À…vậy cô ta đâu?
– Tại sao tôi phải trả lời câu hỏi vớ vẩn của ông? Thả tôi ra!
– Tôi nên làm gì với cậu đây nhỉ?
– Thả tôi ra mau!
Ông ta thở dài không ưng ý rồi bỏ ra ngoài.
– Thả tôi ra! Mau lên, thả…cậu vẫn ý ới phía sau.
– Có cần xử hắn không ạ? tên tay chân hỏi.
– Không cần đâu, hắn sẽ có ích sau này đó. Hãy cho hắn ăn uống và trông chừng hắn cẩn thận!
– Rõ!
o0o
Cô vừa về tới nhà đã chạy ngay đi tìm Thiên Tuấn.
– Anh hai! Anh hai!
– Ơi, ơi, ơi, anh hai đây.
– Anh vào đây. cô nhìn ngang ngó dọc rồi kéo anh vào phòng anh.
– Có chuyện gì vậy em?
“Cạch” cô khóa trái cửa lại.
Kéo ghế cho anh ngồi, đặt laptop ra trước mặt anh, cô lấy trong túi ra chiếc USB bằng dây chuyền đó.
– Đây, anh xem đi! Thứ anh muốn đó.
Thiên Tuấn cầm lên xem. Quả là một món đồ rất tinh tế.
– Sao em làm được?
– Em sẽ kể anh nghe sau, anh kiểm tra nó trước đi!
Thiên Tuấn không hỏi thêm nhiều, anh làm ngay theo lời cô.
– Sao rồi anh? cô nóng ruột.
– …anh lắc đầu, ngán ngẩm nhìn qua cô. – Em thành công rồi! anh hét lớn.
– Thật hả anh?
“Gật gật”
– Yeahhh! cô nhảy cẫng lên, ôm lấy anh ăn mừng. – Cuối cùng thì em cũng đã làm được.
– MK hẳn sẽ rất hài lòng về em. Em làm tốt lắm!
– Hy vọng là sẽ có ích cho thành tích của em!
“Rinhhhh…rrinhhh…”
Đúng lúc điện thoại cô rung lên.
Là Gia Huy gọi…
– Ai vậy em? Sao em không nghe máy đi.
– Là anh Gia Huy gọi.
– Em cứ nghe xem cậu ấy nói gì.
– Alô
– “…”
– Anh nói sao?
– “…”
– Em đã đưa cậu ấy về đến tận nhà rồi mà anh.
– “…”
– Anh chắc chứ ạ?
– “…”
– Vâng, em chào anh.
– Có chuyện gì vậy em? Thiên Tuấn hỏi.
– Em đưa Gia Bảo về rồi mà giờ không biết cậu ấy đang ở đâu nữa. Anh Huy gọi điện hỏi em.
– Gia Bảo không nói gì với em sao? Cũng không ai biết sao em?
– Không anh.
– Em đừng lo quá, chắc lại chiu vào bar nào đó giải sầu tí rồi sẽ về thôi.
– Hy vọng là vậy.
– Thôi em xuống ăn cơm đi, anh hâm đồ ăn cho em hết rồi đó.
– Chị Trâm Anh đâu anh?
– Chị ấy ngủ rồi em.
– Nội cũng vậy hả anh?
– Uhm, hôm nay đi chơi với ngoại cả ngày chắc là giờ đang ngáy khò khò rồi em.
– Hi, nội hồn nhiên anh nhỉ.
– Uhm.
Cuối cùng cũng kết thúc một ngày đầy mệt nhọc, khép lại một ngày dài, cô tự thưởng cho mình một giấc ngủ thật sâu…nhưng lạ thay…sao cô cứ liên tục mơ thấy cậu đang gặp chuyện gì đó…

– Thiên Tuấn, MK cho gọi anh. Gia Linh vào báo.
– Cảm ơn em, anh qua liền.

“Cốc cốc”
– Vào đi.
“Cạch”
– Cậu ngồi đi. ông ta nói rồi dụi tắt điếu xì gà đang trên tay.
– Ông cho gọi tôi.
– Cậu uống nước đi. ông ta đẩy tách trà đang nghi ngút khói sang anh.
– Chắc không đơn giản chỉ là uống trà nói chuyện phiếm chứ?
– Sắp tới đây sẽ có một buổi gặp gỡ giữa các thành viên trong MK cậu biết chứ?
– …Tôi có nhiệm vụ gì?
– Tôi muốn nhờ cậu chọn ra ba người ưu tú nhất trong số người mới dựa trên những tiêu chí đặt ra, để giới thiệu tại buổi gặp mặt ấy.
– Tại sao lại là tôi?
– Tôi tin vào con mắt nhìn người và khả năng nhìn nhận của cậu.
– Nếu ông đã lầm?
– Không có chữ nếu ở đây.
– …Không còn gì vậy tôi đi trước. Thiên Tuấn nói rồi đứng dậy.
“Cạch”
*Ông ta làm thế là có ý gì chứ? Há chẳng phải quá lợi cho kế hoạch của mình sao.* Thiên Tuấn nghĩ.
*Trước sau gì cũng phải qua tử môn, liều một phen vậy.* anh tự nhủ.
– Alô, Gia Linh à…anh gọi điện cho Gia Linh.
Lần này sẽ là lần cuối cùng để kết thúc cho mọi việc. “Được ăn cả, ngả về không”, có lẽ đúng là như vậy.
o0o
Trường học…
Lớp cô…
– Haizzz…đứa nào cũng thở dài thườn thượt, nằm dài ra bàn nhìn nhau.
Chưa bao giờ không khí lớp lại ảm đạm như bây giờ.
– Tao chán! Quỳnh la lớn.
– Cái lớp gì mà có người cũng như nhà hoang vậy, nãy giờ tao toàn nói chuyện với muỗi không nè. Vy.
– Ủa ủa, bộ bà là người muỗi hả? Phát Xêkô.
– Ông nói gì? Vy cau có.
– Thì bà biết nói ngôn ngữ của muỗi đó.
– Ông…mặt Vy xám đi. – Đứng lại đó cho tui!
– Nô nô nô, never, héhé.
Và Vy lại đuổi Phát.
– Hai cái đứa này. Hừm, đúng là tình yêu trời đánh mà. Có ai yêu như chúng nó không? Lúc nào cũng như chó với mèo, hai loại ấy mà giao lưu kết hợp thì không biết sẽ ra gì nhỉ, hehe. Kiên.
– Ông này. Hiền đánh vào vai Kiên. – Chỉ được cái nói đúng, háhá.
– Mấy người phải cảm ơn hai tụi nó mới đúng, không thì lấy gì cho ông bà nói rồi ở đó mà cười.
– Chậc, haizzz…thì nói vậy thôi, chứ đứa nào cũng thúi ruột chứ vui vẻ gì. Kiên.
– Kì Lâm, sao không thấy bà nói gì vậy? Quang.
– …Chứ ông bảo tui phải nói gì?
– Na thế đã đành, nhưng sao không thấy Gia Bảo đi học hả bọn mày? Quang tiếp.
– Uhm, đúng đó. Hay là cậu ấy bệnh? Hiền.
– Hay lát đi học về tụi mình ghé đó xem sao. Kiên.
– Trời ơi là trời!!! Không lẽ ông bắt tụi tui ăn không rồi ngồi ngáp thôi sao? Không lẽ năm cuối cấp mà cho chúng tôi buồn tẻ, lạnh nhạt với nhau thế này sao trờiii??? Quỳnh nói rồi xụ mặt xuống.
– Rốt cuộc thì tại ai chứ? Tại ai mà cái lớp ra thế này? Tại aiii…ài. Quang vừa la lớn thì cô bước vào.
– Hứ, có người mặt dày mà tui không đo được là dày nhiêu tấc nữa đó. Biết sao hơm? Vì dày wá rùi đó. Diệu vừa nói vừa soi gương nhưng mắt thì liếc qua cô.
– Hừm. Hiền thúc vào hông Diệu.
Cả lớp thì chỉ im lặng.
Cô vào chỗ ngồi, mắt đảo một vòng qua lớp rồi ngả lưng ra ghế, đầu tựa vào tường và nhắm mắt lại…cô khẽ buông tiếng thở dài thiểu não.
*Tôi đã mất rất nhiều…Nhưng đã đến nước này rồi thì còn gì để mất nữa đâu chứ…* cô nhếch mép tự cười khảy cho mình.

Cuối cùng cũng xong một buổi học- một buổi học ảm đạm, tất cả chúng nó đều đăm chiêu như sát thủ, đến nỗi thầy cô ai cũng sợ. Một lớp học trước kia tuy hay ồn ã, hay vội vã, nghịch ngợm, hay pha trò, …nhưng là niềm vui và sự thú vị gây hứng thú cho các thầy cô mỗi khi đến lớp. Nhưng nay thì…chúng nó có thể ví như những pho tượng thạch cao chỉ biết thở dài.
“Renggggggggg…” chuông hết giờ.
Cả lớp chỉ lặng lẽ và chậm rãi cất sách vở vào cặp rồi từng đứa một ra về…Không ồn ào mà cũng chẳng vội vã.
Đợi tất cả đã ra về hết cô mới thu sách vở vào cặp…
Ra tới cửa nhưng có gì đó như cứ níu chân cô lại…có muốn đi tiếp cũng không đi được nữa.
Quay lại nhìn lớp học không còn một ai ngoài mình- sự đơn độc, bỗng mắt cô cay xè, đôi môi run run và đôi bàn tay nắm chặt lại…
Hết ngày hôm nay thôi…Từ ngày mai, cô sẽ tạm biệt chốn này. Nhưng…cũng có thể là vĩnh biệt.
Những kỉ niệm từ đâu chợt ùa về vây bủa lấy cô…*Ngăn bàn đó, thằng Phát đã từng bỏ cóc chết vào để chọc Hiền mít ướt. Góc tường đó, con Quỳnh hay dồn Kiên vào mà bắt nạt. Chiếc bàn đó, cả bọn đôi lần đã bôi đủ loại mắm để trả thù tía Khánh…Cả góc lớp ấy- nơi vẫn thường có hai đứa “con nít” cứng đầu hay đối đầu nhau, thích ăn thua đủ và chọc phá nhau, nhưng chúng nó rất vui khi cạnh nhau…* nỗi nhớ cậu càng thêm cồn cào và da diết trong cô.
*Gia Bảo à! Cậu đang ở đâu? Tớ…nhớ cậu!!!* nước mắt cô đã rơi tự khi nào không hay.
– Sao? Đợi ai à? là giọng lanh lảnh của Kì Lâm- con bạn thân.
Cô vội đưa tay gạt khô những giọt nước đang lăn dài làm ướt đôi má, chớp chớp mắt vài lần để lấy lại bình tĩnh.
– Bạn lâu tới quá nhỉ. Kì Lâm vẫn tiếp tục nói móc cô.
Cô xóc cặp lên vai, xoay người lại, phớt lờ qua Kì Lâm và bỏ đi.
– Không đợi nữa sao? Kì Lâm.
– Híttt hừ…Tôi không đợi ai cả. cô nói rồi tiếp tục bước.
– Bé Na! Kì Lâm đổi giọng thân mật mà nó vẫn thường hay gọi cô.
Cô khựng lại trước tiếng gọi đó của nó, đôi mắt lại cay xè nhưng không thể để lộ.
Kì Lâm ra đứng trước mặt cô…
– Cậu còn xem tớ là bạn chứ? nó nhìn thẳng vào đôi mắt cô và chờ đợi câu trả lời.
– …Phiền phức. cô nói rồi liếc mắt qua nó mà đi một cách vô tình.
– TRẦN NA NA!!! Kì Lâm gọi lớn.
Cô đứng lại
Kì Lâm hùng hổ bước ra đứng trước cô…
– Cậu không thấy mình quá đáng lắm sao?
– Có à? cô thản nhiên.
– Cậu…hừm!
– Tránh ra cho tôi đi!
– Không đi đâu hết.
– Thế cậu định làm gì tôi? cô khoanh tay trước ngực.
– Tớ không tin là cậu đã thay đổi, tớ vẫn luôn hy vọng vào con bạn của mình. Cậu hãy nói cho tớ biết vậy là đúng hay sai???
– Liên quan gì tới tôi?
– Có thật là cậu nghĩ không liên quan?
– …Vậy thì cậu đã sai rồi.
– Tớ không tin! Na à! Coi như tớ xin cậu được không!? Hãy nói cho tớ biết đã có chuyện gì xảy ra với cậu đi Na!!!
– Rồi sao?
– Ừmmm…rồi chúng ta cùng nhau giải quyết.
– Cậu thì làm nên trò trống gì, hãy biết điều mà yên phận của mình đi!
– Còn cậu thì sao?
– Tôi làm gì tôi thấy thích.
– Cậu đang làm những gì cậu thấy thích thật ư???
– Đúng!!! Tôi thích! Rất thích!!! Vừa ý cậu chưa?…Tôi đi được rồi chứ?
– …
– Nhớ nhé! Đây mới là con người thật của Trần Na Na. Chào! cô nói rồi hất vai Kì Lâm ra để lấy đường đi.
Với Kì Lâm, quả thực, cô là một kẻ “nhẫn tâm” nhất.

*Đừng trách tao nghe không? Tao chỉ có mỗi mày là con bạn thân chí cốt thôi đó. Mày hiểu tao hơn ai hết mà, mày luôn tin vào tao mà phải không? Phải mãi là như vậy nha mày!* cô rảo bước thật nhanh và bật khóc.
– Nhất định tao sẽ làm món bánh Song Lâm mà tao đã hứa!…Nếu có ngày đó- ngày tao trở về…
o0o
– Kế hoạch vẫn vậy chứ? Gia Linh hỏi.
– Không! Thiên Tuấn nói rồi ngồi xuống chiếc ghế đầu. – Sẽ có chút thay đổi.
– Giờ này mà còn sự thay đổi sao? Gia Linh khó chịu.
– Vậy có kế hoạch mới sao anh? Là gì vậy? cô.
Thiên Tuấn mỉm cười và lắc đầu…
– Đợi mọi người đến đủ anh sẽ phổ biến một lần luôn.
Cô và Gia Linh đều nhìn anh rồi lại nhìn nhau…
– Còn ai nữa anh? Rõ ràng từ đầu tới giờ chỉ có ba chúng ta thôi mà.
– Sao tôi không được biết? Gia Linh chau mày.
– Các em yên tâm! Đều là người nhà cả thôi, mọi người cũng đã làm quen từ lâu lắm rồi. Đừng lo!
– Nhưng là ai? cô.
– Kiên nhẫn chờ thêm một chút đi, cũng sắp tới giờ hẹn rồi đó.
– Giờ này còn chưa đến thì giờ nào nữa mới là giờ hẹn? Gia Linh cau có.
– Cứ bình tĩnh, họ sẽ đến đúng giờ mà. Thiên Tuấn.
– Rốt cuộc là tôi phải đợi trong bao lâu nữa? Gia Linh tức giận.
– …Thiên Tuấn không nói gì…
Cả ba chỉ im lặng chờ đợi…
Bỗng Thiên Tuấn giỡ nắm tay lên trong sự khó hiểu của cả cô và Gia Linh…Anh bật ngón trỏ (1)…ngón giữa (2)…và ngón áp út (3)…
“Cốc cốc cốc”
– Anh đã nói là họ sẽ đến đúng giờ mà. anh nở nụ cười. – Gia Linh! anh gọi.
Gia Linh đang khoanh tay trước ngực, thở ra “khói”.
– Nói!
– Mở cửa giúp anh nhé!
– Để em! cô đứng dậy.
Cô vừa đứng dậy thì Gia Linh thả tay xuống, thở hắt ra một tiếng rồi cũng mở cửa.
“Cạch”
Gia Linh như bất động
– Có cần ngạc nhiên thế không cô em? người đó đâm chọt.
*Giọng nói đó…* cô ngờ ngợ.
– Sao, không định cho anh đứng cửa đó chứ? người đó tiếp.
Gia Linh bỏ cửa đó rồi quay về chiếc ghế của mình.
– Tôi không đến muộn đó chứ? người đó đóng cửa rồi ngồi xuống trước cô và Thiên Tuấn.
– Không đâu, rất đúng giờ. Thiên Tuấn cười.
– Ruồi vệ sinh sạch sẽ miệng em rồi đó Na bé nhỏ. Anh biết anh đẹp trai lại cuốn hút rồi, em không cần nhìn anh ngưỡng mộ vậy đâu.
– Sao…Anh hai! cô quay sang Thiên Tuấn.
– Hửm?
– Chuyện này là sao? Sao lại có tên đại tiểu Phong này ở đây?
– Cũng như em thôi mà, chúng ta đang chung một thuyền đó. hắn trả lời.
– Hứ, ai thèm chung thuyền với anh.
– Nhưng anh rất được việc đó nhé. Không có anh là một thiệt thòi rất lớn cho con thuyền này đó nghe.
– Hứ
– Không tin sao?
– …
– Em hỏi anh trai yêu quý của em sẽ biết kìa.
– Anh…
– Thôi nào! Chúng ta đến đây để bàn công việc chứ đâu phải để gây xích mích. Chỉ khi nào mọi người xem nhau là bạn thì mới có thể phối hợp ăn ý với nhau mà thôi. Mọi người hiểu ý tôi chứ? Thiên Tuấn nói.
– Tôi rất sẵn lòng. hắn nhún vai.
Anh nhìn sang Gia Linh
– Bình thường thôi.
Anh nhìn sang cô
– …
– Sao nào em gái?
– …Em biết mình phải làm gì rồi.
– Tốt lắm! Vậy là không còn chuyện gì nữa, chúng ta bắt đầu nhé.

“NGÀY ĐỊNH MỆNH”

Cuối cùng thì cái ngày này cũng tới- ngày “ĐỊNH MỆNH”…
– Em xong chưa Na? Thiên Tuấn gọi cô.
– Dạ! Em ra liền.

– Em xong rồi đây. cô ra trình diện.
– Hítttt hààà…Thiên Tuấn đặt hai tay lên vai cô.
Cô nhìn anh mình, chờ anh nói gì đó
– Bé Na này!
– Em nghe!
– Chỉ cần hết ngày hôm nay thôi, chúng ta sẽ được tự do thật sự.
– …
– Nhưng anh không chắc về kết quả em à…Có thể chúng ta sẽ tìm được ba mẹ, có được câu trả lời cho những việc trước đây mà Quốc cho là “mối thù”. Chúng ta sẽ lấy lại được sự trong sạch cho ba mẹ, sẽ giải quyết được mọi hiềm khích, và sẽ trả lại cho Quốc, cả Phong và những người khác những gì thuộc về họ. Cũng có thể…
Thiên Tuấn định nói tiếp nhưng cô bịt miệng anh lại.
– Nhất định chúng ta sẽ làm được!!!
Anh nở nụ cười dịu dàng
– Nhất định!
– Mình đi thôi anh.
– Uhm.
– Khoan đã! Trâm Anh.
– …Ưmmm em ra xe trước. cô biết ý.
– Uhm, em đợi anh chút nhé.

– Anh sẽ trở về chứ? Trâm Anh hỏi nhưng không nhìn anh.
– Em muốn anh nói thật hay…
– Anh biết em muốn gì mà.
– …Anh không biết nữa.
– Anh nhất định phải trở về! Khi nào anh về, em sẽ nói với anh một chuyện.
– Phải là lúc đó sao em?
– Vậy nên anh nhất định phải trở về, lúc đó em sẽ nói với anh.
– Nhưng Trâm Anh à!…Anh sợ…

Trâm Anh đặt vội một nụ hôn lên môi anh…
– Em tin anh! Anh sẽ làm được mà. nói rồi chị ôm chầm lấy anh…
Vuốt nhẹ mái tóc chị, anh ngửi mùi hương trên tóc thật kĩ…
*Anh sẽ mãi nhớ mùi hương này- người con gái anh thương!* Thiên Tuấn nhắm mắt lại.
– Anh đi em nhé!
Trâm Anh càng xiết chặt tay hơn…
– Hức…chị bật khóc.
– Em thế này sao anh đi!?
– Em không muốn xa anh đâu. Hay…hức…anh cho em theo với.
– Không được. Em phải ở nhà giúp anh chăm sóc nội nữa chứ, nội đang bệnh mà.
– Em nhờ ngoại được mà.
– Nhưng…
– Anh bảo em ở nhà ngồi không đợi anh trong khi anh đang bước vào chốn nguy hiểm sao?
– …Trâm Anh! Nghe anh nói nè em. Em hãy ở nhà và yên tâm đợi anh về. Anh hứa sẽ trở về với em! Anh còn muốn nghe em nói với anh chuyện bí mật của em nữa mà. Thiên Tuấn đưa tay lau nước mắt cho chị.
Trâm Anh nắm lấy tay anh…
– Anh hứa rồi nhé!?
– Anh hứa!!!
– Em đợi anh!
– …Na đang đợi anh.
– Anh đi đi.
– …Anh đi nhé.
– …Trâm Anh không còn bật lên tiếng nấc nữa, nhưng nước mắt chị thì lại chảy nhiều hơn.
Anh hôn lên má chị đang ửng đỏ…
– Anh yêu em!!!
Nói xong anh vội quay bước đi để dấu cho những giọt nước mắt lăn dài…
– Em yêu anh!!! chị nói rồi đặt tay lên bụng mình, nhìn dáng anh khuất dần sau cánh cổng…
o0o
MK…
Thật ngoài sức tưởng tượng. Dẫu biết MK lớn là vậy, nhưng chưa bao giờ Thiên Tuấn nghĩ nó lại có nhiều người đến như vậy.
– Mọi người chia nhau ra thực hiện như kế hoạch đã bàn nhé. Anh đưa tay lên tai và nói nhỏ.
Mọi người không đi chung mà chia ra mỗi người một nhiệm vụ riêng để dễ hành động và liên lạc với nhau bằng bộ đàm gắn trong tai.
– Chú ý, có đối tượng nghi ngờ, mang số xxxxx. Phong báo.
– Hãy chú ý kẻo lạc mất. Thiên Tuấn.
– Rõ!
Thiên Tuấn lấy một ly rượu và tiến gần đến đối tượng.
– Chào tiền bối!
– Không giám, chào cậu!
– Tiền bối chắc là từ lớp trước rôi rất nhiều.
Bà ấy không nói gì mà chỉ mỉm cười hiền hậu.
*Trong giới này cũng có nụ cười ấm áp vậy sao???*
– Đã tới nút đỏ, hẳn là tiền bối rất nhiều công lớn!?
– Cậu cũng là một người tài đó thôi.
– Sao tiền bối biết?
– Vậy tại sao cậu lại biết tôi làm nên nhiều chuyện?
Anh bật cười
– Quả là tiền bối.
Bà ấy lại cười…
– Bà có con chứ? anh đặt câu hỏi đột ngột.
Nghe anh hỏi, bà bỗng tắt nụ cười.
– Đã đến đây mà cậu còn nghĩ được chuyện ấy ư?
– Tại sao không?
– Một khi vào MK thì những chuyện cá nhân ấy đừng mong mơ tưởng tới. Tôi không nghĩ người đến được ngày hôm nay như cậu lại có câu hỏi như vậy dành cho tôi.
– Có thật là bà đã quên họ không?
– Ý cậu là gì?
– Hai người con của bà.
Nghe tới đó, bà bỗng loạng choạng, nếu không có anh đỡ chắc đã té.
– Cậu…sao cậu biết?
– Tôi biết họ rất rõ mà.
– Cậu nói sao? Cậu biết…? Con tôi đang ở đâu? bà ấy nắm chặt áo tay anh, khóe mắt rưng rưng nổi gân đỏ.
– Bà muốn gặp họ chứ?
– Cậu có cách sao?
Anh nhún vai
– Nói!
– Vậy hãy im lặng và theo tôi.
– Đừng làm quá kẻo gây sự chú ý.
– Tôi ít ra cũng là tiền bối của cậu, cậu không cần phải dạy tôi những điều này.
– Uh nhỉ, tôi quên.
– Đừng nhiều lời.
Anh đi trước dẫn đường, bà ấy thì theo sau, cả hai vừa đi vừa nói chuyện với mọi người, làm như không có chuyện gì. Tất cả diễn ra rất nhẹ nhàng và dễ dàng…
Cho tới khi…
– Anh muốn đi đâu? người gác cửa không cho anh qua.
– Tôi có việc gấp nên cần ra ngoài.
– Anh có thẻ không?
Thiên Tuấn lấy thẻ ra từ trong túi đưa cho hắn…
Hắn giữ luôn thẻ của anh. Ngay sau đó là hai tên vạm vỡ đến cạnh anh.
Hẳn là chuyện chẳng lành, anh định trở lại lẩn vào đám đông nhưng không kịp nữa rồi, hai tên kia đã khóa tay anh lại thật chặt. Tuy anh cao to, khỏe mạnh nhưng không thể bằng hai tên bặm trợn này được.
– Các người làm gì vậy?
– Tốt nhất hãy biết yên lặng mà chịu trói đi.
– Sao các người dám…
– Sao lại không chứ hả anh bạn nhỏ? là cái giọng khàn đặc, đầy chất châm biếm của lão MK.
Anh đi trước dẫn đường, bà ấy thì theo sau, cả hai vừa đi vừa nói chuyện với mọi người, làm như không có chuyện gì. Tất cả diễn ra rất nhẹ nhàng và dễ dàng…
Cho tới khi…
– Anh muốn đi đâu? người gác cửa không cho anh qua.
– Tôi có việc gấp nên cần ra ngoài.
– Anh có thẻ không?
Thiên Tuấn lấy thẻ ra từ trong túi đưa cho hắn…
Hắn giữ luôn thẻ của anh. Ngay sau đó là hai tên vạm vỡ đến cạnh anh.
Hẳn là chuyện chẳng lành, anh định trở lại lẩn vào đám đông nhưng không kịp nữa rồi, hai tên kia đã khóa tay anh lại thật chặt. Tuy anh cao to, khỏe mạnh nhưng không thể bằng hai tên bặm trợn này được.
– Các người làm gì vậy?
– Tốt nhất hãy biết yên lặng mà chịu trói đi.
– Sao các người dám…
– Sao lại không chứ hả anh bạn nhỏ? là cái giọng khàn đặc, đầy chất châm biếm của lão MK.
– Ông đến thật đúng lúc đó, hãy nói họ thả tôi ra ngay đi. Thiên Tuấn trợn mắt.
Ông ta hất mặt về phía bọn chúng, chúng liền thả tay.
Anh xoa cổ tay của mình vì chúng khóa tay quá chặt làm anh đau. Liếc bọn chúng cháy mắt rồi nhìn MK…Anh bỏ đi thì lại bị bọn chúng chặn lại.
Anh quay lại, trợn mắt nhìn MK…
– Cậu muốn đi đâu vậy? MK

– Không hay rồi, Tk1 đã bị phát hiện. Phong báo cho mọi người qua bộ đàm trên tai.
– Anh nói sao?…Anh hai!!!…cô hoảng hốt.
– Bình tĩnh, cấm có manh động! Bỏ cái kiểu hành động theo lối cảm tính như vậy đi. Gia Linh “ra lệnh”
– Đúng vậy, chúng ta cần phải bình tĩnh đã. Phong.
– Vậy chứ anh nói tôi dương mắt nhìn anh mình rơi vào vòng nguy hiểm sao? cô.
– Trước hết, cần nhanh chóng tới gần được Thiên Tuấn đã. Sau đó xem xét tình hình thế nào mới tính tiếp nên làm gì. Phong tính.
– Rõ! cả cô và Gia Linh đều đồng thanh.
Tất cả đều làm theo như kế hoạch Phong chỉ đạo.
– Tôi có. cô ngầm thông báo về việc mình đã đến gần được Thiên Tuấn.
– Tôi có. Gia Linh.
– Tôi có. Phong.
– Giờ tính sao? Ông ta đang tiến gần lại anh Tuấn kìa. cô lo lắng.
– Cứ bình tĩnh, chờ thêm đã. Phong nói.
– Anh ấy không phải anh của anh nên anh có thể bình tĩnh nhìn anh ấy gặp nguy hiểm, nhưng tôi thì không. cô vừa nói dứt câu đã nhảy ra, đứng dang tay trước Thiên Tuấn và chắn cho anh. – Các người không được làm hại anh ấy.
– Na Na!!! Phong gọi lại nhưng không kịp nữa rồi. – Đúng là, cái cô bé này.
– Ái chà, dũng cảm nhỉ. Ai đây, em cậu đúng không? Cũng khá đó, có ông anh trai dạy bảo tốt thế mà. MK cười diễu cợt.
– Na Na, sao em lại ra đây? Em ra khỏi chỗ này đi. Thiên Tuấn tức giận.
– Em không, em không thể ra đây mà không có anh. Mất anh thì em ở với ai? Em thà bỏ mạng chứ không bao giờ là kẻ trốn chạy.
– Chí khí đấy. MK bỉu môi. – Vậy ta sẽ để hai người được toại nguyện.
– Đây là chuyện của riêng tôi, không liên quan đến Na Na. Ông hãy để nó ra khỏi đây, tôi sẽ tính hết với ông.
– Không! Em không đi!
– Đó, cậu đã nghe gì chưa? Là cô ta không muốn đi nhé. Mà tôi thì vốn không thích ép buộc ai điều gì. Vậy nên…cứ để cô ta làm gì thấy thích.
– Ông muốn gì? Thiên Tuấn kéo cô ra sau lưng mình, trừng mắt với ông ta.
– Muốn vui vẻ chút thôi mà.
– Đừng hòng. Thiên Tuấn nắm chặt tay cô.

Ông ta lùi ra sau để nhường chỗ cho bọn tay chân tiến lên…
Đại Phong và Gia Linh biết tình hình không ổn nên vội nhảy ra đứng hai bên Thiên Tuấn và cô.
Mọi người liền lùi ra sau để chừa chỗ cho MK đang giải quyết chuyện của lão.
– À, thì ra là có viện binh. Còn không? Hay chỉ thế này thôi? MK khoanh tay trước ngực.
– Thế này cũng đủ để lấy cái đầu của ông rồi. Phong nhìn ông ta với ánh mắt sắc bén.
– Her, cậu có tự tin quá không?
– Nói nhiều, phí thời gian. Muốn thì lên hết đi. Gia Linh.
– Cậu cũng khéo chọn người cộng tác đó, ai cũng nguyện một lòng theo cậu kìa. MK lại mỉa mai.
– Mọi người đã ủng hộ tôi hết mình mà không tiếc rẻ gì, không lẽ tôi lại phụ lòng mọi người. Được, đến cùng đến, đi cũng sẽ cùng đi. Thiên Tuấn nói rồi cũng bước lên trên cùng hàng với Gia Linh và Đại Phong.
Cả cô cũng bước lên hàng.
Ông ta nhếch bộ ria mép lên trông đểu cực. Lão gật gù bước lên vài bước.
– Vậy ta cũng phải hiếu “khách” chứ nhỉ. Ta sẽ để một người tiếp đón các ngươi nhiệt tình…trên cả nhiệt tình. ông ta cố tình nhấn nhá câu chữ không hiểu là có ý gì.
Ông ta cười khảy rồi đứng tránh sang một bên…
Ánh đèn mập mờ nhưng vẫn có thể thấy được rằng, có một người đang đứng sau lão ấy. Dáng người thật quen quen…
Đúng lúc ấy, ánh đèn được bật sáng lên tất cả.
Cả cô…Thiên Tuấn…Đại Phong…Gia Linh…đều không dám tin vào mắt mình.
Là anh…là anh thật sao? Người đứng trước mặt họ lại chính là bạn họ – Quốc.
– Anh…anh làm gì…ở đây? cô ngấn nước mắt nhìn Quốc.
Đổi lại, Quốc chỉ nhìn cô bằng ánh mắt tuyệt tình đáng sợ.
– Cậu là người của lão ta từ khi nào vậy Quốc? Phong.
– Một sự bất ngờ lớn đó. Gia Linh nhếch mép.
– …Thiên Tuấn thì chỉ im lặng.
– Anh Quốc! Có chuyện gì vậy anh? Anh nói đi! Nói mọi chuyện không phải như em đang nghĩ đi! cô chạy lại lay tay Quốc.
Quốc cúi xuống nhìn cô…
– Tôi không phải Quốc! Rất tiếc. Quốc nói lạnh tanh.
– Anh…cô nhìn Quốc rồi từ từ buông tay mình ra.
Quốc nhìn xuống tay áo chỗ cô vừa nắm làm nhàu rồi phủi cho phẳng lại.
– Giờ tính từng người hay lên hết một lượt? Quốc cất giọng lành lạnh.
– Anh Quốc…A cô tiến đến vừa gọi tên thì đã bị anh bẻ tay ra phía sau. – Hự.
Quốc đánh mạnh vào hông rồi đá vào chân cô không thương tiếc để cô quỳ xuống trước mặt tất cả những ai có mặt ở đó.
Thiên Tuấn thấy thế mất kiên nhẫn, anh liền bước lên thêm một bước.
– Cậu đang làm Na Na của tôi đau đấy. Phong.
– Ngày càng thú vị đây. Gia Linh.
– Hậy…Thiên Tuấn đành tấn công Quốc.
Quốc đẩy cô ra một bên để đỡ đòn của Thiên Tuấn.
*Có ai nói cho tôi biết đã có chuyện gì xảy ra với anh ấy không? Tại sao? Tại sao anh ấy lại đổi thay như vậy??? Hai người họ đã là bạn rất thân, là anh em tốt mà. Tại sao bây giờ…* cô vẫn không dám tin vào những gì đang bày ra trước mắt mình.

– Cậu mất nhân tính rồi à? “Huỵch” Thiên Tuấn vừa nói thì đã đấm Quốc một cái đau điếng.
– Nói nhiều.
– Hự. Quốc đạp vào bụng Thiên Tuấn thật mạnh làm anh lùi lại vài bước.
– Yaaaa…Thiên Tuấn nắm lấy áo Quốc và giơ tay hình cú đấm.
Nhưng vừa giơ lên thì Thiên Tuấn lại khựng lại. Nhìn vào ánh mắt Quốc, anh không tài nào xuống tay được.
“Bốp” Quốc đấm Thiên Tuấn thật mạnh…
Thiên Tuấn ngã dúi dụi xuống đất. Sao khó thế này? Cú ngã ấy đâu có đau đớn gì!?…Không! Đó là cú ngã tinh thần thật đau, và anh không thể đứng dậy được nữa.

Chishi chào cả nhà!
Thật buồn khi Chishi phải thông báo với cả nhà việc này
Trước giờ Chishi viết truyện dấu ba mẹ nhưng giờ đã bị phát hiện và Chishi không được viết nữa. Thời gian dùng máy tính o hẹp và bị kiểm soát tất cả. Vậy nên Chishi không thể viết tiếp theo lịch như đã hứa với các bạn được.

Tạm thời Chishi sẽ tranh thủ những khi có thể và tìm mọi cách để viết truyện. Nhưng thời gian post truyện thì mình không giữ theo lịch được, có thể là vài ba ngày 1 chap, cũng có thể là 1 tuần, 2 tuần, cũng có thể là phải cả tháng lận.
Chishi chỉ ko làm chủ được thời gian viết và post truyện thôi chứ ko phải Chishi không viết nữa các bạn nhé!!!
Mong rằng mọi người sẽ luôn bên cạnh và ủng hộ Chishi trong lúc khó khăn này!!!
Xin lỗi và cảm ơn mọi người rất nhiều!!!
Thân ái!

***

“Bốp” Quốc đấm Thiên Tuấn thật mạnh…
Thiên Tuấn ngã dúi dụi xuống đất. Sao khó thế này? Cú ngã ấy đâu có đau đớn gì!?…Không! Đó là cú ngã tinh thần thật đau, và anh không thể đứng dậy được nữa.
– Sao? Không đứng dậy được à?…Có cần tôi đỡ không? Quốc dẫm lên tay Thiên Tuấn và nói.
– Cậu…hực…ánh mắt Thiên Tuấn nổi lên từng tia đỏ au.
– Không cần à? Quốc nheo mắt, lên giọng đồng thời di chân lên tay Tuấn mạnh hơn.
– Đủ rồi! Anh không thấy mình quá độc ác với anh ấy à? Hai người đã là bạn rất thân, coi nhau còn hơn anh em ruột thịt, vậy mà giờ anh nỡ…
“Chát”
Cô chưa kịp nói hết câu thì Quốc đã cho cô một cái tát.
– Tôi cần cô phải dạy đời tôi à? Quốc tới gần bóp miệng cô. – Nói cho cô biết. Quốc mà ngày nào cô quen, là thằng bạn thân suốt ngày nhút nhát đã chết rồi. Nghe rõ chưa?
– Yaaaa…Phong thấy thế liền xông lên đạp Quốc. – Hự…
Nhưng không những không làm gì được Quốc, mà Phong còn bị anh hạ lăn xuống đất.
Tiếp đến là Gia Linh, nhưng cô cũng chẳng làm gì được Quốc.
Anh ta không những mạnh mà còn là bạn của họ, họ không thể xuống tay thật tình với Quốc được.
– Chịu thua tâm phục khẩu phục chưa? giọng khàn khàn của MK.
Tất cả đều trừng mắt nhìn lão.
– Chắc là mấy người không hiểu tại sao kế hoạch mĩ mãn của mấy người tạo ra lại thất bại thảm hại trong tay ta lắm đúng không!?
– …
– Hà hà, cũng nhờ bạn tốt của các người cả. Quốc quả thực làm việc rất tốt, và là người có năng lực nổi trội hơn hẳn. Điều quan trọng là…nói tới đây, ông ta đến gần và khoác vai Quốc. – Cậu ấy biết tìm đến tôi.
– Ông nói sao? Anh Quốc không đời nào tự tìm đến ông. Nói! Ông đã làm gì với anh ấy? cô gằn lớn.
– Ha hahaha. Nếu không tin thì cô có thể hỏi cậu ấy mà…Sao, cậu có muốn nói gì với con bé đó không?
– Tìm đến ML là do tôi tự nguyện, không ai ép buộc tôi cả. Chỉ tại các người ngốc ngếch quá nên tự tạo cho mình một con đường chết đó thôi. Quốc đút tay vào túo quần ngạo mạn.
– Anh…cô không còn lời nào để nói với Quốc.
– Ông đã biết trước, và tất cả chỉ là một cái bẫy mà ông đã giàn xếp sao? Thiên Tuấn.
– Đúng vậy.
– Tại sao ông biết?
Ông ta nhìn sang Quốc.
– Tất cả công lao to lớn này là phải kể đến anh bạn này đây. ông ta vỗ vai Quốc.
Thiên Tuấn chỉ biết trân mắt nhìn Quốc mà không thể nói lời nào. Mà nói…anh biết nói gì? Càng nói chỉ càng làm mình bị tổn thương mà thôi…
– Cậu còn lời nào muốn nói nữa không? MK.
– Muốn bắt, muốn giết sao thì tùy.
– Chết ư? Đâu dễ thế.
– Ông còn muốn gì ở chúng tôi? Bao nhiều năm nay, ông hết hại đời cha rồi đến đời con mà vẫn chưa đủ sao? Phong.
– Đó, vấn đề là ở đó. Các cậu có trách, thì phải trách ba mẹ các cậu đã phản bội tôi.
Nghe lão nói thế, tất cả đều nhìn nhau…
– Tôi phải giữ mấy người làm con mồi thì mới dụ họ trở về được chứ, ha hahaha…
– Ông thật là một con quỷ dữ. Gia Linh.
– Quỷ dữ mà có một đứa con gái như cô thì cũng thú vị phết.
– Tôi không đời nào là con của loại cầm thú như ông.
– Không nói nhiều, bắt hết chúng lại cho ta. MK ra lệnh.
Lập tức, bọn tay chân liền đưa cô, Thiên Tuấn, Phong và Gia Linh đi.
– Cậu làm rất tốt! MK dành lời khen ngợi cho Quốc.
– Tôi chỉ làm đúng nhiệm vụ mà thôi. nói rồi Quốc cũng theo bọn tay chân áp giải bọn cô.

Nhà nội,
– Có chuyện gì sao con cứ đi đi lại lại vậy Trâm Anh? nội hỏi khi thấy Trâm Anh cứ đi lại đến chóng cả mặt.
– Dạ…con…
– Ngồi xuống đây rồi có gì thì nói nội nghe xem nào!
– Dạ…
– Sao!? Có chuyện gì thì kể nội nghe coi.
– Cũng không có gì đâu nội, bé Na với anh Thiên Tuấn đi công tác vài ngày nên con hơi lo thôi.
– Cha cha, nhớ rồi chứ gì. nội nói rồi đưa tách trà lên miệng.
Trâm Anh chỉ cười mà không nói gì, mặt chị đượm buồn vô hạn.
– Nộ ơi nội! Chị Trâm Anh ơi!…ngoài cổng có tiếng người gọi.
– Hình như tiếng của con bé Kì Lâm thì phải. nội đoán.
– Để con ra mở cổng. Trâm Anh nói rồi đứng dậy.

– Chị Trâm Anh! Kì Lâm vừa thấy Trâm Anh đã mừng ra mặt.
– Có chuyện gì mà gấp gáp vậy em?
– Dạ…Kì Lâm đảo mắt lên phòng cô qua ban công.
– Em đến tìm bé Na à?
– Dạ.
– Na có việc nên đi mất vài ngày rồi em à.
– Haizzz…Kì Lâm thở dài thườn thượt.
– Có chuyện gì thế em?
– …
– Cứ nói chị nghe xem có giúp được gì không.
– …
Trong nhà có nội nên không tiện, Trâm Anh đành kéo Kì Lâm sang ngồi xuống xích đu để nói chuyện.
– Rồi, giờ có chuyện gì thì làm ơn kể đầu đuôi cho chị nghe xem nào!
– Chậc, thiệt tình…
– …
– Em thấy bé Na dạo này khác quá chị ạ. Em chắc chắn là nó không tự nhiên bỗng đổi tính đổi nết như thế đâu. Hình như đã có chuyện gì đó xảy ra với nó mà em không biết. Nó cũng không nói với ai. Chị! Chị có biết nguyên nhân là từ đâu không chị? Nếu chị biết thì hãy làm ơn kể em nghe đi! Em không muốn mất một người bạn như nó đâu chị. Kì Lâm nói trong nước mắt.
– Haizzz…Trâm Anh thở dài. – Xin lỗi vì đã để em bận tâm và buồn nhiều! Nhưng lúc này…thực sự, chị không thể nói với em về chuyện gì Lâm à.
– Chị nói thế là có chuyện với Na Na thật đúng không chị!?
– …
– Chị nói đi! Em xin chị mà!
– Chị không thể nói với em trước điều gì vào lúc này đâu Lâm à! Thứ lỗi cho chị!
– Nhưng…
– Hãy kiên nhẫn, hy vọng và chờ đợi Na Na trở về được không em? Trâm Anh nắm lấy tay Kì Lâm.
– Nhưng Na đi đâu hả chị?
Trâm Anh lại nhìn ra xa xăm, ánh mắt buồn vô hạn.
– Chị không biết.
– Vậy khi nào Na về?
– Chị không biết.
– …Na làm việc gì thế chị?
– …Chị không biết.
– …mặt Kì Lâm xụ xuống. – Em lại càng không biết.

MK,
“Két” cánh cửa nhà giam các cô được mở ra.
– Vào đi. một tên đẩy mạnh cô vào trong.
Cô bị té nhào người xuống đất, nhưng do đang bị trói tay ngược ra phía sau nên cô không thể tự đứng dậy.
– Các người không thể nhẹ tay được à? Phong.
– Her, với lũ mấy người thì không đáng. Quốc lạnh giọng.
– Cút ra khỏi nơi này! cô ấm ức.
– Ok! Tôi chịu sao nổi nơi dơ dáy, ẩm mốc này. Chào. Quốc nói rồi đút tay vào túi quần, ngông nghênh bỏ đi.
“Két…rầm” cánh cửa đã bị khóa chặt.
– Na Na, em không sao chứ? Thiên Tuấn lo lắng.
Lắc đầu
– Em không sao, hai có sao không?
– Hai không sao…hự…
– Còn nói không sao, máu anh đang chảy nè. cô thấm đi vết máu trên miệng anh bằng vai áo mình.
– Mọi người, coi ai kia? Gia Linh phát hiện có một người khác cũng bị nhốt cùng các cô.
– Lại là một nạn nhân của lão ta. Thiên Tuấn gằn lên.
– Không biết có sao không. Để em qua đó xem thử. cô nói rồi dựa người vào tường đứng dậy.
– Cẩn thận nhe em!
– Vâng! Em biết rồi.
Cô từ từ tiến gần lại người đó…
Vì ánh đèn không rõ màu, người đó lại đang gục đầu vào góc tường nên cô không thể nhìn rõ mặt. Nhưng chắc là một người con trai.
Cô ngồi xuống, cố nhìn kĩ xem anh ta có động thái gây hại nào không. Khi đã chắc chắn an toàn cô mới gọi:
– Này anh!
Không trả lời.
– Anh gì ơi!?
Không trả lời.
– Anh gì ơi!?
Không trả lời.
Cô tiến gần lại hơn, dùng chân đá nhẹ vào người anh ta…
– Này anh!
Vẫn không có tác dụng.
Cô nhìn sang phía Thiên Tuấn rồi lắc đầu.
Thiên Tuấn, Phong và Gia Linh cố gượng dậy để lại chỗ cô.
– Nè! cô bực mình đá mạnh vào người anh ta.
– A…anh ta đổ người xuống đất, chỉ a nhẹ lên một tiếng rồi nằm quằn quại trên đất thấy mà thương.
Có lẽ vì không còn chút sức lực nào nữa, thậm chí để thốt nên sự đau đớn cũng không còn.
Nhìn những vết thương trên mặt, trên tay chân anh ta…quần áo thì lấm lem mà toàn mùi máu tanh.
– Có lẽ anh ta rất đau đớn. Thiên Tuấn nhận định.
– Lật anh ta lên xem đi. Gia Linh đề nghị.
– Nhưng anh ta có vẻ đang rất đau đớn. cô ngăn.
– Ý tôi nói là xem anh ta có bị sao không. Gia Linh giải thích lại.
– Ờ. cô xoay người lại, dùng vai đẩy anh ta nằm ngửa lên.
“Chớp chớp”
– Ực…
Cả Thiên Tuấn, Phong và Gia Linh đều sững người khi nhận ra khuôn mặt ấy…
– Mọi người sao vậy? cô thấy thái độ của cả ba không bình thường nên hỏi.
Gia Linh nhìn cô rồi hất mặt về phía anh ta.
Cô nhìn Gia Linh rồi quay lại nhìn người đó…
Mắt cô cố mở thật căng để chắc rằng nó không nhìn lầm. Cô như chết lặng đi…
*Tại…tại sao…??? Không! Không phải chứ!? Cậu…”
– Á…cô hét lên rồi bật ngửa người ra sau. – Không! Em đang nhìn lầm đúng không anh hai?
– Na à! Em bình tĩnh đi.
– Anh trả lời em đi!
Thiên Tuấn chỉ im lặng.
Cô vội nhoài người đến gần cậu, dùng người và vai cố nâng cậu ngồi dậy. Nhưng không được.
– Cởi trói cho em! cô hét lớn.
– …
– Nhanh lên!
Thiên Tuấn đang trọng thương nên không thể làm nhanh chóng được.
Phong thấy vậy liền cúi xuống, dùng răng mình để tháo dây đang trói chặt tay cô ra.
Vì trói rất chặt nên Phong cần thời gian để mở nó ra, răng của anh đã ê buốt nhưng vẫn cố sao để có thể tháo nó ra. Đến khi răng anh chảy máu thì dây mới bắt đầu lỏng ra hơn. Thêm chút nữa thì anh đã xử gọn cái dây thừng khó nhằn đó.
– Gia Bảo! cô đỡ cậu dựa vào ngực mình để cậu dễ thở hơn. – Bảo à! Cậu đừng làm tớ sợ mà, cậu mở mắt ra nhìn tớ đi! Hức…
– Khốn nạn. Thiên Tuấn Tức giận mà không thể làm gì hơn.
– Anh có tức giận cũng thế thôi. Ông ta vốn đã mất hết nhân tính rồi. Gia Linh nói bất cần.
– Đúng vậy. Điều nên làm bây giờ là hãy bình tĩnh nghĩ cách ra khỏi nơi quái quỷ này. Phong tiếp lời.
– Gia Bảo bị thương nặng quá hai à. Sao nóng vậy nè? Chết rồi, cậu ấy sốt cao lắm anh ơi.
– Em cởi trói cho Bảo với mọi người đi. Thiên Tuấn nói.
– Vâng! cô vội làm theo như chiếc máy.
Lật đật, run rẩy tháo những vòng dây mà mãi cô vẫn chưa mở được một nút thắt nào.
– Bình tĩnh đi! Làm gì mà cứ như cày sấy vậy. Gia Linh.
– À, em nhớ rồi. cô à lên rồi vội tháo dày của mình ra.
Dấu dưới chiếc lót dày là một con dao nhỏ, mảnh nhưng rất sắc.
– Em thông minh đấy! Phong cười.
– Thích nghi thôi. cô trả lời.
Với sự giúp đỡ của con dao thì không mất nhiều thời gian để cô tháo hết được những sợi dây trói chặt tay của mọi người.
– Thuốc giảm đau đây, cho cậu ấy uống đi. Công hiệu lắm đó. Gia Linh đưa cho cô một viên thuốc nhỏ xíu.
Cô cứ nhét thuốc vào miệng cậu rồi nó lại rớt ra, cứ nhét vào rồi lại rớt ra…Cứ như thế đến vài lần mà vẫn chưa cho cậu uống xong viên thuốc.
Cô nhìn cả ba vẻ bất lực.
– Haizzz…Gia Linh thở dài rồi ngồi xuống cạnh cô. – Đưa viên thuốc đây!
– Cậu đòi lại à? cô hỏi ngây ngô.
Gia Linh bật cười rồi lắc đầu chịu thua cô.
– Ngốc vừa thôi Na Na ngốc ạ. Gia Linh nói rồi một tay dí vào trán cô, tay kia lấy lại viên thuốc mà cô đang cầm.
– Cậu định làm gì?
– Cho cậu ta uống thuốc.
– Để tôi được rồi.
– Thế nãy giờ cậu có cho cậu ta uống được chưa?
– Em cứ để Gia Linh cho Gia Bảo uống thuốc đi! Thiên Tuấn nói.
– Tránh! Gia Linh ra lệnh.
Cô nhẹ nhàng đặt cậu xuống rồi đứng dậy…
“Bụp”
– A
Gia Linh đấm mạnh vào vết thương ở tay cậu làm cậu a lên đau đớn. Đúng lúc cậu vừa há miệng thì Gia Linh thả viên thuốc vào miệng cậu cho cậu nuốt xuống…
Qua là có hiệu nghiệm…
– Gia Bảo! cô vội chạy lại đỡ cậu lên.
Gia Linh phủi tay rồi đứng khoanh tay trước ngực.
– Cậu làm gì vậy? Cậu không thấy cậu ấy đang đau sao còn làm thế? cô xót xa cho cậu.
– Không thấy sao còn hỏi. Cho cậu ta uống thuốc chứ làm gì.
– Nhưng có cần phải dùng cách đó không, cậu ấy đang đau mà.
– Không chết đâu mà lo. Gia Linh vẫn nói khiêu khích cô.
Nhìn cô và Gia Linh mà cả Thiên Tuấn và Đại Phong đều nhìn nhau rồi lắc đầu cười cho hai cô bạn nhỏ.
– Cảm ơn! cô lí nhí.
– Không mướn. Gia Linh nói.
– Hai đứa thôi cho anh xin đi được không? Rõ ràng đều muốn làm bạn tốt với nhau mà cứ suốt ngày ngồi đâu đấu khẩu đó là sao!? Phong nói.
– Hứ, ai thèm bạn. Gia Linh buông một câu dối lòng rồi bỏ sang ngồi một bên góc tường đối diện với mọi người.
– Cậu không sao chứ Gia Bảo!? Cậu uống thuốc rồi hãy mau hạ sốt nhé! cô lau những vết nhem bẩn trên mặt rồi vuốt lại tóc cho cậu.
– Na Na! cậu thều thào kêu tên cô trong cơn mê sảng.
– Tớ đây, Na của cậu đây nè. Cậu hãy mau mở mắt ra nhìn tớ đi! cô vỗ nhẹ vào má cậu.
– Đừng bỏ mặt tớ mà Na!…hức…Tớ cô đơn lắm!…Tớ lạnh!…Tớ sợ lắm!…Na! cậu vẫn mê man nói sảng.
Cô ôm cậu vào lòng để sưởi ấm cho cậu.
– Tớ xin lỗi cậu! cô ôm cậu chặt hơn.
Thiên Tuấn nhìn cô rồi qua chỗ Gia Linh ngồi xuống.
Phong cũng nối gót theo Thiên Tuấn.
Nói đi sang chỗ khác cho có lệ, chứ thực ra phòng này chỉ bé tẹo, ngồi đối diện từ hai bức tường cũng như đang ngồi đối diện gần nhau thôi.
– Mấy ai trên đời biết viết chứ ngờ nhỉ!? Phong ngửa cổ dựa đầu vào tường nhìn lên trần nhà hỏi.
– Không biết nữa. Nhưng chắc là ít. Thiên Tuấn trả lời.
– Không biết viết mà cứ thế đi, thế mới thú vị chứ. Gia Linh.
– Uhm! Có khi thế lại hay. Thiên Tuấn cười nhạt.
– Có điều hơi tiếc khi cuối đời lại trong căn phòng chật hẹp, tối tăm này, mà không phải là salon hay khách sạn nào đó. Phong nhún vai.
– …Cảm ơn mọi người đã đi cùng tôi tới tận bây giờ! Thiên Tuấn trầm giọng. – Và…thật xin lỗi! Vì đã để mọi người đi cùng tôi tới tận bây giờ.
– Này! Ông nói thế là sao hả? Bộ ông nghĩ thằng Đại Phong này sợ chết lắm sao? Chả qua là chỉ hơi tiếc vì phải quyên sinh dưới tay của ông ta thôi. Nhưng đổi lại, những ngày cuối đời được bên cạnh những người bạn tốt như mọi người là tôi mãn nguyện rồi. Phong cười hiền.
Bỗng cô thấy thật thương cho Phong, kia có lẽ là nụ cười đẹp nhất của anh từ bấy lâu. Sao giờ cô mới nhận ra nụ cười của anh ấy cũng đẹp lắm.
– Ngày cuối rồi, có ai muốn nói cho tất cả biết bí mật của mình không? cô để cậu nằm lên đùi mình rồi dựa lưng vào tường nói.
– Ý kiến hay đó. Phong đồng tình.
– Bắt đầu từ ai nhỉ? Thiên Tuấn nhìn Phong.
– Sao sao nhìn tôi?
– …
– À hà hà.. ờmmm ờ thì…thì tui nói.
Tất cả cùng nhìn Phong…
– Thực ra, tôi có một bí mật…Phong ngập ngừng.
Thiên Tuấn, cô và cả Gia Linh đều chăm chú nhìn Phong.
– Thực ra là…là…
– Là gì thì nói đại đại đi, còn vẽ chuyện tạo hiệu ứng hồi hộp nữa. cô dục.
– Thực ra là, mỗi tối…tôi đi ngủ…Phong dừng lại nhìn tất cả một lượt. – Rất thích trầnnnn trụiiiiiiii với thiên nhiênnnnnnnn. Hi hi hí…Phong đắc chí.
Cô ngây ra không biết nói gì với con người này.
Còn Gia Linh thì chỉ nhếch mép cười.
– Tức tức tức là không có mảnh vải che thân đó hở? cô cà lâm.
Phong bật ngón cái.
– Xời, cái đó không phải bí mật, tui biết rồi. Thiên Tuấn nói.
– Tôi chưa nói với ai bao giờ thì đó là bí mật còn gì.
– Nhưng tui biết rồi, bí mật là chỉ của mình cậu mà chưa ai biết kìa.
– Tại cậu ngủ với tui nên mới biết chứ không thì đời nào.
– Hả? Anh anh hai ngu ngu ngủ với hắn á? cô lắp bắp.
– Em đừng hiểu lầm. Anh là man đích thực à nha. Thiên Tuấn vỗ ngực.
– Giờ đến cậu đó, nói đê. Phong nhướn mày với Thiên Tuấn.
– Ờ…có ai nói là không nói đâu.
– Thì nói lẹ đi.
– Tôi có một bí mật, trong bí mật ấy có rất nhiều bí mật, và trong bí mật ấy lại có rất nhiều bí mật, trong rất nhiều bí mật ấy…
– Lại có rất rất nhiều bí mật. Phong cắt lời Thiên Tuấn.
– Và trong rất rất nhiều bí mật ấy còn có rất rất rất nhiều bí mật. Gia Linh tiếp lời.
– Trong rất rất rất nhiều bí mật ấy là chả có gì cả. cô chốt lại một câu.
– Hề hề, sao biết dạ? Thiên Tuấn gãi đầu.
– Chiêu đó cũ rích rồi mà anh còn xài. cô bỉu môi.
– Chứ anh có dấu bí mật nào đâu.
– Phải hơm, phải hơm? Phong nheo mắt.
– Tui trong sáng tinh khôi thế này nhìn là biết rầu. Thiên Tuấn vuốt cằm.
– Chơi chơi, hên mà nãy tui chưa ăn miếng đồ ăn nào à nghen. Phong vuốt ngực xuống.
– Còn em? Gia Linh! Thiên Tuấn chuyển đối tượng qua Gia Linh.
Gia Linh không nói gì, cũng không có phản ứng gì mà chỉ lặng thinh buông tiếng thở dài thiểu não.
– Gia Linh chắc có chuyện khó nói, anh đừng ép cô ấy. cô đỡ lời.
– Nếu em thấy không tiện thì thôi vậy. Anh không cố ý đâu.
– …Mọi người thấy Gia Tuệ sao? bỗng Gia Linh hỏi không đầu không đuôi.
– Sao lại nhắc tới Gia Tuệ? Phong hỏi.
– Cậu nhớ em gái à? cô hỏi.
– Cảm nhận của mọi người về nó thế nào? Gia Linh hỏi lại.
– …Đáng yêu. Phong nhận xét.
– Xinh xắn. Thiên Tuấn.
– Thân thiện. cô.
– Dịu dàng, dễ khiến cho người ta có cảm giác rất nhẹ nhàng, thanh thản khi bên cô ấy. Phong.
– Học giỏi nhưng rất khiêm tốn. cô.
– Tốt bụng và trong sáng. Thiên Tuấn.
– Đúng hơn là như một thiên sứ đúng không? Gia Linh nhìn vô định và hỏi.
Ai cũng gật đầu đồng ý.
– Tôi thì sao? Gia Linh hỏi tiếp.
Chậm lại một chút rồi cô lên tiếng:
– Mạnh mẽ.
– Lạnh lùng. Phong.
– Khó gần. Thiên Tuấn.
– Cả bá đạo. cô thêm.
– Còn cứng nhắc. Thiên Tuấn.
– Chưa, rất cứng đầu. Phong.
– …
– Nhưng tôi chắc rằng, sau vẻ mạnh mẽ cậu tạo ra cho mọi người thấy thì thực chất, cậu vẫn là một người con gái yếu lòng, rất cần một nơi nương tựa cho mình. cô nói.
– Lạnh lùng không phải vì em kiêu ngạo, mà vì đó là phong cách của em. Lạnh lùng một cách đáng yêu! Phong nháy mắt.
– Sau vẻ khó gần là một Gia Linh có nụ cười tỏa nắng đẹp rạng ngời. Nhưng tiếc cho ai đã không được thấy nụ cười ấy. Thiên Tuấn.
– Bá đạo là vì muốn làm chủ bản thân mình. cô.
– Cứng nhắc không phải vì em không thích nhẹ nhàng, mà chỉ là vì em không muốn cho người ta thấy em yếu mềm mà thôi. Thiên Tuấn.
– Cứng đầu là vì em không muốn đi theo sự sắp xếp của bất cứ ai. Em muốn em chỉ là chính em. Phong.
Gia Linh mỉm cười nhẹ.
– Mọi người có ưu ái tôi quá không. Tôi không tốt như thế đâu.
– Tôi tin vào con mắt nhìn người của tôi là đúng! cô.
– Một cặp mắt có thể là sai, nhưng ba cặp thì không thể nào. Phong.
– Nếu một trong hai người, tôi và Gia Tuệ, buộc mọi người chỉ có thể cứu một trong hai thì mọi người sẽ chọn ai?
– Gia Tuệ. Thiên Tuấn.
Gia Linh cười
– Chúng ta phải cứu Gia Tuệ vì em đang chiến đấu cùng mọi người thì phải chiến đấu với mọi người tới cùng chứ. Thiên Tuấn vỗ vai Gia Linh.
– Đừng hỏi mấy câu hỏi vớ vỉn đó nữa biết chưa cô bé! Phong kí mạnh vào đầu Gia Linh.
– Muốn chết hả? Gia Linh trừng mắt, giơ nắm đấm lên.
Tất cả cùng phá lên cười khi nhìn điệu bộ hung dữ của Gia Linh.
Mặt Gia Linh đỏ lựng cả lên, cứ như gà mắc tóc vậy.
– Anh có điều này thắc mắc đã lâu mà không dám hỏi. Thiên Tuấn nói.
Gia Linh nhìn Thiên Tuấn.
– Tại sao hai đứa giống nhau như hai giọt nước vậy mà tính cách thì đứa thủy người hỏa?
– Thật giống lắm hả? Gia Linh hỏi.
– Uhm! không chỉ Thiên Tuấn mà cả cô và Phong đều gật gù.
– Gia Tuệ và tôi không phải là chị em ruột. Gia Linh cụp mi lại.
– Hả? ai cũng ngạc nhiên.
– Gia Tuệ là con gái độc nhất của MK. Còn tôi, tôi chỉ là con gái của một ông bảo vệ.
– Bảo vệ? cô nhắc lại.
– …
– Cậu đừng nói là…là là bác…
– Mẹ tôi mất sớm, cha con tôi phải tha phương cầu thực khắp nơi. Cuộc sống khó khăn, bần hàn tôi không thể chịu nổi. Rồi một ngày…
<<…Một đứa trẻ bán báo trên vỉa hè…
– Ai báo đi, báo Lao Động, Tuổi Trẻ, báo đi báo đi. Các tin nóng hổi…tiếng rao giữa trời với cái nắng gắt của trưa hè sài thành.
– Báo đi, báo đi, ai báo…ai da…
Cô bé bán báo mải chạy rao báo mà không để ý nên va vào một cô bé khác.
– Hức…huhuhu…cô bé kia mặc một chiếc váy hồng thật xinh xắn đang khóc nấc lên.
Chân của cô bé váy hồng bị trầy xước cả đầu gối đau rát.
– Phù phù…phù…mình xin lỗi! Mình không cố ý đâu. cô bé bán báo cúi xuống, nâng nhẹ chân của cô bé váy hồng và thổi để làm mát vết thương.
– Hu huhu…cô bé váy hồng vẫn khóc.
– Bạn nín đi! Mình xin lỗi mà! Khóc xấu lắm. Ba mình nói, con gái thì phải mạnh mẽ lên, không được dễ dàng mít ướt. Như thế mới không bị người khác bắt nạt. cô bé bán báo lau nước mắt cho cô bé váy hồng.
– Hức…cô bé váy hồng bắt đầu bớt tiếng nấc.
– Bạn có đau lắm không? cô bé bán báo đỡ cô bé váy hồng đứng dậy.
– Mình…hức…mình hơi đau tí, nhưng mà không sao.
– Mình xin lỗi! Tại mình vô ý quá.
– Bạn xin lỗi mình nhiều quá, mình không sao.
– Cẩn thận! cô bé bán báo la lên, đẩy cô bé váy hồng vào trong.
“Kíttttt…rầm” có một chiếc xe đạp tông vào cô bé bán báo.
Tên chạy xe đạp thấy thế sợ quá liền bỏ chạy.
– Bạn ơi!? cô bé váy hồng vội chạy lại đỡ cô bé bán báo. – Bạn có sao không?
– Mình…xítttt…“lắc đầu”
– Máu bạn đang chảy nè.
Một dòng máu chảy từ trán cô bé bán báo xuống.
– Chuyện nhỏ ý mà, mình quen rồi, Không sao đâu, bạn đừng lo. cô bé bán báo lau vết máu đó đi rồi nói.
– …Bạn tên gì?
– Mình tên Tiểu Yến.
– Còn mình là Gia Tuệ, mình làm bạn được không?
Cô bé bán báo nhìn cô bé váy hồng một lượt rồi mới nói tiếp:
– Bạn chịu làm bạn với mình hả?
– Uhm!
– Mình chỉ biết bán báo thôi, nhà mình nghèo lắm.
– Còn đỡ hơn mình, mình không biết làm gì hết.
– …
– Tiểu Yến dạy mình bán báo đi!
– Nhưng mệt lắm.
– Đi mà!
– Nhưng mà…
– Đi nha!?
– Vậy Gia Tuệ làm theo Tiểu Yến nha.
Cô bé váy hồng gật đầu lia lịa.

– Gia Tuệ! hai đứa vừa đi được vài bước thì có tiếng người gọi lại.
Cô bé váy hồng quay lại.
Thấy ba mình, cô bé vội chạy lại ôm lấy ba.
– Con gái đi đâu để ba tìm nãy giờ, có biết ba lo cho con lắm không?
Nhìn sự ân cần của ông bố ấy với con gái, cô bé bán báo cụp mi xuống, cười nhẹ vui cho cô bé váy hồng có một người bố lí tưởng. Kéo mũ xuống, cô bé bán báo lại tiếp tục công việc.
– Tiểu Yến! cô bé váy hồng gọi thật lớn.
Cô bé bán báo quay lại.
Cô bé váy hồng giới thiệu người bạn mới của mình cho ba biết.
Không hiểu sao, ông bố lại có ấn tượng rất mạnh với cô bé bán báo này.
– Cảm ơn con nhé! ông bố nói với cô bé bán báo.
– Con có làm gì đâu ạ.
– Lúc nãy chú đã nhìn thấy cả rồi, nếu không có con thì Gia Tuệ của chú đã bị thương do chiếc xe đạp kia rồi.
– …
– Nhà con ở đâu để chú đưa con về.
– …
– Sao vậy con?
– Con không có nhà.
– …Vậy con ở đâu?
Cô bé bán báo dắt ông bố và người bạn mới về “nhà” của mình.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Sáng kiến
Để đối phương làm
Ca sĩ hay nhạc sĩ?
Giúp đỡ
Dũng Sĩ Diệt Quỹ