Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

20.09.2014
Admin

– Kì Lâm! Hoàng Lâm gọi.

– Uhm!

– Có thật đây là phòng ngủ không vậy?

– Uhm! Trước đây.

– Còn bây giờ thì là một nhà chứa bụi và đầy “yêu tinh” nhền nhện đáng ghét kia. cô tiếp lời.

– Làm gì với nó bây giờ? Hoàng Lâm hỏi.

– Cứ xắn tay áo lên rồi sẽ tự biết phải làm gì thôi. hắn nói rồi xắn cao tay áo lên.

Không chần chừ thêm, tất cả cùng bắt tay vào việc luôn.

Kì Lâm và cô hết quét quét rồi lại lau lau, chùi chùi. Còn hắn và Hoàng Lâm thì cứ khiêng khiêng, đẩy đẩy rồi lại kéo kéo, đồ đạc phần thì bị mục, phần thì bị hen rỉ.

Sau một hồi hì hụi với căn phòng, lưng áo đã thấm ướt, mồ hôi nhễ nhại thì căn phòng cũng tạm được gọi là gọn gàng.

– Hây yaaa…

– Phù!…

Cả bốn người lần lượt ngồi phịch xuống nền nhà, thở phào nhẹ nhõm và cùng nhìn lại thành quả sau buổi trời cần mẫn.

– Cuối cùng cũng xong, haizzz…Kì Lâm xoa bóp vai và cánh tay mình.

– Chưa xong đâu em gái ạ! hắn đáp một câu xanh lè.

Cả ba người còn lại đều tròn xoe mắt nhìn hắn – ánh mắt hình nửa tên lửa, nửa súng trường.

– Hậy…hắn chống tay xuống để lấy đà đứng dậy.

Đứng dậy trước mặt song Lâm và cô, hắn tiếp:

– Tiếp tục công việc cho hoàn thành chứ nhỉ?

“Chớp chớp” song Lâm và cô đều trao ánh mắt “thân tình” đến hắn.

– Sao vậy? hắn hỏi.

“Chớp chớp”

– Thôi mà, anh biết mà! Anh biết anh ẹp gioai rầu, đừng nhìn anh, anh thẹn bây giờ. Các em nhìn nhiều quá mất zin anh rồi sao?

– Ực…sặc…Thôi, xuống đi bác! Bác bay cao quá kẻo gặp đường dây cao thế là dính chùm trên đó như chơi à. Hoàng Lâm đứng dậy, vỗ vai hắn.

– Thế bây giờ mần chi nữa đây? cô cũng đứng dậy.

– Anh phải nói cho bọn em biết là phòng này làm gì thì mới biết mà tiếp tục được chứ! Kì Lâm đứng dậy nốt.

“Bịch bịch bịch” một nhóc từ ngoài chạy vào.

– Ba Phong ơi ba Phong!

– Ơi! Ba đây con!

– Có ai tìm ba ngoài kia đó ạ.

– Uhm! Ba biết rồi, cảm ơn còn nhé! hắn mỉm cười, xoa đầu nhóc để đáp lại.

Chỉ đôi câu đối thoại ngắn ngủi giữa hắn và cậu nhóc kia thôi, nhưng sao…bỗng làm cô thấy ấm lòng đến thế? Cô cảm nhận được từ ánh mắt hắn trao đến cậu bé có gì đó của sự ân cần, chút yêu thương và cả trái tim ấm áp – thứ tình cảm cô ao ước có được bấy lâu. Chợt thấy chạnh lòng và ghen tỵ với cậu nhóc ấy…

– Bé Na! Kì Lâm huơ huơ tay trước mặt cô.

– Hử?…cô giật mình.

– Mày sao vậy?

– À ừm…có sao đâu.

– Nhìn ánh mắt xa xăm, vô định cứ như nhỏ thất tình ý. Hay bên đó có anh chàng nào bắt mắt mày rồi?

“Cốc” cô kí vào trán Kì Lâm.

– A ui…

– Chỉ được cái linh ta linh tinh là không ai bằng. cô nói.

– Các anh nhẹ nhẹ tay giúp em với! hắn đang tất bật cùng các anh nhân viên vận chuyển đồ vào phòng.

Trong khi đó, cả cô và Kì Lâm thì chỉ biết đứng ngơ như ngỗng “…”, chỉ biết nhìn lượt người qua lại đưa đồ vào rồi lại đi ra mà rối cả mắt.

– Sao hai đứa còn đứng ngây ra đó làm gì nữa? Phụ anh với Hoàng Lâm một tay đi nào! hắn vừa lệ khệ khiêng chiếc bàn cùng một anh nhân viên vừa nói.

Lập tức, như hai cô nàng rô bốt – cô và Kì Lâm răm rắp làm theo lời hắn.

Những bộ bàn ghế, bảng, sách vở, đồ dùng học tập lần lượt được chuyển vào phòng, chẳng mấy chốc mà căn phòng đã chật cứng đồ đạc mới toanh. Chỉ cần nói đến mấy thứ đó thôi chắc quý vị cũng biết mục đích sử dụng căn phòng này là gì rồi phải không ạ? Vâng! Một phòng học đó cả nhà yêu dấu ạ.

– Sao anh không nói sớm với bọn em? Hay ít nhất là em chứ. Kì Lâm giọng trách móc.

– Muốn tạo bất ngờ cho tất cả các em, thế không được sao? Hì…hắn cười hì.

– Vậy là sắp có một “ông giáo” của tu viện rồi. cô.

– “Ông giáo”? hắn có vẻ lạ lẫm với hai từ đó.
– Là giáo viên đó anh. Hoàng Lâm “phiên dịch”.

– Ai sẽ dạy các em? cô tiếp.

– Ờ hé, ai vậy anh Phong?

Tất cả đều nhìn hắn, đợi chờ câu trả lời. Lưỡng lự hồi lâu…

– Thiệt tình…điều này anh chưa nghĩ tới.

– Haizzz…Kì Lâm ngồi phịch xuống ghế, thở dài.

Và tiếp theo là lượt cô và hai anh chàng còn lại.

– Thật là bó toàn thân với anh luôn, nghĩ đến lớp học mà không nghĩ đến người dạy học. Haizzz…cô chán nản.

– …

– Nghĩ đơn giản chứ phức tạp chi cho mệt, từ từ tháo gỡ là ô tê thui mừ. Hoàng Lâm nói nhẹ tênh.

– Cậu có cách nào hay không mà ở đó ba hoa con chích chòe hử? Kì Lâm bỉu môi.

– Thì từ từ.

– Người ta đang sầu não mà cậu định cho bọn tui nhũn não luôn à? cô.

– Ờ thì có.

Ánh mắt đại bác của cô, hắn và Kì Lâm đang chuẩn bị kích bác Hoàng Lâm ngay tại chỗ nếu còn chần chừ thêm.

– Nhưng mà từ từ tôi mới nói được chứ.

Kì Lâm lừ mắt.

– Thôi biết roài, cứ như muốn ăn tươi nuốt sống, uống máu tui vậy đó.

– Thôi nói đi chú! hắn thúc.

– Ừm…mình có thể tự dạy lũ nhóc được mà.

Cô, hắn, Kì Lâm đều chau mày.

– Bọn mình có thể cùng nhau dạy mấy đứa mà! Hoàng Lâm tiếp.

– Sắp tới bọn mình còn phải nhập học, lại còn lớp 12 cuối cấp quyết định nữa. Còn anh Phong thì còn tiệm bánh của anh ấy, sao kham nổi? Kì Lâm ý kiến.

– Ưhm! cô gật gù nhẹ, vẻ đồng tình với Kì Lâm.

– Nhưng cũng đâu phải mình học cả ngày lẫn đêm luôn đâu, các em ấy cũng còn công việc kiếm sống mưu sinh của các em nữa mà. Hoàng Lâm nói.

– Ờ nhỉ, hay là mình thống nhất thời gian lại rồi cùng nhau dạy mấy đứa luôn cho đỡ mất thời gian, đỡ cực nữa. cô ý kiến. – Cũng còn cả tháng nữa mới chính thức nhập học mà, trong thời gian đầu này cố gắng ổn định thời gian rồi về sau cứ thế mà làm thôi. Thấy sao?

– Quan trọng là thời gian nào để tất cả cùng rảnh đây? Kì Lâm.

– Buổi tối được không? câu nói hiếm hoi của hắn. – Buổi tối, các em ko phải học hành, anh cũng giao lại tiệm cho nhân viên coi được, còn mấy đứa nhỏ cũng đã đi bán, đi làm về. Thay vì để chúng chơi bời còn chúng ta ngồi không thì tất cả cùng dạy và học. hắn nói một hơi.

Cô và song Lâm đều chau mày, nhướn mày rồi lại cắn môi, mấm môi…

– Sao?…Sao các đồng chí? hắn hỏi.

“Rầm” cô đập bàn đứng dậy…

Hắn và song Lâm nhìn cô không chớp mắt.

– Duyệt! cô bật ngón cái lên.

– Vậy mà làm thấy ghê. Kì Lâm nuốt khan. – Hè, quá duyệt!

– Quá duyệt chứ lị! Hoàng Lâm cũng bật ngón cái lên.

– Quyết định vậy đi! cô khoanh tay trước ngực.

– Vậy bây giờ làm tiếp nhé? hắn.

– Còn chờ gì nữa. cô tiếp lời hắn.

Nhanh thiệt, mới chút thời gian thôi mà hai anh chị – cô và hắn đã bắt được nhịp cầu rồi. Tạm thời, những thái độ nặng nhẹ về hắn đã phần nào rơi rụng đi ít nhiều trong đầu cô…

Tiếp tục sự nghiệp lôi lôi kéo kéo, kê kê đẩy đẩy của các chàng và các nàng. Sau vài giờ hì hụi với đống đồ thì cuối cùng cũng đến giây phút đợi chờ đã lâu là ngắm nhìn lại thành quả lao động cuối cùng của mình…

Đứng dưới góc phòng, cả bốn cùng thích thú nhìn lên bảng. Tất cả như đang tĩnh lại và tự vẽ ra trong đầu mình những cảnh tượng cả về quá khứ lẫn tương lai…Rồi đây, các em nhỏ dưới mái ấm của tu viện Maria này sẽ được biết đến O…A là gì?

o0o

“Cốc cốc cốc”

Cửa nhà Quốc bỗng có tiếng gõ…

Đang “tự kỷ”, Quốc khẽ giật mình bởi tiếng gọi cửa.

*Lạ thật, ai biết nhà mình chứ? Hay là…* chợt nghĩ đến ai đó, Quốc vội chạy ra mở cửa.

“Cạch”

– Sao đến sớm vậy thằng bạn? đang phấn khởi nhưng nụ cười trên môi anh liền vụt tắt khi nhận ra người đang đứng vắt vẻo kia không phải thằng bạn anh mong chờ, mà là một “cơn say”

– Ức…tôi làm anh thất ức…vọng à? Gia Linh nấc sặc mùi men rượu.

– Cô đến tìm tôi có gì không?

– Her…tôi tưởng anh phải ức…mừng khi tôi tìm đến anh chứ?

– Còn phải xem tìm vì điều gì nữa.

– Ức…

– Hình như cô đang say?

– Say? Say? Haha…hahaha…hahahaha…Gia Linh cười như ngây như dại, nhưng cùng với nụ cười kia là một giọt lệ nóng hổi khẽ rớt từ khóe mi cô. Tất nhiên, dưới ánh đèn mờ ảo thì không đủ để Quốc nhận ra sự có mặt của dòng nước ấm nóng đó.

– Có gì buồn cười lắm sao?

– Haha…hơizzzzzz…Gia Linh từ từ thu lại nụ cười. – Anh thấy tôi đang say sao?

– …

– Her…Gia Linh cười nhạt. – Vậy sao…ức…ực…tôi không thấy mình say vậy?

– …

– Anh…Gia Linh tiến lại trước mặt Quốc, đôi mắt cố mở to để nhìn rõ đối tượng, gật gù đưa ngón tay lên chỉ anh nhưng cứ mãi rung rinh không chỉ đúng tâm điểm. – Ức…ức…

Quốc ngán ngẩm nhìn Gia Linh trong bộ dạng say khướt, thật mất hình tượng về phái nữ.

– Ức…phụt…ọc…khụkhụkhụ…chưa kịp làm điều mình muốn, Gia Linh đã nôn tháo vào người Quốc. Anh muốn né nhưng không kịp, đành chịu trận “mưa axít” bất đắc dĩ này.

Anh mấm môi, gồng mình, nắm chặt hai tay…

– …Hừhừ…

– Tôi tôi…khụkhụ…xin…“Phịch”

– Này này!!!

Chưa nói hết câu Gia Linh đã gục vào ngực Quốc, làm anh đành phải đỡ lấy Gia Linh…

…o

Bưng thau nước ấm theo theo chiếc khăn nhỏ từ phòng tắm đi ra, nhìn Gia Linh đang nằm trên giường, Quốc chẳng buồn nhìn.

– Con gái mà say khướt thế kia, hên cho cô là gặp tôi, nếu không thì bọn dê phố kia đã nuốt gọn cô rồi. Quốc bực mình vì “tội lỗi” của Gia Linh lúc nãy với mình.

Cầm khăn ướt còn ấm, anh nhẹ lau mặt giúp Gia Linh cho cô tỉnh táo hơn.

– Hức…trong cơn mê sảng, Gia Linh bắt đầu thút thít.

Nhìn điệu bộ đó của Gia Linh, Quốc “chớp chớp” mất vài giây…

– Hức…anh ơi! Hức…Gia Linh bắt đầu rơi nước mắt.

Quốc tạm ngừng tay mình và thu lại…

– Anh đừng đi! Em xin anh! Xin anh một lần này thôi được không? Anh à! Hức hức…Gia Linh vội đưa tay nắm chặt tay Quốc và nói trong cơn mê sảng.

Quốc không thoải mái, cố rút tay mình ra khỏi bàn tay Gia Linh…nhưng bàn tay cô càng xiết chặt tay Quốc hơn trong vô thức…

– Anh đừng đi! Đừng bỏ rơi em mà!.. hức hức…Gia Linh bật khóc dữ dội, lắc đầu nguầy nguậy, vẫn nắm chặt tay Quốc.

– Tôi không phải người cô…đang định mắng Gia Linh cho cô tỉnh hẳn nhưng bàn tay Gia Linh chợt buông lỏng dần khỏi tay quốc, nước mắt cô vẫn còn tuôn nhưng đã hết hẳn tiếng thút thít.

*Thật kì lạ, đây đã được gọi là nắng mưa tính tình con gái chưa trời?* Quốc chẹp miệng, chỉ biết lắc đầu. Chưa bao giờ anh phải thốt lên điều gì đó vì một người con gái nào khác cô…

o0o

Cách đó rất xa, tại một tòa tháp cao, một old man trong bộ vét đen huyền bí…Phì phào điếu xì gà trên tay, ông ta đứng trước bức tường kính trong suốt nhìn ra xa thành phố…

– Đã có sự cố, thưa cục trưởng! một tên khác kính cẩn nói.

Tên ấy cũng chỉ có thể nhìn thấy tấm lưng của ông từ phía sau mà thôi.

– …không biểu hiện phản ứng gì rõ ràng, có lẽ phải kìm nén thứ cảm xúc đó lắm ông ta mới giữ được bình tĩnh. Old man vẫn đưa lên môi điếu xì gà, rít một hơi mạnh…

– …Chuẩn bị vé máy bay cho tôi! old man cất giọng khàn đặc.

– Nhưng, thưa…Vâng! Tôi sẽ chuẩn bị ngay! tên đó định ý kiến nhưng nhìn old, hắn chỉ biết tuân lệnh.

Đã xong nhiệm vụ, hắn ra ngoài, đóng cửa lại.

– Được lắm cô bé! khẽ nhếch mép, old man chỉ thốt lên một câu.


Nhà Quốc…

Đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa sáng, bỗng nghe tiếng bước chân…

– Dậy rồi sao? Quốc hỏi, tay vẫn xào xào, không quay lại.

– Tối qua…Gia Linh ấp úng.

– Cô không nhớ gì à?

– …

– Phải rồi, say khướt đến thế thì còn nhớ được gì.

– Tôi…không làm gì sai chứ?

– Hình như tối qua cô đã nhớ về ai thì phải?

Quốc không biết rằng Gia Linh đã lúng túng thế nào khi anh hỏi câu ấy.

– Không liên quan đến anh.

– …

– Gì đây? Gia Linh hỏi khi thấy Quốc đặt trước mặt mình một chén canh.

– Giải rượu, uống hay không thì tùy.

– …

– Lần sau mong cô nếu trong bộ dạng say sỉn thì hãy lục địa chỉ và tìm đến nơi khác giúp tôi!

– …“Địa chỉ khác”…Gia Linh lí nhí.

– Sao?

– …Cảm ơn anh! Gia Linh nói. *Tôi còn địa chỉ khác sao?*

– Không có gì…Kẻ lạc mất trái tim đang lạc đường chăng? Quốc ngồi xuống đối diện Gia Linh, bỗng gợi chuyện.

– …Gia Linh im lặng.

Hít một hơi thật sâu, Gia Linh nhìn lên Quốc…

– Anh muốn một vụ giao dịch chứ? Gia Linh hỏi.

Anh hơi chau mày khi nghe Gia Linh hỏi.

– “Giao dịch”?

– Phải rồi, giao dịch.

– Còn phải xem giao gì và dịch gì nữa.

– Anh sẽ có cái anh cần, còn tôi có được cái tôi muốn, thế đã đủ chưa?

– Cái cô cần?

– Đơn giản thôi.

– Là gì? Quốc hỏi.

Gia Linh nhìn một vòng quanh nhà anh rồi nói:

– Vẫn còn một phòng trống, cho tôi được chứ?

– Cho cô?

– Phải!

– Tại sao? Cô nghĩ rằng tôi sẽ đồng ý?

– Tôi chỉ hỏi cho giữ đúng nguyên tắc thôi, còn có hay không chấp nhận Gia Linh nhún vai. – Tôi cũng vẫn sẽ ở đây! Gia Linh nói rồi bưng chén canh lên miệng.

– Her, cái này đâu phải giao dịch, mà là tuân lệnh ấy chứ.

– Quyết định vậy nhé! Tôi có việc ra ngoài, tối nhớ để cửa cho tôi! Gia Linh nói rồi đứng dậy.

– Còn điều tôi cần? Quốc nói với lại.

Gia Linh chựng lại…

– Còn tùy thuộc vào thái độ của anh. Gia Linh nói ngắn gọn rồi rảo bước nhanh ra khỏi nhà Quốc.

– Rốt cuộc cô muốn tôi phải chạy vòng theo cô đến khi nào nữa đây? Quốc bắt đầu mất kiên nhẫn.

o0o

Bệnh viện…

Cậu gục đầu bên giường Yuu, có lẽ vì mệt quá nên đã thiếp đi từ lúc nào không hay.

Ngón tay Yuu nhúc nhích, mí mắt vẫn nhắm nghiền nhưng tròng mắt khẽ đưa qua đưa lại như đang lấy sức để chuẩn bị kéo đôi mi lên…

Cậu vẫn đang say giấc…

Phải rồi, cố lên!…Yuu bắt đầu tách đôi mi đang dính chặt nhau kia. Mi mắt Yuu dần kéo lên…Thứ ánh sáng của buổi ban mai đang tràn ngập căn phòng đã trở nên lạ lẫm với Yuu khiến cô bé vừa hé mắt đã vội nhắm lại, vì thứ ánh sáng ấy quá chói chang. Yuu cảm thấy sợ thứ ánh sáng đó…

*Không được, mày phải cố gượng dậy đi Yuu à! Cố lên!…Nhưng nếu tỉnh lại, anh ấy sẽ bỏ mặc mình theo chị ta thì sao? Không, không, không đời nào!…Nhưng…anh Bảo hứa sẽ đưa mình đến “Bánh xe thiên đường”, đến ngôi nhà vùng ngoại ô đang chờ đợi. Phải làm sao đây???…Không được, mình phải tỉnh lại, tỉnh lại để còn cùng anh ấy làm tất cả mọi thứ, tỉnh lại để đá chị ta đi nữa. Phải rồi, mày phải tỉnh lại, mày không được ngủ mê nữa! Anh ấy đang chờ, vẫn đang chờ mày…!* Yuu đấu tranh tinh thần.

Trước đây Yuu đã chấp nhận thứ ánh sáng đó không biết bao lần, giờ đây chắc chắn cô sẽ lại dũng cảm tiếp nhận nó trở lại…cô sẽ mở mắt ra để đón thứ ánh sáng vào mỗi sớm mai, sẽ nhắm lại khi đã mệt mỏi và sẽ lại mở vào mỗi sớm như trước đây…

“Chớp…chớp” Yuu chập choạng chớp mắt để làm quen lại với những tia nắng bên cửa sổ đang ghé sát cô…

Nhìn quanh căn phòng, khẽ hỏi *Đây là đâu?*. Nhưng câu hỏi ấy chỉ chợt bay qua và vụt mất khi ánh mắt Yuu chạm đến Gia Bảo…

Nhìn cậu ngủ đã hồi lâu nhưng không hiểu sao Yuu vẫn mãi nhìn, không biết do lâu ngày không gặp cậu, Yuu thấy nhớ khuôn mặt cậu? Hay…do không biết nói với cậu thế nào về việc mình đã “trở về”?

Cậu khẽ trở mình…

Nhíu mày, mở mắt ti hí nhìn vì còn buồn ngủ, cậu lướt qua cảnh vật xung quanh. Nhưng rồi, vì hình ảnh ấy quá mờ chăng? Cậu nhắm mắt trở lại, đổi tư thế ngủ.

1 giây…2 giây…3 giây…

– YUU! cậu bật dậy kèm theo tiếng gọi Yuu thật lớn. – Mình ngủ hồi nào vậy? Tại sao mình lại nằm trên giường?

Cậu nhìn quanh…là phòng Yuu, giường Yuu, nhưng còn Yuu đâu??? Cậu hoảng loạn, thực sự hoảng loạn. Ai đã đưa Yuu đi? Có chuyện gì xảy ra với Yuu? Yuu đâu?…Những câu hỏi về Yuu liên tục tấn công tâm trí cậu.

Vội nhảy xuống giường, cậu bắt đầu công cuộc tìm kiếm Yuu. Nhà vệ sinh…phòng tắm…phòng dành cho thân nhân…nhưng đổi lại vẫn không được gì. Chạy ra ngoài, tìm đến phòng bác sĩ…Nhưng ngay cả họ cũng không biết Yuu ở đâu.

– Các người làm việc thế mà coi được sao? Ngay cả bệnh nhân mình đi đâu cũng không biết nữa, nếu con bé có mệnh hệ gì, tôi sẽ tìm mấy người để tính sổ một lượt. ánh mắt cậu như bốc cháy.

“RẦM” cậu bỏ đi và để lại tiếng đập cửa khó chịu.

Rốt cuộc là Yuu tự đi, hay ai đó đã đưa Yuu đi?

– Ashhhhhhhhhhh…

“Bụp”

Cậu vò đầu bứt tóc, bực mình đá vào thùng rác làm nó đổ tung tóe.

– Này cậu, cậu làm gì vậy? một nhân viên quét dọn vô tình đi ngang đã nhìn thấy hành vi của cậu lúc nãy.

Cậu chẳng buồn nhìn đến người nhân viên đó, nghe có tiếng khó nghe, cậu kiền quay lưng bỏ đi.

– Này cậu kia! Đứng lại dọn hết đống rác tự bày ra đi chứ! cô ấy gọi nhưng rất tiếc, cái đầu ngông nghênh kia đã một đi không quay trở lại. – Thật đúng là…thanh niên thời nay cũng chỉ được đến thế là cùng.

o0o

– Alo, Gia Bảo à, cậu…

– “Bây giờ tớ đang bận, lúc khác tớ gọi lại sau!”

“Rụp…tút tút tút…”

Cô gọi cho cậu, nhưng chưa kịp nói gì đã bị cậu chặn họng và cắt ngang cuộc gọi. Điều nhận lại chỉ là những tiếng tút tút dài…

“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong

Đời em đã vui…”

Điện thoại cô đổ chuông…

– Alô, Gia Bảo à? cô vội bắt máy vì ngỡ cậu.

Nụ cười cô vụt tắt khi nhận lại không phải như cô đã ngỡ.

– “Em đang đợi điện thoại nhóc đó à?” là Quốc gọi.

– …Anh đó, dạo này nhét em ở ngóc ngách tâm hồn nào rồi? Lâu lắm mới thấy ông anh quý hóa ghé thăm. cô đánh trống lảng.

– “Còn em? Chả phải em cũng nhét anh ở tận đẩu tận đâu còn gì?”

– Hìhì…cô cười trừ.

– “À, Na nè!”

– Dạ?

– “Em rảnh không?”

– Dạ?…

15’ sau, một chiếc xe đạp “cõng” một anh thanh niên dừng trước nhà cô…

– Ơ…anh…cô ngạc nhiên.

– Đi thôi em! Quốc nói rồi hất mặt ra yên sau ý bảo cô ngồi lên.

– Đi đâu anh? Mà đi bằng con “ngựa”này á? cô chỉ vào chiếc xe Quốc đang giữ lái, nghi ngờ.

– Còn con nào khác con này sao? Quốc hỏi ngược lại cô.

– Mà đi đâu ạ?

– Chậc, em cứ lên đi nào. Anh không bắt cóc em đâu mà sợ.

Đành nghe lời Quốc, cô vòng ra sau ngồi lên yên xe…

Quốc chở cô ngang qua vài con phố và dừng lại trước một cửa hàng bán cây kiểng. Cô thắc mắc không hiểu tại sao anh lại đưa mình đến đây nhưng rồi cũng cứ theo anh xem sao.

– Chào anh chị! Anh chị cần gì ạ? một nhân viên.

– Ở đây có bán xương rồng có hoa không ạ? Quốc hỏi.

– Dạ có, bên này thưa anh chị! nhân viên ấy dắt Quốc và cô đến gian có hàng tá cây xương rồng với đủ loại màu, đủ loại hoa.

– Woaaaaa…cô tít mắt khi nhìn thấy những bông xương rồng đủ màu, đủ loại.

– Em thích không?

Gật gật

– Sao anh biết nơi này vậy? Em chưa bao giờ thấy nơi nào có nhiều hoa xương rồng đến vậy. cô chăm chú ngắm.

– Em chọn đi!

– “Chọn”, chọn gì ạ?

– Anh tặng em một cây đó! Tùy em chọn.

– Hai cây nha anh! cô đòi hỏi.

– Đã được người ta tặng rồi mà còn đòi mặc cả với anh hả cô bé?

– Đi mà anh! Anh Quốc của em là nhứt nhứt nhứt lun! Nhá! cô làm vẻ mặt nai tơ.

– Chỉ được cái nhõng nhẽo anh là trên tài, thôi được rồi, tùy em! Nhưng chỉ hai thôi nhé! Anh đang cháy túi đó!

– Yêu anh lắm cơ, héhé.

Quốc chỉ biết lắc đầu trước con người này.

– Cây này, cây này, cây này…hay cây này? Còn cây kia? Cây kia nữa, cây này thì sao?…cô cứ cầm lên rồi lại đặt xuống cân nhắc, không biết chọn cây nào.

– Em coi chừng làm mấy cây xương rồng chóng mặt mà thu hoa lại bây giờ. Quốc chọc.

– Anh thấy cây nào đẹp? Cây này, cây này hay cây kia? À không cây này, mà không cây kia, cây này chứ, cây…trời ơi em không biết chọn cây nào. Cây cào em cũng thích, cũng thấy nó đẹp hết trơn.

Thêm một cái lắc đầu của Quốc dành cho cô…thật là hết biết.

Sau một hồi cân lên nhấc xuống, cuối cùng cô cũng lựa được hai cây xương rồng vừa ý (phải quần “nát” đống xương rồng kia mới tìm được hai cây vừa ý đó cả nhà ạ).

– Xong nhé! Quốc mừng vì cuối cùng cô cũng chịu chọn lấy hai cây cho mình.

– Vâng ạ!

– Ô, sao anh nói là hai cây thôi mà, sao lại tới ba lận? Quốc thắc mắc.

– Anh tính hai cây, cây còn lại để em.

Thanh toán xong, cầm ba cây xương rồng trên tay, cô ngắm nghía chúng thật kĩ.

– Cẩn thận với gai nó đó! Quốc nhắc nhở.

– Tặng anh nè! cô đưa ra trước mặt Quốc một cây xương rồng có hoa màu trắng mà anh thích.

– Cho anh á?

– Cảm ơn anh đã dẫn em đến đây! Em cũng muốn tặng anh thứ gì đó lâu rồi, nhưng không biết anh thích gì, cũng không có cơ hội nữa. Tiện đây, em tặng anh chậu xương rồng bé bé xinh xinh này luôn nhé, hìhì.

– Em đã có lòng thì anh không từ chối, cảm ơn em nhé! Quốc vui vẻ nhận lấy cây xương rồng.

– Nô cô chi (không có gì)! Hi…

– Bây giờ tiếp tục cuộc “vi hành nhé?”

– Ô kế! cô vui vẻ ngồi ra sau xe Quốc.

Hành trình và điểm đến tiếp theo lần lượt là những nơi thường dành cho những cặp đôi hẹn hò, nhưng Quốc đã chọn để đưa cô đi chơi.

Rạp chiếu phim…một bộ phim hài hành động…

Một quán cóc ven đường…món ốc đúng là tuyệt cú mèo khi đi lang thang ngồi lê quán xá thế này.

Khu chợ đêm…với đủ thứ đồ mà cả hai cùng thích thú đi ngắm cho bằng hết, cả những món ăn khuya ở đó nữa.

– Anh ơi! Em, em mỏi chân lắm lắm luôn rồi ý. cô ngồi bệt xuống một gốc cây.

– Sao vậy? Bình thường em đi giỏi lắm mà? Quốc ghẹo.

– Cái anh này, mà hôm nay sức của anh tốt hey, đi mãi mà chưa thấy ca thán gì hết.

– Hìhì, đó là chuyện bình thường trong xã hội mà em. Quốc nháy mắt với cô.

“Chỉ một mình anh lặng yên ngắm nhìn

Người người sải bước từng đôi trên đường

Bởi vì anh vẫn đợi chờ, bởi vì anh vẫn đợi chờ

Chờ cho em sẽ nhận ra anh là tình yêu của em…”

Điện thoại Quốc rung lên.

Là một số điện thoại lạ gọi đến…phân vân không biết có nên nghe máy hay không.

– Anh nghe điện thoại đi kìa! cô nhắc.

– Số lạ.

– Lỡ có việc gì thì sao, anh cứ nghe đi! Quốc định cất điện thoại vào túi thì cô nói.

– …Ờ, vậy để anh nghe xem sao.

Cô nở nụ cười đáp lại.

– Alô!

– “…”

Quốc tạm dừng cuộc thoại, ra hiệu với cô và ra một góc, cách cô vài mét mới nghe tiếp.

– Tôi đây!

– “…”

– Rốt cuộc thì cuối cùng cô muốn gì đây?

– “…”

– Chắc chứ?

– “…”

– Thôi được, ở yên đó!

Quốc có vẻ không hài lòng vì cuộc điện thoại vừa kết thúc kia.

– Có chuyện gì à anh? cô hỏi.

– Ờ…không.

– Chắc chắn là có mà, anh bận thì cứ đi đi! Em tự về được mà.

– Cả quãng đường xa lắc, em tự về là về thế nào? Để anh đưa em về rồi đến đó sau cũng được.

– Đường xa, anh đưa em về thì đến đó trễ hẹn với người ta mất rồi. Không sao mà, anh cứ đi trước đi! Đằng nào em cũng còn muốn đến nhà mấy đứa bạn nữa mà. Cảm ơn anh đã chở em đi chơi cả ngày nghen! Em rất vui! Hì…

– Thật là không sao chứ?

– Thật!

– Vậy…

– Thôi được rồi, anh đi đi mà. cô đẩy lưng Quốc đi lẹ.

– Vậy gặp em sau nhé!

– Vâng, bye anh!

Lúc Quốc vừa đi khỏi cũng là lúc nụ cười trên môi cô vụt tắt.

– Haizzz…hơn 10h rồi, còn nhà đứa nào để cửa cho mình đến nữa chứ. Haizzz…cô thở dài. – Còn cây xương rồng này nữa…A! bóng đèn trong đầu cô bỗng bật công tắc.

Cô chạy lại hướng ngược lại, ngược với hướng về nhà mình.

Cô biết rằng, chắc chắn cậu đang ở bệnh viện cùng Yuu. Mua đồ ăn khuya đến đó cho cậu, tận tay tặng cho cậu cụm xương rồng do chính cô chọn này. Cứ nghĩ đến vẻ mặt sung sướng của cậu lúc nhìn thấy cô và cụm xương rồng này mà cô không thể nhịn cười được, cái miệng cứ toét ra cười mãi.

Thực ra, Quốc cũng bỏ trăm công nghìn việc chỉ vì muốn đổi lại nụ cười cho cô. Khi vừa nghe Kì Lâm nói về tình trạng của cô, anh đã rất tức giận và lo lắng. Vì vậy mới có chuyến đi xe đạp đến những nơi làm cô cười nhiều đến thế…Có phải Quốc mãi chỉ có thể quan tâm cô một cách thầm lặng này chăng???

o0o

Bệnh viện…

Cậu mệt mỏi ngồi phịch xuống trước của phòng Yuu.

– Gia Bảo! Sao con ngồi đây? đúng lúc đó, Gia Huy dìu bà nội đi tới.

Ngẩng đầu nhìn nội và anh hai rồi cậu dùng chút sức lực vịn vào tường đê đứng dậy, đôi mắt buồn bã.

– Thưa nội! Anh hai! cậu thều thào mở lời chào.

– Em sao vậy? Ốm à? Gia Huy lo lắng.

– …

– Yuu đâu? Con bé sao rồi? nội hỏi.

Biết ăn nói thế nào với nội khi chính cậu đã để lạc mất Yuu đây???

– Con bé sao rồi? Tình trạng đã khá lên chút nào chưa? nội hỏi lại.

– Kìa nội! Gia Huy.

– Nội đừng suốt ngày lúc nào cũng một Yuu hai Yuu ngàn lần Yuu được không? cậu nổi quạu.

– Con chỉ cần nói cho ta biết, con bé thế nào rồi?

– Con không biết, không biết, không biết Yuu thế nào? Không biết Yuu đang ở đâu.

– Nội! Gia Huy vội đỡ nội.

– Con…con…Gia Bảo, con vừa nói gì? nội mất bình tĩnh.

– …

– Yuu…con bé…không tin vào đứa cháu của mình nữa, bà tự chống gậy, mở cửa vào phòng Yuu.

bàng hoàng với chiếc giường trống, nội không thể đứng vững nữa, hai mắt tối sầm lại không còn nhìn thấy gì, đôi chân chùng xuống không còn chút sinh khí.

– NỘI! Gia Huy thất thanh.

Cậu vội chạy vào, nội đã ngã vào vòng tay Gia Huy…

– BÁC SĨ!!! cậu gọi lớn.

 

Bà bị đưa vào phòng cách li đặc biệt, bà cứ quỵ rồi lại tỉnh và lại quỵ như cái máy vậy. Không biết, liệu sẽ như thế được mấy lần nữa…?

– Em tìm kĩ chưa? Gia Huy kéo cậu ra dãy hành lang, hỏi.

– Kĩ lắm rồi.

– Em không biết con bé đi đâu sao?

– Nếu biết thì em có đứng đây không?

– Em đã báo với ai chưa?

– Bác sĩ.

– Chắc họ cũng đang tìm rồi, không có thời gian nhiều đâu, nếu Yuu được ai đó đưa đi thì còn đỡ, nếu không thì với tình trạng sức khỏe của con bé sẽ không ổn đâu em! Gia Huy nói.

– Em biết!

– Vậy anh với em chia nhau ra tìm nhé!

– Nhưng còn nội?

– Anh đã gọi cho anh chị quản gia rồi, lát nữa một trong hai người sẽ đến đây liền, em đừng lo!

– Uhm! cậu gật đầu đồng ý rồi hai anh em mỗi người tìm một ngả.

– Yuu à! Yuu! cậu vừa đi vừa gọi tên cô bé.

– Yuu! Yuu ơi! Gia Huy.

 

Gần như đã lật tung cả bệnh viện lên, cả cậu, Gia Huy và một số người của anh cũng lao vào công cuộc tìm kiếm nhưng vẫn chưa có một tin tức nào được tìm thấy.

Cậu bất lực ngồi xuống bậc cầu thang dưới chân mình…

– Yuu! Rốt cuộc thì em đang trốn ở đâu?

– Haizzz…sao con nhỏ đó cứng đầu vậy không biết. người 1.

– Uhm! Nói mãi mà cứ trơ ra như người từ trên trời rớt xuống ý. người 2.

– Thôi, mình xuống báo cho ông bà bác sĩ nào rồi để họ tự tìm thân nhân cho nó cũng được. người 1.

– Ờ, cũng may là con bé đó…

– Thím vừa nói gì ạ? cậu bóp chặt tay người phụ nữ.

– …người phụ nữ hốt hoảng vì hành động của cậu, không nói được tiếng nào.

– Cậu cậu…cái cậu này, câu định giở trò gì gì đó hả? người bên cạnh cũng hốt hoảng không kém.

– Tôi hỏi thím vừa nói gì? cậu gằn lên.

– Nói…nói nói là nói gì chứ?

– “Con nhỏ”? cậu nhắc lại cụt lủn câu nói của người phụ nữ.

– Nó, nó…

– Ở đâu? cậu quát.

– Trên trên…người phụ nữ ú ớ, chỉ biết chỉ chỏ lên phía trên đầu mình.

– Xin lỗi! Cảm ơn! câu nói vội rồi chạy thật nhanh lên tầng trên, một bước nhảy của cậu leo được bốn nấc thang.

Hai người phụ nữ kia vẫn chưa khỏi hoảng hồn.

– Chị không sao chứ?

– Ực…hộc hộc…“lắc lắc đầu”

– Đúng là tên vũ phu mà, con cái nhà ai mà mất nết vậy không biết.

 

Quốc đang đến chỗ ai kia…?

Cô đang đến chỗ cậu…?

Cậu đang đến chỗ…?

***

Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến…

Cậu chạy thật nhanh, lên hết tầng này đến tầng kia theo lượt cầu thang nhưng vẫn không thấy bóng dáng một cô gái mà cậu đang tìm.

“Cạch” cánh cửa cuối cùng nối các tầng cậu cũng đã mở ra.

Đã là sân thượng rồi, nhưng sao Yuu vẫn không thấy đâu…

– Hộc hộc…cậu thở hổn hển.

Chạy vòng vòng khắp sân thượng nhưng không thấy ai, đưa mắt nhìn xung quanh chỉ toàn nghe tiếng gió rít và khoảng không im lặng.

– Không phải em thật sao? cậu thất vọng.

Thất thểu định bỏ về thì…kia – trong một góc khuất nhỏ sau một chậu cây kiểng. Một đôi chân trần ở đó…cậu tiến gần lại. Càng tiến lại gần, cậu càng thấy rõ “hiện tượng” ấy thế nào? Đồng phục bệnh viện, mái tóc dài…là con gái. Dáng người mảnh khảnh, gục đầu vào tường và ngủ say sưa…

– Ực…cậu nuốt khan, ngồi xuống, vén mái tóc cô gái lên…cậu không tin nổi vào mắt mình đây là sự thật.

Yuu…là Yuu

– Yuu! Yuu à!…Là em phải không? giọng cậu run run. – Em tỉnh lại nhìn anh đi Yuu à! Yuu! cậu lay vai Yuu thật mạnh.

Yuu dụi dụi mắt và từ từ mở đôi mi…

Yuu nhìn cậu…chỉ nhìn, ánh mắt vô hồn lạnh toát, đến phản xạ tự nhiên Yuu cũng không có.

– Đúng là em thật rồi. Em bỏ đi đâu vậy hả? Em có biết anh đã tìm em khổ sở thế nào, lo lắng cho em thế nào không? cậu trách.

– …

– Thôi, tìm được em là may mắn rồi. Mình xuống thôi, trên này gió lạnh lắm. cậu nói rồi đỡ Yuu dậy.

Nhưng Yuu không chịu đứng mà bám chặt vào chậu cây kiểng cạnh đó.

– Em…em sao vậy?…Em không nhận ra anh sao?…Anh đây! Gia Bảo đây! cậu nhắc cho Yuu biết về sự có mặt của mình trong khi Yuu vẫn đang nhìn cậu.

– …

– Em sao vậy? Em…em không nhớ anh sao? cậu nghi ngờ về tình trạng của Yuu.

“Chớp chớp” Yuu nhìn lại cậu thật kĩ, như ngờ ngợ ra được điều gì đó trong bộ não đã lâu không hoạt động, Yuu nhếch môi:

– Bảo…

– Phải rồi! cậu nở nụ cười tươi. – Bảo, là anh!

– …

– Chắc em đang lạnh, lại mới tỉnh lại nên sức khỏe vẫn chưa ổn định. Để anh đưa em về phòng nhé!

Bây giờ thì Yuu đã chịu nghe lời để cậu đưa về phòng.

o0o

– Híhí…có khi nào vui quá đến độ nhảy lên không nhỉ? cô hí hửng đi từ cổng bệnh viện vào…

o0o

“Tinh” tiếng báo có thang máy.

Cậu ấn mở và bước vào trước, Yuu nhìn quanh thang máy một lượt rồi thụt lùi lại vài bước.

– Em sao vậy? Vào đây với anh nào! cậu đưa tay ra.

Nhìn bàn tay cậu đang chìa ra rồi Yuu lắc đầu lia lịa.

– Haizzz…cậu đành bước ra trở lại để đưa Yuu vào thang máy.

Nhưng Yuu níu tay lại, không chịu đi.

– Em không thích thang máy à? cậu hỏi.

Gật gật

– Vậy…à, hay anh dẫn em xuống thang bộ nhé?

Yuu nhìn cậu, có vẻ đang tự thắc mắc “thang bộ” là gì? Nhưng tiếc rằng cô bé không thể mở lời để nói lên suy nghĩ của mình.

Cậu đành tự quyết, cầm lấy tay Yuu, cậu dắt cô bé đến đứng trước dãy caùa thang với mấy chục bậc.

Yuu nhìn xuống dãy bậc thang rồi nuốt khan, có lẽ là đang sợ.

– Đi thôi! cậu kéo tay Yuu đi.

Yuu níu tay cậu lại, không chịu đi.

Nhìn ánh mắt có chút sợ hãi của Yuu, cậu như bất lực, không hiểu Yuu đang gặp vấn đề gì nữa.

– Vậy…để anh cõng em xuống nhé? cậu hỏi.

Không biết có hiểu được lời cậu đang nói gì không. Yuu chỉ nghiêng nhẹ đầu, nhìn cậu, chun chun mũi lại.

Cầm hai tay Yuu đặt lên vai, hạ thấp xuống để Yuu lên lưng mình. Chuẩn bị bước xuống nấc thang đầu tiên…Yuu sợ quá nhắm nghiền mắt lại, bám chặt lấy cổ cậu, bấu áo cậu làm nó nhăn nheo cả.

– Đừng sợ! Có anh đây mà. cậu nở nụ cười dỗ dành.

Yuu không những không nghe lời mà còn xiết chặt tay mình hơn làm cậu muốn nghẹt thở.

Một bậc…

Hai bậc…

Cứ xuống một nấc thang, Yuu càng nắm chặt áo cậu…

Ba nấc…

Đã qua nhiều bậc thang, Yuu đã bắt đầu nới dần tay mình, đôi mi bớt căng hơn…Dường như Yuu đã nhận ra sự an toàn khi trên lưng cậu.

Một đường cong hoàn mĩ lộ ra trên môi Yuu, vòng tay Yuu vẫn chặt, nhưng không còn cứng nhắc như nãy mà thay vào đó là chiếc ôm cổ, tựa đầu của sự hạnh phúc, vui sướng.

– Em thấy đó, đâu có gì phải sợ đúng không nào? cậu dịu dàng.

Thêm một nụ cười tươi hơn, Yuu khẽ gật gật đầu trên lưng cậu.

Cậu cũng cười, nhưng sau nụ cười ấy…có ai nhận ra được nỗi niềm gì sau nụ cười kia không???

Rồi đây…trách nhiệm của cậu sẽ nhân lên rất nhiều lần, cậu biết phải làm gì với tình trạng của Yuu như bây giờ? Sẽ để trọn chữ tình hay…sẽ để vẹn chữ nghĩa???

o0o

“Tinh” tiếng báo có thang máy.

Cô ấn mở cửa thang máy rồi bước vào, trên môi vẫn giữ nụ cười mơ về một giây phút mong chờ nào đó. Tay cầm túi đồ ăn cứ đưa lên, nhìn và cười rồi lại thả xuống đến chóng mặt.

– Hít hàaaaa…sắp được ăn khuya rầu. cô lại cười hí lên.

“Tinh” tiếng báo của thang máy đã đến nơi…

1 giây…2 giây…3 giây…

*…Không phải cậu đúng không???* cô tự nhủ.

Trước thang máy, một người với gương mặt thân thương đang cõng trên lưng một cô gái khác mà không phải là mình, cô gái nở nụ cười mãn nguyện, đôi chân nhịp nhịp như rất thích thú. Tấm lưng đó ai đã từng nói là tặng cô…bây giờ có còn không??? Không! Nó đã bị đem đi san sẻ mất rồi.

*Trần Na Na! Mày đang nghĩ gì vậy hả? Cậu ấy chỉ coi Yuu là em gái thôi mà, anh trai cõng em gái là chuyện rất bình thường trong xã hội, mày thật là…* cô tự tưng vào đầu mình.

Nhưng có chút gì đó của sự lo sợ đang dần lấn át cô, cô không dám tiến gần đến cậu, không giám mở miệng gọi cậu, thậm chí còn không giám thở mạnh. Chỉ giám nhẹ bước theo sau cậu và Yuu.

– Đã đến nơi rồi, hạ cánh nào! cậu nói.

Yuu nở nụ cười “trẻ thơ” nhìn cậu.

Cô vẫn dõi theo hai người, nhưng chỉ đứng ngoài cửa lặng nhìn.

– Em ngồi đây để anh đi báo cho anh Gia Huy để anh ấy khỏi lo lắng đã nhé! cậu ân cần.

Yuu nhíu mày…nghiêng đầu qua rồi lại nghiêng đầu lại…

– Em còn nhớ anh Gia Huy chứ?

– …

– Là anh trai anh đó, em vẫn nhớ mà, đúng không?

– …

– Thôi, để đó nhớ sau cũng được. Anh đi đã nhé!

Cậu quay ra cửa để gọi điện thoại cho Gia Huy…

– Em sao vậy? cậu vừa quay đi thì tay Yuu đã bấu chặt lấy vạt áo cậu không cho đi.

Ánh mắt Yuu bỗng nhiên nói lên rằng, cô bé đang sợ hãi, hành động quýnh quáng, nép mình vào cậu đã nói rõ hơn điều ấy.

– Anh chỉ ra ngoài gọi điện cho anh Huy thôi mà.

Yuu lắc đầu nguầy nguậy.

– Em thấy đó, anh đâu có điện thoại trong túi đâu, anh phải ra gọi bằng điện thoại của bệnh viện chứ.

Yuu vẫn lắc đầu, bất chợt lao vào ôm chặt lấy eo cậu khiến cậu không kịp phản kháng.

– Yuu à, em sao vậy? Em nói anh nghe, em đau ở đâu?

Lắc lắc lắc…

– Thôi được rồi, em làm anh khó thở đó. cậu nói.

Yuu như chiếc máy, ngẩng lên nhìn mặt cậu rồi nới dần tay mình, nhưng không buông hẳn.

– Anh biết rồi, anh sẽ không đi đâu hết được chưa nào?

Yuu dần thoát khỏi sự sợ hãi, trên môi lại nhẹ lộ ra một đường cong.

– Anh hứa sẽ không đi đâu hết, anh chỉ ở đây, với em, chịu không? vén những sợi tóc đang che mắt Yuu, cậu dịu dàng nói.

Yuu đỏ mặt, cười – nụ cười của cô gái mới lớn, sự thẹn thùng của cái đỏ mặt kia đã nói quá rõ Yuu đối với cậu thế nào, dù cho tình trạng cô bé đang bất bình thường.

Yuu lại ôm chầm lấy cậu, chiếc ôm lần này còn chặt hơn lúc nãy…Cậu cũng cười và nhẹ vuốt mái tóc Yuu…

– Chắc em đang đói, để anh chải tóc, lấy đồ mới cho em rồi sẽ dắt em đi ăn nhé?

Gật gật gật

Cái bặm môi thật chặt, cái gồng mình nắm chặt tay, cái cảm xúc mang tên ghen tuông đúng chất…Cô cầm chậu xương rồng nhỏ trong tay, bóp chặt, bóp chặt nó…Khóe mi cô đọng lại một bọng nước nhỏ, chỉ trực rơi xuống chỉ cần một cái chớp mi nhẹ hay đơn giản là cơn gió nhẹ lướt qua.

– Na Na phải không? tiếng Gia Huy.

Tiếng gọi thình lình mang tên cô của Gia Huy đã làm cô gái nhỏ ấy giật mình, bọng nước trên khóe mi cô đã tuôn xuống. Cô giật mình nên đã quay lại ngay mà chưa kịp chỉnh trang lại hình tượng, giọt nước mắt đang lăn dài trên má, nó nóng hổi…

– …Gia Huy mất vài giây để chắc rằng đúng là cô. – Em…em khóc à? anh lúng túng.

– Em chào anh!…Hờ, tại lúc nãy vừa có mấy hạt bụi từ trên trần rớt xuống trúng mắt em nên nước mắt cứ giàn ra thôi anh ạ.

– Mà…em đến sao không vào mà còn đứng đây?

– Em…em…À, em mới tới nên chưa kịp vào, hì. cô cười trừ, mặt đỏ ửng lên cả.

Gia Huy nhíu mày trước bộ dạng như gà mắc tóc của cô, anh như nghi ngờ điều cô vừa nói.

– Em đến gặp Gia Bảo à?

– …Vầng.

– Em chưa gặp được nó đúng không?

– …Dạ…cô cụp mi xuống, lắc đầu nhẹ.

– Haizzzzzz…anh thở dài thượt.

– Sao vậy anh?

– Yuu bỗng mất tích, không biết con bé bỏ đi đâu hay ai đã đưa Yuu đi nữa. Chắc Gia Bảo đang kiếm con bé nên em không gặp được là phải.

– Nhưng…*Yuu đang trong đó vui vẻ với ai kia mà, anh Huy cũng muốn ủng hộ hai người họ sao?…* cô đang định phản bác lại ý kiến của Gia Huy thì chựng lại, tự suy diễn trong đầu mình.

– Sao em?

– Dạ?…À không, không có gì.

– Hay em vào trong đợi nó chút, để anh đi kiếm nó, hai đứa lâu lắm chưa gặp nhau đúng không?

– Dạ, mà thôi anh ạ. Anh để cậu ấy thoải mái đi, em vừa nhớ là có việc phải làm gấp, em đi trước nhé! Lúc khác em đến.

– Ờ, thế cũng được. Em về cẩn thận nhé!

– Vầng!

Nhìn cô, Gia Huy có linh cảm cô đang che đậy thứ gì đó với anh.

– Mà anh này, anh đưa cho Gia Bảo cái này giúp em được không ạ? vừa đi được vài bước thì cô vội chạy quay lại chỗ Gia Huy, anh vẫn đang đứng ở đó.

– O…đưa tay lên định nhận túi có đồ ăn khuya của cô và nhận lời thì cô lại rụt tay lại.

– Mà thôi, không cần đâu anh ạ, cảm ơn anh! Em về, chào anh! cô nói một hơi, không chừa phần thời gian nào cho Gia Huy có cơ hội để thắc mắc.

Nói rồi cô quay lưng chạy đi một mạch.

Gia Huy lắc đầu, bó não, không hiểu những lời nói lẫn hành động của cô có nghĩa lí gì?

– Có phải trời nóng quá nên…không? Gia Huy đành đổ tội cho thời tiết.

Rời khỏi đó rồi nước mắt cô mới bắt đầu lã chã. Cô hờ hững đi trên phố, cơn gió thoảng qua thổi tung mái tóc cô rối vào nhau như tâm trạng rối bời, khó nhọc ai đang mang…

o0o

Đợi cô đi hẳn, Gia Huy mở cửa vào phòng Yuu với ý định đợi cậu.

Anh không tin nổi vào những gì mắt mình đang thấy, mới cách đây vài giờ, Yuu đang bất động trên giường. Còn bây giờ…đã là một cô gái ngồi kia mỉm cười thật tươi, không có gì cho thấy rằng cô bé đang là một bệnh nhân.
– Anh hai! đang loay thì thấy Gia Huy đến, cậu reo lên.

Yuu thấy có “người lạ” đến nên vội bật xuống giường, nhanh như cắt chạy đến núp sau lưng cậu, nét mặt sợ hãi.

– Em sao vậy? cậu lo lắng.

Yuu càng nép sát vào người cậu.

Gia Huy đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, có chuyện gì đang xảy ra với Yuu vậy? Anh nhìn sang cậu, ý muốn hỏi.

Chỉ nhận được cái lắc nhẹ đầu của cậu thay cho câu trả lời.

– Em không nhận ra anh ấy à? cậu quay lại hỏi Yuu.

Yuu càng sợ hãi hơn nữa, cứ nép sát mình vào cậu.

– Anh Gia Huy đó, anh vừa nói với em rồi mà. Anh ấy là người tốt, rất tốt, không có gì phải sợ hết, em ra đây đi! cậu kéo tay Yuu ra.

Yuu giật phăng tay cậu ra, ném gối lẫn đồ đạc vào người Gia Huy tới tấp.

– Anh hai, anh ra ngoài trước đi! cậu nói rồi nhào vô ôm Yuu giữ chặt để ngăn lại hành động quá khích của cô bé. – Yuu à, em dừng lại đi! Tỉnh lại đi em à! cậu lay mạnh vai Yuu, hét lớn vào mặt cô bé.

Yuu khóc, khóc một cách ngon lành, nhưng không thút thít thành tiếng được, chỉ khóc, lệ rơi, tiếng thở hổn hển…

Cậu không cầm lòng được trước Yuu khi nhìn thấy cô bé đau đớn, năng lực duy nhất mà cậu có lúc này là hơi ấm, một chiếc ôm thay cậu truyền hơi ấm đó trái tim cô bé, khiến nó ấm lòng…

Tiếng thở gấp không còn, vai Yuu đã bớt run rẩy…

Yuu nhanh chóng xua đi cơn “thịnh nộ”, thiếp đi trên vai cậu…

Cậu bế Yuu đặt lên giường, nhặt chiếc gối đang dưới đất kia lên cho Yuu gối đầu, kéo mền đắp lại cho cô. Đứng cạnh giường nhìn lại gương mặt Yuu khi ngủ, khác hoàn toàn so với trước kia và bây giờ. Vẫn thế đấy thôi, nhưng khi tỉnh dậy, Yuu như biến thành con người khác.

“Cạch”

Cậu mở cửa, Gia Huy đang ngồi ở băng ghế chờ liền đứng dậy, chạy lại rối rít:

– Có chuyện gì với con bé sao Gia Bảo?

Cậu ngậm ngùi, cụp đôi mi, vẫn cái lắc đầu nhẹ thay cho câu trả lời.

Cậu ngồi xuống ghế, chống tay lên hai đầu gối vẻ thiểu não.

Gia Huy cũng ngồi xuống cạnh cậu, không biết nói gì ngoài tiếng thở dài.

– Đành đợi kết quả kiểm tra vậy. Gia Huy.

– …

– Mà Gia Bảo!

– …Dạ?

– Lúc nãy…Na…

– Na sao anh?

– Na có đến đây.

– …Vậy sao em không gặp?

– Anh tới thì thấy Na Na đang đứng ở ngoài, anh nói vào trong nhưng em ấy nói có việc gấp cần làm nên đi trước rồi.

– Lâu chưa anh? cậu đứng phắt dậy.

– Cũng mới…

Chưa để Gia Huy nói hết câu, cậu đã chạy vụt đi…

o0o

Ôm chặt cây xương rồng bé nhỏ vào lòng như đang bóp chặt tình yêu nhỏ bé của hai người, cầm túi cơm hộp thất thểu đi trong đêm, cô như người mất hồn.

“Tít tít” một tiếng động cơ xe máy đỗ phịch cạnh cô kèm theo tiếng còi xe.

Cô không bận tâm, hồn phách vẫn đang treo ngược trên ngọn cây.

“Tít tít tít” tiếng còi xe lại vang lên.

Không có phản ứng gì…

Hắn bất lực, đành chống xe xuống rồi chạy đến cô.

– Này cô bé! hắn kéo tay cô lại.

– …

– …hắn lúng túng, nghẹn lời, không biết nên làm gì? Nói gì cho phải.

Cô đang khóc, có phải đang khóc không? Hai hàng lệ nóng hổi đang rơi lã chã kia…phải rồi, là khóc đó.

– Em…hắn lấp lửng, tay chân quờ quạng, muốn lau nước mắt cho cô nhưng rồi…khi đưa tay lên lại không giám chạm đến giọt nước nóng hổi với đôi má ấy…

– Hức…cô nấc lên nghẹn ngào rồi cố thu lại dòng nước ấy, không cho phép nó rơi nữa.

Cô đưa tay quệt nước mắt. Hắn chỉ giám đứng nhìn.

– Hờ, ơoo…hắn gãi đầu. – Ờ, để anh đưa em đi hóng mát nhé? hắn cười tươi.

Cô không trả lời, ánh mắt mất hồn.

Hắn không còn cách khác ngoài việc kéo tuột cô lên xe mình. Đội mũ bảo hiểm cho cô để cô ngồi ra sau xe mình. Hắn cũng đội mũ, ngồi lên cầm tay lái và vặn ga, lên số. Chiếc xe chở hai người bon bon giữa phố đêm…

 

o0o

Trường học

Sân thượng…

– 30 phút, anh trễ của tôi 30 phút. Gia Linh hằn học.

– Tôi có việc. Quốc trả lời.

– Anh biết tôi ghét chờ đợi, ghét phải chờ ai đó mà. Đừng viện bất cứ lí do nào khi đã trễ hẹn.

Anh nghiêm ánh mắt nhìn Gia Linh.

Gia Linh thở hắt ra rồi ngước cổ nhìn lên bầu trời…

– …Tôi xin lỗi! Gia Linh nhỏ giọng.

– Tôi đã đến, theo ý cô.

– Anh đang mất dần kiên nhẫn đó, kiểm soát lại nó đi!

– Điều đó còn tùy thuộc vào điều gì làm tôi phải kiên nhẫn nữa.

– …Gia Linh thôi nhìn bầu trời, quay qua nhìn thẳng vào mắt Quốc. Ít ai có “dũng cảm” nhìn sâu vào mắt anh, Gia Linh là một trong số ít đó.

– Anh muốn nghe không?

– Câu hỏi thừa thãi đó.

– Hư…Gia Linh cười khảy. – Tôi muốn anh làm một việc giúp tôi!

– Cô nghĩ tôi đồng ý?

– Việc này tôi nghĩ anh còn phấn khởi hơn tôi nhiều.

– …anh suy nghĩ, không trả lời.

– Tin tôi đi! Anh sẽ không phải hối hận đâu.

– Tôi chỉ cần điều tôi muốn!

– Nếu tôi nói…việc này liên quan đến điều anh muốn thì sao?

– …

– Anh không thích thì thôi vậy. Gia Linh toan bước đi.

– …Cô vẫn chưa nghe tôi trả lời.

Gia Linh dừng bước…

Có lẽ cánh gà sẽ lại kéo lên lần nữa để mở màn cho một vở diễn tiếp theo…

o0o

Bờ sông Sài thành…

Người câu cá, ánh đèn lập lòe, những đôi tình nhân đang trao yêu thương kia càng làm cho nỗi đau cô dâng lên.

Hắn dừng xe, tắt máy và gỡ mũ bảo hiểm ra. Cô vẫn đứng đấy, như người mất hồn. Đưa tay định gỡ mũ giúp cô nhưng cô đã đội mũ bảo hiểm và đứng cạnh dòng sông, tay vẫn cầm chặt cây xương rồng và túi cơm hộp.

– Hít hàaa…hôm nay trời đẹp quá, nhiều sao ghê, đếm không xuể luôn, hề. hắn gợi chuyện.

Cô nhích nhẹ đầu, ngẩn lên nhìn bầu trời đêm một chút…

Buồn hiu…bầu trời vắng không một ánh sao, không những thế còn tối đen như mực. Hắn ngượng chín mặt, gãi đầu gãi tai. Chỉ vì cái tội không chịu xác nhận trước những gì mình nói.

– Ờ hờ…hờ, 1…2…hết rồi, hề, sao hết mất rồi. Nó, nó, chắc nó ngủ hết rồi, khuya quá nên nó buồn ngủ quá đi ngủ hết đây mà, hờ. (anh Tiểu Phong nói như kiểu dỗ con nít wá)

Cô vẫn không phản ứng.

– Hít…ùuuu…hắn lấy can đảm và vẻ nghiêm túc và ra vẻ hiểu chuyện hết sức.

“Phập phập” hắn vỗ lên vai mình…

“Phập phập” hắn vỗ thêm lần nữa.

– Cho mượn nè. hắn nói cụt ngủn.

Cô nhìn qua vai hắn…không nói gì.

– Thà khóc một lần rồi thôi, khóc là một hình thức cho đi nước mắt và để lấy lại nụ cười. Làm ơn khóc đi rồi cho tôi xin nụ cười của em! hắn nói một hơi.

Hình như hắn vừa nổi nóng với cô…

– Anh, anh xin lỗi! Tại…tại, ahsssss hắn vò đầu bứt tóc.

– Hức…hức…cô bắt đầu bật tiếng nấc.

“Thịch…thịch thịch” cô vô cớ đánh vào người hắn thình thịch.

Đau nhưng cố gắng chịu đựng, hắn bặm chặt môi.

Điều duy nhất cô cần bây giờ có lẽ là sự im lặng bên cạnh mình. Hắn hiểu, hắn để cô làm gì tùy ý, hắn tạm thời giao quyền “sử dụng” thân thể của mình cho cô.

Như một bao cát, cô liên tục đấm vào ngực hắn…

Khi đã kiệt sức, cú đấm thưa dần, nhẹ dần rồi thôi hẳn. Cô bước thêm một bước, gục đầu vào ngực hắn, cô nức nở, hai tay buông thõng…Hắn vòng tay ra sau cô, định vỗ về cô, nhưng lí trí của hắn không cho phép hắn làm thế.

*Phong! Mày đã quên vì sao mày đến đây sao? Mày đã quên mối thù còn đó sao? Chỉ vì con nhỏ này sao???…Không!…Không!!!…* hắn tự dặn lòng.

…o

Gió rít qua nơi ấy, trời đêm bắt đầu có hơi lạnh…cô đưa tay xoa xoa cánh tay mình cho nó ấm lên vì hơi lạnh. Hắn thấy thế liền cởi áo khoác và quàng hờ qua vai cho cô.

– Không cần. cô né tránh.

– Đừng có bướng! hắn nói rồi vẫn khoác áo lên vai cho cô.

Bây giờ hắn mới thấy hộp cơm trong tay cô.

– Ây ya…sao tự nhiên bụng mình lại đánh trống dữ dội vậy ta? hắn xoa bụng, mắt liếc liếc qua lén nhìn thái độ của cô.

Tiếc thay, kế hoạch của hắn đã bị phá sản hoàn toàn, cô vẫn không phản ứng.

– E hèm…hắn tự thấy mình hơi lố.

Thôi thì…tự túc là hạnh phúc ngàn thu, hắn nhoài người qua, lấy hộp cơm từ tay cô.

– Cơm hộp phải không? Cho anh nhé!

Hắn chưa lấy được thì cô đã giật hộp cơm dấu ra sau lưng, mắt nghiêm nghị nhìn hắn.

– Em cầm hộp cơm mà không ăn, em không đói à? Còn anh thì đang đói meo đây, chắc cơm đó nãy giờ cũng nguội lạnh cả rồi đó. Em không ăn thôi để anh ăn giúp cho, hạt cơm cứng lại em ăn cũng không tốt cho răng lợi đâu, nhai mất sức lắm. Để răng anh tốt, anh xử gọn nó cho!

Quả là một lời “dụ dỗ” khó tưởng. Nhưng hình như lại có hiệu lực với con người có tâm hồn treo ngược ngọn cây kia, cô đưa hộp cơm ra trước mặt, nhìn nó…rồi giơ ra, đưa cho Phong.

– Hihi, yêu quá cơ! hắn mừng như một đứa trẻ thơ.

Sau khi xử gọn hộp cơm, hắn lại xoa bụng lần hai cho cơm nhanh tiêu hóa.

– Ui no quá đi mất!

Cô vẫn giữ khư khư vây xương rồng, nhìn ra xa xăm.

– Của em à? hắn hỏi.

Cô liếc nhẹ qua hắn.

– Cây xương rồng đó, của em à? hắn hất mặt về cây xương rồng kia.

Cô nhìn hắn rồi nhìn lại cây xương rồng trong tay mình…

– Nó có vẻ quan trọng và quý giá đối với em nhỉ? hắn nói tỉnh bơ.

– …

– Em thích hoa xương rồng à?

– …Uhm! cuối cùng cô cũng chịu phản ứng.

Nếu cô vẫn bất động có lẽ hắn sẽ sớm bỏ cuộc mà đưa cô về nhà mất.

– Em đang định đi đâu vậy? Lang thang giữa đêm ngoài phố thế em không sợ sao?

– Không biết.

– “Không biết”?

– Uhm!

– Mà…sao em lại thích hoa xương rồng?

– …Anh thích nó không?

– Anh á?

– …

– Uhm, có!

– Tại sao?

– Ờ thì…thì…

– Anh thấy con gái thường thích những loài hoa đẹp và thơm nữa, chứ…gai góc như xương rồng này thì…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Giải quyết mọi thắc mắc
Anh Ơi, Em Không Phải Là Rau!
Cuộc Trả Thù Của Một Thằng Điên Tình
Tượng Đài “Thương Tiếc”
Đề phòng rủi ro