Đồ Khốn! Sao Để Tôi Nhớ Cậu?

20.09.2014
Admin

Nhưng cũng chính vì sự lặng thinh đi theo lối mòn của dòng suy nghĩ mình tạo ra mà cậu không hề biết rằng cả ngày nay không lúc nào cô thôi nghĩ về cậu, không lúc nào cô thôi ngóng điện thoại mình sáng lên và mang theo tên cậu, không lúc nào cô không bồn chồn lo lắng, cũng không lúc nào cô thôi sợ hãi- sợ tình cảm của hai người sẽ thế nào vào ngày mai…Cậu gọi cho cô không được là vì điện thoại của cô hồi chiều đã cùng cô “song kiếm hợp bích” xuống hồ.

…o

Ngồi một mình trên phiến đá phiến đá giữa bóng đêm hiu quạnh, bóng cô in lên mặt hồ nhờ một nguồn sáng từ vầng trăng khuyết kia nỗi nhớ cậu cuộn lên cồn cào trong cô. Phải chăng tình yêu cũng như ánh trăng ấy, vầng trăng luôn theo quy luật trăng tròn rồi trăng lại khuyết còn tình yêu là những lúc tình cảm đong đầy rồi lại tràn ly khi có chút va chạm hoặc cạn đi theo thời gian???

Cô nhớ đến cậu, muốn nghe giọng nói của cậu. Lúc này cô mới nhớ đến chiếc điện thoại của mình. Cô lục tất cả những túi mình có để tìm điện thoại nhưng không thấy nó đâu…thất vọng khi nhớ ra rằng nó đã thay cô bỏ mạng tại đáy hồ.

– Haizzz đúng là kiếp con bọ chét mà.

Cô ngồi thụp xuống đất rồi nhặt vài viên đá lên ném ra thật xa, xa nhất có thể như nỗi tâm trạng nặng nhọc khiến cô nghẹt thở mà cô muốn ném nó đi.

“Tõm”

– Sao? Nhớ người yêu à? tiếng viên đá chạm mặt nước vang lên đồng thời cùng giọng nói của hắn.

– …cô không nói gì cứ xem hắn là kẻ vô hình vẫn tiếp tục thảy những viên đá trên tay rồi ném chúng ra thật xa.

Hắn hiểu cô cần một mình vào lúc này những vẫn nhất quyết đứng đó cùng cô, hắn cũng nhặt lên một viện đá tung nó trên tay vài lần và rồi nhẹ nhàng phóng nó xuống mặt nước với động tác chuyên nghiệp và dứt khoát.

Viên đá trượt trên mặt nước rồi nhảy lên cao đến mấy lần mới chìm xuống mặt nước, cô ngạc nhiên nhìn hắn.

– Sao anh làm được?

– Vậy nên em mới gọi anh bằng anh chứ. hắn phủi tay, vênh mặt.

– Tự tin quá hen.

– Chả vậy haha.

Cô bật cười, cũng chả hiểu vì sao cô có thể bật cười trước điệu bộ của hắn nữa.

Hắn cũng thật sự vui vì đã làm cô cười, không hiểu từ khi nào hắn bỗng thèm muốn được ngắm nhìn cô cười mỗi ngày đến vậy. Một nụ cười hé nhẹ trên môi hắn.

o0o

Cậu lặng lẽ rời khỏi nơi đó, cậu định quay đầu xe về bệnh viện xem Yuu thế nào và cũng là để giết thời gian trong khi đợi ngày mai đến cô sẽ về với cậu…

o0o

– Em phải làm osin cho anh một tháng rồi cô bé à. hắn cười nham hiểm nhất có thể.

– Hứ sao chứ? Tôi á?

– Em quên mất giao kèo con cá của chúng ta lúc chiều rồi à?

– Con cá? cô chợt nhớ ra “sự nghiệp câu cá” dở dang của mình.

Hắn để cô đứng đó rồi bỏ đi đâu đó…lát sau hắn quay lại với hai xô cá hồi chiều của cô và hắn.

– Gì đây? cô hỏi.

– Nhìn đi!

Hắn hất mặt vào hai chiếc xô, cô cũng nhìn theo.

Một xô chả có gì, xô còn lại có vẻn vẹn một chú cá lòng tong bé xíu đang bối rối tìm đường ra. Cô hiểu tỏng ý của hắn muốn nói.

– Chừng nòa bắt đầu? cô nói không đầu không đuôi.

– Bắt đầu gì?

– Một tháng.

– À hắn à lên với vẻ mặt nai tơ ngơ ngác đạp nát lá vàng khô.

– Nhưng chỉ nhớ trong một tháng 30 ngày không hơn không kém đó. cô nói.

– Em cũng quân tử lắm! hắn gật gù.

– Her cảm ơn.

– Em làm gì đó? hắn hỏi khi thấy cô cầm xô cá của hắn lên xem.

– Bắt cá.

– Gì? Em định thịt nó á?

– …cô không trả lời.

Đặt xô xuống đất, cô đưa hai tay vớt chú cá lên ngắm nghía. Cảm giác nhột nhột ở lòng bàn tay do đuôi và vây của chú cá quẫy làm cô rất thích.

– Tạm biệt mày nhé, lần sau đừng có ham ăn mà bị bắt nữa nghe chửa? cô nói như đang nói với ai đó.

Nếu có ai đó chẳng may có lướt ngang qua cô trong lúc này chắc sẽ nghĩ rằng cô cần một cuộc gọi điện để đặt chỗ trong nhà thương niên ở Biên Hòa gấp.

Cô âu yếm nó đôi chút rồi đưa tay mình xuống mặt hồ để chút nước ấm ấm vừa được bàn tay cô truyền nhiệt hòa vào làn nước mát lạnh nơi hồ nước và chú cá lặng lẽ trở về với nhà mình.

– Anh nghĩ em nên đi học bơi một khóa cấp tốc đi.

– Tại sao?

– Để lỡ có té lần tư thì em tự bơi vào bờ được.

– Tức là anh còn muốn tôi…

– Điều đó không cần anh lo, nếu có lần ấy không cần phiền đến anh tôi sẽ là người làm chuyện đó. sau lưng cô bỗng phát ra giọng nói.

Phải, là giọng nói của cậu…

Vốn dĩ cậu đã về nhưng đi được nửa đường không an tâm nên quyết định quay lại. Và lần này lại một cảnh tượng không mong đợi hiện ra trước mắt cậu, cô vẫn đứng cùng hắn, nói chuyện cùng hắn. Tất nhiên cậu đã không để yên cho hắn toại nguyện đứng cạnh cô để cô nhìn hắn cậu chỉ muốn trong ánh mắt cô lúc nào cũng chỉ nhìn thấy cậu mà thôi.

– Gia Bảo! cô ngạc nhiên khi nhìn thấy cậu.

Cô mừng đến chỉ muốn nhảy cẫng lên và chạy lại ôm cậu thôi nhưng cô chợt nhớ vẫn giận cậu chuyện lúc sáng không nói rằng không đến, cả ngày bắt cô mong ngóng đợi điện thoại cậu, bắt cô cứ mãi đợi cậu.

Nụ cười khi cô vừa nhìn thấy cậu xuất hiện bỗng tắt ngấm, cô quay mặt đi giận dỗi. Hắn phì cười bởi phản ứng của cô nhưng cậu thì không hề biết vì điểm đặt của ánh mắt cậu đang là hắn không phải cô.

– Chào cậu! hắn đưa tay ra phía trước và chào cậu lịch sự.

– Chào anh! cậu đáp lại lời chào đó nhưng còn cái bắt tay kia thì…“quên đi”.

Hắn thu lại tay mình cất vào túi quần rồi khẽ nhếch mép cười.

– Chắc cậu là Gia Bảo- người yêu của cô bé này? hắn nói.

*Cái tên này, gì? “Cô bé” à?* máu trong huyết quản cô sôi sục.

– Này anh, tôi có bé hơn anh nhưng cũng không đến mức anh gọi là cô bé đâu nghen. cô trợn mắt.

Ngược lại cậu có chút gì đó khiến mình mát lòng vì hắn biết cậu là người yêu cô, chứng tỏ cô có nhắc tới người yêu mình là cậu.

– Vậy tôi có thể nói chuyện với người yêu tôi được chứ? cậu quay sang hắn.

Hắn bật cười

– Chúc hai người buổi tối ấm áp! hắn mỉm cười vui vẻ và nói rồi quay lưng đi.

Nhưng hai người không thể biết rằng nụ cười đó lập tức vụt tắt khi ai kia vừa quay lưng lại.

Đợi hắn đi khỏi cậu mới nhìn lại cô.

Thật sự cậu không hề muốn thấy cô trong lúc này, chỉ mong mình bị đui trong chốc lát để không phải thấy cô thùng thình trong bộ quần áo của tên đàn ông đó.

– Sao cậu không ở nhà luôn đi mà đến đây chi dạ? cô hằn học.

– Đáng lí ra tớ không nên đến thì hơn thật. cậu cũng vẻ dỗi hờn.

– Ơ này, tớ mới là người cần nhận được một lời xin lỗi từ cậu mới đúng tại sao cậu quay ngược lại giận tớ là sao? cô chống nạnh, chiếc áo cô mặc lại lệch đi một vai.

Nhìn chiếc áo đó trễ xuống cậu càng sôi sục hơn, có phải khi nói chuyện với hắn ta áo cô cũng hay tụt lên tụt xuống thế này không?

– Đồ cậu đang mặc là của tên đó phải không? cậu ấm ức.

Cô nhìn lại bộ đồ mình đang mặc rồi đứng lại tư thế bình thường, kéo áo lại chỉnh tề.

– À…uhm!

– Biết ngay mà.

– Nhưng tại tớ hết đồ chứ bộ.

– Hết đồ? cậu mở to mắt rồi nhìn xung quanh mình.

– Cậu kiếm gì vậy?

– Chị Trâm Anh đâu? Chị Trâm Anh cũng đi mà đúng chứ?sao không mượn đồ chị ấy?

– Chị ấy cũng không có.

– Vậy chị đâu?

– Đang ở trỏng với nội đó.

– Vậy tại sao cậu không trong đó?

– Tại…nói đến đây cô không nói được nữa, cô ắn chặt môi quay đầu đi.

– Cậu đi đâu vậy cậu níu tay cô lại.

Cô giựt tay mình ra khỏi tay cậu.

Cô phải khổ sở kéo ống quần lên cao mới có thể đi vì chiều cao của hắn và cô chênh lệch quá mà.

“Uỵch” cô vấp chân vào ống quần nên bị đo sàn.

Tướng vồ ếch có một không hai, cô không thể ngẩng mặt lên vì tay cô đang giữ quần lẫn áo để nó không trễ ra khi bị té đột ngột cô không kịp đưa tay ra chống xuống đất. Cậu vội chạy lại đỡ cô lên, gỡ những cộng cỏ khô và đất cát dính trên mặt cũng như quần áo cho cô, trông cô thật chả khác một đứa trẻ ham chơi nên bị té dính lầy cả.

– Cậu có sao không? cậu lo hỏi.

– …cô vẫn mặt giận.

– Có đau chỗ nào không?

– …

– Sao đi đứng bất cẩn thế?

– Tại ống quần dài chứ tớ có muốn đâu.

Cậu nhìn xuống chân cô…đúng là nó quá khổ so với cô thật.

Cậu nhìn cô rồi lại nhìn ống quần…cậu ngồi xuống cạnh chân cô.

– Cậu định làm gì vậy? cô hỏi.

Cậu không nói gì chỉ đưa tay gần đến chân cô.

– Cậu làm gì? cô giật lùi lại.

– Đứng yên nào! cậu nói.

Cậu khẽ xắn gấu quần lên giúp cô.

Mặt cô đỏ như trái gấc chín mọng…

– Thoải mái hơn chưa? cậu đứng dậy nói.

– …Cảm ơn cậu!

– Mà…hắn ta là ai vậy? cậu hỏi.

– Là…híhí cô cười.

– Cười gì?

– Cậu ghen à?

– Ghen?…Ghe…ghen? Ô hô…her Hoàng Gia Bảo mà mà…mà biết ghen sao? cậu lắp bắp, quay mặt đi hướng khác để giấu đi bản mặt đỏ kè của mình.

– Không thì thui. cô khoanh tay trước ngực.

– …Ờ…thì thì…thì cũng có.

Nghe cậu nói có mắt cô bỗng sáng rực hẳn lên.

– Nhưng chỉ chút chút chút chút xíiiiiiiii này thôi nè. cậu lấy ngón tay cái bấm một tẹo của ngón tay út lên minh họa cho cô thấy.

– Hic cô bỉu môi.

– Thiệt mờ! cậu khẳng định. – Mà hắn là ai?

– Hắn á?

Gật gật

– Theo hắn nói thì là bạn.

– Hồi nào vậy? Sao tớ không biết?

– Mới thôi, mà cậu chưa gặp sao biết được.

– Sao hắn đi cùng cậu?

– Hắn vòi vĩnh đòi đi theo chứ có ai mời đâu.

Nghe cô nói về hắn kiểu không mấy quan tâm cậu thầm mừng, mà công nhận là hắn có vẻ mặt cực cool boy và…quan trong là…ẹp gioai hơn cậu, lãnh đạm hơn cậu và vi vi vu vu mà kiểu boy đó rất được “chuộng” thời nay đối với các nàng (trừ cô ra Gia Bảo của ta ới!).

– Còn cậu? cô “nhe nanh”

– Hở?

– Cậu không đến được cũng phải báo tớ một tiếng chứ cậu có biết mọi người chờ cậu suốt mấy giờ liền không?

– Còn cậu?

– …

– Cậu có chờ tớ không? cậu bỗng đổi giọng trầm.

– Chờ cậu đến giờ luôn nè, hứ. cô lườm yêu.

– Tớ xin lỗi!

– Tớ biết cậu có việc bận nên mới thế nhưng lần sau cậu nhớ nói với tớ để tớ yên tâm nữa.

– Uhm! Tớ hứa mà! cậu nói rồi kéo cô vào ôm chặt lấy cô, nhẹ rúc vào mái tóc buông xõa của cô dù nó vẫn còn hơi ẩm vì nước.

– Cậu cậu…mọi người nhìn kìa, cậu làm gì vậy?

– Nạp năng lượng.

– Nhưng người ta…

– Mặc kệ họ!

Cuối cùng thì năng lượng của cậu cũng được nạp đầy, cậu quyết định sẽ không thắc mắc nhiều về những điều cậu thấy hôm nay nữa vì…đơn giản thôi, vì cậu tin cô. Còn cô, cô vẫn chưa biết được có chuyện gì đang đến với cậu, cô chỉ cần biết rằng mình vẫn là nguồn năng lượng tiếp thêm sức mạnh cho cậu là đủ rồi. không chỉ có cô là năng lượng của cậu mà chính cậu còn là nguồn năng lượng của cô nữa. Phải, họ là năng lượng của nhau…

***
Một ngày mới lên dần đẩy lùi màn đêm đen tối qua đi, mặt trời chiếu những tia nắng le lói qua tán lá để những giọt sương của buổi sớm tinh khôi từng giọt nhiễu xuống đất như cung cấp thêm nhựa sống cho mặt đất này.

Cô thức giấc với một tâm trạng không thể nào tốt hơn, vội mở của sổ đón những cơn gió mát và chậm rãi hít thở thật sâu để đưa khí vào đầy phổi làm nó trong sạch hơn.

– Ô Gia Bảo. cô giật mình khi thấy cậu đang đứng trước cổng nhìn cô từ lúc nào.

– Cậu đến sớm vậy? Mà đến sao không vào? cô vội chạy thật nhanh xuống mở cửa cho cậu vào

– Nhớ bé kưng đến không được hở? cậu ghé gần mặt cô nói.

Lại đỏ mặt rồi, cô chào cậu buổi sáng bằng hai má ửng đỏ như mặt trời bé con của mình. Nhìn cô thẹn thùng vì mình cậu thấy vui vui lâng lâng khó tả, có khi nào vì lí do này mà cậu thích cô không nhỉ? Câu hỏi đó bỗng thoáng qua cậu.

– Cậu đừng có đỏ mặt trước mặt tên nào đó khác tớ biết chưa?

– Gì? Tại tại sao?

– Lúc ấy nhìn cậu như cô mặt trời ý.

– Ô hô trên trời có ông mặt trời rồi bây giờ có cô mặt trời nữa cho đẹp hen, mắc chi nhắc tớ không được đỏ? cô nhướn mày.

– Tớ không thích có ai bị cậu làm “say nắng” nữa đâu. cậu vừa nói vừa đi vào nhà.

– Gì? “Say nắng” á?…chậc chậc. cô gãi đầu không hiểu.

– …

– Mà dạo này cậu có hay liên lạc với song Lâm nhà mình không? Nghỉ hè là chúng nó mất hút luôn hà. cô hỏi.

– Không, còn cậu?

– Tớ không liên lạc được với bọn nó chả biết nhà ấy sao rồi nhỉ? Híhí

– Nội đâu Na? cậu hỏi.

– Tập thể dục với ngoại ngoài công viên yêu dấu rầu.

– Chị Trâm Anh?

– Um…

– Vậy là nhà còn mình tớ với cậu sao? cậu nói với ánh mắt ranh mãnh.

– Còn ai nữa sao? cô không hiểu ý nên thản nhiên trả lời. – À đợi tớ xí! cô nói rồi dọt lên phòng mình.

Lát sau cô quay lại với một chiếc phong bì huơ huơ trên tay.

– Gì đây? cậu hỏi.

– Tớ không biết.

– Sao đưa tớ?

– Không phải cậu mà là tớ với cậu.

– Là sao?

– Cậu còn nhớ cái hôm Yuu đến tìm cậu không?

– …cậu nhíu mày. – Uhm!

– Hôm đó cậu đi xong tớ về lớp thì có người đến tìm tớ nhưng khi tớ ra gặp thì không thấy ai mà chỉ còn lại cái này, trên này có ghi gửi tớ với cậu.

– Sao cậu không đọc trước?

– Thì…cái này gửi cho cả hai chứ đâu phải mình tớ.

– Vậy giờ cậu mở đi.

Chỉ chờ mỗi câu nói này của cậu, cô xé đầu phong thư lấy ra một tờ giấy bên trong được gấp phẳng phiu…

Tờ giấy mở ra cũng là lúc mắt cô căng lên, đọc đến đâu mắt cô tròn to đến đó. Một bảng thống kê với những con số và dòng chữ được nhập bằng máy.

Trông cô có vẻ lạ, miệng cứ liên tục mấp máy mà không nói nên lời cậu liền đứng dậy đứng ra phía sau cô đọc tờ giấy…

Ngược lại với cô cậu có vẻ bình thản như chả có chuyện gì và quay về chỗ ngồi, bắt chân hình chữ ngũ, ôm chiếc gối vào cậu nói:

– Cậu ngạc nhiên lắm à?

Cô như giật mình bởi câu hỏi của cậu.

– Vậy ý cậu là cái này nó bình thường á?

Cậu nhún vai cười trừ.

– Hừm…tại mi mà ta mất ăn mất ngủ bao ngày grư grư. cô bắm chặt tờ giấy tức muốn xịt khói.

– Tớ đã bảo là cậu đừng quan tâm còn gì?

– Mà này…cậu biết trước rồi phải không?

– …cậu không nói gì.

– Vậy sao cậu không nói?

– Nói rồi xũng có làm được gì không?

– Nhưng…nhưng ai có thể thay đổi vị trí trên bảng xếp hạng một cách ngoạn mục thế chứ? Tại sao?

– …

– A cô bật dậy. – Hay lão cú mèo ấy vẫn hận chuyện tớ với cậu giúp tía Khánh nên giờ trả thù?

– …cậu im lặng, vờ cầm cuốn tạp chí lên đọc nhưng thực chất cậu đang nghe cô nói.

– Sao cậu cứ thản nhiên đến thấy ghét thế hở? cô chống nạnh.

– Cũng có làm được gì đâu, mình cứ làm những gì mình thấy thoải mái là được dù sao đó cũng chỉ là vị trí trên một tấm bảng lạnh tanh thôi mà.

– Nhưng đó là công sức của tớ và cậu mà, sự cố gắng và cả hy vọng nữa.

– Cậu đã biết được sự thật cậu được đáp trả lại công sức và cả niềm hy vọng ấy là đủ rồi, hay…cậu cần sự công nhận của mọi người nữa?

– Ý cậu là để tớ khoe mẽ hả?

– …cậu nhìn cô không nói gì.

Thực chất cậu chỉ muốn tốt cho cô không muốn cô dính dáng thêm vào chuyện này để rồi lãnh hậu quả. Phải rồi cậu không nói sao cô biết chứ nhưng nếu nói ra với tính cách của cô thì liệu có để yên chuyện này trôi đi êm xuôi không??? Ai cũng biết rằng câu trả lời là không, vì vậy cậu chọn cách im lặng.

– Nếu hai đứa mình cãi nhau chỉ vì chuyện này thì không đáng chút nào đâu, để nó lùi vào quá khứ đi! cô nói.

Cậu tròn mắt nhìn cô, mới lúc nãy còn phản ứng gay gắt mà giờ đã quay ngoắt 180o rồi.

Cậu nhíu mày nhìn cô tỏ vẻ nghi ngờ.

– Để tớ vào lấy bánh cậu ăn hen. cô nói rồi đứng dậy chạy vào bếp.

Lấy bánh chỉ là một cái cớ, thực chất cô đang tránh né ánh mắt cậu nhìn cô khiến cậu nghi ngờ. Nhưng cô nào biết cậu đã biết tỏng ý định trong bộ não cứng nhắc của cô kia rồi.

*Mà cái này là của ai gửi đến nhỉ?* cô tự hỏi.

“Bịch bịch bịch” tiếng chân Trâm Anh vội vã từ trên phòng chạy xuống.

– Ơ về hồi nào vậy? Mà giờ chị định đi đâu ạ? cô hỏi.

– Chị…ờm chị chị đi hóng mát chút, hai đứa ở nhà nhé!

– Vâng!

– Thế mà nói nhà còn có hai đứa mình cơ đấy. cậu lườm yêu.

– Hồi nãy chị ra ngoài mà về hồi nào vậy ta? cô đặt đĩa bánh xuống bàn rồi vuốt cằm “suy tư” – Mà sáng nắng nóng thế này có ai đi hóng mát không ta?

– Có chị rồi đó, cậu có muốn không? Tớ đưa cậu đi hen?

– Hừm…cô nheo mắt.

– Sao?

– Đi thì đi.

– Ờ thì đi! cậu nói rồi ra xỏ dày luôn.

– …

– Mà đi đâu nhỉ? cô hỏi.

– Công viên.

– Nhàm rồi.

– Đi mà.

– Không, hay tu viện Maria đi?

– Công viên.

– Tu viện.

– Công viên.

– @$$^#%$@%$…

Trên đường lại xuất hiện hai đứa con nít chí chóe nhau để dành chỗ đi chơi.

– Thì cả hai, được chưa? cậu nói.

– Có thế chứ! Vậy đi tu viện trước ha?

– Công viên.

– Tu viện.

– @#$#^$…

(Haizzz hai cái con người này…thật là…haizzz bó toàn thân)

“Chỉ một mình anh lặng yên ngắm nhìn

Người người sải bước từng đôi trên đường

Bởi vì anh vẫn đợi chờ, bởi vì anh vẫn đợi chờ

Chờ cho em sẽ nhận ra anh là tình yêu của em…” điện thoại Quốc đổ chuông…

Màn hình sáng hiện lên một số lạ không tên, Quốc cầm lên xem rồi thả xuống mà không bắt máy.

“Chỉ một mình anh lặng yên ngắm nhìn

Người người sải bước…” điện thoại lại đổ chuông lần hai.

Quốc cầm lên xem rồi lại đặt nó xuống…

Cứ thế điện thoại cứ sáng rồi lại tối, cứ rung rồi lại thôi đến mấy lần.

“Chỉ một mình anh…” lần này không đợi thêm nữa vì đã hết kiên nhẫn, Quốc bắt máy.

– Tôi, Quốc xin nghe. anh nói khó chịu.

– “Em biết” giọng một cô gái trẻ vang lên từ đầu giây bên kia.

– Cô là ai?

– “Anh không nhớ à?”

– …anh nhíu mày khi nghe giọng cô gái.

– “Bar cũ, đến liền đi!”

“Tút tút tút”

Vừa nói xong bên kia đã dập máy.

30’ sau tại bar anh thường lui tới.

Quốc nhìn quanh tìm kiếm bóng dáng ai đó nhưng không biết ai với ai trong số những người kia…cô tóc dai, tóc ngắn, mặc váy hay quần jean, …

– Anh đến muộn15 phút đó nghen. giọng một nữ vang lên sau lưng Quốc.

Anh quay lại…không tin nổi vào mắt mình.

– Anh ngạc nhiên lắm sao? nữ cất giọng.

– …anh vẫn tròn mắt.

Nữ nhếch nửa miệng rồi tiến đến chọn một bàn ngồi đó, nối sau nữ Quốc cũng ngồi theo.

– Anh vẫn thế nhỉ? nữ nói.

– Em thì…khiến anh nhận không ra.

Còn đâu bóng ai đó với mái tóc xõa dài, đôi mắt thánh thiện, giọng nói trong trẻo, và tính cách dịu dàng anh quen. Thay vào đó là mái tóc ngắn, đôi mắt trở nên vô cảm xoáy sâu vô định và kiểu ăn mặc hợp thời và cách nói gai góc.

– Bình thường mà anh.

– Với em thôi.

Ánh mắt nữ thoáng buồn khi Quốc nói.

– Anh vẫn khỏe chứ?

– Như em đang thấy.

– Anh vẫn vậy, hấp dẫn đến từng milimét nhỉ.

– Anh thấy bình thường đấy chứ.

– Với anh thôi.

– Em gọi anh ra đây là có gì muốn nói với anh? Quốc ngập ngừng.

– Đây là câu hỏi sau ngần ấy thời gian anh muốn em trả lời sao?

– …

– Em hiểu rồi.

– …

Cả hai rơi vào trạng thái “máy bay”, không ai nói với ai cậu nào nữa chỉ lặng nghe tiếng sáo của người nghệ sĩ trên sân khấu. Bất chợt Quốc lại nghĩ đến cô- cây sáo của đời anh.

o0o

“Yêu một ai là khi từ trong nghĩ suy là bao đợi mong

Đời em đã vui hơn xưa vì ta đã gần bên nhau

Love me, love me (à ha) kiss me, kiss me (moahh)…”

– Điện thoại cậu kìa. cô nhắc.

– Không nghe.

– Tại sao? Nghe đi mà!

Cậu biết chắc đó là điện thoại của ai nên không muốn nghe, nhưng cô thì nào biết nên liên tục hối cậu nghe máy.

– Alo.

– “…”

– Không.

– “…”

– Em đã nói là không.

– “…”

– Anh nói sao?

– “…”

– Rõ ràng lúc sáng…

– “…”

“Rụp”

Cậu buông thõng tay, cơ thể như không còn chút sức lực nào.

– Cậu sao vậy? cô hỏi.

Cậu từ từ đưa ánh mắt mình chạm vào ánh mắt cô…nhìn cô thật kĩ…

– Có chuyện gì không hay à? cô hỏi lại.

– Tớ không biết.

– …

– Tớ không biết và cũng không muốn biết. cậu bất lực dần khụy xuống trước mặt cô.

Bệnh viện…

– Bác sĩ nói sao? bà cậu đứng phắt dậy khi nghe bác sĩ thông báo tình trạng sức khỏe Yuu.

– Như tôi đã nói, nếu gia đình còn cách nào thì hãy mau thử đi nếu không tôi e rằng…

– Sao ạ? cậu hối.

– Cô ấy sẽ nhanh chóng chuyển sang đời sống thực vật vì cô ấy đã bắt đầu xuất hiện một số triệu chứng không mong muốn rồi, hơn nữa cô ấy không chịu tinh lại thì chúng tôi có trăm phương ngàn kế cũng chào thua thôi.

– Ý ông là nằm đó và ruôn những ống dây vô vị đó vào người sao? cậu hỏi.

Bác sĩ chỉnh lại kính và không nói thêm nữa.

Bên ngoài phòng bác sĩ…

– Hóa ra lâu nay cậu ấy bận là vì vậy.

– Na à…Gia Huy định nói tiếp nhưng cô ngắt lời.

– Em là gì của cậu ấy? Sao việc gì em cũng là người cuối cùng được biết là sao hả anh?

– Gia Bảo không muốn em lo lắng và nghĩ nhiều thôi em à.

– Chính vì cậu ấy nghĩ thế nên em mới càng nghĩ nhiều đó anh.

– Em không giận nó chứ?

– Giận? em có quyền giận ạ?

– …

– Em chỉ buồn vì cậu ấy không chịu chia sẻ với em thôi, em với cậu ấy còn chuyện để giấu sao ạ? Liệu cậu ấy có ôm chuyện này đến hết đời được không chứ? Rồi Yuu sẽ ẩ sao? Nội thế nào? Cả gia đình anh nữa.

– Em biết Gia Bảo thương em thế nào mà.

– Dù sao chuyện cũng đã qua rồi, từ giờ em mong nếu có chuyện gì anh hãy nói cho em biết được không ạ? Em biết có nói với cậu ấy chắc chắn tên cứng đầu ấy sẽ không bao giờ làm theo lời em nói nên…

– …

– Được không ạ?

– …Anh hứa!

– Cảm ơn anh! cô cúi đầu thể hiện thành ý.

“Cạch” vừa lúc đó cửa phòng mở, cậu và nội bước ra.

Bà vừa thấy cô đã tỏ vẻ không hài lòng.

– Con chào nội!

– Ai là nội của cô? bà cầm cây gậy đang chống trên tay dộng xuống sàn tạo ra thứ âm thanh gắt gỏng.

– Nội à! cậu nhắc khéo.

– Tốt nhất là hãy giải quyết nhau sớm đi! Nhanh chừng nào tốt chừng ấy. Khụ khụ khụ.

– Nội, nội có sao không ạ? Gia Huy đỡ bà.

– Ta chưa chết được đâu mà lo.

– Để con đưa nội về nghỉ!

Gửi lại cô ánh mắt rực lửa…cuối cùng bà cũng để Gia Huy đưa mình về phòng.

– Cậu đừng để ý đến lời của bà tớ, tớ…

– Tớ hiểu mà. cô ngắt lời cậu.

– Cam rơn cậu!

– Gia Bảo nè.

– …

– Mình đi hóng mát chút nhé? cô đề nghị.

– …

…o

Tay cậu đan vào tay cô thành một “sợi dây” bền chặt, ngồi xuống chiếc ghế gần đó dưới tán một cây lớn trong khuôn viên bệnh viện…

– Tớ xin lỗi! cậu nói.

– Vì cái gì? cô mông lung nhìn về hướng khác.

– Cậu đã biết rồi đúng khôg?

– Biết gì?

– …Anh Huy chưa nói với cậu à?

– Mới nói.

– Tớ xin lỗi!

– Cậu có lỗi gì đâu mà xin?

– Cậu đang giận tớ đúng chứ?

– Cậu nghĩ vì cái gì mà tớ phải giận?

– …

– Rốt cuộc thì cậu nghĩ tớ là gì của cậu?

– Na Na à…

– Chuyện như vậy sao cậu không nói tớ biết chứ? Yuu là bạn cậu thì cũng là bạn tớ mà, là bạn thì cạnh nhau lúc hoạn nạn khó coi lắm hả?

– Tớ…

– Hừm…tớ biết rồi, lần này tớ bỏ qua nhưng sẽ không có lần sau đâu nhé!

– Cảm ơn cậu!

– Hứa với tớ sau này có chuyện gì cũng không được dấu tớ đi!

– Tớ hứa!

– Ngoắc tay đi! cô nói rồi đưa ngón tay út ra.

– Có cần không?

– Có.

– Trò này của con nít mà.

– Không cần à? Ờ vậy thôi. cô nói rồi thu lại tay vờ đứng dậy.

– Tớ hứa tớ hứa! cậu kéo cô lại rồi đưa ngón út ra.

Ngoắc tay mình vào cậu và làm các thủ tục đóng dấu lời hứa.

– Ngoắc tay, kí tên, đóng dấu, xác nhận. cô vừa nói và vừa làm theo những bước đó.

Cậu bật cười trước hành động của cô, đúng là trong trường hợp nào thì chỉ cần bên cô là cậu có thể nở nụ cười thoải mái.

– Gia Bảo nè! cô đổi giọng trầm và vẻ mặt nghiêm túc.

– Uhm!

– …

– Có chuyện gì à Na?

– Anh Huy đã nói tớ về tình trạng Yuu rồi.

– …

– Cậu hãy giúp cô ấy tỉnh lại đi! cô nói như tiếng sét rạch ngang tai cậu.

– …cậu đứng hình một hồi. – Cậu cậu…cậu vừa nói gì?

– …cô cố lấy bình tĩnh nói lại. – Cậu hãy giúp Yuu tỉnh lại đi!

– Ý cậu là sao?

– Cậu hiểu điều tớ đang nói mà.

– Ngay cả cậu cũng nghĩ thế sao?

– Nhưng không còn cách nào khác cả Bảo à!

– Nhưng với tớ Yuu chỉ là em gái, anh trai với em gái có thể…cậu nói tới đó rồi bỏ lửng, tức giận vì mình bất lực cậu đứng bật dậy đấm mạnh vào thân cây khiến tay rướm máu.

– Cậu đừng thế mà.

– Cậu thử đặt cương vị là tớ chưa? Nếu là tớ cậu có thể bình tĩnh khi nghe người yêu nói mình đến với người khác không?

– …Nhưng bây giờ cần nhất là Yuu tỉnh lại mà Gia Bảo!

– Để làm gì?

– …

– Tỉnh lại rồi thế nào nữa? mặt cậu đỏ lên, mắt nổi từng tia đỏ au.

– Tớ…

– Rồi sao đây? Cậu muốn ngắm cảnh tớ lên thánh đường với người khác lắm phải không?

– Ý tớ không phải thế.

– Vậy là ý gì?

– Cậu hãy giúp Yuu tỉnh lại trước đã…sau này tớ với cậu sẽ cố để Yuu hiểu và chúc phúc cho chúng ta. Nếu tớ và cậu có đi xa đến đâu chăng nữa nhưng Yuu nằm đó tớ sẽ không bao giờ tự tin đứng cạnh cậu đâu Gia Bảo à! cô bất lực, cụp đôi mi xuống buồn bã.

Cậu kéo cô ôm vào lòng…

– Khờ quá. cậu vuốt nhẹ mái tóc cô.

– Cậu làm được chứ? cô nhẹ cất giọng hỏi cậu.

– …

– Được không? cô đẩy cậu ra, nhìn vào ánh mắt cậu và hỏi.

– …Tớ, tớ không chắc…nhưng tớ sẽ suy nghĩ!

– Nhanh kẻo muộn nha Gia Bảo!

Cậu gật nhẹ đầu

– Uhm!

– Cảm ơn cậu!

– Cậu đúng là ngốc mà. cậu búng vào trán cô.

– Ui đau tớ.

Cả hai cùng bật cười, cả hai đều phải gắng gượng để nặn ra nụ cười đó- nụ cười chua chát đến đắng nghét.

Cô đâu muốn để cậu đi chứ, dù chỉ là một chút cũng không muốn thấy cậu bên người con gái khác nhưng…cách tốt nhất để cậu yên tâm và không làm cậu dằn vặt là cô chủ động lên tiếng mà thôi. Thực chất cô nói nhưng cũng không chắc rằng mình làm thế là đúng hay sai, chính cô cũng đang tự hỏi rằng mình làm thế là đúng hay sai? Có khi nào hôm nay để cậu đi và rồi sau này và mãi về sau chỉ còn mình cô chăng? Cô cũng không chẳc rằng mình có đủ sức để làm Yuu hiểu cho tình cảm của hai người hay không, nếu có thì sao? Còn nếu không? Rồi sẽ thế nào khi còn nội cậu nữa? Cả anh Gia Huy mà từ lâu cô đã xem như anh trai mình???…thật sự cô rất rối bời rối đến không thể tìm ra chút ánh sáng nào cho mình…

Bản thân cậu cũng đang bế tắc, dù cô nói là thế nhưng dũng khí để cậu bước đi mà cậu có thể cảm nhận được thật sự rất mong manh, cậu không sợ tình yêu của cô nhạt phai nhưng điều cậu sợ là sợ rằng cô sẽ buông tay mình chỉ vì Yuu, nếu lỡ một mai con đường rực nắng chỉ còn cậu thì sao?

Công viên…

– Anh Tuấn! mới thấy lấp ló dáng anh sau bụi hoa lớn đằng xa Trâm Anh đã gọi lớn.

Chạy lại thật nhanh, luồn tay vào eo Tuấn ôm thật chặt. Trâm Anh từng cảm nhận từng chút một vị của yêu thương.

– Em mệt không? Thiên Tuấn vén những sợi tóc rối lại gọn gàng cho Trâm Anh.

Lắc đầu

– Chỉ cần được gặp anh! Trâm Anh nhẹ khép đôi mi và khẽ nói.

Khoác tay Thiên Tuấn dạo bộ trong công viên, hòa vào dòng người không quen biết kia…

– Em vẫn khỏe chứ?

– Vâng.

– Em vẫn làm ở đó à?

– Vâng.

– En vẫn chưa về nhà sao?

– …Vâng.

– Nội vẫn khỏe chứ em?

– Vâng.

– …Bé Na…vẫn tốt chứ?

– Vâng. À mà anh này!

– Gì em?

– Bé Na đang yêu đó, anh biết không?

– Đang yêu? Tuấn dừng bước khi nghe Trâm Anh nói.

– Hì anh yên tâm cậu ấy là một người tốt và có bờ vai rất đáng để bé Na tựa.

– Hai đứa học chung lớp à?

– Vâng!

– Cùng tuổi?

– Hình như là hơn bé Na một tuổi ạ.

– …

– A anh vẫn nhớ anh Gia Huy chứ?

– …Thiên Tuấn nhíu mày. – Uhm!

– Cậu ấy là em trai của anh ấy đó.

Thiên Tuấn chau mày, đưa ánh mắt có vẻ đang nghĩ gì đó.

– Fanh Tuấn!

– …

– Anh tuấn!

– Hở? À ờm…là em trai à?

– Vâng ạ!

– Uhm! Anh biết rồi.

– Anh biết rồi?

– Thôi mình đi ăn nhé? Chắc em chưa ăn sáng đúng không?

– Hì…

– Trâm Anh! vừa quay lưng đi thì có tiếng nội gọi từ xa.

Giật mình, lập tức chị liền quay lại…

– Nội tới rồi a…khi Trâm Anh quay lại đã không thấy Thiên Tuấn đâu nữa.

*Lời chào khó nói thế sao anh?* Trâm Anh gợn buồn.

– Ai vậy Trâm Anh? ngoại nhìn chị hỏi ý.

– Dạ bạn con ạ!

– Bạn? Phải hơm? Có thì nói à không ai ép nghen! nội nói.

– Dạ bạn thật mà.

– Tiếc là đội mũ che mất mặt rồi, nếu không thì…mà nhìn cao ráo thế chắc chắn không phải hạng thường đâu hey? ngoại thêm nếm.

– Dạ con về trước, con chào hai nội ạ! Trâm Anh nói rồi rảo bước nhanh khỏi đó để dấu đi gương mặt đang đỏ vì ngượng của chị.

– Ơ cái con bé này, cứ khi nào nói đến chuyện đó là có cái thái độ đó đó. nội chẹp miệng.

– Mà lúc nãy con bé mới chào tui với ông là gì? ngoại hỏi.

– …nội ngửa cổ nhìn lên trời để lấy lại thông tin. – “Con chào hai nội…” a ha con bé này đáng yêu quá cơ. nội tủm tỉm.

– Ông vừa nói gì?

– À không hà hà, ta đi ha.

– Rõ là…cái ông này. ngoại lườm yêu.

o0o

Bar…

– Anh đi rồi tại sao còn tìm em?

– Anh không trả lời được à?

– Nhưng em đã cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài, anh không ngờ có ngày em chủ động tìm anh.

– Hai năm trước, chiều đông đó anh tìm em vì anh muốn đi, hai năm sau anh tìm em lần nữa, lần này là anh muốn về hay…nữ bỏ lửng cậu nói.

– Anh muốn biết một chuyện.

– …nữ lặng thinh chờ anh nói.

– MK đang có kế hoạch gì đúng chứ?

– Cần để anh biết sao?

– Làm ơn!

– Phải.

– Tại sao lại liên quan đến cô bé ấy?

– Anh không nỡ à?

– Anh đang nghiêm túc đấy.

– Trông em giống đang bỡn cợt lắm sao?

– Em nghĩ sao?

– …nữ nhìn Quốc không chút phản ứng. – Anh muốn biết để làm gì?

– Vì anh cần phải biết.

– …Ok! Vậy hãy để anh có phải Quốc em quen không đã.

– Em nói vậy là ý gì?

Nữ đưa tay lên tai vờ như đang chống cằm và tựa vào thành ghế…

– Ok em! nữ nói không đầu không đuôi, không đối tượng, cung cách như thế chỉ mình Quốc mới hiểu nữ ấy vừa làm gì.

Chỉ một chút ngay sau đó, một cô gái với mái tóc ngắn tom boy xuất hiện trước mặt Quốc và nữ…

Quốc nhận ra khuôn mặt ấy…nhưng chưa bao lâu mà tại sao lại xuất hiện trước mặt anh và thay đổi một cách ngoạn mục đến vậy???

Chỉ một chút ngay sau đó, một cô gái với mái tóc ngắn tom boy xuất hiện trước mặt Quốc và nữ…

Quốc nhận ra khuôn mặt ấy…chưa bao lâu vậy mà giờ lại xuất hiện trước mặt anh và thay đổi một cách ngoạn mục đến vậy???

– Giới thiệu với anh…nữ đứng dậy khoác vai cô bé. – Lính mới.

Hai từ “lính mới” đó tại sao lai gắn lên người Gia Linh? Chính Quốc cũng lãng quên hai từ đó lâu rồi.

Còn nhớ cách đây khá lâu…

**Ngày ấy…

– Giới thiệu với các anh, đây là lính mới. một cô bé duyên dáng nói.**

Quốc cũng từng được gọi là “lính mới” nhưng không bao lâu sau anh đã thành “lính” thực sự. Để được khoác lên mình với danh “lính mới” chính anh hơn ai hết biết điều ấy khó như thế nào. Đến giờ nghĩ lại anh chỉ biết cười nhạt còn không thì là những khoảnh khắc khiến anh nhớ lại mà rùng mình. Vậy tại sao? Tại sao Gia Linh- chỉ là một người con gái chưa đủ tuổi lớn lại có thể thành “lính mới”???

Người nữ ấy cũng chính là cô bé năm xưa đã gọi anh là “lính mới” nhưng bây giờ anh đã khác và cả nữ ấy cũng đã khác. Anh không còn là “lính” còn cô bé khi xưa cũng không còn là “bạn của lính” nữa. Mọi thứ sao rối rắm như một vòng luẩn quẩn không chút thực tại thế này…? Chuyện như mới hôm qua thôi, anh đã cố quên và chôn vùi khoảng kí ức đó nhưng giờ đây một cô bé được gọi là “lính mới” lại đảo lộn tâm trí anh khiến nó như quay ngược thời gian về thời điểm ấy mặc dù chủ nó đang cố không để nó làm thế.

– “Lính mới”. Quốc cười nhạt.

– Đúng vậy! Lính mới, là lính mới đó. nữ trả lời. – Em có việc đi trước, em nghĩ em gái đây có lẽ sẽ biết nhiều hơn em. Quan trọng là…khả năng cạy miệng của anh được đến đâu. nữ ghé sát tai anh thì thầm rồi đi trước.

Chỉ còn lại Quốc và Gia Linh, cả hai đều im lặng, không khí có phần ngột ngạt đến khó thở. Không hiểu sao Quốc bỗng có cảm giác đó, nhịp thở của anh dường như lỗi một nhịp nhưng không phải vì trái tim anh đang lỡ nhịp mà là vì điều gì đó.

– Anh cần gì từ tôi? Gia Linh cất giọng lạnh tanh.

– …Một sự thật.

– …

– MK…“hạt nhân” đang được MK gieo mầm là gì?

– Anh cũng biết đó được gọi là “hạt nhân” sao? Đã biết nó nguy hiểm như hạt nhân sao còn muốn dính?

– Để bảo vệ một “hạt nhân” khác.

– Anh chắc chứ?

– Nếu không thì có cuộc gặp gỡ với người “lính mới” này không?

– Anh nghĩ tôi sẽ giao cách giết chết cái anh gọi là “hạt nhân” do chúng tôi đánh đổi nhiều thứ để tạo ra nó cho người có ý định bóp chết nó sao?

– Nếu còn cái gọi là trái tim.

– Anh quên một khi đã vào MK thì khái niệm về trái tim cũng không còn rồi sao? Nói về trái tim với một người mất trái tim rồi có phải là một sự điên rồ?

– Chỉ là đi lạc, không phải mất. Hy vọng lần sau tôi có thể tìm được điều tôi muốn! Quốc đứng dậy và nói.

– Còn muốn gặp người mất trái tim sao? Gia Linh nói với theo.

Quốc khựng lại nhưng không quay lại nhìn Gia Linh.

– Khi nào MK vẫn còn thì người lạc trái tim vẫn cần được tìm lại trái tim, và dĩ nhiên vẫn còn gặp người có trái tim đang ngự trị rồi. Quốc để lại câu nói khó hiểu rồi rời khỏi đó.

Nghẹn lại một chút…Gia Linh đã hiểu ngọn ngành ý trong câu nói của anh, danh bạ điện thoại của Gia Linh chỉ vẻn vẹn một cái tên từ giờ đã thêm một địa chỉ liên lạc mới: “Người có trái tim ngự trị” sau tên “Kẻ cắp trái tim” đã có từ lâu kia.

o0o

Bệnh viện…

…Phòng Yuu

“Cạch” tiếng cửa mở kèm theo tiếng bước chân nhẹ.

Ngồi xuống cạnh Yuu, nhìn lại khuôn mặt này cậu thấy thương cô bé rất nhiều.

Đâu rồi khuôn mặt baby Yuu thường mang với nụ cười hoa nắng trên đôi môi đỏ mọng ấy? Thay vào đó là sắc mặt nhợt nhạt của người bệnh vì thiếu ánh sáng, đôi môi đã tắt nụ cười và cũng không còn đỏ mọng nữa, còn lại đôi môi nứt nẻ và cần chút hơi ấm…

– Em định cứ nằm mãi thế sao? cậu cất nhẹ giọng.

– …

– Em hay cãi lại anh lắm mà? Em phải thức dậy còn cãi lại anh nữa chứ.

– …

– Em còn nhớ “bánh xe thiên đường” của hai đứa nhỏ ngày xưa không?

– …

– Anh biết em vẫn nhớ, em vẫn đang nghe anh nói phải không? Nếu thế em hãy mau mở mắt nhìn anh đi!

– …

– Anh biết em đang muốn trốn tránh, muốn vứt bỏ mọi thứ để ích kỉ một mình cao bay xa chạy đến đó. Nhưng…anh không cho phép em toại nguyện đâu, em phải cùng anh làm những việc còn dang dở nữa.

Yuu vẫn lặng thinh…

– Anh kể em nghe nhé!

– …

Cậu đứng dậy, đến cạnh cửa sổ kéo rèm cột lên để những sợi nắng ghé thăm cô bé. Cậu bước chầm chậm quanh phòng như để lấy tâm trạng và nhớ lại mảng kí ức xưa…

– Em còn nhớ lần đầu tiên anh và em gặp nhau không? Một cô bé mắt ti hí nhưng với mái tóc dài, đen nhánh xõa dài đã lập tức là tâm điểm của mọi ánh mắt của con trai xóm nhỏ lúc ấy. Còn nhớ lúc ấy, anh có mấy hạt dẻ ngon lành mà biết em rất thích nhưng không muốn tự đưa nên anh đã tìm cách tiếp cận em là dùng súng cao su (trạng ná) bắn mấy hạt cho em. Anh ngốc lắm phải không? Ai đời lại bắn hạt dẻ vào đầu bạn nữ nhỏ chứ? Cũng vì vậy mà em khóc thét làm anh sợ đến dựng tóc gáy, anh dỗ mãi nhưng em có chịu nín đâu. “Bánh xe thiên đường” chỉ một câu nói đó đã khiến em nín, không hiểu sao từ đó anh với em cứ quấn lấy nhau như cặp bài trùng. Em bắt anh phải đưa em đến đó, một ngày em đòi anh đưa đến đó không biết bao nhiêu lần. Em còn nhớ ngày chia tay của mình mười năm về trước không? Em bắt anh hứa khi nào em trở về phải đưa em đến đó.

– …

– Nhưng Yuu à! Em không chịu tỉnh lại sao anh đưa em đi được? Em hãy mở mắt ra nhìn anh dù một lần đi em! Còn rất nhiều điều anh đang đợi em cùng thực hiện, em còn thích ngôi nhà nhỏ vùng ngoại ô của anh với em không? Nó đã bám đầy mạng nhện rồi đó, em không muốn lũ nhện ấy xâm chiếm ngôi nhà của chúng ta thành thuộc địa của chúng thì mau tỉnh dậy cùng anh đến đó đi Yuu à!

Yuu vẫn lặng thinh như vẫn đang nghe cậu nói…

Bỗng…một giọt…hai giọt. Hai giọt lệ chợt tuôn xuống từ khóe mắt Yuu xuống gối…

– Yuu! Anh biết em đang nghe anh nói mà! cậu chạy lại quỳ xuống cạnh giường Yuu, nói giọng vui sướng khi cuối cùng cũng thấy được chút phản ứng từ Yuu. – Anh sẽ đợi em! Mau em nhé!

Nắng vàng, căn phòng ngập nắng như chính hai con người kia đang tràn ngập niềm tin bước tiếp. Niềm tin ấy có phải chỉ đơn giản là được đến bên “bánh xe thiên đường” không?

Một câu hỏi tự đặt ra rằng “Rồi ngày mai sẽ thế nào???”

Muốn biết câu trả lời này, cách tốt nhất là hãy bước tiếp đến ngày mai xem có gì đang đợi tất cả ở đó mà thôi!

o0o

Tu viện Maria…

– Cầu tình hay xin duyên hả bé? đang chấp tay, nhắm mắt dâng lời cầu nguyện trong hàng ghế nhà thờ thì giọng một nam cất lên làm cô giật mình.

– …Anh…sao anh…?

– Đến cầu nguyện cùng em thôi. hắn nháy mắt tinh nghịch với cô.

Cái điệu bộ mà cô cho là khó ưa đó chỉ có hắn, chính xác là hắn- tên Đại Tiểu Phong.

– Hứ…cô nguýt cháy mắt rồi đứng dậy bỏ đi.

Tâm trạng đâu bây giờ cho cô tiếp chuyện hắn chứ, cô đến với nhà thờ để mong được thanh tịnh ai ngờ lại gặp tên Phong này. Nhưng cũng là tốt khi cô tạm quên được những ưu phiền trong lòng khi hắn xuất hiện.

Có lẽ hắn là một cơn gió, cơn gió ấy mỗi lần xuất hiện đều rất đúng lúc cô muốn thổi bay tâm trạng mình. Chính cô cũng không hiểu tại sao cô gặp hắn ít thế nhưng với cô hắn rất đỗi quen thuộc, có lẽ cô tìm được hình ảnh ai đó trong con người hắn mỗi khi hắn xuất hiện trước mặt cô.

Hắn lẽo đẽo theo sau cô đến nhà sau- nơi bọn trẻ đang cặm cụi làm gì đó.

– A ba Phong! một nhóc vừa thấy hắn đã reo lớn.

– A ba!

Và sắp nhỏ cùng ùa ra quanh hắn, đứa ôm vai, đứa quàng vai, đứa bá cổ, đứa nào cũng tíu tít với hắn. Cô đến đây cũng gọi là nhẵn mặt rồi nhưng…so với hắn thì cô mới chỉ là khách mà thôi.

– Na Na! vừa thoáng thấy cô Kì Lâm đã cất tiếng gọi từ xa.

– …

– Đến sao không nói trước tui còn biết hở?

– Để bắt gà hay nhổ lông vịt đãi chị hả kưng?

– Để tui vặt lông cút rồi rô ti bà ăn hen? Kì Lâm hí hửng ghé tai cô nói nhỏ.

– Ờ bà nhắc tui mới nhớ, hai ông bà sạo này sao rồi? Cút nhà tui vẫn béo khỏe chứ?

– Sao bà không đi tự hỏi cậu ấy ý? Kì Lâm bỉu môi.

– Ô từ lúc nghỉ hè đến giờ hai ông bà cũng không gặp nhau à?

– Haizzz…Kì Lâm thở dài.

– Sao vậy? Hay Hoàng Lâm hắn giám tò tí te với nhỏ nào rồi?

– Ai kêu tôi đó? Có tôi đây. cô vừa dứt câu, giọng Hoàng Lâm đã thay lời muốn nói.

– Ông làm gì bé Lâm của tôi khiến nó thất vọng hở? cô khoanh tay trước ngực.

“Chớp chớp” Hoàng Lâm ngây ra vài giây.

– Đâu có.

– Vậy sao nhắc đến cậu Kì Lâm lại…ứm ứ…ứ…cô đang nói thì bị Kì Lâm bịt miệng lại.

– Chưa chán hay sao mà còn đến nữa dạ? Kì Lâm hỏi Hoàng Lâm.

– Mình đã nói là ngày nào cũng đến rồi mà, để mình phụ cậu hen! không để Kì Lâm đồng ý Hoàng Lâm nhanh chóng bắt tay vào việc.

– Có việc gì cho anh làm không em? là hắn.

– Ở đây…cô đang định nói thì Kì Lâm chen ngang.

– Anh về lâu chưa ạ?

– Ờ, cũng mới thôi em à.

*Sao hắn có vẻ thân thiết với nhỏ Lâm vậy ta? Cả mấy đứa nữa, sao chúng gọi hắn là ba? Ực…hắn hắn có nhiều con rơi rụng vậy sao?* cô thắc mắc. *Mà cu Hoàng Lâm nhà mình không phản ứng gì sao? Với tính cách của hắn thì đã ghen nổ mắt rồi mới đúng chứ…*

– A, anh Phong, anh về hồi nào vậy? Hoàng Lâm có vẻ rất vui khi gặp hắn.

– Sớm hơn em chút thôi.

– Anh rảnh không giúp em sửa cái này với!

– Ok em! hắn đồng ý. – Anh vào xem có chuyện gì đã nhé. hắn nói với cô và Kì Lâm.

– Vâng! Kì Lâm vui vẻ đáp lại.

Sock toàn tập, nhìn hắn nói cười thân thiết với song Lâm mà trong đầu cô liên tục có những câu hỏi không tên bay qua bay lại…

– Hắn làm gì ở đây? cô hỏi.

– Đây là nhà anh ý mà.

– Nhà á?

– Uhm! Anh ý đến đây trước tao nữa cơ.

– Hắn…

– Thì…những ai vào đây còn gì khác ngoài việc bị bỏ rơi sao?

– Tao xin lỗi! cô xin lỗi khi thấy mình lỡ chạm đến vết thương lòng của Kì Lâm.

– Không sao, tao quen rồi mà, hì.

– Mà sao…tao nghe sắp nhỏ gọi hắn là “ba”?

– Hì, anh ấy lo lắng, chăm sóc mấy đứa rất chu đáo. Không biết từ khi nào bọn chúng bỗng gọi anh ý là “ba” nữa.

– …có gì đó trong cô chợt cuộn lên, có phải cô đã quá vội vàng khi đưa ra lời nhanạ xét về hắn không?

– Mà sao mày gọi anh ấy là “hắn”? Hai người quen nhau à?

– Hừm…thôi đừng nói nữa.

– Thôi nói đi mà! Đi! Năn nỉ mà! Đi mà!…Kì Lâm năn nỉ.

– Ờ thì…là thế này: @#$%%$^&…bla bla cô kể lại cho Kì Lâm hết tất cả để thỏa mãn cơn tò mò của nó.

– Hahaha…ha…Kì Lâm cười như nắc nẻ.

– Cười giề?

– Haha anh ý làm thế thật á?

– Không tin à?

– Tẩm ngẩm tầm ngầm thế mà lại hay, duyệt haha. Kì Lâm nói những câu cô không tài nào hiểu nổi nó đang nói gì.

– Ý mày là răng?

– Anh ý chưa bao giờ làm bạn với người khác phái nào đâu nhé! Không ngờ bé Na nhà mình lại…haha.

– Mày có cần tao gọi điện đặt chỗ cho mày xuống trại không?

– Ờ thôi, thôi. Không cần đâu, tao nghiêm túc đây!…haha nói nhưng nghĩ lại những lời cô vừa kể nó lại nấc lên cười.

Nhưng vừa hí lên cười đã bắt được ánh mắt rực lửa của cô nên nó liền im bặt.

– Cái đó nói sau, mà Bảo đâu Na?

Nhắc đến cậu, cô hơi khựng lại.

– Lại có chuyện gì à? Kì Lâm thấy lạ liền hỏi.

Lắc đầu

– Cậu ấy bận chút việc nhà nên có mình tui thôi, sao? Nhớ hả?

– Đừng có dấu tao, tốt nhất mày nên thành thật còn không…

– Không thì sao?

– Thì mày biết sao rồi mà.

– …

– Mày không muốn chia sẻ với tao thì thôi, cứ ôm cái buồn rầu của mày vào người rồi làm gì thì làm đi!

– …Thực ra…thì…cũng có.

– Tao biết ngay mà, có khi nào bỗng tự nhiên vào quỳ gối trong nhà thờ, chấp tay cầu nguyện mà bình thường đâu. Kì Lâm vừa nói vừa đưa tay minh họa.

– Tao…@#%^&*#o…cô tiếp tục kể nó nghe những điều về Yuu.

– Cái gì? Mày mày…mày Kì Lâm vừa nghe xong đã nhảy dựng lên.

– …

– Mày nhường á?

– Không phải nhường.

– Chứ là gì? Mày cho đó là sự cao thượng hả?

– Không phải.

– Vậy là gì? Mày có biết mày đang làm gì không? Ờ thì cứ cho là nhỏ đó tỉnh lại đi, mày sẽ thành người cao thượng đích thực đó nhưng nếu nhỏ đó tỉnh lại rồi sẽ ra sao với tình cảm của mày và Bảo?

– Tao…

– Tao biết mày làm thế là vì có lí do của mày nhưng nhường người yêu của mình vào tay kẻ khác thì không có lí do nào có thể chấp nhận được.

– …

– Gì chứ? Té có chút xíu đã có nguy cơ thành người thực vật á? Tao ứ tin, mà nếu có thể thì thành thế luôn cũng được.

– Kì Lâm, nếu thế Gia Bảo sẽ dằn vặt suốt đời mày có biết không?

– Vậy còn mày?

– …

– Thôi, tao không muốn vì nhỏ đó mà cãi nhau với mày đâu, mày chỉ biết là mày ngốc, mày ngếch, nhỏ đại ngốc nghếch là được rồi.

– Hai đứa đang làm gì đó? hắn hỏi vì thấy tình hình cục bộ có vẻ căng thẳng.

– Ơ không. Kì Lâm chối.

– Vậy hai em không bận gì chứ?

– Liên quan gì đến anh? cô cạnh khóe.

– Cái con này. Kì Lâm nhắc cô. – Dạ không! Kì Lâm cười với hắn thật tươi làm cô càng tức.

– Vậy hai em vào phụ anh với Hoàng Lâm chút việc được không?

– Vâng ạ!

– Tao không đi đâu, mày thích thì làm với hắn đi! cô đòi bỏ về nhưng Kì Lâm vội níu lại.

– Haizzz mày cứ thử làm việc với bọn tao và anh ý một lần đi! Tao biết mày đang nghĩ gì, chắc chắn mày sẽ thấy hối hận vì mày đã đánh giá anh ý quá sớm đó! Kì Lâm bỗng nghiêm túc khác thường.

Không biết rằng nếu cô ở lại liệu có thay đổi được ánh nhìn về hắn không? May chăng nếu có thì đã sao nào? Ở lại hay ra về???

Kì Lâm đã nói thế không lẽ lại bỏ về? Hơn nữa, cô cũng rất muốn biết xem hắn rốt cuộc như thế nào mà tất cả tu viện lại niềm nở với hắn đến thế…???

– Thì vào! cô nói rồi đi trước.

…o

Trước mặt cả bốn người là một căn phòng, có lẽ đã lâu không sử dụng nên trông rất “cổ kính”.

– Nếu ở Hội An hoặc Hà Nội thì chắc một điều rằng ngôi nhà này đã có tên trong danh sách phố cổ rầu. Hoàng Lâm gật gù trước vẻ “cổ kính” của nó.

– Cậu có nói quá không đó? Cùng lắm cũng chỉ là lâu ngày không sử dụng thôi mà. Kì Lâm nói.

– Vậy bây giờ ai sẽ làm công tác cao cả là mở cánh cửa bụi bặm thời gian kia ra đây?

– Gớm! Văn vẻ với chả lí sự quá cơ. cô bỉu môi.

– Hèhè anh mờ. Hoàng Lâm khoanh tay trước ngực, nhướn mày.

– Vậy để anh làm nhiệm vụ cao cả nhé? hắn nói rồi tiến gần đến cánh cửa bụi bặm kia.

“Cạch”

Một lớp bụi dày rơi xuống như sương sớm…

– Rồi, mời các vị vào! Tôi đã “thám hiểm” nó, và không có gì nguy hiểm cả. hắn đứng trước cửa, nói.

Song Lâm và cô nhìn nhau rồi cô bước đi trước, nối gót theo sau là song Lâm.

– Tôi nghe nói, trong mấy ngôi nhà thế này thường có ma nữ cư ngụ lắm đó! Hoàng Lâm chợt lên tiếng làm cô và Kì Lâm dựng tóc gáy, bỗng có một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng.

– …Vớ vớ…vớ vẩn, ban ngày ban mặt, ma ma đâu ra? Kì Lâm lắp bắp.

– Chuẩn! cô đồng tình.

– Ờ…thì tui nói là nói thế thôi, còn vào thì vẫn phải vào chứ. Hoàng Lâm.

Bên trong căn phòng…

Một căn phòng bừa bộn, đầy bụi bặm, nấm mốc, ẩm ướt, giăng đầy mạng nhện và cả những loài sinh vật “nhỏ nhỏ xinh xinh”: nhện, gián, thạch thùng, vi vi vu vu. Mùi ẩm mốc khó chịu xộc lên mũi…

– AAA mẹ ơi! cô nhảy cẫng lên khi có một con nhện nhỏ đu tòn ten qua mặt cô.

– Có chuyện gì vậy? hắn hỏi.

“Đét” chưa kịp trả lời thì Hoàng Lâm đã cầm hai chiếc dép lên đập con nhện nhỏ bẹp dí.

– Ực…sát sinh. Kì Lâm.

– Thì ra là cô bé này sợ nhện à? hắn cười cười.

– Thôi anh ơi, mặt nó đã tái mét rồi, anh đừng chọc nó nữa! Kì Lâm nói.

Nhìn quanh phòng để “thám thính” tình hình một chút rồi tất cả tập hợp đứng giữa căn phòng.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Công Chúa Thuỷ Cung
Vẫn cười
Sự Tích Hoa Mộc Lan
Hái táo
Câu