Con nhỏ trong xe có vẻ hết sức thất vọng, nhưng nó vẫn vờ cười, nghĩ ngợi giây lát, nó vẫn quyết định nhờ ông taxi gọi cho đồng nghiệp lên đón mấy đứa, rồi vẫy tay chào tạm biệt. Bọn còn lại không hiểu chuyện gì nên vẫn vẫy tay chào cám ơn con nhỏ đó rối rít, chỉ có mình Cheer và Chan là lặng đi, không ai nói gì, cũng không thèm nhìn mặt nhau nữa, Cheer tóm tay Mita chạy ù lên phía trước, bỏ mặc mình Chan đi lững thững cùng đám con trai ở phía sau, nó không biết rằng ánh mắt hắn vẫn đang dõi theo nhìn nó…
…
Trở về nhà đã là gần 1 giờ đêm, Cheer vẫn quyết định lên mạng, hồi hộp đăng nhập vào nick, nó vẫn” mong” là Chan không online. Bởi lúc này mà đối mặt nhau thì thật khó xử! Thế nhưng, không hiểu sao khi thấy nick hắn không online, nó lại thấy có chút gì đó hụt hẫng thất vọng. Khó hiểu thật!
Khẽ lắc đầu, con bé lại đưa tay di chuột click vào đường link dẫn đến forum rap mà nó hay vào. Đưa mắt liếc nhanh một lượt để cập nhật xem có thông tin gì mới không, và chợt dừng lại ở dòng chữ màu đỏ to đùng được treo chễm chệ ngay giữa banner” Anh có muốn vậy đâu!”…Chắc là ra track mới rồi, Cheer phấn khởi click vào nghe…
Nhưng…
Khi những giai điệu ấy vừa cất lên…
Giọng hát truyền cảm…
Lyric nghe sao quen thuộc…
Hình như…
Vừa mới đây thôi…
Nó còn được thưởng thức bản live cơ mà…
…
Những cảm xúc tưởng như đã dằn mình lắng xuống đột nhiên lại trỗi dậy, khiến con bé cảm thấy tức tối trong lòng vô cùng. Ánh mắt nó cứ thế từ từ lướt qua từng dòng lyric, rồi lại dần dần hồi tưởng về những gì đã xảy ra suốt tối hôm nay, nhưng rút cục, đầu óc vẫn chỉ xoay quanh vụ Chan hát với Nhi trên sân khấu…Không hiểu sao cứ nghĩ đến chuyện đó, nó lại cảm thấy muốn phát điên! Thứ cảm giác ganh tỵ sực sôi trong lòng làm nó không sao ngồi yên được, lồng ngực bất giác hoạt động đến hết cỡ, cảm giác như nhịp tim đang đập nhanh và mạnh đến nỗi khiến nó có thể nổ tung vì tức giận.
– BUZZZZZ!!!
Dòng chữ màu hồng đột nhiên hiện lên to tướng đi kèm hiệu ứng tác động rung mạnh khiến con bé giật bắn cả mình, bất ngờ lôi tuột nó ra khỏi những dòng suy nghĩ vẩn vơ.
– Vừa về đã online =. =!
– Thì sao?
Thấy Cheer trả lời lạnh lùng, Chan cũng ngạc nhiên, nhưng hắn vẫn hỏi tiếp.
– Đang làm gì đấy?
– Nghe nhạc!
– Nhạc gì?
– Anh có muốn vậy đâu! – Cheer chat rất nhanh, cảm giác như tay nó lia nhanh còn mạnh hơn cả những dòng suy nghĩ. Bởi cảm xúc trong lòng con bé lúc này là sục sôi vô cùng.
Khựng lại một lát, rồi cũng loay hoay mò vào playlist, mở bài” Anh có muốn vậy đâu” ra để nghe cho cùng tâm trạng với con bé…Đột nhiên, hắn lại thấy bối rối, một chút lo lắng bỗng dưng len lên trong tâm trí. Hắn nói.
– Cảm thấy sao?
– Hay!
– Hay như nào?
– Hay phát khóc rồi đây này! – Cheer nói, mà quả nhiên là nó cũng khóc thật. Chẳng hiểu sao từ lúc những giai điệu này thấm đẫm vào đầu đã khiến nó chảy ra không biết bao nhiêu nước mắt.
– Khóc thật à…Sao lại khóc? – Nghe Cheer nói, hắn hơi giật mình, nhưng rồi lại có chút gì đó xót xa trong lòng.
– Vì câu chuyện buồn quá! Là chuyện của anh à? – Mặc dù để nói ra câu này, lòng nó cảm thấy rất đau, nhưng rút cục thì sự tò mò vẫn đang từ từ giết tự trọng của con bé.
– Ừ…nhưng mà cũng đã qua rồi! Cô đừng bận tâm! – Chan vội vàng an ủi. Tự dưng lại cảm thấy sợ hãi nếu Cheer hiểu nhầm.
– Tôi bận tâm hay không thì cũng có liên quan gì đến anh đâu? Phải không? – Cheer cười nhạt. Nó cảm thấy mình càng ngày càng giống như người thừa đang bị đẩy đưa vào câu chuyện mà mình vốn không phải nhân vật chính.
– Sao lại không?
– Vậy liên quan gì: -??
– Vì…anh yêu em mà…
Viết ra câu này, thật sự chẳng hiểu Chan có chịu suy nghĩ gì không nữa? Hay chỉ nói như một trò đùa để trêu chọc con bé…như hắn vẫn thường làm…Cheer cười khẩy, dập tắt ngay mọi hy vọng của thằng nhóc.
– Vậy còn Nhi?
Nhắc đến Nhi…Chan lại chợt cảm thấy bồi hồi, có cảm xúc gì đó len lói trong tâm hồn hắn, khẽ trỗi dậy, nhưng lại mau chóng bị dập tắt ngay. Bởi với Chan, Nhi đã là quá khứ rồi, hắn quan tâm và muốn nâng niu hiện tại nhiều hơn.
– Là mối tình đầu của tôi…
– Vậy chắc khó quên lắm nhỉ?
– Không! Sắp quên rồi!
– Tại sao: )?
– Vì em đang giúp tôi!
Nghe Chan nói đến đây, tim Cheer như trật nhịp. Nó bỗng dừng lại trong giây lát, không biết nói gì tiếp. Tại sao Chan lại có thể tự tin như thế nhỉ? Điều gì khiến hắn nghĩ rằng Cheer sẽ tự nguyên” giúp” hắn cơ chứ? Hay là hắn…đã đoán ra được điều gì rồi?…
Không! Không thể được!
Làm như thế thì mất mặt lắm!
Bặm môi, Cheer liền phủ đầu ngay lập tức.
– Đừng hòng! Nói thế này thì có lẽ là hơi xúc phạm, nhưng đối với cô ta, anh chỉ là một món đồ cũ kỹ, chơi chán rồi thì vứt đi! Tôi có lỗi gì khi vội vàng nhặt lấy, nâng niu và chăm sóc “nó”…cho đến khi tâm hồn “nó” hoàn thiện thì cô ta lại bước tới. Ghen tức vì người khác” giành” mất món đồ chơi cũ của mình. Tất nhiên, vật muốn theo chủ cũ. Tôi không trách. Nhưng cơ hội để tôi” nhặt” nó thêm một lần thứ 2…Tuyệt đối không có đâu! – Mặc dù, nói ra những lời này, khiến con tim nó đau lắm. Nhưng thay vì cứ để vết thương mưng mủ mãi, thì nó thà tự mình rạch ra một nhát rồi băng bó nó lại cho vết thương liền mãi còn hơn.
Nói rồi! Không cần biết Chan sẽ trả lời ra sao, Cheer vội vàng out nick. Để lại cho Chan một cảm giác vô cùng hụt hẫng, không biết nói sao, không kịp nói gì…Mặc cho hắn đã hết lòng giải thích, dùng hết can đảm của mình để nói ra cái điều mà bấy lâu giấu kín…Vậy mà con bé lại trả lời phũ phàng như vậy…Chẳng nhẽ có uẩn khúc gì bên trong? Hay là do trước đó hắn đã đùa cợt quá trớn! Nên bây giờ, đến khi nói thật lòng thì lại chẳng có người tin…
Cắn môi, đắng thật!
…
Sáng ngày hôm sau, vẫn như thường lệ, Cheer lại dậy từ sớm để tập chạy, nhưng, ngày hôm nay có chút khác so với mọi ngày, lướt qua con hẻm đó…nó không còn thấy hình bóng quen thuộc của ai đó vẫn đứng chờ ở đấy nữa…Khẽ lắc đầu, một chút buồn hiện lên trên đôi mắt…
Ngày hôm nay bước chân của nó có vẻ nặng nề hơn so với mọi hôm, nó không còn quan tâm đến việc thời gian đạt được hôm nay có ngắn hơn so với hôm qua không nữa, bởi…dừng lại trước mắt nó…có lẽ chính là lý do khiến ngày hôm nay Chan không xuất hiện. Chan đi cùng Nhi!
Vừa mới dừng lại ở cổng trường, Cheer như chết đứng khi thấy Nhi khoác tay Chan kéo xềnh xệch đi nhìn rất thân mật, tim nó quặn thắt, như hàng ngàn mũi tên đâm vào tim khiến lòng nó nhói lên khôn xiết…
Vẫn cố giữ bình tĩnh, Cheer vội vàng dừng chân lại, bước chậm hơn, tránh làm phiền “người khác “!
Sự xuất hiện của nó dường như vô hình, nó không muốn, vì nhìn thấy vẻ mặt nó lúc này mà cô ta lại càng thêm đắc ý. Cheer quyết định lặng lẽ đi vào lớp, chuyện nó nhìn thấy ngày hôm nay, nó cũng sẽ không thắc mắc thêm với Chan nữa. Bởi Cheer biết, biết càng nhiều, tim càng đau…thôi thì biết ít đi một chút, cho lòng nó thanh thản!
…
Nói thì nói vậy, nhưng suốt cả ngày hôm ấy, sự khó chịu được thể hiện rõ trên khuôn mặt nó, những hình ảnh đó không sao thoát ra khỏi tâm trí con bé được. Thậm chí lúc nhìn thấy thầy giáo dạy trên bục giảng, nó cũng chỉ nhìn ra thành hình Chan và cái Nhi đang nắm tay nhau tung tăng rảo bước. Càng nghĩ, nó càng muốn lồng lộn hết cả người lên, không sao kiểm soát nổi cái cảm giác tức tối vô cùng khó chịu này!
Khổ sở thật…sống phụ thuộc vào tình cảm của người khác…
Cheer cười nhạt, cố gắng cúi gằm mặt xuống bàn, để quyển sách giáo khoa úp lên đầu, che đi khuôn mặt đang nhăn lên vô cùng xấu xí của nó…
Thằng Yan ngồi cạnh, nhìn thấy thế, cũng thở dài bất lực…
…
Chiều hôm ấy trở về nhà, vừa mới bước tới gần đầu ngõ, nó đã nghe thấy tiếng mọi người xôn xao, tò mò bước tới gần hơn, nó nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của một người đàn ông…Cảm giác xa lạ nhưng lại có chút quen thuộc này khiến nó nôn nao, vội vàng lục lại trong ký ức…Nó dần nhớ ra…đây chính là người đàn ông ngày bé thường ôm nó chơi trò “nhổ củ cải “…chính là người đàn ông thường đưa nó đi nhậu nhẹt cùng đám bạn rượu của lão…chính là người đàn ông mười sáu năm trước đã bỏ nhà ra đi…đến một vùng đất mới…tìm một cuộc sống mới ở nơi xa xôi…chính là…người đã tự tay đập vỡ mất cái “hạnh phúc gia đình giả tạo” của nó…Là ông ta!
Con Cheer như chết đứng, nhìn lão đang đứng chần chừ ở trước cửa nhà mình với đống hành lý dưới chân, rồi ngỡ ngàng, lão quay ra…nhìn nó…Đôi mắt rung lên như hy vọng, khuôn miệng móm mém nở một nụ cười hết sức gần gũi, vội vàng chạy lại về phía nó khiến cả người Cheery như cứng lại, đôi chân rụng rời không thể chuyển rời…
…
Ôm trầm lấy đứa con gái chạc tuổi nó đang đứng bên cạnh, miệng lão lắp bắp mừng tủi…
– Mai à! Con đấy à! Phải không con! Bố đã về rồi đây!
Đứa bé nhà hàng xóm với khuôn mặt vô cùng ngại ngùng và gượng gạo, vội vàng đẩy nhẹ lão ta ra, lúng túng nói.
– Không bác ơi! Cháu là con mẹ Oanh! Mai nhà bác đây cơ!
Phải là người tận mắt chứng kiến cái cảnh bố nhận nhầm con, mới thấm được cái nỗi đau của đứa con gái đang đứng chết chân trong chính hoàn cảnh đó!
Nhưng mà thôi, dẫu sao thì ông ta cũng đã đi đến gần hai mươi năm trời rồi! Không thể nhớ mặt nó được…Vì ở bên kia, ông còn con riêng của ông nữa cơ mà! Trách sao được!
Ngay khi nhận được ánh mắt vô cùng bất ngờ và hối lỗi của lão quay sang nhìn nó…Nó liền vội vàng ngoảnh đi, thờ ơ lướt qua rồi thản nhiên mở cửa nhà, chưa kịp để cho lão kéo đống hành lý vào theo, con bé sẵn sàng đóng cái rầm hai cánh cửa sắt lại, khép chặt! Như khép chặt chính trái tim nó trước người bố vô trách nhiệm kia!
…
Cánh cửa được đóng chặt lại, bỏ người đàn ông đã xa xứ đến mười sáu năm đứng bơ vơ ở bên ngoài, lão nhìn theo bóng con bé qua khe cửa nhỏ, hai bàn tay khẽ siết chặt lại, cố dằn lòng, lão hít một hơi mạnh rồi đánh liều, mở cửa ra lần nữa…
Cơn giận còn chưa nguôi, lại thấy lão thản nhiên từ tốn mở cửa bước vào, con Cheer sững người quay lại nhìn, mắt trợn trừng lên rồi hét to:
– Ai cho ông vào đây!!! Cút ra ngoài mau!
Vào nhà rồi, lão mới bắt đầu lộ bộ mặt thật, nhẹ nhàng đặt hai bộ hành lý xuống sàn nhà, rồi lại ung dung bước tới, tự rót cho mình lấy cốc nước, thản nhiên uống trước sự ngạc nhiên vô cùng của con Cheer. Sao mà trơ tráo thế???!!
– Ngậm mồm lại. Nhà này là nhà của tao, tao thích đi thì đi, thích ở thì ở. M. mày đâu rồi?
Tức đến nghẹn cả họng! Đã lâu lắm rồi máu nóng của nó không dồn lên não rồi như muốn phun trào tựa núi lửa như thế này!!! Điên quá đi mất mà vẫn phải dằn lòng cố gắng nói…
– Đi chợ rồi!
– Nhà có gì ăn không?
– Không!
– Vậy đi mua cho tao!
Đặt một xấp tiền lên bàn, lão thản nhiên ra lệnh cho nó…như một cuộc đổi chác. Nó trừng mắt nhìn, rồi cười khẩy. Ông ta thích trơ? Vậy được! Để xem ai trơ hơn ai! Riêng về cái khoản lì thì chắc chắn nó cũng chẳng thèm kém cạnh…Bởi thức chất cái tính trơ lì cáu bẳn này là nó được thừa hưởng từ chính lão mà ra mà!
Bỏ qua lời nói ương ngạnh của lão, nó lại bình thản bước qua, trước khi đặt chân lên cầu thang, nó vẫn không quên ném lại một nụ cười khẩy cùng giọng nói khiêu khích cộp mác Cheery.
– Thích…thì tự đi mà mua! Nhé!
…
Lão già ngồi dưới nhà ngớ người ra tròn mắt nhìn theo bóng con nhóc chạy lon ton lên cầu thang, bóng nó dần khuất trong tích tắc mà lòng thắt nghẹn, đã cố dằn lòng rằng không được khóc. Đã bỏ nhà đi suốt bao nhiêu năm như thế, bây giờ trở về, cho dù có bị đón nhận ghẻ lạnh như thế nào thì cũng đều là những gì mình đã xác định trước cả rồi! Không thể mong muốn đón nhận điều gì ấm áp hơn được!
Kẹp chặt điếu thuốc lá bằng hai đầu ngón tay, lão ép mạnh cho nó gãy làm đôi rồi vung tay ném vèo nó vào cái gạt tàn gần đó…Cười tấm tức…
…
Đóng chặt cửa phòng, vội vàng khóa trái, nó ngồi bệt xuống phía sau cánh cửa, thay vào vẻ bình tĩnh thản nhiên vừa rồi là sự sợ hãi xen lẫn thất vọng đến tột cùng…
Cả người nó nhũn ra, tay chân run rẩy, đôi bàn tay vô thức đưa lên miệng để hai bờ môi cắn chặt vào, lắp bắp…
– Sao ông ta lại về! Đi thì đi luôn đi!! Tại sao lại còn vác mặt về!! Tại sao lại làm cho tôi phải khó xử như thế này!!!
Tình huống này, cho dù có nằm mơ nó cũng không bao giờ ngờ tới. Bởi vì, đã từ rất lâu rồi, nó không còn mong ngóng đến ngày cái người mà nó từng gọi là “bố “ấy trở về nữa!
Lặng đi bên trong căn phòng nhỏ, tiếng khóc ấm ức khẽ nấc lên, nước mắt chợt tuôn ra lúc nào không biết, từng dòng từng dòng một…chúng cứ ứa ra không sao ngăn lại được…Con Cheer giận mình nhưng lại không thể kiểm soát bản thân…Lí trí mù lòa…Giây phút này đây, nó lại lo lắng cho mẹ nhiều hơn…Ông ta về rồi…rồi sau này cuộc sống của mẹ sẽ ra sao đây?
…
Căn nhà lặng đi trong chốc lát, rồi hơn một tiếng sau, nó nghe thấy tiếng bước chân mẹ trở về, tiếng bàn tay mẹ lạch cạch mở cửa, rồi tiếp đến…là tiếng bịch rau rơi bộp xuống đất…Nó đang tự mường tượng ra khuôn mặt thất kinh của mẹ lúc đó, rồi tiếp theo chắc hẳn sẽ là những tiếng hét động trời của người đàn bà đã phải chịu biết bao cay đắng bấy lâu nay. Nhưng không! Không hề giống những gì nó tưởng tượng! Không một tiếng thét nào vang lên hết!
Mọi chuyện xảy ra lặng lẽ và đáng ngờ hơn nó tưởng tượng…
Khẽ khàng mở cánh cửa phòng ra, nó nhè nhẹ đi xuống phòng khách, nép mình vào một góc trên cầu trang rồi dỏng tai lên nghe lén câu chuyện.
Lặng lẽ nhìn vào đôi giày thể thao bị quăng quật lăn lóc dưới chân cầu thang, bà khẽ thở dài.
– Cái Mai đâu rồi?
– Trên gác!
– Gặp ông…nó có nói gì không?
– Không…
-…– Bà lặng đi không trả lời nữa, chỉ khẽ thở dài rồi nhặt đống đồ vừa mua lên đem vào bếp cất đi. Lòng người đàn bà bỗng trở nên nặng trĩu, bao nhiêu nỗi lo sắp ập tới…tất nhiên bà đoán được!
Thấy bà im lặng, bỗng, ông ta lại nổi điên lên, tự dưng quát lớn.
– Bà tiêm nhiễm cái gì vào đầu nó để nó ăn nói như thế với tôi???
Người đàn bà không hề ngạc nhiên, bởi đã biết bao nhiêu lần rồi, đứa con gái đã trải lòng với bà rằng nếu “ông ta “trở về, nó sẽ đối xử ra sao…Vậy nên, bà không hề lạ! Chỉ thấy nhói trong lòng, rồi lại cười khẩy.
– Sao…Ông không hài lòng à? Tôi chẳng phải tiêm nhiễm gì cả! Nó cũng lớn rồi!
– Lớn rồi thì sao?
– Đủ để nhận thức được bố nó là người như thế nào! – Vẫn cái giọng nhỏ nhẹ nhưng đay nghiến ông suốt bao nhiêu năm qua ấy! Mười sáu năm rồi, bà vẫn không hề từ bỏ đi cái thói quen dùng những lời dịu dàng nhất để châm chọc day dứt vào nỗi đau của người khác…Thà rằng cứ ***mắng thậm tệ vào mặt nhau có khi ông còn dễ đối mặt hơn. Càng nghĩ càng tức, ông lại bất giác quờ tay lấy cái gạt tàn, quăng mạnh xuống đất!
– Bố mày làm sao! Câm con mẹ mồm mày vào! Con đ~ này!
Vừa nói, ông ta vừa trừng đôi mắt như hai viên lửa cháy rừng rực lên nhìn người đàn bà ấy…Vẫn bình thản cúi xuống, nhặt từng mảnh vỡ của chiếc gạt tàn, rồi lại lặng lẽ bỏ vào xọt rác, rửa tay như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng không hiểu sao, bà ta càng tỏ ra bình thường, ông ta lại càng lộn cả ruột! Đã biết bao nhiêu lần, ở nơi xứ sở xa xôi kia, ông đã mường tượng ra cảnh mình quay trở về, chắc chắn sau những gì mà mình đã gây ra, ông chẳng mong gì được những cái ôm thắm thiết! Nhưng ít nhất thì cũng là những lời mắng nhiếc! Đã biết bao nhiêu năm rồi…tại sao cái bản tính của con người này nó lại khó thay đổi như thế? Tại sao vẫn làm ông phải phát điên lên vì sự trầm mặc khó hiểu, cái gì cũng không rõ ràng dứt khoát như thế? Thậm chí khi ông tuyên bố qua điện thoại rằng mình đã kết hôn với một người đàn bà khác ở bên đó, có hai đứa con với người ta, thì bà vẫn lặng lẽ…mỉm cười và cảm ơn vì ông hứa sẽ chu cấp cho ba mẹ con đầy đủ.
Vẻ mặt thản nhiên chai lì của bà khiến ông thực sự không biết phải đối xử như thế nào…Nhưng, đối với đứa con gái đang chứng kiến tất cả ở phía trên cầu thang kia, nhìn thấy người đàn ông vô trách nhiệm đã bỏ nhà ra đi suốt 16 năm dám ném thẳng cái gạt tàn của nó xuống đất rồi lại còn mở miệng quát tháo,trong khi đó, người đàn bà đã luôn miệng mắng nhiếc hai chị em nó một cách vô cớ trong suốt 16 năm qua bây giờ lại lặng lẽ bình thản thu nhặt từng mảnh vỡ…Như vậy là sao???
Đã biết bao lần nó tưởng tượng ra cảnh ông ta trở về, nó sẽ đối mặt thật lạnh lùng, nếu ông ta có cố tình bắt chuyện, nó sẽ thản nhiên trả lời rằng: ” Ông là ai? Ông là bố tôi ư? Ồ không! Bố tôi chết từ lâu rồi! “…
Đã biết bao nhiêu lần nó tưởng tượng ra được khuôn mặt thất vọng tràn trề của ông ta để rồi lại một mình ngồi cười trong phòng, cười trong nước mắt…
Đã biết bao nhiêu lần nó nghĩ, liệu khi nào lão trở về, mẹ có sử dụng những lời lẽ vô cùng cay nghiệt và đay nghiến mà mẹ đã dùng để mắng nhiếc chúng nó trong những lần vô thức nhớ tới ông ta, không biết trút vào đâu thì lại thản nhiên trút vào chúng nó!
Vậy mà bây giờ thì sao? Hoàn cảnh này là thế nào?
Tại sao tự dưng mẹ lại cư xử bình thản, vẻ mặt trầm mặc đó là như thế nào?!!
Nó không hiểu…nhưng vẫn cố nín nhịn…vì dù sao thì nó cũng đã mười tám cái tuổi đầu rồi…không còn là đứa trẻ bồng bột…muốn nghĩ gì thì nghĩ…muốn làm gì thì làm nữa…
Chap 16: Biến cố.
Giờ ăn tối, cả nhà ngồi quây quần trên cùng một chiếc bàn, nhưng – khung cảnh lạnh nhạt, không khí ngột ngạt này khiến nó cảm thấy khó thở đến ghê người! Nó không mời ông ta, chỉ mời mẹ! Ông quắc mắt nhìn, nó trừng mắt lên nhìn lại, như thể là hai kẻ đối đầu, rồi chẳng ai nói gì, lại cúi xuống ăn tiếp. Sau bữa ăn, nó đi rửa bát, còn mẹ dọn dẹp nốt một số thứ đồ linh tinh, trong lúc lau bàn, sơ sẩy đánh đổ mất lọ hoa bằng thủy tinh, tiếng những mảnh vỡ rơi xuống nền đá thạch anh vang lên nghe mà nhói tai…Thực ra hiệu ứng đạt được đến cao độ như thế là do ai cũng lo người đàn ông kia sẽ nổi điên lên vì lão rất dễ bị kích động bởi những hành động nhỏ nhặt này!
Quả nhiên, y như rằng, trong lúc bà đang luống cuống dọn dẹp, ông ta liền bước tới, một chân lia mạnh vào đám thủy tinh rơi dưới đất khiến chúng văng ra tung tóe, chân còn lại thì bất ngờ đạp mạnh vào người đàn bà cam chịu kia…khiến bà ngã lăn ra đau đớn…Đứng trước cảnh tượng đó, tim Cheer như thắt lại, máu nóng dồn lên não, đến lúc này thì thực sự là nó không thể nhịn thêm được nữa! Nó liền xông lên, không nghĩ gì nhiều, đẩy mạnh một cái khiến ông ta lùi ra xa khỏi mẹ con nó, rồi vội vàng đỡ mẹ dậy hỏi han. Lão bị đẩy một cái đau điếng, cũng không hiểu vì sao lực đẩy từ đôi tay của đứa con gái này lại mạnh đến thế! Tức tối, lão đứng sừng sững ra giữa nhà, đôi mắt ngập lửa nhìn mẹ con cái Cheer như muốn ăn tươi nuốt sống, rồi lại vơ tạm chiếc thước kẻ bằng gỗ mà mẹ Cheer hay dùng để đo vải, tiến lại gần quật túi bụi vào người mẹ con nó. Cheer vội vàng đưa thân ra đỡ lấy đòn cho mẹ. Ăn đòn roi vọt như thế này đối với nó là chuyện thường tình. Dù sao thì con bé cũng đã quá chai lì rồi! Những vết sẹo trên người nó…chắc gì đã có thằng con trai nào nhiều bằng! Nhưng, ông ta là cái thá gì mà đòi đánh nó? Lại còn định đánh mẹ nó! Lấy tư cách gì? Càng nghĩ càng ức, nó liền vùng dậy, vung tay mạnh một cái, nhanh như cắt, giằng lấy cây thước trong tay ông già, đập xuống đùi bẻ gãy làm đôi – tỏ rõ hành động thách thức. Nhìn thấy đứa con gái cứng đầu dám bẻ gãy cây gậy trong tay mình rồi ném toẹt xuống đất một cách hỗn láo, lão càng điên lên, đột ngột lao tới, định vung tay tát nó, nhưng không kịp, chân con Cheer đã giơ lên, trực đá thẳng vào bụng lão lúc nào không biết!
Cũng chỉ bằng phản xạ tức thời của mình, chân con Cheer bất ngờ giơ lên, sút thẳng vào bụng ông già khiến lão ta liền ngã văng ra, lùi lại mấy bước loạng choạng! Bà mẹ đang ngồi ê ẩm ở dưới đất, nhìn thấy hai bố con xảy ra xung đột, liền hốt hoảng nhảy vào can, nhưng chẳng may lại ăn ngay phải một cái bạt tai trời giáng từ phía chồng mình khi đang lao vào xen giữa hai bố con! Nhìn thấy mẹ mình bị đánh, con Cheer càng điên lên, nó liền xông vào, không nghĩ gì nữa, chỉ biết nhắm mắt đấm túi bụi vào mặt người đàn ông vừa tát mẹ nó khiến ông ta không kịp trở tay. Từng cú đấm được tung ra theo đường vuông góc 45 độ với tốc độ nhanh liên hồi, giáng thẳng vào hai bên thái dương khiến lão ta xê xẩm mặt mày, không kịp chống đỡ. Mỗi lần nó đấm, nước mắt nó lại tràn ra, đi theo cùng bao nhiêu niềm uất hận, vì ông ta mà gia đình nó trở nên như thế này…nó không thể nào tha thứ được…bao nhiêu cay đắng nó dồn vào những miếng đòn này hết!! Cho ông ta nhận luôn một thể…để biết thế nào là đau! Mà đánh thế này thì đã là gì? Nỗi đau thể xác tạm thời làm sao có thể bằng nỗi đau tinh thần mà cả ba mẹ con nó đã phải chịu suốt bao năm qua? Càng nghĩ, nó càng đánh mạnh hơn, gân xanh nổi lên phần phật, răng con bé nghiến lại, trẹo vào nhau vang lên những tiếng ken két nghe thật chói tai…Thằng Quân nhìn thấy chị mình đã lên cơn điên không thể dừng lại được, liền vội vàng chạy vào can, cố gắng ôm lấy mình chị nó từ phía sau, dùng hết sức bình sinh để lôi ra. Cũng may mà thằng bé cũng có học chút võ nên để lôi chị nó ra không phải là không thể, chỉ có điều, rất khó khăn khi tay chân con bé cứ vung loạn lên không chịu thôi! Lão già vừa được ngưng ăn đòn, liền lăn khụy ra đất, ôm đầu chảy đầy máu ở hai tai, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn con bé nói.
– Cút! Cút ngay ra khỏi nhà tao! Con mất da. y!
Vẫn còn chưa hết cơn điên, lại nghe thêm một tràng chưi? vô cùng vô lý. Cái gì cơ? Ai cút? Ông ta đang đuổi nó ra khỏi chính nhà nó á? Là ai phải cút? Ông ta bị điên à? Nghe thế, nó lại gào lên!
– Ông là cái thá gì mà đuổi tôi! Ông đi bao năm rồi! Sao ông không biến mẹ nó ở bên đấy luôn đi! Về đây làm cái đeo’ gì! Ai đón tiếp ông!! Ông cút điiiii!!!
– Đây là nhà của tao! Tao thích đi thì đi! Thích ở thì ở! Mày dám láo với tao thì cơm cũng không có mà ăn đâu con chó ạ!!
– Này! Ông có cho tôi cũng đeo’ thèm nhé!! Ông tưởng tôi cần của ông lắm đấy à!!
– À được! Mày thích to mồm à! Đã thế! Ba mẹ con chúng mày…từ ngày mai! Cút! Cút hết! Tao đeo’ cho đứa nào ở trong nhà tao nữa!!
Ông ta cứ ngoạc cái họng ra mà tự ý phán quyết như thế khiến cho cái Cheer chẳng hiểu gì cả! Nó chỉ nhớ, sau đó hai bố con nó vẫn còn cố gân cổ họng lên, dùng những lời lẽ vô cùng cay nghiệt để chưi? nhau, không kiêng nể tình nghĩa một chút nào hết, còn mẹ nó…sau khi nghe lời phán quyết của lão…chỉ biết ngồi phịch xuống, chân tay bủn rủn…đầu óc cứ ong hết cả lên, hai mắt mờ đi vì bất lực…Bà đang thật sự thấy sợ cái tương lai xập xệ sắp tới của gia đình mình…
…
Tối ngày hôm đó, sau khi con Cheer đã khóc hết nước mắt ở trong phòng, mẹ nó phải đứng đợi ở ngoài mãi, nó mới chịu cho vào sau khi nước mắt đã khô và gương mặt trở lại trạng thái bình thường. Mở cửa cho mẹ, nó lại nhanh chóng khóa trái cửa phòng, rồi lại ngồi phệt lên giường, thở dài bất lực. Ngước ánh mắt vô cùng mệt mỏi lên nhìn mẹ, nó thấy mẹ cũng chẳng khá khẩm hơn mình, thậm chí còn có phần u uất.
– Mẹ cần nói chuyện với con…
– Có chuyện gì vậy mẹ? – Nó bắt đầu linh cảm thấy điều không lành…
– Con đã gây ra chuyện lớn rồi đấy! Con có biết không?
– Là sao ạ…– Giọng Cheer bắt đầu nhỏ nhẹ hơn, rụt rè hết cỡ…
– Giấy tờ nhà này, thật ra vẫn là của bố con…Vì vậy…– Vừa nói, bà vừa cúi gằm mặt xuống đất, không dám ngước lên nhìn con gái. Đôi tay bà bỗng dưng bị siết chặt bởi bàn tay của đứa con gái khiến cho trái tim lại càng trở nên thắt nghẹn…
– Mẹ…nói vậy thì…chẳng có nhẽ…Không thể nào!!! Thật không thể tin được! Sao lại như thế!
– Thì vốn từ trước đến nay sự thật nó vẫn là như thế! Nhà này đăng ký tên chủ hộ là bố con, trước khi ông ta đi nước ngoài, mẹ quên mất không bảo ông ý đi đăng ký lại…Vậy nên…kể từ ngày mai…
– Ông ta định làm thế thật à??
– Vậy con nghĩ là ông ta đùa chắc? Vừa nãy lão ý còn gọi mẹ vào phòng, bắt hai mẹ con mình phải chuyển đi trong ngay ngày mai!
– Ông ta bị điên à! Để con đi nói chuyện! Không thể vô lý như vậy được!- Vừa nói, nó vừa đứng bật dậy, hùng hổ định lao ra ngoài, nhưng lại bị mẹ nó vội vàng tóm tay níu lại.
– Con nói chuyện được với ông ta một cách đúng nghĩa được chắc?
– Con…– Nghĩ lại thấy mẹ nói cũng đúng, sau khi “nói chuyện “với ông ta xong mà cả hai bố con không hội ngộ trong bệnh viện thì hơi phí. Nghĩ vậy, nó lại thở dài rồi ngoan ngoãn ngồi xuống. – Vậy bây giờ mẹ định tính sao?
– Tạm thời, mẹ con mình sẽ sang nhà bà ngoại ở nhờ, đợi đến khi nào lão ta xuôi xuôi thì chúng ta sẽ nói chuyện sau. Nhưng…
– Nhưng sao nữa ạ?
– Con đi làm thêm được không?
…
“Thật sự trong thời gian tới, mẹ lo rằng mẹ không thể tiếp tục lo tiền học cho cả hai đứa được…Việc ở nhờ nhà ngoại chúng ta cũng phải tốn thêm một khoản không nhỏ cho phí “ở nhờ “…Vì vậy…con có thể vừa đi học vừa đi làm được không? “!
Lời nói của mẹ cứ vang văng vẳng trong đầu nó trong suốt buổi tối ngày hôm đó…
Đi làm thêm?
Nó chưa đi làm thêm bao giờ cả?
Bởi với cái tính cách ngang tàn của nó, khó mà chịu nổi phải ở dưới trướng một ai…
Haiz…Thật khó nghĩ quá! Nhưng…vì tương lai của bản thân và gia đình, nó buộc phải thử thôi!
…
Sáng hôm sau, vì mệt mỏi từ chuyện tối qua nên nó cũng chẳng buồn chạy nữa, nó quyết định chọn xe bus làm phương tiện đi học. Cũng lâu lắm rồi nó không ngồi xe bus đi học nữa, tự dưng lại thấy háo hức hơn mọi lần! Ngồi vào ghế hàng cận cuối để tránh bị làm phiền, lúc đầu thì xe còn vắng, về sau càng lúc càng đông, rồi lại thấy một bà lão lưng còng đang nhìn ngó loanh quanh tìm ghế, Cheer lại quyết định đứng dậy nhường chỗ. Thế mà, ngay khi nó vừa mới nhấc mình dậy, thì thằng nhóc bên cạnh liền ngồi phịch vào ngay. Đã mang sẵn tâm trạng bực mình trong người, con Cheer liền quắc mắt, nhéo mạnh vào tai rồi kéo thằng nhóc dậy.
“Chân mày bị khớp à?”
” Hả…Sao cơ ạ?” – Thằng nhóc xấc xược đang định hất hàm lên trả lời, nhưng bắt gặp sát khí của cái Cheer, nó đột ngột co rúm lại.
” Stand up!” – Vừa nói, nó lại vừa đánh mắt sang phía bà lão rồi nhẹ nhàng ân cần nói – “Sit down! “.
Xong đâu đấy, lại ung dung ôm lấy cái cột trụ gần đó, thẫn thờ đứng nhìn dòng người trôi qua sau lớp kính…
Nhưng rồi, tất cả dường như ngưng đọng lại khi đôi mắt con bé chợt vô tình lướt qua cặp trai gái đang dắt tay nhau đi bộ trên con phố mà Cheer và Chan vẫn thường rượt đuổi ở đó! Nhưng…chỉ có điều…thay bằng Cheer…bây giờ đang là hình ảnh của một người con gái khác…thế vào chỗ nó…tay trong tay…đi bên cạnh Chan. Tim bỗng nhói!!!
Lòng thắt lại nhưng khóe môi lại bất giác nhếch lên một nụ cười tuyệt vọng. Thế là hiểu rồi…Tất cả phải dừng lại ở đây thôi! Bản thân anh ta cũng muốn thế! Thứ đồ chơi muốn quay lại với chủ cũ của nó…cho dù người mua có “giàu có” đến đâu, muốn giành giật đến mấy thì cũng chẳng thế cố mua lại được…Đã vậy, bản thân nó bây giờ lại càng không phải là một vị khách có “tiền”! Bản thân không đủ điều kiện để trành giành, không có bất cứ một lý do gì khiến nó có thể chiến thắng trong cuộc đấu tranh này cả. Nếu cứ “đánh “tiếp thì kẻ chịu nhiều thương tích chỉ có thể là nó. Chi bằng, tự giác đầu hàng, còn hơn là mua chuộc nỗi đau…
…
Sáng sớm đến lớp với khuôn mặt ủ rũ, động đứa nào đụng vào là nó lại xửng cổ lên nên cũng chả ai dám rây. Mãi đến giờ ra chơi, con Cheer mới chủ động mò ra chỗ của Trang Ben, ngồi thụp xuống rồi thở dài phườn phượt. Đôi mắt buồn mệt mỏi cùng cái mặt nhăn nhó như khỉ gió của nó đã nói lên tất cả…
“Mày ơi! Có chỗ nào đi làm thêm được không?”
“Mày đang hỏi tao đấy à?”
“Tao không hỏi mày thì tao hỏi bố mày à? “
“Mẹ cái con này! Nhờ vả kiểu gì đấy?”
“Mày nghĩ tao đang nhờ vả mày à…“– Con Cheer lại gằn giọng, hai người lập tức đổi vị trí luôn!
…
Tối hôm đó, Ben dắt Cheer đến một quán café nhìn rất sang trọng ở khu phố XXX, nghe nói ở đây đang tuyển lễ tân, Cheery hớn hở bước vào. Ban đầu còn có cảm giác hồi hộp thích thú, nhưng đến khi gặp và nói chuyện với anh quản lý, biết được rằng công việc của mình không chỉ có đứng – mỉm cười – và chào khách…mà ngoài ra còn vô số những công việc trái tay khác…con Cheer cười méo cả miệng…nhưng vẫn phải tặc lưỡi ký tên vào cái hợp đồng, nộp hồ sơ, chờ ngày mai nhận việc.
– Này Ben! Thế mày không làm lễ tân cùng tao à?
– Ờ không! Tao xin lên bar làm!
– Ơ! Ở đây có cả bar à?
– Ừ! Thì chỉ tầng 1 là café thôi, tầng 2, 3, 4 là karaoke, tầng 5 là bar…
Nghe thằng Ben nói với vẻ tự hào thích thú, Cheer há hốc cả hai hàm…nó ú ớ…
– Ơ…thế là café trá hình à??? Trời ơi! Sao mày không bảo tao sớm!
– Ờm…thì tao tưởng mày biết rồi…– Thằng Ben chối biến…
– Biết cái đầu mày! Sao lại lôi tao vào làm ở chỗ phức tạp như thế này! – Con Cheer gắt gỏng.
– Phức tạp gì! Phức tạp thế này mày mới lớn lên được! Ha ha!
– Cha nhà mày…cười cái con khỉ ý…thế bắt đầu từ ngày mai, tan học là tao cả mày qua đây làm luôn hả? Mà…12 giờ mới được về nhà…Ôi tao chết mất! – Nghĩ đến việc phải về muộn, lại đang sống nhờ ở nhà ngoại, càng nghĩ nó càng thấy ngại. Nếu chỉ có mình nó thì không sợ, đằng này còn mẹ và em trai, chỉ sợ hàng xóm nhìn vào sẽ dị nghị, lời qua tiếng lại của người đời…chẳng biết đường nào mà lần…cho dù mình có ngay thẳng thì cũng tránh khỏi tiếng dèm pha…Mệt mỏi lắm!
…
Lê bước mệt mỏi trở về nhà, nó nhận ra mọi thứ đã được chuyển đi gần hết sang nhà bà ngoại, hơi sững sờ một chút, nhưng rồi lại cười nhạt, nó không cảm thấy quá ngạc nhiên về điều này! Dù sao cũng là một cái kết được báo trước rồi cơ mà…Vả lại, 90% nguyên nhân là tại nó mà ra!
Lóc cóc quay trở lại nhà bà ngoại, ít ra thì được ở đây vẫn còn tốt chán, không có cảm giác lạ lẫm lắm, vì ngày trước nó vẫn thường sang nhà bà ngủ qua đêm khi cãi nhau với mẹ mà!
Tối đó Cheer định không online, rút cục lại nhận được một cái tin nhắn của Chan khiến nó bất ngờ: ” Sao chưa online? “.
Nhận được cái tin nhắn từ số điện thoại mang tên “Chó ghẻ đầu “, Cheer lại khẽ phì cười, một chút cảm giác hồi hộp xen lẫn run run bỗng chạy khắp người con bé. Cheer thở thật mạnh, cố lấy hơi bình tĩnh rồi nhắn lại trong tâm trạng vô cùng bất ổn của mình.
“Tôi có định on đâu! “
Không bắt Cheer phải đợi lâu, Chan nhắn lại ngay sau đó.
“Why? On đi! Tôi nhớ cô! “
…
Khốn kiếp…sau tất cả những gì mà nó nhìn thấy sáng nay…vậy mà bây giờ còn dám nhắn một cái tin như thế này…thử hỏi xem ai mà tin cho được!!!
Rút cục thì tim anh có mấy ngăn vậy hả Chan?
Nhiều đến nỗi sáng có thể nắm tay em này, tối lại nhắn tin nhớ em kia như thế sao?
Thật không thể chấp nhận được!
Nhưng dù sao…mọi chuyện cũng sắp chấm dứt rồi…và nó sẽ cố nhịn…để tí nữa nói cho bằng hết!
Cheer chỉ nhắn lại “Ừ “một cái, rồi vứt phịch máy xuống đệm, ngả mình lên giường, vo tròn cả người, đánh một giấc thật sâu…
Chap 17: Cai “nghiện” đi…
Gần 12h đêm, tiếng nhạc tin nhắn vang lên phá bĩnh giấc ngủ của nó, giật mình tỉnh giậy, cố gắng oằn mình với lấy cái điện thoại bị vứt lăn lóc ở phía cuối giường, nó mở ra đọc tin nhắn. Giật mình với 15 cuộc gọi nhỡ và tin nhắn này đã là tin nhắn thứ 6 kể từ lúc nó ngủ say.
“Cái quái gì mà nhắn lắm thế! “
…
Tin nhắn thứ nhất.
“Online chưa? “
“Cô đâu rồi? “
“Sao gọi mà không trả lời “
“Lại có chuyện gì thế? “
“Nếu giận thì cũng phải cho tôi biết lý do chứ? “
“Thôi được rồi! Dù không biết là chuyện gì…nhưng chắc tất cả là lỗi tại tôi! Tôi xin lỗi nhé! Làm ơn online đi mà! Tôi cần gặp cô để nói chuyện! “
…
“Chuyện gì cơ chứ? Tôi với anh thì làm gì còn có chuyện gì để nói? Mà anh cũng khéo nịnh thật đấy! Không biết tôi là người thứ mấy được anh giở cái bài này rồi? “– Cheer khẽ cười nhạt, nhưng rồi nghĩ kỹ lại, nó vẫn online, dù sao bản thân nó cũng có chuyện muốn nói.
Đăng nhập yahoo vào lúc hơn 12 giờ đêm, nó cũng ngại vì máy tính nhà ngoại để ở phòng khách, nếu có ai đi qua mà phát hiện giờ này con bé còn chưa đi ngủ thì chỉ có nước…xác định!
Cố gắng đánh máy thật nhẹ nhàng, Cheer hồi hộp vào nick. Vừa mới thấy nick nó online, Chan đã vội vàng buzz!
…
– Cô đây rồi!
– Ừ! Rồi sao?
– Làm gì mà lạnh lùng thế?
– Thế tôi phải “ấm áp” với anh à?
– Không…tôi không có ý đó…
– Vậy sao? Gọi tôi online có chuyện gì?
Sau câu hỏi của cái Cheer, thằng Chan có vẻ mất khá nhiều thời gian để nghĩ ngợi. Đoán được điều đó là bởi Cheery cứ nhìn thấy dòng chữ” Chó ghẻ đầu đang trả lời…” cứ hiện lên nửa chừng rồi lại vụt tắt suốt. Bực mình! Cò quay! Mât thời gian! Nó liền mở lời nói trước.
– Khó nói đến thế cơ à?
– Ừm…
– Không nói được thì tôi out luôn đây! – Cheery dứt khoát lạnh lùng, thực chất, bởi bản thân nó đoán trước được những gì Chan đang sắp nói, nên nó lại càng không muốn nghe. Cảm giác nôn nao khó chịu trong người đang giày vò nó đến quay quắt. Nó chỉ muốn được dập tắt ngay tức khắc.
– Nhi nói…muốn quay lại với tôi…
Sững người!
Nó biết!
Kết cục này nó biết!
Đã đoán trước…
Đã chuẩn bị sẵn tinh thần rồi mà…
Sao vẫn còn thấy tim đau như thế này…
Từng nhịp một…
Dường như trùng hẳn xuống…
Co bóp…
Như muốn thắt chặt mọi cảm giác của nó lại…
Để biến con bé trở thành đứa vô hồn ấy!
Cố gắng gượng cười, nó nói tiếp.
– Thế thì tốt rồi! Chúc mừng anh!
– Chúc mừng cái gì mà chúc mừng? Cô không giận tôi sao! – Mặc dù là người chủ động nói ra những lời này, nhưng Cheer không biết…đối với Chan là rất khó. Đứng giữa hai sự lựa chọn, một – quá khứ tình đầu, một – tương lai mờ nhạt chưa xác định. Chan vẫn đang bấp bênh giữa hai đáp án thì Cheer lại đột nhiên ban tặng cho hắn câu trả lời vô cùng dứt khoát và bất ngờ. Nhưng không hiểu sao…khi nghe thấy câu chúc mừng đi cùng thái độ vô cùng thản nhiên của con bé, Chan lại thấy” đắng” đến thế!
– Tôi có quyền giận à? Chúng ta có là cái gì của nhau đâu? – Cheer nhếch môi cười nhạt. Thầm nghĩ trong đầu…chi bằng những lời này…Chan đừng cố nói ra với nó thì mới phải. Biết rằng giữa hai bọn nó luôn chân thật và không tồn tại những giấu giếm…nhưng…có những sự thật còn đau đớn hơn cả lời nói dối ấy chứ! Chả nhẽ…hắn không thể nói dối được sao???
Cheer càng phũ, Chan lại càng thấy thất vọng.
Vậy đấy! Kể ra câu chuyện này, đâu phải hắn muốn thấy kết cục mau chóng như thế này? Hắn mong nó níu kéo hắn. Mà như lời thằng Yon nói, thì đây cũng là một dạng phép thử tình cảm…Và đáp án…thì bây giờ hắn đã thấy rõ rồi đây!
– Vậy còn ba điều kiện thì sao? – Cố gắng tìm thêm lý do, Chan muốn ràng buộc Cheer bằng những lời hứa.
” Hừ! Bây giờ lại còn đem điều kiện ra mặc cả với mình được nữa sao? Điều kiện? Nực cười! Tôi thèm vào đấy!”. Thầm cười khẩy trong đầu, rồi nó lại nhanh chóng chat. Chẳng hiểu sao ngày hôm nay nó lại” lướt” nhanh đến thế. Từng dòng suy nghĩ cứ được tuôn ra không ngần ngại. Cũng có lẽ là do…nó đã chuẩn bị tinh thần trước cả rồi!
– Tôi trả tự do cho anh đó!
– Nhưng tôi không muốn! – Chan cố cãi cùn, mà cũng chẳng hiểu sao tự dưng mình lại cùn đến thế.
– Một mình anh muốn mà được sao? Ngay từ khi bắt đầu thì đây đã chỉ là trò chơi rồi! Mà trò chơi thì muốn kết thúc lúc nào chẳng được. Sao anh lại phải bận tâm?
– Vì tôi” nghiện” nó mất rồi! – Không kìm lòng được nữa, Chan đành xuống nước nói ra điều bứt rứt trong lòng mình.
Nghiện rồi à? Vậy thì sao chứ? Chẳng phải trước khi” nghiện” tôi, anh cũng đã từng” phê hết mình” trong một loại” thuốc” khác rồi đấy thôi? Dẫu sao tôi cũng chỉ là vật thay thế. Ý nghĩa gì?
– Vậy cai nghiện đi! – Cheer lạnh lùng.
Đuối lý! Từng lời Cheer ban ra đều sắc hơn gai góc…Giống như cố tình muốn đâm thẳng vào tim hắn, giày vò, muốn xé toạc nó ra mà không cần đếm xỉa đến việc nạn nhân sẽ đau đớn như thế nào vậy! Thật sự thất vọng…Mà vốn cũng chẳng có gì để mà hy vọng…Hắn đành buông tay trong sự bất lực không đáng có!
– Tốt thôi! Vậy chúc cô vui!
– Cảm ơn! Xa anh, tôi nhất định sẽ vui!
Nói ra lời này, thật sự, cả hai đều cảm thấy ĐẮNG!
…
Sau khi nhìn thấy dòng status: ” Sao cổ họng lại nghẹn đắng thế này?” của thằng Chan, Cheer khẽ thở dài, rồi không muốn lưu luyến thêm nữa. Nó vội vàng out nick. Ném mình lên chiếc giường rồi co tròn vào một góc, cố gắng ôm lấy bé mèo, nhắm chặt mắt ngủ. Nhưng không hiểu sao, càng cố ngủ, lại càng giống như ép mình phải thức. Từng dòng ký ức cứ ồ ạt ùa về khiến cho nó không sao chợp mắt được…bất giác…cảm thấy vị mặn nơi đầu môi…
…
Chan vẫn lặng yên, gần như chết sững trước màn hình, hắn ngồi nhìn chằm chằm vào cái nick của con bé đã trở màu xám xịt…y như tâm trạng hỗn loạn của mình lúc này vậy. Thẫn thờ, không cảm giác, cũng không biết phải nói thêm điều gì. Vì tất cả đều là vô nghĩa. Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, lệch hẳn ra khỏi quỹ đạo mà hắn sắp sẵn…khiến Chan choáng váng vô cùng. Lặng…cổ họng nghẹn đắng!
…
Sáng hôm sau, cố giữ tâm trạng bình tĩnh đi học, thể hiện bình thản như chẳng có chuyện gì xảy ra. Thật lạ là khi buồn nó lại đạt được tốc độ nhanh hơn mình muốn: ” 6 phút rồi! Quá tuyệt!”.
Khẽ mỉm cười hài lòng khi nhìn vào chiếc đồng hồ bấm giờ, Cheer ung dung đi vào lớp.
Con bé đang định tiến về phía bàn của mình thì Ben đã đột ngột kéo phắt nó lại, mặt hình sự mếu máo.
– Mày ơi…
– Sao?
– Tuần sau là sinh nhật cái Mie rồi…– Giọng Ben mệt mỏi.
– Ủ uôi! Thế à? Hôm nào! Mày định làm gì cho nó? – Mắt Cheer sáng lên vẻ thích thú, quay ngoắt cả người sang phía hắn để nói.
– Thì đấy! Nhưng mà tháng này tao chưa nhận được lương, chưa biết phải mua cho nó cái gì thì hợp lý đây…– Ben khẽ thở dài phườn phượt.
– Ừ nhờ…cũng khó! Thế bây giờ mày định thế nào?
Nghe Cheer hỏi, thằng Ben bỗng cúi mặt xuống một lát, suy nghĩ có vẻ ngập ngừng, rồi lại hớn hở ngước mắt lên kể lể, vẻ hào hứng.
– Như này! Thật ra tao đã có kế hoạch rồi…
– Như nào???
…
Thằng Ben bắt đầu kể lể về việc vài hôm trước nó lên một forum sex và gặp lại người tình cũ của mình. Hai đứa nói chuyện với nhau ban đầu còn bình thường, nhưng càng về sau thì lại càng đi về chiều hướng kích dục. Mà thằng Ben thì quá giỏi trong việc” have sex”, thế nên chỉ với vài câu đưa đẩy đã khiến con bé kia phải rạo rực đến phát điên!
– Cuối cùng…? – Dường như đoán trước được kết cục, mắt Cheer tròn ra lo lắng.
– Nó hẹn tao thứ 5 này sang nhà…giao lưu!!! – Nói đến đây, mặt thằng Ben chợt đỏ bừng lên, nhưng vẫn cười nhe nhởn.
– Cái gì cơ??? Mày định “giao lưu” với nó á??? – Thằng Ben vừa dứt lời, con Cheer liền hét toáng lên, hoảng hốt! Quá ư là sock!
Vội vàng bịt chặt mồm nó lại, Ben chau mày kèo nhèo.
– Im mồm! Im mồm! Mày định giết tao đấy à! Nhỡ có ai nghe thấy thì sao???
– Thì chết m. mày đi! – Con Cheer vẫn cố giãy giụa, nó vừa lườm vừa lẩm bẩm. Tội nghiệp cho cái Mie.
– Nhưng nếu không làm thế thì tao sẽ không có tiền làm sinh nhật cho vợ mất. Nó trả tao 5 triệu cho một lần quan hệ đấy!
– Cái gì cơ??? Mày là “phèo” à??? – Vội cậy tung cả tay thằng Ben ra, con Cheer hét to tướng.
Đỏ lựng hết cả mặt, thằng Ben tức tối, không thèm nói nữa. Nó lườm con bé với ánh mắt hình viên đạn như để dành cho một kẻ phản bội, rồi quay đi, úp mặt vào góc tường. Thấy bạn giận, Cheer liền ngồi xán lại, rồi xun xoe…
– Thôi mà…nhưng mà mày điên à! Biết làm thế là vì cái Mie, nhưng mày không nghĩ nếu nó biết thì nó sẽ rất thất vọng à? – Thậm chí chẳng có đứa con gái nào muốn người yêu làm như thế vì mình cả. Cheer thầm nghĩ.
Cúi gục mặt xuống bàn, đăm chiêu suy nghĩ một hồi, rồi hắn lại đột ngột quay tay chống cằm quay sang nhìn con bé, ánh mắt vô cùng nguy hiểm.
– Chỉ có tao biết, mày biết. Thì nó không thể biết được! Đúng không?
Hiểu ý Ben rồi…Chưa gì đã buông lời đe dọa cơ đấy! Ghê gớm thật!
Mặc dù rất không đồng tình với cách làm này, nhưng Cheer vẫn phải gật đầu chấp thuận. Dù sao thì nó vẫn cứ là bạn mình!
– Tao hiểu rồi!
Chap 18: Bóng rổ
Giờ ra chơi, đang thả mình bay bay trong những bản nhạc của Big Bang để át đi tiếng quốc ca chào cờ. Bỗng, nó nghe thấy tiếng thầy giám thị nhắc đến tên mình trên sân khấu danh dự của trường. Thằng Ben lay lay vai, giật phắt cái tai nghe của nó ra khiến con bé lớ ngớ…Phải mãi một lúc sau, sau khi định thần lại được, nó mới ngớ người khi nghe tiếng sấm đánh ngang tai đang giật đùng đùng…
– Xin thông báo với toàn thể trường, sau một tuần bỏ phiếu, hiện nay chúng ta đã có kết quả của cuộc thi King and Queen Evil, và hai người được số phiếu bình chọn cao nhất sẽ được đặc cách làm đội trưởng tham gia cuộc thi bóng rổ quy mô cỡ Phường của trường ta!!! Đặc biệt vỗ tay chúc mừng hai em Dương Ngọc Mai và Hoàng Nhật Anh nào!!!
ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG!!! Tiếng sấm nổ cùng tiếng trống trường đồng loạt vang lên khiến con Cheer và thằng Chan gần như chết đứng…
Sau khi “thánh chỉ” được ban ra, nó liền bần thần quay lại nhìn lũ bạn, nghiến răng kèn kẹt khiến cả đám toát mồ hôi hột.
– Thế này là thế quái nào?…Sao chúng mày lại bình chọn cho taoooooo!!! – Con Cheer gào lên như thể muốn xé nát màng nhĩ của tụi nó. Uất hận dâng lên ngập tận mặt luôn ấy chứ! Lùn thế này mà bảo làm đội trưởng đội bóng rổ. Đúng là sỉ nhục! Vô cùng sỉ nhục!
– Thì bà xấu xa nhất mà! – Thằng Yan thản nhiên nói, nhưng lại bị cái Mita véo lưng chặn lại.
– Không sao đâu chồng! Chơi bóng rổ sẽ cao lên đấy! – Mita nịnh nọt.
– Bóng rổ tốt mà bà! – Ben hùa vào.
Còn Hummie thì gật đầu lia lịa!
Đúng lúc đó, tiếng thầy giám thị lại vang lên tiếp tục vấn đề đang bỏ lửng khiến mấy đứa gần như chết đứng.
– Ngoài ra, hai em đội trưởng còn có đặc quyền riêng là tự chọn thêm cho mình 5 bạn học sinh trong trường cùng tham gia cuộc thi. Đã được chọn là buộc phải tham gia, miễn kháng cự!
Ổng nói xong, bỗng cái Cheer như được khai sáng, nó từ từ quay mặt lại nhìn bọn bạn, rồi nhếch mép nở một nụ cười vô cùng nham hiểm khiến hai khóe môi đang vênh lên của chúng nó đột ngột trở nên cứng ngắc!
…
– Biết chơi bóng rổ chưa?
Lầm lũi xuất hiện từ phía sau, tiếng thằng Chan vang lên đột ngột khiến con Cheer giật bắn cả mình, hấp tấp quay lại nhìn rồi lại ngoái đầu lên, đằng hắng trả lời.
– Chưa biết thì học!
– Thế mua cà kheo đi nhé! – Chan thản nhiên nói.
– Mua cà kheo làm gì? – Cheer tưng tửng đáp lại.
– Ô hay! Không mua cà kheo thì cô định chơi bóng kiểu gì??? – Thằng Chan nhíu mày, khẽ bĩu môi trêu chọc nó.
– Thằng khốn này…– Nó lẩm bẩm thật nhỏ trong đầu, ánh mắt hằn học nhưng không để cho Chan nghe thấy.
…
– 7 giờ, sáng chủ nhật tuần này, sang nhà đón tôi qua trường X tập bóng đấy nhé!
Đang định” ừ!” nhưng lại thấy vô lý, nó liền quay ngoắt lại kèo nhèo.
– Tại sao không phải anh đón tôi?
Biết trước thế nào Cheer cũng bắt bẻ mình như thế này, nên Chan đã chuẩn bị sẵn phương án trả lời. Hắn nheo mày hớn hở.
– Ơi xời! Cô biết không? Trong bóng rổ thì đẳng cấp được phân biệt bằng chuyện cao thấp…– Vừa nói, hắn lại vừa đánh ánh mắt thăm dò quét liền một mạch từ đầu tới chân con bé, rồi chẹp miệng – Mà cô thấy đấy! Cô lùn hơn tôi những 30cm, vậy nên cô phải tự biết đẳng cấp của mình nó ở chỗ nào rồi chứ! – Nói rồi, hắn lại nhìn xuống mũi giày của mình, xoay xoay vài cái trên mặt đất, rồi thản nhiên dẫm bèm bẹp. Thở dài thương hại.
” Cái quái gì thế!!! Chơi mình à!!!” – Con Cheer tức nghẹn cả họng. Nhưng trong vụ này, nó đuối lý, nên đành âm thầm hứa hẹn trả thù.
…
Nguyên một đêm nghĩ kế trả thù, thao thức trằn trọc, hận không thể ăn gan uống máu, xẻ thịt lột da được thằng Chan, nó không sao ngủ nổi. Cái bụng từ sôi lên vì ấm ức. Rút cục, sáng hôm sau, con bé gần như đập tan cái đồng hồ chuông báo thức chỉ vì tội…nó reo đúng giờ!
Hơn 7 giờ sáng, sau khi đã bỏ lỡ gần 20 cuộc gọi nhỡ, cuối cùng Cheer cũng chịu oằn mình bắt máy, nghe thấy giọng Chan đang gào lên tức tối ở phía đầu dây bên kia, Cheer vội vàng bật phắt dậy, nhốn nháo chuẩn bị quần áo hùng hục lên đường.
7 giờ 15, nó phi như điên trên con đường quốc lộ gần nhà, không thèm để ý đến đèn xanh đèn đỏ, cứ thế phóng liền một mạch, cho đến khi anh cảnh sát áo vàng đang nấp sẵn trong bụi cây đột ngột phóng vút ra chặn đầu khiến con bé chới với phải dừng xe lại. Suýt thì ngã.
Bị bắt, nhưng mặt nó vẫn lạnh tanh. Lầm lũi dắt xe lên vỉa hè. Cheery yên lặng chờ nghe xét xử.
Thấy mặt nó lầm lì, anh cảnh sát cũng ra vẻ hình sự.
– Mắt cô bị mù màu à?
– Không! Em chỉ cận.
– Cận thì không nhìn được đèn xanh đèn đỏ à?
– Nhưng em bận mà…– Nói đến đây, con bé dần dần dịu giọng lại, đưa ánh mắt vô cùng long lanh dâng lên nhìn anh cảnh sát…khiến hắn xao lòng, đằng hắng ho.
– Này nhớ! Bỏ ngay cái giọng ấy đi! Không phải cậy xinh mà định lừa tình cán bộ đâu nhớ!
– Không có mà…Em có xinh đâu! – Vừa nói, nó vừa khẽ bĩu môi, nũng nịu.
– Cộng thêm tội nói dối! – Vừa nói, Áo Vàng vừa lôi giấy ra, viết viết khiến con bé tí sặc vì buồn cười.
” Anh cảnh sát này cũng vui tính phết! Vậy càng dễ xử lý!”. Nó thầm lẩm bẩm trong đầu rồi tiếp tục buông giọng dụ dỗ.
– Anh ơi! Mình vô đằng kia nói chuyện đi! Nói ở đây em ngại quá đi à! – Cheer xun xoe.
– Cái gì cơ? Đằng kia á?
– Dạ dạ!
– Ờ ờ! Được thôi!
Vậy là” hai anh em” lại chuyển địa điểm sang bụi cây kín đáo bên hè đường, tránh ánh mắt của bàn dân thiên hạ.
– Mới sáng sớm đi đâu mà vội thế? – Áo Vàng hỏi trống không, nhưng giọng điệu lại có vẻ tự nhiên hơn, như tình đồng chí.
– À! Em đi làm ạ! Híc híc! Anh bắt như thế này là muộn giờ của em rồi đó…– Nó xị mặt trả lời, nhưng giọng vẫn ngọt ngào ghê gớm.
Nghe đến hai chữ” đi làm”, Áo Vàng liền trố mắt, rồi bật cười.
– Gì cơ? Em bao nhiêu tuổi mà đã đi làm? Nhìn trẻ măng thế này mà…
– Em 18 ạ! – Vừa nói, nó vừa mỉm cười duyên dáng.