<?php the_title(); ?>

Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại

09.07.2014
Admin

Chạy Đi Em, Đừng Ngoảnh Lại

Tác giả: AliGato.
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

***********************

– PHẦN 1 –

Chap 1:

Những ngày hè tháng 9 năm 2011 nắng như đổ lửa cũng là lúc e chân ướt chân ráo vào đại học. Loay hoay tìm nhà trọ cùng thằng bạn thân, rồi thì nhập học, nói chung mới đầu còn bỡ ngỡ. Giới thiệu 1 chút về e nhé: e tên D. Nhà ở Bắc Ninh. Ngoại hình k có j nổi bật, ăn mặc cũng bình thường. Trường e học thì cũng k phải trường nhỏ, e đỗ đh với số điểm cũng gọi là đủ cho bố mẹ mát mặt ) Tự sướng thế thôi, e quay lại câu chuyện.
Ngày đầu đi học, e chọn dãy cuối lớp để ngồi, cùng với mấy thằng con trai. Con trai mà, làm thân cũng nhanh. Đầu giờ đang bàn tán sôi nổi về trận El Classico thì ‘em’ bước vào lớp. Vâng, lần đầu tiên e đứng hình vì 1 đứa con gái ấy ạ. Số là do hội trường rộng nên 3 lớp liền nhau học chung. Em ấy thì ở lớp bên cạnh tả 1 chút cho các thím dễ hình dung nhé: Em ấy k cao lắm, dáng chuẩn, lúc bước vào lớp đang mặc cái sơ mi trắng xắn tay kiểu kiểu quần bó với guốc. Da trắng, môi đỏ, tóc nhuộm màu hung hung thì phải. Thêm cái tay cầm ip4 nữa, trông quý phái và lộng lẫy cực. E dám chắc lúc ấy mấy thằng con trai trog hội trường cũng đứng hình như e
Năm đầu đh học hành cũng nhàn, lên lớp toàn ngủ với chém gió, k thì nghịch đt (e dùng cái 5233 cũ mama để lại ) với lại ngắm em ấy. Vì ngồi cuối nên toàn ngắm từ sau lưng, cơ mà cái j của em ấy cũng hoàn hảo các thím ạ. Toát lên 1 vẻ quý phái khác hẳn bọn con gái khác, càng khác so với lũ con trai tụi e. Mấy lần e pha trò cho lớp cười, em ấy cũng quay xuống nhìn e, lúc ấy sung sướng vờ lờ )
Về nhà lên fb, e mò mãi cũng kết bạn được với em ý. Ngồi điều tra cả buổi, đọc k sót cái cmt, xem k sót cái ảnh nào, cuối cùng cũng mò đc ít thông tin như sau ạ.
Em ý tên T, nhà ở Mộc Châu. Bố e ý có 1 trang trại kết hợp nuôi bò kinh doanh sữa và làm du lịch nên nói chung cũng giàu. Giàu thật ý ạ chứ k chỉ có của ăn của để đâu. Nhìn biệt thự e chụp to thế cơ mà…Thế thôi ạ, cũng k có j nhiều. À còn 1 thông tin nữa, T đã có ny, và đó là 1 anh chàng người Đức.

Chap 2:

Bắt chuyện với T thật là khó. Đám con gái lúc nào cũng tíu tít ở mấy bàn trên, ăn quà vặt, chụp ảnh tự sướng đủ các kiểu. Tụi con trai bọn e thì chủ yếu là bóng bánh, thỉnh thoảng kéo nhau ra cổng trường uống trà đá, cày ps2. Trên lớp k tiếp cận nổi, nên e chuyển sang fb ạ.
Mấy ngày sau thì T đồng ý kết bạn. E xồ ra bắt chuyện ngay ạ. Đại loại nó thế này:
– C có phải T lớp L1 k?
– Ừm đúng r ^^!
C là ai thế?
– T là D lớp L2 – Thảo nào nhìn avt quen quen
Gặp người nổi tiếng rồi ^^
– @@ nổi tiếng j chứ??
– Thi đh điểm cao thế còn j. Khoa mình c cao nhất đó
– Ui thế à (đoạn này e giả nai )
T k để ý mấy
Thế rồi cũng chuyển sang mấy chuyện khác, từ bài tập trên lớp cho đến tình hình chiến sự Triều Tiên, từ mấy vụ học ngoại khóa cho đến Apghanistan ) Tính T cũng hiền, k có vẻ kiêu như trên lớp, nhưng vẫn ra dáng tiểu thư lắm. Còn vụ anh người yêu Tây thì cũng có lần đả động như này ạ:
– Ui, ảnh chụp với anh tây nào thế kia
– À, thày t đấy
– Sao cơ?
– Thày t quen ở trung tâm Anh ngữ
– Ở HN này á?
– Ko. Thành phố Sơn La cơ ^^
– 2 thày trò thân nhau ghê
– Hì, cũng bình thường mà.
Nói vậy thôi, chứ đọc caption T viết thì e đoán ra rồi. Nói thật là lúc đầu cũng hơi buồn, nhưng càng về sau càng hi vọng. Nhất cự li cơ mà. Tên kia ở tận trên núi, cả tháng mới mò xuống thăm T 1 lần, còn e mưa dầm thấm lâu. Biết đâu…
Vâng. E chỉ “biết đâu” thế thôi. Bởi hi vọng là 1 chuyện, thành hiện thực lại là chuyện khác. E và T như kiểu là 2 thế giới hoàn toàn khác nhau ấy. T xinh đẹp, gia đình khá giả, đàn hát cũng giỏi. T còn kể hồi trước có đi bar, từ khi gặp “ông thày” kia mới ngoan hơn 1 chút. Trọ ngay gần trường mà có con LX dạo bờ hồ với bọn bạn mấy lần. Còn e thì, trên răng dưới dép. Mặt mũi bình thường, nhà k phải nghèo j nhưng giàu thì k phải. Vác con Dream của papa lên để sau này tiện đi làm thêm. Nói chung là, có những khi rào cản vô hình đã ngăn e lại, k cho e tiến quá sâu vào cuộc sống của T. Cứ thế, e đứng ngoài, làm bạn trò chuyện vs T, khoảng thời gian 2 tháng ấy khá vui vẻ và thoải mái…Cho đến khi…
T nhập viện.

Chap 3:

Lúc ấy là tầm cuối tháng 11. Trời cũng chưa rét lắm, e nhớ đợt 20/11 e còn mặc cộc tay chở T cùng cả lũ đi thày cô giáo. Đại học mà cũng như cấp 3 ý, cứ phải đóng tiền phong bì cho chắc củ. Lúc ấy e vs T cũng thân nhau phết. Về nhà pm fb nói chuyện suốt, thỉnh thoảng cũng nt chúc ngủ ngon các kiểu. Trên lớp thì có nói chuyện vài câu, tại e ngồi cùng lũ con trai, T thì rôm rả vs bọn con gái…Cũng không có biến cố j lớn.
Một hôm T nghỉ học. Hôm ấy đã hứa mua kẹo mút cho T vì con bé cao điểm toán cao cấp hơn e (nó 9…e 8,5), hồ hởi xách 1 bịch đến lớp. Chờ mãi, chờ mãi. Lớp đông dần lên, bịch kẹo thì vẫn đút sâu trong cặp. Thế rồi cô giáo vào lớp, T vẫn chưa đến. E nt hỏi: “K đi học à?” K thấy trả lời. Rúc xuống ngăn bàn gọi điện, k ai nghe máy. Thằng H ngồi cạnh hỏi nhéo nhéo: “M làm cái trò j đấy?”…“Bố làm j kệ m* bố! ” Thế là nó cũng thôi, quay lên canh cô giáo cho e. Gọi 5 phát k đc, e đâm ra lo. Lũ con gái ngồi cạnh T thì vẫn bình thường, nên e an ủi mình, chắc hôm qua xem phim muộn nên ngủ quên thôi. E học chiều nhé, nên là ngủ quên đến h này mới đáng nói
Bình thường toàn là e nghỉ, tại thức đêm xem bóng, hoặc sang bên ktqd chém chế vs mấy thằng bạn cấp 3. Có nt hỏi T xem có điểm danh k, hay cô có nhắc ktra điều kiện k…Lại nhớ có lần đang ngủ ở nhà, T gọi bảo chuẩn bị ktra triết. Cuống cuồng vơ cái bút lao lên lớp. May mà cái hội trường có cửa sau, e lẻn vào nên kịp có bài để nộp. Điểm 0 cũng đc, chứ k có bài là khỏi thi luôn. Nt cảm ơn T 1 câu, thì nó đáp ráo hoảnh: “Hôm nào đi vườn đào Nhật Tân qua chở t nha.” Lan man quá, vụ đi Nhật Tân kể sau, e trở lại vụ vào viện đã.
Hết 6 tiết, tầm 5h hơn đc về. Vừa bước chân ra cửa thì bọn con gái nháo nhác cả lên: “Con T nó đang nằm viện X chúng mày ạ.” “Nó bị lsao?” “Nghe đâu là đau đầu j đó, t cũng k biết. Mẹ nó vừa gọi bảo t xin nghỉ học cho mấy hôm” “Giời, khổ. Về lấy xe đi thăm nó đê…”
Nghe đến đấy thì e bàng hoàng quá. Quả này chắc chắn là thật rồi vì con Tr – cái đứa vừa loan tin đó, là bạn, đồng hương vs T. 2 đứa quen từ cấp 3. Chả hiểu sao lúc ấy máu liều dồn lên não, phóng xe lên viện X luôn. Lúc đi cũng suy nghĩ nhiều lắm, lo cho T nữa. Đau đầu thì có nhiều loại lắm, nhưng để vào viện thì…Chợt e nghĩ đến cái đứa cùng trường hồi cấp 3 bị u não mà rung mình…Lúc ấy điên thật.
Đến nơi, gửi xe xong e cũng chạy ù ra cổng mua cân cam. Mọe, đắt lòi ra. Rồi vào hỏi chán chê cuối cùng cũng mò được phòng của T. Thế là e vào…

Đến nơi, gửi xe xong e cũng chạy ù ra cổng mua cân cam. Mọe, đắt lòi ra. Rồi vào hỏi chán chê cuối cùng cũng mò được phòng của T. Thế là e vào…

Phòng riêng mới vãi. Có mỗi 1 người phụ nữ đang ngồi cạnh, e đoán chừng là mẹ T. T thì đang đắp cái chăn mỏng ngủ ngon lành. Trán có dán đôi miếng salonpas, tay thì đang cắm cái j mà truyền nước đó. Nhìn T xem chừng nhợt nhạt lắm. Vào đến cửa thì mẹ T giật mình quay ra.

– Cháu là…

– Dạ cháu là D. bạn cùng lớp với T ạ. Nghe tin T nằm viện cháu “thay mặt cả lớp” đến thăm T ạ.

– Ừ thế hả. Cho bác gửi lời cảm ơn. Gớm sinh viên với nhau tiền đâu ra mà mua quà.

– Dạ có j đâu bác (gãi đầu gãi tai )

– Thế cháu đi mỗi mình à?

E chém:

– Dạ cháu biết đường nên đi trước mua quà. Mấy bạn nữ đi xe đạp đến sau ạ.

– Ừ T nó vừa mới ngủ đc 1 lúc.

– T bị sao vậy bác?

– Rối loạn tiền đình cháu ạ. Bị từ năm lớp 12 cơ. 2 bác tưởng nó k thi đh đc cơ.

E thở phào. Thế mà có thằng ngu cứ lo hão. Quay qua nhìn mẹ T. Trông bác còn trẻ lắm, chắc trẻ hơn cả mẹ e ấy. Tầm 40 thui. Bác khá đẹp và còn trẻ trung xuân sắc. Giờ mới thấy T giống mẹ, nhất là ở khoản da trắng, cái mũi cao cao. Bác mặc bộ đồ thun thường thui, nhưng vẫn toát nên vẻ quý phái của người lớn tuổi có điều kiện. (văn k giỏi khoản tả lắm)Vừa lúc ấy thì T tỉnh dậy, chắc nghe có tiếng người. Mắt dáo dác, ngơ ngác, đờ đẫn…“Ơ D à…”

– Đấy mới ngủ đc 1 tí đã dậy. Thôi cháu ngồi chơi vs T nhé. Bác đi ăn cơm chút. Sáng nhận được tin bắt xe xuống đây ngay chưa ăn uống j. Con T nó ăn ít cháo rồi. (quay sang T) Tý nhớ ăn ít táo mẹ bổ sẵn nhe T.

– Dạ vâng.

Đợi mẹ đi khuất thì T lên tiếng trc:

– C đến làm j cho vất vả ra. (lúc ấy vẫn xưng cậu tớ – mãi sau này up lên anh em thì e kể sau )

– Ừ công nhận mệt vãi. – e đùa.

– Ơ! – T nhăn mặt, trông yêu vãi.

– Hì đùa tý. Tớ nghe bọn lớp bảo thế, nên vội đến luôn.

– Ờ…Tớ ksao đâu. Bị cái này k lo nguy hiểm đến tính mạng. – T cười hiền, vẫn còn pha trò đc.

– Thế còn đau đầu k? Bóp đầu cho nhá.

– Thôi. Bóp chân đi. Nằm nhiều mỏi quá.

CLgt? Liên quan vãi. thôi đành chiều người bệnh vậy. E liền mò xuống bóp chân cho T. Ủ ôi da T trắng lắm nhé, chân hơi gầy, nổi gân xanh xanh. Móng chân thì tô màu hồng hồng, đính đá j đó. Cứ thế e vừa bóp chân vừa nói chuyện phiếm vs T cho đỡ chán. Đang phiêu thì…

– Ơ! Cái j đây!

2 đứa giật mình quay ra cửa, thì ra là bọn cái Tr vs mấy đứa con gái đã vác xác đến.

– Á à D hả. Đi mảnh 1 mình nhé. Tôi là tôi đã nghi ngay từ đầu mà. Nhìn ông gian lắm.

E vs T cùng đồng thanh:

– Có j đâu mà. – rồi quay ra nhìn nhau, ngượng ngượng.

T nói thêm vs cái Tr:

– M rách việc quá cơ. Biết thì biết 1 mình thôi. Kéo loạn cả lũ đến phá bệnh viện của người ta à.

– Kệ tao. Có thế mới bắt đc quả tang chứ. Nhể chúng mày nhể. – quay ra cười nham hiểm. Bố con điên. Nghĩ bụng thế thôi chứ e cũng k nói j, đứng dậy chào chúng nó rồi đi về.

Nghĩ bụng về nhà cũng chẳng có j ăn, thằng Tùng thì mới về BN. Thế là ra ngay cổng bệnh viện đợp 2 cái bánh mì. Đang định đứng dậy ra lấy xe để về thì…

Lúc ấy cũng tầm 7h hơn. Trời bắt đầu mùa đông nên tối nhanh vãi. 1 chiếc taxi đỗ ngay trc mặt. Xuống xe là 1 thằng tây mà cái mặt k thể lẫn đi đâu đc. Người yêu T các thím ạ. Anh ta vội vã chạy vào trong, dáng vẻ lo lắng lắm, có biết đâu là bệnh tình T k nguy hiểm lắm. Nghĩ thế nào mà e lại chưa về vội, cũng quay vào.

Đi đến cửa sổ nhìn vào thì thấy anh ta đang ngồi bên T, còn bác gái thì k thấy đâu. Bọn con gái thì chắc về từ lâu rồi. Hít 1 hơi thật sâu rồi e điềm tĩnh bước vào.
– T này. Tớ mua cho cái cây tẩm quất, lúc nào mỏi chân thì bảo me gõ gõ cho nhé. – vẫn cười nhăn nhở.
2 người hơi giật mình, anh ta (từ h e gọi là anh ta nhé) thì mỉm cười chào e ngay đc. T hơi sững người, có vẻ xúc động:
– Tưởng cậu về rồi chứ. Nãy giờ đi lâu ơi lâu là để mua cái này sao?
– Ờ. Tớ chạy qua chợ k thấy. Phải phóng ra mấy cửa hàng tít bên Cầu Giấy. Nên cũng hơi lâu. – e gãi đầu giả nai chứ thực ra mò sang cổng sau bên lão khoa là có ngay ý mà. Hí hí.
– Xời. Rách việc. Thế ăn j chưa. – hí hí sướng quá đc nàng quan tâm.
– Ờ chưa. Nãy vội đi quá h thấy đói thật.- k hiểu sao ăn rồi lại nói chưa ăn nữa
– Vậy cậu dẫn a Robert đi ăn hộ tớ đc k. Cơm quán nhiều chỗ k đảm bảo mà a ấy lạ đường lạ sá, ăn uống k quen.
Thế đấy các thím ạ. Cứ tưởng đc nàng hỏi thăm thì vui, ai ngờ…Mình trở thành hướng dẫn viên, là bảo kê cho hắn sao. Anh ta nhìn mình với ánh mắt thân thiện, xen 1 chút cầu khẩn, thôi thì làm phúc )
– Ok thôi. A đi theo e.
Anh ta chợt nhớ ra cái j đó, quay lại hỏi T với cái giọng lơ lớ, nhưng nghe khá rõ:
– E ở 1 mình trong phòng thế này có bị làm sao k?
– E ksao. A cứ đi đi k tý mẹ e quay lại bây giờ.
Thế là 2 thằng đàn ông kéo nhau đi. Nói là hướng dẫn cho oai chứ thực ra cũng chỉ vào 1 quán cơm bình dân đối diện cổng bệnh viện, gọi vài món đơn giản với 2 chai bia. Giời ạ. Vừa nốc 2 cái bánh mì xong, h lại chai bia thế này. Nổ mịa nó bụng mất.
Lúc ngồi ăn thì cũng có nói chuyện 1 chút. Anh ta xưng hô mình vs bạn chứ ) giới thiệu sơ qua về bản thân như này: Anh ta tên là Robert, người Đức nhưng sang VN đc 4 năm rồi. Lúc đầu chỉ là du lịch, lên Sơn La thấy đẹp nên quyết định ở lại. Gia đình bên Đức cũng thoáng, k phản đối j. Rồi nhận lớp dạy tiếng anh ở 1 trung tâm trên ấy luôn. Hè lớp 11 T có học thêm ở đó. 2 người quen nhau, đi chơi rồi yêu…Về ngoại hình thì đến giờ e cũng k nhớ rõ lắm, chỉ nhớ anh ta khá cao, nhưng chắc cũng là bthg` so vs ng` Tây, e cao 1m73 mà đứg đến vai, da trắng, mũi khoằm khoằm. Mắt rất sáng và cằm hơi nhọn. (kể ra lại thấy nhớ khá nhiều ) E thì k nói nhiều, chỉ bảo là bạn cùng lớp T, nhà gần nên qua thăm. Anh ta bảo, nghe bệnh tình T k nặng cũng đỡ lo, chứ lúc T nhắn tin bảo đang nằm viện, anh cuống cuồng bắt ô tô xuống HN ngay. K biết đường, đi taxi bị thằng cha lái xe chém cho 500k mà k biết j ) Vừa căng tai nghe anh ta nói chuyện, nhiều lúc e cũng phải phì cười. Có cái j đó khá duyên trong cách nói chuyện, điều mà e cố gắng cũng k khá đc, thằng anh e toàn chê. Kiểu nói chuyện cụt ngủn, k hứng thú với câu chuyện ấy ạ…
Ăn xong đứng dậy ra về, e đòi trả tiền nhưng anh ta nhanh tay hơn…lắp bắp 1 câu j đó, đại loại là sinh viên, tiết kiệm, k đáng là bao…K nhớ nữa.
Cảm thấy k nên gặp T đến lần thứ 3 nên e vs anh ta chào nhau ở cổng viện. Anh ta bảo vào xem T thế nào rồi cũng ra thuê nhà nghỉ ở đầu đường kia ngay thôi. 2 người vui vẻ ra về.
Về nhà thì cũng có mỗi mình. Chém chế vs bọn bạn đến gần 12h e tắt máy ra ban công uống cà phê. Thói quen là vậy. Từ hồi ôn thi đh, nói chung có bài khó hay có điều cần suy nghĩ là e hay ra ban công uống cà phê cho tỉnh. Ban công khu trọ cũng k rộng lắm, vừa đủ để đứng phơi quần áo thôi…Lan man quá…
E suy nghĩ liên miên. Tình cảm T vs anh ta cũng vững bền quá. Anh ta thì chững chạc, ăn nói có duyên, cũng có điều kiện…Hợp vs T hơn. Còn e thì…Chỉ là thằng sinh viên quèn, tương lai mập mờ. Nghiện điện tử, giỏi chém gió…Như kiểu Nobita đi mơ mộng về tình yêu với Xuka trong khi Xuka đang yêu Lee Min Ho ấy ạ Haizz. Sao hồi ấy hay tự ti về bản thân thế. Giờ vẫn vậy…

Chap 4:

3 ngày sau thì T ra viện và đi học bình thường. Mẹ T thì về Mộc Châu, còn Robert cũng về Sơn La. Tuy nhiên có 1 điều mà mấy hôm liền e vẫn thắc mắc, đó là câu nói của T hôm nọ vs Robert: “E ksao. A cứ đi đi k tý mẹ e quay lại bây giờ”…Thế là sao nhỉ…Phải chăng 2 người vẫn giấu giếm chuyện yêu nhau…Phải chăng gia đình T cấm đoán chuyện này…E chẳng biết đó có phải cơ hội cho e k nữa, nhưng từ khi thấy tình cảm 2 người khăng khít và tự nhiên thân thuộc như thế, cũng thấy nản dần. Có lẽ e chỉ thích hợp làm bạn thân của T thôi các thím ạ. 3 tháng trôi qua với e là những kỉ niệm rất đẹp vs T. Những hình ảnh đọng lại trong e ngày ấy, bây h vẫn còn nguyên vẹn. Da T trắng thế nào, mắt đẹp ra sao, nụ cười thế nào, dáng vẻ ra sao…Nhớ hết. Hơn 1 năm rồi mà giờ T vẫn vậy các thím ạ…Mà thôi nói nhiều lộ mất kết cục, chap này e xin kể 2 kỉ niệm của e vs T, trong quãng thời gian êm đềm trước khi có biến cố lớn xảy đến.
Đó là 1 buổi sáng đẹp trời tháng 12 trước khi bọn e bước vào kì thi cuối kì đầy cam go. Hôm ấy là buổi học phụ đạo triết, e dự định đến sớm để ghé quán photo làm bộ phao cho chắc củ Vừa đi thong dong e vừa hít thở không khí trong lành. Sáng chớm đông nên hơi lạnh và khô. E có khoác 1 cái áo Real mỏng, quần ống côn, đi quả dép lê chất lừ ) Tại gần trường nên đi thế cho thoải mái Sở dĩ e còn nhớ là vì bây h vẫn giữ tấm ảnh chụp hôm ấy. Vừa mua phao xong thì gặp ngay T đang rảo bước đi học. Chạy lên đi cùng ngay
– T! Đi học sớm thế!
– Ơ D hả…Ừm sợ ngủ quên nên dậy sớm. Bthg` có phải học sáng đâu.
– Ăn sáng chưa?
– Chưa. Định tí học về thì ăn.
Nghe thế, e cầm tay T dắt đi luôn:
– Giờ còn sớm, đi ăn cái đã
Giờ nghĩ lại sao hồi ấy hồn nhiên thế. Lần đầu tiên cầm tay gái mà chả ngại ngùng j (trừ mẹ, bà vs lại con bạn thân hôm thể dục cấp3 nó bị ngất ).
Bọn e vào 1 quán bánh mì khá có tiếng ở trường. Bánh pate rán thơm mà ngậy lắm. Mấy lần đi học chiều về ngang qua ngửi mùi mà k thể cưỡng lại đc. 2 đứa gọi 3 cái pate rán, vừa ăn vừa nói chuyện…
– Ăn nhiều thế mà k thấy bếu nhể? – e trêu trêu.
– Nhiều j mà nhiều…- bĩu môi cong cớn lên chứ, yêu vãi.
– Ờ. Có hay về quê cho mẹ chăm k mà gầy thế…
Hỏi thế thôi chứ lần nào T về quê e chẳng biết, nhắn tin suốt mà. Nhưng cứ trong khoảng tgian T về là tạm thời k nhắn nữa, vì e biết thể nào cũng đi chơi vs Robert.
– Từ hồi lên học tháng nào cũng về 1 lần. Hí hí. Đợt ốm mẹ lên thì k về. – lại cười, môi đỏ chót chỉ muốn đợp cho phát
– Thế chưa ăn thua. 2 tuần tớ về 1 lần. Nhà gần mà
– Chơi bời cho lắm vào lại về xin tiền chứ j. Sao k bảo mẹ gửi vào thẻ cho?
– Về nhà mẹ thấy con zai gầy gò mới thương tình cho thêm chứ
– Trông thế này mà nham hiểm phết nhờ…
– Ừ đấy, thế nên cứ phải tránh xa ra…
T hơi đỏ mặt, vén tóc. Dáng điệu rất là…nói sao nhỉ…Quý phái mà vẫn hồn nhiên. Công nhận, k tiếp xúc vs T thì có lẽ ng` ngoài nghĩ T kiêu sang chảnh, nhưng e thấy thì chả đúng tý nào. Ngược lại, thân thiện mà nhí nhảnh là đằng khác. Có lần t hỏi e ăn uống có đủ k, có phải mì tôm trừ bữa k. E bảo mẹ khoán 2tr/tháng, 2 thằng là 4tr, ăn quán nên cũng hơi tốn, nhưng mà k đến nỗi đấy. T thì bảo mỗi tuần mẹ gửi 1tr, hay ăn vặt thay cơm nên để dành đc nhiều. Đi mua quần áo suốt ngày luôn. T cũng hay mua bimbim trà sữa lên lớp cho lũ vịt giời ăn…Nói chung e thấy ít đứa nhà giàu mà k chảnh như T.
Lan man quá…Ăn xong thì T nổi hứng bùng học:
– Ây…Ra bờ hồ mua sách vs tớ đi.
– J thế? Trốn học hả?
– Đến cũng chỉ phát đề cương thôi mà…Điii…Coi như tớ cảm ơn hôm nọ đến thăm…Hí hí
– Hứ…Cảm ơn hay là mắc oán đây k biết…
– Nói nhiều…Thế có đi hông? – nhăn mặt chứ…Hic…cái điệu bộ k thể từ chối đc…
– Ngồi đấy chờ đi, tớ chạy về nhà lấy xe…
– Hí hí thế có ngoan k…Về đi tớ trả tiền bánh cho…
– Ờ.
Thế là e chạy về nhà dắt xe. K biết có ai thắc mắc sao e để T trả tiền k, nhưng bthg` giữa e vs T có 1 quy ước, đi ăn uống j đó vs nhau, nhất là ăn vặt giữa 2 tiết ý, thì cứ cưa đôi, hoặc hnay e trả, mai T trả. K việc j phải ngại. Điều này T đề xuất, e cũng đành vui vẻ nghe theo.
Phóng xe ra đón T, e cẩn thận mang thêm 1 cái mũ, của e có logo Real (e fan Real mà), còn mũ T đội của thằng Tùng in hình Barca (nó fan Bà xã) Phải nói chút về thằng Tùng này. Nó là bạn thân của e từ cấp 2, lên đh học cùng, trọ cùng nên các bác cũng hiểu độ thân của bọn e, trừ những lúc có trận Siêu kinh điển ra =)) E để tên nó là để đỡ nhầm vs T, nằm vùng thoải mái đi.
E vs T ra đến bờ hồ, dĩ nhiên là vào Tràng Tiền mua kem. Lần này e trả, mỗi đứa 2 ốc quế socola, rồi cầm thêm 1 cái kem que đậu xanh đi dạo bờ hồ, khóa cổ khóa càng, vứt luôn xe ở đấy.
Bờ hồ sáng mùa đông hơi lạnh nên cũng vắng ng`, ít nhất là k “đông” như mùa hè. Hôm nay T khoác 1 cái áo len dài thượt đến gần đầu gối, quần bó guốc cao, nhìn yêu phết. Phải nói là gu thẩm mĩ của T rất tốt, phối đồ giỏi, lại nhiều quần áo nên đi học e ngắm k chán mắt bao h
– Nghĩ j mà nhìn ngta ghê thế – T đùa đùa.
– À, đang nghĩ xem sau này cho con gái mình ăn j để xinh đc như thế.
– Ấy…Khen ai chứ khen T thì bằng thừa
– Ai khen cậu…Tớ là tớ bảo cái em trượt patin ở tượng đài kia kìa…Ề lêu lêu dơ thế
Thế là đc ăn mấy phát đấm thùi thụi vào lưng. E cũng giả vờ kêu oai oái lấy lệ.
2 đứa vừa đi vừa chụp ảnh, khá là vui, dù toàn là e chụp cho T. Có 1 tấm T chụp cho e ở cầu Thê Húc, vs 1 tấm e nhờ đứa trẻ con bán kẹo chụp cả 2, tiện thể mua kẹo cho nó luôn. Cái đấy e để hình nền máy tính đc gần 1 năm, dạo trc cài lại win mới thôi, còn ảnh thì trên fb của T nên còn. Lúc chụp, T hơi nghiêng đầu vào e, cả 2 đứa cùng cười thật rạng rỡ…Khoảnh khắc hồn nhiên đẹp đẽ của 2 đứa mà e khó quên đc từng chi tiết…
Đi chán chê, T rủ e vào Trang Tiền mua sách. E bảo:
– Ấy ấy…Sách thì đừng vào Tràng Tiền, đắt, mà nó lại k đúng kiểu
– Thế mua ở đâu? – T ngơ ngác.
– Đi theo tớ…
E dẫn T ra Đinh Lễ, cái ngõ nhỏ bán sách lậu này e đã biết từ lâu, nhưng mới vào đc 1,2 lần. T có vẻ choáng vì nhiều hàng sách quá, không khí nó cũng có tý hay hay, hơn là trong Tràng Tiền toàn ánh đèn hoa lệ. Ở đây phong rêu cổ kính hơn, mà cũng rất Hà Nội…đừng gạch suy nghĩ riêng của e. Sách lại còn giảm giá nên T thích lắm, chỉ chăm chăm vào vơ vét. T chạy lăng xăng khắp nơi, giá sách nào cũng ngó qua ngắm nghía, tìm tòi, k có quyển ưng ý thì phụng phịu, có rồi thì sáng mắt lên vì quyển ấy giảm giá 40%. Nhìn T mà e nhớ lại mình hồi trc đc mẹ với dì dẫn đi mua truyện tranh, thời ấy nghiện 7 viên ngọc rồng, dáng vẻ cũng y xì thế. Nhìn đáng yêu kinh khủng. Lúc T cười thì thôi rồi, chỉ có chôn chân mà ngắm. Hí hí. Mỗi quán T nhặt đc 1,2 quyển, thế mà cũng phải chục quyển, quyển nào cũng dày chứ, chỉ khổ e xách hộ. Xời. Cả bộ Chạng vạng bản Anh, 1 quyển Nếu e k phải 1 giấc mơ, vs lại mấy quyển tiểu thuyết j nữa ý, linh tinh cả. E thì mua mỗi quyển Conan mới nhất, chẳng nhớ tập 6 mấy ấy, mà nhắc mới để ý k biết vứt quyển ấy đâu rồi. Có 1 hàng bày sách la liệt 2 bên cầu thang, lên tận cầu thang tầng 3. T thấy hay hay, thế là lại chụp ảnh T chăm chỉ tạo dáng, mà có biết đâu là e bật camera trước tự sướng 1 mình (chụp bằng ip của T nhé), vẫn hướng ống kính về phía T nên k hề bị nghi ngờ. Chỉ đến khi đưa T xem ảnh thì, thôi lại ăn đấm nhé cưng. Hic hic. Báo hại e phải nghiêm chỉnh chụp lại cho T. Cái nào cái nấy ưng ý mới thôi.
Kết thúc buổi đi chơi khá vui và nhiều chiến lợi phẩm mang về. T có vẻ rất thích thú, cười suốt. E thì k quên nhắn tin hỏi thằng H cô giáo có nhắc j cho đợt thi k…K thấy nó trả lời nên chắc chắn nó đi học về rồi và đang combat nên k xem đt

Chap 5:

Có những lúc ngồi nhớ T mà trong người cứ nôn nao khó chịu kiểu j ấy…Đó là khoảng thời gian thi học kì xong, cuối năm và được nghỉ 1 tuần tết dương lịch. Chán. Ở nhà chỉ có 3 việc: ăn ngủ và đi đá pes. K có j đặc biệt và k có j đáng nhớ. Tối hôm ấy ra quán pes thì đóng cửa, lủi thủi về nhà. Buồn buồn bỏ đt ra nt hỏi thăm T:
– Về nhà phát là quên ngay bạn bè đấy (kèm theo cái icon >.<) - Ơ...Đêm 31 tớ nt chúc mừng năm mới c mà...k nhận đc à? - Hic...Ko...Chắc hôm ấy nghẽn mạng. Tớ cũng chúc mà tưởng c bơ. – e chém gió thế thôi chứ hôm ấy đi ngủ sớm có nhớ j đâu - Hì...Mấy hôm nay thế nào? Về nhà vui k? - Haiz...chán lắm...Chỉ muốn đi học để đi ăn sữa chua mít thôi. - Xí...Bảo mẹ mua mít vs sữa chua, thạch...về mà tự làm - Ấy...Ăn cùng c mới ngon chứ... - Ọe ọe...Đc thôi...Lần sau cứ trả tiền là t đi ngay. - Đơn giản. Đợt này lên mua 1 thùng mì để dành tiền đi ăn vs ng đẹp - J cũng đùa đc >.<...À mà c sinh nhật ngày nào? - Ớ...15/4 (mai nhé )...Sao? - Thế là Bạch Dương hả...Tham ăn dại gái...Quá chuẩn =)) - @@ t chả bao h tin mấy cái đấy. Mà sn c là bao nhiêu?- tiện thể hỏi luôn vì chưa biết - 15/11. Thần Nông. Kém c đúng 7 tháng. Thần Nông dễ gần và đáng eo. Hị hị. - Á à...thế gọi bằng anh đê. - Để xem đã...Phải có điều kiện j chứ nhế... - Thế thích lsao? - Hát “Chúc bé ngủ ngon” cho t nghe. - Đơn giản. Chờ đấy. Tưởng e gọi rồi hát hả, còn lâu đi =)) E ghi âm rồi gửi file cho T. Thế có lúc nào muốn nghe là T đều mở ra nghe đc k? Hề hề...Gửi xong khoảng 1,2p e mới gọi: - Dạo này lạnh viêm họng quá. Hát chả hay j cả, nhề? - Hị hị. Hay mà. Giọng c ấm và lừa tình hơn bên ngoài nhiều. - Cậu cái j mà cậu! >.< gọi a mau! - Hic...Dạ vầng...Anh D đẹp zai hát hay mai lại hát nhá. - Được thôi. E cứ ngoan như này thì kể cả a câm a cũng hát cho e nghe =)) - Thôi đi a ạ. Đi ngủ. - Ok e iêu ngủ ngon nhóe. Hí hí. Thế thôi...Chả có j đặc biệt cho đến khi lên trường học lại. Kể ra bởi đó là 1 bước ngoặt nâng tầm quan hệ từ cậu tớ thành anh em...Hê hê Sang học kì mới thì chuyển học sáng. Cũng hay rủ T đi ăn sáng các thím ạ. Nhưng hầu như là e dậy muộn...Mẹ, đêm nào cũng chém chế đến 2,3h sáng. Trời thì rét, chăn nó cứ giữ. 7 rưỡi cuống cuồng trốn vào để điểm danh. Chỉ hôm nào dở hơi dậy sớm thì mới đi ăn sáng đc. Quán bánh mì quen thuộc với hương pate nồng nàn lưu giữ vô số kỉ niệm ăn uống của 2 đứa...Lần nào ăn ở đấy T cũng phải đợi, vì e toàn ăn 2 cái, mấy hôm vào muộn toàn chui cửa sau. 1 lần như thế thằng H hỏi e: - M vs cái T thân nhể? - Thân j...Bạn cùng đi ăn sáng k đc hả? - Đấy là t nói thế thôi chứ t biết thừa cái T có ny rồi. M còn lâu mới sánh đc vs T, càng k nên so vs cái anh Tây kia nhé - Đệch...Sao m biết? - Phây búc cái j chả có. M mới dùng internet à? - Đệch...tý đá pes đừng bảo bố nhường con ạ... Thế rồi lại ngồi cắm đầu học toán. Rút kinh nghiệm kì 1 nên kì 2 phải cố gắng hơn cho điểm nó đỡ bết. Hề hề. Vậy mà cũng trong 1 buổi sáng tháng 1 như thế, e đã lỡ hẹn ăn bánh mì vs T. Bthg` thì k hẹn, lên lớp gặp mới rủ, nhưng tối hôm ấy lại hứng chí nt hẹn mai ăn sáng. T vui vẻ đồng ý, kêu là ăn 1 mình k thích nên hay nhịn. Bực 1 nỗi hôm ấy Real có trận bóng, mà bóng đ** j đá 4h. Có phải El Classico k nhở. Chuẩn, thua Barca 1- 2. Tức quá ngủ mịa nó mất. 8 rưỡi dậy, chả kịp điểm danh môn đầu, nên 9h mới lết lên lớp học 2 tiết sau. Vừa vào nhìn thấy ánh mắt bất thường của T mới sực nhớ ra. Hic. Ánh mắt ấy h e vẫn còn nhớ, vừa có chút giận dỗi, vừa có sự tủi thân. E biết quả này xác cmn định rồi...Bỏ đt nt xl luôn: - Hic...Xl e nha. A ngủ quên - A có lỗi j đâu mà...- ặc...ghét nhất câu này luôn... - A ngủ quên nên lỡ hẹn với e. A xl. A biết lỗi rùi. - Thế muốn tha lỗi chứ j? - Chứ còn j nữa. Hỏi thừa. Hì. - Chiều nay 2h ăn mặc cẩn thận đi xe máy sang đón e. - Rõ thưa chỉ huy. Mà đi đâu thế? - Vườn đào Nhật Tân chụp ảnh. E vừa đọc xong tin nhắn ngẩng lên thì T quay xuống, lườm e rồi bĩu môi (vẫn 4 từ cũ: yêu k tả đc ) ra cái điều: Cho chết! Phù. Thở phào nhẹ nhõm vì đc tha tội 1 cách vô cùng đơn giản, lại còn sung sướng nữa chứ. Đc đi chơi vs nàng cả buổi chiều. Ui ui. Cả buổi chả học tý j. Chỉ chăm chăm về ăn cơm nhanh sửa soạn đi chơi. Ăn cơm xong là 12 rưỡi, e tắm rửa sạch sẽ thơm tho, mặc quả áo khoác xám mới mua, quần bò xanh vs đôi giày Tommy hàng fake 1 chất lừ. K quên vuốt tý keo vs lại lăn tý cánh cho thơm. Đúng 2h, e tung tăng trên con Giấc mơ Thái Lan thân yêu bon bon đến đón nàng đi chơi. Chap 6: Đỗ xe cái xịch trước cổng khu trọ, đang định lôi đt ra gọi thì T chạy ra. Hề hề. Đúng giờ gớm...Ui, e ăn mặc đã đẹp thì T còn phải đẹp gấp bội. 1 cái áo len màu hồng nhạt, quần đen, Converse hồng thì phải, k nhớ rõ. Rõ nhất là quấn 1 cái khăn qua cổ, vòng lên làm mũ luôn. Tìm mãi mới có 1 cái ảnh để minh họa, đại loại là như này nhé. Đấy, bảo sao mà e k đứng hình. Ngơ ra 1 lúc, e bị T oánh 1 phát vào lưng: - Nhìn cái j mà nhìn...Chưa nhìn thấy minh tinh bao h à? =)) - Yêu tinh chứ minh tinh cái nỗi j...Á á bỏ ra nói nhầm thôi mà...Á... Trên tầng 3 bỗng có tiếng nói vọng xuống, chua ngoét đích thị cái Tr: - Anh chị đi chơi thì đi nhanh lên cho tôi nhớ. Đứg đấy mà véo nhauuuuuu! Cả 2 gân cổ lên gần như đồng thanh: - Kệ người ta! Dơ! Thế rồi e cũng nổ máy đi. Trên đường đi T có hỏi e mang ba lô đi làm j, e bảo “bí mật”...T nói chuyện luyên thuyên 1 hồi, líu lo như chim hót ý, thì bọn e cũng tới nơi. T bảo e đi gửi xe, còn T đi mua vé. Mọe, thế đ** nào gửi xe mà cũng đắt v~...Gặp nhau ở cổng, bọn e thong dong đi vào. Ều, đẹp vãi. T khẽ thốt lên: “Ui nhiều hoa thế! Hị hị...” E nhìn sang, mỉm cười. Khung cảnh lãng mạn làm con người ta phấn chấn, nghĩ linh tinh đến mấy điều ngọt ngào. Công nhận chủ vườn biết nắm bắt cơ hội để kinh doanh thật. Cho dựng hàng rào trắng, đặt ghế đá, dựng khung giàn tre rất bắt mắt...Gần Tết nên đào bắt đầu chớm nở...Đẹp vô cùng...T vớ ngay đc cái ghế đá gần đấy, đưa ip định bảo e chụp. Lúc ấy e mới lôi trong ba lô ra 1 cái máy ảnh loại du lịch thôi, lúc trưa e mới đi mượn của thằng bạn người HN. Mắt T long lanh có vẻ thán phục: - Uầy...A mang cả máy ảnh cơ à...Chuyên nghiệp thế... - Xời, khen a bằng thừa...- e ưỡn ngực tự hào...Thế là T lăng xăng giật luôn cái ba lô của e: - Xem nào, mỗi máy ảnh thì k thể nặng thế đc. – và rồi mắt T càng sáng lên...– 2 chai c2 này...O’star này...Bò khô này... Lục xong xuôi thì bỗng T quay ra mắng e: - Dở người à...Đi chụp ảnh mang nhiều đồ ăn thế này làm j? - Ơ...Thì...A sợ e đói...- lúc ấy mặt e đỏ phết rồi Đang cau có bỗng T cười hiền trìu mến: - E đùa đấy...A chu đáo lắm...Hị hị... - Giời...Làm người ta cứng cả họng... T bám bám lấy tay e, 2 đứa lững thững đi: - Hì...Cô nào sau này phúc lắm mới lấy đc a nhể? - Thôi tôi xin...Cô rách việc quá...đứng vào cho ngta chụp ảnh! - Hị hị. Vâng ạ... Thế là cả buổi chiều bọn e lê la khắp vường, chỗ nào cũng phải để lại vài kiểu ảnh...T chụp ăn ảnh thôi rồi...Chỉ cười thôi mà cả khu vườn lung linh thêm gấp bội. Mà T làm dáng cũng chuyên nghiệp cơ, về nhà xem lại mà e chả thấy trùng lặp kiểu nào...Nào là chu môi, phồng má, nheo mắt, làm tay hình trái tim...Ôi nhiều lắm. E chỉ nhớ là đi theo chụp khá mỏi chân, và về nhà kiểm lại thì cũng mấy trăm cái ảnh...@@ Thấy e lẽo đẽo đi theo chụp k ý kiến j, T giành lấy máy ảnh rồi bảo: - E chụp nhiều quá rồi...A đứng ra cái hàng rào kia e chụp cho. - Thôi, kệ a. K thích chụp lắm. T trợn mắt lên quát nhẹ: - E nói phải nghe, đứng ra kìa... Thế là e lủi thủi ra đứng cạnh hàng rào, mặt nghiêm nghiêm k tý cảm xúc nào. T ức chế mới bày trò, tiến lại gần giơ cao máy ảnh lên tự sướng cho cả 2. Đấy, cùng vs cái tấm chụp ở bờ hồ, là 2 tấm chụp chung đẹp nhất của bọn e. Thực ra thì cũng chỉ có 3,4 dịp chụp chung như thế T thì đứng trc cầm máy, e ở ngay sau, 2 khuôn mặt, 2 ánh mắt cùng hướng về máy ảnh...1 khoảnh khắc đẹp trong 1 khung cảnh đẹp tràn ngập hoa...Đột nhiên e thấy T gần gũi lạ kì...Có cái j đó thú vị ở T mà e k thể hiểu nổi...Chỉ biết rằng ở bên T e cảm thấy thân thuộc, thoải mái và rất thú vị. Chụp chán chụp chê, có vẻ miễn nhiễm vs vẻ đẹp của vườn hoa, bọn e ngồi lại 1 cái ghế gỗ, bỏ đồ ăn ra chiến đấu. Sạch bách mới ghê chứ. Chưa phải tết nhưng có mấy đôi ra đây chụp ảnh cưới nên cũng khá đông. Bọn e vừa ăn vừa chăm chú xem 1 cặp vợ chồng đang chụp ở cái giàn tre khá lãng mạn. Anh chồng thì cao ráo, trắng trẻo, trông phong độ lắm. Chị vợ thì có vẻ bình thường, da hơi nâu và nhìn hơi già hơn so với chồng. E buột miệng bảo: - Cô dâu vs chú rể như thế mà vẫn đến vs nhau nhỉ... T quay sang e, nghiêm mặt vào nói luôn: - A đừng nói thế. Chỉ cần yêu nhau thực sự thì k có j là k đến đc vs nhau cả! E im im, gật gù...Trong lòng thì ngổn ngang suy nghĩ...T cũng lặng lẽ nhìn xa xăm...Câu nói ấy cứ quanh quẩn trong đầu e...“Chỉ cần yêu nhau thực sự thì k có j là k đến đc vs nhau cả!”...E nghĩ về chuyện của e và T, mà đâu có biết...T đang nghĩ về chuyện của T và Robert... Trong cuộc sống, có những thứ tình cảm k thể định nghĩa, có những mối quan hệ k thể đặt tên... Và có cả thứ tình yêu k hề toan tính và vụ lợi... Chap 7: Lúc bắt đầu ngồi viết chap này, trong đầu e chợt nghĩ nên viết về cái j...Đã nên kể về biến cố hay chưa...Hay lại kể về quãng thời gian êm đềm đầy ngọt ngào mà 1 thằng sinh viên năm nhất như e thấy mình khá may mắn...Chap này, e xin đc kể linh tinh, nhớ j kể nấy, kể luôn cả về những ng` bạn xung quanh cùng lớp đại học vs e. Đầu tiên có lẽ là thằng H. Thằng này quê Thái Bình, ngồi cạnh e từ hồi đầu năm. Nói chung nhìn cũng sáng sủa mặt mày, mỗi tội trông hơi già trc tuổi. Nó vs e chung hồi hết mọi sở thích, pes, chế, đá bóng. Nó thích thêm cả dota nữa, còn e thì ko. Nói chung là nó chơi đc, tốt tính, có lần điểm danh hộ e, vs lại 1 lần thày toán khó khăn quá, nó điểm danh thay cho e, vì e nghỉ mất 2 tiết rồi, nghỉ nữa khỏi thi, trong khi nó chưa nghỉ buổi nào. Tất cả cũng tại ngủ ngày cày đêm mà e ra nông nỗi ấy. Đến hiện tại thì nó chuyển đến cạnh phòng e ở luôn, vs cả thằng C. Bộ tứ gồm e, thằng Tùng, thằng H, thằng C cứ gọi là cái j cũng đủ 4 đứa. Thằng C thì hay ngồi kế bên thằng H. Nó quê Phú Thọ. Có ny cùng trường. Chúng nó tình yêu đẹp từ thời cấp 3. Nhà nó cũng thuộc dạng khá giả, tính tình xởi lởi nên đc lòng mọi người. Nó k chơi game mấy, chỉ hay đi đá bóng vs e. Dạo này mới đầu độc đc nó đá pes, nhưng trình còn non lắm. À nhân tiện đây các bác cho e hỏi Pes 14 bao h ra ạ? Kể thằng C thì cũng nên kể ny nó luôn. Ny thằng C tên là Ch (lằng nhằng chưa), tại sao kể ra là bởi vì cái Ch ở cùng khu trọ vs T vs con Tr, nên túm lại là bọn e chơi khá thân vs nhau, thành 1 vòng tròn kín như thế. Mấy vụ liên hoan tụ tập cũng gồm 6 đứa: e, 2 thằng H,C và 3 đứa con gái là T, Tr và Ch (dễ hiểu chưa ạ?) Sau hôm đi vườn hoa về, nhóm bọn e có tổ chức 1 bữa lấu thập cẩm...Dĩ nhiên địa điểm là bên phòng mấy đứa con gái. Hôm ấy có tý rượu, lại chơi kiểu uống bằng thìa, vãi...Nhớ lại vẫn còn tởm. Say bét nhè...ăn xong bọn e nằm lăn quay ra đất ngủ. Mất chất quá...Ngủ tít thò lò từ 8h tối đến sáng. Còn 3 đứa con gái kéo sang phòng cái Ch ngủ, khóa ngoài luôn mới ghê chứ...Hôm sau 5h sáng lũ con gái mò sang mở cửa dựng dậy, bắt về nhà tắm rửa còn chuẩn bị đi học. Đang xỏ dép đi về, cái Tr gọi giật e lại, thì thầm: - Này, hôm qua ông nói năng linh tinh lắm biết k hả? - Tôi nói cái j cơ?? – e ngoạc mồm ra hỏi... - Thôi về tắm rửa đi. Tý lên trường tôi hỏi tội... Hic...chả hiểu j nữa...E nói linh tinh j nhỉ...Say rồi thì có biết trời đất j đâu...Thôi cứ chạy ù về nhà tắm phát đã...6h hơn, 3 thằng rủ nhau đi ăn bánh bao...đổi món tý...Thằng nào nhìn trông cũng bơ phờ...Mọe, rượu ngấm vãi...Lên lớp ngồi học mà người vẫn còn đơ đơ...Trong lòng e vẫn tháp thỏm, mông lung thắc mắc là hôm qua e đã nói linh tinh cái j... Ra chơi, Tr vẫy e ra quán trà đá ngồi... - Hôm qua ngủ sao k ngủ luôn đi...Cái mồm còn liên thiên cái j đấy... - Sao bà hỏi tôi? Thế tóm lại tôi nói cái j? Nhấp ngụm trà đào xong xuôi, con Tr mới chậm rãi kể. 3 đứa con gái đang lúi húi rửa bát thì e kêu T vào. Rồi bắt đầu lè nhè, dù mắt vẫn đang trong tình trạng ngủ say. Nào là “e có biết từ trc đến giờ a chưa rung động trc đứa con gái nào k...”, “a biết a k bằng ai cả, nhưng còn cả tương lai phía trước. Chưa nói nên điều j”...Nào là “yêu ai thì yêu chứ mấy thằng tây là k tin tưởng đc...” Nghe đến đâu e rụng rời tay chân đến đấy. Mẹ kiếp, chỉ vì rượu mà...Thôi quả này toi rồi. Biết ăn nói thế nào vs T đây...E ngồi thần ra 1 lúc, lo lắng cực độ. Cái Tr thấy thế mới an ủi e: - Yên tâm...Đêm qua tôi đả thông tư tưởng nó rồi. Nó bảo nó suy nghĩ nhiều lắm. Lúc nào nó cũng coi ông như 1 thằng bạn tốt, rất tốt. Còn tình yêu vs cái anh Robert robeo j j ấy, thì bố nó ngăn cấm đã đủ khổ lắm rồi...Ông đừng nói linh tinh đả động j vào nhé... - Ừm...m...tôi biết rồi... - Thế thôi...coi như vẫn bình thường...Chưa có j xảy ra...Nhé! E lại gật đầu, bần thần...K ngờ mọi chuyện lại như thế...Sau chuyện này T có bình thường vs e ko? Còn mặt mũi nào mà gặp T...Ôiii cái mồm tôiii... - Thôi trả tiền rồi vào lớp. Nhanh k muộn. – cái T đứng dậy, cắt ngang suy nghĩ mông lung của e... Trước khi vào đến lớp, Tr chợt hỏi e... - Có biết cái T nó thông thạo tiếng Đức hơn tiếng Anh ko... - Ừm...m...Ko... - Nhớ là đừng để mọi chuyện trở nên khó xử... Thế rồi bọn e đi vào lớp...Suốt buổi chẳng học hành j, toàn nghĩ xa xôi, nhưng chẳng thứ j ra hồn...Haizz...Tr bảo cứ bình thường thì đành cứ bình thường vậy...E nt hỏi T: - Bao h đc nghỉ tết ấy nhỉ? - Lớp trưởng bảo thứ..., 23 tết. Sao a? (dấu...vì e k nhớ rõ) - Ờ...A hỏi thế để báo cơm nhà cho sớm. Hì - È...Linh tinh. Học đi. Phù, yên tâm là T vẫn bình thường rồi...May thế. Hí hí... Khoảng thời gian trước tết ấy, trời lạnh...Mấy hôm được nghỉ vì cô giáo ốm...Ngồi nhà chám chế chán chê, e lượn lờ fb...Chủ yếu vào xem tường của T, xem ảnh hôm đi chơi T post lên...Hầu hết là ảnh T, duy có 1 cái chụp chung...Anh Robert kia vào cmt, tiếng đức các thím ạ...T cũng có trả lời lại...Comment từ hôm đi chơi về mà h e mới đọc. Copy vào gu gồ translate thì là như này các thím ạ: Anh ta: Em ơi, người này là? T: Bạn của e Anh ta: Ah a nhớ rồi. Anh chàng hôm ấy. T: Vâng E lại thở dài...Chả biết vì chuyện j...E dám chắc vs thím rằng, câu “Nhìn người mình yêu hạnh phúc là mình cũng vui” ấy, là câu nói giả dối nhất. Tình yêu là thứ thiêng liêng, quan trọng, k phải cứ tỏ ra cao cả như thế mới là hay...Nhưng nghĩ lại...Thấy mình cũng chẳng ra j...Chẳng có quyền j xen vào cả...Chỉ là 1 thằng sinh viên ham chơi ham ngủ, chẳng có j đảm bảo tình yêu k giống 1 bản pes, thỉnh thoảng phải cập nhật, và mỗi năm ra 1 bản mới... Lại cắm đầu vào đá pes. Đá 1 mình cũng chán, quay ra nghe nhạc...Hồi ấy hay nghe bài này, nghe nhiều nghiện luôn...Tại nó hợp hoàn cảnh quá...à mà có hơi khác...Các thím nghe đi nha, xem lyric nữa...Chào... Chap 8: Còn chục ngày nữa là nghỉ tết...Không khí lớp trở nên rạo rực lạ thường...Mọi kế hoạch trở nên vội vã hơn...Mọi người rục rịch sắp xếp những lịch trình về quê. Bài vở cũng nhẹ nhàng, e bỏ đt nt vs T. - 10 ngày nữa là phải về rồi...Chán nhỉ... - E nhớ bố mẹ lắm...Nhớ Mộc Châu thân eoooo - Mộc Châu thì có j mà đẹp? - Thác Dải Yếm, đỉnh Pha Luông, nông trường chè...Nhiều lắm...Mùa này hoa mận, hoa ban nở đẹp cực 😡 - Thích nhỉ...Hôm nào phải đi chơi 1 chuyến mới đc - À, hay là rủ cả bọn nó nữa...Nhóm mình đi chơi luôn - Bao h cơ? - 23 đc nghỉ đi luôn a nha. 3 ngày là đủ rồi - Ờ hay đấy...E rủ bọn con gái nhé. Thằng H vs thằng C thì đi ngay ấy mà J Thế là kế hoạch được quyết ngay trong tối hôm ấy...T gọi điện đặt xe, rồi gọi cả về nhà để mẹ chuẩn bị đón tiếp. Bọn e thì gọi về báo gia đình là 26 tết mới được nghỉ Xong...Lúc đầu e còn rủ thằng Tùng đi cùng nhưng vì nó ngại nên đành bắt nó ở lại đánh điện tử vài hôm chờ e về cùng. Lại còn cho e vay ít tiền ăn chơi nhảy múa nữa chứ. Hí hí. Nghĩ đến lúc đc về nhà T chơi, đi thăm những nơi thân thuộc vs T mà e cảm thấy phấn chấn lạ thường. Cả tuần ấy cứ đứng ngồi nhấp nhổm, ăn k yên, ngủ k no E sắm thêm cái quần, vs lại cái áo khoác mới. Đi chơi cơ mà, trông phải bảnh bảnh tý. Hí hí. Cuối cùng thì ngày ấy cũng đến. Mấy thằng con trai bọn e rục rịch dậy từ sớm, mang vác đồ đạc ra xe cho bọn con gái nữa. Đúng 7h thì xe chuyển bánh đưa 6 đứa chúng e đi vào cung đường Hà Nội – Mộc Châu, bỏ lại sau lưng thủ đô tráng lệ, xô bồ...Dọc đường đi, e cũng chẳng nhớ cụ thể cảnh sắc thế nào, nhưng nói chung là rất xanh và mát mắt...Khác hẳn HN. Trên xe bọn e có nói chuyện, cười đùa vui vẻ, thỉnh thoảng lôi nhau cùng pose ảnh. Vui lắm... Những cánh đồng hoa. Vườn mận. Thác núi. Nhà sàn...Tất cả đã hiện ra trước mắt...Bọn e ai cũng tròn mắt thích thú ngắm cảnh, còn T thì mỉm cười tự hào. Mộc Châu đẹp thật đấy...Nhắc mới nhớ hơn 1 năm rồi chưa quay trở lại, k biết có khác j k... Ô tô đưa bọn e vào trong thị trấn MC, đông dân hơn và nhiều nhà cửa hơn. Bắt đầu đoạn này có hơi gió máy 1 chút, 1 phần vì e k nhớ rõ chi tiết, 1 phần vì sợ nằm vùng ạ...Xe dừng lại trước cổng 1 ngôi biệt thự khá to, phải nói là to nhất những nơi bọn e đã đi qua. Trước nhà có hàng rào trắng, bên trong là vườn hoa, thảm cỏ xanh mượt, càng làm toát thêm vẻ lộng lẫy của ngôi nhà sơn trắng tinh khôi. Đang lúi húi lấy đồ khỏi xe thì mẹ T chạy ra niềm nở tiếp đón, T cũng chạy đến khoác tay mẹ luôn: - Mấy đứa đã đến nơi rồi à... - Cháu chào bác ạ.- cả lũ đồng thanh, ríu rít. - Ừ mau vào nhà đi mấy đứa... Lúc bước vào thì quả thật đứa nào cũng phải trầm trồ vi căn nhà to đoành, bên trong nội thất được bài trí khá đẹp mắt. Bố mẹ T đúng là có con mắt thẩm mĩ, chả trách T ăn mặc cũng k chê vào đâu đc. Hóa ra thừa hưởng từ 2 ng`...Cái Ch nói nhỏ vs T: - Nhà to thế! - Ờ...1 tay bố t dựng nên đó... Rồi T dẫn bọn e lên tầng cất đồ...3 đứa con gái thì ở trong phòng T, còn 3 thằng bọn e thì bác gái dẫn sang phòng đối diện, niềm nở nói lúc mở cửa phòng: - Đây là phòng anh trai T. Nó lấy vợ rồi ra ở riêng nên phòng để trống cũng lâu. Lúc sáng bác mới bảo giúp việc quét dọn lại, các cháu cứ thoải mái nhé. - Dạ vầng, bác cứ kệ bọn cháu. Thanh niên trai tráng ở thế nào mà chẳng được ạ. – thằng C nhanh nhảu. - Ừ, tốt. Mấy đứa cất đồ tắm rửa rồi xuống nhà ăn cơm nhé. - Dạ vâng. Rửa mặt mũi xong xuôi nằm vật ra giường thì bọn con gái chạy sang kéo lên ra ban công. Ui, trước mắt là bạt ngàn 1 màu xanh mát mắt của cây cối, núi rừng, bên cạnh những ngôi nhà mái lợp kiểu ngói đỏ tươi xen lẫn. Ngay gần là 1 dòng suối nhỏ chảy từ phía xa, len qua đám lá...Đấy là khung cảnh thơ mộng phía sau nhà T, khác hẳn cảnh dân cư đông đúc là tấp nập phía trước nhà...Cả bọn đang ngơ ngẩn ngắm thì có tiếng mẹ T gọi dưới nhà vọng lên: - T ơi...Bảo các bạn xuống ăn cơm con. - Vâng ạ. Xuống ăn cơm mọi ng` ơi Cả lũ dắt nhau xuống nhà, lúc này mới được tham quan phòng bếp nhà T. Mọi thứ được trang trí rất đẹp mắt sang trọng mà vẫn ấm cúng. Cô giúp việc đang bưng nốt mấy đĩa thức ăn bày biện lên bàn, trông rất đẹp mắt và hấp dẫn. Mẹ T bảo cả lũ ngồi vào bàn rồi trịnh trọng giới thiệu những món ăn đậm chất núi rừng, đậm chất Mộc Châu: canh khoai sọ mán, cá kho, thịt gác bếp...Chẹp, nghĩ lại vẫn thèm. Trong đó có lẽ ấn tượng nhất là món cá kho các thím ạ. Kho như bình thường thôi nhưng có rắc cái hạt j j mà vùng đó mới có, mắc khèn mắc khén j đó, thơm nức...Ực...Thịt gác bếp mua sẵn để tủ đá, lúc ăn chỉ việc bỏ ra cho lò vi sóng. Bác gái giới thiệu thế. Chuẩn bị ăn thì T hỏi mẹ: - Bố vẫn trong nông trường hả mẹ? - Ừ...Đi cả tuần nay rồi. Chắc tối nay về. - Bố có biết con về không mẹ? - Có chứ...Hôm con gọi về thì bố con vẫn ở nhà mà. ... Lúc ăn thì mẹ T cũng hỏi han cả lũ đủ thứ, quê ở đâu, bố mẹ làm j, nhà có mấy anh chị e...Linh tinh cả...Có mấy cái mà bây h e mới biết luôn. Thằng C là con một, bố nó làm to ở công ti bảo hiểm, nên e bảo khá giả là chuẩn rùi. Cái Ch thì có chị gái học trường múa, bố mẹ đều làm nghệ thuật cả. Thằng H thì có em trai, mẹ buôn bán ở chợ, còn bố đi làm xa...À quên mất, cái Tr xin phép về qua nhà nên vắng mặt ở bữa cơm. Nhà nó cũng gần đấy, cách độ 2km. Cuối cùng, đợt “xét hỏi” dừng lại ở e. Vừa chưa kịp để ý, giờ nhìn kĩ thì mẹ T đã nhận ra e là cái thằng hôm nọ đi thăm con gái bác ở bệnh viện. Hì. - À đợt T nằm viện cháu đến thăm phải k? - Dạ đúng ạ. Cả bọn quay ra nhìn e tròn xoe mắt luôn, còn T thì hơi ngượng cắm cúi ăn. - Ừ...Quê cháu ở đâu thế? - Dạ, cháu người Bắc Ninh bác ạ. - À...Đợt tết bác có đi chùa Dâu với chùa Bút Tháp đó. - Dạ vâng ạ. Nhà cháu thì ở trong thành phố cơ ạ. - Ừ...thế hả...Thế bố mẹ cháu làm j? - Dạ, bố cháu làm công an. Còn mẹ cháu ở nhà bán hàng ạ. - Ờ...Mấy đứa được ăn học tử tế thế này phải nhớ ơn bố mẹ đấy nhé...Ngày trc bố cái T mồ côi chẳng được học hành j đâu... Không khí bỗng hơi trầm trầm, đoạn này nó cứ cứng nhắc kiểu j ấy vẫn là thằng C nhanh nhảu: - Dạ...Mỗi hoàn cảnh một khác mà bác...Bác trai dù vậy mà gây dựng cơ nghiệp như hôm nay quả thật bọn cháu rất phục ạ. Mẹ T gật gù, ra điều đắc chí. Còn khen thằng này mồm mép được. Ăn uống rôm rả no say thì cô giúp việc mang bát đi rửa. Bọn con gái mang đào ra bổ. Toàn của ngon vật lạ tươi ngon thế này...Hí Hí... Ăn xong cả lũ kéo nhau lên phòng ngủ lấy sức để chiều dậy đi chơi. Chap 9: Ngủ trưa mãi đến tận 2h mới lục cục mò dậy bắt taxi đi chơi. Tại sáng nay phải dậy sớm quá đó mà. Chờ bọn gái sửa sang nhan sắc nữa chứ, lâu vãi...Tả tý nhé: T hnay mặc 1 cái áo len dài màu ghi bó sát, bên ngoài khoác hờ 1 cái áo khoác lông đen. Giày converse thôi cho dễ đi lại. Tủ quần áo trong phòng T dài kín 1 bức tường cơ mà... Nói thật là đến bây h e cũng k thể nhớ chính xác những nơi bọn e đã đến thăm trong mấy ngày ấy. Mà nếu tả chi tiết thì thà các thím lên gu gồ search Du lịch Mộc Châu còn đầy đủ hơn. Thế nên e chỉ xin kể những chuyện liên quan đến bọn e trong suốt chuyến đi. Chiều hôm ấy bọn e thăm thác Dải Yếm thì phải...Trông cũng hùng vĩ phết, nhưng so với thác Victoria bên Phi châu mà e có lần đi ngang qua sau chuyến công du ở Mĩ thì chưa ăn thua đùa thế thôi tập trung vào câu chuyện... Có lẽ cả chuyến đi bọn e chỉ có việc thăm thú, ăn uống và chụp ảnh...Công nhận là Mộc Châu mùa này rất đẹp...Hoa hoét nở tứ tung, background chụp ảnh thì tuyệt vời. Nhất là vs cái cặp đôi yêu nhau là C- Ch thì cứ dính như sam ý. Lại còn đòi thằng H chụp ảnh cho liên tục. Khổ thân thằng H, cứ lẽo đẽo theo bọn nó cả buổi làm tay sai, trong khi e thì hay chụp cho T vs Tr, hoặc Tr chụp cho e và T. Các thím có nhớ lần trc e bảo chỉ có 3 dịp 2 đứa e chụp chung k, 1 lần ở bờ hồ, 1 lần vườn đào đó...Vâng đúng rồi...Đây là lần cuối... Trong sắc hoa mận nở trắng trời Mộc Châu, gương mặt 2 đứa hiền hòa trong trẻo, giữ lại cho nhau những nụ cười tươi nhất, những khoảnh khắc đẹp nhất mà đâu ai ngờ rằng, biến cố lại đến rất nhanh thôi...Sau này e mới biết, kỉ niệm nó cũng giống như hoa mận vậy...Chớm nở nhanh tàn, chỉ 3 tuần là đã nhường chỗ cho những quả mận chua chát ngọt bùi...E k giỏi văn đâu, nhưng đoạn này...haizz...khó quên quá... Thôi lại quay lại chuyến đi chơi nhé. E nháy mắt vs T gán ghép thằng H vs cái Tr cho thành 3 cặp cho dễ chia nhau thế là kéo thằng H qua đi vs bọn e chụp ảnh, mặc kệ thằng C vs cái Ch lủi thủi 2 mình. E bảo: - M vs cái Tr đứng vào kia t chụp cho kiểu ảnh...Nhìn anh chị đẹp đôi thế này phải chụp với nhau vài phát chứ Thằng h cũng có vẻ khoái, cứ “À...ờ...”...Con Tr đanh đá thì cứ nguýt dài, kiểu bà đây ứ thèm. Cuối cùng cũng chịu đứng vào, cơ mà chúng nó ảnh nào cũng buồn cười. Thằng H thì khép nép bên cạnh, con Tr thì cứ vênh mặt lên giời Khổ thân thằng H, nó chuyển sang chụp phong cảnh Ấy thế mà hiện tại thằng H vs cái Tr thành 1 đôi các thím ạ. Bộ đôi C- Ch vs lại H- Tr hay rủ nhau đi xem phim làm e tự kỉ ở nhà cày pes 1 mình. Nhiều lúc tủi vê lờ =)) Các thím thử nghĩ xem, thằng H tốt tính thật đấy, mà hơi đụt, gặp phải con Tr đánh đá cá cầy như vậy mà 2 đứa vẫn chịu đc nhau, tài thật. Dưng cơ mà chứng tỏ e vs T hồi ấy làm mối cũng mát tay đúng k? Hí hí...v Lúc chiều về nhà T, vừa bước vào cổng thì đã thấy con Camry 2.4G, đoán là của bố T, đỗ ở nhà. Cả lũ lễ phép vào chào rồi ngồi nói chuyện với bác. Bố T cũng k còn trẻ lắm, da sạm đi, tóc cũng hơi bạc. Bác diện bộ com lê trông rất lịch sự rất đúng vs phong cách 1 thương gia. Trông bác khá nghiêm nghị, có vẻ khó tính. Nhưng lúc nói chuyện vs bọn e thì lại rất niềm nở, vui vẻ. Bác k hỏi han cặn kẽ từng đứa như bác gái, nhưng hay bàn đến chuyện tương lai sự nghiệp - Tụi chúng mày sau này ra trường khó xin việc lắm đấy. Nên phải năng động tích cực từ bây h, học tập lấy tác phong chuyên nghiệp. Bên cạnh hoc kiến thức còn phải học cách sống, cách đối nhân xử thế. Nếu k cố gắng ắt sẽ bị đào thải, nghe chưa? Cả lũ vâng dạ, rồi lặng im nghĩ đến tương lai. Năm nhất còn mải chơi, tự dưng có ng` đề cập đến nghe xa vời quá...Haiz...Giờ nghĩ lại vẫn chưa thấm lắm đâu, nhưng sau này tốt nghiệp ra trường k biết hối hận có kịp k... Thế rồi bác nói tiếp: - Bác nói thế thôi, chứ chúng mày còn chơi dài. Hồi trước bác cũng thế ấy mà. Thôi, lên tắm rửa rồi bác bảo lái xe đưa đi ăn. Hôm nay bác chiêu đãi. Cả lũ hồ hởi lên nhà tắm rửa. Cả 1 buổi chiều đi nhiều, cười nhiều nên đói bụng thật. Khoảng 7h hơn thì 1 con Innova đỗ ở cổng. Chú lái xe đi vào nhà hồ hởi: - E chào sếp. Đoàn đại biểu của bé T đây hả sếp? Bố T “ừ” 1 tiếng rồi ra ngoài châm thuốc hút. Cả lũ thì vừa nghe câu chào thôi đã ôm bụng khúc khích cười mà k dám cười to, ai đời thiếu nữ 18 tuổi đầu xinh đẹp tuyệt trần là T vẫn bị gọi là bé. T đỏ bừng mặt cau có mắng chú lái xe: - Cái chú này nữa. Bao nhiêu năm vẫn gọi cháu là bé là sao? - Hề hề. Chú quen rồi...Hồi chú làm cho bố mày thì mày mới 6 tuổi, chả bé thì sao. Mẹ T diện bộ đầm, khoác áo lông bước từ trên gác xuống: - Chú cháu nhà này cứ gặp nhau là chí chóe đc. Thôi đi ăn cho sớm sủa.- rồi bác quay ra bảo chú lái xe- Ra nhà hàng X Tú nhé. Thế là bố mẹ T đi con Camry, còn cả lũ bọn e leo lên Innova cho vui. Chứ đi vs người lớn mà ngồi chật thì k ổn =)) Đi xe chú Tú vui thật, có 1 đoạn thôi mà chú mở bao nhiêu bài của HKT, mà đứa nào cũng vui vẻ hát theo mới kinh chứ. (đừng ai gạch e nha) Chú cũng có pha trò cho bọn e cười, gọi là lần đầu gặp mặt. Ôi người miền núi sao giản dị mà hiếu khách đến vậy... Xe đỗ lại ở 1 nhà hàng ngay đường chính. Quán cũng khá to và có vẻ đông khách...Cả chú lái xe nữa là 9 người ngồi quây quần cùng 1 bàn, không khí ấm cúng phết. Ngồi nói chuyện 1 lúc, chú Tú lái xe cũng hỏi han từng đứa vài câu. Chú có vẻ vui tính, pha trò suốt. Bố mẹ T thì chỉ ngồi nghe, bác gái thỉnh thoảng cười, còn bác trai thì cứ rít thuốc trầm ngâm. Đc biết chú Tú làm cho bố T cũng phải đc 12, 13 năm, theo chân bác từ ngày đầu gây dựng nông trường. Chú ở Mộc Châu có mỗi mình, vợ con chú ở Sơn La cho tiện công việc. Chú cũng niềm nở gạ mấy đứa mai cho chú đi chơi ké, mai là chủ nhật. Cả bọn sướng quá đồng ý ngay, tự dưng có xe chở đi, chứ cứ taxi rồi căng hải như lúc chiều thì mệt. Hí hí. Nói chuyện khoảng nửa tiếng thì thức ăn mới được mang ra. Ui giời, lại 1 bữa toàn đặc sản. Viết chap lúc trưa mà đói k chịu nổi. Bê chao, cá suối rán giòn, thịt trâu hầm, xách bò xào cần tỏi, canh chua lá lồm (k biết viết đúng k, thím nào vào confirm phát, nhưng mà là lá LỒM nhé, cấm linh tinh) Bác trai bảo cứ ăn thoải mái, hết gọi thêm k ngại ngùng j. Mùi thức ăn thơm lừng xộc lên tận óc, như kiểu mời các anh xơi iem đi thì ai chịu nổi. Cả lũ đói meo nên cũng k ý tứ j nữa, triển luôn Đánh chén no say xong thì xe lại đưa cả lũ về. Trước khi về chú Tú còn nhắc đi nhắc lại là mai chờ chú đến đón rồi mới đc đi. Bọn e có đi dạo 1 vòng quanh khu phố, hít thở bầu không khí trong lành giữa núi rừng Tây Bắc mà k nơi nào ở HN sánh bằng. Gió thổi mát rượi, cảnh sắc yên bình bên những người bạn thân thiết, thật chẳng còn j hơn... Đi mỏi chân rồi bọn e kéo nhau về lên phòng chơi bài uống nước =)) 3 thằng mỗi thằng nhận 1 đứa con gái, dĩ nhiên là chia cặp như ban đầu. Chơi ù 1234 (e ngại giải thích bác nào vào hướng dẫn luật chơi hộ e), con trai chơi, con gái uống nước. Thằng C trước lúc chơi thì to mồm bảo cái Ch: - Vợ để anh. Quả này a cho 2 thằng kia biết mặt... Cuối cùng đến đêm hôm ấy cái Ch đi WC nhiều nhất các thím ạ Còn cặp bọn e, có bét vài ván, bị ăn chốt cũng có...Mỗi lần T chuẩn bị cầm cốc nước lên uống là ánh mắt tội lỗi của e lại nhìn T, T cười xòa ra vẻ k có chi. Thế là yên tâm bét thêm vài ván Khổ nỗi chơi k dám cười to, vì phòng bố mẹ T ở ngay bên trên...Đến tầm 12h thì ai về phòng nấy, tắt đèn đi ngủ để sáng mai tiếp tục đi chơi.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đừng Yêu Tôi Đồ Ngốc! Vì Yêu Em Nên Tôi Mới Là Tên Ngốc!
Bóng Ma Trên Gác Thượng
Nhật Ký Chăn Rau – (39)
Chiếc Rương Oan Nghiệt
Khiêm tốn