– Thế em làm gì?
5 giây suy nghĩ, nó liền liến thoắng trả lời.
– Em bán quần áo thời trang anh ạ!
– Đồ nam hay nữ? Anh đến mua có được giảm giá không? – Câu chuyện bắt đầu lan man tản mạn.
– Đồ nữ anh ạ! Anh dắt người yêu đến mua đi, em giảm giá cho!
– Ơi xời! Nhưng anh lại chẳng có người yêu, hay em giúp đỡ anh đi! – Giọng điệu bắt đầu có vẻ đánh đu mời mọc.
– Giúp đỡ…như thế nào cơ ạ…– Hiểu ý Áo Vàng, Cheer bắt đầu đề phòng rụt lại…
Thấy con bé đã bắt đầu hết hớn hở, Áo Vàng liền cười khẩy, rồi lôi điện thoai của mình ra, bắt con bé đọc số.
– Phạm nhân khai báo số đi!
– Em không có dùng điện thoại…– Điêu trẹo mỏ.
– Lại chém!
– Thật mà! Nhà em nghèo lắm! Tiền đâu mua điện thoại! – Giọng con bé bối rối, ánh mắt vô cùng hối lỗi. Nói dối thì vô đối!
– Thế cái cục cồm cộm trong túi quần em là cái gì? – Vừa nói, anh ta vừa nhanh chóng đánh mắt vào túi quần nó khiến con bé phải cố kéo tuột vạt áo dài của mình xuống, che lấp đi điểm yếu.
– Bộ đàm ạ!
– Lôi ra đây kiểm tra!
– Tay em đang bẩn, anh thích thì tự thò vào mà lấy! – Hết cớ rồi, nó đành vênh mặt cãi cùn.
– À được…Rất tốt! – Nói rồi, anh là liền lầm lì lôi giấy bút ra, đặt lên yên xe, chuẩn bị viết biên bản…
Cảm giác lành lạnh đột ngột chạy khắp sống lưng khiến con bé đột nhiên khụy người, ngã xuống.
– Anh ơi!!! Anh cho em đi đi! Em tụt huyết áp đến nơi rồi!!!
– Tụt thì tôi đưa em đi ăn sáng!
– Anh thật tốt quá à…nhưng mà em không dám phiền anh đâu…huhuhu –Cheer gượng cười đau khổ, mặt nó nhăn lại nhìn không khác gì YaoMing khi cười.
– Không phải làm trò! Thế rốt cuộc có đọc số cho tôi không! – Đột nhiên gằn giọng, Áo Vàng quát to khiến Cheery phải giật mình đứng phắt dậy, dằn lòng nghiêm túc đọc số.
…
Dắt xe đi, con bé lầm bầm tức tối trong họng…
” Thằng khốn kiếp, thằng chó vàng khốn kiếp…gừ gừ gừ…Lần sau bà mang mèo ra đái ở bốt của mày…”
Vừa nói, nó vừa phi như điên trên đường, nhìn vào đồng hồ, đã muộn mất nửa tiếng, nó ngại ngùng rút máy ra gọi cho Chan. Thật sự dù rất ghét, nhưng con bé lại không muốn mình bị mang tiếng là kẻ cò quay bao giờ.
– A lô…Chan à…tôi đi muộn…
– BIẾT RỒI! LĂN ĐI!!! LĂN NGAY ĐI!!! LĂN NHANH VÀO!!! ĐỒ CHÂN NGẮN!!!
” Ô hay! Cái thằng chó này! Mình còn đang định tử tế báo cáo sự tình cho nó…mà nó lại dám hỗn với mình à…” – Vừa nghĩ, nó vừa hậm hực lầm bầm khiến cho chiếc xe ô tô đâm ngang tầm mắt đột ngột sượt qua. Cheer vội vàng vặn khóa tắt máy để xe không rồ ga phóng tiếp, kinh nghiệm vô số lần xòe đã giúp cho nó có được bản năng ứng biến cực nhanh này. Nhưng vẫn ngã…
Thật ra là suýt ngã, không bị thương, con bé chỉ bị rách quần tất. Nhục nhã quá! Huhuhu! Chút nữa gặp thằng Chan thì nó sẽ thảm hại đến mức nào đây. Vừa nghĩ, nó vừa khổ sở dựng xe dậy, trong khi vẫn nghe thấy rõ tiếng thằng cha Áo Vàng ôm bụng cười ha hả vang lên như phá mả đằng sau vì chứng kiến quá trình xòe xe của con bé.
Quân kh0^’n nạn!
Khổ sở phóng xe như tên lửa đến nhà thằng Chan, nhưng khi đến nơi lại thấy hắn ngồi ung dung chơi điện tử bên vỉa hè cùng con chó lông xù màu trắng. Mọi sự lo lắng của Cheery đột ngột bị quăng tọt vào thùng rác. Nó dừng xe đứng lại, tròn mắt cúi xuống nhìn xem Chan đang chơi game gì…nhưng lại bị hắn đột ngột ngước mặt lên nhìn…ánh mắt đợi chờ xen lẫn sự hằn học gần như muốn nổ tung vì tức giận.
– LÀM CÁI GÌ MÀ LÂU THẾ!!! Cao su không giúp cô đánh đu chiều cao được đâu!!!
– Chờ một tí thì anh lùn đi chắc!!!
– Tất nhiên…có lùn cũng chẳng bao giờ được bằng cô! Nhờ nhờ!!! – Chan khinh khỉnh.
– Rất được! Rất tốt…– Cứng họng, vì Cheer đang sai nên nó cũng chẳng buồn cãi nhiều. Xách áo thằng Chan lên giục hắn đi mau kẻo muộn.
Đủng đỉnh ngồi lên xe của Cheer, Chan thản nhiên xoay chìa khóa, nhưng xoay mãi, xoay mãi mà không được. Khó hiểu, hắn liền rút phắt ra…và khuôn mặt gần như biến sắc khi nhìn thấy đầu chiếc chìa khóa đã bị vẹo hẳn sang một bên. Bần thần quay mặt sang nhìn Cheer, hắn nhếch mép cười thương hại.
– Này! Ngứa răng à???
– Thằng chó nàyyyyyyyy!!! Ông cắn mày bây giờ!!!! – Biết Chan xoáy mình! Nhưng lần này thì hết chịu nổi rồi! Cheer gào lên tức tối!!!
Thấy mặt con bé đỏ phừng phừng, có vẻ đã chạm đến giới hạn chịu đựng của con bé, hắn liền cười xuề xòa, rồi cố gắng bẻ lại chìa khóa cho nó.
– Thôi nào! Làm gì mà nóng! Cứ bình tĩnh! Đùa tí thôi mà! Thế kể tui nghe làm sao mà ra cơ sự này! – Vừa nói, hắn vừa cười ngặt ngẽo. Nhưng khi nghe con Cheer lầm lì kể đến hết câu chuyện, thì nụ cười chợt đột ngột đông cứng lại, mặt tái xầm lầm bầm nhắc nhở.
– Này! Lần sau nhanh chậm vài phút không chết người được đâu nhé! Đi đứng cho nó cẩn thận vào đấy!
Nghe thằng Chan nhắc, tự dưng Cheery lại cảm thấy ấm áp vô cùng. Cảm giác như trong lời trách móc có chút gì đó quan tâm lo lắng. Môi nó bất giác nhếch lên nở một nụ cười…nhưng lặng thầm không cho Chan biết!
Ngày hôm nay trời mát, thời tiết đã chuẩn bị chớm đông nên bạt gió hơn mọi ngày, ngồi đằng sau Chan, nó thật sự muốn vòng tay lên ôm hắn lắm…Nhưng lại dằn lòng. Không thể! Tuyệt đối không thể!
…
8 giờ sáng, cuối cùng thì hai đứa cao su chầy mửa đã có mặt ở trường, làm mấy đứa xui xẻo bị chọn làm bạn đồng hành phải chờ mốc hết cả mép.
– Chúng mày làm cái quái gì mà lâu thế!!! – Yon
– Mới sáng đã hú hí à!!! – Ben
– Tập thể dục buổi sáng!!! – Mita
– Eo ôi! Eo ôi!!! – Hummie
Cả bọn đồng loạt hùa loạn cả lên khiến Chan và Cheer không biết lần đầu ra đường mà cãi. Đành tặc lưỡi dắt nhau đi tìm bóng. Sau khi đã xử lý xong vấn đề bóng bánh, Chan bắt đầu ra hiệu cho con Cheer mang giày ra tập, nhưng thấy con bé vẫn đứng trơ trơ ra không có dấu hiệu chuyển biến.
Hắn lại chau mày.
– Cô còn làm cái gì thế?
– Làm cái gì? – Cheer ngơ ngác hỏi.
– Thế không định cởi guốc ra à?
” À! Đã hiểu!” – Nó nhí nhố trả lời.
– Tại tôi chưa kịp mua cà kheo…
Nghe con Cheer trả lời, mặt thằng Chan liền đông cứng lại, rồi đấm cột cười khù khụ.
– U hu hu!!! Thế tìm được cà kheo là cô đi thật à! Đồ ngu si! Thôi được rồi! Chờ tí.
Vừa nói, hắn lại vừa đủng đỉnh đi về phía cầu thang, hí hoáy trong cái gầm cầu dột nát ấy một lát, rồi lôi ra một đôi giày rõ bẩn thỉu…bắt con bé nhét vào chân…
Mẹ kiếp! Chơi nhau à?
Cheer khẽ chau mày tỏ vẻ sợ hãi, khóe miệng nó giật lên điên loạn.
– Bảo tôi đi cái này á?
– Luôn và ngay đi!
-…được…rồi…– Nói ra được lời này, thật sự nó cảm thấy như đời mình vừa mới rơi xuống địa ngục…
Đi giày bẩn vẫn chưa phải là tất cả, thằng Chan còn cố tình hành hạ bằng cách nhét cái áo khoác to đùng của mình lên người con Cheer, bắt nó phải mặc loại áo khoác thể thao này trông nó mới có tinh thần đồng đội…
Giày bẩn, áo khoác rộng ngoại cỡ…trùm xuống tận đầu gối, khóa thì kéo lên kín đến tận chốt cổ, tất thì rách thảm hại, nhìn con Cheer không khác gì Quỷ Lùn di động…
Đứng trước vẻ thảm hại của Cheer, không hiểu sao Chan lại thấy thú vị vô cùng. Dù tối hôm trước vừa mới cãi nhau, nhưng ngày hôm nay hắn vẫn thấy vui vì được trêu chọc nó. Chan nheo mắt cười.
– Được đấy! Kiu lắm!!!
– Kiu thật không? – Mặc dù biết mình trông đang luộm thuộm vô cùng, nhưng được Chan khen, mắt Cheer vẫn sáng ngời lên hào hứng.
Nhìn nó hào hứng, Chan lại chợt cảm thấy mình vừa bị lỡ lời, nên vội vàng sửa chữa, hắn đằng hắng.
– Kiu kiểu hót rác!
Chó!!!
…
– Tao xong rồi tụi mày ơiiii!!!
Con bé lóc cóc nhí nhảnh chạy ra khoe bọn nhóc. Vừa nhìn thấy nó, cả lũ đang hồn nhiên cười đùa, chợt dừng sững lại, ngơ ngác nhìn một hồi, rồi lại phá lên cười tiếp.
– U hu hu! Mày vừa bị ném ra sọt rác hả Mai!
– Sao trông thảm hại thế này!!!
– Chồng tôi chết rồi nhé! – Mita dõng dạc tuyên bố!
” Cái méo gì thế…” – Cheer quay sang nhìn Chan, ánh mắt hình viên đạn, vô cùng hằn học khiến hắn chỉ biết gượng cười đau khổ, nhưng trong lòng thì vui sướng vô cùng.
…
Sân trường vắng lặng ngày hôm nay bỗng trở nên náo loạn vì tiếng hò hét của 10 đứa nhóc đang chia thành hai đội để tập bóng, tiếng bóng va bồm bộp xuống nền bê tông rồi bật lên ròn tan tạo hiệu ức vô cùng sôi động. Cheer chết chân nhìn bọn bạn hăng say luyện tập, rồi lại lò dò bước đến chỗ Chan, rụt rè kéo hắn ra một góc.
– Này! Tôi ở vị trí nào?
– Ở đây! – Hắn vẫn nhất định cách ly nó với cả đội.
Đần mặt, nó tiếp tục hỏi.
– Tại sao?…Ơ thế tôi tập cái gì?
– Chỉ cần cô không tham gia thì chắc chắn đội ta sẽ thắng! Thế nhé! – Vừa nói, Chan vừa nhoẻn miệng cười, lại còn nháy mắt nửa vời với nó.
– Thằng chó này! Mày có dạy tao tử tế ngay không? – Cheer gầm lên tức tối.
– Rồi rồi! Đây! Cầm bóng như thế này! Đập xuống! Xong rồi đỡ! – Vừa nói, Chan vừa đập bóng xuống rồi úp hai tay vào đỡ rất chuyên nghiệp khiến cho Cheer trố mắt nhìn rồi cũng nhanh chóng làm theo…nhưng toàn lóng ngóng trượt.
– Không phải làm như thế! Phải đỡ như thế này! Đây! Tay đặt như thế này! Từ trên xuống chứ không phải từ dưới lên! Hiểu chưa? Thấy không? Lùn là cùn lắm mà!!!
Lườm – Thấy Chan được đà mắng nhiếc! Nó lại quay lên lườm cho một nhát. Cảm giác lạnh tê gáy chợt chạy dọc sống lưng khiến hắn phải buông tay, tự mình rời xa con bé.
– Đấy! Cứ tập như thế nhé! Tập như này tay nó cũng dài ra đấy! Khi nào dài bằng các bạn thì cậu sẽ gọi ra chơi cùng! Cứ yên tâm! – Vừa nói, hắn vừa ngúng nguẩy chạy về phía hội bạn, không thèm quan tâm đến vẻ mặt vô cùng thảm hại của con Cheer. Xuống sắc một cách khủng khiếp.
Cầm chặt quả bóng trong tay, nó đập bồm bộp xuống mặt đất, nhanh chóng học được” chiêu” đỡ bằng tay của thằng Chan, rồi vội vàng tóm lấy quả bóng, dùng hết lực, phi thẳng về phía lưng thằng nhóc với tất cả sự giận dữ của mình…Nhưng không hiểu sao…linh cảm quá nhạy bén, Chan vội vàng né người đỡ được, thậm chí, còn quài tay bắt ngay lấy quả bóng, xoay xoay bằng một ngón vô cùng chuyên nghiệp…
Mặt nó cứng ngắc ra, mồm há hốc…
– Ném tốt đấy! Rất có chí khí! Rất có năng lực! Nhưng mà đã ném…là phải ném như thế này này! – Vừa dứt lời, Chan đột ngột vung mạnh tay về phía sau, rồi nhanh như cắt, phi cái vèo về phía con bé…
Bóng chạm mặt!!! 10 điểm!!! Zêeeee!!!
Chan reo lên sung sướng! Đối phương đã ngã xuống! Tất cả mọi người cùng chạy nhào ra xem…rồi lo lắng ôm lấy cái Cheer, lay mãi nhưng con bé vẫn không chịu tỉnh lại…Cuối cùng, không khí sôi động đột ngột lắng xuống, tất cả chìm vào sự hoang mang lo lắng, cả tám ánh mắt đều quay ngoắt lại phía Chan, hằn học trách móc…như một kẻ tội đồ phải bị phán án TỬ HÌNH!!!
Gọi mãi mà con bé vẫn không chịu tỉnh lại, mọi người đành cùng nhau khiêng nó vào phòng y tế, lúc” xác” nạn nhân được khiêng qua chỗ thằng Chan đứng, bỗng nhiên, hắn thấy…RÕ RÀNG môi con bé vừa mới nhếch lên cười khẩy một cái…
Lạnh hết cả người!
Chap 19: Đèn xanh ư?
Sau khi mọi người đã lo cho con bé chu đáo một vị trí ngon lành ở phòng y tế, công việc cuối cùng là nhét Chan vào đấy và bắt hắn phải trông nom chăm sóc cho đến khi Cheery tỉnh lại. Biết thừa rằng nó đang giả vờ, nên Chan cũng chỉ ngồi ngáp, trong lúc chờ đợi, hắn cũng tiến đến ngồi bên cạnh thành giường, vô tình đánh mắt ngắm nhìn con Cheer. Lặng yên một hồi, bỗng, hắn phát hiện ra một điều…khi không chau mày cau có hay cười nhăn nhó như con khỉ đột, thì nhìn con bé trông cũng…được ra phết! Khuôn mặt bầu bĩnh không son phấn, bờ môi hồng khẽ mấp máy khiến hắn chỉ muốn chạm nhẹ vào…nhưng nghĩ đi nghĩ lại, rút cục hắn lại rụt tay vào không dám lấn tới.
– Này!
– Dậy đê!
– Làm trò vừa thôi!
– Cô khỏe như thế mà lại không đỡ được bóng! Bỗng dưng bị ngu à!
– Này! Không dậy thì thôi! Tôi đi về đấy nhé!
– Cò quay hơn nghiện!
Lèo nhèo suốt một hồi, rồi lại dừng lại chờ xem phản ứng của con Cheer, từ nói nặng đến nói nhẹ nó vẫn nằm im bất động, không thèm trả lời.
” Được! Rất được! Rất cứng cáp!” – Chan thầm cười khẩy, rồi hắn đạp cửa bước đi. Nhưng khi vừa mới ra được đến mép cửa, thì lại nghe thấy tiếng cái Cheer thốt lên gọi lại…giọng thủ thỉ nghe yếu ớt vô cùng…
– Chan à…– con bé lẩm bẩm trong giấc mơ…
Nghe thấy giọng nó vang lên, Chan liền quay ngoắt lại nhìn, rồi từ từ chạy đến bên thành giường, nhìn rõ khuôn mặt yếu ớt đang vang lên những âm thanh trong sáng.
” Trong mơ cũng gọi tên mình? Chẳng nhẽ cô ấy…”
Suy nghĩ mơ hồ bỗng lướt qua trí óc khiến cho hai má hắn đột ngột nóng bừng lên hừng hực.
– Chan Chó…
-??? – Nó đang mơ cái gì mà căng thẳng thế???
– Chó ghẻ đầu…– Câu chuyện mỗi lúc một đi xa hơn.
-: -O – Thằng Chan ngớ người, cảm giác như mình đang bị chơi xỏ.
– Ghẻ đầu súc vật!!! – Cô bé chu*i? thề trong giấc mơ vẫn không có ý định dừng lại.
– Này! Câm mồm lại ngay đi nhé! Tưởng tôi không biết à! Dám chu*i? ông mày này! – Vừa nói, hắn vừa đứng phắt dậy, định cầm cả ấm nước chặn vào họng con Cheer. Nhưng Cheer lại đột nhiên dừng lại…
– Ư hư…khát…khát nước quá đi à…hức hức…– Giọng con bé đột nhiên dịu lại, âm thanh khô khốc vang lên như thể nó đang khát nước muốn chết rồi khiến Chan lại bần thần hạ cái ấm xuống, tự dưng động lòng trắc ẩn, rồi từ từ lấy nước rót vào cốc cho con bé…
Cầm lấy cốc nước trong tình trạng vẫn nhắm mắt, nó từ từ ngồi dậy, ngoan ngoãn cầm cốc nước bằng hai tay mà uống như đang mộng du…
Chứng kiến cảnh tượng này từ đầu đến cuối, Channie hết sức ngỡ ngàng, hắn bàng hoàng, cảm giác như mình đang bị qua mặt giống hệt một thằng ngốc. Ngồi phịch xuống trước mặt Cheery, hắn ôm chặt lấy hai vai con bé, vừa lay mạnh vừa hét thẳng vào mặt.
– Này! Dậy ngay đi! Đừng có mà làm trò nữa nhé! Tôi biết cả rồi đấy! Màu mè vừa thôi! – Vừa mắng, hắn vừa tóm mạnh vào hai vai con bé, rung lắc không ngừng, khiến cho nước trong miệng nó bất ngờ bắn phọt ra, phun thẳng vào mặt thằng nhóc…
-…– Bị cả bãi nước nhổ thẳng vào mặt, Chan cảm thấy thất bại nhục nhã ê chề…Hắn bỏ cuộc. Lạnh lùng buông Cheer ra rồi lầm lũi quay mặt bước về phía cửa chính.
– Quá đủ rồi!
…
– Đủ cái gì mà đủ! Chưa đủ! Ném bóng vào mặt người ta rồi bỏ đi vô trách nhiệm như thế à? – Đặt rầm cốc nước xuống mặt bàn, con Cheer đột ngột mở mắt gằn giọng nói.
Nghe thấy giọng con bé quát lên rõ to, biết rằng vở kịch đã đến hồi kết, Chan liền hùng hổ quay mặt lại, gào lên quạc lại.
– Biết bị ném mà sao không né?
– Trước khi ném anh có nhắc tôi không?
– Không nhắc thì cũng phải biết đường mà tránh chứ!
– Ném nhanh thế tránh thế quái nào được!
– Thế sao còn giả vờ bị ngất???
– Giả vờ đâu mà giả vờ???
– Không giả vờ thế đứa nào ngất rồi còn cười khẩy???
– Tôi cười khẩy lúc nào???
– Không phải điêu, tôi nhìn thấy cả rồi nhé!
Đuối lý, Cheer lại cầm cốc nước lên uống ừng ực rồi gằn giọng nói tiếp.
– Không phải giả vờ! Lúc ý bị chuột rút ở mồm!!!
Đúng là lùn còn thích cãi cùn…
…
Gió ở trên sân thượng lúc chiều tà thật là mát…Từng làn man mác chạy lướt qua, khẽ ôm nhẹ lấy rồi lại chợt rời ngay ra khỏi làn tóc rối của hai đứa nó. Con bé nheo mắt nhìn ánh mặt trời đang dần trở nên yếu đuối, thoi thóp giữa những rặng mây tím hồng của buổi chiều thu. Bất giác, nó chợt giơ tay lên, rồi lại hạ tay xuống, cứ giơ lên, rồi lại hạ xuống…
– 1, 2, 3 hít vào thở ra…hít vào thở ra! Hự hà hự hà hự hà hự!!!
Thằng Chan đần mặt quay sang nhìn con bé, miệng khẽ nhếch lên giật giật vài cái.
– Cô làm cái trò gì thế? Bị thần kinh à?
– Ăn cả quả bóng vào đầu mà không va chạm đến thần kinh thì mới là đồ không bình thường đấy! – Vừa nói, nó vừa quay sang lườm thằng Chan.
– Thôi thôi! Tôi biết lỗi rồi! Không phải xoáy!
– Đá thẳng vào mặt chứ xoáy gì? – Con bé thản nhiên đáp.
– Cô…
…
Đạp mạnh viên sỏi vô tội đang trêu ngươi hắn ở phía dưới đất văng cái vút vào không trung, dùng hết sức can đảm của mình, hắn mạnh dạn nói.
– Bây giờ yêu ai rồi?
Hết sức ngạc nhiên trước câu hỏi này của Chan, bởi, chỉ mới đây thôi, người nó yêu, vẫn còn ở ngay trước mắt mà…Nhưng…bây giờ thì đã xa rồi. Nó khẽ cười nhạt, rồi lại thở dài.
– Chả ai cả!
– Tại sao? – Vừa nói, hắn vừa đánh mắt qua nhìn con bé, rồi lại vội vàng quay đi. Ngoài mặt tỏ vẻ không quan tâm, nhưng thực chất trong lòng lại đang sướng âm ỉ.
– Vì chẳng ai tạo được cảm giác rung động cho tôi cả! – Cheer khẽ nhún vai, nó lắc đầu nguầy nguậy.
– Thế thì chuẩn bị đón nhận tác động cực mạnh đi nhé!
– Cái gì…cơ…?
Con Cheer vừa mới dứt lời, thằng Chan lập tức nhấc bổng nó lên, rồi bế phắt con bé ra phía lan can nơi không có hàng rào ngăn cách, cố tình đưa nó ra gần đến mép rìa, đung đưa dọa nạt.
– Này! Anh làm cái trò gì đấy? Thả tôi xuống ngay! – Vừa nói, nó vừa ôm chặt lấy cổ thằng Chan, nhất quyết không nhìn xuống dưới.
Biết được điểm yếu của Cheer là sợ độ cao, hắn lại càng tác quái.
– Thế bây giờ muốn làm siêu nhân hay người yêu tôi nào? Trả lời đi!
Hiểu được ý đồ của thằng Chan, nó tiếp tục cứng đầu.
– Xùy! Lúc nào mà tôi chẳng là siêu nhân!
– À được! Đã thế cho siêu nhân bay vèo luôn! – Vừa nói, Chan vừa cố tình nới lỏng vòng tay mình khiến Cheer rít ầm lên vì hoảng loạn.
– Nàooooo!!! Không đùa! Bị điên à! Chết người đấy! Tôi sắp vai~ ra rồi đây này!!!
Đang cười khành khạch trước sự sợ hãi của con Cheer, nhưng chợt nhớ ra câu nói cuối cùng của nó, thằng Chan liền khựng lại, vẻ mặt nghi hoặc lướt qua ánh mắt vô cùng trống rỗng của Cheer, hắn hỏi nhỏ.
– Cô vừa nói cái gì cơ…?
– TÔI BẢO TÔI SỢ SẮP VÃI RA RỒI ĐẤY!!! ANH KHÔNG THẤY QUẦN MÌNH ƯƠN ƯỚT À!!!
– CÁI GÌ CƠ! KHỐN KIẾP!!!
Cheer vừa mới dứt lời, Chan liền vội vàng ném mạnh con bé xuống đất rồi hí hoáy kiểm tra lại quần mình. Bị vứt phịch sang một góc không thương tiếc, nghĩ đến lúc hắn đem nó ra làm trò đùa, ánh mắt Cheer rung lên những tia uất hận, nó nhìn thằng Chan hằn học từ phía sau, rồi nhất định trả thù. Tranh thủ lúc Chan vẫn còn đang luống cuống kiểm tra quần áo của mình, Cheer nhanh chân đạp mạnh cho hắn một phát…Thế là…siêu nhân bay vèooooooooooooooo!!!!
…
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAaa!!!!!”
Thằng Chan bất ngờ bị đá mạnh một cái từ phía sau, không kịp phản ứng, hắn ngã nháo nhào về phía trước…Nhưng không ngờ…ngay phía dưới sân thượng lại là một cái lan can khác được xây chìa ra vô cùng an toàn, chỉ cách cái phía trên có độ 2 mét, nhưng cũng đủ để làm hắn ê mông tê tái.
– Đồ quỷ lùn! Cô bị điên à! Nhỡ chết người thì sao??? – Giọng hắn từ bên dưới hét vọng lên tức tối.
– Thì tôi lại chẳng vui quá chứ sao! Ai bảo dám đùa chị! Cho chết đi! Đáng đời! Thôi! Đây đi nhé! – Vừa nói, nó vừa cúi xuống lè lưỡi nhìn thằng Chan rồi ngúng nguẩy bước đi.
– Yà!!! Thế còn câu trả lời thì sao? Cô vẫn chưa cho tôi câu trả lời! – Thằng Chan tiếp tục níu kéo.
Nghe thấy tiếng hắn, đang đi, bỗng con bé liền dừng khựng lại, rồi hét thật to đủ để cho tên ngốc ở dưới kia nghe thấy.
– Trả lời? Muốn có câu trả lời ưng ý thì anh phải tự mình tìm lấy chứ???
…
” Tự mình tìm lấy…Thế là sao?”. Thằng Chan ngơ ngác ra lẩm bẩm, rồi chợt giật mình” Hay là cô ấy bật đèn xanh?”
Chap 20: Cởi bỏ hết ra đê…mặc quần áo làm giề!!!
Cảnh báo: Chap có cảnh siêu 18+
Chiều chủ nhật, theo như lịch hẹn, hôm nay Ben phải đến nhà Minnie để” làm việc” với con bé. Cầm trên tay tờ giấy ghi địa chỉ, nó như ngã ngửa khi đứng trước tòa biệt thự trắng muốt nằm nổi bật ở khu phố dành cho người nước ngoài, không hề bị chìm lẫn trong những dãy nhà màu xanh trắng được xây theo kiểu kiến trúc cổ kính xung quanh, không khí yên tĩnh, vắng lặng, được bao trùm bởi màu xanh trong của nắng và những giàn cây leo, Ben hồi hộp bấm chuông gọi cửa.
Một lát sau, bóng dáng cô gái trong bộ áo choàng màu trắng từ tốn bước ra, nở nụ cười quyến rũ đón mời Bennie.
– Còn nhớ em chứ? – Minnie mỉm cười.
Chết lặng trước nụ cười bí ẩn của cô gái tóc vàng, Ben cảm thấy như câu trả lời đang bị mắc nghẹn nơi cổ họng.
– Ừ…ừm…nhớ!
Kéo cổ áo hắn, con bé đủng đỉnh lôi thằng bé vào nhà cùng nó.
Và lên luôn phòng ngủ.
…
– Đóng cửa vào giùm em! – Min liếc mắt quay lại nhìn Ben khi thấy hắn vẫn còn bần thần đứng ngoài mép cửa.
Phòng Min rộng quá, trang trí đúng kiểu tiểu thư nhưng lại man mác chút không khí quyến rũ bí ẩn. Tông nền màu tím nâu bao phủ khắp cả căn phòng, chỉ điểm lên le lói một chút ánh sáng vàng nhạt yếu ớt…tạo cảm giác mập mờ hấp dẫn vô cùng.
– Uống một chút chứ? – Cầm chai rượu vang trong tay, con bé nhẹ nhàng rót xuống hai chiếc ly thủy tinh được đặt ngay ngắn cạnh giường rồi khẽ nâng lên, nháy mắt tỏ ý mời Ben ngồi xuống uống cùng.
…
Có chút hơi men vào người quả nhiên cảm thấy phấn chấn hẳn,nhưng thế này cũng chẳng nhằm nhò gì với Ben, hắn chỉ giả vờ ngu ngơ nhưng thực ra là đang trực chờ cho con sói già chủ động cởi bỏ nanh vuốt.
Nằm xem phim mãi mà thấy thằng Ben vẫn chẳng có động tĩnh gì, cái Min bực mình, nó liền bật dậy, nhăn mặt tỏ vẻ không hài lòng, nhưng lại chẳng muốn nói toẹt ra là em đang…muốn…
– Ai goo!!! Nóng quá đi à! – Vừa nói, con bé vừa vung tay lên, oằn mình nhõng nhẽo.
– Nóng thì giảm điều hòa xuống.
– Giảm rồi vẫn nóng! Minnie chau mày.
– Vậy đi tắm đi! – Ben thản nhiên đáp.
Cơ hội đã tới! Min liền nhoẻn cười, rồi lăn xả vào người hắn, nháy mắt.
– Ok! Nhưng anh phải tắm hộ em.
Biết rằng con cáo cuối cùng cũng đã chịu hết nổi rồi, lúc này mà làm thịt là “nhừ” lắm đây! Hắn liền nhếch môi cười khẩy, rồi ôm eo Minnie, đẩy nó vào phòng tắm.
…
Tiếng nước chảy róc rách qua khung cửa kính ngăn cách giữa hai căn phòng với nhau tạo nên âm thanh kích thích vô cùng, bước vào phòng tắm, Min khẽ bấm nút điều chỉnh cho ánh sáng căn phòng dần trở nên yếu dần đi, nước cũng từ từ chảy dần đều từ trên trần nhà xuống, chẳng mấy chốc đã ướt nhoẹt cả người con bé…
– Anh…em ướt cả rồi…– Con nhỏ quay lại nũng nịu với thằng nhóc, ánh mắt mơ hồ mê hoặc.
– Vậy cởi áo ra đi…– Ben cười khẩy.
– Cởi cho em!
– Tuân lệnh! – Vừa nói, hắn vừa áp sát cơ thể mình lấy bờ lưng ướt đẫm của con bé từ phía sau, rồi từ từ đưa tay lên phía trước, cởi bỏ lớp áo choàng mỏng manh đang được khoác hời hợt trên người con bé.
Khẽ lướt tay qua bầu ngực trắng nõn nà, hắn vừa cởi, vừa đưa tay mơn trớn vuốt ve…để những đầu ngón tay của mình chạm nhẹ vào nhũ hoa của con bé khi chúng đang dần dần kéo áo xuống…
Khi ngón tay Ben vừa khẽ lướt qua, chạm nhẹ vào đầu ngực của con bé, lại thêm tác động mơn man của làn nước khiến nó khẽ rên lên những tiếng kêu dâm đãng…
– Ư…ưm…
Ben biết, đã bắt đầu có một chút kích thích, hắn lại nhoẻn cười, ánh mắt càng lúc càng trở nên sâu hoắm…
Kéo nhẹ bờ vai cho hai quai áo trôi tuột xuống, Ben bắt đầu mơn trớn bầu ngực con bé bằng đôi tay điệu nghệ của mình, vừa làm, vừa hít nhẹ vào cổ con bé, rồi liếm láp không ngừng. Chiếc lưỡi nhạy cảm đã bắt đầu hoạt động liên tục nơi vành tai khiến cho chúng nhanh chóng trở nên ướt đẫm…Những tiếng kêu sột soạt không ngừng vang lên khiến cho Min phải cắn răng nhẫn nại vì khoái cảm.
Đôi tay nó bất giác rờ xuống bên dưới, tự tay thỏa mãn bản thân mình bằng những tác động nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt, Ben biết điều đó, nhưng hắn vẫn chỉ tiếp tục” hành xử” đối với phần trên, cho đến khi…Minnie ướt đẫm!
– A ha aaaaa…em hết chịu nổi rồi…mau vào đi…nhanh lên…ư ưmmmm…
– Chưa đâu…
Nói rồi, hắn lại từ từ gỡ bỏ tay của cái Min ra, tự mình hành xử.
Đặt nhẹ con bé lên bồn tắm, để con bé ngả nửa mình trong dòng nước chỉ dâm dấp đến lưng chừng, rồi bắt đầu sử dụng đầu lưỡi nguy hiểm của mình, nhanh chóng khuấy đảo cái nơi nhạy cảm ấy một cách vô cùng chuyên nghiệp. Khẽ mắm môi lại, cố không để mình thốt lên những tiếng kêu kích dục, nhưng Mie vẫn không thể kiềm chế, nó hét lên khoan khoái…
– A…ư…chết mất…sướng chết mất…Bennnn…em yêu anh…nữa đi…đừng dừng lại…
– Vào đi…mau vào đi…em hết chịu nổi rồiiii…
…
” Hưm…hai ngón hay bốn ngón nhỉ?” – Khẽ chắp tay mình lại thành hình khẩu súng, Ben chau mày nghĩ ngợi…” Nhìn thế này chắc phải bốn ngón mới đủ!”. Nói rồi, hắn liền giơ tay lên và…bắn thẳng “súng” vào hang động của kẻ địch. Không ngừng công kích.
– Aaaaaaaaa…nữa…mạnh nữa đi…– Hai tay tóm chặt vào bồn cầu, Min không ngừng hét lên khoan khoái…
– Aaaaaa…haaaaa…đừng…đừng dừng lại…em sắp ra rồi…ra…ra mất rồi…hư…
Hổn hển dừng lại, nó nhìn xuống vũng dâm thủy đang chảy ướt đẫm trên thành bồn tắm, nhoe nhoét ướt nhoẹt cả tay thằng Ben, khuôn mặt căng thẳng bỗng chốc trở nên dịu lại…nhưng vẫn…
– Nữa nhé?
Vừa được sướng, lại vừa được thưởng, tại sao không tiếp tục hưởng? Ben khẽ nhếch môi cười khẩy rồi lại tiếp tục hào hứng thực thi” nhiệm vụ” của mình.
Chap 21: Bước ra xã hội
Chiều tối, ngồi trằn trọc ở nhà, nó vẫn không thể hiểu là tại sao chiều nay mình có thể nói ra một câu ngớ ngẩn như thế. Bảo hắn tự tìm lấy câu trả lời ưng ý ư? Thế quá là bắt hắn phải chủ động để đạt được những gì mình muốn, còn bản thân nó thì cũng không thèm cấm đoán nữa à?
Ôi…sao mà ngu thế! Vò đầu bứt tai suốt cả một buổi chiều, cuối cùng, nhìn lên đồng hồ, nó phát hiện ra đã sắp 7 giờ rồi, Ben vẫn chưa sang đón con bé để hai đứa cùng đi làm.
” Dồ cả người! Chắc lại đang hú hí với con tình nhân nào đó trên mạng đây mà! Thôi tự túc là hạnh phúc!” – Nghĩ thế, Cheer liền sửa soạn quần áo rồi vội vàng đi làm.
…
Vẫn cứ ung dung vì nhà gần chỗ làm nên hôm nào Cheer cũng phải đi muộn tầm 5, 10 phút. Bởi cho dù có đến đúng giờ thì cũng chẳng có việc gì phải làm, nhưng hôm nay, nó lại xui xẻo bị ông quản lý bắt bẻ.
Vừa bước chân thập thò vào đến nhà hàng, con bé lén lút nhanh chân lướt qua quầy thu ngân, rồi nhẹ nhàng đặt túi xách của mình ở lại đấy để mau chóng trốn ra ngoài, nhưng không may…lại đụng ngay phải anh quản lý.
Vừa nhìn thấy vẻ mặt đằng đằng sát khí của anh ta, Cheer đoán rằng chắc hắn lại đang có chuyện căng thẳng nên liền mỉm cười hiền lành xin lỗi.
– Anh ạ! Em chào anh! – Con bé nhe nhởn cười.
Chào hỏi lễ phép là thế, thế mà lão nỡ lập tức dập tắt ngay nụ cười thân thiện của con bé bằng câu hỏi xanh rờn của mình.
– Em xem bây giờ là mấy giờ rồi?
Lén lút nhìn lên đồng hồ của nhà hàng, rồi lại giả vờ lôi điện thoại của mình ra, hí hoáy, nó hồn nhiên đáp.
– 7 giờ chuẩn anh ạ!
– 7 giờ 10 rồi! Em chỉnh lại đi! – Vừa nói, anh ta vừa lôi điện thoại của mình ra, giơ thẳng vào mặt con bé để răn đe.
– Vâng ạ! – Vừa nói, nó vừa cúi mặt xuống, tỏ vẻ tội nghiệp, nhưng thật ra trong lòng thì tức chết nghẹn.
Cứ tưởng như thế là xong rồi, ai ngờ lão còn tiếp tục quát nạt.
– Em ý! Nhà thì gần đây mà sao hôm nào cũng phải đi muộn 5 10 phút thế? Chủ động ý thức một chút hơn không được à? Tất nhiên đi sớm về muộn 5 10 phút nó cũng chẳng đáng gì đâu! Nhưng cái này nó đánh giá vào tinh thần trách nhiệm. Em hiểu anh nói chứ?
Nói xong, anh ta lại trừng mắt lên nhìn nó, đôi lông mày hình sâu róm khẽ chau lại vẻ cau có vô cùng!
– Vâng vâng! Em biết rồi! Em sẽ rút kinh nghiệm lần sau.
Nói rồi, nó liền vội vàng cúi mặt lách nhẹ khỏi người anh quản lý, thoăn thoắt chạy ra ngoài, miệng không ngừng lầm bầm ***rủa: ” Bố thằng điên! Bố thằng dở hơi! Nói quái gì mà nói lắm thế! Như con đàn bà! Đây mà là ở trường thì tao đã xiên chết *****rồi! Grrrrrrr!!!”. Vừa nói, nó vừa hậm hực chui vào wc chỉnh sửa, nhưng lại bị lão quản lý ngồi ngoài tiền sảnh nói vọng ra.
– À Mai! Tiện vào đó thì kỳ cọ luôn phòng vệ sinh đi nhé! Chị tạp vụ hôm nay xin nghỉ rồi! Xong xuôi thì ra quét dọn tiền sảnh ngay em nhé!
Cái gì thế??? Bây giờ lễ tân lại kiêm cả tạp vụ nữa cơ à???
Cái này có ghi trong hợp đồng không? Thằng khốn nạnnnnn!!!
Nghe lão Tuấn nói mà mặt nó đỏ phừng phừng lên vì tức, lần đầu tiên đi làm, lại làm ở cái chỗ phức tạp như thế này, lần đầu tiên nó biết cảm giác phải nhịn nhục, phải nhìn mặt người khác mà sống. Thật muốn uất nghẹn cả họng!
…
Thế nhưng, sau khi hậm hực chán chê ở trong phòng vệ sinh, vừa mở cửa bước ra ngoài, nó lại ngay lập tức đeo chiếc mặt nạ vui vẻ của mình vào, nhí nhảnh đi tìm chổi để quét dọn cầu thang…
…
Tìm khắp tầng 1 – không có.
Chạy lên tầng 2 – cũng không có.
Vừa mới lóc cóc chạy lên tới tầng 3, đang hí hửng vì nhìn thấy cây chổi được nhét gọn gàng ở một góc tường gần thang máy phòng 301, con bé hí hửng nhào ra định lấy thì lập tức bị anh Hoàng chặn lại.
– Sao thế ạ? – Con bé chau mày khó hiểu.
Nhìn thấy nó đang định hùng hổ lao lên, lão Hoàng liền chạy ra chặn ngay lại ở phía đầu cầu thang, nhất quyết không chịu cho Cheer bước qua.
– Em lên đây có chuyện gì?
– Em tìm chổi ạ!
– Tìm chổi để làm gì? – Vừa nói, lão vừa đánh mắt liên tục vào cánh cửa lấp loáng ánh đèn hắt ra từ phòng 302.
– Để quét nhà chứ để làm gì ạ! – Cheer nổi cáu.
– Thế lên tầng trên tìm đi!
– Nhưng em tìm thấy rồi! – Vừa nói, nó vừa đánh mắt nhìn vào góc tường cạnh cửa phòng 301. Hậm hực.
– Đứng yên đây! Chờ đấy! Cấm xâm phạm nghe chưa! – Nói rồi, hắn liền vội vàng với tay, quờ lấy cây chổi ở trong góc tường rồi xua xua bắt con Cheer phải xuống ngay lập tức.
” Mọi người hôm nay đều thật kỳ cục! Cứ phải căng thẳng với nhau là sao nhỉ?” – Nhận được cây chổi với thái độ không được nhiệt tình cho lắm, Cheer cũng chẳng mấy hài lòng, nó thở dài, vừa quét vừa đi xuống tầng 1.
Con bé vừa xuống cầu thang đến đúng tầng một thì cũng là lúc cửa thang máy mở ra, chị Vy (thu ngân) ung dung cầm gói ô mai vừa chôm chỉa được ở trên bar bước xuống, ngúng nguẩy đi qua chào nó.
Giật mình, chợt nhớ ra cái gì đó, nó liền kéo tay gọi chị lại.
– Vy này! Vừa nãy chị có đi qua tầng 3 ko?
Nghe con bé nhắc đến 2 chữ” tầng 3”, mắt bà Vy liền sáng rực lên, rồi nhanh tay kéo con bé vào một góc.
– Sao! Mày cũng biết rồi hả? Tưởng chuyện này phải giữ bí mật cơ mà nhở! – Vừa nói, chị ta vừa nhíu mày đưa ô mai lên miệng nhai chóp chép.
Chắc chắn mụ này cũng biết, nó liền cười khẩy trong lòng rồi nhanh chóng đưa mụ ta vào tròng.
– Vầng! Vừa nãy đi qua tầng ba lấy chổi, e cũng thấy thấp thoáng, nhưng mà không rõ lắm! Chị có thấy gì không?
– Ơi xời! Thấy chứ! Rõ tận mắt luôn! Tao với thằng Hoàng đứng canh ở bên ngoài suốt mà! Hai con ý ngon **mày ơiiii!!!
– Ủ uôi! Thế á? Ở đâu ra thế!
– À! Nghe nói thuê ở vũ trường về, phục vụ riêng cho nhóm lão Hùng, chuyên nhảy thoát y đấy!
– Nhảy thoát ý á! Nhưng lão Hùng là hình sự mà!
– Hình sự thì nó mới…– Bà Vy bĩu môi, vừa nói vừa chẹp miệng, nhưng rồi lại nhanh chóng hạ giọng, đánh mắt nhìn xung quanh – Tuần nào chẳng có một vụ như thế này hả em! Nhưng phải tắt hết đèn đi, không cho người lạ qua lại, tránh” cớm” thật đấy!
– À à…ra thế…– Nghe bà Vy kể đến đây, trong đầu nó đột ngột vỡ ra nhiều thứ. Cứ ngỡ ở thế giới học đường đã có lắm điều thị phi, ai ngờ, bước ra xã hội mới thấy có lắm thứ tai quái hơn nhiều! – Nhưng hai con ý hàng họ thế nào hả chị? Mà mấy lão kia có được” tòm tem” gì không?
– KHÔNG! Không được động chạm tí gì luôn! Chỉ được ngồi im thưởng thức, nhảy xong thì bo cho chúng nó theo thỏa thuận thôi! Mẹ! Nghe nói chúng nó kiếm lắm đấy! Hàng cao cấp mà! Cũng có giá…Nhưng mà mấy lão kia chỉ ngồi nhìn đã sướng ****rồi…còn đòi tòm tem gì nữa! – Bà Vy nói, vẻ am hiểu đầy” kiến thức” khiến Cheer phải “giả vờ” ngưỡng mộ nhưng trong lòng thì đầy tiếc nuối…Biết thế lúc đấy cố gắng nhào vào xem cho đã mắt!
…
Uể oải lôi cái chổi lau nhà vào phòng khách, quét hết quầy thu ngân, nó mới chạy ra đến tiền sảnh, bỗng, phát hiện ra có một ông khách lạ mới xuất hiện ở đó, dáng vẻ có vẻ lịch thiệp, chân ngồi vắt chéo hút điếu xì gà vẻ mặt trầm ngâm bất cần. Nhìn thấy anh ta, nó liền cúi đầu chào lễ phép rồi nhanh chóng đi rót nước đặt xuống trước mặt bàn mời, nhưng đến một cái cúi đầu cảm ơn cũng không có. Kiêu thế! Nhưng là khách, nó chẳng dám mè nheo, đành lụi cụi chạy đi quét tiếp phòng lễ tân, tiện thể rót thêm cho mình một cốc nước mát gọi là tranh thủ.
Vừa quét, nó vừa ngúng nguẩy đung đưa cái chổi theo điệu nhạc của bài” My Boy” mà chị Vy bật trong tiền sảnh, chỉ thiếu nước vứt chổi xuống mà uốn *theo điệu” con sâu” nữa thôi! Càng lúc càng phiêu, con bé vung chổi càng mạnh, rồi không hiểu thế nào, đột nhiên…Viu một cái! Chiếc cốc nước được đặt” ngay ngắn” ở thành cầu thang đột ngột văng mạnh xuống đất, vỡ cái choang!
Từng mảnh thủy tinh tung tóe rơi theo làn nước, tạo nên một loạt tiếng động giòn tan toàn những là” lẻng xẻng”…Cheer mở tròn hai mắt, lúng túng nhìn xung quanh, kiểm tra xem có ai nhìn thấy vụ này không, rồi đột ngột dừng lại nơi phòng khách, khi có ông Xì Gà đang chăm chú nhìn mọi hành động của nó, hứng thú chờ xem con bé định làm gì, chắc phải rối rít xin lỗi mong lão đừng báo cáo lại với chủ. Nhưng không, vội vàng định thần lại, con bé chỉ nhếch mép nở một cười thật lịch sự rồi hí hoáy chạy ngay xuống gầm cầu thang, nhanh tay kiếm cái chổi khô hót lẹm đống thủy tinh đi, xong xuôi đâu đấy lại chạy lên huýt sáo, thản nhiên uốn *như chưa có chuyện gì xảy ra. Thậm chí, lúc đi qua ông khách lần thứ hai, nó còn tặng thêm cho ông ta một cái gật đầu thật cung kính nữa. Nhìn những hành động hết sức tự nhiên mà tưng tửng của con bé, hắn suýt bật cười đến nỗi phun cả chỗ nước vừa uống trong miệng ra khiến Cheer giật mình ngoái lại.
Đúng lúc đó, lão quản lý đi về, bỗng khuôn mặt đang hầm hầm như bí dầm kia lại đột ngột trở nên sáng bừng khi nhìn thấy vị khách ngồi ngoài tiền sảnh.
– A! Anh! Em chào anh! Anh đến lâu chưa ạ! – Vừa nói, lão vừa đon đả đi rót nước rồi chạy đến mời khách. Nhưng vừa mới bước tới nơi, nhìn thấy chỗ nước đang văng tung tóe lẫn cùng gạt tàn nhoe nhoét nham nhở trên mặt bàn, khuôn mặt niềm nở đột ngột cái sầm lại…Cheer cảm giác như giông bão lại chuẩn bị ập tới trên đầu.
– Mai…em lại đây…– Giọng điệu mềm mỏng đột nhiên đanh lại, khiến cho người nghe có cảm giác như cổ họng muốn thắt nghẹn.
– Dạ…– Con bé rón rén bước đến, khuôn mặt tội nghiệp nhìn đến thương.
– Sao mặt bàn lại như thế này? Đầu giờ anh bảo em thế nào? Dọn dẹp sạch sẽ cơ mà? Biết anh này là ai không? – Nhìn nó, lão cau có mắng cho một tràng.
Con bé sợ tái mặt, chỉ biết cúi đầu dạ vâng.
– Dạ…em em…nhưng mà…
– Nhưng nhị gì! Nói cho em biết! Anh đây là…Vừa nói, lão vừa đánh mắt nhìn sang ông khách kiệm lời bên cạnh, đang chuẩn bị giới thiệu thì tự dưng anh ta lại gàn tay, không cho lão Tuấn nói tiếp nữa.
– Lỗi tại anh! Em ấy đã lau dọn sạch sẽ rồi, nhưng là do anh không cẩn thận nên làm bừa ra đấy.
“Nói thẳng ra, chính lão tự” vòi phun nước” từ trong miệng ra còn gì! Không mau nhận lỗi còn để lão Tuấn đổ tội lên đầu mình chắc!” – Vừa nghĩ, nó vừa lầm bầm trong miệng, nhưng vẫn không quên mỉm cười cảm ơn vị khách kia.
Nghe anh ta nói, lão Tuấn cũng phải nể nang vài phần, nên tuyệt nhiên không dám trách cứ con bé thêm nữa, nhưng vẫn lầm lì ra lệnh.
– Mau dọn chỗ này đi!
…
Sắp kết thúc một ngày làm việc mệt mỏi, chỉ 10 phút nữa thôi là nó đã được về nhà rồi. Con bé hạnh phúc tự thưởng cho mình một giấc – ngủ – ngồi ở ngoài tiền sảnh. Nửa người dựa vào tường, một tay chống lên thành ghế, tay còn lại buông thõng xuống mặt đất, mắt ngắm nghiền, tuyệt nhiên không để ý tới mọi chuyện xung quanh nữa. Hơi thở đều đặn đưa nó vào giấc ngủ nhanh chóng, nhưng đột nhiên, con bé lại cảm thấy có cái gì đó ấm ấm nơi bàn tay, cảm giác như được bao bọc bởi một lớp khí nóng ấm áp hơn cả mình vậy. Giật mình tỉnh dậy, nó nheo mắt nhìn lên…
Ôi trời ơi! Ông khách lạ! Lão đang cầm lấy tay nó, nắm lên xem xét…Vội vàng giật mạnh tay lại, Cheer ném cho lão một cái nhìn bệnh hoạn. Không nói gì, nhưng cũng đủ hiểu là nó cảm thấy bất mãn đến mức nào. Hắn chỉ nhìn vẻ mặt bầu bĩnh đang sưng lên vì tức giận của nó, rồi mỉm cười quay đi.
– Em ngủ say quá! Hết giờ làm rồi đấy cô bé ạ! Chuẩn bị về thôi!
Vừa nói, hắn vừa đủng đỉnh đút hai tay vào túi quần rồi lóc cóc nhảy xuống mấy bậc cầu thang dẫn đến lối ra về ở cửa sau.
“Thằng điên!” – Nó chau mày, vội lau tay rồi khẽ lẩm bẩm một cách khó hiểu.
…
12 giờ đêm, ngoài trời lúc này đã trở nên tối mịt, màn đêm chạy dài trên khắp các con phố, luồn lạch vào từng ngõ ngách khiến mọi vật bỗng chốc trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ. Thỉnh thoảng, một vài chiếc xe máy lại lướt vụt qua, rít ga ầm ĩ khiến con bé thấy rợn cả người. Có võ, nhưng nếu lúc này mà bị “gangbang” thì chắc nó cũng phải” đầu hàng”. Chùm chiếc mũ áo khoác thật kín lên đầu, bước đi nép sát vào vỉa hè, nó cố không để mình trở nên nổi bật giữa màn đêm…nhưng gái đi đêm thì vẫn không thể tránh được chuyện bị trêu ghẹo. Mấy thằng thanh niên thường hay đi săn đêm đột nhiên xuất hiện, thi thoảng lại buông lời trêu chọc nó.
– Âyyyy! Em ơi! Đi đâu đấy! Vào bụi cây làm tí đi!
Ghê tởm cả người, nhưng nó vẫn phải cắn răng chịu đựng, ra xã hội, không phải giống như ở trong nhà hay trên trường học, chẳng có ai bảo hộ cho mình cả. Tất cả những hậu quả mà mình làm ra sẽ tự mình phải gánh chịu, mà nó thì…chưa đủ thẩm quyền. Vậy nên, im lặng là giải pháp tốt nhất dành cho chuyện này.
– Em ơi! Đi đâu đấy! Anh đưa về được không?
Lại một thằng điên bước qua đời nó…
Đau khổ…Cheer chỉ biết mỉm cười cay đắng…
“Tôi lùn mà! Tôi xấu mà! Sao các người cứ trêu chọc tôi thế…
Đi kiếm mấy con gái xinh mà trêu ghẹo kìa…”
Mếu máo…Nó chỉ biết ép chân mình chạy thật nhanh, nhắm mắt làm ngơ với tất cả mọi chuyện xung quanh…
Một con Audi lại tiến đến gần nó, tiếp tục buông lời mời mọc…
– Lên xe không em ơi!!!
” Ôi tôi điên mất!”. Con bé thầm rên lên trong đấu!” Chân dài đâu sao ông không gọi, lại đi gọi cái con chân ngắn này làm gì! Khổ tôi quá! Huhuhu!”. Vừa nghĩ, nó vừa cố gắng rảo chân chạy thật nhanh để thoát khỏi cảnh kìm kẹp này, nhưng không, chiếc xe bốn bánh vẫn lăn nhanh theo nó…
” Oh ****…”. Sau một hồi ung dung rượt đuổi, cảm thấy chiếc xe vẫn không có ý định buông tha cho mình, Cheer đành dừng lại, nó cứng đầu không thèm chạy nữa, lại bình thản bước đi, những tiếng mời gọi vẫn tiếp tục vang lên xung quanh nó, đặc biệt là từ bên trong chiếc xe…
– Cô bé kiêu quá nhỉ! Anh gọi mà không thèm trả lời à! – Vừa nói, kẻ biến thái trong xe vừa từ từ hạ cửa kính xuống, lúc này, con bé mới ngớ người nhận ra…gần như chết đứng khi phát hiện…đó chính là vị khách VIP ở nhà hàng mà mình mới gặp hôm nay.
– A…anh ạ?
…
Ngại ngùng bước vào trong xe, con bé ngồi im thin thít, chỉ dám lôi điện thoại ra, tự nghịch trò chơi một mình, để mặc cho” anh lái xe” luyên thuyên tự kỉ.
– Sao đi làm muộn như thế này mà không gọi người yêu đưa về? – Vẫn chăm chú hướng ánh mắt về phía dòng đường lấp loáng ánh đèn vàng, Ryan thản nhiên nói.
– Em làm gì có người yêu? – Cũng không thèm nhìn về phía anh, nó vừa cắm mặt vào chiếc điện thoại, vừa hí hoay chơi game, Trả lời với vẻ bất cần.
– Ừ…mà cũng phải! Mai đanh đá như thế này…ai mà làm người yêu Mai chắc bị bắt nạt chết ấy nhỉ! – Lúc này anh mới vờ cười.
– Thế thì anh yên tâm, chắc chắn là không bao giờ bị bắt nạt rồi!– Con bé trả lời bằng giọng tưng tửng.
– Sao mà em chắc chắn thế? Nhỡ nói trước lại bước không qua thì sao? – Ryan khẽ nhíu mày hỏi.
– Vậy anh tự tin là mình bước qua chắc? – Nó cũng nhíu mày hỏi lại, giọng thách thức.
– Cá cược không? – Ryan khẽ mỉm cười.
– Cá cược gì cơ ạ?
– Nếu sau này anh có thể trở thành người yêu của em, lúc đấy, em sẽ mất gì? – Giọng anh khảng khái vang lên chắc nịch.
Cứ ngỡ rằng câu nói này sẽ làm khó được nó, ai ngờ, con bé lại nhanh nhẹn trả lời.
– Mất anh! – Vừa nói, nó cũng vừa khẽ nhoẻn cười. Còn anh thì phải bật cười thành tiếng.
– Được lắm!
…
Về gần tới nhà nó, nhưng Cheer vẫn không muốn cho Ryan tiến vào sâu hơn nữa, nên nó liền cất giọng ngăn không cho bánh xe tiếp tục lăn tới.
– Dừng lại ở đây được rồi! Em cảm ơn!
– Tại sao?
– Vì mẹ em không thích thấy con trai đưa em về nhà. Mẹ em ghét đàn ông lắm!
– Ồ không sao! Dù sao thì anh vẫn chưa phải đàn ông!
Cười khẩy, sao mà nó thấy điêu thế.
– Là em lo cho anh thôi…
– Lo cái gì cơ?
– Mẹ em dọa sẽ cắt” vòi voi” của bất kỳ thằng nào dám đưa em về đấy! – Nó nói giọng nghiêm trọng, ánh mắt khẽ trùng xuống, vẻ bối rối.
– Càng tốt! Anh vừa mới đi Thái về mà!
– Thế à? Mới lắp vào thì càng phải giữ chứ!
Biết con bé xoáy mình, anh lại bật cười.
– Rất cứng!
” Lại chẳng cứng!” – Tự động mở cửa bước xuống xe sau khi Ryan ngoan cố cuối cùng cũng phải chịu dừng lại, nó nhếch môi nhoẻn cười đầy đắc ý. Gì chứ…đấu trí với ai chứ đấu trí với Cheer thì…chịu thua đi!
Chap 22: Giới tính của tôi là do tôi lựa chọn!
Trở về nhà, lúc này đã là 12 giờ 30 phút, mệt mỏi lê cái xác già sớm đã bị lão hóa của mình, ném phịch lên bàn máy tính, con bé lại cặm cụi thành hình cú đêm.
Vẫn như thường lệ, nó lại vào Liên Xô Chống Mỹ để tìm niềm giải trí ở cái thú vui tao nhã nơi box” Hentai”…Nhưng ngày hôm nay, vô cùng bất ngờ, đang chực trờ vào thì đột nhiên…màn hình hiện lên hai chữ” bị chặn” to đùng khiến con bé thẫn thờ ngơ ngác!
“Cái gì thế! Sao lại bị chặn? Cái đứa khốn kiếp nào lại làm trò độc ác này thế! Đúng là bất nhân! Tuyệt đường sống của người ta rồi!” – Ngồi trong đêm, nó thầm gào thét trong rên rỉ mà không dám kêu lớn.
” Hừ! Thôi không sao! Đã thế lên i-pro up ảnh tự sướng hôm nay đi làm, thú vui lành mạnh!”
Cố gắng bỏ qua cơn giận bị cấm cửa tới THIÊN ĐƯỜNG của nó, Cheer lại lọ mọ đăng nhập i-pro, hí hoáy mở folder ảnh ra up ảnh mới. Nhưng…Ô hay…hôm nay folder ảnh lưu trữ của nó có cái gì đó là lạ…
Hở trên, hở dưới, rõ ràng không phải ảnh của con bé. Dán mắt vào màn hình, click cho to để xem rõ hơn, nó mới ngớ người ngã ngửa ra…toàn là ảnh sex!
Lần lượt những cái tên đình đám như Maria Ozawa hay SoRa Aoi lần lượt hiện lên trước mắt, rung rinh toàn những bưởi với cam sành. Đôi mắt long lanh của nó lại càng thêm phần rạo rực.
” À há! Phát hiện ra ổ đen của thằng Quân rồi! Dám chặn web của bà à! Phen này thì mày biết tay!”
Nghĩ là làm, nó liền vội vàng đăng nhập folder riêng của thằng Quân, rồi liên tục click ngược trở lại folder up ảnh trước đó, cố gắng tìm ra thư mục gốc. Nhưng rất khó, vì folder riêng của thằng Quân thì bạt ngàn những là game và ảnh ọt, click vào ảnh thì toàn là manga (Hunter X Hunter) hay game đào vàng này nọ…Nghía đã thấy chán. Đang chán nản định thoát ra, thì nó lại vô tình click nhầm vào folder” Bài Tập”. Cứ ngỡ ở trong này chỉ toàn là đề cương ôn tập nên con bé cũng chẳng thèm đoái hoài…Ai dè…Chịu khó lần mò một chút, mở tung hết tất thảy, từ đề cương Toán, đến đề cương Văn…vv…cuối cùng là đề cương Tiếng Anh! Chỉ còn cái này. Cheery hồi hộp mở tiếp.
Ủ uồiiiii!!! Vẫn là các dạng bài tập tiếng anh, nhưng riêng khu vực này lại có thêm folder bí mật mang tên” abc” – bị khóa!
“Móa! Nó lại còn khóa nữa! Ngu máy tính như mình thì làm sao mà mở được?” – Cheery thầm lẩm bẩm. Nói thì nói là vậy, nhưng miệng xàm thì tay vẫn làm, con bé không ngừng click…Và…ahaaaaaaaaa!!! KHÓA TÀU!!!! Vào được luôn!!!
Con bé thầm reo lên sung sướng, đôi bàn tay cứ nắm chặt, hết giơ lên lại hạ xuống, miệng thì lẩm bẩm” Yes!!! Yessss!!! Có thế chứ!!!”
…
Ma ri a…
Thôi next nhé! Em này nhìn tã rồi!
SoRa Aoi à…
Sao nghe tên quen quen…
Nhắc tới đây, từng dòng ký ức mới dần dần hiện lên trong đầu nó…
Còn nhớ, một tháng trước, cũng trong một lần online, con bé đang lân la trong web game thủ thì bắt gặp cái title giật gân” Diễn viên đóng film sex nổi tiếng Nhật bản được mời làm người mẫu đại diện game xyz “. Ơi xời! Sex à? Vào luôn!
Vội vàng click vào cái link, mong tìm được một vài dòng link nóng, nhưng tuyệt nhiên không có. Mỗi tội, được cái hình ảnh minh họa em này chất lượng! Ngực căng cong, ba vòng hoàn hảo! Góc độ là quá ưng! Cheer vội vàng google” chiến” tiếp.
Search một cái…Đập vào mắt nó là vô vàn ảnh nóng cùng link đính kèm của em này. Thích quá trời luôn!!! Cheer hồi hộp click vào, nhưng toàn là link down…
Ây dà! Đáng ra thì cũng định down đấy! Nhưng mà lại vướng thằng em. Mang tiếng làm chị mà đọc hentai đã là đáng xấu hổ lắm rồi. Còn bị phát hiện down film sex về nhà chắc là ôi riêu chết mất! Suy nghĩ cho kỹ lại thêm lần nữa, nó quyết định dằn lòng không down.
Vậy là câu chuyện ngọt ngào về nàng SoRa Aoi dần dần chìm vào đáy sâu trong trí nhớ nó, mặc dù con bé đã trót xem đoạn trailer bị cắt ghép bôi xóa thậm tệ khiến nó day dứt mãi…phải nhớ đến tận bây giờ thì mới được hả lòng.
…
Xem ngay! Phải xem!
Nóng lòng rạo rực, Cheer vội vàng click chuột vào những bộ film nóng của SoRah mắt không ngừng sáng lên rồi lại dần đục xuống theo những chuyển động vô cùng chuyên nghiệp.
” Ư…ư hư…ứ…á…ai za…aaaaa…ư ư ư ư…hự…hự hự!!!!” – Những tiếng động chói tai vang lên khiến Cheery nóng bừng cả mặt, càng lúc càng cảm thấy cơ thể cứng đờ lại, có cái gì đó rạo rực nơi tâm hồn…
Cố gắng vặn loa xuống mức nhỏ nhất để không ai nghe thấy tiếng. Vì máy tính nhà bà ngoại lại để ở phòng khách nên lại càng bất tiện. Nhưng nó vẫn liều mình xem tiếp, cho đến khi…nghe thấy tiếng bước chân bà ngoại loẹt xoẹt bước lên. Con bé vội vàng đột ngột chuyển đổi màn hình, click ngay sang trang báo mạng, giờ mặt đăm chiêu nghiên cứu.
” Mai! Khuya rồi còn online làm cái gì đấy?”
” Dạ! Cháu đang đọc báo an ninh nhân dân thủ đô ạ!”
…
Nhận được tiền từ Min, Ben quyết định bàn bạc cùng Cheer để thiết kế ra một bữa tiệc sinh nhật thật đáng nhớ dành cho người yêu nó.
8 giờ tối, ngồi đợi con bé ở một nhà hàng sang trọng, Ben đã bao hết toàn bộ khu ban công ở tầng 2 để dành sự riêng tư cho hai đứa nó, yêu cầu nhân viên trang trí khung cảnh lung linh với ánh nến xung quanh nhìn vô cùng lãng mạn. Tất cả đã được chuẩn bị kỹ càng, chỉ chờ Mie đến. Thế nhưng, ngồi đợi, đợi mãi…