<?php the_title(); ?>

Có Một Điều Em Không Biết… Anh Yêu Em

18.08.2014
Admin

– Nhà họ Lâm thẳng tiến. – Nguyên Hoàng ra vẻ hí hửng.

Chiếc xe chuyển bánh, mang theo ba chàng trai với ba trái tim đầy suy nghĩ và cả lo lắng.

“Tinh…tinh”

Chuông cửa reo inh ỏi. Chỉ tội nghiệp bác giúp việc chạy hụt hơi để mở cửa.

– Chào các cậu!

– Có Lâm Duy và Lam Bình ở nhà không bác? – Key hỏi ngay.

– Cậu chủ và tiểu thư đang ở trên gác.

Chưa kịp để bác ấy nói xong, cả ba chàng trai chạy ngay vào nhà và xông thẳng lên gác hai.

– Sao hôm nay lắm người đến tìm cô cậu nhà này thế không biết. – Còn lại một mình, bác ấy lẩm bẩm.

Jun chạy nhanh nhất. Anh chàng vừa leo được lên gác hai thì đã bắt gặp một người- có- thể- là- muốn- gặp.

– Tảng băng di động? Ở đây làm gì?

Chưa khỏi bàng hoàng, con nhóc quay lại nhìn Jun đầy khó chịu rồi hếch mặt:

– Thế anh ở đây làm gì?

– Hỏi thừa. Nhà bạn tôi, tôi không được đến sao? – Jun nhếch mép.

– Hai người sao lóng ngóng ngoài cửa thế kia? – Nguyên Hoàng hớn hở xộc vào phòng.

Key, Nguyên Hoàng và cả Jun đều ngạc nhiên và sững sờ không kém gì Hân Hân và Băng Di lúc nãy.

Không phải là vì cảnh đó mà là không biết sẽ nên giải thích cho hai cô bạn này thế nào.

– Hai người đó sao…thân mật quá vậy? – Hân Hân kéo áo Key.

– À…

– Họ là anh em à?

– Ờ…không.

– Mà nhà họ Lâm chỉ có duy nhất một cậu quý tử mà.

– À.. đúng.

– Sao Lam Bình tựa đầu vào vai Lâm Duy mà ngủ một cách ngây thơ đến vô tư như vậy?

– Thì tại…

– Sao lại cùng nghỉ học để ở nhà…ngủ thôi à?

– Ơ… do…

– Rốt cuộc là có chuyện gì?

– Chuyện là…

– Mấy người kể nghe nào.

– Thì kể nè…

– Không thì đừng trách.

– DỪNG LẠI. BẢO NGƯỜI TA KỂ MÀ CỨ NÓI MỘT LUA VẬY HẢ? – Jun bực bội.

– Hơ! Xin lỗi, vậy giờ kể đi. – Hân Hân hối lỗi.

– Chuyện là thế này. Tèn…tén…ten. Có một nàng công chúa sau đó lấy một chàng hoàng tử. – Jun lên cao xuống thấp.

– Kể cho đàng hoàng đi. – Hân Hân giục. Sự tò mò chiếm lấy trí óc.

– Thì kể đó. – Jun phân bua.

– Chuyện đó hả?

– Ừ. – Jun gật đầu khiến Nguyên Hoàng và Key không khỏi bật cười.

– Kể tiếp đi. – Con nhóc nói, giọng điềm nhiên.

– Hết rồi. – Jun nhún vai.

– Cái gì? Anh chơi xỏ bọn tôi đó hả? – Con nhóc bực bội.

Lúc này, Nguyên Hoàng và Key gập bụng lăn ra cười.

– Hihi…haha… Thôi, để tôi giải thích. Thì hai người đó là vợ chồng. Họ cưới nhau được vài tuần rồi. – Key thôi cười và chỉ tay về phía hai con người đang ngủ say trong phòng kia.

– Hở? Cưới á? Vợ chồng á?

– Umk. Đừng hét to, làm mất giấc ngủ của người khác. Đi ra ngoài chơi nào. – Key vừa nói vừa kéo hai cô gái đi.

Chợt, con nhóc dừng lại, nheo mắt hỏi:

– Mấy người ỷ thế nên nói dóc bọn tôi đấy à? Mặc dù biết là mình chưa phải là người lớn nhưng tôi cũng không còn là trẻ con hồn nhiên ngây thơ để tin mấy người bịa đặt đâu.

Cả bốn người còn lại lơ ngơ nhìn con nhóc.

– Pháp luật quy định rất rõ rồi sao. Trên mười tám tuổi mới được phép kết hôn. – Con nhóc nhún vai rồi nhếch mép cười.

Cơ mặt ba chàng trai giãn ra. Key khoác vai con nhóc, nháy mắt:

– Em gái thông minh thật đấy nhưng Pháp luật cũng đâu có quy định con người không được phép đổi giấy khai sinh phải không?

– Ý anh là… – Đôi chân mày chau lại thật khẽ.

– Đoán thôi chứ chuyện đó bọn này có biết đâu. Chỉ phát hiện khi sự đã rồi thôi. Nhà họ Lâm nhiều tiền, chuyện đó đâu khó huống hồ chủ tịch Lâm đã qua đời lại rất mong tác hợp cặp đôi đó. – Key tỏ vẻ buồn khi nhắc đến ông nội đã quá cố của Lâm Duy.

Không khí im lặng và trở nên u ám hẳn. Nhắc đến một người không cùng một thế giới khổ thật đấy, buồn thật đấy.

– Thôi, chúng ta ra ngoài nào. – Nguyên Hoàng nhanh chóng lấy lại bầu không khí cho cả bọn và trên môi ai nấy đều nhoẻn miệng cười thật tươi.

~oOo~

– Cô tỉnh rồi sao? – Lâm Duy nhìn nó cựa mình.

– Umk. Anh… ở đây cả tối hả? – Nó mở to mắt nhìn cậu.

– Không phải là cả tối mà đã hai đêm một ngày rồi. – Lâm Duy thở dài nhìn cái đồng hồ trên tay.

– HẢ? – Nó nhảy phóc xuống giường, vươn vai.

– Umk. Thôi xuống nhà ăn đi. – Cậu giục.

Nó lè lưỡi trêu rồi bước xuống nhà. Chỉ chờ có vậy, Lâm Duy xoa xoa cái vai tội nghiệp, mặt nhăn nhó đến thảm thương.

– Chào ba mẹ. – Nó lễ phép.

– Umk. Chào con. – Ba mẹ chồng nó nhìn nó cười như mếu. Nó hiểu.

Không khí trong nhà nặng như chì vậy. Dù bên ngoài ai vẫn cố giữ vẻ vui cười, bình thản nhưng hãy nhớ cho, con người vốn ích kỷ, bao giờ cũng giữ cho mình những nỗi niềm riêng.

– Lam Bình! – Nó giật mình quay lại, Lâm Duy đang đứng tựa vào cửa phòng cậu, căn phòng đối diện phòng nó, vẻ mặt đăm chiêu.

– Anh gọi tôi? – Nó chỉ tay về phía mình, thắc mắc. Không hiểu sao khuôn mặt khổ sở của cậu lại bị nó nhìn thành “nghiêm trọng”.

– Umk. Tôi muốn nói… – Cậu ấp úng.

Trái tim nó rộn ràng hẳn lên. Nhịp tim không đều. Là dấu hiệu tốt hay xấu đây?

– Nói gì? – Giọng nó lạc hẳn, dường như nó sợ nghe những lời cậu sắp nói.

– À…tối…Tối nay cô có rảnh không? Tôi muốn mời cô đi ăn. – Lâm Duy khó nhọc hỏi.

“Sao anh không nói tiếp rằng đó sẽ là bữa ăn cuối cùng anh có thể ăn cùng tôi?” Nó chua xót nghĩ. Hai con người khi đứng ở hai hành tinh thật khó nói chuyện. Mỗi người một suy nghĩ. Nó đâu biết cái điều mà Lâm Duy đã “nghiệm” ra trong những ngày nó giam mình trong phòng cơ chứ?

– Tối nay tôi bận rồi. – Nó cười. Hình như từ lúc sống với cậu, tài năng chém gió của nó ngày càng lên cấp thì phải.

– Vậy hả? Thế thì sáng mai nhé. Tôi sẽ mời cô ăn sáng. – Lâm Duy nheo nheo mắt.

Nó gần như không đứng vững nữa rồi. Sao cậu không chịu buông tha cho nó? Sao không cho nó tận hưởng cái cảm giác hạnh phúc này lâu hơn nữa. Sao không để nó được ở cạnh cậu nhiều hơn nữa? Sao cứ mời nó đi ăn bữa ăn cuối cơ chứ? Mặc dù nó là một con nhỏ thấy thức ăn là hai mắt sáng rực lên nhưng bữa ăn đó dù có thịnh soạn đến mấy, nó cũng chả thiết. Cậu thật là vô tâm!

– Umk. – Nó gật đầu đầy gượng ép và Lâm Duy cũng nhận ra điều đó.

Đẩy cửa bước vào phòng, nó còn nghe tiếng cậu đầy hớn hở ở phía sau lưng mình:

– Ngày mai 7h ở Windy Ice- Cream nha!

Nó khẽ gật đầu.

“Cạch”

Đóng cửa lại và thở dài, nó chợt nhận ra rằng Lâm Duy chẳng có chút tình cảm nào cho nó cả, một chút cũng không. Cái vẻ mặt hớn hở đó làm nó thấy tủi vô cùng. Chia tay nó mà khiến cậu vui đến vậy sao? À, đâu phải là chia tay bởi có bao giờ cậu bảo yêu nó đâu?

“Haiz! Thế là ông trời đã thương mày lắm rồi Lam Bình ạ!” Nó tự an ủi bản thân mình nhưng càng cố cười thì nước mắt lại càng rơi.

Chưa hết thời gian hợp đồng. Nó biết, còn một tháng nữa cơ mà. Nhưng tiêu chí hợp đồng là gì chứ? Vì sao bản hợp đồng lại xuất hiện, chẳng phải là để che mắt ông Lâm mối quan hệ của tụi nó hay sao? Giờ ông nội cũng mất rồi. Ông không còn và bản hợp đồng đó cũng chỉ là mảnh giấy vụn có thể vất đi bất cứ lúc nào. Nó sợ phải nghe những lời Lâm Duy nói rằng “Bản hợp đồng đã không còn hiệu lực nữa rồi. Từ giờ cả cô và tôi đều tự do. Cô hãy rời khỏi nhà tôi càng sớm càng tốt”. Nó sợ mình sẽ không chịu được mà khóc trước mặt cậu. Nó sợ mình sẽ không đủ tự tin để hiên ngang cười và hếch mặt với cậu. Nó sợ mình sẽ không đủ can đảm để rời khỏi “nhà của cậu”.

Nó sợ tất cả sẽ đến với nó vào ngày mai. Có thể nó không phải là người dũng cảm nên lựa chọn của nó vẫn chỉ có thể là…trốn chạy tất cả!?!

Trong lúc nó đang đau khổ trong nước mắt thì lại một con người khác vui sướng trong tiếng cười.

“Tôi sẽ cho em một bất ngờ!”

Nhưng con người ta đôi khi đi nhanh quá sẽ không có thời gian để ngoái nhìn lại xem xét những thứ mình đã bỏ quên. Một thứ gì đó như… bản hợp đồng chẳng hạn?!? ^^

Chap 83

– Chẳng phải tối cô có hẹn sao? – Lâm Duy hỏi khi thấy nó đang loay hoay trong bếp.

Nó lục lọi trí nhớ một hồi rồi chợt nghĩ ra lúc sáng đã nói vậy với cậu.

– Ờ đúng. Tôi đi giờ mà. – Nó cười trừ rồi bước lên phòng.

Lang thang trên đường, nó thẩn thờ nghĩ miên man về những chuyện xảy ra quanh mình trong suốt thời gian qua. Nếu có ai muốn viết về cuộc đời nó thì chắc sẽ xuất bản một tập thật dày. Nhưng nó muốn là một con nhỏ học sinh bình thường hơn. Nó thích cuộc sống đều đặn và cảm nhận rõ hơi thở của sự sống qua mỗi ngày tươi vui.

“Đến đây với mình được không?”

Send…

Nó cất điện thoại vào cái xách chéo màu trắng rồi dậm dậm chân vẻ chờ đợi.

– Lam Bình! – Một vòng tay ôm lấy nó.

Nó khẽ cười rồi quay lưng nhìn hai cô bạn của mình.

Bao lâu rồi không có cảm giác ấm áp vậy?

– Mình nhớ bạn chết mất. – Hân Hân bật khóc như một đứa trẻ.

– Đừng trẻ con thế. Mình vẫn ổn mà. Xem này, lành lặn chứ có sứt mẻ chỗ nào đâu – Nó trêu rồi chợt hạ giọng – Chỉ là có một số chuyện nên không đến trường được thôi.

– Bạn và Lâm Duy đã… kết hôn à? – Băng Di hỏi một cách nhẹ nhàng, lạnh lùng và dứt khoát.

Một hơi lạnh chạy qua sống lưng, nó chết trân.

– Sao… sao bạn biết? – Nó lắp bắp.

– Thế là đúng rồi. – Con nhóc nhún vai khẳng định rồi nhếch mép.

Nó phì cười.

– Mình quên mất bạn là Băng Di. – Nó nhoẻn miệng cười rồi nhìn con nhóc đầy tinh nghịch.

Rồi nó khẽ vòng tay ôm chầm lấy hai người bạn.

– Mình xin lỗi nhé và cảm ơn hai bạn nhiều. Mình sẽ không bao giờ quên Lam Bình này có hai người bạn tuyệt vời như vậy đâu.

Dù không phải là người thông minh nhưng chỉ cần tinh ý một chút sẽ nhận ra được sự khác biệt của câu nói đó. Hãy nhớ xem lúc người ta nói câu đó thì người ấy đang rơi vào hoàn cảnh nào?

– Có chuyện gì sao? Sao bạn lại nói vậy? – Hân Hân lo lắng.

– Không có gì. Mình chỉ… – Nó xua tay nhưng ngay lập tức bị con nhóc xen ngang.

– Nói dối. Bạn không thể nói cho bọn mình biết chuyện gì đang xảy ra với bạn dù cho chúng ta là bạn sao? – Vẫn cái giọng lạnh băng.

– Mình… không có gì cả mà. – Nó cố cười thật tươi bởi nó biết Băng Di không phải giống như Hân Hân. Con nhóc tinh ý và có sức kiểm soát đến bất ngờ.

– Mình không biết có nên nói là bạn ích kỷ không nữa. – Con nhóc thở dài.

– Băng Di, bạn nói vậy là sao? – Hân Hân cố cứu vớt câu chuyện khi nhìn thấy ánh mắt gay gắt đầy oán trách của con nhóc nhìn nó. Nhưng ở đáy đôi mắt kia lại đọng lại chút dư vị của nỗi buồn.

Trong lúc nó đang đứng như chôn chân tại chỗ thì con nhóc tiếp lời:

– Ưu điểm lớn nhất của bạn là lắng nghe và nhược điểm lớn nhất của bạn chính là chia sẻ. Nhiều lúc mình nghĩ bạn giống như một thiên thần dù cho chẳng có đôi cánh nào. Bạn là người duy nhất luôn ở cạnh mình, cùng mình giải quyết mọi chuyện mỗi lúc khó khăn. Nhưng mà có lẽ bạn đúng là thiên thần thật. Bởi thiên thần luôn giúp đỡ mọi người, luôn dùng trái tim thiên sứ để xoa dịu nỗi đau của họ nhưng thiên thần lại chẳng bao giờ để mọi người giúp mình một điều gì cả. Chưa một lần nào bạn bảo với mình và Hân Hân rằng bạn cần sự giúp đỡ và bạn cần bọn mình. Bạn có biết mỗi lần bạn lãng tránh những câu hỏi mình hỏi về cuộc sống, về tâm tư tình cảm, về khó khăn quanh đời của bạn làm mình buồn và tủi đến nhường nào không? – Giọng nói không còn lạnh lùng nữa mà thay vào đó là một tâm sự u uất lâu ngày.

Nó vẫn không nói gì. Nó lặng người nhìn cô bạn. Có phải chăng con nhóc đã đúng?

– Mọi chuyện của bọn mình, bạn đều biết. Vậy mà cái quyền được biết về bạn, bọn mình cũng không có. Thế mà bạn vẫn bảo xem bọn mình là bạn. Tình bạn là thế hả? Mình biết bạn là một người bạn tốt bởi lúc nào cũng biết lắng nghe bọn mình, nhưng cái suy nghĩ rằng bạn luôn giấu bọn mình những hòn đá đè nặng lòng bạn, bạn muốn tự lập và bạn không cần ai giúp đỡ khiến mình thất vọng về bản thân ghê lắm! – Con nhóc khẽ thở dài.

Hân Hân cười nhẹ. Nhiều lúc chính cô cũng cảm thấy mình đã để quên mọi thứ.

– Mình xin lỗi. Mình thật sự không biết. – Nó cúi mặt.

– Thôi bỏ đi. Mình chỉ muốn bạn biết điều đó thôi. Vả lại… cái gì không biết rồi sẽ biết, đã là ưu điểm thì phải phát huy, là nhược điểm thì khắc phục. Giờ bạn…nói đi. – Con nhóc vào vấn đề chính.

Nó ngước mắt nhìn con nhóc.

– Tất cả mọi chuyện. Chỉ cần bạn thấy thoải mái và nhẹ lòng khi chia sẻ. Bạn tin tụi mình, phải không? – Con nhóc đặt tay lên vai nó, nhìn thẳng vào mắt nó rồi cười tươi, nụ cười của công chúa tuyết.

Nó nhún vai.

– Phải nói thế nào nhỉ? Chuyện bắt đầu từ mười hai năm trước, lúc mình còn là một cô nhóc năm tuổi… sau đó… và bây giờ…

– Vậy bây giờ bạn định sao? – Hân Hân xóa tan không khí im ắng.

– Mình không biết nữa. Chuyện đến đâu thì đến nhưng dù sao đi nữa chúng mình cũng là bạn phải không? – Nó nháy mắt.

– Tất nhiên! – Hân Hân và Băng Di đồng thanh. Cả hai khoác vai nó rồi cười.

– Cảm ơn các bạn. Nhưng giờ mình phải đi rồi. – Nó tiếc rẻ.

Sau những cái ôm thắm thiết, nó leo lên taxi với vẻ mặt tươi vui…

– Bác cho cháu xuống. – Nó với tay, nói gấp với tài xế.

Chiếc xe dừng lại, nó đứng yên ngắm nhìn vẻ hùng vĩ của trường Trung học BFM – ngôi trường trước đây nó đã từng ao ước được vào học biết nhường nào.

Khẽ buông một tiếng thở dài, giờ đây chắc nó không được học ở đây nữa rồi.

– Có ý đồ đen tối sao? Ai lại đến trường vào đêm hôm khuya khoắt thế này cơ chứ? – Một giọng nói vang lên sau lưng nó. Giật mình quay lại, ngỡ ngàng phút chốc rồi nó giương mặt lên cãi:

– Anh có hơn gì tôi? Cũng đến trường đêm hôm khuya khoắt như ai thôi mà cứ làm như mình có ý đồ “trắng sáng” lắm ý.

Anh chàng khẽ mỉm cười, tiến lại phía nó, nở một nụ cười “chết người”:

– Đi ăn kem không? – Hắn mời gọi.

– Kem? Anh mời? – Nó nghi ngờ. Giờ đây, nó phải cảnh giác kẻo lát nữa hắn phủi tay đứng dậy là nó chỉ còn nước ở lại làm phục vụ trả tiền.

– Ừ. Tôi mời kẻo không cô sẽ tiếc mà không ăn nổi kem mất. – Hắn ta bụm miệng cười.

– Vậy đi thôi. – Nó kéo tay hắn đi nhưng chợt khựng lại – Xe anh đâu?

– Quên rồi. Tôi cuốc bộ đến đây chứ có đi taxi như ai kia.

– Sao anh biết tôi đi taxi? Theo dõi tôi à? – Nó nghi hoặc.

Biết mình nói hớ, hắn ta khẽ cười xòa rồi đánh trống lãng:

– Đâu có. Chỉ là nhìn thấy thôi. Mà cô muốn ăn ở đâu?

Nó chống tay lên cằm suy nghĩ. Chẳng biết dòng suy nghĩ nào đang chạy quanh đầu nó, chỉ biết chưa đầy mấy giây sau, nó ngẩng mặt lên, nói chắc nịch:

– Windy Ice- Cream.

Vẫn còn nhớ chứ? Đó là nơi mà ngày mai Lâm Duy hẹn nó đến ăn sáng. Nó muốn đến đó… một lần.

Hai bóng người cao thấp khác nhau cùng bước đi trên vỉa hè. Nó cười tươi như chưa bao giờ được cười nhưng có biết chăng phía sau nụ cười kia lại ẩn chứa biết bao điều.

Nó dừng lại trước tiệm kem, hít một hơi thật sâu. Không hiểu sao lại cảm thấy hồi hộp vậy.

Hắn nhìn nó ngạc nhiên, có phải hắn ta tiên nó lên…sân khấu biểu diễn đâu cơ chứ?

– Vào thôi! – Nó quay lại và khẽ cười.

Chọn một bàn ở sân thượng để ngồi, nó nói như muốn hét toáng lên:

– Đúng là tiệm kem có gió. Mát không chịu nổi.

Rồi để những lọn tóc bay bay trong gió đêm dìu dịu, nó tíu tít đủ thứ chuyện chỉ để hắn kịp cười nụ cười khó hiểu nhưng cũng phải công nhận là… đẹp.

– Hai anh chị dùng gì ạ? – Một anh chàng phục vụ bước lại chỗ nó, cúi đầu hỏi.

Nó chuyển ánh nhìn từ hắn sang anh phục vụ trông thật trí thức với cặp kính cận nôbita.

– Anh bao nhiêu tuổi rồi? – Nó hỏi một câu chẳng ăn nhập gì cả khiến cho hắn và cả người phục vụ nọ chết trân.

– À… 19 tuổi. – Anh ta lắp bắp.

– Anh hơn em hai tuổi nên anh không cần phải gọi em là… chị đâu. Nghe là lạ thế nào ý. – Nó nhoẻn miệng cười.

Đối diện nó, hắn cũng bụm miệng cười. Cái cách nói chuyện của nó chẳng thể lẫn vào đâu được.

– À…vâng. – Anh ta vẫn chưa hết bàng hoàng.

– Ý, đã bảo em kém tuổi anh rồi mà. Bộ trông em…già thế sao? – Nó xụ mặt.

– Ơ…không phải. – Anh chàng xua tay, mồ hôi úa ra như nước.

– Hì. Thật chứ? – Nó cười tít mắt.

– Vâng…à… ừ. – Anh chàng khổ sở tìm cách trả lời cho vừa lòng cô khách hàng nhỏ rắc rối.

– Hì. Cho em ba cốc kem socola, ba cốc kem sữa, ba cốc kem cầu vồng, ba cốc kem vani, ba cốc kem chanh, ba cốc kem ovan, ba cốc kem dâu, ba suất kem Fondue, ba ly kem ngũ vị, ba cốc kem trái cây, ba cốc kem trắng, và…umk… thôi, anh mang cho em tất cả các loại kem luôn đi, mỗi loại ba suất nha? – Nó đăm chiêu suy nghĩ. Anh chàng phục vụ ghi ghi chép chép vào cuốn sổ nhỏ, còn hắn thì suýt nữa đã há hốc mồm nhìn nó không chớp mắt.

Bóng người phục vụ đi khỏi, hắn bừng tỉnh và hỏi nó:

– Cô có nhầm không? Sao gọi nhiều vậy?

– Anh tiếc tiền sao? – Nó nói móc.

– Ai như cô? Chỉ sợ không ăn nổi. – Hắn ra vẻ lo lắng nhưng rồi nhìn nó chằm chằm – Sao cô gọi cái gì cũng ba hết vậy?

– Anh không ăn sao? – Nó nhíu mày.

Hắn lúc này mới hay nó gọi luôn cho mình.

– Sao cô biết tôi ăn gì mà gọi?

– Bởi vậy tôi mới bảo họ mang ra hết để…anh chọn. Anh mời tôi đi ăn kem, không lẽ đến đây lại lủi thủi ăn…bánh bơ với sữa? Anh thấy tôi thông minh không? – Nó mắt long lanh. <Thông minh phết>

– HẢ? Ờ… thông minh đến phát khóc. – Hắn ta cười nham nhở.

– Mỗi loại nếm một ít chứ có ai bắt anh ăn hết đâu. Với lại đâu phải tôi chi tiền, cớ gì lo cho nặng đầu, gây ức chế hệ thần kinh <Bài này mình mới học nè!> – Nó cười cười nham…hiểm.

Hắn ta chỉ biết dở khóc dở cười nhìn nó. Ma xui quỷ khiến thế nào mà lại mời một con nhỏ như nó đi ăn cơ chứ?

Lát sau, anh chàng phục vụ nọ lại mang ra la liệt kem với đủ chủng loại và đa sắc màu.

Bàn được huy động để đặt cho đủ số kem nó yêu cầu.

– Anh gì ơi! Ngồi xuống ăn chung luôn nè. – Nó cười.

– Hả? À vâng, không cần đâu ạ. – Anh chàng trót lỡ miệng. Thấy hai mắt long lanh của nó, mới biết mình trót sai nên vội vàng chữa – À. Không cần đâu… em!

– Em mời mà. Nhưng anh này trả tiền. Anh không cần lo đâu. Với lại lúc nãy em nghe anh bảo với chị kia là anh hết ca rồi mà?

Thiên Minh nhìn nó nhếch mép cười. Kiểu này anh chàng phục vụ kia có chắp thêm đôi cánh cũng khó thoát khỏi tay nó. Híc!

Cuối cùng, trên tầng thượng của tiệm Windy Ice- Cream, một cô gái với hai chàng trai cùng ngồi nhâm nhi những ly kem lạnh. Hai chàng trai kia mồ hôi rịn ra, chảy vòng quanh khuôn mặt khiến mọi người xung quanh nhìn vào chẳng ai nghĩ họ đang ăn kem cả.

– Cảm ơn anh, Thiên Minh. – Nó nháy mắt rồi lẻn nhanh vào nhà.

Một buổi tối trôi qua êm đềm. Nó khẽ cười, ngày mai… ôi… ngày mai ơi đừng đến nhé. Cho ta thêm thời gian, xin mi đấy ngày mai…

~oOo~

– Ôm anh hai một cái nào! – Thiên Kỳ vòng tay ôm lấy cổ Thiên Minh.

– Em chắc là không hối hận với quyết định này chứ? – Thiên Minh nhíu mày.

– Anh nghĩ em gái anh là ai cơ chứ? – Thiên Kỳ tỏ vẻ dỗi hờn nhưng rồi nhanh chóng lấy lại nụ cười trên môi.

– Em sẽ đi đâu?

– Đến nơi nào em muốn. – Cô cười rạng rõ hơn rồi chợt khựng lại, cơ mặt co lại bất ngờ – Nhưng anh hai nè. Ngày mai…đừng ra tiễn em nhé. Thấy anh chắc em không đi nổi mất. Nha anh?

Suy nghĩ một hồi, cậu cũng gật đầu. Có lẽ cô em gái này đủ lớn để quyết định cuộc sống và tương lai cho mình.

~oOo~

Chap 84

Khi ông mặt trời còn ngái ngủ trong tầng tầng lớp lớp mây xanh nhẹ nhàng thì trong biệt thự nhà họ Lâm, một chàng trai đã thức dậy và dành một khoảng thời gian đáng kể đứng soi mình trong gương – một việc mà chỉ có tụi kẹp nơ mới khoái <Hì!>

Lâm Duy rời khỏi phòng và còn tạt qua phòng nó, toan gõ cửa thì chợt khựng lại. Tốt nhất nên để nó thực hiện thủ tục ngủ nướng thêm một lúc nữa. Nghĩ vậy nên cậu một mình rời khỏi nhà. Chắc trí nhớ của nó không tệ đến nỗi quên mất hẹn với cậu. Mà nếu có quên thì điện thoại để làm gì?

Tiệm Windy Ice- Cream dịu nhẹ trong tiếng nhạc bài A little Love.

Người phục vụ dẫn cậu lên sân thượng với giàn hoa tigôn rợp bóng.

– Còn sớm mà. – Lâm Duy nhìn đồng hồ rồi tự an ủi bản thân.

Cậu khẽ đằng hắng rồi tựa như một tên ngốc trong phim tình cảm Hàn Quốc, cậu tập duyệt lại những lời định nói với nó hết sức ngớ ngẩn.

Đồng hồ trong tiệm điểm 7h.

Một con người hồi hộp chờ đợi một con người.

Đồng hồ điểm 7h30.

Một con người lo lắng cho một con người.

Đồng hồ điểm 8h.

Một con người đang cố nâng dần sức chịu đựng để tiếp tục đợi chờ.

Đồng hồ điểm những tiếng não nề. Bỗng chiếc muỗng trên tách cà phê của cậu rơi xuống đất. Điềm báo như người ta vẫn nói chăng?

“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được. Xin quý khách vui lòng gọi lại sau”

Bực bội bóp chặt chiếc điện thoại trong tay, cậu đứng dậy và đi về nhà. Không hiểu sao trong lòng cậu trỗi lên một nỗi bất an đến khó tả.

“Nếu giờ này mà vẫn còn ngủ thì không xong với tôi đâu”

Dòng suy nghĩ vây quanh đầu. Cậu đấm mạnh vào cái vôlăng để trút bực.

– Lam Bình! – Cậu cất tiếng gọi.

Không thấy tiếng trả lời. Cậu đẩy nhẹ cửa phòng nó. Và đập vào mắt cậu là một căn phòng gọn gàng khiến cậu ngỡ ngàng. Mọi thứ trong phòng được sắp xếp ngăn nắp và có cảm giác như…trống trơn.

Giờ thì cậu lại ước mong giá như… nó vẫn còn ngủ.

Mở tủ đồ của nó, Lâm Duy chết sững khi tủ đồ cũng trống nốt. Còn nó? Nó đã đi đâu rồi? Liệu có phải cậu đã mất nó rồi không?

– Lam Bình đâu rồi? – Cậu bóp mạnh hai vai của người giúp việc, gằn giọng. Một cái gì đó…đang dần tuột khỏi tay cậu. Trong đầu cậu chỉ văng vẳng lên câu nói: “Nắm lại! Nắm Lại!” Nhưng bằng cách nào bây giờ?

– Tiểu thư… đã đi từ sớm rồi. Cô ấy còn xách cả vali đi nữa! – Giọng người giúp việc lắp bắp đến tội.

– Tại sao không thông báo với tôi?

– Tiểu thư bảo… không được…

Chưa kịp nói hết câu, người giúp việc nhỏ đã bị cậu xô ngã va vào chiếc ghế sôfa gần đó. Cậu bước ra khỏi nhà, leo lên xe và nhấn số.

Chiếc xe lao đi xé gió nhưng dường như chính gió đã xé nát lòng cậu, xé nát cái tình yêu chớm nở trong tim cậu. Có phải chăng gió… gió đã cướp đi người con gái cậu yêu?

Tại sân bay.

Người ra vào nườm nượp. Lâm Duy hốt hoảng vừa chạy vừa nhìn quanh, hy vọng vẫn còn kịp, hy vọng ông trời cho cậu nhìn thấy nó, cậu sẽ tiến đến và giữ nó lại, không để nó rời xa cuộc đời cậu một cách dễ dàng như vậy…

– Tìm cho tôi. Người có tên Lam Bình đi chuyến bay nào? – Cậu bực bội đập vào danh sách khách bay.

Cô nhân viên lúng túng:

– Thưa! Chuyến bay ấy vừa mới cách cánh cách đây vài giây ạ.

Vài giây ư? Cất cánh rồi sao? Lâm Duy đứng chôn chân tại chỗ rồi lẳng lặng nhìn ra phía bên ngoài bầu trời kia. Trời cao và trong xanh đến lạ… nhưng trong lòng cậu, những đám mây đen khịt cứ bủa vây.

Rồi một chiếc máy bay với dòng chữ màu xanh lam còn in rõ từ từ cất cánh hòa lẫn vào mây. Trên đó, có một người con gái… người mà cậu yêu… Máy bay xa dần cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ trên bầu trời.

– Chuyến bay đó đi đến đâu? – Lâm Duy quay lại hỏi nữ nhân viên, vẻ mặt đăm chiêu.

Cái gì đã thuộc về cậu thì nó nhất định sẽ là của cậu. Còn cái gì không thuộc về cậu thì dù có làm thế nào đi chăng nữa, nó cũng chẳng bao giờ là của cậu. Nhưng Lam Bình, nó nhất định là người con gái của cậu…

~oOo~

Nó lơ đãng nhìn ra quang cảnh phía ngoài. Tiếng động cơ êm ru kèm theo một vài tiếng xì xào của vài người khách khác tạo thêm những nét sinh động nhưng sao lòng nó nặng trĩu. Nó định sẽ đi ăn với cậu bữa cuối cùng nhưng nó không thể. Phải, nó yếu đuối thế đó, nó nhát gan thế đó, nó tự ti thế đó. Thế thì đã sao nào, nó không cho phép trái tim mình chịu thêm bất cứ một thương tổn nào nữa… bằng mọi giá, nó không cho phép kể cả trốn chạy…

– Hi nhóc! – Một bàn tay cốc đầu nó, đau điếng.

Nó quay người định xả cho một trận cho đỡ tức thì người kia đã cướp lời.

– Anh ngồi đây được chứ?

– Ngồi thì cũng ngồi rồi. Với lại có chỗ ngồi quy định, không phải chỗ của anh thì anh có dám ngồi không? – Nó lầm bầm đầy khó chịu.

– Bộ nhóc không nhận ra anh thật à? – Chàng trai khẽ nhướn đôi chân mày tuyệt đẹp.

– Thứ nhất, tôi không phải là nhóc. Thứ hai, tôi và anh mới gặp nhau lần đầu thì làm gì mà nhận ra với chả nhận không ra? – Sẵn bực bội mà có người tự chui đầu vào thì nó cũng không dại gì mà giữ nguyên nỗi buồn trong lòng.

– OK. Sorry! Không phải là nhóc. Nhưng mà nhóc… à không… em không biết anh thật à? Có gặp rồi mà. Chà, gay thật! Không phải là sinh đôi chứ? Giống như hai giọt nước. – Anh chàng lắc đầu.

Nó quay sang để nhìn chàng trai kia rõ hơn. Tóc đen hơi lòa xòa, kính cận đen kèm theo nụ cười khuyến rũ nhìn quen quen.

Nó lắc đầu.

– Nhờ phúc em mà anh được uống bao nhiêu là thuốc do bội thực vì ăn nhiều kem đây mà. Nhớ anh chứ nhóc? – Anh chàng tiếp lời.

– À, thì ra là cái anh phục vụ dễ thương đó. – Mắt nó sáng lên.

Anh chàng chợt ngượng ngùng vì cái từ đi kèm “anh phục vụ”.

– Nhưng sao anh lại ở đây? Giờ này chắc phải phục vụ ở tiệm kem chứ? – Nó thắc mắc.

– Tối qua anh làm thay thằng bạn thôi. Giờ trên đường về nơi học tập. Anh đang trong kỳ nghỉ. Còn em nhóc? Sao lại lang thang ở đây?

– Em hả? Bật mí cho anh biết nha… em bỏ nhà đi bụi. – Nó đưa tay lên làm dấu im lặng rồi cười tinh nghịch.

Anh tên là Tùng Kha, là sinh viên năm nhất Học viện Báo chí và Tuyên truyền.

– Anh chị cho xem vé ạ. – Một nữ nhân viên bước lại chỗ hai người.

Nó lục tung các ngóc ngách vali rồi sau đó mới chuyển qua cái xách chéo màu trắng <thứ tự bị đảo lộn rồi!>

. Mọi thứ văng ra khỏi xách nó không thương tiếc và kết quả cuối cùng là nó vẫn tìm được cái vé đã cố nhét thật sâu.

– Đây ạ. – Nó chìa ra cho chị nhân viên kiểm chứng.

– Này, sao em không hỏi tuổi chị ấy. Anh thấy chị ấy lớn hơn tuổi em nhiều mà em vẫn để người ta gọi là “chị” sao nhóc? – Tùng Kha nhớ về lần đầu tiên “chạm trán” nó.

– Tại thấy anh dễ thương nên em mới hỏi vậy thôi. – Nó thì thầm vào tai anh làm hai gò má ai đó đỏ ửng.

Tùng Kha giúp nó thu xếp lại đồ đạc. Chợt anh nhíu mày:

– Bộ em giàu có lắm sao nhóc?

– Nhà em nghèo không có mồng tơi mà rớt chứ giàu nỗi gì. – Nó bĩu môi.

– Sao lại có vé máy bay ở đây? Mua vé rồi sao không đi máy bay, cớ gì phải ngồi tàu cho khổ vậy nhóc?

Nó ngớ người rồi khẽ cười:

– Em sợ độ cao. Vào đến sân bay, điên điên mua hai vé thì mới sực nhớ ra nên tặng cho chị gì đó cái vé máy bay, em giữ lại một cái và quay sang đi tàu cho nó…êm.

Anh chỉ biết cười trước cái kiểu trả lời của nó nhưng không thể phủ nhận sức hút của nụ cười đó. Đúng như người ta vẫn nói “Mật ngọt chết ruồi, cười ngọt chết người”

– Em là học sinh lưu ban sao? – Anh lại một lần nữa nhíu mày hỏi nó.

Nó thoáng sững sờ rồi đanh mặt lại:

– Anh xem thường em thế à?

– Á, anh không có ý đó. Chỉ là hôm qua em bảo em nhỏ tuổi hơn anh nhưng mà trong giấy khai sinh thì…em lại bằng tuổi anh nên… – Anh chàng tỏ vẻ khó nói.

Nó chộp nhanh bản sao giấy khai sinh trong tay anh ta, há hốc mồm. Trời ơi, cái tuổi 17 của nó đẹp thế mà sao lại “già” đi hai tuổi thế này?

Nó lục lại trong đầu óc đang rối bời của mình để tìm ra nguyên nhân. Và nó chợt nghĩ đến khoảng thời gian hai tháng sống cạnh ai đó, nghĩ về một lễ cưới và rồi một nụ cười buồn hiện trên môi nó.

– Kệ nó đi anh. Lớn thêm chút cũng không sao đâu nhỉ? Chúng ta bằng tuổi đấy “bạn” ạ. – Nó mỉm cười nham hiểm.

Tàu lăn bánh đều đặn trên đường ray. Nó ngồi cạnh anh và thao thao bất tuyệt những câu chuyện không đầu không đuôi, chỉ có phần thân là đáng nói.

Nó sẽ đến một nơi mới, bắt đầu một cuộc sống mới…

– Anh xuống ga này à? – Nó hỏi khi thấy anh bước theo nó xuống tàu.

– Ừ. Em cũng vậy sao? Trùng hợp nhỉ? – Anh khẽ cười.

– Nhân làn đầu gặp mặt… à không, lần thứ hai chứ, anh… mời em ăn kem nha? – Nó dụ.

– Trời, nhìn anh giống người dễ dụ đến thế sao?

Nó đực mặt, cách trả lời của anh làm nó cứng họng. Đúng là kì phùng địch thủ.

– Nhân sự kiện lần đầu tiên anh làm em… không nói được câu nào, anh mời em đi ăn kem. – Anh chuyển vế một cách siêu đẳng rồi kéo nó đi giới thiệu về thành phố mới.

~oOo~

Chap 85

Băng Di ngồi nhấm nháp ly kem lạnh <Híc, xin lỗi, nhân vật của mình có lẽ ai cũng thích kem, ghét ớt!!!!>. Con nhóc thích vị lạnh buốt của kem .Có người bảo rằng kem ăn tuy lạnh nhưng vào đến cổ họng thì lại thấy ấm vô cùng và có thử thì mới biết điều đó là đúng hay không.

– Tên lạnh, thích mùa đông lạnh, thích mưa lạnh, thích kem lạnh, tính cách cũng lạnh nốt. Bạn là người gì vậy không biết? – Jun kéo ghế ngồi trước mặt con nhóc.

Con nhóc chỉ lặng lặng không nói gì, chăm chú hoàn thành nốt ly kem của mình.

– Này bạn có nghe tôi nói gì không vậy?

Vẫn im lặng.

Jun bực mình đi về phía quầy phục vụ. Khi anh chàng quay về, trên tay đã thủ sẵn một chai ớt tương cay xé lưỡi.

Jun dốc ngược chai và ớt đỏ từ trong chai tràn xuống ly kem của con nhóc.

– Một sự kết hợp hoàn hảo giữa thích và ghét đấy. Ngon miệng nhé.

Con nhóc thoáng bực bội nhưng rồi khẽ nhếch mép cười. Nụ cười làm Jun ngạc nhiên hết mức. Vẫn biết người con gái trước mặt cậu có một “sức nhẫn nhịn” phi thường và tính cách lạnh hơn cả băng Nam Cực nhưng trong trường hợp đó mà không phản kháng thì họa chăng có vấn đề về thần kinh.

Đoạn con nhóc cúi đầu ăn tiếp phần kem trộn tương ớt của mình, Jun đã không khỏi bàng hoàng.

Mặt con nhóc đỏ lừ, mồ hôi rịn xuống trán và con nhóc… khóc.

Jun đứng sững, chẳng hiểu vì sao mình làm vậy và cũng chẳng hiểu vì sao con nhóc lại xử sự một cách ngốc nghếch như vậy.

– Này… bạn… – Jun lắp bắp.

Con nhóc chẳng thèm ngẩng mặt lên nhìn Jun lấy một lần, vẫn lặng lặng ăn hết cốc kem của mình mặc cho vị có khó chịu đến đâu đi chăng nữa.

“Rầm”

Chiếc ghế bị xô ngã, con nhóc chạy vụt đi, trên bàn, cốc kem hết sạch.

“Con nhỏ đó bị làm sao vậy?”

Jun cảm thấy như vừa rồi không phải cậu đổ tương ớt vào ly kem của con nhóc mà là đang đổ tương ớt vào lòng mình.

Trong nhà vệ sinh sinh nữ, tiếng nước chảy lấn át cả tiếng khóc của một đứa con gái. Nó đã từng bảo rằng khi khóc đừng cố kìm nén mà hãy khóc thật lớn. Nếu không muốn ai nghe thấy mình khóc thì vặn nước thật to chứ đừng dại gì mà khóc trong câm lặng vì như vậy sẽ rất khó chịu.

Không hiểu sao lúc này lại thấy nhớ nó đến vậy. Muốn biết giờ nó đang ở đâu, làm gì?

Rửa qua khuôn mặt ướt đẫm, con nhóc nhìn mình trong gương rồi khẽ mỉm cười. Cay quá… tất cả các giác quan đều cay.

But If you wander cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who care for you.

Điện thoại reo dai dẳng trong túi áo.

– Alo.

– <Là mẹ đây!>

– Vâng.

– Không ạ. Chúc mẹ vui vẻ. Con sẽ sống một mình.

Nói rồi, con nhóc gập máy. Thật ra đây có phải là điều con nhóc muốn hay không? Sống một mình chỉ với tiền trợ cấp hằng tháng của ba mẹ? Con nhóc đã từng khao khát ngày này biết nhường nào nhưng khi ngày đó đến thì sao lại cảm thấy thật nhanh, nhanh như một cái chớp mắt.

Bước một mình trên hành lang đầy nắng, khẽ suy nghĩ vu vơ về cuộc sống mơ ước, chợt tay con nhóc bị ai đó níu lại, một chàng trai ngược chiều.

– Tảng băng di động… à không… Băng Di, xin lỗi! Lúc nãy… – Jun lắp bắp.

Con nhóc hít một hơi thật sâu, có lẽ đến lúc nên làm rõ tất cả những thắc mắc trong lòng nó đối với tên con trai này.

– Thật ra bạn ghét tôi đến thế sao? Lúc nào bạn cũng tìm cách gây sự, chọc tức tôi. Tôi có làm gì không phải với bạn thì bạn cũng nói cho tôi biết để tôi còn tránh chứ? Hay tại kiếp trước tôi nợ bạn cái gì chưa trả nên trời định bạn xuống cạnh tôi để đòi nợ?

Jun ngớ người. Cậu ghét con nhóc sao?

– Tôi…tôi đâu có ghét bạn.

Con nhóc nhíu mày tỏ vẻ khó hiểu.

– Bạn không biết hay là giả vờ không biết vậy. Tôi… thực ra… tôi thích bạn nhiều lắm Di à! Nhưng bạn lúc nào cũng tỏ ra lạnh lùng với tôi, lúc nào bạn cũng xem tôi như những người bình thường khác, đối xử với tôi bằng thái độ mà bạn vẫn đối xử với những tên con trai quanh bạn không hơn không kém. Tôi chỉ muốn bạn chú ý đến tôi, muốn bạn phải nói với tôi nhiều hơn, không giữ khoảng cách với tôi nữa thôi mà. Những lúc tôi tỏ ra quan tâm đến bạn thì bạn lại gạt phăng như tạt gáo nước lạnh vào mặt tôi vậy nên lần nào gặp bạn, tôi cũng đều tìm cách gây sự với bạn. Tôi ghét bạn lắm vì… tôi thích bạn mất rồi!

Jun nói một tăng, con nhóc đứng sững vì tất cả những gì vừa nghe được.

Lúc Jun định thần xem mình vừa nói điều gì thì đã muộn mất rồi. Mặt cậu đỏ lự rồi quay lưng bỏ đi.

Còn lại một mình trên hành lang vắng, con nhóc khẽ cười. Một thứ cảm xúc mới mẻ đang len lỏi vào trái tim cô nàng 17.

~oOo~

Hoài An nhảy cẫng lên và thả mình xuống nệm. Cô bé cười tươi và dường như đó là lần cô vui nhất kể từ khi chị Hoài Anh mất.

Suy nghĩ một hồi, cô nghĩ rằng mình nên báo với một người.

– Alo, chị Thiên Kỳ! – Hoài An hí hửng.

– <Hoài An à? Chị quên mất cô bé> – Giọng Thiên Kỳ vui vẻ.

– Chị… sẽ không giận em nếu em… quay về bên anh Key chứ? – Hoài An lo lắng hỏi.

– <Hoài An này. Chị xin lỗi em. Đáng ra chị nên nói với em chuyện này sớm hơn. Chị xin lỗi em gái của chị. Chị là một người chị ích kỷ> – Giọng nghèn nghẹn.

– Chị… sao lại nói vậy?

– <Chị hận Key không chỉ vì đã gián tiếp cướp mất người bạn của chị mà còn là vì anh chàng cũng gián tiếp phản đối việc chị đến với người mà chị yêu.>

– Vậy nên chị mới bảo em phải làm cho anh ấy đau khổ?

– <Chị xin lỗi Hoài An>

Hoài An khẽ cười. Thì ra không hoàn toàn là vì Key. Thì ra “tội” của anh trong mắt Thiên Kỳ lại lớn đến vậy. Thì ra… cô cũng chỉ là con rối.

– Giờ thì kết quả là gì?

– <Chị thua.> – Thiên Kỳ đáp gọn và dập máy sau khi chúc phúc cho người em gái.

Thật ra, đâu phải là cô thua đâu? Khi thành thật thú nhận thì cô đã chiến thắng lòng hận thù và chiến thắng chính bản thân mình.

~oOo~

Nó ngân nga một vài bài hát quen thuộc sau lưng Tùng Kha. Anh chở nó đi dạo phố trong cái nắng ấm dìu dịu chứ không chói chang.

– Em không gặp khó khăn gì cho việc nhập học chứ? – Anh hỏi nó.

– Em chưa tìm được trường. Mà chẳng phải trong giấy khai sinh thì em đã là sinh viên năm nhất như anh rồi còn gì. – Nó cười hì hì.

– Nhưng em vẫn chưa lấy được bằng tốt nghiệp cấp ba đâu. – Anh sém chút đã đưa tay cốc đầu nó, may mà đang cầm lái.

– Thôi thôi, em biết rồi. Hồi gặp anh ở tiệm Windy Ice- cream, trông anh cù lần lắm. Thế mà ai ngờ lại.. đanh đá thế này cơ chứ. – Nó bĩu môi.

– Tưởng đang cầm lái là không xả cho em một trận được hả? Nói ai cù lần vậy nhóc? – Anh quay đầu dùng một tay cốc đầu nó đau điếng rồi nhanh chóng tăng tốc độ. Những vòng quay của xe đạp nhanh hơn.

Nó la oai oái, cảm giác như đang dần rớt khỏi xe ý.

Rồi như một phản xạ có điều kiện, nó vòng tay ôm lấy người con trai phía trước.

Khẽ cười, anh cố đạp nhanh hơn để gió át đi tiếng hét chói tai của nó.

~oOo~

– Vẫn chưa có tin gì sao? – Key lân la đến chỗ Lâm Duy và hỏi.

Không trả lời. Vậy là tin tức về nó vẫn là con số 0.

Mới mấy ngày mà mặt ai nấy đều phờ phạc hẳn, nhất là Lâm Duy. Cậu như một tên điên dại tìm nó khắp mọi ngóc ngách. Tất cả danh sách học sinh cả nước cậu đã xem đi xem lại cả hàng trăm lần. Danh sách học sinh từ Việt Nam ở Anh quốc <đất nước mà chuyến bay mang nó đi> cậu cũng đã kiểm tra nhưng không thấy tên nó. Rốt cuộc thì nó đang trốn ở đâu?

Nữ sinh trong trường xôn xao bàn tán về việc thủ lĩnh BF “xuống cấp” quá nhiều.

Lâm Duy tạt ngang qua lớp 11A3, chỉ đích danh Hân Hân và Băng Di ra gặp.

– Nói cho tôi biết đi, Lam Bình đang ở đâu?

– Làm sao tụi tôi biết được. – Cả hai đồng thanh.

– Hai người là bạn của cô ấy mà. – Lâm Duy gằn giọng.

– Còn anh là chồng của bạn ấy đấy. – Băng Di nhếch mép.

Lâm Duy sững người. Phải, cậu là chồng nó nhưng chính cậu còn không thể biết được nó đang ở đâu. Cậu vô dụng đến vậy sao?

Lâm Duy lững thững bước đi. Trong lòng chợt cảm thấy khó chịu. Không giữ được người con gái mà mình yêu ư? Nếu biết thế này, cậu đã nói cho nó biết sớm hơn. Nhưng thời gian đâu có cho cậu thêm một cơ hội nào nữa.

Đợi cậu vừa đi khuất, Hân hân nhìn theo lắc đầu:

– Có nên nói không?

– Chuyện đó… nếu Lam Bình không muốn thì cũng chẳng làm khác được. – Băng Di nói rồi bước vào lớp.

Tại phòng BF hội.

Một tên đàn em xồng xộc chạy vào trong.

– Anh…

– Có tin gì sao? – Lâm Duy chồm người khỏi ghế.

– Thực ra… – Tên đó ấp úng.

Cậu bước lại và túm lấy cổ áo tên kia, giọng đầy đe dọa.

– Nói nhanh!

– Có người bảo đã nhìn thấy cô gái ấy ở núi Nhất Thiên. <Chú ý: Địa danh chỉ mang tính minh họa>

Cậu buông cổ áo tên kia một cách bạo lực rồi bước chân vội vã ra ngoài.

– Cậu đứng lại. Đợi bọn tớ cùng đi. – Jun gọi theo.

– Để tớ đi một mình. Mặc tớ. – Lâm Duy dừng lại đôi phút.

– Nguy hiểm đấy. Đó là ngọn núi địa hình hiểm trở nhất nước ta mà. – Nguyên Hoàng can.

– Đằng nào cũng thế cả. Không tìm được cô ấy thì có khác gì không thấy được sự sống đâu. – Cậu nhún vai, khẽ nhếch mép rồi bước ra xe.

Gió tạt mạnh vào mặt rát buốt. Mọi thứ xung quanh như mờ nhạt dần. Cậu đã tìm nó trong vô vọng như một tên ngốc, một cái máy chỉ biết làm việc hết công suất. Vậy mà chẳng có một tin gì về nó cả. Tuyệt vọng biết nhường nào. Có người nhìn thấy nó .Chỉ là một tia hy vọng nhỏ nhoi giữa màn tuyệt vọng vô biên nhưng chỉ cần như thế là đủ.

Ai đó đã từng nói con người ta chỉ biết được giá trị thực sự của một ai đó khi họ rời khỏi cuộc đời mình. Với cậu, nó quan trọng biết nhường nào.

~oOo~

Đêm tự do đầu tiên của con nhóc, không hiểu sao lại cảm thấy buồn vô biên.

Vậy là ba mẹ đã li hôn, hai người họ mỗi người một nơi, chỉ có mình con nhóc là ở nơi này, trong căn nhà này. Nhớ hồi còn là con nhóc bốn tuổi, nó đã tự khoe với bạn bè về gia đình hạnh phúc của mình. Khi biết sự thật về cái hạnh phúc ảo mà mình đang hưởng, con nhóc không hề tham gia vào bất cứ cuộc bàn luận nào của tụi bạn nữa. Con nhóc sợ bọn nó hỏi về gia đình, về ba mẹ, về cảm xúc của một người con. Rồi con nhóc sẽ phải trả lời thế nào.

Giờ đây sao bỗng dưng lại thấy nhớ ba mẹ vô cùng. Cái gì đi rồi mới biết quý quả đúng không sai nhưng mà nếu có cho con nhóc thêm một cơ hội để làm lại, hẳn là vẫn con đường này bởi chẳng ai muốn là người cướp mất hạnh phúc của người khác cả.

But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who care for you
If you feeling sad
Your heart gets colder
Yes I show you what real love can do.

Những giai điệu nhẹ nhàng của bài hát Cry on my shoulder vang lên khe khẽ trong màn đêm tĩnh lặng.

Con nhóc khẽ cười. “Nhưng nếu bạn muốn khóc, hãy khóc trên vai tôi”. Còn con nhóc? Nó sẽ khóc trên vai ai bây giờ bởi giờ đây nó thực sự muốn khóc…

~oOo~

Chap 86

– Hey nhóc! – Tùng Kha đứng sững trước cửa nhà trọ của nó.

– Anh định rủ rê em đấy à? – Nó cười khoái chí.

– Ai thèm rủ rê gì em cơ chứ? Trên thực tế thì em chẳng có gì để lợi dụng cả. Họa chăng chỉ có em rủ rê anh thôi. – Anh đáp rành mạch.

– Xí. Không cần. Anh cũng đâu có gì? – Nó bĩu môi.

– Anh là sinh viên đại học, có việc làm, có ngoại hình tốt, tính cách trên cả tuyệt vời. Còn em thì sao? Thất học, thất nghiệp, ngoại hình thì… tạm ổn đi, tính cách thất thường, dở dở ương ương. – Anh bụm miệng cười làm nó tức điên lên.

– Thôi nhóc, leo lên anh chở em đi xem vài nơi làm ngoài giờ. Em không đi học, đi làm lấy gì mà sống? – Anh cười hòa.

– Sống chết mặc em, liên quan gì đến anh? – Nó lầm bầm nhưng vẫn yên vị sau lưng anh.

Anh không trả lời, chỉ lặng lặng đạp xe. Nó đến đây cũng đã một tuần. Quen thì cũng quen rồi hay nói thẳng ra là nhờ anh mà nó đã quen với cuộc sống, khí hậu lạnh nơi này. Mặc dù đôi lúc anh hay cố trêu chọc nó nhưng ở bên anh làm nó cảm thấy rất vui. Có lẽ anh nói đúng, nó nên kiếm một ngôi trường và một công việc part- time phù hợp, không lại mang tiếng là “ăn bám” anh.

– Tùng Kha! – Một anh chàng vỗ vai anh từ phía sau và đạp xe song song.

– Chào, lâu ngày nhỉ? – Anh cười.

Người thanh niên lạ mặt nhìn nó, rồi lại nhìn anh.

– Người yêu à? Sao không ra mắt?

Nó mở to mắt nhìn người kia, có vẻ là bạn anh. Nghĩ sao mà bảo nó là người yêu của anh cơ chứ? Nó có chồng rồi nhá! Trên giấy tờ thì nó vẫn chưa ký giấy ly hôn với tên kia. Híc!

Nhưng nó tức anh hơn. Tự dưng lại đi cười cái điệu cười vô duyên đó rồi khẽ gục đầu.

– Không biết người ta có đồng ý không.

Lại vỗ vai anh một cái nữa rồi người kia phóng vụt đi khỏi tầm mắt nó.

Không hiểu sao mặt nó nóng ran và theo giác quan, nó biết rằng hai má mình đã đỏ lên sau câu nói ấy của anh.

– Này nhóc! Em muốn làm ở đâu đây? – Anh chuyển chủ đề, chắc là thấy ngại với nó.

– Ơ… – Nó ngơ ngác – Làm ở đâu cũng được ạ. – Nó lễ phép.

Thấy thái độ là lạ của nó, anh khẽ cười làm nó được thể cứ đỏ rần mặt lên.

– Vậy đến làm chung với anh đi. Anh cũng dễ quản lý.

Quản lý sao? Anh xem nó là trẻ con à?

– Anh xem em là gì vậy nè? – Nó nhíu mày, vẻ bực.

– Con nít mà cứ lên mặt giáo huấn người lớn vậy hả? – Anh cười lớn rồi như những lần trước, hễ cứ không muốn xem phản ứng của nó thì anh lại phóng xe đi thật nhanh.

Chiếc xe đang bon bon ngon lành trên phố, nó lại khẽ hát nhẹ thì trời đổ mưa. Những giọt mưa lúc đầu còn “ngoan ngoãn” nhưng chẳng phút chốc đã nhuốm cả thành phố trong màn mưa và những tiếng mưa ngày càng nặng hơn.

Chỉ một lát, anh và nó đã ướt mèm. Anh đạp nhanh hơn và nhìn quanh tìm chỗ trú mưa.

Chiếc xe dừng lại trong một con hẻm nhỏ, dưới mái hiên tạm bợ nhưng cũng không đến nỗi nào.

Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc rối, nó nhanh chóng bước xuống xe và chạy vào đứng dưới mái hiên, bên cạnh anh, nhìn anh cười thích chí:

– Lâu lắm rồi mới được tắm mưa.

– Ướt hết rồi! Chắc sẽ cảm mất. – Anh đặt tay lên vai nó, nhìn nó rồi lắc đầu.

– Càng tốt, anh sẽ đi làm kiếm tiền về chăm em. – Nó cười hì hì.

– Gì chứ? Anh đâu phải là chồng em? – Anh nhún vai và cười ẩn ý làm nó ngớ người.

Nó quay mặt đi, vờ như đang ngắm mưa mà thực ra là không muốn để anh nhìn thấy khuôn mặt đang đỏ dần của mình. Đưa chân đá đá vài giọt mưa, nó ngả tay ra phía ngoài mái hiên hứng những giọt mưa trong vắt tựa như pha lê và hệt như nước mắt của Thượng đế.

Bỗng một bàn tay ai đó nắm lấy tay nó, xiết chặt và kéo nó vào trong.

– Vào đây đi! Em không đùa với mưa ở nơi này được đâu, sẽ đau đấy. Nó không giống nơi em ở trước đây. – Anh vừa nói vừa kéo sát nó vào cạnh anh.

Rồi bàn tay nó cuộn tròn trong tay anh được anh đưa vào ủ trong túi áo khoác anh đang mang.

Một thoáng sững sờ và nó chợt mỉm cười, tay anh ấm thật.

Mưa chẳng những không thuyên giảm mà ngày một nặng hạt thêm. Những đợt gió mùa cứ lùa vào lạnh buốt. Nó khẽ rùng mình.

– Lạnh sao? – Anh quay sang hỏi.

– Tại tay bên này ấm quá nên tay bên kia kiện cáo ý mà. – Nó nhìn xuống bàn tay đang nằm gọn trong tay anh rồi cười.

Anh cũng cười trước kiểu đùa của nó. Không chần chừ, anh vòng tay ôm trọn lấy thân hình nhỏ bé của nó khiến nó chẳng kịp phản kháng gì.

– Thế này cho công bằng không cô chủ của tay này lại kiện. – Anh thì thào vào tai nó.

Nó lặng người.

Tim nó đập trật nhịp và có vẻ như nhanh hơn.

Cả người nó không còn lạnh nữa mà nóng phừng phừng.

Cảm giác này quen thuộc quá.

Giống như lúc nó ở cạnh Lâm Duy.

Liệu có một phút giây nào đó nó nhớ đến cậu khi đang ở cạnh anh chăng?

Anh ôm nó lâu thật lâu và tưởng chừng như có lúc nó không muốn rút ra khỏi hơi ấm từ anh. Nó muốn sống trong vòng tay che chở và bao bọc của anh mãi mãi. Suy nghĩ đó làm nó bật cười. Liệu có phải nó là người có hai trái tim không? Chẳng phải trước đây, vì yêu Lâm Duy nên nó mới rời khỏi cậu sao? Giờ nếu nó cũng… yêu anh như cái tình yêu nó dành cho cậu thì có phải hai trái tim, hai con người đang tồn tại trong nó hay chăng?

– Có lẽ mưa không cho chúng ta về nhà rồi! – Anh tặc lưỡi kéo nó ra khỏi mớ suy nghĩ hỗn độn.

– À..vâng.

– Nhưng một đứa cứng đầu như em thì chẳng bao giờ chịu thua ai, huống hồ chỉ là một cơn mưa phải không? – Anh nháy mắt.

– À… vâng. – Nó đáp khẽ rồi cảm thấy hơi lạnh truyền qua người, cảm giác hụt hẫng dâng đầy trong lòng nó. Đó là khi anh buông nó ra, không ôm nó nữa, chỉ có tay nó là nằm gọn trong tay anh.

– Leo lên nhóc, anh chở em về nhà. – Anh kéo nó lên xe.

Nó bước lên xe như một người sững sờ. Ngồi phía sau anh, anh bảo nó đưa tay vào túi áo anh cho ấm vào nó làm theo nhưng vẫn cảm thấy thiếu thiếu điều gì đó. Có lẽ là trong túi áo thiếu mất bàn tay mang hơi ấm của anh.

Lại một lần nữa, nó khẽ cười.

Phòng trọ về đêm yên tĩnh, chỉ có tiếng mưa rơi ngoài kia là rả rích não nùng đến lạ.

Mỗi lần anh Tùng Kha đưa nó về là cứ y như rằng từ mấy bà chị đến các em tuổi trăng non đều nhìn ngó sang phòng nó. Lúc đầu thì còn ngường ngượng vì họ vẫn luôn thầm thì sau lưng nó mà có khi nói cả trước mặt nhưng mà nghe một thời gian thành quen nên nó cũng không để ý làm gì.

Anh bắt nó phải sấy tóc cho khô, thay lại áo quần thật ấm trong khi anh ướt bèm nhem từ trên xuống dưới.

– Anh cứ giống như mẹ em không bằng. – Nó trêu.

– Vậy mà có người bảo anh là người yêu em mới đau chứ. – Anh đáp lại không kém phần dí dỏm làm nó tịt ngòi, chẳng biết nói thế nào nữa, chỉ lẳng lặng cúi mặt tiễn anh ra về.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Út Xíu
Tin nhắn shock
Chìa khóa
Sự Tích Củ Mài
Nhớ mặt