– Nhớ đóng cửa cẩn thận trước khi đi ngủ nghen nhóc. Không người ta lại vào bắt đi mất đấy. – Anh dạo dẫm nó cứ y như đứa trẻ lên ba.
– Eo! Thế mà lúc chiều có ai bảo em không có giá trị lợi dụng thì bắt em đi làm gì? – Nó chun mũi.
– Sao không? Giờ anh mới nghĩ ra thêm một giá trị nữa của em đó nhóc. – Anh nháy mắt.
Thấy nó nhíu mày, anh tiếp luôn:
– Bắt cóc em tống tiền anh chứ làm gì. – Trước khi rời khỏi, anh còn tranh thủ cốc đầu nó một cái làm nó ôm đầu, nhăn mặt, hai mắt nhắm tịt nên chẳng viết anh đi từ bao giờ.
Quay trở vào phòng, nó nghĩ miên man về anh, về cơn mưa chiều nay, về con hẻm nhỏ với cái ôm thật ấm, về nhịp đập trái tim nó và một phần nào đó, hình bóng của Lâm Duy lại lảng vảng quanh đầu.
– Quên đi! Mình và cậu ta đâu còn quan hệ gì nữa. – Nó lắc đầu nguầy nguậy.
“If you wander off too far. My love get you home…”
Tên Hân Hân trên màn hình hiển thị. Nó khẽ cười rồi bắt máy:
– Bạn hiền!
– – Hân Hân lo lắng.
– Bạn nghĩ mình thì có chuyện gì được? – Nó tự tin.
– – Hân Hân ngập ngừng.
– Mình và cậu ấy không còn quan hệ gì nữa mà. – Nó cười xòa mặc dù trong lòng nhói đau. Đây chẳng phải là điều cậu muốn sao? Vậy thì còn hỏi thăm về nó làm gì?
– <Mình biết. Nhưng có vẻ cậu ấy rất…>
– Không có đâu. Mà bạn gọi chỉ để nói về cậu ta thôi sao? – Nó chuyển chủ đề.
– <À, không hẳn. Thế chuyện của bạn với anh chàng Tùng Kha gì đó sao rồi?>
– Umk… vẫn thế thôi.
– <Có thật vẫn thế không?> – Dù không thấy mặt nhưng nó vẫn đoán được rằng Hân Hân đang cười.
– Vẫn có chút chút cảm giác. Chiều nay… *^*$#^%&% – Nó thành thật kể tuy có bớt mắm bớt muối.
– – Hân Hân hỏi làm nó giật mình.
– Làm gì có. – Nó chối.
– <Thế thì là gì? Có lẽ nên làm rõ tình cảm của mình đi, đừng làm mình đau và làm tổn thương người khác.> – Hân Hân nói rồi chào tạm biệt nó.
Nó vẫn cứ lan man suy nghĩ. Làm rõ sao? Tình cảm khó mà làm rõ được.
~oOo~
Di sợ nên chưa post tập tiếp. Lát Di post. Híc! [Only registered and activated users can see links] Sợ… bị đánh quá!
~oOo~
Chap 87
“Đoàng”
Tiếng sấm làm nó khiếp đảm nhìn ra ngoài bầu trời kia. Mưa vẫn rơi tạo nên bản giao hưởng trên mái tôn. Trời lâu lâu lại lóe sáng lên những tia chớp. Không khí nặng trịch. Bầu trời mang vẻ mặt đưa đám làm tâm trạng con người cũng chẳng thể vui vẻ hơn.
“Tin mới nhận: Một chiếc xe thể thao đời mới do một người thanh niên điều khiển vì tránh người nên đã bị rơi xuống dốc núi hiểm trở. Nhận định ban đầu cho rằng người thanh niên trên xe đã chết và cảnh sát khu vực đang nhanh chóng tìm ra chiếc xe cùng với nạn nhân xấu số.
Thực hiện bản tin: Nhóm phóng viên ở núi Nhất Thiên”
Nó đưa tay tắt phụt cái ti vi đang chiếu những tin nhảm nhí.
“Đoàng”
Lại là tiếng sấm, muốn dọa chết nó đây mà. Nó khẽ nghĩ rồi vùi đầu vào chăn đánh giấc ngon lành.
– Lam Bình!… – Một tiếng gọi cao vút cất lên.
Nó thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng lau thật lớn. Cánh đồng lau này dường như nó đã thấy ở đâu đó rồi. Quen quá, mọi thứ ở đây rất quen thuộc với nó.
– Lam Bình…
Lại là tiếng gọi đó, lại là giọng nói đó, tên nó được xướng lên hòa cùng với tiếng gió và những bông lau trắng khẽ bay.
Nó quay lưng lại. Một bóng người đang đi về phía nó, trắng xóa.
– Là tôi đây. Em không nhận ra sao?
Nó nheo nheo mắt nhìn và nó thấy Lâm Duy. Cậu đứng trước mặt nó, đưa bàn tay cậu về phía nó.
Nó bất giác đặt tay mình lên tay cậu nhưng sao tay nó nhẹ bâng. Nó chẳng thể nào chạm vào được bàn tay của cậu. Cứ giống như cậu tàn hình trước mắt nó vậy. Cứ giống như một bóng ma lơ lửng mà giữa ma và người sẽ chẳng có cái gì gọi là khoảng cách…
Nó cố với đến cậu nhưng không được. Nó vòng tay ôm lấy cậu nhưng lại hụt hẫng khi nhận ra mình đang ôm không khí. Cậu nhìn nó mỉm cười. Cậu không hề bước đi nhưng dường như gió đang thổi bay cậu, thổi cậu xa dần nó.
– Anh đứng lại. – Nó hét lên tuyệt vọng rồi chạy đuổi theo bóng cậu nhưng càng đuổi lại càng xa dần.
– Chính em đã giết chết trái tim tôi và giết luôn cả thể xác của tôi… – Giọng nói cậu nhỏ dần, nhỏ dần và rồi cậu biến mất. Cậu biến mất ngay trước mặt nó, bỏ lại mình nó giữa cánh đồng lau bạt ngàn.
– KHÔNGGGGG!!!!! – Nó bàng hoàng tỉnh giấc. Mồ hôi thấm đẫm cả chiếc gối trắng xinh. Nó thẫn thờ nhìn xung quanh, nó vẫn đang ở trên giường, trong phòng trọ của nó mà. Làm gì có cánh đồng lau nào và càng không thể có Lâm Duy ở đây.
Chắc có lẽ là nó nghĩ đến cậu nhiều nên bị ám ảnh thôi. Nó tự trấn an mình rồi nằm xuống.
Hai mắt nó vẫn mở thao láo. Nó sợ nếu nhắm mắt lại, cái hình ảnh ghê sợ kia sẽ lại xuất hiện trong giấc mơ của nó.
– Chính em đã giết chết trái tim tôi và giết luôn cả thể xác của tôi…
Nó bịt hai tai mình lại. Cái giọng nói đáng nguyền rủa kia cứ văng vẳng trong đầu nó, bao trọn lấy nó trong nỗi sợ hãi và trong màn đêm hiu quạnh chỉ có tiếng mưa và tiếng sấm là không ngớt trên nền trời.
Rồi thì cuối cùng bầu trời cũng sáng hơn tí chút. Nó đã thức trắng một đêm chỉ để đợi mặt trời lên. Ánh sáng mặt trời có thể xua đi những suy nghĩ mơ hồ của nó.
– Lam Bình, có ở trong đó không em? – Chị phòng bên gõ cửa phòng nó.
– Vâng. Có chuyện gì vậy ạ? – Nó ló đầu ra khỏi phòng.
– Anh chàng Tùng Kha tới tìm em kia. Anh ý ở dưới kia. – Chị ấy cười đầy ẩn ý nhưng nó chẳng thèm quan tâm, vác cái thân tàn ma dại xuống gặp anh.
– Sao mặt lại hằm hằm cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy nhóc? –Anh trêu nó.
Nó ghé sát tai anh, thì thầm:
– Anh Kha! Hình như tối qua… em gặp ma.
Mặt anh đanh lại rồi giãn ra vì nghĩ nó nói đùa. Cốc đầu nó một cái, anh cười hiền:
– Có phải hôm qua dầm mưa về rồi mê sảng không?
– Không, em gặp ma thật mà. – Nó làm vẻ thành thật khiến anh không thể nào không lo… cho thần kinh của nó.
– Thôi để tối nay anh sang ngủ với em nha? – Anh lại đùa.
Nó vứt ngay cái vẻ mặt thẫn thờ, thay vào đó là khuôn mặt giận dữ đang chực bốc khói.
– Anh nói gì đó?
– Trêu thôi mà nhóc. Thôi, lên xe đi. – Anh hất mặt.
– Anh không đi học ạ? – Nó hỏi.
Bất giác, anh quay lại đặt tay lên trán nó:
– Đầu em đâu có nóng, sao hôm nay toàn nói linh ta linh tinh vậy nhóc? Hôm nay là chủ nhật thì ai dạy cho anh học đây?
– Chủ nhật tuần trước anh cũng đâu có chở em đi chơi thế này? – Nó lại cãi.
– Anh có phải là tài xế của em đâu mà lúc nào cũng chở em đi khắp phố vậy. Chủ nhật tuần nào anh cũng không chở em đi được vì có hẹn rồi. Chẳng qua là do tuần này số em hên, vì người ta hủy hẹn đột ngột thôi.
– Hẹn ai vậy? – Nó tò mò và ngay lập tức ăn một cú cốc trên đầu.
– Con nít, tò mò gì. – Anh khẽ cười và một lần nữa, anh làm nó tức điên lên.
– Khi nào em bắt đầu đi làm được? – Nó bực bội.
– Bắt đầu từ tuần sau. Đến đúng giờ nha nhóc. – Anh căn dặn.
– Biết rồi ạ. Khổ quá! Đúng là ông cụ non.– Nó lầm bầm rồi nguýt ngang nguýt dọc.
– Vậy để “ông cụ non” này dẫn nhóc đi thăm chỗ làm mới. – Anh đề nghị và chẳng cần để nó trả lời, anh phóng xe đi luôn. Ngồi sau lưng để người khác chở cũng là ghép mình vào thế bị động rồi đó.
Nơi mà nó sẽ làm việc cũng là một tiệm kem với một phong cách rất đặc biệt. Kiến trúc tiệm đa phần là kính bền và khung gỗ nâu láng bóng.
Tiệm kem có sân thượng và điều đặc biệt, tầng thượng đầy chong chóng và chuông gió tạo nên khung cảnh thật lãng mạn và nên thơ.
Nó chọn một chiếc xích đu phía bên phải sân thượng để ngồi. Chân đung đưa và nghiêng đầu ngắm nhìn mọi thứ xung quanh.
– Sao? – Anh ngồi cạnh nó.
– Trên cả tuyệt vời. – Nó cười thích thú.
Bỗng chốc, nó nhớ về câu chuyện hôm qua với Hân Hân, quay sang nhìn anh thắc mắc.
– Em làm gì mà nhìn anh ghê vậy? – Anh hỏi làm nó giật mình, quay mặt đi hướng khác.
– Đâu có. – Nó chối nhưng rồi cái cảm xúc khói chịu cứ ray rứt trong lòng nó mãi không thôi. Một lần nữa, nó quay sang anh.
– Mà anh này… – Nó ấp úng.
– Gì cơ?
– Sao… sao anh tốt với em vậy?
– Em không thích thế à? – Anh hỏi lại nó.
– À không.. ý em là… tại sao anh lại tốt với em như vậy trong khi em chẳng làm được gì cho anh cả? – Nó vẫn không thôi nhìn anh.
– Em muốn anh trả lời sao đây? – Anh nhíu mày.
Nó im lặng.
– Liệu có phải… anh… – Nó lắp bắp.
Anh khẽ nghiêng đầu rồi bật cười:
– Em nghĩ là anh thích em?
Không hiểu sao nó lại gật đầu. Nó là một đứa thành thật hay là ngu ngốc đây?
Đến đây, anh không nhịn nổi, bật cười thành tiếng làm nó sượng mình.
– Sao anh chưa nghe Pháp luật nào quy định hễ tốt với một người là thích người đó nhỉ? Em ngốc quá nhưng cũng rất… đáng yêu! – Anh lại cốc đầu nó.
Nó há hốc mồm nhìn anh. Quả thật là nó chưa đủ cao siêu để hiểu hết những gì anh vừa nói. Rốt cuộc là có thích hay không đây?
– Anh… thích em. – Anh nhìn thẳng vào mắt nó.
Nó mở to mắt ngạc nhiên.
– Nhưng… anh có người yêu rồi nhóc ạ. Anh đã tìm được người anh yêu. – Anh cười.
Mắt nó lại chẳng thể nào thu nhỏ được. Tại sao lại có con người như anh nhỉ? Sao nó chẳng thể hiểu được những gì anh nói?
– Anh đang đùa em đấy à? – Nó trừng mắt.
– Đâu có. Anh đâu có đùa em. Anh nói thật mà. Anh thích em như một người anh trai thích một người em gái vậy. Còn người con gái ấy là người anh thực sự yêu. – Mắt anh nhìn xa xăm. Có lẽ là đang nghĩ về người anh yêu.
Cơ mặt nó giãn ra. Vậy là anh không thích nó như một người con trai thích một người con gái. Một chút hụt hẫng nhưng rồi nó khẽ cười.
– Chị ấy là ai vậy? – Nó lại tò mò. – Có phải là người anh hẹn đi chơi mỗi cuối tuần không?
– Em thông minh lên từ khi nào vậy?
Biết là anh đang trêu mình nhưng không hiểu sao nó lại cảm thấy vui vui.
– Cho em xem ảnh chị ấy được không?
Chần chừ suy nghĩ một hồi, anh cũng rút từ ví ra một tấm ảnh còn mới. Nó nhìn người con gái trong ảnh, lại cười nụ cười hạnh phúc, người đó mang vẻ đẹp của một thiên thần và thực sự rất xứng với anh, thiên thần của nó.
Trời ngả bóng chiều, anh chở nó về khu phòng trọ quen thuộc. Ít ra cũng cảm thấy nhẹ lòng hơn sau khi nhìn thấy người con gái mà anh yêu.
– Đợi anh ghé qua đây một lát. – Anh tấp xe vào sạp báo và chạy vào trong tìm một vài tài liệu cho bài luận. Nó đứng chơ vơ ở ngoài.
Bàn tay miết nhẹ trên chồng báo tin tức sáng, không hiểu sao, nó lại cầm một quyển lên xem mặc dù trước đây có cho tiền cũng đừng mong nó chúi mũi vào những tin tức vớ vẩn này.
“Xoẹt”
Một dòng điện chạy ngang qua người nó. Cảm tưởng như mình không thể đứng vững nữa, nó ngã người về phía sau, may mà có anh đỡ lấy nó.
Nó đưa đôi mắt thẫn thờ nhìn anh.
Tờ báo trên tay nó phút chốc đã ướt nhòe, hai mắt nó mờ dần đi. Lúc này, nó mới nhận thức được rằng mình khóc, rằng thứ chất lỏng có vị mặn kia đã thoát ra khỏi mắt nó mà chảy vòng quanh khuôn mặt tự bao giờ.
Anh hốt hoảng nhìn nó, lo lắng cực độ. Đây là lần đầu tiên anh thấy nó như vậy mà không hiểu lý do gì.
– Chính em đã giết chết trái tim tôi và giết luôn cả thể xác của tôi…
Câu nói của Lâm Duy lại hiện về trong kí ức nó như một lời nguyền.
Cậu chết rồi. Dòng chữ quái ác kia đập vào mắt nó như dập tắt tất cả trong lòng nó, như cắt đứt mạch đập của con tim nó.
“Cậu chủ nhà họ Lâm – người thừa kế tập đoàn Fashin chết vì tai nạn giao thông”
Sao lại dễ dàng như thế được. Nó không cho phép cậu đi một cách dễ dàng như vậy được.
Có phải nó đang mơ chăng? Nhưng ngay cả trong mơ nó cũng mơ thấy cậu rời xa nó, ngay cả trong mơ nó cũng mơ thấy cậu và nó ở hai thế giới khác nhau.
Chết? Chết là chết được sao? Sao có thể cơ chứ? Nó mới chỉ không gặp cậu có hơn một tuần vậy mà đùng một cái cậu đã bỏ nó mà đi vậy sao?
– Lam Bình, em làm sao vậy? – Tùng Kha lo lắng hỏi.
Nó ngước khuôn mặt ướt đẫm lên nhìn anh.
– Anh Kha. Có lẽ… em đang mơ… Em muốn gặp ma! – Nói rồi nó khóc òa chưa để cho anh kịp hiểu ra mọi chuyện.
Nó khóc trong vô vọng, nó khóc trong sự nuối tiếc, khóc cho quá khứ và hiện tại, khóc cho tương lai với những đường nét mờ nhạt, khóc cho một người ở lại và một người ra đi…
– Em vẫn chưa kịp nói với anh là em yêu anh mà… Tại em nhát, tại em sợ bị từ chối, tại em sợ sự lạnh lùng của anh nhưng mà tại sao anh ngốc thế, đáng ra anh phải hiểu rõ hơn ai hết về điều đó chứ, còn chờ em nói sao? Đồ độc ác, đồ ích kỷ, lúc nào cũng chỉ biết đi một mình, đồ nhẫn tâm, đồ lạnh lùng, đồ người sắt, lúc nào cũng làm tổn thương người khác là sao? Đồ tên chồng hắc ám, một con người vô lương tâm, đến một cơ hội được nói anh cũng không cho em là sao? Em yêu anh, em yêu anh nhiều lắm, em muốn nói điều đó cả trăm ngàn lần nhưng giờ anh bảo em phải nói với ai bây giờ? Bảo em phải làm sao thì anh mới có thể nghe được hả? Tưởng chết là hết sao? Tưởng chết là xong sao? Tên chồng hắc ám kia, em sẽ nguyền rủa anh suốt đời. Híc… làm sao bây giờ… anh có về đây không? Anh đang chơi trò ú tim với em đấy à? Muốn em lộ diện cũng không cần dùng chiêu ác vậy chứ? Anh làm được rồi đấy, anh làm em đau rồi đấy, anh làm em hoảng thật sự rồi đấy, anh làm em phải nói ra những điều mà có chết cũng muốn mang theo rồi đấy, anh còn lưu luyến gì cái chốn Thiên đường đấy mà không về đây hả?
Nó đưa tay xé tan tờ báo trong tay và rồi bỏ chạy. Nó không muốn tin tất cả những điều mình vừa nhìn thấy là sự thật.
– Lam Bình, em đi đâu vậy?
Tiếng Tùng Kha văng vẳng phía sau nhưng nó nào có để ý đâu, nó chạy miết, chẳng biết chạy qua những đâu, chỉ muốn quên hết tất cả.
[Only registered and activated users can see links]
~oOo~
Chap 88
Trùm chăn kín đầu, nó rên rỉ trong đau đớn. Tại sao đến bây giờ nó mới thấy cậu quan trọng với nó biết nhường nào? Tại sao đến bây giờ, nó mới nhận ra mình yêu cậu đến nhường nào? Tại sao đến bây giờ nó mới hiểu tình yêu của nó dành cho cậu còn lớn hơn cả cái tình cảm rung rinh của nó dành cho Tùng Kha và rằng nó yêu cậu hơn ai hết và rằng hơn bao giờ hết, nó khao khát được yêu cậu như bây giờ, hơn bao giờ hết, nó ước mong được nói với cậu rằng nó yêu cậu. Nhưng… lại hai từ “số mệnh”, chẳng bao giờ cho con người ta hưởng hạnh phúc trọn vẹn… Lúc nào nó cũng nghĩ về cậu, chỉ là nó phủ nhận suy nghĩ đó của mình mà thôi. Nó đã từng đinh ninh rằng cảm giác của nó khi ở cạnh Tùng Kha giống như cảm giác lúc bên cạnh cậu nhưng chỉ là lầm tưởng mà thôi. Cậu có thể thay thế anh nhưng không ai có thể thay thế được cậu trong cuộc đời nó và ngay cả trong trái tim nó.
Giá như nó đừng gặp cậu, giá như cái ngày người ta đến đón nó ở nhà tình thương, nó kiên quyết không đi thì có lẽ số phận đã không có cơ hội để trêu ngươi nó như vậy.
“Tin cậu chủ tập đoàn Fashin chết vì tai nạn giao thông được ghi nhận như một tin nóng. Vào sáng nay, tất cả các báo đều đã đặt bài này ở trang nhất. Tập đoàn Fashin sẽ do ai tiếp quản vẫn còn là một dấu hỏi chấm lớn. Liệu có phải vì sự cố này mà tập đoàn sẽ ngừng hoạt động một thời gian dài hay thậm chí là phá sản hay không?
Theo điều tra của cảnh sát khu vực thì chiếc xe mang biển số Fx chính là chiếc xe độc quyền của cậu chủ nhà họ Lâm – Lâm Duy. Đến sáng nay, người ta đã tìm thấy chiếc xe ở vách núi. Theo lời kể của người dân ven khu vực thì họ đã đưa người thanh niên trong xe hay là cậu chủ Lâm Duy vào bệnh viện gần đó nhưng tim cậu ta đã ngừng đập vào 7h36’ sáng nay và ngay sau đó, người nhà họ Lâm đã tìm cách giấu cánh báo chí để đưa thi thể cậu về nhà. Có lẽ đây là một cú shock lớn cho gia đình họ và cũng là một lợi thế lớn cho đối thủ cạnh tranh của tập đoàn Fashin nên chủ tịch tập đoàn này đã cố che đậy bằng cách an táng “ngầm” cho con trai.
Dù sao đi nữa cũng xin chia buồn cùng gia đình về sự mất mát về cả vật chất lẫn tinh thần này. Xin hẹn gặp lại các bạn vào ngày mai.”
– Im ngay!!! – Nó ném cái điều khiển vào màn hình ti vi rồi hét toáng lên.
– Bịa đặt! Hắn ta sao có thể chết dễ dàng như vậy được. Nhất định là các người nhầm rồi! – Giọng nó nhỏ dần rồi ngồi bệt xuống sàn.
Úp mặt vào hai tay, nó khóc nấc lên.
Làm sao mà nó tin được đây? Cậu bảo nó làm sao mà tin đây? Mới hôm nào Hân Hân điện cho nó bảo Lâm Duy hỏi tin tức về nó, thế mà giờ đây trên các phương tiện thông tin đại chúng lại đầy tin của cậu. Họ bảo cậu đã chết. Đời nhiều người tên Lâm Duy lắm, chắc không phải là tên chồng hắc ám ngày nào của nó đâu, chắc không phải là người đang nắm giữ trái tim của nó đâu. Nhưng mà người tên Lâm Duy, là cậu chủ của nhà họ Lâm, là người thừa kế tập đoàn Fashin, là người sở hữu chiếc xe mang biển Fx chỉ có một mà thôi. Đau lòng thay đó lại chính là người nó yêu. Ông trời đang đùa giỡn nó sao?
Nó là một người lạc quan, luôn có thể cười trong mọi hoàn cảnh. Nhưng bảo nó làm sao mà cười được khi mà những người nó yêu thương nhất đều lần lượt rời bỏ nó mà đi. Ông nội nó, ba mẹ nó rồi giờ đến cả Lâm Duy nữa, Thượng đế cướp tất cả những “thiên thần” trong cuộc đời của nó, “chiêu mộ” họ về bên ngài để mình nó bơ vơ trên trần đời.
– Chị ơi, cho em đặt một vé tàu đến… – Nó nói trong tiếng nấc rồi nhanh chóng gập máy sau tiếng “Được” của chị nhân viên ga tàu. Bám vào thành tường để gượng dậy, nó lau qua khuôn mặt rồi khoác áo vào. Nó phải về chứ. Dù có phải lết nó cũng phải lết về đó để nhìn cậu… lần cuối, để hỏi tội cậu sao lại bỏ rơi nó mặc dù chưa bao giờ cậu bảo rằng sẽ đến với nó cả…
.
.
.
Tàu đến bến, nó bước những bước chân nậng nề xuống sân ga.
Nơi này thật quen thuộc đối với nó, nơi nó từng sống một thời gian dài và cũng chính là nơi có người mà nó yêu thương…
– Chở cháu đến bệnh viện Nhất Thiên. – Nó leo lên taxi. Nó đã từng rất kỳ vọng vào xác suất sai lầm của bệnh viện này. Nó đã từng rất kỳ vọng rằng người đó không phải là Lâm Duy.
Một bệnh viện bên vách núi có địa hình hiểm trở nên không có lắm bệnh nhân.
Tiếng bước chân dội vào tường khiến cho dãy hành lang trở nên trống đến lạ.
– Chị ơi! – Nó gõ gõ tay vào bàn của bác sĩ trực.
Vị bác sĩ trẻ tuổi ngước khuôn mặt hiền từ nhìn nó.
– Chị cho em hỏi có phải hôm trước có một vụ tai nạn ở núi Nhất Thiên và người thanh niên trong xe được đưa vào đây phải không ạ? – Nó đặt tay lên ngực trái, như muốn giữ chặt trái tim mình, không để nó bất ngờ vỡ òa trước một tin gì đó thực sự khủng khiếp.
– Đúng rồi em! Nghe bảo cậu ta là cậu chủ nhà học Lâm. – Chị khẽ kéo gọng kính xuống để nhìn nó.
– Cậu ấy… – Mắt nó nhìn khẩn thiết.
– Cậu ta chết rồi. Người nhà đã đưa thi thể cậu ta về. – Chị lại kéo gọng kính lên và chăm chú vào cuốn báo tin tức với khuôn mặt Lâm Duy ở trang nhất, nói thản nhiên.
Nó đã chuẩn bị tinh thần cho trường hợp xấu nhất rồi nhưng sao người nó cứ mềm nhũn ra cọng bún, chân tay bủn rủn. Ai đó đang rút dần xương trong người nó, và rút luôn cái gọi là sự sống trong tâm hồn nó.
– Em không sao chứ? – Chị bác sĩ nhíu mày.
Nó không trả lời, chỉ đờ đẫn bước đi.
Lắm lúc, nó muốn nằm lăn ra mà chìm vào giấc ngủ, chìm vào những mộng mị ảo mà thực.
Nó đã mơ thấy Lâm Duy. Và ngay lúc này đây, nó muốn được gặp cậu dù là trong mơ, muốn hỏi cậu tại sao lại rời bỏ nó.
Một chiếc xe dừng lại bên cạnh nó. Nhẹ nhàng lau những dấu tích của nước mắt trên khuôn mặt, nó mở cửa xe, nói bằng giọng thản nhiên nhất có thể.
– Bác cho cháu đến biệt thự nhà họ Lâm đi ạ.
Chiếc xe lăn bánh, nó tựa đầu vào cửa xe, lơ đãng nhìn bầu trời với một màu u ám. Là trời u ám hay thực chất trong lòng nó không thể trong xanh đây?
– Hơn một tuần không gặp, trông em cũng không khác xưa là bao nhỉ? – Một giọng nói lạnh lùng mà quen thuộc vang lên. Một luồng điện rút ngang cột sống nó, nó giật mình quay sang.
– Là… anh? – Nó lắp bắp.
– Không cần phải ngạc nhiên đến vậy chứ? Trông em giống như người mất hồn vậy, không cần biết có phải là taxi hay không, chỉ cần xe dừng lại bên cạnh là leo lên ngay à? Không sợ người ta bắt cóc sao?
Chap 89
– Không cần phải ngạc nhiên đến vậy chứ? Trông em giống như người mất hồn vậy, không cần biết có phải là taxi hay không, chỉ cần xe dừng lại bên cạnh là leo lên ngay à? Không sợ người ta bắt cóc sao?
– Sao anh lại ở đây? – Nó ngạc nhiên.
– Giống em, tôi chỉ đến điều tra vụ của Lâm Duy thôi. – Hắn nhún vai.
– Vì tập đoàn Minh Kỳ của anh à? – Nó nhếch mép.
– Không phải vì Minh Kỳ mà là vì FM hội. Tập đoàn Minh Kỳ không phải là của tôi. – Thiên Minh nhíu mày.
Nó không nói gì, thở dài rồi lại nhìn ra phía ngoài kia.
Sao ai cũng “có hứng thú” với việc này vậy nhỉ?
– Tôi nhắc đến hắn làm em buồn vậy ư? – Không nhìn nó, Thiên Minh nói.
Nó im lặng và hắn xem như là một sự khẳng định cho câu hỏi ban nãy.
– Em đúng là một con nhỏ cứng đầu, chưa bao giờ chịu tin vào những việc bày ra trước mắt.
– Anh nói vậy là ý gì? – Nó bật người dậy.
– Chắc em hiểu. – Thiên Minh nhún vai rồi lao xe đi với tốc độ kinh hoàng.
Nó bàng hoàng. Phải, nó thừa hiểu cái “điều bày ra trước mắt” mà Thiên Minh nhắc đến là gì. Đâu phải là nó không chịu tin? Chỉ là nó chẳng thể nào tin được, chẳng thể nào ép bản thân mình phải tin vào điều đó được dù chỉ là tin tưởng tương đối.
Không phải là nó cứng đầu nhưng mà đột ngột quá, kinh hoàng quá mà đối với một con bé như nó có lẽ là chưa thể thích ứng kịp với việc sống mà không có cậu trên đời mặc dù nếu cậu còn sống cũng sẽ không ở cạnh nó. Nhưng nó đâu cần cậu ở cạnh? Chỉ cần cậu sống khỏe mạnh, vui vẻ và hạnh phúc thì đối với nó thể là đủ rồi.
– Em quen với tốc độ rồi à? Nhớ hồi nào em còn la oai oái mỗi lần phóng xe. – Thiên Minh cười.
Lại một lần nữa nó bàng hoàng. Ừ thì ngày nào Lâm Duy chẳng chở nó đi với cái tốc độ đó. Chỉ có lúc đi xe đạp với Tùng Kha mới sợ rớt khỏi xe chứ còn việc ngồi trong xe thể thao kiểu này có lẽ… nó quen rồi.
– Thành thói quen rồi. – Nó cười buồn.
– Kể cả việc có hắn trên đời?
Nó nhíu mày nhìn cậu. Nó hiểu chứ, nó hiểu điều hắn nói nhưng nó lại không hiểu tại sao hắn biết những gì nó nghĩ.
– Có lẽ. – Nó chuyển hướng nhìn.
– Để tôi giúp em thay đổi thói quen nhé? – Thiên Minh nhìn nó khiến nó giật mình, lặng người nhìn hắn mà chẳng nói được gì.
– Đến nơi rồi. – Nó nhìn cánh cổng trắng quen thuộc rồi bảo hắn dừng xe.
– Có cần tôi vào cùng không? – Hắn hỏi như một sự quan tâm.
– Không cần đâu. – Nó cố cười – Cảm ơn anh. Ít ra không tốn tiền taxi.
Hít một hơi thật sâu, nó bước vào trong. Trước mắt nó tưởng tượng ra bao nhiêu viễn cảnh rằng trong ngôi nhà đó, ba mẹ chồng nó sẽ mỉm cười đón nó.
Rằng khi bước lên gác, khẽ gõ nhẹ cửa phòng và cánh cửa bật mở. Và rằng phía sau cánh cửa kia, nó sẽ lại được nhìn thấy cậu.
Chân nó bước nhanh hơn.
– Lam Bình hả con? – Một giọng nói yếu ớt vang lên.
Ba mẹ chồng nó gầy đi nhiều quá.
– Nhà mình… có tang sao? – Nó hỏi một câu hỏi mà dường như đã tìm được câu trả lời cho mình.
Mẹ chồng nó không nói gì, chỉ thở dài rồi bước vào phòng riêng. Bố chồng nó cũng chẳng khá khẩm gì hơn, ông nhìn xa xăm rồi nhìn lướt qua vai nó khiến nó thấy lạnh.
– Con đi theo ta. – Ông nói nhẹ nhưng chắc nịch.
Nó bước theo bố vào một gian phòng cuối dãy nhà. Nơi đây chính là nơi đặt thờ ông nội và điều đó làm nó thấy sợ.
– Lâm Duy… có lẽ nó đã gặp được ông nội nó rồi. – Bố chồng nó vừa dứt lời, cả thân hình nó quỵ xuống, hai bờ vai run lên.
Ảnh của cậu nằm ở kia, ngay bên ảnh ông nội. Nó tự hỏi nếu nói với bức ảnh kia liệu cậu có nghe thấy hay chăng?
Giờ thì nó tin rồi. Giờ thì nó có thể tin rằng cậu đã không con trên đời này nữa rồi.
Chào hỏi ba chồng, lấy lý do đi dạo, nó bước ra khỏi nhà.
Trời lúc nãy còn nhá nhem bây giờ đã phủ một màu đen. Lại là nước mắt. Nó chưa bao giờ nghĩ khóc là yếu đuối nhưng giờ đây nó thấy mình thật yếu đuối, thật nhỏ bé biết nhường nào.
Chiếc xe dừng lại cạnh nó nhưng không một tiếng còi xe.
– Lên xe đi.
– Cảm ơn anh vì lòng tốt đó nhưng tôi sẽ cảm ơn anh hơn nữa nếu anh… để tôi một mình. – Nó nói xong rồi bỏ chạy.
Thiên Minh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của nó chạy trong đêm, lòng gợn lên những đợt sóng lăn tăn.
– Sao em cứ thích làm cho người khác phải đau thế nhỉ? – Hắn lắc đầu rồi lái xe đi theo nó.
Nó bảo nó rất sợ bóng tối. Nhưng giờ đây nó còn sợ cuộc sống này gấp trăm lần.
Có phải chăng lúc con người ta sợ hãi nhất cũng là lúc họ can đảm nhất hay chăng?
“Tại sao cứ phải khổ sở vì hắn như vậy? Liệu người ra đi là tôi thì bây giờ em có như vậy không?”
Trên một chiếc xe gần đó, Thiên Minh vẫn lặng lẽ quan sát nó, lòng nhói lên những suy nghĩ khiến tim đau đớn.
Nó thực sự muốn ngủ.
Nó thực sự muốn mơ.
Nó thực sự muốn gặp cậu.
Và nó thực sự muốn nói rằng nó yêu cậu…
Dù không ở cùng một thế giới, một không gian, một thời gian nhưng nó vẫn muốn được yêu cậu mãi. Tình yêu vượt qua giới hạn của không gian và thời gian.
Nó ngước mặt lên bầu trời để đón những giọt mưa. Mưa rơi như khóc thương cho một con người, một số phận. Mưa rơi xóa đi nước mắt nó nhưng lại chẳng thể nào làm dịu đi nỗi đau trong lòng nó.
Sáng quá.
Nó chợt thấy trước mắt mình một luồng ánh sáng đến chói mắt.
Khẽ nhắm mắt lại và nó nghe thấy tiếng còi xe ngày một gần hơn.
Chân nó đặt xuống lòng đường từ bao giờ.
“Kít…kít…kít”
Nó khẽ mỉm cười. Tất cả những gì nó muốn bây giờ không phải là sự sống của thể xác mà là sự sống của trái tim mình. Mà sự sống của trái tim nó đang ở chỗ cậu. Nó phải đến đó và sống tiếp với trái tim đang đập dang dở.
Nếu có thế giới bên kia thật thì hãy cho nó được gặp cậu. Và nếu có Thiên đàng, nếu Thiên đàng là nơi những “thiên thần” của đời nó đang sống thì xin Thượng đế cho nó cơ hội được là một trong số những “thiên thần” bên cạnh người.
Chiếc xe lao đi với tốc độ xé gió.
Để lại nó nằm bên vệ đường.
Trong tay nó những giọt mưa còn vương.
Bên tai nó còn nghe được tiếng Thiên Minh thét gọi tên nó rồi đột nhiên im bặt. Nó chẳng nghe thấy gì nữa ngoài tiếng mưa buồn.
Ấm quá.
Ai đó đang ôm trọn nó vào lòng.
Vậy là cậu đã đến.
Vậy là Lâm Duy đã đến… mang nó lên Thiên đàng.
Nó thầm cảm ơn Thượng đế, có phải chăng Người đã cử cậu đến đây để dẫn nó về nơi bình yên của Người?
Nhắm đôi mắt mệt mỏi, nó khẽ cười thật hạnh phúc trong vòng tay người mà nó yêu…
“Cho em nghỉ một lát thôi rồi em sẽ lại mở mắt ra nhìn anh mà… Em hứa đấy bởi hơn ai hết, em muốn anh mãi ôm em như bây giờ.”
“Ngủ ngon nhé tình yêu của anh!”
Chap 90
Nếu anh chết, anh sẽ mang em đi…
Một nụ hôn nhẹ như gió được đặt lên trán nó.
Chẳng còn đau đớn gì cả mặc dù lúc ngã xuống thấy thân hình ê ẩm và nặng trịch.
Gần đến rồi chăng? Nơi ở của Thượng đế? Nơi ở của những “thiên thần”?
– Lam Bình.
Tên nó được xướng lên. Nó thấy mình nhẹ bẫng như đang bay vậy. Trong tưởng tượng của con người, bất cứ thiên thần nào cũng có một đôi cánh. Nó muốn sở hữu một đôi cánh trắng – màu mà nó thích. Nó cố mở to mắt để nhìn rõ hơn đôi cánh của mình.
– Lam Bình.
Một lần nữa và chỉ một lần đủ để nó nhận ra ai đang gọi tên mình. Giọng nói này giống như trong giấc mơ của nó vậy. Lâm Duy cũng gọi tên nó và rồi rời xa nó nhẹ như một cơn gió.
– Mở mắt ra nhìn tôi đi.
Nó nhấc đôi mi ướt đẫm và trước mặt nó là cậu. Cậu cười với nó giống như trong giấc mơ kinh hoàng kia và liệu có phải sau đó cũng sẽ giống trong mơ?
Nó vòng tay ôm lấy cậu và bật khóc.
Vậy mà trong một phút giây nào đó, nó chần chừ không muốn ôm cậu bởi nó sợ cậu sẽ tan biến như bọt bóng trong không khí. Nó sợ!
Vậy mà trong một phút giây nào đó, nó đã nghĩ rằng sẽ không được gặp cậu, sẽ không được nằm trong vòng tay cậu như bây giờ. Nó cũng sợ!
Vậy mà trong một phút giây nào đó, nó hãi hùng khi nghĩ ở một thế giới khác, nó sẽ lại sống tiếp cuộc sống cô độc. Nó lại sợ!
– Tôi đã tưởng sẽ không được gặp anh nữa. – Nó khóc nấc lên.
– Tôi biết cô không phải là người mít ướt mà. – Lâm Duy cười xòa.
– Anh sẽ đưa tôi theo chứ? – Nó mở to đôi mắt ướt.
– Tất nhiên.
– Tôi chưa bao giờ được thấy Thiên đàng. – Nó tỏ vẻ thích thú.
– Và cô sẽ chẳng bao giờ được thấy. – Lâm Duy lại cười.
Nó giật mình, co rúm cơ mặt. Cậu nói vậy nghĩa là sẽ không cho nó đi cùng ư?
– Vậy sao anh bảo sẽ đưa tôi theo? – Nó nhíu mày.
– Là tôi. Không phải là ma đâu. – Lâm Duy nhéo má nó.
Từ ngạc nhiên, nó chuyển sang vui sướng và sau đó là hạnh phúc tột cùng. Tại sao nó có thể nghĩ là mình chết rồi trong khi nó đang nằm bên vệ đường và chẳng có giọt máu nào hòa lẫn vào mưa?
– Anh đã cứu tôi?
– Umk. – Lâm Duy gục đầu.
“Không phải là tôi cứu em mà là tôi đang cứu trái tim mình.”
– Vậy mà tôi cứ tưởng anh chết rồi. Vậy mà tôi cứ tưởng anh không cho tôi đi cùng. Vậy mà tôi cứ tưởng sẽ không bao giờ được gặp anh nữa. Anh có biết tôi sợ lắm không? – Nó òa khóc, đấm thùm thụp vào lưng cậu.
Lâm Duy không hề phản kháng. Cậu chỉ khẽ cười nhìn nó nói những điều “thật lòng”.
Nhưng nếu anh sống, nhất định anh sẽ giữ em lại bên cạnh anh.
Trên một chiếc xe gần đó, có một người mà ai- cũng- biết- là- ai khẽ nhếch mép cười.
“Vậy là tôi lại chậm một bước, chỉ một bước thôi để đến cạnh em…”
Thiên Minh lặng lẽ quan sát nó từ xa và rồi cũng lặng lẽ để tuột tay nó, lặng lẽ nhìn nó nằm trong vòng tay người con trai khác.
Đã gọi tên nó nhưng im bặt khi thấy bóng ai đó ôm trọn lấy nó, thoát khỏi chiếc xe tử thần.
Đã định chạy đến bên nó nhưng lại lặng lẽ trao cho nó một nụ cười chúc phúc.
Bởi hơn ai hết, hắn hiểu nếu hắn cứu được nó cũng chưa chắc đã cứu được trái tim nó.
“Có lẽ em không cần tôi để thay đổi một thói quen nữa rồi.”
Trao cho hai người đang nằm bên đường dưới màn mưa một ánh mắt cười rồi đặt nhẹ tay lên vôlăng.
“Cuối cùng cậu cũng xuất hiện, Lâm Duy.”
~oOo~
– Tại sao anh lại giả chết? – Nó vừa hỏi vừa sấy tóc.
– Tôi không giả chết. – Cậu nói chắc nịch.
– Vậy tại sao?
– Thương trường mà. Đúng là tôi có bị tai nạn nhưng người lái xe hôm đó không phải là tôi. Các đối thủ cạnh tranh với Fashin chỉ muốn loan tin vịt hòng làm suy sụp tinh thần mọi nhân viên trong bộ máy tập đoàn, công suất làm việc sẽ thấp và cuối cùng là “đá” Fashin ra khỏi top những tập đoàn phát triển nhất thôi.
Lâm Duy nói một lua. Nó ậm ừ rồi khẽ cười. Ít ra nó chỉ cần biết cậu còn sống là đủ.
– Sao anh không thanh minh? – Nó nhíu mày.
– Chỉ là thuật tương kế tựu kế thôi. Cho họ tưởng bở rồi sẽ không đề phòng đến mối nguy hiểm mà Fashin đem lại. – Lâm Duy nhún vai. – Nếu không có vụ này thì liệu cô có trở về không?
Nó giật mình.
– Tại sao lại bỏ đi? – Mắt cậu ánh lên sắc lửa.
Nó sợ.
– Chẳng phải anh hẹn tôi chỉ để ăn bữa cuối rồi tạm biệt, ai đi đường nấy thôi sao? Ông nội mất xem như chúng ta không cần phải đóng kịch gì nữa. Tôi chỉ là đi sớm hơn một ngày thôi mà. – Nó phân bua.
Mắt Lâm Duy dịu lại, cậu chết sững vì những gì nó nói. Không lẽ nó không hiểu tình cảm của cậu sao? Hay thật sự nó chẳng có tí gì gọi là “thích” cậu cả?
– Tôi đến chết vì cô mất. – Lâm Duy đặt tay lên trán, ca cẩm. – Trong hợp đồng đâu có nói là sau khi ông mất thì hợp đồng hết hiệu lực đâu.
Nó thẫn thờ.
– Nhưng mà Lâm Duy này… tôi đi thì có liên quan gì đâu. Chẳng phải trước đây khi ký hợp đồng, anh luôn mong thời gian trôi thật nhanh còn gì. Tại sao lại… tìm tôi? – Nó nhìn cậu.
Lâm Duy trừng mắt nhìn nó. Cậu biết trả lời sao bây giờ? Không lẽ lại bảo rằng cậu yêu nó mất rồi. Rằng trước đây và bây giờ, tình cảm của cậu đã thay đổi sao?
Ai lại… tỏ tình vào khung cảnh này nhỉ?
Nghĩ một hồi, Lâm Duy đáp:
– Tôi là người giữ chữ tín. Tôi không cho phép tôi hay cô thất hứa. Nếu đã ký thì phải thực hiện dù có chuyện gì đi chăng nữa.
– Ra thế. – Nó cười buồn. – Nhưng mà chưa đầy một tuần nữa hợp đồng sẽ hết hiệu lực…
– Dù chỉ là một giờ cô cũng phải tuân thủ. – Lâm Duy cắt ngang rồi đùng đùng bỏ ra khỏi phòng.
Tiếng đóng cửa kinh thiên động địa của cậu khiến nó giật mình.
Nó… còn chưa đầy một tuần nữa để ở bên cạnh cậu.
Khẽ cười.
Không hiểu sao lại chẳng muốn nói cái điều mà trước đây nó cho rằng quá muộn để nói tẹo nào. Bí mất sống để bụng, chết mang theo.
~oOo~
Nó sẽ không nhập học lại bởi nó nghĩ rằng chưa đầy một tuần nữa sẽ lại phải rời xa nơi này thì nhập học làm gì.
Đến một nơi mới và nhập học chắc gì đã muộn.
Nhắc đến một nơi mới, nó mới nhớ đến Tùng Kha. Chắc giờ đang cuống lên tìm nó.
Khẽ cười, nó gọi cho anh.
Chưa kịp nói gì thì đầu dây bên kia đã nổ tung:
– <Nhóc con, em đang ở đâu vậy hả? Sao lại trả phòng?>
– Suỵt! Anh làm gì mà dữ vậy? Em đang ở nhà em. Em về nhà rồi. – Nó cười cười.
– <Hả? Sao không báo với anh một tiếng?> – Tùng Kha hậm hực.
– Tại em vui quá nên quên mất. Xin lỗi anh nha! – Nó nói ngọt. – Mà em đi thì anh càng có nhiều thời gian bên “người anh yêu” chứ sao?
– <Thôi thôi, đừng có đánh trống lãng.>
– Có đâu. – Nó cãi.
–
– Umk… Khoảng một tuần nữa chắc em lại bị “đuổi” đến đó lánh nạn. – Nó suy nghĩ.
– <Khiếp! Cứ làm như đây là trại tị nạn không bằng.> – Anh cười.
– Giờ anh mới biết sao? – Nó toe toét.
– <Một tuần nữa anh giải quyết xong bài luận và vài công việc ở đây rồi sẽ đến chỗ em> – Anh hạ giọng.
– Đến làm gì? Em không cần tài xế.
– – Nhắc đến, giọng anh khẽ buồn.
– Vậy ra đón anh nha?
– <Đợi em đón thì khi nào mới bước ra khỏi nhà ga đây? Thôi, anh có việc, bye nhóc>
Nói rồi, anh gập máy. Nó chỉ khẽ cười. Đời sao đẹp thế!!!
– Cô đang làm gì đấy? – Lâm Duy bước xuống cầu thang.
– Chuẩn bị bữa sáng. – Nó cười.
Cậu bước lại chỗ nó, nhìn nhìn ngó ngó một hồi rồi khuôn mặt chợt đanh lại.
– Nhẫn cưới của cô đâu? – Cậu gằn giọng.
– Nhẫn…? Nhẫn… á? – Nó lắp bắp, hai tay run lẩy bẩy nhìn cậu.
– Ai cho cô tự ý tháo ra vậy hả? Cô có biết nó quan trọng lắm không? Hay là cô làm mất rồi? – Lâm Duy nhíu mày.
– Đâu có… Tôi để trên phòng.
– Lên lấy đi. – Cậu ra lệnh mà nó lại răm rắp làm theo mới khổ.
Đón chiếc nhẫn từ nó, lâm Duy nhẹ nhàng đeo nhẫn vào ngón tay áp út của nó. Đoạn cậu nhìn nó, hỏi như một tên trộm:
– Cô phát hiên ra gì chưa?
– Gì là gì? – Nó mặt ngô nghê.
– Thì là… à mà thôi, đến lúc biết hẵng hay. – Cậu quay lại bàn ăn và ngồi, để mình nó đứng như trời trồng.
Nhún vai, nó quay lại với bếp núc còn dang dở.
~oOo~
– Để nhìn bạn kỹ hơn nào. – Hân Hân đi vòng quanh nó, xem xét.
– Chẳng khác gì. – Băng Di phán.
– Hai người lại sống cùng nhau à? – Hân Hân nhìn nó cười.
– Ừ, sống nhờ thôi. Khoảng tuần nữa mình lại đi. – Nó cười trừ. Nó vẫn chưa kể với các bạn về bản hợp đồng bởi trong đó có ghi điều kiện là không được tiết lộ cho ai biết về sự xuất hiện của bản hợp đồng mà.
– Kỳ thật! – Băng Di chép miệng rồi hí hửng – Hay bạn đến sống với mình đi. Sống một mình cũng buồn thật.
– Nhưng mình lỡ hứa với anh Kha là tuần sau sẽ quay lại đó rồi. Sợ ảnh đến lôi cổ đi thì… – Nó ngập ngừng.
Hai đứa bạn mắt long lanh, khẽ À một tiếng rồi nhìn nó nham hiểm như kiểu: “Hai người có quan hệ gì? Khai mau!”
– Ý, không phải như mấy bạn nghĩ đâu. Anh Kha có người yêu rồi mà. – Nó giải thích.
– Hả? Vậy còn bạn? – Hân Hân tròn mắt nhìn nó.
– Mình thì liên quan gì. Thật là. – Nó cúi mặt ngượng ngùng rồi kéo hai người bạn đi ăn kem.
~oOo~
Đêm.
Con nhóc ngồi lặng yên bên cửa sổ.
Cả ngày cười đùa vui vẻ cứ như là muốn rút hết niềm vui về ban đêm vậy.
Thảo nào mà giờ đây thấy lòng buồn vô hạn, chẳng hiểu vì sao.
Lúc sáng gặp Jun trên hành lang. Không hiểu sao cậu lại tránh mặt con nhóc và cố ý bước đi thật nhanh. Điều đó khiến con nhóc hụt hẫng vô cùng. Ít ra cậu cũng đã nói là yêu con nhóc mà, sao lại… vô tâm như vậy nhỉ?
Yêu?
Yêu là gì nhỉ?
Cũng một lần muốn thử yêu là thế nào bởi từ lâu từ đó đã không còn xuất hiện trong từ điển tình cảm của con nhóc nữa rồi.
Điện thoại chợt rung, một tin nhắn và cái tên người gửi là Jun không hiểu sao lại khiến lòng con nhóc vui lạ.
“Bạn có thể gọi cho tôi được không?”
Một dòng thật ngắn ngủi và khó hiểu. Những tưởng chỉ có mình mới là người khó đoán không ngờ trên đời còn có những người còn khó đoán hơn cả bản thân mình.
“Tại sao cậu ấy không tự gọi cho mình nhỉ?”
Nghĩ vậy thôi chứ con nhóc vẫn gọi cho Jun.
Áp tai vào điện thoại, con nhóc bàng hoàng, cả thân hình như đông cứng.
Con nhóc đang nghe cái gì thế này? Là nhạc chờ của Jun sao? Không phải vì vậy mà bắt con nhóc phải gọi chứ? Chỉ để cho con nhóc nghe bản nhạc chờ?
If the hero never comes to you
If you need someone you’re feeling blue
If you wait for love and you’re alone
If you call your friends nobody’s home
You can run away but you can’t hide
Through a storm and through a lonely night
Then I’ll show you there’s a destiny
The best things in life they are free
But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who cares for you
If you’re feeling sad
Your heart gets colder
Yes I show you what real love can do
If your sky is grey oh, let me know
There’s a place in heaven where we’ll go
If heaven is a million years away
Oh, just call me and I’ll make your day
When the nights are gettin’ cold and blue
When the days are gettin’ hard for you
I will always stay here by your side
I promise you I’ll never hide
But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone
Who cares for you
If you’re feeling sad
Your heart gets colder
Yes I show you what real love can do
– <Gọi cho tôi bất cứ khi nào bạn muốn khóc nhé. Hãy cho tôi một cơ hội được chia sẻ cùng bạn bởi nhìn bạn một mình cắn chặt nỗi đau khiến tim tôi như bị xé nát vậy. Tôi không chắc mình có phải là Hoàng tử của đời bạn hay không nhưng có một điều mà tôi chắc chắn và có thể là bạn không biết rằng Tôi yêu bạn!>
Con nhóc bật khóc ngon lành.
– <Mở cửa cho tôi đi. Tôi đang đứng trước nhà bạn.>
Ngay sau đó, con nhóc lao xuống dưới chỉ để mở cửa cho Jun. Không hiểu sao lại hành động như vậy, chỉ biết là con nhóc cần lắm một bàn tay, một bờ vai vào lúc này.
Cửa mở, Jun khẽ cười nụ cười quen thuộc mà có lẽ từ giờ chi dành cho một người.
– Bạn khóc thật đấy à? – Jun tiến lại chỗ con nhóc.
– Bạn… – Khẽ ngước khuôn mặt ướt đẫm, con nhóc nhíu mày.
– Những gì tôi đã nói thì nhất định sẽ làm. Nào, khóc đi. – Jun vòng tay ôm lấy con nhóc.
Một thoáng sững sờ bởi lần đầu tiên có một người khác giới không phải là ba con nhóc ôm nó như vậy.
Một thoáng sợ hãi bởi nếu đặt nhầm lòng tin thì sẽ bị tổn thương.
Một hoáng phân vân vì thật lòng không biết có phải là mình yêu Jun thật hay không, chỉ cảm thấy vui và thoái mái khi ở cạnh cậu.
Đó có phải là tình yêu?
Nước mắt lăn ướt đẫm vai áo Jun.
– Tôi không hứa sẽ làm bạn hạnh phúc nhưng tôi dám chắc sẽ yêu bạn thật lòng.
Yêu?
Là vậy sao?
Khi mà trái tim ta cảm thấy hạnh phúc và tìm đến một trái tim cùng đập chung một nhịp.
Khi mà con người ta xóa đi tất cả mọi khoảng cách, mọi lớp vỏ bọc giả dối để sống thật với bản thân mình.
Vậy thì con nhóc đã tìm thấy… thứ gọi là “Tình yêu” và cảm giác khi “Yêu và được Yêu”.
Không dám chắc sẽ yêu bạn suốt đời nhưng ngay lúc này đây là khi tôi biết tôi yêu bạn thật rồi!
~oOo~
Chap 91
Lâm Duy đưa tay đẩy cánh cổng trắng để vào nhà.
– Lâm Duy!
Cậu giật mình quay lại khi có người gọi tên mình.
– Thiên Kỳ?
– Lâu rồi không gặp, cũng không ngờ cậu còn nhận ra tớ. – Thiên Kỳ cười xòa.
– Cậu nói hơi quá rồi đấy. – Lâm Duy gãi đầu – Mà sao cậu lại ở đây? Chẳng phải cậu đã đi rồi sao?
– Vì nhớ cậu quá đấy. – Thiên Kỳ nháy mắt.
– Cậu lại đùa.
Thiên Kỳ ngưng cười, tiến lại chỗ cậu, đôi mắt cô sưng lên có lẽ là do khóc.
– Tớ tưởng hai người yêu nhau thật lòng nên mới ra đi để nhường cậu cho cô ấy nhưng không phải vậy. – Thiên Kỳ nhìn xoáy vào mắt Lâm Duy.
– Cậu có ý gì?
– Tớ đã gặp Lam Bình và những gì chứng kiến suốt bao nhiêu ngày qua đã khiến tớ nhận ra rằng tớ không thể để cậu rơi vào tay con người bắt cá hai tay kia được. – Hai mắt cô long lên.
– Thiên Kỳ…cậu đang nói gì vậy? – Lâm Duy hơi lo lắng.
– Tùng Kha… – Thiên Kỳ đang nói dở chừng thì chợt khựng lại khi thấy nó lù lù bước ra. Cô nhìn sượt ngang vai Lâm Duy – Chào cô Lam Bình, vẫn khỏe chứ?
– Chào. Cảm ơn và tôi khỏe. – Nó mỉm cười thật tươi.
– Liệu tôi có diễm phúc được mời cô đi chơi không nhỉ? – Thiên Kỳ nhếch mép.
– Đi chơi sao? – Nó khẽ nhíu mày.
– Cô không cần sợ tôi bắt cóc hay làm hại gì cô đâu bởi lần này có cả anh trai tôi nữa, anh ấy sẽ bảo vệ được cho cô mà. – Thiên Kỳ đưa đôi mắt sắc nhọn nhìn nó.
– Thiên Minh sao? – Nó nhắc lại.
– Cô nghĩ anh trai tôi thì còn có ai nữa?
– Vậy tôi đi cùng. – Lâm Duy xen ngang. Làm sao để nó đi cùng với Thiên Minh được cơ chứ. Một nỗi sợ hãi mơ hồ dâng lên trong lòng cậu.
Thiên Kỳ dừng lại đôi chút trên khuôn mặt của Lâm Duy rồi khẽ nhún vai:
– Tùy cậu thôi. Tối nay 7h tôi sẽ cho xe đến đón nha. – Thiên Kỳ nói rồi bước đi, ánh mắt cô như muốn nuốt luôn cả nó vậy.
– Anh nhất định phải đi sao? – Còn lại hai người, nó hỏi Lâm Duy.
– Tôi vẫn là người có trách nhiệm với cô mà. – Lâm Duy bước vào trong.
– Nhưng còn hai ngày nữa là hết hiệu lực hợp đồng rồi. – Nó nói lớn.
– Hai giờ vẫn phải thế chứ đừng nói là hai ngày. – Cậu bước chân vào nhà sau khi để lại câu nói với chất giọng vô cảm. Không hiểu sao, cậu ghét việc nó đem bản hợp đồng đặt giữa cậu và nó.
~oOo~
Trời chập tối, một chiếc xe Limo đen loáng bóng dừng lại trước cổng biệt thự nhà họ Lâm.
Nó cùng Lâm Duy bước vào xe.
– Đi đâu đây? – Nó hỏi.
– Làm sao tôi biết được. – Lâm Duy nhún vai rồi khẽ đằng hắng. – Này, cô đã ở đâu trong suốt những ngày không có tôi bên cạnh?
– Tôi… mặc kệ tôi chứ. Anh hỏi làm gì? – Nó quay mặt đi hướng khác.
– Tùng Kha là ai vậy? – Lâm Duy cúi mặt.
Nó giật mình, sao cậu lại biết về anh?
– À, xe dừng lại rồi kìa. Xuống thôi. – Nó đánh trống lãng rồi bước xuống xe.
Lâm Duy nhìn theo nó, khẽ lắc đầu thật buồn.
– Chào hai người. – Thiên Kỳ cười tươi bên cạnh Thiên Minh.
– Chào! – Nó vẫy tay, khẽ nghiêng đầu.
– Vào thôi! – Thiên Kỳ kéo tay nó.
– Vào đâu? – Nó nhìn quanh.
Thiên Kỳ đưa tay chỉ về phía trước.
– Cậu đưa bọn tôi đến vũ trường à? – Lâm Duy há hốc mồm.
– Đừng nói với tớ là cậu chưa bao giờ đến đây đấy chứ? – Thiên Kỳ nhíu mày.
Lâm Duy chợt nhìn nó đang đứng ngơ ngác.
– Nhưng… cô ấy… – Cậu e ngại.
– Sao? Cậu sợ tớ dạy hư vợ cậu à? – Thiên Kỳ tỏ vẻ dỗi. Mặt nó đỏ ửng và mặt Lâm Duy cũng chẳng kém. Vợ gì chứ?
Thiên Minh đứng yên chẳng nói gì. Chỉ vì chiều ý em gái mà đến đây chứ thực ra cũng chẳng hứng thú với những cuộc chơi kiểu này lắm và chắc rằng đêm nay không khí sẽ vô cùng căng thẳng. Đến giờ, cậu vẫn không hiểu tại sao Thiên Kỳ lại quay trở về với khuôn mặt hậm hực và thẳng thừng tuyên bố sẽ không để Lâm Duy rơi vào tay nó.
Vũ trường sôi động với tiếng nhạc xùng xình. Thật không khó để tìm được chỗ cho mình, nhất là khi nó đi giữa hai anh chàng cao hơn hẳn nó một cái đầu và cùng một cô nàng hấp dẫn như Thiên Kỳ. Hình như ba người họ rất có tiếng ở nơi đây. Nhìn cái cách mọi người nể sợ và nhường đường cho họ đi thì biết.
– Chị cho em chai rượu mạnh. – Thiên Kỳ vẫy tay gọi đồ uống rồi nhanh chóng kéo tay nó ra phía ngoài. – Ra nhảy cùng tôi nào.
Nó lúc bấy giờ đang ngồi bên cạnh Lâm Duy loạng quoạng vì cái kéo tay và lời nói của Thiên Kỳ. Đây là lần đầu nó đến đây mà!?!
Nhưng chẳng có cách nào để từ chối cả. Bỗng tay kia của nó được níu lại. Lâm Duy vẫn ngồi yên như tượng, không thèm nhìn nó và Thiên Kỳ, cất giọng:
– Cậu để cô ấy yên đi. Đừng bày nhiều trò nữa.
Thiên Kỳ lặng người.
Sao Lâm Duy khác quá, chẳng giống cậu của dạo còn là “người yêu” của cô tẹo nào.
Vì nó ư?
Khẽ nhếch mép cười, Thiên Kỳ ngồi xuống ghế đối diện Lâm Duy và nó, bên cạnh là Thiên Minh.
– Được thôi! Tớ cũng chẳng cần phải vui vẻ lắm với cô ta. – Cô nhún vai.
Đặt cốc cocktail xuống bàn, Lâm Duy nhìn những con người đang chìm vào điệu nhảy điên cuồng ngoài kia bằng nửa con mắt, tự hỏi không biết bao giờ mới thoát ra khỏi nơi đây và tất nhiên là cùng nó.
– Nào, tôi với cô dù không thích nhau lắm nhưng vẫn uống với nhau được một ly chứ? – Thiên Kỳ đặt cốc rượu loại mạnh trước mặt nó.
– Tôi… không uống được. – Nó xua xua tay.
– Không tệ như cô nghĩ đâu. Thử xem. – Thiên Kỳ hếch mặt rồi kề cốc rượu của mình lên môi, uống cạn.
Nó cười gượng gạo. Hay là thử nhỉ? Dù sao cũng chẳng có hại gì cho nó cả.
Nghĩ vậy, nó ép mình uống cái thứ chất lỏng sóng sánh trong cốc thủy tinh tuyệt đẹp kia.
Khẽ nhíu mày, nó cố cười rồi đặt cốc không xuống bàn.
– Sao? Tuyệt phải không? – Thiên Kỳ cười tươi.