Cô Dâu Bỏ Trốn

18.09.2014
Admin

Mỗi lần giở sách ra là Đào lại hôn lên nhưng dòng chữ ấy và nước mắt tuôn trào. Giấy đã bao nhiêu lệ, bao nhiêu nụ hôn nhưng vẫn không làm giảm bớt nỗi cảm hoài. Tình cảm vượt không gian và thời gian. Vượt cả bầu trời xanh mây trắng và tình cảm vẫn đầy như giấc mộng xưa. Quá khứ với bao điều tốt đẹp đã qua đi, hiện tại là cuộc sống đơn điệu với vết thương lòng luôn đau nhức trong Đào mỗi khi con nhỏ nhớ về những ngày xa cũ…
Còn đâu nữa hình bóng đôi tình nhân tay trong tay dạo bước và đi mòn lối khắp con đường, nơi nào họ cũng đặt chân qua. Tiếng cười trong trẻo, tươi vui và hạnh phúc ngập tràn khắp muôn nơi. Sao ngày xưa Đào vui vẻ và hạnh phúc đến như thế, nay nụ cười và hình bóng của người xưa đâu rồi. Bàn tay vắt lên trán, đôi mắt nhìn lên trần nhà. Trên đôi má hai dòng lệ vẫn còn chưa khô. Từ khi Duy bị tai nạn mất trí nhớ Đào hay ngồi khóc một mình và trở thành một người đa sầu đa cảm.
Đào thở dài ngồi dậy, con nhỏ lôi cuốn vở lưu bút ra. Đào viết đôi dòng trên trang giấy đã bị ố vàng do lớp bụi thời gian.
“Ngày tháng năm
Hôm nay em lại đứng nhìn anh từ xa. Anh vẫn vậy không có gì thay đổi nhiều, điều khác biệt duy nhất là anh không còn nhìn em như ngày xưa nữa. Ngày xưa dù em đứng ở góc khuất nào anh cũng tìm được em nhưng nay ánh mắt và tâm hồn của anh đã dành cho một người con gái khác mất rồi…””
Nước mắt của Đào lăn dài trên mi, con nhỏ bịp miệng lại để cho tiếng nấc không thoát ra khỏi cổ họng. Cơn đau như xé lồng ngực, từng hình ảnh của Duy trong quá khứ kéo ùn ùn về. Đào ôm chặt lấy đầu, đôi chân co ro trên ghế, hai bàn tay ôm lấy gối. Đào ngục đầu xuống bàn, trang giấy nhòe lệ. Nỗi đau âm ỉ của Đào ngày càng tăng, con nhỏ kêu gào và khóc thật to lên. Có bao nhiêu đau khổ và uất ức Đào đều tuôn ra ngoài theo hai dòng lệ thi nhau chảy xuống má rơi trên bàn.
Đào chán nản gập trang lưu bút lại. Đào tự hỏi người xưa có còn nhớ đã từng cùng nhau chụm đầu nằm dài trên cỏ trong sân trường trao đổi nhau từng dòng lưu bút, những lá thư được nhét trong hộc bàn học. Và những câu thơ tình vụng về ngây thơ được ghi ở cuối trang sách, có hôm bị cô giáo bắt gặp và phải đứng trên xó lớp.
Người xưa còn nhớ những hôm trời mưa hai đứa cùng đội chung một chiếc áo mưa đi về. Có còn nhớ những quán hàng cà phê quen cùng nhau ngồi nhấp nháp ly cà phê đắng chát. Đôi ta cùng nhau nghe nhạc trong một cửa hàng bán băng đĩa, cậu còn nhớ bài hát “Love me” mà chúng ta vẫn thường ngêu ngao hát mỗi khi đạp xe về vùng ngoại ô chơi. Và có còn nhớ hình bóng một cô gái mặc áo trắng đứng chờ ở trước cổng trường mỗi khi tan học về. Có lẽ người xưa đã quên hết cả rồi, bây giờ trong đầu óc của cậu ấy chỉ là một khoảng trống mênh mông mà thôi, cậu ấy đâu còn nhớ đến mình nữa.
Tại sao kỷ niệm xưa kia chỉ có mình ta nhớ, ta muốn quên mà không được, nó như một căn bệnh, đúng rồi đây là căn bệnh tương tư, không có một bác sĩ nào có thể chữa khỏi. Ta phải làm sao để quên và phải làm sao để cậu ấy chú ý lại đến ta. Ta phải làm sao đây hả trời?
Đào xốc mái tóc làm cho nó rối bù lên. Đôi mắt đỏ hoe, khuôn mặt trắng bệnh, đôi mắt thâm quầng vì bao đêm mất ngủ, đầu óc mụ mị những hình bóng xưa kia. Đào bây giờ mới cảm nhận được nỗi đau của Duy khi bị Đào phản bội. Đào lẩm bẩm nói.
– Cậu hãy tha thứ cho mình và hãy quay lại với mình, mình cầu xin cậu đấy. Mình đã hối hận và đau khổ lắm rồi…!!!
Đáp lại lời của Đào chỉ có khoảng trống xung quanh, tiếng gió nghe xào xạc ngoài cửa xổ, những bông hoa màu đỏ đang run rẩy trước cơn thịnh nộ và bão táp của bầu trời. Mây đen đang ùn ùn kéo về báo hiệu một cơn giông sắp đến. Phải chăng thượng đế cũng không đồng tình với hành động bồng bột và nông nỗi với Đào nên mới cho phong ba trừng phạt con nhỏ.
Tiếng sầm ì ùm kéo vang rền, tia sét vừa sẹt một thứ ánh sáng màu trắng sáng ngang qua căn phòng. Đào bịt chặt hai tai lại. Con nhỏ ngồi thụp xuống đất. Toàn thân của Đào tái mét. Mưa bắt đầu rơi, từng hạt mưa nặng hạt rơi nghiêng nghiêng xuống đất, gió thổi mạnh hất tung cánh cửa sổ, nước mưa tạt cả vào phòng làm ướt hết hai cái rèm cửa. Đào không còn sức để đóng nó lại nữa, con nhỏ mặc mưa hất vào phòng, nó bắn cả lên người và lên giường của Đào.
Mưa làm chi, mưa chỉ làm cho con người ta thêm buồn. Bầu trời thê lương đang gào khóc và thương xót cho mối tình không có đoạn kết của Đào, nó như đồng cảm an ủi và đang cố gột rửa đi những vết đau đang hằn sâu trong đáy tim. Đào không còn sợ hãi nữa, con nhỏ từ từ đứng dậy. Đào bước chậm rãi đến bên cửa sổ, thân người dựa vào song sắt, đôi mắt nhìn vào khoảng tăm tối trước mắt. Đào muốn cho gió mưa quất vào người.

Cái lạnh thấm sâu vào da thịt, lớp áo mỏng dính chặt vào cơ thể ấm nóng. Mái tóc ướt nhẹp, đôi môi thâm đen lại vì lạnh nhưng ánh mắt của con nhỏ lại ánh lên những tia nhìn khác thường, khuôn mặt lạnh tanh không biểu cảm. Từng hạt mưa vẫn tí tách rơi, bầu trời ngày càng tối đen, thỉnh thoảng lại vang lên những tiếng sẹt đì đùng của những tía sét và những tiếng sầm vang dền phá tan đi không khí yên lặng xung quanh.

Duy vừa mới dùng bữa xong với hai vị khách người Đức. Anh chàng chúc họ có một ngày nghỉ thật vui rồi lui về phòng mình. Duy mân mê cái móc khóa điện thoại mà Vân đã tặng vào ngày hôm qua. Trên môi của ánh chàng thoáng ẩn hiện một nụ cười, ánh mắt nhìn xa xăm. Tâm hồn đang bay bổng đến tận chân mây, Duy đang nhớ đến Vân.
Phòng của Duy có diện tích bằng với phòng của Vân. Trong phòng của Duy bày biện đơn sơ, chiếc máy tính xách tay màu đen bóng đang nằm ở trên một chiếc bàn gỗ. Trong hộc tủ Duy mang theo mấy tấm ảnh của gia đình. Anh chàng dự định sẽ chụp chung một tấm ảnh với Vân làm kỷ niệm. Duy mỉm cười đưa cái móc khóa điện thoại lên cao. Anh chàng lẩm bẩm.
– Con nhỏ này đúng là trẻ con. Đã 17 tuổi đầu rồi mà vẫn còn thích đọc truyện tranh và xem phim hoạt hình chú chuột mickey nữa chứ…!!!
Duy thở dài vì không có cách nào liên lạc được với Vân. Con nhỏ bỏ quên mất chiếc điện thoại ở nhà rồi. Duy đứng dậy, anh chàng bật điện thoại di động của mình lên. Lúc nãy do tiếp khách nên Duy tắt nguồn. Duy kinh ngạc vì có mấy cú điện thoại nhỡ của hai anh chàng vệ sĩ. Nụ cười trên môi của Duy tăt ngấm. Anh chàng lo sợ có chuyện chẳng lành xảy ra với Vân. Duy gấp gáp hỏi.
– Vân xảy ra chuyện gì rồi đúng không anh…??
Hai anh chàng vệ sĩ đang ngồi khuất trong một nhà hàng kiểu Ý ở lầu hai. Họ đang trông trừng Vân. Họ đáp nhỏ.
– Không có chuyện gì đâu. Chúng tôi vẫn đang trông trừng cô chủ…!!!
Duy thở phào nhẹ nhõm. Bao nhiêu nỗi lo đều tan biến. Anh chàng tươi tỉnh hỏi.
– Hiện giờ cô ấy đang ở đâu…??
– Dạ. Cô chủ đang ăn cơm cùng với cậu Tuấn Anh và một người đàn ông nữa…!!!
Duy hét lên thật to.
– Cái gì. Anh bảo sao, Tuấn Anh cũng ở đó à…??
Anh chàng vệ sĩ lói hết cả tai vì tiếng hét thất thanh của Duy. Duy bực mình, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại. Nếu Vân mà xuất hiện trước mặt của Duy vào lúc này thì thế nào con nhỏ cũng bị Duy đánh cho mấy cái cốc vào đầu và ăn mắng thật thậm tệ, dám đi ăn cơm cùng hai tên đàn ông hả, con nhỏ này đúng là gan cùng mình và không coi anh chàng ra cái gì cả.
– Anh ta đến đó làm gì…??
Anh chàng vệ sĩ đeo kính màu đen nói thật chi tiết.
– Cậu ấy mang một bó hoa hồng nhung rất đẹp đến tặng cho cô chủ và rủ cô chủ đi ăn, hình như họ còn nắm tay nữa…??
Duy gồng mình lên vì tức, khuôn mặt của anh chàng đanh lại, đôi môi mím chặt, đôi mắt long lanh như ánh nắng phản chiếu xuống đáy hồ. Duy gằn giọng.
– Bây giờ họ đang ăn ở đâu…??
– Dạ, trong một nhà hàng kiểu ý ở quận ba…!!!
– Em biết rồi. Hai anh cứ theo dõi và để ý đến mọi hành động của cô ấy cho em…!!!
– Vâng. Tôi sẽ làm đúng những lời mà cậu chủ căn dặn…!!!
Duy buông mình đánh phịch một cái xuống ghế. Duy vuốt mặt hai cái cho tỉnh táo. Đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, hơi gió mát lạnh thổi nhẹ vào phòng làm cho tâm hồn của Duy dịu lại. Cái nhìn mông lung và có hồn ấy như cuốn hút lấy Duy. Một hình ảnh người con gái mờ sương hiện rõ lên trong trí óc của Duy. Duy nhắm mắt lại, đôi mắt buồn ấy nhìn Duy như muốn níu giữ một cái gì đó. Nỗi đau ẩn hiện, trái tim của Duy đau nhói, đôi môi mấp máy. Duy muốn gọi tên người con gái đó nhưng không tài nào cất nổi nên lời. Đầu của Duy lại đau, từng giọt mồ hôi lăn dài trên trán, trên má, chiếc áo cánh mỏng dính bệt lại.

Bàn tay phải của Duy run run mở hộc tủ, một lọ thuốc màu trắng nằm im lìm ở trong cùng. Duy vội mở nắp, dốc hai viên thuốc màu hồng nhạt trên tay. Duy cho lên miệng và nuốt đánh ực một cái. Cốc nước giúp cho Duy dễ thở hơn được một chút. Duy lảo đảo đứng dậy, cơn đau đầu như cứa từng mạch máu trong cơ thể, nó là một nỗi khiếp sợ đối với Duy. Từng tế bào thần kinh như muốn nổ tung ở bên trong, vầng thái dương nhăn lại, những sợi gân màu xanh đang trùng cả xuống, đôi tai vang lên ngàn tiếng gõ. Duy ngã người xuống giường, Duy cố nhắm mắt lại và cố chợp mắt ngủ một chút, thần kinh và mọi sợi dây thần kinh của Duy cần được nghỉ ngơi.
Duy sợ rằng một mai khi quá sức chịu đựng, anh chàng sẽ bị nổ tung ra mà chết. Trong đầu của Duy đang chứa hàng ngàn gói thuốc nổ chỉ cần một mồi lửa là nó có thể thiêu dụi đi tất cả.
Hương thơm của hoa nhài bay vào phòng. Đây là mùi hương của Vân. Duy thấy lòng xao động, Duy đang tưởng tượng Duy đang ngồi trước một hồ nước trong veo, trên bề mặt không có một con sóng. Duy soi bóng hình của mình xuống đáy hồ, ánh mắt của Duy ngỡ ngàng vì Duy không nhìn thấy bóng của mình mà là hình bóng của một cô gái. Duy cố nhìn cho rõ, hình bóng của cô gái càng lúc càng hiện rõ, đầu tiên là đôi mắt, đó là một đôi mắt thật to, đôi lông mày hình cánh phượng, lông mi cong vút, chiếc mũi thật thẳng, đôi gò má thật mịn, đôi môi của cô ta đang hé một nụ cười hình bông hoa nở.
Duy ngạc nhiên vì tại sao mình là một người đàn ông sao lại biến thành một cô gái. Ánh mắt của cô gái đó nheo lại đầy tinh nghịch. Cô ta thầm thì hỏi.
– Anh có nhớ em là ai không…??
Duy giật mình ngồi bật dậy. Cơn đau đầu biến mất, hình ảnh của cô gái lúc nãy vẫn còn in đậm trong tâm trí của Duy. Duy ngày càng thắc mắc là tại sao mỗi lúc Duy bị đau đầu cô ta lại tái xuất hiện trong trí nhớ của Duy. Duy tự hỏi.
– Cô ta là ai…??
Khi mọi chuyện đã xảy ra rồi, Đào mới bàng hoàng tỉnh lại. Cô ta không ngờ chỉ trong một phút tức giận, sự ghen tuông đã biến một cô gái ngoan hiền, luôn nghĩ cho người khác thành một kẻ ích kỉ, sẵn sàng hạ gục bất cứ ai dám cản đường đi của cô ta.
Cô ta hối hận khi nghĩ đến cơ thể mềm nhũn, thiếu sức sống nằm bất động trên sàn nhà của Vân, ánh mắt xót xa, đầy thương hai và tức giận của Duy. Ngày cả người độc ác và tàn nhẫn như Tuấn Anh cũng không đồng tình với cách hành xử của cô ta sáng nay. Cô ta cảm thấy đầu óc quay cuồng, khi bình tâm lại cô ta thấy day dứt. Bàn tay đấm lên ngực thùm thụp, cô ta lao ra khỏi phòng như cơn lốc.
Vẫy vội một chiếc xe tắc xi cô ta bảo anh chàng tài xế đưa cô ta đến một quán bar. Tiếng nhạc kích động, mùi thuốc lá, rượu bia và mùi hơi người nồng nặc đông đúc khiến cho Đào khó thở. Cô ta gọi cho mình hai chai rượu, Đào tu ừng ừng, cô ta uống rượu như uống nước lã. Một bàn tay đàn ông và một mùi nước hoa phả vào mũi của cô ta. Tuấn Anh, cô ta biết chắc là vậy, ngoài hắn ra thì không có ai khác.
Đào tức giận hỏi.
– Anh tới đây làm gì…??
– Đi theo cô…!!!
Hắn kéo ghế ngồi bên cạnh Đào, hắn tự nhiên rót rượu ra ly rồi nâng cốc lên bảo.
– Chúc cho sự thành công ngoài dự kiến của chúng ta…!!!
Đào lắc đầu chán nản nói.
– Tôi thấy hôm nay tôi đúng là một con điên…!!!
– Nhưng em không thể phủ nhận rằng nhờ thế mà chuyện phá hoại tình cảm của hai người đó mới đạt được như ý nguyện hay sao…!!!
Đào mai mỉa.
– Đạt được như ý nguyện, anh không thấy ánh mắt và cái cách mà Duy bảo vệ Vân à. Tôi thấy chính chúng ta mới là một con lừa, chúng ta đã giúp cho tình cảm của họ càng ngày càng thêm khăng khít thì có…!!!
Bàn tay của hắn mâm mê chai rượu, hắn nhếch mép bảo Đào.
– Em đừng đa nghi quá. Anh không nghĩ như em đâu, đây chỉ là bước đầu của kế hoạch thôi…!!!
– Anh còn chiêu gì khác hay sao…!!!
– Đúng thế và lần này thì họ sẽ không bao giờ còn được ở bên nhau nữa…!!!
Khi nói hết mấy từ cuối, ánh mắt của hắn rực sáng. Đào cảm thấy rùng hết cả mình. Đưa ly rượu lên môi, Đào cố uống cho hết. Trong đầu của Đào vang lên những câu nói của Duy vào sáng nay. Đào vui mừng vì Duy hẹn gặp ở trên sân thượng, một niềm vui trào dâng lên. Đào tưởng rằng Duy đã suy nghĩ lại và đang dần hồi phục được trí nhớ nhưng thật thật phũ phàng. Duy đã từ chối thẳng thừng và nói rằng dù cho mai sau có xảy ra chuyện gì. Duy cũng nhất quyết không chịu rời xa Vân. Duy sẽ dành phần đời còn lại để yêu và bảo vệ Vân.

Mặc cho Đào cầu xin, Duy vẫn khăng khăng với ý định của mình. Duy yêu cầu Đào tránh xa Vân và Duy ra. Duy không muốn Đào xuất hiện trước mặt của Duy nữa. Đúng lúc đó Vân lên, cô ta đã dồn hết sự tức giận và nỗi thống khổ vào Vân. Đó là một thứ cảm xúc mà cô ta chưa bao giờ từng trải ở trong đời.
Nước mắt của Đào chảy ra. Vậy là hết, hôm nay khi nhìn vào ánh mắt lo lắng, và yêu thương của Duy dành cho Vân. Đào hiểu ra rằng bản thân Đào gần như đã mất hết cơ hội rồi. Giọng của Đào đục ngàu.
– Hôm nay anh sẽ say với tôi chứ…??
– Tất nhiên tại sao không…??
Hai người gọi rất nhiều rượu, họ vừa uống vừa nói những câu vô nghĩa. Đào không biết đã nói gì. Trong cơn chếch choáng trong men say Đào đã gọi Tuấn Anh là Duy. Cô ta ôm chầm lấy Tuấn Anh rồi đặt đôi môi run rẩy của mình vào má, vào mặt của Tuấn Anh. Bàn tay lạnh buốt của cô ta sờ nhẹ lên mặt của Tuấn Anh. Cô ta lè nhè nói.
– Anh là một thằng khốn. Tại sao tôi lại yêu anh. Ha ha ha…Tôi đúng là một con điên…!!!
Ly rượu ở trên bàn bị cô ta quẹt làm đổ xuống. Nước lênh láng cả trên mặt bàn. Tuấn Anh nhấp từng ngụm nhỏ, hắn thích thú nhìn Đào. Hai người phụ nữ vì thằng oắt con đó mà lên cơn điên và phát xốt. hắn cảm thấy ghen tị. Dựng cái ly đứng lên, hắn rót thêm rượu vào. Hắn giục.
– Uống đi chứ. Chẳng phải là cô muốn say cơ mà…??
– Đúng…ta cụng ly nào…!!!
Hai cái ly cụng vào nhau kêu lên những tiếng lanh lảnh. Đào ngửa cổ uống ực một cái, nước mắt hòa lẫn với rượu làm cho môi của cô ta mặn chát.

Vũ đang ngồi trong phòng làm việc ở siêu thị. Cả một tuần lơ mơ với một cảm xúc dâng tràn trong cơ thể. Vũ cảm thấy sảng khoái, chưa bao giờ Vũ thấy yêu đời và cơ thể nhẹ tễnh như lúc này. Sự xuất hiện của Đào như một làn gió mát đã xoa dịu đi sức nóng đang sục sôi trong lòng của Vũ bấy lâu nay. Vũ đang dần lãng quên đi bóng ma ám ảnh trong quá khứ của mình.
Một tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Vũ tự nhiên bảo.
– Mời vào…!!!
Chàng trai nhân viên thò đầu vào rụt rè nói.
– Thưa anh. Có một cô gái đang tìm anh…!!!
Vũ ngạc nhiên hỏi.
– Cậu có biết cô ta là ai không…??
– Dạ, em không biết. Cô ta nói là có chuyện quan trọng muốn nói với anh…!!!
– Được rồi. Bảo cô ta vào đây…!!!
– Vâng…!!!
Vũ nghĩ mông lung, không biết cô gái đó là ai. Liệu đó có phải là Đào không?. Trên môi của Vũ thoáng nở một nụ cười. Vũ không ngẩng đầu lên nhìn, đôi mắt của Vũ vẫn còn tập trun trên trang giấy khi nghe tiếng giày khua trên nền si măng.
– Đào. Em đến đây làm gì…??
Một giọng nói sắc lạnh vang lên.
– Ai là Đào…!!!
Toàn thân của Vũ đông cứng, đôi vai so lại. Vũ ghét nhất là giọng nói này, mùi nước hoa trên người của cô ta tỏa ra nồng nặc làm cho mũi của Vũ nghẹt thở. Vũ ngẩng phắt mặt lên, anh chán nản và căm ghét hỏi.
– Cô đến đây làm gì…??
Lan tự nhiên kéo ghế phía trước mặt của Vũ ra ngồi. Cô ta điệu nghệ vắt chân, cơ thể thả lỏng ra phía đằng sau. Ánh mắt tha thiết và nồng ấm nhìn Vũ.
– Xa em có hơn một tuần anh có nhớ em không…??
– Nhớ. Tại sao tôi lại phải nhớ cô…??
Lan tức giận và tủi thân hỏi.
– Anh không nhớ đến em dù chỉ là một chút thôi hay sao…??
Mười đầu ngón tay của Vũ đan xen vào nhau. Ánh mắt nghiêm nghị nhìn thẳng vào mặt của Lan. Vũ nói rành giọt từng tiếng.
– Tôi đã bảo là tôi không phải là bạn của cô. Cô cũng biết là tôi ghét cô, tôi cố quên đi cảm giác khó chịu khi tiếp xúc với cô còn không được thì nhớ đến cô làm gì…!!!

Lan chồm người về phía trước. Giọng nói của cô ta đầy uy quyền.
– Anh sẽ phải hối hận với những gì mà anh nói với tôi hôm nay. Trần Vũ, để tôi nói cho anh biết, anh không thể loại khỏi tôi ra cuộc đời của anh được đâu. Tôi sẽ phá hoại mọi thứ mà anh có. Người đàn bà nào mà dám ở gần anh cũng là kẻ thù của tôi. Nếu tôi không có được anh thì không ai có được anh cả…!!!
Vũ nhìn trừng trừng vào Lan, anh khinh bỉ hỏi.
– Cô đang đe dọa tôi đấy à. Tôi không ngờ là lâu ngày không gặp lại cô còn tồi tệ hơn cả trước kia, tôi cứ tưởng thời gian sẽ làm cho cô thay đổi suy nghĩ độc ác và ích kỷ của cô, nhưng tôi đã nhầm…!!!
Lan cười khẩy bảo.
– Anh còn không hiểu hết con người của tôi đâu. Chỉ cần anh đồng ý làm người yêu của tôi và từ bỏ con vợ chưa cưới trẻ con của anh đi thì lúc đó tôi sẽ buông tha cho anh…!!!
Vũ gồng mình lên, ánh mắt đỏ ngàu nhìn Lan đầy đe dọa.
– Cô im miệng đi. Đó là cuộc đời của tôi, tại sao tôi lại phải nghe theo sự sắp xếp của cô. Làm bạn với cô tôi còn không muốn, nếu phải làm người yêu hay phải lấy hạng người như cô thì thà rằng suốt cuộc đời này tôi sống cô độc còn hơn. Cô làm ơn biến đi cho…!!!
Lan lồng lộn, cô ta rít lên như rắn rết.
– Trần Vũ, anh dám xua đuổi tôi hả. Tôi sẽ làm cho anh phải hối hận. Anh hãy nhớ những gì mà tôi nói hôm nay…!!!
Cô ta lấp lửng bảo.
– Con bé vợ chưa cưới của anh cũng xinh đẹp đấy. Anh nghĩ sao nếu tôi tiếp cận nó để làm quen…!!!
Vũ chột dạ nhìn vào ánh mắt độc ác và nguy hiểm của cô ta. Vũ rùng mình nghĩ nếu vì Vũ mà Vân bị cô ta hại thì làm sao đây. Vũ cảnh cáo.
– Tôi cấm cô động vào cô ấy. Nếu cô ấy mà bị làm sao thì người đầu tiên tôi đến tìm để tính sổ đó chính là cô…!!!
Càng nghe giọng điệu bênh vực và tỏ ra khinh khỉnh của Vũ. Lan càng điên tiết, cô ta cắn môi đến bật cả máu. Cả một tuần cô ta vùi đầu vào chăn để khóc, bố mẹ của cô ta đang tiến hành thủ tục đưa nhau ra tòa li dị. Tiền tài của cô ta không còn dư dả như trước nữa, cô ta không quen mặc những bộ váy và trang sức rẻ tiền, cô ta đã quen tiêu xài hoang phí. Cô ta cần một người tình bao bọc và che chở cho cô ta trong lúc khốn khó này.

Cả ngày hôm ấy Vân không hề dùng cơm, và qua ngày hôm sau Vân bắt đầu sốt nóng. Đầu nặng như đá Vân không thể bước xuống giường. Nguyên nhân có lẽ là do trận mưa lớn và những xúc động tình cảm đêm qua. Bác sĩ đã đến khám và kê đơn thuốc cho Vân. Vân chán nản và mệt mỏi, đầu của Vân có muôn vàn lớp sóng dữ đang cuồn cuộn chảy.
Bác Jenny quả là một y sĩ tư gia giỏi, bác đã chăm sóc cho Vân một cách chu đáo, chọn thức ăn, chọn thuốc cảm và đo nhiệt độ cho Vân. Hai hôm đầu bệnh có vẻ nặng, Vân bị nóng đến ba mươi chín độ, người mê mê man man không biết trời đất gì cả.
Trong cơn bệnh, Vân cứ nằm trên giường khóc và đòi về nhà với gia đình, như những đứa bé con khóc nhè vì nhớ mẹ. Bố mẹ, ông nội và bà Jenny lúc nào cũng kề cận bên cạnh. Mãi đến khi Vân tỉnh táo đôi chút, bác mới nhẹ nhàng an ủi và tìm mọi cách để làm cho Vân vui. Bác cố gắng xoa dịu nỗi đau ở trong lòng của Vân. Vân xúc động thực sự trong thế giới đầy ắp tình thân yêu ấy.
Một buổi tối sau hai ngày ngã bệnh, vừa tỉnh dậy, đột nhiên Vân nghe có tiếng hỏi bên ngoài:
– Sao rồi hả mẹ, Vân đã đỡ chưa?
Đó là tiếng của Duy, giọng bác Jenny hỏi ngược lại:
– Tại sao con không vào hỏi thăm Vân, để Vân vui và Vân mau lành bệnh?
Tiếng Duy đáp nhanh:
– Không được đâu mẹ ơi. Cô ấy ghét con lắm, con vào chỉ tổ làm cô ấy giận thêm thôi…!!!
– Con đã làm gì mà Vân giận? Có phải con làm Vân đòi về không?
Duy hỏi ngập ngừng:
– Cô ấy đòi về à? Thế mà con tưởng…
– Con tưởng cái gì?
Duy yên lặng một lúc mới lên tiếng:
– Không có gì cả, có lẽ cô ấy hiểu lầm con…!

Tiếp đó là tiếng thở dài. Anh chàng có vẻ đau khổ. Lòng Vân chợt thấy mềm hẳn xuống. Vân có thể tưởng tượng ra khuôn mặt có đôi mày sậm đang ủ rũ. Định gọi lớn kêu Duy vào nhưng Vân lại nghe tiếng bước chân xa dần. Duy đã đi rồi. Nhắm mắt lại, Vân nghe lòng hơi thất vọng. Bác Jenny dừng chân trước giường Vân, bàn tay mát lạnh của bác âu yếm đặt nhẹ trên trán nóng hổi của Vân:
– Uống thuốc nhé con, Vân…?
Vân mở to mắt, những giọt nước mắt được giữ lại từ nãy giờ đang rơi ra. Bác Jenny lo lắng hỏi:
– Có chuyện gì vậy hở Vân…?
– Con…con…! Tôi định nói bác bảo Duy vào, nhưng không hiểu sao Vân lại nói lảng đi.
– Con hơi nhức đầu…!!!
Nằm trên giường gần bốn hôm. Thật ra thì Vân đã hết bệnh trước đây hai ngày, nhưng vì vết thương lòng chưa lành, nên Vân không dám ra khỏi phòng, không dám nhìn Duy, Vân không rõ khi trông thấy anh chàng Vân sẽ xử sự ra sao. Vân cũng không rõ mình nghĩ gì. Duy là một gã lang bạt, lang bạt trăm phần trăm chứ không nói đùa đâu. Hắn có cái vẻ ngoài lạnh lùng, không có cái mặt tình tứ và đẹp trai của Tuấn Anh, không có được một sự nhạy cảm, tốt bụng và vui vẻ như Khoa. Nhưng Vân không hiểu tại sao mình cứ nghĩ đến hắn mãi.
Vân cũng không thể che giấu tình cảm của mình đối với Duy. Gần bốn hôm đó, chắc Duy và Đào quấn quít nhau dữ lắm. Vân biết, Duy không bao giờ chịu cô đơn, nhất định phải sử dụng thời gian trống vắng của hắn vào những việc khuây khỏa đó. Nhưng…nhưng những chuyện đó có ăn nhằm gì tới Vân đâu, sao Vân phải thắc mắc?
Vân có giận Duy không? Điều đó Vân cũng không biết. Nhưng hình ảnh xảy ra ở trên sân thượng hôm ấy sao cứ mãi lởn vởn trong óc. Nụ hôn bỏng cháy và cái ôm diết giữa ban ngày là một sỉ nhục không thể tha thứ được. Có thể vì giận Duy nên Vân mới nghĩ luôn tới hắn? Sau cơn bệnh, bản tính yếu đuối của Vân cũng lành. Bây giờ Vân không nên để ý đến hắn, hắn chỉ là một tên nói dối tồi tệ! Hắn có yêu mình đâu? Thế mà hắn dám hôn mình?
Hắn là một tên lạnh lùng, độc tài và gia trưởng, hắn luôn bắt người khác làm theo ý của hắn. Nhưng…nhưng tại sao mình cứ nghĩ mãi đến hắn chi vậy? Ông nội vào thăm, thái độ của ông làm Vân cảm thấy được an ủi rất nhiều. Bố chúc cho Vân mau lành bệnh. Mẹ ngồi bên giường Vân thân ái nhìn ông cười, ông Chung đáp lại bằng cái nhìn đầm ấm. Đột nhiên Vân thở dài, quay mặt vào vách. Làm sao để cho mọi người hiểu được tình cảm của Vân trong lúc này đây?

Vân có thể ra khỏi phòng nhưng rồi lười biếng nằm dài suốt cả ngày, ngay cả việc cơm nước cũng để chị Hằng mang vào như cũ. Có lẽ bác Jenny biết Vân hết bệnh, nhưng vẫn để Vân nằm nghỉ. Có lúc, bác nhìn Vân dò hỏi. Trưa hôm ấy, chị Hằng mang cơm vào, Vân ngạc nhiên vô cùng chỉ thấy trên mâm, ngoài thức ăn như thường lệ, còn có một bó hoa hồng nhung.
Đếm thử, Vân thấy có mười đoá. Những đóa hoa mang đầy nỗi thương nhớ kết thành một chuỗi dài nằm đều trên vành mâm trông tuyệt đẹp, nó làm Vân nhớ đến lúc cùng Duy tung tăng trong công viên, đi dạo vô định trên đường phố, bên bờ hồ. Lòng Vân nghe ấm lại. Vân hỏi chị Hằng:
– Ai làm cái này đây?
Chị Hằng cười đáp:
– Dạ thưa cậu Hai…!!!
Mặt Vân sa sầm ngay xuống. Hắn chỉ cốt tinh nghịch chớ có tình nghĩa chi đâu. Chị Hằng chỉ lên mâm cơm nói:
– Còn một mảnh giấy nữa kìa…!!!
Lúc bấy giờ Vân mới thấy trên một đóa hoa hồng nhung, có một mảnh giấy thật nhỏ. Do dự một lúc, Vân mở ra, nét chữ của Duy thật thẳng, thật mạnh mẽ.
“Vân anh biết là em giận anh lắm và không muốn gặp hay nghe giọng nói của anh. Nhưng làm ơn hãy cho anh một cơ hội, anh đang đứng đợi em ở bên ngoài và đang chờ quyết định của em. Dù em quyết định cho anh gặp mặt em hay không thì anh cũng muốn chúc em mau lành bệnh. Duy”
Vân do dự một chút rồi nhận bó hoa. Chị Hằng lui ra ngoài. Vân ngồi yên trên ghế không dám nhúc nhích, tim của Vân càng lúc càng đập nhanh. Cửa phòng phía sau có tiếng động, rồi tiếng chân bước nhẹ về phía Vân. Vân không dám động đậy, cũng không dám ngẩng đầu lên. Một tiếng gọi thật ấm, thật nhẹ vang lên:
– Vân…!

Vân ngẩng mặt lên chạm ngay tia mắt của Duy. Một luồng điện chạy nhanh qua người làm Vân bị chấn động. Ánh mắt của Duy tràn ngập tin yêu và thành khẩn. Duy cúi thấp người xuống, gần như quỳ trước mặt Vân, mặt anh chàng ủ rũ trông thật tội nghiệp. Và cứ thế cả hai không ai nói một lời nào. Thời gian ngừng chảy và thế gian này không còn một vấn đề nào hệ trọng đối với hai người nữa nữa. Gã đàn ông đang quỳ trước mặt Vân đây là một người vốn bất kham, ngạo nghễ.
– Anh Duy…! Mắt Vân bắt đầu nhòa lệ, Vân không chận lại được, bờ đê đã vỡ và nước đang tuôn tràn. Duy ngẩng đầu lên, đưa tay vuốt ve mặt Vân:
– Vân…! Thôi em đừng khóc.
Duy càng bảo Vân càng khóc nhiều hơn. Bao nỗi uẩn ức đè nén lâu ngày trong người được dịp tuôn ra, Duy van xin không ngớt:
– Thôi mà Vân, em đừng khóc nữa, anh đã biết lỗi rồi, anh đã không nói cho em biết chuyện anh và Đào đã từng có một thời yêu nhau nhưng đó chỉ chuyện trong quá khứ còn hiện tại anh và cô ấy không có mối quan hệ gì cả. Em cho anh một cơ hội để chuộc lại lỗi lầm nhé Vân, đừng khinh bỉ anh em nhé, anh sẽ chuộc lỗi…!!!
Vân ôm chặt đầu Duy vào lòng, nước mắt vẫn rơi. Duy đứng lên ôm cứng lấy Vân, Duy kề gương mặt của mình và gương mặt đầy nước mắt của Vân. Tình yêu đã âm thầm đến, bao nhiêu hình bóng từ lâu ngự trị trong tim Vân đều dần lùi vào lãng quên mất hút. Cả trái tim Vân bây giờ chỉ còn có một người – đó là Duy! Và bây giờ Vân mới biết rằng mình chỉ cần có Duy mà thôi chớ không phải một người đàn ông nà o khác. Duy lấy khăn tay ra, cẩn thận và nhẹ nhàng lau mặt Vân, vẫn giọng nói êm đềm như ru:
– Vân, đừng khóc nữa em nhé! Cơn bệnh vừa qua làm cho em ốm nhiều đi, cả người em chỉ còn trông thấy đôi mắt mà thôi. Suốt bốn ngày qua em đã nghĩ gì? Chắc chắn là em không nghĩ đến anh, trong khi anh cứ kiếm cớ để đi ngang qua phòng em luôn, em có biết không…?
Vân nín khóc, lắc đầu nói:
– Em không biết…!!!
– Anh không dám vào thăm em, vì anh sợ em vẫn còn giận anh sau chuyện hôm ấy. Anh đã ăn không ngon ngủ không được suốt mấy ngày qua, anh thật là ngu dại khi làm em bị tổn thương nhưng em biết không đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, anh gặp cô ta vì anh muốn kết thúc lại mọi chuyện trong quá khứ. Anh muốn kể cho em tất cả khi em lành bệnh. Vân…! Em có biết là ngay từ lần đầu gặp em, anh đã bị em cuốn hút và luôn tìm mọi cách để chiếm lấy trái tim em…!!!
Vân đỏ bừng cả mặt vì lời tỏ tình của anh chàng. Vân ấp úng:
– Em tưởng anh không thành thật…!!!
– Không thành thật với em à…??
Duy đặt tay của Vân vào ngực mình:
– Này, em lắng nghe xem tim anh đập ra sao? Ban nãy đứng chờ ngoài cửa. Anh đã nôn nóng muốn chết khi đợi chị Hằng bưng khay thức ăn của em ra ngoài, anh đã cảm tưởng mình đã sống một trăm năm. Đến khi trông thấy cái khay trống không, anh đã mừng phát điên, lúc nãy anh cảm tưởng là mình đã chết rồi. Vân, em tin anh không? Anh Chưa bao giờ anh bị xúc động như thế…!!!
Mặt của Vân đã bị ánh mặt trời thiêu đốt. Duy đều đều xúc cảm nói:
– Em còn nhớ hôm chúng ta tình cờ gặp nhau ở trên vỉa hè ngoài đường phố không …?? Cơ thể của anh đã bị đóng băng lại, trái tim ngừng đập khi anh nhìn vào đôi mắt trong veo của em. Trong lúc đó anh đã linh cảm được rằng mình sắp gặp phải rắc rối. Đến khi anh nghe em nói, đất trời đột nhiên sáng hẳn lên. Một tình cảm là lạ làm anh choáng váng. Và kể từ đó anh đã cố gắng làm quen với em. Anh như con thiêu thân bị ánh đèn thu hút, càng lúc càng muốn đâm vào cõi chết và anh biết rằng mình sẽ không thể nào sống nổi nếu thiếu em…!!!

Vân không nói gì cả. Ngay từ khi còn nhỏ Vân đã mấy trăm lần nghĩ về tình yêu, Vân đã tưởng tượng bao nhiêu hình ảnh về cảnh này, nhưng Vân không tưởng tượng ra cái cảm giác ngây ngất như lúc này. Hai tay Duy nâng mặt của Vân lên, mắt anh chàng say đắm trong mắt của Vân. Một lúc sau Duy hỏi:
– Vân em còn giận anh không…?
Vân ngồi lặng thinh không biết phải trả lời sao. Tại sao Vân giận Duy? Vân đã quên mất. Chuyện đó đã xưa lắm rồi, Vân làm sao nhớ cho được?. Duy mỉm cười thật ngọt với Vân, đôi dòng lệ đang lăn dài trên má. Giọng của Duy bồi hồi:

– Em nói gì đi. Em có chấp nhận lời xin lỗi của anh không, em có tha thứ cho anh không và có đồng ý từ nay mãi mãi làm người yêu của anh không. Em hãy mau nói cho anh biết nếu không anh sẽ chết vì hồi hộp và lo lắng mất…!!!
Nghe giọng van lơn và tha thiết của anh chàng. Vân tròn xoe nhìn vào khuôn mắt lạnh tanh đang ửng hồng như vừa nhấp hai ngụm rượu mạnh của Duy, chúng làm cho trái tim của Vân đập lên rộn ràng. Vân lắc đầu ấp úng nói:
– Em không biết nói gì với anh vào lúc này cả. Em chỉ còn có một điều thắc mắc…!!!
Duy hấp tấp hỏi:
– Điều gì…??
– Tại sao anh lại nói dối em suốt bao nhiêu ngày qua. Anh từng nói là dù em không phải là người anh sẽ chọn làm vợ nhưng em làm bạn của anh đúng không. Tại sao anh lại nói với em là anh chưa từng yêu ai, vậy thì Đào là gì của anh, em đúng là một con ngốc khi tin anh vô điều kiện như vậy.
Em tưởng rằng cuộc sống bao ngày qua của anh chỉ gói gọn trong học hành và công việc nhưng mà tất cả hóa ra lại không phải là vậy. Chính cuộc sống của anh mới rực rỡ muôn sắc màu, anh có một cô người yêu thật dễ thương và đáng yêu. Cô ấy hình như rất yêu anh. Em chúc anh và cô ấy thật hạnh phúc. Ngay ngày hôm nay em sẽ giúp anh hủy hôn để anh và cô ấy quay về bên nhau. Em không muốn là một kẻ chắn ngang đường tình duyên của hai người…!!!
Duy kinh hãi nói.
– Em không thể hủy hôn với anh được. Anh không muốn điều đó và không bao giờ để cho nó xảy ra. Em có biết là bây giờ trong trái tim của anh chỉ có mình em thôi không. Anh sẽ phải sống ra sao trong những ngày tháng còn lại mà không có em. Đúng là cô ấy từng góp phần làm cho cuộc sống của anh thêm phần tươi sáng và hạnh phúc nhưng cái đó đã thuộc về quá khứ rồi.
Lẽ ra anh và cô ấy đã hạnh phúc nếu như anh không bị tai nạn và nếu như anh không gặp em. Tình duyên của chúng ta là định mệnh, anh không muốn quá khứ là bóng ma ám ảnh phá vỡ đi hạnh phúc trong hiện tại và tương lai của chúng mình…!!!
– Anh nói hay lắm. Em đồng ý là cái gì thuộc về dĩ vãng thì không nên đào bới lên làm gì. Nhưng đây là chuyện khác, cô ấy là quá khứ của anh ư? Em không nghĩ như vậy đâu. Cô ấy yêu anh, anh có biết điều đó không? em không biết hai người đã yêu nhau trong bao lâu nhưng nó vẫn có một sợi dây vô hình liên kết hai người lại. Anh đã xác định rõ ràng tình cảm của bản thân anh chưa, em nghĩ là vẫn chưa, nếu anh đã quên tại sao anh lại đau và lại buồn thẫn thờ.
Em còn để ý anh hay thở dài, ánh mắt dõi nhìn về một cõi xa xăm, phải chăng hình bóng người xưa chưa bao giờ tan biến trong trái tim anh. Em xin anh hãy suy nghĩ cho kỹ rồi hãy nói anh thích em và quan tâm đến em. Em không muốn ảo tưởng và không muốn mai sau chúng ta phải hối hận về quyết định vội vàng của hôm nay…!!!
Duy đau khổ giải thích.
– Anh yêu Đào hơn mười năm. Cả tuổi thơ của anh cho đến hai năm về trước, trong trái tim của anh chỉ có mình cô ấy thôi. Đúng anh đã yêu cô ấy cuồng say. Anh tin tưởng tuyệt đối vào tình yêu của mình, cái ngày anh tỏ tình với cô ấy. Chỉ một cái gật đầu của cô ấy đã khiến cho anh phát điên, anh cảm thấy mọi thứ trên đời này chẳng có nghĩa lý so với cái gật đồng ý của cô ấy.
Hơn mười năm anh yêu cô ấy trong âm thầm, anh chỉ chính thức làm bạn trai của ấy được hơn sáu tháng. Sáu tháng yêu điên rồ, sáu tháng hạnh phúc ảo tưởng. Anh bây giờ không tài nào nhớ nổi mình đã sống như thế nào trong thời gian đó, có lẽ anh đã cười khi ngủ, mơ mộng và ngẩn ngơ khi ăn, học hành không vào vì trí óc của anh đã tràn ngập hình bóng của cô ấy và có lẽ anh đã làm thơ và hát tình ca tặng cô ấy. Anh đã cố làm tất cả để cho ấy vui…!!!
Vân bàng hoàng ngồi nghe, trái tim của Vân như có ai đó đang bị bóp nghẹt. Người đàn ông mà Vân yêu đã trao hết cả linh hồn, niềm tin và tất cả mật ngọt cho mối tình đầu đẹp như mơ của mình, đối với Vân, Duy coi Vân là cái gì. Vân đau khổ nhắm mắt cố ngồi nghe Duy nói tiếp.
– Anh đã ảo tưởng khi cho rằng cô ấy cũng yêu anh nhưng không phải, người mà cô ấy yêu và thích lại là một người đàn ông khác, đó chính là anh trai của anh. Cô ấy chỉ dùng anh làm một con tốt cho cô ấy đến gần anh ấy mà thôi. Em có biết kẻ đứng sau gốc to ở trường để nghe lén cuộc nói chuyện của họ đau khổ và nhục nhã như thế nào không. Tình yêu hơn mười năm, anh đã dệt bao nhiêu mộng, bao nhiêu ước mơ, anh đã bỏ công vun sới cho tình yêu tốt tươi nhưng anh nhận được gì chỉ là một con số không to tướng.

– Anh không hề hận cô ấy, anh chỉ hận bản thân mình quá ngu dốt, tình yêu và những suy nghĩ vẩn vơ đã che mất đi lí trí của anh, lẽ ra anh phải nhận ra tình cảm thật của cô ấy đối với anh. Khi ở bên anh cô ấy luôn hỏi về Tuấn Anh, cô ấy luôn khóc và lo lắng cho hắn, còn đối với anh cô ấy chỉ tìm đến khi có chuyện buồn và khi cô ấy cô đơn. Anh tự hỏi mình là gì của cô ấy, chỉ là một cái giẻ lau hay là một con cún con để cho cô ấy ôm và tự an ủi khi cô ấy gặp phải chuyện gì.
Nước mắt trên mi mắt của Duy rơi xuống. Nó trong suốt như thủy tinh. Vân đau xót, lấy khăn tay lau đi hai dòng lệ đang tuôn trào. Bàn tay của Duy nắm chặt lấy tay của Vân. Duy hít một hơi thật sâu, anh chàng đang cố kể lại chuyện tình tan vỡ và đau buồn của mình.
– Em có biết anh đã đứng chết lặng ở đó. Lúc đó anh đã mong mình đang nghe nhầm và đang nghe một câu chuyện của một người khác, đúng anh đã ước người mà họ đang nói đến không phải là anh. Nhưng đau đớn thay đó là sự thật, cô ấy không yêu anh, người mà cô ấy yêu là anh trai của anh. Cô ấy chịu đến với anh, chịu làm bạn với anh vì cô ấy không có được tình cảm của anh ấy.
Anh bây giờ mới hiểu vì sao anh ấy lại căm ghét anh đến thế, hóa ra đã từ lâu rồi ngay từ khi còn nhỏ anh ấy đã ghét anh. Anh ấy sợ anh cướp đi tất cả của anh ấy.
Anh ấy luôn ganh ghét vì anh có được mọi thứ. Nhưng mà anh nói thật, anh không cần thứ gì cả, anh nguyện đánh đổi mọi thứ để có được cô ấy. Em thấy anh có ngu ngốc và dại khờ quá không. Anh đã quỳ xuống van xin cô ấy nghĩ lại và quay về bên anh nhưng cô ấy lại vô tình quay mặt đi. Người mà cô ấy chọn chỉ có Tuấn Anh mà thôi.
– Anh đã gầy dộc đi, không ăn không uống được gì, anh chán ghét hết tất cả mọi thứ. Anh đã đứng dầm mưa ở trước cửa nhà của cô ấy, gọi điện cho ấy hằng đêm, anh chỉ mong được nghe giọng nói của cô ấy dù chỉ là một câu chào thôi nhưng đáp lại chỉ là một sự im lặng đáng sợ đến tàn nhẫn.
Anh đã đứng chết lặng nhìn hai người họ sánh bước đi trên đường, họ cười đùa vui vẻ với nhau còn anh cô đơn lẻ loi một mình. Anh đã sống âm thầm trong bóng tối, anh chỉ dám đứng ngắm cô ấy từ xa.
– Anh đã đánh nhau với Tuấn Anh một trận. Hai thằng điên quần nhau trên sân cỏ của nhà trường, quần áo rách nát, khuôn mặt tím bầm. Cô ấy đã hét anh và chửu anh là đồ độc ác, cô ấy chạy lại âu yếm lau mặt và hỏi hắn có đau không.
Ánh mắt của cô ấy nhìn anh đầy giận dữ. Lòng và trái tim của anh tan nát, đánh thắng anh ta chẳng có tác dụng gì cả nó không làm cho anh dịu bớt đi cơn đau mà chỉ làm cho anh rời xa cô ấy hơn mà thôi.

Cho đến tận bây giờ anh vẫn không hiểu tại sao mình bị tai nạn mất trí nhớ, hình ảnh của cô ấy chỉ là một ảo ảnh trắng xóa như bóng ma trong quá khứ. Anh muốn quên đi và làm lại từ đầu.Từ khi em đến anh đã có thể hít thở bầu không khí trong lành, anh có thể cười và có thể là chính mình. Anh không tưởng tượng nổi nếu mai sau khi không có em anh sẽ sống như thế nào. Em có thể vì anh vì tình cảm chân thành anh dành cho em mà suy nghĩ lại lời đề nghị của anh được không…??
Nước mắt đã tuôn rơi đầy khuôn mặt tái xanh vì ốm của Vân. Vân lặng t hinh ngồi nghe gió thổi ngoài cửa sổ, nghe tiếng chim hót trong vườn cây, phải chăng chẳng có con chim nào cả, mà là do trong trái tim của Vân đang tạo nên giai điệu. Vân yêu Duy đó là sự thật rồi, nhưng liệu có mạo hiểm quá không vì nhỡ đâu mai sau khi Duy khôi phục lại được trí nhớ. Duy sẽ bỏ Vân mà quay lại với Đào thì sao. Tình cảm của họ trong hơn mười năm đâu có dễ xóa nhòa, dù họ có gây đau khổ cho nhau thì vẫn có thể tha thứ được.
Có con đường nào là mãi bằng phẳng đâu nhất là con đường tình yêu, cái thuở yêu vu vơ và trẻ con ấy ai mà chẳng phạm sai lầm, đến ngay cả những người trưởng thành và đã bị thất tình không biết bao nhiêu lần còn nhẫm lẫn huống chi những người trẻ tuổi chưa yêu lần nào.
Vân hoang mang không biết trả lời Duy như thế nào cho phải. Vân chán nản nói.
– Em không thể trả lời anh ngay được. Em cần phải suy nghĩ thêm nhưng em có thể nói với anh ngay lúc này là em đã thích anh từ lâu, còn có chấp nhận tình cảm của anh không em vẫn không dám chắc vào điều đó…!!!
Duy mừng phát điên lên. Anh chàng sung sướng nói.
– Tại sao lại không, em vừa nói em thích anh đúng không vậy tại sao chúng ta không cùng nhau tận hưởng trái ngọt của tình yêu ngay từ ngày hôm nay mà phải đợi đến mai sau làm gì, thời gian vô tình lắm em ạ. Anh không muốn anh phải hối hận thêm một lần nữa. Đồng ý làm bạn gái của anh em nhé…??
Vân đỏ bừng mặt vì xấu hổ. Con nhỏ lúng túng nói.
– Em đã nói là hãy để cho em suy nghĩ rồi còn gì. Sao anh cứ bắt ép người ta mãi thế…!!!

Duy siết bàn tay của Vân thật chặt. Giọng anh chàng âu yếm.
– Em thừa biết tính của anh rồi còn gì. Cái gì mà anh đã muốn là anh sẽ cố giữ cho bằng được, anh đã yêu thất bại một lần, lần này anh sẽ giữ em cho thật chặt. Anh cảnh cáo em nếu em mà dám để mắt hay cười đùa với một người đàn ông nào khác anh thì chính anh sẽ giết chết anh ta…!!!
Vân rùng mình sợ hãi, giọng của anh chàng khủng khiếp quá. Vân run run hỏi.
– Anh đang dọa em đúng không. Nếu không em báo cho anh một tin buồn là em đã lỡ để ý đến một người rồi…!!!
Bàn tay của Duy bóp vai của Vân như hai gọng kìm. Ánh mắt vằn đỏ, Duy gằn giọng hỏi.
– Em nói đi, anh ta là ai, Khoa hay là Tuấn Anh…??
Vân bật khóc nói.
– Đúng, em đã để ý đến anh ta, em thích anh ta, em quan tâm đến anh ta nhưng anh ta lại vô tình không để ý đến em. Anh ta đã làm cho em bị tổn thương, em hận ta và có lẽ em sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta…!!!
Duy đau buồn hỏi.
– Em có thể cho anh biết người đó là ai được không…??
– Tại sao em lại phải cho anh biết. Anh có quan tâm đến cảm nhận của em đâu. Cái gì anh cũng tự quyết định lấy một mình, anh chưa bao giờ hỏi em có thích, có vui lòng làm theo ý kiến đó của anh không. Anh là một tên độc tài…!!!
– Em chửu anh là gì cũng được, chỉ cần em nói tên của anh ta thôi…!!!
Vân nhìn thẳng vào mặt của Duy. Bàn tay sờ nhẹ lên gò má mịn màng và thô ráp của Duy. Mùi đàn ông quyến rũ làm cho Vân ngất ngây. Đúng thế hiện tại mới là quan trọng, dù chỉ là người yêu của anh ấy trong mấy ngày thậm chí chỉ mấy tiếng thôi cũng đã là hạnh phúc lắm rồi. Chỉ cần người đó là anh, mình quan tâm đến quá khứ của anh ấy làm gì, hãy cho nó ngủ yên và hãy chôn chặt nó dưới nấm mồ.
– Người đó có lúc lạnh như băng, có lúc nóng như lửa. Người đó làm cho em quay cuồng, em không thể hiểu người đó đang nghĩ gì, em bị người đó thu hút, tâm trí và trái tim của em không ngừng gọi tên của người đó…!!!
Ánh mắt của Vân nồng nàn nhìn vào đôi mắt ấm nóng của Duy. Cả hai đã hiểu trái tim của mình cần gì và đang nghĩ về ai.
Duy cười, hình như câu nói của Vân làm anh chàng sung sướng, khuôn mặt bừng sánh, đôi mắt rực lửa nhìn Vân.
– Em lúc nào cũng thế! Rồi đột nhiên cúi xuống hôn Vân với tiếng thì thầm.
– Vân…!!! Vân! em đáng yêu lắm…!!!
Đây là nụ hôn thứ ba của Duy khiến cho Vân đê mê rụng rời, và không rõ từ phút nào đôi tay của Vân đã ôm sát Duy. Hồn Vân bay bổng tận đâu đâu, Vân như kẻ rơi xuống sông đang bị nước cuốn tròn xoáy nước! Khi môi Duy rời khỏi môi vân thì Vân không còn biết gì nữa. Mắt nhắm nghiền, nhưng tai vẫn mở to để nghe tiếng Duy gọi:
– Vân, em làm cho anh như vừa trải qua một ngày ở trên thiên đường…!!!
Rồi nụ hôn kế tiếp lại đến, lần này mạnh mẽ, dữ dội hơn. Không phải là con nước xoáy nước, mà là một trận bão cuồn cuộn thổi. Vân không thể nghĩ ngợi, không thể thở được. Toàn thân Vân bây giờ tan thành nước, tan thành đất, thành hư vô. Có tiếng gõ nhẹ ở cửa phòng, Vân giật mình, nhưng Duy vẫn ôm chặt không cho Vân cử động. Vân hoảng hốt:
– Có người vào kìa…!!!
– Mặc họ…!!!
Thật lạ lùng. Khi Duy buông Vân ra thì Vân bây giờ không còn là Vân của lúc trước nữa. Một đời sống mới đã thành hình. Vân bây giờ đã thoát xác thành một người khác, thích khóc, thích cười, thích hát một cách ngô nghê. Vùng tay ra như một kẻ mê ngủ sau nhiều ngày chợt tỉnh. Đời sống đẹp khôn cùng, Vân yêu đời quá! Vân sung sướng quá! Người của Vân ngơ ngơ ngẩn ngẩn.
Một buổi chiều trầm lặng trôi nhanh, hai người ngồi bên nhau trong phòng, lúc cười, lúc nói, lúc giận hờn đổ lệ, cũng có lúc chỉ nhìn nhau yên lặng. Mâm cơm nằm yên trên bàn đã nguội lạnh, Vân đã quên ăn, cũng như Duy đã quên ăn. Có một điều lạ lùng là sao chẳng ai đến quấy rầy Duy và Vân? Mãi đến lúc cảm thấy đói, hai đứa mới ăn sạch thức ăn đã nguội lạnh trong mâm.
Bữa cơm thật ngon, thật vui. Thời gian lặng lẽ trôi qua. Ánh nắng đã tắt và đêm đã đến. Đến một cách thật nhanh chóng. Bữa cơm tối hôm ấy, Vân và Duy cùng lúc xuất hiện ở ngưỡng cửa phòng ăn.Bà Nhung mừng rỡ khi thấy Vân lành bệnh. Ông nội thành thật thăm hỏi bệnh tình của Vân, bác Jenny với đôi mắt dịu dàng, hiền từ của một bà mẹ mỉm cười với Vân.

Lập tức, Vân hiểu bà đã nhận ra tất cả. Bác Jenny thật tế nhị và nhạy cảm. Không một cái gì có thể thoát qua khỏi đôi mắt thông minh của bác. Không chừng việc xảy ra ban chiều cũng là do bà sắp xếp để không ai đến quấy rầy hai người. Bác Tuấn Hùng mắt tròn xoe nhìn Vân, giọng nói vang lên như sấm:
– Hết bệnh chưa cháu. Đúng là con gái chỉ có dính ít chút nước mưa mà đã đổ bệnh gần cả tuần. Thôi cố ăn nhiều vào cho lại sức…!!!
Ông Chung ân cần hỏi Vân.
– Khỏe chưa hả con. Đừng có ốm đau như thế nữa nhé. Con có biết cả nhà lo cho con lắm không hả…??
Bà Nhung gắp cho Vân một khúc cá. Bà dịu dàng bảo.
– Ăn đi con. Ăn nhiều vào nhìn con đã gầy dạc đi đấy. Con gái mà xanh xao quá trông xấu lắm…!!!
Mỗi người một câu làm cho lệ nóng trên mi mắt của Vân chảy xuống. Mấy ngày Vân bị ốm Vân không thấy Tuấn Anh xuất hiện trước cửa phòng của Vân. Ánh mắt của hắn nhìn Vân thật khó hiểu, vừa thương cảm vừa xa cách. Vân không tài nào đoán được hắn đang nghĩ gì ở trong đầu.

Vân ăn thật ngon, Duy cũng thế. Suốt bữa cơm hai người nhìn nhau như quên ăn. Vân nghĩ rằng có lẽ bàn ăn ai cũng nhìn thấy cảnh đặc biệt này. Điều đó khiến Vân đỏ mặt, nhưng cũng làm cho Vân sung sướng. Sau buổi cơm, Vân và Duy đi dạo trong khu vườn “Thiên Đường” trên sân thượng của khách sạn. Trời đẹp trăng sáng. Hôm nay là mười sáu hay mười bảy âm lịch gì đó, mặt trăng to và tròn hơn cả ngày mười lăm. Chung quanh mặt trăng là một vầng sáng tỏ. Vân nắm lấy Duy nói:
– Cầu nguyện đi anh…!!!
– Tại sao…?
– Bà nội bảo em trong những dịp trăng tròn cầu nguyện điều gì cũng được ứng nghiệm cả…!!!
Duy nắm chặt lấy tay của Vân, nhìn lên trăng nói:
– Vậy thì anh chỉ xin cầu nguyện một điều, mong rằng Vân sẽ sống suốt một đời vui vẻ!
Ý nguyện của Duy hoàn toàn ngoài sự suy đoán của Vân. Vân nhìn Duy tưởng rằng Duy sẽ cầu xin cho hai đứa không bao giờ rời nhau? Duy choàng qua vai Vân nói:
– Chỉ cần em vui là hơn tất cả rồi. Nhưng ở gần bên anh thế này, em có vui không?
Vân nhẹ gật đầu, Duy âu yếm bảo:
– Thế thì chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau em nhé.
Buổi tối hôm nay trời tuyệt đẹp. Những đám mây trôi trên cao. Trăng sáng và tròn, sương đêm mờ phủ trên vạn vật, cỏ cây như ru ngủ trong ánh trăng ngà. Đêm đẹp như giấc mộng. Đẹp như tình yêu của Vân và Duy. Vân biết cầu xin gì hơn nữa bây giờ? Gió đêm lạnh nhưng lòng Vân thật ấm. Duy cởi áo ra, khoác lên vai Vân.
– Anh không muốn thấy em bệnh. Nhìn em ốm đau bốn hôm mà anh đau lòng khôn cùng…!!!
Đạp trên ánh trăng, Vân và Duy chậm rãi bước. Vân định hỏi Duy về việc xảy ra ở trên sân thượng hôm nọ, nhưng bây giờ bỏ qua hết, không có chuyện gì quan trọng phải nhắc đến nữa, vì nhắc đến có thể làm hỏng cảnh đêm trăng đẹp hôm nay. Vân tựa sát vào người Duy say sưa với cảnh vật thơ mộng.
Trước mắt có một ngọn cây thấp và trơ trọi đứng lạnh lùng giữa ánh trăng, Vân ngờ ngợ nhìn nó, hình như không phải là cây. Đúng rồi, không phải là cây mà là một bóng người. Nắm chặt áo Duy, Vân hỏi:

Nhìn xem, hình như trước mặt có ai kìa…!!!
Đúng là Vân không nhầm. Cạnh bờ tường có một người đang đứng dưới trăng nhìn mông lung xuống đường phố nhộn nhịp ở phía dưới. Duy lên tiếng:
– Ai đó…?
Bóng người vẫn đứng yên, Vân và Duy tiến đến gần hơn, hình như người ấy đang chìm đắm trong suy tư, không để ý đến sự hiện diện của hai người.
– Tuấn Anh, anh ta đứng đây làm gì nhỉ…??
Vân lúng túng kéo tay của Duy.
– Có lẽ anh ấy đi dạo mát…!!!
Giọng của Duy lạnh tanh.
– Không đúng, hình như anh ta đang suy nghĩ cái gì đấy. Chúng ta đến nói chuyện với anh ta xem…!!!
– Đừng anh…!
Vân cản Duy lại. Vân không muốn hình ảnh của Tuấn Anh chen lấn vào khung cảnh lãng mạng của hai người. Tuấn Anh là một con người khó hiểu, hắn có một vẻ bề ngoài quyến rũ chết người, hắn đẹp trai, hắn kiêu ngạo. Vân ghét hắn, ghét cái miệng lưỡi cay độc hay lấy Vân làm trò hề của hắn nhưng tại sao trong lòng của Vân một cảm giác gần gũi thân thương ấm áp lấp đầy.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Luật sư đi nhà hàng
Quyết định sớm cho kịp giờ đăng báo
Viết cho chính mình
Lão Hàng Xóm Đáng Ghét
Súng của cá