Cô Dâu Bỏ Trốn

18.09.2014
Admin

Vân ngập ngừng nói.
– Em thấy ngại lắm. Anh đi ăn một mình đi vậy…??
– Có gì mà ngại. Hay là em coi anh là người ngoài…??
– Không phải thế nhưng mà em sợ bị mọi người ở đây dị nghị…!!!
– Anh thấy em sợ bản thân của em thì đúng hơn. Thôi đừng có viện cớ nữa. Chúng ta đi thôi…!!!
Vân không còn cách nào khác. Con nhỏ đành nói.
– Vâng…!!!
Trên môi của Khoa khẽ hé mở một nụ cười. Trong lòng của anh chàng đang hát một khúc nhạc reo vui. Không cần phải nói Khoa vui như thế nào. Bây giờ mỗi lời nói đồng ý của Vân có giá trị hơn ngàn điều khác.
Khoa và Vân sánh đôi cùng đi khỏi công ty. Hai người chọn một nhà hàng không xa công ty lắm. Khoa hỏi.
– Em có muốn vào đây ăn không…??
Vân ngước nhìn tấm biển quảng cáo. Con nhỏ gật đầu bảo.
– Nhìn cũng bắt mắt đấy. Chúng ta vào thôi…!!!
Hai người chọn một cái bàn gần giữa của quán. Khoa hỏi.
– Em muốn ăn gì để anh gọi…??
Vân nhìn thực đơn. Con nhỏ chỉ trỏ vào hai cái tên được in ở phía trên cùng. Khoa gọi chị phục vụ. Sau khi được bưng thức ăn lên. Hai người vừa dùng bữa vừa nói chuyện. Khoa rất tò mò về mối quan hệ của Vân với Duy. Anh chàng hỏi tiếp câu hỏi lúc sáng.
– Em nói là cuộc hôn nhân này do ông nội và bố mẹ của em sắp xếp. Điều này có đúng không…??
Vân ngước mắt nhìn Khoa. Con nhỏ chán nản nói.
– Vâng. Đây hoàn toàn là sự thật. Em chỉ vừa mới gặp anh ấy vào hôm qua thôi…!!!
Khoa kinh ngạc nếu những điều mà Vân nói là sự thật thì may cho anh chàng quá. Khoa thở phào nhẹ nhõm vì điều đó có nghĩa Khoa và Duy đều có thể cạnh tranh công bằng với nhau để xem Vân sẽ chọn ai.
– Em thích cậu ta chứ…??
– Em đã nói với anh rồi. Bây giờ em vẫn chưa xác định được tình cảm của bản thân…!!!
– Em sẽ làm gì nếu em không yêu Duy…!!!
– Còn làm gì được nữa. Em sẽ hủy hôn ngay lập tức. Em không muốn có một cuộc hôn nhân không có tình yêu…!!!
Khoa mừng quá nên anh chàng buột miệng hỏi.
– Thật chứ…??
Nhìn nét mặt vui mừng hớn hở của Khoa. Vân tò mò hỏi.
– Anh làm gì mà vui vẻ thế. Không lẽ em không kết hôn được với anh Duy là chyện đáng mừng hay sao…!!!
Khoa bối rối uống một ngụm nước. Anh chàng lấp liếm nói.
– Anh chỉ muốn em lấy được người mà em yêu…!!!
Vân do không hiểu được tâm ý của Khoa nên con nhỏ gật gù bảo.
– Em cũng hy vọng thế nhưng bây giờ nói chuyện này là hơi sớm vì em vẫn còn nhỏ quá…!!!
Trong lòng của Khoa không có lúc nào nhẹ nhõm như lúc này. Anh chàng gần như đã hiểu toàn bộ câu chuyện. Vậy là không phải Vân yêu sớm và không phải Vân muốn kết hôn với Duy. Khoa cười tươi nói.
– Sao em không ăn tiếp đi. …!!!
Vân buông đũa xuống bàn. Con nhỏ từ tốn bảo.
– Em no rồi. Anh cứ dùng tự nhiên đi nhé. Em phải vào nhà vệ sinh một chút…!!!
– Ừ. Em đi đi…!!!
Vân đứng dậy. con nhỏ đang tìm nhà vệ sinh. Khoa ngồi một mình, anh chàng đang tính toán phải thể hiện tình cảm của mình với Vân như thế nào. Nếu trực diện quá Khoa sợ sẽ bị Vân từ chối vì theo Khoa bây giờ Vân giống như một tờ giấy trắng con nhỏ vẫn chưa viết một chữ nào lên đấy. Khoa cần thời gian để làm việc đó nhưng nếu kéo dài quá Khoa sợ mình sẽ bị lép vế trước Duy. Đằng nào Khoa cũng sợ.
Đào lang thang mãi đến khi mỏi chân rồi thì thôi. Con nhỏ thấy Duy đi, con nhỏ cũng thuê một chiếc xe tắc xi đuổi theo. Bây giờ Đào đã biết Duy ở đâu và đang làm gì. Con nhỏ nhìn cái khách sạn hai sao to đùng trước mặt. Đào ngập ngừng nửa muốn vào nửa lại không dám.

Đào muốn gặp lại Duy nhưng Đào lại sợ phải gặp mặt bà Jenny vì bà đã cấm Đào tiếp cận với Duy. Đào đừng nhìn khách sạn như bị thôi miên. Mấy vị khách và mấy cô nhân viên đi qua đi lại trước mặt của Đào làm cho con nhỏ chóng cả mặt.
Đào hỏi một chị lao công.
– Chị ơi làm ơn cho em hỏi. Bà chủ và cậu chủ khác sạn này đang ở đây chứ ạ…??
Chị lao công nhìn Đào từ đầu tới chân. Chị ta nói.
– Em là ai và em hỏi họ làm gì…??
– Em là bạn của cậu chủ khách sạn này. Em hỏi chị vì em không chắc là cậu ấy có ở đây không thôi…!!!
– À. Chị hiểu rồi. Cậu chủ và bà chủ đều ở đây cùng với gia đình vợ chưa cưới của cậu ấy…!!!
Đào tái hết cả mặt. Con nhỏ lắp bắp hỏi tiếp.
– Vợ chưa cưới và gia đình của cô ta cũng ở đây sao…??
Thấy thái độ sợ hãi và ấp úng của Đào. Chị nhân công nghi ngờ hỏi.
– Em bị làm sao thế…??
Đào lấp liếm.
– Em không sao cả. Chỉ là đầu của em hơi bị choáng váng một chút thôi. Chị làm ơn nói cho em biết đi…!!!
– Thì chị đã nói cho em biết rồi đấy. Họ đều ở cả đây…!!!
– Em cám ơn chị…!!!
– Không có gì…!!!
Chị nhân công bỏ đi. Đào đứng chết lặng một chỗ. Con nhỏ không thể gặp mặt Duy ở đây nữa rồi. Đào gồng mình lên nghĩ.
– Mình cứ vào khách sạn này thuê ở. Họ làm gì có quyền đuổi mình vì mình đến đây với tư cách là một vị khách cơ mà. Đúng rồi cứ thế mà làm…!!!
Đào chạy vội ra đường. Con nhỏ vẫy gọi một chiếc xe tắc xi. Đào bảo anh chàng tài xế.
– Anh làm ơn chạy đến địa chỉ này cho em…!!!
Anh chàng tài xế cầm lấy tờ giấy mà Đào đưa. Anh ta gật đầu nói.
– Được rồi. anh sẽ đưa em đến đó…!!!

Duy chờ mãi mà Vân vẫn không chịu gọi điện cho mình. Anh chàng lẩm bẩm.
– Con nhỏ này định chời trò mất tích với mình hay sao. Được rồi mình đành phải gọi cho nó vậy…!!!
Duy bấm số điện thoại di động của Vân. Vân đang ở trong nhà vệ sinh nữ của nhà hàng và đang rửa tay ở trong bồn. Chiếc túi quần ngọ nguậy vì điện thoại rung. Vân lau khô tay rồi mới dám lấy điện thoại ra khỏi túi.
– Anh gọi cho em có gì không…??
– Còn làm gì nữa. Tôi hỏi thăm cô chứ còn làm gì…!!!
Vân cười toe toét hỏi.
– Anh không có việc gì làm hay sao…??
– Cô tưởng tôi chỉ ngồi không thôi à. Tôi không nên goi điện cho cô đúng không…??
– Không phải thế. Em chỉ tò mò thôi…!!!
– Được rồi. Cô đang làm gì đấy…??
– Em đang ăn cơm chưa…!!!
– Một mình hay với ai…!!!
– Cùng với anh Khoa…!!!
Vân vừa mới dứt lời. Duy tức giận gắt.
– Cái gì. Tôi đã dặn là cô phải tránh xa đàn ông ra kia mà…!!!
– Em biết thế. Nhưng anh ấy là sếp của em. Chúng em chỉ là bạn thôi…!!!
– Tôi không cần biết anh ta là gì của cô. Cô nên nhớ bây giờ cô đã có hôn ước với tôi rồi…!!!
– Vâng, em nhớ rồi. Anh còn gì dặn dò nữa không…??
– Tôi chỉ cần cô nhớ được đó là tốt rồi. Tôi không còn yêu cầu nào khác nữa…!!!
– Chiều nay em bận việc nên có lẽ buổi tối em mới về được…!!!
– Cô bận gì…??
Vân định nói là đi lễ chùa cùng với bà cháu Khoa nhưng con nhỏ sợ bị Duy la nên nói chớ đi.
– Dạ, chỉ là việc của công ty thôi. Có gì em sẽ gọi điện lại cho anh sau…!!!

– Cô nhớ phải gọi điện thông báo cho tôi đấy. Nếu để tôi phải gọi cho trước một lần nữa là cô không yên với tôi đâu…!!!
– Khổ quá. Anh làm gì mà cứ như là quản gia của em thế. Em phải có tự do của mình chứ…!!!
– Đó là việc của cô. Chào cô…!!!
– Vâng. Chào anh…!!!
Vân đút điện thoại vào túi quần. Con nhỏ cáu giận nghĩ.
– Tên này càng ngày càng quá đáng. Mình chỉ là bạn của hắn thôi. Sao hắn dám quản lý từng hành động của mình thế chứ. Hắn đúng là một tên độc tài…!
Quay lại chiếc bàn lúc nãy. Vân hỏi Khoa.
– Anh đã dùng bữa xong chưa…??
– Xong rồi. Em muốn về công ty luôn hay là đi loanh quanh đâu đó…??
Vân mỉm cười đáp.
– Lâu rồi em không đến thăm bà nội của anh. Em muốn mua cho bà một món quà…!!!
Khoa lắc đầu nói.
– Điều đó không cần thiết đâu em. Em làm thế có khác sáo quá không vì dù sao bà nội và anh đã coi em là người nhà rồi còn gì…!!!
– Em chỉ là nhân viên của anh thôi. Còn người nhà của anh, em không dám nhận đâu…!!!
Khoa buồn rầu hỏi.
– Em coi anh là người ngoài sao. Vậy trong lòng của em. Anh là gì…??
Vân thấy câu hỏi của Khoa rất khó trả lời. Vì Vân chưa bao giờ nghĩ về điều này. Tại sao hôm nay Khoa lại thay đổi thái độ với Vân như thế.
– Điều này có quan trọng với anh lắm không…??
– Tất nhiên là quan trọng rồi. Em hãy thật lòng nói cho anh biết…!!!
– Em xin lỗi vì em chưa bao giờ nghĩ đến điều này và em cũng không nghĩ anh sẽ hỏi em…!!!
– Tại sao…??
– Đơn giản thôi. Vì ngày nào mà chúng ta chẳng cãi nhau, em làm gì còn thời gian mà nghĩ chứ…!!!
– Nếu thế từ nay em hãy nghĩ dần đi là vừa…!!!
– Tại sao…??
Khoa bật cười bảo Vân.
– Em đang lặp lại câu hỏi của anh đấy. Nhưng dù làm gì thì em hãy nghĩ về câu hỏi của anh nhé. Anh mong em hãy trả lời cho anh biết vào một ngày không xa…!!!
Khoa gọi chị phục vụ, anh chàng trả tiền ăn. Vân nói.
– Em không muốn làm phiền sếp đâu. Phần em thì hãy để em trả…!!!
Khoa bực mình nói.
– Anh đã nói là để a nh mời em rồi còn gì. Sao em cứ làm khó anh mãi thế…??

Vân tiu nghỉu nói.
– Anh làm khó em thì có…!!!
Khoa đưa tiền cho chị phục vụ. Anh chàng gắt.
– Từ sau em mà còn khách sáo với anh như thế là không yên với anh đâu…!!!
– Sao ai cũng thích bắt nạt em thế nhỉ. Cái số của em đúng là không ra gì…!!!
Nhìn cái miệng phồng lên của Vân. Trông con nhỏ phụng phịu dễ thương như trẻ con. Khoa xoa đầu Vân và bảo.
– Đi thôi cô nhân viên khó tính của tôi…!!!
Vân cãi.
– Ai bảo anh là em khó tính. Anh phải nói là em cực kỳ dễ tính mới đúng…!!!
Khoa khoanh tay lại. anh chàng nhìn Vân từ đầu đến chân. Khoa lắc đầu nói.
– Trông em chẳng có điểm nào là dễ tính cả. Từ cách nói hay cãi lại người khác, tranh luận lúc nào cũng đòi phần thắng và đôi khi gàn bướng không chịu nổi. Em xem em dễ tính ở điểm nào…!!!
– Đấy chỉ là bề ngoài của em thôi. Còn bên trong thì lại khác…!!!
– Khác ở điểm nào…!!!
– Khác ở điểm nào thì anh phải tự tìm hiểu lấy chứ. Tại sao em phải nói cho anh biết…!!!
Khoa chụp ngay lấy cơ hội. Anh chàng gấp gáp hỏi.
– Em sẽ cho phép anh làm điều đó chứ…??

Vân chột dạ khi nhìn ánh mắt tha thiết và nồng cháy của Khoa. Con nhỏ cụp ngay mắt xuống và ngượng ngùng nói.
– Em không biết…!!!
Khoa dịu dàng hỏi.
– Em mà không biết thì ai biết. Không lẽ anh phải hỏi cha mẹ em…??
Vân thấy càng ngày Khoa càng dồn Vân vào thế bí. Con nhỏ biết nếu còn tranh luận với Khoa nữa thì thế nào Vân cũng bị thua và càng thêm xấu hổ.
– Chúng ta đi về thôi…!!!
Vân bỏ đi thẳng ra cửa. Con nhỏ đi gần như là chạy. Khoa lắc đầu nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn xinh sắn của Vân. Khoa nghĩ.
– Mình nhất định phải giành được trái tim của cô ấy…!!!

Đào chạy biến lên lầu. Con nhỏ không kịp chào bà Liên nữa. Lấy chiếc va ly để ở gậm giường. Đào xếp tất cả quần áo và mọi thứ ở trong phòng tắm mà đêm hôm qua Đào lôi ra vào va ly. Xong đâu đấy con nhỏ nặng nề lôi nó xuống lầu.
Bà Liên từ trong bếp đi ra. Bà kinh ngạc hỏi.
– Cháu định đi đâu mà mang cả hành lý theo thế…??
Đào ngập ngừng nói.
– Cháu xin lỗi như cháu nói vào đêm hôm qua. Cháu sang đây trước là thăm bác và thăm anh, sau cùng cháu cần giải quyết chuyện riêng tư của cháu…!!!
Bà Liên tò mò hỏi.
– Cháu cần phải làm gì mà dọn luôn cả hành lý theo. Cháu ở đây cũng được cơ mà…!!!
– Cháu biết là thế nhưng nếu không đem hành lý theo không được…!!!
– Tại sao. Cháu nói làm cho bác không hiểu gì cả…!!!
– Cháu sẽ giải thích cho bác chuyện này sau. Bây giờ cháu phải đi đây. Chào bác…!!!
– Ơ. Cái con bé này. Ít ra cháu phải nói gì rồi đi chứ…!!!
Đào đang vội nên con nhỏ không kịp đáp lời của Bà Liên mà bỏ đi thẳng ra cổng. Có một chiếc tắc xi đã chờ sẵn. Đào để cho anh chàng tài xế chuyển hành lý vào cốp xe. Con nhỏ giục.
– Anh mau lái xe về khách sạn lúc nãy cho em…!!!
– Được rồi. Anh đi ngay đây…!!!
Trên đường đi. Đào không nói một lời nào với anh chàng tài xế. Đào chỉ trả lời qua loa những câu hỏi của anh ta cho xong. Trong đầu của con nhỏ đang tính toán cách trả lời và đối mặt làm sao cho hợp lý với bà Jenny – mẹ của Duy. Con nhỏ sợ bị bà đuổi ra khỏi khách sạn vì với một gia đình giàu có như gia đình Duy thì cần gì một người khách như Đào.
Duy đi đi lại lại trong phòng. Hai tay đút vào túi quần. Cuốn sách bị gập một trang. Duy đọc suốt một buổi sáng mà chỉ hoàn thành được gần hai chục trang. Đầu óc của anh chàng lúc này tràn ngập hình ảnh của Vân cùng với Khoa.
Duy cảm thấy ghen tức và khó chịu. Duy chán nản nghĩ.
– Mình bị làm sao thế này. Lúc con nhỏ Vân ở nhà mình và nó chỉ có cãi nhau rồi đánh nhau, có gì là đặc biệt đâu mà khi nó đi vắng mình lại thấy nhớ nó và không muốn xa nó…!!!
Duy thấy ở một mình cô đơn trong phòng không ổn chút nào. Duy quyết định tìm một việc gì đó để làm. Anh chàng bước ra phòng khách, nhìn thấy chỉ có một mình ông Chương ngồi ở đấy. Duy hỏi.
– Mọi người đi đâu hết cả rồi thế ạ…??
Ông Chương đang đọc một tờ báo. Ông mỉm cười đáp lại.
– Mẹ cháu và con dâu bác đi mua sắm rồi. Còn thằng Chung đi thăm quan loanh quanh ở đây…!!!
Duy ngồi xuống cái ghế xa lông bên cạnh. Anh chàng lễ phép nói.
– Bác có biết chơi cờ không ạ…??
Ông Chương hứng thú hỏi Duy
– Cháu cũng biết chơi sao. Nếu thế thì may mắn quá vì bác cũng đang buồn bực tay chân đây…!!!
Duy nhờ một chị nhân viên của khách sạn mang cho một bộ bàn cờ. Hai ông cháu say sưa đánh. Cả hai quên mất thời gian và không gian. Khi đầu óc tập trung vào từng nước đi. Duy tạm quên đi nỗi khó chịu khi phải nhớ đến Vân.

Khoa và Vân đang lang thang tại một cửa hàng bán quần áo. Con nhỏ định mua tặng bà Liên nhưng không đủ tiền nên Vân quyết định mua cho bà Liên một cái lược bằng ngà.
Khoa cười nói.
– Em cứ mua cái áo lúc nãy đi nếu không đủ anh sẽ phụ thêm cho…!!!
Vân giải thích.
– Em muốn quà này là của riêng em cơ. Còn nếu anh muốn thì mua riêng cho bà đi…!!!
Khoa gãi đầu bảo Vân.
– Từ bé đến giờ những thứ như thế này anh đâu có rành. Em có thể chỉ cho anh được không…??
Vân kinh ngạc hỏi.
– Thế những lần sinh nhật bà và muốn tặng quà cho ai đó anh làm cách nào…!!!
– Anh nhờ cô thứ ký mua và gói sẵn. Anh chỉ việc mang đi tặng thôi…!!!
– Ồ. Vậy sao anh không gọi điện hỏi chị ấy đi. Vì nói thật em cũng không rành lắm đâu…!!!
– Em đừng có khiêm tốn nữa. Mau nói cho anh xem nào…!!!
– Thôi được rồi. Bà nội thích hoa gì anh có biế không…!!!
Khoa ấp úng không biết trả lời Vân như thế nào cho phải. Con nhỏ phì cười nói.
– Anh đúng là đồ vô tâm. Anh không thấy là bà hay trưng hoa gì trong phòng à…??
Khoa à lên một tiếng. Đúng là anh chàng đãng trí thật. Bà nội thích nhât là hoa lay ơn. Lúc nào bà cũng cắm một lọ ở trong phòng khách và trong phòng của bà gần cửa sổ. Sống với bà đã lâu mà Khoa không để ý đến điều này.
Vân mua cho bà Liên một chiếc lược như dự định ban đầu còn Khoa mua cho bà một bó hoa lay ơn thật đẹp.
Khoa mỉm cười anh chàng bảo Vân.
– Bà chắc sẽ vui lắm khi nhận biết mình được tặng quà như thế này…!!!
– Tất nhiên rồi. Ai được tặng quà mà chẳng thích. Không lẽ anh thì không…??
– Từ nhỏ tới giờ, anh chưa được ai tặng quà cả…!!!
Vân tròn xoe mắt nhìn Khoa. Con nhỏ nhìn thật sâu vào ánh mắt của Khoa. Vân đang đánh giá xem những lời nói của Khoa kia có bao nhiêu phần trăm là sự thật. Con nhỏ lắc đầu chịu thua vì không tài nào đoán ra.
– Anh đang nói rối em đúng không. Điều này là không thể trừ phi anh không có bạn bè hay người thân không thích anh…??
– Bạn bè thì anh có nhiều và người thân rất yêu quý anh. Ý của anh ở đây là anh chưa bao giờ nhận được một món quà ý nghĩa từ người anh yêu…!!!
Vân lại được một phen kinh ngạc nữa. con nhỏ không tin là một người đẹp trai, tài giỏi và có sự nghiệp như Khoa mà lại chưa có người yêu.
– Anh đừng có đùa nữa được không. Em đang sợ cái tính đùa rai của anh đấy…!!!
– Anh lừa em làm gì. Thật sự trước đây anh có yêu một người thời còn đi học nhưng mối tình đó mau tan chỉ sau có một năm bây giờ anh vẫn chưa yêu ai cả…!!!
– Còn chị Dung thì sao. Tối hôm qua em còn thấy hai người tình tứ lắm kia mà…??
– Chỉ là một cơm xã giao thôi…!!!
Vân bước ra cửa hàng. Con nhỏ nói.
– Anh không cần phải giải thích với em làm gì. Em thấy anh và chị Dung rất đẹp đôi. Em hy vọng hai người hạnh phúc…!!!
Khoa buột miệng nói.
– Nhưng người mà anh thích là em…!!!
Vân đứng sững lại con nhỏ lắp bắp nói.
– Điều anh nói là thật chứ…??
Khoa thấy mình lỡ lời. Anh chàng bối rối cười trừ bảo.
– Anh đùa em thôi. Em tin điều đó là thật à…??
Vân thở phào nhẹ nhõm. Con nhỏ vuốt ngực một cái.
– Anh làm cho em chết khiếp. Em tưởng anh đang nói thật chứ…??
– Nếu điều đó là thật thì sao. Liệu lúc đó em có chấp nhận tình cảm của anh không…??
Vân nhìn vào ánh mắt mong đợi, tha thiết và âu yếm của Khoa. Vân xấu hổ nói.
– Anh đừng có trêu em nữa được không. Nếu chị Dung mà nghe được là không hay đâu…??

– Tại sao lại không hay. Anh và chị ấy có quan hệ gì đâu…!!!
Vân giả vờ to tiếng giục.
– Anh em mình còn phải về công ty hoàn thành nốt công việc rồi đi về nhà anh nữa đúng không…??
– Ừ…!!!
– Nếu thế chúng ta phải đi nhanh lên thì may ra mới kịp…!!!
Vân không để cho Khoa nói thêm câu nào nữa. Con nhỏ đi thật nhanh đến chiếc xe ô tô đậu ở ngoài vỉa hè. Khoa chán nản nhìn theo. Con nhỏ lại lẩn trốn câu hỏi của Khoa nữa rồi nhưng mà không sao, sớm muộn gì Khoa cũng phải làm cho Vân đối diện thẳng vào tình cảm của bản thân

Tuấn Anh được ông quản gia sếp hết tất cả quần áo và những thứ cần thiết vào va ly vì dù sao tối nay hắn, bố mẹ và bà nội phải bay sang Việt nam rồi.
Tuấn Anh ngồi một mình ở trong phòng. Hắn nhìn tấm hình của Vân thật kỹ. Là một kẻ đào hoa và ăn chơi. Hắn không chê Vân ở điểm nào cả. Hắn nghĩ.
– Một con bé như thế này thì quá hợp để lấy làm vợ rồi nhưng còn tình yêu. Liệu mình có thích nó hay không, điều này mình cần phải gặp nó rồi mới xem sét lại…!!!
Tuấn Anh phóng vù một mũi tên làm bằng sắt vào tấm hính của Duy được treo ở cánh cửa phòng của hắn. Hắn chuyên luyện phi tiêu ở trong phòng. Hắn lấy hình của Duy ra làm bia. Lần nào hắn ném cũng trúng đích, có lẽ vì lòng căm thù và đố kị nên hắn mới bắn trăm phát trăm trúng như thế.
Hắn hy vọng kế hoặc lần này của hắn cũng suôn sẻ như việc ném phi tiêu. Nhìn tấm hình của Vân thêm một lần nữa, hắn lẩm bẩm.
– Tuy tôi chưa gặp cô nhưng cô có lẽ cũng giống như con bé Đào kia. Đàn bà các cô đều thích những thằng đàn ông biết nâng niu chiều chuộng, còn thằng Duy nó là một người khô khan lạnh lùng làm sao cô thích nó nổi đúng không…??
Hắn đút tấm hình của Vân vào ngăn khóa bên ngoài của một chiếc túi ba lô đựng những đồ cá nhân của hắn. Lần bay sang Việt nam này, hắn đã trang bị cho mình những kỹ năng và kiến thức mà hắn được ông Lương Thành và ba mẹ của hắn nhồi nhét vào đầu.
Sự hồi hộp, lo lắng và pha chút phiêu lưu làm cho hắn hết đứng lên rồi lại ngồi xuống. Điều này đã ngăn cản hắn đi chơi và đàn đúm với bạn bè đêm hôm nay mặc dù còn mười mấy tiếng nữa hắn mới phải ra sân bay. Mọi hôm không khi nào hắn lãng phí thời gian như thế này cả.
Phải chăng vì lần này đặc biệt và khác với mọi lần khác. Hắn thấy đúng là như thế. Nếu hắn thành công, hắn vừa lấy được vợ, vừa có được công ty và vừa có thêm cổ phần cho gia đình hắn. Hắn không quan tâm đến tình yêu vì kể cả nếu hắn lấy Vân vì tiền hắn vẫn có thể đi tìm người đàn bà khác và tìm cách ly hôn với Vân sau.
Tờ di chúc là một nỗi ám ảnh với hắn. Nó xuất hiện ở khắp mọi nơi, trong bữa ăn, trong giấc ngủ và ngay cả khi hắn vui chơi bên bạn bè của hắn. Có lẽ hắn đã điên lên vì tiền và vì quyền lực mất rồi.
Hắn phi thêm mấy phi tiêu nữa vào tấm hình của Duy. Những mũi tên rung lên bần bật, hắn khoái trí nói.
– Chờ đấy thằng oắt con. Lần này tao sẽ cho mày chết hẳn, sẽ không còn có chuyện mày may mắn thoát chết được như lần trước đâu. Tao sẽ chiếm lấy vợ, công ty và mọi thứ của mày…!!!
– Ha ha ha…!!!
Hắn cười như một thằng điên và một thằng khùng ở trong phòng. Ông quản gia đi ngang qua, ông chột dạ nghĩ.
– Cậu cả bị làm sao thế nhỉ. Không biết cậu ta lại định giở trò gì nữa đây. Mình phải gọi điện cảnh báo ngay cho bà Jenny mới được…!!!
Ông quản gia từ xưa đến nay rất thương yêu Duy vì Duy vừa lễ phép và đối xử tử tế với ông. Ông cũng là người chăm sóc cho Duy từ lúc lọt lòng cho đến bây giờ. Tuy chỉ là một người làm công trong gia đình nhưng có chuyện gì bố mẹ của Duy cũng tin tưởng giao cho ông và nói cho ông biết.
Đào vừa đi khỏi được một lúc thì Vân và Khoa về. Bà Liên mừng rỡ nắm lấy tay của Vân bà trách yêu.
– Cháu đi đâu mà không chịu đến thăm bà thế…??
Vân bối rối nói.
– Cháu xin lỗi tại cháu bận quá nên không có thời gian đến thăm bà. Mong bà thông cảm cho cháu…!!!
– Thôi được rồi. Nhưng cháu nhớ thỉnh thoảng phải đến thăm bà đấy nhé…!!!
– Dạ, cháu nhớ rồi ạ…!!!
Vân mở túi sách ra. Con nhỏ đưa một cái hộp được gói cẩn thận cho bà Liên. Vân lễ phép nói.

– Bà làm ơn nhận món quà này của cháu…!!!
Bà Liên cảm động nói.
– Cháu không cần phải làm như thế đâu…!!!
– Có gì đâu bà. Chỉ là một chút lòng thành của cháu thôi…!!!
Bà Liên cầm lấy. Bà mỉm cười nói.
– Cảm ơn cháu…!!!
– Dạ…!!!
Bà hỏi Vân.
– Bà có thể mở nó ra ở đây chứ…??
– Dạ. Bà cứ làm đi ạ. Cháu hy vọng là bà thích…!!!
Khoa vì phải cất xe nên vào sau. Bà Liên nhìn chiếc lược màu trắng đục được khắc tinh sảo với những hoa văn đẹp mắt. Đôi mắt của bà long lanh. Bà vui mừng nói.
– Bà rất thích món quà này. Cảm ơn cháu nhiều lắm…!!!
Vân thấy bà thích. Con nhỏ sung sướng nói.
– Cháu mừng là bà thích. Khi chọn nó cháu phải đắn đo mãi vì cháu sợ không hợp với bà…!!!
– Cháu gái ngốc dù cháu mua gì bà cũng thích vì nó chứa đựng tình cảm của cháu ở trong đó đúng không nào…!!!
Vân ôm lấy bà Liên. Con nhỏ cảm nhận được tình thương của bà giành cho mình. Vân thì thầm hỏi.
– Cháu có nhận bà là bà nội nuôi của cháu được không ạ…??
– Sao lại không. Bà rất thích điều đó…!!!
Vân sung sướng gọi.
– Bà nội…!!!
Bà Liên xoa đầu của Vân. Bà hiền từ đáp lại.
– Cháu ngoan…!!!
Khoa nhìn cảnh ôm ấp của bà nội với Vân. Anh chàng ngạc nhiên hỏi.
– Có chuyện gì xảy ra mà hai bà cháu âu yếm thế…??
Vân khoe.
– Em vừa mới nhận bà nội của anh là bà nội nuôi của em. Anh có đồng ý với điều đó không…??
Khoa nhìn bà Liên, thấy bà gật đầu đồng ý. Anh chàng mỉm cười nói.
– Làm sao anh ngăn cản được. Em biết là nếu bà nội của anh đã quyết định việc gì thì khó thay đổi rồi còn gì…!!!
– Em đang hỏi ý kiến cá nhân của anh cơ mà…!!!
– Nếu thế anh chỉ có thể trả lời em, anh không đồng ý…??
Vân sửng xốt hỏi lại.
– Tại sao anh không đồng ý. Anh chê em không xứng đáng ư…??
– Không phải thế. Anh không muốn chúng ta làm anh em vì anh không thể coi em là em gái của anh được…!!!
Vân càng ngày càng mù mờ không hiểu. Con nhỏ thấy Khoa hôm nay khác hẳn Khoa mọi ngày. Anh ấy hay nói nửa đùa nửa thật với con nhỏ.
– Vậy anh muốn em là gì của anh…??
– Điều này em phải biết rõ hơn anh chứ…??
– Anh hỏi thế có bằng đánh đố em. Em có phải là Gia Cát Lượng đâu mà đoán được…!!!
Bà Liên thấy Khoa nhìn Vân bằng ánh mắt tha thiết và nồng ấm. Bà khẽ che miệng cười, vậy là ước muốn của bà đã thành sự thật. Ngay từ lần đầu gặp Vân bà đã có linh cảm là sẽ có ngày Khoa thích Vân nên bà đã cố tình sắp sếp hai đứa ở gần nhau. Tuy Vân tuổi còn nhỏ nhưng chỉ gần một năm nữa thôi Vân sẽ 18 tuổi. chuyện chúng nó kết hôn sớm hay muộn không quan trọng. Điều quan trọng là trái tim băng giá của Khoa có thể rung động và yêu ai đó thật lòng.
– Nếu thế khi nào em có thể nhận ra thì nói cho anh biết. Còn bây giờ cứ tạm như thế đã…!!!
Vân quay sang cầu cứu bà Liên.
– Nội làm ơn cho con biết anh ấy muốn gì đi…??
Bà Liên khẽ e hèm một tiếng. Bà nháy mắt trêu Khoa rồi âu yếm bảo Vân.
– Cái đó cháu phải hỏi anh Khoa của cháu chứ. Nội làm sao mà trả lời thay được…!!!
Vân hết nhìn Khoa rồi nhìn bà Liên. Con nhỏ cảm tưởng như đang gặp phải một mê cung. Vân lẩm bẩm.

– Hôm nay là ngày gì mà ai cũng lạ lùng hết thế nhỉ. Không lẽ thần kinh của mình có vấn đề nên đánh giá sai hết cả…??
Sau khi trả tiền cho anh chàng tài xế. Đào lững thững đi vào trong khách sạn. Con nhỏ hỏi một chị nhân viên.
– Chị làm ơn cho em hỏi. Em có thể đăng ký phòng ở đâu được không ạ…??
Chị đưa tay chỉ về hướng trước mặt. Chị bảo.
– Em cứ đi thẳng rồi rẽ phải…!
– Cảm ơn chị…!!!
– Không có gì…!!!
Đào theo hướng mà chị chỉ. Con nhỏ tìm được nơi mà mình cần đến. Đào đăng ký phòng đơn, giá trung bình. Hành lý được anh chàng bồi bàn mang lên giúp.
Đào boa cho anh ta một ít tiền lẻ. Con nhỏ mỉm cười nói.
– Cảm ơn anh nhiều…!!!
– Em không cần phải cám ơn đâu vì đó là trách nhiệm của bọn anh mà…!!!
– Dạ. Chào anh…!!!
– Chào em. Chúc em một ngày tốt lành…!!!
Đào khép cửa phòng lại. Con nhỏ quan sát xung quanh một lượt. Xếp tất cả hành lý vào tủ áo. Đào muốn tắm rửa cho tỉnh táo trước khi đi khám phá xung quanh ở đây. Đào muốn biết thật chi tiết phòng và tấng mà Duy đang ở.
Duy và ông Chương vẫn đang say sưa trên bàn cờ. Cả hai đánh quên cả ăn. Ông Chương khoái trí nói.
– Ông không ngờ cháu còn trẻ mà lại có thể đánh cờ giỏi như thế. Thật khâm phục…!!!
Duy khiêm tốn nói.
– Bác cứ quá lời. Cháu chỉ là một người mới tập chơi thôi. Cháu thắng bác chẳng qua là do ăn mau, làm sao cháu có thể so sánh với bác được…!!!
– Cháu đừng hạ thấp tài năng của mình quá. Bác hay chơi cờ cùng với mấy ông trong câu lạc bộ cờ của tỉnh nhà nhưng hầu như chưa có ai là đối thủ của bác. Thế mà nay cháu có thể đánh thắng bác mấy không là coi như siêu rồi…!!!
Duy cười xòa không nói gì. Duy tò mò hỏi ông Chương.
– Bác biết ông nội của cháu lâu chưa…??
– Cũng lâu rồi cháu. Bác biết ông cháu khi còn nhỏ. Tính cho đến nay đã hơn 60 năm rồi…!!!
– Vậy là hai người là những người bạn chí cốt…??
– Đúng thế. Cháu có thể nói như vậy…!!!
– Ông cháu thật may mắn khi có được một người bạn như bác. Khi ông cháu còn sống không ngày nào ông không kể cho cháu nghe về ông…!!!
– Thật sao. Thật đáng tiếc là ông ấy lại ra đi sớm quá nếu không có lẽ ông ấy cũng sang đây gặp bác…!!!
– Vâng, điều đó là tất nhiên rồi. Do bệnh tình nên ông cháu hiếm khi đi đâu đó, ông chỉ quanh quẩn ở nhà với cây vườn và thỉnh thoảng tham gia họp hành ở công ty thôi…!!!
– Người già ai chả có bệnh hả cháu. Như bác đây cũng bệnh đầy người, bác nghĩ có lẽ bác cũng sẽ đi theo ông nội của cháu sớm…!!!
– Sao ông lại nói thế…??
Ông Chương thở dài bảo.
– Đó chỉ là suy đoán của bác thôi. Bác sống đến từng này tuổi rồi thì còn lưu luyến gì nữa đâu. Bác chỉ mong được nhìn thấy con bé Vân và cháu lấy nhau rồi sống hạnh phúc là bác yên tâm rồi…!!!
Ông Chương tò mò hỏi Duy

– Cháu nghĩ sao về con bé Vân…??
Duy trầm tư nói.
– Cháu không biết trả lời ông thế nào cho đúng vì thật ra cháu vẫn chưa xác định được tình cảm của mình…!!!
– Hiện giờ cảm giác của cháu với nó ra sao…??
– Cháu không hiểu bác đang định nói gì…??
– Đơn giản thôi. Bác muốn biết ấn tượng khi cháu gặp nó lần đầu tiên thế nào. Cháu cứ trả lời thành thật cho bác biết…!!!

– Cháu thấy cô ấy là một cô gái tốt bụng, ăn ngay nói thẳng và đôi khi ngốc nghếch đến đáng yêu. Đó là cảm giác và nhận xét của cháu khi gặp cô ấy cho đến bây giờ…!!!
Ông Chương bật cười nói.
– Cháu nói nó ngốc nghếch đến đáng yêu ư. Đó là điều đầu tiên bác nghe nói về nó đấy…!!!
Duy ấp úng nói.
– Cháu nói sai hả ông…??
– Không, cháu không nói sai. Chỉ là bác thấy cháu có cảm giác rất khác về Vân so với những người khác. Có lẽ cháu là một người đặc biệt chăng…??
– Cháu nghĩ là không phải đâu. Khi đứng trước một bức tranh hay một bài thơ, ai cũng có ý kiến và có những lời bình của riêng mình nên trong trường hợp này cũng vậy…!!!
– Bác không phản đối. Bác hy vọng cháu và Vân có thể nên đôi…!!!
– Cháu không muốn làm bác thất vọng vì cháu không thể nói trước được điều gì đâu…!!!
– Bác có thể chờ mà. Cháu đã yên tâm chưa…??
– Dạ, rồi…!!!
Hai ông cháu đang nói chuyện thì ông Chung về. Ông mỉm cười hỏi.
– Hai ông cháu đang làm gì đấy. Có thể cho con tham gia được không…??
Duy lễ phép đáp lại.
– Cháu và ông đang chơi cờ. Bác có hứng thú với môn này không…??
Ông Chung xua tay nói.
– Với món này bác xin chịu. Bác chưa bao giờ chơi tuy bác có thử học nhưng thất bại…!!!
Ông Chương góp ý.
– Điều đó là đương nhiên. Con không có lòng kiên nhẫn cho nó. Làm gì cũng muốn nhanh chóng thì làm sao mà học được…!!!
– Bố nói đúng. Chỉ cần ngồi mấy tiếng đồng hồ để nghĩ ra được một nước cờ là con đau cả đầu rồi…!!!
Duy bật cười nói.
– Cháu thấy chơi cờ cũng như đánh một ván bài vậy, chỉ cần đi sai một nước là hỏng cả một bàn cờ. Có những thứ có thể lấy lại được nhưng có những thứ thì không…!!!
Ông Chương và ông Chung nhìn sững Duy. Hai người không hiểu một người trẻ tuổi và tài năng như Duy đã trải qua chuyện gì mất mát mà trông anh chàng ngồi buồn hiu như thế. Ông Chương gặn hỏi.
– Có chuyện gì xảy ra với cháu à…??
Duy thở dài tư lự nói.
– Cháu cũng không biết nữa. Mỗi khi đêm về hay là một mình cô đơn hình như trong trí nhớ của cháu có một thứ gì đó hiện lên nhưng cháu không tài nào phán đoán nổi đó là cái gì. Đầu của cháu trống rỗng mỗi khi cháu bị đau đầu, cháu nghĩ là đã có chuyện gì xảy ra với cháu nhưng cháu đã quên mất…!!!
– Bác không hiểu cháu đang nói gì. Những thứ mà cháu nói trìu tượng quá…!!!
– Ngay chính cả bản thân cháu cũng không hiểu nổi thì làm sao bác hiểu. Đó chỉ là những suy nghĩ của riêng cá nhân cháu thôi. Cháu xin lỗi…!!!
– Không có gì. Bác gợi ý thế này nhé. Tại sao cháu không nói chuyện với bố mẹ và bà nội của cháu. Họ sẽ cho cháu được một câu trả lời thỏa đáng…!!!
– Cháu đã hỏi rồi nhưng họ chẳng nói gì cả. Họ chỉ bảo là cháu tưởng tượng ra mà thôi…!!!
– Vậy có lẽ điều đó là đúng thì sao. Cháu làm việc và tiếp xúc với nhiều người quá nên bị ảnh hưởng…!!!
– Cháu nghĩ không có chuyện đó đâu ạ vì chuyện này không chỉ xảy ra một lần mà đã hơn một năm nay rồi…!!!
– Đã lâu như thế rồi kia à…??
Duy thở dài nói.
– Vâng…!!!
Ông Chung động viên Duy.
– Bác nghĩ khi ở đây cháu nên tận dụng thời gian nghỉ ngơi và giải phóng bản thân đi. Cháu đừng có nghĩ đến công việc nữa nếu không cháu sẽ bị gục ngã vì suy kiệt mất…!!!
– Cảm ơn ông. Cháu nghĩ mình cũng nên nghỉ ngơi và đi du lịch ở đâu đó…!!!
Ông Chương góp ý.
– Cháu nghĩ được như thế là tốt. Mai là chủ nhật con bé Vân không phải đi làm. Cả nhà chúng ta sẽ cùng đi…!!!

– Vâng. Cháu sẽ lo thu xếp vụ này…!!!
– Thế là ổn rồi…!!!

Đào định đi khám phá xung quanh khách sạn nhưng con nhỏ phải mất vài phút nghe điện thoại.
Mặc dù không yêu và không thích Đào nhưng trong kế hoạch này Tuấn Anh nghĩ hắn không thể hoàn thành một mình vì vậy hắn gọi điện cho Đào. Hắn muốn thương lượng với con nhỏ.
Nhìn số di động hiện trên màn hình. Đào căm phẫn nghĩ.
– Hắn lại định giở trò gì nữa đây. Không phải hắn đã đạt được mục đích khi lấy mình ra làm trò đùa rồi hay sao…??
Đào muốn cúp máy luôn đi cho xong nhưng Tuấn Anh cứ gọi liên tục mãi. Con nhỏ cáu tiết hỏi.
– Anh muốn gì…??
Tuấn Anh gọt ngào nói.’
– Đây là cái cách em nói chuyện với anh đấy à…??
– Đúng thế thì sao…??
– Em biết ăn nói trả cheo với anh từ bao giờ thế…??
– Điều đó anh phải rõ hơn tôi chứ…??
– Em vẫn còn tức tối chuyện anh không đáp lại tình cảm của em à. Lẽ ra em phải cảm ơn anh vì anh đã trả lại em về bên Duy…??
– Anh trả tôi lại bên anh ấy bằng cách nào. Anh ấy bây giờ chẳng còn nhớ tôi là ai cả…??
– Anh nghĩ đó là một lợi thế. Duy bây giờ giống như một trang giấy trắng. Em chỉ cần cố gắng làm lại từ đầu là xong…!!!
Đào lặng thinh suy nghĩ. Ý kiến của Tuấn Anh không phải là không đúng mà ngược lại anh ta cho Đào một gợi ý hay. Nếu Duy nhớ lại, anh chàng có khi căm hận Đào hơn mà thôi. Đào lẩm bẩm.
– Đúng rồi nên bắt đầu một tình yêu mới, hãy gạt bỏ quá khứ và đau khổ ngày xưa đi.
– Tôi phải làm gì…??
Tuấn Anh nhếch mép lên. Con cá mà hắn đang giăng câu đã cắn mồi.
– Đơn giản thôi. Em hãy ở gần bên hắn, động viên hắn như ngày xưa…!!!
– Anh tưởng là đơn giản lắm hay sao. Bố mẹ và bà nội của anh ấy cấm tôi không được tiếp cận gần anh ấy…!!!
– Vấn đề đó cô khỏi cần phải lo. Vì chỉ cần cô đóng vai trò là một người bạn của tôi là xong…!!!
– Tôi không hiểu ý của anh…!!!
– Hiện giờ cô đang ở đâu…!!!
Đào nhìn ra ngoài cửa sổ. Thân người đứng dựa vào tường. Đào chán nản nói.
– Tôi đang ở Việt nam và đang sống ở khách sạn của gia đình anh…!!!
Tuấn Anh vui mừng hỏi.
– Có nghĩa là cô đã sang bên đó trước tôi. Tôi cũng sẽ bay sang bên ấy vào sáng mai. Có gì tôi sẽ bàn chi tiết cụ thể với cô sau…!!!
– Tại sao lần này anh lại muốn giúp tôi. Không phải anh lại định âm mưu làm gì anh ấy đấy chứ…??
– Thế cô có muốn có được Duy lại không nào…??
– Tất nhiên rồi…!!!
– Vậy, cô cần gì phải biết kế hoạch của tôi. Cô chỉ cần biết là tôi trả lại cho cô một Duy nguyên vẹn là được rồi…!!!
– Anh nói gì tôi không hiểu…!!!
– Cô không hiểu cũng chẳng sao. Cứ thế mà làm đi. Cô đợi tôi ở đấy. Sáng mai chúng ta sẽ gặp lại nhau sau. Chào cô…!!!
Đào vứt điện thoại di động xuống giường. Con nhỏ nói cho chính bản thân nghe.
– Mình có mạo hiểm quá không khi đồng ý hợp tác với hắn. Chắc lần này hắn lại muốn làm một điều gì đó bất lợi cho anh Duy. Mình phải làm gì bây giờ…!!!
Đào đi đi lại lại ở trong phòng. Con nhỏ nói tiếp.
– Nhưng nếu mình không hợp tác với hắn. Mình không tài nào nghĩ ra được một cách nào hay cả. Bằng chứng là hơn một năm nay mình vẫn dậm chân tại chỗ…!!!
– Thôi mình cứ thử hợp tác với hắn nếu phát hiện ra hắn đang lừa rối mình thì mình rút lui cũng chưa muộn. Nếu từ chối ngay từ đầu thì có vẻ mình hơi ngốc…!!!

Với một quyết định ngu ngốc ở trong đầu. Đào khép cửa phòng con nhỏ bắt đầu kế hoạch điều tra của mình. Với một khách sạn có quá nhiều phòng như thế này mà đi điều tra từng cái một thì biết bao giờ mới xong. Đào quyết định hỏi một chị lao công ở đây.
– Chị làm ơn cho em hỏi phòng của cậu chủ Duy ở chỗ nào ạ…??
Chị lao công hững hờ hỏi.
– Cô là ai và cô hỏi cậu ấy làm gì…??
Đào nhũn nhặn nói.
– Dạ. Em là bạn của cậu ấy…!!!
– Nếu là bạn sao em không gọi điện thoại mà phải đi tìm như thế này…??
– Chị nói đúng. Nhưng em lỡ đánh mất điện thoại rồi. Cậu ấy chỉ bảo điện chỉ ở đây còn số di động thì không cho…!!!
– Có đúng em là bạn của cậu ấy không…??
Đào mỉm cười thật dễ thương. Con nhỏ cầu xin.
– Chị làm ơn đi mà. Em thật sự là bạn của cậu ấy. Nếu chị không tin chị có thể kiểm tra số phòng của em. Vì em đăng ký ở đây tới tận một tháng lận…!!!
Đào thoáng thấy bóng dáng của bà Jenny đang đi cùng với một người phụ nữ khoảng hơn 30 tuổi. Đào sợ bị bà Jenny phát hiện con nhỏ đang ở đây. Đào gấp gáp nói.
– Em cảm ơn chị nhé. Em sẽ lục tìm lại trong va li của mình vậy. Chào chị…!!!
Đào đi gần như là bỏ chạy lên một cái cầu thang gần ở đó. Đào chờ cho bà Jenny đi qua hành lang. Đào rón rén đi theo sau. Đào thấy bà Jenny cùng người phụ nữ kia đi thẳng đến cuối hành lang. Hai người được một anh chàng vệ sĩ mở cửa cho.
Trên môi của Đào nở một nụ cười sung sướng vì cuối cùng con nhỏ cũng biết được Duy đang ở phòng nào.
Vân, Khoa và bà Liên cả ba đang làm lễ tại một ngôi chùa cách nhà của Khoa không xa. Không khí trang nghiêm và khói nghiên nghi ngút khiến cho Vân cảm thấy lạnh hết cả mình. Từ nhỏ cho đến bây giờ con nhỏ chưa bao giờ đặt chân đến một ngôi chùa nào.
Nhìn Khoa lúng túng cầm ba nén hương cắm vào một cái bát nhang thật to được đặt ở giữa sân của ngôi chùa. Vân không dám cười, con nhỏ khẽ huých nhẹ vào sườn của Khoa. Vân nhắc.
– Sao anh không cắm nhang vào bát hương đi…!!!
Khoa giật mình bối rối nói.
– À…anh quên mất…!!!
Khoa làm theo Vân. Bà Liên là một người sùng đạo nhất là đạo phật, bà đến đây vì thành tâm. Gia đình của bà tuy mỗi người chọn một tôn giáo khác nhau nhưng có một điểm chung là họ dễ hòa đồng lại làm một.
Vân và Khoa đi dạo xung quanh ngôi chùa. Nhìn những bậc thang cao vút. Vân hỏi Khoa.
– Anh có muốn trèo lên trên kia không. Em muốn ngắm toàn bộ khung cảnh ở đây…??
Khoa ngán ngẩm nói.
– Em không sợ mệt hay sao…??
– Có gì mà mệt. Leo bậc thang cũng giống như tập thể dục thôi mà…!!!
– Đó là em muốn đấy nhé. Đừng có kêu anh khi em bị mỏi chân…!!!
– Dạ. Em biết rồi anh hai…!!!
Khoa gắt.
– Anh đã nói là anh không muốn làm anh trai của em rồi cơ mà…!!!
– Tại sao. Anh không thích em à…??
Khoa trả lời Vân ngay lập tức.
– Tất nhiên là anh thích em…!!!
– Nếu anh thích em tại sao anh không muốn em làm em gái của anh…??
– Em hỏi anh nhiều quá rồi đấy. Em chỉ cần biết rằng anh thích em nhưng không phải theo kiểu anh trai thích và yêu quý em gái mà là mang một ý nghĩa khác…!!!
Vân ngu ngơ chẳng hiểu gì cả. Con nhỏ bây giờ vẫn vô tư chưa bị ai quấy nhiễu tâm tư ngoại trừ đôi lúc hình bóng và nụ cười của Duy hiện lên trong trí óc. Vân gãi đầu hỏi.
– Anh có thể giải thích cho em được không…??
Nhìn điệu bộ khổ sở vì không hiểu của Vân. Khoa vừa bực vừa buồn cười. Anh chàng lắc đầu nói.

– Em không cần phải nôn nóng như thế đâu vì sớm muộn gì em cũng biết thôi…!!!
– Anh nói thật chứ mà trong bao lâu…??
Khoa giục.
– Em có muốn đi hay là không…??
Vân reo lên.
– Tất nhiên là muốn rồi…!!!
Con nhỏ bỏ chạy lên trước. Khoa đứng lặng nhìn theo. Anh chàng lẩm bẩm.
– Cô ấy trẻ con và dễ thương quá…!!!
Vân chạy được hơn mười bậc thang rồi mà Khoa vẫn còn đứng ở đấy. Vân thách.
– Ai mà lên sau làm con rùa nhé…!!!
Vân do ham vui nên con nhỏ quên một điều đã hứa với Duy đó là gọi điện cho anh chàng. Duy chờ Vân suốt gần một buổi chiều mà không nhận được một tin tức gì từ con nhỏ, gọi điện không, tin nhắn cũng không nốt.
Duy cáu tiết lẩm bẩm.
– Con nhỏ này làm gì mà không thông báo cho mình một tiếng nhỉ. Thôi thì mình đành gọi điện trước cho nó vậy. Nếu để nó phải làm trước có khi mình chờ đến tối cũng nên…!!!
Vân và Khoa đang đứng trên đỉnh của bậc thang. Vân gập người xuống để thở. Lúc mới đầu con nhỏ hăng hái lắm nhưng chỉ đi được gần nửa đường, tất cả mọi hăng hái đó được thay bằng sự mệt mỏi, đôi chân rã rời và mồ hôi tuôn ra đầy người.
Khoa buồn cười hỏi.
– Thế nào. Em đã mệt chưa…??
– Dạ. Em mệt rồi. Thế còn anh…??
– Anh bình thường. Anh đã bảo em là không nên trèo lên đây từ trước rồi. Tại em ương bướng đòi làm cho bằng được nên mới bị mệt như thế này…??
Lấy tay quẹt mồ hôi trán. Con nhỏ phấn khích nói.
– Tuy hơi mệt nhưng em cảm thấy rất vui. Anh không cảm thấy tự hào khi làm được một điều gì đó hay sao…??
Khoa nhìn thái độ tự tin và vui vẻ của Vân. Niềm vui đó như đang được chuyển sang bên Khoa. Anh chàng khẽ hét lên một tiếng.
– A…!!!
Vân bật cười thật to. Con nhỏ đập nhẹ vào người của Khoa.
– Anh có biết đây là nơi tôn nghiêm nên cần phải giữ tĩnh lặng không hả…??
Khoa ngượng ngùng nói.
– Anh xin lỗi. Tại anh không kiềm chế được sự phấn khích của bản thân…!!!
– Không sao đâu. Nhiều khi giải phóng được cũng tốt…!!!
Điện thoại rung chuông làm cho Vân cảm thấy nhồn nhột ở trong túi quần. Khoa hỏi.
– Ai đang gọi cho em đấy…??
– Dạ, để em xem đã…!!!
Vân nhìn số di động hiện trên màn hình. Con nhỏ kêu khổ.
– Mình đúng là đãng trí. Chắc anh ấy gọi điện để trách mình đây…!!!
– Chào anh…!!!
– Cô đang làm việc à…??
Vân bịt ống nghe lại. Vân ra dấu bảo Khoa.
– Em xin lỗi nhưng anh có thể im lặng được một chút được không ạ…??
– Ừ…!!!
Vân chạy ra một chỗ khác. Con nhỏ lấp liếm nói.
– Vâng…!!!
– Cô nói t hật chứ. Tại sao tôi lại nghe có tiếng chim kêu và tiếng lá cây thổi xào xạc là thế nào. Cô đang ở ngoài trời à…??
Vân bối rối không biết trả lời Duy thế nào cho đúng. Vân đành nói.
– Em đang đi ở ngoài đường…!!!
Duy tò mò hỏi.
– Cô đi với ai. Cô làm công việc gì mà phải đi ra ngoài. Tôi tưởng cô là nhân viên văn phòng chứ…??

Vân thấy Duy càng ngày càng quá đáng. Anh chàng không những kiểm soát giờ làm việc của Vân mà Vân đi đâu làm gì cũng phải khai báo.
Vân cố kìm nén hỏi lại Duy.
– Tại sao anh lại hỏi em như đang tra hỏi phạm nhân thế hả…??
– Tôi chỉ quan tâm tới cô thôi. Nếu cô không thích thì thôi…??
– Em không phải là có ý đó. Nhưng anh có thể quan tâm em theo cách khác cơ mà…!!!
– Cách nào…??
– Em làm sao mà biết…!!!
Tay phải đút vào túi quần. Duy đang đi xuống lầu. Mấy nhân viên gặp Duy, họ đều cúi đầu chào. Nhớ lại lời dặn của Vân. Duy nhẹ nhàng mỉm cười và gật đầu chào lại họ. Họ kinh ngạc nhìn sững Duy không chớp, vì trông anh chàng khi cười quyến rũ quá.
Duy nói tiếp.
– Ngay cả bản thân muốn gì cô cũng không biết thì cô nói với tôi làm gì…!!!
– Em tưởng một người thông minh như anh phải biết chứ…??
– Vậy, cô nghĩ mình là một trang giấy trắng à. Theo tôi thấy cô là một phương trình khó giải thì đúng hơn…!!!
– Sao anh lại ví em như một phương trình toán học là thế nào. Ngoài những con số ra anh không còn từ nào để nói hay sao…!!!
– Cô biết đó là chuyên nghành của tôi mà…!!!
– Anh khỏi cần phải nhắc vì điều đó em rõ hơn ai khác. Em chỉ muốn chúng ta là những người bạn quan tâm một cách nhẹ nhàng và tế nhị đến đời tư của nhau mà thôi…!!!
Duy dừng lại không đi tiếp nữa. Anh chàng giảng giải cho Vân hiểu như thể con nhỏ đang đứng trước mặt của anh chàng vậy.
– Cô coi những câu hỏi của tôi về cô là những câu hỏi xâm phạm về đời tư à…??
Vân hết cả kiên nhẫn rồi. Con nhỏ gắt.
– Anh đúng là một ông thầy cãi. Sao ngày xưa anh không chọn nghề luật sư đi mà lại theo kinh tế làm gì. Em xin chịu thua, anh đã vừa lòng chưa…!!!
Duy bật cười hỏi.
– Bao giờ em tan sở…??
– Anh hỏi em làm gì…??
– Đi đón em chứ còn làm gì…?
Vân gấp gáp nói.
– Không cần đâu anh. Vì em có thể tự đi về được…!!!
– Ai chẳng biết điều đó. Nhưng anh vẫn muốn đi đón em…!!!
– Em đã bảo là không cần mà…!!!
– Chào em. Hẹn gặp lại em ở đó…!!!
– Này anh, chờ đã…!!!
Vân chưa nói hết được câu, Duy đã cúp máy mất rồi. Vân nhăn mặt lại vì lo lắng. Con nhỏ làu bàu.
– Tên điên này chuyên môn làm khó người ta. Mình phải ăn nói với anh Khoa và bà nội như thế nào đây. Đúng là bực cả mình…!!!
Khoa nghe cuộc đối đáp giữa Vân và Duy. Anh chàng cũng đoán được ai đang gọi cho Vân. Khoa ghen tức hỏi.
– Cậu ta đang trên đường đến công ty à…??
Vân chán nán nói.
– Vâng. Em phải về trước đây…!!!
– Không cần phải vội vàng thế đâu. Có lẽ bà cũng sắp ra đến nơi rồi…!!!
Hai người đi xuống từng bậc thang. Không khí không còn vui vẻ như lúc đầu nữa. Khoa cảm thấy bực bội khi Vân và Duy sống trong cùng một khách sạn mà lại gần sát phòng của nhau nữa.
Mặc dù ghen tức là thế nhưng anh chàng không có cách nào để thay đổi được điều đó. Khoa phải cố nén nhịn và cố sống trong trạng thái thấp thỏm lo âu cho đến khi Khoa xác định được tình cảm của Vân. Thời gian chờ đợi trong bao lâu đều tùy thuộc vào Vân.
Khoa phá tan không khí trùng xuống giữa hai người.
– Em định sống ở trong khách sạn với gia đình Duy mãi như thế hay sao…??

Vân giải thích.
– Em đã xin ra ngoài sống rồi nhưng bố mẹ và ông nội của em không cho. Dù gì họ cũng là bạn tốt lâu năm, phải trải qua mấy mươi năm mới có cơ hội gặp lại nên họ không muốn làm điều đó…!!!
– Anh hiểu, nhưng anh vẫn không yên tâm lắm về em…!!!
– Tại sao…??
Khoa ấp úng nói.
– Tại vì…!!!
Tiếng của bà Liên cắt đứt câu trả lời của Khoa.
– Hai cháu chơi vui vẻ chứ…??
Vân mỉm cười nói.
– Vâng. Thế còn bà…??
– Bà đã hoàn thành hết tâm nguyện rồi. Chúng ta đi về thôi…!!!
Khoa tiu ngỉu nói.
– Vâng…!!!
Anh chàng vẫn còn muốn vui chơi cùng với Vân thêm lúc nữa. Khoa không muốn trả Vân về với Duy. Nhưng mệnh lệnh của bà nội đã làm tiêu tan hết cả.

Từng đoàn xe cộ nối đuôi nhau đi trên đường. Không khí ngập tràn khói bụi và mùi xăng dầu. chưa có nơi nào giống như ở đây. Ai cũng bịt khẩu trang và đeo găng tay chống nắng.
Duy buồn cười hỏi anh chàng tài xế.
– Anh có thấy ở đây lạ lùng hay không…??
Anh chàng tài xế lễ phép hỏi.
– Cậu muốn nói về vấn đề gì…??
– Anh nhìn những cô gái và những người đàn ông đang di chuyển trên đường kia xem. Trông họ bảo hộ thân thể kỹ quá. Tôi thấy họ chăng hở chút gì cả. Tay được đeo găng, mắt đeo kính, miệng đeo khẩu trang…!!!
Anh chàng tài xế bật cười nói.
– Ở đây đó là chuyện bình thường vì xung quanh toàn bụi là bụi nếu không làm thế thì không chịu nổi…!!!
– Em hiểu nhưng vẫn cảm thấy lạ…!!!
– Từ từ cậu sẽ quen thôi…!!!
Duy đến đây mới được có một ngày. Duy chưa thể quen ngay được với kiểu thời tiết sáng nắng chiều mưa như trút của thành phố này. Duy cảm thấy khó chịu và bứt dứt, ngay cả việc thay đổi và chênh lệch về thời gian Duy cũng chưa điều chỉnh được.
Duy chán nản nói.
– Em thấy con người ta không dễ dàng gì khi phải thay đổi môi trường sống liên tục từ nơi này đến nơi khác…!!!
– Vâng. Cậu nói đúng, tôi thấy ngay cả ở trong nước, giữa những vùng quê khác nhau cũng có những phong tục và tập quán khác nhau nói gì tới hai nước khác nhau…!!!
– Em không có hứng thú nhiều với vấn đề văn hóa nhưng công việc của em đòi hỏi em phải đi nhiều…!!!
– Tôi không có tài và khả năng được như câu nên tôi cũng không biết phải trả lời cậu sao cho đúng…!!!
Duy không đối đáp lại lời của anh chàng tài xê. Duy thẫn thờ nhìn ra hai bên đường. Cái nóng đang dâng tràn lên. Buổi chiều là thời điểm mọi người đi làm về nên đường xá trở nên đông đúc và có dấu hiệu kẹt xe. Anh chàng tài xế bực mình lẩm bẩm.
– Không hiểu tại sao họ lại ra đường đông thế…!!!
Trong đầu óc của Duy thoáng hiện lên hình bóng của cô gái đứng trước cổng công ty của Khoa. Duy không tài nào quên được ánh mắt nhìn Duy đầy đau khổ của con nhỏ đó. Duy phán đoán, chắc chắn con nhỏ phải quen biết với mình nên cô ta mới nhìn mình bằng ánh mắt đó. Nhưng mà quen nhau trong trường hợp nào, mình hoàn toàn mù mờ. Cô ta bảo là mình và cô ta học cùng nhau trong mười một năm, điều này thì không đúng lắm vì nếu đã quen nhau lâu như vậy mình phải có cảm giác và phải biết chứ.
Chiếc xe chạy băng qua mấy con đường cuối cùng cũng đến công ty của Khoa. Duy bảo.
– Anh dừng xe ở đây cho em…!!!
– Vâng…!!!

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Ngăn ngừa hành vi xấu
Mối Tình Âm Dương
Con Ma Dưới Hầm Nhà
Người yêu lý tưởng
Ai cũng phản đối