Duy nghe Vân xả ra một hồi. Anh chàng bịt tai lại rồi nói.
– Cô lý luận vừa thôi. Tôi làm những gì mà tôi cho là đúng. Việc đưa đón vợ chưa cưới chẳng có gì là sai cả. Tôi chỉ thấy làm sai khi bỏ mặc cô không lo. Tôi không hiểu là tại sao trên đời này lại có một người con gái kỳ lạ như cô. Được người khác quan tâm đưa đón lại không muốn. Cô lại thích người ta bỏ mặc và lơ là cô đi là sao. Cô đúng là một người có vấn đề, cô định sống cả đời mà không cần người khác giúp đỡ và quan tâm lo lắng đến thì cô hãy làm như thế, còn nếu không cô nên chấp nhận và làm theo lời của tôi đi thì hơn…!!!
Tuy Vân đã chào tạm biệt Duy và đang đứng trước cổng công ty nhưng Vân và Duy vẫn còn cãi qua cãi lại như trẻ con. Ai cũng cho mình là đúng và đang bị người kia hiểu sai ý. Duy gắt.
– Cô mà còn ăn nói với tôi một lần như thế nữa là chết với tôi. Cái trò dọa nạt này xem ra không có tác dụng với cô nhỉ. Cô không để ý và không thèm nghe những lời cảnh cáo của tôi hay sao mà hơi một tí, cô lại có thể vênh cổ lên cãi lại lời của tôi khi tôi vừa mới dứt lời là thế nào. Hay là cô muốn mỗi lần cô làm như thế, tôi sẽ đánh cho cô liên tiếp mấy cái vào đầu thì cô mới tỉnh ra…!!!
Vân cáu tiết, con nhỏ phồng mồm lên mỗi khi bị ai đó bắt nạt. Vân nhìn Duy bằng đôi mắt long lanh và có chút hờn dỗi. Đôi môi mím lại, con nhỏ định cãi lại lời của Duy nhưng con nhỏ tự xét bản thân không có lợi khi đôi co với Duy nên con nhỏ đành cố nén nhịn. Vân từ xưa đến nay vốn là một người cãi tài và không chịu khuất phục trước bất cứ một cuộc tranh luận nào nhưng khi đứng trước Duy, Vân đành chịu thua vì không tài nào cãi lý nổi với Duy.
Hắn ta luôn làm theo ý mình. Con nhỏ dù có muốn hay không cũng phải cố gắng làm theo nếu không Duy sẽ đe dọa rồi cốc vào đầu của con nhỏ mấy cái. Vân không hiểu tại sao bản thân lại sợ và răm rắp làm theo lời nói của Duy đến thế.
Vân chỉ biết rằng tận sâu thẳm trong trái tim con nhỏ luôn muốn làm cho Duy hài lòng và có thể mỉm cười vui vẻ. Kể từ đêm hôm qua, Vân đã có một cái nhìn khác về Duy. Trong con mắt của Vân, Duy không còn là một kẻ độc tài và đáng ghét nữa mà là một con người cô độc đầy đáng thương. Đó là lý do tại vì sao con nhỏ đồng ý làm bạn với Duy ngay khi anh chàng yêu cầu.
Vân nhìn ra đường. Con nhỏ nhìn những chiếc xe máy, xe ô tô, xe tải và những phương tiện khác làm cho con đường nhỏ thêm ồn ào và náo nhiệt. Cuộc sống có muôn sắc màu và lúc nào cũng bận rộn người ra người vào. Nhìn họ Vân mới cảm nhận hết được sự vội vã và không bao giờ biết mệt của mọi thứ xung quanh. Có thể hôm nay ta buồn, nhưng điều đó không có nghĩa con đường sẽ vắng lặng và im ắng theo ta.
Ánh nắng đã lên cao. Mọi người có lẽ cũng đang gấp gáp đổ xô ra đường để đi làm và đi học. Họ tham gia giao thông còn vì nhiều mục đích khác nữa, có người muốn đi dạo phố, người khác đi chơi hay đơn giản họ muốn phóng vài vòng cho bớt căng thẳng. Vân giục Duy.
– Anh còn không mau về đi. Anh định ở đây luôn hay sao. Tôi thấy chiếc xe ô tô của anh đang làm cho con đường thêm chật hẹp đấy. Con đường thì bé tí tẹo, ai cũng đậu xe ở đây thì người khác đi thế nào…!!!
Khoa lái xe vào cổng của công ty. Vừa nhìn thấy Vân, trái tim của Khoa đập lên rộn ràng. Khoa biết kể từ hôm nay, mọi thứ về Vân đối với Khoa sẽ thay đổi. Anh chàng không còn tự nhiên ngồi làm việc chung một văn phòng với Vân nữa mà thay vào đó là cảm giác hồi hộp, bồn chồn và có một chút hạnh phúc đang đan xen vào lòng và trái tim của Khoa. Khoa phải làm gì để khống chế cảm giác của bản thân, anh chàng không muốn Vân biết và không muốn vì lí do này mà làm mất đi hiệu quả của công việc.
Khoa không hiểu lý do tại vì sao lại đi thích và yêu Vân. Khoa chỉ biết rằng bây giờ mọi thứ về Vân từ tính cách, nụ cười, ánh mắt và lời nói của Vân đều được in đậm trong trái tim và khối óc của anh chàng. Khoa muốn ngắm nhìn Vân, nghe Vân nói và muốn được cãi nhau với Vân hàng ngày và hàng giờ. Liệu Khoa có quá tham vọng và quá ngu ngốc hay không khi bên cạnh Vân luôn có Duy kè kè bên cạnh. Anh chàng bi ết bản thân không thể nào so sánh được với Duy. Tuy Khoa không hiểu biết gì về tính cách và gia thế của Duy. Anh chàng chỉ biết một điều là so về tuổi tác Duy trẻ hơn Khoa và có nhiều lợi thế về mặt ngoại hình.
Khi Vân và Duy đứng cạnh nhau nhìn họ rất xứng đôi. Tuổi tác của hai người chênh lệch nhau quá ít nên họ có nhiều đồng cảm và có nhiều sở thích giống nhau hơn Khoa. Người con gái nào mà chả thích có một người yêu lý tưởng như thế. Mặc dù vậy, Khoa cũng có nhiều lợi thế mà các chàng trai trẻ tuổi như Duy không có. Khoa nhiều tuổi hơn nên anh chàng trải đời và có nhiều kinh nghiệm sống hơn. Suy nghĩ của Khoa bây giờ không thể mộng mơ và bồng bột như Vân và Duy. Mọi thứ đều được Khoa tính toán và cân nhắc một cách cẩn thận trước khi Khoa quyết định làm bất cứ việc gì.
Có nhiều cô gái trẻ thích lấy một chàng trai nhiều tuổi hơn mình vì cô ta có thể dựa dẫm và muốn được che trở khi cô ta đau khổ và khi cô ta gặp phải những khó khăn trong cuộc sống. Bây giờ Vân vẫn còn quá trẻ con để hiểu yêu và thích một người khác sẽ cho cảm giác như thế nào. Con nhỏ vẫn vô tư cười nói, cãi nhau và gây sự với Duy. Đối với Khoa, con nhỏ cũng làm tương tự như thế. Chỉ có một điều khác biệt là cảm giác khi ở bên Khoa và khi ở bên Duy khác nhau mà thôi.
Khi yêu người khôn cũng hóa dại. Khoa chỉ thấy những mặt không được của bản thân. Anh chàng lo sợ đủ điều. Vì trong cuộc chiến dành lấy tình cảm của Vân. Khoa thấy mọi lợi thế đều nghiêng về phía của Duy. Duy được Vân yêu, gia đình hai bên đồng ý. Trong khi đó Khoa chưa có cơ hội bày tỏ tình cảm của Khoa cho Vân biết. Khoa không chắc bố mẹ của Vân sẽ chấp nhận anh chàng khi Vân đáp lại tình cảm của Khoa và còn biết bao nhiêu thứ khác nữa mà anh chàng phải vượt qua nếu muốn đến được trái tim của Vân. Khoa thở dài lẩm bẩm.
– Mình phải làm sao bây giờ. Mình cứ tưởng sau khi chia tay người bạn gái cách đây đã lâu. Trái tim của mình không còn rung động và đập lên những tiếng nhịp nhàng với bất kỳ cô gái nào nữa. Mình không ngờ nó lại rung động và đầu hàng trước Vân. Mình rối quá, nếu mình nói cho con nhỏ biết tình cảm của mình với nó thì thế nào nó cũng cười chê và tìm cách tránh xa mình ra. Có khi vì việc này nó nghỉ làm luôn cũng nên. Còn nếu không nói cho nó biết, mình làm sao mà chịu đựng được trái tim nhức nhối khi đêm về phải ôm gối và vò đầu vì bản thân là một thằng vô dụng và nhút nhát…!!!
Khoa hoảng sợ nghĩ.
– Nếu con nhỏ lấy chồng bây giờ mình làm gì còn cơ hội gần gũi và nói chuyện với nó nữa. Cầu mong mọi chuyện không xảy ra quá nhanh như thế. Mọi thứ chỉ là ý nghĩ nhất thời của Vân mà thôi…!!!
Vân nhìn chiếc xe ô tô màu trắng sữa đi vào cổng. Con nhỏ thì thầm bảo Duy.
– Sếp của tôi đến rồi kìa. Tôi phải vào làm việc đây. Anh có thể đi về được rồi, anh đừng làm cho tôi khó xử nữa. Tôi cầu xin anh đó…!!!
Chiếc xe ô tô của Khoa dừng lại. Từ trên xe có một cô gái mặc một bộ váy màu hồng bước xuống. Trông cô ta tươi mát như gió mùa xuân. Tuy cô ta không xinh đẹp cho lắm nhưng dễ nhìn và có đôi chút tinh nghịch. Vân kinh ngạc nhìn cô gái đó không chớp mắt. Con nhỏ lẩm bẩm.
– Không ngờ ông sếp lạnh lùng của mình lại đa tình đến thế. Hôm qua ông ta còn đi ăn với cô thư ký Dung. Hôm nay ông ta lại có thể lai một cô gái trẻ khác trên xe tới công ty nữa chứ. Ông ta không sợ chị Dung ghen hay sao. Ông sếp này đúng là liều thật…!!!
Khoa tắt máy xe. Anh chàng mở cửa xe rồi bước xuống. Khoa quay lại nhìn Vân bằng ánh mắt buồn phiền, yêu thương và có đôi chút hờn ghen cũng như tò mò vì không hiểu Vân đang nói chuyện với ai trong xe ô tô. Khoa giục Vân.
– Cô còn không vào làm việc đi hay là cô định đứng ở đó để buôn chuyện đến trưa rồi đi về luôn…!!!
Con nhỏ mỉm cười đáp lại lời của Khoa.
– Vâng. Em biết rồi thưa sếp. Em sẽ vào ngay đây…!!!
Duy bực mình. Anh chàng vừa nhìn thấy Khoa đến. Duy nhìn vào khuôn mặt và ánh mắt của Vân. Anh chàng muốn kiểm chứng xem thái độ và biểu hiện của Vân khi nhìn thấy Khoa như thế nào. Anh chàng thấy con nhỏ cười toe toét, khuôn mắt rạng rỡ và có đôi chút tinh nghịch trong ánh mắt. Hình như con nhỏ rất vui mừng khi trông thấy Khoa thì phải. Tự nhiên một nỗi ghen hờn bùng lên ở trong lòng của Duy. Trái tim của anh chàng đập gấp gáp ở trong lồng ngực. Duy có cảm tưởng là anh chàng Khoa đang có ý định cướp mất Vân đi.
Duy mở cửa xe, anh chàng bước hẳn ra ngoài. Ý của Duy là muốn Khoa trông thấy Duy đứng cạnh Vân. Anh chàng muốn cảnh cáo Khoa là phải tránh xa Vân ra vì Vân đã thuộc về anh chàng rồi. Nếu Khoa mà còn có ý định tránh giành Vân với Duy là không xong với anh chàng đâu.
Khoa ngạc nhiên và thất vọng khi Duy bước ra. Khoa chán nản nghĩ.
– Xem ra tình họ của họ đúng là rất tốt đẹp. Cậu ta còn đưa đón và âu yếm nhìn con nhỏ Vân như thế kia thì mình làm sao có cơ hội chen vô vào đó. Mình có lẽ mãi mãi vẫn chỉ là một người đến sau mà thôi. Mình biết là nên bỏ cuộc đi thôi nhưng trái tim của mình không thôi gọi tên của con nhỏ Vân. Lí trí của mình bảo mình phải cố gắng giành giật lấy Vân bằng được. Mình phải làm sao với những suy nghĩ trái ngược chiều trong cơ thể của mình bây giờ. Nên tuân theo cảm giác và trí óc hay là làm theo trái tim…!!!
Đào nhìn theo ánh mắt của Khoa. Con nhó há hốc mồm. Cơ thể bị chôn chặt xuống đất, chân tay dường như bị đóng băng lại. Trên ánh mắt của con nhỏ một niềm thống khổ trào dâng lên. Đôi mắt đỏ hoe, hình như con nhỏ sắp khóc. Con nhỏ đã mong giây phút được mặt đối mặt với Duy và nhìn thấy Duy gẫn gũi như thế này. Nhưng tại sao đôi mắt của Duy lại nhìn đứa con gái lạ hoắc với ánh mắt nồng nàn và yêu thương như thế kia. Không phải đó là vợ chưa cưới của cậu ta đấy chứ.
Con nhỏ ghen tuông dữ dội. Con nhỏ chỉ muốn Duy dùng ánh mắt đó nhìn con nhỏ và mãi mãi thuộc về con nhỏ mà thôi. Trái tim của con nhỏ từ lâu đã có hình bóng của Duy. Con nhỏ luôn mong một ngày nào đó có thể nói cho Duy biết tình cảm thật của bản thân nhưng Duy mãi vẫn chưa hồi phục được trí nhớ.
Con nhỏ có một niềm tin là dù Duy không bao giờ hồi phục được trí nhớ. Con nhỏ cũng có thể làm cho Duy yêu con nhỏ. Con nhỏ đã thử mọi cách và làm mọi điều có thể nhưng Duy của bây giờ khác Duy của ngày xưa quá. Duy ngày xưa hay cười và hay nói chuyện với mọi người, anh chàng cũng hay giúp đỡ người khác. Duy bây giờ lạnh lùng và có đôi chút kiêu hãnh. Anh chàng không muốn nói chuyện, không muốn bị người khác quấy rầy và bị làm phiền. Duy chỉ muốn được yên tĩnh một mình.
Sự thay đổi về tính cách của Duy là một dấu hỏi chấm đối với các bạn trong trường. Họ ngạc nhiên và kinh ngạc tột độ vì không tài nào tiếp xúc hay nói chuyện nổi với Duy. Anh chàng nhìn họ với con mắt lạnh lùng và không hiểu họ là ai. Trong trí óc của Duy, họ toàn xa lạ và chưa bao giờ quen. Chuyện Duy bị mất trí nhớ và bị tai nạn được gia đình của Duy giấu kín, họ không muốn gây ra sóng gió hay muốn báo chí làm rối tung lên. Duy đi học như một người mới chuyển đến. Anh chàng cảm thấy ai cũng xa lạ và cái gì cũng mới mẻ.
Đào vui mừng lắm khi biết Duy đã bắt đầu đi học lại. Suốt một đêm Đào không tài nào ngủ được, con nhỏ chỉ mong trời nhanh sáng để được gặp lại Duy. Nhưng khi trông thấy Duy rồi. Đào thất vọng não nề. Vì Duy đi đâu hay làm gì cũng có hai vệ sĩ kè kè bên cạnh. Anh chàng lạnh lùng như một khối băng. Duy không đáp lại lời của Đào khi con nhỏ cố ý gọi to tên của Duy. Duy chỉ khẽ nhìn Đào một cái rồi quay đi luôn. Đào kiên trì và thử đủ mọi cách để làm cho Duy chú ý tới nhưng kết quả vẫn là con số không. Đào thấy cái tiếp cận trực tiếp không có kết quả. Con nhỏ nghĩ ra được một cách khác đó là gửi thư cho Duy. Đào đã viết không biết bao nhiêu lá thư cho Duy nhưng hình như Duy chưa bao giờ đọc chúng nên con nhỏ không bao giờ nhận được bất cứ một dòng hồi âm nào.
Hôm nay gặp lại được Duy ở đây là một niềm mong ước và khát khao của con nhỏ từ lâu. Con nhỏ luôn mong ngóng giây phút được tay trong tay và được ôm Duy trong lòng như ngày xưa. Đôi mắt của Đào thâm quầng vì bao đêm mất ngủ và vì bao đêm nằm thao thức một mình. Con nhỏ cũng giằn vặt và suy sét về bản thân rất nhiều. Con nhỏ tự chửu bản thân ngu dại khi không biết trân trọng và nâng niu tình cảm của Duy khi Duy ở bên. Đào phải làm gì để lôi kéo tình cảm của Duy về phía của con nhỏ. Con nhỏ phải làm gì để hàn gắn lại vết thương lòng do con nhỏ gây ra cho Duy.
Con nhỏ phải làm gì. Con nhỏ luôn đặt ra cho bản thân con nhỏ hàng vạn và hàng nghìn câu hỏi như thế nhưng con không biết phải bắt đầu từ đâu vì Duy không cho con nhỏ có được cơ hội bày tỏ lòng và không cho con nhỏ có cơ hội được đến gần. Con nhỏ chỉ dám đứng nhìn Duy từ xa từ ngày này qua ngày khác mà thôi.
Đã gần hai năm kể từ khi tai nạn đó xảy ra. Duy và Đào đã đi hai con đường khác nhau. Duy coi Đào là một người hoàn toàn xa lạ. Hàng ngày gặp mặt nhau ở trên lớp, mặc dù họ ngồi hai bàn gần kề với nhau nhưng Duy chưa bao giờ quay sang nhìn Đào một cái. Anh chàng luôn nhìn vào cuốn sách trên tay hay chăm chú nghe thầy cô giảng bài.
Duy học cùng Đào có hai tháng rồi chuyển sang trường khác học. Bố mẹ của Duy không muốn Đào gặp mặt Duy hay làm phiền Duy nữa. Họ sợ một ngày nào đó Duy sẽ nhớ ra Duy là ai và tại sao Duy lại bị mất trí nhớ. Họ sợ anh chàng phải đau khổ khi phải đối diện với trái tim rỉ máu vì bị thất tình và bị lừa rối. Họ cũng sợ anh em Duy sẽ thù hằn và có thể giết nhau khi Duy biết chính Tuấn Anh là người đã cắt đứt thắng xe ô tô của Duy. Hắn ta muốn Duy chết vì chỉ có khi Duy chết đi mới không có ai tranh giành tình cảm của bà nội và tài sản gia đình họ Phan với hắn ta nữa.
Mặc dù bố mẹ của Duy không kiện và không lôi Tuấn Anh ra tòa để trả giá cho tội ác của mình nhưng họ đã bắt Tuấn Anh phải làm một bản cam kết là không bao giờ được phép làm hại Duy nữa. Họ cảnh cáo và đe dọa Duy là họ đã thu thập đầy đủ chứng cứ cũng như bằng chứng về vụ tai nạn kia. Chỉ cần Duy gặp bất cứ chuyện gì thì tất cả những bằng chứng kia sẽ được gửi cho tòa án ngay lập tức. Tuấn Anh tuy đồng ý và chập nhận yêu cầu đó của bố mẹ Duy nhưng trong thâm tâm của hắn đó chỉ là một bước nhượng bộ tạm thời mà thôi. Hắn làm sao có thể ngừng được khi mục đích của hắn chưa hoàn thành xong.
Đối với Đào hắn không hề yêu. Hắn làm cho Đào lầm tưởng là hắn có để ý đến con nhỏ chỉ vì hắn muốn phá ngang mối tình của Duy và Đào mà thôi. Hắn muốn Duy phải bị tổn thương về mặt tình cảm một cách dần dần và sau đó là thể xác của anh chàng. Hắn đã thành công vì sau khi nghe được cuộc nói chuyện của hắn với Đào. Duy đau khổ tột cùng. Anh chàng tan nát hết cả cõi lòng, mối tình mà anh chàng nâng niu và coi trọng hơn mười năm qua. Anh chàng được Đào đáp lại chỉ là một sự lừa dối và một trò đùa mà thôi. Duy còn đau khổ hơn khi Đào dễ dàng đồng ý với Tuấn Anh làm tổn thương Duy.
…
Lần đầu tiên Duy uống rượu say và lần đầu tiên anh chàng mới được nến trải nỗi cay đắng của tình người. Một người bạn suốt mười một năm và một người anh trai ruột thịt sao họ có thể làm tổn thương anh chàng và tại sao họ có thể cắt đi từng mạch máu của anh chàng. Trong khi Duy luôn coi trọng và hết lòng với họ. Duy đã cười và khóc như điên trên bàn rượu.
Đêm hôm đó Duy ra về với hơi men chếch choáng. Anh chàng đâu hay chiếc ô tô của mình đã bị một bóng đen chui vào. Anh ta hý hoáy mở cửa xe ô tô rồi trèo hẳn vào trong. Sau khi quan xung quanh, thấy không có ai. Anh ta dùng kìm cắt phăng đi hai cái thắng xe. Trên môi của anh ta nở một nụ cười độc ác. Anh ta khẽ nhăn mặt lại vì đau. Anh ta căm thù Duy vì Duy mà anh ta bị bà nội đánh. Nhớ lại trận chiến và đánh nhau vào chiều nay, mối căm thù của anh ta biến thành độc ác. Trong một phút lu mờ đầu óc, anh ta đã nghĩ ra được một cách làm cho Duy biến mất là dàn dựng như một vụ tai nạn xe ô tô thế này.
Lúc nghĩ đến cái chết thê thảm của Duy. Hắn ta có hơi run tay một chút, lương tâm của anh ta bắt đầu hoạt động trở lại. Anh ta chùn tay và không dám cắt nữa. Nhưng những hình ảnh từ trong quá khứ tràn về làm cho anh ta quên hẳn Duy là mội người anh em của anh ta và Duy là một người em trai tốt của anh ta như thế nào. Trong đầu óc của anh ta lúc đó chỉ chứa toàn thù hận và mong muốn Duy nhanh chết đi mà thôi.
Anh ta không hiểu là tại sao ông bà nội luôn yêu thương và bênh vực Duy dù cho Duy có làm gì. Anh ta ghen tị và ngấm ngầm căm hận Duy từ lâu lắm rồi. Anh ta là một con người nhỏ lượng và hẹp hòi. Chỉ cần Duy hơn anh ta một cái gì hay nhận được nhiều yêu thương hơn từ người khác là anh chàng đã tức giận và ghen lồng lộn lên rồi.
Sự uất hận và ghen hơn với Duy cứ thế tích dần lên. Anh ta thấy Duy và Đào thân thiết nhau. Anh ta tìm đủ mọi cách để trở thành một người trong số họ. Khi biết được Duy yêu Đào. Mặc dù không thích và không yêu gì Đào nhưng vì muốn Duy phải đau khổ anh ta đã làm cho con nhỏ lầm tưởng tình cảm của bản thân với anh ta.
Tuấn Anh đã thành công khi lừa được một con nhỏ ngốc ngếch như Đào vào tròng. Mối tình của họ vì thế mãi mãi chia đôi và có lẽ họ không thể nào được gặp lại nhau và yêu nhau như ngày xưa nữa. Vì sau khi tỉnh dậy từ vụ tai nạn đó. Trí nhớ và ký ức của Duy được lập trình lại. Duy tận hưởng một cuộc sống mới. Tuy có hơi cô đơn nhưng anh chàng cảm thấy an toàn trong vỏ bọc cô độc và lạnh lùng của mình.
Duy học giỏi quá nên anh chàng đã đi học đại học sau đó có vài tháng. Duy hăng say học, hăng say đi làm. Thời gian như một cơn lốc cuốn Duy đi. Duy đã quên sạch quá khứ đầy đau khổ của mình. Bây giờ Duy chỉ có một phương châm sống là bằng mọi cách anh chàng phải làm cho khách sạn của gia đình phủ rộng khắp mọi nơi. Đó là ý nghĩ đầu tiên mỗi sáng khi anh chàng thức dậy.
Đào đã cố gắng học như điên để theo kịp Duy. Con nhỏ dù có làm bất cứ cách nào cũng không làm sao bắt kịp nổi bước tiến của Duy. Duy ngày càng học giỏi và tiến thật xa hơn so với Đào và các bạn cùng trang lứa. Hầu hết thời gian anh chàng vùi đầu vào sách vở và thư viện, cộng thêm trí óc thông minh nên anh chàng vượt xa họ cũng chẳng có gì sai. Đào tuy có khổ công học hành nhưng trí óc của con nhỏ chỉ là một người bình thường làm sao bằng Duy được.
Đào thấy cơ hội được ở gần bên Duy ngày càng xa vời. Lúc Duy chưa có ai, Đào đã thấy mình là một người vô vọng, huống chi bây giờ Duy lại có thêm một cô vợ chưa cưới. Con nhỏ đau khổ nghĩ.
– Mình đúng là một đứa con gái ngu xuẩn và ngốc nghếch nhất trên đời. Tại sao mình không nhận ra tình cảm chân thật và tình yêu tha thiết của cậu ấy dành cho mình. Tại sao mình lại đi đùa giỡn với tình cảm của cậu ấy để cậu ấy đau khổ tới mức lái xe như điên ở ngoài đường. Tai nạn đó là lỗi của mình. Nếu không phải vì mình, cậu ấy không bị tai nạn và có lẽ bây giờ mình và cậu ấy đang tay trong tay đi dạo bộ trên phố hay ăn kem ở một nhà hàng nào đó…!!!
Bức ảnh hai đứa chụp chung nhân dịp nô en năm ngoái. Đào giữ gìn như một báu vật. Mọi bức anh chụp chung và những kỷ vật của hai đứa Đào đều muốn cất giữ. Đào hy vọng khi nhìn thấy những tấm hình này. Duy sẽ nhớ lại được những kỷ niệm không thể nào quên của hai đứa. Dù gì Đào và Duy đã ở bên nhau hơn mười năm. Lẽ nào tình cảm của họ không sâu sắc hơn tình cảm của Duy với một cô gái lạ nào đó tự xưng là vợ chưa cưới của Duy hay sao.
Đào không tài nào nhấc nổi đôi chân. Con nhỏ nhìn Duy như bị thôi miên. Khoa nhìn Vân và Duy cũng không chớp mắt. Nhìn hai anh em họ lúc này nếu ai có đi qua ngang đường và vô tình nhìn vào. Họ lại tưởng họ đang xem một phim quảng cáo nào đó. Đây rõ ràng là một cảnh ghen tuông khi họ trông thấy người yêu của mình đi cùng và đang tay trong tay với một người khác. Anh em Khoa không hề muốn Duy và Vân được ở bên nhau. Họ ước mong Duy và Vân chia tay và xa rời mãi mãi. Lúc đó Đào sẽ chiếm lấy Duy còn Khoa chiếm lấy Vân.
Đào lúc này vẫn chưa biết Khoa thích Vân và vẫn chưa biết được cô gái đang đứng cạnh Duy kia là ai. Duy và Vân vô tình không hiểu họ đang nhìn gì và đang nghĩ gì trong đầu. Duy khẽ lôi Vân đứng cạnh vào người. Anh chàng thì thầm vào tai của con nhỏ.
– Cô nên nhớ bây giờ cô là vợ chưa cưới của tôi. Nếu cô mà để cho họ xì xào bàn tán là cô có quan hệ bất chính với một người đàn ông khác là không xong với tôi đâu. Lúc đó tôi sẽ bảo gia đình của cô cho phép tôi cưới cô ngay lập tức. Tôi sẽ hành cô cả đời để cho cô chừa cái tính đi bồ bịch lăng nhăng của mình đi…!!!
Vân sửng xốt nghe Duy nói. Con nhỏ trợn tròn mắt. Vân không tài nào tin được và không hiểu tại sao Duy lại nói Vân như thế. Vân tự hỏi là tại sao Duy lại muốn kiểm soát cuộc sống và tình cảm riêng tư của Vân. Không phải Duy đã hứa là không xen chuyện vào bất cứ chuyện gì của Vân hay sao. Vân cự lại.
– Tại sao lại hay quên những lời của anh nói thế nhỉ. Anh có nhớ là tối hôm qua ở rạp chiếu phim. Anh đã hứa là sẽ để cho tôi làm gì tùy thích mà không có ý kiến gì kia mà. Tại sao hôm nay anh lại ăn nói ngược lại điều đó…??
Duy khoanh tay lại. Anh chàng giải thích.
– Tôi không hề quên điều đó. Cô chỉ biết một mà không biết hai. Tôi cũng có nói với cô là cô không được phép làm cho tôi và gia đình của tôi mất mặt. Cô nghĩ thiên hạ sẽ nói gì khi họ biết tôi bị cô vợ chưa cưới cắm hai cái sừng thật to vào đầu…
Anh chàng nheo mắt nói tiếp.
– Nên cô vợ chưa cưới thân yêu của tôi à. Cô hãy sống tốt và làm đúng với bổn phận của cô đi nhé…!!!
Duy mỉm cười đầy đe dọa. Anh chàng khẽ liếc nhìn Khoa một cái. Duy thấy Khoa vẫn chưa thôi nhìn Vân. Anh chàng cố ý ôm Vân thật sát vào người rồi hôn nhẹ lên má của con nhỏ. Vân không tài nào hiểu nổi là tại sao hôm nay Duy lại hành động một cách kỳ lạ và kỳ cục như thế. Không lẽ anh chàng bị điên.
Khoa và Đào tái mặt khi trông thấy cử chỉ dịu dàng và âu yếm của Duy đối với Vân. Khoa chỉ muốn lôi Vân tránh xa Duy ra. Còn Đào muốn đánh cho Vân một cái tát. Con nhỏ đó là ai mà dám gần gũi và ôm Duy như thế kia. Cả hai anh em đều thở dài ra một hơi. Ánh mắt của họ nhìn Duy và Vân như bị thôi miên.
Đây một cảnh hiếm thấy khi xảy ra ở trước cổng của công ty. Mấy nhân viên đến làm việc họ không tài nào hiểu được là tại sao hôm nay sếp và Vân lại đứng với một người con gái và một người con trai khác. Họ thắc mắc không hiểu là hai đôi này định làm gì mà không chịu đi vào công ty. Họ cũng muốn biết tại sao bốn người này còn đứng ngoài đó nhìn nhau như kẻ thù và như muốn xông vào đánh nhau như thế kia.
…
Vân đẩy Duy ra. Con nhỏ ngại ngùng nhìn xung quanh. Vân cau có nghĩ.
– Tên này hôn má mình ở đây có chết mình không chứ. Mình đã bảo là không muốn bị người ta xì xầm bàn ra tán vào và sợ bị dòm ngó vào đời sống riêng tư rồi cơ mà. Tại sao tên này còn cố tình làm khó dễ mình là sao. Không lẽ hắn định làm cho mình bị người ta không coi ra gì thì hắn mới hài lòng hay sao. Đúng là mệt mỏi với hắn. Mong hắn biến đi nhanh cho mình nhờ. Mình mà còn đứng ở đây và đôi co thêm một lúc nữa với hắn thì thế nào mình cũng bị sếp mắng và lại có chuyện xảy ra cho mà xem…!!!
Vân bước đi luôn vào trong. Con nhỏ vừa mới quay người và đi được hai bước chân. Duy đã kéo tay Vân lôi lại. Anh chàng trừng mắt rồi gằn từng tiếng một. Giọng nói của Duy đầy đe dọa. Anh chàng dặn.
– Tôi hy vọng là cô nhớ những gì mà lúc nãy tôi nói với cô. Nếu cô cố tình quên đi hay không muốn làm theo những lời nói đó của tôi thì tôi không để cho yên đâu. Tôi sẽ đến công ty lôi cô về và cấm cô không bao giờ được ra khỏi nhà nữa…!!!
Vân nuốt nước bọt đánh ực một cái. Con nhỏ chẳng hiểu gì cả. Tại sao tên này hơi một tí là muốn kiểm soát cuộc sống của con nhỏ là thế nào. Không lẽ hắn tưởng con nhỏ là nhân viên của hắn. Vân thở dài nói.
– Tôi biết rồi. Anh không cần phải dặn dò gì thêm nữa đâu. Chỉ cần tôi làm theo lời của anh là được chứ gì, anh làm ơn đi về dùm tôi. Anh mà còn đứng ở đó nói lôi thôi nữa, có lẽ tôi sẽ chết vì suy tim mất…!!!
Vân chạy đi luôn. Con nhỏ không muốn bị Duy làm phiền nữa. Khoa không biết Đào và Duy có quan hệ gì. Anh chàng thấy Vân đã chịu rời bỏ Duy để đi vào trong làm việc. Khoa khởi động xe, anh chàng lái xe vào trong ga ra của công ty.
Đào không muốn bỏ lỡ cơ hội nói chuyện và gần gũi với Duy như thế này. Con nhỏ vẫn còn đứng yên một chỗ và nhìn Duy không rời. Con nhỏ không thể quay mặt hay ánh mắt đi nơi khác được, mà mọi giác quan của Đào đều tập trung cả về phía của Duy. Trong trái tim của con nhỏ đang réo gọi tên của Duy. Tiếng nói từ trong cổ họng của Đào từ từ lớn dần lên. Đào buột miệng nói.
– Anh có thể cho tôi gặp mặt anh một chút được không…??
Duy không chú ý gì. Anh chàng vẫn còn mải nhìn theo bóng dáng của Vân đang khuất dần sau cánh cửa màu xanh. Duy vuốt tóc ra đằng sau. Anh chàng đang cảm thấy lòng dạ không yên tâm khi để cho Vân làm việc cả ngày ở công ty với Khoa. Nhưng Duy không có cách nào ngăn cản được điều đó. Điều duy nhất mà Duy biết vào lúc này là hy vọng con nhỏ không bị Khoa quyến rũ và hy vọng Vân nhớ những lời dặn dò của Duy.
Duy quay người ra đằng sau. Anh chàng đang chuẩn bị bước lên xe ô tô để đi về khách sạn. Duy tuy có nghe loáng thoáng tiếng nói của Đào. Anh chàng không đáp lời của Đào. Duy tưởng Đào đang muốn nói chuyện với ai đó mà không phải là Duy.
Duy không nhận ra Đào vì anh chàng chỉ học cùng với Đào có hai tháng sau tai nạn, anh chàng quá bận rộn với muôn vàn công việc và bù đầu vào học hành nên đã gạt bỏ hết những người không đáng nhớ và những chuyện linh tinh ra khỏi đầu. Nếu Đào mà biết được rằng trong trái tim của Duy bây giờ, Đào đã không còn tồn tại và biến mất hoàn toàn rồi. Con nhỏ sẽ đau khổ và suy sụp biết bao. Đào luôn hy vọng một ngày nào đó điều thần kỳ sẽ diễn ra nhưng khì nào điều đó xảy ra vẫn là một dấu chấm hỏi và là một điều nhức nhối trong lòng và trong khối não của Đào.
Trái tim của Duy bây giờ đang dần dần có hính bóng của Vân. Anh chàng đang ghi nhớ từng cử chỉ, lời nói và nụ cười hàng ngày của Vân vào trong tim và trong trí óc. Nhưng điều gì sẽ xảy ra khi Duy nhớ lại được những chuyện trước kia và quên đi những phút giây hiện tại. Lúc đó Duy sẽ phải làm gì, anh chàng sẽ quay về với Đào và quên hẳn Vân đi hay sao. Đây đúng là một trò đùa của số phận.
Tình yêu và tình cảm của Duy có đủ lớn và đủ rộng để không bao giờ quên được Vân ngay cả khi trí óc và con tim của anh chàng trống rỗng hay không. Đây là một bài toán khó và là một câu hỏi không dễ trả lời đối với tình cảm và con tim của Duy.
Lúc này Duy không hề biết và chưa bao giờ nghĩ đến điều này. Bây giờ Duy vẫn vô tư trêu đùa và đang tận hưởng những phút giây thanh thản khi ở bên con nhỏ Vây đầy tinh nghịch và đáng yêu mà thôi. Anh chàng muốn Vân dạy cho anh chàng cách sống vui vẻ, vô tư và không phải lo lắng gì mà tuổi thơ của anh chàng không có.
Duy không tài nào hiểu được là tại sao Duy không hề có được một bức hình chụp hồi bé với gia đình. Duy có đôi lần thắc mắc điều này với bố mẹ và bà nội nhưng họ luôn giải thích một cách mơ hồ.
Duy nghi ngờ họ đang cố dấu Duy một điều gì đó. Anh chàng hỏi bác quản gia. Anh chàng hy vọng ông sống đã lâu ở trong nhà của Duy thì thế nào cũng biết được chuyện gì đó. Nhưng Duy nhận được câu trả lời từ ông cũng không khác bố mẹ và bà nội của Duy bao nhiêu. Duy đã hỏi hầu hết mọi người trong gia đình nhưng cho đến bây giờ Duy vẫn chưa nhận được một câu trả lời thỏa đáng cho những thắc mắc của bản thân. Duy cảm tưởng xung quanh Duy một bức màn đen tối đang bao trùm lên.
Duy nghi ngờ hết tất cả mọi thứ đang hiện hiện trước mắt là giả tạo. Duy luôn mơ về một thứ trong một thời gian dài đó là một sợi dây chuyền bạc hình trái tim. Trong đó có một bức hình của Duy và một cô gái. Duy cố nhìn xem cô gái đó là ai nhưng khuôn mặt của cô ta bị mờ đi làm cho Duy không hiểu cô gái đó là ai. Duy giật mình tỉnh giấc, khuôn mặt và cơ thể ướt đẫm mồ hôi. Duy đã bao đêm bị tỉnh dậy giữa chừng vì giấc mơ đó. Duy lẩm bẩm.
– Không lẽ cô gái đó là người yêu của mình hay là một người quan trọng mà mình đã quên mất. Nhưng mà vô lý quá nếu cô ta có quen biết với mình thì mình phải biết cô ta là ai, đang ở đâu và đang làm gì chứ. Tại sao cô ta chỉ xuất hiện trong giấc mơ của mình mà thôi. Điều này làm cho mình mệt mỏi vì giấc mơ cứ lập đi lập lại hơn một tháng nay rồi. Trí óc của mình dường như có một khoảng trống. Đầu của mình thỉnh thoảng đau kinh khủng.
– Tại sao bố mẹ lại bắt mình uống một loại thuốc quanh năm. Không lẽ mình bị bệnh gì đó hay sao. Thật là khó hiểu quá, hôm nào mình phải nhờ người đi điều tra lí do tại sao bố mẹ và bà nội lại hay nhìn mình bằng ánh mắt dò xét. Mình ngi ngờ họ đang cố dấu mình một điều gì đó mà không dám nói cho mình biết. Có những hôm mình đi làm về hay bất ngờ vào phòng khách mà không lên tiếng, họ đột ngột dừng ngang câu chuyện và bối rối nhìn mình như thể họ sợ mình nghe được câu chuyện của họ vậy…!!!
Duy để ý thấy những hôm trời chở gió. Đầu của Duy đau khủng khiếp. Anh chàng phải uống thuốc mới dịu bớt đi cơn nhức đầu đang hoành hành. Duy có hỏi bà Jenny lí do. Bà chỉ giải thích đơn giản là anh chàng bị bệnh đau đầu và bị stress vì làm việc quá nhiều mà thôi. Duy làm sao mà tin ngay được, anh chàng thấy ánh mắt và nét mặt lo lắng của bà Jenny mỗi khi thấy Duy trong tình trạng nhăn nhó, ngồi ôm đầu một chỗ. Bà Jenny cố nén nước mắt, bà lấy thuốc và nước cho Duy uống.
Những câu nói dối đã trở thành thói quen và thông lệ trong gia đình của Duy vì từ khi bị tai nạn cuộc sống và thói quen của Duy cũng là giả dối rồi. Họ phải cố đóng và cố hoàn thành tốt vai diễn của họ. Họ phải khổ sở cố dấu đi những ký ức đã có với Duy. Bà Jenny mặc dù đau khổ và lo lắng cho Duy nhiều, trên môi của bà vẫn phải nở một nụ cười thật tươi khi nhìn thấy thằng con trai. Bà động viên Duy tiến bước và tập trung vào tương lai.
Mọi lời ăn tiếng nói trong gia đình khi có mặt Duy phải được suy sét cẩn thận và phải được nghĩ trước khi nói bất cứ thứ gì. Họ sợ nếu họ lỡ lời nói hớ ra một điều gì đó Duy sẽ nghi ngờ và hỏi lại họ. Duy thấy bố mẹ và bà nội cười đùa và nói chuyện vui vẻ với anh chàng. Duy yên tâm vì tưởng đó là sự thật nhưng Duy có biết đâu khi Duy đi khuất mọi tiếng cười và lời nói bông đùa tắt hẳn, mọi thứ xung quanh im ắng. Họ có thể nghe được tiếng thở nhịp nhàng trong lồng ngực của người đối diện. Tiếng cười và lời nói vui vẻ dường như chưa từng tồn tại ở đây.
Họ đưa ánh mắt buồn rầu nhìn theo bóng dáng của Duy đang đi lên lầu và khuất dần sau cánh cửa. Lúc đó họ thở dài và nói những chuyện mà lúc nãy có mặt Duy họ không dám nói. Trong lòng của họ một nỗi lo lắng trào dâng. Cái mà họ lo nhất là họ không biết ăn nói như thế nào với Duy khi anh chàng hồi phục được trí nhớ.
Lúc đó Duy sẽ có thật nhiều câu hỏi dành cho họ và thật nhiều oán trách vì họ đã cố tình che dấu đi sự thật Duy bị mất trí nhớ. Ngày nào họ cũng sống trong nơm nớp lo sợ. Họ luôn có những câu hỏi mang tính chất dò hỏi đối với Duy. Duy không hiểu tại sao anh chàng luôn phải trả lời những câu hỏi tương tự như thế từ ngày ngày qua ngày khác. Nhiều khi Duy phát bực hỏi vặn lại họ. Bố mẹ và bà nội của Duy tảng lớ hỏi Duy một vấn đề khác. Duy đã quen và phải sống trong một không khí đầy giả tạo do người thân của Duy tạo ra từ hơn một năm nay rồi.
Duy tưởng chỉ cần trông thấy bố mẹ và bà nội hạnh phúc là xong. Nhưng anh chàng đâu có biết, họ đang đóng kịch với Duy mà thôi.
…
Hãy dang rộng đôi vòng tay. Mọi thứ ở trên đời này không có gì là mơ cả.
Duy từng nghĩ mình có một quá khứ không thể nào quên, nhưng đó là gì anh chàng không thể nào phán đoán ra nổi.
Từ khi gây tai nạn cho Duy, mối quan hệ giữa Tuấn Anh và Duy không còn như trước nữa. Cái mà hắn luôn muốn đó chính là công ty và tài sản của gia đình. Với một đầu óc đơn giản đến khó tin và lười học, hắn không thể hoàn thành được nguyện vọng và mục đích của hắn vì vậy hắn thuê một chuyên gia cho mình.
Bà Hồng Trà là bà nội của Duy và Tuấn Anh. Bà không hề biết gì về vụ tai nạn của Duy là do ai gây ra. Bà chỉ biết rằng Duy bị tai nạn xe ô tô trong tình trạng say rượu mà thôi. Bà trách móc bản thân vì đã không bảo ban và quan tâm đến Duy.
Ông Lương Thành là một con người tuy núp bóng John nhưng ông ta là một con người đầy tham vọng. Ông luôn muốn leo lên cái ghế chủ tịch của tập đoàn. Ông đã đọc được những mưu toan xấu xa của Tuấn Anh. Chính ông ta là người chủ động gọi điện cho Tuấn Anh. Hai con người có hai ý nghĩ khác nhau nhưng đều có chung một mục đích đó là lật đổ gia đình Duy.
Ông Lương Thành không thể chịu đựng được công sức bao nhiêu năm đóng góp cho tập đoàn mà luôn phải cúi đầu chào ông John. Ông ta muốn được một lần nếm trải cảm giác đứng trên muôn người khác.
Ông ta từng bước thực hiện kế hoạch của mình. Ông ta thấy nếu chỉ có một mình đơn thương độc mã thì khó thành công vì thế, ông ta đang lôi kéo những cổ đông của công ty nhưng người mà có giá trị nhất đó chính là Tuấn Anh. Cậu ta tuy không thể đưa ra ý kiến gì cho ông ta nhưng cha mẹ của cậu ta có một phần cổ phiếu không nhỏ. Nếu có thể lôi kéo được họ thì phần thắng này chắc chắn thuộc về ông ta.
Ông ta luôn e ngại Duy vì Duy tuy còn trẻ nhưng đã thể hiện là một con người tài giỏi, cậu ta có một đầu óc kinh doanh nhạy bén. Ông ta không thể điều khiển nổi Duy. Ông ta điên tiết vì ông ta là một con người dày dạn kinh nghiệm tại sao bây giờ ông ta phải nghe lời một thằng nhóc con. Nỗi uất ức dâng tràn lên trong lòng của ông ta.
Cuộc hôn nhân giữa Duy và Vân không chỉ đơn giản là cuộc hôn nhân do hai bên gia đình có hôn ước từ nhỏ mà là vì Vân được bà nội của Duy giao cho gần nửa cổ phần của mình. Bà muốn ép Duy phải lấy Vân. Tờ di chúc kia được bà soạn và tuyên bố ngay sau khi Duy từ chối không chịu kết hôn.
Là một người con và người cháu có hiếu. Duy không thể để tài sản do mồ hôi và nước mắt của bà nội và cha mẹ rơi vào tay của một người xa lạ. Anh chành đành tạm thời nhượng bộ rồi tìm cách giải quyết.
Nguyện vọng và mong ước là muốn Duy lấy Vân nhưng không may Tuấn Anh cũng đang có ý định nhảy vào. Anh chàng đang nhòm ngó đến vị trí và tài sản của mình sau khi kết hôn với Vân. Ngay sau khi Duy bay sang Việt Nam. Bố mẹ của Tuấn Anh đã khôn khéo dò hỏi được tin tức từ ông luật sư của gia đình. Hai ông bà khuyên bảo và khuyến khích Tuấn Anh bay sang Việt Nam để cạnh tranh với Vân. Họ muốn Tuấn Anh bằng mọi cách phải kết hôn được với Vân.
Vân vẫn vô tư làm việc. Con nhỏ bây giờ đâu có biết là nó đang trở thành mục tiêu săn đuổi của hai người đàn ông, riêng bản thân Duy cho đến lúc này anh chàng vẫn chưa xác định được tình cảm của bản th ân.
Khoa ngước mắt hỏi Vân.
– Sao cô không làm việc đi mà còn đứng mãi ở đó làm gì…??
Vân đang suy nghĩ rất dữ ở trong đầu. Con nhỏ cảm thấy khó tập trung vào làm việc ngày hôm nay. Vân thấy lòng bồn chồn, đầu óc trỗng rỗng.
Vân lấy bút gạch chân vào mấy câu trong hồ sơ. Con nhỏ không trả lời Khoa. Khoa không nói gì thêm nữa. anh chàng ngồi lặng im ngắm Vân. Vân hôm nay lạ quá, nó không còn to tiếng hay là cười đùa như mọi hôm nữa mà hình như nó bắt đầu thay đổi rồi.
Vân đánh xong mấy tập hồ sơ. Mười đầu ngón tay mỏi nhừ. Con nhỏ bẽ các khớp kêu răng rắc. Vân nghiêng người sang bên trái rồi bên phải. Vân bảo sếp.
– Em đã làm xong rồi. Anh còn việc gì giao cho em nữa không…??
Khoa thở dài bảo.
– Hôm nay cô có rảnh không…??
Vân tò mò hỏi.
– Anh cần em làm gì à…??
Khoa dựa người ra sau ghế. Anh chàng ngập ngừng nói.
– Bà nội của tôi muốn mời cô cùng đi lễ chùa…!!!
– Em xin lỗi nhưng em không đi được. Nhà em có việc bận rồi…!!!
– Gia đình của em đang ở cùng em à…??
– Vâng. Em đang ở cùng bố mẹ và ông nội.
– Em định kết hôn vào lúc này hay sao…!!!
Vân buồn rầu không trả lời Khoa ngay. Con nhỏ mặc dù thấy lòng mình hơi rung động vì Duy nhưng đó chưa hẳn là tình yêu vì đó chỉ là một cảm xúc nhất thời mà thôi. Vân chưa bao giờ gặp một người nào giống Duy nên có lẽ điều đó làm cho Vân cảm thấy bối rối. Tình yêu là một từ quá xa vời và quá vội vã nếu nói ngay vào lúc này.
– Làm sao em có thể kết hôn khi em vẫn chưa biết mình có yêu anh ấy hay không…??
Khoa vừa mừng vừa cảm thấy lạ. Nếu con nhỏ không yêu Duy thì đó chẳng phải là cơ hội cho anh chàng hay sao.
– Em nói gì anh không hiểu. Em và Duy kết hôn với nhau thì phải do hai người yêu nhau và muốn lấy nhau cơ mà…!!!
– Em vẫn biết là thế nhưng trường hợp của em lại khác. Chuyện kết hôn này đều do bố mẹ và ông nội của em quyết định cả. Em chỉ vừa mới biết đây thôi…!!!
Khoa thấy Vân nói thế không đúng lắm, nhớ lại cảnh Vân và Duy đứng cạnh nhau sáng nay. Anh chàng cảm thấy nghi ngờ. Làm sao một người không yêu và không thích nhau lại có ánh mắt nhìn tha thiết và quyến luyến khi phải xa nhau như thế.
Khoa hít một hơi thật sâu. Anh chàng đang chuẩn bị cho một tình huống xấu nhất. Khoa lấy hết dũng khí ra hỏi Vân.
– Em có yêu cậu ta không…??
Vân trầm ngâm không nói. Con nhỏ thấy trái tim rung lên khi nghĩ đến nụ cười tối hôm qua ở rạp chiếu phim của Duy. Vân tự hỏi lòng là con nhỏ có yêu Duy không. Tại sao không ai nói cho Vân biết.
– Em cũng không biết nữa…!!!
Vân đưa ánh mắt cầu xin lên hỏi Khoa.
– Anh có thể cho em biết điều đó được không tại em bối rồi quá, em không biết mình phải làm gì vào lúc này…!!!
Khoa thở dài. Làm sao anh chàng có thể nói cho con nhỏ biết. Khoa yêu và thích Vân đó là sự thật nhưng Khoa thấy không nên nói cho Vân biết tình cảm thật của bản thân vào lúc này thì hay hơn. Khoa không muốn trở thành một con người lợi dụng.
Vân sẽ làm gì khi biết được rằng Duy đồng ý với bà nội xem lại cuộc hôn nhân với Vân vì 10% cổ phần trong số 30% cổ phần của gia đình. Con nhỏ có bị xốc mà căm hận Duy hay không.
Khoa và Vân còn đang chụm đầu vào mấy tập hồ sơ. Con nhỏ nghe tiếng chuông điện thoại di động reo. Vân bối rối nói.
– Em xin lỗi. Lúc nữa chúng ta bàn tiếp được không. Em phải đi nghe điện thoại…!!!
– Được rồi. Em cứ nghe đi…!!!
Vân dở điện thoại đút trong túi áo ra. Con nhỏ thấy số điện thoại di động của Duy. Vân hỏi.
– Anh có gọi cho em có việc gì không…??
Duy đang ngồi trong phòng khách sạn. Trên tay đang cầm một quyển sách văn học cổ điển của Anh.
– Anh chỉ muốn biết em đã nghỉ làm hay chưa thôi…!!!
Vân nhìn đồng hồ đeo ở tay. Thấy vẫn còn sớm. con nhỏ nói.
– Vẫn còn sớm mà anh. Em phải làm thêm hai tiếng nữa…!!!
– Tận hơn 11 giờ cô mấy được tan ca hay sao. Ông sếp của cô định bỏ đói nhân viên đấy à…??
Vân bịp ống nghe lại. con nhỏ sợ Khoa phật lòng. Vân nhìn Khoa, thấy anh chàng đang chăm chú vào mấy tập tài liệu. Vân bảo.
– Nếu không có việc gì nữa. Em phải cúp máy đây. Chào anh…!!!
Duy nhìn mấy dòng chữ trên trang sách. Anh chàng nói.
– Chào em. Hy vọng em về nhà sớm…!!!
– Em biết rồi…!!!
Vân cúp máy. Con nhỏ hối lỗi nói.
– Xin lỗi vì bắt anh phải chờ…!!!
– Không có gì. Ai gọi điện cho em đấy…!!!
Vân vô tình trả lời.
– Anh Duy…!!!
– À…!!!
Khoa hơi buồn hỏi.
– Em không thể đi với anh chiều nay được hay sao. Bà của anh luôn mong muốn được đi chùa cùng với em. Anh không biết phải ăn nói với bà thế nào khi bà thấy vắng mặt của em…!!!
Vân cảm thấy khó nghĩ. Con nhỏ vẫn mang ơn bà khi con nhỏ bị ốm đau chính bà là người đã chăm sóc và cho con nhỏ ở nhờ. Đây chỉ là một việc nhỏ nhoi lẽ nào con nhỏ lại không làm được.
– Thôi được rồi. Em sẽ gọi điện về nhà xin phép gia đình rồi đi cùng anh sau…!!!
Khoa mỉm cười thật tươi nói.
– Cám ơn em…!!!
Vân nhìn nụ cười tươi rói của Khoa. Con nhỏ lắc đầu bảo.
– Anh còn bé dại nhỉ. Lúc nào cũng nghe lời bà nội của anh hết…!!!
…
Bà Jenny đang ngồi trong phòng khách cùng với gia đình Vân. Bà mỉm cười nói.
– Ngày mai là chủ nhật. Cháu muốn đưa cả nhà đi chơi, ý kiến của mọi người thế nào…??
Ông Chung mỉm cười gật đầu.
– Lâu rồi bác không đến đây. Bác cũng muốn thăm lại những nơi mà mình từng đi qua…!!!
Bà Nhung hỏi.
– Chị có hay bay sang Việt nam không…??
Bà Jenny nhấp một ngụm trà, bà trả lời.
– Em chỉ bay sang đây là lần thứ hai. Còn toàn do người bên công ty cử sang. Khách sạn này cũng chỉ vừa mới khai trương nên mọi thứ chưa đâu vào đâu cả…!!!
– Em thấy mọi thứ đều đang hoạt động tốt đấy thôi. Chỉ cần nhìn số lượng khách ra khách vào là biết…!!!
Bà Jenny tự hào nói.
– Đó cũng là điều mà chị đang mong đợi. Mọi việc đều do một tay chồng chị và thằng Duy quản lý. Chị có giúp gì được nhiều đâu…!!!
Bà Nhung quan sát khắp căn phòng. Bà không ngờ là Duy có thể giỏi dang như thế. Duy hơn Vân chỉ có hai tuổi mà tầm nhìn lại xa rộng như một người trưởng thành và dạy giạn kinh nghiệm. Bà luôn mong có một chàng giể như Duy cho con gái của bà nương tựa nhưng bà là một người mẹ. Giàu có tuy là một cách để đảm bảo hạnh phúc lứa đôi nhưng không phải là tất cả.
Tiếng chuông điện thoại bàn vang lên. Bà Jenny hối lỗi nói.
– Cháu cần phải đi nghe điện thoại một chút…!!!
Ông Chương nói.
– Chị cứ tự nhiên…!!!
Bà Jenny bước lại bàn. Bà cầm máy, bà hắng giọng hỏi.
– Xin hỏi ai đấy…??
Đầu dây bên kia ngập ngừng hỏi lại.
– Có phải là bà jenny đấy không ạ…??
bà Jenny mỉm cười nói.
– Chào ông luật sư. Anh gọi cho em có việc gì không…??
Ông Luật sự quay lại bảo bà Hồng Trà.
– Bà Jenny có ở đây. Tôi có cần chuyển máy cho bà ngay không…??
Bà Hồng Trà bước lại gần. Bà cầm lấy máy, bà nhẹ nhàng bảo con dâu.
– Chào con…!!!
Bà jenny lễ phép nói.
– Chào mẹ. Mẹ có khỏe không ạ…??
– Mẹ khỏe. Mẹ muốn nhờ con một việc…!!!
– Vâng. Mẹ cứ nói đi. Con đang nghe đây…!!!
– Ngày mai mẹ và gia đình của Tuấn Anh sẽ sang bên đó…!!!
Bà Jenny kinh ngạc hỏi.
– Mẹ bảo sao. Gia đình của chị ấy sang bên này làm gì…??
Bà Hồng Trà thở dài nói.
– Chuyện Duy và Vân kết hôn với nhau đã bị lộ rồi. Thằng Tuấn Anh cũng muốn được cạnh tranh công bằng với thằng Duy…!!!
Bà Jenny căm phẫn. Bà vẫn chưa thể nào quên được cảnh tượng Duy nằm bất động trên giường bệnh, cả người quấn đầy băng. Khi Duy tỉnh dậy, câu đầu tiên mà Duy hỏi bà là. “Bác là ai”.
Bàn tay siết chặt chiếc điện thoại, bà cố nén nói.
– Nó còn muốn gì nữa. Không phải mẹ đã cho nó thêm mấy cổ phần của công ty rồi còn gì. Ngay cả người yêu đầu tiên của thằng Duy nó cũng cướp, nó còn định làm cho thằng Duy phải đau khổ và tổn thương đến bao giờ nữa…!!!
Bà Hồng Trà đành bất lực nhìn cảnh hai anh em ông John đấu đá nhau. Trong công ty họ luôn hằm hè và không ai bảo ai thế nào. Cứ mỗi lần họp cổ đông là mỗi lần họ tranh cãi khiến cho các cổ đông khác phải phản cảm và không muốn tham dự. Bà phải lấy tư cách chủ tịch để đè nén họ.
Mong ước lớn nhất của bà là làm thế nào cho mối bất hòa này được giải tỏa. Bà muốn gia đình được yên ấm và hạnh phúc như xưa nhưng có lẽ điều này hơi khó vì lòng đố kị của gia đình Tuấn Anh quá lớn.
Cậu ta được sinh ra và lớn lên trong sự khắc nghiệt của một người mẹ có quá nhiều tham vọng. Bà ta luôn muốn được trên người khác, nhưng ông Tuấn Hùng lại không đáp ứng được điều đó. Ông ta cũng giống như Tuấn Anh hồi còn trẻ. Ông ta chỉ mải chơi không chịu học, ông ta dựa vào cái mã đẹp trai của mình để tiến thân.
Duy may mắn hơn Tuấn Anh. Cậu ta lớn lên trong tình yêu thương của cha mẹ. Tuy có nhiều áp lực nhưng ông John và bà Jenny luôn ở bên khuyến khích và động viên Duy. Dù có khó khăn hay mệt mỏi như thế nào Duy cũng có người ở đằng sau hỗ trợ.
– Con phải thông cảm cho mẹ. Mẹ là người đứng ở giữa nên không thể thiên vị bên nào được…!!!
– Mẹ định khi nào bay sang đây để con đi đón…!!!
– Có lẽ khoảng 7 giờ sáng mai mẹ sẽ đến nơi…!!!
– Con biết rồi. Con sẽ đến sân bay đón mẹ đúng giờ…!!!
– Con đã gặp gia đình Vân rồi chứ…??
– Con gặp họ hôm qua. Bây giờ họ đang ở cùng khách sạn của gia đình…!!!
– Con và họ đang ở cùng nhau à. Điều đó có nghĩa Duy đã đồng ý kết hôn với Vân rồi phải không…??
– Con cũng không biết nữa. Chuyện này khó nói lắm mẹ ạ…!!!
– Tại sao lại khó nói. Có gì con cứ nói thẳng ra đi, ấp úng mãi làm gì…!!!
– Con thấy cả Vân và Duy vẫn chưa xác định được tình cảm của bản thân nhưng theo quan điểm của con thì chúng nó đã bắt đầu thích nhau rồi…!!!
Bà Hồng Trà mừng rỡ hỏi.
– Con nói thật chứ. May quá, nếu chúng nó thích và yêu nhau thật thì mẹ không cần phải đau đầu nữa rồi…??
– Mẹ đừng nói sớm quá. Con xin lỗi khi phải nói thế này nhưng con không tin là thằng Tuấn Anh sẽ để yên cho Duy yêu Vân đâu. Nó sẽ tìm mọi cách để Vân và Duy xa nhau giống hệt cái cách mà nó làm cho Đào xa Duy vậy. Nếu điều này mà xảy ra nữa thì con biết phải sống ra làm sao đây hả mẹ…??
Bà Hồng Trà đau lòng nói.
– Mẹ xin lỗi nhưng mẹ cũng không biết phải trả lời con như thế nào cho phải. Mẹ muốn gia đình chúng ta hòa thuận và sống hạnh phúc nhưng các con làm cho mẹ đau đầu quá. Bây giờ tiền bạc cũng là vô ích, các con chỉ nhìn thấy được những cái lợi trước mắt mà quên mất rằng tình thân mới là quan trọng…!!!
– Không phải chúng con muốn chiến tranh với gia đình của anh chị nhưng họ đâu coi chúng con là em. Trong con mắt của họ, chúng con chỉ là người ngoài và là người cạnh tranh với họ mà thôi…!!!
– Chúng ta sẽ bàn tiếp chuyện này sau. Hẹn gặp lại con vào ngày mai…!!!
– Vâng. Con chào mẹ…!!!
Bà Jenny thẫn thờ cúp máy. Bà cứ tưởng thế là yên nhưng không ngờ mọi chuyện lại xoay theo một chiều khác. Bà ước giá mà có ông John ở đây thì tốt quá. Bà sẽ có người để dựa vào. Bà không muốn một mình đối phó với gia đình của Tuấn Anh. Bà phải làm gì bây giờ.
Bà nhìn bóng dáng cô độc của Duy đang ngồi đọc sách trong phòng. Thằng con trai của bà đã phải chịu quá nhiều thiệt thòi rồi, bà không muốn nó phải chịu đựng thêm nữa. Mong ước của bà là thế nhưng bà không thể kiểm soát được định mệnh. Bà chỉ có thể làm hết khả năng của mình và cầu chúc mọi chuyện tốt đẹp cho Duy mà thôi.
Bà quay trở ra phòng khách. Bà hối lỗi nói.
– Xin lỗi vì bắt mọi người phải đợi. Tiện đây cháu cũng muốn thông báo một tin…!!!
Ông Chương tò mò hỏi.
– Chị muốn thông báo tin gì…??
Bà Jenny quan sát nét mặt háo hức và tò mò của ba người. Bà chán nản nói.
– Ngày mai mẹ của cháu và gia đình anh chị cả sẽ bay sang đây…!!!
Ông Chung mừng rỡ nói.
– May quá. Cũng đã lâu rồi tôi không được gặp chị ấy…!!!
Đào còn đi lang thang ngoài đường nên chưa vào công ty của Khoa. Con nhỏ chỉ nhắn tin thông báo cho Khoa biết là sẽ gặp lại Khoa vào giờ nghỉ chưa của công ty.
Vân sau khi hoàn tất công việc cho Khoa. Vân nói.
– Em có thể đi ăn cơm được chưa…??
Khoa sếp lại chồng hồ sơ cho gọn gàng. Anh chàng hỏi.
– Em có thể đi ăn cùng với anh không. Lâu rồi anh em mình chưa đi…??