Cappuccino 2.0

07.10.2014
Admin

Giằng co được một lúc, bọn nó đột nhiên dốc bóng chuyến thật bổng lên tuyến trên làm bọn tôi cứ ngửa cổ chạy theo bóng mà chẳng hề nhận ra mối nguy đang ở trước mắt:

– Bọn bây về, nhanh, có thằng ăn cắp hột vịt!

Tiếng thằng Khanh khờ lanh lảnh ở bên phần sân kia khiến bọn tôi giật mình rời mắt khỏi bóng.

Bây giờ đứngtrước vạch kẻ khung thành là một thằng đội bên kia làm tất thẩy chúng tôi đều hết sức ngỡ ngàng vì nó xuất hiện ở đây từ khi nào mà đến cả thằng Khanh khờ chỉ mới phát hiện ra. Nhưng bọn tôi chẳng còn thời gian thắc mắc nữa, vì giờ này nó đãcó được banh từ đường chuyền bổng vượt tuyến lúc nãy. Nó dốc bóng hướng về phía thằng Khanh mà không một ai kèm cặp…

– Vào…!

Chỉ với một động tác vẫy má ngoài, nó đã hạ gục thủ môn Khanh khờ một cách dễ dàng.

– Uầy, tao đã bảo là tụi bây chạy về rồi mà cứ đứng tòng ngong ở đó!
– Đợi nó chuyền mới gọi, sao không đợi nó ghi bàn rồi gọi đi!
– Thôi thôi là lỗi của tao đã không thông báo cho tụi bây kĩ!

Thằng Khánh chẹp miệng thở dài.

– Sao, nói rõ xem!
– Cái thằng ăn cắp hột vịt đó tên là Sung chuột, mới vào băng có một năm à, vì thể hình hơi nhỏ con nên gọi thế! Nhưng nó đá tiền đạo kinh lắm, di chuyển như ma ấy, chuyên gia ăn cắp hột vịt.
– Ẹc, sao không nói sớm thế tía?
– Ai mà biết, tại thấy tụi bây đá cũng hay nên tưởng khỏi cần nói!

– Èo, thôi tỷ số cũng hòa rồi, giờ đá đàng hoàng lại đi!
– Tui bây lại đây tao bàn chiến thuật tý!

Bỗng thằng Khánh gọi giật.

– Sao bàn chiến thuật gì?
– Chắc chắn bây giờ tụi nó sẽ đổ bê tông để tránh bàn thua, với lại thể hình tụi này cũng không phải là cao to, tao tính thế này…

Lượt bóng mới rồi cũng bắt đầu, theo phân công của thằng Huy tôi và thằng Khánh được đôn xuống làm hậu vệ, còn nó với thằng Toàn vẫn giữ vị trí tiền vệ còn riêng thằng Mậu được cho đá vị trí tiền đạo cắm khiến cho bao cặp mắt bên kia cứ phải gọi là trố ra ngỡ ngàng. Nhưng đây chỉ là những vị trí ảo mà thằng Huy đã sắp đặt sẵn. Khi bóng vừa lăn, thằng Toàn đã dốc bóng chạy thẳng cánh trái làm 2 thằng bên kia giật mình bám theo kèm cặp. Nhưng để kèm thằng Toàn thì không phải là dễ, cả hai thằng đó cứ bị thằng Toàn quay hết đầu này đến đầu khác mà chưa một lần nào đụng vào trái banh. Bực tức, thêm một thằng nữa lao vào tranh bóng, đến lúc này thằng Toàn mới nhả bóng lại cho thằng Huy đang ở tuyến giữa. Cứ tưởng nó sẽ dốc bóng dâng lên tuyến trên nhưng không. Theo kế hoạch đã bàn, nó tức tốc bật bóng về cho tuyến sau, nơi tôi và thằng Khánh đang dâng lên hỗ trợ tấn công.

– Bốp…!

Tôi vungchân tung một cú sút đầy uy lực. Trái banh bay thẳng tắp như sợi chỉ hướng đến khung thành như đạn đại bác. Tôi tuy không có kĩ thuật dẫn bóng như thằng Toàn và thằng Huy nhưng luôn tự hào vì khả năng sút xa của mình không phải là loại thường. Vì thế trong những trận đá bóng, thằng Huy luôn cho tôi làm tiền đạo cắm với mục đích duy nhất là nả pháo khung thành đối phương. Nhưng thật xui thay, trong tình huống sút xa này thủ môn của nó đã xuất sắc phá phăng trái banh đi hướng khác chỉ trong gang tấc.

– Ứi, cái thằng gà!

Huy đô trề môi lắc đầu.

– Gì, tao đá chuẩn xác rồi, tại thủ môn nó hay mà!
– Hiếm lắm mới có cơ hội vậy mà mày tiêu phí, uổng thiệt!
– Uầy, pha này không được thì chờ pha khác!
– Mày tưởng dễ, do lần đầu sử dụng nên tụi nó mới không phòng bị, bây giờ mày áp dụng lại chiến thuật này thì còn lâu mới vào!

– Vậy giờ tính thế nào đây?
– Cứ đá đội hình này đi, thằng Khánh đôn lên thay cho thằng Toàn xuống với mày!
– Ủa, chi vậy?
– Bây giờ cần nhất là người có khả năng dứt điểm tốt, nhiệm vụ của hai tụi bây chỉ có thế!

Như đã nắm rõ, bọn tôi trở về vị trí đã được thằng Huy sắp đặt. Thằng Mậu vẫn ở tuyến trên đóng vài trò tiền đạo ảo tranh cướp bóng. Do bản chất là một hậu vệ nên thằng Mậu khá là hăng hái trong việc kèm cặp những thằng có banh làm bọn nó cứ phải chuyền ngay tức khắc.

Và rồi trong một tình huống bất ngờ, thằng Mậu đã tước được banh từ thằng tiền vệ đội kia, nó nhanh chóng nhả về cho thằng Huy đang băng lên như tên lửa. Nhận được banh, thằng Huy dùng sức tỳ đè của mình càng lướt đến 2 thằng đội bạn dọc đường biên phải làm tụi nó phải chật vật lắm mới bám sát được với thắng Huy nếu không muốn bị hất ngã chóng vó như thằng lúc đầu.

Nhưng rồi sau một lúc cày bừa cả đường biên phải với 2 thằng đội bạn, thằng Huy ngay lập tức bật banh về cho thằng Khánh đợi sẵn ở sau lưng. Tuy nhiên, khi có banh, thằng Khánh không dốc lên mà tạt ngang lật cánh sang bên cánh trái cho thằng Toàn lúc này đang dâng lên với tốc độ rất nhanh. Nó đón bóng, lao đi như tia chớp, cứ mỗi khi có một hậu vệ cản bước, nó chỉ cần ngoạc bóng, dốc về hướng khác rồi tăng tốc đã bỏ xa bọn nó. Nhưng đội bạn không phải là dễ chơi, bọn nó đã huy động khoảng 3 thằng để cản bước thằng Toàn ở tuyến giữa. Thấy bị bao vây, Toàn phởn lại dắt bóng về biên trái cò ke với tụi nó một lúc lâu trước khi bật lại cho thằng Khánh đang chạy lên ở tuyến giữa.

Đến lúc này do quá nôn nóng và thấy cơ hội ngon ăn, thằng Khánh liền tung một cú sút khá mạnh về phía khung thành nhưng nó vẫn chưa đủ độ hiểm để đánh bại thủ môn. Nó phá trái banh ra một cách dễ dàng và lại vào chân đội kia. Nhưng thằng Toàn lại không thích điều đó, nó bức tốc lao lên với khả năng chạy 100m vượt trội của mình tranh cướp trái bóng nhanh như cắt khiến thằng kia còn chưa kịp nhận ra được chuyện gì.

Lại có được bóng, thằng Toàn sẵn đà lao đến khung thành đội kia nhanh như cơn lốc. Rồi đột nhiên nó khựng lại một nhịp trước khung thành làm thằng thủ môn suýt lỡ đà bay theo nhịp dừng của nó. Lợi dùng thời cơ đó nó đảo chân xỉa trái banh vào ngay góc trái làm thằng thủ môn bay theo một cách bất lực…

– 2- 1…quá đã con bà bán chả!

Toàn phởn vòng ăn mừng bàn thắng vừa ghi được.

– Tui bây thấy tao chưa, ghi bàn đẹp nhá!
– Uầy, biết mày hay rồi!
– Hề hề, giờ thì lại dẫn trước rồi, rán giữ tỉ số là xong!

Thằng Khánh cà khịa chen vào.

– Làm gì mà phải giữ tỉ số, sẵn đà thế này dứt thêm vài trái mới phê chứ?
– Tụi bây đừng có chủ quan, tụi xóm tao cũng chì lắm đó!
– Biết rồi, giờ còn có 10 phút thì đá kĩ lại tý, xoay trở lại đội hình cũ đi!
– Tức là tao với thằng Phong lại trở về làm tiền đạo à?

– Ừ, có banh thì cứ làm bổn phận của tụi bây thôi!
– Thế thì được, chứ đá tuyến dưới tao không quen!
– Rồi bắt đầu tiếp tụi bây!

Trận đấu lại được bắt đầu với tỉ số lại nghiêng về bên đội tôi. Cách biệt một bàn không phải là khó gỡ, trong bóng đá chuyện gì cũng có thể xảy ra nên bọn tôi rất cẩn trọng trong từng đường bóng. Phía đội bạn bất đầu dâng lên tìm bàn gỡ, có đến 4 thằng cùng dâng lên. Tôi được giao trọng trách là tiền đạo cắm nên chẳng thể thoát xuống hỗ trợ được, chỉ biết đứng nhìn bọn đôi kia qua mặt từng thằng bọn tôi một cách dễ dàng.

Quả thật lànhư thế, bọn đội kia sau khi lãnh bàn thua bỗng nhiên đá như lên thần, chuyền quả nào quả đấy như đặt. Có lẽ thằng Khánh đã nói đúng, bọn xóm nó không phải là dễ chơi, nhất là khi còn người đã quyết tâm vào một việc gì đó thì chắc chắn sẽ tập trung hơn rất nhiều. Nãy giờ nhìn bọn nó vờn thằng Mậu với thằng Huy cũng đủ hiểu. Nhất là thằng Sung chuột, dựa vào thể hình nhỏ con nên luồng lách rất khéo, di chuyển rất lẹ. Đến lúc này, chỉ có Toàn phởn mới có thể theo kịp với tốc độ của nó mà thôi, xem hai thằng vờn nhau mà bọn tôi muốn hoa cả mắt. Nhưng Toàn phởn xem ra chiếm ưu thế hơn nhờ vào thể hình to xác, nó kè chân cặp sát thằng Sung chuột rồi hất nó qua một bên, dốc bóng lao một mạch đi.

Ấy thế, hai thằng đội kia liên lao đến kẹp chặt thằng Toàn ngay lập tức. Nhanh chóng, nó dốc bóng lao đi với ý định cho hai thăng đó ngửi khói, nhưng toàn bộ ý định đó đã bị phá sản bởi một cú xoạc bóng dũng mãnh. Đúng là chỉ có đá rắn mới có thể khắc chế được thằng Toàn, sau khi bị xoạc, Toàn phỡn ngã lăn ra đất để lại quyền kiểm soát bóng cho đội bạn. Được lợi thế hơn người, bọn nó tổ chức phản công nhanh mở đầu là với cú sút mạnh như súng hướng về khung thành…

– Bốp…

Khanh khờ nhanh nhẹn bay người phá bóng nhưng không may bóng lại vào chân của thằng Sung Chuột. Kì này thằng Toàn đang còn cà nhắc ở trung lộ nên chẳng thể nào tiếp ứng kịp. Tất nhiên thằng Mậu không phải là đối thủ của nó, chỉ cần một pha lách người, thằng Sung đã qua mặt được thằng Mậu trong khi nó còn đứng ngẫn tò te ở đấy. Bây giờ chỉ còn Huy đô, lợi dụng thể hình, Huy đô cố gắng tỳ đè nó hết sức có thể nhưng dường như lường trước được việc này, thằng Sung chuột vội bất bóng lại cho thằng tiền đạo khác đang băng xuống ngay sau lưng:

– Bốp…

Một cú sút uy lực được tung ra, nó lao thẳng vào ngực thằng Khanh khờ khi còn còn chưa kịp vung tay lên đỡ banh. May sao, banh lăn ngay vào chân của thằng Khánh đang phòng ngự gần đó, nó lấy banh lao đi như chưa từng được đá, ngay sau đó có đến 2 thằng chạy theo kèm hòng chiếm được banh. Lần này rút kinh nghiệm từ thằng Toàn, nó chuyền ngay cho thằng đang chạy cời cời trước mặt, đó chính là tôi.

Vốn có kĩ thuật vẽ banh kém vả lại đã đến gần khung thành thủ môn. Tôi chẳng còn cách nào khác ngoài sút, sút sao cũng được, chỉ cần sút nhanh, mạnh không uổng phí cơ hội mà đồng đội trao tặng, không để banh lọt vào chân của tụi nó. Tôi gồng hết sức tung cú sút trái phá nhưng chẳng dám nhìn đường đi của banh, có nghĩa là sau khi sút xong tôi nhắm tịt mắt, tôi không muốn lại thấy mình sút hỏng…

– Vàoooooooo…!

Những tiếng hò reo ồn ào bỗng vang lên xung quanh tôi, kèm theo đó là những thân hình bồ tượng xô ngã tôi xuống đất mà đè lên nặng chịt, nóng hổi:

– Vào rồi con tó…!
– Cái gì?
– Mày sút vào rồi, sút đẹp gớm ăn!
– Vào rồi hả?

– Thằng này mớ ngủ à, mày sút trái phá thế bố con thằng nào đỡ được, trái banh văng tuốt sang bên kia rồi kìa!
– Đú…ú…ú! Tao phải ăn mừng mới được!

Ngay tức khắc tôi nhảy cẫn đến chỗ Ngọc Lan đang ngồi cổ vũ mà giơ ngón tay chữ V:

– Phong ghi bàn rồi này!
– Phong giỏi ghê, hì hì!

Nàng cũng nheo mắt chun mũi nhìn dễ thương đến phát tợn.

– Láo gớm, hông có tụi bố tạo cơ hội cho thì mày ghi bàn bằng niềm tin.
– Phải đó, banh đập vào ngực tao còn đau này!
– Hề hề, rồi công đầu là của tụi bây, được chưa! Giờ hỏi xem tụi kia còn muốn đá nữa không?

Tuy nhiên, khi bọn tôi quay sang bên kia, mặt mày thằng nào thằng nấy đều trắng bạch không còn một giọt máu. Tuy là biết tụi nó buồn vì thua nhưng biểu hiện như thế này thì có hơi quá rồi.

– Ê làm gì mà sợ sệt thế hả, có đá nữa không?

Tôi dõng dạc nói to.

– Đá cái gì nữa, mày sút mạnh quá văng qua bên đất của tụi Bình An B rồi kìa!

Chương 108:

Trước vấn đề nghiêm trọng mà tụi xóm tôi nêu lên, tôi chỉ đáp gỏn lọn:

– Thì qua lụm lại!
– Mày có ngon thì qua bên đấy đi!
– Úi xì, không qua thì tao qua!

Sẵn trong lòng sự háo hức có từ bàn thắng lúc nãy, tôi hiên ngang đi qua phần sân bên đấy như đất của mình vậy. Chẳng mấy chốc sau tôi cùng đến được chỗ trái banh văng tới.Thế nhưng vừa nhấc trái banh quay đi, tôi đã nghe tiếng gọi giật:

– Ê, đứng lại đó!

Từ trong quán cà phê sân vườn ở phía sau lưng tôi, bỗng xuất hiện một đám choai choai cùng với đó là một thằng có vẻ sừng sộ cầm đầu. Bọn nó gọi giật tôi lại dò hỏi:

– Mày đi đâu đấy?
– Thì đi lượm banh!
– Mày biết đây là đất của ai không mà dám đi vào!
– Thì đất của tụi mày!

Dường như hết kiên nhẫn, bọn nó nắm lấy cổ áo tôi hét lớn:

– Mày giỡn mặt với bố mày à, biết đất của tụi tao mà còn dám vào sao?
– Tao vào lấy banh chứ có đụng chạm gì đến bọn mày chưa, cứ to mõm!
– Mày nói thằng nào to mõm?

– Có chuyện gì vậy Phong?

Cả bọn thằngToàn chạy đến, có cả nhóm nữ nữa.

– Tao chỉ vào lụm banh thôi, mày coi cái bọn rảnh hơi này nè Khánh!
– Mày chán đời à, nói ai rảnh hơi!
– Uầy, khoang khoang, mọi người bình tỉnh đã!

Thằng Khánh vội bay vào can ngăn.

– Hôm nay phải làm ra lẽ tụi tao mới bằng lòng đấy! Mày xem thằng này nó vào đất của bọn tao này!
– Thì nó chỉ vào lụm banh thôi mà!
– Ai biết được bọn mày, biết đâu lại vào đất bọn tao thám thính
– Thám thám cái…

– Thôi đi Phong, để cho người ta giải quyết.

Ngọc Lan vội vã kéo tay tôi vào trong.

– Giờ tụi bây muốn thế nào đây?
– Đơn giản thôi, tụi tao sẽ lấy trái banh này coi như bọn bây chẳng làm gì ở Đồng bò cả!
– Tui bây đừng có mơ, biết banh bọn tao mua nhiêu tiền không?

Tôi cau mày gằn giọng.

– Tao không cần biết! Vào đất bọn tao thì là của tụi tao!
– Mày dám…
– Thấy bọn bây nài nỉ vang xin thế cũng tội. Thôi thì tao có điều kiện thế này, ngày maixóm bây đá với xóm tao tại Đồng bò, đội nào thua được lấy trái banh này, sao?
– Láo toét, banh của bọn tao mà…

– Thôi đi Phong – Thằng Khánh đẩy tôi về sau – Được, tao chấp nhận điều kiện của bọn mày, ngày mai 5h chiều tại đây!
– Hà hà tốt, đầu lĩnh của xóm phải như thế chứ! Không mất gốc như mày đâu Phong, đi 2 năm về chỉ như một thằng lắm mồm bám váy con gái!
– Thằng chó…

Tôi điên tiết đấm thật mạnh vào mặt nó, nhưng nhanh như cắt nó mở bàn tay đỡ gọn lấy đòn của tôi, kéo lùi về làm tôi mất đà rồi dịch nhẹ tới trước hất mạnh tôi bật ngửa vềsau.

– Hế hế, sau 2 năm mày yếu thế Phong, chậc…như con gái…!
– Mày…
– Hề hề hề, thôi cứ y như điều kiện nhá, nhớ đến đúng giờ đấy!

Nó cười khoái trá ôm trái banh quay đi trong sự tức tối cực độ của tôi.

Bọn Bình An B bước đi để lại bầu không khí thật nặng nề bao trùm. Chả có ai nói câu nào cả, tất cả chỉ như những con bù nhìn ngoài ruộng lẳng lặng nhìn bầy chim cướp đi thóc lúa trước mắt mình mà không thể làm gì hơn ngoài đứng vẹo vọ theo làn gió cuốn từng cơn. Hơn ai hết, người cảm thấy tội lỗi nhất lúc này là tôi, chính tôi đã đá trái banh đó bay thẳng sang phần đất của tụi kia nên giờ này tôi cũng chẳng biết làm gì ngoài đứng ngây ra như tượng trước đám đông và có lẽ tôi đã hóa tượng thật nếu như không có bàn tay ấm áp của Ngọc Lan khẽ siết chặt an ủi, nó làm tôi trở nên vững lòng hơn mà mạnh dạn mở lời:

– À, tất…tất cả là do lỗi của tao…
– Về thôi!
– Hả, cái gì?
– Tao bảo về thôi, còn banh đâu mà đá?

– Tui bây không trách tao hả?
– Trách mày làm gì, dù cho có thằng khác đá tụi nó vẫn viện cớ lấy banh như thường thôi!
– Vậy bây giờ phải làm gì đây?
– Về tịnh dưỡng chuẩn bị cho trận đá ngày mai thôi!

Nói rồi bọn thằng Khánh cũng ra về để lại nơi đây một bầu không khí thật ảm đạm. Tôi muốn cùng đi với bọn nó lắm nhưng đôi chân tôi cứ như đeo chì, nặng nề và khó chịu lắm, nó khiến tôi cứ muốn đứng một chỗ chẳng thể đi đâu được. Nhưng cuối cùng với sự lôi kéo đầy nũng nịu của Ngọc Lan, tôi cũng tiến từng bước mệt mỏi về nhà nội qua đó kéo cả bọn về theo tránh tình cảnh đứng giữa đồng bò như những con bù nhìn thứ thiệt.

Ấy thế mà kể cả khi đã về đến nhà nội, tôi vẫn chưa xong chuyện. Nội tôi nổi tiếng là người rất tinh tường thời còn trẻ, ngay cả khi già danh hiệu đó vẫn chẳng lung lây chút nào. Khi còn nhỏ tôi sợ nhất là những lần trốn đi đánh nhau bị nội phát hiện được, những lần đó tôi đều bị ăn đòn miệt mài đến phát tợm. Và cả bây giờ cũng vậy, nếu bị nội phạt hiện được tôi sinh sự với người ta, dù có được cưng như thế nào tôi cũng bị ăn đòn sơ vài cây thôi, bà đánh đòn đau lắm.

Vậy mà dù cho tôi đã nhờ Ngọc Lan vào nói chuyện với bà để đánh lạc hướng nhưng vẫn chẳng thể nào thoát đươc. Vừa đi ngang cửa phòng tôi đã bị gọi giật:

– Đi đâu mà mặt mày bí xị thế kia, lại đi đánh nhau à?
– Ơ, dạ đâu có, tại con nhớ nội đó chứ?
– Xạo đi, về đây là đi chơi suốt ngày có thèm nói chuyện với tui đâu!
– Đâu có đâu nội, hông ấy tối nay con qua ngủ với nội nghen?

– Thiệt hông hay nói cho tui vui đó?
– Dạ thiệt mà, thôi giờ con đi tắm nha nội, chiều giờ đá banh nóng quá!

Cuối cùng tôi cũng đã vượt qua vòng tra khảo của nội một cách trót lọt. Nhưng chẳng biết tại sao khi tôi đề nghị ngủ chung với nội thì Ngọc Lan lại đỏ mặt véo hông tôi đau đến thế. Mà nhắc đến mới nói, từ ngày về đây Ngọc Lan có vẻ thân với nội tôi lắm, cứ mỗi lần ở nhà lại kề kề với nội tôi suốt, chắc nội cũng thích tính cách hồn nhiên, trẻ con của Ngọc Lan, hơn thế nữa, nàng nhìn duyên dáng đến thế kia mà ai mà chả thích, biết đâu được nội đang kén cháu dâu nhỉ, hề hề!

Buổi tối, khi những cơn gió lạnh bắt đầu thổi xuyên qua nhưng tán lá quanh nhà nghe xào xạc, những tiếng chó sủa đàn quanh xóm khi có người đi ngang làm nhộn nhịp cả một khu. Nhưng dù lớn đến đâu nó vẫn chẳng thể nào át đi tiếng nhạc đồng quê được. Đó là những tiếng reng réc của những chú dế, tiếng ồm ộp của chàng ếch gọi bạn và thi thoảng còn có những tiếng tắc kè vang lên từng hồi vui tai đến phát tợn.

Buổi tối cũng là lúc nội tôi lại bắt đầu kể nhữngcâu chuyện xưa bất tận về đủ thứ chuyện xung quanh. Như thường lệ, nhưng đứa con nít trong xóm đã bắt đầu tụ tập đông đủ xung quanh bà, ngồi ngoài cùng là đám Toàn phởn đang chăm chú lắng nghe, duy chỉ có Ngọc Lan là được bà ưu ái cho ngồi gần, nàng cứ thế tựa đầu vào đùi bà hướng mắt lên theo dõi câu chuyện một cách hết sức thích thú.

Hầu như là thế, những ai đã nghe nội tôi kể đều bịlôi cuốn theo từng nhịp truyện kể cả già trẻ lớn bé. Nhưng hôm nay thật lạ, tôi dường như chẳng có chút hứng thú gì hết, những lời kể của bà cứ chạy tọt từ lỗ tai này sang lỗ tai nọ mà chẳng đọng lại chút gì. Chuyện lúc sáng vẫn còn ám ảnh tôi lắm, nhất là cái thằng đã đánh ngã tôi xuống đất đó, nó thậm chí còn biết đến danh tính của tôi, thế nhưng tôi lại chẳng biết nó là ai mặc dù những chiêu thức của nó rất quen thuộc thậm chí có đôi ba chiêu giống tôi y khuôn đúc.

Chẳng thể ngồi được lâu, trong lúc mọi người còn chăm chú nghe nội kể chuyện, tôi khẽ khàng lui bước, đi ra ngoài thềm nhà hít thở bầu không khí dịu lạnh mà buổi tiết đêm mang lại. Nó làm tôi cảm thấy cóchút sinh khi mà vợt lại vài bài quyền dưỡng sinh để tĩnh tâm, giản cốt.

Tập được một lúc bỗng nhiên giọng Lam Ngọc vang lên từ trong nhà:

– Không nghe kể chuyện mà ra đây tập dưỡng sinh à?
– Ngọc thấy đấy, hôm nay nhiều chuyện quá, không có tâm trạng!
– Bị người ta đánh ngã tý đã mất tinh thần rồi à?

Tôi không trả lời, chỉ khẽ thở dài rồi ngồi xuống bậc thềm nhìn lên trời mây đen nghịt. Lam Ngọc tròn mắt khi thấy tôi thế, nàng nhẹ nhàng ngồi sát tôi dịu giọng:

– Ngọc đoán nhé, có phải đang buồn về chuyện lúc chiều không?
– Ùm…cũng một phần…
– Vậy là về chuyện của thằng đầu lĩnh bên kia rồi?
– Uầy, từ đó đến giờ chưa bị ai đánh ngã dễ dàng đến thế!

– Đừng bi quan thế, lúc đó Phong chưa chuẩn bị mà, không trách được!
– Nhưng quả thật cái chiêu hất ngã của thằng đó lợi hại lắm, toàn bộ lực mình đánh ra cứ như bị phản lại vậy!
– Vậy bây giờ Phong tính thế nào?
– Tình hình kiểu này thế nào cũng có đánh nhau, hay Ngọc tập luyện với Phong nhé!

Nghe nói nàng tròn mắt:

– Tập luyện? Ý Phong nói là đánh nhau với Phong à?
– Thì ừ, ngoài việc đó ra còn gì nữa!
– Cũng được, nhưng muốn khi nào đây?
– Hay bây giờ đi!

– Bây giờ?

Nàng lại càng tròn mắt.

– Sao, hông được hả?
– Mặc đồ thế này không tiện đâu!

Nhìn lại bây giờ Lam Ngọc đang mặc một chiếc áo phong trắng với một chiếc quần sọc ngang đùi, xem chừng thì chẳng có gì không tiện nên tôi vẫn thản nhiên:

– Thì có gì đâu mà?
– Sao lại hông? Mặc thế này sao mà đá đấm thẳng tay được?
– Cứ đánh đấm bình thường thôi!
– Đã nói hông mà…

Hai gò má của Lam Ngọc bỗng dưng đỏ ửng, nó càng khiến tôi tò mò hỏi dồn:

– Đâu, chỗ nào mà hông được, xem nào?
– Đồ nham nhỡ…
– Ớ, làm gì chửi tui?
– Thích…

– Ẹc, giờ ra đây tập đi, Phong thách Ngọc có thể đánh bại Phong trong 5 chiêu đấy!
– Đã nói hông tập là hông tập, đồ cứng đầu!
– Ngọc hông tập thì Phong tập!

Vừa nói, tôi vừa vung đấm nhắm thẳng vào mặt Lam Ngọc không khoan nhượng. Tôi thừa biết đối với người học võ dù cho có bất tiện đến đâu khi bị ép vào tính thế nguy cấp đều phải xuất chiêu tự bảo vệ mình. Lam Ngọc cũng không ngoại lệ, khi nắm đấm đã đến gần mặt, Lam Ngọc vung tay đánh gạt đòn đấm của tôi sang một bên, tiếp đó đánh trả lại một chiêu khiến tôi giật mình đỡ đòn rồi bật lùi về sau hết mấy bước:

– Ê hề hề, chịu đánh rồi hen, một chiêu đã qua rồi đó, còn 4!

Chẳng nói chẳng rằng, Lam Ngọc liền thở phì một cái rồi lao đến hạ thấp người nhắm thẳng đấm vào bụng tôi.

Nhanh như cắt, tôi lùi về bắt lấy tay cánh tay đó nhưng cũng rất nhanh, nàng vặn cánh tay, thó ngược lại tôi rồi vung tay chặt một đường thẳng tắp nhắm vào cổ:

– Chách…

Tôi đưa tay ngang cổ đỡ lấy đòn chặt nghe chát chúa, đòn chặt rất mạnh nó khiến cả cánh tay tôi giật liên hồi vì đau đớn. Nhưng may thay tôi còn đủ khỏe để chịu đựng đòn tấn công đó, ngay tức khắc tôi gạt cánh tay đó sang phải đồng thời biến hóa thành đòn đấm bật thẳng lên trên hướng thẳng vào cằm Lam Ngọc.

Sở dĩ tôi sửdụng đòn hiểm đến thế là vì đây là Lam Ngọc, trình độ của nàng hơn hẵn tôi, với những đòn như thế nàng dư sức phá giải. Và đúng thật là như vậy, khi đòn đánh đó còn chưa kịp tung ra, nàng đã xoay người lách đòn, nhưng hành động xoay người đó cũng là động tác giáng tiếp cho một chiêu thức khác, chiêu vật ngã đối phương.

Nàng xoay người tống thẳng lưng vào người tôi, nắm chặt cánh tay mà hất hông toang quật mạnh đối thủ xuống đất.

Bị dính vào thế hiểm, tôi hốt hoảng lách người định thoát khỏi nhưng gọng kềm mà Lam Ngọc tạo ra rất chặt, tôi chẳng thể nhút nhít được. Trước tình thế bị quật mạnh xuống đất, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài ôm chặt đối thủ, tức là ôm thật chặt Lam Ngọc một cách bất đắc dĩ. Nhờ có thế tôi mất sớm hiểu ra điều làm cho Lam Ngọc ngại ngùng không dám tập với tôi là gì nhưng điều này lại chẳng hay ho chút nào. Bởi vì lúc này do quá hoảng loạn, tôi đã vịnh nhằm vào vùng “Cấm sơn” của Lam Ngọc, lại càng nghiệt ngã hơn khi dường như nàng chẳng mặc áo trong, đôi tay tôi chẳng đụng phải bất kì một vật cảng nào cả, và thế là…

– Chát…đồ nham nhở…!

Nhận thức đượcsự việc, Lam Ngọc điên tiết xoay người lại giáng vào mặt tôi một bạt tay chát chúa khiến tôi tá hỏa ngã vật ra đất lăn hết mấy vòng trước khi đâm ập vào thềm nhà đau đến tê người.

– Đã nói là hông tập được rồi mà…

Lam Ngọc bực bội ôm ngực ngồi lên bậc thềm với vẻ mặt sắp khóc đến nơi.

– Au, Phong xin lỗi mà, có biết chuyện xảy ra đến thế này đâu!
– Đừng nói nữa đồ nham nhở…
– Cho Phong xin lỗi mà…
– Hông có xin lỗi gì hết, tránh ra đi!

Nàng hất mạnh tôi ra, vùng vằng toang đi vào trong nhà.

Nếu bây giờ để Lam Ngọc đi vào trong nhà với bộ dạng thế này chắc chắn tôi sẽ bị mọi người gặn hỏi đến cùng, có thể nói là tra khảo luôn cũng được, tệ hại hơn là Ngọc Lan sẽ biết được việc này, đến đó sự nghiệp tôi tôi mới là chấm dứt thực sự chứ không phải cực hình thế này thôi đâu. Càng nghĩ tôi lại càng rối, và chẳng biết làm gì ngoài vội vã kéo tay Lam Ngọc lại:

– Gượm đã, nghe Phong giải thích đi!
– Hông nghe, đồ nham nhở, đồ lợi dụng!
– Ẹc, bây giờ Ngọc vào chết Phong đó!
– Kệ, không quan tâm…!

– Thôi mà từ từ đã!
– Buông ra mau!
– Bĩnh tĩnh đi mà…!
– Buông raaaa…

Như đã hết mức chịu đựng, Lam Ngọc vung tay tọng vào bụng tôi một đấm nhá lửa làm tôi dường như muốn gục xuống tại chỗ, vùng bụng tôi đau ê ẩm đến nỗi chẳng thể nào thở được. Nhưng tôi vẫn còn gắng gượng, cố gắng nắm thật chặt tay Lam Ngọc, tôi nhoẻn miệng cười méo:

– Ục…đánh đã đánh rồi, tha lỗi nghen.
– …

Nàng chẳng nói gì, cứ nhìn tôi chăm chăm với đôi mắt đỏ hoe, rớm nước.

Lại một lần nữa tôi lại làm Lam Ngọc khóc, nhưng lần này chẳng hiểu là do bị nàng đấm hay sao mà tôi thấy xót lắm, trái tim tôi như có thứ gì đang quăn quại trong đó vậy, khó chịu vô cùng. Ắc hẳn phải là việc cực kì nghiêm trọng mới làm nàng kích động đến thế, nhưng chắc chắn nó có liên quan đến tôi, người đã làm nàng phát khóc lúc này. Cũng phải, con gái có thế mà tôi lại làm điều không đúng thì đương nhiên ai mà chả tức chứ, không đánh tôi chết là may rồi còn ở đó mà lo trốn đi đâu. Nhưng đã lỡ làm lỗi rồi thì phải xin, cho nên tôi mới phải gắng gượng thế này đây:

– Tha lỗi…cho Phong nha?
– Hức…

Lam Ngọc mím môi như đang kìm nén một thứ gì đó.

– Đừng giận nữa…nhé…bé gấu…!
– Hức, cái đồ…sao trước mặt Phong, Ngọc lại chẳng cứng rắn được gì cả…

Nàng vỡ òa, chạy đến bật thềm ngồi với đầy vẻ tức tối.

– Cho Phong xin lỗi mà, lúc nãy tại Phong không để ý thôi, đừng giận Phong nha!
– Hùm…tui giận mấy người thì mấy người có cho tui đi không?
– Ừ thì…chậc, thôi bỏ qua đi mà ha, hề hề, au ui!

Tôi ôm bụng cười méo xệch vì cú đấm lúc nãy.

– Có sao không đó!
– Hề hề, hông sao. Coi như tập luyện ấy mà!
– Hừ, cho chừa cái tật không chịu tìm hiểu trước!
– Uầy thì Ngọc có cho Phong tìm hiểu đâu!

– Còn nói…

Nàng nhá nắm đấm làm tôi hoảng hồn ôm bụng.

– Thôi thôi, hông chơi đấm nữa nha, con gái con đứa đấm gì đau kinh hồn!
– Thế mới trị được mấy người cứng đầu đấy!
– Uầy biết lỗi rồi mà, đừng nhắc nữa…
– Hùm, thôi được rồi! Thế bây giờ định là tập luyện chuẩn bị trước thôi sao?

– Còn biết sao được, trước mắt chỉ biết đối phương có thể phản đòn dễ dàng thôi, cứ nương theo đó mà tập!
– Trong karate ít có chiệu mượn lực đả lực lắm, toàn là làm chệch hướng phản công nhanh thôi.
– Mà Phong thấy thằng đó quen lắm, hình như đã có gặp trước đây rồi!
– Có gặp à?

Nàng tròn xoe mắt nhìn tôi.

– Ừ, thấy mấy chiêu thức nó đánh giống Phong không?
– Cũng giống giống!
– Uầy giờ nói chung là nhức đầu lắm!
– Thôi không sao đâu, còn có Ngọc ở đây mà…

Nàng đột nhiên vỗ vai tôi với nụ cười mỉm thật đẹp, nó khiến tôi cứ mê mẫn nhìn nàng không chớp mắt. Dường như biết được mình nói lố, nàng vội vã chữa lời ngay:

– À không, ý Ngọc là có Ngọc giúp một tay rồi, Phong đừng lo quá!
– Ừ…ừ, cảm ơn Ngọc…!
– Thôi giờ vào nhà nhá, bà cũng kể chuyện xong rồi!
– Ừm…cũng trễ rồi, giờ vào ngủ thôi, Ngọc ngủ ngon nha!

– Ùm…ngủ ngon, mọi chuyện đừng quá lo nha!
– Ừ, biết mà

Tôi và nàng vào nhà thì cũng là lúc bà kể chuyện xong, mấy đứa nhỏ trong xóm lần lượt rũ nhau ra về, không quên khoanh tay chào nội tôi một cách lễ phép. Sau tiết mục kể chuyện là đến giờ đi ngủ, làng quê là vậy, đều có khuôn phép của nó cả, nhưng mọi khuôn phép đều do tự nhiên quyết định, sáng đi làm, trưa nghỉ ngơi, chiều đi chơi, tối đi ngủ. Nó như một vòng tuần hoàn đã in sâu vào trong tâm trí của từng đứa bé, từng thanh niên, từng người già ở một góc nhỏ làng quê yên bình này, thật là đơn sơ làm sao…

Hôm nay như đã hứa, sau khi đánh răng súc miệng xong, tôi lò dò sang phòng nội để ngủ, nhưng không hiểu là do nội quá ưu ái Ngọc Lan hay sao mà nàng vẫn còn nói chuyện với nội ở trong phòng, mặc cho khuôn mặt tôi cứ ngây dại đi vì lo mải mê ngắm nhìn vẻ đẹp tinh tươm của nàng.

– Phong, lại đây ngồi gần nội nè con!
– À, dạ!
– Hôm nay nhìn kĩ mới thấy ông tướng lớn phỗng, sắp cưới vợ được rồi nhỉ?
– Nội cứ chọc con hoài…

– Thôi được rồi nội không nói nữa, nhưng mày liệu hồn mà kiếm cho được cô bạn tốt nghen con, chú hai thì chưa có con, chú tư mày đẻ toàn con gái, cả dòng họ chỉ trong chờ vào mày thôi.
– Được rồi mà nội, con biết lo liệu mà!
– Mày mà biết lo thì nội đâu cần nói với mày thế, mày nhìn thấy cái Lan có tốt không này!
– Nội à…

– Phong này, nội nói thì phải nghe theo, hông được cãi lời!

Ngọc Lan tủm tỉm nghiêm giọng chọc ghẹo tôi.

– Ẹc, ngay cả Lan nữa hả?
– Ha ha, thôi hông chọc Phong nữa, giờ đi ngủ!
– Ừa, vậy Lan về phòng cẩn thận nha!
– Gì mà về, Lan ngủ với nội mà!

– Hả?

Tôi trố mắt kinh ngạc và đồ rằng đây là phim hoạt hình chắc đầu tóc tôi đã dựng đứng cả lên rồi.

– Cái gì mà ngạc nhiên vậy, từ bữa giờ Lan vẫn ngủ chung với nội mà!
– Vậy còn Phong?
– Thì vẫn ngủ với nội!
– Ặc, hông lẽ…

– Cái thằng ôn này lại nghĩ bậy à?

Nội móm mém cốc nhẹ vào đầu tôi.

– Chứ sao nội?
– Thì hai đứa vẫn ngủ chung với nội, cái Lan nằm bên trái mày nằm bên phải, hết hỏi nữa nghen con!
– Hơ, cứ thế mà ngủ hở nội?
– Chứ sao, hay mày muốn nằm sang trái!

– Dạ hông hề hề, giờ đi ngủ ạ nghen nội!
– Ùm, hai đứa ngủ sớm, ngày mai nội nấu đồ ăn sáng cho.

Như nội đã sắp xếp, tôi bên phải và nàng bên trái. Dù là thế nhưng cảm giác vẫn lạ lắm, chẳng ai tưởng tượng được phía bên kia của nội bây giờ lại là người con gái tôi đang yêu cơ chứ, chỉ cần nhít đầu lên một tý thôi, tôi đã thấy được gương mặt thon nhỏ, xinh xinh của nàng phía bên kia rồi. Cả buổi hôm đó tôi cứ trằn trọc mãi chẳng ngủ được, người tôi cứ lâng lâng một cảm xúc thật khó tả và chắc tôi sẽ thiếp đi nếu như không có một bàn tay nào đó chạm phải tay tôi, một bàn tay thật mềm mại, và ấm áp:

– Nè, Phong còn thức hông?
– À còn, Lan chưa ngủ hả?
– Ngốc, Lanngủ rồi bây giờ ai nói chuyện với Phong chứ?
– Ừ nhỉ hì hì!

– Thôi tối rồi hai đứa ngủ đi, sáng mai muốn nói gì hẳn nói!

Tiếng nội vang lên trầm trầm làm hai đứa tôi giật mình rụt tay về mà im bặt.

Mai đến một lúc sau, khi sự việc đã yên ắng theo màn đêm, tôi mới rụt rè đưa tay lên bụng nội với ước mong được chạm vào bàn tay mềm mại đó nữa. Nhưng xem ra Ngọc Lan đã ngủ, chẳng còn gì trên bụng nội ngoài cảm giác mềm mềm của bụng. Ấy thế mà khi vừa định rụt tay về, cảm giác ấm áp, mềm mại đó lại bao trùm lấy tay tôi:

– Ngủ ngon nhé, chéri!
– Hơ…ơ…Lan…à…ngủ ngon…

Một lần nữa tôi lại tìm được bàn tay bé xinh ấy, và chắc chắn đêm nay tôi sẽ không bao giờ rời xa bàn tay ấy, ít nhất là trong khoảnh khắc này, mọi lo lắng, của tôi dường như tan biến đi mất, chỉ có cảm giác hạnh phúc và chỉ hạnh phúc mà thôi…

Chương 109:

Xưa có câu biết người biết ta trăm trận trăm thắng nhưng đối thủ của tụi tôi lần này lại có hành tung khá bí ẩn, nói thẳng ra là bọn tôi chẳng biết gì về thực lực của bọn nó cả, nhất là cái thằng cầm đầu Bình An B đó lại càng huyền bí. Vẻ như nó biết tôi là ai, rõl uôn là đằng khác, ngay cả những chiêu thức của tôi nó còn biết cách hóa giải, như thế thì làm sao mà đối đầu với nó được. Nhưng chưa suy nghĩ được lâu, tôi bỗng giật thót vì bị Ngọc Lan hù từ sau muốn bay cả vía:

– Nè, sáng sớm làm gì mà mặt đăm chiêu thế?
– Đâu có đâu, đang ngắm cảnh ấy mà!
– Xì, muốn thử tài đoán tâm lí của Lan hả, rõ là đang có chuyện, có phải chuyện hôm qua hông?
– Ừ thì phải, nhưng hông sao đâu, chỉ suy nghĩ tý thôi!

– Việc đó đâu phải lỗi của Phong đâu mà, đừng buồn nữa, vui lên nè

Ngọc Lan bẹo má tôi lên làm thành mặt cười.

– Uầy rồi rồi, hông buồn nữa, cười nè, hề hề…!
– Cười gì kì, sao méo xệch thế kia?
– À há há há…sao, vậy được chưa?
– Hè hè, tươi rồi đó

– Mà Lan này, Lan có thấy Phong yếu đi so với lúc trước không?
– Hì, Phong lúc nào mà chả yếu!
– Ầy, hông phải, ý Phong nói là về võ kìa!
– Ưm…cái đó cũng đúng, nhưng hông sao đâu, có thể rèn lại từ từ mà!

– Không kịp đâu, Phong cảm nhận được chuyện sấp có biến cố rồi!
– Hì đừng lo xa mà, Phong chờ tý nhé!

Nàng bỗng chạy một mạch vào nhà, chốc sao nàng trở lại với một quyển sách khá quen thuộc trên tay:

– Tuy hông biết là có giúp gì được không nhưng mong sao Phong sẽ cần đến nó!
– Ơ…đây là…

Đó chính là cuốn sách ghi chép võ học của Trần gia mà tôi đã đưa Ngọc Lan từ hồi đầu năm đến giờ. Thật không ngờ là nàng còn giữ nó lâu đến vậy, tôi cứ như trố mắt ra mà nhìn trân trân cuốn sách:

– Nè, bộ quên cuốn sách này rồi hả, sao nhìn lạ thế?
– A không, Phong cứ tưởng Lan không còn dùng đến nó nữa chứ!
– Sao mà không dùng được, Lan đã học cách tự vệ từ cuốn sách này mà.
– Nhưng Phong đã đưa nó cho Lan rồi!

– Chéri ngốc, giờ Phong cần hơn Lan mà, cứ lấy đi!
– Nhưng…
– Bớ Phong có ở nhà không?

Chưa kịp nói hết câu, tiếng thằng Khánh đã oang oang ngoài cổng cùng với đám bạn trong sớm làm tôi phải lật đật chạy ra:

– Gì tới sớm thế tụi mày?
– Thì bàn chiến thuật, chiều nay đá với bọn Bình An B rồi còn gì?
– Rồi, tụi bây vào đi, đợi tao kêu đám thằng Toàn nữa!

Tôi nhanh chóng vào nhà vực đám thằng Toàn giờ này đang nằm xem TV sắp lớp trên chiếc cối được trải sẵn. Dường như đây đã trở thành thông lệ của bọn nó mỗi sáng cho đến trưa hoặc có ai đó rũ đi chơi như thằng Khánh hoặc thằng Mậu, nhìn cứ như đám sâu lười vậy.

Sau khi đã tập hợp đầy đủ anh em quần hùng, bọn tôi mới bắt đầu bàn bạc với lời mở đầu của chiến thuật gia Huy đô:

– Giờ có ai biết thực lực của tụi Bình An B thế nào không?
– Không, tụi tao chưa đá với tụi nó bao giờ cả!
– Chậc, vậy thôi, giờ tao cần hai thằng hậu vệ thiệt tốt, tụi bây có không?
– Hậu vệ à, thiếu gì. Thằng Mậu với thằng Đinh bự là cứng nhất xóm bọn đấy!

– Ùm, vậy được. Cho tao mượn thêm thằng Sung Chuột nữa!
– Chi thế, không đủ tiền đạo à?
– Không đâu, phải tính kế dự phòng chứ, mọi việc đều có thể xảy ra cả, thậm chí có thể cần hơn nữa đấy cho nên tụi bây rán chiều nay đi cho đủ lực lượng!

Nhìn mặt Huy đô trầm ngâm lắm, vẻ như nó đã dự đoán được tình huống gì đó rất xấu nhưng lại không muốn cho bọn tôi biết. Dù gì nó cũng lăn lộn băng nhóm nhiều năm chắc chắn linh cảm của nó không sai được, nhất là trong những việc quan trọng như thế này bọn tôi càng phải tin nó hơn. Nhưng điều mà tôi luôn thắc mắc hơn cả là về cái thằng thủ lĩnh cao to bên Bình An B đó, nên sau khi bàn xong về chiến thuật, tôi vội gặp riêng thằng Khánh để nói chuyện:

– Này Khánh, mày có biết gì về thằng thủ lĩnh bên Bình An B không?
– Cái thằng đầu đinh ấy à, nó mới về có mấy tháng thôi, xem ra là tân binh nhưng lợi hại lắm!
– Lợi hại đến thế nào?
– Đợt trước tao nghe nói nó có thể hạ gục hai thằng trong một chiêu đấy, nên bọn tao cũng ngán lắm!

– Vậy là mày cũng không biết nó là ai luôn phải không?
– Ừ, nó lạ lạ mà quen quen, chịu thôi, tốt nhất là nên tránh xa nó càng xa càng tốt! Giờ mày còn hỏi gì nữa không?
– Không, hết rồi!
– Vậy tao về đây, cả đám chờ rồi. Nhớ là cẩn thận đấy!

Nó vỗ vai tôi rõ mạnh rồi dẫn cả đám trong xóm ra về. Bọn thằng Toàn cũng vậy, bàn chiến thuật xong lại trở vào nhà xem TV như chẳng có chuyện gì xảy ra. Duy chỉ có mình tôi là ngồi đăm chiêu nghĩ mãi về cái thằng thủ lĩnh cao to đó, và chắc là tôi sẽ nghĩ mãi như thế nếu như không có tiếng của nội vang lên từ trong nhà:

– Thằng Phong đâu rồi, vào bếp phụ nội tý nào!
– Dạ, con vào liền!!!

Dù muốn dùkhông tôi cũng phải tức tốc chạy vào trong bếp nơi mùi đồ ăn tỏa ra thơm nức mũi.Tất nhiên là có nội tôi trong bếp rồi nhưng cạnh bên còn có cả Ngọc Lan đang chếbiến thức ăn nữa, có vẻ như nội lại dạy cho nàng nấu những món mới, đúng thật là chuyến đi này quá có ích đối với cái Lan ấy nhỉ, hề hề!

– Phong này, nội hơi mệt tý con ở đây nếm món ăn cái Lan nấu cho nội được không?
– Dạ được, nội cứ vào nghỉ đi, mấy việc này dễ như nhai bắp ấy mà!
– Ừ, làm sao thì làm!

Nói rồi nội tôi trở về phòng để lại cho tôi một bầu không khí hồi hộp, bồn chồn đến lạ lùng.Lúc nãy trước khi nội đi, tôi tự tin bao nhiêu bây giờ lại co rúm bấy nhiêu, thậm chí đến nhìn mặt Ngọc Lan tôi còn chưa dám. Nhưng thật may mắn cho cái thân già của tôi, ngập ngừng được một lúc, tôi cũng lột được tờ giấy niêm phong ở miệng ra mà mở lời:

– À, Lan đang nấu bữa trưa đó hả?
– Ơ, chứ nội kêu Phong vào đây làm gì?
– Ờ hén, quên, hềhề!
– Thôi, lại đây nếm thử món Lan nấu nè!

Tôi thừng lững đi lại nếm món canh cải chua đang nghi ngút khói trong giá:

– Ú cha, ngon ngất ngây con gà tây!
– Xì, khen vừa vừa thôi!
– Ngon thật mà, còn món nào nữa hông?
– Nếm món gà hầm này đi!

– Nhoàm…ú…ngon ghê gớm! Lan đúng là có khiếu nấu ăn đó nghen…
– Hì, có ngon lắm đâu mà!
– Ngon thiệt đó, ngày nào cũng được thế thì tốt quá!
– Hi, có gì khó đâu, nếu thích thì sau này đến bữa cơm cứ qua nhà Lan.

Nàng cười rất tươi, những tia nắng xuyên qua kẽ vách như làm hồng thêm đôi má xinh xắn thon gọn của nàng, nó khiến trái tim tôi cứ đập liên hồi từng nhịp hối hả. Nếu rằng mai này nàng chính là cô vợ đảm đang trong mơ của tôi thì chẳng còn mong ước gì hơn thế nữa, có lẽ lúc đó tôi chính là người hạnh phúc nhất rồi còn gì, hề hề!

Nhưng dù cho có tươi đẹp đến mức nào, đó cũng chỉ à mơ ước. Trước khi đạt được những mơ ước đó, tôi phải vượt qua được những thử thách ở hiện tại trước đã. Và hạ gục bọn Bình An B chính là thử thách lớn nhất của tôi vào lúc này.

Lần lữa mãi cũng đến xế chiều, những con chim theo đàn bắt đầu bay về chốn ngủ nhường chỗ cho những đàn dơi đen thũi bay đi kiếm ăn như thay ca cho nhau sau một ngày làm việc mệt nhọc. Nếu để ý kĩ trên những tán cây dừa cao vút sẽ thấy một vài chú dơi ham ngủ vẫn còn miệt mài treo mình ngon giấc chưa chịu thức giấc thay ca. Khung cảnh đồng quê yên bình quá, nhưng mấy ai biết được sẽ có một cuộc thư hùng máu lửa giữa hai xóm sấp tới đây.

Đến đồng bò từ rất sớm, nhóm bọn tôi tranh thủ vợt lại đội hình với trái banh cũ để từ mùa banh trước. Nói là vợt lại đội hình thì hơi quá, thực ra bọn tôi chỉ tổ chức chơi bắt vòng để quen banh trước khi bọn nó tới mà thôi, vì cơ bản bọn tôi vẫn mù tịt về tụi xóm nó nên chẳng biết chiến thuật mà tập theo được, đành phải dùng cách duy nhất là liệu cơm mà gắp mắm thôi.

Tập được một lúc, bọn xóm Bình An B cũng lù lù xuất hiện từ trong quán nước phía bên kia Đồng bò. Bọn nó khiến tối thấy sững sốt vì độ to xác của mình. Chẳng phải thế, thằng nào thằng nấy theo ước tính đều to cao gấp rưỡi bọn tôi. Nhưng đó không phải là mối lo duy nhất mà bọn tôi phải đối mặt. Khi bọn chúng đến gần, thằng Khánh mới sừng sộ:

– Ê, tui bây chơi kiểu gì thế, làm gì có người của Bình An A trong này nữa?
– Thì người của tui tao thiếu, mượn thêm không được sao?
– Như thế thì chơi kiểu gì?
– Tụi bây cũng mượn mấy thằng trên thành phố về đấy thôi, bọn tao cũng mượn mới phải lệ chứ!

– Tụi mày…
– Giờ sao, có đá hay không? Không đá thì tụi tao về, banh thì tụi tao vẫn giữ nhá!
– Đá thì đá, sợ gì chúng mày!
– Có thế chứ! Giờ tao giao luật luôn, đá bồ 6, 45 phút thay người tùy ý, tụi bây thấy thế nào!

– Được, chơi mày luôn!

Chúng tôi bắt đâu dàn đội hình theo những gì thằng Huy chỉ dẫn. Tuyến dưới là hàng hậu vệ được cho là cứng nhất Đại An với Thằng Mậu và Đinh Bự. Tuyến giữa liền kề với sự góp mặt của Huy đô và Toàn phởn. Tuyến cao nhất là tôi, lúc nào cũng giữ vị trí tiền đạo cắm sẵn sàng tung những cú sút trái phá khi có khoảng trống.

Còn bên đội bạn, ngoài những thằng cao to vạm vỡ được tập hợp từ hai khu Bình An thì nổi bật nhất vẫn là thằng thủ lĩnh bí ẩn đang ở vị trí tuyến giữa, đó hứa hẹn sẽ là chướng ngại vật lớn nhất mà tôi phải vượt qua trong suốt khoảng thời gian tới đây.

Trận đấu bắt đầu…

Chương 110:

Trong lượt bóngđầu tiên này, quyền giao bóng thuộc về bọn Bình An B, và bọn tôi lại chọn phầnsân xuôi chiều nắng để tránh bị chói.

– Toàn, lên giành banh…vụt…

Khi thằng Huy còn chưa kịp nói hết câu, trái banh đã vụt qua mặt nó với tốc độ khủng khiếp sau cú sút trái phá của thằng thủ lĩnh từ pha mồi bóng đầu trận. Đường banh đi rất căng, hướng thẳng đến vị trí của Khanh khờ:

– Vào…!!! 1- 0

Thằng đầu lĩnh chốt hạ tỷ số khi trái banh bay vụt qua tầm với của thằng Khanh xuyên thẳng vào khung thành.

Những diễn biến đó xảy ra chưa đầy 5 giây, thậm chí tôi còn chưa kịp duy chuyển, nói đúng hơn là cả đội tôi không ai biết chuyện gì đang xảy ra cho đến khi thằng đầu lĩnh đó hô to tỷ số. Thật không thể tin được những gì đã xảy ra trước mắt, một cú sút, một đường bóng như đại bác và rồi “vào!!!” đến cả Khanh khờ cũng phải bó tay chào thua.

– Tiếc thật, hình như tao sút hơi đẹp!

Thằng đầu lĩnh Bình An B chẹp miệng như trêu ngươi bọn tôi. Điều đó làm bọn tôi tức tối lắm nhưng vẫn cắn răng đặt trái banh vào giữa sân để tiếp tục trận đấu vì cơ bản cú sút của nó quá đẹp, không thể cự cãi gì về cú sút đó, đành phải cố gắng ghi bàn gỡ gạt mà thôi.

Lượt banh mới bắt đầu, lúc này người đang có banh là Toàn phởn, nó chủ động dẫn banh về biên trái với ý định thu hút cầu thủ như những lần trước. Nhưng đó là một quyết đinh sai lầm, bên đội bạn toàn là những cầu thủ cao to. Chỉ cần 1 thằng theo kèm, Toàn phởn đã phải vã mồ hôi hột để vượt qua nhờ vào khả năng tăng tốc cực nhanh nếu không muốn bị lấn bay ra ngoài. Qua được một thằng, lại một thằng khác chạy đến, lần này cứ tưởng nó sẽ lại dùng tốc độ vượt bậc của mình để vượt qua thằng đó nhưng không.Khi thằng Toàn vừa định dốc bóng vượt qua đối phương, nó đã bị thằng hậu vệ đó dùng người chặn đường chạy của nó lại khiến nó bị mất đà bật ngửa ra sau.

– Thằng chó chơi xấu!
– Ốm yếu thì đừng có mà ragió!

Toàn phởn tức tối gằn giọng nhưng chẳng là gì đối với thằng đó cả.

Bóng vẫn được tiếp tục dẫn đi đến giữa sân trước khi được chuyền cho tiền vệ ở tuyến giữa. Lần này đến lượt thằng Huy ứng chiến với cầu thủ đối phương. Nhờ vào thể hình cao to, thằng Huy mới có thể gọi là so kè ngang cơ với thằng tiền vệ đó. Nhưng trong khi hai thằng còn đang so kè với nhau, một thằng tiền vệ khác nhanh chóng lao đến như tên bắn hất văng thằng Huy té xuống đất đồng thời cướp lấy trái banh tiếp tục lao đi hướng về khung thành đội tôi. Đó chính là thằng đầu lĩnh Bình An B.

– Bốp..víu…

Sau khi cướp được bóng, thằng đầu lĩnh liền tung một cú sút trái phá hướng về khung thành:

– Bốp…

Khanh khờ lần này đã chơi tập trung hơn, nó bay người phá bóng văng ngược trở lại sân cỏ một cách dũng mãnh.

Lập tức giành bóng, thằng Mậu cố gắng phá ra xa khỏi vùng nguy hiểm nhưng thằng tiền đạo đối phương đã lợi dụng tầm vóc cao to của mình hất văng cả thằng Mậu lẫn bóng bay khỏi đường biên dọc.

– Bọn khốn, tụi bây đang đá banh hay đánh nhau vậy?

Thằng Mậu điên tiết quát lớn.

– Yếu sức thì chịu chứ ý kiếngì!
– Rõ láo, tụi bây đang đánh nhau thì có!
– Giờ tụi bây có đá không, thời gian vẫn được tính đấy.

Lúc đấy bọn tôi ấm ức lắm, cứ muốn tọng vào mặt nó một đấm cho hả giận thôi nhưng bây giờ động thủ coi như thua. Mất trái banh là chuyện nhỏ, mất danh dự của cả xóm Đại An mới là chuyện lớn, bọn tôi đã thua nó về địa bàn nên không thể thua thêm bất cứ thứ gì nữa cả.Cách duy nhất chỉ có tiếp tục trận đấu mà thôi.

Bóng được chuyền từ biên phải vào giữa sân đến chân thằng Huy, nó liền dùng thể hình so kè với thằng tiền vệ cánh trái hòng vượt qua sự kèm cặp của thằng đó nhưng từ đằng sau thêm một thằng cao to chạy đến áp sát tranh bóng với ý định chiếm ưu thế về số đông.

Bất ngờ, trong giây phút xuất thần, thằng Huy dốc bóng xỏ kim thằng tiền vệ trước mặt sau đó tăng tốc vượt qua cả hai thằng một cách xuất sắc.

Tuy nhiên, luật lệ đối với bọn mọi rợ Bình An B chả là cái gì cả, khi bị thằng Huy vượt mặt, thằng tiền vệ đó liền nhoài người xoạc bóng nhằm ngăn chặn tình huống nguy hiểm, nhưng mụctiêu mà nó nhắm tới không phải là quả bóng. Từ đằng sau, nó xoạc thẳng tới nhắm vào ngay chân thằng Huy làm nó mất trụ té nhào về trước, trái bóng cũng theo đà lăn long lóc ra ngoài biên.

– Rõ ràng là tụi bây chơi xấu, bọn chó!

Tôi tức tối chỉ thẳng vào mặt thằng tiền vệ nọ.

– Ê, ăn nói cho đàng hoàng, bọn tao chỉ đá đúng luật thôi.
– Đúng bà già mày, đốn chân là đúng luật à?
– Cái đó tại tụi bây ngu không chịu né!
– Né né cái…

– Thôi đi Phong, kệ bọn nó!

Thằng Huy gượng dậy can ngăn tôi.

– Sao vây Huy, bọn nó chơi xấu mình mà!
– Nhịn đi Phong, cãi với bọn nó không tốt lành gì đâu!
– Chứ bây giờ phải làm sao đây?

Rồi nó khẽ sát vào tai tôi.

– Có banh cứ chuyền hết cho tao, tụi mày lo tập trung nhận banh đi!
– Như thế chẳng khác nào màylà cục mồi!
– Chân tao bị trặc rồi, không trụ được là bao, có banh cứ chuyền hết cho tao đi!

Dù muốn dù không tôi vẫn phải nghe theo lời nó vì đây là giải pháp duy nhất theo thằng Huy có thể đánh bại được bọn Bình An B đó.

Bóng được thằng Toàn đá biên vào trong cho thằng Huy theo kế hoạch. Đúng như dự đoán của nó, vừa có banh đã có hai thằng Bình An B lù lù tiến tới có chủ đích. Nó lập tức dẫn banh ra biên nấn ná cho đến khi hai thằng kia áp sát và xoạc bóng. Cũng như lần trước, mục tiêu của hai tụi nó không phải là trái banh mà là chính thằng Huy. Bị xoạc trúng, thằng Huy ngã đụi xuống đất nhưng trước đó nó đã kịp chuyền quả bóng cho thằng Toàn đang đứng gần đấy. Nhận được bóng, Toàn phởn chơi tập trung hơn lần trước, nó ngoặc bóng tăng tốc qua được một thằng hậu vệ rồi nhanh chóng chuyền thẳng lên cho tôi, bởi vì ngay sau đó Toàn phởn đã bị thằng hậu vệ còn lại lấn đến té nhào ra đất.

– Sút ngay, lẹ!

Khi tôi vừa nhận được bóng thì tiếng của thằng Toàn bỗng vang lên làm tôi giật mình quay lại. Sau lưng tôi là thằng đầu lĩnh đang băng lên như con bò mộng hòng tranh lấy trái bóng dưới chân tôi. Ngay lập tức tôi bắt đà sút tung trái bóng trước khi bị nó đốn giò ngã ra oạch ra đất.

Trái banh do sút gấp nên đichìm bay là là trên mặt đât rồi chúi xuống tưng lên một nhịp khó chịu. Ấy thế mà khi thằng thủ môn đã chịu thua nhắm mắt đưa chân sảng, trái banh lại văng ngay vào chân nó bay ngược trở ra rồi bị thằng hậu vệ phá ra ngoài biên.

Lúc đó tôi tiếc lắm, cơ hội ngon ăn thế mà nhưng việc đáng lo ngại hơn là thằng Huy lúc này đang nằm ôm giò trên sân với vẻ mặt cực kì đau đớn. Chắc chắn cú xoạc bóng lúc nãy của tụi Bình An đã làm nó bị thương nặng.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đến đâu ?
Và Nếu… Anh Yêu Em
Một Đồng Tiền Vàng
Truyền Thuyết Về Trái Đào
Alibaba và 40 tên cướp