Cao Thủ Học Đường

10.09.2014
Admin

– Lớp 11 Toán sao.

Một lần nữa ánh mắt cao ngạo ấy lại từ từ hướng về bên dưới. Dừng lại. Hai mắt chạm nhau, Cát Anh khẽ nở một nụ cười ẩn ý, bà chủ tịch thu mắt lại, dằn giọng xuống:

– Tại sao các thầy cô lại cho rằng lớp Toán sai.

– Vì lớp Toán luôn là chủ mưu cho những trò quậy phá trong trường thưa chủ tịch.

Thầy quản sinh vội vàng đáp lại thay cho cái sợ sệt của hơn một trăm giáo viên trong phòng.

– Vì thế mà trong vụ việc lần này, các thầy cô cũng cho rằng lớp Toán sai sao.

– Nhưng mà lớp Anh luôn là lớp chuẩn mực nhất trong học viện.

Thầy quản sinh vẫn cố gắng cãi lại. Quét mắt qua thầy quản sinh một lát, bà chủ tịch quay về nhìn thầy hiệu trưởng:

– Thầy cho tôi xem camera theo dõi trong canteen .

Đoàng.

Tất cả mọi người trong phòng giám thị nhất là cô Hải Thu và lớp Anh dường như tê liệt tại chỗ, camera ư? từ lúc nào canteen trong trường lắp camera vậy, tại sao lại như thế chứ. Mặt Anh Thư tái dần đi, sự lo lắng xen kẽ hoang mang đang dâng lên trong lòng cả cô và trò của lớp Anh.

– Bà theo dõi tôi?

Hàn Tuyết bất ngờ lên tiếng, hai mắt dán thẳng về hướng bà chủ tịch. Bắt gặp nó, người phụ nữ ấy bắt đầu thay đổi thái độ, bà dịu dàng đáp lại:

– Tại ta lo lắng cho con thôi, nhưng không ngờ điều đó lại giúp ích trong chuyện này.

Đoạn băng được chiếu lại trên màn hình, bàn tay cô Thu siết chặt lại, lớp Toán đứng cạnh mỉm cười, cũng có một ngày lớp Anh gặp cảnh này sao? bị vạch mặt trước toàn thể thầy cô thế này đúng là một sự sỉ nhục. Rõ ràng trong cuốn băng ấy, người cố ý đổ thức ăn lên người Quỳnh Chi là Bảo Ngọc, người cố ý tranh cãi với Ngọc Vi là Anh Thư, và người xông lên tát thẳng vào mặt Hà Mi là cô Bạn lớp phó Huyền Lam xinh đẹp, cuốn băng là một minh chứng sống nói lên tất cả.

– Thế nào, các thầy cô cảm thấy thế nào.

– Các thầy các cô là những nhà giáo, mà nhà giáo thì không thể dễ dàng vứt bỏ lương tâm chỉ vì cái tôi của mình như thế, các thầy cô đã đổ oan cho các học viên lớp Toán một lần trong hôm nay, hay nhiều lần trước đó nữa, các thầy cô tự xem xét lại đi.Ta không nghĩ thầy cô lại là những người như vậy.

– Nhưng thưa…

– Ta không muốn nói chuyện này nữa, thầy hiệu trưởng, thầy xử lí đi.

Khẽ gật đầu, hai mắt thầy hiệu trưởng mở to ra một chút, tất cả các học viên lớp Anh cúi mặt run người, vì xấu hổ, vì bất lực, và vì căm tức.

– Năm nay lớp 11 Anh sẽ mất tất cả các danh hiệu thi đua, phải đi lao động trong vòng 3 tháng.

Mất danh hiệu thi đua ư? Một tin tồi tệ nhất mà lớp Anh nhận được. Một nỗi bực tức kéo lên ngùn ngụt. Lớp Toán, để coi mọi chuyện sẽ thế nào, nếu lớp 11 Anh mất đi các danh hiệu thì học viện này chẳng khác gì là nhà cụt nóc.

Đứng bên cạnh, lớp Toán vô cùng vui vẻ. Ngày lớp Anh phải cúi đầu trước lớp Toan sắp đến rồi.

Trong một căn phòng sang trọng, người phụ nữ với ánh mắt dịu dàng tha thiết ngắm nhìn người con gái trước mặt, trái lại với những cử chỉ dịu dàng êm ái đó, Hà Tuyết vẫn băng lãnh, giọng lạnh tanh:

– Có chuyện gì… bà nói đi?

Trong phút chốc người phụ nữ ấy trở nên bối rối:

– Ta, tại ta nhớ con, cha con cũng…

– Cha ư? lạ quá nhỉ? tôi không nhớ là tôi còn có cha đấy.

Giọt nước mắt rớt xuống, nhưng vẫn ngọt ngào và nhiều yêu thương:

– Ta, ta xin lỗi, ta nói thật, cha con rất nhớ con, lâu rồi con lại không về nhà, con muốn gì ta cũng sẽ giúp, ta sẽ làm bất cứ điều gì con muốn.

Nụ cười nửa miệng lại một lần nữa xuất hiện, đôi mắt vô hồn chĩa ra một vài tia căm ghét, nghiệt ngã vô cùng:

– Nhà ư? lâu rồi tối mới nhớ mình còn có một cái nhà, à không những hai cái.Bà muốn giúp tôi?

Bà chủ tịch vội vã gật đầu lia lịa, lần đầu tiên bà được đứa con gái này chấp nhận sự giúp đỡ, đối với bà, không có hạnh phúc nào hơn thế nữa:

– Con nói đi, bất cứ điều gì ta có thể.

– Tôi muốn…chị ta… bị sa thải.

Ngưng lại, có chút gì đó xa vời, cổ họng người phụ nữ nghẹn lại, đuổi việc ư? cho một niềm vui, và lấy đi một nụ cười. Nhưng người trước mặt đối với bà rất quan trọng, bà làm sao chọn đây. Trong lúc bà vẫn còn đang chìm đắm trong những suy nghĩ của chính mình, Hàn Tuyết lại lướt qua, nhỏ chớp nhẹ mắt:

– Sao? không nỡ à.

Nhỏ đứng dậy, toan bước ra khỏi phòng, y như những gì đang nghĩ, người phụ nữ ấy vội vàng kéo tay nhỏ lại, nghẹn ngào lên tiếng:

– Được, ta chấp nhận.

Xin lỗi nhé! Nhưng ta chỉ có một sự lựa chọn duy nhất.

Trời về chiều những hạt mưa cuối cùng trút xuống, trả lại một bầu trời quang đãng với những đám mây bồng bềnh màu ngọc bích và cầu vồng hiện ra, đẹp đến dịu dàng.Bảy sắc lung linh trên bầu trời xanh thẳm tràn đầy sức sống hệt như tâm trạng của các học viên lớp toán bây giờ. Hà Mi ngoắc tay sau lưng, dáng đi điệu đà nhẹ nhàng ngắt một nhành hoa cúc, đôi mắt nhỏ mơ màng:

– Vui thật đấy, thế là lớp Anh thất bại thảm hại rồi, cũng có ngày như thế.

Ngọc Vi giật phăng nhành hoa trong tay bạn, nhỏ cố hít hà cái mùi hương thoang thoảng ấy, rồi reo lên:

– Đương nhiên rồi, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, hay chiều nay mình đi chơi đi.

Hà Mi phụng phịu, nhỏ bĩu môi nhìn Vi:

– Cậu chỉ được cái nói là giỏi. làm sao mà ra khỏi trường được đây, bác bảo vệ ngồi thù lù ngoài kia kìa.

Vứt nhành hoa xuống đất một cách không thương tiếc, Vi cốc nhẹ lên trán Hà Mi, nhỏ mặt nhăn lại tỏ vẻ không hài lòng:

– Mi khờ, thế cậu nghĩ bữa giờ chúng ta đi chơi đường đường chính chính sao.

Hà mi mở to miệng, nhỏ lắc lắc cái đầu:

– Lại leo tường hả, tớ không đi nữa đâu, á…Vi buông tay tớ ra…Vi…buông tớ ra

Hà Mi chưa kịp nói hết câu đã bị Ngọc Vi cầm tay lôi đi xềnh xệch, Thế Bảo đi bên cạnh hiểu ý, cậu bịt ngay miệng Mi lại tránh bứt dây động rừng, vậy là ba mươi mốt học viên lớp Toán nhanh chóng lẩn trốn ra khỏi học viện bằng cái đường mà ai cũng biết.

Nhìn theo dáng đi nhỏ nhắn của đám học trò, cô Hàn Thủy mỉm cười nhẹ, chúng lúc nào cũng vậy, luôn hồn nhiên và ngây thơ như những đóa hoa cúc mùa thu, đẹp nhưng thanh khiết và nhẹ nhàng. Có ai đó vỗ nhẹ vào vai, cô Thủy giật mình quay lại…đôi mắt cô long lanh nước, có một niềm hạnh phúc nào đó len lỏi cả trái tim…là người ấy.

– Ta muốn nói chuyện với con.

Sài Gòn sau cơn mưa lại trở về với cái ồn ào náo nhiệt vốn có, đường phố đông đúc xe cộ cũng không thể làm lu mờ đi cái vẻ đẹp cuốn hút cảu ba mươi mốt cô cậu học trò đang lang thang trên công viên thành phố. Hà Mi thở dốc, bây giờ nhỏ mới nhận ra, chân dài rất có lợi, leo tường cũng dễ mà đi cũng nhanh, nhìn mấy đứa bạn đi đằng trước mà lòng nhỏ nhen lên một chút khó chịu “Không chịu chờ người ta với, cứ thấy cảnh đẹp là quên bạn bè”. Mỗi bước đi của nhỏ nặng nề hơn rất nhiều, khuôn mặt giận dỗi cúi xuống, đáng yêu vô cùng.

Thấy bạn đang thụt dần lại đằng sau, Cát Anh mỉm cười, Hà Mi lúc nào cũng vậy, cái tính trẻ con không thể nào bỏ được, vậy mà học mười một rồi đấy.

– Nhanh lên Mi khờ.

Cát Anh đứng lại, giọng nói êm ái vang lên xua đi cái bực tức con trẻ trong lòng Hà Mi ngay tức thì, nhỏ cười rạng rỡ chạy lại gần Cát Anh, hai mắt híp lại:

– Cuối cùng thì cậu cũng nhớ tới tớ.

Khẽ dí lên trán bạn, Cát Anh nắm nhẹ tay, nhìn bạn gật đầu:

– Nên nhớ là tớ luôn ở bên cạnh các cậu, cái tát hồi sáng còn đau nữa không?

Hà Mi lắc đầu lia lịa, nhỏ siết chặt tay bạn hơn, cười rạng rỡ:

– Không sao nữa rồi, hì, tớ yêu cậu nhất.

Ánh nắng nhè nhẹ vương lên làn tóc, chút dịu dàng của nắng mùa thu, đẹp đến mê hồn, công viên im lặng chìm vào lời ru của gió. Hàn Tuyết kéo nhẹ chiếc khăn choàng, nhỏ đã nghe thấy hết những lời đối thoại của cô bạn lớp trưởng với Hà Mi, một cảm giác ấm áp xen lấn, lan tỏa cả trái tim, tình bạn là thế sao? không vội vã, không xa xỉ, đơn giản chỉ là một câu hỏi rất đỗi bình thường, nhưng…nó thật bình yên.

Ngồi trên ghế là người mà suốt hai mươi lăm năm qua cô Hàn Thủy trân trọng và yêu thương rất nhiều. Nhưng oan trái thay, người đó không dành tình yêu ấy cho cô, mà là cho một người khác, ánh mắt trìu mến liếc những tia nhìn đến người con gái trước mặt, bà chủ tịch đang cố gồng mình lên để không thể hiện cảm xúc bây giờ.

– Dạo này con khỏe không.?

Dường như hơi đột ngột thì phải, cô Thủy vẫn chưa thoát khỏi cái tâm trạng do chính mình tạo ra.

– Bình thường thôi ạ!

Nuốt nước mắt vào trong, hai bàn tay của bà chủ tịch khẽ run lên, giọng nói ấy, đôi mắt ấy, khuôn mặt ấy, hơn hai mươi năm nay đã bị bà bỏ rơi. Phải? Bà đã quá ích kỉ khi chỉ nghĩ cho hạnh phúc của riêng mình, nhưng giờ đây, khi đứa con gái bé bỏng ngay thơ ngày nào đã trưởng thành, trưởng thành trong sự cô đơn tủi nhục, thiếu vắng tình yêu thương của cả cha lẫn mẹ, khi đối diện với nó, bà cũng không thể nói lên được một câu yêu thương nào cho trọn vẹn. “Xin lỗi con nhé Hàn Thủy, ta đã sai lầm khi bỏ rơi con đi tìm hạnh phúc, nhưng lúc này đây, đã quá muộn để bù đắp cho con, hãy hận ta đi, đừng tôn trọng và yêu thương ta nhiều đến thế, van con, hãnh để ta bình yên ngắm nhìn con lần cuối”

Những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống, tà áo dài trắng tinh khôi đẫm nước mắt, cô Thủy lại một lần nữa không kìm nổi cảm xúc của mình trước mặt bà ấy. Cô không giống bà, lí trí không thể ngự trị nổi con tim, hơn hai mươi năm nay, trước mặt bà cô luôn như thế, giống như một ngọn cỏ may mỏng manh có thể rơi rớt bất cứ lúc nào và bất cứ ở đâu. Đau ư? cô bao nhiêu tuổi là ngần ấy năm cô phải chịu cảnh đau dớn trong câm lặng, không mẹ, không cha, không có một người thân nào bên cạnh, lớn lên, hai từ yêu thương dần chìm trong vô thức.Hận! cô biết hận ai, đây, cô không đủ dũng cảm để hạn những con người đã sinh ra mình, càng không đủ dũng cảm để hận những con người đã cướp đi của cô một tuổi thơ êm đẹp.

– Con có thể nghỉ việc được không?

Không bất ngờ, đó là điều mà cô đã lường trước được, nhưng lại một lần nữa…cô đau.

– Hàn tuyết muốn thế, đó là điều duy nhất ta làm được cho nó, con…

– Con hiểu, con chào người. con xin đi trước.

Những hạt nước mắt liên tiếp rơi xuống nhiều hơn, trong làn nước mắt ấy, hình ảnh trẻ thơ của đám học trò lại hiện về, chưa bao giờ cô dám nghĩ mình có thể xa chúng, xa đi nụ cười trong veo và những giây phút nghịch ngợm của chúng, và đó có lẽ sẽ là lần cuối cùng cô được nhìn thấy những đôi mắt biết nói nhưng đượm buồn của lũ học trò nhỏ. Tạm biệt nhé, tạm biệt học trò của cô, tạm biệt những năm tháng đầy yêu thương, tạm biệt tia nắng đầu đời đã len lỏi vào trái tim cô sau hơn hai mươi năm nguội lạnh. Cô yêu các em nhiều.

“Cô ơi, sau này cô cưới thầy Vinh cho em làm phù dâu cô nhé”

“Còn em làm phù rể nhá cô”

“Ứ, ông xấu thế, không thích đi cạnh ông đâu”

“Cô ơi, sau này lớn lên em sẽ làm cô giáo giống cô vậy đó, em sẽ dạy những học sinh giống chúng em thế này nè..hì hì”

“Lão bà bà, em nhớ cô lắm…”

“Cô ơi, đừng bao giờ rời xa chúng em nhé”

“Ừ, không bao giờ cô rời xa các em đâu”

“Vậy cô hứa đi”

“cô hứa…”

Chiều tắt nắng, màn đêm bao phủ lên một màu đen kịt, nhìn lại học viện một lần nữa, đôi mắt của Cô Hàn Thủy nhìn chăm chăm lên phòng học của lớp Toán.

Tạm biệt!

Bước đi, không một lời từ biệt, cô biết các em sẽ buồn, nhưng dấu nước mắt đi nhé, hay sống như những năm tháng các em đã từng sống, đừng như cô, đừng yếu đuối, các em phải vươn lên, giống như những cánh chim trên bầu trời rộng lớn kia, đừng để nước mắt làm vơi đi nụ cười, đừng để tuổi thơ trôi qua chỉ có nỗi buồn, cô sẽ nhớ các em lắm đấy. Những thiên thần nhỏ của cô. Yêu các em nhiều.

Khu giải trí…

Ngọc Vi đang cùng các bạn nữ dạo quanh các shop thời trang, mấy khi mà được đi chơi thế này, tụi con gái đang tha hồ thu lượm tất cả những thứ nằm trong tầm mắt, mấy đứa con trai đứng ngoài mà ngán ngẩm, không khó để biết được lát nữa tụi nó sẽ là những anh thợ xách vác đồ, kiêm luôn vệ sĩ. Nhật Nam bước lại gần Cát Anh, nhỏ đang chăm chú đọc một cuốn tạp chí thời trang nào đó.

– Cậu không muốn mua gì sao?

Ngước khuôn mặt mình lên, nhỏ nhìn cậu mỉm cười nhẹ:

– Không, cậu biết là tớ không có hứng thú mua sắm mà.

Nam ngồi xuống cạnh nhỏ, cậu khẽ thở dài. Cát anh đặt cuốn tạp chí sang một bên, nhỏ nhíu mày, liếc qua Nam một chút:

– Hè vừa rồi cậu qua Úc phải không?

– Ừ, họ muốn tớ rời khỏi việt Nam để sang đó.

Bàn tay buông hờ của nhỏ chợt nắm lại, trong đôi mắt đen tuyền có một vài gợn sóng, cũng phải thôi, Nam sinh ra trong một gia đình đầy quyền lực, bố mẹ cậu là những con người có tiếng tăm trong lĩnh vực chính trị trên toàn thế giới, nhưng con người ta không có ai là hoàn hảo cả, họ giúp ích cho đời nhưng lại bỏ quên đứa con trai duy nhất, lên năm Nam đã phải rời xa vòng tay của ba mẹ, có chăng chỉ một năm được sang thăm họ một lần vào mỗi kì nghỉ hè. Nhưng giờ đây khi cậu đã lớn, họ lại muốn cậu ở cạnh mình, họ không nghĩ được rằng suốt những năm tháng qua cậu con trai của họ đã lớn lên nhờ sự quan tâm và yêu thương của bạn bè, liệu cậu có thích nghi được không nếu như có một ngày cậu rời xa nơi này, xa những người bạn kia để đến một đất nước xa xôi khác.

– Cậu sẽ làm gì?

Nhỏ không hỏi cậu có đi không? cũng không hề níu kéo cậu ở lại, chỉ đơn giản là một câu hỏi bình thường, vì nhỏ tôn trọng quyết định của cậu, dù trong lòng hoàn toàn không muốn.

– Tớ cần các cậu hơn họ.

Nam nhìn Cát Anh khẽ cười, một nụ cười đẹp và dịu dàng, nhỏ tránh mặt đi nơi khác, gật đầu nhè nhẹ:

– Bọn tớ cũng rất cần cậu.

Sau một trận mua bán dốc hết tiền túi của tụi con trai, đám con gái hăng hái đi ra phía cổng khu giải trí, để lại mấy cái mặt nhăn như khỉ của các quý ông và một đống đồ đạc. Nhưng cái cốt yếu là tụi con trai đường đường là những“siêu mẫu chân dài“vì thế mà chỉ sau ba giây tụi nó bước qua mười một đứa con gái cùng với nụ cười rạng rỡ, không thèm quay lại nhìn dù chỉ một giây. Thế Bảo ưỡn ngực dẫn đầu, miệng huýt sáo vi vu, mà trong lòng thập phần sung sướng, Ngọc Vi quẳng lại một đống bực tức, nhỏ dừng chân, bặm môi nhìn về phía trước. Vậy là cả đám con gái đứng lại còn đám con trai vẫn cứ thế oai phong bước đều.

Đi được một đoạn khá xa, Nam mới giật mình, mải giờ lo tận hưởng mà quên mất mấy bà chằn, xoay người, và…cậu chết sững:

– Tụi con gái đâu rồi.

Cậu quay qua hỏi các bạn, Thái Huy vội vàng đặt đống đồ đạc xuống, cậu nhíu mày:

– Chẳng lẽ mấy bả giận thật.

– Lúc nãy tao thấy bà Vi đứng lại.

Thế Bảo kêu lên, Nhật Nam cắn môi nhẹ, cậu cho liền một phát lên đầu Bảo, miệng tức giân:

– Sao không nói sớm hả, mày có biết cái đoạn đường lúc nãy nguy hiểm lắm không?

– Tao cứ tưởng mấy bả giả vờ ai ngờ.

– Nhanh lên, không nói nhiều nữa, chạy về đó nhanh lên.

Nhật Nam vứt đống đồ xuống, kéo tay Huy chạy một mạch, đám con trai còn lại cũng vội vàng bám theo, Khánh Đăng và Anh Kiệt chẳng hiểu gì cũng bị lôi đi nốt, trong lòng Nam như lửa đốt, mong rằng không có chuyện giừ xảy ra, nếu không…?

Con đường này rất tối, lúc đi tới trời còn sáng, bây giờ đã hơn chín giờ đêm, lại khuất tầm nhìn của đèn cao áp, người Ngọc Vi run lên bần bật, nhỏ đang hối hận vì lúc nãy đã vô cớ giận dỗi tụi con trai để bây giờ cả đám phải chịu cảnh này. Hà Mi nắm chặt tay Cát Anh, nhỏ sợ bóng tối, à không tất cả 11 đứa con gái của lớp Toán đều sợ bóng tối, sợ cái cô đơn mà suốt 17 năm qua lúc nào tụi nó cũng phải đối diện. Đêm lạnh. Những hạt mưa phùn rả rích rơi xuống. Đen hơn.

– Tớ sợ lắm.

Hà Mi thốt lên, bàn tay nhỏ đã đẫm mồ hôi, mặt cứng đơ, lại là cái màn đêm này, nhỏ ghét nó, ghét bóng tối, cái màu đã khiến đôi mắt nhỏ mờ đi vì nước mắt, Cát Anh thở hắt ra, nhỏ đang cố giữ bình tĩnh để an ủi các bạn.

– Qua đoạn đường này thôi chúng ta sẽ thoát mà.

– Mấy cô em định đi đâu đấy.

Một giọng nói lạ hoắc vang lên, nghe qua cũng biết chủ nhân của nó không phải là người đang hoàng, những tiếng cười khả ố vang lên nhiều hơn, tụi nó dừng lại, đôi mắt cố mò mẫn trong bóng đêm, một toán thanh niên vô công rồi nghề, lại là những chiếc xe đen lần trước.

– Ồ lại là các cô bé này à, thú vị thật, mấy thằng oắt con hôm trước đâu rồi.

Nhận ra người quen cũ, tên đầu sỏ nhếch mép lên, nụ cười man rợ kèm theo một cái nháy mắt“chết người“của hắn khiến cho Cát Anh chết sững.

– Chúng tôi không quen các anh.

Nói đoạn nhỏ cầm tay Hà Mi tiến về phía trước, đám người đó lại cười, chúng đứng ra chặn ngay giữa đường, tên cầm đầu dùng bàn tay thôi ráp của mình nâng cằm Cát Anh lên, môi mấp máy, chỉ đủ cho mỗi nhỏ nghe thấy:

– Trước lạ sau quen mà cô em, muốn quen không anh cho quen liền.

Câu sau hắn nâng cao giọng lên, đám thuộc hạ lại khoái chí cười vang, và nhanh chóng chúng giữ chặt cả mười một đứa con gái trong tay mình.Bàn tay giơ bẩn bắt đầu sờ soạng.

Chát…

– Buông cái bàn tay hôi thối của mi ra.

Ngọc Vi kêu lên bất lực, trong khi đó nước nước mắt của Hà Mi đã bắt đầu rơi, đám thanh niên được nước làm tới, chúng ghì chặt tụi nó vào thành tường, đôi mắt đầy dục vọng. Tiến thêm một bước, đôi mắt hệt như một con thú lâu ngày bị bỏ đói.Cát Anh ngoảnh mặt sang một bên, tránh cái nhìn cầm thú ấy, nhỏ nhổ nước bọt vào thẳng mặt hắn.

– Anh sẽ chết nếu dám đụng vào tôi.

Vuốt lại cái mặt tèm lem nước, tên đó khẽ cười:

– Cô em được lắm, thế anh đây càng thích.

Hắn tiến sát hơn, khuôn mặt xích lại gần nhỏ hơn.chiếc áo sơ mi trên người hắn bị giật phăng, cúi người xuống.

Tách…

Chiếc cúc đầu tiên của chiếc áo đồng phục bị bật tung ra, nhỏ nuốt khan, mắt nhắm nghiền lại môi cắn chặt. Lại cười, nụ cười ấy đã tăng thêm vài phần ghê rợn.

Tách…

Cúc thứ hai lại bị bật ra…

Trong khoảnh khắc, mặt Cát Anh đanh lại, nhỏ không còn đủ bình tĩnh nữa, quét những tia nhìn ra đằng sau, mười đứa con gái còn lại đang giãy giụa. Bất lực.Tụi nó không một ai biết võ hết.

Phập…

Tay giữ nguyên, 1 phút sau tên biến thái chết tiệt ấy vẫn đơ ra một chỗ. Cát Anh phủi tay, nhỏ khẽ cười.Tuyệt chiêu bí mật của lớp Toán được vận hành.Không ai có tên nào toàn thây có nếu đụng vào học viên lớp Toán dù chỉ một giây.

Cát Anh nhìn lại tên đó một lần nữa, nhỏ khẽ cười, để đánh lừa hắn cũng mất khá nhiều thời gian đấy, đôi mắt liếc xuống chiếc áo đồng phục, may mắn thay nó được làm từ hai lớp vải. Ngọc Vi chạy lại gần, nhỏ đạp thẳng một phát vào người tên đó, miệng không ngừng nguyền rủa:

– Đáng đời, cho mi chết đi, ta sẽ chặt cái tay mi ra vì cái tội dám sờ soạng lung tung, tưởng muốn đụng vào bản cô nương là dễ sao.

Cát Anh lắc đầu, nhỏ nhìn Ngọc Vi nheo mắt:

– Cậu hả dạ chưa.

Vi ngước mặt lên, nhỏ cười khì khì:

– Rồi, nhưng mà công nhận cái chiêu điểm huyệt này hay thật nha.

Khẽ cốc nhẹ lên trán bạn, Cát Anh xoay người ra phía sau, nụ cười trên môi vụt tắt. Tám đứa còn lại đang sửa sang lại quần áo. Còn…Hàn Tuyết. Phải rồi, nhỏ mới vào lớp chưa biết được mấy cái tuyệt chiêu này.Nhưng mà bây giờ…

Cát anh tiến đến một góc khuất khác của con hẻm, ánh đền mờ mờ hắt ra từ một căn nhà gần đó đủ để cho nhỏ thấy hình ảnh phía trước, một bóng người đang giãy giụa, bất lực, bàn tay chợt siết chặt lại, đôi mắt nhỏ ánh lên những tia nhìn căm phẫn. Bước lại gần…nhưng…

Bốp

Một lon cô ca, hướng thẳng đầu tên cầm thú mà lao tới, hắn khụy xuống, ôm đầu, rồi ngất lịm, nhỏ xoay người về phía sau, hai mươi thằng con trai đang đứng đó, thở hổn hển, nét mặt hiện rõ sự lo lắng. Nhật Nam nhìn thẳng vào mắt nhỏ, cậu hỏi nhẹ:

– Các cậu không sao chứ.

Cát Anh lắc đầu:

– Bọn tớ không sao?

Nhỏ lại gần Hàn Tuyết, bàn tay đưa lên chợt buông xuống, cắn nhẹ môi, Tuyết đang ngồi sụp giữa lòng đường, mái tóc dài xõa ra rối bời, hai mắt hằn đỏ còn thấp thoáng sự đau đớn, chỉ một chút nữa thôi…thế giới sẽ hoàn toàn sụp đổ. Giọt nước mắt lăn dài, vị mặn đắng ấy, lâu rồi nhỏ không còn nhớ, kể từ cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà hạnh phúc trọn vẹn bỗng vỡ òa trong phút chốc. Nhỏ vẫn ngồi đấy, nước mắt vẫn rớt xuống, ngày một nhiều hơn, sự việc lúc nãy giống như một giọt nước tràn li, cái cảm giác sợ hãi của mười năm trước ùa về trong kí ức.Một mảng ghép của cuộc đời nhỏ, đen sẫm, tưởng chừng như vòng quay của trái đất đã ngưng lại thì người giúp nhỏ thoát ra chính là những người bạn này, không phải là một ai khác.

Cát Anh quay mặt đi hướng khác, cố kìm nén cảm xúc bây giờ, nhỏ biết Tuyết cũng đã từng phải chịu nhiều nỗi đau, nhỏ gục vào ngực của Nam, ừ thì để khóc, không những nhỏ mà chín đứa còn lại cũng khóc. Đau. Cái cảm giác ấy đã ngấm dần vào trái tim non nớt của tụi nó. Nam khẽ nén một tiếng thở dài, lâu lắm rồi tụi con gái không khóc, những đặc quyền được cho là của tụi nó cũng không bao giờ được thực hiện. Vì con gái lớp Toán phải mạnh mẽ, khi đã bước chân vào cái lớp ấy…thì nghĩa vụ của tụi nó phải là như vậy. Không được yếu đuối.

Trời về khuya, ngôi sao sáng nhất trên bầu trời chiếu thẳng màu vàng rực xuống thảm cỏ, cả lớp Toán đang ngồi đây, ngăm nhìn bầu trời và lắng nghe tiếng gió thổi, Đồng cỏ ngạt ngào một mùi hương thanh khiết, mang âm hưởng của đồng nội, đưa tụi nó trở về một miền đất xa xôi nào đó, không có những nỗi đau ám ảnh trong tâm trí, không có những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi, tất cả thật bình yên. Khoảnh khắc ấy chìm vào một khoảng không phía trước. Lặng. Những trái tim thốt lên lời ca buồn để mặc cho hạt sương vương lên làn tóc. Ba mươi mốt cái đầu chụm vào nhau, nhắm nghiền mắt. Lại một đêm nữa không ngủ ở kí túc xá.

6h 58 phút

Bước chân không vội vã, con đường trải đầy lá mùa thu, nắng nhạt rải vàng khắp lối. Tất cả các học viên lớp Toán đang trở về trường sau một đêm an giấc trên đồng cỏ, không cặp sách, chiếc áo đồng phục hôm qua cũng còn y nguyên trên người, đi qua bác bảo vệ, tụi nó khẽ nở một nụ cười, khác với mọi lần phải năn nỉ ỉ ôi, chưa kịp mở lời thì cánh cổng học viện đã lập tức mở cửa.Một sự bất bình thường. Phải chăng sóng gió sắp nổi lên?

7h 50 phút.

Một tiếng đồng hồ là quá đủ so với việc chuẩn bị, tụi nó bước ra từ kí túc xá, khuôn mặt có đôi phần rạng rỡ hơn, trong đáy mắt của Hàn Tuyết đã dịu đi cái nhìn lạnh lùng vốn có, tiết đầu đã hết, nhưng là tiết thể dục nên lớp Toán có thể miễn, tiết tiếp theo là của cô Hàn Thủy.

– Á.

Có ai đó kêu lên, Cát Anh khẽ nhíu mày quay lại đằng sau, Hàn Tuyết đang cúi gập người ôm cái chân sưng mọng của mình. Sau một hồi xem xét, Cát Anh nhìn qua Khánh Đăng cười nhẹ, nụ cười ấm áp như nắng mùa thu:

– Cậu cõng Hàn Tuyết nhé.

Đăng tròn mắt, cậu có nghe lầm không vậy, chân mày Đăng lập tức co lại, cậu tự chỉ tay vào chính mình:

– Tớ ư?

Cát Anh gật đầu cái rụp:

– Ừm, là cậu đấy

– Nhưng…

– Cô Thủy sắp vào tiết vào nha, cậu nhanh lên nào.

Đăng nuốt khan, cứ như bị một cái gì đó hối thúc, mệnh lệnh của cô bạn lớp trưởng này đúng là không thể chống lại, nó có một sức hút nào đó rất lợi lại, khiến người ta cứ răm rắp nghe theo. Khánh Đăng bước lại gần Hàn Tuyết, cậu khom người, nhưng chưa kịp cúi xuống thì đã bị Tuyết đẩy ra:

– Không cần, tôi tự đi được.

Đăng nhăn mặt, bực tức:

– Nhanh lên, cậu mà không lên là trễ học đấy.

Cậu lại gần Tuyết hơn, nhưng chỉ đúng một giây sau lại bị bàn tay của nhỏ đẩy ra liền:

– Tôi đã bảo, tự đi được mà.

– Nếu cậu ấy không chịu, thì cậu bế bổng lên luôn đi.

Lệnh vàng của Cát Anh ban ra, lập tức khiến cho nạn nhân hộc máu, nhỏ nói giỡn hay thật vậy, Tuyết liếc qua Cát Anh một chút, mặt nhỏ tái dần, quả là không dễ chơi. Hai mươi mấy cặp mắt còn lại của lớp Toán đang nhìn nhỏ chờ đợi.

– Không phải nhìn, các cậu nhanh lên, nếu không hai người bị tách ra bây giờ.

Cát anh tiếp tục lên tiếng. Lần này là mắt của Khánh Đăng chăm chăm nhìn vào cô bạn lớp trưởng, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, nếu như theo suy đoán ban đầu, nhỏ tính tình điềm đạm thì phải xem xét lại, sức ép và sự uy hiếp của nhỏ luôn luôn là tuyệt đối.

Năm phút sau giữa sân trường, người ta nhìn thấy một chàng trai với khuôn mặt tuyệt đẹp đang cõng một thiên thần trên lưng. Các học viên còn lại đi đằng trước không nén nổi những nụ cười thích thú. Cát Anh đúng là số một.

Phòng học của lớp Toán vẫn như mọi ngày, nhưng trống đã vào hơn mười phút mà vẫn chưa thấy cô Hàn Thủy đâu, Ngọc Vi sốt ruột xem đi xem lại đồng hồ, đúng lúc Nhật Nam định chạy xuống phòng giám thị thì cửa lại mở. Và…một cô giáo bước vào. Cả lớp Toán đứng hình.

– Giới thiệu với các em, cô là Mai Vân giáo viên dạy môn Anh văn đồng thời…

– Cô Hàn Thủy đâu rồi ạ?

– Cô ấy bị ốm hay sao mà cô lại dạy thay vậy?

– Lão bà bà ốm nặng không cô?

Cô Vân chưa kịp nói hết câu đã bị tụi nó ngồi phía dưới cướp lời, cả lớp Toán nháo nhào lên, lo lắng có, tò mò có, nhưng trên hết vẫn là cảm giác ấy…sợ hãi. Chỉ có một người ngồi cuối lớp, vẫn lặng lẽ xem lại sách vở, như chưa hề có gì xảy ra.

RẦM

Bàn giáo viên rung lên, hai mắt cô Vân sòng sọc, kìm cơn giận xuống cô dằn giọng:

– Có định cho tôi nói nữa hay không hả? Tôi là giáo viên dạy Anh Văn mới đồng thời cũng là giáo viên chủ nhiệm của cái lớp này.Nghe rõ chưa có cần tôi nhắc lại hay không? Này…này em làm cái gì thế…này

Cô Vân chưa nói hết đã phải ngưng lại vì Nhật Nam đang bước dần ra khỏi phòng học, Cát Anh chạy lại, nhỏ níu tay cậu, hỏi nhẹ:

– Nam, cậu định làm gì vậy?

– Tớ lên phòng hiệu trưởng.

– Nam, không được, từ từ giải quyết được không.Cậu thử hỏi cô Vân xem đã…

Nhỏ lắc lắc đầu, nhìn cậu nài nỉ, Nam giật phăng tay nhỏ ra khỏi tay mình, cậu lớn giọng hơn:

– Tớ không thể để chuyện này xảy ra được, sao tự nhiên lại bắt cô Hàn Thủy nghỉ việc chứ.Người nên hỏi là người khác, cậu biết mà.

Cậu nhìn nhỏ, mắt buồn hơn, nhỏ khẽ gật đầu.Lần đầu tiên Nam không nghe lời Cát Anh nói, lần đầu tiên cậu buông tay nhỏ dễ dàng như vậy, cậu chạy ra khỏi lớp, để mặc cô Mai Vân vẫn chết sững như trời trồng, Cát Anh chạy theo, nhỏ cố níu cậu lại không được, vậy thì nhỏ sẽ đi theo cậu, các học viên trong lớp lần lượt rời khỏi chỗ, tiến thẳng về phòng hiệu trưởng. Hàn Tuyết là người cuối cũng, chân nhỏ vẫn bước đi. Một cảm giác gì đó dâng lên nghèn nghẹn, phải chăng nhỏ đã sai?

Lớp học vắng hoe, cô Mai Vân ngồi trên ghế giáo viên nhìn xuống, mắt mờ đục, chuyện gì đã xảy ra thế này?

Cánh cửa của phòng hiệu trưởng bị đạp tung ra trước khi Cát Anh ngăn đôi chân của Nhật Nam lại, cậu bước vào trong, đôi mắt đằng đằng sát khí. Thầy hiệu trưởng khẽ nhíu mày, đã biết trước có chuyện này, nhưng thầy không ngờ học viên lớp Toán lại phản ứng như thế.

– Tại sao cô Hàn Thủy lại nghỉ việc?

Nam nhìn thẳng vào đôi mắt già nhăn nheo của thầy Bình, giọng nói không dấu nổi sự bức xúc của mình. Cát Anh kéo nhẹ tay cậu về phía sau, nhỏ đứng ra trước, khuôn mặt bình thản đến lạ:

– Thầy nói đi, chúng em cần một câu trả lời của thầy.

– Là ta đã sa thải cô Hàn Thủy?

Bà Chủ tịch từ ngoài bước vào, đáy mắt mờ đục. Cát Anh quay lại nhìn bà, nhỏ hơi cười. Bà chủ tịch tiến thẳng đến chỗ ngồi cao nhất, lạnh lùng lướt mắt qua chỗ các học viên đang đứng:

– Dạo này các em vẫn học tốt chứ.

– Tôi hỏi bà sao cô Hàn Thủy lại bị sa thải?

Nam không đủ kiên nhẫn nữa, cậu gồng mình lên, đập thẳng vào bàn thầy hiệu trưởng, Cát Anh cũng không còn giữ nổi sự bình tĩnh của mình, mắt nhỏ đăm đăm nhìn bà chủ tịch dò xét.

Nén một tiếng thở dài, bà chủ tịch nhắm nghiền mắt:

– Là nó muốn tự đi thôi.

– Không thể nào, bà nói dối.

Ngọc Vi hét lên, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt của nhỏ, mặn đắng. Cô Thủy đã hứa với cả lớp rằng sẽ không bao giờ buông tay tụi nó ra mà, cô bảo, cho dù trái đất này có ngừng quay thì cô vẫn mãi ở bên cạnh tụi nó mà, không thể nào có chuyện cô tự xin nghỉ việc được. Tất cả đều là giả dối.

– Bây giờ cô Hàn Thủy đang ở đâu.?

Cát Anh tiếp tục nhìn bà chủ tịch, lần này, chính nhỏ là người hỏi, chủ tịch vẫn im lặng, có thứ cảm giác nào đó nghèn nghẹn, bà không dám trả lời, không dám nhìn thẳng vào đôi những đôi mắt ngây thơ trong sáng kia, bà không thể nói dối chúng thêm được nữa. Nhìn thấy sự bối rối của bà, thầy Bình nhẹ giọng:

– Cô ấy đi từ hôm qua có lẽ là cũng rời khỏi thành phố rồi.

Ba mươi con người của lớp Toán chết sững, rời khỏi thành phố ư? không thể nào. Ngày hôm qua, lúc tụi nó thong thả vui đùa thì cô lại phải nuốt nước mắt rời khỏi học viên ư? Mấy đứa con gái ôm chầm lấy nhau, Cát Anh bước lên thêm một bước, nhỏ mím môi thật chặt:

– Hãy bảo cô Hàn Thủy trở về.

Bà chủ tịch tròn con mắt lên nhìn nhỏ, chưa bao giờ bà thấy nhỏ cương quyết đến thế, cố lấy lại sự lạnh lùng vốn có của mình, bà cười nhạt:

– Cô ấy đã muốn đi tại sao chúng ta lại phải mất công kéo về.

Cát Anh giương mắt nhỏ nhìn xoáy sâu vào mắt của người đối diện:

– Nếu không cả lớp Toán cũng sẽ rời khỏi học viện.

Trong phút chốc bà chủ tịch rơi vào im lặng, bà có nghe nhầm hay không? Lớp Toán sẽ rời khỏi học viện? Chẳng lẽ cái lớp ấy lại có tình cảm nhiều với Hàn Thủy đến thế. Trong tình huống này bà biết phải làm sao đây, nếu như mất lớp Toán thì coi như bà mất cả học viện

– Các em có biết mình đang nói gì không?

– Em đã đủ tuổi để biết mình đang làm gì.

Cát Anh khẳng định một cách chắc nịch, những đôi mắt phía sau cũng vô cùng cương quyết. Chân mày Hàn Tuyết co lại, tại sao bà chủ tịch lại lúng túng đến thế, bà ta có thể sợ một lời đe dọa của một học viên sao? Một chuyện lạ mà lần đầu tiên nhỏ nhìn thấy. Rốt cuộc Cát Anh và lớp Toán là như thế nào?

Bước ra khỏi phòng hiệu trưởng, mắt Cát Anh hướng về một nơi xa xăm nào đó, đôi mắt buồn lại càng buồn hơn, tất cả các học viên còn lại của lớp Toán đều cảm thấy mệt mỏi, tụi nó không còn đủ sức để học tiếp nữa.

– Tớ xin lỗi.

Nam bước lại gần Cát anh, cậu hơi cúi đầu, giọng nói có đôi phần dịu xuống. Nhỏ nhìn cậu mỉm cười nhẹ, một nụ cười buồn.

– Không sao đâu, tớ hiểu mà.

Nam gật đầu nhẹ, mặt dãn ra, cậu nhìn thấy một bóng người phía trước:

– Thầy vinh.

Ba mươi cái đầu giật mình quay lại, dáng đi của thầy chạm chạp, không năng động như mọi ngày, thầy nhìn tụi nó khẽ cười:

– Các em không học tiết tiếp theo à?

Tụi nó nhìn thầy, lại muốn khóc, tụi nó biết thầy đang đau lắm chứ? Cô Thủy ra đi không một lời từ biệt, tụi nó đã thế, thầy lại càng buồn nhiều hơn. Khóe mắt thầy hiện rõ một nỗi niềm sâu kín nào đó.

– Thầy ơi, cô Thủy…

Hà Mi chư nói hết câu đã khóc nấc lên, thầy vỗ vai nhỏ, an ủi mà trong lòng đắng chát:

– Em đừng khóc, rồi cô ấy sẽ về với thầy trò mình thôi mà, cô ấy sẽ không từ bỏ chúng ta dễ dàng vậy đâu.

Ngọc Vi ôm chầm lấy Cát Anh, nhỏ gục lên vai bạn, gió mùa thu vẫn cứ thổi, mang một người đi xa, không rõ ngày trở lại, cái nắng vàng nhạt như buồn hơn.

Bà chủ tịch đứng trên cao nhìn xuống, những giọt nước mắt thi nhau rớt xuống, rất nhiều, bà không chỉ đã đánh mất đi niềm vui của con gái mình, mà còn đánh mất đi cả hạnh phúc của nó. Cái tội của bà lớn quá.Không thể nào bù đắp lại được nữa rồi.

– Bà đang hối hận sao?

Khóe miệng Hàn Tuyết cong lên, một nụ cười băng lạnh xuất hiện, bà quay đầu lại, lau vội nước mắt trên má, dịu dàng nhìn nhỏ:

– Phải ta đang rất hối hận.

Tuyết ngẹn lại, đúng là tình mẫu tử không thể nào bị ngăn cản được, nhỏ lại nhớ về ngày xưa, cái ngày nhỏ cũng đã từng có một người mẹ như thế. Chở che, ôm ấp nhỏ trong vòng tay, cho nhỏ nhận được hơi ấm của một tình yêu thương trọn vẹn. Nhưng bây giờ mọi thứ đã đổi khác, người đàn bà trước mắt đã cướp đi của nhỏ tất cả, hạnh phúc, nụ cười, ngay cả nước mắt cũng đã cạn khô.

Tất cả cũng chỉ tại bà ta.

Vì thế nhỏ muốn đứa con gái duy nhất của người phụ nữ này cũng phải chịu cảnh như nhỏ, đau đớn, vật vã, đắng cay khi bị chính người thân vứt bỏ.

Nhưng nhỏ đâu có biết rằng, người con gái mà nhỏ nói ấy, đã chịu tủi nhục ngay từ ngày đầu tiên nhỏ ra đời.

Nỗi đau ấy còn lớn hơn nỗi đau của nhỏ gấp trăm vạn lần.

Mấy ngày nay không hiểu sao lại có một trận mưa kéo dài, tâm trạng các học viên lớp Toán cũng không ổn hơn một chút . Cát Anh đã cho người lùng sục khắp thành phố, nhưng vẫn không thấy bóng dáng cô Hàn Thủy đâu, có lẽ thầy hiệu trưởng nói đúng, cô đã rời khỏi đây ngay ngày hôm ấy rồi. Cát Anh nén một tiếng thở dài, nhỏ mông lung suy nghĩ, đôi mắt dán ra ngoài khung cửa sổ.

– Cậu nghĩ tại sao bà chủ tịch lại làm như thế.

Nam mân mân trên cạnh bàn, cậu cúi mặt xuống hỏi bâng quơ. Cát anh vẫn không rời mắt khỏi khung cửa, nhỏ mím môi nhẹ:

– Tớ cũng không biết, có lẽ bà ấy cũng không thực sự muốn cô Thủy ra đi.

Quẳng nhẹ một hòn đá ra ngoài sân, Bàn tay Nam di chuyển dần trên những phím đàn, một thứ âm thanh vang lên, hòa lẫn vào tiếng mưa ngoài kia, mọi vật chìm trong một thứ màu sắc hỗn độn, tiếng nhạc du dương, buồn, chứa nhiều tâm trạng của một cậu học trò mười bảy tuổi. Cát Anh đánh mắt sang nhìn bạn, nhỏ khẽ cười, nụ cười ngọt ngào như một dư vị nào đó còn sót lại của mùa thu.Một ống tiêu nhỏ luôn được nhỏ mang bên mình, như một vật bất li thân. Thổi, để quên đi nỗi buồn của hiện tại, vi vu theo làn gió lạnh của cơn mưa cuối mùa. Trong veo, thứ cảm xúc dâng trào mãnh liệt, tâm hồn của hai nghệ sĩ nghiệp dư bay bổng trong không gian, xua tan những nỗi buồn sâu thẳm nơi trái tim.

Khánh Đăng dựa lưng vào góc tường, cậu đang lắng nghe cái giai điệu ấy. Đẹp đẽ và thanh cao biết nhường nào, một lần lặng mình giữa những suy ngẫm thường ngày, Đăng chớp nhẹ mi mắt, từ lúc sống và chơi đùa cùng lớp Toán, cậu đã trở thành một con người khác, không bị sự hào nhoáng bóng bẩy bên ngoài làm mờ đi những cái tinh nghịch và ngây thơ vốn có của tuổi học trò.

Cậu biết thương, biết nhớ một ai đó, thứ tình cảm trong sáng đầu đời đầy mộng mơ. Nụ cười ấy, ánh mắt ấy khiến cho cậu cảm thấy tâm hồn mình thật bình yên.

Ở một góc khác của kí túc xá, cô bé mang cái dáng điệu lạnh lùng, băng lãnh thường ngày bỗng chìm vào một thế giới khác. Trầm tư và suy nghĩ những gì đã qua, Hàn Tuyết thấy mình thật nhỏ bé, cứ giống như một hạt cát nằm gữa đại dương mệnh mông? Những chuyện nhỏ đã làm, những chuyện lớp Toán đã làm. Phải chăng nhỏ đã quá ích kỉ? Nhỏ chỉ nghĩ đến cảm nhận của mình mà quên đi nỗi đau của người khác.

Đau.? cái cảm giác đã ăn sâu vào trái tim nhỏ hơn mười năm nay, cái cảm giác nhìn thấy bàn tay mẹ buông dần, cái cảm giác nhìn thấy mắt mẹ từ từ khép lại trong làn sương mờ đục của nước mắt. Đau? cái cảm giác nhìn ba mình hạnh phúc với một người phụ nữ khác không phải là mẹ, cái cảm giác đắng chát mỗi khi nước mắt chan vào bát cơm nóng hổi thường ngày mà đáng ra phải do mẹ làm thì nay lại là của người giúp việc.

Nước mắt lăn dài trên má, bảy tuổi mất mẹ, mất đi một vòng tay yêu thương ôm ấp, sự đều trớ trêu thay, cái định mệnh gữa bốn người bọn họ lại khiến con gái họ rơi vào đau khổ .

Đôi mắt nhắm nghiền lại, mặc cho những hạt mưa rớt xuống cùng những hạt châu sa tuôn ra từ đáy mắt. Dòng đời tấp nập lắm bon chen, không phải do nhỏ lạnh lùng mà tại nhỏ sống khép mình thôi. Không phải tại nhỏ băng lãnh mà tại cái tính khí của một con bé sớm thiếu vắng tình mẹ trở nên bất cần và khó chịu mỗi khi ai đó quan tâm mình thôi. Không phải tại nhỏ độc ác mà chẳng qua là do sự ích kỉ trong trái tim một con người sớm chịu nhiều mất mát. Nhỏ tự bao biện cho chính mình như thế. Bao biện cho cách sống sai lầm của mình trong mười năm nay là như vậy. Để rồi vô tình, nhỏ khiến cho những người bạn ấy một lần nữa…đau.

Từ trên tầng hai của dãy nhà ban giám hiệu, đôi mắt trĩu nặng của người mẹ dán chặt xuống sân trường. Không còn cái lạnh lùng, cao ngạo vốn có thường ngày, cái cảm giác chôn chặt suốt hơn hai mươi năm qua lại ào về mỗi khi mưa tới. Làn khói xa xăm, đưa bà trở về một cõi hư vô nào đó, khi đứa con gái bé nhỏ chào đời, đến cái ngày mà nó đầm đìa nước mắt buông vạt áo bà ra khỏi bàn tay.Tiếng gọi xé lòng, của một đứa trẻ vốn không nhận được nhiều tình yêu từ cả ba lẫn mẹ.

“Mẹ, đừng bỏ con, bé Thủy hứa sẽ ngoan mà, mẹ đừng đi, bé Thủy không vòi mẹ quần áo mới nữa đâu”

Một cái buông tay hờ hững, một ánh mắt quyết liệt, vẫn ra đi, để lại đứa con nhỏ trong cả một căn biệt thự rộng lớn.

“Mẹ…mẹ đừng đi mà, mẹ đừng đi, mẹ đi, rồi ba cũng đi nữa con làm sao đây hả mẹ, xin mẹ, mẹ về với con đi, con sẽ không làm mẹ buồn nữa, con sẽ ngoan giống em Hàn Tuyết vậy đó, mẹ ơi”

Đúng năm phút sau, người phụ nữ bỏ lại con, nỗi đau và những giọt nước mắt trên khuôn mặt trẻ thơ ấy để đến một căn nhà khác, nơi đó có nhiều tiếng cười, có người bà yêu thương và đứa con không phải là con ruột.

Năm phút sau, bàn tay bé nhỏ ấy lại tiếp tục sưng tấy lên vì phải nắm chặt cái va li của ba mình.

“Thủy buông ra để ba đi”

“Không! mẹ đi rồi, con không muốn cho ba đi nữa, con không buông, ba ở lại với con đi”

“Buông ra để ba đi, con ở lại với quản gia đi”

“Không, ba ơi, con xin ba mà, nếu không ba cho con đi với, con hứa sẽ ngoan mà”

Lại là cái buông tay giằng xé ấy, gào thét trong vô vọng, dáng người nhỏ bé đổ sụp xuống giữa ngôi nhà rộng lớn, không có lấy một cảm giác ấm áp từ lúc chào đời đến hôm nay. Đôi mắt cô bé mười tuổi sưng mọng đi, ngất lịm, nằm giữa sàn nhà lạnh buốt, mẹ đi rồi, ba cũng không có ở đây, không một bàn tay ấm áp nào đỡ nó dậy, xoa dịu cái nỗi đau trong lòng nó. Hết thật rồi. Họ đi tìm hạnh phúc cảu riêng mình, với một đứa con mới mang cái tên hàn tuyết, đứa bé chúm chím miệng mới chỉ hai tuổi đâu còn chập chững bước đi.

Vô vọng.

Bất lực

Và nó thấy mình trở nên thật yếu đuối

Dựa tấm lưng vào cánh cổng sắt, người phụ nữa ấy đang run lên từng đợt, nước mắt trào ra, nhiều vô kể, người đàn ông đứng bên cạnh, dõi một ánh mắt mơ hồ nhìn vào trong. Hai chiếc xe đi về hai hướng, hia đường thẳng song song không bao giờ chạm mặt. Để lại một đứa trẻ bơ vơ. Giữa một núi vật chất. Tiền bạc có là gì? Khi mà tất cả đều giả dối.

“xin lỗi con”

“Con như một đóa hoa giữa ban mai rực rỡ

Con mỏng manh, yếu đuối

Con cần có người chở che ôm ấp

Nhưng… nước mắt con đã cạn, nụ cười trên môi con đã vụt tắt.

Ban mai của con không phải là màu hồng như mẹ vẫn tưởng

Nó đen ngòm một màu xám xịt.

Vì con tâm hồn con đã chết kể từ cái ngày định mệnh ấy…thế giới rời bỏ con, và ba mẹ là người buông tay nhanh nhất ”

Những hạt nước trong veo còn đọng lại trên vòm lá, chút dịu dàng của mùa thu đã đi qua, mùa đông đến thật rồi, lạnh hơn, cũng buồn hơn.Lớp Toán đi qua kí túc xá, khuôn mặt vẫn chẳng hơn mọi ngày là mấy. Chưa có tin tức gì về cô Hàn Thủy, hai đêm nay Cát Anh đã thức trắng, hai mắt nhỏ sưng húp lên, mặt mũi bơ phờ không còn một chút sức lực nào cả.

– Cậu không thể cứ như vậy mãi được, cô Thủy sẽ về thôi mà.

Khánh Đăng nhìn nhỏ đầy lo lắng, cậu thở dài, nhỏ nhìn vậy nhưng rất bướng, một khi đã muốn làm gì là làm cho bằng được, đố ai ngăn cản nổi, ngay lúc này đây, nếu như chưa tìm thấy cô Hàn Thủy thì nhỏ cũng sẽ không chịu đụng đến bát cơm.

– Tớ không sao.

Nhỏ mím môi, trả lời cậu, giọng nhẹ tênh nhưng lại chứa cả một trời bi thương, Đăng lắc đầu ngán ngẩm, cả lớp đang ngồi ở căn teen trường, nhưng cũng chẳng có đứa nào chịu ăn uống, tụi con trai đã thế, tụi con gái lấy sức đâu ra cơ chứ.

– Dù sao đi nữa các cậu cũng phải ăn một chút đi chứ, thế này mãi sao?

– Bọn tớ làm sao mà nuốt nổi đây, chưa biết cô Thủy đang ở đâu.Làm sao mà bọn tớ an tâm được

Ngọc Vi nổi cộ lên, nhỏ nhìn sang Đăng, đôi mắt bực dọc. Hà Mi kéo nhỏ ngồi xuống, khẽ cúi đầu xin lỗi Đăng thay bạn, không khí trở nên âm u, một màu ảm đạm bao trùm lên tất cả.

– Nhưng nếu cứ thế này thì các cậu sẽ ốm mất.

Đăng nhìn các bạn, lòng chua xót, bây giờ cậu mới biết sự quan tâm đến mọi người là ra sao. Sống và học tập cùng lớp Toán đã giúp cậu có một tình bạn thật đẹp, nó giúp cậu mở cánh cửa trái tim ra khỏi những rào cản và cái vỏ bọc khép kín trước đây. Bây giờ khi chứng kiến cảnh các bạn như thế, ruột gan tâm can cậu cũng không được bình yên.

– Đăng nói đúng, các cậu nên ăn một chút gì đi, trông các cậu yếu lắm rồi đấy.

Lần này là Kiệt lên tiếng, trong đôi mắt tinh nghịch thường ngày in đậm một nỗi buồn không tên nào đó, chăm chăm nhìn ra phía ngoài cửa sổ, nơi nhìn chiếc lá cuối cùng còn bám gốc mẹ đang từ từ lìa xa thân rơi xuống đất. Cánh tượng ấy đẹp như một bức tranh sinh động, sắc nét, nhưng lại khiến tâm trạng của cậu, buồn lại càng buồn hơn.

– Chẳng vừa miệng đâu, bọn tớ không ăn nổi.

Vi kết lại một câu rồi lại hướng ánh nhìn mông lung, đến một nơi nào đó, xa xăm.

Không khí trầm mặc lạ thường, cái vui vẻ náo nhiệt thường ngày bỗng chốc tan biến, trong lòng ai cũng có tâm sự. Thở dài, dáo dác đưa đôi mắt cố tìm kiếm một hình bóng thân quen nào đó. Nhưng rồi tất cả lại chìm trong vô vọng. Cô ấy đi thật rồi.Để lại nỗi đau đớn hình thành, cứa sâu vào trái tim non trẻ của những cô cậu học trò. Đau rất nhiều.

Nam nhìn quanh tổng thể sau đó, cậu thì thầm vào tai Thái Huy điều gì đó, mắt Huy sáng bừng lên, cậu cùng bí thư bước vào trong, theo sau là mấy bạn nam còn lại trong lớp. Tụi con gái cũng chẳng để ý nhiều, mắt tụi nó đã ráo hoảnh vì khóc, chưa bao giờ tụi nó cảm thấy mình bất lực như thế này .Hàn Tuyết nhìn sang, nhỏ thấy lòng mình như bị một mũi dao đâm thẳng. Sao nó đau đến thế? Nhỏ không ngờ có một ngày, khi cứng kiến cảnh lớp Toán mòn mỏi đợi chờ nhỏ lại thấy mình có nhiều tội lỗi như vậy. Con tim run lên từng nhịp đập. Run sợ, ám ảnh mọi thứ đều luẩn quẩn trong đầu Tuyết, khiến nhỏ trở nên bối rối. Phải làm sao đây?

Mùi hương ngào ngạt bay ra, xộc vào mũi, tụi con gái giật mình quay lại, Đám con trai từ trong khu bếp của căn teen bước ra, trên tay cầm mỗi đứa một tô cháo, khói bay nghi ngút. Cát Anh nhíu mày, nhỏ đăm đăm nhìn theo cái tô trên tay Nam, hỏi nhẹ:

– Cái này, là sao.

Nhật Nam khẽ nở một nụ cười dịu dàng, cậu nháy mắt:

– Cơm căn teen ăn không được thì ăn cháo của con trai lớp Toán chứ sao, các cậu mà nhịn đói hoài nhan sắc xuống trầm trọng đấy.

Cát Anh bật cười, nhỏ lắc đầu nhè nhẹ:

– Thật hết nói nổi các cậu.

Nam bĩu môi, tỏ vẻ giận dỗi, cậu đứng dậy, hai tay chống hông, mặt làm điệu bộ hình sự:

– Thế rốt cuộc các cô nương có định ăn không?

– Đã nói là không ăn rồi mà.

Ngọc Vi nhăn mặt, nhỏ chán chường nhìn Nam, cậu khoanh tay trước ngực, suy ngẫm một điều gì đó rồi khẽ cười:

– Ồ, chê cháo tụi này nấu cơ đấy.

Cát Anh nheo mắt khó xử, nhỏ rít rít cái tay:

– Nam à, thật sự bọn tớ, ừm..ừm…khoan đã…ừm..

Nhỏ chưa nói hết cậu đã bị thìa cháo trong tay Nam ngăn lại, nuốt trôi, nhỏ xua xua cái tay, ghì chặt tay cậu xuống.

– cậu…cậu

Nam tiếp tục đưa một thìa cháo nữa lên, ánh mắt cương quyết nhìn nhỏ. Mi mắt Cát Anh cụp xuống, bỏ đi cái bướng bỉnh của mình, nhỏ gật gật:

– Thôi được rồi, để tớ tự ăn.

Làm ra cái điệu bộ ngạc nhiên vô cùng Nam đứng dậy cười đắc chí, mắt quét sang chỗ mười đứa con gái còn lại. Ngọc Vi giật mình. Nhỏ tặc lưỡi, nhìn mấy tô cháo trên bàn, mặt nhăn lại như khỉ ăn ớt:

– Ấy ấy. Ừ thì ăn, ông đừng có mà ngó tôi kiểu như vậy.

– Biết điều là tốt. Nam gật gù, trong lòng không khỏi sung sướng.

Thế Bảo nhảy xen vào, cậu ngồi thẳng đối diện với Ngọc Vi, hai mắt chớp chớp liên hồi:

– Để tôi đút cho bà nhé.

Vi hứ dài, nhỏ giật lấy tô cháo trên bàn, ngoảnh mặt đi hướng khác:

– Không thèm.

Hà Mi bật cười ha hả, nét muộn phiền trên khuôn mặt nhỏ nhanh chóng tan đi mất, trở lại cái đáng yêu vốn có thường ngày, nhỏ phụng phịu, hai má căng lên, nhìn Nam ái ngại:

– Mà cậu có cho gì vào không vậy?

Nam há hốc mồm, xem kìa, Hà Mi bữa nay to gan dám ăn nói với cậu như thế nữa đấy, nở một nụ cười ma mãnh, Nam nhe răng:

– Tớ cho thuốc độc vào đấy.

– Ồ, thế ăn có bị sao không.

Mi khờ đúng là mi khờ, cho thuốc độc vào mà hỏi ăn có bị sao không, thế giới đi tìm đúng là chỉ có mình nhỏ. Nam định lên tiếng phản bác thì không ngờ cái giọng vành khuyên của Bảo lại vang lên, khai hỏa cho một trận điên không báo trước:

– Thì bà sẽ trở thành người của Nhật Nam chứ sao.

– Á, thế tớ không ăn đâu.

Bốp

Nam phát thẳng lên đầu Bảo một cái thật mạnh, cậu quoắc mắt một lượt, miệng nhếch lên

– Gan nhỉ, hôm nay Tiểu Bảo bối dám ăn nói như vậy với tao cơ đấy, , mày không muốn sống nữa rồi hả. Ăn nói tào lao.

Thế Bảo ôm đầu, cái mũi chun lên, cậu cười hề hề nhìn Nam đầy ái ngại, Ngọc Vi còn thủ sẵn một nắm đấm, cứ như muốn cho thẳng vào mặt Bảo luôn vậy. Cậu quay sang nhìn nhỏ, cố nở một nụ cười méo mó, Vi lè lưỡi chọc quê, Bảo thụt người về, mặt bí xị.

– Thôi các cậu ăn đi kẻo nguội.

Thái Huy đưa bát cháo về trước mặt Ngọc vi yêu cầu, mấy đứa con gái gật nhẹ đầu, tụi nó đưa tô cháo lên và bắt đầu ăn nhưng thìa thứ nhất. Nhật Nam mỉm cười, cậu xoay người nhìn Cát Anh.

“Cậu phải mạnh mẽ lên, cả lớp cần cậu làm bờ vai vững chắc nhất”

Cậu nhắm nghiền mắt, mọi mệt mỏi trong cơ thể dần tan biến, nụ cười trong veo của tụi con gái đã trở lại, nó khiến cho tâm hồn cậu thanh thản hơn nhiều.

Hơi ấm từ tô cháo phả vào mặt, một giọt nước mắt lăn dài xuống. tan . Hàn tuyết nhẹ nhàng lấy khăn dấu nó đi. Bây giờ nhỏ mới biết được một thứ tình bạn thực sự. Nó cao đẹp thế này sao? Nó khiến cho trái tim nguội lạnh của nhỏ bắt đầu có cảm xúc, nó khiến cho nhỏ biết đánh vần hai từ lội lỗi. Nhưng nhỏ vẫn chưa đủ can đảm để nói ra tất cả. Có lẽ nhỏ cần có thêm thời gian.

Trời về chiều, ánh nắng yếu ớt chiếu thẳng xuống nền đất, màu nắng vàng nhạt, đi dạo giữa sân học viện, mắt tụi nó đượm buồn. Một khoảng lặng. Để suy ngầm mọi chuyện. Để biết rằng, những trái tim yêu thương đang sít lại gần nhau hơn.

– Rốt cục cậu với con nhỏ Hàn Tuyết đó có quan hệ gì vậy?

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Làm kế hoạch nhỏ
Làm phúc
Say Nắng Cô Nàng Lớp 12
Black Angel – Thiên Thần Bóng Tối
1×10=9