Black Angel – Thiên Thần Bóng Tối

10.09.2014
Admin

Black Angel – Thiên Thần Bóng Tối

Tác giả: Chi Chan
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Nhân vật:

– Dương Hải Băng: 17t, cao 1m60, ít nói, con người bình thản đến lạ lùng.

– Lâm Chấn khang: (anh cả), 25t, 1m83, độc ác và hám sắc.

– Lâm Chấn Phong: (anh hai), 22t, 1m88, lạnh lùng vô cảm.

– Lâm Chấn Nam: (người em), 22t, 1m82, em sinh đôi của LCP, lịch sự dễ gần.

Giới thiệu:

Không tinh nghịch.
Không lãng mạn.
Không có những va chạm xung đột dễ thương kiểu hàn.
Không có những tranh chấp, đố kị “típ” trường học.
Một thế giới màu đen u ám, chết chóc và đầy quyền lực.

Thế giới thực của mafia!!!

– Black Angel –

Một nàng công chúa thuần khiết.

Ba chàng thiếu gia đẹp trai của một ông chùm mafia khét tiếng.

Ba tính cánh khác nhau: Độc ác, lạnh lùng đến vô cảm và dễ gần…

Nhưng họ đều có chung một mục đích: trở thành kẻ kế thừa vị trí đứng đầu mafia của cha.

Điều kiện của họ để trả giá cho việc đó là:

“Ta tin rằng sau này cô bé naỳ sẽ trở thành cô gái mak bất cứ người đàn ông nào gặp đều có thể say từ cái nhìn đầu tiên. Ta để nó ở đây với các con. Lúc nó tròn 17 tuổi ai trong các con có thể…tự tay giết được nó thì người đó sẽ được kế thừa vị trí của ta…”

Tình yêu và địa vị họ sẽ chọn gì????

Mơì các bạn đón đọc.!!!

Chương 1: sự khởi đầu đau đớn.

Tiếng lưỡi dao xuyên vào da thịt… rợn người…

Tiếng máu…rít lên…loang ra…đỏ thẩm…

Tiếng mưa…mưa!

Ào ào…xối xả…và…trắng xóa…

Hoà vào vị máu tanh nồng…

*****

Thành phố Fansico – 2h am

Tóc tách…tóc tách…tách…tách…

Tiếng mưa rơi cứ đều trên hành lang…dài mak rộng hun hút…đâu đây nghe như đẫm mùi máu tươi.

Dọc hai bên hành lang là hai hàng vệ sĩ vest đen, đeo kính đen cúi rạp cả xuống.

Một người đàn ông trung niên cao to, vẻ đầy uy lực bước vào. Những bước chân chậm rãi, dứt khoát, uy nghiêm.

Đằng sau ông ta là 1 cô bé chừng 14, 15 tuổi với mái tóc dài ướt nhẹp mưa xõa xuống, chiếc váy tr81ng lết trên nền ướt sũng. Cô bé co rúm người vì lạnh, …đôi mắt long lanh tội nghiệp cúi gằm xuống khe khẽ bước…

Người đàn ông dẫn cô bé vào phòng khách rộng thênh được trang hoàng không khác gì vị vua sa hoa. Đèn sáng trưng nhưng vẫn có cảm giác lạnh lẽo, đáng sợ.

Lạ lẫm, cô bé không dám ngẩn đầu nhìn thứ gì, cúi gầm mặt.

Trên 3 chiếc sofa là 3 cậu con trai. 3 yhiếu gia của ông trùm mafia khét tiêng, 1 trong những băng đảng bậc nhất phía tây thế giới.

– Gọi tụi con giờ này định chạy loạn hả ba? – cậu con trai đầu quang cuốn tạp chí “người đẹp” xuống sàn, đứng dậy vươn vai.

Cậu thứ ba đặt cuốn sách, đứng dậy cuối chào:
– Chắc có chuyện quan trọng. Vụ Zách cơ hôm qua thuận lợi chứ ạ?

– Con vẫn làm ta vừa ý nhất, Chấn Nam! Hai đứa ngồi xuống đi ta có chuyện muốn nói.

Người đàn ông liếc nhìn chiếc ghế phía rèm cửa, nơi cậu hai đang nằm ngủ, yai nghe mp3 hết sức bình thản, bất cần.

– Ba, con bé kia chui từ cái xó nào ra thế?

– Chấn Khang!

– Biết rồi, có gì thì ba nói nhanh đi.

Chấn Khang quay đầu đi mặt hơi khó chịu còn cậu 3 thì hơi nghiên đầu nhìn chăm chăm vào cô bé đừng cạnh ba.

– Thời gian tới ta sẽ rất bận. Ta sẽ sang Macao để giải quyết lô hàng…cho nên…cho đến lúc ta về các con đừng có gây chuyện. Hôm nay, xong vụ Zách cơ ta gặp cô bé này ở nhà kho, có lẽ bị bỏ rơi. Ta đã từng nói như thế nào?

– Kẻ không lo được cho bản thân thì cách giải thoát tốt nhất là giết chết – không suy nghĩ cậu cả lên tiếng.

– Được rồi nhưng lần này ta có suy nghĩ khác…

– “Ta tin rằng sau này cô bé naỳ sẽ trở thành cô gái mak bất cứ người đàn ông nào gặp đều có thể say từ cái nhìn đầu tiên. Ta để nó ở đây với các con. Lúc nó tròn 17 tuổi ai trong các con có thể…tự tay giết được nó thì người đó sẽ được kế thừa vị trí của ta…”

Chấn Nam hơi rùng mình vì lời nói của cha. Còn Chấn Khang chỉ liếc mắt khẽ mỉm cười vì những ý nghĩ độc địa nhất ẩn sâu trong câu nói đó…

– Các con hiểu ta không?

– Kẻ có khả năng nắm quyền là những kẻ có khả năng tin vào chính mình có thể nhẫn tâm với bất kì ai dù là kẻ mình mang ơn hay là người mak mình yêu nhất, thưa ba!

Người đàn ông hơi nghiên đầu, nét mặt không thay đổi, nghiêm nghị:

– Về điểm này thì con giống ta, Chấn Khang!…Hãy ch8am sóc tốt cho cô bé…nếu muốn…

Nói xong Ông ta bước đi không bận lòng.

Bước chân ông vừa qua khỏi ngưỡng cửa, đôi mắt cậu con thứ 2 từ từ mở ra, khuôn mặt lơ đễnh chẳng để ý ai, cũng chẳng rõ có biết cha mình vừa đến ko.

Liếc xuống chiếc mp3, nó sắp hết pin, cậu đẩy người đứng dậy rồi cứ thế đi ngang qua người anh trai…

Chấn Phong dừng bước ngay cạnh cô bé.

Cô bé vẫn cúi gằm mặt, tay chân run lập cập vì lạnh.

Một cái liếc ngang chỉ 1s hoặc ít hơn…Phong sải bước típ, đôi mắt nhìn thẳng, vô cảm, như chẳng có chuyện j, như tất cả xung quanh chỉ là ko khí, lẽ đương nhiên phải tồn tại…

Chấn Khang cùng lúc bật đứng dậy, = vẻ chậm rãi đầy thík thú, cậu tiến lại phía cô bé, dừng đúng chỗ cậu e thứ 2 vừa dừng…

Vài giây suy nghĩ, Chấn Khang từ từ cúi xuống…gần hơn…rồi…ghé sát vào tai cô bé:
– Mới chừng này tuổi đã thế này. Chắc lớn lên sẽ trở thành 1 người tình tuyệt vời!

1 nét cười thích thú hiện lên trên khuôn mặt cậu con cả. Cậu đứng thẳng người lại, bước đi…

– Vậy thì ta sẽ chờ. Trước khi giết e, ta phải có được em cái đã. Ha ha…
Chấn Nam đứng dậy, người cuối cùng bước lại phía cô bé.

Soạt!!! Cậu cởi áo khoác ngoài choàng lên người cô bé rồi từ từ ngồi xuống, hết sức dịu dàng… Chấn Nam rút chiếc khăn tay lau nc mưa dính át trên mặt ngây ngô
– …
– Đừng sợ. Từ giờ, chúng ta sẽ là bạn nhé!

Chấn Nam đứng lên, kéo cổ áo choàng trên người cô bé lại, rồi khe khẽ nắm lấy tay cô bé, bước đi…

– Ta sẽ đưa em đến nơi ấy, theo ý của ba…

Cô bé cứ bước chân theo ko suy nghĩ, chỉ có cảm giác ở cái nơi lạnh lẽo như đường hầm địa ngục này, chỉ có người con trai trước mặt cho cô sự an toàn.

Tiếng mưa ào ào vẫn vọng đâu đây, cái lạnh thấm vào từng làn da thớ thịt nhưng bàn tay người con trai ấy thì… thật ấm…

Hơn 2h sáng, dãy hành lang rộng và dài hun hút trong bóng tối, đèn đường sáng lên theo mỗi bước chân người đến. Ko gian vắng lặng bỗng vang lên những hồi chuông. Cuối dãy hành lang là 1 chiếc cửa lớn.

Chiếc cửa từ từ mở ra… Chấn Nam kéo theo cô bé, lặng lẽ bước từng bước chân chậm rãi…

Phía sau cánh cửa, hai dãy người xếp hàng dài lần lượt cúi đầu

– Cậu chủ!

Nam khua nhẹ tay:
– Ko cần giữ phép. Xin lỗi vì làm các e thức giấc vào giờ này.

– Ko sao ạ. Chắc có chuyện j nền cậu ba mới đến lúc này. – 1 cô gái chửng chạc bước đến cử chỉ hết sức nhẹ nhàng.

– Ko có j nghiệm trọng đâu. Ta đưa cô bé này đến chỗ các em thôi. Kiều Như giúp ta nhé!

– Cậu ba! Cô bé này…

– Là cha ta mang về đấy. Từ h cô bé sẽ ở đây. Như trông nom cô bé hộ ta, được chứ?

– Sao cậu ba nói thế. E đương nhiên có trách nhiệm với người mới rồi. Cậu ba cứ về nghỉ đi, cũng muộn rồi, cô bé này e sẽ lo cho.

– E lúc nào cũng làm ta yên tâm.

Chấn Nam kéo cô bé kia lại phía cô quản gia. Cô bé kia dù chẳng hiểu mình sẽ sống thế nào ở cái nơi lạnh lùng và có j đó rờn rợn này, nhưng có lẽ ở đây tốt hơn ở khu nhà kho dột nát ấy.

Cô bé liếc mắt nhìn người con trai ấy quay đi, dẫu rất muốn giữ lại nhưng ko thể… Trong đầu cô bé chỉ quay vòng những suy nghĩ ” Còn có thể gặp lại người đó ko? Người đó…thực sự…là ai???”

“Chát”!!!

Cô bé quay phắt 90 độ, loạng choạng suýt ngã, vẫn chưa định thần lại để hiểu chuyện j xảy ra sau cái tát trời giáng chẳng biết từ ai.

– Vào h này mà mày bắt cậu 3 phải mất ngủ và bọn tao phải tỉnh giấc hả con ranh?

Cả đám con gái dồn lại, nhìn cô bé đáng thương bằng những đôi mắt hình viên đạn.

Đứng trước mặt cô bé là… cô quản gia có vẻ dịu dàng đầy trách nhiệm ban nãy – Trần Kiều Như.
– Mày chui từ cống nước nào lên mà người ngợm thế này?

Cô bé có vẻ hiểu ra 1 chút vấn đề nên cúi gằm mặt, 2 bàn tay nắm chặt.
– Đừng có nghĩ đk cậu 3 mang đến thì mày qua mặt đk tụi này. Từ giờ, mày sẽ làm việc dưới quyền của chị đây, cho nên, tốt nhất là biết điều 1 tí.

Như đưa tay nhẹ nhàng đẩy cằm cô bé lên, ánh mắt trong veo ko 1 chút sợ hãi ngước theo. Như nghiến răng rít lên:
– Còn với vẻ mặt ngây thơ giả bộ này của mày. Đừng có mơ mà ve vãn đk cậu 3, em ạ!

Dứt lời, cô nàng quay phắt đi, quanh tay bước điệu bộ kiêu kì.
– Để nó nằm giường 105 với con bé nhí nhố đó. Chị ko ưa nên các e liệu đường mà cư xử.

Hơn 20 nữ giúp việc cùng nhất loạt quay đi, bước theo cô quản gia.

Chap 2

– Bạn là người mới hả?

– …

– Nè, thay bằng nhìn mình bằng cái vẻ ngây ngô đó, tại sao bạn ko nói j đi hả? Mình tên Thụy An, chị Như bảo từ giờ bạn sẽ ngủ chung giường với mình, vì thế nên tụi mình kết thân nhé.

– …

– Mà bạn phải lau khô đầu và thay quần áo thì mới đk vào ngủ đấy. Ướt rượt thế này… À, nếu ko có thì mình cho mượn tạm quần áo nhé!

– …

– Mà bạn tên j?… Sao cứ im lặng hoài vậy? ko nói được hay ghét mình? Thụy An thở dài 1 tiếng chán nản, toan quay đi thì chợt khựng lại bởi tiếng nói phát ra. Cảm giác phải đk suy nghĩ rất lâu, cảm giác như bất cần cái vô hình của thời gian… Tựa hồ…tiếng đàn phong phanh xuyên qua màn mưa…

– Hải Băng!!!

Khẽ khàng… trong veo…nhẹ như sương sớm.Tiếng nói làm Thụy An tim ngừng 1 nhịp.

– Bạn… tên… Hải Băng?… hì, hay thế, Hải Băng nghĩa là ‘biển lạnh’ phải ko?

An ghé mặt lại gần cô bé, ngón tay vuốt những sợi tóc mái sang bên, chăm chú nhìn.

– … Mắt trong veo như biển, mái tóc dài như sóng và giọng nói nhẹ như sương. Bạn… xinh… quá. Nếu An là con trai thì cũng mê bạn đến chết mất thôi. hihihi…

An ghé tai cô bé mới đến thầm thì:

– Chị Như ghen với bạn đấy. Chị ta giỏi giang nhưng xấu tính lắm. Cậu 3 thân thiện với mọi người, nhưng chuyện khoác áo cho người lạnh thì zero nhé. Nếu cậu lấy long được cậu ba thì chị Như sẽ điên lên lồng lộn cho mà coi…Nhưng dù sao ở cái nhà này tốt nhất nên theo ý chị ta nếu muốn sống bình yên. Còn nữa, bạn phải biết cái biệt thự hơn 1000m2 này có 3 ông hoàng đẹp trai mà bất kì kẻ nào cũng phải phục tùng: Cậu cả Lâm Chấn Khang, cậu 2 Lâm Chấn Phong, và cậu 3 Lâm Chấn Nam. Hơn hết, có 3 điều cấm kị bạn cần nắm rõ: ve vãn cậu 3 trước mặt chị Như, làm phật ý cậu cả và… chạm vào người cậu 2. Nếu phạm phải 1 trong 3 điều theo cách này hay cách khác, bạn sẽ sống ko = chết!!!

An hất tóc, đủng đỉnh quay đi, chẳng cần biết cô bạn kia lo lắng hay ngạc nhiên,

– Đừng nghĩ An nhiều chuyện. An muốn tốt cho bạn thôi. Ở cái chốn địa ngục này giúp đỡ nhau là tốt mà.

An đi rồi, cô bé kia vẫn đứng đó. Và tuyệt nhiên ko 1 chút vẻ quan tâm, ngạc nhiên hay sợ hãi. Lặng yên. Suy nghĩ điều j thì chỉ có cô bé biết.

Hơn 5h sáng.

– Mấy h rồi mà mày còn ngủ? Chây lười thế ak.

Hải Băng giật mình tỉnh giấc sau tiếng **** the thé của 1 cô giúp việc. Băng đứng dậy, dụi mắt.

Bộp! Cả bộ đồ lằm bếp bay thẳng lên đầu cô bé 14t.

– Mặc vào rồi ra làm việc đi!

Giọng nói chanh chua của cô giúp việc chẳng làm Băng khó chịu. Cô bé cầm lấy bộ đồ giúp việc lên, chợt nhận ra nó lấm lem rất nhiều vết mực. Chắc là có người bày trò. Băng ko quan tâm, chậm rãi đi thay đồ.

– Gần 7h rồi. Nhanh lên nào.

– Yến! Món salad xong chưa? Mang ra đi!

– Dạ! Xong rồi chị.

– Nhanh lên! Đổ nước thừa trên kệ đi! Gớm quá!
– Vâng!

Phặc – Oái – àooo…

Nửa chậu nước đục ngầu hắt lên người Hải Băng, cô bé đang tỉ mẩn lau chén đĩa.

– Oh! Chị ko may. Ráng chịu nhe em.

An cùng lúc chạy lại, vẻ khó chiu,:

– Thế này mà ko may j. Đường thì rộng thênh thang thế này. Cố tình thì chị nhận quách cho nhanh.

– Im đi con ranh. Chuyện mày à? – Qua sang cô nạn nhân – Còn mỗi bộ đồ này thôi nên em ráng mặc đến tối giặt nha. Lần sau thì phải tránh đi lúc chị qua đấy!

Cô giúp việc quay đi, liếc nhìn Kiều Như vẻ lập được công lớn. Như khẽ cười…

Hải Băng chẳng cần nghĩ xem người ta có phải cố tình hay ko, lại tiếp tục lau chến đĩa.

– Cậu chủ! Chúc 1 buổi sáng tốt lành!

Cả dãy người giúp việc đồng loạt cúi xuống khi Chấn Nam bước vào phòng ăn. Chỉ có Hải Băng chẳng hiểu j cứ đứng thẳng vẻ ngơ ngác.

– Ko cần giữ phép đâu. Chúc các e một buổi sáng tốt lành.
Chấn Nam nở 1 nụ cười thân thiện, chợt liếc nhìn cô bé cuối hàng, mỉm cười. Hải Băng gặp ánh mắt dịu dàng ấy lập tức cúi mặt xuống.

– Cậy 3 lúc nào cũng lịch sự thế đấy! – Thụy An đứng cạnh khẽ đẩy tay cô bạn. – Ở đây thì nhiều nàng chết mê chết mệt. Khổ… nhưng An lại dính phải tình yêu sét đánh với người khác mới chết chứ… Mà bạn có choáng ko? Mỗi bữa sáng mà làm thức ăn như cho cả tuần thế đấy. Chỗ này chỉ cho 3 ông hoàng dùng thôi. Thực ra thường chỉ có mỗi cậu 3 ăn sáng, cậu cả thì hiếm còn cậu 2 thì tuyệt nhiên ko.

Kettt… cánh cửa phòng ăn mở ra. Chấn Khang bước vào, vẻ ngông nghênh, cởi trần, tay cầm chiếc áo sơ mi đen.

– Cậu chủ! Chúc 1 buổi sáng tốt lành!

– Sáng nào cũng 1 điệu đưa ma. Mấy người ko thấy nhức tai à?
Chấn Khang lại chỗ bàn ăn, vứt bộp chiếc áo xuống ghế, nhìn cậu e đang chuẩn bị ăn sáng.

– Thằng Phi Long đang đau đầu vì vụ Zack Cơ đấy. Anh định chơi nó 1 vố.

– Ba đã bảo ko được gây chuyện lúc ông vắng mặt, nên a thôi đi.
– Mày thích dạy đời a từ lúc nào thế hả?

Sau cái nguýt dài khó chịu, Chấn Khang dửng dưng lấy miếng sanwich ăn, vừa ăn vừa đi khỏi bàn. Dừng chân trước dãy người làm, cậu liếc ngang, mắt tia đến chỗ Hải Băng, Chấn Khang chợt… nhếch mép cười…

Cánh cửa khép lại, Chấn Nam bỏ dao và dĩa xuống, thở 1 tiếng dài.

– Nếu ông chủ biết cậu cả gây chuyện ở ngoài sẽ ko vui đâu. – cô quản gia lên tiếng.

– Anh cả sẽ tự biết cách để ko đi quá đà!

Chấn Nam dùng giấy lau miệng, nhìn ra chỗ người giúp việc.

– E lại đây đi!!

1 câu mệnh lệnh nhẹ nhàng, Kiều Như lập tức bước đến.
– Có chuyện j mà…

– Ta ko bảo e. Là cô bé ấy!

Ngón tay Chấn Nam hướng thẳng đến chỗ Hải Băng. Số người giúp việc còn lại trợn mắt quay sang nhìn. Còn Kiều Như thì đơ hình, mặt nóng ran… Băng bước lại, vẻ mặt ko thay đổi.

– E ko cần làm việc đâu. – Ngón tay Chấn Nam vuốt nhẹ trên vạt áo loang bẩn, mắt chăm chăm nhìn cô bé.

– E ngồi xuống đi!

– Cậu 3! Ko được!

– Nó là giúp việc mà!

– Như vậy là trái quy định ạ!

Đám người làm nhao lên, chỉ có Kiều Như mím chặt môi, vẻ mặt tức tối hiện rõ. Vẫn cái cách nhẹ nhàng ấy, Chấn Nam quay sang:

– Các e có ý kiến j với điều ta muốn sao?… Kiều Như…cả e cũng…

– Dạ ko. Quy định là do 3 cậu chủ đặt ra mà. Mấy đứa này! – Như bỗng găt lên. – Quá vô phép rồi đấy.

Chấn Nam lại tiếp tục nhìn cô bé mới đến.

– Còn e? Cũng muốn chống đối lời ta phải ko?

Hải Băng nhìn cậu 3, rồi lại nhìn bàn ăn thịnh soạn. Bụng cô bé đói meo từ tối hôm qua. Thế là khỏi cần suy nghĩ thêm, Hải Băng kéo ghế ngồi xuống. Bằng vẻ chậm rải hết mức có thể, cô bé cầm từng miếng sanwich và xúc xích lên ăn.Đám người làm cứ cắn răng lườm nguýt, bực bội. Chỉ riêng Thụy An thích thú nhìn cô quản gia. Mặt cô đang tím tái, lồng lộn mà vẫn phải giả vờ như ko. Đã 5 năm làm việc ở đây, chưa bao giờ xảy ra chuyện cậu 3 cho người giúp việc ngồi ăn cùng, kể cả quản gia.

Chấn Nam chống tay, nhìn cô bé kia với 1 vẻ kiên nhẫn hết sức. Chính cậu cũng ko rõ điều j làm mình cuốn hút đến vậy. Vì khuôn mặt thánh thiện tựa mặt trăng? Hay vì vẻ khó hiểu trong đôi mắt ấy? Chấn Nam đang đi tìm câu trả lời… “Say” ư???

Nam đẩy cốc sữa lại trước mặt Hải Băng. Cô bé 1s liếc nhanh người con trai ấy, liền bưng cốc sữa lên, uống hết 1 nửa. Xong, Băng quệt miệng, đẩy ghế đứng dậy.

– E ăn hết chỗ này cũng ko ai trách đâu!

Băng cúi xuống, lắc đầu khe khẽ. Chấn Nam chợt cười, cũng đẩy ghế đứng dậy theo.

– Có vẻ như e ko thích nói chuyện. E làm ta khó chịu đấy!

Nam tiến thêm 1 bước, rồi từ từ cúi xuống, ghé vào tai cô bé.

– Lúc nào mệt hãy đến phòng ta!

Ko nói thêm 1 câu nào nữa, Chấn Nam cứ thế bước đi luôn, ra khỏi phòng ăn, vẫn cái cách vô cùng lịch sự. Băng nhìn theo cậu chủ, ánh mắt vẫn ko 1 gợn cảm xúc.

Àooo…

Cả cốc sữa dội thẳng lên đầu Hải Băng. Cô bé từ từ quay người lại… Kiều Như đang đứng đó, 2 bàn tay nắm chặt, đôi mắt như muốn bốc lửa.

– Con ranh này!!! Tao đã nói với mày thế nào???…

Hải Băng ngước mắt nhìn cô quản gia. Cái nhìn ko phải thách thức, ko phải sợ hãi… mà là… 1 cái nhìn…bình thản. Điều đó càng làm như muốn điên hơn. Nhỏ xông đến, 2 bàn tay tú cả mớ tóc của Hải Băng giật mạnh.

– Mày nhìn tao như thế là sao hả? Con ranh này! Con ranh này!
Băng ko chống cự, nhắm nghiền mắt chịu đựng. Đám người làm cười khẩy. Thụy An quay đi, ko thể giúp j hơn. Vẫn túm chặt tóc Băng, cô quản gia nghiến răng rít lên:

– Mày nghĩ mày là cái thá j? Một con chó được rước từ cống rãnh nào lên. Trông mày ko hơn j 1 con chó! Vểnh lỗ tai lên mà nghe cho rõ, mày có mắc chứng hoang tưởng thì cũng đừng có mơ có được cậu 3 của tao. Vắt mũi chưa sạch mà dám bỏ ngoài tai lời chị đây hả? Lần này là cảnh cáo, có lần sau thì mày ko còn nguyện vẹn đâu! Con ranh!

Kiều Như xô nhào cô bé xuống đất, phủi tay như vừa chạm vào thứ j nhơ nhuốc lắm. Nhỏ nhếch mép cười, quay đi… rồi chợt dừng chân, hơi quay đầu lại

– Các e… Con điên này có bị câm ko nhỉ?

Cả đám người làm cười rộ lên, Như cũng hơi mỉm cười thích thú, toan đi tiếp…

– Cứ ko nói chuyện… là câm sao?

Tiếng cười chợt im bặt, tim Như sững lại… Nhỏ quay đầu nhìn… cô bé kia đang nhìn thẳng vào nhỏ, vẫn cái ánh mắt ấy… bình thản đến khó hiểu..

Hai bàn tay Như run lên khe khẽ…

– Xin lỗi. An chẳng giúp j được cho bạn. An mà mở miệng nói đỡ chắc cũng bị chị Như xé xác quá… Bạn định cứ nhẫn nhịn thế này đấy à?

– Thấy lúc bạn mở miệng ra ko? Chị Như sock lắm. Cậu 3 mà biết được chị Như đối xử với bạn thế này thì chị ta chết chắc…

Ui trời ơi, đầu tóc bạn thế này có như con ngớ ngẩn ko cơ chứ…Ê, nãy h bạn có nghe mình nói j ko vậy?

Hải Băng vẫn ngồi bệt dưới đất, ko để ý lời cô bạn nói. Cô bé chợt nâng đuôi tóc lên, quệt qua đầu lưỡi…Thụy An ngớ người ra chẳng hiểu j. 1 lát im lặng, Băng bỗng ngẩng đầu lên, đôi mắt như muốn cười:

– Ngọt quá!

Suýt nữa An ngã rầm xuống đất.

– Cả cốc sữa đổ lên đầu mà bạn vẫn vui quá nhỉ. Con người kì lạ! Con người khó hiểu! Bạn ngồi đó mà chơi cho mát… mặc bạn luôn đấy.

Nói rồi An đủng đỉnh quay đi.

Trong phòng bếp

– Chị… chị… nghe nó nói ko…?

– Êm như ru nhỉ? Tao bắt đầu có thiện ý với con bé rồi đấy

– Điên hả? Con cáo già đội lốt cừu non ấy, nó giả bộ thôi. Giả bộ hiền lành. Giả bộ ngây thơ.

– Nhưng đâu thể phủng nhận… là… nó…cũng xinh

– Tức là mày theo nó, chống lại chị Như?

– Chúng mày rỗi việc đấy à? Bàn j…

– Im hết đi! – Giọng cô quản gia gắt lên khó chịu.

– Em… em xin lỗi…

– E xin lỗi…

Kiều Như đứng quanh tay, dựa vào thành tủ, vẻ đăm chiêu:

– Dù sao cái vẻ vờ vịt của nó cũng rất dễ lừa phỉnh người khác.

Trong khi cậu 3 thì rất thương người, lại tốt tính, cậu cả thì ham thứ lạ… rốt cuộc…

– Cậu 2 thì sao ak?

– Đồ ngu!!! Với cậu 2 thì có 10 đứa như nó cũng chẳng thay đổi được j.

– Có vẻ như con bé đó phớt lờ lời cảnh báo của chị.

– Đơn giản vì nó ý thức được cậu 3 đang chú ý tới nó. Các e cứ xử xự thật “tốt” cho chị, chị ko tin nó chịu đựng nổi 1 tuần.

– Nhưng nhỡ cậu 3 biết…

– Nếu con điên đó hé răng nửa lời, chị sẽ cho nó mất lưỡi.

– Thực ra vấn đề ko hẳn ở chỗ nó ve vãn cậu 3 mà cả cậu 3 cũng quan tâm tới nó… Nên e nghĩ nếu làm cho cậu 3 ghét nó được thì tốt.

– Làm cậu 3 ghét nó?…Hì… E ngày càng thông minh đấy, Ly ạ…

Nhưng nói đến các ông hoàng đẹp trai của chúng ta, chị nghĩ đến 1 điều thú vị hơn nhiều… mấy đứa nghĩ sao về điều cấm kị thứ 3 trong khu biệt thự này?…

Cô quản gia khẽ nhếch mày, cười…

Chap 3

Băng bước từ khu vệ sinh ra, nước từ mái tóc dài xõa ra chảy róc rách xuống nền nhà. Thụy An đang đứng bên ngoài nhìn cô bạn trân trân, với cái vẻ vừa sững sờ, vừa khó hiểu.

– Bạn… tự mình… đi tới đây sao?

Hải Băng nhìn Thụy An, vẫn cái nhìn- thường- thấy.

– Ko thể nào! Lúc mới đến đây mình đã mất 1 tuần để nhớ được đường ra khu vệ sinh đấy. Mình mới chỉ dẫn bạn ra đây 1 lần vào nửa đêm hôm qua, và lúc ấy trời tối thui mà.

Hải Băng, hoặc cố tình ko nghe, hoặc nghĩ ko có j đáng quan tâm, cô bé quay phải, bước chậm rãi, lướt qua mặt An. Thụy An lúng túng rồi bước theo.

– Nói thật đi. Ai đó dẫn bạn ra đây phải ko? Lạy chúa Jesu. Từ phòng ăn tới đây phải rẽ cả chục lần đấy. Này, Hải Băng à, … bạn nói j đi chứ… này…

Thụy An cứ luôn miệng lẩm bẩm, rồi chợt nhận ra rằng mình đi theo cô bạn nãy h, đúng đường trở về khu bếp. Dù rẽ phải, rẽ trái liên tiếp, Hải Băng vẫn đi đều đều, chậm rãi, như 1 cái máy có lập trình.

– Thôi được rồi. An cứ coi như IQ cửa bạn vượt mức bình thường vậy. Bạn có thấy khu nhà này như một cái mê cung lớn ko? Mình ko thể tưởng tượng nổi người ta đã thiết kế và xây dựng nó ntn đấy. Mình từng được xem bản đồ rồi (thực ra là nhìn trộm trong phòng cậu 3 ý). Từ cổng vào là đại sảnh, khuôn viên dẫn 1 hành lang dài tới phòng khách. từ phòng khách dẫn ra 3 hành lang dài nữa tới 3 khu vực. Khu giữa, khu A và khu B. Trên bản đồ là 3 khu, nhưng thực tế cả 3 lại thông nhau bằng những hành lang dài và chằng chịt, chạy loanh quanh 1 phát là lạc như chơi. Chỗ tụi mình là khu A, có khu bếp, phòng ăn, khu sinh hoạt và nghỉ ngơi của người làm. Khu giữa có rất nhiều phòng. Đi trên hành lang thấy giống như khách sạn á. Nhưng có 3 phòng lớn nhất dành cho 3 cậu chủ nằm trên 3 dãy hành lang khác nhau. Còn khu B là… là… Mà thôi, bạn ko biết thì hơn. Sơ sơ thì thế nhưng để đi hết cả 3 khu cũng đến hết ngày đấy. Nói vậy nhưng 4 năm qua An cũng mới chỉ luẩn quẩn ở khu A, Thỉnh thoảng mới bước qua khu giữa… Nghe cũng hơi hơi nhàm chán nhỉ? Nhưng rồi bạn cũng sẽ thấy, sống ở đây ko hề nhàm chán đâu. Nếu ko có được sự che chở từ 1 trong 3 ông hoàng nhà này – mà thực ra chỉ có thể từ cậu 3 – thì… cái khu biệt thự này sẽ trở thành ĐỊA NGỤC TRẦN GIAN ngay thôi! Nếu được ước, mình sẽ ước ngày ấy ko bước chân đến đây…

Hải Băng chợt dừng chân… Đằng sau, An đang cười… và 1 giọt nước mắt chảy dài xuống má.

– Sao… ko… ra khỏi đây? – Giọng Hải Băng lại cất lên, thật hiếm khi nghe thấy. Cô bé ko hỏi tại sao lại là địa ngục trần gian, không hỏi tại sao lại đồng ý đến. Cũng ko hỏi tại sao chịu khổ vậy mà vẫn cười nhiều được thế!? Thật là khó để hiểu trong đầu cô bé nghĩ j, thật khó!!!

– Rốt cuộc cũng chịu mở miệng ra đấy à? Đã vào đây làm việc thì mãi mãi… ko được đặt chân… ra thế giới bên ngoài nữa… cho đến… khi chết.

Hải Băng quay đầu nhìn An, ko ngạc nhiên, ko thắc mắc. Cái nhìn ấy vẫn bình thản vậy, nhưng vẻ như muốn hỏi 1 điều.

– Mình hiểu mà. Bạn đang nghĩ nếu vậy tại sao ở đây toàn những người trẻ phải ko? Trước lúc mình biết được điều đó mình cũng đã nghĩ nát óc ra là đáng nhẽ phải có những người lớn tuổi đã làm ở đây từ lúc khu biệt thự mới xây chứ. Nhưng mình đã tìm ra lời đáp rồi. – Thụy An chợt cười. – đơn giản là đến khi ko làm việc nhanh nhẹn được nữa, sẽ có người mới được đưa vào ở lứa tuổi 10 hay 11. Còn những người cũ thì… “được làm mồi” cho Tử Thần!!!!

Lời An vừa dứt, cánh cửa lớn phía trước chợt mở ra. 1 cô giúp việc bước tới với cái nhìn khó chịu. Cô ta lại gần Hải Băng, tia 1 lượt từ đầu xuống chân, rồi bất ngờ ném cả cái khay đựng đồ vào người cô bé.

– Bao nhiêu việc mà mày lại chạy đi đâu thế?

Chiếc khay rơi loảng xoảng xuống đất, Hải Băng cúi nhặt, ko nói j. Thụy An lên tiếng:

– Đầu dơ quá nên bạn ấy…

– Mày im đi. Chị có hỏi đến mày đâu… Phần bữa sáng đang trong bếp ấy.

Ăn nhanh rồi còn làm việc.

– E biết rồi… Băng, tụi mình…

– Mình mày thôi, nó ko có phần. Mới sáng con điên nào đã chõ mũi vào bàn ăn của cậu chủ hả?

Cô giúp việc quay sang nhìn Hải Băng:

– Nhét no bụng rồi thì lo mà làm việc. Đi xách nước rồi lau dọn đi.

Cô ta quay quắt trở lại, chuẩn bị đi báo cáo thành tích với quản gia.

– Sao bạn ko nói j? Chẳng phải cậu 3 bảo bạn ko cần làm việc sao?… bạn ko có miệng ak?… Mà thôi, nói với bạn thà nói với đầu gối còn hơn. Nếu ko muốn bám lấy cậu 3 để được hưởng đặc quyền thì quên hết những j An nói ban nãy và hãy chăm chỉ làm việc, cầu hai chữ bình yên đi!… Để mình chỉ cho bạn đường đến bể nước…

Hơn 11h trưa…

– Đọc thực đơn trưa nay đi.

– Khoai tây chiên bơ, gà rooti, gà ram mặn, bò cuốn sate, bò bít tết, cua lột chiên, salat cải, hủ tiếu vang, …

– Bít tết, bò khai vị. Nhanh tay lên!!!!…

… Tít…tít…tít…

Cô quản gia nhấn nút nghe trên bộ đàm được nối bằng sóng từ với hệ thống an ninh chính.

– Kiều Như, bữa trưa thế nào rồi?

– Sắp xong rồi, cậu ba.

– Ta hơi mệt nên sẽ ko xuống. E cho người mang vào phòng cho ta.

– Vang. E sẽ mang đến.

– Ko cần đâu. Bảo cô bé mới đến ấy!

– Sao ạ?

– Ta ko muốn nhắc lại lần 2. Đừng làm ta khó chịu.

– Em… biết rồi…

Tắt bộ đàm, 2 má cô quản gia nóng bừng. Mọi người có vẻ chú ý làm Như càng khó chịu.

– Làm việc đi!!!

Đúng lúc đó, Hải Băng đang bê cả khay cốc thủy tinh ra. Kiều Như muốn trút giận nên dùng cả 2 tay xô cô bé chúi vào cạnh bàn. Hải Băng mất đà, nghiêng người, làm cốc rơi loảng xoảng…

– Mày đi đứng thế ak!!! Thấy tao phải tránh ra chứ!!!

Mấy cô giúp việc liếc nhìn nhau…rồi lại tiếp tục công việc…

12h trưa… Cô quản gia bước đi trên hành lang, vừa đi vừa lấy hộp trang điểm thoa phấn nhẹ trên gò má…

Theo sau là Hải Băng, tay bê 1 khay đồ ăn lớn.

Cửa phòng 102 kẹt mở… Kiều Như quay người đỡ lấy khay thức ăn rồi ra hiệu cho Hải Băng cùng vào. Chấn Nam đang ngồi đọc sách trong phòng đọc, dưới ánh đèn vàng và tĩnh mịch. Nghe tiếng động, cậu liếc măt lên…

– E xin lỗi vì ko gõ cửa, ko khóa nên em…

– Ko sao. Ta đã để cửa chờ… nhưng, ko phải chờ em!

Đúng lúc Hải Băng bước vào, ngay phía sau cô quản gia. Cô bé còn mải nhìn căn phòng, rộng và đầy đủ như khách sạn 5 sao. Kiều Như hơi bối rối:

– Thực… ra… là e sợ cô bé ko tìm được đường đến đây nên đã dẫn đi. Đồ ăn cũng nhiều nên e bê hộ…

Kiều Như quay người, bước đến, đặt khay đồ ăn lên bàn khách rồi quay trở lại phòng đọc phía trong.

– Chúc cậu chủ ngon miêng – nhỏ nhìn sang Hải Băng – đây là quy định, e cúi xuống và chúc cậu chủ đi!

Hải Băng khẽ liếc về phía Chấn Nam, trong khoảnh khắc… rồi tiếp tục ngẩng nhìn miết lên trên trần nhà, nó được chạm khắc vô cùng tinh xảo.

Kiều Như nhíu mày – Cô bé này…

– Ko sao. Ta đã nói cô bé ko phải người làm… được rồi, e về đi, ta sẽ ăn sau…

– Dạ!… vậy tụi em…

– Ko! Mình e thôi, cô bé đó ở lại!

– Nhưng…

– Ta sẽ cho người đưa cô bé về… Đừng nói thêm nữa!

Với cái giọng nhẹ nhàng nhưng đầy quyền lực đó, Như đành cúi đầu, rồi quay người bước ra ngoài, dù ko mấy vui vẻ.

– Em thấy… thoải mái ko?… Đừng nhìn nữa!

Hải Băng lại liếc mắt nhìn người con trai ấy, bình thản và lặng yên. Chấn Nam dựa lưng vào ghế, vẫn nhìn chăm chăm vào đôi mắt đó, lạnh và trong veo.

– Lại gần đây!…Mệnh lệnh!

Chân bước đến nhưng mắt lơ đễnh nhìn phía khác, có lẽ cô bé cũng biết người con trai kia đang nhìn mình ko dứt.

– Em… ghét ta sao?

Cô bé khẽ lắc đầu.

– E sẽ ở đây, ko phải ngày 1 ngày 2, nên ta hi vọng, e sẽ cảm thấy thoải mái… Ta sẽ ko hỏi về quá khứ của e. Ta chỉ muốn biết… tên em…?

1 thoáng im lặng, Chấn Nam bỗng ngồi thẳng dậy, với lấy cây bút và mảnh giấy. Cậu viết lên rồi đẩy lại trước mặt cô bé kia. Băng liếc nhìn tờ giấy ngắn gọn: “Chấn Nam – 19t”

1 chốc… cô bé cũng với lấy cây bút, cúi người viết j đó thật chậm. Chấn Nam kéo mảnh giấy lại, cũng ngắn gọn…” Hải Băng- 14″. Chấn Nam khẽ mỉm cười.

– Tên e dẹp như… e vậy. Cảm giác… thật lạnh

– E ko phải người làm nhưng ta muốn e ở cùng họ… sẽ dễ chịu và đỡ buồn hơn… Mọi người… đều tốt phải ko?…

– …

– Ta rất bận… Ko thường xu
yên đến gặp e được. Nhưng nếu thấy buồn… hãy đến phòng ta.

– …

– E… ko muốn mở lời… hay… ko thik nói chuyện với ta?

Băng vẫn câm lặng, cũng ko nhìn vào người con trai đối diện. Đôi mắt vẫn vô cảm nhìn chỗ khác,

Nhưng thực sự, có j đó đang le lói trong tim cô bé… Giữa căn phòng lặng yên và rộng thênh… chỉ có ánh đèn vàng tỏa ra nơi bàn đọc… chỉ 1 người con trai đang ngồi đó… và giọng nói trầm… thật ấm…

Chấn Nam từ từ cúi xuống, gối đầu lên bàn tay đặt trên quyên sách dày… Cậu nhắm nghiền mắt lại…

– Lúc này… ta hơi mệt và thật… chẳng muốn nói thêm j với người ko thèm trả lời ta… E… có thể đi…

Hải Băng quay người, chậm rãi bước, ko thấy có lỗi dù đã để người con trai ấy độc thoại.

Người quản lí của Chấn Nam từ đâu đó bước ra, ngay khi Hải Băng bước chân ra khỏi phòng.

– Quan tâm tới con bé đó ko phải ý hay! Cậu chủ!

Chấn Nam vẫn gục đầu dưới bàn

– Đi theo và đưa cô bé về tận nơi. Ta ko muốn tranh cãi lúc này.

– Ý định của ông chủ rõ ràng rồi. Cậu chủ biết thân với con bé đó sẽ bất lợi thế nào. Chính cậu cả cũng…

– Thôi đi!

Người quản lí quay đi, thở dài 1 tiếng rồi bước ra khỏi phòng. Cậu ta chạy theo đường về khu A, mắt ráo riết lần theo dấu cô bé kì lạ mới đến. Và cậu giật mình khi nhận ra, cô bé đã đi đúng đường về, chỉ cần rẽ qua 1 hành lang nữa là đến phòng ăn. Cô bé, chân vẫn đều đều bước, mái tóc dài đưa nhè nhẹ qua mỗi bước chân.

– Được cậu 3 quan tâm cũng
đừng có kiêu ngạo thế!

Hải Băng chợt dừng chân, 1 dây thần kinh nào đó vừa phát tín hiệu.

– Ít nhất cũng nên trả lời khi cậu 3 nói chuyện, ko đến nỗi… nhóc bị câm phải ko?

Hải Băng từ từ quay đầu lại, từ từ ngước cánh mắt về phía quản lí của Chấn Nam. Cái nhìn đó làm quản lí chợt khựng lại, những ngón tay như muốn tê dại:

– Lắng nghe… cũng là… đối thoại!!!

Vẫn cái cách chậm rãi và khẽ khàng ấy, mỗi tiếng cô bé thốt ra làm người quản lí cảm giác như có dòng điện nhẹ chạy qua mỗi đốt tay.

Đôi mắt cậu nhìn ko chớp… và phải mất 1 lúc các giác quan mới định thần lại dk… Hải Băng về khu A.

Mở cách cửa phòng bếp, hơn 20 người giúp việc đang ăn trưa vui vẻ quanh 1 chiếc bàn dài.

Cô quản gia ngồi ngay ghế đầu. Hải Băng bk vào, mọi người chợt im bặt, ánh mắt dồn về phía Kiều Như.

– Lại đây ăn cơm cùng đi!- Như lên tiếng làm rất nhìu con mắt trợn tròn…

Hải Băng bk lại gần…

Phặc… cheng…eng…

Kiều Như hất tay, bát cơm đầy nguyên văng xuống đất, đổ tung tóe. Hải Băng dừng chân.

– Xin lỗi. Nhưng bàn ăn hết chỗ rồi. E ngồi tạm xuống dưới sàn ăn cùng mọi người nhé!

Mấy cô giúp việc khúc khích cười.

Thụy An ái ngại cúi xuống ăn tiếp. Hải Băng vẫn đứng đó, măt nhìn cô quản gia, bình thản, ko có ý chống đối hay phục tùng.

– Sao? Chê cơm chay ak? – Kiều Như tiếp tục hất tay vứt phăng đống xương mới ăn xuống đất. – Thế này chắc dk rồi chứ? Ở nhà này, cho chó ăn cùng phòng với chủ là cưng chiều quá rồi.
Mấy người giúp việc tiếp tục ăn, nhìn nhau khoái trá.

Kiều Như mỉm cười “ thân thiện” quay sang nhìn Hải Băng

– Ko ăn sao? Thì ra chó ko hiểu tiếng người.

Có tiếng cười to hơn phát ra… Hải Băng vẫn chẳng tỏ vẻ như mình bị xúc phạm, dửng dưng quay đi…

Mặt cô quản gia tối sầm lại..

– Đứng đó! Ko ăn thì quay lại mà nhìn bọn tao ăn. Mày có tin mày bk thêm bk nữa tao sẽ chặt chân mày ko? Cả con bạn lắm mồm cùng giường với mày nữa!!

Thụy An suýt nghẹn họng, ngẩng lên nhìn cô bạn.

Băng từ từ quay lại… và đứng đó cho đến khi bữa trưa kết thúc. Kiều Như ăn với 1 tậm trang hoan hỉ vô cùng.

Chap 4

– Mày muốn chết với chị Như ak?
– Sao lần nào tao cũng phải làm việc nguy hiểm này?

– Đi mà kêu với chị Như ấy. Mà mày chỉ cần chạy ù vào đặt khay lên bàn rồi chạy ù ra.

– Còn hơn phòng chứa xác!!!

– Cứ để chị Như biết qua 1h rồi mà chưa đem đồ ăn đến cho cậu 2 xem, mày có bị xé xác ko?

– Tao biết rồi. Đi đây! À, tao ko dọn đồ đâu đấy!

– Chị Như bảo đứa nào ko ăn cơm thì đứa đó dọn thôi.

– Oh… vui… con bé đó gặp nạn rùi…haha…

Cô giúp việc mở cửa phòng 101, rón rén bước vào. Chỉ có ánh đèn mờ nhạt của đèn tường, khắp nơi bao trùm 1 màu đen cửa đêm tối. Chủ nhân thường ở- đâu- đó trong căn phòng, ko ai biết, thoắt ẩn thoắt hiện như hồn ma. Cô giúp việc đặt khay đồ ăn lên bàn, quay người… 1 bóng người bước ra từ bóng đêm, cao, phải, rất cao.

– Chúc cậu 2 ngon miệng. – Cô ta cúi gập người lặp lại như con rối – chúc cậu 2 ngon miệng! – rồi cô ù té chạy luôn, 2 chân như dính vào nhau.

Chấn Phong ngồi lên thành cửa sổ, lưng dựa tường. Đôi mắt vô hồn nhìn đâu đó rất xa, tai vẫn đeo mp3, thói quen thường thấy bất biến. Cậu ko để ý hoặc cố tình ko đưa thông tin vào bộ não bất kể điều j xảy ra xung quanh…

Thụy An vụng về quay quay cái bát bằng khăn khô, xếp lên chồng bát cao ngất ngưởng.

– Xin lỗiiiiii… như đã nói, mình bất lực để có thể giúp bạn.

Hải Băng im lặng, tiếp tục rửa cho xong đống bát đũa tràn lan.

– Từ h bạn là con mồi của chị Như rồi. Thực ra bạn càng ko nói, ko tỏ thái độ thì sẽ càng làm chị Như tức tối, kiểu j cũng khó sống…hay… hay…

Thụy An định nhắc đến 2 chữ “cậu 3″, nhưng lại thôi, Hải Băng có để ý đâu.

– Vâng! Cậu 3!

– Ta ra ngoài cùng quản lí. Tối ko ăn cơm, cũng ko biết chừng nào sẽ về. Anh cả sẽ qua đêm ở ngoài. Các e có thể đi nghỉ sớm vào tối nay.

– Cậu 3 đang mệt mà lại ra ngoài sao?

– Ta ko sao. Như đừng lo. E quản lí việc nhà giúp ta.

– Vâng. Là trách nhiệm của e mà.

– Và… để mắt đến cô bé đó nữa… giùm ta, , ,

Cô quản gia tắt bộ đàm, môi mím chặt. Đầu dãy hành lang trước mặt, Hải Băng đang tiến lại gần, tay lau mồ hôi trên trán. Cô bé vừa lau xong sàn hành lang, công việc mà lẽ ra cần 3 người làm cùng.

Kiều Như quay người, đập vào mắt là xô nước bẩn lau dọn nhà bếp. Cô lập tức đá chân làm xô nước đổ tung tóe xuống sàn,

– Con điên kia, mày lau sàn thế này ak?

Mấy người đang lau dọn ở các phòng bên liếc mắt ra hành lang. Hải Băng vẫn thế, ko tỏ thái độ, nhẹ nhàng cầm lại cây chổi lau. Kiều Như khoanh tay, dựa vào tường, nhìn cô bé = ánh mắt hằn học.

Lập tức, mấy cô giúp việc lần lượt ra cửa bê xô nước bẩn, thoải mái – tự nhiên – mạnh tay đổ ra hành lang, 1 số cùng đồng thanh:

– Con điên kia, mày lau sàn thế này ak?…hahaha…

Kiều Như quay người bước đi…mỉm cười…

5h chiều

– Chị Như. Cậu cả, cậu 3 ko về, hay cứ…

– Đừng có chây lười. Nấu như thực đơn, bê đến cho cậu 2.

– Ko mang đồ ăn đến, cậu Chấn Phong cũng có bao h…

– Im ngay! Ai cho mày gọi tên cậu 2. Chúng mày ko nấu thì để đó, chị nấu!!!

– À… à…ko… em nấu… e xin lỗi…

– Lũ lười biếng!

Hơn 7 h tối. Hơn 20 người giúp việc đã vào phòng ngủ.

– Ai da… cậu 3 number one! Chỉ có cậu 3 mới cho tụi mình nghỉ sớm thôi.

– Cậu cả ở nhà là chết chắc rồi. Tóm lại, cậu 3 tuyệt nhất!

– Hum nay ăn thoải mái, ăn xong lại ko phải dọn nữa chứ. Sướng thiệt!!

– Ừ ha… Mà ko biết trong bếp còn miếng cơm nào cho thú cưng của chị Như ăn ko nữa…

Mấy người giúp việc liếc nhìn Hải Băng, cô bé mới mở cửa bước vào. Họ cười phá lên, vẻ thik thú lắm.

– Á à… tao để lại miếng xương cá…

– Hahaha… chẳng phải trưa ko ăn mà nó vẫn làm việc công suất cao thế đó sao.

– Ê… ko biết nó có đi hót với cậu 3 ko đây. Tao sợ, sợ, sợ lắm.
– Ko dám đâu. Chị Như nói thế nào ta?

– ” Nó mà hé răng nửa lời, chị cắt lưỡi nó đi”

– Ahaha… haha…

Hải Băng ko quan tâm mấy chuyện tầm phào ấy. Cô bé tiến lại giường 105, Thụy An đang ngồi đó.

– Băng đói ko? Thử ra bếp coi, có khi còn j…Thay bộ quần áo đi. Dơ quá rồi. An cho bạn mượn 1 bộ nha… – An khẽ chạm vào bàn tay cô bạn.

– Oái, sao tay bạn lạnh thế…? À… quên mất ko nói, ở đây cứ khi mặt trời lặn là nhiệt độ xuống thấp, cũng ko ai rõ tại sao. Nhưng ko sao, trong phòng này có điều hòa, Mặt trời lên lại ấm thôi.
– Chán thật. Cậu 3 đi ko biết khi nào về. 3 ông hoàng bận lắm. Ngoài lúc ăn cơm thì rất ít khi thấy mặt.Có lần ra ngoài cả tháng mới về. À, chỉ có cậu 2 ở trong phòng suốt. Nhưng An nghĩ chắc cậu 2 cũng bận làm đó cho ông chủ. Mọi người chỗ này đều sợ cậu 2 hết á… Lúc nào cũng lầm lì, lạnh như đá nhưng lúc nổi giận thì… chậc chậc…

An cứ thầm thì với cô bạn mới, vô tâm đến mức ko biết từ lúc Băng vào, người đã run lên từng đợt nhè nhẹ. Cô bé thấy lạnh. An bỗng ghé tai cô bạn.

– An nói cho bạn điều này. Ở đây ai cũng biết đấy. Cậu 2 dường như ko nói, mình chưa từng nghe cậu 2 nói. Và ai mà làm cậu ý nói 1 lời, trừ ông chủ, thì là cả 1 kì tích đấy!!!

4h sáng.

Bộp!!

1 cô giúp việc ném thẳng cái giẻ lau vào mặt Hải Băng.

– Con điên! Mấy h mà còn ngủ?

Hải Băng ngồi dậy. Thụy An cũng lồm cồm ngồi dậy, dụi mắt.

– Chị Yến ak. Hôm nay dậy sớm thế. Mới sáng chị đã nặng lời thế, đen cả ngày đấy.

– Ranh con! Dậy làm việc đi!

– Vânggggg…

– Bỗng nhiên vớ được con bé đó tụi e đỡ mệt hẳn.

– Phải đó. Lại còn được xả stress nữa chứ. Bắt nó làm nhiều việc nó cũng ko kêu, đánh nó nó cũng ko chống đối.

Cô quản gia quay người, khuy nốt mấy cái khuy áo trên bộ đồ đen gọn gàng:

– Nhưng cái vẻ thản nhiên của nó làm chị ngứa mắt lắm.

– Ko biết nó uống phải thuốc j mà ngoan đến mức lì lợm như thế.

Cô quản gia tiếp lời – Chị sẽ chờ coi nó lì lợm đến mức nào!

Như liếc nhìn mấy cô giúp việc, cả lũ đồng loạt… mỉm cười đáp trả.

Công việc của 1 người giúp việc trong 1 ngày chỉ là giặt giũ, lau chùi, dọn dẹp và nấu nướng cho 3 cậu chủ.

Nghe đơn giản nhưng tốn khá nhiều thời gian vì khu biệt thự rất rộng, nhiều ngõ ngách, hành lang, chưa kể 1 khuôn viên rộng thênh thang.

Vì vậy cần 1 quản gia quản lí tất cả công việc và quản lí được cả hội đồng người giúp việc. Bằng con mắt nhìn đời đầy kinh nghiệm, 4 năm trước, ông chủ bất động sản lớn, cũng là ông trùm mafia lừng danh – Lâm Chấn Đông, đã đưa Kiều Như về làm quản gia cho biệt thự của 3 cậu con trai. Có lẽ ông- đã- đúng!

Hải Băng ngồi nép dưới bàn chế biến, tỉ mẩn nhặt đồ.

Cảm giác vô cùng tập trung, đến mức ko nhìn thấy cả người bước ngang qua. Mấy cô giúp việc hối hả, mỗi người 1 việc. 1 cô chợt tiến lại phía Hải Băng, đặt ngay ấm nước sôi gần chỗ cô bé ngồi.

Thụy An đã để ý thấy, ko rõ ý định của mấy cô người làm, nhưng chắc chắn là xấu xa.

– Băng à. Vời nước đang mở kìa, đứng dậy lại tắt hộ An với.
Mất 5s sau lời An nói, Hải Băng mới từ từ đứng dậy

(kiểu như thông tin truyền vào não khá chậm, hoặc suy nghĩ trong bộ não đã quá phức tạp để xử lí nhanh 1 thông tin khác).

Nhưng Băng vừa đứng dậy, quay đi thì cô giúp việc đã tiến lại, cô ta… đá mạnh chân vào ấm nước sôi và…

Ào…

– Á á… Hải Băng!!! – An kêu toáng lên nhưng đã quá muộn.

Ấm nước sôi đã đổ ập vào 1 chân Hải Băng. Mấy cô giúp việc quay đi nháy mắt với nhau, có người bịt tai sẵn để khỏi nghe tiếng kêu khóc thảm thiết.

An chạy như bay đến, dựng ấm nước lên. 1 tay bịt miệng, An rùng mình vì thấy bàn chân bé nhỏ của cô bạn. Hơi nước nóng bốc lên nghi ngút, bàn chân ấy cứ đỏ dần lên…

– Trời… Trời ơi…bạn…bạn…

Thụy An ngước mắt lên nhìn cô bạn bất hạnh.

Và An… trợn tròn mắt. Hải Băng đang đứng đó, ko nhúc nhích, mắt nhìn xuống chân mình, … bình thản như ko có chuyện j xảy ra…

Tay Thụy An run lên, ko phải vì vết bỏng cửa cô bạn nữa mà là vì sự thản nhiên đến kì lạ của Hải Băng.

Chưa kịp để An làm j hơn, cô quản gia đã tiến lại, giờ thẳng tay, dùng hết sức, tát mạnh liên tiếp 3 cái vào mặt cô bé.

Đầu óc Hải Băng quay cuồng vì bất ngờ bị đánh… nhưng rốt cuộc, cô vẫn ngước lên nhìn cô quản gia – bình thản!!!!

– Mày muốn giết người hả con ranh kia? Mày ko có mắt hay mù rồi? Nhỡ ấm nước đỗ vào chân người khác mày định sao?

Băng im lặng, nhìn Kiều Như. Máu dồn lên đầu, Kiều Như lại giơ thẳng tay, trợn trừng mắt… Nhưng An đã kịp cản lại:

– Chị Như, bạn ấy bỏng rồi, chữa thương đã, có j nói sau.
Rồi An kéo Băng chạy đi.

– Mẹ… mẹ ơi…

– Thế này là thế nào? Nó bình thản khi cả ấm nước mới sôi đổ vào chân.

– Nó… nó ko phải người…

– Chó cũng biết đau cơ mà…

Chỉ có Kiều Như đứng đó, chưa khỏi ngỡ ngàng…

Ở khu vệ sinh. Thụy An đưa chân cô bạn vào vòi nước, cứ để vòi xối xuống chân.

– Rát lắm phải ko? Đau lắm phải ko?… Này! Con nhỏ này!! Đau cứ nói là đau, sao phải giả vờ ko có j? Mà làm sao giả vờ được chứ… Trời ơi… trời…

Thụy An xoa xoa tay vào chân cô bạn. – Đã kêu đứng dậy nhanh rồi. Thấy chị đó đặt ấm nước bên cạnh phải biết đường tránh cho xa đi chứ. Con ngốc này!!!…

Thụy An nhìn Hải Băng, cô bé vẫn đứng im như phỗng:

– Bạn… đau ko? Mấy cái tát ấy???

– Có sao đâu! Mai… hết đỏ thôi…

Băng trả lời cụt lủn. Cúi xuống tắt vời nước rồi… quay đi… chậm rãi.

An vẫn ngồi yên… ngây người…

Chiều. Chấn Khang về nhà, tay khoác vai 1 cô tiếp viên khách sạn, ngông nghênh bước lên hành lang về phòng 100.

– Cậu chủ đã về!

– Mừng cậu chủ về!

Chấn khang hút điếu thuốc dở từ miệng, khua tay:

– Im đi! Điếc tai!

Cô tiếp viên hích nhẹ vào hông Chấn Khang.

– Sao thế! Nhà anh nhiều giúp việc nhỉ.

– Sao? Muốn ở lại ăn cơm ko?

– Thật á? E được ở lại sao? Ôi… iu a thế.

– Tôi hỏi cô muốn ở lại ko chứ tôi bảo mời cô ở lại lúc nào hả?

– Ơ… em…

Tính Chấn Khang rất khó chịu.

Ngang tàn, độc đoán, bạo lực. Hay chơi gái nhưng không phải hạng vứt tiền cho gái như các đại gia khác…

Với quyền thì tham vọng, với tình thì chiếm đoạt. Thích thì nói, thích thì làm. Tóm lại ko ưa ai, cũng chẳng ai ưa.

Chấn Khang đưa cô tiếp viên về phòng mình. Thường như cơm bữa và ko lặp lại người lần 2.

– Oa… phòng a rộng thế, đẹp thế. Đúng là thiếu gia có khác…

Chấn Khang đứng dựa bàn, nhìn cô gái trẻ, tay tháo khuy áo sơ mi.

– Tôi đưa về phòng 10 người thì 9 người nói như cô. Hỏi thật, các cô ko giỏi việc j hơn ngoài việc này hả?

– Sao a cứ phải nói thế với e. E chỉ cố làm a vui thôi, chưa gặp ai mang gái về nhà mà như anh.

Khang vứt chiếc áo xuống ghế, tiến lại phía giường. Đứng sát trước mặt cô tiếp viên, cậu đưa tay kéo mạnh cô áo cô ta lên:

– Nói lại đi! Làm tôi vui hay lấy lòng tôi để kiếm tiền?

– Đương nhiên… làm… anh…

– Tôi ghét nhất là dối trá!

– Thì… thực… thực ra… những đứa như em…

Chấn Khang rút từ túi quần jean ra vài tờ tiền, quăng xuống bên cạnh cô tiếp viên. Rồi đẩy mạnh cô ta xuống giường, chống 2 tay xuống:

– Vậy thì nhận tiền rồi làm việc cần làm. Tôi ghét những đứa con gái ở trong phòng tôi quá 2 tiếng.

Cậu đưa tay tháo khuy áo cô tiếp viên, từ từ cúi xuống…

– Khoan đã!!! Anh!!!

Cô tiếp viên bất chợt đẩy Chấn Khang lên…

– Anh vội thế. Cho e tắm cái đã. Đi ngoài đường người e dơ quá mà…

Cô ta vừa dứt lời, Chấn Khang đã đứng thẳng dậy quay đi.

– Cô làm tôi mất hứng! Cút khỏi đây trong 10s!

– Ơ… anh! Em… em xin lỗi. E ko tắm cũng được.Em xin lỗi… a cứ…

Chấn KHang quay đầu, nhìn cô ta = ánh mắt quyền lực

– Tôi bảo cho cô 10s! Hoặc tự bước ra khỏi đây, hoặc để tôi gọi người khuân xác cô ra!

– Anh… em xin lỗi mà. E biết lỗi rồi mà…

Cô tiếp viên đứng phắt dậy, túm lấy tay Chấn Khang, sụt sịt.Khang quay người, đưa ngón tay đẩy cằm cô ta lên:

– Đừng có õng ẹo với tôi! Tôi coi mấy đứa như cô là đồ chơi bên đường, thích thì xem, chán thì vứt. Đừng đòi hỏi yêu cầu bất cứ thứ j. Và nên nhớ, khi bên cạnh tôi, tôi- là- vua!

Bỏ tay khỏi cô gái, Chấn Khang quay lại bàn lấy chiếc áo sơ mi, đi về phía cửa:

– Biến đi trước lúc tôi quay lại!!!

Chiều tối, trong khu bếp…

– Ăn tiếp cái này đi. An mà ko giữ phần cho thì bạn nhịn ngày qua ngày hả?

Băng cầm từng chiếc bánh, ăn chậm rãi.

– Ko biết khi nào cậu 3 mới về? Chiều nay cậu cả lại đưa gái về đấy. Mấy chị ở vũ trường…chẹp… sến lắm… Ba cậu chủ là anh em nhưng tính cách khác nhau 1 trời 1 vực. Thực ra là cùng cha khác mẹ. Nghe nói ông chủ lấy vợ đầu sinh ra cậu cả. Bà ấy chết thì lấy vợ 2 sinh ra cậu 2 và cậu 3. Bạn được gặp cậu 2 chưa? Giống hệt cậu Chấn Nam ấy. Nhưng đôi mắt thì lạnh hơn…
Băng ngồi co lại dưới đất, cái lạnh như tràn đến theo thời gian.

– Bạn sao thế?… À, chắc ko thik ứng được với nhiệt độ bất thường ở đây hả?… Ko sao đâu, sẽ quen thôi…

Hơn 9h tối… mấy cô giúp việc vươn vai.

– Ai da… cuối cùng cũng xong.

– Ê, tắm cái rồi chơi xúc xắc tiếp đi.

– Ok. Tao phải đi giặt đồ cái đã.

Cô quản gia vừa đi kiểm tra 1 lượt, trở về phòng ăn.

– Yến!

– Dạ!!!

– Dọn thức ăn phòng cậu 2 chưa?

– Rồi ạ. Chị ơi… em…

– Ko lộn xộn nữa! Chuẩn bị về phòng đi!

Kiều Như quay đi, chợt để ý thấy Hải Băng. Cô bé đứng nép vào tường, mặt hơi tái đi, 2 tay đan vào nhau, khẽ run lên.

– Mày ko có việc j làm nữa hay sao mà đứng ngây ở đây?

– …

– Con điên này! Tao hỏi ko trả lời là sao?

Kiều Như quay lại nói với đám giúp việc.

– Đi tắm thì cởi đồ ra cho nó giặt.

– Dạ… chị Như tâm lí ghê!

– Yêu chị Như quá!

Mấy cô giúp việc khúc khích cười. Kiều Như nhìn cô bé kia:

– Giặt xong mới được đi ngủ ko thì liệu đấy!

Chap 5

Gần 12h đêm. ..

Băng cố bước ra từ phòng giặt đồ. Bàn tay ngâm nước cả tiếng đồng hồ chống lên tường.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Ai vẽ?
Chết mà vẫn cười
Sao Đỏ
Trứng và gà
Đường nào cũng chết