Câu hỏi của Anh Thư khiến cho Trúc Ly giật bắn người, nhỏ đang dựa lưng vào tường, mắt nheo lại nghi hoặc nhìn Ly. Bảo Ngọc cũng hướng sự tò mò của mình qua cô bạn hot girl ấy, miệng không kìm nổi một nụ cười mật ngọt.
– Ý cậu là sao? Tôi không hiểu.
Trúc Ly cố nén lại cảm xúc, nhỏ nhíu mày vẻ không hài lòng, dù thực sự trong lòng đang run lên cầm cập. Anh Thư khó chịu tiến lại gần chiếc ghế đá, nhỏ hất hàm nhìn Trúc Ly:
– Cậu qua nổi mắt ai, chứ đừng có nghĩ Kiều Anh Thư này đơn giản như vậy.
Bảo Ngọc chợt cười lớn, trong đáy mắt gợn ra vài tia thích thú, nhỏ cong môi, đánh ánh nhìn qua chỗ Anh Thư, vỗ tay đôm đốp:
– Lớp trưởng của lớp Anh có khác, suy nghĩ quả thực hơn người.
Nhận ra sự mỉa mai trong giọng điệu của Ngọc, Thư vội liếc nhỏ một cái thật sắc, bàn tay buông hờ từ từ siết lại, Bảo Ngọc lại cười khẩy nhìn Thư, nhỏ đăm đăm con mắt xuống bàn tay của lớp trưởng khoái chí.Trúc Ly cắn nhẹ môi, nhỏ nắm chặt gấu váy đồng phục, mắt mơ hồ:
– Tại sao cậu lại hỏi như vậy?
– Vì trước cái ngày thi Nữ sinh thanh lịch cậu lại cảnh cáo tôi về Hàn tuyết, chắc hẳn cậu biết chuyện gì đó.
Tay Trúc Ly bắt đầu túa mồ hôi, nhỏ có thể thẳng thắn hạ bệ một người chứ cái khoản nói dối trắng trợn thế này so với lớp Anh nhỏ còn thua xa hơn nhiều. Người tinh ý như Bảo ngọc có thể nhận ra thái độ bất bình thường của Ly, miệng nhỏ khẽ đưa lên, vụng trộm nở một nụ cười ma mị.
– Bởi vì…bởi vì…tôi, tôi biết Hàn Tuyết là con gái của bà chủ tịch.
Khuôn mặt xinh đẹp hơi co lại, Thư vắt chân lên đùi, lẩm bẩm điều gì đó rồi nhìn chằm chặp vào Trúc Ly:
– Tại sao cậu biết nó là con gái bà chủ tịch.
– Vì trước đây tôi và Hàn tuyết học chung trường.
Anh Thư gật gù, có vẻ như nhỏ đã hoàn toàn đồng ý với những gì Trúc Ly nói.
Kí túc xá…
Ánh nắng mặt trời đã khuất dần sau ngọn núi, lớp Toán đi ngang qua vạt cỏ trước kí túc, mắt hơi nheo lại, lớp Anh đang ngồi đấy, những tia nhìn phẫn nộ xen lẫn căm ghét đang hướng tụi nó mà lao tới. Khẽ thở dài, chẳng có tâm trạng nào nữa mà cãi nhau, sau một giây, ba mươi cặp mắt trở về vị trí vốn có, uể oải định bước về phòng.
– Nghe nói cô Hàn Thủy bị sa thải rồi tụi bây ơi!
Giọng Đạt Khoa vang lên, cậu cố nhận mạnh hai chữ sa thải, sau đó ẩn ý nhìn lớp Toán. Chững lại. Cát Anh cắn nhẹ môi, đôi mắt đen tuyền như có một lớp sương mờ đục, nhưng nhanh chóng nhỏ lấy lại lý trí tiếp tục bước đi.
– Thế à, làm chuyện gì mờ ám đến mức bị sa thải vậy nhỉ? Thật là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong.
– Bớt lo chuyện bao đồng đi.
Ngọc Vi tức giận ngoảnh mắt lại, nhỏ nhìn xoáy sâu vào mắt Anh Thư, giọng cáu bẳn . Thư khẽ cười:
– Có ai dám động chạm tới lớp chọn một của cả khối đâu, chẳng qua…
– Tôi không khách khí như cậu nghĩ đâu.
Vi chặn ngang họng Anh Thư, phóng tầm nhìn ra xa một chút. Lại một nụ cười ma mị, lông mày nhỏ nhếch lên đểu cáng:
– Thế thì cậu sẽ đánh chúng tôi à.
Miệng dãn ra, Ngọc Vi lắc đầu nhè nhẹ:
– Tôi không hạ lưu, vô sỉ như ai kia.
– Cậu…
Đôi mắt đục ngầu lên vì giận, Anh Thư đứng hẳn dậy, nhỏ không dấu nổi cảm xúc tức giận của mình qua giọng nói:
– Nực cười, các cậu có quyền nói chúng tôi thế sao, giáo viên chủ nhiệm như thế thảo nào học viên lại thế này.
Cái từ như thế của Thư chứa đầy ẩn ý, nhỏ quoắc mắt lên nhìn người trước mặt, sau đó lại đánh mắt ra phía sau dò xét thái độ của Cát Anh. Vẫn là một vài tia thất vọng thoáng qua trên khuôn mặt. Lớp trưởng của lớp Toán luôn thản nhiên trong mọi tình huống, cái này càng khiến cho nhỏ bực mình, giả tạo quá còn gì?
– Vậy xin hỏi cô Hải Thu dạy học viện cách gì vậy, tại sao họ lại trở nên “ngoan ngoãn “thế này.
Thái Huy bất ngờ lên tiếng, cậu lơ đếnh liếc xung quoanh, cậu cũng chẳng muốn xen vào chuyện này đâu, nhưng nhắc tới cô Hàn Thủy là cả lớp Toán sẽ bùng nổ, trước khi Nhât Nam quá sức chịu đựng cậu phải là một biện pháp an toàn hơn.Di chuyển ánh mắt qua cậu bạn đẹp trai bên cạnh Ngọc Vi, Anh Thư hơi bối rối, không phải là cái thái độ bực tức như Vi, nó trầm lặng lạ thường nhưng lại mang tính chất khích bác nhiều hơn.
– Các cậu không có quyền nhận xét về cô Thu.
– vậy chẳng hay giấy thông hành nhận xét cô Thủy của các cậu đâu.
Thế Bảo đứng ra trước cậu giương mắt lên nhìn cô bạn lớp trưởng lớp Anh đầy phẫn nộ. Khuôn mặt xinh xắn cảu Bảo Ngọc nhanh chóng co lại và cũng nhanh chóng dãn, nhỏ khẽ cười:
– Chúng ta không nên bàn luận về các giáo viên nữa, dù sao…
– Sao với trăng gì, tại người ta không biết điều thì chúng tôi đính chính giúp thôi, không thừa thời gian mà đi đôi co với mấy người như các cậu.
Chặn ngang lời Ngọc, Vi đưa ánh mắt sắc nét của mình nhìn Thư. “Tức giận“là hai từ miêu tả cảm xúc cảu Anh Thư lúc này. Lần nào cũng vậy, kẻ khơi nguồn cảm xúc là nhỏ và kẻ tức giận trước cũng là nhỏ.
– Ý các cậu là sao?
– Muốn hiểu thế nào thì hiểu.
Hà Mi lên tiếng thay bạn, hai má phồng lên, nhỏ bĩu môi, có ai biết rằng bàn tay cảu nhỏ đang siết chặt lấy tay Cát Anh. Cát Anh khẽ cười, đúng là Mi khờ, nói có sáu từ mà cũng sợ hãi đến như vậy. Nhưng có vẻ nụ cười nhẹ của nhỏ lại khiến Anh Thư hiểu lầm tai hại:
– Chuyện này buồn cười thế sao.
– Về phòng thôi, sắp tối rồi các cậu.
Giọng nói dịu dàng vang lên làm bộ não của ba mươi học viên còn lại nghe theo răm rắp. Quay đầu, bỏ lại cái giận dữ. Nhưng có vẻ Anh Thư vẫn không chịu buông tha.
– Cái loại người vô sỉ như cậu không đáng làm một cán bộ lớp.
Dừng chân. Cát Anh xoay người nhẹ, nhỏ chớp mi mắt:
– Cảm ơn cậu đã quan tâm.
Thái độ ấy của nhỏ càng khiến Thư tức điên lên.
– Loại con gái như thế thì…
Chát…
Chết sững. Tất cả mọi người trong khuôn viên kí túc xá, chính xác là hơn sáu mươi học viên của hai lớp như chôn chân tại chỗ. Anh Thư đưa tay lên sờ lại má mình, năm ngón tay còn bầm đỏ. Hàn Tuyết băng lãnh nhìn nhỏ, giọng lạnh lùng:
– Trước khi nhận xét người khác, hãy xem lại chính mình đi.
Nhỏ bước lên trước đi thẳng về phòng. Cát Anh khẽ cười… thay đổi .
Thở phào nhẹ nhõm, nhỏ lại nhìn ra phía sau, nháy mắt với các bạn. Màu đen của bóng tối nhanh chóng buông xuống, xám xịt như tâm trạng của lớp Anh lúc này.
Căn phòng được bật đèn sáng hơn, Ngọc Vi dán mắt vào tấm hình của cả lớp trên tường, trong đầu nhỏ lóe lên một suy nghĩ, di chuyển ánh nhìn qua chỗ Cát Anh, nhỏ khẽ cười:
– Hình như chúng ta chưa chụp lại hình của cả lớp.
Cát Anh nheo mắt, nhỏ ôm chặt con gấu trong tay, bâng quơ trả lời lại:
– Ừ, tớ quên mất, nhưng bây giờ…
Trái tim nhói lên từng cơn, bây giờ có đủ ba mươi mốt đứa, nhưng lại thiếu cô Hàn Thủy. Một cái nhìn xa xăm đưa nhỏ đi vào cõi mơ hồ nào đó, mới chỉ như hôm qua thôi, còn đó nụ cười trong veo của hai mươi tám đứa tạo dáng trước ông kính, còn đó câu mắng yêu của lão bà bà khi tụi nó quậy nghịc. Vậy mà…, nhìn đôi mắt buồn của nhỏ Hàn Tuyết cắn môi nhẹ, hai ngày nay nhỏ cũng đã cho người lùng sục khắp nơi, nhưng kết quả nhận được vẫn là con số không tròn trĩnh.
– Cô Thủy có thể đi đâu cơ chứ.
– Hay là lão bà bà về Anh rồi, trước đây cô ấy du học bên đó mà.
Hà Mi đột nhiên lên tiếng, nhỏ tiến lại gần Ngọc Vi khúm núm đứng bên cạnh bạn. Vi đăm chiêu suy nghĩ, Mi mi nói cũng đúng, cô ấy có bạn bè Anh mà.
Tinh…
Tiếng chuông tin nhắn vang lên, là máy của Cát Anh. Nhỏ bỏ lại con gấu trên bàn rồi vớ vội điện thoại, lông mày co lại, có nét buồn thấp thoáng trên khuôn mặt bình thản mọi hôm. Nhỏ nhắm nghiền mắt, đã tới lúc rồi.
– Có chuyện gì thế.
Ngọc Vi lo lắng quay sang hỏi bạn, bàn tay Cát Anh từ từ nắm chặt lại, nhỏ thả chiếc điện thoại xuống dường, hai mắt nhìn chằm chằm lên trần nhà, giọng mơ hồ:
– Mẹ tớ sắp về nước.
Chết trân ra đó nhìn bạn, Ngọc Vi nói chẳng nên lời, mẹ Cát Anh về nước, vậy thì…Mắt mở to hết cỡ, nhỏ lao vào siết chặt lấy Cát Anh, giọng run run như sắp khóc.
– Không thể nào, cậu nói năm sau mà, không được, không thể được.
Những giọt nước mắt thi nhau lăn xuống làm ướt đẫm gò má, Hà Mi cũng vừa mới nhận thức được những gì Vi đang nói, nhỏ lắc đầu nguầy nguậy:
– Vi nói đúng, là năm sau mà, tại sao lại như vậy.chứ
Ôm chầm lấy bạn, Cát Anh quẹt ngang dòng nước mắt, mấy đứa con gái trong phòng cũng bắt đầu rục rịch khóc. Nhỏ đưa mắt nhìn xung quanh, nở một nụ cười chua chat. Hết thật rồi, chấm dứt thôi. Đã đến lúc mọi thứ trở về quỹ đạo vốn có của nó.
Có một dự cảm không lành, cơ mặt Hàn Tuyết co lại, tại sao mẹ về nước mà Cát Anh lại như thế? Phải chăng, có điều gì đó mà nhỏ chưa biết?
Cơn gió nhè nhẹ thổi bay làn tóc, nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên khuôn mặt. Cát Anh ngồi trên chiếc ghế đá của học viện, vườn hống sáng mai dậy lên một mùi hương dịu dàng, ôm trọn lấy dáng người của nhỏ. Ngón tay mân mê trên những cánh hoa, khẽ khàng, một sáng mùa đông thật đẹp. Sương ban mai đọng lại trên vạt cỏ, thuần khiết và trong veo.
– Sao cậu dậy sớm thế.
Không nhìn mặt nhỏ cũng biết là ai, ngước lên nhìn cậu bạn trước mặt khóe miệng nhỏ khẽ cong lên, tạo nên một nụ cười nhẹ:
– Cậu cũng vậy thôi.
Khánh Đăng ngồi xuống cạnh nhỏ, cậu đung đưa bàn chân, dõi ánh mắt ra xa hơn một chút:
– Vườn hồng đẹp nhỉ?
– Nơi đặc biệt mà.
Câu nói có đôi ba phần mỉa mai chế diễu, đáy mắt nhỏ ánh lên vài tia phẫn nộ. Tất cả mọi học viên nhìn vào đều thấy vườn hồng là một đặc ân của lớp Toán, nhưng có ai hay, cái mục đích mà người ta muốn tụi nó làm ở trong đây là gì? Trục lợi, cũng có thể là một cách bức ép cái đầu của tụi nó., nuốt trôi thứ chất xám trong não tụi nó thôi.
Đăng nhìn sang Cát Anh, nhỏ luôn có một sức hút đặc biệt khiến cậu không thể kìm nổi cảm xúc của mình, đôi mắt đen tuyền ấy luôn làm cho con tim cậu rơi rớt một vài nhịp. Nhỏ không quá đẹp như các thiên thần trong những câu chuyện cổ tích, không quá mặn mà sắc sảo hay ngây thơ như một nhân vật nào đó. Nhỏ giống một thanh nam châm có lực rất lớn, có thể làm chao đảo tinh thần bất cứ ai bằng giọng nói như gió thoảng của mình và một khuôn mặt bình thản lạ.
Không gian trở nên ngột ngạt hơn nhiều, Cát Anh nheo mắt khó chịu:
– Cậu không cần nhìn tớ chằm chằm vậy chứ.
Vẫn không dời mắt khỏi khoảng không trước mặt, nhưng câu nói của nhỏ lại khiến anh chàng bên cạnh giật mình. Quá lộ liễu. Đăng bây giờ mới thấm thía cái câu nói của Anh Kiệt, đôi khi thái quá cũng không tốt.
– Ờ, tớ xin lỗi.
– Cậu thích cái từ xin lỗi đến thế cơ à.
Đăng chợt bật cười, cậu còn nhớ mình đã bị nhỏ nói như vậy trong chuyến đi ngoại khóa năm ngoái, có vẻ lớp Toán không thích cầu kì lắm thì phải.
– Ý tớ là…
– Cậu thích tớ?
Đưa hai con mắt to hết cỡ lên nhìn cô bạn, Đăng không thể nghĩ nhỏ vừa phát âm ra những từ đó, trái ngược lại với cậu, nhỏ vẫn vi vu cười, khẽ quay sang nhìn cậu, Cát Anh lắc đầu:
– Không phải thế à.
– Không thật ra là, ừm…tớ thích cậu. Đăng cúi mặt ngượng ngùng., hai vành tai cậu đỏ lên, tâm trạng của cái tuổi mới lớn, một tâm trạng hết sức bình thường nó đến tự nhiên thôi.
Cát Anh chép miệng, nhỏ cười lớn hơn, quay sang nhìn cậu trong chốc lát, nhỏ lại tiếp tục lắc đầu:
– Xem ra cậu còn trẻ con lắm.
Trẻ con? Nhỏ vừa gọi cậu là gì nhỉ?, Khánh Đăng đơ ra đó, cậu không thể ngờ lời tỏ tình đầu tiên trong cuộc đời lại bị người ta đáp lại như vậy. Không thể chủ động? Cũng không bảo là nhận lời hay không. Đăng gãi gãi cái đầu, cho tóc nó rối lên như tơ vò. Cậu thật sự không hiểu nhỏ là con người thế nào?
– Hàn tuyết thích cậu đấy.
Đoàng…
Tin này giật gân hơn nha . Bây giờ, ngay lúc này đây, Khánh Đăng cảm thấy trời đất quay cuồng, mọi thứ như một đống hỗn độn. Không thể nào, tuyệt đối là không thể, Đăng ngó lên nhìn Cát anh mong nhận được câu phủ định của nhỏ, nhưng…hoàn toàn thất vọng, với nụ cười ngọt ngào như nắng mùa thu, Cát Anh đang bước dần về kí túc xá. Để lại cậu bơ vơ giữa ngàn bong hoa khoe sắc. Hàn tuyết thích cậu, không, tuyệt đối là không.
Những đóa hoa trong vườn bắt đầu vươn mình cao hơn, đón ánh nắng đầu tiên của ngày mới.
Cát Anh vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi, nhỏ sẵn tay bứt một cành hoa hồng, đưa lên và hít hà cái mùi hương thoang thoảng ấy. Thật dễ chịu. Nhật Nam hơi cau mày, cậu nhìn nhỏ với đôi chút khó hiểu, cộng với một ít tò mò:
– Làm gì mà trông tâm hồn cậu thư thái thế.
Nhỏ nheo mắt, khẽ cười:
– Có chuyện vui.
Nam Ồ lên một tiếng, trong đáy mắt hiện rõ sự thích thú. Cậu di chuyển ánh nhìn vào bên trong và cậu thấy Khánh Đăng. Nam phì cười:
– Được tỏ tình à?
Cát Anh chép miệng, nhỏ làm ngón tay hình chữ vê, sau đó nháy mắt nhìn cậu bạn, giọng sảng khoái:
– Cậu đoán không sai.
Lâu lắm rồi Nam mới thấy nhỏ cười vui như thế, trong lòng cậu cũng cảm thấy an tâm hơn nhiều, cậu nhìn nhỏ trìu mến trong giọng nói có pha chút ghen tị:
– Xem ra lớp trưởng của chúng ta vẫn còn trẻ con nhỉ?
Mở to hai con mắt ngạc nhiên, Cát Anh nhăn mặt lại, rõ ràng vừa mới lúc nãy thôi, nhỏ mới nói với Khánh Đăng vậy mà, chép miệng, nhỏ đi thẳng vào kí túc xá, không thèm nhìn lại Nam dù chỉ một giây. Nam đứng người, cậu đã nói gì sai sao? Một câu hỏi to đùng hiện ra trên khuôn mặt cậu, nhìn theo dáng người của nhỏ, Nam lại bật cười:
– Đúng là trẻ con thật mà.
Khánh Đăng bước ra từ trong vườn hoa, đầu cậu đang rối tung rối mù lên. Cậu không thể tài nào định hình được những gì cô bạn lớp trưởng mới truyền đạt vào tai. Cúi mặt xuống đất, bước chân cậu trở nên chậm chạp hơn, suy nghĩ, suy nghĩ và cậu đang cố suy nghĩ.
Rầm
Một kết quả tất yếu và dĩ nhiên, Đăng đâm sầm vào người Nam, khẽ chau mày, Nam quya người ra đằng sau, mải để ý nhìn theo Cát anh nên cậu quên rằng còn môt người nữa đang ở trong. Nam nhìn Đăng, cậu chậc lưỡi:
– Sao thế?
– À tớ xin lỗi.
– Tớ có bảo cậu xin lỗi đâu.
Lại là cái tính không thích phức tạp ấy, hình như cái lớp Toán này không coi trọng chuyện người ta gây ra cho mình thì phải. Đăng cười cười nhìn cậu bạn bí thư, Nam lắc đầu, cậu thở dài:
– Mà cũng sắp vào học rồi, cậu nhanh lên không muộn giờ đấy.
– Ừ, tớ biết rồi, cảm…
– Không cần cảm ơn.
Nam quay đầu đi thẳng một mạch, Khánh Đăng lại tiếp tục nằm trong tình trạng đông cứng. Đúng là gần một năm qua, cậu vẫn chưa thích nghi được với cái tình cách “quái dị“của lớp Toán thì phải?
oOo
Hà Mi tức tốc chạy ào đến kéo lấy tay Cát Anh, nhỏ nhìn bạn cắn nhẹ môi. Cát Anh chau mày, lau mồ hôi trên trán bạn, sau đó nhẹ nhàng hỏi:
– Cậu làm gì mà vội thế?
Hà Mi nuốt khan, giọng nói thể hiện rõ sự lo lắng:
– Tớ cũng không biết nữa, nhưng mà…nhưng mà Thái Huy vào bệnh viện rồi.
Đánh ánh mặt sang một bên, Cát Anh nhăn mặt lại, nhỏ nhìn Hà Mi khẽ hỏi:
– Sao lại vào bệnh viện.
– Tớ không biết, nhưng mà sáng nay Huy kêu đau bụng, cậu ấy vật vã khổ sở lắm.
– Thế bây giờ cả lớp đâu, vào bệnh viện hết rồi à?
Hà Mi khẽ gật đầu, Cát Anh kéo vội tay nhỏ tức tốc, định chạy thẳng một mạch, nhưng có ai đó níu tay nhỏ lại. Nam đưa mắt nhìn Cát Anh, có chút gì đó không hài lòng:
– Các cậu làm gì thế.
– Thái Huy có chuyện rồi.
oOo
Màu trắng của bệnh viện khiến Hà Mi rợn người, nhỏ siết chặt lấy tay Ngọc Vi, mặt trắng bệch, mùi thuốc khử trùng cứ ong ong, khiến đầu nhỏ cũng loạn xạ cả lên. Thế Bảo đi đi lại lại, cậu ngoắc tay ra đằng sau, đôi mắt lâu lâu lại ngó vào trong phòng cấp cứu.Ngọc Vi nhỏ trừng mắt lên nhìn Bảo, dồn hết mọi sự tức giận qua giọng nói:
– Ông làm gì mà lượn lắm thế hả, ngồi yên coi, tôi chóng mặt lắm rồi đấy.
Bảo lắc lắc cái đầu, cậu khổ sở nhìn Vi:
– Tôi nóng ruột quá.
Kéo tuột tay Bảo ngồi xuống ghế, Nam cốc mạnh lên đầu bạn, bực mình:
– Mày đi đi lại lại như thế, chỉ tổ mệt hơn thôi, giải quyết được cái gì cơ chứ.
Thế Bảo xoa xoa cái đầu, hai mắt nhắm tịt lại chịu đựng cái cốc thứ hai của Nam. Tất cả đều đang như điên lên, Cát Anh đảo mắt một lượt, nhỏ nén tiếng thở dài, bây giờ có lẽ đã sang tiết thứ hai, gần hai tiếng đồng hồ rồi mà phòng cấp cứu vẫn im lìm, nhỏ xoay người sang phía Bảo:
– Tại sao cậu ấy lại bị như thế?
Nam nhíu mày:
– Phải rồi, lúc sáng tới giờ nó có ăn phải cái gì không?
Bảo lắc đầu nguầy nguậy:
– Không biết.
– Mày làm ăn kiểu gì thế hả, tại sao ở chung phòng mà không biết nó bị làm sao.
Thế Bảo gân cổ lên định cãi lại thì phòng cấp cứu đột nhiên bật mở, vị bác sĩ già bước ra, cả ba mươi học viên nhao nhao chạy lại hỏi han rối tít. Quoắc mắt qua một lượt nhìn cái đám trẻ loai choai này, vị bác sĩ lắc đầu khó chịu. Cát Anh bước lên phía trước, nhỏ nhìn thẳng vào đôi mắt đã in hằn nhiều vết nhắn kia hỏi nhẹ:
– Bạn cháu sao rồi bác sĩ?
Giọng nói êm như gió của cô bé nữ sinh này, khiến cho vị bác sĩ cảm thấy dễ chịu hơn một chút, ông cầm lấy tờ bệnh án y tá đưa, đẩy lại gọng kính rồi từ tốn trả lời:
– Xin lỗi…
– Oa…oa…oa, bác sĩ cứu bạn cháu, bạn cháu không thể chết được.Nó hiền lành ngoan ngoãn lắm, chỉ có cái tội hay bắt nạt cháu thôi.
Thế Bảo nhảy nhảy lên, nước mắt sụt sùi nhìn vị bác sĩ. Tất cả hai mươi chín học viên còn lại đơ ra đó, nhìn cậu với con mắt ái ngại, Nhật Nam bực bội:
– Mày làm cái quái gì thế hả.Có để yên cho bác sĩ nói không.
Lau lại nước mắt trên má, Bảo ngây ngô nhìn Nam, sau đó lại quay qua hỏi bác sĩ:
– Thế chẳng phải những lúc trên phim có cảnh này, bác sĩ bó tay nên xin lỗi người nhà sao.
Cốp
Thẳng tay giáng một cú đấm lên đầu của Bảo, Nhật Nam mặt lừ lừ, cậu áy náy nhìn vị bác sĩ:
– Xin lỗi bác, cái thằng này nó chưa hiểu chuyện.
Khẽ lắc đầu chán chường nhìn cậu bé trước mặt mình, bác sĩ Trần gật đầu:
– Không sao, cũng tại cậu ấy lo lắng cho bạn mình quá thôi, ý ta là xin lỗi làm phiền các cháu nói nhỏ hơn một chút đây là bệnh viện, cho các bệnh nhân khác còn nghỉ ngơi nữa. còn bạn các cháu thì đã qua giai đoạn nguy hiểm, cậu ấy bị ngộ độc thức ăn, may mà đưa vào viện kịp thời.
– Vâng ạ, cháu cảm ơn bác.
Cát Anh cúi đầu, mỉm cười quay qua nhìn Bảo, cậu gãi gãi cái đầu, tội lỗi nhìn Nhật Nam, đúng là cái tính lau chau không thể nào bỏ nổi.
Tay áo của vị bác sĩ đột nhiên bị giật mạnh, cô y tá mồ hôi đầm đìa, mắt sợ hãi níu lấy chiếc áo màu trắng:
– Không xong rồi bác sĩ ơi, bệnh nhân phòng 304 đang trong tình trạng nguy hiểm.
– Chuyển qua phòng cấp cứu nhanh lên.
Bước chân vội vã, bác sĩ bước đi còn không kịp chào tụi nó.
Ngọc Vi mỉm cười quay qua phía hành lang bên cạnh. Ánh mắt hoảng loạn đến tột độ, một lớp sương mờ đục từ từ kết tinh thành những giọt nước trong veo lăn dài trên má, bàn tay nhỏ run run, chỉ theo hướng chiếc dường trắng đang vội vã lao vào phong cấp cứu. miệng lẩm bẩm từng chữ một:
– Đó chẳng phải…chẳng phải là cô…cô…Hàn…Thủy sao?
Hai mươi chín học viên còn lại giật mình nhìn theo nhỏ. Và một lần nữa…tụi nó chết sững.
Có đôi khi sự biệt li là một lối thoát…để con người ta sống thật với chính mình hơn.
Dõi ánh mắt theo từng vòng quay của chiếc dường, màu ga lạnh toát khiến cho Cát Anh gần như nghẹt thở. Sao mắt cô lại nhắm nghiền thế, màu đỏ của chiếc đèn báo phòng cấp cứu nhấp liên tục, hai mươi chín đứa chạy ào về phía cánh cửa đã khép kín, những bàn tay chạm mạnh vào khung kính, như thể muốn với tới khuôn mặt dịu dàng đang nằm bên trong. Chết lặng, nghẹn ngào không khóc thành tiếng.
– Mở cửa ra, mở ra, mở ra đi mà bác sĩ, mở cho bọn cháu vào với cô.
Ngọc Vi đập đạp vào cánh cử chính, nước mắt thấm ướt hai gò má, Anh Kiệt cúi người kéo nhỏ ra, cậu đưa mắt nhìn xung quanh, vô hồn, không khóc được nữa rồi, khóe mi hanh khô không thể nhỏ lấy một giọt lệ, cảm giác đau đớn như ai bóp nghẹn cả trái tim.
– Buống tớ ra, buông ra, để tớ vào với cô, sao cô lại ở trong đấy, cậu buông tớ ra.
Vi giằng lấy tay Kiệt, nhỏ cố với người ra phía trước.
– Ngọc Vi bình tĩnh lại nào.
– Không…không, tớ muốn gặp cô.Cậu để tớ vào.
Nhỏ gục lên vai cậu, để mặc cho những giọt nước mắt còn sót lại từ từ rớt xuống, ướt hẳn một vùng vai áo Kiệt.
Một góc nào đó, có một người con gái đang bất động tại chỗ, nhỏ khuỵ người xuống, chút sức lực cuối cùng đang bị thời gian cướp mất. Đổ sụp người xuống nền đất, mái tóc đen dài xõa ra, nhỏ…không đủ sức nữa rồi. Khánh Đăng giật mình kinh hãi, cậu vội vàng chạy tới đỡ nhỏ, miệng không ngừng thét lên:
– Này Hàn Tuyết, cậu bị làm sao thế, Hàn Tuyết tỉnh lại đi.
– Đưa cậu ấy vào phong cấp cứu nhanh lên.
Anh Kiệt từ phía xa ngoái lại, giọng cậu đều đều vang lên . Đăng bế thốc nhỏ lên người và chạy nhanh vào gặp bác sĩ.
Dáng đi vội vã, khuôn mặt của người phụ nữ gần như cạn kiệt sinh khí. Lần mò qua các dãy hành lang, kia rồi. Phòng cấp cứu.
Bà chủ tịch chôn chân tại chỗ, hình ảnh của những đứa học trò dội vào trong tâm trí bà một nỗi đắng chát, phải! bà đã sai, đã sai thật rồi. Bà đã giết chết đi thứ hạnh phúc đầu đời của con gái bằng sự ích kỉ của một người mẹ, giết đi niềm vui của nó bằng cái nhãn mác giả tạo của mình. Phòng cấp cứu vẫn sáng. hàn Thủy, nếu con có xảy ra chuyện gì thì…mẹ chết cũng không nhắm mắt.
Đã năm tiếng trôi qua, vẫn im lìm một màu tang tóc.
Ting…
Cửa mở..
Bác sĩ trần lại một lần nữa nhíu mày nhìn lũ trẻ, nhưng ông chưa kịp nói gì đã bị Ngọc Vi túm tay tay áo, khuôn mặt cô bé tái đi vì mệt vì lo lắng hay vì một cái gì đó mà ông không thể gọi tên. Nhỏ nhìn ông, đôi mắt bi ai và đầy thương xót, môi mấp máy chỉ đủ để hỏi nhẹ.
– Cô con sao rồi bác sĩ, cô của chúng con sao rồi bác sĩ.
Có chút gì đó giật mình, bác sĩ Trần đảy lại gọng kính, ông nhìn qua bên trái, từ lúc nào đã xuất hiện một người phụ nữ.
– Bệnh nhân đã nhập viện hơn một tuần nay, nhưng không có người nhà tới nên chúng tôi…
– Một tuần ư?
Cát Anh ngước mặt lên đăm đăm dõi mắt theo vị bác sĩ, khẩn khoản.
– Cô con bị sao vậy?
– Bệnh nhân nhập viên sau một vụ tai nạn.
– Tai nạn?
Lại là một dấu hỏi khiến tụi nó chết lặng lầ thứ hai .Thảo nào mà tụi nó lùng sục khắp mọi ngóc ngách vẫn không thể tìm ra chỗ ở của cô, không thể ngờ rằng, cô lại ở đây, ở chính cái nơi mà tụi nó căm ghét nhất, cái nơi mà đã thấm dần vào trái tim tụi nó những vết cứa khó lành.
Nhìn lại tất cả một lần nữa, bác sĩ Trần nhắm nghiền mắt, ông khẽ thở dài, bất lực.
– Xin lỗi gia đình, nhưng bệnh nhân bị va đập quá mạnh, hơn nữa ý thức của cô ấy cũng không muốn trở lại, có lẽ cô ấy đã chịu một nỗi đau quá lớn.
– KHÔNG!.. Bác sĩ, xin ông hãy cứu con tôi, tôi van ông, ông phải cứu sống nó.
Tiếng thét xé lòng đầy tội lỗi của người mẹ khiến cho cả hai mươi chín học sinh đông cứng, bà chủ tịch là mẹ cô Hàn Thủy sao?
– Không phải đâu bác sĩ nhỉ, cô con sẽ tỉnh lại mà phải không bác sĩ.
Cát Anh níu lấy tay bác sĩ, như cố níu lại một chút hi vọng mong manh cuối cùng, nhưng đáp lại nhỏ vẫn là một cái lắc đầu thất vọng.
– Ta xin lỗi, nhưng ta đã cố gắng hết sức, hi vọng sống sót chưa lên tới 0, 1 %, gia đình nên chuẩn bị tâm lí.
Ngã quỵ. Thân ảnh của chín đứa con gái sụp xuống dần, sụp dần.
Chạm tay tới quá khứ.
Kí ức dội về như một thước phim quay chậm
Tà áo dài tinh khôi và nụ cười rạng rỡ.
Giọng nói ấm áp và những cử chỉ dịu dàng
Xa dần, đang xa dần…
Những ngọn gió lạnh của mùa đông đi qua, để lại mảng kí ức buồn. Cô đang buông tay tụi nó, đang buông tay khỏi cuộc sông lắm bon chen này.
– Cô đã nói là không bao giờ rời bỏ chúng em mà, cô ơi, cô đi rồi ai lại ôm em vào lòng mỗi lúc em khóc đây cô, ai cho em cái tình thương của một người chị an ủi em nhưng lúc em buồn đây cô. Cô nói đi, sao cô cứ nhắm mắt mãi thế, mở mắt ra đi cô, mở ra nhìn chúng em này.
– Cô không thể đi được, cô phải chứng kiến ngày chúng em ra trường, cô phải mỉm cười rạng rỡ và chúc cho chúng em những lời may mắn.
– Mở mắt ra đi cô…
Khắp dãy hành lang phòng cấp cứu trải dài một màu nước mắt, những giọt nước mắt trong veo của đám học trò. Bác sĩ Trần không kìm nổi những giọt lệ nóng hổi, quả thực nói xin lỗi với gia đình bệnh nhân là điều ông không muốn nhất, nhưng có lẽ nói ra hai cái từ ấy quá nhẫn tâm và độc ác với những tâm hồn trẻ thơ thế này.
– Thầy Vinh…
Mắt Hà Mi dõi theo bóng người trước mặt.
– Thầy…
Dường như thầy Vinh không còn nghe thêm được một lời nào nữa, thầy dán mắt vào trong phòng cấp cứu, vô hồn.
– Sao em lại như thế, em hứa với anh sẽ không bao giờ ngủ trước mặt anh rồi mà, hư quá.
Giọng nói bi thương chua chát, như mũi dao đâm thẳng vào tim bà chủ tịch.
– Em ra đây nào, ra đây, em bảo rằng chờ đến lúc tụi nhỏ học hết năm 11 em sẽ tổ chức đám cưới của chúng ta trong vườn hồng mà. Em bảo màu trắng tinh khôi sẽ xua đi những nỗi đau của tụi nó mà, tại sao, tại sao em lại nằm im như thế hả?
Bàn tay túa máu vì va đạp mạnh với bức tường cứng. Giọt nước mắt của một người con trai khóc cho người con gái mình yêu thương, hơn năm năm qua thầy là người chia sẻ với cô những nỗi buồn, niềm vui, là người mang đến hạnh phúc cho cô, là người đầu tiên cho cô nụ cười, làm tan chảy trái tim nguội lạnh. Vậy thì vì ai vì ai mà thầy và cô lại rơi vào cái hoàn cảnh thế lương này, ai đã đẩy hạnh phúc của một đôi trai gái vào ngõ cụt.?
– Tại ta, tất cả là tại ta, nếu như ta không ép con thì đã không có ngày hôm nay, tax in lỗi ta vạn lần xin lỗi con.
– Xin lỗi ư?
Thầy Vinh quay đầu, đôi mắt còn ầng ậng nước nhìn bà chủ tịch căm ghét.
– Bây giờ bà có nói xin lỗi cũng được gì nữa, bà đã bỏ rơi cô ấy từ lúc cô ấy còn chưa hiểu chuyện đời, rồi bà đến, mang cô ấy đi, mang hạnh phúc và nụ cười của lũ trẻ rời xa chúng, bây giờ cô ấy sắp đi rồi đấy, bà vui chưa, bà vui chưa.
Hét lên trong câm lặng, người mẹ đổ sụp xuống. “ mẹ đã quá ích kỉ, mẹ đã quá vô tâm, mẹ là một con người độc ác phải không, mở mắt ra đi con, mở mắt ra một lần nhìn mẹ, để mẹ gọi một tiếng con yêu thương và trọn vẹn, để mẹ nhìn con một lần hạnh phúc trong màu váy cưới tinh khôi, để một lần mẹ biết trái tim con đã đau đớn đến mức nào”
“Con như một cơn gió thoáng qua
Chợt đến rồi chợt đi
Bàn tay mẹ cố nắm lấy
Nhưng gió vô tình cứ đi mãi
Mẹ đâu có biết rằng cơn gió ấy đã trải qua nhiều miền đất đau thương.
Đã đến lúc…gió tan vào hư vô rồi mẹ ạ”
Phòng bệnh 232
Hàn tuyết nhấp mắt liên tục, chút ánh sáng lọt qua chiếu thẳng vào đôi mắt màu nâu đậm của nhỏ. Một màu trắng lạnh toát, mùi thuốc sát trùng ghê rơn, nhỏ giật mình bật thẳng người dậy quan sát xung quanh. Khánh Đăng hơi nhíu mày, cậu chẳng có thiện cảm gì với cô bạn này lắm, có thể nói trong mười một đứa con gái lớp Toán, Đăng không ưa Hàn Tuyết nhất.
– Nằm xuống đi, bác sĩ bảo…
– Cô Hàn Thủy sao rồi?
Không màng tâm tới lời khuyên của đăng nhỏ hỏi bật lại cậu, khiến Đăng trong phút chốc đứng hình:
– Cậu hỏi làm gì, nghỉ cho khỏe đi lát sau nói tiếp.
Đăng xoay người định bước sang phòng cấp cứu. Nhỏ đã tỉnh lại, cậu chẳng có nghĩa vụ gì ở đây nữa, tốt nhất là nên sang bên kia xem tình hình thế nào. Nhưng chưa kịp ra khỏi phòng thì cái giọng nói như băng của Tuyết lại khiến cậu bực mình:
– Cậu nói cho tôi biết nhanh lên.
Tuyết giương hai con mắt lên nhìn Đăng, một chút nài nỉ được cậu nhìn rõ qua làn sương mờ đục trong đáy mắt. Nhất thời Đăng bối rối:
– Cô ấy…không sao…cậu lo mà tỉnh dưỡng lại đi, mất nhiều sức lắm rồi đấy.
Giọng Đăng dịu hơn một chút, cậu biết không thể làm cho nhỏ kích động lúc này, nhưng có vẻ cái ngập ngừng của cậu lại khiến nhỏ lưu tâm hơn.
Hàn Tuyết đưa cánh tay ra, rút phăng mũi kim chuyền trên ấy, Đăng mở mắt to ngạc nhiên, cậu chạy lại gần, kéo kéo cái tay nhỏ:
– Cậu có bị điên không hả, cậu đang muốn làm cái quái gì vậy.
– Cậu buông tôi ra, nếu không tôi sẽ chết mất.
– Chết cái con khỉ? Cậu có chịu ngồi yên không.
Trên đời này cậu chưa gặp kiểu con gái nào bướng bỉnh như Hàn Tuyết, đã năm lần bảy lượt làm gì cũng bị nhỏ từ chối, đã thế lần này hành động chẳng khác gì một con ngốc. Đăng lườm lườm nhìn Tuyết, giận giữ, khó chịu, mọi thứ cảm xuc hỗn độn đều nằm trong ánh mắt ấy. Tuyết lắc nhẹ đầu, nước mắt bắt đầu rớt xuống hai gò má, giọt nước mắt của tội lỗi, nhưng lại trong veo:
– Tôi xin cậu, một lần thôi, xin cậu đấy.
– Cậu…thật hết nói nổi, nhưng mà…
Tuyết nhăn mặt nhìn Đăng, nhỏ có một cái dự cảm gì đó không lành, trong đôi mắt ấy của cậu bạn, đang ẩn chứa một nỗi đau nào đó, khó gọi tên và cũng khó định hình.
– Cậu…cậu không được xúc động đâu đấy
– Ừ tớ hứa.
Khẽ cười, một nụ cười hồn nhiên lần đầu tiên Đăng được thấy trên khuôn mặt nhỏ. Nó khiến cho cậu có một chút cảm giác lạ lẫm.
Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, bệnh nhân được chuyển đến phòng riêng. . Hàn Tuyết bước vào. Mọi người đã có mặt đông đủ, bàn chân nhỏ đông cứng trước cửa phòng.
Chát…
Một cái tát không mấy nhẹ nhàng. Ngọc Vi mắt đỏ lừ lên, vì khóc quá nhiều hay là vì tức giận? Khánh Đăng bước theo sau, cậu cũng bất ngờ với hành động của Vi.
– Cậu thỏa mãn chưa?
– Có chuyện gì nói sau đi Vi.
Cát Anh kéo tay nhỏ lại, đôi mắt khép hờ, Vi giằng tay lại, mặt đỏ rần lên như phải kìm nén một điều gì đó.
– Tớ phải nói ngay lúc này, ngay bây giờ trước khi cô Thủy rời chúng ta mà đi.
Tuyết hiểu tại sao Vi lại làm như vậy, nhỏ cũng thừa biết chuyện cả lớp Toán hiểu lí do vì sao cô Hàn Thủy bị sa thải. Vì họ là lớp Toán. Nhưng có vẻ Khánh Đăng lại là người duy nhất chưa nắm rõ mọi chuyện, cậu khó chịu nhìn Vi:
– Ngọc Vi cậu sao thế, từ từ nói chuyện, Hàn tuyết mới…
– Cậu có biết chúng tôi đã sung sướng thế nào ngay từ ngày đầu cậu vào nhập học hay không? Cậu có hiểu được sự quan tâm lo lắng của chúng tôi mỗi lần cậu có chuyện hay không? Cậu có biết cái tình bạn ấy thiêng liêng với chúng tôi thế nào hay không? Tôi đã hàng ngày hàng đêm cầu nguyện cho cô hàn Thủy, tôi mong cô ấy không bị làm sao để chuyện này có thể lãng quên vào quá khứ, để cậu có thể vứt bỏ cái hận thù rẻ tiền ấy mà cùng chúng tôi bước tiếp quãng đường học sinh còn lại, nhưng lúc này đây, tất cả đã sụp đổ. Cô ấy có tội tình gì chứ, sao cậu lại can tâm làm một việc như thế. Cậu có còn tình người nữa hay không?
Hàn Tuyết rơi vào im lặng, nhỏ đưa mắt ra nhìn xa hơn, chỗ bà chủ tịch đang ngồi, bà cụp mi mắt xuống, mệt mỏi âm thầm nhỏ những giọt lệ nơi hoen mi.
– Không phải là lỗi của con bé, là lỗi của ta, chỉ tại ta là một người mẹ độc ác.
Ngọc Vi cười cười, thứ tình cảm ấy xa xỉ đến mức nào chả lẽ nhỏ không hiểu, nhưng mà nhỏ không thể kìm long được nữa.
– Đau đớn quá, tôi ân hận vì đã bỏ qua cho cậu, vì đã nhận cậu vào lớp Toán và vì đã xem cậu như một người bạn thực sự.
Hàn Tuyết cắn môi nhẹ, nhỏ cúi đầu. Tất cả những gì Ngọc Vi nói đều là sự thật, tại nhỏ quá tàn nhẫn và ích kỉ, nếu không có nhỏ thì cuộc đời này sẽ không có nhiều nụ cười chua chat đến thế. Nhỏ hận mình, hận đến xương tủy. Tại sao năm xưa con người ấy lại sinh ra nhỏ, để bay giờ nhỏ lại khiến tất cả bất hạnh thế này.
Cát Anh kéo Ngọc Vi ngồi vào ghế, nhỏ nhìn lại cô Hàn Thủy, có thể chỉ một vài phút nữa thôi cô sẽ rời xa tụi nó vĩnh viễn
6h 30 phút
Bà chủ tịch nắm lấy bàn tay cô Thủy, thứ nước đắng chat ấy rớt dài xuống mặt ga trắng của chiếc giường bệnh. Một cái nắm tay duy nhất và có thể là cuối cùng.
“ Xin con hãy tỉnh lại, một lần thôi, đừng để đôi mắt này khép lại trước tội lỗi của mẹ”
6h 35 phút
Cả lớp Toán chết lặng, đôi mắt chăm chăm vào nhịp tim của cô trên màn hình. Từng giây, từng phút.
“ Xin cô hãy tỉnh lại, để chúng em được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của cô”
6h 38 phút
Thầy Vinh siết chặt lấy bàn tay, khuôn mặt bi ai nhìn cô, không dám chớp mắt một cái vì thầy sợ rằng trong cái khoảnh khắc ấy thôi, cô sẽ rời bỏ thầy mà ra đi.
6h 40 phút.
Nhịp tim bắt đầu thay đổi, vị bác sĩ già tức tốc chạy vào phòng, ông đẩy lại gọng kính và bắt đầu xem xét tình hình. Có gì đó không ổn.
6h 45 phút.
Một nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện trên khuôn mặt vị bác sĩ, nhưng nhanh chóng bị dập tắt, kì tích đã xuất hiện nhưng…
– Cô ấy đã sống, tuy nhiên lại trở thành người thực vật.
Niềm vui vừa đến chưa kịp cười thì vế sau mà vị bác sĩ nói giống một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt. Lại một lần nữa nỗi đau lặp lại nỗi đau.
Nam lại gần Cát Anh, cậu khẽ chau mày khi nhìn thấy khuôn mặt tiều tụy của nhỏ. Hai hôm trước mới dỗ được tụi con gái ăn một ít, hai hôm nay lại tiếp tục nhịn đói, cứ như thế này thì trước khi cô Thủy tỉnh dậy tụi nó sẽ chết vì kiệt sức mất.
Đưa bàn tay đặt lên vai nhỏ, Nam khẽ nở một nụ cười dịu dàng. Cát Anh ngoảnh mặt ra sau, đôi mắt nhỏ bừng lên một vài tia sáng.
– Có chuyện gì vậy?
– Về học viện thôi.
Nam đưa ra ý kiến, cậu thoáng thấy nét bối rối trong mắt nhỏ, hơn ai hết Nam là người hiểu Cát Anh nhất.
– Đừng lo, các cậu ấy nghe lời cậu mà.
Cát Anh cắn nhẹ môi, bàn tay nhỏ từ từ siết lại, để cô Thủy ở đây và tụi nó về học viện quả là một lời đề nghị khó khăn . Nhưng… Lướt ánh mắt đen tuyền qua chỗ các bạn, Cát Anh nén một tiếng thở dài, nhỏ đã cố không khóc, cố để cho nước mắt không rơi, nhưng giờ đây khi nhìn thấy các bạn thế này, nhỏ không thể ngồi yên một chỗ được nữa. Trước khi tụi nó sụp đổ hẳn tại đây, nhỏ phải là người kéo cả lớp ra khỏi cái vũng lầy ấy, bởi vì thời gian của nhỏ…còn rất ít.
– Tớ biết rồi. Cậu nói với cả lớp đi.
Nam khẽ gật đầu, cậu dìu nhỏ đứng dậy, nhưng có lẽ hai ngày không được tiếp năng lượng đã khiến nhỏ kiệt sức, chân không đứng vững, Cát Anh nhoài người về phía sau, đầu nhỏ đau như búa bổ. Ngọc Vi giật mình, nhỏ thoát ra khỏi cái tâm trạng ảo não, vội vàng chạy lại gần bạn, ân cần:
– Cậu sao thế lớp trưởng? Cậu đừng làm tớ sợ.
Hà Mi bắt đầu khóc, những giọt nước mắt cuối cùng rớt ra từ hai hốc mắt đã căng mọng, Thái Huy nắm tay nhỏ, ít ra hai hôm nay vì bị bệnh mà cậu được chuyền ít nước cũng đỡ hơn tụi nó, cậu kéo Hà Mi thụt dần về phía sau, lắc đầu nhẹ. Quẹt ngang dòng nước mắt, đã hàng trăm hàng triệu lần nhỏ tự hứa không được yếu đuối, tại sao vẫn không thể mạnh mẽ được. Hà mi đưa mắt nhìn sang, đáng nhẽ những lúc thế này, nhỏ không giúp được gì thì cũng không nên là gánh nặng của các bạn, nhỏ biết chứ! Biết những gì mà Cát anh đã phải chịu đựng suốt những ngày tháng qua, biết sức ép đè lên vai bạn nặng nề thế nào, và biết rằng bạn đã phải mạnh mẽ ra sao?
Hai mươi chín đứa nhìn cô bạn lớp trưởng đang nằm trong vòng tay Nhật Nam, khóc không thành tiếng. Hàn Tuyết quay mặt đi hướng khác, cố giấu đi những giọt nước mắt.
Nam nhìn lại người con gái trong tay, xót xa, hối hận. Có phải cậu đã quá vô tâm khi để mặc nhỏ với những áp lực ấy…
– Đưa tớ về kí túc xá.
Giọng nói yếu ớt vang lên, Nam định cãi lại, với tình hình này phải đưa vào phòng hồi sức mới đúng, nhưng một lần nữa ánh mắt cương quyết của nhỏ khiến cậu phải khuất phục. Nam khẽ gật đầu, cậu ra hiệu cho cả lớp đi trước, tụi nó dõi tia nhìn vào bên trong phòng bệnh của cô Thủy, lưu luyến, nhưng rồi cũng nhanh chóng bước chân. Khánh Đăng chần chừ, cậu…muốn cõng nhỏ? Nhưng khi quay người ra phía sau, suy nghĩ của cậu lại thay đổi.
Nam bước đi chầm chậm, trên vai cậu Cát Anh đã ngủ ngon lành, một giấc ngủ bình yên sau những ngày mệt mỏi.
Gió khẽ đùa trên làn tóc, nắng dịu dàng vương trên đôi môi. Một chút dịu dàng của mùa đông, quãng đường về kí túc xá…ước gì hãy xa hơn.
Anh Thư vắt chéo chân ngồi trên ghế, đôi mắt nhỏ bắn tia nhìn ra xa hơn, một chút cay nghiệt còn đọng lại với nụ cười nhạt thếch trên môi. Bây giờ nếu nhìn thấy lớp Toán, nhỏ sẽ xông thẳng ra và tát thẳng vào mặt con nhỏ Hàn Tuyết đo một cái, à không, phải là một trăm cái. Hơn hai hôm nay tụi nó không về trường, chứ nếu mà thấy mặt thì mười hai giờ đêm nhỏ cũng đạp cửa xong vào hỏi tội. Nghĩ đến thôi là đôi mắt Thư đã đỏ ngầu lên, khiến Bảo ngọc ngồi ngay bên cạnh cũng phải giật mình:
– Mày đang nghĩ gì mà mặt mày ghê thế?
Thư quẳng mạnh cái gối trên tay xuống nền nhà, nhìn Ngọc khó chịu:
– Liên quan đến mày sao?
Ngọc nhún vai, nhỏ bĩu môi rồi vu vơ huýt sáo:
– Thế thì kệ mày, nhưng mà tao nói thật, cái lớp toán ấy đã lận đận lắm rồi, mày ác cũng vừa vừa thôi.
Ngọc vừa dứt lời, khóe mắt Thư đã nheo lại, dường như nhỏ không tin những gì mà mình vừa nghe thấy, Bảo Ngọc vừa nói vậy sao? Thật không thể tin nổi:
– Mày hiền từ lúc nào thế?
– Thì tao nói là nói thế, mày thấy không nhỏ Hàn Tuyết là con gái bà chủ tịch đấy, không chừng động đến lớp Toán là cả lớp Anh tiêu đời.
Anh Thư chợt bật cười lớn, miệng nhỏ nhếch lên tạo thành một đường cong khinh bỉ. Nhỏ đứng dậy, lượn qua chỗ Bảo Ngọc, nhìn bạn một lươt từ trên xuống dưới, rồi lại cười:
– Mày sợ?
Thách thức, khích tướng, hay là một cái gì đại loại như thế, nhưng dù sao hai từ ấy phát ra từ miệng Anh Thư cũng khiến cho Bảo ngọc khó chịu, nhỏ quay ngoắt, chăm chăm nhìn vào bức tường phía trước:
– Mày nghĩ tao là ai mà sợ, con gái của nhà thiết kế Ngọc Hân và Tổng giám đốc tập đoàn TCH nhé.
– Ha ha, vậy thì sao mày không dám nhìn thẳng vào mắt tao? Chẳng nhẽ mày cải tà quy chính thật?
Bảo Ngọc thở hắt ra, miệng khẽ cười:
– Học viên lớp Anh cũng biết đến cái từ ấy sao? Lạ thật, chẳng qua là tao thấy có điều gì đó đáng ngờ, mày thấy không, hôm trước, con nhỏ ngọc Vi nói chuyện với bà chủ tịch rất nhẹ nhàng, cứ như thế nó là cấp trên của bà ta ý.
Ngẫm lại Thư mới thấy Ngọc nói đúng, hôm trước vì giận quá mà nhỏ đâm ra sơ hở, nhưng mà lí do vì sao thì có trời mới biết.
Không khí im lặng, nhường chỗ cho những suy nghĩ toan tính, nhưng…có kẻ lại phá vỡ cái không gian ấy. Không ai khác. Cậu là Đạt Khoa.
Khoa vuốt lại khuôn mặt lấm tấm mồ hôi, cậu thở hồng hộc nhìn vào đôi mắt đang tức giận của cô bạn lớp trưởng. Nhanh chóng ánh mắt ấy thụt về, hệt như một chú mèo cụp đuôi.
– Xin lỗi nhưng…nhưng tớ có chuyện gấp muốn báo.
– Cháy nhà hay sao mà mày vào đây không thèm gõ cửa một tiếng hả.
Thư nổi khùng lên, đăm đăm nhìn Khoa mà mắng. Bảo Ngọc khẽ lắc đầu, kể ra thì cũng tội cậu bạn ấy thật, nhưng nhỏ chẳng sức đâu mà bận tâm.
– Thế có chuyện gì.
Lời Ngọc vang lên như một trận mưa đổ xuống cánh đồng khô hạn, mắt Khoa bừng sáng lên cậu lắp bắp trả lời:
– À, à…thật ra…thật ra..tớ…muốn…nói, lớp toán đã về rồi.
– CÁI GÌ?
Anh Thư nhảy dựng lên, con mắt bắt đầu tăng thêm sát khí:
– Sao mày không nói sớm HẢ?
Lần này thì Khoa thực sự chết đứng. Rõ ràng vừa mới lúc nãy thôi nhỏ còn cấm cậu nói nhanh, bây giờ lại quát tháo ầm ĩ, thật, cậu hết chịu nổi mất thôi.
Nhưng mặc kệ nhưng gì Khoa đang nghĩ, Anh Thư đã lao vội ra cửa phòng, và nhỏ… nhìn thấy lớp Toán, hai bàn tay từ từ siết chặt lại. Mục tiêu là Hàn Tuyết ở phía xa.
Khẽ nhíu mày khi nhìn thấy bộ dạng của lớp Toán, Bảo Ngọc định quay sang níu tay Anh Thư lại, nhưng một lần nữa nhỏ lại hành động sau. Anh Thư đang hiên ngang bước ra chắn đường tụi nó, và mục tiêu chính của nhỏ vẫn là Hàn Tuyết phía sau. Bảo Ngọc chỉ kịp chạy theo sau, nhỏ nhăn mặt theo dõi tình hình.
– Cậu muốn gì đây?
Ngọc Vi cố đưa hai con mắt lên nhìn Anh Thư, sự mệt mỏi hiện rõ trên khuôn mặt của nhỏ, mặc kệ tình trạng ấy, Thư vẫn xông thẳng ra phía trước:
– Tôi tìm người .
– Tìm ai?
– Tìm người cần tìm.
Câu nói của lớp trưởng lớp Anh lại khiến cho Ngọc Vi thêm một lần nữa tức giận, nhỏ nghiến chặt hai hàm răng, nhìn Thư bực dọc:
– Rốt cuộc là cậu muốn gì hả? Cậu không thể để cho lớp tôi yên một ngày sao. Cậu nhất định phải dồn lớp Toán vào đường cùng mới vừa lòng sao?
Câu nói ấy của Vi chứa đủ mọi cung bậc cảm xúc, giận có, đau buồn có, và mệt mỏi cũng có. Nó thoáng khiến Anh Thư bất ngờ nhưng nhanh chóng hành động của Hàn Tuyết lại khiến cho nhỏ ngạc nhiên hơn:
– Có gì thì cậu cứ nói với tôi, để cho họ về phòng đi.
Tuyết đứng ra phía trước yêu cầu. Một lần nữa Anh Thư lại không dám tin vào mắt mình, nhỏ đứng hình trong ba giây nhìn Hàn Tuyết và ngay bên cạnh lớp Toán cũng có một trạng thái tương tự. Cái giọng nói vẫn lạnh lùng như mọi ngày, nhưng dáng điệu này, cách ứng xử này thì hoàn toàn khác hẳn.
Anh Thư khẽ cười, nhỏ đan chéo tay trước ngực, rồi nhìn thẳng vào mắt hàn Tuyết:
– Xem ra cậu cũng biết điều đấy, được thôi, tôi không phải là người vô cớ kiếm chuyện.
– cậu không phải thế thì đâu còn là Kiều anh Thư
. Dù đang rất mệt nhưng Ngọc Vi vẫn không kiềm lòng được mà thốt lên khinh bỉ, khóe miệng nhỏ nhếch lên, nhìn Anh Thư chế diễu. Anh Thư mất bình tĩnh ngay lập tức, mặt nhỏ đỏ dần lên, nhìn Vi chòng chọc:
– Cậu đừng có mà cố ý gây sự, đừng trách tôi ác.
– TÔI BẢO CẬU NÓI CHUYỆN VỚI TÔI MÀ
hàn Tuyết đột nhiên hét lên, sự tức giận hiện rõ trên khuôn mặt của nhỏ, Anh thư xoay người sang, một lần nữa nhỏ bậm môi nhìn Tuyết.
Chát…
– Cái tôi muốn nói với cậu đấy.
Hàn Tuyết bị hất sang một bên, khuôn mặt nhỏ bắt đầu nóng lên vì cái tát dùng hết lực của Thư, cả lớp Toán há hốc mồm, Tuyết cười lạnh, nụ cười vô hồn và mang chút gì đó âm khí . Đau làm sao bằng cái tát của Ngọc Vi chứ, đau làm sao bằng nỗi đau trong lòng nhỏ chứ, lại đưa mắt lên, như thể nhỏ đã sắn sàng với cái tát thứ hai của Thư.
Có đôi chút giật mình, Anh Thư sợ hãi thụt dần ra sau một bước, nhưng khí thế hừng hực của nhỏ vẫn không hề thuyên giảm.
– Tốt thôi, nếu cậu đã như thế thì tôi chiều, từ ngày cậu bước chân vào cái học viện này thì tôi đã không ưa rồi. Cậu nghĩ cậu là con gái bà chủ tịch thì…
– Tôi không phải là con của bà ta
Giọng Tuyết rít lên, chỉ khẽ qua kẽ răng nhưng lạnh buốt và đay nghiến. Hận . Chẳng nhẽ nhỏ hận đến mức ấy sao?
Bàn tay Thư lại một lần nữa đưa lên, chuẩn bị cho một cái tát hoàn hảo thứ hai.
Nhưng…
Bàn tay ấy vẫn để nguyên vị trí.
Nó đã được một bàn tay khác nắm chặt lại.
Khánh Đăng từ từ tay hạ xuống, đuôi mắt cong lên nhìn Thư.
– Đủ rồi đấy.
– Cậu…
Đứng trước mặt nhỏ bây giờ là người đầu tiên trên đời khiến nhỏ rung động, khiến tâm hồn chỉ có những toan tính và âm mưu của nhỏ phải run lên, khiến trái tim nhỏ một lần nghẹn lại. Nhưng…người ấy lại bảo vệ cho một người con gái khác, không phải là nhỏ. Nực cười thật, nhỏ đã từng nói với Bảo Ngọc rằng không có ai có thể khiến nhỏ thay đổi.
Vậy mà…
Ngay lúc này đây. Khi cậu con trai ấy đứng trước mặt nhỏ, lại khiến nhỏ đau thế này.
Kiều Anh Thư mà cũng biết đau hay sao?
Quả thực là một chuyện lạ.Chuyện lạ mà có trong mơ nhỏ cũng không dám nghĩ tới.
Bàn tay Thư buông thõng xuống, đôi mắt ươn ướt nhìn Đăng, trên môi vẫn giữ nguyên một nụ cười nhạt thếch.
– Không ngờ lớp Toán lại đoàn kết đến thế.
Mỉa mai? Không! Dường như nó là một câu hỏi tu từ thì đúng hơn. Phải chăng nhỏ đang tự hỏi chính mình.
Đăng thả tay Thư ra đồng thời lại kéo một bàn tay khác. Hàn Tuyết bất ngờ bị Khánh Đăng kéo đi, nhỏ giãy giụa, khó chịu nhìn Đăng.
– Cậu buông ra, cậu định làm gì thế hả, tôi còn chưa nói chuyện xong mà.
– Trên đời này, tôi chưa thấy ai ngốc hơn cậu.
Đăng quay ra phía sau, nhìn Tuyết bực mình.
– Thôi được, tôi ngốc, cậu buông tôi ra được rồi chứ, cả lớp đang còn đứng đó.
– Không!
Vẫn là cái ánh nhìn cương quyết đó, Đăng vẫn không chịu nới lỏng tay thậm chí còn siết chặt hơn.Cậu kéo Tuyết đi một mạch mà chẳng thèm đoái hoài lại một giây.
Khi bóng dáng của hai người bạn đã khuất dần sau dãy nhà A1, cả lớp Toán lại một phen tròn mắt dẹt, Cát Anh khẽ nở một nụ cười yếu ớt rồi lịm dần trên vai Nam, Hà Mi lắc lắc cái đầu, nhỏ đang cố nhìn xem mình có đang nằm mơ hay không. Trong khi đó Ngọc Vi lại thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng căng thẳng xen lẫn mệt mỏi của tụi nó đã giảm đi một nửa.
Tất cả uể oải đi về phòng để lại cô bạn lớp trưởng lớp Anh đang chết trân một chỗ. Một giọt nước từ hốc mắt trào ra, nhẹ nhàng rớt xuống mặt đất. “Cái tát “này đau quá. Đau hơn Hàn Tuyết gấp trăm lần.
Hàn Tuyết vừa với tới nơi đã bị Ngọc Vi chặn ngay ở cửa, nhỏ hơi lúng túng nhìn cô bạn, đôi mắt lạnh buốt thường ngày dường như có thêm một lớp sương mờ đục.
– Tớ xin lỗi.
Ngọc Vi khẽ cười, nụ cười hiền hòa, nhẹ nhàng và có đôi chút gì đó hối hận. Tuyết mở to con mắt, bàn tay nhỏ từ từ thả lỏng trong không trung.
– Xin lỗi…vì việc gì?
– Vì tất cả, ngốc ạ, lúc ở bệnh viện tại tớ nóng quá mới cư xử như thế, cậu đừng giận nhé.
Vi đưa tay ra, nắm chặt lấy đôi bàn tay của Tuyết. Một sự ấm áp lan tỏa, Tuyết khẽ cười, nụ cười tự nhiên đẹp đến lạ, Vi cốc lên trán bạn một cái rồi nháy mắt.
– Cậu tiếc hay sao mà lúc nào cũng giấu cái khuôn mặt tươi tỉnh này vậy.
– Tớ…
– Thôi, không nói nữa vào phòng đi.
Nói đoạn nhỏ kéo tay bạn đi thẳng một mạch vào phòng. Hành lang kí tức xá vắng người, mùa đông tới rồi, khá lạnh, nhưng trong căn phòng nữ của lớp Toán, niềm vui vẫn len lỏi đâu đó, quên đi cái mệt tất cả chìm vào giấc ngủ, một giấc ngủ yên bình hay chỉ là sự khởi đầu cho một sóng gió kinh hoàng tiếp theo.
o0o
Nắng Sài Gòn lấp ló sau tán cây, hôm nay lớp Toán vẫn đi học chậm như thường lệ, tụi con trai bước đi đằng sau, nụ cười nhẹ nhàng xuất hiện, phải vậy mới là con gái lớp Toán chứ.
Bước lên hành lang tầng ba, Cát Anh có ngạc nhiên đôi chút, ánh mắt nhỏ chăm chăm nhìn sang lớp học bên cạnh. Lớp 11 Anh bữa nay rất lạ, không có cái màn đấu võ mồm như mọi hôm nữa, mà thay vào đó là sự ngoan ngoãn của những học sinh gương mẫu đúng chuẩn. Nhưng…tại sao hoa và quà lại chất đầy ngoài cửa lớp Anh thế. Đúng là rất lạ.
Tiếng nói cười dòn giã của phòng học bên kia khiến cho lớp Toán thấy khó chịu. Thế Bảo úp cuốn sách Vật Lí nâng cao lên mặt, cậu chán chường ngoáy ngoáy cái lỗ tai:
– Bực mình ghê gớm.
phang luôn cuốn sách xuống bàn, cậu tỏ vẻ giận giữ. Nhật Nam khẽ cười, cậu lại cầm ngay cuốn vật phí bổ lên đầu Bảo.