– Không được, cậu thay bộ khác cho tớ.
– Sao vậy Vi?
Hà Mi phụng phịu, nhỏ dậm dậm cái chân ra chiều không đồng ý .
– Quá trẻ con.
Ngọc Vi nguýt dài một cái rồi cho thêm một tép cam nữa vào miệng. Mặt Hà Mi méo xệch, nhỏ cúi đầu, hai tay nắm chặt lấy vạt váy, Cát Anh liếc Ngọc Vi một cái, rồi cười nhẹ:
– Tớ thấy nó đáng yêu mà .
Mắt Hà Mi sáng bừng lên, nhỏ chắp hai tay phía trước, long lanh nhìn Cát Anh:
– Thật hả lớp trưởng?
– Ừ.
Cát Anh gật nhẹ, nhưng ngay bên cạnh Ngọc Vi bĩu môi, nhỏ ngó qua chỗ Hà Mi, điệu bộ hết sức nghiêm trọng:
– Đáng yêu thì đáng yêu thật, nhưng mà…
– Ngọc Vi.
Cát Anh nheo mắt, khẽ cốc lên trán Vi một cái, Vi nhăn mặt, nhìn bạn cười hề hề.
– Tớ đùa Hà Mi một chút thôi mà, Mi khờ nhỉ?
Chun mũi nhìn cô bạn thân, Hà Mi ngúng nguẩy bỏ ra ngoài phòng, không thèm liếc qua chỗ Vi lấy một giây, Ngọc Vi vuốt cằm, vẻ đăm chiêu một lúc rồi tự cười một mình. Đúng là Mi khờ, nhỏ vẫn mãi là một thiên thần ngây thơ đến ngốc nghếch, chẳng thể nào mà lớn được.
o0o
Chân Vi bước đi chầm chậm, nhỏ đưa mắt lên nhìn bầu trời, hôm nay có rất nhiều sao, trước lúc tới vườn hồng, nhỏ phải gặp một người. Nén một tiếng thở dài, Vi bặm môi, hai bàn tay xoa xoa vào nhau cố xua đi cái không khí se lạnh.
– Con đợi lâu chưa?
Bà Ngân nhìn con gái thật trìu mến, bộ váy kim sa trên người tỏa ra một thứ ánh sáng mờ ảo đến kì dị, một nụ cười thoáng qua, Vi lắc đầu:
– Con mới tới, có chuyện gì…mẹ nói nhanh đi .
Trong bóng tối Vi vẫn nhìn thấy một cái nhếch mép lạnh lùng còn vương trên môi của mẹ, Bà khoanh hai tay trước ngực, ngồi xuống chiếc ghế đá rồi khoan thai lên tiếng:
– Có vẻ như con quan tâm đến cô Thủy hơn mẹ nhỉ?
Vi nhíu mày, nhỏ nhìn mẹ chằm chặp, khuôn mặt đông cứng lại:
– Mẹ định làm gì cô ấy, nếu như…
– Con không phải lo, chủ tịch sẽ không cho mẹ là việc gì khiến cho tiểu thư phải buồn.
Thở hắt ra nhìn đứa con gái, bà Ngân ý tứ liếc mắt về phía vườn hồng, nụ cười nhạt thếch trên môi vẫn đọng lại:
– Chỗ đấy…đang rất vui phải không?
Giọng nói dịu đi, Vi im lặng, nhỏ không biết trả lời bà ra sao. Vẫn không để ý đến thái độ của con gái, bà vẫn chăm chăm nhìn về hướng ấy, đáy mắt hiện ra một thứ cảm xúc lạ lùng, khó tả .
– Mấy ngày hôm nay, mẹ thấy con khóc rất nhiều và cười cũng rất nhiều.
Ngọc Vi giật mình, nhỏ cắn môi, cổ họng bỏng rát nghẹn lại:
– Phải, chỉ có bên các bạn con mới được như thế.
– Vi, con không thể từ bỏ nơi này được sao?
Quay lại nhìn con, người phụ nữ ấy đang cố tìm thấy trong mắt Vi một thứ cảm xúc khác, nhưng trái lại, ánh mắt ấy vẫn như vậy, lạnh lùng đến vô cảm hoặc giả chỉ là một thứ cảm xúc nghẹn ngào đau đớn, nó không tinh nghịch, nó không đẹp đẽ và ngây thơ như những gì nhỏ thể hiện khi ở cạnh lớp toán.
– Không mẹ ạ.
Giọng nói vang lên, tan nhanh trong không gian, hờ hững. Hai bàn tay của người phụ nữ buông xuống như mất hết sức lực, một giọt nước mắt lăn dài trên má:
– Mẹ phải làm gì để con quay trở về đây?
– Thật tiếc là những thứ con muốn mẹ đều không có.
Vi cười nhạt, mắt hướng về khoảng không vô định phía trước, trái tim bà Ngân như bị ai bóp nghẹn, bà nhìn con gái, đáy mắt mờ đục. Thứ tình cảm thiêng liêng ấy đã bị bà chà đạp. Đúng, bà không phải là một người mẹ tốt, bà không mang tới cho nhỏ được một hạnh phúc gia đình thật sự, không cho nhỏ được một cảm giác ấm áp mỗi lúc bên mình. Nếu như trên thương trường bà thành công bao nhiêu thì bà lại là một người mẹ tồi bấy nhiều.
Im lặng. Bà không dám đối mặt với con gái nữa, bà sợ…sợ ánh mắt nhỏ nhìn bà sẽ lạnh nhạt hơn, rồi đau đớn nhận ra rằng nhỏ đang dần buông tay.
– Nhưng con yêu mẹ…
Đôi mắt ầng ậng nước quay qua chỗ bà, thổn thức.
– Ngọc Vi
Cảm xúc dâng trào, bốn chữ phát ra từ miệng nhỏ khiến bà chết sững, Vi gạt nước mắt, nhỏ cười nhẹ, nụ cười trong vắt, thánh thiện vô cùng:
– Con đã từng giận mẹ rất nhiều, đã từng hận mẹ rất nhiều, nhưng…mẹ vẫn là mẹ của con, mãi mãi không thể nào thay đổi, dù…ngoài việc đã sinh con ra, mẹ chưa từng dành riêng cho con một lần chăm sóc ân cần nào cả.
Vi chạm nhẹ vào một cây hoa gần đó, hai vai run run như thể đang kìm thứ một thứ cảm xúc dạt dào, người phụ nữ ấy ôm chầm lấy nhỏ, bà nhẹ nhàng vuốt mái tóc của con gái, ân cần:
– Mẹ hứa, mẹ sẽ tìm lại nụ cười cho con.
Vi gật đầu, áp vào lòng mẹ như những ngày còn thơ bé, ước mơ viễn tưởng ngày ấy vẫn còn vẫn rất đầy, nhỏ đã chờ câu nói này của mẹ hơn mười năm. Rồi sẽ đến lúc, mọi thứ trở về như xưa.
o0o
– Cậu đi đâu mà lâu dữ vậy Vi?
Vừa nhác thấy bóng dáng Ngọc Vi, Quỳnh Chi đã vội hớt hải chạy lại, nhỏ nhăn mặt nhìn bạn dò xét.
– Tớ đi ra đấy một chút thôi Vi cười nhẹ, nụ cười long lanh như những giọt sương đêm trong vắt.
– Ừ, thôi nhanh ra đi cô Thủy tới rồi kìa.
Chi kéo tay bạn đi thật nhanh tới giữa vườn hồng. Ngọc vi thoáng thấy Cát Anh đang ưu tư ngồi cạnh khóm cây hồng bạch, nhỏ nhướn mày nghi ngại. Bước tới gần bạn, Vi gọi khẽ:
– Cát Anh!
Cát Anh quay đầu lại, mỉm cười nhìn bạn, nhưng rõ ràng đôi mắt nhỏ đã mờ đi, hai bàn tay đan chéo vào nhau . Vi nhìn bạn thật kĩ, nhỏ cắn nhẹ môi, từ tốn ngồi xuống.
– Lại là chuyện của mẹ cậu đúng không.
Dường như là một câu khẳng định thì đúng hơn, Vi thừa biết, người làm cho Cát Anh trăn trở nhất chỉ có thể là phu nhân Ellen Trịnh cao quý kia người gián tiếp tác động tới cuộc đời thiếu tình thương của nhỏ. Cát Anh vẫn im lặng, mải miết thả hồn và mặt sông phẳng lặng phía xa. Nhìn sâu vào đáy mắt bạn, Vi gật nhẹ đầu trấn an.
– Cậu còn có chúng tớ và…cậu ấy mà.
Phóng tầm nhìn ra xa, đồng tử Vi ánh lên một vài tia ấm áp. Nhật Nam đang cùng các bạn đùa giỡn bên cạnh cô Thủy, có ai biết rằng…trái tim cậu đang rất đau.
Chiếc xe đen đỗ phịch xuống cổng trường thu hút ánh mắt tò mò của các học viên, từ trong xe một người phụ nữ bước ra, có vài học viên nữ lấy tay che miệng .
Nhìn từ xa bà giống như một nữ quan âm bồ tát, một vẻ đẹp hiền từ, không quá đài các nhưng lại gây ấn tượng mãnh mẽ đối với những người xung quanh.
Quét mắt qua một lượt, bà nhìn xung quanh khuôn viên trường rồi khẽ mỉm cười. Nụ cười ấm áp và cho người ta cảm giác được che chở. Từng bước một, khoan thai và rất nhẹ nhàng. Nụ cười trên môi không bao giờ tắt, một nét đẹp Tây phương pha lẫn với chút Đông phương kì bí, khác hẳn với sự sang trọng và lạnh lùng ăn mòn trên khuôn mặt của người phụ nữ phía sau.
– Phu nhân, người muốn tới đó luôn không vậy?
Trợ lí Kim nhìn người phụ nữ ấy dò xét, bà lắc đầu, mái tóc bối nhẹ phía sau khẽ rung lên.
– Không, ta chưa muốn gặp, cứ để con bé chuẩn bị tâm lí đã.
Gật đầu, khuôn mặt của trợ lí Kim hơi cúi xuống, khõe miệng nhếch lên nhạt nhẽo “ Phu nhân đúng là rất yêu thương con gái mình “
Tiếng chuông vang lên cũng là lúc các học viên bỏ đi cái sự tò mò của mình mà trở về lớp học. Gót dày nện lộp cộp trên sàn nhà, hai người phụ nữ quyền quý ấy đang bước vào phòng Hiệu trưởng.
Đôi mắt thầy Bình thất sắc thấy rõ, dù đã được báo trước, nhưng khi tận mắt nhìn thấy con người này thầy không khỏi run sợ.
– Phu…phu nhân, người đến rồi ạ?
– Cứ thoải mái đi, cảm phiền thầy quá, gần hai năm rồi, thầy chăm sóc con bé rất tốt.
Nụ cười nhẹ tan trong hư không, trả lại sự bình yên cho tâm hồn thầy Hiệu trưởng.
– Vâng, thưa phu nhân. Tiểu thư ở dãy bên kia ạ .
Đôi bàn tay của thầy chỉ về hướng ấy, người phụ nữ ấy khẽ gật đầu.
– Ta nghe trợ lí Kim báo lại, con bé…rất bướng.
Nhịp độ chậm rãi trong giọng nói của phu nhân Ellen Trịnh làm thầy Bình có chút giật mình, thầy nuốt khan, ròi khẽ cau mày.
– Ý phu nhân là sao ạ?
– Ồ, ta không có ý gì hết, chẳng qua ta muốn xem lời nói của trợ lí Kim có chính xác hay không thôi.
Bà đưa mắt nhìn về phía bà Thùy Ngân đang cúi gằn mặt bên cạnh, rõ ràng đang cố cảnh báo. Hai bàn chân không trụ nổi nữa rồi, thầy Hiệu trưởng khúm núm, tưởng chừng như có thể ngã thì một nụ cười nhẹ vang lên.
– Đấy là ta chỉ hỏi vậy thôi, vì thực sự lúc ở bên cạnh ta, con bé cũng đã rất khó bảo.
Một tia nhìn sắc lẻm nhanh chóng thu về, bà Ellen đưa mắt nhìn xung quanh, chớp nhẹ mắt.
– Bây giờ ta sẽ đến gặp con bé, chào thầy.
– Vâng thưa phu nhân
Bóng dáng hai người phụ nữ ấy vừa khuất thầy Bình đã ngồi sụp xuống chiếc ghế Hiệu trưởng. Quả đúng như lời đồn, một khuôn mặt thánh thiện tựa bồ Tát, một nụ cười ấm áp đủ làm tan đi sương mù, nhưng đằng sau đó lại là một con người tàn nhẫn, tàn nhẫn gấp trăm lần người phụ nữ vốn dĩ lạnh lùng, độc đoán bên cạnh bà ta.
…
Hít thở không khí trong lành của sân trường vào sáng sớm, không quên đưa mắ nhìn về phía dãy nhà A1 nơi có đứa con gái thân yêu của bà đang ở đấy, phu nhân Ellen khẽ lên tiêng:
– Trợ lí Kim .
– Vâng, thưa phu nhân.
– Có thể…thầy Hiệu trưởng cần nghỉ hưu.
Ánh mắt sắc lạnh quét ngang, khác xa một trời một vực so với sự hiền dịu ban đầu. Trợ lí Kim bặm môi, bà hơi nhíu mày, nhưng miệng vẫn từ tốn đáp:
– Vâng thưa phu nhân.
Bà Ellen xoay nhẹ người ra phía sau, khóe miệng khẽ cong lên, một nụ cười nhàn nhạt và hờ hững.
– Người không hỏi ta tại sao sao?
Ánh mắt ấy làm trợ lí Kim có chút giật mình, khuôn mặt bà vẫn cúi gằn, chỉ dám ngước lên một chút rồi trở lại vị trí ban đầu.
– Nếu như phu nhân muốn nói, tự khắc người sẽ nói.
Khóe miệng vẫn cong, ánh mắt có vẻ như đã lạnh hơn nhiều, hai người bước dần về phía dãy nhà A1. Gió lặng. Những đóa hoa mười giờ gượng gạo nở sớm hơn, mùi hương nhè nhẹ từ vườn hồng bay tới làm những bước chân trở nên vội vã hơn.
…
Reng
Đôi lông mi cong vút khẽ chớp, Cát Anh quay đầu nhìn xuống sân, tim đập mạnh, cảm tưởng như dòng máu chảy trong người nhỏ đang tắc nghẽn, mọi giác quan tê liệt, đến nỗi giọng nói lanh lảnh của Ngọc Vi vang bên tai cũng chẳng biết.
– Cát Anh, Cát Anh, cậu sao thế.
Ngọc Vi cắn môi nhẹ, nhỏ cầm lấy hai bả vai bạn lắc thật mạnh.
– Này, Vũ Cát Anh, cậu có nghe tớ gọi không hả????
– Ơ…
Nhìn thấy đôi mắt ngơ ngác của bạn, Vi không nhịn nổi cười, nhỏ lém lỉnh chọc:
– Hôm nay lớp trưởng lại tương tư anh nào vậy.
Cát Anh cười nhẹ.
– Cậu chỉ giỏi nói bừa.
– Có chuyện gì vui thế.
Nhật Nam phóng ào đến, cậu khịt mũi, nhìn hai cô nàng trước mặt vẻ nghi ngờ. Ngọc Vi nghiêng đầu, nhỏ phát mạnh một cái lên vai Nhật Nam chống chế:
– Tớ nói bừa đâu, Nam lúc nãy Cát Anh thơ thẩn…
Cát Anh nheo mắt, nhỏ kí nhẹ lên đầu bạn:
– Thơ thẩn cái đầu cậu ý, rốt cuộc là có chuyện gì?
Ngọc Vi xoa xoa, phủi phủi cái móng tay, rồi đưa bàn tay ra xa ngắm thật kĩ.
– Tại tớ thấy mới vào học có 20 phút đã có chuông reo, tớ muốn hỏi…
Đột nhiên Vi dừng lại, nhỏ nhìn Nhật Nam, rồi lại quay qua nhìn Cát Anh. Chạy thật nhanh ra chỗ hành lang, các nhóm học sinh lại tụ tập lại và nhỏ nhìn thấy…
Thở dốc, Vi tu cạn cốc nước trong tay, nhỏ nhìn tụi bạn rồi lại nhìn Cát Anh, có vẻ như đứa nào cũng đang lo lắng và bất an.
– Làm sao đây? Họ sắp lên tới nơi rồi.
Hà Mi dậm chân, nhỏ thụt lùi khi nghe thấy tiếng dày lộp cộp mỗi lúc một gần hơn. Cả lớp nháo nhào lên, vài đứa con gái nắm chặt tay.
– Không thể gặp họ lúc này.
Nhật Nam đưa mắt nhìn về phía Khánh Đăng, Đăng nhăn mày, thật sự lúc này cậu rất bối rối, rốt cuộc là học trong cái lớp này đã gần 2 năm nhưng cậu cũng chả biết cái gì cả. Đánh mắt sang chỗ Hàn Tuyết và Anh Kiệt, đáp án vẫn là con số không tròn trĩnh.
– Bây giờ chúng ta làm sao, nếu gặp phu nhân lúc này mọi việc sẽ…aizzz
– Chúng ta…chạy.
– Hả????????????
Ba mươi cặp mắt đổ dồn nhìn về phía Cát Anh, rồi gật gù nhanh chóng.
– Khánh Đăng nhanh chóng gọi cho tớ một xe khách, đảm bảo năm phút sau phải có mặt trước cổng trường. Bây giờ thu dọn đồ đạc.
Những cuốn sách vội vàng cho vào cặp sau “mệnh lệnh “ của Nhật Nam, điệu bộ ai cũng sốt sắng. Khánh Đăng gọi điện thoại xong cũng là lúc mọi người tiếp tục nhìn nhau.
– Nhưng mà chạy đường nào đây, phu nhân có lẽ lên tới hành lang tầng 2 rồi.
Quỳnh Chi vò tóc, nếu như chạy theo đường bình thường thì chắc chắn sẽ chạm mặt, nhưng.. đôi mắt nhỏ đột nhiên sáng lên.
– Phải rồi, dãy hành lang bên trái.
Nhỏ vừa dứt lời, ba mươi mốt bước chân bắt đầu chạy, bắt đầu hành trình cho một cuộc chạy trốn. Tiếng bước chân vồn vã từ hai dãy hành lang. Học viên lớp Anh trố mắt nhìn lớp Toán đang đi về phía dãy hành lang bên lớp mình, càng ngạc nhiên hơn khi một đám đông học viên khác lại tụ tập lên tới tầng ba này và hai người phụ nữ bước đi trước. Không kiềm chế nổi, Anh Thư bất giác đưa tay lên che miệng, bà ấy…chẳng phải là…?
Bàn tay nắm chặt lấy tay nắm cửa chính, bà Ellen đảo mắt, khẽ nhíu mày. Có cái gì đó không ổn, tia nhìn băng lãnh liếc sang phòng học bên cạnh, học viên lớp anh đứng đó, mọi sự ngạc nhiên đều đổ dồn về phía bà. Bà khẽ nở một nụ cười nhẹ, đủ khiến cho mọi cảm giác sợ hãi tan biến.
– Cho ta biết, lớp Toán đã đi đâu?
Mắt Anh Thư mở to hết cỡ, nhỏ vô thức đưa bàn tay lên tự chỉ vào chính mình. Giọng nói run rẩy hơn bao giờ hết.
– Phu nhân…hỏi cháu ạ?
Một cái gật đầu nhẹ tênh, nụ cười nơi khóe miệng vẫn thật ngọt ngào, một lần nữa bàn tay Anh Thư phản chủ từ từ đưa vội xuống sân trường. Dõi mắt nhìn theo hướng ấy, nụ cười đông cứng, bà Ellen gõ gõ lên tay nắm của cửa chính, mắt lơ đếnh, thản nhiên đến lạ lùng.
– Người yên tâm, vệ sĩ đã cho chiếc xe khách đến nơi cần đến.
Khuôn mặt trợ lí Kim giãn ra sau khi nhận được một cuộc điện thoại, vẫn là cái giọng nói lạnh như băng ấy, nhưng rõ ràng nó còn chứa đựng cả một sự tôn sùng kính cẩn đối với người nghe. Xung quanh họ, các học viên vẫn im lặng, im lặng đến nghẹt thở, chỉ đến khi lời nói ma mị của bà Ellen vang lên, tất cả mới dám hít thở mạnh.
– Thôi được rồi, chúng ta xuống gặp lớp Toán.
– Tại sao chứ? Tại sao lúc não cũng là lớp Toán chứ không phải lớp Anh?
Quay lưng định bước thì câu hỏi của Thư khiến bà phải quay lại, nhìn thật lâu vào khuôn mặt thanh tú đối diện, bà thầm đánh giá đối phương. Một cô bé khá nổi bật từ ngoại hình cho đến cách ăn nói, từ ngữ ấy, giọng điệu ấy thể hiện một sự ấm ức.
Bà khẽ cười…
…diễn rất đạt.
– Cháu gái, sao cháu lại hỏi ta như vậy?
– Vì cháu thấy bất công, tại sao lúc nào người ta cũng hỏi tới lớp Toán mà không phải là lớp Anh chứ, chẳng nhẽ cái danh hiệu đứng đầu học viện này là hữu danh vô thực sao?
– Ồ, ra là vậy, vậy cháu thấy bất mãn chuyện gì?
– Bởi vì lớp Toán luôn được thiên vị hơn lớp Anh, dù năng lực của lớp Toán chưa bao giờ được công nhận.
Khẽ à một tiếng như thể đã hiểu ra vấn đề, nhìn thẳng vào mắt Thư bà tỏ vẻ không hài lòng.
– Sao cháu biết lớp Toán không có năng lực?
Nhịp thở của Anh Thư dường như ngưng lại, nhỏ lấy thêm dũng khí tiến lại gần hơn, dù không dám nhìn thẳng vào đôi mắt có lực hút như nam châm ấy, nhưng nhỏ vẫn cố ngẩng cao đầu rồi chỉ tay xung quanh.
– Người có thể hỏi các học viên ở đây.
Đôi mắt phu nhân Ellen Trịnh hơi nheo lại, bà chép miệng làm ra vẻ như không bận tâm những gì nhỏ vừa nói. Rèm mi cong phủ xuống, bà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Thư, thì thầm vào tai nhỏ:
– Với tính khí này sẽ không bao giờ…cháu thắng nổi Cát Anh.
Đến lúc gót dày của hai người phụ nữ kia chạm đến hành lang tầng hai Anh Thư vẫn không tin nổi. Nhỏ đứng đơ ra như trời trồng mặc cho đám bạn gọi bên cạnh. Rõ ràng đó là một người phụ nữ nguy hiểm, nhưng…bà ta có quan hệ gì với lớp Toán và tại sao bà ta lại biết Cát Anh?
…
Ngọc Vi nắm chặt lấy tay Hà Mi, nhỏ bặm môi, đôi mắt nhìn chăm chăm vào đám vệ sĩ đang đứng thẳng một hàng dài trước cổng. Những học viên còn lại của lớp Toán đứng đơ ra đó, rõ ràng…tình huống này tụi nó không lường trước.
– Chết tiệt, sao lại quên mất vụ này chứ?
Nhật Nam quẳng chiếc cặp sang một bên, ngồi bệt xuống thành bồn hoa. Cậu đánh mắt sang nhìn Cát Anh, nhỏ vẫn im lặng, đôi mắt đen tuyền trầm tư như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
Một lúc sau nhỏ tiến đến gần đám vệ sĩ, giọng nhẹ như gió thoảng:
– Các người có thể tránh đường?
Rõ ràng là một câu hỏi, nhưng với giọng điệu đó, dù nó rất nhẹ thôi cũng đủ khiến cho đám vệ sĩ run bần bật. Một tên bước ra trước, cúi gằn mặt cố phát ra tiếng .
– Không được thưa tiểu thư, phu nhân đã dặn tiểu thư không được rời khỏi đây.
Cố can đảm lấy lại sắc thái, tên vệ sĩ chú ý nhấn mạnh tới cụm từ “phu nhân“với một mong muốn Cát Anh sẽ sợ mà bỏ qua cho hắn, nhưng thật không may lời nói của hắn lại khiến nhỏ không kiềm chế nổi chính mình. Nhỏ tiến lại gần hơn, tên vệ sĩ lại thụt lùi ra phía sau một chút, đôi mắt đen tuyền như mặt hồ phẳng lặng gợn lên vài đợt sóng.
– Chẳng phải ta đã nói rồi hay sao, ta muốn đi ra ngoài.
Câu nói vừa phát ra, ba mươi khuôn mặt của lớp Toán lập tức ngước nhìn nhỏ, và tụi nó biết lớp trưởng đã thực sự nổi giận.
– Xin lỗi tiểu thư, chúng tôi không thể .
Lại là tên lúc nãy, có vẻ như hắn sắp không trụ nổi nữa, nếu để ý sẽ thấy hai hàng mồ hôi chảy dài trên trán và phía sau lưng hắn đã là cánh cổng to đùng của học viện
– Rốt cuộc là mấy người có tránh hay không?
– Con bình tĩnh lại đi .
Bà Ellen nhìn con gái một cách thật dịu dàng, ánh mắt trìu mến đến mức người ta có thể tưởng tượng rằng bà và người phụ nữ lúc nãy là hai người hoàn toàn khác nhau. Cát Anh quay người, nhỏ nhìn mẹ thật lâu, đáy mắt giăng qua một màn sương mỏng, đây là mẹ nhỏ ư? Người gần hai năm qua nhỏ không chạm mặt ư? Bà đang đứng trước mặt nhỏ, nói những câu yêu thương với nhỏ và mặt khác dồn ép nhỏ vào chân tường sao?
– Chẳng lẽ hai năm đủ để làm cho con quên đi hình bóng ta rồi sao?
Giọng nói ấm áp của bà làm nhỏ thoát ra khỏi mê cung cảm xúc, đôi mắt ngấn nước đong đưa, nhỏ lắc đầu, lắc đầu thật mạnh và ngồi sụp xuống, nước mắt bắt đầu chảy dài trên hai gò má, nhưng giọt nước mắt bất lực, mệt mỏi, hay đau đớn? Chính nhỏ cũng không lí giải nổi, chỉ biết rằng bây giờ nhỏ muốn khóc, khóc thay cho những ngày tháng đã qua và… vì nhỏ biết, giây phút gặp mẹ chính là lúc cánh cửa niềm vui đã khép lại vĩnh viễn, chôn sâu tận đáy kí ức không bao giờ có thể chạm tới.
Tất cả các học viên xung quanh đông cứng, họ nhìn Cát Anh trân trối, rồi quay sang nhìn lớp Toán, tất cả lại nhìn nhau, chẳng ai nói với ai một câu nào.
– Con xin mẹ đấy, xin mẹ hãy buông tha cho chúng con.
Từng lời của nhỏ như đâm thẳng vào trái tim của bà.
Buông tha sao?
Từ bao giờ bà đã trói buộc bước chân của chúng?
Từ bao giờ đứa con gái của bà phải rơi nước mắt nhiều thế kia?
Bước thật nhanh tiến lại gần con, bà đưa hai bàn tay ra ôm lấy nhỏ vào lòng, vuốt nhẹ lên mái tóc mềm của nhỏ, cảm nhận thứ tình cảm thiêng liêng suốt hai năm trời bị chia cắt.
– Cát Anh à! Xin con đừng như thế.
Thời gian như trôi chậm lại, chiếc lá chao nghiêng giữa sân trường rực nắng. Cả học viện bàng hoàng, lớp Anh chết sững và có ba học viên bắt đầu thấy được những bí mật ẩn sau tấm rèm kia. Khánh Đăng níu chặt lấy Anh Kiệt bên cạnh, cậu bắt đầu nghĩ tới vườn hồng và những hành động kì quặc của lớp Toán, hóa ra từ trước tới nay những điều cậu biết về lớp Toán vẫn là con số không .
…
Hàn Tuyết vo tròn tờ giấy, nhỏ vứt nhanh xuống học bàn rồi cầm vội cuốn sách lên đọc trước khi Ngọc Vi bước vào phòng. Vi thở dài thườn thượt, nhỏ ném chú gấu bông lên giường rồi lướt nhẹ qua chỗ Tuyết.
– Cậu không muốn hỏi tớ điều gì sao?
– Không.
Mắt vẫn dõi theo cuốn sách, Tuyết hờ hững đáp lại bằng cái giọng điệu thờ ơ vốn có. Ngọc Vi ngồi phịch xuống, nhỏ nhìn xuyên qua tán lá ngọc nữ, cố hỏi lại một lần nữa:
– Thực sự là không?
Ngước khuôn mặt mình lên, Hàn Tuyết bắt đầu nhìn thấy sự mất kiên nhẫn trong mắt Vi, nhỏ nắm thật chặt cuốn sách trong tay, trong lòng do dự. Vi thở hắt ra, nhỏ chép miệng .
– Nói cho cậu biết trước khi đầu quân vào lớp Toán tớ đã học qua lớp diễn xuất rồi đấy, đường hòng qua khỏi mắt tớ, rõ ràng tớ thấy sự tò mò trong mắt cậu .
Hàn Tuyết ho khan, nhỏ cố đánh lạc hướng mắt sang chỗ khác. Vi bật cười, nhỏ hí hửng trèo sang giường của Tuyết, rúc mặt vào con gấu bông màu trắng trên giường bạn rồi reo lên .
– Này cậu tưởng thật đấy hả?
– Chẳng lẽ cậu đùa.
Tuyết trố mắt nhìn Vi, hai con ngươi dán thẳng vào người nhỏ. Vi cốc nhẹ lên trán bạn, cười khì.
– Tớ đùa đấy, thật ra…lớp chúng ta không đơn giản như những lớp học bình thường khác.
– Ý cậu bảo là không bình thường?
Nhận thấy sự ngớ ngẩn trong câu hỏi của mình, Hần Tuyết ái ngại nhìn Vi, Vi gượng cười, nhỏ gật nhẹ rồi ôm chặt con gấu bông vào lòng thủ thỉ
– Cậu nói cũng không hẳn là sai vì từ lâu số phận của những học viên trong lớp Toán đã…
– Bị đưa lên thớt, chỉ cần chém là đứt .
Cái giọng oang oang của Thế Bảo cắt ngang lời Vi một cách không thương tiếc. Cậu đưa tay xoẹt qua cổ, rồi trợn tròng lên lè lưỡi ra giả vờ chết. Ngọc Vi quẳng luôn con gấu bông lên người Bảo khiến cậu chúi người xuống.
– Ông làm cái gì mà vào phòng con gái không gõ cửa thế hả? Đã vậy con nghe lén người ta nói chuyện nữa.
– Không…không phải tối cố ý mà là do…
– Do cái tên đầu heo nào nữa vậy?
Bảo không nói, chỉ lắc lắc đầu rồi dạt sang một bên. Nhật Nam bước vào, nhe răng nhìn Vi, cậu nở một nụ cười thật tươi khiến cho Vi giật bắn.
– Hì…Nam, thật ra là…hì…
– Hố hố, cho bà chết, lá là la..
Một tia phóng xạ quét qua, tóc tai Bảo dựng đứng, cậu cúi mặt đi thẳng một mạch lại gần chỗ đám con trai đang đứng trước cửa phòng, Nhật Nam hết nhìn cậu chàng lại ngó qua Vi, cậu nghiến từng chữ qua kẽ răng.
– Còn đứng đó mà nhìn nữa, nhanh lên phu nhân cho gọi đấy
Cậu quay người sang chỗ Hàn Tuyết nhẹ giọng:
– Có chuyện gì…lát nữa các cậu sẽ biết.
Bước chân đều đều, khác xa với sự vội vã của ba học viên Kiệt, Đăng và Tuyết, hai mươi chín học viên còn lại rõ ràng đang muốn kéo dài thời gian đi tới đó. Đôi mắt ánh lên một nỗi buồn thăm thẳm. Ngoài kìa, bầu trời vẫn rất xanh, những đám mây uốn quanh tạo thành những vòng tròn đẹp đẽ. Tiếng bước chân rơi vào hư không, lạc lõng giữa khuôn viên rộng lớn của học viện. Đâu đó vẫn nghe thoang thoảng mùi hương nhè nhè của những cánh hoa hồng. Cát Anh đưa mắt về hướng ấy, khóe miệng bất giác cong lên, một nụ cười buồn vô tận.
Bà Ellen đón lớp Toán trong một căn phòng rất đẹp, ánh sáng từ những chiếc đèn chùm kiểu Pháp tỏa ra khắp phòng. Bà mỉm cười, ánh mắt sáng bừng lên khi nhìn thấy một người
– Ôi, Nhật Nam, đã lâu không gặp cháu, ta nhớ cháu quá chừng, lớn thế này rồi cơ à, rất ra dáng một thanh niên tuấn tú.
Bà liếc nhanh qua chỗ con gái đầy ẩn ý, rồi kéo Nam lại gần mình:
– Xem nào, lại đây để ta nhìn cháu rõ hơn.
– Vâng đã lâu không gặp bác ạ!
Nam cố nở một nụ cười nhẹ, cậu đưa mắt qua chỗ khác.
– Dạo này Bác vẫn khỏe chứ ạ?
Bà Ellen gật gù, nụ cười ấm áp tuyệt nhiên an phận trên môi, bà di mắt về phía sau, khẽ nheo mắt một cái rồi vẫy tay nhẹ.
– Nào vào đây hết đi, sao lại đứng ngoài đấy chứ, vào đây cho ta xem hết nào.
Gót chân chạm vào cái nền lạnh của căn phòng, sự rụt rè khiến tụi nó hơi khựng lại. Cát Anh cau mày, nhỏ nhìn thẳng vào mắt mẹ tỏ vẻ không hài lòng:
– Mẹ gọi chúng con đến có chuyện gì không?
Sự hiền dịu bỗng chốc tan biến, khuôn mặt bà Ellen thất sắc. Bà cắn nhẹ môi, bàn tay gõ gõ lên cạnh bàn gần đó, hành động ấy khiến cho cả lớp Toán nín thở, ít nhất tụi nó biết bây giờ…bà đang nổi giận. Dĩ nhiên, bà không thể giận con gái mình, hoàn toàn không, ngày từ lúc sinh ra Cát Anh đã là đứa con gái độc nhất, mỗi bước đi của nhỏ đều có hàng trăm ánh mắt dõi theo. Gia đình tan vỡ, nhỏ càng là một vật báu mà bà không muốn ai tước đoạt.
Nhưng…
Tại sao bà lại có những biểu hiện đó?
Khuôn mặt lạnh tanh từ từ ngước lên, chạm vào cái nhìn tò mò của Anh Kiệt. Cậu giật nảy mình, chân vô thức lùi ra sau một bước.
– Ta bảo lớp Toán đến, sao lại có người ngoài ở đây?
– Họ đã vào lớp, vì thế họ cũng là bạn của chúng con.
Cát Anh lạnh nhạt bước lại ngồi trên chiếc ghế sofa phía trước, nhỏ lật giở cuốn tạp chí trên bàn, từ tốn giải đáp giúp mẹ.
– Học viên mới? Chẳng phải ta đã nói lớp Toán không có ai được vào rồi hay sao?
Chân đứng không vững, giọng nói lạnh tanh ấy khiến cho Anh Kiệt có chút sợ hãi, cậu cúi mặt xuống, rõ ràng đang muốn lẩn trốn sự bực tức trong ánh mắt người phụ nữ ấy. Ngọc Vi vội vàng bước ra giữa, nhỏ lắc đầu:
– Bác Ellen, xin bác đừng làm các cậu ấy sợ.
– Ngọc Vi .
Có đôi chút ngạc nhiên, nhưng giọng nói đã nhẹ hơn nhiều, bà nhìn cô gái trước mặt chép miệng:
– Các cháu lớn hết rồi, ta không nhận ra ai hết nữa.
Trợ lí Kim nghiêm mặt, bà mắng nhẹ con gái:
– Vi, con không được vô lễ.
Vi quay qua nhìn mẹ, cái nhìn buồn xa xăm, bắt gặp nó, trợ lí Kim quay đi, bà thật sự không muốn nhìn thấy con gái đau khổ hơn nữa, suốt bao năm qua bà đã quá tàn nhẫn với nhỏ rồi.
Bầu không khí trở nên ngột ngạt, ai cũng im lặng, chỉ có những tia nắng ngoài kia vẫn thi nhau nhảy múa, chúng đan cài vào nhau, len qua kẽ lá và chạm xuống mặt đất thật nhẹ. Cát Anh đưa mắt về phía các bạn, nhỏ khẽ nở một nụ cười trấn an, sau đó xoay người về phía bà Ellen:
– Chúng con đã đến đông đủ rồi, có chuyện gì, mẹ nói đi.
– Ta chỉ muốn gặp các con thôi, đã lâu lắm rồi ta không về nước.
Một cái nhíu mày nghi ngại, Cát Anh bặm môi:
– Thật sự là không có chuyện gì?
Bà Ellen không nhìn thẳng vào mắt con gái, bà chỉ cố gắng tập trung tia nhìn ra ngoài sân.
– Vườn hồng… vẫn tốt chứ?
Khánh Đăng giật nảy mình, rõ ràng cậu nghe thấy trong đó cả một bí mật nào đó, từ lúc gia nhập lớp Toán rõ ràng có một cái gì đó rất không ổn. Vườn hồng, sau cái vẻ đẹp hút hồn của những cánh hoa được ngụy trang bên ngoài là cả một kho tàng bí ẩn bên trong.
Lần đầu tiên bước vào cái thế giới ấy, cậu đã bị nó làm cho choáng ngợp. Nhưng cho đến tận hôm nay, Đăng vẫn không hiểu, rốt cuộc bí mật của vườn hồng ra sao?
– Mẹ không cần bận tâm?
Giọng nói nhẹ nhàng của Cát Anh làm cậu bừng tỉnh, Đăng chuyển hướng nhìn về phía bà Ellen, nín thở theo từng cử chỉ trên khuôn mặt ấy.
– Cát Anh à!
Ánh mắt ấy tha thiết biết nhường nào . Nó là cho trái tim Đăng se lại, cậu hết nhìn bà, lại nhìn sang cô bạn lớp trưởng, nhỏ vẫn ung dung ngồi đó, rất bình tĩnh từ từ ngước khuôn mặt lên, chớp nhẹ .
– Mẹ yên tâm, hết tuần sau…con sẽ về với mẹ.
Một thứ cảm xúc dâng lên khiến cho vòm họng đắng chát, thứ nước trong vắt từ khóe mi rớt xuống lúc nào không hay, bà Ellen khẽ nở một nụ cười mãn nguyện, với bà, như vậy là quá đủ.
Lớp Toán đứng nhìn nhau, câu nói ấy của Cát Anh chẳng khác nào đâm vào trái tim tụi nó một nhát chí mạng. Nhật Nam thần người, cậu cúi gằn mặt, dán chặt đôi mắt xuống sàn nhà. Bàn tay Ngọc Vi níu chặt lấy chiếc ghế, những ngón tay mảnh khảnh siết chặt vào nhau, rướm máu. Hàn Tuyết ngồi sụp xuống cạnh Hà Mi, cả sức lực như bị ai hút mất.
Cả sức lực đã bị câu nói ấy hút mất.
Chiều buông nắng.
Ngọn gió hanh khô thổi qua làm cho những chiếc lá rơi xào xạc. Sân trường lặng im chìm trong khoảnh khắc buồn của lòng người.
“Có bao giờ… khi hạ tới, màu phượng vĩ đỏ rực đốt cháy một góc trời, cả lớp mình vẫn quây quần bên nhau?
Cậu vẫn đứng đấy, vẫn mỉm cười với chúng tớ. Vẫn đón lây niềm vui rạng ngời trong ánh mắt.
Thả tung ước mơ trong những chiều tan học, và dạo chơi bên những cánh hoa hồng.
Có không?
Liệu còn có không?
Hay
Mùa xuân sẽ đi qua khi không còn dáng cậu, không còn giọng nói dịu thêm thoảng qua như làn gió vào buổi sớm ban mai?
Không còn nụ cười trong veo và ánh mắt thản nhiên đến lạ.
Và…chúng tớ sẽ bị nỗi đau dày vò, mặc thời gian gặm nhấm kỉ niệm để thu mình một góc và nhìn bầu trời xám xịt ngoài kia .
Cậu có biết, với chúng tớ cậu quan trọng đến nhường nào hay không?”
…
Đôi mắt Anh Thư đờ đẫn chú mục vào cây hoa xương rồng trên cửa sổ, nhỏ ghì chặt con mèo con vào người và im lặng. Bảo Ngọc cũng nằm trong một trạng thái tương tự, nhỏ vắt cheo chân, dựa lưng vào chiếc ghế gỗ và hướng ánh nhìn ra ngoài sân.
Mùa xuân năm nay đến muộn hơn, nhưng nó vẫn thật đẹp, ít ra trong tầm mắt lúc này, Ngọc vẫn nhìn thấy những mầm non mởm trên cây bàng gần đó. Nhờ lớp Toán mà kí túc xá “nóng“hơn mọi ngày, từ phòng nam cho đến phòng nữ, từ hành lang tới mọi ngóc ngách đều nghe thấy những lời bàn tán rì rầm. Nếu như mọi ngày các học viên lớp Anh đã không để yên cho nó tiếp diễn như vậy, nhưng ngay lúc này đây, chính lớp Anh cũng đang gặp trục trặc, nhất là cô bạn lớp trưởng xinh đẹp Kiều Anh Thư.
Trở mình, Thư xoay người vào trong, đối diện với bức tường sơn màu xanh nhạt. Chú mèo con trong tay nhỏ cứ cố vùng mình thoát thân, nhưng vô ích, nó liên tiếp kêu “meo meo“khiến cho Bảo Ngọc không tài nào chịu nổi. Nhỏ bước lại gần, giải phóng cho con mèo rồi lấy tay khua khua trước mặt Anh Thư vài cái:
– Này, mày làm sao thế hả? Rốt cuộc lúc sáng người đàn bà kia đã nói gì với mày.
Thư vẫn im lặng, nhỏ thở dài thườn thượt. Ngọc không chịu thôi, nhỏ vực người bạn dậy, tát nhẹ máy phát vào má Thư, nặng giọng:
– Này, mày có nghe tao nói không hả? Bà ta là ai mà khiến mày ra nông nỗi này vậy Thư?
Cái đầu lắc qua lắc lại, Anh Thư vẫn không chịu trả lời, nói đúng hơn tâm hồn nhỏ hoàn toàn đã bay đi đâu mất.
– Kiều Anh Thư.
Bảo Ngọc rít lên, nhỏ nhảy bổ lên giường Thư hét lớn:
– Tỉnh lại đi .
– Hả???
Quay mặt lại nhìn bạn như một vật thể mới rơi xuống từ cung trăng, Thư sợ hãi lùi người về phía sau, khi Ngọc lại gần, nhỏ lại tránh ra xa.
– Anh Thư, mày bị làm sao thế, nói tao nghe nào?
Cầm lấy hai bả vai bạn lắc thật mạnh, Bảo Ngọc chau mày:
– Bà ta là ai vậy?
– Một con người đáng sợ .
Đáy mắt Thư lóe lên vài tia đục ngầu, nhỏ cầm thật chặt chiếc gối trong tay, dường như hành động ấy lại khiến cho Bảo Ngọc thêm tò mò. Ngọc vươn tay ra, cầm lấy chiếc ly trên bàn vứt nhẹ xuống sàn.
*Choang*
Vỡ tan tành.
Từng mảnh thủy tinh lăn lốc trên mặt đất, nổi bật giữa nền đá hoa, tiếng động đó đã làm Thư giật mình.
Nhỏ quay qua, nhìn Ngọc đau đáu:
– Mày làm gì thế hả?
Bảo Ngọc khẽ cười, nụ cười đểu giả, nhạt thếch định vị trên môi làm cho khuôn mặt nhu mì bỗng chốc thay đổi.
– Tỉnh rồi sao?
Giọng nói cợt nhã ấy “ đánh thức“bản năng dễ khó chịu tiềm tàng của Anh Thư, nhỏ trừng mắt lên, đâm cáu:
– Tao ngủ hồi nào mà mày bảo tỉnh? Tao đang suy nghĩ, là suy nghĩ đấy.
– Thế tại sao tao hỏi mày không trả lời, cứ thừ người như pho tượng thế kia?
Chân mày Thư bỗng co lại, nhỏ liếc mắt qua một bên, thì thầm bằng cái giọng đáng sợ.
– Cơ hội đến rồi.
Mắt Ngọc trợn tròng lên, nhỏ thụt lùi về sau mép giường, nhìn Thư kinh hãi. Rốt cuộc cô bạn lớp trưởng này đang muốn làm gì đây?
Sáng sớm, lớp Anh đã được triệu tập một cách bất ngờ. Sau lệnh vàng của lớp trưởng Anh Thư, tất cả các học viên trong lớp đều nhanh chóng có mặt tại phòng kí túc xá nam. Đại Khoa ngái ngủ dụi dụi mắt, cậu ngáp một cái rõ to, lờ đờ nhìn xung quanh. Huyền Lam nhanh chóng nhảy phóc lên chiếc ghế salon đặt giữa phòng, đưa bàn tay ra xa nhìn ngắm thật kĩ rồi sơn lại từng cái một. Có vài đứa còn tranh thủ ngủ bù ít giây trước khi lớp trưởng “độc tài“xuất hiện.
Bảo Ngọc khẽ đưa mắt liếc qua đám bạn, miệng cong lên gian tà, rốt cuộc thì Thư cũng đã chính thức loại Trúc Ly ra khỏi lớp Anh, bằng chứng là ngay lúc này đây Ly vẫn còn ngủ ngon lành trên chiếc giường êm ái bên kí túc xá nữ.
– Lại có chuyện gì nữa vậy?
Đạt Khoa gục lên gục xuống, hai tay chống cằm, giọng mơ màng hỏi. Huyền Lam thổi qua một lượt móng tay, nhỏ chu cái miệng lên khẽ cười:
– Lớp trưởng chúng ta lúc nào mà chả quái gở như thế.
Lời vừa thốt ra, mắt Lam đã nhanh chóng tối lại khi nhìn thấy Anh Thư đứng ngay giữa cửa phòng. Thư ném cho Lam một cái nìn sắc lẻm, rồi nhanh chóng nở một nụ cười mà tất cả các học viên lớp Anh đều biết…giả tạo.
– Các cậu đến rồi đấy à?
Ngọt xớt.
Đó là hai từ duy nhất để miêu tả từ cử chỉ trên khuôn mặt cho đến vẻ thánh thiện mà Thư đã cố phô trương ra bên ngoài.
– Có chuyện gì mày nói nhanh lên, sắp đến giờ vào học rồi kìa.
Bảo Ngọc nhăn mặt, cuối cùng thì chỉ có nhỏ mới dám ra mặt nạt nộ Anh Thư.
– Ha ha, mày hiểu rõ tao lắm.
Nụ cười chợt tắt, mặt Thư đanh lại, cái nhìn khiến ai cũng phải sởn gai ốc.
– Tao muốn trả thù lớp Toán.
Trả thù?
Là trả thù đấy?
Chẳng phải chuyện này rất bình thường sao .
– Vậy mà cũng vòng vo, mày nói đại luôn đi, ai chả biết là mày đang có âm mưu.
Khuôn mặt xinh đẹp khẽ nở một nụ cười thật duyên dáng. Thư ngồi xuống, vắt chéo chân lên đùi, những lọn tóc theo gió bay bay.
– Kì thi học sinh giỏi vào tuần sau, chúng ta sẽ phải tìm cơ hội nhấn chìm lớp Toán xuống bùn đen. Nhớ…là bùn đen.
Hai mươi chín cái miệng há thật to, Huyền Lam còn giật mình khua tay làm cho lọ sơn trên bàn rơi xuống sàn nhà, Đạt Khoa tỉnh ngủ hẳn, ấy vậy mà cậu còn cố mở mắt xem mình có đang mơ hay không.
– Mày có biết mày đang nói gì không hả? Làm gì cũng phải vừa vừa thôi, nên nhớ ngay lúc này đây, gia thế của lớp Toán cũng chưa xác định được đâu đấy.
Bảo Ngọc lo lắng hỏi lại, Thư lắc đầu, ngón tay trỏ lướt qua một vòng .
– Tao đâu có ngu, bùn đen có nghĩa là phải hạ thành tích của chúng xuống sát đáy mày hiểu không, trong kì thì này, bằng mọi cách phải giúp đỡ cho học viên lớp khác trừ lớp Toán, đương nhiên chúng ta vẫn pải giữ vị trí số một.
Hai mươi chín cái đầu gật gật, thế là đã rõ, phải cho những kẻ tai to mặt lớn kia biết, không nâng đỡ lớp Anh là một sai lầm.
…
Ngọc Vi ủ rũ chống tay lên bàn, nhỏ cầm cái bút chọc chọc vào cuốn sách Ngữ văn . Hà Mi thở hắt ra, nhỏ giãy giãy hai chân, giọng bức bối:
– Tại sao Cát Anh lại làm thế? Tại sao cậu ấy không hỏi ý kiến chúng ta đã cơ chứ?
Nghe thấy tên mình, Cát Anh bước nhanh lại gần Mi, vỗ vỗ vào vai bạn khẽ cười:
– Thôi nào Mi Khờ, cậu cũng biết là không còn cách nào khác mà.
– Nhưng mà…
Ngọc Vi đứng phắt dậy, bực dọc khoanh tay trước ngực, chẳng thèm nhìn Cát Anh lấy một giây.
– Cậu có biết làm thế thì..
– Lớp trưởng nói đúng đấy, bây giờ nên tìm cách giải quyết tốt hơn là trách móc lẫn nhau.
Thái Huy dựa lưng vào bàn giáo viên, cậu đặt nhẹ cuốn sách toán xuống bàn ngước lên nhìn Vi.
– Ông biết gì mà nói .
– Thôi nào các cậu, phải vui lên chứ.
Nhìn thấy tình hình chiến tranh sắp xảy ra, Thế Bảo “dại dột“khuyên nhủ mà không biết rằng Ngọc Vi đã chuyển hướng tấn công sang phía mình .
– Này, không đụng chạm gì ông nhá.
Nhỏ lừ cậu một cái khiến cho Bảo cứng đơ người, cậu cười khì khì, tay gãi đầu liên tục.
– Thì tôi nói là nói thế.
Ngọc Vi cười cười, lần nào cũng thế, hễ đuối lí cậu bạn này lại mang cái giọng điệu “thì tôi nói là nói thế ra”, chẳng ra dáng con trai một tí nào. Quét mắt qua một lượt, Vi dừng lại trên tay Bảo, chép miệng:
– Ông đang làm cái quái gì thế?
Nhanh như cắt, Bảo rụt tay xuống bàn, mang theo cả tờ giất đang còn cắt cắt tỉa tỉa. Ngọc Vi lôi tuột cả cánh tay của Bảo ra khỏi hộc bàn. Thế Bảo không chịu, cậu cố chống cự lại, nhưng…người tính không bằng trời tính. Trong lúc hai người đang còn giằng co, thì đôi mắt to tròn của Hà Mi đã nhìn thấy sự “bất bình thường“từ tầng ba dãy nhà bên kia.
– Ô ô, cái cậu nhìn kìa, Vi Vi, cậu nhìn kìa.
Ba mươi ánh mắt trong phòng dồn về phía khung cửa sổ, phóng nhanh sang dãy nhà A2. Dòng chữ “ Me too“ở giữa tờ giấy trắng tinh đủ lớn để cho cả lớp Toán gật gù.
– À, thì ra đang nhờ chị gió mang cánh thư đi?
Thái Huy nham nhở cười, nụ cười rất chi là “trong sáng”, Bảo hít một hơi dài, nghiêng đầu qua một bên, cố trơ ra một khuôn mặt rạng rỡ nhất. Hà Mi vuốt cằm, nhỏ ra vẻ hiểu biết:
– Hình như đó là Hà Phương.
– Hà Phương?
Lại một lần nữa lớp Toán đổi hướng nhìn.
– Hà Phương học lớp 10 Toán, nữ sinh đẹp nhất của khối 10, hình như lớp 10 toán có cả một nhóm hotgirl.
– Ồ.
Nhật Nam nhảy nhanh lên bàn Thế Bảo, túm lấy cổ áo bạn đe dọa:
– Khai nhanh, nó đã nói gì với mày.
Thế Bảo ho sặc sụa, cậu nắm lấy bàn tay Nam, mếu máo:
– Tao có làm gì đâu, thấy nhỏ đẹp đẹp nên tao thử tỉnh tò đó mà, tao bảo “ I lớp diu “, nó viết lại thế đấy.
– Đẹp đẹp này, đẹp đẹp này.
Sau mỗi chữ này cuốn sách Ngữ văn lại bị phang ngang đầu Bảo, Hà Mi nhăn mặt, nhỏ khều khều tay Vi:
– Thôi đi mà Vi, tha cho Bảo đi mà.
– Ai bảo hắn hám sắc.
Ngọc Vi khí thế bừng bừng, nhỏ khoanh tay trước ngực nạt nộ. Anh Kiệt tách nhóm bạn đứng ra giữa, cậu rít một ngọn gió qua kẽ răng, lắc lắc đầu.
– Không ổn rồi, không ổn rồi.
– Gì mà không ổn?
Thái Huy căng mắt lên nhìn Kiệt, Kiệt nhăn răng khoe hàm răng trắng sáng:
– Kế hoạch tối nay của chúng ta .
Mười tám thằng con trai còn lại khẽ à một tiếng, Hai hôm nay vì lo nghĩ vụ bà Ellen nên tụi nó quên khuấy vụ này. Đúng rồi, tối nay ngày quan trọng của đời Thế Bảo, sao mà có thể quên được nhỉ.
– Đúng, tối nay tám giờ.
Thế Bảo đứng thẳng dậy, hùng hồn tuyên bố.
8h tối.
Màn đêm bao trùm mọi vật, những ánh đèn điện lung linh hắt ra từ quán cà phê “Love“khiến cho không gian trở nên thật lãng mạn. Tiếng nhạc dịu nhẹ vang lên từ chiếc đầu thu giúp cho tâm hồn thêm thư thái, quả nhiên là một nơi rất thích hợp cho các cặp tình nhân.
Thế Bảo hết chỉnh cà vạt lại vuốt tóc, rõ ràng những hành động đó cho thấy cậu đang rất hồi hộp. Từ phía xa, cách bàn Bảo ngồi tầm 3m là mười chín thằng con trai còn lại của lớp Toán, tụi nó đang dõi đôi mắt nhìn theo cử chỉ của bạn mà không thể nào không sốt ruột.
Đúng mười lăm phút sau, cánh cửa của quán mở ra, một cô gái xinh đẹp bước vào, đôi mắt long lanh biết nói đang cố gắng quan sát, bộ váy màu vàng óng trên người càng làm tăng thêm vẻ đẹp sắc sảo. Ánh nhìn trở nên vui mừng, cô gái tiến lại chỗ Bảo đang ngồi, nhẹ nhàng mà thướt tha ngồi xuống .
– Chào anh.
Miệng Thế Bảo há to, cậu lắc lắc đầu xem mình có nhìn nhầm hay không. Cùng lúc đó, 19 đôi mắt khác cũng đang căng lên thật to để nhìn cho kĩ. Đó chẳng phải là Hà Phương lớp 10 Toán sao???
– Chào em, em cũng tới đây sao.
Nụ cười gượng gạo làm Bảo sái cả quai hàm, cậu cố trấn tĩnh để xoa dịu đi cái trái tim non nớt của mình.
– Vâng, Love là một địa chỉ tuyệt vời mà. Em có thể ngồi đấy không?
Sự kênh kiệu hiện rõ trong lời nói, khác xa với sự dịu dàng khi mới bước vào quán. Bảo đâm rối, cậu xua xua cái tay, miệng rối rít giải thích:
– Hôm khác được không? Hôm nay anh có một chút việc riêng, anh đã hẹn bạn ở đây.
Chuyển hướng nhìn, Hà Phương quay qua nhìn chính diện vào mắt Bảo, cô bé tức tối cố kìm nén cảm xúc, rít lên:
– Thì em ngồi cùng bàn với bạn anh cũng được mà. Em không gây rối gì đâu.
– Cô bé, anh không có ý đó, chỉ là…anh có chút việc riêng mong em…
Bảo nắm chặt bàn tay, cố dịu giọng, nhưng đáp lại cậu vẫn là ánh mắt khinh khỉnh kèm theo chút miệt thị, Phương cong miệng lên, vuốt ngược mái tóc ra sau rồi khẽ cười:
– Anh đang hẹn hò với một cô gái nào đó sao? Nực cười thật, vậy mà lúc sáng anh còn bảo yêu tôi cơ đấy.
– Ơ…đó chỉ là…
– Chỉ là một trò đùa phải không? Anh xem tôi là cái gì vậy hả???
Tự vỗ vỗ vào má mình, Thái Huy đang muốn thoát ra khỏi cái giấc mơ này, không phải chứ, một cô bé lớp 10 mà đã ăn nói như vậy rồi sao? Rõ ràng cô bé ấy tự đến, tự gây chuyện lại còn mạnh miệng lí lẽ. Ngọc Vi nhíu mày, nhỏ tiến đến gần đám con trai hơn, phát nhẹ lên vai Huy khiến cho cậu giật nảy mình. Huy xoay người, sau vài phút ngạc nhiên khi thấy cả đám con gái, cậu kéo tuột Vi ra giữa:
– Sao giờ này bà mới đến?
– Này, tôi đến đúng giờ nhé, nhưng mấy ông hẹn tôi ra đây là để xem Thế Bảo tỏ tình đấy à.
Nộ khí tăng lên, Vi nhăn mặt đánh mắt về phía trước. Đáp lại nhỏ là một cái lắc đầu đầy đau khổ của đám con trai, lại lướt qua Thế Bảo một lúc nhỏ dần hiểu ra vấn đề. Khoan thai ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, nhỏ đang muốn quan sát kĩ hơn.
Nhật Nam ngồi khoanh chân, từ từ thưởng thức một ngụm cà phê, bỏ mặc cái bất bình tĩnh đang dâng lên cuồn cuộn trong lòng lũ bạn. Đối diện với cậu, li cà phê sữa vẫn còn đang nghi ngút tỏa ra thứ hương thơm mê hoặc, Nam ngước mặt lên, có chút ngạc nhiên nhưng rồi cũng nhẹ nhàng nheo đuôi mắt:
– Cậu đến từ lúc nào thế?
– Mới thôi, đủ để nghe thấy cô bé kia nói gì .
Cát Anh đưa mắt nhìn về hướng Bảo, giọng nói dịu dàng thoảng qua. Nam gật đầu, cậu nhếch môi lên:
– Có cá tính, nhưng mà…cá tính quá cũng không ổn.
Hiểu được suy nghĩ của bạn, Cát Anh chỉ cười, nhỏ chớp nhẹ rèm mi, chăm chú nhìn theo mười đứa con gái còn lại đang đứng sau lưng tụi con trai.
– Cô bé ấy muốn kiếm chuyện.
Nam cười phá lên, cậu nhìn Cát Anh bằng đôi mắt khâm phục.
– Không hổ danh là lớp trưởng lớp Toán, này, tớ tự hỏi tại sao cậu lại thông minh như thế đấy.
Nụ cười trong veo chạm vào ánh nhìn của Nam, cậu chợt im lặng, bàn tay xoa tròn li cà phê đen trên bàn. Nén một tiếng thở dài, Cát Anh lên tiếng:
– Cậu…không thể vui vẻ hơn sao? Cứ như trước đây không được sao?
Nam ngước nhìn bạn, đáy mắt dao động nhanh, có cái gì đó khiến mũi cậu cay xè. Nhưng trên khuôn mặt nụ cười vẫn thật đẹp.
Phải.
Cậu không muốn trả lời nhỏ, không muốn đối diện với sự thật này. Vì…cậu sẽ khiến nhỏ đau, sẽ khiến tất cả các bạn phải tổn thương.
Bốn mắt nhìn nhau, không nói một câu nào, chỉ có màn đêm ôm trọn nỗi đau.
Tiếng nhạc vẫn vang lên thật nhẹ.
– Chết rồi, không xong rồi.
Tiếng Thái Huy rít lên khiến cho cả đám phải giật mình, xoay người lại nhìn Thế Bảo, cả lớp Toán đứng hình. Màu nước cam vàng đục đang chảy dài từ trên trán cậu bạn, trong tay Hà Phương vẫn cầm nguyên cái li thủy tinh dài.
Chẳng nhẽ???
Đám con gái kinh hãi nhìn cô bé mười lăm tuổi ấy, ánh mắt thương cảm dành riêng chuyển nhanh sang hướng Bảo. Hà Mi ái ngại nhăn mặt, Ngọc Vi tức tối định xông ra thì bị Hàn Tuyết ngăn cản:
– Không được, để xem tình hình sao đã, cậu ra là trúng kế của chúng đấy.
– Gì chứ, tại sao lại thành ra thế này.
Giọng nói êm nhẹ của Tuyết không kìm được cơn giận trong Vi, đúng là xúc phạm lớp Toán quá thể, dù sao tụi nó cũng là đàn anh đàn chị, tại sao lại dám làm thế chứ.
– Để tớ dạy cho con nhỏ này một bài học, không thể để nó được nước lấn tới vậy được.
Vi khoát tay Tuyết, lại định lao ra, nhưng nhỏ lại bị một bàn tay ấm nóng khác giữ lại. Huy lắc đầu, cậu nhẹ giọng:
– Thôi mà Vi, đã thế này rồi thì chúng ta cố gắng nhịn một chút đi.
– Phải đấy Vi, ngày mai…tớ cho cậu muốn xử lí sao thì tùy.
Ngày mai? Vi đứng yên một chỗ, sao mà nhỏ không nhận ra nhỉ, rõ ràng đây là một âm mưu. Ngồi xuống chiếc ghế mây cạnh đó Vi thở dài, lặng im quan sát tiếp túc mọi việc. Phía bên kia, mặt Bảo đã nhăn như khỉ ớt, có lẽ cậu quá bất ngờ trước tình huống này, Hà Phương và một đám bạn khác nhìn cậu cười ngặt nghẽo. Đôi mắt Phương cong lên, lóe qua vài tia kinh dị .
– Tôi sẽ không để yên cho các người đâu, các người chẳng là cái thá gì hết, có biết vì các người, vì cái lớp 11 Toán mà cái danh hiệu của lớp 10 Toán năm nay nó luôn bị người ta khinh bỉ hay không. Đùa chắc, các người cứ chờ đấy.
Ra là cô bé muốn nhục mạ lớp tụi nó, muốn lấy lại uy nghiêm cho lớp mình. Ra là vì lớp 10 Toán luôn bị người ta đem ra so sánh với lớp 11 Toán “hữu danh vô thực“của tụi nó nên cô bé cảm thấy tức tối. Nhưng mà sự việc tối hôm nay? Ai đã cho Hà Phương biết tụi nó đến đây? Chẳng lẽ lớp Toán có nội gián.
Ý nghĩ đó bị gạt phăng ngay lập tức, thay vào đó một suy đoán khác lập tức được đưa ra. Đúng vậy, chỉ có một khả năng.
…
Rầm.
– Này, một vừa hai phải thôi nha.
Mắt Vi trừng trừng nhìn Anh Thư sau khi đá một cái thật mạnh vào cửa lớp Anh, đáp lại nhỏ Thư chỉ khẽ cười, một nụ cười mỉa mai sâu cay. Thổi nhẹ cho cánh hoa bay xuống sàn, Thư chu môi lên huýt gió, bỏ mặc cái tức tối đang xâm chiếm trong Vi.
– Cậu không muốn tôi mời bảo vệ chứ.
Nhẹ. Nhẹ lắm. Nhẹ đủ khiến cho cơn giận của Vi đạt tới đỉnh điểm.
– Đến cả không gian riêng của chúng tôi, các cậu cũng muốn xen vào nữa hay sao?
Giọng Vi khàn khàn, dường như lời nói đã bị sự uất nghẹn trong vòm họng chặn lại. Hà Mi phía sau giật giật cánh tay bạn, nhỏ sợ hãi kéo Vi về lớp, nhưng cũng đành bất lực trước máu nóng của Vi. Anh Thư thản nhiên mở cặp, nhỏ từ từ lôi ra một cuốn sách, mắt lướt nhẹ qua từng con chữ.
– Ngọc Vi à, có chuyện gì từ từ nói, cậu không nên làm om sòm lên như thế không hay đâu.
– Hay quá ha, vừa đấm vừa xoa các cậu đúng là đồ quỷ dữ.
– Cậu…
Bảo Ngọc đấm một cái thật mạnh lên bàn, quay lưng bước thẳng một mạch xuống chỗ, vẻ đẹp thánh thiện vốn có trên khuôn mặt nhanh chóng bị mấy lời của Vi làm cho biến dạng. Thế Bảo thấy sự việc ngày một tồi tệ hơn, cậu cố năn nỉ bạn:
– Về thôi Vi, bà làm vậy cũng đâu có giải quyết được vấn đề gì.
Vi thở hắt ra, liếc Bảo một cái thật sắc:
– Ông còn nói vậy được nữa hả? Lúc tối ông bị con nhỏ Hà Phương đó đối xử ra sao hả?
Anh Thư bật cười khanh khách, có vẻ như nhỏ rất thích thú trước màn đối thoại này của hai người bạn lớp “hàng xóm”. Tuy nhiên ánh mắt ấy vội trở nên dịu dàng, thay đổi nhanh đến kinh ngạc khiến cho Vi lẫn Bảo đều phải giật mình . Chưa kịp hiểu đầu đuôi, giọng nói như mật ngọt đã vang lên từ ngoài cửa lớp Anh:
– Sao lại có tên tôi ở đây nhỉ?
Hà Phương bước vào, mái tóc buộc cao lắc qua lắc lại, đôi mắt long lanh nhìn qua chỗ Thư khẽ cúi đầu:
– Em chào chị ạ, mong chị thông cảm cho, em muốn nói chuyện với họ một chút.
Thư gật nhẹ, đảo mắt, rồi lại chăm chăm vào cuốn sách trên bàn:
– Cứ tự nhiên đi em, chị không phải là người nhiều chuyện.