Ngước khuôn mặt mình lên, nhìn sang tên quản lí đang xám mặt lại vì sợ, ông chĩa hẳn một ánh mắt tức giận đến tột cùng:
– Nói đi, chuyện này là sao?
– Chủ tịch.
Tên quản lí ấp a ấp ủng, mặt cắt không còn một giọt máu, với hắn ánh mắt ấy đồng nghĩa với một sự trừng phạt tàn nhẫn.
– Ta bảo ngươi phải luôn báo cho ta mọi thông tin về bà ấy, sao ngay cả một chuyện quan trọng thế này mà ta cũng không được biết là sao.
Ông đứng hẳn dậy căm phẫn qua cả trong giọng nói:
– Bà ấy mà có chuyện gì, ngươi cũng đừng hòng yên chuyện với ta.
– Chủ tịch…tôi…tôi xin lỗi…
– Xin lỗi…thì có ích gì chứ.
Người đàn ông lại chìm vào im lặng, đôi mắt chuyển dần tới chỗ phòng mổ, nhẹ nhàng hơn, đong đầy yêu thương hơn.
– Chủ tịch.
Tên quản lí lại tiến gần tới, sự sợ hãi khiến giọng hắn run run lên:
– Cô Hàn Thủy đang phải cấp cứu bên dưới.
Đuôi mắt có nhiều nếp nhăn chợt nheo lại, có chút nghi hoặc rồi trở nên bàng hoàng. Ông ngồi sụp xuống, như không thể tin vào những gì mình vừa nghe thấy:
– Ngươi nói là Hàn Thủy sao?
Trong một khoảnh khắc ông nghĩ tới dáng vẻ đáng yêu của một cô bé bảy tuổi, tíu ta tíu tít chạy quanh vườn, và sa vào lòng ông mỗi lúc ông tới. Đó là Hàn Thủy của gần hai mươi năm về trước, khi mà cả hai gia đình còn thân với nhau.
Cô bé đó..
Có một đôi mắt sáng nhưng buồn. Nỗi buồn thăm thăm không tên nào đó mà đến hôm nay, gần hai mươi năm trôi qua ông vẫn không thể định hình được. Đó là người con gái duy nhất của người phụ nữ ông yêu thương. Đó là lí do duy nhất khiến cho cuộc song hạnh phúc của ông mất đi sự hoàn hảo, đó là một vết cắt của quá khứ khiến cho người phụ nữ ấy đêm nào cung khóc thầm vì nhớ nhung, vì hối hận và vì đau đớn.
Ông cũng không biết nên hận, nên trách hay là nên yêu thương nó. Chỉ biết rằng sau cái ngày nó nhìn ông bằng một đôi mắt ầng ậng nước, nhưng vẫn xuyên thấu sự căm ghét và phẫn uất ấy. Ông đã bắt đầu cảm thấy tội lỗi.
“ Con ghét chú “
“Con ghét chú “
“ Con ghét chú “
Ba cái từ ấy vang lên lại một lần nữa cho ông quay về tiềm thức. Bầu trời nhuốm một màu đen xám xịt. Cơn mưa cuối mùa kết thúc nhưng ngày bình yên.
– Con bé sao rồi.
Ông đưa mắt lên nhìn tên quản lí khẽ hỏi, giọng nói mơ hồ và xa xăm.
– Đang trong giai đoạn nguy kịch thư chủ tịch, không biết…
– Bằng mọi cách phải cứu được con bé.
Giọng nói chắc nịch vang lên lần nữa khiến tên quản lí run sợ, hắn nép người vào, chỉ dám gật đầu nhẹ, không dám nói thêm một tiếng nào. Nhưng đèn phòng mổ chợt tắt
– Chủ tịch.
Tên quản lí lắp ba lắp bắp, ông ngoảnh lại, cũng là lúc bác sĩ mở cửa bước ra.Vị bác sĩ nhìn ông khẽ lắc đầu bất lực
– Xin lỗi chủ tịch. Chúng tôi đã làm hết sức mình.
Mắt ông mở to hơn. Họ nói cái gì cơ chứ. Ông vừa nghe thấy chuyện gì, không thể nào, người phụ nữ ấy không thể nào rời bỏ ông mà đi được.
Đã làm hết sức mình.
Hết sức mình.
– Chủ tịch…hãy vào gặp phu nhân lần cuối.
Ngã quỵ, bước đi của ông loạng choạng, không còn giữ nổi bình tĩnh nữa. Mắt nhòe đi. Hơi thở yếu ớt chậm chạp, khuôn mắt trắng bệch, bạc nhược bi thương. Người phụ nữ ấy nhìn ông, nửa yêu thương, nửa đau đớn.
– Lệ Chi.
Giọng nói ông lạc đi, thay vào đó là sự sợ hãi dâng chiếm. Bà mỉm cười nhìn ông, nụ cười nhẹ nhàng và đẹp đẽ.
– Em…x..i..n…lỗi
– Không! em không có lỗi gì cả, tại anh, tất cả là tại anh.
Lại cười, nụ cười đôn hậu của một người sắp sang bên kia thế giới.Bà nhìn ông có chút gì đó nuối tiếc và xót xa.
– Anh… đưa cái này cho… Hàn… Thủy… dùm em
Phong thư đặt trên bàn, bức thư được chuẩn bị từ trước, thì ra bà đã biết mình sắp phải ra đi, rời bỏ cuộc sống này.
– Em biết…em có lỗi với anh, với con…hãy nói với Hàn Tuyết..em yêu nó. Và.. em cũng yêu anh.
– Không, Lệ Chi, em phải tỉnh dậy, hãy tự mình đi nói với Hàn Thủy và Hàn Tuyết, xin em, hãy khỏe lại, em không thể đi như thế này. lệ Chi.
Đôi mắt từ từ khép lại.Nụ cười vẫn đọng lại trên môi.
Đưa một con người về một nơi nào đó xa xôi.
Về một nơi không có nước mắt
Không có những chuỗi ngày bi thương.
o0o
“Mẹ, mẹ sinh em bé đi, sinh em bé giống Hàn Tuyết vậy đó, bé thủy hứa không làm nũng mẹ nữa đâu ”
“Nhóc con, con chỉ giỏi nịnh thôi ”
“Thật mà, bé Thủy hứa sẽ ngoan, sẽ không khóc, chỉ cần mẹ mãi ở bên bé Thủy thôi ”
“Ừ mẹ sẽ mãi bên con, sẽ mãi bên con, sẽ không bao giờ làm con phải khóc ”
“Sẽ không bao giờ ”
o0o
Chiếc giường bệnh ga trắng lạnh toát lại một lần nữa ngang qua chỗ tụi nó.Mưa ngoài kia vẫn rơi, đâu đó có tiếng khóc thút thít.
Trong khoảnh khắc mọi vật xung quanh như chậm lại.
Trong kia vẫn còn đang cấp cứu.
o0o
“Tỉnh lại đi con, nhìn mẹ một lần cuối, một lần cuối cùng thôi “.
Không gian nhuốm màu tang tóc. Tất cả mọi người dường như đều muốn ngã quỵ. Hàn Tuyết thất thần nhìn theo vòng quanh của chiếc dường ga trắng toát ấy.
Đau đớn
Bất lực.
Và trên hết là cảm giác tội lỗi.
Nhỏ… đã quá vong ân.
Suốt bao nhiêu năm qua, bà ấy luôn chăm sóc nhỏ không khác gì con ruột, dành cho nhỏ hết thảy mọi tình yêu thương mà đáng ra phải là của cô Hàn Thủy. Cho dù nhỏ có hờ hững với bà bao nhiêu, nhỏ có nhìn bà với ánh mắt lạnh lùng và cay độc đến nhường nào, thì bà vẫn luôn mỉm cười, không một lời than trách, oán thán.
Hối hận.
Nhỏ thực sự đã hối hận.
Tội lỗi của nhỏ quá nhiều, những thứ mà nhỏ gieo rắc lên trên cõi đời này chỉ toàn đau khổ và bi thương. Nhỏ không xứng đáng với những thứ tình cảm thiêng liêng ấy mà mọi người ban tặng, ấy thế mà nhỏ vẫn tự coi mình là nạn nhân của vòng xoay định mệnh ấy, tự cho mình cái quyền khinh rẻ người đàn bà ấy, và gây ra bao nhiêu đau đớn cho một cô gái yếu đuối cạn tình thương
.
Hai chân quỵ xuống sàn, một tia nhìn tưởng chừng như thế giới đã sụp đổ.
Hai hốc mắt của Hàn Tuyết đã cạn khô nước, miệng mấp máy nói không nên lời. Ngọc Vi vội chạy lại đỡ bạn dậy, nhỏ đưa tay gạt hai dòng lệ trên má, cố an ủi bạn:
– Dậy đi Tuyết, cậu cần phải đứng vững.
Hai bàn tay Tuyết buông thõng, nhỏ thực sự muốn mình nằm trên chiếc giường ấy, nhỏ đã quá mệt mỏi rồi. Không đứng dậy nổi nữa rồi.
– Có phải tớ rất độc ác hay không?
Nụ cười nhàn nhạt làm cho khóe miệng cong lên, ánh mắt vô hồn hình theo dãy hành lang sâu hút của bệnh viện.
– Không! Cậu không hề độc ác, chỉ là số phận đang trêu ngơi tất cả chúng ta, cậu không có lỗi.
Ngọc Vi lắc đầu nguầy nguậy, cái đầu nhỏ như muốn nổ tung ra. Bên cạnh nhỏ, Hàn Tuyết vẫn vậy, chỉ có điều mắt nhỏ đã nhìn về hướng các học viên còn lại trong lớp
– Chẳng phải…các cậu cũng đã từng nghĩ vậy sao?
Sự đau đớn đang giày xéo tâm can nhỏ, khiến nhỏ vùng mình ra khỏi bàn tay yếu ớt của Vi, nhỏ giãy lên, hai tay khua khua bất lực:
– Hãy để tớ đi, để tớ tránh xa các cậu, có tớ… cuộc đời các cậu sẽ phải khổ.
– Cậu đang nói cái quái gì thế hả? Lúc này không phải là lúc so đo chuyện đó cậu hiểu chưa?
Quỳnh Chi giận giữ lên tiếng, hai bàn tay nắm lấy bả vai Tuyết lắc thật mạnh:
– Nếu cậu đi, cậu sẽ là một kẻ xấu xa, đôc ác, bọn tớ sẽ không bao giờ tha thứ cho cậu.
– Vậy thì các cậu bảo tớ phải làm sao? Làm sao hả?
Chát
Một cái tát làm ngưng đọng cả không gian, làm tê liệt mọi giác quan của ba mươi học viên còn lại.
– Vậy thì đi chết đi, cậu chết đi cho khuất mắt bọn tớ. Chết đi để rồi bọn tớ sẽ thầm nguyền rủa cậu mỗi ngày, cậu định trốn tránh sao, trốn tránh khi cậu đã gây ra hết mọi chuyện.
Cát Anh chăm chăm nhìn theo Tuyết, bàn tay nhỏ vẫn còn để sẵn trên không, sẵn sàng cho một cái tát thứ hai giáng lên khuôn mặt Tuyết. Nhưng ai đó đã nắm tay nhỏ lại.
– Buông tay tớ ra, để tớ dạy cho cậu ấy một bài học, cho cậu ấy biết…trên đời này không chỉ có mình cậu ấy đang phải chịu đau đớn.
– Tớ xin cậu đấy Cát Anh. Một cái là đủ rồi .
Khánh Đăng khẽ nhăn mặt, cậu nhíu mày nhìn bạn, trong lòng dậy lên chút bất an. Cát Anh hạ cánh ta xuống, khẽ cười, nụ cười chua chát đến xót xa.
– Tớ xin lỗi.
Nước mắt lại rớt xuống hai gò má, mặn và đắng chát.Hàn Tuyết cúi gằ mặt. Sao lúc nào nhỏ cũng để người khác phải chịu tổn thương.
Trận mưa ngoài kia vẫn còn rả rích.
– Rồi mọi chuyện sẽ ổn. Sẽ ổn thôi mà.
Vi ôm lấy Tuyết, vỗ lên vai bạn dù vai nhỏ cũng đang run lên từng đợt.
o0o
Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt của vị bác sĩ, thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy nhịp tim trở lại bình thường.
Di đôi mắt xuống đôi bàn tay thon dài.
Nó…
…đang cựa quậy.
– Tốt quá, chúng ta thành công rồi, thành công rồi bác sĩ.
Chưa bao giờ nụ cười trên môi cô y tá lại rạng rỡ đến thế, họ đã cứu sống một mạng người. Nhưng trên hết, họ đã hoàn thành lời hứa với những đứa trẻ ngoài kia. Còn có niềm vui nào hơn nữa.
Ting.
Đèn phòng cấp cứu tắt.
Lại một lần nữa chờ đợi trong thấp thỏm và lo âu.
Vị bác sĩ xuất hiện giống như một thiên thần cánh trắng, ba mươi mốt đôi mắt dõi theo, lo lắng, hồi hộp. Ông cười nhìn lũ trẻ, giọng nói vang lên nghe thật êm ái biết bao nhiêu.
– Chúc mừng các con, cô giáo các con đã vượt qua rồi.
Vỡ òa.
Tưởng chừng như thế giới tái sinh thêm lần nữa. Tưởng chừng như mọi vật đều trở thành một màu đẹp lung linh. Tưởng chừng như trái đất ngừng quay.
– Làm được rồi. Lão bà bà làm được rồi.
Hà Mi khẽ lấy tay bịt miệng nén lại cảm xúc nghẹn ngào đang dâng lên trong vòm họng. Thái Huy chạy đi chạy lại, miệng không ngừng la hét.
– Cô ấy sống rồi. Cô Hàn Thủy sống lại rồi. Cô không rời xa chúng em nữa rồi.
Những giọt nước mắt vui mừng lại rơi xuống. Những thứ cảm giác hỗn tạp trước đây bị thay thế bởi niềm hân hoan.
– Cô ấy đã trở lại, cô Thủy của chúng em.
Thể Bảo nhảy cẫng lên, cậu ôm chầm lấy Ngọc Vi chạy khắp hành lang bệnh viện.
– Thả tớ xuống, thả xuống nhanh.
Ngọc Vi cười dài trong cười mắt, đôi mắt tinh nghịch lấp lánh những niềm vui. Một cái ôm thật chặt, Cát Anh khẽ thì thào vào tai Hàn Tuyết, giọng nhẹ như một cơn gió thoảng qua:
– Cậu thấy không? Cô ấy sẽ không bao giờ bỏ lại chúng ta.
Tuyết cười, một nụ cười ngọt ngào chứa đựng cả một bầu trời yêu thương.
– Cảm ơn cậu, cảm ơn cái tát của cậu, cảm ơn những gì mà cậu đã làm cho tớ, cảm ơn vì các cậu đã không ruồng rẫy tớ. Cảm ơn vì tất cả.
– Cậu không được nói thế. Nhớ cái này không?
Cát Anh chìa tay ra, một cái lắc quá đỗi quen thuộc, một chú chim bồ câu nhỏ bằng bach kim đang ánh lên những tia sáng đẹp đẽ. Hàn Tuyết gật đầu, nhỏ đưa tay với lấy sợi dây chuyền trên cổ, mặt dây chuyền là một chú chim bồ câu y hệt của Cát Anh.
– Vì chúng ta là học viên lớp Toán đúng không.
Không trả lời câu hỏi của Tuyết ngay, Cát Anh chỉ khẽ cốc lên trán bạn một cái.Giọng đều đều:
– Đúng đấy ngốc ạ.
Mưa tạnh rồi kìa. nắng đã lên.
Tia nắng yếu ớt của mùa đông, nhưng… lại vô cùng ấm áp.
– Cô ơi! nắng và mưa sẽ tạo nên cầu vồng nhỉ? Và cô chính là cầu vồng của chúng em. Yêu cô rất nhiều.
Vị bác sĩ nhìn theo tụi nó, đôi mắt có nhiều nếp nhăn kia cũng không tránh khỏi những tia nhìn ấm áp.
– Cảm ơn ông, bác sĩ.
Thầy Vinh nở một nụ cười tươi nhìn người đang đặt tay vào túi áo Blue trắng, rồi di mắt vào bên trong, nơi có người con gái thầy yêu thương đang nằm đó. Bác sĩ lắc đầu, ông nắm lấy bàn tay thầy nhẹ giọng:
– Không, người đáng cảm ơn là bọn trẻ, chúng đã cho tôi biết được niềm hạnh phúc thật sự khi khoác lên mình chiếc áo trắng này.
Vậy thì cảm ơn cuộc sống này, cảm ơn thứ tình bạn thiêng liêng trong sáng ấy. Đã đưa chúng em lại với nhau, đã kết nối, đã đan xen những cái siết tay, những cái ôm thật chặt. Đã cho cúng em lòng vị tha bao la, cho chúng em biết trân trọng và yêu thương nhau chân thật. Để cùng vượt qua bao sóng gió và đớn đau.
– Cái gì? Cả ngày hôm qua lớp Toán không về học viện sao?
Anh Thư đang còn đọc giở cuốn sách liền vứt nó sang một bên, khuôn mặt nhỏ nhăn lại, không dấu nổi sự tò mò qua giọng nói:
– Rốt cuộc chúng đi đâu mà lúc nào cũng thoắt ẩn thoắt hiện như thế không biết?
Bảo Ngọc nhíu mày, nhỏ ngồi vắt chéo chân, miệng lơ đễnh:
– Hay chúng đang có âm mưu gì với chúng ta?
– Vứt ngay cái suy nghĩ thiển cận ấy của cậu đi.
Bước chân từ ngoài vào phòng kí túc xá, Trúc Ly nặng giọng, nhỏ bất mãn nhìn Bảo Ngọc, từ từ ngồi xuống chiếc ghế gần đó, Ly dõi ánh mắt ra xa hơn, khẽ nén một tiếng thở dài. Ngọc khó chịu, nhỏ đứng phắt dậy, cười nhạt:
– Bây giờ cậu còn công khai bệnh vực lớp Toán trước mặt chúng tôi cơ à. Nên nhớ cậu vẫn là học viên lớp Anh.
Ly đáp trả lại bằng một cái nhếch lên nơi khóe miệng, nhỏ vắt chéo chân, đăm đăm nhìn theo Bảo Ngọc:
– Cậu uy hiếp tôi sao? Hay là cậu không biết hiện giờ lớp Anh đã thất thế.
Quay ngoắt lại nhìn Ly, Anh Thư hằn học bắn cho nhỏ một ánh mắt rực lửa:
– Cậu thôi đi, cậu dám ăn nói với bọn tôi thế à, không đuổi cậu ra khỏi lớp Anh đã là một may mắn cho cậu rồi, đừng có mà cắn càn.
Một nụ cười nhạt thếch, vô vị, Ly tiến gần tới chỗ Anh Thư đang đứng, nhỏ hất mặt lên, rỉ từng chữ qua kẽ răng:
– Người cắn càn không biết là ai, nói cho cậu biết, không lâu nữa, mọi sự thật về lớp Anh sẽ được phơi bày ra ngay thôi, ngây thơ? thánh thiện, học giỏi sao? Tôi . cậu và cả cái lớp Anh này biết sự thực đốn mạt ra sao mà.
Cơn giận khiến cho mặt Thư đỏ bừng lên, nhỏ nắm chặt hai tay, nhìn Trúc Ly thiếu điều muốn ăn tươi nuốt sống.
Bàn tay đưa lên…định bụng giáng một cái tát vào khuôn mặt người đối diện. Nhưng nhanh chóng sự có mặt của thầy giám thị đã khiến Thư dừng lại.
Thầy giám thị bước vào, đôi mắt lẽ liếc nhìn chung quanh, giọng nói đều đều vang lên, mang chút buồn còn sót lại:
– Các em chuẩn bị, lát nữa tập trung ra sân trường.
Khẽ nhíu mày, Ngọc nhìn thầy khó hiểu:
– Có chuyện gì vậy ạ?
– Bà chủ tịch đã qua đời vào chiều hôm qua, chúng ta sẽ đến làm lễ truy điệu chủ tịch.
Ba học viên nữ nhìn nhau, cái nhìn thảng thốt và bàng hoàng không dấu được. Trúc Ly đưa mắt sang nhìn thầy, nước từ trong khóe mắt đã bắt đầu rớt xuống.
Đã đến lúc rồi sao?
o0o
– Bệnh nhân vẫn đang hôn mê, cũng có thể là một ngày hai ngày, nhưng cũng có thể lát nữa cô ấy sẽ tỉnh lại. Các con đừng lo lắng.
Vị bác sĩ nhìn các học viên lớp Toán khẽ mỉm cười. Tụi nó gật nhẹ đầu cảm ơn sau đó lại dán mắt vào người cô Thủy, đứa nào cũng muốn nhìn thấy cái khoảnh khắc kì diệu ấy, lúc cô ấy tỉnh lại và…
– Mấy đứa định không ăn gì luôn sao?
Thầy Vinh xuất hiện từ sau cánh cửa, một nụ cười rạng rỡ và hạnh phúc còn ứ đọng lại trên môi, Hà Mi nhìn thầy nháy mắt tinh nghịch:
– Không ạ, bọn em chờ lão bà bà tỉnh dậy rồi cùng ăn.
– Không được, vậy thì các em sẽ đối chết mất.
Thầy Vinh lắc đầu vẻ không đồng ý, Hà Mi lại dậm chân thật mạnh dưới nền nhà, nhỏ chu môi giận dỗi, cái miệng phồng ra khiến thầy cũng phải chào thua:
– Em ứ chịu, thầy đuổi khéo tụi em để ở lại với cô chứ gì?
Tròn mắt lên nhìn học viên xinh xắn trước mặt mình, thầy cười khổ:
– Cái con bé này, vậy mà cũng nghĩ ra cho được.
Hai mươi chín đứa còn lại trong phòng bật cười. Mi Khờ đúng là Mi Khờ lúc nào cũng ngây thơ như vậy. Cát Anh khẽ cười, nhỏ nhìn cô Thủy thêm một lát, rồi sau đó quay qua hỏi Quỳnh Chi:
– Hàn Tuyết đâu?
– Cậu ấy vào một lát rồi đi luôn.
Giọng Chi ái ngại vang lên, không quên liếc qua chiếc giường bệnh một tí, chân mày Cát Anh co lại, nhỏ hạ giọng thấp hơn:
– Cậu ấy đến đó sao?
– Tớ đoán là như thế, tớ lo lắm Cát Anh à, nhỡ…
– Không sao đâu, tớ tin là cậu ấy sẽ giữ được bình tĩnh
Lại là một tiếng thở dài đến não lòng, không khí như chùng xuống, cô Thủy tỉnh lại sẽ phải đôi diện với việc này sao đây?
Trong lúc các học viên khác đang còn lo lắng chuyện đó thì đôi mắt Thế Bảo đã sáng lên, cậu chỉ tay về phía giường bệnh miệng mấp máy:
– Cô Thủy…cô…
Đồng loạt ba mươi ánh mắt khác nhìn theo cánh tay cậu, một chút thôi, một lần nữa trái tim non nớt của hai mươi chín đứa lại ào ạt nhiều cảm xúc.
– Tỉnh rồi…cô ấy tỉnh rồi kìa.
Thái Huy hét lên trong niềm vui sướng, những đứa khác cũng khẽ gật đầu. Bàn tay ấy đã cựa quay từng chút một.
Đôi mắt nhắm nghiền từ từ mở ra. Một luồng ánh sáng đập vào mắt. Thế giới tái sinh thêm một lần nữa
Và…
…cô đã nhìn thấy các thiên thần của cô, những đứa trẻ mà trong giấc mơ cô đã cố gắng tìm kiếm, trong giấc mơ cô đã phải đấu chọi lí trí rất nhiều. Để được sống, để được nhìn thấy chúng.
Phía bên kia, gần sau cánh cửa là người con trai đó, khuôn mặt đẹp và một nụ cười tỏa nắng, thầy nhìn cô khẽ cười, trong ánh mắt ấy là cả một mớ cảm xúc dạt dào…và
…cô đã sống.
– Lão bà bà, cô có nhìn thấy em không? Cô có biết em là ai không?
Hà Mi lo lắng nhìn cô, đôi mắt nhỏ chớp liên tục. Một cái gật đầu yếu ớt, nhưng cũng đủ làm cho tụi nó reo lên sung sướng.
– Cát Anh cậu véo cho tớ một cái xem…đây có phải là giấc mơ không vậy?
Ngọc Vi nắm chặt lấy bàn tay lớp trưởng, run lên như sắp khóc. Cát Anh đưa bàn tay lên, nhìn Ngọc Vi lắc đầu:
– Đây là sự thật, cậu không có mơ đâu.
Nhỏ quay sang nhìn cô Hàn Thủy, khẽ cười:
– Cảm ơn cô đã sống.
o0o
Trời đã tạnh, nhưng những cơn gió lạnh vẫn thi nhau phả vào mặt Hàn Tuyết.
Ting
Một tin nhắn mới.
Đuôi mắt khẽ đưa lên, một niềm hạnh phúc len lỏi, nhỏ nhìn người phụ nữ đang nhắm nghiền mắt trước mặt, nở một nụ cười nhẹ:
– Chị ấy đã tỉnh lại rồi…mẹ ạ.
Tiếng mẹ vang lên, thật khẽ khàng nhưng tràn ngập cảm xúc.
– Con xin lỗi, xin lỗi mẹ vì tất cả, xin lỗi vì những cái quay đi hờ hững, xin lỗi vì những giọt nước mắt mẹ đã khóc cho con. Con…thật hư phải không mẹ.
Không gian chìm trong im lặng, chỉ nghe thấy tiếng nấc của một người con gái, chỉ biết rằng nếu ở thế giới bên kia nghe được điều này chắc người phụ nữ ấy sẽ mãn nguyện . Hàn Tuyết nhìn thật lâu vào khuôn mặt đẹp sắc sảo ấy, không dấu nổi sự nghẹn ngào, khuôn mặt ấy đẹp lắm, chỉ tiếc là nó đã mất đi sự sống:
– Nếu như ngày đó mẹ ruột con không bỏ con thì có lẽ mọi chuyện đã khác rồi mẹ nhỉ? Con đã biết cái đau khi bị bỏ rơi là thế nào, vậy mà con vẫn độc ác gieo cho người khác những đắng cay ấy, để giờ đây con phải hối hận mẹ ạ.
– Nhưng xin mẹ, mẹ hãy thay thứ cho con, tha thứ cho đứa con gái bất hiếu này…xin mẹ hãy bỏ qua cho những lỗi lầm mà con đã gây ra, tha thứ cho một đứa trẻ sớm vắng tình yêu thương từ mẹ.
Tuyết quỳ sụp xuống, đôi mắt đã ráo hoảnh vì khóc quá nhiều.
– Tha thứ cho con…mẹ nhé!
– Bà ấy chưa bao giờ giận con.
Giọng nói vang lên khiến cho Tuyế phải ngưng lại, xoay người ra phía sau, người đàn ông trong bộ vest sang trọng, nét vương giả vẫn phảng phất trên khuôn mặt dù ở trong này chỉ có một ánh đèn duy nhất.
– Ba…
Đỡ con gái dậy, ông khẽ vuốt lên mái tóc Tuyết, nhẹ nhàng đưa đôi mắt nhìn người phụ nữ ấy:
– Đừng khóc, bà ấy không muốn nhìn thấy con như vậy đâu, hãy để bà ấy ra đi trong thanh thản, con nhé.
Có một nỗi buồn mênh mang vê tận đang chiếm lĩnh đôi mắt ấy, nhưng nó đã được chôn sâu vào tận đấy trái tim, ôm con gái vào lòng ông cười nhẹ.
“ Hãy yên tâm, anh sẽ thay em chăm sóc cho hai đứa con gái…của chúng ta “.
Cơn gió nhè nhẹ thoảng qua mang đi nỗi buồn của người ở lại, Ngọc Vi nén một tiếng thở dài lén nhìn cô Hàn Thủy, trông cô đã khá hơn, có vẻ như sự có mặt của tụi nó khiến cô khỏe hơn rất nhiều. Nhỏ bước chân ra khỏi phòng bệnh khi nhìn thấy cô đã ngủ.
Cạch.
Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng, cũng là lúc đôi mắt đang nhắm nghiền trong phòng từ từ mở ra. Cô Hàn Thủy nhìn chòng chọc lên trần nhà, đôi mắt mơ hồ, chôn sâu một nỗi đau thầm kín.
– Sao…mẹ vẫn không thể đến thăm con dù chỉ một lần?
Một câu hỏi? Một sự chờ đợi? Dẫu biết sẽ thất vọng, nhưng trong trái tim cô vẫn không ngừng gào thét. Cô sống lại không chỉ vì tụi nó, mà còn vì…bà ấy. Nhưng tại sao, tại sao bà ấy lại không hề quan tâm đến cô dù chỉ một chút thôi, hơn mười năm trời cô sống trên đất Anh, bà không có lấy một cuộc điện thoại hỏi han, và bây giờ, khi cô đã về đây, cô đã từ cõi chết trở về, dáng hình bà cũng không xuất hiện.
Cạch.
Tiếng cửa mở khiến cô giật mình, đưa chăn lên cao hơn một chút, cô vờ nhắm mắt lại, có lẽ tụi nó đã về.
– Em chưa ngủ phải không?
Là thầy Vinh. Thầy đến cạnh giường bệnh, dịu dàng nhìn cô, đôi mắt đã ngấn nước mở ra, để mặc cho một dòng chảy từ trong khóe mắt lăn dài xuống chiếc gối trắng.
– Em đã cố hi vọng, nhưng bà ấy vẫn thế.
Thầy Vinh quay mặt đi, kìm nén cảm xúc của mình. Khẽ mỉm cười nhìn cô, thầy nhẹ giọng:
– Em đừng suy nghĩ nhiều…sẽ có lúc…
Chợt ngưng lại, cơn gió lạnh luồn qua, làm cho trái tim run lên từng nhịp. Làm sao đây làm sao có thể nói sự thật cho cô biết đây? Thầy không thể, đã bao ngày qua, cô mong mỏi chờ đợi, chẳng lẽ lại nói cho cô cái sự thật phũ phàng đến trắng trợn ấy. Thầy thật sự không thể.
Quẹt ngang dòng nước mắt, cô Thủy cười chua chát:
– Không, em đã không suy nghĩ từ lâu rồi, nhưng em vẫn… vẫn không thể dặn lòng mình hờ hững được, anh biết không, cái ngày hôm ấy em gặp lại mẹ sau gần hai mươi năm, em đã muốn tươi cười với bà ấy, nhưng em lại khóc, em đã khóc đấy, có phải em quá yếu đuối không anh?
– Hàn Thủy..
– Mẹ sinh em ra, đặt cho em cái tên Hàn Thủy, nó nhẹ nhàng và thật ôn hòa, khác với sự lạnh lẽo của Hàn Tuyết. Và mãi mãi, em vẫn là kẻ đáng khinh, em vẫn không thể mạnh mẽ .
Nụ cười đắng chát hiện lên trên khuôn mặt đã nhòe nước mắt, thầy Vinh đau đớn nhìn cô Thủy, nói không nên lời. Rồi đây, khi biết được cái sự thật nghiệt ngã ấy, cô sẽ thế nào đây, cô có đủ sức để đững vững hay không? Hay là…một lần nữa cô sẽ bỏ thầy, bỏ tụi nó mà đi.
– Lão bà bà…cô tỉnh rồi ạ!
Giọng nói trong vắt của Hà Mi reo vang từ ngoài cửa, lau vội dòng nước mắt trên khuôn mặt, cô Thủy lấy lại nụ cười hiền nhìn nhỏ:
– Ừ, cô mới dậy.
Hà Mi cười đáng yêu, nhỏ chun mũi nhìn sang thầy Vinh, lè lưỡi:
– Biết ngay mà, ghét thầy quá, lúc nào cũng dành cô Thủy với tụi em.
Cô Thủy lắc đầu chịu thua, đánh một ánh mắt sang phía Hà Mi, cô hỏi nhẹ:
– Các bạn đâu rồi? Sao chỉ có mỗi mình em vậy?
– Tụi em đây ạ
Hà Mi chưa kịp trả lời thì Thế Bảo đã hét từ ngoài hành lang, cậu lăm lăm cầm theo một giỏi bánh kẹo hùng hổ bước vào, theo sau là các học viên còn lại. Bảo cười tít mắt, cậu đưa giỏ bánh kẹo ra phía trước khoe:
– Chúng ta ăn mừng đi cô.
– Mừng cái gì hả.
Nhật Nam từ phía sau phang ngang cho Bảo một phát, cậu bĩu môi:
– Mày thì suốt ngày chỉ biết ăn, giống con gì ấy nhỉ???
Nam vờ gãi đầu, chỉ chờ có thế Hà Mi đã vội vàng bổ sung:
– Con lợn, miền Nam mình gọi là con heo, tiếng Anh còn gọi là pig.
Nhật Nam gật gù, cậu vuốt vuốt tóc Hà Mi ra chiều khen ngợi:
– Giỏi lắm Mi khờ, vốn hiểu biết của cậu rất tốt.
Hà Mi cười khì khì, trong khi đó mặt Thế Bảo đã tối sầm lại. Cậu giãy chân đành đạch nhìn cô Thủy giận dỗi, cô Thủy khẽ cười. Mấy cái đứa tiểu quỷ này, chỉ giỏi làm cho cô cười thôi, Hà Mi sà xuống nằm trong vòng tay cô nũng nịu:
– Lão bà bà, cô không được xa bọn em nữa đâu đấy, nếu cô mà còn đi nữa, bọn em sẽ giận cô luôn.
Cô Thủy véo nhẹ mũi nhỏ, gật đầu:
– Ừ cô hứa! sẽ không bao giờ xa các em nữa đâu.
o0o
Vườn hoa bệnh viện khá vắng người, Cát Anh hít một hơi thật sâu, khẽ nhắm mắt, nhỏ nghĩ đến cái tin nhắn lúc nãy của trợ lí Kim, ngày kia mẹ nhỏ sẽ về Việt Nam, có lẽ mọi chuyện cũng nên kết thúc rồi.
Bước chân dừng lại trước một khóm hoa nhỏ, kỉ niệm ào về như một thước phim quay chậm.
– Cậu thích nó sao?
Khánh Đăng đã đứng sau lưng nhỏ tự bao giờ, cậu đưa mắt nhìn qua khóm hoa một chút rồi quay về nhìn Cát Anh. Nhỏ lắc đầu nhẹ:
– Không.
– Còn nói không nữa, tớ thấy cậu nhìn nó chằm chặp thế mà, nếu cậu muốn tớ sẽ…
– Rất tiếc tớật sự không thích.
Cắt ngang lời Đăng, Cát Anh bước tiếp, nhỏ trầm tư một lát sau đó ngồi xuống chiếc ghế đá gần đấy, nghĩ vu vơ.
Đăng ngồi xuống cạnh nhỏ, đôi mắt phong ra xa hơn, cậu khẽ hỏi:
– Cậu có nhớ, trong chuyến giã ngoại năm ngoái cậu đã hỏi tớ cái gì không?
– Nhớ.
Một làn sương mỏng giăng qua kí ức, Cát Anh trả lời cậu, nhẹ thôi, chỉ một chữ cũng khiến lòng Đăng dâng lên một thứ cảm xúc lạ, cậu khẽ cười.
– Phải, cậu đã hỏi tớ thấy lớp Toán như thế nào, và bây giờ tớ đã có câu trả lời rồi đấy.
Khuôn mặt Cát Anh thoáng chựng lại, nhưng nhanh chóng trở về cái trạng thái bình thường vốn có, tĩnh lặng và hờ hững. Đăng quay hẳn người sang nhìn nhỏ, giọng nói trầm ấm vang lên.
– Lớp Toán đúng là đã cho tớ rất nhiều thứ, các cậu đã dạy cho tớ rất nhiều điều, cảm ơn các cậu vì điều đó.
– Này, cảm ơn có phải là kháchsáo quá hay không vậy.
Ngọc Vi thù lù xuất hiện, sau lưng nhỏ là Nhật Nam, Vi tinh nghịch nhìn Đăng sau đó lém lỉnh liếc qua Nam.
– Cậu gan nhỉ? Dám hẹn hò với lớp trưởng cơ đấy, kể ra thì cậu cũng đẹp đẹp nhỉ, nhưng mà tiếc là…
– Ngọc Vi..
Vi chưa nói hết đã bị Cát Anh cắt lời, nhỏ lắc đầu ý không hài lòng, trong khi Đăng còn lóng ngóng thì Nam đã ngồi xuống chiếc ghế đá, cậu vắt chéo chân lên đùi…ngồi ngắm hoa. Cát Anh bật cười, nhỏ hơi chau mày nhìn Nam:
– Cậu làm gì vậy?
– Ngắm hoa
– Có ai ngắm hoa kiểu như ông không.
Vi bĩu môi nhìn Nam, đúng là tên ác bá chỉ biết có đánh nhau, chẳng biết tí gì gọi là nghệ thuật. Phóng luôn cho Vi một tia lửa điện, Nam lăm le:
– Liên can gì tới bà.
– Kệ tôi, tôi thích sao tôi nói vậy.
– Bà…
– Thôi nào, xin hai người.
Cát Anh nhăn mặt, nhỏ quay qua Nam nhìn cảnh báo, cậu nghiêng đầu nhìn nhỏ. Bầu trời trong veo gợn một vài đám mây xốp trắng bềnh bồng. Tất cả sắp kết thúc??? Hay chỉ mới là bắt đầu???
Nghĩa trang…
Ngọn gió heo mây khiến cho Trúc Ly cảm thấy hơi lạnh, nhỏ kéo nhẹ chiếc áo choàng, mắt vẫn nhìn về một hướng. Phía trước là một ngôi mộ lớn làm từ đá hoa cương, nhưng cái người ta bị thu hút nhất vẫn là khuôn mặt cười rạng rỡ của người phụ nữ kia trên tấm bia .
Anh Thư nhíu mày, nhỏ đang phân vân không biết nên về hay ở lại, ngay bên cạnh Bảo Ngọc vẫn chưa thực sự tin vào mắt mình. Nhỏ lắc đầu đầy ngờ vực:
– Tao có nhìn nhầm không đây? Rõ ràng tuần trước bà chủ tịch vẫn còn…
Nhận được một cái liếc xéo từ Trúc Ly, Ngọc im bặt, nhỏ nhăn mặt nhìn Ly lầm bầm một vài câu gì đấy.
Anh Thư có vẻ như vẫn đang gồng mình, nhỏ đã chán ghét cái bản mặt của Trúc Ly lắm rồi, nếu không gặp phải chuyện buồn này, chắc nhỏ sẽ yêu cầu BGH loại Ly ra khỏi lớp Anh ngay lập tức.
…
Từ phía xa có một người con gái khác đang tiến đến, mọi người gần như đã về hết, giữa nghĩa trang lúc này chỉ có lác đác vài thầy cô giáo cũng như ba học viên nữ của lớp 11 Anh. Tuyết lại gần ngôi mộ, đôi mắt lạnh khẽ liếc qua ba người ấy một chút. Miệng Anh Thư cong lên, nhỏ khoanh tay đứng thẳng quan sát rõ mọi hành động của Hàn Tuyết, để chờ xem Tuyết sẽ làm gì với nhỏ chắng???
– Các người có thể về.
Giọng nói nhẹ vang lên, nhưng thoáng qua một chút âm khí khiến Bảo Ngọc giật nảy mình, nhỏ khó chịu nhìn cô bạn phía trước, nhưng giọng nói vẫn hết sức..ngọt:
– Bọn tớ muốn ở lại với bà chủ tịch thêm chút nữa, dù sao…
– Không cần..
Vẫn là cái chất giọng lạnh như băng ấy, Tuyết không thèm liếc nhìn Ngọc lấy một giây, có vẻ như Anh Thư sắp điên lên, nhỏ hất hàm, kiêu căng dằn từng chữ:
– Cậu có quyền đuổi chúng tôi à? Cậu là ai chứ.
– Là… con gái của người phụ nữ kia, được chứ?
Trước khi Trúc Ly định ra tay cản Thư thì Tuyết đã vội đáp lại, nhỏ đưa mắt nhìn lên, nhìn chính diện vào đôi mắt rực lửa của Thư, Anh Thư chợt cảm thấy bối rối, nhưng nhỏ vẫng ngang bướng cãi lại, cố tìm một chút tự trọng cho mình:
– Là con gái ư? Sao bây giờ tôi mới thầy mặt cậu.
– Thôi đi, cậu có thôi đi không hả, nghe lời Hàn Tuyết, chúng ta về thô
i.
Trúc Ly kéo mạnh tay Thư đi ra khỏi chỗ ấy trước khi mọi chuyện trở nên rắc rối hơn, vì…nhỏ biết rất rõ Hàn Tuyết, một khi Tuyết đã nổi giận thì…khó mà lường trước được.
Nhưng Anh Thư vẫn không chịu nghe lời, nhỏ giật mạnh tay Trúc Ly, vẫn cố quay về để xả giận. Có đôi khi cái tính nóng vội lại gây ra nhiều chuyện hơn.
– Sao, cậu không dám nói lại à.
Cái giọng đá đểu ấy của thư không nhầm lẫn vào đâu được, những lúc thế này chỉ có…
– Cậu biết không, cái điệu bộ của cậu giống như một tên say rượu cãi nhau và cố lấn át tới để cãi cho bằng được.
Nhẹ lắm, thoảng qua nhưng cũng đủ khiến cho Thư giật mình, quay lại phía sau, nhỏ bật cười, thì ra là kẻ thù của nhau cả.
– Lớp trưởng lớp Toán từ bao giờ lại trở nên đanh đá tới vậy.
Cát Anh liếc qua chỗ Hàn Tuyết sau đó cười nhẹ nhìn Thư:
– Một tuần không gặp mà cậu vẫn thế.
– Cậu..
Thư bặm môi, vẫn thế là sao chứ, ý tứ của Cát Anh quá rõ ràng còn gì, cơn ức chế vì cả tuần của nhỏ lại lên, định tiến tới gần Cát Anh nhưng…nhỏ đã bị một tên vệ sĩ kéo đi thẳng, chỉ kịp để lại vài câu thách thức:
– Vũ Cát Anh, cậu cứ chờ đấy
Giọng nói của Thư xa dần, xa dần, Bảo Ngọc cũng lẽo đẽo bước theo, trong lòng bực dọc đến tột độ. “ Dám đối xử với lớp Anh vậy sao, được thôi để xem không còn bà chủ tịch chống lưng, các người sẽ làm được gì?”
…
Cát Anh khẽ lắc đầu…nhỏ bước lại gần Tuyết, khẽ đặt tay lên vai bạn, cười nhẹ:
– Bà chủ tịch sẽ rất vui.
– Cảm ơn cậu.
Tuyết quay đầu nhìn Cát Anh, đôi mắt chứa đựng cả một sự tôn trọng và yêu quý vô tận. Giờ thì nhỏ đã hiểu, tại sao lớp Toán lại coi Cát Anh giống như một vị thánh sống, tại sao lớp Toán lại tin yêu lớp trưởng của tụi nó đến như vậy..cái gì cũng có nguyên do.
o0o
Ánh sáng hiếm hoi của kẽ hở từ cửa sổ hắt lên khuôn mặt của người đàn ông ấy, hai tay day day thái dương, ông trầm mình giữa những suy nghĩ chật vật. Có lẽ mọi chuyện sắp kết thúc rồi.
Nhìn lại xấp hồ sơ đặt trên bàn, ông thở dài.
Cộc…cộc…cộc
Tiếng gõ cửa thoáng làm ông giật mình.
– Vào đi
– Vâng thưa chủ tịch.
– Có chuyện gì thế?
Ông nhíu mày nhìn tên quản lí đang cúi gằn mặt đứng đối diện.
– Thưa chủ tịch, tình trạng của cô Hàn Thủy đã tốt hơn rồi ạ.
Khẽ mỉm cười, nụ cười có pha chút mệt mỏi nhưng lại nhẹ nhõm.
– Thế thì tốt quá, bảo bác sĩ ở đó hãy điều trị bằng thứ thuốc tốt nhất cho con bé.
Tên quản lí gật đầu, khẽ dạ một tiếng.
– Vâng, cho dù không dặn thì các bác sĩ ở đó cũng đang làm rất tốt, dù sao cô Thủy cũng là giáo viên chủ nhiệm của Vũ tiểu thư.
Đôi lông mày của người đàn ông thoáng co lại khi nghe thấy ba từ cuối của tên quản lí.
– Ngươi nói sao? Vũ tiểu thư ư?
– Vâng, là Vũ Cát Anh con gái của phu nhân Ellen Trịnh và ngài Vũ Triết.
Đáy mắt có chút xao động, rõ ràng ông đã không giữ được bình tĩnh khi nghe hai cái tên ấy. Thì ra người bây lâu nay ông tìm kiếm lại ở gần như thế, và chắc hẳn…lớp Toán cũng đang ở đây.
Vũ tiểu thư…
Vũ tiểu thư sao???
o0o
Màn hình ti vi chiếu lên những hình ảnh sinh độngvà vui nhộn, cô Thủy khẽ cười nhìn các học viên, nụ cười hạnh phúc thật sự.
Hà Mi kéo nhẹ chiếc chắn mềm lên cai cho cô Thủy, nhỏ lúc lắc cái đầu, ra vẻ khó hiểu:
– Sao em nhìn cô mà thấy giống cô tiên quá vậy lão bà bà.
– Cái con bé này, nói vậy mà cũng nói được.
– Tiên với chả bụt gì, tôi thấy giống cô Thủy hơn.
Bốp
– Ngu…cô Thủy không giống cô Thủy thì giống mày chắc .
Thái Huy bĩu môi nhìn Thế Bảo, Bảo xoa đầu ậm ừ vài tiếng rồi cười khì khì:
– Thì tao nói là nói thế.
Khánh Đăng chợt bật cười, sao mấy cậu bạn này là học sinh 11 rồi mà còn trẻ con quá vậy nhỉ? Ngẫm ra cậu cũng trẻ con đấy chứ, nhất là cái lúc…đối diện với Cát Anh, nghĩ đến đây, mặt Đăng tự dưng bối rối lạ, và con mắt ranh mãnh của Ngọc Vi đã…nhìn thấy.
Nhỏ lém lỉnh nở một nụ cười gian tà nhìn Đăng:
– Tương tự em nào vậy hotboy.
Đăng đơ người, cậu vội vàng lấp liếm:
– Đâu, tớ có bảo gì đâu, chỉ là…
– Chỉ là sao?
Thái Huy vội tiến đến, khuôn mặt hăm dọa khiến cho Đăng thoáng rùng mình, Anh Kiệt từ đâu bay tới, cậu đặt một tay lên vai Khánh Đăng, một tay tự vỗ vào ngực mình:
– Có gì thì cứ hỏi tớ đây .
Xem kìa, ánh ắt cậu chàng lấp lánh chưa kìa, Ngọc Vi vứt ngay một quả chuối lên đầu kiệt, lắc đầu cảm thán:
– Thế Bảo thứ hai.
– Ê sao bà lại nói vậy chứ, sao lại đưa tôi ra làm mẫu chứ.
Thế Bảo bất mãn lên tiếng, cậu nhìn Ngọc Vi tức tối, Vi đưa hai con mắt lên, xóc qua, giong chua lè:
– Thế ông bảo tôi lấy ai làm mẫu hả?
– Thì…
*Choang*
…
Li nước cam trên tay cô Thủy rớt xuống khiến tụi nó giật mình quay lại, và tất cả dường như hóa đá. Đôi mắt cô Thủy thất thần nhìn lên màn hình ti vi, trước khi thầy Vinh tắt, tụi nó còn nhìn thấy hình ảnh của buổi lễ truy điệu bà chủ tịch.
Đôi mắt vô hồn của cô Hàn Thủy vẫn im lặng nhìn về một hướng. Không gian trở nên ngột ngạt hơn bao giờ hết, Ngọc Vi cố nở một nụ cươi gượng gạo, nhỏ tắt hẳn Ti vi, nhẹ giọng:
– Ai lại mở kênh vớ vẫn thế này.
Hà Mi cúi mặt, nhỏ chẳng dám nhìn cô Thủy, trong lòng dậy lên một làn sóng bất an.
– Sao không ai cho tôi biết?
Dù rất nhẹ nhưng câu hỏi của cô vẫn khiến cho tụi nó bất ngờ, chưa bao giờ, cô như thế cả. Giọng nói lạnh tanh cộng thêm một chút khản đặc vì cổ họng đã nghẹn ứ, cô Thủy quay qua nhìn thẳng vào các học viên lắc đầu:
– Nói đi, nói với tôi là không phải đi, nói đi. tại sao lại không ai nói gì vậy hả???
Cô vùng người ra khỏi chiếc ga trắng, đáy mắt ngấn nước nhìn các học viên của mình.
Bi thương .
– Tại sao lại như vậy chứ?? Tại sao lại như thế chứ? Ông trời..ông muốn tuyệt đường sống của tôi sao?
Mái tóc đen rủ xuống, nước mắt chảy dài, cô Hàn Thủy đang khiến tụi nó run lên vì sợ, thầy Vinh vội đến ôm chặt lấy cô, thế nhưng cô vẫn không chịu, vùng mạnh ra khỏi người thầy, cô nấc lên:
– Tại sao các người lại đối xử với tôi như thế.
– Hàn Thủy
– Buông tôi ra, buông ra, các người đều là những kẻ giả dối.
Một nỗi đau đang giằng xé tâm can.
– Cô ơi, em xin lỗi, chúng em xin lỗi, xin cô mà, cô đừng làm như thế.
Ngọc Vi bật khóc, nhỏ đưa hai bàn tay ra, xoa xoa như một kẻ tội đồ. Cô Thủy dừng lại, nhìn đám học trò, rồi lại đi mắt về hướng khác, xa hơn.
– Chúng em sai rồi cô ơi, cô đừng làm như thế nữa, nếu không…chúng em chết mất.
Lẳng lặng lau đi những giọt nước mắt, cô Thủy kìm nén cảm xúc lại, nhưng giọng điệu vẫn cứ như thế, lạnh lùng đến tàn nhẫn:
– Đưa tôi đến chỗ bà ấy.
– Cô..
– Tôi bảo là đưa tôi đến chỗ bà ấy mà.
Cô Thủy hét lên, làm cho bước chân của Hà Mi loạng choạng, nhỏ run lên cầm cập, mắt dáo giác tìm kiếm một chút gì đó để tránh đi sự sợ hãi. Lão bà bà…cô ấy…
o0o
Cát Anh và Hàn Tuyết đang sửa soạn lại ngôi mộ thì bất chợt đứng bất động, Tuyết nhìn thấy một dáng người mảnh khảnh đang tiến về chỗ mình, theo sau là các học viên còn lại của lớp Toán.
Hai bàn tay chợt nắm chặt lại.Nhỏ chẳng biết đối diện sao với người con gái ấy, khép mình ra phía sau, một sự lẩn tránh mà chính nhỏ cũng không tự hiểu nổi bản thân mình.
Cát Anh khẽ nhíu mày, đôi mắt nhỏ liếng thoắn liếc qua phía sau, rồi dừng lại chỗ cô Thủy.
– Cô…
Tảng lờ nhỏ, cô Thủy vẫn bước, cái cô đang muốn hướng đến chính là di ảnh đằng kia của bà chủ tịch. Nghiêng người sang một bên tránh đường, nhỏ nhìn thấy một nỗi tuyệt vọng đang xâm chiếm trái tim cô.
Nụ cười chua chát vẽ ra từ khóe miệng. Cô Thủy gục xuống, ôm lấy tấm bia, nước mắt trào ra không kể xiết:
– Sao vậy mẹ, sao mẹ lại bỏ con đi như vậy, mẹ có biết hai mươi năm qua con đã đợi mẹ thế nào không??? Sao mẹ lại bỏ con lại thế này.
Tâm di ảnh vẫn xuất hiện một nụ cười đẹp của người đã khuất, người còn sống…cũng cười. Cười dài trong nước mắt.
Cả lớp Toán chết lặng, thầy Vinh đứng một chỗ như trời trồng, không ai nhìn ai, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô Hàn Thủy.
Đau đớn.
Bất lực.
– “ Cô..em phải làm gì đây? phải làm gì cho cô đây, nếu cô cứ như thế này…em phát điên mất”
Từng tiếng nấc kéo dài, vang vọng khắp nghĩa trang.
Gió thổi nhẹ,
Hai tiếng đồng hồ trôi qua, cô Thủy vẫn không chịu đứng dậy, Cát Anh bắt đầu lo lắng, với sức khỏe hiện giờ của cô không thể ở ngoài lâu được. Nhỏ tiến lại gần, khẽ cắn nhẹ môi:
– Cô ơi, mình về thôi.
Vẫn im lặng, cái im lặng đến nghẹt thở, khiến cho cho tụi nó cảm thấy tội lỗi nhiều hơn.
– Hàn Thủy chúng ta về thôi.
Thầy Vinh đỡ cô đứng dậy, nhưng đáp lại thầy vẫn là cái vung tay dứt khoát.
– Tôi chưa muốn về.
– Cô Thủy…em xin cô mà.Cô đứng dậy đi, cứ thế này cô sẽ không đủ sức mất.
– Cứ để tôi chết quách đi, chết đi cho các người vừa lòng.
Hàng nước mắt làm nhòe đi tất cả, Cát Anh quỳ hẳn xuống, nhỏ nhìn cô khóc không thành tiếng:
– Cô ơi, xin cô đấy…đững đối xử với chúng em như vậy, đừng tàn nhẫn với chúng em như thế.
Ba mươi thân ảnh còn lại cũng quỳ sụp xuống, ngọn cỏ may mỏng manh vương trên áo. Trái tim cô chợt rung lên, cô…cô đã làm gì thế này, trách mắng tụi nó sao, không, cô đang tự bao biện cho chính bản thân mình. Tụi nó vì cô đã phải chịu biết bao đau khổ, vì cô mà nước mắt tụi nó đã cạn, thế tại sao cô lại còn nói những lời như thế, ôm chầm lấy Cát Anh, cô ắc đầu nguầy nguậy:
– Cô xin lỗi, xin lỗi các em, cô không nên nói như vậy, các em không có lỗi, lỗi là của cô. Đừng trách cô nhé, tha thứ cho cô cô thật sự xin lỗi
Gục mặt vào ngực cô, Cát Anh khẽ thì thào:
– Vậy thì đứng lên cô nhé, về với chúng em, cô còn có chúng em mà, chẳng phải cô đã hứa…không rời xa chúng em nữa sao.
Lặng.
Dư âm của nước mắt vẫn còn đọng lại, cô Thủy siết chặt vòng tay hơn, cô biết làm sao đây, ngay bây giờ cô cảm thấy mình thật tồi tệ, tại sao cô lại gieo rắc những suy nghĩ ấy vào đầu bọn trẻ? tại sao cô lại độc ác nói ra những lời tàn nhẫn ấy? Tai sao cô lại để mặc cho các học viên của mình quỳ sạp nơi đây?
…
– Hàn Thủy, dậy đi con.
Một giọng nói vang lên từ phía sau, trầm ấm nhưng đủ cho người con gái ấy quay lại. Đôi mắt cô Thủy chợt dấy lên một thứ cảm xúc lạ.
Hình ảnh của hơn hai mươi năm trước ùa về.
Là người ấy sao???
Hai mươi năm qua cô đã tự hứa với lòng mình không bao giờ gặp ông ta. Tự hứa với lòng mình không bao giờ tin vào bất cứ điều gì ông ta nói.
Cô..
… Không đủ mạnh mẽ để hận.
Nhưng cũng không đủ lòng bao dung để tha thứ cho con người ấy.
Một ánh nhìn căm phẫn pha chút bi thương, cô Thủy khẽ cười .
– Chào chú…
Chữ chú kéo dài, ngân trong vòm họng tạo nên sự khinh bỉ. Không tức giận, người đàn ông ấy hoàn toàn không tức giận. Ông bước lại gần, nắm lấy bàn tay đang run lên của cô Thủy, nhẹ nhàng nói:
– Con cầm lấy đi, đây là thứ mẹ con để lại cho con.
Bàn tay trơ ra vì ngạc nhiên, cô nhìn lại cuốn sổ dày cộm trên tay và một bức phong thư. Rồi nhìn lại người đàn ông ấy.
– Đây là thứ gì?
– Là nhật kí của mẹ con.
Trời Sài Gòn quang đãng, những đám mây trắng xóa bồng bềnh trôi, Anh Thư ngồi trầm ngâm bên khung cử sổ kí túc xá. Lặng mình trước vẻ đẹp ôn hòa của mùa đông, nhỏ thực sự cảm thấy mệt mỏi và chán nản, đã từ lâu rồi, nhỏ chẳng biết đánh vần trọn vẹn hai chữ niềm vui, chỉ có một thứ cảm giác ghen tị cứ lớn dần, lớn dần, ăn mòn trái tim và tâm hồn nhỏ. Đưa hai mắt nhìn về phía trước, nhỏ nhìn chằm chặp vào hàng hoa sữa trong sân, mơ hồ.
Bảo Ngọc bước tới gần, nhỏ đứng yên một lát, khóe miệng khẽ cong lên, nụ cười mỉa mai tỏa ra từ khuôn mặt xinh đẹp:
– Mày làm gì mà ngồi thẫn thờ vậy?
Có chút giật mình, Thư quay lại nhìn Ngọc, mắt chớp liên tục:
– Không có gì!
Hơi nghiêng đầu, Ngọc cố rướn người về phía trước:
– Mày khóc hả Thư?
– Đừng có điên như vậy, mày nghĩ tao là ai…
Quẹt ngang dòng nước mắt chưa kịp rơi xuống má, Thư cố trơ ra một bộ mặt cứng rắn nhìn bạn, dù hai mắt nhỏ đã đỏ hoe. Bảo Ngọc tiến tới gần hơn, nhỏ ngồi lên chiếc ghế gỗ gần đó, cau mày:
– Nói đi, có chuyện gì vậy, đã có chuyện gì xảy ra?
Mặc đi cái giọng điệu quan tâm của Ngọc, Thư nghiến răng quát nặng:
– Tao đã bảo là không có gì rồi mà, sao mày lắm chuyện thế.
Nhưng bảo Ngọc vẫn không chịu bỏ qua, nhỏ vẫn cố gặng hỏi cho bằng được:
– Nói đi, nếu không có chuyện gì sao mày lại như thế chứ?
Anh Thư đứng phắt dậy, nhỏ nhìn bạn trừng trừng, đáy mắt khẽ lay động, một dòng nước chảy dài ra từ khóe mi:
– Không có chuyện gì hết, mày thõa mãn chưa?
Ngồi phịch xuống, Thư ôm mặt khóc tức tưởi, những giọt nước mắt chứa đựng cả một tâm hồn chai sạn, cứ thế Thư khóc, khóc cho những ngày tháng tăm tối nhỏ đã trải qua, khóc cho trái tim mới lớn phải nhận một cú sốc của những rung động ban đầu. Bảo Ngọc từ từ ôm chầm lấy nhỏ, vỗ vỗ vào vai, gật nhẹ đầu:
– Khóc đi, mày cứ khóc đi, khóc đến lúc nào mày không thể khóc được nữa ấy.
– Tao khổ lắm Ngọc ơi, chưa bao giờ tao cảm thấy đau đớn đến mức này
Đôi mắt lướt qua bầu trời xanh thẳm, một tâm hồn vấy bẩn thốt lên bi thương và chua chát. Ngọc ôm Thư chặt hơn, giống như đang phải gồng mình trốn chạy một thứ gì đó ghê tởm lắm.
– Tao biết.
– Mày biết sao? Cuộc sống của mày quá đầy đủ, mọi thứ đối với mày đều hoàn hảo
Thư ngước mặt lên, nhìn Ngọc một hồi thật lâu sau đó lại gục mặt khóc. Bảo Ngọc khẽ nở một nụ cười nhạt thếch, đôi mắt vô hồn chợt trở nên buồn bã:
– Bố mẹ tao li dị tuần trước rồi .
Đôi lông mày anh tú nhíu lại, khuôn mặt sa sầm đi vì ngạc nhiên, Thư ngồi hẳn dậy, nhìn thẳng vào mắt Ngọc:
– Mày nói láo .
– Thật, tại họ sợ thiên hạ dị nghị nên chưa công bố thôi.
Buông tay ra khỏi người Thư, Ngọc hờ hững cười trong vô thức:
– Mày nghĩ tao không biết đau sao? Từ lúc mười tuổi tao đã biết sự ghẻ lạnh là gì, đã bao giờ mày biết cái cảm giác đau đớn, muốn dụi cho hai con mắt mù hẳn đi khi nhìn thấy cảnh cả bốn người cùng ngồi trong phòng khách, trong khi đó hai người lạ chính là bồ của ba và người tình của mẹ chưa?
Anh Thư giật mình, nhỏ nhìn kĩ Ngọc, cô bạn ấy, với một vỏ bọc hoàn hảo, chẳng lẽ lại có cả một quá khứ nhiều nước mắt vậy sao? Thế mà Thư vẫn không biết đấy, dù nhỏ và Ngọc đã chơi chung với nhau hơn mười năm trời. Thật đáng hổ thẹn.
Ngước khuôn mắt lên cao, như cố ngăn dòng nước cay xè từ đôi mắt, Ngọc lại cười, nụ cười đau đớn đến xé lòng:
– Mày nghĩ tao muốn tỏ ra mạnh mẽ, lúc nào cũng giả tạo vậy sao? Từ nhỏ tao đã được ba mẹ dạy cho cách sống giả dối ấy rồi đấy, ha ha, mày đừng có nhìn tao như vậy, chả phải lúc nào mày cũng thắc mắc, tại vì sao trước mặt lớp Toán tao luôn tỏ ra nhu mì sao??? Là vì tao đã sợ, tao căm ghét những ai có hạnh phúc, tao muốn chà đạp lên thứ tình cảm xa hoa đó mày hiểu không, tao căm ghét thứ tình cảm ấy, ha ha
Ngọc ngưng lại, nụ cười đóng băng . Nhỏ lướt ánh mắt vô cảm nhìn Thư, miệng nhếch lên xảo trá:
– Vì vậy mới có Bảo Ngọc của ngày hôm nay.
Anh Thư rợn người, đã tự bao giờ trong trí óc Ngọc hình thành những khối âm mưu ghê rợn ấy. Đã từ bao giờ nhỏ trở nên quỷ quyệt như vậy, vì ai???
o0o
Cát Anh dừng một lúc, vì chạy quá nhanh nên nhịp tim nhỏ vẫn chưa ổn định lại, chiều nay lớp Toán học thể dục, giữa cái trời nắng chang chang thế này mà ông thầy thể dục lại bảo tụi nó tập chạy nhanh. Thế Bảo thầm ôm đầu cảm thán, nếu như thầy Vinh không xin nghỉ để chăm sóc cô Thủy thì tụi nó đâu có phải khổ thế này.
Vuốt lại mồ hôi trên trán, Hà Mi ngước mắt lên trời rên rỉ:
– Tớ ứ chịu nổi nữa, tớ không chạy nữa đâu.
– Cố lên Mi khờ, còn năm vòng sân nữa thôi.
Thái Huy cười khanh khách, cậu nhìn Vi lém lỉnh hỏi:
– Bà lạc quan thật đấy, thầy kêu chạy sáu vòng, thế mà bà còn bảo chỉ cần chạy năm vòng nữa. Thiện tai.
Huy giả vờ chắp hai tay như các hòa thượng, rồi nháy mắt với Ngọc Vi, nhỏ dậm mạnh hai chân, lừ lừ nhìn cậu như muốn ăn tươi nuốt sống:
– Ông muốn chết phải không?
– Đâu dám Huy co gì chạy thật nhanh, để mặc Vi đuổi theo phía sau la inh ỏng.
Tiếng reo hò, kêu hét của tụi nó khiến cả một góc trường rộn ràng hẳn lên. Thế Bảo vừa chạy vừa hát một bài hát nào đó, Anh Kiệt tới gần vỗ vỗ vào vai cậu, hiền lành hỏi:
– Đang tương tư em nào mà tình củm dữ vậy?
– Ngọc Vi á .
Bảo trả lời thẳng thắn chẳng dám giả dối nửa câu, Anh Kiệt trừng mắt:
– Vậy cậu định tỏ tình bằng bài hát này sao?
– Ối dào, tôi tỏ tình cả ngàn lần rồi ý chứ, nhưng mà bả ngó lơ à .
Bảo xụ mặt, vế sau nói lí nhí trong cổ họng, Kiệt bật cười, cậu lắc nhẹ đầu:
– Cậu không nên tỏ tình ở chỗ đông người mà nên…tìm một nơi thật lãng mạn.
Quay qua nhìn Kiệt khó hiểu, Bảo đang cố phân tích cho kĩ những gì cậu bạn này vừa nói, lãng mạn sao? người ta hay bảo con gái thích vậy, nhưng làm thế nào nhỉ? Trong khi cậu chưa nảy sinh ra ý tưởng nào thì Anh Kiệt đã thì thầm bên tai .
– Tôi sẽ giúp cậu. tối mai bảy giờ, chúng ta họp bàn. Ok.
Thế Bảo nghiêng đầu, cậu nhìn Anh Kiệt chằm chặp:
– Sao không phải là tối nay?
Kiệt há hốc mồm nhìn bạn, hai tay đưa lên trán rồi khẽ kêu lên:
– Không sốt .
– Ế cậu đừng có mà bắt chước Ngọc Vi nhá.
Thế Bảo gạt phăng tay Kiệt ra nhăm trán khó chịu, Kiệt chép miệng:
– Thảo nào mà hồi sáng cậu bị Ngọc Vi xách ngược tai, hóa ra cậu không biết tối nay chúng ta tổ chức sinh nhật cho cô Thủy.
Kiệt nói xong tăng tốc chạy, để lại một Thế Bảo lớ ngớ đằng sau, chưa hiểu mô tê gì hết.
– Khoan đã, cậu vừa bảo gì cơ, này…Võ Anh Kiệt, cậu có nói cho rõ ràng không hả? Này…
Tiếng gọi bay cao, vang đến tận trời xanh, nắng như nhạt hơn, ba mươi mốt học viên của lớp Toán vẫn chạy, chạy về phía trước với một niềm tin và tình yêu tha thiết đang dâng trào.
Hà Mi đứng trầm ngâm một lát trước chiếc gương lớn, sau đó xoay nhẹ một vòng khiến cho vạt váy xòe ra, nhỏ nghiêng đầu, mỉm cười thật tươi:
– Cậu thấy tớ thế nào?
Nhỏ nhìn Cát Anh đầy mong chờ, nhưng trước khi cô bạn lớp trưởng kịp lên tiếng thì Ngọc Vi đã chép miệng lắc đầu: