– …Vâng…anh ấy vẫn luôn…cháu cũng không mấy ở gần…
– Bố của Lạc Thiên có ở đây không?
– Dạ, có. Bác ấy vừa đến, bác và anh Thiên đang nói chuyện ạ!
Khả Vy dự tính cuộc nói chuyện điện thoại còn dài nhưng Cao phu nhân đã cúp máy. Giọng bà đầy nghi vấn và mang tính kiểm tra, lẽ nào lại không tin tưởng ông.
Cô đặt điện thoại xuống, nâng niu con búp bê lên, cô quên đi định nghĩa của từ khoảng cách mất rồi…Khả Vy nghĩ tới hai người dưới nhà, mình thật thất lễ, nghĩ vậy cô xuống bếp mang thêm nước hoa quả mời. Họ không còn ở phòng khách, họ ra ngoài vườn.
– Nhược Lam và con vẫn thường xuyên liên lạc chứ?
– Vâng!
– Lạc Thiên nhìn thấy đôi mắt sáng ngời đang hướng về phía mình, dường như nãy giờ ông Trương nói về Nhược Lam là có mục đích.
– Có chuyện gì…bố cứ nói!
– Hai bên gia đình chúng ta đều ưng thuận, mong muốn tác hợp cho cả hai.
Lạc Thiên đang nghĩ đến hai chữ “hoang đường”. Hình dung về Nhược Lam trong anh lúc này còn lại những niềm vui bất tận, xóa nhòa cái đau khổ của ngày sự thật phơi bày, nên lúc này anh để ông nói tiếp mà không nói gì thêm.
– Mẹ con cũng rất thích Nhược Lam, và ông Trịnh cũng ưng con lắm. Công ty gia đình bên ấy lại đang cần người điều hành, họ chỉ có con một, sang năm tới cả hai đều hai lăm…cũng vừa kết thúc cuộc hôn nhân với Khả Vy…
Khả Vy nghe thấy tên mình, loáng thoáng vài lời nhận xét về Nhược Lam, cô dừng lại đôi chút theo bản năng.
– Vậy bố nghĩ Nhược Lam thế nào?
– Lạc Thiên có cách hỏi của riêng anh.
– À, bố rất thích con bé, bố coi nó như con cái trong nhà mà.
Anh thực sự muốn gạt tôi ra ư, tại sao lại…Khả Vy thắt tim, anh đã nói những gì lúc sáng và những gì lúc này. Chúng đối lập tàn nhẫn khiến tôi không thể phân biệt được anh là ai? Anh là của Nhược Lam hay thuộc về gia đình có tôi…?
– Nhưng làm sao bố biết Trịnh phu nhân quý con, con có nhiều khuyết điểm…
– Lạc Thiên đi từ sơ hở trong câu nói của ông Trương. Cả anh và ông đều không nghĩ có kẻ thứ ba nghe được đoạn đối thoại.
– À thì, con trai của bố, con luôn tự tin về bản lĩnh của mình mà!
– Thế còn Khả Vy, cô ta sẽ được hưởng những quyền lợi gì?
Khả Vy đặt khay nước xuống, tìm một chỗ nghe thích hợp rõ hơn, giọng lưỡi của Lạc Thiên sao mà toan tính và phân bua. Cô tự dựng lên khuôn mặt của anh lúc này. Vô tình và phủi nhận sự hiện diện của cô, hoán đổi chúng thành những tập tiền có giá trị sử dụng.
– Bất cứ thứ gì nó muốn trong phạm vi nhà chúng ta đáp ứng được.
– Vậy còn con của con và cô ấy?
– Lạc Thiên không cố gắng nói là cô ta nữa, bởi từ cô ta xa lạ và không liên quan đến anh.
– Con không chấp nhận việc hủy hoại tài sản của mình!
– anh khẳng khái quyết định.
– Con hiểu sai ý ta rồi, đương nhiên gia đình chúng ta sẽ giữ lấy đứa trẻ, con lập gia đình với Nhược Lam, con bé rất tốt, chắc chắn sẽ chấp nhận. Hơn nữa, trẻ con còn bé, bảo mẹ nó là ai thì chắc nó sẽ tin tưởng mãi.
– Cũng thật đúng như người nào nhận làm bố thì nó sẽ theo và gọi papa suốt đời.
– Hóa ra ý bố là thế!
– Lạc Thiên đã nắm được nội dung, anh vờ tỏ ra không hiểu trước đó. –
Bố…! Con…
– Và như trút nỗi lòng, anh cứ tưởng cha mình vì muốn tranh tài sản nến mới “gài con dâu” vào, thì ra ông đang nghĩ về tưong lai của anh và Nhược Lam. Anh và cô không đi được đến điểm cuối cùng của tình yêu vì ông, nên ông tìm kiếm điểm đến đó thay hai người. Anh chợt nắm lấy tay ông mà cười, ông vẫn vĩ đại như anh từng nghĩ, chỉ có điều Lạc Thiên bây giờ còn thấu đến sự hi sinh của người khác hơn cái lợi của bản thân rồi.
– Nếu con muốn bố sẽ thúc đẩy nhanh hơn, con bé Khả Vy hiền lành và ngốc nghếch, hẳn rất đơn giản. Hay quá, thế là Nhược Lam sẽ trở thành con dâu của nhà ta! Rồi nó cũng sẽ được ăn cơm cùng bàn với Lạc Trung, Lạc Nhã…con sẽ về nhà nhé! Bố muốn nhìn thấy các con nhiều hơn…
Lạc Thiên nuốt tới cạn khô khoang miệng, anh cũng muốn cho người đàn ông này được như ý, nếu là trước đây, nếu không có đám cưới này. Anh để ông tận hưởng ảo mộng và không nỡ đánh đổi nó, nhưng thế là quá nhẫn tâm với một người…
– Vậy nếu giả dụ như…hai bác Trịnh muốn có cháu bế thì sao? Hai bác không thích con của Khả Vy…
– Lạc Thiên vẫn nhớ như in những gì Nhược Lam nói với mình. Nếu trên đời không có quy luật dị hóa đồng hóa quái quỷ thì lúc ấy anh tin đã biến Nhược Lam thành cô dâu duy nhất của đời mình.
Khả Vy mày là một quân cờ ư? Tôi có thể hỏi về công dụng của mình đối với các người không? Nghe đến đây cô tự tìm được giá trị, tức là Lạc Thiên ơi, nếu tôi không có trẻ con, thì anh sẵn sàng đánh rơi và tìm về cô gái yêu thương của anh. Anh chỉ cần tôi như một người mang giọt máu của mình và quý cô Nhược Lam, xong rồi tôi bị bỏ…Cả đời tôi đã từng bị vất lại một lần rồi, sao ông trời độc ác cho thêm một lần nữa…À ha, giờ thì tôi biết, công việc của mình chính là “đẻ mướn”. Có gì đau lòng hơn, nghiệt ngã hơn, mướn gì họ không mướn, sức lao động, thời gian, và cả tâm hồn…
Thật may, tôi không có con dê non của anh, tôi chẳng có ơn huệ, tôi không dính dáng đến Cao Lạc Thiên…nhưng, tôi sợ lắm, tôi sợ vì không có nên anh sẽ đuổi Khả Vy cút…
Họ thật quá đáng, Lạc Thiên, anh lạnh lắm, cũng đáng hận vô cùng. Anh ghét tôi như thế sao, tôi không có chỗ đứng nào ư…Tôi là người vô hình trong cuộc đời anh…? Cô lấy tay ôm miệng ngăn tiếng khóc rồi lui thủi leo lên phòng. Bước chân lạc lõng ở chân trời…
– Ờ thì…con của Khả Vy chắc đáng yêu lắm, họ không từ chối được sự đáng yêu của bé đâu! Con trai của con mà!
Vẫn là bế tắc thôi, Lạc Thiên nhạt dần khóe môi, anh tu nguyên chai bia. Mọi thứ nên dừng lại tại đây, anh hiểu được tấm lòng của người cha này là đủ, anh thật sự không trách ông.
– Con và Nhược Lam không như mọi người nghĩ đâu. Cả hai đều có một khoảng thời gian dài dài sống bên nhau, tưởng rằng đã yêu nhau nhưng…
– Lạc Thiên nói dối để đi tới một sự thật mà anh mong muốn –
…chúng con đi tới điểm dừng vĩnh viễn rồi. Con chỉ coi cô ấy như em gái, và cô ấy cũng không thể coi con hơn người anh trai…chúng con đã nhiều lần cố gắng tiến triển, lại không thể hơn. Vậy nên bố đừng suy nghĩ nhiều về việc con kết hôn với Khả Vy. Con…không hối hận…đến bây giờ không hề hối hận. Nhược Lam cũng tìm được cho mình một người thích hợp rồi. Con vẫn thương cô ấy, và cô ấy mãi là em gái của con…! Con cũng sẽ để con mình gọi cô ấy như Lạc Nhã, bất kể là gì con vẫn luôn gìn giữ tình cảm của cả hai, con sẽ cùng anh Trung bảo vệ cô ấy…Hơn nữa, kể cả con của chúng con, của Khả Vy và con, có là một tiểu công chúa thì con vẫn viên mãn!
– Lạc Thiên…!
– Ông Trương bất giác cho rằng có khi nào bọn trẻ biết được quan hệ ruột thịt của mình. Khẽ khàng và tế nhị.
– Bố yên tâm đi, con không nhẫn nhịn ai bao giờ, nếu con không hạnh phúc nhất định con sẽ đổi mới môi trường sống. Bố đừng nghĩ Khả Vy là người nhàm chán, cô ấy cũng…hay lắm. Hơn nữa gia đình lại sắp có thêm thành viên, haha…
– Lạc Thiên đã nhắc tới Nhược Lam quá nhiều lần, anh muốn giải thích cặn kẽ cho mọi người để họ đừng nhắc tới quá khứ trước mặt Khả Vy nữa, vì có hay không tình yêu giữa cả hai, việc gợi về mối tình đầu luôn gây bức bối cho nửa còn lại. Từ giờ anh đâu còn nhìn cùng một hướng với Nhược Lam, từ giờ anh đã có lối đi riêng.
– Ta…
– Con dự định sẽ viết giấy đăng kí kết hôn với cô ấy…
Ông Trương đã đạt được mục đích, một khi có giấy kết hôn, đứa trẻ có giấy chứng sinh và một vị trí không nhỏ trong gia phả. Mọi chuyện thật dễ dàng theo kế hoạch của ông. Điều băn khoăn giờ đã được tháo gỡ. Nếu Nhược Lam và Lạc Thiên kì thực thuộc về hai thái cực thì ông đã thoái được một cục đá trong rất nhiều tảng đá phải gánh, lại càng không phải xót xa khi đem cả cả ba đứa con mình chắp vá thành gia đình. Ông ngồi dậy và ôm lấy con trai.
Lạc Thiên tiễn ông về, nhìn theo bóng chiếc xe khuất rồi bao quát về ngôi nhà của mình, anh cảm thấy ấm áp lạ kì.
– Cộc cộc cộc!
– …
– Muốn vào thăm dê con! – Lạc Thiên thăm dò qua khe cửa nhưng kín quá, anh không biết được Khả Vy đang làm gì trong đấy.
Lạc Thiên thử vặn nắm cửa nhưng đã bị khóa trong. Nhớ đã từng có lần mình phòng vệ bằng cách này mà ngắc ngoải, trách mình bày đặt. Đứng trực bên ngoài, anh đi lên đi xuống, lòng và lòng vòng chờ đợi, mới nửa tiếng không gặp đã thấy nhớ nhung, dẫu vẫn dặn lòng lảng tránh hình bóng cô.
– Ngủ rồi à? Hay bị mệt? Có cần…à, hạn chế uống thuốc, này, có muốn xoa bóp thái dương không? – Lạc Thiên vẫn cố nói vọng vào, chẳng biết trong đấy có nghe thấy không nhưng anh muốn làm tất cả để san sẻ cùng. Việc mang thai đâu có nghĩa là riêng người mẹ mang nặng đẻ đau, bên cạnh đó vai trò của người cha cũng rất quan trọng, là người ôm giữ, vỗ về hai mẹ con.
…
Chờ đợi nằm ngoài mức tưởng tượng. Nếu bắt anh đợi một chiếc xe taxi, chờ thanh toán hàng hóa hay một hợp đồng kí kết làm ăn…anh sẵn sàng, vì đó là luật lệ, nhưng cũng có ngoại lệ với một ai đó, rằng phủ nhận những tíc tắc thời gian trôi vô vị.
Khả Vy trong cơn uất ức hai khóe mắt đỏ ngàu, cô muốn ngủ đi nhưng không tài nào. Đặt mình xuống giường, cô đấm thụm vào con búp bê. Thứ đồ chơi vô tri này chí ít còn giúp cô giải tỏa nỗi lòng, nó vẫn cười dù bị người ta chà đạp. Phút chốc cô chỉ muốn lao ra và hét to rằng mối ràng buộc giữa mình với Lạc Thiên là hư cấu. Cô sẽ dập tắt mọi hy vọng trong lòng anh ta, phá tan ảo tưởng về một gia đình mà mình có vai trò không hề nhỏ.
Khả Vy lau hàng mi đẫm lệ, cô tĩnh lặng một hồi lâu. Thử hình dung khi đem so sánh giữa mình và Nhược Lam. Đương nhiên cô ấy thắng, về mọi mặt, ngay cả làm chiếc bóng núp sau một tiểu thư cao quý chưa chắc Khả Vy đã vươn tới. Hay nói cách khác, từ «hàng giả» xứng đáng với cô hơn bất kì từ ngữ nào khác. Từ tên họ, cung cách ứng xử, giá trị vật chất đến góc tâm hồn của cô đều lọt thỏm giữa những con người cao sang quyền quý này mà nếu không gặp Lạc Thiên, cô nào biết tới.
Người ta vẫn nói, mỗi khi con gái buồn, họ thích ăn và Khả Vy là tín đồ ẩm thực. Từ giờ cô quyết định sẽ làm những điều mình thích, không phải gò bó vì bất cứ điều gì nữa, để đến lúc khép bức màn lại, chẳng còn tiếc nuối cho bản thân.
– …Dê…dê…con nhớ…bố…papa à?
Cô vừa mở cửa đã bắt gặp Lạc Thiên đứng chầu chực. Hành vi của anh ta thật đáng ngờ, chẳng khác một kẻ vô công rồi nghề xỉa xói chuyện đời tư người khác. Nhất là khi cô quắc mắt nhìn, anh giả vờ lượn ra xa vươn vai, vặn khớp, nói lắp bắp. Ngoài từ “con” ra anh ta không thể nói về cô được à, và đôi mắt làm ơn nhìn lên khuôn mặt này được không.
– Ơ, đi đâu đấy? – Lạc Thiên thốt lên nhằm dò hỏi, có phần ái ngại khi nhận ra mình dường như đang quản thúc cô.
– Đi nạp năng lượng! – Khả Vy đáp gọn, cô giậm chân khoan thai như thể vốn dĩ mình là người nhàn nhã, vô lo.
– Mắt lại làm sao thế kia? Sao cứ khóc hoài thế? Có chuyện gì…thì nói ra đi…? – Lạc Thiên nói giọng tội nghiệp bám theo, anh thắc mắc mọi thứ thuộc về cô. Ai?, Cái gì? đã chọc giận mẹ dê con của anh chứ?
– Vậy anh nghĩ tôi làm sao? – Khả Vy mở to mắt nhìn anh từ trên xuống dưới rồi đi xuống. Quả thật đúng, không thể nắm bắt được ý đồ một con người thông qua việc tiếp xúc, giờ cô không tin anh ta có lòng quan tâm tới mình, bất kì điều gì thuộc về anh ta hướng về cô chẳng qua có quyền sở hữu về hình nhân ảo mà vẫn được gọi bằng cái tên dễ thương.
– Không nói ai biết? Mẹ dê đừng làm dê buồn nhé!
– Tôi đang muốn ăn thịt anh đây! Mà tôi là Cáo, không phải làm lũ dê kêu be be như anh! – Khả Vy thiết nghĩ, mình không yếu đuối, hãy chống mắt mà xem ta đây sống nhăn răng hưởng thụ cuộc đời, rồi đến lúc cần phải cuốn gói thì cô sẵn sàng dọn sạch lưu luyến. Cô mở tủ lạnh và bắt đầu chiến dịch càn quét.
– Ăn vừa thôi, không ăn mít, nóng lắm, ăn cam hay nho đây này…! Đừng ăn bánh ngọt, đường trong máu đấy! – Lạc Thiên cũng mong cô bồi bổ sức khỏe, miễn là đừng tiêu thụ những loại hoa quả chỉ ngon miệng mà không thực sự tốt.
– Tôi ăn cho tôi chứ cho anh à, bỏ tay ra! – Khả Vy cứng rắn.
– Nhưng…dê con không thích thế! – Thật là khó khăn để nói lên chủ ngữ thực sự trong mục đích của câu nói, Lạc Thiên chặn tay cô lại.
– Tôi thích nuôi lợn chứ không thích nuôi dê! – Cô vừa nói vừa cắn chocopie khiến hàm răng đen xì như bà lão nhai trầu. Cô làm vợ của anh ta để sau này giương mắt nhìn anh ta «tái giá», thì con dê hay con lợn con cũng là vô nghĩa.Cô đưa tay trái chống bụng, hai chân cho hẳn lên ghế.
Lạc Thiên đành châm trước, anh bóc giùm cô đồ ăn nhưng chỉ chọn những món tốt cho sức khỏe và tăng chất dinh dưỡng nhưng lạ thay cô không hề đoái hoài đến chúng. Hơn ai hết anh hiểu phụ nữ mang thai cần được chiều chuộng và quan tâm gấp bội.
Khả Vy biến hóa qua trí tưởng tượng bằng phép tượng hình, cô cho rằng tất cả những thứ mình đang ngấu nghiến là từng lời lẽ xát muối của Cao Lạc Thiên. Cô nuốt gọn ghẽ như ao ước cuốn chúng thành tàn tro.
Vũ Gia Minh vừa mới sắp xếp một căn phòng cho người bạn cùng làm ăn cách xa nơi trung tâm để tránh tai tiếng. Người bạn này cùng hoạt động vũ trường với anh, tuy nhiên công ty của cha anh ta hiện đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, hiện thời cần phải tránh hoạt động của viện kiểm soát. Sau khi tận tình dặn dò các nhân viên của mình chăm sóc khách chu đáo, Gia Minh trả không gian yên lặng về cho anh ta. Ngay trong gara của nhà nghỉ, anh vô tình trông thấy một cặp nhân tình, người đàn ông có dáng dựa với cha của Lạc Trung, còn cô nàng sánh bên có vóc dáng của một thanh niên trẻ. Vốn không hứng thú với chuyện riêng tư của người đời nên anh phóng xe về căn hộ của mình. Hình như anh đã từng trông thấy cô gái kia ở nơi nào đó một lần.
Quả nhiên giác quan của Gia Minh không sai, người phụ nữ đó chính là Yến Yến, người đã đem mang giấc mơ cổ tích đến cho Khả Vy.
– Em à, đừng dùng thuốc lá bừa bãi, em nên nhớ mình đang mang trong mình dòng máu nhà họ Cao đấy!
Yên Yến khoác trên mình một tấm khăn mỏng, nằm trên ghế dài phả khói, cô ta theo dõi những tấm ảnh về cặp vợ chồng trẻ.
– Lạc Thiên, tưởng cậu ta tinh tường cỡ nào, không ngờ cũng bị màn kịch của con nhỏ này làm mờ mắt. Anh có mắt chọn diễn viên đấy! Con trai của mẹ thật may mắn khi có một ông bố tốt như thế! – cô ta tiếp tục hút thuốc, – Đời bèo bọt! Đáng trách Yến Yến này không đủ khả năng để nuôi con! – Cô ta khẽ rít một hơi dài, quãng đời tuổi thơ sống với người cha say xỉn và bất lương làm cho Yến Yến tin tưởng tuyệt đối vào việc giao chính máu mủ của mình cho người đàng hoàng tử tế dù có ít nhiều thói xấu về phụ nữ. Những ngày qua từ xa quan sát, Yến Yến thầm ghen tị với cô gái Khả Vy, cô ấy thật sung sướng khi có một người đàn ông quan tâm đến đứa trẻ. Người mẹ bệnh tật quá cố cũng chỉ mong chồng lo gánh trách nhiệm với Yến Yến, ấy thế mà ông ta có thèm đoái hoài gì đến.
– Ây, em đừng não nề như thế, anh sẽ không để con chúng ta thiệt thòi đâu. Lạc Thiên nó hơn anh, anh chỉ là một người đàn ông tồi, còn nó suy nghĩ thấu đáo và đặt hai chữ gia đình lên nhất! Cũng may, vì nó quý trẻ con nên con bé Khả Vy mới được săn sóc đâu vào đấy!
Theo như bà Cao thuật lại từ những ngày đầu của cuộc hôn nhân giữa Lạc Thiên và kẻ ngoại đẳng, Ông Trương cho rằng anh không hề thấy một chút thu hút gì ở cô vợ trẻ, Bà Cao vẫn cứ ái ngại về những cử chỉ yêu thương mà Lạc Thiên đã thể hiện với Khả Vy, theo ông chẳng qua do quá bất ngờ và hạnh phúc vì thiên chức làm bố nên anh đã không mảy may do dự nghi ngờ kế hoạch, chứ nào phải nhờ tài cán của con bé thuê từ cô nhi viện kia.
– Con nhỏ nào sẽ nối gót phúc phận được chăm ẵm con của Yến Yến này? – Cô ta giữ âm vực lưng lửng, vừa hững hờ mà rất chú tâm.
– Ban đầu anh định vun cho Nhược Lam, con gái của tập đoàn Trịnh Thế, nhưng Lạc Thiên không đồng ý nên cứ biết tới đó đã, để Khả Vy hoàn thành vai trò của mình. Chưa chắc Lạc Thiên đã muốn li dị bởi nó nghĩ cho đứa con. Nếu không có sự can thiệp của bà ta thì anh chấp nhận con bé Khả Vy làm con dâu, nó thiếu tình thương rồi sẽ bù đắp cho con chúng ta hơn những đứa trẻ khác! Chỉ tiếc rằng bà ta mới nắm quyền quyết định và Lạc Thiên đâu có thương yêu gì con bé!
– Cái bà Cao cậy mình lắm tiền nên bắt nạt tôi tớ! Hay anh bỏ quách bà ta đi! Rồi dẹp cái trò này, con em em nuôi! Chẳng mắc mớ dây mơ gì hết!
– Ngốc, nếu anh ra đi sẽ mất hết toàn bộ công sức gây dựng suốt ba mươi năm trời, tuổi thanh xuân, tiền bạc, lòng tin, con cái và một phần tài sản chứng khoán. Đến khi ấy làm sao có tiền nuôi mẹ con em!
Ông Trương phiền muội hơn cả. Chính ông là trung tâm của rắc rối, ngày đầu ông tuyên bố phản đối mối quan hệ giữa Nhược Lam và Lạc Thiên rồi sau một thời gian lại thay đổi. Ông dự định nói cho Nhược Lam hiểu và thông cảm cho hoàn cảnh mình, lừa gạt Lạc Thiên, để hai người đến được với nhau, và coi em mình như đứa con kết tinh duy nhất trong cuộc hôn nhân. Đấy là vì thương tiếc cho mối tình dang dở của cả hai, không đành thiêu rụi mầm hoa căng tràn sức sống, một mặt muốn danh chính môn thuận gọi Nhược Lam là con, nào ngờ Lạc Thiên khước từ, ông vừa được hưởng lợi lại vừa xót xa. Đành vậy thôi, nếu mọi chuyện đã lỡ hãy để tự bọn trẻ tháo gỡ, ông chỉ mong đứa con trong bụng Yến Yến có chỗ dung thân. Đối với ông con cái là món quà mà Thượng đế ban tặng, dù đó là của bất kì ai. Và phạm phải luân thường đạo lí.
Một điều ông Trương đã nhìn nhận đúng về Lạc Thiên, anh là người dám làm dám chịu, dũng cảm gánh vác những hành động mình gây ra. Lật qua lật lại bức scan ảnh siêu âm, anh hân hoan chào đón bé con. Thời gian sống với Khả Vy chưa đủ dài để đi hết con đường thói quen, tính cách và hiểu biết về cô nên vô hình chung anh làm mờ thực tế tình cảm của mình. Hoặc cũng có thể chính vì sự xuất hiện của một sinh linh bé nhỏ đã làm anh không thể kiểm soát được trái tim ngự trong lồng ngực và bẵng đi những hồ nghi về đêm tân hôn.
Xoay một vòng ghế, Lạc Thiên vừa muốn chú tâm vào công việc để kết thúc sớm, lại cứ mải mê chuyện gia đình. Cứ chốc chốc anh muốn gọi điện về nhà hỏi thăm, lúc nào cũng lăm lăm cái điện thoại bên người.
Khả Vy quằn quại ôm bụng. Hậu quả của việc ăn uống bừa bãi vô tội vạ đem lại một buổi sáng không mấy yên lành. Thà rằng khi ấy sáng suốt hơn, nghe theo lời Lạc Thiên đã không đến nông nỗi này.
Cô ngồi lì trong nhà vệ sinh như được trả công cho việc trông giữ chúng. Hễ khi vừa ra ngoài đã phải lao vào trong, tập đoàn thức ăn đang biểu tình một cách dữ dội, trong khoang ruột xảy ra vụ ùn tắc giao thông. Bên cạnh đó điện thoại cứ réo chuông khiến cô dũng cảm lắm mới chạy ra giường lượm.
Hóa ra chính là người mà ai cũng biết là ai, cô liên tục từ chối nhưng máy vẫn đổ chuông mãi, đành bấm bụng bực mình nghe :
– Gì? Anh gọi hoài lắm thế?
– Thì tôi…tôi quan tâm đến con tôi, cô cho bé ăn chưa?
– Giời ạ! Ăn đến béo trục béo tròn rồi! – Khả Vy cúp máy, nhanh chóng khuôn mặt nhăn nhó đến khó tả. Anh còn bảo cô nạp thêm để tống một thể ra ngoài chắc.
Lạc Thiên vẫn còn chằm chằm nhìn vào điện thoại, không hiểu vì sao cô ấy lại dữ dằn, anh có ý tốt hỏi han mà. Chưa đầy một tiếng nữa anh lại gọi:
– Tôi muốn hỏi dê của tôi ngủ chưa?
– Tôi đang trả lời anh thì ngủ được chắc? – Khả Vy vẫn trong giai đoạn bị thể xác hành hạ, lại thêm tên chồng chỉ một mực lo cho con khiến tâm trạng không thể khá khẩm. Nếu cô là một người mẹ thật sự thì không nói, đằng này chỉ là thuê dưới dạng hình thức, âu dẫn đến khó chịu.
Lạc Thiên lúc này mới nhận thấy mình tắc trách, nhưng anh luôn mong mỏi được che chờ và sưởi ấm gia đình nho nhỏ của riêng mình. Anh cố gắng tập trung tối đa vào bản hợp đồng với công ty giải trí Countdown. Kí tên trên góc dưới của văn bản, đúng thật là tên mình quả là thú vị, điều mà ngoài Khả Vy ra không ai nhận thấy.
***
Khả Vy suy nhược một lát, cuối cùng cô cũng có thể ngồi lâu lâu mà không phải co giò làm bạn với bồn cầu. Cô ngồi nghỉ lấy lại sức, suy tính xem trưa nay mình ăn cơm chấm mắm hay nhịn qua bữa. Vấn đề là Lạc Thiên, hắn ta mà biết thì kiểu gì cũng la mắng cô không màng tới bé dê của hắn.
– Vợ ơi! Chúng ta đi thể hiện đi!
Khả Vy đánh rơi chiếc khăn lau mặt khi đột ngột xuất hiện tiếng của chồng, cô vội vàng ra cửa, thiếu gia Lạc Thiên đứng đó và vẫy tay gọi.
– Anh nói đi đâu cơ?
– Phải cho dê con đi giao lưu với bạn của bố bé chứ!!! – Lúc cười anh để lộ đôi môi trái tim đầy khêu gợi, đứng dựa vào thân xe, anh mở sẵn cửa để lối Khả Vy vào.
– …- Cô vẫn đứng trong nhà, khoanh tay trân trối nhìn anh kèm suy ngẫm – Tôi mệt!
– Vợ mệt thì chồng sẽ đi theo kèm cặp, bao nhiêu bạn bè đang đợi chúng ta đấy!
Khả Vy phát xấu hổ với láng giềng vì cách xưng hô quá chớn của anh ta. Cứ cho là cả hai đều còn trẻ, trong độ tuổi lãng mạn nhưng cũng đừng nói lãng xẹt và dễ gây ngượng ngùng từng ấy.
– Ơ kìa, chuẩn bị đi vợ! Hôm nay anh sẽ chính thức giới thiệu thành viên thứ ba của nhà mình trước mặt mọi người, anh Trung, Lạc Nhã, Nhược Lam, Trần Hùng, Tuấn Kiệt,…và cả Vũ Gia Minh nữa! – Lạc Thiên ngập ngừng khi nhắc đến tên người cuối cùng. Mục đích chính của anh là cho Vũ Gia Minh biết chứ nào phải giới thiệu cho người thân quen, không hiểu sao anh sinh đố kị với hắn, người to gan dám ném vợ anh xuống bùn.
– Tại sao lại muốn giới thiệu…? – còn Khả Vy lại để tâm tới danh từ riêng thứ ba, có những hy vọng mà người đem gieo không hề hay biết đã đâm chồi nảy lộc trên mảnh đất mà họ đã thực hiện.
– Ờ…ờ…để đòi đồ chơi và sữa! Thời buổi kinh tế thị trường giá sữa đắt đỏ ghê! – Lạc Thiên đánh lảng, anh khịt mũi ngó xem có vị hàng xóm nào nghe thấy không.
Khả Vy đáp lại bằng một cái lắc đầu, vậy là cô lại bị mềm lòng.
– Các người suốt ngày tiệc với chẳng tùng!
Lên xe, Lạc Thiên cứ để Khả Vy cằn nhằn, cô nói thế nhưng cũng đã theo anh đi đấy thôi, theo anh được biết, Cao Khả Vy chỉ mạnh miệng chứ hoàn toàn rất dễ lôi kéo.
Chương 9: Cao Lạc…?
Một bữa tiệc nho nhỏ tổ chức tại gian đặc biệt của khách sạn kiêm hộp đêm Gia Gia, người làm đã trang hoàng theo đúng theo yêu cầu của khách hàng đặt phòng. Lạc Thiên muốn tạo bất ngờ cho Khả Vy nên anh bỏ ngoài tai những lời châm chọc của bạn bè, đề nghị thả bóng bay và các hình thù ngộ nghĩnh.
– Chúng ta vào nhầm nhà trẻ rồi! – Trần Hùng liếc sang Khả Vy, thấy cô tươi tắn pha chút ngỡ ngàng càng thêm ngưỡng mộ «bản năng cua phái nữ» của Lạc Thiên. Anh xung phong chỉ phòng cho mọi người, cứ đi vài bước lại hùa theo Tuấn Kiệt phá đám Lạc Thiên, cũng nhờ thế mà Khả Vy thân thiết với họ hơn.
Lạc Thiên dẫn Khả Vy vào chỗ trung tâm, không quên hãnh diện trước đám đông về thiên thần bé nhỏ của mình. Anh bắt đầu bài thuyết trình đã chuẩn bị trong đầu, anh khoái nhất là nói cho tên Vũ Gia Minh kia nghe, xét về nhiều mặt Gia Minh đồng hạng trong bảng xếp hạng cuốn hút cùng anh mà trong bữa cơm hôm công ty, Khả Vy đã nhìn về phía tên đó.
Thực ra cũng vì bắc cầu qua Lạc Trung, Vũ Gia Minh mới tới chứ anh có thân thiết gì. Có điều hơi chướng, anh nhượng cho Lạc Thiên thuê phòng VIP một cách vui vẻ, thế mà hắn ta cứ đề cập tới con nhỏ vợ, nào là Khả Vy của tôi, Vy Vy nhà này…chậc, con bé thổ dân ấy mà cũng làm cậu hai họ Cao hạ mình thì không xem thường được.
Khả Vy nhận thấy sự góp mặt của Nhược Lam, khiến phần da thịt chạm vào các ngón tay của Lạc Thiên tê dại, cô không hiểu được những thứ phức tạp đâu, việc anh nói với mọi người cô là mẹ của con anh trước mặt người con gái đó có ý gì…Do đó cô vội chạy trốn nhân ảnh của Nhược Lam, nghĩ về điều tốt đẹp hơn sẽ khiến tâm trạng thoải mái.
Khả Vy rời sang Phi Hàm, cô đi cùng Lạc Trung, coi bộ anh chồng đã không còn phút bối rối ban đầu nữa, nhìn họ thật xứng đôi, trai thanh gái tú, rồi cô lại chìm vào mớ so sánh hỗn độn mà bản thân mãi mãi không ngoi lên vạch số không.
Thêm một vị khách quan trọng đó là Triệu Đông Kì. Việc anh có mặt ở đây chứng tỏ mối khăng khít với tiểu thư họ Trịnh, nhân tố này càng thêm rắc rối cho mũi tên hai chiều giữa cô ấy và Lạc Thiên. Ngoài ra còn có một vài người bạn khác và chị em song sinh Lạc Mỹ, Lạc Kiệt. Vũ Gia Minh đứng góc khuất nhâm nhi li rượu, anh ta thật không tôn trọng ai cả, đã cạn ly đâu mà. Khả Vy thích mẫu người như thế hơn một «anh chồng» lớn người lắm chuyện.
Lạc Thiên vừa diễn thuyết, anh hồ hởi trả lời mọi câu hỏi được đặt ra. Thế giới là cả Trái Đất bao la, đối với riêng mình anh, một quả đất yêu thương không quá to lại chẳng nhỏ bé đang lớn dần để phủ kín trái tim. Hạnh phúc tới hoàn hào.
Vẫn là Trần Hùng tinh quái, anh không đo chính xác được tình cảm của Lạc Thiên dành cho vợ nhưng phần nào nắm được giá trị của danh từ «vợ» ấy :
– Ố ồ, mấy hôm nay trông chị dâu gầy gò quá! Xin hỏi bé con được mấy tuần tuổi rồi! – Rõ ràng mới cưới, đã tra hỏi người chồng, việc tính toán ngày tháng của thai nhi không khó, anh lại hoặn họe xuồng xã.
Khả Vy chợt nhớ ra tần suất nghén của mình không đáp ứng đủ yêu cầu, điều đáng ngại đặt ra, hiện tại khoang bụng của cô trống rỗng và nó không thể béo tốt cho người ta nghĩ rằng mình mang bầu. Chiếc áo đang mặc có vẻ hơi bị thon thả. Một khi đã nói dối, người ta thường cố tình để lộ cho toàn dân biết mặt không trung thực của vấn đề. Như cô đây, mang thai giả nên phải gắng «lậy ông con ở bụi này», công báo cho mọi người. Khả Vy chỉnh lại thế đứng, một tay chống sườn, tấm lưng cố ưỡn trước để tằng bề dầy cho cơ thể. ( Mường tượng Lạc Thiên bên cạnh như một tên lính cận vệ không hơn không kém, phục tùng nữ hoàng chua ngoa).
– Nhìn em đúng là xanh xao, Lạc Thiên, cậu phải bồi bổ cho em dâu đi chứ! – Lạc Trung đồng tình tỏ ý trách móc.
– Hay anh lại ăn hết phần của chị Vy rồi! Anh đấy, toàn bắt nạt chị ấy ha?! – Lạc Nhã cũng đi theo mạch câu chuyện.
Khả Vy soi lại mình, những hôm trước thì không tổ chức tiệc tùng, lại chọn đúng ngày này, ngày mà cô dẹp lép và phẳng lì. Dù sao cũng là chồng, người ta trách anh ta để vợ bị ốm yếu mà nguyên do đâu phải thế, nói đúng thì không sao, là do cô ham ăn nên mới ra nông nỗi này.
– Không đâu, tại trong người em không được khỏe chứ nào có phải do Lạc Thiên! – Một sáng kiến lóe lên trong đầu, Khả Vy lập tức tiến hành biến không thành có.
Nước lọc, chính xác rất hữu ích trong trường hợp này, cô không thể khai chương tuyến giao thông đường tiêu hóa ngay nên phương án tối ưu phải là uống thật nhiều nước. Bắt đầu với cốc nước lọc ở gần, Khả Vy nâng cốc và uống ngon lành, tiếp diễn cho tới khi vòng bụng chương phình. Đương nhiên cô đều quay mặt đi lảng tránh, ngộ nhỡ có ai hỏi thì cô chẳng thể nào lí giải cho chứng thèm nước tạm thời. Cứ thế cô nới rộng bán kính với Lạc Thiên, hễ có người cất tiếng chúc mừng cô niềm nở đáp lại và giấu giếm li nước.
– Cô khá thông minh đấy! Uống nước để tăng cân ha!!! – Triệu Đông Kỳ tiến lại gần một cách tế nhị, để Nhược Lam đứng chỗ Trần Hùng, anh không cùng đẳng cắp với họ.
– Sao anh biết? Tại em đang bị sụt cân!
– Anh thừa uyên thâm để hiểu! – Triệu Đông Kỳ nhìn Khả Vy một lượt, mục tiêu tăng 10 kg anh đề ra dường như cô diễn viên này lười biếng quá – Lạc Thiên rất hạnh phúc, vì thế nên cô hãy đừng để anh ta thất vọng, phải tự giác mà nôn trước mặt anh ta, đồng thời thể hiện những cử chỉ của bà bầu không chỉ trước mặt người lớn, ở nhà cũng phải thế!
– Không thích, anh ta nói chung là…không biết nói thế nào nữa…họ…rồi sẽ đến với nhau, em không muốn làm kẻ thứ ba! – Khả Vy nhìn về phía Nhược Lam, cô ấy đang nói chuyện với chồng cô.
– Ừ! – Triệu Đông Kỳ nếm ly rượu mà không cảm nhận hương vị. Anh quả thực rất thương Nhược Lam nhưng anh biết mình không xứng, cũng như Khả Vy sao có thể song song trên cùng mặt phẳng với Lạc Thiên. Mới ngày nào anh quả quyết lắm, thế mà giờ dường như mọi ý chí, tự tin đều nằm trong mức tối thiểu.
Lạc Thiên hướng tầm nhìn về Khả Vy, cầm theo ly hoa quả vừa mới yêu cầu phục vụ, anh xem xét lại việc mình đã quá tham lam trong những bữa cơm, toàn giành giật của cô thôi, từ giờ anh cần phải mẫu mực và ra dáng. Khả Vy vẫn đứng cạnh Triệu Đông Kỳ, cả hai đều đang cúi xuống thắt bụng cô. Anh rời chỗ Nhược Lam và các bạn để tiến đến.
– Thôi, cô uống nhiều nước quá ra mồ hôi và…ha ha, ăn đời ở kiếp với cái toilet đó!!! Bụng phệ rồi, chắc được bốn tháng quá! – Triệu Đông Kỳ hóm hỉnh, cũng tội nghiệp Khả Vy quá.
– Hứ! Thế rồi mấy tháng nữa em phải vác gối theo à? – Khả Vy xoa bụng than thở, cô ngậm ngùi nhìn các cô gái khác dáng ngọc dáng ngà, trong khi mình phải lên cân.
– Trừ phi là giả thành thật thì không cần đâu! – Triệu Đông Kì khúc khích, anh đã thực hiện lời hứa với cô, sau ngày cưới cô đã nhàn nhã hơn nhiều.
Hai người mải tán dóc dẫu khi Lạc Thiên chỉ cách chừng gần mười bước chân. Triệu Đông Kỳ là bạn trai «hờ» của Nhược Lam, lí do nào lại quen biết Khả Vy?
– Có nước cam, uống mát và bổ hơn! Khả Vy! – Lạc Thiên gọi cô.
Có tật giật mình, Triệu Đông Kỳ vừa thấy anh, vì muốn lấp liếm vai trò người cầm bút nên ngoắt sang một hướng khác phớt lờ. Khả Vy cũng thay đổi sắc mặt, có chút gò bó khi tiếp chuyện với Lạc Thiên, uống thêm một ngụm nước lọc và xua tay, khi nuốt rồi mới trả lời :
– Không, không uống, tôi…vẫn no mà!
– Uống nước trắng thì no? Hắn ta biết em à? – Anh để Khả Vy nói, nếu là bạn bè bình thường thì anh sẵn lòng.
– Làm gì có, anh ta vừa đi qua đây thôi! – Khả Vy chối biến.
– Thật chứ? – còn số danh bạ trong điện thoại của cô nữa, anh nhìn vào mắt cô, vội vàng cô lẩn tránh.
– Thì thật chứ sao? Mấy người kia là bạn của anh à? Giới thiệu cho tôi biết đi!
Thêm một điểm nữa, Khả Vy đâu thích giao thiệp với đám bạn của anh, chắc chắn cô đang muốn giấu, nhưng thôi, anh có dê con làm tin thì lo gì chứ.
Không để chủ nhân bữa tiệc chỉ đứng với nhau, những người có mặt bắt đầu chúc rượu cả hai và đương nhiên Lạc Thiên là người uống hết. Mỗi lượt người tới anh nhiệt tình ngốn sạch sẽ.
– Chén này chị dâu phải uống nhá, không uống là không nể mặt tụi này, theo nghiên cứu một lượng vừa và nhỏ cồn tốt cho phụ nữ mang thai đấy!
Khả Vy rụt rè đỡ lấy ly rượu từ Tuấn Kiệt, cô không hiểu vì sao những thứ đăng đắng lại được đấng mày râu ưa thích, và thông lệ luôn luôn có Lạc Thiên bên cạnh xử lí giùm.
– Ấy ấy, thế thì ai tính! Chúng tôi chúc mừng bé con và mẹ bé, chứ nào có chúc tụng cha bé đâu! – họ khích lệ Khả Vy.
Lạc Thiên bằng mọi cách nhận về mình lại không được. Khả Vy «bưng» ly rượu vang bằng hai tay dù dung tích của nó không lớn, cô nhìn chằm chằm một hồi, mặc cho những tiếng vỗ tay hưởng ứng.
Đột nhiên sắc mặt Vũ Gia Minh sa sầm, anh len lỏi ra ngoài. Khả Vy cũng chỉ mong có thể tự do thoát ra nhưng một khi đã theo Lạc Thiên rồi thì không thể.
– Thôi, cô ấy không uống được đâu, các người đừng ép.
– Chán thế, mấy cô gái ở đây ai cũng uống được rượu mà vợ của thiếu gia Lạc Thiên lại không à? Nhược Lam, Lạc Nhã, các em biểu diễn cho Khả Vy coi! – Tuấn Kiệt chèn ép, trong cuộc vui phải hết mình.
– Ai bảo em không uống được rượu! – Khả Vy chẳng cần ai làm mẫu hết, cô uống một mạch cạn ly, rồi dốc lên đầu.
– Hoan hô! Jojo!!!!
– Rót nữa đi, em uống! – Đắng cay cũng chỉ là thứ đồ uống thôi mà, người khác uống được thì cô cũng làm được.
– Em thôi nào, uống nhiều không tốt đâu! – Lạc Thiên không cho Trần Hùng rót thêm, đối với anh cô còn nhỏ bé và non nớt lắm, điều đó thể hiện qua bờ vai mỏng manh mà anh muốn giữ vững.
Nhưng Khả Vy vốn đã hiểu nhầm, cô mặc định trong tiềm thức : lúc nào anh cũng dùng những từ ngữ nhẹ nhàng để khuyên răn tôi khi nghĩ về bé con, mà từ trước có bao giờ anh không đấu khẩu với tôi, liệu không có bé thì tôi là chút gì trong anh?
– Anh Trung, nhân tiện cũng giới thiệu bạn mình đi chứ! – Lạc Thiên chơi lại bài đổi chủ đề, nhờ vậy không ai ép anh và cô uống rượu nữa. Lát nữa đi về mà say xỉn thì không đảm bảo an toàn giao thông, bây giờ anh đâu còn sống vì bản thân nữa.
– Cô ấy là Phi Hàm, là bạn…anh!
– Hầy hầy, bạn bè gì, Khả Vy à, em sắp có chị dâu rồi nhá! Ánh mắt hai người không giấu nổi ai đâu! – Lạc Thiên quay sang cười với cô bằng một ánh mắt còn hơn cả sắc thái được nhắc tới trong câu nói.
Phi Hàm vén mái tóc, cô cúi đầu nho nhã :
– Khả Vy mang thai chắc vất vả lắm, thi thoảng qua chỗ tôi, tôi sẽ giúp Khả Vy thư giãn.
– Dạ vâng!
– Phi Hàm à, có rất nhiều cô gái mong muốn được nắm giữ vị trí trong trái tim anh trai tôi đấy!
– Anh Lạc Thiên nói tôi không hiểu lắm! – Phi Hàm vẫn duy trì bức tường trong suốt trong chuyện tình cảm, cô mang tâm sự dựa dựa với Khả Vy, đũa mốc chòi mâm son kệch cỡm vô cùng…
Đúng là thế, xã hội xưa nay thành kiến về vai vế trong thành phần gia đình rất nhiều, những tưởng có tình yêu là tất cả nào đã đúng. Chỉ những người trong cuộc mới điên cuồng lao theo mũi tên của thần ái tình mà không lường được cái giá phải trả sau này.
– Khả Vy, bạn có biết trước đây tôi từng làm girlfriend của chồng bạn không? – Một cô gái có làn da màu đồng tủm tỉm.
– Hả? Mỹ Mỹ, em đừng đùa như thế chứ? – Lạc Thiên tỏ thái độ phản đối ngay lập tức – Anh chỉ coi em như một người em với tư cách là bạn thân của Lạc Nhã không hơn không kém, đừng có bịa đặt!
Mỹ Mỹ nháy mắt với Trần Hùng và những người khác, kì này họ định tổng tấn công Lạc Thiên để đo lường cung cách biểu diễn «sư tử Hà Đông» của vợ anh.
– Anh đã quên rồi sao? Ngày trước anh toàn phiền em làm bồ câu đánh mối với Mỹ Mỹ, anh còn hứa tặng em bộ trang sức, từ hồi nào giờ không thấy anh đả động gì hết! – Lạc Nhã lắc đầu.
Lạc Thiên trợn mắt nhìn cô em gái lì lợm, anh không muốn dê con nghe thấy tiền án của cha nó, lại càng không muốn Khả Vy «trừ khử», nghe nói những bà bầu đánh ghen ghê lắm.
– Anh Thiên, sao lại phủi tay sạch sẽ như vậy, những người đẹp khác mà nghe anh nói thế chắc héo hon nhan sắc mất, ngày xưa họ đều bị những lời ngon ngọt dụ dỗ…tiếc thay!!! – Trần Hùng coi như không có Khả Vy ở đây, anh ăn nhập với hai cô gái.
– Em thật thất vọng vì anh đấy! – Mỹ Mỹ ra vẻ tức tối.
Khả Vy liếc sang Lạc Thiên, khẽ nheo mặt, anh ta thật đáng ghét, ngoài Nhược Lam, cô gái này và bao nhiêu cô nàng khác nữa, đồ lăng nhăng!
– Đừng tin họ! – Lạc Thiên chỉ có thể nói như vậy với Khả Vy vì anh tin chắc mình có nói thêm bất kì điều gì cũng sẽ bị bắt bẻ bởi hội đồng những người có mặt ở đây. Thực ra họ nói có sách mách có chứng, thấy ân hận vì một thời sa đà lêu lổng, thà cứ nhất nhất như lúc này có phải an ổn không. Điều đó chứng tỏ quyết định lấy vợ thiệt đúng đắn.
– Lạc Thiên, cậu còn món nợ tình với cô ca sĩ Pinky tây tây, dạo này cô ấy cứ hỏi tôi về chuyện cậu lấy vợ, tôi chẳng biết nói sao để cắt liên lạc với cô ả?! – Tuấn Kiệt là thành viên thứ tiếp tham gia.
– Lại còn người nước ngoài? – Khả Vy tự cho mình quyền phát ngôn, cô mấp máy môi và lườm anh không chỉ một mà chuỗi sê-ri hình tên lửa.
– Không không, chỉ mẹ cô ấy là dân gốc Đức thôi…à à, cô ta mê anh chết mê chết mệt chứ nào có nhận được tình cảm đáp lại.
– Vậy còn em…
– Mấy người thôi ngay! – Lạc Thiên ra hiệu cho họ cấm khẩu bằng đôi mắt thành khẩn, nỗi sợ dâng lên theo từng cấp độ của chuyện quá khứ, chẳng phải vốn dĩ đàn ông đều sợ vợ hay sao.
Nhược Lam cùng những người khác không nhịn được cười, khuôn mặt thiểu não đồng thời lo sốt vó của Lạc Thiên thật đáng phê phán, ai bảo ngày xưa ham vui la cà. Giờ Nhược Lam cũng đã thoải mái và cởi mở hơn khi tiếp xúc với anh, vì cô có cuộc sống của riêng mình.
Khả Vy bặm môi hếch mặt về phía khác, càng nhìn càng thấy không ưa được Lạc Thiên. Lấy chồng đẹp trai đâu phải hay ho gì, nếu anh ta chỉ là một sản vật cô sẽ đóng gói và nhốt trong lồng kính, dán tem chống trộm và đăng kí bản quyền.
– Khả Vy à, em đừng giận Lạc Thiên, cậu ta đúng là đào hoa nhưng cũng là người sâu sắc và thương yêu vợ! Em…chiếu cố cho…! – Lạc Trung rất muốn nói đỡ cho Lạc Thiên nhưng e rằng anh cũng không phủ định giúp được.
– Đấy, em thấy chưa, nghe anh Trung nói chứ nghe họ nói làm gì! Em cứ tin tưởng vào anh đây! – Lạc Thiên đã hình thành thói quen xưng hô «chuẩn» với Khả Vy, không chỉ để qua mặt người khác mà cách gọi này thích hợp về mọi phương diện.
– Chị dâu à, khi nào chúng ta làm một bữa café em sẽ kể tường tận từng mối tình của anh trai cho chị nghe! Em sẽ đứng về phe chị! – Nhưng Lạc Nhã đâu chịu buông tha.
– Khả Vy, em tin anh hay nghe Lạc Nhã luyên thuyên!
– Tôi thấy tội nghiệp cho Khả Vy quá, một lòng một dạ chung thủy với Lạc Thiên, mối tình đầu cũng là tình cuối luôn, lại lấy phải cậu! – Tuấn Kiệt đưa đến cao trào, dồn dập nói lấn át tiếng chới với của người bị lên án.
– Nhầm, anh Tuấn Kiệt nói Lạc Thiên là người duy nhất trong chuyện tình cảm của em là sai! Em đâu có nói như thế bao giờ? – Khả Vy đứng thẳng người, khoát tay Lạc Thiên và cứng giọng quả quyết.
– HẢ? – Tất cả con mắt đổ dồn về, họ đều dựa vào câu chuyện tình lãng mạn năm năm trời đã dựng ra ngày xa xứ của cả hai mà mặc định câu chuyện tình yêu của Khả Vy, sự kiện được chính cô nói ra đây thật nóng hổi và giật gân!
– …Đằng nào cũng đã qua rồi nên…thực ra…em vì chia tay người yêu cũ mới tìm đến Lạc Thiên!
– Tức là Lạc Thiên chỉ là kẻ thế thân cho cuộc tình đã trôi vào dĩ vãng của Khả Vy thôi ư? Vậy…chàng trai nào có thể…đánh bật được Lạc Thiên?
Hết sức bất ngờ, nó nằm ngoài tầm đánh giá của tất tần tật những ai nghe được Khả Vy nói, xưa nay anh chàng playboy đâu có tiền sử với người đã từng yêu. Đúng là ghét của nào trời trao của đấy, vấn đề này kích thích trí tò mò của không riêng mình ai.
Khả Vy liếc mắt qua Triệu Đông Kỳ, hẳn anh biết cô uất ức nên nói nhảm, và đang xin cầu cứu. Chẳng qua việc làm này nhằm mục đích tăng giá trị cho mình, cô không muốn người khác nhìn vào mình như một cây leo muốn ăn theo mức độ nổi tiếng của chồng. Anh có nhiều người theo đuổi, tôi lẽ nào lại không!
Lạc Thiên đâu có được «phổ biến» về quá khứ của Khả Vy, những thứ anh biết về cô gỏn gọn là một đứa con gái mười tám năm sống trong cô nhi viện cùng phần lớn là phái nữ. Vậy người con trai được cô nhắc đến với âm điệu trầm lắng, đong đầy thân thương – Hắn-ta-là-ai-?-Người mà cướp đi cảm xúc đầu đời của vợ mình?
– Khả Vy, em không cần phải phịa chuyện đâu! – Lạc Thiên huých nhẹ vào mang sườn, anh mong rằng tất cả chỉ là cô nhất thời nói cho bõ tức. Khả Vy chưa từng quen biết ai ngoài anh có phải không? Và làm gì có người nào xứng đáng hơn anh?
Từng ánh mắt dò xét cử chỉ của Khả Vy, nét tắc mắc của cô vô tình đánh bóng hữu hiệu biểm cảm chan chứa khi hoài niệm về một thời yêu dấu. Bát nước đổ đi không thể đong lại, một lời đã nói ra thì phải dựa vào mà biến tấu, Khả Vy vốn không có khiếu ăn nói, lại thêm thiếu xót ở môn Ngữ Văn trong mười hai năm đi học, nhưng đổi lại cô có trí tưởng tượng không tồi, được thôi, thế thì :
– Haiz – cô thở dài – Sao lại đem chuyện quá khứ nói ra ở đây chứ! Hì hì, dù sao thì giờ em với anh Thiên cũng đã là vợ chồng…
Đến giờ thì Triệu Đông Kỳ không thể gọi cô nàng này là diễn viên nghiệp dư nữ rồi, cách diễn đạt tâm trạng của Khả Vy rất nhập tâm. Cô đưa người theo dõi vào đúng chủ đề của mình qua nét đủng đỉnh vấn vương nuối tiếc.
Phân tích rõ vào câu cuối, «dù sao» giống với xuôi theo dòng số phận, đã đành kết hôn cùng Lạc Thiên, Khả Vy ngậm ngùi chôn dấu kí ức. Thuyền theo lái, gái theo chồng, cô đành bất lực buông tuổi thanh xuân, để nó dạt vào bờ của một ai đó vô định, ra sao thì ra, và chuyện có thêm một nhóc con xen giữa âu cũng chẳng có gì đáng trông đợi.
Lạc Thiên có thái độ nghiêm túc về từ ngữ mang đầy khúc mắc đó, đứng trên danh nghĩa một cặp vợ chồng hợp pháp, anh và Khả Vy thuộc về nhau tuy nhiên tâm hồn lại đẩy nhau xa vời vợi, lấp lửng ranh giới không trọng lượng.
– Em nói đi…em chưa từng kể với anh…! Người đó là ai? Như thế nào? Bao nhiêu tuổi?
Cánh tay anh giữ thân hình cô về phía mình, nhất quyết đón con ngươi màu nâu thẫm đối diện, không ghen tuông mà đang kiếm tìm hạt mầm gieo niềm tin. Thứ anh cần là vốn liếng chân thực để xây nền móng gia đình, mà nếu đủ đầy mọi thứ, duy chỉ thiếu nó sẽ không thể trụ vững theo năm tháng…
Khả Vy đâu được nghe từ chính anh nói về Nhược Lam, cũng đâu đã biết tới Mỹ Mỹ, Pinky hay Tiểu Mẫn, Tiểu Hương và Tiểu Quyên, vân vân vô số những cái tên hoa mỹ khác. Đường chân mày, nội tâm và sự đắm đuối anh trao lúc này liệu đã từng thuộc về những họ, chốt lại thì anh là của ai? Có thực thể nào nắm giữ được con người anh không, lẽ nào trái tim anh vốn không có khóa…hoặc nó đã hỏng mất rồi…?…!
Đó là lần đầu tiên Lạc Thiên không nhìn bằng trực giác, cô gái này không đáng để đánh cắp ảo ảnh qua bề ngoài, lại chẳng đủ trình độ để tiếp chuyện một người đàn ông thành đạt, cô có gì và không là gì…Anh hoàn toàn bị dao động rồi. Mức co thắt của con tim không tuần hoàn, nó dồn dập hay đang lỡ từng nhịp theo dòng thời gian…
– Hai người kia dừng hình đi! Đừng tình củm trước hội độc thân này chứ! – Trần Hùng kiến nghị, anh chưa được nắm tay người trong mộng nên “ghen ăn tức ở”, bộ ba sát gái nay chỉ còn mình anh trụ lại, Tuấn Kiệt đã có bạn gái, Lạc Thiên thì cùng vợ, ai sẽ đến với anh đây.
Và nếu không có câu nhắc khéo đó Lạc Thiên sẽ vẫn rong chơi nơi đám mây màu hồng, anh choàng tỉnh khỏi mạch xúc cảm, rời cánh tay khỏi người Khả Vy, cơ thể rơi vào trạng thái mất thăng bằng sau khi đã dồn hết sức lãnh thụ giây phút đi lệch.
– Chắc là…người đó…không thể so sánh với anh được đâu!
Khả Vy cúi mặt giấu giếm hàng mi run rẩy. Người con trai mà mỗi cô gái đã từng mơ mộng khác xa với ngoài đời, đối với Khả Vy người đó chẳng thể toàn vẹn, cô cần một người lắng nghe, một bờ vai rộng, một người có cha mẹ, và chỉ thế thôi. Lạc Thiên đã vượt quá tiêu chuẩn này rồi, chiếc ô tô có thể chở rất nhiều người còn xe đạp thì lại hạn chế số lượng, và làn đường luôn rạch ròi phân biệt chỗ đứng của chúng.
Thậm chí cả hai còn nghe được tiếng thở than luân phiên nhau, Lạc Thiên trước Khả Vy không già giặn trong chuyện tình cảm, bởi chưa một ai như cô bước qua anh.
– Đương nhiên là thế rồi! Anh là superman thì ai địch nổi! – Anh lên giọng phá tan cơn lốc này đi. Tan rồi, anh thương dê con nên mới lây sang mẹ dê, là như thế, cần phải là như thế! – À, chúng ta đi vào trọng tâm của bữa tiệc ngày hôm nay! – Lạc Thiên không thấy Vũ Gia Minh còn trong bữa tiệc, hắn đi đâu rồi, anh có chuyện khoe khoang.
– Là gì vậy anh? – Đây cũng là câu hỏi của Khả Vy khi hai chị em Lạc Mỹ, Lạc Kiệt đồng thanh.
– À…Anh và chị Vy muốn đặt tên cháu, tham khảo ý kiến mọi người!!!
– À, ra thế!
Cứ tưởng chuyện dì to tát lắm hóa ra ông bố trẻ lo xa, cũng đúng thôi, cái tên đi kèm cuộc đời con người. Xem ra được hưởng ứng, ai cũng thích được mang dấu ấn góp phần tạo nên một góc văn hóa cho cháu bé của Lạc Thiên.
– Là bé trai hay bé gái vậy?
– Chưa rõ, nhưng cứ đặt trước không sợ thừa, gia đình chúng tôi không định dừng lại ở một cháu!
Khả Vy mím chặt môi, cô rút từ tham gia vào nghĩa vụ cao cả này, bé con ấy sau này cô chẳng biết có cơ hội được ôm ấp không huống chi là gọi một tiếng «Con».
– …
– Khả Vy à, em thấy tên là Minh thế nào? – Lạc Thiên đi đầu, anh tâm đắc với cái tên này, không bởi một và nhiều lí do. Chữ «Minh» liên kết với các vị vua và vị tướng oanh liệt trong lịch sử, minh quân, minh tướng, cho thấy vai vế lẫm liệt.
– Hì…Lạc Minh nghe cũng ấn tượng! – Nhận xét của cô đi ngược lại với nhiệt tình của người hỏi.
– Không thích hợp lắm, theo anh, từ Lạc có nghĩa tương đồng trong một số ngữ cảnh với từ Minh, như Lạc Vương và Minh Vương chẳng hạn…Để bác trưởng nghĩ tên cho cháu là hay nhất…đặt tên có chữ T, tên ông, tên bố đều là T thì tên con cũng nên, con trai là Thành, con gái là Thanh. Thành đạt và thanh nhã!
– Chẳng phù hợp tẹo nào, Thành thì đặt luôn là bức tường cho rồi, còn Thanh thì giống tên con bé theo đuổi em hồi cấp 2 lắm, không thích! – Lạc Thiên cố tình gợi chuyện mình đã có người thích từ tấm bé trước mặt Khả Vy. Một mặt cái tên Minh đáng yêu như thế bị bác bỏ khiến anh ngẫm kĩ hơn.
Khả Vy khẽ chẹp miệng, chuyện hồi nảo hồi nào còn đem ra trưng bày. Cô quay trở lại với việc uống nước.
– Ờ, vậy thì là Lạc Bình, Thiên bao la rộng lớn, Vy là đóa hoa nhỏ, tính trung bình cộng ra bé con, cái tên này đặt cho nam hay nữ đều được hết! – Trần Hùng bon chen tư duy.
Lạc Thiên nghe thấy khá logic, kết hợp giữa cả ten anh và Khả Vy nhưng cái tên đã thấy tầm thường, cứ bình bình thì làm việc lớn kiểu nào, anh lại bỏ qua – Không bình bong bính bong gì hết!
– Sơn thì sao? Sơn Hà nằm trong tay ông Trời! Sơn vừa vững chắc, kiên cố, lại hùng vĩ hiên ngang trước thiên nhiên! Hà thánh thoát vẻ nữ tính, trong sáng lại kiêu sa…
– Sơn? Ừm, cũng…oai, – Lạc Thiên gật gật, Vy và Sơn Hà chênh lệch nhiều quá, như thế cả nhà cùng to lớn mà lọt thỏm mình Khả Vy bé tí tẹo đâu có được!!! – Đi học chúng nó sẽ trêu con tôi là
Sơn nippon sơn mông cũng đẹp
mất, bỏ đi, còn nữa, Hà hơi chín chuối, hà mã, sơn tặc, hà tiện, sơn…