Nghe xong, QC chạy hộc tốc lên cầu thang. Nghe tiếng huỳnh huỵch, tôi nói vọng lên.
– “Làm gì thế? Chạy từ từ thôi. Vấp cái là đổi phiên bây giờ đấy”
Tôi lắc đầu với mấy cái hành động khi thì trẻ con, khi thì lạnh lùng, khi thì người lớn, khi thì nổi loạn của QC. Cô bé này thuộc dạng cá biệt, không giống với bất kì ai mà tôi từng biết. Kiểu con gái này chắc chắn sẽ có nhiều người thích và cũng không ít người không thích. Tôi nằm ở giữa. Tôi thích con gái nữ tính hơn.
Chờ chừng 5 phút, QC đi xuống với cái hộp đựng mấy thứ đồ y tế trong tay. Em ra lệnh cho tôi.
– “Cởi quần ra!”
– “Cái gì?”, tôi trợn tròn mắt.
– “Hihi nhầm, ý là kéo quần lên”, QC nhe răng cười toe.
– “Không đùa kiểu đó nha. Đùa kiểu đó có ngày lăn ra mà chết vì đau tim đấy”, tôi nạt.
– “Em nói nhầm chứ bộ! Ở nước ngoài lâu quá, tiếng việt quên sạch rồi”, QC vẫn chưa thôi cười.
– “Thôi biết thừa rồi ấy ơi. Biết ấy muốn cái gì rồi”, tôi giễu.
– “Muốn cái gì?”, lần này QC ko cười nữa, em để mặt có vẻ nghiêm túc.
– “Muốn cái ấy ấy…”, tôi vừa cười vừa chớp chớp mắt giống cái icon này này ;. Khổ cái tôi chớp không đều nên nhìn ngu đừng hỏi.
– “Không đùa nha”, em chống nạnh. Công nhận một điều, con gái chống nạnh nhìn dễ thương cực…
QC ngồi xuống một cái ghế thấp hơn, em duỗi chân tôi ra rồi vén ống quần lên. Nhìn thấy vết thương, em xuýt xoa.
– “Bị như này mà bảo không sao à?”, cô bé nói với giọng đầy thương cảm.
– “Bị thế này anh bị hoài. Đá bóng xứt xát là chuyện thường mà”, tôi giải thích.
– “Anh đúng là…”, QC lườm.
– “…”
– “Em chuẩn bị đổ ôxy già đó. Đau thì la lên nha”, em nhướn mắt nhìn tôi, mặt hơi nhăn lại. Tôi có cảm giác người đang chuẩn bị chịu đau là QC chứ không phải là tôi…
Em thấm ôxy già vào bông rồi nhẹ nhàng chấm xung quanh vết thương, sau đó đi dần vào.
– “Áaaaaaaaa”
– “Em làm anh đau à?”, em nói với cái giọng tội nghiệp.
– “Á! Không đau gì hết… Em làm kiểu đó rồi đến khi nào mới xong. Nhìn này”
Nói điều tôi cầm chai ôxy già dí thẳng vào chỗ vết thương và bóp nhè nhẹ. Tôi chủ định cho nó chảy ra chút ít để làm mẫu cho em xem, ai dè nó chảy ra một đống. Xót muốn chết, nhưng tôi phải cắn răng, cắn lợi chịu đau. Đúng là không có cái dại nào giống cái dại nào.
– “Xót hả?”, QC nhe răng.
– “Không”, tôi lắc đầu trong khi mặt mày nhăn nhó như khỉ ăn ớt.
– “Thật không?”, em chớp chớp mắt.
– “Thật”, tôi gật đầu như cái máy để chứng tỏ sự giỏi chịu đựng của mình.
– “Không thì làm thêm miếng nữa cho nó sát trùng nhen”, em giằng chai ôxy già từ tay tôi rồi nhứ nhứ vào vết thương.
– “Ây! Xót lắm! Dở hơi quá đi”
Tôi đẩy tay QC ra trong tiếng cười nắc nẻ của cô bé.
Cơn xót qua đi, QC làm nốt phần còn lại. Sau khi rửa sạch vết thương, em lấy thuốc đỏ đổ vào và lấy băng quấn lại. Thật lòng, tôi không biết tình cảm em dành cho tôi nó sâu nặng đến mức nào, nhưng nhìn cái cách em ân cần và tỉ mỉ lúc chăm sóc khiến lòng tôi ấm lạ. Điều quan trọng em dám thể hiện những tình cảm đang chất chứa trong lòng cho tôi hiểu mà không sợ bị tôi từ chối. Đó là một tình cảm chân thành khiến người được nhận phải mềm lòng.
Còn nếu như tôi nói riêng và người khác nói chung không biết trân trọng những điều này thì bạn ạ… họ không xứng đáng với tình cảm của bạn đâu. Tôi, rất may mắn một điều, rất biết cách trân trọng những tình cảm mà người khác dành cho mình. Nếu không thể đáp trả, tôi cũng không bao giờ tìm cách để vùi dập nó. Và đối với QC thì lại càng không…
Tôi vẫn luôn cho mình là một người cực kì may mắn, hầu như trong tất cả mọi chuyện kể cả chuyện tình cảm. Tôi may mắn vì đã gặp được HN, QC và Xide, một cô bé sở hữu một tâm hồn tuyệt đẹp. Điểm chung của những người con gái đó là trái tim biết yêu thương người khác và không hề nhạt nhẽo. Vẻ bề ngoài là thứ ấn tượng ban đầu hấp dẫn người khác giới, không hề sai, nhưng thứ cần để nuôi nấng một mối quan hệ lại là tâm hồn.
Một cô gái đẹp nhưng nhạt toẹt chỉ có thể khiến đàn ông con trai tụi tôi chếnh choáng lúc ban đầu. Càng nói chuyện khoảng cách sẽ tự nhiên lớn dần lên. Rồi đến một lúc nào đó tụi tôi sẽ tự động rút lui. Còn đối với những anh chàng còn ngồi lại thì có hai trường hợp, một là anh ta chỉ xem cô gái đẹp kia như một món đồ trang sức, hai là anh ta cũng vô vị không kém. Những cô gái đẳng cấp, bao gồm nhìn ổn, tâm hồn đẹp, tính cách thú vị và học vấn ngon lành sẽ không bao giờ để ý đến những anh chàng thiếu muối đâu, phải không?
Vì vậy các chàng trai ạ, đừng ngồi đó mà than thở vì sao vẫn cô đơn. Để tìm một người thật sự xứng đáng với mình việc đầu tiên cần làm là phải bồi dưỡng tâm hồn. Nếu tâm hồn bạn không đẹp thì đừng hy vọng nửa kia của mình cũng đẹp. Chắc chắn đấy…
Mẹ tôi về ngay lúc QC vẫn đang băng dở vết thương cho tôi. Thấy vậy, mẹ tôi sốt sắng.
– “Con đi đứng kiểu gì mà bị thế này?”
– “Quẹt xe nhẹ thôi mẹ ạ. Không sao đâu”, tôi lắc đầu.
Không thèm quan tâm đến lời tôi nói, mẹ tôi chạy lại gần xoa nắn hết người.
– “Ba bảy hai mốt ngày, suốt ngày quẹt này quẹt nọ, sẹo lên sẹo xuống”
Mẹ tôi trách trong khi QC ngồi khúc khích cười. Tôi không đáp lại. Mẹ tôi quay sang phía em.
– “Nó bị quẹt có nặng không con?”
– “Dạ! Quẹt nhẹ thôi bác ạ”, em lễ phép đáp lại.
– “Con có sao không?”
– “Con không sao. Chỉ có anh M bị thôi”
– “Thằng M nhà bác nó vậy đó con. Hậu đậu lắm”
– “Mẹeeeeeee! Con hậu đậu lúc nào?”, tôi lấy tay nhéo mẹ.
– “Và còn trẻ con nữa”, mẹ tôi đổ thêm dầu vào lửa.
– “Mẹeeeeee!”, tôi lườm.
– “Nhưng lại rất là tình cảm nhé”, mẹ tôi ghì đầu tôi xuống, thơm chụt cái vào má rồi bỏ đi vào…
– “Cười cái gì đó”, tôi lườm QC.
– “Có gì đâu”, em che miệng lại.
– “Ghét gì đâu, suốt ngày xem mình như con nít”, tôi nhìn vào trong nhà giọng hờn dỗi.
– “Hihi. Có yêu thì mới vậy chứ”, QC giải thích.
– “Bình thường thì không sao. Đây làm trước mặt người lạ, rồi còn con gái nữa”
– “Em thấy chuyện đó quá đỗi bình thường. Mấy chuyện khác thì không biết, nhưng chuyện này em nghĩ người phương Tây tiến bộ hơn hẳn nhé. Thích thì thể hiện là thích. Yêu thì thể hiện là yêu. Chẳng có gì phải giấu diếm. Huống chi đây là người trong gia đình”, QC nghiêng đầu, cười nói.
– “…”
– “Vì vậy anh ạ! Em không ngại thể hiện là… mình thích anh”
Cô bé nháy mắt với tôi. Tôi đứng hình mất mấy giây và khá bất ngờ trước cách bắc cầu của em. Tôi rút chân lại và bỏ lên lầu. Tôi không biết mình làm như vậy là đúng hay sai, nhưng tôi cảm nhận QC đã buồn…
Không quan tâm đến cảm giác của người khác phái là cái thứ dễ gây thất vọng nhất, đồng thời cũng là thứ “dễ gây nghiện” nhất.Thất vọng thì không cần phải giải thích gì nhiều. Đó là cảm giác xảy ra khi mà có chuyện không giống như những gì mình mong muốn. Nhưng còn “dễ gây nghiện” lại khác. Tưởng tượng thử xem “cái gì càng khó đạt được” thì lại càng là động lực kích thích người ta phải đạt được. Càng khó lại càng muốn có. Dễ dàng quá thường không để lại ấn tượng gì nhiều và tất nhiên không thể tạo hứng thú. Tôi đang vô tình gây “thương nhớ” cho QC theo một cách hoàn toàn tự nhiên…
*
**
***
Tôi chẳng biết QC có buồn nhiều vì hành động của tôi buổi chiều không, nhưng buổi tối cô nàng vẫn mè nheo bắt tôi chở đi xem lớp tôi tập văn nghệ.
Hôm nay chân tôi đau nên thày cho tôi ngồi xem. Thành thử trong khi cả lớp đang vật lộn với bài tập thì tôi với QC cười như hoa bên ngoài. Thi thoảng tôi bắt chước giọng thày để dở trò “đâm bị thóc, chọc bị gạo”. Tụi bạn ở trong tức lắm, nhưng cũng ráng nhịn.
Tập tành xong xuôi, tôi đưa QC về. Trên đường về, cô bé bắt tôi phải chở đi vòng biển mà theo lời em là “cho trúng gió chơi”. Đi dạo biển cũng là sở thích của tôi nên tôi cũng không nỡ từ chối. Mà nói thẳng luôn, em không rủ thì tôi cũng sẽ rủ. Tôi bị nghiện mà.
Tôi chở cô bé đi dọc bờ biển. Lúc qua đoạn đường mấy hôm trước tôi với QC bị mắc mưa, em kéo áo tôi nói nhỏ.
– “Dừng xe lại một chút cho em ngắm biển được không anh?”
– “Chỗ này ít người quá. Rủi có cướp thì sao?”, giọng tôi rầu rầu.
– “Thì anh phải chiến đấu để bảo vệ em”, QC nghiêm giọng rồi níu áo không cho tôi đi tiếp.
– “Đông quá thì chiến đấu kiểu gì? Em phải nhớ một điều là anh không phải là siêu nhân nhé!”, tôi nói với cái giọng mà tôi nghĩ là em hiểu. Nhưng nếu hiểu hoặc không cố tình không hiểu thì chẳng còn là QC nữa.
– “Lúc có chuyện tự khắc anh sẽ thành siêu nhân thôi. Dừng lại! Ngay!”, em ra lệnh.
Tôi quay dọc quay xuôi thì đúng thật đoạn đường này có mỗi tôi, QC và một chiếc xe dựng cách chỗ tôi đang đứng khoảng 30m. Tôi không biết có mấy người đi cái xe máy tôi nhìn thấy do bởi hàng thông đã che đi, nhưng theo tôi đoán chắc lại là một cặp đôi nào đó đang hú hí với nhau trước một khung cảnh cực kì lãng mạn như thế này. “Thôi thế cũng đỡ lo”, tôi tự trấn an bản thân.
Tôi dựng xe vào một góc rồi ngồi lên bậc đê cùng QC. Cả tôi và em đều quay mặt ra hướng biển. Tôi ngồi cách cô bé tầm nửa mét. Thấy tôi ngồi cách khá xa, QC trợn tròn mắt.
– “Anh làm gì mà ngồi cách em xa dữ vậy?”
– “Anh sợ…”, tôi bỏ ngỏ câu trả lời.
– “Sợ gì?”
– “Sợ em sẽ lao về phía anh dưới cái khung cảnh lãng mạn như thế này”, tôi đáp với giọng nghiêm trọng.
– “Thèm vào! Xí”
Cái tiếng xí của QC làm tôi cười mãi không thôi.
– “Anh làm gì mà ngồi cười hoài vậy?”
– “Anh đang nhớ đến một kỉ niệm”
– “Kể em nghe đi…”
– “Hồi lớp 9 anh vẫn còn nghịch lắm, vẫn là cái thằng đầu têu mấy trò quậy phá trong xóm… Có lần anh rủ cả đám bạn anh đi trêu mấy cặp tình nhân đang tâm sự ngồi ở biển kiểu này này. Cả đám 6 đứa đi chắc phải được ba cái xe đạp đấy… Mỗi khi đi qua, tụi anh lại hét… Chị ơi! Má chị gọi về kìa… Anh ơi! Anh thả chị em ra… hoặc là… Anh đừng cắn chị em nữa…”
– “…”
– “Được vài lần, thấy mấy đôi đang cắn nhau, tự nhiên buông ra, tụi anh càng được thể làm tới. Rồi đến một lần tụi anh lặp lại chiêu cũ. Rồi tự nhiên ở trong bụi, thằng cha bị trêu chân đất chạy ra, tay thì cầm dép, lao về phía tụi anh…”
– “…”
– “Ba xe chạy ba hướng. không hiểu ông ấy nghĩ kiểu gì mà lại lao theo xe anh. Lúc đó lại đến đoạn lên dốc nữa chứ…”, tôi ngập ngừng.
– “Rồi sao nữa!!!”, QC giục.
– “Càng ngày ông ấy đuổi càng gần. Lúc còn tầm 7,8m gì đấy, thằng bạn anh ngồi sau nhìn hoảng quá thế là nó nhảy khỏi xe chạy biến đi chỗ khác. Cuối cùng lão ấy đuổi mỗi mình anh…”
– “Rồi sao nữa???”, em hối.
– “Rồi bị lão ấy bắt lại đánh cho đầu to lên chứ sao…”
– “Ai bảo thích gây chuyện cơ”, QC vừa ôm bụng vừa cười.
– “Mà tụi bạn của anh chạy nhanh quá thể”, tôi vẫn còn hậm hực.
Khi QC vẫn còn đang chăm chú vào những câu chuyện tôi kể, từ đằng sau một giọng nói bỡn cợt vang lên.
– “Bé ơi! Đi chơi với tụi anh nha”.
Chap 86:
Khi QC vẫn còn đang chăm chú vào những câu chuyện tôi kể, từ đằng sau một giọng nói bỡn cợt vang lên.
– “Bé ơi! Đi chơi với tụi anh nha”
Cả tôi và QC cùng quay lại một lúc. Trước mặt tụi tôi là hai thằng đực rựa, cao cỡ tôi, nhìn to đùng và ăn mặc theo phong cách bả gà. “Đúng là cái tụi chuyên đi trêu gái nhà lành đây mà”, tôi rủa trong bụng. Tôi quay sang nói với QC.
– “Về đi em! Gió lạnh quá”
– “Vâng! Em cũng đang định”, QC đứng dậy kéo tay tôi theo.
Hai thằng bả gà chặn tôi và QC lại. Một thằng lên tiếng.
– “Đi đâu mà vội mà vàng thế cưng? Ở lại nói chuyện với tụi anh chút nào. Nhìn cưng xinh quá!”
Tôi sẽ viết tiếp chuyện xảy ra sau đó theo ba hướng, bao gồm trong mơ, như phim và thực tế.
*
**
***
Tôi xin bắt đầu bằng trong mơ trước…
Tôi kéo QC ra đằng sau và bắt đầu bài thuyết trình về giáo lí làm người cho hai thằng bả gà.
– “Hai anh ạ! Cuộc sống thật sự không công bằng với tất cả mọi người… Có người sinh ra đã hạnh phúc, có người không được may mắn như thế… Nhưng chúng ta giống nhau ở một điểm là khi sinh ra ai ai cũng đều lương thiện cả… Cuộc đời làm ta thay đổi, nhưng cuộc đời không thể lấy đi hết phần người trong mỗi chúng ta…”
– “…”
– “Dù là người xấu nhất thì trong thâm tâm họ vẫn luôn khao khát gạt bỏ mọi lỗi lầm của mình để sống một cuộc đời thanh thản. Đó là phần thiện trong mỗi con người đấy các anh ạ… Các anh không phải người xấu. Nhìn vào đôi mắt các anh tôi thấy điều đấy…”, tôi ngập ngừng trong một niềm xúc động vô bờ.
– “…”
– “Vì vậy đừng làm điều gì để sau này mình phải hối hận nhé. Các anh để chúng tôi đi đi…”
Khi tôi vừa dứt lời cũng là lúc tiếng khóc của hai anh bả gà vang lên. Một người vỗ vai tôi nói trong tiếng nấc.
– “Mình hiểu rồi. Mình cảm ơn bạn đã nói lên những gì mình chất chứa trong lòng. Mình hứa từ giơ trở đi sẽ tu tâm dưỡng tính và trở thành người có ích của xã hội…”
– “Tôi tin hai anh…”, tôi gật gù.
Sau đó tôi và QC bước ra đi trong ánh mắt rưng rưng xúc động của hai chàng trai trẻ.
Thật là một cái kết có hậu…
*
**
***
Còn giờ là phim…
Tôi kéo QC ra đằng sau và bắt đầu lên tiếng.
– “Tụi mày không tránh ra, đừng trách bố chúng mày ác”, tôi hầm hè.
– “Bố mày cứ thích đứng đây đấy, làm gì bố mày?”
Tôi không trả lời mà gạt người thằng đang đứng chặn trước mặt sang một bên rồi kéo QC đi theo.
– “Đi đâu đấy?”, nhanh như chớp một thằng nắm tay QC kéo lại.
Không kịp nghĩ, tôi tung chân nhắm thẳng vào cổ tay của nó. Bị trúng một đá bất ngờ thằng số 1 không kịp phản ứng. Tay nó bị đá tung lên trời. Nó rên lên đau đớn trong sự phẫn nộ của thằng số 2…
Thằng số 2 đỡ thằng số 1 dậy. Cả hai tiến về phía tôi. Mục tiêu của tụi nó bây giờ là tôi chứ không còn là QC nữa…
Tôi đẩy QC sang một bên trong sự lo lắng tột cùng của em.
– “Bỏ đi anh! Em sợ…”
– “Đứng tránh sang một bên đi”
Tôi vuốt cằm rồi bẻ tay răng rắc.
Thằng số 1 lao lên và… ăn trọn một đấm ngay mồm. Tới lượt thằng số 2 là một cú đá hậu không thương tiếc. Rồi đá chẻ, đá ngang, đá vòng cầu… Tất cả các chiêu thức được tôi áp dụng lên hai cái bị bông số 1 và số 2 cho đến khi cả hai đều gục xuống. Và tất nhiên, tôi, nhân vật chính, không bị sứt mẻ miếng nào. Đứng bên ngoài đôi mắt QC long lanh như muốn nói “phải lấy người như anh”.
*
**
***
Hai tình huống tôi nêu ra chỉ là mơ và phim thôi chứ ngoài đời không có chuyện đó đâu, trừ khi bạn là một cao thủ thật sự. Tôi có tập tành võ vẽ chút ít, đủ để tạo phản xạ né một vài đòn cơ bản chứ cao thủ thì chưa bao giờ. Mà trong thực chiến kỹ thuật thôi là chưa đủ, theo tôi cái quan trọng nhất là kinh nghiệm và sự lì đòn. Tôi ít đánh nhau, kinh nghiệm là ít và sự lì đòn lại càng không…
1 vs 1 với cái chân đang bị thương của tôi còn khó chứ đừng nói đến chuyện phải cân cả hai thằng một lúc như bây giờ. Biết là mình yếu thế, tôi liền tìm viện minh. Quay đầu sang trái, tôi hy vọng sẽ tìm được cái xe lúc nãy nhìn thấy, nhưng thật không may nó không còn ở đó nữa. Bất chợt tôi cảm thấy lo lắng thật sự cho QC. Tụi nó đánh tôi, tôi không sợ, nhưng tụi nó động đến em, tôi sợ… Em mà có chuyện gì chắc tôi sẽ ân hận cả đời…
– “Nếu hai anh đến để trấn tiền thì đây ạ…”, tôi móc trong túi số tiền còn sót lại của mình.
Bất chợt tôi thấy ánh mắt thất vọng của QC. Thật lòng, tôi không biết phải đáp lại ánh mắt đó như thế nào. Tôi tìm cách tránh nó.
– “Tụi tao không cần tiền, tụi tao chỉ thích con nhỏ bạn gái của mày. Nó xinh quá thể”, một thằng vừa trả lời vừa cười hềnh hệch và không quên đưa tay tay lên định vuốt má em.
QC gạt tay nó sang một bên và ném lại cái nhìn tóe lửa. Em hét lên với tôi.
– “Anh sợ cái gì chứ! Đồ hèn”
Chưa bao giờ tôi thấy mình hèn đến thế…
– “Anh xin lỗi! Anh không bảo vệ em được…”, tôi cắn môi.
– “Mày đi đi! Và bỏ con người yêu của mày ở lại”, một thằng ra lệnh.
– “…”
Tôi thất thểu bước đi trong ánh mắt đầy tuyệt vọng của QC. Đó là ánh mắt mà cả đời này tôi không bao giờ muốn gặp lại. Ánh mắt đã nói lên tất cả, kể cả sự bất lực của tôi…
Cả ba bao gồm QC và hai thằng gây sự đều nhìn theo tôi. Khi thấy tôi tập tễnh đi được chừng 2m, hai thằng bả gà quay đầu lại và bắt đầu dở trò.
– “Thằng người yêu của cưng nó hèn lắm. Để tụi anh bảo vệ…”
Lời nói của thằng số 1 chưa dứt, nó đã ăn trọn một đá ngay hạ bộ của tôi từ phía sau. Bình thường đá bóng tôi sút khá mạnh, nhưng hôm nay tôi chỉ dành nửa lực cho cú đá này. Và cú đá nửa lực của tôi cũng đủ để khiến thằng số 1 gục xuống và lăn lộn trong đau đớn…”Xong một thằng, giờ còn thằng số 2”, tôi nhủ và không quên đứng thủ thế.
Thấy bạn mình bị đá lén, thằng số 2 quay phắt lại nhìn tôi và từ từ tiến lại gần. 1 đánh 2 đúng là bất khả thi thật, nhưng 1 vs 1 như này tôi nghĩ là mình cầm cự được. Phần còn lại chắc phải nhờ QC bay vào yểm trợ…
Thấy nó lại gần, tôi nuốt nước bọt ừng ực, vì quả thật thằng này to hơn tôi khá nhiều. Vậy mà khi nó tiến lại gần tôi được tầm nửa mét, bất ngờ tôi lại thấy nó hét lên đau đớn trước khi lăn lộn xuống đất như thằng số 1…
Thì ra QC bắt chước tôi. Em đá một quả y chang cho thằng còn lại. Mà tôi tin QC đá không nhẹ đâu vì tôi nghe… rộp một cái. Tôi không biết đó là tiếng… cà dập hay là một thứ âm thanh tương tự. Nếu là trường hợp một thì quả thật đời thằng số 2 quá đen.
Tôi hấp tấp nổ máy…
*
**
***
– “Sao lúc nãy nói anh nặng lời vậy?”, tôi trách QC.
– “Em tưởng anh bỏ em lại thật. Hic”
– “Em dở à. Bỏ lại để mà chết à?”
– “Vậy sao anh không nhảy vào chiến luôn”, QC thắc mắc.
– “Nhảy vào để mà chết chùm à? Thứ nhất hai thằng đó nó to hơn anh. Thứ hai chân anh đang bị thương. Bên địch vừa có chất vừa có lượng thì anh đánh bằng niềm tin à?”, tôi ra sức giải thích.
– “Anh làm em sợ muốn khóc”, cô bé nói với giọng hờn dỗi.
– “Em mà bị gì anh còn khóc to hơn em đấy. Đâu phải lúc nào dùng sức cũng là hay đâu…”
– “…”
– “Mà sao em đá mạnh thế?”, tôi cố nén cười.
– “Không đá mạnh để anh ăn hành à?”, QC bật cười.
– “Thật lòng, anh cũng chẳng muốn đánh lén đâu. Bất đắc dĩ lắm mới phải dùng cái trò tiểu nhân này…”, tôi ngập ngừng.
– “Hì. Đối với hạng đó đánh kiểu nào cũng như nhau cả thôi…”
– “Em xin lỗi…”, QC ấp úng.
– “Tại sao?”
– “Vì em đã nghĩ xấu về anh…”, cô bé khó khăn nói từng chữ.
– “Anh không nghĩ gì đâu…”
– “Em cũng hy vọng như vậy…”, QC trả lời pha chút ngượng ngùng.
Mặc dù trả lời “tôi không hề nghĩ gì”, nhưng sự thật là tôi đã nói dối. Trong lòng tôi đang buồn rất nhiều. Tôi buồn vì QC không hiểu tôi thì ít mà buồn vì lời lẽ mình nhận được từ em thì nhiều. Mặc dù đã dặn lòng mình rằng những gì tôi nghe được chỉ là một phàn ứng rất tự nhiên của một cô gái, nhưng sự thật thì vẫn là sự thật…
Ở trên đời, có hai thứ không bao giờ được làm tổn thương. Đó là cảm xúc của phụ nữ và lòng tự trọng của đàn ông. “Đồ hèn!”… lời nói như một vết dao xé toạc lòng kiêu hãnh của một người đàn ông trong tôi. Đau thật! Cái ánh mắt uất hận của QC lúc tôi quay sang nhìn em. Đấy cũng là chi tiết khiến tôi luôn dặn lòng mình sẽ không bao giờ tôi cho phép nhưng người phụ nữ tôi thương dành cho mình thêm một lần nào nữa…
Về đến nhà, tôi nhận được điện thoại của thằng Ngọc Anh hẹn sáng mai đi mua sào cho buổi dựng trại vào buổi chiều. Cuộc điện thoại làm suy nghĩ của tôi tích cực hơn nhiều thay vì cái cảm giác tồi tệ mỗi khi nghĩ đến chuyện vừa gặp hai thằng du côn.
Nhưng người tính không bằng trời tính, hai hôm hội trại sau đó, một cơ số chuyện bất ngờ xảy ra…
Chap 87:
Hội trại do Đoàn trường tổ chức hàng năm. Đây là dịp để học sinh trong lớp nói riêng và trong trường nói chung có cơ hội gần nhau một cách hợp tình hợp lí nhất. Học sinh mà! Làm gì có chuyện phụ huynh cho phép một lũ giặc được tụ tập lại, không ai quản lí, muốn làm gì thì làm, nhất là vào ban đêm nữa chứ. Chính vì vậy, sự xuất hiện của hội trại đã được chúng tôi ví von như sự xuất hiện của ông bụt trong lúc chúng tôi, những “học sinh ngoan hiền nhất quả đất”, hàng đêm khóc thầm vì sự quản lí gắt gao của những bậc phụ huynh.
Sáng hôm sau, lớp tôi tập trung ở nhà thằng Phương, vì nhà nó rộng nhất và bố mẹ nó cũng thuộc loại dễ nhất. Tất cả đã được phân công nhiệm vụ một cách rõ ràng. Nói là phân công cho nó oai vậy thôi, chứ thực ra cũng chỉ có 2 nhóm, nhóm con trai và nhóm con gái. Nhóm con trai được phân công nhiệm vụ dựng trại, trong khi đám con gái lo phần chuẩn bị “đồ nhắm” vào ban đêm và thức ăn để bán vào buổi tối.
À cho tôi được nói một chút về cái hội trại trường tôi. Hội trại được chia làm ba phần chính, bao gồm hội chợ, văn nghệ quần chúng và hội trại. Trong phần hội chợ, mỗi lớp sẽ chịu trách nhiệm một gian hàng đồ ăn do chính lớp mình đứng tên. Tiền vốn thường là từ quĩ lớp. Cái trò bán đồ ăn này thật sự rất là man rợ. Tôi xin được kể sau cho các bạn nghe. Sau phần hội chợ, bắt đầu từ 5-6h chiều cho đến khoảng 7-8h tối, tất cả các lớp sẽ chung tay dọn dẹp rác để biến sân trường thành sân khấu cho hoạt động tiếp theo, mang tên văn nghệ quần chúng. Văn nghệ quần chúng sẽ diễn ra cho đến 12h đêm. Sau đó, lửa trại sẽ được thắp và cuộc vui mới thật sự bắt đầu.
Đại loại nó là như thế. Giờ tôi xin được bắt đầu luôn bằng việc chuẩn bị của lớp tôi.
Sau khi công việc được phân chia rõ ràng, chúng tôi bắt tay ngay vào công cuộc chuẩn bị. Đám con gái rủ nhau đi chợ mua thịt thà, rau củ các loại. Lớp tôi chọn món, mà theo như giang hồ đồn là dễ làm và cũng dễ kiếm lời, đó là thịt nướng và bò lá lốt nướng [nghĩ đến lại thèm, chẹp]. Trong khi đám con gái gánh vác trách nhiệm bếp núc của “một người vợ tảo tần trong gia đình”, thì tụi tôi, đám con trai, được phân công những nhiệm vụ đòi hỏi cơ bắp nhiều hơn. Tôi để QC theo hai nhỏ bạn thân của tôi.
Từ bé đến lớn, ở nhà, tôi chẳng phải mó tay vào việc gì, vậy mà không hiểu sao hôm nay, khi phải gánh vác trách nhiệm với cả lớp, tôi cảm thấy cực kì phấn chấn. Đó là cái cảm giác thích thú khi có người công nhận những đóng góp của mình. Và tôi nghĩ điều này là cực kì quan trọng trong công việc. Các bạn thử hình dung xem, sau vô vàn những cố gắng, đóng góp, say mê cho một dự án nào đó, cuối cùng tất cả những gì bạn nhận được chỉ là sự im lặng của sếp, vì xem đó là nghĩa vụ của bạn, hoặc không có một sự tưởng thưởng xứng đáng nào. Liệu các bạn còn có hứng thú với những công việc sau này!? Chắc chắn là không đối với tôi. Tôi không bao giờ làm một công việc mà cấp trên không biết trân trong những đóng góp của tôi.
Quay lại chủ đề chính. Tôi với ba thằng nữa lãnh trách nhiệm đi mua sào gỗ. Mấy đứa còn lại, nhóm đi mua lều, nhóm đi mua than để tối nướng thịt, nhóm không có việc thì lo làm xe ôm cho tụi con gái… Nhìn chung, nói là phân công công việc này nọ cho nó quan trọng hóa vấn đề chứ thật ra mấy thứ tụi tôi làm đa phần theo kiểu “thiếu đâu bù đấy”. Tuy mệt nhưng vui cực.
Tôi đi cùng xe thằng Dương, thằng Nam đi cùng xe thằng Tùng. Ban đầu vác mấy cây sào gỗ dài phải 6-7m trên vai, tôi chưa thấy gì, nhưng đi được tầm một đoạn là tôi than trời.
– “Mỏi vai đếch chịu được ấy. Đổi cho tao tí mày”
Cứ thế, tôi với thằng Dương thay phiên nhau thằng lái, thằng vác cho đến tận trường. Đặt được cái sào vào lớp, cả bốn thằng ngồi thở như thể mới đi cày về.
– “Tối mà không được giải trại đẹp nhất thì cũng phí của”
Xong xuôi, bốn thằng lếch thếch kéo nhau về nhà thằng Phương. Khi cả đám về đến nơi thì thấy hội còn lại đang ngồi tán phét. Tôi nhảy xuống xe, lên tiếng hỏi thằng Duy.
– “Ăn chưa mày?”
– “Chưa! Đang chờ các bố về đây. Rửa mặt mũi rồi vào chiến cơm thôi. Tụi tao mua về xong xuôi cả rồi”
– “Ăn gì thế?”, tôi tươi rói khi nghĩ đến cái bụng đang biểu tình của mình.
– “Cơm tấm”
– “Chuẩn đấy”, tôi búng tay cái tách.
Trước khi đi rửa mặt mũi chân tay, tôi tìm nhỏ H, con nhỏ được giao trọng trách bếp trưởng.
– “Chuẩn bị xong xuôi chưa mày?”
– “Thịt cắt rồi ướp iếc đầy đủ rồi. Lát ăn xong ngồi cuốn với lá lốt và xiên que nữa là xong”, nó nháy mắt.
– “Năm ngoái nhất rồi. Năm nay sao?”, tôi hỏi khó nó.
– “Yên tâm đi. Có H ở đây là xong hết”, nó vừa khen vừa vỗ ngực.
Cái hành động của nó khiến tôi bật cười. Chuyện gì có thể không yên tâm chứ việc bếp núc tôi rất tin tưởng nhỏ này. Không giống nhỏ L tiểu thư chả biết làm cái gì, nhỏ H được mẹ nó luyện đan từ bé, nên khá là đảm đang. Tối đã có dịp ăn mấy thứ nó nấu và điều đó đã được kiểm chứng. Tuy không ngon đến mức ăn xong phải xuýt xoa, nhưng đồ ăn nó làm công bằng mà nói là rất ổn. Tôi nhận ra một điều, nhỏ H sau này sẽ thuộc tuýp phụ nữ của gia đình, tức là hướng nội chứ không hướng ngoại. Tôi thích mẫu con gái như vậy, luôn luôn đặt gia đình lên trên hết.
Tôi nhớ như in định nghĩa của mẹ tôi “để đánh giá một người phụ nữ có thành đạt hay không người ta sẽ nhìn vào chồng và con của cô ấy”. Ý là một người phụ nữ dù có giỏi giang đến mấy mà chồng và con không ra gì thì không được gọi là thành công trong cuộc sống. Bạn nữ nào đọc truyện tôi viết hãy suy ngẫm về điều này nhé…
*
**
***
Cơm tấm ngon thì khỏi phải bàn rồi, nhưng hôm nay nó còn ngon thêm gấp bốn lần. Hai lần vì cái bụng đang lép kẹp của tôi, thêm hai lần vì niềm vui ăn chung cùng đám bạn. Vừa ăn vừa tám chuyện với những đứa bạn trí cốt còn gì tuyệt bằng. Đó là chưa kể có mấy thằng còn trai còn dành đồ ăn với nhau. Đúng là vui nổ trời. Đứa cười, đứa nói, đứa khua tay múa chân… tất cả tạo thành một bức tranh sôi động, đầy màu sắc và chan đầy kỉ niệm. Tôi nghĩ không chỉ riêng mình tôi mà ai ai cũng có một thời để nhớ như vậy. Ôi mái trường! Ôi những tháng ngày còn sống mãi.
Ăn uống no say, tụi con gái hò nhau vào cuốn thịt và xiên que. Lúc này, chẳng biết làm gì, đám con trai chia thành vài nhóm “đi tìm niềm vui riêng của mình”, nhóm chơi đánh bài, nhóm rủ nhau ra quán làm vài cơ bida, có nhóm lại quyết định đi đá pes. Lúc đầu, tôi định đi đá pes cùng tụi thằng Cương, thằng Nhật, nhưng nghĩ sao tôi lại quyết định đi chọc bida cùng tụi thằng Nam.
Tôi đá pes ổn, nhưng chơi bida thuộc loại gà mờ, nên được bắt cặp với thằng Quỳnh, được mệnh danh là cơ thủ số 1 của khối. Thằng này dân tỉnh nên từ nhỏ đã phải giúp đỡ bố mẹ chuyện đồng áng. Nó kể rằng lúc không có việc gì, nó nằm hít đất cho đỡ buồn. Nên không miểu tả chắc các bạn cũng dễ dàng hình dung hình dáng nó thế nào. Bắp tay nó to bằng bắp chân tôi. Người nó to gấp đôi người tôi. Nói theo một cách so sánh đầy hình ảnh thì là nó khỏe như… một con thú.
Nhào vào chơi, thằng Quỳnh đòi đề ba liền. Và cũng chính “nhờ” nó, tôi được chạy sang đá pes cùng tụi thằng Cương sớm hơn dự định. Chuyện nó là thế này…
Thằng Quỳnh cầm cây cơ lên ngắm nghía một hồi rồi từ từ hạ thấp trọng tâm xuống. Nó kéo cây cơ ra đằng sau và đề một cú cật lực. Với cái lực không-phải-con-người của nó mà cây cơ trúng được trọng tâm thì chắc bi phá ra nhìn sẽ yêu lắm, nhưng thật không may cho chúng tôi khi cơ do thằng Quỳnh xuất ra trúng vào phần dưới của bi cái. Quả bi bay ra khỏi bàn một cách ngạo nghễ và không quên đáp luôn vào mông một anh cởi trần, xăm rồng trên lưng, đang cong người lấy thế cho lượt đánh của mình…
Khỏi phải nói tụi tôi chạy chối chế. Cũng may là anh ấy hôm đó ăn chay, chứ không giờ này chắc tôi cũng chẳng ngồi đây mà viết được mấy dòng này cũng nên.
*
**
***
Chơi bời chán chê, ngó đồng hồ cũng đã 3 giờ chiều, tôi khoát tay kéo đám bạn quay lại trường để bắt đầu dựng trại. Lúc tụi tôi đến nơi mới chỉ có lác đác vài lớp bắt tay vào làm. Nhìn cái trại thấy đơn giản mà công nhận dựng được lên đúng là khác xa so với tưởng tượng.
Cả đám con trai hì hụi cũng phải đến 5 giờ mới xong. Khi tụi tôi vừa kết thúc cũng là lúc đám con gái vừa kéo đến. Vài thằng không tham gia dựng trại có nhiệm vụ ở lại giúp đám con gái nhóm bếp và kê bàn ghế để tạo một gian hàng nho nhỏ. Không khí khẩn trương và tấp nấp hệt như cảnh tượng người ta đi trẩy hội. Mà nói là hội cũng chẳng sai khi tôi quay sang nhìn toàn bộ sân trường với cơ man người là người. Tiếng la ó giục giã, tiếng kê bàn lạch cạch, tiếng gọi nhau í ới, tiếng than kêu lách tách… Tất cả vẫn còn đọng lại trong một thước phim đầy tiếng cười mà tôi đã, đang và sẽ giữ mãi trong một góc nhỏ tâm hồn, vì tôi hiểu rằng những gì đã qua sẽ không bao giờ quay trở lại…
Chap 88:
Nhìn gương mặt đám bạn lúc nào cũng rạng rỡ cho dù đã thấm mệt khiến lòng tôi vui lây. Có lẽ ai cũng hiểu rằng sẽ còn lâu lắm chúng tôi mới lại dịp ở cạnh nhau như ngày hôm nay. Quãng thời gian cắp sách đến trường bao giờ cũng đáng nhớ nhất thì phải…
Nếu có ước muốn cho cuộc đời này
Hãy nhớ ước muốn cho thời gian trở lại
Cho bao khát vọng,đam mê cháy bỏng
Sẽ còn mãi trong tim mọi người
Để tình yêu ước mơ mãi không phai…
*
**
***
Dựng xong cái trại người tôi đầm đìa mồ hôi, tôi nói lại với thằng Phương để phóng xe về nhà tắm táp cho sạch sẽ rồi mới quay lại.
Quay lại trường cũng đã 5h30. Lúc này, các trại gần như đã được dựng xong hết, mùi thức ăn bốc lên nghi ngút. Lớp tôi nằm gần trong cùng, để đến được đó tôi phải đi ngang qua vô số các lớp khác, không ít trong số đó tôi có bạn hoặc là lớp mẹ tôi dạy. Và cái điều mà hai năm trước, năm nào tôi cũng bị, lại xảy ra thêm một lần nữa…
– “Có khách chúng mày ơi!!!”
Thằng Dũng lớp Hóa la lên như bắt được vàng khi thấy tôi “lơ ngơ như bò đội nón” bước qua gian hàng lớp nó. Khi tôi toan bỏ chạy thì 2-3 thằng không biết từ đâu chui lên đã kịp giữ chặt tôi lại. Bốn thằng ra sức kéo tôi về phía lớp tụi nó.
– “Chống cự là bụng bự. Cho nên tốt nhất là mày ngoan ngoãn đi cho đỡ nhọc sức”
Thằng Dũng vừa cười hềnh hệch vừa vỗ vỗ vai tôi. Nhìn tôi chẳng khác nào thằng tội phạm bị ba chú công an kéo về đồn. Nhục không để đâu cho hết.
– “Các em đâu? Có khách sộp đến mở hàng này”, thằng Hải cười nói.
– “M ăn gì? Để mình lấy”, nhỏ Hà lớp trưởng lớp Hóa rạng rỡ.
– “À à. Lớp Hà có cái gì?”, tôi bắt đầu run khi nghĩ đến cảnh chặt chém ở mấy mảnh đất du lịch vào mùa lễ tết.
– “Lớp Hà có gỏi xoài, gỏi bò, gỏi gà và món mì xào cá”
– “Cho M hỏi ý không phải, mấy cái gỏi gỏi gì đó thì M nghe rồi, sao món mì xào cá nghe chẳng liên quan gì đến nhau vậy?”, tôi thắc mắc.
– “À. Đây là món gia truyền nhà Hà. Bình thường Hà thấy mẹ Hà làm ngon lắm, nên hôm nay Hà quyết định đem bí kíp này truyền bá cho mọi người”, nhỏ Hà đáp với vẻ mặt rất đỗi tự hào.
– “Tức là lần đầu Hà làm à?”, tôi nuốt nược bọt đánh ực.
– “Ừ. Lần đầu. Và M là người đầu tiên có diễm phúc được thử nó đấy”
Chẳng chờ tôi đồng ý, nhỏ Hà dúi luôn một cái hộp giấy mà người ta thường hay đựng cơm vào tay tôi.
– “10 nghìn. Thu tiền các em”, nhỏ Hà phẩy tay.
– “M có bảo ăn cái này đâu. M thích gỏi xoài hơn”, tôi khua tay.
– “Thêm một hộp gỏi xoài cho đại gia đây tráng miệng nhé”, nhỏ Hà quay ra đằng sau ra lệnh.
– “Tới ngay”, giọng một thằng con trai bắt chước tiểu nhị trong mấy bộ phim tàu cất lên.
– “Hà ơi! M lấy một hộp thôi. Nãy ở nhà M có ăn sơ sơ rồi. Giờ no ghê lắm”, tôi bịa chuyện.
– “Thôi M chịu khó. M mở hàng mà mua ít thì kì lắm… Lấy tiền đi các em”, nhỏ Hà lạnh lùng hất mặt ra hiệu cho mấy thằng đang giữ chặt tay tôi.
Cực chẳng đã, tôi đành móc 15 nghìn đưa cho nhỏ Hà và không quên gởi lời mời đầy hàm ý.
– “Chút nữa Hà với Dũng sang lớp mình, mình mời thịt nướng lớp mình làm nhé”
– “Ừ chút nữa Hà sang. M cứ về trước đi…”, nhỏ Hà cười tít trog khi miệng tôi đang méo xệch. Nó mà dám sang tôi sẽ nhận nó là má xưng con liền…
Cầm hai hộp đồ ăn, một là cái món mì xào cá lần đầu tiên trong đời nghe thấy, hai là gỏi xoài trên tay. Tôi bước đi mà lòng vẫn còn ấm ức khi nghe văng vẳng đằng xa tiếng thằng Dũng “Đại gia vào mở hàng chúng mày ơi”. Lại thêm một con chim lạc vào chuồng. Thôi kệ! Ít ra cũng có thằng bị lừa giống mình. Dù sao chết chung vẫn còn vui chán.
Khi tôi vẫn còn đang vật vã cố nuốt cục tức vào bụng, một giọng nói con gái mềm mại vút lên từ đằng sau.
– “Anh ơi! Anh ăn mì xào cá gia truyền của lớp 12 Hóa xong chắc là sẽ khát nước lắm nhỉ. Lớp em bán đủ loại nước trên đời nè anh”
– “À thật ra thì anh uống nước từ nhà rồi em ạ”, tôi vừa quay lại đằng sau vừa xua tay xem chừng rất tôi nghiệp.
– “Anh ơi! Anh ăn món gia truyền bên lớp kia xong lẽ nào anh không ủng hộ lớp em… hả anh?”
Cô bé lớp 10 Văn dương đôi mắt long lanh nhìn tôi. Lời chưa kịp dứt, một “dàn đồng ca”, có lẽ đã chuẩn bị sẵn, đứng từ đằng sau đồng thanh nghe một cách ai oán.
– “Anh ơiiiiiii…”
Nói thật, cái kiểu dùng mĩ nhân kế cộng thêm chiêu kể khổ thế này là tôi chết chắc. Phần vì tính tôi dễ mủi lòng với “những mảnh đời bất hạnh”, phần vì, phần này to hơn hẳn, mấy em 10 Văn dễ thương cực. Cái giọng nũng nịu như muốn nhấn chìm người khác trong mật ngọt như thế đến… Đường Tăng cũng phải đầu hàng chứ đừng nói gì một thằng phát triển tâm sinh lí bình thường như tôi đây.
– “Em cho anh một ly thôi nhé”, mặt tôi là một hỗn độn cảm xúc giữa thương người và thương mình. Nhiều khi tôi thấy thương bản thân mình ghê gớm.
– “Vâng! Anh uống nước gì ạ?”, cô bé 10 Văn cười tươi rói.
– “Em có nước gì? Và… giá cả thế nào”, tôi quyết định hỏi giá trước để nếu có bị chém đi chăng nữa thì chỉ đau thôi chứ không có sốc.
– “Ở đây tụi em bán nước nào cũng… 5… nghìn… hết”, nói điều em ấy chỉ chỉ lên cái bảng đặt gần đó. Cái bảng được đặt ở vị trí khá là khuất, nhìn mãi mới thấy được. Lớp 10 mà khôn thế không biết…
– “Sao đắt quá vậy em? Em đi buôn nước hay em đi buôn dao mà sao nghe cái giá xong cổ anh muốn lìa luôn vậy?”
Tôi lấy cái tay xoa xoa cổ trong khi cô bé 10 Văn không thể ngưng cười.
– “Anh thông cảm đi. Công tụi em mua về làm rồi… dụ khách nữa”, em ấy lấy tay che miệng cười.
– “Đắt quá! Anh không mua đâu”
Tôi nghĩ lúc đó lời tôi đáp phải là của người đàn ông lạnh lùng nhất hành tinh cũng nên. Nhưng tôi lạnh lùng cũng chỉ được 2 giây khi chiêu cũ lại được các cô bé lớp 10 Văn giở ra. Một dàn các em nữ, mặt mở to long lanh, chắp tay dưới cằm đồng thanh kêu lên.
– “Anh ơiiiiiii…”
– “Thôi thôi! Đây! Tiền đây! Lấy cho anh một ly”
Tôi hấp tấp rút tiền từ trong túi ra đưa cho một em đại diện. Tôi sợ tôi mà chờ lâu thêm chút nữa chắc tôi tăng xông chết cũng nên. Đúng là anh hùng khó qua ải mĩ nhân.
*
**
***
Sau lớp 12 Hóa và 10 Văn là lớp 11 Văn mẹ tôi chủ nhiệm và lớp 11 Lý, đàn em của lớp tôi. Vẫn là cái kiểu hù dọa “bỏ tiền hay bỏ mạng lại” khiến tôi phải quyết định “bỏ của chạy lấy người”. Giờ nghĩ lại vẫn còn sởn da gà.
Cuối cùng, tôi cũng đã về đến trước cửa lớp trong một niềm hân hoan khôn tả. QC nhìn thấy tôi như thấy người ngoài hành tinh.
– “Anh làm gì mà mặt mày phờ phạc vậy?”
– “Anh mới bị cướp…”
– “Xạo quá đi. Anh mà bị cướp thì em thành con kiến”, cô bé bĩu môi.
– “Thật mà. Huhu. Lúc đi mang 50 nghìn, giờ trong túi còn có 10 nghìn đây này”, tôi làm cái mặt đau khổ.
– “Hihi. Thật hả. Chuyện thế nào kể em nghe”, QC lay vai tôi.
Trước ánh mắt khẩn khoản của em, tôi từ từ kể lại câu chuyện tôi bị “cướp cạn” thế nào. QC vừa nghe tôi kể vừa khúc khích cười.
– “Làm gì mà cười hoài vậy?”
– “Hihi. Lớp anh cũng đâu có hiền lành gì đâu. Anh xem kìa”, nói điều em chỉ tay về phía thằng Quỳnh và thằng Cường đang lôi xềnh xệch một thằng lớp A1 về phái gian hang của lớp tôi.
Tôi nuốt nước miếng đánh ực. Hình như lớp tôi còn dã man hơn nhiều lớp khác. Cảnh tượng xảy ra trước mặt khiến tôi vừa buồn cười lại vừa thương cái thằng bị kéo. Nạn nhân là một thằng bạn thân của hai đứa lớp tôi.
– “Tao hỏi mày có mua không?”, thằng Quỳnh giơ nắm đấm nhăm nhăm về phía thằng An lớp A1.
– “Em mua, em mua”, thằng An giơ hai tay trước mặt đầu hàng.
– “Vì cái tội mày làm tụi tao mất sức, nên tao bắt mày phải trả giá… H! Mày lấy cho thằng này hai xiên thịt”, thằng Quỳnh nháy mắt với nhỏ H.
– “Có ngay cho anh đẹp trai đây”
Nhỏ H nhanh như thoắt đưa hai xiên thịt đã chín về phía thằng Nam. Thằng Nam là người có nhiệm vụ cầm chai tương ớt xịt vào. Sau đó đến thằng Nhật cầm chai tương nếu khách có nhu cầu. Và cuối cùng là nhỏ Hoa có nhiệm vụ thu tiền. Một dây chuyền buôn bán khá hoàn hảo bắt đầu từ khâu lừa khách, à nhầm nghệ thuật lôi kéo khách hàng chứ, cho đến khâu quản lí thu chi. Tôi không biết cái kiểu chèo kéo thế này chỉ có ở trường tôi hay nó là văn hóa chung của tất cả những trường khác. Đúng là nhất quỉ, nhì ma, thứ ba học trò mà.
Mặc dù lúc đầu có chèo kéo thật, nhưng không thể phủ nhận một điều món thịt nướng lớp tụi con gái phụ trách ngon thật. Bằng chứng là thằng An vừa cắn miếng đầu, nó đã gật gù ra chiều rất vừa ý. Sau khi ăn hết hai xiên bị ép buộc, nó đã tự giác mua thêm một xiên và không tiếc lời khen.
– “Công nhận lớp mày làm thịt nướng ngon thật Cường ạ. Chẳng bù cho tụi con gái lớp tao cũng làm món này mà ăn thử một miếng, tao tởn đến già luôn”
*
**
***
Sau khi ngồi cùng đám bạn một lúc, QC rủ tôi đi vòng vòng để thử các món của nhiều lớp khác. Lúc đầu, tôi còn chối đây đẩy. Nhưng do em nài nỉ quá nên tôi đành phải chiều theo.
Đi qua ba gian hàng, nhìn mấy món ăn, cả tôi và em không thấy có hứng thú lắm nên cả hai cũng chẳng buồn dừng lại. Đến cái thứ tư, tôi gặp Hoài Anh đang đứng trước gian hàng của lớp mình. Hôm nay, em có nhiệm vụ đứng chào hàng cho lớp 10 Anh. Nhìn thấy tôi, lúc đầu em có vẻ sững sờ, nhưng sau đó cũng khẽ gật đầu chào lại. Tôi đang tính bỏ đi thì QC đã nắm cổ tay kéo thẳng về phía gian hàng lớp Hoài Anh…
Chap 89:
Tôi đang tính bỏ đi thì QC đã nắm cổ tay kéo thẳng về phía gian hàng lớp Hoài Anh…
– “Em làm gì vậy QC?”, tôi giằng tay ra khỏi tay em.
Ban đầu có vẻ hơi bất ngờ trước hành động của tôi, nhưng rồi QC đã kịp lấy lại vẻ bình tĩnh.
– “Đi ăn thôi mà anh. Đi với em. Nào!”, cô bé chìa tay ra trước mặt tôi và nhìn tôi với đôi mắt chờ đợi.
– “Hết chỗ rồi hay sao mà em lại rủ anh vào chỗ đó”, tôi nhăn mặt nhìn QC rồi quay sang nhìn Hoài Anh với ánh mắt e dè.
– “Anh đừng lo, không có chuyện gì đâu”, cô bé lắc nhẹ đầu trấn an tôi.
QC bảo yên tâm mà có người tin ngay, thì có hai trường hợp, một là người đó chẳng hiểu gì về em, hai là bị ấm đầu. Tôi không bị ấm đầu và cũng thuộc dạng hiểu về em kha khá qua việc không ít lần méo mặt vì những hành động chẳng giống ai của cô bé, cho nên chuyện tôi không dám tin ngay cũng chẳng phải khó hiểu.
– “Anh không tin. Em nói có trời mới dám tin”, tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Đúng lúc đó, tôi thấy Hoài Anh đang nhìn tôi có vẻ khó hiểu. Đáp lại, tôi chỉ cười nhạt và kéo QC sang hướng khác. QC cũng chẳng vừa, khi em ngồi thụp xuống và nhất quyết không chịu đi.
– “Đi anhhhh. Em chỉ muốn ăn thôi. Em nói thật đấy”, em làm cái mặt ngây thơ như thể mình chưa mắc lỗi bao giờ.
– “Có mà quỉ chứ ngây thơ cái nỗi gì”, tôi rủa thầm.
– “Sang quầy bên cạnh! Anh nói có nghe không?”, tôi nghiêm mặt lại.
Biết là không thể thuyết phục tôi theo cách này, QC đành ngậm ngùi đứng lên. Nhìn cái mặt bí xị của em tôi vừa thương vừa buồn cười.
Tôi vừa bảo rằng khi QC nói đừng lo mà có người tin ngay thì rất có thể người đó chẳng hiểu gì về em, nhưng trong một tình huống khác nếu nghĩ rằng cô bé dễ dàng bỏ cuộc thì người đó còn chẳng biết gì về em nhiều hơn. Bằng chứng là cái mặt như “bánh bao nhúng nước” được QC giữ nguyên xi bên cạnh tôi một lúc thật lâu và một biểu hiện khác, tôi hỏi gì em cũng chỉ ậm ừ cho xong chuyện. Tôi biết cách giải quyết, chỉ có điều tôi không dám đặt niềm tin vào em trong chuyện này. Nhìn thấy QC như vậy tôi cũng chẳng vui vẻ gì…
– “Đừng khiến anh phải ân hận vì quyết định của mình đấy”, giọng tôi trùng xuống.
– “Anh bảo sao?”
– “Quay lại gian hàng lớp Hoài Anh đi. Không phải em đang chờ đợi điều đó hả?”, tôi nhún vai.
– “Là anh nói đấy nhé”, QC cười tươi rói đúng như những gì tôi nghĩ.
– “Anh tin em…”
Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt của cô bé và nói với một âm lượng vừa đủ nghe. Tôi không biết QC có cảm nhận hết được thông điệp từ ba từ đầy sức nặng đó không, nhưng tôi có thể nhận thấy việc em khẽ mỉm cười và gương mặt như dãn ra. Có lẽ, chắc là chỉ có lẽ thôi, trong mỗi hành động của em từ giờ trở đi sẽ luôn đi kèm theo một suy nghĩ “mình làm vậy có bị mang tiếng là thất hứa với anh ấy không!?”.
Tôi cùng em quay lại gian hàng lớp 10 Anh của Hoài Anh. Thấy tôi một lần nữa có vẻ khiến cho Hoài Anh đôi chút bối rối…
– “Anh ủng hộ lớp em nhé”, cô bé nhìn tôi cười hiền. Sau đó, em khẽ liếc sang phía QC và rất nhanh đánh con ngươi về vị trí cũ.
– “Lớp bạn có món gì?”, QC là người cướp diễn đàn.
– “À, ừm. Lớp mình có… gỏi cuốn và bánh tráng trộn”
– “Anh ăn gì?”, QC quay qua hỏi tôi.
– “À, ờ… em ăn gì?”, tôi tỏ rõ vẻ lúng túng.
– “Hoài Anh cho mình 20 cái gỏi cuốn nhé”, QC dõng dạc.
– “À… vâng… để mình nói bạn mình lấy”.
Tôi bấm tay QC hỏi nhỏ.
– “Sao em mua nhiều quá vậy?”
– “Để em mang về cho mấy anh chị lớp anh và…”
– “Và gì?”
– “Em muốn thay anh ủng hộ lớp Hoài Anh…”
Bỗng dưng tôi im bặt sau câu trả lời thật lòng của QC. Thật tình mà nói từ khi gặp em, QC đưa tôi đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác. Những khi tôi hy vọng em sẽ làm điều tốt đẹp thì em lại khiến tôi thất vọng, và ngược lại mỗi khi tôi nghĩ điều tồi tệ nhất sẽ xảy ra thì như các bạn thấy đấy, em lại khiến tôi đứng hình vì cử chỉ đẹp của mình…
Cầm túi gỏi cuốn, mà Hoài Anh đưa, đi được một lúc, tôi vẫn còn gật gù. Thấy có điều bất bình thường, QC lên tiếng hỏi ngay.
– “Anh bị làm sao vậy?”
– “Sao trăng gì?”, tôi lấy tay quẹt mắt.
– “Em thấy anh cứ tủm tỉm nãy giờ”, cô bé nheo nheo mắt nhìn tôi.
– “Hơi bất ngờ vì hành động của em thôi”
– “Vậy hả?”
– “Ừ”
– “Bất ngờ chỗ nào?”
– “Anh nghĩ em sẽ lên gối và cho Hoài Anh mấy chỏ trước khi túm tóc và dần cho cô bé ấy một trận”, tôi gật gù trước trí tưởng tượng phong phú của mình.
– “Anh xem phim hành động Mỹ nhiều quá rồi đấy”, QC bật cười.
– “Dù sao thì… anh cũng hơi hơi thích hành động đó của em”
– “Chỉ hơi hơi thôi à?”, em nháy mắt.
– “Chỉ hơi hơi thôi”
Mặc dù rất muốn khen QC một câu cho nó đàng hoàng, nhưng dễ dàng tán dương một người không phải là tính cách của tôi. Tôi rất trân trọng những lời tán thưởng của mình, vì vậy nếu ai hiểu tính tôi người đó sẽ biết được rằng khi tôi khen tức là tôi thật lòng.
*
**
***
Trời bắt đầu nhá nhem tối. Bóng người hiện ra bắt đầu mờ dần. Không khí mỗi lúc một sôi động hơn. Dòng người đi theo thành từng tốp, từng nhóm nhỏ một. Thi thoảng vang lên tiếng cười đùa, xuýt xoa của mấy anh thanh niên choai choai trường tôi khi có một em gái dễ thương từ trường ngoài đi qua. Và trong những lần như vậy, một phần tôi nghe được tiếng nguýt dài cả ngàn dặm của những cô em đó thay cho câu nói “tôi nghiệp mấy cưng trường chuyên, lần đầu mới thấy gái đẹp đây mà”, một phần tôi nghe tiếng cười khúc khích đáp trả, phần còn lại là bỏ chạy.
Công nhận một điều là con trai trường chuyên khổ lắm. Khổ trong cái quyền của một nam thanh niên phát triển tâm sinh lí bình thường được hưởng, mà phái mạnh xướng tên “thưởng thức cái đẹp”. Tôi không bảo con gái trường chuyên ai cũng xí cả, ý tôi là trên mặt bằng chung thì điểm số sắc đẹp của con gái trường tôi nói riêng và trường chuyên nói chung là không được cao cho lắm. Trường càng dân lập, con gái càng xinh. Đời nó thế đấy!
Điều tương tự cũng xảy ra cho dân Bách Khoa mà tôi là một nhân chứng sống…
Chả là trước khi đi du học, tôi học ở khoa điện trường Bách Khoa một năm. Tôi nhớ lớp tôi hồi đó sĩ số hơn một trăm và chỉ có hai bạn là nữ. Cả hai đều nhìn bình thường. Một bạn thì ít nói và nhìn hiền khô, còn một bạn có vẻ năng động và xung phong làm lớp trưởng ngay từ ngày đầu tiên gặp lớp. Con gái Bách Khoa có truyền thống cao giá, đặc biệt là khoa điện, bởi vì xung quanh là vô số những thằng FA, vã thuốc lâu ngày.
Tôi không nằm trong số những thằng vã thuốc vào thời gian đấy, sau này thì hên xui. Vì vậy nên tôi hết sức bất ngờ trước chuyện hai cô bạn bách khoa của tôi có vô số vệ tinh trong lớp. Hiền Khô sau một tháng là có người yêu. Lớp Trưởng thì kén chọn và… vênh hơn. Tôi dùng từ “vênh” để mọi người hiểu tôi không ưa tính cách, mới thiên hạ có chút xíu mà đã không coi người khác ra gì, đấy của Lớp Trưởng, kiểu như “chưa đỗ ông nghè đã đe hàng tổng đấy”.
Một lần, tôi phải nộp một cái giấy gì đó cho Lớp Trưởng. Tôi đến và hỏi, cô bạn ấy không thèm nhìn tôi lấy một cái, vừa ghi chép cái gì đấy, vừa hỏi cộc lốc.
– “Tên?”
– “M”
– “Họ tên đầy đủ?”
– “M”
– “Bạn có hiểu mình nói gì không? Mình hỏi họ tên đầy đủ cơ mà”, Lớp Trưởng gắt và ngẩng đầu lên nhìn tôi.
– “Ít ra cũng phải nhìn người ta rồi mới hỏi bạn nhé”, dứt lời tôi đặt tờ giấy xuống bàn rồi ném lại họ tên đầy đủ của mình.
– “Đúng là cái đồ tinh vi”, Lớp Trưởng bĩu môi.
Tôi không thèm đáp, quay mặt bỏ đi. Tự dưng cô bạn ấy làm tôi ác cảm với mấy đứa con gái kênh kiệu. Tôi quyết định cho Lớp Trưởng một bài học. Và ông trời giúp tôi bằng một cách không thể ngọt ngào hơn.
Đầu năm, trường bách khoa tranh thủ tổ chức các hoạt động thể thao nhằm kết nối sinh viên mới vào trường lại gần nhau hơn. Lớp trưởng của 4 lớp Điện, 1 của Kĩ sư tài năng, 1 của Việt-Pháp sẽ thay mặt lớp đến văn phòng của Hội sinh viên để nghe phổ biến để sau đó thông báo lại cho mọi thành viên trong lớp mình. Cô bạn Lớp Trưởng có mặt ở chỗ họp trước thời gian hẹn khoảng 15 phút và thấy tôi đang ngồi trên một băng ghế phía ngoài cửa. Thấy Lớp Trưởng, tôi khẽ gật đầu chào. Cô bạn nguýt dài.
– “Chi Hội khoa Điện hẹn lớp trưởng để họp ở đây. Bạn ngồi đây làm cái gì?”
– “À. Mình chờ bạn mình ấy mà”, tôi đáp.
– “Hứ”, cô bạn thủng thẳng bỏ vào trong.