Tình Yêu Học Trò

10.09.2014
Admin

Truyện: Tình Yêu Học Trò

Tác giả: T…Devil
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Chap 1:

Reng…reng…reng…
Tiếng chuông kêu làm tôi giật mình tỉnh giấc. Mơ màng đưa tay tắt báo thức, quay sang nhìn đồng hồ: 6h50. Chết mẹ nó rồi muộn học rồi. Thế là vội vàng mặc quần áo, cầm vội cái cặp sách rồi phóng lên trường. Đường phố lúc se lạnh thật vắng, chỉ có lác đác một số người . Khoan khoái hít khí trời, tôi quay nhìn cảnh vật xung quanh, cảm thấy như mọi thứ đều thay đổi . Tôi có cảm giác như hôm nay sẽ có chuyện gì đó xảy đến với tôi. Đầu óc đang miên man suy nghĩ thì bỗng đến trường lúc nào không biết. Nhìn vào trong trường thì thấy đang tập trung chào cờ đầu tuần, thôi xong, kiểu này không vào trường được rồi, đành phải ngồi chờ hết tập trung thôi. Nghĩ như vậy, tôi nhanh chóng cất xe rồi bước ra mấy quán bán đồ ăn sáng. Bánh mì! Đó là món ăn thường xuyên vào mỗi buổi sáng của tôi. Ngay khi vừa bước vào quán ăn sáng, tôi bị một phen ngỡ ngàng khi gặp ngay một cô bé, hình như em này vừa vào lớp 10 và là lần đầu tiên đi học muộn thì phải. Em ngồi ở ngay sau cánh cửa, chắc sợ các thầy cô nhìn thấy. Tôi ngẩn người khi thấy em, em trông rất xinh đẹp và có một nét gì đó cuốn hút tôi ghê gớm. Mãi lúc sau cô bán hàng mới kéo tôi ra khỏi những dòng suy nghĩ khi hỏi tôi:
– T. Có ăn bánh mì không thế?
Tôi giật mình đáp lại:
– Có ạ, cô lấy cháu cái bánh mì trứng xúc xích!
Vừa đón cái bánh mì từ cô, tôi vừa tìm chỗ ngồi để nhìn em. Mà tôi cũng không phải loại bạo dạn lắm nên chỉ có thể nhìn trộm em mà thôi. Vừa ăn bánh, thỉnh thoảng lại liếc sang nhìn em chút . Tuy chỉ như vậy thôi nhưng cũng làm tôi cảm thấy rất vui. Cái số FA đeo đẳng quá lâu, nó làm cho con người ta trở nên khác hẳn khi cảm thấy đã tìm được người làm con tim mình rung động. . Thời gian trôi qua thật nhanh, mới thế mà đã xong tiết chào cờ . Tôi thấy em nhanh chóng trả tiền rồi bước nhanh vào trường, chắc là sợ bị ghi lỗi đi học muộn đây mà lớp 10 có khác, ngoan ngoãn . Ngẫm lại mình 2 năm trước cũng chả khác em bây giờ là mấy, ngơ ngác, sợ sệt, cái gì cũng thấy lạ lẫm khi bước vào ngôi trường mới. Đang hồi tưởng lại mấy cái kỉ niệm cũ thì ” Bộp “, thằng Tuấn đập vào vai tôi và nói:
– Thằng này, sao không lên chào cờ hả? Mà chào cờ xong rồi sao mày không vào lớp? Ngồi đây làm gì?
Tôi không trả lời, chỉ ậm ừ đáp cho qua. Trong đầu tôi vẫn đang hiện lên hình ảnh cô bé xinh xắn mà tôi vừa gặp. Bỗng tôi nhìn thấy dưới ghế em ấy vừa ngồi có rơi một tấm thẻ, tôi nhặt lên đọc thì thấy đó là thẻ thư viện. Trên tấm thẻ có ghi đầy đủ họ tên, lớp học của em. Tôi cảm thấy thật sung sướng, đang nghĩ làm cách nào để tìm được địa chỉ của em thì trời lại ban cho tôi cái này, thật không gì sung sướng hơn . Thằng Tuấn thấy tôi phát cuồng vì một cái thẻ thư viện thì cũng không khỏi ngạc nhiên:
– Mày bị điên à T, cầm cái thẻ thư viện mà như kiểu cầm được vàng ấy.
– Mày không hiểu đâu, đối với tao cái này còn hơn cả vàng ấy chứ.
– Tao chịu, không hiểu đầu mày đang nghĩ cái gì nữa
– Thôi, vào lớp đi mày, chuẩn bị vào tiết 2 rồi.
Đến đây, tôi cùng nó đi vào trường, trong đầu tôi đang hiện lên vô số viễn cảnh sắp xảy ra tới đây. Một thằng con trai đang có những rung động trái tim đầu tiên của cuộc đời

Chap 2:

Ngồi trong giờ học, tâm trí của tôi như bị treo trên cành cây, mơ màng như người không trọng lực. Đang mải suy nghĩ thì đột nhiên bị đập ” Bộp ” một phát vào lưng. Quay sang thì thằng cờ hó Mạnh đang cười nhăn nhăn nhở nhở, dường như nó nhận thấy tôi đang có chuyện gì đó suy nghĩ:
– Ê! Mày bị sao đấy? Nãy giờ cứ ngẩn người ra đéo ghi chép bài là sao?
– Tao không sao.
– Không sao cái cc, mày thích bốc phét không? Bố mày nhìn mày là bố biết mày đang cảm nắng rồi đúng không?
Thằng cờ hó này nhìn ngu ngu mà khôn ra phết, thế mà cũng biết được tôi đang bị cảm nắng em nhỏ . Không giấu được, tôi kể với nó về việc tôi vừa trải qua . Dù sao thì nó cũng là thằng bạn thân nhất của tôi, và nó cũng đã trải qua mấy lần tán gái nên cũng có kinh nghiệm hơn tôi .
– Chuyện là thế, mày ạ.
– Thế mày đã trả lại cái thẻ thư viện cho em nó chưa?
– Chưa, tao định tý nữa tan học thì đem trả lại.
– Thế chỉ trả lại thẻ thôi à, mày không định làm gì nữa à?
– Tao chỉ biết thế thôi, còn làm gì nữa?
– Mày ngu vcd ra, nghe bố mày bảo đây này.
Thế là nó với tôi nói chuyện suốt cả giờ, vẫn chỉ xoay quay cái vấn đề đấy.
Lúc đó tôi cảm thấy thời gian trôi qua thật lâu, 5 tiết như kiểu 50 tiết vậy. Đúng là tâm trạng của mấy đứa đang say nắng lúc nào cũng như vậy, và tôi cũng không phải là ngoại lệ.
Tùng…tùng…tùng…
Tiếng trống báo hiệu tan học vang lên. Tôi vội vàng thu dọn sách vở, chuẩn bị lên gặp em ấy để trả lại thẻ . Có cái cảm giác hồi hộp vừa lo lắng các bạn ợ . Thấy tôi thấp thỏm lo như thế, thằng Mạnh cũng bảo tôi:
– Mày phải nhớ những gì tao bảo đấy, biết chưa?
– Tao biết rồi.
Thế là tôi bước lên tầng 3, lớp 10 văn nơi em học. Dường như vẫn còn sót bài nên lớp vẫn chưa tan. Tôi đứng ngoài đợi em, nhìn ngắm xung quanh. Các lớp và sân trường nhộn nhịp người ra về. Chờ được một lúc thì lớp em cũng ra về, tôi nhìn thấy em bước ra khỏi cửa và đi về phía để xe . Tôi vội vàng bước theo em, mỗi bước chân là một sự hồi hộp, hơi thở tôi nhanh hơn và mạnh hơn. Chắc tôi là một con người đa cảm, có mỗi việc trả cái thẻ thư viện cho người ta thôi mà sao lại phải nghiêm trọng như vậy nhỉ? Tôi cũng không hiểu được chính mình nữa . . Đột nhiên tôi cảm thấy sợ và không đủ dũng khí để bước đến gần em, tôi thật ngố nhỉ (Tại lúc ấy quanh em có nhiều bạn quá làm tôi hơi sợ) . Cuối cùng, tôi lấy hết can đảm để bước đến cạnh em và nói:
– Em ơi, sáng nay em để quên thẻ thư viện ở chỗ ăn sáng này.
– Ơ! Dạ. Anh nhặt được thẻ của em ạ. Sáng nay lên lớp em tìm mãi không thấy, cứ tưởng nó mất rồi. Hì. Em cảm ơn anh ạ!
– Không có gì đâu em, có cái thẻ thư viện thôi mà.
– Vâng, dù sao thì em cũng muốn cảm ơn anh . Hihi
Nhìn em cười mà tôi muốn mềm nhũn cả người ra. Em cười thật đẹp và rạng rỡ .
– Anh ơi, thế anh học lớp nào thế anh?
– Anh học 12 Sinh.
– Vâng, anh tên gì ạ?
– Anh tên T, thế còn em?
– Em tên Quỳnh.
Trong đầu tôi chợt nghĩ Quỳnh, cái tên đẹp giống người. Hơ hơ
Đang suy nghĩ thì chợt có tiếng cười đùa, hóa ra mấy đứa bạn của em đứng cạnh em nãy giờ mà tôi không để ý. Xấu hổ quá ợ
– Quỳnh ơi, ai mà đứng nói chuyện nãy giờ thế?
– Anh ơi, chọn đúng đối tượng thế.
Cả lũ cười nói làm tôi cùng em đều cảm thấy ngại . Để giải quyết vấn đề này, tôi nhanh chóng chào tạm biệt em và ra về, không quên xin em SDT. . Em cùng chào tạm biệt tôi và đi về cùng bạn . Trên đường về, đầu óc tôi miên man suy nghĩ về những việc vừa xảy ra, những việc sắp xảy đến. Về đến nhà, sung sướng vì đã xin được số em, tôi nằm dài trên giường, ngủ một giấc thật đã trước khi bắt đầu hành trình mà mọi người thường gọi là ” cưa cây “. Lần đầu tiên vác cưa đi làm lâm tặc chắc chắn là còn nhiều điều khó khăn, nhưng tôi mặc kệ tất cả . Đầu tôi chỉ có hình bóng của em, hình bóng đã làm tôi điêu đứng, một cô bé xinh xắn, đáng yêu và nói chuyện cũng vô cùng duyên dáng. Nằm suy nghĩ một lúc thì tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, gác lại rất nhiều suy nghĩ đang ngổn ngang trong đầu…

Chap 3:

Reng…reng…reng
Đồng hồ kêu làm tôi bừng tỉnh giấc. Lười nhác đưa mắt nhìn đồng hồ: 6h, còn sớm chán . Lạ thật, tiếng kêu báo thức mọi khi tôi cảm thấy rất điếc tai lần này sao lại nghe dễ chịu thế, đúng là người đang say nắng có khác, tâm trạng khác hẳn. Suy nghĩ thế là đủ rồi, tôi bật dậy, đánh răng rửa mặt, mặc quần áo chuẩn bị đi học. Vừa lên đến lớp chưa kịp đặt cặp xuống thì thằng Mạnh chơi ngay một câu:
– Thằng cờ hó, hôm qua như nào đấy?
– Thì tao chỉ trả thẻ cho em ấy, nói chuyện chút rồi đi về.
– Đkm mày ngu vãi đái ra ý, thế đã hỏi được SDT với địa chỉ nhà em ấy chưa?
– Tao xin được SDT thôi, đậu má mới gặp lần đầu tiên xin địa chỉ, mặt dầy vậy?
– Không nói nữa, tao với mày đi ăn sáng, tao có chuyện này hay lắm .
Nói xong nó vừa đi vừa cười nhăn nhở như khi, tôi thích gọi nó là Mạnh động vật, vì trước kia nó có diễn một vở kịch đóng vai động vật. Đến cantin, đậu má sao sáng nay đông người ăn thế nhỉ, mọi hôm ít người lắm mà. Loay hoay mãi tôi mới tìm được bàn trống ngồi, 2 thằng cùng gọi xôi ăn .Đang ăn ngon lành thì đột nhiên nó vỗ vai tôi một phát, hất mắt sang nhìn nhìn ai đó. Quay lại nhìn thì đột nhiên tôi nhìn thấy em, chỉ một ngày không gặp mà tôi thấy em trông khác hẳn ra, đôi môi đỏ mọng (chắc vừa bôi son xong), cặp chân thon thả, mái tóc dài thả sau lưng (tóc cũng không dài mấy đâu các thím ợ, chỉ qua vai chút đỉnh thôi) .Đang mải mê nhìn trộm em thì em quay về phía tôi, bắt gặp ánh mắt của tôi đang trộm nhìn em. Tôi ngại quá vội quay mặt đi, tim vẫn đập thình thịch . Em thấy thế cũng chỉ mỉm cười rồi quay lại mua đồ ăn sáng.
– Ăn nhanh đi mày. Ngắm thế là đủ rồi, còn nhiều cơ hội cho mày ngắm nó lắm, không cần phải vội thế đâu
Vừa nói nó vừa cười đểu tôi, mẹ, nhìn cái mặt nó cười thấy mà ghét. Nếu nó không phải thằng bạn thân của tôi thì tôi đã cho phát giầy vào mặt nó rồi (đây chỉ là chuyện tưởng tượng thôi các thím ợ, chứ em nhát bỏ mẹ, làm gì có gan làm chuyện đó)
– Ê, thế mày ôn thi như nào rồi đấy, sắp thi rồi.
Nhắc mới nhớ, tuần tôi ôn thi học sinh giỏi 3 buổi, cộng thêm học chiều 3 buổi nữa nên kín mít hết cả tuần. Được thứ 7 buổi chiều nghỉ thì lại đi học thêm, mệt quá các thím ợ
– Lịch học vẫn thế, mệt vãi ra .
– Mày bận học như thế thì đưa số đây tao tán cho
– Đậu má, mày cút ngay, bố sút cho bây giờ.
– Sao, haha, sợ tao tán mất em ấy à
Tôi lo lắng cũng đúng, vì thằng này chả hiểu sao mà đào hoa vãi các thím ợ. Mặt thì nhìn ngu ngu, thế mà cưa cây phát nào đổ phát đấy. Tính từ đầu năm đến giờ nó cũng cưa được 2 3 em rồi.
– Mày trả tiền nhá, tao lên lớp trước đây.
– Mẹ thằng cờ hó, lại bắt tao trả tiền à.
Mặc kệ lời nói của nó, tôi cứ thế mà đi. Không phải vì tôi không có tiền trả mà là tôi thích trêu nó, nhìn cái mặt nó lúc cáu khắm không thể tả nổi.
– Mày cứ trả tiền đi, khi nào tao bù lại cho.
– Tao đếch cần, khi nào mày tán đổ em ấy thì san sẻ anh em tý chút là được rồi.
– Cút! Thế thì tao đếch cần mày trả tiền nữa!
– Tao đùa tý thôi mà đã giận rồi à?
Bỗng Tùng tùng tùng, trống báo hiệu vào học vang lên
– Lên lớp thôi, vào lớp rồi.
– Ờ, đợi tao trả tiền đã.
Nó trả tiền xong, bọn tôi nhanh chóng lên lớp. Ngày qua ngày vẫn tiếp diễn như vậy, học, ăn, ngủ, học, ăn, ngủ. Tuần tới tôi sắp thi học kì nên bận bù đầu, chính vì vậy mà tôi quên bẵng mất em một thời gian . Cho đến một ngày nọ…

Chap 4:

Ngày thứ 5 trong tuần, ngồi trong lớp ôn thi mà tâm trí cứ như treo ngược cành cây. Lười nhác đưa mắt ra ngoài cửa sổ, ô kìa, chẳng phải là các em cấp 1 cầm đèn trung thu đến trường sao.Hóa ra mai đã là trung thu rồi. Học hành căng thẳng làm tôi quên mất một ngày trọng đại như trung thu, cái ngày mà khi hồi nhỏ tôi luôn háo hức chờ đợi. Chợt tôi nghĩ ra, trung thu tôi sẽ rủ em đi chơi để tôi có thể tiến gần hơn với em. Chỉ nghĩ đến lúc 2 đứa đi chơi chung mà tôi đã thấy rất vui, lòng thầm mong sao cho hết buổi ôn chiều nhanh để về nhà. Buổi tối thật yên tĩnh, cả bố mẹ tôi đều đi công tác cả rồi nên chỉ có mình tôi ở nhà.
Học bài xong, tôi bật máy tính lên, online xem tin tức, nghe nhạc chút để thư giãn. Bỗng yh của tôi bị buzz, hóa ra là thằng Mạnh gọi tôi:
– Mai mày đi chơi cùng lớp ko đấy?
– K, mai tao có việc rồi.
– Đm, lại đi đánh lẻ à?
– Đm, đã có cái gì đâu mà đánh lẻ?
– Bỏ anh em đi chơi với gái, được đấy, mai lên lớp tao cho ăn đòn =))
– Tao lại sợ mày quá =))
Tôi với nó nói chuyện thêm tý nữa rồi tôi tắt yh, làm trận dota rồi đi ngủ.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, nhìn đồng hồ: 6h. Với cái tình trạng ngái ngủ như này thì thật khó để ra khỏi chăn, nằm lì thêm chút nữa rồi tôi cũng bật dậy, đánh răng, rửa mặt rồi lò dò đi học. Trung thu có khác, đi đâu cũng thấy đèn là đèn, đâu cũng bán đồ trung thu, trung thu đang len lỏi ở mọi nơi. Đến trường, tôi cất cặp nhanh chóng rồi ra hàng bánh mì quen thuộc, hi vọng sẽ gặp em ở đấy. Ra đến nơi, cửa hàng còn khá vắng vẻ, chỉ có mấy người ăn, mà toàn là mấy em cấp 2 học bên cạnh trường tôi. Ngán ngẩm, tôi gọi cái bánh mì với lọ sữa ăn cho thỏa cơn đói. Ngày thứ 7 này tôi thấy sao mà dài lê thê. Cuối giờ học, tôi nhắn tin cho em bảo chờ tôi ở trên lớp, tôi có việc nói với em. Đợi mãi cũng đến lúc tan học. Lớp tôi về muộn hơn các lớp khác do còn một số công việc mà lớp chưa làm xong. Tôi hớt hải chạy lên tầng 3, không biết em có còn chờ tôi ở lớp không nữa? Thật may mắn, em vẫn ở đấy, vậy là em không quên lời nhắn của tôi . Tôi thầm mong em sẽ nhận lời đi chơi cùng tôi, nhưng mà đời không như mơ, không giống như trong mấy cái bộ phim tình cảm mà nhân vật nam đưa ra lời mời, nhân vật nữ e thẹn đồng ý. Haiz, đây là cuộc sống chứ không phải là bộ phim.
– Quỳnh . Tôi gọi em.
– Dạ. Em đây
– Quỳnh này. Tối nay trung thu, em có đi đâu chơi không?
– Sao anh lại hỏi thế?
– Anh muốn tối nay cùng em đi chơi trung thu . Có được không?
– Em xin lỗi, tối nay em đi cùng bạn em rồi.
– Thế à, cũng không sao, em đi vui vẻ nhé.
Nghe câu trả lời như vậy, lòng tôi cảm thấy thật buồn. Chào em, tôi mệt mỏi bước đi lấy xe ra về. Tôi chợt nhớ lại mấy hôm trước tôi thấy em đi cùng một thằng nào đó, trông rất vui vẻ, giống như là bạn trai em vậy. Chắc tối nay em đi chơi với thằng đó. Chỉ cần nghĩ thế thôi là đã đủ để tôi cảm thấy rất buồn rồi. Chợt nghĩ lại mình cũng chẳng là gì của em, chỉ là quen biết nhau một cách tình cờ thôi. Tại sao em ấy lại phải nhận lời của mình nhỉ? Tôi thật ngốc nghếch khi luôn nghĩ rằng em sẽ nhận lời mời của tôi. Vậy là lại thêm một mùa trung thu cô đơn, thật thất vọng. Về nhà, tôi nằm ngay ra ngủ cho quên đi mệt mỏi và nỗi buồn. Mở mắt ra thì đã là 10h tối rồi, tôi vẫn chưa ăn cơm nhưng tôi không cảm thấy đói. Mở máy tính online vào facebook, thấy tràn ngập ảnh trung thu, mà lại toàn ảnh các đôi với nhau nữa chứ. Xem được mấy ảnh thì tự kỉ, tắt máy kiếm cái gì đó ăn rồi đi ngủ tiếp. Trước khi chìm vào giấc ngủ, hình ảnh em cứ lơ mơ trong đầu tôi, nó ám ảnh tôi khiến tôi không thể dứ t ra được. Kệ tất cả, cứ ngủ một giấc là xong thôi mà. Nghĩ như vậy rồi tôi cũng thiếp đi luôn.

Chap 5:

Vẫn tiếng chuông đồng hồ báo thức ấy, kệ, đưa tay tắt rồi nằm dài ra giường. Hôm nay chủ nhật nên cho phép làm biếng chút, tôi nằm đấy và suy nghĩ, suy nghĩ về đủ mọi chuyện trên trời dưới đất . Đang miên man suy nghĩ thì chợt điện thoại rung, cầm lên xem thì thằng Tùng gọi đi ăn sáng cùng cả lũ . Ờ thì đi, đằng nào cũng đang đói. Thế là tôi bật dậy, chuẩn bị đi ăn sáng. Chủ nhật mới có 7h thôi mà sao đông thế, người ta kéo nhau lũ lượt đi chơi, còn mình thì vẫn lủi thủi một mình, thế có tội không cơ chứ. Đây rồi, quán phở đây rồi, đến nơi thì đã thấy cả lũ bạn mình ở đấy rồi, thằng nào mặt cũng tươi rói. Tôi bước vào và ngồi xuống, chưa ngồi ấm chỗ thì đã có đứa kíck đểu:
– Ê! T . Tối qua đi chơi vui k?
– Tối qua nó đi đánh lẻ, có đi cùng anh em đâu.
– Thằng này thế là không được.
Mẹ nó chứ, bọn nó biết thừa là tôi không rủ được Quỳnh đi chơi nên mới nói thế mà, thế có tức không cơ chứ. Cả lũ nó ai cũng có gấu hết rồi, riêng mình tôi chưa có nên lúc nào cũng bị đem ra làm đề tài bàn tán của chúng nó. Tôi nói:
– Bọn mày biết hết rồi còn giả vờ. Đậu má
– Anh em thông cảm cho mày mà =))
– Không việc gì phải suy nghĩ, thua keo này ta bày kheo khác . Thằng Ngọc nói chen vào.
Đúng là mấy đứa bạn thân, buồn vui lúc nào cũng có nhau. Tuy ngoài miệng thì ăn nói có phần không hay cho lắm, nhưng bọn nó luôn sống rất tốt. Đúng không uổng bạn bè 3 năm nay.
– Thôi tao đói rồi gọi phở ăn đi mày.
– Ờ. Tao cũng đói rồi. Cô ơi cho cháu 5 tô phở.
Ăn uống no nê, cả bọn kéo nhau đi xem phim. Mấy lần trước xem phim toàn phim hành động, lần này chọn phim ma xem cho nó đổi vị. Trước khi xem thằng nào cũng to mồm kêu không sợ, đến khi xem thì thôi rồi, thằng gào, thằng hét, thằng bịt mắt… làm cho mấy người cùng xem ai cũng quay ra chỗ chúng tôi ngồi mà tròn mắt nhìn. Xem phim xong bọn tôi còn đi chơi thêm vài chỗ nữa, nói chung là ngày chủ nhật so happy. Nó làm tôi quên đi mọi buồn phiền, làm tôi có một khoảng lặng để suy nghĩ lại mọi việc và bắt đầu một tuần mới. Gác chuyện tình cảm sang một bên, tôi thấy ngày hôm nay thật ý nghĩa, tôi đã sống trong cuộc sống của chính mình, không bị những suy nghĩ vu vơ bám theo. Tôi thực sự rất vui. Ngày hôm nay đã khiến cho tôi nhận ra rằng, không có gì là không thể làm được, tôi đã say nắng em, và tôi quyết tâm thực hiện cho được những gì mà mình theo đuổi. Làm nốt mấy bài tập cuối cùng, tôi online đánh dota cùng mấy thằng bạn. Đánh được vài trận thì quit đi ngủ vì toàn gặp mấy thằng phá game hoặc host out… đến mà nản. Ngày mai là thứ 2, ngày đầu tuần, tôi hi vọng may mắn sẽ mỉm cười với tôi.
Anh không nhớ tiếng yêu ấy đến từ lúc nào?
Và anh không nhớ em đã chiếm lấy con tim anh như thế nào?
Giờ chìm vào cơn mơ…
Tìm vào nỗi nhớ…
Làm sao để anh thôi không mơ về em…?

Chap 6:

Thứ 2, vẫn mấy cái hoạt động như mọi khi, thật phát chán. Đang ngồi chém gió với mấy thằng bạn trong hàng, bỗng điện thoại kêu, mở ra thì thấy có tin nhắn của em: ” Hôm trước em không đi trung thu được với anh, để tối thứ 7 này anh qua đón em đi chơi nhé ” . Không thể diễn tả nổi cảm xúc của tôi lúc đó, tôi nhắn tin lại cho em thật nhanh, vừa nhắn mà tay vừa run, cứ tưởng đây không phải sự thật . Trời ơi, bây giờ mới có thứ 2, bao giờ mới đến thứ 7 đây, tôi cảm thấy ngày sao mà dài lê thê quá. Đang suy nghĩ lung tung thì có đứa đập vai, quay ra thấy cả lũ cười toét cả mồm, hóa ra nãy giờ mình ngơ ngơ trong hàng làm trò cười cho bọn nó, nhục quá . Kệ bọn mày, ông đây không chấp, đang vui, tội gì bực cho mất vui . Cũng may là tuần này tôi bị học cả sáng lẫn chiều nên cảm thấy thời gian trôi qua rất nhanh, vì cứ theo một lịch định sẵn: sáng dậy – ăn sáng – đi học – học về – ăn trưa- chiều học – về- ăn tối – học – ngủ. Cứ như vậy tuần hoàn, ít nhất cũng có việc giết thời gian, chứ không cứ ngồi đần đần ra thì tôi không chịu được. Cuối cùng sau bao ngày chờ đợi, thứ 7 cũng đến . Tối 7h30, tôi qua nhà đón em đi chơi. Em hôm nay trông thật đẹp, chiếc quần jean bó sát chân, lại còn mặc áo mỏng tang nữa chứ, nhìn em mà máu mũi tôi cứ chực phun ra . Tôi cứ ngẩn người ra mà ngắm em, từ đôi môi đến khuôn mặt, mái tóc, tất cả đều thật quyến rũ, mùi hương của em tỏa ra làm tôi xao xuyến. Ngẩn ngơ một lúc thì em kéo tôi ra khỏi mộng tưởng:
– T. Anh làm sao mà cứ đứng yên một chỗ thế?
– Anh…anh thấy em đẹp quá nên muốn nhìn em chút.
– Xí. Làm như chưa thấy em bao giờ . Mình đi thôi anh.
Hôm nay mượn được con xe máy của thằng bạn đèo em, oai quá, chứ bình thường tôi chỉ đi xe điện . Chở em đến quán kem, tôi gọi 2 ly kem dâu và cam. Vừa ăn, mắt tôi vừa nhìn em, kì quá, muốn dứt mắt ra mà không được, em như thanh nam châm cứ hút tôi vào
– Ăn đi chứ anh?
Em lên tiếng phá tan sự yên tĩnh.
– Ừ, anh ăn đây.
– Quỳnh này, em biết hôm nay em xinh lắm không?
Em không nói, chỉ đỏ mặt nhìn xuống. Nhìn em e thẹn như thế, tôi lại càng thấy thích em hơn.
– À. Quỳnh này, sao hôm trung thu em lại không muốn đi cùng anh thế?
– Hôm đấy em bị mệt nên không đi đâu được.
Nghe em nói vậy, tôi cảm thấy rất vui, vui vì hóa ra em không đi cùng thằng kia, thế mà tôi cứ suy nghĩ lung tung mãi.
– Thế à, may quá.
– Sao anh lại bảo thế?
– Anh bảo may mà em không ra ngoài, nếu không thì lại bị ốm thêm =))
– Tối đó anh có đi chơi không?
– Không, anh ngồi nhà, vì không có ai đi cùng
– Hóa ra vì em không đi mà anh cũng không đi chơi trung thu luôn à? Anh ngốc thế . Hihi
Em cười, nụ cười của em như chứa đầy ma lực, nó khiến tôi muốn nhìn em cười mãi.
– Em ăn kem đi, không kem tan hết bây giờ.
– Anh cũng ăn đi, nãy giờ em đã thấy anh động vào ly kem đâu.
Chết thật, nãy giờ quên ăn kem, nhìn vào ly kem vẫn còn nguyên . Thật là ngớ ngẩn. Tại hôm nay đi cùng em nên tôi mới như vậy, chứ bình thường đi ăn với mấy thằng bạn thì tôi ăn nhanh vđ ra, loáng cái hết mẹ nó 2 ly rồi chứ chẳng vừa (đừng hiểu nhầm là tôi tham ăn nha). Ăn xong, em muốn đi xem phim . Tôi dẫn em đi xem phim 3D, phim kinh dị các thím ợ . Bộ phim tên là gì ấy nhở, à tên là: ” Đồng nhi nhãn quỉ ” . Mẹ, phim kinh dị của bọn Thái, sợ vãi mật ra, vừa xem vừa sợ, em thì nắm chặt lấy tay tôi, mấy người bên cạnh cũng hét ầm ĩ . Tôi cũng sợ lắm rồi, nhưng vì có em nắm tay nên giả vờ không sợ
– Úi dời, thế mà cũng bảo là kinh dị (Thực chất mình sợ bỏ mẹ đi, anh hùng rơm tý).
Tính con trai là thế mà, cứ có gái ngồi cạnh hay cầm tay là nổi máu sĩ diện lên, tất nhiên không phải tất cả con trai đều như vậy, nhưng mà là đa số . Xem xong phim thì cũng đã 9h30 rồi, em muốn đi chơi thêm nữa vì mai là chủ nhật, thế là tôi đưa em đi lòng vòng qua mấy nơi rồi đưa em về. Trên đường về, em ôm lấy tôi làm tôi cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, phải tự chủ lắm tôi mới đưa được em về nhà. Trước khi về đến nhà em, tôi dừng xe lại, em thấy thế hỏi tôi:
– Sao lại dừng xe thế anh?
– Quỳnh này, anh có chuyện muốn nói với em.
– Chuyện gì thế anh?
– Anh thích em, thực sự rất thích em. Em hãy làm bạn gái anh nhé.

Chap 7:

– Ơ, anh…
Em có vẻ hơi bất ngờ khi nghe tôi nói vậy.
– Em hãy trả lời anh đi.
Tôi vừa nói vừa cầm tay em như sợ em đi mất. Cảm giác lúc này của tôi thật hồi hộp, không biết em sẽ trả lời như nào. Tôi chỉ thấy em cúi xuống và hơi ngượng ngùng. Cuối cùng thì em cũng trả lời tôi:
– Em đồng ý.
Em nói giọng rất nhỏ, vừa đủ để tôi nghe thấy. Khỏi nói tôi sung sướng như nào khi nghe em nói như vậy, tôi ôm chặt lấy em, thì thầm vào tai em:
– Cảm ơn em, cảm ơn em đã cho anh cơ hội được yêu em.
– Em cũng yêu anh, ngốc ạ.
– Mình về thôi anh, muộn rồi.
Tôi đưa em về trước cửa nhà, chào tạm biệt em. Em bảo tôi về đi nhưng tôi nói muốn nhìn em thêm chút nữa. Em không nói mà chỉ cười mỉm, sau đó em chào tôi rồi bước vào nhà . Bóng em khuất sau cửa, tôi phóng xe về nhà, trong đầu quay cuồng hình ảnh của em, lúc em nhận lời yêu của tôi, tất cả thật nhanh chóng quá, cứ ngỡ như là mơ. Về nhà là tôi lăn ngay ra ngủ một cách ngon lành cho đến sáng luôn.
Sáng chủ nhật thức dậy, vừa mới mở mắt ra thì điện thoại đã kêu lên:
– Anh à, đi ăn sáng thôi anh, em đói quá rồi.
– Chờ anh tý, anh vừa ngủ dậy mà.
– Anh lười quá đi, ngủ nhiều quá thành con mèo đấy.
– Anh thành con mèo thì em có yêu anh không? Haha
– Anh mà thành mèo thì em sẽ là người đi tìm thuốc để biến anh trở lại bình thường: X
– Em ngốc quá, làm sao mà anh thành mèo được?
– Em ứ chịu đâu, ạnh trêu em. Hứ .
– Thôi, anh sai rồi, anh qua đưa em đi ăn sáng coi như là chuộc lỗi nhé. Hehe
Đến đây, tôi nhanh chóng thay quần áo, chuẩn bị đón em đi ăn: X . Cảm giác thật khác lạ, cuối cùng thì ngày mai tôi cũng có thể ưỡn ngực mà nói với mấy thằng bạn là tôi đã thoát khỏi kiếp FA. Mẹ bọn nó, xem lần này bọn mày còn trêu tao được không . Dắt cái xe ra, vừa mới ngồi lên xe, chưa kịp đi thì lại có điện thoại:
– Alo?
– T à? Còn nhớ mình không?
– Xin lỗi . Ai thế ạ?
– Hương đây .
– Hương nào nhỉ?
Đệch, trường lớp mình hàng đống Hương, làm sao mình nhớ hết được nhỉ?
– T không nhớ à, Hương học cùng T năm lớp 9 đó.
À, hóa ra là nhỏ ngồi cạnh mình năm cấp 2. Mà cũng nhanh thật, đã 3 năm trôi qua rồi, không biết nhỏ có thay đổi gì không nữa. Từ lúc lên cấp 3, tôi không còn liên lạc với nhỏ nữa, cũng không biết nhỏ đã chuyển đi học ở đâu.
– À, T nhớ rồi. Thế Hương gọi T có việc gì không?
– T có rảnh không, gặp Hương một chút nhé.
– Xin lỗi, tý nữa T phải đi ăn sáng cùng bạn rồi. Để khi khác nhé.
– Thế à, thế thì hẹn lần khác vậy.
Tôi nghe giọng Hương thoáng có chút thất vọng.
– Hương này, sao lại có số của T thế?
– Hương hỏi mấy đứa bạn của T đó, thế Hương không được có số của T à?
– Không, chỉ là T hỏi thế thôi. Bây giờ T phải đi rồi, hẹn Hương lúc khác nhé, khi nào rảnh T sẽ gọi.
Kết thúc cuộc gọi, tôi nhanh chóng đến chỗ Quỳnh, vừa đi vừa suy nghĩ về việc vừa qua. Sự việc thật lạ, người bạn sau 3 năm không gặp giờ lại đòi gặp mình, thật sự là không biết được như nào nữa. Thôi tạm gác chuyện đấy sang một bên, bây giờ là công việc mà một người bạn trai phải làm, đưa bạn gái đi ăn sáng . Có lẽ mọi chuyện sẽ rất êm đềm nếu như không có sự việc đó xảy ra…

Chap 8:

Vừa đến nhà em, cứ tưởng bố mẹ em không có nhà, tôi mở cửa hét toáng vào:
– Anh đến rồi đây.
Đệch, ai ngờ được là bố em ở nhà. Ông đang xem tivi, cũng may bố em tính tình hiền lành nên không làm gì tôi, chỉ hỏi tôi rằng:
– Chào cháu, cháu là bạn của Quỳnh hả.
– Dạ, dạ, vâng ạ…
Tôi lí nhí trả lời, trong bụng vẫn thấy xấu hổ vì lúc nãy hành động hơi quá.
– Bác ơi Quỳnh đi đâu rồi ạ.
– Nó vừa đi ra ngoài cùng bạn nó, chắc tý nữa về.
Trời ơi, em hẹn tôi ăn sáng thế mà lại bỏ đi đâu không biết, bây giờ đối mặt với bố em phải làm sao đây? Mà thôi kệ, nói chuyện lấy lòng bố vợ tương lai trước, biết đâu lại hay . Nghĩ như vậy nhưng đang bí cách mở màn thì may quá, bác ấy nói:
– Cháu biết uống rượu không, uống cùng bác nhé .
– Dạ, rượu cháu biết uống sơ sơ, mà cháu không uống nhiều được.
– Con trai phải mạnh mẽ lên chứ, nào, để bác vào lấy rượu bác cháu ta uống cùng nhau cho vui.
Thế là bác ấy đi vào bếp lấy rượu, bỏ lại mình tôi ngồi đấy. Mãi bây giờ tôi mới có cơ hội nhìn kĩ ngôi nhà của em, lúc nãy nhìn từ ngoài vào chỉ thấy được ngôi nhà 4 tầng khang trang. Ngôi nhà rất gọn gàng, sắp xếp mọi thứ đâu vào đấy, bộ ghế sofa để giữa nhà, phía trước là cái tivi đời mới để cạnh 2 cái chậu hoa, ngoài ra còn mấy đồ trang trí nữa mà tôi không nhớ hết. Đang mải nhìn thì bố em đi ra, tay cầm theo chai vodka cùng mấy đồ ăn cùng. Nhìn chai rượu mà tôi nản luôn, từ bé đến giờ có biết uống rượu là gì đâu, lòng tự nghĩ quả này tự bóp mình cmnr
– Nào, bác cháu ta uống thôi.
Tôi từ từ rót rượu vào ly của bác và của tôi, tôi cố ý rót cho mình ít hơn, sợ uống nhiều quá không hết. Bố em thấy thế liền bảo:
– Sao thế, uống nhiều lên chứ.
Vừa nói bố em vừa rót thêm vào ly của tôi, nhìn cái ly gần đầy toàn rượu thì thôi rồi lượm ơi, chỉ sợ vừa cho vào đã phun ra, mất cái hình tượng với bố em quá. Nghĩ đi nghĩ lại tôi cũng cố gắng phải uống cho hết ly rượu đó, không thì còn đâu sĩ diện con trai nữa
– Dạ cháu mời bác ạ.
Nói xong tôi nốc phát hết luôn, cảm giác thật khó chịu, vừa khe khé cổ vừa buồn nôn, tuy nhiên cũng cố kiềm chế để không nôn ra trước mặt bố em. Giả vờ bình tĩnh, tôi nói:
– Bác ơi, loại này uống được lắm ạ.
Nói thế thôi chứ tôi sợ bỏ mẹ, cứ lo bố em thấy tôi khen lại cho tôi uống phát nữa thì tôi chịu luôn. Nhưng cũng may, bố em thấy tôi có vẻ khó chịu khi uống rượu nên cũng không ép tôi uống nữa, bố em hỏi tôi:
– Cháu đến tìm Quỳnh có việc gì không?
– Dạ, cháu đến đưa Quỳnh đi ăn sáng thôi ạ.
– Thế cháu là bạn trai của con Quỳnh nhà bác à?
Nghe bác hỏi thế, tôi hơi ngượng, nhưng cũng không sao, đàn ông con trai với nhau mà, vì thế mà tôi cũng thấy thoải mái hơn và trả lời bố em:
– Dạ vâng ạ.
– Đã yêu nhau lâu chưa?
– Mới từ hôm qua thôi bác ạ.
– 2 đứa yêu nhau bác không cấm, chỉ cần 2 đứa không làm chểnh mảng việc học hành và cư xử cho đúng chuẩn mực là được rồi.
Hí hí, nghe bố em nói vậy, lòng tôi mừng thầm, vì lúc đầu cứ nghĩ là bố em sẽ phản đối chuyện chúng tôi yêu nhau cơ. Tôi ngồi nói chuyện với bác thêm một lúc nữa thì em về. Tôi xin phép bác đưa em đi ăn sáng. Trên đường đi em có hỏi tôi:
– Lúc nãy anh chờ em có lâu không?
– Không, anh ngồi nói chuyện với bố em, vui lắm.
– Em đi cùng con bạn ra chỗ shop quần áo xem đã có quần áo mới chưa, mải mê thế nào lại quên mất là anh đang chờ em. Em xin lỗi .
– Hứ, biết có lỗi thì phải làm gì không?
– Em biết rồi, để tý nữa em đền bù cho. Làm nũng quá đấy.
Nói rồi em ôm lấy tôi, một cái ôm đủ khiến tôi cảm nhận được hơi ấm, tình cảm của em giành cho tôi. Tôi cũng muốn ôm lại em lắm, nhưng mà nếu buông tay lái ra mà ôm em thì cả 2 sẽ được ôm nhau cùng vào bệnh viện . Biết em thích ăn xôi, tôi đưa em đến quán xôi mà tôi biết, xôi chỗ này ăn rất ngon, có đầy đủ mọi loại như xôi đỗ, xôi cẩm… muốn gì có đấy, với lại đây là quán quen của tôi nên không phải chờ đợi để có xôi ăn
– Vào đây em, mình ngồi bàn này. Em ăn xôi gì nào?
– Em ăn xôi chè. Em thích ăn loại này từ bé rồi.
– Cô ơi, cho cháu một bát xôi chè, một bát xôi cẩm
Đang ngồi ăn cùng em ngon lành thì nhìn ra ngoài, thấy thằng cờ hó Mạnh đèo con ghệ của nó vào, mẹ thằng này nó hay xoáy đều mình lắm, ngồi cạnh nó có khi mình đếk ăn được miếng xôi nào, cầu mong nó đừng ở gần tôi. Nhưng dường như trời không có tai thì phải, nó cùng con ghệ nó ngồi ngay cạnh bàn tôi, đậu má. Thằng cờ hó đấy nhìn thấy tôi, bèn oang oang nói:
– Thằng này, đi ăn mảnh không gọi anh em hả? Ai đây? Mày tán đổ rồi à?
Đệch, mày hỏi liền như thế có bố tao cũng không trả lời được. Tránh phiền phức, tôi bảo em ăn nhanh lên rồi tôi cùng em đi về, chứ không ngồi thêm chút nữa thể nào tôi và em cũng trở thành chủ đề để nó nói lung tung.
– Cô ơi cháu trả tiền, một bát xôi chè và xôi cẩm ạ.
– Của cháu 20.000 đồng.
– Đây, tiền đây ạ.
Bước ra ngoài, tôi đưa em về nhà, vì em chuẩn bị phải đi học thêm. Trước khi em vào nhà, tôi ôm em vào lòng, chỉ cần một cái ôm cũng là quá đủ đối với tôi.
– Được rồi anh, để em vào chuẩn bị đi học nào.
Tôi buông em ra, nhìn em bước vào nhà. Vẫy chào em, tôi phóng xe đi. Trên đường về, tôi rẽ vào quán hát một chút, vì lúc nãy mấy thằng bạn nhắn tin cho tôi bảo qua quán hát cùng bọn nó. Vừa bước chân vào phòng hát thì tôi được phen ngớ người, ai kia?…

Chap 9:

– Ơ kìa, Hương?
– T à, thật trùng hợp nhỉ. Sao T lại ở đây?
– Mấy thằng bạn gọi T đến, không ngờ lại gặp Hương ở đây
Chà, 3 năm không gặp nhìn Hương thay đổi hơn hẳn, da trắng hơn, ăn nói nhỏ nhẹ hơn rất nhiều, mà điều thay đổi đặc biệt hơn là…, tôi không nói chắc ai cũng biết nhỉ . Đang nhìn Hương thì thằng Tùng lôi tôi vào chỗ:
– Đm, đến mà chưa làm chén nào? Chú khinh anh em à?
– Tao vừa đến, đưa chén đây.
Lại thêm một vụ rượu chè bung bét nữa, trời ơi, tôi đâu biết uống rượu mà bọn cờ hó này cứ bắt uống, chết mất. Cuối buổi hát thằng nào thằng nấy đều phê rượu cả.
– T say rượu à? Giọng Hương nhỏ nhẹ hỏi tôi.
– Ừ, tại T không biết uống, với lại bọn nó bắt T uống nhiều quá.
– Có cần Hương đưa về nhà không?
– Không cần đâu, T vẫn đi về được mà.
– Nếu thế thì T về cẩn thận nhé.
Trên đường về, tôi vẫn không biết tại sao Hương lại quan tâm tôi đến như thế. Xa nhau đã hơn 3 năm rồi, tôi tưởng Hương đã quên tôi rồi chứ. Thú thật là hồi học cấp 2, đúng là tôi có tìn cảm với nhỏ Hương, lúc đấy nhỏ làm lớp trưởng, vừa học giỏi vừa xin gái, biết bao thằng theo đuổi nhỏ mà nhỏ không chấp nhận. Tôi cũng không biết là nhỏ có tình cảm với tôi không nữa, nói chung là lên cấp 3 là tôi không còn thông tin gì về nhỏ nữa. Do quá mệt sau 2 vụ uống rượu vừa rồi, về đến nhà là tôi lăn ra ngủ ngay, đến khi tỉnh dậy thì đã là 4h chiều rồi, kinh thật, mình ngủ phát từ 11h trưa đến tận bây giờ . Tỉnh dậy, trong đầu vẫn hơi nhức, xin chừa lần sau không dám uống nhiều như này nữa. Cầm điện thoại lên thì thấy có 2 tin nhắn mới, mở ra xem thì 1 của Quỳnh, một của thằng Mạnh, thằng Mạnh thì khỏi tính tiền rồi, thằng này nt cho tôi thì toàn là hỏi mượn tiền tôi thôi . Mở tin của Quỳn ra thì nội dung như sau: ” Anh T ơi, sáng mai qua đưa em đi học nhé: X ” . Ầu, thế là lại có cơ hội đi cùng em rồi, sao mà sướng thế không biết . Tôi nhắn lại cho em:
– Sáng mai 6h30 chờ anh ở nhà nhé.
– Vâng, anh nhớ qua đó.
– Anh tất nhiên là sẽ qua rồi, chỉ sợ có ai đó cho anh leo cây như sáng nay thôi.
– Hứ, sáng nay em lỡ quên mất mà. Với lại em đền bù cho anh rồi còn gì: P
– Rồi, cưng của anh, sáng mai anh sẽ qua đón em: X
– Thế mới là bạn trai của em chứ: X
Vừa mới cất cái điện thoại đi được một lúc thì nó lại kêu, đậu má, muốn yên tý cũng không được.
– Alo?
– Dota không mày, có kèo này.
– Chờ tao tý, onl liền.
Khỏi nói, chứ có kèo đánh dota là tôi ghiền nhất .Online lao ngay vào cuộc chiến. Đánh đến 7h thì chán quá, out đi ăn tối. Bố mẹ lại đi vắng rồi, chán quá, đi ăn cơm rang vậy. Nghĩ thế nên tôi phóng ra quán cơm rang gần trường, chà, tối nay vắng quá, thế là thoải mái chọn bàn rồi. Tôi chọn một bàn cạnh cửa sổ, chỗ này rất tiện quan sát ra bên ngoài. Ngồi nhấm nháp đĩa cơm rang, tôi lơ đễn nhìn ra bên ngoài, trời mưa lất phất nên cũng ít người ra ngoài . Chợt tôi thấy ai đó, nhìn dáng rất quen từ từ tiến đến quán cơm, vì mắt cận nên tôi không rõ đó là ai, chỉ khi người bí ẩn đó bước vào quán, tôi mới biết đó là Hương. Hương hình như nhìn thấy tôi nên tiến về bàn tôi ngồi, hỏi:
– T cũng ăn cơm rang à?
– Ừ, hôm nay bố mẹ T đi vắng, ở nhà lại lười nấu cơm nên ra đây ăn luôn cho nhanh.
– Hương cũng thế, hihi.
Hai đứa ngồi ăn cùng nhau, vừa ăn vừa nói chuyện rất vui vẻ, những câu chuyện hồi cấp 2 bây giờ kể lại sao mà buồn cười quá . Bỗng nhiên Hương hỏi tôi một câu:
– T này, T đã có bạn gái chưa?
– T có rồi, sao tự nhiên Hương lại hỏi như vậy.
– Hương tò mò nên hỏi thôi, tại sáng lúc đi hát Hương thấy T đi một mình nên nghĩ vậy.
– Thế Hương đã có bạn trai rồi à?
– Hương có, nhưng mà đã chia tay nhau rồi. Nói đến đây tôi thấy Hương thoảng chút buồn. Tôi không biết nói gì, chỉ biết động viên Hương cố vui lên thôi. Đến đây câu chuyện giữa chúng tôi trầm xuống, có lẽ ai cũng có khoảng riêng để suy nghĩ nên tôi cũng không dám nói nhiêu nữa. Chỉ quanh đi quẩn lại mấy câu chuyện cũ, thi thoảng pha chút vui đùa. 2 đứa ăn xong thì đã 8h, tôi nói với Hương là tôi phải về trước để chuẩn bị cho ngày mai, Hương cũng nói:
– Hương cũng phải về rồi, chào T nhé.
Bóng Hương đi khuất, tôi cũng phi xe về nhà. Vừa vào phòng, nhìn thời khóa biểu ngày mai với đống sách vở là tôi đã hoa cả mắt. Cũng may là ngày mai bài không nhiều lắm, tôi ngồi vào bàn học một lúc là đã làm xong hết bài tập. Nhìn đồng hồ, mới có 9h30, thôi đi tắm phát rồi đi ngủ luôn cho khỏe, ngày hôm nay mệt quá rồi…

Chap 10:

Sáng thứ 2 chán ngắt, cũng may là tuần này là tuần trước khi thi học sinh giỏi nên không bị kiểm tra gì cả. Đang suy tính xem nên làm gì thì:
– Ê, thằng ku, đi đánh dota không? Thằng Tùng gọi tôi.
– Ờ, thế cũng được, mà đi ăn sáng đã, đói lắm rồi. Mà mày gọi luôn thằng Ngọc đi.
Tôi với nó đi ăn bánh mì rồi cùng nhau cúp tiết luôn . 3 thằng lò dò xuống quán game gần trường, mới có 8h nên vẫn còn vắng, lèo tèo vài người chơi . Chọn 3 máy gần nhau, bắt đầu vào cuộc chiến thôi . Đánh dota cùng thằng Tùng thì thôi rồi các thím ợ, nó hò hét như đúng rồi ấy, thằng Tùng đã vậy, thằng Ngọc cũng không kém, trời ơi, 2 thằng này định tra tấn tai tôi à?
– Đậu má, về mà combat đi mày.
– Tao đang farm, bọn mày tự lo đi.
– Vãi, farm cái đ*t gì vậy?
– Blah…blah…blah…
Công nhận, tuy 2 thằng có hò hét ồn nhưng đánh như này vui thật, có cảm giác chơi thật hơn. Cứ tưởng chuyện 3 thằng cúp tiết sẽ không ai biết, ai ngờ chuyện này đến tai giáo viên chủ nhiệm, đậu má, bình thường thứ 2 ổng có lên lớp bao giờ đâu, thế mà hôm nay lại nổi máu lên . Quả này thì thôi rồi, 3 thằng lao vù lên trường, đứng trước cửa lớp, thằng nào thằng nấy cúi gằm xuống đất. Đệch, thế là lại nghe bài ca bất hủ, điếc hết cả lỗ tai. Cuối cùng thì ổng cũng nói xong, 3 thằng vào lớp mặt méo xệch, chán chết đi được.
– Đang combat hay thì gọi về, chán vãi.
– Thôi, không bị ổng gọi bố mẹ là may rồi.
– Tý về chơi tiếp không?
– Để chiều, tao mệt rồi.
Cứ tưởng cái đen nó qua rồi, ai ngờ nó vẫn bám lấy tôi. Cuối giờ học, Quỳnh gọi tôi ở lại. Chết rồi, chắc em biết tôi bỏ tiết đi chơi game rồi, quả này thì xác cmn định rồi, tôi đã hứa với em là sẽ không bỏ tiết đi chơi nữa, thế mà lại làm như này thì…
– T. Anh nói đi.
– Anh xin lỗi, tại mấy thằng bạn nó rủ ác quá nên anh phải đi thôi.
– Anh có biết là lúc em xuống tìm anh mà không thấy anh em đã lo như nào không? Sắp thi học sinh giỏi rồi mà anh vẫn đi chơi game à?
– Anh xin lỗi em mà, anh hứa lần sau sẽ không bỏ học nữa . Nhé, tha lỗi cho anh nhé ngốc.
Vừa nói tôi vừa giả bộ biết lỗi, giả nai, ngây thơ trong sáng .
– Nhớ nhé, lần sau mà còn làm thế nữa là em giận anh luôn đó. Em vừa nói vừa bẹo má tôi.
– Hì, anh nhớ rồi, làm sao anh có thể để người anh yêu buồn được.
– Hứ, ghét anh lắm, anh dẻo mồm lắm biết không?
Nhìn em cười rất quyến rũ, lúc đấy không biết ma xui quỷ khiến như nào, tôi bỗng ôm chặt lấy em, đặt lên môi em một nụ hôn thật ngọt ngào. Em dường như rất bất ngờ, tuy nhiên không hề đẩy tôi ra mà để yên như vậy, chắc em đang cảm thấy rất sung sướng. Chúng tôi cứ hôn nhau như vậy tầm 30s thì tôi buông em ra, 2 người ngượng ngùng nhìn nhau.
– Híc, tại anh không kiềm chế được mình nên mới làm như vậy. Em đừng giận anh nhé.
– Không sao đâu, ngốc của em. Em thản nhiên trả lời như không có chuyện gì xảy ra, con gái mà bạo quá
Tôi đưa em về nhà, vừa đi tôi vừa nhớ lại lúc hôn em, cái cảm giác ấy thật khó tả . Sao hôm nay tôi thấy đường về nhà em sao mà ngắn quá, tôi muốn nó dài ra để tôi và em có thể ở gần nhau lâu hơn.
– Đến nhà em rồi, anh về đi. Em cảm ơn anh nhiều!
– Ừ, anh về đây, ngốc của anh.
– Ghét anh, anh toàn trêu em thôi.
Em tinh nghịch chạy vào nhà, đến đây tôi cũng phóng xe về . Trước mắt là cả một lịch học kín mít cho ngày thi sắp tới, chỉ cần thế thôi cũng đủ làm tôi phát chán rồi. Vừa vào nhà, bỗng thấy sao nhà mình hôm nay ầm ĩ thế, hóa ra là nhà có khách. Thế cũng tốt, tôi tha hồ mà yên ổn trong phòng . Bật ngay cái máy tính lên làm vài trận dota cho sảng khoái đã. Đang đánh hay thì cửa phòng bật mở, đúng là ” đang vui thì đứt dây đàn “, một em gái cùng một thằng nhóc vào phòng tôi. Tôi ngớ cả người, há hốc mồm ra, không biết 2 người này từ đâu đến? Đang đần cả người ra thì em ấy nói trước, phá vỡ cái không khí im lặng:
– Em chào anh. Anh có phải là anh T không ạ?

Chap 11:

– À, anh là T đây. Thế em là ai vậy? Đậu má mở cửa vào sợ vãi, may mà lúc đấy chưa qwerty, chứ lúc đấy đang làm mà em ấy vào thì thôi rồi .
– Em là Ly.
– Có phải em là con của bạn mẹ anh không?
– Dạ phải .
– Thế còn thằng ku này là ai vậy.
– Nó là em em đó, nó tên Tuấn, năm nay mới 7 tuổi à .
– Ừ, thế cũng được, mà lần sau em vào thì nhớ gõ cửa nhé, chứ không vài lần như này nữa thì anh đứng tim mà chết luôn.
– Dạ, em nhớ rồi. Hihi.
Chợt nhớ ra cái gì đó, hóa ra nãy giờ nói với em vài câu, quay lại màn hình thì đã lên bảng đếm số mẹ rồi, thôi kệ, chán rồi, combo F10 EQ được thực hiện . Kệ mẹ chúng mày, ông nói chuyện đã
– Thế em năm nay bao nhiêu tuổi rồi, học trường nào vậy.
– Em vừa thi vào trường chuyên đó anh.
– Ơ, thế là cùng trường với anh à . Trùng hợp ghê nhỉ.
– Hì, thế anh học lớp nào thế. Em học ở lớp 10E đó.
– Anh học ở 12E. Anh em mình lại cùng chuyên với nhau rồi .
2 anh em ngồi tán chuyện đến mãi hơn 12h, khi đó mẹ em gọi về em mới về.
– Thôi, em về đây, chào anh nhé, hôm nay mình nói chuyện rất vui vẻ. hihi
– Ừ, chào em nhé. À em ơi, quên thằng ku Tuấn này, để nó lại chơi với anh hả =))
– Tuấn, về thôi em .Em định để nó lại chơi với anh, nhưng mà sợ anh không thích . Hihi
– Để lần sau, em dẫn nó sang anh đưa nó đi chơi cho vui. Nhé.
– Dạ, thế hẹn anh lần sau .
Vừa tiễn em ra cổng, trở vào nhà thì điện thoại lại kêu.
– Alo?
– T à. Hương đây. T gặp Hương một chú được không? Nghe giọng cô nàng có vẻ như đang gặp chuyện buồn.
– À được, thế tý nữa gặp nhau ở quán Cafe quen nhé.
Cụp máy, lòng tôi chợt nghĩ, Hương dạo này thay đổi nhiều quá, tất cả mọi chuyện đều trở nên quá phức tạp thì phải.
3h chiều, vừa ngủ dậy, nhớ đến việc phải đi gặp Hương, vội vã thay quần áo rồi lao ra quán Cafe. Hương đã ngồi đấy từ lúc nào rồi, vẻ mặt đầy lo âu, buồn bã. Tôi ngồi đối diện Hương, khẽ hỏi:
– Có chuyện gì mà gọi gặp T thế?
– Hương sắp phải chuyển đi xa rồi.
– Đi đâu?
– Sang Sydney, qua đó sống với ông bà ngoại.
– Thế khi nào Hương đi?
– 2 ngày nữa, khi nào làm xong thủ tục là đi luôn.
Lòng tôi chợt cảm thấy buồn, buồn vì sắp phải xa người bạn học cùng mình 3 năm cấp 2.
– Nếu thế thì phải tổ chức tiệc chia tay nhỉ, để T gọi cả lớp cũ đến nhé.
– Không. Không cần đâu, Hương sẽ rất vui khi ra đi nếu T chấp nhận việc này.
– Việc gì thế?
– Hãy hôn Hương một lần nhé. Chỉ một lần thôi . Hương đã mong chờ việc này rất lâu rồi. T có chấp nhận không?
Hả? Tôi chợt bối rối khi nghe câu nói ấy, thú thật là ngoài Quỳnh ra tôi chưa hề có ý định sẽ hôn người con gái khác. Làm sao bây giờ, nếu chấp nhận thì sẽ có lỗi với Quỳnh, còn không làm thì lại thấy day dứt. Trời ơi là trời
– Thế nào T. T có thể đáp ứng nguyện vọng cuối cùng của Hương không?
– Cho T thời gian đã nhé. Để T suy nghĩ thêm.
– Không còn thời gian nữa đâu. Nói rồi bất chợt Hương tiến đến hôn tôi, một nụ hôn thật sâu, tôi lúc đấy dường như bị mất hết tâm trí, chả còn biết làm gì, đứng đơ như một pho tượng. Hôn xong, Hương bỏ tôi ra, cười rất vui vẻ và nói:
– Cảm ơn T. Cảm ơn vì đã giúp Hương hoàn thành nốt nguyện vọng của mình.
Tôi không nói, chỉ lặng im, suy nghĩ về việc làm vừa rồi. Trong lòng tôi bây giờ đang có 2 luồng suy nghĩ chạy song song, chúng đấu tranh với nhau làm tôi cảm thấy rất đau đầu, tôi không còn muốn làm gì nữa . Nói nhanh với Hương một câu là tôi phải đi về, rồi nhanh chóng lên xe phóng về nhà. Về đến nhà là lao vào phòng, khóa cửa lại, nằm bẹp trên giường suy nghĩ xem tại sao mình lại có thể làm như vậy, tại sao? Những ý nghĩ vẫn không thể thoát ra đầu tôi, cho đến khi chuông điện thoại kêu, Quỳnh gọi cho tôi:
– Alo?
– T à. Sắp thi rồi đó, anh đã chuẩn bị gì chưa?
– Ặc, anh đã ôn thi gì đâu, sách vở anh còn chưa động vào.
– Không được, anh phải ôn đi chứ, anh đã hứa với em là sẽ thi tốt kì thi này rồi còn gì.
– À, đúng là anh nói vậy, nhưng tự nhiên bây giờ anh lười lắm
– Ngoan. Cố gắng được giải đi rồi em thưởng cho. Hihi.
– Nhớ nhé, nếu anh được giải em phải thưởng cho anh đó. Còn thưởng cái gì thì phải do anh quyết định nha.
– Ơ, anh khôn thế. Hihi.
– Nếu em không đồng ý thì thôi, anh khỏi thi luôn.
– Được rồi, em đồng ý, giờ thi anh ôn bài đi. Ngốc của em.
Đúng là chỉ khi nói chuyện với Quỳnh, tôi mới cảm thấy nhẹ nhõm hơn, nhớ đến lời hứa lúc nãy với em, tôi lao vào ôn thi, cho đến khi ngủ quên lúc nào không hay nữa. Mở mắt ra, nhìn đồng hồ là 8h tối, đói quá, chưa ăn gì cả, thôi xuống lục tủ lạnh xem còn có gì ăn không…

Chap 12:

Thứ 3. Vừa đến lớp thì đã nghe cả lũ bạn kháo nhau là hôm nay được nghỉ, đệch, được nghỉ thật thì phê quá, chắc là nghỉ cho học sinh ôn thi đây mà. Với tôi thì cũng chả quan trọng lắm, vì đi thi này chỉ gọi là thôi, chứ dạo này tôi lười học như thế này thì làm sao mà thi được . Hồi hộp quá, thôi kệ tý nữa khác biết cụ thể như nào, giờ là làm no cái bụng đã, ” có thực mới vực được game ” mà . Nghĩ thế là phi ngay ra quán bánh mì, ối zời sao mà đông thế này. Đậu má, chen chen chúc chúc, mãi mới kiếm được một chỗ ngồi, đang chờ bánh thì ai ngờ lại gặp em Ly. Em ấy lại gần tôi và ngồi xuống:
– Anh T cũng ăn bánh mì à?
– Ừ, lúc nào anh cũng ăn ở đây, thành thói quen rồi
– Hic. Quán đông như này thì bao giờ mới có bánh đây?
– Em chờ tý, để anh gọi cô ấy lấy cho em trước nhé.
– Thế còn anh?
– Anh ăn muộn hơn tý cũng không sao.
Nói rồi tôi chen ra chỗ đứng chờ bánh mì, khiếp, có thằng lấy 3 cái bánh lận, đậu má, người đã to béo lại còn xơi 3 cái thì bao giờ mới giảm béo được đây, chả bù cho tôi, người teo tóp như que củi . Đứng chờ gần 10′ cuối cùng cũng có bánh đem về cho em.
– Đây, bánh của em đây.
– Em cảm ơn anh. Em vào lớp trước nhé.
– Ừ, em vào đi.
Quay trở lại vấn đề, cái bụng tôi nãy giờ nó biểu tình cứ âm ỉ âm ỉ, bây giờ là lúc giải quyết đây .
– Cô ơi, lấy cháu cái bánh mì trứng chả.
– Hết bánh rồi cháu ơi.
oát đờ hợi? hết cmn bánh rồi, đậu má. Đấy, chỉ vì cái tính sĩ gái mà giờ phải nhịn đói, khổ ghê chưa. Thế là tôi vác cái bụng xẹp lép lên lớp, định tý nữa nghỉ học về ăn phở luôn cho nó ngon. Sinh hoạt 15′ đầu giờ, cả lớp đang ồn ĩ, bỗng dưng có tiếng phát thanh của cô hiệu phó:
– Alo. Nhà trường xin thông báo: Khối 12 sẽ được nghỉ học để ôn thi cho ngày mai, khối 11 và khối 10 học như bình thường.
Khỏi nói, cả khối gào rú lên như điên, rồi rầm rầm kéo nhau đi lấy xe về, nói thật nhìn như đi hội vậy
– Ê. T . Mấy thằng cờ hó trong lớp gọi tôi.
– Hả?
– Đậu má mày, chơi hơi sang đó nha, định bắt cá 2 tay hả. Thằng Tùng nói.
– Cái gì, tao không hiểu.?
– Giả vờ, không phải mày đang tán em Ly lớp 10E đó sao? Mạnh. óc chó phát biểu
– Haha, bọn mày hiểu nhầm rồi, nó chỉ là đứa em tao quen lúc nó đến nhà tao chơi thôi, chứ yêu đương gì đâu?
– Mày là hay lừa bọn tao lắm, mày không biết em ấy là mục tiêu của thằng Ngọc à?
– Rồi rồi, tao biết rồi, nhưng tao thề là tao với em ấy không có quan hệ gì cả, bọn mày thích thì cứ việc tán, tao chả liên quan.
– Ừ, thế là đươc, làm bọn tao cứ nghi nghi nãy giờ. Thôi đi ăn sáng đê, tao đói lắm rồi.
– Được, thế ăn phở nhé, thằng Tùng bao cả lũ =)).
– Đậu má, sao lại là tao?
– Vì mày nghi ngờ tao nên giờ mày phải chuộc lỗi =))
– Được rồi, chỉ một lần thôi đấy. Nó vừa nói mặt vừa nghệt ra, tội nghiệp.
Ăn phở xong thì mỗi thằng một ngả, ai cũng có việc riêng. Giờ này mà về nhà thì chán ngắt, chả nhẽ lại ngồi onl. Chợt nhận được tin nhắn của thằng anh tôi: ” Chú ra bến xe đón anh cái, anh vừa về ” Aha, thằng anh của tôi về rồi, vui quá. Các thím biết không, hồi nhỏ tôi với nó cứ như hình với bóng, đi đâu cũng có nhau. Lúc nhỏ thì nghịch thôi rồi, nào đi trộm bưởi, xoài, nhãn, phá chuông hàng xóm… đủ mọi trò. Tuy nhiên, cũng có lúc 2 đứa bị ăn đòn do nghịch phá nhiều, hàng xóm qua kêu ca. Lúc đấy ăn đòn đau lắm, nhưng 2 đứa mặt vẫn cười hềnh hệch . Ôi giờ nhớ lại hồi nhỏ sao mà vui quá. Bây giờ lớn rồi, cuộc sống cũng bận rộn hơn, con người ít có thời gian dành cho nhau . Ra đến bến xe, gặp ngay ông anh đang ngồi quán trà lào, chà, 5 năm học đại học không gặp giờ thay đổi hẳn, chỉ riêng cái dáng gầy gầy cao cao là không lẫn đi đâu được, giống y tôi . Anh em cùng nhau mà.Đưa anh về nhà, 2 anh em vừa đi vừa nói chuyện:
– Chú dạo học thế nào rồi, vẫn tốt chứ.
– Em sắp thi học sinh giỏi.
– Thằng này khá, cố gắng thi cho tốt đi, rồi anh mua đồ chơi cho.
Chả là hồi nhỏ tôi rất thích đồ chơi nên cứ mỗi lần động viên tôi làm gì đó là anh lại lấy đồ chơi ra để nói. Lúc nhỏ nhắc đến đồ chơi là tôi khoái chí lắm, quyết tâm làm bằng được để có .
– Được rồi, em thi được thì anh phải mua đồ chơi cho em nhé. Haha
– OK. Chú thấy anh thất hứa bao giờ chưa.
Về đến nhà, ông anh lao ngay lên giường ngủ, chắc tại đi xe mệt quá đấy mà.Tôi biết thế nên mặc kệ cho ông ấy ngủ, bố mẹ đi làm 3 tiếng nữa mới về, biết làm gì đây? Thôi online tý cho khuây khỏa vậy…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Tình Yêu Đầu Tiên
Tin nhắn
Đã Nhớ…Một Cuộc Đời! (110 – Hết)
Bức Tranh Quái Dị
Người Bạn Nhiệt Tình