Hát xong, cả bọn túa nhau chơi rượt đuổi. Nhưng có phần đặt biệt là phải chọn thêm 1 người làm “bồ” của mình. Tôi tất nhiên là giành hoàng tử trước rồi. Xưa nay đều chơi với con Yến, thấy nó 1 mình cũng tội tội nhưng nó cũng bắt cặp với Gia Linh. Cả lớp thừ cũng phải 15, 16 cặp, chuyến này không sợ bị bắt “đừ” rồi. (Đừ ý chỉ là chỉ có 1 đôi phải bắt từ đầu đến cuối).
Đây là 1 khởi đầu kém may mắn, tôi oẳn tù tì thua bét. T^T Anh xoa xoa đầu tôi an ủi. Được lắm, tôi sẽ bắt hết từng đôi 1. Nhưng xui xẻo thày là chân tôi ngắn, chân anh dài, tôi bị té thảm hại. Anh lắc đầu, không nỡ để tôi bị té hoài nên bế tôi lên. 1 lần nữa, cả bọn hét ầm lên. Tôi ngượng ngùng, ai đời cùng chơi rượt đuổi anh chỉ vác theo bao gạo 1 mình chạy đi thế? Anh nhăn mặt nhấc lên nhấc xuống người tôi. Nặng lắm á???
– Minh Minh, em rốt cuộc là bao nhiêu kí?
– 44kg. Vẫn nặng à? Em đã giảm cân rồi mà! – Tôi nhăn nhó. Anh thả tôi xuống quan sát từ trên xuống dưới chép miệng:
– Không quan sát dáng em nên không thấy em gầy, chỉ có cái mặt là không mất miếng thịt nào! Gáng ăn thiệt nhiều đi cô bé!
Anh véo má tôi. AAAAA, sao má tôi véo đâu cũng dính thế này. Con Yến đi đến cạnh tôi lên tiếng:
– Rốt cuộc 2 người định chơi rượt đuổi hay thể hiện tình cảm?
Anh cười hì hì bế tôi lên rồi chạy về phía đám đông. Anh nói với tôi:
– Em nhớ giơ tay ra bắt họ nha!
– Okay! – Tôi thích thú.
Đúng là không sợ “đừ” anh chạy rất nhanh, thế là có 1 cặp đôi thế vai cho chúng tôi. Ước gì thời gian đừng trôi đi!
4 giờ…
Gia Linh dắt chúng tôi vào cánh rừng, đến ngã tư, cô gãi đầu:
– Mọi người chia nhau ra tìm rồi lát sau chúng ta lại đến chỗ này nha! Anh đi phía này, Yến đi phía này. – Cô chỉ 2 người kia 2 hướng bên trên. Họ nhanh chóng đi tìm vì muốn mình là đội về nhất. Tôi chỉ tay vào hướng ngược lại mình. Cô vui vẻ gật đầu chạy đến hướng còn lại.
Cây to, cây to, sao chẳng thấy nhỉ? Tôi chỉ biết mình đi 1 quãng rất rất xa. Aizzz, mỏi chân thật. Tôi cầm 1 cành cây khô vừa đi vừa quất vào những thân cây lớn nhưng chẳng thấy lá cây đó đâu. Chẳng biết tôi đã đi bao lâu, quay đầu lại chỉ thấy toàn cây là cây. AAAAAAAAA…
***
5 giờ…
– Mọi người có ai nhìn thấy Minh Minh ở đâu không? – Anh sốt ruột chạy đến chỗ mọi người, ai cũng lắc đầu. Hải Yến cũng đứng ngồi không yên lo lắng. Lúc này, Gia Linh chạy ra, trên tay hớn hở cầm lá cây má đào. Thấy cô, 2 người đó chạy lại:
– Em có thấy Minh Minh đâu không? – Anh hỏi. Cô mở to mắt vẻ ngạc nhiên:
– Minh Minh vẫn chưa về sao? Em biết hướng cô ấy đi, theo em!
Cô quay người dẫn mọi người đến ngã tư ban nãy nhưng đi vào hướng mà cô đã đi…
– Cứu tôi với! Có ai không? – Minh Minh ôm cái chân bị trật chỉ biết kêu gào. Lúc quay đầu lại nhìn, do cô không để ý mà sảy chân rơi xuống cái hố rất sâu. Miệng hố được lấp bằng lá cây khô, nếu có nhìn thì Minh Minh ngờ nghệch cũng sẽ bị rơi thôi. Chắc là để bẫy thú rừng, ở đây có thú dữ sao?
Minh bất giác hoảng sợ kêu lên 1 tiếng. Điện thoại cô do té nặng quá đã bị hỏng. Cái hố này ít nhất cũng cao 1m80. Leo lên là chuyện dễ nhưng chân cô đau quá, chẳng biết phải làm sao, đành ngồi đây chờ kì tích. Có lẽ kì tích đến hơi lâu!
Sau nửa tiếng tìm kiếm, Hải Yến nãy giờ chịu đựng thì chạy đến túm cổ áo Gia Linh:
– Cô cố tình đúng không? Biết đâu là cô giở trò!
– Yến! – Anh gằng giọng bảo cô buông ra. Yến tức giận quát:
– ANH ĐÃ RA ĐỜI RỒI MÀ CHẲNG NHÌN RA CÔ TA ĐANG GIỞ TRÒ HAY SAO? MINH MINH NÓ SỢ NHẤT LÀ RẮN VÀ BÓNG TỐI ĐÓ! CHỈ CÚP ĐIỆN THÔI MÀ NÓ CÒN MUỐN NGẤT.
NẾU QUA ĐÊM TẠI CHỖ NÀY CHẮC NÓ CHẾT LUÔN RỒI! ANH TIN CÔ TA THÌ CỨ ĐI HƯỚNG NÀY ĐI! EM KHÔNG ĐI THEO CÔ ẤY NỮA!
Gia Linh sợ hãi cắn môi. Vẻ sợ hãi cũng có điều bất thường.Yến buông cô ta ra quay về nơi xuất phát, chẳng thèm đoái hoài đến phía sau mình. Lúc này cô cần viện trợ, rút điện thoại ra điện cho Hiếu, cô nói gấp:
– Chuyển máy cho Thanh Tuấn!
Cậu nhíu mày nhìn màn hình điện thoại rồi chuyền cho hắn đang ngồi kế bên.
Khuôn mặt hắn vẫn lạnh như tờ cầm điện thoại. Nghe tiếng lộc cộc, biết là đã chuyển máy nên cô nói:
– Minh Minh bây giờ đang mất tích tìm không ra!
– Sao? – Ánh mắt hắn khẽ dao động nhưng nhanh chóng trở về vẻ tĩnh mặc.
– Tuy là anh và nó có vẻ không thích nhau nhưng tôi biết anh sẽ không bỏ rơi nó. Dù sao anh cũng tốt hơn người anh của mình!
– Nơi?
– Ngoại ô, anh đi xe khoảng 1 tiếng sẽ đến, tôi sẽ đón.
Thanh Tuấn quẳng chiếc điện thoại của Hiếu sang 1 bên. Tên Hiếu khóc ròng trong bụng. Hắn quay đầu lại:
– Trông nhà!
Chỉ 30 giây sau, chẳng còn thấy bóng dáng hắn và chiếc xe mui trần nghe đâu nữa, giống như cơn lốc. Hắn ngồi trên chiếc xe, lao vun vun trên đường cao tốc. Nhấn ga đến 150km/h, chiếc xe lạng lách điêu luyện như vũ bão, bỏ lại những tiếng còi inh ỏi và chữi rủa phía sau. Chiếc xe của trường đã về được nửa đoạn đường chạm mặt hắn. Cắn chặt môi, chân hắn đạp mạnh, vận tốc lao kinh hoàng hơn nữa, chỉ 1 cái thắng gấp, phanh có để đứt mà lao xuống những bờ vực ngoằn ngoèo của ngoại ô. Đó là lí do mà chẳng ai dám lái xe vào buổi đêm.
Hải Yến đứng ngồi không yên thấp thỏm chờ hắn. Chiếc xe mui trần đen giảm tốc độ. Hắn không mở cửa xe mà phóng qua, tỏ vẻ rất rất gấp rút. Hắn đến trước mặt cô, Hải Yến hít thở sâu 1 hơi:
– Chúng tôi đi tìm lá cây mà trường giao cho, đến ngã tư thì không còn biết
Minh Minh đi hướng nào, tìm mãi chẳng thấy!
– Hướng rừng?
– Ừ!
– Ở đây. Buổi tối trong rừng rất đáng sợ! – Hắn dặn dò cô rồi phóng như bay vào rừng. Hắn là bóng ma của tốc độ. Hải Yến ngồi trên tảng đá, tay đan và nhau cầu nguyện.
Quả như hắn nói, buổi đêm trong rừng rất đáng sợ, Minh Minh khóc không ngừng. Cô sợ nhất là bóng tối, hơn nữa, trong rừng chẳng lẽ không có rắn rít? Bên tai cô là tiếng ve, tiếng dế, lâu lâu lại nghe 1 vài tiếng con vật nào đó, có vẻ không hiền lành tí nào. 18 tuổi, sống chưa đủ dài mà cô phải bỏ thây ở đây sao? Cổ họng cô đã khô rát vì đã gọi đúng 3 tiếng đồng hồ mà không ai trả lời. Minh Minh chỉ biết hoảng sợ mà khóc sướt mướt.
– Minh Minh! – Giọng nói khàn khàn trầm ấm vang lên trong buổi đếm tĩnh mịch. Nghe có người gọi tên mình, Minh Minh nhanh chóng nói to:
– Tôi ở đây! – Nhưng cổ họng cô quá đau, giọng cô bị lạt đi. Người đó tiếp tục gọi to:
– Ở đâu?
– Trong cái hố! – Minh Minh đúng là không ngu ngốc lắm khi liên tục ném cành cây khô và đá lên miệng hố. Người đó đi đến, Minh Minh ngẩn khuôn mặt tèm lem nước mắt lên nhìn, là Thanh Tuấn. Hắn thở phào nhẹ nhõm, khuôn mặt có chút dịu lại. Hắn chìa tay ra trước mặt cô:
– Lên!
– Chân đau! – Cô nói nhỏ, đứng còn chẳng được huống hồ chi là leo lên. Hắn phóng xuống, nhìn thấy đúng là hắn, Minh Minh òa khóc lớn.
– Được rồi! Đừng sợ, có tôi đây… – Hắn kéo cô vào lòng. Minh Minh cũng chẳng còn sức để nói chuyện nữa mà rút vào lòng hắn. Sau khi cô ngừng khóc, hắn bế cô đặt lên vai mình. Hắn đúng là người khổng lồ, Minh Minh chạm ngay đến miệng hố. Cô yên vị trên đó. Trong tích tắc, hắn leo lên như trở bàn tay. Hắn ngồi cạnh tôi xem xét cái chân đau. Minh Minh khẽ nhăn mặt khi hắn chạm vào. Hắn nhìn cô:
– Bong gân rồi! Tôi cõng! – Hắn xoay lưng về phía cô. Minh Minh khẽ thở dài rồi leo lên lưng hắn. Thấy tay hắn chạm vào chân mình có chút cộm cộm ướt ướt, Minh Minh nhìn xuống, máu đã ướt đẫm tấm băng quanh tay hắn. Cô nhăn mặt:
– Thả tôi xuống đi! Tay anh đang chảy máu kìa!
– Ngồi yên! Đừng chống lệnh. – Hắn thở hắt ra. Minh Minh nín bật, hắn đúng là kì lạ, không thấy tay mình đang bị thương hay sao? Trong phút chốc, cô thấy hắn không hoàn toàn đáng ghét. Lòng cô se lại, chột dạ: ” 3/7 rồi!”
Chương 15: Cạnh tranh công bằng…
Cô nhìn xuống chân, máu từ tay hắn cầm lấy chân vẫn còn dính nguyên vẹn, chỉ có điều, nó đã đông khô lại từ bao giờ. Cô chạm nhẹ môi mình, tối qua, cô mơ thấy hắn hôn cô.
…
Minh Minh vâng lời ngồi im trên lưng Tuấn. Thấy sự xuất hiện của hắn, Minh Minh còn tưởng mình hoa mắt, không ngờ là thật. Cô nãy giờ im lặng thì hỏi:
– Sao anh lại ở đây?
– Không được sao? – Hắn rõ ràng là trốn tránh câu hỏi của cô không muốn trả lời. Minh Minh cũng chẳng buồn hỏi nữa, biết đâu hắn bỏ cô lại giữa rừng hoang này rồi sao? Dù cố gắng không nghĩ đến bàn tay đang đẫm máu cầm chặt chân mình để mình không bị rơi khỏi tấm lưng, nhưng Minh Minh bất giác nhìn xuống, máu chảy ra càng ngày càng nhiều. Cô không yên tâm lên tiếng:
– Tay anh chảy máu nhiều lắm, thả tôi xuống đi tôi tự đi được mà!
Hắn hắng giọng tỏ vẻ đừng nói nữa, không thì hắn mặc kệ cô. Minh Minh rất không hài lòng mà giãy giụa lên, thử bỏ cô lại đây xem? Hắn nhăn mặt, Minh Minh đang dùng cái kế sách gì đây? Tay hắn bị cô đạp trúng mà co thắt. Hắn buông cô ra, Minh Minh hạ “mông” 1 cái đau điếng. Giờ thì cô hối hận rồi, biết vậy lo cho mình trước. Hắn xoay người lại nhìn cô bằng ánh mắt đầy phẫn nộ. Minh Minh liếc hắn, cô ăn vạ ở đây luôn!
Hắn quay người đi. Á, hắn làm thật à? Minh Minh hét toáng lên:
– Nè! Cái đồ Chihuahua, anh dám bỏ mặc tôi ở đây sao?
Bước chân hắn khựng lại, cô gái này càng lúc càng bướng bỉnh khó dạy. Nhưng suy cho cùng cũng là lo cho hắn. Minh Minh tức giận đến nỗi nói không nên lời cầm lấy mấy tấm lá khô mà hành hạ tụi nó 1 cách thảm thương nhất. Hắn quỳ gối trước mặt cô:
– Lên!
Minh Minh không nói không rằng, giật lấy bàn tay trái đang chảy máu không ngừng của hắn, dùng tay xoa nhẹ, miệng thổi thổi. Ánh mắt hắn nhìn cô có chút dịu lại, cuối cùng, cô gái này định làm gì đây? Cô ngẩng đầu lên cười:
– Hết đau chưa?
– Chưa!
– Có cần thẳng thừng vậy không? Lúc nhỏ tôi bị té hay gì đó, ba tôi đều làm như vậy, dù có đau nhưng tôi vẫn nói là đã hết rồi! Không biết gì cả, ấu trĩ!
Cô bĩu môi. Khóe môi hắn cong lên tạo thành nụ cười. Ách, hắn cười, Minh Minh mở to mắt chứng kiến cảnh tượng có 1 0 2, ngàn năm có 1. Hắn thu nụ cười lại, ánh mắt trở nên điềm tĩnh:
– Cô muốn ở lại đây?
– Không! – Minh Minh lắc đầu nguầy nguậy.
– Lên! – Rốt cuộc thì vẫn là hắn cõng cô. Minh Minh đành nghe theo, biết đâu hắn mất kiên nhẫn thẳng tay bỏ cô lại đây thật 100%.
Hắn lẳng lặng bước tiếp, quả thật, vết thương không còn đau nữa. Hắn vẫn đang mỉm cười nhưng Minh Minh không thấy được. Đến ngã tư, hắn buông cô xuống nghỉ chân, Minh Minh nhăn mặt, cái chân tai hại của cô lại đau nữa rồi.
Minh Minh xoa xoa chân rồi nhìn hắn. Do ngã tư hắt dưới ánh trăng, cô mới để ý, mặt hắn vẫn bị băng 1 số vết trầy, vết trầy ở khóe miệng vẫn còn đỏ hỏn chưa có dấu hiệu khép mài. Cánh tay của hắn thì ôi thôi rồi, chắc nó sẽ tàn phế mất. Vệt băng trắng thấm đẫm máu tươi không còn chỗ nào còn trắng. Vết thương bị rách ra tưởng chừng thấu qua xương. Sở dĩ tay hắn trở nặng là do rẽ cây chạy vào đây, hắn cũng chẳng biết đã đụng vào bao nhiêu cành gai nữa. Minh Minh hoàn toàn không thoải mái mà đánh vào vai hắn:
– Tay anh có khi nào bị gãy luôn không?
– Không! – Hắn hừ lạnh, hắn là ai? Là đại ca của trường đó, nếu gãy tay thì có phải sẽ bị đánh chết mà không chống trả không?
– Anh thật là cứng đầu!
– Lối ra? – Hắn quan sát 4 ngõ, lúc nãy do chỉ chạy mà chẳng xem đường, ra được đến đây cũng là hay lắm rồi. Vào ban đêm, hắn không thể xác định phương hướng. Minh Minh trợn mắt:
– Không biết!
Hắn lâm vào tình trạng dở khóc dở cười. Cô còn giỏi việc gì ngoài việc phá hoại và chọc giận người khác nữa hay không? Hắn tựa vào cái cây nhắm mắt nghỉ ngơi, có lẽ đêm nay phải ngủ ở đây rồi. Nếu đi tiếp, chẳng may lại lạc đường xa hơn. Minh Minh thấy hành động đó của hắn thì ôm chân lết lại gần:
– Không định ra khỏi đây?
– Không biết đường ra! – Hắn vẫn nhắm mắt trả lời. Cô khựng lại, ngủ trong rừng sao? Cô nhăn mặt, đánh hắn 1 cái:
– Sao lại không biết? Chẳng lẽ phải qua đêm ở đây sao?
Hắn không trả lời chỉ thở đều đều. Màn đêm lạnh lẽo buông xuống rất nhanh. Vai Minh Minh bắt đầu run lên vì lạnh. Hắn mở mắt, cởi chiếc áo khoác da của mình đang mặc choàng lên cho cô. Hắn chỉ mặc chiếc áo thun cổ tim mỏng màu trắng, lúc đó hắn đang ở nhà cũng không có định định ra ngoài, khi nghe Yến gọi, hắn quên cả việc thay quần áo mà chạy đi. Minh Minh nhìn hắn ngạc nhiên:
– Anh không lạnh sao?
– Ngồi im! – Hắn ngã đầu lên vai cô, không thèm trả lời câu hỏi vừa rồi. Minh Minh đứng hình, hắn đang ngủ trên vai cô sao? Cái tên này, sao chẳng có tính ga lăng gì hết vậy. Tuy nhiên, Minh Minh vẫn để hắn ngủ. Chỉ 5 phút sau, vai cô mỏi rã rời, hắn ăn gì mà đầu nặng thế? Cô khẽ cử động, hắn không tỉnh dậy mà vẫn mê man. Minh Minh cầm tay đẩy đầu hắn ra, trán hắn đang rất nóng. Cô ngạc nhiên nhìn hắn, quả thật, mồ hôi đang chảy ra rất nhiều, cả thân hắn run run, có lẽ vì lạnh. Đã khuya, nhiệt độ ở đây giảm mạnh, chắc khỏang 16 độ C. Hắn bị sốt rồi, Minh Minh luống cuống, có khi nào ngày mai cô tỉnh dậy, bên cạnh cô là cái xác không nhỉ. Hắn mở mắt:
– Đừng làm ồn nữa!
– Anh bị sốt rồi! – Cô nói trong hoảng loạn. Hắn nhếch mép:
– Không chết đâu mà lo.
Minh Minh định cởi áo khoác ra choàng lên cho hắn thì tay phải hắn vươn ra kéo cô vào lòng như muốn nhận thêm hơi ấm. Minh Minh lắng nghe tim mình đang đập mạnh, không dám nhúc nhích trong lòng hắn, nhịp thở của cô cũng trở nên nặng nề và khó khăn. Có hắn, cô thấy mình an tâm lạ kì, khác hẳn lúc nãy 1 mình. Hắn vẫn như thế, vẫn thở đều đều hơi thở nong nóng vào người cô. Lâu lâu Minh Minh lại đưa tay sờ trán hắn lo lắng, không biết hắn có tắt thở hay không.
“Hắt…xì!” Minh Minh tỉnh dậy, chắc là cô bị cảm rồi. Cô mở mắt nhìn quanh, là chiếc mui trần màu trắng của anh. Cô nhìn sang người bên cạnh, thấy Minh Minh tỉnh, anh nở nụ cười:
– Tỉnh rồi sao? Còn sợ không?
– Thanh Tuấn có sao không anh? Sao em lại ở đây? – Cô nhíu mày. Anh khẽ nhíu mày…
4 giờ sáng…
Hắn nhìn người con gái trong lòng mình nở nụ cười chưa từng có. Hắn quan sát xung quanh, tuy trời chưa sáng hẳn nhưng sáng hơn đêm qua, hắn có thể nhìn thấy lối ra. Hắn bế cô đứng dậy, đầu óc có chút choáng váng nhưng vẫn còn có thể đứng vững. Chết tiệt, sao đêm qua lại sốt chứ? Minh Minh khó lắm mới ngủ được, hắn bế cô đi thật khẽ. Minh Minh rút đầu vào ngực, nắm áo hắn:
– Đừng có chuyển trường!
Hắn nhướn mày, là nói mê. Minh Minh siết chặt áo hắn hơn:
– Ở đây chỉ có trường Bình Phát và trường Minh Đăng. Nếu anh chuyển sang trường Bình Phát thì không ổn đâu! Là côn đồ cũng phải dùng não suy nghĩ chứ!
Hắn nhếch mép, thì ra là đang mơ thấy hắn. Hắn lắc đầu:
– Không chuyển!
– Hứa rồi đó! – Cô nói nhẹ rồi tiếp tục ngủ khò. Hắn vẫn chậm rãi đi tiếp, lâu lâu lại liếc nhìn xem cô có tỉnh giấc hay không. Lúc mơ cũng thật cố chấp, không dám nói thẳng ra là không muốn hắn chuyển đi. Sau khi đi quãng đường xa, rốt cuộc cũng thấy được 2 chiếc mui trần đậu sát nhau, 1 đen 1 trắng. Vừa thấy hắn, Hải Yến đã chạy đến, suốt đêm qua cô lo lắng đến nỗi không ngủ được. Anh cũng vậy, do trời tối quá cho nên đã về và quyết định sáng hôm nay tìm cô.
Hắn ra dấu im lặng cho Hải Yến, cô gật đầu rón rén đi lại. Hắn thả cô lên chiếc xe của Huy, xoa xoa cái chân bị bong gân. Cô khẽ nhíu mày vì đau nhưng vẫn không tỉnh giấc. Hắn giao cô lại cho anh, còn mình lái xe đưa Hải Yến, Gia Linh về. Chẳng ai nói gì với nhau, mọi người đang ngầm hiểu, không khí giữa 2 anh em rất rất căng thẳng. Khuôn mặt Gia Linh trở nên trầm trọng rất nhiều.
Điều đầu tiên Minh Minh hỏi khi tỉnh giấc là hắn, anh không khỏi bực mình nhưng vẫn trả lời:
– Đã về trước rồi!
– Ồ! Đêm qua hắn bị sốt, tay lại…
– Minh Minh… – Như mọi khi, anh nhắc nhở. Minh Minh nhíu mày, là em của anh đó, sao anh ấy lại chẳng lo đến sức khỏe của hắn chứ? Nghĩ đến anh và hắn, cô có chút đau lòng. Tối qua, cô cứ nghĩ người tìm ra cô là anh chứ không phải hắn. Cô có chút buồn bực, tựa đầu vào ghế sau nhìn bên đường của mình không nói đến anh. Cô nhìn xuống chân, máu từ tay hắn cầm lấy chân vẫn còn dính nguyên vẹn, chỉ có điều, nó đã đông khô lại từ bao giờ. Hắn nói hắn không chết được, vậy là hắn an toàn rồi. Cô chạm nhẹ môi mình, tối qua, cô mơ thấy hắn hôn cô…***(Nhớ kĩ để đọc ngoại truyện chính thức nha mọi người ^^).
Đến nhà, Minh Minh đi xuống, chân cô đã có thể đi lại nhưng nhoi nhói. Anh có ý định bế cô xuống nhưng Minh Minh không đồng ý. Cô quay lại tạm biệt anh rồi đi tiếp vào nhà. Bắt gặp sắc mặt khó coi của mẹ mình, cô nhẹ nhàng đi qua, lên phòng mình đóng sầm cửa lại không tiếng giải thích.
– Chúng ta cần nói chuyện! – Anh ngồi trên ghế sô pha nhìn hắn đang khép hờ mắt nghỉ ngơi.
– Anh biết Gia Linh giở trò nhưng không ngăn cản, anh biết hướng nào sẽ tìm ra cô ấy nhưng lại không tìm. Ý của anh là gì? – Hắn mở đôi mắt lạnh ra, anh hắn quá đắc ý rồi, sao có thể bán mạng của Minh Minh như thế chứ? Quả thật là 1 đứa em trai tài năng, không gì có thể qua mặt được cậu em này. Anh cười:
– Anh muốn cạnh tranh công bằng!
– Không! – Hắn đáp thẳng thừng, hắn không muốn cạnh tranh với chính anh ruột của mình dù hắn có yêu người con gái đó đến thế nào đi nữa.
– Anh biết em nhường anh nhưng Thanh Tuấn à, em là đứa em trai cưng của anh. Bất cứ thứ gì anh cũng có thể cho em nhưng tình cảm là không thể. Anh muốn chúng ta tự giành lấy!
Hắn nhìn anh, ánh mắt lộ 1 chút phân vân nhưng rồi, hắn gật đầu. Hắn thương anh hắn, chẳng lẽ anh hắn không thương hắn? Chẳng lẽ phải cả 2 sẽ nhường 1 món đồ mình yêu quý nhất cho nhau. Rốt cuộc thì chẳng ai nhận được gì! Anh nhếch mép, đưa tay ra trước mặt hắn bắt tay. Hắn nhanh chóng nắm lấy tay anh hắn, sẽ cạnh tranh công bằng!
– Sao em có thể nhận ra là Gia Linh giở trò?
– Cái hố mà Minh Minh rơi xuống là do có người cố tình đào, chỉ cảnh cáo mà thôi! Không có bẫy thú tức là không phải dùng để bắt thú. Xung quanh trừ khu vực Minh Minh rơi xuống đều có những lớp lá tầng tầng được xếp rất kĩ càng, không ai có thể nhận ra nó là cái hố sâu. Ánh mắt của Hải Yến lúc ngồi trên xe không dễ chịu tí nào. Gia Linh còn ngạc nhiên khi thấy Minh Minh còn toàn vẹn trở về! – Hắn đáp bằng giọng lành lạnh thường thấy. Anh vỗ tay, càng ngày càng ra khí chất của 1 thương nhân lăn lộn chốn thương trường. Tố chất như gia đình anh, không phải ai cũng có thể có.
– Em định làm gì cô ấy?
– Không! – Hắn im lặng nhắm mắt, hắn đang rất mệt. Khi hắn nói như vậy có nghĩa là tùy anh quyết định. Anh thở nhẹ rồi đứng dậy:
– Em là tâm điểm của chuyện này kia mà!
Hắn nhếch mép không đáp. Không phải vì hắn thì Gia Linh sẽ không cảnh cáo Minh Minh bằng chuyện này và cô gái ấy sẽ không phải nơm nớp lo sợ như bây giờ…
Chương 16: Chiến dịch của du côn…
– Bỏ tôi xuống! – Cô nhăn mặt, hắn vẫn bỏ ngoài tay mà sải bước vào sân trường. Mọi người bắt đầu tập trung ánh nhìn xôn xao vào 2 người đang bế bồng nhau.
…
Minh Minh lờ mờ tỉnh giấc khi chiều đã buông hờ hững. Đầu đau nhức không thôi, cổ họng cũng ran rát khó chịu. Đưa tay lên sờ trán mình, nóng hổi. Nhất định là cái tên chết tiệt đó lây cho cô, nhất định cô không tha cho hắn. Thả chân xuống giường, Minh Minh cắn chặt răng cho mình đừng hét lên, cái chân bị bong gân của cô không có dấu hiện thuyên giảm mà đang tung hoành khiến cô ứa nước mắt. Tuy nhiên, nó đã được băng bó lại. Có tô cháo đậy nắp để bên ly nước, 1 bọc thuốc trên bàn cạnh giường. Minh Minh vơ tay lấy tô cháo ăn ngon lành. Hôm qua đúng là kinh hoàng, cô phải nhịn ăn từ buổi tối đến giờ. Bình thường cô rất ghét cháo nhưng hôm nay lại thấy ngon lạ thường. Cô mỉm cười, mẹ đúng là người chu đáo nhất dù miệng lưỡi của mẹ béng như dao. Sau khi uống thuốc xong, tinh thần Minh Minh có đỡ hơn đôi chút. Cô lấy điện thoại gọi cho Hải Yến:
– Đang đâu đó? Sang nhà tao đi, bệnh sắp chết rồi!
– À…Ờ. Chờ xíu!
Hải Yến ngẩng đầu lên nhìn hắn đang ngồi đối diện. Cô giơ tay ra dấu OK rồi cầm chiếc túi đứng dậy. Hắn ngã người vào chiếc ghế đằng sau mình xoa xoa cằm đăm chiêu.
Hải Yến đẩy cửa phòng của Minh Minh vào. Cô ngồi bật dậy, cái chân lại nhói lên đòi quyền bình đẳng khiến cô nhăn nhó đau khổ. Hải Yến chép miệng lại ngồi cạnh cô. Cô bóp bóp vai Minh Minh:
– Sao rồi?
– Sao là sao? – Minh Minh trả lời nhỏ xíu để bảo vệ cổ họng.
– Tao thấy tên Quang Huy không tốt chút nào cả! – Hải Yến lên tiếng khẳng định chắc nịch. Minh Minh hơi nhíu mày suy nghĩ nhưng nhanh chóng biết rõ tại sao con bạn mình lại nói điều đó. Chắc là tại hôm qua anh không tìm cô dù trời có tối. Minh Minh ậm ừ trong họng. Thấy tốt, Yến lấn tới:
– Mày nghĩ sao về Chihuahua đầu đàn???
– Cũng được! Tính tình không xấu lắm nhưng tao ghét!
Hứng thú của Hải Yến bị dập tắt ngay vào 2 chữ cuối của Minh Minh. Cô lấy 2 tay vỗ mạnh vào má Minh Minh:
– Mày bị miễn nhiễm với trai hay sao mà không có hứng thú với trai đẹp, còn cứu mạng mày nữa!
– Ờ… Ghét không cần có lí do! – Minh Minh chép miệng. Hải Yến tiu ngỉu nghĩ đến khuôn mặt giận dữ của Thanh Tuấn nếu cô không hoàn thành nhiệm vụ được giao. Lúc nãy…
– Cậu tìm tôi có gì không? – Hải Yến ngồi đối diện hắn. Chẳng rõ hôm nay tại sao hắn lại gọi cô ra quán cafe này. Hắn nhún vai:
– Minh Minh thích gì nhất?
– Đừng vòng vo, muốn tìm hiểu à? – Hải Yến thông minh nhanh chóng hiểu ra vấn đề, người con trai mà tìm bạn của 1 cô gái hỏi về cô ấy thì đúng là bất bình thường. Hắn chỉ nhếch mép gật đầu. Hải Yến hí mắt suy nghĩ:
– Tính ra thì cậu dũng cảm hơn anh trai của mình, ban đêm cũng dám xông vào rừng tìm con nhỏ đó nữa! Muốn tôi chỉ cách lấy lòng hay là sao?
1 lần nữa, hắn gật đầu không đáp, hắn giơ cái tay trái bị thương của mình xoay qua xoay lại như nhớ đến chuyện gì đêm hôm qua. Hải Yến tâm trí đặc biệt hưng phấn nói:
– Nói chuyện nhiều hơn, quan tâm đến nó hơn, không được làm nó tức giận, nhất là phải ga lăng. Anh chỉ cần thỏa mãn tiêu chí chọn bạn trai của nó là được!
Trong đầu hắn lập tức vang lên câu nói của Minh Minh lần đầu tiên gặp nhau. Hắn khẽ rùng mình, tại câu nói này mà hắn ghét cay ghét đắng nhỏ. Tóm lại, hắn cần làm gì? Nhìn ánh mắt tỏ vẻ không hiểu lắm, Hải Yến thở dài 1 cái:
– Anh chỉ cần hàng ngày thăm hỏi là: ” Hôm nay khỏe không? Có cần tôi mua bữa sáng giúp không? Hay khen vài câu như Hôm nay xinh quá! Cô đúng là giỏi!”
Hắn rùng mình, da gà cứ thi nhau nổi lên. Sao các cô gái lại thích những điều sến súa như thế? Anh hắn thuộc tuýp người đó sao? Hắn trở về trạng thái ban đầu. Hải Yến thấy thái độ của hắn như thế thì lắc đầu:
– Đó là lí do Minh Minh ghét cậu! Tôi thật sự bó tay cậu rồi!
– Con gái thích tặng hoa, tặng gấu là được đúng không? – Ngồi mãi mới nghe hắn lên tiếng trao đổi, đúng là cảm động muốn rơi nước mắt. Hải Yến nghe câu nói như ông cụ 1000 năm về trước thì không tán thành:
– Minh Minh rất thực dụng, cứ tặng những gì mà xài được ấy. Ví dụ như là thức ăn, hay tiền mặt gì đi!
– Hả? – Hắn nhướn mày hỏi lại như không tin câu nói vừa rồi của cô. Hải Yến chép miệng, cái tên này đánh đấm thì như sấm mà sao tình cảm thì ngu muội dữ vậy? Đã nói bao nhiêu đó rồi mà chẳng thấm vào não.
– Thôi, thôi! Tôi sẽ lo chuyện này, sáng mai cậu chỉ cần mua bữa sáng, dâng đến miệng, chép bài giúp, trò chuyện nhiều hơn 1 chút. Không được cãi lại nó vì Minh Minh rất ghét những ai chống đối mình!
Hắn chán nản gật đầu, lần đầu tiên trong đời hắn gặp phải vấn đề nan giải như thế này. Và thế là Minh Minh gọi cho cô…
Đã lỡ hứa thì phải thực hiện. Lúc đầu thì cũng có cảm tình với Quang Huy lắm nhưng giờ thì hết rồi, cái tên ham sống sợ chết, lại còn mắc chứng bệnh dại gái. Gặp hoa khôi dẫn đường thì đi theo chẳng thèm suy nghĩ. Nghĩ là làm, Hải Yến châm thêm dầu vào lửa cho cháy rụi căn biệt thự của anh luôn.
– Tao thấy mày và anh Huy gì đấy không hợp tí nào. Bản tính mày vụng về hậu đậu, biết rằng anh ấy đều bỏ qua nhưng anh ta không có đứng ra thu dọn mấy cái tàn dư giúp mày đâu. Nghĩ thử đi, không thì hôm qua người tìm ra mày là anh ấy chứ không phải Thanh Tuấn đâu!
Minh Minh nghiêng đầu nhìn cô, trong lòng buồn buồn. Con bạn cô nói cũng có lí nhưng sao hôm nay lại nhắc đến hắn nhiều vậy! Chẳng lẽ nó… thích hắn sao? Minh Minh trợn mắt:
– Tỉnh lại đi con kia! Bộ mày kết tên Thanh Tuấn đó rồi sao?
Khóe miệng con Yến giật giật. Con bạn cô chỉ có cái đoán mò là giỏi. Nói trắng trợn như thế mà cũng không hiểu. Hải Yến đánh vào cái chân bệnh tật của Minh Minh 1 cái. Ôi trời ơi, thấy ông bà ngoại luôn rồi, chân đã đau, cử động nhẹ cũng đau, hơn nữa, cô vừa hạ sốt, dây thần kinh chân bắt đầu vùng dậy đấu tranh như muốn đánh nhau với Hải Yến. Minh Minh muốn ngất xỉu gật gà gật gù không nói nên lời, giờ thì cô hiểu cảm giác của tên sói đầu đàn rồi. Hức, chắc là cô đã đoán sai. Hải Yến miệng vẫn nở nụ cười đáng yêu:
– Cái con kia, mày coi chừng bà đó! Mai mốt rồi mày sáng mắt xem ai là người tốt với mày nhất!
– Là mày!
*Bốp* Minh Minh đã nói sai nữa sao???
– AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! – Tiếng la của Minh Minh rung rinh nóc nhà, quỷ khóc thần sầu.
*Đau tim vì pic này hắc hắc ^^*
Minh Minh cà nhắc lên trường. *Kít* chiếc xe màu đen phanh nhanh trước mặt cô. Hắn tháo nón bảo hiểm ra, khí chất xuất thần nhìn cô. Minh Minh trợn mắt, đẹp lạ đẹp lùng! Hắn ngồi trên xe ra dấu cô lên yên sau. Hắn đang chọc gân cô hay sao? Chân thế này thì leo lên bằng cách nào. Minh Minh đứng đó không thèm trả lời, cũng không nhúc nhích. Hắn quay lại nhìn cô, đã rõ vấn đề, là do cái chân vẫn chưa khỏi hẳn. Hắn phóng ga đi trước. Minh Minh!!! không nói nên lời, cái tên này!
Minh Minh lặng lẽ đi tiếp thầm oán trách trong bụng. Vừa đi được 3 bước đã thấy hắn chạy lại. Thì ra hắn đem xe cất trong trường rồi mới ra đây. Hắn quỳ gối, khom lưng trước mặt cô:
– Lên!
– Không! Ở đây là trường học đó!
– Thì sao? – Hắn dùng ánh mắt lạnh cảnh cáo, đột nhiên, hắn nhớ đến lời Hải Yến nói phải “dịu dàng”. Hắn thu lại ánh mắt rồi tiến đến bế cô lên. Minh Minh bị hắn nhấc bổng 1 cách nhẹ nhàng và bất ngờ. Ách, cô giãy giụa thì cái chân nó lại nhói lên như thể muốn đình công và để hắn bế. Hắn nhếch mép:
– Yên chút đi!
– Bỏ tôi xuống! – Cô nhăn mặt, hắn vẫn bỏ ngoài tay mà sải bước vào sân trường. Mọi người bắt đầu tập trung ánh nhìn xôn xao vào 2 người đang bế bồng nhau. Minh Minh xấu hổ không thể tả, nắm áo hắn mà che mặt mình. Cái hành động này của cô, không ngờ lại tăng kịch tính. Hắn hừ lạnh, đúng là vô tình vẫn tốt nhất!
Hắn liếc nhìn mọi người xung quanh bằng ánh mắt sắc lạnh, chẳng ai lên tiếng bàn tán và dòm ngó nữa. Hắn thả cô lên ghế, Hải Yến hí hửng đưa ngón tay cái lên, very good! Đây là trò của cô bày ra kia mà!
Minh Minh tức đến mức đầu bốc khói bừng bừng. Cô trợn mắt đánh vào cái tay đang bị thương của hắn. Hắn né tránh thành công, đắc chí nhìn cô. 1 lát sau, tên Khiêm mang 1 hộp cơm, 1 chai nước suối và bọc thuốc vào đặt trước mặt cô. Vẻ mặt tên đó cố kiềm nén sự đau lòng:
– Khi yêu, không nhất thiết người khác phải yêu lại, chỉ cần người đó vui vẻ là được. – Tên đó bắt đầu dụi mắt, chạy đi. – CHÚC 2 NGƯỜI HẠNH PHÚC!
Mọi người trong lớp không hề nghĩ là tên Khiêm nói đến Minh Minh mà là nói đến Thanh Tuấn!
Thanh Tuấn!!! Minh Minh??? (Winny: Xin phỏng vấn tâm trạng của anh lúc đó ạ? Thanh Tuấn: *bốp*, *binh*, *rầm* Winny: Á xin lỗi, không cần trả lời nữa ạ! T^T).
Minh Minh quay sang nhìn hắn, sao hôm nay lại tốt đột xuất vậy??? Hắn nở nụ cười. Minh Minh xụ mặt, cái gì mà giả tạo dữ vậy trời.
– Trong cơm có độc?
*Lắc lắc, trên môi vẫn giữ nụ cười cứng ngắt.*
– Vậy trong nước hoặc thuốc?
– Nói nhiều, ăn đi! – Rốt cuộc không nhịn được nữa, hắn lên tiếng. Hải Yến ngồi ngoài sau ngạc nhiên giật giật áo hắn. Hắn gật đầu, “Tuấn dịu dàng”.
Sau khi suy xét kiểm tra kĩ càng Minh Minh mới bắt đầu ăn cơm và uống thuốc. Hắn phải đứng dậy dọn dẹp “tàn cuộc”. Minh Minh liên tiếp bị bất ngờ này đến bất ngờ khác đánh đập vào đầu.Tuy nhiên cơn buồn ngủ vẫn ập đến sau khi uống thuốc, Minh Minh nằm lên bàn làm 1 giấc ngon lành.
***
– Tiết mấy rồi? – Minh Minh tỉnh giấc, quá đã. Cô lờ mờ mở mắt. Hắn đang nhìn cô, dáng vẻ mệt mỏi, chắc là đang muốn ngủ lắm.
– Tiết 3! – Hắn chìa 3 quyển vở của cô. Minh Minh hoảng hồn giở ra, đừng có nói là hắn thức để vẽ bậy vào vở cô nha. Minh Minh sốc toàn tập, hắn chép bài giúp cô. Nét chữ hắn phóng khoáng, cứng rắn, không đẹp lắm nhưng cũng dễ nhìn. Minh Minh đưa tay lên sờ trán hắn, hắn nhăn mặt định gạt ra nhưng “quân sư quạt mo” ở phía sau giật áo không ngừng, hắn đành trưng bộ mặt chịu đựng gượng gạo ra!
Minh Minh áp vào trán mình, đâu có nóng lắm, trán cô còn nóng hơn kia mà! Hắn có ý đồ gì? Chắc chắn là không tốt, hắn gian thế kia cơ đấy. Hắn nhíu mày, Minh Minh đang cảnh giác tột độ. Hắn nhếch mép xoa đầu cô:
– Bớt căng thẳng tí đi!
– Hả? – Cô mở to mắt ngạc nhiên, chưa bao giờ hắn dịu dàng đến thế. Hải Yến chăm chú quan sát, hoàn toàn không có trong kịch bản. Hắn khẽ liếc “kẻ bên dưới” ý chỉ đừng nhiều chuyện, hắn đang tâm sự “mỏng”. Minh Minh vẫn chưa định thần được. Hắn đứng dậy bế cô lên ngay trong giờ học. Minh Minh định giãy giụa la ó thì hắn kê sát tai cô nói khẽ: ” Đi lên sân thượng có phải khỏe hơn không? Thử chống đối xem!” Hắn rõ ràng là đang uy hiếp. Các thành viên trong lớp tập trung chú ý. Hải Yến khẽ hắng giọng, họ nhanh chóng thu ánh mắt tò mò thèm khát lại. Hắn đi ngang qua ông thầy, liếc mắt xuống cánh tay hắn và cái chân bị bong gân của Minh Minh. Tuyệt nhiên, hắn không nói gì.
Thả Minh Minh vào bóng mát của cây, hắn ngồi bên cạnh. Cô chép miệng, sao phải lên đây chứ? Hắn khẽ nhắm mắt dựa đầu vào vai cô:
– Ở lớp ồn quá!
Ồn sao? Ngoài tiếng giảng bài thì còn tiếng gì nữa đâu? Minh Minh đẩy đầu hắn ra, hôm kia do hắn bị sốt nên mới cho hắn dựa thôi, cái đồ dê cụ! Minh Minh không vui:
– Sao anh cứ phải dắt theo tôi chứ?
– Thích!
– Kệ anh!
“Gật đầu”.
– Cái đồ dở hơi, thần kinh, ba lơn bặm trợn.
– Im!
– Không im đó!
– Tôi hôn thì có trách! – Hắn mở mắt, ánh mắt lạnh lùng nhưng đáy mắt vẫn có tia cười. Minh Minh im bật không nói nữa. Lúc nãy còn hiền dịu, giờ thì lại thế này, tên này bị lên cơn tùy lúc. Lúc này hắn mới dễ chịu hơn đôi chút. Hắn quyết định rồi, hắn vẫn là hắn, nếu bị Hải Yến giật dây kiểu này thì rất giống thằng ngốc, rất ngốc. Lỡ Minh Minh đồng ý quen hắn, hắn quay lại kiểu lạnh lùng thế này thì Minh Minh vẫn có thể đến với anh hắn. Hành động thì phải có “chất lượng”.
Hắn đứng dậy đi vào góc khuất của sân thượng lôi cây đàn guitar ra. Hắn gãy nhẹ cây đàn, Minh Minh ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Hắn mỉm cười mãn nguyện, chuyện là thế này…
Hắn vừa thức dậy, đi xuống bếp lấy ly nước uống. Quang Huy đang chỉnh dây đàn guitar. Vừa thấy hắn, ánh mắt anh lóe lên rồi nhanh chóng tĩnh mặc. Hắn cầm ly nước ngồi cạnh anh:
– Sao lại là đàn guitar?
– Anh muốn tập thêm loại đàn này, rất tiện dụng! – Anh cười, hắn cầm lấy vai anh nghĩ ngợi gì đó rồi bật cười:
– Cảm ơn kẻ địch! Anh đã gợi ý cho em biết Minh Minh thích chơi đàn guitar!
– Sao nào? – Anh nở nụ cười thú vị, cái thằng em này, không nên xem thường.
– Anh thích chơi vĩ cầm nhưng hình như 2 năm nay không động đến. Hôm nay lại bảo muốn tập guitar, quá dễ để nhận ra rồi!
Hắn giành lấy cây đàn trong lòng anh gãy mạnh 1 bài đắc thắng. Lúc hắn và anh còn học cấp 2, ba hắn cho 2 người chọn 1 loại nhạc cụ để chơi. Hắn chọn học guitar vì thời gian học ngắn lại dễ chơi. Còn anh thì thích vĩ cầm, về sau còn học thêm dương cầm. Là hắn có thần giao cách cảm hay là ông trời mỉm cười với hắn nhỉ?
***
Hắn quay sang hỏi cô:
– Muốn hát chút không?
– Hả? Tôi không biết hát! – Minh Minh lộ rõ niềm vui nhưng vẫn từ chối lời đề nghị. Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo, cô trợn mắt nhưng vẫn không gật đầu. Hắn nhếch mép:
– Có muốn tôi giao cô ra cho bọn trường Bình Phát không?
Minh Minh im lặng lắc đầu, nuốt nước mắt chảy vào tim. Hắn nở nụ cười khoái chí rồi gảy đàn bài “Cây đàn sinh viên”. Minh Minh chăm chú lắng nghe rồi cất giọng.
Thanh Tuấn: *Ngưng đàn* * Quay sang nhìn kiểu như muốn lạy vài cái*.
Minh Minh: Tiếp đi!
Hắn vừa nghe cô cất giọng, thức ăn ban sáng hắn vừa ăn muốn trào ra ngoài, thật sự là rất kinh khủng. Minh Minh nhận thức được việc đó nhưng lập tức mỉm cười mãn nguyện, ai bảo chơi ngu còn la làng. Hắn đành gảy đàn không lời, không dám tơ tưởng đến giọng hát “oanh vàng thỏ thẻ” đó nữa!
Minh Minh cười ha hả rồi lắc lư người theo điệu nhạc hắn đánh. Buổi học hôm nay bình yên trôi qua…
Chương 17: Kế hoạch gian nan…
– Á á á á á – Tiếng la của ai mà thất thanh thế? Tôi ngẩng đầu lên nhìn, là hắn la.
…
Lúc đi xuống sân thượng, Minh Minh 1 mực không đồng ý hắn bế. Tên côn đồ đó tức giận, mặc kệ cô la ó, “thuận hắn thì sống, nghịch hắn thì chết!” Hắn bế Minh Minh lên nhìn cái tay vịn cầu thang trường, lâu lâu thì cũng phải có thêm phần kịch tính. Nghĩ là làm, hắn phòng lên thanh vịn trượt xuống dưới, Minh Minh mặt mũi xám ngoét la hét, không dám mở mắt ra mà ôm cứng cổ hắn, sai 1 ly thì hốt xác 2 đứa mất. Nghe tiếng la của Minh Minh, hắn thấy càng “kích thích” mà nhảy lên nhảy xuống.
Đến tầng 1 của trường, hắn ngạc nhiên khi thấy Minh Minh không nói gì. Ách, thì ra cô xỉu mất tiêu rồi. Hắn đặt cô lên chiếc giường y tế. Phòng y tế vắng vẻ, chỉ có mùi thuốc sát trùng như bệnh viện làm hắn nhức đầu. Vỗ vào má mãi mà Minh Minh chẳng có dấu hiệu tỉnh dậy, ”càng nhắm chặt mắt hơn”. Ra tay nhẹ thì không tỉnh, ra tay mạnh thử xem sao. Nhưng hắn nghĩ đến chuyện vỗ thật mạnh vào má cô, cô không chịu nổi mà xuống Diêm Vương tìm người yêu là cái chắc!
– Tôi cho cô 3 giây để tỉnh lại! 1…2…
Minh Minh lập tức mở mắt ra, tim cô vẫn đang đánh lô tô trong bụng. Còn định giả vờ xỉu để ngủ luôn mà cái tên này lại giở thủ đoạn sở khanh. Minh Minh tức giận đấm vô mình hắn 1 cái:
– Sao ba mẹ anh lại đặt anh tên là Thanh Tuấn chứ? Đặt Thân Thú có phải giống hơn không?
Khuôn mặt nén cười của hắn ngay lập tức tối sầm tức giận. Hắn đưa ánh mắt lạnh nhìn Minh Minh, càng ngày càng cả gan, còn dám đổi cả tên hắn là Thân Thú? Được, để coi thế nào là thú!
– Á, Á đưa tôi đi đâu vậy? – Hắn vác cô lên vai, Minh Minh hoảng hốt vỗ bôm bốp vào vai hắn.
– Bọn trường Bình Phát!
– Đại ca Minh Đăng à, chẳng lẽ anh không xử lí nỗi người con gái bé bỏng như tôi? Còn phải nhờ vả đến kẻ địch! Thật là hèn hạ!
Trong cuộc đời đánh nhau của hắn, hắn ghét nhất là ai bảo hắn hèn hạ. Não hắn bị đĩa ăn lủng hết rồi sao mà lại đi thích con nhỏ miệng lưỡi có doa có búa này chứ? Hắn thả cô xuống nhìn cô nhếch mép:
– Sao cô lại thích chống đối tôi thế?
– Là anh khơi chuyện trước! – Cô chống nạnh cố rướn họng cãi lại.
– Nếu cô không phản đối thì tôi sẽ không dùng hạ sách!
– Sách gì thì kệ mẹ anh! I éo care. Tôi vào lớp! – Minh Minh xoay người đi, rốt cuộc thì hắn chỉ có cái miệng, có dám làm gì cô đâu!
– Cô không nghĩ là tôi đang theo đuổi cô sao? – Hắn xoa xoa cằm, khẽ cắn môi dưới rất lãnh tử. Minh Minh đứng hình xoay người lại nhìn hắn. Hắn vừa nói cái gì? Theo đuổi cô sao? Hả? Có ai nói là hắn đang đùa đi chứ? Đáp lại cô chỉ có tiếng gió rít khẽ qua lá cây xạc xào. Minh Minh nở nụ cười “hạnh phúc”:
– Với cưng á? Không có cửa đâu nha! Nghe tiêu chuẩn mới của chị chưa? Nhà mặt phố, bố làm to. Tiêu chuẩn 4G, phải biết lái xe mui trần, không tiếp chân dài não ngắn, côn đồ lưu manh. “Anh rất tốt nhưng…em rất tiếc!” Nhìn anh cũng tốt, cũng hợp với mấy cô gái dạng “ngực tấn công, mông phòng thủ” nhưng não thì bé tí ti như hạt nho ấy!
Cô tuôn 1 tràng. Cảm xúc của hắn bây giờ lẫn hỗn độn khó tả, khó lắm mới nói ra được vấn đề chính mà bị cô dội cho 1 gáo nước lạnh, Minh Minh này đúng là không biết điều. Vẻ mặt lãnh tử nhanh chóng biến mất, thay vào đó là sát khí muốn bóp chết người ngay tức khắc. Minh Minh hất tóc hả hê, cà nhắc lên lớp. Hắn nóng giận:
– Cô thì có gì hay ho chứ? Kẹp lép từ trên xuống dưới, não cũng kẹp lép theo!
Cái này có tính là “thằng đàn bà” không nhỉ? Tán không được thì quay sang đòi cãi nhau à? Nói thật ra á nha, đánh nhau thì Minh Minh không dám chấp chứ cãi lộn tay đôi thì Minh Minh này không sợ. Thử đụng vô xem, cô nhìn hắn xoắn tay áo:
– Anh nghĩ mình tốt lắm sao? Thân Thú có tính đàn bà, so đo với con gái, đồ ích kỉ nhỏ mọn không có đầu óc suy nghĩ. Ngấm vào trong máu rồi đúng không? Còn bày đặt trông mặt mà bắt hình dong, kẹp lép thì có tội với nhà ngươi à? Đa số những cô gái có “í í” bé thì sẽ hạn chế bị mắc bệnh ung thư đó biết chưa? Có nói bao nhiêu cũng không thấm vô não đâu!
– Cô… – Hắn nắm chặt tay vò thánh đấm, tiếc là lúc đó không thể tiến lên bóp cổ cô ngay tức khắc. Minh Minh hí ha hí hửng hả hê còn hắn thì nhục nhã ê chề. Thấy hắn cứng họng cô nhếch mép:
– Nghĩ sao mà đòi theo đuổi bà vậy? Còn lâu!
Nói rồi, cô đi lên lớp bỏ hắn đang quằn quại phát điên lên ở sân trường. Cha sanh mẹ đẻ, trời phú cho bản tính ít nói nên có cãi lại cái mỏ vẹt ấy đâu! Hắn thở mạnh ra… Kế hoạch A, THẤT BẠI THẢM HẠI…
Tôi ngồi cạnh cửa sổ phòng mình nhìn ra ngoài. Chân tôi đã có thể đi lại được và bớt đau hẳn. Theo tôi nghĩ nếu mà “hắn đừng quan tâm bế bồng” khiến tôi giãy giụa thì nó khỏi sớm hơn rồi. Nhắc đến hắn là tức muốn tăng xông, ngăn ngực. Sao ông trời lại cho tôi và hắn biết nhau để rồi ghét nhau vậy? Tôi cầm điện thoại lên, có tin nhắn.
” Chúng ta cần nói chuyện!” Là tin nhắn của hoàng tử. Cũng đã 3 ngày không gặp mặt anh, tôi nhắn trả lại, gặp thì gặp. Nếu không gặp thì tôi nhớ anh phát điên mất. Tính ra chuyện trong rừng đâu phải là anh không đi tìm, chỉ là đêm khuya nên không thể tiếp tục thôi!
Anh đến đón tôi, tôi cười nhẹ rồi lên xe. Anh đạp ga, giọng nói khó khăn:
– Anh xin lỗi chuyện hôm bữa!
– Không sao! Em không để bụng đâu, anh đâu có cố ý! – Tôi cười, anh nên thả lỏng để có thể tự nhiên hơn. Tuy nhiên, lòng tôi vẫn đang run lên bần bật. Anh nở nụ cười nhàn nhạt:
– Cảm ơn em, chúng ta đi công viên trò chơi nhé!
– Vâng ạ! – Tôi gật đầu nhanh chóng, dù sao cái chân cũng không đau lắm, chắc là có thể tung tăng rồi.
Tôi như con chim chích chạy nhảy trong công viên, ở đây nhiều trò hơn tôi nghĩ. Lúc trước, tôi có đến rồi nhưng hình như là 10 năm trước! Tính ra tôi còn nhớ cũng tài, do chỗ này khá xa nhà nên tôi không được đến thường xuyên. Anh tiến lên xoa đầu tôi:
– Minh Minh muốn chơi trò gì trước?
– Này ạ! – Tôi chỉ tay vào lâu đài phù thủy trước mặt, anh gật đầu. “Đâu rồi? Á, kia kìa!”- Từ xa, tôi đã nghe tiếng con Yến, trùng hợp vậy sao? Nó và cái tên Thân Thú đang đi đến, hắn nở nụ cười nhìn anh:
– Trùng hợp thật!
– Thủ đoạn gì cũng không từ! – Anh nhếch mép đáp lại nụ cười. 2 người này thật kì lạ và khó hiểu!
Con Yến cười hì hì không nói gì mà kéo tôi vào toàn lâu đài u ám đó. Lúc mua vé đi vào, tôi nhớ là mình đang nắm chặt tay anh nhưng sau 1 hồi chen lấn và la hét, ”toàn tiếng con Yến” tôi bị tách anh ra, nhưng trong đây tối thui, không thể lần tìm được. Á, tôi vớ được cánh tay rắn chắc, chắc là của anh rồi. Tôi vui vẻ đi tiếp. “Phừng” 1 con quỷ người đầy máu me đang ngồi trên đống lửa bừng sáng.
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”- Tôi hét vang trời, lúc này có màu sắc của ánh lửa tôi mới thấy mình đang cầm tay hắn. Tôi xô hắn ra tìm kiếm anh nhưng không thấy đâu! Chắc là anh và con Yến bị kẹt bên dưới rồi. Sao đi tiếp được đây? Hắn đang cười gian tà nhìn tôi. Tôi giận điếng người nhưng không nói, cứ để trong bụng, mai mốt nó sình lên thì má mày cũng chết dưới tay bà!
1 lát sau, anh đi lên vẻ mệt nhọc. Con Yến vẫn tươi tỉnh như thường nhưng tôi rõ hiểu, do nó níu kéo anh dữ quá nên anh mới thở dốc như thế. Tôi cầm chặt tay anh mà đi tiếp, lửa tắt, lại bắt đầu hỗn loạn chen lấn xô đẩy, tôi tức quá, đưa chân đá lung tung, tay thì hung hăng đấm. “Ây da!” Nghe giọng nói có vẻ quen quen, hình như là giọng của hắn, tôi khoái chí tiếp tục đánh. À mà khoan, hắn là đại ca đâu dễ đau như thế chứ? Tôi đi tiếp, ánh lửa bật lên. Ách, người giả ma đang dựa vào cây đau đớn, ách, tôi đạp trúng cái *** của anh ta. Tôi hoảng hồn rối rít xin lỗi, ai bảo giọng anh giống với hắn làm chi! Tôi đành kéo theo 3 người kia ra khỏi đó. Nếu còn không mau chạy, dám anh ta đòi tiền bồi thường!
Con Yến đòi chơi tàu lượn trên không, tôi cũng tán thành vì đây là trò tôi thích dù tôi ghét tốc độ và độ cao. Anh vào chỗ ngồi trước rồi ngoắc tôi lại, tôi chưa kịp đi đến bên cái ghế thì con Yến đã tranh vào ngồi rồi cười khoái chí:
– Mày ngồi ở trên đi!
Tôi đứng hình, sao hôm nay nó có thể ác độc như thế? Hắn đang ngồi ghế trên nhếch mép nhìn tôi. Dằn xuống, dằn xuống đi Minh Minh, tôi là cô gái rộng lượng vị tha. Tôi nhìn anh đang nhăn nhó không hơn tôi là bao mà ngồi vào cạnh hắn. Chiếc tàu bắt đầu chuyển động mỗi lúc một nhanh, tôi hồi hộp bám tay chắc vào thanh vịn. Đến dốc rồi, chiếc tàu có trục trặc hay sao mà đứng yên… “Vù”
– Á á á á á á á á á á á á á á á! – Tiếng la của ai mà thất thanh thế? Tôi ngẩng đầu lên nhìn, là hắn la. Lúc nãy vì hoảng sợ quá, tôi vơ lấy cái tay đang băng bó của hắn cắn vào, hắn là đại ca sao mà phản ứng thái quá dữ vậy? Mọi người trong đoàn không ai la nữa vì tiếng hét của hắn át tất cả rồi, bọn họ bắt đầu cười ngầm, nam nhi gì mà “mạnh mẽ” thế! Tôi và hoàng tử cười ha hả, tôi cũng quên béng việc mình đang chơi tàu lượn. Con Yến sắc mặt trắng bệch kéo áo hắn, hắn nhìn tôi đầy phẫn nộ, tôi có biết cái chi đâu!
Đến khi đôi chân đã đặt hẳn trên mặt đất, tôi vội vàng nấp sau áo anh nhìn hắn đang lườm tôi xém cháy mặt. Sao trai gì mà nhỏ mọn quá thể! Con Yến mua 4 ly kem đến, ừm, sao ở lại đi với hắn nhỉ? Tôi hí mắt nghi ngờ:
– Sao mày lại đi cùng tên Thân Thú này?
– Hả? – Anh và nó đồng thanh hỏi, sau 3 giây ngưng động, 2 người cười như điên. Hắn càng tăng sát khí nhìn tôi, tôi tưởng chừng từ người hắn có khoảng 6 cái xương sườn bay ra mà đâm vào mình.
– Trả lời đi! – Tôi lên tiếng bảo nó, phải dập tắt cơn cười, không thì toi mạng với hắn.
– Tình cờ thôi! – Nó cắn cây kem trả lời.
– Có phải đúng như tao nghĩ không? – Tôi nhắc đến ngay vấn đề nó hay nhắc đến hắn trong mấy cuộc nói chuyện.
– Chân mày còn đau không? – Câu hỏi của nó không ăn nhập gì sất. Thôi mặc kệ, cũng là nó quan tâm tôi:
– Cũng còn hơi đau nhưng không sao!
– À… – Nó tiến lên đạp mạnh vào chân tôi. Tôi dựa vào người anh, nuốt tiếng la vào bụng, trời ơi, thì ra là nó muốn trừng phạt cái tội nói sai. Tại sao nó lại tiểu nhân như thế? Có phải đi theo cái tên Thân Thú tính nên nó cũng bị thú hóa theo hay không? Anh vỗ vỗ vai tôi an ủi, xót muốn ứa nước mắt vậy đó! Đau ghê gớm…
Bầu trời trong xanh bắt đầu nổi gió trong phút chốc. Màu xanh đã được thay bằng màu xám, chắc đây là 1 trận mưa lớn. Không nói thì cả 3 người còn lại đều hiểu. Anh bế tôi chạy vào 1 cái mái hiên khá trẹt và nhỏ gần đó nép vào. Mưa bắt đầu trút, lúc đầu thì không văng trúng, nhưng mưa càng ngày càng to, đứng trong hiên cũng như đứng ngoài trời. Anh cởi chiếc áo khoác đang mặc ra che cho tôi và anh. Hắn từ đâu lù lù đi đến chen chính giữa, trời đất, không thấy người ta đang tình cảm hay sao mà “có duyên” vậy? Hắn nhếch mép:
– Cho em ké với!
– Áo khoác của anh đâu? – Tôi nhăn mặt, rõ ràng lúc nãy hắn có mặc kia mà. Tôi nhìn sang phía con Yến, thì ra hắn cho nó mượn nên mới chạy sang đây. Con Yến giơ ngón tay cái cười vui vẻ với hắn. Chỉ có tôi và anh mới hiểu cảm giác lúc ấy thế nào, felling khó mà tả được!
***
KẾ HOẠCH B, LY GIÁN TẠM ĐƯỢC…
Chương 18: Càng lập kế càng mất điểm…
“Mọi người trong lớp học/căng tin/thư viện chú ý. Còn 1 tuần nữa sẽ đến lễ hội của trường. Phiếu bầu chọn King sẽ là đại ca Nguyễn Thanh Tuấn, phiếu bầu chọn Queen sẽ là Minh Minh. Chúng tôi yêu cầu số phiếu phải 100%, chúng tôi mà biết ai bình chọn khác thì… như luật cũ!”
…
Minh Minh rất rất không hài lòng mà liên tục kéo hắn chỗ khác. Cái tên này biến thái đến mức “loạn luân” hay sao ấy? Hắn vẫn chai lì mà trơ trẽn. Hắn còn đang hí hửng đắc chí thì quay sang anh, anh còn đắc chí hơn. Hắn trầm ngâm 1 chút, thì ra, đôi khi chủ động cũng không phải là tốt. Hắn nhìn sắc mặt của Minh Minh, cô đang tức giận trực, chờ hắn không cảnh giác mà xẻo thịt hắn ra cho thú ăn. Lỡ vào hang cọp rồi, phải đi đến tận cùng thôi!
Ngoài trời, gió vẫn đang thét gào đau đớn. Giống như, nó đang chiến đấu 1 trận sinh tử với mưa. Mưa ầm ầm chiếm ưu thế thượng phong. Minh Minh lẳng lặng nghe tiếng mưa rơi, chưa bao giờ cô thấy mưa gần đến vậy. Nhưng nếu chạm vào, mưa sẽ nhanh chóng biến mất, có thể là vì bị hong khô cũng có thể là bị rơi khỏi bàn tay mà hòa mình với đất. Xa xa, có 1 đôi tình nhân đang cùng đi tìm chỗ trú, Minh Minh chỉ thấy họ đang thật sự hạnh phúc chứ chẳng còn gì khác!
Cô đang lo sợ bởi vì địa vị của Minh Minh trong anh vẫn không phải là 1 dấu chấm quá lớn. Nó cần được anh củng cố bằng lời tỏ tình. Minh Minh đôi lúc vẫn suy nghĩ, giữa yêu và tìm hiểu khác nhau như thế nào? Sau nhiều đêm trăn trở, Minh Minh đã biết câu trả lời. Tìm hiểu- chỉ là 1 mối quan hệ không- được- gọi- tên, họ chỉ đơn thuần trên bạn thân 1 chút, họ xem trọng nhau 1 chút, xa nhau thì họ cũng đau 1 chút. Yêu- là mối quan hệ mà không ai phân biệt rõ ranh giới của mình, họ gần như hòa quyện làm 1, họ xem nhau là cả cuộc đời, xa nhau thì họ đau rất rất nhiều. Đôi lúc Minh Minh đọc tin tức, vẫn có 1 số nàng và chàng tự tử vì thất tình đó thôi. Cô có nên suy nghĩ lại, đừng đặt niềm tin quá nhiều vào mối quan hệ này?