Minh Minh Là Ta: Sa bẫy rồi! Sa bẫy rồi nữ ơi!!!
Yến Nguyễn: Gì mẹ?
Minh Minh Là Ta: Tao với hoàng tử kiss rồi!
Yến Nguyễn: Hả??? Đừng đùa tao nhé! Cảm giác ra sao vậy?
Minh Minh Là Ta: Tao mà đùa tao làm Chihuahua. – Ngón tay tôi khựng lại khi gõ cái tên này nhưng nhanh chóng, tôi gõ tiếp. – Feel thì vé ri ngọt ngào, thơm thơm giống kẹo vậy đó! Hắc hắc, bị hôn mà ngạt thở chết thì có được nhận bảo hiểm tai nạn không?
Yến Nguyễn: Mày không được chết, hằng ngày mày phải sống để tận hưởng từng nụ hôn.
Minh Minh Là Ta: Gớm! Còn mày đã kiss chưa?
Yến Nguyễn: Đợi mày hỏi thì tao đã nếm từ ngày đầu tiên quen nhau rồi!
Minh Minh Là Ta: Ặc, nhanh thế con kia! Thấy sao??? Giống tao không?
Yến Nguyễn: Không có cảm giác gì hết, lâu quá rồi cũng chẳng nhớ! Có gì mai tao hôn xong rồi kể mày nghe.
Minh Minh Là Ta: Con bệnh hoạn! Mày đang chứng tỏ à?
Yến Nguyễn: Tao vẫn tò mò chuyện này mày ạ!
Minh Minh Là Ta: Gì?
Yến Nguyễn: Khi mày kiss “tủ lạnh boy” mày có cảm giác gì? Chạm môi tao vẫn tính là kiss luôn!
Tôi im lặng nhớ lại. Ngay khi cánh môi hắn chạm nhẹ vào môi tôi, 1 luồng điện chạy dọc sống lưng khiến tôi giật nảy người. Tôi bâng quơ trả lời.
Minh Minh Là Ta: Giống điện giật!
Yến Nguyễn: Chắc tủ lạnh bị chập điện nên mới có tai nạn điện trong lúc chạm môi đó.
Minh Minh Là Ta: Mày đùa tao chắc?
Yến Nguyễn: Bà mà đùa với con á? Rồi ngày mốt tao có cần qua nhà rủ rê gì không?
Minh Minh Là Ta: Hem cần, hoàng tử đến đón tao!
Yến Nguyễn: Hả??? Dạo này lửa yêu ngùn ngụt ta… Là bạn thân kiêm bà cố của mày, tao phải nhắc nhở mày là cẩn thận, hôn nhiều quá “đeo ba lô ngược” rồi ngồi đó khóc. Tướng tá hoàng tử “ngon” thế kia chắc khi “ăn” cũng có nuốt…
Tôi đỏ mặt, con bạn biến thái này. Trời ơi, tôi đưa H nó đọc nhiều quá rồi bị ô nhiễm hay sao ấy. Tôi gõ vào khung chat tiếp tục.
Minh Minh Là Ta: Con quỷ kia, mày bị H đầu độc đen sì lì rồi. Cái quái gì mà “ba lô ngược”??? Tao còn trong sáng lắm, tao khẳng định là hơn 19 tuổi tao mới lấy chồng.
Yến Nguyễn: Mày lấy chồng cũng trễ há, hơn tuổi qui định 3 tuổi là nhiều rồi. Vỗ tay cho mày 2 cái “beep, beep”. Suy ra năm sau tao ăn cưới.
Minh Minh Là Ta: Bậy! Tao chưa hưởng hết tuổi xuân nữa mà!
Yến Nguyễn: Lỡ hoàng tử muốn “hưởng thụ” công khai càng sớm càng tốt thì sao? Hắc hắc, tao chịu à nha!
Minh Minh Là Ta: Mày chỉ được cái nghĩ đến “xôi thịt” với “phở gà”.
Yến Nguyễn: Tao đùa mày chắc? Truyền bí kíp cho mày nè. Lần sau phải mãnh liệt hơn nữa, “liệt” luôn càng tốt. https: //www.youtube.com/ xxxx
Minh Minh Là Ta: Clip gì đây? Tao không có ngu mà vào tầm bậy cho bị đầu độc đâu!
Yến Nguyễn: Con điên! Youtube xóa hết mấy cái tầm bậy rồi, kiếm cũng không có đâu mà độc.
Tôi bặm môi suy nghĩ, nó nói cũng đúng. Tôi bấm vào link. Ách, tôi đóng sầm cái laptop của tôi lại. Nó đưa 1 list clip dạy hôn cho tôi xem. Ý nói tôi không có kinh nghiệm á? Con này cũng gan cùng trời. Hừ, nó biến thái đỉnh thế này bao giờ vậy?(Ngoại truyện chính thức sẽ cho biết quà cưới của Yến tỉ và cả bọn chihuahua tặng 2 người. Hắc hắc)
Tôi tắm xong thì thả người lên giường thoải mái. Tôi vẫn nhớ như in cái mùi kẹo sữa ngọt ngào thoang thoảng trên môi. Không ngờ giận dỗi cũng thích thật, thả con tép bắt đượx con tôm. Tôi hạnh phúc kéo cái gối ôm vào lòng, bật bài hát “Vị ngọt đôi môi”. Cơ mà, bình thường tôi không bao giờ nghe những bản sến súa vậy đâu. Hôm nay tôi cho mình được phép ngoại lệ. Tôi chìm vào giấc ngủ. Đêm đó, tôi nằm mơ thấy tôi và hoàng tử đang nắm tay nhau cùng dạo trên cánh đồng bồ công anh. Tôi đứng khựng lại nhìn đông nhìn tây xem có sự quấy rối của Chihuahua đầu đàn hay không. Đêm nay không có, lòng tôi nhẹ bẫng. Có lẽ vì không thấy hắn nên nhẹ nhõm đây nhưng… nhẹ nhõm 1 cách… khó diễn tả.
…
Hắn ngồi trong quán bar, đưa chai rượu uống ừng ực 1 cách đáng lo ngại. Những tên đàn em xung quanh ai cũng lên tiếng can ngăn nhưng không được. Lần đầu tiên, hắn cảm thấy cảm giác đau đớn này. Nhìn được, chạm được nhưng không sở hữu được. Hắn thấy rất rõ chứ, anh cố tình hôn Minh Minh cho hắn chứng kiến. Vẫn biết, hắn không thừa nhận mình muốn theo đuổi cô nhưng tại sao hắn lại thấy đau lòng? Phải chăng như anh nói, hắn đã để mắt đến cô gái đó. Hắn chép miệng lắc đầu trong vô thức, Huy là anh của hắn, nếu có muốn sở hữu thì cũng phải xem lại ai đã đặt cọc chủ quyền trước. Hơn nữa, thích thì hắn có thể sở hữu không? Trong lòng hắn tất nhiên hiểu rõ, anh hắn chính là mẫu bạn trai lí tưởng của “Lợn Lười”. Khi đã thấm say, hắn ra về, vô tình chạm mặt bọn trường Bình Phát. Cả bọn sói đó thấy hắn chỉ 1 mình còn say khước nên không từ thủ đoạn mà xông vào đánh. Hôm nay, trong lòng hắn rất bực bội nên nhắm vào những tên đó mà tung những cú đấm hả giận. 1 tên cầm chai rượu đã bị đập vỡ phân nữa toan đánh từ sau lưng. Hắn quay lại đưa tay lên đỡ…
Hắn bật đèn đi vào, lấy hộp y tế có sẵn trong nhà. Bây giờ là 12 giờ khuya, có lẽ anh trai cũng đã đi ngủ hay xem tài liệu của công ty rồi. Hắn khử trùng rồi băng bó bàn tay trái đầy vết thương chi chít. Hắn không cảm thấy đau gì hết, quả thật không đau. Không đau vì đã quá đau. Hắn cất hộp y tế lại đi lên tầng 2. Huy đẩy cửa ra đi ngang hắn, anh cảm nhận được mùi rượu nực nồng. Tuy nhiên, anh chẳng nói gì cũng chẳng quan sát được bàn tay trái của hắn dù đã băng lại nhưng máu vẫn thấm ướt tấm băng trắng.
(Lề: Dạy con trai…
Lúc này con 2 người được 4 tuổi…
Minh Minh tắm rửa sạch sẽ ra kéo tay bảo bối:
– Đi ngủ đi con trai!
Im lặng, im lặng. Cô phụng phịu:
– Tối rồi! Đừng chơi nữa! Bỏ cái ipad này đi!
Minh Minh giật cái ipad trong tay thằng bé ra. Lúc này thằng bé mới để tâm đến người mẹ này. Thằng bé giơ tay giật cái ipad, đập xuống sàn rồi đi vào phòng ngủ. Minh Minh ngẩn người ra. Thằng bé cũng biết nghe lời, mấu chốt ở cái câu cuối cùng của cô: ”Bỏ cái ipad này đi!” Tan tành rồi, không bỏ chứ làm gì? Minh Minh không phải là người keo kiệt nhưng đây là cái ipad thứ 5 trong tháng rồi. Cô đi lên phòng nhìn hắn đang chuẩn bị rất tươm tất để “ăn thịt” cô. Minh Minh chống nạnh ngay cửa:
– Anh không biết dạy con gì hết! Đây là cái ipad thứ 5 trong tháng bị đập vỡ rồi đó. Cha con anh xài tiền như giấy ấy.
Nghe vợ cằn nhằn mãi hắn mới đứng dậy đi xuống phòng của con trai. Thằng bé vẫn đang xem ti vi chứ không hẳn là vào phòng để ngủ. Minh Minh lò dò xem tình hình, rất hồi hộp muốn biết boss sẽ làm sao để dạy con. Thanh Tuấn: trừng mắt. Lâm Phong: nhìn bình thường.
5 phút sau, hắn quay về phòng. Thằng bé cũng cụp mắt xuống tắt ti vi đi ngủ. Minh Minh căn bản là không hiểu cuộc trò chuyện vừa rồi xảy ra như thế nào, chỉ có mắt đối mắt. Cô thầm nghĩ mình đã sanh ra 1 đứa con có siêu năng lực “Chihuahua” giống hắn. Những lần sau khi dạy con, Minh Minh có bắt chước trừng mắt giống hắn nhưng thằng bé căn bản còn không thèm nhìn! Mẹ không có uy đến thế sao??? Híc híc)
Chương 12: Chuyện bệnh viện…
– Đồ lợi dụng thời cơ “chiếm tiện nghi”. Anh nghĩ tôi sẽ sa vào lòng anh cảm động khóc thút thít như mấy nhân vật nữ trên phim sao??? Tôi không phải là loại “bánh bèo vô dụng”, anh muốn giở trò thì tìm người khác đi nha!
…
Tôi lật đật đến lớp. Tối hôm qua do không ngủ được mà tôi cày truyện đến tận sáng. Tôi là fan trung thành của ngôn tình nhưng lại sợ bị ám ảnh bởi những kết thúc buồn. Bộ truyện đầu tiên tôi đọc mà khóc thảm thiết nhất là “Yêu anh hơn cả tử thần”. Tối qua do cày bộ “Thất tịch không mưa” giờ mắt tôi sưng húp. Hức hức, tôi còn định cày “Sẽ có thiên thần thay anh yêu em” mà không đủ dũng khí. Tại cái hôn của anh mà bây giờ tôi chẳng khác gì thay ma. Tôi đeo cái kính cận vào để che bớt cặp mắt sưng húp. Hiện nay tôi chỉ sử dụng kính áp tròng thôi, không hề đụng đến cặp kính. Giờ thì nó có lợi rồi đây.
Tôi vào lớp, vừa nhìn thấy tôi, con Yến đã há hốc miệng:
– Lại đây con kia! – Nó ngoắc tôi lại. Cái gì mà nghiêm trọng phết. Nó kéo tôi xuống đưa tay lên trán tôi:
– Mày sốt à? Tao đã bảo bao nhiêu lần rồi, lớn thì đeo kính áp tròng đi. Đeo cái kính này dị chết đi được. Nó tháo mắt kính của tôi ra. 1 lần nữa nó há miệng to hơn rồi tống cặp kính trở vào mặt tôi:
– Mắt mày đang “cưỡng bức” thị giác của tao!
Hừ, tôi chẳng thèm trả lời nó nữa mà vào chỗ ngồi. Tôi nhìn cái ghế trống ở cạnh mình, sao giờ hắn chưa vào nhỉ? Vào học 1 tháng đến nay thì hắn chẳng bao giờ đi trễ và vắng mặt. Hắn thuộc tuýp học sinh gương mẫu hoàn toàn, ngoài chuyện hắn hay ngủ trong lớp thôi. Giáo viên không 1 ai có thể gán hắn vào cái tội danh mất trật tự vì căn bản hắn không biết nói. Con Yến vỗ vai tôi 1 cái. Hồn vía tôi đang bay xa xăm giờ mới trở về. Nó chép miệng:
– Mày khóc á? Đừng nói với tao là… ân hận khi “kịch” với anh í nha!
– Tao khóc nhưng mà là do cày truyện. Tao cũng có ân hận khi không tận hưởng lâu 1 chút.
– Hắc hắc, lần sau nhớ học hỏi cái đường link của tao mà đáp lại. Nhất là cái kiểu “Japan” ấy.
Tôi ngớ người 1 chút, hôn kiểu Nhật Bản sao? Ách, tôi đập đầu nó xuống bàn:
– Con quỷ! Tao đọc “Thất tịch không mưa” mà thành như thế đó!
– Mày đọc nhiều vào, nếu mày cứ sợ như thế thì bỏ mất mấy bộ truyện kinh điển đó!
– Biết rồi nhưng xót quá! Thất tịch không mưa, chỉ có 2 người nắm tay hạnh phúc. Á, tim tao lại nhói nữa rồi… Có khi nào tao với hoàng tử sẽ như thế không?
Nó nhìn tôi chưng hửng rồi đập đầu tôi xuống bàn:
– Sống không lo, lo đến chuyện chết. Mày phải sống để chứng kiến tao hạnh phúc nữa chứ!
– Mẹ mày! – Tôi đánh nó cái bốp. Đúng, thử nghĩ xem, nếu cuộc sống của tôi không có con bạn hâm dở này thì nó nhạt nhẽo lắm. Dù nó hay làm tôi nổi giận nhưng nó cũng làm tôi vui vẻ. Tôi mà là con trai thì tôi cũng sẽ yêu nó đứ đừ mất. Khuôn mặt nó cũng đáng yêu lắm chứ bộ, hihi ^^! (Yến tỉ nhà ta mà!!! ^^)
Trống tựu, vẫn không thấy hắn xuất hiện. Thói quen của con người đúng là đáng sợ. Tôi nghĩ ngợi đôi điều, bình thường khi hắn lên lớp hắn sẽ quẳng cái cặp vào người tôi. Đẩy mọi sách vở tôi bày biện ra 1 góc nhỏ rồi nằm ườn ra bàn. Khi tôi ngủ thì hắn lại lấy viết vẽ này nọ lên mặt tôi trong âm thầm, chỉ khi mọi người trong sân trường nhìn tôi cười tôi mới lấy điện thoại ra soi lại khuôn mặt bị hắn hành hạ không giống người. Khi hắn ngủ thì đưa toàn bộ vở cho tôi viết hộ. Nếu tôi vênh mặt không đồng ý thì hắn bẻ tay rôm rốp để cảnh cáo. Tuy là hắn côn đồ lưu manh nhưng không bao giờ động tay động chân với con gái. (Không động tới tỉ thôi chứ đừng vơ đũa thế! ==”) Tôi chép miệng, lâu lâu lại quay sang nhìn chỗ của hắn. Ách, đúng rồi. Hôm qua hắn có nói là sẽ chuyển trường để tôi không gặp hắn nữa. Á, tháng ngày yên bình đã trở lại rồi. Tôi hí hửng đắc chí nhưng nhanh chóng, tôi đặt tay lên ngực mình, cảm giác được giải thoát đây sao? Nhẹ nhõm quá, trống trải quá… Hơ… Đúng là rất khó thay đổi 1 thói quen khi bên cạnh 1 người, tôi chợt nghĩ đến thói quen ngắm mặt trời lặn, tôi cũng có thể bỏ thói quen đó, còn hắn thì không chắc? Nhưng Chihuahua đầu đàn à… hôm qua tôi chỉ nói đùa thôi mà…
***
– Em điên hay sao mà uống rượu trong khi không có thứ gì trong bụng hết? Lại còn đi đánh nhau nữa, nhóm máu của em là máu hiếm, cũng may anh và em cùng nhóm máu nếu anh khác máu thì phải làm sao hả? Lại còn hút thuốc nữa! Em muốn lên thiên đàng sống hay sao? – Huy nóng giận nhìn hắn bị băng bó khắp cơ thể. Hắn giơ cánh tay đang truyền nước biển lên nhìn rồi chầm chậm nhớ lại chuyện tối qua…
Ngay sau khi tên kia vung vỏ chai rượu đã bị đập vỡ làm đôi ra, hắn giơ tay lên đỡ. Nhanh chóng, dòng máu đỏ từ tay hắn chảy ra với nhiều vết nhỏ chi chít. Hắn vẫn tiếp tục đánh nhưng bọn chúng đông quá, hết tên này thì tên kia lại vào đấm đá túi bụi. 1 tên vung cây lên đập vào sau gáy hắn, hắn bắt đầu chóng mặt và choáng váng, hắn vẫn cố lắc đầu cho tỉnh. Đàn em hắn ở đâu túa ra. Tên Hiếu đỡ hắn ngồi trên tảng đá, hắn vẫn im lặng không nói gì chỉ nhìn dòng máu trên đầu chảy xuống nền đất đen. Hiếu hừ lạnh:
– Anh điên rồi! Uống rượu say còn không chịu chạy, tụi em ra trễ chút nữa là anh chết đến nơi. Bọn này chó thật! Anh về đi, để bọn em lo!
Hắn đứng dậy đi về như không có chuyện gì xảy ra, chỉ có hắn mới biết, vết thương đau nhói thế nào. Đau thể xác thì chỉ là 1 chuyện nhỏ con cỏn. Hắn vào nhà lấy hộp y tế băng bó lại cánh tay mà không để ý đến đầu mình. Hắn đi lên tầng 2 chạm mặt anh, căn bản là không ai bật đèn nên anh mới không thể quan sát được vết thương của hắn. Hắn đóng sầm cửa phòng lại, đốt 1 điếu thuốc rít dài. Hắn ho sặc sụa nhưng vẫn cứ hút. Từ trước đến nay hắn chưa bao giờ hút thuốc nhưng ai ai cũng nói hút thuốc có thể làm mình quên đi cảm giác đau đớn nên hắn mới thử.
Quang Huy lờ mờ nhìn thấy vài vệt nước dưới sàn gỗ của căn nhà. Anh đi đến bên cạnh cầu thang bật công tắc đèn, là máu. Anh nóng giận gõ cửa phòng hắn:
– Mở cửa!
Hắn vẫn không lên tiếng, nếu anh hắn mà thấy bộ dạng thảm hại của hắn bây giờ thì sẽ nghĩ gì về hắn? 1 tên đứng nép trong bóng cây nhìn người ta hạnh phúc mà thèm thuồng hay… 1 tên ngu ngốc tự hành hạ bản thân??? Chưa đầy 1 phút sau, Huy đẩy cửa vào, trên tay cầm chùm chìa khóa dự phòng. Hắn cười nhạt, không có gì có thể qua khỏi anh hắn. Huy bật đèn lên, cái mũi nhạy cảm ngửi thấy mùi máu và cả mùi thuốc lá khó chịu. Anh kéo hắn đứng dậy:
– Đi đến bệnh viện!
– Không!
– ĐI! – Anh quát. Hắn nhìn anh hờ hững. Anh tức giận nói tiếp:
– Máu của em không phải là quá dư thừa đâu! Nếu thấy nó nhiều quá thì đi hiến máu nhân đạo đi, anh không có rãnh mà đôi co với em đâu. Em muốn chết ngạt trong phòng hay hết máu mà chết anh cũng mặc kệ nhưng đừng chết trong ngôi nhà này…
Hắn đứng dậy định đi khỏi đó thì chân hắn không trọng lực mà ngã xuống bất tỉnh. Khi mở mắt ra đã phải nghe anh cằn nhằn. Anh đột nhiên đổi giọng buồn buồn:
– Anh không muốn mất đi 1 người thân nữa đâu!
Hắn sững người, anh hắn chưa bao giờ yếu đuối nói với hắn câu này. Hắn cười nhạt, thi thoảng cho mình ngoại lệ cũng không sao. Anh đang nhắc đến Tâm Lan, người bạn gái đã qua đời cách đây 3 năm. Hắn ngập ngừng:
– Em…xin lỗi!
Huy đang chuẩn bị quay người đi khỏi đó thì dừng lại nhìn hắn:
– Thằng ngốc!
Hắn mỉm cười, đúng là hắn rất ngốc khi không biết anh hắn quan tâm đến hắn thế nào…
- Hả? Nhập viện ạ? Hắn ta bị gì vậy? Có nặng lắm không anh? – Tôi hoảng hốt nghe cuộc gọi của hoàng tử. Anh bảo tôi xin phép nghỉ học vài hôm giúp hắn. Thảo nào, ngồi trong lớp mà tôi cứ thấp thỏm lo lắng cho hắn. – Bệnh viện nào vậy ạ? À, vâng. Khi tan học em sẽ đến đó thay anh!
Con Yến đang ngồi trong căng tin nhìn tôi vẻ sốt ruột:
– Tuấn bị gì vậy?
– Hắn ta đánh nhau với cái tụi trường Bình Phát, giờ đang nằm viện nè. Sao mà bản tính côn đồ không biết lượng sức thế nhỉ? – Tôi tức giận nói.
– Không biết tên Hiếu nhà tao có sao không nữa?
– Mày không có số điện thoại sao? – Tôi chưng hửng đáp.
Vẻ mặt của nó nhăn nhó đến khó coi. Nó nói:
– Tao vừa chia tay…
– Hả??? – Tôi trố mắt.
– Ừm… Tao thấy hắn ta đi với đứa con gái khác, tao hỏi mãi mà hắn không thèm trả lời, nhưng đây là lần đầu tiên tao thấy nhói nhói khi chia tay đó, vừa hôm tối chứ đâu!
– Bỏ quách cho rồi! Cái hạng ngoại tình bắt cá 2 tay thì tao không ưa rồi! Mày còn lo cho hắn ta làm gì? Tan học tao với mày đi thăm Chihuahua đầu đàn!
– Ờ. – Nó trả lời rồi cúi đầu xuống.
***
Tôi nhìn đồng hồ, 2 giờ. Tôi phải đến bệnh viện. Khoác chiếc áo vào, tôi khóa cửa cẩn thận chờ con Yến. Lát sau, nó xuất hiện dáng vẻ buồn thảm não. Tôi vừa đi vừa hỏi:
– Mặt mày sao vậy?
– Tên Khiêm nói tên xấu xa bội tình cũng nhập viện đó!
– Ờ, tính đi thăm à??? – Tôi khinh khỉnh hỏi, chưa bao giờ thấy nó tiếc cho ai hết. Đặc biệt, hôm nay quả là dịp đặc biệt.
– Tao chỉ muốn biết tình trạng của hắn thôi! – Nó xụ mặt xuống.
– Rồi, tùy!
Tôi trả lời qua loa rồi bắt chiếc taxi đến bệnh viện. Tôi lần theo số phòng của anh đưa cho mò đến phòng hắn đang nằm. Tôi đẩy cửa vào. Hắn đang nằm trên giường, mắt khép lại. Nhìn hắn lúc này chẳng khác gì cái xác ướp cả, bị quấn băng trắng toàn thân rồi còn gì. Con Yến thì đi lang thang tìm phòng của “tên bay bướm”. Tôi kéo ghế ra ngồi chống cằm nhìn hắn. Khi ngủ, trông hắn có vẻ hiền. Ánh mắt lạnh không còn dịp thể hiện, hàng mi cong khẽ động đậy nhẹ, cái mũi cao chót vót cũng phồng lên hạ xuống theo hơi thở, môi của hắn khá nhợt nhạt, khóe môi vẫn cong cong lên kiểu đáng ghét. Tôi thở dài, tên này là tên đại ngu ngốc. Hắn là con người bằng da bằng thịt mà sao có thể chịu đòn lâu được??? Hắn ta tưởng hắn là “Thần Điêu đại hiệp” hay “Supper Man” vậy??? Hắn cứ ra vẻ oai hùng lắm, cái đồ chân dài não ngắn. Tôi nghịch nghịch mấy cọng tóc bị loe xuống trán hắn, nhìn hắn cứ như tên điên bị quấn băng trên đầu í. Có khi nào hắn mở mắt ra hỏi: ” Cô là ai? Tôi đang ở đâu???” giống như mấy nhân vật trên phim không nhỉ??? hắc hắc… Tôi lấy cây bút đỏ trong túi xách của mình viết lên tấm băng trên đầu hắn: ” Mau ăn chóng khỏe ♥~ Kí tên: Hiệp nữ”.
Tôi cười khoái chí, đúng lúc, hắn mở mắt ra kéo tay tôi xuống. Do mất đà tôi ngã lên cơ thể hắn. Hắn khẽ ư 1 tiếng, có lẽ là đau. Đau hả? Biết đau sao? Tôi cho 1 cú vào người hắn rồi đứng thẳng người xoắn tay áo:
– Đồ lợi dụng thời cơ “chiếm tiện nghi”. Anh nghĩ tôi sẽ sa vào lòng anh cảm động khóc thút thít như mấy nhân vật nữ trên phim sao??? Tôi không phải là loại “bánh bèo vô dụng”, anh muốn giở trò thì tìm người khác đi nha! – Hắn đang quắn quéo vì cú thụi của tôi ban nãy. Trong lúc đó, tôi đã nhanh chóng bấm nút chụp ảnh của điện thoại. Khuôn mặt nhăn nhó đến phát tội cùng tấm băng có nét chữ của tôi nhìn ngố đến lạ. Tôi nhìn lại tấm hình hắc hắc cười đắc thắng. Tôi nở nụ cười mãn nguyện:
– Ăn cháo không? Tôi đi mua, tí quay lại. Đừng “tìm kiếm lung tung” cô nào để cô ta đánh không hoàn hồn thì tội.
Đi ra cửa, tôi gặp con Yến. Nó gãi gãi đầu:
– Tao tìm hoài mà không thấy hắn ta!
– Chắc đang trong phòng cấp cứu hoặc nhà xác không chừng. – Tôi chép miệng kéo tay nó đi khuôn viên của bệnh viện. Đúng lúc đó, tôi gặp tên “sói đầu đàn”. Hắn ta đang chống nạng, khó nhọc đi lại. Tôi mỉm cười, tôi có nên trả thù giúp tên Chihuahua không? Sẵn tiện tính nợ cũ luôn. Tôi kéo tay con Yến đến trước mặt hắn. Hắn ngẩng đầu lên nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên tột độ. Tôi khoanh tay:
– Á, chào! Cái nạng dễ thương đó!
– Cô… – Hắn chỉ vào mặt tôi lắp bắp, tôi hung hăng đánh vào tay hắn, gạt ra. Con Yến kéo tay tôi:
– Gì vậy con kia???
– Tên này suýt đánh tao chết đó, ây da, hắn cũng là nguyên nhân mà “người yêu cũ” của mày phải nhập viện đó!
Vừa nghe hết câu trả lời của tôi, nó bẻ tay rôm rốp, ánh mắt hầm hầm nhìn tên đó. Hắc hắc, tôi biết, con bạn tôi mà tức lên thì cũng không thua bất kì ai. Nó kéo tôi ra sau lưng:
– Nói rõ đi! Tên Hiếu bây giờ ra sao rồi?
– Tôi không biết. – Hắn vênh mặt. “Bẹp” nó giơ chân đạp vào cái chân đang băng bó của hắn. Chậc chậc, có khi nào hắn té ra trong quần luôn rồi không? Tôi nhìn khuôn mặt méo mó của hắn mà thấy cũng tội tội. Con Yến vẫn trưng cái mặt đưa đám ra:
– Nói không?
– Tôi không biết thiệt mà! – Hắn khổ sở, nói như khóc. “Bẹp” Nó đạp lên vết thương ban nãy 1 lần nữa. Hắn buông nạng rồi xuống ôm cái chân quằn quại. Tôi chậc lưỡi kéo hắn lên, hắn cũng tưởng tôi có ý tốt mà đứng lên, được nửa đường thì tôi đạp lên cái chân hắn lần 3. Tôi tỏ vẻ vô tội:
– Lỡ chân, híc!
Tên đó chắc là thấy ông bà ngọai luôn rồi, 2 hàng lệ cứ tuôn rơi trong âm thầm, không 1 tiếng ú ớ. Con Yến vẫn không có ý định buông tha, đi đến xốc cổ áo hắn lên. 1 người y tá đi ngang qua, tôi hoảng hốt chạy đến khều nhẹ vai con bạn, nó cũng có thấy nên ra sức nói:
– Đứng lên nè! Té đau đến khóc luôn hả? Aizzz, đã bảo phải ở trong phòng bệnh cho yên thân mà không nghe!
Cô y tá thấy thế đi đến hỏi:
– Bệnh nhân có sao không ạ?
– À, không sao đâu. Cảm ơn chị! Thằng em em nó bị bệnh “đần” từ nhỏ, không có biết nói chuyện gì hết, chỉ biết ú ớ trong họng. Hôm đó trèo cây té gãy chân, em bảo ở trong phòng mà không nghe, chạy ra đây cho bị té rồi khóc lóc vậy nè! – Con Yến tuôn 1 tràng, vẻ mặt nó còn đủ chuẩn đau khổ, xót xa. Tôi cố kiềm nén lắm mới không cười lớn. Cô y tá gật đầu thông cảm, tên đó nắm tay cô ấy lại. Con Yến nhéo sống lưng hắn, miệng mỉm cười:
– À, chị đi đi! Nó bị bệnh nên hay nắm tay nắm chân người lạ vậy đó!
Đợi cô y tá đi khỏi, con Yến ném phịch hắn xuống đất lại. Kì lạ, thế quái nào mà nãy giờ hắn không lên tiếng chỉ lẳng lặng khóc thế? Tôi nghĩ là không phải khóc đâu, đau quá nên nước mắt tự khắc chảy ra, lưỡi cũng bị đớ luôn. Tôi vỗ tay vì tài diễn xuất của nó. Nó chẳng đoái hoài gì tới tôi mà nói tiếp:
– Mai mốt gặp mặt con này nhớ chừa ra nha!
Hắn ai oán nhìn lên, nó trừng mắt:
– Giờ muốn gì nữa?
– Kh…ông… chừa rồi! – Hắn nói.
Tôi nhìn xung quanh, ánh mắt tình cờ chạm vào cái chậu hoa sắp rớt ở ban công, ngay đúng chỗ con Yến đứng. Tôi kéo tay nó ra chỗ khác, từ đâu, tên Hiếu bay lại ôm chầm lấy nó. Như phim bộ vậy trời. Nó thét:
– Di chuyển đi ba! Định chết chung à…???
*Bốp*… Tôi và con Yến đứng hình nhìn 2 tên đang nằm chèm bẹp như con ếch dưới sân. Ai đời, cái tên Hiếu lại chạy vào ôm con nhỏ ngay trân chỗ đó mà chẳng thèm né chỗ khác. Thế là con nhỏ tuyệt tình xô ra. Hậu quả là tên Hiếu vấp phải cái xác của tên sói đè lên hắn. Tôi ngồi xuống lấy mấy mảnh vỡ của chậu hoa ra khỏi lưng Hiếu. Hắn ta ngoi đầu dậy:
– Em không sao chứ???
Con Yến ngồi xuống lấy cái cây hoa đâp vô đầu hắn:
– Bà mà có sao thì cậu cũng đừng hòng thoi thóp. Nhập viện hả? Bệnh nặng hả? Nằm ở đây đi!
Nó tuyệt tình đứng dậy kéo tay tôi đi, nhưng tôi thấy tội nghiệp cái tên nằm dưới bèn gọi mấy người trong bệnh viện ra khiêng vào. Lần đầu tiên trong đời tôi chứng kiến cảnh “anh hùng cứu mỹ nhân” mà bị lỗi. Con bạn tôi vẻ mặt vẫn hậm hực nhưng tôi biết, nó cũng đang vui ngầm vì “người yêu cũ” không ngại xả thân ra cứu nó. Tôi chép miệng, lúc nãy không biết hắn có sao không? Cái thụi của tôi cũng không phải là nhẹ!
(Lề: Bài văn của con trai…
Lúc này con trai 8 tuổi.
– A! Cô giáo gọi tôi đến có chuyện gì không ạ? – Minh Minh nhanh chóng đến lớp của Lâm Phong khi nghe cô giáo gọi về nhà. Trong bụng cô đang đánh lô tô, không biết thằng bé có đánh nhau như mấy hôm trước nữa không.Cô giáo e ngại mời nàng lên văn phòng trò chuyện. Minh Minh ngại ngùng:
– Xin lỗi cô giáo! Hôm nay cháu nó lại làm gì nữa ạ?
– À không! Tôi chỉ muốn hỏi vài điều hơi tế nhị. – Cô giáo đẩy bài văn của Lâm Phong ra trước mặt Minh Minh. Minh Minh tay run run liếc vào đề bài: ” Hãy viết về cha em.” Lời lẽ câu cú của con trai cô rất ngắn gọn, xúc tích, đanh thép làm người đọc rõ ngay vẫn đề. Bài văn chỉ vỏn vẹn 1 câu: ” Lâm Phong này sinh ra trong 1 gia đình không có tình cảm của cha bởi cha đã dành tất cả tình cảm cho mẹ rồi.”
Minh Minh cắn môi gãi đầu. Cô giáo hiểu ra ngay, vậy là học trò không nói dối. Cô lắc đầu:
– Tôi nghĩ gia đình phải quan tâm đến cháu hơn nữa!
– À, vâng. Cảm ơn cô giáo! – Cô lúi cúi gật đầu, hức. Xấu hổ quá đi mất, cô giáo đang nhìn cô bằng ánh mắt khác ý chỉ: ” Chị có 1 ông chồng quá tốt, không sợ ngoại tình!”)
Chương 13: Dã ngoại…
“Hoàng tử của Minh Minh: Truyện có thật không vậy? Anh nhận ra nhân vật Quang Huy và Thanh Tuấn nhưng không biết nữ chính có nick name Heo Lười này là ai!”
…
Tôi đặt hộp cháo lên bàn cạnh giường của hắn. Tên Hiếu nằm giường cạnh, chậc, cậu ta bị đôn cột sống. Con Yến khoanh tay hầm hầm:
– Rốt cuộc là tại sao anh phải nói dối tôi là đang nằm viện???
– Yến, nghe anh nói đã… – Cậu ta nhăn nhó đáng thương.
– Tôi đang chờ nghe, anh không trả lời mà cứ bảo tôi nghe là thế nào???
Từng lời của con bạn tôi như đấm vào mặt tên đó. Hắc hắc, tôi phải ăn cắp 1 số câu móc họng giống nó mới được. Tôi cầm chén cháo lên múc 1 muỗng thổi nguội để trước mặt hắn, nếu hắn có muốn ăn thì tự nhổm dậy. Tên Hiếu nhăn nhó:
– Hôm đó anh đi cùng em họ mà!
– Vậy sao tôi gọi anh lại tắt máy??? – Nó gắt lên. – Em gái á? Em gái mà nắm tay nắm chân đi vào quán bar sao?
– Lúc đó do đánh nhau anh mới phải tắt máy. Mọi chuyện anh nói là sự thật! Con bé còn nhờ anh giới thiệu anh nào trong hội nữa kìa!
– Cho là vậy đi! Tại sao anh lại giả vờ nói mình nằm viện còn rất nặng nữa!
– Anh chỉ muốn xin lỗi em thôi!
– Xin lỗi cái cách đó á? Anh nghĩ tôi sẽ vui và cảm kích anh à?
Chậc, chỉ thêm con vịt nữa thì chẳng khác cái chợ là bao. Hắn nói nhỏ:
– Minh Minh!
Tôi nhìn vào muỗng cháo, hết nhẵn, tôi lại múc thêm muỗng khác châm chú quan sát vở kịch tiếp diễn.
– Minh Minh! – Hắn gằng giọng 1 lần nữa. Tôi bực bội quay xuống nhìn hắn.
– Á há há há! – Tôi không nhịn được mà cười phá lên. Lúc nãy tôi viết lên tấm băng trên đầu hắn đã đành, giờ thì 2 muỗng cháo tôi nằm gọn trên mép miệng và ria của hắn. Thì ra hắn không ăn được nên mới gọi tôi, thế mà tôi cứ tưởng đòi ăn thêm. Trông hắn bây giờ không khác gì tên trốn trại. Hắn lấy tay gạt cháo trên mặt ra hầm hầm lườm tôi. Chỉ là sự cố thôi mà! 2 người đang tranh cãi cũng im lặng nhìn tôi và hắn. Tôi cắn cắn môi dưới rồi chìa ra trước mặt hắn muỗng cháo nữa.
– Cô ăn luôn đi! – Hắn tức giận nói. Cho thì ăn, bỏ thì phí. Tôi bơ hắn, cầm hộp cháo ăn tỉnh bơ. 2 đứa kia bắt đầu tiếp diễn chuyện cũ.
– Sao em cố chấp thế? Bảo anh giải thích, anh giải thích thì không chịu nghe!
– Ờ, tôi vậy đó! Cái đồ trăng hoa còn hay nói dối con gái!
– Anh trăng hoa bao giờ?
– Không trăng hoa thì có nói dối đúng không? Đừng hòng mà quay lại!
– Được, chia tay thì chia tay. Anh cũng chán em lắm rồi!
– Nè, cho phép nói lại đó. Là ai chán ai hả? Tôi đá anh đó!
– Cô tức cười thật, tôi ra đường thì con gái bu như kiến, cần chi phải năn nỉ ỉ oi cái loại người như cô!
– Vậy đấy, vậy mà nói không trăng hoa lăng nhăng. Có cần năn nỉ hay không thì anh tự biết.
– Để rồi coi cô có khóc lóc van xin tôi quay lại hay không!
– Thì cứ chờ đi! – Con Yến nói xong đánh cái bốp vào bả vai đang băng bó của tên Hiếu. Nó bảo phải về, không muốn ở lại nhìn thấy cái tên đáng ghét đó nữa. Yến ơi, mày nhầm rồi! Tên bên cạnh tao mới là đáng ghét nhất.
Có tiếng mở cửa, tôi nhìn ra, là Gia Linh. Cô ta đến đây làm gì nhỉ? Ừm, 2 người đó đang tìm hiểu nên cô ấy đến đây cũng không phải chuyện quá ngạc nhiên. Cô mỉm cười hiền dịu rồi đặt giỏ hoa quả lên bàn. Tôi thấy cô ấy vào thì giao phó lại mọi thứ. Giờ thì tôi phải về chuẩn bị cho chuyến dã ngoại ngày mai. Đúng lúc, tôi chạm mặt anh. Anh ngỏ ý muốn đưa tôi về. Tôi nhận lời ngay, đi taxi cũng mất 100k rồi.
Anh im lặng lái xe. Hôm nay trông anh có vẻ không được vui. Tôi nghiêng đầu nhìn:
– Ngày mai mấy giờ anh đến đón ạ?
– 7 giờ nhé! – Anh cười nhẹ.
– À. Mà bao giờ thì mình về nhỉ?
– 5 giờ thì những người đi theo đoàn trường đã về rồi. Đường xá ở ngoại ô vào buổi đêm rất tối mà khó lái xe. Đến nơi thì cũng đã 6 giờ. Em chưa từng đi sao???
– Em học có mỗi năm nay là lớp 12 thì sao đi được? – Tôi bĩu môi, anh làm như tôi đã lưu bang 2 3 năm ấy. Anh lấy tay trái véo má tôi. Tôi cố gỡ ra nhưng anh càng siết chặt. Anh buông ra, tôi xoa xoa má mình, đau chết được. Tôi cố rướn người qua véo má anh nhưng tay ngắn quá, với không tới. Híc. Đành ôm uất ức trong lòng. Anh cười thỏa mãn:
– Em đừng bĩu môi nữa.Em có khuôn miệng đáng yêu khi cười, nhìn chỉ muốn cắn thôi! Khi em bĩu môi thì chỉ muốn véo cho 2 cái má phúng phính này xẹp xuống!
– Nè! – Tôi đánh vào tay anh 1 cái. Anh ấy bị bệnh thú tính hay sao mà khoái hành hạ cái mặt tôi thế.
*Tìm được pic này, hí ha hí hửng post cho mọi người xem, nhưng mà Minh tỉ để mái xéo nhá!*
Anh cười giã lã rồi thả tôi xuống trước cửa nhà, không quên tạm biệt bằng cái mi gió. Anh đúng là yêu nghiệt mà! Mong ước bé nhỏ của tôi sắp thành hiện thực rồi sao??? Tôi ngã người lên chiếc giường êm ả, đánh 1 giấc ngon lành.
***
Thanh Tuấn nhìn người con gái xinh đẹp, đoan trang ngồi trên ghế đối diện mình. Cô đang chăm chú gọt trái táo. Hắn nhanh chóng nhìn ra ngay cô gái này là 1 vị tiểu thư nhưng tính cách không hách dịch thậm chí là tốt. Tuy nhiên, bên trong cô ấy thì không biết được. Không thể trông mặt bắt hình dong, biết đâu cô ta là người mà ai ai cũng nể sợ, kiêng dè. Hắn đưa ly nước lên miệng uống, tác phong có chút khó khăn, chậm chạp. Cô ấy mỉm cười ngẩng đầu lên đưa trái táo cho hắn:
– Cầm lấy! – Cô ta phô hết lợi thế ở nụ cười ra. Cô ấy cười thì không tươi và thoải mái như Minh Minh, tuy nhiên, nụ cười khá thu hút người đối diện bởi 2 chiếc răng thỏ con con. Hắn nhíu mày:
– Sao cô lại đến đây?
– Ừm, em nghe Minh Minh nói! – Cô gật đầu thú nhận. Hắn hắng giọng, điệu bộ của Minh Minh lúc nãy còn khá ngạc nhiên khi thấy cô ta kia mà, có thể tin được không? Quả thật, hắn là 1 con người tinh tế khi quan sát kĩ lưỡng từng chi tiết xung quanh mình. Hắn gật đầu không nói, tay cầm trái táo nhưng không ăn bởi vì không quen. Hắn rất ít khi nhận đồ ăn hay vật gì từ người lạ, bởi định luật tồn tại trong thế giới con người như thế này: ” Chẳng có thứ gì cho không, trừ khi là thuốc độc.”
Cô ta vẫn mỉm cười vui vẻ. Hắn nhớ đến sự im lặng của Linh trong suốt buổi ra mắt, nếu mà tươi cười như thế có phải là giả tạo quá không? Cô không phải là người khó chịu nhưng cũng chẳng dư nụ cười và tiếng nói. Phải chăng vì tình yêu mà mọi thứ có thế thay đổi? Cái giá để sở hữu tình yêu thật sự có quá lớn? Tên Hiếu nhanh ngồi dậy nhìn cô mỉm cười:
– Cô định “tán” đại ca của bọn tôi sao?
Linh mỉm cười e ngại, ý tứ cũng đã rõ ràng thế kia rồi, chẳng lẽ còn không hiểu? Tên đó phá lên cười 1 cái:
– Anh ấy bị bệnh “lười yêu” í, “tán” tôi đây này!
Cô bĩu môi đáp:
– Để tôi “tát” anh thì hơn!
Thanh Tuấn đưa mắt nhìn lên trần nhà trầm mặc, “lười yêu” sao? Theo hắn thì hắn đang mắc phải chứng bệnh “sợ yêu”! Hắn sợ tỏ tình thì cô ấy không đồng ý, hắn sợ yêu cô ấy rồi thì hắn phải mất đi người hắn tôn trọng, kính nể nhất, hắn sợ cô ấy sẽ ghét hắn và đi với người khác, hắn sợ nhiều chuyện lắm…
Chẳng biết từ bao giờ mà đứa con gái có cái tính cách nữ không ra nữ, nam không ra nam, nóng lạnh thất thường đã lẻn vào lối mòn của tim hắn chứ? Chẳng lẽ hắn thuộc hội chứng thích “ngược”? Có thể hiểu nôm na là khi mình ghét ai đó hay bị ai đó ngược đãi mà lại đi yêu. Hắn thở dài, đặt trái táo vào dĩa rồi nhắm mắt lại ngủ, hoàn toàn không quan tâm đến cô gái bên cạnh. Cô thấy có chút buồn buồn nhưng rồi nhanh chóng tươi tỉnh, tính cách của hắn luôn luôn là vậy mà, mọi thứ đều cần thời gian để giải quyết.
***
Là lá là la là, lá la là lá la…
Minh Minh vui miệng hát í ới gì đó rồi đeo ba lô vào vai. Cô ngắm nghía mình trong gương thật kĩ. Hôm nay cô dùng chiếc kẹp nơ kẹp tóc mái ra sau, để lộ vầng trán cao thông minh nhưng bướng bỉnh. Cô nhe răng cười trong gương, tốt, răng trắng sáng, xinh đẹp tuyệt vời. Phải cười nhiều ơi là nhiều để hoàng tử cắn càng nhiều càng tốt. (Ô my chuối! ==”)
Quang Huy đã chờ sẵn trước cửa nhà cô. Minh Minh tươi cười vẫy tay với anh:
– Ngày mới vui vẻ nha anh!
– Em cũng vậy! – Anh cũng cười. Anh đang mặc chiếc áo phông in 1 slogan đẹp mắt cùng với chiếc quần jeans bó tạo sự thoải mái, phóng khoáng. Khác hẳn với vẻ đẹp trai, thư sinh hằng ngày. Minh Minh nhìn mà thèm thuồng sắp rơi nước bọt lả chả. Cô vào ngồi cạnh anh, định thắt dây an toàn thì anh đã chồm qua, trong phút chốc, khuôn mặt anh kề sát mặt cô. Minh Minh cảm nhận được hơi thở nóng bóng của anh, tim cô đang run hơn bất cứ khi nào. Khi hôn anh tim cô cũng có đập nhanh nhưng đó là bất ngờ, còn bây giờ thì… Anh nhìn cô cười:
– Để anh làm!
– Ồ. – Cô gật đầu, anh đang thắt dây an toàn cho cô. Sao mà anh lại menly đến thế cơ chứ! Hức hức, nhà mặt phố, bố làm to, đủ tiêu chuẩn 4G, biết lái xe mui trần, đặc biệt là không có mắc chứng bệnh côn đồ lưu manh, chân dài não ngắn. Nghĩ đến đây, cô đột nhiên nhớ đến hắn. Minh Minh hỏi:
– Thanh Tuấn hắn ta thế nào rồi ạ?
– Vừa xuất viện tối hôm qua, nó không thích bệnh viện chút nào cả!
– Tên đó bị điên hay sao ấy, sức khỏe chưa tốt mà đã xuất viện rồi.
– Nó luôn như vậy mà. – Anh cười nhạt.
– Hắn là tên côn đồ lưu manh ngu ngốc nhất trên đời!
– Minh Minh… – Anh khẽ gọi tên cô. Minh Minh im lặng, anh đã có nói trước mặt anh không nên nhắc đến bất cứ tên con trai nào khác. Oke, im lặng cho anh vui. Chưa gì mà đã chiếm hữu em rồi! >.<
Minh Minh lướt vào chương truyện cuối cô vừa hoàn thành, chỉ có 1 comment duy nhất. Cô nín thở lăn xuống xem. “Hoàng tử của Minh Minh: Truyện có thật không vậy? Anh nhận ra nhân vật Quang Huy và Thanh Tuấn nhưng không biết nữ chính có nick name Heo Lười này là ai!”
Ách, Minh Minh nín bật quay sang nhìn anh. Anh vẫn đang ung dung lái xe, chắc là anh rồi. Cô đâu có nói là mình đã viết bộ tiểu thuyết nào cho anh nghe, hơn nữa, cô lấy bút danh là MiLo cơ mà! (MiLo là Minh Lợn ^^). Cô cảm thấy trong lòng có thứ gì đè nặng, bực chết mất! Cá đã nằm trên thớt rồi. Cô cười méo xệch:
– Anh là nick Hoàng tử của Minh Minh à?
– Ừ! Thì sao? – Khóe môi anh cong lên vẻ thích thú lắm. Minh Minh chỉ hận là không thể phóng xuống xe ngay lúc đó. Cô ngồi im như tượng, 2 mắt trừng trừng như đồng tử đã giãn hết cỡ. 1 lát sau, cô lấy lại bình tĩnh, phải cứu nguy thôi! Minh Minh lè lưỡi:
– Em thấy tên hay nên đặt cho nhân vật thôi!
– Anh vui vì điều đó! – Anh quay sang, đưa cặp mắt yêu nghiệt của mình nhìn cô. – Kết thúc thì Huy có thể đến với Heo Lười đáng yêu không?
– Có ạ! – Cô nhìn anh, gật đầu trong vô thức. Anh phì cười, Minh Minh đang quá mức khẩn trương rồi. Đâu có gì mà đáng sợ chứ.
Do thức sớm để chuẩn bị, chẳng bao lâu Minh Minh đã gật gà gật gù trên xe. Huy thấy vậy thì bảo cô ngủ đi, đến nơi sẽ gọi. Minh Minh đã quá mệt nên gật đầu ngay. Cô dựa vào yên sau mà ngủ ngon lành. Vuốt lại vài sợi tóc lòa xòa ra sau tai cho cô, anh cười buồn: ” Liệu cuộc sống có giống như trong truyện không cô bé?”
***
Đến nơi, anh lay vai tôi dậy. Tôi lờ mờ mở mắt, mệt quá đi mất, cũng may là đi mui trần, nếu là xe của trường thì tôi đã nôn thốc, nôn tháo rồi. Tôi và anh tìm 1 bóng cây rồi ngồi dưới đó. Không khí ở đây trong lành quá, khác hẳn đô thị phồn vinh nhưng nồng nặc mùi xăng xe, khói bụi. Ở đây chỉ toàn là cây cối, aaaaa, tôi nghĩ ra cái kết cực kì có hậu cho 2 nhân vật chính rồi, họ sẽ sống bên nhau hết quãng đời còn lại của mình trong 1 căn nhà xinh xắn lặng lẽ ngoài ngoại ô. Xung quanh cây cối um tùm, muốn ăn cam thì có cam, muốn ăn táo thì có táo. Họ sẽ cùng nhau ca hát dưới bóng râm của cây cổ thụ to vào buổi trưa, buổi chiều, họ có thể ngồi cạnh bờ sông hay bờ suối ngắm mặt trời lặn. Hạnh phúc đơn giản thế thôi, chỉ cần họ ở bên nhau, tựa đầu vào nhau mà đón nhận nó. Tôi nghĩ đến đây thì bất giác mỉm cười nhìn anh. Anh cười:
– Gì mà nhìn anh ghê vậy?
– Không! Anh rất đẹp trai. – Tôi chép miệng, rất giống những “nam thần” đại diện cho ngành điện ảnh. – Anh có biết đánh đàn guitar không?
– Không. Anh biết chơi dương cầm và vĩ cầm!
Mắt tôi sáng ngoắc lên, sao anh giỏi thế??? Dù rất thích guitar vừa lãng mạn vừa tiện lợi nhưng vĩ cầm cũng không tồi, rất lãnh tử đa tình. Tôi khịt mũi:
– Anh đàn cho em nghe được không? Vừa đàn vừa hát!
– Khi nào có dịp thì anh sẽ làm điều đó!
Tôi phụng phịu:
– Khi nào là khi nào?
– Không lâu nữa! – Anh véo 2 má tôi. – Đã nói là nhìn mặt em anh rất muốn nhéo mà!
Tôi cố giằng tay anh ra nhưng anh lại bấu chặt hơn, đây là cách thể hiện tình cảm của anh ư? Không còn cách nào khác, tôi cũng vươn tay ra nhéo lại. Chiếc xe của trường vừa chạy đến, bọn con gái thấy tôi và anh như thế thì há hốc mồm. Chúng tôi bỏ tay xuống. Ờ, nhìn đi, thấy rồi thì đừng bén mảng đến gần anh nhá. Con Yến lăng xăng chạy đến cạnh tôi chỉ tay vào tôi và anh:
– 2 người dạo này ghê lắm nha! Bộ công khai yêu nhau rồi à?
– Không! Vẫn đang tìm hiểu. – Tôi nhăn mặt xua tay, anh vẫn chưa ngỏ lời, chắc có lẽ muốn tìm hiểu kĩ hơn đôi chút. Anh im lặng cười chứ không đáp, điều này làm tôi buồn quá, anh vẫn chưa chắc chắn tình cảm của mình sao? Cô chủ nhiệm tôi thông báo tập hơp lớp lại, tôi mỉm cười nhìn anh rồi đi với con Yến.
Đúng là nhà trường đâu có tốt đẹp gì khi mà cho chúng tôi đi dã ngoại chứ, họ bắt buộc chúng tôi phải tìm kiếm loài cây gì đó họ giao ra. Từ xa, Gia Linh chạy đến. Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cô ấy mới học lớp 12A10. Cô giáo tôi nói là Gia Linh muốn tham gia với lớp tôi nên đã xin gia nhập bọn. Cô ta vui vẻ đến đứng giữa tôi và con Yến. Cô bắt đầu phát hình ảnh cây cho từng đứa. Tôi cũng rất hiếu kì, đây là lần đầu tiên tôi có cảm giác mình như Sherlock Holmes. Gia Linh nhanh chóng lấy 1 tấm ảnh từ tay cô giáo đưa cho tôi và Hải Yến xem. Cô ta nói:
– Đây là cây má đào, cũng khá dễ tìm nhưng hơi xa chỗ này! Khoảng 2 giờ mình đi tìm là được, giờ thì vui chơi đi!
Con Yến nhìn cô ta tỏ vẻ kì lạ mà không nói. Hình như nó đã nhận ra chuyện gì đó nhưng không nói với tôi.
Chương 14: Chuyến dã ngoại kinh hoàng…
– Được rồi! Đừng sợ, có tôi đây… – Hắn kéo cô vào lòng. Minh Minh cũng chẳng còn sức để nói chuyện nữa mà rút vào lòng hắn.
…
Hiếu thả người lên ghế sô pha của Thanh Tuấn. Tối qua tên này cũng đã lò dò xuất viện theo hắn. Hiếu cười xòa:
– Anh không đi dã ngoại sao?
Hắn dùng ánh mắt cảnh cáo, tên này dư sức biết nhưng lại thích châm chọc nên mới hỏi câu này. Tên đó càng khoái chí hơn nữa mà cười ha hả. Bệnh tật như hắn thì đi đâu nữa chứ? Hắn đi vào bếp lấy 1 vài món thức ăn anh đã chuẩn bị sẵn từ sáng hâm nóng rồi bày biện ra bàn. Tên Hiếu đúng là có lộc ăn uống, nếu không phải là cánh tay đắc lực mà ngạo mạn thế này, hắn đã đá phăng ra khỏi nhà rồi. Tuy là nghĩ như thế nhưng 2 người tình cảm cũng không khác gì anh em. Hắn gắp thức ăn cho vào miệng nhai, hắn ăn đúng cách của châm ngôn: ” Ăn để sống”, hoàn toàn không cảm nhận được vị gì. Tên Hiếu thì luyên thuyên không ngừng từ chuyện này đến chuyện khác, hắn nghe muốn ù lỗ tai. Ba mẹ tên này lúc vừa sinh cậu ra thì đã nói chuyện thay tiếng khóc hay sao mà nói lắm thế? Không chỉ biếng nói, hắn cũng biếng nghe luôn. Hắn hắng giọng:
– Im lặng chút đi!
– Dạo này em thấy anh nói nhiều hơn thì phải! – Hắn nhướn mày ngạc nhiên vì câu nói đó của cậu. Hừm, nhiều hơn sao? Hắn đột nhiên nhớ đến câu nói của Minh Minh, khóe môi cong lên: ” Anh lắm điều nhất trên đời!”
– Cười cũng nhiều nữa! – Tên Hiếu phát giác ra thêm chuyện mới vỗ tay cái bốp. Hắn nhìn cậu ta như muốn ăn tươi nuốt sống, ánh mắt mang nặng mùi thuốc súng như ý chỉ: ” Nói thêm 1 câu nữa thử xem!
Hắn cúi đầu ăn tiếp, cậu cũng vậy. Không nên thách thức sự kiên nhẫn của hắn. Cậu hỏi:
– Lần này xử bọn Bình Phát thế nào?
– Đánh gãy tay tất cả! – Hắn giơ bàn tay trái còn băng bó lên xoay qua xoay lai, ai dám đụng đến hắn thì sẽ phải trả giá đắc. Đụng vào chỗ nào trên cơ thể hắn thì phải lấy chỗ đó để trả. Hiếu gật đầu, chuyện này quá quen thuộc. Lúc trước, trường Hồng Phong cũng đã 1 lần bị đánh gãy chân, từ đó, chẳng ai dám bén mảng đến gần hắn cũng như trả thù. Tên Hiếu đột nhiên nhớ đến cảnh Hải Yến và Minh Minh “bắt nạt người tàn tật” ở bệnh viện thấy lạnh sống lưng. Chuyện này cậu ta chưa kể với hắn, nếu hắn biết thì thái độ sẽ ra sao nhỉ? Cảm kích 2 cô gái đó hay là mất mặt? Hắn vẫn ăn, không ngẩng đầu lên mà nói:
– Kể!
Cậu chưa hé miệng nói gì mà hắn đã đoán được trong lòng cậu có chuyện. Đúng là bóng ma của băng đảng, nếu không nắm bắt đối phương như thế thì có lẽ bây giờ hắn đang nằm trong bệnh viện tâm thần hoặc nhà xác. Cậu cười, thuật lại:
– Hôm đó em đến bệnh viện, bắt gặp Hải Yến và Minh Minh đang trả thù cho chúng ta!
Hắn ngẩng đầu như dấu hiệu cứ kể tiếp, trả thù sao? Khóe môi hắn cong cong như nửa muốn cười, nửa muốn không. Cậu nói:
– Tên Vũ bị rạn xương chân, 2 cô gái thay phiên nhau đạp lên chân hắn!
“Khụ” đang nhai thức ăn, hắn lập tức bị nghẹn lại. Kế sách thật là hạ tiện.
Hắn cầm ly nước lọc lên uống, tâm trạng thấy vui vui đôi chút nhưng đúng là làm mất mặt hắn, ai đời lại ức hiếp người đang bị bệnh chứ? Tên Hiếu không nghĩ hắn sẽ phản ứng mãnh liệt như thế mà ha hả cười. Hắn nhếch mép:
– Còn gì nữa không?
– Thì chậu hoa rớt xuống, em đè lên hắn, giờ vẫn đang bất tỉnh trong phòng cấp cứu!
Hắn cúi xuống ăn tiếp, bình thản như chuyện vừa rồi là chuyện phiếm không có gì đáng quan tâm nữa. Ánh mắt liếc nhẹ qua đồng hồ treo tường, 12 giờ trưa, hắn trầm ngâm suy nghĩ rồi buông đũa đứng dậy. Ngày hôm nay quả thật quá dài…
…
Tôi, Yến, Linh và hoàng tử đang ăn cơm trưa. Nhà trường đúng là không bao giờ có ý tốt cho không. Cô chủ nhiệm phát cho chúng tôi 4 tấm ảnh hình 1 loại lá cây bắt chúng tôi phải tìm. Theo như lời anh nói, đây là má đào, mọc trên thân cây của những cây cao, thân lớn. Ngưỡng mộ thật, cái gì anh cũng biết tuốt. Gia Linh mỉm cười:
– Tôi biết chỗ có loài cây này! Lát nữa tôi sẽ dẫn mọi người đi. Hơi xa đó!
Chúng tôi vẫn chưa bắt đầu lên đường đi tìm lá cây bởi đây là 1 cuộc đua.
Đúng 4 giờ chúng tôi mới có thể đi tìm, sau 1 tiếng, đội nào không tìm được vẫn phải trở về và chịu phạt, nhân tiện lên xe trở về trung tâm thành phố.
Tôi tươi cười gắp cho anh miếng thịt. Anh cũng gắp cho tôi 1 miếng tương tự. Con Yến nhai nhai cơm trong miệng chép miệng:
– Làm bạn với mày hơn 15 năm nay, mày chưa bao giờ gắp đồ ăn cho tao, hôm nay lại gắp cho trai với cái vẻ mặt dâng hiến, vậy là sao?
Tôi ngẩn người nhìn nó, vuốt mặt cũng phải nể mũi chứ, anh đang ngồi cạnh tôi kia mà. Có cần nó trắng trợn ra là tôi mê trai thế không? Anh cười:
– Gắp cho anh là khẳng định giới tính bình thường!
Tôi đang uống ly nước cam ho sặc sụa, đây là lời giải thích của anh sao?
Anh vỗ vỗ lưng tôi, anh vừa đấm vừa xoa à? Tôi trừng mắt nhìn con bạn:
– Vừa vừa phải phải thôi nha!
Nó gắp cho anh miếng cá, tôi há hốc mồm, nó định quyến rũ công khai à? Ách, tôi cắn môi, nó vẫn tỏ ra bình tĩnh, anh cũng vậy, chỉ có tôi là đang chấn động thần kinh cấp độ mạnh. Nó cười hắc hắc:
– Gắp cho anh là khẳng định giới tính bình thường!
Anh gắp miếng thịt của nó bỏ lại vào chén tôi:
– Gắp gián tiếp là giới tính không bình thường rồi! Tránh xa Minh Minh của anh ra nha!
– Minh Minh! Anh ta đang ăn hiếp ăn tao đó, giờ còn muốn độc chiếm mày luôn kìa. Đừng nói với tao là mày bảo anh ấy làm vậy nha!
– Tao chịu! – Tôi nhún vai. Anh và nó phá lên cười, tôi biết nó chỉ đang trêu tôi mà thôi. Tôi nhìn qua Gia Linh, nãy giờ cô ấy không nói tiếng nào, chỉ lặng lẽ ăn. Đúng là trong bàn tiệc, kẻ im lặng là kẻ phá mồi và ăn nhiều nhất. Tôi gắp cho cô ta miếng cải:
– Sao thấy cô ít nói thế?
– Tôi không quen nói chuyện khi ăn! – Cô cười dịu dàng. Con Yến bĩu môi vẻ khinh thường. Tôi đá chân nó, nó đạp lại chân tôi, cái con nhỏ này!!!
Ăn xong, chúng tôi quay quần bên lớp mình. Anh cũng gia nhập luôn, bọn con gái thấy anh thì hét lên mừng rỡ. Nhưng nhanh chóng, tôi dùng ánh mắt cảnh cáo quét lên từng đứa: ” Thử đụng vào đi, bà cho mày xem!” Anh ngồi xuống cạnh tôi và Hải Yến, căn bản là tôi không thích người lạ ngồi cạnh anh nên mới để anh xem vào giữa tôi và nó. Lớp tôi tổ chức trò chơi đến lượt ai thì người đó phải hát. Anh nhanh chóng là người phải mở đầu vì cái bọn “hám trai” cứ giãy nãy lên đòi. Tôi cười rồi gật đầu nhìn anh, tôi cũng muốn nghe anh hát. Anh lắc đầu:
– Anh không cùng lớp với em cho nên anh không tham gia đâu! Chỉ ngồi đây thôi! – Anh ghé tai tôi nói nhỏ: ” Anh chỉ hát cho mỗi Minh Minh nghe thôi!”
Á! Tôi đỏ mặt, 2 tay ôm đôi má đang nóng bừng. Bọn người trong lớp nhìn tôi như thú lạ, nhìn cái gì mà nhìn. HẠNH PHÚC quá đi mất! Trong đầu tôi âm vang giai điệu 1 bài hát:
Khi chúng ta già đi
Anh rời thành phố
Mua một căn nhà nhỏ bên ngoài ngoại ô .
Nơi yên tĩnh, nơi thanh bình
Mỗi khi chiều, đôi ta ngồi ngắm mây trôi
Ánh hoàng hôn buông .
Khi chúng ta già đi
Em về miền quê
Nuôi thêm mấy con gà ngoài sân sau
Anh đọc sách, em pha trà
Trước hiên nhà trồng thêm những khóm hoa thơm
Khoe sắc ngày mới .
Tôi cười thầm trong bụng nắm lấy tay anh. Mấy đứa con gái trong lớp tôi hò reo tán thưởng. Anh cũng ngạc nhiên vì hành động đó của tôi nhưng cũng nắm chặt lại. Bình yên quá! Con Yến hát rất hay nên nó bắt đầu trước, con này đang bị tự kỉ hay sao mà hát bài “Khi người lớn cô đơn”. Đến lượt tôi, tôi bĩu môi, đó giờ tôi có biết hát đâu. Lúc tiểu học đi học, mỗi lần đến lượt tôi, cô giáo đều cho đạt khi không cần nghe tôi hát. Về sau tôi mới biết giọng hát của tôi có sức công phá thế nào!
Tôi nhanh chóng đổ qua cho Gia Linh:
– Sao không để hoa khôi trường mình hát thay tôi nhỉ? Tôi mà hát là mọi người không còn tâm trí đi tìm lá cây nữa đâu!
– Đúng, tôi nghe nó hát rồi! – Con Yến đệm vô. Mọi người gật đầu dồn sự chú ý vào Gia Linh. Cô ngại ngùng gãi đầu rồi cũng cất giọng hát bài tiếng Anh nào đó, tôi nghe như nước đổ lá khoai, hoàn toàn mù tịt. Tuy nhiên, cô ấy hát rất hay, có lẽ hay nhất trong bọn luôn í. Số 1! ^^