Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

15.09.2014
Admin

– Cốc …cốc …cốc …
– Vào đi – tiếng Vĩnh Phong vang ra.
Hiểu Đồng, đẩy cửa bước vào. Vĩnh Phong vừa nhìn thấy cô thì cười rạng rỡ định nhổm người ngồi dậy. Nhưng lặp tức nhăn mặt, Hiểu Đồng thấy vậy vội lại đỡ rồi sửa gối giúp cậu dựa vào được thoải mái hơn. Cánh tay bị chém của cậu tưởng chừng chỉ là sượt qua nhưng thật ra khá sâu, phải khâu hơn chục mũi, lại còn mất máu quá nhiều, không chịu chữa trị ngay. Cho nên bị hôn mê hết mấy ngày.
– Em sao rồi – Vĩnh Phong nhìn Hiểu Đồng quan tâm hỏi:
– Em không sao. Sao anh ngốc quá vậy. Bị thương nặng như vậy mà cứ cắn răng chịu đựng lo ở bên em để rồi bản thân kiệt sức mà ngất xỉu – Hiểu Đồng trách yêu cậu.
Vĩnh Phong nắm lấy bàn tay Hiểu Đồng kéo cô ngã vào lòng mình, cậu cúi xuống hôn lên mái tóc đen mềm mượt thoảng phất hương thơm của cô, trầm ngâm nói.
– Những vết thương bên ngoài đó không đáng là gì so với vết thương trong lòng.
Hiểu Đồng ngẩng đầu dậy, đôi mắt đen trong veo tuyệt đẹp nhìn cậu nghi hoặc hỏi:
– Vết thương trong lòng …
Vĩnh Phong mĩm cười cúi đầu hôn nhẹ lên mí mắt thanh lệ của cô thì thầm:
– Là nỗi sợ mất em.
Rồi cậu kéo cô vào lòng mình bằng cánh tay không bị băng bó, vòng tay ôm chặt lấy cô siết lại. Thật may mắn là cô không sao, cảm giác nhẹ nhỏm khi ôm cô vào lòng khiến Vĩnh Phong càng siết chặt.
– Anh đúng là đồ ngốc mà – Cô mắng yêu cậu rồi vòng tay ôm choàng lấy eo cậu. Cảm nhận hạnh phúc hiếm hoi này.
– Hiểu Đồng làm bạn gái anh đi – Vĩnh Phong giọng khàn khàn tha thiết nói.
Hiểu Đồng lại lần nửa ngẩng đầu nhìn Vĩnh Phong, cô bắt gặp ánh mắt tha thiết và chân thành của cậu. trái tim cảm thấy thật rộn ràng.
– Anh không thể chờ đợi thêm được nữa. Mỗi ngày anh lại sợ em rời xa anh, thoát khỏi vòng tay anh. Anh muốn được nắm chặt tay em để em bên anh mãi mãi. Được không.
Nói xong Vĩnh Phong nhìn cô chờ đợi, ánh mắt thiết tha chân thành khiến Hiểu Đồng thấy bối rối. Hiểu Đồng cụp mắt xuống trầm ngâm, im lặng không nói gì.
– Được không? – Vĩnh Phong siết chặt tay cô, giọng dồn dập lặp lại câu hỏi.
Hiểu Đồng ngẩng đầu nhìn cậu khẽ gật đầu. Nụ cười sung sướng khẽ nở trên gương mặt đầy hạnh phúc của Vĩnh Phong, cậu chồm tới nâng nhẹ cằm cô lên, đặt lên đó một nụ hôn dài…

Bên ngoài, Thế Nam nắm chặt tay nắm cửa đau khổ nhìn họ hôn nhau. Cậu đã bảo lòng hãy từ bỏ, hãy quên đi nhưng sao lòng vẫn thấy đau đến thế. Tưởng trừng không khí đã bị cuốn đi nơi khác khiến cho cậu không thở được. Tim kia dường như bị ai đó bóp chặt. Cậu đứng lặng bên cánh cửa mở hờ để ngặm nhắm sự đau khổ một mình mình.
Đừng đằng xa kia, có một người con gái vì Thế Nam mà rơi nước mắt. Cô khóc cho cậu vì nước mắt cậu chảy ngược vào tim. Và cô khóc cho chính bản thân cô. Một cô gái đa tình ngốc nghếch giống như chàng trai si tình đứng kia.

Vì chuyện bị bắt cóc nên Hiểu Đồng và bé Đường tạm thời trú ngụ ở nhà của Đình Ân. Tạm thời để mọi chuyện cho trợ lí của nhà Vĩnh Phong lo, nhưng tên đại ca mãi vẫn chưa tìm ra hắn ta.
Hiểu Đồng đến đón Vĩnh Phong xuất viện, trước khi đến, cô ghé qua nhà cậu dọn dẹp cho sạch sẽ. Hai người được tài xế nhà Vĩnh Phong đến đón. Ngồi trên xe, Vĩnh Phong thấy Hiểu Đồng cứ lật qua lật lại tờ báo địa ốc.
– Em đang xem gì vậy.
– Em đang tìm phòng trọ. Bây giờ em và bé Đường đang ở tạm nhà Đình Ân, nhưng nhà Đình Ân rất nhỏ, em và bé Đường ở lâu không tiện, rồi sau này mẹ em xuất viện về nữa. Nhưng tìm mãi vẫn chưa tìm được căn phòng nào coi được. Chổ tiện lợi thì giá thuê quá đắt, chỗ rẻ thì toàn thành phần bất hảo. Ban đêm bé Đường ở nhà một mình không tốt.
Vĩnh Phong nghe xong liền gật đầu nói:
– Có chỗ này giá thuê rất rẻ mà rất an ninh. Em có muốn thuê không?
Hiểu Đồng mừng rỡ hỏi:
– Thật sao. Chỗ nào vậy.
Vĩnh Phong chỉ cười ra vẻ bí mật, nói:
– Bây giờ em về phòng trọ lấy đồ rồi trả phòng luôn đi.
Hiểu Đồng vội lấy điện thoại ra tra số rồi nói:
– Vậy để em kêu xe đến chở đồ đi.
Vĩnh Phong vội gàn:
– Không cần đâu. Anh đưa em đến đó lấy ít vật dụng cần thiết, còn lại thì bỏ hết đi.
Hiểu Đồng kinh ngạc tròn mắt nhìn Vĩnh Phong:
– Bỏ hết á.
– Ừ! – Vĩnh Phong gật đầu xác nhận.
– Vậy thì … – Hiểu Đồng lo ngại nói.
Nhưng Vĩnh Phong đã nắm chặt tay cô, trấn an:
– Yên tâm đi.
Hiểu Đồng đành để mặc cho Vĩnh Phong sắp xếp.

Sau khi thu dọn hết sách vở, quần áo và một số vật dụng cần thiết, Hiểu Đồng nhìn lại những đồ vật còn lại luyến tiếc. Nhưng Vĩnh Phong đã kéo tay cô lôi đi.
Đồ vật chẳng có gì nhiều, cốp xe sau hoàn toàn chứa đủ. Ngồi trên xe, Hiểu Đồng tiếc rẻ, cô trách Vĩnh Phong:
– Đáng lý, anh phải để em lấy thêm ít đồ nữa. Lỡ như đến đó không có thì sao, em mới mua cái bàn đó hơn một năm thôi.
Vĩnh Phong choàng tay qua eo cô giả vờ an ủi nhưng thực chất có ý đồ đen tối. Nhưng ý đồ đó đã bị Hiểu Đồng ngăn lại, cô đẩy cậu ra, còn ngồi xích ra xa, rồi đưa mắt nhìn về phía tài xế cảnh cáo. Vĩnh Phong đành thở dài cam chịu.
Bác tài xế là tuổi đã trung niên, nhìn thấy biểu hiện của hai người thì khẽ cười thần nghĩ tuổi trẻ thật lãng mạn.
Xe chở hai người bọn họ đi vào con phố gần nhà Vĩnh Phong rồi ngừng lại trước căn nhà quen thuộc . Hiểu Đồng ngạc nhiên nhìn Vĩnh Phong, cô thấy cậu đang mĩm cười một cách gian xảo, hóa ra phòng trọ mà anh nói chính là …

Hiểu Đồng không ngờ mình lại ngu ngốc để bị cậu xí gạt như thế. Cô lườm cậu một cái rồi vùng vằng bước xuống xe. Vĩnh Phong phụ giúp người tài xế xách đồ của Hiểu Đồng vào. Thấy Hiểu Đồng chần chừ chưa bước vào trong, cậu dùng tay huýt nhẹ vào người cô, hất đầu về phía nhà của mình cười khà khà nói:
– Sao em không vào đi.
Hiểu Đồng đã lỡ trả phòng cho chủ rồi bây giờ có hối cũng không kịp. Cô tức giận đấm cho Vĩnh Phong một cái ngay vai, nào ngờ động đến vết thương khiến Vĩnh Phong rên lên một tiếng. Hiểu Đồng hoảng hốt vội vàng xem xét vết thương.
Thấy vẻ mặt lo lắng trông buồn cười của cô, Vĩnh Phong phá ra cười to:
Hiểu Đồng biết mình đã bị lừa liền hậm hực giật lấy túi xách trên tay Vĩnh Phong phụng phịu theo chân bác tài xế đi vào trong.
Hiểu Đồng dọn vào trong căn phòng cũ của chính mình, được trở về đây sống lần nữa khiến Hiểu Đồng cảm thấy lâng lâng hạnh phúc. Mặc dù cô vẫn còn khá e dè trong việc phải sống chung với Vĩnh Phong.
Sau khi sắp xếp xong Hiểu Đồng gọi điện thoại nhờ Đình Ân chăm sóc cho bé Đường giùm cô rồi đi nấu cơm cho cô và Vĩnh Phong cùng ăn, nhưng Vĩnh Phong lại không ăn mà đẩy chén cơm đến bên cô rồi kéo ghế ngồi sát bên.
Hiểu Đồng nghi hoặc nhìn Vĩnh Phong. Nhưng Vĩnh Phong nét mặt tỉnh bơ nói:
– Em bón anh.
Hiểu Đồng lườm lườm hỏi Vĩnh Phong:
– Sao em phải bón cho anh ăn.
Vĩnh Phong chỉ vào cái tay đau của mình, giả vờ khổ sở.
– Tay phải của anh bị đau mà.
Hiểu Đồng nhíu mày nói:
– Tay trái của anh đâu.
Vĩnh Phong thở dài nói:
– Anh xưa nay không quen dùng tay trái .
Rồi cậu kề mặt sát vào tai cô xảo hoạt nói:
– Tay anh vì em mà bị thương, nên em phải bón cơm cho anh. Đây là món nợ mà anh đòi em trả.
Nói rồi, cậu ngồi thẳng dậy nũng nịu nói:
– Em mau bón cơm cho anh, anh đói bụng rồi.
Hiểu Đồng chịu thua kẻ khéo giở trò này. Cô đành bón cơm cho cậu ăn. Nhìn vẻ mặt hả hê của Vĩnh Phong, Hiểu Đồng tức không chịu nổi.
Ăn cơm xong, Vĩnh Phong ôm lấy Hiểu Đồng, để cô dựa vào mình ngồi trên giường tâm sự.
Nói chuyện một lát, Vĩnh Phong hỏi Hiểu Đồng:
– Chừng nào em mới cho anh ra mắt mẹ của em.
– Anh không sợ mẹ em sẽ ghét anh sao.
– Sao mẹ em lại ghét anh.
Hiểu Đồng cười tinh quái trả lời:
– Vì anh dám dụ dỗ con gái của bà.
Vĩnh Phong bật cười, rồi cũng ranh ma trả lời:
– Anh chỉ sợ mẹ em nhìn thấy anh mừng còn không kịp nữa là… Làm gì tìm được chàng trai nào hoàn hảo hơn anh chứ. Chỉ sợ mẹ em lại hối anh cưới em gấp thì sao.
Hiểu Đồng nghe thấy liền cắn cho Vĩnh Phong một cái ngay tay, khiến Vĩnh Phong nhăn mặt kêu la.
Hiểu Đồng sảng khoái cười vang trước gương mặt nhăn nhó của Vĩnh Phong. Vô tình quay sang bên bàn thấy tấm hình lúc nhỏ của mình được Vĩnh Phong đem sang đây.
– Sao anh lại lấy tấm hình đó mang sang đây – Hiểu Đồng chỉ tay vào tấm hình trên bàn hỏi.
Vĩnh Phong thở dài hỏi:
– Biết làm sao được, người ta vì nhớ ai kia, nhưng chẳng biết làm sao nên đành ngắm hình cho đỡ nhớ. Nhưng mà hình lúc nhỏ không bằng người bây giờ. Haiz …
Hiểu Đồng nghe vậy liền cười khúc khích, cô với tay lấy chiếc điện thoại của Vĩnh Phong quăng trên nệm, đưa lên cao rồi chụp một tấm, chụp xong xem lại khẽ gật đầu đưa cho Vĩnh Phong, cô hỏi:
– Vậy được chưa.
Vĩnh Phong mĩm cười gật đầu, cầm lấy điện thoại chuyển tấm hình làm màn hình chính. Xong liền quăng điện thoại sang một bên rồi đè Hiểu Đồng ngã xuống giường dùng răng trả răng, dùng môi trả môi cho cái cắn lúc nãy.
Cả người Hiểu Đồng nóng bừng lên theo từng nụ hôn của Vĩnh Phong. Rõ ràng trong phòng có bật điều hòa nhưng sao Hiểu Đồng cảm thấy trong người ngày càng nóng. Cô vòng tay qua cổ Vĩnh Phong, cố gắng hòa cùng hịp thở.
Không khí càng lúc càng yếu dần, cộng với thân hình ai kia đang đè lên người mình khiến Hiểu Đồng không thở được. Hiểu Đồng cảm thấy choáng voáng, tưởng chừng như sắp ngất thì nụ hôn cuồng nhiệt kia rời khỏi bờ môi cô. Vĩnh Phong thoát ra khỏi người Hiểu Đồng liền đến bên bình nước uống cạn một hơi.
– Haiz! Chẳng khác nào bị đeo gông.
Vĩnh Phong buông một câu thở dài, Hiểu Đồng hiểu ý đỏ cả mặt, cô vội lãng sang chuyện khác:
– Trước giờ em cứ thắc mắc, tại sao nhà anh mua lại mà vẫn giữ lại tất cả đồ đạc của nhà em vậy.
Hiểu Đồng tuy ngoài miệng hỏi như thế nhưng trong lòng phập phồng không yên. Cô đang lo sợ câu trả lời của Vĩnh Phong.

Uống hết nước, Vĩnh Phong mới cảm thấy cái nóng dịu bớt cậu ngã phịch lên giường, ngã đầu trên chân Hiểu Đồng.
– Căn nhà này là do ba anh mua cách đây bốn năm. Ngoài việc sơn phết và sửa chữa một vài thứ ra thì hầu như giữ nguyên. Đồ đạc cũng vậy. Ba anh nói vì hồi nhỏ ông từng đến đây sống một thời gian nên rất quý nơi này. Cho nên khi thấy người ta rao bán, ông liền mua.
Bốn năm… vậy là không phải người đó. Hiểu Đồng thở hắt ra một cách nhẹ nhõm.
Cô vuốt ve mái tóc của Vĩnh Phong nói:
– Căn nhà này vốn là của ông ngoại em, vì ông ngoại chỉ có một mình mẹ em là con nên sau khi cưới ba em đồng ý dọn đến đây sống. Nếu ba anh từng sống ở đây thì thể nào cũng quen biết mẹ em.
Vĩnh Phong vuốt mũi Hiểu Đồng, cười nói:
– Vậy thì mẹ em càng có lí do để gả em cho anh.
– Biết đâu hồi đó ba anh là kẻ thù của mẹ em thì sao.
– Vậy thì anh đành phải cho gạo nấu thành cơm thôi.
Nói xong liền chồm đến ôm lấy Hiểu Đồng không cho cô kịp có lời nào. Khi hai người rời nhau ra thì cũng đã gần 11 giờ. Hiểu Đồng vội lấy cớ đi ra ngoài, lát sau cô bưng một bình nước đầy ấp vào đặt trên bàn.
Hiểu Đồng đến bên cạnh vòng tay ôm lấy eo cậu nũng nịu hỏi:
– Vĩnh Phong! Phòng anh có tolet đúng không? Vậy thì tối nay anh hãy ngoan ngoãn ngủ đi nha.
Nói rồi Hiểu Đồng hôn một cái lên má Vĩnh Phong rồi đi ra ngoài nhưng bị Vĩnh Phong kéo lại, cậu âu yếm hôn lên mắt lên mũi cô rồi mới buông cô ra.
– Ngủ ngon!
– Ngủ ngon!
Hiểu Đồng đi ra ngoài, Vĩnh Phong nằm sóng soài ra giường mĩm cười tận hưởng hạnh phúc. Lăn qua lăn lại mãi nhưng vẫn không thể ngủ được, Vĩnh Phong muốn qua thăm Hiểu Đồng xem cô đã ngủ chưa, muốn ngắm gương mặt của cô lúc ngủ.
Nhưng khi Vĩnh Phong nắm lấy tay cầm mở cửa thì …
Cậu nhớ lại câu nói của cô: ” …Phòng anh có tolet đúng không?…”, lại nhìn bình nước đầy trên bàn thì ngửa mặt kêu trời…
Cửa phòng cậu đã bị khóa từ bên ngoài.

Mới sáng sớm, Hiểu Đồng đã vào đánh thức Vĩnh Phong dậy rồi. Nhưng có kẻ giận dỗi không chịu dậy. Hiểu Đồng sợ trễ giờ đành nói:
– Vậy em dọn đồ ăn sáng cho anh, lát anh tự ăn. Em đi trước đây.
Vĩnh Phong nghe vậy đành mở mắt, ngáp ngắn ngáp dài nói:
– Còn sớm mà, em đi sớm để làm gì.
– Không phải em đến trường mà đến đưa bé Đường đi học. Không thể làm phiền gia đình Đình Ân mãi được.
Vĩnh Phong ngồi dậy ôm lấy Hiểu Đồng từ phía sau, cằm tựa vào vai cô thì thầm:
– Để lát anh lái xe đưa em đến đó sẽ nhanh hơn.
Hiểu Đồng đẩy tay cậu ra nhưng không dám đẩy mạnh sợ động vào vết thương, rồi đứng dậy, con sói này mới sáng sớm đã giỏ trò sàm sỡ rồi. Cô nghiêm giọng nói:
– Tay anh bị đau không được phép lái xe. Nếu không em không thèm nói chuyện với anh nữa.
Vĩnh Phong giả vờ hỏi:
– Đây là lệnh sao?
– Đây là lệnh sao? – Hiểu Đồng bật cười nói, bẹo yêu một cái trên má Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong đưa tay lên trán như những sĩ quan chấp hành cười nói:
– Xin tuân lệnh.
– Mau đi vệ sinh đi – Hiểu Đồng ra lệnh rồi đi ra.
Lát sau, Vĩnh Phong đã chỉnh tề bước xuống lầu. Hôm nay cậu mặc một chiếc quần bò và một chiếc áo sơ mi ngắn tay trông cực kì quyến rũ. Mái tóc được chải gọn gàng bóng mượt, quả là một dáng điệu chết người.
Hiểu Đồng đang dọn hai dĩa trứng rán ra bàn. Cô bận một chiếc áo thun bình thường, chiếc quần jean bình thường, vẫn mái tóc thắt bím hơi rối cà cặp mắt kính cận sẫm màu.
Vĩnh Phong nhíu mày nhìn bộ dạng của cô. Không phải là cậu không thích dáng vẻ này chỉ là cậu muốn nhìn gương mặt xinh đẹp hoàn mỹ của cô hơn.
Sáp lại gần Hiểu Đồng giả bộ hít hà ngửi lấy mùi thơm từ các món ăn bày trên bàn, Vĩnh Phong nịnh nọt:
– Ai mà có phúc được làm bạn trai của cô gái đã nấu mấy món ăn thơm lừng này vậy ta.
Hiểu Đồng nguýt cậu một cái rồi hối thúc:
– Mau ngồi xuống ăn đi.
Hiểu Đồng lại phải tiếp tục bón cho Vĩnh Phong ăn, cậu cứ lấy cớ tay bị đau mà chèn ép cô. Ăn được một lát, Vĩnh Phong đẩy chùm chìa khóa xe cho Hiểu Đồng.
– Em giữ đi, anh sẽ giữ đúng lời hứa không lái xe nữa.
Hiểu Đồng nhìn Vĩnh Phong tỏ vẻ ngờ vực.
– Sao hôm nay anh lại ngoan thế.
– Vì anh có điều kiện mà…- Vĩnh Phong cười hà hà rồi nói, ngừng một lát cậu nói tiếp – Đến lượt em thực hiện theo yêu cầu của anh.
Biết ngay là con sói này lại giở trò mà. Nhưng Hiểu Đồng chưa kịp phòng bị gì thì Vĩnh Phong đã với tay tháo ngay cặp mắt kính của cô ra, quăng mạnh xuống đất khiến nó nứt ra. Cậu còn tháo cả hai sợi thu ở hai bím tóc của Hiểu Đồng ra, kéo những lọn tóc đang bím lại với nhau ra.
Hiểu Đồng nhạc nhiên khó hiểu nhìn Vĩnh Phong, cô rụt người lại:
– Anh làm gì vậy.
Vĩnh Phong nháy mắt mĩm cười với cô, nụ cười khiến Hiểu Đồng khó lòng đỡ nổi:
– Anh thích nhìn gương mặt này của em hơn.

Ăn xong, Hiểu Đồng dọn dẹp cẩn thận rồi nhặt cái kính của mình lên thở dài, nó đã bị nứt một cách đáng thương. Lòng thầm trách cái tên phá hoại này, hôm qua đã khiến cô bỏ hết một mớ vật dụng, bây giờ lại làm cái kính của cô ra nông nỗi này. Mai mốt có dịp phải cho anh ta biết tay.

Trời còn khá sớm, xe buýt rất vắng người. Hai người ngồi sát vào nhau ở phía cuối. Tay Vĩnh Phong nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng, đầu cô hơi ngã lên vai cậu. Vĩnh Phong cười vui vẻ nói:
– Nếu biết đi xe buýt có lợi thế này thì anh đã đi xe buýt từ lâu rồi.
Hiểu Đồng biết ngay lời nói của con sói biến thái này, cô liền ngồi dậy nhưng làm sao con sói kia để cho con cừu non thoát khỏi tay nó.

Trường đại học Nguyên Thành Phong mấy ngày nay vốn yên ả lại bị trấn động bởi một cặp kim đồng ngọc nữ đang sánh tay nhau đi vào. Chàng trai thì vốn dĩ quá nổi tiếng và quen thuộc, nhưng cô gái bên cạnh vừa quen lại vừa lạ.
Trước đây khi có người tung tin đồn, Hiểu Đồng là gái quán bar đã từng đưa ra những tấm hình chụp cô ở đó, quả là một cô gái rất đẹp.
Nhưng trong thời buổi hiện nay, công nghệ photoshop phát triển khắp mọi nơi, mọi người vẫn chưa tin lắm vào những tấm hình kia, họ cho rằng vẻ đẹp đó là do photoshop mà có. Có người còn ác ý cho rằng đó là một trong những chiêu Pr của Hiểu Đồng hòng dụ kị những chàng công tử giàu có.
Nhưng bây giờ so với hình thì người thật còn xinh đẹp gấp 10 lần. Những kẻ trước nay hay đâm thọc cô giờ đây được một phen há hóc miệng. Còn những kẻ khác ngoài ngưỡng mộ ra thì hầu như đều ghanh tỵ.
Những anh chàng trước nay không thèm nhìn cô lấy một cái, nay lại cứ chạy đến làm quen, chỉ mong được nói chuyện với người đẹp một lần.
Ngay cả các giáo sư cũng rất ngạc nhiên, họ cho rằng cô là sinh viên của trường khác đến đây học dự thính. Nhưng Hiểu Đồng đối với họ vẫn cư xử rất bình thường, không xa cách cũng không tỏ ra lạnh lùng.
Vĩnh Phong ngay lặp tức nhận ra sai lầm nghiêm trọng của mình, đáng lí ra cậu nên để cô tiếp tục làm một cô gái bình thường hơn là một cô gái được tất cả các chàng trai trong trường săn đuổi.
Cậu đành phải để cho tên mỏ nhọn Quốc Bảo đi rêu rao tin tức Hiểu Đồng chính thức trở thành bạn gái của mình. Nhờ vậy mấy cái đuôi của cô lập tức biến mất. Kẻ nào cả gan dám động vào bạn gái của đại thiếu gia của toàn trường chứ. Tin tức này truyền tai rất nhanh và nhanh chóng đến tai một người, hắn tức giận nấm chặt nấm tay đập mạnh xuống bàn.
Lúc Hiểu Đồng từ thư viện trở về đi ngang qua một khoảng sân vắng, một cánh tay vươn ra nắm lấy tay cô kéo vào một góc vắng.
Bị nắm chặt tay đến đau điếng, Hiểu Đồng tức giận hét lên với kẻ đang đi trước mặt mình.
– Cậu làm gì vậy. Bỏ tay mình ra. Cậu kéo mình đi đâu vậy.
Nhưng người đó vẫn khư khư kéo cô đi. Hiểu Đồng muốn rút tay lại nhưng không được. Bất ngờ người đó quay lại đẩy sát cô vào tường thật mạnh, gương mặt người đó hiện rõ ra trước mặt Hiểu Đồng.
Nhìn thấy gương mặt đằng đằng sát khí của người đó, ánh mắt như kẻ đang lên cơn điên cuồng, Hiểu Đồng hơi hoảng sợ. Nhưng không để cho người đó kịp mở lời, cô đã mắng trước:
– Tại sao lại kéo mình đến đây. Bỏ tay mình ra, cậu đang làm mình đau quá, Đại Bình.
Nhưng Đại Bình vẫn không chịu bỏ tay Hiểu Đồng ra, cậu càng siết chặt lấy tay Hiểu Đồng khiến cô càng thêm đau đớn. Hiểu Đồng tức giận giang tay tát thẳng vào mặt cậu ta một cái, rồi vùng mạnh tay ra.
Hiểu Đồng giận dữ quay mặt định bỏ đi nhưng lại bị Đại Bình lần nữa đẩy cô vào tường, lần này đầu cô bị va vào tường rất đau khiến cô rên lên một tiếng.
Thấy gương mặt đau đớn tội nghiệp của Hiểu Đồng, ánh mắt hình điên cuồng kia hơi dịu lại, giọng nói nhỏ nhẹ lo lắng:
– Cậu có sao không. Mình xin lỗi.

Vẫn còn âm ỉ sự nhức nhối nhưng Hiểu Đồng đã nguôi cơn giận:
– Mình không sao cả, không cần áy náy. Cậu bỏ mình ra được chưa, tay mình đau lắm.
Bàn tay cứng rắn thô nhám kia từ từ nới lỏng tay cô ra khiến nó rơi tự do xuống dưới.
– Mình thích cậu. Cậu biết điều đó mà.
– Mình xin lỗi, Đại Bình. Từ trước tới giờ mình chỉ xem cậu như một người bạn thân mà thôi- Hiểu Đồng thành thật trả lời, cô không muốn gây cho Đại Bình sự hiểu lầm nữa.
– Tại sao chứ? – Đại Bình bỗng nhiên hét lớn – Vì hắn ta giàu có hơn mình à.
– Không phải – Hiểu Đồng vội bác bỏ – Cậu biết mình không phải là kẻ thấy giàu thì chạy tới mà.
– Vậy thì lí do gì – Đại Bình gầm lên. Mặt cậu ta đỏ bừng lên, hai mắt long lanh như ngọn lửa đang cháy, sẵn sàng thiêu rụi những gì trước mắt mình.
– Mình … – Cô ngập ngừng – … yêu anh ấy.
Đại Bình bật cười một cách chua chát.
– Cậu yêu anh ta. Haha … Cậu có biết anh ta là loại người gì không mà lại lao đầu vào yêu anh ta. Hạng người như hắn ta là hạng cặn bã của xã hội này, cậu có biết không…
– Bốp …
Đại Bình chưa kịp nói hết lời thì đã bị Hiểu Đồng tát mạnh. Lần này cô tát mạnh hơn hồi nãy, má cậu ta in năm ngón tay của cô trên mặt. Tát xong, Hiểu Đồng có hơi hối hận. Cô quay mặt đi tránh ánh mắt bi thương của Đại Bình.
Cậu ta nhìn Hiểu Đồng kích động nói:
– Mình có nói sai sao. Hạng người như anh ta có gì tốt chứ: đua xe, uống rượu, đánh nhau, khinh thường người khác, coi trời bằng vung…
– Nhưng anh ấy đã vì mình làm rất nhiều chuyện, thậm chí không tiếc mạng sống vì mình. Mình cảm nhận được tình cảm anh ấy đối với mình rất thật lòng, khiến mình run động. Do đó mình chấp nhận làm bạn gái của anh ấy mà không cần bất cứ điều kiện gì.
– Vậy còn mình thì sao, mình không yêu cậu hơn cả sinh mạng mình hay sao chứ. Mình cũng có thể vì cậu mà chấp nhận hy sinh cả mạng sống của mình mà. Có gì mà anh ta làm được mà mình không làm được chứ – Cậu ta nắm lấy hai vai Hiểu Đồng lay mạnh.
Hiểu Đồng gạt hai tay Đại Bình ra, nhìn thẳng vào mắt cậu ta trả lời dứt khoát.
– Từ trước đến giờ mình xem cậu là bạn thì sau này vẫn xem cậu là bạn. Dù cho cậu có vì mình mà là chuyện gì đi chăng nữa, mình vẫn xem cậu là bạn, không gì khác hơn được. Tình cảm là không thể miển cưỡng.
Nói rồi Hiểu Đồng quay lưng bỏ đi nhưng Đại Bình đã nói:
– Nếu cậu tiếp tục quen anh ta, cậu sẽ hối hận.
Hiểu Đồng dừng chân đứng lại, cô trả lời mà không thèm quay mặt lại.
– Tình cảm của mình tuyệt đối không hối hận vì nếu hối hận thì mình sẽ không yêu. Nhưng nếu cậu dám làm hại anh ấy thì kể cả tình bạn cũng không còn.
Nói rồi, Hiểu Đồng đi thẳng để lại sau lưng tia nhìn hiểm độc.

Hiểu Đồng vừa bước vào phòng bệnh của bà Cẩm Du, thấy gương mặt mẹ thoáng u buồn, đôi mắt sâu hoắt như đã mất ngủ nhiều đêm. Cô cảm thấy lo lắng.
Bà Cẩm Du vừa nhìn thấy con gái thì làm mặt giận, khiến Hiểu Đồng lo lắng, cô giả vờ nhõng nhẽo hỏi mẹ.
– Mẹ sao vậy, giận con vì mấy bữa nay không đến thăm mẹ à.
Bà Cẩm Du nhìn con gái bằng đôi mắt u sầu cực độ, rồi than thở:
– Con gái lớn rồi, có chuyện cũng không cần kể với mẹ.
Hiểu Đồng nghe mẹ trách thì bỗng giật mình, mẹ cô đang nói về chuyện gì. Không lẽ chính là chuyện cô bị bắt cóc ư. Làm sao mà mẹ cô lại biết chuyện này chứ, trừ khi là … nhưng Hiểu Đồng vội xua đi ý nghĩ của mình. Cô tin Hữu Thiên không phải hạn người như thế.
Cô nũng nịu ôm chầm lấy mẹ, dụi đầu vào vai bà mẹ, nhõng nhẽo nói:
– Trên đời này con yêu nhất là mẹ, con tuyệt đối không giấu diếm mẹ chuyện gì hết. Mẹ yên tâm đi mà mẹ.
– Bảo mẹ yên tâm trong khi con gái mình nhập viện à – Bà Cẩm Du vuốt ve mái tóc mềm mại của con gái với vẻ yêu thương.
Làm sao bà không thương đứa con gái vốn phải chịu cực khổ từ nhỏ của mình chứ. Bà hận bản thân mình vô cùng, sao lại yếu đuối để nay bệnh mai đau như vậy. Để cho mọi gánh nặng lại phải đè trên vai Hiểu Đồng. Càng thương con bao nhiêu, bà lại càng trách mình bấy nhiêu.
Lúc hay tin con gái phải nhập viện bà lo lắng biết bao, đau lòng biết bao. Bà muốn đến thăm con nhưng lại không thể, khi đến thì Hiểu Đồng đã xuất viện mất rồi.
Hiểu Đồng ngỡ ngàng nhìn mẹ bối rối:
– Sao mẹ biết.
– Là Hữu Thiên cho mẹ biết.
– Là anh Hữu thiên cho mẹ biết thật sao – Một thoáng buồn ẩn hiện trong lòng Hiểu Đồng.
– Con đừng nghĩ oan cho Hữu thiên mà tội nghiệp thằng bé. Nó đâu có cho mẹ biết đâu, nó còn định giấu mẹ nữa kìa. Chẳng là con bé Thắm, con gái bác Xuân nằm bên kia vô tình đi ngang phòng cấp cứu thấy con đang nằm truyền nước biển nên mới kể cho mẹ biết. gặp ngay lúc Hữu Thiên đến nên mẹ ép cậu ta nói ra đó thôi.
Rồi Bà Cẩm Du bật cười khi nhớ đến bộ mặt khổ sở của Hữu Thiên khi bị bà gặng hỏi và đe dọa.
– Mẹ bắt Hữu Thiên phải nói thật cho mẹ biết thì mẹ mới chịu uống thuốc, vậy là cậu ấy đành phải nói cho mẹ nghe hết.
Hiểu Đồng nghe mẹ nói vậy thì hoảng hốt vô cùng. Hữu Thiên cũng ép buộc cô phải nói cho cậu nghe việc cô tại sao lại bị hoảng sợ đến ngất đi và việc Vĩnh Phong mình đầy thương tích như thế. Hiểu Đồng bị bắt buộc phải kể rõ đầu đuôi cho cậu nghe. Bây giờ nếu Hữu Thiên kể lại cho mẹ cô nghe toàn bộ sự việc thì chắc chắn bà sẽ lo lắng đến phát điên mất.
– Mẹ, con xin lỗi, chỉ vì con sợ mẹ lo lắng cho con nên mới giấu mẹ như vậy – Hiểu Đồng nước mắt rưng rưng khi nghĩ đến việc mẹ cô vì lo lắng cho cô đến mất ăn mất ngủ.
Bà Cẩm Du vội ôm lấy con gái vào lòng, ghẹn lời nói:
– Người có lỗi là mẹ, mẹ không cho con một cuộc sống em đẹp như bao người mẹ khác, còn bắt con phải cực khổ nuôi mẹ. Mẹ là một người mẹ vô dụng, nếu như con có bề gì thì làm sao mẹ sống nổi.
– Mẹ đừng nói vậy mà mẹ, con không sao. Con thấy hạnh phúc bên mẹ và bé Đường. Nếu mẹ và bé Đường có chuyện gì thì con cũng không muốn sống nữa – Hiểu Đồng rơi lệ, chảy dài trên vai áo bà Cẩm Du, nhưng giọt nước mắt trong suốt long lanh ánh lên những sắc màu cuộc sống: Đau khổ có, vui buồn có, hạnh phúc có…
Con người nếu không còn nước mắt sẽ thế nào, có lẽ sẽ hóa thành tro bụi bay theo gió. Nhưng Hiểu Đồng đã rất nhiều lần cạn nước mắt, nước mắt của cô luôn chảy ngược vào trong. Chúng đều là những giọt nước mắt đau khổ.
– Bọn người nào lại độc ác đến độ bắt cóc con chứ. Mục đích của chúng là gì… – Bà Cẩm Du gào lên nức nở khiến cho những người cùng phòng không khỏi chú ý dù lúc này giường bà đã buông rèm. Họ giỏng tay lên nghe ngóng tình hình bên kia bức màn.
Rồi bà nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Hiểu Đồng, lắc đầu đau khổ nói:
– Tại sao con sinh ra lại có số phận hẩm hiu đến như vậy chứ. Sao lại có số phận giống như mẹ thế này. Mẹ đã từng cầu xin ông trời đừng cho con có số phận giống mẹ, vậy mà tại sao ông ấy lại không chứng giám cho mẹ. Có phải do mẹ có lỗi với ba con nên ông trời mới chừng phạt mẹ như thế. Nếu thế mẹ bằng lòng chịu phạt, chỉ xin ông ấy cho con và bé Đường được bình an.
Sự đau khổ của bà Cẩm Du khiến cho mọi người trong phòng thương cảm. Vốn có cảm tình với hai mẹ con người phụ nữ hiền lành này. Nay lại nghe cô con gái bị bắt cóc, họ lại càng thương cảm hơn.
Gia đình nghèo túng như họ thì bọn bắt cóc có mục đích nào khác ngoài mục đích đem bán hay bắt làm gái bao. Ngày nào mà báo chí không lên án và viết về những số phận bi thảm ấy. Bất giác họ cùng thở dài. Hồng nhan vốn bạc phận mà.
Thấy mẹ xúc động tột độ thế, Hiểu Đồng sợ ảnh hưởng đến bệnh tình của mẹ, cô vội xoa dịu mẹ.
– Mẹ! Mẹ đừng xúc động như thế kẻo bệnh tim lại tái phát. Bây giờ con không sao rồi mà mẹ. Sau này con sẽ cẩn thận hơn. Mẹ mà có bề gì thì con và bé Đường sẽ sống ra sao. Con thì không nói nhưng còn bé Đường còn nhỏ như thế, mẹ nỡ để nó không cha không mẹ bơ vơ một mình hay sao.
Nghe con gái nói thế, bà Cẩm Du bèn ngưng khóc, bà lấy tay lau khô dòng nước mắt, ngăn sự xúc động của mình lại. Hiểu Đồng nói rất phải, vì hai đứa con gái đáng thương của bà, dù thế nào bà cũng phải vượt qua bệnh tình để còn trở về với các con. Nếu bà có bề gì thì ai lo cho các con của bà. Bà đâu có đành lòng rời xa họ.
Giọng còn nỗi xúc động, khàn khàn bà Cẩm Du hỏi:
– Vậy bây giờ con tính sao. Nếu lỡ bọn chúng trở lại bắt con lần nữa thì sao. Bây giờ con và bé D(ường dọn đến ở đâu. Không thể ở phòng trọ cũ được, chúng sẽ mò đến đó.
– Mẹ yên tâm. Con và bé Đường dọn đến đã dọn đến nhà bạn con ở – Hiểu Đồng vội trán an mẹ, cô không muốn bà phải lo lắng thêm nữa.

– Dọn đến nhà ai. Đình Ân à!
Hiểu Đồng lắc đầu. Gương mặt hơi ửng đỏ khi nghỉ đến việc mình ở trọ nhà Vĩnh Phong.
Nhìn sắc mặt của con gái, bà Cẩm Du tinh ý hỏi:
– Là con trai à… Nhà của anh chàng đã liều mạng đi cứu con phải không?
– Sao mẹ biết … – Hiểu Đồng ngạc nhiên tròn mắt nhìn bà Cẩm Du.
– Vì mẹ cũng từng trải qua thời tuổi trẻ nên nhìn thấy biểu hiện trên mặt con là biết ngay con gái mẹ đang yêu.
Nghe mẹ nói, gương mặt Hiểu Đồng càng đỏ bừng lên, hai lỗi tai của cô cũng ửng đỏ, cô cúi xuống nhìn dưới tấm ra giường, hai tay cấu cấu trên mặt tấm ra. Đôi môi mím lại để lộ hai cái đồng điếu đáng yêu.
Nhìn vẻ xấu hổ đáng yêu của con gái, bà Cẩm Du bật cười, bà nhẹ giọng gọi:
– Hiểu Đồng! Mẹ có thể tin con được không.
– Ý mẹ là sao – hiểu Đồng ngơ ngác hỏi.
– Ý mẹ là khi hai đứa sống chúng, không có xảy ra chuyện gì chứ.
Lần này thì cả chóp mũi của Hiểu Đồng cũng đỏ, Hiểu Đồng phụng phịu nói:
– Mẹ có thể yên tâm. Quan hệ giữa hai đứa con rất trong sáng, tuyệt đối không làm chuyện gì bậy bạ khiến mẹ phải lo lắng đâu. Tuy sống chung nhưng phòng ai nấy ở. Tại vì chưa bắt được kẻ chủ mưu cho nên …vì để an toàn, con nên ở cạnh anh ấy. Vả lại, đó còn là nhà cũ của mình.
– Con nói sao. Con đang ở nhà cũ của chúng ta sao? – Bà Cẩm Du kinh hãi la lên. Cảm thấy có một luồng điện xẹt qua người bà, thấp thoáng bóng hình một người ẩn hiện trong tâm trí bà. Bà đột nhiên thấy ớn lạnh.
– Mẹ đừng lo lắng. Ba anh ấy đã mua lại căn nhà ấy vào bốn năm trước.
Bà Cẩm Du bần thần khi nghe tin này, bà tự lẩm bẩm:
– Ông ấy đã bán căn nhà cho người khác ư?
Một cảm giác buồn bã bao quay lấy bà, bà ngồi ngẩn người ra, đôi mắt và hồn phách đã đi đến nơi vô định.
– Mẹ sao vậy – Hiểu Đồng lo lắng, giơ tay quơ quơ trước mặt bà.
– Mẹ không sao – Bà Cẩm Du vội lấy lại thần trí mĩm cười nói.
Hiểu Đồng chợt nhớ lại chuyện ba Vĩnh phong từng sống ở nhà cũ của mình, định kể cho mẹ nghe thì…
Một chàng trai ăn bận vô cùng lịch sự. Cậu ta mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay xoắn đến khủy tay, áo bỏ thùng, quần tây màu đen rất sang trọng. Một tay cậu cằm một bó hoa bách hợp – loài hoa mà bà Cẩm Du rất thích. Tay kia cậu cằm một lãn trái cây to lớn.
Khuôn mặt chàng trai càng làm cho mọi người phát điên hơn. Chỉ có thể dùng hai từ “hoàn mỹ” để hình dung chàng trai ấy. Cậu ta vừa bước vào đã làm bừng sáng cả căn phòng, cộng với hương thơm bát ngát của hoa bách hợp khiến cho căn phòng có thêm sinh khí.

Bà Cẩm Du vừa nhìn chàng trai đang từ từ tiến lại gần giường mình thì mĩm cười hất đầu về phía trước nói:
– Có phải chính là cậu ấy không?
Hiểu Đồng theo hướng của mẹ từ từ quay lại, một nụ cười chói lóa đang mĩm cười với cô. Nụ cười quyến rũ vô cùng, khiến cho tim Hiểu Đồng bất giác run lên niềm hạnh phúc.
– Cháu chào bác – Vĩnh Phong khẳng khái, không một chút hồi hộp.
Đây là lần ra mắt đầu tiên của Vĩnh phong trước mặt mẹ của hiểu Đồng. Khi cô nói muốn đến thăm mẹ sau khi học xong, thì Vĩnh Phong cũng muốn đến thăm với tư cách bạn trai của cô. Hiểu Đồng không cách nào từ chối được.
Học xong, Vĩnh Phong kéo Hiểu Đồng về nha thay đồ. Hiểu Đồng đã cười chết được trước bộ đồ lịch sự của Vĩnh phong, cậu ăn mặc cực kì trang trọng. Nhưng thực ra, hiểu Đồng chỉ muốn che giấu cảm giác choáng ngợp của cô trước Vĩnh phong mà thôi.
Bà Cẩm Du cũng cởi mở nói chuyện với Vĩnh phong, bà cám ơn cậu đã cứu Hiểu Đồng và nhờ cậu chăm sóc cho Hiểu Đồng sau này.
Vĩnh phong cứ bình thản trả lời từng câu hỏi của của bà Cẩm Du. Phương châm của cậu là cứ sống thật với bản thân.
Qua vài lời trao đổi, bà Cẩm Du cảm thấy mến chàng trai này. Tuy ăn nói còn hơi ngang tàng, nhưng không tự cao tự đại. Lại rất thẳng thắn. Ánh mắt cậu ta nhìn Hiểu Đồng say đắm, thât lòng đến độ bà Cẩm Du yên tâm giao con gái lại cho cậu.

Đình Khiêm ngập ngừng khi thấy Thiên Minh đang ngồi chờ mình ở quán bar Phong Trần. Lúc lần đầu gặp lại nhau sao bao nhiêu năm xa cách, họ mừng rỡ cùng hẹn nhau ăn mừng ngày gặp lại.
Nhưng giờ đây, Đình Khiêm đã biết Thiên Minh là người gây ra cái chết cho ba của Hiểu Đồng, khiến cậu muốn lẫn trốn. Đình Khiêm vốn rất sùng bái ba của Hiểu Đồng, anh luôn muốn phấn đấu giống với ông ấy. vậy mà ông ấy đã bị người bạn thân nhất của mình hại chết. thật là một sự thực đau lòng.
Thiên Minh đã nhìn thấy Đình Khiêm và vẫy tay với cậu. Biết không thể lẫn trốn nên Đình Khiêm đành đi đến bàn của Thiên Minh.
Thiên Minh đứng dậy ôm chầm lấy bạn, một cái ôm chân thành sau bao nhiêu năm xa cách. Cả hai cùng ngồi xuống uống rượu. thiên Minh vui vẻ nói:
– Sau khi mình về nước, điều đầu tiên mình làm là đi đến nhà cậu, nhưng rất tiếc… nhà cậu đã dọn đi mất. Mình có dò hỏi, nhưng tụi nó cũng không có tin của cậu. Mãi tới hôm nay chúng ta mới có dịp gặp lại.
Đình Khiêm nắm chặt lấy ly rượu trong lòng bàn tay siết mạnh, cậu muốn kìm chế bản thân để không hỏi điều khủng khiếp đó.
Nhưng cậu lại bật ra câu hỏi lúc nào không hay biết.
– Năm đó tại sao cậu ra đi không lời từ biệt vậy.
Sắc mặt Thiên Minh lặp tức nhăn nhó, buồn rầu nói:
– Ba mình gạt mình nói rằng, bà nôi rất nhớ mình, muốn mình qua đó chơi. Cậu cũng biết bà nội mình đã sang mỹ định cư cùng bác mình. Ai dè khi qua bên đó mình mới biết là ba mình đã đăng kí cho mình mộp lớp học ở đó và bắt mình phải ở lại học.
– Thật sao? – Ánh mắt Đình Khiêm lóe lên sự giận dữ.
– Đường nhiên rồi – Thiên Minh không chú ý nên vẫn bình thản trả lời.
– Chứ không phải cậu đã bỏ trốn sau khi hại chết người à – Đình Khiêm cười mĩa nói.

Thiên Minh sửng sốt nhìn Đình Khiêm trân trối, hai lỗ tai cảm thấy lùng bùng, cả thân người như bị điện giật. Hại chết người à … Cậu đã hại ai chứ, Đình Khiêm đang nói cái gì vậy.
Thiên Minh nhìn kĩ gương mặt của Đình Khiêm – một vẻ mặt đầy nộ khí, gương mặt chẳng có vẻ gì là đùa giỡn cả. Và đây cũng không phải là cách đùa giỡn để chào hỏi người bạn đã lâu năm xa cách. Đình Khiêm mà cậu biết không phải là người như thế, không thể đem cái chết để nói đùa. Trừ khi…
Trừ khi thời gian làm thay đổi tính cách con người, nhưng Thiên Minh không tin Đình Khiêm đã thay đổi. Thiên Minh không thể hiểu được tại sao Đình Khiêm lại nói như thế, bạn tính cậu là không thích có chuyện khuất tất gì cả. Chuyện của Hiểu Đồng đã khiến cậu khó chịu rồi, bây giờ lại đén Đình Khiêm.
Thiên Minh bèn hắng giọng hỏi, giọng lạnh băng, không cảm xúc.
– Cậu nói vậy là sao. Mình hại chết người, mình đã hại chết ai chứ. Cậu nói rõ ràng ra đi.
Đến lúc này thì Đình Khiêm không thể nhẫn nại được nữa, cậu bèn lên tiếng nói:
– Thật sự mình đã hứa là sẽ không truy cứu chuyện này nữa nhưng trước con người không biết hối lỗi như cậu, mình đàng phải nói ra thôi. Cậu có biết lí do tại sao mà mỗi lần gặp cậu thì Hiểu Đồng luôn bị kích động hay không?
Thiên Minh ngay người lặng yên nghe Đình Khiêm nói.
– Bởi vì người mà năm xưa cậu đụng chết chính là ba của cô ấy.
Cả bầu trời dường như tối sầm lại và sụp đổ ngay trước mắt Thiên Minh. Hình ảnh cuộc đua xe năm ấy hiện về trong tâm trí cậu.
Cuộc đua xe lần đó đã làm thay đổi con người cậu, một Thiên Minh nóng nảy, phá phách, không sợ trời không sợ đất đã trở nên chín chắn hơn, điềm đạm hơn.

Hiểu Đồng mệt mỏi cất từng bước chân trở về nhà từ quán cà phê mà cô làm thêm: Grantylove. Sau khi đến thăm mẹ, cô về nhà nấu cơm nước để sẵn cho Vĩnh Phong và bé Đường ăn tối. Sau đó cô đi đến chỗ làm thêm.
Vĩnh phong cứ muốn đến đó nhưng đã bị Hiểu Đồng cấm đoán. Cô biết rõ với bản tính của anh, chắc chắn sẽ làm loạn lên mất.
Hiểu Đồng phải dỗ ngọt Vĩnh Phong mãi, cậu mới chịu ở yên.
– Anh ngoan ngoãn ở nhà đi. Giúp em đến đón bé Đường nha. Từ nhà Đình Ân đến đây khá xa, em không thể bắt bác Hà (mẹ Đình Ân) đưa bé Đường đi xa như thế đến đây. Em nấu cơm sẵn rồi, anh giúp em cho bé Đường ăn. Bé Đường có thể tự ăn, nên anh không cần đút đâu. Chén bát để tối em về em rửa. Con bé có thể tự đánh răng và tắm rửa. Anh cứ để con bé trong phòng em là được rồi. Sau đó, anh có thể đi đâu đó.
– Anh muốn đến chỗ em – Vĩnh Phong ôm Hiểu Đồng dịu đầu vào vai cô nhõng nhẽo.
– Không được – Hiểu Đồng trả lời dứt khoát.
– Kể cả khi người ta nhớ em à – Vĩnh Phong giả vờ mếu nói.
– Đúng vậy – Hiểu Đồng đưa tay vuốt mũi cái con sói nhõng nhẽo kia.
Con sói kia làm sao có thể buông tha cho cử chỉ này của cô. Vĩnh Phong nắm lấy bàn tay của Hiểu Đồng đưa lên môi mình cắn nhẹ, đôi mắt quyến rũ kia như muốn nuốt chửng cô vào lòng. Trái tim Hiểu Đồng run lên, cô vội vàng rút tay ra trước khi chìm vào sự đam mê.
Cái con sói dê xồm này làm sao chịu buông tha cô một cách dễ dàng như thế, nó chồm tới đè lấy Hiểu Đồng xuống giường. Nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay lên chặn ngay cái miệng xấu xa của con sói kia lại.
Vĩnh Phong bèn ngỡ tay Hiểu Đồng ra mà thì thầm:
– Em bắt anh làm nhiều chuyện như thế mà chẳng thưởng cho anh gì cả sao, vậy thì làm sao bù vào nỗi nhớ của anh khi em đi chứ.
Hiểu Đồng bèn e thẹn, gương mặt tự khắc ửng hồng đáng yêu, đôi mắt từ từ khép lại, bờ môi đón lấy một bờ môi khác…

Khi Hiểu Đồng về gần tới cổng nhà thì một bóng người từ từ hiện ra trước mặt cô. Dường như người đó đã chờ ở đó rất lâu rồi, bởi vì có rất nhiều tàn thuốc rơi dưới chân người đó.
Dưới ánh đèn đường mờ ảo, người đó từ từ bước ra khỏi bóng tối của hàng cây xanh.
Hiểu Đồng sắc mặt lập tức thay đổi, gương mặt đỏ bừng vì tức giận. Cô đứng yên nhìn kẻ vừa xuất hiện với ánh mắt chằm chằm, đôi môi mím lại kìm nén sự tức giận.
Khi cơn giận dữ được cô kìm nén vào lòng, Hiểu Đồng lạnh lùng quay mặt bước tiếp về hướng người đó, cô không hề nhìn hắn ta một lần nào nữa. Đôi mắt đen lấp lánh giờ chỉ còn một màu trắng đục vô hồn.
Kẻ kia cũng đứng lặng yên nhìn Hiểu Đồng, hắn ta như một cái bóng bất động và cứng đơ khi nhìn thấy cô đang tiến về phía mình.
Khi Hiểu Đồng định tra chìa khóa vào trong ổ thì cái bóng bất động kia lại cử động, hắn ta tiến về phía Hiểu Đồng. Lên tiếng gọi cô từ phía sau:
– Hiểu Đồng!
Bàn tay cầm chìa của cô hơi run rẩy dừng lại một lúc, sau đó bình tĩnh tiếp tục tra vào ổ và xoay vòng. Hiểu Đồng đã mở được cánh cửa cổng và định bước vào thì tiếng nói sau lưng lại vang lên:
– Xin em hãy dành cho anh một chút thời gian, có được không.
Nhưng Hiểu Đồng lạnh lùng nói, giọng nói gần như đóng băng khi được thốt ra:
– Xin lỗi tôi không có thời gian, mà nếu có, nó cũng không dành cho hạng người như anh.
Hiểu Đồng bước vào và định đóng sầm cửa lại thì …
Bóng người đó khụy xuống, hắn ta quỳ xuống trước mặt cô, làm cho Hiểu Đồng quá bất ngờ trước tình cảnh này, cô bất động vài giây ngây ngời đứng lặng bên cánh cửa sắp sửa khép lại.
Gương mặt đó hằn lên sự đau khổ, sự hối hận khôn cùng. Dường như chỉ có cái chết mới có thể làm cho tâm hồn đó thanh thản được.
Hiểu Đồng khá bối rối trước tình cảnh này, cô thật sự không ngờ anh ta lại có thể quỳ trước mặt cô như thế, cô vội nói:
– Anh làm gì vậy.

Những giọt nước mắt hối hận rơi trên mặt Thiên Minh, lần đầu tiên cậu khóc nhiều đến thế, cảm giác hối hận thật khó chịu, nó như những mũi dao cứ thế xuyên vào tim cậu. Giọng run run, khóe môi giật giật cậu nghẹn ngào nói:
– Năm đó anh mới 16 tuổi. Lần đầu tiên gây ra tai nạn nên anh rất sợ, nhìn thấy mọi người bu quanh ba của em, anh sợ hãi vô cùng. Tâm lí sợ hãi đó hình thành phản xạ đầu tiên của anh là bỏ chạy.
Thiên Minh nhớ lại cảm giác sợ hãi của mình khi biết đã gây ra tai nạn. Chiếc xe mô tô kéo người đàn ông đó đi một khú rồi cũng lướt một đoạn khá xa trước khi té xuống. Cả người đều bị đau ê ẩm nhưng cảm giác sợ hãi khiến cho cậu quên mất nỗi đau. Cậu run rẩy dựng trước xe dậy và rồ ga bỏ chạy sau khi ngoái lại nhìn người đã bị mình đụng một lần. Và rồi cậu bắt gặp cái nhìn vô hồn của một bé gái. Tia nhìn đó đã khiến cậu thấy ác mộng nhiều đêm liền.
Hóa ra cô bé gái ấy chính là Hiểu Đồng.
Hiểu Đồng bật cười khinh bỉ nhìn Thiên Minh nói:
– Hóa ra anh đến đây chỉ để nói cho tôi biết rằng anh gây ra cái chết cho ba tôi khi anh còn nhỏ nên có thể xem như đó là một sự vô tình không đáng nhắc đến rồi thản nhiên sống tiếp à.
Thiên Minh đau khổ gào lên:
– Không phải. Lúc đó anh sợ hãi chạy về nhà, việc đầu tiên anh làm là kể với ba anh sự thật này. Nhờ ba anh đến xem ba em ra sao.
Hiểu Đồng căm tức nhìn Thiên Minh. Cô hận chỉ muốn giết chết anh ta ngay lúc này, mặc cho sự van xin, mặc cho nỗi hối hận đã dày vò anh ta thế nào đi chăng nữa.
– Rồi khi hay tin ba tôi chết, anh bỏ trốn ra nước ngoài sau khi quăng cho gia đình một số tiền để bịt miệng gọi là bù đắp à. Các người thật quá độc ác, quá tàn nhẫn mà…Ba tôi chết rồi, ông ta bị anh hại chết rồi còn bị mang tiếng. Các người đỗ hết mọi tội lỗi lên đầu ông ấy, cho rằng ông ấy đã tự ý lao ra đường nên mới bị tông trúng. Rồi anh thản nhiên ra nước ngoài du học…
– Không phải! Anh thật sự không biết ba em đã chết, anh thật sự không biết. Ba anh về bảo với anh rằng, ba em chỉ bị gãy tay và trấn động não nhẹ, hoàn toàn không đe dọa đến sinh mạng và gia đình em đã chấp nhận đền bù thiệt hại. Sở dĩ anh đi nước ngoài là vì ba anh nói bà nội anh bị bệnh nặng và bà rất nhớ anh muốn gặp anh, cho nên anh mới ra đi như vậy. Không phải là anh chạy trốn như em nghĩ đâu. Anh hoàn toàn không biết, xin em hãy tha lỗi cho anh.
– Tha lỗi! Làm sao tôi có thể tha lỗi cho anh chứ. Anh có biết không, ba tôi chết đã bao nhiêu năm qua mà tôi chưa từng khóc lấy một lần. Trước mộ ông dù đau khổ thể nào, dù nhớ ông đến thế nào, tôi cũng không hề rơi một giọt nước mắt chỉ bởi vì ba tôi muốn tôi luôn mĩm cười, luôn hạnh phúc. Mà anh nghĩ xem, tôi có thể hạnh phúc không cơ chứ. Vậy mà anh lại xin tôi tha lỗi nhẹ nhàng đến thế sao. Đời này kiếp này tôi cũng không tha lỗi cho anh đâu. Trừ phi, ba tôi sống lại.
Nói rồi, Hiểu Đồng đóng sầm cửa lại, rất mạnh, giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng động vang đi rất xa. Cô nhanh chóng quay lưng bỏ đi nhưng…
– Ngày mai, anh sẽ ra đầu thú. Anh sẽ chịu trách nhiệm về tội lỗi của mình.
Hiểu Đồng chợt dừng bước chân lại. Anh ta muốn tự thú ư…Anh ta phải lãnh án mấy năm tù tội, trả giá cho cái chết của ba cô. Đó là điều Hiểu Đồng luôn mơ ước nhưng mà tại sao cô lại thấy trong lòng mình không hề thanh thản khi nghe câu nói này.
“Hãy tha thứ…” ba từ này vang vọng trong đầu Hiểu Đồng, tiếng của ba, tiếng của ông lão mà cô gặp khi đi thăm mộ của ba cô, tiếng của mẹ cô. Tất cả đã là quá khứ, anh ta cũng đã hối hận rất nhiều, vậy có phải cô nên vứt bỏ nó đi hay không.
Hiểu Đồng cảm thấy đâu đầu, cô nhắm mắt lại để xua đuổi cơn đau đó.
Bên ngoài cánh cửa cổng, thiên Minh đau khổ từ từ đứng lên, thểu não quay bước đi. Ngày mai, khi trời sáng anh sẽ đi tự thú.
Tiếng bước chân cộp cộp …thểu não vang xuống nền gạch đường đi khiến Hiểu Đồng mở mắt. Cảm giác nhức đầu đã giảm bớt.
– Đã quá muộn rồi. Nếu muốn tự thú thì nên tự thú lúc ba tôi vừa mất. Bây giờ anh có làm gì cũng không thể thay đổi được, không thể nào chuộc tội được. Hãy nhớ, món nợ này anh nợ chúng tôi. Đến khi nào anh trả hết thì lúc đó, anh muốn tự thú hay chết đi tôi cũng không cản.
Nói rồi cô quay lưng bỏ đi một mạch không hề quay đầu nhìn lại. Bóng cô mất hút khi bước vào trong nhà.
Thiên Minh khụy cả người xuống đất. Một tay chống đất, một tay đấm thật mạnh vào ngực mình tự trách, lương tâm anh đang cào xé, nó không bao giờ còn có thể thanh thản nữa.

Hiểu Đồng lên lầu đi ngang qua cửa phòng Vĩnh Phong, đèn vẫn sáng, cô muốn gõ cửa nhưng lại thôi. Đứng trước cửa phòng Vĩnh Phong thật lâu, rồi quay trở vào phòng mình. Nhẹ tay xoay nắm cửa, bé Đường đã ngủ rất ngon lành.
Gương mặt ngây thơ của đứa em bé bỏng khiến Hiểu Đồng cảm thấy thanh thản trở lại. ôm hôn lên trán bé Đường một cái rồi đi đến cái bàn học, kéo hộc bàn ra, lấy ta một cái hộp gỗ. Trong đó có vài tấm hình chụp gia đình cô. Hiểu Đồng cầm tấm hình của ba mình lên ngắm nghía.
– Chỉ lần này thôi. Hãy cho con khóc trước mặt ba chỉ lần này thôi.
Hiểu Đồng thì thầm nói với bức ảnh của ba cô rồi ôm lấy nó ngồi khóc cả đêm.
Bên ngoài cửa phòng cô, có tiếng thở dài thương xót. Vĩnh phong đứang bên ngoài chờ Hiểu Đồng trở về nghe hết cuộc đối thoại giữa cô và Thiên Minh. Thấy vẻ đau khổ của hiểu Đồng, cậu muốn đến ôm cô thật chặt để xoa dịu sự đau khổ của cô, nhưng lại sợ sẽ khiến cô càng đau khổ hơn nên đành im lặng. Cậu đứng nghe Hiểu Đồng khóc mãi cho đến khi cô ngủ gục bên bàn, rồi nhẹ nhàng bước vào bế cô lên giường. Đắp chăn cho hai chị em cẩn thận rồi mới trở về phòng mình.

Sáng hôm, khi Hiểu Đồng đang nấu thức ăn thì Vĩnh phong đi xuống. Hiểu Đồng quay người mĩm cười ngượng nhìn cậu nói:
– Hôm qua em thức khuya làm bài nên dậy hơi muộn.
Hiểu Đồng sợ Vĩnh Phong lo lắng khi nhìn thấy đôi mắt thâm quần của cô nên giả bộ nói. Rồi cô lại quay lưng vào bếp để che dấu sự xúc động của mình.
Vĩnh Phong đến phía sau ôm chặt lấy Hiểu Đồng siết nhẹ. Mũi cậu dụi vào mái tóc thơm ngát của cô.
– Em đã khóc hết chưa.

– Hôm qua anh đứng đợi em về nên đã nghe hết mọi chuyện, sao em lại không nói cho anh biết.
Hiểu Đồng ôm lấy cánh tay đang choàng qua eo mình của Vĩnh Phong, đầu cô dựa sát vào ngực cậu, thì thầm đáp:
– Vì em không muốn anh phải lo lắng. Em không sao rồi.
Vĩnh phong buông tay ra, từ từ xoay Hiểu Đồng lại, nhìn sâu vào đôi mắt tuyệt đẹp của cô, quét qua hành long mi cong cong hôn lên đó rồi từ từ bỏ ra.
– Hứa với anh, sau này không được giấu anh bất cứ chuyện gì. Không được một mình chịu đựng như thế.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu.
Vĩnh phong khẽ nâng cằm Hiểu Đồng lên, gương mặt từ từ cúi xuống. Đôi long mi cong cong tuyệt đẹp của Hiểu Đồng từ từ hạ xuống. Bờ môi đón lấy bờ môi của Vĩnh Phong, hai tay vòng lên cổ cậu, chân hơi nhón lên. Lưỡi khẽ đáp lại lời mời gọi của bên kia, cuốn vào nhau thật chặt.
Vũ trụ hồng loan lại dừng lại trong phút giây hạnh phúc này của họ.
Vòng tay siết chặt, cứ muốn siết chặt mãi như thế, càng chặt càng tốt. Không muốn rời ra.
– Ừhm ừhm …
Tiếng tằng hắng vang lên sau lưng họ, khiến cả hai giật mình vội buông nhau ra. Cả hai cùng quay người nhìn về nơi phát ra tiếng tằng hắng ấy.
Một người phụ nữ cực kì sang trong quý phái, mặc một bộ váy mày xám sang trong, tay xách túi xách sang trọng. Cả người bà toát ra khí chất cao quý.
Bà ấy không ai khác, chính là phu nhân chủ tịch tập đoàn Nguyên Thành Phong, bà Mai Hoa – mẹ Vĩnh Phong.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Xác Chết Báo Hận
Tưởng người chết vỗ vai mình
Món quà bất ngờ
Kinh nghiệm
Cô Bé Lọ Lem