Sẽ Để Em Yêu Anh Lần Nữa

15.09.2014
Admin

Tên đầu trọc bị Vĩnh Phong xực cho một cái, hắn ta tức điên người, sùi cả bọt mép ra ngoài. Hắn hùng hổ lao vào Vĩnh Phong.
Nhưng lần này Vĩnh Phong không dại gì mà đánh trực diện với hắn ta nữa. Cậu chọn cách đánh vòng…
Mặc cho nấm đấm của tên này vương xa tới đâu, Vĩnh Phong cứ lùi lại né tránh. Khi cánh tay hắn vươn ra một cách bất lực thì Vĩnh phong nhanh chóng tra cái thòng lọng bằng dây nịt kia vào tay hắn ta. Nhưng đáng tiếc, Vĩnh Phong không phải là đối thủ trong trò chơi kéo co với hắn. Cậu bị hắn ta kéo lại và cho ngay một đấm vào bụng.
Vĩnh Phong rên lên một cái, máu đang chảy từ đỉnh đầu xuống thắt lưng vì sự đau đớn này lại chạy ngược chở lên đỉnh đầu, đau đớn không kể siết. Cắn chặt răng nhịn đau, Vĩnh Phong luồn người ra sau lưng hắn ta, dùng sức chân đạp mạnh vào mông hắn làm điểm tựa, ra sức kéo sợi dây về phía sau, cánh tay phải bị dây trói lại bị ngoặc về phía sau một cách đau đớn. hắn ta kinh hoàng hét lên.
Tay trái của hắn vơ quào về phía sau, bị Vĩnh phong nhanh trí dùng dây quấn lại, sẵn đà tống cho hắn thêm một đạp ngã xuống đất. Vĩnh Phong ngồi đè lên người hắn ta, mặc cho hắn ta cố gắng vùng vẫy ngồi dậy. Cậu thúc một cùi trỏ thật đau vào một bên mặt hắn. Khiến hắn bị tê liệt mất vài giây. Chỉ vài giây ngắn ngủi đó đã tạo cho Vĩnh Phong cơ hội tró chặt hắn.
Kéo một chân của hắn lên, Vĩnh Phong liền quấn sợi dây vào đó. Quấn thêm vài vòng nữa rồi gút lại. Vậy là hắn đã bị trói gô như một con gà chết.
Vĩnh Phong thở hồng hộc đứng dậy phủi tay, rồi ôm chặt cánh tay đang rỉ máu của mình. Mồ hôi nhầy nhụa trên người cậu, chảy vào nó, thật rát, làm cậu phải ghiến chặt răng cam chịu.
Tiếng vỗ tay vang lên bôm bốp…
Tên đại ca đã dụi tắt điếu thuốc dưới bàn chân mình. Vẻ mặt gã hơi tái nhưng vẫn cố làm ra vẻ bình thản. Thật ra trong lòng gã tức đến hộc máu.
Tên đàn em mà hắn ta rất tin tưởng, vậy mà cũng khiến hắn ta thất vọng vô cùng. Hắn nhìn tên đầu trọc rồi nhìn tới bọn áo xanh, **** thầm trong bụng: ” Thiệt là một lũ ăn hại mà. Có một thằng vậy mà đối phó cũng không xong. Nhục thiệt”
– Giỏi lắm! Tao phục mày sát đất luôn. Một mình mày còn hơn gấp 10 lần mấy thằng đàn em vô dụng của tao.
Vừa nói hắn ta vừa liếc mắt hằn học nhìn lũ đàn em. Bọn này sợ tái cả mặt, không thằng nào dám lên tiếng, cũng không dám nhìn mặt tên đại ca.
Vĩnh Phong chẳng thèm để ý đến lời khen ngợi đầy giả tạo của hắn ta. Cậu vừa thở vừa nói như ra lệnh.
– Mau thả cô ấy ra.
Nhưng tên đại ca chỉ hừ mũi, rồi lại ra vẻ bình thản nói:
– Lúc đầu, tao tính đòi tiền chuộc là 20 tỉ nhưng mà bọn đàn em vô dụng của tao lại bị mày đánh đến nông nỗi này thì tao đành bắt mày phải đền tiền thuốc thang thôi. Tao quyết định rồi, số tiền chuộc của mày phải là 50 tỉ mới đúng.
– Mày muốn 50 tỉ hay 100 tỉ cũng được, chỉ cần mày thả cô ấy ra, nếu không tao không để yên cho tụi bây.
Vĩnh Phong tức giận gào lên, cậu cảm thấy các mạch máu trong người dường như đang đong lại, tay chân tê dại, sức lực gần như cạn kiệt.
Cả đêm qua cậu chưa ăn gì cả, chỉ mải lo tìm kiếm Hiểu Đồng rồi chờ đợi trước cỗng nhà trọ, kéo dài tới bây giờ. Cái bụng cậu đang sôi ầm lên.
Tên đại ca nghe Vĩnh Phong nói vậy thì tức giận đứng
– Thằng chó! Tao nói cho mày biết, tiền tao nhất định phải lấy, người tao nhất định không trả, mày có ngon thì đến đây lấy lại. Cái mạng của mày tao không cần nữa. Tao cá là người nhà mày sẽ trả tiền cho trao dù là chỉ để lấy lại cái xác của mày. Tụi bây mần thịt nó cho tao, hôm nay tụi bây không hạ được nó thì tao chết hết đi cho tao.
Vậy là gần hai mươi tên bao lấy Vĩnh Phong. Lần này thì không có chút chần chờ nào cả, chúng cứ thế lao bổ vào Vĩnh Phong.
Kẻ đấm người đá, gậy gỗ trên tay chúng cứ quật lên người Vĩnh Phong liên tiếp, quả thật là dù cho có mười đầu sáu tay đi chăng nữa cũng khó có ai địch nổi. Vĩnh Phong bị bọn chúng đạp cho tơi tả muốn ngất đi.
Đột nhiên ngay lúc đó, có hơn mười chiếc xe ô tô và mười mấy chiếc mô tô lao đến.
Tiếng thắng xe vang vọng cả một góc trời. Từ trên xe, những gương mặt đầy tức giận lao xuống. Trên tay cũng toàn là thứ dữ. Sẵn sàng giết chết những kẻ khốn khiếp kia.
Thấy một đoàn xe kéo đến, tên đại ca tái cả mặt. Bọn đàn em ngạc nhiên đều dừng tay lại để nhìn đoàn xe đang đến kia. Không biết là bạn hay là thù.
Vĩnh Phong bị bọn chúng đánh đến nỗi phải nằm lăn ra đất.
Quốc Bảo vừa từ trong xe bước ra, thấy người anh mà mình kính trọng bị đánh đến trọng thương thì nộ khí xung thiên, cậu hét lên:
– Đập chết tụi nó cho tao. Không được để thằng nào chạy thoát.
Bọn đàn em nghe vậy thì biết chắc những kẻ vừa đến là thù, mà nhìn số lượng đông đảo kia biết mình khó lòng địch lại, chúng liền co rúm người lại với nhau tạo thành một vòng tròn phòng thủ.
Bọn người mới đến, đi xe mô tô đều là anh em trong băng của Vĩnh Phong, còn những người đi xe ô tô đều là đàn em của Thiên Minh.
Thiên Minh và Thế Nam bước xuống xe, cả hai đều đau xót chạy đến bên Vĩnh Phong. Thế Nam nâng người Vĩnh Phong dậy. Còn Thiên Minh thì cứ gọi tên của Vĩnh Phong.
Vĩnh phong vừa ngất đi một lát thì được Thiên Minh gọi dậy, chợt nhớ đến Hiểu Đồng, Vĩnh phong bừng tĩnh.
Cậu nhìn thấy Thiên Minh và Thế Nam thì vừa vui mừng vừa an tâm. Hai người anh em tốt nhất của cậu cuối cùng đã đến.
Ngay từ đầu, Vĩnh phong đã biết thế nao Thế Nam cũng dựa vào GPRS trong điện thoại của Vĩnh Phong mà tìm đến đây. Vĩnh Phong tự biết, một mình mình không thể nào cứu Hiểu Đồng thót khỏi tay bọn chúng khi mà bọn chúng đã có sự chuẩn bị kĩ càng như vậy.
Đó là lí do Vĩnh phong không tắc điện thoại mặc cho Thiên Minh liên tiếp gọi đến điện thoại của cậu. Nhưng muốn cứu Hiểu Đồng một cách an toàn khi mà bọn chúng yêu cầu chỉ một mình cậu đến thì chỉ có việc là phải đánh lừa chúng.
Lừa chúng là cậu sẽ đến một mình, do vậy Vĩnh Phong buộc phải một mình đi trước. Quả nhiên bọn này đã mắc bẫy. Chúng hoàn toàn tin là Vĩnh Phong đã đi đến một mình. Rồi lơ là cảnh giác, tập trung đối phó với mình cậu.
Trong khi đó Thế Nam và mọi người tập họp đầy đủ cùng lần theo tín hiệu truyền lại từ GPRS của Vĩnh Phong mà đi theo. Cuối cùng âm thầm đi đến và bất ngờ đột kích khiến chúng không kịp trở tay.
Chỉ có Thế Nam mới có thể phối hợp ăn ý với Vĩnh Phong như thế. Hai người hiểu nhau đến nỗi tuy hai mà một.
Tên đại ca thấy mình bị bao quây hết liền rút con dao dưới ghế ra, định đơn mã độc đấu giao chiến. Cuộc chiến sắp lá cà bắt đầu.
Chẳng bao lâu thế cuộc đã định, chỉ tiếc rằng tên đại ca đã chạy thoát. Chẳng là có mấy tên đàn em mở đường máu cho hắn thoát thân.
Một tay đàn em đã chớp ngay một chiếc mô tô ở gần đó rồi ra hiệu cho tên đại ca chạy đến. Chúng rồ ga chạy thiệt nhanh.
Những tay lái mô tô còn lại cũng nhanh chóng lên xe đuổi theo.
Thiên Minh ra lệnh cho đàn em tóm hết lũ này lại đưa đến đồn công an.
Thế Nam nhìn theo cả bọn rồi quay qua hỏi Vĩnh Phong.
– Hiểu Đồng đâu.
Vĩnh Phong yếu ớt thều thào, đưa tay chỉ vào căn nhà số 14.
– Cô ấy bị bọn chúng bắt nhốt trong đó. Mau đưa mình vào trong tìm cô ấy.
Thế Nam và Thiên Minh lặp tức, mỗi người một bên dìu Vĩnh phong đi vào nhà.

Trong nhà, ngay khi tên đại ca bước ra, tên áo đỏ ở lại canh gác. Hắn nhìn Hiểu Đồng thèm khát điên cuồng. Chờ đại ca hắn đi khỏi, hắn liền đi đến vuốt ve gương mặt xinh đẹp của cô.
Cũng như Vĩnh Phong suốt từ chiều hôm qua đến giờ, cô chưa có gì bỏ bụng, huống hồ, cô vốn ăn rất ít, buổi trưa chỉ ăn có một ít, sức lực cũng cạn kiệt. Lại bị đánh đập đến kiệt sức.
Bị tên áo đỏ vuốt ve, Hiểu Đồng run rẩy sợ hãi. Cô cố hết sức bò đi chỗ khác, tránh xa bàn tay kinh tởm của tên này ra. Nhưng càng tránh hắn ta càng ra sức sờ mó khắp người cô.
Hiểu Đồng tức giận mắng ****:
– Đồ xấu xa, mau bỏ bàn tay dơ dáy của mày ra khỏi người tao.
Nhưng ánh mắt dâm đãng của hắn chỉ nhìn thấy đôi môi xinh đẹp của cô đang luyến láy. Hắn ta cúi xuống hôn lên môi Hiểu Đồng. Cơn buồn nôn ập đến, trực trào nơi khóe miệng của Hiểu Đồng, cô muốn thoát ra khỏi đôi môi gớm ghiếc và khô cằn kia. Nhưng hắn đã giữ chặt người cô lại. Hiểu Đồng liền cắn mạnh vào môi hắn.
Hắn ta đau quá phải buông Hiểu Đồng ra. Rồi tát vào mặt cô một cái khiến Hiểu Đồng đập cả mặt xuống đất. Cô đau đớn nguyền rủa hắn ta.
Hắn ta liền bế thóc Hiểu Đồng lên, mặc cho cô vùng vẫy đấm lọan xạ lên người hắn ta. Hắn bế Hiểu Đồng vào một căn phòng có chiếc giường nệm êm ái. Dùng dây thừng trói chặt cô lại.
Sau đó hắn bỏ ra ngoài quan sát, thấy Vĩnh Phong và mấy tên đang cầm mã tấu đánh nhau. Thích thú đứng quan sát một lúc rồi tức tối khi thấy tụi kia lần lượt bị Vĩnh Phong hạ gục.
Rồi tên đầu trọc ra ứng chiến, hắn ta hài lòng giống như anh trai mình. Khi thấy Vĩnh phong vùng vẫy khi bị tên đầu trọc kẹp chặt hắn liền quay trở vào. Hắn cho rằng thế cuộc đã định, Vĩnh Phong thua là cái chắc.
Hắn quay vào trong lục soát ở mấy cái cáo của bọn đàn em một cái gói nhỏ chứa mấy viên thuốc màu trắng nhỏ xíu. Lấy tay búng vào cái bịch một cái, hắn khoái trá cười thầm.
Đây chính là mấy viên thuốc kích dục rất mạnh, người nào uống vào dù chỉ một viên thì ham muốn đã dâng cao đến tột độ.
Hắn ta tự rót cho mình một ly rượu thơm ngon rồi uống liền năm viên. Hắn khoái trá nghĩ thầm:
– Nếu đại ca có trách thì mình sẽ nói là chỉ muốn làm chuyện ấy bên ngoài cơ thể thơm tho kia mà thôi. Không dè uống nhằm thuốc của bọn đàn em, cho nên không kìm chế nổi mới làm luôn cả bên trong của cô ta. Dù sao cũng là anh em ruột, anh hai cũng chẳng trách hắn nhiều.
Nghĩ vậy hắn ta liền bước vội vào bên trong, đóng sầm cửa lại. Khóa chốt kỹ càng không cho ai vào trong trong khi hắn đang hành lạc.
Hiểu Đồng thấy hắn ta bước vào, đôi mắt đỏ ngầu nhìn cô như muốn ăn tươi nuốt sống. Thì ra sức vùng vẫy, nhưng tất cả đều vô ích, aty chân cô đều bị trói chặt.
Tên dâm tặc này cởi áo lao đến bên Hiểu Đồng, hắn đưa đôi môi gớm ghiếc của mình ra sát lên cái cổ và khuôn ngực hoàn mỹ của cô một cách thô bạo.
Hiểu Đồng đau đớn đến bật khóc, những giọt nước mắt lăn dài trên mặt cô.
Ký ức khủng khiếp năm xưa lại tràn về.

Năm đó, Hiểu Đồng chỉ là một cô bé 12 tuổi. Bà Du Cẩm – mẹ cô, vốn là một tiểu thư yếu đuối, chưa từng lao động nặng nhọc. Bà có tài đánh đàn thường nhận lời làm giáo viên thanh nhạc, nhưng từ khi lấy chồng bà đã nghỉ dạy. Nay chồng mất, để lại số nợ ngập đầu và đứa con gái nhỏ. Bà đành phải đi dạy đàn trở lại.
Không chỉ đi dạy đàn cho con cái nhà giàu mà bà còn nhận đàn ở những quán nước hay nhà hàng, khách sạn. Hằng ngày chạy khắp nơi để kiếm tiền trả nợ.
Hiểu Đồng vốn dĩ sống sung sướng, nhưng cô bé rất có ý thức về cuộc sống. Do vậy, khi nhà trở nên túng quẩn, cô bé đã nhanh chóng tập làm quen với sự nghèo đói mà không một tiếng quán than.
Thấy mẹ cực nhọc bôn ba khắp nơi, tối về phải nấu cơm nấu nước dọn dẹp cho mình. Cho nên Hiểu Đồng vừa đi học về là lặp tức dọn dẹp, tập tành đi chợ bằng số tiền ít ỏi mà mẹ cho để dành đi học.
Còn nhớ lần đầu tiên nấu cơm, Hiểu Đồng sơ ý làm đổ nồi nước sôi trên tay, khiến bàn tay bị phỏng đỏ hết sức đau rát.
Tối đó sợ mẹ phát hiện ra, cô đã mặc một chiếc áo dài tay phủ kín bàn tay bị phỏng lại, mặc kệ đêm đó trời vô cùng nóng bức, cứ thế cô bé giả vờ đi ngủ sớm nhưng không tài nào ngủ được vì trời nóng và bàn tay bị đau. Cô bé cắn răng chịu đựng nhắm ghiền mắt không dám cục cựa, cứ thế cho đến khi thiếp đi.
Tới khi bà Cẩm Du phát hiện thì bàn tay rộp lên những mụn nước vô cùng rát. Bà chua xót nhìn con gái, vội vàng đưa con đến bệnh viện. Bác sĩ đã mắng bà rất nhiều vì tội không chăm sóc con đàng hoàng. Bà Cẩm Du chỉ biết cuối đầu xin lỗi.
Suốt cả buổi về nhà, bà Cẩm Du không nói một lời nào, Hiểu Đồng với gương mặt muốn khóc đi bên cạnh. Về đến nhà, hiểu Đồng bật khóc xin lỗi mẹ. Nhưng thay vì trách mắng con thì bà Cẩm Du lại ôm con mà khóc và nói rằng: Bà không giận Hiểu Đồng chỉ là đang giận bản thân không thể lo cho Hiểu Đồng được cuộc sống tốt hơn.
Cũng may sau đó bàn tay của Hiểu Đồng đã lành lặn mà không để lại vết thẹo nào.
Công việc nhà, Hiểu Đồng đã dần quen cũng đúng lúc Hiểu Đồng được nghỉ học. Nhưng những đồng tiền mà bà Cẩm Du làm ra chỉ đủ trang trải trong tháng mà không hề dư ra đồng nào. Vì vậy, năm học mới của Hiểu Đồng sẽ phải tốn khá nhiều tiền dù bây giờ Hiểu Đồng đã chuyển sang một trường công lập it tốn kém.
Hiểu Đồng nôm na đi xin việc làm. Đối với một đứa bé mới 12 tuổi thì khó có ai nhận vào làm mà với sức vóc gầy còm của cô bé lại càng không.
Nhờ chị hàng xóm giới thiệu, Hiểu Đồng được nhận vào chạy bàn cho một tiệm phở cũng khá nổi tiếng nhưng tiền lương chỉ bằng 1 phần 3 so với những người khác. Vì cần tiền và cần một chỗ làm, Hiểu Đồng đành cắn răng chấp nhận.
Công việc rất nặng nhọc, vì Hiểu Đồng còn nhỏ nên không thể ra ngoài tiếp khách mà phải ở trong rửa bát. Những cái tô rất nặng và trắng toát, phải vừa rửa nhanh vừa cẩn thận, nếu mà bể một cái thì sẽ bị trừ tiền lương thê thảm. Sau này, bà chủ tiệm thấy Hiểu Đồng cũng siêng năng chăm chỉ cho nên mới lên lương cho cô bé.
Thấm thoát, Hiểu Đồng làm công ở đó cũng được hai năm. Dù bà Cẩm Du phản đối thế nào đi chăng nữa, Hiểu Đồng cũng nhất quyết không nghỉ. Những đồng tiền ít ỏi Hiểu Đồng làm ra tuy không giúp được nhiều nhưng cũng làm giảm gánh nặng cho bà Cẩm Du. Hiểu Đồng hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình.
Bây giờ, Hiểu Đồng đã là một thiếu nữ chưa tới 15 tuổi đầy xinh đẹp. Cái tuổi đang phát triển làm thay đổi con người. Những đường cong trên cơ thể bắt đầu rõ rệt hơn. Thân hình càng ngày càng đẫy đà, ngực cũng nở nang hơn.
Cô bé Hiểu Đồng ngày nào giờ đây đã thay đổi đến chóng mặt. Mọi người đều khen ngợi. Chỉ cần một nụ cười vô tình cũng khiến cho bọn con trai mất hồn nhất là bọn con trai mới lớn.
Bà chủ tinh ý bảo Hiểu Đồng ra bưng phở cho khách, quán lặp tức trở nên đông khách hơn xưa, chủ yếu là bọn mày râu đến ngắm Hiểu Đồng.
Nhưng mà kẻ luôn săm xia Hiểu Đồng từ đầu đến chân chính là lão chủ tiệm.
Lão là một tên già dê chính hiệu. Hồi mới đến đây, Hiểu Đồng còn nhỏ, hắn khô g thèm để mắt tới, nhưng bây giờ, hiểu Đồng như một đáo hoa mới nở tuyệt đẹp thì làm sao lão lại làm ngơ cho được.
Trước đây, lão thường giở trò xàm sở với mấy chị làm công trong quán sau lưng vợ lão. Nhưng ai nấy đều cắn răng chịu cho qua vì làm ầm ĩ ra vừa xấu hổ vừa có nguy cơ mất việc.
Nếu có điều kiện ai lại chịu đi làm công bao giờ. Nhưng những người đến đây làm hầu hết đều không được ăn học tử tế hoặc là từ quê mới lên. Cho nên qua sông phải lụy đò. Có người còn phải chìu ý lão, để lão làm nhục, sau này bị phát hiện, bị đuổi không thương tiếc, đã vậy lão còn phủi tay xua đuổi mặc kệ con người ta ra sao thì ra.
Hiểu Đồng vẫn còn rất ngây thơ chưa hiểu chuyện, thường bị lão làm như vô tình đụng trúng. Hay là nhờ vả Hiểu Đồng tính toán tiền nong giúp lão để được ở sát bên Hiểu Đồng hít thở hương thơm của con gái mới lớn.
Một ngày nọ, nhân lúc vợ hắn ta đi chùa, hắn giả vờ sai Hiểu Đồng lên lầu lấy đồ giúp hắn. Hiểu Đồng ngốc nghếch tin lời theo hắn lên lầu lấy đồ. Vừa lên đến nơi thì hắn ta đã khóa chốt cửa lại, lôi ngay Hiểu Đồng lên giường định giở trò tồi bại.
Mặc cho Hiểu Đồng la hét, gào khóc vang xin hắn tha cho mình nhưng bàn tay dơ dáy bẩn thỉu của hắn ta vẫn chu du khắp người cô bé. Bờ môi nứt nẻ của hắn nút lấy từng thớ da non mịn màng kia. Đôi tay hắn ta ôm trọn bờ ngực còn đang nhú của Hiểu Đồng khiến cả thân hình cô bé căng cứng lại (tội lỗi thật là tội lỗi quá đi thôi – khúc này ăn cắp ý tưởng từ cuốn truyện “Mờ ám”, nghe tên là thấy mờ ám rồi, nhưng mọi người tìm đọc thử đi cũng khá hay)
Mặc cho Hiểu Đồng cào cấu nhưng hắn ta chẳng thèm dừng lại lấy một giây xâm chiếm cơ thể cơ bé. Tay hắn ta nhào nắn bờ ngực non dại kia đến đau đớn run rẩy. Nước mắt cô bé Hiểu Đồng chảy dài trên cái gối mềm mại màu xanh bên dưới.
Đồng phục vốn dĩ là áo sơmi xanh và váy xám ngắn trên đầu gối. Càng thuận tiện cho tên cầm thú này hành lạc. Những nút áo của Hiểu Đồng đã bị hắn ta giật bung ra, để lộ chiếc áo lót màu trắng đang che dấu bờ ngực nhỏ nhắn. Khiến hắn ta càng phát cuồng hơn, muốn khám phá thứ ẩn dấu đằng sau chiếc áo lót kia (Nam mô a di đà phật – tha lỗi cho TG cứ trách cái tên KhanhTrinhBoA gì đấy)
Hiểu Đồng giang hai tay ôm lấy ngực che chắn, nhưng tên này đã chở thành con thú thèm khát điên cuồng. Con mồi quá hấp dẫn ở trước mặt làm sao hắn lại bỏ qua.
Bàn tay to lớn thô lỗ của hắn nắm lấy hai cánh tay nhỏ nhắn của Hiểu Đồng đưa lên trên đầu. Đầu cúi gục xuống ngực của Hiểu Đồng hít lấy mùi hương da thịt nơi ấy. Bàn tay tham lam kia lần vào trong chiếc váy sờ mó.
Hiểu Đồng chỉ có thể khóc thét lên bất lực khi hắn ta từng bước từng bước xâm chiếm cơ thể mình. Khi chiếc quần lót đang từ từ kéo xuống, Hiểu Đồng bèn gồng người kẹp chặt hai bắp đùi lại ngăn cho chiếc quần bị tụt xuống. Bàn tay kia lập tức len vào giữa hai bắp đùi cô bé.
Hiểu Đồng tuyệt vọng đến nỗi không thể khóc được nữa, trong đầu cô bé nghỉ đến hình ảnh của ba, hình ảnh của mẹ và cái chết …
Hiểu Đồng không còn nhỏ để hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Và cái đáng giá ngàn vàng mà một người con gái cần phải giữ gìn cho đến khi lấy chồng. Nếu có trao thì phải trao cho người mình yêu, chứ không thể trao cho cho một tên cầm thú đội lốt người như lão ta.
Khẽ chớp mắt cho giọt nước mắt cuối cùng rơi xuống. Hiểu Đồng thấy hình ảnh tần tảo của mẹ, sự hạnh phúc của gia đình lúc trước, và hình ảnh ba mình trên thiện đàng, cô bé lắp bắp trong miệng.
– Xin lỗi mẹ, con xin lỗi…vĩnh biệt …con đi tìm ba đây …
Khi Hiểu Đồng toan cắn lưỡi tự tử, chiếc quần lót đã hoàn toàn xuống đến mắt cá chân của cô bé thì cánh cửa phòng bị ai đó đạp tung…
Mấy anh chị trong quán ào vào, tức giận nắm áo lão dê xồm kéo ra xa khỏi Hiểu Đồng, dần cho hắn ta một trận nên thân. Mấy chị cũng nhào đến kẻ cào cấu, kẻ mắng **** khiến hắn phải quỳ lạy van xin.
Hắn bị kết án 5 năm tù về tội có ý đồ cưỡng hiếp trẻ vị thành niên. Đáng lí tội trạng của hắn còn nặng hơn nữa nhưng nhờ vợ hắn đút lót nên mới lãnh án 5 năm tù mà thôi.
Hắn ta chính là nỗi ám ảnh lớn nhất trong ký ức của Hiểu Đồng, biết bao nhiêu đêm, cơn ác mộng về hắn cứ quấy rầy giấc ngủ của Hiểu Đồng. Mãi mãi Hiểu Đồng không thể quên được gương mặt dâm đãng của hắn.
Đã lâu rồi, Hiểu Đồng cố gạt bỏ hình ảnh hắn để sống cuộc sống bình thản bên mẹ và bé Đường.

Vậy mà bây giờ, hình ảnh đó lại một lần nữa hiện về. Hiểu Đồng lại một lần nữa bị cưỡng bức. Hiểu Đồng sợ hãi nhắm nghiền mắt lại, nước mắt đã không còn rơi vì nó đã khô cạn rồi.
Hiểu Đồng giờ đây không còn là cô bé ngày xưa nữa, dù có đau khổ hay tuyệt vọng thế nào thì ý nghỉ tự tử không bao giờ hiện ra trong tâm trí cô. Vì mẹ vì bé Đường cô không thể có chuyện gì.
Hiểu Đồng cay đắng để mặc cho hắn chà đạp thân thể mình, cô cjhỉ cảm thấy kinh tởm cơ thể của chính bản thân. Nó đang từ từ bị nhiễm bẩn. Trong lòng Hiểu Đồng chỉ có một nỗi sợ hãi chính là Vĩnh Phong. Anh sẽ vì cô mà bất chấp tất cả lao vào nguy hiểm.
Nghỉ tới Vĩnh Phong thì những giọt nước mắt đã khô kia đột nhiên tràn ra…
Thuốc bắt đầu có tác dụng, tên áo đỏ bắt đầu thấy trong người nóng bừng lên, hai mắt đục gầu, đỏ rực. Hơi thở hắn trở nên điên loạn, nước dãi chảy tràn ra khóe miệng trong hắn lúc này chẳng khác gì con chó dại. Hắn điên cuồng xé rách chiếc váy trên người Hiểu Đồng.
Rõ ràng lúc đầu có ý nghĩ chỉ cần có thể sống trở về, Hiểu Đồng chấp nhận bị chà đạp, vậy mà khi nghĩ đến Vĩnh Phong lại thấy tên này điên cuồng xé áo, Hiểu Đồng lại dùng hết sức mình phản kháng. Hai tay, hai chân bị trói chặt của cô vung vẩy kịch liệt, Hiểu Đồng kinh hoảng gào thét.
Đầu óc cô lúc này bị rơi vào vô thức, chỉ biết gào thét vùng vẫy nên không hay cánh cửa phòng một lần nữa bị đạp đổ.
Thế Nam thấy tên áo đỏ đang ngoảnh mặt lại nhìn về phía họ, phía dưới Hiểu Đồng không ngừng gào thét liền buông tay đang dìu Vĩnh phong cho Thiên Minh giữ. Cậu tức giận lao đến kéo tên áo đỏ ra khỏi người Hiểu Đồng. Đánh cho hắn một trận thừa sống thiếu chết.
Thiên Minh dìu Vĩnh Phong đến bên giường. Vĩnh Phong đau xót kéo tay Hiểu Đồng ngồi lên. Nhưng Hiểu Đồng vẫn ra sức vùng vẫy. Vĩnh phong đau xót ôm cô vào lòng thật chặt.
– Hiểu Đồng! Là anh đây. Anh là Vĩnh Phong đây. Đã không sao rồi. Anh xin lỗi, anh đã đến muộn hại em phải hoảng sợ đến vậy.

Bị Vĩnh Phong ôm chặt, Hiểu Đồng cảm thấy hơi ấm quen thuộc, bình yên. Cô đã thôi vùng vẫy nhưng ngay sau đó cô đã đẩy Vĩnh Phong ra rồi thu mình vào một góc.
Vĩnh Phong chua xót nhìn Hiểu Đồng thu mình như một con ốc thu mình vào vỏ. Vĩnh Phong nhẹ nhàng nói, cậu sợ làm Hiểu Đồng sợ hãi.
– Để anh cởi trói cho em.
Hiểu Đồng không trả lời, đôi mắt ngây dại, trong cô như người mất trí, thần trí không tỉnh táo.
Vĩnh Phong tháo dây cho Hiểu Đồng xong thì Thế Nam đã đến bên cạnh cậu hỏi:
– Cậu muốn xử trí tên này thế nào.
Vĩnh phong tức giận quay lại nhìn tên áo đỏ đã bị Thế Nam đánh thảm thương đang nằm rên rỉ dưới nền gạch. Vĩnh Phong từ từ đứng dậy, cậu hợi loạn choạng. Thiên Minh và Thế Nam cùng lúc đỡ lấy cậu. Nhưng Vĩnh phong khoát tay.
Cậu đi đến tên đàn em của Thiên Minh chụp lấy khúc cây nằm trên tay hắn rồi đi đến bên tên áo đỏ đập liên hồi trên người hắn ta.
Thiên Minh thấy tên áo đỏ bị đáng quằn quại sắp chết. Hắn ta liên tục kêu tha mạng. Thiên Minh liền đến ngăn cản.
Nhưng Vĩnh Phong đã bị sự tức giận mất đi lý trí, cậu đẩy Thiên Minh ra tiếp tục đánh .
Vĩnh Phong dùng sức để đánh nên làm động đến vết thương trên cánh tay, máu chảy ra nhiểu xuống đất.
Hiểu Đồng nghe tiếng kêu gào liền quay đầu nhìn lại, thấy máu từ từ tay Vĩnh phong chảy ra thì tĩnh trí. Cô lao đến ôm chặt lấy Vĩnh phong kéo cậu lại.
– Vĩnh Phong, đừng đánh nữa, đánh nữa hắn ta sẽ chết đó.
Ba Hiểu Đồng đã chết trước mặt cô, nên cô cũng không muốn thấy ai chết trước mặt mình nữa. Dù rằng tên này rất đáng chết và cô cũng rất căm giận hắn nhưng Hiểu Đồng không muốn vì mình mà Vĩnh Phong phải mang tội giết người.
Hiểu Đồng ôm chặt lấy Vĩnh Phong thều thào hỏi:
– Vĩnh Phong, em xin anh. Em không muốn ai chết trước mặt em lần nữa đâu.
Vừa nói xong mấy câu này thì Hiểu Đồng ngất xỉu.

Chương 16: Không thể ở bên nhau

Bàn tay đang ôm chặt lưng Vĩnh Phong từ từ lỏng ra. Vĩnh Phong hốt hoảng quăng cây gậy trên tay mình xuống đất, rồi quay người lại đỡ lấy Hiểu Đồng. Thế Nam cũng vội chạy đến đỡ Hiểu Đồng.
Cả hai cùng đỡ Hiểu Đồng ngồi bệch xuống đất, gương mặt xanh xao vẫn còn in hằn những dấu tay trên mặt Hiểu Đồng khiến tim hai chàng trai đều cùng lúc thắt lại. Gương mặt hằn lên nỗi đau đớn.
– Hiểu Đồng! Vĩnh Phong dùng tay lay nhẹ gương mặt của Hiểu Đồng, miệng gọi tên cô.
Thế Nam cũng lên tiếng gọi nhưng Hiểu Đồng hoàn toàn không có một chút động tĩnh nào.
Vĩnh Phong nhìn Thế Nam quát lớn:
– Mau đi chẩn bị xe.
Nói xong Vĩnh Phong liền bồng Hiểu Đồng chạy vội ra xe mặc cho cánh tay vẫn đang chảy máu, thấm cả vào chiếc váy trắng của Hiểu Đồng.
Thế Nam cũng đứng dậy chạy theo mỡ đường. Ra bên ngoài Thế Nam liên mỡ sẵn cửa sau để Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng vào trong. Sau đó lặp tức đến tay lái nổ máy, không một chút chậm trễ.
Vĩnh Phong bế Hiểu Đồng đến bên xe, nhẹ nhàng đặt cô vào trong rồi cũng theo vào, để Hiểu Đồng dựa vào người cậu. Ôm chặt lấy Hiểu Đồng trong đôi tay run rẩy của mình, hơi thở gấp gáp, Vĩnh Phong đặt đầu Hiểu Đồng tựa dước cằm mình, cậu thều thào nói:
– Hiểu Đồng! Em đừng có xảy ra chuyện gì … anh không cho phép em xảy ra chuyện.
Vĩnh Phong nắm chặt lấy bàn tay không còn động đậy của Hiểu Đồng, tay cậu lạnh toát run rẫy.
Thế Nam cũng lao xe đi hết tốc độ đến bệnh viện, thỉnh thoảng cậu liếc nhìn gương mặt của Hiểu Đồng qua kính chiếu hậu. Cậu muốn chạm vào gương mặt xanh xao kia, muốn là người được ôm cô ấy vào lúc này, muốn thể hiện sự qun tâm đầy yêu thương của mình lúc này. Nhưng … khi đưa mắt nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch không còn giọt máu vì lo lắng và sợ hãi của Vĩnh Phong, cậu đành thở dài rồi an ủi:
– Đừng lo, Hiểu Đồng không sao đâu, cô ấy vốn là người cứng rắn.
Nhưng Vĩnh Phong không nói gì, chỉ vòng tay siết chặt Hiểu Đồng thêm nữa. Suốt cả đoạn đường đi đến bệnh viện, tất cả đều im lặng, chỉ còn lại nhịp thở vầ tiếng động cơ xe.
Bên ngoài dòng người vẫn đang hối hả, ồn ào. Nắng đã lên gay gắt rồi.
Đến bệnh viện, Vĩnh Phong tông cửa bế Hiểu Đồng chạy ngay vô cửa bệnh viện hét lớn:
– Bác sĩ! Mau gọi bác sĩ đến đây.
Mọi người đều đưa mắt tò mò nhìn xem đã xảy ra chuyện gì. Họ nhìn thấy một chàng trai dáng vẻ thất thần vừa chạy vừa gào thét, trên tay cậu đang bế một cô gái dường như đã bất tỉnh.
Mồ hôi nhễ nhại trên gương mặt không làm mất đi vẻ đẹp trai đầy nổi bật của cậu, đặc biệt là cái mũi cao rất đẹp, làn da rán nắng trông cực kì nam tính. Chàng trai đang bồng cô gái thật nhẹ nhàng như thể sợ làm cô đau, gương mặt lo lắng, yêu thương, cho thấy tình cảm sâu đậm của chàng trai dành cho cô gái. Máu chảy trên tay cậu nhỏ giọt xuống sàn bệnh viện. Trên người cậu ta đầy những vết bầm.
Cô gái trên tay cậu tuy gương mặt bị sưng đỏ nhưng vẫn không thể che đi vẻ đẹp chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn của cô. Quần áo trên người cô rách nát, chiếc váy trắng loang lỗ màu đỏ thẩm, chân bị trầy xướt…
Họ là đôi tình nhân bất hạnh gặp phải tai nạn.
Mọi người cũng chú ý đến một chàng trai đi theo sau cặp tình nhân nọ, áo sơ mi trắng soắn đến khủy tay, mái tóc rũ phía trước, dáng người nho nhã điềm đạm. Cậu ta cũng lo lắng cho cô gái cũng không kém bao nhiêu. Luôn trong tư thế sẵn sàng đón lấy cô gái nếu chẳng may anh người yêu có ngục ngã, để cô gái không phải chịu thêm bất kỳ đau đớn nào.
Mấy cô y tá đang kiểm sổ nghe tiếng thét thì giật mình ngẩng đầu nhìn lên. Thấy đôi nam nữ kia chảy máu khắp người liền hoảng hốt đứng bật dậy. Xô ngã cả chiếc ghế dưới chân xuống đất, họ vội chạy ra khỏi bàn trực và dẫn đường cho chàng trai đưa cô gái đến phòng cấp cứu.
Đi đến hành lang cấp cứu họ chạy ngang qua một bác sĩ, anh chàng bác sĩ liền chặn họ lại:
– Bênh nhân bị làm sao.
– Cô ấy bị ngất xỉu – Thế Nam vọi trả lời bác sĩ.
Anh chàng bác sĩ mặc một chiếc áo blouse trắng, bên trong là một chiếc áo sơ mi cũng màu trắng, thắt caravat màu xanh sọc trắng, đeo một đôi kính màu nâu rất đẹp, trông giống như một thiên sứ áo trắng.
Anh ta liếc nhìn bệnh nhân rồi hoảng hốt kêu lên:
– Hiểu Đồng! …Mau đưa cô ấy vào phòng cấp cứu ngay lặp tức.
Anh chàng bác sĩ ấy không ai khác chính là Hữu Thiên, con trái bác sĩ Nhân, người đang trực tiếp điều trị cho mẹ của Hiểu Đồng.
Các cô y tá giữ cửa phòng cấp cứu để Vĩnh Phong dễ dàng bế Hiểu Đồng bước vào. Hữu Thiên vào trước tiên, cậu chỉ vào một cái giường trống rồi ra lệnh:
– Đặt cô ấy nằm xuống đó.
Vĩnh Phong lặp tức bế Hiểu Đồng đến giường, nhẹ nhàng đặt cô nằm xuống. Tay nắm chặt lấy tay Hiểu Đồng khẽ gọi tên cô.
Hữu Thiên nhíu mày nhìn Vĩnh Phong ngạc nhiên, trong đầu xuất hiện hàng lọat câu hỏi về chàng trai kia và chuyện gì đã xảy ra cho Hiểu Đồng.
Nhưng cậu lấy giọng bình tĩnh của một bác sĩ mà ra lệnh cho Vĩnh Phong và Thế Nam.
– Xin mời các anh ra ngoài để các bác sĩ chúng tôi khám cho bệnh nhân.
Nhưng Vĩnh Phong và Thế Nam đều không nhúc nhích, mắt cứ dán chặt vào người Hiểu Đồng lo lắng. Hữu Thiên bực tức nói lớn lần nữa:
– Mời các anh ra ngoài để chúng tôi khám bệnh cho bệnh nhân.
Lúc này Vĩnh phong và Thế Nam mới quay lại nhìn anh chàng bác sĩ.
Vĩnh phong nhớ lại lúc bên ngoài anh ta đã kinh ngạc gọi tên của Hiểu Đồng, vậy là anh ta có quen với Hiểu Đồng. Vĩnh Phong nhận ra gương mặt của anh chàng bác sĩ này. Lúc đưa Hiểu Đồng đến thăm mẹ, cậu thấy anh chàng này đã đưa Hiểu Đồng ra tới tận cửa
Các cô y tá chạy tới kéo Vĩnh phong và Thế Nam đi ra ngoài, nhưng Vĩnh Phong đã hất tay của cô y tá ra khỏi người mình, khiến cô ta bất ngở nên đứng không vữa suýt chút nữa là té ngã.
Thế Nam biết tâm trạng lo lắng của Vĩnh Phong, bây giờ trong lòng Vĩnh Phong không muốn Hiểu Đồng rời xa ánh mắt mình dù chỉ một giây vì bản thân cậu cũng không muốn rời xa cô.
Nhưng nhìn vẻ mặt tức giận của cô y tá và hành động lỗ mãng của Vĩnh Phong, Thế Nam đành từ tốn giải thích.
– Chị thông cảm, vì cậu ấy quá lo lắng cho bạn mình nên mới lỗ mãng như vậy. Xin chị hiểu cho tâm trạng của của cậu ấy lúc này. Chúng tôi hứa sẽ im lặng không làm phiền mọi người khám bệnh đâu.
Hữu Thiên cũng quan sát Vĩnh Phong nãy giờ, cậu phát hiện trên người Vĩnh Phong đầy thương tích, chắc chắn anh chàng này vừa xảy ra một trận ẩu đả kịch liệt, nhưng sao Hiểu Đồng lại bị lôi vào vụ ẩu đã này.
Hữu Thiên nhẹ nhàng khuyên nhũ với lương tâm của một bác sĩ, cậu ta nhìn Thế Nam nói:
– Nhưng bạn cậu cần phải đi băng bó vết thương ngay, kẻo bị nhiễm trùng. Thương tích trên gnười cậu ta không nhỏ.

Nhưng Vĩnh phong đã bác ngay lặp tức.
– Tôi không sao. Anh mau đến xem cô ấy thế nào đi.
Mấy cô y tá nhìn họ bối rối, không biết làm thế nào. Lệnh của bác sĩ không thể không tuân theo, nhưng họ cũng không nỡ từ chối lời yêu cầu của hai anh chàng đẹp trai kia. Nhất là không nỡ xua đuổi tấm chân tình của hai chàng trai dành cho cô gái.
Họ đưa mắt nhìn Hữu Thiên cầu cứu, Hữu Thiên thở dài rồi gật đầu ưng thuận, thấy vậy mấy cô y tá mới yên lòng, rồi cùng Hữu Thiên đi đến bên cạnh Hiểu Đồng xem xét.
Hữu Thiên tuy còn trẻ nhưng cậu là một bác sĩ giỏi, luôn là sinh viên đứng đầu của lớp ngay cả khi đi du học. từ nhỏ đã theo ba học tập nên kinh nghiệm của cậu có thừa. Vừa nhìn Hiểu Đồng cậu đã biết ngay tình trạng của cô. Nhưng là một bác sĩ đòi hỏi phải luôn quan sát cẩn thận tỉ mỉ tránh sai lầm mà hại chết bệnh nhân.
Cậu dùng đèn pin nhỏ vạch mí mắt Hiểu Đồng ra nhìn đồng tử trong đôi mắt cô, một màu trắng đục vô hồn. Cậu nhẹ nhàng sờ vào gương mặt đã sưng phù của cô mà cảm thấy đau xót, và hận kẻ đã làm nên những vết thương này. Rõ ràng cô đã bị kẻ nào đó hành hạ.
Vĩnh Phong nhìn Hữu Thiên sốt ruột hỏi:
– Cô ấy sao rồi.
Hữu Thiên yên lặng không trả lời, cậu nắm lấy tay của Hiểu Đồng quan sát tỉ mỉ những vết trầy …
Vĩnh Phong vốn dĩ sốt ruột vì lo lắng cho Hiểu Đồng lại gặp Hữu Thiên không chịu trả lời mình thì tức giận vô cùng. Cậu ngồi bật dậy nắm lấy cổ áo blouse của Hữu Thiên, gầm giọng quát:
– Nói mau, cô ấy sao rồi.
Hữu Thiên cũng bực mình, cậu cũng không thể kiềm chế nỗi tức giận quát lại:
– Bỏ tay cậu ra mau lên.
Mấy cô y tá thấy vậy thì tỏ ra sợ hãi, Thế Nam vội đi đến giữ tay Vĩnh Phong khuyên:
– Vĩnh Phong! Bình tĩnh lại đi.
Vĩnh Phong lừ mắt nhìn Hữu Thiên, cậu nhận thấy đôi mắt ấy cũng đang căm phẫn nhìn mình.
– Bõ tay ra đi. Tôi cần phải khám tiếp cho cô ấy.
Mắt vẫn không rời khỏi nhau, Vĩnh Phong từ từ bỏ tay ra. Hữu Thiên bực mình sữa lại chiếc áo blouse rồi tiếp tục xem xét cho Hiểu Đồng.
Dùng ống nghe nghe hơi thở của Hiểu Đồng, cảm nhận từng hơi thở rõ ràng của cô, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
– Ngoài vết thương ngoài da ra thì cô ấy không sao cả, chỉ là quá kiệt sức mà thôi. Chỉ cần cô ấy ngủ một giấc thì sẽ không sao nữa.
Ngọn lửa sốt ruột và lo lắng của Vĩnh Phong và Thế Nam bị dập tắt, không hẹn mà cả hai thở phào ra cùng một lúc.
Vĩnh Phong nắm lấy tay Hiểu Đồng đưa lên trên cao siết chặt lại. Thế Nam cảm thấy buồn vì không thể làm như vậy.
Hữu Thiên thấy khó chịu khi nhìn thấy Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng như vậy. Nỗi thắc mắc về mối quan hệ giữa hai người dâng cao. Trong lòng đã lờ mờ đoán ra nhưng có điều cậu không muốn công nhận.
Hữu thiên quay lại nói với mấy cô y tá.
– Nhờ mấy chị giúp cô ấy rửa vết thương và lau người thay đồ.
Mấy cô y tá gật đầu rồi nhìn Vĩnh Phong và Thế Nam rụt rè.
Thế Nam thấy vậy liền vỗ vai Vĩnh Phong nói:
– Chúng ta mau ra ngoài để các cô y tá giúp Hiểu Đồng làm sạch vết thương.
Vĩnh phong miễn cưỡng đồng ý, cậu nhẹ nhàng đặt tay Hiểu Đồng xuống rồi cùng Thế Nam bước ra ngoài. Hữu Thiên vội đi thăm một bệnh nhân khác, bỏ mặc cả hai ở lại .Cả hai ngồi chờ ở băng ghế trước của phòng, đột nhiên Vĩnh phong quay sang Thế Nam hỏi:
– Cậu có thuốc đó không.
– Mình không đem theo. Cậu cần à – Thế Nam lắc đầu – Vậy để mình đi mua.
Vĩnh Phong đã hứa với Hiểu Đồng từ nay không hút thuốc uống rượu nữa, không phải vì cô ghét hai thứ đó mà còn vì câu nói:
– Thuốc lá và rượu bia đều là những thứ có hại cho sức khỏe. Em cần người đàn ông có thể yêu thương chăm sóc cho em đến khi em chết, vì em có thể làm tất cả vì em, vì em mà chết. Chứ em cần gì một người đàn ông chết vì những thứ không ra gì này.
Bây giờ đột nhiên cậu thấy thèm hút một điếu thuốc, hút thuốc có thể làm cậu vơi đi lo lắng sợ hãi kia. Có thể làm cho thời gian chờ đợi ngắn lại.
Nghe Thế Nam nói, Vĩnh Phong liển xua tay:
– Thôi khỏi.
Lát sau, mấy cô y tá đi ra, trên tay là chiếc váy trắng rách nát của Hiểu Đồng.
Họ e dè đưa chiếc váy trước mặt hai người . Vĩnh phong quay mặt đi không muốn nhìn thấy chiếc váy lần nào nữa. Lúc dẫn hiểu Đồng đi chọn váy, rõ ràng cả hai rất vui vẻ vậy mà sau đó lại xảy ra biết bao nhiêu chuyện không hay.
Thế Nam liền nói:
– Các chị bỏ đi dùm em.
– Vậy các cậu có thể vào thăm cô ấy được rồi. Nhưng nhớ im lặng, bệnh nhân cần tĩnh dưỡng – cô y tá nói xong liền bỏ đi.
Cả hai liền bước vào bên trong.
Hiểu Đồng đã được thay bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ, những vết máu đã không còn, những chỗ trầy xước đã được rửa sạch và băng bó cẩn thận. Đôi gò má cũng được bôi một lớp kem trắng mỏng. Cô ngủ thật say những vẻ mặt vẫn còn vương lại nỗi khiếp sợ.
Vĩnh Phong đến bên cạnh Hiểu Đồng vuốt ve mái tóc của cô. Còn Thế Nam thì dựa người vào tường âm thầm quan sát cô.
Lát sau, một nhóm người kéo đến. Họ xông vào phòng cấp cứu với thái độ lo lắng.
Vĩnh phong nhìn lên thấy có Thiên Minh, Quốc Bảo, anh em Đình khiêm, Đình Ân và vài người bạn khác.
Đình Ân chạy đến bên Hiểu Đồng, cô lặng người nhìn gương mặt bạn, xúc động bật khóc. Tiếng thút thít của cô làm Hiểu Đồng tỉnh giấc.
Cô mở mắt ra, nhìn thấy gương mặt lo lắng của Vĩnh Phong. Đôi chân mày anh chau lại khiến cô bật cười.
Mọi người đều mừng rỡ khi cô tỉnh giấc, Thế nam cũng đứng thẳng dậy bước đến bên cạnh giường.
Vĩnh phong lo lắng hỏi.
– Em sao rồi. Còn đau không.
Hiểu Đồng lắc đầu, rồi cô nhìn thấy những vết thương trên người Vĩnh Phong, chua xót bèn nói:
– Anh còn đau hơn em gấn ngàn lần. vậy mà cứ lo cho em.
– Anh không sao – Vĩnh phong âu yếm nhìn cô trả lời.
Hiểu Đồng quay sang Đình Ân nãy giờ vẫn còn khóc, cô nắm lấy tay Đình Ân.
– Xin lỗi vì mình lại làm cậu lo lắng.
Đình Ân lắc đầu.
Hiểu Đồng đưa mắt nhìn mọi người xung quanh mình, tất cả đều đang lo lắng nhìn cô. Nhưng rồi Hiểu Đồng nhìn thấy gương mặt đó …

Cơn lửa giận trong lòng bỗng chốc trào lên, Hiểu Đồng khó chịu quay mặt đi chỗ khác, cô nhọc nhằn nói:
– Xin lỗi nhưng em không muốn thấy mặt anh ta.
Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn Thiên Minh, trông anh chàng ngơ ngác đến tội nghiệp. Chỉ có Đình Ân và Đình Khiêm không hiểu đã xảy ra chuyện gì, họ ngơ ngác nhìn xung quanh.
Thấy mọi người nhìn mình với ánh mắt hoài nghi, Thiên Minh bực tức xấn lại gần Hiểu Đồng hỏi:
– Em nói đi, giữa chúng ta đã xảy ra chuyện gì mà khiến em ghét tôi đến vậy. Tôi nhớ rõ là tôi chưa từng gặp em, càng không có làm gì mích lòng em cả. Vậy mà tại sao em luôn nhìn tôi với ánh mắt căm thù như thế. Tô quả thật không hiểu. Tôi xin em hãy nói ra, nếu thật sự tôi đã gây ra lỗi lầm gì thì tôi sẵn sàng xin lỗi và sẽ đền bù lại cho em.
Hiểu Đồng nghe thấy những lời này thì tức giận vô cùng, cô ngồi bật dậy nhìn thẳng vào Thiên Minh, ánh mắt chứa đầy sự oán giận, nếu như còn sức, cô muốn tát cho kẻ đứng trước mặt mình một cái để làm dịu cơn giận dữ đang cuồn cuồn chảy trong lòng mình. Giọng run rẩy đầy nỗi oán hận, Hiểu Đồng gào lên:
– Anh tưởng rằng mọi lỗi lầm đều có thể bù đắp ư… – Hiểu Đồng im lặng nhìn Thiên Minh một lát rồi bật cười nói – Phải rồi, hạn người như anh thì biết gì đến sự đau khổ và ân hận chứ. Anh có tiền, anh có thế lực thì khi gây ra lỗi lầm chỉ cần dùng tiền bạc là có thể giải quyết được mọi thứ đúng không. Mua chuộc người có quyền để đổ mọi trách nhiệm lên người bị hại, biến họ từ nạn nhân trở thành người gây ra tội, để họ chết mà còn phải mang thệm tội.
Mọi người xung quanh hết nhìn Hiểu Đồng rồi đến Thiên Minh, vẻ mặt tràn đầy thắc mắc và sợ hãi. Không gian trong căn phòng trở nên ngột ngạt đến khó thở. Chẳng ai dám lên tiếng trước cả.
Thiên Minh hoàn toàn không hểu những lời của Hiểu Đồng nói nhưng trong thâm tâm cậu lờ mờ nhận ra thứ gì đó. Nhưng càng cố tìm hiểu thì nó càng trôi xa khiến cậu như người vừa bị mất trí nhớ, càng cố gắng nhớ lại càng cảm thấy mơ hồ tối tâm.
Thiên Minh như người vừa rơi vào một cơn lốc xoáy, cứ xoay vòng vòng đến chóng mặt. Trông cậu mếu máo muốn khóc vì không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Cậu uể oải van xin:
– Xin em hãy cho tôi biết tôi đã làm gì sai nào.
Nhưng Hiểu Đồng đã nằm xuống giường quay mặt vào tường sau khi buông ra câu nói:
– Anh làm gì thì tự anh biết. Xin lỗi tôi mệt rồi cần nghỉ ngơi. Mời anh đi ra cho.
Nhưng Thiên Minh vẫn đứng bất động ở đó, cậu nhìn chằm chằm vào Hiểu Đồng cố gắng lục soát tất cả mọi ký ức về người con gái này, nhưng tất cả chỉ là con số không.
Mọi người trong phòng đều ngây người ra cả, họ không biết nên khuyên giải Hiểu Đồng hay nên khuyên giải Thiên Minh.
Vĩnh Phong thấy tình hình căn thẳng, lại thấy Hiểu Đồng nổi giận đùng đùng, lo sợ sức khỏe Hiểu Đồng không chịu đựng được nên quay lại nhìn Thiên Minh mà nói:
– Thiên Minh! Xin lỗi anh nhưng anh hãy ra ngoài một chút đi.
Thiên Minh khó chịu nhìn Vĩnh Phong, cậu cảm thấy cổ họng khô đắng, nuốt nước miếng nói:
– Vĩnh Phong! Cậu biết tính anh mà. Từ xưa đến nay luôn rõ ràng mọi thứ, chuyện này không nói rõ anh nhất quyết không đi.
Hiểu Đồng nghe thế, tức giận ngồi dậy, giật sợi dây truyền nước biển trên tay quăng ra. Vì quá đột ngột nên máu từ chỗ đâm kim chảy ra, nhưng Hiểu Đồng mặc kệ, cô bước xuống đẩy Thiên Minh, miệng tức giận mắng:
– Tôi bảo anh đi ra kia mà. Tôi không muốn nhìn thấy mặt anh.
Tất cả mọi người đều bất ngờ trước phản ứng quá kịch liệt của Hiểu Đồng, cả Thiên Minh cũng khá bất ngờ nên bị Hiểu Đồng xô lùi mấy bước, loạng choạng suýt ngã nhưng may được Quốc Bảo đỡ.
Hiểu Đồng dùng hết sức đẩy Thiên Minh nên khi tay vừa rời khỏi Thiên Minh thì ngã xuống, rất may Vĩnh Phong đã vòng tay qua eo cô kéo lại, để cô dựa vào người mình. Vĩnh Phong dịu giọng nói:
– Cẩn thận.
Vòng tay ấm áp xoa dịu nỗi đau trong lòng của Hiểu Đồng, cơn giận dữ dường như giảm bớt.
Hữu Thiên đi thăm bệnh cho bệnh nhân liền trở về thăm Hiểu Đồng Vừa bước vào đã thấy Hiểu Đồng kích động xô đẩy Thiên Minh, cậu vội bước nhanh vào hỏi:
– Có chuyện gì vậy. Đã xảy ra chuyện gì.
Cậu đưa mắt nhìn Hiểu Đồng dò hỏi. Hiểu Đồng liền đẩy tay Vĩnh Phong ra, cố lấy thăng bằng đứng vững, cô chỉ tay vào Thiên Minh mệt mỏi nói:
– Hữu Thiên! Anh làm ơn đuổi anh ta ra dùm em. Em không muốn nhìn thấy mặt anh ta.
Hữu Thiên liền quay sang thiên Minh lịch sự nói:
– Xin lỗi anh! Bệnh nhân hiện giờ cần phải nghỉ ngơi nhiều tránh kích động, xin mời anh ra ngoài cho bệnh nhân nghỉ.
Thiên Minh nhìn Hiểu Đồng hậm hực nửa muốn ra, nửa không. Thấy vậy Thiên Minh liền nói:
– Nếu anh còn không đi ra tôi buộc lòng phải gọi bảo vệ.
Thiên Minh tức giận nắm lấy áo blouse của Hữu Thiên, tức giận giơ nấm đấm lên cao gầm gừ nói:
– Ang dám …
– Thiên Minh…- Vĩnh Phong vội can ngăn, may là cậu can ngăn kịp thời nếu không thì Hữu Thiên bị ăn đấm rồi.
Thế Nam thấy tình hình trở nên căng thẳng liền bước đến nắm lấy tay của thiên Minh kéo ra khỏi áo của Thiên Minh, rồi lựa lời khuyên giải:
– Thiên Minh! Nể mặt Vĩnh Phong bỏ qua đi. Có chuyện gì thì để sau này chúng ta nói tiếp, bây giờ Hiểu Đồng cần nghỉ ngơi lại sức. Chúng ta nên ra ngoài bớt để cho co ấy nghỉ ngơi.
Quốc Bảo cũng đến khuyên:
– Phải đó anh Minh, chúng ta ra ngoài làm vài ly hạ hỏa đi.
Nói rồi Quốc Bảo cùng Thế Nam khoát vai Thiên Minh đi ra ngoài. Mấy người khác cũng lục tục theo sau. Trong phòng chỉ còn lại năm người: Vĩnh Phong, Hiểu Đồng, Hữu Thiên, và hai anh em Đình Khiêm.
Sau khi tất cả đi ra ngoài, không khí trong phòng dường như dễ chịu hơn. Hiểu Đồng thở ra một cái rồi quay trở lại giường. Vĩnh Phong dìu cô bước đi.
Hữu Thiên quan tâm bước đến gần quan sát hỏi thăm:
– Em không sao chứ?
– Em không sao.
Hữu Thiên không yên tâm, anh nắm lấy tay Hiểu Đồng bắt mạch rồi nhìn vào đồng hồ ở tay mình đếm nhịp. Hiểu Đồng biết Hữu Thiên lo lắng, cô cố gắng thở đều.
Hữu Thiên liền nhìn đường dây truyền nước biển cho Hiểu Đồng xem xét, cô cười ngượng nói:
– Lúc nãy em hơi tức giận nên tự ý giật dây ra.
Hữu Thiên tỏ ra không có gì, anh chăm chú gắn lại mũi kim vào tay cô, thờ ơ hỏi:
– Vì anh chàng hồi nãy à.
Hiểu đồng lẳng lặng gật đầu rồi e dè hỏi:
– Hữu Thiên! Mẹ em … anh có …
– Yên tâm. Anh biết em không muốn mẹ em lo lắng nên anh không có nói với bác. Em mau tịnh dưỡng cho khỏe rồi đến thăm bác ấy, bác gái nhớ em và bé Đường lắm – Hữu Thiên nhìn Hiểu Đồng âu yếm trấn an.

– Cám ơn anh – Hiểu Đồng mĩm cười nhìn Hữu Thiên cảm kích.
Thái độ của hai người này làm Vĩnh Phong khó chịu . Cậu vội giục Hiểu Đồng:
– Em mau nằm xuống nghỉ đi.
Hữu Thiên đưa mắt nhìn Vĩnh Phong dò xét, Vĩnh Phong vô tình ngẩng mặt lên. Vậy là bốn mắt nhìn nhau kình địch, ai cũng không chịu thua. Mỗi người một suy nghĩ nhưng dường như giống nhau, chẳng ai chịu rời mắt trước.
Bầu không khí đối địch này làm cả ba người còn lại cảm thấy lo sợ. Đình Ân và Đình Khiêm đưa mắt nhìn nhau. Hiểu Đồng đành giả vờ ho một cái cắt đứt tia nhìn nhìn của họ.
Cả hai lặp tức lo lắng quay sang hỏi cùng một lúc.
– Em không sao chứ.
Cả hai lại đưa mắt nhìn nhau tỏ vẻ không vui. Hiểu Đồng tròn mắt nhìn hai người hỏi:
– Hai người sao vậy.
Hữu Thiên thấy nếu cậu cứ ở lại đây sẽ làm Hiểu Đồng không thể nghỉ ngôi được, liền lặp tức quay lại diu dàng nói:
– Không có gì. Em nghỉ ngơi đi. Anh đi thăm bệnh nhân một lát rồi quay lại thăm em sao.
– Ừhm
Hữu Thiên liền bỏ đi ra ngoài, sau khi nhẹ nhàng đóng cửa phòng lại.
Vĩnh Phong nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay thon gầy của Hiểu Đồng, nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xanh xao của Hiểu Đồng rồi dịu dàng hỏi:
– Mệt không?
Hiểu Đồng gật đầu . Rồi nằm xuống.
Đình Ân và Đình Khiêm thấy Hữu Thiên bước ra ngoài thì mới dám thở phào nhẹ nhỏm. Họ đi đến bên cạnh giường. Đình Khiêm cười nói:
– Thấy em không sao thì anh mới yên tâm.
– Hiểu Đồng, tại sao cậu lại đối xử với anh Hữu Thiên như vậy chứ. Anh ta đã gây ra chuyện gì… – Đột nhiên trong đầu Đình Ân xuất hiện một nghi vấn, cô liền nhanh chóng hỏi – Có phải là …
Hiểu Đồng liền đưa mắt ngăn lại, cô quay sang Vĩnh Phong thì thầm:
– Vĩnh Phong! Anh đi mua dùm em ít trái cây đi. Em thấy lạt miệng quá muốn ăn một chút gì đó.
Vĩnh Phong liền gật đầu, vỗ nhẹ tay cô:
– Em muốn ăn trái cây gì.
– Gì cũng được – Hiểu Đồng thật tình chỉ muốn đuổi khéo Vĩnh Phong đi nên trả lời lấp lửng.
– Ừhm! Vậy anh đi mua liền, em chờ một chút.
Vĩnh Phong vừa đi ra ngoài, Đình Ân liền lặp tức dồn hết mọi kìm nén thắc mắc trong lòng hỏi Hiểu Đồng.
– Có phải anh ta chính là người gây ra cái chết của ba cậu không.
Hiểu Đồng rơi một giọt nước mắt dài, nghẹn ngào nói:
– Chính là anh ta.

Đình Khiêm kinh ngạc hét lên:
– Cái gì! Chính là cậu ta sao?
Cậu bàng hoàng nhớ lại những hồi ức trước đây.
Đình Khiêm và Thiên Minh chơi cùng nhau từ năm cấp 2. Cả hai vốn là những học sinh cá biệt của trường vì thành tích đánh nhau vô địch thủ. Là cặp bài trùng nổi tiếng trong trường không ai không biết đến.
Tuy nhiên họ tuyệt đối không phải là những kẻ thích gây sự, học hành tuy rất bấp bênh nhưng không bao giờ trốn học, đối với các thầy cô cũng rất kính trọng. Cho nên họ chưa từng bị đình chỉ học tập như bao học sinh hư đốn khác.
Đối với bạn bè, họ cũng rất chân thành, cho nên bạn bè trong giang hồ cũng nể trọng, các đại ca cũng yêu thương.
Hai người không bao giờ rời nhau, đi đâu cũng có nhau, cứ như chân với tay. Nhưng đùng một cái, vào năm Đình Khiêm 16 tuổi, thì Thiên Minh mất tích.
Đình Khiêm đi tìm khắp nơi, hỏi thăm khắp nơi nhưng chẳng ai biết. Thêm chí cậu còn đến nhà Thiên Minh nhưng nhà cậu ấy chỉ bảo cậu ấy đi du học rồi. Đình Khiêm vẫn nhớ lúc ấy cậu đã ngồi ngẩn ngơ trước nhà Thiên Minh rất lâu và trách Thiên Minh rất nhiều là tại sao lại ra đi không từ mà biệt.
Bây giờ thì cậu đã biết lí do của sự ra đi đó.
Đình Khiêm cười đau khổ, cậu từng hứa với Hiểu Đồng sẽ trừng trị tên ******** đã hại chết ba của Hiểu Đồng, vậy mà kẻ hại chết ông ấy lại là người anh em còn thân hơn ruột thịt của mình.
Đình Ân cũng thấy buồn khi biết người đó là Thiên Minh. Thật tình thì ngày xưa, cô cũng để ý đến anh chàng Thiên Minh này. Tuy lúc đó cô còn nhỏ nhưng đã bị nụ cười rất sảng khoái đầy quyến rũ của Thiên Minh hớp hồn. Anh hay cùng Đình Khiêm trêu chọc cô khiến cô rất tức giận nhưng nếu anh không trêu thì cô lại thấy buồn. Đình Ân đã khóc rất nhiều khi biết Thiên Minh đã ra đi, biết bao giờ mới còn gặp lại.
Lúc cùng Đình Khiêm đến gặp mọi người, trái tim cô dường như đập mạnh khi gặp lại anh. Cảm giác xúc động cứ tràn về tim cô, khiến những ngày tháng vui vẻ xưa tái hiện lại trong trí óc cô.
Đình Ân nắm chặt tay Hiểu Đồng vỗ về chua xót nói:
– Mình thật không ngờ lại là anh ấy. Từ xưa đến nay chỉ khi nhắc đến chuyện của ba cậu mới thấy cậu kích động như vậy, mình đã mong không phải là anh ấy …
Đình Ân xúc động không thể nói thêm được nữa. Nhưng Đình Khiêm đã hùng hổ lớn tiếng, giọng rất tức giận:
– Anh sẽ đi tìm cậu ta cho một trận, rồi lôi đầu cậu ta đến đồn công an đầu thú.
Nói rồi Đình Khiêm toan quay lưng bỏ đi nhưng Hiểu Đồng đã gọi chăn lại:
– Đình Khiêm, anh đừng đi…
Thấy Đình Khiêm quay lại, Hiểu Đồng thở dài nói:
– Bỏ đi. Bây giờ có làm gì thì cũng không thay đổi được sự thật này và ba em cũng không thể sống lại. Em hiện giờ chỉ muốn sống bình yên bên mẹ và bé Đường mà thôi. Không muốn khơi lại vết thương lòng này nữa, mẹ em mà biết thì lại đau lòng.
– Vậy em cứ thế bỏ qua sao – Đình Khiêm bực tức hỏi.
– Ừ – Hiểu Đồng gật đầu đáp – Chỉ cần anh ta đừng xuất hiện trước mặt em thì chuyện ngày xưa hãy bỏ qua, xem như là một tai nạn.
– Hiểu Đồng – Đình Khiêm tức giận la lên, vẻ mặt nhăn nhó nhìn cô.
– Đình Khiêm! Em xin anh hãy hứa với em là đừng đi tìm anh ấy tính sổ nữa. Hôm nay cũng nhờ anh ấy đến cứu em mới thoát nạn. Em không muốn nợ ơn ai cả, cứ coi như là anh ấy đã trả món nợ của ba em rồi.
Hiểu Đồng vừa nói xong thì ho liên tục. Đình Ân vội vỗ lưng giúp cô thấy dễ chịu, rồi quay qua Đình Khiêm khuyên:
– Anh hãy nghe lời Hiểu Đồng đi. Bỏ qua mọi chuyện, dù sao hai người cũng từng là bạn thân mà. Anh mau hứa với Hiểu Đồng đi để cậu ấy yên lòng nghỉ ngơi.
Đình Khiêm ngẩn ngơ nhìn Hiểu Đồng một lát rồi thở dài nói:
– Anh hứa, em hãy nghỉ ngơi đi, anh qua thăm bác gái một tí.
– Đình Khiêm! Đừng kể với mẹ chuyện của em – Hiểu Đồng lên iếng nhắc nhở.
– Em an tâm – Đình Khiêm nhìn thẳng vào mắt Hiểu Đồng khẳng định để cô yên tâm rồi đi ra.
Đình Ân vỗ lên tay Hiểu Đồng mĩm cười nói:
– Dù cậu quyết định thế nào thì mình cũng ủng hộ cậu .
Hai người bạn thân cùng nhìn nhau mĩm cười rồi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, gió đang thổi làm lay động lá cây, cảm giác bình yên lại trở về.
Nhưng đột nhiên Quốc Bảo xông vào phòng hét lớn:
– Hiểu Đồng, anh Vĩnh Phong đã ngất xỉu rồi, đang được cấp cứu.
Hiểu Đồng vừa nghe xong thì kinh hãi ngồi bậc dậy. Cô run rẩy bước xuống giường thầm trách bản thân, sao lại quên đi những vết thương trên người anh ấy mà lo cho vết thương đã lâu của mình.
Đình Ân vội dìu Hiểu Đồng theo chân Quốc Bảo đi đến chỗ Vĩnh Phong.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Chịu khó
Người Vợ Bất Đắc Dĩ
Khuyết điểm
Google làm SEO quá kém!
Cô Dâu Bỏ Trốn