Hiểu Đồng chưa từng gặp mẹ Vĩnh Phong nhưng vừa nhìn thấy bà, lại thấy bà đi tận vào trong nhà tự nhiên như thế thì cô cũng đoán ra bà là ai rồi.
Hiểu Đồng vẫn không quên lần cuối cùng cô bước vào phòng thầy Hiệu trưởng. Ấn tượng của cô trong mắt bà rất xấu, bà đã từng đề nghị đuổi học cô. Điều kiện để cô ở lại trường là phải rời xa Vĩnh Phong, và lúc đó Hiểu Đồng đã từng hứa rằng cô sẽ không gặp lại Vĩnh phong nữa.
Vậy mà trải qua bao sóng gió, cuối cùng Hiểu Đồng đã quên đi lời hứa kia. Không! Không phải quên, Hiểu Đồng vẫn nhớ, chỉ là cô không có cách nào rời xa Vĩnh Phong được.
Thời gian vừa qua, ba mẹ của Vĩnh Phong đi nước ngoài nên Thế Nam đã giúp sắp xếp với thầy hiệu trưởng để hai người tiếp tục ở bên nhau.
Hôm nay cô chẳng những không giữ lời hứa đó mà còn để bị bắt gặp trong tình cảnh này, thật chỉ muốn chết đi cho rồi.
Vĩnh Phong vừa thấy mẹ mình thì hoảng hốt buông Hiểu Đồng ra rồi gọi nhỏ:
– Mẹ!
Tiếng mẹ kia như thêu đốt Hiểu Đồng, sắc mặt cô tái xanh, hai chân run rẩy. Cô sợ hãi không biết làm sao, đầu cúi xuống dưới, tay vò chiếc tạp dề đến sắp rách, miệng mếu máo nói:
– Con chào bác.
Bà Mai Hoa hết nhìn Vĩnh phong rồi đến nhìn Hiểu Đồng, đôi mắt sắc bén lướt qua người cô khiến Hiểu Đồng lạnh toát toàn thân.
Vĩnh phong vội nắm chặc lấy tay của Hiểu Đồng để sưởi ấm bàn tay lạnh giá của cô, để cô giảm bớt lo lắng. Nhưng cảm giác kia khó mà giảm được.
Theo sau bà Mai Hoa là một người đàn ông trung niên, ăn bận rất lịch sự. Bộ đồ vest đen của ông khiến cho người khác nhìn vào thấy nể trọng. Ông chính là trợ lí Trung mà Vĩnh Phong đã gọi lúc Hiểu Đồng và giám đốc Vương vào khách sạn Phong Lệ.
Ông bước lên phía trước bà Mai Hoa tiến đến bàn ăn, kéo ghế chờ bà Mai Hoa ngồi xuống cung cách không khác gì những anh chàng tiếp viên phục vụ trong khách sạn.
Bà Mai Hoa khẽ ngồi xuống một cách lịch sự, rất nhẹ nhàng. Bà hất đầu về hai chiếc ghế trước mặt bảo:
– Hai đứa ngồi xuống ghế đi.
Vĩnh Phong nắm tay Hiểu Đồng định đi về phía ghế ngồi nhưng tay kia của Hiểu Đồng đã bấu chặt lấy cánh tay đang nắm bàn tay của cô.
Vĩnh phong nhìn Hiểu Đồng mĩm cười, vỗ vỗ lên bàn tay đang bấu chặt cánh tay mình trấn an. Cậu đua7 mặt kề sát tai cô nói nhỏ:
– Đừng lo.
Nói rồi Vĩnh Phong dìu Hiểu Đồng đi tới ghế ngồi. Bước chân của Hiểu Đồng thật chậm, phải nói là cô hoàn toàn không còn sức để bước đi nữa. Cả thân thể cô chuyển động được là do Vĩnh Phong dìu đi mà thôi.
Thật ra, chuyện phải gặp ba mẹ Vĩnh Phong là điều sớm muộn nhưng mà không phải bây giờ, không phải là sau khi cô vừa hứa sẽ rời xa Vĩnh Phong. Đây mới chính là điều làm Hiểu Đồng sợ hãi.
Vĩnh Phong kéo ghế ra đặt Hiểu Đồng ngồi vào ghế còn mình ngồi vào ghế bên cạnh. Tay vẫn nắm chặt tay cô, cậu còn đặt đôi bàn tay đang nắm lấy nhau của họ trên bàn trước mặt bà Mai Hoa.
Bà Mai Hoa liếc nhìn hai người với ánh mắt sắc bén.
Hiểu Đồng giật mình sợ hãi rút tay lại nhưng Vĩnh Phong nắm chặt quá khiến cô không tài nào rút tay ra được, giằng co một hồi, Hiểu Đồng mím chặt môi đành để yên tay mình trong tay Vĩnh Phong.
Cô khẽ liếc nhìn sắc thái của Vĩnh phong, vẻ mặt cậu rất bình thản. cậu nở một nụ cười rất tự nhiên với mẹ:
– Sao mẹ lại đến đây.
Bà Mai Hoa đưa ánh mắt về phía con trai trách:
– Chẳng lẽ mẹ không được phép đến đây à.
– Ý con không phải vậy. Ý con là tại sao mẹ lại đột ngột về nước như vậy – Vĩnh Phong cười xuề xòa hỏi.
– Còn không phải vì con sao – Bà khẽ trách Vĩnh Phong – Mẹ nghe nói con nhập viện nên lo lắng trở về.
– Con không sao mà mẹ. Chỉ là đánh nhau chút xíu thôi, đâu có nghiêm trọng như mẹ nghĩ đâu – Vĩnh Phong cảm thấy thật hạnh phúc khi được mẹ lo lắng. Đã lâu rồi quan hệ giữa cậu và mẹ hình thành sự xa cách thờ ơ.
Hiểu Đồng chợt đứng lên, Vĩnh Phong liền quay sang cô hỏi:
– Em đi đâu vậy.
Giọng ấp úng, Hiểu Đồng nói:
– Em đi lấy nước mời bác.
– Khỏi cần, cháu cứ ngồi xuống – Bà Mai Hoa nghiêm giọng bác bỏ, bà phất tay về phía sau một cái, quản lí Trung liền gật đầu rồi đi đến pha trà.
– Cháu chính là Hiểu Đồng à.
– Dạ phải – Hiểu Đồng run rẩy trả lời.
Vĩnh Phong bỗng lên tiếng cắt ngang.
– Mẹ à, tại vì con mà Hiểu Đồng bị bón xấu bắt cóc, con sợ bọn chúng sẽ tìm đến nơi cô ấy ở làm khó cô ấy cho nên con mới tự ý quyết định đưa cô ấy đến đây. Là con gạt cô ấy trước.
Bà Mai Hoa khẽ cười nguýt con trai một cái, đưa tay cầm cái tách mà quản lí Trung vừa đặt xuống một cách cẩn thận trước mặt bà. Quản lí Trung cũng đặt trước mặt Vĩnh Phong và Hiểu Đồng một tách trà. Nhấp một ngụm nước, cung cách rất lịch sự bà nói:
– Mẹ đã nói gì đâu mà con lại thanh minh như thế.
Nhưng Vĩnh Phong đã nói tiếp, cậu nắm chặt bàn tay của Hiểu Đồng.
– Mẹ! Con yêu Hiểu Đồng, nếu không có cô ấy con không còn thiết sống nữa.
– Vậy còn cháu, Hiểu Đồng. Cháu cũng yêu Vĩnh Phong chứ – bà ngồi thẳng người nhìn Hiểu Đồng hỏi.
Hiểu Đồng khẽ gật đầu, cô ngẩng đầu nhìn bà Mai Hoa, ánh mắt chân thành nói:
– Dạ yêu. Cháu xin lỗi vì đã thất hứa, nhưng cháu thật sự yêu Vĩnh Phong, cháu biết mình không xứng với anh ấy, nhưng xin bác hãy cho cháu một cơ hội, cho cháu một cơ hội ở bên cạnh anh ấy, có được không.
Bà Mai Hoa không trả lời, bà đưa mắt nhìn xung quanh.
Căn nhà này khá khang trang nhưng so với nhà của bà thì phải nói là một trời một vực. Bà chỉ biết, chồng bà từng ở đây và thích cách bài trí của căn nhà nên khi nó rao bán, ông đã mua nó. Bà cũng chưa từng đến đây. Không cần phải ở trong một căn nhà chật hẹp như thế này.
Thật ra bà đang lãng tránh câu hỏi của Hiểu Đồng.
– Căn nhà rất ngăn nắp, ắt hẳng cháu thường xuyên dọn dẹp.
– Dạ – Hiểu Đồng nhẹ giọng trả lời.
– Thôi được rồi. Chỉ muốn đến thăm con xem thế nào, thấy con bình an mẹ cũng yên tâm. Mẹ đi đến công ty đây. Con nhớ nghĩ ngơi đầy đủ để mau khỏe lại.
Nói rồi bà đứng dậy, quản lí Trung vội kéo chiếc ghế lùi lại phía sau bà. Rồi kéo ghế lại đi theo bà.
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng cũng đứng dậy đưa tiễn bà ra ngoài xe.
Ra đến bên ngoài, bà quay lại ôm lấy Vĩnh Phong môt cái chào tạm biệt. Rồi bà quay lại nhìn Hiểu Đồng
Mĩm cười không lạnh nhạt cũng không ân cần.
Hiểu Đồng vội cúi đầu chào:
– Chào bác.
Bà khẽ gật đầu rồi bước vào chiếc xe sang trọng trước mặt. Xe lặp tức lăn bánh quay đi,
Vĩnh Phong và Hiểu Đồng nhìn theo chiếc xe một lát rồi Vĩnh Phong quay người Hiểu Đồng lại, cậu đưa tay vuốt ve gương mặt xinh đẹp thoáng ẩn nét u buồn của cô.
– Em đừng lo lắng – Cậu nói khẽ – Dù thế nào, anh cũng sẽ bảo vệ em.
Rồi cậu hôn khẽ lên trán cô.
Hiểu Đồng vòng tay ôm lấy Vĩnh Phong muốn tìm thấy sự bình an và chút ấm áp nơi cậu.
Khi Vĩnh phong và Hiểu Đồng vừa tay nắm tay đi ra trạm xe buýt thì môt chiếc xe màu đen vô cùng sang trọng chạy đến. Quản lí Trung mở cửa bước xuống kính cẩn nói:
– Cậu Phong, bà chủ muốn gặp cậu.
Tấm kính xe từ từ hạ xuống gương mặt bà Mai Hoa xuất hiện.
– Lên xe đi. Mẹ con mình đã lâu không ăn cơm cùng nhau rồi. Mời Hiểu Đồng cùng đi.
– Vậy để con và Hiểu Đồng về nhà thay đồ – Vĩnh Phong nói .
– Không cần, cứ mặc như vậy đi.
Vĩnh phong và Hiểu Đồng đành lên xe theo bà Mai Hoa. Hiểu Đồng rất lo lắng, người cô dựa sát vào vai cậu.
Chiếc xe chở ba người đến một nhà hàng cực kì sang trọng và tráng lệ. Chỉ nhìn nguy nga của nó thôi cũng khiến người ta chóng mặt.
Có vài người đã đi đến đón tiếp họ, những người đó không ai khác chính là Vũ Quỳnh và ba mẹ của cô ta.
Nhà hàng PETAPATI là một trong chuỗi nhà hàng nổi tiếng của Châu Á. Đó là chuỗi nhà hàng của chú Vũ Quỳnh. Nhưng do người chú đã đi định cư nên mới giao lại nhà hàng này cho nhà Vũ Quỳnh quản lí.
Hiểu Đồng đã đến đây một lần rồi, đó là lần cô được Vĩnh Phong dắt đến ra mắt bạn bè và gặp lại Thiên Minh.
Đây là một nhà hàng vô cùng tránh lệ, đại sảnh rộng gần bằng một công viên, tòa nóc cao lồng lộng. Những hoa văn trên nóc và trên tường dường như được chọn lựa rất kỹ càng. Những họa tiết cực kỳ sắc xảo khiến người ta phải trầm trồ khen ngợi.
Cộng với lối kiến trúc theo phương tây càng làm cho vẻ đẹp và sự nổi tiếng của nhà hàng này bay xa. Vừa cổ kính vừa hiện đại, tạo một phong cách có một không hai trên thế giới.
Lần trước, khi đến đây, Hiểu Đồng diện chiếc váy trắng của nhà thiết kế nổi tiếng tạo cho cô một sự quý phái cao sang, mọi người nhìn cô bằng ánh mắt vừa kính trọng vừa ngưỡng mộ. Lần này, Hiểu Đồng chỉ là một cô bé tầm thường trong mắt họ, tuy rằng những bộ quần áo tầm thường kia không làm mất đi vẻ xinh đẹp của cô. Nhưng trong thế giới vốn hoa lệ này, sự cao sang giàu có luôn có địa vị cao nhất. Dù người đó có xấu xí đến cỡ nào, chỉ cần diện trên người toàn hàng hiệu thì trong mắt người ở đây người đó vẫn vô cùng xinh đẹp. Còn nếu người nào dù có xinh đẹp đến cỡ nào mà ăn mặc tầm thường thì chỉ nhận được những cái bĩu môi khinh rẻ mà thôi.
Cánh cửa xe vừa mở ra, bà Mai Hoa bước xuống. Ba mẹ của Vũ Quỳnh đã vội vã đến chào hỏi, tay bắt mặt mừng.
– Xin chào phu nhân. Thật là vinh hạnh khi gặp lại bà – Ba Vũ Quỳnh, ông Vũ Triết đưa tay bắt tay với bà Mai Hoa một cách kính cẩn.
Bà Mai Hoa cũng đưa tay bắt lại rất lịch sự, sau đó quay qua người bạn già thân thiết của mình là bà Kim Xuân – mẹ Vũ Quỳnh. Hai người ôm trầm lấy nhau bày tỏ sự nhung nhớ vì đã lâu không gặp.
Vũ Quỳnh cũng chạy đến chào bà Mai Hoa, cô ôm chầm lấy bà và hôn ngay hai bên má của bà theo cung cách nước ngoài. Vũ Quỳnh luôn tỏ ra mình là một cô gái nhu mì dịu dàng hòng lấy lòng của bà Mai Hoa. Thái độ này của cô làm Vĩnh Phong thấy rất chướng mắt nhưng cậu chưa hề bày tỏ trước mặt mẹ, cũng là để lại cho Vũ Quỳnh một chút thể diện.
Hôm nay Vũ Quỳnh diện một chiếc váy màu tím rất thanh nhã, để lộ phần vai gợi cảm nhưng cũng khá kín đáo. Cô cứ luôn miệng cười trước mặt bà Mai Hoa, hai tay nhu mì chấp lại để ở trước vạt váy, e lệ như những cô gái mới lớn. Vĩnh Phong nhìn thấy đến buồn cười.
Quả thật Vũ Quỳnh khi đứng trước mặt bà Mai Thanh luôn là một cô gái ngoan, nhưng nếu bà Mai Hoa chứng kiến được cô ả ở vũ trường thì cái hình tượng bây giờ sẽ sụp đỗ ngay tức khắc.
Chào hỏi bà Mai Hoa vài câu, Vũ Quỳnh kín đáo liếc mắt về phía chiếc xe, nơi mà Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đang từ từ bước xuống. Cô ta giật cả mình khi thấy Vĩnh Phong đang đở Hiểu Đồng bước ra khỏi xe, máu nóng trên người dường như đông lại. Tay bóp chặt chiếc ví màu tím đẹp đắc tiền trong lòng bàn tay. Nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh của mình, tiếp tục tươi cười với bà Mai Hoa.
Nhìn bộ quần áo trên người Hiểu Đồng, Vũ Quỳnh liền cười mĩa mai thầm nghĩ: ” Bác gái dẫn cô ta đến đây với bộ dạng này chắc là có ý đó, vậy thì mình ngu dại gì mà không tiếp tay cho bác ấy chứ. Mau chóng đuổi cô ta đi càng xa càng tốt”
Cô ta cười lả lơi khi thấy Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đi đến, xả ngay vào lòng của Vĩnh Phong, mặc kệ bên cạnh cậu đã có Hiểu Đồng, mặc kệ bàn tay hai người vẫn nắm chặt lấy nhau.
– Anh Vĩnh Phong!. Em nhớ anh quá hà, mấy bữa nay anh biến đi đâu mất tiêu, làm em tìm mỏi cả mắt. Bắt đền anh đó.
Quá bất ngờ, Vĩnh Phong không ngờ Vũ Quỳnh lại dám ôm mình trước mặt mọi người nên không kịp né tránh, cậu buông tay Hiểu Đồng ra để đẩy Vũ Quỳnh ra khỏi người cậu, vì tay kia của cậu bị thương vẫn còn yếu.
Nhưng Vũ Quỳnh nhân cơ hội đó chen ngang vào giữa hai người. Ôm chặt lấy cánh tay của Vĩnh Phong kéo cậu đi về phía ba mẹ mình. Cô ta còn cố ý giẫm mạnh vào chân của Hiểu Đồng, để cho Hiểu Đồng ở lại một mình với cái chân đau.
Ba mẹ Vũ Triết thấy Vũ Quỳnh tình tứ khoát tay Vĩnh Phong đi đến gần thì cười trách:
– Bà xem, con gái lớn rồi mà lúc nào cũng như con nít. Từ hồi nhỏ cứ bám riết lấy Vĩnh Phong, Vĩnh thành. Lớn rồi mà vẫn còn đeo theo .
– Tụi nó từ nhỏ đến giờ đã là thanh mai trúc mã rồi. Tất nhiên là thích dính vào nhau. Tuổi trẻ bây giờ không như chúng ta hồi xưa, chúng nó hễ yêu là mạnh dạn bày tỏ – Bà Mai Hoa cười nói, cố ý nói to, khẽ đưa mắt về hướng Hiểu Đồng vẫn còn đứng im ở đó nhìn về hướng họ. Trong ý nghĩ hiện lên một nụ cười thâm sâu.
– Mẹ …- Vĩnh Phong cảm thấy khó chịu trước câu nói của mẹ, cậu càu nhàu lên tiếng. Thái độ bực tức rõ ràng hiện trên gương mặt, cậu hất tay Vũ Quỳnh ra khỏi tay mình.
Nhưng bà Mai Hoa phớt lờ ý của cậu, tiếp tục tươi cười nói:
– Anh chị xem, con trai tôi tới tần tuổi này rồi mà còn mắc cỡ. Con trai lúc nhỏ rất biết nghe lời, khi lớn khôn rồi thì chỉ thích làm trái ý mẹ mà thôi.
Ông Vũ Triết cười khà khà vỗ vai Vĩnh Phong nói:
– Tuổi trẻ mà chị, chúng chỉ thích được tự do làm theo ý mình. Tại vì thời của chúng ta đã lạc hậu rồi. Thôi nào, chúng ta mau vào trong thôi, không nên để khách của chúng ta chờ lâu.
– Anh nói cũng phải, chúng ta mau vào đi – Bà Mai Hoa gật đầu tán thành, ngữ khí thanh cao.
Nói rồi ông Vũ Triết đưa tay chỉ về hướng cửa ra vào lịch sự mời. Chờ bà Mai Hoa bước đi rồi ông mới cùng vợ theo sau. Vũ Quỳnh cũng vội kéo tay Vĩnh Phong vào trong nhưng Vĩnh Phong đã hất tay cô ra rồi ung dung quay lại bước về phía Hiểu Đồng.
Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay hơi lạnh của Hiểu Đồng, xoa nhẹ, trấn an:
– Đừng lo gì hết. Anh sẽ luôn bên cạnh em. Tin anh đi.
Hiểu Đồng nhìn sâu vào trong đôi mắt của Vĩnh Phong, đôi mắt màu đen sáng lấp lánh nhìn cô một cách ấm áp, đôi môi khẽ mĩm cười. Hơi ấm từ bàn tay cậu ủ ấm bàn tay cô, khiến cái lạnh bao bọc bàn tay cô bị xua đi.
Hiểu Đồng khẽ chớp mắt, đáp lại ánh mắt ấm áp của Vĩnh Phong. Sau đó cô khẽ mĩm cười, trao hết niềm tin vào bàn tay ấm áp kia. Hiểu Đồng nhẹ nhàng gật đầu.
Vĩnh Phong mĩm cười kéo tay ôm Hiểu Đồng vào lòng, truyền hết sự ấm áp của mình sang cho Hiểu Đồng, rồi dìu cô đi vào bên trong. Sự thân mật của họ khiến người khác cảm thấy thật ngọt ngào như hương vị của một cây kẹo mút, càng mút càng thấy ngọt.
Vũ Quỳnh tức lồng lộn lên khi thấy cảnh âu yếm của Hiểu Đồng và Vĩnh Phong. Cô ả nhìn Hiểu Đồng bằng cặp mắt hình viên đạn, chỉ hận không thể băm nát cô ra. Sắc mặt bừng bừng đỏ lên, cô ta nắm chặt tay lại, móng tay bấm vào da thịt đau điếng. Chỉ muốn giang tay tát cho Hiểu Đồng một trận cho hả căm giận.
Nhìn thấy Vĩnh Phong dìu Hiểu Đồng đi lướt qua mình mà anh ta không có lấy một cái liếc nhìn mình. Cô ta bặm môi giậm chân thình thịch, tức tối vô cùng.
– Được lắm. Mày cứ tận hưởng đi, lát nữa tao sẽ cho mày biết thế nào là nhục nhã.
Nghĩ xong, cô vội vàng nối gót Vĩnh Phong và Hiểu Đồng đi vào cửa.
Mấy cô tiếp tân thấy Vĩnh Phong khoát tay một cô gái ăn bận bình thường thì lấy làm tức tối lắm. Họ đâu có xa lạ gì với cậu ba của tập đoàn Nguyên Thành Phong. Họ hầu như đều là những cô gái còn rất trẻ và cũng rất xinh đẹp. Chẳng ai là không bị Vĩnh Phong thu hút cả. Bao nhiêu lần họ tìm cách bày tỏ với cậu, e thẹn có, tình tứ có, cũng có người cũng bạo dạn dám bày tỏ thẳng thừng với cậu, vấn đề là họ đều rước nhục vào thân. Biết là sẽ bị từ chối nhưng họ vẫn không nguôi hy vọng, hy vọng đến một ngày nào đó, cậu để mắt tới họ. Hy vọng và hy vọng …
Lần trước, thấy Vĩnh Phong tay trong tay với với một cô gái cực kì xinh đẹp, cô mặc một cái váy trắng tinh khiết, tôn lên vẻ đẹp và sự dịu dàng của cô, khiến họ vừa ganh tỵ vừa ngưỡng mộ, cũng có chút thất vọng. Lần này, hình như vẫn là cô gái ấy nhưng sao cách ăn mặc lại tầm thường đến thế. Thế là trước mặt thì họ tươi cười, nhưng sau lưng thì họ đã quay đi khinh bỉ. Nhưng có một điều mà tất cả bọn họ đều phải công nhận là cô gái ấy quá đẹp. Một vẻ đẹp giản dị nhưng không tầm thường. Tuy không phải sang trọng nhưng rất thanh tao. Một vẻ đẹp không rực lửa nhưng cũng khiến người ta bỏng mắt. Nói chung vẻ đẹp này dù là đứng trong bóng đêm cũng không bị lu mờ, vẫn sáng ánh sáng dịu dàng.
Tất cả quan khách ở trong phòng ăn thấy bà Mai Hoa đi vào thì đều đứng dậy, đi đến bắt tay bà. Cuộc đời vốn là thế, con người địa vị càng cao thì càng nhận được nhiều sự kính trọng.
– Chào phu nhân, bà vẫn khỏe chứ, bà vẫn đẹp như ngày nào – Sự ca tụng đến nhàm chán của những kẻ thích nịnh bợ.
– Thật tiếc là ngài chủ tịch lại không về đây, tôi rất muốn được gặp lại ngài…- Sự giả tạo đáng khinh bỉ…
…
Đáp lại ánh mắt và lời nói của bọn người kia là một nụ cười rất lạnh lùng, một nụ cười mang tính chất xã giao. Bà Mai Hoa vẫn thẳng đầu không hề nhìn ngó nhiêng ngả, lịch sự bắt tay từng người, mĩm cười nói: ” Cám ơn”. Thái độ vô cùng tôn quý.
Cạch … cánh cửa mở ra, Vĩnh Phong và Hiểu Đồng bước vào. Tất cả mọi người đều quay đầu nhìn lại.
Vĩnh Phong phong thái ung dung đỉnh đạc từ từ bước vào, rất sang trọng, rất khí khái. Sự quyền quý toát ra từ con người cậu khiến cho mọi quan khách sững người, họ rất muốn cúi đầu chào cậu.
Đứng trước cửa phòng ăn cao cấp, Hiểu Đồng đã rời khỏi tay của Vĩnh Phong. Nếu cứ bắt cậu dìu cô thì thật là làm giảm uy phong của cậu, mà người khác nhìn vào cô cũng có cái nhìn không tốt. Cứ để cô tự đứng trên đôi chân của mình hơn là dựa dẫm vào người khác. Cô bước sau Vĩnh Phong một bước.
Những người khách liền quay lại chào hỏi Vĩnh Phong niềm nở như bà Mai Hoa. Họ chẳng buồn để ý đến cô gái sau lưng cậu. Vĩnh Phong cũng rất lịch sự, bắt tay từng người.
– Được rồi, chúng ta mau ngồi vào bàn thôi – Ông Vũ Triết nhắc nhở.
Mọi người mới lục tục ngồi vào bàn. Vĩnh Phong kéo một cái ghế về phía sau, đưa mắt mĩm cười nhìn Hiểu Đồng. Cô hiểu ý liền cúi đầu ngồi vào ghế, một cách nhẹ nhàng từ tốn. Lúc này những người khách mới bắt đầu chú ý đến cô gái tầm thường kia. Họ nhận ra đó là một cô gái rất đẹp.
Vũ Quỳnh đi ngay sau lưng Vĩnh Phong và Hiểu Đồng, thấy Vĩnh Phong kéo ghế cho Hiểu Đồng cũng chờ đợi đặc ân giống như thế, nhưng Vĩnh Phong lại kéo ghế ngồi vào cạnh bên Hiểu Đồng. Cô ta vừa xấu hổ vừa tức giận, gương mặt chuyển từ trắng sang tím. May mắn thay, ngay lúc đó một anh bồi đã đến kéo ghế mời cô ngồi, ngay bên cạnh Vĩnh Phong. Vũ Quỳnh hậm hực ngồi xuống, mắt liếc xéo Hiểu Đồng.
– Xin hỏi, cô gái này là …- Một vị khách thắc mắc chỉ tay vào Hiểu Đồng hỏi.
Vĩnh Phong định lên tiếng giới thiệu thì bà Mai Hoa đã lên tiếng chặn lại:
– Đây là một trong những sinh viên xuất sắc nhất của trường đại học nhà tôi, em ấy tên Hiểu Đồng. Hôm nay tôi dẫn cô ấy đến đây, một mặt để khích lệ em ấy, một mặt để em ấy có dịp học hỏi các vị giám đốc tài giỏi ở đây.
Các vị giám đốc có vẻ hài lòng về lời giới thiệu của bà Mai Hoa, họ gật gù vài cái rồi đưa mắt nhìn Hiểu Đồng chào hỏi.
Vĩnh Phong tất nhiên không bằng lòng, cậu định lên tiếng đính chính nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay nắm chặt bàn tay dưới mặt bàn của Vĩnh Phong khẽ lắc đầu ra hiệu. Cậu miễn cưỡng im lặng ngã người ra thành ghế.
– Cháu Vũ Quỳnh nhà anh càng lớn càng xinh đẹp, nghe nói cháu mới đi du học về – Một người khác đang ngồi cạnh ông Vũ Triết nhìn Vũ Quỳnh rồi cười khen.
– Anh quá khen, con bé còn dại lắm. Chỉ là qua bên đó học hỏi vài năm rồi trở về đây học tiếp. Bây giờ con bé đang tiếp tục theo học ở trường Nguyên Thành Phong – Ông Vũ Triết cười khà khà nói.
– Vậy là học cùng Vĩnh Phong rồi – Một người khác lại lên tiếng – Cũng đúng, nên để cho bọn trẻ ở gần nhau, tuổi trẻ bây giờ cứ hễ xa nhau một chút là không sống được.
Tất cả mọi người đều cười rộ lên, Vũ Quỳnh thích trí ra mặt. Vĩnh Phong cảm thấy rất bực mình, nhưng Hiểu Đồng đá vào chân Vĩnh Phong bắt cậu im lặng.
Đúng lúc đó, thức ăn đã được dọn lên. Bảy món ăn ngon nhất của nhà hàng được đặt lên trên mặt bàn xoay. Các tiếp viên đã đặt trước mặt mọi người một dĩa Bit tết thơm lừng, và rất lớn. Bit tết ở đây là ngon nhất. Những bộ dụng cụ ăn được đặt gọn gàng hai bên dĩa. Tất cả mọi người đều bắt đầu cằm dao và nĩa lên.
Hiểu Đồng cảm thấy rất hồi hộp trước không khí sang trọng này. Không phải cô chưa từng vào nhà hàng, lúc nhỏ, cứ hể rảnh là ba cô dẫn cả nhà đi ăn nhà hàng và cũng từng ăn Bit tết. Nhưng toàn là ba cô cắt sẵn cho cô. Hiểu Đồng cũng từng đi phục vụ trong nhà hàng, cách ăn thì cô biết rất rõ nhưng chưa bao giờ cô thật sự cầm đến nó.
Cạch … một tiếng động phát ra từ dĩa ăn của Hiểu Đồng. Vì quá hồi hộp mà Hiểu Đồng vô tình để con dao chạm vào dĩa phát ra tiếng động. Vũ Quỳnh nhân cơ hội đó bật cười chế nhạo. Hiểu Đồng không vì sự chế nhạo của Vũ Quỳnh mà thấy xấu hổ, cô điềm đạm nói:
– Xin lỗi! Vì cháu không quen dùng dao nĩa lắm.
– Không sao! Bác đây cũng chẳng quen dùng, phải học mãi mới dùng được – Một vị khách tế nhị đỡ lời cho cô.
Hiểu Đồng chớp mắt nhìn người ấy gầm cám ơn.
– Để anh giúp em – Vĩnh Phong quay sang đề nghị, rồi không đợi Hiểu Đồng đồng ý cậu kéo dĩa bít tết của cô về phía mình. Cắt ra từng miếng nhỏ, xong rồi lại đặt trước mặt Hiểu Đồng. Hiểu Đồng quay sang nhìn Vĩnh Phong, hai ánh mắt tình tứ truyền cho nhau.
Vũ Quỳnh căm tức, nắm chặt con dao trong tay.
Ông Vũ Triết thấy thái độ rất rõ ràng của Vĩnh Phong dành cho Hiểu Đồng, rồi thấy sắc mặt trắng bệch của con gái, ông cũng cảm thấy khó chịu. Ý nghĩ đầu tiên của ông là muốn lăng nhục Hiểu Đồng.
Ông ta giả vờ quan tâm hỏi han tình hình nhà Hiểu Đồng. Chỉ cần nhìn cách ăn bận thì ông cũng đủ biết Hiểu Đồng thuộc tầng lớp nào trong xã hội, nhưng ông ta làm như không biết đưa ra một câu hỏi khó:
– Chẳng hay, cháu là thiên kim của nhà nào, ba mẹ cháu hiện đang kinh doanh gì?
Vũ Quỳnh bấm bụng cười thầm khi nghĩ đến câu trả lời của Hiểu Đồng. Nếu nói thực thì sẽ bị khinh thường, nếu nói dối thì sẽ bị cô lột mặt nạ.
Hiểu Đồng chẳng có lấy một biểu hiện nào trên gương mặt đẹp của mình, cô buông dao nĩa xuống, từ tốn trả lời:
– Dạ thưa bác, trước đây nhà cháu cũng có kinh doanh nhưng vì công xưởng chẳng may bị cháy nên phải đóng cửa. Sau này ba cháu lại chẳng may qua đời cho nên nhà cháu đã không còn kinh doanh nữa.
Mọi người đều gật đầu tỏ vẻ đồng cảm với cô trước một câu trả lời thẳng thắn và gia giáo.
Nhưng ông Vũ Triết không thỏa mãn trước nét mặt của mọi người và câu trả lời này của Hiểu Đồng, ông tiếp tục hỏi.
– Thế còn mẹ cháu, mẹ cháu làm gì.
– Dạ mẹ cháu học thanh nhạc, sau khi tốt nghiệp thì lấy ba cháu, sau này mẹ cháu chỉ đi dạy đàn thôi ạ – Hiểu Đồng vừa trả lời vừa đáp lại bàn tay ấm áp đang xen vào giữ những ngón tay của cô, siết nhẹ.
– Vậy mẹ cháu vẫn tiếp tục dạy đàn chứ – Bà Mai Hoa lên tiếng hỏi, giọng lạnh lùng đáng sợ.
– Dạ không hiện tại mẹ cháu đang bệnh nên phải nhập viện ạ.
– Chắc tại bà ấy lao lực quá đó mà. Cũng phải thôi, phải cố gắng làm để trả nợ cho người chồng nghiện rượu – Vũ Quỳnh cố ý nói lớn để tất cả mọi người đều nghe thấy.
Hiểu Đồng vừa nghe Vũ Quỳnh nói thì sắc mặt chợt trắng bệch đi.
Rầm …Vĩnh Phong quay phắt người lại liếc nhìn Vũ Quỳnh một cái, ánh mắt sắc nhọn như một mũi kim lóe lên đầy cảnh cáo.
Nhưng Vũ Quỳnh phớt lờ ánh mắt cảnh cáo của Vĩnh Phong, cô nói thầm trong bụng: ” Anh càng muốn che chở cho cô ta thì tôi càng muốn nhấn chìm cô ta trong xấu hổ”. Cô ta nhìn Hiểu Đồng nhếch mép nói:
– Làm sao mà một giáo viên dạy nhạc như mẹ của cô lại có thể trả món nợ mấy tỉ đồng trong vòng có mấy năm ngắn ngủi vậy. Nghe nói, nhà trọ của hai mẹ con cô sống có rất nhiều cô từ tỉnh lên hành nghề sống dựa vào đàn ông. Dùng thân xác để đàn ông trả nợ cho mình.
Cả người Hiểu Đồng đông cứng lại trước lời nói độc ác của Vũ Quỳnh.
Rầm … một bàn tay đập mạnh trên bàn, làm cho cái bàn run lên, kéo theo hệ lụy là những chiếc dĩa khuya loãng xoãng.
– Cô càng nói càng quá đáng rồi đó. Phép lịch sự của cô ở đâu vậy, dù gì thì cô ấy cũng là khách của mẹ tôi – Vĩnh Phong giận dữ gầm lên. Nếu như bàn tay của Hiểu Đồng không nắm chặt bàn tay của cậu ghì lại, chắc chắn Vũ Quỳnh đã ăn một cái tát cực mạnh của vĩnh Phong rồi. Cậu tuyệt đối không cho phép bất kì ai làm tổn thương Hiểu Đồng, ngay cả mẹ mình.
Ông Vũ Triết thấy Vĩnh Phong nổi giận thì mặt hơi thất sắc, còn Vũ Quỳnh tái cả mặt vì sợ.
– Vĩnh Phong! Đừng có vô phép như vậy. Vũ Quỳnh chẳng qua lỡ lời thôi. Đừng làm bữa tiệc mất vui – Bà Mai Hoa vội lên tiếng kìm *** cơn giận dữ của đứa con trai. Nuôi con cũng biết lòng con, bà biết Vĩnh Phong rất nóng tính.
Hiểu Đồng nhắm chặt mắt hít một hơi thật mạnh sau đó thở ra, trút bỏ hết cơn giận trong lòng ra ngoài. Thì ra cô ta đã điều tra hoàn cảnh gia đình cô rồi. Vũ Quỳnh có thể xúc phạm cô, có thể trà đạp cô nhưng cô ta không thể trà đạp mẹ Hiểu Đồng được. Hiểu Đồng dùng hết li trí của mình để trả lời trước mọi người.
– Mẹ cháu vốn là một thiên kim tiểu thơ, trong cuộc sống luôn là người nho nhã thanh tao. Bà tựa như đóa sen trong hồ, không quá sáng chói nhưng cũng không bao giờ bị lu mờ. Cho đến bây giờ vẫn vậy, dù cuộc sống có vất vả đến mấy, bà vẫn là người sống không thẹn với lòng. Dù đứng giữa bùn sình nhưng chẳng hôi tanh mùi bùn. Ngược lại có những người luôn sánh mình với mặt trăng trên cao. Mà chẳng bao giờ nhìn lại trăng có lúc tròn lúc méo, đã vậy có khi còn bị bao bọc bởi mây đen, rất dễ chìm mất. Những người như thế tuyệt đối không thể sánh được với mẹ cháu. Mẹ đã vất vả nuôi cháu khôn lớn, cháu rất kính trọng mẹ của mình.
Ánh mắt cương nghị trong veo, thẳng thắn, cô gái trước mặt các vị khách thẳng lưng, ngẩng cao đầu, khí chất bao trùm. Tự nhiên trong lòng ai cũng có một sự so sánh ngầm. Một cô gái nghèo nàn tầm thường nhưng gia giáo và một cô gái giàu sang nhưng nói năng thiếu suy nghĩ. Giữa hai người, ai mới thật sự là thiên kim tiểu thơ.
– Cháu chưa từng thấy một người phụ nữ nào lại có nghị lực như bác ấy – Vĩnh Phong mĩm cười nói, ánh mắt nhìn Hiểu Đồng mĩm cười bày tỏ sự ngưỡng mộ – Bác ấy đã tự lực vươn lên, nuôi dạy Hiểu Đồng thật tốt.
Tự nhiên có những ánh mắt ái ngại nhìn về Vũ Quỳnh. Mặt cô ả từ chỗ đang đắc ý dần thành tím tái.
Ông Vũ Triết ngoài mặt vẫn cười nói vui vẻ nhưng trong lòng rất tức giận, không ngờ lại bị bẻ mặt như vậy. Đã vậy, con gái cưng của ông còn bị mắng nữa chứ. Ông ta cười giả lã với Hiểu Đồng.
– Là Vũ Quỳnh nhà bác không hiểu chuyện, không biết cách ăn nói, mong cháu bỏ qua…- Ông ta dùng một lúc, đảo mắt nhìn quanh rồi gật đầu gian xảo hỏi – Nghe nó cháu là sinh viên xuất sắc, vậy cháu học khoa gì?
– Dạ cháu đang học năm hai khoa Quản trị – Hiểu Đồng lễ phép trả lời.
– Vậy cháu thử nói cảm nghỉ của mình trong tình hình kinh tế hiện nay ở nước mình thế nào – Ông Vũ Triết khinh thường, định đánh vào học thức chưa được vũng chắc của một sinh viên năm hai như Hiểu Đồng.
Nhưng bất ngờ lả Hiểu Đồng lại có thể trả lời ông một cách trôi chảy. Nhờ vào những tư liệu mà cô thu thập trong lúc giúp các giáo sư soạn dề tài nguyên cứu.
– Thưa bác, nước ta tuy chưa thật sự phát triển nhưng nước ta lại tiềm ẩn một khả năng dồi dào …nhung chúng ta lại quá chú trọng vào việc xuất khẩu và nhập khẩu mà không chú trọng tới thị trường cũng như thị hiếu của người dân trong nước. Chúng ta nên tỗ chức lại cơ cấu lại các yếu tố tổ chức, sản xuất, thị trường…hướng đến thị trường trong nước… Chúng ta nên tiến hành song song cùng lúc đưa những mặt hàng sản phẩm phù hợp với yêu cầu của người tiêu dùng trong và ngoài nước…
Sau đó là những câu hỏi dồn dập và Hiểu Đồng đều xuất sắc trả lời làm thỏa mãn lòng họ. Trong khi Vũ Quỳnh cũng học khoa quản trị nhưng trên Hiểu Đồng một năm, là bậc đàn chị nhưng cứ ấp úng trước các câu hỏi của các vị khách. Có người còn cố tình chế nhạo:
– Thì ra học ở nước ngoài không bằng học ở trong nước. Tốt nhất như cháu nói nên phát triển trong nước trước rồi mới phát triển ở nước ngoài.
Hiểu Đồng ngước mắt nhìn người đàn ông đó, ông ấy chính là người lúc nãy đã đợ lời cho cô. Ông ấy thấy Hiểu Đồng nhìn mình liền nháy mắt mĩm cười với cô. Hiểu Đồng cũng bày tỏ sự cảm kích của mình với ông ấy. Ông ta thò tay vào trong túi áo, rút ra một tấm danh thiếp đưa cho Hiểu Đồng.
– Hy vọng sau khi cháu ra trường sẽ ghé mắt đến công ty của bác. Bác luôn để dành cho cháu một chỗ tốt nhất trong công ty của bác.
Hiểu Đồng lí nhí cám ơn rồi đưa hai tay ra nhận tấm danh thiếp.
– Ây da, tôi cũng định mời cô bé nhưng đã bị ông cướp trước rồi – Một người nói đùa. Mọi người đều cười vui vẻ. Chỉ có cha con Vũ Quỳnh là tức muốn hộc máu, rõ ràng là muốn bỉ mặt Hiểu Đồng nhưng không ngờ lại làm cô tỏa sáng.
Bà Mai Hoa vốn dĩ muốn đưa Hiểu Đồng đến đây để cô hiểu được khó mà rút, thấy cao để cúi đầu. Bà hơi khó chịu vì bị cha con Vũ Quỳnh làm hỏng chuyện. Sắc mặt bà kém vui, bà hỏi:
– Vậy bây giờ cháu đang ở đâu.
– Dạ cháu .. – Hiểu Đồng ngập ngừng, quả thật rất khó nói.
– Cô ấy đang ở chung nhà với Vĩnh Phong – Vũ Quỳnh vừa nói vừa nhếch mép cười .
– Vậy sao – Bà Mai Hoa lạnh lùng nói.
– Mẹ à! Chuyện là như vầy…- Vĩnh Phong định lên tiếng giải thích.
– Được rồi. Chuyện chơi bời của con mẹ không muốn nhắc đến. Bây giờ con còn đi học nên mẹ không nói nhưng sau này cưới vợ rồi nhất định phải đoàn hoàng nghiêm chỉnh. Vợ con sẽ là người tương xứng với gia đình mình – Bà Mai Hoa nghiêm giọng ngắt lời Vĩnh Phong. Ngụ ý rõ ràng nhằm cho Hiểu Đồng hiểu rằng cô hoàn toàn không xứng đáng làm con dâu của bà.
– Mẹ! – Vĩnh Phong khó chịu gắt lên, cậu nắm lấy tay Hiểu Đồng kéo cô đứng lên, mạnh đến nỗi chiếc ghế cậu đang ngồi ngã bật ra phía sau – Tụi con xin phép ra về.
– Đứng lại! Vĩnh Phong, sao con có thể vô phép tắc ra về trước các bậc chú bác như thế chứ – Bà Mai Hoa lần này không thể kiềm chế nộ khí của mình, mắt bà trừng trừng Vĩnh phong và Hiểu Đồng nhưng sau đó dịu lại, bà lấy giọng ôn hòa nói – Con làm vậy sẽ khiến Hiểu Đồng khó xử đó. Con hỏi xem Hiểu Đồng có muốn đi hay không mới được chứ.
Bà ta quả là một con cáo già dày dạng kinh nghiệm, chỉ cần dùng chiêu này thì đã có thể bắt Hiểu Đồng với Vĩnh Phong phải ở lại. Nếu Vĩnh Phong không nghe lời bà thì cậu cũng phải ở lại, cậu buộc phải ngồi lại vì Hiểu Đồng. Mà Hiểu Đồng chắc chắn phải ở lại. Nếu như cô muốn lấy lòng bà, muốn tạo ấn tượng trong mắt bà thì cô chắc chắc ở lại.
– Vĩnh Phong, chúng ta ở lại đi – Ánh mắt cương quyết của hiểu Đồng khiến Vĩnh Phong vừa lo lắng vừa yên tâm. Cậu muốn bảo vệ Hiểu Đồng khỏi những tổn thương, nhưng lại rất tin tưởng vào khả năng ứng phó của Hiểu Đồng. Mặt khác cậu sợ mẹ sẽ dùng thủ đoạn gây khó dễ cho Hiểu Đồng nếu cậu không nghe lời. Cậu siết chặt tay của Hiểu Đồng rồi cùng Hiểu Đồng ngồi xuống.
Hiểu Đồng rút tay mình ra khỏi tay Vĩnh Phong. Cô sẽ tự mình ứng phó và đứng vững. Hiểu Đồng đâu phải ngốc nghếch mà không hiểu dụng tâm của bà Mai Hoa. Nhưng cô không sợ, sự sợ hãi đến với Hiểu Đồng quá nhiều, cô đã chai lì trước nó. Hiểu Đồng khi đã quyết định đến bên cạnh Vĩnh Phong là cô đã liệu trước con đường đầy chông gai mà cô phải vượt qua. Cô và Vĩnh Phong sẽ cùng nhau vượt qua nó.
Vũ Quỳnh bèn đứng lên dựng lại cái ghế cho Vĩnh Phong, giả vờ cười nói:
– Vĩnh Phong, anh đừng nỏi nóng nữa. Quá trưa rồi, Hiểu Đồng cũng đã đói bụng, anh phải để cô ấy ăn xong rồi hãy đi.
Vĩnh Phong hất bàn tay tráng nõn của Vũ Quỳnh đang lã lơi đặt trên vai cậu ra, miễn cưỡng ngồi xuống. Vì Hiểu Đồng cậu phải nhẫn nhịn, Vĩnh Phong quá hiểu mẹ mình. Thương trường làm một người phụ nữ như bà cứng rắn và lãnh đạm, thậm chí là tàn nhẫn. Bà đã không còn là một bà chủ thông thường, một người mẹ bình thường như bao bà mẹ khác. Điều này khiến cho gia đình cậu ngày cành lạnh lẽo. Bởi vậy, Vĩnh Phong từ thuở nhỏ đã thèm khát một mái ấm gia đình. Khi cậu gặp Hiểu Đồng, những cử chỉ lo lắng quan tâm của cô với bé Đường khiến Vĩnh Phong ngưỡng mộ và yêu cô từ bao giờ không biết.
Ông Vũ Triết thấy con gái cưng bị đối xử thô bạo thì căm lắm. Vĩnh Phong thì ông không dám động tới nhưng Hiểu Đồng, con bé thấp hèn, làm bỉ mặt ông vài con gái cưng của ông. Ông ta cười cười nói, đôi mắt ánh lên sự gian xảo của loài cáo già ranh ma.
– Phải đó, thức ăn ở đây nổi tiếng số một. Hiểu Đồng cháu phải ăn cho thật nhiều, chẳng mấy thuở được ăn. Một món ăn có khi bằng nữa tháng lương cháu đi làm thêm đấy. Được ăn thì cứ ăn đi, kẻo sau này có muốn ăn cũng không có mà ăn.
Cha con nhà này đúng là kẻ hát người hò sỉ nhục người khác quá đáng. Nhưng ai cũng biết bà Mai Hoa cũn không thích cô bé này nên chẳng ai dám lên tiếng bênh vực. Họ im lặng nhìn nhau.
Vĩnh Phong nghe thấy thì từng giận vô cùng, lửa giận tựa như nham thạch dồn nén lâu ngày, bỗng muốn bùng phát ra ngoài, diệt sách những thứ gai mắt như vậy. Cậu dứng bật dậy, định đấm cho ông ta một quả nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay ngăn lại và kéo cậu ngồi xuống.
Hiểu Đồng quả rất giận khi nghe ông ta sỉ nhục, nhưng cô cố kìm chế, bởi vì nếu cô nổi giận thì chẳng phải cô đã thua cha con ông ta rồi sao. Cô nhìn ông không chớp mắt, môi khẽ nhếch lên:
– Cám ơn bác đã thiết đãi cháu bữa ăn thịnh soạn này. Cháu nhất định sẽ ăn hết.
Nói rồi Hiểu Đồng vơ đũa gắp một miếng thịt trên chiếc đĩa trước mặt bỏ vào miệng nhai, nuốt xong cô gật đầu khen ngợi:
– Quả thật rất ngon.
Sau đó, cô lại gắp một miếng khác ăn ngon lành.
Cha con Vũ Quỳnh gương mặt lúc này như thể bị ai tát vào mặt, hai tròng mắt muốn rơi ra. Quả là gậy ông đập lưng ông.
Không khí trong phòng ăn lúc này thật ngột ngạt, mấy người khách chẳng còn ai muốn ăn gì nữa. Nhưng đứng dậy ra về thì không tiện nên tất cả bọn họ đàng ngồi im chịu trận. Vĩnh Phong tức giận lừ mắt nhìn cha con Vũ Quỳnh cảnh cáo. Ánh mắt thật đáng sợ, khiến ai cũng cảm thấy lạnh run.
Bà Mai Hoa liền lên tiếng để xua tan không khí lạnh lúc này.
– Vĩnh Phong con và Vũ Quỳnh cùng nhau tặng mọi người một bài hát đi.
Nghe mẹ nói, Vĩnh Phong thu ánh mắt hình viên đạn của mình trở về, quay sang mẹ tỏ vẻ khó chịu.
– Con không thích.
– Tại sao. Chẳng phải con và Vũ Quỳnh lúc nhỏ rất thường cùng nhau đứa hát, đứa đánh đàn cho mọi người nghe à.
– Tóm lại là con không thích – Gương mặt khó hịu của Vĩnh Phong càng lúc càng hiện rõ, hai chân mày cau lại, lỗ mũi phập phồng.
– Mẹ muốn con lên biểu diễn – Bà Mai Hoa tức giận đưa mắt nhìn con trai cảnh cáo.
Vĩnh Phong vùng vằng không chịu đứng lên. Hiểu Đồng mới quay sang mĩm cười nói:
– Em cũng muốn nghe anh đánh đàn. Em chưa từng thấy dáng vẻ đánh đàn của anh.
– Con thấy chưa, cả Hiểu Đồng cũng yêu cầu. Con không vì mọi người cũng nên vì Hiểu Đồng – Bà Mai Hoa nhân thế ép buộc.
Vĩnh Phong miễn cường đứng dậy tiến về phía sân khấu, nơi đặt một ciếc đàn piaano màu trắng rất đẹp. Vũ Quỳnh hí hửng đứng dậy theo sau. Sau vài phút trao đổi, hai người quyết định chọn bài: « Như hạt mưa rơi «
Tiếng đàn thánh thót của Vĩnh Phong dạo lên, giai điệu nhẹ nhàng trầm lắng, giọng hát tuy không mượt mà nhưng có âm vực rõ ràng của Vũ Quỳnh cất lên khiến căn phòng chìm lắng trong âm nhạc. vĩnh Phong vừa đánh vừa liếc nhìn về phía sau. Thấy Hiểu Đồng đang say mê nghe mình đánh đàn thì thấy yên tâm, cậu chuyê tâm vào từng giai điệu. Lát sau, một mình cậu độc tấu, Vũ Quỳnh nhường lại sân khấu để một mình cậu tỏa sáng. Khi giai điệu cuối cùng kết thúc, Vĩnh Phong đứng dậy quay lưng lại…
Hiểu Đồng đã biến đâu mất, cả Vũ Quỳnh cũng không còn.
Vĩnh Phong hớt hải chạy lại bàn ăn hỏi, ánh mắt hoang mang cực độ:
– Hiểu Đồng đâu.
– Con đang hỏi ai vậy – Bà Mai Hoa trách.
– Con xin lỗi – Vĩnh Phong biết mình vô lễ, ăn năn nói .
– Cô ấy vừa đi vệ sinh – Bà Mai Hoa ném cho cậu một câu sau cái nhìn nghiêm nghị.
Vĩnh Phong mới dịu lại sự hốt hoảng của mình. Vừa lúc đó, có tiếng mở cửa, Vĩnh Phong nghe thấy liền quay đầu nhìn lại. Nhưng người bước vào không phải là Hiểu Đồng, mà là Vũ Quỳnh.
– Hiểu Đồng không vào cùng em à – Vĩnh Phong vội vàng hỏi.
– Cô ấy đã về rồi. Đúng là không biết phép tắc gì hết, chưa chào người lớn đã tự bỏ về rồi – Vũ Quỳnh vểnh môi nói, thái độ miệt thị rõ ràng, cố tình nhấn mạnh để cho mọi người nghe.
– Về rồi thì thôi, bỏ đi, không có cô ấy cũng tốt – Bà Mai Hoa mĩm lạnh nhạt nói – Mọi người tiếp tục ăn thôi nào, thức ăn đã nguội cả rồi.
– Phải đó, hay là để tôi bảo người làm lại món khác – Ông Vũ Triết vội phụ họa theo.
Nhưng Vĩnh Phong đã giận dữ đưa tay bốp cổ Vũ Quỳnh ấn mạnh cô ta vào cánh cửa sau lưng, khiến đầu cô ả đập mạnh vào cánh cửa. Vũ Quỳnh thét lên một tiếng sợ hãi làm tất cả mọi người đều khiếp đảm quay lại.
– Cô đã làm gì cô ấy – Cơn giận dữ của Vĩnh Phong bùng nổ, cậu đã mất khả năng kiềm chế của mình rồi, ánh mắt đỏ rực lạnh lùng đến tàn nhẫn, không hề mảy may chạnh lòng trước gương mặt đau đớn của Vũ Quỳnh – Nói mau – Cậu thét lên ra lệnh, vòng tay siết chặt thêm khiến Vũ Quỳnh gần như tắt thở.
Vũ Quỳnh túm lấy bàn tay đang đặt trên cổ mình đẩy ra nhưng bàn tay đó có sức mạnh kinh hồn, dù cô cô gắng thế nào nhưng bàn tay đó không hề lay động. Gương mặt thiếu oxi của cô tím lại.
– Vĩnh Phong mau bỏ Vũ Quỳnh ra – Bà Mai Hoa thét lên một cách sợ hãi.
Ông Vũ Triết và hai người khách vội vàng chạy đến kéo Vĩnh Phong ra khỏi Vũ Quỳnh, gương mặt người nào người nấy tái mét. Mẹ của Vũ Quỳnh cũng chạy đến đỡ con gái, gương mặt bà tái xanh, đôi mắt rưng rưng nước mắt.
Vĩnh Phong bị kéo, cậu buông tay ra khỏi cổ Vũ Quỳnh, cô ả ho sặc sụa, cố gắng hít thở trở lại. Vĩnh Phong vung mình ra khỏi những bàn tay đang nắm giữ mình, cậu quay phắt nhìn Vũ Quỳnh làm cô ta sợ hãi vội ôm siết lấy mẹ. Bà Kim Xuân – mẹ Vũ Quỳnh vội vàng đứng lên che chắn cho con gái, cả thân người run lên trước cơn điên của Vĩnh Phong.
Vĩnh Phong chỉ nghiêm nét mặt chỉnh sửa lại chiếc áo của mình rồi lạnh lùng nhìn cô ta:
– Tôi nói cho cô biết, thà tôi lấy chó lấy mèo cũng không bao giờ lấy cô. Không phải Hiểu Đồng không xứng với tôi mà là tôi không xứng với cô ấy. Ngoài cô ấy ra, trong mắt tôi tất cả đều là cỏ rác. Hãy nhớ đến bài học ngày hôm nay, nếu cô còn dám động đến cô ấy một lần nữa, tôi sẽ cho cô biết mùi sống không bằng chết.
Nói rồi, Vĩnh Phong mở cửa bước ra ngoài đóng sầm cửa lại. Để lại sau lưng nỗi kinh hoàng vẫn chưa tan của những vị khách, nỗi xấu hổ và sự căm tức của gia đình Vũ Quỳnh, sự mất mặt của bà Mai Hoa.
Vĩnh Phong chạy thật nhanh ra ngoài tìm kiếm xung quanh, nhưng không hề thấy bóng dáng nào của Hiểu Đồng. Cậu vội chạy ra bãi đỗ xe, chiếc ba lô màu đen của cô lúc nãy để ở ngoài xe, cậu hy vọng, cô sẽ đến đó chờ cậu nhưng cảm giác hụt hẫng đến với cậu. Hiểu Đồng không hề đến đó, chiếc ba lô vẫn còn trong xe.
– Cậu Phong, có chuyện gì à – Bác tài xế thấy Vĩnh Phong hộc tốc chạy đến, hơi thở dồn dập, gương mặt đầy lo lắng thì vội hỏi.
Vĩnh Phong không hề trả lời, cậu đẩy bác tài xế ra rồi ngồi vào trong tay lái, lái xe bỏ đi một mạch. Bác tài xế nhìn theo ngẫn ngơ chả hiểu chuyện gì vừa xãy ra.
Ruột gan của Vĩnh Phong như bị thêu đốt, cậu cho xe chạy thật chậm, cố gắng quan sát xung quanh thật kỹ. Tay cầm điện thoại liên tục gọi vào số quen thuộc nhưng chỉ nhận được thông báo bận, điện thoại ở nhà cũng không ai nghe.
Vĩnh Phong vội vàng gọi cho Đình Ân.
– Alô! Vĩnh Phong, anh gọi em có chuyện gì không? – Giọng Đình Ân trong trẻo vang bên kia đầu dây.
– Đình Ân! Hiểu Đồng có đến chỗ em hay không – Vĩnh Phong hấp tấp hỏi.
– Không có, có chuyện gì sao – Giọng Đình Ân lo lắng hỏi.
– Có chút chuyện – Vĩnh Phong ậm ừ nói – Em có biết, có nơi nào Hiểu Đồng có thể đến không.
– Có một vài nơi thôi… – Đình Ân vội kể cho Vĩnh Phong nghe.
Sau đó, Vĩnh Phong vội đi tìm những nơi mà Đình Ân cho biết sau khi để lại lời căn dặn: » Nếu Hiểu Đồng có tìm em thì gọi cho anh biết ». Đình Ân gật đầu hứa.
Nhưng tìm khắp mọi nơi vẫn không tìm thấy Hiểu Đồng ở đâu, ngay cả mộ của ba Hiểu Đồng, cậu cũng đến.
Cậu đảo đi, đảo lại rất nhiều vòng trước khi trở về nhà. Cho xe vào trong gara xong, Vĩnh Phong vội vàng chạy ùa vào nhà, cửa nhà vẫn còn khóa, Vĩnh Phong vẫn muốn thử tìm. Cậu mở cửa xong liền chạy ngay lên phòng của Hiểu Đồng, nhưng căn phòng lạnh tanh. Cậu chạy tìm khắp mọi nơi, ngay cả sân thượng cũng đã tìm, điệnt hoại mãi vẫn không gọi được. Vĩnh Phong gần như tuyệt vọng, dù Đình Ân căn dặn là không được đến bệnh viện làm kinh động đến bà Cẩm Du. Nhưng Vĩnh Phong không còn cách nào khác, bất đắc dĩ cậu phải đến đó.
Khi Vĩnh Phong vừa từ nhà bếp đi ra, thì điện thoại reo lên.
– Vĩnh Phong, anh có tìm thấy Hiểu Đồng không?- Đình Ân bên kia lo lắng hỏi.
– Không – Vĩnh Phong tuyệt vọng trả lời.
– Cô ấy đi đâu được chứ – Giọng Đình Ân run run vang lên.
– Anh nhất định sẽ tìm ra cô ấy – Vĩnh Phong quả quyết. Dù là chân trời góc bể cậu tìm phải đi tìm cô.
Tắt điện thoại, Vĩnh Phong định đi ra ngoài thì qua tấm kính trong suốt nhìn ra góc vườn nơi có một cái cây to treo một chiếc xích đu. Một bóng người đang nằm trên co ro trên đó. Gió nhè nhẹ thổi, vài chiếc lá rơi rụng. Chiếc xích đu nhè nhẹ đong đưa trong gió, ru một thiếu nữ vào trong giấc ngủ.
Chàng trai dáng người cao lớn từ từ tiến lại chiếc xích đu, cái bóng của cậu che phủ hết thân hình của cô gái đang nằm trên chiếc xích đu. Cảm giác nhẹ nhỏm của chàng trai khi nhìn gương mặt thanh tú đang say giấc của cô gái.
Chàng trai ngồi nhỏm bên cạnh chiếc xích đu đưa tay vuốt ve làn da mịn màng trên gương mặt xinh đẹp ấy. Cô gái giật mình tỉnh giấc, hàng lông mi cong cong hé mở.
Nhìn thấy gương mặt điển trai của chàng trai, cô khẽ mĩm cười, đôi môi căng mọng xinh đẹp như nụ hoa chớm nở gọi tên chàng trai.
– Vĩnh Phong, anh về rồi à.
Hiểu Đồng dụi mắt rồi đứng dậy. Bỗng nhiên một vòng tay ôm lấy Hiểu Đồng siết chặt.
– Vĩnh Phong, em sắp không thở được nữa rồi – Hiểu Đồng hổn hểnh nói không ra hơi, nhưng Vĩnh Phong càng siết chặt hơn.
Đến chừng khi Hiểu Đồng như muốn sắp ngất đi thì Vĩnh Phong mới chịu nới lỏng vòng tay. Giọng khàn khàn trầm bổng, Vĩnh Phong thì thào nói:
– Em có biết cảm giác sợ hãi khi không thấy em là như thế nào không.
– Em xin lỗi! – Hiểu Đồng tỏ vẻ ăn năn, gương mặt chúm chím rất đáng yêu làm Vĩnh Phong không thể nổi giận với cô.
– Sao em lại bỏ về mà không báo cho anh biết, có biết anh đã chạy đi tìm em bao lâu không, gọi cho em cũng không bóc máy- Cậu trách yêu cô.
– Em để điện thoại ở trong ba lô. Cả chìa khóa nhà cũng để trong đó, cho nên khi về đây, em đành nằm ở đây đợi anh về – Hiểu Đồng giải thích.
– Có phải Vũ Quỳnh đã nói gì đó khiến em không vui nên phải bỏ về – Vĩnh Phong khẽ hỏi.
Hiểu Đồng gương mặt hơi tái khi nhớ lại sự việc lúc nãy. Cô vội lấp liếm.
– Chỉ tại lúc đó em thấy hơi nhức đầu mà anh lại đang đánh đàn nên em mới về trước. Anh giận sao – Đôi mắt trong veo của cô ngẩn nhìn cậu âu yếm làm cho Vĩnh Phong quên hết nỗi sợ hãi mất cô lúc nãy.
– Anh không thấy giận mà chỉ thấy đói thôi. Em thì thoải mái rồi, lúc nãy nhìn em ăn thật khí thế, còn anh chẳng ăn uống được gì cả. Bây giờ cái bụng đang biểu tình – Vĩnh Phong đúng là cảm thấy đói kinh khủng.
– Vậy bây giờ em đi nấu cái gì cho anh ăn – Hiểu Đồng lo lắng, định rời khỏi vòng tay của Vĩnh Phong nhưng Vĩnh Phong không chịu buông tay, cậu kéo Hiểu Đồng cùng ngồi trên xích đu.
Kề sát tai Hiểu Đồng nói nhỏ:
– Bây giờ anh chỉ muốn ăn thịt em thôi.
Hiểu Đồng đành ngoan ngoãn để cho con sói kia ăn thịt gọi là bù đắp
Lát sau, Vĩnh Phong buông Hiểu Đồng ra, cậu nâng cầm cô lên nhìn sâu vào đôi mắt to tròn trong veo một cách âu yếm, thì thầm hỏi:
– Có phải mẹ anh đã nói gì đó với em phải không, dù em vẫm mĩm cười tươi khi nhìn anh đánh đàn nhưng anh cảm nhận được em chỉ là đang gượng cười mà thôi.
– Không có gì đâu, anh đừng lo – Nét mặt hơi buồn, Hiểu Đồng nghiêng mặt đi lảng tránh cái nhìn của Vĩnh Phong.
– Dù mẹ anh có nói gì hay làm gì đi nữa … – Vĩnh Phong dùng tay quay nhẹ cằm của Hiểu Đồng lại đối diện với mặt mình, không để cô lẫn tránh, cậu muốn cô hiểu rõ tấm lòng của mình. Nhưng Hiểu Đồng đã đưa tay lên miệng ngăn cậu nói tiếp.
– Vĩnh Phong, anh nghe em nói – Hiểu Đồng nhìn thẳng vào đôi mắt màu đen lấp lánh như ánh sao của Vĩnh Phong, ngập ngừng một lát rồi nói – Em vốn là một người thận trọng, nhất là trong tình yêu, cho nên một khi em đã đồng ý làm người yêu của anh, là em đã lường trước những khó khăn trên con đường này. Em chấp nhận đi trên nó bởi vì một lẻ, em đã yêu anh. Em không biết tình yêu của em đối với anh lớn hơn, hay tình yêu của anh với em lớn hơn. Nhưng trước những hy sinh của em vì em, thì cho dù có bắt em phải chết, em cũng cam tâm tình nguyện. Cho dù mẹ anh có gây áp lực mạnh đến thế nào, cho dù Vũ Quỳnh có nói gì thì chỉ cần anh yêu em, anh cần em, chỉ cần anh nắm chặt lấy tay em thì em sẽ không bao giờ rời xa anh đâu.
– Thật sao! – Vĩnh Phong hỏi lại để xác định. Cảm giác vui sướng tràn ngập trong tim, cảm giác hạnh phúc không thể tả.
Hiểu Đồng khẽ chớp mắt rồi gật đầu.
Vĩnh Phong ôm chầm lấy Hiểu Đồng, nụ cười hạnh phúc hiện trên khóe miệng. Sau đó cậu buông Hiểu Đồng ra, hôn nhẹ lên bờ mi của Hiểu Đồng, lướt nhẹ lên sóng mũi cao cao, rồi chạm đến bờ môi hồng gợi cảm… Nhưng Hiểu Đồng đã đẩy cậu ra, cô véo nhẹ lên mũi Vĩnh Phong, mĩm cười trêu chọc:
– Anh có biết bây giờ trông anh giống con trâu nằm sình hay không hả. Người toàn là mồ hôi không hà, anh mau vào nhà tắm rửa sạch sẽ đi.
– Em còn nói nữa, là lỗi tại ai chứ. Tại ai báo hại anh chạy khắp nơi tìm kiếm. Lại còn bị một phen sợ hãi khi không thể tìm thấy em, anh đã gần như tuyệt vọng…
Hiểu Đồng nghe lời trách yêu của Vĩnh Phong thì rất xúc động, cô mĩm cười kiểng chân hôn nhẹ lên má Vĩnh Phong rồi cong môi nói:
– Người ta biết lỗi rồi mà, anh đúng là nhỏ mọn quá hà.
– Dám nói anh nhỏ mọn – Vĩnh Phong vừa trách vừa lấy tay cù loét Hiểu Đồng khiến cô phải bỏ chạy tránh né.