Tôi chạy đi chạy lại cái đoạn đường xem có chiếc xe của em ở đâu đó không hay có căn hầm bí mật nào đó nhưng kết quả là không có gì. Đang đứng trong bóng tối nhìn kiếm xung quanh trên những cành cây để giải đáp những thắc mắc của mình về khu vực người con gái đó biến mất thì…
– Hù!!!
HÚ Á BÀ GIÀ…BA LA SI LA…
Tôi giật bắn cả người lên khi bàn tay kia lạnh ngắt, nhìn thấy có móng tay nữa, run cầm cập lên chứ chẳng đùa chỉ cầu mong rằng đó là người chứ không phải là mờ a…ma…
Mặt không còn gì gọi là tý máu khi có những cơn gió bất chợt ở đâu đó thoảng qua làm cho không khí càng ngày càng ảm đạm ưu sầu hơn bao giờ hết, toát cả mò hôi. Người đó từ từ bước lên, tôi nhắm cặp mắt lại không muốn nhìn cái sự thật phũ phàng kia, nếu thật sự chắc xỉu tại chỗ chứ không anh hùng rơm như cái bữa ở ngôi nhà hoang đâu…Mùi hương hoa đầy tao nhã thuần khiết, dịu nhẹ thoảng lên bay vào mũi tôi, một cảm giác gì đó yên tâm, không còn lo sợ nữa.
– Này, cậu sao thế? – Giọng nói ngọt ngào của người con gái quen thuộc.
Lúc đấy xác định chắc chắn là người rồi con gái nữa nên cái máu anh hùng rơm khi gặp gái trỗi dậy, tôi mở mắt ran gay…thì…ra…là Bạch Yến…người con gái xinh đẹp.
– Ủa, Bạch Yến
– Hihi – Dù trong bóng tối nhưng em vẫn sáng hơn bao giờ hết.
– Sao cậu ở đây?
– Mới đi dạo nè. Hihi. Còn Tâm
– À,…ừ…à…đi dạo- Tôi dốc tổ ngay nhưng…
– Hihi, đi dạo sao mặt đồ thế kia? – Em nhìn từ trên xuống bằng ánh mắt long lanh tỏa sáng trong đêm tối.
– HẢ?
– Mặc đồ ngộ quá, hihi – Em che miệng cười khúc khích.
Tôi cũng nhìn từ xuống có vẻ cũng một điều gì đó khó nói, giống gay bà cố, màu sắc sặc sỡ hèn gì nãy đi ăn chè bà bán chè nhìn mình như thế người vũ trụ mới đáp tàu xuống vậy, bây giờ mới nhận ra khùng đến cỡ nào, phải nói là bách nhục xuyên tâm khi đối diện một người con gái xinh đẹp tuyệt trần kia. Huhu xong rồi hết tán gái được rồi, tự hành hạ bản thân.
– Hihi, vào nhà tớ nhé. – Em nhịn cười nhưng trên khuôn mặt có một nét gì đó.
– Thôi nhé, hôm khác nhé, tớ về nhé, Bey. – Tôi trả lời nhanh chóng rồi phóng lên xe đi.
Để lại một ánh mắt ngạc nhiên không hiểu chuyện gì xảy ra cả, người con trai kia ăn mặc lạ lùng thế kia, ngay cả cử chỉ nữa, khó hiểu. Tôi nhanh chóng chạy cho nhanh chứ bị bắt lại thì không biết nói thế nào, vào nhà em mà gặp bố hay mẹ thì thôi rồi không còn cửa nào nữa nên đành rút lui để cho mình có con đường sống và tán gái đẹp, đó là phương châm ^_^.
Chạy về đến nhà thì thấy chiếc xe của em đã yên vị trí làm cho tôi càng tò mò thêm về người con gái ấy, không lẻ con đường 30/4 ấy còn có chỗ đi tắt về nhà tôi sao, không lẻ một thằng sống 16 năm ở đây thuộc đường nằm lòng đi thua một đứa con gái mới lại đây có được 3 tuần hay sao. Tôi bắt đầu có những suy nghĩ về người con gái ấy,một cách đầy bí ẩn từ khi hết tuần thứ nhất và đặc biệt từ khi em nói có bạn trai.
Lúc nãy em thấy bộ dạng một người sặc sỡ màu sắc ấy nên tôi lột hết ra giấu trong bụng mình lẻn lẻn vào nhà chứ để em bắt gặp thì chẳng khác gì lạy ông tôi ở bụi này. Bố nhìn thấy thằng con cái bụng to lên lại lén lút lút nên chọt miệng phát ra một câu động thiên đình:
– Trời thằng Tâm có bầu, hahahaha – Một trận cười giòn dã.
Tôi phải nói không biết chui đường nào để cho hết nhục chỉ biết rằng chạy nhanh lên phòng của mình nhưng…
– Đi đâu về thế? – Em dựa lưng vào cửa phòng đứng khoanh tay lại giống như đang đợi ai đó.
– À…ừ…mới đi chơi về – Tôi lấp ba lấp búng.
– Này, tối ở nhà không học bài đi chơi, hay quá ha – Em dùng ánh mắt có thể giết người nhìn tôi.
Khỏi phải nói mồ hôi mẹ, mồ hôi con bắt đầu tuông xuống như từng được tuông, quả thật đi theo dõi người ta mà bị người ta theo dõi lại như vậy nè trời, khổ hết chỗ nói. Em đứng tra tấn đầy đủ đạo lí cho tôi, bảo rằng tối phải ở nhà học bài mai có trả bài, ôi thôi người mẹ đang đứng đó xem một người con gái không có huyết thống đang dạy dỗ thằng con trai của mình mà cười cũng được, bó tay hết đường nói. Tôi chỉ biết cắm đầu xuống mà nghe, nhục hơn chữ nhục, cuối cùng cũng được trả tự do. Quả là muốn biết gì đó về người con gái này khó khăn còn hơn lên núi xuống biển chứ chẳng đùa, từ đấy tôi rút ra được một bài học cho mình. Chuyện gì em muốn nói em sẽ nói, còn không muốn nói thì đừng có hỏi, cù nhây với người con gái ấy là đầu lìa ra khỏi cổ chứ chẳng đùa…Khò…Khò…Một ngày nữa qua đi…
Ngày hôm sau cũng không có gì gọi là đặc sắc khi đám bạn tôi vào lớp bọn chúng nó chém gió về trận đánh oai hùng hôm qua, những vết thương trong người tôi thật ra đã hết từ lâu rồi do người con gái xinh đẹp Như xoa thuốc cho mỗi buổi, cộng với thuốc rượu gia truyền của dòng họ. Nhưng cánh tay của tôi mất đi một cái cảm giác của võ thuật, niêm dính có chút rắc rối của Vịnh Xuân, ra đòn móc ngược của Việt Võ Đạo không thuần thục như trước, không thể phát hết kình lực…Những rắc rối liên tiếp lại đến…(Lưu ý nhé bà con:) mấu chốt lớn đó)
Phát hiện ra mình bị thương trầm trọng ở tay phải, bị lỗi ở một số phần, tôi tìm đến người sư phụ dạy võ của mình đó chính là ông nội, hết một ngày chủ nhật ông tìm lại cho tôi cái gọi là nhạy bén và phản xạ của tay phải, rồi phát hết kình cho cú đánh móc ngược của Việt võ đạo thì võ công đã hồi phục như xưa. Tôi rất vui mừng. Mong rằng không có chuyện gì xảy ra nữa.
À, phải nói đến cái liên minh chống chúng tôi, từ cái ngày bị đánh tả tơi ấy không còn thằng nào dám bén mạng kiếm chuyện với đám bạn, thằng Quang thì băng bó vết thương rất đầy đủ, mặt sưng như mặt heo, đầu bì băng lại do ăn một đầu côn của tôi. Đáng đời, cái gì cũng thích dùng vũ lực này.
Chap 55:
Ngày thứ bảy tôi bị xử đẹp vì cái tội do môn anh văn gây ra, lần này khốn khổ hơn nhiều khi một tuần trực vệ sinh lớp nếu hôm nào sổ đầu bài ghi lớp dơ sẽ mời phụ huynh không cần lời giải thích gì hết. Vậy là tuần sau tôi phải đi sớm để chiến đấu với lao động mà thôi lao động là vinh quang mà bà con.
– Lớp nghĩ – Thầy Khánh cho lớp về sau một tràn giảng đạo lý.
– NGHIÊM!!!
Sau khi tiễn ông thầy ra về, bọn tôi đưa ra kế hoạch đi chơi vì đã lập được một nhóm gồm 16 đứa con trai về con gái để tụ tập với nhau. Đám con trai bao gồm: Tùng, Hùng, Đức, Khôi, Sang, Chung, tôi, trưởng nhóm tất nhiên là thằng Tùng nóng tính. Nhóm con gái bao gồm những đại mĩ nhân sau đây: Bạch Yến, Như, Bạch Mai, Huyền, Quỳnh, Trân, Trang, Nguyệt, Kiều Oanh. Chiều nay cả bọn rủ nhau đi tắm biển, cái bộ môn mà tôi thích nhất, thích là thích con gái…hê hê…sướng mê ly ấy ạ…công nhận mình cũng đểu chứ chẳng đùa. Hêhê.
– Bãi biển thẳng tiến.
– Đi nào.
– Hê hê let’go – Tôi luôn mở hàng với câu nói đó.
Thế là cả bọn học trò phá phách chạy ra biển, từ trường đến biển cũng gọi là xa khi bằng xe đạp đến tận 30 phút lận nhưng buổi chiều mát mẻ, không như buổi trưa nên cũng khỏe, 12 chiếc xe đạp với những đứa học trò đang mặc trên người chiếc áo trắng tinh khôi ấy, cùng với những tiếng nói cười đùa làm vang dội cả con đường ấy. Buổi chiều hôm nay gió thổi nhẹ nhàng, những ánh sáng cuối ngày cũng dần dần trôi về cuối đường chân trời, những hàng cây phượng tượng trưng cho tuổi học trò cũng đung đưa theo nhịp gió đâu đó có những chiếc lá rơi xuống, tô điểm thêm không khí.
Bọn tôi quyết định chạy nhanh ra ngoài đó để ngắm hoàng hôn, hôm nay trời rất mây phải gọi là lí tưởng ngắm hoàng hôn, tôi cũng thích vụ này nữa nè vừa lãng mạn vừa lãng xẹt. Các bạn có biết lãng xẹt ở đâu không, đứng một chỗ nhìn mặt trời mỏi mắt gì đâu^_^ có khi còn bị đuôi chứ chẳng đùa.
Ra đến biển khoảng 17h30 cả bọn chưa chạy vào bãi cát mà tôi nói là sẽ dẫn đến đâu, chia nhau ra đi mua thức ăn nhẹ để lại đến đó ngồi xuống cái miệng cũng hoạt động luôn, cũng lạ đám bạn tôi còn con của đại gia, thế là mấy thằng con trai tỏ vẻ ga- lăng mua toàn bộ. Nào là bánh snack bí đỏ món mà tôi ưa thích, kem, bánh quy, 16 lon pepsi mát lạnh. Khốn nạn mua pepsi không mua 7up cho mình, chán gì đâu. Thôi kệ của chùa mà ngu gì không uống có đỡ hơn không.
Tôi dẫn cả bọn lại cái chỗ gọi là điểm của mình, nơi này ngắm hồn hoang cũng đã lắm chứ chẳng đùa đâu, xa xa đằng kia có những tảng đó có thể ngồi lên, chẳng biết ai đem lại đó nữa, thế là vị trí đó bị bà Nguyệt và thằng Tùng chiếm, hai người họ có vẻ gì đó với nhau…nhìn phởn không chịu được. Ước rằng có bạn gái để dẫn lại vị trí đó rồi hai đứa ngồi lên, anh ôm em vào lòng…hai đứa tò te tí tú,…lãng mợn kinh khủng luôn ấy.
Mặt trời đã xuống đường chân trời của biển hơn một phần hai rồi, nên cả bọn không để lỡ dịp ấy, ngồi từ từ xuống thành một hàng ngang, chẳng biết duyên phận hay sao ngồi kế Bạch Yến người con gái xinh đẹp mới ghê, bọn kia cũng không tranh giành gì cả,để tôi ngồi kế em, chứ như mọi khi là thôi rồi, ra chỗ khác chơi.
Em lấy đồ ăn của bọn kia mà tự mua cho mình, công nhận toàn món tôi thích, kem dâu, bánh snack bí đỏ cay cay mặn mặn, ăn vào bá cháy con bọ chét. Thế là hai đứa cùng ăn với nhau, mắt đứa kia cũng ghen tỵ hay sao ấy, Bạch Mai bị thằng Sang, Hùng,Chung kè kè bên cạnh, còn Như thì thằng Đức và Khôi, có vẻ bọn này chưa bỏ cuộc khi người con gái kia nói có bạn trai.
Hai đứa ăn xong rồi nhìn xa xăm nơi biển cả, những cơn sóng cứ đập vào bờ, mãnh liệt…
– Đẹp Tâm nhỉ.Hihi
– Ừ, đẹp thật.
Mặt trời soi rọi xuống mặt nước biển màu xanh kia tạo nên một cảnh tượng đẹp kỳ vỹ của thiên nhiên, màu vàng vàng, xanh xanh, ngà ngà đẹp lắm bạn à. Nếu sống mà chẳng ra biển để ngắm cảnh hoàng hôn đầy sinh động ấy thì chắc tiếc lắm nhỉ, lâu lâu có những đàn chim bay ngang tạo. Trong đầy sức sống gì đâu, những cơn gió biển thổi hương hoa thơm ngát trên người con gái ấy sang tôi, chết mê chết mệt ấy, chẳng biết đi học mà xịt làm gì nhưng lúc đó tôi mới phát hiện ra là mình ngốc, mùi nước hoa tỏa ra từ tóc khi em vén tóc đen huyền ảo của mình sang một bên vai. Không biết làm gì mà đẹp lạ đẹp lùng đêm vô mùng vẫn thế đẹp.
Những cảm xúc khó tả trong tim lại đến, nhưng lần này nhịp đập nhanh hơn có vẻ như hồi hợp vậy đó, tôi cũng mang một cảm giác rất bình yên và thanh tĩnh khi bên cạnh người con gái ấy, có lẽ em và Như là hai phạm trù khác nhau. Một người năng động trẻ trung mang nét đẹp của một người con gái trưởng thành, còn Bạch Yến người con gái mang nét xinh đẹp tinh khiết của cái thời học trò. Khuôn mặt em rất xinh đẹp, tượng trưng cho người con gái Á Đông với nét vẻ chất phác, đơn giản, mộc mạc nhưng cũng không kém phần hiện đại đâu đó, với những sợi tóc đen dài huyền ảo ánh mắt long lanh hốp hồn người ta. Tôi chết mê chết mệt với hai sắc đẹp đó, đem đi cân thì chắc rằng nó sẽ hiện thị một điều “em xin bó tay “.
Đang lãng mạn với những ánh nắng cuối ngày đang soi rọi xuống dòng nước biển mặn mà kia thì bị một thằng vô duyên phá đám, không ai khác chính là thằng Khôi. Tổ cha nó, đang định tìm một chút gì đó rung cảm về em để khẳng định mình yêu người con gái ấy thì nó chạy đến tạt nước vào ướt hết cả người.
– Tổ cha mầy ướt.
– Hê hê chú còn non lắm.
Nó có vẻ thích thú với trò đùa trêu trọc người khác như thế này, tôi nhìn xung quanh thì mấy đứa bạn của mình đang nghịch nước khi ai cũng ướt hết, thế là Bạch Yến đưa mắt nhìn tôi với ý định sát hại cái thằng vừa phá đám vừa rồi. Nở một nụ cười nhẹ nhàng như mang đầy ngụ ý, hai đứa chạy ra lấy cát vò với nước ném vào người nó, báo hại thằng nhỏ nhận ngay hai viên đạn vào mặt, tội nghiệp gì đâu.
– Hế hế vợ chồng nó đồng tâm ghê – Thằng Hùng châm biếm
– Quả là vợ chồng có khác nhỉ, hiểu ý nhau – Thằng Chung nhìn thằng Khôi có vẻ thách đố.
– Hê hê, ghê hai người quá nha – Nhỏ Trân cũng tham gia cái màn bơm đểu.
– …
Ôi thôi mấy đứa nó xúm lại chọc hai đứa tôi, nhìn thấy trên khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm của em một nét gì đó ửng hồng ngại ngùng ở đôi gò má kiêu hãnh kia. Tôi nói thầm với em về kế hoạch để trả thù, thế là cả bọn đùa giỡn với nhau, hai đứa bắt đầu cuộc chiến khi ném 4 viên cát vào người mấy đứa vừa bơm đểu bọn tôi.
– Hêhê này thì chọc.
– Ế, chơi ác thế, phù…phụt – Thằng Tùng dính cát vào mặt và miệng
– BỤP
– ÁC
– Này, chọc tớ nè. Hihi
– BỤP
– PHỤT
– Ế Trúng
– Hế hế chạy nè
– Phụt
– Haha siêu chuẩn luôn.
– Cậu giỏi quá
– PHỤT
– BỤP
– Ơ
Hai đứa tôi bị bọn nó phục kích lại nên cong chân lên mà chạy chứ chẳng dám ở lại ăn cát vào mặt, cả bọn đùa giỡn với nhau từ đó đến khi nào màn đêm buông xuổng hẳn mới chịu ra về, trên khuôn mặt của ai cũng có một niềm vui nhất là em Bạch Yến. Tôi cũng vui không thể nào diễn tả được nhưng người toàn đầy cát khi bị bọn chúng nhấn nước rồi chôn sống, kì này hai đứa tôi thất bại với liên minh kia (hôm nay thứ 7 con gái mặc quần tay áo trắng chứ không mặc áo dài ^_^).
Từ hôm nhập học đến giờ mới thấy ngày hôm nay giỡn vui thiệt, đâu là tình bạn thân thiết. Tôi đạp xe về trong tâm trạng không thể nào vui hơn được nữa. Như luôn mất tích một cách đầy bí ẩn không thể nào diễn tả được, lúc nãy còn thấy lấy xe chung nhưng đến khi tôi bắt đầu đạp về tức là sau cái màn chia tay là không thấy đâu. Người con gái kì lạ kia.
Chốt lại ba tuần đi học nhiều chuyện đầy bất ngờ và kì lạ xảy ra, bắt đầu từ cái nhận lớp khi ngỡ ngàng rằng trong lớp mình đang học có ba người con gái xinh đẹp giỏi giang không thể nào tả hết lại con nhà tiểu thư giàu có nữa chứ, ai mà vào làm được những ngôi nhà đó chắc chắn rằng không sợ đói ở kiếp đó. Rồi đến cái định mệnh khi được ra mắt gia đình hai người con gái xinh đẹp kia, những ngày hôm sau là cuộc thi rung chuông vàng với nhiều cảm xúc không thể nào diễn tả được,khi là thăng hoa của niềm vui nhưng cũng đến lúc nỗi buồn không mang tên lên tiếng nhưng rồi cũng đến niềm vui trỗi dậy. Rồi đến cái bài thơ oái ăm kia nhưng trái tim đã dẫn đường lối cho tôi, người con gái xinh đẹp không phải làm theo những yêu cầu của thằng con trai đểu cán kia nhưng cũng bắt đầu những mối hận thù từ đây. Khi hai người trong họ nói mình đã có bạn trai thì lập tức 1 ngày sau tôi bị bọn liên minh 10C5 với 10A1 dập vào buổi sáng đi học, sau cái buổi phục kích vào buổi tối ấy. Rồi đến chiều hôm đó chính tôi đã bày ra kế sách ấy, một kế sách gọi là dụ hổ để giết nó, quả thật thành công ngoài mong đợi, thật sự tôi chỉ còn những vết thương nhẹ, lúc bị đánh ở trường cũng là một màn kịch do chính thằng con trai này dựng sẵn, dù biết rằng bị đánh rất đau nhưng cố gắng ròng người vận khí để bảo vệ được một phần nào đó, để cho bọn chúng tin rằng tôi không hề biết võ. Nhưng có một điều rằng không thể nào dự đoán được chính là 3 người con gái kia, đột nhiên xuất hiện nhưng theo chiều có lợi cho tôi, đã đóng vai thánh thiện thì làm cho chót luôn, vẫn theo kế hoạch ra về tôi đi một mình, quả thật bị chặn đánh ngay nhưng đâu dễ như thế đâu, đời mà nó chẳng bao giờ như mơ. Nhưng lại thêm một điều kì lạ khi có 10 người con trai với những dòng khí trong người sẵn sàng chuyển thành kình lực để đả thương đối phương, tất nhiên những cú đánh rất nhẹ nhàng uyển chuyển nhưng kết quả đám bọn kia bị rất nặng.
Cuộc đời của tôi đã bị những thứ kì lạ xen vào nên làm rối loạn cả lên, chẳng biết phải làm sao nữa, đành phải đợi thời gian để trả lời chứ biết làm sao bây giờ. Cuộc đời mà chẳng ai dự đoán được rằng sẽ có chuyện gì xảy ra.
Tối hôm chủ nhật tuần thứ ba,…
Như vẫn ra ngoài như thường lệ, lần này em đi sớm hơn một chút, tôi chắc chắn rằng lần trước mình đã bị người con gái thông minh sắc sảo ấy phát hiện thì không nên đi theo làm gì. Chẳng biết quỷ dẫn đường hay ma dẫn lối tôi đi vào phòng cách Như, quả thật không còn xa lạ đối với tôi, từ nước hoa của căn phòng đến cách bày trí đồ dùng, hình như quá quen thuộc, không biết có phải tôi đã ngủ đó một lần thì mãi không thể nào quên được. Nhìn sơ qua chuẩn có gì mới mẻ nhưng ở chỗ cây đàn piano có hiệu Yamaha có một điều kì lạ.
– Hình ai thế kia??
Tôi thấy một bức hình chụp của hai người con gái nhưng từ xa nhìn không rõ không biết người trong hình là ai, cái tính tò mò cũng chạy nhanh lại xem ai là người trong ảnh,cầm nó lên, đã nhìn rõ.
– ÔI CÁI ĐỆCH
– Họ quen nhau à???
Tôi hơi bất ngờ trước cái điều đang hiện hữu trước mặt mình, nhìn trên góc tấm hình có dòng chữ…
I LOVE YOU SO MUCH
Chap 56:
Trong bức ảnh là hai người con gái đều xinh đẹp tuyệt trần nhưng người kia có lẻ thua Nhu ở một điểm đó chính là khuôn mặt không bằng nhưng cũng gọi nằm trong tóp những người xinh đẹp của trường. Người ấy nở một nụ cười với chiếc răng khểnh đầy dễ thương, còn Như nở nụ cười tỏa nắng ngày nào, khung cảnh hai người chụp có vẻ không giống nơi tôi đang sinh sống, nhìn lạ lắm.
– Trời không lẻhọ có vấn đề về sinh lấy
Tôi chợt nghĩ đến cái dòng chữ ấy. gái xinh đẹp giỏi giang đã ít rồi lại còn có vấn đề về việc đó thì chắc chắn rằng ông trời không có con mắt rồi, cũng chắc chắn rằng người con gái có lượng người đeo đuổi không khác gì ba người con gái ở lớp tôi. Đang nổi da gà về vấn đề cả hai người họ ở giới tính thứ ba thì…
– Tâm, xuống mẹ bảo này. – Tiếng mẫu thân gọi vọng lên.
Mệnh lệnh đã được ban hành dù đang làm gì cũng phải bỏ ngay để chạy nhanh xuống dưới, tôi đặt bước ảnh đấy ngay chỗ bàn học rồi phóng hết tốc lực của tên lửa xuống dưới nhà xem gấu mẹ có chuyện gì…ôi thôi…thì ra là bắt con gián trong nhà tắm ra giùm…có thế không cũng làm mất hứng ngắm nhìn hai người con gái ấy của thằng con trai quý tử của mình. Gái đẹp đã ít thì mình gặp phải ngắm cho đã để chết không thiếu thốn về gái nhưng người ta càng ngắm càng thấy chán, tôi thì ngược lại càng ngắm thì cái máu ấy nó tỉ lệ thuận theo cứ tăng dần đến bây giờ không hết luôn chứ chẳng đùa. Chạy ra đường thấy gái đẹp là nhìn ngay, bị giao thông nhắc nhở hoài về cái vụ không nhìn đường đi nhìn gái ^_^.
Xong công việc thì Như đã về làm cho tôi không thể nào thực hiện ý đồ đen tối ấy của mình thêm lần nào nữa, chán trường bước lên phòng định ngủ thì…
– Ế Ề Ê, nụ cười răng khểnh, ế ế cái răng khểnh
Tôi chợt nhớ ra cái nụ cười quen thuộc vừa rồi, ôi thôi rồi người con gái ấy không ai khác chính là người ngồi nói chuyện thân mật với ba người con gái xinh đẹp kia ở căn- tin trong cái ngày tôi bị dập hội đồng. Chính xác rồi, lúc nãy không để ý,với lại không suy nghĩ gì nhiều nên không nhận ra, chắc chắn rằng người đó không ai khác đặc biệt là chiếc răng khểnh cùng với ánh mắt long lanh gợi cảm kia.
Muốn phóng nhanh qua phòng của em để xác định lại nhưng không kịp nữa rồi, mọi chuyện đã quá muộn nhưng cái máu tò mò cứ nổi dậy chán gì đâu làm cho đầu óc cứ suy nghĩ về chuyện đấy. Tôi vào phòng ngủ sau một tuần học vất vả…khò…khò…khò
Sáng hôm sau (chủ nhật)…
Bữa nay tôi thức sớm hơn để tập lại võ công của mình sau những ngày bị người ta đánh bầm dập tả tơi. Bắt đầu với những cú đá dũng mãnh của taekwondo, đủ kiểu hết nhưng…
– Bẹt…
Đệch cụ tổ nó sáng sớm còn hơi say ke của giấc ngủ ngon lành ấy quên thay cái quần ra báo hại một đường từ trên xuống lộ hết hàng, cũng mai không có con gái ở đó chứ không là tôi bách nhục xuyên tim rồi chứ mặt mũi đâu mà để lên trên nữa. Đi thay cái quần võ đáy rộng của taekwondo và thực hiện lại những cú đá còn dang dở lúc nãy, phải công nhận lực đá đã yếu hơn rất nhiều, độ nhanh nhẹn của thế di chuyển cũng giảm đi, điều đó rõ ràng cho thấy võ không ôn lại là như thế. Biết rằng bản thân đã ốm yếu rồi nên không quá lạm dụng sức mạnh của cơ bắp nếu không sẽ bất lợi rất nhiều, tôi thực hiện vài cú đấm móc, tạt, của Việt võ đạo xong đến cái phần ngồi thiền để lấy lại nhịp thở bình thường sau đó để tâm tĩnh và phần cuối cùng là kình lực cái mà tôi chú trọng.
Quả là lâu quá không ôn lại có một chút vấn đề, cái đầu cứ suy nghĩ đi đâu không hà, không thể để tâm tĩnh được mất rất nhiều thời gian, hơn 30 phút mới làm được điều đó,tôi đứng dậy ôn lại bài Xà hình quyền, công nhận một điều Ngũ hình quyền đã nằm trong xương tủy máu của tôi rồi không thể nào quên được, đó là những gì người sư phụ dạy Vịnh Xuân bắt học một cách thuần thục nhất. Bài này chủ yếu là sử dụng những ngón tay người trong gia phái gọi là tay xà, một cách linh hoạt đầy thiên biến vạn hóa, bài quyền này cũng chủ yếu để lại khí dùng lực ở thận nên việc điều khí 3 thời cũng rất quan trọng. Kình lực của tôi cũng gặp nhiều vấn đề do không thuần thục cho lắm, lại nhớ đến 10 người kia, nếu có duyên gặp lại chắc chắn sẽ tầm sư học đạo để cái phần kình lực quan trọng nhất được phát triển.
Nồ hôi ra cũng nhiều rồi, tôi phóng nhanh vào phòng tắm rửa sạch sẽ để xuống dưới nhà thưởng thức những món ăn ngon chắc chắn là do hai đầu bếp giỏi nhất nhà nấu. Khỏi cần bước xuống tới bếp từ cầu thang đã ngửi thấy mùi thơm ngây ngất rồi…Phòng nhanh lại bàn ăn thì thấy tất cả đã đầy đủ…
– Cấp này anh Tâm ta toàn để mọi người đợi không nhễ. – Bố bắt đầu trêu tôi.
– Dạ, hihi,đâu có ạ – Tôi xoa đầu.
– Vận khí phát kình rõ là quên rồi kìa – Bố tháo kính xuống nói.
– HẢ? – Tôi hơi bất ngờ
Khỏi phải nói bố tôi cũng nằm trong những cao thủ có võ công cao cường. giống như thằng con trai quý tử cũng được người cha truyền cho mình tất cả những gì biết về võ, có điều bố hơn tôi ở một chỗ là học võ từ khi còn rất rất bé đến bây giờ. Có thể nói một công an cơ động thì võ thuật đến cỡ nào chẳng cần xét đến người đó còn có học ở ngoài không. Nên nhớ một điều võ thuật của cảnh sát cơ động, công an thuộc ngành an ninh thì toàn là tinh hoa của những môn võ khác.
Quả thật tôi đã biết bị bố phát hiện ở đâu, phần tóc có vẻ hơi đứng lên, đầu những ngón tay hơi run run giống người bệnh tim do lúc nãy trong phần vận khí, tất nhiên khi khí không thành thì ắt rằng kình cũng không xuống theo, đó là luật bất thành văn. Tôi bất đầu thông suốt.
– Ngồi xuống ăn đi, tý kêu anh hai dạy lại cho.
– Dạ
Ngồi xuống bàn ăn cứ nghĩ mình đang ở nhà hàng toàn là món ăn ngon không hà, hai người nữ nhi ấy quả thật nấu ăn không thua kém gì những đầu bếp. Tôi ăn lấy ăn để cho thỏa mãn cái bụng tham lam của mình, cũng phải nói một điều em đang trêu ba anh em nhà này hay sao ấy, bữa nay 4 món ăn sáng thì đã có 2 món có ớt rồi, vãi lọ gì đâu, toàn món thơm ngon nên đành phải cắn răng mà nhìn mấy người họ ăn. Đang giữa bữa ăn…
– Bác ơi, nhà mình hình như có chuột hay sao ấy? – Như ngừng ăn nhìn mẹ nói.
– Sao thế con? – Mẫu thân luôn nhẹ nhàng với người con gái ấy.
– Dạ, cái bức hình chiều qua con để chỗ cái đàn piano, lúc tối về đã thấy nằm ở bàn học. – Như vừa nói khuôn mặt đã có nét mặt vui vẻ.
– Hực…hực… – Tôi sặc cơm lên tới mũi.
– Hực…hực…
– Sao thế cậu- Em quay sang nhìn
– À…hực…không gì…sặc thôi – Tôi cảm thấy nhột gì đâu.
– Để bác kêu thằng Tâm vào phòng kiếm đập cho – Bố tôi vẫn chưa hiểu ra vấn đề
– Tâm một tý con vào phòng Như kiếm chuột đập nhé – Mẫu thân cũng thế.
– Dạ – Mặt tôi xú xị.
– Hihi, con cảm ơn ạ – Chưa gì em đã xưng bằng “con “rồi.
Thôi rồi lượm ơi, bố mẹ tôi đã dính cái bẫy do người con gái thông minh ấy bày ra, kỳ này lên trên đó không bị giáo huấn mới lạ, em luôn thế. Con chuột đang nhột nhột ở lưng và kèm theo một niềm lo sợ đối với người con gái ấy, vừa thông minh, vừa xinh đẹp kia. Làm chuyện gì cũng không giấu được, sao này ai lấy làm vợ chắc không chán cơm thèm phở đâu (chết tôi rồi ^_^).Ăn xong em dọn dẹp, tất nhiên tôi lếch lên căn phòng của em…
10 phút sau…
– Hihi, bắt được chuột chưa – Em che miệng cười khúc khích.
Tôi im lặng không dám nói lời gì vì bị bắt tại trận vào phòng của con gái…
– Tớ có làm gì đâu mà im lặng luôn thế – Em ngồi kế bên.
– Xử gì xử đi- Tôi úp cái mặt xuống chứ chẳng dám ngước lên nhìn bàn dân thiên hạ.
– Hihi, cậu bị tội gì mà phải xử chứ? – Em vẫn nghiêng đầu dễ thương như ngày nào.
– Thì chuyện bức hình đó.
– Vậy là cậu mình cứ tưởng bác gái vào dọn dẹp. – Em tủm tỉm cười.
– HẢ?
Tôi đưa cái mặt ngáo ngáo ngu ngu của mình ra, câu nói vừa rồi của người con gái ấy chứng tỏ tôi không có đẳng cấp nào để nghịch với em hết, lần này khỏi chối tội. Chắc chắn rằng sao này em làm công an sẽ rất tốt vì rằng khi đi hỏi cung sử dụng phương pháp như vừa rồi thì sẽ tìm được hung thủ.
– Tính sao giờ ta – Em giả vờ suy nghĩ.
– Đi ăn kem…
– Không
– Đi uống nước
– Không
– Đi ăn chè
– No,no
– Đi nhà nghĩ- Tôi lỡ miệng nói ra khi chưa kịp suy nghĩ đến khi đã phát thành lời thì mới phát hiện ra câu nói của mình đầy ngu ngốc.
– GÌ? – Em thoảng ngạc nhiên.
– À…không gì- Tôi bối rối chữa hỏa.
– ĐỒ HÁO SẮC – Em nhìn thẳng vào mặt tôi nói.
Thôi rồi, mất điểm trước mặt người đẹp rồi, cái miệng đang hại cái thân đây mà, tôi đành úp mặt xuống nhìn những đường viền gạch chứ chẳng dám ngước lên để nhìn em. Ở nhà có ba người con trai đang ở tuổi trưởng thành mà em toàn mặc váy với quần Jean ngắn,hai thằng anh thì thường xuyên đi ra ngoài nên không bị gì, chỉ có tôi thường xuyên nhìn cái cảnh tượng ấy, một người con gái xinh đẹp với cặp chân trắng miên man nhìn phát muốn cắn…ác vừa thôi chứ…hành hạ cặp mắt tôi mà…hành hạ luôn cái đầu óc đen tối sẵn…con gái mấy người ấy…
– Mình còn nhỏ nhé cậu – Em nói rồi cũng úp mặt xuống nhìn những viên gạch kia, đôi gò má đã ửng hồng lên.
Khỏi phải nói tôi sợ em ấy giận ai ngờ lại thành ra như thế, thôi đành rút kinh nghiệm, không bị xử bắn là mai mắn lắm rồi.
– …
– …
– …
– … – Cả hai im lặng…
– À…
– À…
Cả hai cùng quay mặt nhìn nhau định nói ra một điều gì đó…
– Cậu nói trước đi – Tôi trao cơ hội cho em
– Thôi, cậu nói đi
– Cậu nói đi
– NÀY CÓ NÓI KHÔNG – Sư tử chúa đã nhập.
– Bức hình đấy á…
– À, bức hình đó mình chụp với người bạn. – Em vén tóc mai sang một bên. Vẫn là mùi nước hoa với cảm giác ấm áp ấy.
– Bạn nào?
– Cùng trường đó, lớp 10B12 đấy – Em nói.
– Người mà hôm trước ở căn- tin ấy hả
– Sao cậu biết
– À, tại nhìn thấy
– Ừa. – Em đáp ngắn gọn.
– Mà… – Tôi định mở miệng kêu em làm quen cho để có cơ hội tiếp cận người con gái xinh đẹp kia thì…
– Tối đi chơ ivới tớ. – Em bước ra cửa phòng.
– Cạch – Cánh cửa đã đóng lại.
– Gì chứ, đi chơi ở đâu – Tôi tự hỏi.
Em nói một câu để cái thằng khùng điên như tôi ngồi đó mà suy nghĩ, chẳng ai hiểu nói cái sinh vật kì lạ đến thế trên hành tinh này, con gái có khác ấy mà.
Tối hôm đó…
– Đi đâu thế…?
– Chạy đi rồi biết.
Em hôm đó mặc một chiếc váy màu hồng trong rất xinh đẹp nhưng phải nói là khùng khùng sao ấy,kêu tôi chạy đi đâu cũng chẳng biết, hai đứa đi trên con đường Hùng Vương với những hàng cây đang úp những chiếc lá lại để cho giấc ngủ đêm khuya, màn đêm buông xuống từ lâu, đèn điện cũng đã bật lên. Những tia ánh sáng vàng dẫn dắt người ta đi đến một chân trời mới. Tôi và em đi qua con phố bán đồ ăn, khỏi nói con gái kêu đi lại chỗ đó thì không còn việc gì khác ngoài ăn hàng. Kết quả là đây…
– Này, chè sôi nước kìa – Em đã tia thấy
– Cậu ghé ăn hột vịt lộn đi – Em cũng tìm được cái món mà tôi chỉ ăn được một trứng duy nhất.
Sau 10 phút hai đứa ăn xong 3 trứng, tôi ăn hai hột em ăn một hột, người tính tiền là tôi…hôm nay đi chơi với em mẫu thân cho đem ngân khố đến tận 200 ngàn, đi chơi với con gái có khác xin tiền không bị la mà còn cho thêm.
– Kem dâu kìa…
– Trời lạnh muốn chết – Tôi chỉ mặc một chiếc áo sơ mi mỏng.
– Ăn không – Em phùng má lên.
– Thôi được rồi.
Hàng răng đi theo tiếng gọi của trăng sao…
– Bánh snack bí đỏ kìa
– ok chơi luôn.
…
– Cô ơi cho con 10 bịch bánh snack.
…
Chap 57:
Chẳng biết em đòi ăn cái gì nữa, tôi quyết định chạy thoát cái phố bán quà bánh ấy, tôi cũng chợt nhớ ra một điều em là tiểu thư nhà giàu thì biết khi nào hết tiền chứ, bó tay con gái gì đâu ăn hàng thấy sợ, tôi trố mắt ra nhìn, hê hê nói thế chứ cũng ăn ké chứ bộ.
Em chưa chịu về còn bảo chạy vào con đường Trần Hưng Đạo làm gì đấy, các bạn biết rồi chứ nhà tôi thì chạy thẳng nào trên đường Hùng Vương, bây giờ phải quẹo vào trong Trần Hưng Đạo thì dự chắc chắn rằng tối nay không về sớm được. Em chỉ đường cho tôi chạy vào một căn nhà nào ấy, vẻ bề ngoài cũng là một căn nhà giàu có nhưng có một tầng hà không quy mô như nhà của Bạch Yến và Bạch Mai.
Trước đó là một cánh cổng màu trắng “tri kỷ “, cái cánh cổng mà sau này tôi phải khổ đau rất nhiều lần vì nó đấy ạ, nhớ cho kỹ nhé. Em bước xuống bấm chuông ngay lập tức có tiếng chó sủa, thôi khỏi nói gì chứ tôi sợ chó lắm miễn vào nhà ai mà có chó sủa thì đừng hòng rủ đi lại lần hai đâu nhé.
Đứng đợi không lâu có một người con trai đô con cao ráo hơn tôi rất nhiều bước ra mở cổng…
– Hihi, chào anh – Chưa gì em đã nở nụ cười thân thiện.
– Chào em- Anh ta cũng tươi rối với người đẹp.
– Chào anh – Tôi cũng lễ phép.
– Đây là…
– Dạ, bạn ở chung nhà với em. Hihi
– À à thì ra là cậu ta.
– Dạ.
– Vào chơi hai đứa, Diễm Trúc đang đợi em đấy.
– Hihi – Em quay sang nở nụ cười hiền hòa dành cho tôi.
Hai đứa bước vào chưa gì đã gặp một con chó bẹc- giê nó cứ liếm liếm cái chân tôi, nhột kinh khủng muốn đá cho một cái nhưng thôi thấy hàm răng nên đành sợ mầy đi. Ngôi nhà cũng thường thôi, một cái tivi siêu mỏng đặt ở cái tủ làm bằng gỗ loáng bóng, kế bên là bộ ghế salong bằng gỗ. Hai đứa tôi được chủ nhà mời ngồi ở đó rồi chạy ra phía sau kêu cái người con gái tên Diễm Trúc kia, trong lòng có một cảm giác gì đó khó hiểu lắm chỉ muốn gặp ngay mặt người con gái kia.
Cái anh gì đó biết ý tôi hay sao ấy đem ra nước uống ra 7up mát lạnh cùng với ly đá, khỏi phải nói không cần khách sáo nữa, mở lon cái rụp uống cái hực hết ngay một ly, đã khát gì đâu, công nhận không khí trong nhà mát mẻ thật, tôi vừa đặt cái ly xuống dưới bàn thì…
– Trễ quá nha – Giọng nói dễ thương của một người con gái.
Khỏi phải nói nghe tiếng nói chắc chắn rằng dễ thương cực kì luôn ấy, nghe mà như một làn nước đang đổ vào người, mát gan mát dạ gì đâu, tôi đưa ánh mắt lên nhìn…
ÔI CÁI ĐỆCH
– Cậu đây là…hihi- Em nở nụ cười có chiếc răng khểnh trong xinh phết.
Tôi thì đứng cả hình với người con gái ấy rồi,…
– Trời ơi dễ thương quá…
Người con gái ấy có chiếc răng khểnh cùng với nụ cười đầy tỏa nắng không thua kém gì Như hết,tôi cố gắng dữ lắm mới giữ được cái máu mê gái của mình nhưng con mắt cứ nhìn hoài không ngưng nghỉ, trong đó chỉ có một người duy nhất đang biết người con trai kia bị gì, em đành phải ra tay nghĩa hiệp chứ không một tý nữa có người trào đòm hộc máu chết ngay tại chỗ vì gái xinh thì toi…
– Này, đây là bạn tớ học cùng trường, lớp 10B12 lúc nãy nói đấy – Nếu em nói thế chắc chắn không ăn nhầm gì nhưng người con gái ấy thông minh nên kèm theo động tác lung lay cái vai của thằng con trai ấy.
– À,…ừ…chào bạn – Tôi đã tỉnh được một phần
Người đó không ai khác chính là người con gái tôi đã thấy ở căn- tin, lúc chào cờ, trong bức ảnh với, không thể nào nhầm được với nụ cười thần tiên ấy. Trời ơi đất hỡi không biết năm đó gái xinh đâu ra nhiều thế, nhằm năm kiếm muốn chết chẳng thấy ai còn năm thì chẳng phải cần kiếm thì đã thấy trước mặt là bốn người con gái với vẻ đẹp thần tiên kia.
– Hihi, bạn đây là Nguyễn Minh Tâm 10A3 – Nghiêng đầu dễ thương hỏi tôi.
Trời ơi…đã dễ thương mà làm thế…chắc người ta bán lịch đắt lắm đấy…vì tội giết người…lý do…xinh đỡ không nổi.
– À,…ừ – Hình như khi gặp gái tôi chỉ nói được hai chữ duy nhất đó thì phải.
– Hihi, Như miêu tả sai rồi nhá- Em ngồi đối diện với Như.
– Hả? sai gì… – Như xoe tròn mắt tỏ ra vẻ không hiểu.
– Hih, không gì – Em lại cười dễ thương.
Tôi nhanh chóng bị hớp hồn bởi nụ cười đó, dáng hình có vẻ chuẩn lắm đấy nhưng khuôn mặt thì không thể nào so sánh với Bạch Yến và Như. Những suy đoán lúc trước của tôi về người con ấy đã sai hoàn toàn, không phải học lớp 12 gì cả mà là học lớp 10B12 đang ở trường của mình. Thế là tôi đã được vinh hạnh được gặp một người đẹp như thế nữa, quả là cái số có phước trong năm nay, mới có 3 tháng đã gặp được 4 người con gái xinh đẹp. Ai cũng mang cho mình mỗi vẻ hết. Thiên nhiên đã ban tặng cho họ một sắc đẹp trời phú không ai giống ai cả, để rồi cho những thằng con trai như tôi chết mê chết mệt.
“Hoa Hồng Trắng“
Chúng tôi nói chuyện vui vẻ với nhau,…
– Tâm có bạn gái chưa nhỉ? – Một câu hỏi khá bất ngờ.
– Chắc là có rồi chứ gì – Như bơm đểu tôi.
– Xấu thế này ai thèm yêu đâu…Hihi – Tôi trả lời thật lòng
– Như bảo cậu tốt lắm, lại giỏi nữa, nhìn cũng được mà
– Tớ không có nói tên xấu như hắn – Như đỏ mặt lên
– hề hề – Tôi gãi đầu biết chắc rằng Như nói thế rồi, khi con gái ngại mặt thường ửng hồng lên mà.
Chúng tôi nói chuyện qua lại một tý thì Như kêu về vì trời đã vào khuya lắm rồi, đến lúc ra về tôi mới biết được đầy đủ họ tên của người con gái ấy Võ Thị Diễm Trúc. Tên cũng được, người cũng đẹp đó là đánh giá của một thằng có dòng máu mê gái xinh đẹp như tôi.
Trên con đường đầy lạnh buốt của tháng 8 lại vào đêm khuya nữa, hai đứa tôi không nói lời gì làm cho không khí ngột ngạc thêm nữa, có một lý do nãy giờ không thể giải đáp được đó chinh là tại sao Như lại dẫn tôi lại nhà của Trúc chứ, với một đích gì hay chỉ là cho biết rằng người trong bức ảnh đang hiện hữu ấy đây. Điều đấy làm cho tôi tò mò lắm nhưng chỉ biết suy luận một mình chứ chẳng dám hú hí với em vì sẽ nhận được hai chữ mà càng nghe càng tức đó là bí mật. Tôi ghét bí mật của con gái, có gì nói toạc ra có phải vui hơn không nhỉ ^+^, công nhận mình cũng vô duyên vừa gì đấy chứ chẳng đùa.
Đã lạnh rồi không nói gì càng làm không khí trở nên buốt giá hơn bao giờ hết, giọng nói, nụ cười, hương hoa của em chính là sự đại diện cho một cái gì đó ấm áp vô hình, một cái cảm giác có thể giúp một người đang ở Bắc Cực trở về Châu Phi, nó tỏa nắng đến thế đấy ợ.
Về đến nhà chuẩn bị đi ngủ thì tôi nhớ đến một điều đó chính là cái người anh vừa rồi, anh ta có phong thái của một người học võ đấy, cơ thể rắn chắc…thôi kệ dân thành thị đi học võ nhiều mà…ngủ cho nó khỏe…Khò…khò…khò…
Sáng hôm sau chính là ngay thứ hai…
– Oài mới đây sắp đi học nữa rồi… – Tôi ngao ngán bước dậy khỏi phòng.
Vẫn là những màn vệ sinh cá nhân bình thường sau đó đến phần tập thể dục nhẹ để cho tinh thần thoải mái không còn buồn ngủ nữa…tôi đã thấy một tấm gạch và quyết định vận khí đề công chặt nó thử xem…nếu thành công thì hôm nay không cần thằng anh hai dạy…
– Hâyyyyyyyyyyyyyyyyyy
– BỐP
Miếng gạch vỡ ra làm nhiều mảnh, công nhận không biết ai để miếng gạch lót nhà ở đó nữa,…
– TÂM CON LÀM GÌ THẾ – Giờ đó mẹ chưa đi làm.
– DẠ không có gì ạ.
Tôi mới phát hiện ra là mình ngu, bố hồi hôm bữa có nói sẽ mua một miếng gạch về thay cho miếng gạch ở góc bị nứt kia, kết quả nó thành ra như thế này, dự là tốn tiền mua miếng mới. Tình hình buổi sáng tất cả đi làm hết rồi, hôm nay em không đi đâu cả nên mượn coi giùm nhà chạy ra chợ miếng gạch về để chiều bố làm, nếu thấy kết quả mà do thằng con trai của mình gây ra chắc chắn rằng sẽ um trời um đất nữa đây. Nói gì nói tôi sợ điều đó lắm.
Từ nhà chạy đến chợ cũng hơi xa xa, mệt muốn chết, sáng sớm người ta đi mua đồ ăn, rồi dân chúng đi học,…đủ thứ cả…muốn vào đến chợ cũng khó trần ai gian khổ chứ chẳng đùa. Mồ hôi đã ra nhiều rồi, tôi tia thấy xôi gà. Hế hế…
– Cô ơi cho con một hộp xôi gà. – Dù ăn sáng rồi nhưng vẫn muốn ăn.
Trời ơi xôi nóng hổi với làn khói nghi ngút kèm với những miếng thịt gà quay thơm ngon, những miếng dưa leo thêm với nước mắm chua ngọt để dùng thì ngon bá cháy con bọ chét chứ chẳng đùa (đang viết mà nghĩ đến chảy nước miếng rồi…hiu…hiu), tôi ngồi xuống cái bàn đó, ăn liền hai hộp, mấy người xung quanh cứ nhìn tôi thể một thằng nhịn đói bấy lâu nay mới được ăn vậy…Xong xuôi tính tiền 24 ngàn…kiểm tra ngân khố đủ đấy…đủ trả tiền xôi chứ không đủ mua miếng gạch…ôi thôi đời nó nhọ đến thế.
No cái bụng khổ cái thân…tôi phóng xe nhanh về nhà…trên cầu Hùng Vương đang hì hục lên dốc cầu thì bắt gặp một người con gái với chiếc răng khểnh dễ thương cũng đang đạp xe. Trong dễ thương thật đấy, tôi định kêu em nhưng mà thôi không dám làm phiền với gái tội nhát gái nổi lên…tôi chỉ dám liếc nhìn đâu đó thấy đóa bông hồng trắng đang được ở trông rổ xe…
Bông Hồng Trắng Ư??
Chap 58:
Diễm Trúc đi dự tiệc hay sao ấy, ăn mặc rất xinh đẹp lại còn có đóa bông hồng trắng đặt trước rổ xe, người con gái ấy cũng không phát hiện ra tôi…thì thôi vậy âm thầm chẳng ai làm phiền ai là tốt nhất để người ta nói mình thấy con gái đẹp là tơm tướp lên nữa thì chẳng có đường nào cưa được…Tôi nhìn theo bóng dáng ấy chợt thấy có một tờ giấy trắng rơi, quay đầu xe chạy lại nhặt rồi gọi ú ớ nhưng em đã xuống dốc cầu chạy mất tích luôn rồi, tờ giấy với những nét chữ xinh đẹp của con gái in trên trang giấy trắng tinh khôi của những đứa học trò nhưng những gì viết trên đó thì không hề đơn giản tý nào cả nói chung là hại não…
01001001001001001001001001
A0A1A2B3B4C5C6C7D3END3
00100100100100100100100101
A1B2C3D4FMT14HHT12END4
– Quái ác cái gì thế này – Tôi cầm tờ giấy lên đọc.
Tưởng đâu đó là một bức thư hay cái thiệp mời gì nhưng toàn là những con số và chữ cái được viết dưới dạng mà người ta gọi là một mật mã, chẳng hiểu cái mô tê sất gì cả,tôi ngu ngơ đứng nhìn dãy mật mã ấy mong rằng nhận ra điều gì đó nhưng chẳng hề tìm được gì.
– Tờ giấy này là sao? Nó viết gì mang ý nghĩa gì? – Tôi đứng chỗ đó mà đưa mặt ngu ngơ ra suy nghĩ.
Nhưng đang ở trên cầu dựng xe, đứng ở đó người ta la um sùm lên vì việc cản trở giao thông nên đành bỏ bức thư đó trong túi chạy xe về nhà với những suy luận vớ va vớ vẩn về dòng mật mã ấy. Chỉ toàn những con số với chữ cái, chẳng tìm ra được một cái gì đó gọi là khác biệt trên dòng chữ ấy, tôi cũng lấy làm tò mò quyết giải ra cho bằng được nhưng…
– Trả lại cho người ta không nhỉ? – Tôi đấu tranh với lương tâm
– Dù gì mình nhặt được mà, của rơi mà, thôi kệ giữ làm của riêng vậy – Cái tính tò mò của tôi đã giành chiến thắng.
Về nhà quên luôn cái chuyện lấy tiền đi mua lại miếng gạch đó, ôm tờ giấy ấy cùng với cây viết quyển tập lần mò giải nó ra, nhưng kết quả vẫn bằng không, suy nghĩ nát óc chẳng thề tìm được một cái gì đó gọi là đặc biệt cho 4 dòng mật mã ấy.
– aaaA – Tôi vò đầu bứt tóc.
Bỗng…
– Hây dà…xuống hỏi người con gái xinh đẹp ở dưới nhà chẳng may biết thì sao – Tôi đã nghĩ ra kế sách nhưng…
– Không được,Như và Diễm Trúc là bạn của nhau, mình mà xuống hỏi chẳng khác gì lại ông tôi ở bụi này, không được. Để hỏi Bạch Yến vậy. – Tôi chốt phương án.
Không có việc gì làm thì thời gian nó trôi như giọt cà phê đang chảy vậy,nhưng khi làm gì đó thì nhanh như gì ấy, sáng giờ chưa làm gì cả đã 10h giờ, tôi cũng chợt nhớ ra bài tập anh văn nên làm lấy để khỏi bị ông thầy tra tấn hành hạ, thù nhất là những ngày có môn anh văn, cái tên cúng tên trong 45 phút tiết ấy cứ vang lên mãi không ngớt, chán gì đâu.
11H38’ tại lớp 10A3 trường THPT PCT…
– Bạch Yến vào chưa – Tôi thấy thằng Đức chạy đi lấy sổ đầu bài.
– Đậu phộng nhà mầy, chưa gì đã hỏi gái. – Nó hớn ha hớn hở chớp lấy thời cơ.
– Đậu măng nhà mầy, vào chưa?
– Chưa. – Nó dứ nắm đấm vào mặt tôi.
– Đi lấy sổ đầu bài đi con, để thằng Tùng thẻo dái mầy, hé hé – Tôi quơ tay nó ra.
– Brừ…
– Hế hế – Tôi đã cao bay xa chạy.
Hôm nay cũng có cái gì đó vui vui trong người không biết có phải lúc nãy đi ngoài trời nắng quá ảnh hưởng đến dây thần kinh không nhỡ ^_^, đang định bước lên cái cầu thang số 1 đi dãy hành lang từ lớp 10A1 đến lớp thì…
– Hi, Tâm – Một tiếng chào ngọt ngào sau lưng tôi.
Khỏi đoán hay suy nghĩ sâu xa đâu đó có mùi nước hoa thuần khiết kèm với giọng nói ngọt ngào ấy là biết ngay ai mà, người con gái không ai khác chính là Bạch Yến xinh đẹp.Công nhận linh thật, mới nhắc đây đã thấy rồi, phải chi nhắc tiền nhắc bạc mà được như thế thì tốt biết mấy nhỡ.
– Hi, chào cậu- Tôi chuyên gia ăn cắp ^_^
– Bữa nay trời nắng nên đi sớm nhỉ – Em tủm tỉm trêu tôi.
– Hứ, đây luôn đi sớm hơn ấy nhé – Hai đứa cùng bước trên những bậc thang, những bậc thang đầy cảm xúc không thể diễn tả.
Cứ mỗi lần khi bên cạnh em tôi lại run lên, trái tim cứ đập hoãn loạn không biết có phải vì em quá xinh đẹp hơn những người con gái kia không hay tại một lý do nào đó chưa thể giải thích được, tôi vẫn bình thương gặp Như hoặc Bạch Mai, không có cái cảm giác khi bên cạnh em người con gái kiều diễm.
– Xí…ngày nào tớ cũng đi trước cậu chứ bộ – Em phụng phịu.
– Ờ ờ vậy đi^_^ – Tôi phải chấp nhận vì em làm cái kiểu ấy thì còn nước nào cãi được nữa.
– Có gì nói đi, ấp a ấp úng như con gà ấy, hihi – Em tủm tỉm cười
– Hả – Tôi giật bắn cả người với em.
– Hả gì nhìn bộ dạng cậu là biết có điều gì muốn hỏi tớ rồi – Em xoe tròn mắt với thái độ vừa rồi của tớ.
Trời đất quỷ thần ơi, nãy giờ có nói chuyện gì khác đâu mà em biết tôi đang có chuyện muốn hỏi,người hay thánh vậy nè trời, không lẻ tôi không thể nào giấu một cái gì đó gọi là bí mật với người con gái này sau, em như một con sâu ở trong bụng tôi vậy.Luôn làm cho thằng con trai đang đi cùng bất ngờ.
– À, thì có – Tôi cũng không che dấu làm gì
– Nói đại đi,hihi.
– Chuyện là…
– Tâm ơi đợi tao – Tiếng của thằng Đức xạo.
– Đm thằng cô hồn lúc nào không đến lại đến lúc này – Tôi chửi thầm trong bụng.
Khỏi phải nói nó đẩy tôi ra, tức là đi chính giữa em và tôi, một thằng phá đám chính hiệu. Thằng này chết chắc cũng linh lắm ấy, giờ phút quan trọng nhất lại xuất hiện, thật là vô công rảnh rổi mà. Em cũng tươi cười với nó không còn như lúc trước với khuôn mặt lạnh giá đến lớp nhưng đâu đó vẫn còn nét băng sương tuyết ngọc. Tôi bị kê miệng nên chẳng nói ra câu gì được lẳng lặng bước đi mà nghe thằng bạn mình chém đủ kiểu, chán nản vê lờ.
Vào đến lớp thì Bạch Yến ngồi cùng với Như nên chẳng có nước nào mở miệng ra hỏi một câu gì hay đưa tờ giấy ấy cho em xem nhưng một lần nữa người con gái ấy lại là một con sâu trong bụng thằng con trai ngơ ngơ ngáo ngáo mà sát gái kia…
– Tý ra chơi xuống căn- tin uống nước nhé Tâm – Em quay xuống tủm tỉm nói.
– À…ừ
Có hơi bất ngờ vì đó giờ chẳng thấy em mời ai khác ngoài tôi, chẳng lẽ mình có phước thật vậy sao, hên tiết đó là tiết toán chứ tiết sao mà em quay xuống nói thế tôi cũng chẳng dám trả lời nếu không muốn vào sổ tử thần với ông thầy đã đưa mình vào danh sách đen có thể “trảm “bất cứ lúc nào tùy thích.
Cái môn đáng ghét cũng đến…
Nhưng…
Hôm nay ông thầy uống trúng thuốc hay sao ấy chẳng ngó ngàng gì đến tôi những câu hỏi từ dễ đến khó cũng nhường tất cả cho những học sinh trong lớp 10A3 trừ tôi ra, không lẽ kêu đến mức mà ngại không còn dám kêu nữa. Tự nhiên cũng thấy buồn buồn, lúc trước cái môn này phải làm việc một cách cực lực cũng là cái môn tôi dành thời gian học bài nhiều nhất khi có tiết, hôm nay có lẽ là một ngày đầy mai mắn.Nhưng ai hiểu được chữ ngờ…
– Nguyễn Minh Tâm, tiết sau trả bài nhé – Tiếng nói không muốn nghe tý nào.
Hiểu được tình hình tại sao nãy giờ không kêu tên rồi chứ gì, đấy đấy con người là thế,luôn cho đi một cái gì thì cũng nhận lại một cái gì đó từ cái người kia, chứ chẳng bao giờ cho không đâu. Thôi kệ đến hôm thứ 5 chẳng sợ đếch gì cả…
– Đi nào – Em dẹp cặp sách vào rồi gọi tôi.
– Let’go – Câu ra quân quen thuộc nhưng từ cái hôm đó nó bị sữa lại…
– Because forever let’go, Hihi – Em tủm tỉm cười khi nhắc đến câu nói đó.
Theo lời người đẹp thì đi theo con đường qua các lớp dãy 10C chứ không đi xuống sân qua các lớp 10B, đành chấp nhận ý kiến của người đẹp chứ tôi là ghét nhất cái bọn 10C5, chẳng may bị dập hội đồng nữa thì bọn chúng vào bệnh viện chứ không băng bó như lúc trước.
Em thì nổi tiếng khắp trường rồi với sắc đẹp trời phú đó, thiên hạ mỗi lần thây em đi đâu hay làm gì đó cũng trầm trồ theo dõi những bước chân mảnh mai nhưng có gì đó mỏng manh lắm, tôi và em bước đi trong tiếng nói chỉ trỏ của bàn dân thiên hạ, có lẽ em thấy bình thường hay sao ấy nên cũng không quan tâm lắm. Đúng là sống trong cuộc đời này phải dẫm đạp lên dư luận mới có nước sinh nhai.
– Cậu uống gì- Tôi lựa một cái bàn ngay chỗ gốc cây lúc bị dập hội đồng.
– Sao cũng được,hihi – Em cho tôi tùy ý lựa chọn
Thường thường nghe mấy đứa bạn nói con gái thích uống nước cam nên tôi đi lấy một lon 7up mát lạnh kèm theo chai nước ép cam cho em nhưng khi đem lại thì em cười tủm tỉm một cách đầy khó hiểu làm cho cái mặt ngáo ngáo mà dân tình gọi là ngu ngu xuất hiện.
– Tiếc nhỡ, có ghế mà ai đó không chịu ngồi – Em nước mặt lên nhìn tôi đang đứng trời trồng.
– À…ừ.
Hai đứa ngồi đối diện với nhau, khoảng không gian im lặng của hai đứa lại bất đầu vang lên,khúc nhạc không lời, đến đây tôi chợt nhớ đến bản nhạc trong đêm hôm khuya ấy,cái ngày mà cả hai người con gái đều tuyên bố với bàn dân thiên hạ là có bạn trai. Nhưng cũng lạ một điều từ ngày có câu nói ấy tôi chẳng thấy em đi với người con trai nào cả.