Nhẹ nhàng…
Mềm mại…
Ấm áp…
Những gì của trứng gà ^_^
Em không nói không rằng lấy xe chạy đi đâu đấy làm cho tôi mặt cứ như thằng ngu chẳng hiểu cái gì chuyện gì cả, mới đi học có hai ngày mà biết bao nhiêu chuyện xảy ra, chắc là năm đó kỵ với tôi rồi. Cuộc đời khổ hết chỗ nói…
Trưa hôm đó tại lớp học…
– Đệch mầy bị sao thế Tâm? – Thằng Hùng bá đạo nhanh mắt.
– Trời, ông bị gì thế? – Bà Kiều Oanh cũng tham gia hội tám của mấy thằng con trai.
– Đùa à? – Thằng Tùng trố mắt ra nhìn
– Ai đánh mầy thế? – Thằng Chung chạy lại.
– …
Thế là cả đám bạn chạy lại hỏi thăm tình hình sức khỏe của tôi khi bọn chúng thấy những thương tích không hề nhẹ trên người, cái mặt vẫn bên thấp bên cao, hai cánh tay một bên đã gớm máu do vết thương, một bên bầm tím cũng được xoa thuốc rượu và được Như cẩn thận băng bó lại em nói sợ bị gãy nếu va trạm mạnh nữa. Thôi xong rồi, lúc trước là một cao thủ võ công cao cường nhưng bây giờ đá con muỗi chưa chắc gì nó chết.
Tôi đi từ từ về chỗ ngồi thì bắt gặp ánh mắt của Bạch Mai và Bạch Yến có vẻ lo lắng với những thương tích đang hiện hữu trong người thằng con trai đấy, cả hai người đó cũng chạy xuống với đám bạn của tôi đang đứng xung quanh để biết chuyện gì xảy ra đối với thằng bạn của mình.
– Đm nói nhanh coi – Thằng Tùng nóng tính.
– Từ từ mấy tía, con bị phục kích.
– RẦM
– Thằng chó nào đánh mầy thế
– Có trong trường không
– Dẫn tao đi
– Tao đập chết mẹ nó luôn
– Đụ má bọn l**, mầy dẫn tao đi – Thằng Tùng máu nóng kinh khủng.
– …
Bọn nó bắt đầu xôn xao lên thằng nào cũng nóng tính hết, thằng Chung nó lấy ngay cây côn đang bỏ trong cặp ra nắm lấy tay tôi…
– Đậu măng, bọn mầy bình tĩnh coi.
– Đỉ mẹ bình tỉnh cái gì? – Thằng Hùng cũng không thua kém.
– Mầy chỉ mặt nó đi tao đập không đẹp không ăn tiền.
– Má chơi chó thế.
– Thằng nào đánh ông thế?
– Lúc tối Tâm đi biển về qua đường Trần Hưng Đạo bị người ta đánh. – Như kể với đám bọn bạn đang nóng tính như lửa kia.
– Đm sao mầy không đánh lại? – Từ nhỏ giờ thằng Chung mới thấy tôi bị người ta đánh đến bầm dập như thế.
– Tao đang chạy xe nó đạp rồi ngã xuống, bọn nó bu vào đánh ngay chứ có kịp đứng lên làm gì đâu. – Tôi kể lại sự việc.
– Mầy đi theo tao qua 10C5 – Thằng Chung nắm lấy tay tôi.
– Đậu măng mầy cất ngay cái côn vào muốn bị bắt à – Thằng Sang còn bình tĩnh nhưng không biết nó kiếm đâu ra cái cây.
– BỌN MẦY DẸP HẾT VÀO CHO TAO.
Bọn nó cũng ngoan ngoãn nghe lời thằng bạn của mình dẹp ngay những vũ khí “nóng “vào, nếu không chắc chắn sẽ có công an vào chứ chẳng đừa, con gái bà Quỳnh với Trân cũng nóng lòng khi thấy thằng bạn của mình bị đánh te tua như thế, nhìn thấy cũng xót lòng.
Lớp tôi kéo muốn gần hết lớp qua bên đó rồi, có cả ba người đẹp đi theo nên náo loạn của khu A và C trên lầu, đi ngang từng lớp người dân hiếu kì đi theo xem cũng không ít thành thử trận chiến sắp xảy ra hứa hẹn sẽ quyết liệt và gay cấn đến chừng nào, còn tôi đang mang một nỗi lo, không biết đám bạn của mình dẫn đi kiếm ai mà hùng hồn thế này.
– Bọn mầy dẫn tao đi đâu thế? – Tôi hỏi thằng Chung
– Chiều hôm qua tao với thằng Sang định ra chợ mua một số đồ dùng thì gặp cái thằng hôm thứ thứ hai chặn đường ở nhà vệ sinh đó, bọn nó nói to nhỏ gì mà tối nay đánh một thằng gì đó lại đến nhà nhưng tao có biết mầy đâu.
Đến lớp 10C5…
– Đụ má mầy lúc tối đánh thằng Tâm đúng không? – Thằng Tùng khi thấy thằng Chung chỉ hung thủ, chạy nhanh đến túm cổ thằng chó đó.
– Đỉ mẹ bọn mầy muốn gì? – Đám bạn của nó không thua kém
– Buông bạn tao xuống
– Đụ mẹ mầy tao thách mầy làm gì nó đấy
– Sợ đếch bọn mầy à
– Đánh thử tao xem
Bên tôi chuẩn bị hết thì…
– Dừng lại – Giọng nói ấm áp của một người con gái vang lên.
Cả bọn biết đó là tiếng Như, người con gái xinh đẹp nên để xem có chuyện gì xảy ra rồi mới quyết định tiếp tục, đám bên kia cũng đứng hình. Từ trong lớp bọn tôi có ba người con gái xinh đẹp bước ra làm cho không khí náo nhiệt hơn bao giờ hết, ai cũng biết rằng sắp có chuyện gì xảy ra, ba người con gái ấy sẽ binh cho lớp mình để mặt bọn người kia là ai?
– Này, bạn mà dám đụng đến Tâm một lần nữa thì không yên đâu nhé – Như bước lên lạnh lùng mà nói.
– Bạn… – Đám bên kia chỉ biết cứng họng chứ chẳng dám nói gì.
– Đây là lần đầu cũng như cuối cùng – Bạch Mai cũng lên tiếng.
– Mình nghĩ cần có một lời xin lỗi ở đây? – Bạch Yến cũng làm cho không khí áp đảo.
Lúc này bọn nó không biết nói gì khi cả ba người con gái xinh đẹp nhất trường đều đứng ra bênh vực cho một người con trai đang thân tàn ma dại, xung quanh là những lời bàn tán xì xào quanh vụ việc này, cuối cùng bọn nó cũng nói một lời xin lỗi giống như bị ép chứ chẳng muốn gì cả, tôi biết thủ phạm là ai nhưng chỉ tiếc rằng không thể đánh lại trả lời đành ôm mối hận này chôn sâu tận đáy lòng khi người ta đã xin lỗi rồi. Sau chuyện ấy ba người con gái bước ngay về lớp để lại một không khí có vẻ căng thẳng cho hai bên cuối cùng tôi cũng đứng ra giải quyết tất cả mâu thuẫn dù gì cũng bị đánh rồi cũng đã xin lỗi rồi nhưng nếu còn một lần nữa thì không im xuôi như thế đâu.
Một lần nữa khối mười lại nhốn nha nhốn nháo lên vì vụ việc vừa rồi cả ba người con gái xinh đẹp đều đứng ra bênh vực cho người con trai ấy ai cũng có trong mình một thắc mắc đến khó diễn tả, nhất là tại sao ba phải vì một chứ hắn có gì phải làm như thế. Con gái không biết đánh nhau nhưng một tiếng nói của họ mang tính quyết định rất nhiều. Đánh hoặc bị đánh, đập hoặc bị đập.
Suốt buổi họ chôm ấy chẳng biết làm gì vì có viết bài được đâu ai cũng lấy tập của tôi giành nhau mà viết nhưng chữ ai cũng rồng rắn lên mây hết nên đành làm phiền ba người con gái xinh đẹp ấy với nét chữ không thua gì đánh máy cả, người đẹp chữ cũng đẹp.
Thầy cô cũng hỏi thăm tình hình sức khỏe của tôi, cũng có gì đâu vài vết thương ngoài da ấy chẳng có đáng gì cả nhưng bị bầm cái mặt nhìn kỳ kỳ sau ấy, gia đình chưa ai biết cả nhưng chắc chắn rằng họ còn nóng cả ruột ran hơn cả đám bạn này, nhất là hai thằng anh sẽ đòi sống chết thua đủ với bọn người kia.
Từ vụ ấy tôi rút ra được một kinh nghiệm, sống ở đời với nhau có gì thì nói ra thẳng đi, vũ lực chỉ làm nhau đau, ai cũng đau hết, ghét thì nói chứ đừng lặng lẽ âm thầm đâm lén sau lưng, mình đau lắm, hôm sau cũng không sung sướng gì hơn đâu. Vũ lực chỉ là cái tất yếu và hết đường để mình lựa chọn mà thôi.
Ra về bầu trời cũng mát mẻ hơn bao giờ hết, đám bạn quyết định tiễn tôi về vì sợ bọn nó sẽ ức chế với những gì lúc trưa làm nhục bọn nó khi có người đẹp mâu thuẫn. Bạch Yến và Bạch Mai không cùng đường nên chia nhau ra ở ngã tư và không ngoài dự đoán khi cả đám người con trai gần hơn 15 thằng của lớp 10C5 với 10A1 có cả cái đám bị tôi cho ăn một gáo nước lạnh vào mặt trong cái cú trả lời bài thơ do Bạch Yến đưa ra, chắc chắn rằng bọn này đã tạo nên một liên minh chống lại lớp 10A3, sóng gió đã nổi lên và không biết bao giờ ngừng.
Bọn nó không dám làm gì khi trên xe bọn tôi cũng có những con gái, trong số đó có Như đang đưa ánh mắt lạnh lùng đầy sắc khí, ánh mắt cũng có thể giết người chứ chẳng đùa đâu, bọn kia cũng có phần ái ngại nên không manh động đành ngậm ngùi cho qua chuyện, không lẻ bạn tôi đưa về mỗi ngày, tôi hiểu chuyện đó nên chắc chắn rằng những ngày sắp đến mình cũng không được yên thân với đám này.
Về đến nhà tôi đã được bố lấy hủ thuốc rượu gia truyền của ông nội ngâm để chữa trị những vết thương do học võ gây ra, lần này bị người ta đánh đến bầm dập nên nó cũng có một chút công dụng, tha đến đâu nóng cả lên đến đó chứ chẳng đùa, quả là rượu thuốc, uống một cốc sẽ ra sao nhỉ, nóng ruột gan luôn nhưng trong đó có mấy con gì lạ lạ chẳng may xuống đất yên giấc ngàn thu thì có tiếc nối đến đâu cũng không làm được gì.
Tôi chỉ biết nằm và nằm chứ chẳng biết làm gì nữa, cũng sinh ra chán nên quyết định đi dạo mát vào buổi tối, thôi chắc không bị đánh nữa đâu. Không biết ma quỷ dẫn đường hay sao ấy tôi đi vào con đường 30.4 và dừng lại trước nhà của người con gái ấy,cánh cổng sắt mà xanh hiện ra, đâu đó trong căn nhà là những ánh đèn, thế là em có ở nhà.
Tôi ngồi băng ghế đá bên kia đường có thể nhìn thấy ngôi nhà ấy, không cách xa cho lắm với lại không khuất nữa, cũng nhìn thấy hình bóng của em trên lầu hình như đang lau nhà thì phải, người ta có bạn trai rồi nên không dám làm phiền sợ giống Như thì chẳng biết làm sao, hai đứa tôi ở cùng nhà nên ít nói chuyện với nhau kể từ buổi tối hôm qua.
Cái bảng nhạc Lotus Flower (lúc đó chưa biết tên) hiện hữu trong tâm tri tôi, cũng ngứa nghề lắm rồi, lâu lắm chưa sài đến cây sáo không biết có quên đi cái tài năng mà phải cực khổ lắm mới chơi được bản nhạc của mình, lúc nhỏ những khi tâm trạng gì đó một là ngắm biển với những cơn sóng rì rào, hai là lấy ngay cây sáo ra và thổi.Để những tâm tư đó trôi theo những cơn sóng, những nốt nhạc…vơi đi…
Bỗng một âm thanh quen thuộc vang lên, đó là một tiếng nhạc piano phát ra từ căn nhà ấy cũng giống như cái tiếng đàn sáng hôm ấy tôi được nghe nhưng khác nhau ở chỗ bản nhạc, không giống nhau…
Nếu như bản nhạc của Như đầy nhẹ nhàng mang âm hưởng của một buổi sáng tinh mơ để chào ngày mới với những tiếng hát líu lo của những sự vật thiên nhiên điều hiện hữu trong đó thì bản nhạc tôi đang được nghe phát ra từ căng nhà đó có một thứ gì đó khó mà diễn tả được hình như tâm trạng của người chơi đàn đã dồn hết vào đó.
Vu vi…
Nhanh…
Từng hồi…
Hối thúc…
Chap 52:
Bài nhạc nhanh theo từng hồi một nhưng vẫn giữ cái giai điệu nhanh ấy cứ hối thúc, liên tiếp nhau có thể biết rằng người đang chơi bài nhạc ấy với tốc độ cực kì nhanh, tâm trạng có thể nói đang có một niềm vui khó diễn tả khi những nốt nhạc như nhau nhưng rất nhanh và hối thúc lòng người. Bài nhạc rất thích hợp để chơi vào đêm khuya nó du dương như một tiếng vĩ cầm nhưng đầy thanh thản và bình yên.Khúc nhạc piano đang được người con gái ấy chơi nói lên tâm trạng đang rất vui vẻ với những gì hiện có trong người nhưng lại không biết chia sẽ cùng ấy, nói với ai để người ta hiểu đành phải mượn những nốt nhạc ấy để nói lên tâm sự của mình.
Cứ thướt tha những ngón tay thanh mải…
Trên phím đàn đen trắng…
Giống như bản nhạc…
Rất nhanh nhưng cũng đầy hối thúc lòng người.,.
Vui vẻ, hồn nhiên, lạc quan yêu đời…
Nhưng…
Cũng có lúc gập ghềnh…
Giống như một cuộc đời có vui, có buồn…
Khúc đoạn ấy không lâu nên người chơi lướt thoảng qua…
Bản nhạc piano đầy vui vẻ…
All of me…
Tôi ngồi ở đó nhắm mắt lại để tận hưởng những gì đang có, không khí yên tĩnh thanh bình kèm theo những nốt nhạc du dương đang phát ra từ căng nhà ấy với tâm trạng vui vẻ không thể nào diễn tả hết đang ngự trị ở đâu đó, một nỗi niềm thầm kín chỉ biết dấu trong lòng không biết chia sẽ cùng ai…
Thôi…
Đành để tâm hồn trôi theo gió…
Những cảm nhận yên bình đâu đó…
Cứ từ từ trôi qua thoang thoảng…
Với mùi hương của những đóa hoa phượng…
Bản nhạc được đánh đi đánh lại đến lần thứ 3 thì kết thúc, đợi một lát sau xem có bài nào nữa không nhưng đành phải nói là rất tiếc, quả thật có rất nhiều bí ẩn về người con gái ấy mà tôi chưa biết, em biết chơi cả đàn piano với những bản nhạc không lời hay đến thế, những bản nhạc mà tôi yêu thích.
Theo cái phong cách nghe nhạc thì tôi thích nghe những bản nhạc không lời hơn vì nó không có lời là điều thứ nhất, điều thứ hai là chỉ có cảm nhận và cảm nhận mới hiểu được hết những gì mà tâm trạng ta để vào bài nhạc. Người chơi bài nhạc không lời muốn hay thì phải biết chọn bản nhạc để miêu tả những cảm xúc đang hiện hữu trong người mình lúc đó, cho những thăng hoa của cảm xúc trôi theo những nốt nhạc không lời ấy, sẽ mang đến cho người nghe những gì mà mình khó nói thành lời, mượn nốt nhạc để nói lên tâm sự đó là điểm hay của âm nhạc.
Một bản nhạc không lời cũng giống như một lời tâm sự của mình, không biết nói cùng ai, không biết chia sẽ cung ai chỉ biết rằng những điều mình muốn nói được sự vật xung quanh im lặng nghe cũng đỡ buồn đâu đó, một bản nhạc không lời không cần quá dài, ngắn cũng được nhưng tất cả cảm xúc phải dồn nén lại.
Buổi sáng đầy tinh mơ với những tiếng chim hót líu lo thì một bản nhạc của thiên nhiên nơi trốn rừng xanh hoang vu chỉ nghe được tiếng của muôn loài và đâu đó những tiếng gió rồi xào xạc của những cành cây, bản Lotus Flower thích hợp nhất
Một đêm khuya thanh tĩnh mang trong người một niềm vui khó có thể diễn tả cùng ai được hoặc là không có ai bên cạnh để nói lên tâm sự ấy thì bản nhạc All of me sẽ được xướng lên với những giai điệu nhanh dần theo thời gian đầu và sẽ giữ mãi ở những đoạn về sau. Lúc đầu thì chầm chậm từ từ nhưng cũng bắt đầu nhanh dần lên.
Đó là những gì âm nhạc làm được. Người chơi bản nhạc không lời cũng là một nghệ sĩ âm thầm.
Tôi trở về nhà mang trong tâm trạng thoải mái và bình yên về bản nhạc vừa rồi, thật sự nó rất hay có lẽ đồng cảm về giai điệu và cảm xúc…
Có phải chăng trái tim đang dẫn đường cho cả hai?
Nhưng…
Người con gái xinh đẹp ấy đã có bạn trai rồi…
Mình không xứng đáng…
Có lẽ…
Cuộc đời thích trêu người là ở đây…
Khò…Khò…Khò…Một ngày mới lại trôi đi theo dòng thời gian không thể nào ngăn cản được…Cứ trôi…Trôi mãi…
Chiều ngày thứ 6 sau khi đi học về…
– Nó kìa.
– Đẩy nó
– Đợi nó chạy lại cái.
Từ xa xa tôi đã thấy một đám bọn con trai của 10C5 và 10A1 đứng đợi mình khuất ở đoạn Hùng Vương, chắc bọn này sao hai ba ngày theo sát tôi thì biết ba người đẹp và đám bạn đã không còn tiễn về nữa nên định ra tay đây mà…
– Quất luôn không? – Tôi hỏi thằng Chung.
– Chơi xoắn gì – Thằng Tùng cũng lên tiếng.
– Sao hai thằng mầy – Thằng Sang hỏi thằng Hùng và Khôi.
– Chơi đi tao lo – Thằng Khôi nhặt ngay cái cây lên.
– Let’go – Với câu ra quân quen thuộc
Thật ra với những vết thương trên người tôi còn rất nhiều, đau lắm nhưng không thể tránh mặt bọn này nữa khi đã quyết tâm truy cùng diệt tận như thế rồi, bọn nó cũng càng ngày càng đông lên với số lượng người tham gia liên minh ấy, không chỉ 10C5 và10A1…
Bọn tôi để xe trước đó bước từ từ lại đám bọn nó, hai bên đã chuẩn bị sẵn sàng đưa một ánh mắt giết người nhìn nhau, có lẽ đánh nhau lớn đấy…Buổi chiều không khí mát mẻ…trên con đường ấy bỗng ít người hơn…
– Víu – Một cái cây tiến đến chào hỏi.
Tôi lách người sang một bên
– Hâyyyyy – Tôi nhảy lên đá một cú vồng cầu.
– Rầm
– Phịch
– BỐP
– VÍU
– VÍU
– VÍU
Liên tiếp là 5 thằng nhảy vào đánh tôi khi bọn nó biết đang còn thương tật, đám bạn hình như thằng nào cũng biết võ thì phải, bọn nó đánh như phim lẻ với bọn kia, nhìn mà đã con mắt nhưng tôi thì có lẽ bị đám kia chú ý nhiều hơn khi số lương lớn vây đánh tôi. Mai mắn là đánh bạn cũng biết điều đó kéo từng thằng đang cố gắng dồn ép, khi tôi toàn lùi để né đòn chứ tay không thể nào dùng để gạt, đỡ những cánh tay đanh dùng hết sức đánh vào người tôi, với những cú đá chỉ một phần nào đó. Nhưng…đám bạn tôi không hổ danh là hổ báo con nhà giáo…với vẻ thư sinh nhưng võ công đầy mình…
– Víu
– Rầm
– Phịch
– Rầm
– Víu
– Phịch
Đám bọn nó ôm người mà chạy, đám bạn không tốn nhiều quá sức lực không ai bị thương trừ tôi bị đánh 3 cái vào chân vào tay mai mắn không có sao, đến cái ngày hôm ấy tôi mới biết một điều rằng đám bạn này cũng không đơn giản gì ấy khi nhìn vẻ bề ngoài có vẻ thư sinh nhưng võ công lại cao cường đến thế, quả là khi gặp khó khăn bạn bè vẫn người quan trọng nhất trong cuộc đời của mình. Khó khăn nhất, cực khổ nhất bạn bè vẫn luôn tốt nhất với mình, có thể nói thân nhau như anh với em.
– Hê hê bọn gà – Thằng Đức vẫn chưa đã tay.
– Bọn mầy mà đánh thằng Tâm một lần nữa là chết mẹ nhé – Thằng Tùng chỉ theo hướng bọn nó mà chửi.
– Thôi mầy, xem thằng Tâm có sao không – Thằng Khôi đen lần này đời nó không đen.
– Hê hê quá đã. – Thằng Hùng cũng thế.
– Có sao không Tâm – Thằng Chung hỏi.
– Không sao – Nhưng cái mặt tôi phản chủ với những vết thương đau đến tận xương tủy.
– Mẹ không biết võ à? – Thằng Khôi không hề biết võ công của thằng đang bị thương.
– Hê hê ai… – Thằng Chung định giới thiệu nhưng đã bị tôi cản.
– Không biết, ốm yếu thế mà. Hix…hix… – Tôi làm vẻ ngu ngơ.
Thôi thì đành giả nai thánh thiện vậy càng ít người biết thì càng tốt đặc biệt là đám người kia, họ sẽ nghĩ rằng nên tránh xa đám bạn đi chung và thực hiện đánh du kích như lần trước với tôi thì phần thắng chắc chắn sẽ nhiều hơn. Tôi cũng không kém gì khi những rằng như thế sẽ trả được mối thù hôm bữa và tự tin sẽ hạ được bọn nó với sự giúp đỡ của thằng Chung mê gái.
Bọn nó cứ thế trong thời gian tôi bị thương, trưa đến rước rồi chiều đưa về và đó trở thành thông lệ trong một tháng, bọn kia cũng không còn chặn đường nữa, đi ngang những căn phòng lớp của bọn nó thì bắt gặp những ánh mắt đe dọa, thật là hổ báo hết chỗ nói.
Trong thời gian này Như cũng mất tích nhiều hơn không thấy em ở nhà, cả những lúc buổi tổi thường thường đến tận 11h em mới về, bố mẹ tôi thì không nói gì cả, Bạch Yến thường có một người con trai khối 11 qua dẫn đi chơi, tôi cũng bắt gặp người con trai ấy chở em đi đâu đấy, người con trai ấy to cao hơn thằng con trai gầy gầy cao cao này nhiều, đẹp trai hơn nữa…
Trong người có một thứ gì đó vô hình đang ngự trị nhưng mà tôi cũng không biết rằng thứ đó là gì nữa, phức tạp gì đâu. Trái tim cũng trở nên ấm áp hơn lúc trước nhiều, căn phòng của tôi mỗi ngày hình như có một ai đó vào để làm sạch rồi dọn dẹp kèm theo là một chai hương hoa rất thơm ngát nhẹ nhàng không giống của ba người con gái ấy, chai nước hoa để xịt phòng, từ cái ngày ấy căng phòng của một thằng con trai luôn luôn ngăn nắp, sạch sẽ, thơm tho hơn bao giờ hết.
Cũng có một điều lạ thường là đồ ăn sáng được chuẩn bị sẵn, mỗi sáng sớm tôi vẫn ở nhà một mình, khi trưa đến chạy xuống thì thấy đồ ăn đã được làm sẵn chỉ nhảy vào là ăn, tôi thừa biết người đó chính là ai nhưng có một cái gì đó trốn tránh ở đây.
Những quyển tập được bao lại cẩn thận, đồ mặc đi học là cái áo trắng cũng được ủi sẵn…
Có bao giờ tôi như thế đâu…
Mẹ tôi cũng có làm mấy chuyện đó đâu…khi mà đứa con không yêu cầu…
Có lẽ…
Âm thầm…
Lặng lẽ…
Sẽ tốt hơn nhỉ…
Nếu thế thì làm vậy đi nhé…
Chap 53:
Thấm thoát đã hết tuần thứ hai của năm học đầu tiên rồi, vẫn không có gì đặc sắc ngoài chuyện tôi bị phục kích và hai người xinh đẹp nhất của lớp tuyên bố đã có bạn trai, tình hình là chỉ còn một mình Bạch Mai là chưa có đối tượng nào mà em cũng nằm trong số những người xinh đẹp nhất trường nên các đối tượng trong “nước “lẫn ngoài “nước “đều cho vệ tinh theo dõi, khổ hết nói.
Về tôi thì có một nỗi niềm riêng không thể nào diễn tả hết được, có một cảm giác gì đó kỳ lạ giữa hai người con gái đã có bạn trai ấy, giống như không tin vào cái sự thật đó, một người xinh đẹp, giỏi giang như thế thì làm sao nói có bạn trai là có, thôi kệ chuyện của nữ nhi thường tình mà.
Tuần học thứ ba của năm học mới bắt đầu với ngày thứ hai dữ dội…
Tiết một là môn toán nên ngồi thảnh thơi chẳng làm gì cả, dù có ngủ cũng không bị kêu tên nhưng tiết hai là cái môn mà tôi không hề yêu thích nó tý nào chỉ mong rằng 45 phút trôi qua nhanh chóng để không bị tra tấn…
– Minh Tâm – Giọng nói mà tôi không muốn nghe tý nào.
– Dạ
– Đọc phần reading
Thôi rồi nãy giờ chú ý chứ có biết ông thầy đọc ở đâu đâu, thôi kệ đọc theo ý chú vậy, nào ngờ cái phần tôi đọc là phần viết khổ hết nói bị cho vào sổ tử thần, tuần rồi cô tha cho cái tội không thuộc bài môn lịch sử vậy mà bây giờ mới đầu tuần đã mở hàng rồi. Suốt tiết vẫn là màn tra tấn quen thuộc ấy, chán gì đâu đã không biết rồi cứ lôi đầu lôi cổ lên kêu trả lời cái này đọc cái kia. Giờ ra chơi có 15 phút nhưng tôi muốn nó kéo dài hai tiết ấy, để còn đi ăn uống nói chuyện nghỉ ngơi gì chứ mới biết ra cửa là nghe tiếng trống rồi. Rút kinh nghiệm đợt này đi xuống căn- tin uống nước không rủ ai cả, đi một mình cho khỏe không làm tâm điểm, không muốn thành ngôi sao của trường khi kè kè bên cạnh 3 hot girl đặc biệt là họ đã có bạn trai. Có gì mình lại là tội nhân thiên cổ.
Công nhận đi một mình cũng khổ phải chen lấn, có ba người đẹp đi theo thì khỏi cần bọn nó tự động dẹp ra ngay, tôi cực khổ lắm mới lấy được một chai 7up mát lạnh, uống vào chắc sướng mê ly luôn. Cầm trai nước tia qua tia lại chọn một góc có bàn trống gần gốc cây nữa, lý tưởng khỏi nói phóng nhanh đặt cọc ngay, ngồi quan sát thấy tình hình dân số nữ nhi cực kì đông đó là lợi thế để tôi tia gái, hêhê, vừa uống nước vừa ngắm gái miễn phí ngu gì không ngắm.
Công nhận một điều nghe cái trường gì toàn gái xinh không vậy nè, đẹp mê ly nhưng có chút kiêu kì, chắc là toàn con gái tiểu thư không, tôi thì ghét cay ghét đắng cái dạng tiểu thư chảnh chẹ dị ứng gì đâu không biết trời có trả báo không khi ba người đẹp toàn con nhà giàu nhưng họ ít có kiêu, hên như thế cũng đỡ chứ kiêu kiêu thấy sao sao ấy mất hết mặt bằng rồi.
– ÔI ĐỆCH
Tôi nhìn thấy đối tượng khả nghi đó là người con gái xinh đẹp nói chuyện với Như, bây giờ mình rõ khuôn mặt hơn, có thể miêu tả như thế này: trắng như tinh khôi chắc sài visô trắng sáng đây mà, chiếc răng khểnh dễ thương khi cười, đôi môi chúm chím nhìn muốn cắn, đôi gò má không được cao nhưng ánh mắt long lanh nhìn phát đã, nhưng thua với Như và Bạch Yến xa, chắc có lẽ sắc đẹp của hai người họ vượt quá giới hạn của trốn nhân gian rồi, tiên nữ chắc luôn.
Ngồi kế cạnh người đó là Bạch Yến, Như, Bạch Mai họ nói chuyện với nhau có vẻ vui vẻ lắm không có một tý gì gọi là mất hòa khí, giống những chị em ruột thịt làm cho tôi có một gì đó thắc mắc về bốn người con gái đấy, ai cũng là một ẩn số khó giải đáp gì đâu.
– Bốn người họ quen nhau à?
– Người con gái đấy là ai thế?
– Khó hiểu thật.
Tôi ngồi suốt buổi đó chỉ để ngắm bốn người con xinh đẹp kia làm gì nhưng toàn thấy cái miệng chúm chím xinh đẹp kia nói ra những lời gì mà không thể nào nghe được, ức chế gì đâu, dù rằng tôi sử dụng hết tất cả công lực của mình để cái lỗ tai có thể sử dụng được nhưng nhận lại là con số 0. Đang đưa mắt nhìn và cái lỗ tai để nghe ngóng thì có một thân hình ở đâu đưa lại cái bộ hạ ngay trước mặt tôi án ngữ,nhớ rằng đâu có mua đồ chơi đâu ^_^. Ngước lên nhìn thì thấy bọn hôm tuần trước đã bị đám bạn của tôi đánh te tua tơi tả, dự rằng chắc chắn sẽ có người nằm bệnh viện khi quân địch đông kinh khủng gồm 16 thằng đô con, còn phe ta chỉ có một thằng với thân hình vết thương cũ vừa mới hết. Dự là vết thương mới sẽ xuất hiện. Thằng Quang hôm trước tôi cho ăn quả cay đắng ở lời khi dự rằng sẽ cướp được Bạch Yến, túm lấy tổ áo của tôi lên.
– Ế Ế Buông tao xuống – Tôi vẩy vẩy người.
– BInh…Buông này…Bốp…Buông này – Hắn đánh ngay một cái vào bụng và tán một phát vào mặt.
Lúc đó tôi chỉ thấy toàn sao trên trời chứ chẳng biết gì cả, một cú vào bụng bao nhiêu cơm nước từ buổi trưa ăn sắp trào ra ngoài sạch sành sanh, một cú tán làm ê ẩm cái mặt vẫn chưa hết sưng của vết thương cũ thì bây giờ nhận ngay một cú tát đau điếng.
– BỐP
– Hâyyyyyyy – Tôi búng hai chân vào bụng hắn.
– Phịch
Thằng Quang té ra sau cú đạp trời giáng vừa rồi, còn tôi khi văng ra không còn đứng vững nữa sắp té, một người đã bu xung quanh dự là rất đông để xem đánh nhau, đám bọn bạn nó thấy thế bay vào dập hội đồng, tôi còn bị thương tích dù võ công có cao siêu như Dương Quá cũng phải ôm lấy cái đầu để bảo toàn tính mạnh, đông quá không biết chạy đi đâu.
– BỐP
– BINH
– Bốp
– Víu
Bọn nó đánh giống như đánh cái bao cát ấy, tôi tức điên lên cả người…Và khi một người đã tức lên thì chuyện gì có thể xảy ra nhỉ? Một con chó dồn đến đường cùng nó sẽ cắn lại…Tôi bị dồn đến đường cùng có thể mất đi tánh mạng vì bọn này đánh rất hiểm.
– Víu
– Hâyyy
– Rắc
– UI…da
– Binh
– Rầm
Tôi ngước mặt lên bị tán một phát nhưng cũng nhanh chóng bắt lấy tay của đối phương tung một cú đá vào mặt có lẻ rất nặng thấy hắn ôm mặt với những dòng máu chảy ra, sau đó mấy tên kia bay vào đám túa xua, tôi nhanh chóng theo tay lần lượt những cú đấm để hóa giải lực của đối phương muốn gây ra cho mình, hình như bọn chúng toàn đánh gió chứ chẳng trúng tôi cái nào nhưng…
– Binh
– Rầm
Không biết ở đâu có một tên ở sau lưng hắn đạp vào lưng tôi mất đà nên ngã người về phía bọn kia, nhanh chóng bị túm cổ lại, thôi rồi kỳ này xong rồi…
– TRÁNH RA – Giọng ấm áp của một người con gái.
– DỪNG TAY – Cũng là một giọng nói của một người con gái.
Tôi cứ bị dập như toàn bị đánh vào lưng chẳng biết khi về có sao không nữa chỉ biết rằng sắp hộc máu ra mà chết, cứ ôm cái đầu lại chịu trận, những cú đánh dần dần giảm theo thời gian. Tôi đau nhói cả người nhưng đâu đó ngửi được một mùi hương quen thuộc, đầy thuần khiết ngọt ngào, người con gái ấy, không sai chính là em Bạch Yến, tại sao em lại ở đây chứ, cứu tinh đến rồi…
– Mấy bạn muốn gì?
– Mình đã nói không được đụng đến Tâm mà.
– Này, mấy người nhớ là hôm nay đánh Tâm nhé. Mình nhớ rất kỹ đó.
Giọng nói đầy ấm áp của ba người con gái vang lên, có một vòng tay ấm áp choàng ngang người tôi, nâng từ từ lên…Đó chính là không ai khác, mùi hương cơ thể em thoang thoảng quanh cái mũi tôi, một cảm giác bình yên, thanh thản đang ngự trị dù là rất đau đớn…
– Không…Sao – Tôi cố gắng nặng ra được hai từ đó.
– Thế mà nói không sao – Em nhăn mặt lại có vẻ lo lắng.
– Bạn đưa cậu ấy về lớp đi, chuyện ở đây để mình lo – Như nhìn Bạch Yến rồi nói.
Tôi cố gắng lắm để bước đi chứ không thể để cái mặt của mình cho một người con gái xinh đẹp kia kè đến lớp thế dám nhìn mặt ai, sĩ diện đến thế đấ nhưng em một một không chịu để tôi tự đi, nắm tay rồi dẫn đi đâu đó có một nét mặt lo lắng đang hiện hữu trên khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm ấy, tôi có chút gì đó ấm áp trong cơ thể, dù gì không đến mức chết và đi bệnh viện chỉnh hình.
Đó là lần thứ hai trong đời tôi bị te tua tơi tả đến mức như thế, không ai tưởng tượng được,vào đến lớp cũng giống như diễn cảnh ấy, đám bạn vay quanh lại hỏi thăm ríu rít khi thấy tôi bị trọng thương như thế, mấy thằng con trai thì chuẩn bị qua lớp 10A1 dập cho thằng Quang một trận nhưng bị mấy người con gái ngăn cẳn lại.
– Muốn đánh đợi…tao hết rồi hả đánh – Tôi nói
Bọn nó cũng ấm ức dữ lắm nhưng đành dồn nén cơn giận dữ lại, không thôi sẽ hỏng việc đại sự hết,bọn đó cũng gan thật đánh người ngay cả trong trường học không biết nội quy là thế nào. Bạch Yến chạy xuống phòng y tế lấy mấy cái miếng gì đó nóng hổi đắp lên lưng tôi mà công nhận nó cũng giảm đau nhanh thật, xong rồi em lấy điện thoại cho ai đó nói với vẻ mặt không hài lòng cho lắm, tôi luôn tò mò về ba người con gái xinh đẹp trong lớp, Như và Bạch Mai bước vào cũng bước lại hỏi tôi từ chuyện này đến chuyện khác trong người cũng hơi có gì đó bực bội.
Họ cũng lấy những chiếc điện thoại ra gọi điện cho ai đó, tôi cũng không dám hỏi vì sẽ nhận được một câu trả lời rằng bí mật. Con gái khó hiểu vậy đó. Suốt buổi học ấy tôi được cử đến phòng y tế trực chỉ và cũng được người đẹp đi theo, người đi theo đó là Bạch Mai, em cứ tủm tỉm cười hoài không biết bộ dạng lúc đó có thê thảm lắm không nữa. Hai đứa nói chuyện rất vui vẻ, một lâu sau có thầy Hậu đến cũng nhìn tôi có vẻ ái ngại, thầy hỏi thăm này nọ tôi cũng kể rõ đầu đuôi câu chuyện, thầy có một điều gì đó khó nói cứ nhìn Bạch Mai hoài. Tôi cũng hiểu điều đó, phần viết biên bản người đẹp cũng làm cho tôi, đâu đó trong em có một sự ấm ức. Giống mấy đứa bạn của tôi không khác gì họ khi có chung một nỗi thù hận với đám kia.
Giờ ra về, tôi đạp xe đi một mình trên con đường ấy…
– Quất nó nghỉ học cũng được.
– Chơi bây
– Đánh vào tù tao cũng đánh thằng chó đó.
– …
Khoảng cách đám bọn nó cũng không cách tôi xa mấy, dừng xe lại lôi từ cặp ra là cây côn của mình, đoạn đường đó cũng vắng bọn này biết chọn địa điểm để chôn xác này…
– Dzô
Bọn nó gồm 14 thằng lao vào nơi tôi đang đứng với trên tay những cái cây đã chuẩn bị từ trước,dự đoán rằng sẽ đập tôi đến khi nào vào bệnh viện thì thôi và chắc rằng không như những trận đánh trong trường và buổi tối phục kích. Tôi nhếch môi cười tháo cái băng tay trái và phải ra, cầm cây côn vào thuận của mình rồi đứng đợi từng thằng đến.
Một tên cầm cây nhảy lên bổ xuống
– Véo
– BỐP!!!
– Binh
Một thằng ôm đầu đi ra…
– BỐP!!!
– RẦM!!!
– Phịch
Hai tên bị tôi cho ăn cú đả côn từ xa và quét chân mất chân trụ té xuống con đường ấy, lúc này tôi đã thấy bọn này chẳng hiền lành gì khi có ba tên đi loàng qua phía sau dự định đánh lén của tiểu nhân đây mà nhưng đời đâu có dễ dàng như thế.
– LÊN TỤI BÂY
– ĐẬP CHẾT MẸ NÓ ĐI
– RẦM
– BỐP!!!
– BỐP!!!
– BINH
– VÍU
– BỐP!!!
– …
Chẳng mất lâu thời gian đám đó nằm lăn lộn trên con đường đấy, một người đi xung quanh cũng nhìn có vẻ gì đó ái ngại không nói lên lời khi thấy một đám học sinh nằm dưới đất với những vũ khí bằng cây trên tay…
Lúc bọn đó đến tôi dùng côn đánh giải vây từng thằng một, lúc sau do quá đông cùng nhiều cái cây tiến đến chào hỏi nên phải lùi về, đúng theo kế hoạch một lúc sau bọn bạn của tôi tiến ra đánh bọn nó nhưng không ngờ rằng ở đâu có một đám người lớn hơn đám thư sinh này đứng ra đánh giúp bọn tôi, về trình độ võ thuật hình như mấy người họ sử dụng khí đả lực hay sao ấy, tôi quan sát có phần nhẹ nhàng nhưng người dính đòn rất đau đớn. Đám người đấy là ai? Đánh xong thì đám bạn tôi nhìn đám người không rõ lai lịch kia đang giúp mình một cách khó hiểu,không quen không biết mà có đến 10 người đánh giúp. Thế là về số lượng bên tôi đông hơn hẳn khí đến 17 người, trong đó có 16 người học võ, trừ thằng Hùng. Còn lại ai cũng học một môn võ riêng.
Bọn kia nằm lăn lộn chạy không được nữa, đám con trai lớp nắm đầu từng thằng lên chửi um sùm cả lên, bọn kia chỉ biết nằm chứ chẳng biết làm gì hơn khi gặp bọn này. Mấy người kia đột nhiên chạy đi không để cho chúng tôi nói lời cảm ơn…Để lại nhiều thắc mắc lớn…
– Họ là ai??
– Sao phải giúp mình?
– Chỉ là người qua đường sao đến 10 người biết võ?
– Có một chuyện mình không biết đây.
Sau khi đe dọa bọn chúng nếu còn dám đụng một người trong đám bọn tôi thì sẽ không xong đâu nhưng có vẻ chưa chịu khuất phục dự rằng sẽ có sự trả thù ở đây. Tôi dùng hết lời để nói với bọn nó, cũng không hiểu tại sao lý mình bị đánh, nếu là lúc đầu vì bài thơ, vì em thì tôi sẽ không như thế này, vì rằng điều đó tôi làm không hề sai, nếu có mạo phạm gì thì xin mọi chuyện kết thúc ở đây…Mong những người đó hiểu như thế…Thật sự tôi không muốn dùng những thứ gọi là võ để đả thương người khác.
Về đến nhà tôi bắt đầu suy nghĩ về những chiêu thức lúc nãy của đám người kia, nhìn vẻ bề ngoài chắc chắn rằng họ cũng giống chúng tôi là những mọt sách nhưng đâu đó có một luồng khí sẵn sàng để sử dụng bất cứ lúc nào. Điều đó cho thấy những người đó đã và đang học một môn võ nào đó có liên quan về nội công, tôi hỏi bố thì bảo ở Việt Nam nội gia mới có đưa phần nội công đả thông kinh mạch để sử dụng ý điều khí biến khí thành kình và chắc chắn rằng trong đó có Vịnh Xuân Quyền và Việt Võ Đạo. Nhưng nhiêu đó cũng làm cho tôi thắc mắc rất nhiều, những thế thủ rồi đến thế chuẩn bị chuyển khí thành kình, tấn pháp, không hề giống Vịnh Xuân và Việt Võ đạo mà tôi học. Họ là ai, ở Việt Nam liệu có môn phái nào khác đưa việc nội công vào giảng dạy trong võ học, nếu thế 10 người kia có thể xếp vào hàng cao thủ về nội công chắc chắn rằng có thể hơn tôi vì chính bản thân cũng chưa thuần thục lắm việc dùng ý vận khí biến kình như họ, họ có thể dụng bất cứ lúc nào.
Chuyện gì xảy ra đây??
Bọn người giúp đám thư sinh này là ai??
Sao họ có trình độ võ thuật đến như thế??
Liệu rằng có phải đây là một điều đầy bí ẩn??
***
CHAP SPECIAL
“Từng ngày dài trôi qua, chỉ còn lại nỗi nhớ
Và giờ chỉ riêng em một mình nhớ anh
Từng giọt lệ trên mi, giờ chỉ còn là ngày chia li
Lòng này thầm yêu anh mong chờ tháng năm bên anh
Chiếc lá rơi rơi bên hiên cho tôi lòng mong chờ
Thấm ướt trên mi cay cay nơi đây hạt mưa rơi
Lời nào cho em, để em được biết lâu nay gần anh là sai lầm
Nỗi nhớ tràn về quanh đây, khiến khoé mi em thêm cay
Và giờ thì người đi mãi khiến trái tim em luôn mong chờ
Phố vắng chỉ mình em bước, bước đến khi không có anh chờ…“
Trích Em Yêu Anh
^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^^
Tình yêu là gì nhỉ??
Một thứ tình cảm xuất phát từ con tim…
Đến một cách bất ngờ…
Không có sự ép buộc nào đó…
Lặng lẽ…
Âm thầm…
Khó hiểu…
Vô hình, vô bóng…
Chỉ có…
Những cảm xúc dâng trào…
Những sự thăng hoa đến rất bất ngờ…
Cảm nhận và cảm nhận…
Một khi trái tim đã rung động vì hình bóng nào đó thì khó có thể biết được lý do tại sao…Tại sao trái tim lại có những điều gì thế…Những điều chẳng bao giờ có được…Những điều mà không hề suy nghĩ đến…
Đơn giản rằng…
Tình yêu em dành cho anh là không có lí do nào cả…
Yêu…
Bằng cảm xúc…
Bằng sự cảm nhận…
Bằng sự dẫn đường của con tim…
Bằng niềm khát khao vô bờ bến…
Một con tim lạnh giá được bao phủ bởi những lớp băng dày đặc tưởng chừng sẽ mãi mãi không có gì phá vỡ được nhưng…cuộc đời này đâu ai đoán trước được rằng sẽ có chuyện gì xảy ra trong tương lai…không ai biết cả…Tình yêu là một điều hoàn toàn không thể nào dự báo được…Đến một cách bất ngờ…Chỉ có con tim biết được…Và đó là những rung động…Chỉ có cảm nhận mới biết được…Nhắm mặt lại, mở rộng trái tim, xoa dịu trí óc…
Những ánh sáng len lỏi đầy ấm áp từ một nơi nào đó khó mà xác định đang ngự trự trong trái tim của mình, đến ngay cả bản thân cũng khó có thể xác định được nó chỉ biết rằng mình đang bước theo những gì mà ánh sáng đó dẫn đường, đi theo nơi phát ra ánh sáng để tìm một điều gì đó…dù rằng rất ít ỏi hy vọng…Nhưng em vẫn tin…vẫn tin…Tình yêu cũng cần có một sự dẫn đường…để hai trai gặp nhau…
Người đời vẫn hay thường nói rằng tình yêu là duyên phận và nợ nần của kiếp trước đấy anh à…
Thế là duyên hay nợ nhỉ??
Ai thiếu ai?? Ai nợ ai??
Nếu duyên thì tình yêu là một sự sắp đặt có sẵn chỉ cần ta ngồi một chỗ đợi nó đến không cần một sự tìm kiếm nào hay sao…không cần những sự vung đắp, cố gắng mới gặp được nhau hay sao…vì đã nói là duyên phận thì nó có sẵn…thế đó là sự an bài…chỉ cầm nắm chặt tay nhau rồi thôi chứ không cần làm gì cả…Đó có phải tình yêu hay không.?
Nếu nợ thì tình yêu chính là sự chi trả về một món nợ nào đó chứ không cần hiểu nhau, cần những điều để vung đắp thứ đang thiếu hay sao, không cần những cảm xú, không cần những đồng cảm về một giai điệu nào đó hay sao?…
Tình yêu đúng là có duyên và nợ…
Nhưng…
Duyên phận cần có một sự tìm kiếm không biết mệt mỏi, một sự vung đắp đầy khó khăn thì mới có thể gặp được một nữa kia để rồi mình ngòi cạnh nhau để nói những lời ngọt ngào, hay nhất có thể…Và cũng từ đó trái tim rung động lên một cảm xúc khó có thể diễn tả được nó như thế nào…Trên đời này tình yêu khó diễn tả lắm…Chỉ có cảm nhận mà thôi…Duyên phận đấy cũng gọi là tình yêu đấy…Vì nó là cả một quá trình tìm kiếm nhau, mở đường cho cái gọi là tình yêu…
Nợ ư? ừ thì nợ nhau đấy, anh nợ em hay em nợ anh nhỉ?
Khó mà trả lời được câu hỏi ấy nhưng chắc chắn rằng trong tình yêu cũng có cái gọi là nợ nhưng nợ nhau nữa trái tim kia anh đang giữ lấy, một thứ cảm xúc em đang thiếu thốn đang cần anh trả lại, nợ nhau một thứ tình yêu gì đó…Em cũng nợ anh nhé…Nên bây giờ thì trả nợ cho nhau đi nhé…
Em đã yêu anh từ lâu lắm rồi thì phải, chúng mình cũng được duyên phận và nợ đưa đến với nhau đấy, nếu không có hai điều đó chắc chắn rằng em sẽ không có ai, trái tim em vẫn lạnh giá như ngày nào, vẫn chờ đợi chứ không như giờ đang ấm áp lắm.
Mình yêu nhau từ năm lớp 10 thì phải từ cái tuổi học trò nhưng em cũng không biết chính xác rằng tình yêu bắt đầu từ khi nào và kết thúc khi nào…
Mãi mãi không ai biết được điều đó…
Ngay cả chính bản thân em…
Ngay cả chính trái tim em về những thứ cảm xúc đó…
Không hề biết được điều đó…
Vì…
Tình yêu em dành cho anh không có một sự toan tính về thời gian lẫn số lượng…
Hình như…
Nó mãi mãi anh à…
Và…
Tất nhiên không có điểm dừng hoặc một cái kết thúc nào, cứ mãi mãi yêu nhau anh nhé…
Mãi mãi…
Mãi mãi…
Đôi khi một ly trà nóng hay một bản nhạc cũng làm nên cái gọi là tình yêu…
Mùi hương của trà…
Vị chát của nước…
Cũng giống như hương vị của tình yêu, bình yên khi ở bên nhau, có đủ tất cả các vị, luôn sôi sục trong trái tim mỏng manh…
Tình yêu bắt đầu từ tuổi học trò luôn mang một nét trong sáng, ngây thơ nhưng lại có những cảm xúc khó diễn tả thành lời được, chỉ tiếc nối một điều rằng thời gian không quay lại nếu có thì…
Trở về cái ngày anh và em gặp nhau để rồi một lần nữa cảm nhận những rung động đầu tiên của cái tình yêu đầu đời cũng là cuối cùng đối với em, nó luôn hồi hợp và làm mất những nhịp đập bình thường của con tim mình…Khó diễn tả nhỉ.
Tình yêu ở cái tuổi ấy có lúc rất mãnh liệt khó mà diễn tả làm sao cho hết được, đặt biệt là hồn nhiên và trong sáng. Cứ mỗi lần anh giận em thì lại có những cây kẹo ngọt ngào dành cho em, bây giờ chỉ muốn rằng giận anh mãi để ngày nào cũng có kẹo ăn, những cây kẹo mút ngon lắm, nó cũng có hình trái tim khi ngậm vào một vị ngọt ngào tiếp xúc với cái lưỡi giống như vị ngọt ngào mà trái tim mình đang có. Ngọt hơn tất cả những loại đường vị ngọt không thể diễn tả và so sánh với bất cứ vật nào trên đời này thế, chỉ biết rằng vị ngọt đó có lẻ ai yêu mới biết được.
Tình yêu học trò luôn gắn liền với những khó khăn, những thứ có thể nói rằng không bao giờ bền lâu, người đời luôn nói rằng tình yêu ở cái tuổi đó chẳng mấy chóc đâu vì bản thân không chính chắn nhưng có lẽ mình chính chắn rồi anh nhỉ? Yêu ở cái tuổi đó vẫn học hành giỏi như ngày nào, mình khác người ta ở chỗ đó.
Tình yêu chúng mình dành cho nhau là tình bạn, tình anh em nhưng đó chỉ lạ tình yêu mới là trên hết. Khó mà có thể nói rằng em yêu anh đến thế nào đâu, từ tình yêu chỉ để dùng nói lên mức độ quan hệ chứ không thể nói rằng đó cảm xúc tất cả trong bản thân mình để nói với người kia. Dùng từ gì để nói lên rằng em yêu anh đến mức đó nhỉ?? Từ gì nhỉ?? Chắc rằng trong từ điển cả thế giới không có cái từ đó đâu nếu có thì sẽ có người định nghĩa được tình yêu là gì và không sử dụng những khái niệm mơ hồ để con người ta thử rồi mới biết đúng không anh?
Tình yêu luôn cần sự chở che, sự quan tâm lẫn nhau không chỉ một bên mà cần cả hai trái tim…
Tình yêu không đơn phương nhé…
Đau lắm…
Có ai biết rằng yêu đơn phương đau đến đâu…
Khi thấy người mình yêu trong vòng tay người khác…
Ừ! Thì chúc phúc cho anh đấy…
Nhưng trong tâm trí luôn muốn rằng người con gái kia tránh xa anh ra để em thay thế vào chỗ đó, không phải vì em ích kỉ nhưng tính chất tình yêu nó luôn là thế…
Ích kỷ trong tình yêu không có tội anh nhé…Đó là một sự ham muốn của bản thân thôi…
Yêu đơn phương cũng khổ lắm…
Ngồi một mình nhìn lên những vì sao cô đơn nơi bầu trời kia rồi nhìn lại bản thân…
Đau quặn cả tim…
Thắt đến từng khúc ruột…
Xót xa một nỗi niềm riêng tư…
Muốn lắm chứ muốn có một bờ vai kia bên cạnh mình nhưng đành thôi…
Lặng lẽ…
Âm thầm…
Đứng nhìn…
Tình yêu vụt mất rồi…
Tình yêu không đơn giản là một câu nói…
Anh yêu em…
Hay…
Em yêu anh…
Mà là một sự rung động từ con tim, thẩm sâu…
Và…
Luôn có sự chia sẽ, cảm thông, hy sinh, tin tưởng và quan tâm lẫn nhau, nhớ lẫn nhau nhé…
Từng chút, từng chút một…
Từng ngày, từng ngày một…
Dù là niềm vui hay nổi buồn…
Để tình yêu cứ từ từ…
Không cần hối thúc…
Đủ để ta cảm nhận…
Và…
Cảm nhận tình yêu ấy…
23h19’ 20/8/2013. Boon tat link, Singapore
Nguyễn Tố Quyên
Chap 54:
Như về nhà với vẻ mặt hớn ha hớn hả làm cho tôi cảm thấy có một điều gì đó em đang che giấu không phải đang vui vì yêu, đi lại gần tôi không hỏi thăm vụ hồi sáng ra sao chỉ nở một nụ cười đầy đắc ý, con gái khó hiểu kinh khủng, đẹp thật đấy nhưng khùng không có chỗ nói luôn. Ăn xong bữa cơm tối em xin bố mẹ tôi đi ra ngoài làm gì ấy lại còn xách theo một cái ba- lô như mọi ngày, hôm nay cái tính tò mò của tôi lại trỗi dậy nên quyết định làm thám tử một hôm,
Tôi mượn cái khẩu trang của mẹ, cái nón của thằng anh ba bá đạo cũng cực khổ lắm rồi chiếc áo khoác màu đen của bố, tất cả đã đủ đồ nghề tôi mặc vào trong rất giống. Nhìn cũng bảnh trai chứ bộ, áo màu đen, quần màu trắng, khẩu trang màu vàng, cái nón màu nâu, quá chuẩn để làm công việc này, chắc chắn rằng không ai nhận ra tôi.
Thấy em đã dẫn xe ra cổng, nhìn theo hướng chạy của xe để xác định sao đó đợi một lát khoảng 2 phút mới chạy theo vì tôi nghĩ rằng khúc đường này mất tận 8 phút mới ra ngã tư đường khác nên thời gian đó tôi có thể đuổi theo kịp em. Đã đến thời gian, mặc tất cả những gì chuẩn bị vào không kịp soi gương mới chết.
Quả thật khi tôi dự đoán là chính xác đến phần ngàn ấy chứ chẳng đùa, gặp em ngay đầu ngõ luôn vì em dừng xe lại mua đồ chứ chạy tiếp mất dấu lâu rồi, một phen hoảng hồn. Bám sát theo đuôi xe của em, công nhận con gái chạy xe không bao giờ nhìn lại đằng sau cả chả hiểu sao thế nhưng con gái có giác quan thứ sáu. Chạy đến đoạn sắp hết đoạn Hùng Vương em quay mặt nhìn về phía sau, tôi giật bắn cả người nhưng cũng mai ngụy trang rất là khéo léo cũng với khoảng cách vừa đủ để suy nghĩ rằng người đó chỉ chung đường. Bỗng nhiên em dừng lại, tôi tấp vào lề đường, nhìn theo chân thì thấy định bước xuống đi vào đâu đó nhưng ở khu vực đó chỉ có một căn nhà duy nhất, không lẻ em đi vệ sinh trời.
– Trời đừng nói là… – Tôi hoảng hồn vì đầu óc đang nghĩ đến chuyện em sắp xả nước cứu thân ở ngay cái đường này ^_^.
Nhắm cặp mắt che mặt lại vì mình còn nhỏ trong sáng không nên nhìn mấy thứ đó nhưng…con trai nó có tính tò mò đáng ghét…dù là đang ngắm mắt lại thì cũng hé hé ra xem nó như thế nào…
ÔI CÁI ĐỆCH
Em…
Quay đầu xe chạy được một khúc, trời ơi là trời tưởng…tưởng…tôi tự đánh vào cái đầu óc đen tối của bản thân người ta là con gái xinh đẹp, nết na, ai mà làm chuyện đó giữa thanh thiên bạch nhật thế kia, chỉ có một thằng đần đứng đó suy nghĩ những thứ đen tối. Tôi bị chơi một cú rõ đau, nhanh chóng quay đầu xe đạp theo em muốn lòi con mắt ếch ra mới kịp, thôi rồi đời tôi không thể làm thám tử được rồi. Em chạy ngược lại đoạn Hùng Vương một cách khó hiểu sao đó rẽ vào Trần Hưng Đạo nãy giờ chạy hơn 30 phút mà chẳng thấy dừng lại ở đâu cả, không lẻ…
– Như bán ma túy hả trời – Đầu óc tôi không được trong sáng cho lắm.
Suy nghĩ ngu ngốc như thế cũng chuẩn bị tất cả tinh thần, chuyện đời ai ngờ được chữ ngờ đâu lị. Đến cái đoạn sắp rẽ ra biển thì em dừng lại hẳn rồi sao đó bước xuống một cái thùng…trời ơi em định…em định…vào mua nước mía uống. Kinh khủng thật chứ theo suốt buổi nãy giờ em vào ngồi xuống nước mía. Thôi đã theo dõi thì theo cho chót, tôi quyết định tấp vào gốc cây phượng đứng đưa mắt nhìn về phía em,em cũng đưa mắt nhìn về con đường ấy rồi nhìn xung quanh, cũng nhìn ngang quan ơi tôi đang núp ròi bỗng chợt một nụ cười đầy ấm áp ngày nào.
– Cười gì chứ, cô mà bán ma túy tôi bắt cho em. Hứ – Tôi suy nghĩ
Em kêu ly nước mía ra, ngồi cắn ống hút, ăn nước đá, đủ kiểu ánh mắt cũng có lúc đưa về phía tôi rồi nở nụ cười thấy ghét đó, tôi núp kỹ lắm mà ta không lộ gì cả, chỉ là hơi sáng chói một tý thôi, đủ màu mà, đẹp mà. Khoảng 1 tiếng sau hai chân tôi cũng đã mỏi nhưng vì kiên quyết bắt được tại trận hôm nay thì em trả tiền bước ra xe đi về.
Lần này là chạy ra biển, màn đêm đã buông xuống từ lâu nhưng không biết tại sao bữa đó người ra biển lại nhiều như thế, cũng có những cặp đôi dẫn nhau đi trong màn đêm cùng với những cơn sóng rì rào đập vào bờ, đầy mạnh mẽ và mãnh liệt.
Em cũng đi dạo, đi hết đầu này đến đầu kia có thể nói bao quanh hết cái vòng biển, hình như đi biểu diễn sắc đẹp cho thiên hạ xem hả gì ấy, hên là hôm nay ra ngoài mặc quần Jean dài với chiếc áo sơ mi nhưng điều đó càng tô lên sắc đẹp của em, thằng nào cũng nhìn chết mê chết mẹ, tôi núp trong quán chè làm ăn hết 3 chén mà chẳng thấy có gì là bình thường, thấy người ta bán bánh mì sữa đặc biệt thơm ngon hai ngàn một ổ làm ngay 3 ổ no nốc cái bụng. Kì này theo dõi lỗ kinh khủng. Khoảng 22 giờ em bắt đầu đổi địa điểm, lần này là đi vào cái đoạn 30/4 nhà Bạch Yến, khúc đón ơi có đèn nơi không nên cũng làm khó cho tôi theo dõi dưới bóng tối.
Đến một nơi không có đèn đường, tôi dự rằng em đến nhà Bạch Yến vì nơi đó không còn cách mấy là xa nhưng vừa ra cái khu vực tối om đó thì chẳng thấy hình dạng của Như đâu cả,kỳ lạ thật, mới đây không lẻ mất tích rồi…
– Không lẻ nãy giờ mình gặp ma ta?
– Ấy ấy không phải người mà, đừng có hù nhau chứ – Tôi phản bác ý kiến của mình.
Mới chưa được 2 phút em đã mất tích trong bóng tối, không lẻ nào chạy nhanh đến thế, làm cho tôi đầy thắc mắc thế đã đi đâu rồi khi đoạn đường tối đó không có nơi nào có thể núp, nếu có một người cũng được gọi là có tý thông minh như tôi nhận ra chứ, gì kì vậy nè.