– Này nhỏ khùng. Chỗ này có phải tôi từng đến không?
– *giật mình, lắp bắp* Sao anh hỏi vậy?
– Lúc đuổi mấy thằng đánh lén, đi qua đây thấy rất quen.
– Quen…
Đan mở to mắt nhìn Kiệt. Bất ngờ quá, Kiệt có kí ức về Jung Min rồi sao.
Nếu thật sự Kiệt bắt đầu nhớ lại, phải chăng Đan nên tìm cách gợi cho Kiệt nhớ lại tất cả? Nhưng làm như thế nào nhỉ. Đan lnugs túng không biết phải…làm như thế nào thì Kiệt mới nhớ lại???
– Vân không đi cùng anh hả? *lượn lờ và tìm được một chủ đề cũng khá là HOT*
Đan thấy chân mày Kiệt nheo lại tức giận. Kiệt và Vân hình như có chuyện gì đó, việc đầu tiên Đan nghĩ tới là Vân lại ngoại tình!
– Nó ngoại tình hả? Là thằng nào? Tôi nói rồi, anh mà yêu nó chỉ có tổn thương. Anh…ngốc thật *chỉ trích thậm tệ*
– Vân bảo bận việc không đến nhưng trong điện thoại tôi nghe thấy tiếng xe máy, tiếng nói chuyện rì rầm của bọn con trai *Kiệt đan hai bàn tay và trầm ngâm*
– Đấy. Thế mà còn…Ngoại tình rõ ràng.
Máu nóng trong người Đan sôi sùng sục, đoán đúng mà, cỡ Vân không một tay năm bảy gã thì không cam tâm. Vậy mà ả dám lên mặt với Đan, làm tổn thương đến Kiệt là tổn thương đến Jung Min.
– Tôi nói cho anh nghe, cái xác của anh nè *kéo tay hắn giơ lên, túm cổ áo* À không! Tất cả những gì của anh đều là của Jung Min. Tôi không muốn để bị tổn thương, thế nhưng anh cứ là mình mẩy tả tơi *chỉ vào vết thương ở bụng hắn* Riêng cái con nhỏ Vân thì phụ trách làm tinh thần suy sụp. CÁC NGƯỜI CÓ DỪNG NGAY KHÔNG. ANH KHÔNG ĐƯỢC ĐÁNH NHAU. CÒN Ả VÂN SẼ KHÔNG ĐƯỢC TỚI GẦN NAH NỮA.
Kiệt ngơ ngác nhìn Đan.
– Cô nghĩ quái gì thế? Cô sẽ làm gì Vân? Vả lại, Vân ngoại tình…cũng chẳng sao *buồn* Đâu phải lần đầu tiên tôi biết Vân ngoại tình.
Hắn tỉnh bơ chống cằm quay đi, Đan nhảy tưng tưng lên vì shock và tức giận.
– Anh điên hả. Đường hoàng là một người giàu có đẹp trai nhiều tài (nói về Jung Min bé bỏng), Sao anh lại chấp nhận yêu loại như Vân? Trên thế giới ít nhất còn “một người”có thể yêu anh tốt hơn Vân trăm ngàn lần *múa tay chân loạn xà ngầu*
– Người đó có phải là cô không?
Kiệt cười ranh mãnh, Đan chết đứ đù. Mặt Đan nóng dần, cuối cùng cả người cô nóng ran và đỏ như cục than hồng.
– Không hẳn là tôi *lập tức phản đối* Vì tôi có yêu anh đâu chứ. Tôi yêu người khác!!! (yêu Jung Min bé bỏng)
Kiệt tắt ngúm nụ cười, hậm hực quay đi. Đan vuốt ngực và xoa xoa má, Kiệt làm Đan tăng huyết áp mà chết cũng nên!
– Cô biết không, Vân làm tôi khó hiểu…*Kiệt lên tiếng*
– Khó hiểu? Con đó thì tất nhiên là khó hiểu, nó có bình thường đâu mà đòi hiểu nó. Nhưng mà…khó hiểu vì một lúc nó yêu được nhiều thằng á???
– Có thôi cái trò dìm Vân này không *nổi khùng*
– Hứ.
“Bênh cô ả thì còn nói với tôi làm gì?!!”
Kiệt chần chừ, đôi mắt ngày càng tối và buồn thảm. Trong đôi mắt đó có một thắc mắc to lớn lắm, nếu hắn không chia sẻ với ai, chắc hắn sẽ phát điên sớm muộn. Đây được liệt vào danh sách điển hình “những điều nhất định phải chia sẽ với người thứ 2”.
– Lúc tôi cùng mấy đứa đến chỗ hẹn, có một đám phóng xe máy bám theo. Chiếc xe cuối cùng chở một thằng con trai đeo kính đen và một đứa con gái trùm mũ kín mặt. Tôi nghĩ…
– CÁI GÌ. CON VÂN BÁM THEO ANH CÙNG MỘT LŨ CON TRAI???
– Ax. Bé mồm. Tôi chỉ nghi ngờ thôi.
– Sao nó làm vậy *sà xuống ngồi cạnh Kiệt, hốt hoảng*
– Không cần biết mà cũng không thể biết. Nhưng lũ lạ mặt đó đã đánh lén tôi. Ba gã bạn tôi không đến chắc tôi khó mà thoát được. Sau khi chém được tôi thì bọn kia vùng chạy, con nhỏ đi cùng vội kéo sụp mũ rúc mặt vào lưng thằng con trai ngồi trước. Tôi đuổi theo, bọn chúng tách nhau để chạy. Đuổi tới đây thì mất dấu. Vết thương cũng làm tôi bước không nổi…
Kiệt trầm ngâm, Đan tựa lưng vào ghế, choáng váng. Nghĩa là kiệt nghi ngờ Vân kéo người tới hại hắn ư?
– Lý do Vân làm hại anh là gì?
– Chậc!!! Sao cô hỏi tôi, tôi mà biết thì…
– Lạ lắm…Tôi không ưa Vân nhưng mà tôi không tin Vân lại đê tiện thế. Ý tôi là cô ta rất trân trọng anh, không như những lần trước.
– Ừm. Mong là như cô nói.Tôi cũng đang hy vọng tôi nhìn nhầm.
Kiệt cười đầy mỉa mai, hẳn cmar giác phải nghi ngờ người yêu đâu đớn lắm, và nếu Kiệt đau, Đan cũng khong vui sướng gì. Cô thở dài, cùng Kiệt nhìn hoàng hôn tắt hẳn, màn trời xám trắng hiu hiu gió. Buồn quá. Hai đứa ngốc sống chết vì yêu đang ngồi ủ rũ trên hàng ghế trong công viên.
– Chắc cô thấy loại con trai như tôi mềm lòng lắm hả?
– Ừ. Vân ngoài mã đệp thì nó có cái gì mà anh yêu nó quá nhỉ.
– Vân đáng thương hơn đáng giận *hắn nạt*
– Con nhỏ đó đáng thương quá ha! *vênh mặt*
Hai đứa lườm nhau muốn rớt tròm mắt, đồng loạt mỗi đứa quay ngoắt một nơi.Kiể như không đội trời chung, không thể trụ cùng trên một…chiếc ghế.
– Anh có nhớ trước 2 tháng bí ẩn nah từng say mèn ở đây không? *chỉ ra mép bờ hồ*
– Sao cô biết tôi say? *hắn nhảy dựng lên*
– Haha…*sao mà không biết*
Kiệt ngả người vắt vẻo ra sau ghế thật thoải mái, hắm mỉm cười vì vết thương không giở chứng.
– chuyện lâu rồi, kể ra chẳng có gì phải buồn cả…
“thế mà có người định tự tử đấy”.
– Hôm đó tôi ngồi cùng 4 gã trong quán Bar, Vân đi cùng thằng con trai đến tìm tôi bảo muốn chia tay…
– 4 thằng á??? Trung này, Chi này, Tuấn này??? Không lẽ…NAM? *hét to ngạc nhiên*
– …Bọn tôi và Nam từng là bạn thân, 5 đứa.
Kiệt co một chân lên ghế, đầu hơi nghiêng khi nói tới Nam* Sao cô đoán là Nam?
– Nam có thẻ vào bệnh viện T.A, thuộc đường trong bệnh viện, quen Chi – Tuấn – Trung.
“Thân nhau đến thế mà lại thành ra ghét nhau. Là vì hồ ly sao?”
Thấy Kiệt dừng lại Đan giục giã hắn kể tiếp câu chuyện, nguyên nhân hắn say xỉn cũng là nguyên nhân khiến hắn muốn tự tử…
•o0ݒ0o•
Quay ngược thời gian trở lại thời điểm trước khi Kiệt mất trí nhớ. Trong một quán Bar, 5 thằng con trai ngồi ở quầy rượu…
– Haizzz. Việt Nam cũng không tệ, chỉ có điều không được như Hàn *Nam cười*
– Suốt ngày la cà ở đây, Nam và Kiệt!! *Trung nói, nhếch mép cười*
Nam nhìn Kiệt nháy mắt, Kiệt khoác vai Nam.
– Tất nhiên. Hợp nhau mà. Còn 3 cậu cũng nên thường xuyên đi Bar, nhiều chuyện vui.
– Lại lên mặt rồi đấy…Haha…*Tuấn quát to*
Nam ngồi cùng Chi – Trung cười ầm ĩ, Kiệt vớ được cái gì là đáp Tuấn túi bụi.
Vân mặc chiếc áo đỏ, quần short bò xanh bạc khoác tay thằng con trai trai mặc áo véc trắng, quần bò xanh, áo xanh lam. Vân trang điểm hơi đậm, ả từng bước đi qua dòng người trong Bar, đi tới đâu tiếng nói bị dập tắt tới đấy, mọi người ngừng nhảy và hát để trầm trồ.
Gã đi cùng có vẻ công tử, cũng đẹp trai nhưng đẹp trai một cách…non choẹt. So gã này với Tuấn thì Tuấn còn sáng sủa và “chất”hơn bội phần, chưa nói so với gã Kiệt, chắc tầm kéo quần xách dép theo Kiệt cũng không đáng!
Trung và Chi nhìn Tuấn bối rối, Nam và Kiệt tắt cười. Kiệt quay lại nhìn Vân, ánh mắt sa sầm, u tối, buồn bã.
Lại như thế, lại cảnh tượng khó coi. Vân đi cùng một thằng nào đó trước mặt Kiệt.
Nam thoáng lừu mắt với thằng đi sau Vân, thằng đấy ngứa mắt – tất nhiên. Nam định sẽ cho nó một bài học để nó biết lượng sức hơn. Nam cũng thích Vân, có điều Nam đã nhường Vân cho Kiệt, bởi lẽ Kiệt là bạn thân nhất của Nam.
Năm gã ngồi gần nhau, liếc Kiệt một cách lo lắng. Vân khựng lại trước ánh mắt tức giận của Kiệt (giành cho thằng vô- danh- tiểu- tốt đi sau Vân). Vân ôm chầm thằng đó, Chi – Trung – Tuấn té ghế lăn xuống đất. Kiệt và Nam không nói gì.
– Kiệt. Em muốn nói lời này. Chúng ta chia tay đi.
Kiệt vẫn lạnh như tảng đá, mặt không biến sắc cũng không thể hiện bất cứ phản ứng gì. Vân đã ngỡ Kiệt sẽ khùng lên, vậy mới vui chứ?!!
– Em chán anh rồi!!! Anh toàn giành thời gian để đi giải quyết bang nhóm ở Hàn. Lúc em buồn thì anh lại không ở bên em mà lang thang chém giết…
Vân nói to làm cả Bar quay nhìn. Trung bực bội trước kiểu lũ người xung quanh Kiệt lảm nhảm bàn tán, Trung ra mặt nói lại Vân, không cho Vân bẽ mặt thì không phải là Trung.
– Vân. Lúc đấy Chi và Tuấn đang vướng rắc rối với mấy thằng côn đồ. Kiệt phải đến giúp. Không lẽ em bảo Kiệt bỏ bạn bè vì em đang buồm hả *Trung đứng dậy, hung hăng bước tới khiến Vân lùi bước*
Vân biết Trung có IQ trên 300, nếu Trung đã ra mặt thì Vân rất bất lợi, Trung dư sức mắng **** để đối phương ê chề nhục nhã. Vân lúng túng, hạ giọng kính nể.
– Nhưng…nhưng còn lúc em bị bắt nạt? Kiệt đâu có đến cứu em?
Tuấn đập bàn làm ly rượu đổ loang ra, Tuấn chỉ thẳng vào Vân mà đay nghiến.
– Câm!! Tưởng không ai biết vì sao 4 con bé tóc ngắn đánh cô hả. Chính cô **** bọn chúng trước. Người ta xô nhẹ vào mình, xin lỗi đàng hoàng mà cô dám bắt họ quỳ gối xuống tạ tội. Ai mà chịu được. Bốn chị em nhà đó không cho vài cái tát là còn nhẹ đấy.
– TUẤN! TỚ NGỒI ĐÂY MÀ CẬU NGANG NHIÊN CH.ỬI HẢ.
Kiệt hất tay toàn bộ ly và chai rượu rơi tung tóe xuống đất.
Trung và Tuấn đành miễn cưỡng im lặng, tiếng bàn tán cũng phải im. Làm Kiệt tức giận thì không phải hành động thông minh cho lắm.
– Hài lòng chưa? Em khiến anh tức thực sự rồi.
Kiệt cười mỉa mai, hắn nhìn dữ dằn xoáy sâu làm ả Vân phải núp sau thằng con trai của ả. Dù thấy thằng đó cũng run như cầy sấy nhưng ít ra máu anh hùng làm nó không thể không che chở cho “nàng tiên bé bỏng”.
– Bao nhiều lần rồi hả Vân? Bao nhiêu lần em làm trò này? Với bao nhiêu thằng?
Vân cứ rúc sau người thằng kia, không dám ngẩng đẩu lên nhìn Kiệt. Những lần trước Vân đi cùng trai Kiệt chỉ lẳng lặng quay đi không phản ứng, sau đó độ 1 ~ 2 ngày Kiệt lại tới nói chuyện bình thường với Vân.
Nhưng có vẻ lần này thì Vân đã chọc cho “Quỷ phải nổi giận”. Cái ngu chẳng bao giờ vớt vát được của Vân là không tưởng tượng hậu quả.
Kiệt nghiếng răng, nhíu một bên mày nhìn thằng con trai che chở cho Vân, Kiệt lại cười. Một tay Kiệt đưa lên phủi phủi áo véc nó, nắm hờ cổ áo.
– Ừm…Mày tên gì? *Kiệt hỏi*
– Tao…!!! Mày chưa nghe Đại công tử Hoàng Minh cảu Tập đoàn Ô tô WXY hả?? *run như cầy sấy* Nhà tao…quen biết xã hội đen đấy, thử…thử đụng vào tao xem *giơ tay thủ thế*
Cả quán Bar vang lên tràng cười khúc khích.
– Hoàng Minh à, tao chưa làm gì sao mày đã lôi nhà mày ra dọa tao. À. Xã hội đen. Chắc rất đáng sợ? Nhưng mà…TAO THÌ CHẲNG SỢ CÁI GÌ HẾT!!!
Nói dứt lời Kiệt tung một đấm như trời giáng vào mặt làm gã Minh hộc máu mũi, ngã bật xuống sàn nhảy. Tiếng la hét của đám con gái rú lên khi Kiệt nhảy qua hàng quầy lao thẳng xuống đánh Minh. Hai lão to con trọc đầu canh ngoài cửa quán Bar thấy lộn xộn chạy vào cản, nhanh như cắt Trung – Tuấn – Chi chạy lại đủn 2 lão ngước ra ngoài.
Vân tròn mắt, không một ai có thể ngăn Kiệt xử lý Hoàng Minh. Nam bẻ tay răng rắc, hắn cũng nhảy xuống đánh góp vui một cách “dã nam”. Riêng “Ác quỷ lạnh lùng”đã đủ giết Minh chết đi sống lại (rồi chết tiếp), giờ thêm “lãng tử góp vui”…
Hoàng Minh đáng thương không khác gì một bịch cát di động…
– Thôi đủ rồi Kiệt! Cậu muốn giết nó à?
Nam phải cố gắng lắm mới kéo Kiệt ra khỏi Hoàng Minh, gã Minh bị Kiệt và Nam đánh mê man bất tỉnh. Vân đáp cho Hoàng Minh cái nhìn khinh bỉ, không ngờ Hoàng Minh lại kém cỏi đến thế. Chắc ả hối tiếc khi không chọn đúng người. Kiệt vùng tay Nam, đứng trước mặt Vân.
– CHIA TAY ĐI!
Vân há hốc mồm choáng ngợp, nói chia tay là chia tay sao?
– Cậu còn tỉnh táo không đấy. Vì thằng rẻ rách rác rưởi này *Nam đá vào Minh đang nằm sõng soài dưới đất* mà cậu chia tay với Vân hả?
– Tớ mệt lắm. Cô ấy cứ quậy đủ thứ chuyện. Tớ là con người, có sức chịu đựng, và khi đến giới hạn thì tất cả sẽ chấm hết.
Kiệt nhìn Vân buồn bã, thất vọng, có lẽ đây mới là quyết định đúng đắn cho hắn và Vân. Chưa bao giờ Vân hiểu Kiệt trong khi ả đòi hỏi ở Kiệt quá nhiều, đành rằng Kiệt rất yêu Vân nhưng Vân yêu Kiệt được chừng nào?
– Kiêt…Anh chia tay thật hả *rưng rưng nước mắt*
Kiệt thở dài, bất giác hắn nổi cáu.
– Em đòi chia tay cơ mà!! Giờ còn hỏi anh hả!! Ngớ ngẩn!!!
– ANH…
Vân bật khóc chạy đi, Nam nhìn theo Vân rồi hắn túm cổ áo Kiệt.
– Tao không ngờ mày lại từ bỏ dễ dàng như thế. Cái giao ước mày nói giúp Vân tránh xa hư hỏng là sao? *Nam thét*
– Mày thấy buồn cười không? Chính tao với mày cũng hư hỏng thì giúp nổi ai. Vấn đề của Vân không phải là hư hỏng mà là tâm lý. Tâm lý cô ấy đinh ninh phải yêu nhiều người thì mới không đau khổ khi bị phản bội.
Kiệt túm áo Nam, hai gã gầm ghè nhau. Cuối cùng Nam buông áo Kiệt ra.
– Mày vô dụng thật. Đừng gọi tao là bạn. Từ bây giờ tao sẽ giúp Vân bỏ thói hư hỏng, mày giương mắt mà xem.
– Tao sẽ xem mày thất bại như tao vậy. Tư tưởng hư hỏng của Vân ngấm vào máu và trở thành bản ngã rồi. Trừ khi chính cô ấy muốn thay đổi…
Kiệt nở nụ cười nửa miệng với Nam, thách thức. Nam nghiến răng nghuyền rủa rồi bỏ đi. Quán Bar lại rộ lên hàng tá lời bàn tán. Nam và Vân bỏ đi thì Tuấn – Trung – Chi mới để 2 gã trọc chạy vào thu dọn chiến trường, Minh ngắc ngoải dưới sàn nếu không được đưa tới bệnh viện ngay thì…
Trung khẽ khàng ngồi cạnh Kiệt, gọi bồi bàn mang rượu và ly đến.
– Cậu có cho rằng tớ làm đúng không? *Kiệt rót rượu và hỏi Trung*
– Tớ cho là đúng *Chi nói*
Kiệt lại nhếch mép cười, hắn uống nhiều và uống liên tục.
– Con ranh đó không hợp với cậu, dù nó đẹp nhưng tâm địa nó xấu xa *Tuấn vỗ vai Kiệt*
Trung cứ ngồi nhìn Kiệt uống hết chai này đến chai khác, tới khi Kiệt say thì Trung ra hiệu không lấy thêm rượu nữa. Kiệt loạng choạng đứng dậy, 3 gã cũng đứng dậy theo, lo lắng.
– Cậu say rồi, về khu biệt thự đi.
Trung đỡ Kiệt thì bị Kiệt gạt ra.
– Về trước đi…Hix…Nóng quá…Tớ đi dạo *vừa nấc vừa chóng mặt*
– Này, say quá rồi *Chi và Tuấn hốt hoảng*
– Say con khỉ. Tớ sẽ đi bộ, khỏi phải lo tớ lái xe đâm vào gốc cây. Hức…
– Trung, Làm sao giờ??? Kiệt say không biết gì nữa *Tuấn cuống cuồng gọi Trung*
– Cậu ấy đi dạo thôi, chắc không sao đâu.
– Gì? Để Kiệt tưng tửng thế này sao *Tuấn quát*
BỐP.
– Á Đau. Sao đánh tớ *khóc*
– Nói ai tưng tửng? *lườm* Phiền quá…
Kiệt cứ loạng choạng mon men ra cửa và biến mất. Trung ngồi đăm chiêu, Chi và Tuấn thấp thỏm không yên…
•00•
Trở về với thực tại:
Đan lừ đừ hai con mắt, mồm đớp đớp ngồi lặng người nghe Kiệt kể chuyện. Kiệt nín cười mấy lần vì bộ dạng ngờ nghệch của Đan.
– Về chưa nhỉ? *Kiệt quay hỏi Đan*
Đan ngồi im không nhúc nhích, mặt vẫn nghệch ra, Kiệt thấy lạ bèn lay nhẹ người Đan.
– Này…Có nghe không?
– Anh đau lòng mức đấy, chẳng trách muốn tự tử…
– Cô nói cái gì thế???
– Jung min đến với tôi khi anh tự tử đó, anh đứng đây nè, nhớ không?
Đan lững thững bước dần ra mép hồ,Kiệt chỉ biết ngồi nhìn theo (không hiểu Đan định làm cái gì).
– Cô đứng trên mép hồ làm gì? *bật dậy*
– Làm sao để anh nhớ lại lúc đó nhỉ *Đan hậm hực*
Kiệt chạy tới kéo Đan lại, ai dè Đan quay người…
Tay Đan tuột khỏi tay Kiệt…
TÙM.
Đan mới là người rơi xuống nước, Kiệt tròn mắt, đứng lặng người trên bờ. Một loạt hình ảnh ùa về trong đầu Kiệt.
“Này tên điên kia, anh đâu rồi?
…
Tỉnh lại đi. Này này!!!”
Đầu Kiệt như bị một luồng điện chạy qua, hắn cảm nhận được lỗ hổng trong đầu. Hình ảnh hắn chìm nghỉm dưới nước, tiếng la hét hốt hoảng của một đứa con gái đứng trên bờ. Đột ngột hắn mở mắt và hình ảnh đứa con gái đó chính là Đan.
Dòng kí ức vừa vội vã vừa đứt quãng, Kiệt vẫn không hiểu được ý nghĩa của những hình ảnh. Hắn thở dốc, ngồi phịch xuống đất.
– TRẦN ĐAN.
Hắn bật dậy, nhớ ra là Đan vẫn còn ở dưới nước, hoàn toàn không có một bọt khí nào.
– Không lẽ…chết dưới đó *Kiệt lắp bắp*
Vết thương của Kiệt mới khâu không thể ngâm nước, nhưng Đan thì…chìm như cục gạch. Kiệt không suy nghĩ nhiều, hắn lấy đà nhảy xuống tìm Đan. Kiệt vừa nhảy xuống thì Đan bỗng ngoi lên, tóc cô đầy rong biển, mồm phun cả ngụm nước.
– YAAAAA. Đồ Kiệt chết bầm, anh dám đẩy tôi xuống!!!
TÙM.
– Hả…*Đan ngơ nhác nhìn gã con trai vừa nhảy xuống*
– A…A…Khụ khụ…Hắt- xìiii…Ghừ…
Kiệt ngồi mép hồ, ướt như chuột, hai tay quàng vào nhau tự ôm thân. Hắn hắt xì và run lẩy bẩy vì lạnh. Đan nhìn hắn ái ngại, Đan là tuyển thủ bơi lội cơ mà, Đan chưa cứu ai thì thôi, chẳng ngờ có người còn muốn cứu cô.
– Hối hận quá, ngu ơi là ngu. Biết trước thì đã không nhảy xuống cứu cô!!!
– Anh không biết tôi Huy Chương Vàng bơi lội hả *vỗ lưng Kiệt cho nước tràn ra*
– không biết!!! *ho lụ khụ*
– Tôi đang đứng đó, tự nhiên anh lao ra đẩy.
– Đẩy bao giờ. Tại cô quay người, tuột tay mới…xô cô xuống *thanh minh* Hự, ôi vết thương…
Kiệt nhăn nhó gục người lắc lư trên mép hồ, tay Kiệt run run ôm vết thương và dải băng ướt nhẹp, nhòe màu hồng. Vì (cứu) Đan mà Kiệt đã phải lĩnh hậu quả khôn lường.
– Anh có đau lắm không?
– Tôi ướt hết rồi, phải thay băng.
– Được. Tôi dìu anh về trạm xá.
– Tôi – không – về – đấy. Hự…Tất cả là tại cô *đau không cựa nổi*
Đan hoảng hốt ngó nghiêng khắp nơi, hắn bướng bỉnh, dù Đan có nói gì thì hắn cũng không chịu đến trạm xá. Phải thay băng cho hắn ngay, người Đan cũng đã ướt chèm nhèm. Hay là???
– Anh tới nhà tôi đi.
Đan chạy nhanh tới đỡ Kiệt dậy, hắn bị Đan kéo đi.
– Nhà cô á?
– Vào nhà tôi, tôi sẽ thay băng cho anh.
– Khoan…
Tình thế cấp bách, không thể để vết thương của Kiệt chuyển biến xấu được. Nhìn gương mặt Kiệt nhợt nhạt mà hắn vẫn cố che giấu càng khiến Đan hoảng hơn.
Quả nhiên Kiệt rất đau, lên đến cửa nhà Đan thì Kiệt gần như đổ gục. Bằng động tác nhanh nhẹn nhất có thể, Đan mở khóa xô cửa đỡ Kiệt vào trong. Hiện tại nhà có chị Hai của Đan đang nấu cơm.
– Đan, về muộn phạt rửa bát một tuần nhé.
Không thấy tiếng Đan trả lời, thay vào đó là một loạt tiếng động cẩu thả, nặng nề. Lan thở dài, bước ra cửa, kinh ngạc vì thấy Kiệt.
– Jung Min??? Lại tới chơi sao? ỦA, anh bị thương hả?
Đan chạy vào lấy hộp cứu thương, hậu đậu tới mức làm đồ đạc rơi loảng xoảng. Kiệt đảo mắt nhìn ngôi nhà, nhìn Đan đang vụng về chạy ra, hắn khẽ lắc đầu. Không hiểu Đan có biết thay băng không nữa…=.=”
– Anh cởi áo ra đi, nhanh lên *Đan mở hộp cứu thương*
– À, phải thay quần áo đã, không thì thay băng làm gì *Kiệt sực nhớ*
Đan khựng lại, đầu tóc và khắp người Kiệt ướt sũng y chang cô. Sao cô không để ý chứ, Kiệt không những bị nhiễm trùng vết thương mà còn sắp chết vì lạnh. Lan cứ ngẩn ngơ.
– Đan lên phòng Jung Min lấy quần áo. *Lan vội nói*
– Hở? *Kiệt ngạc nhiên* Có cả quần áo nam cơ à? Các người sống với thằng nào thế?
Đan không nói gì, nhẹ nhàng kéo Kiệt đứng dậy, dìu hắn lên tầng – phòng Jung Min. Không biết lần thứ bao nhiêu Kiệt đến nhà Đan, lúc thì là Jung Min, lúc thì là Kiệt, phòng của Jung Min cứ như kho chứa đồ của anh vậy, đến và đi, đồ đạc vẫn yên vị không suy chuyển…
Cánh cửa phòng bật mở, ánh sáng lan tỏa, điều đầu tiên Kiệt ý thức được “Căn phòng thật quen thuộc”. Một chút sững sờ, Kiệt buông thõng tay, quên đi cơn đau mà lặng lẽ dõi theo đồ đạc trong căn phòng. Nững bộ quần áo treo trên mắc, chiếc giường nhỏ vải sọc caro xanh lam, cửa sổ, bàn ghế…Càng nhìn Kiệt càng nôn nao trong người. Đan khẽ liếc Kiệt nhưng cô không nhận ra Kiệt đang có ấn tượng với cảnh vật cũ, cô nghĩ…Kiệt thấy phòng đẹp và gọn gành!!! Đơn giản thế thôi.
– Anh mặc áo này với quần này *giơ lên trước mặt Kiệt*
Kiệt tròn mắt nhìn chiếc áo trên tay Đan, hình ảnh một thằng con trai giống hệt Kiệt hiện về. Đó là chiếc áo hôm đầu tiên Kiệt tới nhà Đan sống – chiếc áo Đan “mượn” (mà không trả) của anh hàng xóm cho Jung Min.
Kiệt lắc đầu lấy lại tỉnh táo, hắn phờ phạc cầm lấy bộ quần áo đi vào phòng tắm. Hắn khựng lại khi nhìn thấy dàn vi tính trên bàn. Lại là những hình ảnh một thằng con trai đang ngồi làm việc, soạn thảo hợp đồng…
Kiệt nhắm mắt, tay xoa xoa thái dương, miệng lẩm bẩm.
– Mất máu nhiều quá thì sẽ bị ảo giác.
Kiệt đưa mắt khắp hành lang, cầu thang…hắn muốn hét lên kinh hoàng. Toàn bộ đều là hình ảnh một thằng con trai – giống hệt hắn ở khắp nơi, khắp nhà Đan. Kiệt khép nhẹ hai mí đến nỗi…không muốn mở ra, hắn túm tay áo Đan.
– Dẫn đường. Nhà cô chắc xưa kia là nghĩa địa, ma quỷ ám nhiều thế này…*hắn nhỏ giọng chia sẻ*
– Anh bảo nhà ai là nghĩa địa? Muốn chết hả *Đan quát*
– …
Vẻ mặt của Đan thật quen thuộc trong căn nhà này, dường như trước kia Kiệt từng chọc giận Đan rồi bị cô càm nhàm y như bây giờ vậy.
– Lại thế rồi, điên mất thôi…
Kiệt rùng mình bước nhanh vào phòng tắm, đóng cửa lại. Đan nghe rõ tiếng “Á”của Kiệt vọng ra, chắc hắn thay áo đụng tới vết thương trên bụng. Đan xụ mặt buồn rầu, Kiệt lại làm những việc nguy hiểm, chém nhau chứ không phải đùa. Giá mà Kiệt không có bản tính giang hồ, giá mà Đan có thể giúp Kiệt một thứ gì đó…
Đan đứng chờ Kiệt ngoài cửa, mặc cho cả người cô vẫn ướt đẫm nước lạnh. Tự dưng Đan mong cô trở thành một kẻ có bản lĩnh như Huyền hoặc Vân, như vậy cô có thể hiểu Kiệt, ở bên và giúp đỡ Kiệt.
Đan chỉ là một cô bé 16 tuổi quá đỗi bình thường, nhan sắc không bằng Vân, không ngốc nghếch nhưng cũng không uyên bác bằng Ân, không dễ bị bặt nạt nhưng chẳng bản lĩnh bằng Huyền. Đan bình thường, quá bình thường, nếu cuộc đời cô là cuốn truyện, Đan sẽ không hiểu vì sao mình được chọn làm nhân vật chính =.=”.
CẠNH.
Kiệt thất thểu bước ra, mặt hắn khó coi không thể tả. Đan chỉ cười, trong bộ quần áo của Jung Min từng mặc, với cái đầu ướt nhẹp (làm hỏng kiểu tóc vuốt keo chỉa chỉa style), Kiệt là Jung Min!
– Đau quá (chỉ vết thương) Phát điên rồi (chỉ những hình ảnh hắn vô thức nhớ được trong nhà Đan). Đúng là nhà ma!!! *phán một câu xanh rờn*
– Nhanh lên, phải băng lại vết thương *kéo tay Kiệt*
Kiệt bám dính lấy cửa không chịu đi.
– Cô mang bông băng lên đây đi, tôi mệt lắm, không bước xuống tầng được *uể oải*
– Thế…thế anh vào trong ngồi đợi tôi.
Đan rối rít chạy loạn xạ trong nhà, chuyện gì chứ chuyện Kiệt bị thương khiến Đan xót xa nhất. Kiệt quay nhìn phòng Jung Min một vòng, hắn nheo mày và đi sang phòng Đan ngồi. Có vẻ không ổn lắm, Kiệt vào phòng con gái mà (tất nhiên không có ý đồ gì). Thứ đầu tiên đập vào mắt Kiệt là.. một chùm thú bông nhỏ treo ngay cửa từ hồi Đan còn là trẻ con, đến giờ Đan vẫn không gỡ chúng cất đi.
– Đúng là đồ con gái *chẹp miệng, tay gạt mấy con thú bông để vào bên trong*
Phòng Đan nhỏ hơn phòng Jung Min, tất cả đều màu hồng phấn, từ rèm cửa hoa đến màu tường nhà. Màu yêu thích của một ai đó cho bạn biết về tâm hồn của họ. Kiệt đứng im một lúc, hắn bật cười.
– Chắc cô ta rất mơ mộng, nhìn cuộc sống toàn màu hồng *cười lăn lộn*
Kiệt bước tới bàn kéo chiếc ghế quay ra, hắn ngồi phịch xuống vắt chân chờ đợi Đan. Vô tình hắn phát hiện quyển nhật kí mở kẹp chiếc bút trên mặt bàn.
– Nhật kí???
Hai mắt Kiệt sáng như đèn pha ô tô, tim đập nhanh kì lạ. Kiệt chớp chớp mắt và đắn đo có nên nhảy tới “xâm phạm tài sản cá nhân”của Đan không.
Và rút cục Kiệt cũng mon men mò tới gần quyển nhật kí.
– Chà…vừa dày vừa cũ. Hê…Viết chăm chỉ ghê. Mà cô ta viết cái gì??? Người yêu? Hẹn hò? Sở thích? Người hâm mộ? (đoán rùm beng) Mà có mình không thế??? *sửng sốt*
Kiệt thận trọng lật tấm bìa, ghé mắt nhìn vào. Ngay trang bìa đầu tiên là tấm ảnh của Đan chụp với Jung Min trong khu vui chơi, tấm liền sau chính là ảnh của Jung Min.
– Cái gì thế này? Đây là hình mình…
– KIỆT!!!
Tiếng chạy rầm rầm của Đan ở cầu thang cùng tiếng hét inh ỏi khiến Kiệt giật bắn người, hắn gập mạnh quyển nhật kí và tiện tay phi thẳng ra ngoài cửa sổ. Ném xong hắn mới há mồm tròn mắt tự hỏi “Trời!! Mình ném ra ngoài làm gì???”
Đan chạy vào phòng, lo lắng nhìn Kiệt.
– Ôi, tôi cứ tưởng anh bỏ đi với cái bụng đang chảy máu.
– Tôi bỏ đi bằng đường “chim bay”hay đường “chuột trũi”hả *cười đểu che giấu hành động lén lút*
– Thôi ngồi yên.
Đan mở hộp y tế, lôi ra cây kéo sắc nhẹm và một cuộn băng.
– Cô có biết làm không? *nuốt nước bọt nhìn cây kéo*
– À, biết…chút chút…
– HẢ *giãy giụa*
– Đừng bướng nữa, vết thương nhiễm trùng có hại lắm…
– Nhưng mà…nhưng mà…*sợ hãi*
– Để chị làm cho.
Tiếng Lan hắt lại từ ngoài cửa, bà chị Hai gõ đầu Đan và cầm lấy cây kéo, đẩy Đan sang bên.
– Tay em run như thế cắt vào người Jung Min đấy. Hừ!! Xuống dưới nhà thay đồ đi, ướt nhẹp rồi. Mình thì không lo, cứ ham lo chuyện thiên hạ.
Đan bĩu môi rầu rĩ, một lần nữa Đan lại nhìn vào bộ dạng tồi tệ của cô. Lan khéo léo thay băng cho Kiệt, Đan nhận thấy cô vô dụng quá, chẳng thể giúp được Kiệt chuyện gì. Sống mũi Đan cay dần, cô chạy xuống nhà để thay đồ.
– Jung Min, lần này lại thành Jung Min rồi hả? *cười khả ố*
– Chị nói sao? Jung Min nào?
Lan cứng người nhìn hướng xuống đất, mặt căng thẳng. Lan lại tiếp tục băng.
– …CẬU LÀ AI?
– Chị buồn cười thật. Tôi là ai mà còn phải hỏi, tôi là con trai của Chủ tịch tập đoàn T.A *vênh mặt*
ROẸT~~~~
– Á Á đau quá!!!
– Xin lỗi. Mất tập trung.
– Chị định giết tôi hả?
– …
Công việc thay băng cho Kiệt diễn ra trong im lặng. Hơn 10 phút vẫn chưa thấy mặt mũi Đan.
– Xong rồi đó.
Lan lạnh lùng đứng dậy thu dọn đồ y tế vào hộp, xách thẳng ra ngoài cửa, không nhìn Kiệt lấy một cái.
– Chị là người nhà của con bé Đan hả? *Kiệt hỏi*
Lan dừng bước, tay bấu chặt thành cửa sổ vì bực bội. Lan quay ngoắt lại đáp cho Kiệt cái nhìn như thiêu đốt.
– KHÔNG NHỚ TÔI HẢ? CHẮC CŨNG KHÔNG NHỚ GIÁM ĐỐC J- MAX LUÔN? MÀ CŨNG PHẢI NHỈ. CẬU ĐÂU PHẢI JUNG MIN.
Kiệt kinh ngạc, ngơ ngác không biết nói gì.
– Tôi nói cho cậu biết, dù lấy cớ không hiểu gì cũng không xong đâu.
Tưởng mất trí nhớ là êm xuôi hả.
– Mất trí nhớ??? *Kiệt cắt lời*
– Đúng!! Mất trí nhớ, cậu vào ở nhà tôi 2 tháng. Tuy thời gian ngắn mà Đan rất yêu mến cậu. NHỚ ĐƯỢC LAI LỊCH GIÀU CÓ QUYỀN THẾ CỦA CẬU THÌ QUÊN ĐAN. ĐÁNH NÓ THẾ HẢ?
– Chị điên à *lúng túng*
– Tôi gặp Jung Min nhiều nhưng giờ mới được gặp cậu – Kiệt – hay nên gọi là Seo Woo Joong đây? Cậu có thấy cắn rứt chút nào khi nhẫn tâm với Đan không? Hả cậu Seo Woo Joong???
Đan ở dưới nhà nghe chị hai lớn tiếng, vội vàng lau khô đầu và lao lên xem xét tình hình.
– Cậu có cố gắng nhớ lại phần kí ức khi sống ở nhà tôi không? Hay cậu mặc kệ cho những kí ức và con người cậu đã gặp tan biến như chưa hề tồn tại?
Kiệt ngồi lặng trên ghế, bàn tay siết lại tưởng như máu không thể lưu thông, hắn nhìn Lan bằng tất cả sự kìm nén tức giận. Kiệt không rõ mình đã “là người như thế nào, gặp những ai, làm những gì”trong 2 tháng bí ẩn ở Việt Nam, vì lẽ đó, hắn không thể tức giận với chị hai của Đan được. Đan kéo Lan ra ngoài ngắn không để Lan nói thêm những điều đả kích Kiệt.
– Thằng đó không nhớ nó từng yêu em, thôi ngay việc ngu xuẩn là lo lắng và hy vọng đi. Đồ ngốc!!! *đang bị kéo mạnh ra ngoài*
– Xin chị đấy. Chẳng có gì đảm bảo Kiệt không nhớ được em cả. Em không muốn Jung Min bị chôn vùi dễ dàng, thà rằng…em cứ là kẻ ngốc cho tới khi Kiệt nhớ lại còn hơn!
– Mày ngu ngốc quá rồi, nghe chị…
– Em xin chị đấy!!! Sắp tới lúc rồi, em có linh cảm Kiệt đang nhớ lại.
Hai hàng nước mắt lăn dài má Đan, đã rất nhiều lần Đan cũng nghĩ nên từ bỏ, buông xuôi nhưng mọi thứ vẫn giữ lấy Đan. Bây giờ đã có chuyển biến tích cực, làm sao Đan có thể từ bỏ. Có lẽ chỉ một chút nữa thôi, Đan sẽ giúp Kiệt nhớ lại 2 tháng ở Việt Nam. Dù khó khăn thì Đan cũng không từ bỏ, niềm hy vọng của Đan đang lớn hơn lúc nào, cô tin tưởng nó sẽ trở thành tương lai sáng sủa tươi đẹp như cô mong đợi.
Lan muốn đánh Đan để Đan tỉnh táo nhưng rồi Lan lại nhăn mặt bất lực.
– Mày…Chưa thấy đứa nào cứng đầu cứng cổ lì lợm như mày. Được!!! Mày muốn đâm đầu vào vũng lầy thì chị không cản mày nữa. Cứ để mày nếm trải bài học đi.
Lan quát Đan xong liền bước xuống tầng và đi thẳng, chắc Lan làm cái nhả nổ tung nếu còn nhìn mặt Đan và Kiệt quá.
Kiệt vẫn ngồi im như tượng, mặt hầm hầm như đưa đám.
– Hi…hi…Hic hic…*Đan gãi đầu, toát mồ hôi lạnh gáy*
– …Cô cười hay khóc?
– À. Tôi cũng…chưa biết…*nhăn nhó*
Kiệt nghiến răng một tiếng rồi bất giác thả lỏng người.
– Cô- có- vui- lòng- ch- tôi- biết, tôi đãng từng làm gì ở nhà cô và có phải tôi từng gây thù với bà chị cô không? *Kiệt nhấn mạnh, đánh vần từng chữ*
– *nuốt nước bọt* Tôi không biết phải bắt đầu từ đâu *cắn móng tay*
Kiệt ngạc nhiên lập tức siết tay ngăn cơn giận bùng phát.
– Vậy đúng là 2 tháng ở Việt Nam tôi quen cô?
– Ừ…*xụ mặt*
Nhìn bộ dạng Kiệt chẳng mấy tin tưởng những điều hắn đang trải qua.
– Thế tôi bị làm sao? Hai tháng ở Việt Nam mà không nhớ gì. Vì tôi bị mất trí nhớ ?
– Ừ…
– …Ha…!!! Thật là nực cười quá đi. Làm quái nào tôi lại mất trí nhớ. Mấy thằng bạn đã giấu tôi mà không ho he lấy một lời!!! *Kiệt đứng dậy quát to*
– Chắc họ có lý do, không muốn anh tiếp tục yêu tôi chẳng hạn *cười buồn bã*
– GÌ? YÊU…?
– Thôi thôi…*vội xua tay* Đừng quan tâm, nếu anh nhớ ra thời gian khi là Jung Min thì anh sẽ tự hiểu.
Hắn đã rối tung rối mù, giờ còn bao nhiêu thứ khác nữa…
– Jung Min. Cái tên này cô đã nhắc rất nhiều. Nó liên quan gì tới tôi? Jung Min là ai?
Đan cười trừ.
– Jung Min là tên của anh lúc anh mất trí nhớ. Jung Min nói cách khác chính là anh.
Kiệt thoáng run rẩy, hắn lục tìm trong đầu những điều mà hắn có về nhân vật Jung Min.
Trong bệnh viện T.A, Đan và hắn va chạm, Đan không ngừng khóc lóc và gọi tên Jung Min. Tình cảm của cô dành cho Jung Min rất sâu sắc, Vân đã nói với hắn rằng “Con bé này rất yêu anh!”. Kiệt thấy mình hồ đồ khi đã không nhận ra giữa hắn và cái tên Jung Min có mối liên hệ bất thường.
Đầu Kiệt nhói đau, hiển nhiên đầu hắn đang bị kích thích quá sức. Kiệt đứng dậy và rảo bước đi, trước sự bất ngờ của Đan. Cô chạy theo hắn xuống cầu thang và kéo được tay hắn.
– Anh đi đâu?
– Rời khỏi đây, tôi không muốn tìm hiểu khi tôi bị “mất trí nhớ”đã xảy ra chuyện gì nhưng hiện tại tôi đang rất mệt mỏi *hất tay Đan*
– Ừ *buồn* Anh cẩn thận vết thương ở bụng.
– Cô có thể giữ bí mật chuyện tôi nghi ngờ Vân không *hắn nhắc* Sau này…tôi sẽ tìm cô. Khi đã sẵn sàng.
Chắc Kiệt không hiểu câu nói của hắn có ý nghĩa lớn đến đâu với Đan. Đan vui muốn phát điên, vậy là niềm hy vọng Kiệt nhớ lại Jung Min không còn xa vời.
Kiệt ra cửa, Đan tính tiễn Kiệt thì bị hắn đẩy ngược vào trong nhà.
– Vào đi. Không cần tiễn hiểu chưa.
Kiệt kéo cửa khép lại, Đan đứng trước cửa một lúc chợt nghe thấy Kiệt gọi điện thoại. Hắn đã giảm nhỏ tiếng hết mức nhưng Đan vẫn có thể nghe được.
– Vân à. Ừ, xin lỗi em. Anh ổn. Giờ anh đang về biệt thự đây.
Hắn gọi cho Vân. Dù sự thật hắn đang nghi ngờ Vân làm hại đến hắn nhưng vẫn chẳng thay đổi tấm lòng với ả.
Phải chẳng Đan nên thấy tội nghiệp cho chính mình khi người cô yêu mù quáng tin tưởng đứa con gái lăng nhăng…Điều này không tồn tại lâu nữa đâu, rồi đây Đan sẽ lấy lại từ tay Vân. Tất cả. Rồi, Đan sẽ cộng sổ luôn với Vân những gì mà ả gậy ra trong lúc Kiệt quên Đan.
Kiệt nói chuyện điện thoại với Vân một hồi, đi xuống dưới khu cao ốc đợi tài xế riêng đánh xe tới đón. Hắn nhận ra quyển nhật kí bị mở tung rơi trên bụi cây cảnh ven đường. Kiệt đắn đo, cuối cùng hắn cũng đi tới và nhặt lấy quyển nhật kí, ném vào trong xe.
– Cậu chủ có vẻ mệt mỏi. Cậu muốn đi đâu? *tài xế quay nhìn và nhẹ giọng*
Kiệt nghiêng người, nhắm mắt và đặt tay lên đầu che đi chút ánh sáng nhạt từ hai bên đường hắt vào trong xe.
– Về nhà!
– Nhà??? Ý cậu là…?
– Cái “nhà”mà có mụ phù thủy đang sống ấy, còn “nhà”chung với mấy đứa kia thì để lúc khác đi.
– Vâng.
Chiếc xe lăn bánh êm ru, cửa kính đen được đóng kín để Kiệt có thể chợp mắt trên đường về biệt thự.
Ngày hôm sau không thấy Kiệt tới lớp, các gã bạn thân cũng biệt tăm. Chẳng ai hiểu chuyện gì đang xảy ra, Đan nơm nớp lo sợ. Mong rằng vết thương của Kiệt không nặng quá khiến hắn phải nghỉ học. Vừa thấy Đan 3 đứa con gái xúm lại hỏi thăm.
– Hôm qua cậu tìm thấy Kiệt thì mất liên lạc. Có chuyện gì không? *Huyền lo lắng*
– không có gì. Kiệt bướng quá không chịu tới bệnh viện.
Huyền – Hương – Ân nhìn nhau e ngại, Hương vốn không thiện cảm với Kiệt, Huyền và Ân lại quá rành cách Kiệt đối xử với Đan. Đan dính tới Kiệt chỉ nguy hiểm cho Đan.
– Cậu đi cùng với hắn cả chiều qua sao? Hắn có Vân rồi cậu còn lo làm gì.
– Vân không đi cùng Kiệt, hắn bị thương nặng, bụng bị đâm một nhát sâu *Đan hốt hoảng khi kể lại*
– Thế rồi cậu giúp hắn??? *Ân nhướn mày thắc mắc*
– Lúc đầu phải dìu hắn đến trạm xá…
Đang nói chuyện bỗng Hương khựng lại nhìn phía trước. Đan – Huyền – Ân cũng nhìn theo. Chắc Đan hoa mắt, chuyện gì đang xảy ra thế này?
Tùng và Vân đang đi cùng nhau ư?
Ồ. Tùng đẹp, Vân cũng đẹp, không cần đi cùng nhau cũng gây chú ý lắm rồi. Quan trọng là sao Tùng lại đi cùng Vân??? Nhìn điệu bộ Tùng và Vân thân thiết mà Đan – Huyền – Ân chết lặng.
Tùng bất giác ý thức sự hiện diện của 3 cặp mắt, hắn thoáng bối rối rồi nhanh như cắt ra hiệu cho Vân. Tùng lủi nhanh sang hành lang khác để tránh mặt. Nhìn thấy Đan thì Vân cũng hốt hoảng. Trông Tùng và Vân lúc này như làm chuyện xấu bị thiên hạ phát hiện.
Huyền – Ân – Hương vênh mặt hất cằm quay đi, cái chân Đan vẫn chưa lành hẳn đâu!! Đối với loại cáo già như Vân thì không việc gì phải tử tế, cứ gây sự – chọc tức được tý nào thì hả hê tý ấy.
– Đan này. Kiệt chắc biết ơn cậu lắm???
Ân cố nói thật to để chọc tức Vân, phản ứng của Vân là “tròn xoe con mắt, tức xì ra khói”. Hương và Huyền lại thi nhau “đệm đàn”.
– Lúc Kiệt cần sao không thấy hồ li ra mặt…*Huyền*
– Vậy mới thấy hồ li xuống cấp nhiều rồi…*Hương*
– Sớm muộn cũng bị đá đi thôi. Ôi cuộc đời hồ li…*đồng thanh gật gù*
– YAAAAAAAAAAAAAA Chúng mày nói gì???
Tất cả học sinh quay nhìn Vân, xì xào. Đan ngây ngô giờ mới hiểu mình bị 3 con bạn mang ra chọc tức Vân. Vân hùng hổ xông tới, chỉ vào mặt Đan hét to.
– Mày!! Chúng mày!! Vừa nói gì? Kiệt đời nào cần mày chứ?
– Ơ? *ngơ ngác*
– Chấp làm gì cái loại hồ li “thất sủng”.
Ân xô mạnh Vân sang bên và bước đi, Vân tức điên người mà không làm gì được. Ả run cầm cập, hai mắt hằn tia đỏ xung thiên.
– Bọn quê mùa dám lên mặt với tao à. Rồi chúng mày sẽ ân hận.
Trong suốt buổi học đó Đan chỉ nghĩ tới Kiệt, rất muốn nhắn tin hỏi thăm nhưng lại không có số. Đang lén lút bấm điện thoại dưới ngăn bàn định nhờ Hương hỏi Chi số điện thoại của Kiệt thì…
Cạch ~ cạch!!!
Chiếc thước gõ liên tục vào mặt bàn làm Đan đứng hình. Cô từ từ nhìn lên vị giáo viên nữ đáng kính có nốt ruồi to đùng ở trái miệng cùng cặp kính trên 4 phẩy.
– Cô. Em…nhắn tin định hỏi…thời tiết hôm nay…như thế nào…Hê…hê…
Tan học:
– Huhu tớ bị thu máy rồi!!
– Ai bảo bịa chuyện thời với chẳng tiết. Dở hơi quá.
– Hix hix, Hương đâu? Định nhờ Hương hỏi Chi *ngó nghiêng*
– Hương về rồi. Chị gọi nó gấp lắm ý. Ha ha.
Đan chảy dài mặt cùng hai hàng nước mắt, không biết Kiệt đỡ chưa. Muốn hỏi thăm Kiệt mà chẳng nhờ được ai. Huyền và Ân đi lùi lại sau thì thầm bàn tán, Đan lọt được mấy câu.
– Gã Tùng sao lại đi cùng Vân nhỉ?
– Đành rằng Tùng không có mối quan hệ thù ghét với Vân nhưng Vân là người yêu của Kiệt, làm sao Tùng lại thân mật với kẻ đang thôn tính công ti NewMen?
– Chẳng lẽ…cũng bị Vân quyến rũ???
…
Đan quay ngoắt người, hốt hoảng vì câu nói của Ân. Đời nào Tùng lại bị ả quyến rũ. Dù Đan và Tùng mới quen nhưng Đan thấy con người Tùng khá trầm, bản tính lý trí. Nói Tùng bị hoa mắt vì Vân thật không hợp lý.
– Tùng không bị quyến rũ đâu *Đan khẳng định*
– Chậc!! Cậu đâu phải Tùng. Con trai cũng cùng một giuộc thôi, thấy gái đẹp là mờ hết 2 mắt *Huyền nhếch mép, chắc Huyền nhớ đến chuyện của Nam*
– Có thể bất đắc dĩ phải nói chuyện, ví dụ trao đổi một vấn đề gì đó…Cậu không thấy họ nói chuyện xong là mỗi người một nơi à.
– Thấy chúng ta nên Tùng mới tách Vân *Huyền nhấn mạnh*
– Thật ra *Ân do dự* Tớ cũng thấy Tùng không phải loại người bị hấp dẫn bởi gái đẹp *Ân nhún vai*
Đan gật gù với Ân, hai đứa cùng quan điểm thì phải ủng hộ nhau chứ. Huyền bị Đan và Ân đưa đến một giả thuyết khác, giả sử Tùng không hề bị Vân quyến rũ…
– Nếu không bị quyến rũ thì không lẽ Tùng đi cùng Vân vì có chuyện riêng? Thái độ của họ lúc ta bắt gặp, theo tớ chuyện riêng đấy liên quan đến chúng ta *Huyền liếc mắt*
– Sao cơ *Đan bắt tay nhau đột ngột cứng đờ toàn thân, sởn da gà*
– Mới đặt giả thuyết thôi *Huyền trấn an*
Đan – Ân thở phào, đang lúc ba đứa kéo nhau sang đường, một chiếc xe mui trần màu hồng từ đâu phóng ra, nhấn ga hết tốc lực. Đường khá đông, ai nấy kinh hoàng nhào nhanh lên vỉa hè, dẹp đường cho chiếc xe hướng- thẳng- vào- Đan. Huyền và Ân la hét.
– ĐAN!!! CẨN THẬN, MAU TRÁNH QUA BÊN!!!
Kêu bạn cẩn thận mà không cứu, lại còn nhảy nhanh lên vỉa hè để tránh chết oan =.=
Con đường chỉ còn mình Đan đứng đó, khi cô quay người lại, chiếc xe phóng tới rất gần rồi. Đan muốn tránh nhưng đôi chân run sợ không chịu cử động.
– Cẩn thận!!!
Giọng nữ cao vang lên ngay khi chiếc xe lao tới. Bóng dánh một cô gái nhỏ nhắn mặc áo sơmil xanh bạc, tóc bạch kim vụt từ bên đường, xô Đan ngã dạt sang bên. Đan được cứu trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc.
Chiếc xe hồng bấm ỏi inh ỏi để chuồn đi, tức giận vì không đạt được mục đích. Ngồi trên chiếc xe là bốn đứa con gái ăn mặc hớ hênh, đứa cầm lái đeo kính đen, thả tóc, thoáng qua khá giống Vân.
Huyền và Ân kéo Đan dậy, phủi quần áo hỏi han.
– Xin lỗi nha, tớ tưởng cậu sẽ tránh được *khóc*
– Ai dè…*lau nước mắt, ôm chặt Đan*
Đan nở nụ cười chua chát, biết là Huyền – Ân không cố ý cho cô chết bẹp dưới bánh xe. Chợt nhớ ra cô gái vừa cứu mình, Đan tiến lại gần, thấy cô gái xoa nhẹ vết trầy trên tay.
– Bạn bị thương hả? *Đan ngó nghiêng*
– Không sao. Ngoài da. Cậu không bị thương chỗ nào chứ?
– Ừ. Cám ơn cậu đã cứu tớ.
– …
Cô gái ấy trông nhanh nhẹn có phần cho người ta cảm giác giống Hương. Nhưng điểm đặc biệt, cô ấy không hoạt bát vui vẻ bằng Hương mà hơi lạnh lùng, tiết kiệm lời. Nhìn cô ấy cá tính, có mái tóc ngắn bạch kim ánh vàng, mặc áo nam và đi đôi giày trắng.
– Trần Đan phải không? Nghe nhắc về cậu đã nhiều.
Cô ấy dùng ánh mắt…khó hiểu giành cho Đan. Ba đứa vừa lạ vừa thắc mắc. Tại sao biết Đan? Cô ấy quen Đan sao?
– Cậu là…???
– Tớ là Thu, có thể gọi Ghim, anh tớ thường gọi thế.
– Hơ, Ghim??? Nghe lạ quá.
– Cậu là người thứ hai sau thằng anh tớ được gọi đấy nhé *cười* Thôi, tớ biết cậu sẽ không xong với Vân nên đến giúp một tay. Tạm biệt, sẽ sớm gặp lại.
Đan cứ chớp mắt nhìn Ghim bỏ đi, cô nàng tóc bạch kim nói gì mà Đan không hiểu nổi. Thật là một cô gái đặc biệt từ ngoại hình đến tính cách.
Nhờ Ghim mà Đan thoát chết, cô ấy cũng gửi lời cảnh báo tới Đan. Người tìm cách hại Đan chính là Vân! Nghĩ đến Vân là người Đan nóng rực, ả dám bày trò hành hạ Đan, không trả đũa ả thì Đan không hả giận. Ghừ…
Thù này…nhất định phải báo (hừng hực khí thế)!!!
– Tớ biết là con hồ li mà *Huyền xắn tay áo* Lột da vắt lông nó!!
– Huyền, tớ đi cùng cậu!
BINH ~ BỤP
Huyền và Ân chạy như bay tìm Vân thì bị Đan ngáng chân ngã dúi dụi.
– Đan, chán sống hả *chảy máu mũi*
– Các cậu chẳng hiểu gì cả. Tớ chịu khổ lâu nay không thể tính sổ bằng một làm đánh nhau được. Phải trả thù từ từ, âm thầm…Khử khử…*cười man rợ*
Đan vừa tính toán vừa cười gian tà, Huyền và Ân rùng mình nhìn nhau rồi nhìn Đan. Đan sẽ làm gì với Vân?
–
Sáng sớm tinh mơ đã thấy Đan vắt vẻo trên cây, tay cầm một hộp giấy. Cả phố bị điệu cười khả ố của Đan đánh thức. Hai chị vội vàng chạy ra sân gọi Đan vào.
– Đan!!! Điên rồi hả em. 5 rưỡi sáng mày lên cây làm tổ với chim à? *chị cả An*
– Xuống ngay!! *chị hai Lan*
Đan vẫn cười lăn lộn trên cành, tay khuơ khuơ chiếc hộp đựng chiến lợi phẩm.
“Hôm nay là ngày giỗ của mi rồi Vân ơi!!! Muahaha…”
Đan sửa soạn đến trường từ 6h, trường vắng tanh không một bóng người. Kế hoạch sẽ được tiến hành trong êm ấm.
Đan rón rén mò sang lớp Vân (cũng là lớp Kiệt và 3 gã hâm), cô liếc qua sơ đồ lớp học, định vị được chỗ Vân thì bịt mồm cười.
Sau khi thả cái hộp giấy đã mở nắp vào ngăn bàn Vân, Đan chạy rẽ đất tẩu thoát.
BỊCH.
Một học sinh đến sớm bị Đan xô đập đầu vào cửa lớp, loạng choạng xiêu vẹo.
– Xin lỗi bạn. hic hic *cuống quýt*
– Ôi, cái trán của tôi…*lồm cồm bò dậy mò cái kính*
Đan thấy học sinh này mặc đồng phục nam, vừa nhìn thì kêu ngay một câu với hai mắt hình trái tim:
– ĐẸP TRAI!!! (nhưng không bằng Jung Min)
– Đẹp trai á? *ngạc nhiên*
Học sinh kia kéo balo ngước lên nhìn, Đan tròn mắt. Màu tóc bạch kim cùng đôi mắt hơi nâu chỉ mới gặp hôm qua.
– GHIM??? Cậu học trường này hả? *sung sướng*
– Trần Đan? Ơ…học cùng lớp? *chỉ tay lên cái bảng nhỏ phía trên đầu hai đứa*
– Không, tớ lớp bên cạnh. Rất vui được gặp lại cậu *lao vào ôm ân nhân*
– Ax…ngạt thở…
– Cậu mặc đồng phục nam, không nhận ra nữa. Ghim đẹp trai quá *mắt hình trái tim* Mà cậu cân tihj hả??? Đep kính làm chi? hôm qua có đeo đâu?
– Ừ. Không hợp mặc đồng phục nữ *ngại* Mà mặc đồng phục nam thì tớ thích đeo thêm kính.
– Cậu đừng cho ai biết giới tính, cậu sẽ thành hotboy đấy. Hi hi *tưởng tượng*
– Mà cậu sang lớp tớ làm gì?
Ghim khiến Đan tắt cười vỡ mộng, Đan sang là để “hạ thủ”Vân, nhỡ ai biết thì…mất hay.
– Không có gì. Tớ về lớp đây, bái bai!! *chuồn lẹ*
Ghim nheo mày nhìn theo Đan.
Trường bắt đầu đông học sinh, Huyền và Ân chưa kịp ngạc nhiên vì thành tích đi học sớm của Đan thì lớp bên có tiếng thét kinh hồn làm cả khu nhà phải chao đảo.
– Á Á Á…ĐỨA NÀO THẢ BỌ VÀ SÂU RÓM VÀO BÀN CỦA TAO???
Mọi người chạy xô lại xem, Đan nằm bò ra bàn cười ầm ĩ, tay đập loạn xạ.
– Cậu làm hả? Thả sâu róm vào ngăn bàn Vân *Huyền trố mắt*
Thật ra sâu róm là “lực lượng”chủ đạo, bên cạnh đó Đan còn vô tình chiêu mộ thêm một vài LOÀI quanh quanh trên cái cây. Điển hình phải kể đến BỌ NGỰA, BỌ XÍT…v…v…
– Chưa hết đâu, cức chờ mà xem *Đan tự đắc*
–
Vân cùng mấy đứa con gái vào WC, Đan lặng lẽ bám theo. Chỉ chờ lúc Vân bước vào và khép cửa WC thì Đan xách nhanh xô nước lau nhà gần đó, thẳng tay đổ ụp vào trong.
ÀO.
– YAAAAAAA. HÔI QUÁ. Đứa nào? hu hu!!!
Vân đạp cửa xộc ra thì Đan đã chạy mất, còn mỗi chiếc xô lăn lóc. Lũ bạn Vân mở cửa thấy Vân ướt nhẹp, đầu tóc rũ rượi bốc mùi hôi, cả bọn bịt mũi.
– Chúng mày bịt mũi cái gì!!! Chiết tiệt, đứa nào chơi Vân này thì lộ mặt đi!!! *dậm chân*
Bên ngoài cửa, Đan vểnh tai nghe ngóng, sung sướng chạy đi thực hiện thêm vài kế hoạch cao cả. Từ góc cửa đối diện, một bóng người nhỏ bé tay đút túi quần bước ra, nhìn chằm chằm theo Đan. Màu tóc bạch kim cùng một cái gườm sắc nhẹm. Đó là cô bạn Ghim đã cứu Đan hôm qua.
Ghim không mấy khó khăn đoán được tác giả của một đàn sâu róm, giờ thì tận mắt chứng kiến Đan tắm cho Vân bằng một xô nước lau rửa WC. Ghim nhếch mép nhìn vào trong – Vân đang bắt mấy con bạn lau mặt cho mình. Ghim rút một tay từ túi quần chiếc điện thoại. Một kiểu ảnh ghi lại khoảnh khắc hiếm có của Vân!
Sau khi đặt tấm ảnh làm hình nền điện thoại, Ghim cũng lặng lẽ rời đi.
–
Giờ thể dục:
Đan phải mua chuộc mãi ông bảo vệ mới cho cô vào phòng thay đồ trước mọi người. Đan lục xục bới tìm quần áo của Vân.
– Đây rồi. Hôm này ta sẽ làm nhà thiết kế thời trang!!! Ha ha *cười điên đảo*
Đan cầm cây kéo lên, ngắm nghía chiếc áo thể dục của Vân. Một đường cắt, hai đường cắt ~~~
“Tay áo không cần thiết, trời nóng cho Vân nó mặc áo sát nách. Mình tâm lý thật”*xoẹt xoẹt*
“Còn cái quần? À. Ống cao ống thấp”*xoẹt xoẹt* “Ống quần phải có riềm tua”*cào cào* “Ý chết!! Quần thể dục chấm bi cho đẹp”*vẩy sơn trắng tùm lum*
– Ôi!!! Kiệt tác!! Hẳn Vân sẽ hài lòng lắm *tự sướng*
Đan gấp gọn đồ thể dục của Vân đút vào tủ đồ, vừa thu dọn đống tàn tích thì ô cửa sổ thông gió trên cao bật mở, mái tóc bạch kim ánh vàng bồng bềnh cùng những tia nắng.
– Cậu làm gì thế?
– *Đan giật mình đánh rơi kéo, mảnh vụn…* Ha…ha…hả??? *hoảng*
Ghim nhìn những đồ dưới chân Đan, tỏ vẻ ngây thơ.
– Ủa. Cậu cầm những thứ gì thế *chỉ*
– Á *vội giấu đồ* Đồng phục tớ bị rách, tớ khâu lại *toát mồ hôi lạnh*
– Cậu khéo tay nhỉ *cười*
– Hê *nuốt nước bọt* Thế sao cậu…ở trên cửa thông gió?
– Tớ là học sinh mới, chưa có đồng phục thể dục. Đang tính đi ăn trộm đây.
– ăn trộm???
– thôi, nể tình đây là đồng phục lớp cậu, tớ bỏ qua phòng này!
Nói rồi Ghim nhảy phịch ra ngoài, chạy đi. Đan nhăn nhó sợ hãi. Đầu giờ thì bị Ghim bắt gặp trong lớp Vân, giờ thì bị Ghim phát hiện ngồi chỉnh chu đồ thể dục. Đan bống sợ cô gái tóc bạch kim này, dường như cô ấy không phải đơn giản chỉ là học sinh mới chuyển tới. Ghim phủi tay đứng bên ngoài cười mỉm thích thú.
– Đây là lớp của tớ mà. Cậu khâu vá gì ở lớp tớ chứ hả Trần Đan.
Tới tiết sau là tiết thể dục của lớp Vân, cả trường lại được dịp luyện màng nhĩ.
– I…YAAAAAAAAAAAAAA CÁI GÌ THẾ NÀY??? Quần áo thể dục của tao sao mà y hệt quần áo lũ thổ dân rừng rú hả???
…
Đan ngồi âm mưu thêm vài kế hoạch trả thù Vân thì tiếng loa thông báo vang lên.
◄ Đội kịch khối 11 cuối giờ học tập trung ở CLB để tổng duyệt lần cuối. Thứ 7 tuần này lễ hội khai mạc. Xin nhắc lại…►
Đan tròn mắt, ngó sang bàn Huyền hỏi.
– Thứ 7 cuối tuần là lễ hội sao? Nhanh quá vậy.
– Thì đầu tháng triển khai kế hoạch, giờ là cuối tháng rồi. Chẳng lễ hội thì sao. Dở hơi *Huyền lè lưỡi*
– Sao cứ bảo người ta dở hơi *tiện tay ném bút vào người Huyền*
– Mất bút nhé, tịch thu tang vật. Hừ.
– ấy!! Có mỗi chiếc bút để viết…!!
Bấy lâu xảy ra nhiều chuyện nên Đan cũng không ý thức thời gian nữa. Đã một tháng trôi qua, lễ hội sắp được tổ chức. Đan sực nhớ ra, cả tuần qua không thấy mặt mũi Kiệt trong trường, hắn chưa tập kịch với mọi người dù một buổi. Nếu hắn đòi diễn, vở kịch của Trang không biết sẽ “đi đâu về đâu”.
Cuối giờ, mấy đứa rủ nhau lên CLB kịch, Hương ít gặp Đan và các bạn vì mải đi chơi với Chi. Tùng từ phía hành lang bên kia tiến lại, gặp Đan và mọi người, Tùng cười dịu dàng.
– Cùng đi nhé?
– Ơ…Tất nhiên.
Mặc dù cố gắng không dè dặt với Tùng nhưng Huyền – Ân – Hương vẫn tỏ ra không mấy thân thiện. Tùng và Vân có mối quan hệ nào đó bí mật.
Lên đến nửa hành lang thì Vân hò hét chạy lại túm áo Đan.
– Đan!!! Con ranh!!! Mày bày trò chơi đểu tao đó hả?
Huyền gạt tay Vân và trợn mắt đe dọa. Vân tức đến mức này kể ra Đan cũng thành công.