– Không cần, cháu biết ở đâu, cháu có thể tự đi.
Nói rồi Bảo Phương nhanh chóng chạy vào thang máy lúc này đã được một nhân viên trực thang máy chờ sẵn. Cô bước vào nhanh chóng bấm số tầng lầu mà lúc nãy cô đếm được qua kính quang học trên súng của tên bắn tỉa.
Bảo phương nhìn chiếc đồng hồ trên tay mình, chỉ còn 4 phút nữa là đến giờ. Thang máy vừa mở ra, một dãy các phòng đóng kín, chỉ duy nhất có một căn phòng có người đứng gác, Bảo Phương biết chắc chắn lăng Phong đang ở đó. Nhưng vấn đề là hai tên kia sẽ không cho cô đến gần cánh cửa nữa bước chứ đừng nói là bước vào bên trong.
Vừa hay, bảo Phương thấy một cái dĩa có hình cảnh treo trên tường gần đó dùng để trang trí. Cô liền tháo xuống, rút trong người tờ hóa đơn tính tiền quầy ăn của Thục Quyên lúc nãy. Bảo Phương đặt vào trên dĩa bình thản đi đến trước mặt hai người đứng gác nói:
– Bên trong bảo đem cái hóa đơn này vào cho họ ạ.
Hai người đó nhìn Bảo Phương một cái dò xét, cũng may Bảo Phương mặc đồng phục học sinh hơi khá giống đồng phục ở nơi này, nhìn vào thấy không thể cha giấu thứ gì như dao và súng, rồi họ líêc sơ qua cái hóa đơn rồi dịch sang một bên mở cửa cho cô vào.
Cánh cửa vừa mở ra thì cũng là lúc bảo phương thấy một vần sáng hồng đang chiếc xuyên qua, nếu không để ý sẽ không thấy, nhất là dưới ánh đèn sáng rực trong phòng này dễ dàng hào tan với ánh sáng kia.
Cái ánh sáng đó chiếc lên chiếc áo màu trắng mà Lăng Phong mặc khiến bảo phương kinh hãi, cô hét lên:
– Cẩn thận bên ngoài.
Tiếng hét làm kinh động mọi người, lập tức có một sự phòng thủ nhưng là quay về phía cô, có rất nhiều súng được lập tức móc ra chĩa về phía cô.
– Bảo Phương – Jay ngạc nhiêu kêu lên.
Lăng Phong cũng bất ngờ đứng bật dậy nhìn Bảo Phương. Hành động đó khiến cho tia laze từ đỉnh đầu cậu chĩa thẳng vào tim. Bảo Phong kinh hãi cô vội vã chỉ tay ra bên ngoài, tất cả những cái đầu đều theo đó nhìn theo hướng tay cô chỉ, bắt đầu phát giác những tia sáng màu hồng lợt phản chiếu mờ ảo. Tất cả mọi người chưa ai kịp phản ứng từ những góc khuất, những luồng đạn được bắn ra với tốc độ nhanh kinh hồn.
Bụp…
Viên đạn đầu tiên được ghim ngay trên đỉnh đầu của một người có gương mặt tròn trịa, dáng người mập mạp mặc bộ vest đen được may cầu kì và sang trọng.
Một viên thứ hai bắn vào bả vai của người đàn ông cao ráo, nét mặt đĩnh đạc, những đường nét khá giống Lăng Phong. Ông gục gã xuống dưới bàn làm cho nhiều thứ đồ ăn bị rơi xuống đất vỡ toang tạo ra một cảnh tượng vô cùng hổn loạn.
Viên đạn nhắm vào Lăng Phong cũng bị bắn ra, nhưng ngay khi nó kịp chạm đến Lăng Phong thì Bảo Phương đã chạy đến đẩy mạnh cậu ra khỏi vị trí đang đứng. Viên đạn vì thế mà thay đổi mục tiêu của nò gim thẳng vào vai của Bảo Phương.
————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-
Hóa ra mọi kế hoạch ngoài sự định liệu của Bảo Phương. Bọn chúng không chỉ sắp xếp có ba tên sát thủ mà còn sắp xếp thêm những kẻ dự phòng. Đúng là một liên đoàn sát thủ đáng sợ, chúng quyết định giết cho được mục tiêu đã định, không cho phép thất bạinên cài nhiều người ở nhiều vị trí khác nhau cùng soi một mục tiêu. Nếu kẻ này thất bại, kẻ kia lập tức thay thế, không để cho con mồi chạy thoát.
Ngay thời khắc biết Lăng Phong gặp nguy hiểm, trong lòng Bảo Phuơng cảm thấy sợ hãi tột cùng. Cô sợ lại một nguời mà mình yêu thuơng mất đi trúơc mặt mình. Nếu như khi ba cô chết, cô không có khả năng bảo vệ ông. Nếu như khi anh Bảo Nam ra đi, cô không có khả năng níu giữ anh trở lại. Nhưng giờ đây cô muốn thử một lần cảm giác có thể bảo vệ cho nguời mình thuơng yêu khỏi những tổn thuơng.
Trong lòng xuất hiện một sức mạnh vô cùng mạnh mẽ thôi thúc Bảo Phương chạy nhanh đến dùng sức đẩy Lăng Phong ra lấy thân mình hứng chịu viên đạn đang xuyên tới.
Mọi chuyện xảy ra quá bất ngờ, Lăng Phong không ngờ lại có kẻ dám cả gan ra tay ngay vào giây phút này. Dường như bọn người này đã quyết tâm tiêu diệt bất chấp hậu quả. Khi phát hiện ra mình đang là mục tiêu, cậu nhanh chóng định phản ứng, nhưng viên đạn đã bay tới quá nhanh. Đến khi cậu cảm thấy một bàn tay đẩy mình ngã xuống thì cũng là lúc cậu thấy một luồng máu phun ra từ lưng Bảo Phương. Cô ngã vật xuống người cậu, đôi mắt nhìn cậu có chút hài lòng khi biết cậu không sao, khóe môi khẽ mĩm cười rồi đôi mắt nhắm ghiền lại, sau đó ngã xuống người cậu. Máu từ người cô chảy xuống người cậu một màu đỏ thấm.
Toàn thân Lăng Phong lạnh ngoắt, bất động vài giây, hai mắt mở to nhìn Bảo Phương đầy máu trên người mình, tim ngừng đập như đã chết. Lăng Phong chưa bao giờ bị một cơn trấn động đến thế trong đời mình.
Tất cả trở nên hổn loạn vô cùng, họ kéo nhau lùi lại phía sau, Jay là người đầu tiên bước đến bên Bảo Phương và Lăng Phong.
– Bảo Phương – Jay khàn giọng gọi, cậu trở người cô bé lại, để người cô rời khỏi người Lăng Phong, sau đó cậu hét lên – Mau gọi xa cấp cứu.
Tiếng hét của Jay cũng làm Lăng Phong thức tỉnh, cậu nhanh chóng ngồi bật dậy nhìn Bảo Phương. Jay đã cởi áo của mình chặn lại vết thương trên lưng Bảo Phương. Lăng Phong nhìn thấy sắc mặt tái xanh của Bảo Phương thì tim thắt lại, run run hỏi Jay đang bắt mạch cho Bảo Phương:
– Cô ấy sao rồi.
– Mạch đang yếu dần – Jay đứt quảng nói.
Lăng Phong ngẩng đầu quay ra tìm người đàn ông bị thương ở bả vai, ông ta chính là ba cậu. Nhìn thấy ông ấy đang được bảo vệ dìu đi ra ngoài, vết thương có vẻ không nguy hiểm đến tính mạng, Lăng Phong cảm thấy nhẹ nhỏm một chút. Sau đó cậu nhanh tay bế phắt Bảo Phương đứng lên rồi bồng cô lao nhanh ra bên ngoài, theo sau là Jay và một đám thuộc hạ bảo vệ.
Nhanh chóng một chiếc xe đã chờ sẵn dưới tiền sảnh, mọi người trong nhà hàng đều bị náo loạn một phen, bị đám thuộc hạ chĩa súng vào người khiến ai cũng sợ hãi không dám nhúc nhích. Lăng Phong bế Bảo Phương lên xe, cậu không biết bản thân vẫn còn là mục tiêu di động của tên xác thủ.
Hắn ta từ phía xa, đã nhanh chóng xác định mục tiêu là cậu và chuẩn bị bóp cò súng. Với khả năng bắn lâu năm của mình, hắn chắc chắn có thể diệt được mục tiêu di động là Lăng Phong, nhất là khi trên người cậu có thêm một cái xác, làm giảm bước chân của cậu. Hắn bắt đầu nín thở tay bóp cò.
Nhưng khi hắn vừa bóp cò súng thì một viên đạn từ xa đã ghim ngay vào đầu hắn ta. Hắn chỉ kịp hự lên một tiếng rồi ngã gục xuống đất. Cây súng của hắn chỉ trong tích tắc lập tức bị chệch tốc độ, thay vì ghim vào người Lăng Phong thì nó lại bay xẹt qua, ghim vào thành xe bằng thép.
Lại tiếp một trận kinh hoàng nữa ập đến, đoàn người bảo vệ Lăng Phong lập tức quay mặt nhìn về tứ phía, Jay nhanh chóng giúp Lăng Phong đưa Bảo Phương vào bên trong, chiếc xe lăng bánh đi nhanh, mọi người ở lại mới thở phào nhẹ nhỏm chui vào những chiếc xe đang chờ tời khác.
Cuộc tập kích tới đây coi như chấm dứt.
Nhưng từ một góc, nơi mà đã bắn ra phát súng giết chết tên sát thủ, sau đó bắn vào tên thứ hai, bàn tay của Bảo Nam nắm chặt cây súng trên tay mình. Đầu súng trên tay cậu vẫn còn đang bốc khói. Cậu từ từ hạ cây súng xuống, mắt khẽ nhắm lại, cuối cùng cậu cũng đã giết 2 mạng người.
Một tiếng vỗ tay vang lên từ sau lưng cậu, giật mình Bảo Nam vang lưng lại. Kesha đang uyển chuyển bước đến gần cậu, khóe môi ả ta nở nụ cười đắc thắng, hai bàn tay thon nõn trắng hồng vỗ vào nhau tạo thành âm thanh.
– Cậu đã giết người của tổ chức, phá hủy kế hoạch làm ăn của tổ chức – Kesha đưa tay vuốt vòm ngực của Bảo Nam, mặt kề sát vào tai cậu thì thầm.
– Đúng vậy – Bảo Nam khẳng khái đáp không một chút e dè sợ sệt nào cả.
Ngay khi quan sát từng tên sát thủ xem chúng đã theo lệnh ở đúng vị trí hay chưa bằng ống nhòm, cậu nhìn thấy một cái bóng bước vào. Giật thót cả mình, tim như ngừng đập khi thấy bóng dáng bé nhỏ của em gái bước vào trong tolet. Lo sợ xảy ra điều không hay, nhưng Bảo Nam thấy mình bất lực khi cậu đang ở tòa nhà cách đó khá xa, có mọc cánh cũng không thể nào tới kịp. Đành cầu trời đặt hết vào khả năng ứng biến của em gái mình, quả nhiên Bảo Phương đã lanh lợi hạ gục được tên đó, khiến cậu có thể thở phào nhẹ nhỏm.
Bọn họ bắt buộc cậu gia nhập vào tổ chức, bắt buộc cậu đi giết người. Nhưng kẻ mà cậu được ra lệnh giết lại có nét khá giống Lăng Phong. Cậu không muốn trở thành sát thủ, càng không có ý định giết người, cho nên phát súng của cậu chỉ trúng vào bả vai của ông ta thôi, giữ cho mạng sống của ông ta yên ổn.
Chỉ đến khi nhìn thấy Bảo Phương bị trúng đạn, thì cậu mới tức giận mà quyết định ra tay ngăn cản bằng cách kết kiễu đời của hai kẻ sát thủ kia.
– Giết tôi đi – Bảo Nam khẽ nhắm mắt lại rồi chậm rãi nói, cậu không hối hận, giết hai kẻ đó để Bảo Phương có thể kịp thời đến bệnh viện cấp cứu là quyết định hoàn toàn chính xác, không gì hối hận, dù là phải đánh đổi bằng mạng sống của cậu.
– Không đâu cưng à, đã nói rồi, nhân tài như anh, đáng giá gấp ba lần hai tên đó. Nhưng mà trước đây cưng kiên quyết không giết người, giờ đây, hậu quả là, cưng phải thực hiện tất cả các vụ ám sát mà tổ chức giao cho, không được phép từ chối, nếu không, cưng biết hậu quả rồi đó.
Nói xong Kesha kiêu hãnh bước đi, sau khi để lại cho Bảo Nam một nụ hôn gió. Bảo Nam đứng lặng yên một chỗ, cậu biết bắt đầu từ bây giờ, cậu đã dấn thân vào vũng bùn không lối thoát.
Ngay khi mọi người chuẩn bị rút lui thì tiếng còi xe cảnh sát vang vọng góc đường. Một người nghe tiếng thì phun một bãi nước bọt xuống đất mắng:
– Chết tiệt, bọn cảnh sát nhanh chân quá, chúng ta không thể tìm ra người ám sát đại ca được.
– Mau rút thôi – Chú Minh ra lệnh.
Tất cả mọi người nhanh chóng rút lui để lại một chiến trường khá ngổn ngang ở nhà hàng. Chẳng ai biết, cảnh sát làm cách nào hay tin mà đến nhanh như vậy, và nhanh chóng xác định vị trí của những tên sát thủ kia mà lùng bắt. Nhưng thật đáng tiếc, cả ba tên sát thủ đều bị thủ tiêu. Ngay cả cái tên đã bị Bảo Phương đánh ngất cũng đã bị giết chết. Họ đành bất lực thu dọn xác rồi tự điều tra.
Ở tại một bệnh viện trung tâm, một trận náo loạn diễn ra khi mà có rất nhiều người cùng ập đến khiến cho các bệnh nhân và bác sĩ một phen kinh hoàng. Bởi vì nhóm người kéo đến, mặt ai cũng đầy vẻ chết chóc và u ám cùng cực.
Hai bên hành lang bệnh viện bị dẹp ngang một cách nhanh chóng để một cậu thiếu niên bế một cô gái dường như đã bị thương nặng chạy thẳng đến phòng cấp cứu. Họ hò hét kêu gọi các bác sĩ nhanh chóng đến cấp cứu cho cô bé. Phòng cấp cứu nhanh chóng khép cửa lại, ánh đèn màu đỏ ở bảng hiệu cấp cứu sáng rực lên cho biết bên trong phòng đang diễn ra một trận chiến tranh giành sự sống giữa các bác sĩ với tử thần.
Bên ngoài cửa phòng cấp cứu, Lăng Phong ngồi im bất động chờ đợi, hai tay siết chặt vào nhau có thể nhìn rõ sự run rẩy của cậu, vẻ mặt tái xanh, nhợt nhạt.
Xung quanh cậu là mấy người bảo vệ đang nhìn trước ngó sau lập hàng rào bảo vệ. 1 tiếng đồng hồ trôi qua thật chậm, cứ như chiếc đồng hồ cát nhỏ giọt, từng giây phút trôi qua là từng giây phút căng thẳng cực độ. Ánh mắt không ngừng theo dõi về ánh đèn màu đỏ tựa như sinh mạng con người kia, chờ sự thay đổi của nó.
– Kéttttttt
Tiếng kéo cửa ra vào hấp tấp của y tác càng khiến cho người bên ngoài thêm thắt lòng, sự lo lắng trong lòng càng cồn cào khó chịu. Nhưng chẳng ai dám chặng đường các cô y tác đang bận rộn cứu người, bởi vì một giây phút chậm trễ có thể làm tuột mất một sinh mạng bên trong.
Jay cuối cùng cũng xuất hiện, cậu bước đến bên Lăng Phong vỗ nhẹ vai cậu rồi nói:
– Ba cậu không sao, có thể yên tâm.
Lăng Phong gật đầu, mắt không rời khỏi ánh đèn cấp cứu. Jay trầm mặt xuống nói nhỏ:
– Nhưng ông ấy ra lệnh cho cậu phải trở về nhà ngay lập tức, vì có thể bọn sát thủ vẫn còn lãng vãng đâu đây và nhất là, kẻ chủ mưu giấu mặt vẫn chưa điều tra ra được.
– Cậu cứ tiếp tục giúp mình điều tra đi, mình muốn xem tình hình Bảo Phương thế nào đã – Lăng Phong cương quyết nói.
– Xưa nay chưa ai cãi lại ba cậu, cậu hiểu điều đó mà – Jay nói khẽ – Đừng ở lại nữa, mau về đi. Mình sẽ cho người theo dõi mọi chuyện ở đây và báo cáo cho cậu ngay khi có tin. Bây giờ cảnh sát lại nhúng tay vào rồi.
Lăng Phong nghe tin cảnh sát bắt đầu điều tra thì hiểu mọi chuyện đang có khá nhiều rắc rối cần phải về gấp nhưng vẫn chần chừ do dự chưa chịu đi thỉ những bước chân dồn dập chạy đến. Đó là ông Văn Lâm và Trí Lâm hay tin Bảo Phương bị trúng đạn nên gấp gáp chạy đến.
– Đi thôi! Người nhà cô ấy đến rồi – Jay thấy vậy bèn giục.
Lăng Phong bị sự lôi kéo của Jay miễn cưỡng đứng dậy ra về, nhưng trong lòng vẫn không thôi lo lắng, ngoái đầu nhìn phòng cấp cứu lần nữa rồi mới bước theo Jay ra về trong tiếng thở dài bất lực.
Ở trong một nhà máy đã bỏ hoang rất lâu, bỗng xuất hiện một chiếc xe màu đen. Một người đàn ông bước ra khỏi xe, trên mặt ông ta có một vết sẹo dài, khiến cho nét mạnh lạnh lùng đến đáng sợ. Nhưng giờ phút này đây, nét mặt đáng sợ đó đang nhỏ từng giọt mồ hôi hoảng hốt. Ông đang tìm kiếm một thứ gì đó. Đang tìm thì một tiếng nói vang lên khiến ông ta giật cả mình.
– Quả nhiên là chú – Giọng Lăng Phong từ sau một vách tường bước ra, theo sau cậu là Jay, người lúc nào cũng như hình với bóng của cậu.
Mặt người đàn ông đó giật giật vài cái, nhưng sau khi quan sát thì thấy xung quanh không còn ai nữa mới bắt đầu thư giãn.
– Yên tâm, không có ai nữa ngoài ba chúng ta đâu – Lăng Phong nghiêm giọng nói, giọng lạnh nhạt đến rợn người.
Người đàn ông đó vẫn im lặng nhìn cậu và Jay từng bước tiến tới mình.
– Chỉ cần tung ra một tin tức giả nói rằng: Ba của tôi cho người đem em trai tôi quăng bỏ nơi này để nó chết mà không ai biết xem như là trừng phạt với đám người của bà vợ lẽ của ông ấy vì tội dám cho người ám sát ông, thì chắc chắn người đàn ông của bà ta sẽ xuất hiện – Lăng Phong đứng lại nhếch môi cười nhạt nói.
Người đàn ông thất sắc khi biết mình đã rơi vào bẫy.
– Quả nhiên người đàn ông đó là chú, chú Minh – Giọng cậu bỗng trầm xuống mang theo nhiều sự xót xa đau đớn.
– Cậu đã biết người đó là tôi, tại sao không vạch mặt tôi ngay từ đầu – Chú Minh điềm tĩnh hỏi lại.
– Bởi vì con vẫn không muốn tin người đàn ông đó là chú – Lăng Phong khàn giọng nói trong xúc động, đối với người đàn ông mà mình vẫn luôn tin tưởng xem như cha, lại là kẻ thuê sát thủ giết mình. Còn gì đau đớn bằng.
Trước lời nói chân thật của Lăng Phong, chú Minh trầm mặt im lặng, Lăng Phong nhìn thái độ im lặng của ông trách móc:
– Tại sao chú lại phản bội ba tôi? Chỉ vì một người đàn bà thôi sao? Vậy tình nghĩa trước đây là gì?
– Đúng vậy, đó là một sai lầm không thể tha thứ được. Nhưng chú chưa từng nghĩ sẽ phản bội cha con. Nhưng ông ấy cũng biết, em trai cháu thực chất là con trai chú, vậy mà ông ấy lại không một chút nễ tình, cho người ra tay sát hại hai mẹ con chết thảm như vậy. Làm sao chú lại không trả thù cho họ được – Chú Minh cuối cùng quyết định lên tiếng.
Nói xong ông lập tức giương cây súng trong tay mình chĩa về phía Lăng Phong nhắm bắn:
– Sự việc ám sát coi như bại lộ, chú không thể để con sống sót mà ra khỏi đây được.
– Cứ thử xem – Jay nhếch môi cười nói, rồi nhanh chóng tách ra.
Đó là trận đấu súng tay đôi giữa Lăng Phong và người đàn ông này. Giữa họ có thể nói là một mất một còn.
Phát súng chú Minh nhanh chóng nổ ra, chĩa về hướng Lăng Phong nhưng cậu đã nhanh chóng núp vào.
Ngay khi Chú Minh nổ phát súng đầu tiên thì Lăng Phong cũng đã nhanh tay lôi khẩu súng ưa thích của mình ra, sau đó nhắm vào chú Minh mà bắn tới, chỉ trong tích tắt hai luồng đạn trái chiều nhau bay với tốc độ kinh hồn, mang theo lực sát thương vô cùng lớn.
Theo vật lý, viện đạn của chú Minh bắn ra trước, nên vận tốc giảm nhiều hơn vận tốc của viện đạn vừa thoát ra khỏi nòng của Lăng Phong, khi hai viên đạn chạm vào nhau, viên đạn bắn ra sau mạnh hơn và phá vỡ chiều đi của viên đạn bắn ra trước. Cho nên khi hai viên đạn va chạm vào nhau, viên đãn của chú Minh lệch góc đi và gim vào một vách tường gần đó, còn viên đạn của Lăng Phong vẫn bay về phía trước nhưng với lực yếu dần và ghim vào cánh tay đang cầm súng của ông ta.
Một luồng máu chảy ra từ vết thương thấm ướt cái áo khoát của chú Minh, cánh tay ông ta rơi xuống. Sắc mặt chú Minh tái xanh, khẩu súng rơi ra khỏi tay ông ta, hai chân khụy xuống đất, ông ta nhìn Lăng phong chờ đợi phát súng thứ hai.
Nhưng Lăng Phong không băn thêm phát súng nào nữa hết, cậu đến gần nhặt cây súng của chú Minh lên dốc hết đạn ra và nói:
– Phát súng này kết thúc hết ân tình của chúng ta. Lần sau gặp lại, sẽ không có sự nhân nhượng như bây giờ. Con trai chú hiện đang được chăm sóc ở biệt thứ số 8.
Lăng phong nói xong thì bỏ đi, Jay nhìn chú Minh đang quỳ dưới mặt đất lắc đầu tiếc cho một người như ông ta.
Khi cả hai đi xa, Jay nhìn Lăng Phong thắc mắc:
– Sao không cho người xử lí ông ta luôn đi, cậu làm vậy không sợ về sau càng nguy hiểm hơn sao?
– Mình không thích giết gười – Lăng Phong vừa đáp vừa nghĩ đến Bảo Phương – Với lại, trong tay ông ta có nhiều thủ hạ. Nếu giết ông ta bây giờ sẽ khiến bang nổi loạn ngay. Huống hồ, bọn người bang khác đang lâm le dòm ngó chúng ta, lúc này mà tan đàn xẽ nghé thì nguy.
– Cho nên cậu cố tình cho ông ta một ân huệ, lại nói cho ông ta biết chỗ con trai ông ta ở đâu để ông ta tạm thời yên vị, không làm loạn, chờ đến khi ta cũng cố lại được thực lực rồi mới đối đầu đúng không?
Lăng Phong không đáp chĩ khẽ gật đầu, tâm trí cậu hiện đang ở chỗ Bảo Phương, dù biết ca phẩu thuật của cô đã thành công, Bảo Phương cũng đã an toàn rồi. Nhưng trong lòng Lăng Phong vẫn không có cảm giác yên tâm chút nào, cậu muốn được nhìn thấy cô. Nhưng lúc này lại là thời gian khó khăn nhất.
– Được rồi, mình sẽ giúp cậu gặp cô ấy – Jay hiểu tâm trạng của Lăng Phong nên quyết định ra tay giúp đỡ.
Lăng Phong khẽ cười nhìn Jay cảm kích.
Khi Jay vừa về nhà thì cảm giác có chút khác lạ, cậu nghi ngờ mở cửa phòng, chậm rãi bước vào bên trong quan sát tỉ mỉ thì bỗng thấy một bóng đen lao ra túm lấy mình, lực rất mạnh gần như dồn cậu vào vách tường. Lăng Phong định hất ngược lại người đó ra nhưng nhìn kỹ lại thì thấy đó là Bảo Nam, cậu hơi ngạc nhiên nhìn Bảo Nam hỏi:
– Là anh, sao anh vào được đây?
– Tôi cảnh cáo cậu, không được đến gần Bảo Phương nữa, lần này con bé dùng tính mạng đỡ cho cậu, cho nên tôi tôi mới giúp cậu tiêu diệt hai tên sát thủ kia, nhưng lần sau, tôi sẽ không màng đến sự sống chết của cậu – bảo nam gầm lên.
– Anh gia nhập tổ chức đó rồi sao – Lăng Phong trầm mặt hỏi.
– Không liên quan gì đến cậu, cũng đừng có cho Bảo Phương biết- Bảo nam trầm giọng lại nói, cái ý nghĩ Bảo Phương biết anh là sát thủ đáng kinh tởm khiến anh rùng mình.
– Yên tâm, tôi cũng không muốn cô ấy biết mà thêm lo lắng cho anh – Lăng Phong hất tay Bảo Nam ra.
– Cậu phải biết, thế giới của cậu khác thế giới của Bảo Phương, cho nên hãy tránh xa con bé ra, hãy để nó có cuộc sống yên ổn. Coi như tôi xin cậu, lần này may mắn con bé thoát chết, nhưng lần sau thì thế nào?
Nếu như tôi còn thấy cậu ở gần con bé nữa, tôi nhất định sẽ giết cậu.
– Yên tâm đi, 2 ngày nữa tôi đã ra nước ngoài rồi – Lăng Phong nói với giọng trầm buồn.
Vì chuyện ám sát mà ba cậu quyết định ra nước ngoài, một phần tránh cảnh sát và phe đối địch, một phần cũng cố thế lực sau khi chú Minh bỏ đi. Lăng Phong là con trai duy nhất nên buộc phải theo cạnh ông nhằm đảm bảo an toàn.
Bảo nam nghe vậy thì thở phào nhẹ nhỏm.
– Nhưng khi tôi đủ mạnh mẽ, đủ khả năng bảo vệ cô ấy, tôi sẽ quay trở lại – Lăng Phong nhìn Bảo Nam kiên định nói.
Bảo Nam thấy ánh mắt đó thì chột dạ, nhưng cậu lại thấy tin tưởng.
Nhờ Jay, Lăng Phong có thể vào thăm Bảo Phương khi cô đang ngủ. Cậu nắm lấy tay cô bé, bàn tay đeo chiếc vòng ngọc lục bảo đầy mềm mại.
– Xin lỗi, hại em ra nông nỗi này…Anh phải đi rồi, từ nay chúng ta không thể gặp nhau được nữa. Em phải cố gắng sống thật tốt nha, có biết không.
Bàn tay Lăng Phong khẽ siết chặt lấy tay cô, vuốt nhẹ tóc cô rồi sau đó cậu đặt lên môi cô một nụ hôn.
– Đi thôi – Jay khẽ giục
Lăng phong luyến tiếc rồi khỏi tay Bảo Phương theo Jay ra sân bay. Cửa vừa khép lại, Bảo Phương mở mắt, một giọt nước mắt lăn dài.
Tại hộp đêm lúc gần khuya, một cô gái ăn mặc đầy sức gợi cảm, áo hai dây để lộ bờ ngực căng phồng đầy đặn, chiếc quần jean ngắn để lộ đôi chân thon thả, mái tóc dài được uốn bới một cách kì công thật đẹp. Giữa trời đêm mà cô đeo một chiếc kính đen, áo khoát trên vai hờ hững, miệng nhai sin gôm, lêu lâu lại thổi ra một cái bong bóng, bước đi uyển chuyển hướng về phía cửa của hộp đen.
Cô ngạo nghễ đứng trưởc cửa của hộp đêm quét mắt một cái thì nhún người bước vào trong. Nhưng bảo vệ đã đưa tay ngăn cô lại
– Xin lỗi, người đẹp là…
Cô gái không nói gì, phun bã kẹo vào bàn tay đang chìa ra của tên bảo vệ. Kéo cặp kính xuống để lộ đôi mắt kẻ chì sắc sảo đầy sức quyến rũ, cô nhếch môi cười nói:
– Tôi được anh Huy mời đến đây.
Nghe đến tên người quản lí hộp đêm thì sắc mặt mấy tên bảo vệ dịu lại, hắn ta vò bã kẹo trong tay quăng xuống đất rồi hất đầu hướng bên trong ngầm ý bảo cô vào.
Cô kiêu hãnh nhún người bước vào bên trong, không quên gửi cho các anh chàng bảo vệ một nụ hôn gió.
Bên trong hộp đêm là những ánh đèn màu chói lọi, âm thanh êm đềm chứ không ồn ào nhốn nháo như mọi khi. Cô gái móc điện thoại ra gọi:
– Tôi đến rồi.
Nói xong cup máy, người lắc lư theo điệu nhạc trầm bỗng kia, tư thế nhảy múa của cô cực kì cuốn hút, cộng với thân hình sexy gợi cảm, một đám đàn ông không rời mắt khỏi cô. Cho đến khi quản lí hộp đêm bước đến gần, nhưng cô phớt lờ anh ta đi, tiếp tục hết điệu nhảy của mình mới bắt đầu đứng lại nhìn anh ta.
Quản lí Huy không nói gì chỉ đưa mắt ra hiệu cho cô gái đi theo mình. Cô gái lặng lẽ đi theo sau.
Họ tiến thẳng đến một vị trí VIP ở phía trong. Đó là một phòng VIP cực kì sang trọng được bảo vệ cẩn thận và nghiêm ngoặt, nếu không có người quen biết đưa đến, chắc chắn không thể bước đến gần chứ đừng nói là bước vào bên trong.
Vừa bước đến cửa đã có người chặn lại. Cô gái đưa mắt nhìn quản lí Huy, anh ta nhìn đáp lại cô rồi khẽ nói:
– Đó là thủ tục.
Cô gái không nói gì, quay người lại, một tên bèn tiến đến định khám xét người cô, nhưng hắn chưa kịp đụng tay vào người cô đã bị cô bẻ ngoặc tay lại. Quá bất ngờ cũng quá nhanh và mạnh, tên này đau đớn nhăn mặt rên khẽ một cái, nhưng cô gái nhanh chóng buông tay hắn ra rồi đứng thẳng người phủi tay, cúi người nhặt chiếc áo khoát vốn khoát hờ trên vai rơi xuống đất sau cú xoay người bẻ tay tên kia.
Mấy tên kia trợn mắt tức giận nhìn cô dám hành động như thế với anh em của họ định ra tay với cô, nhưng cô hất mặt về phía họ thách thức. Quản lí Huy bèn đưa khoác tay xua họ đứng yên, rồi rút điện thoại nói mấy câu gì đó, sau đó quay lưng im lặng nhìn cô gái.
Cô gái nhếch môi cười, ánh mắt lạnh tanh quay đi, chờ đợi
Quả nhiên chỉ vài phút sau, một cô em trong hộp đêm ngoan ngoãn đi đến, cô gái kia khẽ cười quăng áo khoát vào tay quản lí Huy rồi xoay người lại cho cô em gái trong hộp đêm khám xét người mình. Xong xuôi tất cả, cô nghênh ngang rút lại áo khoát khỏi tay quản lí Huy tiến thẳng vào bên trong.
Vừa vào bên trong, cô đi thẳng đến bên một gã đàn ông trung niên đang ngồi chễnh chệ chính giữa bộ ghế sofa đắt tiền thư thái hút thuốc. Vừa nhìn thấy người đẹp di vào, hắn ta cười sảng khoái, đưa 1tay về phía người đẹp. Cô gái không chần chừ sà vào lòng hắn ta nũng nịu.
Hắn ta liền vòng aty ôm hôn cô gái một cái thật tự nhiên như thế chuyện này quá quen thuộc với hắn ta, nhưng cô gái đã đẩy hắn ta ra, miệng cười tươi nói:
– Em đã nói, phải cho em xem hàng trước mới được.
– Haha, người đẹp sợ bị anh lừa à – Hắn ta phá ra cười rồi đưa tay nực má cô một cái.
– Em làm việc cho người khác mà, anh cũng biết quy tắc làm ăn rồi đó – Cô gái vờ nũng nịu nói, tay vuốt ve ngực hắn ta – Thấy hàng thì mới tính chuyện khác được.
– OK, không thành vấn đề, chỉ cần sau đó – Hắn ta cười dâm đãng nựng cằm cô nói.
Sau đó hắn ta phẩy tay kêu đàn em giao hàng.
Tên đàn em lập tức trưng ra một vật được gói cẩn thận mở ra trước mặt cô gái, đó là một cái gói chứa một thứ bột màu trắng. Cô gái không ngần ngại xé rách cái bọc ra, dùng tay chấm một cái rồi đưa lên miệng nếm thử, xác định đúng là heroin. Cô gật đầu nói:
– Hàng đang chứa ở đâu?
– Ở… – Hắn ta nói ra một địa chỉ – Cho người của em đem tiến đến trao đổi đi.
– Được – Cô gái gật đầu rồi cầm điện thoại trên bàn của hắn ta bấm số.
Sau đó, hắn ta nắm lấy tay cô, kéo cô lại gần mình, định hôn cô, nhưng bị cô tát một cái thật mạnh, sau đó cô lấy từ búi tóc trên đầu ra một khẩu súng mini cực nhỏ màu bạc, chĩa thẳng về phía hắn. Cô chỉ nói ngắn gọn hai từ:
– Cảnh sát.
Gã đàn ông mặt xanh xám trừng mắt nhìn cô, hắn không ngờ trong tay cô lại có một khẩu súng như vậy. Bọn đàn em cũng đồng loạt móc súng chĩa về phía cô nhưng cô đưa thẳng cây súng nhỏ của mình về thái dương của tên trùm kia rồi hất mặt ra lệnh:
– Bỏ súng xuống.
Bọn đàn em hoang mang không biết thế nào đưa mắt nhìn nhau rồi nhìn tên đại ca dò hỏi, hắn bèn đưa lời đe dọa với cô:
– Cô không ra được khỏi đây đâu.
– Vậy sao – Cô gái khẽ cười nhạt, hai mắt nướn lên đầy tự tin.
Quả nhiên, ngay sau đó, cảnh sát ập vào. Toàn bộ bị bắt hết.
– Em không sao chứ ?- Trí Lâm vừa bước vào liền đi về phía trước nhìn Bảo Phương hỏi.
– Không sao cả – Cô vừa nói vừa chùi dấu vết nụ hôn của cái tên trùm kia, mặt lạnh tanh nói – Giao lại ở đây cho anh.
Nói xong cô khoát áo vào đi thẳng ra bên ngoài, trong khi các đồng nghiệp bắt giữ bọn buôn bán ma túy kia.
Bảo Phương nhanh chóng về nhà tắm rửa thay bộ đồ ngủ ra rồi lên giường nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Nhưng chằn chọc mãi vẫn không ngủ được, cô xoay người nhìn lên trần nhà. Thoắt cái mà đã được hơn 6 năm rồi.
***
– Lần này chúng ta được giao nhiệm vụ bảo vệ ông ấy – Ông Văn Lâm hiện đang làm thủ trưởng phòng điều tra hình sự của trung ương, chỉ tay vào một bức hình trên bảng, trịnh trọng thông báo cho mọi người về nhiệm vụ mới của họ.
Tất cả mọi người trên tay đều có lí lịch trích ngang của người đàn ông được họ bảo vệ.
Người đàn ông đó tên là Mạc Thanh Cốc là người giàu có nhất đài loan, vì ông ủng hộ việc xây dựng nhà máy hóa chất gây độc hại cho người dân nên đang bị ghét, và tìm cách tiêu diệt ông.
Lần này, ông được mời qua Việt Nam để thương thảo việc ủng hộ các chính sách mới của chính phủ nên việc bảo vệ ông được đặt ra ngay lập tức. Không để ông bị nguy hại trên đất nước Việt Nam, nếu không sẽ dấy lên một làn sóng phẫn nộ mà Việt Nam sẽ bị liên can không ít
Kế hoạch bảo vệ được triển khia nhanh chóng cho từng đội viên.
– Đạt tính mạng của Mạc Thanh Cốc lên hàng đầu, mọi người có rõ không? – Giọng ông Văn Lâm nghiêm nghị vô cùng
– Dạ rõ – Mọi người đồng loạt hô to.
Sau đó đứng dậy thay đồ ra sân bay đón tiếp Mạc Thanh Cốc. Mạc Thanh Cốc được đưa đến một khách sạn cao cấp và được bảo vệ chặt chẽ để ngày mai có thể tham gia hội thảo.
Dự đoán bọn sát thủ sẽ ra tay trong buổi dự thảo này, bởi vì buổi dự thảo sẽ có nhiều thành phần tham gia chưa kể phóng viên báo chí. Cho nên đặt biệt chú ý kiểm tra từng người tham gia.
Bảo Phương thay đồ bảo hộ xong, vừa bước ra thì đã thấy Trí Lâm đứng đợi bên ngoài. Thấy Bảo Phương, anh liền nắm tay kéo cô sang một bên rồi nói:
– Tuy rằng nhiệm vụ lần này là nhất định phải bảo vệ tính mạng của Mạch Thanh Cốc, nhưng em không được vì vậy mà liều mạng đối đầu với bọn người kia có biết không?
Biết Trí Lâm lo lắng cho lần đầu tiên tham gia nhiệm vụ như thế này của Bảo Phương nên cô dịu dàng gật đầu đáp:
– Em biết rồi. Yên tâm đi.
***
Buổi hội thảo diễn ra rất suôn sẽ, và kết thúc nhanh chóng, mọi người ùa nhau ra về, các phóng viên ùa đến bên Mạc Thanh Cốc bắt đầu hỏi thêm một số thông tin nhưng ông đã xua tay từ chối. Các phóng viên càng đuổi theo truy hỏi. Mọi việc vì vậy mà chở nên hỗn loạn. Bọn sát thủ thừa cô hội đó bắn phát súng đầu tiên vào Mạc Thanh Cốc.
– Đùng
Âm thanh làm trấn động cả hội trường. Bọn người bàng hoàng tìm chỗ trốn, Mạc Tahnh Cốc bị trúng một viên đạn ngay bã vai liền gục xuống, những người trong đội bảo vệ vội vàng chắn lấy ông rồi đứa mắt nhìn xung quanh tìm kiếm bóng dáng của tên sát thủ.
Trong đống hỗn loạn Trí Lâm tinh mắt nhận ra một tên trong bọn chúng, chúng giả dạng những phóng viên, giấu súng vào trong những camera ghi hình.
Biết là ám sát bất thành, để thóat thân, bọn chúng xã súng vào những người vô tội rồi chạy trốn. Vì có rất đông người nên đội an ninh không dám tùy tiện xã súng bửa bãi để tránh gây nguy hiểm, bọn chúng vì vậy mà trốn thoát dễ dàng. Bảo Phương tức giận cùng nhiều đồng nghiệp đuổi theo ra bên ngoài. Cuộc truy đuổi bắt đầu
Bảo Phương bám theo một tên có đeo khăn bịt mặt chỉ để chừa ra hai hốc mắt, hắn ta chính là kẻ đã nã phát súng vào Mạc Thanh Cốc. Hắn ta khá là nhanh nhẹn vừa chạy vừa chĩa súng về phía những trinh sát đuổi theo mình khiến cho Bảo Phương và mọi người vất vả né tránh.
Hắn ta có thể tùy ý bắn súng khắp nơi, nhưng chẳng ai trong những người đuổi theo có thể bắn trả chính xác vào hắn ta nên cũng ngừng ngại không dám bắn, chỉ sợ lạc đạn sẽ ảnh hưởng đến người dân. Chính vì vậy, một nữ đồng nghiệp đã bị bắn trúng một phát đạn ngã vật xuống.
Bảo Phương càng tức giận hơn quyết bắt giữ cho được hắn ta, cô há hốc miệng cô gắn thở để có sức tiếp tục truy đuổi theo hắn ta. Hắn ta nhảy từ cầu thang xuống
Cô liều lĩnh bám theo hắn nhảy từ trên cao xuống, chân vừa chạm đất liền đứng bật dây đuổi theo. Kiên trì cho đến phút chốc cuối cùng cô cũng đuổi được hắn đến đường cùng, lúc này súng của hắn do bắn xã khắp nơi mà hết đạn, hắn liền ném vềcây súng nặng chịch về phía cô, Bảo phương nghiềng đầu nè tranh cây súng rồi giơ thẳng hai tay cầm súng về phía hắn ta bắn một phát sượt vai cảnh cáo:
– Nếu còn chạy nữa, tôi sẽ bắn thật.
Tên này nghe vậy bước chân chậm lại rồi dừng hẳn. Hắn đưa hai tay lên đầu rồi từ từ xoay đầu lại nhìn cô.
– Ting…tiếng thang máy ngay cạnh đó đột nhiên mở ra, một người phụ nữ bước ra khỏi thang máy, không chút chần chừ hắn ta chụp lấy bà ta xô về phía Bảo Phương cắt đứt ánh mắt của cô về phía hắn ta. Nhưng khi hắn ta vừa chạm một chân vào thang máy thì
– Bụp – Phát súng Bảo Phương nhanh chóng bắn vào lòng ngực hắn ta, khiến hắn ta giật mạnh ngã vào bên vách tường thang máy.
Tiếng hét kinh hoàng của người phụ nữ vang lên, đồng thời máu trên người tên đó cũng phun ra khỏi vạt ái khoát màu đen của hắn chạy xuống sàn một màu đỏ thẫm.
Cả người Bảo Phương gần như bị chấn động, đây là lần đầu tiên cô tham gia kế hoạch này. Là lần đầu tiên cô cầm súng bắn về phía một thân thể con người thật sự.
Nhìn thấy máu phun ra từ người hắn ta, cơn ác mộng về cái chết của cha xuất hiện, cũng là một màu máu đỏ thẩm như thế. Bất giác cả người cô run lên, hai bàn tay cầm súng cũng run rẩy. Cái cảm giác giết người khiến cho toàn thân cô gần như tê liệt.
Hắn ta đã giết chết nhiều mạng người bằng cách xã súng về phía họ, hắn ta đáng chết, nếu cô có bắn súng giết chết hắn ta cũng không có gì sai trái, không thể để hắn ta trốn thoát, nếu không sẽ còn có nhiều người vô tội bị giết nữa.
Cánh cửa thang máy từ từ khép lại. Nhưng cả người Bảo Phương bất động không thể nhúc nhích chút nào, trong đầu cô hình ảnh cha chết, cảnh cô lao người đỡ phát súng cho Lăng Phong cứ chạy xẹt trong đầu cô.
Hắn ta khẽ mĩm cười rút ra một cây súng ngắn chĩa về phía cô mà bắn, nhưng Bảo Phương lại không có khả năng né tránh.
Một bóng người lao qua ôm lấy cô xô ngã xuống đất, đồng thời bắn một phát súng về phía tên sát thủ trước khi cửa thang máy khép lại.
Người cưu Bảo Phương là Trí Lâm, anh và vài đồng nghiệp lo lắng đuổi theo, Trí Lâm mặt mũi xanh xao vội đứng dậy nhìn Bảo Phương lo lắng hỏi:
– Em có sao không? Có bị thương không? Tại sao không chịu tránh.
Bảo Phương không trả lời, hai tay run rẩy, sắc mặt vô hồn nhìn Trí Lâm.
Là chướng ngại tâm lí – Ông Văn Lâm nhìn bảng báo cáo sức khỏe của bảo Phương từ bác sĩ tâm lí nhìn Trí Lâm khẽ nói.
– Ý ba là… – Trí Lâm nghi ngoặc hỏi lại.
Ông Văn Lâm thở dài gật đầu. Trí Lâm cảm thấy toàn thân đông cứng lại, anh giựt lấy mấy bảng báo cáo sức khỏe của Bảo Phương đọc kỹ lại lần nữa, rồi quay mặt đi rầu rĩ. Tay anh siết chặt mấy tờ giấy đến nhàu nát. Lát sau, anh quay lại nhìn ba hỏi:
– Vậy ba định thế nào?
– Điều con bé đi nơi khác – Ông Văn Lâm chậm rãi buông lời.
– Ba – Trí Lâm sửng sốt nhìn ba mình.
– Chúng ta buộc phải làm như thế, là vì an toàn cho con bé, nếu như con không đến kịp thì con bé đã chết rồi. Lần này con cứu được nó, nhưng lần sau thì thế nào. Nếu nó không thể nó súng vào con người thật thì sẽ bị bắn chết – Ông Văn Lâm nghiêm sắc mặt nhắc nhở.
Trí Lâm cắn môi bất lực, anh đập tay vào tường thật mạnh.
***
– Tại sao? – Bảo Phương giận dữ đi đến trước mặt thủ trưởng của họ là ông Văn lâm chất vấn – Tại sao lại điều con xuống tổ văn phòng chứ?
Ông Văn Lâm không nói gì chỉ ngẩng đầu nhìn cô. Bảo Phương thấy vậy bèn nói tiếp:
– Chỉ vì sai lầm đó sao, con là lính mới, còn có nhiều người mắc sai lầm nghiêm trọng hơn con nhưng họ đâu có bị thuyên chuyển đi như con đâu.
– Bác sĩ tâm lí của con đánh giá…
– Con có thể làm được, cho con một cơ hội… – Bảo Phương không để ông Văn Lâm nói xong liền cướp lời.
Ông Văn Lâm trầm mặt xuống im lặng.
– Con xin chú, cho con thêm một cơ hội – Bảo Phương nài nỉ giọng đầy khuẩn thiết.
Ông Văn Lâm thở đài nói:
– Được, sẽ cho con một cơ hội nữa, nhưng nếu lần này không được nữa thì con phải chuyển xuống tổ văn phòng nếu không phải rút lui khỏi ngành.
Cả người bị trấn động mạnh, nhưng cô nhanh chóng trấn tĩnh lại rồi dứt khoát nói:
– Được.
***
Có tất cả 4 giám khảo chấm điểm cho cô, một là ông Văn lâm, thủ trưởng của cô, hai là bác sĩ tâm lí điều trị cho cô, ba là hai vị cán bộ cao cấp khác.
Những tấm bia di động được thay thế bằng những hình nhân giả người, trong vòng 5 phút, Bảo Phương phải bắn trùng 10 phát đạn.
Tr1i Lâm vỗ nhẹ lên vao Bảo Phương hỏi:
– Em không sao chứ,
Bảo Phương gật đầu, quả thật cô không có chút hồi hộp lo lắng nào. Trước đây cũng vậy, bây giờ cũng vậy. Chưa bao giờ cô cảm thấy run rẩy khi cầm súng.
– Cố lên, anh tin em sẽ làm được – Trí Lâm cổ vũ khích lệ cô rồi lui ra.
Ngay khi đó phát súng báo hiệu bắt đầu vang lên, Bảo Phương lập tức giơ cao cây súng trên tay mình nhắm thẳng vào những hình nhân đang chuyển động kia.
Một phát, hai phát…phát thứ 6 tất cả đều thuận lợi chỉ trong vòng 2 phút. Nhưng đến phát thứ 7 thì trong người tên hình nhân lập tức tuông ra một chất lỏng màu đỏ giống như máu. Trong giây phút đó, sắc mặt Bảo Phương xanh lại, hai tay run lên, cô không tài nào bắn được phát thứ 8. Mặc cho Trí Lâm bên ngoài kêu tên cô, nhưng Bảo Phương hoàn toàn không nghe thấy, mồ hôi trên mặt cô tuôn ra dưới trời nắng. Bảo Phương biết mình đã không còn khả năng nữa rồi.
Một bàn tay bước đến nắm lấy bàn tay cầm súng của cô vỗ về nói:
– Buổi kiểm tra đã xong rồi.
Bảo Phương ngẩng đầu nhìn ông Văn Lâm, vẫn là ánh mắt vô hồn đó, ông ôm cô vào lòng vỗ về cô. Bảo Phương bật khóc nức nở. Bao nhiêu năm qua cô cố gắng phấn đấu và học tập để có thể trở thành cảnh sát, vậy mà phút chốc lại trở thành như thế.
– Có lẽ ám ảnh quá khứ quá lớn khiến cô ấy không thể nào vượt qua được – bác sĩ tâm lí của cô bước đến thở dài nói.
– Tốc độ bắn và khả năng phán đoán của con bé đều rất xuất sắc, thật đáng tiếc – Hai vị lãnh đạo kia cũng bước đến nói.
Bảo Phương về nhà nằm ủ rũ, cô chùm kín từ đầu đến chân, ý chí trong người cô giờ đây mất sạch. Mục tiêu của cuộc đời cô, mục tiêu của anh trai, ước nguyện của cha cô.
Thím Hà gõ cửa bước vào, nhìn thấy Bảo Phương như vậy, bà lắc đầu thở dài không muốn làm phiền phút giây yên tĩnh của Bảo Phương đành lui ra.
Bà trở về phòng tìm chồng hỏi han:
– Thật không có cách gì giúp con bé sao?
Ông Văn Lâm đang ngồi hút thuốc bên bàn làm việc, dáng vẻ trầm ngâm vô cùng, ít khi nào ông có dáng vẻ này, trừ khi đó là việc cực kì hệ trọng cần phải cân nhắc suy nghĩ thật kỹ.
Nghe vợ hỏi ông Văn Lâm mới quay lại nhìn bà trầm ngâm một lát ông quyết định nói với vợ:
– Có một nhiệm vụ đang tìm người thích hợp, theo nhận định Bảo Phương có lẽ sẽ làm tốt, nhưng tình trạng con bé thế này mà nhiệm vụ lại cực kì nguy hiểm.
Từ xưa đến nay, chuyện điều tra của ông luôn là bí mật, tuy có tâm sự với vợ, nhưng điều ở mức hạn chế. Thím Hà cũng hiểu rõ nên cũng chỉ nghe đến đó không truy hỏi thêm nữa.
Sáng hôm sau, Trí Lâm bước vào nhà bếp hỏi mẹ:
– Bảo Phương vẫn không chịu ăn hả mẹ.
Thím Hà lắc đầu đáp:
– Con bé vẫn một mực không muốn ăn, có vẻ suy sụp khá nhiều. Bao nhiêu năm phấn đấu, chưa bao giờ thấy con bé than vãn một lời dù là vất vã khổ sở như thế. Vậy mà lại điều đi vào tổ văn phòng, bảo sao con bé không bị shock.
– Nhưng không còn có cách nào khác để giữ chân con bé ở lại trong đội – Trí Lâm bất mãn nói.
– Nghe ba con nói có một nhiệm vụ, nếu như Bảo Phương có thể hòan thành nhiệm vụ thì cò thể ở lại đội – Thím Hà bí mật nói với con trai.
Không ngờ Bảo Phương đúng lúc bước xuống nghe thấy câu nói đó thì kích động vô cùng, cô hỏi dồn:
– Thật sao, có thật là chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là con có thể ở lại trong đội không?
Trí Lâm và thím Hà giật cả mình, cả hai quay đầu nhìn Bảo Phương đang rất phấn khích, rồi đưa mắt nhìn nhau.
…
– Con có thể – Bảo Phương hùng hổ tuyên bố.
– Rất nguy hiểm – Ông Văn Lâm xoay người dứt khoát nói.
– Vậy thì sao, cũng cần có người đi đúng không? Vậy thì con tình nguyện đi – Bảo Phương nhất mực khăng khăng đòi nhận nhiệm vụ lần này.
– Chú đã hứa sẽ chăm sóc con thật tốt, không thể để con đi mạo hiểm như vậy – Ông Văn Lâm quay đầu nhìn Bảo Phương ảo não nói.
– Một là một cảnh sát chứ không phải là một kẻ hèn nhát, nếu sợ chết, con đã không chọn ngành này. Coi như con xin chú, hãy giao nhiệm vụ này cho con. Con chưa từng xin chú điều gì, đây là lần đầu tiên con xin chú, xin chú hãy giúp con – Bảo Phương dùng anh mắt vừa kiên quyết nhưng cũng vừa cầu khẩn nói.
Ông Văn Lâm nhìn sâu vào trong mắt cô, cuối cùng ông cũng gật đầu.
Bảo Phuơng đứng trên đỉnh núi ngắm nhìm mặt biển mênh mông trúơc mặt mình, biển xanh trong, bầu trời xanh trong. Cảnh đẹp này liệu cô có thể nhìn thấy lần nữa hay không?
Cô ngẩng đầu nhìn bầu trời bao la, cảm thấy thế giới thật rộng lớn mà cô thì lại quá bé nhỏ. Nhưng bầu trời lại quá cô độc, đơn lẻ, ngoại trừ mây vờn nhẹ trôi ra thì không còn thấy gì nữa. Thỉnh thoảng chỉ có vài cánh chim đơn lẽ bay vụt qua, càng khiến bầu trời thêm cô độc.
Tại sao có người xem trọng cái chết, cũng có người xem nhẹ cái chết. Rốt cuộc, Bảo Phương cũng đã biết.
Những người xem trọng cái chết không có nghĩa là họ sợ chết mà là họ sợ chia ly. Họ sợ rằng những người thân của họ sẽ vì sự ra đi của mình mà đau khổ, hoặc họ sợ phải chứng kiến cảnh người thân của mình ra đi.
Những người xem nhẹ cái chết, không phải họ có ý khinh thường mà là họ muốn bảo vệ. Bảo vệ nguời mình yêu thuơng, bảo vệ lý tuởng sống của mình dù phải đánh đổi mạng sống.
Truớc đây, Bảo Phương vẫn nghĩ cái chết của ba cô là vô ích, thật oan uổng, sự ra đi của anh trai là ngốc nghếch, nhưng giờ thì cô hiểu. Ba cô chết vì muốn bảo vệ con người và ngăn cản cái xấu, bảo vệ lý tưởng sống cao đẹp của ông. Anh trai ra đi là để xóa bỏ nỗi đau trong lòng, xóa bỏ nỗi đau mất cha của cô bằng cách tìm ra kẻ giết ông.Tất cả là để tìm lại một màu trong xanh trong lòng mình.
Cô nhìn thấy một chiếc máy bay bay ngang qua bầu trời, không tiếng động, không rõ là tô vẽ thêm cho bầu trời có chút sức sống hay phá huỷ sự êm đềm của bầu trời.
Tại sân bay.
Một chàng trai có dáng người cao ráo bước đi kiên định, mỗi bước đi đều tỏ rõ phong thái ung dung tao nhã của mình. Tay kéo chiếc vali bước chính sảnh, đưa mắt đầy tinh anh quan sát một cái, nhanh chóng tìm thấy mục tiêu của mình, cậu kéo vali tiến về phía đó.
Nơi đó có một chàng trai đang đứng dựa lưng vào hàng rào chắn, tay xách chiếc vali đen, một tay cầm tài liệu xem chăm chú.
– Về rồi sao? – Jay nhìn Lăng Phong mĩm cười đáp.
– Về rồi – Ánh mắt Lăng Phong gần như xao động khi nói hai từ này.
– Đi thôi – Jay hất đầu thúc giục rồi quay người đi ra chỗ để xe, Lăng Phong kéo vali đi theo phía sau.
Vừa ra khỏi sân bay, cậu nhìn thấy bầu trời trong xanh, khẽ nhắm mắt hít một hơi dài. Cuối cùng cậu cũng có thể tự tin trở về, cuối cùng cũng đã có thể ở chung một bầu trời với cô.
Lăng Phong ngồi im lăng ở ghế sau, hai mắt nhắm ghiền đầy mệt mỏi sau chuyến đi dài. Jay nhìn qua kính chiếu hậu hỏi Lăng Phong:
– Không muốn hỏi gì sao?
– Hỏi gì ? – Lăng Phong thờ ơ hỏi lại.
– Ồh, cứ nghĩ điều đầu tiên cậu đặt chân xuống sân bay là muốn biết tin tức của cô ấy chứ. Mình đã chuẩn bị mọi thông tin cho cậu, nhưng nếu cậu không cần thì thôi vậy – Jay cười cố tình cầm mấy tờ giấy điều tra về Bảo Phương hơ hơ truo17c mặt lăng phong rồi vờ kéo kính cửa xuống quăng ra ngoài.
Lăng phong thấy thái độ cố tình trêu tức của Jay thì khẽ nhíu mày, uể oải đáp:
– Nói đi.
Để xem… – Jay cười haha vờ lật từng trang hồ sơ ra đọc.
Lăng Phong thấy vậy lườm cậu một cái đầy sắc lạnh, Jay cười khà khà ném mấy tờ giấy đó cho Lăng Phong rồi bắt đầu nói:
– Cô ấy thi vào ngành cảnh sát.
– Ừhm…
Jay nhìn Lăng Phong, thấy cậu không có chút gì ngạc nhiên cả. Lăng Phong mới thở dài giải thích:
– Bắt đầu từ cái giây phút cô ấy muốn mình dạy bắn súng, thì cô ấy đã xác định mục tiêu của cô ấy sau này là sẽ trở thành cảnh sát.
– Cô ấy là một học viên xuất sắc. Nhiệm vụ đầu tiên của cô đã được hoàn thành một cách xuất sắc.
Lăng Phong gật gù.
– Nhưng mà…
Cái nhưng mà ngập ngừng của Jay khiến lăng Phong chau mày, cậu đưa mắt nhìn sang.
– Cô ấy đã không còn làm cảnh sát nữa?
– Tại sao? – Lăng Phong kích động hỏi.
– Nghe nói cô ấy bị cản trở về mặt tâm lí về khả năng cầm súng – Jay bình thản đáp.
– Về khả năng cầm súng? – Lăng Phong nghi ngại nhíu mày hỏi lại.
– Phải – Jay gật đầu xác nhận – Trước giờ cô ấy chỉ thực tập trên sân tập, chưa thực sự cận chiến, nên lần đầu tiên cô ấy nổ súng vào một tên tội phạm, gặp ngay chướng ngại tâm lí, khiến cô ấy mãi mãi không có khã năng nổ súng về phía tội phạm.
Lăng Phong nghe xong trầm mặt xuống, cậu biết những người một lần bị rắn cắn, suốt đời nhìn thấy dây thừng là sợ. Cho nên khi nhìn thấy cái chết của ba cô, ám ảnh về cái chết luôn tồn tại trong cô, dù cô luôn tỏ ra mạnh mẽ đến thế nào đi chăng nữa, nhưng một khi đối mặt với những việc xảy ra trong quá khứ thì cô không cách nào mạnh mẽ được.
Một nỗi nhức nhói xuất hiện trong lòng Lăng Phong. Ước mơ của cô bị từ bỏ, chắc chắn cô lại phải trải qua những ngày tháng khổ đau. Những ngày tháng đó lại lần nữa cậu không có ở bên cạnh.
– Đi thôi – Giọng Lăng Phong khàn khàn nói, ánh mắt trầm đục màu màu ãm đạm
Tại Luân Đôn.
Trong một khách sạn cao cấp, một cô gái và một chàng trai đang trải qua những phút giây triền miên. Sau khi kết thúc chàng trai lạnh lùng đứng dậy mặc lại quần áo xem như chưa từng có chuyện gì muốn bỏ đi.
– Có thể ở lại với em đêm nay không? – Giọng cô gái nghẹn ngào run rẩy khẩn cầu.
– Không thể – Chàng trai đáp dứt khoát khiến lòng cô gái lặng đi.
Đôi mắt của cô bắt đầu nhòe lệ, cô cắn răng kiềm nén nước mắt nói:
– Ngày mai em trở về rồi.
– Ừhm… – Chàng trai chỉ khẽ gật đầu một cái rồi tiếp tục mặc quần áo xem như chuyện cô gái trở về không có liên quan gì đến cô gái.
Sự lạnh lùng của anh khiến cô gái thấy tổn thương vô cùng, nhưng cô không trách anh, bởi cô cam tâm tình nguyện sa vào vòng tay anh. Cô cắn chặt răng để không bật khóc, đưa mắt nhìn anh không nói thêm một lời.
Nhìn theo bóng anh, ăn bận chỉnh tề ung dung bước ra cửa mà không một lần ngoảnh mặt lại nhìn cô.
Trước sự vô tình của anh, tim cô rất đau, nỗi đau như xé nát lòng cô. Ngày mai cô đã ra đi, không biết khi nào mới có thể gặp lại anh, không biết anh sẽ còn nhớ đến cô hay là sẽ quên cô. Cô muốn níu giữ anh, nhưng lòng tự trọng không cho cô làm như thế. Nhưng nếu có thể, cô tình nguyện quăng bỏ lòng tự trọng để níu giữ anh lại. Nhưng thật đáng tiếc là dù cô có từ bỏ lòng tự trọng, anh cũng sẽ không ở lại bên cô. Nếu cô cứ muốn bám lấy, chỉ càng làm anh rời xa cô nhanh hơn mà thôi.
Chàng trai bước tới bên cánh cửa, vặn nấm đấm rồi khựng lại vài giậy, cuối cùng mở miệng nói:
– Hỏi thăm Bảo Phương dùm anh.
Nói xong, cậu nhất quyết bỏ đi, đóng sầm cửa lại.
Thục Quyên gục mặt vào trong chăn khóc nức nở. Cảm giác đau xé đến tậm tâm can, cô chỉ mong anh níu giữ cô ở lại, hay ít ra anh cũng nói với cô một câu “bảo trọng”, “ giữ gìn sức khỏe”, thì cô đã mãn nguyện rồi. Cô chưa từng đòi hỏi quá nhiều từ anh, vậy mà, cả một chút bố thí tình thương dành cho cô anh cũng không có.
Nhớ lại khi hai người đến bên nhau.