– Cô đã đe dọa như thế thì làm sao tôi không quay lại cơ chứ – Bảo Nam ghiến răng căm giận nói.
– Haiz! Em đe dọa anh khi nào cơ chứ. Đừng có nghi oan cho người ta nha – Kesha làm nũng nói, ngã người vào Bảo Nam ỏ vẽ giận hờn.
Bảo Nam lạnh lùng đẩy cô ta ra, rồi hừ một cái mới nói:
– Tại sao cô lại thử thách Lăng Phong bắn ba đồng tiền trên đỉnh đầu tôi?
– Anh đang trách em đã đặt anh vào chỗ nguy hiểm sao – Kesha chớp mắt cười nói giải thích – Là do em biết rõ tài năng của cậu ta nên mới dám thách như vậy. Anh xem chẳng phải anh vẫn an toàn không mất sợi tóc nào hay sao. Bật mí cho anh xem như chuộc tội nha. Lăng Phong là người có vị trí số 1 của tổ chức về tài năng xạ thủ ở tuổi thiếu niên đó.
– Đúng vậy, cô biết rõ tài năng của cậu ấy, cho nên cũng biết rõ dù có thử thách thế nào cậu ấy cũng có thể thông qua, vậy mà cô vẫn thử thách. Tất nhiên là không phải cô muốn cho hai anh em tôi một cơ hội mà làvđang đe dọa tôi rằng. Cả tình mạng của tôi cô cũng có thể bỏ, vậy thì tính mạng của Bảo Phương em gái tôi đối với các người càng chẳng có gì, giống như một cọng cổ dễ dàng nhổ bỏ, có đúng không?
– Ây da, anh đa nghi quá. Bọn em là những người giữ lời, hứ không tìm đến hai anh em của anh nữa thì sẽ không tìm nữa. Với lại người cứu anh không phải là hạng tầm thường, không thể chọc giận Lap được.
Bởi vì không biết khi đấu nhau một mất một còn, ai sẽ là người chịu thiệt, cho nên bọn em tuyệt đối không động đến ông ta. Chỉ tại anh ngốc, tự mình đến nạp mạng thôi – Kesha vừa nói vừa đưa tay vuốt mũi Bảo Nam, ả lúc nào cũng thích quấn lấy cậu không buông.
Bảo Nam lần nữa hất tay ả ra, đáp:
– Không phải tôi ngốc. Tôi chỉ là muốn đề phòng các người lật lọng mà thôi. Tôi chẳng thà tự mình đến đây con hơn đặt Bảo Phương vào vòng nguy hiểm.
– Anh thật là người anh tuyệt vời – Kesha cười cợt nói.
– Chỉ là một chút bù đắp cho những tổn thương mà con bé phải chịu thôi – Bảo nam đau đớn đáp…
– Được rồi, muốn tốt cho em gái mình thì anh phải tập luyện cho tốt đi. Chỉ cần anh thành thạo, ngày mai em sẽ cho anh tiến hàng thực tập ở mục tiêu di động là dĩa bay. Nhưng điều này cần thời gian khá dài để luyện tập đó. Nhớ giữ gìn sức khỏe thật tốt nha cưng – Kesha chồm tới ôm Bảo Nam một cái rồi hôm cậu, môi cô ta cuốn lấy môi cậu, hơi bất ngờ Bảo Nam sững người vài giậy nhưng sau đó cậu đã lập tức đẩy mạnh cô ả ra khỏi người mình. Quay lưng bỏ đi sau khi đóng sầm cánh cửa lại.
Kesha nhìn theo dáng vẻ bực tức của Bảo nam thì khẽ nhếch môi cười ánh mắt lộ ra vẻ thích thú ( bà này biến thái nặng >”<)
***
Thụa Quyên đang đứng ở ở một cửa tiệm thời trang, cô lựa vài bộ quần áo đem vào bên trong phòng thử. Đó là phong thử dành riêng cho nữ, nên cô chỉ khép cửa lại rồi thay đồ chứ không hề khoá trái cửa lại.
Không ngờ vì vậy mà khi cô vừa cởi xong cái váy áo ra thì cánh cửa bật mở, Thục Quyên hoảng hốt quay đầu lại nhìn về phía cánh cửa. Người bước vào khiến cho cô giật mình kinh ngạc.
– Sao anh lại…lại vào đây. Đây là…
Bảo Nam im lặng không nói gì chỉ khẽ đóng cánh cửa lại nhốt hai người vào bên trong. Không gian phòng thay đồ chật hẹp vô cùng, khiến cho hai người cảm nhận được hơi thở của nhau. Thục Quyên hơi run không biết làm sao chỉ lúng túng nắm lấy cái áo che phần trước ngực của mình.
Bảo Nam khi đóng cửa xong quay đầu lại thì thấy ngay gương mặt hơi hoảng sợ, đôi mắt tròn xoe mở to nhìn cậu kinh ngạc, đôi môi hồng đang mím lại. Điều khó nói hơn nữa là cả cơ thể nhỏ nhắn chỉ còn lại một bộ đồ lót màu trắng chỉ được phủ một chút váy áo che trước ngực đang hiện ra trước mặt cậu, khiến Bảo Nam vô cùng lúng túng.
Vốn dĩ Bảo Nam đi theo Thục Quyên muốn nhờ cô chuyển vài lời đến cho Bảo Phương, bởi vì cậu không dám gặp trực tiếp Bảo Phương, cậu sợ lại gây cho em gái một sự đau lòng khi tiễn biệt. Nhưng mãi vẫn không có cơ hội bời vì cửa hàng khá là đông khách, đến khi thấy Thục Quyên vào phòng thử đồ đang vắng vẻ mới định đi theo vào trao đổi vài lời. Không ngờ cô lại thay đồ nhanh như thế. Cho nên mới xảy ra sự cố này.
– Anh có chút chuyện muốn nói với em, xin lỗi…anh không cố ý – Giọng Bảo Nam cố trấn tĩnh nói nhưng Thục Quyên vẫn nhận thấy trong đó có phần ngượng ngập xấu hổ – Em thay đồ xong rồi chúng ta nói.
Thục Quyên gật đầu, Bảo Nam xoay người quay đi. Nhưng phòng thay đồ bốn bên đều là kính, dù không muốn nhưng Bảo Nam vẫn nhìn rõ được thân hình nhỏ nhắn, làn da mịn màng của Thục Quyên, gương mặt hơi đỏ bừng vì xấu hổ, bàn tay hơi lúng túng của cô bé. Trong lòng bỗng có chút dư vị lạ.
– Xong rồi, anh quay lại đi – Thục Quyên lí nhí ngượng ngập nói khi đã mặc lại váy áo chỉnh tề.
Bảo Nam quay lại, bốn mắt cả hai giao nhau bỗng không khí trở nên ngượng ngùng khó tả, Bảo nam ho vài cái rồi mới nói:
– Làm ơn giúp anh chuyển lời cho Bảo Phương, bảo con bé bắt đầu từ bây giờ không được đến gần Lăng Phong nữa. Rất nguye hiểm – Cậu có tình nhấn mạnh mấy từ sau.
– Có chuyện gì xảy ra à? – Thục Quyên sợ hãi run rẩy hỏi lại.
– Đừng hỏi, chỉ cầm em chuyển lại lời anh cho Bảo Phương là được. Biết quá nhiều sẽ không tốt cho em đâu. Nói với Bảo Phương rằng anh căn dặn con bé nhất định phải tránh xa Lăng Phong ra. Nếu không sẽ khó tránh nguy hiểm. Giú anh điều này được không? – Bảo Nam nói với giọng cầu khẩn.
Thục Quyên cắn mội khẽ gật đầu. Bảo Nam thở phào nhẹ nhỏm, cậu ngẩng đầu nhìn sâu vào đôi mắt của Thục Quyên, một đôi mắt rất đẹp với lòng biết ơn vô cùng.
– Cám ơn. Em cũng cẩn thận, đừng đến gần cậu ta – Bảo Nam khẽ nói, bàn tay khẽ vỗ nhẹ lên vai Thục Quyên sau đó quay lưng mở cửa bỏ đi ra ngoài.
Cái chạm nhẹ đó lại gây một sự xúc động trong tâm hồn Thục Quyên.
– Anh ấy nói như vậy à – Bảo Phương trầm tư nghe Thục Quyên kể lại mọi chuyện rồi hỏi lại.
– Ừ! Anh ấy nói nhất định phải tránh xa Lăng Phong ra, nếu không sẽ gặp nguy hiểm. Mình lo lắm, dường như có một chuyện gì đó rất đáng sở sắp xảy ra. Không biết có gây hại cho Lăng Phong hay không nữa. – Thục Quyên sợ hãi bấm ngón tay nói.
Bảo Phương thấy nét mặt lo lắng của Thục Quyên thì lên tiếng trấn an:
– Đừng lo, không có chuyện gì đâu.
– Nhưng mà… – Thục Quyên từ chuyện lần trước Bảo Phương bị kẻ xấu dẫn đi vẫn còn sợ hãi vô cùng.
– Sẽ tốt thôi, chúng ta đều là người tốt, ông trời sẽ không nỡ để chúng ta gặp nạn đâu. Cậu xem, không phải mình đã bình yên lành lặng trở về hay sao – Bảo Phương an ủi Thục Quyên, muốn xóa bỏ nỗi sợ hãi của cô ấy nhưng trong lòng lại cười cợt cùng đau khổ. Ba cô không phải cũng là một người tốt hay sao, vậy mà ông trời lại nỡ để ông bị kẻ xấu hại chết.
– Ừhm…Đúng vậy, chúng ta đều là người tốt, ông trời sẽ không cho chúng ta gặp chuyện gì đâu – Thục Quyên hai mắt sáng rực, vui vẻ nói.
Bảo Phương khẽ cười nhìn Thục Quyên, đó là một nụ cười rất tươi, rất đẹp, một sự hồn nhiên vô tư không lo phiền. Thứ mà cô mãi mãi không bao giờ có.
– Tới giờ rồi, mình vào lớp đây – Thục Quyên nhìn đồng hồ rồi đứng vụt dậy tạm biệt Bảo Phương định trở về lớp.
– Thục Quyên – Bảo Phương gọi khi mà Thục Quyên đang xoay lưng định bước đi. Cô đứng dậy, giọng xúc động nhìn Thục Quyên nói – Nếu có gặp anh ấy lần nữa, xin cậu hãy nói với anh ấy dùm mình rằng hãy bảo trọng.
Thục Quyên bước đến ôm Bảo Phương an ủi:
– Đừng lo, anh ấy sẽ không xảy ra chuyện gì đâu. Mình tin chắc như vậy, bởi vì anh ấy là người tốt, là người anh tốt nhất của cậu. Anh ấy đã hứa sẽ trở về thì nhất định sẽ trở về.
Một giọt nước mắt của Bảo Phương rơi xuống. Cô biết con đường mà anh trai mình lựa chọn vô cùng nguy hiểm, đã bao nhiêu lần cô bị ác mộng làm cho sợ hãi không thể ngủ được. Trong cơn ác mộng đó, anh Bảo Nam cả người toàn máu ngã xuống trước mặt cô.
Từ xa xa, Lăng Phong nhìn thấy thì đau lòng vô cùng. Một cô bé gái nhỏ xíu, không còn được hạnh phúc, mãi mãi không thể nở nụ cười là do cậu hại. Mãi mãi cậu không thể bù đắp cho cô, chỉ có thể bên cạnh cô, chăm sóc cô một cách âm thầm.
Cậu mãi vẫn không dám nói với cô cậu chính là cậu bé năm nào, dù cậu biết Bảo Phương đã nghi ngờ.
Tại sân tập bắn, khi Lăng Phong đến, Bảo Phương đã được một thầy giáo hướng dẫn cách bắn súng. Cậu hơi chau mày một cái rồi nhìn về phía Bảo Phương quyết định đi đến đó.
Đợi đến khi thầy huấn luyện đi hướng dẫn nơi khác cậu mới lên tiếng:
– Tại sao lại nhờ huấn luyện viên, em không tin tưởng anh à.
– Không phải, kẻ được một tập đòan sát thủ coi trọng về tài thiện xạ như anh lẽ nào tôi lại không tin tưởng, chỉ có điều tôi không muốn tiếp xúc với anh nữa mà thôi. Tôi chỉ là một con người bình thường, cho nên với thành phần xã hội nguy hiểm như anh tốt nhất nên tránh xa một chút. Sau này anh có nguy hiểm gì tôi cũng mặc kệ, tôi không muốn liên quan đến anh, anh cũng đừng liên quan đến tôi. Tôi chết hay anh chết cũng cứ mặc kệ nhau – Bảo Phương lạnh lùng nói.
Thấy Lăng Phong nhìn mình trong lặng yên, Bảo Phương cố tình nói thêm:
– Cho dù anh không nguy hiểm, nhưng ba anh cũng là người nguy hiểm. Anh là con của ông ấy, sau này sẽ theo nghiệp của ông ấy đi làm chuyện xấu. Mà tôi thì ghét nhất những hạng người như vậy, cho nên tôi muốn tránh xa anh, tránh thật xa. Bởi vì tôi khinh thường hạng người như anh.
Lăng Phong nghiêm sắc mặt nhìn Bảo Phương, cậu không tin đột nhiên Bảo Phương lại thấy cậu nguy hiểm đến như thế. Trước ánh mắt nghi ngờ của Lăng Phong, Bảo Phương cụp mắt né tránh.
– Được, nếu vậy tốt nhất là tránh xa anh ra – Lăng Phong nhìn Bảo Phương ánh mắt chất chứa sự thương tổn.
Bảo Phương nhìn theo dáng lưng của Lăng Phong trong lòng lại xuất hiện cảm giác đau lòng, cô biết mình vừa gây tổn thương cho anh.
Ở lớp tập võ, Bảo Phương vẫn kiên trì duy trì khoảng cách với Lăng Phong. Lăng Phong cũng không tìm cớ gặp cô nữa, hai người xem như là hai kẻ xa lạ.
Một hôm Bảo Phương từ lớp học võ về thì thấy rất nhiều kẻ có vẻ mặt dễ sợ đang tiến về lớp học võ của cô. Lớp học đã ra về hết rồi, không còn ai ở lại, nên Bảo Phương an tâm ra về, tránh đụng chạm bọn người này.
Đi được một đoạn khá xa, chuông điện thoại của Bảo Phương vang lên. Một số điện thoại khá lạ, Bảo Phương nhíu mày bấm nút nghe:
– Bảo Phương! – Là giọng của Jay.
– Có chuyện gì? – Bảo Phương giật mình hỏi khi nghe thấy giọng Jay có chút khác lạ.
– Lăng Phong có ở bên cạnh không? – Giọng Jay trầm khàn rõ rẹt đầy vẻ lo sợ.
– Không! Có chuyện gì à – Một cơn co thắt xuất hiện trong người Bảo Phương. Cô biết đêm nào sau khi học xong, Jay cũng đợi Lăng Phong đưa Bảo Phương về nhà rồi đưa Lăng Phong trở về. hai người họ ngoại trừ lúc ở bên Bảo Phương ra thì ; lúc nào hai người họ cũng như hình với bóng cả.
– Không có chuyện gì đâu. Mau về nhà đi. Chỉ là lúc nãy cậu ấy ở trong phòng thay đồ có nói chuyện điện thoại mà thôi – Jay khẽ thì thầm rồi cúp máy.
Trong phòng thay đồ… nam nữ thay riêng nên Bảo Phương đã nghĩ cô là người cuối cùng ra khỏi võ quán.
Trong người Bảo Phương xuất hiện một cơn rét run, những hình ảnh khủng khiếp chạy xẹt qua đầu cô.
Những kẻ hung hăng lúc nãy hướng về võ quán, lẽ nào là vì Lăng Phong.
Sau đó, bất chấp mọi thứ, Bảo Phương quay đầu chạy về phía võ quán. Cánh cửa võ quán vẫn đóng lại. Võ quán vốn chẳng có gì bên trong, những thứ đáng giá đều được đặt vào kho đóng khóa trước khi ra về, học viên thường ở lại cùng nhau luyện tập nên cửa chính thường không khóa trái. Chỉ đến khuya, sư phụ mới đến tắt đèn đóng cửa.
Nhìn thấy cảnh cửa hiện ra, Bảo Phương không khỏi vui mừng. Bảo Phương kéo mạnh cánh cửa để lao vào bên trong.
Không gian bên trong hoàn toàn im lặng và lắng đọng. Không hề có những âm thanh kịch liệt nào cả. Chỉ có điều, ngay trong sảnh là thân hình nằm bất động của Lăng Phong.
Như một có luồng điện chạy dọc toàn thân, tim co thắt mạnh, kéo theo một cơn run lạnh đến toàn thân. Lẽ nào cô đến trễ, lẽ nào…
Bao Phương run rẩy cất tiếng gọi:
– Lăng Phong…
Không có tiếng trả lời, hai mi mắt của Lăng Phong vẫn khép chặt, thân hình cũng nằm yên bất động. Bảo Phương vội chạy đến bên cái thân thể bất động kia, quỳ sạp xuống bên cạnh Lăng Phong, cô run rẩy đưa tay lay nhẹ Lăng Phong, run rẩy gọi lần nữa:
– Lăng Phong.
Lăng Phong vẫn im lặng khiến tim Bảo Phương thêm sợ hãi, cô quan sát toàn thân cậu tìm kiếm vết thương, nhưng hình như không có bất cứ dấu hiệu thương tổn nào.
– Này, Lăng Phong, anh mau tỉnh lại đi – Bảo Phương đưa tay nắm lấy áo của Lăng Phong lay mạnh, trong lòng xuất hiện nỗi sợ hãi khôn cùng, hai mắt bắt đầu xuất hiện vệt nước.
Bảo Phương đưa tay lên tìm kiếm hơi thở của Lăng Phong, cô vẫn cảm nhận được một luồn hơi ấm nhẹ nhàng, một cảm giác nhẹ nhỏm thoát ra khỏi lòng ngực, cô đưa tay sờ vào túi tìm kiếm điện thoại định gọi cấp cứu. Nhưng cô vừa bấm số 1 thì nghe một âm thanh khùng khục vang lên bên cạnh.
Lăng Phong mở choàng mắt, nhìn Bảo Phương hoảng hốt gọi điện thoại thì không nhịn được cười nữa đành phá ra cười. Bảo Phương nghe tiếng cười thì quay đầu lại, thấy Lăng Phong đang nheo mắt nhìn mình cười thích thú thì hiểu ra ngay mình đang bị lừa, cô tức giận vô cùng đứng bật dậy.
– Mình đã nói là cô ấy sẽ quan tâm mà – Jay đứng dựa cửa cười nói.
Bảo Phương quay đầu nhìn Jay, giọng nói cười cợt của cậu ta hoàn toàn khác với giọng khàn khàn lo lắng lúc nãy. Quả là thiên tài diễn kịch mà, cả hai tên này bày mưu trêu chọc cô. Cả người như bốc hỏa giận, Bảo Phương thẳng chân đạp thẳng vào bụng Lăng Phong một đạp, Lăng Phong đang trong lúc vui vẻ không đề phòng liền bị đạp một phát trúng bụng đau điếng, chỉ có thể hự lên một tiếng rồi nghiêng người ôm lấy bụng nhăn nhó.
Jay thấy Lăng Phong như vậy cũng đành nuốt nước bọt đánh ực, e dè nhìn Bảo Phương, so với Lăng Phong thì cậu mới đáng bị đánh nha. Người bày mưu chính là cậu, cho nên càng nguy hiểm trước cơn giận của Bảo Phương. Cậu đứng bất động nhìn Bảo Phương tức giận bước nhanh ra cửa sau khi ném cho cậu cái nhìn giá băng.
– Thật là may mắn – Jay thở phào khi nhìn thấy Bảo Phương đã bỏ đi ra khỏi võ đường. Cậu bước đến bên Lăng Phong dùng chân đá đá nhẹ Lăng Phong cười khoái trá hỏi:
– Này! Không sao chứ?
– Để tui đạp cho ông một cái xem có đau không – Lăng Phong nhăn nhó, tay ôm bụng nói.
– Haiz! Nếu là tui, tui nhất định đạp xuống dưới một chút, cho ông tuyệt tử tuyệt tôn luôn – Jay cười thích chí nói.
Lăng Phong lườm Jay một cái rồi hít thật sâu đẩy hết cơn đau ra khỏi người, tay dang ra, soải chân nằm ngửa mặt nhìn trần nhà, rồi thở ra một cái nhẹ nhỏm.
Jay nhìn bạn như vậy thì khóe môi nhuếch lên cười khinh bạc rồi cũng thoải mái nằm xuống bên cạnh Lăng Phong.
– Mình đã nghĩ, cô ấy sẽ không quay lại. Thật tốt là cô ấy đã quay lại – Lăng Phong khẽ thì thào.
– Ngốc, dù là ai cô ấy cũng sẽ quay lại thôi. Nhưng có một điều không thể phủ nhận là, cô ấy không ghét cậu như lời cô ấy nói – Jay cũng trầm tĩnh đáp lại lời tâm sự của bạn mà không dùng giọng giễu cợt như mọi khi.
– Mình đã tự hỏi: Nếu như cô ấy biết mình là cậu nhóc năm xưa thì sao. Cô ấy sẽ ghét mình, căm hận mình vì là nguyên nhân hại chết ba của cô ấy, là nguyên nhân khiến anh trai cô ấy rời xa cô ấy, khiến cô ấy trở nên cô đôc và lẽ loi. Hay là cô ấy sẽ đón nhận mình như một người bạn cũ.
– Cái đó còn phải tùy vào suy nghĩ của Bảo Phương. Nếu muốn biết rõ, sao không nói cho cô ấy biết – Jay nghiêng người quay sang Lăng Phong hỏi.
– Mình sợ…sợ rằng…cái nhìn căm ghét cô ấy cũng sẽ không ban cho mình – Lăng Phong cảm thấy nhói lòng đáp.
Cậu rất sợ, với bản tính của Bảo Phương, nói không chừng, sẽ chán ghét cậu đến nỗi cũng không dành cho cậu ánh mắt căm hận. Cậu sợ nhất là cô sẽ xem cậu như không khí, sẽ coi sự tồn tại của cậu là vô hình. Bởi vì điều này còn khiến cậu có cảm giác khó chịu hơn cảm giác bị ghét bỏ.
– Haha…nhìn bộ dạng này của cậu cũng không tệ nhỉ. Cảm xúc lần đầu yêu đều như thế cả – Jay phá ra cười châm trọc.
– Chết đi – Lăng Phong chồm qua người Jay thọc lét trừng phạt.
– Này…này…cậu sao lại sử dụng chiêu thức của đàn bàn như vậy chứ…Nhột chết mất…cứu mạng…
Để tránh mặt Lăng Phong, Bảo Phương quyết định nghỉ học võ ở hai võ đường, cũng không muốn đến sân tập bắn nữa. Lăng Phong cảm thấy buồn bực vô cùng, đến trường gặp Bảo Phương liền hỏi:
– Tại sao lại nghỉ học võ, cũng không đến sân bắn?
Bảo Phương không trả lời, hờ hững bước đi tiếp. Lăng Phong bèn đi nhanh lên trước chặn đường Bảo Phương lại :
– Em muốn tránh mặt anh đến vậy sao?
– Đúng vậy – Bảo Phương lạnh lùng đáp.
Lăng Phong cảm thấy một cơn giận dâng trào, cậu siết chặt tay lại, giọng run run hỏi:
– Anh đáng ghét đến vậy sao?
– Ừ. Thật phiền phức – Bảo Phương lạnh lùng đáp – Nếu anh còn làm phiền tôi, tôi sẽ lặp tức chuyển trường.
– Em… – Lăng Phong nhìn bảo Phương, trong lòng cảm thấy buồn vô hạn, cô thật sự muốn tránh mặt cậu đến thế sao, là ghét bỏ cậu đến thế sao. Vẫn biết giữ họ có khoảng cách rất xa, nhưng cậu chưa từng đòi hỏi hay hi vọng bất kì điều gì, chỉ muốn được ở bên cạnh cô ấy mà thôi, nhưng dường như ước muốn và hiện thực lại cách xa nhau đến như vậy – Được, từ nay anh sẽ không làm phiền em nữa.
Lăng Phong nói xong, buồn bã bỏ đi, cậu đi lướt qua Bảo Phương, để lại sau lưng cảm giác trống rỗng.
Bảo Phương khẽ nhắm mắt lại. cô vốn là người lạnh lùng, cô vốn là muốn tuyệt tình với cậu. Vậy mà khi thấy ánh mắt cụp xuống buồn bã của Lăng Phong, trong lòng chợt cảm thấy có chút xao động. Là do cảm giác buồn bã của Lăng Phong truyền đến cho cô hay vì lí do gì.
– Lăng Phong! – Bảo Phương chợt lên tiếng gọi.
Bước chân Lăng Phong khẽ khựng lại như cậu không quay đầu nhìn lại. Bảo Phương quay lại nhìn thấy bóng lưng của Lăng Phong, cô đơn và buồn bã. Chưa bao giờ cô thấy cảm giác này ở cậu.
Những điều anh Bảo Nam cảnh cáo, những điều Thục Quyên lo lắng vang bên tai Bảo Phương. Cô cảm thấy có chút lo lắng và sợ hãi, nếu như Lăng Phong bị nguy hiểm, nếu như cậu có chuyệnn gì xảy ra thì…Nghĩ đến đây, Bảo Phương thấy lạnh toát cả người. Trong lòng bất giác lên tiếng cảnh báo cho cậu.
Hít một hơi thật sâu, Bảo Phương cố mở miệng nói:
– Tôi không biết anh là ai, nhưng dường như anh đang gặp nguy hiểm. Cho nên hãy cẩn thận một chút.
Trong lòng Lăng Phong có một cảm giác ngọt ngào tuôn chảy, sự buồn bã lúc nãy bị câu nhắc nhở này đánh bay, khóa miệng cong lên thành nụ cười,ánh mắt sáng rực quay đầu nhìn lại Bảo Phương hỏi:
– Em là đang lo lắng cho anh?
Bị nói trúng tâm ý khiến Bảo Phương cố chút bối rối, vẻ mặt thoáng ửng hồng, nhưng cô nhánh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng phủ nhận đáp án:
– Không phải…
– Vậy thì là gì?- Lăng Phong mĩm cười tươi bước đến trước mặt Bảo Phương, dùng ánh mắt cuốn hút của mình đổi lấy đáp án từ cô. Nhất quyết không cho cô phủ nhận.
Bảo Phương nhất thời bị ánh mắt của Lăng Phong thu hút, lúng túng, bối rối, không biết phải đáp thế nào cho đúng, lời nói trở nên ấp úng:
– Tôi là…
– Là sao… – Lăng Phong cúi đầu kề sát mặt vào mặt Bảo Phương, nụ cười trên môi có phần đắc ý khi nhìn thấy Bảo Phương bị dồn đến chân tường.
– Là vì Thục Quyên lo lắng cho anh, cho nên tôi mới nhắc nhở anh mà thôi – Bảo Phương bị Lăng Phong dồn ép đành mượn cớ đáp.
– Vậy còn em, em có lo lắng cho anh không? – Lăng Phong đưa tay vuốt nhẹ gò má Bảo Phương, ánh mắt nhìn sâu vào mắt cô tìm kiếm một điều thú vị.
Bảo Phương bị cái vuốt nhẹ của Lăng Phong làm cơ thể run lên, cổ họng cảm thấy khô khốc trước cái nhìn của cậu, tim run lên khiến hơi thở muốn đứt quảng. Đây là một cảm xúc khó chịu vô cùng, Bảo Phương chưa bao giờ gặp lại cảm xúc này, trong lòng có chút sợ hãi, vôi vàng muốn thoát ra khỏi cảm giác đó. Cô cong chân đá thật mạnh vào chân Lăng Phong
– Á… – Lăng Phong bị đá bất ngờ, không kịp tránh né, đành nhận lấy một sự đau đớn ngay ống chân, miệng rên lên thàng tiếng.
– Cấm anh sau này xuất hiện trước mặt tôi, anh còn xuất hiện lần nào, tôi sẽ đánh anh lần đó. Nếu anh còn cứ quấy rầy tôi, tôi nhất định sẽ đá cho anh gãy chân luôn – Bảo Phương hất mặt ngạo nghễ nói.
Nói xong cô quay lưng bỏ đi. Lăng Phong ôm chân đau nhăn mặt nhìn theo dáng cô, cuối cùng đứng thẳng lên hét lớn:
– Sao em không chịu thừa nhận là mình lo lắng cho anh chứ. Thừa nhận em sẽ chết à.
– Tôi không lo lắng cho anh thì thừa nhận cái gì chứ, tôi nói rồi, cấm anh không được xuất hiện trước mặt tôi, làm phiền tôi, nếu không tôi chẳng thà đánh gãy chân anh rồi chuyển trường – Bảo Phương quay lại hét đáp trả.
– Được, nếu em không muốn anh xuất hiện trước mặt em lần nữa thì chúng ta giao đấu đi. Chỉ cần em thắng, anh bảo đảm sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa. Nếu không dù em đi đến đâu, anh cũng đi đến đó. Mãi mãi đi theo quấy rầy em.
– Việc gì anh phải làm vậy chứ – Bảo Phương bực tức hỏi.
– Bởi vì anh thích em… – Lăng Phong không kịp suy nghĩ đã buộc miệng nói, cậu vốn dĩ không muốn nói ra điều này, nhưng không ngờ cuối cùng cũng đã nói ra.
Nói xong Lăng Phong có chút ngượng ngùng, cậu chưa từng thổ lộ với cô gái nào cả, đây là lần đầu tiên, cảm giác trong lòng có chút hồi hộp, có chút mong chờ, lại có chút sỡ hãi e dè. Trong người có luốn máu nóng chảy dọc toàn thân khiến gương mặt của cậu bỗng chốc bị đỏ bừng lên, có chút xấu hổ.
Bảo Phương cũng bị sự thổ lộ bất ngờ của Lăng Phong làm cho ngây người ra, nhất thời không biết phải nói gì. Trong lòng lại có một cảm giác muốn nổ tung. Cuối cùng cô ghiến răng nhìn Lăng Phong đáp:
– Được…chúng ta giao đấu, nếu anh thua, nhất định phải biến mất trước mặt tôi.
Là giao đấu tự do, cho nên Bảo Phương mới quyết định nhận lời. Cô biết về karate, cô nhất định không phải là đối thủ của Lăng Phong. Nhưng nếu cần thiết, cô có thể dùng nhu đạo mà đối phó với cậu. Bảo Phương nghĩ như vậy, cô có thể cằm chắc trong tay chiến thắng.
Đó là một phòng đấu khá rộng lớn, được trang hoàn rất đẹp, dường như là sàn đấu cá nhân chứ không phải là sàn đấu tập thể. Cả hai đều thay võ phục và bước vào chính giữa sàn đấu.
– Nếu anh thua, nhất định phải tránh xa tôi ra – Bảo Phương nhìn Lăng phong lần nữa nhắc lại yêu cầu.
– Còn nếu anh thắng… – Lăng Phong nghiêng đầu hỏi lại.
Bảo Phương không đáp, chỉ trừng mắt nhìn anh đầy tức giận. Lăng Phong không hề bị ánh mắt đó đe dọa, cậu khẽ cười bảo:
– Nếu anh thắng, em nhất định phải chấp nhận sự hiện diện của anh bên cạnh em. Anh chỉ muốn ở bên cạnh em như vậy thôi. Anh tuyệt đối không phiền nhiễu em. Em cũng có thể yêm tâm, bắt đầu từ bây giờ, anh sẽ không để em gặp bất kì nguy hiểm nào.
Trước lời nói chân thành có ý cầu khẩn của Lăng Phong, Bảo Phương có chút xúc động, cô thở ra một cái rồi đáp:
– Anh đánh thắng rồi nói.
Sau đó cô tiến thẳng đến Lăng Phong tunh ra một quyền về phía Lăng Phong, cậu dễ dàng tránh né. Vai khẽ nhún một cái thách thức, ánh mắt nhìn Bảo Phương cười khiêu khích. Bảo Phương cảm thấy bực tức, xoay người làm một cú đá mạnh về phái Lăng phong, cậu đưa tay chặn đón cú đá của bảo Phương khếunc ả người phải lùi lại về sau mấy bước. Sau đó, cả hai đấu cùng nhau mấy phen.
Bảo Phương thận trọng không để Lăng Phong có cơ hội chiến thắng nhanh chóng, còn Lăng Phong cũng khôgn thực sự đánh hết sức mình vì cậu sợ lỡ như sơ suất sẽ làm Bảo Phương bị trọng thương. Điều này càng có lợi cho Bảo Phương trong việc tiếp cận Lăng Phong dùng đòn Judo vật ngã cậu.
Quả nhiên, Bảo Phương lợi dụng thời cơ đánh cận chiến cùng lăng Phong, nắm chặt lấy cổ áo võ phục của cậu, nhanh chóng ra đòn hất ngã cậu xuống đất.
Lăng Phong không ngờ Bảo Phương lại sử dụng đòn này để đối phó cậu mên bất ngờ không kịp trụ lại đành để cô hất ngã tung đau đớn.
Bảo Phương thở hồng hộc nhìn Lăng Phong bị mình đáng ngã, miệng nở nụ cười thoải mái. Nhưng lăng Phong đã nhanh chóng đứng bật dậy, dập tay xuống sàn nhà lấy thế, lao vào cô nắm lấy vạt áo bảo Phương sử dụng nhu đạo để đáp trả.
Nhưng Bảo Phương cũng đã tóm lấy vạt áo cậu, cả hai ở vào thế giằng co, chân móc vào nhau muốn gạt ngã đối phương ( viết tới đây thì nhớ lại sự tích bi thương 100 trận thua đủ 100 của mình. Hận quá đi mất.
Tại sao chẳng lần nào đánh ngã cái thằng khốn đó được cả TT_TT ). Cả hai vừa muốn tấn công vừa muốn phòng thủ. Muốn chiến thắng cần dùng tiểu xảo lừa đối phương mắc bẫy, nhưng cả hai đều thông minh và phản ứng mau lẹ cho nên chưa ai bị đốn ngã.
Một trận đấu ngoài kinh nghiệm, thực lực còn có sức bền. Lăng Phong trước giờ trong Judo chưa từng nghiêm túc, hôm nay vẻ mặt đầy nghiêm túc vô cùng. Lại là con trai nên có sức lực mạnh hơn, Bảo Phương vì vậy mà bị cậu vật ngã xuống sàn, thở dốc.
Lăng Phong vật ngã Bảo Phương thuận thế đè lên người cô, không cho cô có thời gian vùng dậy phản công. Bảo Phương sau một hồi vùng vẫy vẫn không thoát khỏi gọng kiềm của Lăng Phong, cuối cùng đành thở dốc chấp nhận thua cuộc. Cô buông tay khỏi người Lăng Phong, sãi chân, hơi thở dồn dập, mặt đầy mồ hôi, há miệng hít thở không khí.
Lăng Phong khẽ cười khi thấy biểu hiện chịu thua của Bảo Phương, nhưng sau đó lại cảm thấy hơi thở dồn dập của cô phả ra nóng ấm, bàn tay cậu đang đặt trên phền mềm mại, ngực phập phồng theo từng hơi thở. Cảm thấy trong người có một luồng nhiệt kích động tuôn tràn. Đưa mắt nhìn gương mặt đã đỏ bừng đầy vệt mồ hôi của Bảo Phương, lại thấy gương mặt đó cuốn hút vô cùng.
Lăng Phong không kiềm chế được cúi người hôn lên đôi môi đang há ra thở dốc của Bảo Phương. Dùng miệng gặm ấy bờ môi hồng nhỏ xinh kia, cái lưỡi linh hoạt đi nhanh vào trong khoang miệng không khép kín kia, bắt đầu khuấy đảo, chiếm lấy từng vị ngọt nơi đây.
Bảo Phương không ngờ mình lại bị lăng Phong bất ngờ hôn cuồng nhiệt như vậy. Không khí đang được cô cố gắng lấy lại thì bất ngờ bị cướp đi lần nữa. Sức lực vẫn chưa kịp phục hồi, lại bị kích động bất ngờ nên ngây người không kịp phản ứng, cứ thế bị người ta chiếm đoạt nụ hôn.
Đó là một nụ hôn sâu, một loại cảm giác mà Bảo Phương chưa từng gặp, toàn thân bị kích động khiến cho tim đập mạnh không ngừng, cảm giác đầu lưỡi bị cuốn lấy tê dại. Đầu óc Bảo Phương thấy choáng voáng trống rỗng, mất khả năng suy nghĩ. Ánh mắt theo bản năng khép lại, chìm đắm trong nụ hôn của lăng Phong.
Cho đến khi Bảo Phương không còn thở được nữa, không khí không thể vào bên trong khiền cô thấy khó chịu vô cùng, sắp ngất đi. Bản năng sinh tồn đành thức tâm trí cô, cuối cùng bản thân đã có thể lấy lại sức lực, Bảo Phương đưa tay cố gắng đẩy Lăng Phong ra khỏi người mình.
Sau đó cô ho một trận dài, cảm thấy cổ họng khô khốc, hơi thở đứt quãng từng chập.
Một bàn tay giúp cô vỗ lưng Bảo phương giúp cô ngồi dậy để dễ dàng hít thở, rồi nhanh chóng đưa chai nước khoáng trước mặt cô giúp cô uống vào. Bảo Phương ngoan ngoãn nghe lời, nước vào cổ họng cô theo đó mà nuốt, từng ngụm từng ngụm, nhanh chóng làm dịu cổ họng khó chịu của mình. Nước quả là rất tuyệt.
Vừa vào trong cơ thể đã khiến bảo Phương nhanh chóng phục hồi thể trạng của mình.
– Em không sao chứ – Lăng Phong nhìn sắc mặt có chút dịu lại của Bảo Phương thì ái ngại hỏi.
Bảo Phương bèn hất bàn tay đang cầm chai nước của Lăng Phong ra khỏi người mình, khiến chai nước bị hất tung ra nước văng tung tóe. Sau đó cô xô Lăng Phong té ngã rồi đứng bật dậy, môi mím chặt, căm giận nhìn lăng Phong rồi cầm lấy ba lô đi một mạch ra bên ngoài.
Nhưng khi Bảo phương đi ra bên ngoài, cô mới phát hiện, mình bị đưa đến một nơi hoàn toàn xa lạ. Lúc lăng phong đưa cô đến bằng xe hơi rồi cứ thế theo cậu đi vào mà không hề xem xét xung quanh. Bảo Phương cảm thấy tức giận với chính bản thân mình. Cô đã đánh mất lí trí khi ở bên cạnh lăng Phong, cứ cắm đầu theo cậu đến đây với suy nghĩ chấm dứt được cậu mà hoàn toàn quên mất khả năng phòng vệ xung quanh.
Trước mặt cô là một mãnh vườn vô cùng rộng lớn, với nhiều cây cảnh được cắt tĩa gọn gàng. Có rất nhiều loại cây hiếm và đắt tiền, càng khiến cho khu vườn thêm đẹp tuyệt.
Bảo Phương đang dáo dát tìm đường ra thì một cây súng từ phía sau chĩa đến đỉnh đầu cô khiến Bảo Phương khựng người đứng im. Cảm giác sau lưng mình lạnh toát, một giọng nói mang âm vực lạnh lùng chết chóc vang lên sau lưng:
– Cô bé! Cô là ai ? Tới đây làm gì…
Bảo Phương chưa kịp lên tiếng đáp thì Lăng phong đã lên tiếng ra lệnh:
– Chú Minh bỏ súng xuống đi.
Người đàn ông ngay lập tức vâng lệnh bỏ súng xuống rồi nhé vào thắt lưng bên trong áo vest. Bảo Phương đưa đôi mắt lạnh nhìn người đàn ông đó, cô gắng tìm kiếm hình ảnh không bao giờ phai trong trí nhớ của cô vào cái đêm kinh hoàng đó.
Lúc ông ta chĩa súng vào đầu cô, bảo phương có hơi quay đầu nhìn về phía sau, nơi đang diễn ra sự đe dọa tính mạng mình. Cô phát hiện ra một dấu ấn trên tay người đàn ông đó. Một dấu xăm hình con cọp, con cọp không giống với các hình xăm cọp khác, con cọp này rất đặc biệt, vừa nhìn vào đã thấy ấn tượng ngay.
Cho nên trong trí nhớ Bảo Phương, người đàn ông đã bế cô ra khỏi cái hộp cacton năm đó và người đàn ông đứng trước mặt cô bây giờ chính là cùng một người. Nhất là vết sẹo trên trán kia, mãi mãi khiến người ta không thể nào quên được.
Chiếc vòng ngọc lục trên tay Bảo phương như đang phát sáng, cô hết nhìn người đàn ông được gọi là chú Minh đó đến nhìn Lăng Phong. Tất cả mọi chuyện đều đã rõ.
Lí do vì sao anh ta biết rõ về cái vòng hơn cả người đeo nó như cô, lí do vì sao anh lại tiếp cận cô, mặt cho cô tỏ thái độ chán ghét thế nào cũng mặc kệ. bất chấp nguy hiểm của bản thân đi đến cứu cô khỏi tay Kesha.
Nhưng trước hết trong tâm trí của bảo Phương, một dấu ấn không bao giờ phai cho đến khi tìm được lời giải. bảo Phương nhanh tay cướp lấy khẩu súng đang lộ ra của chú Minh, nhanh chóng lên đãn chĩa thẳng vào người đàn ông đó:
– Nói cho tôi biết, kẻ giết ba tôi là ai?
Người đàn ông không vì sự uy hiếp của Bảo Phương mà thay đổi sắc mặt, ông ta nghiêng người nhìn Lăng Phong dò hỏi. Lăng phong tiến lại gần Bảo Phương trầm lặng ra lệnh:
– Bỏ súng xuống.
Nhưng Bảo Phương siết chặt súng hơn nữa, chỉ cần cô bóp mạnh cò súng thì đạn sẽ phóng ra giết chết người đàn ông trước mặt. Cô tức giận hét lên:
– Mau trả lời cho tôi biết.
– Em cứ bóp cò nếu muốn, nhưng đáp án mà em muốn tìm bây giờ anh không thể trả lời em được – Lăng Phong nghiêm sắc mặt nhìn bảo Phương đáp.
– Tại sao? – Bảo Phương phẫn uất hỏi.
– Bọn chúng rất nguy hiểm, em càng biết nhiều về chúng thì càng nguy hiểm – Lăng Phong vẫn kiên quyết từ chối.
– Tôi muốn biết, nếu anh không nói, tôi sẽ bắn ông ta – Bảo Phương nhìn Lăng Phong uy hiếp, cô muốn biết đáp án càng nhanh càng tốt.
– Anh đã nói, nếu em thích thì cứ bóp cò, cách giết người nhanh nhất chính là nhắm ngay đỉnh đầu của kẻ đó bắn thẳng, Hắn sẽ không có một tia hy vọng sống sót nào cả đâu – Lăng Phong bình thản xem lời đe dọa của bảo Phương như một câu nói đùa.
Người đàn ông vẫn đứng im lặng, không thèm đọng đậy lấy một cái, im lặng quan sát trận chiến tâm lí giữa bảo Phương và Lăng Phong.
– Nhanh lên, nếu không có lệnh của anh, chú ấy tuyệt đối không nhúc nhích. Em có thể tùy ý bắn, nhắm thẳng vào dây – Lăng Phong chỉ tay vào đỉnh đầu của chú Minh, ánh mắt nhìn Bảo Phương giễu cợt hướng dẫn – máu sẽ từ nơi này phun ra rồi chảy dài xuống mặt, chú ấy sẽ chết ngay lặp tức.
Bảo phương nghe Lăng Phong nói vậy thì cả người run rẩy, bàn tay cầm súng đổ mồ hôi ướt nhẹp, những ngón tay bỗng cứng lại, tay cầm súng mà run rẩy, cô mím môi nhìn ánh mắt không chút lo sợ của chú Minh và thái độ không có gì của Lăng Phong. Không biết nên làm gì, đành đứng im, tay vẫn chĩa súng về người đàn ông đó.
– Anh đã nói, khi bắn súng nhất định không được run tay, Chỉ cần em run tay một giây cũng khiến cho súng bị lệch mục tiêu ngay. Bây giờ em bắn hay không bắn chú ấy đây – Lăng Phong khẽ cười thúc giục.
Bảo Phương cuối cùng cũng thua, cô run run hạ súng súng, Lăng Phong nhanh chóng đoạt lại cây súng trên tay của Bảo Phương rồi đưa cho người đàn ông đó đem cất:
– Vất vả cho chú rồi.
– Không có gì. Cậu chủ, tôi xin phép đi trước – Chú Minh khẽ cúi đầu chào rồi xoay người bỏ đi.
– Đi thôi, anh đưa em về nhà – Lăng Phong nắm tay Bảo Phương kéo đi đến chiếc xe màng đen bóng loáng đang đợi.
Ngồi trong xe, Bảo Phương không ngừng nhớ lại từng mãng ký ức về cái chết của ba mình, khiến toàn thân nấc ghẽn, nước mắt đã kéo màn nước chực trào rơi xuống. nhưng bảo Phương đã cố nén giữ lại, cô không muốn người khác nhìn thấy sự yếu đuối của bản thân mình.
Lăng Phong thấy vậy kéo cô vào lòng mình nói:
– Khóc đi…Nhất định sẽ có ngày anh giúp em trả món nợ này.
Nước mắt Bảo Phương cứ thế rơi xuống, cô lặng lẽ khóc trong lòng Lăng Phong, cảm thấy bản thân bất lực và yếu đuối. Cô ngoan ngoãn để Lăng Phong ôm vào lòng cảm nhận sự nam tính và mạnh mẽ của cậu.
Ở trong vòng tay của Lăng Phong, Bảo phương cảm thấy một sự yên ổn vô cùng. Một vòng tay ấm áp của anh Bảo Nam, sự yên ổn được che chở của ba mình. Tận sâu trong lòng đã run lên một cảm xúc mạnh mẽ.
Nhưng toàn thân lại run lên với cảm giác mất mát, Bảo Phương cảm thấy sợ hãi vô cùng, cô sợ sẽ có một lúc nào đó Lăng Phong cũng giống như ba cô và anh Bảo Nam rời xa cô. Liệu cô có thể chấp nhận tổn thương lần nữa được. Nếu cô đặt tình cảm của mình vào Lăng Phong, chấp nhận cậu, thì với một người có thân phận đặc biệt như vậy, liệu có thể ở bên cô mãi mãi hay không? Liệu cô có thể chấp nhận được những hành động sau này của anh không?
Câu trả lời là rất khó có thể ở bên cạnh cô suốt đời được.
Nếu đã vậy, cô không thể đặt tình cảm của mình vào Lăng Phong được, bởi vì cô sợ, sợ lần nữa bị tổn thương. Mất mát quá nhiều, đau thương quá nhiều, cô không muốn lần nữa hứng chịu.
Bảo Phương thôi khóc, cô đẩy Lăng Phong ra, thoát khỏi vòng tay của cậu. Ngồi xích ra một bên quay mặt đi ra phía ngoài, không nhìn Lăng Phong thêm lần nào nữa.
Cô chỉ có thể tạo ra khoảng cách giữa hai người như vậy mới có thể bảo vệ bản thân mình.
Lăng Phong bị Bảo Phương đẩy ra, đưa mắt nhìn cô một cái thấy ánh mắt đã trở lại hờ hững của cô thì
cũng không gạn hỏi gì thêm nữa, trong lòng chỉ có chút tiếc nuối. ( đầu óc của anh ấy toàn đậu hũ không )
Xe vừa dừng lại, bảo Phương đã mở cửa bước xuống ngay lặp tức, nhưng khi cô vừa bước xuống thì bàn tay đã bị Lăng Phong giữ lại.
– Hy vọng em sẽ giữ lời hứa.
Bảo Phương rút tay ra khỏi tay Lăng Phong mà hờ hững nói:
– Đặc quyền của con gái là được quyền nuốt lời, anh không biết sao.
Nói xong cô bỏ đi thật nhanh vào nhà. Lăng Phong nhìn theo dáng cô nói to:
– Đặc quyền của con trai là mặt dày. Anh sẽ không để em thoát khỏi anh đâu.
– Đồ điên… – Bảo Phương tức giận quay lại mắng.
Lăng Phong cười khùng khục nhìn cô bước vào trong nhà. Sau khi Bảo Phương vào nhà, nụ cười trên môi Lăng Phong chợt tắt. cậu ngã người ra ghế nói với tài xế:
– Về thôi.
“ Làm sao để cô có thê chấp nhận cậu” – Lăng Phong thở dài nhìn ra bầu trời bên ngoài, dường như cũng có chút u ám như tâm trạng của cậu.
– Này…cậu điên à, sao lại dám dẫn Bảo Phương đến đây – Jay tung cửa vào phòng của Lăng Phong đá cho cậu đang nằm trên giường một phát ngã xuống giường.
– Có cậu mới điên đó dám đá mình như thế – Lăng Phong đứng dậy chụp lấy một cái gối ném mạnh về phía Jay.
Jay nhanh chóng chụp lấy cái gối cười hì hì nói:
– Mình thấy bộ dạng buồn ngủ của cậu nên muốn giúp cậu tỉnh táop lại chút thôi.
– Cậu hớt hãi chạy đến đây có chuyện gì thế – Lăng Phong ngã mình xuống giường hỏi.
Jay cũng ôm cái gối ngả xuống nằm kế bên, ngước mặt nhìn trần nhà nói:
– Nghe nói đã liên lạc với một nhóm sát thủ rồi. Chỉ không biết là nhóm nào mà thôi, cậu phải cẩn thận một chút đi. Bọn chúng có thể tiếp cận cậu bất cứ lúc nào và lấy mạng cậu trong nháy mắt.
– Mình biết rồi, mình sẽ cẩn thận hơn – Lăng Phong cũng nhìn lên trần nhà đáp.
– Sao cậu không lật tẩy ông ta luôn đi, sao cứ phải tự mình làm mồi nhử như thế chứ. Lỡ có sơ sảy gỉ thì sao – Jay nhìn Lăng Phong với ánh mắt oán giận.
– Chú ấy rất có địa vị ở đây, nếu cứ khư khư khẳng định, chắc chắn sẽ làm cho chú ấy e sợ và nguy hiểm hơn mà thôi. Ba mình cũng nhất định sẽ không tin vào điều đó, ông quá tin tưởng chú ấy. Vả lại tình cảm của mình với chú ấy vẫn còn nên muốn cho chú ấy thêm cơ hội.
– Cậu có biết, mình vừa để lộ điểm yếu ra cho chú ấy xem không hả, sao lại dẫn Bảo Phương đến đây – Jay nghiêng người nhìn Lăng Phong hỏi.
– Đừng lo, cô ấy đang ở chung với cảnh sát, ông ta muốn gây khó dễ cho cô ấy cũng không dám đâu, người như chúng ta không muốn dây dưa với cảnh sát đâu. Huống hồ người thận trọng như ông ấy càng không.
– Haha…vậy thì mình càng không thể, với địa vị của ba mình, ông ta càng không dám đụng đến – Jay cười sảng khoái nói.
– Đúng vậy, cho nên ông ấy sẽ nhắm thẳng vào mình mà thôi – Lăng Phong nói, ánh mắt hiện ra một tia thất vọng, đó là người cậu từng kính trọng như cha.
– Đừng lo, mình giúp cậu canh chừng xung quanh – jay vỗ vai lăng Phong thân tình nói.
– Cám ơn…
Cả hai nói rồi đều ngẩng đầu nhìn lên trần nhà, nơi đó có một bức tranh trần đầy ấn tượng.
– Này, hôm nay Bảo Phương có rảnh không? – Thục Quyên chạy đến hớn hở hỏi Bảo Phương.
– Có chuyện gì à?
– Hôm nay đi cùng mình mua quà cho mẹ mình được không?
Mua quà cho mẹ, Bảo Phương chưa từng có dịp mua quà cho mẹ bao giờ cả. Nhìn gương mặt hớn hở của thục quyên thì thấy ngưỡng mộ vô cùng. Cô bèn gật đầu đồng ý. Họ Quyết định đi đến tòa nhà mua sắm trong trung tâm thành phố Park Plaza.
Cả hai đi xe buýt đến đó. Vừa xuống trạm xe, Bảo Phương nhìn thấy Lăng Phong cùng Jay cũng vừa bước xuống từ một chiếc xe sang trọng, cả hai ăn bận cực kì nghiêm trang. Đi cùng họ còn có mấy người đàn ông mặc toàn vest đen sang trọng, sắc mặt của họ trông vô cùng điềm tĩnh nhưng toát ra hơi lạnh khó gần. Khiến người ta chỉ có thể đứng từ xa nhìn chứ không dám đến gần.
Đã mấy ngày nay, Bảo Phương không gặp Lăng Phong, từ lúc giao đấu đến giờ, cô cứ nghĩ Lăng Phong vẫn sẽ tiếp tục xuất hiện bên cạnh cô, không ngờ cậu không hề xuất hiện thêm lần nào nữa, cũng không đến trường. Trong lòng cô cảm thấy có chút bất an. Bây giờ được gặp cảm thấy nhẹ nhỏm vô cùng.
Thục Quyên thấy Lăng Phong định lên tiếng chào thì bị bảo Phương nắm tay kéo giữ lại.
– Đừng đến gần.
Bảo Phương đưa mắt nhìn về phía bọn họ, cô tin chắc lăng Phong và Jay cũng nhìn thấy cô và Thục Quyên nhưng họ không hề đưa mắt nhìn cô và thục Quyên. Bảo Phương hiểu ngay họ đang vờ như không quen biết cô và thục Quyên cho nên ngăn cản Thục Quyên chạy đến chào hỏi.
– Chúng ta đi mua quà thôi – Bảo Phương nhanh chóng nắm tay kéo Thục Quyên băng sang phía bên kia đường vào plaza.
Nhưng cô lén lút quay lại nhìn về phía Lăng Phong tò mò không biết đã xảy ra chuyện gì, cô thấy Lăng Phong và những người kia bước vào nhà hàng. Trong lòng Bảo Phương cảm thấy lo lắng vô cùng, cô đi mua quà cùng thục Quyên nhưng tâm trí cứ đặt lên người Lăng Phong.
Cả hai đi dạo một vòng mệt thì ngồi nghỉ ở quầy thức ăn bàn về món quà vừa mua được. Trong khi chờ thức ăn đem ra, bảo Phương đứng dậy đi tolet.
Bảo Phương vừa đi tolet xong ra ngoài chỗ quầy thì chạm phải một người đàn ông đeo kính đen, vai xách một cái túi nhỏ khá dài đi về hướng tolet. Trông ông ta có vẻ thần bí và lạnh lùng đáng sợ vô cùng. Nhưng Bảo Phương không để ý đến, cô đi thẳng về chỗ ngồi.
Trong lòng tò mò không biết Lăng Phong có chuyện gì nên bảo Phương không về mà muốn ở lại chờ tới khi nhìn thấy Lăng Phong đi ra thì mới yên tâm nên tìm cách bảo Thục Quyên về trước.
– Mình có hẹn với bác gái mình ở đây rồi, không thể cùng bạn về được. Bạn tự mình về nhà nha.
– Cũng được, vậy mình đi xuống dưới toilet rồi về luôn đây – thục Quyên gật đầu rồi tạm biệt Bảo Phương cầm túi ra về.
Thục Quyên vừa đi, Bảo Phương định đi đến trước cửa nhà hàng chờ thì nhận ra mình đã để quên chiếc vòng ngọc lục trong tolet. Lúc nãy thấy chiếc vòng có một vệt đen nên đã tháo ra để rửa, sau đó cô hong khô tay thì đi ra mà quên mất lấy lại chiếc vòng. Những suy nghĩ lo lắng về Lăng Phong khiến cô quên khuấy mọi chuyện, cô lặp tức đứng dậy đi nhanh về phía tolet xem xét.
Không ngờ tolet đã đặt một tấm bảng thông báo cầu hư, đang sữa chữa trước cửa để ngăn cản khách vào. Bảo Phương nhíu mày, nhưng cô nhớ là cánh cửa phòng tolet này không có khóa nên đưa tay ra mở đề vào tìm lại chiếc vòng ngọc lục của mình..
Tiếng cửa kêu lên nhè nhẹ phá tan sự căng thẳng giữa bên trong và bên ngoài.
Người đàn ông đeo kính đen lúc nãy đang đứng ở cửa sổ tolet, trên bệ cửa sổ có đặt một cái giá, trên giá là một khẩu súng dài. Hắn ta đang nhắm bắn ai đó. Bảo Phương xác định ngay hắn ta chính là một sát thủ bắn súng tĩa.
Cánh cửa mở ra khiến hắn ta bị kinh động, giật mình quay đầu lại, tay nhanh chóng nắm lấy khẩu súng ngắn giắc ở thắt lưng hắn, chuẩn bị móc súng bắn uy hiếp Bảo Phương. không ngờ mình lại gặp phải cảnh này, khựng lại trong vài giây rồi nhanh trí nghĩ ngay ra một kế bảo toàn tính mạng mình. Cô giã làm người mù đưa tay mò mẫm tìm về hướng cánh cửa phòng tolet mà đi vào.
Tên sát thủ đang định lấy súng để đe dọa Bảo Phương thì thấy vậy bèn đứng im quan sát cô. Hắn ta thấy Bảo Phương vào trong tolet bèn thử đẩy nhẹ cánh cửa kéo của tolet ra xem thử.
Bảo Phương đã đoán hắn thế nào cũng xem thử cô có thật là bị mù hay không nên bặm môi cởi quần ngồi xuống bệ cầu vờ như mình thật sự đi tolet. Sắc mặt cố tỏ vẻ bình thản như không có chuyện gì.
Hắn thấy vậy nên cũng không nghi ngờ gì thêm nữa, thu tay ra khỏi khấu súng, bèn nhẹ khép cánh cửa của cô lại.
Bảo Phương lúc này mới thấy nhẹ nhỏm, lập tức ngồi dậy kéo quần lại, nín thở nghe ngóng động tĩnh của hắn ta.
Tên này thấy không có gì bại lộ bèn tiếp tục hành động của mình. Bảo Phương chờ cho hắn thật sự tập trung vào công việc mới nhẹ mở cửa bước ra. Bảo Phương vờ như không có gì đi từ từ ra, mắt âm thầm quan sát hắn. Hắn chỉ nhìn sơ qua cô lấy một cái rồi tiếp tục công việc của mình, không quan tâm đến cô nữa.
Bảo Phương mừng rỡ vì chiếc vòng vẫn còn đó, cô bèn đeo vào tay, sau đó nhân lúc hắn sơ ý mà tung một cú đá về phía hắn. Khiến hắn ta đập cả người vào tường hoảng hốt. Bảo Phương lập tức bồi thêm một cú nữa, đầu hắn đập mạnh vào tường ngất xỉu, ngã vật xuống đất. bảo Phương nghi ngại bồi thêm một cú chặt ngay vào ức của hắn để hắn không có cơ hội tỉnh lại mau chóng.
Bảo Phương lúc này mới dám thở hồng hộc để đẩy hết nỗi sợ hãi trong lòng ra. Cô nhanh chóng chạy đến nhìn vào kính ngắm quang học xem mục tiêu của hắn ta là ai. Quả nhiên mục tiêu của hắn là chiếc bàn mà Lăng Phong đang ngồi. Nhưng trên bệ cửa có đến ba tấm hình: hình Lăng Phong và hai ngừi đàn ông lớn tuổi khác. Còn có một tấm giấy ghi nhận ba vị trí khác nhau nhưng có ghi một thời gian cụ thể.
Bảo Phương lặp tức hiểu ra một âm mưu giết người. Bọn chúng thuê tất cả ba sát thủ ở đứng ở ba nơi khác nhau cùng hướng về một mục tiêu. Ba tên sát thủ này sẽ cùng thời nổ súng để giết ba người trong hình vào cùng một thời gian. Như vậy, những người kia không kịp đề phòng lẩn trốn sẽ nhận lấy cái chết thảm, mà bọn họ ở ba nơi có thể rải ra nhanh chóng trốn thoát không sợ bị bắt giữ lại.
Lạnh toát toàn thân khiến cô thể không ngừng run rẩy, nếu đúng cái giờ mà bọn chúng đã định thì chỉ còn vài phút nữa thôi, vài phut1 nữa hai tên kia sẽ nổ súng. Vậy thì Lăng phong sẽ gặp nguy hiểm vô cùng.
Điều đáng sợ nhất là cô không biết Lăng Phong được giao làm mục tiêu của ai, bảo Phương hy vọng cậu là mục tiêu của tên mà cô đã hạ gục, vậy thì sẽ may mắn thoát chết.
Nhưng chẳng có dấu hiệu nào cho thấy mục tiêu của hắn là ai. Chỉ còn vài phút nữa…Bảo Phương không chần chừ thêm nữa cô lao nhanh ra cửa chạy một mạch vào thang máy đóng cửa lại mặt kệ những người đang tức giận vì không vào được bên trong. Từng giây trôi qua trong thang máy khiến Bảo Phương hồi hộp vô cùng, mồ hôi chảy đầy ướt nhẹp cả hai tay. Hơi thở cô vì sự kích động mà thở dồn dập, cô nhìn sự chuyển đổi của những con số trong thang máy mà sốt ruột, trong bụng cứ khẽ kêu:” Mau lên mau lên”
Cô lao ra ngoài khi cánh cửa thang máy mở ra, bang vào rất nhiều người mặc kệ tiếng mắng *** sau lưng, lao nhanh qua phái bên kia đường, xém chút nữa là lao vào một chiếc xe đang chạy tới. Bảo Phương phải đứng lại chờ hết xe chạy để băng qua tiếp phía bên kia đường.
Vào lúc chờ đợi mỏi mòn đó, cô quay lưng tìm địa điểm àm mấy tên kia đang núp. Dưới một góc nắng, trên sân thượng của tòa nhà gần plaza, nơi giữa bức tường màu trắng xuất hiện một đốm đen, vì tòa nhà khá cao nên Bảo Phương không dám khẳng định đó có phải là chỗ núp của tên sát thủ bắn tỉa hay không, nhưng cô thấy quả thật nơi đó rất thuận lợi để quan sát động tĩnh phía nhà hàng nơi Lăng Phong ngồi.
Lao nhanh qua bên kia đường, chạy thanh nhanh vào bên trong nhà hàng, Bảo Phương muốn vào nhưng bị bảo vệ ngăn lại tức thì:
– Cô bé…nhà hàng đã được người ta bao trọn hôm nay, em không thể vào trong được đâu, hãy để ngày mai mới đến.
– Ba và anh trai cháu ở trong đó, họ bảo cháu đến đây ạ – Bảo phương bèn nói dối.
Người bảo vệ đang nhíu mày suy nghĩ, thì Bảo phương nói tiếp :
– Không tin chú dẫn cháu vào gấp họ xem, nếu họ bảo không biết cháu thì chú cứ việc đuổi cháu đi.
Người bảo vệ nghe vậy thì căn nhấc vẻ lưỡng lự.
– Nếu chú không cho vào thì cháu về đây,ba và anh cháu không thấy cháu đến sẽ lo lắng, có gì cháu sẽ bảo chú không cho cháu vào, chú nói tên đi để cháu tiện nói lại ba cháu.
Người bảo vệ nghe Bảo Phương nói thế thì tin thật, bèn nói:
– Được rồi để chú dẫn cháu vào.
Thấy người bảo vệ chịu để cho mình vào trong, bảo Phương không vần người đó dẫn, cô tự nói: