<?php the_title(); ?>

Khoảng Cách Tình Yêu

09.07.2014
Admin

Lăng Phong nghe giọng hờn trách của cô thì phá ra cười rồi nói với giọng nghiêm túc:

– Anh tò mò muốn biết tin vui của em là gì.

Bảo Phương phì cười trước câu nói của Lăng Phong, lúc này trong long cô thấy hạnh phúc vô cùng.
– Thật ra thì đúng là…- Cô vừa định nói tiếp thì có người giữ lấy di động của cô từ phía sau, xuông cổ của cô cũng bị bàn tay của người đó bóp mạnh thình lình rồi giữ chặt khiến cô vô phương nhúc nhích.

– A lô! Bảo Phương…- Tiếng Lăng Phong gọi dồn dập tới khi thấy cô đột nhiên ngừng nói.

Ngón tay của người đó nhẹ nhàng ấn vào nút tắt khiến di động liền bị tắt.

– bé cưng, không cần phải quay lại – Giọng cười thích chí nói của Demons vang trên đỉnh đầu của Bảo Phương khiến tàn than cô cứng lại.

– Là anh… – Bảo Phương ghiến răng nhả từng lời, rồi cô dung khủy tay thúc ra đằng sau muốn thoát, nhưng ngón tay cỉa Demons đang bọp chặt ở xương cổ cô lại thêm mạnh bạo hơn khiến cô đau đến nhăn mặt mày không còn sức chống cự.

– Bé cưng, đi theo anh một chút nào!

– Anh nghĩ gì nếu mọi người phát hiện ra tôi không có mặt, họ sẽ nhanh chóng ra đây thôi – Bảo Phương cố gắng tìm cách thoát khỏi hắn ta.

– Haha, tuy là anh không ở Việt nam thường xuyên nhưng cũng hiểu biết chút định. Những bữa tiệc thế này thường kéo dài đến tận đêm. Thương có những người trốn về giữa chừng, nếu họ không thấy em sẽ chỉ nghĩ rằng em đã trốn về mà thôi – Demons cưới phá ra trước sự cố gắng thoát khỏi của Bảo Phương.

– Hoặc là đi theo anh, hoặc là để cho một tiếng nổ vang lên bên trong phòng nơi đang diễn ra tiệc ăn mừng kia – Demons cười cười buông ra lời đe dọa, ngữ điệu của hắn êm dịu, nghe vào tai như lời thỏ thẻ của tình nhân, thế những Bảo Phương lại cảm nhận sâu sắc cảm giác uy hiếp y như con dao sắc nhọn kề sát ngay sau lưng mình.

Bảo Phương siết chặt bàn tay thành nấm đấm tức giận hậm hực để Demons áp sát sau lưng đưa mình đi xuống lầu. Bảo Phương theo Demons đi ra ngoài bãi xe hắn nhấn ạnh cô vào trong ghế ngồi rồi trước khi đóng sập cửa lại thì cúi người xuống buông ra một câu đe dọa.

– Nếu em mở cửa xe bước xuống. Anh bảo đảm một tiếng nổ vang dội từ bên trong.

De dọa xong hắn cười cười đóng sầm cửa lại rồi khoán thai vòng qua xe đi vào trong ghế lái. Hắn ngồi vào ghế liếc nhìn Bảo Phương ngồi yên, vẻ mặt cô trừng mắt nhìn hắn đầy tức giận lại càng khiến hắn vui vẻ sảng khoái hơn.

– Rốt cuộc thì anh muốn gì? – Cô bực tức nhìn hắn hỏi. Giọng cô đầy phẫn nộ và uất nghẹn, nếu có thể, cô thật sự muốn xe nát nụ cười trên khóe môi của hắn.

– Anh chỉ muốn cứ thế này ở bên cạnh em một lúc mà thôi bé cưng à – Ngón tay của Demons nhẹ nhàng lướt qua gò má cô, khóe miệng hắn cong lên cười cợt.

Bảo Phương tức giận hất đầu né tránh bàn tay nham nhở của hắn ta. Chiếc xe nhanh chóng phóng vụt đi trong nháy mắt.Bảo Phương bị chở đến một khu vắng vẻ, rồi hắn dẫn cô vào một căn nhà trống im lìm nhanh chóng khóa cửa lại. hắn thích thú nhìn đôi mắt cảnh giác của Bảo Phương rồi nhẹ nhàng xô ngã cô ngồi trên ghế sofa.

– Anh muốn làm gì? – Cô sợ hãi thụt người vào nhìn hắn trừng trừng hỏi.

Demons khoanh tay cười ha hả đến nỗi nước mắt chảy cả ra, rồi từ tốn bức đến bên Bảo Phương, hắn khom người xuống, mặt hắn sát mặt cô hỏi với ý trêu chọc:

– Em nói xem, anh nên làm gì với em.

Ngay thời khắc hắn ta khom xuống đã để lộ ra khẩu sung đang giắt trên thắt lưng của hắn. bảo Phương thấy được bèn không chút né tránh xoáy ánh mắt của cô vào ánh mắt của hắn, giây lát nhanh tay đưa tay tới bên khẩu sung rút ra khỏi thắt lưng hắn ta. Đồng thời bổ tay kia của mình về phía xương sườn của Demons.

Demons nhanh nhẹn nghiên than người né tránh, rồi nắm lấy tay cô bẻ ngoặc ra sau đồng thời cướp lại cây sung vừa bị cô rút ra.

– Anh có nên khen em không đây – hắn cười cười nhìn cô nói.

– Tay của anh cũng rất nhanh – Bảo Phương làm như không có gì, sắc mặt không đổi đáp.

– haha, làm nghề như anh mà không nhanh nhẹn thì thật là khó sống, có lẽ chết trăm ngàn lần rồi – Demon nhún vai đáp.

Hắn vừa nói xong, Bảo Phương đã xoay người tung chân đá vào người hắn. hắn lùi lại mấy bước tránh né, nhờ vậy Bảo Phương thoát khỏi kìm kẹp của hắn. Cô vội vàng đứng vùng dậy bước thật nhanh tiếp tục tấn công Demons, muốn đánh phủ đầu trước khi hắn ta kịp trấn tĩnh lại.

————————-
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro – Wapsite giải trí miễn phí đích thực trên di động…!
————————-

Nhưng đối với loại người như Demons, chỉ một vài đau đớn nhỏ nhặt không thể nào đánh gục được hắn. hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh đón nhận và đáp trả đòn tấn công của Bảo Phương. Hắn rõ rang là muốn chơi đùa với cô nên toàn né tránh, dù những đòn tấn công của Bảo Phương đều là những đòn hiểm và chính xác nhưng vẫn không thể đấu lại với than hình rắn cha81cn và phản ứng cực kì nhanh nhẹn của hắn. Sau đó hắn đã nhanh chóng khống chế cô lần nữa:

– Thế nào? Biết rõ là em không thể nào đánh thắng anh mà. Cảnh sát bọn em vẫn chưa đủ khả năng hạ được những sát thủ như bọn anh đâu. Là em thôi…nếu là kẻ khác thì đã chết từ lâu rồi.

Hắn bế bỗng cô lên rồi mở cửa một phòng đưa cô vào. Sau đó hắn quăng cô lên giường, bảo Phương vừa nhổm dậy thì đã nghe mấy tiếng lách cách rồi phát hiện tay trái của cô đã bị còng vào trong song sắt đầu giường.

– Anh muốn lám gì mau thả tôi ra – bảo Phương la hét điên cuồng, tay cố rị còng sắt mong có thể thoát được.

– Suỵt…Ngoan ngoãn ở đây đợi anh đi. Anh làm xong nhiệm vụ thì sẽ thả em ran gay – Ngón trỏ của Demons đặt lên môi cô.

Nhiệm vụ! Hắn ta muốn giết ai?

Bảo Phương hoảng hốt trố mắt nhìn hắn.

– bé cưng… – Giọng hắn bỗng trở nên mềm mại hẳn, Demons đưa ngón tay lên vén tóc đã rũ trên gương mặt cô, rồi một đuuờng vuốt ve gương mặt cô, bảo Phương lần nữa quay đầu né tránh, Demons có chút buồn bã nói – Em vẫn chẳng chịu nhìn anh gì hết, anh đau long đến chết mất.

Rồi bàn tay hắn từ từ di chuyển trên da thịt ở cổ cô, Bảo Phương tức giận quay người nhìn hắn, cùng vùng vẫy có gắng thoát ra.

– Ngoan ngoãn ở đây đi, nếu em mà cứ vùng quẫy như vậy càng gây kích thích trong anh biết bao. Nói không chừng anh không dằn long được sẽ làm ra chuyện không nên mất – Demons cười gian nhìn cô khoái chí nói.

Bảo Phương lập tức nằm im không nhúc nhúc, chỉ có ánh mắt nhìn ah81n như muốn ăn tươi nuốt sống. Demons phá ra cười mất cái rồi cúi người hôn lên môi cô một cái rồi đứng dậy bỏ đi.

Lăng Phong nghe tiếng điện thoại bị ngắt giữa chừng thì hoảng hốt, cậu nhấn nút gọi lại nhưng chẳng thể nào gọi điện. Linh tính mách bảo chắc chắn Bảo Phương đã xảy ra chuyện, cậu lập tức lao ra xe, vừa đi vừa gọi điện cho Jay. Nhưng dường như Jay bận gì đó mà không bóc máy. Lăng phong tức giận siết chặt vô lăng lái nhanh đến nhà riêng của Jay, vừa chạy cậu vừa không ngừng gọi điện cho Jay.

Đến khi Jay nhận máy thì Lăng Phong đã mất bình tĩnh gào lên trong điện thoại.

– Mau chóng xác định vị trí của Bảo Phương cho mình.

Jay nghe xong cũng không hỏi them gì, chỉ lặng lẽ bật máy lên bắt đầu dò tìm vị trí của Bảo Phương. Nhưng cậu phát hiện ra Bảo Phương đã đi khá xa, vị trí dò tìm khá mập mờ không thể xác định rõ.
– Khốn khiếp. Cố gắng xác định vị trí của cô ấy đi

Lăng phong tức giận ra lệnh cho Jay thì điện thoại của cậu reo lên, là điện thoại của Bảo Phương.
– Em đang ở đâu? – Cậu vội vàng lên tiếng hỏi.

– Là người đang hỏi ta hay là cô ấy – Giọng thích thú của Demons vang lên.

– Demons – Lăng Phong khẽ run ngón tay cầm điện thoại rồi gầm lên.

– Thật không phải khi cắt ngang cuộc gọi điện thân mật giữa hai người – Demon nằm dài trên ghế ngón tay nghịch cái móc điện thoại của Bảo Phương dửng dưng hỏi – Không biết một ông chủ như ngươi có rảnh rổi đến chỗ tat ham gia một trò chơi hay không?

Lăng Phong không chút chần chừ do dự đáp:

– Được.

– Rất mau lẹ – Demon cười khúc khích đầy khoái chí nói.

– Ngươi đưa cô ấy đi đâu – Lăng Phong siết chặt tay lái ghiến răng gằn giọng hỏi.

– Cứ bình tĩnh, tôi sẽ không làm gì nguy hiểm cho cô ấy đâu, đừng quá lo lắng. Nhưng mà, có làm chuyện gì khác hay không thì ta không dám hứa đâu – Demons cười haha khiêu khích, mấy từ cuối hắn cố ý kéo dài để cho Lăng Phong nghe thấy.

Quả nhiên khi nghe xong thì sắc mặt Lăng Phong tối sầm giận dữ, cậu không còn chút bình tĩnh nào nữa, hét lên:

– Nói địa chỉ đi.

Demons không để cậu sốt ruột thêm nữa, hắn lập tức nói ra địa chỉ đang giam giữ cô.

Ngay lúc đó Lăng Phong gọi điện thoại cho Jay rồi nói:

– Không cần dò nữa, mình biết cô ấy ở đâu rồi.

– Được. Mình đến ngay.

– Không cần – Lăng Phong dứt khoát từ chối – Cứ để một mình mình chấm dứt chuyện này đi.

Nói xong cậu tắt máy rồi quay điện thoại xuống phóng xe thật nhanh đến chỗ hẹn.

Đoạn đường cậu đi cũng không quá tối, Lăng Phong phoáng thật nhanh, chẳng mấy chốc mọi thứ đều ở sau lưng cậu. Cậu cứ lăm lăm phóng tới con đường trong địa chỉ rồi dừng lại trước căn nhà lầu cũ kĩ.

Cậu nhanh chóng bước xuống xe, tiến thẳng vào bên trong mà không gặp chút trở ngại nào. Nhưng căn nhà gần như chìm trong bóng tối, chỉ có chút ánh đèn vàng mờ nhạt.

Lăng Phong bước từng bước chậm rãi cẩn thận đi lên lầu, chậm rãi cởi áo khoát của mình ra rồi vắt luôn lên thành cầu thang, khỏi vướn bận trong lúc đối phó với Demons.

Demons tắt điện thoại xong, hắn nhìn Bảo Phương chầm chầm khóe môi vểnh lên thành một đường cong. Bảo Phương nhìn trừng trừng hắn đầy tức giận, muốn mở miệng nói nhưng lại chẳng thành lời chút nào. Cô căm hận ném ánh mắt nhìn sang người phụ nữ đang nhàn nhạ nhấm nháp ly rượu ngồi kế bên Demons. Demons cũng quay sang nhìn người phụ nữ ấy tuy là hỏi nhưng lại là với giọng tin tưởng.

– Chị chắc sẽ không làm cô ấy câm suốt đời chứ.

Người phụ nữ ăn bận rất đẹp và sành điệu bĩu môi nhìn Demons khinh thương nói:

– Có bao giờ chú mày thấy chị nói dối chưa hả.

– Haha, đúng là chị không nói dối. Nhưng về tài gạt người em còn thua xa chị – Demons vui vẻ đáp lời.
– Yên tâm đi, một tiếng đồng hồ sau, tự động cô sẽ nói lại được thôi – Người phụ nữ đó hướng ánh mắt về Bảo Phương cười ngạo nghễ nói.

Bảo Phương khi thường cụp mắt quay đi chỗ khác.

– Cô em này đúng là chẳng dễ chìu chút nào cả – Người phụ nữ cười nhạt đứng lên nhìn Demons nói – Có trêu đùa gì thì nhanh lên, người sắp đến rồi.

Nói xong cô ta đủng đỉnh bước đi uyển chuyển ra khỏi phòng. Demons bèn đứng dậy bước đến bên giường của Bảo Phương. Hắn đưa tay vuốt má cô. Bảo Phương vừa định dung tay hất bàn tay kia của hắn ra thì toàn thân đã bị đối phương ôm cứng lấy. Chưa kịp phản ứng thì bờ môi đã bị phủ trùm lên. Cô vội nghiêng đầu né tránh, nhưng hắn vẫn tiếp tục ruột theo, Bảo Phương tức giận há miệng cắn mạnh vào vành môi của hắn ta.

Demons bị cắn bất ngờ đau điếng đành buông cô ra. Ánh mắt bảo Phương như có lửa nhìn trừng trừng hắn ta. Demons đứng dậy không hề tỏ vẻ tức tối gì cả, hắn bình thản dung tay quệt qua môi rồi cười nói với cô:

– Đáng lẽ anh nghĩ nếu em chấp nhận anh, thì anh có thể buông tha cho tên đó. Nhưng xem ra, hắn là trở ngại lớn cho tình cảm của hai ta. Phải tiêu diệt hắn ta thôi.

Bảo Phương nghe xong thì kinh hãi. Cô cố gắng giật giật tay để thoát khỏi chiếc còng số tám kia. Ngĩ cũng thật là nực cười, là cảnh sát điều tra tội phạm, cô đã quá quen với chiếc còng số tám này, cái mà cô luôn còng vào tay bọn tội phạm, vậy mà không ngờ có ngày nó lại bị còng trên tay cô.
Nhìn cô vùng vẫy trong tuyệt vọng, Demons liền nói:

– Thật sự anh cũng chẳng muốn đối phó với hắn ta chút nào cả. Că bản là ở trên đời này, ngoài hắn ta ra, không ai có khả năng bảo vệ em được cả. Nhưng rất đáng tiếc, đây là nhiệm vụ, anh đành phải tiêu diệt y mà thôi.

Sau câu nói của hắn, tm Bảo Phương ngừng đập, cô biết người hắn nói là ai. Dù cô biết Lăng Phong rất giỏi, khả năng ứng biến của cậu cũng rất nahnh nhạy. Nhưng dù thế nào đi nữa, cậu cũng không phải sát thủ chuyên nghiệp, cậu là một ông chủ lớn, ít khi phải chiến đấu như bọn sát thủ, vậy thì liệu cậu có thể đánh thắng được Demons hay không, kẻ được đồn là sát thủ số 1 hiện nay.

Càng nghĩ, cô càng thấy lạnh toát người, ra sức giật cái còng tay ra khỏi song sắt, vùng quẫy đến nỗi tay cô bị trầy trục cả lên đỏ lừng rướm máu. Demons thấy vậy mới nói:

– Đừng phí sức nữa, em sẽ không thoát được đâu, dù em thoát được, anh cũng đã giải quyết hắn ta xong mất rồi – Demosn cười hờ hững rồi xoay người bỏ đi, hắn còn cẩn thận đóng cửa lại.

Bảo Phương dỏng tai nghe tiếng bước chân của Demons càng ngày càng xa, nhịp tim của cô cũng đập mạnh gần như đi theo từng tiếng nên giày của Demons.

Cô không muốn Lăng Phong xảy ra chuyện, thật sự không muốn tí nào cả. Cô càng ra sức vùng quẫy, muốn rút tay ra khỏi chiếc còng này, không để ý đến việc nó đang cứa vào da thịt cô đến chảy máu, nhỏ từng giọt xuống giường mà cô vẫn vô phương vùng thoát.

Khi Lăng Phong bước lên căn lầu có ánh đèn sáng, cậu lần chần lo lắng liệu Demons có tập kích bất ngờ hay không? Suy nghĩ đó khiến cậu chần chừ đứng bên ngoài nghe ngóng động tĩnh bên trong.

Nhưng sau đó cậu nhếch môi cười nhạt, tự mình cười mình. Cậu và Demons đều trả qua những khóa huấn luyện sinh tử. Cho dù hắn có tấn công cậu, thì cơ hội thắng được cậu cũng chỉ có 50% mà thôi. Hắn cũng sẽ không dung súng để tập kích cậu, vì nếu làm như vậy, hắn không cần mắc công hẹn cậu đến đây làm chi.

Khi cậu mở cửa bước vào thì đã thấy Bảo Phương bị buộc ngồi trên một cái ghế, ánh mắt lộ vẻ sợ hãi khi nhìn thấy cậu. Diều đáng nói là, trên người cô lại đặt hai con rắn màu xanh lục. Dường như chỉ cần một cử động của Bảo Phương sẽ khiến hai con rắn tấn công ngay lập tức. Demon đang ngồi bên cạnh cô vô cùng thích thú khi thấy Lăng Phong đi vào một mình.

– Ta đang nghĩ phải đơi bao nhiêu lầu thì ngươi mới chịu bước chân vào đây – Thấy lăng Phong vào, Demons bèn nhếch môi cười. nói.

Lăng Phong không nói gì chỉ tiến về phía họ.

Thấy Lăng Phong tiến lại gần, Demons cũng đứng bật dậy tác người ra khỏi ghế, đi lên phía trước mấy bước. Cả hai người vừa đối mặt nhau thì ngay lập tức ra đòn.

Cả hai cùng lúc đều đưa nấm đấm về phía đối phương rồi cùng lúc né người tránh đòn. Lăng phong vừa né xong thì đã đấm mạnh vào bã vai của Demon, hắn đưa tay đỡ lấy nấm đấm của cậu sau đó nhoáng một cái đã ở phía sau lưng cậu, nhưng ngón tay hắn không cách nào chạm được vào cột sống của Lăng Phong để gây tê liệt cho cậu. Còn Lăng phong ngay khi Demon áp sát sau lưng mình, cậu không để cho hắn thừa cơ hội bẻ gãy đốt sống lưng của mình. Cậu ngã người ra sau, tực vào lòng Demon, lấy hắn làm điểm tựa vữa chắc cho cơ thể, đồng thời khuye\ả tay cậu húc vào ngực Ares khiến hắn phải lùi ra sau mấy bước gập người xuống.
Demon nhìn Lăng Phong cười cười khen gợi:

– Khá lắm anh bạn. Nhưng lần này là đến phiên tôi.

Nói rồi hắn đứng thẳng người dậy lao ngay vào Lăng Phong, chớp nhoáng đã đặt lên cổ của cậu. Lăng Phong cũng không lơ là, ngay thời điểm khủy tay hắn húc vào yết hầu của cậu, Lăng phong hết sức mau lẹ đấm văng khủy tay hắn, tốc độ mau chóng đến nỗi Demons có chút kinh hoàng. Đã lâu rồi hắn không gặp đối thủ ngoan cường như thế. Cuộc chiến có phần bất phân thắng bại, dường như cả hai đều ngang sức ngang tài với nhau.

Muốn trận chiến này kết thúc, chỉ còn cách duy nhất.

Demons nhếch môi, khẩu súng từ đâu xuất hiện trên tay hắn, một khẩu súng lục màu đen đang lòng vòng quanh ngón tay hắn. Tại thời điểm gần ngay tích tắc, cò súng hốt nhiên được bóp, ngay giây phuát ấy, Lăng Phong nhẹ nhàng lắc người né tránh, viên đạn bắn sượt qua cánh tay cậu, để lại một vết rách và một dòng máu chảy.

Tiếng súng ngay ở phía sau lưng khiến Bảo Phương kinh hoàng. Cô cúi người nhìn hai con rắn trên chân mình, hai mắt bỗng đỏ hoe, muốn cất giọng nói nhưng lại không nói được. Muốn quay người về phía sau lại không thể cửa động, vì chỉ sợ một cử động nhỏ của cô, cũng có thể đánh thức hai con rắn đang ngủ yên kia.

Cúi gằn nước mắt chực rơi, ý nghĩ tuyệt vọng, thật sự muốn mặc kệ hai con rắn độc chết người kia mà quay về nhìn xem Lăng Phong thề nào, nhưng cô nhìn thấy chiếc vòng ngọc trên tay mình. Trái tim đau đớn bỗng nhiên dịu lại, cô phải tin cậu, nhất định Lăng Phong sẽ không sao. Cô tin ở cậu, chắc chắn cậu không làm chuyện gì mà bản thân không chắc chắn.

Nghĩ đến đây, Bảo Phương cố gắng hít thở trấn tĩnh lại, chỉ cần cô không sao, Lăng Phong sẽ yên lòng, không bị phân tâm mà thất bại.

Lăng Phong không để Demons có dịp nổ phát súng thứ 2, cậu bước vọt lên trước mắt hắn, xoay người chọi khuỷa tay lên, ngón trỏ của cậu móc sẵn trong cò súng của Demons, súng tuột khỏi tay hắn rơi xuống.

Demon toan dung tay kia của mình chụp lấy súng thì Lăng Phong liền đưa chân hất văng khẩu súng ra xa, tiếng súng vang lên cái cộp trên sàn nhà, giữa phong gian yên tĩnh khiến nó càng thêm rõ nét.

Demons nhếch mép cười, bất thình lình nhảy vọt, khủy tay chọc thẳng về phía đối thủ, cú nhảy của hắn thoạt trông thật nhẹ nhàng, nhưng lăng Phong lại cảm nhận được một sự ớn lạnh đáng sợ đầy hương vị chết choc.

Phản xạ duy nhất của hai người họ là né đòn và tấn công. LĂng Phong quyết định kết thúc nhanh cuộc giao chiến này, không muốn để nó kéo dài thêm nữa, cây súng nhỏ luôn mang theo được cậu nhanh chóng rút ra.

Demons cũng không biết tự lúc nào móc ra một cây súng nữa,

Ngay khi 2 khầu súng đồng thời cùng chỉa về phía họ, một bàn tay vỗ lên cắt đứt sự căng thẳng nãy giờ của họ.

Tiếng giày nện trên nền gạch vang lên càng lúc càng gần thu hút ánh mắt của họ. Một cô gái xinh đẹp, mặc chiếc vày giản dị nhưng gợi cảm tiến lại gần chỗ ghế của bả Phương nhoẻn miệng cười với họ nói:

– Này, các chàng trai thật là thô lỗ, sao trước mặt một cô gái lại bày trò đánh đấm thế chứ hả. Sao không thử dùng cách êm đẹp hơn giải quyết chứ.

Vừa nói, ngón tay cô ta làm một đường phía dưới cằm của Bảo Phương. Sau đó cô ta đưa tay xuống vuốt ve hai con rắn màu xanh đang nằm im như ngủ trên đùi của cô khiến hai con rắn thức dậy.
Bảo Phương nhìn hành động của cô ta mà tê cứng cả người. Điều đáng sợ hơn nữa là dường như hai con rắn đó lại rất ngoan ngoãn quấn lấy bàn tay của cô ta. Hai con rắn màu xanh lục mà người ta thường gọi là Diệp Trúc Thanh, là loại rắn độc cắn chết người, không dễ gì điều khiển chúng.

Lăng Phong im lặng thầm quan sát cô ta, còn Demon thấy cô ta thì cười cười. Sau đó cả hai người đàn ông cùng lúc thu súng lại, nhưng ánh mắt vẫn nhìn nhau đề phóng.

Cô gái đó lần nữa vỗ tay thu hút sự chú ý của họ nói:

– Được rồi, nào hãy ngồi xuống cùng chơi trò chơi nào.

Nói xong, cô ta đặt hai còn rắn trở lại dưới chân của Bảo phương, toàn thân cô lạnh toát khi thấy hai con rắn uốn ** mấy cái. Cô gái nhìn biểu hiện của Bảo Phương như vậy thì phì cười, quay mặt nhìn hai chàng trai đã ngồi xuống ghế.

– Bắt đầu được chưa? – Cô ta nhìn Lăng Phong dò hỏi.

Cậu liền gật đầu.

– Lấy ra đây – Cô ta ra hiệu cho Demons.

Hắn ta cười cười đứng lên đến một cái bàn kế bên tường, trên bàn có đặt một cái gì đó được phủ bằng một tấm vải.

Demons lấy tay hất tấm vải ra để lộ một cái lồng nhỏ bên trong chứa con vật gì đó màu đen. Bảo Phương cùng Lăng Phong tập trung nhìn vào chiếc lồng. Con vật trong chiếc lồng dần hiện rõ hơn, đó là một con vật đầy lông lá, to lớn hơn so với những con vật đồng loại thông thường.

Lăng Phong khẽ nhíu mày nhìn cô gái trước mặt khi Demond đặt cái lồng xuống bàn họ đang ngồi.
Cô ta thấy Lăng Phong nhìn mình thì cười lả lơi với cậu một cái rồi nhổm dậy ngồi thẳng lưng tạo dáng đầy quyến rũ.

– Nếu như chứng minh được, hai người thật sự yêu nhau đến chết, tôi sẽ thả hai người đi.

Các đọc giả thân yêu, mình biết mình chậm chạp khiến mọi người chờ đợi lâu. Nhưng mà động lực viết nhanh của mình là sự động viên của mọi người, huhu, sao điểm tới điểm lui toàn người quen không vậy

– Như thế nào – Lăng Phong nhếch môi khinh bạc hỏi.

– Dễ thôi. Cả hai người đều rơi vào tay của bọn tôi. Tuy rằng cậu rất giỏi, nhưng khả năng của cậu và Demons gần như ngang nhau. Nếu chiến đấu sống còn, cậu chưa chắc nắm được bàn thắng trong tay – Cô gái nhìn Lăng Phong bằng cặp mắt tươi cười gởi mở – Khả năng sống sót của cả hai gần như bằng không tại thời điểm này. Vậy thì thay vì cả hai người cùng chết, chi bằng để một người hy sinh vậy.

Nói xong, cô ta liếc nhìn sắc mặt của hai người bọn họ, trong khi Demons thì mím môi cười. Bị ánh mắt hất lên cảnh cáo của cô gái bèn nín thinh, nhún vai tỏ vẻ đành chịu.

– Thế nào – Cô gái nhìn hai người họ hỏi.

Không ai trong hai người bọn họ trả lời, gương mặt đồng thời đanh lại, mắt hỏ chẳng nhìn nhau. Dường như lúc nào hai người hoàn toàn xa lạ.

– Ai thử trước – Cô gái mĩm cười đầy ngụ ý lên tiếng hỏi.

– Tôi.

Bảo Phương lên tiếng ngay lập tức. Dường như bọn họ đã tính toán rất chính xác thời gian mà cô có thể nói lại được

Lúc này cô mới ngẩng đầu nhìn Lăng Phong với ánh mắt cương quyết, nếu có một người phải hy sinh, vậy thì cứ để cô. Hai đôi mắt chạm vào nhau, sợi dây tình ái yêu thương dâng tràn.

Lăng Phong nhìn vẻ cương quyết của cô không nói gì thêm, khẽ nhắm hờ đôi mắt lại.

– Tốt! Chúng ta bắt đầu thôi.

– Đây là thử thách của cô – Cô gái đẩy chiếc lồng về phía Bảo Phương.

Bảo Phương nhìn chiếc lồng, hiện rõ trong lồng là một cao nhện màu đen, trên lưng có vệt đỏ. Cô dễ dàng nhận ra loài nhện này có tên là góa phụ đen, với nét nhận biết đặc trưng là hình giống chiếc đồng hồ cát hay hình cái chuông trên bụng. Đây là một trong những loài nhện độc nhất thế giới. Nọc độc của chúng có tính oxi hóa rất mạnh nên thường gây ra những vùng lở loét nặng cho những nạn nhân bị cắn. Cũng giống như nhiều loài nhện khác, loài nhện này sau khi giao phối con cái thường ăn thịt cả con đực để bổ sung dinh dưỡng, chuẩn bị cho quá trình sinh nở.

Nhưng loài nhện góa phụ đen thường được tìm thấy tại những khu vực phía Tây của Bắc Mỹ. Tại sao lại xuất hiện ở đây?

Cô gái này quả thật còn đáng sợ hơn cả Demons, nhìn cái cách cô ta vuốt ve hai con rắn lục mà không chút e dè sợ sệt nào cả, cho thấy cô ta am hiểu về các chất độc một cách thành thạo.

Cô ta đang tìm cách thử cô và Lăng Phong. Nếu muốn giết hai người thì cần gì phải rườm rà như thế. Chắc chắn cô ta chỉ muốn hù dọa làm cho cô và Lăng Phong sợ hãi mà thôi.

Nếu như cô ta thật sự hù dọa thì chắc là có cách giải độc của con nhện này. Nhưng nếu lỡ như sơ suất, cứu chữa chậm trễ thì cô sẽ chết ngay lập tức. Không phải cô sợ chết, nếu cô chết mà đổi lại Lăng Phong bình an, cô cũng chấp nhận đánh đổi. Chỉ có điều, cô chưa muốn chết vào thời điểm này. Khi mà cô đang tiếp cận gần với sự thật mà bao nhiêu lâu nay tìm kiếm.

Nhưng cô cứ thử đánh cá một phen xem sao.

– Bỏ tay cô vào đó trong vòng 5 phút, nếu cô hoàn thành, tôi sẽ cậu ấy ra đi – Cô gái nói xong nhìn Lăng Phong cười – Cậu sẽ không có cơ hội báo thù cho cô ấy đâu, bởi vì chúng tôi hoàn thành xong nhiệm vụ sẽ bỏ đi ngay.

Nói xong họ giải thoát hai bàn tay của Bảo Phương, nhưng cô vẫn không dám nhúc nhích thân người vì hai con rắn dưới thân.

Không có cơ hội lựa chọn, Bảo Phương nhìn Lăng Phong với ánh mắt chan chứa tình cảm, đồng thời ẩn chứa sự chia lìa. Nét mặt cô tái nhợt khi nhìn thấy cái chân lòi ra đầy long lá của con nhện, bàn tay sờ vào nắp hộp.

Cô cố gắng kiềm chế nỗi sợ hãi của bản thân mình, hóa ra cô vẫn nghĩ bản thân rất mạnh mẽ, nhưng giờ phút đối mặt với sinh tử lại thấy mình nhút nhát sợ chết.

Tay cô run rẩy từng cơn phải làm ba lần mới mở được khóa cái nắp hộp. Cô đang chuẩn bị bật nắp hộp ra thì Demons đã đưa tay ra chặn lại, hắn cười cười nói:

– Bé cưng, anh không đành lòng đứng nhìn em chết thảm đâu. Cho nên hãy để anh bạn đây thay thế đi.

Bảo Phương định lên tiếng phản đối thì Lăng phong đã lên tiếng:

– Tôi rất mong chờ.

Bảo Phương giật mình quay đầu nhìn Lăng Phong lắc đầu. Nhưng Lăng Phong đã mĩm cười nhìn cô trấn an.

Demons bèn lần nữa đến bên chiếc bàn dóc tường mang tới mới cái mâm được phủ khăn. Hắn đặt cái mâm xuống sàn rồi lật cái khăn lên, bên dưới cái khăn là một khẩu súng.

– Cậu biết rõ loại súng lục này chứ? – Demon nheo mắt nhìn Lăng Phong hỏi.

– Biết – Lăng Phong tự tin đáp, sau đó cậu kể ra một loạt hiểu biết của mình về loại súng này từ chiều dài, cân nặng, loại đạn, đường súng…

– Không hổ là con ông trùm ngành vận chuyển và buôn bán vũ khí – Cô gái nghe Lăng Phong nói bèn vỗ tay khen gợi.

Tuy biết Lăng Phong có dính líu đến pháp luật, nhưng cô cũng không rõ ba cậu làm việc gì. Giờ cô mới biết là buôn bán vũ khí. Hèn chi số vũ khí lần trước ở trên tàu của Thục Quyên, Lăng Phong lại nhận hết về mình mà ko hề bị gnhi ngờ.

– Nói luật chơi đi – Lăng Phong giục.

– Rất đơn giản, ở đây có 6 lỗ, nhưng chỉ duy nhất một viên đạn – Demons nói xong chìa cho Lăng Phong coi, rồi xoay ổ đạn một vòng – Vậy là ngay cả tôi cũng không biết viên đạn nằm ở đâu cả. Luật chơi là, nếu như cậu may mắn có thể bắn ba phát súng vào mình mà không sao, tôi sẽ lập tức thả hai người ra. Còn nếu như cậu xui xẻo bắn trúng súng có đạn thì, tôi không bảo đảm bé cưng dược thả ra đâu. Tôi muốn cô ấy là người của tôi mãi mãi.

Vừa nói, hắn vừa dùng tay vuốt ve má của bảo Phương. Bảo Phương hất tay hắn ra khỏi mặt mình.
– Bắt đầu thôi – Lăng Phong siết chặt hai tay lại kiềm nén cơn giận của mình nói.

Bảo Phương kình sợ nhìn Lăng Phong lắc đầu:

– Đừng làm như thế. Đừng ngu ngốc như vậy.

– Vì em làm chuyện gì cũng rất xứng đáng – Lăng Phong trầm giọng nhìn cô chân thành nói.

Bảo Phương bị tình yêu của Lăng Phong dành cho mình cảm động vô cùng. Ngay thời khắc Lăng Phong nhấc cây súng lên lên chĩa vào đầu mình, nước mắt cô lăn dài trên má.

Thời gian như lắng động lại, mọi người gần như chìm trong sự im lặng, nhưng là với hai tâm trạng khác nhau. Bảo Phương là với tâm trạng đau đớn sợ hãi và tuyệt vọng. Còn cô gái kia và Demons là tâm trạng thích thú và thỏa mãn. Chỉ có Lăng Phong là sắc mặt không đổi.

– Tách…

– Bụp…

Phát súng thứ nhất không có gì xảy ra.

Bảo Phương thở nhẹ một cái, hơi thở cô dồn dập, tim co thắt lien hồi, quả thật toàn bộ thần kinh thị giác của cô đều đập trung vào đôi mắt, nhìn Lăng Phong chuẩn bị phát súng thứ 2.
– tách…

– Bụp…

Phát súng thứ 2 cũng chẳng có gì xảy ra. Bảo Phương lần nữa mừng thầm. Chỉ còn một phát súng nữa thôi, cô nhắm mắt hy vọng phát súng thứ ba cũng không có gì xảy ra.

Nhưng khi cô vừa nhắm mắt lại, Lăng phong đã chuyển hước khẩu súng về phía ngực mình.

Một anh thanh xé gió bay ra ngoài, Lăng Phong lảo đảo lùi lại mấy bước, máu bắt đầu loang ra trước ngực.

Tiếng súng lần này rất khác với hai lần kia, khiến Bảo Phương hoảng hốt mở mắt ra, cô thấy lăng Phong gục xuống, mấu thấm qua áo.

– Lăng Phong, anh không sao chứ?

– Đừng lo, cậu ta không sao đâu – Demons lên tiếng rồi thở dài – Dù rất tiếc, nhưng anh cũng phải xa cưng thôi bé cưng à. Hy vọng em sống tốt nha. Bọn anh đi đây.

– Cô bé, là muốn hù em cho vui thôi. Cái cảm giác nhìn thấy gười khác sợ hãi van cầu mình thật là hứng thú, nhưng em và cậu ta chả thú vị chút nào cả. Haiz.

– Chúng ta thua rồi, đi thôi – Demons nhìn bà chị buồn buồn nói.

Đợi hai người kia đi, Bảo Phương mới ra sức gọi:

– Lăng Phong.

Nghe tiếng gọi, Lăng Phong tư từ ngồi dậy, Bảo Phương mừng rỡ hỏi.

– Anh không sao, ổn rồi.

– Nhưng viên đạn đã bắn vào anh, máu vẫn đang chảy – Bảo Phương không yên tâm nói.

Lăng Phong cười nói:

– Viên đạn không có đầu nên không thể làm anh trọng thương được đâu.

Nói xong cậu đứng dậy về phía cô, dung tay bắt mấy con rắn ra khỏi người cô:

– Nó sẽ cắn anh đó, nó rất độc.

– Yên tam đi, đây là loại rắn Thúy Thanh Xà, chứ không phải Trúc Diệp Thanh. Loại Thúy Thanh xà này có hình dạng giống Trúc Diệp Thanh nhưng hiền lành hơn và không có độc.

– Anh nhìn thấy sao không nói cho em biết – Bảo Phương trách cứ vì sự sợ hãi của cô vẫn xòn khiến tim đập mạnh.

– Họ muốn diễn kịch, anh diễn cho họ xem. Haha…

Lăng Phong vừa nói vừa cởi trói cho cô, bảo Phương liền ôm chầm lấy cậu khẽ nói:

– Sau này đừng làm bất cứ việc gì cho em nữa. Em không muốn anh phải mạo hiểm hy sinh mạng sống của anh vì em.

– Đừng lo, ngay từ đầu anh đã biết đây là một vở kịch rồi. Con nhện độc trong đó đã chết lâu rồi, nó bị lật ngữa lên, cho nên anh xác định nó đã chết, họ đem nó về đây chỉ mục đích hù dọa mà thôi. Có lẽ họ phát hiện ra chuyện đó nên mới ngăn em mở nắp hộp ra.

Nghe những lời, Lăng Phong nói, bảo Phương thấy rất đúng, lúc nhìn thấy con nhện, cô mãi run sợ và lo lắng nên không chú ý kỹ con nhện đã bị phơi bụng như thế.

– Mặc kệ là anh biết trước hay không, Nhưng từ nay đừng vì em mà làm nhiều chuyện như vậy. Em không xứng.

– Vậy thì em cứ lấy thân báo đáp anh đi. Kết hôn cùng anh thì dù anh có làm gì cho em cũng xứng đáng mà – Lăng Phong cười cười ôm Bảo Phương vào lòng giữa chặt.

Vừa ra ngoài vào trong xe, cô gái đã đội bộ tóc giả, khoác áo blouse vào mình, đeo thêm cặp mắt kính màu nâu hiện nguyên hình là cô bác sĩ ZuZu Linh, còn Demons cũng lột miếng mặt nạ ra, hiện nguyên hình là anh chàng thiết kế thời trang nổi tiếng.
– Từ chối nhiệm vụ để chơi trò chơi này kể ra cũng đáng. Hai người này xem ra cũng rất yêu nhau, nhất là anh chàng đó – Zuzu Linh cười cười nói.
– Haiz, chị có nghĩ xem thử, anh chàng đó đã biết cái tẩy của chị em mình rồi hay không. Vẻ mặt hắn ta bình tĩnh vô cùng – Ken nhìn chị mình hỏi.
Mặc kệ cậu ta biết hay không, trò chơi đã kết thúc, chúng ta cũng sớm đi khỏi đây thôi.

Hai người nói xong, chiếc xe đột nhiên vọt đi mất

Một loạt những viên chức cấp cao đều bị ám sát hụt, những đường đạn đều bay sượt qua vai của họ, khiến họ bị thương nhẹ. Điều này đã làm rộ lên ầm ĩ khắp các mặt báo và truyền hình. Người dân cũng trở nên hoang mang vì từ trước đến giờ Việt Nam chưa hế xảy ra tình trạng này.

Nội bộ ngành bỗng trở nên hỗn loạn bởi sức ép từ nhiều phía đòi hỏi tìm cho ra nguyên nhân. Sức ép từ các cấp chỉ huy đưa xuống, từ báo chí, từ dư luận. Mọi người lại vất vả lao vào công cuộc điều tra.

Vì những nạn nhân đều toàn quan chức cấp cao của nhà nước, và những cuộc ám sát dường như chỉ nhằm mục đích đe dọa. Mọi nghi ngại càng gia tăng, nhất là đang trong tình hình thế giới căng thẳng có thể nổ ra chiến tranh bất cứ lúc nào? Và hành động lần này có thể xem là sự khiêu khích của các phần tử khủng bố đối với Việt Nam.

Sau khi định được vị trí của người bắn trong cuộc ám sát bất thành vừa xảy ra, Bảo Phương cùng mọi người đi đến đó truy tìm dấu vết.

Trên mái nhà cũ đối diện đã bị bỏ hoang từ lâu, mọc đầy rêu xanh bám trên tường. Bảo Phương vô tình nhìn trên đám rêu xanh ấy một dấu vết bị in lại trên rêu. Dù dấu vết đó không rõ rang cho lắm, nhưng Bảo Phương cũng nhận ra được dấu vết quen thuộc đó. Cả người cô bị trấn động mạnh, hô hấp trở nên rối loạn, tim đập mạnh, sắc mặt tái xanh.

– Em không sao chứ? – Trí Lâm lo lắng nhìn cô hỏi, mấy ngày nay họ đều bận rộn với các vụ án này nên gần như thức trắng.

– Em không sao – Bảo Phương vội vã lắc đầu.

– Có chuyện này, anh muốn nói với em – Trí Lâm nói nhỏ bên tai cô.

Bảo Phương liền đi theo Trí Lâm đến một góc vắng, Trí Lâm cẩn thận ngóc xung quanh không có người thì mới thì thầm nói:

– Em có để ý không? Nhưng người bị hại đều là những người có tên trong danh sách đó.

Bảo Phương giật mình hoảng hốt khi nghe Trí Lâm nói ra phát hiện của cậu, cô lập tức điểm lại từng cái tên một, quả nhiên đều là những cái tên có trong danh sách truy lùng của cô.

Vì lí do gì? Là sự trùng hợp hay là âm mưu? Vậy thì ai là người đã thực hiện? Không lẽ là…

– Bảo Phương… – Trí Lâm hơ hơ tay trước mặt cô khi thấy cô ngây người mất hồn.

– Anh, ngoài em ra, anh có tiết lộ bản danh sách đó cho ai nữa hay không?

– Không. Em cũng biết, bản danh sách này không phải ai cũng có thể tiếp cận được. Nếu tiết lộ lung tung sẽ bị kỷ luật nặng, làm sao anh dám tiết lộ chứ – Trí Lâm vội lắc đầu – Có phải em nghi ngờ gì hay không?

– Em chỉ hỏi vậy thôi – Cô lắc đầu phủ nhận, trước khi kiểm tra kỹ càng thì dù là trí Lậm cô cũng không thể tiết lộ phát hiện vừa rồi của mình được.

– Sao cũng được, em nhất định phải cẩn thận. Biết đâu em mới chính là mục tiêu thực thụ của hắn ta – trí lâm khẽ nhắc nhở.

Sau khi kiểm tra xong, Bảo Phương bảo Trí Lâm vể trước, còn bản thân đi giải quyết một chyện.

– Thục Quyên, mình muốn nói chuyện với bạn – Cô gọi ngay cho Thục Quyên khi Trí Lâm vừa rời đi.

Đó là một căn nhà vắng vẻ ở khu dánh cho người giàu. Nơi đây được giữ gìn an ninh rất tốt, hầu như chỉ có những người định cư ở đây mới thường xuyên ra vào, bình thường khu này rất yên tĩnh.

Bảo Nam nhận được tin nhắn của Thục Quyên nói rằng có chuyện quan trọng cần bàn với cậu, cậu liền lập tức tới đây. Chỗ này là nơi hai người thường xuyên hẹn nhau.

Bảo Nam mở cửa bước vào, bên trong vắng vẻ đìu hiu không bóng người. Bảo Nam cảm giác có chút kì lạ, bình thường Thục Quyên đều ngồi trên ghế đợi cậu đến, nhưng hôm nay lại không hề thấy bóng dáng cô ở đâu cả. Trực giác mach bảo sắp cỏ chuyện không hay xảy ra.

Bảo Nam liền cảnh giác đặt tay bên eo, nơi cậu giấu khẩu súng nhỏ của mình trong thắt lưng, gọi khẽ:
– Thục Quyên…

Đáp lời cậu là tiếng bước chân dồn dập gấp gáp.

Bảo Nam vừa ngẩng đầu lên đã chạm ngay gương mặt với ánh mắt mừng rỡ đầy xúc động của Bảo Phương. Cậu rời tay khỏi cây súng, giang hai tay về phía trước đón lấy đứa em gái thân thương vào torng lòng mình.

Không gì có thể thay thế được tình cảm cậu dành cho đứa em gái duy nhất này.
– Anh! – Bảo Phương ôm chặt Bảo Nam.

Bảo Nam cũng ôm chặt lấy em gái, cậu cũng không muốn chất vấn lí do em gái có mặt ở nơi này.

Lát sau, Bảo Phương nhìn Bảo Nam khẩn cầu:

– Anh, hãy trở về đi có được không?

– Anh sống rất tốt, đừng lo lắng cho anh – Bảo Nam tưởng cô lo lắng cho cuộc sống của mình gặp nguy hiểm bèn trấn an.

– Em anh sống tốt, vậy tại sao lại trở thành sát thủ như thế, anh có biết nếu bọn họ tìm ra anh, anh nhất định bị tử hình – Bảo Phương liền chất vấn cậu.

Bảo Nam giật mình kinh ngạc, cậu buông Bảo Phương ra nhìn chầm chầm vào cô, nhíu mày nói:

– Sao em biết người đó là anh?

– Vật này – Bảo Phương chìa tay ra trước mặt của Bảo nam một sợi dây truyền

Sợi dây truyền đung đưa trước mặt Bảo Nam rồi dừng hẳn lại. Bảo Nam sầm mặt bất giác đưa tay lên cổ mình chạm nhẹ vào sợi dây truyền trên cổ cậu. Đây là sợi dây truyền mà ba mẹ họ đã tặng cho hai an hem, mỗi ngưỡi giữ một sợi dây. Mặt dây truyền có hình dáng vô cùng đặt biệt.

– Nó vô tình in vào đám rêu trên tường.

Bảo Nam giật mình, không ngờ có lúc cậu thiếu xót đến như vậy.

– Tại sao? Tại sao anh lại làm như vậy chứ? – bảo Phương giận dữ hỏi.

– Anh chỉ là muốn tìm cho ra kẻ giết hại ba chúng ta mà thôi? – Bảo Nam quay người né tránh rồi trầm giọng đáp.

– Nhưng làm như vậy là phạm tội anh có biết không?

– Không còn cách nào khác! Bảo Nam thờ dài, trong ánh mắt cậu ẩn chứa sự bất đắc dĩ – Anh chỉ làm họ bị thương mà thôi.

– Làm sao anh biết những người đó? Sao anh có được danh sách đó? – Bảo Phương tiếp tục truy hỏi.
– Làm sao anh có cũng được, em đừng quan tâm.

– Anh là người có lý tưởng mà, lý tưởng của anh là giữ gìn trật tự cho đất nước mà, vì sao lại làm như thế chứ. Những người khác đều vô tội cả mà – Cô đau khổ nói.

– Anh biết, có một số người vô tội. Nhưng không còn cách nào khác cả. Nếu không làm như vậy, chúng ta sẽ rất khó lòng tìm ra kẻ đã bắn chết ba chúng ta.

– Nếu như em có thể tìm ra kẻ đó sớm hơn thì sao? Anh hãy trở về đi, hãy giao việc này lại cho em đi.
Anh có biết anh làm như vậy rất là nguy hiểm hay không? Một khi điều tra ra, anh chắc chắc sẽ bị truy nã, lỡ như anh xảy ra chuyện thì sao.

– Anh biết, cho nên anh cần phải điều tra càng sớm càng tốt, trước khi cảnh sát phát hiện ra anh. Em cứ mặc kệ anh đi.

– Sao em có thể mặc kệ anh được chứ, chúng ta là anh em mà – Cô khóc nức nở – Hãy giao việc điều tra này cho em.

– Không được, kế hoạch này anh đã đi nữa đoạn đường rồi, không thể quay đầu lại được nữa – Bảo Nam kiên quyết nói – Em cứ việc điều tra theo cách của em, còn anh sẽ điều tra theo cách của anh.
Nói xong, Bảo Nam quay người bỏ đi, để lại bảo Phương với tiếng gọi xé lòng.

Không được, dù không muốn. Cô thật lòng không muốn lợi dụng mối quan hệ tình cảm giữa mình với Lăng Phong, không muốn làm tổn thương cậu, nhưng vì Bảo Nam, cô đành làm tổn thương Lăng Phong mà thôi. Cô không thể để anh trai mình tiếp tục sai phạm, tiếp tục sa vào nguy hiểm.

– Sao lại phải ăn bận thế này – Bảo Phương ngơ ngác nhìn Lăng Phong khi cậu dẫn con đến một tiệm thời trang cao cấp mua quần áo.

– Không cần phải mặc cầu kì đâu, em đừng lo – Lăng Phong cười đáp rồi đẩy cô vào trong khu vực thay đồ.

Bảo Phương đành miễn cưỡng thay đồ rồi bước ra cho Lăng Phong nhìn ngắm.

– Được lắm. Đi thôi.

Nói xong cậu lại kéo cô ra xe, tài xế đã đứng đợi mở cửa sẵn cho hai người bước vào rồi nhanh chóng lái xe chạy đi.

– Nhưng mà chúng ta đi đâu – Bảo Phương cau mày nhìn Lăng Phong đầy thắc mắc.

– Đến nơi em sẽ biết – Lăng phong mĩm cười bí hiểm nắm lấy tay cô kéo lại gần mình đáp.

Bảo Phương cắn môi ngẫm nghĩ rồi ngẩng đầu hỏi cậu:
– Không phải chúng ta đến gặp ba anh đó chứ?

– Ừhm…- Lăng Phong ừ khẽ trong miệng không đáp.

Bảo Phương hoảng hốt đẩy cậu ra, tức giận nói:

– chuyện như vậy mà anh còn bảo đến nơi sẽ biết à.

Lăng phong cười khùng khục nhìn vẻ tức giận của cô trêu:

– Em mà cũng sợ cảnh đi gặp ba mẹ chồng à.

– Đáng ghét, ai thèm làm vợ anh chứ – Cô dùng tay đấm vào lồng ngực của Lăng Phong mắng.

Cậu phá ra cười nhìn gương mặt đỏ bừng của cô rồi nắm lấy tay cô kéo vào lòng mình khàn giọng nói:

– Em không biết là khi nghe thấy Demons nói hắn đã bắt em, anh sợ hãi thế nào đâu. Một kẻ như hắn ta rất máu lạnh, xem việc giết người như một trò chơi đẫm máu mà thôi. Thứ hắn ghét, hắn sẽ triệt tay trừ bỏ, thứ hắn thích, hắn không từ mọi thủ đoạn để có được. Hắn liên tiếp hết lần này đến lần khác tiếp cận đùa giỡn với em là vì hắn bị em thu hút. Anh sợ rằng lần này hắn bắt em để chiếm giữ cho riêng mình.

Bảo Phương hiểu điều Lăng Phong lo sợ, cậu sợ Demons sẽ làm tổn thương cô, cũng giống như nỗi sợ của cô khi chứng kiến Demons ra những đòn chết người với Lăng Phong.

Cô nép vào lòng Lăng Phong mà đôi mắt đỏ hoe. Mục đích của cô đã đạt được rồi, nhưng trong lòng càng thấy đau khổ nhiều hơn. Dù là Lăng Phong tự dẫn cô đến gặp ba cậu đi chăng nữa nhưng cũng chính là do cô gợi ý. Cô lợi dụng Lăng Phong để có thể gặp được ba cậu, cô muốn tiếp cận ông ta, tra ra những bằng chứng phạm tội của ông ấy, bắt giữ ông ấy. Đồng thời tìm hiểu xem ông ta có phải là người ra lệnh bắn chết ba cô hay không?

Dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng đã lợi dụng tình cảm của Lăng Phong, nếu như có một ngày cô điều tra ra những bằng chứng đó. Với cương vị một cảnh sát, cô nhất định phải bắt giữ ông ta. Nhưng Lăng phong sẽ bị tổn thương nghiêm trọng.

Cô ôm siết chặt lấy lăng Phong, vùi đầu vào lòng cậu, nghĩ đến nét mặt đau đớn của Lăng Phong khi biết cô lợi dụng mình. Bảo Phương buộc miệng nói:

– Xin lỗi.

Chiếc xe cuối cùng cũng dừng lại trước một nhà hàng sang trọng. Không khí cũng khá giống như mấy nắm trước, khi mà ông ta bị ám sát và cô là người đã đỡ cho Lăng Phong viên đạn đó.

Hai bên nhà hàng có hai hàng vệ sĩ mặt đồ đen đừng nghiêm trang, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt thì đảo xung quanh đầy cảnh giác.

Vừa thấy hai người bọn họ bước vào, cả hai bên hàng đều cúi đầu chào họ. Lăng Phong dường như quá quen với những chuyện này, cậu bước đi như không có gì xảy ra. Còn Bảo phương có đôi chút lúng túng, nhưng Lăng Phong đã siết chặt tay cô giúp cô trấn tĩnh.

Cuối cùng họ được dẫn vào căn phòng sang trọng nhất ở đó. Trước cửa cũng cò ba tên vệ sĩ đứng làm nhiệm vụ. cả nhà hàng này dường như đã được bao trọn, ngoài nhân viên ra thì chỉ thấy bóng của vệ sĩ mà thôi. Cánh cửa được mở ra.

Bảo Phương cảm thấy hồi hộp vô cùng, cô cuối cùng cũng gặp được ông ta.

“ Tôi sẽ khiến hắn ta trở về…rắn đã ra khỏi hang…chỉ cần cô hành động theo kế hoạch, cô có thể trả thù được cho ba của mình”

“ Cháu là cảnh sát, nhiệm vụ của cảnh sát là điều tra ra tội phạm và giao cho pháp luật trừng trị… Hãy nghĩ đến cái chết của ba cháu, hãy nghĩ đến anh trai của cháu…đó là động lực cho cháu hành động. “
– Đừng hồi hộp – Lăng Phong cảm thấy bàn tay cô trở nên lạnh toát bèn siết chặt nói.

Trước mặt họ, là một người đàn ông trung niên, có một vẻ lịch lãm đang ngồi, ở ông tỏ ra một sự uy nghiêm.

– Hai đứa đến rồi sao. Ngồi đi – Giọng ông ta ôn tồn nói.

Bảo Phương nghiêng người cúi đầu rồi ngồi vào chiếc ghế Lăng Phong đã kéo giúp mình. Cô vừa ngồi xuống, ba của Lăng Phong liền nói ngay:

– Vẫn mong có dịp được gặp cháu để nói cám ơn.

Bảo Phương có chút kinh ngạc nhìn ông, vì sao ông lại cám ơn cô? Cô quay mặt nhìn Lăng Phong dò hỏi, nhưng cậu chỉ khẽ mĩm cười.

– Cám ơn cháu vì đã cứu mạng con trai bác – Không để cô thắc mắc lâu, ông đã giải thích – Đứa con trai của bác luôn nhớ về cháu, lần này trở về đây cũng là vì cháu.

– Thật ra cháu làm vậy là có mục đích cả – Cô bèn đáp lời của ông.

– Ồ…cháu có tiện nói mục đích của mình ra hay không? – Ông nhìn cô với ánh mắt tò mò ngạc nhiên, cùng sự thích thú.

– Vì cháu biết sau này anh ấy sẽ dùng cả mạng sống của mình để bảo vệ cháu. Cho nên cháu liều lĩnh một phen để thu lợi sau này. Việt Nam cháu có câu:” Thả sợi dây dài câu cá lớn” là như vậy đấy bác à – Cô liếc nhìn Lăng Phong tủm tỉm cười đáp.

Ba Lăng Phong phá ra cười lớn, rồi vỗ vai cô nói:

– Cháu gái, cháu thật thú vị.

– Bác cũng là người hào sảng – Cô bàn khen đáp lại.

Ba Lăng Phong gật đầu, nhìn Lăng Phong khen gợi:

– Con tìm được cô bạn gái khá lắm.

Lăng Phong chỉ nhìn cô cười, khẽ nắm lấy bàn tay cô thật nhẹ.

– Cháu làm nghề gì?

Bảo Phương hơi hoảng khi ông hỏi về nghề nghiệp của cô, cô liền liếc nhìn Lăng Phong, thấy sắc mặt cậu vẫn bình thản gấp thức ăn bỏ vào chén cô. Bảo Phương bèn thẳng thắn đáp:

– Thưa bác, cháu là cảnh sát ạ.

– Ồ… – Ông ta reo lên như nghe được một điều thú vị – Đó là một nghề rất cao quý.

Sau đó ông ta nói rất nhiều về những người cảnh sát nổi tiếng về những chiến công của họ trước một cách đầy tự hào như thể ông ấy chẳng phải là ông trùm mafia của ngành buôn bán vũ khí.

– Vậy bác vận chuyển vũ khía bán cho những nước nào ạ? – Bảo Phương ngạo mạn hỏi ông.

– Cháu cũng có hứng thú với chuyện này à – Ông tròn mắt nhìn cô.

– Chỉ là tò mò thôi ạ.

– Rất nhiều nước. Nhưng chúng ta thu lợi nhiều nhất từ những nước có chiến tranh. Mỹ, Ý và một vài nước luôn nguồn lỡi lâu dài của những người buôn bán vũ khí như chúng ta…

Sau đó ông kể một hơi dài về chuyện làm ăn của bang hội mình cho Bảo Phương, tuy đây chẳng là những chuyện quan trọng hay bí mật gì nhưng Bảo Phương cũng lắng gnhe rất chăm chú. Cả hai người trông giống như cuộc nói chuyện giữa cha chồng và con dâu sắp cưới, ngoài ra chẳng có thêm một mối quan hệ nào khác.

Hai người, một là người buôn bán vũ khí, một người là cảnh sát nói chuyện khá ăn ý với nhau, nhưng đề tài xoay quanh những cây súng tối tân được sản xuất hiện nay. Có tầm bắn thế nào, vận tốc ra sao, cách sử dụng ra sao…

– Chú của cháu cũng là một người thu thập vũ khí, nhưng chắc là không thể nào bằng bác được – Cô nói với giọng đầy ngưỡng mộ.

– Nếu cháu thích, có thể đến tham quan những khẩu súng mà ta thu thật ở đây. Thế nào? – Ông bàn vui vẻ đề nghị.

– Cháu có thể thật sao? – Bảo Phương tỏ vẻ ngạc nhiên nhìn ông hỏi.

– Tất nhiên là có thể rồi.

– Cháu cám ơn bác ạ.

– Khi nào cháu đến để bác có thể đón chào cháu đây?

– Cái đó còn tùy ở anh Phong ạ.

Ba Lăng Phong liền quay đầu nhìn cậu lúc này đang nghịch chiếc điện thoại đi động của mình.

– Khi nào con rảnh, chở cô bé này đến chỗ ba, ba sẽ giới thiệu vài loại súng mới của chúng ta.

– Haiz, cuối cùng con đã không trở thành người thừa rồi – Lăng phong nói giọng giận dỗi.

Bảo Phương và ba cậu cùng nhìn nhau rồi bật cười lớn. Hóa ra hai người bọn họ mãi lo nói chuyện cùng nhau mà quên mất sự hiện diện của Lăng Phong.

– Con xem, con trai bác thật chẳng khôn lớn tí nào.

Bảo Phương cười cười ngắt nhẹ vào cánh tay của Lăng Phong một cái.

Ba người sau đó tiếp tục trò chuyện rất vui vẻ.

Đến tối Lăng Phong đưa cô về nhà, cậu nhìn cô nói:

– Ba anh rất thích em.

– Em cũng thấy vậy, chỉ có điều…

– Sao?

– Em cảm thấy bác ấy sẽ chấp nhận tất cả các cô gái mà anh chọn.

– Đó là ông tin vào sự chọn lựa của anh. Đúng là có rất nhiều cô gái cho anh chọn lựa, nhưng cô gái anh chọn duy nhất chính là em – Lăng Phong nhìn cô nghiêm túc đáp.

Bảo Phương cảm thấy rất hạnh phúc trước lời thổ lộ này, cô ngã đầu vào vai Lăng Phong nói:

– Anh cũng là người đàn ông duy nhất em chọn.

– Hãy tặng cho ông ta vật này.

– Ông ấy nhìn bề ngoài là một người sảng khoái, nhưng thật ra lại là một người rất kín kẽ. Cả một buổi nói chuyện, ông ta dường như tiết lộ rất nhiều chuyện không giấu giếm. Nhưng chẳng tìm đâu ra được một đầu mối nào. Một người cẩn thận như vậy, chắc chắn sẽ cho kiểm tra chiếc đồng hồ này thôi. Nếu như vậy, kế hoạch nhanh chóng bị phanh phui ngay – Bảo Phương bèn phản đối.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Trường Học Toàn Là Ma
Lão Hàng Xóm Đáng Ghét
Không biết mình là ai
Nếu Không Phải Là Anh
Để đối phương làm