Ngừng một lát, thục Quyên nói tiếp:
– Con tàu Ganttry có một khoang chứa bí mật, khoan chứa bí mật ngay cả người làm thân tín cũng không biết, cho nên mình dám chắc, Lăng Phong không thể nào biết được sự hiện diện của nó. Cho nên có thể nói, con tàu này được tên Kiến Quốc dùng để vận chuyển vũ khí, hắn ta dám qua mặt ba mình mà vận chuyển vũ khí, lần này có lẽ hắn ta cố tình báo cảnh sát để họ đến điều tra mình. Nếu không có Lăng Phong giúp mình, thì có lẽ kế hoạch của hắn đã thành công rồi.
– Đừng nghĩ nhiều nữa, có thể trở về là tốt lắm rồi. Mình tin Lăng Phong không làm điều gì mà anh ta không nắm chắc phần thắng đâu. Anh ấy thừa nhận số hàng đó là của anh ấy, chắc chắn đã cùng Jay nghĩ ra biện pháp thoát thân rồi. Hiện giờ Jay đang lo việc bên ngoài, cậu ấy là người trong hoạt động trong bộ máy nhà nước, chắc chắn sẽ có nhiều mối quan hệ quen biết giúp đỡ được Lăng Phong – Bảo Phương giang tay ôm lấy Thục Quyên an ủi, nhưng cô biết mình không thể nào an ủi được chính mình, không thôi lo lắng cho Lăng Phong.
Ngay tại thời khắc Jay gọi điện cho Bảo Phương thì trong phòng đều tra, Lăng Phong được đích thân ông Hoàng Danh thẩm vấn. Có thể cho thấy vụ án buôn lậu vũ khí trái phép lần này đặc biệt nghiêm trọng.
– Cậu thừa nhận số hàng này là của cậu nhưng không thừa nhận số vũ khí nói trên là của cậu? – Ông Hoàng Danh ném xấp tài liệu về chủng loại và số lượng vũ khí đến trước mặt Lăng Phong.
– Đúng thế – Lăng Phong không thèm liếc qua số giấy tờ trước mặt, bình thản trả lời.
– Chúng tôi đã cho điều tra công ty nhận số hàng này, đó là một công ty ma, tôi không tin trước khi cậu chấp nhận cuộc giao dịch này mà không tìm hiểu rõ bên nhận hàng liệu có tồn tại hay không?
Khuôn mặt Lăng Phong dưới ánh sáng đèn nhìn vàp ông Hoàng Danh, dáng vẻ bình thản và lạnh lùng đến đáng sợ. Cậu đáp trả lời ông Hoàng Danh:
– Sao không thử nói một cách khác. Thời điểm mà các vị phát hiện ra hàng hóa có vấn đề, thay vì chạy đến chụp mũ tội danh lên đầu chúng tôi, nếu các người chạy đi tìm hiểu kẻ sở hữu công ty ma đó là ai, có khi các người đã có đủ thời gian thể bắt được bọn tội phạm đó rồi.
Ông Hoàng Danh nhìn biểu tình bình thản của lăng Phong mà ngây người. Trí thông minh, sự điềm tĩnh cho thấy bản lĩnh của chàng trai trước mặt ông rất cao, nhưng cũng vô cùng nguy hiểm. Ông bất giác có suy nghĩ rằng, cho dù vụ án lần này không liên quan gì đền cậu, nhưng chắc chắn chuyện làm ăn của cậu không hoàn toàn sạch sẽ.
Điều đáng sợ nhất là, luật sự của cậu đến từ đầu đến giờ lại không hề hé răng lấy nữa lời một cách kì lạ. Theo những tình huống bình thường mà ông gặp, các luật sư sẽ ra sức biện hộ cho thân chủ mình hay là nhắc nhở hỏ :” Không cần thiết phải trả lời vấn đề này.
Lăng Phong nhìn theo biểu tình trong đôi mắt của ông Hoàng Danh, cậu ngã lưng vào thành ghế, trên môi hiện ra ý cười đáng sợ giống như đã tạo ra một lưới nhện quăng bắt chỉ chờ con mồi sa vào, điều này làm ông Hoàng Danh e ngại.
– Ông cảm thấy công ty chúng tôi có vấn đề à? Vậy thì tôi sẽ sai kế toán của công ty sữa sang lại tất cả ghi chép tài vụ của công ty từ khi tiến nhập Việt Nam, cũng rất hoan ghênh cảnh sát các vị ghé thăm kiểm kê thu nhập của chúng tôi. Hy vọng mọi người có thể tìm ra được chỗ nào đó gọi là không hợp pháp. Cũng xin tốt bụng nhắc nhờ ông, nếu ông không tìm ra được công ty ma đó thì phải tuyên bố tôi vô tội ngay lặp tức.
Ông Hoàng Danh giận dữ đập bàn đứng lên nói:
– Được thôi, tôi cũng muốn xem thử công ty cậu trong sạch đến mức độ nào.
Nói xong ông quay người tức giận bỏ đi, lăng Phong nhìn theo bóng ông nhếch miệng cười.
– Hỏi được gì không? – Ông Văn Lâm nhìn ông Hoàng Danh hỏi. (Muốn hỏi ông thấy kinh tế ghê, nhưng sợ ổng bảo: Em rảnh thì thầy cho làm báo cáo thì tiêu, nên đành bỏ qua giai đoạn này, hôm bữa hỏi chôm được có tí bí kíp TTTT)
– Không được gì cả, cậu ta rất bình tĩnh, trả lời rất rành rọt – Ông Hoàng Danh lắc đầu trả lời rồi bổ sung thêm – Thậm chí luật sự của cậu ta cũng không cần lên tiếng biện hộ thay.
Ông Hoàng Danh vừa đáp vừa đưa cho ông Văn Lâm xấp tài liệu vừa thu thập được.
Ông Văn Lâm khá bất ngờ khi nghe thông tin này, vẻ mặt y như lúc ông Hoàng Danh hỏi cung Lăng Phong. Ông đọc sơ qua số tài liệu rồi gõ gõ ngón tay xuống mặt bàn suy ngẫm một lúc, rồi lập tức ra lệnh:
– Phái người điều tra tình hình kinh tế của cậu ta ngay lập tức.
Ông Hoàng Danh gật đầu rồi lui ra ngoài với hy vọng có thể điều tra ra chút gì đó từ những sổ sách của công ty Lăng Phong. Nhưng trong thâm tam ông cảm thấy mơ hồ rằng chàng trai chẻ này là một vùng đất cấm không thể xâm phạm, tất cả mọi nổ lực của ông ấy và mọi điều đều chỉ có thể dừng lại tại đây mà thôi.
Bảo Phương được gọi đến phòng điều tra số 2, cô cứ nghĩ là đến để lấy khẩu cung tên tội phạm mới bị bắt vào, bởi vì đã quá giờ tan sỡ rồi. Không ngờ khi vừa mở cửa thì phát hiện bên trong chẳng có ai ngoài Lăng Phong. Cậu ngồi tren ghế, dáng ngồi thẳng hơi dựa vào ghế, mắt nhắm ghiền lại. Hai chân mày có chút cau lại nhưng nét mặt vẫn bình thản, quần áo và tóc tai vẫn thẳng thớm như bình thường không có chút gì gọi là tều tụy khi bị giam giữ hơn 24 giờ đồng hồ.
Nỗi xúc động trào dâng trong lòng cô, đã hai ngày nay, cô lo lắng vô cùng, nhưng lại không dám đi điều dò hỏi. Từ trước đến giờ cô là người rất ít buôn chuyện, cho nên không thể bày tỏ sự quan tâm của mình đối với kẻ tình nghi đặc biệt này.
Nhưng tại sao lại gọi cô đến đây, tại sao không có người nào canh giữ ở đây. Chắc chắn đây là một cái bẫy gì đó. Bảo Phương nghĩ như vậy nên cố gắng nén cảm xúc lại, đóng cửa bước đến kéo ghế ngồi. Cô như ngừng thở rê chân bước tới vô vàn căng thẳng. Thậm chí cánh tay kéo ghế của cô run lên bần bật. Cô ngồi xuống ghế đối diện với ánh mắt thoáng hé mở của Lăng Phong, hai tay đặt lên bàn lồng vào nhau siết chặt.
Tiếng kéo ghế khiến Lăng Phong mở mắt ra, đối diện với cậu là gương mặt của Bảo Phương, gương mặt có chút xanh xao, đôi mắt hơi trũng sâu, đôi môi cũng tái nhợt. Đối với người bị nhốt hơn 2 ngày như cậu, xem ra cô đã lo lắng rất nhiều. Lòng xót xa vô cùng, muốn vươn tay vuốt ve gương mặt của cô, cảm nhận hơi ấm của cô đến nỗi muốn bùng nổ. Nhưng cậu biết, để cho cô vào đây mà không có ai khác, chắc chắn là có đặt camera theo dõi, mà cô thì không thể tùy tiện tiếp xúc với tội phạm như cậu được, càng không thể đến thăm cậu. Cho nên dù lòng khát khao được chạm vào cô biết bao nhiêu vẫn phải dằn lại.
– Tại sao anh lại thừa nhận số hàng hóa đó là của anh? – Giọng cô lạc đi, có chút run run, đôi mắt đã bắt đầu đỏ hoe. Đặt câu hỏi với Lăng Phong nhưng cô biết rõ đáp án chính là vì lời hứa bảo vệ Thục Quyên với cô.
Bảo Phương rất muốn phủ nhận đáp án trong lòng mình, bởi vì trước tấm chân tình mà Lăng Phong dành cho mình, cô mãi mãi không bao giờ có thể trả, thậm chí sẽ còn làm tổn thương Lăng phong nhiều hơn nữa, vậy mà…
Tư thế ngồi ngay ngắn hơi dựa vào lưng ghế của Lăng Phong hơi nhổm dậy chồm về phía trước, một tay đặt trên bàn, ánh mắt nhìn Bảo Phương không rời, sau đó mở miệng nói:
– Đột nhiên anh thèm ăn món cá viên chiên bên lề đường mà em đã dẫn đi ăn quá.
Bảo Phương chớp chớp mắt nhìn Lăng Phong.
– Anh nhớ lúc đó, anh đã chấm thử vào nước chấm của em, khá cay cộng với cái nóng khiến anh suýt xoa liên tục – cậu khẽ cười, ánh mắt nhìn cô lấp lánh như nhớ lại rất rõ hình ảnh lúc đó của hai người – Em đã nghiêng người thổi giúp anh. Lúc đó anh thấy món đó ăn rất ngon. Anh rất muốn đến đó lần nữa.
Bảo Phương hơi ngỡ ngàng, những chuyện này đã lâu như thế rồi, cô cũng đã quên mất, vậy mà Lăng Phong còn nhớ rõ, thậm chí nhớ cả từng cử chỉ của họ lúc đó. Cô khẽ giọng nói:
– Đó chỉ là một quá ăn lề đường mà thôi, còn khá nhiều chỗ ngon hơn và hợp vệ sinh hơn. Bây giờ anh có đến đó thì chưa chắc là vẫn còn đúng hương vị khi xưa, hà tất phải nhớ hài hương vị đó.
– Hương vị có thể thay đổi, nhưng tâm tình của người ăn là không đổi. Dù cho món ăn có không ngon đi chăng nữa, thì chỉ cần được cùng ăn bên cạnh người có ý nghĩa với mình thì đều đặc biệt ngon.
– Anh sẽ không sao chứ? – Bảo Phương xúc động mạnh trước lời nói đầy cảm động của Lăng Phong, giọng cô vỡ òa lo lắng hỏi.
– Đương nhiên là không sao rồi? – Lăng Phong gật đầu khẳng định.
Bảo Phương thấy ánh mắt tự tin của Lăng Phong mới thấy nhẹ nhỏm, cô không nói thêm gì nữa bèn đứng dậy bước ra ngoài. Lăng Phong cũng không ngăn cản.
Bảo Phương vừa ra ngoài đã gặp ông Hoàng Danh và hai đồng nghiệp khác, họ nhìn cô rồi lên tiếng hỏi:
– Sao cháu không bảo anh ta khia ra.
– Bảo Phương quay ngoắt lại mặt đanh lại nhìn ông Hoàng Danh hỏi:
– Chú bảo cháu hỏi cái gì. Chú nghĩ anh ta sẽ nói gì với cháu?
Ông Hoàng Danh đăm chiêu nhìn Bảo Phương nhưng cô cũng nhìn đáp trả mà không hề né tránh. Cuối cùng ông ta nói:
– Được rồi, cháu đi làm việc tiếp đi.
Bảo Phương lập tức quay mặt bước đi.
Ông Văn Danh nhìn théo cô rồi tức giận quay đầu đi về hướng phòng điều tra số 2 hỏi cung Lăng Phong lần nữa. Hôm nay là ngày cuối cùng giam giữ Lăng Phong, vậy mà những báo cáo trên tay ông ta là những báo cáo điều tra về công ty của Lăng Phong đều cho thấy một sự phụ định ý kiến của ông.
Có thể nói, những nguồn lợi thu nhập có được của công ty Lăng Phong đều xuất phát từ những nguồi lợi thu nhập hợp pháp. Điều này làm cho ông không khỏi hốt hoảng vô cùng. Cho dù là một công ty làm ăn đoàng hoàng đến thế nào đi chăng nữa cũng sẽ có những khuất tất dù ít dù nhiều như chênh lếch chút định trong việc nộp thuế chẳng hạn, nhưng ở đây một vấn đề nhỏ cũng không hề xảy ra mới khiến người ta không thể tin được.
– Chẳng lẽ mình lại phải thả người như vậy hay sao? – Ông hoàng Danh tự nói với bản thân.
Ông Hoàng Danh đi thẳng vào phòng, quăng mớ báo cáo trên mặt bàn, đập bàn mất bình tĩnh hỏi:
– Cậu đã làm cách nào? Sổ sách kế toán của công ty cậu đều rất sạch sẽ, chuyện này vốn là điều không thể xảy ra.
Lăng Phong chỉ khẽ cười rồi nói:
– Ông còn lại 4 tiếng đồng hồ nữa nếu muốn điều tra bằng cớ tội phạm của tôi. Và nếu như ông muốn biết thì tôi xin nói rõ, ở nước nào tôi cũng có thể phạm tội, nhưng ở Việt Nam thì tôi muốn mình trong sạch, thậm chí không cho phép mình có một vết bẩn nào dây đến mình.
Ông Hoàng Danh đờ người nghe câu trả lời của Lăng Phong, ở nước nào cũng có thể phạm tội, chỉ ở Việt Nam thì không thể. Xém chút nữa ông đã buộc miệng hỏi tại sao rồi. Nhưng cũng may ông chặn lại kip, ông chau mày nhìn Lăng Phong cuối cùng tức giận cầm số báo cáo bỏ đi.
Bảo Phương ra đến cửa chuẩn bị về nhà thì thấy Jay từ từ bước vào, theo sau là ông bộ trưởng bộ ngoại giao ba của cậu. tất nhiên theo sau họ còn có một đoàn người vô cùng hùng hậu kéo vào bên trong trụ sở cảnh sát. Bảo Phương đưa mắt nhìn Jay, cậu khẽ cười rồi lướt qua cô bước đi, đoàn người kéo thẳng vào bên trong mà không có một sự cản trở nào?
Bảo Phương thấy Jay đi vào, tim cô đập liên hồi, lòng nhen lên một tia hy vọng. Cô muốn quay trở lại bên trong nghe ngóng tình hình thế nào, thì Jay đã nhắn tin cho cô.
– Đến biệt thự đợi cậu ấy.
Bảo Phương mừng rỡ vội vã quay người rời đi, cô muốn chạy ngay đến biệt thự chờ đợi, nhưng nghĩ đến việc làm thủ tục mất khá nhiều thời gian, cho nên cô chạy đến thông báo cho Thục Quyên biết trước. Mấy ngày qua Thục Quyên cũng không ngừng lo lắng hỏi han và điều tra về người đã lén đưa hàng lên con tàu Crossny.
Cô vừa đến nơi, đã thấy Thục Quyên đứng ở cánh cửa xe, bấu chặt nói gì đó với người trong xe, nước mắt Thục Quyên rơi đầy nét mặt. Người đó đưa tay lau nước mắt cho Thục Quyên nhưng sau đó dùng tay đẩy mạnh cô lùi ra phía sau mấy bước, nhanh chóng lái xe bỏ đi. Thục Quyên đứng nhìn theo bóng chiếc xe đau đớn rồi ngổi gục xuống đất.
Bảo Phương thấy vậy vội vã lao xuống xe, chạy đến bên Thục Quyên, ôm lấy vai cô hốt hoảng hỏi:
– Đã xảy ra chuyện gì vậy.
Thục Quyên không đáp lời cô, chỉ đưa tay lau nước mắt rồi đứng dậy. Bảo Phương nhìn Thục Quyên cắn môi rồi hỏi:
– Bạn và anh Bảo Nam đã xảy ra chuyện gì, hai người…
Tuy còn cách hai người này khá xa, cũng không hề nhìn thấy mặt của người đàn ông đó, nhưng dù có thế nào cô cũng nhận ra được anh trai mình.
Thục Quyên nghe cô hỏi, cả người đông cứng lại, hai mắt đỏ hoe ngừng khóc, môi run run không biết nên trả lời Bảo Phương thế nào. Cô cắn môi qya mặt đi không dám nhìn Bảo Phương.
– Trả lời mình đi, bạn và Bảo Nam rốt cuộc hai người là như thế nào? – Bảo Phương rất hiểu rõ anh trai mình, nếu như đó không phải người con gái trong lòng mình, thì Bảo Nam sẽ không có những cử chỉ dịu dàng lau nước mắt cho Thục Quyên. Nhưng cô thấy rõ ràng cậu đã đẩy bật Thục Quyên ra một cách lạnh lùng như thế. Thái độ của Bảo Nam khiến người khác cảm thấy kỳ lạ vô cùng.
– Mình với Bảo Nam…- Thục Quyên ngập ngừng nói.
– Hai người yêu nhau có phải không? – Bảo Phương chợt lên tiếng hỏi những cũng là trả lời dm Thục Quyên.
Thục Quyên khẽ gật đầu.
– Từ bao giờ?
Bảo Phương tròn mắt kinh ngạc, không ngờ hai người bọn họ quen nhau mà cô lại không biết.
– Lúc mình đi du học.
Những lời kể của Thục Quyên khiến Bảo Phương không khỏi bàng hoàng, cô vẫn biết Bảo Nam bên ngoài sống vô cùng vất vả và nguy hiểm, không ngờ rằng cuộc sống lại đáng sợ hơn so với trí tưởng tượng của cô rất nhiều. Càng thấy thương Bảo Nam thì càng lo lắng sợ hãi cho cậu rất nhiều. Nếu như vẫn cứ mãi truy tìm như thế, Bảo Nam chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm. Cô chỉ còn lại một người thân duy nhất này mà thôi, cô không để Bảo Nam xảy ra chuyện được.
Ngay lúc đó, trên màn hình tivi của một cửa hàng bán đồ điện tử, hình ảnh của lăng Phong đang bước xuống những bậc cầu thang một cách ung dung. Cậu đang bị đám phóng viên bao quây, micro đưa trước mặt cậu mong nhận được sự trả lời…máy chụp hình chớp lên liên tục…âm thanh, ánh sáng làm ồn ào khu trụ sở cảnh sát. Vậy mà nét mặt Lăng Phong không hề có một tí thay đổi nào, cứ lịch lãm bước vào chiếc xe Jay đang đậu phía trước.
Sau đó chiếc xe lái đi rất nhanh trong sự luyến tiếc của các phóng viên.
Vào trong xe, Lăng Phong đã dùng điện thoại gọi ngay cho Bảo Phương:
– Em đang ở đâu?
– Em đang trên đường đến biệt thự – Cô đáp nhẹ.
– Ở đó đợi anh – Lăng Phong ra lệnh.
– Em sẽ đợi anh.
– Anh rất nhớ em – Lăng Phong đột ngột thốt lên thứ tình cảm mong manh nhất trong lòng cậu.
Bảo Phương siết chặt bàn tay vào chiếc điện thoại đi động, mặt điện thoại lành lạnh chạm vào mặt cô nhưng trong người lại tuôn chảy một dòng suối ấm.
Box Photo Zone
Thời gian như trôi qau rất chậm, mà cảm xúc trong lòng như song cuồn chuộn dâng, từng đợt, từng đợt đánh vào lòng người thôi thúc. Mong chờ, nhớ nhung và cuồng nhiệt…
Thời gian như trêu người, từng phút từng giây cứ kéo dài thêm nỗi nhớ và sự khao khát hơi ấm của nhau. Căn biệt thự rộng lớn trở nên lạnh lẽo vô cùng với từng khắc giây mong chờ. Bảo Phương ngồi trên ghế sofa một cách bần thần chờ đợi.
Màn hình tivi vẫn mở, tin tức về Lăng Phong được thả ra đã trở thành một đề tái sôi nổi khiến tất cả các kênh thời sự đều phải nói về nó. Hình của Lăng Phong mặc bộ vest màu xám, tóc trải ngược thẳng tắp, gương mặt nghiêm nghị lạnh lùng trông đầy phong độ bình.
Nếu như Lăng Phong thật sự xảy ra chuyện, nếu như cậu bị bắt thì sao? Cảm giác mất mát dâng trào trong tim như bóp ghẹt lấy tim cô, nhức nhói đau đớn. Nước mắt cô bỗng nhiên rơi xuống, không phải là đau buồn mà là giọt nước mắt hạnh phúc. Cuối cùng Lăng Phong cũng bình an vô sự, cuối cùng cậu cũng được thả ra. Cô thật sự không nhẫn tâm nhìn thấy cậu phải ngồi tù, nhất là vì lí do giữ trọn lời hứa với cô.
Cuối cùng tiếng xe thắng lại phá vỡ không khí lắng đọng trong nhà, trái tim cô thổn thức, toàn thân như có luồn điện chạy ngang khiến cô run rẩy.
Chiếc xe vừa dừng lại, Lăng Phong không đợi một phút giây nào, cậu trực tiếp mở cửa xe sau khi dặn dò Jay:
– Nói với Andy, mình muốn được nghĩ ngơi, không muốn bất cứ ai làm phiền.
Sau đó bước chân cậu nhanh chóng tiến vào cửa của căn biệt thự mà không cần biết câu trả lời của Jay. Cánh cửa nhà hiện ở trước mặt nhưng cậu lại hận sao nó lại xa đến thế, chỉ muốn một bước vào ngay trong nhà, nơi có người đang đợi cậu bên trong.
Trái tim bắt đầu đập dồn dập khi cánh cửa được cậy đẩy mạnh ra, gương mặt của người con gái mình yêu hiển hiện trước mặt.
Cậu đã từng đi xa nhưng cái cảm giác xa vắng và sợ hãi này lại không bằng cái cảm giác trong 3 ngày bị tạm giam. Dù cậu tự tin đến đâu đi chăng nữa, nhưng cũng có chút e ngại, chính là cái lỡ như…Lỡ như bọn chúng đã phục kích thêm, lỡ như cậu tính toán sai, lỡ như…
Vậy thì cậu sao có thể xứng với cô, làm sao có thể ở bên cô. Bề ngoài tuy bình thản, nhưng trong lòng thì nôn nóng vô cùng. Cảm giác sợ hãi dâng cao vì sợ cô đau lòng, vì sợ cô tổn thương, giống như cảm giác thấy cô bị trúng đạn năm nào mà bản thân bất lực không làm gì được. Hận bản thân mình vô cùng.
Cuối cùng cũng nhìn thấy cô mà không phải em dè, cuối cùng cũng có thể chạm vào cô mà không phải kìm nén.
Bảo Phương đứng dậy, ánh mắt chậm rãi nhìn về phía cửa, chạm vào đôi mắt đầy da diết yêu thương nồng cháy kia. Lăng Phong bình an, cậu đang đứng trước mặt cô.
( Trẻ nhỏ nhảy cóc nha, ta đây không chịu trách nhiệm )
Không một giây nghĩ ngợi, cô lao nhanh vào vòng tay của cậu siết chặt như muốn hòa làm một, không muốn tách rời. Cằm cô bị Lăng Phong mạnh bạo nâng lên, đặt lên môi cô một nụ hôn khao khát, môi cô bị môi cậu ngậm lấy, hết thảy mọi lời nói bị ngập ngụa trong nụ hôn điên cuồng.
Toàn bộ không gian trong vòng miệng cô bị chiếm đoạt không chút lưu tình, giữa bọn họ chỉ còn lưu lại một ít không khí.
Trái tim Bảo Phương không ngừng run rẩy. Tay cô vòng qua cổ Lăng Phong như một sự bày tỏ và ưng thuận khiến Lăng Phong càng thêm cuồng nhiệt, cướp sạch hết không khí giữa hai người. Cơ thể cô bị ép sát vào thân thể cậu như hòa làm một.
Bảo Phương cảm thấy buồng phổi mình như bị teo tóp lại, gần như không còn thở được nữa thì nụ hôn của Lăng Phong mới rời đi. Nụ hôn cậu lướt nhẹ trên mắt, mũi cô, rồi lượn vòng trên vành tai co, sau đó trượt dần xướng hỏm cổ cô.
Cô gấp gáp thở hổn hển, bờ ngực phập phồng lẫn ánh mắt ngây dại càng làm dâng lên ham muốn trong lòng cậu.
Bảo Phương bị hai bàn tay rắn chắt của Lăng Phong nâng lên cao, người cô kẹp chặt lấy cậu tiếp tục một nụ hôn cuồng nhiệt. Đầu óc quay cuồng, cô không còn biết xung quanh ra sao cho đến khi bản thân bị đặt trên tấm nệm êm ái, ý thức chó chút phục hồi.
Gương mặt cô đỏ bừng, ánh mắt da diết nhìn Lăng Phong đầy mê hoặc.
Sườn mặt cậu lướt qua chop mụi cô, rơi xuống hõm cổ, hơi nóng rực phả lên từng mảng, từng mảng da thịt cô, mọi nụ hôn đi qua đều để lại dấu vết không ngừng.
Một cảm giác bùng cháy trong cơ thể cô, khiến đầu óc cô lại trở nên hỗn loạn. Lăng Phong không nói gì, ngón tay nhè nhẹ có chút run động gỡ từng nút áo của cô, động tác vốn tao nhã, nhưng lại mang chút dục vọng trở nên vụng về.
Bảo hương giương mắt nhìn những ngón tay thon gọn sạch sẽ của Lăng Phong từng chút từng chút gỡ những chiếc nút áo trên người mình xuống, có chút sợ hãi cô hít sâu vào sau đó đưa tay giữ tay Lăng Phong lại.
– Anh không muốn chờ đợi – Lăng Phong khựng lại một chút rồi khan giọng nói.
Ánh mắt đong đầy hình ảnh biểu cảm đang lẫn lộn giữa dục vọng và yêu thương của Lăng Phong khiến Bảo Phương đỏ bừng sắc mặt, cô khẽ nhắm mắt ngầm chấp thuận.
Cái cảm giác thân thể hòa làm một khi cậu đi vào trong cô cả nỗi đau thể xác xâm lấn khiến Bảo Phương không kìm nén được mà rơi nước mắt. Yêu và được yêu chính là niềm hạnh phúc nhất trên thế gian này.
Tình yêu sâu thẳm trong tim xuôi theo dòng nước, không còn rang buộc, không còn khoảng cách, không cần che giấu…giây phút này trở thành vĩnh viễn.
Dưới ánh đèn vàng nhạt, Lăng Phong nhìn thẳng vào mắt Bảo Phương, tay phải chống xuống giường, tay trái dịu dàng mơn trớn vuốt ve cô thể cô, rồi lần tìm những ngón tay cô đan vào nhau.
Trong lúc si mê, nhìn sâu vào đôi mắt ẩn chứa yêu thương của Lăng Phong, Bảo Phương hoàn toàn quên đi đau đớn.
Hơn 6 năm quen biết, họ chưa hề thân mật như thế, Lăng Phong lúc nào cũng ân cần dịu dàng với cô, nhưng giờ phút này, anh còn dịu dàng hơn. Bảo Phương xúc động đưa tay lướt qua khuôn mặt cậu, chạm vào má đầy mồ hôi cùng mái tóc ướt đẫm.
Bảo Phương đã biết, cô yêu Lăng Phong đến nhường nào. Nếu như…nếu như…Nghĩ đến đây, nước mắt cô không cầm được mà rơi xuống không ngừng.
Lăng Phong có chút hoảng hốt, dung tay vuốt ve những giọt nước mắt của Bảo Phương, giọng khan khan bảo:
– Đau lắm sao.
Cô cố gắng dừng lại những giọt nước mắt của mình rồi lắc đầu. Cô mĩm cười một cách yếu ớt bảo:
– Em yêu anh.
Lời cô nói như châm ngòi một quả bom nhất là trong tình cảnh này, khiến Lăng Phong hạnh phúc vô cùng, cậu vòng tay ôm lấy cô siết chặt, trao cho cô một nụ hôn cuồng dại, lần nữa muốn cô cùng cậu hòa làm một.
Cho đến lúc cậu phủ phục xuống thân thể cô, cuộn người cô vào một tấm chăn rồi ôm chặt. Cô vùi mặt vào trong lòng cậu, mệt mọi nhắm mắt.
Bên tai dăng dẵng lời nói:
– Anh yêu em
Khi Bảo Phương thức dậy, trời đã sáng trưng, nhưng dường như rèm cửa được khép chặt đến độ không có một tia nắng lọt vào. Nếu chiếc đồng hồ không điểm 10 giờ 20, cô chắc chắn nghĩ trời vẫn còn sớm.
Thấy người bên cạnh mình để bờ vai trần vạm vỡ, Bảo Phương mới biết đêm qua không phải một giấc mơ mà là một hồi ức vô cùng đẹp.
Cô ngẩng đầu chạm vào ánh mắt của Lăng Phong, mặt cô bỗng đỏ bừng lên, cậu đang nhìn cô say đắm khiến cô xấu hổ, kéo cao chiếc chăn đắp lên vai. Lăng Phong thấy động tác vụng về của cô thì khẽ cười, đưa tay vuốt ve mái tóc đã bị rối của cô.
– Anh thức dậy từ khi nào? – Cô vội vàng tìm chuyện để che dấu sự xấu hổ của mình.
– Từ sáng sớm.
– Vậy sao anh không kêu em dậy chứ. Em còn đi làm, cơ quan của em có tổ chức, không thể tùy tiện muốn nghĩ là nghĩ như ông chủ anh đâu – Cô lườm mắt nhìn cậu khẽ trách.
– Anh nhìn em đến quên thời gian – Lăng Phong thú nhận.
Cảm giác ngọt ngào sau câu nói khiến bảo Phương hạnh phúc vô cùng, cô dựa vào lòng cậu hít thở mùi hương trên người cậu.
Cô không biết động tác này đối với đàn ông mà nói là sự kích thích cao độ.
Bàn tay nhẹ nhẹ luồn vào trong tấm chăn đang quấn lấy thân người cô, di chuyển dọc cơ thể cô rồi dừng lại ở trước ngực. Giờ khắc này, không gian yên tĩnh bỗng trở nên ám muội hơn.
Từ đôi mắt huyền đang khép hờ lim dim…rồi đôi má ửng hồng như mời gọi…cậu lần mò dần xuống chiếc cổ thon trắng nõn…và từ từ dịch xuống đôi bầu ngực căng tròn đang phập phồng bởi những đợt thở gấp gáp, tham lam liếm mút hương vị ngọt ngào trên từng thớ thịt mềm mại thơm mát.
Dường như chưa đủ, cậu len lỏi vào những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể của cô, kich thích đến từng sợi thần kinh nhỏ bé gây nên trong cô từng đợt sóng khóai cảm mạnh mẽ xâm chiếm khắp tâm hồn, chực trào ra khắp cơ thể.
Nụ hôn nhẹ nhàng từ từ dời xuống, giống như bươm bướm khẽ lướt trên gương mặt cô, dịu dàng quét qua hàng mi đang run rẩy, sống mũi thẳng tắp, rồi sau đó, nhẹ nhàng nâng lên chiếc cằm nhỏ xinh của cô, cùng đôi môi cô kề sát vào nhau.
Thân thể Bảo Phương khẽ run lên, trong căn phòng yên tĩnh, cô giống như bị cậu thôi miên, quên mất phản kháng, quên mất phải đẩy cậu ra, lý trí trong đầu cô hoàn toàn trôi dạt tận phương nào.
Bảo Phương vốn muốn nghỉ ngơi một chút rồi đến trụ sở, nhưng trước củ chỉ êm dịu kia, cô kìm lòng không được nhắm đôi mắt lại, hàng mi cong vút khẽ run rẩy, thân thể nóng bỏng mà thơm ngát. Từ lúc đôi môi cậu dời xuống, cô đã quên hết thân phận của hai người, quên hết thảy những người liên quan, lẳng lặng ngước lên khuôn mặt nhỏ nhắn, tuỳ ý để cậu cắn nuốt hương thơm thuộc về riêng cô…
Hơi thở mỗi lúc một gấp gáp, nương theo mùi hương trên thân thể cô, hơi thở của cậu càng lúc càng nóng bỏng, nóng đến mức có thể đem Bảo Phương tan chảy. Thân hình mềm mại trong ngực cậu lại không hề có chút phản kháng khiến toàn thân lăng Phong bắt đầu khó tự chủ, đôi môi nóng rực ép lên đôi môi mềm mại của cô lại từ từ dời xuống.
Bảo Phương chỉ cảm thấy đầu óc căng trướng, lý trí cũng theo cảm giác nóng rát kia mà trở nên mơ hồ. Một nụ hôn nóng bỏng nữa lại đặt lên phần cổ của cô, khiến trong nháy mắt, các tế bào trong cơ thể dường như đều mở ra, sẵn sàng nghênh đón hơi thở đang xâm nhập kia. Mà thân thể cô lúc này, một chút cũng không thể cử động, cũng không muốn động, chỉ muốn hoà tan vào hơi thở nóng rực đó. Cả người cô khẽ run lên.
Nụ hôn đàn ông nóng rực áp xuống đầu vai trơn mịn, da thịt của cô có chút như bị phỏng. Sự run rẩy nhỏ bé của cô như đánh vào chỗ sâu thẳm nhất trong đáy lòng lăng Phong, ánh mắt thâm thuý nhìn vào khuôn mặt đỏ ửng của cô, đôi môi anh đào hé mở, hơi thở thơm ngát khiến yết hầu cậu bất giác lên xuống.
Đầu lưỡi lăng Phong dán chặt trên từng tấc da thịt mềm mại, mỗi lần liếm mút đều chấn động tới tận sâu thẳm tâm hồn cô. Bàn tay của cậu như có ma lực, kích thích đến từng sợi dây thần kinh nhỏ bé, khiến cô vừa có cảm giác khổ sở lại vừa vô cùng thoải mái. Bàn tay cậu di chuyển trên khắp đường cong thân thể cô gây nên một đợt sóng trào kích thích khiến cơ thể cô không ngừng rung lên.
Dù đã trải qua một lần, nhưng cảm giác khi cậu đi vào trong cô vẫn khiến cô run rẩy không ngừng. Cảm giác tê dại bật ra tiếng rên rỉ nhỏ.
Cô khẽ mở mắt nhìn người con trai đang chuyển động nhấp nhô trên người mình, từng giọt mồ hôi chạy dài trên mặt, ánh mắt rực cháy nhìn cô đầy yêu thương. Bảo Phương cảm thấy rất mãn nguyện, có được tình cảm của Lăng Phong là điều hạnh phúc nhất trong cuộc đời đầy đau khổ của mình.
Khi Bảo Phương thức dậy đã là sẫm tối, toàn thân thấy nhức mõi, cô lười biếng mở mắt. Hôm nay cô đã nghỉ làm mà không xin phép cũng không gọi điện thoại, chắc Trí Lâm đang rất lo lắng cho cô.
Nhưng cô có thể yên tâm là Trí Lâm sẽ giúp cô xin phép. Cô quay lưng tìm kiếm Lăng Phong.
Lăng Phong đã quần áo nghiêm chỉnh ngồi bên laptop làm công việc, những ngón tay thon dài lướt nhanh trên bàn phím. Dáng vẻ nghiêm túc chuyên chú của cậu thật sự rất thu hút, cô nghiêng người nhìn dáng vẻ làm việc của cậu không chớp mắt.
Chốc lát sau, Lăng Phong quay đầu nhìn về phía cô mới phát hiện cô đã tỉnh, liền đóng laptop lại, nhanh chóng đứng dậy bước đến bên cô.
– Dậy rồi sao! – Cậu bước đến hôn nhẹ lên trán cô một cái.
Bảo Phương mĩm cười gật đầu rồi cố sức ngồi dậy, nhưng cả người ê ẩm, toàn thân gần như không còn sức, có chút khó chịu khiến cô nhăn mặt. Lăng Phong thấy vậy liền giúp cô ngồi dậy, rồi tựa lưng cô vào lòng cậu. Cậu vòng tay ôm lấy cô, cảm nhận thân thể mềm mại của cô một cách hạnh phúc.
Cậu với tay lấy ly sữa để sẵn trên bàn đưa cho cô uống. Cả ngày cô vẫn chưa ăn gì, nên nhanh chóng uống cạn ly sữa. Lăng Phong mĩm cười hài lòng nói:
– Em muốn ăn gì?
– Lẩu hải sản – Cô không nghĩ ngợi gì buộc miệng nói.
– Được – Cậu khẽ cười nói – Anh gọi người đem tới.
– Em muốn tới nơi ăn hơn. Rất có hương vị – Cô nhõng nhẽo nói.
– Em không sợ người ta bắt gặp sao? – Cậu cười cười nhìn cô nói.
– Chẳng phải có người nhân cơ hội đánh bay luôn vấn đề mình bị tình nghi là phạm tội buôn bán vũ khí trái phép hay sao? – Cô cười trả lời rồi ranh ma hỏi lại – Hay là anh sợ Andy giận.
Lăng Phong bật cười lớn khi nghe cô hỏi. Cậu cầm lấy bàn tay của cô, trên cánh tay chiếc vòng ngọc lục đang phát sáng, sau đó trầm giọng nói:
– Có lẽ cũng nên giải quyết vấn đề của Andy rồi.
– Em thật sự tò mò về cô ấy.
– Đợi mọi chuyện giải quyết xong xuôi, anh sẽ kể em nghe.
– Em đợi anh.
– Vài ngày nữa ba anh chở về đây – Lăng Phong đột nhiên nói.
Bảo Phương ngẩng đầu chớp mắt nhìn cậu, trong mắt có một sự ngạc nhiên vô cùng, chưa bao giờ cô nghe Lăng Phong nói về ba của mình. Lăng Phong thấy sự ngạc nhiên của cô thì cười xòa nói tiếp:
– Đã đến lúc đưa em đi gặp ba anh rồi, chủ nhân của chiếc vòng này chỉ có một mình em thôi. Em thấy ngại à.
Bảo Phương không nói. Lăng Phong thấy vậy tưởng rằng cô đối với gia đình cậu vẫn còn e dè nên cụp mắt xuống có chút buồn rồi nói:
– Chuyện này có thể bàn lại sau, đừng suy nghĩ nhiều nữa.
Bảo Phương liền lắc đầu vòng tay ôm chặt lấy cậu rồi lắc đầu nói:
– Không phải em sợ, chỉ là…
– Chỉ là sao… – Lăng Phong nhìn cô khó hiểu.
Bảo Phương bặm môi ngắt cậu một cái, nũng nịu nói:
– Có cô gái nào khi nghe tới việc ra mắt ba mẹ chồng mà không e sợ chứ.
Lăng Phong ngây người nghe cô nói xong thì hạnh phúc ôm chặt cô cười lớn. Bảo Phương cũng cười hạnh phúc vùi đầu vào lòng cậu, nhưng ở trong lòng cậu, ánh mắt cô bỗng sầm lại.
“ Tôi sẽ giúp cô làm hắn trở về đây”
Cuối cùng hắn ta cũng đã thực hiện kế hoạch rồi. Hắn đã đi bước đầu tiên, bước tiếp theo phải là cô.
Hai người họ cùng đến một nhà hàng nổi, sàn nhà được làm bằng kính trong suốt, có thể thấy được đàn cá bơi lượn dưới chân rất bắt mắt. Không khí về đêm rất mát, lại đầy mùi gió biển, càng khiến không gian xung quanh trở nên thơ mộng lãng mạn, rất thích hợp làm nơi trốn hẹn hò.
Lăng Phong nhẹ nhàng kéo ghế cho cô ngồi, rồi mình tự ngồi đối diện với cô. Cậu giở menu ra điểm duyệt từng món ăn cười nói với cô:
– Hôm nay anh đi chợ.
Bảo Phương phì cười khi nghe Lăng Phong nói ra ngôn ngữ chỉ có những người bình dân như cô mới thường nói đùa với nhau:
– Cứ tự nhiên.
Lăng Phong liền tiếp tục chú tâm vào menu, sau đó gọi món. Bảo Phương cứ nhìn cậu phì cười, nhưng nụ cười trên mặt cô ngưng đọng lại khi phía xa thấp thoáng một gương mặt. Hắn nhìn về phía cô chăm chú, thấy cô phát hiện ra sự có mặt của hắn bèn hướng về phía cô nhếch môi cười.
– Sao hả, thấy nơi đây quen thuộc hay không – Trong đầu Bảo Phương quay trở về thời khắc cô bị hắn dẫn đi.
Bảo Phương vẫn ôm lấy đầu mình, cố gắng ngăn chặn những ấm thanh của tiếng súng nổ, ký ức kinh hoàng tưởng vùi lấp lần nữa tái hiện lại trong đầu cô.
– Chính tại nơi đây, ông ta ra lệnh hạ sát ba cô sau khi ba cô cứu thoát con trai ông ta – Hắn chỉ tay về phía trước, nơi mà thi thể ba cô lạnh giá nằm đó.
Bảo Phương kinh hoàng, buông thỏng hai tay, ánh mắt ngây dại nhìn hắn. “…con trai ông ta”, “…con trai ông ta…” bốn từ này đánh mạnh vào trong đầu của cô. Chỉ có kẻ ngốc mới không hiểu hắn ta đang ám chỉ đến ai. Tim Bảo Phương như bị ai bóp ghẹt, đâm từng nhát từng nhát dao đến rớm máu. Hai chân gần như mềm nhũn, nếu như không phải là người đã chịu quá nhiều đã kích thì chắc chắn hôm nay cô đã gục ngã không thể trụ vững nữa.
– Hiểu rồi chứ? Vì sao mà cậu ta không bao giờ nói cho cô biết ai là kẻ giết hại ba cô.
Tay Bảo Phương diết chặt lại, nhưng lời nói của hắn như đánh mạnh vào tâm lí của cô. Bảo Phương nhớ lại rất nhiều lần cô tha thiết muốn Lăng Phong nói cho mình biết ai là kẻ đã sát hại ba mình, đổi lại chỉ là sự im lặng và lời hứa không biết khi nào sẽ thực hiện.
– Hãy cùng tôi làm một vụ giao dịch, một vụ giao dịch cùng có lợi cho cả hai bên. Những điều cô muốn biết, tôi sẽ nói hết
…
– Hãy nhớ, thân phận của cháu là một cảnh sát. Trách nhiệm của cháu là loại bỏ những thành phần xấu gây hại cho xã hội – Giọng ông Hoàng Danh vang lên – Cho nên nhiệm vụ lần này, cháu nhất định hoàng thành cho tốt. Bù lại, việc điều tra của cháu, chù sẽ giúp cháu hoàn thành.
Cả hai người, cả hai giao dịch điều nhắm vào một mục tiêu. Vì công hay vì tư, cô đều không có sự lựa chọn.
– Này, em sao vậy – Lăng Phong thấy bảo Phương ngớ người nhìn ra phía sau lưng cậu thì quay người nhìn theo, những chẳng phát hiện ra điều gì lạ cả. Cậu quay người lại hươ tay trước mặt cô hỏi.
Bảo Phương giật mình, vội vàng xóa bỏ hết những ký ức lưu trong đầu, rồi lắc đầu nói:
– Em không sao, chỉ hơi mệt một chút thôi.
Sau đó mặt cô có chút ửng hồng, lườm mắt nhìn Lăng Phong trách:
– Còn không phải tại anh à.
Lăng Phong nghe cô nói thì bật cười, đưa tay nắm lấy tay cô nói:
– Chúng ta kết hôn đi.
Bảo Phương giật mình tròn mắt nhìn Lăng Phong kinh ngạc, cô vội vã rút tay lại thật nhanh thoát khỏi bàn tay của Lăng Phong, mắt cô bối rối nhìn nơi khác. Rồi dường như nhận ra phản ứng của mình có phần thái hóa nên cô rụt rè nhìn Lăng Phong nói:
– Không phải là em không muốn, chỉ là…
– Anh hiểu – Lăng Phong nhìn cô mĩm cười rộng lượng – Chờ đến khi anh giải quyết xong công việc, rồi bàn đến chuyện hai chúng ta.
– Thật ra em…
Ngay lúc đó, thức ăn được dọn lên, cắt ngang lời nói của Bảo Phương. Lăng Phong chờ người phục vụ đi khỏi bèn gấp thức ăn cho cô rồi nói :
– Mau ăn đi, không phải là đói rồi hay sao.
Bảo Phương vốn muốn nói với Lăng Phong rằng: Chỉ cần cái chết của ba cô được sáng tỏ, cô có thể từ bỏ mọi thứ mà ở bên cậu. Nhưng thái độ của Lăng Phong rõ ràng là đang lẩn tránh cô, cho nên cô cũng bỏ qua vấn đề này. Nhưng trong lòng cô, nỗi buồn xâm chiếm, đau khổ từng cơn. Cuối cùng cô cũng phải đi đền bước đường này.
Khoảng cách này của họ vốn đã định sẵn. Chỉ còn một con đường mà thôi: Một là cậu hận cô, hai là cô hận cậu. Tiếc là cô lại chọn cách để cậu hận cô.
– Theo tin tức thu được thì hiện nay tên Kiến Quốc đã thành công trong việc vận chuyển mốt số lượng ma túy cức lớn vào Việt Nam qua đường biển. Chúng được phân chia đều ra thành 10 tụ điểm. Nhưng hiện nay các trinh sát của chúng ta vẫn chưa thể truy ra được đó là 10 tụ điểm nào? – Ông Văn Lâm chấp hai tay ra phía sau đứng nghiêm trang nói dõng dạt trình bày vấn đề đáng lo ngại mà tổ trinh sát vừa thu thập được.
Tất cả mọi người đều ngồi im nghe ông nói.
– Để có thể vận chuyển được số ma túy cực lớn như thế vào Việt Nam mà không hề bị phát hiện, chắc chắc bọn chúng đã mua chuộc nội bộ cảnh sát hải quan để có thể qua mặt họ mà đem hang vào mà không bị chút cản trở nào. Vấn đề cho thấy rõ tiêu cực của ngành cảnh sát. Tham nhũng hối lộ triền miên – Ông Hoàng Danh tiếp lời ông Văn Lâm.
– Sẽ có một đợt kiểm tra truy quét những đối tượng đã tham nhũng nhận hối lộ của bọn tội phạm để đưa cái chết trắng vào gây hại cho người Việt Nam chúng ta. Nhưng tình hình cấp bách trước mắt chính là làm sao truy ra được các tụ điểm chứa hang quốc cấm của bọn tội phạm này. Ngăn chặn và thiêu hủy số lượng ma túy gây hại cho người dân – Ông Văn Lâm dõng dạc nói – Chúng ta cần tiến hành truy quét gắt gao những tụ điểm mờ ám của bọn chúng.
– Đây là bản kế hoạch hành động lần của chúng ta, tôi hy vọng tất cả các tổ viên đều nhiệt tình và hăng hái tham gia đợt truy quét làm sạch bịn tội phạm lần này. Lần ra được manh mối phạm tội của tên Kiến Quốc, chúng ta có thể loại trừ hắn khỏi Việt Nam.
Bảo Phương ngồi im lặng lắng nghe, cuối cùng thì tên cáo già cũng bị phát hiện. Nhưng vẫn chưa có chứng cứ định tội hắn, lần này xem như là cơ hội tốt để loại bỏ hắn. Loại bỏ được hắn, cô và Thục Quyên có thể an tâm mà sống.
– Đang nghĩ gì vậy? – Lăng Phong ôm chòang lấy Bảo Phương từ phía sau, đặt cằm lên vai cô hỏi.
– Anh có biết chuyện ông Kiến Quốc đang buôn ma túy hay không? – Bảo Phương hơi nghiêng đầu chạm mặt mình vào mặt Lăng Phong hỏi.
– Thật ra, bọn anh không thích buôn cái chết trắng nên không rành lắm về việc hắn ta lấy hang ở đâu? Nhưng chuyện hắn đã thành công đem được số ma túy đó vào Việt Nam cũng có nghe qua – Nói xong Lăng Phong quay người cô lại, tém lại giúp cô lọn tóc mái rơi nhẹ xuống trán cười nói – Em nghĩ, nếu những tin tức thế này mà cảnh sát các em còn biết thì lẽ nào người trong giới bọn anh lại không hay biết gì sao.
– Nhưng em vẫn cảm thấy có chút gì đó rất lạ. Những tin tức buôn lậu thế này thông thường rất bí mật, bọn chúng không thể nào im hơi lặng tiếng suốt một thời gian dài như vậy cho tới khi vào được Việt nam thì lại để lộ tin tức ra bên ngoài như thế – Bảo phương nhíu mày thắc mắc.
– Không có gì lạ cả đâu. Nội bộ bọn chúng chắc chắn có vấn đề.
– Ý anh là sao? Có người cố ý tuồng thông tin ra ngoài à.
– Điều này quá hiển nhiên
– Nhưng nếu đã như vậy, tại sao không tung ra luôn chỗ cất dấu số ma túy đó chứ.
– Haha…em ngây thơ quá. Em nghĩ tại sao bọn chúng lại tung ra tin đồn đó.
– Là do ăn chia không đồng đều – Bảo phương liền nói ra suy nghĩ của mình
– Cũng có thể là như vậy. Nhưng cũng có thể với mục đích chiếm đoạt – Lăng Phong trầm giọng nói.
– Chiếm đoạt – Bảo Phương bất ngờ kêu lên.
Giờ thì cô đã hiểu ra, hóa ra tên khốn này cũng có khá nhiều kẻ thù. Hèn chi hắn nta muốn mau chóng hất chân thục Quyên ra khỏi công ty để một mình độc chiếm, từ đó mới có đủ khả năng đấu lại với những kẽ đang lăm le chiếm đoạt mọi thứ của hắn.
– Hiểu rồi chứ? Mục đích bọn chúng tung ra việc này là để tên Kiến Quố lo sợ và chấp nhận để bọn chúng nhập cuộc cùng hắn. Từ đó bọn chúng có thể phân chia nhiều hơn.
– Nếu như vậy thì việc điều tra ra chỗ cất giấu ma túy của bọn chúng càng trở nên khó khăn nhiều hơn – bảo phương siết chặt tay tức giận nói.
– Đúng là rất khó nếu như em phải lần lượt điều tra từng chỗ cất giấu, rồi đi lùng bắt. Khi em tìm được một địa điểm và chạy đến bắt giữ, thì đã đánh động đến bọn chúng. Và trong thời gian truy lung địa điểm thứ 2, bọn chúng có thể vận chuyễn số ma túy đi nơi khác, vậy thì việc điều tra của bọn em trở thành công cốc và phải bắt đầu lại từ đầu. Thời gian điều tra càng kéo dài thì càng tạo thời cơ cho bọn chúng reo rắc cái chết trắng đến với mọi người rồi. Đến khi bọn em tìm được, chắc chắn chỉ còn lại những cái vỏ mà thôi
– Vậy chẳng lẽ không có cách nào khác hay sao?
– Có một cách vô cùng đơn giản – Lăng Phong cười nhếch môi nhìn cô, nụ cười tự tin vô cùng, cho thấy bản lĩnh và đầu óc hơn người của cậu.
Một tuần sau, tại một căn biệt thự cao cấp.
Ông Kiến Quốc tức giận quát tháo ầm ĩ trong phòng khách, bọn đàn em đứng xung quanh đều sợ hãi.
– Tụi bây đúng là một lũ vô dụng, một lũ ăn hại. Tại sao chúng bây lại có thể để bọn chúng đốt hết số hàng đó như vậy chứ hả. Tụi bây có biết số hàng đó đáng giá bao nhiêu tiền hay không hả.
– Tụi em biết. Nhưng bọn chúng tấn công mau lẹ quá, bọn em không kịp trở tay cho nên mới…Thật không ngờ, ở Việt Nam lại có một bọn người ghê gớm đến thế này. Bọn chúng thậm chí còn giở khăn che mặt ra mà không chút sợ hãi bị chúng ta trả thù, mà còn cao giọng cảnh cáo, sẽ lần lượt tiêu hủy hết số ma túy ở những tụ điểm kín khác của chúng ta.
– Có phải bọn chúng cần tiền cho nên mới cố tình uy hiếp chúng ta như thế? – Lão Kiến Quốc nghi ngại hỏi.
– Chắc là khôn phải đâu. Bởi vì bọn chúng đốt luôn cả số tiền chúng ta vừa thu được, nếu bọn chúng làm vậy vì tiền thì hà cớ gì phải đốt số tiền đó đi – Tên đàn em liền nói.
– Khốn khiếp! Mau tìm hiểu xem bọn chúng là bọn nào? Nhanh chóng cho người tiêu diệt chúng trước khi chúng đến địa điểm giấu hàng thứ hai của chúng ta – Ông Kiến Quốc ra lệnh, gương mặt ông ta nổi đầy gân xanh vì giận dữ.
Lão ta không ngờ lô hang này, lão vất vả tìm mọi cách đưa nó vào được torng Việt Nam, an tâm chờ lần lượt xuất hàng rồi thu về một số tiền lớn từ những bọn ngốc khi lên cơn ghiện kia. Không ngờ hang vẫn chưa kịp xuất ra đã gặp trở ngại thế này rồi.
Hắn càng nghĩ càng thấy tức giận, hắn trăm phương ngàn kế, mua chuộc người trong ngành cảnh sát, chỉ cần trong nội bộ có hành động gì thì sẽ lập tức báo cho hắn biết và di dời ngay lập tức số hang đang cất dấu. Không ngờ bên cảnh sát vẫn chu7a có động tĩnh gì, mà hắn lại bị một bọn giang hồ biết được và đến uy hiếp hắn như vậy.
Không được rồi, hắn ta nhất định phải lấy được toàn bộ tài sản của con bé thục Quyên kia một cách mau chóng rồi xử lý hết số hang này. Sau đó quay về Hồng Kông hoạt động. Đó là địa bàn của hắn ta, sẽ dễ dàng xử trí hơn, chứ không mờ tịt về bọn khốn kia như hiện giờ.
Nhưng điều trước mắt là phải bảo vệ số hang đó bằng mọi giá. Nếu không chuyến đi buôn này của hắn trở nên lỗ lã hết. Hắn ta lập tức gọi điện cho đàn em.
– Lập tức tập trung số hang lại ngay.
– Báo cáo chỉ huy, đã tìm ra địa điểm dấu hang của bọn chúng rồi à.
– Báo cáo…
Lần lượt những cú điện thoại báo cáo dồn về cho biết đã tìm được nơi cất dấu hang của bọn chúng và đang chờ lệnh.
– Bây giờ chúng ta chia người đến phục kích những nơi đó và hốt trọn – Một người lên tiếng nói.
Mọi người hào hứng tán đồng. ông Văn Lâm bèn giơ tay lên bảo:
– Bảo tất cả mọi người giữ nguyên vị trí đừng hành động gì cả. Không cần hao phí sức lực như vậy. Cứ tiếp tục theo dõi bọn chúng, chờ đến khi chúng gom hết hang lại một nơi thì chúng ta sẽ ra quân tóm gọn chọn ổ của bọn chúng.
Kế hoạch tác chiến lại được vạch ra, mọi người tiếp tục nghe theo sự chỉ huy của ông Văn Lâm để chuẩn bị cho một trận chiến mới.
Bảo Phương lấy điện thoại nhắn cho lăng Phong, cô chỉ nhấn hai chữ:” cám ơn”
Một bàn tay đột nhiên vỗ lên vai cô nói:
– Con làm tốt lắm.
Ông Văn Lâm đã bước đến bên cô mĩm cười hài long với biểu hiện xuất sắc gần đây của cô. Bảo Phương chỉ cười nhẹ không đáp lời ông Văn Lâm.
Khi cô ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của ông Hoàng Danh nhìn về phía mình, ông ta gật đầu ra hiệu khen gợi với cô. Bảo Phương cũng chỉ cười nhẹ.
Kế hoạch của cô lại tiến thêm một bước rồi. Còn bao nhiêu lâu nữa mới hoàn thành được?
Chín chiếc xe hàng từ 9 điểm từ từ lăng bánh dưới sự hộ tống của 3 chiếc xe khác. Bọn chúng không hề gặp trục trặc gì trên đường đi bởi vì chúng có giấy tờ đầy đủ, không lo bị bắt và kiểm tra. Điều này cho thấy nội bộ cảnh sát có người tiếp tay cho bọn chúng phạm tôi.
Các trinh sát tiếp tục theo dõi một cách im lặng không để chúng phát giác ra. Cả bọn không ngờ rằng mình đang bị cảnh sát theo dõi nên cứ bình thản lái xe đi đến địa điểm giấu hàng mà chúng cho là tương đối an toàn. Các trinh sát theo dõi bị trấn động vô cùng khi biết được địa điểm mà bọn chúng giấu hàng chính là ngay trong sở cứu hỏa thành phố.
Họ lập tức báo cáo cho ông Văn Lâm hay. Bảo Phương chưa từng thấy ông Văn Lâm nổi giận như thế bao giờ. Ông đùng đùng ra lệnh tất cả mọi người tập hơp lại chuẩn bị phục kích vào hang ổ của bọn chúng ngay khi chúng tập trung tất cả các xe hàng vào bên trong sở cứu hỏa.
Ngay thời điểm các xe hàng vào hết bên trong, được lệnh ông Văn Lâm tất cả các đồng chí trinh sát đồng loạt ập vào, nhanh chóng khống chế bọn chúng, khiến bọn chúng không kịp trở tay, toàn bộ bị bắt không một tên nào chạy thoát.
Chiến tích lần này của lực lượng cảnh sát điều tra phòng chống tội phạm vang dội, tất cả các báo đài đều đưa tin. Ông Văn Lâm đứng ra phát biểu trước báo chí một cách ngắn gọn:
– Chúng tôi vẫn đang tích cực điều tra xem kẻ đứng đằng sau bọn này là ai. Và những kẽ đã tiếp tay cho bọn chúng phạm tội cũng nhất định bị lôi ra ngoài vòng ánh sáng và chịu sự chế tài của pháp luật.
Lão Kiến Quốc nhìn màn hình ti vi mà vô cùng phẫn nộ, lão siết chặt cái remote trong tay mình. Tức giận đến rung người, hắn không ngờ kế hoạch của hắn tưởng chừng như hoàn hảo, hắn nghĩ rằng đem hàng giấu ở sở cứu hỏa thành phố là cách an toàn nhất, bởi vì bọn tội phạm kia có gan cùng mình đến thế nào cũng không dám chạy vào sở cứu hỏa làm loạn. Cảnh sát thì càng không thể ngờ được chính sở cứu hỏa lại là nơi giấu hàng của hắn. Hắn càng tin chắc điều đó bởi vì hắn đã cài đặt người ở sở cảnh sát, có gì sẽ báo cho hắn hay. Nào ngờ kế hoạch hành động lần nầy hoàn toàn bí mật, người của hắn hoàn toàn không hay biết chút nào.
Chỉ có một điều may mắn chính là hắn ta luôn luôn có kẻ thế mạng cho mình thoát tội. Cho nên hiện giờ hắn rất an toàn, chỉ cần bây giờ hắn bất động thì cảnh sát đừng hòng điều tra ra được hắn.
Màn hình ngay lúc đó quét qua Bảo Phương, cô đang trả lời một số câu hỏi của báo chí, bởi vì ông Văn Lâm đã bảo kế hoạch lần này là do chính cô vạch ra.
– Thật ra kế hoạch lần này của tôi là do một người bạn gợi ý – Bảo Phương nhã nhặn trả lời.
Sau đó cô từ chối trả lời tên tuổi người bạn đó của mình. Nhưng gương mặt cô khiến lão Kiến Quốc nhìn chằm chằm. Lão không hề xa lạ với Bảo phương. Cô chính là người thừa kế tài sản của Thục Quyên, cháu gái của gã. Cũng là người mà hắn đã sai người đi ám sát bất thành.
Sự mất mát cộng với ý muốn loại bỏ khiến hắn ta sục sào căm giận. Hắn nhìn Bảo Phương qua màn hình ti vi ghiến răng tức giận. Lần này hắn ta nhất định phải loại bỏ cô, nhưng trước mắt hắn muốn loại bỏ người ở bên cạnh cô. Kẻ đã giúp cô vạch ra kế hoạch này, hắn đã nhìn thấy hai người họ bên nhau, vì vậy hắn sẽ lợi dụng cô để đối phó với chướng ngại này.
Trong bữa tiệc ăn mừng trước việc đánh tan được cái chết trắng đe dọa mọi người, mọi người vui vẻ chuyện trò hăng say. Trí Lâm và các đồng nghiệp vui vẻ chúc mừng bảo Phương vì qua việc thành công phá án lần này, cô có thể thăng chức. Một cảnh sát mới ra trường chưa được bao lâu như cô mà có thể thăng chức trong thời gian ngắn như cô thì hiếm có vô cùng. Bảo Phương cũng vui vẻ đáp lại mọi người.
Niềm vui này ập đến bất ngờ, Bảo Phương muốn chia sẽ với Lăng Phong cho nên cô lách người đi ra ngoài gọi điện cho Lăng Phong.
Lăng Phong nhanh chóng bắt máy.
– Cho anh biết một tin vui – Bảo Phương cười hạnh phúc thông báo.
– Em sắp được thăng chứ – Lăng Phong cũng cười cười trả lời.
Câu trả lời của cậu làm Bảo phương thấy cụt hứng, cô phụng phịu nói:
– Anh không thể tỏ ra tò mò một chút à.