…
Tuyết Y về côngty, cậu gọi ngay cho ông Mạnh đến.
Nửa tiếng sau, ông đã xuất hịên trong văn phòng.
– Chú ngồi đi.
Tuyết Y mời ông Mạnh ngồi, cậu vào vấn đề ngay:
– Chuyện cháu nhờ chú không cần làm nữa. Bây giờ chú mau điều tra giúp cháu những năm gần đây người này đã làm những gì.
Tuyết Y thẩy tấm ảnh lên bàn.
Ông Mạnh gật đầu cười:
– Không thành vấn đề.
…
– Chủ tịch, có cô:
– Triệu bên C.L đến.
– Cho vào đi.
– Dạ.
Cô thư kí cúp máy mỉm cười nhìn hai người:
– Mời hai người theo tôi.
Tử Di gật đầu cùng Níck đi theo thư kí.
Cạch…
Cánh cửa bật mở, cả hai bên đều sửng sốt khi nhìn trực dịên nhau…Mặt Tử Di đột nhiên tái xanh lại khi nhận ra người đàn ông bệ về trước mắt, tay cô hơi run cô nắm chặt chiếc túi xách để đỡ đi.
Cặp mắt hí của ông Bách chợt mở lớn hết cỡ, miệng há hốc khi nhìn thấy Tử Di hết sức sửng sốt “Chẳng phải cô ta đã chết cách đây mấy năm rồi sao “.
Thư kí, đưa tay mời:
– Mời hai người vào.
Níck mỉm cười gật đầu, cậu không để ý đến mấy thái độ khác lạ của Tử Di.
Cô đi trong vô thức đến ngồi đối diện trước mắt ông Bách.
Ông ta nuốt khan nói:
– Cô là…
HaySố1.Vn
San Phong nhíu mày nhìn hai người vừa đi vào nhà hàng trước mình, Gia Linh cũng vừa lúc thấy họ, khoé môi nhếch lên cười.
– Anh này…
– Ừ sao em.
– Dù gì cũng đang mưa vào kia ăn nhé.
– Ừm – San Phong gật đầu cười.
…
Họ vừa ngồi xuống, Vũ Thanh đã nhìn thấy Gia Lih cùng San Phong. Cũng may Ngữ Yên ngồi quay lưng lại phía ra vào nên không thấy họ. Lén đưa mắt nhìn qua Ngữ Yên rồi cậu vờ bơ đi nhìn chỗ khác coi như chưa thấy hai người kia.
Không bình yên như vậy…Gia Linh níu tay San Phong cười nhìn về phía hai người kia nói:
– Anh xem, kia là ai?
San Phong nhìn theo hướng mắt cô. Đúng là Ngữ Yên và cả Vũ Thanh. Họ thân nhau từ lúc nào vậy.
Gia Linh lên tiếng tiếp:
– Mình lại cùng ăn cùng họ đi.
– Ừ.
..
Cộc cộc…
San Phong cười cười gõ nhẹ tay xuống bàn, tằng hắng nhìn qua lại hai người nói:
– Thân nhau từ lúc nào thế.
Ngữ Yên đang chăm chú nhìn menu thì giật mình, cô ngước đầu dậy, ánh mắt nguội đi khi thấy có cả Gia Linh đi cạnh San Phong. Cô cười gượng:
– Hai người cũng đi ăn à?
– Đừng đánh trống lảng thế chứ… – San Phong ngồi xuống cạnh Vũ Thanh, nụ cười gian tà nhìn Vũ Thanh – Bạn hiền…có ý đồ gì với người của tớ à.
Câu nói đùa của San Phong làm Ngữ Yên thấy nhói lòng. Đúng là trong lòng cậu cô chẳng là gì nên có thể đem đùa vô tư với một người đàn ông khác như vậy.
Gia Linh cười cười cũng ngồi xuống cạnh Ngữ Yên. Đặt túi xách qua một bên, miệng nói:
– Hai người định hẹn hò bí mật à?
Vũ Thanh thở hắt ra. Đã cố trở thành người lạnh lùng mà hai người này cứ ép mình nói.
Cậu nhìn Gia Linh, mắt hơi cười:
– Chuyện lần trước anh nói vơi em. Suy nghĩ kĩ chưa.
Lại nhắc chuyện đó. Gia Linh nhíu mày nhẹ nhìn cậu, đưa mắt xang xem San Phong có phản ứng gì. Cô lảng ngay đi:
– Để sau đi.- Gia Linh nhìn San Phong – Anh ăn gì, em gọi luôn cho.
– Beefsteak đi.
– Còn hai người.
Vũ Thanh trả lời thay Ngữ Yên:
– Cũng vậy đi.
Gia Linh vẫy tay cho phục vụ gọi 4 xuất beefsteak chín bảy phần rồi quay xang nhìn Vũ Thanh, cô cố đùa để gán ghép hai người kia:
– Nhìn hai người đi cùng nhau, em cứ tưởng cặp nào đang yêu nhau chứ.
San Phong hích nhẹ người Vũ Thanh nói:
– Định cướp vợ của bạn đấy à. Không được đâu nhé bạn hiền.
Tuy lại chỉ là 1 câu nói đùa nữa thôi của San Phong mà làm tim cô hẫng một nhịp. Cô cúi đầu, mặt hơi nóng lặng im không nói gì.
Vũ Thanh lắc đầu cười:
– Không đâu. Tại gặp Ngữ Yên đang trú mưa nên rủ đi ăn chung vậy thôi. Không có gì đâu.
Mặt Vũ Thanh tự nhiên ngượng ngập chối câu hỏi bằng một tràng. San Phong phì cười:
– Làm gì mà căng thẳng vậy, chỉ đùa thôi mà.
– Ừ.- Vũ Thanh nửa cười như mếu.
– Đừng bảo cậu đang ngượng đấy nhé… – San Phong hơi trễ môi cười hỏi.
Gia Linh cười:
– Thôi, anh đừng trêu họ nữa. Đỏ mặt cả rồi kìa.
Vũ Thanh nhìn Gia Linh lườm lườm rồi đảo mắt qua Ngữ Yên, thấy cô im lặng, mắt hơi buồn khi bị trêu với cậu thì phải. Vũ Thanh cau mày cũng im theo.
Nhân viên mang từng xuất ra. Vũ Thanh nhanh tay xắt từng miếng nhỏ ra, cậu định đẩy về phía Ngữ Yên nhưng chợt nhớ ra trong bàn này không chỉ có hai người. Hướng tay cậu chuyển ngay xang Gia Linh, ga lăng nói:
– Em dùng đi.
Gia Linh nhìn Vũ Thanh mỉm cười, cô gật đầu:
– Cảm ơn.
Vũ Thanh nhìn thấy San Phong chẳng có ý định gì làm cho Ngữ Yên, cậu lên tiếng:
– Bạn hiền à, sao tớ thấy dạo này bạn kém phong độ thế.
Nghe là hiểu ý ngay. San Phong cười cười. Cậu cũng xắt lát thịt to ra từng miếng nhỏ vuông vắn, đẩy về phía Ngữ Yên nói như đùa:
– Của vợ bé nhỏ.
Chương: 52
Vũ Thanh suýt sặc vì câu nói kinh khủng của San Phong. Ngữ Yên chỉ ngượng ngập cười nhận lấy.
Gia Linh phừng phừng lửa trog mắt, nụ cười trên môi tắt ngấm quay xang lén nhìn Ngữ Yên đầy ghen tức.
San Phong chẹp miệng nói:
– Không biết nói cảm ơn à. Tuy
Ngữ Yên mở lớn mắt nhìn San Phong, cô lúng túng gật đầu:
– Cảm ơn.
Cử chỉ vụng về của một cô gái vốn trầm tính luôn có thái độ ôn hoà bình thản này khiến Vũ Thanh thấy hơi bất ngờ…Chắc là chỉ có San Phong mới khiến cô lộ mặt đó ra được.
Gia Linh cười nhếch môi, cho rằng Ngữ Yên đnag làm nai vàng trước mặt đàn ông thôi. Cô cau mày khó chịu, quay xang bắt chuyện ngay với San Phong:
– Anh này, chủ nhật này qua nhà em dùng cơm nhé.
– Ừ cũng được – San Phong không từ chối.
Sự vô tình đó của cậu làm Vũ Thanh nhíu mày, cậu lên tiếng:
– Sao em lại mời một người đàn ông đã có gia đình về nhà ăn cơm được chứ. Anh còn ở đây cơ mà.
Gịong nửa đùa nửa thật của Vũ Thanh làm San Phong bật cười, cậu vẫn vô tư như không:
– Đang ghen à?
– Cũng có thế- Vũ Thanh ậm ừ đáp.
Gia Linh tằng hắng:
– Em thấy anh với chị Ngữ Yên cũng khá hợp đấy chứ.
Ngữ Yên nãy giờ hình như im lặng từ đầu đến giờ. Chuyện cô mở mồm là hi hữu thì phải.
Vũ Thanh nhíu mày nhìn Gia Linh. Cậu hơi khó chịu về lời cố tình gán ghép của cô gái này thì phải.
…
Níck thấy la trước thái độ làm việc lơ đãng không tập trung của Tử Di khi nãy, thỉnh thoảng còn thấy cô vò hai tay lại với nhau vẻ bối rối. Nói là cậu đi làm trợ lý cho cô nhưng mọi chuyện đều do Níck giải quyết với ông Bách thì có.
– Khi nãy, em bị sao vậy?
Tử Di đang nhớ lại chuyện quá khứ…đầu cô nhức nhối khó chịu. Đã cố quên cái cảm giác bẩn thỉu ấy rồi mà lại phải nhớ đến.
Cô đưa tay ôm đầu:
– Tôi muốn về nhà.
– Em sao vậy – Níck thấy bất an khi nhìn Tử Di trở nên như vậy, cậu vội vàng đỡ lấy cô nói – Để anh đưa em vào viện xem sao.
– Không cần. Tôi muốn về.- Tử Di nói như hết hơi. Sắc mặt nhợt nhạt, làn môi mỏng xinh đẹp mím chặt lại đến nỗi trắng bệch.
Níck gật gật đầu chiều ý cô:
– Được, được rồi, anh đưa em về.
Cậu mở cửa xe cho cô bước vào rồi đưa Tử Di về nhà.
…
Người Tử Di như đứng không vững, chân tay vẫn còn bủn rủn, phải ngồi một lúc lâu mới bước xuống xe, ánh mắt đỏ hằn những vệt máu như người vô hồn nhìn chăm chăm về một hướng.
Níck thấy khó chịu khi Tử DI không nói mình bị gì mà cứ lẳng lặng chịu một mình, Cậu ôm eo dìu cô vào nhà…
…
Ren đang ngồi xem hoạt hình ở phòng khách thì thấy mẹ đi vào. Cậu bé đứng dậy chạy lại nói:
– Mẹ cháu sao vậy chú.
Níck lắc đầu:
– Chú không rõ nữa, để chú đưa mẹ lên phòng.
– Vâng.
Ren lon ton chạy theo sau…Đến cầu thang, Tử Di rời khỏi vòng tay Níck, vẻ mặt mệt mỏi nhìn cậu nói ;
– Anh về đi, tôi không sao đâu.
Cô quay đầu bước từng bước nặng nề về phòng khoá chặt cửa lại. Nịck cùng Ren đi theo.
Níck vặn khoá định mở cửa thì đã khoá trong. Cậu lo sợ vì thái độ cực lạ của Tử Di, cậu đập mạnh tay lên cửa nói to:
– Mở cửa đi Bích An…
– Anh về đi, tôi không sao.
– Em không sao thật chứ.
Tử DI im lặng nằm xuống giường…ánh mắt mở to không chớp nhìn về một khoảng không vô định…từng chuyện từng chuyện mọt ngày đó như hiện lại trước mặt cô…
Tử Di nhắm nghiền mắt lại cố xua tan những hình ảnh đó đi vậy mà nó vẫn cứ ám ảnh trong tâm trí cô ngày một rõ hơn…
Tin…tin…
Đang đứng lo cho Tử Di, bỗng cậu lại có điện thoại.
– Có chuyện gì?.383189280259
– …
– Sao cơ?
– …
– Được rồi, tôi sẽ đặt vé bay rồi đi luôn..
– …
Đang lúc dầu sôi lửa bỏng thế này thì lại nghe tin mẹ mình bị tai nạn. Cậu cúp máy, ngồi xuống nhìn Ren:
– Mẹ có chuyện gì thì cháu cứ gọi vào số này nhé.
Níck đưa luôn cả điện thoại của mình cho Ren. Cậu dặn dò:
– Nhớ nhé. Chú phải đi có việc rồi không ở lại được.
– Vâng. Chú cứ làm việc đi, cháu lo cho mẹ được.
Níck phì cười vì câu nói của đứa trẻ chưa gì đã ra dáng ngwfi lớn như vậy, cậu xoa đầu nhìn nó:
– Chú tin cháu. Vậy chú đi nhé
– Vâng. Chào chú.
…
Còn lại đứa trẻ đứng ngoài hành lang, trước của phòng Tử Di.
Ren đưa bàn tay bé nhỏ gõ lên cửa mịêng nói:
– Mẹ mở cửa cho con vào với.
Tử Di im lặng…thẫn thờ như người vô giác. Cô chẳng còn nghe được những âm thanh xung quanh nữa.
Đứng chờ mãi mà vẫn không thấy mẹ mình ló dạng. Ren sợ sệt định gọi cho số lúc nãy Níck đã chỉ mình nhưng cậu bé lại chợt nhớ đến số mà Tuyết Y đã ghi cho mình.
Chương: 53
Cậu bé vội chạy về phòng lục trong tủ mảnh giấy ghi số điện thoại. Nhanh tay ấn số gọi…
Mới chợp mắt được một tý đã có địên thoại…tối muộn thế này còn ai gọi cho mình nữa. Tuyết Y nhăn mặt với lấy địên thoại nhìn lên màn hình thấy số lạ, cậu định tắt đi nhưng rồi như linh cảm được điề gì đó lại gạt xang nghe:
– Ai vậy?
– …
Tuyết y ngồi bật người dậy, vội nói nhanh:
– Được rồi, chú đến ngay.
Cậu tắt máy đứng dậy, chỉ kịp cầm theo chiếc áo khoác mỏng rồi lấy khoá xe phi như bay đến nhà Tử Di.
Ren đứng chờ mở cổng sẵn cho Tuyết y…cậu cho xe vào trong sân rồi nhìn đứa bé nói:
– Mẹ đang trên phòng à?
– Vâng.- Ren gật đầu, mặt vẫn còn lo sợ.
Tuyết Y nhìn thấy vẻ sợ hãi của nó, cậu khẽ cười trấn an:
– Không sao đâu, cháu đừng lo
– Vâng.
…
Cộc cộc…
Tuyết Y gõ cửa đến đau cả tay mà vẫn không có tiếng đáp.
Câu gọi to:
– Tử Di, mở cửa cho anh đi…em sao vậy.
Cậu vừa nói vừa áp tai sát vào cửa nghe ngóng, chẳng có tiếng động nào bên trong, Ren đứng lui một góc, mặt như sắp mếu. Thấy vậy, Tuyết Y lại càng hoảng. Cậu đập mạnh tay lên cửa:
– Mở cửa đi mà…Tử Di…
Vẫn là một khoảng lặng…
Vẻ mặt Tuyết Y ngày càng hoang mang…cậu đã cố hết sức đập đá cửa mà vẫn vô ích…Tuyết Y chạy đi đâu đó xuống nhà rồi quay lại với một chiếc búa. Cậu đập mạnh vào mắm cửa…đến nỗi trán toát hết cả mồ hôi lạnh. Vừa làm vừa lo sợ chậm trễ giây phút nào Tử Di sẽ càng nguy hiểm đến giây phút đó vậy.
Bàn tay nắm đấm hoa của cậu nắm chặt chiếc búa giáng từng đòn mạnh thật mạnh hết sức vào ổ khóa liên tục đến nỗi tay Tuyết Y đỏ tấy cương lên vì đau mỏi…
Cạch…
Cuối cùng trời cũng không phụ lòng..Mắm cửa bật tung ra, Tuyết Y vội vàng vứt chiếc búa xang một bên…cả hai người cùng chạy nhanh vào trong…
Căn phòng tối om…Cậu đưa tay bật côngtắc đền lên, thấy Tử Di đang ngồi gục mặt vào gối thu mình ở một góc phòng…
Cậu đi lại, ôm vai cô, giọng lo lắng quát lên:
– Em xảy ra chuyện gì vậy… – Thấy Tử Di chẳng nói gì, cậu lay vai cô – Sao không nói.
Ren đi đến đặt tay lên vai mẹ mình nói giọng như sũng nứoc:
– Mẹ đừng làm con sợ.
Nghe đến giọng nói của đứa con mình, Tử Di mới chầm chậm ngâng đầu dậy đưa đôi mắt vô hồn lên nhìn nó…rồi đột nhiên ôm chầm lấy Ren. Mắt cô nhìn sang Tuyết Y vẻ sợ hãi…lẫn thù hận..:
– Cút đi…
Tuyết Y sựng người nhìn vẻ mặt của cô, cậu cau mày:
– Em sao vậy?
– Tôi không muốn gặp anh nữa…anh mau cút đi cho tôi.
Cô vừa nói vừa quay mặt đi chỗ khác như không bao giờ muốn nhìn mặt cậu nữa vậy. Tuyết Y nhói tim khi bị Tử Di đối xử như vậy trong khi cậu chẳng làm điều gì cả.
Ren cũng chẳng hiểu hôm nay mẹ mình sao nữa, cậu bé vỗ vai mẹ:
– Mẹ bình tĩnh đi, mẹ không sao chứ.
Tuyết Y lên tiếng:
– Ren à, cháu ra ngoài để chú nói chuyện với mẹ một chút được không?
– Vâng.
– Không có gì để nói cả…anh mau cút đi. – Tử Di buông Ren ra quát lên.
Tuyết Y đứng dậy dắt tay Ren ra ngoài rồi nói:
– Cháu xuống dưới nhà đi, ở đây chú lo cho.
– Cháu tin chú – Ánh mắt đứa trẻ chứa đầy niềm tin hi vọng vào Tuyết Y có thể llàm mẹ mình bình tĩnh lại.
Tuyết Y gật đầu cười rồi đóng cửa lại.
Cậu quay đầu đi vào chỗ Tử Di. Gịong vẫn còn chứa chút lo lắng nhưng sự bực bội vì thái độ của Tử Di thì nhiều hơn:
– Em bị sao vậy.
Tử Di nhìn cậu, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe:
– Tôi bảo anh cút đi mà, sao anh lỳ vậy.
Tuyết Y lại gần cô hơn, bây giờ cậu mới thấy được sự hoang mang, nỗi kinh hãi trong mắt Tử Di. Dáng vẻ đáng thương ngồi co mình lại một góc của Tử Di làm cậu thấy nhói tim…
Tuyết Y kéo nhẹ cô ôm vào lòng, giọng nói dịu bớt đi:
– Anh lại làm gì sai nữa à…
Thà Tuyết Y cứ nổi cáu với cô thì cô mới có cớ để đuổi mắng anh ta…sao lại nhẹ nhàng như vậy…Hai hàng nước mắt cô lăn dài rơi ướt vai cậu, giọng vẫn còn nấc:
– Sao anh bắt tôi làm chuyện đó…tôi làm gì có tội với anh sao…
Tuyết Y đặt tay lên hai cánh tay cô, nhìn sâu vào đôi mắt ướt, nói:
– Anh làm gì mới được chứ.
Mẳt Tử Di vô thần nhìn về một phía, người cô như nhũn đi…ngồi bó gối, tay chống lên che mắt đang khóc của mình. Giọng run run:
– Tôi đã gặo lại người đó…ông ta nhìn tôi bằng ánh mắt rất…rất đáng sợ… – Cô ôm đầu giọng nấc nghẹn đi…
Tử Di khóc…Đây đúng là một chuyện cậu chưa bao giờ nhìn thấy. Sao cậu lại thấy khó thở thế này…Nhìn cô khóc lóc van xin là chuyện cậu muốn thấy được tù những năm trước cơ mà… sao cậu cảm thấy đau thế này.
– Là một trong những người anh đã bắt tôi tiếp… – Mặt cô vừa sợ sệt vừa ưu thương, nước mắt ràn rụa…, cô đẩy người Tuyết Y ra khỏi mình – Anh đi đi…tôi không muốn nhìn thấy anh…cút đi – Gịong cô dần đuối đi..
Hai hàng mày Tuyết Y dần giãn ra, môi khẽ nở nụ cười nhẹ nhõm:
– Là chuyện đó à.
Tử Di gườm gườm nhìn Tuyết Y…đến giờ phút này cậu còn nở nụ cười được, cô cũng cảm thấy sợ luôn. Tử Di gạt nước mắt đứng dậy. Biết có đuổi cậu cũng không đi, nếu muốn không nhìn thấy mặt hắn thì mình tự đi thì tốt hơn.
Cô chống tay đứng dậy…mũi sụt sịt nói:
– Đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Xin anh đấy.
Gịong Tử Di nghe thật xa vắng…hoà vào không gian tĩnh lặng của màn đêm…
Cô bước đi…
– Mọi chuyện không như em nghĩ đâu.
Tuyết Y nhẹ bước đến ôm lấy cô từ sau lưng…Tử Di khẽ cựa ra khỏi vòng tay cậu thì Tuyết Y lại càng ôm chặt hơn, giọng thật êm dịu:
– Em nghĩ anh để cho người khác đụng vào người phụ nữ của mình sao?
Tử Di mệt mỏi gỡ tay cậu ra:
– Lời nói của anh còn đang tin à. Làm ơn đi.
– Xin lỗi vì không làm được điều em muốn rồi…đứa bé đó, là con anh phải không?
Hai mắt Tử Di mở to sửng sốt…Cô đã dấu lý lịch của nó rất kĩ rồi, cả họ cũng để theo họ mẹ vậy mà…sao Tuyết Y lại có thể biết được chứ
Cô chối nhanh:
– Anh nói gì vậy. Chẳng có ai là con anh cả. Tôi đang rất mệt…
Tuyết Y buông tay ôm cô ra, đặt tay lên vai xoay người Tử Di lại đối diện mình, cậu khẽ mỉm cười cúi mặt nhìn gần cô, khoé miệng hoàn mĩ nói chậm từng lời một:
– Chuyện 3 ông già đấy chỉ là vở diễn anh tạo nên thôi. Không có chuyện gì giữa họ với em cả. Nếu muốn xác minh em có thể đến hỏi.
Tử Di nhìn cậu, khoé miệng cười như đang chêu trọc cô:
– Anh nói thật.
– Phải… – Tuyết Y gật đầu khẳng định, khoé mịêng miệng cười cười:- Lúc đấy không hiểu sao anh lại muốn nhìn được vẻ mặt đau khổ của em nên mới nghĩ ra trò đấy. Còn cả chuyện em và Đan Băng cũng chẳng có gì hết.
– Thật à – Hai mắt tròn xoe như bi của Tử Di giương to nhìn cậu, trong lòng mọi bức bối giường như nhẹ hẳn đi, miệng hỏi lại để khẳg định.
Tuyyết Y gật đầu:
– Em đang mệt thì nghỉ đi.
Tử Di lắc đầu, mặt mày tỉnh hẳn, cô buột miệng hỏi:
– Sao anh lại muốn như vậy? Tôi có thù trước với anh à?
Tuyết y lắc đầu cười:
– Không có, chắc là tại anh muốn phá cái sự thánh thiện trong sáng của em thôi.
– Là sao.- Tử Di mặt đần ra không hiểu.
Tuyết Y nói:
– Thôi em ngủ đi, chuỵên này để kể sau.
Tử Di gật đầu, do khóc nhiều nên cũng mỏi mắt vbuồn ngủ, cô quay lại giường nằm, quay lưng vào tường:
– Đóng cửa hộ.
– Ừm, ngủ ngon nhé.
Cậu ra ngoài đóng cửa lại cho cô…
Cả hai người…một bên ngoài mọt bên trong đều thấy thoải mái nhẹ nhõm lạ. Tử Di ôm gối vào lòng, khoé miệng khẽ nở nụ cười khi biết được chuyện lúc trước cô phải tiếp khách đều không phải sự thật. Cô khẽ nhắm mắt lòng thanh thản…
…
Tuyết Y thấy Ren đang ngồi trên salong rộng, cậu đi đến ngồi xuống cạnh nó:
– Chưa ngủ à?
– Mẹ cháu có sao không chú – Ren đưa đôi mắt tròn buồn rười rượi nhìn Tuyết Y.
– Mẹ đang ngủ rồi. Cháu cũng đi ngủ đi.
– Vâng, vậy chú ngủ cùng cháu nhé.
Tuyết y cười nhẹ gật đầu:
– Cũng được.
Ren đứng dậy dắt tay Tuyết Y theo mình về phòng.
…
20phút sau.
Tin…tin..
Vừa chợp ngủ, tiếng chuông tin nhắn làm Tử Di giật mình, cô cau mày mở máy…ánh sáng từ điện thoại chói làm cô nhăn mặt. Là tin nhắn của Tuyết Y:
Tử Di mở ra đọc, mắt cô càng ngày càng mở lớn ra để nhìn rõ từng chữ hơn:
” Nếu biết chuyện này em sẽ tha thứ cho những gì anh đã làm tổn thương đến em không?”
Tử Di cũng nhắn tin đáp trả lại vì sự hiếu kì:
” Anh thử nói đi xem nào ”
5 phút sau…
” Anh đã từng thích mẹ của Đan Băng…”
Tử Di sững người đọc dòng tin ngắn ngủ đó, cô không biết nên hồi đáp như nào nữa đây. Ít phút sau lại có thêm một tin nhắn khác:
” Em đang thấy kinh tởm anh lắm đúng ko…:) Thật sự là mọi chuyện không giống em đang nghĩ trong đầu đâu. Anh và mẹ Đan Băng đã gặp nhau trước lúc biết cô ấy là mẹ kế của mình….
Tử Di đọc từng dòng một, mắt cô như hoa đi khi đọc đến đoạn
” Lúc em xuất hiện trước mặt anh trên du thuyền…nhìn vẻ mặt trong sáng của em, anh lại nhớ đến người phụ nữ đó…thật sự em rất giống cô ấy. Tự nhiên không hiểu sao lúc đó anh lại có ý định muốn phá tan cái sự thánh thịên trên gương mặt em…
Anh biến thái lắm đúng không. Anh cũng chẳng hiểu được con người mình lúc đó nữa…Anh xin lỗi…”
Vậy ra mẹ Đan Băng là người đã khiến mẹ Tuyết Y phải tự tử, và cả chuyện đến với bố Tuyết y khiến cậu đau khổ đến mức chết đi rồi khi gặp cô giống người đó nên mới đối xử như vậy. Tử Di cắn mạnh môi…có chút thông cảm nhưng dù gì thì dù, cô có làm gì nên tội đâu mà bắt cô phải chịu những tháng ngày khủng khiếp như vậy chứ/. Chỉ vì mình giống người phụ nữ cậu ta yêu và hận mà làm tổn thương mình hết lần này đến lần khác. Khoảng thời gian đó đúng là quá kinh khủng với cô…
Tử Di chầm chậm ấn từng phím:
” Xin lỗi, tôi vẫn chưa chấp nhận được những gì anh đã làm, nên chúng ta đừng gặp nhau một thời gian nữa được không”
” Tuỳ em…”
Tuyết Y chỉ đáp trả bằng hai từ ngắn gọn làm Tử Di thấy hơi hụt hẫng. Cô đã hiểu được nỗi niềm của Tuyết y rồi nhưng vẫn chưa thể nào chấp nhận được ngay chuyện cậu vì hận một người mà làm tổn thương cô được.
Cô nén tiếng thở dài buông máy xuống cố nhắm mắt đi vào giấc ngủ.
…
Tuyết Y nằm trằn trọc mãi bên đứa con mà cậu chưa xác định được…nhìn nó, tự nhiên cậu cảm thấy có phương hướng trong cuộc sống hơn. Khoé môi khẽ cười, những ngón tay thon dài đưa lên sờ khuôn mặt kháu khỉnh bụ bẫm của đứa trẻ, lòng thấy ấm áp thật…Nếu nó là con cậu thật thì tốt quá rồi…không còn gì để mong muốn hơn điều đó nữa. Còn Tử Di, cậu tin cô sẽ hiểu và tha thứ cho những tội lỗi cậu đã gây nên. Vì cô vốn là người nhẹ dạ dễ tha thứ cho người khác mà…
Tuyết Y vòng tay xuống ôm gọn đứa bé vào lòng, nhắm mắt lại đi vào giấc ngủ thật nhẹ nhàng…
Chương: 54
Tin…tin…
Mới sáng sớm đã có tiếg chuông điện thoại ở đâu reo…Tuyết Y cau mày, ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiều rọi vào mặt, cậu đưa tay che sáng từ từ mở mắt ra…
Tiếng chuông đâu đso vẫn cứ reo, Tuyết Y hơi lạ trước đứa trẻ ngủ cạnh mình…Hình như trong túi áo nó có gì đó đang rung…
Cậu nhẹ nhàng thò tay lấy thứ đó ra…đúng là có điện thoại…Cậu nhìn nó, môi khẽ cười, mới bé tý đã dùng điện thoại rồi cơ à.
Sợ Ren tỉnh ngủ, cậu để chế độ im lặng rồi đặt điện thoại xúông dưới gối.
Tuyết Y đứng dậy, cậu cần phải về trước khi Tử DI nhìn thấy mình..Tuyết Y này đã nói gì thì sẽ làm như vậy, trong thời gian này cậu sẽ không xuất hiện trước mắt cô để cô có thời gian suy nghĩ.
Cậu khom người cúi đầu xuống khẽ đặt nụ hôn lên trán đứa bé…ánh mắt trìu mến như của người cha dành cho con “Cảm ơn em đã tặng anh món quà này…”. Khoé môi hiền dịu ánh lên nụ cười thanh thản.
…
San Phong cầm chiếc lắc trên tay…mân mê nó ngắm nhìn đăm chiêu…đầu óc vẫn cứ mãi nhớ đến Tử Di.
4 năm trước cậu đã để vuột mất cô, bây giờ phải nhanh tay hơn mới được.
Nghĩ là làm…cậu nắm chặt chiếc lắc đứng dậy quyết định làm chuyện trọng đại của cuộc đời mình…
Vừa ra khỏi cửa phòng đã gặp Ngữ Yên, trên tay cô cầm tập hồ xơ nói:
– Anh đi đâu gấp vậy?
– Đi tìm tình yêu nhỏ bé – Khoé môi cậu nở nụ cười thật hạnh phúc khi nói câu đó, mắt cậu chợt liếc xuống xấp giấy tờ trên tay Ngữ Yên, cậu nói – Cứ để lên bàn, khi nào về tôi sẽ giải quyết. Đi nhé.
– Vâng – Ngữ Yên gật đầu buồn bã.
Đôi mắt cứ dõi theo San Phong mãi cho đến lúc cậu khuất sau dãy hành lang côngty…” Chúc anh như ý…”. Nụ cười buồn vô thức nở trên khoé môi cô…
…
San Phong ngồi rong xe chờ đến giờ nghỉ trưa của côngty Tử Di…
Lòng hồi hộp như cậu trai mới lớn sắp đi tỏ tình vậy…
– Tử Di à…thật ra 4 năm trước anh đã muốn cưới em rồi…
Cậu thở hắt ra “Như vậy thì sỗ sàng quá “. San Phong lắc đầu tìm cách khác.
Cậu nhoẻn miệng cười:
– Tử Di, thật ra anh và Ngữ Yên chỉ là vợ chồng giả thôi…Người anh muốn…
“Không được, như thế thì vô duyên quá…”. Cậu chắt lưỡi chẹp miệng, mặt bí xị…rồi lại nở nụ cười nhìn mình trong gương ”
– Tử Di à…chúng ta có thể làm lại từ đầu không?
“Cũng không được nữa, đã bắt đầu đâu mà làm lại…”.
– Tử DI à,…
Cộc…cộc…
– Ừ ơi…
San Phong giật mình quay xang người vừa gõ lên kính xe…Hai mắt cậu mở lớn. miệng nuốt khan…đưa tay lên vuốt mặt “xong rồi…mất hết cả hình tượng…”. Tử Di đứng ngoài không hiểu gì, cô nhìn cậu..
” Mở cửa…”
San Phong chẹp miệng, cậu mở cửa ra…miệng cười ngay:
– Em…nhìn…
– Em chưa nhìn thấy gì chưa.
– Chưa – Tử Di lắc đầu cười.
Xong…xong biểu hiện như vậy chắc chắn là rồi…
Cậu cố nở nụ cười…:
– Vậy à…Ừ, em cùng dùng cơm trưa với anh nhé.
– Cũng được.
– Ừ.
– Thưa xự trưởng, ông Thịnh hiện không có ở chỗ đó.
Mắt ông Đổng trợn lên nhìn người đnag khúm núm trước mặt:
– Cái gì, mới sáng sớm hắn đi đâu được. Tôi bảo cậu theo dõi làm gì…
– Xin lỗi xự trưởng…tại…tôi ngủ quên trên xe nên…
Rầm…
Ông Đổng bực dọc đạp mạnh tay lên bàn quát:
– Làm ăn như vậy à…có chuyện gì xảy ra liệu mày có chịu trách nhiệm được không.
– Xin lỗi ngài…tôi…
Hắn cúi đầu khom người xin lỗi liên tục.
– Còn không mau tìm ra hắn. Không thấy thì đừng trách tao…hừ…
Đã có tuổi mà cứ phải lên huyết áp thế này chắc ông đai sớm mất thôi. Ông cố hạ hoả ngồi xuống thở mạnh.
– Vâng tôi sẽ đi ngay.
Hai chữ lo lắng hiện rõ lên mặt ông Đổng…hai tay cầm vào đầu batong thở mệt…Lần trước có người đã báo Tuyết Y đến tìm ông Thịnh nhưng hắn vẫn chưa khai ra điều gì gây bất lợi cho ông…lần đấy là vậy nhưng chưa chắc lần sau hắn còn kín tiếng nữa vì con người Tuyết Y cũng lắm thủ xảo để khiến người khác lo sợ mà nói ra.
Tự nhiên ông Đổng thấy linh cảm không may đến cho mình…Chỉ có một cách làm ông không lo lắng gì nữa thôi…
Ông nhanh tay lấy máy bàn, ấn ấn số…
– Nếu tìm được hắn thì hãy làm cho hắn im miệng vĩnh viễn.
…
– Chúng ta lại gặp rồi…
Tuyết Y xoay người trên chiếc ghế da quay đầu lại nhìn thẳng người đối dịên…miệng cậu đính kèm nụ cười nhàn nhã chẳng có vẻ gì lo âu về chuyện đang dây dưa đến mình.
Ông Thịnh nuốt khan nhìn cậu:
– Hàn thiếu gọi tôi đến đây có chuyện gì?
– Ông ngồi xuống đi – Tuyết Y hất mặt về chiếc ghế đối diện chuẩn bị sẵn/
Ông Thịnh từ chối:
– Cậu nói nhanh đi tôi còn có cviệc cần làm.
– Cứ ngồi đi – Gịong nói mạnh mẽ như mệnh lệnh khiến ông Thịnh không thẻ mở mồm từ chối nữa.
Tuyết Y gật đầu hài lòng, cậu bắt đầu đi vào vấn đề:
– Tôi cũng không muốn làm mất thời gian của ông nữa
Cậu quẳng tờ chi phiếu có con số khá lớn so với nền tài chính đang lạm phát bây giờ lên bàn.
Ông Thịnh chau mày nhìn Tuyết Y:
– Cậu muốn gì?
– Tôi biết…những năm qua ông đã làm gì và cả con số chính xác ông kiêm được từ những chuyện đó…
Vừa nghe thế thoi. Mặt ông Thịnh đã tái lại sợ sệt cảnh giác nhìn Tuyết Y.
Cậu ngừng một lát rồi lại tiếp:
– Đương nhiên…tôi sẽ im lặng nếu như ông chịu nói ra người đứng sau sai khiến mình làm việc đó.
Ông Thịnh cười như khóc:
– Cậu nói gì tôi không hiểu.
– Không hiểu hay không muốn hiểu – Môi dưới cậu hơi trễ xuống cuời như chế giễu – Còn cả vợ ông đang bên Pháp nữa… – Tuyết Y bỏ lửng câu nói. – Người đó có thể làm gì thì tôi cũng có thể làm điều đó. Thậm chí có thể tồi – tệ – hơn.
Từng chữ của cậu nhấn mạnh dăn đe, sắc mặt ông Thịnh thay đổi nhanh chóng..Thời tiết đã se lạnh, vậy mà lòng bàn tay bần chân ông ướt đãm mồ hôi…trên trán mũi cả quanh vành miệng cũng có mồ hôi trộm nữa.
– Cậu muốn gì…
– …
…
Suốt cả bữa ăn, San Phong chẳng hề ăn gì cả, cậu chỉ mải nhìn Tử Di rồi nghĩ cách mở lời để tỏ lòng với cô mà mãi chẳng ra gì cả…
– Tử Di này…
– Sao anh – Tử Di ngước mắt nhìn cậu, miệng khẽ cười.
Nhìn nụ cười của Tử Di, cậu lại không dám mở mồm:
– Không có gì.
Cậu lại cúi đầu nhìn xuống chiếc lắc cầm dưới bàn chiếc hộp đang cầm trong tay/
– Anh sao vậy?
San Phong lắc đầu:
– Không sao.
Tử Di nhíu mày nghiêng nghiêng đầu nhìn San Phong:
– Hình như anh có chuyện muốn nói với em thì phải?
– Anh… – San Phong ngập ngừng
– Anh nói đi – Tử Di nhẹ giọng.
Chưa bao giờ cậu lại rơi vào trạng thái ngượng ngập thế này…sao trước cô lúc nào cậu cũng yếu đuối thế này.
Hai hàng mày chau lại, miệng khẽ mí rồi đột nhiên…nhìn sâu vao ánh mắt Tử Di:
– Em có thể cho anh 1 cơ hội không?
Tử Di cười nhẹ, cô thở phào nhẹ nhõm, tưởng San Phong gặp chuỵên gì khó nói ai ngờ…
– Em xin lỗi San Phong, chuyện đó giữa chúng ta không thể được, em không muốn anh phải thiệt thòi vì em là người đã có con rồi. Chị Ngữ Yên có thể thay em được mà.
– Nhưng anh không có tình cảm với cô ấy – San Phong nhìn cô buồn buồn – Anh chấp nhận tất cả miễn sao có em bên cạnh là đủ rồi.
Tử Di lắc đầu cười:
– Em chỉ coi anh là người anh tốt chứ chưa hề có tình cảm nam nữ…với…
– Đủ rồi – San Phong không đủ can đảm nghe nữa, lòng đau mà miệng phải gượng cười – Coi như anh chưa nói chuyện gì nhé.
Tử Di gật đầu, tháy San Phong như vậy cô cũng có vui hơn được đâu. Từ chối ngay là cách tốt nhất để giúp San Phong hiểu rõ được tình cảm từ hai phía, như vậy cậu sẽ không còn đặt hi vọng vào cô nữa dù cho sau khi cô từ chối tình cảm giữa hai bên không được như trước nữa thì cô vẫn sẽ chấp nhận. Như thế sẽ tốt hơn cho San Phong.
Tử Di đưa mắt nhìn lên đồng hồ, cô khẽ cười nói:
– Đến giờ làm rồi, em về côngty trước nhé.
San Phong đứng dậy cùng cô:
– Anh đưa em đi thì phải đưa em về chứ.
– Cảm ơn.
– Không có gì…
Suốt đường về không khí giữa hai người chẳng còn ồn ào như trước nữa…San Phong cũng rơi vào trạng thái trầm lặng, đôi mắt ưu tư nhìn thẳng về phía trước, khuôn mặt buồn bã tĩnh lặng…
Tử Di hiểu được tâm trạng đó của San Phong nên cô cũng im lặng để cậu được bình tâm. Cô đưa mắt nhìn xang khuôn mặt anh tuấn “Xin lỗi, sẽ có người xứng đáng với anh hơn em…”.
…
Chương: 55
Sao tối nay uống mãi mà cậu vẫn không thấy say vậy…
– Thêm ly nữa đi.
Cậu gọi hết ly rượu này đến ly rượu khác…hình như càng uống cậu lại càng thấy tỉnh thì phải. Nỗi đau cứ mãi nhức trong tin thế này thì làm sao mà sống được đây…
San Phong gục mặt xuống bàn…Sao cô lại có thể từ chối cậu chứ, chẳng nhẽ cậu có điểm nào không tốt sao.
Lần đầu biết yêu đúng đắn một người phụ nữ thì đã bị thất tình thế này rồi…Hay đây là quả báo của những kẻ lăng nhăng…Đôi mắt ướt cố gắng kìm lại những giọt nước sắp trào ra…Cậu luôn yếu đuối như thế đối với những chuyện liên quan đến Tử Di. Sao cô lại có ảnh hưởng lớn đến cuộc đời cậu như vậy. 4 năm trước cô từ chối cậu…và 4 năm sau kết quả vẫn là vậy…Nụ cười chua chát bật ra trên môi…thật đau lòng.
Gía như anh không gặp em…
Gía như anh không nhìn thấy em…
Và giá như…em không có trên đời…thì cuộc sống anh có thể bình yêu hơn.
Cậu chán nản đứng dậy…lấy áo lững thững bước ra về…Có uống nữa, uống mãi cũng vậy thôi, ckhông thể nào xoa dịu nỗi đau đó…
…
Vẫn như thường ngày…thói quen của cô là ở nhà ngồi chờ cậu trên bàn cơm.
Thấy tiếng xe trong sân, Ngữ Yên ngạc nhiên khi hôm nay San Phog lại về sớm đến thế…chắc là cậu chưa ăn gì rồi.
Cô đưa tay sờ bên ngoài bát đĩa đựng đồ ăn…tất cả đều đã nguội cả rồi. Ngữ Yên đứng dậy bê tất cả thức ăn đinh đi hâm lại thì San Phong đã đi vào, hai người nhìn nhau…
San Phong cụp mi buồn bã, đi ngang qua Ngữ Yên mà không nói gì…
Cô nhíu mày thấy thái độ lạ của cậu…sao nhìn San Phong lại ảo não như vậy.
Cô quay đầu lại nhìn theo dáng đi thê lương, đầu cúi xuống…bước chân chầm chậm, bóng cậu đổ dài dưới sàn buồn bã…
Ngữ Yên đặt mọi thứ trên tay xuống bàn, cô nhẹ nhàng theo sau cậu đến khi vào phòng.
Đứng bên ngoài một lúc, cô mới dám đưa tay mở cửa bước vào trong…
Chỉ vừa chạm chân vào trong, bóng tối đã ập vào mắt cô, chỉ có ánh đèn mờ của chùm đèn phalê trên trần rọi quanh căn phòng rộng…
Cô từ từ bước vào trong, bước chân khựng lại khi nhìn San Phong đang ngồi dưới cuối giường…một chân xãi thẳng một chân co lên, tay chống lên che gương mặt đẹp…
Cô bước gần lại hơn…nhận thấy có điều gì đó rất lạ…Trong ánh đèn mờ ảo, cô nhận thấy được bờ vai cậu đang run thì phải…
Ngữ Yên lo lắng lên tiếng:
– Anh không sao chứ.
– 4 năm trước cũng vậy…4 năm sau vẫn là vậy…
Gịong nói chất chứa đầu ưu thương vang lên…như tiếng đàn bi ai trong không gian trầm lặng. Cậu đưa tay xuống gạt đi thứ chất lỏng đang có trên khuôn mặt anh tuấn, giọng nói phảng phất những nỗi đau…
Ngữ Yên ngồi xuống cạnh cậu…San Phong đang khóc…tim cô như muốn vỡ tung ra vậy.
– Có chuyện gì vậy?
– Tim tôi đau quá… – San Phong ngả đầu vào vai Ngữ Yên, giọng chán chường mệt mỏi.
Hơi giật mình trước hành động mĩ miều của San Phong nhưng rồi cô lại thả lỏng cho cậu dựa vào vai mình ”
– Là vì Tử Di à.. –Ngữ Yên ngạc nhiên.
Cô cứ nghĩ một người hoàn hảo như San Phong mà lại có cô gái từ chối…
San Phong gật đầu buồn bã, hai mắt nhắm nghiền không muốn suy nghĩ gì đến chuyện đó nữa:
– Tôi muốn ngủ.
Ngữ Yên im lặng cho cậu ngả vào vai mình mà ngủ…
Nửa tíêng sau vẫn với tư thế đó…
Dù vai đã nhức lưng đã mỏi nhưng cô vẫn cố gồng mình để làm điểm tựa cho cậu…Đúng là chỉ có người phụ nữ mạnh mẽ như cô mới có thể làm được điều đó. Cô sợ nhúc nhích sẽ làm San phong giật mình tỉnh giấc nên dù có mỏi đến đâu vẫn cố ngồi im.
Có lẽ San Phong đang rất đau khổ nhưng thấy cậu như vậy Ngữ Yên còn đau hơn…Cô hiểu cái cảm giác yêu đơn phương một người là khổ đến mức nào…thật sự rất khổ tâm.
Ngữ Yên đưa tay sờ nhẹ lên khuôn mặt San Phong…môi cô khẽ cười…chỉ cần vậy thôi…Chỉ cần cậu muốn, cô sẽ là điểm tựa cho cậu mãi mãi…bất cứ lúc nào.
“Chúc chồng ngủ ngon…”
…
– …
– Cảm ơn, tôi không sao.
– …
– Vâng, cho tôi gửi lời thăm đến bà chủ tịch.
…
– Tôi sẽ chú ý, cảm ơn anh.
– …
– Vâng.
Tử Di tắt máy, mắt nhìn điện thoại mà đầu óc cứ mải suy nghĩ đi đâu..
Không biết chuyện của Tuyết Y ra sao rồi, mọi chuyện vẫn chưa được giải quyết ổn thoá thì phải. Sao đầu óc cô mấy ngày hôm nay cứ nghĩ đến Tuyết Y thế không biết mặc dù đã cố gạt bỏ mọi hình ảnh của cậu ra khỏi tâm trí rồi mà vậy mà…
Những cử chỉ…nét mặt ưu thương của cậu vẫn cứ ám ảnh theo cô…khiến cô không thể tập trung vào công việc được…
Còn cả San Phong nữa..cô cũng không biết cậu có sao không nữa…muốn đến thăm nhưng sợ cậu vẫn chưa bình tâm lại được.
Cô thở dài não nề…mọi chuyện sao khó nghĩ đến vậy. Đau đầu quá.
…
– Đổng xự trưởng đâu…tôi muốn gặp ông ấy.
Ông Thịnh hoảng sợ trước đám chân tay của ông Đổng, mặt mày toát hết mồ hôi lạnh…
Tên đầu đinh cười khẩy:
– Ông nghĩ còn cơ hội để gặp xự trưởng à?
Ông Thịnh sợ hãi xua tay:
– Tôi…tôi chưa nói gì, tôi không có nói gì hết.
– Hừ…ông nghĩ còn ai tin ông không.- Hắn hất mặt cho hai tên đàn em đến.
Chúng bước lại bẻ ngoặt tay ông Thịnh ra sau chói tay chân lại…
– Tôi chưa nói gì hết…làm ơn tha cho tôi đi…tôi sẽ đi khỏi đây vĩnh viễn…
Ông vừa nói, vừa dẫy dụa nhưng vô ích, chúng toàn tên hộ pháp to uỳnh với sức già của ông thì làm sao mà chống cự cho nổi…
– Gỉai quyết nhanh rồi về.
Tên cầm đầu lạnh lùng buông một câu như sét đánh ngang tai ông Thịnh…
Miệng ông liên tục hét lên xin tha nhưng nơi thanh vắng đó thì làm gì có ai cơ chứ…
Chúng nhanh chóng nhét ông vào bao tải lớn mặc cho ông dẫy dụa rên la…chúng khênh ông ra đứng trước vực biển…
,,,
Nghe tin ông Thịnh mất tích, ông Đình vô cùng phẫn nộ…Khó khăn lắm mới có được tin tức hắn vậy mà…
– Các cậu làm ăn kiểu gì vậy…
– Xin lỗi chủ tịch…do…
– Do vì gì… – Ông Đình đạp bàn tức tối – Mau đi tìm bằng mọi gía phải bảo vệ được ông ta hiểu ckhông.
– Vâng thưa chủ tịch.
– Không tim được ông ta thì nghỉ việc luôn đi.
– Vâng..
Tên vệ sĩ cúi đầu tăm tắp dạ vâng khúm núm trước cơn phẫn nộ của chủ tử. Hắn liền cáo ra nhanh..
Đúng là cáo già nhanh tay thật…
Ông Đình biết chắc ông Đổng đã ra tay rồi…nếu như vậy thì mọi chuyện lại có chiều hướng xấu hơn.
Ông ngả người ra sau day day thái dương…Con ông nó sẽ ra sao nếu bị đổ cho tội mưu sát.
…
Ông Đổng ngồi vắt chân hình chữ ngũ, người hơi ngả về sau, hai tay chống lên batong nhìn người phụ nữ đối diện mình, nói:
– Bà Hà, bà không thấy sự ra đi của con gái mình là ẩn khúc sao.
Bà Hà nhìn người đàn ông lạ bệ vệ trước mặt, nhắc đến con lại buồn hơn, chỉ có một đứa vậy mà cũng…
– Số nó mệnh yểu chết sớm thì tôi biết làm gì hơn nữa đây. Mà… – Bà nhíu mày nhìn ông – Ông là…
– Gọi tôi là xự trưởng được rồi. – Ông ngưng một lát rồi tiếp -Vậy bà khkông muốn cho kẻ hại con gái mình phải đền tội à… – Đáy mắt ông ta ánh lên sự tà độc nhìn bà.
Bà Hà cúi đầu lặng thinh. Ông Đổng tiếp:
– Chỉ cần bà lên tiếng kiện nó, tôi sẽ giúp bà tất cả các chi phí để cho nó phải đền tội với con gái bà.
Vốn hiền lành, bà Hà chẳng nghĩ gì đến chuyện báo thù hay báo hận gì cả…vả lại bà cũng chưa biết sự thật thì làm sao mà buộc tội cậu trai đó được. Dù Tuyết Y không đến thăm viếng con bà nhưng cậu cũng đã có lòng giúp gia đình một khoản tiền trong lúc khốn đốn…
Bà cắn môi bối rối nhìn ông:
– Ý ông là…
Ông Đình cười nhạt:
– Nó cũng đã làm hại con gái tôi không còn mặt mũi nhìn người khác, và cả con bà nữa…mà tôi nghe nói cô Mĩ Chi đó còn đang mang thai với hắn…Hừ…đúng là không có tính người mới làm ra chuyện đó..
– Ông muốn nhân chuyện này trả hận cho con gái mình – Bà chau mày.
Hiền nhưng bà không hề ngu dại…mọi chuyện phải biết trước biết sau, không thể nghe lời người khác xúi dục được, như vậy rất dễ dẫn đến sai lầm nghiêm trọng. Như con bà…
– Bà thông minh lắm… – Ông Hà cười sảng khoải – Chỉ cần bà làm đơn kiện nó, xong mọi chuyện tôi sẽ đưa vợ chồng bà ra nước ngoài sống để tiện chữa bệnh cho ông nhà và đương nhiên kèm theo một tài khoản để bà và gia đình sống qua ngày
Đây đúng là một điều kiện quá tốt…Nhớ đến ngoài chồng suốt ngày bệnh hoạn của mình…Hai tay bà xoắc chặt lại bối rối. Một cơ hội tốt như vậy thì làm sao nỡ từ chối cho nổi…Bà cắn môi suy nghĩ đắn đo rồi nhìn ông Thịnh…
…
– Hàn thiếu, đây là kết quả xét nghiệm.
Nhìn phong bì chứa cả một sự thật bên trong…cậu đưa tay cầm nó, lòng hồi hộp khó tả…
Chầm chậm cậu đưa tay mở nó ra…Đến Qúach giám đứng bên cạnh cũng phải nín thở theo.
Reng…reng…
Đúng vào giờ phút này lại có địên thoại cơ chứ.
Cậu để nó xuống bàn, nhấc máy:
– …
– Vâng tôi đây.
– …
– Được, vậy chiều nay đi ạ.
– …
– Vâng.
Cậu tắt máy, lại tiếp tục cầm phong bì lên mở ra xem…
Qúach giám cũng ghé mắt lại nhìn…
Khoé miệng Tuyết Y nở nụ cười mãn nguyện…Vậy là đúng rồi…
Qúach giám nhìn nụ cười hạnh phúc hiếm hoi trên môi Tuyết Y, cậu cũng thấy nhẹ nhõm.
Đúng là cái kết có hậu…Nếu đứa trẻ là con Tuyết Y thì chắc chắn mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn. Tử Di dù có hận ghét cậu đến đâu cũng sẽ tha thứ vì đứa con thôi.
Tuyết Y quay xang nhìn Qúach giám, môi cừoi không ngớt, phấn khích đến nỗi nói to khác xa phong thái nho nhã nhỏ nhẹ thường ngày:
– Cậu có thấy không…nó đúng là con tôi…
– Vâng.. – Qúach gíam cười cúi đầu.
– Cảm ơn em… – Tuyết Y ngả người ra sau, tâm hồn thật thanh thản. Ngoài trời thật trong lành.
Tất cả không còn quan trọng nữa rồi…cậu đã có những thứ mình muốn, cái tài sản kếch xù của ông Đình cậu cũng chẳng cần nữa rồi…vì bây giờ cậu biết mình đã có một gia đình nhỏ bé bên cạnh…tất cả những toan tính từ xưa đến giờ bỗng chốc trở thành hư vô…Chưa bao giờ cậu lại có cảm giác nhẹ nhõm thanh thản đến vậy…
Chương: 56
Hai ánh mắt nhìn nhau kẻ bối rối, người đau tim.
Thoáng qua giây phút nhói lòng khi thấy Tử Di đi cùng với người đàn ông hôm nào đó…Cậu kiềm chế không bước đến gần họ, đôi mắt trầm tĩnh nhìn cô, khoé môi khẽ cười thay lời chào rồi quay mặt đi chỗ khác để khỏi phải nhìn để đau tim nữa…
Cứ chỉ đó của cậu khiến Tử Di thấy mình như kẻ có tội vậy…Cô cũng quay mặt đi chỗ khác. Phải cứng rắn lên để sống thôi.
– Em dùng gì – Níck nhìn cô khẽ cười.
– Gì cũng được.
Níck gấp menu lại gọi bồi bàn gọi hai xuất.
Tử Di lên tiếng hỏi:
– Bà chủ tịch đã bớt đau chưa?
– Cũng đỡ rồi..- Níck cười nhẹ nhìn cô.- Chuyện bên L.E em giải quyết xong rồi chứ.
– Ổn rồi.
Mắt Tử Di thỉnh thoảng vẫn liếc về phía chỗ Tuyết Y…chắc cậu có hẹn với ai nên mới đến đây như vậy.
…
– San Phong đâu rồi phó tổng.
Ngữ Yên dừng bút, ngước mắt lên nhìn người đứng khoanh tay mặt khinh khỉnh trước mắt mình…Cô hơi cười:
– Cô nên hỏi trợ lý của anh ấy tốt hơn là hỏi tôi.
– Tôi thích hỏi cô không được à – Gia Linh gằn giọng nói.
Ngữ Yên nhún nhẹ vai:
– Được nhưng tôi không muốn trả lời được không?
Đúng là giọng nói thách thức…Gia Linh đổ quạu:
– Cô giám ăn nói với tôi như vậy à?
Môi dưới Ngữ Yên hơi trẽ xuống như đang cười chế giễu, cô đặt bút xuống bàn đứng dậy, thở hắt ra đi đến đứng đôi diện Gia Linh, ánh mắt không sợ sệt tránh né mà nhìn thẳng nói:
– Cô nghĩ mình là ai vậy. Thời gian ở đây gây chuyện với tôi thì tốt nhất cô nên chạy theo mà giữ San Phong.
Mặc dù gương mặt Ngữ Yên không kênh lên, giọng nói vẫn rất bình thường điềm đạm nhưng sao Gia Linh thấy khó chịu thế này…Cô ta là cái thá gì mà dám ăn nói theo giọng bề trên chỉ bảo với cô như vậy.
Gia Lin cố điềm tĩnh lại, miệng cười khẩy:
– Đừng tỏ vẻ dễ dãi như vậy, sớm muộn gì San Phong cũng là của Gia Linh này thôi.
– Cô đừng nghĩ mình là bầu trời như vậy…tội nghiệp lắm.
Bộp…
Một cái tát Gia Linh dành tặng cho cô làm má Ngữ Yên nóng rát…
– Đừng ăn nói kiểu đó với tôi.
Bộp…
Ngữ Yên cũng chẳng kếm cạnh, cô tát thẳng tay vào mặt Gia Linh không chút kiêng nhường nào cả,
Mặt Gia Linh nóng bừng vừa rát vừa đau, cô ôm má mắt gườm trừng nhìn Ngữ Yên định mở miệng thì San Phong đi vào, cậu nhìn hai người, Ngữ Yên quay quay nghiêng người cho San Phong khỏi nhìn thấy nốt tay trên má mình, còn ngược lại Gia Linh thì cố tình cho thấySan Phog thấy được.
– Má em…
Mắt Gia Linh rưng rưng, tay ôm má nhìn Ngữ Yên:
– Tôi chỉ đến tìm San Phong thôi chứ có làm gì anh ấy đâu mà cô…
Nói đoạn, cô quay ngoắt mặt chạy đi…
San Phong chau mày nhìn Ngữ Yên:
– Sao vậy?
– Không có gì giải thích. Chạy theo đi.- Gịong nói trầm tĩnh của cô khiến San Phong phát cáu.
Cậu mà ở lại nói chuyện cho ra lẽ chắc lại ầm lên mất.
San Phong lườm cô rồi ra ngoài…
Ngữ Yên lại sofa ngồi phịch xuống, cô đưa tay lên sờ bên má vẫn còn nóng rát…bàn tay cô chạm vào thứ gì đó nước nước thì phải…hai mày khẽ nhíu lại, đưa ngón tay vừa chạm vào thứ đó xuống.
Máu…Hèn nào cô còn thấy xót khi chạm vào nó nữa. Bàn tay Gia Linh thật lợi hại, chỉ một cái tát thôi mà cả móng cào mặt nữa.
Cô thở dài đứng dậy lại phòng vệ sinh rửa mặt…những giọt nước mát lạnh làm cô tỉnh táo hẳn ra mặc dù vết xước có hơi xót…Cô nhìn mình trong gương, càng ngày càng hiện rõ nét buồn lặng…Đến bao
giờ cô mới tìn được hạnh phúc của mình đây.
…
– Em với Ngữ Yên có chuyện gì vây.
Gia Linh đắc ý khi thấy San Phong đã gọi điện ngay cho mình sau khi cô chạy ra ngoài côngty.
Ngoài mặt vẫn vờ sướt mướt:
– Em cũng không hiểu sao anh lại lấy được người vợ đanh đá đến vậy. Chỉ mới hỏi anh thôi là cô ta đã phát ghen lên tát em rồi.
San Phong hơi cười “Ngữ Yên ghen Gia Linh”. Cũng hay. Cậu nhìn nhìn Gia Linh môi hơi nhếch lên cười:
– Chắc em lại nói gì chọc giận cô ta chứ gì?
– Em nói gì đâu- Gia Linh chối quanh – Em chỉ hỏi anh đâu thôi, cô ta không thèm trả lời, em mới nổi nóng nói vài câu thôi mà đã bạt tai em rồi, anh không vào chắc đánh em luôn quá.
Gia Linh kể lể, mặt phụng phịu như làm nũng:
– Anh về dạy lại vợ đi nhé. Người như vậy mà cũng lấy được.
– Được rồi, bỏ qua đi, anh sẽ nói Ngữ Yên rút kinh nghiệm.
Giừơng như chưa hả dạ với câu hứa hẹn của San phong, cô trề môi:
– Anh thích cô ta rồi à?
San Phong bật cười:
– Không có chuyện đấy đâu…
San Phong không ngờ câu nói vô ý của mình lại cả hai người cùng nghe được…
Một người quay mặt cúi đầu buồn bã bước đi…
Khoé môi người kia lại hơi cười ” Sẽ có ngày cậu phải hối hận vì câu nói đó thôi…
…
– Ông Thịnh mất tích… – Tuyết Y chau mày nhìn ông Đình.
– Phải, ba đã cho người đi tìm mấy ngày nay nhưng vẫn chưa có tin gì.
– Vậy chuyện ông ta nói không còn giá trị nữa rồi.
Mặt Tuyết Y vẫn tỏ ra bình thường, giọng nói điềm đạm không chút lo lắng.
Ông Đình là người lo cho cậu hơn cả Tuyết Y lo cho mình.
– Con yên tâm, bằng mọi cách ba sẽ tìm được tên khốn đó về.
– Cũng không cần thiết… – Tuyết Y hơi cười nhign ba mình – Cảm ơn ba đã lo lắng, mọi chuyện để con được rồi.
Thấy phong thái con mình vẫn nhã nhặn như thường ngày, ông chau mày:
– Con có cách gì rồi à?
Tuyết Y cười lắc đầu:
– Chưa nhưng sẽ có thôi.
Ông Đình nhìn con chân chối…nước đến chân rồi mà vẫn bình thường như không. Đúng là đằng cấp điềm nhiên của nó còn vượt trội hơn ông rất nhiều.
…
– Con trai…
Vừa nhìn thấy mẹ, Ren chạy tọt đến bên cạnh:
– Mẹ, hôm nay con muốn đi chơi như lần trước.
– Lần nào – Tử Di hỏi lại.
– Đi với chú đẹp trai ấy, mẹ gọi địên cho chú ấy đến đây cùng đi luôn nhé.
Tử Di chợt khựng người lại khi con mình nhắc đến Tuyết Y…nụ cười gượg gạo nở trên môi, ngồi xuống nói:
– Con ghét chú ấy lắm mà. Sao tự nhiên lại…
Ren lắc đầu:
– Lúc đầu thì con có ghét nhưng về sau biết hoàn cảnh chú ấy…cũng đáng thương lắm.
– Hoàn cảnh – Tử Di chau mày – Hoàn cảnh gì?
– Thôi, mẹ cho cho con đi chơi đi, con sẽ kể cho mẹ nghe.
Tử Di cắn môi nghĩ ngợi rồi nói:
– Mẹ với con đi thôi nhé, chắc chú ấy bận rồi.
Ren thở hứat ra rồi cũng gật đầu:
– Vậy cũng được ạ.
Tử Di cười hiền nhìn con, cô xoa xoa lên đầu nó:
– Ngoan lắm. Đi ăn đã rồi mới đi chơi đấy..
Tuyết Y ngồi trong xe nhìn họ từ xa…Đôi mắt buồn nhưng miệng lại vô thức cười theo khi thấy hai mẹ con họ cười. “Sẽ sớm thôi…”
…
– San Phong… – Tử Di vô tình thấy San Phong đi ngang qua chỗ cô ngồi, cô liền đứng dậy gọi.
Nghe tiếng quen quen, cậu quay đầu lại…nhận ra Tử Di. San Phong tròn mắt nhìn cô..,vết thương cậu vẫn còn âm ỉ nê chưa đủ dũng khí gặp lại cô.
Cậu vội quay nhanh mặt đi bước nhanh hơn…
Tử Di thấy vậy, cô nhìn về phía tàu siêu tốc Ren đang ngồi trên đó, chắc là còn lâu mới hết lượt.
Tử Di vội vàng chạy theo gọi:
– San Phong à…
– San Phong…
Càng nghe tiếng gọi, bước chân cậu càng xải nhanh hơn, không dám quay đầu lại nhìn cô.
Chạy theo một đoạn khá xa…, người đông quá nên cô chẳng còn thấy cậu trong tầm nhìn nữa…
Dòng người đông đúc, Tử Di đứng im xoay người quanh nhìn xem cậu có lẫn đâu đó trong đám người đấy không…
Thấy thái độ của cậu đối với mình như vậy, cô càng cảm thấy mình đã có lỗi, nhưng biết làm sao hơn được,,,khi cô chỉ coi cậu như một người anh tốt.
Tử Di buồn bã cụp hàng mi xuống lững thững đi về chỗ đứa con mình chơi..
“Xin lỗi…”- San Phong đứg trong góc khuất nhìn theo bóng cô xa dần, gương mặt ưu thương, mắt như chứa đựng một bọc nứơc sắp vỡ…cúi đầu lặng lẽ quay lưng bước đi…
…
Ren nhìn quanh không thấy mẹ mình đâu…chờ cả một lúc rồi mà vẫn chưa thấy mẹ quay lại, Ren bắt đầu thấy lo lắng, cậu bé cứ đưa đôi mắt to tròn xoe của mình dõi vào đám đông qua lại tìm mẹ…nhưng chẳng thấy đâu.
Bước chân cậu bé bước đi trong vô thức…cứ bước đi để tìm mẹ.
Dù là có hơi sợ nhưng cậu bé vẫn không khóc, gương mặt chỉ hơi ngơ ngác nhìn mọi người đều lạ lẫm…
Đến khi đi được một đọan khá xa, Ren mới nghĩ lại…mình cần đứng đó để mẹ tìm dễ hơn.
Cậu bé quay đầu định đi về chỗ lúc nãy thì nhìn xung quanh, mấy ngã rẽ đều giống nhau, biết đi đường nào bây giờ…
Cậu bé cứ thế bước đi theo cảm tính nhưng càng đi thì lại càng loạn lên, không tìm thấy chỗ ban nãy…
…
Tử DI quay lại chỗ con chơi, cô nhìn quanh không thấy con mình đâu, cả trên phía tàu lượn kia toàn người lớn, không có bóng đứa trẻ nào cả…Vậy Ren đi đâu được…
Cô hốt hoảng vội vàng chạy đi lung tung quanh đó tìm..vẻ mặt lo lắng lo sợ con mình sẽ làm sao…vừa đi miệng cô vừa lẩm bẩm “Mẹ xin lỗi…mẹ xin lỗi…”.
Tìm mãi một lúc lâu mà vẫn chưa thấy Ren đâu, bước chân cô ngày càng nặng nề hơn, đôi mắt thất thần nhìn hàng trăm, nghìn người qua lại xung quanh…tự nhiên nước mắt chảy lúc nào cũng không biết.
Trong lúc này, chỉ còn Ren là ruột thịt suy nhất của cô mà thôi…Nó là có mệnh hệ gì chắc cô không còn muốn sống nữa mất. Nó chính là món quà ông trời đã tặng cô, sao cô lại có thể đánh mất được chứ…
Cô cố gắng lên bước chân mệt mỏi của mình đi quanh đó tìm thêm lần nữa…