<?php the_title(); ?>

Hoa Vô Lệ

20.08.2014
Admin

– Cắt…t…ttttttt””””
Tên đạo diễn bực bội cong môi lên than:
– Sao thế…làm sao thế…có biết đây là lần thứ 18 không hhả… – Hắn khươ tay xang bên Tử Di rồi lại múa tay xang bên Nick – Chỉ một cảnh kiss thôi mà cũng không xong vậy…Ôi trời ơi… – Hắn đưa tay ôm gáy mình – Tôi tụt huyết áp mất…
Không hiểu sao, cứ thấy Nick cúi xuống gần sát mặt mình Tử Di lại dụt người lại dù đã cố gắng rồi người cô cứ đơ đơ làm sao ấy. Cô cũng chẳng muốn đóng cảh này chút nào, nhưng bỏ thì mất một khoản tiền kha khá. Đành cắn răng chịu đựng vậy.
Tử Di lí nhí:
– Lần này tôi sẽ cố gắng.
Tử Di quay xang nhìn Nick:
– Anh làm nhanh lên nhé, đừng từ từ nữa.
Nick phì cười nhìn cô đầy thú vị. cậu gật gật đầu môi vẫn còn cười.
Tên đạo diễn lườm lườm Tử Di:
– Hừ…hai người làm tốn phin quá đấy…hứ… – Hắn quay lại người quay, ra hiệu –

Mọi người đang nín thở chông chờ pha kiss lãng mạng của hai diễn viên nghiệp dư này…
Ních không hề tiến hành hành động nhanh như đã nói với Tử Di mà cậu nhẹ nhàng từ tốn kéo cô lại gần mình, vòng tay qua chiếc eo thon gọn của cô rồi từ từ cúi xuống…
Tử Di nhắm mắt tự chấn an mình… “nhanh nhanh…sẽ qua thôi”. Cô hít thở thật mạnh rồi tay đặt lên eo của Níck, hai bàn tay cô nắm chặt lấy eo Nick cố gồng mình…điều này khiến Níck muốn cười mà không nổi…
Chỉ 1 tích tắc nữa thôi là môi chạm môi… Tên đạo diễn đang hài lòng về vẻ này của hai người thì…
– Ồ““““““““““““
Một pha gây sốc choáng váng… Tử Di đã bị cướp khỏi một bàn tay của người khác…Ních đứng hụt hẫng miệng há hốc nhìn chàng trai lạ nào đó đang cướp đi nụ hôn đáng lẽ ra là của mình với Tử Di vậy mà…
Tên đạo diễn ôm miệng phấn kích…
– Oh my good~… Perfech…
Tử Di mở bừng mắt, hai tròng mắt cô tròn xoe lại đầy sửng sốt…
Bộp…bộp…
Tiếng vỗ tay đan xen những tiếng huýt sáo xung quanh chỗ đó trong công viên nước náo loạn cả lên…
Tên đạo diễn mải xem cảnh đó mà quên dừng máy quay…
Tử Di vội vàng đẩy nhẹ người Tuyết Y ra…
Níck cau mày:
– Là sao?
Tuyết Y hơi cười đứng đối diện với Ních…Chiều cao ngang nhau mặt đối mặt giữa hai người đàn ông và giữa đó là một cô gái xinh đẹp…pha này thật gay cấn cứ như thật vậy…
Mọi người im lặng theo dõi như màn đòi người tình thật sự:
– Đừng đụng đến người của tôi.
Níck bật cười khinh khỉnh, cậu bước gần đến trước mặt Týêt Y hơn. Từ bé đến giờ Nick vốn là một thiếu gia chưa ai dám làm phật ý cậu vậy mà từ đâu xuất hiện một ngừơi ăn nói với cậu như vậy.
Vẻ mặt Ních hất lên đầy khiêu khích, cậu đẩy Tuyết Y lại sau…
Tủm…
Chỗ đứng của Tuyết y đúng là ven hồ, cậu ngã ầm xuống…
– Woa…hay hay…
– Hay nhờ…kịch bản này được đấy…
Mọi người đứng xem tán thưởng kịch bản không tiếc lời…
Tử Di mở trừng mắt khi thấy Tuyết Y cứ đưa tay lên rồi lại ngủm tịt xuống, nhìn kiểu này là không biết bơi rồi…Cô vội vàng lao mình xuống hồ…
Mọi người đứng xem nghĩ đây là kịch bản chứ không hề biết là sự thật. Họ chỉ chăm chú đứng nhìn xem nội dung tiếp theo thế nào, ngay cả đoàn làm phim lẫn tên đạo diễn bóng cũng bị cuốn hút theo tình tiết đó..Còn tên quay phim thì chỉ biết cắm đầu vào quay khi chưa nghe khẩu lệnh cắt của đạo diễn…
Trong khi Tử Di chật vật đẩy người Tuyết Y lên bờ thì mọi người chỉ biết đứng nhìn chăm chăm…
Cô ho sặc sụa khi đã kéo được cậu lên bờ…
Tử Di thở gấp vì mệt, cô nhìn lên Níck:
– Anh hơi quá rồi đấy.
Níck ngây thơ vô số tội:
– Tôi chỉ mới chạm nhẹ vào anh ta thôi mà.
Tử Di lườm cậu rồi quay lại nhìn Tuyết y vẫn nằm im lặng, cô ấn ngực Tuyết y cho cậu ọc ra nước vậy mà vẫn không có tiến triển gì.
Thật ra, Tuyết Y đã tỉnh từ lâu rồi nhưng cậu vẫn cố tình không muốn dậy xem Tử Di làm gì tiếp theo. Cậu chỉ chờ đến màn hô hấp thôi…
Nếu Tuyết Y không cố kín đáo bàm vào bờ thì với dáng mảnh mai sương hạc như Tử Di thì ngày mai cũng không nâng cậu lên bờ nổi.
Tử Di vội vàng cúi xuống hô hấp cho Tuyết Y.
Cậu vẫn nằm im, Tử Di lại làm lại một lần nữa…
Đang định lập lại lần thứ ba thì Tuyết Y mở mắt, cậu không thể nhịn cười được nữa, cậu che tay lên trán môi khẽ cười vì thấy vẻ mặt ngờ nghệch khi bị lừa của cô…
– ÔI ôi… đẹp trai thế…
– Ôi chết mất…
Nụ cười đẹp đến say lòng các chị em phụ nữ có mặt ở đó…
Ngay cả đến tư thế nằm cửa Tuyết y cũng khiến họ thèm thuồng muốn được lao đến hô hấp thay vị trí của Tử Di…
Tên đạo diễn c
Hai người bước vào thang máy bỗng nhiên Thừa Ân xuất hiện đứng chặn ngang cửa vội vã hấp tấp thấy Tuyết Y cậu cười cười cúi đầu chào rồi đứng nhanh vào trong.
Quách giám lên tiếng nói mát Thừa Ân:
– “Trưởng phòng Lâm” hôm nay “lại “ đi muộn rồi à.

Thừa Ân quay xang nhìn nhìn Qúach giám, cậu cười nhẹ mà giọng không nhẹ chút nào:
– Tôi chưa quen với giờ Việt Nam lắm, mong Qúach giám không bắt lỗi.
Lúc nào miệng của tên này cũng dẻo quẹo như vậy làm sao Qúach giám mở miệng bắt lỗi hắn đây chứ.
Cậu đành im lặng mà bỏ qua. Trong đây Hàn thiếu còn chưa lên tiếng hỏi tội Thừa Ân đi làm muộn mà cậu hạch sách quá tên đó cũng không ra gì.
Ting…
Thang máy mở…
Hàn thiếu quay xang Qúach giám nói:
– Cậu theo trưởng phòng Lâm lấy cho tôi mẫu thiếu kế.
– Vâng.
Thừa Ân cùng Qúach giám về phòng thiết kế, đến cửa phòng, Qúach giám nói:
– Cậu mang bản thiết kế lên cho Hàn thiếu nhé, tôi có việc bận một chút.
– Vâng. – Thừa Ân gật đầu

Qúach giám trở lại đại sảnh, cậu dừng chân tại quầy lễ tân:
– Sáng nay có chuyện gì vậy?
Một cô nhân viên đi ngang qua đó nghe Qúach giám hỏi liền dừng lại hóng, cô ta nói:
– Qúach giám không biết chuyện gì sao?
– Biết thì hỏi các cô làm gì.
Cô ta liền đặt sấp hồ sơ dày cộm trên tay mình xuống bàn tiếp tân, lật lật tìm tìm rồi rút ta tờ báo mới cứng đưa cho Qúach giám:
– Hàn…
Đang định lên tiếng thì cô ta chợt thấy Hàn thiếu đi đến, cô ta liền cầm tập hồ xơ lên, vội vàng nói:
– Qúach giám cứ từ từ đọc nhé.
Vừa dứt câu cô vội bỏ đi làm công việc của mình.
Tờ bìa đập vào mắt Qúach giám hình ảnh Hàn thiếu và cô người tình nhỏ bé của mình. Cậu dở ra trang nói đến họ…
– Không còn việc để làm à?
Trong côngty này thì chỉ có Hàn thiếu mới có giọng nói đó với mình, Qúach giám từ từ quay lại, cậu đóng tờ báo lại:
– Hàn thiếu…
Các cô nhân viên đứng đó cũng cúi đầu chào cung kính:
– Hàn thiếu.
– Ừm – Tuýêt Y khẽ cười gật đầu.
Mọi người lại trở về tác phòng làm việc, mấy cô tiếp tân vờ chăm chú vào công việc của mình nhưng không quên liếc mắt nhìn trộm tổng tài đẹp trai siêu cấp của mình mà thầm ước ao…
Tuyết Y nhìn tờ báo trên tay Qúach giám, cậu thoáng thấy hình mình trên đó, Tuyết Y nói:
– Cho tôi mượn.
– Dạ. – Qúach giám đưa hai tay tờ báo cho tuyết Y.
Cậu nhìn nhìn ngoài bìa thấy hình mình, chưa vội đọc, Tuyết Y nói:
– Phòng thiết kế đã làm xong chưa?
– Dạ rồi, chờ họ chỉnh lại một chút sẽ mang lên cho Hàn thiếu.
– Ừm, xong thì mang lên phòng cho tôi.
– Vâng.
Tuyết Y cầm theo tờ báo mà Qúach giám chưa kịp đọc ra ngoài côngty.

San Phong đang bực mình vì chuyện Tử Di cùng Hàn thiếu lại có tình cảm tốt như vậy thì Ngữ Yên bước vào.
Lại là sao chổi. Y rằng mỗi lần cậu bức tức cô gái này lại xuất hiện như muốn làm bùng nổ núi lửa trong người cậu vậy. Chỉ khi gặp cô cậu mới tăng cơn túc
San Phong cau mày:
– Cô không biết phép lịch sự tối thiểu à.
Chưa gì đã gây chuyện, Ngữ Yên đành gật đầu đi ra.
Cộc..cộc…
San Phong bực dọc đứng dậy ra mở cửa đi lướt qua Ngữ Yên.
Cô ngoái lại nhìn cậu rồi lắc đầu vào trong phòng San Phong.
Thấy tờ báo trên bàn đã phần nào cô hiểu được lý do cậu khó chịu như vậy, Ngữ Yên bật cười “ Trẻ con “.
Cô đặt hợp đồng mà bà Như Hạ nhờ mình đưa xang cho San Phong lên bàn rồi lui ra ngoài.
..
Tử Di đang chuẩn bị ra về thì Đan Băng kéo cô lại, Tử Di nhìn cậu:
– Sao vậy?
– Chuyện này là thật à? – Cậu đưa tờ báo cho Tử Di.
Cô ngạc nhiên cầm nó lên xem, rồi phì cười:
– Luyên thuyên, không có chuyện đó đâu?
Đan Băng không tiện hỏi nhiều, cậu gật đầu:
– Mà hai người thân nhau từ khi nào vậy?
– Chỉ 1 ngày thôi.
Đan Băng nhíu mày khó hiểu “1 ngày”. Cậu không hỏi gì nữa mà chỉ gật đầu:
– Ừ.
Tử Di cười nhẹ đi về trứơc.

– Con nghe.
-…
– Có chuyện đó sao? – Đan Băng vờ ngạc nhiên, mịêng cậu hơi cười mắt gian tà.
-…
– Con không rõ, ba gọi Tuyết Y hỏi xem sao.
-…
– Vâng.
Vừa cúp máy cậu lại có điện mới:
– Cháu đây.
-…
– Vâng cháu đến ngay.
-…
– Vâng.

Tuyết Y trở lại côngty trong một tâm trạng vui vẻ, cậu mỉm cười với tất cả mọi người cúi đầu chào mình khiến họ cảm thấy hơi bất an.
Cậu về phòng mình thấy Qúach giám và cả trưởng phòng Lâm ngồi đó, cậu cười nhẹ:
– Có chuyện gì à?
Qúach giám thấy Tuyết Y tự dưng cười với người khác không lông vậy là có chuyện gì bất thường rồi.
Thừa Ân ngập ngừng lên tiếng, giọng nói dụt dè:
– Tôi đã…làm…
– Trưởng phòng Lâm đã làm mất bản vẽ của đội thiết kế. – Qúach giám lên tiếng nói nhanh thay cho Thừa Ân như kể tội cậu vậy.

Thừa Ân nhìn xang Qúach giám, mặt cậu ta vênh ngược lên, đúng là loại thù dai…
Qúach giám tiếp:
– Tôi không hiểu trưởng phòng làm việc thế nào mà mới vào đã làm mất mẫu thiết kế của côngty rồi. – Cậu quay xang nhìn Tuyết Y đề nghị – Trường hợp này nên đuổi thôi.
Thừa Ân nhìn Qúach giám trân trối. Chắc chắn vì vụ cậu xin việc mà ăn nói sóc óc với hắn nên mới đì mình như vậy đây. Thừa Ân cau mày lên tiếng:
– Có nghiêm trọng vậy không. Tôi sẽ làm lại bản mới là ổn chứ gì.
– Sao lại không nghiêm trọng, đây là mẫu thiết kế trang sức cao cấp của riêng côngty đang được bảo mật, cậu làm mất nhỡ nó rơi vào tay một trong những côngty đối đầu với tập đoàn mình thì sao.
– Thiết kế trang sức chỉ là một phần nhỏ của tập đòan thôi mà, anh nói quá rồi đấy.
Chủ ý của Qúach giám là muốn cho Thừa Ân ra đi nên mới làm quan trọng hoá vấn đề như vậy thôi chứ thật ra tập đoàn Hàn thị kinh doanh đủ thứ chỉ mỗi sản xuất trang sức cao cấp thôi cũng không quan trọng cho lắm. Thấy Thừa Ân không hạ giọng mà còn bắt bẻ mình Qúach giám càng nuôi thù với cậu:
– Trưởng phòng Lâm nói như vậy khác…
– Được rồi – Tuyết Y nãy giờ ngồi im lặng giờ mới lên tiếng.
Cậu không khó chịu như mọi người khi có người làm sai sót trong việc thiết kế và bảo mật ngược lại hôm nay rất thoải mái:
– Trưởng phòng Lâm.
– Dạ – Thừa Ân cúi mặt. Qủa này xong rồi.
Qúach giám đang hí hửng tưởng Hàn thiếu của mình sẽ cho Thừa Ân “die” thì lại giật mình bàng hoàng khi nghe:
– Tôi sẽ cho cậu thời gian đến sáng mai để mang mẫu thiết kế khác hoàn toàn so với mẫu đã mất, không được lặp lại hiểu chứ.
Thừa Ân ngẩng phắt đầu lên, mắt cậu long lanh:
– Vâng.
– Tốt – Tuyết Y khẽ cười – Đừng làm tôi thất vọng.
– Dạ – Thừa Ân đứng dậy cúi đầu cảm ơn Tuyết Y.
Tuyết Y gật đầu cười:
– Đi làm việc đi.
– Vâng.
Trước khi đi Thừa Ân không quên quay xang nhìn Quách giám bằng điệu bộ khinh khỉnh khiến cậu tức nghẹn lời.
Còn lại hai người, Qúach giám lên tiếng:
– Hàn thiếu, sao anh lại nhẹ tay như vậy?
– Không nên vì một chuyện nhỏ mà làm mất đi một nhân tài.
– Nhưng…
– Tôi biết cậu không thích Thừa Ân. – Ngừng một đoạn Tuyết Y tiếp:- Đây là công việc chứ không phải chỉ đơn giản là chuyện cá nhân.
Những lời nói của Tuyết Y làm cho Qúach giám thấm thía dần, cậu không còn gì để phản bác nữa. Tuyết Y khẽ cười:
– Được rồi, cậu ra làm việc đi.
– Vâng – Qúach giám cúi đầu chào cậu rồi lui ra.

– Ngữ Yên ơi, đói quá.
Ngữ Yên đang làm việc trong phòng tự nhiên Thừa Ân lù lù xúât hiện từ đằng sau đi vào nằm phịch xuống giường.
Cô giật mình quay lại, thấy vẻ mặt phờ phạc của Thừa Ân, cô vội nói:
– Em chưa ăn gì à?
– Chưa.
– Sao đi làm về muộn vậy.
– – Ừm, khổ quá. Cô Ngữ Yên cho tôi đi ăn cơm đi.
– Ừ.
Thừa Ân ngồi bật dậy, mắt long lanh miệng cười toe toét.
Ngữ Yên nói:
– Ra ngoài cho chị thay quần áo đã.
– Nhanh lên nhé.
– Được rồi. – Cô đẩy người Thừa Ân ra ngoài.

– Đi chậm chậm lại.
Thừa Ân cho xe chậm lại, cậu hỏi:
– Sao vậy?
Ngữ Yên nhìn xang bên đường thấy bóng dáng quen thuộc bước vào bar Night, cô cau mày nhìn rõ thì nhận thấy đúng là San Phong.
Cô nói mà mắt vẫn nhìn theo cậu đến khi San Phong vào trong:
– Không có gì. Đi đi.
– Ờ.

Đên hàng ăn, Thừa Ân đỗ xe rồi lại ra cùng Ngữ Ân vào trong.
Thức ăn vừa bê ra, mặt Thừa Ân sáng bừng, cậu xoa hai tay vào nhau:
– Ngon quá. Mời cô Ngữ Yên nhé.
– Ưm. – Ngữ Yên khẽ cười.
Cô gẩy gẩy thức ăn trong bát mình, mắt nhìn đơ đãng về một khoảng không vô định.
Thừa Ân vừa ngẩng lên đã thấy vậy, cậu hỏi:
– Cô Ngữ Yên sao vậy?
Không có câu trả lời…
– Ngữ Yên… – Thừa Ân khươ tay qua mặt Ngữ Yên.
Cô giật mình:
– Ừ, sao có chuyện gì?
– Tự nhiên ngồi thừ ra vậy?
Ngữ Yên đột nhiên rủ rê:
– Em có muốn đi làm vài ly không?
Thừa Ân nhíu mày nhìn chị mình, cậu hỏi:
– Từ bao giờ cô Ngữ Yên biết uống bia rượu vậy?
Ngữ Yên kiếm cớ bừa:
– Coi như đi chúc mừng chị vừa được thăng chức đi.
– Nói dối – Thừa Ân cúi đầu xuống ăn tiếp.
Ngữ Yên cười như mếu:
– Dối gì cơ?
Thừa Ân vừa ăn vừa đáp:
– Mỗi lần cô Ngữ Yên nói dối đều nói nhanh như vậy.
Thừa Ân không hiểu giống ai mà nhạy cảm vậy cơ chứ. Ngữ Yên cố đóng vai, cô nói từ từ lại:
– Em không đi thì thôi vậy.
Thừa Ân nhìn lên chị mình, cậu cố tìm nét giả tạo ở cô vậy mà thấy chị mình rất nghiêm chỉnh nên đành nói:
– Thì đi.
Ngữ Yên cười cười.

Bar Night…
– Ôi Huỳnh tổng… – Gịongg nói kéo dài đong đưa – Lâu rồi không gặp anh…

San Phong nở nụ cười tươi như hoa, trên tay vẫn cầm ly rượi đưa lên nhấp môi, xoay người nhìn hai cô gái xinh đẹp trước mặt mình.
Mĩ Chi- Người mẫu quảng cáo trong côngty Tuyết Y, bạo dạng đứng sát vào người San Phong, tay phe phẩy trên cổ áo cậu nói:
– Sao lại đi một mình thế này…Huỳnh tổng có muốn em góp vui không?
San Phong cười cười, ánh mắt tà mị:
– Ưm…Vậy lên trên ngồi đi.
San Phong cùng hai người đẹp dời đến chỗ ngồi trên tầng.

Ngữ Yên vừa đến Bar cùng Thừa Ân.
Mọi khách quen trong Bar hơi ngỡ ngàng khi có hai nhân vật mới toanh xuất hiện tại đây.
Thật ra chuyện đó cũng là thường nên không ai để ý mấy nhưng người xuất hiện là một chàng trai vô cùng sáng sủa đẹp trai cao dàn thoáng máy khhiến các em trong Bar xì xầm cười tít mắt nhìn về phía cậu hòa trong tiếng nhạc xập xình dưới ánh đèn mập mờ vẻ đẹp của cậu càng tăng lên gấp bội thì phải.
Ngữ Ân không chú ý về phía họ lắm, cô chỉ đưa mắt quanh nhìn mọi người trong đó để tìm kiếm một người mãi mà chưa thấy.
Hai người đến gần quầy, Thừa Ân ngồi xuống luôn tại đó, cậu thấy chị mình cứ đứng nhìn quanh mãi mà không hiểu kà nhìn gì, liền hỏi:
– Tìm ai à?
Mắt cô vẫn nhìn xung quanh nhưng miệng lại nói:
– Không.
– Vậy ngồi xuống đi.
– Ừ.
Gọi hai ly rượu, Thừa Ân xoay xang chị hỏi:
– Cô Ngữ Yên hay đến đây lắm à,
Ngữ Yên lắc đầu:
– Không, chỉ thỉnh thoảng có chuyện vui thôi.
– Ừ vậy…
– Thôi chết…hìhì… – Cô gái mặc mini díp áo ống để hớ hênh nửa chiếc bánh bao của mình cúi xuống phủi phủi quần cho Thừa Ân, miệng liên tục:- Xin lỗi, xin lỗi anh em…
Thừa Ân đẩy tay cô gái ra khỏi người mình, cậu phẩy tay:
– Không sao, lần sau đừng gây chú ý bằng cách đấy nhé.
Cô gái nhìn Thừa Ân chăng chối, với một nhan sắc như vậy mà cậu có thể hờ hững phũ phàng mà độp thẳng cô như vậy còn nói lên cả trò cô đang diễn. Thật mất mặt…
Cô gái cắn môi nhìn Thừa Ân rồi bỏ về bàn mình vẻ mặt hầm hầm. Đúng là xui xẻo.
Ngữ Yên cười cười:
– Em phũ phàng quá đấy.
– Cách tốt nhất để từ chối là chấm dứt ngay.
Câu nói của Thừa Ân khiến Ngữ Yên muốn cười cũng không nổi nữa, cô lại nhớ đến những điều San Phong nói và muốn mình từ bỏ ý định với cậu.
Ngữ Yên vội lảng đi chuyện khác cho đỡ nhớ đến cậu, cô bỗng hỏi Thừa Ân một câu vu vơ:
– Em có biết làm thế nào để một người quay lưng nhìn về phía mình không?
Thừa Ân suýt phụt ngụm rượu trong miệng mình ra ngoài, cậu nhìn xang chị mình đầy bất ngờ khi cô có thể nói được những câu như vậy:
– Cô Ngữ Yên…
– Sao – Ngữ Yên cầm ly rượu lên uống.
– Hôm nay bị sao vậy?
– Bị sao đâu – Gịong Ngữ Yên uể oải chán nản đáp, cô xoay xoay ly rượu trên tay nhìn nó thật chăm chú.
Thừ Ân nhìn chị:
– Cô Ngữ Yên lại nhớ đến người đó à?
– Ai cơ – Ngữ Yên dừng tay đặt ly rượu xuống bàn nhìn lại em mình.
Thừa Ân ngập ngừng nhắc lại tên người cậu muốn nói:
– Là Lạc…Đứ…c
Ngữ Yên cau mày cắt ngang lời Thừa Ân:
– Em vẫn chưa có bạn gái à.
Nhắc đến vấn đề tế nhị, Thừa Ân nhìn chị:
– Sao tự nhiên lại hỏi vậy.
Ngữ Yên huých tay cậu, cười cười:
– Sao…đang ngạ đấy à…Mau kiếm ai đi cho bà chị này thoát khỏi của nợ đi.
– Ôi… – Thừa Ân tự nhiên thấy đau, cậu ôm bụng nhăn nhó nói: – Đây là phản ứng đấy.
Ngữ Yên phì cười đạp vai cậu:
– Thằng này..
– Cô Ngữ Yên chờ chút nhé.
– Ừ đi nhanh đi…
Thừa Ân vội vàng rời khỏi chỗ ngồi đi tìm vệ sinh để giải quyết nỗi thầm kín.
Ngữ Yên gọi thêm ly rượu cho mình, cô ngồi một mình nhìn mọi người vui vẻ trong khi tâm trạng mình lại trống rỗng không có tâm trạng vui gì mà tự nhiên lại đến đây. Đều vì người đó cả, rõ ràng cậu vào đây rồi mà không thấy đâu nữa…
– haha…Huỳnh tổng anh định về đâu đây?…
Mĩ Chi dìu San Phong trong bộ dạng say khướt, cậu bật cười, chỉ chỏ tay lung tung, cậu cười cười vẻ mặt lẳng lơ ghé tai Mĩ Chi nói nhỏ gì đó mà không ai nghe thấy rồi cả hai cùng bật cười, Mĩ Chi cười lớn:
– Huỳnh tổng hư thật đấy…
San Phong cười cười:
– Cứ nói giá đi…
Mĩ Chi hơi phật ý khi nghe lời nói thẳng thừng đó của San Phong nhưng thực chất cô cũng muốn có qua có lại như vậy có điều nên tí nhị hơn một chút thì dễ nghe hơn.
Cô vờ làm nũng:
– Huỳnh tổng nói thế trả khác em là… – Cô bỏ lửng câu nói mặt phụng phịu như đang làm nũng người yêu.
San Phong ngất ngưởng lảo đảo say, cậu cười khinh khỉnh:
– Không muốn thì thôi vậy…
Người cậu chao đảo bước đi, Mĩ Chi vội vàng chạy theo khoác tay cậu lên vai mình đỡ đi.
Ngữ Yên nhìn theo họ, mặt mày cô thất sắc, đôi mắt tối sầm lại mọi giác quan tê cứng lại lòng nóng phừng phừng như lửa đốt…
Thừa Ân ngồi xuống, mắt cậu vẫn nhìn theo đôi tình nhân đó, (San Phong – Mĩ Chi), lắc đầu chẹp miệng:
– Loại phụ nữ như vậy đúng là chỉ để yêu chứ không thể cưới.
Ngữ Yên đột nhiên đứng dậy nói:
– Chờ chị chút nhé.
Chưa để Thừa Ân phản hồi cô đã bước nhanh đi còn lại cậu ngồi một mình giữa bao ánh mắt nhìn mình.

– San Phong, sao anh lại ở đây, mẹ đang tìm anh đấy.
Ngữ Yên đứng chặn trước mặt hai người khi ở bãi xe.
Mĩ Chi cau mày nhìn từ trên xuống dưới cô gái chăn đường vui vẻ của mình và San

Phong.
Mắt nhắm mắt mở San Phong cố nhìn cho rõ người trước mặt kia, miệng cậu cười cười:
– Ai kia…Cô Ngữ Yên đấy à…ực…
Mĩ Chi hỏi:
– Anh quen cô ta sao..
San Phong cười khinh khỉnh:
– Quen…
Ngữ Yên bỏ qua thái độ San Phong đối với mình, cô khẽ cười:
– Mẹ đang chờ anh ở nhà, bà có chuyện muốn nói với anh đấy.
Mĩ Chi cau mày khó chịu:
– Cô là gì mà nghe có vẻ thân thiết quá vậy.
Ngữ Yên khẽ cười, ánh mắt tự tin nhìn thẳng cô gái đối diện mình:
– Tôi là vợ chưa cưới của anh ấy…
– Haha…vợ… – San Phong sặc cười, chỉ chỉ về Ngữ Yên… – Vợ…vợ Ngữ Yên… – Bỗng nhiên cậu dời khỏi người Mĩ Chi, lảo đảo xiên xiên đi về phía Ngữ Yên, cậu dang tay ra, người đổ ậo về phía trước ngã ngào vào người Ngữ Yên, cô vội vàng đỡ, lại..
San Phong vừa nấc vừa nói:
– Vợ Ngữ Yên…đưa anh về nhé…ực…ù…oẹ…
Xong…
Ngữ Yên nhăn mặt khi nhìn những thứ trong bụng của San Phong đã nôn ra khắp áo cô. Không hiểu cậu say thật hay say giả mà lúc bên người đẹp kia không nôn lên người cô ta mà chờ khi cạnh cô mới nôn. Đây có thể coi là một cách cậu trả thù vì cô đã bám theo cậu không…
Ngữ Yên cô đỡ cho San Phong đứng thẳng người lại, cô cố cười với Mĩ Chi nói:
– Làm phiền chị rồi.
Đang vui vẻ tự nhiên quỷ ám cô gái này xuất hiện làm hỏng hết chuyện của Mĩ Chi, cô bực dọc bỏ đi miệng lầm bầm “Đúng là đen đủi mà “

Ngồi lâu mà vẫn chưa thấy Ngữ Yên quay lại, Thừa Ân đứng dậy đặt tiền lên bàn rồi dời khỏi đó.
Thấy chị mình đang bên người đàn ông lạ đứng nôn thốc nôn tháo, cậu vội vàng đi đến chỗ họ, nhìn thoáng qua người đó rồi hỏi Ngữ Yên:
– Ai vậy?
Ngữ Yên vừa vuốt lưng cho San Phong nôn, vừa đáp:
– Người quen thôi.
– Vậy à…
San Phong nôn xong, cậu ngẩng đầu dậy, miệng vẫn mỉm cười bí tỉ, cậu ôm chầm lấy Ngữ Yên:
– Vợ đâu…đưa…ực…anh…ực…về nhà đi.
Ngữ Yên nhăn mặt, mùi chua cả hơi rượu nồng nặc phả vào mặt Ngữ Yên khiến cô buồn nôn theo.
Thừa Ân đứng trố mắt nhìn người đàn ông lạ ôm chị mình như không, cậu kéo ngay San Phong ra:
– Thằng ranh này là ai mà gọi cô Ngữ Yên là vợ vậy?
Ngữ Yên cười như mếu, cô không biết giải thích thế nào bèn nói:
– Thôi,đưa người này về nhà trước đi rồi nói sau.
– Nhà nào – Thừa Ân hỏi lại.
– Nhà mình chứ đâu, chị có biết nhà anh ta đâu.
– Bất lực. – Thừa Ân nhìn người đàn ông say mèm ngả nghiêng trên tay mình, cậu đàng đỡ hắn lại xe tống ra đằg sau với thái độ khó chịu.

– Mệt chết đi được.
Vừa thả San Phong xuống giường, Thừa Ân cũng ngã theo luôn, cậu nằm sải ra giữa giường thở phì phò:
– Ăn lắm vào đi báo đời.
Ngữ Yên nhìn em mình, cô cười cười:
– Bỏ qua cho người say đi mà. Em cứ đi ngủ trước đi để cậu ta chị lo được rồi.
– Gì – Thừa Ân giãy nảy lên nhìn chị mình, cậu chỉ tay vào đống lù lù nằm trên giường mình: – Cô Ngữ Yên định ở cạnh với tên say rượu này á…Không được…không được…
Thừa Ân lắc đầu gạt phắt ý Ngữ Yên đi.
San Phong lầm bầm:
– N…ước…nước…
Thừa Ân chống hai tay trên hông, đi qua đi lại trong phòng nhìn San Phong cậu muốn cười cũng không xong, cậu phẩy phẩy tay trước mặt cho bớt nóng:
– Cái tên này…ôi nóng quá…
Nhìn Thừa Ân bực mình, Ngữ Yên phì cười, cô đứng dậy:
– Không có chuyện gì đâu, em về phòng chị ngủ đi.
Thừa Ân nhìn nhìn hai người nghi ngờ không biết giữa họ là mối quan hệ gì.
Cậu dặn trước:
– Có chuyện gì phải hét to lên đấy nhé.
Ngữ Yên bật cười:
– Có chuyện gì đựơc chứ.
– Biết đâu được, không nói trước được với người say.
– Rồi rồi. Ngủ ngon nhé. – Ngữ Yên đẩy người cùng cậu ra ngoài.
Cô về phòng mình lấy bộ quần áo ra tắm rửa rồi thay cho đỡ bẩn rồi lấy nước về phòng cho San Phong.
Cô đỡ tấm thân nghìn vàng của San Phong dậy:
– Nước đây, uống đi.
San Phong cầm lấy ly nước, đầu cậu nặng trĩu mắt không thể mở ra được vì đau đầu, mắt nhắt mắt mở uống hết ly nước rồi nằm vật lại ngủ như chết.
Ngữ Yên đặt cốc nước xuống bàn, ngồi nhìn cậu.
Nói là về phòng chứ nằm được một lúc cậu lại đứng dậy ngủ không yên Thừa Ân đi ra đứng quanh quẩn trước phòng đó, cậu lén lén kéo nhẹ cửa ra nhìn vào trong xem họ như nào…
Thấy không có động tĩnh gì, cậu thò hẳn đầu vào bên trong xem chị mình ở đâu mà mãi chưa thấy…
Thừa Ân nhíu mày lẩm bẩm “Đi đâu rồi “..
– Em làm gì vậy.
Thừa Ân giật thót mình quay lại sau, cậu ôm ngực nhìn chị mình rồi vờ cười chỉ chỏ đi lung tung:
– Quen phòng…tưởng phòng mình nên định vào thôi. Không có gì…hìhì… – Cậu vừa nói vừa bơ bơ trở lại phòng Ngữ Yên.
Ngữ Yên lắc đầu cười rồi vào trong…

Chương: 33
Sáng sớm Tuyết Y đã được ông Đình gọi đến.
Không biết là chuyện gì mà gọi gấp vậy cơ chứ. Tuyết Y nhanh chóng thay đồ rồi ra ngoài.

Cộc…cộc…
– Vào đi.
Tuyết Y cúi đầu chào ông rồi lại salong ngồi xuống.
Ông Đình dời ghế làm việc cầm theo cả tờ báo hôm qua, ra ngồi đối diện Tuyết Y, ông lên tiếng trước:
– Chuyện này là sao?

Đầu San Phong ong ong nhức như búa bổ, cậu đưa tay lên day day trán, mặt mày nhăn nhó từ từ mở mắt ra…nhìn quanh phòng mắt hoa hoa mãi mới thấy được rõ ràng lên, cậu ngóc đầu lên nhìn xung quanh rồi lại thả đầu xuống do mỏi cổ… lúc sau mới có thể dậy lại.
Nhìn căn phòng xa lạ với chiếc đầu rỗng tuếch không biết nơi này là đâu. Cậu dừng mắt xuống dưới sàn…hai hàng mày khẽ nhíu lại…miệng lẩm bẩm “ Sao cô ta lại ở đây?”
Nhìn Ngữ Yên một lúc lâu, San Phong mới nhớ lại chuyên tối qua…
“- Vợ Ngữ Yên đưa anh về nhà…chúng ta sẽ vui vẻ với nhau…haha… – San Phong ôm chầm lấy Ngữ Yên.
;;;
– Cậu là ai sao ở nhà gái già của tôi… – San Phong chỉ chỏ vào mặt Thừa Ân, hất mặt vừa nấc vừa hỏi… – Nhìn gì, chưa thấy trai đẹp bao giờ à…ực…ụa…”

Cậu nuốt khan cổ họng khô cứng…”mất mặt quá…”. San Phong đứng dậy, rón rén rón rén định chuồn đi, được vài bước:
– Anh tỉnh rồi à.
Ngữ Yên ngồi dậy dụi dụi mắt nhìn lên San Phong, cậu cười cười:
– Ừ…ừm – Cậu vờ ngạc nhiên – Mà sao tôi lại ở đây vậy?
Ngữ Yên cau mày nhìn cậu ;
– Anh không nhớ gì hết à?
San Phong gật gật vẻ mặt ngây thơ vô số tội.
Ngữ Yên hỏi:
– Vậy anh không nhớ là đã tặng nhẫn cầu hôn cho tôi à?
San Phong gật đầu rồi chợt nhớ lời cô vừa nói, cậu San há hốc mồm rồi bật cười chỉ tay vào mặt cô:
– Haha…làm gì có chuyện đấy…cô định lừa t…ôi…
Biết mình bị hố, cậu im bặt mặt cười cười ra ra vẻ ngượng ngùng cúi đầu xuống…
Ngữ Yên nhướng mày nhìn cậu rồi đứng dậy:
– Ra ngoài đi tôi nói chuyện với anh sau.
San Phong bước theo sau cô ra ngoài.
Thừa Ân cũng vừa ra khỏi phòng…
Bốn mắt nhìn nhau chăm chăm…Thừa Ân cau mày khi thấy San Phong trong bộ dạng tỉnh táo, cậu nhận ra ngừơi này rất là đẹp trai không kém gì mình thì độ ghét San Phong lại càng cao hơn..
Cậu nhướng mày nhìn San Phong khinh khỉnh vẻ không thiện cảm mấy…San Phong cũng chăm chăm nhìn lại Thừa Ân không tránh né…Mới lần trứơc nhìn thoáng qua nên chưa xác định được gì giờ nhìn gần thế này tên ranh con này cũng được đấy chứ. Hèn nào…gái già này mê mẩn đến vậy…
Thừa Ân lên tiếng:
– Cô Ngữ Yên ra đây nói chuyện tý đi.
Thấy mặt Thừa Ân hằm hằm, San Phong lại nghĩ Thừa Ân đang lên cơn ghen thì phải. Cậu nhìn xang xem thái độ của Ngữ Yên thế nào, thấy cô vẫn bình thường, cậu ghé tai cô nói nhỏ:
– Bảo trọng nhé.
– Anh lo thân mình đi – Ngữ Yên quay lại đáp trả rồi kéo tay Thừa Ân ra ngoài nói chuyện.
San Phon trề môi nhìn theo, cậu ngồi xuống ghế chờ họ nói xong…
Lúc sau Ngữ Yên quay lại, thấy cô San Phong cười châm chọc:
– Sao rồi, người tình bé nhỏ bỏ đi rồi à?
– Ừ – Ngữ Yên gật đầu vẻ mặt vẫn thản nhiên.
Vừa định uói gì thì tiếng chuông điện thoại reo, Ngữ Yên nhìn lên màn hình thấy bà Như Hạ gọi mình, cô liếc qua nhìn San Phong rồi ra ngoài.
San Phong nhìn theo cô, vẻ mặt thật mờ ám làm cậu tò mò.
Lúc sau Ngữ Yên quay lại nói:
– Anh chuẩn bị đi.
– Đi đâu cơ? – San Phong tự giang tay nhìn lại bộ dạng mình bây giờ, cậu nhăn nhó mặt mày khi ngửi mùi nôn mửa vương trên áo mình, với hình ảnh lôi thôi lếch thếch này làm sao cậu dám vác mặt ra đường chứ.
San Phong nhìn nhìn Ngữ Yên:
– Cô có thể mua giúp tôi bộ âu phục mới được không?
Ngữ Yên nhìn cậu, vẻ mặt tội nghiệp không kém:
– Tôi hết tiền rồi.
San Phong nhăn mặt nhìn cô:
– Tiền lương mẹ tôi trả cô không đủ tiêu 1 tháng à?
Ngữ Yên nhún vai:
– Cũng đủ nhưng với hai người thì… – Ngữ Yên bỏ lửng câu nói.
San Phong chợt hiểu ra, cậu cười cười gật gù:
– À… – cậu nhún vai cười: – Tôi quên mất người đó của cô.
San Phong lấy chiếc ví trong túi mình ra đưa cho Ngữ Yên nói:
– Cô cầm lấy đi mua cho tôi.
Ngữ Yên cau mày:
– Tôi là người hầu anh đấy à?
– Nhờ mà – San Phong cười trừ đáp.
– Anh tự mua đi.
Nói xong cô quay lưng đi luôn vào phòng Thừa Ân.
San Phong mím môi nhìn theo Ngữ Yên…cô thật quá đáng chỉ nhờ một việc bé như vậy mà cũng không được…nhìn lại mình San Phong thở dài, cậu mà ra đường với hình dạng này thì mất mặt chết mất…
Cậu ngồi phịch xuống salong, nằm vắt chân lên… “Xem ai lỳ hơn thì biết “. Nếu cô không chịu đi mua thì cậu sẽ nằm lỳ ở đây để tên người tình bé bỏng của cô mặc sức mà hờn dỗi…
– Mặc tạm đi.
San Phong nhìn bộ quần áo dơ lên trước mắt, cậu ngồi dậy:
– Của…cô à – Lời nói lấp lửng cộng thái độ nham nhở của cậu làm Ngữ Yên muốn cười mà không nổi, sao lại có chuyện nhầm lẫn trầm trọng đến vậy, nhưng giải thích làm gì cơ chứ có làm chuyện tiến triển hơn tí nào đâu.
Cô chỉ gật đầu nói:
– Anh thay nhanh tôi bên ngoài chờ.
– Ờ.
San Phong cầm lấy đồ từ tay cô rồi vào trong tắm rửa thay trang phục.
Cậu soi mình trong gương…Cũng không tệ…Đồ của người tình cô ta chọn cũng được đấy chứ. San Phong thầm hài lòng với gu thẩm mĩ của tên “Ngưu lang” của Ngữ Yên.
Cậu bước ra ngoài với tâm trạng thoải mái hẳn lên, không còn với bộ dạng kinh khủng hoang tàng xơ xác kia nữa.
– Đi thôi.

– Con nói sao?
Ông Đình không kìm nổi cảm xúc, ông đứng bật dậy, ánh mắt lộ rõ vẻ ức chế…
Miệng Tuyết Y khẽ nhếch lên cười vẻ chế giễu, cậu cũng đứng dậy:
– Cô ta cũng như những người phụ nữ khác thôi. – Cậu cúi đầu – Ba giữ gìn sức khoẻ, con xin phép.
Ông Đình nhìn theo đứa con trai sắt đá mình bất lực. Tử Di không thân không thuộc với ông nhưng từ khi nhìn thấy cô trên báo với con mình ông đã linh cảm một điều gì đó mơ hồ không rõ ràng…Ông rất có thiện cảm với cô gái hiền lươg này, dù rất muốn cô với Đan Băng nhưng đứa con ấy của ông lại không muốn và cả Tử Di cũng từ chối…Còn với Tuyết Y…ông cũng không hiểu đứa con ngang tàng này của mình đang nghĩ gì trong đầu nữa…Phải chăng suy nghĩ của nó quá sâu xa nên không thể đoán nổi…Rốt cuộc nó đối với Tử Di là gì…Ông nhìn lại tờ báo trên bàn…rõ ràng nét cười trong đó của Tuyết Y rất thoải mái…mà sao lời nói của nó…
Ông ngồi xuống thở dài, nếp nhăn trên trán hiện rõ lên theo từng suy nghĩ trong ông…cuối cùng chuyện giữa bọn trẻ là sao…Thật đau đầu…

– Con nói xem, chuyện này là sao.
Bà Như Hạ ném tờ báo xuống bàn. Đã quên đi rồi mà mẹ mình lại để nó xuất hiện trước mặt mình, San Phong nhăn mặt:
– Mẹ cũng biết mấy tên săn tin này rồi mà…có một toàn nói thành mười thôi mà.
Bà chỉ tay xuống chữ in to trên mặt báo nói:
– Con đọc xem chữ này là gì… – Bà cáu giận nói – “ Người tình Hàn thiếu “ là sao?

– Không phải mà…Thật ra…haiz..- San Phong không biết nên dài thích thế nào đây, cậu phẩy tay:- Chuyện này con sẽ nói cho mẹ sau, con xin phép.
Cậu đứng dậy chào bà, Bà Như Hạ bực mình nói theo:
– Mẹ sẽ không chấp nhận một đứa con dâu như vậy đâu.
San Phong ngừng chân không quay lại mà nói:
– Con cũng sẽ không để mẹ sắp đặt chuyện hôn nhân của con đâu.
– Con…
San Phong bỏ đi trước khi mẹ mình nói thêm khiến bà tức nóng cả người.
Ngữ Yên vô tình đi đến ngay câu cuối cùng San Phong nói, môi cô khẽ nhếch lên nụ cười cho chính mình.
San Phong gặp cô ngay ngoài cửa, cậu chẳng nói chẳng rằng mà di ngang qua luôn…Cô nén tiếng thở dài bước vào trong gặp bà Như Hạ.

Tử Di nhìn đi nhìn lại tờ báo có hình Tuyết Y đang cười, bỗng nhiên môi cô cũng nở nụ cười ngắm nhìn cậu. Bây giờ cô mới được nhìn thấy nụ cười thật sự của Tuyết Y. Nó thật đẹp…
Tử Di ngồi nghĩ mãi mà không hiểu được sao Tuyết Y lại hay đối xử lúc tốt lúc ác với mình đến vậy, cả những lúc cậu rất và 10 phút sau cũng có thể giở mặt được ngay…
Tử Di lấy chiếc kéo trên bàn, cô cắt lấy tấm ảnh Tuýêt Y trong tờ báo rồi đưa lên nhìn, mịêng khẽ cười “ Có lẽ đây là hình ảnh duy nhất anh dành cho tôi…”.
Cô cẩn thận ép thẳng nó ra rồi kẹp vào ví của mình…
Tử Di thấy có gì đó như đang đằng sau theo dõi mình, cô quay lại cũng vừa lúc thấy Tuyết Y quay đầu bước đi…Tử Di nghiêng đầu nhìn theo cậu…lại thái độ gì nữa đây, Tâm trạng cậu lại không được tốt nữa sao.
Vừa về phòng mặt cậu lanh tanh khi nhìn Tử Di và nghĩ chuyện sáng nay… Ông Đình rất có thiện cảm hay có gì đó rất quan tâm đến Tử Di thì phải, chỉ là một cô gái xa lạ mà ông phải nổi nóng với cậu sao. Chỉ có một lý do là cô quá giống người vợ ông đã từ ***** mình mà theo người đó.
Nghĩ đến đó thôi, hai hàm răng cậu đã nghiến chặt lại, bàn tay nắm chặt lại thành quả đấm đến nỗi tay trắng bệch đi…đôi mắt uẩn khuất sự hận thù…những hình ảnh mẹ cậu và cậu đã từng đau khổ lại hiện về với Tuyết Y, cậu soi mình trong gương, hai mắt đỏ ngầu long lanh long lanh như giọt nước trực trào…”Tôi thề sẽ cho ông nếm cảm giác đau khổ như mẹ con tôi đã chịu…”
Tuyết Y mím chặt môi rồi khẽ bật thốt “ Xin lỗi…tôi không thể đi quá xa với em…”

Cộc cộc…
– Vào đi.
Song Linh bước vào, cô khẽ cười cúi đầu nhẹ chào cậu:
– Huỳnh tổng không bận gì chứ?
San Phong hơi ngạc nhiên khi Song Linh xuất hiện mà không phải Gia Linh, cậu gật đầu:
– Ừm, em đến chắc có chuyện gì quan trọng lắm à?
Song Linh gật đầu, cô đưa tập hồ xơ của mình đặt lên bàn rồi kéo ghế ngồi đối diện San Phong:
– Em muốn xin việc.
Không nhịn nổi chuyện hài, San Phong bật cười nhìn Song Linh:
– Em xin việc?
Song Linh gật đầu:
– Lạ lắm sao?
San Phong hơi trề môi gật đầu, cậu nhìn cô:
– Em muốn chuyển làm người mẫu bên côngty anh à?
Song Linh lắc đầu:
– Em muốn làm nhân viên thiết kế.
San Phong ngạc nhiên đến nỗi hỏi ngược lại cô:
– Thiết kế? – Cậu cừa cười vừa nói – Em đang đùa à?
Song Linh cố làm bộ mặt tử tê nhất có thể, mà trông cô lúc này giống người đang nói đùa lắm sao.
San Phong nín cười, cậu nghiêm túc lại:
– Xin lỗi vì phải từ chối em.
– Tại sao?- Song Linh cau mày hỏi lại.
San Phong nhún vai thản nhiên đáp không tránh né:
– Côngty anh chỉ tuyển nhân viên dựa vào thực lực chứ không phải nhờ quên biết.- Cậu chậm dãi tiếp:- Em…
– Anh cho em thử việc trong 2 tuần đựơc chứ?
Chưa để San Phong nói hết, Song Linh đã chen vào, ánh mắt cô đầy sự khẩn thiết mong muốn câu trả lời đồng ý từ San Phong.
San Phong cũng cảm nhịân được sự chân thành từ đáy mắt Song Linh, chỉ tại cậu không hiểu sao đột nhiên một người có tính tiểu thư nặng như Song Linh lại trở nên thế này, cậu nhíu mày nhìn nhìn cô…
Song Linh nhìn lại cậu đợi chờ câu hồi âm…

Đã gần tháng trôi qua, Tuyết Y ngồi trong phòng làm việc, cậu cắn cắcn môi tay quay qua quay lại chiếc galaxy s2 của mình hai hàng mày khẽ chau lại…cậu phân vân nghĩ không biết liệu đã đến lúc thực hiện mọi chuyện chưa.
Thời gian qua cậu đã đối xử từ tế với Tử Di, Tuyết Y chắc chắn cô sẽ phần nào có cậu trong trái tim vì chẳng có lý do gid Tử Di lại không có cảm giác với một người đàn ông hoàn hảo như cậu…
Tuyết Y đưa máy lên gọi…
– Có chuyện gì à?
– Chiều nay con và Tử Di sẽ đến ăn cơm với ba.
– Thật sao – Ông Đình thảng thốt bật lên câu hỏi vu vơ với giọng mừng rỡ.
Làn môi mỏng của Tuyết Y khẽ nhếch lên cười nhạt…Ông Đình bên đầu dây tiếp với giọng vui vẻ ;
– Con đã chọn con bé rồi à?…Tốt, tốt lắm, vậy hai đứa đến sớm nhé.
– Vâng – Tuyết Y khẽ cười trong máy.
Vừa tắt địên thoại, mặt cậu đã trở về trạng thái lạnh tanh ban đầu, khoé môi cong cong lên gian manh “ Cứ vui vẻ đi…”.

– Ba nói gì? – Đan Băng cũng ngạc nhiên không kém khi ông Đình nói Tuyết Y vừa gọi để báo chiều cậu dẫn Tử Di đến.
Ông Đình vui mừng ra mặt:
– Con nghe rồi đấy, nhớ dặn quản gia Thái chuẩn bị mọi thứ cho tốt nhé.
Ông đứng dậy, nét cười vẫn phảng phất trên nếp nhăn phía đuôi mắt:
– Cuối cùng ta cũng sắp có con dâu rồi.
Nhìn vẻ mặt và nụ cười mãn nguyện của ba mình, Đan Băng không dám nói ra suy nghĩ của mình, cậu cảm giác một điều gì đó không ổn chút nào…

Không cần gọi, người đẹp đã tự gọi đến cho mình, môi cậu bật cười gian tà, tay ởm máy lên:
– Anh đây?
– Chiều anh rảnh chứ.
Tuyết Y đáp lại giọng tiếc rẻ:
– Chiều anh có hẹn dùng bữa với ba rồi. Có chuyện gì không?
– Vậy ạ, cũng không có gì, em muốn mời Hàn thiếu đến dùng bữa với gia đình vậy thôi mà?
– Ừm – Tuyết Y bỗng nói – Vậy em cũng đến dùng bữa với gia đình anh nhé.
Bên đầu dây kia, Nhã Kỳ vừa nghe câu nói đó xong cô lập tức hỏi lại:
– Đến nhà anh dùng cơm?
– Ừm, không được à?
– Không không, đương nhiên. Vậy mấy giờ?
– Tầm 7h nhé.
– Dạ…
Tuyết Y tắt máy, ngả người ra phía sau đuôi mắt cậu cong lên phía trên như đang cười gì đó…Giừơng như mọi chuyện đều nằm trong tầm tay cậu thì phải…

Chương: 34
Tử Di cúi đầu chào ông Đình rồi khẽ cười với Đan Băng. Ông Đình gật đầu nhìn cô trìu mến:
– Hai đứa ngồi đi.
Tuyết Y kéo ghế cho Tử Di ngồi xuống.
Mọi người cùng dùng bữa với nhau, ông Đình lên tiếng trước hỏi:
– Hai đứa quen nhau cũng được gần năm rồi à
Nói quen nhau thì hơi quá, Tử Di cúi đầu không nói gì, Tuyết Y chỉ cười gật đầu…
Đan Băng nhìn theo thái độ Tuyết Y, cậu thấy nó có gì là lạ, không bình thường tý nào cả…
Bà Thái đi đến nói:
– Chủ tịch, có cô Nhã Kỳ đến.
Ông Đình nhíu mày:
– Cô ấy đến có việc gì?
Tuyết Y lên tiếng:
– Là con mời đến.
Ông Đình ngạc nhiên nhìn cậu:
– Con mời.
Tuyết Y không nói gì thêm, cậu quay xang bà Thái nói:
– Bác mời cô ấy vào đi.
– Vâng.
Bà Thái lui ra ngoài.
Ông Đình khó hiểu nói:
– Con mời cô ta đến đây làm gì, đây là bữa ăn gia đình mà.
Tuyết Y hơi cười, mặt khinh khỉnh:
– Cơm gia đình…
Thấy giọng điệu Tuyết Y có phần nào thay đổi so với lúc đầu, ông Đình nghiêm giọng:
– Con muốn làm gì nữa đây?
– Chào chủ tịch… – Nhã Kỳ cúi đầu chào ông Đình rồi ngẩng đầu chào mọi người có mặt trong đó.
Cô chợt khựng lại khi có mặt Tử Di lại đó nhưng vẻ mặt đó chỉ tồn tại trong giây lát rồi đổi ngay bằng lời nói ngọt ngào:
– Cô Di cũng đến dùng bữa với gia đình sao?
Tử Di nhìn Nhã Kỳ với ánh mắt sợ sợ, cô cố ép mình cười rồi gật đầu thay câu nói. Ông Đình miễn cười cười đáp với Nhã Kỳ:
– Con đến rồi thì ngồi xuống cùng ăn đi.
– Dạ.
Nhã Kỳ vừa kéo ghế, Tuyết Y đã lên tiếng:
– Không biết đứng dậy à?
Mọi ánh mắt đều dừng lại ở Tuyết Y, cậu nhíu mày nhìn về Tử Di, mặt Tử Di sựng lại, đôi mắt ngơ ngác tối sầm lại…
Tuyết Y chau mày nhắc lại:
– Đứng dậy.
Ông Đình kêu lên:
– Tuyết Y…
Đan Băng thở hắt ra, cậu biết ngay Tuyết Y lại giở trò gì đó rồi mà lại. Cậu lắc lắc đầu theo dõi mọi việc.
Nhã Kỳ nhướng nhường hàng lông mày được kẻ vẻ tỉ mỉ, đôi môi cười tủm không để lộ sự sung sướng ra mặt.
Ông Đình nói:
– Nhã Kỳ, ngồi xuống đó đi.
– Tôi bảo cô đứng dậy cơ mà. – Tuyết Y đanh tiếng quát.
Tử Di vội vàng đứng dậy, giọng cậu dịu đi:
– Nhã Kỳ qua đây ngồi.
Ông Đình thấy con mình quá đáng, ông nói:
– Con đang làm cái trò gì vậy.
Nhã Kỳ di chuyển thật nhanh xang ngồi cạnh Tuyết Y, cậu liếc qua Tử Di Đình vẻ mặt thản nhiên rồi quay lại với Nhã Kỳ, giọng nhẹ nhàng:
– Anh tưởng em không đến được.
Nhã Kỳ trố mắt nhìn Tuyết Y, cô nhớ mình có từ chối cậu bao giờ đâu nhỉ.
Cô vừa định há mồm ra thì Tuyết Y đã tiếp:
– Nghĩ em không đến nên anh mới…
Cậu tỏ vẻ ra có lỗi với Nhã Kỳ khi đã đưa Tử Di tới đây. Dù không hiểu gì nhưng Nhã Kỳ cũng thấy hãnh diện trước mặt người nhà cậu. Cô chỉ cười e then vén tóc ra tai ý không sao.
Tuyết Y quay lại nhìn Tử Di đang đứng chần ngần sau lưng Nhã Kỳ, ánh mắt cô buồn buồn nhìn họ. Lòng cậu thoáng quặn lại, cố ép mình nở nụ cười đểu giả:
– Xin lỗi đã làm phiền cô. Bây giờ cô có thể ra về để gia đình tôi nói chuyện riêng được chứ?
Không thể ngờ được Tuyết Y lại nói những lời phũ phàng như vậy được với Tử Di. Vậy là chẳng còn lý do nào cô có thẻ ở lại khi cậu đã lên tiếng đuổi cô như vậy. Mặt Tử tái lại nhìn Tuyết Y chăng chối…Sao cậu lại nói cô đến rồi lại đuổi cô về trước mặt mọi người thế này. Đây là lần thứ bao nhiêu Tuyết Y đã làm cô tổn thương như vậy.
Thấy mọi người đang nhìn mình chằm chặp, cô không thể để vẻ mặt đáng thương đó được, Tử Di cố gắp ép mình tỏ ra thái độ bình thường, ánh mắt vô hồn nhìn xang ông Đình cúi đầu chào.
– Xin phép chủ tịch.
Ông Đình nhìn vẻ mặt cố cứng rắn của Tử Di mà chạnh lòng. Sao Tuyết Y lại cư xử như vậy được chứ.
– Là người tôi mời đến được chứ.
Đan Băng kéo tay Tử Di lại, cậu ấn vai cô ngồi xuống chỗ mình, giọng quan tâm nói:
– Sao lại bỏ đi như vậy. Từ chối người ta để bị như này à.
Gịong Đan Băng như đang trách khứ Tử Di. Cô nhìn cậu mắt ngờ nghệch chẳng hiểu gì.
Ông Đình nhìn qua nét mặt Đan Băng rồi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Miệng ông hơi cười an lòng. Tuyết Y cười nhạt nhìn hai người. Nhã Kỳ thấy Tử Di đang ở thế bí, cô cố nói thêm:
– Cô Di được nhiều người săn đón quá nhỉ. Nghe nói cô đang có quan hệ với Huỳnh tổng thì phải.
Tử Di cau mày nhìn lên Nhã Kỳ, cô cố tình hỏi vậy là có ý gì. Nhã Kỳ nhơn nhơn mặt nhướng mày nhìn Tử Di đầy khiêu khích. Nhìn bản mặt này của Nhã Kỳ, Tử Di không thấy bực tức mà ngược lại còn thấy nực cừơi thay khi Nhã Kỳ luôn muốn ép cô vào thế khó nói với vẻ người tốt…
– Nhã thư biết quan tâm người khác ngoài Hàn thiếu từ bao giờ thế.
Đan Băng hỏi lại Nhã Kỳ, mặt cậu cười cười như đang nửa đùa nửa nói mỉa.
Nhã Ky hơi chau mày rồi lại bật cười lảng đi câu nói của Đan Băng:
– Nghe nói em là bạn học của cô Di đây à?
Đan Băng gật đầu:
– Có chuyện gì à?
– Ồ không,… – Nhã Kỳ khẽ cười – Chỉ…
– Bạn à… – Tuyết Y bật cười mỉa mai – Có tình bạn quan hệ chăn gối à…
Tử Di cùng Đan Băng nhìn sững Tuyết Y.
Họ đã quên đi chuyện mà Tuyết Y đã gây ra, và Đan Băng cũng đã làm theo điều kiện của Tuyết Y để cậu giữ im lặng vậy mà…
Tử Di chăm chăm nhìn vào Tuyết Y, cô không ngờ cậu lại bỉ ổi như vậy…Đan Băng tức đỏ mặt, cậu nghiến răng:
– Hàn Tuyết Y…
Ông Đình cũng bất ngờ đến sửng sốt khi nghe Tuyết Y nói như vậy.
Đan Băng đứng dậy sô ghế túm lấy cổ áo Tuýêt Y kéo lên…

– Ở đây ta là người vô hình à.
Thấy cảnh xô bổ của hai đứa con, ông Đình đứng dậy quát ngăn họ lại.
Nhã Kỳ bất ngờ khi chứng kiến cảnh hai anh em họ Hàn đánh nhau, cô vội vàng can ngăn, gỡ tay Đan Băng ra nhẹ nhàng nói:
– Có gì từ từ nói, đừng động chân động tay như vậy.
Đan Băng nhìn Tuyết Y đầy căm phẫn, sao lại có thể loại đê tiện như vậy được chứ. Cậu hạ nắm đấm xuống, xốc lại cổ áo mình mặt mày hầm hầm sát khí gườm gườm Tuyết Y.
Ngược lại vói thái độ nóng nảy của Đan Băng. Tuyết Y chỉ thản nhiên đón nhận như cậu đã biết trước hành động của Đan Băng rồi thì phải, đôi mắt ánh lên tia cười chế giễu vì thấy Đan Băng quá thiếu kiên nhẫn.
Tử Di đứng trước mặt Tuyết Y, mặt cô lạnh tanh không chút cảm xúc tức giận gì cả chỉ nhìn cậu với ánh mắt khinh bỉ, có lẽ vì cảm giác bị Tuyết Y gây tổn thương đã chai lỳ với cô.
Ông Đình lên tiếng, giọng nghiêm nghị:
– Băng, Di vào phòng ba.
Tử Di cúi đầu, cô lên tiếng:
– Trong người cháu hơi mệt, xin phép chủ tịch trước.
Ông Đình nhìn cô gật đầu khẽ cười như an ủi. Ông đã biết hoàn cảnh của Tử Di, con bé thật khổ thân, người thân đã mất sống một mình không có ai bao bọc lại gặp thằng con trăng hoa của ông đúng là số nó khổ thật. Ông nhìn theo dáng đi nhỏ bé của cô mà nén tiếng thở dài.
– Vào phòng ba nói chuyện – Ông Đình chán nản, những nếp nhăn hiện rõ lên trán nói với Đan Băng.
Mặt mày Đan Băng vẫn đang gườm gườm nhìn Tuyết Y. Cậu chỉ muốn đấm vào cái bản mặt đểu giả ấy vài đám cho hả giận.
Thấy sự tức tối của Đan Băng và cả vẻ thiểu não thất vọng trong mắt ông Đình, khoé môi Tuyết Y cong cong như cười mắt nheo lại hình trăng non…
Nhã Kỳ nhìn chuyện gia đình họ, cô chẳng hiểu nổi. Mà cũng chẳng cần hiểu nhiều, điều cô quan tâm là vị trí Hàn thiếu phu nhân.
Nhã Kỳ sốt sắng cố làm ra vẻ quan tâm nói:
– Hàn thiếu, anh không sao chứ…
– Ừm – Tuyết Y khẽ cười nhìn cô – Anh đưa em về.
– Vâng – Nhã Kỳ cười hiền lành gật đầu.

Ông Đình ngồi lại một mình trong phòng. Những chuyện Đan Băng kể lại cho ông…ông Đình thở dài quay ghế ra phía cửa kính nhìn xuống khoảng sân vườn rộng thênh thang nhà mình, đầu óc nặng trĩu…
Ông không ngờ Tuyết Y lại có thể làm ra được nhưng chuỵên như vậy. Lòng thương cảm đối với Tử Di càng tăng lên trong ông, những gì Tử Di phải làm đã vượt qua xa so với số tiền con ông bỏ ra mua cô…Ông cắn môi nhớ đến gương mặt buỗn bã dáng đi lầm lũi vội vã của Tử Di mà lòng nhói đau…Mỗi lần nhìn cô là ông lại nhớ đến người vợ nhỏ bé của mình…Có lẽ ông trời đã ban Tử Di đến để giúp ông nguôi ngoai nỗi nhớ người vợ quá cố này của mình thì phải…”Bằng mọi giá anh sẽ giúp con bé…” Ông Đình thầm nhủ với chính mình và như lời hứa đối với mẹ Đan Băng người giống Tử Di đến kinh ngạc. Ông nhẹ thở dài, đôi mắt nhìn xa xăm ẩn chứa bao điều phiền muộn…

– Chủ tịch muốn gặp cháu?
– Ừm, ngồi xuống đi.
Tử Di ngồi xuống đối diện ông Đình, hai tay cô xoắn lại với nhau. Ông gọi riêng cô đến chắc nói đến chuỵên hôm đó Tuyết Y đã nhắc đến. Cô cúi đầu chờ đợi.
Ông Đình nhẹ nhàng lên tiếng:
– Cháu có tình cảm với Tuyết Y không?
Tử Di ngước tròn mắt nhìn ông, miệng cô hé nói:
– Sao ạ?
Ông Đình không lặp lại câu hỏi mà tiếp:
– Ta có thể giúp cháu thoát khỏi Tuyết Y.

HaySố1.Vn

Tử Di về nhà trong nỗi phân vân về điều ông Đình đã nói. Cô có nên làm như thế để thoát khỏi Tuyết Y không đây.
Cô nằm xuống vắt tay lên trán đắn đo suy nghĩ…có hay không đều do cô quyết định cả. Nếu dời khỏi Tuyết Y và làm theo ông Đình có nghĩ là cô sẽ không còn bất cứ mối quan hệ nào với những người ở đây nữa còn ở lại chắc sẽ bị Tuyết Y gây bao nhiêu tổn thương nữa… Nhưng mỗi lần cô thấy Tuyết Y mỉm cười nụ cười cậu thật đẹp nhu hoà như cơn gió chiều…chỉ trong phút chốc mọi sự căm hận của cô đối ới cậu đều không còn nữa…cô nhìn thấy thiên địa lúc đó như ngập tràn sắc hồng…vô cùng ấm áp và ngọt ngào…

Tuyết Y song bước cùng Nhã Kỳ bước vào nhà mình, Tử Di thấy hai người vui vẻ nói cười, hàng mi cô cụp xuống buồn bã rồi đứng nhanh dậy trả lại không khí thoải mái cho họ.
Tuyết Y vừa nhìn Tử Di quay lưng cậu đã cau mày quát:
– Cô không biết chào hỏi ai à?
Nhã Kỳ vênh vênh mặt tự đắc tỏ ra bề trên nhìn Tử Di khinh khỉnh. Tử Di quay lại, cúi đầu chào hai người rồi quay người bước tiếp.
– Tôi đã cho cô đi chưa.
Tử Di lại dừng bước, Nhã Kỳ ngồi cạnh dựa hết thân hình mảnh mai của mình vào người Tuyết Y thân mật, cô như đang cố tình khêu gợi cho cả Tuyết Y vào sự tức giận của Tử Di.
Tử Di quay lại cau mày khi nhìn cảnh đó, cô đưa mắt nhìn ra khoảng không chỗ khác. Tim cô nhói đau khi thấy Tuyết Y như vậy với người phụ nữ khác. Biết là cậu trăng hoa, biết là cậu luôn đối xử không tốt với mình nhưng sao mỗi khi gần cậu thấy cậu nhẹ cười là mọi sự căm ghét, và những việc làm xấu xa của cậu lại tan biến trong lòng cô.
Tuyết Y vuốt ve khoảng vai trần của Nhã Kỳ, mắt nhìn Tử Di ra lệnh:
– Còn không biết lấy nước à?
Tử Di nhìn thoáng qua cậu rồi cúi đầu đi làm việc cậu đã sai bảo. Nhã Kỳ ve vãn cổ áo Tuyết Y, miệng nói:
– Anh sống với cô Di cũng lâu rồi chứ nhỉ. Vẫn chưa chán sao?
Tuyết Y bật cười, cậu nhún vai đáp:
– Chán nhưng chưa biết vứt đi đâu.
Câu nói đó Tuyết Y như cố nói to đẻ lọt vào tai Tử Di và đương nhiên cô đã nghe thấy lời nói đó. Nhã Kỳ cười đắc ý, cô thêm:
– Nghe nói Huỳnh tổng rất có hứng thú với cô ta sao anh không đẩy cho người đó.
Tuyết Y hơi cười trề môi nói:
– Để lại làm rối cũng vui mà.
Gương mặt Tử Di tái nhợt lại khi nghe những câu nói khinh rẻ của Tuýêt Y đối với mình. Cô chầm chầm bước đến trước mặt hai người đặt nước xuống cho họ, ánh mắt trầm lặng nhìn Tuyết Y rồi lại quay đầu bước đi.
Nhã Kỳ nhìn vẻ mặt cam tâm chịu đừng của Tử DI cô thấy hơi bực. Cái cô cần là sự phẫn nộ của Tử Di cho Tuyết Y thấy cô ta chỉ là dạng giả hiền lành mà thôi.

Tử Di về phòng nằm như người vô hồn. Hoá ra Tuyết Y chỉ coi mình như một món đồ chơi rẻ tiền mà thôi. Trong mắt cậu cô hoàn toàn chỉ là một hạt cát muốn phủi đi lúc nào cũng được…vậy mà…Tử Di tự cười chính mình khi có lúc cô dã từng nghĩ Tuyết Y cũng có tình cảm với mình. Cô hận chính mình sao lại mang có tình cảm với một chỉ coi mình rẻ rúng như vậy.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Tóm cổ ngay
5 cốc
Mấy cái rồi?
Anh Nhất Định Làm Em Yêu Anh
Hái táo