<?php the_title(); ?>

Dường Như Em Đã Yêu

23.07.2014
Admin

Truyện: Dường Như Em Đã Yêu

Tác giả: Quỳnh Thy
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

San thức giấc vì tiếng chuông điện thoại. Unwritten, hẳn là như thế rồi, bài hát yêu thích của San. Cái điện thoại phiền phức cực độ, biết vậy nhưng San vẫn chưa chịu mở mắt ra nhìn xem nó ở đâu, San vẫn cố nhắm mắt, lấy chăn đắp kín đầu hi vọng cái người gọi kia chịu đầu hàng.

Thế nhưng rốt cục, kẻ phá bĩnh giấc ngủ của San cũng không chịu buông tha, cuối cùng thì San cũng phải bò dậy, nhìn đồng hồ là 8.10 am.

San mắt nhắm mắt mở vớ lấy cái điện thoại đang rung bần bật “Alô” và rồi nghe thấy giọng quen quen.

– “Chị đây, dậy nhanh đi, chị nhờ việc này”

– “Trời ơi, hôm qua em ngủ có 2 tiếng thôi, việc gì để sau đi”

– “Gấp lắm, mang cho chị cái máy ghi âm lên hội thảo, sáng nay chị để quên, đi phỏng vấn mà không mang theo máy thì làm sao được, giúp chị đi cưng. về ngủ bù”

– “AAAAAAAAAAAAAAAAA, thế hội thảo mấy giờ bắt đầu?”

Xe buýt, chen lấn mãi San mới chọn được một chỗ trên bên cạnh cửa sổ khá thoải mái.

San nhắm mắt, cơn buồn ngủ lại kéo đến. Hôm qua San thức muộn chat chit với mấy đứa bạn cũ, nghe nhạc và chơi mấy game online. Ngủ ngày thức đêm là thói quen hàng ngày của San, mà không phải đó là thói quen của hầu hết những đứa sinh viên nhàn rỗi có cả đống thời gian không biết để làm gì như San.

“Kít”Xe bus phanh gấp dừng bến, San mở mắt vì tiếng người soát vé.

– Lên nhanh lên cụ ơi, gớm già thế này còn đi xe bus, sao cụ không bảo con cháu nó đèo.

– Tôi tự đi được, con cháu chúng nó bận hết rồi.

San nhìn cụ già chắc bằng tuổi bà nội San đang đứng bên cạnh, tay nắm chắc vào ghế phía trên. San quay sang bên phải mình, gã trai bảnh bao chăm chú vào cái điện thoại, và trên đùi là chiếc laptop, liếc nhanh bà cụ một cách vô cảm rồi lại chúi mũi vào bấm bấm, xoá xoá. San lườm gã trai một cái rõ dài, đủ để hắn cảm nhận thấy thái độ tức giận đến cực độ, gã trai lấm lét nhìn San rồi quay đi, nhưng vẫn nhìn bà cụ một cách vô cảm.

– Mình chỉ muốn đấm vào cái mặt gã tay cho bõ tức. San thầm nghĩ rồi đứng dậy nhường ghế cho bà cụ.

– Bà ngồi ghế này đi.

– Cảm ơn cháu, cháu cũng ngồi vào chỗ cạnh bà này này, hai bà cháu mình cùng ngồi.

– Bà cứ ngồi cho thoải mái, cháu đứng được rồi.

San tựa người vào cái cột gần cửa sổ, mặc dù người đang lâng lâng vì thức đêm và chân đang muốn dời ra thành từng khúc nhưng dù sao San cũng vẫn nhường ghế cho bà cụ chứ không vô văn hoá và ti tiện như gã trai lúc nãy. San nhắm mắt, lim dim, cơn buồn ngủ lại kéo đến.

Mơ màng, mơ màng…“hình như có cái gì đó đang chạm vào…mông mình”

San choàng tỉnh, lão già đứng bên cạnh nhìn tuổi chắc phải bằng cha chú đang lợi dụng đông người định giở trò với San.

“Bốp!” Một cái tát như trời giáng.

– Bỏ ngay cái tay thô bỉ ra khỏi người tôi, định giở trò à?. San giận dữ.

Cả xe bus quay lại nhìn San và gã, mọi người lên tiếng và nhìn hắn ta với ánh mắt bất bình khinh bỉ.

– Đúng là đồ không biết xấu hổ.

– Dê người ta loại ấy đánh cho là phải

– Đời bây giờ cũng lắm kẻ bệnh hoạn quá!

Lão xấu hổ cụp mặt xuống, bến gần nhất lão ta nhảy xuống. San thấy hả dạ, mặc dù vẫn còn tiếc vì cái tát chưa đủ độ mạnh cho lắm.

San đứng trước cửa khách sạn, lấy máy gọi cho chị rồi nhìn xung quanh, khách sạn lớn và đẹp đến mê người, bình thường San chỉ đi qua chứ chưa một lần có cơ hộ bước vào, tất cả đồ trang trí và mọi thứ đều ánh lên thứ ánh sáng lấp lánh từ những thứ nhỏ nhặt nhất. San vào trước cửa phòng hội thảo, dừng lại ở bàn tiếp tân, lấy lên một menu cho bữa trưa, đọc qua một lượt, mắt San sáng lên “A ha, món susi yêu thích của mình”

– Máy đâu đưa chị?

– Khoan đã, đưa máy xong cho chị là em phải về à?

– Chứ sao nữa, chị bận rồi

– Này, em bảo, cho em vào đây với chị nhé. San cầm tờ menu rồi giơ ra trước mặt, chị San bắt đầu hiểu được vấn đề.

– ăn mặc quần bò, giầy thể thao thế này ai cho vào chứ.

San xịu mặt lại, làm vẻ năn nỉ.

– Thôi được rồi, vào đây cấm chạy lung tung đấy.San hí hửng vì yêu cầu đã đựoc chấp nhận.

Chị gái San dẫn San vào cùng, nếu không có chị chắc San không qua nổi bảo vệ và lễ tân bên ngoài.

– Chị đi mấy người ạ. Nhân viên lễ tân hỏi chị gái San.

– Hai người, đây là giấy giới thiệu của toà soạn.

– Cảm ơn chị, mời hai chị đi lối này. Nhân viên lễ tân đọc xong tờ giấy chị gái San đưa cho, bỏ ngay cái thái độ dò xét với San vui vẻ chỉ dẫn và nở nụ cười thân thiện.

– Khiếp, cái bà lúc nãy nhìn em đến cháy cả quần áo.

– Đến những chỗ như thế này, ai ăn mặc như cô mà người ta chả nhìn

– Hé hé, kệ chứ, mà em không biết là đi hội thảo cùng chị em cũng được phong bì nhá, lần sau cho em đi nữa, vừa được ăn miễn phí mà lại được phong bì đem về

– Không có lần sau đâu đấy, chị đi làm việc chứ đi chơi đâu.

San lè lưỡi chọc lại. Hội thảo lớn, toàn quan khách sang trọng và những vị có máu mặt.

– Đứng ở đây đừng có đi đâu đấy.

Như không nghe thấy chị San nói gì, San bắt đầu đi ngó nghiêng, cái bản tính tò mò của San từ trước vẫn vậy.

San ngó nghiêng chán một hồi, mọi người chuẩn bị vào thuyết trình để bắt đầu phần đầu tiên của hội thảo, khoảng 12 giờ mới đến tiệc Buffe mà còn chờ những hai tiếng nữa. San tìm phòng vệ sinh, cười với ý nghĩ “những khách sạn như thế này phòng vệ sinh cũng đẹp đến kinh người”

Vừa bước khỏi phòng vệ sinh San đã bị xô ngã, lồm cồm bò dậy San chỉ nghe thấy tiếng người kia vội vã nói “xin lỗi, tôi đang vội quá”.

“Hừ, ngày hôm nay đen kiểu gì ấy” San lẩm bẩm. Đứng dậy chỉnh trang lại mọi thứ cho khỏi xộc xệch, nền nhà khách sạn bóng loáng nên San cũng chẳng lo sợ bẩn, nhìn xuống, một vật nhỏ như cái USB đang nằm ngay dưới chân San.

“Chắc của người lúc nãy va vào mình”

San nhún vai, anh ta đi nhanh quá, hình như đang vội lắm thì phải.

San ngó vào phòng hội thảo, thấy mọi người đang chú ý lắng nghe một cách cực độ, ngó mãi mà chẳng thấy chị San ở đâu.

Vài người đang chuẩn bị lên thuyết trình, màn hình rộng và laptop đang được chuẩn bị kĩ lưỡng, từng người sẽ lên nói về sản phẩm, dự án của tổ chức và công ty mình. San bắt đầu thấy nhàm chán, bụng bắt đầu sôi lên, chờ mãi vẫn chưa đến buffe để được ăn món susi yêu thích.

San đưa cái USB vừa nhặt được cho chị lễ tân, nếu nó quan trọng chắc có ai đó sẽ tìm nó.

San ra ngoài ngồi ở ghế đợi, bụng bắt đầu réo lên từng hồi, mà bây giờ San mới nhớ ra hình như cô chưa ăn gì từ…trưa hôm qua. Sáng nay bò dậy lên thẳng đây đã kịp ăn uống gì chứ. San bắt đầu thấy hối hận, biết thế không chờ món susi mà về ngay từ sáng rồi đi ăn có phải hơn hay không. Cơn buồn ngủ lại kéo đến, thôi ngủ một giấc, còn hơn là thức để nghe cái bụng đói nó biểu tình!

Tiệc buffet.

– Đợi lâu không, chị nói là về đi mà không về!

– Về là về thế nào, món susi này em mà đi ăn cũng mất ít nhất hơn 100k, ở đây ăn miễn phí tội gì không ăn.

– Này, ăn từ tốn và lịch sự một tý, đừng có làm mất mặt chị.

Lịch sự làm sao được khi cái bụng đang biểu tình dữ dội như thế này. Mọi người rất nhỏ nhẹ, thức ăn bày ê hề trên bàn nhưng chẳng thấy ai động, hình như họ chỉ dùng cho phải phép và mấy câu chuyện của họ quan trọng hơn việc ăn thì phải. San nếm hết món này đến món khác, món Susi thì là món tủ rồi nhưng San còn nhận ra là còn bao nhiêu món ngon khác. San ăn kiểu như bị bỏ đói lâu ngày, mà đúng thật, bỏ đói từ hôm qua còn gì nữa, mấy người khách có vẻ hơi khó chịu nhưng kệ, cốt San chỉ muốn làm đầy cái dạ dày đang kêu ầm ĩ.

“Ôi, có cả susi cá ngừ mà từ nãy giờ không biết” San định gắp vào đĩa cho mình thì từ đâu đấy cũng có một người đang định lấy đĩa susi ấy về phần mình. San nhanh tay gắp vào đĩa mình hết, người con trai có vẻ bật cười vì cái tính trẻ con của San.

“Ăn từ từ thôi cô bé, không là nghẹn đấy”. Anh ta tiến đến và nói thầm vào tai San.

“Hự, hự…hự”

“Hix, mình bị nghẹn thật rồi! Nước!”

San đấm đấm vào ngực, miệng mím chặt vì đầy thức ăn không thể nói được, anh ta vội rót cho San một cốc nước, vẫn không ổn, San bỏ đĩa thức ăn xuống bàn chạy ngay vào nhà vệ sinh mong để tống khứ những thứ trong miệng ra.

– Đáng chết, San nắm tay đấm mạnh, anh ta nghĩ đang đùa với ai chứ.

San quay trở lại, anh ta vẫn đứng đó, hình như có ý đợi, San với tay lấy một ly vang từ tay người phục vụ…

Ly rượu vang đỏ hiện tại đã trở thành một vệt dài trên áo của kẻ đáng ghét đã làm San nghẹn.”

“Cô…cô…” Anh ta lắp bắp và không nói được thêm câu gì, San đưa cho vài tờ khăn giấy và cười rất khiêu khích. San tiến lại gần thì thầm vào tai “lần sau nhớ là đừng có làm cho người khác bị nghẹn nữa nghe chưa”. Anh ta nhìn San tức giận, San nhanh chóng biến ra chỗ khác tìm chị.

Về đến nhà. San lôi đống susi lấy từ tiệc buffet trong túi ra. Nhìn sung sướng và hí hửng. Đưa lên trước mặt khoe với chị gái với, tất nhiên là đáp lại San với kiểu như chẳng quan tâm vì hành động ấy luôn bị cho là trẻ con. San định kể cho chị gái nghe chuyện xảy ra nhưng rồi thôi, nếu kể ra thì có lẽ sẽ bị mắng mỏ nên San cũng chẳng dám hé răng. San chỉ cười một mình đắc thắng.

San cất đống susi vào tủ lạnh, leo lên giường, lôi cái phong bì ra hôn “chụt” một cái rồi cứ thế cười một mình, nghĩ lại cảnh cốc vang đỏ và khuôn mặt của anh chàng ở hội thảo mới buồn cười làm sao. San cười rúc rích, chị gái thỉnh thoảng quay ra nhìn, lắc đầu.

“Haizzz! em đi ngủ đây, chiều chị nấu cơm nhá”

Giấc ngủ đến với San nhanh và sâu. Một ngày qua đi nhanh, nếu tính ra thì nó cũng là một ngày có ích đấy chứ.

Chủ nhật, trời nắng và đẹp.

Tuần này San không về quê, đợi đến tuần sau chị San được nghỉ hai ngày rồi hai chị em về cả thể. San sống với chị ở Hà Nội, chị gái suốt ngày bận rộn với nghề báo, San học đại học năm thứ ba, căn nhà hai chị em thuê cả ngày ngoài giờ đi học cũng chỉ có San ở nhà và ôm mặt với cái máy tính.

Ngày chủ nhật chị San cũng bận rộn thế nên tốt nhất là San cũng tìm cho mình một việc gì đấy cho qua ngày. Chị gái San và cô không hay trò chuyện lắm bởi cái suy nghĩ của người đi làm và một đứa sinh viên như San khá khác nhau, chị lúc nào cũng bận rộn nhưng luôn quan tâm đến San một cách đúng nghĩa tức là không thừa và cũng không thiếu. Trong gia đình San, chị gái là niềm tự hào của cả dòng tộc, là tấm gương cho những đứa em con của cô, dì, chú, bác lấy làm gương học tập. Bố mẹ chúng thậm chí tất tần tật chuyện gì của con cái cũng lấy chị gái San ra để làm chuẩn mực. San tự hào về chị gái mình, còn San, thấy mình nhỏ bé trước chị. Bố mẹ luôn có một người để tự hào, có lẽ như vậy cũng là đủ rồi, còn San từ nhỏ bố mẹ luôn coi San là một đứa trẻ còm nhom, yếu ớt và trong suy nghĩ của mọi người thì San không thể làm nên được chuyện gì…

“Em đi tình nguyện trung tâm trẻ mồ côi với bạn, tối em về nhé”

San nhắn tin cho chị, cũng không thấy reply lại, San biết chị chắc chẳng có thời gian mà đọc tin nhắn nữa. San cũng không hề muốn chị lo lắng về mình, bởi San biết chị còn công việc, rồi cả những áp lực nữa nên những việc của mình San cố gắng tự giải quyết một mình…

8 giờ sáng. Mạnh nháy máy kiểu ra hiệu xuống nhà đi đã đến tới nơi rồi. San đóng cửa sổ rồi khoá cửa chính nhanh chóng xuống nhà không quên cầm theo cái mũ bảo hiểm. San biết thừa tính của Mạnh, chỉ bị đợi lâu là kiểu gì cũng nhặng cả lên.

Mạnh học cùng lớp đại học, cũng không phải thân thiết với San lắm nhưng luôn là người xuất hiện khi cần, Mạnh thích hoạt động xã hội, San cũng thế, biết San cũng thích mấy hoạt động này nên Mạnh lôi kéo đi cùng. Mạnh tham gia hội tình nguyện hơn một năm, còn San mới tập toẹ được vài tháng. San thích đi tình nguyện, đó cũng là một lí do, nhưng hơn nữa cô cũng muốn cô bớt đi thời gian rảnh rỗi và làm được một việc gì cho có ích…

Hầu hết những đứa bạn của San và cả cô thường có nhiều thời gian rảnh rỗi, khi mà không hề phải lo lắng về tiền bạc bởi bố mẹ đều chu cấp đầy đủ nhưng cũng không dư thừa và hầu hết những câu trả lời về những việc để làm cho qua ngày là nghe nhạc, online thâu đêm, chơi game và đa số thời gian là ngủ. San nhận ra được sự nhàm chán trong những chuỗi ngày cứ lặp đi lặp lại mãi như thế, dường như tuổi trẻ cứ bị kéo chìm xuống một cái hố đen ngòm không lối thoát…Và để thoát khỏi sự nhàm chán ấy San cũng chọn cho mình một điều gì đó để làm như việc đi tình nguyện chẳng hạn.

Những ngày đầu mới tham gia, cả một hội tình nguyện lớn San không quen ai khác ngoài Mạnh, một đống người đã hoạt động với nhau từ rất lâu nên cũng khá khó cho những người mới đến như San.

Ngày đầu tiên, San lúng túng với những mớ câu hỏi của bọn trẻ, vụng về với những công việc trang trí và sắp xếp đồ, lóng nga lóng ngóng nhưng cuối cùng San cũng hoàn thành, cũng không quá tồi cho một người mới đến.

– Chị tên là gì. Một đứa bé cầm lấy tay San rồi hỏi.

– Chị tên San, thế cô bé tên gì nào?

– Em là Tuệ Tâm.

– Thế Tuệ Tâm đang làm gì thế?

– Em đang viết, anh Lâm hứa nếu em viết được thì sau này sẽ cho xuất bản sách của em, em muốn tặng cho mẹ cuốn sách do em viết.

– Ôi thế hả, bật mí nhé, chị cũng đang mơ ước trở thành nhà văn đấy, ngoắc tay cố gắng nào, cô bé!

– Vâng, cùng cố gắng nhé chị SanSan.

– …

– Tuệ Tâm nói chuyện gì mà vui thế.

Bỗng dưng San thấy một người con trai với cái dáng cao lớn đứng bên cạnh và nở một nụ cười trìu mến với San và cô bé kia.

– Anh Lâm, chị SanSan, đây là anh Lâm mà em kể với chị đấy.

– “…”

San im bặt, bỗng dưng bắt gặp một nụ cười, một khuôn mặt tuấn tú từ một người con trai lạ, San còn chưa định thần đấy là gì và càng không biết đó là ai.

– Chào em, anh là Lâm phụ trách đội này, anh có thể gọi em là SanSan chứ?

San đưa tay ra, rồi lí nhí giới thiệu về mình. San ngước nhìn lên, một khuôn mặt sáng sủa, thông minh, đôi mắt nâu dịu dàng và nhất là…nụ cười, nụ cười có sức ấm lan toả đến cả trái tim non nớt của San.

SanSan…lâu lắm rồi không có ai gọi cô như thế…

Qua Mạnh San được biết Lâm là một bác sĩ trẻ rất giỏi. Lâm mồ côi từ nhỏ nhưng được bố mẹ nuôi đón về nuôi dậy trưởng thành. Có lẽ vì thế mà Lâm yêu thích nơi có những đứa trẻ mồ côi, những tâm hồn khuyết thiếu về gia đình ở nơi này…Không biết vì lí do gì mà San nghĩ nhiều về Lâm, một người đã gây ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên…về người con trai có nụ cười như là nắng ấy…

Phải chăng San đã thích anh mất rồi.

***

Kì nghỉ ba ngày.

Đám bạn trong lớp đại học San rục rịch chuẩn bị về quê từ mấy hôm trước. San không về nhà, hội tình nguyện có một kì nghỉ ba ngày đến biển với mục đích là thắt chặt tình đoàn kết giữa mọi người và khích lệ tinh thần của cả hội. San là người mới nhưng cũng không ngại ngần tham gia, gọi điện cho bố mẹ từ trước xin phép và thật may khi bố mẹ San vui vẻ đồng ý cho cô con gái có thể vắng mặt khi gia đình đoàn tụ trong kì nghỉ.

San dậy từ sớm, chuẩn bị đồ từ tối hôm trước cẩn thận và tính toán kĩ từng món đồ từng bộ quần áo sẽ mang đi, tính San vẫn cẩn thận như thế, nhìn bên ngoài chắc ai đó có thể đoán San là một người ẩu và vô tâm nhưng thực sự không phải thế.

– SanSan, em đến sớm thế?. Lâm đến, vỗ thật tự nhiên vào vai San từ đằng sau, San quay lại.

– Anh Lâm, em cũng mới đến thôi.

– Thế cậu Mạnh đâu rồi, chả thấy bóng dáng đâu cả.

– Mạnh chưa đến anh ạ, xe trên đường đi thì bị hỏng.

– Ra thế, à chết, anh quên chưa giới thiệu đây là Mai Chi, Mai Chi đây là SanSan, hai em làm quen đi”

– Chào, tớ là San.

– Chào!

Gương mặt mới lạnh te và cũng như thờ ơ với nụ cười rất thân thiện của San.

– Mai Chi làm trợ lí cho anh nhưng thời gian qua xin nghỉ vì phải đi diễn, cô ấy là diễn viên múa.

– Vâng

– Kìa, Mạnh đến rồi đấy.

Lâm nhanh chóng ra bắt chuyện với Mạnh vui vẻ, cả Mai Chi cũng đi theo khi Lâm vừa dời khỏi chỗ Lâm đứng, San chỉ vẫy tay với Mạnh cười. Đứng từ xa San lặng lẽ nhìn kĩ Mai Chi từ đầu đến chân cô ấy dáng người cao mảnh khảnh, khuôn mặt đậm chất á đông nhưng mang một vẻ đẹp hiện đại, cô ấy đúng là…tuyệt đẹp.

Qua những người bạn khác San biết Mai Chi là một diễn viên múa có tiếng và triển vọng, bố mẹ Mai Chi đón Lâm về nuôi từ trại trẻ mồ côi. Họ lớn lên bên nhau. Tính Mai Chi có vẻ khó gần và người duy nhất cô ta tỏ ra thân thiện là Lâm. Những lần đi tình nguyện của Mai Chi mục đích cũng chỉ để đi với Lâm, nhưng số tiền bố Mai Chi dành để xây lên trung tâm và thành lập nên hội tình nguyện cũng không phải ít, có thể vì lí do ấy mà mọi người coi Mai Chi như một cô chủ nhỏ lắm yêu sách thích học đòi đi làm tình nguyện và từ thiện cho có vẻ hợp thời. San nhìn, họ có vẻ giống một đôi, nhưng cũng không hẳn, thật ra San thấy Lâm chỉ như người anh trai đang chăm sóc cho đứa em đỏng đảnh khó chiều. Và nhiều người cũng nói thêm nữa, tài sản mà bố mẹ Mai Chi dành cho cô con gái sẽ thuộc về chàng rể tương lai và người ấy có lẽ sẽ là Lâm.

Sự xuất hiện của Mai Chi làm cho San không có cơ hội đến gần với Lâm hơn nữa. Cảm giác hơi thất vọng, cảm giác hơn ghen tị vì khi có Mai Chi, ánh mắt của Lâm không nhìn về phía cô nữa. Với San, một cô gái có nhan sắc trung bình, chỉ có một từ có thể diễn tả đó là: bình thường, với điều ấy, khi nghĩ Mai Chi, San có phần tự ti. Nói chính xác thì thường khi một người con gái xinh đẹp hơn mình đứng trước mặt, ai cũng có cảm giác như San mà thôi, chỉ thiếu điều cảm giác ấy sẽ ở lại nhanh hay chóng.

Mai Chi thật là đẹp, một vẻ đẹp khó có vẻ cưỡng lại được cho dù đó là lần gặp đầu tiên. Ở Mai Chi có một sự thu hút mà bất kì ai cũng phải chú ý cho dù đó có phải là…phái mạnh hay không. Thậm chí cô ấy cũng làm cho San phải hướng mắt nhìn. Cô ấy nổi bật giữa đám đông và có cả hàng đống các chàng trai trong hội đang đứng tung hô và tán tụng. Tất nhiên, điều đó là qui luật mà, trước một cô gái đẹp thì bao giờ cũng như thế. Tự dưng San nhìn lại mình, không xinh đẹp, không nổi bật, cũng chẳng giỏi giang ở bất cứ việc gì mà để gây ấn tượng cho một ai đấy. Tự dưng với cái ý nghĩ vu vơ ấy San thấy mình mất tự tin vào bản thân, tự dưng không có cái cảm giác vui và thoải mái cho chuyến đi này nữa, cái hi vọng Lâm sẽ để ý đến cô thật là mong manh…

Đêm của biển.

Nghe thấy cả yên bình trong từng con sóng.

Trăng sáng, chiếu rọi xuống mặt biển thứ ánh sáng trắng lấp lánh.

Sau những cuộc vui ồn ào và náo nhiệt của chuyến đi, mọi người đã khá mệt và đi ngủ hết. San không ngủ được và đi ra ngoài đi dạo một mình. San bước trên cát muốn tìm một chút yên tĩnh và muốn cảm nhận cảm giác mênh mông giữa biển đêm.Con người San là tổng thể của những sự mâu thuẫn: ồn ào có, sôi nổi có, lãng mạn có, tự tin có và cũng nhút nhát như bao người khác…giống như lúc này, lúc mà San đang đi trên cát và lắng nghe biển một cách bĩnh yên và tĩnh lặng nhất.

Trăng, trăng hôm nay tròn vành vạnh, trăng hiện lên giữa biển giống như một quả cầu lung linh đầy ánh sáng. Từng vệt ánh sáng phản chiếu lên mặt biển lấp lánh và lung linh tuyệt đẹp.

– Em không ngủ à, SanSan?

San giật mình, Lâm đứng bên cô từ lúc nào.

– Anh cũng thế, sao giờ này anh còn ra đây

– Biển đêm đẹp đến mơ màng thế này thì ngủ quả thật là tiếc vả lại anh cũng muốn yên tĩnh một chút.

San cười, lần đầu tiên San nghe Lâm nói về cảm nhận của mình có cái gì đó cũng giống San. San và Lâm ngồi trên cát. Từng cơn gió vuốt ve mái tóc San, không khí rõ ràng mang hương vị biển nghe như thấy từng vị mặn mòi của biển đến từng hơi thở.

– Anh cũng có một đứa em gái, cũng bằng tuổi em.

– Thế em gái anh giờ ở đâu.

– Nó đã chết trước khi anh được nhận về làm con nuôi của bố mẹ Mai Chi.

– “…”

– Khi ấy, anh chỉ là một đứa trẻ 10 tuổi, nó 5 tuổi, nó bị bệnh hen, anh không có tiền anh đã chạy đi khắp nơi tìm sự giúp đỡ nhưng anh không cứư được nó…

– Em thật sự rất tiếc!

– Không sao, chuyện cũng qua lâu rồi mà em, chẳng hiểu sao, khi nhìn em, anh lại nhớ đến nó…

– Em tin rằng em gái của anh bây giờ cũng đang sống hạnh phúc ở một thế giới khác, và cô ấy không trách anh đâu.

– Cảm ơn em!

– ‘…”

– “…”

– Có phải, đó là lí do anh chọn nghề bác sĩ và tham gia hội tình nguyện này không?

– …

Biển đêm dạt dào từng con sóng xô bờ, trăng lên giữa biển cao và sáng. Lâm trầm ngâm nhìn xa xăm. Cô ngước nhìn lên anh, thấy anh cao vời vợi, ánh trăng trên cao và từng vệt sáng trên biển phản chiếu làm cho khuôn mặt anh mang một thứ ánh sáng kì diệu. Trong giây phút đó, San tự nhủ mình chắc chắn phải ghi nhớ khoảnh khắc này…

– Hôm nay là sinh nhật em đúng không?

– Ơ…sao anh biết…

San lúng túng vì câu hỏi bất ngờ. Lâm im lặng rồi nhìn cô cười.

– Sinh nhật em năm nào cũng ít bạn bè vì bao giờ cũng vào kì nghỉ, nhưng điều hạnh phúc nhất làm em được ở bên gia đình. San giãi bày.

– Nghĩa là năm nay em đã phá lệ, đi nghỉ cùng mọi người trong hội tình nguyện chứ không về nhà để tổ chức sinh nhật?

– Sáng mai chúng ta đã về rồi mà, chiều mai em sẽ bắt xe về quê và buổi tối vẫn kịp để hát chúc mừng sinh nhật.

Lâm cười, rồi rất tự nhiên lấy tay cốc nhẹ lên đầu cô “đúng là một cô bé tham lam, dù sao cũng chúc mừng sinh nhật em”

San cười bẽn lẽn “cảm ơn anh, người đầu tiên chúc mừng sinh nhật em khi em bước vào tuổi 20 đấy, đáng nhớ quá”

– Còn đây là quà, anh lang thang cả buổi chiều nay và thấy cái này hay hay, SanSan có chấp nhận món quà này không?

Lâm xoè tay ra, một con ốc biển có màu vân xanh lạ, San đỡ lấy với sự ngạc nhiên cùng với niềm thích thú.”

– Nó đẹp quá, cảm ơn anh.

Con ốc màu xanh nằm gọn trong tay San, cô cười hạnh phúc…

Biển đêm dạt dào từng con sóng xô bờ…

Ánh trăng vẫn chiếu rọi từng vệt sáng lung linh…

Hai người đứng trước biển mênh mông trên cao là ánh trăng sáng, thứ ánh sáng lung linh và kì diệu…

Khung cảnh đẹp đến mơ màng…

San thấy trong trái tim một cảm xúc thật lạ lùng, lần đầu tiên cô thấy trái tim mình như thế…

Ngày hôm sau.

San vẫn kịp trở về đón sinh nhật cùng với gia đình nhỏ bé của mình, vẫn là những món ăn San thích mà mẹ và chị kì công nấu nướng, vẫn là nụ cười của bố ấm áp và vòng tay yêu thương của bà nội.

Đêm.

San nằm trong căn phòng thân thuộc, mùi hương hoa đượm hơi sương ngoài vườn thoang thoảng. Con ốc có màu vân xanh nằm im trên giá gỗ nơi mà San thường đặt những món đồ cô coi là quí giá nhất…Tuổi 20 đến với San nhẹ nhàng như thế, San chìm vào giấc ngủ thấp thoáng là đôi mắt nâu dịu dàng của ai đó…

“SanSan…” Trong giấc mơ cô còn nghe thấy tiếng anh gọi cô…

“Lâm à, em thích anh mất rồi!”

Hà Nội- Chiều chủ nhật.

Dung, đứa bạn cùng lớp đại học qua rủ San đi mua quần áo để chuẩn bị cho chuyến đi chơi biển của cô nàng. San đống ý đi luôn, cũng chằng cần mua gì nhưng San cũng thích đi ngó nghiêng một tý đồng thời làm tư vấn viên thời trang cho Dung, đứa bạn xinh xắn với nước da trắng ngần và lúc nào cũng chỉ hợp với gu thời trang nữ tính điệu đà. San thì khác, tín đồ của quần bò áo phông và giày thể thao, thế nhưng con mắt nhìn thì San luôn được bạn bè tin cậy, ví dụ như Dung cứ khi nào đi mua sắm gì cũng phải tha lôi San đi bằng được.

Lang thang hàng chục cửa hàng với đống đồ đạc lỉnh kỉnh, hai đứa khá là mệt. San đang định bảo với Dung là nên về thì Dung có điện thoại.

– Vâng, thế ạ, em đến ngay!

– Mày ơi, đi xe bus về được không? Tao có việc gấp lắm, giải thích sau.

San chỉ kịp nói “Hả” và sau đó Dung giật lấy đống đồ và biến mất sau dòng người đông đúc, San đứng trơ trơ giữa đường, giận tím mặt nhưng con bạn cũng đã đi làm gì có ai mà trút giận bây giờ chứ. Nhìn quanh chả thấy có điểm xe bus nào, mà khu này khá lằng nhằng để bắt được xe bus về chỗ nhà San ở. Định lôi điện thoại ra thì phát hiện cái “cục gạch” ấy đã hết pin từ bao giờ, San đang dành tiền nhuận bút từ mấy truyện ngắn được đăng báo để có thể mua được một chiếc điện thoại ưng í mà không muốn xin xỏ “tài trợ” từ chị gái hay bố mẹ. Nhưng thật sự, cái “cục gạch” này nó không thể đợi lâu hơn được nữa vì nó đang biểu tình San cho nó về hưu rồi.

Đi bộ một đoạn khá xa dưới cái nắng gay gắt, mồ hôi túa ra như tắm, mấy người xe ôm lượn lờ xung quanh chào mời “về đâu em, anh lấy giá rẻ thôi” nhưng San vẫn nhất định không chịu.

San quyết định chờ xe bus, nhưng thảm hại thay, xe đầy những người là người vì đang là giờ cao điểm và chuyên bỏ bến. Đứng giữa nắng đợi đến 4,5 chuyến xe vẫn chẳng thể nào bắt được xe. San bắt đầu thấy chân có triệu chứng đau, người thì nhẹm mồ hôi, đầu thì đau như búa bổ bởi cái ánh nắng gay gắt như muốn cháy da cháy thịt.

“Đành đi xe ôm vậy”San thầm nghĩ và quyết định bởi chẳng còn cách nào tốt hơn nữa, cho dù nếu đi xe ôm thì coi như số tiền định để mua đôi giày mới cũng đi tong.

“Thôi chết, cái ví…hình như mình quên không mang theo”

San đứng trơ giữa đường, dòng người xuôi ngược, đúng là không ngờ là San đang rơi vào cái hoàn cảnh không- một- xu- dính – túi mà lúc này thì chỉ có kêu trời…

“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA”.

San tức giận đá thật mạnh cái ống bơ nằm chỏng trơ trước mặt ra thật xa để xả hết nỗi tức giận đang ngùn ngụn bốc lên.

Nhưng có gào thét thì cũng làm gì được khi trong người không một xu dính túi, mà bụng San còn đang réo lên biểu tình, họng thì đang như lửa cháy…San chỉ hận lúc ấy con bạn ngốc nghếch gây tai họa không ở đây để San nhảy dựng lên mà “trì trích”mà “cấu xé” cho hả giận.

Thấy hai chân bắt đầu có vẻ như muốn dính với nhau rồi, San đã thấm mệt mà bây giờ chẳng còn cách nào để về đến nhà. Chị gái đi công tác, điện thoại thì hết pin, trong người không có một xu. San bây giờ, thê thảm hết mức!

San ngồi xuống vỉa hè, muốn cho chân nghỉ một lúc vì đã mỏi nhừ, San tính nếu đi bộ có nhanh chắc chừng phải mất hơn 2 tiếng San mới lê lết về tới nhà trọ được.

– Có đi quá giang không, cô bé.

San ngẩng lên, ánh sáng làm San lóa mắt chỉ nhìn thấy ngay trước mặt mình là một chiếc xe ô tô màu đen sang trọng và một người thanh niên đang ngó ra khỏi cửa kính.

– Tôi có thể tự đi được!

San từ chối thẳng thừng mặc dù chân đang mỏi nhừ từng khớp. Tự dưng xuất hiện trước mặt một người –tốt- bụng thế này quả thật là đáng nghi ngờ.

– Đừng có bướng bỉnh như thế, lên xe đi tôi cho đi nhờ về.

– Cảm ơn vì lòng tốt của anh nhưng không cần đâu

– Tôi không có ý gì đâu, chỉ muốn giúp cô thôi đừng có hiểu lầm, vả lại tôi và cô đã từng gặp mặt nhau rồi, nhớ không?

San ngẩng lên nhìn một lần nữa, lục lại trong bộ nhớ, hình như San chẳng quen với ai đi xe ô tô sang trọng thế này cả, mà không, khoan đã…San…nhớ ra đã gặp anh ra ở đâu rồi.

Cái người này…quen quen.

Cốc vang đỏ…hội thảo…

Những chi tiết ghép lại với nhau dần hiện ra trong tâm trí San.

Anh ta chính là anh chàng ở hội thảo với chiếc áo bị đổ đầy rượu vang đỏ loét trên ngực áo!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

– Có vẻ như nhớ ra rồi đúng không?

– À, chào anh, trái đất tròn quá nhỉ.

– Thôi lên xe đi tôi đưa cô về.

San hơi lung túng nhưng rồi cũng quyết định đi nhờ để về nhà, ít ra thì một người có mặt ở hội thảo ấy chắc chắn không phải là một tên đểu cáng lợi dụng như San vừa nghĩ cách đây mấy giây.

– Haha, thật là ông trời có mắt, thủ phạm làm tôi bẽ mặt trước tất cả mọi người lại đang ngồi bên cạnh tôi ngay lúc này. Phải tính xem sẽ phải “xử lí” cô như thế nào cho xứng đáng mới được

– Anh đâu phải tự dưng bị như thế, nếu như anh không làm tôi…nghẹn nấc lên như thế thì tôi cũng đã xử sự một cách…tử tế hơn.

– Hóa ra là lỗi tất cả là do tôi cơ đấy, thế kẻ nào là kẻ phồng mồm trợn mép lên với cả đống…gì nhỉ, à…susi thì mới bị nghẹn như thế, tôi chỉ có lòng tốt giúp đỡ cô thôi, nhưng có vẻ như đống susi lúc ấy bị…quá tải nên nghẹn cũng coi như là sự tự nhiên.

– Hừ, sao cũng được…San quay ra nhìn bên ngoài.

– Thế cô không có ý định xin lỗi tôi hả?

– Không!

– Không ư???

– Không hề, chưa hề có ý định chỉ là trong suy nghĩ.

– Haha, được lắm, rất có cá tính.

– Tóm lại anh cho tôi đi nhờ xe là bởi vì anh muốn được nghe từ tôi một câu xin lỗi hả?

– Có thể thôi!

– Thế thì làm anh thất vọng rồi người tốt ạ!

– Cô nhầm rồi, tôi không phải là người tốt đâu, cô phải trả công tôi chứ.

– Tôi…tôi…không mang tiền, và điện thoại cũng…hết pin nữa.

– Thế thì tôi sẽ cho cô nợ.

– Thôi được rồi, anh cứ tính tiền xe và km như tiền taxi nhé, tôi sẽ trả, đọc cho tôi số điện thoại của anh.

– Không, đọc cho tôi số điện thoại của cô trước, nhỡ cô không gọi cho tôi thì sao?

– Trời đất, nhìn tôi giống một đứa lừa đảo lắm hả, mà anh cũng được lắm, ban đầu mồm nói cho đi nhờ sau đó lại đòi trả tiền.

– Tiền là mồm cô nói ra đấy chứ, tôi chỉ nói cho cô nợ thôi.

– Thôi được rồi…kìa, anh rẽ phải đến cái nhà có chùm hoa giấy ấy, nhà tôi đến rồi,và đây là số điện thoại của tôi, hãy gọi cho tôi khi nào anh…đòi tiền cho- đi- nhờ- xe.”

– Ok, tôi sẽ gọi, khoản nợ này cũng kha khá đấy chứ!

Anh chàng tóc nâu nháy mắt với San, San bực bội vì cái kiểu nói châm chọc ấy và đóng cửa xe đánh “rầm” một cái cho hả giận rồi đi thằng vào nhà, chả thèm nhìn lại thêm phút nào nữa. Nếu không phải vì đang rơi vào hoàn cảnh thê thảm ấy thì có cho tiền San cũng không bao giờ thèm đáp lời với cái kẻ đáng ghét ấy. Cái giọng điệu của anh ta thôi San nghĩ đến đã thấy bực bội rồi.

Cô bé đi vào nhà, cái dáng bướng bỉnh ấy làm cho người thanh niên không khỏi bật cười, anh nhìn theo khi cô bé khuất hẳn, cứ thế cười một mình, nụ cười thật sảng khoái về cô bé có mái tóc ngắn và đôi mắt to tròn đầy cá tính.

Anh cười và nhún vai, hình ảnh cô bé lại hiện lên, và như một phản xạ tự nhiên, cười thật thoải mái, nụ cười hiếm hoi và đôi mắt nâu ánh lên một niềm vui lạ.

***

Lớp đại học.Hôm nay San đến sớm để tránh cái cảnh chen chúc nhau vào cổng trường như thường lệ, đám sinh viên sáng nào cũng la ó than phiền vì cái cổng vừa bé mà suốt ngày ô tô của giáo viên đi vào gây tắc nghẽn lại thêm cái kiểu mạnh ai nấy đi nên để vào được trường cũng là cả một vấn đề mệt mỏi. Dung hôm nay cũng đến sớm và chọn ngay dãy đầu để ngồi. Vẫy tay ra hiệu cho San đến ngồi cạnh.

– Con ranh kia, bạn bè như mày thì tao được nhờ quá thể

– Ôi, tao xin lỗi mày, hôm qua lúc ấy Huy gọi cho tao có việc gấp, nên tao phải đi ngay.

– Mày còn không thèm hỏi xem tao về nhà bằng cách nào hả.

– Cách nào, xe bus có mà.

– Hừ, nói thế thì nói làm gì, tao quên không mang ví, điện thoại hết pin…mày biết hôm qua mày đưa tao vào tình trạng thê thảm thế nào không?

– Thế mày về nhà bằng cách nào?

– Hừ, nói đến lại tức, tao thề lần sau tao không thèm đi đâu với mày nữa.

– Năn nỉ, năn nỉ mà, bớt giận, tao hứa không có lần sau tao…dám bỏ mày giữa đường nữa đâu

– Hừ…!

– Thôi, đừng có giận, tao tưởng mày bị- bắt- cóc đi đâu rồi chứ bình an vô sự trở về thế này là được rồi. Rút kinh nghiệm lần sau tao có bỏ mày giữa đường thế tao sẽ cho mày 10k để đi xe buýt về, hihi!

San cười, hôm qua định bụng lên lớp xả cho đứa bạn đáng ghét một trận tơi bời nhưng rốt cục San lại không làm được thế, đứa bạn dễ thương lúc nào cũng vui tươi nhí nhảnh đáng yêu đến nối khó mà giận dỗi lâu được.

San và Dung chơi thân với nhau cũng khá lâu, tính đã được tròn một năm. Có vẻ như San và Dung là hai con người trái ngược nhau cả về tính cách và cách thể hiện tình cảm nhưng vẫn luôn tìm thấy những đồng cảm. Con người Dung là một sự bình yên và dịu dàng còn San mang những tính cách trái ngược mà chính cô đôi khi cũng không hiểu được chính mình.

San thấy mình may mắn khi mình có một người bạn luôn thấu hiểu như Dung. Dung khác San ở nhiều thứ, thậm chí ngôi trường đại học này, ngành học này chưa bao giờ là ước mơ và điều San muốn. San thích viết lách, lý tưởng để trở thành một nhà văn…nhưng tất cả gia đình lại kì vọng ở con người San một hình ảnh khác, nhất là bố cô. Bố San luôn muốn con gái ông trở thành một cô gái cứng cáp trưởng thành với những thứ liên quan đến tài chính, đến kinh doanh. Cô học khối kinh tế vì đó là tất cả những kì vọng của bố về cô, cô không muốn bố buồn. Nhưng, sâu thẳm San tha thiết và đam mê viết, nhưng có lẽ, cô không đủ tự tin hoặc chính xác hơn là không dám từ bỏ mọi thứ để theo đuổi ước mơ của mình.

Cả giảng đường hơn trăm con người chăm chú nghe giảng, ông giáo sư tóc bạc phơ xem chừng có thừa kinh nghiệm để “trị” những đứa sinh viên cứng đầu chứ không phải vì bài giảng có thừa sự hấp dẫn. San nhìn quanh, không thấy Mạnh đâu, có lẽ hắn lại trốn học. “Hừ, biết thế hôm nay ở nhà cho rồi”. San chép miệng lấy làm tiếc, thậm chí chả dám gục xuống bạn vì mắt ông thầy soi từng…cử động.

San lấy tay chống cằm, mắt nhìn lên bảng có vẻ chăm chú nhưng thật chất đầu óc đang đâu đâu.

“…”

San đang mải nghỉ, tiếng chuông điện thoại, cả lớp đang im phăng phắc bỗng quay lại từ chỗ phát ra tiếng âm thanh cực kì…cấm kị.

– Em kia, em tên là gì?

San còn chưa hiểu chuyện gì, chỉ thấy cả giảng đường hướng mắt về phía mình và trong khi đó cái điện thoại vẫn cứ kêu không ngừng.

– Hả…hóa ra điện thoại của…mình! San cuống quit khi Dung huých tay “điện thoại của mày đấy, sao ngơ ra thế?”

– Thưa thầy, em xin lỗi, em quên không để chế độ rung ạ”

– “Tôi mời em ra ngoài. Lớp trưởng, đọc tên em kia cho tôi. Ông giáo sư tóc bạc có vẻ cực kì mang vẻ hình sự và trên khuôn mặt rõ ràng là cái kiểu “đừng đùa với tôi”

San ấm ức đi ra ngoài. Giảng đường khá lớn nhưng San ngồi ngay hàng thứ hai. Dung quay ra lè lưỡi chọn San rồi nói nhỏ “mày đen thế, chia buồn nhá!”

San phụng phịu đi ra ngoài.

Cầm đống sách vở ra ngoài, San thở dài, trời hôm nay nắng và nóng có lẽ sẽ tìm một quán café cho hết ngày.

San mở điện thoại, xem ai là người gọi- chẳng- đúng- lúc tý nào. Số lạ, một dãy số dài và đẹp. San chép miệng, chả biết là ai nữa.

Chuông điện thoại lại rung, vẫn số vừa rồi gọi đến.

– Alô.

– Chào cô bé!

– Ai đấy?

– Không nhận ra tôi hả, áo sơ mi…rượu vang đây…tôi gọi để đòi nợ

– À, à…hoá ra là anh, đáng lẽ anh nên quên vụ nợ nần nhỏ nhặt ấy đi…nếu là người tử tế. San mỉa mai.

– Quên không nói với cô tôi là người khá tính toán, vả lại, tôi là người bị- cô- gây- ra- thiệt- hại thì cớ sao lại không đòi quyền lợi cho mình?

– Hừ, thế tóm lại anh muốn gì hả?

Quán café cao vút trên tầng hai mươi của khách sạn có view nhìn ra Hồ Tây, khung cảnh khá yên tĩnh và thoáng mát bao quát cả được thành phố. San lắc đầu lè lưỡi vì cái menu phục vụ đưa ra. Đắt…cắt cổ. Đấy là tất cả nhữn gì San thốt ra được.

– Này, tôi không mang đủ tiền để trả hết hai cốc café này đâu. Anh nhìn xem, ví đây, một cốc còn không đủ.

– Chết thật, có lẽ tôi lại cho cô nợ. Anh ta cười tinh quái.

– Này, tóm lại là anh có ý gì hả, nếu tính tiền taxi tôi nợ anh cũng chỉ hơn một trăm nghìn thôi chứ…

– Cô bé xem chừng lúc nào cũng tính toán đến tiền bạc nhỉ?

– Anh đến là lạ, tiền bạc tại sao lại không tính toán chứ, nếu là anh, anh có mất tiền cho những thứ không đáng như thế không?

– Bình tĩnh nào, tôi sẽ trả tiền café được chứ?

– Anh có ý gì?

– Haha, tại sao cô cứ phải nghĩ tôi là con người có ý đồ xấu xa như thế nhỉ?

– Hành động của anh luôn làm tôi có cảm giác ấy.

– Xem chừng ý tốt của tôi là mời cô một cốc café và trong lúc tôi đang khá rảnh rỗi cũng đáng nghi ngờ hay sao?

– Rất, rất đáng nghi…hay là…anh thích tôi? San nháy mắt trêu chọc và thêm cả bộ mặt làm ra vẻ nghiêm trọng dò xét.

– Quá tự tin vào bản thân rồi đấy, cô bé?

Anh ta cười thật tươi, nhìn vào thẳng mặt cô đang rất chi là nghiêm trọng.

– Đúng rồi, chỉ có lý do duy nhất ấy thôi.

– Còn lý do khác đấy.

– Lý do khác?

– Tôi phải cảm ơn cô thì đúng hơn.

– Hả, cảm ơn?

San mắt tròn mắt dẹp nhìn anh chàng trước mặt, cô còn đang không hiểu anh ta đang nói về chuyện gì.

– Cô còn nhớ, cái hội thảo hôm trước không?

– Tất nhiên là nhớ, nhớ nhất là cái áo đầy vang đỏ. San cười toét miệng tinh nghịch.

– Thế cô có nhớ cái usb chứ hả?

– À, à, nhớ…nhưng cái usb thì có liên quan gì tới anh?

– Cái usb là của tôi, trong đó chứa tất cả dữ liệu cho buổi thuyết trình hôm ấy. Đêm hôm trước tôi đã phải thức trắng đêm để hoàn thành slide cho bài thuyết trình, lúc vội vã tôi đã đánh rơi.

– A, hóa ra anh là người va vào tôi trước cửa nhà vệ sinh.

– Tôi còn rất ung dung cho đến tận khi cô đổ cả cốc vang đỏ vào người tôi, và khi tìm một cái áo để thay thế, tôi phát hiện cái usb…biến mất.

– Rồi sau đó?

– Tất nhiên là tôi hoàn toàn nghĩ mọi cố gắng tìm kiếm của cô vô vọng mặc dù khoảng 10p là đến lượt tôi phải lên thuyết trình…

– Hóa ra cái usb đấy quan trọng đến thế. San nhún vai.

– Và nếu tôi không có cái usb đấy, có lẽ công ty của tôi đã mất những hợp đồng cực kì lớn sau khi hội thảo kết thúc.

– Anh làm sao để tìm thấy nó.

– Với cái áo bẩn trên người, tôi ra xe đổi cho cậu lái xe, sau đó chạy đôn đáo để tìm và nhớ xem tôi đã đi những đâu và có thể đánh rơi nó, may mà mấy nhân viên lễ tân thấy tôi tìm kiếm và đã hỏi. Thật may, nó ở ngay trên bàn lễ tân trước phòng hội thảo, và trước đó 2 phút để tôi có thể lên bắt đầu.

– Anh cũng khá may đấy chứ.

– Sau khi kết thúc, tôi ra hỏi lễ tân và biết được người nhặt được và đưa lễ tân là một cô gái- ái phông- quần jean- giầy thể thao và tóc ngắn. Tất nhiên tôi nghĩ ngay cô gái đã đổ cốc vang đỏ lên trên áo, bởi không ai trong phòng hội thảo ăn mặc như thế cả.

– Hahaha, thế nên anh muốn cảm ơn tôi đúng không?

– Không biết tôi nên cảm ơn hay nên trách cô nữa đây. Anh nhún vai.

– Nên cảm ơn, haha, chuyện này thật buồn cười,hóa ra tôi lại là ân nhân của anh. Thế mà không nói sớm, làm tôi lo mã. Thế anh định hậu tạ ân nhân của anh những gì?

San và anh ta cùng cười, sau những hiểu lầm giờ San có thể bớt lo lắng hơn về cái người mà cứ suốt ngày lẽo đẽo đi đâu cũng chạm mặt này. San chắc chắn là mình không phải cảnh giác một cách cao độ như lúc trước, hóa ra ý đồ là để…cảm ơn. Thế mà lúc trước San đã nghĩ anh ta là kẻ…đê tiện chưa từng có bởi anh ta dám tính tiền như taxi khi cho cô…đi nhờ về.

Anh chàng mà San nghĩ là xấu xa này nói chuyện cũng không đến nỗi tồi, cả hai cùng có khướu hài hước nên có lẽ không quá khó để nói chuyện. Anh ta giới thiệu tên và nghề nghiệp cho San biết, nhưng cô cũng không quan tâm nhiều lắm, thật tự nhiên gọi anh là Rượu Vang. Cái tên anh chàng Rượu Vang nghe ngồ ngộ. Rượu Vang có vẻ không thích lắm nhưng cái giọng điệu nhỉ nhảnh của San cũng làm cho anh ta thua cuộc. So với tuổi và cái bộ vest anh đang mặc kia cộng thêm bước vào quán café sang trọng này thì có lẽ người ngoài nhìn vào sẽ chẳng khác gì anh với San là chú với…cháu.

– Anh biết không, Rượu Vang Đỏ? San thì thào, ra hiệu cho anh cúi gần xuống và thì thào.

– Gì thế?

– Nếu tôi là mấy người ngồi ở đây tôi sẽ nghĩ anh đang “chắn dắt” một cô bé ngây thơ tuổi teen đấy, tôi cá. San lém lỉnh.

– Cô biết không?

– Gì thế?

– Họ đang nghĩ một tay thanh niên cũng không đến nỗi tại sao lại bị một cô nhóc “chăn dắt” như thế dù cô ta chân cũng không dài và cũng không xinh đẹp tẹo nào cả.

Rượu Vang cũng lém lỉnh không kém. Nháy mắt với San tỏ thái độ cũng chẳng kém cạnh. San bật cười thật tự nhiên, lâu lắm mới có người làm cho San cười theo cái kiểu khá hài hước như thế, mà cũng lâu lắm rồi mới có “đối thủ” không chịu thua San ở từng câu từng chữ như thế. Hừ, đúng là…cũng khó chịu đấy, nhưng cũng có phần thú vị đấy chứ.

– Ôi chết, đến giờ tôi phải về rồi.

San nhìn đồng hồ, cuống quýt vì cái hẹn với Lâm. Rượu Vang đưa cô về, gần đến chỗ hẹn, San bảo:

– Anh cho tôi xuống chỗ này nhé?

– Sao thế? Chưa đến chỗ cô hẹn cơ mà.

– Hì, nói thật nhé, tôi không thích bạn tôi nhìn thấy tôi đi xuống từ một chiếc xe sang trọng thế này, thêm cả một quí ông mặc vest sang trọng thế nữa, phiền lắm.

– Trời, đúng là…nhóc! Rượu Vang ngạc nhiên thốt lên rồi nhìn San cười.

– Anh làm sao mà hiểu được, vả lại tôi không thích bị người khác nghĩ này nọ.

– Thôi được rồi, thưa quí cô.

San bước xuống xe, cười thật tươi vì yêu cầu được chấp nhận.

– Này, hôm nào tôi sẽ mời anh một bữa coi như trả tiền xe nhé!

– Được rồi, nhớ đấy, tôi sẽ ăn thật nhiều.

San cười thật tươi vẫy tay chào người mới quen ấy, tự dưng, cô còn chẳng hiểu được mình sao lại khá thân thiết với người mặc dù lần nói chuyện này mới là lần thứ hai, chưa kể lần va chạm ở hội thảo hôm trước.

San cũng chẳng nghĩ nhiều, vả lại, cô còn đang bận suy nghĩ sẽ đến nơi này và sẽ nói những gì…

Câu lạc bộ yêu sách chỉ có khoảng hơn chục người đến. Địa điểm là quán café yên tĩnh trong một con phố nhỏ và với chủ nhân nơi này cũng chính là thành viên kì cựu. Đó là một bác đã ngoài 70 tuổi mà có lẽ cũng bằng tuổi ông ngoại San.Tất cả các thành viên của diễn đàn chủ yếu quen nhau trên diễn đàn và San chưa một lần gặp mặt. San biết đến diễn đàn này là bởi Lâm giới thiệu, mặc dù, cô là người thích viết nhưng có thể nói cô là người yêu sách thì chưa có cơ sở để khẳng định cho điều ấy.

Một lý do cho sự có mặt này chắc chắn không ngoài lí do là vì Lâm, thật tình, cô lười đọc sách mặc dù lại rất thích viết, có một sự mâu thuẫn khá lớn trong chính tính cách của San.

– Em đến rồi à?

Lâm chào đón cô với nụ cười niềm nở, nụ cười ấm áp giống như…nắng vậy. Và San đã chết mê chết mệt nụ cười này.

– May khu này tìm cũng khá dễ ạ, anh đến lâu chưa?

– Anh đến cũng khá lâu rồi. Ra đây anh sẽ giới thiệu em với mọi người nhé!

San hơi lúng túng, có lẽ không phải là do Lâm giới thiệu cô mà chính là cái cách Lâm thật tự nhiên quàng tay qua người rồi đặt nhẹ tay lên vai cô khi giới thiệu với mọi người. Tự dưng San thấy có một cái gì đó chạy dọc cơ thể mà cô chẳng thể diễn tả thành lời, cô đứng bên anh, cái dáng cao lớn và bàn tay vững chãi anh đặt lên vai làm cho San thấy tin tưởng và như tiếp thêm sức mạnh cho cô vậy.

– Xin giới thiệu với mọi người, đây là San San, thành viên ít tuổi nhất của câu lạc bộ chúng ta, cô em út mà đã “làm mưa, làm gió” trên diễn đàn thời gian vừa qua đấy ạ.

San lí nhí chào mọi người, thái độ khá rụt rè, đáp lại là những nụ cười khá thân thiện.

– Này, anh không nghĩ ngoài đời em dễ thương thế này đâu.

“Đười ươi” lên tiếng, anh ta là một anh chàng khá hóm hỉnh mà San đã có nhiều dịp tranh luận trên diễn đàn.

– Em đừng có nghe anh ấy nói, anh ấy cũng nói như thế khi lần đầu tiên chị đến đây đấy.

Chị Luka ngoài đời trông có vẻ rất dịu dàng và nữ tính.

Mọi người khá thân thiện nên không khí cũng bớt căng thẳng đối với San hơn, thật ra, cô đến tham gia cùng câu lạc bộ không phải với tình yêu sách như mọi người. Có lẽ, nếu nói ra bí mật ấy, cô sẽ không bao giờ được chào đón như vậy, nhưng cô biết Lâm yêu sách, và cô cũng đang cố gắng để có những sở thích giống như anh…

Ông cụ tóc bạc phơ nhìn cô, có một cái gì đó trong ánh mắt ấy, cô không hiểu rõ lắm…Nhưng dù sao, được ở bên Lâm là cô đã cảm thấy vui và hạnh phúc lắm rồi.

Quán café này chủ yếu người đến đây để đọc sách và nói về sách. Họ có vẻ là những người khá lập dị. Gọi là mọt sách còn có vẻ chưa diễn tả hết được tình yêu của họ dành cho sách. Nhìn những giá sách cũ trên tường và những quyển sách gần như đã đổi màu nhưng được mọi người nâng niu một cách kì lạ. Những trang giấy đã nhòe mực, giấy in cũng đã mục cộng thêm sự tấn công của mối và mọt càng thêm vẻ cũ kĩ và lâu đời.

San cầm một cuốn lên, lật từng trang rồi để xuống những trang sách đã đậm màu thời gian. Nhìn Lâm tay nâng niu những cuốn sách, cô thích cái cách anh suy tư lật từng trang sách, thích cái cách anh nâng niu khẽ khàng lật từng trang giấy, thích cái cách anh cẩn thận lau và nhẹ nhàng đặt cuốn sách trả về chỗ cũ của nó. San thích ngắm nhìn Lâm như thế, chẳng có lí do cho cái sở thích hơi khó hiểu ấy…

– Cuốn này đã được xuất bản từ năm 1942 em à, bác Hùng ngày xưa khi đi di tán đã phải chôn cất hòm sách xuống hầm và sau khi chiến tranh qua đi bác đã tìm lại nhưng rất tiếc, cả hòm sách gần như bị mối mục nát hết, chỉ còn có cuốn này còn nguyên vẹn…

San lặng im nghe Lâm nói, cô lấy tay mân mê từng trang…

– Đây cũng chíng là cuốn sách mà vợ bác Hùng đã dành tặng bác khi còn trẻ, em có thể thấy, ở đây vẫn còn nét bút của bác gái…

Lâm đi qua từng giá sách, nâng lên, đặt xuống từng cuốn, nói cho San nghe về từng cuốn sách và số phận của từng cuốn như là đang kể câu chuyện về chính anh. San say mê và hiếu kì những câu chuyện ấy và hơn hết, cô thích cái cách anh nhẫn nại kể cho cô nghe, thích giọng nói ấm áp của anh…

Lâm đưa San về, anh chạy xe chầm chậm, mùi hoa sữa thoang thoảng từng con phố. Cô hít thật sâu, thích cái cảm giác đi giữa phố phường đông đúc và mùi hương cứ lặng lẽ làm rung động lòng người.

– Hôm nay, anh rất vui SanSan à?

– Vì lí do gì hả anh?

– Vì em đã đến và đủ kiên nhẫn nghe anh nói về những cuốn sách ấy.

Cô mỉm cười, cô thấy vui, anh vui và điều đó làm cho cô hạnh phúc.

Họ chia tay nhau ở thềm nhà cô gái.

Khi bóng anh khuất dần cô mới thôi không nhìn nữa. Cô không biết lí giải được cảm giác thật của mình, nhưng cô biết, cô…đã thích anh mất rồi!

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Cuối Cùng…Mình Cũng Thuộc Về Nhau!
Người vợ tuyệt vời
Cái Bóng Cười
Đại Bàng Và Con Chim Sẻ
Biển