– Ha ha hahaha…mới 7h05’ thôi hả?
– Ừhm…hả? cậu đã nhớ lại việc lừa cô rằng đã trễ giờ.
36 kế, chuồn thượng sách, ccậu vội co dò dông thẳng.
– HOÀNG GIA BẢOOOOOOO…!!! ĐỨNG LẠI CHO TÔIIIIII!!! cỗắn tay áo, đuổi theo cậu.
Rượt nhau vòng vòng mấy sân trường mà cô vẫn chưa chịu tha cho cậu.
Chợt…
– Na Na! Bé Na!
Nghe giọng nói có phần quen thuộc gọi mình cô quay lại, nhưng…chả có ai.
Định quay đầu bước tiếp thì…
– Na!…Chiken rice! người đó lại gọi.
*Chicken rice…?* ccô khựng lại hẳn khi nghe đến tên ấy.
Cô ngó nghiêng xung quanh để tìm người đã gọi mình nhưng không thấy ai cả. Cô dừng mắt lại nơi một người mà cô cho là lạ hoắc *trước giờ nhà trường có cho người ngoài vào trường đâu nhỉ…? Mà nhìn cũng có vẻ lịch thiệp, cũng biết cách ăn mặc gớm, ngoại hình cũng không tồi…mà thôi kệ người ta liên quan gì đến mình đâu* nghĩ rằng đã nghe lộn nên cô định bỏ đi.
– Chậc, nhưng sao mình thấy cái ánh mắt đó quen quen nhỉ…? Đã gặp ở đâu thì phải! cô dừng bước, quay lại nhìn anh chàng đó thêm một lần nữa *Mà thôi, lỡ người ta chửi mình thấy sang rồi bắt quàng làm họ thì khổ, haizzz…nhưng mình nghe rõ có tiếng gọi mà nhỉ…?* cô lại cất bước đi.
– Không nhớ anh sao bé Na? lại giọng nói ấy.
Cô quay thoắt người lại, vẫn không thấy ai *sao hắn cứ nhìn mình nhỉ? Đầu óc, toàn nghĩ đi đâu không ah chắc tại mày nhớ người ta đến ban ngày cũng mơ thấy nữa!* cô tự dí vào đầu mình trách mắng.
– Cô gà con bé nhỏ của anh, đã nhớ ra chưa? anh chàng ấy nói.
Lần này thì cô chắc 100% là giọng nói ấy *Là anh ta sao?* nhìn kỹ lại người trước mặt mình cô cố nhớ lại một khuôn mặt nào đó khi xưa *Ánh mắt đó, đôi môi đó cả giọng nói ấm áp đó…
– Anh Quốc…?
Anh cười nhẹ rồi tiến về phía cô.
– Này cô bé, em vẫn còn thích ăn cơm gà của anh đấy chứ?
– Không, em hết thích rồi, mấy năm rồi sao em còn nhớ chứ. Mùi vị em đều quên tất rồi.
– Em vẫn còn cái kiểu nhõng nhẽo anh đến bao giờ hả cô nàng? anh bóp mũi cô.
– Aaaaa đau em, ghét anh ghê.
– Con gái nói ghét là yêu con gái nói 2 là một, anh sẽ nghĩ rằng em vừa nói em yêu anh! Haha…
– Cái anh này! cô đánh tới tấp vào người anh.
Anh bắt lấy tay cô kéo vào mình, cô nhanh chóng gọn trong vòng tay của anh. Dĩ nhiên cô cũng đáp lại anh bằng một cái ôm ấm áp đã lâu không gặp, nhưng chỉ giống như của một người em gái với một ông anh trai mà thôi.
– Em vẫn khỏe chứ? anh vuốt nhẹ mái tóc cô.
– Em rất rất khỏe đây, còn đợi anh về bắt đền nhiều nhiều đĩa cơm gà cho em chứ. Chả thế mà lúc nào anh cũng gọi em là chicken rice sao. Hì…cô vỗ lưng anh đốp đốp.
Anh phì cười bởi câu nói của cô.
– Anh nhớ em nhiều lắm Na ah! Em cũng nhớ anh chứ?
– Không em không nhớ.
– Em nói thật hả…? anh đẩy cô ra, ghìm chặt hai vai cô.
– Không những nhớ mà rất rất nhớ, rất nhớ được chưa ông anh?
Anh cười sung sướng lại ôm cô vào vòng tay tiếp.
– Thôi thả em ra coi, mất công ai nhìn thấy lại hiểu lầm thì em có mà lượm gạch về xây nhà cũng không hết.
– Yên tâm! Lúc ấy anh sẽ lượm về xây nhà cùng em.
…
– Con gái con đứa gì mà tự nhiên như con trai vậy, trời trời…! Còn làm gì giữa thanh thiên bạch nhật vậy trời? Đúng là…thật không chịu nổi mà. thấy cảnh đó, cậu chỉ muốn bay vào kéo cô ra rồi tặng tên kia vài quả ổi tím ngay lập tức.
– Này! Đừng nóng, cậu định làm gì vậy? Hoàng Lâm đã kịp kéo tay cậu lại.
– Tôi…
– Tức lắm phải không? Muốn bóp chết anh chàng kia đúng không?
– Tôi…hứ, việc gì tôi phải làm vậy.
– Nhưng trên trán cậu ghi rõ là có đấy.
– Đừng có luyên thuyên. cậu giằng tay ra định bỏ đi.
– Khoan đã, anh ấy là Quốc, là bạn thân của anh trai Na Na, đã mấy năm họ không gặp nhau nên cậu phải thông cảm cho họ chứ. Hơn nữa tôi nghĩ, Na chỉ xem anh ấy như anh trai thôi.
– Sao cậu chắc? Đó chỉ là suy nghĩ của riêng cậu.
– Có thể, nhưng tôi chắc một điều là anh ấy không chỉ đơn thuần xem Na Na như em gái. Vậy nên, tôi muốn cậu hãy đấu tranh đi. Hãy cạnh tranh công bằng, anh bạn ạ!
– Nhưng…
– Chậc, về khoản này thì cậu chỉ đáng xách dép cho tôi thôi nhé. Cậu có thấy tôi có ngần ngại gì khi Kì Lâm thẳng tiến không? Người ta nói hạnh phúc là đấu tranh mà, chán cậu quá! Cậu cứ từ từ suy nghĩ ha, tôi đi đây! Nhanh còn kịp nhé người anh em.
Cậu đứng đó nhìn hai người, suy nghĩ lúc lâu *Lâm nói cũng phải, nhưng lỡ nhỏ không thích mình nhỡ nói ra đến cả cơ hội làm bạn dợ cũng không còn thì…biết tính sao đây?*
…
– Thảo nào sáng giờ mắt em cứ giật liên hồi, thì ra là báo hiệu anh đến.
– Tại nó nhớ anh quá đây mà…haha.
– Tự xướng quá nhẩy! Hì…mà anh đến trường em có việc gì ah? hai người ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó nói chuyện.
– Ừhm, anh đến để làm việc.
– Làm việc? cô ngạc nhiên.
– Có gì mà em ngạc nhiên vậy?
– Em nhớ anh đâu có theo ngành sư phạm?
– Ừhm, em nhớ chính xác đấy!
– Vậy…thế anh làm gì ở đây nếu không dạy học?
– Anh được mời đến phụ trách về mảng thông tin của trường em ah!
– Ohhhh thì ra là vậy! Giống như công việc của một lập trình viên không anh?
– Ờm…cũng gần như thế đó em.
“Tùng tùnggggg”
– Haiz…đến giờ em vào lớp rồi, gặp anh nói chuyện hàn huyên sau nhé. Mà anh còn nhớ địa chỉ nhà em đấy chứ?
– Còn chứ cô bé, sao anh quên được.
– Vậy anh rảnh thì ghé nhà em chơi nghen, nội nhắc anh suốt.
– Ừhm, anh hứa!
– Thôi em đi nha, bye anh.
– Tạm biệt em.
Cô nhanh chân chạy vào lớp.
– Anh sẽ không để tuột cơ hội được bên em một lần nữa Na ah! anh hạ quyết tâm.
…o…
Một tuần nữa trôi qua, không có gì đáng nói ngoài việc Quốc trở về và vị trí No.1 cô vừa giành được cả. Liệu có phải sự thanh bình hiện giờ là để bắt đầu cho sự khuấy động nhịp sống kế tiếp lên nốt thăng không…?
…
Tan trường
Cô lại tiếp tục đi bộ trên con đường với hàng cây và cả những bản nhạc quen thuộc, đã một tuần nay cô đi bộ đến trường rồi lại về nhà; kể từ cái hôm cô đi bộ vì sợ xui ấy mà cô đã nhận ra được cái vui của thú ngao du đi bộ. Vả lại nhà cách trường cũng không xa lắm nên cô quyết định từ nay sẽ đi bộ đến trường coi như tận hưởng chút mùi nắng mới, không khí mới, cả những giọt sương mới và cũng coi như tập thể dục buổi sáng vậy.
“Kítttt” cậu thắng xe đạp lại, dừng cạnh cô.
– Lên đi! Giờ này mà còn ở đó hái hoa bắt bướm.
– Ê nhóc, cậu thấy tôi hái hoa bắt bướm hồi nào hả? Hả? Hả?…Mà ngu chi đi với cậu? Định gài tui vào bẫy rồi bắt tui làm tài xế hả? Mơ đi, tui không ngu. Hứ…
– Có ai nói để cậu chở đâu, lên, tôi chở!
Cô nhìn cậu dò xét:
– Thật?
– Bộ nhìn tôi giống giả tạo lắm hả?
– Về lấy gương soi đi, không phải giống mà là một thì có.
– Lôi thôi rắc rối như bà già khó ưa, giờ có lên tôi chiử về không?
– …cô nheo mày vờ suy nghĩ.
Bỗng đâu
“Brừm brừm…” tiếng động cơ từ phía sau cô cậu vang lên rồi từ từ nhỏ lại và cuối cùng là đứng cạnh hai người.
Hơi bất ngờ, cả hai đều nhìn người đàn ông từ từ bỏ mũ bảo hiểm ra…
– AAAAA anh Quốc! cô reo lên.
Cậu thì đang phóng tên lửa vào Quốc nhưng rất tiếc anh ấy không chút mảy may để ý đến cậu mà đúng hơn là không hay biết về sự có mặt của cậu.
– Em nhận không ra anh đấy, trông anh lẫn xe đều chuẩn Xman luôn! Cô nào qua đường bây giờ cũng đang lác mắt lẫn ghen tị với em vì em có phúc được diện kiến ông anh vừa đẹp trai lại còn đúng chuẩn perfect nữa chứ! Hehe cô bật ngón cái lên khen Quốc.
– Hì…bình thường mà em.
– Anh đi đâu qua đây vậy? cô hỏi.
– Anh đến thăm nội với em đây. Em đi bộ hả? Anh nhớ trước đây em đi xe đạp mà?
*Quan tâm gớm, đi mấy năm mà còn nhớ quá vậy…?* cậu làu bàu trong bụng.
– Thì có đi, nhưng em mới đổi xe căng hải đi rồi.
– Vậy em có đi luôn với anh không? Hay là thích đi bộ tiếp?
– Có chứ, cho em đi ké với!
*Gì? Cậu…cậu…cậu giám đi với hắn…? cậu mấm môi.
– Vậy anh em mình đi ha!
– Ok man!!!
– Này! cậu gọi với cô.
– Thôi cậu về sau nhé! Tôi đi với anh Quốc đây.
– Ai vậy em? giờ Quốc mới nhận ra sự có mặt của cậu, không hiểu sao lần đầu gặp anh đã có cảm giác phải chú ý tới con người cậu rồi.
– Ah, thằng bạn em ak mà, thôi anh em mình đi đi. Biết anh đến chắc nội vui lắm!
– Ừhm, em bám chắc nhé!
– Ok!
– Ê ê…Na! cậu gọi nhưng không kịp nữa rồi cô đã khuất hẳn sau hàng cây cùng Quốc. – Tôi ghét cô TRẦN NA NA! Từ nay cô có đi bộ hay chạy bộ gì tôi cũng mặc xác cô.
Cậu lấy điện thoại bấm số gọi cho ngoại
“Alo”
– Ngoại ạ? Ngoai khỏi nấu cơm tối cho con nha!
“Sao vậy”
– Không sao đâu ngoại, mai được nghỉ nên con định về nhà thăm nội con.
“ờ, cho ngoại gửi lời hỏi thăm bà ấy nghen!”
– Vâng! Con cám ơn ngoại!
Cậu cúp máy, cất điện thoại vào túi quần rồi quay xe đạp đi về phía ngược lại.
…
“Rầm” cậu đóng cửa mạnh, đổ ầm xuống giường.
– Gia Bảo! Con sao vậy? thấy thái độ cậu kỳ lạ zú chạy lên theo thì cậu đã đóng xầm cửa mất tiêu, zú gõ cửa hỏi quan tâm.
– Con không sao! Zú mặc kệ con đi. cậu lấy gối chùm đầu lại.
– Haizzz…zú lắc đầu chịu cậu.
– Có chuyện gì vậy zú? đúng lúc anh Gia Huy đi làm về, thấy zú có vẻ lo lắng lại đứng trước phòng cậu, anh hỏi.
– Zú cũng không biết nữa, cậu vừa về đã lao lên phòng rồi nhốt mình trong đó. Cậu xem thử coi Gia Bảo có sao không? Zú lo quá!
– Zú yên tâm đi, để nó cho con. Chắc là lại vấn đề của cậu thanh niên mới lớn thôi mà.
– Ờ, vậy nhờ con nha!
– Nó cũng là em con mà zú!
– Vậy thôi zú đi chuẩn bị bữa tối nha!
– Vâng.
– Mà zú ah!
– Ừhm.
– Tối nay zú cho con món cơm gà nhé zú, đã lâu nó chưa được ăn rồi.
– Ừhm, zú biết rồi.
– Con cám ơn zú.
Zú chỉ mỉm cười hiền.
…
Bữa tối không mấy vui vẻ vì cậu chỉ toàn ăn với ăn, cậu ăn như chưa bao giờ được ăn vậy. Uổng công zú làm món cơm gà ngon thế với ý tốt của anh trai cậu mà cậu không thèm để ý chỉ cắm đầu vào ăn.
– Con no rồi, cả nhà mời cơm! cậu kéo ghế đứng dậy.
– Gia Bảo, có chuyện gì xảy ra với nó hả Gia Huy? bà nội anh hỏi.
– Nó như thế từ lúc về đến giờ rồi thưa nội.
– Hãy coi có chuyện gì xảy ra với nó.
– Vâng thưa nội.
Ở nhà này chỉ có mình cậu là giám tỏ thái độ mà thôi, từ cách ăn nói đến từng hành động cử chỉ đều phải thật khuôn phép đối với tất cả mọi người. Đã là người của nhà này thì phải tuân theo những quy tắc đã đặt ra từ nhiều đời trước, cấm cãi, cấm bàn, cấm thắc mắc. Vì vậy, bà cậu là một phụ nữ truyền thống và quyền quý. Bản tính cậu ghét nhất gò bó khuôn mẫu nên chưa một lần cậu đi theo cái khuôn ấy dù chỉ một lần.
…
Một tay gối đầu, một tay ngắt cọng cọ cho vào miệng nhai, chân bắt hình chữ ngũ, cậu nằm trên bãi cỏ mát rượi. Không gian xung quanh thật yên tĩnh nhưng lại không hề tẻ nhạt chút nào, quả không hổ là căn biệt thự Hoàng Gia. Tu yên tĩnh nhưng lòng cậu lại không yên chút nào, nằm trên bãi cỏ cậu trở mình liên tục; trong đầu toàn một mớ hỗn độn những cảnh tượng vui vẻ – âu yếm – ngọt ngào của cô và Quốc mà cậu tưởng tượng ra hù mình.
– Có khi nào hắn rủ nhỏ đi xem phim không ta?…Mà không được, trong rạp tối om, hắn lợi dụng cơ hội…nắm tay nhỏ…bốn mắt nhìn nhau tóe lửa tình…ực…tình rơi xuống đất tóe linh tinh…không! KHÔNG ĐƯỢCCCCC!!! cậu đầu nguầy nguậy, bật dậy hét lớn.
– Sao lại không được? Có chuyện gì ah? Gia Huy hỏi rồi ngồi xuống cạnh cậu.
– …Không có gì.
– Chắc chú đang yêu chứ gì?
– Hợ…(trúng tim đen) cậu tròn mắt nhìn anh.
– Em không cần ngạc nhiên vậy chứ, anh cũng là một ông anh tử tế biết quan tâm em út chứ tệ gì, vả lại anh cũng đã từng ở tuổi em cũng đã từng trải thì anh biết cũng có gì lạ đâu.
– Cậu thu lại ánh mắt của mình, nằm xuống cạnh Huy.
– Anh cũng từng yêu? Tình yêu học trò?
– Ừhm!
– Từ khi nào? Em chưa bao giờ thấy anh nhắc đến.
– Em quên rằng mỗi lần anh ngồi xuống thì em đứng lên sao?
– …
– Đã rất lâu, cách đây 5 năm rồi.
– 5 năm? Đến giờ ah?
– Ừhm!
– Vậy sao anh không giới thiệu cho nội.
– Đó chỉ là mối tình đơn phương của anh.
– Vậy sao anh không nói ra.
– Chính vì hèn nhát nên anh không giám bày tỏ, để một ngày cô ấy rơi vào vòng tay của người khác và bây giờ khi người kia ra đi cô ấy phải đau khổ. Không đành lòng nhìn người mình yêu đau khổ nhưng tình yêu giữa họ quá lớn, sẽ không bao giờ có cơ hội thứ hai vì chính anh đã vứt bỏ cơ hội đó khi nó đến với anh.
– Anh ta đi đâu?
– Điều đó thì chỉ anh ta biết.
– …
– Dạo này nghe nói thành tích học tập của em không tồi, nội có vẻ rất vui và hài lòng về em. Anh đoán không lầm thì đó là nhờ cô gái đó?
– Cái gì mà nhờ cô ta? Đó là do em vì em và của em chứ liên quan gì tới nhỏ đó.
– Vậy tức là có cô gái đó.
– Đã nói là không phải mà!
– Ok! Vậy nếu đó là do em thì anh sẽ vì em vậy, mai anh sẽ gọi điện cho hiệu trưởng chuyển em lên khối A học, ở đó có các giáo viên có tay nghề cao hơn vả lại với thành tích No.2 của em thì quá ône để học ở khối…
– KHÔNGGGGGGG! cậu bật dậy, hét to cắt lời anh.
– Why?
– Em không thích.
– Nhưng đó là vì tương lai của em.
– Không, đã nói là không thích mà!
– Anh cần một lý do chính đáng, nếu không cho anh một lý do ngày mai em sẽ là học trò cưng của khối A. Quyết định vậy nhé, anh lên phòng đây! Suy nghĩ kỹ và cho anh câu trả lời sớm nhất.
– Anh Gia Huy! cậu gọi với theo nhưng anh vẫn đút tay vào túi quần bước đi.
– AAAAA…!!! cậu bất lực lẫn ức chế đành hét lớn để giải tỏa bớt.
“Gâu gâu gâu…” mấy chú chó bẹc giê trong chuồng sủa lớn.
Cả đến bọn mày cũng muốn chống đối tao hả? cậu chút giận lên mấy chú chó vô tội vạ.
…
Đi đi lại lại trước phòng anh Gia Huy, cứ định gõ cửa rồi lại thôi, định bỏ đi rồi lại quay lại, hết vò đầu bứt tóc rồi lại thở dài, …cậu làm đủ trò để giải tỏa căng thẳng.
– Vào đi! anh Huy nói.
– Hợ…cậu ngó nghiêng xung quanh tìm xem có chiếc camera mini nào không, chưa gõ cửa mà anh đã biết sao?
– Không có camera đâu, yên tân vào đi.
Cậu mở dè dặt mở cửa vào.
– Ngồi đi, anh nghe đây!
– …
– Vẫn chưa tìm ra lý do sao?
– Ờm…
– Cậu có phải em anh không vậy? Con trai nói cho tròn vành rõ chữ xem nào.
– Thì có, nhưng…chưa có gì hết.
Anh Huy vẫn nhìn cậu
– Chỉ là em đơn phương.
– Vậy tức là em chưa cho cô ấy biết?
– Gật
– Đừng đi vào vết xe đổ của anh, cảm giác hối hận, giằn vặt ấy rất khó chịu. Hãy đến nói với cô ấy đi.
– Nhưng…
– Em sợ nói ra đến cơ hội làm bạn cũng khó đúng không?
Gật
– Nhưng nếu em không nói cô ấy sẽ không bao giờ biết được, lỡ cô ấy cũng đang mong sự bày tỏ từ em thì sao?
– Chắc không có đâu, bên cạnh nhỏ giờ luôn có một người rồi.
– Vậy hãy chiến đấu với anh ta, cạnh tranh công bằng và chinh phục cô ấy. Anh tin cô ấy sẽ nhìn ra sự chân thành từ nơi em và sẽ chấp nhận.
– …
– Cố lên, anh tin em sẽ làm được. Anh đang tò mò về cô em dâu tương lai đây, khi nào có dịp dắt cô ấy về cho anh xem mặt nghen.
– Nhất định rồi! Em về phòng đây.
– Ừhm.
Cậu kéo ghế đứng dậy ra ngoài.
– Cám ơn anh! cậu nói rồi vội đóng cửa lại.
– Anh tò mò về em rồi đấy, cô em dâu tương lai. Dù sao cũng cám ơn em vì nhờ em nó mới nói chuyện với anh và…mới có được thành tích hiện nay. anh khẽ cười.
Nhấc máy điện thoại Gia Huy bấm số.
– Alo, anh điều tra cho tôi một người
“Vâng! Là ai thưa cậu?”
– XXXX XX XX, tôi chỉ biết tên còn lại thì nhờ anh.
“Vâng!”
=======
Không biết Gia Bảo thiếu gia nhà ta sẽ có kế hoạch gì để chinh phục tình yêu của mình đây…? (@?) Cậu sẽ lặng thầm hay vỡ òa cảm xúc…? Có lẽ phải dõi theo cậu thì mới biết được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Bữa nay cậu đến lớp lúc nào cũng với một nụ cười tươi trên môi, cậu đã ra hạ quyết tâm phải chinh phục bằng được trái tim của cô nhưng với chính con người cậu chứ không phải điều gì khác nên cậu quyết định vẫn giữ bí mật về gia thế của mình
…
“Ầm ầm, ha hả, hôhô, ặc…, vùvù…vèo…” tiếng đập bàn đập ghế, tiếng cười của chúng nó lẫn cả với tiếng sách vở làm phi cơ bay vèo vèo lẫn vào nhau nghe đến chói tai.
– Bọn mày ơiiiiii! lại thằng Phát Xêkô.
– Gì nữa Xêkô? Lúc nào tao cũng thấy mày hớt ha hớt hải vậy? h/s1
– Chắc lại có em nào hay anh nào viết trang sử với hai chữ nhảm nhí chứ gì? h/s2
– Không! Phát lắc đầu. – Bảo đảm bọn mày ngất luôn!
– Chuyện gì mà chú em chả bảo tụi này ngất mà cuối cùng có mem nào ngất hay xỉu gì đâu. Kiên – lớp trưởng xua tay.
– Tao nói thật. Phát khẳng định.
– Vậy có chuyện gì thì ông cứ nói oạch tẹt ra xem nào! cô nói.
– Bọn tao không ngất thì mày sẽ ngất đấy! cậu tiếp lời.
– Tôi sợ hai ông bà quá đê!
– Nói! song Lâm đồng thanh.
– Là thế này…
“Tùng tùng tùnggggg” trống vào lớp vang lên cắt ngang cuộc kể chuyện của Phát.
Cả đám tụt hứng ai về chỗ nấy.
– Cả lớp! Kiên hô hiệu lệnh.
Bọn nó đứng lên nghiêm trang cho tới lúc ông thầy Khánh hiệu tay cho ngồi.
Đứa nào cũng im phăng phắc, chờ lịch của ngày hôm nay xem phải làm gì.
– Nhờ thành tích học tập gần đây của các bạn mà ban giám hiệu đã có cái nhìn khác về lớp mình. thầy chỉnh lại kính. – Tôi có ba tin muốn nói cho các bạn, các bạn muốn nghe tin nào trước? Một – hai hay ba?
– Này, sao hôm nay ổng tử tế vậy bọn bay?
– Ờ
– Chắc ổng đang hồi xuân!
– Haha…chắc vậy.
Bọn nó xì xào vì thái độ của thầy Khánh không bình thường chút nào.
Điều lạ nữa là thầy không hề la mắng khi nghe tiếng xì xào to nhỏ dưới lớp nữa.
– Tin nào cũng được thưa thầy. Kiên nói.
– Thứ nhất, hôm nay tất cả các thầy cô tham gia lớp học chính trị của trường đột xuất nên các bạn sẽ được nghỉ.
– Ha haha, …hôhô, …AAAAA…bọn nó lại hò hét, đập bàn rần rần.
Thay vào đó thầy chỉ im lặng và nhìn chúng nó.
Nhưng nếu là tất cả thì tại sao thầy vẫn ở đây để báo tin ấy cho lớp cô? Chỉ cần cho cô văn thư lên báo là được mà.
– Thưa thầy, có chuyện gì vậy ạ? Tin thứ hai không tốt sao thầy? nhận được điều bất ổn đó, cô mạnh dạn đứng dậy hỏi.
– Cám ơn em! thầy ra hiệu cho cô ngồi. – Tin thứ hai, ban giám hiệu nhà trường đã ra quyết định cho lớp ta được tham gia cuộc thi Nam – Nữ sinh thanh lịch của trường.
– HẢ??? Ặc…cả đám té ngửa, tròn mắt nuốt khan.
Tin này đúng là động trời, từ khi thành lập trường thì chưa bao giờ có lớp C nào có quyền được tham gia cuộc thi đó huống gì là chúng nó lại còn là D nữa.
– Ha, ha, ha…ahhhh…chắc…chắc thầy đang dỡn phải không ạ? Thầy vui tính ghê. Hờhờ…Như Quỳnh dở khóc dở cười nói.
– Các bạn có thể xem thông báo tại bảng tin.
– Hợ…đứa nào cũng mắt chữ O mồm chữ A hết trơn.
– Sock…ặc, lớp D mình cũng được ah? cô nói.
Không hiểu não cậu nặn từ gì mà không gì có thể thay đổi trạng thái cậu có (trừ cô), cậu chỉ ngồi yên nghe từ đầu tới giờ mà không chút phản ứng.
– Còn tin thứ ba thưa thầy? cậu đứng dậy ý kiến.
– Cũng là một tin vui với các bạn. mắt thầy có vẻ hoe hoe.
Bọn nó chuyển từ trạng thái sock sang vui sướng, chúng nó lại đập bàn ghế, hò hét liên hồi để chờ đón tin ấy. Hình như đập bàn ghế mỗi lúc vui sướng đã thành thói quen của chúng nó thì phải.
Thầy không quát mắng bọn nó ồn như trước mà thay vào đó ông đứng đợi bọn nó lắng xuống mới lên tiếng:
Từ hôm nay các bạn chính thức thoát khỏi ách phát xít của tôi.
Theo tiền lệ chúng nó lại đưa tay đập bàn nhưng chưa kịp đập thành tiếng, chỉ mới đưa tay trong tư thế đập thì tất cả khựng lại.
DẠ…??? tin này có lẽ mới làm cho bọn nó thực sự sock, não của cậu đã phản ứng và cũng sững sờ không kém tụi nó.
Mới hôm qua đây thôi bọn nó còn muốn thoát khỏi ông thầy Khánh mà chúng nó cho là phát xít này. Vậy mà bây giờ toại nguyện chúng nó lại thấy sock đến thế? Cảm giác cơ thể cứ thiếu hụt đi phần nào đó. Tuy thầy hay la mắng và khuôn phép nhưng sự giúp đỡ của thầy dành cho tụi nó thì không hề nhỏ, miệng năm mồm bảy cứ kêu ghét nhưng đứa nào cũng nhận ra điều đó. Đến cả cách thức thầy mắng bọn nó cũng thuộc lòng hết, những câu thầy hay mắng, hành động thầy hay làm, đến thói quen ôm cặp của thầy khiến chúng nó buồn cười nhất và còn cả việc hễ đặt cặp xuống là y đúc kèm theo câu: “Tôi kiểm tra bài cũ” khiến bọn nó không kịp chuẩn bị, …và rất nhiều điều khác nữa mà bọn nó chưa kịp nhớ ra.
Đứa nào cũng cúi gằm dấu đi đôi mắt ngấn lệ chỉ trực rơi ra chỉ cần một cái chớp mắt.
– Ngày mai sẽ có giáo viên khác chủ nhiệm lớp các bạn và cũng sẽ có thêm một giáo viên khác dạy Lí thay tôi.
Tất cả đều ngẩng dậy tròn mắt nhìn thầy làm lộ ra những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Nhỏ Lâm thì bắt đầu thút thít thành tiếng và cả Như Quỳnh, lan dần ra cả lớp và cả đám con trai cũng rưng rưng, có boy còn nước mắt ngắn nước mắt dài nữa. Cô chỉ muốn khóc thật to để vỡ òa vào lòng thầy nhưng điều đó là vô thực với cô, nước mắt chỉ có thể chảy vào trong chứ không thể ra ngoài. Cô đã bị tắc tuyến lệ từ cái ngày khóc ròng rã đó, đó cũng là lý do người ta thường gọi cô là đá cuội; bởi chưa một ai thấy cô khóc hay nhỏ một giọt nước mắt cho một việc gì, cho ai đó bao giờ.
– Tại sao lại như thế thưa thầy? cô bật dậy nói.
Thầy im lặng
Những đứa khác cũng đang chờ câu trả lời từ thầy.
– Em cần một lý do. cậu đứng dậy tiếp lời cô.
– Em cũng vậy! Kiên nói.
– Cả em! Kì Lâm.
– Và em!…cứ thế, bọn nó đều đứng dậy hết.
– Tôi không có gì để nói cả, mong rằng sau này các bạn sẽ học tập thật tốt và chứng minh cho tất cả mọi người rằng D3 không có nghĩa là D. Hãy cố gắng trong cuộc thi Nam – Nữ sinh thanh lịch sắp tới, phải dành chiến thắng để đem vinh dự về cho lớp, hãy nhớ chiến thắng trên vinh quang và công bằng nhé! Tôi sẽ ở đó vào tối chung kết, hy vọng sẽ nhìn thấy lớp mình! Chào các bạn.! thầy nói xong vội xách cặp bỏ đi.
– Thầy Khánh! Thầy Khánh…! bọn nó chạy theo, cứ gọi thầy nhưng thầy vẫn bước đi mặc chúng nó vẫn gọi.
– Thầy không giám quay lại, thầy sợ mình lại không nỡ. Hãy cố gắng nhé các em, đừng để thầy ra đi là uổng phí! thầy cố gắng rảo chân thật nhanh và núp sau tường phía trước để giấu đi cảm xúc lẫn những giọt nước mắt của mình. – Thì ra bọn nó không hề ghét mình, có lẽ vì mình quá nghiêm khắc chăng?
=o=o=o=
Quay vào lớp, đứa nào cũng nặng trĩu tâm trạng; nhìn lên bục giảng bọn nó nhớ đến hình ảnh lúc lúc thầy đang say mê giảng bài, những lúc thầy cắp tay ra sau đi đi lại lại, cả lúc thầy viết bảng bụi phấn bay trong không khí khiến tóc thầy đủ loại màu.
“Rầm” cô đập bàn đứng dậy.
– Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
– Thầy Khánh nghỉ việc rồi. thằng Phát Xêkô lí nhí.
– NGHỈ??? tất cả đồng thanh.
– Tại sao? cậu hỏi.
– Tao không biết! Tao cũng mới biết tin lúc sáng, định chạy vào báo cho bọn mày thì vào lớp rồi chuyện còn lại thì bọn mày cũng đã biết rồi đấy.
– Không thể như thế được, chắc chắn đã có chuyện xảy ra! Thầy Khánh là một tiến sĩ giỏi mà trường nào cũng muốn mời thầy về dạy, trường mình đã phải bỏ rất nhiều công sức mới mời được thầy vậy mà giờ lại để thầy nghỉ việc dễ dàng vậy sao? Không thể tin được. cô nói.
– Tao cũng nghĩ như thế! Kì Lâm tiếp.
– Nhất định phải tìm ra sự thật! cô quyết tâm.
*Chắc chắn có ẩn tình gì đó, thầy nghỉ việc thì biết đi đâu? Ai lại nhận một thầy giáo sắp về hưu chứ? Dù thầy giỏi, nhiều trường săn đón nhưng đó là trước đây, có lẽ nào là…Mình phải tìm ra sự thật trước nhỏ này nếu không nhỏ lại làm ầm lên rồi bị thôi học thì mệt.* nghĩ vậy cậu liền lấy cặp chạy vụt đi.
– Bảo! Gia Bảo!…Ủa, có việc gì mà cậu ta gấp gáp vậy? bọn nó thắc mắc.
– Chịu! cô lắc đầu *Cậu ta sao vậy nhỉ?*.
Biệt thự Hoàng Gia
– Anh Huy đâu zú? mồ hôi nhễ nhại, cậu hỏi gấp gáp.
– Cậu ấy chưa về, có gì vậy Bảo?
“Tin tin”
– A, cậu Gia Huy về kìa! Để zú ra mở cửa.
Huy vừa mở cửa xuống xe cậu đã chạy đến.
– Anh nói đi, anh đã làm gì hả?
Huy ngơ ngác
– Ý em là sao?
– Anh không hiểu hay giả vờ không hiểu vậy?
Huy nhìn zú, hiểu ý zú liền tránh đi.
Đóng cửa xe lại, Huy đi ra phía chiếc bàn gần đó ngồi xuống, cậu cũng đi theo nhưng không ngồi.
– Có chuyện gì thì nói anh nghe, anh nói lại anh không biết em đang nói gì.
– Tại sao thầy khánh nghỉ việc? Có phải anh làm không? Anh đã hứa sẽ không đưa em lên lớp A nhưng tại sao lại bắt thầy Khánh nghỉ việc?
– Em nói sao? Thầy Khánh nghỉ việc? Lâu chưa? Huy ngạc nhiên.
– Anh không biết sao?
– Thầy cũng đã từng là thầy của anh, anh biết thầy là một thầy giáo giỏi và còn là một người đáng kính. Anh giữ thầy không được tại sao lại làm việc đó chứ.
– Anh không biết tại sao thầy nghỉ việc?
– Không!
– Vô lý! Trường liên doanh với công ty mình, mọi việc cần được thông qua ban quan trị do anh điều hành, nói trắng ra thì nhà trường không có quyền về nhân sự chỉ có quyền quản lý vậy tại sao anh lại không biết được?
– Anh cũng đang tự hỏi đây. Không được, anh phải làm rõ vụ này mới được. Huy chống nạnh, anh nói rồi chạy vào nhà.
– Không phải anh Huy, vậy là vì sao? Ashhhh thật là bực bội quá đi mờ. cậu ngồi phịch xuống ghế.
Hey baby, when we are together, doing things that we love.
Everytime you’re near I feel like I’m in heaven, feeling high
I don’t want to let go, girl.
I just need you to know girl.
I don’t wanna run…
Điện thoại cậu đổ chuông.
– Alo
“Cậu đang ở đâu? là cô gọi.”
– Nhà
“Sao tui qua nhà cậu mà có thấy đâu?”
– Ờ…tôi về thăm nhà. Mà này!
“Hở?”
– Cấm có manh động, chuyện đó để tôi. Có gì tôi sẽ nói sau!
“Rụp…tút tút tút…” cậu cúp máy.
– Cái cậu này, hay nhỉ. Tôi có ý tốt quan tâm mà còn…hứ cô nhìn màn hình điện thoại mắng.
– Con quan tâm ai? nội trong nhà bước ra, nói.
– Hơ…người dưng nước lã ai thèm quan tâm chứ! Con thèm vào.
– Con không thèm? Nhớ nhé, đến khi người khác thèm rồi ăn luôn thì con đừng có tiếc nuối.
– NỘIIIIIIIIIIIII…! cô hét.
– Con cào cào có cái cánh xanh xanh, nó bay rất nhanh từ bụi cây sang bụi cỏ. Con cào cào rất thích thể thao, nên mới bay nhanh và mới nhảy rất cao…nội chống chèo bằng cách hát một bài và vờ khua tay múa chân tập thái cực quyền.
– Con tha nội lần này thôi đó! cô gườm yêu.
——
Hôm nay lớp nó “ngoan ngoãn” đến lạ thường, đứa nào cũng im phăng phắc bàn ghế được dịp nghỉ ngơi, sách vở ngủ yên trong cặp, cả những cây bút cũng không còn chóng mặt vì bị quay tít trên tay chúng nó nữa; thay vào đó chỉ toàn những tiếng thở dài thườn thượt. Bình thường thì giờ này đang là giờ chúng nó bị phạt, hôm nay không còn phải chịu phạt nhưng bọn nó cảm thấy còn đau đớn hơn bị thầy phạt rất nhiều.
Hôm nay có tiết Lí nhưng không còn là của thầy nữa mà là một giáo viên khác, nhưng chả có đứa nào buồn thắc mắc về giáo viên mới vì trong đầu bọn nó đang chứa đầy những hình ảnh của thầy, mối quan tâm duy nhất cũng là thầy.
“Tùng tùng tùng”
…
Giáo viên mới bước vào lớp, là một cô giáo, cô nở nụ cười niềm nở. Bọn nó nhìn cô, chớp chớp *cũng đẹp…nhưng cũng kệ*; lại cúi gằm mặt quay về trạng thái cũ, hơi thất vọng nhưng cô vẫn vui vẻ.
– Chào các em! Cô là giáo viên mới phụ trách môn Lí lớp mình.
Bọn nó như những pho tượng đá, không nhúc nhích cục cựa.
– Lê Cát Ngữ Yên Huyền Nhan Tôn Nữ Ý Hòa là tên cô, cô mới ra trường nên các em giúp đỡ nhé! cô cố tình nói tên mình để gây sự chú ý nhưng vô ích.
Bọn nó vẫn im lặng.
– Thôi các em lấy sách vở ra học nhé.
Bọn nó lấy vở rồi lại quay về làm pho tượng đá.
Cô bắt đầu viết bảng.
– Hôm nay chúng ta học bài…
– Cô chưa kiểm tra bài cũ. tiếng nhỏ Vy – nhỏ lười học, sợ bị gọi lên bảng nhất vang lên góc lớp.
Cô quay xuống nhìn nơi phát ra tiếng nói đó.
Gật gật, bọn nó đều gật đầu đồng ý.
– Ah hôm nay cô dạy bữa đầu nên không kiểm tra bài cũ cô nói rồi tiếp tục viết bảng.
– …
Cô nói bao nhiêu nhưng chạm được đầu chúng nó thì chữ lại rơi hết xuống đất.
…
– Thưa cô, thầy Khánh luôn viết phấn với nhiều màu khác nhau để chúng em dễ hiểu và phân biệt. là Quỳnh nói.
Bọn nó lại gật đầu theo.
– Cô xin lỗi hôm nay cô chỉ đem phấn trắng.
…
– Thưa cô thầy Khánh luôn cho bài tập áp dụng.
…
– Thưa cô thầy Khánh…không biết bao nhiêu lần từ “thầy Khánh” được nhắc đến trong tiết.
“Tùng tùng tùng” đã hết tiết.
Cô chuẩn bị xách cặp ra thì…
– Thưa cô, cô chưa giao bài tập. cô nói.
– Bình thường thầy Khánh giao như thế nào thì các em cứ làm như thế nhé. nói xong cô ra ngoài, thoát khỏi không khí ngột, ngạt khó thở trong lớp.
Không chỉ mình tiết lí mà cả những tiết khác chúng nó cũng đưa những thói quen của thầy Khánh ra để hạch sách thứ này điều kia, làm thầy cô nào cũng phải sợ.
Hey baby, when we are together, doing things that we love.
Everytime you’re near I feel like I’m in heaven, feeling high
I don’t want to let go, girl.
I just need you to know girl.
I don’t wanna run…
Chuông điện thoại cậu reo, nhưng lần này không phải cô gọi.
– Em nghe đây
– Em rảnh không?
– Ừhm
– Ghé về nhà đi, nói chuyện qua điện thoại không tiện.
– Ok!
Cậu lập tức đạp xe thần tốc về nhà.
…
– Em tới rồi ah. Huy đã đợi cậu sẵn trong phòng.
– Có kết quả gì chưa?
Huy đưa cho cậu bộ hồ sơ.
– Cái gì đây? cậu hỏi.
– Cứ mở ra xem đi.
Cậu mở ra đọc mà không tin được
– Sao ông ta giám…
– Có gì mà ông ta không giám chứ.
– Nhưng chuyện này có liên quan gì đến việc thầy Khánh thôi việc?
– Chính ông ấy đã thụt quỹ của trường nhưng thật không may đã bị thầy Khánh phát giác, ông ta lại lấy những đồng tiền tội lỗi của mình để mua chuộc thầy nhưng thầy Khánh không chịu.
– Và thế là ông ta đuổi việc thầy sao? cậu nói.
– Không! Ông ta lấy lớp em để uy hiếp thầy.
– Lớp em? Lớp em thì có gì mà uy hiếp?
– Cách đây ba ngày, trong cuộc họp hội đồng nhà trường, thầy Khánh đã lên tiếng về việc muốn lớp em được tham gia thi Nam – Nữ sinh thanh lịch và được hưởng một số quyền lợi khác như những lớp khác nhưng ông ta không đồng ý. Bắt được thóp của thầy Khánh chính là lớp em, ông ta đã lấy đó uy hiếp và nói sẽ không bỏ qua cho lớp em, nhất định sẽ không để các em yên. Bất lực, thầy đành chấp nhận không tố cáo ông ta nhưng quá đáng hơn là ông ta còn bắt thầy viết đơn xin nghỉ việc. Trong trường hợp này thì bên anh không can thiệp được vì do thầy đã nộp đơn xin thôi việc.
– Thật không tin được, ông ta giám qua mặt mình nữa. cậu đấm xuống bàn tức giận. – Thảo nào mấy hôm rồi lịch học của bọn em bị cắt mà thay vào đó là lịch lao động dày đặc, lại còn bao nhiêu chuyện rắc rối khác; cả chuyện thằng Tâm bị vu oan chọc thủng lốp xe của ổng cả việc ăn cắp đề thi ở đâu rộ lên cũng vu cho lớp em. Mãi đến hôm nay khi thầy nói sẽ đi bọn em mới yên thân. Chậc, vậy sao anh không tố cáo ông ta?
– Nếu như thế thầy Khánh sẽ không bao giờ còn cơ hội được quay lại trường dạy nữa.
– Tại sao?
– Vì một khi ông ta bị lật mặt chắc chắn sẽ kéo theo thầy, khi ấy thầy sẽ bị gán cho tội bao che và biết đâu dược cả tội đồng lõa. Nhà giáo ưu tú, chiếc bằng tiến sĩ, cả danh dự của thầy đều bị kéo xuống bùn. Hơn nữa nếu vụ này lộ ra ngoài cả công ty mình cũng gặp rắc rối lớn vì đã để chuyện này xảy ra.
– Chả lẽ cứ để cho hắn ta lộng hành? Phải bó tay sao?
– Còn một cách.
– Cách gì? Anh nói lẹ đi.
– Thương lượng.
– Bằng cái gì?
– Vật ngang giá.
– Vật ngang giá? cậu nhắc lại.
– Ưhm!
…o…
Hurt Lovers, Hurt, Hurt Lovers oh,
Don’t give up, Don’t, Don’t give up no,
Think of it
You can’t just let it go,
You gotta try,
You gotta try,
Cô đang ngồi ăn tối cùng nội thì chuông điện thoại đổ.
– Tôi nghe
“Cô rảnh không?”
– Không
“Haizzz lại có người muốn đổi gió, sau này đừng có trách sao tui không báo đấy!”
– Khoan đã, có chuyện gì? Nói lẹ đi.
“Muốn biết 5’ nữa gặp nhau ở công viên”
– Sao phải ra đó?
“Ờ vậy thôi.”
– Thôi được rồi, tôi đi.
“Tôi không chờ quá một phút nào đâu đấy”
– Tôi cũng thế, hứ.
– Con ra ngoài chút nha nội.
– Gặp thằng Gia Bảo chứ gì?
– Vâng.
– Á ah, ghê nhở.
– Cấm nội nghĩ bậy bạ! cô cầm đũa bắt chéo trước mặt nội.
– Thôi đi đi kẻo nó đợi.
Cô nguýt nội cháy mắt rồi mới chịu đi.
…
Công viên
– Cậu cũng đúng giờ đấy! cậu khoanh tay trước ngực đứng đợi sẵn.
– Cậu cũng thế còn gì. cô nói rồi ngồi xuống ghế. – Có chuyện gì nói lẹ đi!
– Cô phải nói cho tôi biết cô định làm gì về việc của thầy Khánh?
– Đó là việc của tôi, nhưng nhất định tôi phải cạch mặt vụ này mới được.
“Coóc” cậu ký đầu cô.
– Ui ya…sao cậu oánh tui?
– Biết ngay mà, chậc…tôi đã tìm hiểu chuyện của thầy rồi.
– Kết quả sao? cô lay tay cậu.
– Là thế này: @#$%@#$%@#$%…
– Cái gì? Cái lão cú mèo đáng nguyền rủa này, ông ta giám…cô đứng bật dậy, hai tay hình cú đấm.
– Bình tĩnh! cậu ấn cô ngồi lại xuống ghế.
– Bình tĩnh? Cậu kêu tôi bình tĩnh được ah? Chả lẽ để lão yên thân sao? cô như lò xo lại bật dậy lần nữa.
Cậu lại ấn cô ngồi xuống.
– Đã bảo là bình tĩnh mà.
– Vậy bây giờ tính sao? Ông ta là hiệu trưởng lại là một con quỷ cáo già chắc chắn sẽ không dễ đối phó. cô nói.
– Tôi gọi cậu ra đây cũng vì việc ấy đây.
– Cậu có cách rồi ah?
– Lại đây! cậu ngoắc tay kêu cô ghé tai lại.
– …
– HẢ???
– Sụyt! cậu lại kéo đầu cô vào nói tiếp.
– Có chắc sẽ được không?
– Chưa thử thì sao biết được, cũng còn cách đó thôi.
– Ok! Đánh liều một phen vậy. cô chấp nhận. – Chừng nào thi hành?
– Mai.
– Vậy thôi, tôi về chuẩn bị đây.
– Này nhỏ! Cậu có phải chuẩn bị gì đâu mà phải chuẩn bị?
– Chuẩn bị tinh thần mai lên ảnh cho đẹp, hêhê.
– Khoan đã!
– Gì?
– Đợi tôi đi chung! Hì cậu chạy lại đi cùng cô, hai người vừa đi vừa dỡn qua dỡn lại.
Ngày mai sẽ là ngày đánh dấu sự hợp tác của đôi “Kim Đồng – Ngọc Nữ” trong phi vụ đầu tiên, không biết có phối hợp ăn ý không nữa…?
– Na ơi Na! Na! cậu đứng ngoài cổng gọi.
– Ra liền ra liền! cô chạy ra mở cổng.
– Xong chưa đi với tui luôn?
– Her…hôm nay trời có giông tố hay bão lốc gì không đấy? Tốt nhẩy? Rủ tui đi học cơ đấy?
– Thì…bạn bè rủ nhau đi học là chuyện hết xức bình thường mờ! Xong rồi thì lên lẹ đi.
– Ờ đợi xí lấy cặp đã. cô chạy lẹ vào nhà lấy cặp rồi lại chạy ra.
– Let’s go! cô dang tay, hét lớn có vẻ rất vui.
…
– Chào cả nhà! cậu đưa tay chào.
– Chúc buổi sáng tốt lành! cô tiếp.
– Xấu hoắc chứ ở đó mà tốt lành gì! một đứa nói.
– Hai bọn mày cứ tí ta tí tởn ấy nhở? Mới đánh quả lẻ hay sao mà vui như hội vậy? Như Quỳnh đá đểu.
– No no! tao lúc nào chả vui thế, hề cô đưa một ngón tay lên lắc lắc.
– Mày vẫn còn tâm trí mà cười được hả? Đồ vô tâm! Kì Lâm không biết ở đâu ra chửi nó xối xả.
Cô đần mặt không hiểu mô tê cái chi chi.
– Mày…mày sao vậy?…Mà này, mắt mày…mày mới khóc phải không? Đứa nào giám bắt nạt mày? Nói tao nghe để tao cạo đầu nó coi. cô ôm mặt Kì Lâm nói.
– Không cần! Kì Lâm hất tay cô ra.
– Hôm qua tôi với bả đi học về gặp thầy Khánh trên đường. Hoàng Lâm nói.
– Thầy sao rồi? cậu rối rít.
Bọn nó nghe được cũng xúm lại hết.
– Rồi sao? Thầy có nói gì với bọn mày không? một đứa hỏi.
Hoàng Lâm lắc đầu, ngồi xuống ghế.
– Bọn tao chỉ im lặng đi theo thầy thôi.
– Kết quả sao? cô nhảy vào hỏi.
– Gia đình thầy hoàn cảnh lắm!
Kì Lâm bắt đầu thút thít, Hoàng Lâm chyển mắt qua Kì Lâm rồi kể tiếp:
– Con thầy bị bệnh phải nằm viện, bao nhiêu năm nay có bao nhiêu tiền đều đổ vào tiền thuốc cho con thầy. Mới đây vì không có tiền trả lãi nên căn nhà tạm cũng bị người ta xiết nợ luôn.
– Thầy có con sao? đứa nào cũng sững người.
– Ưhm! Hoàng Lâm trả lời.
– Vậy còn vợ thầy? Cô đâu? cô hỏi.
– Haizzz Hoàng Lâm thở dài. – Vì không chịu nổi cảnh túng thiếu khốn cùng nên…đã bỏ đi theo một tay chơi nào đó.
Đứa nào cũng như chết lặng, Kì Lâm bật nấc khóc thành tiếng.
– Sao mày biết những chuyện ấy? Kiên hỏi.
– Bọn tao hỏi mấy người hàng xóm cũ của thầy.
– Cũ? Ý mày là…cậu nói bỏ lửng.
– Ưhm! Thầy chuyển đi rồi, hôm qua đúng vào ngày thầy chuyển đi. Bọn tao định ra phụ thầy nhưng sợ thầy nghĩ ngợi nên không giám ra chỉ giám dõi theo thôi.
– Vậy ông có biết thầy đi đâu không? Quỳnh hỏi.
– Thầy…
– Nói đi! bọn nó giục.
– Thầy…thầy ngủ tạm trong bệnh viện. Hoàng Lâm cúi mặt.
– Trời…! đứa nào cũng nghẹn ngào.
– Giờ còn mất việc, tiền đâu thuốc men, trang trải cuộc sống đây? Thương thầy quá! Quỳnh thút thít.
– Chả lẽ ngồi yên nhìn thầy thế sao? Kiên đấm xuống bàn.
– Sao lại ngồi yên. cô bật dậy.
– Vậy biết làm sao đây? cái Hiền mít ướt.
– Tao có cách rồi! cô nói.
– Cách gì? bọn nó nín thở chờ cô.
– Nhưng trước khi nói tao muốn hỏi bọn mày một câu!
Gật gật
– Bọn mày thật lòng muốn giúp thầy chứ? Tao cần câu nói thật lòng!
– ĐÚNG!!! cả lớp đồng thanh hô to.
– Tốt! Vậy tao sẽ nói.
– Hầy…cậu đẩy vai cô nhắc khéo về kế hoạch giữa hai người.
– Biết mà! cô gật đầu. – Tao tính thế này được không nhé?
– Nói đi! bọn nó giục.
– Chiều tan trường lập tức ai về nhà nấy để chuẩn bị, tao biết ngoài Kì Lâm và tao ah quên cả Bảo ra thì lớp mình toàn những tiểu thư công tử nhà có điều kiện hết nên mỗi người hãy bớt ra để lập nên một khoản. Dù tao không có thật nhưng tao cũng là một thành viên nên sẽ không thiếu phần đâu, hề…ok?
– YES! cả lớp lại đồng thanh hô.
– Thứ hai, về vấn đề nhà ở…
– Cái đó cứ giao cho tao! thằng Phát Xêkô vỗ ngực.
Đứa nào cũng tròn mắt.
– Phải không đấy? Xêkô ki bo khét tiếng là anh mà! Vy đá đểu.
– Anh ki bo nhưng là một người ki bo có trình độ và tốt bụng đấy nhé! Phát lại vỗ ngực.
Hết nói nổi, đứa nào cũng bật cười.
– Vậy là tạm ổn, chiều nay đúng 4h30’ gặp ở quán nước mía đầu đường nhé! Thiếu đứa nào thì đừng nhìn mặt bản cô nương, tới lúc đó tao sẽ phổ biến tiếp kế hoạch, OK???
– YESSSS!!! bọn nó hô còn hơn cả loa phóng thanh nữa.
(Điều đó cho thấy sự đoàn kết của lớp cô rất mạnh mẽ, mà đúng hơn là của những thanh niên trẻ trung năng động, đúng với hai chữ “nhiệt huyết”. Chishi nghĩ điều này giới trẻ chúng ta đang cần và nên học tập. “Sống là để cho đâu chỉ nhận riêng mình! – Hãy cho đi và sẽ được nhận lại!” đúng không mọi người…@?)
– Nhỏ! Cậu gom tiền bọn nó làm gì mà hùng hồn vậy? cậu hỏi nhỏ.
– Ngốc! cô gõ vào trán cậu. – Chiều rồi biết, cậu cũng phải đóng % rõ ràng đấy nhé!
– Vâng ạAAAAA!
– Mà này! Vụ ấy vẫn theo kế hoạch chứ? cô hỏi.
– Tất nhiên, chuẩn bị tốt tinh thần nha…vợ! Hahahaha…cậu cười như điên như dại.
– Ô kế! Quyết định vậy ha…chồnggggggg…! cô trợn mắt, nghiến rằn ken két, dùng hết sức cấu mạnh vào hông cậu.
– AAAAA…ha…tôi đùa mà!
o——…——o
Đúng 4h30’
“hiu huýttt” cô huýt sáo theo tín hiệu riêng của lớp cô.
– Tập hợp, điểm danh! Kiên hô to.
– Có
– Có
– Có
– …
Từng đứa điểm danh xong, kiên nói:
– Giờ thì phần việc còn lại nhường cho HLV trưởng đồng chí Trần Na Na!
– Tèn ten ten ten tèn tén tèn ten…bọn nó làm nhạc miệng.
– E hèm…thời gian không còn nhiều tôi sẽ phổ biến kế hoạch cụ thể luôn nhé. Bây giờ mình chia thành 2 nhóm. Nhóm 1 gồm tổ 1 và tổ 2 do Bảo đảm nhận, nhóm hai gồm tổ 2 và tổ 3 do tao chịu trách nhiệm. Nhóm 1 theo Phát để tới nhà mới của thầy dọn dẹp sạch sẽ, lên danh sách những thứ cần mua và thực đơn bữa tối. Nhóm 2 mình sẽ đến bệnh viện, đúng 7h gặp lại tại nhà mới của thầy Khánh, OK?
– YES!!! cả lớp cô đồng thanh.
– Xí xí, no yes no yes, bọn tao biết gì mà mua, ăn gì mà nấu? Bọn tao trước giờ có đụng tới mấy thứ đó đâu. Vy nói.
– Yên tâm đi, tao sắp xếp hết rồi, chuyện nhà cửa giao cho Kì Lâm còn chuyện bữa tối thì đã có Bảo lo, bọn mày chỉ cần giúp họ là xong.
– Nhất trí luôn! Phát nhảy cẫng lên.
– Ok let’s go! cậu hô.
Bọn nó chia ra làm việc răm rắp như kế hoạch, nhóm 1 theo chân Phát Xêkô về nhà mới dọn dẹp. Nhà cửa dưới sự chỉ đạo của Kì Lâm loáng cái đã được bọn nó lo tươm tất, cậu thì lo phần bếp núc. Danh sách đồ nhà bếp cần mua của cậu lẫn đồ dùng sinh hoạt của Kì Lâm đã có đầy đủ, bọn nó kéo nhau ra siêu thị mua đồ.
…o…
“Cốc cốc cốc” cô gõ cửa.
“Cạch”
– Mấy đứa…
– Chúng em chào thầy!
– Ờ…các em vào đi!
– Anh/chị chào em! bọn cô đến bên giường con thầy.
– Bọn anh có quà cho em nak! Hoàng Lâm giơ túi quà lên khoe.
– Em chào anh chị! Em cám ơn ạ! cô bé có vẻ rất vui nói.
– Em tên gì? cô hỏi.
– Dạ anh chị có thể gọi em là Ti ạ!
Bọn nó bu quanh giường bệnh của bé Ti- một cô bé dễ thương, nhanh nhảu nhưng bất hạnh. Trong lúc đó, cô và Kiên nách ra ngồi xuống cùng thầy Khánh.
Mới hai hôm mà tóc thầy đã bạc đi nhiều, vết chân chim trên mắt rõ hơn, râu cũng dài hơn nhiều.
– Sao mấy đứa biết mà tới vậy?
– Điều đó không quan trọng, tại sao thầy lại dấu bọn em về việc đó? cô không tiện nói ra.
– Thầy xin lỗi!
– Bọn em không chấp nhận lời xin lỗi đó vì lỗi không phải của thầy. cô nhíu mày.
Cô nhét chiếc phong bì vào tay thầy.
– Cái gì đây? thầy Khánh hỏi lại.
– Bọn em không có nhiều nhưng bọn em muốn phụ thầy, thầy nhận cho bọn em đỡ áy náy, suy cho cùng thì cũng tại bọn em khiến thầy…
– Thầy không nhận đâu, còn việc thầy nghỉ việc là do thầy chứ không liên quan gì đến mấy đứa hết.
– Thầy phải nhận, thầy không nghĩ cho mình cũng phải nghĩ cho bé Ti chứ, em ấy cần được chăm sóc chu đáo mà! Kiên nói.
– Nhưng thầy…
– Thầy nhận cho chúng em vui đi mà! Thầy như tía bọn em vậy, con cái giúp tía là điều đáng phải làm mà tía!
*Tía sao?* thầy rưng rưng.
– Thầy cám ơn các em! thầy mà có những đứa con thế này thì thật tốt.
– Thì bọn con mãi là con tía mà, tía có đuổi bọn con cũng bám chân không chịu đi đâu. Hì cô nói.
– Vậy là ổn rồi, tối nay tía xin bác sĩ cho bé Ti về nhà ăn bữa cơm nha tía! Kiên nói.
– Nhà…? Nhà thầy…thầy Khánh lấp lửng.
– Bọn nó chắc đang dài cổ ở nhà đợi tía con mình về đó, mình lên đường luôn đi tía! Quỳnh đề nghị.
– Ưhm thầy Khánh gật đầu đồng ý.
…v…
Chúng nó đã đợi sẵn ở cổng, thấy thầy về đứa nào cũng réo ầm lên.
– Thầy vào nhà đi thầy!
Bọn nó kéo thầy vào nhà.
– Tía! Tía thấy nhà mới được không ạ? cô hỏi.
– TÍA? cả đám ngơ ngác.
– Chính xác! Tía, tía, nghe hay chứ? Nhỏ Quỳnh khởi xướng ấy! cô trả lời.
– Thầy…ah tía thấy căn nhà được không? Nhìn nó vậy thôi chứ điện đóm nước nôi tía không phải lo lắng đâu, cứ xài mái thoải tía ạ!
– Bữa tối bọn con đã chuẩn bị xong hết rồi, tía với em ăn ngon miệng nha! cậu nói.
– Vậy mấy đứa về luôn hả? Sao không ở lại ăn cơm luôn? thầy xúc động nãy giờ chưa nói được câu nào, nghe cậu nói, thầy giữ lại.
– Được cái vườn trái cây sau nhà sai trái quá bọn con ăn căng rốn hết trơn rồi, hì. Kì Lâm xoa bụng.
– Ba ơi tía là gì ạ? Sao mấy anh chị cũng xưng với ba là “con”? bé Ti ngồi trên xe lăn giật tay áo thầy Khánh hỏi.
Đứa nào cũng phì cười bởi câu hỏi ngô nghê của Ti.
– Anh chị gọi tía cũng giống em gọi ba vậy đó! Hiểu không cô bé? cậu xoa đầu Ti.
– …A em hiểu rồi ạ! Vậy tức là từ giờ em sẽ có 1 2 3…40 anh chị, sướng quá em là út. bé Ti vỗ tay.
Thầy Khánh nhìn Ti vui vẻ cũng an ủi được phần nào.
– Giờ cũng tối rồi, chắc ba mẹ bọn em đang ngóng ở nhà, bọn em phải về không ba mẹ lại lo lắng thầy ơi.
– Ờ mấy đứa về cẩn thận nha, thầy không biết nói gì…cám ơn mấy đứa nhiều!
– Không phải thầy mà là tía không phải em hay mấy đứa mà là con, các con mới đúng chứ tía!
Đứa nào cũng tặc lưỡi trước câu nói tỉnh queo của bé Ti.
– Hay! Hay!…Anh thích em rồi đấy cô bé! *chụt* Bảo hôn lên má Ti.
Mặt Ti ửng đỏ cả lên.
– Haha hahaha…mặt em ấy ửng lên cả rồi kìa, đáng yêu chưa. bọn nó cười ngắc ngư.
– Em cũng thích anh! *chụt* Ti kéo cậu xuống hôn lên môi cậu.
Cậu có bao nhiêu máu chắc giờ đều tập trung tại mặt hết, đến tận tai cũng đổi sang màu tía.
Không còn lời nào diễn đạt ngoài từ sock, đứa nào cũng mắt chữ O mồm chữ A, “ực” bọn nó nuốt khan + cứng họng.
– Ghê chưa? Em chuẩn là em anh đấy, gen của anh để lại mạnh thật! hahaha…ai bảo con nít khờ chứ? Nhút nhát nữa chứ? Hoàng Lâm nói.
– Thôi, về! chào thầy ah quên chào tía con về! cô bỏ đi trước, có vẻ hơi tức tối.
– Haha kiểu này Bảo phải ngàn lần kiên nhẫn nhé! Coi chừng bé Na từ mày luôn đấy! Kiên nói.
– Mày…chỉ được cái nói đúng! Haha Hoàng Lâm tiếp.
– Về thôi! Bọn con chào tía, chào bé Ti nghen! Kì Lâm nói.
– Bọn mày về trước đi hen tao có tí việc. nói xong cậu bỏ chạy theo cô.
– Haizzz Bảo nhà mình dính chưởng ái tình của Lý Mạc Sầu roài! Chậc chậc thuốc giải hơi khó kiếm đây! Hehe Quỳnh nói. – Thôi ta về nào anh em!
– Nhỏ! Đợi tôi với coi.
Cô vẫn đi
– Này! Tôi đang gọi đấy. cậu kéo tay cô lại.
– Hứ…
– Tôi làm gì đâu mà cậu dỗi chứ?
*Đồ ngốc! Cậu còn hỏi được nữa hả?* cô nhíu mày. – Không có gì, mắc mớ gì tôi phải giận người như cậu.
– Vậy thì tốt, đi thôi. cậu đút tay vào túi đi hiên ngang.
Cô vẫn đứng
– Nhanh lên, qua giờ hoàng đạo bây giờ.
Nhớ lại có kế hoạch đang chờ cô mới chịu cất bước.
…
– Từ giờ mình là vợ chồng đấy, biểu hiện cho giống chút đi! cậu đề nghị.
– Biết rồi!
“Cạp cạp cạp” tin nhắn tới điện thoại cậu.
“…”
– Đi thôi, cá sắp cắn câu rồi! cậu đọc xong tin nhắn, nắm tay cô vào khách sạn.
– Mà khoan đã. cô khựng lại.
– Gì vậy?
– Nhìn mình đàng hoàng quá.
– Thì sao?
– Bình thường có đôi nam nữ nào vào đây để đàng hoàng không? Vào những chỗ này mà tỏ ra bình thường thì mình bị coi là bất bình thường hiểu không? cô nói.