Tiếng Guitar Trong Ký Túc Xá

01.09.2014
Admin

Tiếng Guitar Trong Ký Túc Xá

Tác giả: Dm.XangTang
Tình trạng: Hoàn thành.
Post bởi: HaySo1.Vn

**********************

Đây là một truyện của tác giả truyện Học Sinh Chuyển Lớp

Đặt tên cho một câu chuyện mới, về cuộc đời của sinh viên. Những gì tôi viết có thể đúng có thể sai, có thể hợp với này, không hợp với kia. Bởi cuộc sống về thời sinh viên là đa màu sắc dù cho hoàn cảnh khó khăn như thế nào chăng nữa.

INTRO: NGÀY ĐẦU XA NHÀ!

Đặt chân xuống bến xe Miền Đông vào những ngàytháng Tám, tôi vươn vai cho thoải mái vì người ngợm ê ẩm sau những giờ đồng hồ vật vã trên chuyến xe hơn tám tiếng đồng hồ. Cảm giác Sài Gòn trở nên lạ lẫm hơn so với những lần tôi vào chơi trước đó.

– Ừ,cũng phải, vì mình là sinh viên mà!

Vai mang balo, chàng tân sinh viên lắc đầu từ chối mọi lời mời gọi của các bác xe ôm đang đon đả chào khách, cố lách mình rađám đông ồn ào, tiếng còi xe văng vẳng bên tai nhốn nháo. Nó tiến lại lần đài phun nước ở cổng chính và ngồi chờ đợi.

Năm giờ sáng, thành phố đang rục rịch thức giấc ở bên ngoài đường phố. Dòng xe cộ bắt đầu đông hơn, đông hơn rồi như một dải lụa kéo dài. Nó thở dài, nhìn đồng hồ.

– “Chết tiệt cái lão này, ngủ quên à?”.

Thằng sinh viên chưa nhập trường ngồi thơ thẩn chờ đợi. Vai mang balo, nhưng nó cứ cảm tưởng rằng nó mang theo những gửi gắm kì vọng, ăn học thành tài của gia đình. Nó đưa tay siết sợi quai ghì chặt, mộtsự quyết tâm không nói thành lời.

– Ring…ring…! – Chiếc điện thoại trong túi quần reo lên.
– Alo…đâu rồi lão?
– Cổng chính, đây, giơ tay thấy chưa?

Nó quay lại hướng cổng, nhận ra gương mặt quen thuộc của lão anh trai, đứng dậy, đeo balo, xách túi xách cồng kềnh. Nó hoà mình vào dòng người, những người xuống thành phố học như nó, cũng gồng mình xách đồ đạc như nó.

– Hề hề.!
– Ôngl àm cái gì mà muộn thế? – Nó hơi bực vì lão anh của nó muộn giờ hẹn gần một tiếng đồng hồ. Chẳng cần câu trả lời, cứ nhìn cái kiểu ngái ngủ là đủ biết là như thế nào rồi.

Leo lên xe, ngồi đằng sau, buổi sáng Sài Gòn mát lạnh. Hai anh em theo đường Xa Lộ Hà Nội chạy xuống Thủ Đức, hoà mình vào dải lụa đường phố.

– Mày hành tao mệt cả người, đăng kí kí túc xá thì xuống sớm đi, cứ lừ chừ ở nhà cho lắm!
– Bớt nóng, bớt nóng, anh em có tí việc mà cũng kể công? – Nó ngồi đằng sau hừ mũi.
– Cái đầu mày ấy, lo mà ăn học đàng hoàng.

Nó bỏ ngoài tai lời ông anh trai hơn nó hai tuổi, cũng phải thầm cảm ơn ổng vì thay mình đăng kí kí túc xá trước, giờ xuống nạp tiền ở nên cũng đỡ phải cơ cực chạy đi chạy lại lo lắng. Cơ mà giữa nơi đất khách quê người, có khi vất vả cũng chẳng xong việc ấy chứ.

– Xuống!
– Ơ,đã tới đâu!
– Mày xuống giờ này có chơi với ma à? Xuống nhà Bác rồi tính! – Ông anh trai ngáp cáirõ dài, hắng giọng.

Làm theo như một cái máy, nó xách balo đi theo ông anh vào nhà Bác nó. Vì thỉnh thoảng vẫn xuống chơi nên chẳng có gì lạ lẫm.Vào nhà, chào hỏi, tiếp chuyện rồi hai anh em đi ăn sáng. Đến 8h lại xách đồ xuống kí túc.

– Xuống,giấy tờ đây! – Lão anh trai dừng xe trước cổng kí túc xá Làng Đại Học, cộc cằn lên tiếng.
– Ơ,thế về à?
– Chiều tao còn học, về sớm ngủ thêm giấc nữa?
– Thế đống giấy tờ này?
– Lớn rồi tự lập cho quen! – Lão lừ mắt nhìn nó.
– Thế ở lại uống nước cho mát rồi về.
– Khỏi,đừng có dụ tao như con nít, tao về! – Lão nói rồi đề nổ máy xe, không giằng co nữa.

– “Anh trai thế đấy?”.

Nó ngó quanh ngó quẩn, giữa cái kí túc xá rộng mênh mang được quy hoạch rõ ràng,nó quá nhỏ bé, biết đường nào mà lần bây giờ.

Cái bảng chỉ dẫn đập vào mắt. Thả túi xách và balo xuống, nó cố gắng ghi nhớ và định vị vị trí đang đứng. Ghi nhớ xong xuôi, lại xách đồ đạc lên lết tiếp. Nắng bụi ở đây muốn làm người ta điên người.

Cuối cùng cũng mò được tới cái nơi mà người ta gắn bảng: Phòng quản lý kí túc xá. Nói nghe cho hoành tráng vậy thôi, chứ cáiphòng bé tẹo, chỉ có ba người đang hối hả làm hồ sơ, giải quyết cho các sinh viên xuống ở.

Khu ký túc xá ở đây như một khu chung cư hơn,rộng rãi, có cây xanh. Những dãy nhà kí túc xá nằm cạnh nhau, bên cạnh còn cónhững sân bóng đá, bóng rổ, bóng chuyền. Còn có cả những căn- tin, quán nước nữa. Nói chung là một khu liên hợp sinh viên, vì ở đây không chỉ là sinh viên của trường nó không. Đó là những dãy trên, còn kí túc xá của nó là những dãynhà cấp 4, trông cũng được, nhưng không thể so bì về độ cao cấp hơn những dãy nhà kia.

– Cháu ở phòng 12 dãy A nhé.
– Dạ!

Nó cầm tờ giấy biên lai đóng tiền, lại xách đồđi về phòng. Hoá ra phòng nó đối diện với dãy nữ, nghe có vẻ khó sống rồi đây.

– “Đây rồi”!

Nó đưa mắt theo bảng tên từng phòng, dừng lại ở con số 12. Cửa phòng nó mở, chứng tỏ đã có tay nào vào trước nó rồi. Nó để dép ngoài cửa, nhìn tổng quan cái phòng. Ba cái giường tầng, tức là phòng sáu thằng. Năm chiếc giường trống, mộtchiếc có chủ.

Đặt balo vào giường trên, nó leo lên. Vị trí thật đặc biệt vì nó sát ngay cửa sổ, không phải vì muốn nhìn các bạn nữ cách đónăm mét, mà vì nó muốn ở gần nơi gió lùa vào, mát rượi.

Nghe tiếng động, kẻ đầu tiên vào phòng thò đầura. Nó gật đầu chào, nói trống không:

– Mình mới vào!

Kẻ đầu tiên đóng sập cửa phòng tắm lại, hờhững không thèm đáp.

Lôi chăn mền mới ra, nó trải ra giường, đánhmột giấc. Trong cơn mơ màng, nó nghĩ tới cái thời áo trắng học sinh, nó chuyển lớp qua lớp mới học, được quen với bạn mới, trải qua những rung rinh đầu đời .Hình như trong giấc ngủ nó cười.

Tiết trời ở đây thật lạ, nó bật dậy trong cơn nóng hầm hập chỉ chờ xâu xé kẻ trú ngụ. Nó bật dậy, mồ hôi vã ra như mưa. Nhìn quanh, phòng trống không, kẻ đầu tiên cũng đi đâu mất. Nó thừ người ra.

Trên cái bàn máy tính duy nhất ở trong phòng,có mẩu giấy trắng. Nó nhảy từ giường xuống đất cái bịch, chẳng thèm leo cầu thang.

– “Chìa khoá phòng, đi đâu khoá lại dùm, chìa khoá sơ cua thôi, mình có chìa khoá rồi”.

Kể ra người ta cũng biết ý, thấy nó mệt nên không đánh thức dậy. Hơn nữa, sợ nó chờ cửa không đi đâu nên cũng dặn dò, chu đáo đấy nhỉ.

Nó vươn vai vào phòng tắm, xối những gáo nước nặc mùi lạ. Đúng là cuộc sống mới, đến cả nước dùng cũng khó khăn vậy hả trời?

Với điện thoại. 12h trưa và cả chục cuộc gọinhỡ. Tám cuộc gọi của Ba và Mẹ, và hai cuộc của tụi bạn cấp III.

– Dạ,Mẹ gọi con ạ?
– Tới phòng chưa, sao không gọi cho Ba Mẹ yên tâm!
– Dạ,tới rồi ạ, con mệt quá nên…!

Một tràng những câu hỏi vang lên bên kia đầu dây, nào là ở đó ra sao, không khí thế nào, phòng có vui vẻ không, có xa nơi trường học không? Đến nỗi nhiều khi nó trả lời còn chưa xong. Mãi đến khi nhắc đến đi ăn trưa, Mẹ nó mới chúc ngon miệng và cúp máy.

Nó tiếp tục bấm máy, nhắn tin cho Dung. Chẳng hiểu sao nữa, nhưng nó muốn thế.

“Tớ tới kí túc rồi nhá, chán lắm”.

Nó cũng định gửi tin nhắn cho Yên, nhưng sợ cô nàng buồn rầu vì cái nguyện vọng I không thành nên thận trọng trong từng câu chữ:

“Tín tới nơi rồi nhé. Hơi chán, bữa nào xuống thì nhắn tin nha”.

An tâm, nó mới lững thững đi ăn cơm. Vừa đi vừa ngẩn ngơ nghĩ ra những vật dụng cần mua.

Cơm sinh viên, một định nghĩa đúng chất cho những bữa cơm buồn cười nhất mà tôi đã từng nghe kể, nhưng giờ đây chính mình phải nếm thử. Ban đầu là mua phiếu, sau đó dùng phiếu đổi cơm trưa.

Nó trệu trạo nhai dĩa cơm khô rốc trong thời tiết nóng bức, cố gắng múc nhanh những thìa canh màu xanh nhạt. Chẳng hiểu đây có phải là rau trụng nước sôi không nữa. Ngao ngán thở dài với bữa cơm lần đầu tiên xa gia đình.

Xong cơm trưa, lỉnh kỉnh tha về một đống thứ: Quạt, bàn học, đèn, ấm đunnước…những thứ nó cho là cần thiết cho mình nhất. Trở về phòng, mở khoá và thẩn thờ leo lên giường. Gác tay lên trán ngồi chờ cơn buồn ngủ kéo đến.

– Vào đi Con!

Nó ngoái ra phía cửa, một thằng trạc tuổi và một người đàn ông nữa đang bước vào phòng. Chắc là thành viên thứ ba, và phụ huynh nó dẫn đi đây mà.

– Dạ,cháu chào bác ạ!
– Ừ,Bác dẫn bạn vào học, có gì hai đứa giúp đỡ nhau nghen!
– Dạ!

Giọng bậc phụ huynh nghe thật lạ tai, và đó cũng là lần đầu tiên tôi nghe được giọng nói của người miền Tây. Một chât giọng lạ và nghe rất êm tai.

Thành viên thứ ba xem chừng cũng có vẻ lầm lì và thêm chút bặm trợn. Nhìn cái mái tóc dài, hơi hoe vàng thì nó đoán thằng nàycũng nghịch ngợm lắm chứ chẳng phải tay vừa. Nó ngồi khó chịu khi Ba nó dặn dò mọi thứ.

– Bác về nghen con!
– Dạ,cháu chào Bác ạ!

Nó cười thật tươi, chào. Còn thằng bạn mới cùng phòng lầm lì nằm ra giường thẫn thờ. Nó cũng không hỏi gì, nằm xuống giường nhìn lên trần nhà.

– Tên gì vậy?
– Tín! Nó quay đầu nhìn xuống chiếc giường dưới của dãy đối diện.
– Tuấn! – Nó chắc giọng.
– Ồ! – Nó chỉ biết thốt lên như vậy.

Có lẽ với nó, cái chất giọng lạ tai và siêu dễ thương của thằng Tuấn có chút ấn tượng, hoặc là do tâm trạng của hai thằng con trai nên dễ làm quen hơn.

– Quê ở đây vậy? – Nó hỏi lại.
– Đồng Tháp.
– Daklak!
– Là ở đâu? – Thằng Tuấn ngơ ngác hỏi.
– Là ở Tây Nguyên chứ ở đâu? – Nó nhắc lại.

Nhưng nhìn cái vẻ mặt bất lực của thằng Tuấnđang lục lọi kí ức địa lý thì có vẻ nó không biết Daklak là ở đâu thật.

Hai thằng con trai lại nhìn ra xa mông lung. Bên kia dãy hành lang, mấy đứa con gái dãy B cũng thưa thớt.

– Ê,mua quạt ở đâu vậy?
– Trên hội quán cổng vào!
– Ờ…! – ThằngTuấn nói rồi lục bóp, nhét vào túi quần. Tôi lại nhìn lên trần nhà.
– Đi không?
– Đi đâu?
– Đi lên hội quán chứ đi đâu?
– …?
– Ở phòng có gì làm đâu?

Thế đấy, con trai đơn giản làm quen chỉ là như thế. Nó đóng cửa phòng, bấm chốt và đi cạnh thằng Tuấn. Hai thằng bắt đầu vào hội quán chọn lựa đồ, đi qua chỗ làm chìa, làm luôn chìa khoá cửa cho nó và những người vào sau.

– Đi đâu vậy mày?
– Nóng thì vào uống nước!

Nó lắc đầu cười lấy lệ, rồi cũng lẽo đẽo đi theo thằng bạn mới quen vào quán nước.Hai thằng hỏi han trên trời dưới đất về trường đại học sắp học, rồi quê quán. Chán chê đến chiều mới chịu trở lại phòng. Coi như nó với Tuấn trở thành một đôi bạn mới quen.

Tối hôm đó, nó và Tuấn cũng biết được tên kẻ đến đầu tiên là Khánh, quê ở Tiền Giang. Ngày hôm sau, phòng nó vào thêm ba thằng nữa. Trung, Sơn, Việt. Phòng trọ đủ sáu người, sáu thằng bằng tuổi nhau nên cũng dễ thân.

Những ngày cuối tháng tám, sáu thằng ăn không ngồi rồi chuẩn bị cho cuộc đời mới, cuộc đời sinh viên.

Sinh viên kí túc xá, sáu thằng con trai cùng một phòng, đối diện dãy con gái, và những oái ăm bắt đầu xảy ra.

CHAP 1: VÔ CÔNG RỖI NGHỀ!

Những ngày chờ đợi làm thủ tục nhập học dài lê thê, cảm tưởng ba ngày chờ đợi thật dài, nhích từng chút từng chút một như muốn thử thách lòng người vậy. Dù sao trong cái phòng này, cũng còn có năm thằng giống như tôi, và rộng hơn, cả khu kí túc xá làng đại học này, còn hàng ngàn người cũng lâm vào hoàn cảnh giống tôi.

Trong sáu thằng A12 này, thì chỉ có tôi và thằng Tuấn là chung trường, và tính ra cũng có tính hơi ngông giống nhau nên bắt đầu dễ thân. Thằng Tuấn cũng vui vẻ hoà đồng, thỉnh thoảng chọc ghẹo mọi người nên dần dần, mấy thằng khác cũng bỏ qua cái bộ tóc vàng hơi hoe của nó. Chắc mấy đứa mới gặp sẽ mặc định: “Tóc vàng hoe chả tốt đẹp gì”.

Khánh thì có lẽ là một tay game thủ có hạng,bằng chứng là hắn ta có thể ngồi hàng giờ bên chiếc màn hình máy tính, chăm chú chơi game nhập vai. Thỉnh thoảng quay ra lừ mắt nhìn cả phòng, rồi lại ngồi tựa lưng vào tường, chăm chú chơi. Nhưng tôi biết, Khánh là người chu đáo và quan tâm, có lẽ là chưa có thời gian thể hiện thôi.

Thằng Việt gấp bộ võ phục Vovinam treo ra dâyđể đồ, nó phủi phủi mấy cái trên bộ áo xanh dương, buộc tôi phải đưa mắt nhìn.Có vẻ là cao thủ võ lâm chứ chẳng giỡn chơi. Đi học đại học mà thủ theo cả những chiếc côn kim loại sáng bóng thế kia, nếu không nhìn cái giấy báo, chắc tôi tưởng nó là thằng đầu gấu quấy rối ngoài đường.

Thằng Trung cũng nào đâu chịu kém cạnh, nó ôm cây đàn rồi thử dây một chút, bắt đầu đàn khe khẽ, sợ làm phiền mọi người. Thực chất đứa nào cũng muốn nghe nó đàn nhưng ngại không nói. Tôi cũng nào chịu thua tụi nó là bao, tụi nó ôm đàn, ôm côn, ôm máy tính còn tôi thì ôm gối nằm trên giường hít thở chả khác gì cá nằm trên thớt. Xem ra chỉ có thằng Sơn là người chăm học nhất phòng, nó đang chăm chú vào những cuốn sách Anh Văn dày cộm.

Người xưa có cầm, kỳ, thi, hoạ thì phòng A12chúng tôi có game, võ, nhạc và ngoại ngữ cũng vang danh. Quá chán cho cái cảnh bất tài nhìn bọn cùng phòng phô diễn tài năng, tôi nhảy cái phịch xuống dưới nền nhà, vỗ vai thằng Tuấn:

– Đi cà phê mày!
– Nắng lắm, ở phòng đi! – Nó uể oải vươn vai, chẳng biết thằng này có dây thần kinh ghen tị không nữa.
– Đi, ở phòng nóng quá! – Tôi viện cớ lí do.
– Thôi, mày đi ra ngoải mình đi! – Nó lười đến độ không thèm quay lại nhìn tôi.

Coi bộ không lay động được ý chí của nó, tôi lại lủi thủi leo lên giường nằm với chiếc quạt. Mặc cho dân tình đang khoe ưu điểm sở trường, chói chang bên tai.

– “Có trò vui rồi”!

Tôi bật dậy, lại nhảy xuống cầu thang, rồi lóc cóc chạy ra khỏi kí túc xá, ghé bên quán tạp hoá ngay cổng lớn vào. Gì chứ cái thứ hàng cấm này, chắc chẳng căn- tin nào dám bán. Cầm được nó trên tay, tôi khấp khởi mừng thầm:

– “Ngon lành cành đào”.

Trở ngược về phòng, tôi thảy bộ bài xuống dưới nền đánh cái cộp thu hút sự chú ý của dân tình. Khỏi phải nói, tất cả đều dồn lại khoảng trống giữa phòng bé tẹo.

– Giờ tao một tụ, thằng Tuấn một tụ, còn nữa bốn đứa hai tụ.

Một hòn đá trúng ba con chim chứ chẳng chơi,một kế sách phải nói là tuyệt hảo của tôi. Vừa đánh bài giết thời gian, vừa dễ thân nhau hơn, lại vừa có kem ăn, dù thằng thua là thằng trả khiến tôi cũng lo sợ. Lỡ đâu trong phòng này, trình độ đỏ đen của mình là kém cỏi nhất mà còn thích khơi trò thì than ôi, bách nhục xuyên tim.

– Heo…!
– Đè đầu mày chứ heo!
– Má, sao không chặt thằng khác, cứ đè tao hoài vậy.

Có máu cá độ vào là xưng hô bắt đầu thay đổi ngay. Từ bạn với mình thì nay trở nên xuồng xã là tao với mày, thằng này thằng kia. Coi như sắp quen thân rồi đây.

– Ai cho các anh đánh bài ở đây?

Cả sáu thằng giật bắn người, nhìn ra phía cửa.Bảo vệ, bảo vệ tới, không phải nam mà là nữ, một nữ bảo vệ. Nhưng có lẽ nếu là nam thì chúng tôi chẳng chết đứng, há hốc mồm ra thế này. Lực lưỡng và khuôn mặt bặm trợn, không có mộtchút nữ tính nào cả, sinh viên đang đánh bài hay mà nỡ vào hốt sòng cơ chứ.

– Dạ…! – Chúng tôi lí nhí!
– Không đọc nội quy à, cấm bài bạc!
– Tụi em quánh bài, chứ không quánh bạc! – Thằng Tuấn bắt đầu cái giọng hơi cà chớn tóc vàng hoe của nó.
– Như nhau, coi như lần nàytôi tha! – Nữ bảo vệ xinh đẹp hùng hổ ôm theo bộ bài đi ra khỏi phòng.

Sáu thằng ngơ ngác nhìn nhau khi chiến trận đang bất phân thắng bại, và cũng chỉ còn có mấy điểm nữa là cán đích. Bên kia dãy B số lẻ, nữ các phòng bắt đầu ùa ra chỉ trỏ.

– Ê, mày mua bài ở đâu mày?
– Chi mày, tính chơi tiếp à? – Tôi nhìn xuống bốn thằng còn lại.
– Chứ sao, quê rồi, chuẩn bị xong gồi còn bị phá đám! – Nó mặc quần dài chứng minh lời nói của nó là nghiêm túc.

Chỉ đường cho nó xong xuôi, tôi thì thầm vào tai nó:

– Mua thêm bộ nữa dự phòng, lỡ bị bắt nữa khỏi đi!

Ngày đầu tiên cả phòng A12 đồng minh liên kết chống lại nội quy của kí túc xá, và bắt đầu cho thấy tinh thần đoàn kết cao độ.Chúng tôi cắt máu, à không, uống nước ăn kem, tự lòng ăn thề với nhau quyết đối đầu bảo vệ.

Đấy là buổi sáng, chứ buổi chiều mới được coi là thảm hoạ của sự chán. Vừa nóng, vừa oi, vừa hết trò để làm, chúng tôi lại một thằng một góc. Hết nghe nhạc chán rồi nghe đàn của thằng Trung, nghe chán đàn thì đưa mắt kiếm xem ở trên trần nhà có con thạch sùng nào đang bò hay không? Đúng là rãnh rỗi.

“Nhàn cư vi bất thiện”!

Ông bà xưa đã nói như vậy không hẳn là không có cái lý của nó. Bắt đầu từ việc thằng Tuấn khơi mào.

– Gì mày? – Tôi gỡ tai phone ởcái máy mp3 ra.
– Lẹ, xuống mày!

Chẳng hiểu thằng bạn này âm mưu chuyện gì mà nghe có vẻ là thú vị lắm, tôi tò mò nhảy vội xuống nền nhà.

– Đó, đó…thấy chưa?
– Thấy gì mày?
– Đó, con đó đó!
– Thì sao, nó ở phòng B11, đối diện mình! – tôi nhận định đối tượng.
– Đẹp, Biu ti fu gơ (beautifulgirl)- Nó bĩu môi chơi chữ theo phiên âm quốc tế.

Bản thân tôi cảm thấy cô gái ấy không đẹp, rõ ràng so với Dung hay Yên thì sắc đẹp là điều cô gái đang làm cái gì đó không thể so bì với hai cô bạn tôi. Nhưng có một điều lạ là cô gái ấy có khuôn mặt rất duyên, duyên đến một cách kì lạ. Nó hút hồn thằng nhìn lén như tôi phải công nhận. Có điểm gì đó rất đặc biệt trên khuôn mặt ấy mà tôi không thể nào lí giải.

– Ôi, răng khểnh, má ơi, đẹp dã man! – Thằng Việt ở đằng sau nhập hội nhìn lén gái kí túc từ bao giờ. Nhưng công nhận là cô nàng có cái răng khểnh dễ thương thiệt.

– Chẳng so được với bạn tao! – Tôi chốt một câu xanh rờn, leo lên giường nằm.
– Ảnh bạn mày đâu mà nói ngon dậy? Thằng Tuấn chắc là muốn khích tướng xem mặt Dung hoặc Yên hơn là muốn biết đó là sự thật.
– Không có, nhưng chắc chắn là đẹp hơn.

Nó nguýt dài trước câu nói của tôi, rồi lại nhìn cô gái phòng đối diện.

– Lớn rồi còn chơi ngu, chơi nghịch đất, dơ thí bà! – Tôi chưa buông tha kẻ thách thức độ quyến rũ với Dung và Yên trong lòng, thoá mạ hết lời, cho dù chẳng ảnh hưởng đến ai.
– Người ta đào đất trồng hoa,mày ngu thì có! – Thằng Tuấn bảo vệ người đẹp đáp lời.
– Đẹp con mắt!

Tôi nằm nghe nhạc, mà tai nghe còn rõ mấy tiếng suýt xoa của mấy thằng bạn ở dưới. Khen gì mà không còn cái gì để khen nữa, vuốt tóc mà nó cũng khen là đẹp được thì quả thật, cô gái ấy đúng là có sức hút với đa số chứ không riêng gì cá nhân tôi.

Ba ngày sau tiếp diễn y chang nhau như được lập trình một cách tự động. Sáng, sáu thằng thi nhau dậy sớm, ăn sáng rồi lại nhìn nhau gườm gườm. Sau đó sẽ là màn đánh bài kiêm luôn võ mồm. Qua buổi chiều thì ngồi ở phòng, nhìn ra cửa sổ ngắm cô gái dễ thương đào đất trồng hoa trong cái chai cắt làm đôi. Nhưng tuyệt nhiên sau bữa đầu tiên, cô gái ấy vẫn biệt tăm, khiến cho mấy thằng bạn tôi đứng ngồi không yên. Chúng nó không kiên trì chung thuỷ trong suy nghĩ được nên chuyển qua ngắm cô gái khác.

Ngày cuối trước khi nhập học,thằng Việt nó còn hứng thú vác côn ra tập múa. Cây côn trong tay nó bay vù vù mà anh em thằng nào thằng đấy mặt tái xanh, nằm sát rạt xuống giường hoặc kiếm cái gì đó che chắn. Cái thằng ba phải, quê Bình Định không học võ cổ truyền quê hương đi, hứng máu học Vovinam.

– Bốp! – Cây côn đập vào bắp tay nó rồi rơi xuống nền nhà vang lên tiếng khô rốc.
– Thôi lạy cao thủ võ lâm, mày vô nhà vệ sinh đóng cửa lại mà múa.
– Sao được mày, võ học của tao sẽ đúc kết và truyền cho mày!

Sau một hồi, chúng tôi tống thằng võ học thâm hậu vào phòng vệ sinh, nhốt nó lại, không quên khuyến mãi cho nó cái nón bảo hiểm đội vào, tránh trường hợp tự múa côn đập đầu.

– Mai nhập học mày?
– Ừ! – Tôi cảm thấy hơi run!
– Không biết…! – Thằng Tuấn ngập ngừng.
– Không biết gì mày?
– Ờ…thì gái có xinh không nữa?
– Cái thằng, học không lo, đầu mày chỉ gái với gái thôi!

Chửi thằng bạn vậy thôi chứ tôi cũng hi vọng là xinh. Chứ sao nữa, cuộc đời mài đủng quần trên giảng đường, hùng hục cắm cúi vào các bài giảng sẽ rất là stress. Và cách giảm mệt mỏi hiệu quả nhất là ngắm những cô bạn cùng giảng đường xinh xắn. Đó mới là nghệ thuật.

– Ngủ sớm đi mày? – Nó nói sang với tôi.
– Ừm…!

Thằng bạn tắt phụp hai cái công tắc đèn trong phòng. Gam tối và sự yên tĩnh lên ngôi. Tôi lấy điện thoại, mở danh bạ và bắt đầu nhắn tin. Chủ yếu là nhắn cho mấy thằng xóm nhà lá thôi. Chí ít nói chuyện với tụi nó thì tôi cảm thấy mình không bị bỏ rơi. Dung chắc cũng đang tất bật với việc nhập học nên thỉnh thoảng mới nhắn tin lại cho tôi. Còn Yên thì tuyệt đối không.

– “mày đi sớm quá, không ăn liên hoan tao được, tao buồn mày quá”! – Thằng Linh vẹo có vẻ tội nghiệp.
– “im đi thằng khốn, bố muốn thế à”.!
– “mày có biết là tiệc liên hoan của tao thiếu mày, tao…vui đến thế nào không?”. Thằng Hưởng nhắn tin có vẻ đau khổ khi tôi không dự được liên hoan của nó.

Đa số chúng nó không thèm hỏi han động viên mà chủ yếu là xóc xỉ nhau. Tôi nhắn tin chửi thẳng tay, chửi chán chửi chê rồi ngủ quên lúc nào không hay.

Bởi thế sáng hôm sau thằng Tuấn nó lằm bằm la tôi suốt đoạn đường lên trường vì cái tội dậy trễ báo hại nó sáng sớm phải đập tôi dậy gần cả chục lần tôi mới mở nổi mắt lên xem mấy giờ. Tôi chỉ biết cười trừ làm bộ mặt cầu hoà với nó.

Trường đại học, một khái niệm lạ lẫm đối với một thằng học sinh mới chập chững vượt qua đợt thi đại học. Nó hoàng tránh hơn những trường học cấp ba là điều tất nhiên, không phải bàn cãi. Ngay đến thủ tục giấy tờ cũng rắc rối gấp bội, nào là làm theo hướng dẫn, làm thẻ sinh viên, lấydấu tay, rồi điền sơ yếu lí lịch, nạp hồ sơ, chụp hình, đóng tiền. Từng đấy xoay tôi và thằng Tuấn trở nên xơ xác, chẳng khác nào những con gà bị nhúng nước cả.

– Mệt, mệt quá mày!
– Khỏi than, tao cũng thấy mệt nữa?

Hai đứa con trai ngả người ra chỗ ghế đá dưới tán cây, tranh thủ hít bầu không khí mát lạnh và trong lành, đưa mắt nhìn từng nơi mà mình sắp học với một tâm trạng không thể sung sướng hơn.

Tôi móc vội điện thoại ra kiểm tra xem sáng giờ có ai liên lạc với mình hay không. Một tin nhắn đến.

– “Chắc lại quảng cáo chứgì?”.

Mở tin nhắn, ngạc nhiên đến cứng người, há hốc mồm và muốn hét vào tai thằng bạn cùng phòng đang ngơ ngẩn ngắm gái bên cạnh .Người gửi: Ngữ Yên. Đã bao tin nhắn gửi đi, và giờ đã được hồi đáp.

“Yên cũng sắp vào nhập học rồi!
Cố lên nhé! ”.

Đơn giản, chỉ như thế đủ khiến lòng tôi trởnên tươi mới hơn hết thảy. Bỗng nhiên mọi thứ trở nên đẹp đẽ lạ thường. Cái không khí nóng gắt gỏng cũng đẹp, cái cây cũng đẹp, bất kì ai đi qua cũng đẹp. Cái tin nhắn đó khiến cho mái tóc vàng hoe của thằng Tuấn cũng trở nên đẹp lạ thường. Dù cho cái mái tóc của nó đã nhuộm đen trở lại, nhưng bị cháy nắng nên hơi hoe hoe, thỉnh thoảng tôi vẫn bảo nó là quả đầu dị hợm nhất tôi từng thấy trong đời.

– Tín…, ê, mày…ê!
– Gì…? – Tôi ấn nút thoát khỏi tin nhắn, phi tang chứng cứ.

Nhưng lo lắng bằng thừa, thằng Tuấn nào có để ý đến vẻ mặt sung sướng của tôi. Cái mà nó chỉ là một cô gái, chính xác là một cô gái với vóc dáng nhỏ nhắn, chẳng có gì lạ khi đó là cô bé trồng cây đối diện phòng.

– Vậy là…? – Tôi nhìn nó.
– Còn phải hỏi, chung trường! – Thằng Tuấn reo lên như bắt được vàng.

Đúng là những thằng mang mái tóc hoe vàng đều rất nguy hiểm, điều này tôi nhận ra ở thằng Tuấn. Nó lập tực bám theo đối tượng, nhưng không quên kéo theo tôi. Người ngoài nhìn vào sẽ thấy hai thằng con trai đang theo đuôi một đứa con gái. Đúng là có tiếng mà không có miếng mà.

Mục tiêu chúng tôi bám đuôi cứ thơ thẫn trên đường về kí túc xá, một kiểu đi dạo cổ xưa của những kẻ sống nội tâm thường thấy. Tôi đi thơ thẩn cũng ngắm trời ngắm đất, đồng thời trông coi luôn thằng bạn sợ nó làm điều khờ dại gì khác? Còn thằng Tuấn, mắt nó làm gì rời khỏi mục tiêu.

Cô gái quay mặt lại!

Thằng Tuấn giật mình quay lại nhìn tôi, nó lắp bắp cố giả tạo cho đối phương thấy rằng nó là kẻ vô can, chỉ là thằng nào đó không liên quan tới cuộc đời cô gái vô tình đi cùng đường về kí túc xá. Còntôi, lại ngu ngốc nhìn thẳng vào mặt đối tượng. Chẳng hiểu sao, chết đứng không dời ánh mắt ra hướng khác được.

Cô gái cũng chẳng có chút gì đó ngại ngùng hay ngượng ngịu. Quay mặt đi không quên để đi ánh mắt sắc lẹm biết nói.

Đừng có đi theo tôi!

Thằng Tuấn lại tiếp tục hành trình theo đuôi của nó như một trò chơi giúp nó giải khuây. Còn tôi thì chỉ đơn giản là công việc đi trên con đường về kì túc. Về tới cái phòng của mình, leo lên giường,bật quạt xua tan cơn nóng, và nằm rung chân cười khẩy nhắn tin với Yên.

Cô gái ấy đi qua cổng kí túc xá, hai thằng tôi giữ khoảng cách cỡ mười mét, bám sát như hình với bóng, dù cho một thằng có ý đồ, còn thằng kia thì không. Cô gái chậm bước chân, ngồi xuống dãy ghế đá dưới bóng phượng đường dẫn xuống bản chỉ dẫn kí túc. Nó đẩy thằng Tuấn vào tình thế khó xử.

– Sao mày? – Ánh mắt nó cầu cứu.

Đúng là có tật thì giật mình, còn tôi không có tật thì hiên ngang bước tiếp, buộc thằng Tuấn phải nối gót theo sau. Ngang qua chỗ ghế đá, tôi hếch mặt lên đáp trả ánh mắt cáo buộc lúc nãy của đối tượng vô tình đổ oan cho mình.

Không quan tâm!

Thằng Tuấn thì không được như tôi, nó đưa mắt lén lút nhìn ngoái lại, vô tình tố cáo tôi trở thành thằng nhút nhát lật lọng,dám làm không dám chịu. Khổ thân cho cái thói hám gái hại cả anh em.

– Mày làm gì mà nhìn nó chằm chằm thế?
– Xinh thì nhìn!
– Xinh, mày đùa tao à? Không lẽ mày chưa thấy con gái xinh hơn.
– Mỗi người mỗi tiêu chuẩn! – Nó tỉnh bơ đáp lại, còn nhái giọng của tôi nữa.

Không thèm đôi co với thằng bạn, tôi cố bước thật nhanh về dãy kí túc cấp bốn, ghé qua căn- tin mua chai hai chai nước, dúi cho thằng Tuấn một chai. Rồi leo lên giường bắt đầu khẩn khoản nhắn tin.

Vào rồi hả? Khi nào vào thì nói mình nhé?

Rồi lại tự hỏi mình xem có lộ liễu quá không?Tôi xoá đi rồi nhắn lại.

Uhm!

Có cộc cằn quá không nhỉ?

Cuối cùng, chỉ vọn vẹn vài chữ tôi tạm hài lòng và ấn nút send. Tin nhắn tổng đài báo về gửi thành công. Tôi nằm im chờ đợi, trông cứ như một thằng nhóc chờ mẹ đi chợ về mua bánh kẹo, đồ chơi vậy.

Đồng hồ ở phòng nhích dần, nhích dần, chậm chạp như rùa bò. Mười lăm phút, tin nhắn vẫn không được trả lời. Tôi tự trấn an mình và cho rằng Yên đang bận làm cái gì đó, hoặc không mang điện thoại theo. Cứ thế, tự mình giữ nguyên hi vọng cũng là điều tốt.

Nhưng tuyệt nhiên, đến buổi chiều hôm đó thì tôi không thể tự bào chữa cho Yên được nữa. Không một tin nhắn, không một cuộc gọi nhỡ, coi như tin nhắn lúc sáng chẳng khác gì một dòng thông báo.

Và tôi bị cuốn hút theo phong trào của phòng, chính xác đó chỉ như một thú vui để giết thời gian, một cách giải toả căng thẳng không hơn không kém. Ngắm cô gái phòng đối diện. Nhưng quan trọng hơn là tôi ngắm hành động, tức là xem cô ta trồng hoa ở cửa sổ bằng nửa cái chai nước ngọt, chứ không có phàm phu như bốn thằng Sơn, Việt, Trung và Tuấn, thường chỉ ngắm sắc đẹp.

Mà người nội tâm như cô gái phòng kế bên, chả khác gì một người vô hình giữa đám đông ồn ào náo nhiệt cả. Chính xác hơn, cô gái đó như bốc hơi trước mặt mọi người. Không hiện diện nhiều, không nói nhiều, và rất ít khi cười.

Tôi bỏ mặc cái thú vui tao nhã của phòng, vác chiếc áo khoác bước lên cái sân banh ở khu kí túc xá trên. Cái sân tôi phát hiện lúc đi hội quán mua đồ dùng cá nhân, để thoả mãn niềm đam mê banh bóng chứ chẳng có gì khác.

Đi dọc theo những con đường rợp tán cây, đâm qua con đường chính vào mấy khu kí túc xá, tôi cảm thấy thích thú vì cái sân banh ở đây. Không khí người ta dừng chân ở mấy cái ghế đá xem mấy thằng con trai tranh nhau trái banh thật là hấp dẫn. Chọn cho mình một cái ghế đá ở dưới tán cây, gần sân banh nhất có thể và lặng lẳng theo dõi.

– Bồ ơi!
– …!
– Gọi bồ đó, bồ có đá banh không?

Tôi chỉ tay vào mình, và chỉ cần chờ đối phương gật đầu cái rụp là lập tức chạy tót vào sân. Chiếc quần Jean vướng víu cũng không cản nổi niềm đam mê như con thú hoang đang trỗi dậy trong người.Đúng là buồn ngủ gặp chiếu manh.

Vì khu này giáp ranh giữa mấy nhà kí túc xá của mấy tỉnh nên thường chọn đội để đá. Cứ đội nào thua thì ra, nên cái sân bóng phải hoạt động hết công xuất để phục vụ cho mấy thằng quần đùi áo số như chúng tôi. Đội của tôi đứng ngoài, ngóng chờ đội bạn thua để vào sân.

Thoả lòng mong muốn, chúng tôi đội áo lộn xộn gặp đội cởi trần. Nhìn cơ bắp đội bạn cuồn cuộn mà tôi kinh sợ. Nhìn cứ nhưchúng nó sắp bóp nát cái mảnh thân hơi ốm của tôi ra lúc nào không hay.

Bắt đầu!

Trái với vị trí hộ công thường đá ở đội banh cấp III của lớp, lần này tôi bị đẩy ra tiền vệ cánh. Những tưởng hi vọng toả sáng ngày đầu tiên hoàn toàn bị dập tắt. Sau bao ngày dồi mài kinh sử, đôi chân tôi yếu đi trông thấy, nó cũng không còn được linh hoạt như xưa, chưa kể đến cái quần jean phản chủ ngăn cản vận động. Vì thế tôi liên tục bị theo kịp dễ dàng, chủ yếu là xử lí banh và chuyền cho người khác, chứ không dám lắt léo bứt tốc, nói chung là vô hại.

Kết cục, đội của tôi ngày hôm đó thường là đội lót đường cho đội khác nghĩ dưỡng sức, chứ hiếm khi được trụ lại sân. Mà điểm tối toàn đội là cánh phải nơi tôi là mũi khoan cộng thêm trung vệ non kinh nghiệm là nguyên nhân chính. Rũ rượi ra về khi mọi người cũng nghỉ để ăn cơm tối.

– Hôm sau đá tiếp nha bồ! – Thằng bắt kèo tôi lúc nãy lên tiếng.
– Ủa…à…Mai hả?
– Ừ!

Lỗi lầm của tôi được xoá bỏ, chẳng khác nào vứt được gánh đá trong lòng. Tôi hồ hởi hi vọng tới ngày mai được lấy công chuộc tội. Đi ra khỏi sân bóng, hướng về con đường cũ, tôi bất chợt nhìn thấy cô bạn phòng đối diện đang ngồi ở cái ghế đá gần sân nhất lúc nãy tôi ngồi cũng vừa nhấc mình ra khỏi ghế. Con gái nội tâm đi xem đá banh, cũng khá thú vị hay đơn giản là nhàn cư không có gì làm lên xem giết thời gian, dù chẳng hiểu mìnhtại sao lại xem hai hai thằng con trai tranh nhau quả bóng nhỉ?

Hỡi ôi, vậy là lúc nãy, màn trình diễn của tôi đã được ghi nhận lại cả!

Cái thằng vênh váo ở phòng kế bên, hoá ra tài năng chỉ có vậy?

Tôi lết bước đằng sau, lại như buổi sáng, cách cô gái phòng đối diện mười mét. Cứ như có một cây thước giữ khoảng cách y chang như vậy. Nếu mà để anh em trong phòng bắt gặp hoàn cảnh này thì chả biết chui đầu vào đâu.
À, hoá ra miệng nói không mà âm mưu kinh nhỉ?

Kiểu gì cũng sẽ có những câu như thế cho mà xem!

Cô gái tôi không biết tên trở về phòng trước,thì chưa đến một phút tôi cũng đặt chân vào tới phòng, may là không thằng nàođể ý chứ tình ngay lí gian khó giải thích. Lôi cái túi xách trong góc, lôi đôi giày dạt chợ ra lau cho sạch, đôi tất mới tinh chưa dùng lần nào được xé bọc và trưng ra cho bàn dân thiên hạ thấy mình có tinh thần thể thao chứ kém gì ai?

Cơm nước xong xuôi buổi tối, sau ván bài oanh liệt thắng sát nút, cả sáu thằng hùa nhau ra mua nước về uống. Phải nói là phòng tôi có vẻ đoàn kết nhất cái dãy A chẵn chứ chẳng chơi.

Nếu nói về việc theo đuổi cô gái phòng bên,thì tôi là thằng bị tình cờ, còn thằng Sơn thì theo phong trào. Khánh thì mê nhân vật game nữ hơn người thật nên không để tâm. Thằng Việt thì tôi chưa biết,thằng Tuấn thì chắc không chỉ là ngắm đơn thuần, và là thằng lộ liễu nhất.

Nhưng cái thằng mưu mô nhất phải nói đến thằngTrung, nó quá ư là biết lợi dụng kỹ năng của mình để mua chuộc lòng mỹ nhân.

Nhắc đến sinh viên, thì cái gì làm người ta liên tưởng đầu tiên? Hiển nhiên là cây đàn Guitar rồi. Và đó chính là điểm mạnh nhất của nó, cộng thêm cái tính nghệ sĩ tự nhiên giữa chốn đông người, nó dường như vượt lên dẫn trước so với mặt bằng chung của phòng.

Nó xách cây đàn ra hiên nhà, và bắt đầu đưa tay khắp dây đàn. Giai điệu vang lên, hình như là bài Rô- măng (Romance) thì phải. Và tiếng đàn như lời mời gọi của hấp dẫn của tất cả sinh viên kí túc xá của hai dãy quay mặt vào nhau.

Với những thằng con trai, chúng nó đâu dễ gìbị dụ dỗ bởi những tiếng đàn ra ngoài mặt, mặc dù trong lòng thì phục tài năng thằng bạn điêu luyện một cách không ngờ. Chỉ số ít là vác thân tới cầu làm sưphụ truyền nghề. Thằng Tuấn ngó qua cái cách mà những đứa con gái trầm trồ xuýt xoa thì ức lắm. Nhưng mà nó đâu có giỏi nghệ thuật gì đâu mà ra so với thằng Trung cơ chứ.

Thằng Trung nhanh chóng trở thành một gương mặt có sức hút mới, và điều đó khiến nó trở thành chủ đề được bàn tán nhiều nhất mỗi khi cả phòng chúng tôi đi ăn cơm.

– Đó là bạn đánh đàn tối qua đó!
– Nhìn nghệ sĩ quá!

Thằng Trung thì cười típ mắt giữa những lời khen ngợi, còn chúng tôi vô tình trở thành những thằng đi hột tống cho nó tránh khỏi những fans hâm mộ. Duy chỉ có cao thủ võ lâm Việt, và tóc vàng hoe Tuấn là ức ra mặt, còn với thằng Sơn- mọt sách, Khánh- mọt game, còn tôi mọt bóng thì không quan tâm cho lắm, vì với tôi, đàn guitar là một thú chơi xa xỉ mà ngay cả bản thân mình cũng không thích cho lắm.

Một tuần từ ngày làm hồ sơ nhập học, tôi giết thời gian bằng những ván bài, những tin nhắn cho bạn cấp III, cho cả Dung và đặc biệt là Yên là người làm tôi đắn đo nhất. Thỉnh thoảng ngồi nghe thằng Trung chơi đàn, xem thằng Việt đội nón bảo hiểm múa côn. Còn nữa là đi đá bóngcho thoả đam mê. Đôi lúc vô tình còn trở thành kẻ bám đuôi với cô bạn phòng bên.

CHAP 2: NGƯỜI TỐT BỊ GIAM.

Kì lạ ở một điểm, hình như tôi và cô bạn phòngđối diện rất hay gặp nhau, theo cái cách tình cờ nhất có thể. Nhưng chỉ dừng ở lại mức đó, tuyệt nhiên không có gì tiến triển thêm. Lúc nào chỉ cũng một trạngthái và một khoảng cánh. Đi ngang qua nhau, nhìn nhau rất nhanh, rồi lướt qua không một cái gật đầu gọi là chào hỏi. Hay mỗi lần vô tình đi chung, tôi luôn là người đi sau với một khoảng cách nhất định. Nếu trong toán học, cô gái này là A, tôi là B thì thể nào cũng có một phép toán.

A- B=C=10m.

Mười mét không hơn không kém.

Buổi chiều, tôi thường xách giày đi đá banh,tụi bạn dần rồi cũng quen nên không còn thắc mắc như những ngày trước. Lên sân, đứng chờ đội và tung hoành trên cái thảm cỏ xấu, thỉnh thoảng có một khoảng cỏ bị cày xới chỉ còn một khoảng đất cát. Đội của tôi từ ngày đầu chuyên gia lót đường, nay bổ sung thêm những ngoại binh chất lượng nên cũng coi như ngang cơ với các đội khác. Và tôi, may mắn được giữ lại.

Phải nói nơi kí túc xá lắm anh hùng tụ hội, ngay cả việc đá banh cũng vậy. Tôi không có cửa cạnh tranh vị trí tiền vệ trung tâm với mấy người trong đội nên được đẩy dạt sang đá cánh hoàn toàn. Lâu lâu thi đấu bùng nổ, còn hầu như chỉ là trên mức tròn vai một chút. An phận thủ thừa, tôi chuyển hẳn vị trí, chứ không dám ý kiến nữa.

– Mệt mày! – Thằng Hùng là cái thằng hôm bữa gọi tôi vào đá banh ngồi xuống cạnh, vỗ vai.
– Ừ…! – Tôi thờ ơ đáp lại.
– Con bé đấy người yêu mày à?
– Đâu? – Tôi phản xạ theo tay nó chỉ.
– Kia kìa…!

Quỷ tha ma bắt, cái chuyện gì thế? Thằng Hùng nó chỉ tay vào cô bé đối diện phòng tôi đang ngồi một mình ở ghế đá rồi quay lại thẩm tra tôi.

– Không,không quen! – Tôi một mực khẳng định lại.
– Thế sao ngày nào cũng lên xem mày đá, rồi đi chung về?
“về chung?”.- Đầu óc thằng này có vấn đề à, những mười mét mà nó dám xoá nhoà trở về con số 0. Hay thằng này nó dốt Toán Học bẩm sinh.

– Không quen thật! – Tôi chắc giọng.
– Vậy thật à? – Nó đưa mắt nhìn tôi thẩm định lần cuối.
– Thật! – Tôi hơi lừ giọng vì bị làm phiền.
– Thế tao lại tán!

Nói là làm, thằng này đứng dậy phủi quần cho đất cát rơi xuống, vứt trái banh lại cho tôi rồi đi thẳng về hướng ghế đá nơi cô gái phòng đối diện đang ngồi. Hình như vô đại học được thì có một căn bệnhcố hữu là “Làm quen càng nhiều càng tốt thì phải?”.

Tôi dõi theo từng hành động của thằng bạn chung đội, vì nó khẳng định là tán một cách chắc nịch nên hẳn là có kinh nghiệm nhiều lắm rồi đây. Một phần vì muốn khẳng định lại xem cô gái phòng đối diện nội tâm thật, hay là cái vỏ bọc như vậy.

Thằng Hùng ngồi xuống bên cạnh, khoảng cánh không gần cũng không xa, cô gái nhích ra xa giữ khoảng cách an toàn. Rồi thằng Hùng cười nói gì đó, cô gái đó chỉ cắm cúi nhìn về một điểm mông lung tránh mặt. Nhìn cái điệu bộ gãi đầu gãi tai của nó thì tôi biết nó chẳng làm nên cơm cháo gì rồi? Nó cố thử lần cuối, và đối phương đáp lại nó bằng cách chuyển sang cái ghế đá khác ngồi. Thất bại, nhiệm vụ bất khả thi.

Tôi ôm bụng cười sằng sặc, mặc cho thằng bạn giật quả bóng với thái độ xấu hổ lầm lũi đi về phòng.

– Không tán nữa à? – Tôi gọi với theo.

Nó chẳng thèm quay mặt, giơ nắm đấm lên cao hù doạ.

Tôi gượng người dậy, cái sân banh này chẳng có gì níu kéo tôi nữa. Lướt qua cái ghế đá, cô gái đó vẫn ngồi im. Tôi cũng chẳng quan tâm, chỉ thấy hơi lạ, vì bình thường thể nào cô gái ấy cũng phải ra về trước tôi. Thôi, kệ, mình về trước liệu có ảnh hưởng đến hoà bình thế giới hay không.

Có một thứ không đổi trong cái công thức là C. C vẫn luôn =10. Nhưng lần này là

B- A=10m.

Tôi đi thẳng, chỉ biết người ta đi đằng sau mình thôi. Chứ không quan tâm rằng người ta đang làm gì sau lưng mình. Vào phòng, tôi lao vào nhà tắm ngay để kịp cùng phòng đi ăn cơm.

Và cứ hễ ăn cơm về xong, là thằng Trung lại vác cây đàn của nó ra để tích tịch tình tang. Đúng là bản chất nghệ sĩ, rất tự nhiên, rất lãng tử, nó còn khe khẽ hát nữa. Cứ như thế, nó lại là tiêu điểm của sự cuốn hút. Rất may cho nó, hôm nay thằng Tuấn nó đi lên nhà họ hàng chơi, chứ không thể nào thằng Tuấn chả lại cằn nhằn.

Thằng Việt lại đội nón bảo hiểm múa côn, còn thằng Khánh ngồi chăm chú đánh quái trong game võ lâm truyền kì. Chắc nó đang chờ vào giờ đánh boss hay sao mà có vẻ chăm chú lắm. Thằng Sơn thì cứ cắm đầu vào cuốn sách anh văn. Còn tôi, lại không có gì để làm.

Nhảy phốc xuống giường, tôi vớ cái áo khoác,mang theo điện thoại và ví tiền đi ra khỏi phòng. Nhằm hướng dãy kí túc xá trên mà đi.

Ghé quán, gọi một ly cà phê đen ra ngồi nhâm nhi. Tranh thủ gọi điện thoại:

– Alo? – Tôi vội nói khi bên kia có người bắt máy.
– Gì thằng khốn nạn?
– Ờ…cáithằng này!
– Gọi bố có việc gì không?
– Gọi hỏi xem mày chết chưa ấy mà!

Thằng Kiên ngoác miệng ra cười. Hai thằng con trai hào hứng kể lại những cái mà bản thân cho rằng nổi bật trong cuộc sống sinh viên. Chán chê, thằng quân sư quạt mo đổi chủ đề đột ngột.

– Yên sao rồi?
– Vẫn…! – tôi thở dài.
– Thế à? – Nó biết cái vế sau là gì nên chỉ có thể cảm thán như thế.
– Ừm…!
– Không khác được à?
– Tao không biết chuyện gì nữa thì làm sao mà khác được.

Hai thằng con trai, chẳng ai muốn tiếp diễn một câu chuyện mà ngay cả bản thân cũng không hiểu lý do…Cuối cùng, hai thằng tôi hẹn có dịp nào đó gặp mặt rồi cúp máy.

“Cái thằng, tự nhiên khui ra”.

Tôi nâng cốc cà phê đen lên nhấp thử. Đúng là cái ngày chán nản, cái gì cũng chống đối bản thân mình. Cái cốc cà phê cũng nhạt thếch, vị giác khiến bản thân cũng cảm thấy như đang nuốt thứ chất lỏng hoá học vậy. Chán nản, tôi tính tiền rời quán.

– Mới đi về rồi mày? – Thằng Trung đang bị kẹp giữa hai thằng đệ tử của nó nhanh nhảu hỏi.

Tôi ngồi bệt xuống trước cửa phòng, gác tay sau đầu ngồi ngẩn ngơ. Thằng bạn cũng biết ý nên chẳng hỏi nữa, tiếp tục đàn.Nhìn khung cảnh chẳng khác nào nó đang động viên một thằng thất tình bởi tiếng đàn của nó cả.

Những ngày nhàm chán của tôi cũng kết thúc. Giảng đường vẫy gọi.

Ngày đầu tiên của đời sinh viên, tôi và thằng Tuấn đều bật dậy từ rất sớm. Hai thằng đến trường rồi chia tay nhau ở cầu thang. Thằng Tuấn học khác khoa tôi, nó phải leo thêm một tầng lầu nữa.

Tôi vào lớp từ cửa sau, bởi không thích cái kiểu nhìn tò mò của mấy đứa bạn cùng lớp xa lạ. Chọn cho mình cái góc trong, kế bên chiếc cửa sổ, tôi cắm tai phone vào chiếc máy mp3 quen thuộc, lấy vở và bút ra để sẵn,rồi ngó lên xem tình hình lớp học.

Giảng viên chưa tới nên trông có vẻ khá nhốn nháo. Ở khúc trên, vài sinh viên đang mạnh dạn làm quen với nhau theo kiểu nhìn mặt mà bắt hình dong. Cứ thấy ai dễ thương là bắt chuyện. Nhìn vào số lượng bàn ghế, dễ lớp tôi cũng phải đến hơn một trăm sinh viên chứ không ít. Tôi đưa mắt nhìn tiếp và chợt khựng lại ở cái bàn cách tôi hai dãy. Cũng ngồi ở vị trí sát cửa sổ như tôi.

“Quỷ tha ma bắt! ”.

Không biết có phải đóng vai kẻ theo đuổi mấy ngày nay hay không, mà tôi nhận ra cô gái phòng đối diện từ đằng sau, dù cho có chút thay đổi. Mái tóc đuôi gà nay được vấn cao lên để lộ gáy. Và hình như có đeo kiếng nữa thì phải.

“Học chung khoa với mình à?”.

Không biết tụi cùng phòng sẽ phản ứng như thế nào trước cái thông tin này nữa nhỉ? Chắc tụi nó thể nào chẳng nhờ tôi tìm hiểu sở thích, hay đại loại như mấy thông tin cần thiết phục vụ cho công việc trường kỳ tán gái của tụi nó.

“Ngay cả đi học cũng phải theo sau”.

Tôi làu bàu khó chịu, mặc kệ trên kia, giảng viên vẫn nhiệt tình phổ biến nội dung môn học và giới thiệu sơ qua về tính ứng dụng. Có lẽ ngày đầu tiên của tôi phải thích thú với slide, phải đắm chìm trong không khí giảng đường như tôi ao ước, chứ không phải là thực tế phũ phàng như hiện tại.

9h- Lớp học kết thúc. Tôi ngồi nán cho sinh viên chen nhau qua hai phía cửa lớp về trước, rồi mới đứng dậy xách ba- lo đi về. Cô gái phòng đối diện cũng chọn cánh cửa phía dưới làm nơi thoát hiểm khỏi giảng đường, vô tình chạm mặt tôi. Thoáng chút ngạc nhiên thông qua hai mảnh ve chai trên mắt, rất nhanh, lại bỏ rơi tôi đi về trước.

Điện thoại khẽ rung lên một lúc. Tin nhắn tới,người gửi: Ngữ Yên.

“Yên xong thủ tục rồi, hiện tại đang ở quận 10”.
“Vậy hả? Có gì vui không?”.

Đang định ấn nút send, tôi xoá hoàn toàn nội dung, và thay nó bằng:

“Ở đường nào vậy?”.
“Tín tính làm gì vậy?”.- Tin nhắn phản hồi rất nhanh
“Lên chơi! ”.- Tôi thản nhiên nhắn lại.

Tin nhắn cuối, địa chỉ: số nhà tên đường được gửi về máy tôi. Kèm theo thời gian: Chiều nay rảnh.

Tôi muốn hét vang trong cái giảng đường này. Điều mong chờ, điều tôi chờ đợi đã lâu. Nhưng tôi kịp kìm nén lại vì tôi là lính mới, siêu gà ở khoản đường xá.

Đặt chân vào nhà sách Nguyễn Văn Cừ trên đường cạnh trạm xe bus, mua một tấm bản đồ, đưa tay dò về khu vực quận 10. Cố nhìn cho ra con đường mà Yên đang ở trọ, rồi lại căng mắt ra nhìn xem có chiếc bus nào đi ngang qua không. Cuối cùng, tôi leo lên xe bus số 10 ngồi . Hồi hộp xen lẫn sung sướng, niềm vui khó có thể kìm nén.

Nhảy xuống trạm xe bus đã định sẵn sau khi hỏi kĩ phụ xe, tôi đi bộ thêm một chút dọc theo đường 3/2. Dòng không khí ồn ào bởi những làn xe lưu thông không thể nào cắt đứt được suy nghĩ, tôi sắp gặp Yên. Nhấc máy và gọi:

– Ở trước hẻm rồi nè!
– Chờ chút Yên ra giờ đó!

Tôi dựa lưng vào bức tường ở đầu hẻm nhà trọ Yên, đá mấy cục đá vướng chân ở phía dưới. Rồi lại sốt ruột nhìn về phía bên trong. Rồi lại nhìn về phía đồng hồ. Mười phút rồi đó.

– Đây nè Tín! – Cái nụ cười lâu nay tôi không được chứng kiến lại nở trên môi.
– …! – Tôi đưa tay lên vẫy, không nói được thành lời.
– Đi ăn cơm đi! – Yên mỉm cười.

“Phũ phàng thiệt”.

Sau bao nhiêu thời gian im hơi lặng tiếng, dễ cũng phải hai tháng rồi chưa gặp nhau, vậy mà câu đầu tiên lại chẳng ăn nhập gì với vấn đề cả. Đáng lẽ phải như tôi đạo diễn trong đầu chứ:

“Ui, trông Tín chững chạc chưa này?”.
Hoặc:
“Lâu rồi chưa gặp! ”

Chí ít cũng phải như thế, chứ có phải là cái cảnh tôi đi chung với cô nàng, tiến về phía quán cơm cạnh đó. Hai đứa ngồi ăn,có chút khoảng cách như bây giờ. Hình như sau thời gian dài chưa gặp, giữa hai đứa có vẻ bớt thân hơn trước. Tôi trệu trạo nhai từng hạt cơm, cũng không biết nên nói như thế nào mới phải.

Một thằng con trai vốn chơi nhiều hơn học, vèo một cái nhảy thẳng vào trường đại học nó đăng kí, còn người con gái chăm chỉ thì thiếu nửa điểm trong chua xót, lặng lẳng xuống học nguyện vọng hai. Hai đứa có chuyện gì để nói, ngoài chuyện học trên trường mới. Mà đụng tới chuyện học là đụng tới nỗi đau, dù nó nguôi ngoai nhưng tôi vẫn biết rằng đừng có nhắc lại.

Yên dừng lại, nhìn tôi vẻ ngơ ngác. Tôi giật mình lại cố làm như chỉ là tình cờ nhất có thể.

– Tín đi học rồi hả?
– À,ừ…mới hồi sáng! – Tôi thầm nghĩ đúng là muốn né cũng không được.
– Vui không?
– Chánngắc, chẳng có ai nói chuyện cả!
– Vậy hả?
– Ừm.,mà thôi ăn cơm đi! – Tôi muốn dừng cái chủ đề học hành lại, bởi nó không phải làchủ đề tôi muốn nhắc tới. Dù sao hâm nóng lại thú tình cảm tưởng như đã chuẩn bị đâm chồi mới là điều tôi hướng tới.

Hai đứa dùng bữa trưa xong, chọn một quán cà phê trong hẻm của Yên ở. Quán nói chung khá mát và yên tĩnh.

– Mà này…?
– Sao…? – Tôinhấp ngụm trà đá.
– Dung sao rồi?

“Một câu hỏi khó?”.

– Sao đột nhiên hỏi vậy?
– Thì dù sao cũng có quen biết mà! – Yên phụng phịu.

Thế là bằng tài cắt gọt, tôi thông báo khoảng sáu mươi đến bảy mươi phần trăm tình hình của Dung. Đủ để Yên biết là tôi không nói dối, và cũng đủ để tôi tạo cảm giác rằng về phía tình cảm, tôi vãn đứng về phía Yên nhiều hơn.

– Mọi người sướng thật đấy! – Hai tay Yên nắm chặt vào nhau.
– Sướng chuyện gì cơ?
– Thì…chuyện học hành đó! – Yên nhẹ giọng, nhưng tâm trạng thì não nề.

Lại ám ảnh chuyện cũ, chẳng phải thi vào một trường với điểm số cao ngút, mà chỉ thiếu nữa điểm thì cũng đâu phải là một chuyện gì quá tệ. Nhưng tôi lại là thằng ở vị thế khác nên không biết an ủi ra làm sao. Chẳng hiểu trong đầu Yên đang tồn tại những gì nữa.

– Mô phật, sướng khổ tuỳ tâm…! – Tôi đưa một tay lên như kiểu niệm kinh.

Và cô nàng lại cười, một cách dịu dàng nhưng khoé mắt sao vẫn còn vương chút nỗi buồn.

Theo binh pháp biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng. Biết rõ địch ra sao, rồi từ đó mới tìm kế sách đối phó được. Còn tôi thì không hiểu rõ Yên đã gặp những chuyện gì, nên chỉ còn nước cầu hoà hoặc lảng tránh. Hoàn toàn bị động, thế nên hai đứa thỉnh thoảng nói chuyện, rồi lại im bặt.

Chiều, Yên đưa tôi ra bến xe bắt bus về lại kí túc xá. Hai đứa ngồi ở trạm, ngắm phố phường qua lại. Tôi muốn nắm lấy bàn tay của Yên mà an ủi, nhưng có gì đó ngăn lại. Hai, ba lần giơ tay lên rồi cũng hạ tay xuống.

– Két…!

Tiếng phanh xe bus vang lên, ngăn cản nỗ lực cuối cùng của tôi. Tôi cảm giác như những ngón tay tôi đã khẽ chạm vào ngón tay của Yên. Yên khẽ cười và vẫy tay tiễn tôi về.

– Vui lên nhé, đừng có buồn hoài thế!

Tôi chỉ kịp lưu lại nụ cười và cái gật đầu khe khẽ của Yên. Rồi nhoà đi…Mười phút sau, trời đổ mưa như trút nước.

Hôm nay tôi lên thăm Yên- Một người vừa quen vừa không quen, vừa mới vừa cũ.

Chiếc xe bus số 10 lại theo lộ trình của nó. Rẽ vào đường điện biên phủ, chiếc xe hối hả hoà mình vào dòng người cũng hối hả không kém. Đồng hồ chỉ năm giờ.

– Két…! – Tiếng xe lại phanh gấp, hành khách trên xe theo quán tính đổ nhào ra trước. Cái kiểu đón khách rất lạ ở nơi này.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Điều ước khó khăn
Anh Em Họ Điền
Bà mẹ phải biết chắc hơn
Môi hở răng lạnh
Từ Một Thằng Gay Em Đã Lột Xác Bá Đạo Như Thế Nào