Đã Nhớ…Một Cuộc Đời!

23.10.2014
Admin

Chap 101:

Về chiều, trời đông nên nhanh tối, tiếng chim lợn văng vẳng quanh bãi tha ma… Nó vẫn buồn buồn… Chào chị rồi đạp xe về… Với lời hứa sẽ quay lại thăm chị như mọi lần… Chẳng bao giờ nó coi đấy là một phiến đá lạnh lẽo gọi là mộ, mà nó coi đấy là chị của nó có điều không nói và ôm nó như trước được mà thôi…
Rẽ khỏi con đường đất quanh co với những hàng cây dần úa, phiên chợ Bạch vẫn đang họp, tiếng người, tiếng gà vịt… Ồn ào… Tự nhiên thấy yêu quê hương kì lạ… Đây là nơi nó lớn lên mà mười mấy năm qua không thấy cảm giác này… Đúng là đi rồi mới biết quí trọng nơi mình sinh ra… Cũng có thể do nó quá vô tâm… Về đến nhà bằng con Phượng Hoàng lọc cọc của bố… Thấy anh đang ngồi bóc khoai ăn. Con Milu đang nằm thấy nó về liền vẫy đuôi chạy lại… Lưỡi con này có đốm quả không sai… Khôn dữ…
– Khoai đâu ngon thế… Em ăn với…
– Bà luộc rồi kêu tao ra lấy… Mày về chả được cái bộ gì…
Ông anh nó càu nhàu…
– Bố mẹ đâu?
– Qua ngoại rồi… Cơm chưa nấu đâu, mày nấu đi…
Chỉ được cái giỏi sai vặt… Lại cắm đầu vào cái bếp than thổi… Tức hết ngực mà không dám kêu, sợ anh biết lại lo… Cơm chín, nó qua ngoại kêu bố mẹ về tiện thể thăm ngoại luôn… Bà ngoại cười móm mém khi thấy nó, tay cứ nắm tay nó mà nắm lần nào cũng kêu nó gầy thôi…híc…
Lúc gọi được bố mẹ về thì cũng là lúc nhận được cuộc gọi của một số lạ…
– “Alo?
– Minh à… Anh Vinh đây, cái Huyền đến nơi chưa em?
Nó chưa hiểu gì nên hỏi lại…
– Đến đâu hả anh?
– Ủa, lúc nãy nó bắt taxi xuống quê em còn gì?
Giật cả mình… Xương sống tê hết cả lên, không ngờ chị dám làm như vậy… Đã cấm rồi mà… Cứng đầu quá đi thôi…
– Dạ dạ… Em không biết… Sao không bảo em… Xuống làm gì không biết nữa…
– Anh chịu… Nó biểu em rủ xuống mà… Anh thấy lo lo lên gọi hỏi thử, gọi nó thì không chịu nghe máy…
– Được rồi để em gọi xem…
– Ừ có gì bảo anh một tiếng nghe chưa…
– Được rồi anh…”
Cụp máy, lòng hoang mang… Chị ơi là chị… Giải thích với bố mẹ sao bây giờ, người nó muốn đi cùng về quê để cho bố mẹ biết là em… Giờ chị về sợ mọi người lại hiểu lầm…híc…
– Ai gọi mày thế?- Bố nó cầm điếu thuốc thở khói ra hỏi…
– Dạ bạn con… Nó bảo về nhà mình chơi…
– Kinh… Mày cũng có bạn à… Trai hay gái?
– Gái bố ạ…
Ngượng ghê… Bố không quá lạc hậu lắm về cách suy nghĩ nên vui vẻ…
– Ừ thế đi đón nó đi còn gì…?
– Dạ…
Bố thì dễ nhưng không hiểu sao nó cứ thấy khó chịu kiểu gì vậy… Lăn tăn thiệt… Đành gọi cho chị, khổ quá đi mất…
– “alo…hihi nhóc hả? Chị đang ở quê nhóc nè…
– Trời ơi… Sao không chịu nghe lời em vậy?
– Chị thích đó… Làm sao…”
Cái giọng bên kia dễ ghét quá… Nhưng thời tiết này cứ thấy xót chị về tận quê với mình nên chả dám trách móc nhiều…
– Được rồi… Giờ ở đâu?
– Hihi… Ở chỗ gần đường tàu có cái cổng to vĩ đại đó nhóc…
– Ờ… Em đến ngay đây đợi chút xíu…
Bà này chắc đang ở cổng chào gần hiệu sách nhân dân, nó cứ thắc mắc sao biết quê nó mà về… Thấy sợ chị dần đều rồi…
Chạy vèo sang nhà thằng Long gào…
– Long ơi…!!
– Minh à… Tao xuống đây…!
…Nhìn thấy thằng bạn thân từ bé… Nó cười toe toét… Thằng Long nó một phát kêu…
– Được lắm… Đi không nói tao, hôm nọ về đúng lúc tao đi chơi… Mày tránh tao à?
– Tránh cái đầu mày ý… Hai bác đâu?
– Bố mẹ tao đi ăn cỗ rồi…hehe… Tối đi chơi đi…
– Thôi để tối tính sau… Giờ mượn cái xe nhé…
– Làm gì mày?
– Đi đón bà chị trên kia xuống chơi…
– Á… Ghê, dù như mày cũng có gái đến chơi nhà… Gớm quá đi… Chìa khóa nè…
– Rồi rồi mượn… Tí kể cho…
Sợ chị đợi lâu, nó phóng nhanh… Thiếu điều ngã thì ngoẻo luôn… Đi qua cầu vượt gió lạnh tạt rát cả mặt… Ra đến ga, thấy chị ngồi nghịch cái barie đường tàu… Vô tư không chịu được, đã thế ăn mặc toàn đồ trắng tinh… Áo bông, váy bông… Nhìn như cục bông di động, cơ mà nét mặt lại đẹp… Thấy nó chị giơ tay lên gọi…
– Đây nè hihi… Nhóc tồ…
Đến gần lườm chị… Chị thấy vậy mặt xụ lại…
– Giỏi đấy…
– Giỏi gì hả nhóc?
– Chị có biết anh Vinh lo thế nào không hả, cả em nữa… Đi nhỡ xảy ra chuyện gì rồi sao… Làm gì cũng phải biết suy nghĩ chứ…!!
Nó to tiếng, phần vì bực, phần vì lo… Chị cúi xuống không dám nhìn nó…lí nhí…
– Chị xin lỗi…
Nhìn cái bộ dạng này không tài nào giận nổi, chỉ thấy thương… Người đâu ngốc quá chừng…
– Thôi… Sao biết em ở đây mà xuống, mà em bảo không xuống cơ mà?
– Thì chị nói rồi, chán quá… Nhìn cái tập hồ sơ là biết quê nhóc thôi… Nói taxi người ta biết mà…
Biết thế lần sau cóc thèm viết mấy cái đó… Đợt ý thật thà đến độ khai hết tất tần tật… Địa chỉ, quê quán, gia đình, năm sinh… Các kiểu… Mà cũng được chị dùng để tìm nhà chứ có làm gì đâu…
– Ờ… Được, thế nhỡ không gọi được cho em hay gì thì sao?
– Thì lại bắt taxi về chứ sao…
– Rảnh quá ha… Thế đồ đâu?
– Chị không có mang…
Mặt chị tiu nghỉu như bánh đa ngâm nước…
– Thế đồ đâu xài… Tối rồi tính mặc đồ này đi ngủ hả?
– Hay ở đây có cửa hàng nào thì dẫn chị vô đi… Coi như mua sắm luôn thể hihi…
Đúng là con gái ai cũng thích mua đồ mà lại… Đến khổ với bà cô đãng trí này… Vào cái shop gần đó, lựa tới lựa lui… Chị cứ hỏi liên tiếp xem có đẹp không… Nó ngáp, phán bừa…
– Đẹp…
Đơn giản, chị đẹp mặc gì chả đẹp… Chị thích lắm cười tít cả mắt…
– Rồi… Thế này là tạm ổn… Hihi… Về ha nhóc…
– Ừm… Ở đây không có khách sạn hay nhà nghỉ gì đâu… Về nhà em ở tạm nhé…
– Thế bố mẹ nhóc có nói gì không?
– Không… Bố mẹ em dễ… Mà đã dám đến đây rồi còn sợ mấy cái đó à?
Mặt lại xụ xuống… Có một chiêu mà xài đi xài lại…
Đường xá Thường Tín vào tối thời đó không có đèn… Chiếc xe máy của thằng Long nhờ đèn xe cũng chỉ soi sáng một góc đủ để nhìn và đi thôi… Những chiếc xe cứ vụt qua chỉ thấy có mỗi đốm sáng, chị ngồi đằng sau ôm nó run cầm cập…
– Rét à…?
– Không… Chị sợ bóng tối…
Chị mà biết sợ thì đã không xuống đây rồi… Chị càng ôm nó chặt hơn… Bình thường thì thích lắm đó nhưng cái suy nghĩ chị em cứ lởn vởn trong đầu, thành ra nó không để ý gì… Bên chị nó không có khoảng cách và chị thì cũng rất vô tư…
Về đến nhà, con milu lại sủa inh ỏi lên vì mừng… Chị mặt tái lại… Không dám vào…
– Nhóc ơi… Nhà nuôi chó à?
– Ừ… Nó không cắn đâu… Sợ thì để em xích nó rồi vô…
Chạy lại lôi con milu vào cũi xích, tối thế này để chạy linh tinh cũng không hay… Xóm nghèo tụi câu chó đầy đường luôn… hết sợ cười tít mắt bám tay nó đi vô, chị cao hơn nên nhìn hài hài…
– Dạ con chào cô chú…
Chị bẽn lẽn, mặt đỏ lừ… Mẹ nó cười cười…
– Trời ơi… Ngại gì hả con… Cứ tự nhiên như ở nhà nghe con…
– Dạ… Con cảm ơn…
– Thằng Minh sách đồ vào cho bạn kìa… Đứng đực ra đấy à…
Luống cuống mang bọc quần áo của chị vào buồng chỗ của nó, tạm thời là vậy chứ chưa biết cho chị ngủ đâu, khổ thế đấy… Ông anh nó xà vào cười đểu…
– Mày kiếm ở đâu được con bé xinh ghê mày…
– Thôi thôi… Chị ý có người yêu rồi…
– Ôi trời… Vậy mà tao cứ tưởng… Tiếc quá…hehe…
Nói vậy cho ông khỏi lải nhải… Nhức cả đầu…
– Được rồi… Ăn cơm đã nào cả nhà…
Bố nó gọi… Tính ông nghiêm khắc về khoản dạy dỗ, còn về khoản bè bạn nó thì ông rất thoáng… Lúc nào cũng mong nó có bạn thôi… Chị rụt rè ăn nói nhỏ nhẹ vì ngại… Nhìn điệu bộ này nó suýt sặc… Chả giống lúc bà nhai miếng bánh tẹo nào =))… Mẹ nó hỏi han…
– Con đi đường mệt không?
– Dạ không cô ạ.
– Ừ… Ăn mạnh lên, nhà cô chú đồ ăn không được ngon như ở trên, nhưng được cái nhiều lắm… Con mà ngại lần sau cô chú không cho xuống đâu nhé…
Gắp cho chị miếng thịt mẹ cười tươi… Chị đỏ mặt nhận lấy… Từ nãy giờ nó không ăn, toàn ngồi để ý chị, vì sợ chị không hợp khẩu vị… Nhưng thấy chị ăn không nhăn mặt thì cũng xuôi xuôi…
– Dạ… Con xin… Đồ ăn ngon lắm cô ạ… Bé giờ con chưa thứ ăn quả này… Hihi…
Hồn nhiên thấy gớm… Có bát cà pháo mà chị thích mới chết… Mẹ cười… Bố cũng cười vì điệu bộ tự nhiên này của chị…
– À… Con là bạn gái thằng Minh nhà cô à…?
– Mẹ ơi… Không…phả…i
– Dạ đúng ạ… Hi, ảnh gọi con về chơi với cô chú…
Méo mặt với chị… Nói dối… Thôi xong mẹ hiểu lầm thật rồi… Hôm nay chị làm nó bất ngờ quá, mà toàn bất ngờ theo kiểu tiêu cực thôi… Cả nhà vẫn ăn cơm vẫn cười nói, chị có vẻ tự nhiên hơn sau câu hỏi… Chắc mẹ cũng không biết chị hơn nó mấy tuổi, nhìn chị trẻ thế cơ mà…
Đêm muộn trời rét căm căm… Bố mẹ đi ngủ trước vì mai còn ra đồng… Cảm thấy thời gian trôi nhanh quá vì chỉ còn ở lại hai ngày nữa thôi… Lúc nãy gọi cho anh Vinh nói rồi, ổng đòi đưa máy mắng cho chị một trận… Nhìn thấy thương… Bố bảo hôm nay cho chị ngủ trong buồng có cửa nẻo đàng hoàng, còn nó thì phải ra lều vịt ngủ… Tội nghiệp cái thân tôi…@@… Chị có lúc nãy mẹ đứng cạnh nó tủm tỉm…
– Tao chấm con bé rồi đấy… Xinh xắn, ăn nói lễ phép… Mày làm sao làm rước nó về nghe con…
– Mẹ thì ai chả chấm được… Bao nhiêu cô rồi…?
– Cũng chỉ muốn tốt cho mày thôi… Nhát như mày tao sợ ế lắm…
Nó chẳng nói thêm gì với mẹ nữa… Bà tuy thương con nhưng mắc bệnh nói nhiều và hay lo xa… Trước có lần cấp 3 thấy nó không chơi với ai cứ giới thiệu con bạn mẹ với nó, toàn con gái… Nhưng đợt đấy chả thích thú gì nên được ngày một ngày hai là lại thôi… Mà tụi nó xấu òm =.=… Chán chán kêu chị ngủ trong rồi đóng cửa lại… Chị không nói gì, cứ cười…
– Cười nhiều khô mồm đấy…
– Hihi… Đang vui mà…
Lắc đầu chán nản… Vác gối ra lều vịt ngủ… Công nhận kín nên ấm… Nhà bắt đầu tắt điện vì đã rất khuya… Bố mẹ cũng chuẩn bị ngủ rồi… Nằm xuống đầu cứ luân quẩn từng câu nói hành động của chị… Phải chăng nó đã không còn cảm xúc gì nữa… Chị nhận làm người yêu nó, nó cũng không phản ứng nhiều… Kì lạ, chị mò đến tận đây… Mọi chuyện như là mơ vậy… Nhưng nó lại dửng dưng chỉ thấy hơi ngạc nhiên và bực vì chị không nghe lời nó… Nó đang bị sao vậy nhỉ…? Cố vùi đầu vào chăn để tìm giấc ngủ, nhưng mắt cứ thao láo… Tiếng gió hú phía trên khiến tâm trạng nó lạc lõng nhớ những đêm ôm em… Đã sắp được một tháng rồi mà lòng nó cứ đau đáu… Bỗng bên ngoài có tiếng gõ vào lều… Nó giật mình… Đêm hôm còn ai nhỉ…
– Nhóc ơi…! Ngủ chưa vậy…
Giọng chị khẽ gọi, nó vội vàng chạy ra mở lều… Chị mặc bộ đồ ngủ lúc chiều mua, đang ôm gối nhìn nó cười cười…
– Hihi… Chị lạ chỗ không ngủ được… Chị ngủ với…
– Chỗ nào chẳng lạ… Ai cho ngủ mà ngủ…
– Thôi cho chị vô đi… Rét quá à…Phòng nhóc tối, nằm một mình chị sợ…
Kéo chị vô lều, mặc kệ chị làm gì thì làm… Nó nằm xuống nhắm mắt… Chị cũng nằm xuống bên cạnh… Chẳng hiểu điều gì xui khiếp, nó ôm chị vào lòng… Có thể đây là thứ tình cảm nó thiếu thốn để rồi khao khát suốt thời gian qua, em đi… Người con gái nào cũng được… Nó cứ buông thõng bản thân… Vì quá nhớ em… Nó ôm chị rồi khóc…
– Hihi… Ấm quá…
Chị để mặc cho nó ôm… Tính chị chắc không để ý gì… Và cũng không biết nó đang khóc…
– Mai nhớ kêu chị dậy nha…
– Ừm ngủ đi…

Chap 102:

Sáng hôm sau dậy sớm vì quen giấc, ngồi dậy gãi đầu ngáp ngắn ngáp dài chút… Quay sang bên cạnh, chị vẫn ngủ ngon lành… Người đang rúc vào nó… Chị thở đều đều, mắt nhắm nghiền… Chỉ vậy thôi mà nó cũng không để ý gì đến sai lầm tối qua nữa… Cảm giác yên bình quá… Chị thì chỉ là chị mà thôi… Nó không thể có tình cảm được… Nghĩ ngợi một lúc, nó kéo bàn tay mềm mại đang ôm chặt nó thu vô chăn, đắp cho chị một lớp nữa… Nó ra khỏi lều… Tiếng gà gáy xa xa khiến nó thấy vui… Vui vì đã lâu không được nghe cái tiếng báo thức đặc trưng của miền quê Việt… Chất đầy lồng phổi cái không khí đẫm sương sớm của khu vườn… Đau ngực… Làm nó xoa xoa khó thở… Người yếu đi nhiều thiệt… Chạy vô nhà xem còn ai không… Nhà tối om, bố mẹ ra đồng mất rồi… Anh Dũng chắc ra xưởng… Nông dân mà, thức khuya dậy sớm… Nó không lấy làm lạ… Chỉ thấy chán vì bố mẹ chả để lại công việc gì cho nó cả… Kiểu như cán bộ về thăm nhà vậy, áy náy, cũng tính ra đồng nhưng để chị một mình ngoài vườn không yên tâm… Trời cũng còn nhá nhem chứ chưa sáng hẳn… Mà cũng may, bố mẹ đi rồi nên không biết đêm qua chị ngủ cùng nó, không thì chả biết giải thích sao nữa…
Quê này thì bữa sáng không quan trọng lắm, thường thì nó nhịn hoặc ra ngoài quán ăn cho tiện… Nhưng bà cô ở trong kia vẫn ngủ… Thành ra không đi được đâu híc… VSCN xong chạy xuống bếp còn cơm nguội tối qua… Trứng trong tủ còn, nhà có thêm vại dưa muối… Tốt… Trổ tài nấu ăn cho chị… Gì chứ bữa cơm gia đình thì nó nấu quá chuẩn luôn, chẳng qua lên kia học không ai quản lý mới sinh ra bệnh lười… =.=…
Xì xèo, loay hoay trong bếp với món cơm rang thập cẩm… Chính xác là nhị cẩm =)) chẳng biết tụi ngoài hàng làm sao nhưng đi ăn đếm được có thêm vài vị nữa thôi chứ lấy đâu ra “thập”… Xong, thơm ngát… Chạy ra lều gọi chị, trời cũng sáng hơn chút… Vừa đến thì thấy đang ôm gối dụi mắt… Còn đi chân đất…
– Trời ơi… Mộng du hả chị hai…?
– Hì… Dậy hông thấy nhóc đâu, chị đi tìm… Vườn rộng ghê ha…
– Chán quá đi… Thôi rửa chân rồi ăn sáng nhé…?
– Ừm… Lấy chị đôi dép…
– Rồi đi vô rửa dép luôn à…?
– Không… Nhóc cõng…hihi…
– Ừ… Lên đi…
Nó chẳng biết nó nghĩ sao và hành động như thế là đúng hay sai… Chỉ thấy cảm giác dễ chịu khi ở quê và cũng là cảm giác bên cạnh chị nữa… Nên không phàn nàn nhiều… Kiểu như bổn phận là phải như vậy… Cái tình cảm dành cho chị vẫn nguyên vẹn, không suy chuyển… Chỉ là nó bỗng dưng muốn chiều chuộng chị hơn mà thôi… Với nó, chị như một đứa con nít vậy…
Vác trên lưng một người còn cao hơn nó, mà thấy nhẹ tênh… Sợ thiệt… Chị ăn hoài chẳng thấy nặng cân gì cả… Có thể đây là bí quyết của tụi con gái chăng…?
Chị cười khúc khích rồi thổi vào tai nó… Nó rùng mình vì lạnh, gắt lên…
– Làm gì kì vậy…?
Không nói gì… Chỉ cười thôi… Nhưng không nghịch nữa… Cõng đến tận sân giếng… Nó cầm đôi dép rồi thả chị xuống cái ghế… Sợ chị rửa lạnh chân liền chạy vô nhà pha nước sôi thành nước ấm rồi tưới vô chân cho chị…
– Nè… Kì đi chứ… Lấm hết rồi… Đi ra vườn đất mà không đi dép vô…
Nói thế nhưng tay nó chà luôn hộ vào đôi chân nõn nà của chị…
– Lạnh hông?
Hỏi xong thì vẫn tiếp tục chà cho hết bẩn… Rồi lau khô…
– Đây đi vô rồi ăn sáng…
Đeo đôi dép vào cho chị, thấy lạ lạ… Vì từ nãy chị cứ im lìm… Ngước lên thì thấy chị đang tròn xoe mắt nhìn nó…
– Nhìn gì vậy… Có đi ăn sáng không thì bảo… Nguội hết giờ…?
– À… Ừm…đi…
Mặt chị bỗng như vừa tỉnh lại… Đỏ nựng lên… Kì thiệt… À mà chắc do bị nẻ, thời tiết hanh khô mà… Nó cũng không để ý nữa… Kéo chị vô nhà…
– Hehe… Cơm rang nhé… Em làm đó…
Chị nãy giờ đi cùng nó cứ cười kiểu như vui lắm… Giờ thấy nó thế càng cười nhiều hơn… Híp cả mắt lại…
– Biết nấu ăn luôn ha… Nhóc nhìn mặt ngố tồ vậy mà giỏi nhỉ…?
– Hờ… Ối người mặt không ngố… Cũng có giỏi đâu…
– Xì… Nhìn được mã thui… Biết đâu đó… Để chị thử xem đã…hihi…

– Nhóc ơi… Chị bát nữa…
Nó trợn mắt lên nhìn chị… Bát thứ 3 rồi… @@… Nãy giờ nó mới hết một bát…
– Tưởng chê mà…?
– Hihi… Có cái rau kia chua chua ngon thiệt… Chị ăn ngoài hàng ngấy đến cổ luôn…
– Dưa đó… Hàng nào chả bỏ vô…
– Nhưng chị thấy cái này ngon hơn…hihi…
Buồn cười… Chị hồn nhiên thấy sợ… Có chút cà, chút dưa muối… Chị lại khoái… Không khéo dễ nuôi hơn cả nó ấy…@@… Bữa sáng xong xuôi… Nó rửa bát rồi làm việc nhà cho tiêu… Chẳng đi đâu cả… Chị thì cười tủm tỉm một mình xong đi vào buồng của nó…
– Nhóc ơi…!
– Hả…?
Thấy chị gọi, nó vào theo… Chị đang đứng nhìn nhìn những bức tranh dính trên tường… Mặt đăm chiêu…
– Nhóc vẽ hết à?
– Ừ…
– Hihi… Đẹp ghê, nhưng rất tiếc vẫn thua chị…
Tưởng khen nó ai dè… Chẳng nói gì nữa… Nó chỉ đứng nhìn qua nhìn lại…
– Ủa mà… Hai bác đâu rồi nhóc?
– Giờ mới hỏi… Bố mẹ em ra đồng rồi… Tẹo bố em về…
– Thế còn anh đâu…?
Chị không biết tên, nên gọi vậy… Mà cũng chưa biết anh nó còn kém tuổi chị nữa… Thôi kệ, quan trọng gì đâu… Ông anh nó hôm qua nghe chị bảo là bạn gái nó thì chỉ ngồi ăn rồi cười đểu… Nham hiểm ghê… Chẳng biết có bày trò gì nữa hông… =.=…
– Đi làm rồi…
– Ừm… Thế ai đây nhóc…
Chị chỉ vào bức vẽ của chị Thủy… Nó nhói đau nhìn vào giọt nước duy nhất có màu của bức tranh… Miệng lẩm nhẩm…
– Chị em… Nhưng chị ấy mất rồi…
– Híc… Chị xin lỗi… Buồn ghê…
– Thôi… Ra bên ngoài đi… Trong này toàn muỗi… Nó cắn cho tịt người giờ…
– Ừm…

Đang ngồi nghịch diêm với chị, thì nghe giọng thằng nào gọi mình…
– Chú Minh ơi…!!
Vui rồi thằng Hoàng, cháu nó gọi… Thằng này là con ông anh lớn nhất nên kém nó có vài tuổi… Rất quý nó… Cu cậu luôn cầm đầu một nhóm trẻ con mặc dù đã lớn… Nhưng đầu lúc nào cũng vô lo, vô nghĩ như một đứa trẻ… Đúng nghĩa với trẻ em nông thôn… Chơi với thằng này thì tha hồ vui… Vì nó với thằng Hoàng thay nhau bày trò cho lũ trẻ mà…
– Đây… Đợi tý tao ra liền…!!
– Ai vậy nhóc…?
– Cháu em… Chuẩn bị đi chơi nào…
Biết chị chán nên nói câu cho phấn khích tinh thần…
– Thiệt hả nhóc…hihi…
– Ừm… Nhưng toàn ruộng thôi đấy nhá… Mặc quần áo diện vừa thôi…
– Được rồi…hihi…
Chạy ra ngõ, y như rằng lúc nhúc lũ trẻ con…
– Ủa mày không đi học hả Hoàng…?
– Cháu chào chú Minh…!
Vài đứa đồng thanh… Có riêng thằng Hoàng là cười đểu…
– Chú bị ấm đầu hay đầu chú chưa nguội hả… Nay chủ nhật học vào mắt à…?
– Tao bình thường… Thế mày chán sống, hay mày muốn chết…?
– Hehe… Cháu đùa tý… Chú Dũng biểu chú về nên cháu dẫn tụi nhỏ sang chơi…
– Ừm…
– Oa… Cô nào kia đẹp dữ vậy chú…?
Ngoảnh đằng sau thì thấy chị đang đến gần… Ăn mặc đơn giản quần jeans với áo khoác thôi… Được… Hôm nay biết nghe lời…
– Bạn tao… Mấy đứa chào cô đi…
– Cháu chào cô…!!
Thằng Hoàng gào to nhất hội… Chắc lần đầu thấy con gái đẹp… Chị mỉm cười tươi…
– Ừ… Chào mấy đứa…hi.
– Hoàng… Giờ có mỏ không mày… Ra làm tý…
– Có đầy… Rét cháu ngại có ra đâu… Chú thích thì giờ ra…
– Ừ…đi…
Cả nhóm đi chật kín cả khu xóm đồng hồ… Toàn trẻ con… Có thằng đòi chị bế… Oắt con, thò lò mũi xanh mà đã thế rồi… =.=… Chị cười cười, bế thằng bé rồi đi cạnh nó… Hỏi hỏi… Nhà có mấy người, mấy tuổi, có những ai… Thằng bé tít mắt kể vanh vách…
– Ủa… Nhóc ơi… Giờ đi đâu?
– Đi ra mỏ…
– Mỏ là gì hả nhóc…?
– Nơi có hải sản miễn phí…
– Ôi thật hả nhóc… Thích ghê…hihi
Trêu chị chút… Thật ra đấy là những ngạch sông nhỏ, đầy ốc với cua, cá, tha hồ bắt về ăn… Nó với thằng Hoàng trước kia hay đi kiếm mỏ… Nhưng lên cấp 3 cứ ít dần rồi thôi…

Đến nơi… Thằng Hoàng chỉ một cái mương nông, nước trong veo nhìn cả đáy được ngập một lớp bùn và nhiều ngạch… Thế này thì tha hồ ăn rồi…
– Tới rồi chú… Khúc này nhiều lắm… Xuống không chú Minh…?
– Ừ… Xuống đợi tao tý… Dẫm nhẹ thôi, không bùn đục cua nó chạy hết…
– Dạ… Lạnh thế này, nước buốt lắm… Ngại ghê…
– Thế ăn mày có ngại không?
– Chú thiếu iốt à… Toàn hỏi thừa…hehe…
– Thế thì mò đi…
Quay sang nói với chị… Giờ thả thằng cu kia xuống rồi… Bọn trẻ con cũng tản trên bờ nhìn thằng Hoàng thể hiện…
– Giữ em cái áo…
– Ừ hihi… Hóa ra là đi bắt… Chị cứ tưởng ai cho…
– Đâu ra… Đứng trên bờ giữ áo thôi đấy… Mất công ướt đồ… Cả coi tụi trẻ con giùm em…
– Hihi… Thế cố bắt nhiều nhé…
Chắc cũng chưa biết nó bắt con gì đâu… Cứ nói bừa vậy thôi… Xắn quần qua đầu gối, bắt đầu lội xuống mương… Lạnh tê tái… Nhưng cái cảm giác thích thú vì lâu không đi mò làm nó hăng mà quên cái rét buốt của mùa đông… Chưa kể chôn chân dưới bùn làm nó ấm ấm… Bảo thằng Tú trên bờ về lấy cho cái rổ… Nó mót được bao nhiêu là ốc… Bươu vàng thì vứt… Còn ốc vặn thì để… Về luộc xong chấm ăn thì ngon hơn ngoài hàng… Chị ở trên, như đang cổ vũ cuộc thi vậy…
– Hihi… Cố lên nhóc ơi… Nhiều quá chừng…
Gần đầy cái rổ cũng là lúc tay rát và buốt dần đều rồi… Thằng Hoàng thì vẫn tiếp tục… Nhìn chỗ ốc mót được cũng thấy ấm lòng… Chia cho tụi kia thì không đứa nào chịu lấy… Lúc nào cũng vậy, nên chỗ ốc này cả nhà ăn no cũng không hết được, không ngờ mình siêu thế…=))…
– Hoàng ơi… Xong chưa, cua đi…
– Dạ… Ngách đầy đấy… Cháu một bên… Chú một bên… Mùa này tụi nó nằm một chỗ nên to lắm…
– Ừ…
Nó nhìn lên bờ, thấy chị đang cắn môi lo lắng…
– Sao thế?
– Hồi nhỏ chị bị cua kẹp vô tay… Đau đến phát khóc luôn…
Muốn cười lắm nhưng không dám cười… Nhìn mặt chị tội tội… =))…
– Trời ơi… Giờ lớn rồi cua nó kẹp hông đau đâu…
– Thiệt hả nhóc…?
– Thiệt… Tý về cho kẹp thử mà coi…
– Ứ… Nhóc xúi dại…
Lắc đầu với điệu bộ trẻ con của chị… Nó quên mất qui trình mà thọc tay luôn vào ngạch…
– Ui Da…!!
Giật lên… Cả con cua đồng to bằng hai ngón tay đang giẫy chân… Văng thế nào bay đúng vào rổ…Chị cùng tụi trẻ con… Ôm bụng cười…
– Hihi… Chết chưa nhóc tồ…?
– Xời… Tụi bay coi… Chú Minh còn bé lắm… Nên cua kẹp mới kêu to như vậy…haha…
Ngượng ơi là ngượng… Lại bắt tiếp… Lần này lấy đoạn rơm để câu trước… Cũng loay hoay được vài con… Mùa này được thế cũng là nhiều rồi… Cầm hai rổ đi về… Tụi trẻ đi theo rồi giải tán ai về nhà lấy… Cũng trưa rồi mà… Trên đường về nhà, chị cứ cười… Làm nó quê độ…
– Nhìn nhóc như ông hai lúa vậy đó…hihi…
Chân bùn không có dép… Đầu quấn áo… Chị cười là phải…
… Về đến nơi… Bố với mẹ đều chưa về… Hơi muộn chút… Tự nhiên thấy ngứa cựa vô bếp xử lí luôn hai rổ này… Ốc thì để cả nhà… Cua thì chắc hai đứa nó ăn thôi… Vừa ít, bố mẹ thì không thích lắm… =))…
Ngâm rổ ốc ngoài bể… Nó làm cua, chị đứng bên cạnh nhìn chăm chú…
– Cái gì màu vàng kia nhóc…?
– Ngạch…
– Thế cái gì đang sùi bóng kia?
– miệng…
– Ủa… Con này cũng có miệng hả nhóc?
– Chị trên trời rớt xuống à…?
– Hỏi xíu mà đã cáu… Không chơi với nhóc nữa…
Chạy luôn lên nhà… Suốt ngày dỗi nhưng thế nào cũng chỉ được một chút thui… Đang dở tay nên không dỗ chị nữa… Nó tách cẳng với mai ra rang chua ngọt… Nhìn hấp dẫn vàng rộn… Cái này chỉ ăn vã thôi… Có cho ớt lên không tanh… Bê lên đặt ở bàn…
– Thơm quá nè hehe…
Nó ngồi nhai… Để ý chị nuốt nước bọt rồi… Có mùi chua nên kích thích vị giác dữ lắm…
– Không ăn thì tý khỏi xin ha…
Nó vừa nhai vừa trêu chị…

– Chị xin miếng…
Không thể chịu được cười với chị… Biết ngay cái bản tính ham ăn mà… Xin nhưng mặt vẫn nhăn, chắc xấu hổ… =))
– Tưởng… Cười lên cái coi…
– Hihi… Suốt ngày bắt nạt chị… Nhóc nhớ đó…
– Ừ thì nhớ… Thui ăn lẹ đi rồi còn làm cơm…
– Hihi… Ngọt ngọt, cay cay, mặn mặn… Ngon nhưng ít quá…
– Tham thế…
– Kệ chị… Plè… Nhóc tồ…
Ăn đã đời rồi trở mặt…@@…

Chiều bố mẹ mới về… Hỏi thì bảo phải canh rau mai hái rồi… Giờ nhờ người ta mới về được … Mai chắc chắn nó ra phải ra đồng thôi… Không thể để bố mẹ làm một mình được… Ăn tối bằng bữa ốc lúc sáng với đồ ăn mẹ mua… Nói chuyện với bố mẹ vì ngày mai… Chị có vẻ được mẹ quí nên tự nhiên hơn… Hai người cứ nói chuyện này lọ… Hợp tính thiệt, bố thì cũng vui vẻ không nói gì… Chỉ có điều… Tối chị lại sang lều gọi…
– Trời ơi… Ai cho ngủ mà lúc nào cũng vác gối qua đây thế này?
– Nhưng phòng nhóc tối lắm…- Chị mếu mếu… Nhìn phát tội, lại mủi lòng… Để chị vô… Rồi quay vào góc nằm ngủ… Trưa không ngủ nên rất mệt… Mà sáng mai còn phải ra đồng… Chị cứ mè nheo đòi đi…
– Chị đi với nhóc nhé…
– Sớm lắm… Rét nữa, ở nhà…!!
– Nhưng chị muốn đi…
Mặt tưởng chừng khóc rồi… Thiếu điều rớt nước mắt nữa thôi… Sợ chị quá…
– Rồi rồi… Thì đi… Giờ ngủ, không sáng mai không dậy được đâu…
– Hihi… Nhớ đó… Không gọi chị như sáng nay chị nghỉ chơi với nhóc luôn…
– Biết rồi…

Chap đặc biệt 4:

Hôm đó, trời nóng lắm, hình như là giữa tháng 7 hay sao ấy… Cũng lâu rồi hai đứa mới có một trận cãi vã như vầy… Thường thì nó “không đủ trình” thắng trong mọi cuộc cãi vã…nhưng do hôm nay thời tiết làm nó căng thẳng… Thành ra không thèm giải hòa như mọi lần mặc dù người sai luôn là “cô ấy”… Ức chế không biết sao… Cô ấy cứ ngồi trong nhà khóc thu lu, nó phóng xe đi tìm quán nào đó ngồi cho hạ hỏa… Ngoài trời nắng gắt, không khi oi nồng mùi khói bụi xe máy ô tô, thành ra càng khó chịu hơn… HN bao giờ mới hết những điều này nhỉ…?

Một cốc cafe lấy lệ, còn đâu trà đá mới là thứ nó uống… Tính ra quán cóc của bà cụ nhưng nghĩ đây có máy lạnh dễ chịu hơn… Lớn rồi thì phải thiết thực chứ đâu mơ mộng mãi được… Chỉ có điều lúc nãy bị cô ấy nói “… Anh càng lớn lại càng ngốc hơn… Đầu đất…!!” Cái từ này trước thích nghe lắm… Nhưng sau đợt đó thành ra nghe suốt rồi nhàm luôn… Cũng phát hiện ra nhiều thứ… Ngẫm lại cái điều mình trải qua cứ như cổ tích vậy… Thật khó hiểu… Mà chính nó cũng có bao giờ hiểu được nó đâu… Vậy nên đôi khi có những cái triết lý làm mọi người chẳng ai hiểu được nó muốn diễn tả cái gì… Ôi trời ơi… Đau đầu quá…!!!
Nó hét ầm giữa quán… Một vài con mắt kì dị nhìn nó với ánh mắt dành cho một thằng trốn trại… Nó thì vênh mặt lên nhơn nhơn… Giờ này thì chả còn biết ngại gì nữa… Ngại chỉ có thiệt thôi… Một thời gian dài sau này nó mới biết ngoài một thằng sinh viên quèn, ngốc ngếch ra… Nó còn có thể làm nhiều thứ để với đến những tham vọng trong đầu… Bất chấp nhiều điều không hay ho… Xã hội này… Hiền thì dễ bị bắt nạt lắm… Ờ mà giờ chẳng lẽ ngồi không… Lướt cái danh bạ đã đầy lên theo thời gian tìm một số máy thích hợp… Đây rồi…
– “Alo…Minh hả…?
– Ừm… Rảnh hông… Ra nói chuyện với anh cho vui…
– Nay có hứng ghê ta… Hổng nhận ra anh rồi đó…hihi…
– Ra coi thì mới nhận ra được chứ…
– Rồi đây… Quán cũ có hả?
– Ùm… Với anh thì nó mới chứ cũ đâu… Cũ với em thui…
– Nhiễu sự… Đợi chút ha…hihi…
– Chút là dưới nửa tiếng nhé hơn tiếng như mọi lần là đi về đó nha…
– Khiếp rủ người ta mà cứ như người ta hẹn ko bằng…
Cụp máy… Cái giọng nói ngọt ngào đấy vẫn vậy… Không biết là do nghe qua điện thoại như thế hay do bản thân với cái tính lăng nhăng của nó nghĩ vậy nữa… Kể từ khi nó hiểu được một số thứ nó không nên hiểu… Nó nhận thấy mình đã thay đổi rất nhiều… Cũng có thể chính vì lý do này làm cho hai đứa hay có những cuộc cãi vã… Giờ ngồi nhai viên đá trong cốc trà… Nhớ lại… Lúc không cần yêu thì cứ nườm nượp… Lúc khao khát để lấp lại khoảng trống trong tim thì bị người mình chọn làm người thay thế phát hiện… Khổ nỗi… Chọn nhưng yêu thật… Thành ra không đi đến đâu… Cô ấy bắt đợi… Cuối cùng lại đợi và chẳng có người yêu… Buồn tẻ đến thế là cùng… Mà cũng không hẳn, bởi vì nó và cô ấy giờ đây có một mối quan hệ không định hình được… Không chấp nhận làm người yêu nó, nhưng những điều mà một cô người yêu nên làm cô ấy đều làm hết… Vậy là nó sai… Giờ nghĩ đến cái nguyên nhân cãi nhau cũng thấy vớ vẩn… Thở dài, tựa lưng vào ghế cảm nhận một chút thảnh thơi sau một ngày “ở nhà” căng thẳng… Thì vị “khách” đến… Nụ cười này làm nó mê mẩn, mà loại như nó thì ai cười đẹp chẳng thế… Khỏi bàn luôn…
– Anh cũng uống cafe à…?
– Nhìn kĩ lại coi…
– Dở hơi… Gọi cafe lại uống trà đá… Phí ghê.
Sau đó tự đưa tay cầm cốc cafe của nó ực một hơi già nửa…
– Khà… Đã khát quá…!!
– Vô duyên nó vừa vừa thôi chứ… Uống thế thì biết gì cafe ngon…?
– Cafe đá thì có gì ngon… Mà anh trước giờ ăn uống cũng có duyên đâu…?
– Thế hả…?
– Chả thế còn gì…hihi…?
Nó cười… Chắc vì nụ cười kia giúp chứ tâm trạng hiện giờ khó tả ghê…
– Bộ có chuyện gì gọi em ra vậy… Chắc không chỉ muốn vui thôi chứ… Hay nhớ em à?
Chớp chớp cái mắt… Nó bật cười to hơn…
– Ừm cũng nhớ… Hehe… Nãy vừa cãi nhau với nàng xong… Nên nhớ em…
Người đó bĩu môi… Nó nhớ về cái hành động làm nó sững người vài năm trước khi mới gặp…
– Thảo nào… Thế lý do là sao nói đi… Em giải quyết cho…
– Trẻ con thì biết gì mà giải quyết… Anh chỉ muốn gặp em thôi chứ cần gì giải quyết hehe…
– Lưỡi càng ngày càng không xương… Em chẳng thích anh bây giờ tẹo nào…
Người đó nói nhỏ, nhăn mặt… Nó cười buồn…
– Nếu anh vẫn như trước kia…Thì em thích anh…vậy nên anh sẽ như thế này để em ko thích anh nữa… Vì thích anh em chỉ có khổ mà thôi hehe… Anh là khắc tinh đấy…
– Chỉ được cái ngụy biện là giỏi… Chứ không phải là anh dành tình cảm cho người khác à?
– Ừ thì cứ coi là như thế đi… Thôi kiếm người yêu đi là vừa…
– Xì… Đời còn dài… Anh chưa xong với em đâu…
– Anh thì chưa xong với nhiều em lắm…hehe…
– Bỏ ngay cái kiểu nói chuyện ấy đi nhé… Đừng để em nhìn anh bằng con mắt khác…
– Có mỗi hai mắt lấy đâu ra nữa mà nhìn?
Nói đến đây… Là bắt đầu thấy hỏa khí rồi… Hôm nay nó làm cho hai người con gái nổi khùng… Thôi thì bơm xì không tẹo nữa nổ là hết đường về nhà…
– Thôi anh đùa chút làm gì mà đã giận rồi… Nhưng anh nói thật đấy… Anh còn gì nữa đâu mà em hi vọng…?
– Thật sự em tắt hi vọng từ lúc chị ấy gọi cơ… Nhưng không ngờ mọi việc xảy đến như vậy… Cả hai người đều quá nhẫn tâm với nhau… Nhất là anh… Em không ngờ anh làm như thế…
– Với những gì anh nhận được thì như thế vẫn ít…
– Em cứ tưởng đó là cơ hội cho em nhưng… Vừa qua anh đã quay sang người khác rồi…chán anh ghê…
– Anh đợi cô ấy cả đời rồi…
Cuộc tranh luận này đi quá xa việc gặp gỡ giữa hai người bạn… Chính nó đã tự mang đến thêm một nút thắt… Mọi việc đã rối lại càng rối thêm… Lúc sau nó đổi chủ đề, người đó cũng hiểu nên không đả động gì đến nữa… Lúc chia tay thì lại có một lời hẹn gặp… Nó càng khó chịu hơn… Lúc như thế này thì chỉ có…
– “Alo… Thằng kia gọi gì tao?
– Bật sẵn hai máy… Tao bao…
– Ôi trời… Trúng đề hả mày… Thảo nào nay trời ấm thế?
– Lảm nhảm nữa thì nhịn…
– Rồi rồi… Về chưa mà sung thế?
– Chưa tẹo tao về… Cứ bật đi…
– Rồi…ok.
… Đau đầu vì con gái… Điện tử là bài thuốc hữu hiệu nhất… Giờ lớn rồi không ai cấm nữa… Tất cả là tại thằng Long nó đầu độc… Thôi về quê chơi với nó vài hôm rồi lên xin lỗi sau vậy cơ quan dạo này ít việc mà còn may trùng luôn cuối tuần nữa =.=

Chap 103:

Gà gáy to dần… 5h sáng… Đang tính đi thì chị ở bên cạnh lay lay… Nó vén chăn qua xem…(hôm qua ngủ nó để chăn ở giữa, sợ làm điều gì vớ vẩn như hôm trước… Không sao, nhưng tự nhiên không muốn lặp lại)
– Nhóc ơi…nhóc…nhóc…!
– Trời ạ… Gọi gì vậy… Lo mà ngủ đi…!
Bỗng im im một chút, quay sang thì thấy chị đang mở mắt thao láo nhìn nó chớp chớp…
– Sao thế?
– Đi chưa nhóc… 5h giờ rồi đó…
– Đi gì giờ này… Ngủ đi… Tẹo đi em gọi…
– Chị sợ nhóc bỏ một mình như hôm qua…
– Ngủ đi…
Nó trở về tư thế cũ, quay lại phía sau, vờ ngủ… Chỉ nghe chị nói nho nhỏ…
– Chị có ngủ được đâu…Híc…
Chắc háo hức quá đây mà… Tính chị trẻ con ham vui nhưng ngoài đồng, toàn rau với đất có gì vui mà ham… Nó không muốn cho chị đi…
… Ấy thế mà lúc sau chị ngủ thật… Ngủ say lắm… Mắt hơi có quầng, nhắm nghiền lại thở đều đều… Nó yên tâm đắp cho chị cái mền nữa ngay ngắn rồi mới đi ra khỏi lều… Trời tối đen như mực, có ánh đèn vàng le lói chỗ đầu hè… Thấy bố mẹ đang lúi húi đồ đạc để chuẩn bị đi… Nó xin bố đi cùng bảo mẹ ở nhà… Có gì lo cho chị dậy ăn uống… Mẹ tủm tỉm…
– Bố nhà mày… Cũng biết nghĩ cho bạn gái gớm…
Nó cười trừ… Rồi vác cái xọt cùng cái đòn gánh ra buộc vô xe đạp của bố… Đuổi mẹ vô ngủ… Mẹ hơi càu nhàu chút rồi đi vào nhà… Cũng may cửa buồng nó đóng nên bố mẹ không biết chị ngủ cùng nó… Nhưng nhỡ sáng chị có dậy thì tiêu… Mong mẹ hiểu mà không nói với bố…
… Dắt chiếc xe đạp cùng bố đi trong cái ngõ nhỏ thân quen… Hơi thấp thỏm chút vì nhiều ổ voi… Đèn đường thì không có, ngã cái thì chỉ húp cháo đợi răng mọc quá…híc… Hai bố con tính ít nói như nhau nên loanh quanh chuyện học hành của nó thôi cũng không có chuyện gì nhiều vì bố còn phải cầm đèn bão đi phía trước soi mà… Đi đến đâu là mấy con chó cứ gầm gừ sủa inh ỏi, quê thì hầu hết ai chẳng nuôi chó phòng trộm, thành ra vài lần có con xồ lên, giật cả mình… Tiếng xe đạp kẽo kẹt trong màn đêm… Chợt cảm giác yên bình kì lạ… Và cũng có một cảm xúc kì lạ khác đang len lỏi trong người nó… Khi nghĩ đến hai người phụ nữ nó yêu thương đang ở trong cùng một căn nhà…

Tiếng dao cộng tiếng cuốc cứ lục bục trong ruộng rau… Nó với bố làm cho xong rồi còn ra chợ nữa… Nhỡ có muộn thì mất chỗ… Mùa đông chỉ toàn su hào với bắp cải thui… Lâu không làm nên tay cứ vụng về được có vài ba cây, bố thì chục cây mất rồi… Khẽ cởi cái áo khoác ra vì bắt đầu nóng… Lại nghĩ đến chị… May mà không cho ra… Toàn đất ẩm ướt bẩn thỉu… Lại mất công lấm lem không được gì…

Xong xuôi mọi việc… Bố mang rau ra chợ dọn hàng cho mẹ… Nó thì ở lại thu dọn đồ để về rồi ra sau… Trời hửng sáng… Bụng cũng đói… Mặc lại áo, ngồi lại mỏm đất nhìn trời dần chuyển màu… Ở đây không có nhà cao tầng nên bình minh được xem rõ lắm… Đẹp một cách trọn vẹn… Mùi đồng quê mang cho nó được chút sự thanh thản trong cái tâm hồn đã bị tổn thương nhiều lần… Mặt trời mọc lên dần dần… Những tia nắng bắt đầu phản chiếu vào mọi vật… Đẹp lắm… Bỗng…
– A…aa…a…! Đau…
Giật mình… Chị ở đâu đến véo tai nó xách lên…
– Dám bỏ chị ở nhà một mình nè… Chừa chưa…!!
– Thì thấy… Chị ngủ ngon hông muốn… Đánh thức… Thôi bỏ ra… Đau…!!
– Lý sự cùn…!! Ghét nhóc…!!
Chị buông tay dậm chân xuống đất… Nhìn đáng yêu nhưng đang bận xoa tai nên không thèm để ý…híc…
– Thôi xin lỗi… Nhìn trời kìa… Đẹp hông…?
Chị ngước lên… Mắt rạng rỡ ngay lập tức… Miệng hét to…
– Oaaaa…!!Hihi… Đẹp thế… Bình minh đó nhóc…!
Người đâu mà nhanh vậy trời… Thấy đẹp là quên luôn… Thế lại hay… Chị cứ tẩn ngẩn nhìn trời rồi đi loanh quanh… Chắc mỏi chân… Nó đập tay vào thảm cỏ bên cạnh… Hơi ướt tý vì sương… Nhưng sạch… Chị ngồi xuống tựa luôn vào người nó… Cứ thế cho đến khi mặt trời lên hết, to và tròn… Nắng xuất hiện… Không ai nói với nhau câu nào… Nó để im cho chị tựa… Cảm giác ấm áp… Nó thấy mình tệ…

– Sao biết mà ra đây?
– À… Đường đi dễ mà nhóc… Đi thẳng rẽ trái là thấy đồng luôn rồi… Cô làm xôi bảo mang ra cho nhóc nè…
Chị chìa cái bọc màu đen đen ra khoe… Cười cười…
– Ừ… Thế ăn chưa…?
– Chị chưa… Đợi nhóc cùng ăn…
Nó kéo chị ra chỗ cái lán… Gần đó… Ngồi vào thềm chị mở bọc ra đưa…
– Ăn luôn nhé… Rồi tý em cho đi chơi…
Chị thích lắm gật đầu lia lịa rồi tự nhiên đanh mặt…
– Nhóc toàn điêu thôi… Bảo sáng cho chị đi rồi cũng lừa chị hông gọi…
– Ờ thì có gì đâu mà ham… Tý nữa cho đi chỗ này vui hơn nhiều…
– Thật nhé… Mà đi đâu?
– Đi nặn tò he chịu không?
– Có hihi… Ăn mau lên nhóc…
– Từ từ, gì mà hối dữ vậy…
Chị không nói gì nữa… Ngồi véo xôi ăn tì tì… Xôi lạc mẹ làm, thơm và dẻo đúng vị miền quê chẳng đâu sánh được… Nó định mó vô thì chị tét cho cái…
– Ui da…!!
– Tay toàn đất…! Để yên chị lấy cho… Nè…!
Vừa nói vừa véo một mẩu dí dí vào miệng nó… Đang đói nhai luôn… Không nghĩ ngợi chi nhiều… Chị cười toe toét cứ tiếp tục vậy, chị miếng xong lại véo cho nó miếng đến hết…
Dắt chị về nhà rửa tay… Trên đường chị cứ ngó xung quanh… Làm như lạ lắm… Rồi chỉ chỏ này lọ… Mệt người… Có vài thằng thanh niên cứ nhìn chị… Nó hơi bực lên đi nhanh hơn, mặc chị đuổi theo gọi…
Nốt hôm nay là hết thời gian nghỉ rồi… Mai là lại phải lên HN học… Ôi chán ghê… Chị vẫn cứ hồn nhiên cười… Mà không để ý nó đang nghĩ ngợi, thở dài…
– Nhóc ơi… Cô bảo là cô ra chợ với chú rồi… Trưa nay nhóc nấu cơm…
– Ừm…
– Chị hông biết xài bếp than… Không thì phụ được nhóc rồi…
– Ừm có gì đâu…
– Ủa nhóc sao vậy…?
– Mai phải lên rồi…
Nghe vậy, chị nhăn mặt không cười nữa… Trông như bị rớt ví vậy…
– Chị không muốn lên…
– Em cũng vậy… Nhưng còn nhiều việc… Ở mãi sao được?
Im lặng… Tự nhiên chị trầm hơn hẳn… Có lẽ thái độ này vượt xa những gì nó nghĩ… Tưởng chị chán muốn lên sớm cơ… Không ngờ cuộc sống ở quê chị lại thích… Về nhà, cất đồ đạc… Nó kêu chị đi chơi để thay đổi không khí… Vui nốt vậy…
– Nè thôi không nghĩ nữa… Đi chơi…
– Ừm hì…
… Dẫn chị sang nhà bác Vũ… Thầy nó… Thầy ở đây không phải dạy học mà thấy dạy đàn cho nó… Cái cổng gỗ nhỏ quen thuộc phía sau đấy là người lính với chiếc xe lăn tỉ mỉ nhào bột để nặn tò he… Nghề này bác coi là thú vui thôi chứ lương của bác thì mình bác sống cũng không hết, còn là thương binh nữa… Nó chào bác rồi đến gần… Hai bác cháu tay bắt mặt mừng…
– Bố nhà mày… Sao lâu nay không ghé tao… Chán chơi đàn rồi à…?
– Dạ, cháu còn chơi… Đâu có chán… Chỉ tại cháu bận học…
– Thế con bé nào kia…?
Bác chỉ vào chị đang đứng tẩn ngẩn phía cổng chưa dám vô… Chắc lạ… Nó vẫy gọi… Chị mới từ từ đến gần…
– Con chào bác…
– Ừ… Bạn gái bây à… Duyên gớm nhỉ…
Chị đỏ mặt không nói gì… Nó xua tay…
– Chị cháu đấy mà… Trên kia về chơi… Bác còn bột không tụi cháu nặn với…
– Ui trời… Đầy đấy, mà biết nặn không?
– Dạ con biết…
Chị lí nhí… Nó cười thầm nhìn chị… Rồi kéo xuống ngồi luôn vô cái thớt ở gốc cây của bác…
– Ờ đấy… Nặn gì thì nặn nhưng đừng để dở bột lại vứt đi phí của… Tị nữa tao còn cho tụi trẻ con… Đông này nhanh cứng lắm đấy…
– Vâng…!!
Rồi bác đẩy xe vào nhà lấy cái gì đó… Nó trêu chị…
– Bộ nặn bao giờ mà biết…?
– Thì trước kia mua đất nặn… Chị nặn được một đống hình…
– Hờ giỏi… Thế thử em coi…
Chị tủm tỉm ngắt các nắm bột màu mỗi thứ một ít… Xanh đỏ tím vàng… Các kiểu sặc sỡ rồi nhào xoắn lại… Xong véo dần dần cánh lá, hoa… Chị làm nhập tâm… Nó chứng kiến hết… Đẹp thật…
– Tặng nhóc nè…hihi…
Chị chìa ra một bông hoa đẹp rạng rỡ cộng với nụ cười cũng đẹp không kém… Nó nhìn ngẩn người…
– À… Ờ… Hoa gì vậy?
– Hoa ngũ sắc hihi… Đẹp ha nhóc…
Nó cứ nhìn chị say đắm… Miệng lẩm nhẩm…
– Đẹp…
Không biết lúc đó đang khen gì nữa… Chị hay bông hoa… Chỉ biết rằng… Tự nhiên có một cảm giác lạ đến với nó từ người con gái này… Thoáng chốc đi… Thoáng chốc đến… Nụ cười đó xua tan mọi muộn phiền ở nó… Nó đang bị sao đây… Một lần nữa… Hình ảnh của em lại trỗi dậy mãnh liệt… Nó dằn vặt…

Suốt buổi đó nó không nói năng gì nhiều… Chỉ biết suy nghĩ… Nghĩ thật nhiều, nghĩ đến cả những thứ không liên quan gì cả… Để giữ đầu óc bận rộn… Nếu không làm vậy… Nó sợ… Nó sẽ trở thành một thằng không thể tồi tệ hơn bởi tình cảm cứ lớn dần với bất kì người con gái nào xung quanh nó…
… Về chiều… Một lần nữa mượn xe thằng Long đưa chị đi chợ Vồi chơi và mua sắm… Coi như sang một chút vì là ngày cuối cùng… Nhưng mua gì chị vẫn nhất quyết trả tiền… Không cho nó trả… Tết Tây là ngày nghỉ, đông nghẹt người… Những cửa hàng quần áo là nơi đông nhất… Gởi xe xong chị khoác tay nó đi vô rất tự nhiên… Nó thì ngại vì… Chiều cao quá ư là…khiêm tốn…
. Chị do lần đầu tiên vào khu chợ nổi tiếng của quê nó nên chỗ nào cũng ghé vô xem, làm mấy bà chủ cửa hàng được phen tưởng bở, đến là buồn cười… Chị cứ hồn nhiên coi kĩ càng như muốn mua xong lại hồn nhiên bỏ đi mất… Mãi sau đi mỏi chân chị mới than rồi kêu vô quán đồ chiên vệ đường ăn… Đến sợ… Nó không khoái mà chị cứ nhai rồi dí nó… Cá viên, rồi bánh khoai, … Các kiểu… Rồi còn đòi ăn chè nữa… Bụng không đáy sao vậy trời…
– Sao… No rồi hả…?
– Không…
– Thế sao không ăn nữa…? Nghỉ giữa hiệp hả…?
– Tí về còn ăn cơm…hihi
Thật đáng sợ về tài ăn uống của chị… May lúc đó chị ngưng…@@…
… Mua quần áo… Lựa đến độ con bán hàng và nó cùng ngáp… Hỏi thì cả hai đứa cùng nói…
– Đẹp…!
Con nhỏ kia hơi khó chịu nhưng vớ bở vì bà cô nhà mình không biết mặc cả…=.= đi chợ Vồi mà không biết mặc cả thì coi như xui… Nó thì chẳng bao giờ mua đồ, lại ít nói nên chịu… Không nói lại được với con bé bán hàng…thành ra Chị toàn mua với giá gốc…híc, tốn ghê… Mà thêm nữa chị tặng nó hai cái áo… Nó trả tiền nhưng chị lườm…
– Dành với chị thì đừng nói chuyện với chị nữa… Bỏ mấy cái đồ bị thủng đi…
Tiu nghỉu luôn…

Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ồn ào hơn… Nhiều việc phải nói, nhiều việc cần tâm sự với gia đình… Chị cũng tự nhiên hơn vì bố mẹ đều quí chị dù sao mai cũng đi rồi… Chỉ lạ một điều mẹ cứ nói chuyện gì với chị… Hai người tủm tỉm suốt… Mãi đến đêm cả nhà mới bắt đầu đi ngủ, mẹ và bố dặn dò nhiều lắm … Ông anh thì nói bóng gió là… Hôm nào ông lên với nó vài bữa…=.= sợ ơi là sợ… Mai phải đi sớm… Nó ngả lưng xuống rất nhanh… Đêm nay chị vẫn kéo gối qua ngủ…
– Nhóc ơi… Chị chán lắm… Mai lên rồi…
Chị nằm bên cạnh thỏ thẻ nhỏ xíu… Người nép sát vào nó hơn… Giờ đang buồn nên không để ý nhiều nữa…
– Em cũng vậy…
– À… Sáng nay cô thấy chị ra khỏi lều… Cô hỏi chị…
Nó giật mình…
– Mẹ em hỏi gì chị…?
– Cô hỏi… Chị với nhóc đã có gì chưa…?
Chị nói lý nhí… May mà đêm yên tĩnh mới nghe được… Quay sang thấy chị úp vào người nó, gò má đỏ nựng…
– Ôi trời ơi… Mẹ ơi là mẹ…
– Chị bảo là chưa có gì… Vì lạ chỗ nên qua nằm cạnh… Cô chỉ cười cười rồi thôi…
– Ừm…
– Lúc nãy cô dặn chị chăm sóc nhóc thật tốt… Cô bảo nhóc ít tiếp xúc nên ngại va chạm… À, cô biết chị hơn tuổi nhóc nữa… Chị bảo hơn 2 tuổi thôi… Cô giỏi thiệt…
Đến giờ mới bắt đầu thấy hơi sợ… Mẹ tinh thật… Nhưng hiểu lầm nhiều quá… Giải quyết sao mà không làm mẹ thất vọng nhỉ… Nhỡ em có về thì sao đây…
– Ừm thôi… Không có gì đâu, em cảm ơn… Ngủ đi… Mai phải ra bến sớm đấy… Đi taxi hay đi với em?
– Chị đi với nhóc…
– Ừm…
… Một lúc sau… Nó không ngủ được vì mải suy nghĩ… Chị bên cạnh cứ cựa quậy…
– Nhóc ơi… Chị bị rát mặt…
– Đâu xem nào…
Chạm vô mặt chị thấy xớp lên… Bỗng nhiên nóng bừng… Chị đỏ mặt…
– nẻ rồi… Đợi tẹo em lấy thuốc bôi cho…
Cái tuýt thuốc mỡ mắt xài để trị nẻ tốt cực kì… Thoa chút cho chị, bảo đi ngủ… Mãi sau mới thấy chị hết cựa quậy… Nó cũng thiếp đi vì mệt… Hết chuỗi ngày ở quê.

Chap 104:

Đường quê vắng vẻ, vào giờ này thì hầu hết mọi người vẫn ngủ… Nó với chị đi bộ từ từ ra bến… Chị hơi loạng choạng vì ngái ngủ… Nó thì ngoáp đến độ miệng có bọ luôn…@@… Không khí lạnh tràn về, từ hôm qua, một đợt rét mới… Chị diện bộ đồ bông của chị nên không sao, nó thì run cầm cập… Sáng nay còn có sương nữa chứ…
…Ngồi ở hàng ghế chờ… Chị dịch sát vào người nó hơn… Miệng thỏ thẻ…
– Nhóc lạnh hả…?
– Có chút chút thôi… À xe đến rồi kìa…
Bước lên xe trả tiền vé rồi chui xuống hàng ghế cuối, chị cũng đi theo để balo bên cạnh, nó thu người vào… Chị ép sát vào người nó, tựa vô… Lúc sau thấy tiếng thở dài…
– Sao thế?
– Chị chán…
Nó im lặng… Nhìn lại phía sau lớp kính cuối xe, hình bóng quê hương nhỏ dần…có đèn đấy nhưng chỉ một màu đen bao phủ… Lúc đó, nó hơi sợ mùa đông… Mùa mà nó tự nói rất yêu thích… Đông năm nay khác mọi năm nhiều quá… Mùi hương từ chị làm nó chú ý, thoát khỏi mớ cảm xúc vừa rồi… Tay chị đang đan vào tay nó ấm áp… Nhưng không cảm giác gì… Mặt chị đỏ… Nó thấy buồn… Nhớ em… Nhớ nhiều… Nếu coi những ngày vừa qua em chưa từng yêu nó hay quan tâm đến nó thì dù vậy… Sự giả tạo ở một tình yêu nó vẫn yêu… Không hối hận… Chỉ hối hận là đã tự động buông tay em một cách lãng nhách… Tay của nó rời khỏi bàn tay nhỏ bé kia dần dần… Nó biết chị hiểu nó và biết nó đang nghĩ gì… Nhưng thái độ của chị chỉ là im lặng… Trên xe, vắng người… Yên tĩnh… Chỉ có tiếng động cơ… Rồi lúc sau cũng đến nơi… Chị xuống xe không nói năng gì… Chắc mệt… Nó khoác balo đi song song với chị trên vỉa hè mảnh đất thủ đô… Gió mùa vẫn thổi mạnh… Rét…
– Nhóc ơi về quán nhé… Giờ còn sớm lắm…!
– Thôi về nhà luôn mà ngủ… Chị ra quán giờ có ai đâu?
– Thế còn nhóc…?
– Thì dạo chút rồi về phòng luôn thôi…
Chị bắt taxi, nó được chị thả về phòng trước… Còn chị đi đâu chẳng rõ… mặt chị rất buồn… Có thể chị đang có tâm sự gì đó… Với nó điều này cũng hơi khó chịu và tò mò… Nhưng thật sự giờ đây nó cần một giấc ngủ hơn là cố để ý đến việc đó… Đặt lưng xuống chiếc giường kẽo kẹt… Nó ngủ…

Mở mắt ra thì thấy bóng tối… Phòng không có ánh sáng nên chẳng thấy gì… Bỗng nhiên một bên tay có cảm giác nặng nặng… Vớ cái điện thoại soi vào thì… Mái tóc bạch kim đang gối vào tay nó ngủ ngon lành… Là nhỏ P.Anh… Đang mơ hay sao mà nhỏ lại ở đây…
– Trời ơi…!! Dậy…!!
– Ơ…ơ…
Nó hét ầm lên… Nhỏ giật mình… Ngồi lên nhìn xung quanh… Nó bật điện thì thấy mặt cứ nghệt ra nhìn nó… Mắt tròn xoe…
– Ơ gì.? Sao lại ở đây…?
– Qua chơi thôi… Buồn ngủ nên nằm ké chút… Vậy cũng la…
– Nhưng sao biết mà qua?
– Nãy giờ nói chuyện với chị Huyền… Về quê mà không nói em…
– Việc gì phải nói với em…?
Cái tính cách của nó đôi lúc điên điên… Giận vô cớ nên nó nói hơi có phần gay gắt chút… Nhỏ P.Anh nghe vậy… Ngồi dậy cười nhạt lấy lại vẻ lạnh lùng với nó…
– Ừ…em có là gì của anh đâu… Thôi về đây…!
Tiếng cửa phòng đánh rầm một cái… Đầu nó ngổn ngang suy nghĩ, một cái suy nghĩ rõ rằng nhất là nó vừa làm một cô gái tổn thương… Nhưng lý do tại sao thì nó không biết… Mâu thuẫn thật… Từ ngày em đi, đầu óc nó cứ như bị hỏng hóc vậy… Toàn làm những điều ngay cả bản thân không muốn làm… Chỉ là vô thức mà thôi…
… 7h tối… Không đói… Không mệt… Phớt lờ mọi dòng tin nhắn hay cuộc gọi nhỡ của chị, nó đạp xe qua nhà em… Dựng xe trước thềm đối diện… Ngồi nhà với bóng tối bao trùm hiện ra… Nó chỉ ngồi đấy và nhìn chiếc cổng sắt lạnh lùng đang được đóng kín… Người rét run lên nhưng chỉ một tư thế nhìn… Nhìn như bị thôi miên… Nhìn như bị ảo giác là em đang đứng trước cánh cổng vẫy gọi nó lại… Để rồi tiến đến gần thì chỉ thấy chiếc cửa to đóng kín sừng sững và tiếng gió hú khi đã vào đêm… Nó lấy tay gạt dòng nước mắt đang chảy… Trở về với chỗ ngồi cũ, những mong cái ảo giác kia lại đến… Để nó được nhìn thấy em lâu hơn… Dù là tưởng tượng thôi cũng được… Nhiều giờ đồng hồ trôi qua… Nó chỉ ngồi đó, lặng lẽ khóc vì không thể chịu nổi cảm giác cô đơn… Thứ mà nó từng nếm trải quá nhiều… Nhiều đến độ vô cảm… Giờ thì nó không thể làm như vậy… Vì khát khao được nhìn thấy em… Cứ dằn vặt suốt…
…3h sáng đông… Lúc chỉ còn những chiếc đèn đường đang phát sáng… HN cũng chìm trong giấc ngủ gió mùa… Có một thằng đi trong đêm tối… Người tóc ướt vì sương… Run cầm cập đạp xe về với con tim buốt giá… Nước mắt không ngừng rơi…
Hôm sau nó thấy mình mệt mỏi miên man… Người hết sạch sức lực, chỉ có nằm im một chỗ… Cảm nhận ai đó đang lau mặt cho nó, một mùi thơm, bàn tay nhẹ nhàng… Nó mắt nhắm mắt mở nhìn thấy em đang ngồi bên cạnh… Khóc, hình ảnh mờ dần rồi nhòe đi…
…cảm giác rất lâu, nó mở mắt ra thì thấy giống hệt hôm qua… Tối mù mịt… Một người đang nằm gục bên cạnh nó… Điện phòng mở lên… Nhỏ P.Anh đang nằm ngủ… Mắt nhắm nghiền sưng mọng… Mái tóc bạch kim kia rối bù, rũ rượi… Phải nói thế nào nhỉ… Giá như đây là giấc mơ, giấc mơ thôi… Đừng lặp lại như vậy… Nó sợ, sợ phải đối mặt với con người khó hiểu này… Tại sao nhỏ lại có thể làm mọi thứ rồi cũng lại phá hủy mọi thứ nhỉ… Nhưng giờ nó biết… Nó thương nhỏ… Thương rất nhiều…
– Anh dậy rồi à…?
Nhỏ tỉnh… Đôi mắt kia hơi long lanh vì có nước… Nước lạnh…
– Ừm… Nói cho anh biết vì sao đi?
– Vì anh sốt cao, vào phòng thì thấy vậy chứ không có gì đâu… Đừng nghĩ linh tinh…
– Em vẫn có thể bỏ mặc anh mà…?
– Em không vô tâm như anh…
Nhỏ nói lạnh lùng quay đi… Hai hôm nay… Nhỏ P.Anh làm nó bối rối… Chưa bao giờ nó bị như vậy trước con gái… Ngoại trừ nhỏ và em…
– Cháo này đun nóng ăn rồi uống thuốc… Đừng đi đâu nhé… Anh chưa khỏi hẳn đâu…
Nó gật đầu… Nhỏ P, Anh ra về… Mới về HN mà đã như thế này… Nó thích về quê hơn…

Cả ngày hôm sau… Quĩ đạo của một thằng sinh viên được lặp lại… Đi học… Thằng Tuấn hỏi thăm… Nhưng hỏi thăm kiểu đểu đểu… Chẳng tốt lành gì cả…@@… Tụi đực ở lớp hôm nay bày trò kéo hết xuống dưới sân… Đá bóng… Nó thì chẳng khoái cái món này vì bé giờ không chơi nên chẳng hiểu luật… Quả bóng tròn vo có gì hay mà cứ tranh nhau… Thành ra cứ ngồi một góc quan sát thôi… Được lúc thì cũng biết tỏng ra… Tụi này chẳng ham thể thao gì cả chỉ là lấy le với tụi con gái lớp khác thôi… Trường nó gái xinh nhiều… Nhưng toàn mấy đứa ưỡn ẹo chẳng đáng để ý… Ấy vậy mà chỉ một tốp kia đi qua mà tụi lớp nó nhao nhao lên trêu… Nó tò mò nhìn theo thì thấy có con bé xinh xinh vẫy… Làm như quen biết không bằng… @@…
– Nè con bé kia quen ông hả nghệ sĩ…?
– Chịu… Ai quen biết gì nó?
– À… Con đó hôm 20- 11 chả rủ ông đi chơi còn gì…?
Đến lúc đó mới nhớ… Đúng con nhỏ đấy thật… Cơ mà không liên quan… Sau cái đợt chơi đàn ấy… Nó cũng thuộc dạng nhiều người biết nhưng không quen… Cả mấy thằng lớp nó bôliphê ác quá… Trong đó có cả ông mãnh Tuấn… Thành ra lớp khác cũng gọi nó là “nghệ sĩ” riết thành quen ( Mấy năm đại học luôn… Hỏi Minh thì chả ai biết, hỏi thằng nghệ sĩ thì đứa nào cũng biết…)
– Ừ kệ cha nó…
– Tán đê… Xinh vậy còn gì?
Nó cười… Thằng Tuấn bô bô…
– Nó có người yêu rồi… Mấy chú nói ít thôi… Ra đá nốt đi…
Gọi được tụi bầu lâu đi, nhẹ cả người…

Chiều sang quán… Vừa vào chị đã nhìn nó nheo mắt… Rồi lấy tay sờ vô trán nó, tay kia sờ vô trán chị…
– Nè làm gì vậy…?
– Xem nhóc còn sốt không…?
– Bị nhẹ mà, khỏi rồi…
Bỏ tay chị ra rồi đi vô trong… Chị chạy theo…
– Sao nhóc bị sốt thế… May có bé P.Anh thức đêm trông đấy…
– Ừ…
– Cảm ơn người ta chưa…?
– Ờ chưa…
Chị lắc đầu thở dài… Nó lẩn vô trong khu… Nghe chị nói nhiều nhức cả đầu…
– Suốt ngày tới muộn… Cậu giỏi lắm!
Chưa thấy mặt đã nghe thấy tiếng nhỏ Mi rồi… Cạnh khóe, chua ngoa…
– Tuấn kìa…!!
Thình lình chỉ tay ra cửa trêu nhỏ…
– Đâu đâu…!!
– Haha… Mong gớm… Hay để mình gọi cho nhé…
– Khỏi cần… Này thì giỡn này…!!
– Ui da…!!
Nhỏ tiến gần dẫm mạnh vào chân nó rồi bỏ đi… Mắt cứ lườm lườm miệng lẩm bẩm gì đó… Nhỏ Yến bên cạnh lau fin thì cứ cười tủm tỉm… Cái điệu cười duyên thế này bảo sao anh Vinh không chết…
…Tâm trạng khá hơn chút sau ngày này… Nó hăng say làm việc… Nhưng với một thằng không giữ vững quan điểm của mình như nó thì chỉ cần một yếu tố nhẹ nhàng cũng dễ gây tổn thương, hay một thành quả nhỏ bé cũng khiến nó vui sướng… Kì lạ thật… Chỉ đơn giản hôm nay thích làm việc… Làm việc để quên đi một số thứ…

Đêm tối, ăn xong và giải quyết nốt số thuốc nhỏ P.Anh đưa… Nó lại qua trước thềm nhà em ngồi… Vẫn chiếc cổng đó, đầu nó có một suy nghĩ điên rồ là… Ngồi như thế này em sẽ về sớm hơn… Kiểu như một điều nguyện ước vậy… Nhưng cuối cùng nỗi thất vọng và nhung nhớ ngự trị… Rất lâu… Rất lâu… Nó ngồi hẳn bên ngoài đấy… Cho đến khi, tiếng xe tắt hẳn… Chỉ còn một mình đối mặt với bóng tối… HN đêm nay thật tẻ nhạt…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Bị tiền bao vây
Hồn Ma Có Thật
Trễ vì tai nạn
Yêu Con Gái Của Anh!!!
Ký Sự Chuyển Mộ