Chap 114:
Hai đứa trở lại HN đúng ngày mà chị Hà giao hẹn, nói gì thì nói cũng phải chuẩn, chứ chị giao em cho nó sai thì chắc khỏi có lần sau quá. Những ngày đầu năm mới đi học và làm khiến nó đôi chút mệt mỏi, vị tết còn vương vấn, nó chưa kịp quen với guồng xoay cũ này.
… Khoảng thời gian sau là khoảng thời gian hai đứa khó gặp nhau nhất vì xảy ra một số chuyện ngoài dự đoán. Trong giờ học ngày hôm ấy.
– Cơ sở cũ đã hoàn thành, tuần sau chúng ta trở lại bên đó học nhé cả lớp. Cậu Quân dán thông báo này lên bảng đi!
Ông thầy nói làm nó giật mình, anh Quân tất tả chạy từ cuối lớp lên hì hụi dán. Nó trầm ngâm lo lắng.
– Mẹ. Xa vãi ra. Ngại quá ông ạ.
Thằng Tuấn nhăn nhó, xa thì nó không ngại. Ngại điều nếu nó rời đi nó sẽ xa em. Mà nó chẳng muốn vậy chút nào. Vừa ra tết đã đau đầu rồi.
… HN cảnh vật tối ồn ào xen lẫn những bóng đèn đường vàng đủ để người ta thấy mọi thứ. Người, hàng quán nô nức trong hơi thức ăn. Hay cửa hàng quần áo đông đúc. Nó lọc cọc con xe đạp về phòng trọ nhỏ của mình. Giờ đây, quán chẳng còn điều gì níu giữ nó nữa. Thật nhàm chán, thiếu tiếng cười của chị, làm cho tiếng đàn guitar của nó ít dần đi, cuối cùng cây đàn được bỏ xó ở phòng. Anh Vinh là quản lí quán hiện giờ, nhỏ Đậu cũng ra phụ việc. Chẳng thay đổi nhiều nhưng, nó đã nghĩ đến việc xin nghỉ vì nó nhớ… Chị. Cố liên lạc hay hỏi han, đều nhận được sự im lặng. Chị cứ như quả bóng sà phòng mang đầy màu sắc tươi đẹp… Bỗng nhiên tan biến đi khỏi cuộc đời nó…
Nằm trên chiếc giường cũ, nó nhìn mông lung khắp căn phòng mình gắn bó đã gần nửa năm. Thời gian thật đáng hận. Suy nghĩ đi qua đi lại trong đầu nó. Ở lại, nó sẽ không xa em nhưng rất khó khăn. Nơi kia xa nên chắc chắn phải đi xe máy ngược lại mất công, tiền xăng xe cũng là vấn đề lớn. Nếu chuyển đến gần, nó đỡ được khá nhiều khoản, nhưng còn em. Nó lại không đành. Chưa kể, còn một người nó chưa muốn gặp là Tâm. Nó biết phòng trọ ấy luôn có chỗ dành cho nó… Thật bế tắc.
– Rầm…! Anh mở cửa cho em với…!
Tiếng em bên ngoài xua tan đi sự im lặng ảm đạm của căn phòng. Nó đi ra mở. Kéo em vào. Ngoài trời hình như đang có mưa. Mưa xuân nhẹ mang theo nhiêu tâm sự. Mưa mang đến người con gái là em.
– Rét thế ở nhà ngủ đi. Muộn qua chi vậy?
– Nhớ anh thì qua. Bộ không thích à?
– Có nhưng nếu muốn thì phải gọi anh chứ. Lần sau đừng đi một mình nghe chưa?
– Dạ…
Em vào lau khô lại mái tóc lấm tấm nước mưa. Nó ra hiên cửa ngắm mưa. Biết bao giờ ánh dương trở lại đây.
– Anh…anh! Vô đây, đứng đó lại cảm giờ.
Nó đi vào, đóng cửa lại. Kéo đôi bàn tay em ủ ấm để có thể trút bầu tâm sự đang nặng ở đầu.
– Anh bảo này…
– Gì vậy anh?
– À…ừm. Anh sắp chuyển trường rồi. Trường xa hơn chút.
Em chẳng có vẻ gì là ngạc nhiên, chỉ im lặng nghe câu nói. Rồi cười hiền.
– Chuyện này em biết rồi.
– Ủa sao biết?
– Hihi… Bí mật, vậy anh tính sao?
– Ừ thì chuyển nhưng anh vẫn ở đây thôi. Chứ có gì đâu.
Nó chỉ kể em biết, chứ không có mục đích gì cả, nào ngờ em biết rồi.
– Em cảm ơn anh… Nhưng em nghĩ anh nên chuyển chỗ ở thì phù hợp hơn anh à?
– Anh không muốn…
– Không ai muốn đâu anh. Giờ mình đâu bé gì nữa. Phải sống thiết thực hơn. Anh hiểu không?
– Anh hiểu… Nhưng anh thật sự không muốn…
Nó cố cho em hiểu nó không muốn xa em, nó muốn em biết nó không sống thiếu em được. Vậy mà khó quá. Em rất thông minh.
– Vì em chứ gì. Anh nghĩ anh đi em không buồn sao. Em ích kỷ nhưng chuyện này thì không được. Dù sao cùng thành phố đâu phải xa quá đâu. Hihi thi thoảng về với em cũng được mà.
– Ừ… đành vậy. Có cơ hội thì hôm nào anh cũng đến.
– Mong là thế. Anh phải suy nghĩ chín chắn hơn biết chưa. Chứ không có em kè kè như này nữa đâu.
– Ừ ừ…
Em rất dứt khoát, không tỏ ra đau khổ sướt mướt như những cô gái yếu đuối khác. Có gì đó ở em mạnh mẽ lắm. Nhưng đôi mắt kia buồn, nó có thể thấy được.
… Công việc tìm nơi ở mới được nó may mắn sắp xếp ổn thỏa. Cũng nhờ quen được một số người bạn tốt qua cái danh “nghệ sĩ” họ không suy nghĩ gì mà cho nó ở cùng phòng trọ. Tuy nhiên hơi chật vì có đến 4 thằng nhưng rất rẻ. Sau khi trả phòng cho bà chủ nhà, nó dọn dẹp đồ đạc để chuyển đi. Em đang ở shop nên nó không nói mất công em ra, có mỗi mình làm mãi chẳng xong.
– Mở cửa… Mở cửa…!
Tiếng người nhao nhao bên ngoài làm nó tò mò.
– Ủa… Mấy người?
– Người gì… Hehe đến giúp ông mang đồ về nhà mới.
Thằng Tuấn tếu táo với hai thằng bạn khác đi vô. Lại phiền người ta rồi.
– Ở một mình mà phòng rộng phết nhỉ?
– Ờ, tôi kiếm được giá vừa tầm cả gần trường nữa.
– Nghệ sĩ ơi, đống xoong với đồ bếp này mang theo không?
– Bên đấy có chưa ông?
– Có rồi nhưng thiếu nồi với bát hehe…
– Thế mang qua luôn vậy.
– Ừ.
Hai người này đều là người miền Bắc, một người ở Hưng Yên, người kia thì ở Hải Phòng. Tên là Quang với Hoàn. Cùng hơn tuổi nó nhưng không bắt nó gọi anh. Họ bảo cứ ông tôi cho khỏe, quen rồi.Nó cùng dọn, thằng Tuấn kề bên cạnh.
– Nói chuyện với cái Ly chưa?
– Rồi.
– Cho đi không?
– Còn bảo đi ấy.
– Thế là tốt.
Thằng Tuấn cười cười. Hai cậu kia vẫn lúi húi dọn tuy chưa thân thiết gì làm nó rất biết ơn. Họ còn mang xe và dây để buộc đồ lỉnh kỉnh phía sau nữa. Nhiệt tình dữ. Hỏi thì bảo đón tân binh về nên thích.
– Tôi đèo ông ôm chắc đấy nhé, rớt là tiêu đấy.
– À từ từ, để sang chào bà chủ đã.
…
Nơi trọ mới nằm ngay đằng sau nhà trọ của bác Trung, điều này chỉ có anh Cương biết. Nó bảo anh giữ bí mật. Ở đây một dãy, gồm ba phòng, gần như cái ký túc xá. Vì có hai tầng nên nó cũng thấy hứng thú bởi cái sân thượng làm chỗ phơi đồ. Ít khi sống tập thể nên tạo cho nó cảm giác lạ lạ cộng thêm chút lo lắng. Thằng Quang vỗ vai.
– Hê, yên tâm, anh em sống với nhau đơn giản thoải mái. Có gì không biết cứ bảo tôi.
– Lo gì, bốn thằng, học với nhau một ngày cũng là anh em…hehe.
Thằng Hoàn huých tay nó cười xoà, thật tự nhiên đối với người lạ.
– Mà sao các ông biết tôi chuyển chỗ mà cho ở cùng.
– Thằng Tuấn nói á, chứ tôi đâu có biết.
Nó gật gù, thằng Tuấn tốt quá. Điều gì cũng đi trước nó để giúp. Đôi khi thấy áy láy nhiều, nhưng thắc mắc lại cười bảo không có gì.
– Thế còn người nữa đâu?
– Thằng ấy tên Khánh, nó là con nghiện công nghệ, nên ít khi rời cái máy tính lắm, nhưng cũng tốt lắm, chắc đang ở trong phòng rồi. Thôi vào trong đi ông.
Sắp xếp xong mọi thứ và làm quen nốt với thành viên còn lại. Nó ra ngoài hành lang đứng nhìn mông lung. Thằng Tuấn thì đã về từ nãy. Tuy là toàn con trai nhưng phòng tương đối sạch sẽ và ngăn nắp với hai chiếc giường tầng đối nhau. Nó nằm trên tầng hai ở giường thằng Quang. Về chiều, trời lại mưa. Không khí ẩm ướt. Xuân năm nay mưa nhiều quá. Nó nhớ em. Từ sáng không nói chuyện rồi. Thật khó chịu cho một thói quen được sắp đặt từ trước nay bị phá bỏ.
– Bơ vơ thế nghệ sĩ. Chán thì vô đàn bản anh em nghe coi.
– Thôi. Giờ không có hứng chơi. Ông thông cảm.
– Ừ, nói vậy chứ ai ép. Ông hiền ghê.
– Ừ.
Thằng Quanh chỉ sang bên cạnh.
– À, hàng xóm kia kìa, có chào hỏi gì không ông?
– Ai?
– Phòng cuối dãy có hai vợ chồng bác Toàn, tốt lắm. Còn bên cạnh đây là của 3 đứa con gái. Hai chị em cái Hằng sinh viên trường Ngoại Thương, con em học cấp ba LTV. Còn đứa kia tên Hòa con gái nhưng đanh đá kinh khủng.
– Ờ ờ…
– Nói cho mà biết, nhìn ông ngô nghê quá con Hòa lại bắt nạt cho thì khổ.
– Biết rồi, nhưng chả chào đâu, ngại lắm.
– Vậy thôi. Tôi vào đây, gió lạnh quá.
– Ừ.
Nó không có tâm trạng như lúc mới nên nữa, cũng chẳng xa lạ nhiều HN này cả. Giờ cảm xúc về em lấn át hết cả con người nó. Khó chịu thật.
– “Alo…”
– “Anh chuyển đến chỗ mới rồi…”
– “Ủa chuyện lúc nào vậy? Sao không kêu em?”
– “Em ở bên ý kêu mất công với lại có bạn ở trọ cùng khuân giúp.”
– “Dạ rồi, thế anh ở chỗ nào để tối em qua?”
– “Qua chi, toàn con trai không tiện lắm”
– “Ngại gì đâu…qua coi chỗ ở mới có được không nha anh?”
– “Ừ, thế để tối anh đón”
– “Vâng.”
… Im lặng, nó nghĩ vẩn vơ để tìm một câu nói phù hợp về cảm xúc của mình hiện giờ. Rất khó nói.
– “Thấy sao…?”
– “Ừm… Không quen lắm”
– “Em cũng vậy, cứ xa xa sao ý.”
– “Anh xin lỗi…”
– “Hâm. Chịu khó chút vậy anh ha. Chứ giờ tính sau hihi…”
– “Ừ, thôi làm xong thì về đi, muộn rồi.”
– “Dạ, tối nhớ đón em anh nhé.”
– “Ừ.”
… Bỏ chiếc điện thoại vào túi, trời mưa phùn rét hơn, màu cũng dần đậm lên, gió mạnh làm những hàng cây xung quanh nghiêng ngả. Dường như sắp có một cơn bão đi qua. Thở dài ngao ngán. Chị đang ở đâu khi nó cần chỉ để chia sẻ điều tâm sự, liệu lời hứa trở lại, ai còn nhớ?
…
– Ê nghệ sĩ, vô cơm đi kìa.
Thằng Khánh ra gọi, nó hoàn tỉnh sau một cơn mê khi thức.
– Sao không gọi, để tôi phụ cho?
– Hehe, thấy ông như mất hồn nên kệ, đúng là tâm hồn nghệ sĩ…
– Haha… Không nấu thì mai nấu, anh em luân phiên nhau, nay Hoàn với nghệ sĩ rửa bát nhé.
– Ok… Chuyện nhỏ.
– Ừ. Cứ để đó. À tôi bảo, chỗ này cho người lạ vô được hông?
– Thoải mái đi cu, thế tính cho ai vào mà hỏi?
– Nãy nghe lỏm điện thoại. Hình như bạn gái đó haha.
– Ghê à nha, con bé tóc ngắn trước đến tận trường mình đó hả?
– Ừ.
– Thôi tụi mày lo ăn đi, mới đến hỏi dồn dập hoài. Ông cứ tự nhiên nhé, bạn Tuấn cũng như bạn bọn tôi mà.
– Cảm ơn.
… Anh chàng Khánh này, tuy ít nói chỉ chăm chăm cái máy tính nhưng rất chín chắn và người lớn hơn. Nhờ vậy mà nó cũng nhớ, mấy người này là hôm 20- 11 ở sau cánh gà cùng nó.
Đèo em đến nơi cũng tầm tối muộn, trên cái hành lang nhá nhem. Nó với em lững thững đi dạo, đón cơn gió, mang theo mùi hương của em thoang thoảng, thơm nhẹ nhàng.
– Đây cũng được đấy chứ…hihi.
– May là Tuấn tìm cho.
– Dạ… Mà em có chuyện cần nói nè.
Em ngập ngừng. Lại gì nữa đây.
– Bố chị Hà bảo em sang ở cùng anh ạ.
Nó ngạc nhiên, trông em không giống đang đùa chút nào.
– Sao lại thế?
– Bác bảo làm chung chỗ hai chị em về cho tiện. Với lại em sống một mình.
– Mọi năm đâu có sao đâu?
– Em cũng không biết nữa, bố em gọi nói với hai bác vậy. Giờ sao hả anh?
Nó ngẫm nghĩ đôi chút, như vậy em sẽ bớt cô đơn hơn. Nhưng sao thấy lạ lạ, hai đứa cùng chuyển chỗ.
– Em sang cũng được mà, anh vẫn qua. Sống với các bác cho vui. Một mình mấy năm rồi còn gì?
– Dạ. Tính vậy nhưng anh đừng suy nghĩ gì đấy.
– Nghĩ gì?
– Đừng xa mặt mà cách lòng nha!
– Ừ.
Lo lắng cũng chỉ là lo lắng, dự định cũng chỉ là dự định. Mọi thứ thay đổi quá nhiều. Cũng tại cái trường của nó. Thở dài, chống lưng vào cột tựa lên nhìn trời. Em âu yếm vuốt tóc nó, thói quen của em tuy giờ mái tóc đã cắt ngắn.
– Chị đi mãi mà chưa thấy về anh nhỉ?
– Ừ.
– Giờ chẳng còn bạn bè gì hết, em chỉ còn anh thôi đó.
– Ừ.
– Còn nhớ loài hoa của em không?
– Bồ Công Anh, chẳng bao giờ quên.
– Gió đang thổi kìa anh, nhưng tiếc là giờ không có hoa…
Gió một mình bên cạnh ai đây, giờ hoa ở đâu? Cơn gió vô tình nào đã đưa đi rồi…
… Nơi này chìm trong yên tĩnh về giấc ngủ HN, khuya lắm em mới về. Ba người kia biết ý nên chẳng ló mặt ra khỏi phòng. Cũng tốt. Tháng ngày hiện tại đã êm đềm. Nó mong chỉ là như vậy.
…
Ngày em chuyển sang bên kia, nó lại nhà dọn đồ cho em, chỉ là quần áo thôi chứ không phải ở hẳn. Nên nhẹ nhàng. Trong balo em giữ cái gì bí mật lắm. Nó sờ tính mở, em mắng.
– Đồ con gái. Đừng mở.!
– Ờ, thôi.
Nhà chị ở gần shop, chỉ cách một dãy nhà. Khá lớn, lại nằm ngay mặt đường. Ổn thỏa. Nó đi về phòng. Đã qua những ngày rét mướt. Mùa mới mang theo nhiều ánh nắng. Quen dần với không khí tập thể. Làm nó quen nhiều bạn bè hơn. Nhưng chẳng vì thế mà tình cảm với em nhạt đi, thậm chí còn đậm hơn khi mà hai đứa giờ một tuần gặp nhau chỉ có vài lần. Thêm nữa vì xa, nên nó nghỉ việc ở quán caphe của chị mặc cho lời khuyên mời của anh Vinh. Buồn nhưng đành vậy. Ở đó làm nó nhớ chị nhiều hơn.
– Ông đi phụ hồ với tôi không?
– Ở đâu?
– Ngoài công trường bên kia.
– Cũng được cần xin xỏ gì không?
– Không, đến mà làm để tôi nói với thợ cả.
– Ừ.
Thằng Quang rủ làm cùng, chết đuối vớ được cọc.
– Nhưng làm nặng lắm đấy, không quen tối về đau, chịu nổi không?
– Chắc được.
– Xong tuần nào lấy tiền tuần ý…hehe.
Nó giấu em, không để em biết lại lo lắng, thời gian chúng nó làm là buổi chiều nên nghỉ buổi nào lại chạy sang với em mặc cho mệt mỏi. Còn sáng phải đi học. Ngày đầu làm việc, gạch đá, cát, nó khuân tê dại cả tay, chưa bao giờ tay nó phải nâng thứ nặng như vậy, rồi xi măng. Nó ráng làm. Mồ hôi như tắm, thở không ra hơi mà vẫn phải cắn răng, đợi mọi người giải lao mới nghỉ. Nhưng không than thở vì thằng Quang cũng chỉ có ý tốt. Tối về ê ẩm không sang em được. Chỉ nhắn tin cho em đỡ lo. Rồi lại thôi.
– Ông bôi cái này đi.
Thằng Hoàn cho nó tuýt kem bôi kiểu dầu cho đỡ. Nhận lấy, không vững đánh rơi vì run tay. Ngả người xuống nhặt, đau quá.
– Để tôi bôi cho, vài hôm là quen, mới đầu tôi cũng thế.
– Cảm ơn nhé.
– Khánh ơi lấy giùm cốc nước cái.
– Ừ ừ… Kiếm việc chẳng nói, đi sửa máy tính với tôi nè, ít nhưng nhẹ nhàng lắm.
– Thôi, chót thì làm nốt tuần lấy lương đã.
– Cũng được.
Đêm ngủ, chằn chọc, nằm ở trên, cuối cùng chẳng biết sao lại lên sân thượng đứng. Phải rồi, một mình, thói quen này theo guồng xoay đã phai theo thời gian. Nó cần biết mình còn như ngày xưa hay không. Cũng chỉ là trời đêm và nhưng cơn gió, điểm thêm vài ngôi sao lấp sau dải mây đen. Bỗng, nó nghe thấy tiếng bước chân.
– Ai đó?
– Là Minh à?
Nhỏ Hòa khoanh tay đi lên, cô hàng xóm này hôm nọ đã có dịp nói chuyện khi nhỏ sang mượn phích nước. Sau chiếc kính cận gọng xanh là đôi mắt đen toát lên vẻ mạnh mẽ. Nhỏ không quá đẹp, chỉ ưa nhìn, tính cách sao nó không biết. Chỉ thấy cách nói chuyện
gần giống con trai.
– Ừ.
– Sao đang đêm đứng lên đây làm gì?
– Không ngủ được.
– Tưởng tính trộm đồ. Haha, nhìn như thằng ngố ấy.
– Ừ.
Nó im lặng mặc kệ nhỏ huyên láo một góc tầng thượng.
Không khí này làm nó thấy sảng khoái đôi chút. Chắc mỏi
mồm, nhỏ đi xuống.
– Có chỗ này. Bị cậu chiếm mất rồi.
Tiếng nói của nhỏ vọng lại, người đã khuất sau những chiếc quần áo đang khẽ đưa trong gió. Đêm tối thật tẻ nhạt.
… Sau tuần đó, nó vẫn đều đặn qua với em dù công việc không ổn định, cuộc sống cũng có phần khó khăn hơn. Đổi lại, nó cảm nhận, tình cảm em dành cho nó, có gì không ổn lắm. Giờ đang ở bên shop của em đợi em về. Nó cũng vừa xong việc ở công trường, hôm nay lĩnh lương, nó muốn đưa em đi ăn chung để hâm nóng tình cảm hai đứa. Lâu lâu mới có một dịp mà.
– Chịu khó chút nữa nhé, 10 phút nữa chị dọn, tha hồ chơi.
– Vâng, em đợi được mà.
Chị Hà, đặt chén nước xuống bàn rồi lại chỗ giá. Chọn đồ cho khách, em thì đang tính toán gì đó trong quầy thu ngân. Shop này rộng nên khá là nhiều quần áo đẹp. Thật là nể hai người này, thảo nào gu thẩm mĩ không chê vào đâu được.
– Xong rồi… Đi đi anh.
Em gọi nó khi đang nghĩ vẩn vơ. Trên đường HN, lóng lánh đèn của những cửa hàng kính trưng bày. Em ở sau ôm chặt, đã nhiều ngày trôi qua mới có được cái ôm ấm áp như này, lẽ ra nó phải vui. Nhưng lại sợ, nỗi sợ hãi không tên.
… Tuần mới đến, chiều nay ở công trường nó bị gạch rơi vào đầu, may mắn ở tầm thấp và có mũ nên không sao. Chỉ choáng váng thôi. Thằng Quang thấy vậy liền bảo nó nghỉ, được dịp lại cùng Khánh đi sửa máy tính. Tuy không biết gì, nhưng cũng được cái chân sai vặt và bưng bê. Tất cả cũng chỉ vì cuộc sống. Điều này khiến những lần lên lớp bài giảng theo đó mà hiểu nhiều hơn… Chiều đã có nắng, lại vi vu qua shop chỗ em làm, nhưng đóng cửa, không biết em đi đâu, sang nhà chị hỏi cũng không có ở nhà.
– “Alo…”
– “Em đang ở đâu vậy?”
Nó sốt sắng hỏi, phần vì nhớ, phần vì lo.
– “Hi. Em đi lấy hàng với chị… Xin lỗi anh nha.”
Chẳng ngờ em khách sáo thế, cách nói chuyện của em thay đổi. Nó lặng thinh.
– “Ừ, anh qua định rủ đi chơi mà không có.”
– “Vậy để hôm khác nhé anh… Giờ mới đầu năm nên em bận.”
– “Ừ.”
Hai từ “em bận” khiến nó thấy lạc lõng, nhói lên. Sau lần đó, nó hầu như không liên lạc được cho em, có liên lạc được em lại nói em bận. Ừ bận, lại cất công qua shop tìm, vậy mà em không có ở đó.
– Ly có ở đây không chị?
– À, nó đi đâu từ hồi chiều đó em. Vô ngồi đợi, nó sắp về rồi á.
– Dạ thôi, em ra đằng này xíu rồi tý em quay lại.
– Ừ.
… Nó vòng xe đi tìm, em có thể ở đâu được chứ. Điện thoại thì tắt máy. Đến tối. Về phòng trọ trước khi qua shop lần nữa, nó bỏ cuộc vì không thấy em đâu, lòng đau đáu không yên, chỉ thu lu một góc nghe ba thằng kia nói chuyện, thì nhỏ Hằng đi vô mang theo bọc gì đó.
– Ủa, gì vậy? úi đồ ăn kìa, nay trời sập à Hằng ơi?
Thằng Hoàn chống tay vào cửa, mặt nhỏ Hằng hồng nên, ai nhìn cũng biết cu cậu thích nhỏ Hằng ra mặt. Nhỏ ấp úng.
– Cái…cái này của Minh… Nãy có con bé… Cao cao, tóc đỏ hỏi có phải phòng, này có Minh không? Mình bảo đúng thì nó nhờ đưa giùm. Cậu cầm hộ đi, mình về phòng.
Nó nghe giật mình, vội quay lại đến gần nhỏ Hằng.
– Từ từ, ai vậy Hằng, trông như thế nào?
– Mình không biết, thấy đẹp cả cao cao. Tóc thì màu đỏ xõa dài. Thôi mình đi nhé.
– Ơ ơ…
Nó chưa kịp hỏi thêm, nhỏ đã chạy về phòng, ba thằng kia bâu lại.
– Ôi vãi, thịt bò này, các ông ơi… Thịt bò đấy. Á…á…á…
Thằng Hoàn rú lên như được ai cho tiền, hai thằng kia cũng không kém.
– Nấu liền nấu liền… Mẹ nghệ sĩ sướng vãi ra, đâu cũng có gái.
– Im vô làm đi!
Khánh đến gần lay lay nó đuổi hai thằng kia vô bếp. Cũng phải, sinh viên ăn thịt đã là sang rồi, đây còn là thịt bò. Cải thiện bữa cho cả phòng thấy cũng vui, nhưng lòng đầy thắc mắc.
– Sao thế?
– Không biết ai chuyển nữa.
– Lăn tăn gì, có ăn là phúc rồi ông ạ.
– Ừ, các ông cứ ăn đi.
– Nhìn ông buồn buồn. Dạo này không thấy con bé kia qua nữa. Giận nhau à?
– Không, có gì đâu. Thôi vô làm đi ông.
– Ừ, có gì nói nghe, để trong lòng có ngày vỡ ra đấy. Lạc quan lên, còn cuộc đời phía trước mà.
Khánh vỗ vai rồi đi vào, nghe lời của cậu này làm nó thấm thía nhiều, đúng là già đầu nhất hội. Chẳng giống mác nghiện máy tính tẹo nào. Rất tâm lý đấy. Thảo nào hai thằng kia coi như anh cả trong phòng. Nhưng Khánh đâu hiểu nó đang bị sao chứ. Chính nó còn không hiểu nó đang ra sao cơ mà. Ăn uống xong xuôi cũng muộn, chẳng ngon miệng cũng ráng nuốt vội vàng để qua nhà chị tìm em. Thời gian sinh viên ọp ẹp, nó cứ bòn rút được gặp em giây nào là tốt giây ấy. Nào ngờ, đang nổ máy xe, nhận được tin nhắn của em.
– “Hôm nay em hơi mệt, chắc không gặp anh được rồi, đừng sang, ra đường tối nguy hiểm anh ạ. Hôm khác mình gặp nhau anh nhé.”
Vậy là lại hôm khác, nó buồn bã trở vào trong. Tình cảm của em dành cho nó giờ còn lại bao nhiêu. Mà có thể em mệt thật, chắc nó cứ suy nghĩ tiêu cực lên vậy thôi.
… Để chủ nhật, ngày rảnh của cả hai. Nó đến shop đợi em để được đèo em đi chơi như mọi lần. Thái độ vui vẻ tíu tít chẳng còn nơi em, thay vào đó là nụ cười gượng rồi lẳng lặng đi vào để nó ngồi đợi với tâm trạng hụt hẫng. Nhìn em có vẻ mệt, hay ho hen, Nó xót xa. Chỉ tại em tham công việc.
– Em mệt thì nghỉ chứ, đi làm hoài ốm thì sao?
– Cảm xoàng thôi, em khỏe lắm ốm sao được hihi.
– Anh không muốn thấy em như này.
– Anh không phải lo đâu mà. Ra ngồi đi, để tý nữa còn đi chơi.
Yêu em không lo cho em thì cho ai… Sao em cứ đẩy anh đi bằng sự vô ý vậy?.Cuối cùng cũng được đưa em đi chơi, em phát hiện những vết bầm trên người nó, cũng chỉ hỏi qua loa, không tỏ vẻ lo lắng như mọi lần. Hai đứa ngồi ăn chung ở phố cổ, cũng chẳng còn thái độ hào hứng kể lể mọi chuyện vui buồn của em nữa. Chỉ còn sự gượng gạo và im lặng. Chắc do em vì công việc phải lo nghĩ. Nó quyết định an ủi em bằng cách đưa em lên cây cầu LB nơi yêu của hai đứa. Đổi lại được thái độ trầm ngâm của em. Em ở thành cầu mỏng manh cùng những cơn gió. Muốn ôm em lại để gió đừng mang em đi. Nhưng ngượng ngùng, chỉ bận ngắm em thôi. Kết thúc một ngày bên nhau nhạt nhòa. Liệu em có còn là em không?
Chap 115:
Tuần mới lại qua, như một định lý nhàm chán nhất định. Nó rũ rượi nằm một góc ở phòng với nhiều suy nghĩ tiêu cực, phải có thằng Quang với thằng Hoàn kéo dậy đi học mới đi. Cơ sở này không rộng nhưng khá sạch sẽ. Trong khi tụi ở lớp đàn đúm chơi bời dưới sân, nó gọi cho em. Không liên lạc được. Vậy đó, em bận suốt, mọi lý do em viện ra để tránh nó, làm nó buồn. Chỉ thơ thẩn về những lời nói yêu đã lâu không được nghe lại từ em. Đơn giản gặp được nhau em lại vội vã, thời gian đã hạn hẹp. Nhiều khi nó thấy em đi với nó, gần như là nghĩa vụ. Vài nụ cười gượng nói năng. Rồi còn trang điểm đậm lắm. Nó góp ý thì em phản ứng.
– Thời buổi này con gái ra đường ai không trang điểm hả anh, nhìn quê lắm.
– Nhưng em đẹp sẵn rồi mà cần gì trang điểm?
– Thì cho nó đẹp hơn.
Bên cạnh em lúc này mỗi lần đi chơi lại kè kè cái túi xách. Lúc ngồi bên nhau chẳng còn tâm sự, thay vào đó chỉ là việc em soi gương với chỉnh sửa đầu tóc. Ừ, tiểu thư, em đẹp, em cao sang. Vậy giờ em còn yêu anh nữa không nhỉ. Thằng mà giờ đây như nài nỉ em mỗi lần đi chơi, được nửa tiếng đã đòi về với lý do bận. Cáu lên em nói.
– Sao lúc nào anh cũng hỏi dò dẫm thế, chuyện ở shop chứ gì đâu?
– Vì anh là người yêu của em… Em hiểu không?
– Em biết rồi, nhưng đâu phải quá tò mò như vậy?
Chẳng thèm nhìn nó, em vẫn soi gương để đánh son môi. Dòng kẻ mắt cũng theo đó mà đậm lên. Nó không còn nhận ra em nữa. Đèo em về, cái ôm hờ không đủ để cơn gió lạnh còn xót lại đi qua. Tìm một hơi ấm hay trái tim ngày xưa. Em đã thay đổi rồi ư? Hay anh đã làm gì khiến em không vừa lòng?
… Ngày hôm ấy, có gì đó vỡ vụn, hình như một mảnh thủy tinh, nó đã cố dán dính lại, nhưng nhìn đến méo mỏ đáng thương. Tay cũng bị cứa đến bật máu. Đêm về nhớ em, dù có đau, Em vẫn là người con gái nó yêu thương nhất. Thế rồi…
…
– “Alo…”
– “Minh hả… Tôi Quang đây.”
– “Gọi gì vậy ông?”
Gần tối đang ngủ, nó nhận được điện thoại, chỉ hơi ngạc nhiên chút.
– “Ông ra quán caphe gần. Công viên Bắc chỗ siêu thị đi, tôi thấy… Bạn gái ông…”
– “Ừ, thì nhà gần đoạn đó mà.”
– “Không phải… Nó đang ngồi với một đứa con trai…”
– “Hả?”
… Chẳng cụp máy nó vội phóng như điên trên con đường đông đúc, ánh đèn đường vụt qua cứ nhòe đi. Con trai… Ai mà quan trọng hơn cả nó, ai mà tối nó hẹn sang gặp em mà em bảo bận. Đừng nói với nó đây là sự thật. Đừng phải là lý do em lạnh nhạt với nó. Xin… Đừng…
Đến nơi, thằng Quang ngoắc nó lại một bàn gần cửa, thấy người con gái đó. Đúng em rồi… Bên cạnh em là anh chàng nào rất đẹp trai. Nhìn hai người đẹp duyên, khiến nó chạnh lòng và run rẩy…
– Ông bình tĩnh, đừng làm ầm lên. Thử gọi hỏi nó xem sao?
– Ừ.
Giờ nó chỉ biết nghe lời chứ chẳng nghĩ được gì nữa.
– “Alo”
– ” Em đang làm gì vậy…?”
Nhìn em khẽ nhăn mặt chần chừ bàn bên kia. Thái độ này là sao?
– “Em đang đi chơi với bạn mà, anh có chuyện gì không?”
– “Thế em đi với trai hay gái thế?”
Bên kia em khó chịu hẳn lên.
– “Cái này mà anh cũng quản lý em à?”
– “Đâu có… Anh chỉ muốn nhắc muộn rồi em lên về sớm thôi…”
– “Em biết rồi…!”
Em cụp máy, gương mặt khó chịu kia lại tươi trở lại. Nụ cười này đã từng thuộc về nó, hụt hẫng lắm. Em cũng chẳng nói gì nhiều. Tuy rành rành ra đấy, mà nó vẫn cố chấp tin, phải rồi chỉ là bạn thôi mà. Đâu có bằng chứng gì nữa chứ.
… Tối hôm nay, nó lại tìm cách làm em vui. Một trò trẻ con nhưng nghĩ là sẽ rất ý nghĩa. Rẽ vào hàng bánh rán ở phố cổ, nơi hai đứa thường đi ăn những lúc em buồn hoặc lỡ chưa nấu nướng. Hương vị ở đây chắc em sẽ không quên. Dù mệt nhưng nó không về phòng luôn mà phi sang nhà chỗ em. Bộ quần áo phụ hồ vẫn dính đôi chút xi măng, đầu tóc bết lại. Chẳng có hề gì, vì viễn cảnh được em chăm sóc lo lắng như ngày xưa khiến nó cứ cười trên đường đi với bọc bánh lủng lẳng ở xe. Đường phố hôm nay vì thế trong mắt nó cũng đẹp hơn nhiều. Vậy mà…
Cổng nhà chị có một đôi trai gái đang rảo bước, anh chàng đó nắm tay người con gái của nó.Họ đi mà cười vang con đường nhỏ, tiếng cười của em rất tự nhiên, thứ mà nhẽ ra là của nó. Lòng nó quặn thắt chiếc bóng dài lê thê run rẩy. Nó đứng lấp sau một cây lớn, bên cạnh thùng rác nhìn trộm người con gái mình yêu thương vui vẻ bên người khác. Cảm giác này ai hiểu. Đau lắm. Nhưng vẫn cứ huyễn hoặc là mình không bị phản bội, thật ra lòng nó đã tan nát. Gắng giữ giọt nước mắt không chảy, vứt bọc bánh đi. Quay xe về trước khi thấy thêm một hành động nào làm nó tổn thương thêm nữa.” Đêm lặng lẽ mình tôi góc phố quen thuộc, qua một mùa đông dở dang với bao kỷ niệm, giờ em còn nhớ hãy em đã quên…”
…
– “Em rảnh không? Mình gặp nhau nhé?”
– “Anh à, giờ em đang đi chọn đồ… Để hôm khác đi anh?”
– “Ừ.”
Buồn bã đút chiếc điện thoại vào túi tuần… Gọi đĩa hướng dương và cốc trà, nó ngồi một mình ngắm thành phố đã dần về đêm ở một quán lề đường. Tiếng ồn ào xe cộ đã thưa thớt, bà chủ quán cũng lẹp bẹp chiếc bếp than để chuẩn bị dọn về. Cảnh vẫn đấy, nhưng người đổi thay. Những toà nhà sừng sững xung quanh, giờ mới biết HN đáng sợ như thế nào… Nó phồn hoa quá… Trời nổi gió, hình như chuẩn bị mưa. Cơn mưa rào đầu tiên chuyển mùa, nó nghĩ vậy, bởi tiếng sấm đã âm ỉ trên bầu trời đen nghịt. Bỗng chợt, chiếc xe máy của ai vụt qua mang theo tiếng nói quen thuộc. Em đang ôm anh chàng đó, cả hai đang rẽ vào… Khách sạn. Chẳng kịp giữ nổi cảm xúc, nó đuổi theo chiếc xe… Vụt qua chặn lại gần cổng… Chàng trai kia tỏ vẻ kì lạ, em thì ngạc nhiên…
– Anh…a…nh…?
– Chuyện này là như thế nào, em có thể nói cho anh biết được không…?
Em… Im lặng, sự im lặng đến rợn người. Em còn nói nghĩa là em còn quan tâm thương yêu, em im lặng khác nào em muốn đặt dấu chấm hết… Nắm chặt tay em lại.
– Em đi về đi… Về với anh…!
Ba người đứng cạnh nhau, nó nhìn trông hệt thằng bán ăn xin… Người ngợm bẩn thỉu, mặt em thoáng chút bối rối rồi trở lên lạnh lùng… Giờ thì thật sự, nó đã hiểu…
– Cậu là ai… Tránh ra cho chúng tôi đi…!
– Anh về đi…!
… Em nói làm nó chết lặng… Ai đã nói xa mặt đừng cách lòng… Bao câu hẹn ước giờ đọng lại được ở em không, sự phản bội này quá trắng trợn. Làm sao nó chịu nổi đây? Em độc ác lắm… Em biết không?
– Cậu kia điếc à?
Nó hốt hoảng chạy lại lay em… Đôi bờ vai nhỏ nhắn… Em nhăn mặt…
– Sao lại như thế này? Nói cho anh biết đi…? Em đừng thế nữa, anh làm gì sai… Anh làm gì trái ý em, em nói đi… Anh sẽ sửa mà…!!
– Anh chẳng làm gì sai cả… Chỉ là em chán rồi, em hết yêu anh rồi… Anh hiểu chưa, về đi, đừng hi vọng nữa… Mình chia tay!
Giọng lạnh lùng cuốn theo cơn gió đến buốt óc, nó sốc… Ngồi bệt xuống đất, giữ chân em lại.
– Anh không chấp nhận đâu… Anh không tin…!
– Vậy thì để tôi nói cho anh biết… Từ trước đến nay anh chỉ là trò chơi của tôi thôi… Chán thì bỏ anh hiểu không?
Giọng em lạnh nhạt, có phần khinh bỉ.
– Bồ công anh… Cơn gió, tất cả đều là lừa dối ư. Em hãy nói với anh là không phải sự thật đi… Rồi anh sẽ dẫn em đi chơi, anh vẫn sẽ yêu em như chưa từng có gì xảy ra, anh xin em đấy… Đừng nhẫn tâm với anh như vậy mà, anh xin em…
Nước mắt khó có thể kiềm nữa… Trước bao người trong đêm tối, nó cố níu giữ người nó yêu bằng cách nhục nhã nhất.
– Bốp…!!
Choáng váng vì đau… Nhưng nó gượng dậy sau cú đấm đó, tụi bảo vệ cũng chạy ra… Điều này châm ngòi máu điên trong nó… Vớ lấy viên ngói ở hốc cây. Đứng chắn trước em.
– Thằng nào đến gần, tao liều với thằng đó…!!
Cả bọn sững lại không dám đến gần. Chỉ có em…
– Chát…!! Cút đi…! Anh hiểu không, anh chỉ là thằng sinh viên thôi… Anh có gì chứ, địa vị, tiền bạc…?Trò chơi đến đấy là chấm dứt… Về đi. Tôi chán ngấy anh rồi. Rác rưởi…!!
Em cười nhạt, cú tát đau đến tận xương tủy. Em cùng anh chàng kia bỏ vào trong khách sạn. Nó thất thần ở ngoài, viên ngói vỡ nát dưới chân nhanh quá, mọi chuyện kết thúc vậy sao? Vị the mát, tiếng sấm rền vang. Cả ông trời cũng cười nhạo nó. Mưa trắng xóa đường phố, cơn mưa rào trái mùa mang theo bầu tâm sự. Chiếc ghế đá chỉ còn một người trống một bên. Mặt hồ vỡ tan theo mưa. Ngửa người ra ghế đá, mưa rát mặt. Giờ này em đang vui vẻ bên ai kia… Em có còn là Ly trong nó không? Cô gái mộng mơ, hay cười, hay khóc, tỏ vẻ mạnh mẽ… Hay giờ là ác quỷ. Không… Nếu bên trong em có là một ác quỷ thì nó nguyện làm mọi thứ để xin chút lòng trắc ẩn của con quỷ này… Chỉ mong con quỷ này không phải là em.
…
Thức dậy người kiệt quệ sức lực… Nó ước mọi chuyện đêm qua là mơ một cơn ác mộng nhưng không thể được. Nó đang ở phòng trọ, với mấy thằng bạn xung quanh.
– Ê… Tỉnh rồi… Tỉnh rồi… Gọi Khánh vào đây…!
Thằng Hoàn réo. Thằng Quang quây lại.
– Sao mà đêm qua ông nằm ngủ ngoài ghế đá vậy, mà mưa to nữa, bộ chán sống à?
– Ừ.
– Điên vừa thôi… May có đứa kiếm được ông đưa ông về đây đấy…
– Ai?
– Thằng Tuấn với con nào ý, tự nhiên cõng xồng xộc vào giữa đêm… Hai đứa ướt sũng.
Lại phiền đến mọi người. Nhưng nó vẫn không tin được em lại là con người như vậy, có lẽ có lý do gì đó. Em của nó không thể như thế, người nó yêu là một cô gái tốt, cô ấy không bao giờ như vậy với nó đâu. Chẳng qua là trò đùa. Điều này khiến nó cười, cười như điên như dại. Cười…cười… Ra nước mắt…
… Đớn đau, em không còn nguyện vẹn ngay trước mắt nó, không thể ngăn. Bất lực nhìn em bên người khác. Nó ngồi đơ như kẻ mất hồn, nó vẫn muốn gặp em. Ai bảo nó bi lụy lú lẫn, nó mặc kệ. Tình đầu dễ gì buông tay. Lỡ yêu em quá nhiều.
Nó chẳng quan tâm điều gì hay ai, nó chỉ muốn em nói rõ ràng, mặc cho mọi thứ đã ngay trước mắt. Vẫn là anh chàng đẹp kia. Nhìn em tình tứ bên người ta, nó khó chịu như trái tim vỡ vụn, nhưng ngàn mảnh vụn này vẫn rung rung lao theo em…
– Anh muốn nói chuyện…!
Nó chạy xộc vào kéo em ra khỏi căn phòng ầm ỹ đầy mùi thuốc lá và rượu. Hôm nay em diện chiếc váy đỏ dài tới chân, mặt thì trang điểm rất kỹ càng. Em đẹp lắm, nhưng vẻ đẹp này không hợp với em chút nào.
– Còn gì để nói nữa, anh về đi…!
– Anh không tin, cho anh một lý do, nếu đúng anh sẽ chấp nhận.
Em thở dài não nề.
– Sao anh cố chấp vậy nhỉ. Lý do, lý là tôi hết yêu anh rồi, anh hiểu không? Anh có gì lo được cho tôi? Có tiền không? Có xe không? Tôi từng nói mọi thứ tôi nói là nói dối… Nhưng anh không để ý. Từ trước đến nay. Anh nghe rõ nhé… TÔI CHƯA BAO GIỜ YÊU ANH!! Anh thấy người kia không, đó là người yêu tôi… Anh ấy giàu, anh ấy lo được cho tôi. Vậy đó, anh hiểu chưa. Về đi đừng làm phiền tôi nữa…!
Em định quay bước lại cánh cửa đó. Nó kéo tay em lại…
– Nhưng anh yêu em… Anh yêu em mà…?
– Yêu à… Tỉnh lại đi, thời buổi này chẳng có tình yêu đâu. Yêu có giúp tôi sống không… Ngây thơ lắm, cuộc đời không màu hồng như vậy đâu…
Nó chẳng nghe những lời xát muối đó, chỉ hấp tấp kéo em về…
– Về với anh đi…!
– Bỏ ra…!! Sao anh dai quá vậy, tôi không yêu anh… Về đi, đây không dành cho những kẻ như anh đâu…!
Em đẩy nó ra rồi bước vào, tiếng nhạc xập xình như theo con tim nó làm ngừng đập đi… Thế là hết sao?
… Lúc này nó muốn tìm nơi để yên tĩnh một mình, nơi đầy kỷ niệm của hai đứa. Phòng trọ cũ mở ra, không khí chẳng có hơi người đã lâu… Nó ngồi xuống giường, căn phòng trống trơn im lặng… Những hồi tưởng ngày xưa ùa về… Nhưng lời nói của em văng vẳng trong đầu… Nó điên cuồng cào cấu, tấm gương bị nó đấm nát…nó cứ vô hồn như vậy, đau cả thể xác lẫn tâm hồn… “Em ơi, anh đau lắm…”
…
“Anh không đủ dũng cảm để chia tay, anh sợ cảm giác khi ở một mình, thứ mà anh từng rất thích. Giờ anh trống rỗng cảm xúc, anh sợ cả những âm thanh về khuya u ám tĩnh mịch mà giờ anh biết em đang bên người khác. Em là người con gái yêu anh, anh nhận thấy được sự chân thành, tình thương sự quan tâm chăm sóc không vu lợi vậy mà em nói tất cả đều là giả dối. Khi em làm như vậy, em có thấy mệt không?”… Nốt hôm nay thôi, sang ngày mai anh sẽ xa em mãi mãi thay vì lời ước thề yêu em, xa nhưng không hết yêu. Nốt hôm nay thôi cho anh nhớ về em bằng những thứ đẹp đẽ nhất, trong sáng nhất… Em là bông hoa dại, tự do buông mình trong gió nhưng anh đã bao giờ là cơn gió của em? Nốt hôm nay thôi em nhé, nốt hôm nay… Vì ngày mai chúng mình sẽ…chia tay!
…” Cầu Long Biên cơn mưa rào nặng hạt.
Góc phố cổ lúc ấm áp vào đông.
Bồ Công Anh sao lại lỡ nhạt nhòa.
Để gió buồn từng ngày dài ngóng trông.”
… Trả lại em kỷ niệm. Một tin nhắn cho tình yêu dối trá như em nói suốt nửa năm. “Em sống hạnh phúc, anh chỉ cần như vậy thôi. Dù là giả dối nhưng tình yêu đó đối với anh luôn thật. Cảm ơn em nhiều. Anh yêu em.”
Có lẽ cái cách em đến cũng nhanh như cách em đi. Một cơn mưa đi qua.
Chap 116: (Kết Thúc)
Hai tháng là quãng thời gian không nhỏ, nhưng cũng chẳng đủ lớn để quên một người. Nó không còn khả năng tin vào cái gọi là tình yêu nữa, bất kì người con gái nào cố gắng gần gũi nó… Hình ảnh em cùng anh chàng kia hiện ra… Làm nó run rẩy… Nhận thấy mình không hợp với cuộc sống tập thể mặc dù mới được vài ngày, nên nó tìm cho mình một nhà trọ mới dù có đắt hơn, tuy nhiên được ở một mình. Đã rất dằn vặt, đau khổ. Nó muốn tìm đến thuốc, nhưng sợ khói làm cay mắt, muốn tìm đến rượu nhưng sợ rượu đắng… Vì cay đắng nó nếm đủ rồi. Cố gắng gạt em ra khỏi cuộc sống của nó vậy mà không thể được. Mỗi lần cồn cào nỗi nhớ, mùi hương, giọng nói hay nụ cười là mỗi lần nó mong có một cơn mưa. Để tiếng gõ cửa phòng quen thuộc của em lại đến. Nhưng chỉ trong mơ… Giấc mơ mà không có thực, giấc mơ nó đã tưởng là sự thật suốt nửa năm trời…
… Hôm nay trời đầy gió, tiết âm u, mọi thứ xám xịt, đã chớm hè. Vị mưa gần gũi hơn không chỉ với nó mà còn với toàn dân thành phố HN. Mùa hè mới mang những cơn mưa mới, mọi thứ thay đổi nhưng cảm xúc chẳng đổi thay. Phải học cách quên đi thôi. Đúng rồi, phục vụ thì làm sao hợp với tiểu thư…
– Minh ơi…! Bàn số 8 kìa!
– Ra liền…!
Quán caphe này nhỏ hơn quán của chị nhưng lương lại nhỉnh hơn chút vì quán ít nhân viên lại rất đông khách. Nên nó làm công việc của hai, ba người. Từ sáng đến tối. Dù là mệt mỏi nhưng nó sợ lúc rỗi rãi đầu lại suy nghĩ linh tinh. Vừa rồi là cô con gái của bà chủ gọi ra đưa nước cho khách. Khá tốt bụng nhưng hơi lười biếng. Dẫu sao nhân viên như nó chả có quyền mà bình phẩm nghĩ thì nghĩ vậy thôi.
Sau một ngày làm việc mệt nhọc, nó ngả người xuống chiếc ghế xếp (phòng không giường)… Nhìn trần nhà một cách chăm chú để giết thời gian. Quãng thời gian này thật sự chán nản và lâu qua. Vì mọi đêm nó đều thức trắng. Để khóc một mình khi cảm xúc đau đớn đến đỉnh điểm… Bỗng điện thoại reo… Dãy số lạ.
– “Alo…?”
– “Có phải Minh không nhỉ?”
– “Đúng rồi, ai vậy?”
– “Chị Hà đây… Em có thể gặp chị chút được không? Chị có chuyện muốn nói.”
Nó chán nản tính từ chối và cúp máy, chắc lại khuyên nhủ đừng bê tha hay gì nữa đây mà. Nó nghe nhàm tai những thứ này rồi, hay giải thích cho nó về cô ấy. Về cô gái nó yêu thương nhất lại phản bội nó chỉ vì xa mặt cách lòng vì cái thứ thiết yếu của xã hội, đồng tiền…
– “Xin lỗi chị, em không rảnh. Giờ em bận lắm.”
– “Nếu không chịu gặp chị, em sẽ hối hận suốt quãng đời còn lại đấy…!”
Câu nói làm nó chột dạ và thắc mắc. Sự tò mò làm nó đồng ý. Dù sao nó cũng muốn biết giờ em ra sao. Có hạnh phúc hay không.
– “Được rồi? Giờ ở gặp nhau ở đâu hả chị?”
– “Quán caphe em làm trước kia nhé…”
Giọng chị Hà ngập ngừng vẻ buồn rầu.
– “Vâng…”
…
Quán vẫn vậy, chẳng thay đổi gì nhiều, có chăng là về con người mà thôi. Anh Vinh vui vẻ chào đón nó như một người bạn cũ đã lâu không gặp, đến nhỏ Mi cũng hiền dịu đi. Ừ chắc chỉ có nó là vẫn vậy thôi. Thấy nó, chị Hà vẫy nó lại một chiếc bàn cuối khu. Đến gần, sững người lại. Anh chàng người yêu mới của em đang ngồi bên cạnh chị, nét mặt trầm ngâm. Anh ta làm gì ở đây?
– Em ngồi đi.
Kéo chiếc ghế đối diện hai người, nó ngồi xuống, thờ ơ đi một hướng khác. Dù gì trong một con người đầy đủ cảm xúc, cái nhỏ nhen sẽ không thiếu. Nhất là với người đã chia rẽ hai chúng nó. Kẻ thứ ba.
– Nếu chị muốn nói chuyện về Ly thì xin lỗi em không còn là gì của cô ấy nữa rồi. Nên có lẽ mình không có gì để nói.
– Em cứ nghe rồi sẽ hiểu… Đừng ngắt lời chị.
Mặt chị Hà buồn sâu thẳm. Mắt nhỏ nước. Giọng lạc đi run run. Nó ngạc nhiên.
– Chị có gì cứ nói, em vẫn đang nghe mà.
– Ừ… Cái Ly… Ly mất rồi em ạ!
Nghe câu nói này, sống lưng nó lạnh toát, giật mình hoảng hốt… Chắc lại trò đùa gì đây.
– Chị đừng đùa nữa, điều này không vui đâu!
– Em bình tĩnh nghe chị nói nốt… Ly mắc bệnh tim em ạ, khi phát hiện thì đã nặng rồi, phẫu thuật chỉ có ít phần trăm thôi em. Nên nó chọn cách xa em để em không đau khổ, em không dằn vặt. Nó muốn em căm ghét nó để khi ra đi nó muốn đau một mình thôi… Những lần nghe điện thoại của em xong là những lần nó khóc không còn giọt nước mắt nào. Lúc đó, nó phải thở máy và chị bên cạnh… Nghe hết. Nó lại rúc vào chị khóc… “em khổ lắm chị ơi…”…
Chị Hà nấc lên… Nước mắt nó trào ra mặc dù không tin đó là sự thật… Dối trá… Tất cả là dối trá…!
– Biết em đủ thông minh để không tin vào câu chia tay thông thường… Nên nó đã sắp đặt một vở kịch bằng những người bạn của em. Nó nhờ họ giúp để em tin, nó thực sự thay lòng. Nhưng mỗi đêm, nó nằm trong viện lại khóc một mình. Đã nhiều lần nó muốn gọi cho em để nói tất cả… Rồi lưỡng lự khóc không dám. Chị hỏi thì nó bảo ” Em sợ… Anh ấy sẽ đau khổ, chị nhìn vậy thôi, nhưng Minh của em hay khóc lắm…hihi”… Nói vậy hai chị em chỉ biết ôm nhau sụt sùi, không hiểu sao căn bệnh lại chọn nó… Ly không đáng bị như vậy phải không em…?
Giờ đây nó hiểu nó đã trải qua điều gì rồi, một lần nữa cái đầu ngu dốt của nó hiểu ra. Tự trách mình quá vô tâm… Nước mắt chảy xuống thành dòng vì người con gái đó…
– Cậu thật sự may mắn vì có được tình cảm của cô ấy… Ly là một cô gái tốt. Cô ấy rất đau khổ khi thấy cậu như vậy, đêm hôm đó, chúng tôi không làm gì cả. Chỉ có cô ấy đứng bên cửa sổ lặng nhìn cậu rồi khóc, khóc một cách dữ dội. Khi cậu rời đi, cô ấy vì quá sức nên ngất. Tôi là người đưa cô ấy vào viện. Trong đó, tôi chứng kiến, mỗi lần đến thăm. Không ngày nào gối cô ấy không ướt… Tôi chỉ là bạn cô ấy nhờ giúp mà nhìn cô ấy như vậy tôi cũng đau lòng lắm, nhưng giờ cô ấy không còn nữa…
Những câu nói của anh ta làm nó bằng hoàng hơn, nó thấy mình khóc ra tiếng, sàn của quán lấm tấm nước mắt. Nó không dám ngước mặt lên nhìn hai người, nó sợ…
– Minh này… Những thứ này là của em… Chị nghĩ Ly muốn em giữ chúng.
Nó quay sang, chị Hà đẩy món đồ đến chỗ nó. Vội vàng nhận lấy. Một chiếc khăn len màu đen có chữ “M love L”, quấn trên cổ con doremon nhồi bông quà nó tặng sinh nhật em… Lặng lẽ ôm hai thứ này vào người, mặt doremon ướt lệ…
– Đây là hai đồ Ly hay ôm khi ngủ ở viện… Chiếc khăn này cũng là của nó đan lúc điều trị… Chị còn nhớ rõ… “Minh thích màu đen chị ạ, hihi. Khi em hỏi thì anh ý giải thích lạ lùng cực, như biết xấu vẫn thích ấy, chị thấy đặc biệt không… Giá như em được tự tay mình quàng vào cổ cho anh vào mùa đông năm sau…nhưng chắc không được chị nhỉ…?”… À con đây nữa, đây là bức thư mà Ly viết vào ngày cuối cùng ở VN trước khi qua Nhật phẫu thuật… Lúc ấy do quá bực vì sự ngốc nghếch của con bé mà chị giật lại cất đi, chị nghĩ em lên đọc, chị đưa nó tờ giấy. Nó vuốt phẳng phiu tờ giấy nhăn nhúm và ố vàng, nét chữ mềm mại của em hiện lên chỉ vài dòng thôi… “… Ngày mai mình phải qua bên kia, có lẽ mình sẽ chết… Mình nhớ anh lắm, muốn gọi cho anh lắm nhưng không được. Mình không đủ dũng cảm làm anh đau lòng… Những thứ do vở kịch mình tạo ra đã làm anh khổ đủ rồi… Giờ mình chỉ ước, giá như mình được ôm anh, hôn anh lần cuối trước khi đi… Cảm nhận bàn tay đầy xương và lồng ngực nho nhỏ nhưng luôn ấm áp đấy của anh. Mình biết anh thắc mắc sao mỗi khi đi xe mình lại ôm chặt như vậy nhưng không dám hỏi… Haha, anh nhát lắm… Mình mong anh hỏi để có thể trả lời… Ôm như vậy để tay mình vòng qua người anh, đến ngực trái của anh… Nơi có trái tim anh đang đập… Thứ mà anh hứa nó thuộc về mình mà giờ mình phản bội anh. Chắc anh đau đớn lắm, giá như mình không bị đau… Giá như mình không mắc bệnh, giá như mình không chết. Mình sợ chết lắm…” bức thư dừng lại bằng quệt mực dài, chắc trong lúc đang viết bị giật đi. Bức thư không hồi kết nhưng đặt dấu chấm hết cho một con người với số phận đau khổ, người con gái nó yêu. Nhìn lại những vết loang. Những giọt nước mắt của em trên tờ giấy đã khô. Em khóc nhiều quá…
– Chị gọi em ra để cho em hiểu… Ly nó chỉ yêu em, chưa bao giờ thay đổi… Nhưng số phận hai đứa không đến được với nhau rồi… Do em chị bạc mệnh, chị hứa với nó là sẽ giữ bí mật. Nhưng chị sợ em hận nó. Ly đáng thương lắm em ạ. Đừng hận nó nhé. Em giữ lại đồ, chị phải về rồi.
Chị Hà dụi mắt rồi kéo chiếc túi xách bước ra khỏi quán cùng anh chàng kia… Nó cứ ngồi như vậy ôm đầu khóc, khẽ lấy con doremon, hít vội mùi hương của em còn xót lại. Nó đi khỏi quán, quên xe luôn. Nó như một thằng điên, ôm con doremon đi khắp nẻo đường mà khóc. Bao nhiêu người nhìn với ánh mắt thương hại. Chắc họ tưởng nó điên… Mà đâu biết, nó…điên thật. Nó điên vì mình bị bỏ rơi, mình bị lừa. Nó cứ thế đi cho đến tối, đến cuối con đường nó lại mong thấy em… Em đang cười, em ôm nó trong vòng tay…
” Em bảo em là hoa, anh là gió… Nhưng em đâu biết, em đã nhầm, chính anh mới là một bông hoa dại, để gió cao sang như em, thắc mắc thầm thương và để rồi một ngày hoa tỉnh dậy, đã thấy gió đi rất xa…”
Một cơn mưa, một cây cầu, một góc phố, một loài hoa. Em đã đến bên đời anh để lại bao cảm xúc ngọt ngào của mối tình đầu đẹp đẽ mang đầy yêu thương… Vậy mà sao em lại bỏ đi, để anh một mình bơ vơ vậy, em ích kỷ lắm, em biết không? Nếu được, em hãy mang anh đi theo với… Em ơi…
Khi tôi chọn cách để quên những dòng hồi ký này là tự nhắc mình luôn nhớ.” Em sinh vào thứ sáu ngày mười ba, em hay gặp may mắn. Chắc giờ là điều xui xẻo đầu tiên cũng là cuối cùng mà em gặp phải. Nhưng em nhớ nhé hãy luôn dõi theo anh vì một góc lớn nhất ở tim anh dành cho em, luôn là vậy chẳng thay đổi cũng như…
Khi nào Bồ Công Anh bay không cần gió
Thì khi đó anh hết yêu em.”
****** Hết ******