Đã Nhớ…Một Cuộc Đời!

23.10.2014
Admin

Chap 70:

Gục mặt xuống nó tựa vào tường ở cổng, cái thứ mà nó đã rất sợ khi quen em… Giờ thì sao, hết sợ rồi chỉ sợ thiếu vắng em mà thôi… Lòng tự trọng ư… Có giúp con tim đang khao khát được nhìn thấy hình bóng ngươi con gái ấy của nó bớt đau đi không… Với nó em là tất cả, ngay lúc nó chỉ mong được thấy em mà thôi… Tiếng mưa cùng sấm càng lúc càng dữ dội bóng tối dần phủ xuống đường… Đói mệt đau… Nó như kiệt sức vì vẫn ở trước cửa nhà em… Bây giờ không còn ngồi mà là nằm rồi… Mặc kệ mưa như trút nước ở trên mặt nó như thằng bụi đời nằm ăn vạ và nhắm mắt… Bỗng tiếng guốc quen thuộc, làm nó giật mình ngồi dậy… Hết sức sung sướng và sửng sốt… Người con gái nó yêu đây rồi, em đây rồi… Bằng một cách nào đó, cơ thể kiệt sức này lao đến ôm em, ôm chặt chỉ ngỡ nó đang mơ… Nhưng mùi hương đó dù trời có mưa thì nó vẫn nhận ra được từ em… Mặc cho em ngỡ ngàng, buông thõng hai tay… Miệng lắp bắp… Con mắt hốc hác có quầng thâm của em trợn tròn…
– An…h anh… Hức, anh ơi…!!- Em chỉ nói được vậy rồi lả người đi… Nó chẳng biết giải quyết sao, cõng em vào mái hiên cổng lấy chìa khóa từ chiếc ví của em… Nó run rẩy mở cổng mà rơi mấy lần… Tại lo cho em tại trời lạnh… Cơ thể dù quá sức chịu đựng nó vẫn cố cõng em lên phòng… Một điều khó chịu khác xảy ra là mất điện… Cái nến to vẫn được để ở bậc tam cấp giúp nó biết vị trí giường em ở đâu mặc dù em và nó đang ướt sũng… Phòng dưới nhà thì bị khóa cửa hết rồi… Để em nằm lên giường nó đặt bàn tay lên trán em thì biết em sốt… Đau xót vì thấy em vậy, lại rơi vào hoàn cảnh này, cái đầu ngu ngốc của nó rối loạn chẳng biết làm gì… Liền chạy xuống nhà lấy khăn đắp trán cho em mong em khỏi giống trước kia… Cầu thang nhà em tuy to những vì bóng tối lên nó bước hụt bị trượt ngã… Không thể đứng dậy luôn vì quá đau, nó bò vào phòng tắm nhà em chống hai tay tìm khăn mặt… Rồi vắt nước… Xong lại bò lên từng bậc cầu thang giống hệt một thằng què… Chân đau không đứng nổi, nhưng chỉ lo em sốt cao hơn… Kệ dù gì đi nữa nó vẫn yêu em, nó bỏ qua hết… Nó không cần biết chuyện gì đã xảy ra, lúc này điều mà nó quan tâm là người yêu nó đang ở trên giường vì bệnh… Khẽ chống tay ngồi lên giường đắp khăn cho em… Qua ánh nến nó thấy nước mắt nước mũi em tèm lem chảy không ngừng… Miệng không ngừng nói…
– Đừng bỏ… Em…! Đừng bỏ em…!!- đôi lúc em còn giật mình vì tiếng sấm nữa… Khẽ chạm nhẹ lên mái tóc bệt vì nước mưa của em… Nó nói nhỏ…
– Anh yêu em, có chết anh cũng không sẽ bỏ em đâu… Nhưng sao em lại nhẫn tâm với anh như vậy?- Em giật mình mở mắt ra òa khóc… Điều nó nói có thể em đã nghe hết rồi…
– Anh ơi…hức, hức… Đừng bỏ em… Em xin anh… Em xinh anh, em chỉ yêu mình anh thôi hức… Hức, những điều em nói chỉ là…hức, chỉ là muốn sĩ diện oai với chúng bạn thôi… Hức, anh biết rồi đấy, em sống một mình… Hức, em luôn cố tỏ ra mạnh mẽ… Nhưng hức, đổi lại chẳng được gì… Và suýt mất người em yêu… Hức, em sai rồi anh ơi… Hức hức, đừng bỏ em… Em xin anh… Hức… – Em nói nhanh như sợ chậm là nó sẽ đi mất vậy, một lý do lãng xẹt như thế mà nó cũng cố chấp tin… Mặt em hoảng loạn, em ôm nó chặt lắm…
– Ừ… Anh xin lỗi, còn người đàn ông kia là ai…?
– Hức…hức, chỉ là bạn chơi chung cùng nhóm của em với chị Huyền… Hức hức… Vì, thân thiết với lại quen lâu rồi lên em không để ý nhiều… Nhưng hức, em chưa bao giờ đi quá giới hạn đâu hức hức… Nếu anh không tin… Thì… – Em quay mặt nó ra hôn một cách mãnh liệt, lưỡi em cuốn lưỡi nó vào… Ngọt ngào lắm, em dần cởi bỏ bộ đồ em đang mặc, vẫn hôn nó… Điều này nó chưa từng trải chưa bao giờ… Dường như hành động của em như kích động phần thú trong người nó… Mọi thứ kìm nén giờ vỡ tung ra, nó lao vào em theo bản năng của người đàn ông… Rời miệng em ra nó hôn vào bất kì thứ gì nó thấy đẹp trên cơ thể em qua ánh nến mờ ảo… Người em đẹp tuyệt vời, thứ mà tạo hóa như dành cho nó vậy, bàn tay nó không ngừng khám phá mọi thứ trên cơ thể với làn da mềm mại của em… Nó hành động như theo bản năng vậy… Một con thú… Mỗi lần nó hôn là mỗi lần người em run lên bần bật. Hơi thở gấp gáp của em, tạo cho nó thêm sự kích thích lạ kì.
– An…h… Anh lần… Đầu của em, em dành cho anh… Nhẹ thôi nha anh… – Em run rẩy nhìn nó bằng con mắt long lanh trực trào nước, có lẽ giờ em đang rất sợ… Nhưng nó bỏ ngoài tai, vẫn tiếp tục với những hành động theo bản năng của mình.
Chỉ cho đến khi điều gì đến sắp phải đến… Em nhẹ nhàng vuốt tóc nó nở một nụ cười… Toả nắng…
– Em hạnh phúc lắm… Đêm nay em sẽ thành người đàn bà của anh… – Câu nói này như gọi được phần người nó trở về… Nhìn lại, nó đã làm gì thế này… Hai cơ thế trần truồng , không thể được… Vội lui ra mặc đồ vào… Em ngỡ ngàng trước hành động của nó… Nó từng nói gì, yêu em, tôn trọng em cơ mà… Hãy nhìn lại đi Minh… Mày là một thằng khốn, suýt nữa mày hại đời em rồi… Bỏ mặc em ngồi khóc thút thít… Nó bước xuống nhà bằng cách lần mò trong bóng tối… Nghĩ đến cảm giác vừa rồi… Thật trớ trêu chỉ một chút thiếu suy nghĩ thôi đấy… Nó thấy ghê sợ chính mình… Tự tát vào mặt mình hai cái cho tỉnh qua cơn kích thích vừa rồi… Nó mò cái khăn mặt lau và thở dài trong bóng tối… Mưa hết rơi… Lên phòng nhìn em vẫn khóc thút thít, nó để ý nốt những thứ nó khám phá được từ cơ thể em rồi… Khoác cho em chiếc chăn vào… Nó cũng chẳng tốt lành gì cả mà…Em quay ra hướng đôi mắt buồn thăm thẳm vào nó…
– Anh không tin em… Anh chê em đúng không hức hức…?
– Anh tin em… Anh không chê em.
– Vậy tại sao anh lại không chịu… Với em…hức, hức…
– Anh sợ chúng mình còn trẻ chưa hiểu đời… Anh sợ nếu quá giới hạn nếu có việc gì sau này người thiệt thòi là em… Anh chưa có công việc, chưa có tương lai… Chưa có gì cả, anh chỉ là thằng sinh viên quèn… Anh không thể hứa hẹn gì cả… Vì thế anh sợ… – Nó nói trong sự ngập ngừng… Tất cả những gì nó nghĩ từ trước đến nay vẫn còn nguyên vẹn… Em chợt nhoẻn miệng cười…
– Hihi… Lúc nào cũng triết lý, như ông già… Em chịu mà… Anh đừng lo…
– Không, nếu được hãy để lần đầu này khi mình cười được không em?
– Ui cha… Nay lo xa quá rồi, hihi… Em đồng ý, nếu anh muốn lúc nào hãy nói với em… Em vẫn đồng ý cho chồng yêu của em mà…
– Ừ… Anh xin lỗi… – Nó ôm em giờ đang cuộn tròn trong chăn…
– Em mới phải xin lỗi… Em làm khổ anh rồi… Chắc lúc đó anh tổn thương lắm đúng không, em biết lúc đó, người yêu của em khóc đúng không… Anh chưa bao giờ cứng rắn như vẻ bề ngoài đúng không… Giống em…hihi…
– Ừ em nói đúng… Anh khóc vì đau… Anh đau lắm em ạ…
– Đau chỗ này à…?- Em chỉ vào ngực trái nó mắt long lanh trong ánh nến vàng chập chờn…
– Đúng…
– Hihi… Xem em nè… – Em xoa xoa rồi thổi phù phù vào ngực trái nó… Nó bật cười…
– Giờ hết chưa anh yêu hihi…
– Ừ chưa… – Em rướn người lên hôn nó…
– Hết chưa hihi…
– Vẫn chưa…hehe- Em lại hôn nó tiếp.
– Hết chưa đồ tham lam…hứ- Em bĩu bĩu… Nhìn nó…
– Còn một ít…hehe.
– Tham quá… Không có cái nữa đâu…
– Chả thèm… Mà cái kiểu lưỡi kia ai bảo cho mà xài thế?
– Toàn hỏi cái thứ vô duyên… Cái đó trước em đọc báo viết về phong tục của người Pháp…
– Học mấy cái đó thì giỏi nhỉ…
– Em thì cái gì chẳng giỏi, anh khen thừa rồi hihi…
– Ừ thế ngủ chưa…?
– Chưa, ướt thế này sao ngủ được anh?
– Thế thay quần áo đi rồi ngủ.
– Anh cũng vậy còn gì?
– Nhưng anh không có quần áo…
– Thế quấn tạm chăn đi… Rồi xuống kia ngủ trên này ướt rồi anh ơi…
– Ừ… Đưa anh chìa khóa…
– Nè… Còn đứng đó xuống mở cửa phòng đi…
– Đợi em xuống cùng luôn…
– Em còn thay quần áo… Bộ muốn nhìn à?- Cái này hết dọa được nó rồi à nha.
– Cũng được… Còn cái gì chưa nhìn đâu?
– Hứ… Dạo này anh ghê lắm nhé.
– Ủa thế đứa nào gọi đòn trước?
– Xì…xì, thui ra đi… – Em đẩy nó như đuổi tà… Lạ thật, nhìn thấy hết rồi còn ngại gì nữa không biết, dở hơi không chịu được… Kệ bà cô lắm chuyện, nó lần mò xuống cầu thang mở căn phòng trước kia nó ngủ chung với em… Tối om chả nhìn thấy gì… Nó đợi em cho đến khi ánh nến từ bàn tay nhỏ bé của em tiến gần về phía nó, khẽ đặt chén nến xuống, em nhảy bổ lên người nó…
– Ui đau…
– Cho chết, anh biết từ hôm qua đến giờ em tìm anh khổ thế nào không hả… Đến trường ra quán các kiểu, đợi anh đến gần đêm ở cửa phòng mà anh không về…
– Thế biết từ chiều anh hứng bao nhiêu lít nước mưa để đi tìm em không hả…
– Em ra hàng quần áo mà… Cái P.Anh gọi em ra quán, thế là anh lại đi mất…
– Đi tìm em đấy…
Cứ thế gần đêm vẫn có hai đứa cãi nhau để xem ai tìm ai cực khổ hơn ai và vẫn không phân thắng bại… Cho đến khi hai cơ thể đó tự động ôm nhau tìm hơn ấm của nhau mà ngủ… Yên bình rồi HN ơi.

Chap 71:

Thức dậy vào lúc 6h hơn bởi giật mình… Người nó ướt đẫm mồ hôi… Cứ tưởng là một giấc mơ nhưng nghe tiếng thở đều đều của nàng thiên thần ngay bên cạnh làm nó biết không phải… Khẽ nhoẻn miệng cười, nó ngồi dậy tìm công tắc điện bật lên, có điện rồi… Con mắt bị loá vì bất ngờ tiếp xúc với ánh sáng sau cả đêm ngủ… Nó nhìn ra ngoài cửa sổ… sáng đông HN thì chẳng khác nào buổi tối cả… Vừa lạnh vừa tối… Tiếng gió rít từng chập làm nó chẳng muốn ngủ nữa, quấn chăn ngồi ngắm em mà biết mình chẳng mặc gì… Quần áo thay ở trên rồi còn đâu… Em bỗng ngồi dậy ngơ ngác nhìn nó, dụi dụi mắt…
– Ủa, anh dậy sớm vậy?
– Ừ.
– Ngủ tiếp đi anh…hihi- Em mắt nhắm lại, quàng tay qua cổ nó kéo xuống… Nó gồng người lên…
– Thôi… Để lên lấy đồ rồi còn về đi học đây…
– Kệ anh em ngủ tiếp đây…
– Ừ.- Nó hôn nhẹ vào má em… Em cười khúc khích… Rồi nó quấn chăn lên phòng mặc dù lạnh thế này cũng hơi ngại… Lùng bùng với đống chăn… Mãi mới tìm được cái công tắc điện phòng em… Điện mở lên làm nó ngỡ ngàng đôi chút vì tối quá mất điện và phải chăm em nó không để ý lắm… Tiến sâu vào phòng nó thấy căn phòng em kĩ hơn, cô gái mà luôn tỏ ra mạnh mẽ của nó… Căn phòng màu trắng… Một giàn vi tính, một tủ quần áo… Giường, tất cả đều màu trắng… Điều đặc biệt nó thấy là… Em còn có một giá sách to đồ sộ như của thư viện đầy ắp truyện và sách… Thú vị ở chỗ, trên tường, tủ sách, em dán rất nhiều hình của con lật đật màu xanh nước biển có tay chân với cái miệng to ngoác ra cười giống trước nhìn thấy ở áo Tâm (Sau mới biết là Doremon)… Cộng thêm là đống truyện tranh có hình con vật đó ở bìa rải lung tung khắp phòng mỗi chỗ một vài quyển… Thảo nào em không cho nó vào phòng… Tính em trẻ con dễ sợ, khoái đọc truyện tranh mà cứ chê nó, em lại còn bừa bãi nữa…haha, phát hiện bí mật của em rồi… Nó còn thấy một hàng giấy khen đính theo hình bậc thang trên tường… Chỉ có 2 năm là học sinh tiên tiến còn lại 10 năm là giỏi, khiếp thật…@@, chả bù cho nó, được có 6 tiên tiến 6 giỏi bọ… Đọc cái giấy năm lớp 10 của em… Nguyễn Ánh Dương Ly… Tên kêu thấy gớm…@@, Chợt nó thấy một thứ làm nó ngạc nhiên cực độ… Một bao đàn guitar lấp sau cái tủ quần áo… Không thể tưởng tượng được, em cũng biết chơi đàn sao??? Còn đang bần thần thì tiếng em bên dưới nhà…
– Thôi chết rồi…!!- Làm nó giật mình… Vội vơ quần áo lại… Ẩm ẩm… Lùi lại thấy em phi lên từ cầu thang như bay vào phòng đẩy nó ra nói…
– Anh nhìn thấy hết rồi à…?- Em giọng hấp tấp…
– Ừ thì thì… Sao lại…
– Ôi trời ơi… – Em mặt nửa mếu nửa cười… Ôm đầu…
– Thui thui… Đi ăn sáng… Tối qua nhà em giải thích nhé…
– Ơ ơ…
– Thế có đi không?
– Ơ có… – Nó cứ lúng túng kiểu gì không hiểu nổi, chưa bao giờ nó tò mò như thế. Bước ra cửa với đống đồ ẩm, lạnh sun hết cả những thứ cần sun trên cơ thể, nó dắt cái xe đạp để cả đêm ngoài đường nhà em mà không bị trộm vào sân… Hên thật, em đòi đèo nó về vì nó không đủ ấm… Thay quần áo sách vở rồi hai đứa đi ăn sáng… Xong xuôi em đèo nó đến trường, trước khi về em còn hôn nó ở gần cổng mới sợ… Làm bao nhiêu đứa trố mắt nhìn, nó thì ngại… Em thì vênh mặt lên cười rồi chạy… Thế này mà là con trai thì có ngày bị đánh hội đồng cho xem… Ngồi học cắn bút ngán ngẩm… Thằng Tuấn huých vô vai nó…
– Ê… Đôi trẻ làm lành rồi à? Giải quyết thế nào đấy ông?
– Ờ thì nó giải thích đại loại là nó đang oai, với lại thằng kia là bạn chị Huyền…
– Thế mà ông cũng tin được hả…
– Ủa thế đứa nào bảo tin nó trước…?
– Ừ thì…
– Im nghe thông báo kìa…
Nghe tiếng ông thầy mà nó sợ, sắp thi rồi… Ui trời, chẳng học hành gì cả… Kiểu này mà để thi lại là chết toi… Yêu với đương hix… Thằng Tuấn bên cạnh thì rú lên…
– Haha thi rồi thi rồi… Thi xong là nghỉ thoải mái hú hú… – Thằng dở hơi này, người ta sợ thi, nó thì mong thi nhanh để được nghỉ… Xong mấy tiếng hành xác trong căn phòng hàng trăm người… Em lại lên trường đón nó…
– Hihi… – Ít ra lần này là ở dưới cổng chứ không lên thẳng lớp như đợt trước nữa… Cũng đỡ ngại… Thằng mất dạy Tuấn thấy em liền thay đổi thái độ…
– A bạn Ly… Ôm cái thể hiện hòa khí nào…hehe…
– Hứ, đồ điên… – Miệng thằng Tuấn méo xệch, mắt long lên… Ghé vào tai nó…
– Tôi đéo thể tin nổi nó nữa ông ạ…
– Anh yêu về nào…hihi
– Ừ.- Nó trèo lên xe em phóng đi…
Mặc kệ thằng Tuấn tỏ thái độ…
– Hihi… Anh iu zềêềeeee nào. Oẹ…oẹ… – Đúng là thằng bựa mà…@@
Qua phòng nó, thay đồ với lại nghỉ cho đỡ mệt, trời thì lạnh mà có mỗi cái áo khoác , nó mặc thêm cái áo nỉ có mũ bên trong mà ngồi vẫn run cầm cập… Em cười tít mắt nhảy lên đùi nó ngồi, chạm đúng tay nó…
– Ui da…!
– Sao vậy anh…?… À, quên mất… Cởi áo ra đi anh?
– Ơ… Làm gì?
– Em xem vết thương.
– Khỏi rồi có gì đâu mà xem… – Em ấn vào vết thương nó… Đau muốn trào ruột ra, trời thì lạnh, buốt hết cả lên hix…
– Có cởi không thì bảo…?- Em lườm nó , mặt nó méo đi… Trời lạnh thế này, bắt cởi áo thì đứa nào chịu được hix, mà còn đang đông HN nữa… Lạnh từ trong ra ngoài luôn =.=…
– Em có cần bắt anh cởi thế không hả Ly hix… – Mếu mếu mong em thương… Thế nhưng…
– Hihi… Cần chứ… – Đó như thế thì chịu luôn, nó vẫn cố giữ áo thật chặt, thà chết chứ không chịu lạnh đâu >”<…
– Ứ… Lạnh thế thì em đi mà cởi…
– Anh không cởi, tý em tự cởi xong vứt hết đồ đi đấy nhé… – Biết là em đùa nhưng nhìn cái mặt em cứ thật thật thế nào ý, nó sợ chết khiếp… Run run cởi đồ, xong, chơ đống que với gậy ra em cười khúc khích…
– Trắng thế hihi… Quay ra đây xem nào, nhìn hết rồi mà cứ rúm ró chi?…hihi- Nó thì ngại lên cứ run run quay ra… Em như nhìn phải cái gì bỗng mặt mếu mếu… Ôi trời ơi…
– Anh bị điên à… Hở hết cả da này mà không băng vào… Hức…hức…
– Khỏi… Khỏi rồi mà… – nó lúng túng.
– Khỏi gì mà khỏi… Cái gì cũng giấu hức… Để em đi mua băng cho…
– Có rồi kia kìa… – Em đứng dậy ra lấy, rồi thoa thuốc băng lại cho nó… Mặt vẫn mếu… Nhìn nó cũng thấy thương… Chán, có cô người yêu mít ướt cũng khổ, lúc nào cũng phải dỗ… Nói mãi mới chịu nín, dụi dụi mắt xong… Em lại cười, chả hiểu nổi… Ngồi ôm nhau thêm một lúc thì nó sang quán… Em đòi đi theo vì nó không có xe… Đàn thì hôm qua bỏ quên rồi… Nên cũng không phải mang gì cả… Đến cổng thì ông Vinh nháy mắt liên hồi… Em không vào vì phải qua shop quần áo của em… Ờ thì thôi, nó thắc mắc, trước giờ hôm nào cũng đến, bỗng dưng giờ không đến nữa thì em nói…
– Anh đổ rồi thì việc gì phải tán nữa…hihi… – Rồi em phóng xe đi… Nói chuyện với anh Vinh thêm chút thì nó cũng vào… Tưởng vô quán bớt lạnh nhưng không… Hai luồng hàn khí khủng khiếp đóng thẳng vào người nó… Làm người nó run bần bật… Sống lưng thì hóa băng luôn… Cha mẹ ơi, nhỏ P.Anh đang nhìn nó bằng ánh mắt hút hồn nhưng lạnh giá cố hữu của nhỏ… Chị thì lườm, thấy nó cái là đi thẳng vào bếp… Ui cha, quên mất hai bà cô này… Hôm qua là nó đang bực chứ bộ… Cố bình tĩnh, mà không tài nào bình tĩnh nổi… Nó vào làm việc bình thường nhưng người tay chân cứ run bần bật… Cảm giác như mọi hành động của nó bị bà cô tóc bạch kim kia đều nhìn vậy… Mặc dù nó không có thấy nhỏ… Nhỏ Mi đẩy đẩy nó ra…
– Kìa, lại của Minh kìa tiếp đi…
– Xin Mi đấy, Minh cắn rơm cắn cỏ xin Mi tiến hộ Minh bàn đó…hix
– Gì mà sợ thế… Bộ làm gì có lỗi với người ta à?
– Không có… Mi giúp Minh đi mà…
– Thôi được rồi… Không hiểu mấy người kiểu gì nữa… – Nhỏ Mi thở dài lẩm bẩm… May mà nhỏ Chịu giúp. Cảm ơn người yêu ông nhé Tuấn…hehe… Đứng theo dõi, nhỏ Mi… Chỉ thấy mỗi nhỏ Mi nói, còn nhỏ P.Anh chỉ lắc đầu rồi lại mang cái ánh mắt đáng sợ kia nhìn nó… Đã lạnh rồi còn vào đông nữa thì bao nhiêu áo cho đủ, nhỏ này còn đang cầm cái áo khoác của nó nữa chứ… Mặt nhỏ Mi hầm hầm đi ra…
– Kệ cậu đấy, nhỏ này kiêu quá chừng, đừng bao giờ bắt mình ra tiếp nữa… – Mặt nó thảm thảm… Thì ông mãnh Tuấn đến…
– Helo… Em yêu, xin chào chiến hữu… Thật mừng khi hai người cùng ở đây…hehe
– Lo cái gì mà lo… Ra chỗ khác ngồi im một chỗ đi…!!- Nhỏ Mi quát thằng Tuấn… Mặt cu cậu thộn ra đến tội… Lắp bắp…
– Ớ…??- Nhỏ Mi đi vào, để mặc nó giải thích cho thằng Tuấn… Xong thằng này mặt đểu đểu phán…
– Chuyện gia đình các ngươi cớ sao lại lôi ái phi của ta vào… Khổ ta hôm nay bị mắng oan… Để tỏ lòng hối lỗi hãy mời ta cốc càphê nhé công công Minh… – Đang điên bị thằng này kích đểu, nó sút thằng Tuấn một cái rồi ra làm việc, thằng này xoa xoa… Rồi cười tí tởn chạy theo nhỏ Mi…
– Mỹ nhân đợi ta với… Hehe… – Công nhận đôi này hợp thật, đứa thì tính khí thất thường, đứa thì lúc hâm lúc dở… Nó cười cười, vì lâu này mới có cảm giác bạn bè vui thế này… Nhưng làm sao phải giải quyết được cục băng đang nhìn nó như thế kia hix… Chẳng lẽ đuổi về, đến quán mà cứ im im đến phát ghét, lại cứ nhìn người ta… Mà còn cả chị nữa, chắc còn giận nó hix… Sao Tôi khổ vậy trời…?…@@

Chap 72:

Lân la đến chỗ ngồi của nhỏ, vẫn là trung tâm của quá… Dù khu nó ngoài trời nhưng dạo này giăng bạt nên chẳng sợ mưa gió nữa, thành ra khách cũng đông hơn chút đỉnh… Nhỏ nhìn nó suốt đoạn nó tiến đến gần nhỏ… Nó thì run run…
– À…u…m muốn uống gì không?- Thấy nhỏ chỉ nhìn… Im lặng, nó toát mồ hôi hột… Mắt gì mà lạnh thế này… Hix…
– Chắc… Không… Rồi, thôi… Thôi… Đi nha…
Bỗng mắt nhỏ P.Anh rưng rưng… Quỷ thần ơi, gì đây trời…=.=…
– Hức… Hức, sao hôm qua lại quát em…?- nhỏ mặt ấm ức nhìn nó…
– Ơ…vì…vì… – Não bộ như chạy đâu hết, chẳng nghĩ ra được lý do nào cả… Mà cũng có lý do gì quát nhỏ đâu… Hối hận quá…
– Đồ tồi, đồ độc ác, đồ vô tâm…!!…hức…hức… – Gắn nó ba cái “nghệ danh” xong nhỏ vơ cái túi đẩy nó ra rồi chạy đến cửa… Tay thì che miệng… Nó đứng tần ngần cho đến khi ngọn tóc bạch kim theo từng làn gió cuốn đi ra bên ngoài… Đôi chút ngạc nhiên… Đôi chút buồn… Chẳng hiểu sao tâm trạng nó lại vậy, mặc dù nhỏ thì đâu phải là gì của nó đâu… Xui thiệt… Một vài vị khách nhìn nó lẩm bẩm gì đó… Chắc thắc mắc, thằng này làm một con bé khóc trong liên tiếp hai ngày liền… Chán nản nó lao đầu vô công việc như để giải tỏa dòng cảm xúc vừa rồi, nhưng từ nãy đến giờ có người đang đứng nhìn nó và chứng kiến hết…
– Nhóc… – Chị chạm nhẹ vào tay nó… Giọng nhẹ nhàng.
– Dạ…
– Tại sao nhóc thích làm khổ ngươì khác vậy…?
– Em…em… – Nó rụt rè nhìn chị, mặt chị cũng rất buồn không còn lườm nó như lúc nãy…
– Chị biết nhóc trải qua những thứ gì, hiểu nhóc phải chịu đựng những thứ gì… Nhưng chẳng nhẽ đổi lại được nỗi đau của mọi người nhóc mới vui hay sao…?
– Em xin lỗi… – Nó cúi mặt , không dám nhìn vào mặt chị…
– Kể cả những người không có lỗi gì với nhóc chỉ vì một chút tức giận nhóc đã làm tổn thương họ, tại sao nhóc không hiểu…tại sao nhóc không cố hiểu đi… Lúc nào cũng ngốc nghếch… Đến cả người dành tình cảm cho nhóc thật sự, nhóc cũng vô tâm… Chị chán nhóc lắm rồi… Chị cũng là một trong số đó… Nhóc ạ, hôm qua chị đã buồn rất nhiều… Lo rất nhiều khi nhóc, bỏ đi… Vậy mà… – Chị run run… Không nói được nữa, giọng nghẹn lại… Điều chị vừa nói làm nó sững sờ bối rối…
– Chị… Em…em…Ly…
– Nhóc đừng hiểu sai ý chị… Đừng có mơ chị đi thích một tên ngốc, chị chỉ muốn nói hộ… Những người bị nhóc làm tổn thương thôi…
– Dạ… Em xin lỗi… – Chị nhìn nó lắc đầu, thở dài… Đi vào bếp, dáng vẻ hồn nhiên nhí nhảnh… Không có, chỉ còn một sự lạnh nhạt xa xăm… Với sự xinh đẹp của chị… Một chút nhất thời, một chút hồ đồ… Nó luôn tự phá vỡ những gì nó xây dựng được… Không biết đến bao giờ nó mới nói chuyện bình thường với chị được đây… Điều này khiến tâm trạng nó xuống dốc tệ hại… Cả buổi làm việc lại lầm lì, im im làm không nói chuyện với ai nữa… Chỉ mong vào bếp xin lỗi chị mà cứ ngại… Thêm nữa cái tiết trời đông âm u ảm đạm này, rất nhanh tối… Cảm giác như nó đã làm được cả mấy tiếng đồng hồ rồi ý… Khi tan ca không thấy chị đâu, chắc giận nó nên bỏ về trước… Nó vớ cây đàn đeo lên vai đợi em bên ngoài… Thằng Tuấn đi qua rủ về nhưng nó từ chối, em hẹn rồi mà… Với lại cái tâm trạng hiện giờ rất tồi tệ, chỉ còn mỗi em là niềm an ủi duy nhất với nó thôi… Đúng là được cái này lại mất cái kia…
Đứng nói chuyện với anh Vinh một lúc thì em đến… Em cười thật tươi khi thấy nó… Nó cười gượng đáp lại… Bỗng nhiên nó thấy em xinh đẹp một cách lạ kì trong cái phong cách của riêng em, Chiếc quần váy dài quá đầu gối, quần tất phủ đen đôi chân dài, trên người thì như cục bông với chiếc áo choàng trắng… Mặt em bỗng đanh lại nhìn nó lo lắng…
– Anh sao vậy…?
– À… Anh đói vì trưa có ăn gì đâu…
– Ui tưởng gì… Về nhà em đi, em chuẩn bị sẵn rồi đấy…hihi… – Những cái lúc thế này có em bên cạnh… Nó xúc động ôm em lại… Nắm đôi bàn tay nhỏ bé, lạnh như tuyết của em mà thủ thỉ…
– Anh Yêu Em lắm… – Em sững người chút rồi thì thầm…
– Anh làm gì có lỗi với em hả…?hihi…
– Không có mà…
– Hihi… Nếu có hãy cứ nói thật, em chịu đựng được vì em nghĩ anh đã chịu đau nhất khi nghe em nói những lời đó… Cảm ơn anh đã tha lỗi cho em, chỉ xin đừng giấu em điều gì cả anh nhé… – Em vẫn ôm chặt nó… Trời tối lên cũng chẳng ai để ý… Mà đường HN vào giờ này cũng vắng nên không ngại…
– Anh biết rồi… Về nha…
– Uhm.
Hai đứa chào anh Vinh rồi đi về… Chẳng biết anh ý nhìn thấy gì không mà gật đầu, rồi cười đểu một cái =.=…
Tiết trời đông lạnh lẽo vô vị, nhưng nó lại thấy ấm áp một cách lạ kì bởi vòng tay ôm chặt quen thuộc, nhưng nay em thọc tay vào túi nó. Mần xương =.=. Nói chuyện với em làm em cười thì thôi, chứ cứ trêu hay phản bác là em nhéo… Em đeo đàn của nó bảo về thẳng nhà em luôn… Đến trước cổng to đồ sộ, em suýt xoa run rẩy…
– Nè… Anh mở cổng đi…hihi, lạnh quá anh ạ…
– Uhm… Đưa tay đây… – Em ngạc nhiên chìa đôi bàn tay lạnh buốt đang xoa vào nhau cho nó… Nó nâng lên hà hơi ấm vào… Em có vẻ thẹn, cứ quay mặt đi cười khúc khích… Dễ thương không chịu được.kaka
– Đỡ chưa?
– Rồi ạ…
– Ừ… Thôi đi vào…
Cổng mở… Em nhảy chân sáo đi vô mở điện trước, nó dắt xe theo đóng cổng rồi vào sau… Căn phòng khách nhà em sáng bừng lên từ cây đèn trùm… Tạo một không gian ấm áp và có phần lãng mạng khi chỉ có hai đứa ở đây… Em cởi chiếc áo choàng bông vắt vô tay vịn rồi chạy vô bếp… Để luôn bao đàn nó ngay bên cạnh.
– Hihi… Anh chờ chút hen, hâm lại là ăn được rồi…
– Món gì đó, liệu có ăn được không?
Em trề môi.
– Xí… Thế nào cũng thích mê cho xem…hihi.
Đúng thật, tần ngần nhìn những tấm ảnh hồi bé ngộ nghĩnh của em một lúc thì em gọi vào ăn. Toàn món lạ mà nó chưa ăn bao giờ thấy, nóng hổi… Cảm giác như em mang lại một chút gì đó của gia đình cho nó… Thật vui sướng, nó cũng chỉ biết ôm em… Thì thầm hai tiếng “cảm ơn” Người khô khan như nó mà được như vậy là tốt lắm rồi… Em khẽ véo mũi nói cười tít mắt… Trong bữa ăn, em kể nó biết bao nhiêu chuyện, vui có buồn có… Hầu hết là từ khi bố mẹ em sang Nhật…nhưng em kiên quyết không sang… Lý do thì em cũng đã nói trước, vì nó, vì bạn bè… Nó thì luôn mang một nỗi lo sợ em sẽ đi… Nên chỉ im lặng lắng nghe… Người dậy lên một nỗi buồn man mác… Ăn xong nó đòi rửa bát vì không muốn em lạnh thêm chút nào nữa… Em thì chạy biến lên lầu… Ừ thì sự tò mò lúc sáng chắc đến giờ cũng phải giải đáp thôi… Khi chiếc bát cuối cùng được úp lên trạn… Nó chạy theo em lên phòng… Thấy em đang ngồi chơi vi tính… Ngồi lên giường nó gọi em…
– Ly ơi…
– Dạ… – Em vẫn gián mắt vô vi tính.
– Quay sang đây anh bảo…
– Thì anh nói đi em vẫn nghe mà.
– Quay sang đây không anh đi về nè… – Đành chơi đòn này thôi, em phụng phịu quay sang mặt nhăn nhó… Vừa dễ thương vừa buồn cười…
– Đàn này của ai…?
– Dạ, của em.
– Thế mà lúc nào cũng đòi nghe anh đàn, sao không tự đàn mà nghe?
– Nhưng anh khác mà, em có yêu tiếng đàn của em đâu…
– À…ừ, thế học lâu chưa.?
– Được hơn tháng thui… Tính tạo bất ngờ cho anh mà anh biết rồi hix… – Mặt em mếu mếu…
– Bao công sức mất hết trơn…
– Ơ anh xin lỗi, anh biết đâu… – Thật sự nó xúc động khi nghe em nói như vậy, giờ mới để ý, móng tay của em bị hỏng hết rồi… Nhìn mà xót xa…
– Anh xin lỗi mà, anh hứa hôm nào đàn hát cho em nghe…chịu không?
– Có…hihi.- Em tươi lên một chút cũng là lúc nó cân nhắc lời hứa của mình… Giọng thế này thì hát ai dám nghe hix… Em quay mặt vào máy tính, nó bê cây đàn của em lên mở ra… Một cây thùng cũng đen tuyền…
– Mua lâu chưa?
– Đàn ạ? Lâu rồi, nhưng thấy tên ngốc chơi hay lên em mới học gần đây, chứ trước kia chán lên bỏ hihi…
Chợt nó thấy một cái tên làm nó chú ý bằng sơn trắng “Mon Ly”… Nó tủm tỉm, vì biết cái đống truyện kia của em là đôrêmon qua bìa truyện… Cô bé này đúng là trẻ con ngoài sức tưởng tượng mà…
– Tên em hay thật…haha…
Em bĩu môi quay ra, mặt tươi như chưa biết gì…
– Nguyễn Ánh Dương Ly lại chả hay hihi… Quá ý nghĩa luôn đấy…hihi.
– Ý anh là Mon Ly cơ haha… Nghe như tiền ý nhở…haha.- Em nhăn nhó, mặt đỏ lên lườm nó… Nhảy lên giường…
– Trả em đây, không cho anh mượn nữa đâu…
– Nè… Nhưng sao để tên như vậy?- Em không nói gì đỏ hết mặt chỉ vô đống truyện… Biết ngày mà…
– Đồ trẻ con…haha.
Em giận nó, ngồi ra bàn máy tính im im… Hazzj, chán quá…
– Ờ mà tên thật em có gì mà ý nghĩa…?- Đành trống lảng vậy… Em quay qua mặt có vẻ hào hứng hơn…
– Hihi… Lúc bố em còn là công nhân bên Nhật ý. Mà anh biết nước Nhật còn được gọi là gì không?
– Ơ Japan hả?
– Đó là tiếng anh… Ngốc, còn được gọi là đất nước mắt trời mọc hihi… Lên bố đặt tên em là Ánh Dương Ly…hay không?
– Bình thường…
– Hứ, thế tên anh là gì mà chê tên em.
– Minh.
– Tên họ đầy đủ?
– Nguyễn Hải Minh…
– Chả có ý nghĩa gì mà chê người ta…hứ.
– Ai bảo không có ý nghĩa… – Nó phản bác lại em, Đầu tìm lung tung một ý nghĩa gì đó, không chịu thua kém em.
– Thế ý nghĩa gì?
– Hải là biển, Minh là sáng suốt… Có nghĩa là anh sẽ thông minh Vùng biển…
Em cười ngặt nghẽo trước cái ý nghĩa củ chuối của nó làm nó quê hết cả mặt…
– Hihi… Ý nghĩa, hihi thấy gớm hihi…
– Thì có đấy còn gì…
– hihi…
– Còn hơn là MonLy, hế, tiền… Tên hay ghê… – Em đanh mặt lại nhìn nó kiểu soi xét… Ánh mắt lồng mùi nguy hiểm… Nó run run…
– Ơ em định… Định làm gì…?- Lùi vào góc giừơng, nó lắp bắp… Em lục ngăn tủ lấy một chiếc bút dạ mực đen bản to…
– Vén tay áo lên đi anh…
– Để làm gì…?
– Vén lên…!!
Em hét lên nó ngập ngừng kéo, để lộ phần băng vết bỏng… Em đưa mắt nhìn lên trần nhà… Rồi tủm tìm cười… Xong viết vô tay nó…”Nguyễn Mon”… Cau có vì miếng băng bị bẩn… Nó nhìn em…
– Gì thế này?
– Minh Mon không hay, Hải Mon không hay… Nguyễn Mon hay hơn, em với anh có cùng họ hihi… – Nó mếu mếu…
– Nhưng sao lại là Mon…hix
– Em thích ĐôrêMon nên viết thế đấy làm sao không…?- Nhìn cái mặt này thiếu điều đẩy nó xuống giừơng nếu nó ý kiến không chừng, sợ quá…huhu…
– Ơ không…
– Hihi… Anh yêu ngoan dữ, đánh răng trước đi rồi tý đi ngủ, em chơi một chút nữa đã, anh chơi không?
– Máy tính á, không…
– Uhm…hihi, thôi đi đi… – Cái lần nó tiếp xúc với máy tính cuối cùng là ở nhà thằng Long… Chỉ nghe nhạc thôi cũng chán nên không có ham.
Lúc lâu sau em cũng chịu nghỉ để đi ngủ… Tự động rúc sâu vào người nó… Em thì thầm…
– Tên này là của hai chúng ta, của em đặt cho anh… Đừng cho ai biết anh nhé…
– Ừ… – Nhẹ nhàng, chìm vào giấc ngủ sâu sau khi nhận một nụ hôn kiểu Pháp của em… Ngọt ngào lắm… Tiếng gió rít bên ngoài rất mạnh… Tưởng chừng mọi việc bình yên… Nhưng giường như tất cả đang chuẩn bị cho một thảm Kịch của chính cuộc đời của nó… Chỉ nhớ rằng nó sẽ mãi mang theo cái tên này… Nguyễn Mon.

Chap 73:

Khoảng thời gian sau đó thì không có gì đáng kể, tình yêu của nó và em vẫn luôn được duy trì từ cả hai phía… Em có công việc của em, nó thì đi học để ôn thi, thành ra cũng không gặp nhau được nhiều… Nhưng ít ra đến tối thì nó và em vẫn đến với nhau, có thể nó đến nhà em… Hoặc em đến phòng nó, nhưng từ tối hôm đó… Chẳng bao giờ nó đi quá giới hạn cả…

Chỉ đơn giản ôm em ngủ thôi… Nói đi cũng phải nói lại, nó phải kìm nén dữ lắm chứ chơi à… =.=, nhất là khi càng rét hơn mỗi đợt gió mùa về… Cái cơ thể quyến rũ đó cứ rúc vào người nó nũng nịu, lúc đó thì không có ấm… Chỉ thấy nóng hết cả người lên thôi… Yêu được một thời gian rồi thì mới để ý, em rất trẻ con thậm chí là trẻ con hơn chị luôn…

Bằng chứng là nó cũng bị nhiễm cái tính trẻ con đó của em… Nên tình yêu của hai đứa cũng có phần trẻ con đi… Và một vấn đề cũng mới nảy sinh ra là, chẳng biết em học của ai mà dạo này em toàn gọi tên của nó chứ chẳng thèm gọi anh nữa… =.=…
– Minh ơi, em rét lắm… Ôm em nè hihi…
– Tối hôm cuối tuần, đến nhà em từ chiều nhưng tối gió rít khiếp quá lại không muốn về… Mà em cũng giữ ở lại…
– Gọi anh chứ toàn gọi tên cúng cơm nghe cứ sao sao đó em…
– Kệ em… Em gọi thế cho nó trẻ hihi…
– Ủa thế giờ em già rồi à?
– Không, anh chẳng biết gì đâu hihi… Ngốc lắm cơ…
– Nói đến thế thì cũng chịu, cái kiểu nói không lại được nó xong cứ bảo nó ngốc… Chỉ có mỗi chị cả em thôi… Nói đến chị thì hôm trước có làm lành rồi, chị lại toe toét như thường… Nhưng có một vụ chị nhớ dai kinh khủng khiếp…
Khổ nó đau gãy vai…
– Nhóc ơi…hihi- lúc chiều làm đang làm việc thì chị gõ vào vai… Nó ngước nhìn lên thì thấy chị tủm tỉm…
– Ơ dạ… Có gì nói đi, cười thấy ghê…
– Dám nói chị thế à, chị trừ lương cho coi… – Đấy chị nó là vậy, cứ lấy việc tư ra trả thù cá nhân thui à, lương tuy cũng nhiều vì chị quí, nhưng giờ có em đi chơi chẳng nhẽ để em trả… Nên ví nó giờ mỏng lép à…hix…
– Thui… Thui em giỡn, có gì nói đi… Cười hoài… – Nhóc nhớ hôm ở viện nhóc hứa gì không?- Chột dạ, nó cố nghĩ xem hứa cái gì thì quên mất tiêu rồi còn đâu.
– Hứa hả… Không ăn cháo của chị một năm nếu ra viện đúng không?…hêhê- Bịa bừa ra cái lý do tầm xàm ba lap để trêu chị… Nói đến món cháo của chị thấy cũng rùng mình chứ đừng nói ăn… Mặt đang nhơn nhơn, lau bàn tiếp
thì chị cấu phát vào bả vai… Đau đến tê tái con người… Chảy nước mắt, rụng luôn cái khăn… Mặt chị như bốc hỏa đến nơi… Mặt nó thì méo xệch…
– Em xin…xin…chị… Em xin chị… Đau quá, thả ra… Thả đi… Xin chị…huhu… – Nó mếu, càng xin càng cấu chặt mới ghê chứ… Chị nói như đang chuẩn bị dội bom hạt nhân ý… – Nhớ ra mau!!… Không nhớ, không thả, cho chết tội hứa
lèo… – Chị gầm lên… Trước giờ hiền từ có như này đâu, khéo chị nhiễm tính em cũng nên… Mỗi khi bị nó trêu là em hay lên cơn sư tử lắm hix… Nó thở không ra hơi mà khụy xuống vì đau, mặt nhăn nhó nhưng chị vẫn không thả…
Nhỏ Mi thì đứng tủm tỉm cười không can ngăn gì hết trơn, thấy ghét… Nghiễm nhiên mọi người cũng biết hai đứa đùa và cũng toàn khách quen nên chị không có ngại… Chỉ có nhỏ Yến vẫn hiền từ…
– Tội Minh quá… Hứa chi rồi không làm được, thui chị thả ra đi trông khổ không kìa… Hihi.
– Không… Khi nào nhớ chị mới bỏ, tên ngố tồ đáng ghét này phải thế mới được…!
Khi đến ranh giới giữa sự sống và cái chết thì con người ta sẽ làm được nhiều điều phi thường… Nó nhớ ra như ácsimét nhảy khỏi bồn tắm ” Ơ rê ca ” Ý…=))… – Mai nhé, mai chủ nhật em dẫn đi chơi… Chịu…chịu…
Hông…?
– Hihi… Có thế chớ… Thương nhóc tồ nhất luôn… Chị thay đổi thái độ, thả tay ra, nó khẽ uốn nắn lại cho đỡ mỏi… Vào kho mở ví đếm lại chút ngân lượng ít ỏi… Hix, chắc phải sang nhà em ăn trực hết tháng mất…huhu…
Chợt đôi mắt nó dán vào chiếc bàn ghế trung tâm, nơi mà chẳng vị khách nào muốn ngồi vì quá nổi bật… Chỉ duy nhất một người, ngoài em dám ngồi mà thôi… Và người đó, từ hôm ấy không còn đến ngồi vào bộ bàn ghế ấy
nữa… Như là không muốn nhìn thấy nó, như là thoát hẳn khỏi cuộc sống của nó… Nhỏ P.Anh… là người dưng với nó nhưng luôn làm nó đau một cách âm thầm… Cái tính cách khó chịu của nó dường như thích chia sẻ tình cảm và
đối tượng ở đây là nhỏ P.Anh dù nó biết nó chỉ yêu em mà thôi… Cũng đôi khi, đi cùng em một vài nơi có tình cờ gặp nhỏ… Nhưng đơn giản như không quen biết, lạnh lùng thờ ơ với nó, dù có giáp mặt nhau… Kể từ hôm đó… Trở lại với cái lúc đang ở nhà em, làm bếp mà đòi ôm, chả
hiểu có vướng tay chân gì không nữa… Nhưng cứ ôm lại cười khúc khích… Công nhận đồ ăn em làm ngon thiệt, hình như nó lên cân thì phải… Hôm nay em cho ăn thịt kho cộng bắp cải xào… Mà nhiều hôm năm bảy món như đi ăn cỗ… Hỏi thì em nói… – Mẹ em bảo tụi con gái bên Nhật từ bé đã được học hầu hết mọi thứ, các việc bếp núc trong nhà họ giỏi lắm, để sau này còn chăm sóc chồng con…hihi… – Ủa thế liên quan gì đến việc em nấu ăn ngon đâu?
– Hứ… Em là con gái Việt Nam, em sẽ chứng minh rằng con gái Việt Nam chẳng thua kém gì con gái Nhật cả…hihi.
– Nhưng có mỗi anh khen em nấu ăn ngon mà…?
– TRẢ ĐÂY… KHÔNG CHO ĂN NỮA!

Lâu lâu nó xuất ngôn một vài câu không để ý nhiều lắm rất ư là… Vô duyên, nên em cáu… Cái tính bựa này của nó chẳng thể nào sửa được…

Tuy có lần em nói, Anh thật thà là tốt, nhưng sống ở xã hội này thì phải biết nói dối mới sống được anh ạ… – Lúc đó mải ăn nên cứ nghĩ em nói nhảm… Giờ ngẫm lại mới thấy sợ… =.=, em nói chuẩn luôn… Nó cười khì làm hề em mới hết giận hix… Lúc ăn xong thì nó đòi rửa bát, em cũng đồng ý chắc ngại vì nước lạnh, Vẫn là thói quen của em khi ăn xong là lên chơi điện tử… Chẳng biết cái trò gì mà có mấy thằng người, mắt long lanh đầu to vật vã múa may quay cuồng trong màn hình, còn có mấy phím mũi tên nữa @@… Nhiều lúc nhạc ầm ỹ cả lên, nó bắt em vặn nhỏ đi vì ảnh hưởng đến nó… Cái thú vui giải trí này là bị nhiễm của em… Em
xui nó đọc doremon, thấy chán chán nên đọc thử thành ra nghiện luôn…@@
– Ly ơi… – Gọi luôn em bằng tên cho em vui vì nó sắp sửa nhờ, khi vừa đọc xong một quyển…
– Dạ…
– Lấy anh tập 15…hehe.
– Tự đi mà lấy, em còn bận chơi.
– Nhưng lung tung thế kia anh tìm sao được…
– Hihi… Thế ra đấy làm thủ tục rồi em tìm cho… – Em chu chu đôi môi hồng nhạt lên nó tít mắt cười… Còn đang lưỡng lự vì chẳng bao giờ nó dám chủ động hôn em cả vì tính nó nhát nhát sao á, hix… Thì em chồm lên hôn nó rồi…

Em thơm lắm, môi còn ngọt nữa… Nó luôn đê mê bởi nụ hôn của em… Luôn luôn là mới… Đang đơ đơ thì em buông nó ra tìm truyện cho nó rồi quay lại với cái game của mình… Ngồi đọc mới thấy thêm một cái bí mật nữa của em… Cái tủ sách của em giống hệt của thằng nhóc bốn mắt trong truyện… Em giống như cuồng doremon ý…

Đến đêm thì hai đứa đánh răng rồi đi ngủ… Cũng không có gì đặc biệt nhưng ôm em trong vòng tay nó lại nhớ đến một người con gái khác, nhỏ P.Anh… Cái vẻ đẹp của nhỏ, thực sự ảnh hưởng đến nó rất nhiều… Chợt nhìn thấy khuôn mặt của em làm nó thấy bình yên một cách lạ kì… Chẳng còn nghĩ đến nhỏ P.Anh, nữa…

Tiếc thì tiếc thật nhưng nếu đã của mình sẽ mãi là của mình còn nếu không phải của mình thì cũng sẽ mãi không phải của mình mà thôi… Em có vẻ ngủ rất ngon, tiếng thở đều đều của em cho thấy trưa nay em không ngủ mới vậy… Mà quên mất, cuộc hẹn ngày mai với chị còn chưa nói với em… Sợ đến sáng mai nói thì em lại không đồng ý thì sao nhỉ? Hajzz…

Thôi đến đâu thì đến vậy… Khẽ ôm chặt em hơn, nó nhắm con mắt đang cay xe vì mở thao náo từ nãy… Lắng nghe tiếng gió hú bên ngoài… Cứ vi vu một cách hiu quạnh…

Đông năm nay đến sớm, rét sớm thật… Bỗng em nói một câu khiến nó giật mình tưởng em chưa ngủ…
– Anh là một thằng khốn đa tình…
Tiếng em nhỏ nhỏ… Mắt vẫn nhắm nghiền, thì ra em ngủ mớ… Hơi chột dạ chút xíu vì câu nói của em… Chẳng biết mơ thấy gì mà lại nói vậy nữa, hình như anh ở đây là nó thì phải… Cũng hơi lo lắng, cảm xúc nó trở lên rất lạ…

Tính ngủ mà không tài nào ngủ được… Nghĩ đến chị, nghĩ đến em, rồi nghĩ đến nhỏ P.Anh…

Ba người cứ lởn vởn trong đầu nó… Như một sự mộng mị nào đó… Nó dần dần thiếp đi… Nhớ được rằng nó trải một cơn ác mộng… Ba người kia đứng nhìn nó , cười một cách lạnh lùng… Còn nhỏ Chi thì đứng xa nhìn nó khóc thảm thiết…
.
.
Giật mình thức dậy… Lạnh nhưng lưng với mặt toát mồ hôi… Em vẫn ngủ ngon lành… Còn nó nghĩ về giấc mơ đó mà tự nhiên có một cảm giác bất an… Mà con nhỏ Chi sao lại xuất hiện nhỉ… Đã lâu nó không gặp nhỏ rồi… Đúng là kì lạ thật…

Không ngủ tiếp được nữa nên nó ôm em chặt vào ngắm nhìn khuôn mặt ngái ngủ sáng sớm của em… Nhìn đồng hồ đeo tay thì chỉ mới có hơn 5 giờ sáng… Trời tối đen như mực gió vẫn rít… Nhưng chăn nhà em dày lại đắp chung lên chẳng sợ lạnh… Nó vẫn ngồi ngắm em ngủ… Đẹp lắm…

Chap 74:

– Nói gì thấy ghê, chết thì anh đi tù rồi chứ đâu có ngồi đây với em nữa… Đang ăn sáng lại bảo người ta giết người bao giờ ko?
– Trời ơi là trời… Em chắc phải cạo trọc anh mất… Ngốc dễ sợ… – Em lấy tay đập vào chán… Cười nó, nó thì chẳng hiểu gì cả… Cứ đinh linh gă lăng là cái gì nguy hiểm lắm…=.=…
– Liên quan gì đòi cạo đầu người ta?
– Ý em nói là em là người yêu thứ mấy của anh rồi?- Em hấp háy đôi mắt long lanh một cách thích thú…
– À…um, đầu tiên.
– Thiệt hông…?- Em có vẻ ngạc nhiên.
– Thiệt mà… Ngốc thế này ai thèm yêu?
– Ám chỉ gì đấy…?
– Hơ, không biết… Trúng ai thì trúng á…hehe…
– Anh giỏi lắm… – Em hậm hực… Nó chợt muốn hỏi em…
– Thế anh là người yêu thứ mấy của em…?
– không nhớ… Hình như là nhiều lắm đó anh… – Em ngậm thìa cháo, mặt thản nhiên như không có gì… Nó thì hơi hẫng chút nhưng cũng hiểu vì em xinh đẹp nên mới vậy… Im im ăn, em khúc khích cười…
– Coi cái mặt kìa, hihi… Ý em là người yêu em nhiều lắm, còn người em yêu có mỗi một thôi à… Tên ngốc này nè, tình đầu của em đấy… Liệu mà cư xử hihi… – Em ấn tay vào trán nó, làm nó thấy nhẹ nhõm hơn hẳn… Đương nhiên rồi, làm gì có chuyện nó sẽ làm gì có lỗi với em chứ… Em tuyệt vời thế này cơ mà…hê
– À…Anh bảo này?
– Dạ…?
– Tý… À, um… Anh có việc… Đi với chị chút…
– Chị Huyền à?
– Ùm…
– Đi đâu?
– Trước có lần… Hứa đưa chị đi… Chơi… – Hơi ngập ngừng chút quan sát nét mặt của em… Sợ em không cho đi…hix…
– Ừ… Cũng được, anh cứ như thế thì bảo sao… – Em thở dài, nói nhỏ… Nó thì thắc mắc, sao là sao?… Xong xuôi đèo em lại nhà, trước khi đi em còn nói…
– Đi đâu thì đi, đừng có mà quên đường về… – Rồi chạy vô đóng sập cạnh cổng to tướng vào…@@, thái độ thế này chắc buồn… Thôi đi với chị về mua đồ ăn cho em sau… Phóng vèo sang quán không đợi chị gọi vì hôm qua có hẹn trước rồi… Vì sáng nên trời rét khủng khiếp, đôi găng tay nãy chưa trả em để trong túi áo nó lấy ra dùng tạm… Tuy trông có hơi bựa chút… Trời HN lúc này xám xịt, học sinh đi cũng đông, đứa nào cũng áo khoác đồng phục của trường, cộng mũ len, khăn len đầy người… Nhìn thấy thích thích… Thời học sinh của nó thì cứ hai cái đồng phục mà đóng cho đỡ lạnh thôi chứ hổng có áo khoác mà mặc…@@… Đến nơi dịch xe vào bãi…rồi đi vô, hơi ngạc nhiên chút vì thấy anh Vinh… Vì anh làm ca chiều cơ mà nhỉ…
– Ủa, anh… Sao sáng đến đây thế này?
– Minh à… Cái Huyền cảm lạnh rồi, nhờ anh ra trông quán giùm… – Nghe đến đây nó lo lắng cả thấy thương cho chị… Được ngày đi chơi thì ốm…Khổ quá… Nó muốn đến thăm chị nhưng hông biết nhà…
– Anh… Chị Huyền đang ở đâu thế?
– Nó đang ở nhà anh ý, lúc ra sống một mình nên bố mẹ anh kêu nó đến ở cùng, để con bé một mình không yên tâm được… – Một thời gian qua đi bây giờ nó mới biết… Chẳng thể nói gì chỉ biết tự trách mình vô tâm, không quan tâm để ý gì đến chị… Khác gì nó đâu, cũng sống xa gia đình… Vậy mà chị lúc nào cũng lo lắng cho nó đủ điều… Chị cũng cô đơn… Tự nhiên thấy tình cảm của nó dành cho chị cứ lớn dần lên… Cái ý nghĩ đến thăm chị cứ thôi thúc nó, sốt xắng hỏi anh Vinh…
– Cho em xin cái địa chỉ đi anh… Mà chị ở một mình à, nhà anh giờ có ai không?
– Ừ… Số… Đường… Giờ nó ở với con em gái anh… Nay chủ nhật con bé được nghỉ nên anh dặn chăm sóc cái Huyền…
– Dạ vâng… Em cảm ơn… – Nó vụt chạy ra như cháy nhà, mặc kệ một vài ánh mắt khó chịu của khách… Nhưng đơn giản lúc này cô chị của nó đang ốm mà… Lo quá đi thôi… Lọ mọ đi tìm nhà mãi mới thấy, rét run cả người vì trời nổi gió… Trước khi đến nó mua thêm cho chị hộp cháo chẳng biết chị ăn sáng chưa nhưng chẳng lẽ đi tay không, cộng thêm túi trà sữa món chị thích nữa… Đúng địa chỉ… Số nhà… Ngôi nhà này không to đẹp như nhà em nhưng có một khoảng sân rất rộng, nằm gần chỗ trường HL… Có chuông cửa nên nó bấm vô…tiếng Tinh tong…!? Nhỏ nhỏ ở đâu phát ra rồi… Khoảng 10 phút có một con bé mặc cái áo bông to tướng đi ra mở của nhưng không mở hết… Chỉ ló cái mặt ra… Xinh, nhưng trông trẻ con lắm khoảng 16, 17 tuổi thôi… Chắc em anh Vinh vì thấy giống giống…
– Anh tìm ai?… – Giọng đề phòng nhìn nó bằng ánh mắt nghi hoặc… Khổ, trông nó giống đầu trộm đuôi cướp hay sao trời…@@…
– À…um, đây có phải nhà anh Vinh không? Cho anh gặp chị Huyền… – Hơi lúng túng và lo cho chị, nó nói lộn linh tinh hết cả… Con nhỏ kia phì cười…
– Thế cuối cùng anh gặp ai…hihi
– À… Gặp chị Huyền.- Gãi đầu cười gượng cái… Ngại thật.
Cứ đứng trước gái xinh mà không quen biết là nó cứ lúng ta lúng túng… Thân thiện còn đỡ, con nhỏ này hết cười lại nhìn nó một lượt từ đầu đến chân…
– Thế anh là ai…? Quen gì chị Huyền…? Chị đang ốm gặp có gì không…?- Con nhỏ tuôn một tràng hỏi khiến nó đơ luôn… Điên hết cả người chỉ muốn phá cửa xông vô nhưng kiềm chế vì là nhà người ta…
– Anh là Minh, nhân viên quán chị… Đến thăm chị ốm… – Xong màn trả lời, nó giơ bọc đồ ăn mong con nhỏ tin… Thế nhưng…
– Tin được không ta?… Dạo này nhiều lưu manh lắm… – Nhỏ nheo mắt phồng miệng lên nhìn nó… Thật sự thì cái hành động này dễ thương lắm nhưng ở trường hợp này chỉ muốn tát cho phát… Nó thở dài…
– Thôi được rồi, để anh gọi cho anh Vinh em nghe máy nè…
– Hihi… Thui khỏi, anh Vinh vừa gọi rồi… Em trêu anh đấy, anh vào đi…hihi…
– Ơ… – Mặt nó lúc đấy thộn ra một cách ghê gớm… Con điên này làm nó đứng hứng gió mãi lạnh teo cả người… Xong nói trêu… Ức Quá…!!
– Thế có vào không để đóng cửa đây…?
– À có… Có… – Vẫn phải lịch sự dù rất kìm nén trước cái mặt nhơn nhơn của con này… Nhỏ nhảy như con điên vô trong căn nhà đóng kín cửa gỗ… Công nhận dáng đẹp nhưng chắc thấp hơn nó… Vui lên được chút vì trên đời có đứa còn thấp hơn mình…dắt cái xe lặng lẽ dựng gần chiếc xe của chị…
– Mau lên để em đóng cửa…!! Con trai gì lề mề thấy ghét… – Tức nước vỡ bờ nhá con điên kia… Nó cay lắm nhưng vẫn nhịn nhanh chóng đi vào… Sập cánh cửa gỗ sau lưng… Một căn nhà với lối kiến trúc cổ của người miền bắc, bộ bàn ghế, ông thần tài, hoành phi câu đối hai bên đều bằng gỗ… Có một chiếc phản gần cửa sổ nơi hình hài quen thuộc xinh đẹp của chị đang nằm nhưng quay mặt vô trong… Bằng một giọng mệt nhọc… Chị cất tiếng…
– Ai đến đấy “Đậu”…?- Nó khục khặc cười vì thấy nhỏ kia thoáng nhăn mặt… Chắc tên ở nhà của nhỏ, để nó nghe thấy nên ngại haha… Không ngờ con nhỏ đáng ghét này có tên dễ thương thế. Nhỏ quay sang nhìn nó lườm… Nhưng nó cứ vênh mặt lên cười… Ai bảo trêu tau, cho mi ngại chết luôn kaka… Nhỏ phản công…
– Có chị nào tên Minh ngoài quán tìm chị Huyền nè… – Hiểm quá… Nó cứng họng cảm thấy máu sôi lên… Gân ở thái dương giật giật… Nhỏ vênh mặt lại nó… Chị quay lại giọng mệt nhọc…
– Làm gì có chị nào tên Mi…nh… Ơ nhóc…hihi…nhóc ơi… – Mặt chị tươi lên hẳn khi thấy nó… Mỉm cười nhẹ, nó tiến lại ngồi lên giường để nhìn thấy chị kĩ hơn… Hơi nhợt nhạt chút nhưng chung qui chị vẫn luôn đẹp một cách riêng, và đôi môi luôn hồng dù có ốm đi chăng nữa…
– Xin lỗi nhóc nha, nay bể kèo rùi… Chị ốm không đi chơi được với nhóc… Hix… – Chị xụ mặt xuống… Nó véo nhẹ chiếc sống mũi nhỏ nhắn thẳng tắp của chị…
– Hâm… Lần khác đi có sao… Thế cảm lạnh hở… Uống thuốc chưa?
– Chị uống rồi hihi… Chị ngoan lắm, không ngờ đông HN rét thiệt… Trong kia mùa này chỉ hơi lạnh cả mưa thui hihi… – Thảo nào chị ốm… Chắc sống trong Nam quên, giờ ra Bắc không chịu nổi thời tiết khắc nhiệt…
– Uhm… Em mua cháo cả trà sữa nè ăn không?
– Có hihi… Nhưng ăn trà sữa thui còn cháo chị để trưa, chị ăn sáng rồi mừ hihi… – Nó gỡ hộp trà sữa ra, đỡ chị ngồi dậy, chị dựa luôn vô người nó kéo tay nó qua vai, chị thơm thiệt… Hơi ngạc nhiên chút nhưng nghĩ chỉ là tình cảm chị em nên nó kệ chị… Chị đòi nó đút cho chị… Nó chiều luôn vì chị đang ốm mà…
– E hèm, đây không chỉ có hai người đâu nhé… Tình cảm thế này thì không phải nhân viên thường rồi… – Nó ngước lên thì thấy nhỏ kia nhìn nhìn, hơi ngại định ra thì chị giữ lại…
– Yên nào… Ấm với êm lắm… Có người không được, ghen hihi… – Chị vẫn dựa vào ngực nó ăn ngon lành… Nó gượng cười với nhỏ kia…
– Xí… Em chẳng thèm, đồ tóc dài như con gái… – Con nhỏ khốn kiếp… Tau động chạm gì mày chưa? Sao năm lần bảy lượt mày đày tao thế hix… Chẳng thèm để ý nhỏ nữa thì thầm với cô chị của nó…
– Ngực lép có gì đâu mà êm…
– Vô duyên… Bảo đút cho chị ăn mà cứ ngồi yên…
– Thì vẫn tự ăn được đấy thui…
– Ứ… Đút đi… Chị ốm mà nhóc hix…
– Rồi ạ… Xin chị, ốm thế này là ốm ăn chứ ốm gì…?
– Hihi… – Đang ăn thì chị lại giở chứng…
– Nhóc ơi chị muốn xem ti vi hihi…
– Rồi điều khiển đâu?
– Bên giường kia…
– Ừ… – Đứng dậy nhìn lại, từ nãy giờ chị ngồi lên đùi và dựa vào người nó giống em vậy… Nhưng chẳng hiểu sao nó không thấy có lỗi tẹo nào bởi ý nghĩ… Chỉ là chị thôi mà không sao đâu? Lóc cóc rời chỗ ấm sang bên giường kia lấy điều khiển… Ác mộng, con nhỏ “Đậu” đang lườm nó…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Đi thẩm mỹ viện
Tình nguyện “đổ vỏ ốc”
Vẫn muốn lập kỷ lục
Tuyệt thật!
Thiếu chất