Đã Nhớ…Một Cuộc Đời!

23.10.2014
Admin

Chap 65:

Nhỏ P.Anh bước vào… Mái tóc nhỏ phất phơ theo từng con gió lùa vào theo cửa… Hình như, nhỏ đang ướt, chợt nhận thấy trời đã mưa từ lúc nào… Không lẽ… nó lật đật gượng ngồi dậy chạy ra đỡ nhỏ, dường như nhỏ rất mệt lên gần như tựa cả vào người nó… Bế nhỏ P.Anh lên giường bệnh của nó… Khuôn mặt nhỏ tái lắm… Tại sao chứ… Đừng như vậy nữa, cứ mỗi khi trời mưa lại có một người con gái đến với nó là sao?… Nhỏ thiếp đi, để một cơn đau trong lòng nó… Bộ quần áo vẫn vậy, khuôn mặt vẫn vậy, nhỏ không thay đổi gì… Có thể lúc bước ra về… Nhỏ đã không về, nắm lấy đôi bàn tay của nhỏ nó áp lên má mình và khóc… Một lần nữa, nước mắt của thằng con trai lại rơi bởi một người con gái không thân quen nhưng lại vì nó… Quan tâm một cách thầm lặng… Dù biết việc này nó lỗi với em nhưng nó vẫn giữ nguyên đôi bàn tay nhỏ bé mịn màng bên má… Bên ngoài trời vẫn mưa… Trong này hai con người, người thiếp ngủ mà đôi môi nở nụ cười… Người thức ngồi bên cạnh khóc vì đã trót thích thêm một người con gái… Tĩnh lặng hòa cùng những tiếng gió rít bên ngoài… Khiến nó cảm thấy phòng khám như có mỗi nhỏ và nó vậy… Thật kì lạ… Nhưng lúc sau một vị bác sĩ già bước vào…
– Ủa sao thế này…? Người nhà lại ngủ trên giường, bệnh nhân lại ngồi trông là sao?
– Dạ… Em cháu mệt quá, với cả cháu đỡ rồi nên không sao bác ạ…
– Vậy hả… Ừ thôi cũng được, hết thuốc thì bảo em cậu gọi tôi nhé… Tôi đi kiểm tra đây.
– Dạ vâng… Của cháu bao nhiêu ạ?- Nó muốn tính tiền luôn chắc phòng khám tư cũng không câu nệ chuyện thanh toán ở đâu mà…
– À… Con bé kia thanh toán từ nãy rồi… – Ông bác sĩ chỉ vào nhỏ P.Anh đang nằm trên giường nó…
– Dạ…?- Lại một điều nữa làm nó không thể hiểu nổi… Khó chịu thật, mọi thứ cứ như được lặp lại lúc em đến với nó… Tại sao nhỏ lại như vậy chứ… Nó… Nó làm sao bây giờ…? Ông bác sĩ đóng cánh cửa bằng một tiếng động khô khốc, để lại nó với những suy nghĩ cực kì hoang mang… Nhỏ P.Anh đang làm gì thế này…? Nó nhìn nhỏ ngủ mà, sợ… Không thể được, chẳng lẽ nhỏ thích nó? Không… Nó lắc đầu như một thằng điên… Bàn tay nó tự nhiên được giữ chặt lại… Giật mình nhìn nhỏ…
– Đừng như vậy… Vết thương rách ra đấy… – Đôi mắt lạnh lùng không còn, tảng băng không còn… Tất cả còn lại chỉ là một nỗi buồn và sự ấm áp từ một giọng nói trong trẻo mà hiếm khi nó được nghe… Nước mắt nhỏ giọt… Nó run run…
– Tại… Tại sao?- Bất giác câu hỏi ngu ngốc không đầu không đuôi được thốt ra… Nó, không biết đang nghĩ gì nữa… Chỉ muốn có một câu trả lời thích đáng mà thôi…
– Sao là sao?
– Sao đến đây thăm tôi?
– Tôi muốn thôi.
– Vậy sao phải giả vờ đi về để rồi quay lại?
– Vì…vì… – Nhỏ có vẻ lúng túng… Mặt đỏ hồng lên…
– Vì sao?
– Vì em yêu anh… – Nhỏ ngước lên nhìn thẳng vào mắt nó, không còn ngại ngùng, một cách nghiêm túc… Nó sững người, điều nó sợ đã xảy ra… Nhỏ đã nói… Yêu nó… Không thể được…
– Tôi xin lỗi… Nhưng tại sao?
– Hức… Em sẽ không nói cho anh lý do đâu… Huhu… Hức, anh sẽ không bao giờ biết được…hức…hức… Em đau khổ lắm anh ạ… Anh biết không, nhìn người mình yêu thờ ơ lạnh nhạt với mình… Hức, hức, rồi có người yêu… Cảm giác đó đau lắm anh ạ… Em yêu anh lâu rồi…hức… Lâu lắm rồi… Hức, nhưng anh đâu biết chứ hức… Anh có biết em phải chịu lạnh đợi cả đêm rồi cả chiều nay… Hức hức để được lên thăm anh không hả? Anh có biết hức hức… Em có áo khoác nhưng không dám mặt vì cái áo khoác chết tiệt đó là của anh đưa không hả…hức hức… Có lẽ em chậm chân hơn Ly bởi nghĩ tính cách mình sẽ gây ấn tượng với anh…hức, sắc đẹp của mình sẽ đưa sức đánh gục anh hức… Hức, nhưng em sai rồi anh ạ… Em sai rồi…huhu, hức hức… – Nghe nhỏ thổn thức, qua từng giọt nước mắt kia… Nó cảm thấy lạc lõng, cảm xúc yêu đương với em như nhạt dần đi… Nó… Nó, không thể kiềm chế được khi bên cạnh nhỏ… Tình cảm thật dễ phai… Em đã đúng… Nó quá dễ rung động dễ có người mới… Chấp nhận sự thật, nó… một thằng sở khanh… Bởi hai cánh tay gầy gò của nó đã vòng qua bờ vai run rẩy yếu ớt của nhỏ tự bao giờ… Bản năng che chở của nó thức dậy mạnh mẽ nhất là khi bên ngoài tiếng gió vẫn rít lên từng chập…
– Anh xin lỗi…
– Không em mới phải xin lỗi… Anh buông ra đi… Ấm áp lắm nhưng nó không phải của em anh ạ… Xin đừng gieo vào em hi vọng… Người yêu của anh là Ly…
Nhỏ tự động gỡ tay nó ra trở về với vẻ lạnh lùng… Thế cũng tốt vậy nên có lẽ nó phải dứt khoát…
Lạc lõng và vô vị… Cảm xúc đi xuống một cách tệ hại. Có vẻ nó nuối tiếc bởi nhỏ, một cô gái đẹp vì nó mà chịu khổ, nhưng trong thâm tâm nó… Em vẫn là người nó yêu, dù có thế nào đi chăng nữa…
– Anh hiểu rồi…
– Ừ… Hiểu là tốt, em sẽ không nói cho ai biết đâu anh yên tâm… Anh với Ly hạnh phúc nhé… – Giọng nói của nhỏ nhẹ nhàng nhưng vô hồn lạnh lẽo… Như một mũi tên băng đâm vào lồng ngực nó, đau nhói… Nó biết nhỏ đang rất buồn, cái vẻ ngoài giả tạo lạnh lùng này làm sao che giấu nổi ánh mắt đau khổ của nhỏ… Cảm nhận được, nhưng bằng một cách nào đó, nó… Một lần nữa trở lên lạnh lẽo không kém, vì nó biết nó vẫn chọn em… Và vì quyết định của nhỏ…
– Cảm ơn…
Nhỏ ngạc nhiên… Cười buồn…
– có lẽ em còn thua Ly về khoản chịu đựng rất nhiều… Tính cách của anh thật đáng sợ…hihi…thôi em về đây…
– Ừ… – Ngoài trời vẫn mưa, nhưng nó không cản nhỏ… Tất cả phải trở về đúng quỹ đạo của nó… Nhỏ và nó không là gì của nhau… Mặc dù trái tim nó một lần nữa rỉ máu… Cánh cửa không được sập vào bằng một tiếng quen thuộc mà… Vẫn mở ra, tiếng chào hỏi, tiếng guốc xa dần. Nhưng một tiếng khác lại tiến đến cạnh nó… Nó chẳng muốn biết là ai, cũng chẳng muốn để ý gì cả… Đơn giản lúc này nó muốn ngủ tiếp… Ngủ dậy mong mọi chuyện chỉ là một cơn ác mộng mà thôi… Tiếng “cạch”… Như một đồ vật gì được đặt xuống kèm theo giường nó hình như có thêm người ngồi vào… Nó biết, bàn tay ai đó đang vuốt mái tóc nó… Nhẹ nhàng nhưng run rẩy…
– Nhóc…nhóc… – Là chị… Nó quay sang…
– Chị…à… – nó gượng dậy ngạc nhiên vì chị đến vào lúc này… Mái tóc chị, vài lọn bết lại vì nước mưa… Môi hồng Hồng mấp máy như muốn nói thêm điều gì đó…
– Nhóc buồn à…?
– Chị nghe hết rồi đúng không?- Chị dấu cảm xúc rất tệ… Nó dễ dàng nhận ra chị đang cố một điều gì đó… Chị run run mắt, đỏ lên…
– Chị…chị… Xin lỗi, chị không cố ý… Nhóc đừng giận chị…hức…
– Em đâu có giận chị…nín đi…hi…
– Thiệt…thiệt hôn… – Chị dụi dụi mắt…mặt mếu mếu…
– Thiệt mà… Cười cái coi… – Nó phồng mũi ngoác miệng làm mặt hề… Trêu chị… Chị khúc khích… Vừa mếu vừa cười…
– Hihi…hức…nhóc tồ… – Chị của nó luôn như vậy, trẻ con hồn nhiên… Dù vừa như một cành hoa tàn úa nhưng với nó chị như một vị cứu tinh vậy… Chị ban phát ánh sáng trong cái tâm hồn chứa đầy đau khổ của nó… Giúp nó phần nào nhẹ nhõm, vơi đi rất nhiều…
– Nhóc ơi… Chỉ hiểu nhóc đang nghĩ gì… Đừng buồn nha nhóc… – Tiếng nói của chị như một chìa khóa mở bung cánh cửa… Trong tim nó… Gục mặt xuống đôi vai nhỏ nhắn của chị… Nó òa khóc to hệt như một đứa trẻ…
– Chị ơi em đau khổ lắm…huhu… Em phải làm sao bây giờ hả chị… Huhu, làm sao bây giờ… Những người đó quá tốt… Quá tốt, em đâu xứng đáng được với họ chứ… Tại sao họ lại đến với em…huhu… Em làm sao có thể trả nghĩa đây…huhu…?- Chị im lặng lắng nghe, cho cái thằng trẻ con yếu đuối là nó khóc… Giống như chị… Nó cũng chẳng thể nào che dấu được cảm xúc của mình khi bên cạnh chị… Chính nó mới là đứa trẻ con… Chị xoa nhẹ vào mái tóc dài của nó… Như một người mẹ vậy… Dù gì thì chị cũng hơn nó nhiều tuổi và hiểu đời hơn nó mà…
– Hihi… Nhóc tồ không được khóc… Phải cười như chị này… Dù thế nào nhóc cũng phải cố gắng lên… Đàn ông con trai mà… Nhóc ngốc lắm sao tự nhiên nay lại hiểu dữ vậy… Cái cách suy nghĩ của nhóc đâu rồi… Cái tính sắt đá, vô tâm đâu rồi… Thể hiện ra đi chứ… Nhóc đừng bi lụy nữa… – Từng lời nói của chị như thấm thẳng vào cái não… Của nó… Đúng rồi, trước khi yêu em nó khác cơ mà… Tại sao nó lại tàn tạ như này… Có thể tình yêu đã làm nó yếu đuối hơn… Lo nghĩ nhiều hơn… Nó phải trở về với vẻ bất cần sẵn có… Không được như thế này nữa… Cái tính làm lì ít nói đâu rồi… Giờ lại mít ướt lắm mồm như thế này…
– Chị nói đúng… Có thể em đã quá bị ảnh hưởng… Em có lên chia tay không hả chị?- Câu hỏi của nó làm chính nó với chị ngạc nhiên… Nhưng giờ có thể sự cô đơn hợp với nó hơn là rằng buộc một cách đau khổ… Nó thì không sao, nhưng em thì sẽ thế nào đây… Sẽ chẳng còn tương lai gì hết…
– Không được… Chị hỏi nhóc… Nhóc có yêu bé Ly thật ko?
– Thật… Yêu hơn bất cứ thứ gì chị ạ.
– Vậy sao nhóc muốn chia tay khi hai người chỉ mới bắt đầu?
– Nhưng vì yêu Ly… Em sợ Ly khổ và ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô ấy… Em sợ em sẽ kéo cô ấy lại… Như một trướng ngại vật cản đường cô ấy… Em sợ lắm chị ạ.
Chị nhéo mũi nó lắc qua lắc lại… Cười tươi…
– Ngốc lắm… Nếu có thế nghĩ như vậy, tại sao nhóc lại không nghĩ rằng… Nhóc sẽ cố gắng hơn trong tương lai nhóc sẽ thành đạt… Sẽ lấy Ly làm…vợ… – Nói đến đây chị ngập ngừng… Điều chị nói dường như trong một câu truyện cổ tích vậy… Có mơ nó cũng không dám mơ nữa… Cười nhạt…
– Nhưng có thể em sẽ không thành công, có thể Ly không đợi được em thì sao…?
– Do nhóc cả thôi… Còn chị chắc chắn Ly sẽ đợi nhóc mà… Nhóc cứ suốt ngày nghĩ linh tinh… Hihi…
– Có cơ sở hết mà chị…
– Cơ sở gì…? Thế nhóc thấy hai đứa yêu nhau đã bao giờ thiếu thốn gì chưa…?
– Ý em là ở tương lai cơ mà…?
– Ui ui… Nhóc tồ thì kệ tương lai đi… Đến đâu đến, giờ nhóc cứ biết sống tốt và yêu em chị đi đã hihi… – Vẻ ngoài hồn nhiên của chị luôn làm nó thấy chị trẻ con… Nhưng bên trong đó là một con người từng trải mà chị luôn cố che dấu… Nó sẽ nghe chị…
– Ừ… Được rồi, chị yên tâm… Em không như vậy nữa đâu… Bộ Ly có cửa hàng riêng sao không ai nói với em hết vậy?
– Thì bé Ly dặn, không được nói không nhóc lại suy nghĩ… Với cả cửa hàng đó của ba mẹ bé Ly để cho bé Ly mà… Chứ bé Ly không phải làm, chỉ quản lý thui… Nên bé Ly nghĩ giấu nhóc sẽ tốt hơn…
– Ờ… Ờ, chả tốt tẹo nào…
– Nhóc tồ, để bé Ly khóc từ chiều kia kìa… Chị dỗ còn không thèm nín đó, cứ đuổi chị về… Ghét nhóc ghê… Lo mà xin lỗi đi…
– Rồi rồi… – Khổ lại mít ướt… Thôi thì để ra khỏi đây tính sau… Chứ nó là không khoái mấy kiểu xin lỗi lãng mạn… Có gì nói toẹt ra nên chắc cũng nhanh… Không việc gì phải vội… Việc cần thiết bây giờ là “tra hỏi” chị đã…
– Mà nè, tự dưng đến nghe lỏm là sao?
– Thì bé Ly không vào nên chắc chẳng có ai chăm sóc cho nhóc tồ… Nên chị mang cháo vào nè… Thấy chị tốt hôn… Hihi… – Chị cười tít mắt xoay xoay cái cặp lồng inox… Đây mới là phong cách của chị…nó cười theo…
– Tốt quá hehe… Đưa em đi, đang đói rồi nè… – Nó chìa tay ra, với ai chứ với chị thì không phải ngoại gì hết…
– Dễ gì… Của ta nấu mà nhóc ăn dễ thế hả…hihi- Chị cười gian gian… Có ăn thôi sao khó vậy trời @@…
– Vậy giờ muốn sao?- Chị chống tay vô cằm, ngước nhìn lên trần nhà, điệu bộ đáng yêu này làm nó vui lắm… Dường như nó đã hết buồn rồi… Chị giỏi thật…
– Khỏi bệnh là nhóc phải dẫn chị đi chơi một hôm…hihi
– Ui trời… Đi cả tuần cũng được, càng đỡ phải làm… Nhưng đừng trừ lương em nhé…hehe
– Chỉ được cái thế là giỏi… Hứa rồi đó nha…hihi
– Rồi. Đưa em nào… – Chị cười tươi rồi đưa cái cặp lồng cho nó…
– Ủa… Thìa đâu… – Bộ tính cho nó húp sao trời =.=…
– Á… Thui chết, chị quên mất tiêu… – Chị xụ cái mặt xuống, trông mà thương… Cũng nể chị thật… Lúc nào cũng quên được… Nhưng nó không dám trách… Dù sao chị cũng có ý tốt… Chợt thấy cái thìa nhựa, gần đống trái cây… Hên thiệt…
– A… Có rồi nè… Thui cười cái nào… Mặt như bánh mì rớt cống thế?
– Nguội rồi chắc nhóc ăn không có ngon… Chán quá…
– Ngon mà, yên tâm ăn nguội thích hơn ăn nóng em không ăn được… – Mặt chị vui lên một chút… Mở cặp lòng ra… Nó hơi hoảng hồn… Cháo gì mà thịt nổi to tướng, màu xanh đặc thế này…
– Chị nấu hả?
– Ừ… Mất cả tiếng của chị đấy, lần đầu chị nấu cháo cho người khác đó nha… Nhóc phải vui vì là người đầu tiên ăn cháo chị nấu đó…hihi- Ôi mẹ ơi… Đầu tiên… Kiểu này không biết ngộ độc không ta…@@, thôi liều… Ăn một miếng mà nó chảy nước mắt… Gạo nguyên hạt, sượng cả mồm… Thịt dai nhách, toàn mùi rau nữa chứ… Vị thì mặn chát… Hix, làm bánh thì ngon mà sao cái món này lại khủng khiếp thế chứ… Không dám kêu lên, nó cố nuốt từng muỗng mà nín thở… Sợ chị lại buồn vì là lần đầu tiên chị nấu mà…
– Ngon không nhóc…hihi?
– Dạ… Ngon… Ngon lắm…
– Hihi… Ủa, ngon mà sao nhóc nhăn nhó chảy nước mắt thế kia…?
– Dạ… Chị tốt với…em… quá… – trong cái lúc đang nghẹn vì miếng thịt to tướng… Cố nín lắm để không oẹ… Đầu nó đưa ra câu trả lời một cách vớ vẩn… Ai ngờ, chị lại hiểu…
– Hihi… Nhóc thấy chị tốt quá nên xúc động hả…? Từ nay, nhớ phải nghe lời chị nghe chưa…hihi- Her… Hơ, nghe thế mà nó suýt sặc… Đâm ra trôi được miếng nghẹn… Hên thật, nó phì cười…
– Nhớ… Rồi…haha
– Nhìn cái mặt cười kìa… Gian thấy khiếp… Ăn mau chị còn về trông quán đây…
– Ủa thế nãy giờ ai trông?
– Bé Mi… Bé ý cũng cứ hỏi thăm nhóc đó…hihi…
– Ừ… Nói em không sao là được mà, chắc thiếu người làm nhỏ mới hỏi.
– Xì… Nhóc toàn suy từ bụng ta ra bụng người thui… Ăn Mau mau đi nào…hihi.

Chap 66:

Tưởng cháo chị nấu dễ ăn lắm ý mà cứ giục…hix, nó múc nguyên miếng to cuối cùng nín thở mà nhai mà nuốt cho qua… Cháo người ta thì không phải nhai… Cháo chị nấu thì nhai hơn cả nhai cơm @@… Xong, chị cầm cái cặp lồng lên cười cười… Xoa đầu nó…=.=…
– hihi… Chị về đây nhóc tồ, tẹo uống thuốc hen… Nước chị để sẵn nè…
– Rồi em cảm ơn… Chị về đi…
– Ừm…hihi.
Nhìn chị nhún nhún bước ra khỏi phòng rồi vẫy tay chào nó… Một cảm giác bình yên đến lạ kì được hình thành lên, chị tốt thật… Bên cạnh chị thì dù bất kì ai cũng không thể buồn nổi đâu, nó dám chắc như vậy… Chị như một vị thiên sứ ban phát nụ cười vậy… Khẽ mỉm cười, nó vớ lấy cái cốc uống thuốc luôn cho xong… Ngồi nghịch viên kháng sinh đỏ trắng mà nhỡ tay kéo tuột hai đầu vỏ ra… Rơi hết cả bột thuốc bên trong… Xui thiệt @@… Hình ảnh này làm nó nhớ đến trước kia… Còn nhỏ, những lúc ốm… Bố mẹ phải nghiền thuốc và pha với nước cho uống chứ không uống được cả viên như bây giờ… Trẻ con bị đắng nên cứ dãy nảy lên làm hai người phải đè xuống dốc vào họng =.=. Hài thật… Tự dưng lại nhớ gia đình nó quá… Thui thì sắp hết kì rồi cố gắng hai tháng nữa là nghỉ tết mà… Khi viên thuốc cuối cùng được trôi vào ruột nó… Lại tẩn ngẩn ngồi một mình trong căn phòng trống, đau cũng bớt hơn… Nó vớ tay lấy cái điện thoại kéo cái danh bạ xuống… Ngón tay nó dừng lại ở cái tên ” Em “… Có lên gọi cho em xin lỗi không ta… Khó nghĩ thiệt, nó nhớ em… Mới có nửa ngày không gặp mà đã nhớ rồi… Chắc giờ em đang một mình ở nhà, chắc giờ em đang giận nó… Làm sao đây? Một ý nghĩ đến trong đầu nó… Thôi để sau đã, coi như quãng thời gian này để hai đứa suy nghĩ thêm chút về nhau… Mới yêu nhau đã giận thế này thì sao bền được… Khẽ đặt chiếc điện thoại xuống nó rúc vào chăn vắt tay lên trán nhìn cái trần nhà màu trắng… Tĩnh lặng, không gian này chỉ có mình nó… Đầu nó giờ không có một suy nghĩ gì, điều hiếm khi xảy ra… Giờ nó chỉ biết cảm nhận mọi thứ âm thanh mà nó cố để nghe dù không có trong phòng… Cái âm thánh đó là ở bên ngoài kia…Ồn ào… Vi vút, tiếng gió mùa đông của HN… Tiếng gió mùa đông bắc về, chỉ riêng ở HN này mà thôi… Nơi mà nó có thể cảm thấy được… Mùa đông, cái mùa mà nó thích đã ăn sâu vào HN rồi, không biết đông năm nay sẽ ra sao nhỉ… Tuy không đoán được nhưng nó nghĩ sẽ khác nhiều đấy, vì năm nay có em rồi mà… Cái ý nghĩ đó đưa nó vào giấc ngủ sâu, mặc dù hãy còn sớm… Chắc do tác dụng của thuốc…
.
.
.
Sang hôm sau lúc mà chị y tá thay băng cho nó, từ sáng đến giờ chẳng ai đến cả… Chán thiệt… Cơ mà vừa nghĩ xong thì thằng Tuấn bước vào… Bộ không đi học sao nhỉ…
– Hehe… Nhìn sư huynh nát quá…
– Hờ hờ… Cứ thử để năm thằng nó oánh xem biết nát hay cứng liền…
Thằng Tuấn không để ý đến lời nói của nó mà đang liếc chị ytá… Đúng là hết thuốc chữa mà…=.=…
– Chị ơi cho em xin số điện thoại… – Nó trợn mắt… Thằng này định làm gì đây, y tá cũng không tha… Có người yêu rồi còn… @@… Chị y tá tủm tỉm…
– Dạ em không có dùng điện thoại… Hihi, thui em xin phép… – chị quấn nốt miếng băng ở tay rồi đi ra… Thằng Tuấn nó gọi với theo…
– Khi nào dùng thì cho em nhé…!!
Rồi quay sang nó…
– Chị ý cười… Chị ý thích tôi rồi ông ạ…hehe
– Ờ, giỏi… Thế không đi học à?- Chán vì nói chuyện về gái với thằng ảo tưởng… Nó trống lảng…
– Thích thì đi không thích thì nghỉ có sao đâu…
– Ngon… Rồi tui nghỉ có sao không?
– Ông á, yên tâm… Không sao đâu, không bị trừ điểm đâu mà lo.
– Sao lại vậy?
– Ông chỉ cần biết thế thui… Cần chi biết nhiều…hehe.
Bày đặt bí mật, anh đây cũng chả thèm tò mò nữa… Ngồi im im… Rồi nói…
– Ông bảo bác sĩ cho tui về đi…
– Băng còn một đống thế này về sao được…?
– Chán không muốn ở nữa, ra bảo đi không thì tý tui cũng bảo… – Thật sự bị đau nhưng nó chẳng bao giờ muốn nằm một chỗ, nó chỉ muốn đi lại tự do không gò bó thui chứ ở đây kiểu như bị giam lỏng ý…
– Còn đau không mà về?
– Còn ít, với lại có bị ở chân đâu… Đi được tốt.
– Rồi ok… Ông đợi tui chút nhé.
Thằng Tuấn đi lấp sau cánh cửa, nó vội vô WC thay quần áo luôn, quần áo này bẩn quá… Nhưng thui còn hơn là mặc bộ quần áo bệnh nhân, mặc xong thì thấy toàn mùi mồ hôi và tanh tanh chắc do máu… Nhưng nó không khó chịu, khoác thêm cái áo khoác và thu dọn nó ngồi nghịch điện thoại chờ đợi, sắp được về phòng trọ rồi vui thiệt… Nhớ cây đàn quá đi thôi kaka…Một lúc lâu chán chê với chiếc điện thoại thì thằng Tuấn cùng ông bác sĩ tối qua mở cánh cửa đi vào phòng…
– Cậu muốn về à?
– Dạ vâng bác.
– Nhưng vết thương của cậu còn chưa lành… Và vết bỏng này cần được thay băng thêm để cho lên da nữa.
– Dạ cháu tự làm được.
– Thôi được rồi… Cậu nói vậy thì tôi không giữ nữa, thuốc của cậu đây… Nhớ về dùng đều đặn, có hướng dẫn trong túi đấy.
– Dạ, cháu cảm ơn.
Ông bác gật đầu rồi đi ra khỏi phòng… Thằng Tuấn cầm bọc thuốc đỡ nó ngồi dậy, không khó đi lại lắm… Vì tối qua dù đau vẫn bế được nhỏ P.Anh cơ mà… Đúng thật nhiều lúc nghĩ sức ở đâu ra… Lo cho nhỏ mà cũng không tự lo được cho nó…
– Bỏ ra đi… Tôi tự đi được mà.
– Sợ ông cắm mặt xuống đất thôi hehe… – Cái kiểu ăn nói bộp chộp này tạo lên tính cách thật thà hài hước của thằng Tuấn, cũng may nó có người bạn này chứ nếu không thì giờ chắc đâu nằm đây…@@
– Không sao…
Nó rút tay ra, để tự đi… Cái phòng khám này cũng nhỏ lên qua một gian nữa là đến chiếc cổng rồi… Trên cổng còn dính một chữ thập màu đỏ chứ… Chắc để đánh dấu… Đi qua quầy nhìn thấy chị y tá đã thay băng cho nó, nó chào chị… Chị tủm tìm cười vẫy tay đáp lại…Còn thằng mãnh Tuấn thì…
– Chị nhớ phải cho em số đấy nhé…
– Hihi… Khi nào anh bệnh rồi vào đây em sẽ cho…hihi
Tưởng không có điện thoại mà chị… Hơhơ, thằng cu bị trêu rồi… Trèo lên cái xe máy đen xì của thằng Tuấn, lai nó về mà mồm cứ lảm nhảm… Nó thì không quan tâm lắm vì đang thơ thẩn ngắm đường phố HN… Cũng không biết phòng khám kia ở đường nào vì lúc ngất thì biết được ai đưa đi đâu… Chỉ thấy con đường mà nó đi qua rất lạ thế thôi… Không được ngắm bầu trời một ngày mà giờ được ngắm, thấy vui vui sao á… Cứ cảm giác như là được thả tự do ý… Cái tiết trời lạnh lẽo này khiến nó kéo chiếc áo khoác lên kín cổ, bầu trời âm u kèm theo từng cơn gió mùa khiến mọi thứ nhẹ hay rác bên đường tung bay lên… Có lẽ lạnh này lao công nghỉ nên HN không được chăm sóc kĩ lắm thì phải… Từng hàng quán sáng cũng bốc khói lên nghi ngút… Làm cái bụng của nó réo lên nhưng chẳng muốn kêu thằng Tuấn dừng lại… Chỉ đến khi về phòng nó mới nghe thằng Tuấn nói loáng thoáng gì đó…
– Cái gì thế?
– Ủa thế nãy giờ không nghe tui nói gì à?
– Có, ông vừa hỏi tui có nghe ông nói gì không đúng không?
– Mẹ cha… Đầu ông để đâu thế?
– À… Trên cổ, thôi thôi… Có gì nói nhanh cho tui vào phòng nào?
– Nhiều lúc tôi chỉ muốn đấm cho ông một phát thôi Minh ạ… Dùng từ ngốc là hơi hoa mĩ nhưng ông ngu bỏ mẹ…
– Ơ… Thế không nói thui nhá, đi vô đây, tưởng đèo về là được chửi người ta hả?- Nó lục cái chìa khóa trong ví mở cửa phòng ra… Thầm rủa thằng dở hơi kia tự nhiên chửi nó… Thằng này mà gặp thằng Long chắc có oánh nhau to… Chỉ vì nó chả chửi ai bao giờ nên mới chơi được với thằng Long không thì chắc ăn đấm rồi vì thằng Long cực ghét mấy đứa hay chửi bậy mà…
– ấy ấy… Từ từ, làm gì mà vội hehe, tối nay để mừng ông ra viện tui sẽ đãi ông chầu caphe…hehe
– Xui… Đây không khoái caphe…
– Nói thế thôi chứ, nước gì chả được… Dốt…!
– Biến…!
– Đùa chứ, tôi có chuyện muốn nói với ông.
– chuyện gì, quan trọng không?
– Chuyện này liên quan đến ông thôi cũng chẳng quan trọng lắm… Mà cứ đi đi rồi biết hehe.
– Ừ nhưng không có xe đâu, đi quán nào gần gần chút nhé.
– Không cần, tôi đến đón ông cho.
– Ừ, thôi về đi.
Nó cũng tò mò không biết thằng này có chuyện gì mà lại liên quan đến nó với lại tối rảnh lười học nên cũng muốn đi cho khuây khỏa… Một tối không em thì cũng có sao… Để chút thời gian với bạn bè cũng là một thú vui nó chưa từng trải mà… Trước khi về, thằng Tuấn còn ném bọc thuốc trúng háng nó chứ… Thằng mất dạy này…=.=…
– Ui kinh… Không cảm giác gì luôn, chắc ông đắc đạo mẹ nó rồi haha…
Rồi rú xe vọt đi… Ức quá mà chẳng làm gì được… Bước vào căn phòng quen thuộc một cảm giác đầu tiên đến với nó là… Thôi chết! Quên mất đầu tháng chưa đóng tiền nhà…hix, lại chạy sang nhà bà chủ đóng… Hên là bà có nhà… Bà chủ nhà tốt bụng này còn hỏi han xem nó sao vắng nhà mà về lại băng bó thế này… Bà còn cho nó chai rượu thuốc con con để xoa vào vết bầm nữa… Đúng là người với người sống với nhau bởi cái tình mà… Một phần nó cũng may mắn bởi gặp được những con người tốt bụng như thế này… Cảm ơn bà xong, nó rảo bước lại căn phòng trọ nhỏ của mình với một niềm vui nho nho trong người.

Chap 67:

Đặt lưng xuống chiếc giường cũ kẽo kẹt nó muốn ngủ nhưng chẳng thể ngủ được vì cơn đói… Sáng giờ ăn gì đâu… Lục tủ bếp tìm được gói mì, hên thật… Sẵn có cái nồi nó xào luôn… Ăn úp nhiều chán, cũng phải cảm ơn chị vì không mang đống đồ này về nên bữa ăn nó mới được cải thiện… Cái quãng thời gian này nói khổ thì cũng hơi quá vì nó còn được ăn một cách đầy đủ hơn mà… Một phần cũng do em mang đến nữa… Chả có mỡ hay dầu gì nên nó lấy đại cái gói chất lỏng như dầu nhớt trong gói mì để xào cũng đỡ xát hơn… Ăn xong rửa bát đũa rồi lôi bọc thuốc ra uống… Tiến tới cái bình nước vơi già nửa, nó vặn cốc nước lọc… Mà thấy cứ vui vui, chẳng hiểu sao… Cái tiếng gió cộng thêm không khí lạnh này làm nó thấy kích thích một cách lạ kì… Uống thuốc mà cốc nước như bỏ đá, đúng là mùa đông HN thì cái gì cũng lạnh mà… Yên vị, nó ngồi chơi đàn… Được cái bàn tay không sao nên những phím đàn cùng những bản nhạc vẫn được vang lên một cách chau chuốt trong căn phòng chỉ mình nó… Nhiều lúc tiếng đàn còn giúp nó có suy nghĩ khác đi khi hạ một quyết tâm hay suy sụp bởi một lý do nào đó… Tiếng đàn như có hồn vậy, thậm chí nó thấy còn hay hơn lời nói của ai nếu muốn ảnh hưởng đến nó… Nghiễm nhiên cây đàn trở thành “người yêu” của nó… Hài thật, cây đàn đến với nó còn trước em cơ mà… Tự cười cười như thằng điên, nó khẽ bỏ đàn vô bao rồi nằm ngủ…
.
.
.
Thức dậy chẳng biết làm gì, cũng chưa muốn ra quán… Nó VSCN xong, dắt chiếc xe đạp của mình tìm một niềm vui khác… Đó là đi dạo… Khoác chiếc áo khoác còn sót lại, nó băng qua phố phường HN lác đác một vài người qua lại… Chiều mà cứ như sáng vậy… Những hàng gió nhẹ nhưng đủ để thằng như nó co người lại… cứ thốc vào người nó vì nó là người đi ngược gió mà… Dựng xe ở một công viên nhỏ gần đó, nó nằm dài trên hàng ghế đá ngắm nhìn mọi sự vật diễn ra như một nhà phân tích vậy… Nhìn mặt hồ LĐ phẳng lặng, khiến tâm hồn nó cảm giác thư thái hơn… Bỗng túi áo nó rung rung, lôi chiếc điện thoại ra… Chị Huyền s2 đang gọi…
– Alo ạ?
– Nhóc đang ở đâu…!- Giọng có vẻ bực bội.
– Ở công viên LĐ, sao hả chị?
– Nhóc về phòng đi…
– Ủa có chuyện gì à chị?
– Hỏi nhìu, về đi chị đang ngồi trước cửa phòng nè…
– Hajz, đến làm gì? Được rồi đợi em chút…
Cụp máy lật đật, đạp xe về… Đầu đầy những suy nghĩ, chị đến làm gì nhỉ… Tại sao chị lại biết… Hâm quá , trời lạnh mà cứ thích đi lung tung… Lắc đầu ngao ngán, nó đạp nhanh hơn… Đến nơi thấy chị đứng dựa vào phòng, tay cầm một cái hộp… Nhìn thấy nó chị cười tươi, rồi lập tức nhăn nhó… Giọng phụng phịu…
– Còn đứng đó nữa… Mở cửa đi… Chị lạnh quá trời nè…
Thì ra chị đến phòng khám mang đồ ăn mà không thấy nó nên biết nó ra rồi… Cầm hộp cháo xúc ăn… Chị cười khì khì…
– Cháo ngon không hihi…
– Ngon… Nhưng không phải của chị.
– Tinh ghê hen… Đố nhóc biết chị mua ở đâu đó…hihi- Cái vị ngon quen quen này thì còn ai khác ngoài em…
– Ly nấu…
– Ủa ủa… Sao nhóc biết vậy?- Chị tròn xoe mắt ngạc nhiên… Nó chỉ lắc đầu cười, vì biết em vẫn quan tâm đến nó, chắc ngại vụ cãi nhau nên vờ để chị mang đến mà…Chị cứ nằng nặc đòi biết mà nó im im… Chị mặt dỗi rồi đi về… Nó cũng đoán vậy thôi mà trúng tùm lum…hehe
– Nhóc nhớ đấy…plè, đồ nhóc tồ… – rồi chị phóng xe đi… Nó cũng chẳng lo nhiều vì với tính cách của chị thì mai quên luôn thui mà…
Đến tối thằng Tuấn qua, chở nó đi như đã nói… Một quán caphe cũng hơi xa mặc dù nó muốn đến quán chị hơn… Quán caphe này có vẻ sang trọng đối với một thằng nhà quê là nó, thằng phục vụ còn đeo nơ chứ… Lịch sự quá, nó thì cũng chẳng muốn đặt chân vào nơi kiểu này chút nào mà thằng Tuấn cứ…
– Thoải mái đe ông ơi…hehe
Nó chỉ im im gọi một bừa một cốc caphe mặc dù không muốn uống. Nhìn quanh quất cái không khí ấm ấm của quán caphe này, cũng không nhiều khách lắm mà cũng có thể nó không thấy hết vì ghế quán đặt tựa lưng vào nhau mà, ghế còn cao cao như kiểm đệm nữa…
– Ừ nói gì nói đi…
– Ok… Tui nói nè, về người yêu ông nhé…
Bỗng tiếng cười nói đằng sau lưng nó khiến nó chú ý vì giọng cười này của em… Hơi ngạc nhiên một chút, nó ra hiệu cho thằng Tuấn im lặng để nghe vì hình như em đang nhắc đến nó thì phải… Có cả giọng nhỏ P.Anh thì không nhầm được rồi… Khẽ nhấp một ngụm caphe… Sau một vài phút từng lời nói của em như đi sâu vào đầu nó… Như một con dao đâm nó vậy…
Nghe lén một cách ngang nhiên như thế này thì thật là bất lịch sự nhưng nhờ vậy mà nó hiểu được em… Người yêu của nó nghĩ như thế nào…
– Ui… Ui con mắm nay rảnh đi chơi với tụi tao cơ đấy…hihi- Một giọng nữ lạ không phải em…
– Lúc nào tao chẳng rảnh…hihi- điệu cười này rất tươi, có thể em chẳng còn buồn vì hôm qua với nó cãi nhau nữa… Dễ nguôi thật, nó cười nhạt im lặng lắng nghe tiếp…
– Điêu ghê không, dạo này bận yêu mà bỏ bạn còn cãi…
– Yêu với đương cái gì, chán lắm…
– Gớm… Chán cơ, sao kể tụi tao nghe… Bộ ông sinh viên đấy đào mỏ mày hử?
– Không… Đằng này lại ngược lại chứ, chính vì thế lúc nào cũng lo đến tiền tiền các kiểu, hơi tý là sợ với tự ti… Tao chán lắm rồi…
– Mới được mấy ngày đã chán rồi, hay để đấy cho tao đi hihi…
– Tuỳ mày đấy nếu được, nhưng không dễ đâu nhá… Hàng khó đấy… Hihi- Nghe câu này của em làm nó bóp chặt ly caphe trong tay như bóp nghẹt trái tim vậy, nó chỉ là một món hàng haha… Vui thật… Thấy thằng Tuấn thì nhăn mặt lại…
– Vừa phải thôi, anh Minh nghe được sẽ buồn đấy mày… – Giọng nhỏ P.Anh nhẹ nhàng… Đem lại cho nó chút an ủi…
– Cái tên ngốc ý thì có cho tiền cũng chẳng dám đến mấy nơi như thế này đâu hihi…
– Nói thế chứ có mà dám bỏ…hihi
– Mày tưởng tao không dám à… Tao mà đưa mắt cái ối thằng công tử chết chứ nói gì tên sinh viên kia…hihi
– Thế thì bỏ nó đi, yêu anh này…haha thích cái gì nhà anh cũng có haha… – Tiếng nói của một anh chàng nào đó, nãy giờ nó không biết… Khiến nó run run chờ đợi câu trả lời từ em…
– Anh á… Còn phải xem thế nào , chơi với tên ngốc kia nốt một thời gian đã hihi…
Đến đây thì lỗ tai nó lùng bùng… Không cố nghe thêm được gì nữa, chỉ còn tiếng cười nói còn văng vẳng… Tất cả những gì em nghĩ rõ ràng là trước nay em chỉ coi nó như đồ giải trí… Trò chơi này chắc cũng sắp đến hồi kết có thể em sẽ là người thắng cuộc… Nó biết rồi, hiểu rồi… Yêu lắm, mà đau lắm… Nó ước gì không đến đây, không nghe cuộc nói chuyện này… Để tiếp tục chơi nốt khi mà giờ đây biết trước kết cục của mình quá nhanh… Không hiểu nổi nó là loài máu lạnh gì nữa mà chẳng thể điên lên sang phá, sang chửi… Chỉ biết lặng người ngồi đó nốc cạn cốc caphe vào cổ họng, đắng ngắt… Người trống rỗng… Không còn chút cảm xúc nào cả… Thằng Tuấn nghiến răng ken két… Mặt đỏ gay…
– Đ*t mẹ… Chó chết… Ông sang đây với tôi… – Thằng Tuấn kéo nó sang, chẳng còn sức lực nào chống chả… Nó mặc kệ… Muốn sao thì muốn… Giờ xuất hiện chắc em vui lắm đây… Một bước, tất cả bàn em nhìn hai đứa nó sững sờ… Nó cũng thêm chút sững sờ vì em đang để một thằng rất đẹp trai khoác vai… Mặt em tái lại khi thấy nó vội gạt tay thằng kia ra… Lắp bắp…
– A…n.h…a…nh… – Nhỏ P.Anh thì nhìn nó cũng vẻ hoảng sợ… Lúc đó nó không biết mình nhìn em bằng con mắt như thế nào nữa… Không chớp, không trợn, không giận giữ, không buồn rầu… Chỉ vô hồn trống rỗng… Khẽ nở một nụ cười… Nó, con động vật máu lạnh… Kéo tay áo thằng Tuấn…
– Ừ… Mọi người cứ tiếp tục đi… Xin lỗi đã làm phiền, thui đi về ông ơi… – Nhưng thằng này dật ra…
– Ông bỏ tay ra…! Anh cái đéo gì nữa… Cô thật ghê tởm… Cái tình yêu thật của cô đây à, cái thứ mà cô dám chắc đây à… Tưởng thế nào… Nói thì hay lắm, hôm nay tôi suýt định nói với Minh những gì cô nhờ tôi vì tưởng cô thật lòng… Hóa ra giả tạo… Chó má… – Thằng Tuấn nhổ nước bọt xuống đất… Em bật khóc, nó đứng cười… Vì đau…
– Mẹ hai thằng chó ở đâu thái độ gì vậy… Cút…! tao gọi bảo vệ giờ… – Thằng đẹp trai chủ nhân của giọng nói lúc nãy lên tiếng…
– À còn mày nữa… Dám cướp người yêu của bạn tao à?… Này thì chó này…!!- Thằng Tuấn nắm cổ áo nhấc thằng đẹp trai lên… Mỗi câu này thì… Là một quả đấm vào mặt thằng đẹp trai… Mấy đứa bạn của em vào ngăn vụ ẩu đả… Thằng Tuấn được kéo ra chỉ thẳng vào mặt em… Em vẫn khóc… Nói…
– Nhìn cái cảnh cậu ấy ôm khư khư chai sữa cho cô, để rồi bị bỏng thì
thật sự tôi không nghĩ cậu ấy phải chịu nhưng điều như thế này… Cô tránh xa cậu ấy ra, không thì đừng trách tôi… Về ông…!- Nó đi cùng thằng Tuấn ra cửa, lòng tan nát… Thế là hết sao, mối tình đầu… Nhanh như cách nó đến vậy… Em hướng đôi mắt nhìn nó… Nó ngoảnh đi thờ ơ… Con mắt của nó, chỉ biết thẫn thờ nhìn bầu trời đen đặc… Không trăng… Sao… Chỉ gió lạnh… Cộng tiếng em gào tên nó phía sau lưng… Rồi tiếng guốc va vào sàn nhà lạnh cạch…
– Chạy xe đi đi…
– Ừ.

Chap 68:

Trên đường về… Những cơn gió mùa đông lạnh buốt thốc vào người nó mặc dù thằng Tuấn che đi giúp ít nhiều… Nhưng nó dường như chẳng còn cảm giác gì cả… Hướng đôi mắt nhìn dòng người vụt qua… Nó nghĩ đến em… Không thể nào hiểu được, nó đã làm gì sai… Nghèo cũng là một cái tội chăng, nó không tham vọng gì cả, không ước mơ cao sang gì cả… Chỉ muốn sống như một sinh viên bình thường… Học, làm… Nhưng em lại đến với nó, tưởng chừng như cổ tích xảy đến với thằng kém may mắn là nó… Vậy tại sao mọi thứ lại thành ra như thế này… Một cuộc sống bình thường khó vậy sao?… Sống mũi nó cay cay con mắt trực khóc… Khi một người đàn ông khóc là khi anh ta bị tổn thương trầm trọng… Riêng với một thằng yếu đuối như nó… Khóc trong trường hợp này cũng chả có gì đáng ngạc nhiên cả… Chiếc điện thoại trong túi nó rung liên tục, nó sợ lắm… Chữ em hiện lên như đang hù dọa nó vậy… Đối mặt thế nào đây, nói chuyện thế nào đây?… Nó không biết nữa… Im lặng là cách tốt nhất mà nó có thể làm… Tắt nguồn di động… Gõ vào vai thằng Tuấn…
– Ê… Ông biết nơi nào qua đêm được không?
– Làm gì, ông không về phòng à?
– Ừ…
– À… Rồi hiểu, hay đến nhà tôi đi… Nay ông bà già vào Huế tuần nữa mới về…
– Ừ, cũng được… – Cái sự tiếc nuối cũng hiện hữu khi mà cái tình bạn là cái thiêng liêng nhất đến giờ nó mới biết được bạn bè là như thế nào ngoài thằng Long ra… Thằng Tuấn là đứa bạn thứ hai đối xử tốt với nó như vậy… Mặc dù trên địa vị xã hội thì hai thằng có hai cuộc sống khác nhau… Nhưng chí ít thằng Tuấn không như những con người lắm tiền ngoài kia… Cái lúc thế này không có thằng Tuấn thì nó cũng chẳng biết làm sao nữa… Đầu óc của nó gần như tê liệt rồi còn đâu. Dừng xe trước một ngôi nhà cao tầng có vẻ lâu năm… Thằng Tuấn mở khóa dẫn nó lên phòng ra ngoài lan can…
– Ông ngồi chờ tôi tý… Nhậu bữa cho quên đi, buồn làm đéo gì cho mau già.
– Ừ.
– Ông uống được bia không?
– Không.
– Thế rượu nhé…
– Không.
– Bố khỉ, thế ông biết uống cái gì?
– Nước lọc cả… Pét- si hay mét- si gì đó…
– Nước ngọt hả, thôi cũng được… Nhà còn vài lon… – Thằng Tuấn chạy xuống nhà… Để nó một mình… Bất giác nó lại cười… Phải, cười… Khi không thể khóc nổi, nó sẽ cười. Nó biết nó còn yêu em rất nhiều. Nhưng không tài nào muốn nghe một lời giải thích nào cả. Dù đó chỉ là sự hiểu lầm, thì những gì nó thấy cũng đủ để nó hiểu phần nào. Một vết sẹo nữa khó phai. Càng đau lòng hơn khi tiếng em gọi tên nó cứ loanh quanh trong đầu, Thở dài thườn thượt. Thôi vậy, thế giới của em thì để em tự do về với thế giới của em… Người tốt sẽ gặp người tốt mà… Có thể bên họ em sẽ hạnh phúc hơn bên món “hàng” này rất nhiều… Chợt bật cười… Phải, lại cười… Giá như bây giờ nó bị điên đi thì tốt… Bỗng thằng Tuấn đâu ra đập vào đầu nó, đau ứa nước mắt vì đụng vào vết thương chưa lành…
– Nè sốc quá điên rồi hả… – chìa nó một lon pétsi… Tưởng nói nhậu mà không có mồi à thằng kia… @@
– Được thế thì tốt quá… – Dứt lời…
Tiếng điện thoại của ai đó vang lên… Hóa ra là của thằng Tuấn…
– Alo…

– Tôi không biết… Cô mặt dày vừa thôi…

– Xin gì… Đã nói tôi không biết mà lại, tránh xa cậu ấy ra tôi nói rồi đấy!

Cụp máy thằng Tuấn quay sang nó… Lúc này đang ngậm ngụm nước ngọt và nhớ đến chị… Nhớ đến những lời chị nói, chị đã nói sai rồi… Chính em tự đẩy nó đi chứ không phải nó… Chán thật… Nhiều lúc nó không hiểu nổi con người nó nữa… Luôn là như vậy, mọi cảm xúc như đi đâu hết… Còn lại là một cái xác vô tri làm việc như người máy… Nhưng con người máy này đang cười…
– Ly gọi ông ạ…
– Ừ…
– khóc dữ lắm, hỏi ông đấy…
– kệ…
– Tôi nghĩ việc này có khi là hiểu lầm thì sao… Tôi có quá đáng không nhỉ?
– Không biết…
– Nói chuyện với ông chán bỏ mẹ… Lúc nãy nghe nó khóc thì có vẻ thật lắm… Ông nghĩ sao?
– Tôi nghĩ mắt tôi vẫn bình thường…
– Nhìn thì có vẻ thế, nhưng mà sợ mình hiểu lầm nó…
– Nãy căng lắm cơ mà…
– Lúc ý đang điên tiết thì để ý gì đâu… Đến khi đi về mới thấy nó chạy theo gọi nên cũng thấy khổ… Nó ngã ông ạ…
– Ừ. Thôi uống nốt đi… Tính sau…
– Tôi cũng nể ông thật… Ông không thấy tức à?
– Có chứ…
– Thế mà không vào đấm chết mẹ thằng kia đi…
– Ai biết được…
– Cái gì cũng không biết… Tui chịu ông luôn , thấy cảnh đó mà vẫn đứng yên nhìn được…
– Ừ thôi, có gì đi ngủ trước đi, tý tôi ngủ sau… Đừng nói với cái Ly tôi ở đây nhé…
– Yên tâm, nói thì nói từ nãy rồi.
Thằng Tuấn bước vào xong lại thò đầu ra gọi nó…
– À… Tôi để đệm với chăn dưới đất đấy, buồn ngủ thì vào nhé… Tôi đi ngủ đây, trưa không ngủ mệt quá…
– Ừ…
Thơ thẩn ngồi một mình ngoài lan can cũng là một cảm giác quen thuộc với nó… Cô đơn quen rồi, tưởng đông năm nay hết lạnh… Nhưng cô đơn vẫn hoàn cô đơn… Không buồn, không tiếc , nó chỉ thấy đau nơi ngực trái… Vị trí mà em đã cắn vào… Lặng lẽ thở dài một tiếng uống một ngụm nước bằng cánh tay băng kín… Nhìn thấy đã lấm bẩn vì cả ngày giờ chưa thay… Một tối, chỉ vì một cuộc cãi vã… Một cuộc nghe lén… Nó biết nó thực sự là một thằng ngốc…
…” Vì sao khi yêu tim tôi vẫn cứ ngu ngơ, vẫn dại khờ con tim này luôn mơ về em…
Dẫu biết rằng em đang thầm yêu một người khác…
Dẫu biết rằng em không hề yêu trái tim này…
Yêu em đâu cần em biết đâu…
Bởi vì yêu chỉ một mình tôi buồn đau…

Hãy cho tôi được gặp em và nói… Nói với em anh yêu mình em yêu bằng trái tim này…
Một tình yêu khát khao biết bao ngày…

Tình anh trao em tươi đẹp hơn nắng mai, dù cho phong ba nhưng tình ta sẽ mãi không hề… Người yêu ơi chọn đời này em có biết…”
Có lẽ chẳng thể được nữa rồi…” Vì tôi là chàng ngốc “…
Vứt cái vỏ lon rỗng khi vừa uống ngụm cuối cùng, nó hường ánh mắt nhìn con đường HN từ trên cao… Bóng tối phủ khắp mọi nơi, chỉ có ánh sáng từ những chiếc đèn đường, đèn xe là còn đủ cho nó thấy hết hưu quạnh… Lần đầu nó thấy yêu HN bởi cái ồn ào của nó… Ít nhất HN không bỏ nó như ai kia… Vì giờ này HN cũng chưa ngủ… Mặc dù đã rất muộn rồi, có lẽ đây là cách thủ đô chiếm được tình cảm của mọi người… Nó cứ nhìn mãi như thế rất lâu…
Một tiếng trôi qua… Về đêm thời tiết nổi gió rất lạnh… Nhưng có một thằng điên gậm nhấm nỗi đau bằng cách làm cho mình thấy đau hơn vẫn chưa ngủ… Kì lạ, gió lạnh như thế chiếc khóa vẫn vậy không được kéo cao lên… Kì lạ, mắt cay xè vì gió mà vẫn không chớp… Kì lạ, rất mệt mỏi mà đau đớn nhưng nó không chịu đi ngủ… Tất cả bởi nó đang nhớ một người con gái đã làm nó đau rất nhiều… Một lòng một dạ để yêu ai đó rất khó phải không…? Ngả người ra nền gạch lạnh như một tảng băng… Nhìn lên bầu trời đen đặc… Nó nhắm mắt ngủ nghĩ rồi ngủ quên luôn…
.
.
.
Ánh sáng chiếu vào mặt nhưng nó chẳng muốn mở mắt vì quá mệt mỏi…
– Ê ông dậy đi… – Thằng Tuấn vỗ vào mặt nó làm nó tỉnh…
– Ừ rồi…
– Làm đéo gì cả đêm qua nằm ngoài lan can thế?
– Ngủ quên thôi…
– Nói thật, ông còn yêu nó thì cho nó giải thích đi… Còn không thì chia tay cho khỏe… Lụy như thế không giống ông tý nào…
– Ừ…
– Nãy cái Ly lại gọi cho tôi ông ạ… – Thằng Tuấn hơi ngập ngừng chút…
– Rồi sao?
– Nó bảo chỉ là hiểu lầm thôi… Nó muốn gặp ông nhưng không tìm được hỏi tôi thì tôi chối là không biết…
– Ừ, thế thôi chứ gì?… Ông nghĩ sao… – Nó hỏi thằng Tuấn vì người ngoài cuộc thường có suy nghĩ chín chắn hơn mà.
– Nghe nó khóc lóc giọng khản đặc rồi cái việc trước nó nhờ tôi, thì tôi cũng hơi tin nhưng không thể giải thích nổi tại sao nó lại nói như thế nữa… – Thằng Tuấn lắc đầu miệng lẩm bẩm…
– Ừ thôi kệ đi… Nay tôi ở nhà ông nhé… Nghỉ bữa nữa.
– Cũng được, nhưng nốt nay thôi nhé bắt đầu từ mai trừ điểm là tôi không giúp được đâu…
– Ừ… Tý tan thì qua phòng tôi lấy giùm cây đàn để chiều đi làm nhé… – Nó đưa thằng Tuấn chìa khóa phòng… Nó thì tin tưởng thằng Tuấn hoàn toàn huống hồ nó còn đang ở nhà thằng Tuấn mà…
– Ok… À lúc nãy chị gọi hỏi ông nữa đấy.
– Chị nào?
– Chị Huyền.
– Sao ông biết chị ý?
– Ai mà tôi chẳng biết hehe, ông quan tâm gì.
– Giỏi… Thôi học đi.
– Ừ… Cu trông nhà cho anh nhá hehe… Có đồ trong tủ lạnh thích ăn gì cứ lấy thoải mái…hehe.
– Biến…!
– Láo… Về anh xử mày sau…hehe…
Thằng Tuấn phóng xe ra của rồi đóng lại… Lúc này nó muốn ở một mình chẳng muốn gặp ai cả… Chắc em cũng sẽ đến tường tìm nó thôi, nên nó nghỉ… Bóc miếng băng cũ vào sọt rác… Nhìn vết thương lên da thấy ghê… Nhưng nó không hối hận đã như thế, chỉ là một chai sữa mà nó để mình bị như vậy… Chính tỏ là ngu vì em… Liệu có đáng không nhỉ? Hơi rát chút nó quay lại phòng để ngủ, đói thì đói thật nhưng nó chẳng muốn ăn… Cũng chẳng muốn đi xem cái nhà này dù bản tính nó thích khám phá mà… Thật sự với tâm trạng hiện nay thì nó còn chẳng nhận ra nó nữa là tính cách… Chỉ biết đặt mình xuống cái đệm, quấn chăn ngang bụng ngủ… Ước gì mình được một ngày mặc kệ tất cả thì tốt biết mấy.

Chap 69:

Đến trưa thằng Tuấn về đeo thêm cái bao đàn của nó gọi dậy bảo đi ăn. Đến một quán cơm bình dân gần đó, nó hục vào ăn như chết đói, thằng Tuấn cũng vậy nhồm nhoàm nhai mặt phởn thấy rõ…
– Mẹ bố ông có cây đàn này cũng sướng thật, tui đeo mà bao nhiêu đứa con gái nhìn hehe.
– Mua cái mà đeo.
– Biết chơi thì đã mua, hehe… Mà nè. Lúc nãy cái Ly đến cả trường tìm ông đấy… – Thằng Tuấn mặt đăm chiêu.
– Ừ… Kệ, ăn đi.
– Nhìn nó trông thảm cực ông ạ… – Nghe đến đây nó giật mình nhìn thằng Tuấn…
– Ly làm sao cơ?
– Trông nó hốc hác lắm, còn khóc lóc van xin tôi nữa làm ai cũng nhìn… Tôi không nói nên nó đi về, mặt buồn so… Thấy cũng chạnh lòng… Còn cả ông nữa… Còn yêu nhau hay hết thì giải quyết nhanh đi… Đà này tôi cũng chả dấu được mãi đâu, tôi thật sự thấy tin con Ly ông ạ…
– Trước kia tôi cũng từng như vậy… – Sau câu nói này hai thằng im lặng ăn… Nhưng giờ đây tâm trạng nó lặng nề lắm… Chỉ nghe vậy thôi nó đã thấy quặn lòng, nó nhớ em, vẫn yêu em rất nhiều… Nhưng sự tự tôn của thằng đàn ông không cho phép nó gặp lại người con gái làm nó tổn thương nữa… Phải chăng tình yêu với em như thế chưa đủ lớn ư…? Chán thật… Thanh toán xong xuôi nó nhờ thằng Tuấn chở về phòng trọ rồi vội vàng đạp xe sang quán luôn sợ em tìm đến phòng… Tuy sang quán vẫn có thể em sẽ đến nhưng trốn tránh vẫn không phải là cách hay thà rằng một lần cho xong, nên nó nghĩ nói chuyện ở nơi đông người này làm nó kiềm chế cảm xúc dễ hơn nếu có gặp phải em… Con đường hôm nay có vẻ lạnh lẽo hơn rất nhiều vì không có người con gái đó ở phía sau… Ôm nó chặt như mọi ngày, cộng thêm trời nổi giông rất to báo hiệu một cơn mưa rào nặng hạt… Nhìn mọi người tấp nập vội vàng tìm nơi trú làm nó thấy có chút gì đó vui vui… Nó thích mưa nhất là lúc tâm trạng tồi tệ này như đang ăn sâu vào tâm hồn nó vậy… Tất cả sẽ được rửa sạch sau một cơn mưa cuối mùa… Từng luồng khí the mát trần vào phổi làm nó đạp nhanh hơn để tận hưởng… Rồi cũng đến quán… Bước vào cái khu vườn quen thuộc… Nơi nhỏ Mi và Yến đang làm có vẻ sớm hơn mọi hôm… Đáp lại nó bằng một nụ cười tươi… Nhỏ Mi vẫn tiếp tục làm việc, còn nhỏ Yến thì rối rít xin lỗi vì không đến thăm nó được… Nhưng thời điểm đó, nó còn quan tâm đến thời tiết hơn là hai người này. Khẽ đặt chiếc đàn vào trong quầy, nó say sưa làm việc… Tất cả những gì nó muốn là một cơn mưa. Cho đến khi một bàn tay ai chạm vào vai nó nhẹ nhàng…
– Anh… – Giọng nói trong trẻo, mái tóc bạch kim quen thuộc… Nhỏ P.Anh…Nó quay qua.
– Ừ… Muốn uống gì không?- Nó cố tỏ ra bình thường nhưng giọng nói của nó đã phản bội nó… Khi mà người này cũng xuất hiện trong nhóm bạn của em.
– Anh, mọi chuyện không phải như anh nghĩ đâu… – Giọng nói trong trẻo và rụt rè của nhỏ như trâm ngòi cho một quả bom đau khổ trong nó… Khẽ cười để tỏ ra mình mạnh mẽ, nó nhìn nhỏ… Mặt nhỏ tái lại như đang sợ một điều gì đó… Chắc mặt nó lúc đấy rất khó coi…
– Biết đang nghĩ gì không mà lại nói vậy?
– Em…k…hông…anh… Đừng… – Nhỏ run run.
– Đừng gì… Các người đừng lấy tôi ra làm trò đùa nữa thì có, giờ thấy tôi như thế các người hài lòng rồi chứ… Tránh ra!- Nó quát nhỏ… Tự nhiên nó thấy rất tức giận. Không tài nào kiềm chế nổi. Nhỏ giật mình ngồi xuống cái ghế, mắt đỏ hoe. Một vài vị khách nhìn nó nhíu mày. Chị ở bếp chạy ra thấy vậy liền dỗ nhỏ P.Anh y như con nít.
– Thôi đừng khóc nữa. Tên nhóc tồ đáng ghét này sao dám chọc em chị hả?- Chị quay sang nó lườm lườm, chắc chị chưa biết chuyện. cơn giận của nó vẫn không tài nào buông tha nó ra. Như một sự kích động vậy.
– Không biết…!- Nó quát cả chị luôn… Chị sững sờ mếu theo nhỏ P.Anh giờ thì nó mới biết mình làm đến hai người con gái khóc… Một thằng hèn… Nhỏ P.Anh bấm máy gọi ai đó, mà nấc lên…
– Anh ấy ngoài quán đó… Mày… Mày ra… Đi… – Rồi cụp máy, nó lại sợ vì không biết gặp em sẽ phải làm gì, vì chưa yêu lần nào lên nó cũng chẳng biết giải quyết sao… Mặc dù nãy đã hạ quyết tâm nhưng giờ lại muốn trốn tránh… Bước vội ra cửa bỏ quên luôn cây đàn…
– Em xin lỗi… Em phải đi có việc, chị đừng khóc nữa… Em xin lỗi…
– Nhóc không được đi…!- Chị kiên quyết…
– Anh đừng đi mà… Hức…
Thế nhưng bỏ ngoài tai những lời nói đó, nó đạp xe chạy mất dạng trong cơn giông HN lạnh buốt… Chẳng biết đi đâu bây giờ… Sắp mưa rồi, nó cứ thế đạp đi bằng tốc độ nhanh nhất mà nó có thể đạp được… Dù chẳng biết nó đang đi đến đâu nữa.
Nó cứ mãi đạp loanh quanh cảm nhận từng cơn gió lạnh. Điều giữ hồn nó còn ở trong xác là…đếm vạch đường, cho đến khi mắt cay xè, chân mỏi rã rời nó mới biết nãy giờ đi theo con đường vòng mà chị trước chỉ cho nó và như một sự trùng hợp… Căn phòng trắng lạnh lẽo đang đợi chủ về hiện lên trước mắt nó… Bỗng tiếng ầm vang lên, rồi kèm theo những đợt gió bụi tung mù mịt… Tiếng sấm cộng từng ánh chớp rạch ngang trời… Mưa bắt đầu rơi… Mạnh bạo mưa rào như trút nước, không thể tin được có mưa rào ở miền bắc vào tháng mười một… Tháng của mùa đông khô rét mướt… Đứng hứng từng giọt mưa như hàng ngàn viên sỏi nhẹ rơi vào người… Nó vội tỉnh lại mở khóa vào phòng trú… Nỗi cô đơn như gậm nhấm cơ thể nó khi chỉ ngồi ngoài hiên cửa thẫn thờ ngắm mưa, dù có đang bị hắt… Người có đang tê tái vì lạnh, mưa xuyên qua hai lop áo… Nhưng chưa lạnh bằng con tim đang đóng băng để nhớ một người… Không thể chịu đựng được… Tại sao em lại đối xử với nó như thế? Tại sao?… Ngước ánh mắt lên bầu trời xám xịt vì những dải mây đen căng vì nước… Nó nói như một thằng điên với cái mà mọi người gọi là ông trời…
– Tôi từng tin vào ông, rồi không tin, rồi lại tin và giờ đã không dám tin… Tôi phải làm sao đây?- Cười nhạt… Dường như mọi triệu chứng của bệnh tâm thần đang có ở nó, nói một mình, cười một mình… Đáp lại cái thái độ điên dại của nó là một tiếng sấm cộng thêm luồng gió lạnh đến gai người… Cơn mưa rào càng lúc càng mạnh hơn, như đang có một cơn bão vậy… Chán chê, nó hồi hồn… Buồn quá, ngồi thu lại lôi cái điện thoại ra nghịch… Màn hình sáng lên sau đó là chữ ” Em ” cộng thêm biểu tượng của tin nhắn kèm theo số 15… Thoát tin nhắn thì còn gần 20 cuộc gọi nhỡ có chị, có em, có nhỏ P.Anh… Nó chẳng muốn gọi ai cả… Chỉ lặng lẽ đọc tin nhắn của em… Từng cái một, tất cả chỉ có một nội dung…
– “… Em cầu xin anh đừng lẩn tránh em nữa, mọi thứ anh nhìn thấy nghe thấy đều không như anh nghĩ đâu… Chỉ xin anh cho em một lần giải thích và sau đó em sẽ rời khỏi cuộc đời anh như anh từng nói… Nếu anh muốn…”- Đọc xong nó cười lớn, cười như điên như dại… Cười đến đâu nước mắt chảy đến đấy… Nó đau lắm nó thề nỗi đau về tinh thần đau hơn nỗi đau về thể xác rất nhiều… Rối bời bởi một đứa con gái không giống thằng Minh của ngày trước tý nào… Tình yêu làm con người ta yếu đuối hơn thì phải… Sau dòng cảm xúc chết tiết đó… Chiếc điện thoại của nó rung liên hồi… Chị gọi, nó không nhấc máy nhưng gần mười đợt rung vẫn còn, sợ có việc gấp nó ngập ngừng bắt máy…
– A lo…?- Đầu bên kia giọng chị khóc lóc nghe thảm thiết lắm… Nó hốt hoảng…
– Chị… Chị…! Chị sao vậy…!?
– Nhóc ơi… Hức, bé… Bé, Ly mất tích rồi… Hức, hức, chị không tìm thấy bé Ly đâu cả. Hức, chị lo quá… Làm sao bây giờ… Nhóc ơi, trời đang mưa to nữa nè… – Trái tim nó như bị bóp nghẹt lại… Hốt hoảng đau đớn và sợ hãi là những gì nó đang cảm thấy… Vội trấn an chị…
– Chị đừng lo để em đi tìm… – Bên đầu giây bên kia chỉ có tiếng khóc, nó cụp máy… Mặc cho trời mưa gió rét, nó đạp xe đi tìm em trong khi chỉ mặc một chiếc áo cộc đã ướt sũng, chả để ý đến việc thay đồ hay thời tiết nữa… Ai chửi nó nhu nhược cũng được, ai chửi nó ngu cũng được nhưng giờ đây con người nó cảm thấy đầy tội lỗi nó có lỗi với em… Nó yêu em rất nhiều, lẽ ra lên cho em một cơ hội giải thích nhưng nó không làm… Để người con gái nó yêu phải khổ… Đau đớn lắm… Nếu bây giờ tìm thấy được em, dù làm đồ chơi một lần nữa nó cũng cam lòng chỉ cần được thấy em vẫn an toàn, chỉ cần được thấy em mà thôi… Nỗi nhớ em những ngày này như một quả bom được nổ tung trong nó… Nó đạp đi mặc cho gió cộng mưa như tát vào mặt cho tỉnh lại nhưng cơn mê tình yêu của nó dành cho em quá sâu nặng hơn là những lời nói tổn thương kia… Cầu mong em không làm sao, nếu em có làm sao thì cuộc đời còn lại nó sẽ sống không bằng chết mất… Và ở thời tiết này, nó còn nhớ em nói rất sợ sấm, em có thể đi đâu được. Đầu óc nó không tài nào nghĩ nổi. Bất lực quá, nó lại khóc, vừa lái xe bằng một tay vừa dụi nước mắt cộng nước mưa vẫn cứ chảy trên mặt nó. Đường phố HN không một bóng người, đầu óc nó hoảng loạn. ước chỉ cần em về thôi, nó sẽ bỏ qua tất cả mọi thứ mọi lỗi lầm. Vẫn đạp xe qua từng công viên từng hàng ghế đá, từng hàng quán cố thò đầu vào nhìn nhưng vẫn vô ích. Cho đến khi thấm mệt, nó đến ngồi ngay tại cánh cổng nhà em.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Ngõ Cụt
Cơn bão khủng khiếp
Nhà Xác!
Chiếc Cầu Phúc Đức
Con Chim Lửa