Đã Nhớ…Một Cuộc Đời!

23.10.2014
Admin

Chap 75:

Cứ ngập ngừng lắp ba lắp bắp vì sợ cộng ngại bởi cái lườm đó. Nhỏ cất giọng…
– Sang đây làm giề… Muốn ôm tiếp à?- Con này bạo quá xá, chẳng hợp với cái mặt gì cả.
– A…ơ, không không…
– Thế muốn gì mà sang đây?- mặt nhỏ thách thức nhìn nó, người cuộn tròn trong chiếc chăn bông…
– A… Ti vi… Điều khiển… – lại lắp bắp run run chẳng nói nổi hix…
– Gì cơ?
– Anh… Xem Ti Vi… – Chưa nói hết thì thấy nhỏ nhìn bằng ánh mắt sắc lạnh rồi gào lên…
– Đồ dê già… Biến thái!!- rồi mặt nó lãnh ngay cái điều khiển vô… Đau đến tối tăm mặt mũi…
– Ui da…!- hix… Ghét cũng đâu cần ném vào mặt người ta chứ… Lồm cồm nhặt cái điều khiển chạy sang chỗ chị… Chị ngơ ngác…
– Ủa ủa… Nhóc làm gì vậy…?
– Em bảo xem ti vi… Thế là nó ném em… – Quay sang con nhỏ kia vẫn lườm nó, thêm một câu…
– Đồ mất dạy…!!- Nó chẳng hiểu gì mà bị chửi như vậy… Con này có tiểu sử về bệnh tâm thần hay sao ấy… Nhưng chỉ im lặng, chị thì tủm tỉm cười…
– Ai bảo nhóc không nói rõ ràng… Tên con bé là Vi đấy… Bảo sao…hihi- Dù vẫn chưa hiểu gì hết nhưng công nhận người miền Bắc mình đặt tên hay thật… Anh Vinh bỏ hai chữ đi là ra tên con nhỏ kia rồi… Hung dữ quá trời, mong sau này mày bị ế…@@, Chị vẫn cười… Nó bấm nút đỏ bật ti vi coi… Chị giằng luôn… Bật một kênh gì toàn hoạt hình có chữ CN trắng đen ở góc trái… Nghiễm nhiên nó tự dịch là ” Chủ Nhật “… Xem hoạt hình cũng hay… Có con mèo xám với chuột nâu đuổi đánh nhau nát bét cả người cũng không chết… Chị cứ cười khúc khích… Rồi rướn người lên thơm vào má nó… Hơi giật mình nhìn chị… Chị vẫn cười tươi… Mắt long lanh…
– Vừa ăn xong… Chị lau nhờ cái miệng, thích nhé…hihi
– Ơ…?- Mặt nó nghệt ra đầu lu bu nhiều dòng cảm xúc lạ về chị…
.
.
Ngồi một lúc lâu chị vẫn dựa vào người nó xem… Nhưng đến giờ phải về rồi… Không em lại giận thì mệt người… Ôm chị đẩy dịch sang chút đứng dậy bảo chị về… Chị cứ đòi nó ở lại ăn cơm nhưng không được… Nhỏ Vi bồi thêm câu…
– Về đi ai cho ở mà ở, đồ biến thái… – Chết vì nhục mà thôi… Hôm nay đúng là xui thiệt… Chị dẫn nó đến cửa, chính xác hơn chị đòi nó cõng ra… Chị cầm tay nó lắc qua lắc lại… Mặt phụng phịu…
– Nhóc ở lại đi mà…
– Thôi em phải về…
– Về với người yêu chứ gì…?
– Ờ thì…
– Ghét nhóc tồ… Hứ- Chị chạy vào để lại nó ngẩn ngơ với nhỏ Vi… Ngại thiệt… Dắt vội cái xe ra khỏi cổng… Nhỏ đóng xầm lại…
– Hẹn ngày không gặp lại nhé đồ biến thái…!!- trời ơi là trời… Điên với con này mất… Người thì xinh đẹp mà phát ngôn khiến người khác bị tổn thương hix…@@, nuốt cục tức vào nó phóng xe tới nhà em… Trên đường mua được vài món nướng nóng hổi… Về dỗ, muộn thế này chắc em giận… Để ý thấy tụi hs cũng tan trường cả rồi… Chỗ đó gần trường HL mà… Lúc nhúc một đống đứa mặc đồng phục, cười nói, đi thành nhóm lại với nhau… Mỉm cười vì một cảm giác vụt qua… Hình ảnh này làm nó nhớ đến một người, về tình yêu được chờ đợi trong một năm… Chắc có lẽ không được… Một chút hình ảnh nữa lại hiện về… Cô gái khóc lóc với ánh mắt buồn rười rượi về phía một chàng trai… Nhưng hắn chỉ biết đi một cách bất lực, vì toan tính của cuộc sống, vì không đủ dũng cảm… Chán thật… Số điện thoại vẫn đấy… Nó không dám nhắn một tin nhắn nhắc nhở em mặc áo ấm…Vì Vẫn là nhút nhát… Cõ lẽ nó đa tình thật… Nếu không đã chẳng bứt rứt như thế này… Nếu không đã có thể quên mọi người con gái đi qua đời nó… Càng nghĩ càng muốn về với em nhiều hơn, sự yếu đuối của một thằng con trai là do con gái mà… Để giải toả sự yếu đuối đó cũng chỉ có con gái mà thôi… Thu mình lại phóng nhanh đi… Chỉ nghe tiếng vù của luồng gió… Xào xạc của lá cây… Mặc kệ người đi đường thế nào… Chỉ lúc sau nó đã đến cánh cổng đó, tự động mở ra đi xe vô… Đóng cổng lại rồi chạy vào nhà… Vừa đi được đôi dép bông thì nó nghe thấy tiếng xì xèo cộng mùi thơm với làn hơi nghi ngút từ bếp… Cô người yêu của nó không biết hôm này cho ăn gì đây…… Khẽ đặt túi đồ nướng xuống nó ôm em nhẹ từ đằng sau… Khúc khích cười rồi cơ mà vẫn gằn giọng…
– Đi chơi vui ha…! Giờ về chi nữa, bỏ ra cho tui làm…
– Anh nói trước rồi còn gì… Nay vợ Ly cho anh ăn gì đó… – Với mấy chị trẻ con thì phải xài chiêu sến chút mới được chứ không thì em giận đến tối…@@… Khúc khích cười, em quay ra hôn nó…
– Trước im thấy gớm, giờ càng ngày càng dẻo mỏ…hihi.
– Dẻo mới có người hôn chứ hi…
Trêu chút là em vui lại rồi… Ngồi xếp đồ ăn ra mâm… Em hỏi nó…
– Thế đi chơi vui không anh…?- Thấy câu hỏi bình thường thui nhưng giọng em hơi có chút nguy hiểm… Cơ mà nó có đi chơi đâu…
– Không… Chị ốm anh qua thăm thui, không đi chơi…
– Ui tội nghiệp hén… Chị sao không anh?
– Cảm sơ sơ thui…hê.
– Ừ để tối em rủ mấy con mắm đi thăm hihi… Anh đi có đi qua HL không?
– À có… Chủ nhật gì học sinh đầy trường… Thấy ghê.
– Ghê gì, thầy cô thuê lớp dạy đó hihi… Trường em học cấp 3 đó anh…
– Thế hử… Chắc vui lắm nhỉ… Với anh cấp 3 chẳng khác gì 3 tiếng ngồi chơi đàn cả… Qua nhanh lắm cứ thanh thoát nhẹ nhàng… Không kỷ niệm, không niềm vui, không hoa phượng…hehe… – Tuy cười nhưng giọng nó trùng hẳn xuống, có lẽ em nhận thấy vậy nên để yên cho nó nói… Đâu phải nó muốn kết thúc quãng đời học sinh như vậy đâu… Muốn có bạn có bè lắm chứ, cơ mà một thằng luôn bị bạn bè dị nghị vì nghèo, bị nghỉ chơi, bị coi là lập dị tự kỷ thì bao giờ mới vớt vát được chút ánh sáng thoát khỏi sự cô đơn… Đến cả những đứa bạn chỉ bắt đầu chơi với nó, đã bị ghét lây thì… Thôi cũng không cần nhớ nữa, coi như ký ức buồn… Coi như một khát vọng tuổi thơ đi qua với nó, có tiếc… Nhưng không nhiều… Con người sống vì tương lai chứ không phải hiện tại và quá khứ mà… Em buông đũa chống cằm nhìn nó… Nó thì đơ trong hồi tưởng tự bao giờ… Thấy em vậy liền gọi…
– Nè ăn đi, nhìn gì đó…?
– Anh… Anh có nỗi buồn nào trong quá khứ hả…?
– Sao em hỏi vậy?
– Mắt anh buồn lắm… Nhìn là biết liền à… Kể em nghe coi…
– Em thật sự muốn biết à…?
– Muốn chứ hihi…
– Anh tóm tắt nha… Trước kia… – Thấy em có vẻ háo hức… Nó dừng lại nhìn em… Em mất hứng trông buồn cười thật…
– Trước kia sao?… Anh… Anh… – Em lay lay nó…
– À…Ừ, trước kia ngoài niềm vui với gia đình và cây đàn ra thì… Anh… À, anh… Chẳng có niềm vui gì nữa… Um… Sống bằng nỗi buồn… – Nó ngập ngừng vì chẳng biết nói thế nào cho em hiểu… Có thể hơi triết lý nhưng đó là sự thật… Bất hạnh, cuộc sống, mất mát về người thương… Chắc ai đã từng bị, sẽ hiểu… Chị Thủy… Chẳng bao giờ nó mới có cơ hội gọi chị thêm lần nữa… Buồn lắm, có lẽ kiếp sau, nó vẫn là em chị, mong chị sống tốt đẹp hơn… Kiếp sau… Mắt nó cay… Em sững người sau câu nói… Im lặng, tự trách mình phá bỏ không khí vui vẻ của bữa cơm… Nó cắm cúi ăn… Em nói nhẹ nhàng, âu yếm…
– Minh ơi… Minh của em lại nhớ chị à…hihi… – Nó hơi ngạc nhiên vì em như đi guốc trong bụng nó vậy…
– Minh đừng buồn mà hihi… Em thương… Em xin lỗi đã gợi lại nỗi buồn của Minh… – Em gọi bằng giọng trẻ con và cách gọi cũng trẻ con… Nâng mặt nó lên, nhận thấy nước mắt đã chảy từ bao giờ… Nó nhớ chị da diết… Nhưng càng nhớ lại càng đau đớn… Nhiều lúc nó vẫn mơ thấy chị đang nói chuyện với thằng nhóc lớp sáu là nó… Tay chị cầm một quả táo, đôi môi nở nụ cười… Khẽ đưa tay chạm vào má chị… Thì hình ảnh đó vụt mất như màn sương lạnh giá… Tan biến, để lại một niềm thương nhớ vô bờ của nó dành cho chị… Mạnh mẽ muốn quên… nhưng như một hình xăm chẳng thể xóa mờ… Chị vẫn tồn tại trong nó bằng cách nào đó…
– Không có gì… Ăn đi…hêhê… – Nó cười gượng vì cách an ủi không giống ai của em rồi lại cắm cúi ăn… Lúc dọn dẹp, em đòi rửa bát… Nó cũng để đấy không nói nhiều, tâm trạng không vui lắm nên nó bảo em đi làm…
– Thôi ngủ đi… Anh ra quán đây.
– Ứ… Em đi với, lâu không ra rồi…
– Nghe lời anh không hả…? Trưa rét mướt ra để cảm à?- Em phụng phịu bóp vô bắp nó, phồng miệng lên…
– Đi mà Minh… Lâu em không ra rồi… – Nũng nịu xưng hô ngọt các kiểu nó cũng không cho ra… Em dỗi… Rồi véo nó cái, xong chạy vô nhà… Đáng yêu chết đi được nhưng chẳng hiểu tính cách này từ đâu mà có nữa…@@
Về căn phòng nhỏ lạnh lẽo quen thuộc, mặc thêm chiếc áo nỉ cho ấm, đeo cây đàn vô nó bỏ xe máy ở nhà đi xe đạp vừa đỡ lạnh vừa đỡ tiền xăng… Thời buổi này cái gì cũng phải tiết kiệm mà… Trên thì ấm chỉ khổ mỗi dưới thôi… Nó hết bít tất nên phải đi chân trần với đôi quai hậu cũ vì không có giày… Chân như đóng băng từng mạch máu vì cái rét cắt da cắt thịt của từng đợt gió mùa đông bắc… Hên là từ lúc vào đông chưa “dính”… Chứ từ bé đến lớn… Vì sinh thiếu tháng nên thể trạng nó yếu, cứ rét quá là tự động đổ bệnh… Rồi tự khỏi…hazzj… Đạp ngược gió khổ thật, vừa mỏi vừa rét… Cố gồng mình nên đạp cũng đến quán… Người thì run cầm cập rét thế không biết… Chắc nay chục độ là cùng… Hix…

Chap 76:

Nay cũng không phải chạy sô nhiều vì khách thưa, chắc rét người ta ở nhà… Nó cùng hai con nhỏ kia hết việc chọn một bàn góc trong ngồi chung nói chuyện… Chính xác thì hai nhỏ kia tám với nhau chứ nó chỉ im im, động đến nó cái thì lại mỉm cười cái rồi thôi… Tính nó là vậy, chẳng bao giờ lạnh lùng cả, tự nó tỏ ra vậy thôi… Chỉ hơi ít nói chút xíu, thì thật ra là nó có biết nói gì đâu… Đến em với chị còn bảo nó nói chuyện vô duyên thì…=.=… Tự nhiên nhỏ Yến thọc tay vô túi áo nó rút đôi găng tay của em ra cười tít mắt… Nay rét nên đi luôn, chẳng thèm mặc đồng phục nhân viên…
– Hihi… Găng tay này của Minh à… Dễ thương ghê… – Chẳng phản kháng gì cả nó chỉ ợm ờ… Vì đang mải ngắm… Cây cảnh… Hơ, nhỏ Mi chêm vào câu…
– Găng tay doremon à… Bêđe quá đi… Con trai gì thấy gớm…
– Gớm gì, bộ con trai là không được đeo găng tay này hả…?
– Nhưng doremon là của con gái mà…
– Đi lùng cả thành phố xem đứa con gái nào đeo găng tay này không?… – Thách thức nhỏ bừa cái cho vui chứ đúng là của con gái thiệt… Nhỏ Mi tính cãi tiếp thì nhỏ Yến nhẹ nhàng…
– Thui thui… Hai người cãi nhau hoài…hihi…
Sau câu đó cả 3 đứa im lặng, nhỏ Yến vẫn là người phá vỡ sự im lặng đó…
– Nay không có chị Huyền buồn nhỉ…?
– Ừ… Chị ốm rồi mà…
– Tội ghê…
Lại im im… Thì nhỏ Mi cất tiếng…
– Minh nè…
– Hả?
– Cậu vẫn yêu con bé tóc ngắn hả…?
– Ừ.
– Thế con bé tóc trắng vàng hay đến ngồi chỗ kia thì sao… – Nhỏ Mi chỉ vào chỗ trung tâm quán, nơi mà trống không, chẳng vị khách nào muốn ngồi cả…
– Sao là sao?
– À thì… Mình tưởng nó thích cậu?
– Không phải đâu…
– Thế mà lúc nào đến quán cũng chỉ tìm cậu thôi…lạ thiệt…
– Chắc là mình dễ tính, phục vụ tốt… Hai cậu phục vụ sỗ sàng quá… Người ta sợ…hehe…
Nhỏ Mi lườm nó, nhỏ Yến cấu nó phát vô eo…
– Còn lâu nhé… Minh hâm, hihi… Cứ im im thấy ghét…
– Nói thế chứ dạo này cũng không thấy nó đến đây… Chắc làm gì người ta rồi đúng không?… – Nhỏ Mi nói mà nó hơi hốt chút… Đúng là có tật giật mình… Nếu không có duyên với nó, ít ra cũng làm bạn chứ cứ lẩn tránh thờ ơ thế này làm nó rất khó chịu… Công nhận cảm giác bị người khác thờ ơ thật kinh khủng… Có lẽ đây là cái giá phải trả cho những gì nó từng đối xử với nhỏ P.Anh chăng…? Quả báo mà… Đáng lắm, đành rằng không thích nhỏ thì thôi… Nhưng nó vẫn hiện hữu tình cảm với nhỏ… Không biết là gì… Mong chỉ một chút thui… Đầu thì buồn, nhưng khuôn mặt nó nở nụ cười với hai nhỏ…
– Có thể… Caphe Đen… nhạt rồi… Không đủ độ đắng nữa… Chắc chẳng đáng uống nữa… – Mặc kệ hai nhỏ nhìn nó bằng ánh mắt khó hiểu… Nó đứng dậy làm việc bởi có khách vào… Cũng không biết tại sao nó lại nói vậy nữa… Cảm xúc lạ lùng này là gì nhỉ…
Có chút thương nhớ…
Có chút tan vỡ…
Có chút nhung nhớ…
Ôi chao… Vớ vẩn thật, người như đi mượn vậy… Câu nói muôn thủa…Đôi khi nó chẳng thể hiểu nổi chính mình nữa… Không khí nhẹ nhàng cộng luồng gió đông vi vút ngoài kia làm nó thấy HN như hưu quạnh đi nhiều dù đang ở giữa khu chạy bàn… Trời đông tối nhanh… Suốt lúc đó nó chỉ chơi đàn… Nhưng chơi toàn bài đứt quãng thui… Khách họ cũng không để ý… Nay không có chị, nó về mà không nói với ai vì cũng không thấy anh Vinh đâu cả… Vừa đến cổng thì điện thoại rung… Có người gọi…
– Giề?
– Minh hả… Nay rảnh đi chơi với tui đê?
– Đi đâu… Mà cũng chẳng rảnh, ông rủ cái Mi ấy…
– Rủ rồi mà nó ngại rét đếu đi… Đi xem bóng đá…
– Thui rét lắm, về khoái hơn… Thôi nhé…
– Ấy…đi đi, mẹ bố ông… Lâu lâu rủ được hôm… Anh em thế đấy… – Thằng Tuấn rủ đi xem bóng đá… Hazzj, bé đến lớn… Chả biết tại sao một quả bóng lại có mấy chục thằng lao vào nhau tranh giành… Đến nản, người ốm yếu nên cũng chưa bao giờ đá bóng cả… Cơ mà thằng mãnh kia đụng chạm… Anh với em… Thôi thì đi cho vui, đổi gió chút… Ở với em nhiều cũng ngại…
– Rồi rồi… Tý cơm xong qua đón đại ca nhé…
– Ok… Tý đệ qua… Sư bố huynh…hehe… – Cụp máy, thằng mất dậy cố chửi nó thêm một tiếng… Nó gọi em thông báo tối không qua… Không gọi được… Đành nhắn cái tin., rồi chạy về phòng… Rét sun cả người, về tối nhiệt độ giảm khủng khiếp hix… Mãi mới về đến phòng thì ủ luôn vào chăn cho ấm rồi ăn món ngon nhất… Mì tôm hehe… Không ăn ở nhà em thì nó chỉ mì tôm chan nước lọc thui. Sinh viên mà… Thế mới tiết kiệm được…
Nay cũng không muốn tắm… Ai giỏi thì giỏi chứ… Chục độ C nó chẳng tắm nổi… Thời tiết này đã rét… Phòng WC của nó còn hở một mảng nhỏ bên trong đủ để lùa gió vào… Nghĩ đã rùng mình… Cách ngày tắm ngày thui… Nằm vật vã hai tiếng thì thằng mãnh Tuấn cũng đến… Nó cười khì…
– Hề ngủ quên mất… Đi luôn muộn mẹ nó nửa hiệp rồi… Ông ơi- Thằng Tuấn giục…
– Ờ ờ đi… Đợi mặc cái áo đã…
– Ừ đi xe tôi nhé…
– Rồi, nổ máy đi…
Hai thằng đi bằng tốc độ khủng khiếp vì thằng Tuấn đèo… Bu nhà nó… Không có ai ở đường mấy nên nó vít ga lạng lách… Vẹo xe người khác… Đúng kiểu ma cô, nó đằng sau cũng hoảng… Chẳng kịp nhận biết gì… Chỉ thấy tối và cảm giác… Rét… Lòng vòng quanh đoạn TL cũng có một quán caphe bóng đá mở… Thằng Tuấn hí hửng dắt xe vô, chắc thằng này thích bóng đá lắm… Nó thì chẳng hứng thú gì , vì chỉ đi cho biết thui mà… Mặc kệ thằng cu nhảy nhót chạy vô kiếm chỗ, nó nhẹ nhàng đi vào quan sát xung quanh… Đi một lúc lâu nên nó thấy ấm hơn rất nhiều khi vô quán caphe… Ngồi xuống một chiếc ghế đối diện chiếc tivi to đang diễn ra trận bóng… Nó thấy quán caphe này cũng không thiên về thể thao lắm vì mọi thứ rất lãng mạn… Ánh đèn đỏ thêm chút mùi thơm nhẹ, chắc của caphe khiến không gian nhẹ hơn… Chẳng giống nơi những người hâm mộ thể thao cuồng nhiệt có thể la hết được… Chú ý một chút thì thấy nhiều cặp đôi vô tâm sự hơn… Họa chăng thì chỉ có chúng nó với một số người lớn ngồi coi bóng cùng một cốc trà nóng, caphe… Một đĩa hướng dương thui… Thằng mãnh Tuấn thì cũng không để ý đến vấn đề này lắm… Ngồi cắn hạt tách tách… Mắt hau háu vô ti vi… Dám chừng thằng này độ bóng hay sao ấy… =.=… Mà thằng này cũng chẳng để ý đến nó đang chán ngấy người ra… Chắc rủ theo cho đỡ ngại… Nhấp một ngụm caphe sữa lên… Thứ em hay uống, nó mở điện thoại ra nghịch thì nhận tin nhắn của em…
– Hihi… Nãy em thăm chị, giờ đi ngủ mới cầm điện thoại… Anh đi vui ha…
Nó chẳng muốn nhắn lại để về nhắn… Vì giờ đang coi “bóng đá” mà. Bỗng thằng Tuấn dựng người lên như thằng điên…
– Ôi…!! Mả bố thằng thủ môn không có não…!!- Thằng mất dạy này ở đâu cũng chửi bậy được… Nó ngồi dịch thằng Tuấn ra chút vì ngại… Một vài người nhìn thằng Tuấn nhíu mày…
– Hè… Xin lỗi. Xin lỗi… – Ngồi vô ghế… Tự nhiên thằng Tuấn lại đứng dựng tiếp…
– Con nào nhắn tin đây…?
Đọc chút nó khánh khách…
– Haha… Của ông này…
Ghé đầu sang máy thằng Tuấn… Số em hiện lên…
– ” Anh Minh đi cùng cậu không?”
Trò này em cũng nghĩ ra, thảo nào nãy cho đi dễ thế… Hazzj, chẳng tin tưởng nó gì cả, về phải mắng cho một trận mới được…@@
– Ông muốn chết hay muốn sống…?- Thằng Tuấn nhìn nó, mặt đểu đểu…
– Là sao?
– Chết là không… Sống là có… Hehe
– Thử phát chết xem mai cái Mi nó sẽ làm gì… – Mặt nó đểu đểu nhìn lại…
– Ấy hè… Đùa tý… Làm gì căng thẳng thế…
Xong lại dán mắt vô cái tivi… Nó thì kệ… Nhấm nháp ly caphe nóng… Mặc dù nó không thích… Vì chẳng biết gọi gì nên gọi đại… Mà gọi ra lại chẳng nhẽ không uống. Gần đêm thì trận bóng cũng kết thúc… Mặt thằng Tuấn phởn lắm, chắc đội nó thích đã thắng… Cốc caphe cũng nguội lạnh rồi… Quán bớt khách hơn, chỉ còn một số đôi tình nhân ở lạ thui…
– Ông ơi về đe…
– Ừ…
Thằng Tuấn thanh toán, nó cũng kệ… Đang định đi ra cửa thì…
– Chị thanh toán cho tôi bàn 20… – Một giọng con trai, cũng chẳng chú ý lắm… Nhưng nó cũng quay qua… Nhỏ P.Anh lộng lẫy trong bộ đầm đen tuyền… Khăn bông quàng qua cổ và chiếc áo choàng cũng đen… Bộ tóc bạch kim xoã ngang eo như đang chơi đùa với từng cơn gió thổi vào từ bên ngoài… Đẹp mê hồn… Đến cả thằng Tuấn cũng không chớp mắt, nhưng nhỏ P.Anh chẳng thèm nhìn nó, khuôn mặt lạnh băng của vị thiên thần cánh đen dành cho kẻ nào dám nhìn vào sẽ thấy sự lạnh lùng không quen biết… Vô thức, nó cất lên tiếng…
– Phương…Anh…
Anh chàng đẹp trai đi cùng nhỏ trông có vẻ lịch sự… Nhìn nó bằng ánh mắt hơi ngạc nhiên…
– Phương Anh…em quen họ à…?
Nhỏ chợt nhìn lên chạm vào mắt nó… Đôi mắt lạnh và trong như ngọc có vẻ buồn man mát… Nhỏ im lặng… Lòng nó chợt nhói…
– À… Mình nhận nhầm người… Xin lỗi hai bạn…
– Vâng… Không sao anh… Về em… – Chàng trai lịch sự…với hai đứa nó, Nhỏ gật đầu, cậu ấy dắt tay nhỏ ra bên ngoài… Không một cái ngoái nhìn từ ai đó… Từng cơn gió lạnh buốt đập vào người nó… Cơn lạnh trong người nó cũng tràn ra… Từ con tim này… Có vẻ nó đã quá tham lam rồi…

Chap 77:

Đi đường về rét buốt, tay trần, chân trần. Nhưng không thấy lạnh. Đơn giản cảm xúc như ngừng lại, cũng hơi bực vì điều nó vừa nhìn thấy, cũng hơi đau. Nói vậy cũng chẳng biết nó đang thế nào. Có lẽ cái quặn tim nhiều hơn nó nghĩ. Vẻ bề ngoài của anh chàng kia đúng thật. Không chê được điểm nào, đẹp trai, lịch sự… Hơn hẳn nó. Điên quá. Tự nhiên đi so sánh… Có lẽ cậu ta là người yêu của nhỏ… Thở dài, muốn dẹp mớ cảm xúc qua một bên… Nhưng đầu nó cứ văng vẳng câu nói yêu của nhỏ hôm còn trong viện… Phải nói thế nào nhỉ…? Nó đang yêu một người… Nhưng lại tiếc vì người nói yêu nó đi cùng người khác… Thật phức tạp… Nó luôn luôn chưa đủ lớn để hiểu… Hoặc cũng không muốn hiểu… Nỗi đau cứ lớn dần lên… Tham lam lắm Minh ạ… Hình ảnh em cứ chạy đâu mất… Thay vào đó là con mắt băng giá kia tưởng chừng đã tan giờ lại khép lại… Mang một cái lạnh thấu xương, ánh nhìn của nhỏ P.Anh thật đáng sợ và cũng thật mê hoặc nó… Nó bị ám ảnh bởi những gì nó thấy được từ mắt nhỏ… Yêu, đau, buồn, hận… Tủi… Lạnh… Thật sự rất lạnh… Hơn HN lúc bấy giờ…
– Ông sao đấy?
– Sao đâu?
– Lạ đếu gì ông nữa… Nhỏ P.Anh đẹp nhỉ…?
– Ừ…
– Thằng kia cũng đẹp trai nữa… Chắc người yêu nó…
– Ừ…
– Thế giờ ông thấy sao…?
Nó ngạc nhiên bởi câu hỏi của thằng Tuấn… Đúng là sau câu nói của thằng Tuấn nó thấy tim nó nhói lên thật… Thằng này tính thử nó chắc…
– Thấy bình thường…
– Điêu vãi… Nghe giọng đã thấy nhột rồi… Tiếc hả?
– Tiếc gì…?
– Cái P.Anh tôi biết nó thích ông…
– Không phải đâu…
Dường như chẳng chú ý đến câu nói của nó… Thằng Tuấn tiếp…
– Nhưng ông có người yêu… Tội nó nhẻ… Mà mẹ bố ông, lắm mối tối nằm không… Tưởng sau đợt ấy chia tay cái Ly thế mà vẫn yêu… Sợ thật… Tui cũng chẳng hiểu ông nghĩ gì nữa, biết là nhạt nhưng vẫn cố làm nó đậm… Tui thì thấy cái P.Anh nó thế nào ấy… Nói chung xung quanh ông toàn người đặc biệt… – Thằng Tuấn như chọc ngoáy thêm vào lòng nó khiến đau thêm… Nhưng phải nói người ngoài cuộc thì thường sáng suốt hơn người trong cuộc… Từ lâu nó đã thấy nhỏ P.Anh rất lạ… Nhưng lạ theo cách nào mơ hồ chẳng thể nghĩ ra… Sống trên đây đúng là gặp nhiều thứ khiến nó phải suy nghĩ thật… Chắc hôm nào về quê để tĩnh tâm thôi… Nó cũng chẳng để tâm đến em nữa… Kiểu như đang đói thì ngưng hết đói… Hết yêu tạm thời, sự bất cần lại trở về… Nó mặc kệ… Chắc bị nhỏ P.Anh làm nó ảnh hưởng… Chán thật… Về phòng, thằng Tuấn chào nó rồi đi luôn… Ném cái điện thoại ra giường, cũng không muốn nhắn tin… Đôi khi nồng nhiệt quá cũng chẳng đi đến đâu, sẽ mau chán… Đó là cái cách bào chữa cho nó khi mà nó chẳng muốn nhắn tin thông báo với em… Bởi vì trong đầu nó giờ đang nghĩ đến một người khác… Cởi chiếc áo khoác rồi vô WC lau mặt… Nhưng làn nước lạnh buốt chẳng thể làm nó tỉnh táo hơn gì cả… Vẫn đau đầu bởi ý nghĩ không định hình… Tưởng chừng nó đã quên mất điều gì đó quan trọng lắm… Nhìn lại mình trong gương, tàn tạ quá… Nó đã khát khao một tình yêu khi yêu Ly… Nhưng hình như tình yêu của em dành cho nó chưa đủ hay sao mà lúc nào cũng chỉ muốn gặp em… Nhìn em cười… Nói chuyện với em… Vậy mà vẫn chưa đủ… Sự đa tình đó khiến nó bị nhỏ P.Anh hấp dẫn lại kì bằng một cách nào đó… Rồi cũng không còn là đơn thuần thích nữa mà nó thật sự có tình cảm với nhỏ… Chán thiệt… Tự nhiên thấy ghê tởm chính mình… Tự nhiên thấy có lỗi với em… Đúng là, nói là một chuyện làm lại là chuyện khác… Thề, hứa… Của em nó phớt lờ đi… Tự tát vào mặt mình vài cái… Nó gằn giọng…
– Kệ mẹ nó… Đéo cần…!!- Lần đầu tiên nó chửi bậy, tại nhỏ P.Anh… Chẳng biết sau câu đó, “nó” là ai? Và nó không cần cái gì?… Nhưng nó thấy nhẹ nhõm hơn nhiều… Bước ra khỏi WC đầu ngổn ngang suy nghĩ về em… Lại tiếp tục tự hứa sẽ chung thủy… Cơ mà làm nổi không đây….
Đắp cái chăn mỏng phủ thêm một lớp áo mùa đông mà mẹ để trong balo cho… Tắt điện đi ngủ…

Một tiếng trôi qua, ngủ không được mà mắt cứ thao láo… Phần vì chân bị cước vì rét cứ ngứa và đau, co cứng vào… Quấn chăn bằng áo len rồi cũng không hết khó chịu. Sợ thật. Điều này thấy nó hối hận vì không đến nhà em. Dù có ngại cắn rứt lương tâm vì có lỗi với em nhưng vì rét nó vẫn muốn sang. Nghĩ vậy thôi chứ, thách ai dám đi đêm HN vào giữa tháng 11 luôn @@.
Nằm chút nữa vì mệt nên nó cũng ngủ được 3h sáng. Sang ngày mới rồi mà nó vẫn hiện hữu một nỗi buồn không tên…
Sáng đầu tuần vào mùa đông của HN luôn mang cho con người ta một cảm giác lạnh lẽo nhưng cũng thanh thoát nhẹ nhàng… Nó bị đánh thức bởi tiếng giao hàng ngô nướng của ai đó… Cũng thoảng thoảng đâu đây cái mùi thơm thơm khét khét, quen thuộc khi cùng nội quây quanh bếp lửa nướng ngô… Nhớ mãi ngày đó đông rét mướt, cảm giác ùa về… Nhớ gia đình… Cũng dễ hiểu thôi khi đêm qua nó đã hụt hẫng thế nào… Trời bên ngoài tối om nhưng đồng hồ phản bác lại bức tranh không màu đó bằng 7h… Lật đật dậy VSCN để đi học… Cái buốt khủng khiếp khiến người nó tê cứng khi chạm phải dòng nước lạnh… Còn rát nữa, hình như bị nẻ rồi… Gió đông HN thường khô mà… Tỉnh táo thêm chút nó đóng một đống quần áo đủ để ra ngoài, người trông to lên nhiều… Đến bàn chân nay biết ý cũng đi đôi tất thẳng vô… Hên là thủng dưới đáy nên chẳng ai biết cả…
Lóc cóc chiếc xe đạp trên phố sáng HN vào đông… Trời xám xịt, tối, gió mùa về tạt vào nó rét buốt… Đôi găng tay của em cũng không giúp tay nó khá hơn là bao… Chỉ thấy chút hơi ấm của những hàng quà sáng là đỡ, học sinh đông vì ngày mới đầu tuần đi học… Đứa nào cũng mũ len, khăn quàng, bịp tai… Khiến nó hơi tủi thân… vì từ bé chưa bao giờ sở hữu những đồ vật xa xỉa như thế… Họa chăng chỉ là đôi bít tất cũ của bố thôi… Cảm nhận cái vẻ lạnh lùng nghiêm nghị này của mùa đông HN khi băng qua phố phường, khiến nó tê tái một chút vì chẳng thể quên hình ảnh tay trong tay của nhỏ P.Anh với anh chàng người yêu của nhỏ… Một chiếc lá còn xót lại trên những cành cây trơ trụi rớt xuống làm cho cảnh vật hoang vu đi nhiều so với HN lúc hè… Hajzz… nhỏ P.Anh có vẻ ảnh hưởng đến nó nhiều so với những gì nó tưởng tượng… Loanh quanh lúc cũng đến cổng trường quen thuộc… Dắt chiếc xe đạp vào bãi đỗ chợt nhìn thấy một vài đôi đang lắm tay nhau đi qua hành lang trước cửa lớp… Nó chợt nhớ và muốn tìm hơi ấm bàn tay khi ở bên em… Từ qua đến giờ không gặp rồi còn gì… Có mới lới cũ, cũ rồi lại chán mới… Cứ như một vòng tuần hoàn của em và nhỏ P.Anh quay quanh nó vậy… Ngồi trong lớp rồi mà nó vẫn nghệt ra tưởng tượng… So sánh… Sắc “đẹp “thì em không bằng nhỏ…” xinh” em lại xinh hơn… Có vẻ nhỏ P.Anh mang điều gì đó già dặn hơn tuổi thì phải… Tính cách thì dĩ nhiên em hay hơn nhỏ rồi… Hồn nhiên, ngây thơ… Kiên quyết, nhỏ thì chỉ 1 từ thôi… Lạnh. Nói thì nói vậy chứ, tính em và nhỏ nó vẫn chẳng thể hiểu hết được… Nhất là em, nhiều lúc như bị đa nhân cách vậy… Còn về cách ăn mặc thì em cá tính hơn nhỏ P.Anh vì em là chủ shop quần áo mà… Nhưng nhỏ P.Anh cũng chẳng kém cạnh gì bởi những bộ đồ nhỏ mặc luôn quyến rũ cộng thêm quí phái… Loạn đầu vì kiểu so sánh kì lạ này… Hết mọi thứ rồi, cái đầu của nó lại sang “tóc”… Ừ thì cả hai đều có kiểu tóc chẳng hợp tính nó tẹo nào… Nhỏ P.Anh tóc dài đẹp… Nhưng nhuộm, tóc em tuy không nhuộm nhưng lại ngắn kiểu Vic gì đó mà em nói… Thở dài một cái, nghĩ vậy mọi chuyện cũng chẳng khá hơn chút nào… Chẳng đi đến đâu… Phải nhanh tiễn cái cảm xúc khó chịu kia đi thôi… Bứt rứt lắm nhưng nó cũng phải hiểu rằng, người đẹp thì phải yêu người đẹp chứ… Nhỏ đẹp như vậy chẳng nhẽ lại yêu một thằng xấu xí quê mùa như nó chắc… Nghĩ đến đây lại thấy kì lạ… Em cũng đẹp cơ mà… Dù biết câu trả lời rồi nhưng nó lại quên… Tại sao em lại yêu nó nhỉ?… Chợt, lại nghĩ đến nhỏ Chi… Lâu lắm rồi không thấy nhỏ… Rất lâu, kiểu nhỏ Chi tách ra khỏi nhóm em luôn rồi ý… Có lần hỏi qua loa thì em nói, nhỏ Chi thích học lắm nên không rủ đi chơi được… Vì ngành nhỏ theo học rất bận bịu đòi hỏi sự tư duy cao… Với nhỏ Chi thì không thể được nên chỉ có chăm chỉ thui… Đó, nó cũng không hỏi nữa vì sợ em hiểu lầm… Ngửa đầu ra sau một cách tự nhiên như chẳng có ai trong lớp… Hồn nó như treo ngược cành cây vì nãy giờ chẳng để ý gì…toàn tự do theo đuổi ý nghĩ về gái… Phải “Gái” Sắp thi rồi mà còn như thế này thì học hành gì nữa…? Nhủ ngay từ đầu là lên đi học thôi… Thế mà cái tính hám gái từ nhỏ chẳng bỏ được… Nhớ ngày mới lên HN đã biết tia rồi… Khổ, kết luận từ lúc mới lên là ” HN toàn gái xinh.! ” Tưởng sướng lắm ai dè dính vào mệt người… Giá như nó không vào phòng trọ cùng anh Cương, giá như nó không gặp chị, giá như nó không gặp nhỏ Chi… Mọi chuyện sẽ khác… Lại cúi đầu xuống, đập đập vài cái cho tỉnh… Bỗng một cảm giác lạnh sống lưng đến… vì cả lớp tự nhiên im bặt…

Chap 78:

Trước khi nó kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì thấy tất cả mọi người đang nhìn nó, đến cả ông thầy cũng nhìn nó với vẻ mặt khó chịu và hài hước… Đối lập hoàn toàn luôn… Thằng Tuấn bên cạnh thì khục khặc cười như được mùa… Mặt nó thộn ra…
– Cậu chơi được thật chứ, cậu Minh…?- Ông này chẳng biết người miền nào mà xưng hô rất lạ toàn là Tôi- cậu thôi… Nhưng vấn đề bây giờ là sao… Nó chẳng hiểu gì hết… Tất cả những việc nó biết là do thằng Tuấn kể lại…

Lúc nó còn đang mải mê với dòng suy nghĩ vớ vẩn thì ông thầy thông báo… Nguyên văn…
– Còn một ngày nữa là 20- 11 với tư cách là sinh viên của trường… Tôi đề nghị lớp ta sẽ tổ chức một vở kịch hoặc tiểu phẩm và một tiết mục văn nghệ về tình cảm sinh viên, giữa thầy và trò… Tuỳ các cô cậu chọn việc này không bắt buộc lắm về chủ đề… Nhưng không được đi quá xa dẫn đến những bài hát lố lăng phản cảm… Tất nhiên tiết mục này sẽ là cây nhà lá vườn do thành viên lớp ta tổ chức, vậy nên tôi giao nhiệm vụ này cho cậu trưởng lớp chủ trì tiết mục và sẵn hỏi ai có khả năng chơi nhạc cụ, loại nào cũng được nhưng nhất là ghitar…?- Tiếng ông thầy vừa dứt thì tiếng xì xầm cũng nổi lên từ đám sinh viên lớp nó… Duy chỉ có một thằng không chú ý là nó không biết gì mà thôi… Đành là vậy nhưng có đứa đã lén chơi nó một vố… Một vài cánh tay giơ lên kèm theo tiếng hét của thằng khốn kiếp Tuấn…
– Thầy ơi cậu này nè thầy… Cậu ý chơi guitar hay kinh điển luôn… Hehe…
Liền sau đó là mọi người biết rồi… Cả lớp chú ý đến nó và ông thầy hỏi một câu… Điều này khiến nó rất ngại vì lúc nào cũng chui rúc xuống bàn cuối vì chẳng muốn ảnh hưởng đến ai… Chắc hẳn cũng có đứa không biết nó là ai dù học lâu rồi… Câu hỏi của thầy khiến nó bối rối cùng cực và những đôi mắt tò mò kia vẫn dí vào nó…
– Dạ em cũng biết đôi chút…
– Ôi chú cứ khiêm tốn thế bao giờ khá lên được… – mặc kệ ánh mắt muốn ăn thịt người của nó về thằng Tuấn, thằng mất dạy này lại oang oang…
– Cậu ấy giấu nghề đấy thầy, đánh như nghệ sĩ đó thầy ơi… Hehe… – Cũng phải một lúc tiếng xì xầm nổ ra tiếp…
– Biết chơi thì nhận đại cho rồi… Bày đặt…
– Thằng này là thằng nào nhỉ, tao mới thấy lần đầu…
– Ui… Hi, nhìn baby thế kia…
Phớt lờ những câu bình luận kiểu miệng vịt của dân VN, nó đợi một câu phán của ông thầy như một kiểu tuyên án… Thật sự thì nó cũng không dám chống đối, chỉ vì ngại thôi…
– Tôi nghĩ đây là cơ hội cho chúng ta thế hiện mình… Nếu biết thì cậu nên đi… Và cá nhân tôi thì thấy cậu chơi sẽ hay đấy vì vẻ bề ngoài cậu rất giống với mấy tay nghệ sĩ thực thụ… Cắt tóc đi nhé cậu trai… – Thế là xong… Nhà giáo VN… Thảm họa rồi, đứng trước ngàn sinh viên thì không biết đủ dũng khí để đàn không nữa… Thằng ôn Tuấn thì sướng quá hay sao cứ đập vào bàn cười sằng sặc… Nó bóp cổ thằng Tuấn lắc qua lắc lại vài cái…
– Thằng mồm thối… Mày chết với ông…
– Ặc… Ặc… Anh Minh…thật là…anh minh… Anh Minh… Ặc… tha em…@@…
Thả thằng cu ra, thằng Tuấn cười… hề hề rồi lại chăm chú với mấy trò nghịch của nó… Chán thiệt… Để ý thấy một vài mẹ nở trong đó có nhỏ Linh dáng đẹp đang nhìn nó tủm tỉm cười… Ôi trời ơi… Chưa làm gì nghĩ đã bủn rủn rồi… Tất cả là tại thằng Tuấn… Điên không chịu được…
Cuối giờ một anh có vẻ già dặn, chững chạc… Xuống bắt tay nó làm quen…
– Chào Minh…! Anh là Quân lớp trưởng…
– Vâng, chào anh…!
– À… Ừ, em cũng nghe thầy nói rồi nhỉ…?
– Dạ rồi.
– Vậy có gì khi nào đội tập anh gọi nhé, anh tính chỉ một đàn một hát thôi… Cho con bé Linh hát…
– Dạ được rồi…
– Ừ thế khi nào chọn được bài anh nói… Em cho anh cái số để tiện liên lạc…
– Dạ đây… Mà Linh nào hát hả anh?
– Con bé thấp thấp mà xinh xinh đó… Được nhẻ… Hêhê… Giọng nó hay…
Nghe anh Quân tả thì chắc không phải nhỏ dáng đẹp mà là nhỏ Linh kia… Cơ mà hỏi cho biết thôi chứ ai cũng chẳng quan trọng… Quan trọng bây giờ là phải tìm cách giữ được bình tĩnh trước đám đông… Khó nghĩ thật…
– Dạ được rồi, có gì anh chỉ cần nhắn bài hát em tập beat được rồi… Khỏi cần hát, khi nào xong ghép vào một lần là được…
– Rồi Ok… Anh về trước.
– Vâng.
Đạp xe về mà lòng lo lắng, chưa bao giờ nó nghĩ tình huống này sẽ xảy ra… Nhỡ có làm sao thì bị cười thối mũi… Tự nhiên dính vô cái chuyện vớ vẩn này… Tuấn ơi là Tuấn… Chán không chịu nổi… Chuyện này nó cũng phải giấu em thôi… Không thì chắc chết vì ngại mất…
Ngày nhà giáo Viện Nam cũng cận kề… Nỗi lo của nó càng ngày càng lớn hơn thà rằng nếu em để ý thì cũng bớt lo… Đằng này em chẳng thèm nhắn tin hay gọi điện kể từ tối hôm gặp nhỏ P.Anh. Vậy nên niềm khó chịu nhân đôi… Chắc giận nó, nó cũng bực chả thèm gọi hay nhắn tin cho em… Tính em trẻ con , nó cũng trẻ con… Thành ra hai đứa cứng đầu… Làm việc mà nó rất căng thẳng lầm lì chẳng nói chuyện với ai cả… Bao thứ rắc rối lo toan như muốn nổ đầu ra vậy… Còn bài nhạc anh Quân đưa cũng chưa tập hết, xót đoạn cuối nữa… Rồi hết tiền… Khó khăn trồng chất khó khăn…

Sau một buổi chiều làm việc mệt mỏi rét mướt, nó ngả người trên chiếc giường cũ kẽo kẹt của căn phòng trọ lạnh lẽo cô đơn… Bụng đói cũng chẳng dám ăn… Tiền chỉ đủ vài ngày nữa thôi… Tiết kiệm vậy… Muốn ngủ cho quên cơn đói mà không thể ngủ được… Cứ ùng ục lên… Nhớ em, cần em mà cứ ngại không dám gọi… Miên man miên man… Đung đưa cái chân với đôi bít tất thủng xuống đất, vắt tay lên trán nghĩ ngợi… Mà… Đói quá… =.=… Chẳng nghĩ nổi… Bỗng chiếc cửa phòng nó hé mở… Gió bên ngoài lùa vào tê tái… Giật mình lồm cồm bò dậy… Ngước lên thì thấy em… Hình ảnh quen thuộc, tay xách bọc đồ ăn… Nay em mặc rất đơn giản nhưng đẹp lạ kì… Một chiếc quần jean và một chiếc áo khoác bông to tướng… Đầu trần, ngọn tóc ngắn phát phơ về phía trước… Em bước vào một cách tự nhiên… Ánh mắt lạnh lùng nhưng không nhìn nó, đặt phịch bọc đồ ăn xuống bàn… Em bắt đầu quay sang phía nó… Nó lúc này thộn mặt vì đang đói mờ mắt chỉ nhìn vào bọc đồ ăn mà nuốt nước bọt… Em lườm nó sắc như dao cạo rồi tiến đến đấm liên tiếp vào ngực nó… Đấm kiểu hết sức chứ không phải đánh yêu gì đâu… Muốn lủng ngực luôn nhưng chỉ im, chắc em rất giận…@@…
– Đánh nữa chết đó…
– Cho chết luôn đi…! Sống chỉ làm khổ con gái nhà người ta…
– Vậy đánh tiếp đi.
– Thui… Đánh tiếp chết đó… – Em bắt trước nó… Mặt vẫn giận dỗi nhưng tay thì xoa xoa…
– Đau không?
– Có…
– Nhớ em không?
– Rất…
– Anh sao vậy?
– Nhớ em…
– Không phải… Cách anh nói chuyện khác… Anh chán em rồi à?
– Không… Anh xin lỗi, anh đang chán anh…
– Tại sao?
– Nhớ em nhưng nhát…
– Khùng thiệt… Hihi, em cũng nhớ anh… Tưởng chán em rồi chứ, thế hóa ra còn nhát à…hihi…
– Ừ…
Em ghì cổ nó xuống hôn… Nụ hôn sâu và mãnh liệt… Liều thuốc này giúp nó cảm thấy đỡ hơn chút… Đúng là con gái có nhiều vũ khí đặc biệt thật…
– Còn chán không…hihi…
– Còn… Giờ thì anh chán em… – Em trợn tròn mắt nhìn nó… Hơi lạ lùng…
– Tại sao?
– Nhanh quá… Không đủ…hehe… – Hai ngày nay gặp được em mới cười nổi, gượng gạo nhưng cũng đủ vơi đi phần nào sự khó chịu, bí bách khi vắng em…
– Gớm ạ… Nay em hiền chưa xử anh đâu đấy…mồm mép càng ngày càng ghê rồi…
– Hiền gì tím ngực người ta rồi chứ hiền…
– Nữa không…!- Em giơ tay lên hù dọa nó… Nó ngồi dịch lại vì sợ… Đầu lắc nguây nguẩy…
– Không… Không…
– Nhớ đó… Dám không gọi điện cho em… Anh giỏi lắm rồi…
– Trời ơi…! Có một vấn đề nói suốt thế… MÁy hết tiền thì gọi bằng niềm tin à… Hay đi vay tổng đài…?- Cũng là một trong những lý do nó không gọi cho em… Nó cáu nên nói hơi to chút… Em có vẻ sợ hay sao… Cúi cúi mặt thì đỏ… Lí nhí…
– Em…xin…lỗi. À… Anh đói rồi đúng không… Em mang đồ ăn nè…
– Ừ… Anh cảm ơn… – Câu nói vô tình này khiến em nấc nấc lên… Bỏ bu, lại khóc rồi… Điên thật… Có vẻ với một cô gái hay để ý như em thì việc người yêu của cô ấy tỏ ra khách sáo sẽ ảnh hưởng nhiều… Nó vô tình không nghĩ ra…
– Khóc… Với lóc… Anh xin em… Em muốn khóc chứ gì…?- Chẳng thèm nghĩ ngợi vì cơn giận…Nó kệ, muốn ra sao ra… Lấy xe chạy khỏi phòng và đi… Đầu nó giờ đâu cần một chỗ để dập tắt mọi sự khó chịu… Cái em mong muốn là một thằng có ý chí tiến thủ chứ không phải thích nản chí như nó… Hết tiền, áp lực học thì, lo nghĩ cuộc sống… Chán đời thật…
– Em… Xin lỗi… Em xin anh… Anh ở lại đi… Em xin anh…huhu…
Mặc cho em khóc lóc van xin… Nó vẫn giằng chiếc xe của nó kiểu như đang ăn cướp vậy… Bất ngờ em mất đà ngã bệt xuống đường òa khóc… Nó muốn đỡ em dậy nhưng lại không… Trèo lên xe nhìn em… Rồi vọt đi… Để lại đằng sau con mắt ngỡ ngàng của em… Tiếng khóc cứ thế nhỏ dần… Hối hận, đau khổ… Yêu em nhiều lắm nhưng hình như hai đứa không thể nào hợp nhau được… Hai tính các trái triều… Chẳng lẽ lại chia tay… Nghĩ đi nghĩ lại tự nhiên buồn… Chỉ biết trách mình dễ yêu…

Chap 79:

Bứt rứt khó chịu cũng chỉ là cảm xúc mà cảm xúc rồi cũng sẽ qua thôi nhất là với một thằng máu lạnh như nó… Cái gì cũng để tâm, cái gì cũng suy nghĩ… nhưng được có chốc lát, Cũng chẳng biết mình đi đến đâu, chỉ nhìn dòng người cùng nhưng cơn gió mạnh rét buốt đôi tay cầm mà thấy nhẹ lòng… Chiếc xe được gạt chân trống ở cây cầu Long Biên, cây cầu chứng kiến cách ngỏ lời yêu của em và nó trong một đêm mưa bão… Giờ thật lạnh lẽo, cũng không hiểu sao nó lại đến đây nữa… Đèn đường cũng không đủ để nó thấy thanh sắt cao nhất của cầu hay những cánh đồng cộng dòng sông đỏ nặng phù sa phía dưới kia… Bóng tối như bao phủ mọi thứ dù mới chỉ 7h… Cái giờ mà mọi người ta quây quần cơm nước cùng gia đình… Nhưng có đây lại có một thằng sinh viên đi lạc giữa dòng đời đưa đẩy phải gánh chịu… Không có gia đình lúc này… Bụng đói, cô đơn… Bỏ qua tất cả những lời mời ngô nướng, khoai nướng của những hàng quán vệ đường trên cầu… Nó ngả người giữa đường tàu… Như một thằng ăn xin, mặc cho chiếc xe nằm trỏng trơ đấy… Tối nên không ai để ý… Trời đêm đen thăm thẳm giống như hố sâu đời nó vậy… Rủi có chuyến tàu nào đi qua cán nó thành vài khúc thì sao nhỉ?… Chết thì sẽ như nào nhỉ? Giải thoát hết chăng.?

Một tiếng trôi qua cũng là một tiếng khiến nó bình tâm hơn một chút, cái cảm giác bực tức bồng bột kia vơi đi phần nào, thay vào đó chỉ còn hối hận bởi những gì gây ra cho em… Ngồi dậy đau hết cả người vì nằm trên đường tàu… Điều đầu tiên nó nhìn là chiếc xe máy vẫn còn nguyên vẹn, những hàng quán trở nên tấp nập hơn và vài cặp nam nữ đã đứng tựa vào nhau tâm sự… Tự nhiên thấy mình dại, đêm đông trời rét căm căm… Không ở nhà ôm người yêu lại chạy tuốt ra đây… Nằm. Lại đứng dậy phủi bụi trên người, cầm xe phóng vụt đi… Về đến phòng, đóng cửa nhưng phòng sáng… Chắc em vẫn chưa về. Có lỗi với em, xin lỗi nhiều rồi, hết lần này đến lần khác lại tái phạm… Chỉ do cái điên trong nó… Căng thẳng vì lo nghĩ, hối hận chần chừ rồi cũng bước vào… Căn phòng lạnh lẽo, đồ ăn được bày ra đĩa trên bàn đóng váng mỡ vì lạnh… Cái hình dáng bé nhỏ quen thuộc kia đang nằm trên giường quay vào góc trong… Lâu lâu bờ vai đó lại run lên một cái bởi tiếng khóc thút thít phát ra… Khẽ ngồi xuống giường chạm vào mái tóc rồi vai em…
– Nè… – Chẳng có phản ứng.
– Nè… – Vẫn thế.
– Nè… Không thưa là anh đi tiếp đây… – Nó vờ đứng dậy… Em giật mình quay lại ôm nó cứng ngắc…
– Em…chịu thua anh rồi… Hức hức… Em đầu hàng anh rồi…hức…tại sao…! Tại sao…anh vẫn còn đối…xử với em như vậy…huhu…!
Tiếng khóc em như góp phần sự trầm lặng thiếu sắc trong căn phòng… Nhất thời cổ họng nó nghẹn cứng lại, không nói được gì… Lòng nhói đau bởi những giọt nước mắt thấm qua hai lớp áo…
– Em…hức phải… Làm gì nữa đây…phải làm gì nữa đây?… Hức… Yêu anh em khổ…khổ lắm rồi… Khổ lắm nhưng tại sao anh lại làm em yêu anh…hức tại sao hả… Tại sao anh độc ác như vậy…hức…!!
– Anh…anh không tốt… Anh xin lỗi…
– Anh lúc nào cũng như vậy…hức…hức, hay giờ…anh chán em rồi… Hức, anh có người khác rồi… Hức… Anh muốn chia tay… Em giải thoát cho anh đấy…hức…huhu…
Càng nói em càng khóc dữ hơn, nước mắt nước mũi tèm lem… Chẳng hiểu suy nghĩ gì lúc đó nó đẩy em xuống giường tìm môi em… Tay di chuyển khắp người em… Em run bần bật hơi thở gấp gáp… Đôi mắt đầy nước mở to nhưng bối rối… Khi bàn tay nó luồn được vào làn da mịn màng ở bụng em thì em càng run lên…rời môi em ra… Nó nằm người xuống, tay ôm bụng em không qua lớp áo nào cả…
– Sợ không?
– C…ó…
– Sợ sao vẫn để im…?
– Vì em…yêu…anh…
– Em yêu…ai là… Sẽ như vậy à?
– Ừ… Vậy nên từ bé đến lớn… Em chẳng yêu ai cả… Cho đến khi gặp phải anh…hức…
– Anh…sai rồi… Anh xin lỗi.
– Anh…
– Gì?
– Ôm em chặt hơn…được không…?
Nó xiết chặt vòng tay hơn nhưng bàn tay đặt trên bụng em vẫn không bỏ ra… Chỉ để yên thôi không lần mò gì nữa…
– Anh…
– Gì?
– Sao anh…luôn dừng lại…?
– Anh… Không muốn em khổ… Anh nói rồi…
– Anh có gì giấu em không…?
– Như là…?
– Kiểu… Anh bị “yếu”…vậy… – Em nói rụt rè… Làm nó vừa xấu hổ vừa buồn cười…
– Ai bảo em vậy…?
– À… Cô dạy tiếng Nhật của em kể vậy… Giống chồng cô ấy… – Em thật thà…
– Vớ vẩn… Anh bình thường mà… Cấm nghĩ linh tinh…
– Vâng… Em chỉ tò mò rằng tại sao anh kiềm chế được vậy… Hay em không đủ hấp dẫn…
– Khỏi tò mò… Em thật sự muốn à?
– Không… Nhưng em yêu anh… Em muốn chứng minh cho anh hiểu…
Nó cũng thấy buồn chút vì cái suy nghĩ ngây thơ của em… Yêu là phải dâng hiến…Đành rằng nó bày ra nhưng em phải biết giữ mình chứ…
– Em đừng như thế nữa, em sẽ thiệt thòi đấy…
– Em biết… Em không dễ dãi đâu… 3 năm cấp 3 em không để cho một thằng con trai nào động vào em… Em luôn tìm kiếm một ai đó vì em rất cô đơn… Nhưng toàn lũ háo sắc không à… Vậy nên em khép lại mình trong lớp vỏ mạnh mẽ để mọi người không biết em đang cô đơn… Anh à… Em ko được như vẻ bề ngoài đâu… Đừng tin một cô gái bởi vẻ bề ngoài của họ… Em yêu anh là bởi vì anh đặc biệt… Anh lạ lắm… Hihi, lúc khôn lúc ngốc, lúc lạnh lúc ấm… Lúc nhát… Lúc dữ…hihi, em tin sẽ chẳng có ai may mắn hơn em đâu…hihi vì em bắt được anh… Giờ anh hiểu thì anh còn thấy em là đứa dễ dãi hay không…? Em biết anh đang nghĩ vậy mà… – Đôi mắt đỏ mọng lên của em như xoáy vào đầu nó và đọc được toàn bộ ý nghĩ vậy… Dù đôi mắt đó chứa đầy tâm sự nhưng em vẫn cố cười… Người yêu nó không ngốc như nó tưởng, người yêu nó không ngây thơ như nó tưởng… Cô ấy chỉ luôn giấu đi vẻ hoàn hảo của mình để một thằng luôn tự ti như nó đỡ tự ái thôi…
– Anh…xin lỗi…
– Ừ… Đàn ông thì luôn có lời xin lỗi một cách dễ dàng… Phụ nữ thì luôn ngốc nghếch tin vào lời xin lỗi đó một cách dễ dàng… Em biết tính cách của anh rất lăng nhăng… Anh dễ lung lay có lúc anh như một con ngựa hoang chẳng còn nhớ đường… Đánh mất phương hướng… Không biết mình đang yêu ai… Nhưng tin em đi… Chẳng ai yêu em bằng anh… Chẳng ai hiểu em bằng anh đâu…
Nó chỉ biết nghẹn họng, người không nhúc nhích… Như một đứa trẻ bị phát giác ăn trộm… Từ lúc nào nó bỏ qua hình ảnh em còn ở quán… Từ lúc nào nó nhiễm hình ảnh em ở nhà với núi doremon… Em như một bài toán chẳng thể nào tìm ra lời giải… Em dễ nắm thóp con người, em thông minh., em sành đời. Phải chăng nó quá ngu ngốc để không “đề phòng” em đi sâu vào nó… Em dường như khám phá sạch, nắm rõ nó trong lòng bàn tay… Chợt hiểu, 3 năm sống một mình chẳng lẽ không bằng một thằng chân ướt chân ráo mới được vài tháng?… Vì mải mê với thứ gọi là cơm áo gạo tiền mà nó không thể nào hiểu được em…Lời nói của em… Làm nó thấy hối hận về mọi việc nó đã làm… Nhưng không giãi bày được…
– Anh đừng nói gì cả… Có thể anh không tin… Nhưng em là mẫu người trước khi yêu ai sẽ tìm hiểu… Nếu yêu rồi sẽ luôn thủy trung và thật lòng… Khi biết về anh… Em cũng sợ lắm vì quanh anh rất nhiều đứa con gái hơn em… Nhưng em đánh cược tình cảm của mình vì em tin anh… Nếu anh có lăng nhăng thì đừng cho em biết… Nếu anh chán em cũng đừng cho em biết… Có những thứ mất đi sẽ chẳng lấy lại được… Nếu có một ngày như vậy và nhỡ em có biết… Thì hãy tránh thật xa đi… Vì em sẽ hận anh suốt đời… Và em nghĩ rằng nếu một người phụ nữ đã trả thù thì hậu quả sẽ chẳng ai tưởng tượng được đâu… Anh ạ…!
Thêm một lần nữa lời nói của em khiến nó lạnh toát sống lưng… Lời nói yêu thương mà nửa đùa nửa thật… Nó còn chẳng dám nghĩ đến ngày đó nữa… Sẽ không xảy ra đâu… Chắc chắn… Nó vẫn im lặng, để nghĩ lại em… Em làm nó quá ngạc nhiên. Nó không biết những gì em trải qua đủ để hình thành một cô gái như vậy… Em ngồi dậy dụi mắt… Rồi cầm lấy đôi tay vẫn ở bụng và ôm em của nó, dịch ra… Cười cười…
– Ui cha… Nay mình nói nhiều quá…hihi… Anh… Mình ăn cơm đi…hihi…
Và cũng chẳng đợi nó đồng ý… Em xào nấu lại đống đồ ăn kia cho nóng lên… Bằng một thái độ khác hẳn lúc nãy… Em trở về một con người vui tươi hồn nhiên như cũ làm nó không tài nào hiểu nổi… Phải chăng nãy giờ là mơ… Mùi thơm ngon kia làm cái bụng của nó réo… Ùng ục…
– Hihi xong rồi… Anh yêu dậy đi…
– À… Ừ, anh không muốn ăn…
– Không muốn cũng phải ăn… Không từ lần sau em không nấu ăn cho nữa đâu… – Còn dỗi nữa… Em như thành một con người khác vậy… Chẳng giống một người vừa nói những lời buốt tim với nó chút nào… Sống lưng nó vẫn lạnh… Người vẫn run… Nhưng cũng ngồi vào ghế và bắt đầu ăn… Nói không muốn cho oai chứ thật ra đói chết người… Em đòi nó xúc, nó cũng chiều… Cầm thìa đưa về phía cái miệng xinh xinh với đôi môi đỏ căng mọng mà nó vẫn không khỏi ám ảnh bởi những lời nói vừa rồi… Tay nó run bần bật lên…
– Anh sao thế… Hihi?
– À ùm… Lạnh…
– Em biết là không phải mà…hihi, lúc nãy em nói dối đấy. Và anh đừng tin nhưng gì em nói…hihi… – bảo nói dối xong lại bảo đừng tin em nói… Thế nghĩa là sao? Em nói dối hay không nói dối vậy?

Chap 80:

Nó chẳng thể ý thức được mọi chuyện đã xảy ra. những lời nói của em… Em dường như cũng biết nên suốt bữa ăn chỉ im lặng ăn và cười. Để một thằng thẫn thờ là nó vẫn chưa hoàn hồn đến tận lúc ăn xong…
– Anh sao đấy… Bảo đừng tin em mà lại hihi…
– À ừ…
– Mà anh có làm gì có lỗi với em như vậy đâu? Anh nhỉ… – Em nhấn mạnh từ cuối cùng làm nó toát mồ hôi hột…
– Ừ…không có…mà…
– Liệu đấy…hihi… Xem anh kìa.Sợ à?- Ai ở trong hoàn cảnh đó chẳng sợ. Huống hồ ánh mắt của em cứ kiểu như làm nó chẳng thể nói dối được và Ánh mắt đó như kìm hãm cái tính lạnh và bình tĩnh trước mọi chuyện của nó vậy… Đúng là không nên đánh giá một con người qua vẻ bề ngoài mà…
– Đâu…có…
– Thế có nghĩa là anh không sợ em?hihi… – Giọng em nồng mùi nguy hiểm…
– Không biết…
– Hihi. Trêu chút đã tái xanh cả mặt rồi kìa. Giờ thì em hỏi đây… Còn chuyện này nữa…?
– Ơ gì nữa…?
– Phải diễn văn nghệ sao giấu em…?
– Sao… Em biết…?- Nó há hốc mồm…
– Em tưởng em đã nói với anh rồi chứ nhỉ… Anh là người yêu của em… Em biết mọi thứ đang diễn ra xung quanh anh… Vậy nên em mới cảnh báo anh hãy cẩn thận đừng làm gì có lỗi với em cả…hihi… – Công nhận sau câu này nó càng phục em và yêu em hơn…và thêm một chút hoảng sợ bởi một cô người yêu như vậy… (Sau này mới biết thằng Tuấn vì sắc khinh bạn, em trêu chút mà phun sạch sẽ hai ngày không em nó như thế nào: @)…
– Anh biết rồi mà…
– Thế anh phải đàn đúng không…? Anh biết việc anh đàn cho một đứa con gái khác hát làm em khó chịu lắm không?
– Thì công việc chứ anh muốn đâu… Tại thằng Tuấn đó… Nó xui thầy…hix… – Cái mặt mếu này khiến em phì cười… Biết ngay mà… Tính em có thế nào đi nữa thì vẫn có chút gì đó trẻ con chứ…
– Rồi rồi… Gớm quá đi, một lần này thui đấy… Thế anh có đồ diễn chưa…?
– Rồi mà… Chỉ ngồi một chỗ thui chứ đi đâu mà đồ… Quần áo bình thường cũng được…
– Trời ạ… Dở thế hay ra hàng em, em lấy cho hihi…
– Không…!!- Nó gắt lên, em lại bắt đầu nói kiểu đó làm nó thấy dị ứng rồi… Chẳng giàu nhưng làm thế khác gì đào mỏ… Em hơi sững người chắc chưa kịp hiểu sao nó quát lên như vậy… Rồi lại cười khì…
– Hihi… Không thì thui… Ghê gớm…
– Ừ…
– Thế anh tập xong chưa…?
– Còn đoạn cuối…
– Bài gì anh…?
– “Cây đàn sinh viên”…
– Eo đứa nào chọn bài mà chán thế, ngày nhà giáo lại chọn bài này… Đưa em cây đàn của anh…hihi…
– Ừ đây… Để làm gì… – Nó vớ cái bao mở ra rồi đưa em… Em hấp háy mắt tinh nghịch rồi vuốt qua đoạn dây đàn…
– Đừng tưởng mình anh biết chơi nhé… Em bỏ nhưng không có nghĩa là em không chơi được hihi… Ra trường HL hỏi “MonLy” thì ai cũng biết luôn hihi…
– Ừ tiền ai chẳng biết…
Em đạp nó tý ngã… Nó cười hềnh hệch lấy lại thăng bằng ngồi nhìn em…
– Dây này căng hơn cái của em… Nhưng chắc được…
Em bắt đầu đàn… Thật sự mà nói ngắm nhìn một cô gái chơi đàn ghitar chân vắt qua một bên tóc ngắn cá tính. Làm một thằng như nó thấy thích thú một cách lạ kì. Cộng thêm nhưng ánh nhìn yêu thương và bản nhạc guitar của em dành cho nó nữa chứ. Thích lắm. Ai đã từng trải qua cảm giác được người yêu của mình đàn cho nghe thì chắc chắn sẽ nhớ mãi. Dù có là bản nhạc gì đi chăng nữa. Em nói vậy chứ chơi cũng không được chuẩn lắm nhưng với người bỏ lâu thế là giỏi lắm rồi, thậm chí đoạn cuối em còn chơi hay hơn cả nó mà. Nó cứ thế mải mê theo từng nốt nhạc cho đến khi hết. Tỉnh lại như sau một cơn mơ nó nhìn em. Mắt em như đang tự tin lắm. Mặt nghênh lên nhìn nó. Tự nhiên thấy yêu em đến phát điên, đã thế đôi môi đỏ mọng kia còn cong lên khiêu khích nữa…
– Hihi. Hay hơn anh chưa…?
– Dở òm… Nốt chơi sai be bét… Đoạn được đoạn ngang phè phè… Thế mà cũng đòi… – Tính nó dở hơi ở chỗ đã thấy rất hay thì khoái chê dở xong mới công nhận… Kiểu này khiến cho nhiều người tụt cảm xúc hehe… Chị và em là hai đối tượng bị nó sử dụng nhiều nhất… Và sau đó là màn xụ mặt quen thuộc của em.
– Hix…gì mà kinh khủng đến vậy hả anh…? Em chơi thấy được mà…
– Hehe… Đùa chút… Hay hơn cả anh rồi…
– Tưởng… Lần sau cấm chê bai lung tung nhé…hihi…
– Rồi… Mà sao em chơi được bài này hay vậy?
– Hihi… Trước nghe hay cả ý nghĩa… Nên em học luôn… Em cũng là sinh viên được mấy ngày chứ bộ…
– Mấy ngày?
– Ừ… Sau đợt bố mẹ em về đó thì em thôi luôn đi học tiếng Nhật cả quản lý shop quần áo mẹ để… Thế rồi vắng có một tuần mà giận dỗi thấy gớm rồi mắng mỏ người ta… Bảo nhớ không thì không chịu nhận…cái gì cũng không biết…hihi… Ngốc.
Nó im lặng, nỗi sợ ùa về… Nhắc đến Nhật em có vẻ rất thích thú, nếu em đi… Nó sẽ ra sao… Có còn mục đích sống trên cái thành phố Hà Nội hoa thịnh này không nhỉ?… Ngốc mãi ngốc nữa thì cũng vậy, cố gắng cũng chẳng thông minh hơn được…
– Anh cứ yên tâm… Em xin bố mẹ được mà…hihi… – Một lần nữa em như đọc được ý nghĩ của nó… Ừ thì em nói vậy nhưng chắc gì đã vậy, có bố mẹ nào gửi gắm tương lai của con mình cho một thằng nhóc chẳng hiểu sự đời như nó không, nhất là giờ ăn còn lo hết tiền thì… Cơ mà em đến với nó đâu phải vì ví nó dày hay nó đi xe xịn nhà đẹp đâu… Tưởng chừng cái tình yêu cổ tích không thể xảy ra nó hoang đường vô lý như vậy mà nó lại xảy ra… Cái gì chẳng có lần đầu, có lần đầu dĩ nhiên sẽ có những lần sau… Cái suy nghĩ đó khiến nó vui lên chút đỉnh… Nếu nó cố gắng thì chắc sẽ giữ được em thôi…
– Vớ vẩn, anh nghĩ gì đâu…
– Nhìn mắt anh là em thấy hết rồi còn cãi…hihi…
– Ly…!
– Ơ dạ…?- Em ngơ ngác bởi nó bỗng quát lên…
– Dạy anh đàn đoạn cuối…hehe…
– Hihi…

Nửa đêm… Nhiệt độ hạ thấp, tủ quần áo của nó được sử dụng hết sạch… Nằm nhìn em ngủ mà thương em nhiều… Nằm cứ co ro ôm nó… Trời rét. Nó cũng không ngủ được suy nghĩ đến ngày mai… cái ngày làm nó ngại kinh khủng… Đàn thì cũng xong rồi, nhờ em… Vậy mà vẫn lo lắng… Nhiều điều…

Ngày 20- 11, ngày thiêng liêng của những cô giáo thầy giáo… Ngày học sinh mọi lứa tuổi thể hiện lòng biết ơn của mình… Nói vậy chứ liên quan gì đến nó đâu… Trước kia học cấp 3 chẳng bao giờ đi chung với lớp cả… Nhà nghèo tiền không có để đóng, chỉ dám mua bông hoa mấy ngàn để tự tặng ai nó biết ơn thui. Chứ tụi kia toàn quà bánh, dầu gội các kiểu… Hoa toàn cả lãng đắt tiền… Thở dài một cái, rồi kêu em dậy… Chị hai này nhìn buổi sáng mặt dễ thương lắm kaka… Lúc nào cũng chu mỏ lên vờ ngủ xong đòi đánh thức… Cái cách đánh thức thì… Chắc ai cũng biết nhưng sáng sớm răng lợi chưa đánh thì ai dám chiều…
– Dậy đi… Anh còn đi học nữa…
– Ứ…
– Có dậy không?
– Ứ dậy…
Chán chẳng thèm gọi nữa… Nó vào VSCN trước… Nhìn cái bàn chải tặc lưỡi… Lại thay thui, te tua hết cả rồi… Xong nó rửa tay bằng nước lạnh rồi ra phá em ngủ… Rón rén đến cạnh giường nhìn khuôn mặt trắng hồng xinh xắn với đôi mắt vẫn nhắm nghiền lại không lỡ… Nhưng em phải dậy vì muộn rồi… Thọc tay vào chăn rồi luồn vào áo em… Cái chỗ hôm qua nó chạm vào… Và rồi…
– A…aaaaa…aa…!!
– Hehe…
– Anh bị điên à…!!- Em bật dậy mặt khó chịu hét lên… Hình như nó nghịch hơi ngầm…
– Hì… Thôi dậy anh chở đi ăn sáng…
– Không cần…!!
Em đùng đùng dậy mặc áo khoác vào rồi dắt xe phóng đi… Nó mặt nghệt ra nhìn… Sáng sớm lại dở chứng buồn ghê, công nhận trời rét này đang ngủ bị sờ vô bụng thì cũng cay thiệt nhưng gì đến độ bỏ đi luôn chứ… Lắc đầu ngán ngẩm nó dắt xe đạp đi học, mang theo đàn vì hôm qua anh Quân có nói rồi sáng nay duyệt lần cuối mà… Tối mới bắt đầu chương trình văn nghệ…
Đến trường… Đi vào chỗ trong tiếng hú hét của mấy đứa con gái và tụi con trai kia…
– Mẹ cha thằng nghệ sĩ kìa anh em…
– Đứa nào bảo đại ca tao sĩ đấy… – Thằng Tuấn đi đằng sau không nghe rõ rống lên… Bọn kia im thin thít nó thì ngại… Có vài thằng ở Thanh Hóa với Nghệ An nói gì nó cũng không nghe rõ nhưng thằng Tuấn cứ lừ lừ đi xung quanh nên chẳng thằng nào nói gì… Thằng này nói công tử nhưng nó học võ với chơi thân nhiều thằng trong lớp., tướng tá thì to cao… Tụi kia dè chừng là đúng…
– À… Minh, đến rồi à? Mình tập lại cho chắc nhé… Để anh bảo thầy, không bị trừ điểm đâu.
– Dạ được anh…
– Linh ơi ra đây em…!
Anh Quân chào nó rồi gọi nhỏ Linh… Thằng Tuấn ở cạnh đấy ném vội cái cặp sách vào chỗ rồi…kều kều nó…
– Ông tui đi với… Đếu học đâu, chán bỏ mẹ…
– Ừ…đi.
Nhỏ Linh với anh Quân tiến đến gần, nó chỉ gật đầu đáp lại nụ cười duyên đáng của nhỏ, nói vậy chứ nhìn em mếu còn dễ thương hơn nhỏ này nhiều lần vì nhỏ trang điểm thấy sợ quá… Như già đi vài tuổi vậy…
– À ừ… Đủ rồi nhỉ… Sang phòng ban nhé. Chỗ đó anh nói thầy để cho trống rồi…
– Vâng…hihi… – Nhỏ Linh cười tươi lóc cóc đi theo anh Quân, nó với thằng Tuấn đi sau… Vừa đi thằng Tuấn cà khịa nó luôn…
– Ôi ông ơi… Nhìn kìa…
– Gì?
Thằng Tuấn chỉ vào nhỏ Linh đi đằng trước vờ xuýt xoa…
– Mẹ… Mông căng đét… Có độn không ta…?
– Im mồm…!
– Hehe… Cái Ly cho ông ăn phải cái gì mà giờ miễn dịch với gái thế này? Tội quá…
– Ăn đạp… Thui đi nhanh lên…

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Chị Ơi Anh Yêu Em
Sự Tích Trầu, Cau Và Vôi
Ma Trong Khách Sạn
Đúng giờ
Bỏ ăn