Chap 60:
Nó ôm chặt em lại vì cũng không biết nói gì hơn, những cái lúc thế này thì nó chỉ biết lắng nghe thôi… Em chợt xoa xoa vào ngực trái nó…
– Nhưng giờ… Em lấy được cái này rồi nè… Đánh dấu luôn rồi đó…hihi… Em có sợ mất anh nữa không?- Em hướng đôi mắt long lanh đỏ hoe vừa khóc xong nhìn nó… Chắc em muốn nó xác định và kiểm tra tình cảm của nó với em chăng…?
– Có.
Mặt em tỏ rõ sự thất vọng, giọng run run…
– Sao…sao…vậy anh…hức…hức?
– Vì nếu em đã lấy được rồi thì nó sẽ mãi mãi là của em… Chỉ có điều em có vứt nó đi hay không thôi…
– Ui… Trời, làm em cứ tưởng…hihi, khó khăn lắm mới lấy được đó… Không vứt đâu không vứt đâu…hihi- Em lại rúc vào người nó vừa khóc vừa cười… mỏi ơi là mỏi vì đang ngồi mà…
– Ờ rồi… Thế về nhà làm gì làm đi…
– Ấy quên chờ em chút nha… – Em đứng dậy kéo theo nó lên cầu thang, vừa đến căn phòng có cánh cửa nâu màu gỗ… Em như sực nhớ ra cái gì đó… Đẩy đẩy nó ra…
– Ý…không được, anh không được vô đây.
– Ủa sao?
– À phòng em có nhiều thứ của con gái, anh không được vô… – Câu này quen nè… Bộ phòng tụi con gái đứa nào cũng vậy hết chắc @@… Khó hiểu quá cơ… Nó đứng ngẩn tò te…
– Hihi… Thôi anh xuống kia đợi ha… Em còn thay quần áo, bộ muốn nhìn hả… – Em mặt đểu đểu nhìn nó…
– Ơ…không không… Anh xuống đây mà… – Sợ bỏ bu ra chứ ai dám nhìn…=.=, khỏi tò mò chi cho mệt, hôm nào khám phá sau vậy… Nó lủi thủi đi xuống… Em vô phòng, đóng cánh cửa ruỳnh một cái… Thái độ gì đây trời @@…
Ngồi vô cái ghế to tướng nhà em… Rồi lại nằm… Rồi lại ngồi… Nhìn cái đồng hồ đeo tay kim giây đi gần 30 vòng rồi mà em vẫn chưa xong… Thay quần áo gì tận nửa tiếng…hix, con gái thật có những “đức tính” làm cho người yêu của cô ta bực mà… Đang nghĩ ngợi, thì em bước xuống… Cũng chỉ là cái quần jean nhưng không rách với thêm cái áo khoác nữa thôi có gì mà lâu thế không biết… Em mỉm cười rồi chìa cái áo khoác của nó ra…
– Anh mặc vô đi, rồi đèo em ra đây chút ha…
– Ừ… Đi đâu, cũng muộn rồi đấy…
– Kệ, rồi đi ăn trưa luôn mà hihi.
Khoác cái áo nó dắt xe em ra, đi nhiều cũng ngại nhưng nó thì chưa có xe với lại do em yêu cầu nên thui cũng không nghĩ ngợi gì nhiều… Khóa cổng xong em ngồi lên xe, ôm chặt nó, chỉ đường… Cũng xa… Đi lòng vòng chút thì đến… Một cái công ty… Quần áo gì đó, có chỗ gửi xe dưới hầm… Nó thì không biết khung đường này lắm, nên không để ý nhiều… Chắc em muốn mua quần áo… Em nắm tay nó kéo lên chuỗi bậc đá rộng lớn, cái nơi cao sang này nó chưa bao giờ đặt chân đến nên ngập ngừng chút, hơi mặc cảm… Em vẫn kéo mạnh tay nó vào, kiên quyết lắm, có lẽ em biết nó đang nghĩ gì… Bước Qua cánh cửa kính tự động mở… Kiểu như đến một khu đại sảnh của khách sạn vậy, có hai con bé lễ tân cúi chào, một số người khách hàng nhìn em và nó… Cái sắc đẹp của em dường như là tâm điểm sự chú ý, ngay cả chiều cao nữa em cũng hơn nó…@@ sự tổn hại sắc đẹp nghiêm trọng khi mà em đang nắm tay nó dẫn vào cái hộp có cánh của sắt tự mở nốt… Miệng vẫn cười tươi như không chú ý gì… Đứng trong cái hộp đó, em nhấn nút 4 đèn màu đỏ (Sau này mới biết là đi thang máy @@)…
– Anh thấy nó cứ sao sao á… – Cảm giác nâng lên lại hạ xuống… Ghê ghê. Phải chống tay vô em để giữ thăng bằng…
– Hihi… Chắc lần đầu anh đi hở…
– Ừ…
Tự nhiên nghe tiếng bíp cái, rồi cánh cửa mở ra… Đi khỏi cái hộp thì thấy toàn cây quần áo la liệt, bên cạnh con bé nào đang giới thiệu về quần áo thì phải… Chắc là tiếp tân… Cái mùi quần áo mới, cộng thêm không khí ngột ngạt làm nó khó chịu, em thì như là quen lắm rồi nên cứ nhảy choi choi… Hết sờ cái áo này rồi quần kia… Vẻ thích thú lắm…
– Nè…
– Dạ sao anh…?
– Tính mua quần áo hử?
– Vâng… Thế chả nhẽ vô ngắm…hihi
– Nhưng đừng mua mấy cái hở hở nha…
– Xí… Em biết rồi, nhà em toàn đồ hở nên đang tính mua đồ không hở cho người ta khỏi cằn nhằn nè…
– Ủa người nào vậy?
– Cái đồ ngốc này… Anh chứ ai, lúc nào cũng nói em… Như ông già…
– Góp ý mà…
– Thôi ra đi cho em chọn… Anh cũng lấy vài cái đi…
– Khỏi, anh đủ rồi…
– Đủ gì mà đủ… Anh lấy đi. Lúc nào cũng lo chuyện tiền bạc… – Em phụng phịu…
– Ừ… Thì có được như em đâu mà không lo chứ… – Em sững người nhìn nó xong cúi mặt lí nhí…
– Em xin lỗi nha.
– Ừ. Thôi chọn đi, còn về…
– Vâng… Anh không mua thiệt hả?- Mặt em vẻ buồn buồn
– Ừ anh nhiều rồi… Mua chi nữa mặc không hết đâu.
– Vâng.
Em đi vào chọn đồ nhưng chẳng nhảy nhót như nãy nữa. Chắc mất hứng.
Cơ mà chả phải. Được lúc em bước ra trên tay là một đống đồ. Tính mua hết cả hay sao trời @@, cả con bé tiếp tân lẫn nó đều trố mắt ngạc nhiên… Con bé tiếp tân vội chạy lại đỡ giùm em, miệng liến thoắng giới thiệu sản phẩm… Cười tươi, chắc tưởng vớ được khách sộp… Em thì cũng hồn nhiên, cười theo như thân quen từ lâu rồi ý, đúng là…hazzj, nó đứng tẩn ngẩn nhìn…
– Hihi… Anh chờ em thử, anh xem đẹp không nhá hihi… – Biết gì về thời trang đâu mà xem có đẹp không… Mà với nó thì em lúc nào chả đẹp sẵn rồi… Nó gật gật…
– Chị dáng chuẩn thế này mặc gì chả đẹp… Chả bù cho em… – Ơ con tiếp tân này đọc được suy nghĩ nó hay sao ấy… Nói trúng phóc những gì nó đang nghĩ luôn nè… Biết là đang nịnh em nhưng mà sao nó nói chuẩn thế nhỉ… Đúng là không thể coi thường những đứa bán hàng được =.=… Em cười cười típ mắt đi vô phòng thay đồ, vài phút sau em ra…
– Hihi được không anh… – Cái áo màu đỏ, bó sát để lộ đường cong chết người của em… Nhưng mà hở trễ một bên vai, vai bên kia có cái gì lông lông xù hết cả lên… Không được, nhìn đã ngứa mắt rồi…
– Xấu òm… Hở kìa…
– Ý em quên mất… Để em thử cái khác… – Em lại đi vào, thay đồ… Bên ngoài con lễ tân cứ nhìn nhìn nó bằng con mắt lạ lắm… Chắc chưa thấy nhà quê lên tỉnh bao giờ hả con kia?…@@
– Em thấy chị mặc cái áo đó đẹp mà… Anh lại chê.- Con này bắt chuyện với nó.
– Ừ… Anh không thích con gái ăn mặc hở hang.
– Chị ấy là người yêu anh hả?
– Ừ…
– Tâm lí dữ ha.
– Ừ… – Cái cách nói chuyện nhàm chán và bất lịch sự của nó khiến con bé tiếp tân chán, đứng lên ra phía quầy… Chịu thôi, người nào quen biết thì nó có thể nói chuyện bình thường chứ… Còn không quen thì có gì để nói đâu… Căn bản tính nó lầm lì không khoái nói chuyện cho lắm… Em thay xong đi ra nhìn nó cười tươi…
– Cái này thì sao anh…hihi- Em đang khoác lên mình một bộ váy áo trắng tinh… Kiểu của cô dâu nhưng không to bành ra như vậy và kín hết vai luôn, thêm đôi cánh nữa thiếu điều ai cũng bảo em là thiên thần chắc luôn… Nhưng mỏng quá, đông mà thế này thì có chỉ chết rét mất thôi…
– Đẹp… Nhưng mặc để ốm hả, mỏng lắm đó…
– Hihi không sao đâu… Em khoác thêm áo khoác là được mà… Quyết định lấy cái này nha anh…
– Ừ… Em thích thì lấy… – Em bỗng ghé vô tai nó…
– Ngốc ơi… Quan trọng anh thích hay không thôi, em mua để đi với anh mà hihi…
– Ừ… Vậy xong chưa?
– Chưa… Lâu em mới đi mà, để mua vài bộ mặc hết đông luôn… – Em có vẻ hào hứng.
– Thế thì thử nhanh nhanh ha… Anh còn sang quán làm nữa, trưa rồi còn gì.
– Kệ, để em xin chị Huyền cho, đến muộn chút có sao đâu mà… – Mặt em nhăn nhăn, có vẻ không hài lòng lắm… Ờ thì nó đâu có thời gian rảnh như ai kia để đưa em đi đây đi đó chứ… Em thấy khó chịu cũng phải thôi, được mỗi tuần có hôm nghỉ mà… Nó cũng im lặng không nói gì nữa… Sợ em buồn rồi lại đòi về thì mệt…
– Ừ… Em chọn thêm đi.
– Vâng hihi… – Như trẻ con… Dễ vui dễ buồn… Em, của nó là vậy… Luôn bí ẩn về mặt tính cách, nó chả biết đâu là tính cách thật của em nữa… Lúc thế này lúc thế khác… Chắc phải tìm hiểu thêm thôi… Còn nhiều điều nó chưa biết về em mà… Vài lần nữa em thay đồ… Toàn mấy cái quần áo linh tinh, màu thì như cầu vồng sau mưa… Chả hiểu mốt ở cái gì nữa…
– Cái gì cũng chê… Sao anh khó chiều quá vậy… – Em mặt dỗi nhìn nó… Cả con tiếp tân cũng nhìn nó… Chắc rủa thầm thằng không có mắt thẩm mỹ đây mà…
– Xấu thì mới chê… Đẹp ai chê làm gì?
– Vậy anh chọn đi…!- Em thảy đống đồ vô mặt nó… Quần áo mới của người ta mà cứ như rẻ lau không bằng… May mà giờ ăn trưa nên trên đây có mỗi vài vị khách, họ thì cũng không để ý gì nhiều, đỡ ngại… Nó ngồi xếp đống quần áo em đưa ra phân loại xem… Tuy không có kinh nghiệm về thời trang. Nhưng hơn chục năm tự giặt quần áo cho gia đình, rồi đi giặt quần áo thuê cho người ta cũng đủ để nó biết các chất vải không nên mặc. Phân ra cho em tránh trước, chất lượng rồi mới đến thẩm mĩ mà.
– Cái này giặt vài lần sẽ bị co nè, loại này giặt phải bằng tay để riêng ra không phai màu đấy, còn loại này giặt xong phơi phải rũ không thì nhàu lắm, nhà có bàn ủi hãy mặc… – Nói cho em biết rồi để loại tốt với loại đểu sang hai bên khác nhau. Em với con tiếp tân nhìn nó không chớp mắt.
– Sao…sao… Anh biết hay vậy? Bộ mặc nhiều quần áo quá hả?
– Anh đoán bừa đấy.
– Xạo, đoán bừa mà như thế ai chả muốn đoán… Nói em biết đi mà… – Em nằng nặc, kéo tay áo nó.
– Thì giặt quần áo nhiều nên biết đó.
Chap 61:
– Vậy hả anh? Để em về giặt thử hihi…
– Bộ trước giờ chưa giặt quần áo bao giờ hử?
– Em toàn nhét vào máy giặt thui hihi…
– Giờ mới biết có cái máy đó à nha… Hôm nào cho đến giặt nhờ nhé… Mùa đông ngại giặt lắm hehe…
– Bày đặt nhờ nữa…hihi anh chọn cho em chưa?- Nó thì cũng nhắm được một cái màu đen trắng cho em rồi… Đẹp, chất liệu tốt dài tay thích hợp mùa đông mặc… Người em dáng thon mặc trắng thì hợp quá rồi… Nó giơ lên…
– Đây nè… – Em nheo nheo mắt lại…
– Tin được mắt thẩm mĩ của anh không ta?
– Thử đi rồi biết
– Hihi đợt em chút nữa ha… – Em ôm đồ vào thay tiếp… Nó ở ngoài đợi, gọi chị xin làm ca muộn vì kiểu này không kịp mất…
– “Alo nhóc tồ gọi gì chị hở”?
– ” Nay em có việc bận, cho em làm ca sau nhé chị ”
– “Ừ… Quán vắng mà nhóc hihi, bận đi chơi với cô nào chớ gì…?”- Chị nói chuẩn luôn, nó chột dạ chối đây đẩy.
– ” không phải đâu mà chị…”
– ” Xí… Nhóc tồ chối gì nữa… Nhóc ghê lắm nha hihi… Thôi nhé”
– “Vâng”- Nghe giọng chị nói qua điện thoại thì nó cũng nhẹ lòng đi chút… Chị chắc hết buồn rồi nên mới được như vậy… Tính như chị lại dễ sống, buồn một hôm quên ngay chứ chả như nó chuyện buồn gì cũng nhớ đến nỗi không thể quên được… Em đi ra nhìn nó, gọi nó mới để ý lại… Công nhận em mặc cái áo này hợp thiệt… Đường cong được tôn lên hiện hữu vẻ quyết rũ, nhưng lại không hở… Tốt, hôm nay nó chọn được đồ giỏi ghê…
– Đẹp không anh…hihi- Em cười tươi nhìn nó… Con tiếp tân lại tiến đến…
– Chị mặc cái này đẹp quá…!!- Nó thì chẳng để tâm, tính trêu em chút…
– Quay một vòng xem nào… – Em quay một vòng…
– Vòng nữa…
– Vòng nữa…
– Vòng nữa…
– Anh ơi, em chóng mặt quá… Có đẹp không anh?- Em chống tay xuống cái giá quần áo giữ thăng bằng.
– Không biết… – Nó để mặt đểu đểu nhìn em… Em như hiểu ra cái gì đó, lườm nó…
– Dám trêu em à…?
– Hehe…
Em không thèm nói gì nữa, quay vô lấy thêm mấy cái quần , thêm cái áo khoác rồi mới chịu về… Cả quãng đường cũng không nói gì… Chắc giận vì bị quê, lâu nay mặt nào của em cũng thấy… Nhưng cái mặt giận dễ thương này thì chưa… Nhìn chết cười, giận gì cứ xụ mặt xuống… Nó thì mải lái xe nên cũng kệ… Đường HN đông đúng là mang lại cảm giác lạnh lẽo hưu quạnh trên từng con phố… Những hàng cây rụng hết lá để chuẩn bị sang một năm khác cho đến hết mùa… Luồng gió lạnh vụt qua khiến nó nắm chắc tay lái ghiến đôi tay lại vì lạnh… Không ngờ đông đến sớm và bất ngờ vậy… Em dường như cũng vậy, siết chặt nó hơn… Thầm thì một câu lạ lùng…
– Ấm quá anh ạ…hihi- Hết giận luôn mới ghê @@.
– Lạnh thế này kêu ấm… Bộ bị khùng hả?
– Anh chẳng hiểu gì cả…hihi, Vào kia đi anh… – Em chỉ vào một quán cơm, với từng đợt hơi bốc lên từ những khay thức ăn… Nó ghé lại mua hai phần rồi tìm đến một quán trà sữa để ăn… Tất nhiên là do em chỉ đường vì có biết trà sữa gì đâu… Trước giờ tưởng trà sữa là chè pha sữa… Ngồi nghĩ đến cái vị kinh khủng đó mà rùng mình tại sao bọn nó thích ăn thế? Cơ mà không phải…Mãi lần cùng Tâm đi ăn mới biết là khác… Ăn cũng ngon nhưng toàn phẩm nên nó không thích lắm… Em Muốn vô thì vô thôi… Quán này nhỏ nhưng trang chí rất đẹp, có mỗi một cửa vào với những hơi nước của những tách caphe… Mùi thơm trà sữa, làm cho không khí có vẻ ấm áp hơn chút xíu sau khi vừa ở ngoài đường vào… Em xách theo hai bọc cơm kéo tay nó đến một cái bàn gần của kính lấp sau chậu cây cảnh… Gọi nước rồi cùng ăn, em cười tươi vẻ vui lắm… Toàn xúc cho nó thôi… Nó giành tự ăn nhưng em không cho, vứt luôn cái thìa đi =.=… May có chậu cây không thì ngại chết mất…
– Để anh tự làm…thế này kì lắm…
– Kì gì… Em chăm sóc người yêu em chứ ai đâu mà… Kệ người ta nhìn… – Em vênh mặt lên rồi tiếp tục công việc của mình…
– Ủa anh không uống à?
– Không thích uống cái này.
– Vậy thích cái gì thì gọi đi chớ?
– Thích uống nước lọc thui… Quán có bán cả nước lọc nữa hả?
– Ủa…nước lọc?- Em nhìn nó ngạc nhiên.
– Ừ… – Bỗng nhiên em trở về với khuôn mặt bình thường nhìn nó…
– Hihi… Em biết rồi?
– Biết gì?
– Anh đâu dễ thích một cái gì đó, nói em nghe lý do đi hihi.
– Vậy hả?
– Ừ… Anh thích nước lọc chắc hẳn có lý do…nói em đi…hihi- Em nũng nịu.
– Hơ… Lần này sai bét, có lý do gì đâu, thích thì thích thui.
– Không tin… Không nói thì em tự tìm hiểu… Plè… – Em bĩu rồi lè lưỡi trêu nó.
– Đồ trẻ con.
– Anh mới trẻ con…
– Thôi, ăn nốt rồi anh còn về quán làm nữa.
– Vâng hihi.
Bữa này nó thanh toán, tiêu mấy ngày lương nữa rồi hix…
Thanh toán xong… Đứng dậy đi về, nó cầm theo cái cốc trà sữa nãy giờ không uống, xin con bé phục vụ cái túi để mang về, bỏ đi phí lắm. Em nhìn nó ngạc nhiên.
– Ủa, anh không thích uống mà?
– À… Thì mang về cho chị Huyền, chắc chị thích… – Nó thật thà, chả sợ em ghen vì chính em công khai với chị chuyện tình cảm hai đứa mà… Nó cũng chẳng muốn hỏi lại, chắc em cũng hiểu… Nhưng em lại xụ mặt xuống…
– Suốt ngày như thế thì bảo sao… – Em ngập ngừng, làm nó tò mò…
– Sao là sao?
– Thui thui đi về… Đầu anh đúng là chỉ để mọc tóc, lên nó mới dài vậy mà.
Ngồi lên xe phóng đi, nó vẫn thắc mắc với em.
– Đâu, còn để nghĩ nữa Chứ… – Thấy em im lặng nó cũng im lặng theo… Đường phố HN cũng im lặng, nhưng có vẻ ấm áp , tuy từng đợt gió thốc vào người nhưng vòng tay một cô gái mà nó yêu nhất đang vòng qua bụng với một lực mạnh hết cỡ thì hỏi sao không ấm được chứ…=.=, Lại còn thêm hai lớp áo nữa… Về đến phòng nó, em vẫy tay chào rồi chạy xe về, nó thì thay đồ để đến quán… Hôm trước nhỏ Mi có đưa nó bộ đồng phục mới mùa đông… Mặc luôn cho nóng hehe, trông cũng không đến nỗi nào… Đeo cây đàn lên vai, khóa cửa phòng rồi đi… Trên vỉa hè, lá vàng cộng xanh của những cây hoa sữa từ mùa thu đem lại, đang xào xạc dưới bánh xe nó… Khẽ bay lên mỗi khi có một cơn gió đi qua… Con đường dường như vắng hơn, cái sắc trời thì xám xịt khiến cho nó cảm nhận được một chút trống vắng và cô đơn… Nhưng chỉ là cảm giác thôi, vì giờ nó có em rồi… Để ý vài người đi đường thưa thớt kia, một số đang nhìn nó… Ờ thì có mấy ai biết đến cây đàn guitar thật đâu, lạ cũng phải… Mặc dù nó quá quen với việc này, nhưng mỗi lúc như vậy lại cảm thấy có chút phấn khích vì được chú ý…kaka…
Đến quán…như thường lệ chào anh Vinh rồi tự dắt xe vô bãi, chả có xe mấy chắc là vắng khách… Thấy có cái xe màu đỏ quen quen… Hình như gặp đâu rồi thì phải?… Thôi kệ, tự dưng nay có hứng quan tâm xe cộ mới ghê…=.=, Vừa đi vô quán thì chị đang đứng khoanh tay lườm lườm nó…
– Đến sớm dữ ha…
– Ơ…ơ, em có xin chị rồi mà…
– Xin nhưng quá giờ rồi… Nhóc về đi, mai đến…
– Thôi chị… Đến muộn có 5 phút mà… Để em vào đi.
– Không…!- Chị nói dứt khoát, chán quá… Nó đành về chứ biết sao đây… Không hiểu chị nay dữ quá chừng…hix, đang quay đầu lủi thủi đi ra cửa… Thì chị kéo nó lại…
– Hihi… Nhóc tồ, chị đùa đấy hihi… – Chị nhìn nó cười toe toét, khác hẳn lúc nãy… Làm nó thót cả tim hix… Chị không đóng phim đúng là lãng phí mà…
– Làm em tưởng thật… Hix…
– Khiếp…nhìn cái mặt khó coi không kìa… Đúng là nhóc tồ, cái gì cũng dễ tin hihi… Thui nhóc vô làm đi…
– Vâng… – Nó quay vào hí hửng… May mà không bị đuổi về…hehe
– Đứng lại đã, bọc gì đây nhóc… – Chị chọt chọt vô cái cốc trà sữa…
– À… Em mua cho chị nè… Ăn đi…
– Cái gì vậy nhóc, ăn được hả?- Nhìn mắt chị sáng bừng lên khi nghe thấy ăn, nó phì cười…
– Mở ra biết liền…
– Oa, trà sữa đâu ngon quá nè… Hihi cảm ơn nhóc tồ nha…
– Ừ…vô đây ăn đi, tính đứng ngoài đó ăn luôn hả.
– Ừ hihi… À của nhóc tồ nè… – Chị đưa nó một cái phong bì có chữ lương… Ờ nhỉ, hết tháng mười rồi sang mười một rồi còn gì… Thảo nào bắt đầu lạnh, hên thật… Cứ mỗi hôm một cốc trà sữa một tập lương thì sướng qúa hehe… Gì chứ tiền đứa nào không thích thì chỉ có nói dối hoặc nhiều quá không dùng hết thôi, tối nay phải khoe với em mới được…
– Vâng… hehe em xin.
– Ừ… Vào nào nhóc.
Chị kéo tay nó vô khu rồi ngồi vào chiếc bàn gần quầy ăn ngon lành như chả để ý đến ai… Hồn nhiên dễ sợ luôn. Nhỏ Mi đến gần nó…
– Cậu đến rồi hả…giải quyết giùm đi, của cậu đó.- Nhỏ chỉ vô cái bàn trung tâm quán, nơi mà con nhỏ P.Anh đang ngồi như một sự hiện hữu vốn có vậy, nó thì cũng hơi ngạc nhiên… Nhỏ này chăm uống caphe dữ thật… Trời lạnh thế này cũng đến, lại không đi cùng ai…À mà nhớ rồi, cái xe đỏ kia của nhỏ chứ ai nữa… Thảo nào thấy quen quen… Đang nghĩ thì nhỏ Mi thúc vô tay nó…
– Còn đứng đấy hả? Ra đi còn gì?
– Ủa sao lại là mình…?
– Đến cứ một lúc lại hỏi chị Huyền là cậu đâu? Rồi nay không đi làm à? Ra hỏi nước thì không nói gì… Đồ khó ưa, cậy có chút sắc đẹp làm bộ.Định nói nhưng chị Huyền bảo kệ lên thôi… – Nghe nhỏ Mi cằn nhằn mà nó lấy làm lạ, nhỏ P.Anh này hỏi nó để làm gì nhỉ… Mà từ hôm nó với em yêu nhau, không thấy hai người này đi cùng nhau cả nhỏ Chi nữa. Có chuyện gì chăng? Nó tiến đến bàn nhỏ P.Anh đang ngồi với một dấu? To trong đầu.
Chap 62:
Nhìn thấy nó ánh mắt nhỏ có vẻ vui lên chút sau cái vẻ lạnh lùng vừa rồi… Nhưng vẫn cố giấu đi, quay luôn xuống cái điện thoại đang đặt trên bàn…
– Chị có muốn dùng gì không?
Nhỏ lắc đầu. Thì thôi, nó cũng chịu thua rồi… Đang tính đi thì…
– Nè…
– Sao chị?
– Anh đàn đi, tôi muốn nghe…
– Ừ… – Đôi khi nó vẫn luôn muốn mở lòng một chút với ai đó kể cả giờ đã có em… Nhưng không phải yêu, mà là để người ta thấy nó dễ gần hơn thôi… Em giúp nó sửa đổi chút về mặt tính cách rồi… Chắc chẳng thể cố tỏ ra thờ ơ hay khó chịu với nhỏ nữa… Riêng cái tính cách của nó trước kia luôn áp đặt, ác cảm hay thích ai thì sẽ đến cùng… Nó luôn tỏ ra ghét nhỏ P.Anh mặc dù nó không ghét nhỏ… Sau mái tóc nổi bật hay vẻ lạnh lùng kia thì nhỏ cũng chỉ là một cô gái mà thôi… Có lẽ nhỏ giống em… Tự cười trong đầu, nó không thể luôn vô tâm như nó muốn được nữa rồi… Không nói gì, nó vô quầy đàn, hình như mùa này công việc của nó là một người nhạc công hơn là một người phục vụ… Hai nhỏ Yến và Mi còn hết việc luôn kia kìa…
Việc chơi đàn giữa tiết trời u ám, lạnh lẽo và im lặng này, đòi hỏi nó chọn một bài có thể giúp người nghe “ấm” hơn, và thế là nhạc beat của bài hát ngọt ngào take me to your heart vang lên trong cái không gian của khu vườn ngoài trời… Nó cứ thế chìm theo khúc nhạc , dường như chính bài hát này làm nó ấm hơn kể cả khi một luồng gió lạnh đi qua… Nó cũng thấy lo lo liền tia xuống chỗ nhỏ P.Anh… không sao, nay chắc biết lạnh nên nhỏ mặc ấm rồi… Nó yên tâm đàn nốt bài nhạc… Nhưng cái hành động để điện thoại trên bàn của nhỏ làm nó chú ý… Lúc nào cũng như thế khi nó đàn là sao nhỉ… Bộ cái điện thoại của nhỏ cũng thích nghe đàn sao trời =.=. Đàn xong nó để dựng vào một góc rồi đi làm việc như bình thường… Không có khách nên nó, quét lại cái khu vì lá ở mấy chậu cây cảnh rụng hết cả rồi… Bỗng nhiên nhỏ P.Anh tiến lại…
– Hay lắm, cảm ơn nha.
– Ừ.
– Tui về đây.
– Ừ.
Nhỏ có vẻ vui lắm nên bước ra cửa miệng tươi cười… Điều hiếm thấy của nhỏ.Mà lạ thật, sao nay nhỏ về sớm thế nhỉ… À quên nay nó đến muộn mà… Chị bỗng đến gần nó vỗ vai khoe chiến tích…
– Nhóc ơi… Ngon nhưng ít quá…
– Ăn ít mới ngon, ăn nhiều không ngon đâu…
– Ừ ha…hihi, khi khác mua chị tiếp nha…
– Rồi rồi… Mà em hỏi này.
– Gì nhóc?
– Nhỏ P.Anh đến lâu chưa?
– Trước nhóc đến khoảng hai tiếng đó… – Nhỏ này cũng rảnh, đợi hai tiếng để nghe đàn rồi đi về luôn…
– Ừ… Mà sao lại hỏi em hả chị?
– Hihi… Chị không biết đâu nhóc tự tìm hiểu đi… Ai bảo nhóc ngốc quá chi.- Chị nhìn nó cười ẩn ý… Hazzj, là sao ta…
– Ừ… Thôi đi chỗ khác chơi, cho người ta làm việc.
– Dám đuổi chị à nhóc con…
– Vậy làm đi nè… – Nó chìa cho chị cái chổi.
– Còn lâu…hihi
Chị chạy biến vào bếp… Nó thấy vui vì điệu bộ này của chị, ít ra thì chị hết buồn rồi…hay có thể buồn nhưng chị vẫn dấu, cơ mà chị cứ luôn thế này là tốt, chứ như hôm qua thì chắc nó buồn theo quá…
.
.
.
Thời gian trôi nhanh thật… Mới đến chút đã tối rồi, hôm nay làm hơn ca nên nó có gọi bảo em không phải sang phòng nữa… Để nó sang em, đêm lạnh này thì em thật sự cần một cái lò sưởi chứ nhỉ…@@, Sau khi xin phép chị về, nó đeo đàn lên vai rồi đạp xe về trên đường phố vắng vẻ… Để ý những chiếc bóng đèn hình như mờ đi chút vì sương xuống… Sao mà năm nay cái gì cũng đến nhanh thế nhỉ… Chán nản… Tiếng xe đạp rồi tiếng gió rít, khiến nó muốn về nhanh hơn lên guồng chân đạp nhưng vì lực cản của gió… Vừa mỏi vừa nặng, nó xuống dắt bộ… Một mình lang thang trong đêm đông này cũng là một cái thú vị của riêng nó… Nó cảm thấy lúc này có vẻ nhàn rỗi hơn khi cả ngày chỉ có học và làm, đưa mắt ngắm nhìn những ngôi nhà đóng kín cửa… Ánh đèn vẫn phát ra, đẹp lung linh của một đêm tĩnh lặng… Tất cả như giấc mơ đang trôi đi chậm và chỉ mình nó bắt được thôi… Không ai cả, dù mới chỉ ở đây vài tháng nhưng nó đã có cảm giác gì đó với HN rồi… Thủ Đô của nước mà…kaka, nay thấy yêu nước dữ dội luôn… Đến phòng nó VSCN, rồi thay bộ đồ để chuẩn bị sang em… Nay được phát lương phải mua gì ăn cùng em mới được, có khi em đang đợi nó cũng nên. Khóa cửa… Chạy sang nhà em, đi qua nhìn một số hàng quán ăn tối thật đông khách, đúng là mùa đông là mùa của tụ tập mà, nhất là với những hàng quán có đồ ăn nóng như này, thì càng là điểm để khách hàng họ lui đến hơn, hôm nào phải rủ em ra đây mới được.
Dựng xe trước một cửa hàng đồ ăn vặt đối diện sông TL… Nó mua hai chai sữa đậu thêm một hộp thịt nướng với cá viên chiên… Mới nhận lương khao em sang chút hehe… Nhìn bà chủ đổ sữa nóng hổi vừa đun xong vào hai chai nhựa mà nó nhớ… Trước ngày bé cũng khoái uống sữa lắm, được hôm ăn bánh mì với sữa đặc, cố tình chấm ít đi để chừa lại đổ nước lọc vào uống. Vui thật, thế mà giờ tự mua đồ ăn cho người yêu được rồi, tự hào quá hehe… Nhận đồ ăn sau khi tính tiền, cảm ơn bà chủ hàng… Nó đạp xe đi sang em, hí hửng với thành quả của mình… Chắc em sẽ thích lắm đây… Ý nghĩ này khiến nó tự cười như một thằng điên giữa đường phố lác đác người đi lại của HN, đôi khi nó rất trẻ con kể từ lúc yêu em chắc do em lây nó @@… Một luồng gió thoáng qua làm nó rùng mình vội vàng ủ hai chai sữa nóng hổi vào trong người, sợ nguội em uống không ngon… Thành ra nó phải đi bằng một tay… Đường tối nên lúc đến gần đoạn sang cầu thì nó va vào một nhóm người đi đường… Loạng choạng chút, lấy lại thăng bằng… Nó rối rít xin lỗi…
– Tôi xin…lỗi, tôi vội quá… Xin lỗi… – Dưới ánh đèn đường nó nhận ra đứa nó va vào, cái dáng cao gầy quen quen cộng thêm giọng nói…
– Cái đ*t con mẹ mày… Tưởng xin lỗi là xong à, bỏ tiền ra đây… – Thôi xui rồi, đụng đúng phải thằng cướp trước cướp chị Huyền, đúng là oan gia ngõ hẹp mà, nó vội cúi xuống giấu chai sữa vào áo kĩ hơn sợ mất nhiệt… Mong thằng này không nhận ra mà cho đi.
– Tôi không có tiền… Tôi xin lỗi…
– Đ*t mẹ con ch* này… Đéo nhả tiền ra là đéo xong với tao đâu… Ngẩng con mẹ mặt mày lên xem nào… – Thăng cướp đẩy mặt nó lên… Ngạc nhiên pha tức giận…
– A… Đ*t mẹ con chó này đợt trước cản tao nè chúng mày… Đánh chết mẹ nó đi… – Thôi xong rồi, bé đến lớn chưa đánh nhau bao giờ, nó còn rất nhát nên cũng không tập võ vẽ gì, người ốm nhom à… Một thằng còn chưa chắc đánh được chứ nói gì năm thằng… Liền sau đó những cú đấm đá liên tiếp vào người nó, nó khụy xuống ôm chặt chai sữa và hộp thức ăn… Mong bọn này đánh chán rồi đi… Có vẻ hơi điên nhưng hôm nay nó chỉ muốn ăn cùng em bởi có lương cuối tháng này, nó cố giữ chặt đồ trong người… Dường như mọi đòn đánh đều giáng vào lưng nó, chưa bao giờ nó bị đánh đau như vậy… Lúc đó nó rất sợ, sợ lắm, nhỡ nó làm sao thì không được gặp em nữa, không được gặp gia đình nữa… Mỗi cú đạp kèm thêm…
– Đ*t mẹ con chó… Xen vào chuyện của tao hả con…
– Chết mẹ mày đi…
Rồi nó bị thêm một cú đá rất mạnh làm nó văng ngửa ra, đồ ăn rớt hết, mấy thằng kia giẫm nát rồi đánh nó tiếp, giờ ngửa ra không có sức khom người lại nữa… Nên nó bị thêm một cú đá vào mặt… Tay nó vì quá đau nên không giữ được chai sữa, một thằng giẫm mạnh làm chai vỡ… Sữa nóng đổ vào cánh tay nó bỏng rát… Chúng nó không có dấu hiệu dừng lại… Thôi tối nay chắc bỏ xác ở đây rồi M ơi… Ít ra trước khi chết nó cũng không kêu ca, còn sức để kêu đâu, đường thì vắng nữa chứ @@…
Trong lúc miên man vì bị đánh, nó nghe thấy…
– Ơ đánh nhau kìa anh em, vô xem coi… – đấy người VN mình thấy đánh nhau thì chẳng ai can, chỉ muốn xem như một môn thể thao thôi… Trước kia ở cấp ba nó học cũng vậy… Cơ mà hôm nay hên, chắc kiếp trước nó tu được… Khi mà cái giọng nói đó là của thằng Tuấn…
– Ơ ông M… – Nó gượng gượng cười nhìn thằng Tuấn bởi một con mắt, còn một con mắt kia sưng không mở được… Cũng không nói được vì đau, người chả còn tý sức lực nào, tay thì rát vì bỏng…
– Mấy thằng ch* , dám đánh bạn bố mày à…! Anh em lên…!!- Thằng Tuấn gào, xong lao vào bọn cướp, liền sau đó hơn chục cái bóng lên đập bọn kia, nó vẫn chỉ nằm đấy nhìn trận hỗn loại… Cảm thấy rung rung ở túi, chắc em gọi… Nhưng chẳng còn sức mà nó lôi cái điện thoại ra… Nó thấy có lỗi với em vì không thể đến nhà em như đã nói… Chắc em đang lo lắm đây, ít ra nó vẫn còn giữ được một chai sữa nguyên vẹn trong người, nhưng chắc em không được uống rồi… Chán thật, giá như nó mạnh mẽ hơn một chút thì tốt quá… Đời mà, giá như thôi… Nước mắt nó chảy cũng chả biết vì sao… Có lẽ vì đau chăng?… Kèm theo đó một chất lỏng lạnh từ trên đầu nó lăn theo từng kẽ tóc chảy qua mặt nó xuống đất… Dưới cái ánh đèn này thì nó chỉ thấy một màu thẫm… Chẳng biết là máu hay mồ hôi, chỉ nhớ kế đó… Nó ngất lịm đi.
Chap 63:
Một mảng tối không thấy gì và nhận thức được gì cho đến khi nó mở hai con mắt ra ti hí vì sưng… Lập tức, mọi cảm giác đau nhức tràn đến… Nó ước rằng mình chưa mở mắt ra vội… Cơn đau đớn đi khắp cơ thể nó khiến nó dù mở mắt nhưng cũng không tỉnh táo, cái nó cảm giác được là một bàn tay đang được ai đó nắm chặt… Một mùi thuốc sát trùng và một màu đen, chắc đêm rồi… Bất giác nó khẽ cựa quậy ngón tay… Bàn tay kia bỗng giật lên làm nó nằm im lại… Nó muốn biết người kia là ai, chắc là ngủ quên vì bị nó đánh thức mới như thế… Tội quá… Nhưng vì màn đêm này nó không thể nhìn được cũng không thể nhích người lên để nhìn vì quá đau… Chỉ thấy, tiếng nức bắt đầu phát ra… Ai đang khóc vậy nhỉ? Giọng này không phải của em? Ai vậy? Ai mà lại vừa khóc và hôn lên trán nó kia… Mùi thơm lạ và quen, mái tóc cũng quen thuộc như lần trước, khi đang rủ xuống mặt nó? Tiếng khóc này rất buồn, buồn lắm… Nó chỉ cảm nhận được có vậy rồi thiếp đi ngủ… Có thể nó đã hai lần mơ như thế này chăng?
.
.
.
Cái ánh sáng ban ngày chiếu vào mặt nó làm nó một lần nữa tỉnh… Giờ thì nhận thức hơn được chút rồi… Quay sang bên phải với một tư thế khó khăn, Khuôn mặt thiên thần của em đang ngủ ở đó… Nhưng đôi mắt có quầng thâm và đỏ hoe… Chắc do nó mà em khóc… Tội em quá, người thì co vào vì lạnh, bàn tay em ôm lấy bàn tay nó… Nó cố gắng đưa cánh tay bị bỏng rát… Đang quấn băng chằng chịt kéo chăn của nó cho em… Run rẩy mãi cũng phủ lên được người em… Nhưng lại tuột xuống đất… Tiếng động may cũng nhỏ, sợ em dậy… Nó lại bò bò xuống để chăn lên đắp cho em… Xui xẻo vì mất sức, tay vừa chống xuống đất thì nó bị hụt… Thành ra ngã thẳng vào nền nhà… Em tỉnh dậy ngơ ngác nhìn nó khóc thét lên…
– Huhu… Anh ơi…!! Anh…hức hức… – Em chỉ biết gọi và khóc…hix… Mít ướt dữ vậy nè…
– Thôi…thôi, đỡ anh dậy đi nào… – Em khoác nó qua vai để nó nằm lên giường… Vẫn khóc…
– Anh ơi…hức huhu…sao anh lại đánh nhau… Hức hức… Sao lại bị người ta đánh nặng thế này…hức, lại còn bỏng nữa…hức… Đồ độc ác, anh biết em lo thế nào không hả…hức…hức… – Em nói mà giọng khản đặc đi… Chắc hét nhiều quá đây mà, nó thì lại là thằng không khoái giải thích nhiều chứ…
– Thì va vào tụi nó… Thôi không khóc nữa nha…
– Em không đâu…huhu không tin đâu…hức, anh làm ai cũng lo cho anh. Mãi không tỉnh… Đồ độc ác…huhu…
– Thôi anh xin lỗi… Đừng khóc nữa đi mà, thương anh thì đừng khóc nữa… – Nó làm cái mặt thảm nhất nhìn em… Khổ sở, khóc mãi thế này thì ai mà chịu được, mắt thì đỏ hết cả rồi…
– Vâng… Em biết rồi hức… Sao còn bị bỏng nữa nè…hức
– Ôm sữa tính mang về cho em nhưng bị bể lúc bị đánh nên chắc nó đổ vào tay…
– Hức… Bị thế không chạy đi, ôm khư khư cái chai sữa làm gì không biết… Ngất rồi cũng không chịu buông…hức, ngốc không còn gì để ngốc nữa…hức
– Thì muốn ăn cùng em mà…hehe.
– Vẫn còn cười được… Hức…
– Ủa ai cho anh vô đây vậy?
– Là Tuấn với mấy người bạn cùng lớp anh đó…
– Bộ em quen mấy người đó hả?
– Xì, ai quen anh, em cũng phải quen hết…
– Để làm gì vậy?- Nó ngạc nhiên quên cả cơn đau đang hoành hành…
– Để quản lý anh chứ còn gì nữa…
– Có vụ này nữa hả…hơ?
– Chứ sao… Nhỡ anh đi lăng nhăng thì em giết… – Em nghiến răng mặt thì… Eo ơi, đáng sợ quá =.=…
– Không có chuyện đó đâu mà.
– Ai biết được anh đấy… Tính anh thì em lạ gì nữa, không có em là có cô khác ngay hihi…
– Hơ đoán bừa, nói linh tinh…
– Để hôm nào em chỉ cho cái bí mật của em…hihi, anh sẽ tin…
– Ờ… – Nó cũng không tò mò nữa vì mải suy nghĩ vì câu nói của em… Em cũng im lặng theo, không biết nó có phải người như em nói không nữa… Có thể em vẫn chưa hoàn toàn tin tưởng nó chăng? Không thể nào, nó sẽ khiến em phải tin tình yêu của nó dành cho em là chỉ có duy nhất mà thôi… Nhìn trên trần nhà với một cái giường bên cạnh, nó nghĩ đây không phải là bệnh viện vì khác hẳn với lần trước nó vào, mùi thuốc sát trùng cũng không nặng lắm… Có thể là một phòng khám tư nào đó, cũng phải cảm ơn thằng Tuấn, không có nó chắc tiêu rồi… Mà theo như em nói nhiều người lo cho nó, ngoài em ra thì có ai nữa nhỉ… Nó ngẫm mãi cũng chẳng có thêm ai ngoài chị, Có thể chị cũng biết nó nằm đây rồi… Không hiểu thái độ chị với nó như thế nào đây… Em cũng ngồi im lặng theo nó, có thể em đang theo một dòng suy nghĩ của riêng em… Để ý khuôn mặt em, nước từ đôi mắt kia lại bắt đầu chảy… Khổ quá mãi mới nín cho hix…
– Sao lại khóc nữa vậy nè…
Em im lặng, ngoảnh mặt đi, tiếng nấc cộng thêm đôi vai em run lên khiến nó khó hiểu… Khóc dữ quá, vừa cười cơ mà…
– Thôi thôi… Đừng khóc nữa…
– Người ta lo cho anh…hức…Mà chẳng nói cái gì… Cứ như không ý…hức…
– Anh xin lỗi… – Lấy bàn tay bị bỏng quấn băng chằng chịt lau nước mắt cho em… Vừa hay băng bằng vải thấm được nước mắt… Nó bị sao vậy nhỉ… Người yêu nó thì nó vô tâm còn đứa con gái khác nó lại để ý… Khốn nạn quá… Chỉ biết lặng nhìn em khóc… Em kéo cánh tay của nó gần em và hôn nó… Nụ hôn say đắm này mang theo vị mặn của nước mắt… Em luôn vậy, một người con gái tuyệt vời, hoàn hảo về mọi mặt… Thậm chí em còn quan tâm đến nó hơn những gì một cô người yêu cần làm… Nó đáp lại một cách nồng nhiệt nhất, không muốn buông em ra chút nào… Tiếng bước chân bên ngoài khiến em giật mình… Thả nó ra chỉnh sửa đầu tóc, ngồi ngay ngắn lên cái ghế…nhìn nó cười… Hẫng chút… Tiếc ghê, hix…
– Vừa khóc vừa cười…
– Thì sao hihi…
– Ăn mười cục… – Em bỗng lườm nó bằng ánh mắt sắc lẹm…
– Cục gì… Bệnh vẫn trêu em được hả…
– Cục gì tự biết…hehe.
– Chờ đấy, khỏi em xử anh sau… Giờ đói chưa…
– Ờ rồi…
– Như ông tướng… Hihi, thôi em đi mua đồ ăn cho anh nha…
– Ừ… Anh cảm ơn…
– Bày đặt, chờ em chút… – Em chạy ra ngoài cửa đóng lại… Để nó một mình nhìn lại cái người ê ẩm… Đúng là bị thương hôm nay ngày mai mới thấm… Nãy giờ nói chuyện với em quên cả đau… Giờ thấy người mình mà ghê, đầu thì quấn một lớp băng phía sau, tay thì băng kín… Trước có lần bị bỏng rồi nhưng không diện rộng như này, mặt nó thì toàn băng cá nhân, phòng khám quái gì mà đểu ghê… Chắc vết thương nhỏ… Ngồi tự kỷ cảm nhân cơn đau… Thì tiếng bước chân bên ngoài ồn ào khiến nó hơi nhích người lên chút vì tò mò, tưởng là ai đó đi qua…nhưng bỗng nhiên cánh cửa phòng nó mở ra… Chị cùng nhỏ P.Anh, Chi, Mi với thằng Tuấn đi vào… Mắt chị rưng rưng, đến gần nó ngồi vào giường… Ôi trời ơi, lại khóc hix… Còn mấy người kia nhìn nó im lặng… Nó cũng không để ý nhiều, chỉ thấy hơi xúc động chút vì nhiều người đến thăm nó quá…
– hức hức… Nhóc đau không nhóc hức… Làm chị lo quá trời nè…hức hức… – Chị vuốt vuốt khuôn mặt nó mà không để ý tất cả đều nhìn… Hồn nhiên quá làm nó ngại ngại…
– Không sao mà chị em khoẻ mà…
– Hức… Khỏe mà băng bó khắp người thế này à…hức…
– Hehe… May có tui không thì ông lên nóc tủ rồi nhé… – Thằng Tuấn nói một câu mà nhỏ Mi lườm…
– Thôi anh nói nhầm… – Anh nữa… Kiểu này chắc tán được nhỏ Mi rồi… Cặp này khó hiểu thật trước thằng này còn chê nhỏ cơ mà… Nhưng thôi kệ thế cũng tốt…
– Ủa Minh làm sao mà bị người ta đánh vậy?- Nhỏ Chi nhìn nó mặt buồn buồn… Lâu không gặp nhỏ, vẻ ngoài của nhỏ vẫn luôn cuốn hút nó vì đúng mẫu người nó thích…
– Đúng đúng… Nhóc tồ sao bị đánh vậy… – Chị ngưng khóc ngước lên nhìn nó vẻ tò mò lắm…
– Thằng cướp chị trước em chặn đó… – Nó ghét phải giải thích nhiều lên nói thế thui, chắc mọi người cũng hiểu… Mà người nó vừa đói vừa đau, sức đâu nữa… Mong em về nhanh chút…hix
– Ủa… Tội nhóc ghê, xui thiệt… Cũng tại chị… – Chị nhìn nó cắn môi… Điệu bộ này đúng là dễ thương không ai bằng… Khổ, nằm bẹp một chỗ mà cái tính ngắm gái không chừa…@@
– Hâm vừa thui… Đâu phải tại chị…
– Em cho bọn nó giống ông này hết rồi chị đừng lo…hehe- Thằng Tuấn nói mà nó hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ thằng này cũng quen luôn cả chị? Định thắc mắc nhưng lại thôi… Để lần sau vậy, Nói chuyện với mọi người thêm chút nữa thì họ kéo nhau về mà để đầy bàn bệnh hoa quả với đồ ăn… Hajz. Phiền họ quá. Duy chỉ có nhỏ P.Anh từ lúc đến không nói gì chỉ im lặng nhìn nó… Giờ không chịu về… Nhỏ tiến đến gần nó, một mùi nước hoa quen quen mộng mị… Nó hơi ngại vì lần đầu gần với nhỏ như này ngoài lần trước nhỏ đèo nó khỏi viện… Liền quay mặt đi… Em mua đồ ăn bên quận khác hay sao ý…hix, để mình nó với nhỏ ở đây…
– Nè…
– Gì?
– Đau không…?
– Có… Hơi hơi… – Oai chút hehe…nay nhỏ này quan tâm nó mới ghê.
– Ừ… Đói không?
– Có.
– Ăn cái này nha… – Nhỏ chỉ vào đống đồ ăn mọi người mang đến… Nhưng thôi nó đang đợi em mà.
– Thui, có người đang mua giùm rồi.
– Ai?
– Ly.
– Ừ… – Nhỏ nói bé bé… cái giọng trong trẻo không còn thay vào đó là một giọng buồn… Ánh mắt nhỏ cũng buồn nhìn nó… Hơi khó chịu và chẳng hiểu gì, nhưng nó kệ… Không cố tìm hiểu nhiều… Mặc dù nó cảm thấy nhỏ hết lạnh đi nhiều rồi… Nhất là với nó.
Chap 64:
Hai đưa tiếp sau đó chỉ chìm trong im lặng… Tuy đau nhưng cảm giác im lặng này còn khó chịu hơn cả bị đau, mùa lạnh mà nó cứ toát hết mồ hôi… Lại còn nằm không dám cử động vì nhỏ đang ngồi sát bên cạnh, nó không nhìn nhỏ tại quay sang hướng khác, không biết nhỏ có đang nhìn nó không nữa…
– Nè… Đến đây chi vậy?- Dù biết hỏi câu này hơi vô tâm với lòng tốt của nhỏ nhưng nó muốn biết lý do, nhỏ với nó thân quen gì đâu. Nhỏ vẫn im lặng… Chán, nó nằm im mong em về… Lúc sau cái không khí chẳng thay đổi gì mấy thì có một chị ý tá bước vào… Xinh phết cơ mà so với nhỏ này với em thì không bằng được hehe…
– Đến giờ thay băng rồi, chị là người nhà bệnh nhân à?
– Vâng.- Nhỏ này điêu… Họ hàng quái gì mà nhận bừa =.=
– Vậy chị ngồi sang bên này để em thay băng cho bệnh nhân chút… – Chị y tá này xinh còn nhỏ nhẹ hệt nhỏ Chi, không biết tay nghề sao ta… Nhỏ cũng sang chỗ khác đứng khoanh tay nhìn nhìn, kèm theo câu nói… Lạnh, nhưng nó thấy ấm… Cứ thế này thì nó chắc không kiềm lòng được mất…
– Chị làm nhẹ tay chút nha… Kẻo anh ấy đau…
– Hihi vâng, chắc anh chị người yêu của nhau à?- Chị y tá tủm tỉm giáng một câu mà nó giật mình còn nhỏ vẫn vậy khuôn mặt không cảm xúc nhưng có vẻ đỏ lên thì phải… Định phủ nhận cái thì chị y tá đã làm… Từng mảng băng của cánh tay bị bỏng được bóc ra, phần thịt hồng cộng thêm những mảng da bị tróc khiến vết thương trông kinh tởm, chính nó còn thấy kinh… Loang rộng phết, kiểu này tay lại có vết sẹo đẹp rồi… May mà được bôi thuốc trước chứ không thì da chết dính vào băng được kéo ra khỏi cơ thể thì chắc nó xỉu vì đau mất, có khi bị chích xì bọc nước rồi hay sao ý, nên giờ chỉ thấy đau thường thường thôi… Con nhỏ P.Anh hình như thấy kinh nên không dám nhìn nữa liền quay mặt đi chỗ khác… Rồi đến những miếng băng đầu may mà vết thương bé không thì mái tóc của nó đi vào dĩ vãng rồi =.=, người ngợm cũng toàn băng hix… Làm xong thì chị y ta thoa thuốc vào vết bỏng bằng bông mà xót cứng cả người, rồi chị băng lại… Đến những vết thương khác thì nhỏ giành…
– Thôi chị để tui làm cho… – Chị y tá ái ngại nhìn nhỏ… Còn nó trợn mắt lên ngạc nhiên…
– Chị yên tâm, tui từng làm nhiều rồi mà…
– Vậy thôi em ra, chị làm xong cứ để đấy tý em vào lấy sau…
– Ừ… Chị y tá đi ra khỏi cửa nó vẫn chưa hết ngỡ ngàng, nhỏ tiến lại gần chấm thuốc thoa cho nó một cách nhẹ nhàng làm nó bối rối cực độ, chẳng nói được gì chỉ biết nằm im… Nó sợ em về nhìn thấy thế này thì sẽ nghĩ sao… Nhưng nhỏ quá quyết rũ, quá mê hoặc ở gần nó làm nó dường không thể từ chối lòng tốt này… Ở gần mặt thì mới thấy, nhỏ còn rất đẹp nữa… Kiểu này nó lại có lỗi với em rồi… Bỗng nhiên nhỏ run lên tiến sát mặt nó hơn, nó giật mình… Mắt nhỏ đỏ lên mọng nước…
– Ơ ơ… Sao lại khóc, người ta làm gì đâu mà khóc… – Khổ sở, hôm nay ai cũng thích khóc hay sao ý, cứ loanh quanh với nó lại khóc, hết em rồi chị giờ thêm nhỏ này nữa… Làm như nó sắp chết không bằng… Nhỏ lắc đầu…
– Không…không, có gì đâu… – Chừng hửng chán chả thèm hỏi nữa… Nhỏ vẫn cúi cúi mà băng vết thương ở bụng cho nó mà không ngại… Một giọt nước mắt rơi xuống vạt áo nó… Khó chịu quá… Xong xuôi thì lại thế hai đứa hai chỗ, hai luồng suy nghĩ… Chưa bao giờ nó nghĩ đến nhỏ nhiều như vậy, một sự rung động nữa với nhỏ… Đập nhẹ vào chán, nó lắc đầu… Chẳng nhẽ nó giống như em nói thật sao… Không được, Minh ơi mày không được như thế… Đừng tự biến mày thằng một thằng sở khanh… Không được… Thế nhưng, nhìn con nhỏ kia nó lại chạnh lòng… Nhỏ vẫn thế, nhìn nó bằng con mắt đỏ mọng… Hai tay thu vào bụng có vẻ lạnh… Khổ, toàn mặc đồ linh tinh bảo sao không lạnh…
– Nè…
– Gì?
– Lạnh hả?- Vẫn vậy thôi, thái độ nói chuyện và câu hỏi giống lần trước, rung động thì có, nhưng chẳng nhẽ thể hiện ra hết chắc, giải quyết cảm xúc này sau, giờ lo cho nhỏ đã…
– Ừh… Không… – Đã ừ lại còn không là sao ta, khùng rồi chắc =.=…
– Không, sao co ro hết cả người kia…? Nhỏ chẳng nói gì im lặng…
– Nè choàng qua người tạm đi… – Nó chìa cho nhỏ cái chăn đang đắp, nãy giờ chảy hết mồ hôi rồi chắc là do nóng… Vì nó không thấy nóng cũng không thấy lạnh… Chẳng hiểu sao nữa…
– Không cần anh quan tâm… – Đáng ghét, nói một câu mà chỉ muốn đuổi luôn ra khỏi phòng… Nó cáu…
– Thế quan tâm tôi làm gì, tôi làm vậy là để trả ơn thui… Không cầm thì lần sau đừng đến nữa…
Nhỏ nhìn nó mắt lại rưng rưng cộng thêm sự uất ức làm nó bối rối nhưng mặt vẫn lạnh… Nó giỏi thế này lắm… Rồi nhỏ cũng miễn cưỡng cầm cái chăn ôm vào người chứ không choàng qua, thế cũng tốt rồi…
– Nếu không thích thì có thể về… Tôi không làm gì mà phải khóc… –
Nhỏ lại nhìn nó ánh mắt buồn và uất ức nhưng không nói gì… Khó chịu về cái thái độ này… Nó tiếp…
– Một nín hai đi về, tôi không thích nhìn thấy con gái khóc đâu… – Nhỏ lắc đầu, rồi lại gật… Mặt như lo sợ một điều gì đó, tay quệt vội lên hai gò má để ngăn những giọt nước mắt đi…nhưng dường như, càng quệt lại càng chảy, Tự nhiên nó thấy quặn lòng, hệt lúc nhìn em khóc vậy, hôm nay nhỏ không biết có trang điểm hay không mà nó thấy dưới mắt nhỏ thâm xì… Chắc đi chơi thâu đêm không thèm ngủ đây mà… Nó nghĩ mình hơi quá lên cố rặn ra từ…
– Tôi xin lỗi… – Rồi quay sang hướng khác, không nhìn nhỏ nữa… Tiếng nấc trong không gian im lìm cho nó biết nhỏ vẫn khóc… Bực mình nó quay lại thì thấy bàn tay nhỏ đang ở gần đầu nó nhưng chưa chạm vào… Khuôn mặt nhỏ trông rất khổ sợ nhìn nó… Nó còn đang ngỡ ngàng, cánh cửa phòng mở ra… Em tung tăng bước vào… Nhỏ giật mình rụt tay lại…
– Hihi… Anh em về rồi n…è… Ơ P.Anh cũng ở đây à?- Giọng em có vẻ ngạc nhiên.
– Ừ, mới tới… Thui về luôn đây… Mày coi anh ấy nhé?
– Ở thêm chút đã…hihi.
– Khỏi, còn phải đi học, thế nhé… – Rất nhanh nhỏ lấy lại vẻ lạnh lùng, ném trả cái chăn về phía nó rồi khoanh tay bước ra khỏi cửa bằng cái dáng đi kiêu sang của nhỏ, hình như mắt nhỏ vẫn mọng nước thì phải… Cơ mà quan tâm chi. Em về rồi là có ăn đang đói hehe.
– Em đi đâu mà lâu dữ vậy?
– Em về nhà nấu cháo… Chứ người ta làm em sợ không đảm bảo…hihi- Em Vừa nói vừa gỡ cái cặp lồng mang theo ra… Thơm thế này thì chắc ngon rồi…
– Để em xúc cho hihi… – Em cười tít mắt, nó vẫn ngại khoản này…hix
– Thôi…để anh tự làm…
– Không, tay thế kia thì tự làm sao được… Ngồi im mà ăn, không em đổ vào tai giờ… – Em lườm… Cái câu dọa trẻ con này lại làm nó sợ chết khiếp mà răm rắp nghe theo luôn… Cháo thịt bằm… Rất vừa miệng nhưng hơi nóng, cơ mà em vừa xúc vừa thổi kiểu bón cho trẻ con ấy hix…
– Anh này…
– Ơi…
– Cái P.Anh đến một mình à?
– Không đến cùng chị cả mấy người nữa.
– Ừ… Thế sao nó lại ở lại sau cùng vậy?
– Anh không biết… – Em im lặng không nói gì nhưng vẫn xúc cháo và thổi cho nó… Cái tính chu đáo này càng làm nó thấy điểm hoàn hảo của em… Có vẻ em đang suy nghĩ gì đó… Hết chỗ cháo, em đặt cặp lồng xuống bàn gọt đống đồ mọi người mang đến cho nó…
– Em bảo này…
– Sao?
– Lúc nãy sao cái P.Anh lại cầm chăn của anh?
– À… Thấy nó có vẻ lạnh thì anh đưa vì anh cứ toát mồ hôi…
– Ừ, thế sao nó khóc… Anh nói gì nó à?
– Ừ thì biết đâu… Thấy khóc anh bảo không khóc nữa không thì về…
– Anh lúc nào cũng vậy… Anh không biết cái P.Anh nó… – Em định nói cái gì đó nhưng tự nhiên dừng lại, điều này kích thích trí tò mò của nó…
– Làm sao?
– Thui… Cái này anh tự tìm hiểu thì tốt hơn, mặc dù cái đầu ngốc nghếch của anh chắc chẳng bảo giờ hiểu được nhưng nhỡ có hiểu thì đừng làm ảnh hưởng đến anh và em đấy… – Em nói một lèo mà nó cũng chẳng hiểu gì hết trơn, cái gì mà ảnh hưởng…
– Là sao?
– Biết ngay mà…hihi, thui ăn táo nè… – Ui, đã thiệt… Thấy táo lại quên xừ nó luôn…hehe, nó nhồm nhoàm nhai mặc kệ em bên cạnh… Xưa nay nó đã ăn là không giữ ý gì hết, giữ là chỉ có hết @@… May mà bị đánh không ảnh hưởng gì đến răng…
– Anh có thắc mắc gì khi thấy bạn em đi học mà em lại không đi không?- Em chợt hỏi nó câu hỏi mà nó muốn hỏi em trong suốt thời gian vừa qua… Nhưng với tính cách này thì…
– Không… Nếu em muốn nói thì em sẽ tự động nói với anh, còn em đã không muốn nói thì anh không muốn hỏi… – Lấy thêm miếng táo, nó chìa ra phía em nhìn em bằng con mắt thích thú… Em lắc đầu cười buồn…
– Em sợ nói ra sẽ ảnh hưởng đến tình cảm của chúng mình… Em sợ, vì vậy em muốn giấu anh, nhưng em sợ hơn một ngày nào đó anh biết được thì chắc anh tự động rời bỏ em… Mẫu con người vô tâm và luôn tự ti như anh thì chuyện gì chẳng dám làm đúng không…hihi…
– Anh không biết nữa…
– Nhưng em biết… Tuy yêu em rồi nhưng cuộc sống nó vẫn ảnh hưởng đến anh nhiều lắm anh ạ…
– Có lẽ…
– Anh nghĩ có lúc nào anh sẽ tự động rời xa em không?- Em hỏi một câu làm nó chột dạ, hôm nay em sao vậy nhỉ?
– Anh xin lỗi… Nếu điều đó tốt cho em, cuộc sống của em, hay tương lai của em… Anh sẽ làm.
Nó cũng không hiểu sao nó lại nói được câu thiếu dũng khí như vậy, nhưng nó biết câu nói đó là từ đáy lòng của nó tất cả chỉ vì nó yêu em và lo cho em mà thôi…Em trầm ngâm khuôn mặt buồn lắm.
– Anh vẫn không hiểu à?
– Hiểu gì?
– Điều tốt nhất cho em là có anh bên cạnh mà.
– Nhưng đó là điều em nghĩ thôi, Còn anh lại nghĩ khác…
– Anh nghĩ thế nào?
– Anh chẳng là gì, chỉ là sinh viên nghèo chưa nghề nghiệp, chưa có gì… Tương lai anh rất mờ mịt… Anh yêu em vì mọi thứ em dành cho anh… Cái cách em đến với anh đó cũng là một điều đặc biệt… Cũng như em, anh yêu sự đặc biệt đó… Nhưng anh nghĩ chỉ thế thôi chưa đủ để sống trong cái xã hội này…
– Vậy để giờ em nói cho anh hiểu… Trước giờ em không đi học là vì em không cần thiết học nữa… Em chỉ phải học tiếng Nhật để chuẩn bị sang sống với bố mẹ… Nhưng em vẫn cố xin họ ở đây vì có anh đấy anh hiểu không… Em còn có riêng một cửa hàng quần áo mà đi cùng anh, cũng không dám tự lấy đồ phải sang chỗ khác mua, sợ anh biết anh lại tự ti anh hiểu không… Hiểu không hả…!!- Em dường như hét lên… Những điều em vừa nói làm nó ngạc nhiên tột cùng… Đúng như nó nghĩ, em không giống vẻ bề ngoài… Em quá tài giỏi hơn nó về mọi mặt cuộc sống hai đứa quá khác nhau… Bằng một cách nào đó, dòng đời này đưa em xen vào cuộc sống của nó cướp đi trái tim nó… Nhưng nó vẫn sợ… Sợ nhiều lắm…
– Vậy à…?- Sự bình tĩnh của nó được thể hiện trước mắt em… Chẳng hiểu sao ở hoàn cảnh này nó lại có thể như vậy… Như một sự vô cảm của một cỗ máy…
– Hức anh độc ác lắm… Anh ngốc lắm…hức, anh không hiểu gì cả…hức…hức, Tại sao em lại đi yêu con người như anh chứ…
– Bốp…!!- Em tát nó, hơi choáng vì đau chắc do vết thương ở đầu… Nó im lặng cúi mặt xuống…
– Hức… Đồ yếu đuối…hức, em nghĩ anh đã thay đổi rồi cơ…hức… – Em che miệng khóc nấc lên, rồi cầm theo đồ chạy nhanh ra cửa, em giận rồi… Bỏ lại cái xác đau đớn của nó… Cộng thêm nỗi đau về tâm hồn… Không cố gọi để giải thích hay làm một hành động gì cả, chỉ biết nhìn theo em… Im lặng, nó ghê sợ cảm xúc của mình… Thật sự. Chị y tá bước vào…Ái ngại nhìn nó chắc nghe thấy to tiếng lên nãy giờ không dám vào…
– Thuốc của anh này…
– Tôi cảm ơn…Chị lấy hộ tôi cái đồng hồ đeo tay kia được không?- nó chỉ chiếc đồng hồ cũ đang yên vị trên mặt bàn với cái ví cùng bộ quần áo dính máu…
– Cái này à anh?
– Ừ.
Nhận lấy chiếc đồng hồ từ tay chị y tá, rồi cầm cốc nước lên uống thuốc, chị y tá nhoẻn miệng cười xong bước ra đóng cửa vào…
Nó Ngả người xuống… Không đeo chiếc đồng hồ như mọi khi, để lên cái gối, quay sang nhìn… Lại ùa về những miền kí ức đã cố quên để rồi vẫn nhớ… Nụ cười, lời hứa, tất cả như một thước phim quay chậm… Rồi hình ảnh em chạy ra khỏi cửa khóc cũng đến… Đầu nó như một kho lưu giữ những thứ khủng khiếp làm nó đau khổ nhất… Mắt vẫn chăm chú nhìn chiếc đồng hồ, nước mắt nó chảy… Tốt hơn hết vào lúc này nó nên ngủ thì hơn, vì những thứ trong đầu nó làm nó không muốn nghĩ đến nhưng vẩn cứ ám ảnh… Nó nhắm mắt rồi thiếp đi lúc nào không hay… Chắc nhờ tác dụng của thuốc.
.
.
.
Tỉnh dậy thì có vẻ đỡ đau hơn nhiều rồi, nhưng trong căn phòng trống rỗng này chẳng có ai chỉ mình nó nhìn loanh quanh cùng với đống bông băng trên người… Không biết giờ là mấy giờ rồi nhưng qua lớp cửa sở bằng kính thì nó thấy trời tối… Tự thấy mình dở hơi khi chiếc đồng hồ ngay bên cạnh… 6h, chẳng biết là chiều hay sáng hôm sau nữa… Thời tiết đông của HN rất khó để nhận biết mà… Từng tiếng gió rít khiến nó thấy cô đơn lạnh lẽo trong căn phòng trống. Khẽ thu mình vào chăn nó nghĩ đến những việc vừa trải qua… Là nó đã sai hay em sai… Có vẻ là nó thì phải… Nhưng em cũng phải nghĩ cho nó chứ, nó đâu thể cứ sống mãi với em mà không có mối lo toan nào được… Chắc em chưa rơi vào hoàn cảnh thiếu thốn nên em sẽ không hiểu được… Trước hết nó phải cần một sự nghiệp tước khi yêu… Nhưng nó không hối hận khi đã yêu em, chỉ là tình yêu này đến quá sớm mà thôi… Suy cho cùng em vẫn là một cô tiểu thư điều mà nó đã phủ nhận là đúng… Cũng có thể giờ em giận mà sắp sửa chia tay nó cũng nên… Chợt cười cay đắng, không sao đâu cứ lấy thêm đi, lấy hết đi, tao chịu được… Chỉ là người số ba thôi mà… Haha… Có thể nó điên rồi, điên thật rồi. Không có em chắc nó chết mất. Cười rồi lại khóc. Khốn kiếp thật. Cái cảm giác bất lực xâm chiếm nó. Bỗng cánh cửa phòng bật mở ra.