Chap 54:
Hai đứa im lặng đứng gần thành cầu… Trời hết mưa, nhưng bóng tối bắt đầu xuống… Em tiến đến gần ôm một bên tay nó nói khẽ…
– Mình về nha anh… – Nhìn người em ướt sạch, tóc em bết vì nước mưa dính hết vô mặt, em còn run run vì lạnh nữa… Nó mở cốp xe, lấy chiếc áo gió choàng qua người em… Tuy không đỡ được nhiều… Nhưng cũng đủ để cho từng làn gió mạnh không làm em run lên từng chập nữa… Em long lanh đôi mắt nhìn nó…
– Anh… Quà anh muốn tặng em đây sao?- Lỡ nói rồi, thì thôi… Cũng không sao, chỉ sợ em không lấy chứ…
– Ừ… Thôi về, ướt hết rồi kìa.
– Từ từ… Đã hihi… – Em bỗng thả tay nó ra tiến gần đến thành cầu…
– Em với anh thi hét xem ai hét to hơn không hihi…?- Gì chứ thi thố là nó khoái lắm… Nó không tin mình thua con gái… Ở cầu còn chẳng có ai, không sợ ngại…
– Ừ em hét trước đi…
Nó nhìn em khom người xuống hai tay đặt tỏa hai bên mép nhìn về phía xa xa…
– EM YÊU ANH…!!!!- tiếng hét của em hòa vào làn gió mạnh thốc vào người nó… Sững người, ngạc nhiên, pha chút bối rối… Không ngờ điều này lại xảy ra nhanh vậy… Đầu óc nó còn chưa kịp tiếp thu thông tin thì em lao vào ôm nó… Em khóc…
– Em không biết… Hức… Anh có tình cảm với em không…hức nhưng bên anh em thấy hết cô đơn và thấy mình được che trở… Hức huhu… Em yêu anh nhiều lắm… Minh ạ hức… Em yêu anh… Em yêu anh…hức… – Em nói từng lời trong tiếng nấc… Nó vui sướng… Cảm xúc dâng trào, nó quyết định vượt qua mọi rào cản để đến với em… Nó sẽ sống vì tương lại cho em và nó… Nó tin mình sẽ làm được… Nó yêu em…
– Anh xin lỗi… – Thả em ra nó bước đến thành cầu… Em như sợ điều gì đó xảy ra ôm nó đằng sau lưng… Khóc…
– Đừng khóc nữa… Đến lượt anh hét rồi mà… Em hét bé xíu…
– Ơ… Em còn hơi ngơ ngác… Nó hít hơi thật sâu gào to nhất có thể…
– ANH CŨNG YÊU EM… HÃY LÀM BẠN GÁI ANH NHÉ…!!- đấy màn tỏ tình của hai đứa đặc biệt cũng như một cặp đôi đặc biệt nhưng… Chưa bao giờ nó cảm thấy hạnh phúc như thế này… Chưa bao giờ… Em nhìn nó ánh mắt ngạc nhiên cực độ… Rồi chợt òa khóc to hơn…
– Anh ơi… Em hạnh phúc lắm… Hức hức… Em đồng ý… Em yêu anh… Hức…
– Ơ hay thôi về… Không khóc nữa nào… – Nó gạt nước mắt trên khuôn mặt tựa thiên thần của em… Trong mắt nó giờ em là người đẹp nhất… Em chợt tiến gần hơn và hôn nó… Tất cả xảy ra rất nhanh… Nó chỉ biết đứng im và cảm nhận… Nụ hôn đầu luôn ngọt ngào nhất tự nó thấy vậy… Ôm em và đáp lại theo bản năng… Nó yêu em…
– Hihi… Về nào anh… – Thả nó ra em ngồi lên xe như chưa có chuyện gì xảy ra vậy… Nó ngồi lên cầm lái và phóng đi… Lòng tràn đầy niềm vui… Lúc đó chỉ muốn hét to với thế giới rằng ” TÔI CÓ NGƯỜI YÊU RỒI…” Cảm xúc buồn từ lúc em và chị cùng rời xa trong một năm giờ được nó cất sâu và kĩ trong trái tim… Nó quyết định giấu mảnh kí ức tồi tệ đó lại… Nó sẽ chỉ sống cho bây giờ vì nó đã có em… Em ngồi sau ôm chặt lấy nó như mọi lần, nhưng giờ còn thấy vui hơn rất nhiều… Hai đứa vẫn ướt sũng…
– Anh ơi… Em thấy ấm áp lắm hihi… Em yêu anh… – Em lại nói vậy… Nó càng yêu em nhiều hơn…
– Anh cũng vậy… – Tính nó là thế, không biết thể hiện tình cảm một cách lãng mạn… Chỉ biết lặng lẽ quan tâm, lặng lẽ yêu mà thôi… Nhưng không có nghĩa là nó yêu ít vì đã yêu là không có khái niệm ít hay nhiều… Đơn giản giờ nó yêu em và chỉ yêu em mà thôi… Không ai cả, dù cuộc sống có thế nào, dù hoàn cảnh nó thế nào… Nó tin mình cùng em sẽ vượt qua được hết… Mong rằng em sẽ là người yêu cuối cùng của nó… Một hồi nghĩ ngợi cũng về đến phòng… Đến của thì trời đã tối sầm… Trời bắt đầu hơi có mưa… Em hôn nó một cái nữa rồi về cảm giác vẫn vậy, rất ngọt ngào… Hơi chán xíu vì nó thích em ở lại hơn… Nhưng giờ em là người yêu nó rồi có đi mất đâu mà sợ… Hehe, mà cũng không ngờ được mọi việc vừa xảy ra… Như là mơ vậy một giấc mơ có thật… Nghĩ lại thì đây cũng là buổi hẹn hò đầu tiên giữa em và nó… Cũng là ngày yêu đầu tiên… Mà do em nói trước chứ… Không thì chắc thằng như nó chả dám nói đâu… Nhát lắm… Ngứa ngáy khó chịu bởi mái tóc dài bị ngấm nước mưa… Nó lấy cái chun buộc lên hở cái gáy cho mát công nhận tụi con gái có cái chiều này đã thật… Vào soi gương thì nhìn cũng không đến nỗi tệ… Ít ra cũng bình thường… Khéo khi chị nhìn lại thấy khoái vì chị thích mấy thằng hàn xẻng để tóc giống nó mà… Nhưng còn lâu nó mới để chị thấy trong bộ dạng này…
Đang loay hoay ngắm cái kiểu tóc buộc sau giống con gái trong WC… Thì mất điện… Tiếng sấm sét cứ… Đùng đoàng liên tục… Nghe thêm tiếng ào ào như xối xả ngoài kia… Lại mưa rồi, chán thế không biết… Được hôm yêu đời có nhã hứng ngắm cái mẹt =))… Tính có điện rồi mới tắm, nó ngồi trên ghế cởi trần vì quần áo ướt nước mưa khó chịu… Lạnh thế này không có nước nóng thì chịu, không tắm được… Mà hôm nay mưa nhiều sét ghê quá, có khi lại đánh trúng vào bốt điện cũng nên…@@, phòng thì tối, điện không có… Nó ngồi im một chỗ đợi điện… Nghĩ về em… Vui thiệt… Nhưng thế này nó cũng hơi lo vì em đến với nó dễ dàng quá… Không biết lâu bền được không đây… Bỗng có điện thoại… Từ “Em”…
– Alo…
– Alo, anh ơi… Đến nhà em đi anh… – Đầu dây bên kia giọng hơi run run… Nó hốt hoảng…
– Em sao vậy…? Đợi anh chút anh đến ngay…!!- Bỗng một tia chớp lóe lên…
– Ruỳnh…!! Á…á… – Giọng em hét lên trong điện thoại… Làm nó càng thêm lo lắng… Đêm mưa gió mất điện thế này, em sợ là phải…
– Anh đến ngay đây…!
– Vâng…hức… – Nghe thấy em khóc… Nó vội dập máy luôn… Soi cái điện thoại mặc cái áo ướt vô… Tìm được cái áo mưa giấy khoác vào… Khóa cửa phòng dắt xe ra… Đạp đến nhà em… Đúng là mưa to gió lớn chả có ai ngoài đường, đèn đường thì tối om… Mò mẫm mãi đánh vật với gió và mưa nó cũng sang được nhà em… Trong tình trạng, không còn gì để ướt… Còn lạnh nữa chứ… Đến cổng, nó tự động mở vô chả để ý nhiều… Cái quan trọng là em đang ở trong ngôi nhà to tướng mà tối om thế kia… Chả thèm dựng xe đạp, nó chạy vội vào gọi…
– Ly ơi…Ly…!!- Tiếng gió hú, mưa cộng sấm sét nhưng vẫn đủ cho nó nghe thấy tiếng nấc của em ở phía đối diện… Soi mãi điện thoại không lên, chập xừ nó rồi… Nó cứ thế tiến thẳng, mà không để ý cách bố trí đồ đạc của nhà em… Vấp phải cái gì đó cứng cứng… Ngã nhào ra đất đau ứa nước mắt… Tối quá không có thấy gì… Lồm cồm bò dậy…
– Anh ơi…hức em nè…hức… – Ở phía trước, Em soi cái đèn pin vô mặt nó… Đùa chứ… Suốt nãy thì không soi =.=…
– Sao nãy giờ không soi… Đợi anh ngã mới soi à?
– Hức… Em sợ có ai đến…hức
– Thôi… Không khóc nữa, đưa anh cái đèn… Nhà có nến không?
– Có… Ở bậc tam cấp đó anh… – Em nín nhưng còn nấc… Khóc gì mà lúc nào cũng khóc được… Hơi tý là khóc, chả giống lúc đầu trêu nó thì nó chỉ muốn khóc với em thôi =.=…
Mò mò soi ra cái cầu thang nhà em, nhìn thấy có cây nến dính vô cái đáy chén… Bên cạnh còn có luôn cái bật lửa nữa chứ… Tách hai cái, thì lên lửa thắp luôn… Loại nến này to nên sáng dữ, nó đang đem ra thì…
– Rùynh…!!- Thiệt tình, sấm to dữ làm nó giật nảy người suýt rơi cái nến…
– Á…á…á… – Liền sau đó em gào lên… Nó giật mình đợt hai… Rơi luôn nến… Điên không tả được, lại lọ mọ thắp lại. Mang ra để ngoài bàn nước nhà em… Giờ mới thấy, em quấn cái chăn hở mỗi cái mặt… Mắt thì ngấn nước run run… Nhìn mà thương quá… Nó tiến lại gần… Nhưng chả dám ngồi cạnh, căn bản người ướt quá… Đã kịp tắm đâu…Tắt cái đèn pin đi… Nó nhìn em hỏi…
– Gì mà khóc với hét dữ vậy chị hai…?
– Em… Em, sợ sấm sét…
– Ở trong nhà, chứ ngoài trời đâu mà sợ…
– Nhưng tiếng to em sợ…
– Bộ… Lúc nào có sấm sét cũng thế này à?
– Vâng… Nhưng có điện đỡ hơn…
Nó chẳng nói gì, ngồi ngẫm nghĩ nể phục em sống một mình mấy năm liền… Cô đơn lẻ loi, em còn yếu đuối hơn cái vẻ bề ngoài rất nhiều… Người lúc trước trêu nó, cá tính phong cách như vậy… Mạnh mẽ như vậy lại sợ sấm sét… Càng nghĩ càng thương em hơn… Thế nhưng, em bỗng thò đầu ra khỏi chăn chăm chú nhìn nó, mặt hiện vẻ tinh quái…
– Hihi… Anh yêu, nhìn anh dễ thương quá à… – Nó hơi ngạc nhiên, gì thế này… Tự nhiên đổi giọng khen nó… Khéo sợ quá khùng rồi cũng nên…
– Hở gì…?- Nó ngơ ngác.
– Ai cột tóc cho đẹp vậy… Xinh hơn em rồi đó nha…hihi… – Ôi trời ơi, nhục ơi là nhục… Quên mất vội sang nhà em không tháo… Để em nhìn thấy bộ dạng kinh điển của nó…Thảo nào phi xe sang, nước cứ hắt vô gáy…=.=…
– À… Ờ, nãy giờ đi về tóc ngứa không chịu được nên anh… Cột lên ấy mà… – Nó định đưa tay lên gỡ xuống, thì em thò tay ra khỏi chăn… Xua liên tục…
– Để đấy đi anh… Đừng tháo… Trông giống kiếm sĩ Nhật Bản lắm… Đừng tháo anh…hihi- Đấy còn thêm câu đó nữa thì ai lại không chứ… Nó vẫn đưa tay lên sau đầu gỡ gỡ… Chun masát với tóc mãi không ra còn đau nữa chứ… Bỗng
– Tách…! Em đang cầm trên tay cái điện thoại to tướng…và mắt chụp ảnh hướng về phía nó @@.
Chap 55:
Bực ơi là bực, cứ để yên chả thèm gỡ nữa nó lao về phía em chộp lấy cái điện thoại. Thế nhưng, có mỗi một nút ở giữa. Nó cứ loay hoay bấm bấm vô cái nút mà không thấy cái hình lúc nãy đâu. Chỉ thấy màn hình đen xì. Em thì ngồi đấy trùm chăn cười ngặt nghẽo…
– Hihi… Ngốc quá cơ, em tắt nguồn rồi… Mà có bật lên anh cũng không tìm thấy hình đâu…hihi- Tức thiệt, biết thế không buộc tóc nữa cho xong T.T… Đã thế phải cho em một bài học cũng được, nó trả em điện thoại… Mặt lạnh quay lưng về phía em… Soi cái đèn pin vô mặt từ dưới lên… Đứng im im…
– Ơ… Kìa, anh ơi… Anh giận à… – Em ngồi đưa tay ra kéo áo nó… Nó vẫn im im…
– Anh ơi em xin lỗi mà… Đừng giận em… Anh quay lại đi anh… – Em kéo áo nó mạnh hơn…
– Ly ơi… – Nó trầm trầm giọng xuống…
– Ơ dạ…
– Hù…!!- Nó bất ngờ quay lại… Trợn mắt lên… Đúng lúc trời có chớp nữa chứ… Tưởng được dọa em chết khiếp ai dè…
– Á…á…á…á…!!! Bịch… – Em hét ầm lên rồi tự nhiên… Cái chân ở đâu thò dưới lớp chăn tung lên đạp thẳng vô bụng nó… Mất đà nó ngã đập đầu vô cái ghế gỗ nhà em…
– Rầm… Ui da… – Choáng váng vì đau… Nó nằm yên một chỗ thở… Em nhảy khỏi ghế hất chăn ra… Chạy vào đỡ nó dậy…
– Huhu… Hức, anh có sao không… Hức… – Nản, lại khóc rồi…=.=…
– Không sao… Nhìn mặt em buồn cười quá… Haha…
– Cái đồ độc ác… Ngã thế còn cười được dọa người ta… Hức… – Em phụng phịu đập vào vai nó…
– hehe… Ai biểu chụp ảnh chi… Đỡ anh dậy cái… Đau quá…
– Xí, đồ lợi dụng… – Em ôm nó đỡ dậy…
– Sao người anh ướt vậy nè…?
– Thì nãy chưa kịp tắm… Em gọi anh sang luôn mà… Tự dưng trời mưa…
– Cảm chết giờ… Anh vô kia tắm đi…
– Thôi kì lắm…
– Lắm chuyện vào đi…!- Em trừng mắt…sợ hix…
– nhưng không có quần áo…
– Em còn bộ hôm nọ của anh đã trả đâu… Đợi em lấy cho… – Em bước vô căn phòng gần đó… May mà không đòi mới có đồ mà mặc… Nó đợi em… Ngồi xuống ghế nhìn khắp căn phòng khách rộng rãi dưới cái ánh nến mờ ảo… Xơ qua cũng thấy căn phòng rất sang trọng… Một chiếc đồng hồ gỗ cây to ở góc… Gần một kệ để chiếc tivi to tướng… Bộ bàn ghế nó đang ngồi thì chạm khắc rất đẹp… Còn có một chiếc tủ kính bên trong chứa rất nhiều ảnh…nhưng nó không tiến lại gần để xem… Không nên tò mò nhiều… Lúc sau thì em ra… Bên tay trái khoác bộ quần áo… Bên tay phải… Cầm một con…dao…=.=, ôi má ơi… Em tiến lại gần nó giơ giơ lên… Sợ quá đi mất…
– Ngồi im…!- Em bỗng nhiên nói to, làm nó chỉ biết ngồi im… Tự nhiên vòng ra sau đầu nó lúi húi… Thì nó thấy tóc mình được thả xuống… Hóa ra em cắt dây chun, hú hồn…@@
– Hihi… Dọa lại được anh ngốc rồi nhá… Thôi tắm đi có nước nóng đấy anh…
– Ừ… Nó vô phòng tắm, đúng là nhà có điều kiện, cái gì cũng đầy đủ…@@, xong bước ra nó vò tung cái đầu cho khô bớt… Bên ngoài trời vẫn ào ào… Mà cũng muộn, giờ về sao được đây =.=, may mà từ nãy không có sấm to… Chỉ âm ỉ… Không dám chừng em hét tiếp mất… Ra phòng khách thì thấy em đang dùng que tăm nghịch nghịch ngọn nến đang cháy… Qua ánh sáng đó, con mắt em lung linh tuyệt đẹp nhìn nó tinh quái… Rồi em nở nụ cười ngồi dậy kéo nó lại gần em… Trùm chăn qua nó và em… Hở mỗi cái đầu, rồi em tựa luôn vô người nó…
– Anh ơi…
– Gì?
– Em thấy ấm áp lắm…hihi.
– Còn anh thì thấy nóng…
– Cái đồ vô duyên… Không biết lãng mạn là gì cả… – Em phụng phịu càng nép sát vào người nó hơn…
– Anh thật tình cùng không biết lãng mạn là gì… Nhưng ngoài kia trời mưa buồn, trong đây anh được ở cạnh người anh yêu… Anh thấy mưa không còn buồn nữa… Vì ở bên cạnh em… Dù niềm vui hay nỗi buồn thì với anh nó vẫn là niềm hạnh phúc… Đơn giản như vậy thôi em ạ…
– Hihi…đấy là lãng mạn anh ạ… Em yêu anh… – Em nhướn người lên hôn nó… Đáp lại một cách nồng nhiệt… Nó ôm chặt em vào lòng… Nó cảm nhận được tình yêu của em dành cho nó và mong em cũng vậy, thật sự nó chưa bao giờ tinh tế, hay tâm lí một chút nào… Ấy vậy mà nó có thể nói những lời nói như vậy với em Lạ thật… Có thể nhờ em… Nó đã thay đổi đôi chút… Mở lòng mình hơn, thoát khỏi cái vỏ bọc thời cấp ba và quan trọng hơn… Nó đã biết yêu… Hai đứa rời nhau ra… Em vẫn cười cười… Ngồi im trong lòng nó… Tuyệt nhiên… Không nói gì với nhau cả… Bỗng điện bừng sáng trưng… Hên thật, có điện rồi…
– A hihi… Có điện rồi anh ơi…
– Ừ…
Em tung chăn ra ngồi dậy, nó hơi ngạc nhiên xíu. Rồi em bước vô phòng lúc nãy. Sau đó, em cầm cái máy sấy tóc cắm điện. Kéo nó lại gần…
– Ngồi im nha anh hihi…
Em sấy tóc cho nó… Xoa xoa đầu một cách nhẹ nhàng… Hơi nóng với bàn tay của em làm nó rùng mình… Nhưng vui… Cảm giác như em là vợ nó luôn vậy… Her… Nghĩ quá rồi…
– Anh này…
– Hả?
– Sao anh để tóc dài vậy?
– Anh để vì biết sau này người yêu anh sẽ sấy tóc cho anh như thế này…hêhê
– Gớm… Mọi hôm thì im im thấy ghét… Giờ biết nịnh rồi đấy…hihi… – Em vờ đập nhẹ vô vai nó, cười nhẹ nhàng…
– Đùa thui… Trước nay không đi cắt tóc bao giờ… Nên nó dài…
– Điêu ghê… Anh không cắt thì chắc phải dài hơn em rùi…
– Có lúc bố cắt cho nhưng lâu không về quê nên anh cứ để đấy…
– Hihi… Để làm gì, hôm nào em đưa đi cắt nhá…
– Khỏi… Sắp đông rồi để cho ấm luôn…
– Eo ơi… Có em là anh đủ ấm rồi còn gì nữa…Hihi- Em hạ cái máy sấy xuống vòng tay ôm qua cổ nó… Hôn vào má nó… Hình như em khoái hôn hay sao ý =.=…
– Ừ… Đủ rồi… – Nó quay lại ôm em và nói… Cũng chả nhớ nói đủ là vì sao nữa…Nó còn đang mải tận hưởng cảm giác này mà… Có em bên cạnh…
– Hihi… À tối nay anh ngủ đây nhé… – Hơi ngạc nhiên xíu… Em không sợ nó làm gì chắc…=.= cơ mà như em nói, nó đâu có gan làm chuyện gì… Thảo nào rủ mà không sợ… Nhìn ngoài trời mưa to qua lớp kính cửa nhà em… Rồi tiếng rào rào… Tiếng sấm âm ỉ… Lâu lâu có chớp nó cũng ngại về… Phần nữa nó không muốn em ở một mình nữa khi nó có thể ở bên em… Nhất là vào cái đêm mưa gió chết tiệt này…Nó gật đầu nhẹ…
– Ừ…
– Hihi… Muộn rồi ngủ đi anh đi… – Em kéo kéo tay nó cười cười… Quên mất từ nãy đến đây, không để ý giờ… Nhìn chiếc đồng hồ ở cổ tay thì cũng gần 10 giờ rồi… Nhanh thật, lôi cái điện thoại ra khỏi túi… Đen xì màn hình chán quá… Chập nước mưa chắc luôn… Có khi hỏng rồi cũng nên…
– Ủa điện thoại anh sao thế…?
– Nãy qua nhà em dính mưa… Hỏng rồi, khéo phải mua cái mới thui… – Mặt nó thảm thảm… Cái này anh Cương cho chứ tiền đâu mua, tuy không sài mấy nhưng mà lúc chán mang ra nghịch cũng vui… Mong không cháy sim… Trong đó tuy ít số nhưng toàn số quan trọng người ta tự lưu vô… Nhất là của anh Cương và…Tâm, nghĩ đến nó lại sợ… Sợ một lần nữa em suy sụp giống lúc nó đi… Khi giờ nó đã có người yêu… Nó không đợi được một năm, không đợi được để nhìn thấy em thay đổi… Khốn nạn thật… Nó phụ em… Bản tính thằng đàn ông trong nó khiến nó chọn người con gái yêu nó tốt với nó gần gũi với nó hơn ở thời điểm này… Nôm na là cái lợi trước mắt… Tính nó dễ như vậy nhưng một khi đã chọn thì sẽ không bao giờ làm điều có lỗi với em… Người con gái đang ở ngay bên cạnh nhìn nó bằng con mắt chăm chú… Đành tự ăn năn với chính mình vậy… Mong Tâm hiểu và quên nó đi…
– Anh đang nhĩ gì vậy?
– À… Ờ không có… Đang nghĩ xem mua loại nào đểu đểu để nghe gọi ấy mà… Em có biết không?
– Hihi… Anh ngốc nhất thế giới này luôn… – Em ngồi dậy mở cái máy sấy lên… Tháo tung cái điện thoại nó thành ba mảnh… Dí vô xì xì cái thân điện thoại… Nó chả hiểu gì cả… Im lặng nhìn em bằng ánh mắt tò mò… Lúc sau em không xì nữa, lắp lại rồi khởi động nguồn… Đèn sáng… Em chìa ra cho nó…
– Nè… Bị dính nước thì làm cho hết nước là xong mà anh hihi… – Không ngờ cách làm này em cũng nghĩ ra… Hay học lỏm ở đâu @@… Nhưng không quan trọng… Quan trọng là… Em hồi sinh được cái điện thoại của nó là sướng rồi… Cầm cái điện thoại nó… Ôm em, thì thầm hai câu…
– Cảm ơn…
– Hihi… Có gì đâu anh… Đợi em chút xíu nha… – Em bước vô WC để nó trầm ngâm một chỗ nghĩ ngợi những điều vừa nãy… Quả thật, trong người nó dần hình thành một nỗi bất an… Không rõ là do đâu… Mọi việc quá dễ dàng, có em… Có công việc… Được đi học… Chắc không… Cái sống gió mang tên cuộc đời chưa xảy đến mà thôi… Bước ra khỏi WC, em bảo nó nhanh còn đi ngủ… Sài cái bàn chải mà có bôi kem sẵn mà em chỉ…thấy khó chịu, nhà có cả tập dài không dùng cứ khoái dùng chung… Có khi em lại thích tiết kiệm cũng nên…=.=… Xong bước vô cái phòng nãy vì em kéo vào… Đẩy nó nằm xuống rồi tự động rúc vào người nó ngủ…sau khi tắt đèn, giờ mới nhớ cái cổng nhà em chưa khóa rồi cái xe đạp nó ngoài sân… Hơi lo nhưng mưa gió này ai thèm lấy… Với lại nó không nỡ đánh thức thiên thần này dậy khi thấy tiếng thở đều đều của em trong lồng ngực nó…chắc nay em mệt vì dầm mưa cả chiều mà… Nó cũng thấy hơi hơi nên ôm em rồi cũng chìm vào giấc ngủ luôn… Ngoài kia trời vẫn mưa… HN thật khó hiểu =.= bởi cái thời tiết của nó…
Chap 56:
Nửa đêm nó thức dậy vì tiếng sấm to đùng đoàng… Em bên cạnh ôm nó giật mình ú ớ miên man gì đó… Nó vội chạy lại mở điện lên thì thấy em nhợt nhạt… Sờ trán em thấy nóng ran… Khổ thật, em sốt cao quá… Nó rối trí không biết làm thế nào giờ… Chắc do em dầm mưa lúc chiều, mà cũng quái lạ đêm mới sốt… Giờ không thể đưa em ra ngoài được vì trời mưa gió càng khổ hơn… Em thì vẫn miên man gọi không trả lời… Nó đành vô phòng tắm lấy khăn mặt dấp nước đắp lên trán, rồi lấy cái khác lau mặt và cổ cho em, vì thấy em toát mồ hôi nhiều… Thương em mà nó chả biết gì cả… Thật vô dụng… Nó ngồi nắm tay em cả đêm… Đôi lúc chạy đi thay khăn, chỉ mong em giảm sốt… Mắt em vẫn nhắm nghiền… Nó thấy mình bất lực… Phải chi hiểu biết hơn thì tốt quá… Cái cách làm này nó cũng thấy trên tivi thôi chứ, biết gì đâu… Đêm đó nó thức trắng trông em… Đôi khi em vẫn giật mình vì sấm… Nhưng áp tay em vào má nó thì thấy em thôi và nhoẻn cười trên đôi môi căng mọng nhưng nhợt nhạt… Kiểu giả vờ ý… Gần sáng thì trán em bớt nóng… Nó phần vì mệt, phần vì buồn ngủ, nên gục luôn bên giường em, ngủ quên lun… Không trèo lại lên giường nữa…
.
.
.
– Anh…anh dậy đi… – Tiếng em lay lay gọi nó cộng thêm những tia sáng chiếu vào mắt làm nó tỉnh… Nó chồm dậy… Ngồi lên giường sờ vào trán em…
– Đỡ sốt chưa vậy nè…?- thấy cũng không nóng mấy, ơn trời… Em cười típ mắt kéo nó lại ôm…
– hihi… Em đỡ rồi mà, ốm xoàng thôi… – Siêu thật, chả thuốc thang gì cũng khỏi được =.=…
– Dở hơi chưa… Tự nhiên đòi đi tắm mưa chi… Đêm qua làm anh lo… – Nó véo vô cái mũi con con của em.
– Em thích mà… Không ốm thì sao biết hôm qua có người chăm tui cả đêm chứ…hihi
– Ờ… Thôi dậy, anh còn đi học nữa.
– Không… Anh nghỉ đi, ở nhà với em… – Em bám tay nó… Mặt xụ xuống…
– nghỉ làm gì?
– Em còn sốt nè… – Em lấy tay nó sờ lên trán…
– Bị ấm đầu thôi… Hết sốt rồi mà…
– Hứ cái đồ… Vô duyên, đấy anh đi luôn đi… – Em quay mặt lại… Lúc chưa yêu thì không biết… Lúc yêu rồi mới biết cô nàng này trẻ con kinh khủng khiếp luôn… Mà cũng lạ, nhiều lúc nó cũng không hiểu nổi đâu mới là tính cách thật của em nữa.
– Thôi… Ở thì ở… – Nó gọi điện cho thằng Tuấn nhờ điểm danh giùm… Em quay lại mắt cười cười @@.
– Em biết ngay mà… Yêu anh nhất luôn, hihi…
– Ơ…?- Em ngồi lên gần và hôn nó… Toàn bị cưỡng thế này trời… Nhưng mấy vụ này thì càng khoái…=))
– Đánh răng chưa?
– Hihi… Chưa?
– Thảo nào…
– Thảo nào cái gì… Đồ vô duyên kia, anh cũng thế lại còn…
Nó kệ em vào VSCN, rồi đến lượt em đi vô mà cứ lườm lườm… Có thế mà cũng giận…=.=, Bước ra khỏi phòng, em véo nó một cái đau chảy nước mắt…
– Đi ăn sáng…
– Ừ…đi
Ra sân thì ơn trời, cái xe đạp vẫn còn, Nó dựng lên…
– Em sang phòng anh trước đi… Anh mang xe đạp sang sau…
– Vâng…
Em leo lên xe máy phóng đi… Nó lóc cóc cái xe đạp theo sau… Từng luồng gió mát lạnh thốc vào nó… Tiếng cây xào xạc cộng thêm từng hàng quán nghi ngút khói bởi đồ ăn họ làm… Tạo nên cái không khí buổi sớm của HN… Tháng nữa thôi đông về, cái thời tiết nó thích nhất… Nhưng năm nay sẽ không lạnh như mọi năm nữa… Vì năm nay, nó có em… Đến phòng thì thấy em ngồi ngoài cửa, chạy vào thay quần áo rồi leo lên xe của em đèo em… Quen rồi cũng chẳng ngại nữa, ngồi đằng vẫn cái màn ôm chặt chả giống ai… Em hát nhỏ nhỏ cái bài gì đó không rõ… Chỉ biết là rất hay thôi… Sáng nay ăn sang, em muốn ăn phở… Xong, lại đòi đi ăn bánh rán… Em chỉ đường nó thấy sợ luôn, hầu như chỗ nào có món gì ăn vặt em đều biết hết ấy…=.=… Đúng là con gái mà, cái bánh rán vừa hết thì em đẩy đẩy người nó…
– Anh vào chợ đi anh… – Không biết lại tính làm gì nữa đây, mong em không mua đồ ăn nữa… Mà còn bụng để ăn cũng tài… Đến đầu chợ đối diện XG, em bảo nó đợi rồi đi vào… Ngồi lẩm nhẩm… Mất toi hai ngày lương rồi… Her, nhưng thôi kệ mấy khi… Trước em đến với nó thì cũng có để ý gì nhiều đâu… Đợi mãi không thấy em ra… Thiếu điều đi hết chợ quá… Mua cái gì mà lâu dữ vậy, Ờ mà gái HN… Mua còn chọn lựa, mặc cả chán chê… thật sự thì yêu nó mới biết em có tiểu thư gì mấy đâu…đảm phết chứ chả đùa… Toàn do cái tính nhìn mặt mà bắt hình dong của nó thôi…
Ngồi thêm tiếng nữa =.= Hít đủ mùi gà vịt rồi rau dưa… Em vẫn chưa ra… Lúc ấy thì chưa có bài hát này… Nhưng nó chỉ muốn đấm vô mặt ông nào sáng tác cái bài ” Đợi chờ là hạnh phúc “… Đình chính lại nhé… Ai thì ai, với nó ngồi đợi em giữa chợ như thằng thộn thế này thì chả hạnh phúc tẹo nào… Lúc sau thì em cũng ra, tay xách theo hai bọc gì to thấy ớn… Lại làm chân khuân vác rồi hix…=.=…
– Hihi… Anh ơi cầm giùm em với, nặng quá… – Em cười tươi khi thấy nó… Đến chỗ cầm hộ em hai cái bọc mà mất đà suýt rơi vì nặng…
– Mua cái gì mà nặng thế không biết… Bộ mỗi hàng mua một thứ hả chị hai?
– Không… Em mua hoa quả, người ta đông với lại em còn chọn nên hơi lâu hihi…
– Hơi gì… Hơn tiếng rồi đấy… Quả nào chả như nhau… Còn chọn nữa, lắm chuyện… – Nó làu bàu…
– Anh thì biết cái gì… Thui về anh…hihi.
Đèo em về phòng nó thì em bỏ một đống quả tùm lum hết cả ra…
– Bộ, bỏ quên bọc nào à?
– Hihi… Không, anh thích ăn quả gì để em gọt…
– Tốt dữ… – Nó nhìn quanh chả có thứ quả nó thích… Cam, dưa lê, nhãn… Em ăn hết đống này cũng tài…
– Anh có thích mấy cái này đâu.
– Ủa sao vậy anh?- Em tròn xoe mắt nhìn nó.
– Ờ thì anh thích ăn táo chứ ở đây không có.
– Thế mà không nói em hix… – Em nhăn nhăn.
– Ai biết được em mua.
Nhìn cái mặt em buồn buồn nó lại chạnh lòng… Em có ý tốt vậy mà…
– Nhưng thôi ăn cũng được mà… Hehe.
– Xì biết ngay…hihi
Em ngồi gọt, bóc nó ngồi nhai…sướng. Gần đến bữa trưa rồi… Thôi thì ăn quả trừ cơm cũng chẳng sao…
– Sao anh thích ăn táo?- Em chọc chọc con dao vô tay nó… =.= nhưng mà nhẹ thôi.
– Ngon thì thích chứ sao.
– Hihi… Em không tin, người yêu em lại thích một thứ chỉ vì lý do đơn giản vậy… – Nó hơi ngạc nhiên nhìn em… Từ lúc nào em lại hiểu rõ nó như vậy… Cũng có thể em tự đặt mình vào vị trí đó chăng? Ừ thì hơi sĩ diện nhưng đầu tiên nó còn ghét em mãi chứ đâu có yêu em như bây giờ đâu… Nhớ đến nó lại buồn… Ôm em vào lòng… Em có vẻ hơi lạ… Chắc tại khuôn mặt của nó, người lạ thì sẽ không bao giờ nhận ra nhưng với người quen thì nó lại không che giấu nổi cảm xúc của mình qua gương mặt… Đôi khi nó không hiểu chính nó… Cũng có thể, nó là đứa đa nhân cách cũng nên =.=…
– Anh ơi… Anh sao vậy? Sao tự dưng lại…
– Ôm chút có sao? Em suốt ngày ôm anh đó thôi… Em nói đúng đấy.
– Thì không sao nhưng nói đúng gì cơ ạ?- Em ngơ ngác… Vừa nói khỏi mồm đã quên rồi…
– Đúng… Anh không bao giờ thích một thứ đơn giản như vậy.
– Vậy tại sao anh thích nó?
– Vì nó là một thứ quả mang sự liên kết giữa anh và chị… – Nó buồn… Nó yếu đuối mỗi khi nhớ đến chị…
– Chị nào… Nói mau…!- Em bỗng lườm lườm, giơ con dao lên =.=…
– Chị mất rồi… Một trong những người anh yêu thương nhất… Để dịp khác anh kể cho nhé… – Nó là như vậy, không bao giờ muốn khơi lại những kí ức cũ dù người đối diện có tò mò… Vì ngoài những kí ức đẹp về gia đình ra… Thì kí ức về chị, về em, cô bạn gái đầu đời của nó… Đều là những vết dao cứa thẳng vô trái tim nó… Rỉ máu từng ngày chị mất, rỉ máu từng ngày em chuyển đi… Nực cười cái cuộc đời này… Có lẽ giờ đây, em. người đang bên cạnh nó bây giờ , là những gì cuộc sống muốn bù đắp lại cho nó, đối với nó như thế thì chưa đủ… Nó vẫn “lỗ” Vì mất đến tận hai người con gái cơ mà… Mong rằng cuộc sống hiện tại sẽ yên bình mãi như này coi như sòng phẳng đi… Thế nhưng sẽ chẳng có ai cầu gì được nấy đâu… Trước một cơn bão thì thường là những chuỗi ngày yên bình mà…
Em hạ con dao xuống, nép vào người nó nói nhỏ nhỏ…
– Em xin lỗi… Em không biết…
– Ừ… – Có lẽ em biết nó buồn, dường như, tình yêu này cần hai đứa hiểu nhau… Và em đã làm tốt công việc đó, còn nó thì chỉ mới bắt đầu thôi… Nó vẫn còn run sợ trước thế giới của em, không tài nào mà hạ quyết tâm được dù trong tim có tự nhủ rằng… Em đến với nó đâu để vì thứ gì đâu… Nhưng nó sợ một ngày nào đó em sẽ rời xa nó… Phát hiện đây chỉ là một màn kịch và nó là một thằng hề… Liệu rằng nó có chịu nổi không nhỉ?… Cơ mà nếu đây là một vở kịch nó quyết định diễn đến cùng… Vì nó đã yêu em. Lúc sau rời nó ra, em dọn dẹp… Không gian của căn phòng là im lặng… Em đi về không nói một lời nào… Cũng không hiểu tại sao… Buồn thì làm sao mà lây được nhỉ?
Nó cũng kệ chứ cũng không cố hỏi xem tại sao… Căn bản tính nó vậy… Nằm xuống giường nó ngủ luôn để chiều sang quán.
Chap 57:
Thức dậy hơi oải chút vì nằm vẹo người… Nó lồm cồm ngồi dậy ngáp cái xong vô VSCN… Đến giờ làm, vác con xe cào cào huyền thoại chạy sang quán… Chiều nay tuyệt thật, trời mát mẻ… Gió dịu nhẹ mang theo mùi hương của những cánh hoa sữa rơi trên vỉa hè dọc con đường chỗ nó ở… Đôi khi hướng ánh mắt trên con đường nhựa nhìn dòng người với những chiếc xe gắn máy, ôtô nó lại thêm được một chút gì của HN vào nó… Cái đó hình như là sự vội vã thì phải… Đạp xe đến quán làm với cây đàn trên lưng… Chào anh Vinh rồi nó mới vào… Nó cứ thế mải mê làm việc theo một cách riêng của nó… Lầm lì khi bê nước đến bàn khách nhưng luôn có một nụ cười kèm theo câu chúc ngon miệng khi đặt đồ xuống bàn… Khách trong quán không đông lắm… Thời gian này khu nó rất vắng khách bên ngoài kia nhiều thôi…duy chỉ có một số vị khách mà nó biết vì họ thường lui tới mỗi chiều riết rồi cũng quen… Những vị khách này giúp khu nó tránh việc không có người nào… Ví dụ như con nhỏ vừa bước vào… P.Anh, một mình, không có em và nhỏ Chi… Trước nay nó chả để ý gì đến nhỏ giờ có em thì việc đó càng thấy rõ hơn… Khoảng cách nó và nhỏ càng lớn khi nhỏ còn là bạn của em nữa chứ… Nếu không cẩn thận vì nó mà hai người này bất bình thì tiêu… Bản tính nó vậy mà, quan tâm thì vẫn quan tâm nhưng chẳng vì lý do là thích hay không thích… Điều này rất dễ gây hiểu lầm cho em khi mà nó vẫn nhìn thấy nhỏ mặc đồ ngắn trong cái thời tiết này…và tính nhắc nhở nhỏ… Ý nghĩa vừa rồi ngăn nó lại…
– Dạ chị dùng gì ạ?
– Đàn…
– Dạ?
– Lên đàn đi… Muốn nghe… – Nhỏ hướng đôi mắt long lanh đầy ma mị nhìn vào mắt nó… Mái tóc bạch kim bay bay về một phía (khu nó ngoài trời mà, nhỏ còn ngồi ở cái bàn trung tâm nữa) do cơn gió tinh nghịch của thu… Nó sững người vì sắc đẹp của nhỏ… Ngẩn ngơ… Chợt hình ảnh em trong mưa hiện ra… Nó tỉnh lại… May chứ cái phần con trai trong nó chắc chả đủ sức đánh gục được vẻ cuốn hút đầy ma lực này nhưng… Người yêu nó là Ly cơ mà… Em là đẹp nhất…
– Ừ… – Nó quay đi… Kệ nhỏ… Cũng chả quan tâm đến việc phải lịch
sự với khách hàng nữa…
– Này… – Nhỏ gọi bằng cái giọng trong trẻo pha chút bối rối…
– Sao?
– Anh… Anh có thể đàn bài nào buồn… Được không?- Giọng nhỏ lúng túng mất đi cái vẻ băng giá thường ngự trị… Nó hơi ngạc nhiên…
– Được… Nhưng sao muốn nghe?
– Thích… Thui lên đi… – Ánh mắt nhỏ buồn lắm… Giờ thì không còn che giấu gì nữa… Không còn tảng băng chắn ngang nữa… Nó thấy nhỏ đang buồn… Như đang tiếc nuối điều gì đó… Đi lên quầy mở cái bao nhấc cây đàn ra nó chơi bản path of the wind… Vẫn đoạn nhạc nó thích nhất… Đoạn nhạc ngắn mang theo nỗi buồn tự nó cảm nhận được điều xa vời tiếc nuối khi chơi… Có lẽ bản nhạc này hợp với nhỏ lúc này… Ít ra là nó nghĩ vậy… Nhưng bản nhạc này hợp thì hợp, nhưng không giúp nhỏ vơi buồn được… Vì đây là một bản nhạc buồn mà… Thực hiện đúng yêu cầu của nhỏ xong nó nhìn nhỏ… Nhỏ đang cúi cúi với chiếc điện thoại trên bàn… Khéo từ nãy chả nghe thấy nó đàn cũng nên… Chậc… phí quá… Sau khi bước xuống… Nó trở về với công việc… hăng say hơn vì khách bắt đầu vô nhiều hơn mà toàn đôi nữa… Tất nhiên nhỏ P.Anh vẫn là tâm điểm của mọi người vì bộ tóc lạ lùng với vẻ xinh đẹp kiêu kì… Cộng thêm đang mặc đồ ngắn nữa thì bảo sao…=.=… Mùa này trời có vẻ tối nhanh hơn chút, nó tiếp nốt bàn cuối… Tính xin chị về thì thấy nhỏ P.Anh ôm hai bên vai trần xoa xoa… Biết ngay, trời trở gió mà ăn mặc thế này kiểu gì chả lạnh… Định kệ mà đầu óc như nào lại vô kho lấy cái áo khoác mỏng của nó ra đưa nhỏ… Vừa giặt xong lên cũng tự tin chút hehe…
– Nè… lạnh hả…?
– Khô…ng… – Giọng thì hơi run… Tay vẫn xoa liên hồi, còn giấu nữa…
– Không mà run hả… Lấy cái này mặc đỡ nè… – Nó chìa cái áo khoác ra cho nhỏ… Nhỏ không cầm mà nhìn nó với anh mắt mở to ngạc nhiên… Tự thấy mình hâm đi lo chuyện bao đồng hazzj… Kiểu này em mà biết có ghen không ta? Mà con nhỏ kia nữa… Chìa mãi không cầm, làm nó ngại ngại…
– À… Ờ… Chắc không cần, thôi về đây…
– Cần…!- Nhỏ Bỗng giật chiếc áo từ cái tay đang thu lại của nó…
– Ơ…
– Hi…cảm ơn… – Nhỏ cười với nó một cái rồi đứng dậy tính tiền , khoác áo ra về… Để nó đơ ra vì lần đầu tiên nhỏ cười với nó… Lạ thật… “Băng ơi trời nắng kìa…”. Ơ cơ mà nó có em rồi…không được nghĩ nữa… Đi vào gặp chị, tính xin về thì bỗng chị lườm lườm nó.
– Nhóc đi với chị ra đây đã.
Nó ngạc nhiên, sao tự dưng chị tỏ thái độ với nó như vậy hix… Nó có bỏ bê công việc gì đâu =.=…
– Ơ dạ…?
– Đi ăn với chị.
Thì ra nay có hứng rủ nó đi ăn… Thế mà cứ tưởng giận gì nó… Cơ mà rủ đi ăn nhưng chị mang cái mặt này thì ai dám… Với lại có khi em đến phòng nó thì sao…
– Thôi… Em không đi đâu… Em về nha…
– Nhóc có đi không thì bảo… Chị có chuyện muốn nói… – Hơi tò mò chút, vì cái chuyện muốn nói của chị nhưng vì ngại nó vẫn lắc đầu…
– Thì chị nói đi… Đây đâu có ai… – Ngoảnh đi ngoảnh lại, khu nó vắng không à… Tối rồi có lẽ khách người ta cần một bữa cơm hơn là một thứ giải khát…
– Không nói nhìu… Thế giờ nhóc có đi không hay để chị bảo anh Vinh khóa xe đây…?- Chị chống nạnh nheo mắt lườm nó ghê hơn… Lúc quen chị tới giờ đầu tiên nó thấy chị dữ thế này… Lại còn ngang ngược nữa…hix, biết thế hôm nay bảo ốm ở nhà cho xong…=.=…
– Thôi mà chị… – Nó cố, vì sợ em đến mà không có khóa lại ở ngoài chờ… Thời tiết lạnh, cái phong cách của em thì… Khỏi nói, không cố tình mặc hở nhưng cái bộ quần áo rách tùm lum… Mặc dù nó đã góp ý… Được vài hôm đâu lại vào đấy…@@
– Anh vi…nh…!!! Ứ…ứ…m- Chị bỗng gào lên thật… Tưởng chị nói chơi, ai dè… Nó đành bịp miệng chị lại…
– Được rồi, được rồi… Em đi, ăn xong về luôn nhá… Em có việc… – Nói thế vì muốn về sớm, nó chưa muốn chị biết về tình cảm của nó với em…
– Hứ…
Chị quay ra, nó bước theo… Hơi lạnh chút vì mặc mỗi cái áo sơmi… Chị đòi đi xe chị và bắt nó đèo… Trên cái con đường HN vào tối này, nghiễm nhiên những chiếc đèn đường vàng vẫn hoạt động hết công suất cộng thêm những chiếc đèn của xe cộ… Giờ thật sự trước mắt nó HN chỉ còn hai màu, đen và vàng… Từng luồng gió lạnh thốc vô người nó… Mỗi lần như vậy là nó lại gồng mình lên chịu… Nó không muốn run vì chị đằng sau sẽ biết… Sĩ diện mà…người nó bé đến giờ chịu lạnh kém nhưng thời tiết thế thì phải chịu thôi… Hôm nay chị không bám không ôm nó, đơn giản ngả cả người vào lưng nó luôn, như mệt lắm ấy… Hơi ngạc nhiên nhưng vì đó là chị của nó nên cũng không suy nghĩ nhiều, với lại tính chị hồn nhiên chắc cũng không để ý… Nó cứ thế đèo chị qua những con phố quanh đây mà nó biết, bằng một tốc độ chậm nhất… Cũng không hỏi chị muốn ăn gì mà đòi… Chỉ biết chị im lặng, nó cũng im lặng… Kì lạ… Chị của nó hôm nay rất khác, nó không hiểu sao lại vậy… Có lẽ chị đang buồn chuyện gì đó và cần có người chia sẻ chứ không phải đói… Nhưng sao lại là nó nhỉ… Thấy chị buồn nó cũng không vui vẻ gì… Trong đầu hiện hữu một suy nghĩ mơ hồ…Bỗng nó thấy lưng mình hết nặng, chị không tựa nữa…
– Nhóc vào kia đi… – Chị chỉ vào một quán nước kiểu teen… Dành cho tụi học sinh thì phải…
– Tưởng muốn ăn mà…?
– Chị hết rồi… Giờ muốn uống cơ… – Chị hâm quá, quán nhà thì không uống lại kêu đến đây… Nhưng vì thấy chị trầm trầm nên nó cũng chả nói gì nữa… dựng xe rồi cùng chị bước vào… Chị thì uống cái sinh tố quả gì nó không nhớ… Còn nó thì đành gọi cái nước tên pét- si đen đen mà toàn bọt khi rót ý… Trước nay chả bao giờ uống loại này khi rót tưởng phản ứng hóa học vì thấy nó xì bọt tùm lum à…=.=…
– Nhóc ơi… – chị khuấy khuấy cái ống hút gọi nó…
– Dạ…?- Nó ngơ ngác nhìn nên vì nãy giờ mải nghịch đống bọt trong cốc, mà cái bọn kia cho vô rõ nhiều đá, trời thì lạnh… Thiếu điều muốn khách hàng viêm họng hết quá…
– Nhóc đang quen bé Ly à…?
– Quen lâu rồi mà chị…
– Không, ý chị là… Nhóc đang yêu bé Ly?… – Nó ngạc nhiên nhìn chị hóa ra chị muốn nói chuyện này, mặt chị đang ửng hồng… Sao chị biết nhỉ…hajz…
– Bé Ly nói chị đó…
– Vâng…
– Nhóc yêu bé Ly thật hôn?
– Thật…
– Nhóc yêu bé Ly nhiều hôn?
– Em không chắc chắn…
– Sao lại không chắc chắn…?
– Em không biết tại sao Ly yêu em nữa… Vì vậy em không chắc chắn, em sợ một ngày hai đứa có thể làm tổn thương nhau… Vì chúng em khác nhau hoàn toàn về mọi thứ… – Nó nói hết những điều nó sợ trong mấy ngày nay với chị… Dường như chị đang rất nghiêm túc không như mọi hôm… Có thể người cần chia sẻ là nó chứ không phải chị… Nó thấy vơi bớt chút nỗi lo khi được nói ra… Giờ đây chị là người lắng nghe…
– Nhóc đừng lo… Chị hiểu nhóc nghĩ gì, chị tin chắc bé Ly không vậy với nhóc đâu… Chỉ có điều là nhóc có như vậy hay không thôi…
– Tại sao?
– Vì chị biết bé Ly cũng yêu nhóc thật lòng mà… Hihi- Chị cười, nhưng không tươi… Gượng lắm nó không hiểu… Chị đang làm sao nữa?
Chap 58:
– Chị đang buồn à…?- nó hỏi chị, chị nhìn nó mắt rưng rưng… Nó hốt hoảng…
– Ơ kìa… Sao tự nhiên lại khóc? Buồn gì nói em biết đi…
– Không… Chị buồn gì đâu… Tự nhiên chị thấy cay mắt quá, có cái gì bay vô á… – Chị nói dối rất tệ vì khuôn mặt đỏ hồng lên… Nó buồn, không phải vì chị giấu nó mà buồn vì chị đang khóc mà nó không làm gì được… Chị dụi dụi mắt… Nở nụ cười như mếu…
– Hi… Thôi nhóc ơi về đi…
Nó im lặng ngồi dậy thanh toán… Không gặng hỏi chị vì tính nó là vậy… Không quá tò mò khi đối phương đã muốn giấu… Dắt xe ra ngoài… Chị trèo lên xe… Nó đèo, cái sự chán nản xen lẫn buồn chán, chiếm hữu nó khi thấy chị như vậy… Nó suy nghĩ tìm một lý do thích đáng… Điều đó khiến cho con đường về quán như ngắn hơn… Từng làn gió càng lúc mạnh hơn… Nó không kiềm chế nữa, nó run… Bỗng chị đẩy ngón tay vào lưng nó di chuyển linh tinh như viết một điều gì đó…
– Nhóc…
– Ơi…
– Nhóc có người yêu rồi…
– Ừ…
– Nhóc có người yêu rồi… – Chị lặp lại khùng thật và nó cũng như vậy…
– Ừ…
– Là bé Ly… Chị buồn… – Cuối cùng chị cũng để lộ ra cảm xúc thực sự của mình nhưng nó không hiểu chị buồn gì về chuyện này…
– Sao buồn?
– Vì người yêu em chị là một tên ngốc… – Hóa ra là vậy, tưởng gì… Chị lo cho em vì tính cách của nó…@@
– Ừ… Em sẽ cố thông minh hơn… – Nó nói, cuộc nói chuyện này thật kì lạ…Chị bỗng tựa hẳn vào người nó… Giọng nghẹn nghẹn…
– Đồ…ngốc… Nhóc là một tên ngốc…
– Ừ…
Nó vẫn đèo chị trên con đường lạnh lẽo của HN vắng người… Cảm xúc của nó khó hiểu và có phần bối rối trước những hành động và cảm xúc của chị… Có thể nó ngốc thật… Nó chẳng bao giờ hiểu hết được những người con gái xung quanh nó…
Đến quán chị không nói gì quay lưng đi vô, nó nghe tiếng thút thít cùng những bước chân vội vã của chị chạy vào bên trong… Lắc đầu chán nản… Nó lấy xe đi về… Cảm xúc của nó giờ rất tệ… Nó như một cỗ máy được lập trình để về phòng vậy… Đến gần cửa nó đã thấy hình bóng cao cao quen thuộc của em ở đó ngồi bệt xuống… Mái tóc ngắn phất phơ… Người thì run lên từng chập mỗi khi có một cơn gió đi qua… Nó giật mình vội quăng xe đạp chạy lại phía em… Cởi luôn cái áo với một đống khuy, quàng luôn qua người em… Em tỏ thái độ rất lạnh lùng… Nhưng cũng để im… Nó thấy lạnh khủng khiếp vì nó đang cởi trần, mở của phòng xong chạy lại nhặt cái xe vô… Em thì đang ngồi trên giường… Nó đóng cửa lại mà run run… Nhìn em… Không gian im lìm chỉ có tiếng gió phía bên ngoài… Nó cũng để im vậy không nói năng gì cũng chẳng kiếm cái áo mặc nữa… Chỉ nhìn và nhìn… Em bỗng bật khóc nức nở… Nó vội chạy lại thì…
– Tránh ra…!!- Em hét lên, ánh mắt đỏ hoe nhìn nó giận dữ… Nó sững người…
– Anh đi…đâu mà giờ mới về…!! Anh đi đâu mà để tôi…đợi hai tiếng đồng hồ mới về hả?!!!… – Giọng em uất ức, nó thấy thương em rất nhiều… Đợi nó lâu trong cái thời tiết này ở ngoài trời, tự giận chính mình… Nó lúng túng…
– Anh xin lỗi… Anh… Anh đi với chị…
Em cười nhạt… Ánh mắt sắc lạnh nhìn nó…
– Với chị… Anh thì nhiều chị lắm nhỉ? Chị nào mà đi cùng nhau đến giờ này mới về…!!- Em lại hét lên.
– Chị…chị Huyền… Anh xin lỗi…
– Thật không?
– Thật mà.
Em có vẻ nguôi nguôi khi biết… Phù, không lườm nó nữa… Phải chơi đòn quyết định thôi…
– Anh xin lỗi vì để em đợi mà… Chị buồn nên anh an ủi nhưng không biết chị sao lại buồn… – Nó tiến lại ôm em…
– Em biết rùi… Em tưởng anh đi với ai… Em sợ anh đi với người con gái nào khác…hức hức… Em sợ lắm…hức- Nó quặn lòng khi em thút thít kèm theo những giọt nước mắt chảy vào người nó… Nó vẫn đang cởi trần, giọt nước mắt ấm nóng…
– Anh xin lỗi anh biết rồi… Đừng khóc nữa mà… – Nó ôm em chặt hơn…
– Lúc trưa em nghe…hức, anh nói về chị…hức, trông anh rất buồn…hức, em thấy mình… Không quan trọng bằng chị ấy…hức em rất buồn…hức… Suốt đoạn đường về, em suy nghĩ rất nhiều…hức… Em buồn lắm… Em chỉ muốn làm người… Quan trọng nhất của anh thôi…hức- Thì ra là vậy… Nó là thằng có tính cách nhạt nhẽo lên không hiểu được nỗi lòng em… Nó đã quá thiên về quá khứ khi mà hiện tại và có thể là tương lai của nó đang bên cạnh đây… Nghe em thổn thức mà nó càng yêu em hơn rất nhiều…
– Anh yêu em… Anh xin lỗi, anh sẽ sửa… Đừng buồn nữa nha…
Em im lặng gật đầu rồi nhướn người lên hôn nó… Nụ hôn ngọt ngào say đắm trong hạnh phúc của nó và em… Một lúc lâu, em rời nó ra thủ thỉ…
– Anh ơi…
– Gì?
– Anh biết tại sao tim lại được gọi là trái tim không?
– Không…
– Vì nó nằm phần ngực bên trái…hihi anh ngốc…
– Ừ…
– Anh biết trái tim anh ở đâu không?
Nó sờ bên ngực mình thấy đập đập rồi chỉ cho em…
– Đây nè…
Em cúi xuống cắn mạnh vào chỗ nó vừa chỉ… Nó đau chảy nước mắt nhưng biết em làm thế là có lý do nên nó vẫn ôm em không kêu ca gì cả. Trên ngực nó giờ là vệt răng đều như bắp của em…
– Hihi… Anh đau không?
– Có…
– Anh biết tại sao em làm vậy không?
– Không…
– Em vừa đánh dấu vào trái tim anh đấy… Nếu không có chuyện gì xảy ra thì anh không được cho bất kì đứa con gái nào chạm đến nó nha anh… Nó chỉ là của em thôi đó…hihi
– Ừ anh hứa… – Không ngờ em ngây thơ như vậy… Từng lời em nói làm nó rất vui nhưng lo sợ, sợ cái “chuyện gì” của em sẽ xảy đến thật… Nó luôn bất an kể từ khi yêu em đến giờ… Liệu rằng một thằng dễ rung động như nó có thể không làm tổn thương em hay không… Nó không chắc được… Lời hứa đó, nó quá mỏng manh giữa cái cuộc sống sinh viên nghiệt ngã này…
– Anh hứa là phải giữ lời… Em cũng sẽ như vậy… Em không hứa nhưng em thề…cả đời này em chỉ yêu mình anh thôi Minh ạ… – Nó bất động trước lời nói của em… Nó khóc… Không ngờ em còn dám thề… Em đã thực sự vượt qua mọi rào cản để đến với nó, ấy vậy mà nó vẫn lo vẫn sợ… Rất nhiều thứ, đơn giản mà nói nó chưa bao giờ yêu, chưa bao giờ trưởng thành… Nó mới chỉ là một thằng bé với hình hài của một sinh viên… Cái cuộc sống phức tạp này đưa em đến với nó… Chẳng vì cái gì cả, em như một thiên thần kéo nó lên bởi cái suy nghĩ hận đời… Hận ông trời không có mắt đã được hình thành trước đó… Nó vẫn khóc, vì quá yếu đuối… Dường như HN hôm nay mít ướt thật…
– Ơ kìa… Anh ngốc, không được khóc…hihi…vừa dỗ em cơ mà… – Em sờ vào khuôn mặt nó, bàn tay mềm mại gạt những giọt nước mắt trên mặt nó đi như nó đã từng làm với em vậy…
– Ừ…
– Anh không được khóc, không bao giờ được khóc… Em muốn người yêu em phải cứng rắn hơn… Để bảo vệ cho em chứ hihi… – Em nói đúng… Nó phải cứng rắn hơn, vì giờ nó có em rồi… Tuy bờ vai nó nhỏ, bàn tay nó “trắng”… Nhưng nó tin mình sẽ làm được… Căn phòng vẫn chìm trong im lặng, để có thể nghe rõ từng tiếng gió hú ngoài kia… Chỉ có tiếng đó thôi, không còi xe hay tiếng người nào cả… Đêm rồi… Mà nó chẳng muốn ngủ… Chỉ ngồi đấy ôm em, trong cái lúc cảm xúc mãnh liệt nhất đang hiện hữu ở nó… Trong cái tình yêu mà nó chưa từng trải qua… Em là tình đầu của nó, có thể nói rằng em người duy nhất nó yêu lúc này, trong thoáng chốc nó quên hình ảnh cô bé ngày nào, người đã tặng nó chiếc đồng hồ kia… Tự nhủ có khi chẳng bao giờ được gặp lại nữa, thôi thì hãy gạt sang một bên để lo cho cái hiện tại này… Nó là thằng có mới nới cũ vì con người không ai là hoàn hảo cả, đôi khi cần chút tham lam cần chút xấu xa để hoàn thiện và thanh thản, không vướng bận nhiều nữa… Lúc sau em thiếp đi, nó đặt em xuống rồi nằm ngay bên cạnh… Đắp cho em chiếc chăn dày nhất mà nó có, rồi ngắm nhìn khuôn mặt em ngủ… Em vẫn đấy, luôn luôn mới mẻ với nó… Chưa bao giờ nó chán nhìn khuôn mặt của em… Em đẹp nhất vào lúc ngủ tựa như thiên thần vậy… Khẽ vuốt qua mái tóc cắt ngắn của em… Nó kéo chiếc áo khoác duy nhất còn xót lại lên đắp vì tặng em một cái còn một cái đưa nhỏ P.Anh rồi còn đâu… Hơi lạnh xíu nhưng không sao, vắt tay lên trán nghĩ ngợi lung tung chút rồi nó cũng ngủ… Đêm đấy nó mơ thấy một ngôi nhà chỉ có em và nó… Hạnh phúc… Ngay cả lúc ngủ, nó cũng biết mình đang cười… Mong em cũng vậy…
.
.
.
Sáng hôm sau dậy bởi tiếng người rao bánh giò bên ngoài… Mở mắt ra nhìn thì thấy trời không sáng lắm… Với tay lấy cái điện thoại xem đồng hồ thì đã 7h kém, à mà quên mất gần đông rồi còn gì nữa nhỉ thảo nào… Trời đông HN lúc sáng cả tối chả khác nhau mấy về cả khí hậu và màu trời… Lạnh và tối… Ấy vậy mà nó lại chỉ thích mùa đông mới ghê… Theo cái quan niệm khác người… Mùa đông luôn ấm áp…=.=… Ngồi dậy mới cảm giác được vòng tay của em đang ôm ngang bụng nó, mắt nhắm nhưng miệng mỉm cười… Sáng sớm đã được ngắm người đẹp thế này đã thiệt là đã… Mà người đẹp này chả ai khác là người yêu nó mới vui chớ…kaka
Chap 59:
– Dậy đi, làm bộ hoài…
– Hihi… Sao anh biết…
– Thế có ai đang ngủ mà ôm chặt người khác cười toe toét không?
– Từ tối qua rồi mà hihi…
– Ừ… Thôi anh phải đi học đây, dậy đi nào.
– Anh gọi em dậy đi hihi…
– Vừa gọi đó thui… – Nó ngơ ngác…
– Thế này cơ… – Mắt em vẫn nhắm nghiền… Khuôn mặt nũng nịu… Chỉ vào đôi môi căng mọng đang chu chu ra… Eo ơi…=.=!
– Gớm, đánh răng đi đã nhé… Sáng sớm ngày ra… – Em ngồi bật dậy mở to mắt nhìn nó gào lên…
– Đồ vô duyên…!!…và rồi…
– Huỵch…á…ui da!!… – Em đạp nó ngã lăn xuống nền nhà… Ngồi xoa xoa cái lưng, em cười nắc nẻ…
– Có thế mà cũng ngã… Yếu thế anh yêu…hihi…
– Yếu gì… Anh hơi khỏe đấy… – Ngồi dậy gồng hết cơ người lên kiểu mấy bố tập thể hình… Tưởng em khen ai dè, em bĩu môi…
– Khiếp…toàn que với gậy mà cũng đòi… – Nhục ơi là nhục =.=… Lủi thủi đi vô phòng tắm… Mang theo bộ quần áo vào thay luôn để đi học… Bước ra thì em nhìn nó cười cười…
– Cười gì mà cười?
– Anh ơi…hihi
– Gì?
– Hôm nay thứ mấy…? Hihi.
– Hôm nay á… Để xem nào, à chủ…nhật… – Chán nản lại quay vô phòng thay bộ mặc ở nhà =.=… Em ở ngoài cười như được mùa… Ở bên em đúng là quên hết ngày tháng, được nghỉ cũng không biết mà… Lúc lâu sau khi VSCN xong, em đòi đi ăn sáng… Nó cũng đói vì tối qua có ăn gì đâu, được cốc nước đen ngòm mà đi chung cùng chị á… Ra bên ngoài cửa phòng mới thấy đã… Trời âm u kèm theo tiếng lá cây xào xạc làm cho con đường vắng người càng thêm lạnh lẽo hơn, có thể một buổi sáng chủ nhật với cái không khí cận đông này làm cho mọi người muốn ở trong nhà hơn là ra ngoài đường… Điều này làm nó phấn khích, vì nó thường rất vui khi ở một mình nơi vắng người… Nơi tối, kiểu như con đường này đang dành riêng cho nó vậy… Dắt cái xe của em ra đúng lúc một chiếc xe khác đi qua mang theo luồng gió mạnh vào người nó… Làm nó da gà da ốc nổi đầy tay, vì đang mặc áo cộc… Em cũng bước theo ra, co ro, hai bàn tay thì xoa xoa vào nhau ra điều lạnh lắm… Mà cũng lạnh thật còn gì nữa. Nó chẳng khoái thử độ bền cơ thể thêm , nên quay lại phòng mặc thêm cái áo nỉ và lấy chiếc áo khoác hôm qua đắp, quàng qua người em.
– Lạnh nè, mặc vô rồi đi…
– Hihi… Hết lạnh rồi còn đâu… – Em kéo cái khóa lên cao cổ rồi ôm một bên tay nó…
– Ừ đi nhé…
Nó đứng dựng cho em bước lên rồi mới lên… Lòng vòng cảm nhận cái tiết trời của HN buổi sáng suốt quãng đường gần chợ em mới chỉ vô quán cháo nề đường… Khôn phết… Trời này ăn cháo nóng thì khỏi chê, mà nó cũng khoái ăn cháo… Căn bản lười nhai hehe…quán này khách cũng đông, chủ yếu là mấy lão bợm vô uống rượu và bốc phét với nhau chuyện chính phủ, chả biết có đúng không cơ mà ngồi ăn mất cả ngon… Để ý có mấy đứa còn nhìn em chằm chằm nữa chứ…khó chịu quá… Ăn xong nó thấy em co ro, tay thả xuống đùi che che… Rồi hiểu…
– Anh bảo là không mặc mấy đồ này nữa cơ mà?- Nó hơi cáu, nói bao lần không chịu nghe… Cứ khoái hở hang chi…
– Nhưng…em…em- Em có vẻ sợ sợ, lúng túng…
– Nhưng gì mà nhưng? Đi về.- Nó nói dứt khoát.
– Được hôm nghỉ mà anh?- Em xụ mặt xuống mếu mếu…
– Về nhà thay đồ… – Thấy mặt em giãn ra cười típ mắt sau câu nói của nó… Đúng là @@
– Hihi… Thế mà em cứ tưởng…
– Giả vờ giỏi dữ ha…
– Hihi…
Đèo em về nhà em… Trên đường, em ôm chặt cái bụng đang no của nó, thấy hơi tức bụng xíu… Nhưng cũng chả nói gì… Vì nó luôn mong em ôm nó chặt như vậy, một cảm giác bình yên xen lẫn hạnh phúc mỗi khi em đằng sau và ôm nó… Mong rằng nó và em sẽ mãi giữ chặt nhau, cùng nhau đi hết con đường này đến tận cuối cùng… Ước mơ nhỏ nhoi của nó là vậy thôi… Có lúc phóng qua khu đường LĐ, một số người còn nhìn nó… Đúng hơn là nhìn em, chắc không hiểu tại sao con người xinh đẹp này lại ngồi phía sau và đang ôm một thằng vừa xấu vừa lùn như nó… Hehe, chính nó cũng không biết nữa, chắc hôm nào phải hỏi em thôi… giờ thì nó phải cảm ơn đời mang em đến bên nó chả hận tẹo nào nữa rồi… Quên hết rồi, cái quá khứ đau buồn đó… Mãi mãi, nó sẽ vùi sâu một góc trong trái tim… Nó sẽ đóng băng nó lại… Trước giờ nó giỏi việc đó lắm mà… Suy nghĩ một hồi cũng đến nhà em… Em kéo nó vô nhà.
– Anh hihi… Lên phòng em chơi đi…
– Ủa, tưởng phòng kia mà… Lên đâu?
– Không, phòng em trên cơ hihi… Phòng đó là của bố mẹ em đấy…
– Ơ giỏi, thế mà kéo người ta vô ngủ…
– Hihi… Lo gì, bố mẹ em còn lâu mới về cơ… – Giọng em vẫn cười, nhưng có phần gượng gạo…
– Buồn không?- Nó thốt ra một câu không đầu không cuối.
Chỉ muốn biết cảm giác em thế nào, có từng như nó không… Có thể nó đã hiểu em thêm một chút… Em cũng chỉ là còn gái… Mà họ luôn luôn là phái “yếu”… Đến nó còn cảm thấy rất kinh khủng bởi quãng thời gian không bạn bè… Còn đây, em chịu đựng giỏi hơn nó nhiều… Thiếu vắng sự đùm bọc của cha mẹ trong những năm cuối của tuổi học trò… Có lẽ điều này tạo lên những cá tính mạnh mẽ của em. Cả nó và em đều thiếu thốn về mặt tình cảm… Nhưng giờ em đã đến với cuộc sống của nó, gắn liền với cuộc sống sinh viên nhàm chán của nó… Em đã làm cho nó rũ bỏ được những cái suy nghĩ tiêu cực và những ảnh hưởng của tuổi thơ… Giờ nó hết cô đơn, có em là đủ… Nó mong em cũng vơi bớt đi phần nào, khi bên nó… Dù có thể lời thề của em vẫn còn trong đầu nó… Nhưng đó cũng chỉ là một câu nói… Đôi khi cái gì càng dễ có càng dễ vụt mất… Nó tin tình yêu của nó sẽ đủ để em thấy được che chở khi bên nó… Như cảm xúc em nói lúc đầu, đêm mà em chính thức bắt được trái tim nó…
– Dạ… Sống một mình hả anh? Em quen rồi mà hihi… – Nụ cười không tươi của em cũng đủ để nó hiểu phần nào… Bước lên một bậc cầu thang của nhà em, chỗ em đang đứng với ánh mắt tròn xoe nhìn nó… Bàn tay còm còm của nó nắm lấy bàn tay lạnh mềm mại của em, để áp vào má nó…
– Anh hiểu… Em đang rất cô đơn… Anh nghĩ mình không thể hiểu được sự thiếu vắng của gia đình được vì anh chưa từng trải qua… Nhưng anh hứa sẽ giúp em hết cảm giác đó khi bên anh… Vậy nên em đừng cố dấu cảm xúc của mình nữa nhé… – Có thể nói lần đầu nó nói kiểu sến sến như vậy… Nhưng đây là tình yêu của nó, tình yêu nó đã xác định dù cuộc đời có thế nào đi chăng nữa… Chứ không phải đùa vui, nên nó sẽ mang đến cho em những lời nói từ tận đấy lòng mình, nó muốn em biết rằng nó yêu em rất nhiều và muốn em hiểu thêm nó… Em tiến lại cúi xuống hôn nó (Đã thấp còn đứng bậc dưới mới chán =., Rất lâu… bờ môi ngọt ngào mềm mại của em… Luôn mang cho nó một cảm giác thích thú… Em thơm lắm… Hôm nay nó còn có thêm một chút kích thích nữa… Đơn giản là em đẹp… Nhưng nó hiểu giới hạn của mình đến đâu… Nó muốn em sẽ là người đầu tiên và cũng là cuối cùng nó yêu, nó sẽ tôn trọng em… Cảm nhận bàn tay em càng nắm chặt tay nó hơn… Rời môi nhau ra, em thủ thỉ… Bằng con mắt long lanh…
– Em biết rồi mà… Em đến với anh chỉ vì anh đã giúp em xua tan cái lạnh lẽo cô đơn mà những người bạn của em không làm được…hihi, anh giỏi lắm nha… – Rồi em chỉ vào ngực trái nó, chỉ vào bàn tay nó, chỉ vào môi nó…
– Chỗ này nè…Chỗ này và cả chỗ này nữa… Tất cả đều rất ấm áp… Em thấy ấm lắm, anh như cái lò sưởi vậy á…hihi- Nó mỉm cười vì cái so sánh ngộ nghĩnh của em… Ngồi bệt xuống cầu thang, kéo luôn cô nàng dễ thương này lên đùi nó… Em vòng tay qua cổ nó, ôm chặt…
– Anh biết tại sao em lại yêu anh không?
– Không… – Câu hỏi trước giờ nó vẫn muốn hỏi em…
– Vì anh rất đặc biệt…hihi- Em tủm tỉm cười…
– Eo… Nói rõ hơn đi, anh không hiểu?
– Lúc đầu em đến quán đã để ý đến anh rồi… Người gì mà trắng bóc, bé xíu như học sinh cấp ba, tóc còn để dài như con gái… Em tò mò về anh nên tìm hiểu qua chị Huyền… Rồi tự nhiên không hiểu sao, hôm sau em lại muốn đến… Rồi hôm nữa em vẫn muốn đến… Chỉ vì thấy tên ngốc là anh chơi đàn. Nó như một liều thuốc nghiện vậy. Em không dứt ra được… Em bắt đầu thích và muốn gây chú ý đến anh… Lúc đầu muốn trêu anh để gây ấn tượng, nhiều lúc thấy anh tức đỏ cả mặt nhưng không dám làm gì…hihi ngộ lắm, ấy vậy mà tên ngốc không thèm chú ý đến em, rồi em lại ăn mặc hở chút để thử anh xem sao nhưng… Anh lại càng tỏ ra ghét em hơn thì phải… Điều đặc biệt đó làm em ngạc nhiên vì chưa có người con trai nào mà không thèm để mắt đến em như anh… Em thấy ức lắm lên muốn trêu tức anh thêm cho bõ ghét, rồi lần anh ốm vô viện vì em… Em đã rất sợ, không hiểu sao thấy có lỗi… Đến thăm anh thì anh vẫn vậy, không trách móc gì em… Từ đợt đó, em biết em thương anh rất nhiều và yêu anh lúc nào không hay… Rồi mấy lần em rủ đi đâu cũng không chịu, thờ ơ bỏ về chứ… Lúc đó em sợ mất anh sợ lắm…hức… Em sợ anh càng ghét em lên…hức cố đến phòng anh để xin lỗi…hức, vậy mà còn quát người ta…hức… Ức lắm…hức… – Nó chỉ im lặng cho em nói, em đang cười bỗng nhiên giọng nghẹn lại rồi khóc… Nó hiểu tất cả những gì em phải trải qua, nghe em thổn thức mà nó quặn lòng. Tự trách mình làm khổ em nhiều quá…