Chap 48:
Tuần sau mọi thứ trở về quỹ đạo lúc đầu… Nó vẫn đi học và làm nhưng vào những lúc rảnh rỗi nó thường đi dạo khắp cái khu này trên chiếc xe đạp lọc cọc… Đi đâu có thế… Tìm hiểu thêm về đường phố thủ đô cũng là một điều thú vị trong cái cuộc sống tẻ nhạt của nó… Nhờ vậy mà cũng biết thêm nhiều nơi nhiều con đường… Công việc ngoài quán giờ nhàn hạ… Không còn những khâu chạy xô nữa vì giờ đây khách họ đến thưởng thức nhiều hơn là giải khát như mùa hè… Chị mấy hôm nay không biết nghe ai xui mà cứ đòi trang trí quán… Nhất là cái khu nó…
– Làm mấy cái này làm gì hả chị…?- Nó hỏi khi thấy chị treo mấy đồ nhựa trăng sao lên những cái cây…
– Hihi… Sắp phụ nữ Việt Nam rồi nhóc hông biết hả… Làm để hôm đó chỉ cho khách nữ vô khu này thôi hihi… Đẹp không nhóc… – Chị quay quay quả cầu bạc nho nhỏ trên một cành cây… Quả thật từ lúc lên đây, nó cũng không chú ý đến ngày tháng nhiều… Chỉ biết học và làm thôi… Vậy mà đã 20- 10 rồi… Nhanh thật…
– Uhm đẹp… Thế hôm ý chắc em không phải đến đúng không…?
– Nhóc là nhân viên thì phải đến chứ hihi…
– Nhưng em là con trai mà?
– Nhóc vẫn phải đến… Không có đàn thì chán lắm… Mà khu nhóc, nhóc phải phục vụ chứ…hihi
– Vâng… – Nó xuôi xị, viễn cảnh một thăng đực với một đống đứa con gái làm nó sợ… Không biết tay có đàn được không nữa… Mỗi lần như vậy nó đều run… Chị trang trí chán chê cùng công sức nó và nhỏ Mi phụ cũng chưa xong… Nhỏ Yến đi chơi với ông Vinh rồi… =.=… Thành ra chị bảo để lúc khác làm nốt…
Thời gian này nó không thấy nhỏ Ly đến quán uống nước nữa… Một tuần liền, nhỏ cũng không đến phòng nó… Dường như mất tích luôn khỏi cuộc sống của nó… Thật sự… Mấy ngày đầu nó buồn… Phải, buồn lắm… Không thể phủ nhận nó nhớ nhỏ nhiều… Nhớ mái tóc ngắn và dáng vẻ cá tính đó… Một người thường xuyên xuất hiện ở cuộc sống của ta… Xây dựng một tình cảm trong ta để rồi biến mất một cách khó hiểu… Cảm giác này thật sự rất khó chịu… Số điện thoại nhỏ vẫn đấy, nó chưa lưu tên nhưng biết… Lúc buồn lấy ra xem, cũng chả dám gọi… Gọi xong cũng không biết nói gì… Chẳng nhẽ huỵch toẹt ra là…”Anh nhớ em” ư… Cái tính cách của nó làm nó chỉ biết im lặng… Đơn giản là chịu đựng, an phận… Chắc kết thúc rồi… Chẳng còn gì nữa… Thời gian vừa qua chỉ là sự thương hại nhất thời của nhỏ dành cho nó mà thôi… Nó chấp nhận vì thực sự nó rất vui khi được quan tâm như vậy… Mấy ngày đầu cũng buồn buồn… Nhưng ngày sau thì nó giữ lại thái độ bình thường của một nhân viên cũng bình thường… Không suy nghĩ nhiều nữa, hơi tiếc một chút… Mà dạo này nhỏ P.Anh lại hay đến uống caphe… Vẫn là món caphe đen đắng ngắt quen thuộc… Ngon lành gì đâu… Nó thì cũng không quan tâm lắm… Chả để ý đến nhỏ làm gì… Vì cái đẹp mê hồn của nhỏ thu hút một đống đực vào khu rồi… Thiệt tình, đẹp còn mặc đồ ngắn… Có chăng nó ra tiếp trà nước thì cũng chỉ…
– Chị dùng gì?
– Caphe đen – Không như cũ nữa, chắc sợ nó quên… Thôi thì kệ… Đặt cốc caphe xuống với thái độ thờ ơ… Nó quay lên đàn… Có lúc liếc nhỏ thì lại thấy nhỏ nhìn vô cái điện thoại trên mặt bàn… Liên tiếp mấy hôm đều như vậy… Chả hiểu cái hành động kì lạ này là sao nữa… Cái điện thoại của nhỏ có gì mà ham dữ =.=… Đến tối thì nhỏ về… Cũng im lặng lạnh lùng vốn dĩ của nhỏ… Lướt qua mà cái mái tóc hay người nhỏ tỏa ra một mùi thơm đê mê… Có phần quen quen…
Sau đó nó cũng về luôn… Trời mưa phùn, hơi lạnh chút xíu… Dòng người vội vã với nhưng chiếc xe gắn máy vụt qua đem theo luồng gió lạnh… Nó không về phòng… Tự nhiên muốn đạp xe sang nhà nhỏ giống đêm hôm trước… Ngồi cảm nhận từng đợt mưa bay ướt ướt bay vô mặt trước một bậc thềm đối diện nhà nhỏ… Căn nhà vẫn vậy, to đẹp sang trọng… Đến cả chiếc cổng cao to… Mà giường như bước qua là một thế giới khác… Không giống thế giới của nó… Nhà sáng đèn… Nó cố tình đạp qua với cái mong muốn nhỏ ở trong sân… Để nó chỉ nhìn qua một lần thôi… Đơn giản điều nó muốn lúc ấy là vậy… Không hiểu nổi nữa… Nhưng chẳng có ai trong sân cả… Nó thất vọng… Đạp xe về phòng, trời vẫn đang mưa… Một nỗi buồn đang ngự trị trong nó… Chán nản… Nằm xuống giường ngủ mà không để ý… Người đang ướt.
Sáng sau dậy, người có vẻ hơi mệt mỏi… Tắm cái cho tỉnh người rồi ra ăn sáng… Nhâm nhi cái bánh ngọt với cốc nước lọc thì nhớ hôm nay chủ nhật, rảnh rỗi… Thôi thì đi dạo phố phường HN cho vui… Chắc chủ nhật này có nhiều hoạt động lắm đây… Người dân của con đường này rất hay tổ chức cho tụi trẻ con mà… Được ngày nghỉ thì phải vui chơi chứ… Đạp chiếc xe dọc con đường thơm mùi hoa sữa… Khoảng độ tháng nữa thôi chắc rằng những cái cây này sẽ trụi hết lá vì mùa lạnh sẽ sang mà… Nghĩ lại thấy vui, nó là thằng thích mùa đông vì khi đông đến… Nó lại luôn có cảm giác ấm áp… Không phải là khí hậu đâu nhé =.= mà là những kì nghỉ đông sẽ dài hơn kì nghỉ hè, nó sẽ được ở cùng gia đình nhiều hơn… Điển hình là tết nhất… Nhìn từng dòng xe đông đúc nối đuôi nhau dưới cái tiết trời dễ chịu… Nó đoán là họ cho con cái đi chơi ở ngày chủ nhật này… rẽ vô nhà văn hóa quận gần đó…điều nó cảm thấy đầu tiên là cái không khi nhộn nhịp và náo nhiệt… Hầu hết là trẻ con, chúng chạy nhảy nô đùa nhau tạo ra thêm một không khí vui vẻ… Hôm nay ở đây có tổ chức buổi văn nghệ gì đó… Có vẻ hay đây, nó dừng xe nhìn mọi người, có cả những gia đình… Người bố cõng đứa con trên cổ, theo sau là người vợ mỉm cười… Hạnh phúc thật… Rồi những chiếc xe đạp bắp chiên, bong bóng bay, kẹo bông, chong chóng… Tất cả để thu hút những đứa trẻ con thich thú tò mò, có đứa còn giẫy nảy lên đòi bố mẹ nó mua cho bằng được… Hình ảnh này làm nó nhớ đến ngày xưa, tuổi thơ của nó… Thời còn là học sinh cấp một, khi được mẹ đón về thấy quả bóng bay siêu nhân đẹp quá nó đòi mẹ mua bằng được… Nhưng lúc đó, nhà nghèo ăn còn thiếu chứ tiền đâu mà mua đồ chơi… Đòi dữ quá mẹ nó lúng túng bảo người ta đợi rồi về nhà… Dắt theo thằng bé vẫn còn khóc lóc gào lên là nó… Sau đó, mẹ cầm quả bưởi để thắp hương ngày dầm đi đâu một lúc rồi trở về , trong tay là trái bóng đấy… Nó vui sướng chơi… Mà đâu biết mẹ đổi quả bưởi lấy mấy nghìn đồng mua trái bóng cho thằng con hư đốn… Chỉ biết dầm hôm đó, nhà nó không có trái cây để thắp hương… Nghĩ đến lại thấy nhớ mẹ, buồn thật… Tiếng nhạc ở nhà văn hóa cất lên, nó tiến vô trong với tính tò mò của mình… Một nhóm trẻ con đang múa hát trên sân khấu… Sợ thật thằng nào hóa trang cho tụi này, trẻ con tý tuổi phấn son thấy gớm luôn =.=… Sau vài tiết mục nữa cũng qua, chả hay gì cả…trong lúc đang ngó ngó lên sân khấu trong tiếng reo hò của mọi người thì có cái tay vỗ vỗ vào lưng nó…
– Nè… – Quay sang thì thấy chị đang cười cười…
– hihi… Nhóc tồ cũng ở đây hả.
– Vâng chị cũng thế còn gì… Mà không trông quán hở…
– không… Nay quán vắng, chị nhờ bé Mi coi dùm đi ra đây chơi hihi…
– Ừ.
– Bộ nhóc cũng thích coi mấy tiết mục này hả…? Hihi
– Ở phòng một mình chán quá thì ra xem thôi chứ thích thú gì đâu.
– Uhm, mấy đứa trẻ con dễ thương ha nhóc hihi…
– Bằng em không?- Nó để mặt đểu đểu nhìn chị.
– Xí… Nhìn thấy gớm.
– Eo… Có mà chị thấy gớm ý.
– Còn lâu nhá nhóc con… Ai cũng khen chị xinh đó hihi.
– Người ta nịnh đấy.
– Ứ thèm nói chuyện với nhóc tồ đáng ghét nữa… Hứ.- Chị quay mặt đi dỗi đáng yêu dữ…
– Thôi… Thôi chị xinh được chưa… Thế đi một mình hở?
– Không… Chị đi với anh Vinh cả bé Yến nữa… À, kia kìa…hihi- Chịchỉ trỏ, nó thấy anh Vinh cùng nhỏ Yến đến gần… Gật đầu với nhỏ Yến quay qua chào anh Vinh…
– Em chào anh.
– Ừ…M cũng ở đây à em.
– Vâng.
– Em sao cứ chạy lung tung để anh đi tìm thế?- Anh quay sang chị.
– Thì vui mà anh hihi… – Tự nhiên anh Vinh ghé vô tai nó…
– Anh đi riêng với Yến mà con bé này cứ đòi theo… Em dẫn nó đi giùm anh với, giúp anh nha M… – Hóa ra bà chị ham vui của nó hồn nhiên không biết người ta đang hẹn hò =.= anh nhờ nó giúp chả nhẽ không giúp, nhưng biết dẫn chị đi đâu giờ… Tính từ chối thì…
– Thì thầm nói xấu em hả…?- Chị nheo mắt nhìn anh Vinh.
– Đâu có… Thằng M bảo dẫn em đi đâu vui lắm kìa… – Ôi giời ơi anh ơi là anh… Em biết gì đâu @@.
– Thiệt hả nhóc hihi… – Lại thêm bà cô này giật giật tay áo nó, ra vẻ hào hứng nữa chứ.
– À ờ… Đi chị… – nó nói sau cái nháy mắt của ông Vinh… Nhỏ Yến từ nãy im im không nói gì… Giờ thấy nó rủ chị, cười tươi dữ… Chắc nãy có chị không được tự nhiên… Cũng hết văn nghệ rồi nên mọi người kéo nhau về… Chị đi theo nó ra… Cười tít mắt…
– Hihi… Đi đâu nhóc.
– Ừ… thì chị cứ ra đây đã.
Chap 49:
Ra ngoài cổng thì chị như chả còn chú ý gì đến nó nữa… Cứ chạy linh tinh… Cười tít mắt, chọt chọt mọi thứ như lạ lẫm lắm ý… Hình như quên vụ muốn đi chơi rồi… Nó chỉ biết đi đằng sau và im lặng… Thật sự thì tâm trạng hiện giờ nó không được tốt lắm vì cứ nghĩ đến nhỏ Ly, thành ra nó không chú ý gì đến chị nhiều…
– Hihi… Nhóc ơi, mua chị cái này đi… – Chị bỗng dưng kéo kéo nó.
– Hả.?
– nhóc mua chị cái này nè hihi… – Chị chỉ vô mấy cái kẹo bông đủ màu…@@… Thiệt là…
– Mua cái đồ này làm gì, toàn phẩm thôi… Trẻ con mới ăn…
– Kệ… Nhưng chị thích mà… – Lại kiểu phụng phịu, nó thì cũng chả muốn đôi co nhiều vì đang chán… Nên mua luôn cho chị.
– Lấy hai cái nha hihi…
– Ăn nhiều béo cho coi.
– kệ chị…hihi
Xong chị cầm hai cây kẹo bông to đùng nhảy chân sáo đi trước… Xem chừng vui lắm, hôm nay chị mặc váy nên hở đôi chân dài trắng muốt… Thu hút mọi ánh nhìn vì chị cũng đẹp nữa mà… Đi cạnh chị người ta tưởng nó là osin không biết chừng… @@, đang nhảy nhót thì chị quay lại bám tay nó một cách tự nhiên…
– Hihi… Giờ đi đâu nhóc ơi?
– À à… Đợi em đi lấy xe đã… – Nhất thời nó lúng túng, thật sự thì cũng không biết đưa chị đi đâu bây giờ… HN nhiều chỗ vui chơi nhưng nó có bao giờ đến đâu =.=…
– Hihi… Nhóc gửi xe đi rồi đi xe chị, đi chơi nha.
– Ủa đi đâu?- Nó nhất thời ngạc nhiên nên nhỡ mồm hỏi.
– Xì… Chị biết tỏng là anh Vinh xui nhóc dẫn chị đi để hai người đó tự do rồi…hihi- Biết như thế thì tự động rút đi lại còn đi theo người ta chi, hả cái bà này… Mà công nhận chị thông minh thật…
– Biết rồi sao theo người ta làm gì?
– Thì chị chán mà…hihi, người ta có cặp mình theo phá cho bõ ghét.
– Thế kiếm cho mình một người đi… Việc gì phải theo phá.
– Có rồi… Nhưng tên này ngốc quá, với lại chị đang thử tình cảm của hắn hihi… – Ủa… Chị có rồi sao, đứa nào mà tốt số dữ vậy… Chậc…!
– Ủa ai vậy chị?- Nó tò mò.
– Hihi… Chị không nói đâu, thôi đi đi nhóc… – Chị bỗng đỏ lừ mặt đẩy đẩy nó… Lạ thật. Sau khi nó gửi xe xong và chị cũng ăn xong hai cái kẹo mà không cho nó miếng nào thì… Hai chị em nó vi vu trên chiếc xe máy của chị dưới cái tiết trời mát mẻ của HN. Thật sảng khoái… Chỉ duy nhất có điều phiền phức là sau lưng nó có một bà cô rắc rối… Nhìn thấy cái gì cũng gọi nó rồi suýt xoa, to với chả đẹp… Lâu lâu còn hát nhỏ nhỏ nữa chứ…
– Nè chị ơi… Đi đâu giờ?- Nó muốn chị chọn địa điểm vì cái thằng mù thông tin như nó thì chịu chả biết có chỗ nào vui cả…
– Hihi… Chị em mình ra bờ hồ đi nhóc.
– Ừ chị chỉ đường nha.
Ngồi sau nó chị chỉ lòng vòng một lúc thì cũng đến nơi, ngồi xuống cái bàn nhựa của quán nước ngoài trời… Chị gọi hai xuất kem cho nó và chị… Nó thì chả ham hố cái món này lắm, vì thể trạng nó yếu nên hay bị những bệnh do thời tiết… Nhất là viêm họng… Hè hay đông bị riết… Nên nó hạn chế mấy đồ này… Lâu lâu chỉ đụng thìa rồi thôi… Trong khi đó chị cứ tỳ tỳ ăn… Ngồi trên hàng ghế gần rào, nó ngắm nhìn từng hàng người tấp nập dạo chơi trên hè phố, đôi khi một luồng gió mạnh thổi qua làm tóc mái nó quật vô mắt… Ngứa lại gạt ra, như một thói quen với mái tóc dài muôn thủa… Chán đường lại quay sang nhìn mặt hồ xanh gợn sóng… Đầu nghĩ mông lung về nhỏ Ly, về sự biến mất của nhỏ… Buồn, cảm xúc mà nó hay gánh chịu ập đến… Nó nhớ nhỏ… Nhớ nhiều lắm… Đến độ giận nhỏ tại sao đối sử với nó như vậy… Thà đừng biết nhau ngay từ đầu cho xong… Bỗng một bàn tay hua hua trước mặt nó…
– Nhóc ơi… Sao mặt nhóc buồn vậy… Đi với chị không vui à?
– Đâu có đâu, chị ăn xong chưa?
– Chị ăn xong rồi… Nhóc sao lạ vậy?
– Em có sao đâu mà… Giờ đi đâu nữa đây chị… – Nó để mặt tươi lên chút cho chị khỏi nghi chứ chị cứ tò mò hỏi nó không thích lắm… Thường thì có nỗi buồn nó không bao giờ nói với ai… Từ trước đến nay là vậy, căn bản có bạn đâu mà nói chứ =.=… Giờ cũng vậy, dù có nó cũng không muốn thay đổi chút nào… Nhất là với chị, nó hiểu chị rất quí nó… Nói ra cũng chả giải quyết được gì… Chỉ tổ lo lắng thêm thôi, giờ hỏi chị về nhỏ Ly khác gì nói là mình quan tâm đến nhỏ thì lại rắc rối… Thôi thì cứ để mọi chuyện được tự nhiên vậy…
– Không… Về nhóc ạ… Chị đi từ sáng rồi, giờ cũng phải về trông quán… – Thế thì lúc nãy về luôn đi còn đòi ra đây làm gì =.=… Ngồi được có tý. Tính tiền hai li kem rồi đèo chị ra chỗ cũ lấy xe… Chào chị xong đạp về phòng trọ ngủ trưa luôn.
Chiều sang quán, nhìn hai bên đường toàn cửa hàng hoa… Nhiều dễ sợ mà loại nào cũng có… Có cả hoa hồng hoa chị nó thích nhất… Nếu chị nó còn sống thì chắc chắn mai nó sẽ tặng chị… Mai là ngày đặc biệt đối với phụ nữa VN rồi mà… Thật sự với nó thì rất ghét hoa, ngoài hoa nhài ở nhà có trồng ra thì nó chả thấy hoa nào thơm cả toàn mùi ngái ngái ghê bỏ xừ… Ấy vậy tụi con gái đứa nào cũng thích hoa chứ… =.= đầu nó chảy qua dòng suy nghĩ có nên tặng chị Huyền không nhỉ, còn nhỏ Ly nữa… Cơ mà tặng rồi về để vài hôm là héo… Có tặng thì phải là cái gì thiết thực hơn hoặc là không tặng… Nhỏ đến lớn còn chưa tặng mẹ chứ nói gì mấy người này… Thơ thẩn lúc cũng đến quán… Khu nó giờ khác một cách rõ rệt… Thật sự chả hiểu mắt thẩm mĩ của chị có vấn đề không mà nó cảm giác khu nó có vẻ “ái” nhìn thấy sợ luôn @@… Trái tim treo lổm ngổm trên mai hiên cái dài cái ngắn toàn màu hồng, rồi trăng sao to nhỏ dính linh tinh hết cả vô tường, mấy cái cây yên lành bị xê dịch không thẳng hàng như trước… Chả hiểu chị trang chí kiểu gì nữa… Được mỗi bàn caphe có khăn trải bàn trông lịch sự nhưng cũng toàn màu hồng… Bộ chị thích màu hồng hay sao ý… Hazzj… Thấy nó vô chị chạy lại kéo nó đến gần… Tít mắt khoe… Để ý thấy cả nhỏ Mi với nhỏ Yến đang đi loanh quanh trà rồi… Sớm dữ…
– Hihi… Thành quả của chị này nhóc thấy đẹp không?
– Em được quyền nhận xét thẳng thắn không?- Nó không thích nhưng cũng phải hỏi trước sợ chị sẽ buồn… Tính chị trẻ con lắm, với lại cũng là công sức của chị với mấy nhỏ mà…
– Hihi… Nhóc nhận xét đi… Đẹp hết ý còn gì nữa hihi…
– Treo thì cái dài cái ngắn, ngứa cả mắt, màu thì nham nhở chả hợp tông với màu cây, chậu thì kê lung tung vướng đường đi, khăn trải bàn thì toàn màu hồng… Trùng nhau trông thấy gớm… – Chả hiểu sao nó lại nói nhiều như vậy, chỉ thấy khó chịu bởi cái không gian này bị chị thay đổi chán quá… Dù quán của chị, nhưng nó vẫn nói vậy… Chắc do tâm trạng đang khó chịu… Chị sững người nhìn nó mặt hơi nghệt… Bỗng nhiên cười cười…
– Hihi… Biết ngay là nhóc không thích mà… Hay nhóc sửa sang đi vậy… Chị vô bếp chút.- Chị đi vô, nó thấy mình cũng hơi quá, nhưng kệ… Tính nó vậy, nên bắt tay vô làm luôn… Nhờ hai nhỏ kia mà nhỏ Mi cứ cằn nhằn, chắc làm cả buổi chiều rồi giờ thay đổi nên khó chịu đây mà =.= ai biểu làm xấu quá chi… Cũng hơi sợ mắt thẩm mĩ của nhỏ này… Thế mà cũng để yên được, có thể con gái thì giống nhau chăng…@@. Gọi thêm mấy thằng đực vô cùng kê mấy chậu cây cho thẳng rồi… Để nhỏ Mi với nhỏ Yến treo các đồ kia lại cho đều, bóc rồi dính lại trăng sao kiểu chéo chéo nhau, trông đẹp hơn thiệt… Còn mấy cái khăn trải bàn khi lật ngược lại… Ơn trời mặt dưới màu trắng, nó cũng không đổi lại hết để kiểu so le… Trắng hồng rồi lại hồng trắng… Dọn đẹp kê kê mãi đến tối mới xong… Hôm nay không phải chạy bàn vì từ lúc chị đi thì chả có khách vô khu nữa… Chắc do thông báo khu nghỉ để trang trí cho ngày mai… Khi tất cả chuẩn bị xong xuôi thì nó tính về… Ổn cả, mai thế nào cũng đông khách cho xem… Toàn nữ nữa chứ hơi ngại chút nhưng cố chịu một hôm chắc không sao… À mà còn khoe chị nữa chứ nhỉ… Vừa bước vô bếp thì nó thấy chị ngồi một chỗ khóc thút thít, mắt đỏ hoe tay vội dụi dụi khi biết nó vào… Nó vội tiến đến gần chị…
– Chị ơi chị… Sao lại khóc thế này, sao đấy chị?- Chị mếu mếu nhìn nó rồi thụi liên tiếp vào người nó…
– Đồ nhóc tồ… Đáng ghét…hức, công sức cả trưa…hức… Của người ta…hức, mà ngươi chê sạch sanh… Hức hu hu… – Vừa buồn cười vừa thấy thương chị trước cái điệu khóc này… Mắt sung húp, chắc khóc từ chiều… Và khóc vì nó đây mà… Nó tự thấy mình thật đáng trách… Hazj, nản thật.
– Thôi… Thôi chi, em xin lỗi… Ra coi khu em mới làm lại nè… Thôi đừng khóc nữa mà…
– Không… Không… Hức, không thèm xem đâu… – Chị lắc đầu, mà nhắm tịt mắt… Cái hình động này đáng yêu dữ… Dù khóc chị vẫn rất đẹp…
– Đi mà chị… Em biết lỗi rồi, sau không thế nữa đâu mà…
– Không… – Chị nín nhưng mắt vẫn nhắm , không chịu mở ngồi ôm chân… Tính chị trẻ con chắc nãy tủi thân nên khóc lâu chứ giờ nó vô thì nín liền nhưng khoái làm bộ đây mà…=.=
– Thế giờ có ra không…!- Giọng nó để kiểu đểu đểu.
– Không đấy… Nhóc làm gì được chị…!- chị giương đôi mắt long lanh lên đầy vẻ thách thức nó… Tay chị ôm thẳng vô đôi chân… Thủ thế…@@ Đã thế thì…
Chap 50:
Nó ôm qua chân và lưng chị nhấc lên… Chị nhẹ thật, còn thơm nữa chứ… Chẳng hiểu sao bên chị nó không còn thấy khoảng cách giữa con trai với con gái… Mà thấy rằng cô chị hồn nhiên này đang khóc nên nó muốn dỗ mà thôi… Chị giẫy nảy lên… Nó liền ghì chặt lại luôn…
– Á… Nhóc tồ… Thả chị xuống… Thả chị xuống…!
– Không thả… Ra đây xem đã rồi thả… Ngồi yên!- Tự dưng chị không nhăn nhó nữa mà cười, vòng tay qua cổ nó để giữ luôn…@@
– Hihi… Nhóc tồ khoẻ dữ…
– Uhm… Đừng giận nữa, ra kia nha.
– Được rồi tha cho nhóc đấy…hihi
Chị cứ thế ôm cổ nó không chút ngại ngùng, còn nó thì bế chị ra ngoài khu mà ngại ơi là ngại =.=… Đã thế mấy người ở ngoài còn trố mắt ra nhìn chứ… Nó thả chị xuống, chị thì quay ngang quay ngửa kiểu lạ lắm ý…
– Hihi… Nhóc làm lại đây hở?
– Uhm… Còn nhờ mọi người giúp nữa mà.
– Đẹp thật đấy…hihi, nhóc tồ trông thế mà làm đẹp dữ hen… – Trông thế là trông thế nào à chị @@.
– Dĩ nhiên rồi…còn hơn của ai đó.
– Xí… Khen có cái mà thấy gớm… Hihi, chị mong đến ngày mai quá nhóc ơi…
– Còn em thì không… Một mình ở trong… Hay mai cho em nghỉ đi chị.
– Không được…hihi, không có nhóc là chán chết.
– Được rồi… Thôi em về nha.- Chán, cứ đòi nó đến làm gì, nó có phải phụ nữ đâu.
– Uhm… Nhóc nhớ mai đến sớm đó nha hihi.
Nó gật rồi về… Chán quá cơ, đạp xe trên con đường vàng sáng… Trời hôm nay đẹp, trăng vàng nữa… Cái sự ồn ào của tiếng người tiếng còi, tiếng động cơ thôi thúc nó về căn phòng yên tĩnh của mình… HN, đôi lúc cũng làm nó cảm thấy khó chịu bởi cái không khí đô thị của nó… Về đến phòng nó nằm vật xuống giường nghỉ… Mệt với đói, nó lại quay về món ăn dân dã mà quen thuộc là mì tôm =.= xong xuôi đi tắm rồi ngủ… Hôm nay lại không được chơi đàn.
.
.
.
Sáng cái điện thoại kêu ing ỏi kèm thêm tiếng còi xe bên ngoài khiến nó tỉnh dậy… Vớ tay tắt báo thức… Từ lúc có điện thoại chả gọi cho ai bao giờ =.=… Số thì toàn người ta tự lưu vô máy… Phế quá… Vô VSCN rồi lên trường ăn sáng… Học… Chả có gì… Tan rồi sang quán luôn… Vào mới thấy ngạc nhiên vô cùng… Cổng khu nó nhỏ Chi với nhỏ Ly đang mặc đồng phục nhân viên tiếp khách… Người thì đông đúc toàn nữ là nữ… Nỗi nhớ của nó tràn về, nhỏ kia rồi… Vui quá, vẫn vậy xinh đẹp… Nụ cười hiền nhìn nó cười cười… Ngay lúc này chỉ muốn lao vào hỏi rõ những ngày qua nhỏ đi đâu nhưng không dám… Một sự thật, nó không là gì của nhỏ cả… Đáp lại nhỏ bằng một nụ cười gượng, nó lướt qua nhỏ vào trong khu… Nhỏ không còn cười nữa…
Vào mới thấy sợ, toàn nữ là nữ, mà trưa nắng nơi đến đông thật… Buổi chiều chắc hết bàn luôn quá, nó thì cũng không thắc mắc nhiều vì hai nhỏ đứng ngoài khu… Chắc chị nhờ làm tiếp viên cho cái ngày đặc biệt này… Nhưng lạ là ở chỗ sao lại là hai nhỏ mà không phải ai khác… Mỗi lần đến gần nhỏ Ly là nó lại thấy xa vời… Vừa vui đã buồn rồi… Cảm xúc trong nó thật kì cục… Không hiểu được… Đầu óc nó như trống rỗng… vào trong quầy đánh mắt nhìn xung quanh… Toàn nữ, đi qua có một số người nhìn nó chỉ chỏ… Chắc lạ lùng vì tự nhiên có thằng đực ở đây… Bất giác nó nhìn nhỏ Ly… Nhỏ cũng đang nhìn nó… Nó quay đi và tiếp tục công việc của mình… Xếp lại mấy cái cốc vì thật sự không muốn ra ngoài kia, ngại… Chị ở đâu ra đụng đụng nó…
– Hihi… Nhóc ăn gì chưa?
– Rồi chị… – Nó nói dối.
– Uhm… Nhóc đàn luôn đi cho vui nào hihi… Mong nhóc từ sáng giờ, may mà có bé Ly với bé Chi đến giúp chị đấy… Đông khách quá…hihi
– Vâng. – Nhắc đến nhỏ, nó cũng không muốn nghĩ nhiều… Nó đàn… Không nhớ rằng mình đã chơi bản gì, chỉ nhớ bản đó là một bản nhạc tình buồn… Nó chơi mà không để ý nhiều… Chỉ biết, chơi theo cái tâm trạng của mình… Chơi xong thì cái không khi im lặng bao trùm khu… Mọi người hướng hàng loạt ánh nhìn về phía nó… Giờ đây nó cũng không để ý nhiều… Nó buồn, nhỏ Ly cũng chăm chú nhìn nó…
– Nhóc ơi… Chơi bài nào vui lên đi nhóc, bài này buồn quá… – Chị nhăn nhăn xụ mặt xuống…
– Em xin lỗi… Hay dẫn dây ngoài kia vô mở nhạc lên đi… Hôm nay em mệt chị ạ.
– Vậy hả nhóc, hay nhóc về nghỉ đi…
– Vâng… Để mai làm bù… Em về nha chị… – Vừa đến được lúc đã về rồi… Chán thật, chắc chị sẽ không vui… Nhưng nó không có tâm trạng nào khi thấy nhỏ Ly ở đây cả… Vui và giận cảm xúc đan xen với nhau.
Khoác cây đàn lên vai nó bước ra cổng… Cũng không chào hay nói năng gì… Chỉ biết đi mà thôi… Nhỏ Ly đang nhìn nó thì phải…
Dắt chiếc cào cào qua đường phố đầy những hàng hoa tươi sắc của HN… Trái ngược hẳn với cái tâm trạng u buồn của nó… Dường như hôm nay con gái ai cũng vui hay sao ấy… Lướt qua để ý mấy đứa con gái ôm hoa hoét mặc áo dài đi đầy đường… Chắc học sinh được bạn tặng… Về phòng với cái tâm trạng không thể chán hơn… Vô giường nằm lại ngủ… Tỉnh thì thấy trời tối rồi… Nó ngủ khiếp thật, vô WC thì ngắm cái thân thể mệt mỏi… quần áo xộc xệch, đầu tóc rối bù… Trông tàn tạ thấy gớm… Tắm luôn cho sạch sẽ nó lại rời căn phòng trọ của mình… Không đói, đơn giản lúc này nó muốn khuây khỏa và muốn suy nghĩ bởi cái đầu thích đòi hỏi này… Tối không khí dễ chịu hơn, tuyệt thật… Từng làn gió thốc vô người nó, độc cái sơ mi cũ… Đạp xe thấy cũng hơi lạnh ở cái tiết trời này… Ra đến hồ LĐ nó để dựng xe ngồi một mình ở chiếc ghế đá đôi… Nghĩ, chả có gì ngoài hình ảnh của nhỏ Ly… Một người con gái nó tự thấy có tình cảm… Đơn giản tính nó rất dễ rung động, nhưng chưa lần nào khiến nó ảnh hưởng như thế này… Không thể phủ nhận tình cảm của nó đối với nhỏ Ly… Lớn lên từng ngày trong nó, từng giọt nước mắt, cái ôm… Giọng nói… Sự quan tâm của nhỏ dành cho nó… Nó vẫn không giải thích được… Rồi đôi khi lanh lùng… Lại biến mất… Giờ đây lại xuất hiện… Mọi thứ như một sự mâu thuẫn… Lúc chiều nhìn nhỏ nó thấy vui… Nhưng rồi lại buồn… Nhỏ hiểu được không nhỉ? Chắc không… Ngoài nụ cười nhẹ ra thì cũng chỉ nhìn nhau rồi thôi… Nó trầm ngâm, trong cái không gian yên tĩnh phẳng lặng bên chiếc hồ rộng… Mùi cốm ở đâu phe phẩy quanh đây… Nó đưa mắt sang bên kia bờ… Khu biệt thự nằm đấy… Đâu đó trong những ánh đèn vàng kia là của nhà nhỏ… Cô tiểu thư cao sang… Lại để ý đến thằng sinh viên này… Thở dài đặt lưng nằm dài trên chiếc ghế… Người nó nhỏ lên vừa lắm… Một tay thõng xuống tay còn lại để lên trán… Nhìn bầu trời đầy sao qua cành cây thưa thớt… ” Nếu nhỏ là ngôi sao sáng trưng kia… Nó chỉ là một ngôi sao nhỏ bé và mờ lặng lẽ nhìn nhỏ qua những đám mây mà thôi…” Chợt cười vì cái suy nghĩ của mình, nó ngồi dậy vươn vai một cái rồi ra về… Loanh quanh chút đến gần phòng… Nó xuống xe dắt bộ… Nó muốn tận hưởng cái không khí ban đêm này thêm chút nữa trước khi đi ngủ… Khoan khoái thật, trên con đường rộng mà trống hoác… Chỉ có nó đang chậm rãi đi từng bước với cái bóng của mình… Cô đơn… Cảm xúc quen thuộc đến… Nhưng cũng không buồn… Đôi khi nó tự thấy sự cô đơn của mình cũng là một may mắn… Không ồn ào màu sắc… Đơn giản trầm lặng và tự do… Vui lắm, Con người là thế mà… Dù trong hoàn cảnh nào họ cũng có thể thích nghi mà sống được… Nó chẳng hạn… Về đến cửa phòng thì nó vô cùng sửng sốt… Nhỏ Ly đang ngồi thu lu gật gà gật gù trước của phòng trọ nó… Con người làm nó nhớ mong từng ngày đây rồi… Nhưng sao gặp giờ cảm xúc nhạt quá… Chút vui, chút buồn… Chút giận… Vẫn là những câu hỏi tại sao nhỏ lại đến đây? Tính làm thiên thần tiếp ư… Xin đừng… Cảm giác thời gian qua khó chịu lắm… Nghe thấy tiếng xe nó về, nhỏ giật mình… Ngước lên nhìn nó, cười tươi…
– Hihi… Anh… – Nhỏ ngồi dậy ôm một cánh tay nó…
– Ừ… – Đơn giản vậy… Nó trở về với vẻ sẵn có của tính cách của nó, thờ ơ…Mở cửa bước vô phòng, coi như không có sự hiện hữu của nhỏ… Chắc nhỏ sẽ hiểu cảm giác này nhanh thôi… Dắt chiếc xe dựng vô góc… Vừa đá cái chân trống xuống… Thì chợt một bàn tay nhỏ bé ôm lấy nó từ đằng sau lưng… Rất chặt… Kèm thêm những tiếng nấc nghẹn thổn thức…
– Hức…huhu… Anh đừng như vậy với em… Đừng đối xử với em như vậy nữa mà…hức huhu…hức… – Nhỏ khóc… Nhỏ khóc làm gì nhỉ? Đối xử với nhỏ như thế là sao… Vậy nhỏ có để ý nhỏ đã đối xử với nó như nào không? Niềm hi vọng của nó như xụp đổ khi chỉ mới bắt đầu chỉ vì nhỏ… Trống rỗng vô cảm…
– Ừ… Nó gỡ tay nhỏ ra… Nhưng không được, nhỏ càng ôm chặt hơn… Dụi đầu lia lịa vào lưng nó…
– Đừng… Như vậy mà.! Đừng như vậy mà anh…huhu… Hức…!- Nhỏ khóc to hơn nói dường như hét… Cảm xúc nó tự dưng thấy tức giận nhỏ ghê gớm… Nỗi buồn như đang đóng băng thấy nhỏ chợt hiện về… Nó sẽ nói… Nói cho nhỏ hiểu hành động của nó như vậy là do đâu… Tất cả là vì nhỏ là vì nhỏ mà thôi…
Chap 51:
Giật mạnh đôi tay nhỏ ra… Quay lại nhìn nhỏ bằng đôi mắt lạnh băng nhất có thể… Nhỏ sững sờ nhìn nó, nước mắt vẫn chảy…
– Vậy ư? Đối xử với em… Đối xử với em có bằng em đối xử với tôi không? Một tuần qua em đã đi đâu… Đi đâu hả…!!- Nó hét lên… Chưa bao giờ nó thấy giận nhiều như vậy, giận người con gái đầu tiên làm cho nó có cảm xúc nhớ nhung… Rồi hụt hẫng… Nhỏ vẫn khóc, chợt lao vào ôm nó… Nó vẫn vậy chỉ biết bất động mà thôi… Dường như con gái rất biết cách làm cho đối phương bị vô hiệu hóa thì phải… Nhỏ cất giọng run run khi vẫn trong vòng tay và đang đang ôm chặt của nó…
– Anh… Anh… Nghe em nói được không…?- Nó cũng muốn biết cái lý do nhỏ không gặp nó cả tuần… Cơn giận xìu xuống, cái cảm xúc chết tiệt của nó thật kì lạ…
– Ừ… Chỉ biết vậy rồi nhỏ Ly kể… Bố mẹ nhỏ sang Nhật công tác từ năm nhỏ học lớp 10… Trong những năm ở đây nhỏ chỉ sống có một mình hoặc sang nhà người thân… Khi bố mẹ nhỏ về nhỏ rất vui… Một cô gái yếu đuối thiếu thốn tình cảm gia đình nên lúc nào cũng tỏ ra mình mạnh mẽ… Tuần vừa rồi là do bố mẹ nhỏ về nên nhỏ không đến được… Đơn giản là vậy chứ không giống những gì nó nghĩ trong đầu mấy ngày qua… Giờ chỉ thấy thương nhỏ… Đây cũng là lý do nhỏ đến ở với nó qua đêm cũng không sao… Nhỏ tủi thân, cô đơn giống nó… Ít ra nhỏ còn có bạn bè… Còn nó thì không… Chỉ có nhỏ và chị… Nhỏ còn kể những lúc ở một mình trời mưa mà mất điện nhỏ sợ… Thật sự nó nể phục nhỏ rất nhiều… Nó hết giận nhỏ… Im lặng… Nhỏ nói xong thì khóc to hơn… Đôi tay của nó đánh bạo ôm nhỏ run run… Nó là một thằng rất vụng về trong việc an ủi… Đỡ nhỏ ngồi xuống giường… Nhỏ tựa hẳn vào người nó…
– Anh… Ơi… – Ơn trời, nhỏ hết khóc rồi…=.=
– Sao?
– Em… Nhớ anh lắm… – Nhỏ nói bé nhưng nó vẫn nghe được… Má nhỏ hồng lên… Chắc ngượng…
– Ừ…
– Ừ… Gì mà ừ… Anh nhớ em không?- Nhỏ phụng phịu đấm đấm vô người nó… Nếu nói không thì là nói dối nhưng nói thật thì ngượng… Kệ…
– Có…
– Hihi… Có là nhiều hay ít… – Nhỏ típ đôi mắt đỏ hoe cười cười… Ngước lên nhìn nó.
– Thì vừa vừa…
– Hứ, cái đồ ngốc… – Rồi nhỏ ôm chặt nó hơn… Khoái ôm dữ vậy bà… May mà mùa này mát chứ mùa hè thì chịu =.=… Nhỏ thơm thật.
– Ừ…
– Anh này… Lần sau có chuyện gì cũng nghe em nói trước nha… Đừng như vậy với em nữa nhé… Em sợ anh nhìn em như vậy lắm…
– Ừ… Anh xin lỗi…
– Hihi… Thôi bỏ em ra để ăn tối nào… – Chợt nhận ra tay nó cũng đã ôm chặt nhỏ từ lúc nào… Ngượng quá…=.=… Nhỏ đứng dậy tiến ra ngoài xe đêm theo một bọc gì đó, chắc đồ ăn… Lại trở về với những ngày được nhỏ quan tâm rồi… Vui dữ… Mà cũng thương nhỏ… Chắc vừa tan quán xong sang đây luôn… Nhìn nhỏ bày biện đồ ăn mà nó chỉ muốn chạy lại ôm nhỏ để thổ lộ tình cảm luôn nhưng… Nó không đủ dũng cảm… Trong nó vẫn hình thành một khoảng cách với nhỏ… Sợ rằng đây chưa phải là tình yêu… Nó là một thằng tính cách có phần lãng mạn… Nó muốn tình đầu cũng là tình cuối của nó nên cho đến nay nó vẫn chưa có người yêu… Hoặc cũng có thể chả ai thèm yêu cũng nên =.= nó muốn xác định tình cảm của mình với nhỏ… Đơn giản vậy…
– Anh ơi… – Nhỏ gọi làm nó tỉnh sau một hồi ngẫm nghĩ…
– Hả?
– Em tắm nha…
– Ừ… Đổ ở phích ra có nước nóng đấy…
– Nhưng em không có quần áo… – Nhỏ xụ cái mặt xinh xắn của mình xuống… Nó ngồi dậy lục tủ kiếm cho nhỏ cái quần ngố với cái áo sơ mi… May hôm trước nhỏ trả… Không chắc phải mặc áo mùa đông mất @@… Cầm bộ quần áo nhỏ bước vô phòng đóng cửa rầm một cái… Xong thò đầu ra lườm lườm…
– Cấm nhìn trộm…
– Chả thèm… – Tiếng nước chảy ở trong kèm theo tiếng hát nhắng nhít của nhỏ làm nó lắc đầu phì cười… Cô gái này thật thú vị, lúc thì như trẻ con hồn nhiên thấy gớm, lúc lạnh lùng… Lúc lại mít ướt thấy sợ luôn… Nó chắc phải tìm hiểu từ từ thôi… Ra bàn lấy bát đũa nhìn vô chỗ thức ăn… Mua nhiều quá… Ăn không hết lại đổ đi… Nó cũng chả để ý nữa, được nhỏ quan tâm như thế này là phúc của nó lắm rồi… Ít ra những ngày vừa qua nó cũng biết nhỏ chiếm một vị trí quan trọng trong tim nó… Đó mới là mộ tuần… Nhỡ đó là một tháng, một năm, hoặc cả đời thì sao nhỉ… Nó sợ nghĩ đến viễn cảnh đó, sợ những ngày tháng như thế này rồi cũng có lúc phải tàn… Thời gian qua đi nhanh lắm, không biết sau này sẽ như thế nào đây… Nó không thể tưởng tượng được… Thôi thì cứ sống vui những ngày này đi đã… Không nên suy nghĩ nhiều.
Tắm xong nhỏ bước ra lau lau cái đầu… Thơm dữ… Ngồi xuống bàn, nó để bát đũa ra… Hai đứa ngồi ăn… Nhỏ đôi lúc nhìn nó cười cười… Như con khùng…
– Anh ơi…
– Gì?
– Em muốn ăn chung… – Gì đây trời…@@
– Dẹp… Đủ bát đũa mà ăn chung gì, bổ lắm chắc… Điên vừa thôi.
– Nhưng em thích mà… – Nhỏ nhăn nhó xụ cái mặt xuống.
– Thế giờ có ăn nữa không đây?
– Thì có… – Nhỏ vẫn nhăn, gảy gảy đũa… Đúng là tiểu thư… Nhưng nó chịu không chiều được… Hai đứa ngồi ăn im im… Tính xấu của nó là thế, khi ăn thì không khoái nói chuyện nhiều… Ăn xong thì nhỏ lại rửa bát… Rồi bôi bôi tay vô cái áo mới giặt của nó chứ…@@
– Nè làm gì thế?
– Thì em lau tay… Không thấy sao còn hỏi.
– Ai chẳng biết nhưng sao lại lau vào đấy?
– Thì giẻ lau không lau vào đấy lau vào đâu?
– Ôi trời… Áo tui đó chị hai…
– Áo gì mà thủng lỗ chỗ thế này?- Nhỏ còn thọc tay vô mấy cái lỗ thủng giơ lên chứ… =.=.
– Thủng nhưng vẫn mặc được… Mặc hè cho mát.
– Hihi… Em xin lỗi, không có biết… – Cũng chả trách gì được nhỏ, vì nhìn trông giống giẻ lau thật… Nhưng còn hơn mấy cái quần rách te tua các vết chém của nhỏ… Hôm nào phải góp ý mới được, chứ chân trắng đẹp như thế… Mà cứ để hở khác gì đốt mắt người khác…
– Ừ.
– Sao anh không bỏ đi…?
– Bỏ thì cởi trần.
Nhỏ im luôn chả nói gì nữa, quay sang cầm cây đàn của nó nghịch nghịch một cách thích thú…
– Anh học đàn lâu chưa…hihi?
– Lớp 10 rồi…
– Thảo nào đàn hay ghê… Anh đàn em nghe một bản đi… – Nhỏ hấp háy đôi mắt long lanh… Còn lâu, mới thôi miên được anh nữa nhé…=))
– Nghe suốt ngoài quán rồi còn gì?
– Nhưng nghe ngoài quán khác ở đây khác.
– khác gì… Vẫn thế mà?
– Ngoài quán đông người… Còn ở đây chỉ có mình em nghe thích hơn hihi…
– Thôi tối rồi…
– Đi mà anh… – Nhỏ bám tay nó lắc qua lắc lại…
– Để hôm khác… Giờ đi ngủ…
– Xí… Cái đồ kẹt xỉn… – Con dở này có xin gì đâu mà bảo nó kẹt xỉn chứ @@.
– Ừ… Ngủ đây… – Nó nằm xuống cái giường… Nhỏ nhăn nhó đạp vào thành giường… Khó chịu thật…
– Yên nào…!
– Hứ… Em đi về đây… – Tốt quá về đi… Cơ mà tối này hơi nguy hiểm… Chậc, để xem thế nào đã…
– Ừ… Đi cẩn thận nhé… – Nó ngồi dậy mở cửa phòng cho nhỏ… Tự nhiên nhỏ hét lên…
– Cái đồ ngốc này…! Đồ ngốc… Ngốc ơi là ngốc… Đã thế đây không về nữa… – Ơ tự nhiên chửi người ta xong ăn vạ… Chả hiểu gì cả =.=
– Ừ… Rồi sao, giờ về hay ở?
– Ở… – Nhỏ chả thèm nói gì nữa, cau có ngồi xuống giường…
– Ở thì đi ngủ… Muộn rồi… – Nó đóng cửa lại rồi vô WC VSCN, xong ra tắt điện nằm lên giường… Nhỏ vẫn ngồi đấy mặt nhăn nhó… Có cái đàn thôi mà làm gì giữ vậy…hazzj, đòi cái gì thì phải đòi bằng được mà…@@
– Nè ngủ đi…
– Không…!
– Sợ à, để anh xuống đất nhé… – Nó thử thế thôi chứ nằm với nhỏ quen rồi, chả lo lắng gì nhiều… Nó có tình cảm với nhỏ lên nó kiềm chế được…dù bên cạnh nó bây giờ là một thân hình bất kể người đàn ông nào cũng muốn chiếm hữu… Nhưng nó tôn trọng và chắc chắn sẽ không làm gì hết…
– Anh cứ nằm đấy…
– Lắm chuyện vừa thôi… Thế có ngủ hay không đây?
– Không đấy…!
– Anh thức cùng em… – Nó ngồi dậy luôn cạnh nhỏ… Im lặng…
– Hứ… – Nhỏ quay đi… Đêm tĩnh nặng mọi người ngủ hết…HN ngủ, duy chỉ có hai đứa nó vẫn thức… Điên dữ… Lúc lâu sau nhỏ cứ gật gà gật gù rồi tựa vào người nó ngủ luôn… @@… Thế mà cũng đòi, đặt nhỏ nằm xuống giữa giường cho thoải mái… Định xuống đất nằm thì… Nhỏ bỗng mở mắt ra giữ nó lại…giật cả mình… Tưởng ngủ rồi, vài lần thế chắc sốc tim quá =.=
– Anh không được đi… Nằm đây…
– À…ừ…
Nó nằm xuống cạnh nhỏ, lại ôm chặt xong rúc vô người nó…
– Anh ơi…
– Gì?
– Lúc ở nhà một mình mỗi buổi tối… Em rất cô đơn… Giờ thì hết rồi, cảm ơn anh nha…
Nhỏ nói khẽ… Nhưng cũng đủ cho nó nghe thấy và hiểu được những gì người con gái này phải chịu đựng, nó luôn cô đơn nên nó hiểu cảm giác đó, nó ăn mòn niềm tươi sáng năng động của con người…biến người ta thành kể lầm lì như nó, vậy mà nhỏ vẫn luôn tỏ ra mình cá tính được, thật đáng ngưỡng mộ…nhưng con gái thì vẫn là con gái… Họ luôn có tính chất yếu đuối dù có mạnh mẽ thế nào đi nữa và cần được che trở bằng một bờ vai vững chắc của một người đàn ông… Nó sẽ là người che trở cho nhỏ dù khoảng cách địa vị hay bờ vai nó có bé đi chăng nữa thì nó tin mình sẽ làm được…
– Ừ… – Nó ừ nhẹ rồi tự động ôm lại nhỏ (có tiến bộ)rồi ngủ… HN đêm yên bình trong tĩnh lặng…
.
Hãy cho anh thời gian để xác định tình cảm của mình em nhé, sẽ nhanh thôi…
Chap 52:
Sáng dậy bởi ánh nắng chiếu vô mắt, chói thật… Thời tiết quái gì thế này, nửa lạc nửa mỡ… Mó tay cái điện thoại thì giật cả mình, muộn rồi… Vội bật dậy mà không để ý một vòng tay đang giữ chặt lấy nó… Thành ra…
– Huỵch… Á…á… – Nhỏ bị nhấc lên buông tay khỏi nó rồi ngã xuống giường… Lườm nó cái rồi hét lên…
– Đau quá… Anh làm cái gì vậy hả?
– Anh xin lỗi… Anh phải đi học…
Xong nó vô VSCN để mặc nhỏ ở ngoài dụi mắt cằn nhằn… Bước ra thì nhỏ chạy vô còn nó thì chuẩn bị đồ… Lúc sau đang dắt cái xe của nhỏ ra thì nhỏ vỗ vỗ vai nó…
– Anh, đi xe em đi…
– Thôi đi xe anh cũng được mà…
– Muộn rồi còn làm bộ… Có đi không…!?- Nhỏ trừng mắt, lạ thật hôm qua hiền thế cơ mà…hix…
– Thì đi… – Nó xuôi xị… Ngồi đằng sau nó mà nhỏ ôm chặt cứng… Đi trên đường bao người nhìn… Từng hàng quán phát ra mùi thức ăn sáng mà nó thấy xuýt xoa… Đói quá =.=… Không biết ai thử cảm giác này chưa… Đi trên đường HN vào sáng sớm và phía sau là người con gái nó thích… Tạo trong nó một cảm xúc thú vị… Tiếng lá cây xào xạc vì gió cộng thêm từng tiếng giao… Khiến cho HN thêm gần gũi với nó hơn chứ không như những giờ cao điểm… Ồn với bụi thấy gớm… Nó cứ thế thơ thẩn phóng đi… Nhỏ Ly phía sau thì cứ dụi mặt vô lưng nó rồi cười cười… Sáng ra đã điên rồi =.=… Đến trường thì thấy chả có ai trong sân… Vào học xừ nó rồi, xuống xe đang định chạy vô thì nhỏ bảo nó đứng im đấy… Rồi vòng đi đâu lúc quay lại với hộp xôi và chai nước…
– Nè tý ăn sáng nha anh… – Nó cũng quen với việc nhỏ quan tâm đến nó rồi nhưng… Quan tâm quá thế này thì chưa… Chẳng hiểu nhỏ nghĩ gì nữa… Tốt với nó thế để làm gì nhỉ… Nó lúng túng…
– Ơ… Uhm, cảm ơn…
– Hihi… Anh vào đi, em về đây… – Rồi nhỏ quay xe đi… Nó chạy lên lớp… Lom khom nhìn vô… Hú hồn may mà thằng giảng viên chưa lên, nó chạy vội vào xuống cái chỗ ở cuối của nó qua bao nhiêu ánh mắt đang nhìn… Ngại thật… Thằng mãnh Tuấn nhìn nó cười đểu đểu…
– Dạo này có gái rồi quen anh em đó nha…hehe.
– Quên gì… Mà gái nào?
– không phải giấu… Hôm nọ qua phòng ông tính ngủ nhờ thì thấy nó đập cửa lên về luôn… Hehe- Thằng khỉ này đến giờ thiêng dữ… Chán quá…
– Ờ thì nó đến chơi thui… Có gì đâu.
– Chơi gì hả ông…hehe…
– Im… Học đê…
– Trông thế mà gớm phết chả đùa đâu…hehe
Nó ngồi im chả thèm giải thích nhiều… Cũng chả có gì ngoài học sau mấy tiết buồn ngủ… Chán ơi là chán… Giảng quái gì chả vô, học lâu thế rồi quyển giáo trình mới được có vài trang =.=… Lúc tan… Nó bước ra của lớp thì thấy nhỏ Ly đang vẫy tay nhìn nó cười híp mắt… Bọn cùng lớp thì ồ lên nhất là thằng Tuấn… Ngại chết mất thôi, nó kéo tay nhỏ đi nhanh xuống…
– Bỏ tay em ra… Đau…
– Đến đây chi?
– Người ta đến đón anh mà… – Nhỏ phụng phịu…
– Ừ… Thì đón sao không ở dưới… Lên làm gì?
– Em thích đấy…!- Nhỏ vênh mặt lên rồi kéo tay nó, đang ngẩn ngẩn cái mặt…
– Đi về thôi anh hihi…
Nó để ý thấy có nhiều thằng cứ nhìn chân nhỏ… Quả quần rách đến nỗi không còn gì để rách nữa còn mặc cái áo bó sát để lộ những đường cong đủ để đánh gục bất cứ thằng con trai nào nhìn thấy… Nó tự dưng thấy khó chịu… Ra chỗ để xe… Nó nói với nhỏ…
– Này, lần sau đừng mặc những bộ quần áo này ra đường nữa nha…
– Tại sao?
– Nó hở… Bộ hết quần áo lành rồi à.
– hihi… Anh chả bít gì cả… Đây là mốt đấy…
– Mốt gì mà mốt… Hở hang thế này không thấy bọn nó nhìn à…!- Nó hơi gằn giọng… Nhỏ vẫn cười…
– Hihi… Có gì đâu anh…
– Em không thấy có gì nhưng anh thấy khó chịu… Nếu em thích mặc những đồ này thì lần sau không phải đi với anh nữa đâu… – Nhỏ sững người lại, nó trèo lên xe… Ngồi im… Chả hiểu sao nó lại nói những cái này dù biết nó không là gì của nhỏ… Rồi nhỏ cũng trèo lên xe, nó phóng đi… Nhỏ ôm nó chặt… Rồi tự dưng cười…
– Hihi… Nay quan tâm em ghê ha…
– Ừ… – Nó cũng chả ngần ngại công nhận, dù sao thì nhỏ cũng quan tâm đến nó nhiều hơn mà… Chả sao cả… Ra sao ra… Nó vẫn im lặng suốt quãng đường còn lại… Nhỏ nói khẽ…
– Em biết rồi… Anh về nhà em đi…
– Ừ.
Nó ngoành xe về nhà nhỏ, nhỏ nhảy vô mở cổng rồi bảo nó đợi giống hôm trước… Lại gì nữa đây không biết… Khuất sau cánh cổng to tướng mà nó đủ thấy nhỏ siêu thế nào… Sống một mình, thảo nào cứ thích đến với nó… Không biết lúc chưa biết nó thì sao nhỉ? Giờ mới để ý… Men theo sân nhà nhỏ… Có một rải bông lau… Dở hơi này trồng cái đó làm gì không biết nữa =.=…
Ngồi bên ngoài mà nó cứ nhìn lung tung, cổng rồi bóng đèn, cây cối nhà nhỏ… Ngó vô như thằng chuẩn bị ăn trộm… Vài người đi qua còn để ánh mắt cảnh giác nữa chứ…=.=… Lúc sau nhỏ đi ra mặc bộ đồ khác hẳn lúc nãy… Quần dài, áo thể thao rộng… Tốt, hết hở hang rồi… Mặc đẹp thế này mà cứ khoái mặc mấy cái đồ rách kia… Chả bù cho nó… Tay nhỏ còn vung vẩy cái bọc gì đó… Cười tít mắt rồi nhảy vô người nó… Suýt ngã…@@
– Hihi… Anh ngốc đi nào…
– Đi đâu?
– Về phòng anh chứ gì nữa…hihi.
– Ừ.
Nó ngồi lên xe, nhỏ trèo lên phía sau nó… Được có vài ngày mà hầu như nó quen với sự có mặt thường xuyên của nhỏ, rồi đồ dùng… Hazzj, thế này chắc chết quá… Vẫn là kiểu ôm chặt, nó thì cũng lạ lạ… Ôm thì ôm vừa thôi việc gì phải chặt thế? Nhưng căn bản cũng thích nên nó chả nói gì…=)) Với lại thời tiết này cũng hết nóng rồi còn đâu… Nhỏ cứ thế ôm rồi tựa vào nó… Cảm xúc của nó luôn vậy trong những lúc này… Một sự bình yên, hạnh phúc xen lẫn đồng cảm của hai đứa cô đơn… Có vẻ nhỏ tội hơn vì sống thiếu gia đình… Cứ thế nó phóng xe qua từng con phố mà nó biết… Nó chọn đi đường vòng cho xa chút, tự dưng nó muốn lưu giữ cảm xúc này… Chắc nhỏ không để ý nên cũng im lặng… Hai đứa cùng im lặng… Về đến phòng nhỏ lại cười híp mắt đợi nó mở cửa rồi lại nhà vô nấu ăn luôn… Sướng thật… Ngồi trên giường nhìn nhỏ đằng sau lưng… Chả hiểu suy nghĩ nào dẫn đến việc nó ngồi dậy ôm lấy nhỏ từ phía sau giống hệt tối hôm trước nhỏ ôm nó… Nhỏ không phản ứng gì… Im lặng, nó có cảm giác bất an một chút…
– Em…
– Sao anh…?
– Sao lại tốt với anh như vậy…?- Câu hỏi này nó muốn hỏi ngay từ đầu rồi, ấy vậy mà chưa… Nhưng giờ nó thấy là lúc cần thiết… Lúc cảm xúc của nó đang rất mãnh liệt…
– Vì anh rất đặc biệt?
– Nghèo, xấu trai, toan tính… Anh chỉ là người bình thường… Anh không đặc biệt đâu…
– Trái lại… Ấn tượng của em với anh là anh rất giàu tình cảm… Bởi hai đứa trẻ anh đã giúp đỡ… Anh không nghèo… Thứ hai anh không toan tính vì đó là thẳng thắn… Thứ ba… Da anh hình như còn trắng hơn da em thì phải… Anh không xấu…hihi… – Nói đến đây thì nhỏ bỗng run run khúc khích cười, còn nó thì trầm ngâm suy nghĩ…vẫn trong tư thế ôm nhỏ…
– Thế vẫn không đủ để em tốt với anh như vậy…
– Còn nhiều lý do khác nữa… Anh ạ, ví dụ như anh rất ngốc này, hay anh nhát này… Em ăn mặc đẹp như thế còn không dám nhìn bắt chỉnh sửa này nọ…xí…
– Ừ… – Thật sự lúc này nó chả biết nói gì hơn, nhỏ chỉ đơn giản vậy… Điều nó mong chờ là một câu nói về tình cảm cơ… Vì thằng nhát như nó đâu dám nói chứ…
– Và em đang đợi tên ngốc như anh nói một câu nói…
– Câu gì?
– Bởi vậy mới bảo anh ngốc…hihi, khi nào phát hiện ra thì hãy nói với em nha… Em không nói trước đâu đấy…vì em là con gái mà…
Nó lại suy nghĩ… Câu nói gì mà nhỏ đợi… Rồi con gái không nói trước nhỉ… Khó chịu thật… Mãi không nghĩ ra…
– Nay bạo ghê… Còn dám ôm em trước nữa cơ hihi… Bỏ ra cho em làm nào…không đói hở…
– À ờ… – Nó lúng túng thả nhỏ ra rồi ngồi xuống giường nghĩ tiếp… Nhưng không có ra…=.= con gái thật rắc rối… Nhưng ít ra nó cũng biết tại sao nhỏ quan tâm đến nó rồi… Vì nó ngốc =.=…
Cơm xong nhỏ về luôn không ở lại làm nó hơi hẫng chút vì cứ đinh ninh nhỏ ở lại tiếp… Mà trông mặt nhỏ vội vội… Chắc có việc, cũng phải thôi… Đâu thể loanh quanh với nó cả ngày được… Ngồi lúc xuôi cơm rồi đi ngủ…
.
.
.
Chiều đạp xe sang quán thì vắng khách… Thấy chị ngồi cầm quyển gì đó mà ngước mắt lên trần nhà, mồm nhẩm nhẩm… Nhìn cái điệu bộ… Vừa dễ thương vừa buồn cười…
– Hù…!
– Á…á… – Nó trồm lên doạ chị… Chị giật mình hét ầm lên… Làm nó giật mình theo… Vội che mồm chị lại… Mấy người khách cứ nhìn nhìn… Đúng là động nhầm cái loa mà =.=…
– Bé mồm thôi… Khách nhìn kìa… – Chị quay sang véo nó cái… Đau thấy bà cố…hix
– Nhóc tồ đáng ghét… Dám hù làm chị giật mình nè…
– hehe… Thấy chị chú tâm quá… Hù cái cho thay đổi không khí mà… Thế đang làm gì đấy…
– Ý… Quên tại nhóc á, chị đang tính sổ sách… Đang nhớ số mà quên mất tiêu rồi… Lại phải tính lại… – Chị nhăn nhó phụng phịu… Cái môi lúc nào cũng hồng cong cong lên…
– Thế máy tính đâu?
– Chị để quên rồi…
– Ơ hay thế điện thoại đâu?
– Làm gì hả nhóc?
– Bộ không biết trong điện thoại cũng có máy tính hả?
– Ờ ha… Chị quên, hihi… – Chị cười tươi lôi cái điện thoại to bành ra xong vuốt má nó cái… Như trẻ con ý…@@
Chap 53:
Xong nó kệ chị ngồi đấy bấm bấm… Ra dọn đống hôm qua… Chán thật, bày vẽ mà chả bảo ai dọn… Bắt tội nó… Bóc bóc cạo cạo mãi mới hết cái đống dán dính ở tường… Khách họ vào uống nước mà cũng không tiếp được để nhỏ Mi với Yến tự túc… Có đông đâu mà… Thời tiết này có người vào khu nó thì chắc chỉ có những người ưa không gian tĩnh lặng hoặc những đôi hẹn hò… Nhưng công việc thì vẫn là công việc… Không có khách thì nó lại tranh thủ ngồi lên đàn… Nó cứ thế thơ thẩn cùng đoạn nhạc vui vui trong mấy bộ phim hoạt hình… Chị quay ra nhìn nó tay vẫy vẫy cười tít mắt… Vẻ thích thú lắm… Đàn xong thì nó lại chạy ra trà nước cho một vị khách mới bước vào… Ổn định khu nó thì lại ngồi không, chán quá. Nó chạy ra ngoài khu giúp thêm cho mấy đứa ở ngoài… Chứ cùng quán mà đứa làm đứa ngồi nhìn thì không hay… Mặc kệ hai con nhỏ kia ngồi tám chuyện với nhau…@@… Bên ngoài thì nó không quen với không khí này lắm… Nhạc nhẽo thấy gớm… Một số đứa còn nhìn nhìn nó vẻ ngạc nhiên… Nó chẳng quan tâm, giúp cho là tốt rồi còn gì… Lúc sau đang lom khom đưa trà thì có khách bước vào, mái tóc bạch kim, khuôn mặt lạnh lùng hút hồn… Nhỏ P.Anh đi vào kéo theo ánh nhìn của mọi người… Nó ngước lên nhìn cái rồi quay xuống luôn… Bỗng nhỏ đập đập vai nó…
– Này… – Cài giọng trong trẻo… Mà hiếm khi được nghe cất lên… Nó hơi ngạc nhiên…
– Gì?
Nhỏ bỗng ngoắc nó rồi đi vô khu… Nó đi theo… Như kiểm tay sai ý, có cái mồm cũng không nói được… Chán thật, con nhỏ tiểu thư này… Ngồi xuống cái bàn quen thuộc khoanh tay, nhỏ im im… Lại để nó hỏi…
– Chị dùng gì?
– Trông tui già lắm hả?- Nó ngạc nhiên cực độ, lần đầu tiên nhỏ đáp lại nó bằng một câu hỏi…?
– K…hông… – Nó lúng túng…
– Vậy sao lúc nào cũng kêu chị thế?
– Nội qui quán với khách là vậy…
– Tui là khách… Tui không cần anh phải gọi thế.
– Ừ… Dùng gì?- Nó chán lắm rồi chỉ muốn phục vụ rồi đi khuất cái mắt con nhỏ kênh kiệu này thôi…
– Không dùng gì… Đến nghe đàn thôi… Lên đàn đi…
– Không rảnh… – Xong nó quay đi ra phía ngoài, nhỏ khùng này không phải người quen nhỏ Ly với chị Huyền thì nó cạch mặt… Mà cũng để ý, nhỏ P.Anh này khỏe dữ… Thời tiết này mà mặc cái váy đen ngắn lộ đôi chân dài miên man của nhỏ… Nản… Chả hiểu nhỏ nghĩ gì mà cứ nhìn nó mắt vừa giận vừa buồn… Ngồi im không nói năng gì… Chỉ nhìn nó một cách chăm chú… Và cũng không hiểu sao nó cũng nhìn lại nhỏ… Ánh mắt hai đứa chạm nhau một lúc lâu… Nó thấy chút quen thuộc. Rồi tự động quay đi… Đến gần 5h nó xin chị về vì hết ca… Nó không muốn làm ca tối hôm nay vì trời âm u như sắp mưa rồi ý… Đeo bao đàn đi qua, vẫn thấy con nhỏ ngồi đó…
– Về đi… Sắp mưa rồi đấy… – Tự dưng nó lại nói như vậy…Nhỏ ngước lên nhìn nó hơi ngạc nhiên nhưng vẫn lạnh lùng buông một câu…
– Kệ tui… – Ừ thì kệ… Quan tâm mà đổi lại được câu nói như vậy thì ai không khó chịu… Không nói gì nó ra cổng dắt xe ra rồi đạp về… Ngoài đường gió mạnh, trời tối xầm lại với những dải mây đen như trĩu nước… Có cả tiếng sấm âm ỉ… Nó đạp xe thấy nặng ơi là nặng… Lại còn gió mang theo bụi cứ thốc vô mắt làm nó phải dừng mấy lần dụi… Bực cái thời tiết HN… Từng hàng cây bị gió lay mạnh rụng lá bay khắp đường… Mọi người dường như ai cũng vội vã đi thật nhanh để tìm chỗ tránh mưa… Lao đi vun vút, nguy hiểm thật… Cái không khí man mát tràn đầy phổi nó… Mãi rồi cũng về đến phòng… Mưa nhỏ nhỏ, tiếng tí tách rơi…@@, chả giống cho một cái cơn giông vừa rồi… Tưởng mưa to lắm chứ… Nó thích mưa, tuy khó chịu một chút nhưng vẫn thích… Mưa buồn mát mẻ… Mưa mang đến cho đầu óc nó hình ảnh của nhỏ Ly… Nhỏ đến với nó lần đầu tiên cũng vào đêm mưa… Dựng cái xe rồi đóng của phòng lại, nó nằm lên giường… Đầu đầy những hình ảnh của nhỏ… Tự mỉm cười… Mới không gặp từ trưa mà đã nhớ rồi… Nhỏ giờ đây đã chiếm một phần không nhỏ trong trái tim đầy xẹo của nó… Muốn thổ lộ quá nhưng không dám… Đơn giản là vì rào cản của vật chất… Nản quá… Quay quay cái điện thoại trong tay… Nhìn cái số chưa lưu tên của nhỏ… Nó ngứa tay lưu luôn là “Em”… Tự nhiên điện thoại rung… “Em” đang gọi… Gì mà thiêng vậy trời…=.=… Mà đây là lần đầu tiên nhỏ gọi cho nó… Không biết có chuyện gì nữa đây…
Ngần ngừ vài tiếng chuông nó mới bắt máy…
– Alo.
– Anh à…
– Ai đấy…?- Nghe giọng thì đúng là nhỏ nhưng kệ cứ kiểm tra trước…hehe
– Em Ly đây…hihi.
– Ừ… Em gọi có gì không?
– Thế phải có giờ mới được gọi anh à?
– Vậy là không có gì rồi… Anh cúp máy nha…
– Ơ khoan…khoan, nghe em bảo nè…
– Ừ…
– Đi tắm mưa với em đi…hihi- Con nhỏ này lại lên cơn rồi… Đúng là thời tiết thay đổi mà =.=…
– Điên vừa thôi… Không sợ ốm à?
– Không…hihi, đi với em nha…
– Em không sợ nhưng anh sợ… Ở nhà không đi đâu hết…
– Đi mà anh… – Giọng nhỏ phía bên kia hơi nũng nịu…
– Không…!
– Đồ vô tâm…! Đã thế em đi một mình… – Xong nhỏ cúp máy luôn… Chả kịp nói gì, nó ngồi xuống giường, thầm rủa con nhỏ khùng… Nhưng lòng cứ bồn chồn lo cho nhỏ, nghĩ nhỏ đi một mình, trời mưa nguy hiểm, rồi còn là con gái chứ… Xấu thì không sao, đằng này đẹp còn khoái mặc đồ rách thì…nản, vớ cái điện thoại gọi cho nhỏ…
– Alo, anh gọi gì nữa…?- Giọng phụng phịu…
– Rồi đi… Giờ sao? Anh qua nhà em hay em qua phòng anh… Đây?
– Hihi… Biết ngay mà… Để em qua anh nha… Bụp… – Có tiếng động gì đó như kiểu nhỏ hôn cái điện thoại ý… Thấy ghê, con nhỏ mất vệ sinh… Nó cúp máy ngồi đợi… Ngoài trời vẫn mưa… Vẫn tí tách, cầu mong tý nữa đừng rào rào hix… Mai mà bệnh thì khỏi đi học với đi làm luôn… Nó thấy hơi lo lo, đứng dậy vô tủ lấy chiếc áo gió, kiếm được cái túi ninông đen nhét vào, tý nữa thể nào cũng cần cho coi… Lúc sau nhỏ đến… Vẫn màn đập cửa quen thuộc…
– Hihi… Đi anh… – Nhỏ nhìn thấy nó cười cười, hôm nay nhỏ mặc cái quần jean cộng thêm cái áo sơ mi… Thiệt tình, đồ đẹp thế này không mặc trông giờ nhỏ ra dáng nữ sinh lắm chứ không như mọi hôm… Mà phải cộng nhận người đẹp mặc gì cũng đẹp… Nó ngẩn ngẩn chút…
– À…ừ… Đi xe nào?
– Hihi… Đi xe em phóng nhanh cho sướng… – Nhỏ thấy vậy chứ nó chả thấy sướng tẹo nào chỉ thấy sợ thôi…@@
– Mà anh ơi… Anh mang theo bọc gì kia?- Nhỏ chỉ vô cái túi…
– Quà… Để tặng em đấy, nhưng phải đi về mới được mở… – Nó đành trêu nhỏ vậy chứ thế nào cái tò mò trong nhỏ cũng bắt nó mở ra… Và với tính cách của nhỏ thì thể nào cũng bắt nó cất ở nhà…
– Hihi… Thiệt ạ, quà gì bí mật ghê…
– Ừ… Thế đi được chưa, lắm chuyện quá.
– Được rồi hihi…
Nó cất bọc quần áo vào cốp xe rồi cùng nhỏ trèo lên… Nó bắt đầu phóng xe dưới hàng mưa nhỏ nhưng mau… Nhỏ Ly thì ở phía sau ôm nó chặt cứng, nó quen nên cũng không nói gì… Từng hạt mưa phùn của tháng mười tuy nhỏ nhưng cộng thêm cái gió to khiến nó rất lạnh…không hiểu sao nhỏ Ly ôm nó lại thấy ấm… Điên thật…
– Giờ đi đâu?
– Ra cầu LB đi anh?- Nó tuy mù thông tin nhưng cũng biết cầu LB lịch sử của đất nước, mà quận LB cách đây xa lắm… Nhỏ này hâm chắc…
– Xa… Đến đấy làm gì?
– Anh cứ đi đi… – Nhỏ nói khẽ… Nó im lặng bắt đầu đi… Mưa cũng nặng hạt hơn… Đầu và người nó ướt hết rồi, trên đường không có bóng người như của riêng hai đứa nó vậy… Đi mãi cũng đến chân cầu thì mưa rào… Mưa như trút nước… Tiếng sấm và tiếng mưa rất ầm, hỏi nhỏ mà nó phải hét lên…
– Về được chưa…!!
– Không… Lên trên cầu đi anh…!!
Nó chiều nhỏ tiếp, lên trên giữa cầu… Thế nào mai cũng ốm cho xem… Nãy giờ mong mưa nhỏ mà giờ cứ như bão về ấy… Gió mạnh, tạt nước mưa vào mắt cay xè, khiến nó cứ chúi đầu mà đi… Nhưng không lạnh, vì phía sau nhỏ vẫn đang ôm nó… Rất chặt… Lên giữa cầu thì nhỏ đòi xuống xe… Dựng xe ở gần thành cầu, nó cúi xuống nhìn từng dòng nước xiết phía dưới của con sông H… Mặc kệ nhỏ muốn làm gì làm… Hôm đấy có hai đứa điên hứng hàng mét khối nước lên người… Một đứa thì nhảy lung tung múa may… Giữa cầu… Vì mưa nên đường vắng… Một đứa thì đứng im ngắm đứa còn lại… Từng giọt nước mưa rơi từ trên người nhỏ xuống, nhỏ hơi tái mặt, chắc lạnh… Nhưng vẫn mỉm cười tươi nhìn nó với điệu múa may kì lạ… Nhỏ cười đẹp lắm… Nhỏ cười, nó cũng thấy vui kì lạ… Mưa vẫn vậy gió vẫn vậy… Ồn cứ ồn… Nhưng giờ thì cả hai đứa cùng múa may như hai đứa điên rồi… Không hiểu sao hôm nay lại có hứng như vậy… Dường như cơn mưa đã làm trôi đi thêm khoảng cách của hai đứa nó… Lần đầu tiên nó cười tươi… Thật tươi với nhỏ… Nó biết giờ nó đã yêu nhỏ thật rồi… Không còn là con nhỏ nữa giờ nó sẽ gọi bằng em… Người con gái nào quan trọng với cuộc đời nó nó sẽ gọi như vậy… Và giờ em là một trong số đó Ly à… Cơn mưa tạnh rồi đó… Anh sẽ phải bắt đầu thôi.