Cuối Cùng…Mình Cũng Thuộc Về Nhau!

23.09.2014
Admin

Nhưng mà thấy cô đơn quá TT- TT

Bạn bè đại học đã cùng bạn trai đi chơi hết, mà đứa không có bạn trai thì thường là ở nhà học bài! Đến Tiểu Phần cũng có việc bận, đó là cùng gia đình tổ chức tiệc Noel. Thực ra nhà cô ấy không theo đạo Thiên Chúa, nhưng vì nhà Nhất Thiên có theo nên hai gia đình đương nhiên là cùng ăn tiệc với nhau, mà nghe Tiểu Phần kể có khi là hai người còn được phép đi…hẹn hò nữa hơi. Haiz, tuy Tiểu Phần và Nhất Thiên không yêu nhau, Tiểu Phần cũng không hứng thú vì việc đấy nhưng mà, ít nhất cô ấy cũng không phải chịu cảnh cô đơn như tôi thế này, lại còn được đi chơi với một anh chàng đẹp trai nữa chứ. À mà nhắc đến “đôi” này, tôi lại nhớ đến chuyện hôm trước tôi gặp Nhất Thiên. Hôm đó vì sợ Tiểu Phần buồn nên tôi chưa dám nói kết quả là tôi chẳng thuyết phục được Nhất Thiên mà cũng không biết lí do anh ra như vậy. À mà anh ta có nói là vì không muốn quan tâm đến chuyện tình cảm nữa, nhưng tôi không thể nói với cô ấy như vậy được, mong là Tiểu Phần không hỏi Nhất Thiên hôm ấy đã nói chuyện với tôi những gì, mà tôi đoán là cô ấy sẽ không dám hỏi đâu. Tôi định hôm nào sẽ đi gặp Nhất Thiên một mình, không cho Tiểu Phần biết để cố thuyết phục anh ta thêm lần nữa. Tôi linh cảm người con trai này rõ là có chuyện gì xảy ra nên mới có cái suy nghĩ đấy chứ bản thân anh ta cũng chẳng thích thú gì chuyện bị “ép hôn”, nếu có thể, tôi cũng muốn giúp anh ta.

Ây ~~~~~

Sao thế này, trong đầu đang tỏ ý quyết tâm cơ thể tôi lại bỗng rung lên một cái, phút chốc thấy toàn thân lạnh toát. Trời không có lạnh quá vậy nha, sao tôi cứ cảm nhận được một luồng không khí lạnh từ đâu thổi vào, lạnh dọc sống lưng mình. Aizz, tôi còn cảm giác như có ai đang nhìn mình chằm chằm vào mình, nhìn rất ghê, làm tôi lại bỗng dưng toát cả mồ hôi lạnh.

“Bộp”

– Aaaaa…

Tiếng hét của tôi, tuy không to lắm nhưng cũng đủ để những người đi đường hướng về tôi những cái nhìn đặc biệt…khó hiểu, như thể tôi là người ngoài hành tinh.
Nhưng tôi tạm thời không để ý được đến những ánh mắt kia mà chỉ để ý được đến bàn tay đang đặt lên vai mình. Tôi sợ hãi run một cái mới dám nhìn sang bên, thấy là bàn tay người mới dám thở phào nhẹ nhõm, định bụng sẽ mắng ngay cái con người nào đùa ác đúng lúc người ta đang sợ lại từ sau lặng lẽ đi đến vỗ vai một cái tí khiến tôi ngất xỉu. Lần từ bàn tay trắng trẻo, thon dài đi lên trên, tôi mới thấy rõ mặt chủ nhân của nó.

– Aizz, Hạo Du, anh muốn hù chết tôi à.

Là Hạo Du. Nhìn anh ta nheo mắt mỉm cười bên cạnh mà tôi vừa bực vừa ngượng, không tiếc mà to tiếng nói.

– Anh…ư…ư

Tôi chưa kịp nói xong lại bị bàn tay kia che miệng, không để tôi phản ứng, Hạo Du bỗng ghé tai tôi nói nhỏ:

– Suỵt đi đã.

Rôi lại chưa để tôi kịp hiểu gì, Hạo Du đã nói thêm một câu nữa vô cùng…đáng sợ, còn làm một hành động đáng sợ hơn nữa, đáng kinh ngạc hơn nữa.

– Em yêu, mãi mới tìm được em, mình đi thôi nào.

Sau đó là đưa tay khoác hờ lên vai tôi.

Tôi chết đứng người, ngơ ngẩn để Hạo Du kéo đi, không nói được lời nào. Cái gì mà…mà “em yêu”, gì mà “mãi mới tìm được em”, gì mà…mà khoác tay lên vai tôi. Tôi chỉ nghĩ được thế, rồi khẽ ngước lên liếc nhìn người con trai cao lớn bên cạnh, Hạo Du đi bên cạnh tôi, khuôn mặt rất bình thản, hình như có mỗi mình tôi là đang ngập tràn trong những tâm tư hỗn độn. Thấy Hạo Du như vậy, tôi không biết có chuyện gì, dù đang rất muốn hỏi nhưng cũng đành “ngoan ngoãn” đi cùng Hạo Du, để anh ta khoác lên vai mình.

Tôi để Hạo Du kéo đi, muốn hỏi mà không biết hỏi thế nào, lại thấy thái độ Hạo Du như thế, cũng đành miễn cưỡng giữ mình không nói, còn cố giữ mình bình tĩnh. Vì có lẽ là tại khoảng cách giữa tôi và Hạo Du đang rất gần, nên…, chỉ cần tôi ngửa đầu lên cao cao một chút là chạm vào cằm Hạo Du rồi. Khoảng cách này làm tôi thấy ngại, tim tuy không đập nhanh quá, mặt cũng không nóng bừng lên nhưng tôi thấy hơi…hơi…hơi căng thẳng. Ở gần Hạo Du thế này tôi thấy không được tự nhiên tí nào, dù sao cũng là một trai một gái, đi sát bên cạnh nhau thế này, cử chỉ lại còn khá thân mật, không khỏi khiến đầu óc tôi quay mòng mòng. Hơi thở của Hạo Du, cả tiếng trái tim anh đập từng nhịp đều đặn trong lồng ngực tôi dường như cũng vì khoảng cách quá nhỏ cảm nhận được, hương thơm… Cả những ngón tay thon dài gầy gò đang để lên vai tôi nữa, cơ hồ chỉ cần chạm nhẹ vào sẽ thấy rất mềm, rất ấm.

– Được rồi.
– Rồi rồi gì cơ? – tôi ngốc nghếch hỏi lại, âm thanh còn chẳng được rõ ràng vì lúng túng khi cảm giác được che chở rời đi…
– Không đi theo nữa.
– Ai cơ?
– Cái tên đi theo cứ nhìn chằm chằm vào túi xách của em nãy giờ.
– Cướp giật? – tôi vẫn ngây người ra.
– Ừ. Lần này đi dạo một mình đừng có vừa đi vừa tung tẩy cái túi như thế, không biết là đoạn đường này dạo gần đây nổi lên tình trạng cướp giật không hả?

Người con trai trước mặt nói như trách tôi, nhưng miệng lại cười cười, rất hiền. Tôi vẫn ngây ngốc nhìn anh ta, trong đầu từ từ sắp xếp lại mọi chuyện. Là tôi bị một tên cướp giật “để ý”, Hạo Du thấy nên đã đến chỗ tôi cứu tôi. Cứu tôi?

– Anh…cứu tôi?
– Ừm, cũng không có gì. Lần sau chú ý một chút, cẩn thận không thừa đâu. Thôi, em tiếp tục đi chơi, anh không làm phiền em nữa. Lúc nãy vì bất đắc dĩ nên mới khoác tay lên vai em, thật có lỗi, anh đi trước đây.

Hạo Du nói rồi quay lưng đi ngay, không kịp để tôi nói gì. Đi rồi để lại cho tôi hai chữ “hụt hẫng” to đùng trong lòng. Sao vậy chứ, có phải vì tôi đang cô đơn quá?

– Đợi đã…

Chúng tôi cứ đi bên nhau rất lâu, rất lâu, đi qua không biết bao nhiêu con đường, bao nhiêu con phố, dường như là đi không có mục đích gì, cứ thẳng đường mà tiến. Lúc hơi mỏi chân, tôi dừng lại, Hạo Du cũng dừng lại chờ tôi, một lát tôi đỡ rồi cả hai lại cùng đi tiếp. Cứ như vậy, chúng tôi đi bên nhau mà không nói gì. Là Hạo Du không nói gì, tôi thì thi thoảng vẫn lên tiếng, khen cảnh vật bên đường hay chỉ trỏ linh tinh chỗ có cảnh đẹp với giọng rất hào hứng. Hạo Du cũng theo tay tôi chỉ, nhìn nhìn, đôi khi mỉm cười đôi khi không, tôi tựa như đang nói chuyện một mình.

Nhưng tôi không hề thấy chán, ngược lại còn thấy thích thú. Đi bộ như thế này, tuy hơi mỏi chân nhưng thấy rất thoải mái, lại không mệt tí nào nữa, cảm giác khỏe hẳn ra. Hơn nữa, đi bộ đi dạo phố phường như vậy có thể từ từ ngắm nhìn cảnh vật trên đường đi, cảm thấy có bao nhiêu thứ đẹp mà mình chưa thấy, vì khi đi với Đình Phong, đi ôtô, tuy có đi chậm nhưng mọi thứ vẫn lướt qua rất nhanh, chưa kịp ngắm kĩ đã qua mất rồi. Còn đi thế này, có thứ gì hấp dẫn tôi có thể đứng lại xem cho đã mắt rồi đi, Hạo Du luôn chờ tôi, và không có biểu hiện gì là thấy khó chịu cả.

Và tôi cảm thấy rất yên bình, sự yên bình mà bốn năm qua tôi không hề có. Thực sự còn thấy ấm áp vô cùng, tôi cứ ngỡ như là thời gian trở lại như trước kia, lúc tôi còn sống với Hạo Du, đúng là loại cảm giác này.

Trước kia…chẳng cần người đó nói những lời ấm áp, không cần những cái nắm tay ấm áp, chẳng có những cái ôm ấm áp, chỉ là được đi bên cạnh, được thấy người đó bất kì lúc nào muốn thấy, cảm nhận được hơi thở người đó, hơi ấm người đó, là đã cảm thấy vô cùng ấm áp, sự ấm áp len lỏi mọi ngóc ngách cơ thể, làm trái tim không ngừng rung lên vì hạnh phúc.

Đã từng là như vậy.

“Đã từng”…là ở thì quá khứ.

Nhưng sao bỗng dưng cảm thấy loại cảm giác này không xa xôi chút nào, trái lại còn thấy rất gần, tựa như chưa bao giờ thay đổi, vẫn luôn như thế. Vẫn luôn cảm giác hạnh phúc, ấm áp và bình yên khi ở bên người con trai này. Và chỉ khi ở bên người con trai này, cảm giác đó mới rõ ràng và trọn vẹn.

Cảm xúc này là sao chứ, rõ là phải biến mất rồi mới đúng, nếu không thì cũng phải cảm thấy rất xa lạ, cớ sao lại quen thuộc thế này…

– Tiểu Minh, em định đi đâu thế?

Cơ thể tôi không chủ động bỗng bị kéo lại và va vào đâu đó, mềm mại, ấm áp nhưng cũng vững chãi vô cùng. Tôi giật mình, như bị đánh thức khỏi cơn mơ, ngước lên nhìn “thứ” đang chắn mình, đầu óc vẫn cứ mơ mơ màng màng.

– Em đang suy nghĩ gì thế Tiểu Minh, không thấy đang đèn đỏ mà còn cứ đi thẳng thế?
– …
– Sao vậy?
– Hạo Du?
– Ừ? Sao thế?
– À…không sao, đi tiếp thôi.
– Đợi đèn xanh đã.
– Ừm.

Tôi khẽ gật đầu, giờ mới hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tại tôi cứ vừa đi vừa mê mải nghĩ nên tí thì đi luôn qua đường lúc đèn đỏ, may mà có Hạo Du kéo tôi lại, chứ không thì tôi đã bị dòng xe cộ kia cán chết rồi. Và cái “thứ” vừa ấm vừa mềm lại vừa vững chãi tôi dựa vào, chính là ngực của Hạo Du. Thật lạ là trong lúc bị những cảm xúc mơ hồ chi phối, tôi thật sự muỗn được dựa mãi vào cái khuôn ngực to lớn kia, mãi mãi.

Ngốc quá, đó đâu phải của tôi chứ, sao tôi lại có cái ý nghĩ có lỗi với Đình Phong như thế. Đúng là…cứ khi nào không ở gần anh là tâm tư tôi lại “có vấn đề”, thực tội lỗi quá.

– Này, qua thôi.
– Ừm.

Ngước lên thấy đèn đã chuyển xanh, tôi liền cùng Hạo Du qua đường. Tôi cố không nghĩ lung tung nữa, sang đường bên kia rồi mới xem đồng hồ. Gần mười rưỡi, Đình Phong không biết đã về chưa, mà hôm nay có về không nữa, anh bảo hôm nay xong hẹn là anh sẽ về nhà ngay với tôi mà, chỉ mỗi tội chúng tôi đang “chiến tranh lạnh”. Không biết Đình Phong có uống nhiều rượu không, lạnh thế này mà say thì dễ bị cảm lắm mà. Tôi lo và rất nhớ anh, nhưng cái ý định gọi cho anh (trước) chưa kịp nảy ra đã bị dập tắt, lần này rõ là anh sai, tôi sẽ không nhượng bộ đâu. Mà anh có lẽ đang vui ở đâu quên mất tôi rồi cũng nên, tôi cũng nên vì mình mà đi chơi một chút cho khuây khỏa. Nói thật, cho dù ở bên anh tôi rất hạnh phúc, anh luôn quan tâm, chăm sóc, yêu chiều tôi, nhưng tôi vẫn thấy rất áp lực, không hiểu là do đâu nữa!

Tôi và Hạo Du lại tiếp tục đi trên vỉa hè, thoáng cái chỗ đèn đỏ vừa nãy đã khuất xa, trước mặt chúng tôi bỗng xuất hiện một khu hội chợ Giáng sinh, cổng chào được giăng đèn phủ kín dòng chữ “Hội chợ Noel” đẹp kinh khủng, tôi nhìn thích quá không rời mắt được luôn. Nơi này năm nào tôi cũng đi qua đến vài lần, nhưng chưa bao giờ vào, vì Đình Phong kêu nó không có gì thú vị bằng những nơi anh muốn đưa tôi đi nên tôi chỉ nhìn thấy chúng qua cửa kính ôtô thôi. Giờ tôi được tận mắt nhìn, gần thế này, thấy háo hức muốn chạy vào xem ngay lập tức.

– Vào xem nhé. – tôi hướng Hạo Du nói.

Thấy Hạo Du cười rất hiền, ánh mắt vô cùng ấm áp, khẽ gật đầu.

– Ừ, vào xem.
– Hì.

Tôi liền cười, không lớn lắm nhưng mắt cũng híp lại, tôi chạy vào trước, vẻ mặt hẳn là đang rất phấn khởi, tuy biết mình đã qua cái tuổi được- phép- nhí- nhảnh thế này lâu rồi nhưng tôi vẫn không ngăn được sự vui thích trong lòng.

Ngay từ khi mới bước qua cổng được mấy bước, tôi đã nhìn thấy trước mặt rất nhiều ông già Noel, nhiều lắm, “ông” cầm trên tay chùm bóng bay, “ông” thì mang cả một rổ móc treo tuần lộc, bông tuyết, người tuyết nhỏ nhỏ xinh xinh, nhìn đã mê rồi, còn “ông” thì giao bán những chiếc mũ đội đầu của ông già tuyết… Nhưng tôi vì chỉ muốn ngắm thôi nên đều từ chối tất cả những lời chào mua. Mà đi vào rồi, khung cảnh lộng lẫy bên trong mới lại làm tôi mê mẩn. Bốn phía, đâu đâu cũng thấy đèn sáng lung linh. Đèn được quấn quanh những cái thân cây, quanh những cây thông phủ đầy tuyết giả cao hơn cả tôi nữa, quanh những ngôi sao to, rất to trên nóc các gian hàng, vòng quanh cột trụ ở giữa khu… Từ cột trụ nhìn lên trên là thấy không biết bao nhiêu dây đèn được kéo dài từ đó đến những cái cột khác vòng quanh hội chợ, làm cả bầu trời lung linh toàn sắc đèn, đúng là rực rỡ không thể tả được. Tôi đứng dưới cái cột nhìn lên trên mà cũng thấy thích thú kinh khủng. Nhìn quanh hội chợ một lát, tôi mới len qua dòng người đông đúc mà đi vào xem các gian hàng, cũng vẫn là đồ giáng sinh tôi thường thấy ở tiệm, nhưng thích một điều là gian nào cũng được trang trí hệt như một ngôi nhà gỗ nho nhỏ, đồ trang trí treo xung quanh rất nhiều, rất sinh động, tôi ghé chỗ nào cũng không muốn rời đi luôn. Chưa kể hội chợ đông nên không khí vô cùng sôi động, hơn nữa đi đến đâu cũng nghe thấy tiếng nhạc rộn rã, đậm chất giáng sinh, trong lòng còn thấy phấn khởi hơn.

Đi thăm thú một vòng, thấy chỗ nào hay ho cũng không bỏ sót, tôi cuối cùng đi đến trước một cây thông rất to, rất cao, cao ơi là cao. Cây thông này đẹp hơn tất thảy các cây thông mà tôi đã từng nhìn thấy, nó lộng lẫy vô cùng, lại sáng rực một góc với đủ sắc đèn Neon được giăng từ ngọn xuống gốc, trên thân cây treo cơ số đồ trang trí nhỏ nhỏ xinh xinh nhìn yêu vô cùng. Tôi đứng trước nó mà thấy mắt mình cứ mở hết cỡ, trong mắt ngập tràn ánh sáng phản chiếu từ cái vậy sáng rực rỡ kia.

– Người ta đang làm gì thế?

Một giọng nói nhè nhẹ bất ngờ vang lên bên tai tôi, cùng với nó là hơi thở ấm áp phả vào gáy. Tôi hơi giật mình, nhưng biết là ai, tôi không quay lại mà nhìn đám người đông đúc đang tụ tập bên mấy cái bàn cạnh cây thông khổng lồ. Một lúc, hiểu họ làm gì, tôi mới qua ra nói với Hạo Du – giờ đã đứng bên cạnh tôi, nói với giọng hào hứng, mắt thì hình như đã híp tịt lại vì nụ cười tươi tắn trên môi:

– Người ta đang ghi điều ước để treo lên cây thông kia.
– Vậy à?
– Ừ, có lẽ là rất linh thiêng đấy, mình vào ước đi. – tôi vẫn háo hức cười, thật cảm thấy mình “hơi” trẻ con nhưng không sao ngăn được nụ cười trên môi.
– Ừ, cùng vào.

Hạo Du cũng cười, mắt hơi híp lại, tuy chỉ là cười mỉm thôi nhưng tôi không thể phủ định là tôi bị nụ cười đó làm cho ngơ ngẩn mất đến vài giây.

Sau khi lấy lại được bình tĩnh, không để tim mình linh tinh đập, tôi liền cười với Hạo Du một cái rồi cùng đi vào. Chúng tôi sau khi đưa tiền vào hộp từ thiện, ghi tên vào một quyển sổ, liền cùng hòa vào đám người (chủ yếu là trẻ con đi cùng bố mẹ) kia chọn những cái thiệp nho nhỏ ghi điều ước. Tôi chọn tấm có hình hoa trạng nguyên bên ngoài, còn Hạo Du là hình bông tuyết. Sau đó chúng tôi cùng ghi điều ước, tất nhiên là bí mật.

Treo tấm thiệp của mình cùng hàng trăm, hàng nghìn tấm thiệp khác nhưng tấm của tôi có vẻ nổi bật nhất, à, là của cả hai chúng tôi vì chúng được Hạo Du treo lên chỗ rất cao, gần như cao hơn hẳn với những cái khác. Tôi rất thích điều đó, nhìn Hạo Du treo mà cứ tít mắt cười, đến lúc treo xong rồi, đứng cách xa cây thông một chút rồi vẫn nhìn lên ngắm.

– Nhìn mãi rồi đó, không chán sao?
– Hì. – tôi không nói gì, chỉ cười.
– Ưm, em có muốn chụp ảnh không, anh chụp cho, đứng chỗ cây thông đó.

Nghe Hạo Du nói, tôi thích chí cười, gật đầu ngay, lấy liền điện thoại cho Hạo Du chụp ảnh. Nhưng đến lúc ấn mấy cái mà màn hình vẫn đen xì, tôi mới biết điện thoại hết pin, đã tắt ngấm từ khi nào.

Tôi không khỏi buồn chán liếc nhìn Hạo Du, rồi lại thấy nụ cười hiền hòa của người con trai ấy:

– Không sao, lấy máy anh chụp cũng được, rồi anh gửi cho.
– Gửi thế nào? – tôi hỏi.
– Ừm, cho anh nick YH, về anh gửi là được, hoặc là gửi tin đa phương tiện cho em, nhưng gửi qua YH thì dễ hơn.
– Vậy tí cho anh YH, giờ chụp đã nhé.

Tôi cười, chạy ngay đến chân cây thông, tạo dáng. Giờ đã muộn nên người đã vãn nhiều, cũng có thể bây giờ những người vừa ở đây treo điều ước mới đi xem hội chợ (khu này có hai cổng mà, cổng tôi vào là cổng chính, ở đây cũng có cổng nữa), nói chung là xung quanh tôi chỉ còn một vài đôi cũng đang viết điều ước và những người kiểm tiền từ ống từ thiện.

Toe toét cười, chụp đến gần chục cái ảnh ở các góc độ, khung cảnh khác nhau, bên cây thông và những chú người tuyết bằng…xốp, tôi mới trở lại bên Hạo Du, thích thú xem lại những bức ảnh. Ảnh nào tôi cũng cười rất tươi, cười híp cả mắt luôn.

– Ảnh đẹp quá. Anh có muốn chụp không, em chụp cho.

Tôi (lại) cười, mắt háo hức nhìn Hạo Du. Mất vài giây sau, nụ cười mới kịp…đông lại. Aizz, tôi vừa xưng “em” với Hạo Du, chỉ là lỡ miệng thôi những cũng đủ làm tôi thấy ngại.

– Ý tôi…
– Chụp cho anh một kiểu nhé.
– A ừ.

Hạo Du nháy mắt với tôi một cái rồi đi, nhanh chóng đến đứng bên cây thông. Hai tay anh xỏ túi, mắt nhìn vào “ống kính”, miệng khẽ mở để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp. Gương mặt điển trai với nụ cười tỏa sáng làm cơ thể anh như được bao bọc bởi một luồng sáng ma mị, ánh sáng tỏa ra không ngừng, thu hút cả đôi mắt tôi lẫn…trái tim của tôi hướng về phía đó. Toàn thân tôi như bị đóng băng khi nhìn vào người con trai có vẻ đẹp hoàn mĩ đó, từ thân hình cao ráo, mảnh khảnh đến khuôn mặt thanh tú, mỗi đường nét đều đẹp đến nỗi như muốn thôi miên, hấp dẫn mọi thứ xung quanh. Tôi thì sao lại ngoại lệ được chứ, mắt tôi không sao rời đi được, đầu óc không suy nghĩ được bất cứ điều gì, đến hơi thở cũng như dừng lại. Nó làm đông đặc toàn bộ cơ thể tôi, cái nụ cười đầy mê lực ấy…

– Tiểu Minh, được chưa em?
– …
– Tiểu Minh?
– A, đợi…đợi tí, chư…chưa được.

Tôi giật mình, như thoát khỏi cơn mê muội sau khi nghe tiếng gọi của Hạo Du. Cuống cuồng đáp trả, tôi lúng túng cầm điện thoại Hạo Du chụp ảnh mà mặt cứ nóng bừng, tim thì cứ gọi là muốn nhảy ra ngoài. Tôi bối rối và ngượng ngùng đến nỗi tay cầm máy cũng run, phải giữ cả hai tay mới chụp xong được một bức. May là bức này rất đẹp, có lẽ là bởi vì mẫu đẹp chăng?

– Được rồi đây.

Tôi giơ giơ cái máy, miệng nói, mặt vẫn hơi nóng nóng. Hạo Du thấy vậy cũng đã chạy ngay đến bên tôi, đưa tay cầm lại điện thoại của mình, gật gù tỏ vẻ hài lòng rồi lại đưa máy cho tôi.

– Em ghi nick em đi, về anh gửi anh cho.
– Ừm.

Khẽ gật đầu, làm theo lời Hạo Du xong, tôi liền nói:

– Tí về anh có lên mạng không, lên thì gửi luôn cho tôi. – vừa nói tôi vừa đưa lại cho Hạo Du.
– Ừ, được thôi, về anh sẽ add nick ngay. Vậy bây giờ…
– Hì, giờ thì về thôi.

10.30 p.m

Tôi đi bên cạnh Tiểu Minh, nhìn em vừa đi vừa đưa tay nhẩm đếm từng ô gạch trên vỉa hè mà không kìm được nở một nụ cười. Em đã 20 tuổi rồi sao vẫn còn trẻ con vậy nhỉ, vậy mà tôi cứ nghĩ… Hóa ra nụ cười ngốc nghếch của em vẫn không theo thời gian mà thay đổi, cả điệu bộ ngại ngùng mặt đỏ bừng lên nữa chứ, nhìn em ngốc nghếch vô cùng, nhưng sao mà lại dễ thương đến thế. Tuy là cứ phải giả vờ không để ý gì, thờ ơ, hờ hững, tim tôi vẫn không khỏi đập loạn lên khi em quay nhìn tôi mà cười. Còn giọng nói trong trẻo của em, đã lâu không được nghe, mỗi lần vang lên lại khiến tôi không sao bình tĩnh được. Tuy hạnh phúc nhưng được đi bên cạnh em thế này mà chỉ đơn giản là đi- bên- em, phải giữ khoảng cách với em khiến tôi cảm thấy khổ sở vô cùng.

– Năm trăm…năm trăm… Ơ, bao nhiêu rồi?

Giọng Tiểu Minh ngốc nghếch vang lên, không biết mấy lần nghe thấy em tự hỏi mình thế này rồi, cứ một lúc… Nhìn sang bên thấy Tiểu Minh đưa tay xoa má, lông mày hơi nhíu lại nghĩ ngợi, tôi chỉ thiếu điều phá lên cười. Hai bên má phúng phính đỏ hồng, mềm mịn bị em dùng tay chọc chọc vào lõm xuống nhìn đến là ngộ. Tôi nheo nheo mắt cười, chăm chú quan sát từng biểu hiện trên khuôn mặt đáng yêu kia. Chợt nghe thấy giọng Tiểu Minh reo lên:

– A, năm trăm hai sáu.

Rồi em lại tiếp tục vừa đi vừa tiếp tục công việc…đếm gạch, mắt chăm chăm nhìn xuống đất, bèn tay bé nhỏ chỉ theo lời nhẩm trong miệng. Tôi cũng lại đi bên cạnh em, làm nhiệm vụ nhắc em mỗi khi em “định”…đâm vào cột biển báo. Nhưng những lúc không có “chướng ngại vật” gì trên đường, tôi cũng chỉ lặng yên đi cùng Tiểu Minh, nhìn em chăm chú, gần như người vô hình. Mắt tôi không rời em chút nào từ lúc ở chỗ hội chợ về, chỉ đôi khi em quay lại nhìn tôi, tôi mới phải quay mặt nhìn phía trước, cố giữ khuôn mặt không biểu cảm. Tôi vẫn yêu em, rất nhiều, nhưng vì em mà cũng vì tôi, tôi tự dặn bản thân không được quá gần gũi, thân thiết với em, càng không được để cho em biết tình cảm tôi dành cho em vẫn không hề thay đổi, kể cả…tôi có gặp lại em hay không.

Ừm, nói là nói như vậy, nhưng cái lúc đang được ở bên em thế này…tình yêu cho em cứ trào dâng mãnh liệt trong lòng tôi, khát khao được biểu hiện ra bên ngoài, tôi cứ phải kiềm nó trong lòng, cảm giác thật sự khó chịu. Lại nhớ cái khoảnh khắc nhìn thấy em đi một mình đi trên đường; cái lúc vì giúp em mà tôi “phải” để tay lên vai em, lúc em gọi níu tôi lại; khi ngồi đối diện với em trong quán café, được ngắm nhìn khuôn mặt yêu kiều dễ thương của em, khi tôi hỏi em “chúng ta có thể đi cùng nhau?” và em đồng ý; lúc thấy Tiểu Minh đi bên cạnh như một đứa trẻ, háo hức nhìn khung cảnh bên ngoài, còn cười rất thích thú; rồi khi tôi kéo em ngã vào ngực tôi…, mỗi khi đó, thứ tình cảm mãnh liệt ấy lại rạo rực trong tim tôi, làm tôi phải cố gắng kiềm mình lắm để không đưa tay kéo em ôm chặt vào trong vòng tay của mình, cố gắng kiềm chế tình cảm của mình, chỉ lặng lẽ bên em, không được chạm vào em…

Tôi biết là tôi chỉ có như vậy mới tốt cho Tiểu Minh mà, nói tôi thật hèn nhát không dám tranh đấu vì tình yêu cũng không sai, nhưng tôi không thể làm khác, đó là điều duy nhất tôi có thể làm cho em, tránh xa em và giữ khoảng cách với em là điều duy nhất tôi có thể. Tiểu Minh sống với Đình Phong tốt như thế, tôi giành lại em bên mình còn không dám tự tin sẽ chăm sóc em tốt như Đình Phong. Dường như tôi lúc nào cũng chỉ mang lại cho em đau khổ và nước mắt. Em xứng đáng được hạnh phúc, và tôi tin Đình Phong có thể làm được điều đó, làm tốt là đằng khác.

Yêu một người là luôn hi vọng cho người mình yêu được hạnh phúc, cho dù hạnh phúc đó không thuộc về bản thân. Hãy lấy hạnh phúc của người đó…là hạnh phúc…của chính mình… Mấy tháng không gặp em, những lúc nhớ em đến điên cuồng, tôi luôn tự nhủ mình như vậy và tự an ủi, làm dịu nỗi nhớ của mình bằng việc tưởng tượng ra nụ cười của em mỗi ngày, mang cả hình ảnh em vào trong giấc ngủ.

Tôi hài lòng với cuộc sống hiện tại, cuộc sống với thói quen ngắm em ảnh mỗi khi thức dậy, mỗi khi về nhà và trước khi đi ngủ. Có thể tôi không bao giờ gặp lại em nữa hay cho dù có (tình cờ) gặp lại, em cũng coi tôi là người xa lạ, tôi cũng cố gắng sống qua từng ngày mà không có sự đau khổ, chỉ cần nghĩ Tiểu Minh của tôi vẫn sống tốt, vẫn cười tươi như bức ảnh em tôi ngắm mỗi ngày, tôi sẽ thấy mình thật hạnh phúc, mà chẳng phải Tiểu Minh cũng mong tôi được hưởng hạnh phúc đó sao, tôi luôn cố gắng để mình có thể cười mỗi ngày. Đó là khoảng thời gian tốt đẹp nhất của tôi trong bốn năm qua, có thể gọi là một món quà ông trời ban tặng.

Vậy mà ông trời còn ban cho tôi một ân huệ lớn hơn nữa, đó là cho tôi gặp lại em, hạnh phúc hơn nữa là Tiểu Minh…không coi tôi như người xa lạ, giọng nói, ánh nhìn của em đều không lạnh lùng (như trước), em còn tỏ vẻ bối rối, ngượng ngùng khi được tôi giúp. Tất nhiên, tôi chẳng hi vọng, ước ao điều gì cả, chỉ là khi thấy Tiểu Minh có thái độ như vậy, tôi không ngăn được sự sung sướng ngập tràn con tim, ngập tràn cơ thể, tất cả mọi cảm xúc đều bị chặn lại chỉ còn luồng hạnh phúc dào dạt tuôn chảy trong lòng. Chắc em không biết cái lúc giúp em “băng bó” vết thương, tôi đau lòng thế nào, cả cái lúc phải nói “với ai anh cũng làm như vậy”, rõ ràng sau khi nói xong câu đó, trong đầu tôi đã nghĩ “nhưng chỉ có với mỗi em anh mới dịu dàng như thế” nhưng không thể nói ra được, lúc ấy tim tôi cũng quặn lại. Rồi sau đó, tôi đứng nhìn Tiểu Minh quay lưng tập tễnh đi, vừa thương vừa tiếc nuối vô cùng. Tôi bỗng dưng cảm thấy rất buồn, lại lo sợ mình sẽ không bao giờ được gặp lại em nữa. Tôi khi ấy cũng tự thấy mình thật buồn cười, đã bảo chấp nhận cuộc sống hiện tại, ấy thế mà vừa gặp lại em chưa đầy nửa tiếng đã sợ sau này không được nhìn thấy em nữa rồi, buồn cười lắm đúng không. Cái khoảnh khắc nhìn em từng bước đi xa đấy, tưởng tượng đến lần Tiểu Minh và Đình Phong khoác tay nhau rời bỏ tôi năm xưa, tôi chỉ ước gì mình có đủ can đảm để chạy đến ôm lấy em, giữ chặt em vào trong lòng, nhớ sau này không còn được gặp lại nữa, dù chỉ một lần rồi để Tiểu Minh đẩy tôi ra cũng được, hoặc tôi sẽ bị em đánh, hoặc… Nhưng tôi chẳng làm được gì cả ngoài việc đứng lặng lẽ nhìn theo bóng em, thậm chí lúc Tiểu Minh quay lại, tôi còn giả vờ lên xe, mắt cũng quay ra nhìn em tỏ ý chào nhưng rất lạnh lùng, hờ hững. Còn tối hôm ấy về, tôi đã cả đêm mất ngủ…

Nghĩ lại về cảm xúc của mình trong mấy ngày qua, lúc nào cũng nóng ruột mong được nhìn thấy em bằng- xương- bằng- thịt, bây giờ đã được đứng bên em thế này, tôi thấy trong lòng chỉ toàn niềm vui, chỉ có niềm vui thôi. Tiểu Minh người tôi yêu đang đi cạnh tôi đây, vừa đi vừa hướng cái nhìn ra bên ngoài, em không còn đếm gạch nữa, chắc là mệt rồi chăng?

Khẽ cười thầm trong đầu một cái, nhìn dáng người nhỏ bé đang đi song song với mình, tôi càng ngày càng không kiềm chế được mà khóe miệng cong cong biến thành một nụ cười thỏa mãn. Đang nhìn em cười, tôi bỗng ngửi thấy mùi thức ăn rất thơm lan tỏa trong không khí, kích thích cái dạ dày làm nó từng tiếng “ọt ọt” kêu lên nghe phát ngượng, cũng may Tiểu Minh hình như không nghe thấy. Giờ tôi mới nhớ ra cả tối chưa ăn gì, uống mỗi cốc café, không đói mới lạ, mùi thức ăn lại hấp dẫn thế này nữa. Nhìn theo hướng mùi hương bay đến, thấy một xe bán xúc xích rán đằng xa, lại nhìn vào Tiểu Minh, nghĩ chắc em cũng đang rất đói, tôi liền lên tiếng:

– Em ăn xúc xích không, Tiểu Minh?

Tiểu Minh nghe tôi hỏi, quay nhìn tôi, mấy phút sau mới gật đầu, rồi xong lại còn cúi ngay xuống, chắc em ngại, tôi nghĩ. Bộ dạng em lúc này có dùng bao nhiêu chữ “đáng yêu” cũng không thể tả nổi.

– Anh đi mua, đừng đi đâu nhé.

Nói với Tiểu Minh xong, tôi liền chạy đi mua, nhanh chóng cầm về ba cái xúc xích rán. Đưa em hai cái, tôi nói:

– Em ăn đi, chắc đói rồi phải không?
– Ưm, anh cũng ăn đi.

Tôi khẽ gật đầu, nhìn em cắn xúc xích rồi mới ăn. Thực ra, tại đang đói và sợ Tiểu Minh ăn một mình sẽ ngượng nên tôi mới ăn vặt trên đường như thế này chứ bình thường thì không bao giờ. Không phải tôi sợ mất vệ sinh nhưng vừa đi vừa ăn, đối với một tên con trai đã 20 tuổi như tôi đó quả thực là điều không hay ho gì. May mà “cô bé người lớn” đi bên cạnh tôi chẳng giống 20 tuổi chút nào, nói học sinh cấp ba cũng chẳng thiếu người tin, mà là “con nít” thì chắc người đi đường trông vào chắc cũng không thấy phản cảm đâu.

Nghĩ trong đầu như vậy, đưa xúc xích lên miệng cắn một miếng nữa, tôi bỗng phát hiện có người đang nhìn mình, chăm chú.

– Sao thế? – tôi nhìn Tiểu Minh, hỏi.
– Anh…ăn ớt sao? Không bị nôn đó chứ?

Nghe Tiểu Minh hỏi, tôi hơi sững sờ, hồi lâu mới lắc đầu:

– Tương ớt anh ăn được, chỉ có ớt tươi thôi.
– Ừm.

Tiểu Minh ậm ừ rồi quay đi ngay, không nói gì nữa. Tôi cũng im lặng nhưng đầu óc thì hỗn loạn. Tiểu Minh…em vẫn nhớ là tôi không ăn được ớt, còn nhớ tôi ăn ớt sẽ bị nôn. Là em vẫn nhớ…vẫn nhớ… Chẳng phải là rất vui sao, ôi, tôi vui đến nỗi không hô hấp nổi nữa, thêm cả cảm động, chỉ thiếu nước mắt lưng tròng thôi. Tất nhiên, vui mừng, sung sướng là một chuyện, tôi đâu dám hi vọng gì, chỉ là biết em chưa quên đi chuyện đó, còn hỏi quan tâm mình, tôi vui đến độ không thở được, tim cứ đập loạn lên. Bỗng dưng tôi cảm giác không cần ăn cũng no, vì hạnh phúc đã lấp đầy cái dạ dày của tôi mất rồi.

– Ừm, cám ơn anh về buổi tối, tôi…đã rất vui.

Tiểu Minh vừa khẽ nghiêng đầu vừa nói, rồi em cởi cái áo khoác tôi đưa em mặc lúc em lạnh trả cho tôi, lại mỉm cười:

– Anh về nhé. Ừm, đi cẩn thận.

Ba chữ cuối Tiểu Minh nói nhỏ tí, nhưng vẫn đủ để tôi nghe thấy và sướng run lên vì sự quan tâm của em, tuy có thể nói ra chỉ vì lòng- tốt- thường- tình. Tôi cố lấy giọng bình thường đáp trả em:

– Ừ, anh về. À, tí em online chứ?
– Ừm, giờ về có lẽ lên ngay, còn anh?
– Anh cũng thế, vậy tí chờ anh add nick rồi gửi ảnh cho em nhé. – tôi nhìn vào mắt Tiểu Minh.
– Ừm, tôi chờ anh.
– Giáng sinh vui vẻ, hì, anh về nhé.

Tôi nói rồi chỉ đợi Tiểu Minh nói “anh cũng vậy” là lên xe đi luôn. Nãy cùng em về tôi đã qua chỗ rửa xe lấy rồi đưa em về tận đây, cũng may tôi hẹn tối đến lấy, muộn vậy mà họ vẫn chờ tôi, thế nên tôi mới có thể “gần” em thêm một chút. Cảm giác được người yêu thương ngồi ngay sau lưng mình, chỉ cách chưa đầy năm centimét thật là ấm áp, tôi có thể cảm nhận rõ hơi thở của em phả vào lưng mình. Nói thật đến lúc phải dừng lại, tôi không nỡ xa em chút nào, biết bao giờ mới được gặp lại em chứ, nhỡ lại rất lâu, rất lâu sau nữa. Tôi sẽ lại bị nỗi nhớ em dày vò mất. Nhưng cũng thật may mắn, tôi đã có được gần mười bức ảnh của em, có thể ngắm em nhiều hơn rồi, tôi có thể in ra và để trong phòng, để trong ipad, điện thoại thì tất nhiên, vậy là…lúc nào cũng có thể thấy em đang cười bên cạnh, thích thật. Tôi còn có nick chat của em nữa, nếu có thể thường xuyên nói chuyện với em thì còn gì bằng. Ôi, mới nghĩ thế là tôi đã thấy hạnh phúc tột độ rồi, ai nói yêu đơn phương là khổ nào.

Bước vào ngôi nhà thân yêu, việc tôi làm đầu tiên là lao lên phòng lôi cái ipad ra, yahoo đã, lâu lắm rồi tôi không vào, mà lần nào lên cũng chỉ Invisible. Vừa đăng nhập được vào nick, tôi đã nhanh chóng ấn Thêm bạn và ghi nick Tiểu Minh vào. Ôi, sao tôi thấy hồi hộp kinh khủng, tim cứ đập nhanh liên hồi không sao bình tĩnh lại được.

Thấy add nick đã thành công một lúc lâu mà chưa thấy có tín hiệu đồng ý, tôi cứ nhìn chăm chăm vào cái nick, chờ nó sáng. Thật chưa bao giờ thấy việc chờ đợi cũng vui vẻ như vậy, không biết lúc nào Tiểu Minh mới lên đây, hồi hộp quá rồi.

– Bình tĩnh, bình tĩnh.

Tôi tự trấn an mình nhưng vẫn không sao bình tĩnh được, tim cứ đập rộn ràng. Tôi mong Tiểu Minh quá, mong được nói chuyện với em, mà chỉ cần thấy cái nick đó đồng ý add và sáng, tôi có khi chết vì sướng mất thôi. Vừa mới xa em chưa lâu đã nhớ em cồn cào rồi.

Phấn khích ngồi trước màn hình chờ Tiểu Minh, nhìn cái nick “Lily.lady” của em mãi chưa sáng, tôi lại thêm sốt ruột, hai mươi phút rồi mà Tiểu Minh chưa online, có khi nào em bận gì không lên được, nhưng em nói em sẽ online mà, còn nói sẽ chờ tôi. Chắc em chưa lên thôi, tôi chỉ cần chờ em một tí nữa.

Nghĩ rồi, tôi liền đưa ảnh vào ipad trước, đưa xong rồi cứ ngồi ngắm mãi không thôi. Nhìn Tiểu Minh của tôi kìa, sao lại dễ thương đến vậy chứ. Nụ cười đáng yêu tràn đầy hạnh phúc của em, đôi mắt sáng to tròn trong veo này, cái mũi nhỏ nhỏ xinh xinh, hai má phúng phính nhìn chỉ muốn cắn cho một phát, tuy em cũng (có vẻ) trưởng thành hơn nhưng vẫn chỉ như một đưa trẻ thôi, nhí nhảnh lại ngốc nghếch như vậy, ai thấy mà không yêu chứ. Tôi nhìn mãi mà không thấy chán tẹo nào, mà sao lại chán cho được, yêu em còn chưa hết.

Nghĩ lại buổi tối nay được ở bên em tôi cảm giác cứ như đang mơ vậy, giờ nghĩ về những khoảnh khắc đó còn thấy mình lâng lâng, như đang vi vu chín tầng mây. Quả thực là một buổi tối Noel đáng nhớ, có lẽ tôi sẽ chẳng quên nổi đâu, hạnh phúc đến vậy cơ mà, thật lâu rồi tôi mới có thể thoải mái mà cười như thế. Cảm giác rất bình yên, giờ chỉ cần nhắm mắt lại, mọi cảm xúc lúc tôi đi bên Tiểu Minh sẽ tràn ngay về lấp đầy con tim của tôi, ấm áp, bình yên đến kì diệu.

Chưa bao giờ nghĩ chỉ cần được nhìn thấy cô ấy thôi là trái tim đã thổn thức khôn nguôi, đâu cần gì hơn, một cái ôm, đến một cái nắm tay cũng không có, vậy mà trong lòng vẫn ấm áp và bình yên đến vậy. Tình yêu đúng thật là lạ, tình đơn phương còn lạ hơn nữa.

Mà sao đã hơn ba mươi phút rồi mà Tiểu Minh của tôi vẫn chưa thấy lên mạng vậy, gần mười một rưỡi rồi, có khi nào em đi ngủ rồi không, hôm nay đi cũng mệt mà. Nếu là vậy thì buồn thật. Tôi chán nản nghĩ thầm, không kìm nổi mà thở dài một cái. Chợt tôi thấy điện thoại rung liên hồi, ý nghĩ là Tiểu Minh gọi lóe lên trong đầu, tôi vội xem máy. Không phải, là Tiểu Giang, hơi thất vọng tí.

– Ơi, anh đây, Tiểu Giang à?
– Vâng, hì, Hạo Du, gọi điện để chúc mừng giáng sinh anh thôi, anh chưa ngủ chứ?
– Ừ, anh chưa, anh vừa đi chơi về, cám ơn em, hì, giáng sinh vui vẻ nhé. Thế em đang làm gì đấy, bên em đang là buổi trưa đúng không?
– Vâng, em nằm chơi thôi, ăn trưa xong khá lâu rồi. Thế anh vừa đi chơi với Tiểu Minh về hả, hai người vui vẻ chứ? Mà mấy lần em nhắn tin bảo anh gửi cho em số cô ấy mà chẳng thấy anh trả lời gì cả.
– Ừm – lí do tôi không trả lời em là vì tôi chưa biết nói sao cho em về chuyện tôi và Tiểu Minh, nhưng dù sao…sớm hay muộn gì cũng phải nói thôi – Tiểu Giang, thực ra…
– Sao thế anh?
– Thực ra…anh với Tiểu Minh không phải là một đôi.
– Hạo…Hạo Du, anh nói…nói vậy là sao? Hai người…hai người không phải là một đôi? Như vậy là sao?

Tiểu Giang nghe tôi nói có vẻ sửng sốt lắm, tôi hiểu mà, tôi đã giấu em, giờ lại nói như vậy, em ngạc nhiên là phải.

– Ừ, bọn anh không phải là một đôi. Ý anh là…Tiểu Minh, cô ấy…không yêu anh.

Nói ra những lời này mà lòng tôi đau như cắt. Tôi biết, cho dù chúng tôi vẫn có thể bên nhau vui vẻ mà không nghĩ gì đến chuyện quá khứ (như vừa rồi), em cũng có thể vẫn còn quan tâm tới tôi (dù không nhiều), sự thật em không yêu tôi vẫn không thể thay đổi, tôi cũng không dám mơ mộng, ước ao gì, chỉ sợ là viển vông, quá xa vời.

– Sao…như vậy? Thế Tiểu Minh yêu ai, cô ấy yêu ai? Hả Hạo Du?
– Đình Phong. – tôi buồn buồn nói.
– Lẽ nào lại vậy. Thế…hai người chia tay từ lúc nào?
– Chia tay? À…

Thấy Tiểu Giang hiểu lầm, tôi vội nói:

– Không, thực ra anh đã nói dối em, anh với Tiểu Minh chưa bao giờ là một đôi cả. Từ bốn năm trước, Tiểu Minh…
– Ý anh là sao? – Tiểu Giang bỗng ngắt lời tôi – Ý anh là Tiểu Minh đã chọn làm người yêu Đình Phong, chứ không phải là anh?
– Ừ.

Tôi nói rồi thở dài:

– Haiz, lúc anh đưa em đi lên máy bay đó, về đến bệnh viện, Tiểu Minh đã…đã chọn Đình Phong rồi. Giờ hai người họ vẫn hạnh phúc lắm.
– Vậy…anh thì sao? Hạo Du, anh…bốn năm qua anh sống thế nào, lúc bị Tiểu Minh…anh thế nào? Sao bây giờ anh mới nói với em, sao lại như thế chứ?
– Tiểu Giang, anh…sống rất tốt.
– Hạo Du, tốt ư, anh nghĩ em là ai, em có thể tự tin là em còn hiểu anh hơn cả mẹ anh đấy, anh sao có thể sống tốt chứ?
– …

Tôi im lặng chẳng biết nói gì trước câu nói đầy kích động của Tiểu Giang. Tôi không nghĩ là em lại xúc động đến thế trước chuyện này. Thực ra đối với tôi, chuyện này không còn quan trọng nữa, tôi cũng dần dần quên được những đau khổ trước kia, cho dù những vết thương lòng thì chẳng thể nào lành được.

– Hạo Du, anh nói là bốn năm trước Tiểu Minh đã chọn Đình Phong ư? – nghe giọng Tiểu Giang đã bình tĩnh hơn.
– Ừm, từ lúc anh trở về bệnh viện thì hai người đã ở bên nhau rồi, cô ấy còn đưa anh…đơn li hôn.
– Khó tin thật. Anh có hỏi lí do không, em không tin là Tiểu Minh lại làm như vậy nếu không có lí do đặc biệt gì đó.

Nghe Tiểu Giang nói, tôi cũng thấy đúng ý mình nhưng chỉ nhẹ lời trả lời vào câu hỏi của Tiểu Giang.

– Cô ấy chỉ nói đã hết yêu anh.
– Chỉ nói là hết yêu anh? Chỉ nói như vậy sao Hạo Du, vậy là anh tin sao?
– Ừm.
– Sao anh lại ngốc như vậy chứ, một lí do chung chung như thế mà anh cũng tin sao. Hạo Du, anh đọc cho em số Tiểu Minh đi, em sẽ nói chuyện với cô ấy. Em không thể tin được là cô ấy chọn Đình Phong, mà chuyện đấy rõ ràng là không thể mà.
– Tiểu Giang…
– Nhanh lên đi Hạo Du, đọc cho em số Tiểu Minh.
– Tiểu Giang! Thực ra anh cũng nghĩ vì có chuyện gì đó nên người Tiểu Minh chọn mới là Đình Phong nhưng hiện thực đã chứng minh điều ngược lại, có lẽ lúc đó cô ấy thực sự đã muốn chọn anh ta rồi. Haiz, dù sao đó cũng là chuyện trong quá khứ rồi, em đừng nhắc đến làm gì, điều đó sẽ làm Tiểu Minh phải khó xử đấy.

Rồi tôi nghe thấy tiếng thở dài ở đầu dây bên kia. Sau đó là im lặng. Thấy Tiểu Giang không nói gì, tôi đang định lên tiếng thì lại nghe thấy tiếng em.

– Tiểu Minh đang sống rất tốt? – là một câu hỏi nhưng lại được tự khẳng định rồi.
– Ừm.
– Anh có gặp lại Tiểu Minh lần nào chưa? À, hai người có gặp nhau không, chắc là phải gặp lại rồi thì anh mới có số cô ấy chứ, đúng không?
– Ừ, thỉnh thoảng, mấy hôm trước, hôm nay anh cũng gặp.
– Vậy à, vậy không phải chỉ là anh nghe cô ấy nói cô ấy sống rất tốt đấy chứ?
– Không, Tiểu Minh nói thế mà anh cũng thấy thế. Cô ấy béo hơn nhiều so với lúc sống cùng anh, cũng khỏe mạnh hơn và vui vẻ hơn, Tiểu Minh và Đình Phong cũng sống cùng nhau mà. Anh cũng tin, ai chứ Đình Phong thì anh tin là anh ta sẽ đối xử tốt với Tiểu Minh.
– Ừm, nhưng…em thấy thiệt thòi cho anh lắm… Hm…mm…nếu là anh, anh cũng sẽ khiến cô ấy hạnh phúc thôi mà. Mà anh…vẫn yêu cô ấy đúng không?
– Hì, Tiểu Giang, có sao đâu, anh sống rất tốt mà, ít nhất là ở hiện tại.

Tôi cười nói, không trả lời em là tôi có còn yêu Tiểu Minh hay không, nhưng Tiểu Giang sẽ hiểu thôi, tôi biết mà.

– Tiểu Minh có biết anh đến giờ vẫn yêu cô ấy không?
– Ưm, có, cô ấy biết.
– Vâng, dù sao em cũng sẽ nói chuyện với cô ấy, anh đọc số cho em đi.
– Ừ, đây, số Tiểu Minh là…
– Vâng, được rồi, không biết giờ cô ấy còn thức không, em gọi cho cô ấy đã, nói chuyện với anh sau. Mà anh cũng ngủ đi, muộn rồi đúng không?
– Ừ, thế anh đi ngủ. Mà Tiểu Giang này…
– Dạ?
– Em…em nói gì thì nói, nhưng đừng làm cô ấy khó xử nhé. Tiểu Minh, cô ấy cũng muốn quên chuyện quá khứ đi để mà sống cho vui vẻ, anh không muốn chuyện này làm cô ấy lại buồn. Dù sao…cũng đã bốn năm rồi, giờ có làm gì cũng chẳng thay đổi được quyết định của cô ấy năm xưa mà.
– Vâng, em biết rồi, anh yên tâm.
– Em là người hiểu chuyện, anh tin em biết phải nói những gì.
– Hì, được rồi, thế nhé, em dập máy đây.
– Ừ, chào em.

Nghe tiếng “tút tút” trong máy, tôi mới để máy xuống giường, thở dài. Tự nhiên nhắc lại chuyện cũ tôi thấy buồn quá, không biết Tiểu Giang sẽ nói những gì với Tiểu Minh, chỉ sợ Tiểu Giang kích động để Tiểu Minh phải chịu ấm ức thì tệ. Nhưng chắc sẽ không như vậy đâu, mà tôi cũng hiểu cho Tiểu Giang, chuyện này có lẽ là khó tin với em lắm, lúc lên đường sang Mĩ, em đã nói đi nói lại với tôi là hãy làm Tiểu Minh hạnh phúc, vậy mà…, đến tôi cũng không nghĩ là mình sẽ bị em bỏ.

Haiz, biết sao đây, tôi lại buồn nữa rồi. Nếu thực sự Tiểu Minh vì lí do gì đó mà chọn Đình Phong chứ trong lòng em (khi đó) vẫn yêu tôi thì tôi sẽ làm thế nào đây? Giành lại em hay cứ để mọi chuyện một lần nữa lại do Tiểu Minh quyết định?

Thở dài, tôi bật dậy và đi về góc căn phòng, lấy ở đó ra cái hộp sắt quen thuộc, bên trong có một tờ giấy đã nhàu nát, tờ giấy mỏng manh nhưng đã từng là con dao đâm xuyên tim tôi, khiến tôi đau đớn suốt một thời gian dài.

Tiểu Minh à, nếu anh nói chúng mình vẫn là vợ chồng thì em có về bên anh không?

CÃI NHAU
Cô chưa bao giờ như thế, dù thế nào vẫn luôn nhẫn nhịn, vẫn luôn mềm mỏng, vì Đình Phong là người con trai tốt với cô nhất trên đời này (ngoài bố cô ra), chưa bao giờ cô to tiếng với anh cho dù là phải chịu ấm ức hay giận dữ đến tột cùng. Nhưng đến lúc này hỏi sao cô có thể nhẫn nhịn được, có thể mềm mỏng được, làm sao chứ. Sao Đình Phong có thể nỡ nói ra những lời như muốn lấy dao cứa vào lòng cô như thế, đau lòng quá.

12 p.m

Trong căn phòng tối đen không một tí ánh sáng, có một cô gái đang ngồi khóc nức nở trên sofa.

Một tiếng trước.

Tiểu Minh đứng trước cổng khu chung cư Đại Phát, nhìn Hạo Du đi khuất sau màn đêm mới quay lưng trở vào. Bóng tối bao trùm khắp nơi, trước mặt Tiểu Minh chỉ có toàn một màu đen với một chút ánh sáng phát ra từ chỗ gác của bảo vệ. Đi qua cổng, tiến nhanh vào trong rồi vào thang máy cho đỡ lạnh, Tiểu Minh mới lấy từ trong túi ra cái điện thoại, ấn ấn mong chờ nó hồi được chút pin. Màn hình mới sáng được hơn một phút đã hiện ra có hai tin nhắn mới, rồi ba, bốn cái liên tiếp. Tiểu Minh mới chỉ kịp thấy tên người gửi, cái máy lại tắt phụt, lần này ấn mãi cũng không lên được nữa. Cô thở dài ngao ngán để lại nó vào lại trong túi rồi dựa người vào thành thang máy, trầm tư suy nghĩ. Là tin nhắn của Đình Phong, toàn bộ của Đình Phong, có khi nào anh đã về rồi và đang ở nhà chờ cô, Tiểu Minh nghĩ. Rồi lại nhớ đến buổi đi chơi tối nay với Hạo Du, dù chỉ là đi dạo, cô cũng thấy rất vui vẻ và thoải mái, và nhớ đến Đình Phong vì công việc mà bỏ cô một mình, Tiểu Minh lại càng thêm giận anh ghê gớm, định bụng nếu Đình Phong đã về nhà thật, cô sẽ làm lơ với anh cho…bõ tức, cho anh biết cơn thịnh nộ của cô đáng sợ đến mức nào.

Tiểu Minh ra khỏi thang máy, co ro bước về phía nhà mình rồi nhanh tay mở cửa đi vào. Vừa mới đưa tay định nhấn công tắc đèn, tay cô bỗng bất ngờ bị một “thứ gì đó” nắm chặt, là một bàn tay rất lớn, rất lạnh. Bị bàn tay đó bóp mạnh như muốn làm cổ tay mình gãy làm đôi, Tiểu Minh sợ hãi hét không nổi nữa, toàn thân lạnh toát. Chợt cô thấy chủ nhân của cái “thứ” đang nắm lấy tay cô kia từ từ tiến gần lại phía cô, một bóng đen cao lớn, trong bóng tối cũng nhìn thấy được, thêm nữa là mùi rượu nồng nặc lan tỏa trong không khí. Phút chốc, Tiểu Minh nhận ngay ra được đó là ai.

– Phong…Phong Phong.

Người đó vẫn không nói gì, bàn tay to lớn kia nắm tay cô rất chặt, như muốn bóp nát cái cổ tay nhỏ bé của cô vậy. Tiểu Minh biết là ai rồi nhưng vẫn thấy sờ sợ vì hành động của Đình Phong lúc này.

– Anh làm gì vậy Phong Phong, buông tay em ra, anh làm em đau đó.

Bàn tay vẫn không nhúc nhích. Tiểu Minh cảm thấy bàn tay mình tê dại đi vì bị nắm chặt. Thấy Đình Phong không nghe mình, lại thấy anh có vẻ đang say, cô bắt đầu thấy bực tức lan đi toàn cơ thể. Lấy hết sức mạnh, cô cố gắng giằng mạnh tay mình ra, rồi quát:

– Đình Phong! Em đã bảo em đau.

Xoa xoa cổ tay mình, Tiểu Minh vẫn khó chịu lầm bầm:

– Anh say đấy à, có bị làm sao không thế.

Một lúc sau mới thấy người kia lên tiếng, giọng khàn khàn lãnh đạm:

– Tiểu Minh.
– Sao thế?
– Em đã đi đâu?
– Anh hỏi làm gì. – Tiểu Minh bực tức hỏi lại.
– Em đã đi đâu?
– Anh không cần biết.

Tiểu Minh vẫn không khỏi khó chịu. Nghĩ đến việc Đình Phong bỏ cô một mình ba hôm nay không đoái hoài gì đến và câu truy hỏi của anh, Tiểu Minh càng thêm tức giận. Cô đi đâu cũng phải báo cáo với anh hay sao, anh thành người quản lí của cô từ khi nào không biết.

– Minh Minh, anh hỏi em đã đi đâu.

Đình Phong bỗng quát lên làm Tiểu Minh đứng đối diện giật mình một cái. Thấy thái độ (có vẻ) giận dữ của Đình Phong, nghĩ anh chẳng có quyền lên giọng với mình như thế, Tiểu Minh cũng nói như hét, uất ức bỗng dâng lên đến tận đỉnh đầu.

– Tôi đi đâu anh không cần biết. Anh đi đâu, với ai, làm gì, anh có cho tôi biết không mà giờ lại truy hỏi tôi như vậy, tôi không phải nhân viên của anh.

Rồi nghe tiếng Đình Phong nghiến răng ken két:

– Minh Minh, hãy trả lời câu hỏi của anh trong khi anh còn tỉnh táo.
– Hừ, anh mà tỉnh táo sao, anh say rồi, về đi, tôi không muốn nói chuyện với người say.
– Minh Minh!

Đình Phong bỗng lại hét lên. Anh lao đến ghì chặt Tiểu Minh vào tường, ánh mắt nhìn cô tràn ngập lửa giận dữ. Không để cho Tiểu Minh kịp phản ứng, anh lại nói như quát:

– Anh hỏi lại lần cuối, tối nay em đã đi đâu, với ai.
– Đình Phong, anh… – Tiểu Minh bị Đình Phong giữ chặt hai cánh tay, ghì mạnh vào tường, trong lòng cũng hơi lo sợ. Cô biết anh đang say, và có thể đang giận về chuyện cô về muộn, mà tối nay cô lại đi cùng Hạo Du, nếu nói ra có khi Đình Phong nổi điên lên mất – anh say rồi, về phòng nghỉ đi, mai chúng ta nói chuyện.
– Anh sẽ không đi đâu hết cho đến khi em trả lời câu hỏi của anh. Minh Minh, anh công nhận là anh say, nhưng lúc này anh đang rất tỉnh táo. Em hãy trả lời đi, hay em không trả lời được thì để anh trả lời giúp.

Tiểu Minh thấy càng ngày hai vai mình càng bị đè chặt vào tường, lại phải chịu hơi thở đầy mùi rượu của Đình Phong phả vào mặt, cô thấy bức bối vô cùng, nhưng nghe lời nói thiếu kiên nhẫn của Đình Phong, cô cũng vẫn (cố) nói giọng nhỏ nhẹ:

– Phong Phong, em mệt rồi, em muốn ngủ.
– Em mệt? Em mệt cái gì, đi với trai mà cũng mệt sao, làm cái gì mà mệt hả? Hả?

Đình Phong bỗng tức giận quát ầm lên, tay nắm hai vai Tiểu Minh lắc mạnh, mắt anh hằn lên những tia máu đỏ, gân xanh cũng nổi rõ trên bắp tay.

Tiểu Minh nghe Đình Phong nói, nghe rõ mà như không rõ, không tin được là Đình Phong có thể nói ra những lời đấy. Cô nhìn anh trân trân, trong bóng tối, cơ hồi ánh mắt hai người nhìn nhau đều nhuốm màu giận dữ, sự lãnh lẽo lan tỏa khắp không gian.

Rồi Tiểu Minh thở dài, cô tuy nghe Đình Phong nói như thế rất tức giận, nhưng biết anh đã biết chuyện cô đi chơi với Hạo Du, Tiểu Minh nghĩ Đình Phong thái độ vậy cũng không sai, mà giờ phải giải thích thì rất mệt mỏi nên quyết định sẽ chỉ nói qua loa cho xong chuyện. Hẳn là Đình Phong đang vô cùng giận dữ, anh lại đang say như vậy, cô không nên thêm dầu vào lửa, cứ nhẫn nhịn một chút vậy. Mai anh tỉnh táo rồi nõi rõ sau, cô cũng đang giận anh lắm chứ chẳng vừa đâu.

– Phong Phong, được rồi, là em không tốt, em sai rồi, anh về nghỉ đi, mai ta sẽ nói chuyện tiếp, giờ muộn rồi.

Tiểu Minh nói rồi cố cựa người ra khỏi Đình Phong nhưng anh vẫn giữ chặt vai cô, mắt chăm chăm nhìn vào mắt cô, có vẻ không có ý định sẽ “buông tha” cho Tiểu Minh. Tiểu Minh dựa vào tường, nhắm mắt thở hắt một cái lấy lại bình tĩnh. Cô cũng thiếu kiên nhẫn nói:

– Đình Phong, anh muốn gì?
– Tại sao em lại đi với nó?
– Tình cờ gặp.
– Chỉ thế?
– Ừ.
– Minh Minh – Đình Phong bỗng hét lên – Dương Minh Minh, em cho tôi là thằng ngốc hả? Tình cờ gặp sao, có duyên quá nhỉ.
– Sự thật chỉ có thể.

Tiểu Minh nói rồi lại thở dài một cái, cố cử động nhưng không thể. Hai vai cô tê rần, hai chân cũng mỏi rã rời, cô thực sự muốn lên giường ngủ ngay một giấc. Vậy mà Đình Phong cứ thế này thì… Cứ say là lại không yên được.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Nhất Dương Chỉ
Chắc chắn là thế rồi !
Chiếc Áo Tàng Hình
Trắng và đen
Chung thủy