Cuối Cùng…Mình Cũng Thuộc Về Nhau!

23.09.2014
Admin

– Vợ yêu, em lên đi, anh ở dưới này chờ.
– Anh… – Tiểu Minh ngạc nhiên không nói thành lời, ấy thế mà vừa nãy cô còn lo là Hạo Du sẽ đòi đi lên cùng đây.
– Anh ở đây chờ em, em lên đi.
– Anh…không khó chịu chứ? – Tiểu Minh nghi hoặc hỏi.
– Không, anh tin ở em, lên đi còn về ăn tối, muộn bây giờ.

Thấy Đình Phong cười hiền trả lời, Tiểu Minh cũng yên tâm mà gật đầu, bảo mình sẽ đi nhanh rồi quay lưng đi vào. Đang định gọi cửa, cô chợt thấy cửa mở sẵn rồi, liền cứ thế bước qua nó, vào trong nhà. Hình như không có ai, Tiểu Minh nhủ thầm rồi đi tiếp lên tầng, thấy cũng may. Nếu có người ở nhà, như bác giúp việc hoặc bác gái chẳng hạn, cô có khi sẽ bị đuổi không thương tiếc, haiz.

Tiểu Minh khẽ thở dài một cái, nhớ đến chuyện hôm trước cô lại không khỏi buồn lòng. Cô đang nghĩ không biết hai hôm nay Hạo Du sống ra sao, có hi vọng, mong chờ cô không, có buồn lắm không, bây giờ Hạo Du nhìn thấy cô sẽ có thái độ như thế nào, có căm ghét cô không. Tiểu Minh miên man nghĩ rồi giật mình nhận ra một điều, cô…nghĩ về Hạo Du còn nhiều hơn cả nhớ Đình Phong.

Vội vàng xua cái ý nghĩ ấy ra khỏi đầu, Tiểu Minh nhẹ nhàng đến mức rón rén đi lên phòng Hạo Du, tức là phòng cô cũ, thấy cửa không đóng liền bước vào, nhìn thấy Hạo Du ngồi dựa vào thành giường mà quên cả gõ cửa.

Hạo Du mệt mỏi ngồi dựa vào thành giường, mắt hướng ra ngoài cửa sổ không rõ đang nhìn cái gì. Chợt nhận ra ánh mắt ai đó đang hướng về mình, Hạo Du mới quay ra. Thì cậu nhìn thấy Tiểu Minh.

Một tia ngạc nhiên cùng với hạnh phúc lướt qua mắt cậu rất nhanh rồi biến mất, trả lại ban đầu sắc đen u ám, đau thương và buồn khổ. Vài giây sau, cậu mới cất tiếng, như đánh thức cái con người đang đứng ngoài cửa kia chăm chăm nhìn vào cậu.

– Tiểu…Minh…
– À ừ…Hạo Du…
– Mẹ lại bảo em đến à. – Hạo Du đau khổ nói, cậu đã biết hết cả rồi, gì mà thương cậu, quan tâm cậu chứ, đúng chỉ là lòng thương hại, nếu không phải mẹ cậu đến nhờ Tiểu Minh đến, cô ấy…cũng sẽ không đến. Cậu quả thực ngốc nghếch làm sao, lại còn hi vọng đem lại cho cô ấy chút ít cảm xúc. Cô ấy nói không sai, Hạo Du chỉ đang làm phiền cô ấy thôi. Vì Tiểu Minh…thương hại cậu nên mới đến.

Tiểu Minh nghe Hạo Du nói thế thì không khỏi lúng túng. Mất vài giây, cô mới trả lời, vừa bước vào trong, đến bên Hạo Du.

– Là tôi…tự đến.

Nghe Tiểu Minh nói, một tia sáng rực lên trong mắt Hạo Du nhưng rồi nó lại bị sự đau khổ đè nén xuống. Cậu cười khổ:

– Em không cần phải giấ…
– Là tôi tự đến. – Tiểu Minh nhắc lại lần nữa, ngắt lời Hạo Du, lần này có vẻ dứt khoát hơn.

Là em tự đến, lại là thương hại tôi sao, hay còn muốn trách móc tôi thêm nữa, Hạo Du chua xót nhủ thầm, rồi cậu lại cười, cay đắng:

– Vậy em còn điều gì chưa nói hết sao.
– Ừm.

Tiểu Minh không nói gì, chỉ ậm ừ. Rồi cô không ngần ngại mà ngồi xuống ghế ngay bên cạnh Hạo Du, quan sát sắc mặt cậu. Vẫn là màu trắng xanh nhợt nhạt nhưng may môi vẫn giữ được tí hồng, nhìn cũng đỡ thảm thương hơn hôm trước, có lẽ là hai hôm cô không đến cũng không đến nỗi nhịn đói.

Thấy Tiểu Minh cứ nhìn mình không nói gì, Hạo Du (lại) cất tiếng trước:

– Em gì muốn trách mắng anh thì cứ nói đi.

Ánh mắt Hạo Du như truyền một luồng hơi lạnh lên người Tiểu Minh, làm cô khẽ rùng mình một cái. Không hiểu sao cô cúi ngay đầu xuống né tránh cái nhìn ấy. Ánh mắt vừa lạnh vừa buồn, cô không muốn bị làm đau bởi nó.

Thấy Hạo Du hiểu nhầm ý mình, Tiểu Minh thở dài một cái rồi mới nói.

– Không, tôi đến đây là muốn…xin lỗi, lần trước đã hơi quá…

Lần này Tiểu Minh lén ngước lên nhìn Hạo Du vừa nói, thấy trên mặt người con trai đối diện có vài nét ngỡ ngàng. Hạo Du sau mấy giây không- tin- được- vào- tai- mình lại khẽ cười, buồn mà không buồn, vui mà không vui, chẳng rõ tâm trạng thế nào.

– Em không sai, là anh sai mà. Nhưng giá như em nói cho anh biết em chỉ vì thương hại anh mới đến đây sớm hơn thì anh đã không làm phiền em nhiều như thế.

Thấy Hạo Du nhận lỗi mà cứ như trách mình, sự áy náy trong Tiểu Minh lại được thể dâng cao lên một bậc. Cô hướng ánh mắt tội lỗi lên nhìn Hạo Du, mím chặt môi. Còn chưa biết nói sao thì cô lại chợt thấy tiếng Hạo Du vang lên trước, giọng nói êm nhẹ mà…đáng thương vô cùng.

– Tiểu Minh, anh xin lỗi, xin lỗi em.
– Ơ, là lỗi của tôi nữa, không phải chỉ riêng tại… – Tiểu Minh nghe Hạo Du nói, cuống cuồng đáp trả.
– Không, anh xin lỗi em cả chuyện bốn năm trước nữa – Hạo Du vẫn dùng chất giọng đó để tiếp tục nói, đôi mắt cậu cụp xuống dưới chứ không nhìn vào người đang nghe – anh có lỗi với em, rất nhiều, nhưng anh chưa bao giờ dành cho em một lời xin lỗi. Anh biết bây giờ đã là quá muộn để nói ra những lời đó, cũng biết em sẽ chẳng thể tha thứ cho anh, nhưng là anh nợ em. Anh xin lỗi, Tiểu Minh.

Nghe những lời này từ Hạo Du, từ cái người mà bốn năm trước cô đã yêu say đắm, Tiểu Minh trong lòng bỗng xuất hiện nhiều cảm xúc rất lạ kì, cảm xúc gì thì chẳng thể gọi tên, chỉ biết trái tim đang nhảy nhót trong lồng ngực chỉ muốn chạy ra ngoài. Cô cố giữ mình bình tĩnh, nói giọng lạnh lùng:

– Tôi đúng là không thể tha thứ cho anh, tuy nhiên lời xin lỗi này tôi sẽ nhận. Nhưng anh cũng đừng nghĩ là một lời xin lỗi có thể bù đắp hết những nỗi đau tôi đã phải chịu trong những ngày tháng sống cùng anh, không bao giờ.
– Ừ, anh biết – Hạo Du buồn buồn nói – anh hiểu em hận anh đến mức nào mà… Nhưng Tiểu Minh này…

Hạo Du ngập ngừng. Thấy vậy Tiểu Minh liền thể hiện vẻ mặt “anh cứ nói đi” rồi lại im lặng chờ đợi nghe Hạo Du nói tiếp.

– Anh đã rất nhớ em.
– Bốn năm qua, anh chưa một lúc nào ngừng nhớ mong em.
– Anh thực sự đã yêu em, bây giờ cũng thế. Cho dù em có không tin anh, điều đó vẫn là sự thật, không gì có thể thay đổi được.
– Anh chẳng biết phải làm thế nào để em tin anh cả, mà cũng sợ có tin thì em cũng không thể chấp nhận nó. Nhưng anh cố gắng sống đến giờ cũng chỉ mong có ngày được nói cho em nghe điều gì đã làm em thay đổi nhanh đến thế, có phải là vì Đình Phong, vì em đã cảm động trước tâm lòng của anh ta, hơn là tình yêu anh dành cho em?

Tiểu Minh sau câu hỏi của Hạo Du chỉ lặng lẽ lắc đầu, sau một hồi im lặng dành phần nói cho cậu. Sự oán hận bỗng từ đâu kéo đến tràn ngập lòng cô, Tiểu Minh khẽ cười một cái đầy khinh bỉ, tuy chỉ là trong đầu. Anh ta đang hỏi đến lí do cô thay lòng ư, anh ta phải là người rõ nhất mới phải, ai là người đã làm cô phải tự tử đến hai lần chứ, ai là người bỏ mặc cô chết, ai là người mà biết cô nằm viện cũng không một lần đến thăm, là ai chứ, giờ còn muốn biết vì sao cô thay đổi sao, thật nực cười.

– Vậy thì vì lí do gì đây, Tiểu Minh, chắc chắn là phải có chuyện gì đó xảy ra em mới đối xử với anh như vậy, anh thật sự không hiểu.

Ánh mắt Tiểu Minh bỗng trở nên sắc lạnh, mặt đanh lại.

– Là chuyện quá khứ rồi Hạo Du, đừng nhắc lại làm gì nữa.

Hạo Du nghe thấy thế, còn nhìn vẻ mặt Tiểu Minh…trong lòng lại buồn vô hạn. Cậu không nói gì, cứ cúi gằm mặt, hồi lâu mới ngước lên nhìn cô bằng ánh mắt buồn thương không gì tả nổi.

– Tiểu Minh, em không muốn nhắc lại chuyện cũ nữa thì thôi nhưng…có thể trả lời anh một câu được không?
– Anh nói đi – Tiểu Minh vốn định không chấp nhận nhưng thế nào lại gật đầu đồng ý, có lẽ tại vì ánh mắt và giọng nói bi thương của Hạo Du.
– Nếu không có chuyện đấy xảy ra, em…liệu người em chọn có là Đình Phong?
– Haiz, anh hỏi thế để làm gì, có hay không cũng chẳng thể thay đổi được hiện tại.
Tiểu Minh lạnh lùng đáp.

Hạo Du lòng lại buồn hơn nữa. Cậu thở dài một cái rồi mệt mỏi dựa lưng vào tường, sắc mặt nhợt nhạt dị thường.

Tiểu Minh nhìn thấy thế, lòng cũng chợt đau. Nhưng trong đầu cô lại oán giận nghĩ rằng, cô đã cố chờ Hạo Du cho đến phút cuối, cho đến lúc Tiểu Phần nói cho cô nghe Hạo Du sẽ không bao giờ đến… Cô đã cố chờ đợi, dù là vô vọng…

Nhưng mà cái Hạo Du mang đến cho cô chỉ là sự tuyệt vọng.

Rồi đến khi cô đồng ý làm bạn gái Đình Phong rồi thì Hạo Du lại đến, lên tiếng trách móc cô, cứ như kiểu cô là người sai vậy.

Những chuyện ấy làm sao cô quên được.

Dù sao thì nó cũng xảy ra rồi, “nếu” để làm gì cho thêm đau lòng nhau.

– Anh tin em không phải người dễ thay đổi tình cảm, vì thế chắc chắn là có chuyện gì đấy đã xảy ra, chứ anh không tin là em biết anh chọn em mà lại gạt tình cảm của anh sang một bên để đến với Đình Phong.

Hạo Du có vẻ chắc chắn nói, môi lại càng thêm nhợt nhạt.

Tiểu Minh nghe Hạo Du nói lại không hiểu hết ý của cậu, trong lòng thực sự muốn đáp lại “Bốn năm trước tôi không hề biết tình cảm của anh thì làm sao có thể đến với anh được” nhưng lại thôi, cô đã nói là chuyện quá khứ thì không nên nhắc đến nữa, tốt nhất là như thế. Mà “chuyện gì đấy đã xảy ra” là chuyện gì chứ, chỉ có duy nhất chuyện anh ta đã đối xử tồi tệ với cô thôi.

Tiểu Minh thở dài một cái rồi khẽ nói:

– Hạo Du, tôi đến đây không phải để ôn lại chuyện xưa, tôi quả thực chưa quên nên không cần anh nhắc lại. Tôi đến đây chỉ để xin lỗi và muốn chúng ta nên dừng lại ở đây.
Hạo Du nghe Tiểu Minh nói bốn chữ “dừng lại ở đây”, sắc mặt lại càng khó coi hơn. Khó khăn lắm cậu mới mở miệng được.

– Ý em là không bao giờ muốn gặp lại anh nữa?

Tiểu Minh cười khổ nói, bỗng chốc thấy đau khổ vô cùng.

– Ừ.
– Anh hiểu, anh làm phiền em. Nếu em đã không muốn dính dáng gì đến anh nữa, anh cũng sẽ làm như thế, sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt em nữa, anh hoàn toàn không muốn làm cô gái anh yêu coi tình yêu của anh là một sự phiền toái.
– …
– Nhưng anh rất buồn. Nếu em biết anh đã khổ sở thế nào để được gặp lại em, có lẽ em sẽ không đối xử với anh như vậy.
– …
– Nhưng mà thôi, nói những lời này còn ý nghĩa gì nữa, em nhỉ. Bây giờ anh chỉ mong ước một điều là người anh yêu sẽ được hạnh phúc. Chỉ cần em vui, anh ra sao cũng được.

Hạo Du nói khó nhọc, tim cậu đau quá. Thế là hết rồi, tình yêu bốn năm của cậu, tình yêu mà đau khổ lắm cậu mới giữ được, hết thật rồi. Cô gái ấy cuối cùng vẫn không tin cậu, vẫn là hận cậu, nỗi đau này tựa một mũi dao đâm xuyên vào tim cậu, khiến máu chảy ra không ngừng, khiến cậu đau đến nỗi có thể chết ngay được.

Rồi chợt, cơ thể đang run rẩy vì đau đớn của Hạo Du được một vòng tay nào đó ôm trọn. Cái khoảnh khắc toàn thân nhận được hơi ấm, tim cậu như ngừng đập. Tiểu Minh đang ôm cậu, cô ấy đang ôm cậu, không phải là mơ, là thật. Ấm lắm, ấm lắm.

– Hạo Du, anh đừng ngốc nghếch như vậy, chuyện quá khứ hãy để nó qua đi, tôi thật sự mong rằng anh sẽ được hạnh phúc. Cho dù tôi nói tôi hận anh, tất cả cũng chỉ vì trước kia tình cảm tôi dành cho anh quá lớn. Nhưng bây giờ tôi đang rất hạnh phúc, tôi không muốn mất đi cuộc sống hiện tại, tôi không muốn phải đau khổ hơn nữa. Tôi cũng thấy mình thật ngốc nghếch khi để cái chữ “hận” ấy trong lòng quá lâu, thật không đáng phải không. Vì thế bây giờ tôi sẽ quên hết chuyện đó đi, chỉ sống cuộc sống hiện tại thôi, không bận tâm chuyện quá khứ nữa, và tôi cũng mong anh sẽ làm vậy, đừng tự làm khổ mình nữa.

– Hạo Du, hãy tự chăm sóc thật tốt cho bản thân, đừng khiến ai phải lo lắng cho mình nữa, chúng ta đều lớn rồi, cư xử như vậy là không hay đâu, hiểu không. Cho dù không ai yêu anh, thì cũng phải biết tự yêu lấy bản thân mình, tôi nhớ là anh đã nói như vậy.

– Tôi phải về đây, nếu lần sau gặp lại, tôi mong đó chỉ là sự tình cờ mà thôi. Hãy sống tốt, Hạo Du.

Tiểu Minh nói rồi rời Hạo Du ra. Quệt nước mắt quay đi. Cố để không phát ra tiếng khóc, cố để Hạo Du không nhận ra nỗi đau đã tràn ngập trái tim cô, làm những giọt nước mắt trào ra không chủ định. Ai nói cô không đau, ai nói. Đau lắm, cơ thể như sắp gục xuống gì những nỗi đau đang đè nặng lên cô. Nhưng cô đã quyết định, chẳng có lí do gì để thay đổi cái quyết định ấy. Đình Phong đang chờ cô dưới kia, cô phải đi thôi. Từ nay, hoàn toàn gạt cái tên Hạo Du ra khỏi cuộc sống…

– Tiểu Minh à, em có thể…có thể nói cho anh một, chỉ một câu thôi, em tin tình yêu của anh, được không?

Có lẽ đến giây phút này cô đã tin mất rồi.

Tiểu Minh run run người, không quay lại mà chỉ lên tiếng:

– Căn nhà này, có phải…chưa bao giờ được bán?
– Anh vẫn luôn giữ nó…vẫn luôn… Anh…không muốn mất đi những kỉ niệm về em.
– Ừ, tôi…tin anh.

Tiểu Minh nói rồi chạy thẳng, chạy một mạch, không ngoái lại một chút nào, nước mắt trào ra như mưa, cô không sao ngăn lại được. Tại sao cô lại đau thế này chứ, sao chứ, tại sao chứ. Đau quá, trái tim như đang tan ra theo dòng nước mắt. Trái tim cô đang quặn lại. Đau…thấu tận xương tủy.

Tiểu Minh chạy, rồi chạy, rồi cô bỗng va vào một người.

Tiểu Minh chạy, rồi chạy, rồi cô bỗng va vào một người.

– Bác…bác gái…

Tiểu Minh nhìn thấy mẹ Hạo Du, lúng túng mất vài giây rồi mới cất lời, trên mặt vẫn tèm lem nước mắt. Rồi cô được bác gái đưa cho một tờ giấy ăn cùng với nụ cười hiền dịu và lời nói rất nhẹ nhàng:

– Con lau nước mắt đi, đừng để tí bạn trai con nhìn thấy, cậu ấy sẽ không vui đâu.
– Dạ, cháu cảm ơn.

Tiểu Minh cầm lấy tờ giấy bác gái đưa, lí nhí đáp trả bằng giọng nghẹn ngào thấm đẫm nước mắt. Cô vừa lau mặt vừa nhìn vẻ mặt dịu dàng của người phụ nữ đứng đối diện, cảm thấy có chút xấu hổ và áy náy.

Lau hết nước mắt, tần ngần một lúc, Tiểu Minh mới lên tiếng.

– Bác, chuyện hôm trước cháu thật sự xin lỗi.
– Được rồi, bác cũng không để bụng đâu, con không cần phải thấy áy náy đến vậy, bác hiểu mà. – lại thêm một nụ cười hiền từ.
– Dạ…vâng, cháu cám ơn ạ. – Tiểu Minh vẫn lí nhí nói – Thế bác về lâu chưa ạ, nãy cháu đến không có ai, cửa lại mở nên…
– Ừ, bác đi mua thuốc cho Hạo Du ý mà, cũng về được một lúc rồi, đã đủ nghe thấy hết những gì con nói khi ôm Hạo Du.
– Dạ…
– Con làm tốt lắm, Tiểu Minh, bác thực sự mới là người phải nói cám ơn con.

Tiểu Minh nghe bác gái nói thì hoàn toàn không hiểu, cô còn tưởng bác gái nghe nói rồi giận cô chứ, không ngờ còn cảm ơn cô nữa.

Thấy được sự khó hiểu trong mắt cô gái đứng trước mặt, mẹ Hạo Du lại tiếp tục nói:

– Không giấu gì con, khi Hạo Du nói với bác sẽ tìm gặp lại con, bác đã khuyên bảo thằng bé rất nhiều, nhưng thấy nó kiên quyết…một người làm mẹ như bác chẳng có thể làm gì khác ngoài việc ủng hộ con trai mình. Lúc đầu, thấy con lạnh lùng như vậy với thằng bé, bác cũng rất đau lòng, nhưng bây giờ nghe những lời con nói bác thật sự thấy rất cảm kích, con đã làm đúng, rất đúng chuyện tình cảm cứ để lằng nhằng dây dưa như vậy thì sẽ chẳng bao giờ giải quyết được, chỉ khiến hai đứa thêm đau khổ và khó xử thôi. Giờ con dứt khoát như vậy quả thực là một cách xử lí đúng đắn, cũng sẽ không làm cả hai phải chịu tổn thương. Bác thật cám ơn con vì đã làm như thế, cám ơn con.

Bác gái nói rồi đưa hai tay nắm lấy tay Tiểu Minh, gương mặt đầy cảm kích. Nghe bác gái nói mình đã làm đúng, Tiểu Minh cũng thấy trong lòng có chút phấn khởi, nét mặt đã tươi tỉnh hơn một tí. Nhưng chợt nghĩ đến Hạo Du, đến sắc mặt ngày càng nhợt nhạt của anh, Tiểu Minh lại không khỏi buồn phiền. Cô cúi mặt khe khẽ nói:

– Bác, dù những gì cháu làm là đúng, cháu vẫn biết lời nói của cháu khiến Hạo Du buồn rất nhiều, bác hãy giúp cháu khuyên bảo anh ấy. Nói nghe thì thật là buồn cười phải không bác, nhưng bác hãy giúp cháu. Nếu vì cháu mà Hạo Du phải buồn phiền, cháu cũng khó mà sống thanh thản được. Mong bác giúp cháu.

– Ừ, được rồi, con cứ yên tâm trở về cuộc sống bình thường, đừng nghĩ ngợi gì cả. Hạo Du đạt được mong ước rồi nó sẽ không làm phiền con nữa đâu.

Tiểu Minh nghe rồi lại một lần nữa không hiểu.

– Mong ước gì cơ ạ?
– À, nó mong là con sẽ tin tình yêu nó dành cho con là thực lòng. Chỉ vậy thôi. Con đã nói là con tin nó đúng không?
– Dạ, à, vâng ạ.
– Thế người chờ con ngoài kia đúng là bạn trai con hả, cậu ấy có biết chuyện con và Hạo Du không.
– Dạ, có ạ.
– Ừ, vậy con mau ra đi không cậu ấy chờ, mà bên ngoài lạnh lắm đấy, bác thấy cậu ấy đứng đấy đã bảo vào nhà nhưng cậu ấy từ chối, con mau ra đi.
– Vâng, vậy cháu về, bác nhớ giúp cháu ạ.

Tiểu Minh cúi người chào bác gái rồi mới định đi ra. Liếc qua cái đồng hồ vừa nãy cô cũng không khỏi lo lắng, cô đã vào đây hơn một tiếng rồi, Đình Phong đứng ngoài đợi chắc sốt ruột lắm.

Chạy ra ngoài, thấy Đình Phong đứng dựa tường bên cánh cửa, Tiểu Minh liền chạy đến bên anh. Quả thực bên ngoài trời rất lạnh.

– Phong Phong…

Nghe tiếng vợ yêu, Đình Phong liền quay ra, cười với cô một cái thật tươi, nhưng thấy mắt cô đỏ hoa, anh cũng không được vui vẻ cho lắm.

Tiểu Minh đứng trước mặt Đình Phong, cũng cười, tay khẽ nắm lấy hai tay anh, rồi ôm kéo nhẹ đầu anh xuống chạm trán với mình.

– Người anh lạnh ngắt rồi, mình mau về thôi.
– Ừ, về thôi.

Đình Phong cười cười, rồi liền đi đến chỗ cái xe, đứng bên ngoài chờ cô hơn một tiếng, môi anh đã tái nhợt vì rét, Tiểu Minh xoa xoa má anh, thấy thế thì thương vô cùng. Cô mím chặt môi nhìn anh, rồi rút trong túi ra cái khẩu trang, đeo nhanh cho anh, cũng may cái của cô kẻ caro đen trắng chứ không hoa hoẹt lòe loẹt.

– Trời lạnh thế này mà anh chẳng chịu nghe em gì cả, còn mặc phong phanh thế này, mún chết rét hả.

Tiểu Minh kéo khóa áo cho Đình Phong, gõ gõ đầu anh, trách yêu một câu rồi cả hai mới cùng lên xe. Chờ người ngồi sau vòng tay ôm lấy mình, Đình Phong mới cho xe đi, cố đi chậm để cả mình và Tiểu Minh không bị rét.

– Vợ yêu, em không có khẩu trang sẽ lạnh đấy.

Đình Phong cho xe đi một đoạn rồi mới (dám) lên tiếng. Nãy anh đã định nói rồi nhưng thấy Tiểu Minh…gườm gườm nhìn mình, còn nói giọng giận dỗi nên anh không dám, sợ Tiểu Minh thế đấy.

Tiểu Minh nghe Đình Phong nói, đưa tay liền vào bên trong áo khoác của anh, ôm chặt anh bên ngoài cái áo sơ mi, tựa đầu vào lưng anh rồi mới trả lời:

– Hì, thế này là ấm lắm rồi, có anh to lớn đứng chắn đằng trước, em thấy rất ấm áp.
– Thế thì luồn hẳn tay vào trong áo đi, thế anh mới ấm được, vẫn lạnh lắm.

Nghe Đình Phong nói, Tiểu Minh ngượng ngùng mà đỏ dừ hai má. Cô ôm chặt hơn lấy anh nhưng không làm theo những gì anh bảo, thật sự thấy rất xấu hổ.

– Anh, ngoài đường mà.
– Ngoài đường thì sao chứ, có ai nhìn thấy đâu mà lo nào, vợ ngốc.
– Còn hơn chồng đen tối, hehe.

Tiểu Minh gian manh cười khanh khách, Đình Phong chợt cũng thấy mặt mình dần nóng lên, muốn véo má cô nhóc ngồi sau một cái nhưng không được nên cũng cười. Nhưng quả thực anh thấy rất lạnh, người cứ muốn run lên từng đợt nhưng lại sợ Tiểu Minh biết nên cố gắng ngồi yên. Anh thấy khó chịu vô cùng.

Về đến nhà, Đình Phong vào luôn chỗ Tiểu Minh, anh ngồi trên giường đọc báo chờ cô còn Tiểu Minh đi tắm, cô bảo anh vừa đi lạnh về ngồi nghỉ một tí cho ấm rồi tắm cũng được. Đình Phong cũng nghe theo, mà vì anh thấy trong người không thoải mái nên chưa muốn tắm.

Tiểu Minh tắm qua loa rồi nhanh lau người mặc quần áo đi ra. Cô đang định cất tiếng gọi Đình Phong thì đã thấy anh ngủ mất rồi. Đình Phong ngồi tựa vào thành giường, ngủ có vẻ mệt, mồ hôi cứ vã ra như tắm, môi tím tái. Tiểu Minh đến gần đang định trêu anh thì phát hiện điều đó, vội sờ tay lên trán, vừa vội lay người đánh thức anh.

– Phong Phong, anh sao thế, anh thấy không thoải mái sao Phong Phong?
– Tiểu Minh…

Đình Phong mở mắt ra nhìn thấy Tiểu Minh đã tắm xong ở ngay trước mặt, đang gọi mình, liền cười với cô một cái, nhưng nhìn nhợt nhạt vô cùng. Trán anh còn nóng. Tiểu Minh sốt sắng hỏi lại, quên cả đáp trả nụ cười của anh.

– Anh sao thế, Phong Phong, người anh nóng quá.
– Không sao, anh thấy hơi mệt, lạnh nữa.

Tiểu Minh nghe giọng Đình Phong mệt mệt, xót xa nói:

– Chắc anh bị cảm rồi. Nào, cởi áo khoác ra.

Vừa nói, Tiểu Minh vừa giúp Đình Phong cởi áo khoác ngoài ra, rồi đỡ anh nằm hẳn xuống giường, đắp chăn kín cho anh, còn kéo Đại Phong nằm cạnh cho ấm. Thấy anh nằm thoải mái rồi cô mới lại lên tiếng.

– Anh ngủ tí đi, em nấu cháo cho anh ăn.

Đình Phong đang mệt, nghe những lời nói êm dịu của Tiểu Minh liền nhanh chóng bị đưa ngay vào giấc ngủ. Anh chỉ kịp nhìn cô gật đầu một cái là đã nhắm nghiền mắt, đều đều thở.

Sờ tay lên trán Đình Phong một lần nữa, Tiểu Minh mới đi vào trong bếp nấu cháo, cô đảm nhận hai việc, một là trông nồi cháo, hai là trông Đình Phong ngủ. Cứ vào xem nồi cháo một tí, Tiểu Minh lại đến bên Đình Phong, lau mồ hôi cho anh, rồi lau người, còn liên tục kiểm tra thân nhiệt. Đình Phong bị như thế này chắc do lúc đứng chờ cô lâu quá bên ngoài trời lạnh, Tiểu Minh nghĩ lại càng thương xót, rồi lại nghĩ đến việc Hạo Du hôm sinh nhật đã chờ cô rất lâu, hôm đó trời mưa rét, nghĩ thật tội nghiệp làm sao. Tiểu Minh nghĩ rồi định gọi điện hỏi bác gái xem sức khỏe Hạo Du thế nào, sáng thấy sắc mặt anh rất tệ mà, nhưng nhớ đến bốn chữ “dừng lại ở đây” chính mình nói ra, Tiểu Minh lại thôi. Việc Tiểu Minh phải lo lắng bây giờ là Đình Phong đang ốm nằm kia, không phải Hạo Du ở nhà, Hạo Du có mẹ chăm sóc, cô không nên mà cũng không được nghĩ đến nữa.

Tiểu Minh bê bát cháo nóng thứ ba từ bếp vào bên giường, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh Đình Phong. Để khẽ bát cháo lên bàn, cô nhìn mặt người con trai tuấn tú đang ngồi trên giường rồi đỡ anh tựa vào vai mình. Ánh mắt hai người nhìn nhau tràn ngập tình ý.

– Ốm thích thật.

Đình Phong cười hạnh phúc rồi há miệng to đón thìa cháo từ tay ai.

– Ngốc, ốm đau thì mệt chứ thích gì. – Tiểu Minh giọng trách móc nhẹ nhàng, vừa thổi vừa tiếp tục đút cháo cho “Phong yêu”.
– Được vợ yêu ôm còn đút cho ăn thế này, hôm nào ốm cũng được. – trong vòng tay của Tiểu Minh, Đình Phong lại thích chí cười.
– Hôm nào anh cũng ốm chắc là nhanh hết gạo lắm, hihi.

Tiểu Minh nhìn Đình Phong cười tinh nghịch rồi nhìn bát cháo sắp hết mà buông một câu đùa. Đình Phong ăn bát này là bát thứ ba rồi, tuy đối với sức ăn của con trai thì là chuyện bình thường nhưng với Đình Phong thì lại khác, những lúc ốm Đình Phong rất “khó chiều” trong chuyện ăn uống. Ngoài ăn vài thìa cháo để uống thuốc ra, có ép anh ăn hay uống bất cứ cái gì anh đều không chịu, được thỉnh thoảng những lúc tâm tình vui vẻ thoải mái thì còn chịu ăn một ít hoa quả, thế mà hôm nay đã ăn đến ba bát cháo con, quả thực rất…khác thường. Cũng may Tiểu Minh nấu khá nhiều, không thì lại thiếu.

– Vợ yêu à, em biết không, hai hôm nay anh chưa có gì vào bụng cả.

Đình Phong dụi dụi đầu vào cổ Tiểu Minh như làm nũng, nói như thì thầm vào tai cô. Hai hôm nay quả thực anh không ăn một cái gì, uống cũng chỉ là uống rượu, giờ được ăn cháo Tiểu Minh nấu, cái dạ dày của anh biểu tình dữ dội, nhất quyết không cho anh qua loa ăn mà uống thuốc như mọi lần. Đó là lí do anh ăn ba bát cháo rồi mà vẫn chưa thấy no.

Tiểu Minh nghe Đình Phong nói, khẽ đỡ anh dựa vào thành giường để đi lấy bát cháo mới vừa nhăn mặt.

– Sao lại như vậy hả?
– Anh chẳng kiếm được nơi nào có đầu bếp giỏi như vợ của anh. – Đình Phong cười cười, buông lời nịnh bợ vợ yêu.
– Anh ngốc à, vì giận em mà hành hạ bản thân như thế hả, chắc lại chỉ uống rượu mà không ăn đúng không. Còn nịnh nữa chứ.

Tiểu Minh từ trong bếp lớn tiếng nói vọng ra, giọng có vẻ bực tức. Cô đi ra đặt bát cháo vào tay Đình Phong rồi ngồi phịch xuống giường, lông mày nhíu lại:

– Anh quá phụ thuộc vào em, tự ăn đi.
– Sao thế. – nhận thấy được sự giận dỗi trong giọng nói của Tiểu Minh, Đình Phong cũng nhăn mặt hỏi.
– Anh nói không kiếm được đầu bếp nào giỏi như em là thế nào hả, có phải không phải thức ăn em nấu thì không chịu ăn, anh có biết là nhịn ăn mà chỉ uống rượu hại sức khỏe thế nào không hả.

Đình Phong nghe Tiểu Minh nói như mắng mình mà tự nhiên thấy tủi thân vô cùng, máu tự ái dồn hết lên đầu. Anh nhìn vẻ mặt giận dữ của cô một cái rồi cúi xuống tự ăn cháo, không nói thêm một lời nào.

Thực ra sự giận dỗi của Đình Phong cũng không có gì là không đúng. Anh hai hôm không về nhà, không ăn cũng không ngủ được không phải vì giận Tiểu Minh mà vì muốn cho cô một khoảng thời gian nho nhỏ để suy nghĩ về chuyện tình cảm của hai người. Hai hôm không được nhìn thấy cô, không được ôm cô vào lòng, không được ăn cơm cô nấu, …Đình Phong như phát điên lên vì nhớ “cô nhóc” này, nhớ đến cồn cào ruột gan, nhớ đến nỗi làm bất kì việc gì cũng nghĩ đến cô, ngồi ngơ ngẩn một mình trong khách sạn cũng nhớ cô đến điên cuồng. Có hai hôm mà anh đã không biết bao nhiêu lần ngăn mình, kiềm mình không được lao đến ôm cô. Vì mỗi đêm, Đình Phong đều về đứng ngoài cửa nhà Tiểu Minh, tần ngần không dám vào, chỉ đứng bên ngoài tưởng tượng ra người yêu thương đang ngủ, đến sáng thì về. Rồi trong có hai hôm mà tâm trạng anh không ngừng biến hóa, từ nhớ nhung da diết thành nỗi đau dai dẳng, rồi thành sự tuyệt vọng. Hai hôm, Đình Phong nhớ Tiểu Minh tưởng chừng như chết đi sống lại, vậy mà đến một tin nhắn anh cũng không nhận được từ cô, đến một cuộc gọi cũng không có, cô dường như không nhớ anh một chút nào, không một chút nào. Đình Phong như người bị rơi xuống bờ vực của sự tuyệt vọng, mệt mỏi đến mức không muốn suy nghĩ gì nữa, vì anh sợ, nghĩ rồi, cái suy nghĩ: Tiểu Minh không còn muốn bước đi bên anh lại đến và bóp nát trái tim anh, đau đến nghẹt thở.

Cuối cùng sang ngày thứ ba, Đình Phong không thể chịu đựng được nữa đã quyết định trở về gặp cô. Anh không tin là Tiểu Minh thật sự đã thay lòng, phản bội anh để đến với Hạo Du. Cũng may đó không phải sự thực. Đình Phong cảm giác vô cùng hạnh phúc khi có thể khẳng định Tiểu Minh yêu mình, đến hơi thở của anh cũng ngập tràn hạnh phúc.

Nhưng mà bây giờ anh đang thực sự rất giận, mà nói giận cũng không đúng, là dỗi, cái kiểu giận dỗi của con nít! Anh cứ ngồi tự xúc cháo ăn rất “ngoan ngõan”, không nói một lời nào. Tiểu Minh không hiểu cho tâm trạng anh mấy ngày qua, không thương anh thì thôi còn trách anh phụ thuộc vào cô nữa, cô đâu có hiểu cho lí do thực sự việc anh “hai hôm nay anh chưa có gì vào bụng”. Nếu không phải buồn phiền vì chuyện tình cảm giữa hai người, anh có đến nỗi không ăn gì mà chỉ uống rượu không.

Tiểu Minh ngồi nhìn Đình Phong ăn, nhìn vào gương mặt mới hai hôm không gặp đã có cảm giác gầy đi rất nhiều, nhìn vào hai cánh môi nhợt nhạt, không sắc hồng, nhìn vào những giọt mồ hôi không ngừng từ trên trán đổ xuống của anh, cô thấy đau lòng vô cùng. Nghĩ lại những gì mình gây ra khiến anh mệt mỏi trong những ngày qua cùng lời trách anh vừa nãy, cô lại càng thương anh và giận mình biết bao.

Mím chặt môi không nói lời nào, Tiểu Minh vừa đưa khăn lau mồ hôi cho Đình Phong vừa nhỏ nhẹ hỏi:

– Anh có mệt lắm không?

Đình Phong nghe thấy, không nói gì chỉ lắc đầu.

– Để em đút cho nhé.

Tiểu Minh nói rồi định đưa tay cầm lấy bát cháo thì thấy Đình Phong giữ chặt nó không chịu buông, bướng bỉnh nói:

– Không cần.

Thấy thái độ “bất hợp tác” của Đình Phong, Tiểu Minh vẫn giữ giọng dịu dàng:

– Vậy để em lấy bát nữa cho anh nhé.
– Không cần, không dám phụ thuộc vào em.

Nghe giọng Đình Phong mà Tiểu Minh không khỏi phì cười, nhưng cô vẫn cố nói nhẹ nhàng, kiềm chế cơn buồn cười vào trong.

– Em lấy cho anh ăn bát nữa, no rồi uống thuốc, mình cùng đi ngủ.

Nghe thấy bốn chữ “mình cùng đi ngủ”, Đình Phong ngay lập tức ngẩng mặt lên nhìn Tiểu Minh, vẻ mặt hớn hở, nhìn mà tức cười.

– Ý em là anh được ngủ ở đây đêm nay?
– Ừ ừ. – Tiểu Minh lần này không kiềm chế được mà phì cười. – hôm nay anh ốm, cứ ở đây cũng được.
– Hihi, vậy mau lấy bát nữa đi, ăn no rồi uống thuốc, mình cùng đi ngủ.

Đình Phong tươi cười nhắc lại câu của Tiểu Minh, ánh mắt ngập tràn niềm vui, rồi cả háo hức, khác hẳn với vẻ hậm hực tức giận vừa nãy, mà thực anh đã thấy hết sạch giận rồi. Nhìn anh lúc này dễ thương không tả nổi.

Tiểu Minh cười hiền dịu nhìn “Phong dễ thương”, cầm cái bát đi ngay vào lấy cháo rồi mang ra cho Đình Phong.

Bát lần này Đình Phong tự xúc ăn rất nhanh, uống thuốc cũng rất nhanh, Tiểu Minh bảo làm gì cũng nghe, không hề “cãi lại”. Cười hì hì đứng bên giường Tiểu Minh với bộ quần áo mặc nhà cùng đôi với cô, Đình Phong hăm hở vui mừng chờ cô “ban lệnh”.

– Mình đi ngủ thôi. – Tiểu Minh khe khẽ cười.

Đình Phong nghe thế trèo ngay lên giường, chui vài trong chăn với cô, vẫn cười sung sướng.

Anh quay sang cô:

– Vợ yêu ơi, hôm nay anh ốm.
– Ừ, thương lắm cơ. – Tiểu Minh nhéo nhéo mũi anh, cười âu yếm.
– Em “chiều” anh nhá.
– Ừ, được rồi.

– Em “chiều” anh nhá.
– Ừ, được rồi.

Tiểu Minh mỉm cười nhìn Đình Phong, dang rộng vòng tay đón anh vào lòng. Đình Phong lúc ốm luôn luôn làm nũng cô kiểu này, cả đêm người nóng như hòn than mà cứ ôm chặt lấy cô, đầu dụi dụi vào cổ cô làm cô khó ngủ vô cùng. Nhưng vì những lúc ốm anh “dễ thương” hơn thường ngày nên cô cũng chấp nhận. Mà cả năm Đình Phong cũng chỉ ốm hai ba lần thôi, chứ cái kiểu tháng ốm vài lần chắc chẳng ai chịu nổi =.=

Tiểu Minh để Đình Phong ôm lấy hông mình, vỗ vỗ lưng cho anh mà dịu dàng nói.

– Ngủ đi, mai dậy là khỏe.
– Ốm vài hôm nữa cũng được.

Đình Phong cười hì hì trả lời, ngay lập tức thấy Tiểu Minh nhăn trán.

– Anh không biết thương em sao, hả.
– Hì, được rồi, mai anh sẽ khỏe.
– Ngoan lắm, giờ thì ngủ đi.

Tiểu Minh nói như dỗ dành con nít, rồi đưa tay tắt đèn. Căn phòng phút chốc ngập tràn bóng tối và sự yên lặng, chỉ còn tiếng thở có vẻ hơi gấp gáp của Đình Phong. Tiểu Minh thấy vậy liền đưa tay xoa nhẹ nhàng tấm lưng to lớn, đầy đặn của anh, nói như thì thầm:

– Sao thế Phong Phong, anh khó ngủ à?
– Ừ, anh thấy trong người hơi khó chịu, anh làm em không ngủ được à?
– Dạ không. Hay anh uống nước cam, em vắt cho.
– Thôi muộn rồi, em cũng mệt rồi, em ngủ đi.
– Hì, anh không ngủ sao em yên tâm ngủ được, vậy mình trò chuyện tí rồi cùng ngủ nhé, mai đâu phải đi học.
– Ừ, vậy cũng được.

Đình Phong đồng tình ngay nhưng rồi cả hai lại không nói gì. Căn phòng một lần nữa chìm trong im lặng. Một lúc lâu sau, khi mà Tiểu Minh nằm ôm Đình Phong sắp bị cơn buồn ngủ kéo đi, Đình Phong mới khẽ lên tiếng, anh cũng ôm chặt lấy người con gái mình yêu.

– Vợ yêu này, tại sao khi nãy từ chỗ Hạo Du ra em lại khóc.

Tiểu Minh sắp ngủ rồi, nghe thấy Đình Phong hỏi lại bừng tỉnh, cô bất giác nới lỏng vòng tay đang ôm anh ra, lúng túng đáp lời:

– Em…bởi vì…
– Em không phải kể tất đâu, chỉ cần nói cho anh nghe vì sao em khóc. – Đình Phong vừa nói vừa vỗ vỗ nhẹ lưng cô gái đang nằm trong vòng tay của anh.
– Tại…anh ta rất đáng thương. – Tiểu Minh khe khẽ nói, giọng mệt mỏi.

Đình Phong nghe Tiểu Minh nói thế cũng không hỏi thêm nữa, anh rúc đầu vào cổ Tiểu Minh, tay xoa xoa lưng cô.

Anh đang suy nghĩ.

Anh đã lưỡng lự rất nhiều để có thể nói ra câu hỏi Tiểu Minh, cũng có rất nhiều câu hỏi để hỏi cô, nhưng anh chỉ hỏi lí do cô khóc khi từ nhà Hạo Du đi ra. Vì anh tôn trọng Tiểu Minh, tôn trọng người anh yêu, anh biết những câu hỏi khác sẽ làm Tiểu Minh cảm thấy khó trả lời. Thực ra tuy Đình Phong nói là anh tin cô và để cô lên gặp Hạo Du một mình, anh vẫn thấy rất bất an và lo lắng. Anh biết Hạo Du từng là người quan trọng nhất đối với Tiểu Minh, cô đã từng yêu nó hơn cả mạng sống của mình, anh cũng biết…Hạo Du yêu cô! Chắc chắn vì chuyện tình cảm nên Hạo Du mới tìm gặp Tiểu Minh sau bốn năm (anh đoán là trước kia hai người chưa gặp nhau). Mà cô lại không hề kể cho anh nghe Hạo Du có nói yêu cô hay không, có thể cô vẫn giấu anh chuyện đó nên anh rất sợ, nhỡ đâu khi Hạo Du nói yêu Tiểu Minh, trong lòng cô còn chút gì vấn vương lưu luyến người con trai ấy, nhỡ cô siêu lòng và chấp nhận tình cảm của Hạo Du, nhỡ…anh mất cô. Đứng chờ cô ở dưới mà trong đầu anh ngổn ngang bao nhiêu suy nghĩ, thậm chí đứng ngồi không yên, thở cũng không yên, cứ nhắm mắt vào là anh lại tưởng tượng ra cảnh hai người ở bên nhau tình cảm. Cái hình ảnh đó làm cơ thể anh cứ nóng lên như có lửa trong lòng, trời bên ngoài thì lạnh cắt da cắt thịt, Đình Phong đứng chờ Tiểu Minh, giữa nhiệt độ chênh lệnh giữa trong và ngoài, đầu anh cứ quay cuồng, choáng váng.

Rồi sau rất lâu, rất lâu, Tiểu Minh cuối cùng cũng xuống, cô đến bên anh, cười, nhưng mắt vẫn còn ngấn lệ, hai má đỏ hồng còn in vệt nước mắt, Đình Phong thấy mà không vui tí nào, không phải vì chuyện Tiểu Minh khóc cho một người con trai khác mà vì người con trai đó đã làm người anh yêu phải khóc. Anh không thích Tiểu Minh khóc, chắc chắn, thấy cô rơi nước mắt mà anh đau lòng vô cùng, hơn nữa lại là vì Hạo Du! Chẳng phải Tiểu Minh đã nói với anh: “Em sẽ không bao giờ khóc vì Hạo Du nữa, không bao giờ”, thế mà giờ lại vì nó mà khóc. Đình Phong vừa buồn lại thêm khó chịu vì anh không biết cô và tên kia đã nói những gì mà khiến cô như vậy.

Giờ nghe câu trả lời của Tiểu Minh, anh tin cô thương hại hắn ta mới khóc nên thấy cũng khá hài lòng, ít nhất nó cũng không phải là câu trả lời khiến anh phải đau khổ. Mà theo Tiểu Minh nói, chẳng phải từ hôm nay trở đi, cô sẽ không gặp, không dính dáng gì đến Hạo Du nữa? Vậy là anh yên tâm rồi, thực sự rất yên tâm, ai chứ Hạo Du thì anh tuyệt đối phải để nó tránh ra xa Tiểu Minh của anh, may là Tiểu Minh cũng không để anh phải can thiệp vào chuyện này. Thực lòng mà nói, Hạo Du là quá khứ của Tiểu Minh, là một phần của cô, anh là người yêu chứ có là chồng cô thì cũng không có quyền bắt ép cô phải quên chúng đi, chẳng ai có quyền đó trừ chính bản thân cô cả, Đình Phong biết điều đó, nên thấy Tiểu Minh tự nói ra là cô sẽ dứt khoát với Hạo Du mà thấy lòng sảng khoái vô cùng, cũng vì thế mà anh chấp nhận được việc để cô đến gặp Hạo Du một lần cuối mặc dù bản thân không thích tí nào.

Phả nhẹ một hơi hết sức thoải mái, Đình Phong kéo tay Tiểu Minh, đưa tay mình đan vào rồi khe khẽ cất lời:

– Tiểu Minh này, em biết không, những ngày qua anh không về nhà chính là để cho em thời gian suy nghĩ về chuyện tình cảm của chúng mình, anh đã nghĩ rất kĩ mới đi đến quyết định đấy. Nhưng anh thật sự rất lo sợ, anh rất sợ, không phải vì anh lo mình kém cỏi hơn Hạo Du, nhưng anh vẫn bất an vô cùng khi em gặp lại nó. Anh đã suy nghĩ rất nhiều trong hai ngày qua, chỉ một giây một phút không được nhìn thấy em là anh lại tưởng tượng đến cảnh em ở bên cạnh nó. Anh sợ lắm, sợ mất em, rất sợ. Mỗi lần nghĩ là lại một lần tim anh vỡ ra, đau đớn đến cùng cực. Anh chỉ muốn lao ngay đến bên em, mặc kệ em có thay lòng đi nữa, anh vẫn muốn giữ chặt lấy em trong vòng tay của mình, sẽ không để cho em đến bên Hạo Du, sẽ không bao giờ buông em ra… Thật may mắn vì em đã không như thế, thật may mắn, anh cảm ơn em nhiều lắm. Cảm ơn đã yêu anh.

– Phong Phong, anh sợ mất em đến vậy sao. – Tiểu Minh xiết tay Đình Phong, bỗng thấy sống mũi cay cay.

– Chứ sao, anh sẽ chết đấy, nếu không có em ở bên, anh thực sự không sống nổi. Nếu phải đánh đổi tất cả mọi thứ, anh cũng chấp nhận, chỉ cần giữ được em ở bên cạnh. Chỉ cần giữ được em ở bên cạnh, anh không thiết gì nữa cả.

– Phong Phong…

Tiểu Minh nước mắt chợt ứa ra, chảy dài xuống má. Tay trái cô ôm chặt lấy anh, đặt cằm lên đầu anh, cố giữ mình không run lên. Sao cô lại hạnh phúc đến thế này chứ, sao lại có một người con trai yêu cô đến thế này chứ, vậy mà cô còn làm anh buồn nữa. Nhưng không sao, từ giờ trở đi, cô sẽ hết lòng vì anh, cô tự thấy mình trước kia không yêu anh nhiều như tình cảm anh dành cho cô, nhưng từ bây giờ sẽ khác, cô sẽ yêu anh hơn cả bản thân cô, dành trọn trái tim cho anh, không bao giờ nghĩ về người con trai nào khác, không bao giờ.

– Vợ yêu, sao thế, em khóc à, em sao thế, sao lại khóc.

Đình Phong cảm nhận được người Tiểu Minh khẽ run run, biết ngay là cô khóc. Anh vội ngẩng mặt lên nhìn, thì đúng là thấy mặt cô nhóc đang tèm lem nước mắt, anh liền đưa ngay lên lau nước mắt cho cô, rối rít hỏi, hai bên lông mày nhíu lại. Anh đã nói mà, anh không muốn nhìn thấy người anh yêu phải khóc, cho dù vì bất cứ lí do gì.

Bất ngờ, Tiểu Minh khẽ cúi xuống nhẹ thơm lên trán anh, rồi mũi, rồi đến môi… Môi cô tuy đang toàn vị mặn của nước mắt, nhưng vẫn cảm giác ngọt ngào vô cùng. Tiểu Minh chưa bao giờ, chưa một lần chủ động làm như vậy với Đình Phong, hành động của cô khiến Đình Phong bất ngờ vô cùng. Trái tim anh vỡ òa ngay theo dòng chảy của hạnh phúc, hạnh phúc đang chảy khắp cơ thể anh, khắp mọi ngóc ngách cơ thể anh, làm nước mắt anh bỗng cũng chảy ra. Anh khẽ liếm bờ môi mềm mại của cô rồi đẩy lưỡi mình vào trong, bắt đầu một nụ hôn ngọt ngào và nóng bỏng.

Đình Phong bị khiêu khích, cơ thể vốn đã nóng giờ còn như hừng hực lửa, anh không kiềm chế được hôn tiếp lên cổ cô, cắn nhẹ vành tai cô. Bàn tay Đình Phong to lớn run run giữ chặt lấy cổ tay Tiểu Minh, tiếp tục lướt môi từ cổ xuống, để lại dấu đỏ trên làn da trắng mịn của cô theo từng “bước đi”. Cơ thể Đình Phong nóng hầm hập, áp sát vào người Tiểu Minh làm cô cũng nóng theo. Tiểu Minh thả lỏng người thỏa mãn từng nụ hôn của Đình Phong, mọi sự phòng bị thường ngày bỗng chốc đều tan biến hết, cô để mặc cho Đình Phong hôn mình không chút phản kháng, còn thấy thích thú lạ thường.

Chợt thấy Đình Phong đang hôn thì dừng lại, Tiểu Minh cũng tự nhiên cảm thấy mất hứng. Chưa kịp hỏi gì, cô đã nghe thấy giọng Đình Phong khàn khàn vang lên:

– Em có muốn tiếp tục không?

Tiểu Minh nhìn vào mắt Đình Phong, đôi mắt nâu đang ngập tràn ham muốn. Tiểu Minh giờ mới lấy lại được chút tỉnh táo, liền “tranh thủ” ngay để nghĩ về câu hỏi của Đình Phong. Thực sự cô thấy mình chưa sẵn sàng cho “chuyện ấy”, nhưng Đình Phong thì…

– Phong Phong, em…
– Ngốc, không muốn thì cứ nói. Anh sẽ không ép buộc em mà. Thực ra anh cũng muốn “để dành” em đến khi mình lấy nhau, khi đấy em chính thức là của anh, anh “muốn” lúc nào chẳng được, nhỉ. – Đình Phong cười cười, tay véo mũi Tiểu Minh, đôi mắt nhìn cô lại trở lại màu nâu trong sáng, không chút gợn.

Tiểu Minh nghe Đình Phong nói thế bất giác thở phào, rồi cô cũng cười, trong lòng thầm lên tiếng cảm ơn anh.

– Anh đi rửa mặt chút rồi mình đi ngủ nhé, muộn lắm rồi.

Đình Phong nói rồi bật dậy ngay để đi vào phòng tắm. Hất nước lên mặt cho tỉnh táo, anh mới quay trở lại giường, thì đã thấy Tiểu Minh ôm Đại Phong thiu thiu ngủ. Đình Phong mỉm cười một cái hiền khô rồi ngồi xuống bên cạnh cô, âu yếm nhìn người yêu thương say giấc nồng, môi còn cong cong nụ cười duyên dáng, hai hàng mi khép hờ thanh tú. Nhìn “cô nhóc” nằm trong chăn, anh bỗng cười thầm trong đầu tự thán phục mình biết dừng lại đúng lúc, chẳng phải là rất giỏi hay sao?

Nhẹ thơm lên má Tiểu Minh một cái, Đình Phong cũng ngả người xuống bên cạnh, anh không ôm Tiểu Minh nữa, chỉ quay sang nhìn cô ngoan ngoãn nằm ngủ rồi cũng chìm sâu vào trong mộng, môi vẫn không giấu được nụ cười hạnh phúc.

Trong giấc mơ, anh mãi mãi được ở bên Tiểu Minh, mãi mãi…cô là của anh…

NHẤT THIÊN
Tôi cứ ngồi trong quán nhìn theo bóng anh ta bước đi lặng lẽ ngày càng xa, bỗng thấy trong lòng có chút thương cảm. Một con người với nụ cười nửa miệng ngạo mạn vì đâu lại có dáng đi cô độc và lẻ loi đến thế. Thân hình cao lớn từ từ ra khỏi tầm mắt, mất hút trong dòng người đông đúc qua lại. Tôi vẫn ngồi đây, không cử động, không suy nghĩ được bất cứ điều gì ngoài bóng dáng người con trai đó. Nhất Thiên, con người này là sao đây, thật không thể hiểu được đâu mới là con người thật của anh ta, tốt hay xấu?

“Một, hai, ba…”, nhẩm đếm từng ngày trong lịch tháng, hóa ra chỉ còn có một tuần nữa là đến giáng sinh rồi, nhanh thật, thời gian qua đi cứ như tên bắn vậy, tôi đặt điện thoại xuống giường rồi thở dài. Không hiểu sao dạo này cứ nghĩ đến việc thời gian trôi qua mau mà tôi lại thấy chán chán, nghe thì có phải lo xa quá không khi tôi đang lo lắng cho cuộc sống sau này của tôi, không biết sẽ ra sao >.<. Biết là không phải mọi thứ đều như ý muốn nhưng mà tôi vẫn mong “nửa sau của cuộc đời” không gặp nhiều sóng gió. À mà ba phần tư sau của cuộc đời chứ nhỉ, Tiểu Phần xem chỉ tay cho tôi bảo sau này tôi sống dai lắm, hihi, chắc cũng cỡ 80 tuổi, lại còn không hay ốm vặt nữa chứ. Đường tình duyên cũng rất tốt, Tiểu Phần nói tôi rất chung thủy, có lẽ sau này tôi sẽ có một cuộc sống hạnh phúc bên Đình Phong (anh ấy sẽ làm chồng tôi chứ nhỉ).

Mà nhắc đến Đình Phong lại thấy chán. Còn một tuần nữa mới đến Noel (nãy vừa kêu “chỉ còn một tuần nữa xong”, hic) mà hôm nay chúng tôi lại phải ăn giáng sinh sớm. Đình Phong nói tuần sau anh ấy rất bận rộn nên sẽ không dành nhiều thời gian cho tôi được, đặc biệt tối hai tư, anh ấy phải đi tiếp khách, đối tác gì đó nên tối muộn mới về được. tóm lại là tí nữa tôi sẽ cùng Tiểu Phần đi siêu thị mua thực phẩm về làm bữa tối, mà giờ cũng gần năm giờ rồi, tôi có khi phải đi ngay không lại không kịp Đình Phong về.

Xem đồng hồ thấy bốn giờ năm mươi phút, tôi liền vào thay quần áo rồi đi ngay, thời tiết này thì không dám mặc váy nữa, hic, mà áo khoác bông mặc vào nhìn tôi y con gấu béo >.<. Tôi đứng trước gương mà tự cười mình. Chợt tôi nghe thấy tiếng chuông điện thoại, Tiểu Phần gọi.

– Ơi, tớ đây.
– Ừ, chờ tớ, tớ xuống ngay.
– Ừ, hì, đợi tí nha.

Dập máy rồi, tôi xách túi đi giày rồi vội xuống chỗ Tiểu Phần. Thấy bóng áo khoác xanh xa xa, tôi liền nhẹ bước chạy đến, òa cô ấy một cái, tức thì thấy cô ấy giật nảy mình, hehe.

– Tiểu Minh, bạn làm tớ thót cả tim.
– Hihi – tôi cười – đi luôn nha, không muộn.
– Được thôi, bạn lên xe đi.

Thấy Tiểu Phần nói rồi lên xe trước, tôi cũng lên ngay sau. Chiếc xe lướt nhanh đi, tôi ngồi sau ôm eo cô ấy cho ấm rồi nói:

– Tối nay sang chỗ tớ ăn cơm. – tôi thủ thỉ.
– Thôi, tớ ngại lắm với cả tối nay tớ bận rồi.
– Bận? Bận gì thế?
– Haiz, thì vẫn chuyện đấy. Tối nay nhà họ mời nhà tớ sang đó ăn cơm.
– Vậy à.
– Ừ.

Nghe giọng Tiểu Phần buồn buồn, có vẻ chán nản, tôi cũng không hỏi thêm gì nữa,
Xuống trước cửa ĐP 1, bọn tôi cùng đi vào sau khi Tiểu Phần cất xe xong. Quay sang nhìn mặt Tiểu Phần không mấy vui vẻ, tôi cũng chẳng vui nổi. Tôi khẽ siết tay cô ấy.

– Tí đưa tớ đi gặp anh ta, Nhất Thiên ý.

Tiểu Phần nghe thấy tôi nói thì quay ngay sang nhìn tôi. Không kịp để cô ấy nói gì, tôi cất tiếng trước:

– Tớ nói chuyện thử với anh ta xem.
– Haiz, sợ anh ta không chịu, mà nói chuyện với anh ta khó chịu lắm. Thôi kệ đi, thế nào cũng được, tớ định không phản đối nữa, Nhất Thiên tuy vậy vẫn là một người con trai tốt.

Nghe Tiểu Phần nói vậy, tôi nhất thời chưa nghĩ ra gì để an ủi cô ấy, chỉ biết thở dài một cái. Nghe cô ấy nói định không phản đối, trong tôi tất nhiên có chút gì đó không đồng tình, nhưng lại nghe “Nhất Thiên tuy vậy vẫn là một người con trai tốt” nên chẳng biết nói sao nữa. Dù sao, nếu Nhất Thiên thực sự là người tốt, tôi thấy việc tác thành cho hai người cũng không phải là chuyện quá xấu. Chỉ là, Tiểu Phần nói đồng ý cũng toàn là miễn cưỡng, không chút vui vẻ, tôi sao có thể nhìn bạn mình chấp nhận chuyện mà cô ấy không muốn, thế nào cũng phải giúp Tiểu Phần thôi.

Nhanh tay lấy đồ vào xe đẩy, tôi nghĩ chút rồi mới quay sang cô ấy nói:

– Nhưng hai bạn không yêu nhau, miễn cưỡng sẽ gây mệt mỏi cho cả hai đó.
– Tớ biết, nhưng bố mẹ tớ, cả bố mẹ Nhất Thiên…
– Cứ để tớ nói chuyện với anh ta, bạn đừng lo.

Tôi nói trấn an Tiểu Phần, vỗ vỗ vai cô bạn hai cái rồi tiếp tục chọn thực phẩm cho bữa tối, cũng cần một ít gia vị nữa. Thấy Tiểu Phần tần ngần đứng một chỗ như suy tính điều gì, hai bên lông mày vẫn nhíu lại, tôi liền quay ra, cười cười đùa cô ấy cho không khí bớt căng thẳng:

– Tiểu Phần này, bạn có tin “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén” không, hehe, hay tớ cứ để hai người…
– Tiểu Minh, bạn còn trêu tớ nữa, tớ đang buồn nẫu cả ruột ra đây. Tớ nói đi nói lại mà bố mẹ tớ vẫn cứ ép tớ qua lại với Nhất Thiên, mà anh ta thì không phản đối, thành ra… Tớ thực sự chẳng muốn nghĩ đến chuyện này nữa, muốn “xuôi theo dòng nước” lắm rồi đây.

Mấy hôm nay bố mẹ nói thế nào tớ cũng cứ gật đầu bừa, chẳng muốn tranh luận thêm gì nữa, haiz.

Haiz, nghe Tiểu Phần nói bức xúc đến nỗi nước mắt đã đầy ăm ắp rồi kia. Tôi liền để xe đẩy đồ đấy mà đi đến chỗ cô ấy.

– Rồi rồi mà, bạn đừng lo, tớ sẽ giúp bạn mà, mọi chuyện sẽ ổn thôi, đừng lo. Nhưng hẳn anh ta phải là một đối tượng tốt thì bố mẹ bạn mới như vậy chứ.
– Tốt thế có tốt nữa, anh ta cũng… Nói chung tớ không thích anh ta, chỉ tại chẳng thể làm được gì nổi nên đành cứ chấp thuận.
– Haiz, được rồi, tớ sẽ cố gắng hỏi anh ta vì sao không yêu mà lại không phản đối, ắt hẳn phải có nguyên nhân.

Tôi vừa kéo tay Tiểu Phần đi vừa gật gù nói, vẫn tiếp tục công việc chính. Một lúc không thấy Tiểu Phần nói gì, tôi lại cất lời trước, không nhìn vào cô ấy.

– Bạn đã bao giờ rung động trước ai chưa Tiểu Phần?
– Bạn hỏi tớ câu này bao nhiêu lần rồi Tiểu Minh, tớ bảo là…chưa mà.
– Hic, trái tim bạn bằng…kim cương hả Tiểu Phần, vừa cứng vừa…đắt. Thế bạn có mẫu người lí tưởng không, hình như câu này tớ chưa từng hỏi qua.
– Tớ…tớ cũng có.
– Hả, cũng có sao, mau nói tớ nghe.

Tôi hồ hởi nói, hỏi bừa thế thôi mà cũng…, hihi.

– Thì…cũng phải ưa nhìn một tí, nhất là phải có nụ cười đẹp, tớ thích một nụ cười dịu dàng. Người con trai phải luôn biết quan tâm và chiều ý con gái. Tất nhiên là phải lịch sự và tinh tế, trong mắt thì chỉ có suy nhất mình thôi. Có thể đối với mọi người thì thờ ơ, lạnh lẽo, nhưng đối với bạn gái nhất thiết phải dịu hiền, nhẹ nhàng.

Tiểu Phần nói luôn một hồi, tôi nghe mà không khỏi ngạc nhiên, ra là cô ấy tiêu chuẩn cao thế, bảo sao…

– Hihi, tớ thấy Nhất Thiên cũng đạt đấy chứ. – tôi cười đùa.
– Không phải anh ta!
– Hả? – bỗng thấy Tiểu Phần nói to như hét, tôi giật mình quay ra thì rõ ràng là thấy mặt cô ấy đang đỏ bừng lên. Tôi phút chốc hiểu hiểu được tí – A, Tiểu Phần, “không phải anh ta” tức là sao, không lẽ, có “ai đó” là chủ của những tiêu chuẩn ấy rồi, phải không hả, Tiểu Phần.
– Hic, không phải.
– Rõ là phải. – tôi tủm tỉm cười, nhìn cô ấy bằng ánh mắt áp đảo.
– Không phải mà Tiểu Minh, tớ chỉ buột miệng nói thế thôi.
– Haiz, thôi được rồi, tớ cũng mong thế lắm, hihi, thật không thích chút nào bạn có “đối tượng” mà không nói cho tớ đầu tiên. Nhớ là nếu có thì tớ phải là người được biết trước tiên đó nha, để tớ xem ai mà ưu tú đến thế, hihi.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Vợ Ơi Anh Biết Lỗi Rồi
7 Ngày Làm Gia Sư
Đứa Con Ma
Vọng cổ Bia
Gọi điện