Anh, em chưa bao giờ trách anh, dù chỉ là một lần. Làm ơn, hãy sống hạnh phúc để cái chết của em không uổng phí anh nhé. Em yêu anh, luôn luôn yêu anh.
Xin lỗi anh vì tất cả mọi chuyện, hãy tha thứ cho em nhé, chồng yêu của em.
Tiểu Minh”
Tiểu Minh, Tiểu Minh, anh có lỗi với em… Đọc xong những dòng chữ em để lại cho tôi, nước mắt tôi bỗng lại chảy ra giàn dụa, tôi đúng là một tên khốn nạn mà, đã không làm được gì cho em lại còn làm em khổ đến thế, khốn nạn. Tiểu Minh, sao em lại yêu một người như tôi chứ, tại sao lại không trách cứ tôi điều gì. Ngay từ đầu, đáng lẽ tôi không được để em bước vào cuộc đời tôi chứ, tôi đã sai rồi, sai rồi, tất cả là do tôi…
– Hạo Du, Hạo Du, anh…A…a…a…a…
Giật mình, tôi nghe thấy tiếng ai gọi tôi, rồi tiếng hét. Tôi ngước mắt lên thì bắt gặp gương mặt thất thần của Tiểu Giang.
– Hạo Du, chuyện gì xảy ra thế này hả anh? Máu…máu ở đâu thế này. Sao…sao anh lại… Hạo Du, sao vậy anh?
Rồi tôi nằm trọn trong vòng tay em. Tiểu Giang vừa ôm tôi vừa khóc. Phải rồi, tôi còn có lỗi với em nữa.
– Hạo Du, có chuyện gì đấy, anh nói cho em nghe đi anh. Sao lại có nhiều máu thế kia.
– Tiểu Giang, Tiểu Minh…Tiểu Minh cắt cổ tay tự tử, tất cả là tại anh, tại anh…
– Gì cơ, Tiểu Minh tự tử. Trời ơi, cô ấy sao rồi. Hạo Du, Tiểu Minh sao rồi anh.
– Tiểu Minh…đang ngủ…say lắm…
– Gì…gì cơ anh, Hạo…Hạo Du, anh nói thế…là…là sao chứ?
Nói đến đây, Tiểu Giang không ôm tôi nữa, đôi tay em run run lắc mạnh vai tôi.
– Hạo Du, không phải…không phải là Tiểu Minh…đã…chứ anh, Hạo Du…
– Cô ấy…đang nằm viện, vẫn…chưa tỉnh. Bác sĩ bảo…cô ấy…tạm thời sẽ vẫn bị hôn mê.
– Ha, anh…anh làm em sợ quá. Hạo Du, ở viện có ai trông cô ấy chưa?
– Đình Phong. – tôi nói thẫn thờ.
– Vậy…vậy là tốt rồi. Hạo Du, mình về nhà thôi, em xin lỗi chuyện lúc nãy, anh đừng giận em, tại em thấy Tiểu Minh nhắn là: “Em rất cám ơn quãng thời gian được ở bên anh mà ông trời ban cho em”, giận quá nên mới không bảo anh. Em vô tình đọc thôi, không phải em cố ý đâu anh.
– Chuyện đó…ừ…không phải lỗi tại em. Nhưng…sao em có thể bảo anh về nhà thản nhiên trong lúc Tiểu Minh đang nằm viện vẫn chưa tỉnh lại được chứ. Em…không lo cho cô ấy sao? – tôi nhìn em, quả thực không thể tin sao em có thể bình tĩnh ngay được như thế, lại còn cười rất tươi.
– Thì…thì tất nhiên là em có lo, nhưng chẳng phải Tiểu Minh đã có Đình Phong chăm sóc rồi đó sao, anh ta sẽ biết làm thế nào thôi, mình không nên làm phiền họ.
– Tiểu Giang, sao em có thể nói như thế…
– Thế anh nghĩ em sẽ phải nói sao đây? Là cô ấy tự tử thôi, lỗi đâu phải do em. Hơn nữa, cô ấy đã nhận là cướp anh của em, anh không nghĩ là em còn thấy vui s…
– Tiểu Giang – tôi hét lên ngắt lời em – Tiểu Minh, chẳng phải đã từng là bạn rất thân của em sao? Em không thấy nói như vậy là quá đáng lắm sao. Tiểu Minh giờ đang nằm viện, khi nào tỉnh lại còn chưa biết, vậy mà em nói là em thấy vui sao. Anh thật sự thất vọng về em đấy.
– Vâng, em quá đáng thế đấy. Thế cậu ta thì tốt đẹp lắm. Bây giờ anh chỉ biết lo cho vợ anh thôi chứ gì, không còn coi em là gì chứ gì. Anh chỉ biết thất vọng về em thôi, chỉ biết trách em, sao anh không tự hỏi vì ai mà em như vậy. Em trở nên ích kỉ và quá đáng như thế là vì ai chứ, chẳng phải là vì anh, vì cậu ta sao.
– Tiểu Giang à, anh…
– Anh lại định xin lỗi em chứ gì. Em chán ngấy rồi. Anh xem lại anh xem, Hạo Du. Mình yêu nhau hơn bốn năm rồi rồi, anh đã khi nào khóc vì em chưa, thế mà ở với cậu ta mới mấy tháng, anh đã ngồi đây mà khóc, vì thương cậu ta hả. Anh mới là người quá đáng, anh biết không?
Thế là chúng tôi lại cãi nhau rồi. Không biết từ khi nào, những lời nói ngọt ngào lại trở thành những câu cãi vã như vậy. Lại là do tôi sao? Tôi thở dài, nhìn ra phía ngoài cửa, nói:
– Tiểu Giang, anh có lỗi với em, cả với Tiểu Minh nữa. Cô ấy tự tử cũng là do anh, vì anh nên Tiểu Minh mới làm như vậy. Anh không thể sống bình thản được, ít nhất cũng không thể phó mặc tất cả việc chăm sóc cô ấy cho Đình Phong được. Anh không thể trở về với em bây giờ. Em…về đi.
– Ha, tốt thôi. Tôi đi, để cho anh yên tâm đến mà chăm sóc cậu ta, thế nhé.
Tiểu Giang nói rồi vùng vằng bỏ ra ngoài. Tôi nhìn theo dáng em nhưng không níu em lại. mọi chuyện đã đến nước này rồi mà bắt tôi chọn một trong hai, tôi vẫn không thể nào lựa chọn nổi. Tiểu Giang là người tôi từng yêu, em luôn bên tôi hơn bốn nằm trời đằng đẵng. Tiểu Minh có lẽ cũng yêu tôi khoảng thời gian tương tự như vậy, em là người luôn vì tôi mà có thể hy sinh cả bản thân mình. Hai người con gái tốt như vậy tại sao lại cùng yêu tôi chứ. Tôi là một thằng đểu vì đã làm cho cả hai em đều đau khổ, đểu giả, khốn nạn, thế mà đã có lúc tôi tự hào vì bản thân mình đây, thật đáng xấu hổ.
Ngồi nguyền rủa mình hồi lâu trên giường, tôi mới đứng dậy mà lau đi vũng máu đã khô dưới sàn, đầu óc mệt mỏi đến nỗi không muốn nghĩ bất kì điều gì nữa. Bê cái chậu đầy thứ nước đỏ kia xuống dưới nhà, tôi bỗng nhìn thấy Hạo Minh. Đặt cái chậu xuống đất, tôi toan đến ôm nó thì bỗng nó quay ngoắt người, nhìn tôi bằng ánh mắt rất xa lạ rồi chạy vụt đi. Haiz, giờ đến cả Hạo Minh cũng không coi tôi là người trong nhà nữa rồi. Tôi nhìn theo nó, thở dài buồn bã khi nhớ về buổi hôm ấy tôi mua Hạo Minh cho em. Tiểu Minh đã vui vẻ và hạnh phúc lắm mà, em cười nhiều lắm, ánh mắt tràn đầy niềm vui thôi. Nhớ đến nụ cười trong veo như thiên thần của em, trái tim tôi bỗng nhói một cái đau thấu tận xương tủy. Tôi run run ngồi phịch xuống bậc thềm cầu thang, đôi mắt nhìn xung quanh lại trở nên mờ đục. Đã bao lâu rồi tôi chưa thấy em cười, một nụ cười thật sự? Ngoài nụ cười gượng gạo trên môi, đã lâu rồi trên khuôn mặt em chỉ còn duy nhất nỗi buồn, nỗi đau, những giọt nước mắt. Tôi đã hứa là sẽ không bao gờ để Tiểu Giang buồn nữa, để em khóc nữa, thế mà Tiểu Minh thì sao? Tôi biết mình quan trọng thế nào đối với em rồi mà vẫn rời bỏ em, để em đau khổ như thế, để em không ai chăm sóc, để em tiều tụy, gầy rạc đi như thế, rồi cuối cùng là để em tìm đến cái chết. Tồi tệ quá, Tiểu Minh ơi, đến anh còn cảm thấy không thể tha thứ cho chính bản thân mình. Càng nghĩ càng thấy tội lỗi quá lớn.
Tôi đau đớn bê chậu nước vào phòng tắm, rồi gội rửa sạch máu đi mới lại lên phòng em. Thẫn thờ ngồi trên giường, trái tim tôi cứ tan ra từng mảnh khi nhìn vào bất cứ đâu cũng ra hình bóng em. Khuôn mặt em, mái tóc em, nụ cười em… Rồi bỗng dưng tôi nghe tiếng chuông điện thoại, vội vàng nhấc máy. Là mẹ em gọi.
– Dạ, mẹ ạ.
– Hạo Du, mẹ đây. Con đang ở nhà hả, Tiểu Minh con bé có nhà không con?
– Dạ, à…vợ con…cô ấy vừa ra ngoài mua đồ ăn rồi ạ.
– Vậy sao, mẹ gọi cho Tiểu Minh mấy lần không được. Nãy con bé nhắn tin cho mẹ những lời lẽ nghe lạ lùng lắm. Con bé vẫn khỏe chứ con?
– Dạ vâng. Cô ấy…vẫn khỏe ạ.
– Ừ, vậy mẹ đỡ lo rồi. Tiểu Minh về con bảo vợ con gọi cho mẹ ngay nhé. Khi nào hai đứa rảnh thì về thăm bố mẹ, nhớ hai đứa lắm đấy.
– Vâng ạ. Con biết rồi ạ, con chào mẹ.
– Chào con.
Đầu dây bên kia “Tút…tút…” rồi, điện thoại bỗng tuột ra khỏi tay tôi rơi xuống giường. Tiểu Minh vẫn khỏe sao, ha, khỏe thật, nhờ tôi cả. Tôi cười nhạt, đau xót. Giờ tôi đang làm gì đây? Bao che cho lỗi lầm của mình ư? Đáng lẽ ra tôi phải bảo với mẹ em sự thật, rồi để bố mẹ ở bên chăm sóc cho em mới đúng. Nhưng…làm thế thì tôi sẽ mất tất cả, sẽ mất tất, không được…không được…
Tôi đứng lên rồi loạng choạng ra khỏi nhà, bây giờ mới bắt đầu đi mua cháo cho em. Cầm cặp lồng cháo nóng hổi, tim tôi không sao ngừng chảy máu được, cứ nhớ đến những bữa cơm tôi được em chăm sóc là tôi lại thấy đau đớn. Bước vào phòng bệnh thấy em vẫn nằm bất động trên giường, cả cơ thể tôi cứ như có hàng ngàn mũi dao đâm vào. Tôi để cháo lên trên tủ rồi ngồi xuống cạnh em. Tiểu Minh vẫn đang ngủ say lắm. Tôi vuốt nhẹ tóc em rồi khẽ nâng người em dậy. Nhưng chợt Đình Phong giữ chặt lấy cổ tay tôi lại.
– Tiểu Minh ăn rồi.
– Ăn rồi.
Tôi ngước mắt lên nhìn Đình Phong, chỉ thốt ra được hai từ như thế rồi lại nhẹ nhàng đỡ em nằm xuống. Chắc trong lúc tôi về hắn đã cho em ăn rồi. Tôi mệt mỏi quá nên chẳng muốn nói gì thêm nữa, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh mà trông Tiểu Minh ngủ.
Tôi với Đình Phong cứ ngồi trong phòng VIP 1 như thế cho đến khi ánh sáng mặt trời tắt hẳn. Không gian lúc nào cũng bao trùm sự im lặng và lạnh lẽo. Chỉ có khi bác sĩ vào kiểm tra cho em, hay y tá vào lau người, cho em ăn thì mới nghe thấy có tý âm thanh. Trong cái lúc đứng ở ngoài chờ họ chăm cho em, tôi với cái tên kia cùng đứng ở ban công. Tôi có thể thấy lông mày hắn giãn ra một tý khi bác sĩ nói tình hình sức khỏe của em đang tiến triển theo chiều hướng tốt, muộn nhất là ba ngày nữa em sẽ tỉnh. Haiz, biết được một khoảng thời gian cụ thể như thế đúng là rất đáng mừng. Mà đến giờ tôi mới biết là phòng VIP này người ta phục vụ cả ăn uống, họ còn mang cả cơm hộp cho tôi và cái tên kia. Nhưng ai mà có tâm trạng ăn lúc này nữa chứ. Haiz, việc duy nhất tôi có thể nghĩ và làm được bây giờ là ngồi đây cầu cho Tiểu Minh sớm tỉnh lại. Rồi tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình, cho dù có chuyện gì xảy ra sẽ vẫn yêu em, chỉ yêu em mà thôi.
Nhưng…còn Tiểu Giang, tôi sẽ phải nói với thế nào đây, rằng cuộc tình của chúng mình đến đây là kết thúc ư? Ôi, liệu em có hiểu cho tình cảnh của tôi lúc này không. Hic, nhưng dù thế nào tôi cũng là người có lỗi, cho dù có phải quỳ xuống xin em tha thứ tôi cũng phải làm. Tiểu Giang là người mạnh mẽ và hiểu chuyện mà, em rồi sẽ trải qua được mọi chuyện thôi. Em không giống như Tiểu Minh, Tiểu Giang sẽ vẫn đứng dậy được thôi, kể cả khi tôi không còn ở bên em nữa. Cầu trời, rồi mọi chuyện sẽ ổn thỏa phải không?
Ngồi nguyền rủa mình hồi lâu trên giường, tôi mới đứng dậy mà lau đi vũng máu đã khô dưới sàn, đầu óc mệt mỏi đến nỗi không muốn nghĩ bất kì điều gì nữa. Bê cái chậu đầy thứ nước đỏ kia xuống dưới nhà, tôi bỗng nhìn thấy Hạo Minh. Đặt cái chậu xuống đất, tôi toan đến ôm nó thì bỗng nó quay ngoắt người, nhìn tôi bằng ánh mắt rất xa lạ rồi chạy vụt đi. Haiz, giờ đến cả Hạo Minh cũng không coi tôi là người trong nhà nữa rồi. Tôi nhìn theo nó, thở dài buồn bã khi nhớ về buổi hôm ấy tôi mua Hạo Minh cho em. Tiểu Minh đã vui vẻ và hạnh phúc lắm mà, em cười nhiều lắm, ánh mắt tràn đầy niềm vui thôi. Nhớ đến nụ cười trong veo như thiên thần của em, trái tim tôi bỗng nhói một cái đau thấu tận xương tủy. Tôi run run ngồi phịch xuống bậc thềm cầu thang, đôi mắt nhìn xung quanh lại trở nên mờ đục. Đã bao lâu rồi tôi chưa thấy em cười, một nụ cười thật sự? Ngoài nụ cười gượng gạo trên môi, đã lâu rồi trên khuôn mặt em chỉ còn duy nhất nỗi buồn, nỗi đau, những giọt nước mắt. Tôi đã hứa là sẽ không bao gờ để Tiểu Giang buồn nữa, để em khóc nữa, thế mà Tiểu Minh thì sao? Tôi biết mình quan trọng thế nào đối với em rồi mà vẫn rời bỏ em, để em đau khổ như thế, để em không ai chăm sóc, để em tiều tụy, gầy rạc đi như thế, rồi cuối cùng là để em tìm đến cái chết. Tồi tệ quá, Tiểu Minh ơi, đến anh còn cảm thấy không thể tha thứ cho chính bản thân mình. Càng nghĩ càng thấy tội lỗi quá lớn.
Tôi đau đớn bê chậu nước vào phòng tắm, rồi gội rửa sạch máu đi mới lại lên phòng em. Thẫn thờ ngồi trên giường, trái tim tôi cứ tan ra từng mảnh khi nhìn vào bất cứ đâu cũng ra hình bóng em. Khuôn mặt em, mái tóc em, nụ cười em… Rồi bỗng dưng tôi nghe tiếng chuông điện thoại, vội vàng nhấc máy. Là mẹ em gọi.
– Dạ, mẹ ạ.
– Hạo Du, mẹ đây. Con đang ở nhà hả, Tiểu Minh con bé có nhà không con?
– Dạ, à…vợ con…cô ấy vừa ra ngoài mua đồ ăn rồi ạ.
– Vậy sao, mẹ gọi cho Tiểu Minh mấy lần không được. Nãy con bé nhắn tin cho mẹ những lời lẽ nghe lạ lùng lắm. Con bé vẫn khỏe chứ con?
– Dạ vâng. Cô ấy…vẫn khỏe ạ.
– Ừ, vậy mẹ đỡ lo rồi. Tiểu Minh về con bảo vợ con gọi cho mẹ ngay nhé. Khi nào hai đứa rảnh thì về thăm bố mẹ, nhớ hai đứa lắm đấy.
– Vâng ạ. Con biết rồi ạ, con chào mẹ.
– Chào con.
Đầu dây bên kia “Tút…tút…” rồi, điện thoại bỗng tuột ra khỏi tay tôi rơi xuống giường. Tiểu Minh vẫn khỏe sao, ha, khỏe thật, nhờ tôi cả. Tôi cười nhạt, đau xót. Giờ tôi đang làm gì đây? Bao che cho lỗi lầm của mình ư? Đáng lẽ ra tôi phải bảo với mẹ em sự thật, rồi để bố mẹ ở bên chăm sóc cho em mới đúng. Nhưng…làm thế thì tôi sẽ mất tất cả, sẽ mất tất, không được…không được…
Tôi đứng lên rồi loạng choạng ra khỏi nhà, bây giờ mới bắt đầu đi mua cháo cho em. Cầm cặp lồng cháo nóng hổi, tim tôi không sao ngừng chảy máu được, cứ nhớ đến những bữa cơm tôi được em chăm sóc là tôi lại thấy đau đớn. Bước vào phòng bệnh thấy em vẫn nằm bất động trên giường, cả cơ thể tôi cứ như có hàng ngàn mũi dao đâm vào. Tôi để cháo lên trên tủ rồi ngồi xuống cạnh em. Tiểu Minh vẫn đang ngủ say lắm. Tôi vuốt nhẹ tóc em rồi khẽ nâng người em dậy. Nhưng chợt Đình Phong giữ chặt lấy cổ tay tôi lại.
– Tiểu Minh ăn rồi.
– Ăn rồi.
Tôi ngước mắt lên nhìn Đình Phong, chỉ thốt ra được hai từ như thế rồi lại nhẹ nhàng đỡ em nằm xuống. Chắc trong lúc tôi về hắn đã cho em ăn rồi. Tôi mệt mỏi quá nên chẳng muốn nói gì thêm nữa, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh mà trông Tiểu Minh ngủ.
Tôi với Đình Phong cứ ngồi trong phòng VIP 1 như thế cho đến khi ánh sáng mặt trời tắt hẳn. Không gian lúc nào cũng bao trùm sự im lặng và lạnh lẽo. Chỉ có khi bác sĩ vào kiểm tra cho em, hay y tá vào lau người, cho em ăn thì mới nghe thấy có tý âm thanh. Trong cái lúc đứng ở ngoài chờ họ chăm cho em, tôi với cái tên kia cùng đứng ở ban công. Tôi có thể thấy lông mày hắn giãn ra một tý khi bác sĩ nói tình hình sức khỏe của em đang tiến triển theo chiều hướng tốt, muộn nhất là ba ngày nữa em sẽ tỉnh. Haiz, biết được một khoảng thời gian cụ thể như thế đúng là rất đáng mừng. Mà đến giờ tôi mới biết là phòng VIP này người ta phục vụ cả ăn uống, họ còn mang cả cơm hộp cho tôi và cái tên kia. Nhưng ai mà có tâm trạng ăn lúc này nữa chứ. Haiz, việc duy nhất tôi có thể nghĩ và làm được bây giờ là ngồi đây cầu cho Tiểu Minh sớm tỉnh lại. Rồi tôi sẽ thực hiện lời hứa của mình, cho dù có chuyện gì xảy ra sẽ vẫn yêu em, chỉ yêu em mà thôi.
Nhưng…còn Tiểu Giang, tôi sẽ phải nói với thế nào đây, rằng cuộc tình của chúng mình đến đây là kết thúc ư? Ôi, liệu em có hiểu cho tình cảnh của tôi lúc này không. Hic, nhưng dù thế nào tôi cũng là người có lỗi, cho dù có phải quỳ xuống xin em tha thứ tôi cũng phải làm. Tiểu Giang là người mạnh mẽ và hiểu chuyện mà, em rồi sẽ trải qua được mọi chuyện thôi. Em không giống như Tiểu Minh, Tiểu Giang sẽ vẫn đứng dậy được thôi, kể cả khi tôi không còn ở bên em nữa. Cầu trời, rồi mọi chuyện sẽ ổn thỏa phải không?
Thứ hai, đáng lẽ giờ này tôi phải có mặt ở trường học mới đúng, nhưng vì lý do Tiểu Minh vẫn chưa tỉnh nên tôi không thể yên tâm mà đến trường được, cứ phải ngồi đây trông em đã.
Nắng sáng sớm dịu nhẹ, lại kéo theo những cơn gió mát lành thay phiên nhau thổi qua đây nên tôi đã mở cửa sổ ra cho nắng gió tràn vào đầy căn phòng. Khi này, hắn ta không còn hung dữ như hôm qua nữa, thực ra là tôi có làm gì hắn cũng chẳng quan tâm. Hắn cứ ngồi đấy suốt đêm qua. Hôm qua vì mệt nên tôi tuy không chủ ý đã thiếp đi một lúc, khi tỉnh dậy thấy Đình Phong vẫn ngồi nắm tay Tiểu Minh, nhìn em âu yếm, đôi lông mày lại nhíu lại. Nhìn khung cảnh lúc đó mà quả thực tôi thấy rất cảm động. Tình yêu mà Đình Phong dành cho Tiểu Minh, có lẽ lớn hơn tình yêu tôi dành cho em rất nhiều lần. Bây giờ tôi mới hiểu những gì Hạo Nhiên nói khi anh còn ở đây. Đình Phong có lẽ là người yêu Tiểu Minh nhất trên đời này, hắn lúc nào cũng rất tốt với em, làm em vui, quan tâm, chăm sóc em… Còn tôi, cũng nhận là yêu em đấy, nhưng đã làm được gì cho em đâu nào. Vậy tại sao người em yêu lại là tôi chứ. Mà cái tên kia, hẳn là hắn biết em yêu tôi, vậy sao lại…hay là hắn cũng giống Hạo Nhiên, cũng giấu tình cảm của mình, trong lòng mà không nói ra. Không, chắc không phải, lý do của Hạo Nhiên thì tôi còn có thể hiểu được chứ tên này đâu có lý do gì mà phải làm như thế. Tiểu Minh cũng rất yêu quý hắn cho mà. Nhiều lúc tôi còn lầm tưởng và ghen với hắn nữa, đặc biệt là khi Tiểu Minh đã khóc và tỏ ra rất lo lắng cho hắn. Vậy vì cớ gì mà hắn lại không “công khai” tranh đấu với tôi trong khi hắn yêu em nhiều đến vậy chứ. Nếu là tôi thì sẽ không bao giờ tha thứ cho cái tên làm khổ người mình yêu như vậy đâu (cho dù tên đó chính là tôi, haiz).
– Đừng có nhìn người khác bằng ánh mắt như thế, người ngoài sẽ hiểu lầm là cậu có tình cảm với tôi đấy.
Đang trong trạng thái nhìn hắn chăm chú, tôi giật mình rồi thấy da mặt như tê rần lên khi nghe giọng chế giễu của hắn. Nếu tôi là con gái thì còn có thể…đỡ xấu hổ nhưng tôi là con trai (!!!), và đúng là tôi đang nhìn hắn với ánh mắt rất cảm phục.
Không hiểu sao tôi thấy ngại kinh khủng, và tôi quay ra hướng luôn ánh mắt vào Tiểu Minh để giấu đi khuôn mặt bối rối của mình. Một lúc thì những biểu hiện đó cũng mất dần, tôi lại lặng yên ngồi nhìn Tiểu Minh ngủ. Em ngủ bình yên đến nỗi tôi sợ em sẽ không tỉnh nữa luôn. Cũng may sắc mặt em không nhợt nhạt như hôm qua nữa, và cũng đã hồng hào hơn được một tẹo. Đặc biệt là đôi môi gần như đã lấy lại được sắc đỏ vốn có rồi.
Tôi nhẹ nhàng đưa tay xoa má em, vuốt nhẹ tóc em rồi dừng lại ở bờ môi mềm mại của em. Lần thứ hai tôi chạm vào môi em. Lần trước cũng là khi em ngủ say thế này. Haiz, lúc em tỉnh thì tôi đâu dám chứ, sợ em sẽ phát hiện ra tình cảm của mình mà…
– Hôn Tiểu Minh bao giờ chưa?
Ngước mắt nhìn hắn, tôi vội lắc đầu.
– Thế…thì làm chồng làm gì cơ chứ. – hắn cười khẩy.
– Anh thì rồi chắc.
Tôi nhìn vào mặt hắn, mất tự chủ mà hét lên.
– Ờ, hai lần cơ đấy.
– Cái…cái gì cơ, anh nói gì, hả?
– Một lần là em chủ động, còn một lần thì…tất nhiên là Tiểu Minh không phản đối.
– Anh… Tiểu Minh không bao giờ làm như thế. Cô ấy chỉ yêu mình tôi thôi.
Nhìn vẻ mặt đắc chí của Đình Phong lúc này, tôi không thể nào giữ nổi bình tĩnh mà đứng vụt lên quát lớn. Tiểu Minh sao có thể hôn tên đó, lại còn chủ động nữa chứ, không thể nào.
– Đấy là sự thật.
– Anh nói láo, đấy không thể nào là sự thật được.
– Được chứ sao không.
– Hừ, cứ cho là thế. Tiểu Minh cũng chỉ yêu mình tôi thôi.
Lần này tôi nói rồi lại ngồi phịch xuống ghế. Không phải là sự bình tĩnh đã trở lại với tôi, mà là lửa ghen cuộn cuồn trong người khiến tôi không thể nào mà đứng vững được. Tuy tôi đã nói với giọng chắc chắn là em chỉ yêu mình tôi nhưng nhỡ đó không phải là sự thật. Chẳng hạn như em yêu Đình Phong nhưng vẫn nói yêu tôi. Chết tiệt, chuyện đó là không thể, Tiểu Minh là của tôi, là của mình tôi thôi.
– Ờ đúng. Em ấy, đúng là…lúc nào cũng chỉ yêu…mình cậu.
Lời nói và thái độ của Đình Phong lúc này khác hẳn vừa nãy, không còn có sự ngạo mạn và vẻ mặt đắc chí nữa. Thậm chí ánh mắt lại còn buồn buồn.
Haha, tôi biết mà, Tiểu Minh chỉ yêu mình tôi thôi mà. Sung sướng là thế nhưng sao nhìn cái “bản mặt” bây giờ của Đình Phong, tôi lại thấy tiếc cho hắn. Nhận xét thật sự ra thì hắn ta cũng đẹp trai (ngang tôi), độ thông minh (không thể tin được) là cũng ngang tôi, còn chưa kể tình yêu hắn dành cho Tiểu Minh (có lẽ) là hơn tôi nữa. Vậy tại sao người em yêu không phải là hắn, mà lại là tôi. Tôi không thể làm em vui, làm em cười nhiều như hắn mà lại còn khiến em phải đau khổ. Sao em lại ngốc nghếch chọn tôi cơ chứ. Hay…không lẽ em không biết Đình Phong yêu mình? Lẽ nào lại thế??? Tôi…còn nhận ra kia mà.
– Này, Tiểu Minh không biết anh yêu cô ấy sao?
– Biết.
– Vậy tại sao… – tôi cũng không hiểu mình đang làm cái việc vô ích gì nữa.
– Tiểu Minh đã từ chối tình cảm của tôi, vì cậu.
Đình Phong nói rành rọt từng chữ, ánh mắt nhìn tôi vừa buồn nhưng lại như muốn nuốt sống người khác vậy.
Tôi thở dài nhìn hắn, hóa ra là vậy. Tiểu Minh đã từ chối tình cảm của hắn ta vì tôi. Em đã làm như vậy thật sao. Vậy sao em lại khóc và lo lắng cho hắn nhiều đến vậy chứ. Tôi vẫn không hiểu nổi. Em coi hắn là thế nào nhỉ. Mà không lẽ hắn để em từ chối vậy sao, nhìn hắn rõ ràng không phải là thuộc kiểu người dễ từ bỏ như thế. Nếu là tôi thì chắc chắn sẽ giành lại em bằng bất cứ giá nào.
– Anh chịu để yên vậy sao?
– Nhìn vẻ mặt cậu… – Đình Phong bỗng quay ra nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt rất khó đoán –…tôi đoán là cậu cũng yêu cô ấy đúng không. Sao lại hỏi một câu ngu ngốc với tình địch của mình như thế chứ.
– Đúng là như thế – tôi hơi ngạc nhiên rồi đến khi hiểu ý hắn thì bỗng dưng lại cúi gằm mặt xuống, có lẽ tôi thấy xấu hổ vì những gì sắp nói ra đây – nhưng trong khoảng thời gian sống với Tiểu Minh, tôi đã…không mang lại cho em hạnh phúc, mà…chỉ có…niềm đau. Tại sao anh không giành lại Tiểu Minh về tay mình.
– Ờ, trước kia thì cứ nghĩ để em đi theo tình yêu của em là sẽ khiến em hạnh phúc nên mới không làm như vậy. Còn bây giờ, thì nói thẳng ra nhé, tôi sẽ không để yên thế đâu. Tôi sẽ có em bằng bất kì cách nào đấy.
– Thật vậy sao? Vậy thì không may cho anh rồi. Tôi sẽ là người khiến em hạnh phúc suốt quãng thời gian còn lại của cuộc đời. Tiểu Minh sẽ chọn anh sao? – tôi đổi giọng ngay. Không ngờ hắn dám khiêu khích tôi một việc tưởng chừng như không thể như thế. Tiểu Minh là của tôi, em chỉ yêu tôi thôi, làm sao hắn có được em chứ.
– Tôi mất công nói chuyện với cậu từ nãy đến giờ cũng chỉ để nói đến vậy thôi. Tiểu Minh sẽ là của tôi, nếu không muốn mất em thì cậu hãy chuẩn bị tinh thần trước đi. Tôi sẽ không từ bất kì thủ đoạn nào đâu. Cho dù em có yêu cậu nhiều đến thế nào đi chăng nữa tôi cũng sẽ làm thay đổi em. Tôi sẽ biến em là của tôi, nghe cho rõ đấy.
– Hóa ra là vậy. Vậy thì anh cứ thử xem. Tôi đã làm mất quá nhiều thời gian rồi, từ bây giờ sẽ trân trọng bất cứ giây phút và cơ hội nào được ở bên em. Hiểu chưa. Tiểu Minh là vợ tôi, mãi là vợ tôi, anh không làm thay đổi được điều gì đâu. Trái tim em đã thuộc về tôi rồi.
Nằm trong phòng Tiểu Minh mà tôi cứ nghĩ đến ánh mắt sắc lạnh đầy vẻ thách thức vừa nãy của Đình Phong. “Tôi sẽ biến em là của tôi…”, hắn sẽ làm vậy thậy sao. Không hiểu sao cứ nghĩ về những cử chỉ quan tâm và ân cần hắn dành cho Tiểu Minh là tôi lại thấy như đã thua mất rồi. Liệu có khi nào em cảm động vì hắn mà chấp nhận làm người yêu Đình Phong không, khi mà em đã quyết định buông tay tôi ra. Ôi, sao mà tôi thấy bất an thế này. Lúc đấy tôi đã nhìn vào mắt hắn và quả quyết là không có gì có thể thay đổi được tình cảm em dành cho tôi cơ mà, sao bây giờ lại thấy lo thế này chứ. Nhỡ đâu khi tỉnh lại, thấy Đình Phong đang ở bên cạnh chăm sóc, em lại cảm kích mà đáp lại tình yêu của hắn.
Mới nghĩ thế mà tim tôi như muốn nổ tung luôn. Tôi ngồi bật dậy, kéo cái áo khoác lên người rồi định đi ngay đến viện. Nhưng bỗng, tôi nhớ ra cuộc gọi sáng nay của mẹ vợ. Vẫn là hỏi han Tiểu Minh. Trước khi đi tôi phải đi tìm xem điện thoại em để chỗ nào đã. Nghĩ rồi tôi mới đi vòng quanh phòng tìm kiếm. Ra em để trong một cái hộp trong tủ quần áo. Tôi mới bê nó xuống giường. Điện thoại em tắt máy, tôi định bật lên nhưng nghĩ thế nào lại để nó lại vào trong hộp. Tiểu Minh giờ chưa tỉnh, có bật máy lên thì mẹ em gọi em cũng đâu có nghe được. Rồi tôi mới để ý đến cái hộp sắt em đựng điện thoại, bên trong toàn những vật gì rất lạ, hình như chẳng có gì là hoàn chỉnh. Nhìn thấy có một mẩu nến nhìn quen quen, tôi liền cầm nó lên. Là một mảnh số một và một mảnh số sáu. À, tôi nhớ rồi, là nến cắm hôm Tiểu Minh mang bánh kem về tổ chức sinh nhật cho tôi. Cháy gần hết rồi em còn giữ làm gì nữa chứ. Rồi tôi mới thấy có tờ giấy gắn bên cạnh, nét chữ của em: Nến mừng ngày sinh nhật 16 tuổi của Hạo Du. Sửng sốt, tôi liền xem hết những thứ còn lại trong hộp, đây chẳng phải là tờ giấy tôi ghi đơn thuốc cho em sao, lem nhem, nhàu nát cả rồi, không biết đã mang ra xem bao nhiêu lần. Còn đây là một sợi len? Lại còn một sợi tóc ngắn nữa. Không lẽ là của tôi? Rồi miếng urgo, bức ảnh chụp tôi… Em…em lưu giữ đồ có liên quan đến tôi sao, toàn đồ linh tinh cả, có cả một mảnh vỏ hộp sữa nữa chứ, không lẽ lại là vỏ hộp sữa tôi uống hết vứt đi và em nhặt lại =.=. Tiểu Minh, em…yêu tôi đến mức này sao, đồ gì có liên quan đến tôi cũng không bỏ sót. Rồi thấy quyển nhật kí em để trong hộp, tôi không kìm nổi tò mò mà mở nó ra. Trang đầu tiên…
Ngày…tháng…năm…
Hôm nay là ngày đầu tiên mình với Hạo Du ở với nhau, vì thế mình đã mua quyển sổ mới để tâm sự về cuộc sống mới này với anh… Hôm nay là ngày đẹp nhất, hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình. Chưa bao giờ mình lại được ở gần anh đến thế. Hạo Du nhìn gần còn đẹp trai gấp hàng nghìn lần trong ảnh nữa. Thế là bây giờ mình không phải lén nhìn anh từ xa nữa (cũng không phải cố nén cảm xúc mỗi khi đi chơi cùng bạn bè của Tú Giang), lại được chăm sóc cho anh mỗi ngày. Mình hứa mình sẽ luôn là người vợ tốt của anh, sẽ luôn chăm lo cho anh, luôn ở bên anh cho dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, luôn quan tâm và chỉ yêu mình anh mà thôi. Mình sẽ trân trọng từng giây từng phút được ở bên Hạo Du. Mong rằng Hạo Du sẽ đối xử tốt với mình…
Đọc hết trang đầu tiên này, tôi không chịu được nữa mà đóng ngay quyển sổ lại, mũi đã bắt đầu cay xè rồi. Tôi để yên mọi thứ về chỗ cũ rồi bước từng bước khó nhọc ra khỏi nhà. Tim lại đau quặn rồi đây, tâm trạng vốn đang rất tốt mà. Tiểu Minh, em mong ước, hi vọng nhiều vào cuộc hôn nhân này đến vậy sao. Xin lỗi vì đã chẳng thể đối xử được tốt với em như những gì em mong đợi, anh xin lỗi. Nhưng rồi cuộc sống mai sau của anh và em, anh hứa sẽ mang lại cho em hạnh phúc, chỉ hạnh phúc thôi.
Rảo bước trên hành lang tiến về phía phòng bệnh của Tiểu Minh, tôi bất ngờ nhìn thấy Tiểu Giang bước ra từ đó. Tôi đứng khựng lại, mắt cứ hướng về em mà không biết phải nói gì. Tiểu Giang từ từ đi lại về phía tôi rồi dừng ngay trước mặt. Hai mắt em đỏ hoe, lại sưng mọng, không biết em khóc từ lúc đến thăm Tiểu Minh hay từ khi nhìn thấy tôi. Hay…từ hôm qua.
– Tiểu Giang, em khóc đấy…
– Hạo Du – em bỗng ngắt lời tôi – mình nói chuyện một tý được không anh?
Tiểu Giang chưa bao giờ hỏi tôi một câu lạ lùng đến thế. Sau vài giây đắn đo, tôi liền gật đầu.
Bọn tôi cùng nhau đi dạo quanh khuôn viên của bệnh, đến khi mỏi chân thì ngồi xuống một cái ghế đá bên đường. Suốt quãng đường đi, tôi và em đều không nói một tiếng nào. Tôi không hiểu vì sao đi bên cạnh em mà tâm trạng tôi vô cùng căng thẳng, vì thế nên đã im lặng suốt. Thực sự, tôi có rất nhiều điều muốn nói với em mà, không phải cần, mà là bắt buộc phải nói.
Nhưng đến khi ngồi trên ghế đá cùng nhau, cũng chỉ có sự tĩnh lặng bao trùm chúng tôi.
Bỗng Tiểu Giang đưa tay siết nhẹ tay tôi, tôi quay ra thì thấy em đã khóc từ lúc nào từ lúc nào, hai vai rung lên bần bật. Tôi bỗng trở nên lúng túng không biết làm thế nào. Tôi…tôi phải an ủi em.
– Tiểu Giang…
– Hạo Du, không lẽ tình yêu của em và anh kết thúc ở đây sao anh. Làm ơn, nói với em là không phải đi anh.
Tiểu Giang nói rồi nấc lên từng tiếng.
– Em…không…thể nào…sống thiếu anh…được đâu…
– Tiểu Giang à, em đừng như vậy.
Tôi nói rồi choàng tay ôm lấy Tiểu Giang vào lòng, xoa xoa lưng em. Tiểu Giang vẫn cứ khóc, dường như em còn khóc to hơn vừa nãy. Chợt em đưa tay lên ôm lấy mặt tôi, gương mặt em toàn là nước mắt, thấm đẫm nước mắt… Ánh mắt em như xoáy sâu vào trái tim tôi, tâm can tôi. Tim tôi bỗng đau đớn lạ thường khi nhìn thấy gương mặt của em lúc này. Tôi lại ghì chặt lấy em, vỗ vỗ nhẹ vào lưng như an ủi, vỗ về.
– Hạo Du ơi, em không thể sống thiếu anh được đâu, không thể nào. Anh hãy quay về bên em đi anh. Em biết là anh vẫn còn tình cảm với em mà, phải không anh?
Tiểu Giang vẫn nhìn tôi rồi bỗng gào lên thảm thiết. Nước mắt càng ngày càng chảy ra nhiều, choán hết gương mặt xinh xắn của em. Tất cả lúc này, tôi chỉ còn thấy nước mắt của em thôi. Tiểu Giang, em đừng như thế, đừng khóc như vậy, anh đã phản bội em, phản bội em, vì giờ đây anh đã yêu Tiểu Minh mất rồi, anh phải ở bên cô ấy.
– Tiểu Giang à, anh cũng đau lòng lắm, em đừng khóc như vậy nữa em. Ngoan, quên anh đi. Là anh không tốt, anh đã phản bội em, phản bội lời hứa sẽ yêu em suốt đời. Tiểu Giang à, anh…anh…anh yêu Tiểu Minh, anh không thể sai lầm thêm được nữa. Tiểu Giang, anh xin em, hãy để anh đi, anh cũng khổ tâm lắm.
– Không, Hạo Du, anh nói dối, anh không yêu cô ấy, anh yêu em cơ mà, em mới là người yêu anh cơ mà, anh đã hứa chỉ yêu mình em, anh hứa sẽ lấy em làm vợ, rồi chúng ta sẽ sống hạnh phúc suốt đời cơ mà. Em không tin, anh nói đi, nói vẫn còn yêu em đi anh, anh nói đi…
Tiểu Giang hét lên rồi đấm liên tiếp vào ngực tôi, rồi em gục mặt vào người tôi mà khóc lên nức nở. Tiểu Giang, đúng là trước kia anh chỉ yêu mình em, nhưng từ khi Tiểu Minh bước vào cuộc đời anh…
– Tiểu Giang, em đừng khóc, anh xin em, em đừng khóc, anh xin em, xin em…
– Hạo Du, sao anh lại khóc. Vậy là sao, không thể về bên em được sao, anh ơi, đừng mà anh, đừng nói với em như vậy, đừng, xin anh…
– Tiểu Giang, anh sẽ không về bên em. Anh không thể, hãy quên anh đi, Tiểu Giang, hãy coi như anh đã chết rồi, Hạo Du em yêu đã chết rồi. Anh là kẻ tồi tệ, tồi tệ, không xứng để em yêu nữa đâu, hãy quên anh đi em, được không em.
– Không thể, anh biết em không thể mà, anh biết em yêu anh, chỉ anh thôi mà. Làm sao em quên anh đi được chứ, làm sao coi như là anh đã chết được chứ anh. Hạo Du, em không thể sống mà không có anh được đâu anh, trở về bên em đi. Em sẽ yêu anh nhiều hơn trước, sẽ tốt với anh hơn, sẽ quan tâm tới anh nhiều hơn… Anh à, anh ơi…anh ơi, huhu…anh ơi…
Tiểu Giang cứ nhìn tôi chằm chằm, giọng van xin thống thiết. Em vừa khóc vừa níu lấy tay tôi. Chưa bao giờ tôi lại thấy Tiểu Giang như vậy, em vốn mạnh mẽ lắm cơ mà.
Nhưng rồi, cho dù lòng tôi đau như cắt, trái tim như muốn vỡ tan ra, tôi vẫn phải buông tay ra mà quay lưng đi, cố gắng nuốt nước vào tim.
– Tiểu Giang, anh xin em, hãy về đi em, hãy quên anh đi.
– Không…
Tôi vừa mới bước đi được hai bước đã nghe thấy tiếng gào lên thảm thiết của em. Tim tôi sao đau đớn thế này, phải chăng trong tôi vẫn còn chút gì đó tình cảm với em? Không, cho dù thế, Tiểu Minh đã phải chịu khổ nhiều lắm rồi. Nhưng Tiểu Giang cũng đâu có tội lỗi gì chứ. Không, sao tôi lại dao động nữa rồi. Tôi phải dứt khoát thôi, đã xác định sẽ ở bên Tiểu Minh, cũng đã nói với Tiểu Giang những lời như thế. Nếu tôi quay lại lức này, tôi sẽ lại càng ngày càng đi sâu vào tội lỗi mất thôi.
Sau vài phút đứng khựng lại không biết có nên quay lại, tôi liền tiếp tục bước tiếp đi, cố dặn lòng phải chấp nhận hiện thực là tôi không còn yêu Tiểu Giang nữa. Nếu tôi trở về bên em bây giờ thì cũng sẽ chỉ có thể xác của tôi thôi. Nếu trái tim và tâm hồn của tôi không còn ở bên em, thì việc ở bên cạnh sẽ chỉ mang lại cho em đau khổ mà thôi. Trước kia tôi đã hành xử sai lầm, giờ thì không thể thế được nữa, tình yêu thật sự không thể là sự thương hại được, cũng không có chỗ cho nó. Bây giờ trái tim tôi đang gọi tên Tiểu Minh, nếu tôi quay lại với Tiểu Giang, sẽ chỉ làm mọi chuyện thêm tồi tệ, sẽ lại đau khổ chồng chất đau khổ thôi. Tôi không được đi vào vết xe đổ lần nữa, phải sống thật với tình cảm của mình.
– Không, Hạo Du…Hạo Du…
Lại là tiếng kêu khóc xé lòng đấy. Tôi nhắm mắt, vẫn rảo bước về phía trước cho dù bước chân vô cùng nặng nề và khó khăn. Nước mắt cứ trào ra bỏng rát da mặt, chảy vào trái tim tôi làm nó như muốn tan ra, vỡ ra từng mảnh, từng mảnh đau xé da xé thịt.
– Hạo Du, anh đừng bỏ em…đừng mà anh.
Đột nhiên tôi thấy bước chân mình trở nên nặng nề lạ thường, quay mặt lại thì thấy Tiểu Giang đang ôm chân tôi từ khi nào. Em quỳ dưới đất, vẫn tiếp tục gào lên từng tiếng nghe đau xót vô cùng. Tôi vội vàng quỳ ngay xuống đỡ em dậy, thật không ngờ người quỳ xuống cầu xin trước lại không phải là tôi.
– Anh ơi, em không thể sống thiếu anh được đâu anh. Xin anh đừng bỏ rơi em mà, huhu.
– Tiểu Giang, em làm gì vậy em, đứng dậy, mau, đừng làm như thế em…
Tôi nói rồi cố gắng đỡ em dậy nhưng Tiểu Giang cứ níu lấy tay tôi mà kéo lại. Mọi người xung quanh đi qua cứ nhìn chúng tôi chỉ trỏ. Tôi vội ôm chặt lấy Tiểu Giang mà bế em dậy. Đặt em ngồi yên lại trên ghế đá, tôi khẽ lau đi nước mắt cho em rồi quỳ sụp xuống dưới. Tôi nắm chặt lấy hai tay Tiểu Giang rồi ngước lên nhìn em, nhưng mọi thứ cứ nhòe đi trước mặt.
– Tiểu Giang, anh chưa bao giờ cầu xin ai. Nhưng…anh cầu xin em, hãy quên anh đi. Xin em đấy, đừng tự dày vò bản thân nữa. Em vốn là cô gái mạnh mẽ cơ mà, đúng không Tiểu Giang.
Tôi vừa nói vừa gạt nước mắt đi cho em, nhưng nó ngày càng chảy dài hai gò má. Em không còn kêu lên nữa, chỉ cứ run run nhìn vào tôi. Tiểu Giang, em đau lắm đúng không, hận anh lắm đúng không, thế thì không cần phải tha thứ cho anh đâu em. Chỉ xin em…đừng mang cái uất hận đấy mà làm khổ mình, chỉ xin em như vậy…
– Tiểu Giang, anh phải đi rồi. Em…đừng khóc nữa. Mình…xa nhau nhé.
Tôi nói rồi ghì chặt lấy em lần cuối. Sẽ không bao giờ tôi được làm thế này nữa, vì chính tôi đã chọn rẽ sang một con đường khác khác lối em đi. Bốn năm ở bên nhau, cuối cùng lại chấm dứt bởi một cái ôm. Sau cái ôm này, tôi sẽ chỉ biết một người yêu duy nhất của mình là Tiểu Minh thôi, nhưng sẽ nhớ mãi cái ôm chia ly này.
– Em đã từng là người anh yêu nhất, anh sẽ không bao giờ quên những khoảnh khắc được ở bên em đâu, không bao giờ. Nhưng em thì hãy quên đi nhé Tiểu Giang, quên cả anh lẫn những kỉ niệm về anh đi. Anh tin em sẽ lại tìm thấy được hạnh phúc, một người yêu em hơn anh đã từng làm. Anh không còn xứng với em nữa, em hiểu không. Không phải anh bỏ rơi em mà là vì anh không đáng để em yêu nữa. Người con gái tuyệt vời như em, rồi sẽ được hạnh phúc thôi, anh tin điều đó. Hãy cứ hận anh nếu em muốn, nhưng đừng làm khổ mình nhé, mạnh mẽ lên em, mạnh mẽ lên.
Tôi nói rồi khẽ buông em ra và đứng lên. Quay lưng đi rồi, tôi vẫn lưu luyến mà quay lại nhìn em một lần. Tiểu Giang không còn níu tôi lại nữa, em đã nghĩ thông suốt rồi chăng. Vậy anh đi nhé, Tiểu Giang. Ngàn lần xin lỗi em.
* * * * * *
Trở về phòng VIP 1, tôi thấy trong phòng đã có thêm một người nữa. Là Tiểu Phần, bạn của Tiểu Minh. Bây giờ bên giường em đã có hai người, cùng lo lắng cho em, cũng nhìn em đau đáu nỗi buồn thương. Căn phòng vẫn giữ vẻ yên lặng vốn có của nó, khi tôi bước vào thì cả hai người kia cùng quay ra nhìn tôi rồi lại quay đi. Tôi không còn giấu giếm những giọt nước mắt của mình nữa, cứ mặc cho nó rơi, rồi khô lại, dính dính trên da mặt, rồi lại rơi không ngần ngại. Tôi bước tới bên Tiểu Minh rồi không ngồi xuống mà cứ đứng ngắm nhìn em ngủ lặng yên như một thiên thần. Đưa tay lên xoa má em mà nước mắt tôi còn rơi xuống cả lên mặt em, từng giọt tí tách. Tôi lau vội đi rồi kiếm một chỗ bên cửa sổ ngồi.
Nhìn ra ngoài mà tôi chẳng hiểu mình đang nhìn cái nhìn gì, tôi lại gục mặt xuống đầu gối, nước mắt lại được thể thấm ướt đôi mắt tôi. Hóa ra khi đau thì người ta khóc nhiều vậy sao? Vậy mà tôi đã làm cho cả hai người con gái phải khóc quá nhiều…
Sao trái tim tôi lại đau đớn đến thế này chứ, biết là mình đã lựa chọn đúng nhưng thấy mình quá tàn nhẫn với Tiểu Giang. Em đâu đã bao giờ làm tôi phiền lòng gì, chỉ biết yêu tôi hết con tim, vậy mà tôi lại thay đổi nhanh đến vậy. Tôi đã khiến em phải đau khổ, biến em từ con người mạnh mẽ trở thành thế này. Cứ nghĩ đến khuôn mặt em, giọng nói em lúc van xin tôi, tôi lại càng hận abrn thân mình hơn. Chỉ mong em vượt qua được nỗi đau này mà đứng vững, tiếp tục đi trên con đường mà không có tôi đồng hành. Chỉ có như vậy, tôi mới có thể thanh thản đi bên Tiểu Minh được. Chỉ có thế thôi.
Không khí ảm đạm, não nề bao phủ kín căn phòng mà chúng tôi đang ở trong: tôi, anh Đình Phong và Hạo Du. Nỗi đau như đè nặng tâm tư của mỗi người. Ai cũng đau đớn và mệt mỏi nên căn phòng lại càng trở nên yên lặng, im ắng đến ngột ngạt. Ngồi bên giường Tiểu Minh, nhìn cô bạn thân của mình gầy gò nằm thiêm thiếp ngủ, tôi thấy đau lòng vô cùng. Tôi không thể ngờ là Tiểu Minh lại dám làm cái việc kinh khủng này. Chính cô ấy là người nói với tôi, dù có tuyệt vọng đến đâu cũng sẽ không bao giờ được nghĩ đến chuyện tự sát. Ấy vậy mà… Đáng lẽ trong lúc cô ấy đau khổ như vậy, tôi lúc nào cũng phải túc trực bên cạnh mới đúng. Chỉ từ sáng hôm qua thôi mà đã…
– Tiểu Phần, em đói chưa, đi ăn gì đi không đói.
Tôi giật mình vì tiếng nói. Anh Đình Phong. Tôi nhìn anh rồi nhìn đồng hồ, đã hai giờ chiều rồi. Tôi xoa xoa bụng, hơi đói. Haiz, nhưng đâu có tâm trí nào mà ăn chứ. Tiểu Minh còn chưa tỉnh, cô ấy vẫn cứ ngủ say thế này… Tôi đang lo lắng muốn chết, bao giờ cô ấy vẫn còn hôn mê thì tôi chẳng thể nào mà yên tâm đi ăn được.
– Em không thấy đói ạ.
Tôi vừa nói vừa nhìn lên Đình Phong, nhưng mắt anh vẫn hướng vào Tiểu Minh không rời, à mà nãy nói với tôi nhưng anh cũng vẫn nhìn cô ấy mà. Ánh mắt đầy yêu thương, lo lắng…nên rất dịu dàng. Lông mày anh hơi nhíu lại, môi khép chặt. Hẳn là anh thương và lo cho Tiểu Minh lắm. Phải rồi, anh chẳng phải đã bỏ cả thi đấu để về với cô ấy sao.
– Anh biết tin gì chưa, Đình Phong. Đội của anh đã chiến thắng và giành vé vào trận chung kết rồi đấy.
– Vậy à.
Tôi vừa nói vừa cười trong khi anh chỉ đáp lại hờ hững, mặt lạnh tanh. Anh vẫn chỉ nhìn Tiểu Minh thôi. Không hiểu sao lúc này, tôi thấy rất ghen tị với cô ấy, lại còn ngu ngốc đến nỗi ước gì mình là người nằm đây. Haiz, kể cả như thế thì cũng bao giờ anh dồn sự chú ý vào tôi chứ. Chỉ là, tôi nghĩ, nếu tôi nằm đó, Tiểu Minh sẽ đến thăm tôi, Đình Phong ở lại cùng Tiểu Minh cũng như là ở bên tôi rồi.
Thời gian qua, Tiểu Minh gặp chuyện như thế, ở bên cô ấy chăm sóc, tôi không sao không nghĩ đến Đình Phong và mong anh về. Chính bản thân tôi cứ tự huyễn hoặc mình rằng vì lo cho Tiểu Minh nên tôi mới vậy. Nhưng thực ra là không phải. Là vì tôi, tôi muốn gặp anh ấy, hình như tôi…tôi thấy nhớ anh ấy, nhớ nụ cười của Đình Phong, nụ cười dịu dàng hiền lành của anh ấy. Mặc dù tôi biết chỉ khi nào ở bên cạnh Tiểu Minh, Đình Phong mới hiền đến vậy. Mỗi lúc ở bên Tiểu Minh, chăm lo cho cô ấy mà tôi chỉ ước gì Đình Phong cũng ở đây, anh lại cười dịu dàng với Tiểu Minh, và tôi lại được nhìn thấy. Nhưng lúc đó, Đình Phong không về, tôi biết anh không thể về nhưng anh cũng không gọi cho tôi như anh hứa. Tôi không mong được nói chuyện cùng anh, mà tôi cũng biết anh gọi cho tôi cốt là để hỏi han đến Tiểu Minh nhưng chỉ cần được nghe thấy giọng nói của anh là tôi đã thấy vui rồi.
Mỗi khi nhắc hay nghĩ đến Đình Phong, tim tôi lại loạn nhịp, chỉ cần nụ cười của anh xuất hiện trong tâm trí tôi là mặt tôi lại nóng bừng. Hôm trước nghe điện anh gọi về mà sao tôi thấy vui đến thế. Và bây giờ thì…không cần phải hỏi ai nữa, tôi cũng có thể chắc chắn là tôi đã thích Đình Phong mất rồi. Cái cảm giác ngơ ngẩn vì nhớ mong anh ấy, tim đập rộn ràng khi nghe giọng anh ấy, buồn khi anh chỉ quan tâm đến Tiểu Minh ấy, chỉ có thể là thích thôi.
Tôi thực sự đã thích anh quá mất rồi.
Haiz, nhưng tôi biết là Đình Phong chỉ yêu mỗi Tiểu Minh thôi mà. Thật là thương anh ấy quá, Đình Phong yêu đơn phương Tiểu Minh có lẽ là rất đau khổ, anh còn bị cô ấy từ chối nữa. Nhưng…cũng thật ngưỡng mộ tình yêu anh dành cho Tiểu Minh, hẳn là to lớn lắm, vĩ đại lắm. Thế nên, chút tình cảm “thích” nhỏ nhoi của tôi sao có thể sánh được chứ, haiz. Không ngờ mối tình đầu tiên của tôi lại là một mối tình đơn phương thế này. Mà nghĩ lại, Tiểu Minh trước kia cũng yêu đơn phương Hạo Du mà. Haiz, tình yêu, thật là vô cùng khó hiểu.
Tôi thở dài không biết bao nhiêu lần, quay ra nhìn cửa sổ thì đã thấy nắng bớt gay gắt đi nhiều hơn so với lúc nãy rồi, trời đã dịu đi một chút. Thời tiết đúng là lạ lùng thật, mùa đông đến rõ sớm, rồi thì chưa gì đã lại có nắng rồi. Chẳng phải còn chưa đến Tết hay sao.
Quay trở lại nhìn Tiểu Minh ngủ rồi, tôi mới chợt để ý đến Hạo Du đang ngồi bên cửa sổ kia, cậu ấy cứ ngồi gục đầu xuống gối từ lúc vào phòng đến giờ. Có lẽ là lúc đến cậu ấy đã gặp Tú Giang, chắc hai người đã nói gì đó. Không biết là nói gì mà Hạo Du lại có vẻ mặt như thế chứ. Lúc đi vào, mặt cậu ấy vẫn còn ướt đẫm nước mắt, lúc đến bên Tiểu Minh còn khóc ngay trước mặt chúng tôi. Rốt cuộc là Tú Giang và Hạo Du đã nói những gì mà lại khiến cậu ấy như vậy. Haiz, kể ra thì cậu ấy cũng thật đáng thương, có lẽ là khổ tâm lắm vì chuyện này. Tôi đã định bụng gặp sẽ mắng cho Hạo Du một trận mà…nhìn vậy ai còn nỡ nữa. Việc Tiểu Minh tự tử chắc cũng làm cậu ấy đau khổ lắm rồi. Không biết là cậu ấy đã có quyết định thế nào về cuộc tình tay ba này.
Tôi nhìn về phía Hạo Du, lại thở dài thêm vài cái nữa. Nhìn cậu ấy kìa, tội nghiệp thật, cứ ngồi gục đầu xuống đầu gối như thế mà không thấy mỏi sao, lúc nãy còn thấy vai cậu ấy rung rung, chắc là lại… Thương thật!
Nghĩ đi nghĩ lại, ai cũng đau khổ bởi cái chữ yêu đó. Haiz, sức mạnh của nó sao mà ghê gớm, có thể khiến người ta vui, buồn, hạnh phúc, khổ đau…như vậy…
Tiểu Phần, tí người ta mang nước đến để lau người và thay quần áo cho Tiểu Minh, em hãy giúp cô ấy nhé. Mấy lần trước chỉ có anh và cái tên kia ở đây nên phải để họ làm, anh sợ nhỡ họ lại làm cô ấy đau…
Đình Phong vừa ngẩng lên nhìn tôi vừa nói, mắt anh cứ sâu thăm thẳm vậy, nhìn thật đáng sợ. Tôi liền gật đầu. Đúng lúc đó cửa phòng bệnh bật mở, lại là ông bác sĩ chiều nay, đi sau là vài ba cô y tá. Chắc sau khi kiểm tra sức khỏe cho Tiểu Minh thêm lần nữa, họ mới giúp cô ấy vệ sinh thân thể và thay đồ, vì tôi thấy cô y tá kia bê một chậu nước, còn cô kia thì cầm bộ quần áo trên tay, một cô nữa lại xách mấy hộp cơm. Mà tôi thấy trên bàn kia vẫn còn mấy hộp mà, chắc là từ hôm qua không ai ăn.
Ông bác sĩ đi ra khỏi phòng rồi, Đình Phong cũng đi ra ngoài theo ông ta. Tôi bảo mấy cô y tá cứ để đồ ở đấy rồi tôi sẽ tự chăm sóc cho Tiểu Minh được. Họ cũng nghe theo lời tôi mà đi ra. Trong phòng bây giờ chỉ còn lại tôi, Tiểu Minh và Hạo Du. Tiểu Minh thì vẫn cứ nằm ngủ trên giường, Hạo Du vẫn ngồi bên cửa sổ từ trưa đến giờ, không hề thay đổi tư thế. Chuẩn bị lau người cho Tiểu Minh nên tôi liền đến bên Hạo Du, vừa lay vừa gọi cậu ấy:
– Hạo Du, bạn ra ngoài, mình đi thay đồ cho Tiểu Minh một tí.
– Này, Hạo Du, bạn có nghe mình gọi không vậy?
– Ơ…Hạo Du…
Lay mãi không thấy Hạo Du có phản ứng gì, tôi cũng thấy hơi sốt ruột. Cho dù ngủ say thế nào thì cũng phải tỉnh chứ, huống chi tôi còn lay (khá) mạnh như thế nữa. Nhưng mà cũng có những người ngủ say đến mức không biết trời trăng gì.
Lay và gọi Hạo Du hoài không được, tôi đành đi ra cầu cứu Đình Phong. Mà thực ra…tôi cũng muốn nói chuyện với anh lắm.
Thấy Đình Phong đang đứng chờ ở ngoài, tôi mới rón rén lại gần anh. Ôi, chưa gì mà tim tôi đã đập loạn xạ lên rồi.
– Anh…anh Đình Phong…
Nghe tiếng tôi, anh quay lại ngay:
– Gì vậy em, thay đồ cho Tiểu Minh xong chưa?
– Dạ chưa. Anh ơi, Hạo Du…ngủ trong đấy say quá, em gọi mãi không thấy tỉnh. Anh vào…giúp em với.
Ôi, tôi thấy bối rối vô cùng.
– Gì cơ, tên đó, aizz…để anh vào cho nó một trận.
Đình Phong tỏ vẻ rất bực tức, anh đi qua tôi luôn vào trong phòng. Tự nhiên tôi có cảm giác hụt hẫng, anh đúng là chẳng để ý gì đến tôi cả, khuôn mặt hiền lành của anh có lẽ cũng chỉ dành riêng cho Tiểu Minh thôi. Còn với ai, anh cũng mang vẻ mặt lạnh lùng đáng sợ, đôi mắt lúc nào cũng tối tăm lạnh lẽo, chỉ có khi nhìn vào Tiểu Minh thì nó mới sáng lên những tia sáng hạnh phúc mà thôi.
Tôi lững thững đi vào trong, thấy một cảnh tượng rất lạ lùng, phải nói là vô cùng lạ lùng. Lạ đến nỗi khiến tôi kinh ngạc không thốt lên được lời nào.
Hạo Du…đang ngả vào người Đình Phong, mắt vẫn nhắm nghiền.
Tôi cứ đứng sững cho đến khi nghe thấy tiếng gọi như quát lên của Đình Phong:
– Này, đứng đấy nữa, lại đây giúp anh coi. Tên này bị gì rồi, aizz…
Lúc này tôi mới luống cuống chạy lại gần. Đúng là nhìn mặt Hạo Du rất lạ, mồ hôi ướt đẫm trán và tóc. Môi lại trắng bợt. Tôi đưa liền tay lên trán cậu ấy, nóng quá, ra là bị sốt nên mới ngủ mê mệt như thế.
– Cậu ta bị cái quái gì vậy.
– À, sốt anh ạ, chắc là bị cảm, hoặc gì đó.
– Làm gì với cậu ta bây giờ. Nhỡ đang thay đồ cho vịt con mà nó tỉnh lại… Thôi được rồi, anh sẽ cho nó ra ngoài, em thay đồ cho Tiểu Minh nhẹ nhàng nhé.
Đình Phong nói rồi không để tôi nói gì đã lại cúi xuống làm một động tác còn kinh ngạc hơn vừa nãy. Anh bế Hạo Du lên rồi đi ra ngoài!!!
Phải, là bế, chứ không phải “xách”, “lôi” hay “vác” ra ngoài như tôi vừa mới kịp nghĩ đến khi nghe anh nói. Lại còn bế vô cùng nhẹ nhàng và dễ dàng nữa chứ, cứ như Hạo Du là một con búp bê vải với trọng lượng nhỏ tí ti vậy.