<?php the_title(); ?>

Cú Đấm Của Một Đứa Con Gái

09.07.2014
Admin

Không may cho thằng Chan, bác trưởng họ lại vô tình gắp phải cái nem xấu xí méo mó kinh khủng nhất trong số nhưng bạn bè đầu thừa đuôi thẹo của nó. Do hàng không được”check”trước khi xuất xưởng, nên mặt các bác gái chỉ biết tái dại đi nhìn người đàn ông lớn tuổi nhất họ…

Lặng lẽ đặt miếng nem vô phúc xuống, hai khóe môi bác khẽ trùng xuống, rồi lại chậm rãi ngước ánh mắt vô cùng thất vọng của mình lên, nhìn lướt quanh một lượt…

“Ai cuốn đĩa nem này thì ăn cho hết đi đấy nhé!”…

Nửa miệng cười trong nước mắt, Chan mếu máo khom lưng vác mặt ra chịu tội…

Vào giữa trưa, mâm cỗ càng lúc càng trở nên náo nhiệt, các chị thi nhau gắp thức ăn vào bát em rể…chẳng mấy chốc mà cái bát trống không đã trở nên đầy ụ. Nhưng chẳng còn bụng dạ đâu mà ăn thịt gà với bít tết nữa, bởi trước đó dạ dày hắn đã bị lấp đầy bởi nem và bạn của nem rồi…Chan chỉ biết thở dài đau khổ trước mâm cỗ ê chề mà bụng không sao nuốt nổi…

Đúng lúc đó, một miếng cá hấp không biết từ đâu lại bay cái vèo vào bát hắn, khiến mặt hắn lập tức tái mét lại, nhất định không chịu đụng đũa.

– Con rể sao vậy? Cá này mẹ đích thân làm đó! Ngon lắm con ăn thử đi!

– Dạ…cái này…con chỉ cần nhìn là đã thưởng thức được hết vị ngon của nó rồi ạ…– Nghĩ tới lũ cá đang tung tăng bơi trong bể kính nhà mình, lòng Chan chợt đau thắt lại, nhưng vẫn phải cố gắng gượng cười…

Biết Chan không”dám”ăn cá mà vẫn phải cố giữ sĩ diện cho Cheer, nên nó cũng nhẹ nhàng”trấn” mất miếng cá trong bát của Chan, thản nhiên đưa vào miệng mình, nhai trong sung sướng.

– Ngon thật mẹ ạ!!!

– Yà! Con kia! Miếng đó tao gắp cho con rể Chan mà!!!

– Vợ của con rể Chan ăn hộ là được rồi mà!!! – Đang ngập người trong sung sướng giữa những thức ăn ngon, Cheer lại vô tình buột miệng ra nói hớ…khiến cả nhà lập tức đổ dồn ánh mắt sững sờ về phía nó, trong đó có cả Chan.

– Ôi zổ ôi! Thế là hết chối rồi nhé! Chưa cưới mà đã vợ chồng với nhau rồi cơ đấy! Bọn trẻ bây giờ thật là! – Bác Quang vỗ đùi khoái chí.

– Thế định bao giờ lấy nhau đây? Năm nay! Hay năm sau??? – Chị Bích cũng vui vẻ tiếp lời.

– Năm nay đi cho nóng em ạ! Năm nay là đẹp tuổi lắm đó!!! – Chị Vân bắt đầu hùa vào!

– Thế hai đứa định đẻ mấy lứa? Đã đẻ thì phải đẻ liền trứng! Trứng rụng quả nào đẻ luôn quả đấy!

Nghe các chị nói đến đây, thằng bé bình thường hổ báo cáo chồn lúc này chỉ biết thu gọn mình, cố gắng làm sao cho cơ thể trở nên nhỏ bé kém thu hút nhất có thể, rồi im re tuyệt đối không phản kháng.

– Còn thừa trứng thì đem đi rán! Hà hà hà!!!

Bà Hà vừa dứt lời, chỗ cô- ca đang được”giữ”trong miệng Cheer từ nãy tới giờ lập tức bắn phọt ra…không thể kiềm chế hơn được nữa.

– Ây da! Xin lỗi em rể Chan nha! Các chị nhà này hơi bị kinh đó!

– Phải rồi! Rất kinh! Mà đã kinh là kinh rất nhiều!!!

– Uống bia vào thì cứ phải gọi là ĐỘNG KINH! Ha ha ha!!!

Lần đầu tiên trong đời, Chan mới hiểu rằng đàn bà thực sự đáng sợ đến mức nào…Còn Cheer chỉ biết cúi gục đầu, gượng cười trong đau đớn…Đưa hắn về nhà trong ngày mùng 1 Tết quả là điều hoàn toàn sai trái!!!

Chap 44: Chính là em!!!

Sáu giờ tối, theo như phong tục truyền thống hằng năm, cả họ nhà Cheer lại quây quần bên bếp lửa luộc bánh chưng. Cảm giác ngồi chờ đợi từng mẻ bánh được luộc chín bốc mùi thơm ngây ngất thật tuyệt vời. Tiếng củi cháy lép bép hòa vào ánh lửa rạo rực đang phập phùng nhảy múa bên dưới đáy nồi khiến Cheer không tài nào rời mắt. Ngồi đợi lâu quá, thỉnh thoảng nó lại khẽ ngửa đầu lên trời rồi há miệng ngáp rộng như một con ếch khiến Chan nhìn cũng phải xấu hổ thay. Đợi đến lần thứ ba thì hắn không thể chịu nổi được nữa, Chan liền lập tức lấy tay đập cái bốp vào miệng con bé…Tự dưng bị Chan giữ chặt miệng, nước mắt ngái ngủ của Cheer không biết từ đâu mà trào ra nhiệt tình khiến thằng bé lại tiu ngỉu bỏ tay ra…Xong đâu đấy liền ngồi xích lại, cởi chiếc áo khoác dài và rộng trên mình ra, khoác chung cho cả hai đứa…tự dưng hắn lại cảm thấy ấm áp gấp bội lúc mặc một mình luôn!!! Tất nhiên, không chỉ có mình hắn mới cảm thấy vậy…Cheer cũng nheo mắt cười sung sướng…

Buổi tối, sau khi bánh chưng đã được luộc xong, người lớn bắt đầu đem bánh chưng ra chia cho bọn trẻ con trong cả xóm, cả đám gồm hơn chục mạng kéo nhau nhao nhao chạy xuống sân tập thể, háo hức chờ các bác cắt bánh chưng. Nhìn bác Liên kéo từng sợi dây lạt sắc lẹm chỉ vài đường chuyên nghiệp đã khiến miếng nào ra miếng nấy, khói bốc lên nghi ngút quyện vào mùi thơm ngầy ngậy của thịt và đậu xanh khiến bọn trẻ không thể kìm rơi nước miếng…Cheer và Chan cũng không phải ngoại lệ.

Cùng ăn bánh với nhau, hai đứa tự nhủ đây là món quà thay cho valentine bị hụt của chúng nó, rồi cũng ngồi thưởng thức ngấu nghiến như socola thật…

Ăn uống xong xuôi, mấy đứa trẻ con trong xóm mới bắt đầu ngồi quây quần bên bếp lửa, kể câu chuyện ngày xưa tụi nó nghịch thế nào…Đương nhiên, không ai có thể không nhắc đến vị lãnh tướng: CheeryChip!!!

– Ôi zồi ôi! Tao nhớ ngày xưa không hiểu tao làm sai chuyện gì mà bà ý bắt tao quỳ xuống, đúng chỗ này này!!! Xong mẹ trẻ chạy về nhà rút mành ra quật vào lưng tao túi bụi. Lúc đấy đau đếch chịu được mà tao vẫn phải cắn răng cố chịu…cũng đếch hiểu vì sao tao lại chịu luôn!!! – Thằng Duy còi con nhà cô Hà ngậm ngùi kể lại chiến tích năm xưa của cái Cheer.

– Ừ! Hồi ấy mày cứ thử bật lại xem bây giờ có còn được gặp lại mẹ nữa không! – Con Cheer quắc mắt lườm. – Nhắc mới nhớ, may mà hồi ấy có me. mày ra cứu đấy, không thì cũng chẳng biết tao còn định quật mày đến bao giờ. Mà xấu hổ nhất là lúc ngay sau đó me. mày mời cả lũ về uống mi lô…thế mà tao cũng dám mò về theo…lại còn ngồi đòi me. mày rót mi lô cho mới kinh chứ…Tao thề là đến tao cũng méo hiểu vì sao lúc ý tao lại trơ đến thế luôn!!! – Vừa nói, con Cheer vừa ôm mặt cười trong sự xấu hổ.

– Eo ôi…anh phải công nhận em trơ thật đấy…– Chan quay sang bĩu môi cười đểu.

– Nào…chỉ mình tôi được chê tôi thôi! Anh chán sống à!!!

Bị Cheer nạt nộ, Chan lại đành im re. Xong đâu đấy cái Cheer lại thao thao bất duyệt kể tiếp, những điển tích về nó thì không bao giờ là hết chuyện.

– Còn nhớ hồi ý trong xóm có mình nhà tao là có ti vi sớm nhất, chúng mày toàn sang nhà tao xem ké nhờ! Xong hôm ý lúc bọn mày về hết rồi thằng Trung điên vẫn còn cố ở lại, tao bắt nó về mà nó không chịu về…lại còn dám mở miệng nói nhà này là nhà của nó nữa chứ…ha ha…

– Nó nói thế mà mày để yên à? – Thằng Duy lên tiếng.

– Không! Mày điên à? Tao chạy vào bếp lôi con dao phay ra dí thẳng vào trán nó luôn ý chứ lị!!! – Cheer nói trong vẻ tự hào khiến cả lũ mặt tái xanh lại, rồi đồng thanh quát.

– Con này điên thế!!! Thế mày có chém nó thật không???

– Không! Tao điên đâu mà chém. Về cơ bản là cũng tại thằng đấy lì, lúc dí dao vào trán nó tao cũng sợ lắm chứ! Nhưng mà nó không nhận thua nên tao vẫn ức nên cứ cố dí tiếp…

– Khiếp…– Chan lẩm bẩm…

– May mà lúc ý mẹ tao đột ngột ở trong bếp lao ra, nhìn thấy ảnh ấy liền tát cho tao một cái váng hết cả óc…Hu hu hu!!! Chẳng hiểu sao lại tát tao luôn!!! – Cheer om mặt khóc.

– Tát mày là quá đúng rồi! Phải tao thì tao á…– Thằng Trung lên tiếng.

– Mày làm sao cơ??? – Không để thằng bé nói hết, con bé liền ngẩng cổ lên gằn giọng chặn lời.

– À…phải tao, tao sẽ bảo mày không nên làm thế! Tao sẽ mắng chứ không bao giờ đánh mày…Sử dụng vũ lực là không tốt! Người lớn đánh trẻ con là không nên!!! – Trước ánh mắt đằng đằng sát khí của cái Cheer, thằng Trung lại từ từ dịu giọng nói nhỏ dần xuống…

– Thằng này nói chí phải đấy!!! Câu này tao duyệt!!!

– À…ở đây còn ai nhớ trò Phi Long Thăng Thiên không nhỉ? – Cái Quỳnh ngồi im re từ nãy tới giờ lúc này cũng lên tiếng.

– A! Anh nhớ! Trò ý anh nghĩ ra chứ đâu!!! – Thằng Quân hồ hởi trả lời.

– Ha ha! Nhớ ngồi ý chúng mình xem phim Thiên Long Bát Bộ xong toàn chạy lên phòng tắm xong chặn ống cống lại rồi xả nước ra cho ngập phòng như bể bơi để chơi vui nhờ!!! – Nghĩ lại những ngày ba chị em rủ nhau phi từ đầu này đến đầu kia của nhà tắm để thử cảm giác mạnh, xui xẻo thì cắm đầu thẳng vào bồn cầu kể cũng đau nhưng mà vui phết. Còn nhớ cả cảm giác lúc nó không may phi mạnh quá chân quẹt vào cái nắp cống bị vứt vung *** trong phòng tắm khiến ngón chân út chảy máu tung tóe mà đau đến lạnh người.

– À…nhưng mà đến hồi bà Mai học lớp 3 thì không thèm chơi cùng chúng mình nữa thì phải…Sao thế nhỉ? Em chả nhớ là vì sao!!! – Cái Quỳnh phân vân nhắc lại…

– Vì hồi ý bà ấy bắt đầu mọc tí!!! Ha ha ha!!! Bà ý sợ tắm chung thì chúng mình nhìn thấy nên ngượng không thèm tắm nữa. – Bóc mẽ được bà chị mà thằng Quân cười phá lên sung sướng, chỉ khổ thân cái Cheer mặt mũi đỏ lựng lên hết cả khi Chan đang ngồi ngay bên cạnh. Nhưng vì thằng Quân nói sai nên nó vẫn gân cổ cãi.

– Quên đê! Tao thì ngại quái gì! Chẳng qua lúc đấy tự dưng phát triển thế là mỗi lần phi ti nó đè xuống sàn, ma sát đau phát khóc lên được ý!!!

– Eo ôi…kể ra thì cũng thốn thật…– Cái Quỳnh rùng mình thử tưởng tượng.

– Ôi zồi ôi!!! Thôi đi! Cái đấy mà cũng dám kể! Không thấy xấu hổ à!!! – Cheer không ngại ngưng mà Chan còn ngại thay Cheer, thế là hắn liền gào lên đòi chấm dứt câu chuyện không mấy danh dự này.

– À…chị còn nhớ vụ ba đứa mình đi hái khế ở trong làng Kim Liên không? ( Hồi ấy Làng Kim Liên còn chưa xây thành đường Kim Liên Mới )…

– A ha! Tao nhớ chứ! Xong mấy lần bị chó đuổi vui vật!!!

– Ừ…chó đuổi chẳng vui…nhưng sao vui bằng bị chủ nhà bắt quá tang được…

Nghe thằng Quân nhắc đểu, Cheer bỗng đỏ mặt nhớ lại lúc chính nó cầm dép ném khế xong chẳng may dép lại văng vào đầu ông chủ nhà, thế là người ta liền ruỳnh ruỳnh mở cửa sắt lao ra bắt trộm…

– Chị có nhớ chính chị đã nhảy lên chiếc xe đạp cứu thân duy nhất, lướt đi như một người xa lạ, để lại đứa em này bơ vơ lạc lõng tại đấy không!!! Chị có biết cảm giác một mình chịu trận nó kinh khủng như thế nào không!!! Nhục vai~ chưởng ra được ý! Hu hu hu…– Quân kể lại trong ấm ức khiến Cheer chỉ muốn chui tọt vào một hố gần đó cho đỡ xấu hổ.

– Ây xầy…chị nào đâu cố ý…mày đừng nói thế mất mặt chị quá…

– Bà mà cũng còn mặt để mà mất à…hừ!!!

Sau những chiến tích oanh liệt là những màn kể tội thậm tệ mà mọi người khai ra kẻ đầu têu tất cả đều là cái Cheer khiến lời nói của nó chẳng còn tí trọng lượng nào trong mắt mọi người…Cheer và Chan đành lủi thủi về trước…Về đến nhà, Chan còn đang định chào mẹ Cheer để về trước thì bà lại tỏ ý muốn giữ thằng bé ở lại chơi thêm lát nữa. Tất nhiên, chơi trong phòng cái Cheer…

Biết thừa ý định của mẹ, nhưng Cheer cũng chẳng buồn phản đối nữa. Cùng hắn bước vào phòng, từ lúc đó nó cứ lầm lũi bên giá sách mãi…Cảm thấy dường như là Cheer ngượng nên mới không dám đối mặt với mình, Chan liền mở lời bắt chuyện với nó.

– Ơi xời! Em xấu hổ cái gì! Dám làm thì dám chịu! Sao phải xoắn nhở! Hồi bé anh còn nghịch hơn em ý!!!

– Như nào? – Nói rồi, Cheer liền rút từ trong giá sách một tập album dày cộp ra rồi vứt cái phắt lên giường, ngay cạnh chỗ Chan nằm, xong đâu đó nó cũng yên vị ngay tại đấy.

– Em biết trường”TT” không? – Vừa nói, Chan vừa duỗi cái cánh phải của mình ra, tỏ ý muốn Cheer nằm lên đó…Có gối êm còn hơn nệm Kim Đan tội gì Cheer không trườn lên nằm vội…

– Sao không biết! Hồi bé tôi cũng từng học ở trường đó mà! – Vừa nói, nó vừa hí hoáy mở tập album ảnh hồi bé ra chuẩn bị khoe với hắn.

– Ha ha! Thế chắc em cũng phải biết anh nhỉ! Hồi bé anh cầm trịch ở trường đó đấy!

– Cái gì cơ…– Nghe Chan nói đến đây, Cheer bỗng giật mình khựng lại…

– Ừ! Mà em biết tại sao về sau này mỗi khi đánh nhau xong anh thường nói một câu”chỉ được đến thế thôi à”không?…

– Vì sao…– Cảm thấy một luồng khí lạnh bỗng chạy dọc sống lưng mình, Cheer đột nhiên nói nhỏ hẳn.

– Tại vì hồi đó, năm anh bốn tuổi, có một con bé lùn tịt tự dưng lại chuyển vào trường. À! Nhớ rồi! Nó hơn anh một tuổi! Thề lùn nhưng mà khỏe cực! Lúc đầu anh tưởng nó chỉ to mồm thôi, ai ngờ về sau nó đánh anh đau dã man!!! Từ đó về sau anh quyết tâm đi học võ, thề sẽ trả thù nó…Tiếc là cho đến giờ vẫn chưa có cơ hội gặp lại…– Nghe giọng Chan nói chuyển từ thái độ quyết liệt cho đến ỉu xìu mà Cheer cứ thấy nhũn hết cả người…Càng lúc, nó càng muốn chui tuột vào trong chăn cho đỡ xấu hổ…

Thấy Cheer tự dưng im re, Chan dần cảm thấy ngạc nhiên, hắn liền quay sang nhìn thì đã thấy Cheer ôm chặt cứng lấy quyển album, từ từ chui tuột vào trong chăn lúc nào không biết.

– Này! Này…em làm sao thế? Mệt à! Ốm à??? – Thấy Cheer đột nhiên không nói gì nữa, Chan liền lay chăn hỏi liên tục.

Bị Chan lay một hồi mà không biết phải làm sao để trốn, Cheer bắt đầu thấy khó chịu, thế là nó liền đột ngột vùng ra khỏi chăn, tính chui vào phòng tắm…Trong lúc luống cuống thế nào lại làm rơi mất quyển album…từng bức ảnh lưu lại thời trẻ thơ của Cheer từ từ văng ra tung tóe…Một tấm ảnh chụp lại hồi kỉ niệm lớp số 5 của Cheer vô tình lướt qua tầm nhìn của Chan…Và…ánh mắt chúng dường như dừng lại…cùng một lúc…cả Chan lẫn Cheer đều vồ lấy tấm ảnh đấy…nhưng Chan nhanh hơn…Và thế là…

– A…con bé này…– Giọng Chan chầm chậm vang lên như búa bổ vào óc nó…

Giây phút nhận ra ánh mắt Chan như dừng sững lại trên khuôn mặt đứa con gái năm tuổi nổi bật giữa bức ảnh vì sự chai lì, cả bầu trời như sập xuống trên đầu nó, cả mặt đất như nứt ra dưới chân nó…tất cả như sắp sụp đổ hết cả…nó tuyệt vọng…nó hoang mang đến độ muốn gục ngã…Nhưng Chan lại tỉnh bơ cầm ảnh lên hỏi.

– Chính là nó!!! Em học chung lớp nó hả Cheer?!!!

Chap 45: Bí mật – bật mí!

– KHÔNG!!!! – Giật mình, Cheer chợt gắt lên theo phản xạ.

Tự dưng bị quát, Chan tái mặt nhưng vẫn nhỏ nhẹ nói.

– Gì thế…em đã biết là con nào đâu mà không với chả có…đây này…con bé này này…– Chan càng nói, Cheer càng cố né mặt đi, cho đến khi hắn đột nhiên đổi giọng.

– Con này tên Mai Lùn đúng không?…

Lời Chan nói đột nhiên vang lên như phá tan bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm cả căn phòng, Cheer giật bắn cả mình quát lại…

– Cái gì!!!

– Thôi đi không phải làm trò…anh biết cả rồi đấy!!!

– Yà! Im ngay đi cho tôi! Trả ảnh đây!!! Không cho xem nữa! Rách việc quá! Hừ…– Vừa nói, cái Cheer vừa vùng vằng lao đến, nhảy bổ lên giường đòi lại quyển album…trong lúc giằng co…cả người nó vô tình nằm đè lên Chan từ lúc nào không biết…

Khoảnh khắc khi hai gương mặt suýt chạm vào nhau, bốn mắt rung lên nhìn sâu thẳm thẳm vào những dòng điện mơ hồ đang chực trào trong cơ thể chúng…Dừng mất 5 giây vì xấu hổ, Cheer vội vàng nhoài dậy hòng tìm đường trốn thoát, nhưng Chan lại nhanh chóng tóm lấy cổ tay nó, lôi ngược trở lại…

Lần này thì chúng đã thay đổi vị trí, Chan nằm đè lên Cheer…
Cảm giác như tim muốn nổ tung vì khó thở…
Khuôn mặt Chan đang áp sát lên khuôn mặt nó…
Từng hơi thở nồng nàn đang mơn man trên da thịt…
Nó cố gắng gồng sức để đẩy hắn ra nhưng không thể…
Ai mà ngờ được là Chan khỏe đến thế…hay đây chính là cái sức mạnh cơ bắp vốn có của đàn ông mà phụ nữ không thể nào chống lại?!

Cúi đầu nhìn thẳng vào mắt con bé, đôi mắt đang giương lên cương nghị…
Tay vẫn nắm chặt lấy hai cổ tay Cheery, Chan ghì mạnh rồi nói nhỏ nhẹ.

– Nằm im đi…Một lúc thôi được không…Em mà còn cựa quậy nữa là chết với anh đấy…

– Anh…anh định làm gì…– Cố gắng tránh ánh mắt như muốn nuốt trọn cả tâm hồn mình, Cheer vội quay đi nhìn sang chỗ khác.

– Ăn thịt…

– Yà!!! Muốn ch…– Nghe Chan nói xong, Cheer trừng mắt hòng giãy thêm lần nữa…nhưng chống đối không lại…bởi Chan đã vội vàng lấp nghẹn lên đôi môi nó bằng một nụ hôn nồng cháy…

Ánh mắt nó cứ mở trừng trừng ra như thế…hết sức ngạc nhiên…vô cùng mơ hồ ngắm nhìn khuôn mặt của người con trai đối diện mình đã nhắm mắt lại và dường như đang vô cùng say đắm. Trong lúc đó nó cũng dần cảm giác được lực nắm ở đôi bàn tay Chan đang từ từ buông ra và chuyển sang chỗ khác…Vòng ra đằng sau lưng nó, rồi nhẹ nhàng ôm chặt lấy con bé…Mặc cho Cheer cố gắng giãy giụa…nhưng sức chống đối yếu ớt của Cheer lúc này dường như chẳng thấm tháp gì so với tình cảm nồng nàn từ Chan…Cheer càng giãy, hắn lại càng ôm chặt…chặt đến nỗi cảm tưởng như hai đứa sắp hòa vào nhau làm một…cảm tưởng như đôi môi nó đang bị lấp chặt đến nỗi không còn chừa nào lối để mà thoát ra được nữa…

Cảm tưởng như nó sắp chết đến nơi vì ngạt thở!!!

Nhẹ nhàng nhắm chặt mắt lại, Cheer cũng dần dần buông xuôi, đưa tay nới rộng ra rồi vòng qua đằng sau lưng hắn…phân vân mãi mới quyết định ôm chặt lấy cổ Chan và hôn ngược lại…

Điều này khiến hắn gần như phát điên vì sung sướng…nhưng Chan vẫn cố gắng”kiềm chế cái sự sung sướng ấy lại” mà khẽ bật cười hỏi nhỏ.

– Em biết rồi đúng không?

– Hả?…Biết gì cơ?… – Giương đôi mắt giả nai đang mơ hồ trong hạnh phúc, nó thì thào nói…

– Em chính là”con bé” đó…– Vừa nói, Chan vừa khẽ nhếch môi mỉm cười nửa miệng…Nụ cười đẹp đến nỗi Cheer không biết phải từ chối sao được nữa…

– Ừm…rồi sao?

– Anh đã thề là sẽ trả thù”con bé” đó! Nhưng bây giờ biết được nó là em rồi…anh lại không thể trả thù…em định tính sao đây?!

– Vậy thôi! Xí xóa đi!!! Còn nhỏ cả mà…ai biết!!!

– Xí xóa? Nghe đơn giản nhỉ! Đền bù đi!

– Muốn đền bù như nào!

– Gọi anh là anh đi!!!

– Ô hay! Lúc nào tôi chẳng gọi anh là anh! Đấy! Bây giờ vẫn đang gọi này! – Cheer lý sự cùn.

– Không phải Anh – Tôiiiiii! Mà là Anh – Emmmm!!!

– Thôi…không gọi kiểu đấy đâu! Xấu hổ kiểu gì ý!

– Xấu hổ cái gì! Yêu nhau phải gọi nhau là anh em chứ! Chả nhẽ lại cứ anh – tôi thế này à! Thiên hạ nó cười cho! – Chan hậm hực vùng dậy.

– Đứa nào cười đấm vỡ mồm!

– Đấm thằng này trước đi…

– Nhưng mà không anh – em đâu! Vô lý lắm! Anh còn kém tôi 1 tuổi cơ mà!!!

– Kệ chứ! Hu hu hu!!! Tại sao lại lấy cái này ra làm cái cớ nhỉ! Ngụy biện!

– Thôi được rồi! Thế vợ chồng nhé?! Vợ chồng nghe cho nó cute! Anh em nghe nó cứ sến chuối kiểu gì ý…– Cheer thở dài bất lực.

Nghe Cheer nói xong, mắt Chan liền sáng quắc lên, rồi hí hửng quay sang bên cạnh nhìn”bà mẹ trẻ”.

– Thật nhé! Từ bây giờ phải gọi anh là chồng đấy nhé! Em là vợ, anh là chồng! He he!!!

– Ừ…được rồi…từ bây giờ tôi sẽ gọi anh là chồng! Được chưa…

– Lại tôi! Đấy! Lại tôi! Vẫn không sửa được! Hừ!!! – Hắn bặm môi càu nhàu khó chịu.

– Yaaaaaa!!! Thôi tôi chịu thôi! Không làm được đâu!!! – Nói rồi, con bé liền tóm lấy hai đầu chăn, vội vã trùm kín lên mặt mình, rồi cuộn tròn như một con sâu, tuyệt đối không để cho hắn phát hiện ra hai má nó đã đỏ ửng lên như bị sốt…

Cả đêm hôm đó, hai đứa nằm trằn trọc mãi vẫn không ngủ được, đàm phán hết từ chuyện hòa bình thế giới đến hạnh phúc trong tương lai…”Sau này sẽ đẻ mấy con? Bao nhiêu con gái? Bao nhiêu con trai? Hay là chơi nguyên cả một đội bóng? Bố là thủ môn? Mẹ là cầu thủ?…À…nhưng mà không được…Như thế thì mỗi lần bố sút thì mẹ lại đau…”…Đó có lẽ là câu chuyện ngàn đời của những đôi yêu nhau không thể nào thay đổi được.

– Sau này em định như thế nào?

– Một trai một gái thôi!!! – Cheer tỉnh bơ vắt tay lên trán trả lời.

– Hả! Không phải! Đầu óc đen tối!!! – Chan quay sang gõ cái cốp vào đầu con bé.

– Yà! Thế ý anh là sao!!!

– Sau này em định sẽ làm gì? Năm nay là năm cuối rồi đấy? Không bao giờ thấy em nói đến ước mơ cả…– Vừa nói, Chan vừa nhích người quay hẳn một bên sang nhìn nó. Nhưng Cheer lại chẳng buồn đánh mắt nhìn hắn, nó đột nhiên đòi Chan phải quay lưng lại phía mình, rồi rục rịch co tròn cả người rúc mặt vào lưng hắn…Đó là tư thế mà Cheer thực sự muốn khi nằm cạnh con trai của mình…Vậy mà mãi cho đến bây giờ nó mới tìm được người phù hợp để thực hiện.

– Ước mơ à…để em suy nghĩ đã…

– Ước mơ mà em cũng phải suy nghĩ á? Anh tưởng ai cũng phải có một ước mơ chứ? – Vừa nói, hắn vừa nhẹ nhàng vòng tay ra đằng sau, tóm lấy tay con bé rồi lại đặt lên bụng mình, vừa khít một vòng tròn, và từ từ nắm thật chặt…

– Vậy ước mơ của anh là gì? – Đón nhận hành động vô cùng ấm áp của Chan, Cheer cũng khẽ nheo mắt cười rồi lại cố tình siết chặt hơn chút nữa…

– Anh muốn làm kiến trúc sư! Ngôi nhà dành cho vợ và con anh…sau này anh muốn tự tay mình xây lên và thiết kế!

Nghe Chan nói như thế…giọng khảng khái lắm…Cheer chợt cảm thấy như có cái gì đó đang muốn bung ra thoát khỏi lồng ngực. Bởi vì lúc này tim nó thực sự đang đập nhanh quá mất rồi!

– Huhm…thật ra em cũng thích vẽ…vốn từ nhỏ em đã đam mê mỹ thuật rồi…nhưng mẹ em ngăn cấm! Mẹ bảo theo cái ngành đó thì chỉ có cạp đất mà ăn!
– Sặc! Bây giờ là thời nào rồi mà còn nói thế…mẹ thật là…thế mẹ ngăn cấm là em từ bỏ luôn à???

– Không…nhưng mà anh không biết mẹ em ngăn cấm dã man đến mức nào đâu…Haiz…Dù không muốn từ bỏ thì em cũng nản! Vì cái trường mà em muốn thi vào nghe nói là khó trúng lắm! Nếu muốn ít nhất cũng phải học thêm bài bản một đến hai năm…Mà bây giờ em đã là năm cuối rồi! Có học thêm thì cũng chẳng kịp…

– Học…thì chẳng bao giờ là muộn cả! Chỉ cần em có muốn cố gắng hay không thôi! Năm nay không đỗ, thì lại cố gắng năm sau thi tiếp, năm sau không đỗ, thì lại cố gắng năm sau nữa…

– Anh nói dễ nghe nhỉ?!

– Anh nói thật đấy! Con người ta không thể dễ dàng vì bị cản trở mà từ bỏ ước mơ. Nếu ngay từ bây giờ em không xác định được cái mình thật sự muốn, không cố gắng đeo đuổi được cái mình ước mơ…thì sau này tương lai sẽ rất mù mịt…Hoặc em sẽ phải làm một công việc mà em thật sự không ưa thích. Như thế thì cuộc sống sẽ nhàm chán lắm! Dù thế nào đi chăng nữa thì trước tiên em vẫn phải sống cho mình đã…đúng không?

Chan nói liền một lèo, giống như là những tâm sự đã được cất giữ từ lâu bây giờ mới có cơ hội tuôn trào vậy…Cheer tròn mắt lắng nghe y hệt như một”hậu bối”…

– Woa…Anh học thuộc lòng cái này ở đâu đấy?

– Yà!!! – Câu nói đùa của Cheer làm Chan tụt hết cả cảm xúc, nhưng hắn vẫn nghiêm túc – Nếu em muốn học thì bây giờ vẫn còn kịp, anh cũng đang đi học thêm vẽ mà, nếu em muốn thì chúng ta sẽ cùng học! Ok?

– Ừm…nghe cũng được đấy! Để ra Tết nhé!

– Ok! Hứa đấy nhé! – Nói rồi, Chan lại chủ động đưa ngón út của mình ra, tự mình ngoắc lấy ngón tay út của Cheer vốn dĩ đang nằm trong lòng bàn tay hắn, khiến Cheer chợt bật cười đến tít cả mắt.

– À…nhưng mà…

– Hử?

– Thật ra đấy chỉ là ước mơ từ hồi nhỏ thôi, cho đến bây giờ thì nó cũng không còn rõ ràng nữa rồi…

– Vì sao?

– Em cũng không biết nữa, bây giờ trong đầu em đang có hai ngã rẽ. Nhiều lúc em cảm thấy mình chỉ nên theo một thứ thôi…nhưng rồi lại nghĩ thứ kia mình làm cũng tốt, nên cũng thích…rốt cuộc không thể theo đuổi trọn vẹn cả hai thứ được…– Vừa nói, nó vừa thở dài thườn thượt…

– Thứ gì thế…

– Viết tiểu thuyết online…

Nghe Cheer nói tỉnh bơ mà thằng Chan chợt phá lên cười…

– Ha ha! Tiểu thuyết sex à!!! Truyện em viết mà cũng có người đọc cơ à!!!

Bị đụng trúng tim đen khiến Cheer đau nhức nhối, nó như một con nhím đầy gai bỗng xù mình nhảy dựng lên phản bác…

– Ừ đấy! Sex thì làm sao!!! Vẫn đầy người đọc nhé! Hứ!!!

– Sex thật…– Nghe Cheer nói, Chan ngồi ngẩn người ra hỏi…khiến cái Cheer cứng họng không biết trả lời như thế nào…– Anh hỏi em, sex thật á? Em lấy đâu ra kinh nghiệm mà viết hả…

– À thì…

– Ô mô…đừng nói với anh là…

– Không! Điên à!!! – Chan còn chưa nói hết, Cheer đã kịp phủ nhận.

– Biết anh định nói là gì mà bảo điên…hừm…chứng tỏ có vấn đề…Nghi lắm!!!

– Điên! Đúng là đồ điên! Đây! Ra đây cho xem!!!

Nói rồi, nó liền lóc cóc chạy ra mở máy tính, rồi vẫy tay gọi Chan lại xem…
Để cho hắn lầm bầm ngồi đọc một lúc, rồi con bé mới đằng hắng…

– Hiểu chưa! Là kiểu”sex”như thế này! Không phải kiểu như anh nghĩ đâu!!!

– Kiểu này…mấy cái kiểu này…sao em lại biết hả!!! Sao em lại tả được như thế này!!! Chắc chắn phải trải qua rồi mới tả được như thế này! Em đã như thế này thật saoooo!!! Không thể tin được!!!

– Yaaaaa!!! Sao anh nói y như mấy độc giả trên mạng thế hả!!! Là từ Ben, em nghe được từ Ben…hiểu chưa!!! – Bị Chan dồn dập đường cùng, Cheer vội vàng gân cổ lên đính chính.

– Sao…Nó làm xong rồi nó kể lại cho em á? Mấy đứa con gái này…Thật…không…thể…tin…nổi…Ô mô mô…– Nghe Cheer nói mà cằm Chan dài ngoẵng ra, suýt theo hàm trượt luôn xuống đầu gối…

– Anh nên tin…hi hi… – Cheer nói mà mặt nó cũng đỏ bừng lên như hai trái gấc…chấp nhận chuyện này cũng đáng xấu hổ lắm chứ bộ! Nhưng ngoài nói thật ra thì làm gì còn cách giải thích nào hợp lý hơn…

Thực chất tất cả những đoạn nhạy cảm trong truyện mà nó viết đều được truyền đạt chân thực đến từng âm thanh là do Ben kể lại…Vô cùng nóng bỏng!!!

– Ô…Truyện này…sao lại có tên anh ở đây!!! Ô…có cả ảnh em nữa…ảnh thằng Ben…Ô…cả cái Mita nữa này…Cái gì thế này!!! Em đưa mọi người vào truyện đấy à???

Đang ngập người trong xấu hổ, không để ý thằng Chan đã tò mò click từ truyện”Cô dâu quỷ”sang truyện”Cú đấm của một đứa con gái”…Câu chuyện mà nó muốn giấu giếm nhất bởi vì thực chất…thằng Chan chẳng có vị trí nào trong đó mà nó lại dám lấy mọi thông tin của hắn để làm nền cho nhân vật nam chính của mình.

– Không…không phải như anh nghĩ đâu!!!

– Ô hô…truyện viết cũng được lâu phết rồi ý nhỉ…hóa ra thích mình từ lâu rồi thế này mà cứ giấu…Ô hô hô…– Chan ngồi rung đùi cười sung sướng.

– Này! Nhầm! Hơi bị nhầm! Nhé! Trong truyện này chẳng có tí gì của anh luôn! Em chỉ mượn tên với thông tin cá nhân thôi, đọc thử mà xem, chả có tí gì của anh luôn!!!

– Why!!! Không của anh thì còn của thằng nào!!!

– Của mấy thằng người yêu cũ…hi hi…

– Yaaa…sao lại lôi mấy thằng người yêu cũ vào đây!!! Thế còn thằng này thì vứt đi đâu hả! Mau nhét anh vào truyện đi! Mau lên!!!

– Vậy mình chia tay đi!!! – Cheer bỗng nghiêm giọng đằng hắng…

– Hả…

– Bởi vì…em sẽ chỉ viết truyện về những người con trai em từng yêu…khi em không còn ràng buộc tình cảm gì với họ…Giống như một cách mà em lưu trữ quá khứ cho riêng mình vậy…Xin lỗi vì đã lấy thông tin của anh…Bây giờ thì anh còn muốn nhảy vào truyện của em không?

– Ơ…thật à…thế khi nào chia tay chắc chắn anh sẽ có một vai lớn trong câu chuyện mới của em đấy nhỉ…– Chan điềm nhiên trả lời.

– Yaaaaaa!!! Chó ghẻ đầu này!!!

Ngồi buôn dưa lê với nhau cả đêm, thoắt cái cũng đã đến ba giờ sáng, Cheer nheo mắt ngái ngủ, giọng nói dần trở nên trùng xuống, khàn đi vì mở van quá đà…Nhưng Chan vẫn quyết định hỏi tiếp…

– Này! Chỉ một điều duy nhất nữa thôi…cái này anh thắc mắc từ lâu lắm rồi! Hãy trả lời nghiêm túc rồi anh sẽ cho em ngủ…

– Cái gì…

– Ngày x tháng y…điện thoại của em đột nhiên tắt máy, kể cả mấy ngày sau nữa cũng không liên lạc được. Sau đó định gặp em hỏi chuyện thì chúng ta lại xảy ra xích mích nên anh vẫn chưa được giải thích. Bây giờ nói rõ lý do cho anh được không?…

– Không cho em ngủ là vì cái này à?…

– À thì…

– Thôi được rồi…Hãy nghe, nhưng đừng chen vào bất cứ một câu gì cho đến khi em kể hết nhé!

Chap 46: Yan comeback!

Sau khi nghe hết câu chuyện của Cheer, Chan tối sầm cả mặt, nghĩ đến những cảm giác mà con bé đã phải cắn răng trải qua trong suốt cái đêm kinh khủng đó…Lòng hắn không khỏi xót xa…

– Ở nhà đi!!! – Chan lớn tiếng.

– Gì cơ??? – Cheer tròn mắt ngạc nhiên hỏi lại.

– Anh bảo em ở nhà đi! Đi làm kiểu này nguy hiểm quá! Không được đâu! – Hắn gằn giọng đáp lại.

– Ô hô! Ở nhà để cạp đất mà ăn à??? Anh nghĩ ai cũng như anh chắc???

– Biết rồi. Nhưng cứ ở nhà đi. Sau này anh nuôi!!! – Chan lầm lì, nói chắc nịch như thế…khiến Cheer ngồi thần ra một lúc rồi bật cười.

– Không thích! Nói linh ta linh tinh! Lo cho anh đi là được rồi!

– Không phải nói linh tinh đâu! Anh bảo anh nuôi là anh nuôi được mà!!! – Bị Cheer từ chối phũ phàng, Chan quyết vỗ ngực tự tin khẳng định.

Nhìn bản mặt Chan câng lên thật khó bảo, Cheer lại thở dài bất lực…
Chán thật! Cái đồ trẻ con này…đúng là chưa bước chân ra xã hội nên vẫn được chưa nếm trải được mùi đời…trong mắt hắn mọi thử vẫn còn đơn giản quá…

– Thôi bỏ đi…

– Vậy…từ ngày mai…phải để anh đưa đón em đi…

– Điên à??? Không thích!!! Trời ơi trẻ con nó vừa thôi!!! – Con bé gắt lên rồi vò tóc tức tối.

– Cái gì cũng không được…là saoooooooooooooooooooo!!!!

– Mì chô xố??? ( điên rồi sao? )

– Xô chậu gì!!! Ngày mai, anh bắt đầu dạy em tập đi xe…

6 giờ sáng, chiếc điện thoại vứt lăn lóc ngay đầu giường rung lên điên loạn, buộc phải gọi cái Cheer dậy cho bằng được…Chan vẫn quyết đứng dưới nhà đợi nó cùng em phượng hoàng lửa vô cùng hoành tráng trong tay…

Tức tối với tay lên tắt máy hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng cũng đành bất lực, Cheer đành lếch thếch vác bộ dạng vô cùng ngái ngủ của mình xuống tiếp đón Chan…

– Giề?…– Cheer uể oải mở cửa, mắt nhắm mắt mở nhìn hắn cho đến khi gần như chết đứng bởi chiếc xe đạp tuyệt vời đang xuất hiện lù lù trước mặt nó…

– Gì…gì…cái quái gì thế này??? Bảo tôi phải tập bằng cái thứ này á???

– Sao? Chê à??? Mượn mãi của mấy bà đồng nát mới được đấy! Đừng có coi thường! Đưa xe xịn cho em để rồi phá không thương tiếc à??? – Hắn cao giọng quát.

– U hu hu…Anh điên rồi…– Con Cheer ôm mặt cười, cười như mếu, tức tưởi đến nỗi không còn gì để nói…

– Yà! Không phải làm trò! Mau ra đây tập đi! Mau lên!!!

Vậy là sau một hồi vùng vằng miễn cưỡng, cái Cheer vẫn phải gồng mình nhảy lên con xe phượng hoàng tậm tạch ấy…đạp một cách loạng choạng…Tất nhiên, vẫn luôn có Chan hì hục chạy đằng sau để giữ yên cho nó…

– Yà!!! Hạ yên xuống thấp một tí đê! Để cao thế này sao mà chống chân được? – Con bé chau mày mặc cả.

– Không! Để cao như này xong cố rướn xuống mà chống thì chân nó mới mau dài!!! – Chan cãi lại.

– À…thích chân dài chứ gì? Được rồi, tốt thôi!!! – Nghe Chan nói xong, Cheer cúi đầu xuống hậm hực rồi quyết tâm quẩy chân đạp cái vèo một phát, cố gắng thoát khỏi sự kiểm soát của Chan và đồng thời cũng là để khẳng định”tố chất siêu nhân”của mình…nhưng không thành công…

“Gãy 4 cái nan hoa, bánh thì cong thành còng số tám…em còn gì để phá thì cứ phá nốt đi…”– Sau khi nhận lại thành phẩm mà mình đã cố sức vay mượn, chân tay Chan rời rạc, hắn đành ôm mặt khóc…

– Thôi mờ thôi mờ…nín đi nín đi…em xương em xương…– Nhìn Chan khóc lóc, Cheer chợt cảm thấy vô cùng có lỗi, một chút áy náy đâu đó chợt nhóm lên trong suy nghĩ…nó cũng vội ngồi thụp xuống dỗ.

– Xưởng xẩu gì…chó à…– Hắn đánh mắt sang rồi cười khẩy.

– Mệ! Thằng này…thấy bà nhịn mày lại láo phỏng!!! – Khóe miệng Cheer lại khẽ nhếch lên giật giật…

– Chó ghẻ đầu! Lại bắt đầu lệch sóng rồi đấy!!!

– Méo tập nữa! Bố mày cáu rồi!

– Méo tập thì thôi! Để đấy ông đi bán đồng nát!!!

– Mượn của người ta phải giả cho người ta chứ bán đi để người ta đánh cho à!!! Khôn lắm đồ ngu ạ!!!

– Yaaaaaaa!!!

Hai đứa cứ mải cãi nhau, không để ý người hàng xóm khó tính đã bị phá bĩnh giấc ngủ từ bao giờ…Hắn liền lèo nhèo vác mặt ra hành lang **** võng xuống.

– Mới sáng sớm mà đứa nào đã làm ầm lên cả đấy! Để yên bố mày ngủ cái nào!!!

Dám ****? Ở khu này mà cũng có người dám **** Cheer? Nghĩ thế, Chan và Cheer liền quay ngoắt lên nhìn về phía tiếng nói vọng xuống…Nhưng không ngờ…

– Ơ! Yan! Ông lên từ bao giờ đấy??? – Hai đứa mắt chữ Ô, miệng chữ A há hốc lên nhìn Yan, rồi đồng thanh hét toáng lên như thế.

– 3 giờ sáng nay…Oáp…!!! – Vừa nói, hắn vừa ngáp ngắn ngáp dài trong trạng thái ngái ngủ…rồi lại nheo mày – Mà hai đứa đang làm cái gì đấy???

– Tập xe đạp!!! – Tiếng cả hai lại cùng lúc vang lên, nhưng một thì hồ hởi, một lại ỉu xìu…

– Tập tành kiểu gì sao lại cãi nhau?

Chẳng nói chẳng rằng, Chan liền lầm lì chỉ sang con phượng hoàng cũ kỹ nay lại thêm phần tả tơi nhờ công sức vô cùng to tát của cái Cheer, khiến con bé chỉ dám cúi gằm mặt xuống đất chẳng muốn ngẩng lên…

Đã hiểu vấn đề, Yan liền chắp hai tay lại rồi vỗ làm cái bốp, xong đâu đó hắn liền lập tức chạy vào nhà.

– A ha! Được rồi! Chờ chút nhé! Tôi xuống ngay!

Nói xuống là hắn xuống thật, chỉ chưa đầy năm phút sau, Yan đã trở lại với con xe thể thao mới cứng, khiến mắt Cheer sáng ngời lên thích thú…

– Đấy! Đàn ông là phải như này!!! – Chỉ tay ngón cái giơ về phía Yan và đánh mắt sang lè lưỡi vào mặt Chan.

Vậy là nguyên một buổi sáng, hai thằng con trai thi nhau thể hiện giữ xe chạy thục mạng theo con Cheer…với tần suất cứ 5 phút lại phải đỡ một lần…
Khổ…chân ngắn quá mà!!!

– Hạ cái yên xuống thấp tí nữa đi…– Cheer chới với”đứng”trên yên xe, càu nhàu nhìn xuống…

– Cứ để yên như thế! Này! Ngày xưa anh đi xe đạp toàn phải để yên cao nhất có thể nên bây giờ chân mới dàiiiiiiiiiiiiii như thế này đấy! – Vừa nói, hắn vừa duỗi cẳng chân ra rồi lấy tay vuốt nhẹ một cái khiến Cheer rùng hết cả mình.

– Này! Thằng kia! Mày xưng anh với ai đấy? 93 ăn nói với 92 kiểu gì thế hả!!! – Thấy Chan xưng anh với Cheer, Yan liền xửng cồ lên quát nạt.

– Thôi đê ông anh 91 đúp lớp…người yêu thì chẳng anh em còn muốn xưng hô như nào??? – Chan thản nhiên câng mặt lên cãi lại, trong lòng vô cùng đắc ý, nhưng lại không thèm để ý đến sắc mặt Yan đã tái sầm đi từ lúc nào không biết.

Lời Chan nói như một tiếng sét đột ngột dội xuống đầu Yan, khiến hắn gần như chết đứng…Không thèm giữ xe nữa, Yan dừng lại hỏi thẳng.

– Này…thằng điên này đang nói nhảm cái gì đấy…người yêu gì cơ…

Nhìn mặt Yan lúc này đã đỏ lựng như trái gấc, Cheer cũng đành bần thần nhạy vội xuống xe…để tránh tai nạn…Nó ngại ngùng rồi lầm bầm nói nhỏ.

– Ơ không…đùa ý mà…– Vừa nói, con bé vừa cố tình đánh mắt sang phía Chan, nháy nháy vài cái mong Chan hiểu ý…

– Đùa á??? – Cheer vừa dứt lời, Chan cũng giật bắn cả mình, như một mũi tên vừa bắn xuyên qua lòng tự trọng của hắn. Chan dừng lại quát lớn.

– Này mày to tiếng với ai thế thằng kia!!! – Thấy Chan quát Cheer, Yan liền gân cổ lên nạt lại.

– Thôi! Thôi ngay đi! Bị điên à? Mới mùng một tết đã thế này. Thôi hôm nay không tập nữa!!! – Thấy tình hình càng lúc càng đi vào ngõ cụt, Cheer đành giở giọng cãi cùn rồi vùng vằng bỏ đi trước để lảng tránh mọi chuyện…để lại hai tên con trai với ánh mắt phừng phừng rực lửa nhìn nhau vô cùng hằn học.

Bóng Cheer vừa đi khuất, Yan đã lập tức giở giọng ra lệnh.

– Thằng này, vào nhà tao nói chuyện! – Vừa nói, Yan vừa loạch xoạch cất xe rồi khươ tay tỏ ý gọi Chan vào theo.

– Sao tao lại phải vào nhà mày? Không thích! – Chan nguýt dài tỏ ý khiêu khích…Hắn vẫn còn đang điên vì cái câu”đùa à”của Cheer và việc nhà hai đứa thì ra sát vách mà đến giờ Chan mới biết…Đến phải chuyển nhà tới đây để giám sát thôi!

– Hay ho lắm đấy à mà để hàng xóm người ta nhìn cho như thế này???

Nghe Yan nói, đến lúc này Chan mới để ý ánh mắt dòm ngó của những người hàng xóm tò mò đang dõi theo chúng từ phía xung quanh…Cư dân ở đây thật đúng là phiền nhiễu, nghĩ vậy, Chan đành hậm hực đi vào.

Lặng lẽ trốn thoát khỏi cuộc ẩu chiến của hai con trâu non, Cheer lại thong thả một mình dạo bước trên con đường quen thuộc dẫn tới nhà vợ Mita. Vừa đi vừa chắp hai tay ra đằng sau lưng, tung tẩy nhảy nhót trong chiếc áo cánh dơi dài lùng bùng…Cảm giác tận hưởng đất trời trong lành thanh mát những ngày đầu Tết, khi con đường bình thường tấp nập nay đã bớt ngập bóng người…chỉ còn lại lác đác đâu đó tiếc cười nói rôm rả của gia đình này chuẩn bị sang chúc tết gia đình kia…Không khí sảng khoái như thế này…chắc chỉ còn tồn tại ở những ngày Tết nhất…

– Cháu chào bác ạ! Mita có nhà không ạ? – Chưa thấy người đã nghe thấy giọng, mẹ Mita niềm nở trả lời.

– Nó đang ở trên nhà đấy! À…Mai vào đây để bác lì xì nào!

He he he! Vừa sang tìm vợ lại vừa được nhận lì xì…mùng một thế này là quá son!
Cầm chiếc phong bì đỏ rực rỡ trên tay, Cheer hí hửng lon ton nhảy lên từng bậc cầu thang rồi gõ cửa phòng vợ nó.

– Vợ ơiiiiiiiiiiiiiiiii!!! Chết chồng rồiiiiii!!! – Vừa vào đến phòng cái Mita, Cheery đã vội nhảy phịch lên giường, nắm sóng soài thở dài nẫu ruột…

– Saoooooooooooooo!!! – Hỏi Cheer thì ít mà chủ yếu mắt Mita vẫn đang dán chặt vào đôi chân chưa qua tẩy trùng của Cheer là nhiều…

– Yan đi Sài Gòn về rồi đấy! – Vừa nói, nó vừa lật ngược cả người lên, co tròn giãy giụa.

– Thì sao??? – Mita vẫn thản nhiên như chuyện bình thường ở huyện.

– Nhưng mà Yanbi thích chồng, vợ không biết à? – Nói rồi, nó liền vùng mình ngồi bật dậy, cong môi phân tích.

Cheer vừa dứt lời, thái độ bình thản của Mita lập tức bị đánh bạt sang một bên, nó trố mắt lên há hốc miệng hỏi lại.

– Cái gì??? Thằng dở hơi ấy thích chồng? Thằng thiểu năng ấy thích chồng? Thằng cù lần ấy thích chồng á??? Mà thích ở điểm gì? Chồng thì có cái quái gì mà sao lắm thằng thích thế nhỉ??? – Mita nói liền một tràng, như bắn súng tiểu liên tằng tằng vào mặt hồ đang yên ả…

– Thế sao mày lại yêu tao…vì sao mày lại yêu tao…– Cheer ngước khuôn mặt ỉu xỉu lên chau mày hỏi ngược lại.

– Bởi vì tao bị mày lừa tình đó…hu hu hu…bây giờ tao mới biết mày bị yếu sinh lý…không thể đáp ứng nhu cầu của tao…không thể khiến tao lên đến đỉnh…tao thất vọng lắm chứ bộ…– Vừa lấy giấy ăn, vừa lau nước mũi, Mita giả bộ khóc lóc thảm thiết.

– Bởi vì tao yếu sinh lý nên mày mới cặp kè với thằng Chợ Sắt đúng không? Ờ! Anh Chợ Sắt thì kinh rồi…tao đâu dám dây vào…

– Thôi…không phải trình bày…quay lại vấn đề chính! Nó thích chồng từ bao giờ?

– Ôi xời! Chồng biết sao được…Chồng đáng yêu thế này chắc nó thích chồng ngay từ cái nhìn đầu tiên! Ha ha ha! – Nói xong, Cheer tự ôm khuôn mặt đỏ lựng của mình lên bật cười thích thú.

– Khổ thân! Hôm nay lại uống thuốc thiếu liều rồi phải không? Có cần tiêm thêm cho mấy mũi không?

– Tiên sư mày…– Bị Mita xỏ đểu, Cheer lại thở dài, rồi tiếp tục lăn ra giãy giụa – Aaaaaaa!!! Không biết đâu! Không biết đâu! Phải làm thế nào bây giờ! Chan với Yan bây giờ đang ở cạnh nhau đấy!!!

– Ối thôi chết! Sao chồng không ở cạnh bọn nó? Nhỡ xảy ra án mạng thì sao? Mai kênh 14 lại giật tít”Án mạng đánh ghen mùng 1 Tết giữa hai thanh niên trẻ vì một cô gái mét rưỡi bẻ đôi! Sâu hót!”

– Ừ! Hẳn là hót! Hót *** ý! Mà hôm nay chồng lại lỡ miệng nói với Yan chuyện với Chan chỉ là đùa nữa chứ. Chan giận chồng mất rồi…làm thế nào bây giờ?

– Chết…thằng Chan nó yêu chồng như thế mà chồng lại bảo là đùa…chồng bị dở hơi à???

– Ừ! Thì đấy! Chồng cũng biết thế! Chả hiểu sao chồng lại nói ra câu ý vợ ơi!!! Nhưng lúc đấy nhìn mặt Yan sợ lắm…chồng không dám nói thật…sợ nó bị tổn thương ý…

– Thế sợ nó bị tổn thương mà không sợ Chan bị tổn thương à? Chết vẫn không hết dốt mà! Thôi! Liệu mà xin lỗi Chan đi. Để thế không được đâu! Tự trọng của thằng đàn ông nó cao lắm…

– Haiz…mệt thế…đã bao giờ phải mở miệng ra xin lỗi nó đâu…

– Thì bây giờ tập đê!

– Rồi! Biết rồi! Rách viêc quá điiiiii!!! – Nói rồi, nó lại chùm đầu chui biến vào trong chăn, thở dài mệt mỏi.

Chuyện của Cheer còn chưa kết thúc, 15 phút sau, tiếng bấm chuông inh ỏi lại báo hiệu câu chuyện của Hummie chuẩn bị tiếp tục làm phiền Mita.

– Cheer ơi! Mita ơi! Tức chết mất! Giúp tôi với!

– Lại làm saoooo!!! – Nhìn vẻ mặt nhăn nhó của Hummie, hai đứa tiếp tục quay sang càu nhàu.

– Thằng Yon ý…nó cưa gái trên facebook!!! – Vừa nói, Hummie vừa hậm hực mở facebook của Yonnie lên, chần chừ chỉ vào những dòng đối thoại vô cùng đong đưa của Yon với đám con gái vớ vẩn trên mạng.

Căng mắt lên nhìn vào những dòng chat thân mật như…

“Anh Yon quên em rồi…”
“Đâu…đã phút nào anh dám quên em…”
“Vậy sao không nhắn tin cho em?”
” Vì anh có vợ rồi!”
“Thế anh không ngoại tình được sao?”

Đọc đến đoạn này, cả ba đứa đều nổi máu tam tành, chỉ muốn tạt nguyên cả thùng axit vào mặt đứa con gái trơ trẽn này…

– Mày…”like” vào cái dòng”chơm chơm, ôm ôm”này cho tao! – Cheer nghiến răng chỉ vào dòng mà nó ngứa mắt nhất.

– “Like” á? Mày nghĩ tao vui lắm à mà phải”like”cho chúng nó?- Hummie dựng ngược cả người lên quạc lại.

– Ngu thế! Bảo sao không khá lên được!”Like”vào đấy…để đánh động cho nó biết là”Này, tôi biết rồi đấy! Anh làm trò vừa thôi!”. Hiểu không? Nếu nó có tật tự khắc sẽ giật mình. Mày không được manh động. Không được quát mắng tỏ vẻ ghen tuông gì với nó. Cứ từ từ. Cư xử thật bình thường nhẹ nhàng cho tao. Nói ít thôi, nhưng đã nói là phải nói đúng. Làm thế nó mới sợ. Hiểu không?! – Cheer nói một lèo, chia sẻ lại những kinh nghiệm mà nó đã dùng để trị con bé Nhi rồi cười nham hiểm.

– Wow…quả nhiên là sư phụ…Tao xin”like”!!!

Chap 47: Cạnh tranh lành mạnh

– Rồi! Like xong thì cứ chờ đấy, xem nó có tật giật mình chủ động nói gì với mày không. Hừm! Tao ghét nhất là cái loại con trai lăng nhăng cợt nhả như thế này! – Vừa nói, Cheer lại vừa nghĩ đến quãng thời gian trước Chan cũng chẳng khác gì thằng Yon bây giờ. May mà nó còn trị được…

– Tao thề với mày là tao ức lắm ý! Nó cứ cậy nó đẹp trai, xong toàn đi tà lưa mấy con 95, 96 trên facebook, mình là vợ nó là nó chả coi ra gì cả! Miệng thì lúc nào cũng kêu”em yên tâm, em là nhất”…Đùa…tao chả biết tao mà là nhất thì con nào mới là số một cơ!!! – Vừa nói, Hummie vừa khoanh tay ngồi nhìn máy tính rồi thở hậm hực.

– Ờ! Mà con nào nó cũng”em gái, em gái”…Lấy cái cớ em gái ra để lăng nhăng một cách quang minh chính đại! Nhìn chúng nó chat cả nhau trên wall mà tao chỉ muốn phát rồ lên được ý! – Cheer đay nghiến.

Thấy thế, Mita lại ngáp dài, thực chất ở đây chỉ có mình nó là FA nên nó chả quan tâm cho lắm. Là người bình tĩnh nhất, đứng từ bên ngoài xem xét mọi việc, chỉ có Mita mới đưa ra được những lời phê bình lý trí.

– Chúng mày cứ tức mà làm gì? Hồi trước tao chia tay người yêu cũ cũng vì facebook đấy! Giờ tao đóng xừ nó vào. Chả phải quan tâm đến bố con thằng nào nữa. Facebook rách việc lắm! Nói thật chứ cứ bảo khoan dung độ lượng các kiểu, nhưng thử hỏi chỉ cần nhìn người yêu mình”like”ảnh con nào trên facebook là mình đã sôi hết cả máu lên rồi! Đừng nói đến chuyện comment nịnh nọt…Ôi giồi ôi! Lúc ý tao chỉ muốn giết cả hai!!! Thế nên thôi! Đã yêu là phải biết chấp nhận, không thì khóa xừ facebook vào đi!

Mita nói xong, cả hai đứa con gái còn lại đều giật nảy mình xừng cổ lên đồng thanh đáp lại.

– Khônggggggggggggggggggg!!!!

Miễn cưỡng vào trong nhà Yan, Chan lầm lì như thể chuẩn bị bước chân ra trận mạc vậy. Nhìn kẻ địch cũng không kém phần khó chịu ngồi lù lù trên ghế sô- pha đối diện mình, hắn nguýt dài một dài rồi khệnh khạng ngồi xuống.

– Sao! Muốn gì? Đánh nhau à? – Chan mở lời trước.

Bình tĩnh chắp hai tay ngồi khom lưng hướng ra phía trước, Yan khẽ cười khẩy, rồi ra điều kiện.

– Thôi được rồi! Hồi trước tao phải vào Nam, một mình mày ở đây tác chiến. Không tính! Từ bây giờ tao cả mày cạnh tranh công bằng. Ok?!

Nghe Yan nói với vẻ mặt thản nhiên mà Chan không khỏi lộn ruột. Không thể không đặt câu nghi vấn não thằng này làm từ cái gì?…
Trong thời gian hắn ta ung dung vào Sài Gòn”hóng nắng” thì Chan đã phải vất vả đánh vật với cái lạnh ngoài đây, dùng trái tim hừng hực của mình để sưởi ấm cho Cheery…mới có được kết quả viên mãn như ngày hôm nay. Vậy mà đùng một cái thằng Châu Quỳ này xuất hiện, rồi bây giờ lại đòi cạnh tranh công bằng á? Quả là điên!!!

Nghĩ vậy, Chan liền lập tức gạt phắt đi.

– Mày bị dở hơi à? Mày đi kệ mày chứ? Biết tao cả Cheer đã tiến triển đến mức nào rồi không?

Bỏ qua lời kích bác của Chan, Yan vẫn cố gắng bình tĩnh thương lượng tiếp.

– Mức nào? Lời mày nói sao tao phải tin. Nhưng tao chắc chắn một điều là tao thích Cheer trước mày!

– Trước tao?! Bố thằng dở hơi! Mày biết tao quen Cheer từ bao giờ không?

– Đếch biết! Mày biết Cheer nhìn thấy cái ấy của tao rồi không?

Trong cơn nóng giận, không kiểm soát được lời nói, Yan vô tình phát ngôn bừa bãi. Vừa nói xong thì hắn cũng chợt cứng cả họng, vội vàng ngậm miệng lại không nói nữa. Nhưng thái độ hung hãn của Chan đã đánh tan tất cả…

– A thằng chó! Mày đừng có chém! Thấy kiểu quái gì!!!

– Hờ hờ…vì lúc đấy tao vừa tắm xong…– Thấy Chan càng nóng, Yan lại càng hả dạ. Nghĩ vậy, hắn liền cố tình chọc ngoáy tiếp. Nhưng không ngờ, Chan đã sớm đoán được ý đồ này, thế nên hắn cũng liền lật ngược lại ván bài trong gang tấc.

– Thì sao? Tao với Cheer còn ngủ cả nhau rồi đấy?!

– Nói dối không làm mày áy náy lương tâm à?

– Nếu cảm thấy nghi ngờ thì mày hỏi Cheer xem cô ấy dám phủ nhận không??? – Chan khẽ đánh mắt lên, nhìn Yan cười khẩy.

– Ngậm mồm vào không răng mày lại bay khỏi miệng đấy! – Vừa nói, Yan vừa gằn giọng lên, nắm đấm trên tay hắn đã nổi gân xanh tự bao giờ không biết.

Chẳng thèm để tâm, Chan vẫn tiếp tục nheo mắt cười vẻ hưởng thụ…

– Quên không nói với mày là cô ấy còn rất ngọt đấy! Ha ha!!!

BỐPPPPPPP!!!!!

( Đoạn hội thoại tạm thời kết thúc để chuyển cảnh sang màn võ thuật hành động )…

Sau một hồi tay đấm chân đá kịch liệt, hai thằng con trai cuối cùng cũng đành chịu thua đối phương về độ lì lợm nên quyết định dừng tay không đánh nữa. Chan nằm bệt ra nhà, nhìn lên trần bằng đôi mắt tím ngắt của mình rồi thở hắt ra từng hơi mệt mỏi…

– Thằng ôn! Mày cũng khỏe phết đấy nhỉ! – Vừa nói, Yan vừa từ trong phòng tắm đi ra vứt cho Chan một cái khăn ướt úp lên mặt, rồi giữ lại một cái để tự lau cho mình. Kể ra sau khi đánh nhau, chúng nó lại càng cảm thấy thoải mái vì đã trút được một phần bực dọc lên đối phương. Dĩ nhiên cũng tự dưng cảm thấy nói chuyện thoải mái hơn rất nhiều.

Nằm đăm chiêu suy nghĩ một hồi, sau khi chậm rãi lau đi hết chỗ mồ hôi vương ***…Chan mới quyết định bật mình ngồi dậy, nhìn Yan một lúc rõ lâu rồi mới quyết định nói.

– Thôi…được rồi…– Chan rặn từng hơi thật chậm…dường như chẳng muốn thốt ra…

– Được rồi cái gì cơ??? – Chan vừa dứt lời, Yan liền giật mình ngỏng cổ lên, tỏ vẻ ngạc nhiên hứng khởi vô cùng.

Lời nói vừa được cất ra thật sự khiến Chan chỉ muốn thu hồi lại ngay tức khắc, nhưng nghĩ thật kỹ, dẫu sao đây cũng là một cơ hội để làm phép thử cho thước đo tình cảm của Cheer đối với mình, nên Chan quyết định gật đầu…

– Thử tỏ tình với Cheer đi. Tôi cho phép! Nhưng chỉ một lần thôi đấy! Nếu không được thì rút lui mãi mãi. Ok?

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Ai đúng?
Gọi điện
Hàng Xóm Bá Đạo
Đôi Giầy Đỏ
Sai một câu