Cô Dâu Bỏ Trốn

18.09.2014
Admin

Hoàng kinh ngạc nhìn Vũ, anh không hiểu gì cả, tại sao nó bị con nhỏ kia chơi một vố đau như vậy, nó không những không tức giận hay điên lên thì thôi mà nó lại cười như điên thế kia là thế nào.
Nhưng Hoàng đâu có hiểu chính nét mặt và giọng nói thua cuộc của anh làm cho Vũ khoái trí.
Vũ cười chán, anh lấy tay quẹt hai giọt nước mắt của mình, vì lúc nãy anh lỡ cười làm cho nó văng ra, anh bảo thằng bạn.
– Hôm nay là ngày vui nhất của cuộc đời tao…!!!
Hoàng nắm lấy cổ áo của Vũ mà quát.
– Tên này sao mày lại cười như điên thế hả, mày mà không giải thích được tại sao mày có thái độ như thế thì mày chết với tao…???
Vũ gỡ tay thằng bạn ra khỏi cổ của mình.
– Tao buồn cười vì tao thấy đôi oan gia gặp nhau và cãi nhau làm cho tao vui quá…!!!
Vũ lại bắt đầu cười to lên, anh lại không kiềm chế được mình, Hoàng tức quá, anh liền cầm lấy cái khăn giấy, anh tống luôn vào mồm của Vũ, anh hét.
– Mày có câm đi không hả, trời ơi, sao tao lại có một người bạn như mày chứ…!!!
Vũ mặc dù bị Hoàng làm cho không cười được vì đống khăn giấy kia, nhưng cái vai của anh vẫn rung lên, anh gỡ từng cái khăn ra một, anh tiện tay vứt luôn ra cái sọt rác gần ở đấy.
Anh nheo nheo mắt trêu Hoàng.
– Nhìn chàng kìa, chắc là nhớ nàng quá nên tương tư chứ gì…???
Vũ vỗ vỗ hai cái vào vai của thằng bạn anh giả vờ an ủi.
– Thôi mà có gì thì cứ nói ra đi để lần sau nếu có gặp lại tao sẽ xin giúp số điện thoại và điện chỉ của nhà nàng cho…!!!
Hoàng tức bầm gan, anh bóp cổ của Vũ, anh rủa thằng bạn của mình.
– Thằng kia cho mày chết, mày mà còn nói với tao bằng cái giọng đó nữa tao sẽ giết chết mày thật đấy…!!!
Hoàng vừa buông tay của mình ra là Vũ lại cười phá lên, anh cười như chưa bao giờ được cười.
Hoàng tức quá, anh bước xuống và đóng cửa xe đánh rầm một cái, anh bỏ đi luôn.
Vân một mình cất bước trên đường, nó đang cố vắt óc ra để nghĩ cách trả lời bà Hoa sao cho hợp tình hợp lý, nhưng nó không tìm ra cách nào cả.
Hôm qua nó đã viết thư về nhà, hàng tuần nó đều gửi một lá thư, nó muốn bố mẹ và ông của nó yên tâm về nó.
Một mình cô đơn và phải chống trọi với cuộc sống đầy biến động này nhiều lúc làm cho nó mệt mỏi, nhưng nó không thể nào đầu hàng được, nó cần thời gian để thích nghi dần.
Nó lang thang khắp nơi vì hôm nay là chủ nhật nên nó được ở nhà, bà Hoa đã mời nó tới nhà của bà chơi, nó ngán ngẩm nghĩ đến lúc phải trả lời là không với bà nhưng nó không còn cách nào khác, vì nếu nó ở lại, tên kia lại khinh nó và hiểu lầm là nó thích anh ta thì khổ.
Vân thấy có một cái công viên rất to gần bên đường, nó liền tạt sang, vì trời nóng như thế này mà có một chỗ để nghỉ ngơi và tránh cái nắng như thiêu thì còn gì bằng.
Vân tìm cho mình một cái ghế đá trống để ngồi, nó nhìn xung quanh nhưng nó đành thất vọng vì người ta đã ngồi kín cả rồi.
Vân nghĩ kiểu này mình đành ngồi trên nền gạch cạnh cái bồn hoa kia. Vân đang định ngồi xuống, nó thấy có một anh chàng đang đọc sách và bên cạnh anh ta vẫn chưa có ai ngồi.
Vân thận trọng tiến lại từng bước, vì anh ta cúi xuống và đang say sưa đọc nên không biết là nó đang nhìn mình.
Vân lên tiếng hỏi.
– Tôi có thể ngồi ở đây được chứ…??
Anh ta giật mình ngước mắt lên, vừa nhìn thấy con nhỏ trước mắt mình là mũi của anh ta nhăn lại như ăn phải ớt và cái miệng của anh hơi trề ra, anh ta mai mỉa bảo nó.
– Không dám, cô cứ tự nhiên…!!!
Vân cũng không ngờ là mình lại gặp phải Hoàng ở đây, khỉ thật, sao số của nó xui thế không biết.
Vân không thèm bảo Hoàng thế nào, nó liền ngồi ngay xuống. Vân lấy tay lau mồ hôi trán, nó cúi xuống đấm nhẹ vào cái chân bị nhức mỏi vì đi bộ.
Vân hỏi Hoàng với vẻ quan tâm.
– Hôm đó anh và Vũ ăn ngon chứ…??

Hoàng hận nó vẫn còn chưa tan, anh đã cố để quên thế mà nó lại dám nhắc lại với anh thế này.
Hai tay của anh siết lại, cuốn sách vị vò nát trong tay anh mà anh cũng không biết.
Vân thấy Hoàng nhắm mắt lại, nó nhìn xuống tay anh thấy cuốn sách xắp bị nhàu đến nơi, nó liền giật lấy và giở ra xem.
Vân vừa nhìn thấy tựa đề của cuốn sách, nó sung sướng quá vội hỏi Hoàng.
– Anh mua nó ở đâu, anh có thể chỉ cho tôi được không…??
Hoàng cảm thấy con nhỏ này đúng là có vấn đề, hôm trước nó chơi xỏ anh, hôm nay nó cười đùa với anh, sao tính cách của nó lúc nắng lúc mưa là thế nào.
Hoàng đã ghét nó sẵn nên anh thờ ơ hỏi.
– Cô cần biết để làm gì…??
Vân say sưa bảo Hoàng.
– Vì tôi đã lùng mua nó từ lâu lắm rồi mà không được, anh đã đọc xong chưa, nếu anh đọc xong rồi anh có thể cho tôi mượn được không…??
Hoàng ngạc nhiên tại sao một con nhóc lại có hứng thú với cuốn sách đòi hỏi phải suy ngẫm nhiều như thế này, lẽ ra nó phải chọn cho mình mấy cuốn truyện tình cảm nhẹ nhàng của tuổi teen chứ.
– Cô mượn sách của tôi về để đọc hay chỉ để chiêm ngưỡng cho vui…!!!
Vân đang vui vì tìm được cuốn sách mà mình yêu thích nên nó không để ý tới lời nói pha chút châm biếm của Hoàng.
– Tất nhiên là để đọc rồi vì tác giả của cuốn sách này là thần tượng của tôi…!!!
Hoàng tò mò hỏi.
– Cô đã đọc những tác phẩm nào rồi mà trông cô có vẻ có hứng quá, nếu cô mà lừa tôi là tôi biết ngay vì ông này cũng là tác giả yêu thích của tôi…!!!
Vân kể ra một loạt, chưa hết nó còn bình phẩm hay dở của cuốn sách cho Hoàng nghe, nó hăng say bình luận với Hoàng như hai người đang bình luận về bóng đá.
Cả hai không ngờ là càng nói chuyện họ càng thấy mình có quá nhiều điểm chung từ sở thích đọc sách, xem phim, nghe nhạc thậm chí cả khiếu ăn uống, họ kinh ngạc nhìn nhau rồi cùng quay ra hai hướng khác nhau
Vân mặc kệ Hoàng có đồng ý cho mình mượn sách hay không, nó vẫn cầm lấy cuốn sách và bảo.
– Cảm ơn anh vì cho tôi mượn sách, tôi sẽ hoàn trả cho anh sớm…!!!
Hoàng kinh ngạc, vì anh đã nói gì đâu, sao con nhỏ này chưa chi đã nói như thể anh đã đồng ý rồi là thế nào.
Hoàng cười khẩy bảo Vân.
– Tôi chưa thấy có ai vô duyên và chai mặt như cô, người ta vẫn chưa đồng ý hay cho phép tại sao cô lại dám cầm cuốn sách của người khác là thế nào…??
Vân giả vờ thương hại và hối lỗi.
– Tôi xin lỗi, tại tôi tưởng anh là một con người tốt bụng, và hai nữa gia đình anh lại giàu có nên tôi mới dám mượn sách của anh, tôi mượn sách rồi tôi sẽ trả chứ có phải tôi cướp luôn của anh đâu mà anh bảo tôi là chai mặt, anh có thấy mình hơi quá đáng không hả…??
Hoàng đã được nếm mùi đau khổ vì miệng lưỡi của Vân nên anh đành cố nuốt giận vào lòng.
Hoàng đứng lên, anh không muốn nói chuyện hay nhìn thấy mặt của con nhóc này nữa.
Vân thấy Hoàng định đi về, nó liền hỏi.
– Anh có thể cho tôi biết là tôi có thể trả cuốn sách này cho anh theo cách nào không…??
Hoàng chán nản lắc đầu, anh bảo Vân.
– Thôi cứ giữ lấy mà đọc vì trong thư viện của nhà tôi có rất nhiều sách thuộc loại này…!!!
Vân mặc dù thích cuốn sách thật, nhưng nhận ơn từ một người như Hoàng, nó không thích nên nó cương quyết bảo Hoàng.
– Nếu thế thì tôi đành phải trả anh cuốn sách này, tôi không muốn anh lại coi khinh tôi…!!!
Vân đưa cuốn sách ra trước mặt của Hoàng, anh nhìn cái tay đang cầm cuốn sách của Vân, anh cười khẩy hỏi nó.
– Cô mà cũng biết nói câu này à, tôi đã nói là không cần đến nó nữa thì cô cứ cầm lấy đi sao còn lắm mồm và lôi thôi làm gì…!!!
Vân càng nghe Hoàng nói, nó càng tức.

– Này anh, anh có thấy mình nhỏ mọn quá không hả, anh đã bao nhiêu tuổi rồi mà cứ tìm cách gây sự và cãi nhau với một con nhóc như tôi…!!!
Hoàng bực cả mình, anh không thèm bảo nó thế nào nữa, anh bước đi luôn.
Vân đâu chịu buông tha cho Hoàng dễ dàng thế, thấy Hoàng bỏ đi, nó cũng bước theo, thành ra Hoàng đi trước, nó lẽo đẽo theo sau, Vân đếm từng bước chân của mình, thậm chí nó còn dơ nấm đấm lên dứ dứ ở đằng sau gáy của Hoàng nữa, nó lấy tay bịp miệng mình lại vì buồn cười.
Hoàng nghe có tiếng bước chân ở đằng sau, anh vội quay ngay lại, anh thấy con nhóc đang che miệng cười, chưa hết nó và anh đang đứng đối diện với nhau.
Bầu trời đã về trưa, cái nắng nóng lúc này đã dâng cao, những tán lá cây đang hắt lên những tia sáng chói chang và những cơn gió đang thổi nhẹ qua hai người.
Vân cười cười hỏi Hoàng.
– Chồng của em có thể mời em một bữa ăn được không…??
Hoàng tròn xoe mắt ra vì kinh ngạc, anh kêu khổ, con bé này đúng là nó chẳng coi anh ra cái gì thật, nó chỉ coi anh là một con dối của nó thôi, vì nó không những chửu anh, chơi xỏ anh và bây giờ nó còn đòi anh mời nó ăn cơm nữa chứ, chúa ơi sao trên đời này lại có một con nhóc không biết liêm sỉ như nó.
Hoàng vừa tức giận và vừa mai mỉa Vân.
– Cô không thấy là mình hơi kỳ lạ hả, tôi không thấy có người con gái nào như cô cả, sao cô lại dám bắt ép tôi mời cô ăn là thế nào, cô không thể nào tự mình đi được hay là cô không có tiền trả…!!!
Vân vuốt vuốt cái mũi của mình, nó khoanh tay lại, cuốn sách đung đưa trong tay của nó.
– Dạ, cả hai anh ạ, vì em lỡ không mang theo tiền và…!!!
Vân nheo nheo mắt trêu Hoàng.
– Không lẽ em không thể nhờ chồng chưa cưới của mình mời mình ăn một bữa hay sao, anh mà keo kiệt như thế này thì ai mà dám lấy anh…!!!
Hoàng ôm đầu, cái mặt của anh bắt đầu nhăn lại, anh bỏ đi trước, Vân cười khoái trí, nó liền nắm ngay lấy tay của Hoàng, vừa đi nó vừa âu yếm bảo Hoàng.
– Anh yêu mình đi ăn luôn nhé, vì em đã đói lắm rồi…!!!
Hoàng hất tay của Vân ra, anh càng cố thì nó càng nắm chặt lấy thầm chí n ó còn ôm chặt lấy khủy tay của anh.
Hoàng đành chịu thua, anh dở khóc dở cười, chúa ơi, có ai bị rơi vào tình huống như anh không hả trời.
Vân trong lòng thì tức và căm hận Hoàng lắm vì hắn làm cho cái chân của nó đến bây giờ vẫn còn đau, hắn còn dám sỉ nhục và nói xấu nó nữa, nên nó quyết tâm làm cho cái tên này điên đầu và phát rồ lên vì nó thì thôi.
Vừa nắm tay của Hoàng, nó vừa đi vừa nhảy lên như một con nhóc được cha của mình dắt đi dạo công viên trông hai người giống cha con hơn là người yêu.
Hoàng lắc đầu kêu khổ, tên Vũ bạn của anh nói đúng anh và nó là oan gia, mặc dù không muốn và không thích gặp nhau nhưng ông trời lại chơi ác cứ bắt ép anh phải gặp nó. Hoàng ngán ngẩm con nhóc này lên đến tận cổ rồi.
Anh chán nản hỏi nó.
– Cô muốn ăn gì…??
Vân xoa xoa vào bụng của mình, nó bảo Hoàng.
– Tôi thích rất nhiều món, nhưng thôi chào anh…!!!
Nói xong câu đó, Vân liền buông tay của Hoàng ra, trước khi quay gót đi, nó bò lăn ra để cười.
Hoàng nhìn Vân đầy tức tối, thì ra nó lại chơi xỏ anh, anh muốn điên cả đầu và hai bàn tay của anh bóp chặt lại với nhau, bây giờ Hoàng muốn cho Vân vài cái tát lắm, nó làm cho anh khổ sở từ nãy giờ, anh cứ tưởng nó ép anh mời nó đi ăn thật, hóa ra nó chỉ muốn chơi anh mà thôi.
Vân le lưỡi ra để trêu Hoàng.
– Em suy nghĩ lại rồi, em không thể nào chịu đựng nổi một ông chồng như anh đâu, anh vừa keo kiệt, miệng lưỡi lại như đàn bà, em mà lấy anh hóa ra là hai người đàn bà lấy nhau à, thiên hạ mà biết họ lại khinh thường em không có mắt chọn chồng thì khổ, chào anh nhé anh yêu, em hy vọng anh sẽ tìm được một người con gái có thể sửa được cái tính đó của anh…!!!
Vân vừa đi vừa chạy vì nó sợ Hoàng sẽ đuổi theo và cho nó một trận, trên môi nó nở một nụ cười thích thú, he he he, nó sung sướng vì đã cho cái tên ngu ngốc kia một vố thật đau.

Hoàng bất lực nhìn theo Vân, anh tái mặt, anh chưa bao giờ bị sỉ nhục như thế này cả, con nhỏ kia nếu để tôi gặp cô thêm một lần nữa, tôi cần phải cho cô biết cô sẽ nhận được những gì mà cô nói với tôi ngày hôm nay, cô dám khinh tôi là đàn bà hả, ha ha ha, anh cũng phá ra cười như điên, nhưng chỉ được hai câu là anh ngừng ngay lại, trong đầu của anh hiện lên một kế hoạch, cái mặt của anh giãn ra và cái miệng của anh khẽ nhếch lên.
Vân chạy một mạch và không dám quay đầu lại, nó chỉ sợ Hoàng đuổi theo nó ở đằng sau thì khốn.
Chạy được một đoạn khá xa, Vân phải dừng lại để thở, cái chân của nó rã ra vì chạy bộ và vì vết thương sau tai nạn của nó vẫn còn chưa lành hẳn.
Lấy tay quẹt mồ hôi trán, tuy là hơi mệt mỏi nhưng tinh thần của nó rất phấn chấn vì nạn nhân của nó hôm nay là Hoàng, kẻ mà nó căm hận nhất đời đã bị nó xử.
Vân mỉm cười cất bước, nhìn mọi người vội vàng lái xe về nhà để ăn cơm trưa hay chỉ đơn giản là tránh cái nắng nóng, trong lòng của nó cảm thấy hơi cô đơn và buồn bã.
Vân đưa mắt nhìn mọi người xung quanh, nó đứng lặng ở đấy, niềm vui lúc nãy của nó tan biến đi đâu hết cả, nỗi đau phải xa nhà và là một kẻ lang thang đang chiếm hết tâm trí của nó.
Vân thở dài nghĩ, bao giờ mình mới có thể về nhà và liệu mình có tìm được một người đàn ông mà mình tin tưởng để gửi gắm trái tim hay không.
Vân quá đói và quá mệt để đi về nhà, nhìn thấy có một chuyến xe buýt đang đến, nó liền dơ tay ra vẫy vẫy, rồi trèo luôn lên khi chiếc xe dừng lại.
Vân hỏi chị soát vé về trạm sắp tới và hỏi xem nó có thể xuống ở đâu, nó yên tâm vì nó cách nhà cũng không xa lắm, chọn cho mình được một chỗ trống, nó ngồi xuống. Vân nhìn mọi người xung quanh, ngồi được một lúc, cái mắt của nó díp lại, nó ngủ ngà ngủ ngật ở trên xe.
Đến khi chiếc xe dừng lại, chị soát vé phải gọi và lay nó hai ba lần nó mới tỉnh giấc.
Vân giật mình đứng lên và hỏi chị.
– Chị làm ơn cho em hỏi em đang ở đâu…??
Chị soát vé phì cười bảo nó.
– Đây là bến đỗ của xe buýt, em nên bắt chuyến khác để về nhà, vì chiếc xe này không đi nữa đâu…!!!
Vân kêu khổ vì ngủ quên mà nó bị lỡ cả chuyến xe, nó cảm ơn chị và bước xuống.
Mắt của nó hoa cả lên vì nắng và cái đầu của nó như bị ai vò vì đau, còn cái bụng của nó lại xôi lên vì đói.
Vân nhìn xung quanh, ngoài xe và xe ra nó không còn trông thấy cái gì khác nữa, nó ngán ngẩm và buồn thay cho cái số của nó, không biết đây là chỗ nào.
Vân lê bước ra đường, ánh nắng hắt lên đầu và lên người của nó, nó lấy tay che đầu lại, vừa đi nó vừa chạy, nó chỉ mong mình có thể về nhà ngay vào lúc này. Vân sờ tay vào túi quần, nó đang ước lượng xem mình còn bao nhiêu tiền để thuê xe về nhà hay là đi ăn, nhưng xui cho nó vì hình như nó chỉ còn vài xu lẻ.
Vân nhăn mặt lại vì lo và vì sợ, nó cảm thấy tình trạng của nó lúc này không khác lúc đầu nó đến đây là mấy, không tiền, không nhà và không biết đường.
Vân ôm đầu đứng ở đấy, nó ngồi xuống cái ghế chờ xe buýt, nó co chân lên và nhìn mọi người đi ra đi vào. Vân dựa vào cái bảng quảng cáo và mắt của nó nhắm lại, mặc dù nó muốn về nhà nhưng nó không còn sức để mà lê nữa rồi.
Vân run run mở cái điện thoại ra, nó cần gọi cho Thu – bạn thân của nó.
Nhưng mà xui cho nó, Thu chắc là đang bận nên không bắt máy. Vân cố gọi hai ba lần mà cũng không được, Vân ngán ngẩm nghĩ, mình đúng là vô duyên, có mỗi con bạn tuy là ở xa nhau nhưng trong lúc mình gặp chuyện buồn hay khó khăn như thế này thì nó lại đi đâu mất.
Vân cúp máy và đút nó luôn vào túi. Vân nghĩ hay là mình nhờ Khoa đi đón vì ngoài hắn ra mình không nghĩ được ai khác nữa cả.
Vân còn chần chừ chưa quyết thì có một ông người nước ngoài bước lại và hỏi nó bằng tiếng Pháp.
– Cô làm ơn chỉ cho tôi viện bảo tàng lịch sử ở chỗ nào được không…??
Vân giật mình nhìn lên, miệng của nó cười tươi, nó liền đáp lời.
– Xin lỗi, nhưng tôi cũng là người lạ ở đây nên tôi không biết nó ở đâu cả, phiền ông đi hỏi người khác…!!!
Ông ta cũng mỉm cười đáp lại Vân, ông không ngờ là có thể gặp được một cô bé có thể hiểu được mình đang nói gì.

– Cháu có thể hỏi giúp tôi được không, vì đây là lần đầu tiên tôi sang Việt Nam để du lịch nên tôi sợ là họ không hiểu tôi đang nói gì…??
Vân cười cười, nó quay sang hỏi người bên cạnh, nhận được câu trả lời rồi, nó liền nói cho ông người nước ngoài kia biết.
Ông cười tươi và hạnh phúc vì mình đã tìm được điện chỉ nơi mà ông cần đến, ông liền bo cho nó tiền, nhưng nó từ chối không nhận, ông mỉm cười bảo nó.
– Cháu hãy nhận đi cho ta vui vì không ai tốt như cháu cả…!!!
Vân từ chối mãi mà ông kia không từ bỏ cái ý định muốn cho Vân tiền, nó đành phải nhận, tuy nhiên nó chỉ lấy của ông một ít đủ để đi xe về nhà thôi.
Vân bảo ông khách.
– Cháu sẽ nhận nhưng cháu chỉ lấy từng này thôi, nếu ông mà ép cháu quá thì cháu xin lỗi cháu phải từ chối…!!!
Ông khách mỉm cười đáp lại lời của nó, sau khi ông bỏ đi theo một hướng mà nó đã chỉ. Vân đứng lên rời khỏi trạm xe buýt, nó đang có ý định tìm một chiếc xe nào đó để về.
Vân trở về căn gác nhỏ của mình, vừa đi về đến đầu ngõ, Vân thấy có một chiếc xe ô tô đang đi vào. Nhìn màu xe và kiểu xe, Vân giật mình lẩm bẩm.
– Chiếc xe này sao giống của tên Khoa thế nhỉ, không lẽ hắn đến đây để tìm mình…!!!
Nhưng Vân đã đoán sai, chiếc xe đó tuy có giống về màu sắc và kiểu xe nhưng không phải của Khoa mà là của một người khác.
Vân lướt qua chiếc xe khi nó dừng lại, chỉ cần người đó không phải là Khoa thì Vân quan tâm làm gì.
Vân đi được hai bước, Vân nghe có tiếng gọi và hỏi mình.
– Cô là Vân đúng không…??
Vân giật mình trả lời người đàn ông trước mặt.
– Vâng, nhưng làm sao mà anh biết tên của tôi…??
Người đàn ôn cười cười, anh ta bảo Vân.
– Bà chủ của tôi mời cô tới nhà chơi…!!!
Vân càng kinh ngạc hơn vì Vân không biết bà chủ của anh chàng kia là ai, và tại làm sao anh ta biết mặt của Vân. Vân còn đang ngơ ngác vì không hiểu, anh chàng đã nói tiếp.
– Bà chủ Hoa muốn tôi tới đây đón cô…!!!
Vân à lên coi như đã hiểu, thì ra anh chàng này là tài xế của nhà bà Hoa, thảo nào anh ta biết tên và mặt của Vân.
Vân cười khì bảo anh ta.
– Vâng, anh chờ tôi một chút, tôi cần phải vào nhà để lấy một số thứ…!!!
Anh ta mỉm cười đáp lại lời của Vân, anh ta bảo.
– Cô cứ tự nhiên, tôi chờ cô ở ngoài này, khi nào cô xong thì lên tiếng nhé…!!!
Vâng gật đầu rồi chạy vào nhà. Thật ra, Vân cũng chẳng có cái gì để lấy hay để thay, nhưng Vân không yên tâm mà bỏ đi được vì gần cả ngày hôm nay không về nhà nên Vân cần kiểm tra xem có mất cái gì không.
Ngồi trên xe, Vân và anh chàng tài xế không ai nói với ai câu nào. Anh chàng tập trung vào lái xe, còn Vân nhìn ra hai bên đường. Cả ngày hôm nay, Vân không có cái gì vào bụng cả, cơ thể của nó như muốn lả cả ra, chân tay của nó phát run vì đói.
Vân nhắm mắt của mình lại, người của nó khẽ dựa vào cái ghế xe.
Anh chàng tài xế vì mải tập trung vào lái xe nên không để ý gì tới Vân. Khi chiếc xe lăn bánh vào cổng, anh ta quay sang để bảo Vân là đã đến nơi, nhưng anh chàng phải phì cười vì Vân đang say sưa trong giấc mộng.
Anh ta lắc đầu và cố lay Vân dậy, nhưng không có tác dụng. Vân do vừa đói, vừa mệt, cộng thêm bị cảm từ hôm qua đến giờ nên nó đã thiếp đi lúc nào không hay. Số thuốc mà Khoa mua cho Vân, Vân không hề uống hay dở ra xem, vì nó vốn là một con bé lười uống thuốc, nên mỗi lần nó bị bệnh, bố mẹ và ông của nó phải ép nó lắm nó mới nhắm mắt mà nuốt cho trôi, nay nó sống một mình, không ai quản và cũng không có ai biết để làm cái việc đó.
Cơ thể của nó nóng lên, hình như là nó bị xốt, cái mặt đỏ lên, mồ hôi lấm tấm ở trên trán của nó.
Anh chàng tài xế vừa động vào vai của nó, anh ta phải rụt ngay tay lại vì người của nó như là cái lò than.

Anh ta hốt hoảng vội gọi tên Vân thật to, làm cho Vân giật mình thức giậy. Vân lấy tay dụi mắt, nó hỏi anh ta.
– Đã đến rồi hả anh…??
Anh ta bước xuống mở cửa xe cho nó và bảo.
– Đến rồi, cô xuống đi, bà chủ đang đợi cô ở trong nhà…!!!
Vân lảo đảo bước xuống, cái đầu của nó đau nhức và hơi lạnh như thấm vào cơ thể của nó. Vân vội ôm lấy mình, nó cố đi vào trong, nhưng hình như đôi chân không còn nghe theo lời của nó nữa, nó khụy dần xuống.

Khoa đang ở trong phòng của mình, cả ngày hôm nay anh không phải gặp con nhỏ Vân nên đ ầu óc của anh thanh thản, anh đang tận hưởng không khí bình yên và riêng tư, nhưng nó bị phá vỡ khi anh nghe có tiếng gõ cửa dồn dập.
Khoa bực cả mình, sao anh không có phút giây nào yên thế nhỉ, đang muốn được yên thân thì lại bị làm phiền.
Khoa bước xuống đất, anh đi ra mở cửa. Anh hỏi cô giúp việc của mình.
– Có chuyện gì hay sao mà chị gõ cửa phòng của tôi gấp gáp thế…??
Chị kia thở dài bảo.
– Cô Vân bị cảm nặng quá nên bà nhờ cậu đưa cô ấy đi bệnh viện…!!!
Khoa lo lắng hỏi Hồng.
– Cô ấy bây giờ ở đâu…??
Hồng lễ phép trả lời Khoa.
– Cô ấy đang ở trong phòng khách…!!!
Khoa mặc dù ghét Vân, và không muốn gặp mặt nó, nhưng vì anh mà nó bị cảm, anh lo nó mà bị làm sao anh sẽ ăn năn vì hối hận mất.
Khoa vào phòng của mình lấy cái áo dài tay, anh khoác vào và vội đi xuống lầu.
Vân nằm trên ghế xô pha, mắt của nó đỏ lại vì xốt, nó cảm tưởng mọi thứ như đang quay xung quanh nó, giống như người ta bị say xe hay say sóng do đi thuyền.
Bà Hoa nắm lấy tay của nó bà âu yếm hỏi nó.
– Cháu cảm thấy trong người thế nào, cháu chờ một chút, Khoa sẽ đưa cháu đi bệnh viện ngay bây giờ…??
Vân cố mỉm cười và trấn an bà Hoa.
– Cháu không sao đâu, cháu chỉ cần nghỉ ngơi một chút là khỏe ngay ấy mà…!!!
Bà Hoa thấy Vân bị xốt như thế này mà nó vẫn còn bướng nên bà gắt.
– Cháu nên đi khám đi thì hơn, cháu tưởng bệnh cảm mà không chết người hả, không lẽ cháu không đọc báo hay là xem phim, người ta nói chỉ cần để quá, nó mà biến chứng ra căn bệnh khác thì khổ…??
Vân sợ nhất là không khí của bệnh viên, hơn một tháng ở trong ấy, nó cảm thấy như một cái nhà tù, nó nghét mùi thuốc và sự ngột ngạt của những con người bệnh tật. Vân nhắm mắt lại vì sợ, tại sao nó cứ bị ốm đau như thế này.
Khoa bước xuống, thấy nó nằm dài ra đấy. Anh quan tâm hỏi han nó.
– Cô không sao chứ…??
Vân cười khẩy bảo Khoa.
– Tôi không sao, cảm ơn anh vì đã quan tâm…!!!
Khoa tức khí nghĩ, con nhỏ kiêu kỳ kia, tôi quan tâm và lo lắng cho cô, cô không cám ơn tôi và cảm động vì lòng tốt của tôi thì thôi sao cô dám mai mỉa tôi là thế nào. Khoa cố nén giận lại để không quát Vân, vì dù sao con nhỏ cũng vì anh nên mới thành ra thế này.
– Cô đứng lên đi tôi sẽ đưa cô đi khám…!!!
Vân nhất quyết không đi đâu cả, nó nghĩ đơn giản chỉ là do nó đói quá mà thôi.
– Không cần đâu, tôi chỉ muốn có cái gì bỏ vào bụng thôi, híc, cả ngày hôm nay tôi không có cái gì để ăn cả…!!!
Bà Hoa kinh ngạc hỏi nó.
– Cháu đã làm gì mà cả ngày hôm nay không ăn uống gì là sao…??

Vân cười khổ bảo bà Hoa.
– Dạ, không có gì chỉ là cháu mải đi chơi quá nên bị lạc đường…!!!
Bà Hoa phì cười, bà bảo Hồng.
– Cháu nấu cái gì ngon ngon cho con nhóc này nhé, nó không muốn đi khám bệnh thì mình gọi bác sĩ đến đây cũng được…!!!
Bà Hoa dặn dò Hồng vài câu, bà bảo Khoa.
– Sao cháu còn đứng đó, còn không mau gọi bác sĩ Hùng tới đây đi, bà nói cho cháu biết nếu Vân mà bị làm sao bà sẽ không tha cho cháu đâu …!!!
Khoa kêu khổ, anh lại bị bà mắng vì con nhỏ kia, bây giờ anh đâm ra ghen tị với nó. Bà chỉ gặp con nhỏ có một lần mà bà đã yêu thương và coi nó hơn cả anh.
Khoa ngán ngẩm, anh bấm số và gọi cho ông bác sĩ kia.
Mấy ngày sau đó Vân bị bà Hoa ép ở nhà bà để tiện cho việc chăm sóc.
Vân không thể nào từ chối tấm lòng của bà Hoa được nên đành nhắm mắt lại để chấp nhận. Vân phải gặp và nhìn thấy Khoa hàng ngày là cực hình và là nỗi ám ảnh của nó vì anh ta nhìn nó rất lạ, ngoài cái thái độ lạnh lùng và pha chút châm biến ra thì không còn gì nữa.
Vân hiểu anh ta không muốn mình tới đây sống, mà trong lòng của nó có muốn đâu, nó chỉ cầu mong mình nhanh khỏi để về nhà cho nhanh.
Nắm chán ở trên giường, Vân ngồi dậy, tìm cho mình được một bộ quần áo. Vân bắt đầu thay ra, chỉ mới cởi được cái ngoài, nó giật mình quay lại vì…
Khoa ngồi ở trên phòng của mình, anh tự hỏi là con nhóc kia đã ngủ chưa, anh cần phải nói chuyện thẳng thắn với nó về vấn đề này nếu không mai sau lại bị hiểu lầm hay có rắc rối xảy ra thì khổ, anh nghĩ nên làm điều này từ trước thì hơn.
Anh bước sang phòng bên cạnh, cầm cái nắm cửa, anh thấy nó vẫn còn mở, nên nhẹ nhàng bước vào. Anh nghĩ con nhỏ bị cảm chắc là nó đang ngủ, mình không nên gõ cửa làm gì, anh sợ phá giấc ngủ của nó.
Khoa mở to mắt ra và cái mặt của anh đỏ lên khi anh nhìn thấy hình ảnh này của Vân. Khoa vội quay mặt đi, anh khẽ gắt.
– Cô thay đồ nhanh lên…!!!
Vân giật mình, nó cuống quýt mặc vội cái áo, mặt của nó cũng đỏ như một trái cà chua. Vân vừa ngại, vừa xấu hổ và vừa tức giận. Vân quát.
– Cái đồ biến thái kia, anh đang làm gì thế hả, anh chê tôi vào phòng người khác mà không biết gõ cửa, thế còn anh, anh cũng có khác gì tôi đâu…!!!
Khoa quay mặt lại, anh nhìn nó từ đầu xuống chân. Anh cười khẩy bảo nó.
– Xin lỗi cô nhé vì làm cho cô buồn, lúc này tôi chẳng nhìn thấy được gì của cô cả, mà nếu cô có nhìn thấy thì tôi cũng không có hứng thú gì với cô đâu vì tôi chỉ coi cô là một con nhóc và…!!!
Anh thở dài bảo nó.
– Với cái tính cách đanh đá và chanh chua như của cô thì ai mà dám động…!!!
Vân điên tiết, hắn xông vào đây, không những không xin lỗi mình, hắn còn dám chửu xéo mình là sao.
Vân tiện tay đẩy Khoa ra ngoài cửa, nó hét.
– Anh cút về phòng của anh đi và tôi hy vọng anh đừng bao giờ bước chân đến đây nữa…!!!
Khoa tiện tay cầm luôn lấy áo của nó, anh khẽ giật ra một cái, hàng cúc đầu tiên của nó bung ra.
Cả Vân và Khoa đều đỏ mặt, Vân vội buông Khoa ra, nó ôm lấy ngực của mình và quay lại đằng sau để đóng cúc áo. Cái vai của nó rung lên vì giận và vì xấu hổ.
Vân tức quá liền dơ tay lên để đánh cho Khoa một cái tát nhưng anh nhanh hơn, anh cầm lấy tay của nó và đẩy nó ngã xuống giường.
Vân sợ hãi và không hiểu tên kia định làm gì nó. Khoa cười khẩy, anh ngồi lên người của nó, hai tay của anh giữ chặt lấy hai tay của nó, anh bảo.
– Cô đanh đá vừa thôi và cũng đừng có làm cao quá, nói cho cô biết tôi không bao giờ nghĩ đến cô dù chỉ là một chút…!!!
Vân nghe anh ta khinh bỉ mình, nó cũng cười khẩy bảo Khoa.
– Tôi cũng vậy, nếu hai chúng ta không coi nhau ra cái gì thì may quá rồi còn gì…!!!
Vân trừng mắt lên nói tiếp.
– Tôi yêu cầu anh xuống khỏi người tôi ngay nếu không tôi hét to lên cho cả nhà nghe thấy bây giờ…!!!

Khoa nheo nheo mắt trêu nó.
– Sao thế không phải là cô thích tôi và mong muốn tôi làm như thế này à…!!!
Vân định kêu lên thì Khoa đã bịp miệng của nó lại. Vân bí thế không biết làm thế nào cả, nó dùng cái tay còn lại để đẩy Khoa xuống.
Khoa thích thú khi được trêu đùa nó như thế này, anh mỉm cười bảo nó.
– Thế nào hả em yêu, cố gắng làm gì chỉ cần em nói là em xin lỗi anh và hứa từ này không được ăn nói hỗn với anh nữa thì anh sẽ buông tha cho em…!!!
Vân làm sao mà nói khi cái miệng của mình bị Khoa bịp lại. Khoa giả vờ thở dài bảo Vân.
– Em ngoan cố quá đấy anh đã cho em một cơ hội rồi mà em không biết nắm lấy, kiểu này xem ra anh phải xử em mới được…!!!
Bà Hoa cũng muốn kiểm tra xem Vân đã đỡ chưa, bà bưng cho nó một tô cháo nóng mà Hồng vừa nấu xong.
Bà thấy cánh cửa hơi hé mở, bà liền bước vào.
Bà Hoa xửng xốt khi thấy cảnh Vân nằm dưới còn Khoa ngồi lên trên. Bà vừa mừng vừa buồn cười, bà nghĩ bọn trẻ bây giờ khiếp quá, chúng nó chỉ mới tìm hiểu nhau thôi mà đã làm như thế này rồi.
Bà ngập ngừng không biết mình có nên lên tiếng hay không, nhưng nghĩ thế nào bà liền bước ra và khép luôn cửa lại. Bà cười thầm ở trong lòng, như thế này càng may, chúng nó càng nhanh tiến tới bà càng nhau có cháu dâu, đây không phải là điều mà bà mong ước bấy lâu nay hay sao.
Vân không tài nào đẩy Khoa ra khỏi người mình, nó nhục nhã quá, nước mắt của nó xắp trào ra và cái mặt của nó bí xị lại vì bị bắt nạt.
Khoa thích chí hỏi Vân.
– Thế nào hả em yêu, em đã suy nghĩ lại lời đề nghị của anh chưa…??
Vân đã hãi quá nên nó gật gật cái đầu. khoa thấy nó hình như xắp khóc thì phải, anh thấy mình cũng đùa hơi quá. Khoa liền buông tay ra khỏi miệng của Vân và anh cũng bước xuống đất luôn.
Vân bàng hoàng và sợ cứng cả người, hu hu hu, thật là hú vía, chúa ơi, con vừa bị cái gì thế này, hic, từ sau con sẽ đóng cửa lại thật cẩn thận khi con ở trong phòng.
Hai tay của Vân nắm thật chặt vào cái láp giường, mũi của nó nhăn lại. Vân đang tính cách trả thù tên kia cho bõ tức, hắn dám làm nhục mình và đe dọa mình, được lắm đã vậy thì anh đừng trách tôi độc ác.
Vân ngồi dậy, nó đi thẳng ra cửa. Khoa nhìn nó ngạc nhiên anh tưởng nó sẽ quát mắng hay chửu anh vài câu cho bõ tức chứ, sao nó lại hầm hầm bỏ đi và không thèm bảo anh thế nào. Khoa chột dạ nghĩ, hay là nó đang toan tính gì ở trong đầu, anh hốt hoảng cũng bước theo nó ra khỏi phòng.
Đúng là Vân đang có một kế hoạch, nó gõ cửa phòng của bà Hoa.
Bà Hoa cười thật tươi khi nhìn thấy nó.
Vân cũng cười đáp lại bà.
– Bà ơi cháu có chuyện cần nói…!!!
Bà Hoa đã chứng kiến cảnh của hai đứa nên bà khẽ che miệng mình lại vì cười. Bà Hoa nghĩ chắc con nhỏ sang đây để nói cho bà biết tình cảm của hai đứa.
Bà Hoa vừa dứt suy nghĩ thì Vân bảo.
– Bà ạ, cháu đã suy nghĩ lại lời đề nghị của bà rồi, cháu xin lỗi nhưng cháu không thể nào sống ở đây được…!!!
Bà Hoa giật mình, không lẽ bà đoán sai.
– Cháu bị làm sao thế, không lẽ hai đứa lại cãi nhau à…?/
Vân lắc đầu, nó cương quyết bảo bà Hoa.
– Cháu biết bà thương cháu nhưng cháu thấy mình sống ở đây không tiện cho lắm, bà yên tâm cháu sẽ thường xuyên tới thăm bà…!!!
Bà Hoa dù sao vẫn thích nó tới đây sống hơn, bà cố gượng ép bảo nó.
– Cháu không thể nào suy nghĩ khác được hay sao…??
Vân nắm lấy tay của bà Hoa, nó nói với bà bằng cái giọng kính yêu.
– Cháu thương bà như bà ngoại của cháu ở nhà, nhưng chuyện này cháu xin bà đừng ép cháu…!!!
Bà Hoa thấy Vân sắp khóc đến nơi, bà hốt hoảng bảo nó.
– Thôi được rồi, nhưng nếu cháu thay đổi quyết định của mình thì cháu có thể dọn đến đây bất cứ lúc nào…!!!
Vân sung sướng quá, nó liền ôm lấy bà Hoa, nó vừa cười vừa bảo.

– Dạ, cháu biết rồi, cháu cám ơn bà nhiều lắm…!!!
Bà Hoa cũng vòng tay ra sau lưng để ôm lấy nó. Bà cũng mỉm cười.
– Cháu gái ngoan của ta, cháu nhớ là phải giữ gìn sức khỏe đấy…!!!
Vân hạnh phúc vì đã tìm cho mình được một người yêu thương, quan tâm và lo lắng cho nó như bà Hoa.
Vân tạm biệt bà Hoa để về nhà của mình. Trước khi đi về, Vân nhìn Khoa tóe lửa, cái tên chết tiệt kia, anh hãy sống cho tốt, tôi có thèm vào ở nhà của anh, vậy là anh sung sướng nhé, tôi đã đi đúng như ý nguyện của anh.
Khoa tưởng Vân tìm cách trả thù anh nhưng anh không ngờ con nhỏ chỉ xin phép bà anh cho nó về nhà. Vân cũng quyết định không đến đây sống nữa, xem ra anh đã dọa cho nó sợ hãi nên nó phải bỏ đi. Trên môi của Khoa khẽ nhếch lên, anh tựa cửa nhìn bóng dáng của nó khuất dần sau cánh cửa, trong lòng của anh hình như có một cái gì vừa nhói lên và trái tim của anh hơi đập nhanh thì phải.
Vân được anh chàng tài xế đưa về nhà, trên đường đi. Vân cười khẩy khi nghĩ đến cái mặt hài lòng của Khoa. Vân nhếch mép lên, tay của nó nắm chặt vào chéo áo của mình, nhưng nó cũng đỏ mặt ngay lập tức khi nghĩ đến tình huống mà nó vừa trải qua.
Vân bước xuống xe, nó cảm ơn anh chàng tài xế và bước vào nhà.
Chị hàng xóm hỏi nó.
– Em đi đâu mà từ hôm qua tới giờ chị không gặp…??
Vân cười khổ bảo chị.
– Em ở nhờ nhà bạn, hôm nay chị không đi làm à…??
Chị kia cười cười bảo nó.
– Hôm nay người yêu của chị tới chơi nên chị nghỉ ở nhà…!!!
Thấy cái mặt đỏ hồng và nụ cười nở trên môi sung sướng của chị, Vân phì cười, thì ra khi người ta yêu họ lại hạnh phúc như thế này.
Vân nheo nheo mắt trêu chị.
– Chúc mừng chị nhé, em hy vọng anh chị có một buổi tối thật lãng mạng…!!!
Chị kia nghe Vân trêu lại càng đỏ mặt hơn, chị cố lấp liếm sự ngượng ngùng bằng cách khẽ gắt Vân.
– Em liệu hồn đấy nhé, em mà trêu chị nữa, chị sẽ xử em bây giờ…!!!
Chị liền tiến lại, chị thọc tay vào nách của Vân, làm cho Vân phải cười toáng lên vì buồn.
Vân cầu xin chị.
– Chị tha cho em đi, em hứa sẽ không bao giờ làm như thế này nữa…??
Chị kia còn trêu nó một lúc mới chịu buông tha cho nó. Vân cười đến chảy cả nước mắt, trước khi Vân vào nhà, nó liền đóng ngay cửa lại và nói vọng ra.
– Chúc anh chị vui vẻ nhé, he he he…!!!
Chị kia tức điên lên nhưng chị không làm gì được nó vì nó đóng cửa mất tiêu rồi. Chị đứng ngoài chị đe dọa.
– Con nhóc kia, khi nào em chị mà chị bắt gặp được em thì em chết…!!!
Vân giả vờ sợ sệt.
– Dạ, chị làm em sợ quá à nhưng khi nào đến lúc đó rồi tình, kìa chị sao chị còn không mau về phòng của mình đi chị không thấy là mình đang bỏ tình lang ở nhà à…??
Chị kia khẽ gõ hai cái vào phòng của Vân rồi mới bỏ đi.
Vân mỉm cười, nó nhìn căn phòng trống vắng của mình. Vân thở dài, rồi ngồi xuống, hình như nó đã không mua thức ăn từ hôm qua đến giờ. Vân nhìn đồng hồ, thấy vẫn còn sớm nó quyết định tạt vào cái siêu thị ở bên kia đường để mua sắm vài thứ cần thiết cho mình.
Vân chạy vào phòng, tắm rửa và thay quần áo, xong xuôi nó cầm cái ví tiền, khép cửa lại, nó bước ra ngoài.
Đi bộ được một đoạn cũng không xa lắm, nó tạt vào một cái siêu thị rất to mà nó hay đến mua đồ.
Vân mở cửa bước vào, nó mỉm cười vì hôm nay người ta đến đây đông quá, như thế càng hay vì nó cũng đang buồn có thêm người làm cho nó bớt cô đơn.
Vân đến mấy quầy thực phẩm nó chọn toàn thức ăn khô, nhìn mấy phong kẹo mút, nó thích quá liền mua cho mình một túi bóng to. Vân cũng mua cho mình rất nhiều mì gói, vì nó là một con bé lười nấu nướng, đi làm về mệt mà bảo nó nấu cơm thì thà là ăn mì gói cả tháng còn hơn.

Vân đi thang máy lên lầu hai, nó cần mua cho mình một bộ quần áo, vì từ khi đến đây nó chưa mua bộ nào cả. Chọn đi chọn lại mà nó vẫn chưa tìm được cái nào ứng ý, bực mình nó lấy đại cho mình một bộ, xong nó vứt vào cái xe đẩy. Vân để cái xe ở đấy và lại tiếp tục lên tầng ba, vì ở đó có một hiệu sách.
Vân lang thang hết kệ sách này tới kệ sách khác, nó tìm đến kệ sách bày bán truyện tranh, nó liền ngồi ngay xuống đó để đọc.
Vân còn đang mỉm cười, nó nghe có một tiếng nói ở bên cạnh.
– Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, mấy cuốn sách này cô phải bày làm sao cho nó ngăn nắp chứ, cô làm kiểu này ai người ta thèm đọc hay làm sao mà họ tìm được…!!!
Cô gái nhân viên hối lối nói.
– Em xin lỗi, em sẽ đi làm ngay đây…!!!
Vân giật mình đứng lên, khi nhìn thấy cái bóng của tên kia và cả cái giọng nói mà nó không sao quên được.
Vân nhếch mép lên, cuộc đời của nó gặp toàn oan gia thế này, hay là do tính cách của nó nên xố nó cũng xui xẻo theo. Vân lắc đầu, nó nghĩ thôi thì về nhà đi cho xong, nếu mình mà còn phải gặp mặt thêm cái tên này nữa thì mính sẽ điên lên ở đây mất.
Vân đứng dậy, trả cuốn truyện vào đúng vị trí của nó. Vân bước ra lối đi, nhưng xui cho nó.
– Chào cô, lâu rồi chúng ta mới gặp nhau…??
Vân ngán ngẩm khi nghe có tiếng nói ở đằng sau lưng, nó không thèm bảo nào mà quay gót đi luôn.
Nhưng anh ta đâu có tha cho nó dễ dàng thế.
– Cô có biết là mình bất lịch sự quá không hả, người ta đường đường là một người lớn, thế mà tôi phải chào cô trước, cô không biết điều thì thôi sao cô lại không thèm bảo tôi thế nào…!!!
Vân quay phắt lại, nó lễ phép chào.
– Dạ, em chào anh ạ, em rất vui khi được gặp anh, chào anh em đi…!!!
Anh ta cười khẩy bảo nó.
– Cô bỏ cái giọng đó đi, hôm ở nhà hàng cô mạnh miệng lắm mà sao hôm nay lại ăn nói dẻo kẹo thế kia, cô có biết là tôi kinh tởm nhất những cô gái có cái giọng đó không hả…??
Mắt của Vân tôi xầm lại, cái mũi nó khẽ hếch lên, nó cười khì nói.
– Dạ, em xin lỗi, nhưng thích hay không thích đó là việc của anh điều đó chẳng liên quan gì đến em cả…!!!
Vũ cũng đáp trả không kém.
– Cô nói đúng, đó là bản chất của cô mà, thật tội nghiệp cho cha mẹ của cô khi phải chịu đựng một đứa con gái như cô…!!!
Vân tức quá, nó quát.
– Tên kia, tôi đã nể anh lắm rồi đấy, anh đừng có gân lên với tôi, nếu không anh chỉ chuốc họa vào thân mà thôi…!!!
Vũ nhún vai, anh bảo Vân.
– Cô lại dùng cách trả thù trẻ con như hôm trước chứ gì, nếu mà cô có thể làm được điều đó cả đời tôi sẵn sàng chơi với cô…!!!
Vân cười mát.
– Dạ, em không dám, vì anh là đại gia mà, em làm sao có sức và có tiền để chơi với anh…!!!
Mọi người xung quanh trong đó có cả khách hàng của Vũ, họ đứng xem và nghe hai con người này đối đáp với nhau, họ vừa buồn cười, vừa kinh ngạc. Nhưng kinh ngạc nhất vẫn là mấy cô nhân viên của Vũ, vì anh nổi tiếng là một người đạo mạo và chững chạc, tại sao hôm nay anh lại đi cãi nhau với một con nhóc, thật là khó hiểu.
Vũ và Vân đang hay say nên không quan tâm đến ai nữa, ai cũng muốn phần thắng và lẽ phải về mình.
Vũ cười khẩy bảo Vân.
– Cô có biết là mình ngu dại lắm không hả, đừng tưởng giở vài trò máy khóe của cô ra là đã thắng được người khác…!!!
Vân cũng cười mát bảo Vũ.
– Nhưng mà hình như có người vì tôi mà bây giờ hận vẫn chưa tan thì phải, thật tội nghiệp cho anh, không biết từ hôm đó đến giờ, anh có ăn ngon và ngủ kỹ hay không mà trông sắc mặt của anh hơi xấu đi đấy…!!!

Vũ cáu quá, anh hít một hơi thật dài, anh đúng là ngu mà, tự nhiên đi gây sự trước với con nhóc này làm gì, biết thế cứ để nó đi cho xong, gọi nó lại mình không những không làm gì được nó mà còn bị nó chửu thêm nữa.
Vũ còn đang phân là mình nên bỏ đi trước hay là nên bỏ đi sau thì anh nghe có một giọng rất ngọt ngào hỏi anh.
– Anh Vũ, anh đi đâu mà em phải tìm anh từ nãy tới giờ…??
Vũ và Vân quay lại nhìn cô gái trước mặt mình. Cô ta đúng là đẹp thật, nước da trắng hồng, cơ thể bốc lửa, có thể nói đàn ông mà nhìn thấy cô ta thì không thể nào dứt ra được.
Vân nghĩ chắc đây là người yêu của anh chàng, mình nên bỏ đi thì hơn vì đứng gây sự với hắn cũng có ích lợi gì đâu chỉ tổ làm cho thiên hạ cười đùa và chê bai.
Vũ nhăn mặt lại, cả người của anh có bao nhiêu gai ốc đều nổi hết cả lên, anh ngán ngẩm. Vũ còn sợ cô gái này hơn con nhóc kia nhiều, vì con nhóc kia chỉ giỏi cãi nhau và gây sự với anh một chút còn cô ả này là một con cáo già, anh ghét nhất là những loại đàn bà chai lì như cô ta, anh đã nói bao nhiêu lần là anh không thích cô ta rồi tại sao cô ta không buông tha cho anh mà cứ bám diết lấy anh là sao.
Vũ ngán quá lần này anh không còn chần chừ nữa mà bước đi luôn, cô ả vội nắm lấy tay của Vũ. Cô ta nũng nịu nói.
– Kìa anh, sao anh lại không bảo em thế nào, anh có biết là em phải tìm anh vất vả lắm không…??
Vũ rùng cả mình, anh kêu khổ. Người ta bảo ai có số đào hoa là sướng nhưng anh chỉ cầu mong mình là một người cô độc, vì phải gặp những cô gái như thế này thà anh đi tu đi còn hơn.
Vũ hất tay của cô ả ra, anh khẽ gắt.
– Lan, cô có thể buông tha cho tôi được không, tôi đã mệt mỏi vì cô lắm rồi nên cô làm ơn tìm người khác mà đùa…!!!
Lan tuy có hơi tức, nhưng Vũ là chàng trai đầu tiên không bị cuốn hút bởi nhan sắc của cô ta nên cô ả tò mò và tìm hiểu thật kỹ về Vũ. Cô ả không ngờ anh lại giàu có và có tài như thế. Từ đó cô ả tìm mọi cách tiếp cận Vũ, nhưng Vũ không hề có chút rung động nào hay là để ý đến cô ta cả. Cô ả bực mình càng quyết tâm cao hơn, thậm chí ngay cả nhà của Vũ, cô ả cũng tìm đến nhưng cũng chẳng có tác dụng gì vì khi ở bên cô ta Vũ vẫn cứ dửng dưng như không, cô ta nhiều lúc cũng muốn buông xuôi cho xong.
Lan ôm lấy tay của Vũ, cô ả nháy nháy mắt, cô ả bảo.
– Kìa anh, sao anh lại nói với em những lời đó, anh không sợ làm em buồn à…??
Vũ càng ngày càng ghê tởm Lan hơn, nhưng anh không tài nào thoát nổi cô ta, nếu anh mà làm quá ở đây, họ lại xì xào bàn tán và coi khinh anh thì khổ. Nhìn cái mặt rầu rầu của Vũ khi bị cô ả kia làm cho điêu đứng, Vân sung sướng quá, nó thích chí cười khì. Vân nguyền rủa Vũ.
– Cho anh chết, he he he, ai bảo trêu tôi lắm làm gì, anh còn dám chê và khinh đàn bà nữa chứ, rõ là tội cho anh bây giờ vớ ngay phải một con nhỏ tiểu yêu, he he he, sung sướng quá đi…!!!
Vũ thấy cái mặt hài lòng và đang cố nhịn cười của Vân, anh tức quá, con nhỏ chết tiệt sao nó dám cười đùa trên nỗi đau của anh chứ, được lắm cô muốn chết thì tôi cho cô chết.
Anh liền hất tay của Lan ra, anh chạy ngay lại và nắm lấy tay của Vân.
Vân đang vui sướng cất bước, thì tự nhiên nó bị ai đó nắm tay lôi lại, nó quay lại để nhìn xem là ai mà vô duyên thế. Vân kinh ngạc vì không hiểu Vũ làm như thế này là có ý gì.
Vâng cũng hất tay của Vũ ra, nó khẽ gắt nhỏ vì mọi người đang nhìn và xem hai đứa.
– Anh giở trò gì thế hả, còn không mau buông tay của tôi ra…!!!
Vũ âu yếm nhìn nó, nhưng trong ánh mắt của anh ánh lên cái nhìn gian gian, anh ngọt ngào bảo nó.
– Em yêu đừng giận anh nữa mà, có gì thì từ từ nói, em mà bỏ đi như thế anh đau lòng lắm…!!!
Vân há hốc ra vì kinh ngạc và nó ngạc nhiên đến nỗi đôi mắt của nó căng hết cả ra để nhìn Vũ.
Vũ thì ngược lại, anh cố nín cười, anh thì thầm ở trong lòng.
– Con nhỏ kia, hôm nay tôi sẽ cho cô chết, cô đanh đá và chanh chua mà để xem cô đối phó với cô ta thế nào…!!!
Lan cũng kinh ngạc không kém, cô ta không ngờ Vũ lại đi thích và yêu một con nhóc. Nhưng sau khi suy sét lại cô ta không tin điều này là sự thật, vì cô ta đã điều tra kỹ con người của Vũ, anh không hề quen biết hay gần gũi với phụ nữ, thì làm sao anh lại đi quen và yêu một con nhóc như thế kia được, anh ấy làm như thế này vì anh ấy muốn gạt mình ra mà thôi.
Lan mỉm cười và mắt của cô ta khẽ liếc Vũ một cái. Cô ta cười thầm ở trong lòng.

– Anh còn non dại lắm, nếu muốn loại bỏ tôi thì phải dùng cách nào hay hơn còn dùng cái cách trẻ con này thì không ăn thua đâu…!!!
Lan bước lại, cô ta mỉm cười chào Vân.
– Chào em chị là Lan…!!!
Vân còn chưa hết bàng hoàng, nó không thể tin được, vì cái cách này nó đã dùng với Hoàng thế mà hôm nay nó lại bị người ta chơi lại.
Vũ khẽ huých nhẹ vào người của Vân khi anh thấy nó đơ ra như bị đóng băng.
– Kìa em, Lan đang hỏi em kìa…??
Mọi người ở đây hứng thú quá vì họ được xem một vở kịch hay, mà các diễn viên này diễn rất tốt vai diễn của mình. Họ nghĩ nếu mà có thể được phép hoan hô có lẽ họ đã điều đó từ lâu rồi.
Vân kêu khổ, thằng cha này thật là đê tiện mà, hắn dám dùng mình làm con tốt để chết thay cho hắn.
Vân cười mà cái mặt như mếu.
– Vâng, em chào chị…!!!
Lan giả vờ tò mò hỏi Vân.
– Em và anh Vũ quen nhau lâu chưa, mà chị nghe anh ấy gọi em thân thiết quá…!!!
Vân tức ói máu khi nghe cái giọng mỉa mai và pha chút châm biếm của cô ả.
Nó cũng mỉm cười đáp lễ, nhưng cái chân của nó dậm cho Vũ một phát thật mạnh. Làm xong được cái việc ấy, nó thấy bớt tức đi được một chút.
– Dạ, cũng mới thôi chị. Chị hỏi em như vậy làm gì…??
Lan cười khẩy bảo.
– Chị chỉ tò mò thế thôi, vì anh ấy ở bên chị lâu như vậy mà chị cũng không biết anh ấy có một người bạn như em…!!!
Vân giả vờ thở dài bảo.
– Tại em không muốn anh ấy nói cho ai biết mối quan hệ của em và anh ấy …!!!
Vân nghiến răng của mình lại và nhìn Vũ một cái còn sắc hơn cả dao cạo, nó nói tiếp.
– Vì mối quan hệ của chúng em đặc biệt quá nếu để cho người ngoài biết lại không hay…!!!
Lại tức run người lên vì giận khi nghe cái giọng kênh kiệu và không biết ngượng của Vân.
– Cô là gì của Vũ…??
Vân định nói, mình chẳng là gì của Vũ nhưng khi nhìn ánh mắt khinh người của Lan và cái mặt của cô ta nhăn lại như muốn nói cô ta không thể nào chịu đựng được cái mùi trên người của nó.
Vân điên tiết nghĩ, mình sẽ cho cả cái tên này và con mụ này biết tay.
Vân liền ôm ngay lấy tay của Vũ, nó cố nén giận để nói cho thật ngọt ngào.
– Anh yêu, sao anh tệ thế, em và bạn của anh nói chuyện từ nãy giờ mà anh cũng không nói cho em biết tên của chị ấy…!!!
Lan muốn hộc cả máu ra ngoài khi nhìn thấy cảnh Vân ôm cứng lấy Vũ, chưa hết nó còn dựa cả mình vào người của Vũ nữa, cơn ghen trong người của cô ta bốc lên, cô ta hét Vũ.
– Anh giải thích cho tôi biết con nhỏ này là ai và tại sao anh lại ôm nó như thế kia…!!!
Vũ ngán ngẩm quá rồi, cái chân của anh vẫn còn đau do con nhỏ này xéo vào. Anh tức cả mình, khi không anh lại bị hai con bé này trêu đùa, và lại bị làm trò hề cho thiên hạ thế này.
Anh đành cố đóng nốt vở kịch do mình tạo ra.
– Đây là Vân và là vợ chưa cưới của anh…!!!
Lan nhìn Vân như muốn bóp cổ cho Vân chết ngay tại chỗ, cô ta run rẩy vì cô ta không thể nào chấp nhận được sự thật này.
Khuôn mặt của cô ta đỏ lừng cả lên và cái mắt long lên sòng xọc vì tức và vì hận. Sao Vũ có thể đối xử cô ta như thế chứ, cô ta đã bỏ bao nhiêu công sức mà chỉ nhận được một con số không thôi sao. Không không bao giờ cô ta có thể bỏ qua dễ dàng được, cô ta phải cướp lại những gì thuộc về mình.
Vân bẹo cho Vũ một cái đau thấu xương, nó và Vũ tuy trên miệng thì cười với nhau, nhưng từng ánh mắt và cử chỉ thì như muốn đánh nhau và chửu nhau.
Vân vằn mắt của mình lên như muốn bảo Vũ.
– Tên chết tiệt kia, khi nào con mụ kia đi, tôi sẽ cho anh biết tay, anh tưởng tôi sẽ bỏ qua cho anh khi anh đem tôi làm vật thế thân cho anh à…!!!
Vũ cũng nhìn lại Vân không kém.
Lan gào lên.

Facebook Google Plus Twitter
Cùng chuyên mục
Hai con quỷ rưỡi
Đổi lại
Tương tự nhau
Ước bị nợ
Gốc Tích Cái Nốt Dưới Cổ Con Trâu